Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 945


Chương 945

Người phụ nữ lúc này mới phục hồi tinh thân lại, xông lên như điên, gào thét lớn như bệnh nhân tâm thắn: “Cô! Có phải cô đã sớm biết rồi hay không! Là cô chơi tôi! Đồ tiện nhân!

Mày chơi tao!?”

Bà ta nồi điên lên như con rối, ai cũng không thèm phản ứng lại.

Nhưng người phụ nữ này đã bị khối phỉ thủy kính hồ già k*ch th*ch tới phát điên rôi, rõ ràng, rõ ràng là bà ta chỉ kém một bước là có thê giàu tol Khối đá thô kia là của bà ta! Là của bà tai Suy nghĩ này giống như cỏ dại điên sinh trưởng, chỉ nhìn thấy đã muốn xông lên cướp giật!

Hứa Sơn nhanh tay lẹ mắt ngăn cản người phụ nữ.

“Buông tôi ra! Đó là phỉ thúy của tôi!”

Sắc mặt Diệp Như Hề vân luôn ôn hòa giờ cũng lạnh lùng hơn: “Dì à, tôi chọn xong đá thô phỉ thúy, dì đột nhiên chen ngang đòi lây, tôi nhịn, cũng nhường cho dì, còn làm bảo dì đi chọn lựa, thậm chí giữa đường hồi hận để dì sửa đổi, như thê nào, hiện tại dì đây còn muôn như thế nào?”

Người kia bị phản đòn thì á khẩu không trả lời được, ngay cả việc bà ta bất nạt người trẻ tuổi cũng bị lộ ra rồi, không có mặt mũi phản kháng.

Diệp Như Hề không tiếp tục dây dưa miền cho bản thân không vui, ánh mắt cô sắc bén, hơi thở của người vôn đi theo phía sau cũng. trở nên sãc bén lên, ngay cả người phụ nữ khí thế kiêu: ngạo kia cũng không dám mở miệng.

“Hứa Sơn, giữ phỉ thúy cho kỹ, chúng ta đi thôi.”

“Vâng, tiểu thư.”

Đám người vây xem cũng không dám hé răng, ngay cả mấy người hô hào muốn mua lại bất cứ giá nào giờ cũng im Ïm.

Sau khi ra khỏi chợ đá thộ, sắc mặt Diệp Như Hề mới dịu đi rất nhiều, vừa quay đầu đã đối diện với ánh mắt khâm phục của Ninh Cảnh Trạch .

“Hề Hè, tôi còn cho rằng em không bao giờ nồi giận với người khác đó.”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Vỗn dĩ thấy bà ta lớn tuổi nên nhường nhịn một chút, nhưng được một tâc lại muôn tiền một thước thì nên thôi đi.”

“Lợi hại! Lúc này mới đúng chứ! Sao có thể để người ta chèn ép được, vừa rồi tôi còn muốn đánh người!”

Ninh Cảnh Trạch còn bày ra một tư thế muốn đánh nhau, nháy mắt chọc Diệp Như Hề bật cười.

Nhưng thái độ trò chuyện thân thiết của họ lại khiên sắc mặt Tạ Trì Thành càng lạnh hơn.

Nhóm phú nhị đại đi theo phía sau càng không dám hé răng, bọn họ ở trước mặt người khác còn dám làm càn, nhưng ở trước mặt Tạ Trì Thành, một đám đều ngoan ngoãn hết mực, không có cách nào khác, ai bảo giám độc Tạ người ta không phải nhị đại, mà là một thê hệ, là người mà ngay cả trưởng bối của bọn họ đêu phải tôn trọng.

Đoàn người rời khỏi chợ đá thô thì trực tiếp tới phòng đấu giá, Diệp Như Hề bởi vì đã lây được khôi phỉ thúy kính lão hỗ nên không cân mua gì nữa, nhưng cô vẫn cảm thấy hứng thú với b*** đấu giá này.

Phú thương tới tham gia có rất nhiều, buổi đấu giá còn chưa bắt đầu, bọn họ đã tụ tập tốp năm tốp ba ở đại sảnh trò chuyện.

Dọc theo đường đi có vô số người đều dừng lại bước chân, hoặc là thấy mà cô ý đi tới, luôn tới chào hỏi một câu với Tạ. Trỉ Thành, lượn lờ tìm cảm giác tồn tại, khiến Tạ Trì Thành phiền không thôi, trực tiếp thuê một phòng riêng.

“Có muốn nghỉ ngơi chút không? Buổi đấu giá phải hai giờ nữa mới bắt đầu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 946-947


Chương 946

Diệp Như Hề do dự một chút, cuối cùng vẫn chịu thua dưới ánh mắt của Tạ Trì Thành, gật đầu đồng ý.

Tạ Trì Thành không mời người khác, nhóm phú nhị đại còn lại cũng ngượng ngùng mở miệng, rất hiển nhiên, giám đốc tạ người ta chỉ muốn mời người đẹp, à, tuy răng cái từ đẹp ‘ này không phải là vẻ đẹp bên ngoài.

Ninh Cảnh Trạch thì lại da mặt dày đi theo cùng.Thề là lại xảy ra tình trạng này, bâu không khí trong phòng trở nên vô cùng kỳ lạ.

Diệp Như Hệ ngôi ở giữa, hai bên lần lượt là Tạ Trì Thành và Ninh Cảnh Trạch, cô có ngôc đến mấy cũng biết tình hình không ồn, giữa hai người đàn ông này mơ hỗ có sự thù địch.

Ngồi một hồi, cô liền đứng dậy, nói: “Tôi tới nhà vệ sinh một chút.”

Sau khi Diệp Như Hề rời đi, Ninh Cảnh Trạch cũng không hề duy trì gương mặt tươi cười, mà trở nên lạnh lùng, ánh mắt cảnh giác nhìn Tạ Trì Thành, như là động vật nhỏ đang phòng bị.

Nhưng người bị anh ta cảnh giác không hệ có chút thay đổi nào, Tạ Trì Thành vẫn là biểu cảm lạnh nhạt như CỤ “Giám đốc Tạ cũng thật trùng hợp mà, tới đây cũng có thể gặp phải.”

Đi công tác mà lại tới nơi hẻo lánh thế này ư?

Anh ta cũng không tin!

Hơn nữa anh ta nhớ rất rõ ràng, công việc kinh doanh của Long Đăng căn bản không có ngành nào liên quan tới kinh doanh đá quý châu báu.

Tạ Trì Thành hình như đã đoán được anh ta còn chưa nói xong, giọng điệu bình tĩnh ừ một tiếng, “Gần đây đang chuẩn bị khai thác thị trường vê phương diện này.”

Lý do đưa ra cũng thật hợp lý!

Ninh Cảnh Trạch cũng không tìm ra lời nào để phản bác, dù sao cũng không có ngành nào là Long Đằng không chen chân được.

Ninh Cảnh Trạch khô khan nói: “Hứng thú của giám đốc Tạ thật rộng, nghe nói gân đây chuyện tốt sắp tới.”

Tạ Trì Thành lộ ra ánh mắt khó hiểu.

Ninh Cảnh Trạch tiếp tục nói: “Tôi đọc trên báo có thầy tin tức giám đốc Tạ vào một người mẫu có quan hệ thân mật, đây không phải chuyện là tốt gân tới saol”

Ninh Cảnh Trạch căn bản chỉ đang nói hươu nói vượn, cũng chưa từng đọc thấy tin tức nhử vậy, nhưng chẳng sao cả, dù sao thanh danh giám đốc Tạ lớn như vậy, ít nhiều cũng sẽ có vài tờ báo mạng đăng tin tức lá cải.

Nào biết, Tạ Trì Thành thẳng thừng hỏi: “Tin tức của báo nào?”

Ninh Cảnh Trạch trọn mắt nói dồi: “Tôi cũng quên mất là nhà nào, nhớ ~”

không rõ.

Tạ Trì Thành nhíu mày, nói: “Tất cả tòa soạn báo ở Để Đồ đều là của tôi.”

NinH Ganh tUIrdcn….ˆ Ninh Cảnh Trạch đối diện với ánh mắt sắc bén của Tre Trì Thành, Suýt nữa không căng nỗi, vội vàng nói: “Thật ra cũng không kỳ quái, dù sao giám đốc Tạ cũng là thanh niên tài tuần, tự nhiên là diễm phúc không cạn.

“Rất cạn.”

“Hả?”

“Tôi cũng không bừa bãi.”

Ninh Cảnh Trạch lại khô khan cười một tiếng, “Giám đốc Tạ thật biết nói đùa, có thì cũng không kỳ quái, tôi cũng là đàn ông, đương nhiên hiểu rõ.

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, nói: “Tôi sẽ không vạch trần cậu.

Chương 947

Nguồn thiếu chương.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 948


Chương 948

“Em thích người nhỏ tuổi hơn mình?”

“Anh đang nói gì thế?”

“Hai người không thích hợp.”

Diệp Như Hệ cuỗi cùng đã hiệu rõ vì Sao người đàn ông này lại trở nên kỳ lạ nhự vậy, tâm trạng không hiểu sao lại thấy vui vẻ, cô nhướng mày, nói: “Vậy ư? Tôi lại cảm thây rất thích hợp. Dù sao trẻ tuổi hơn sẽ thương mình hơn.”

Ánh mắt Tạ Trì Thành càng âm trầm, tựa như một đầm nước sâu.

“Hơn nữa, dù sao Cảnh Trạch trông cũng trẻ trung đáng, yêu, còn: rất hài hước, ở cạnh sẽ thấy vui vẻ.”

“Em đang chọc giận tôi.”

“Ta tiên sinh, ngài hãy cách xa tôi một chút, chúng ta đang dựa gân quá, hơn nũa…… Ưml”

Lời còn lại không thể thốt ra khỏi miệng, chỉ bởi vì cái miệng nhỏ chọc tức anh đã bị chặn lại, trói buộc mạnh mẽ không còn kẽ hở.

Diệp Như Hề thử đây. anh ra, nhưng người này đè nặng cô tựa như thờng đồng vách sắt, căn bản không thể động đậy, cả người bị ân vào lòng anh, trong hơi thỏ đều là mùi vị của anh.

Hơi thở quen thuộc khiến người ta quyên luyễn và an tâm.

Dần dần cô “không dãy dụa nữa, Tạ Trì Thành cũng thả lỏng theo cô, động tác nhẹ hơn, nụ hôn càng thêm dịu dàng, nhưng ngay sau đó, Diệp Như Hề đột nhiên giơ đầu gồi, đá về phía hai chân anh.

Đồng tử trong mắt Tạ Trì Thành co rụt lại, động tác nhanh chóng né tránh, nụ hôn này cũng bị cắt ngang.

Diệp Như Hề thở hồn hền, ánh mắt tràn ngập khiêu khích nhìn anh, hung hăng xoa xoa vệt nước bên khóe môi.

Tạ Trì Thành mang theo giọng điệu cảnh cáo: “Em không sợ đá hỏng à?”

“Liên quan gì tới tôi?”

Tạ Trì Thành cười cười, không rõ ý đỗ, Diệp Như Hề vốn dĩ không, nghĩ tới, nhưng khi anh cười như vậy, liên đoán được lời anh sắp nói, lập tức đỏ bừng mặt.

“Anh đang nghĩ cái quái gì thé!”

Tạ Trì Thành không đáp, chỉ nhìn cô rôi cười, chậc một tiêng, nói: “Ừm, tôi sẽ bảo vệ tốt, em yên tâm.”

“Tôi không nói với anh về cái này!”

Diệp Như Hề tức giận đến muốn cắn người, người đàn ông vốn dĩ rất nghiêm túc một khi trở nên không đứng đắn, da mặt thật sự quá dày.

Chờ đến khi Ninh Cảnh Trạch trở về, anh ta cũng phát hiện bầu không khí trong phòng khác lạ, nhưng cũng không phải cứng đờ lạnh lẽo, ngược lại còn mang theo một chúi…… ái muội.

Ninh Cảnh Trạch đè xuống cảm giác quái dị, nói: “Buổi đấu giá Sắp bắt đầu rôi, chúng ta có thể đi qua.

“Được.”

Diệp Như Hề cô ý tránh đi Tạ Trì Thành, cô đi về phía trước hai bước, cùng sánh vai với Ninh Cảnh Trạch.

Tạ Trì Thành tựa hô không còn sốt ruột như trước đó, không nhanh không chậm đi phỉa sau, giỗng như mãnh thú đang kiên nhân chờ con mồi trỏ về, mà Diệp Như Hề, chính là con môi anh đã ngắm trúng.

Ninh Cảnh Trạch cúi đầu, vừa định nói gì đó, liền chú ý tới cánh môi Diệp Như Hề hơi đỏ lên, giống như vừa bị bắt nạt.

Rõ ràng, trước đó vẫn là màu hồng nhạt, mà hiện tại, lại màu đỏ diễm lệ.

Ninh Cảnh Trach cũng không phải “gà luộc” chưa hiễu sự đời, anh ta lập – tức đoán ra được là vì nguyên nhân gì mới có chuyện như vậy, sắc mặt lập tức khó coi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 949


Chương 949

Diệp Như Hề chú ý tới, tháp giọng nói: “Đã xảy ra chuyện gì?

Một câu ˆ em và anh ta có quan hệ gì ‘ của Ninh Cảnh Trạch vọt tới bên miệng, cuối cùng vẫn nhịn lại.

“Không có việc gì, đúng rồi, Hề Hè, em và giám đốc Tạ rất thân quen sao? Trước đó sao không nghe em nói hai người có quen biết?”

Á cũng tạm thôi.”

“Giám đốc Tạ, con người này…… em cảm thầy như thế nào?”

Không như thế nào cải Diệp Như Hề giữ lại câu trên đổi thành: “Còn được.”

“Cho nên, em…… Thích anh ta sao?”

Diệp Như Hề thiếu chút nữa chân trái vướng chân phải mà vấp ngã, từ sau lưng đột nhiên vươn tới một bàn tay, vươn một cái đã bắt lây tay cô, giữ cô đứng vững.

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Đi đường chú ý một chút.”

Tay Ninh Cảnh Trạch duỗi đến một nửa lại thu trở vê.

Diệp Như Hề thấp giọng nói cảm on, thái độ cũng không còn ngang ngược như trước đó, Tạ Trì Thành càng dứt khoát đi ở bên cạnh, còn giêu cợt cô đi đường không linh hoạt, Diệp Như Hề tức giận tới mức đấm anh một cái trong vô thức.

Nhưng mà một màn này dừng trong mắt Ninh Cảnh Trạch lại trở thành cảnh tượng vô cùng thân mật.

Ninh Cảnh Trạch cảm nhận được sự vô lực, cảm giác bị ngăn cách lại lần nữa nảy lên, anh ta không hiểu, quan hệ giữa hai người này thân thiết như vậy từ lúc nào.

Cho đến khi vào phòng đấu giá, Ninh Cảnh Trạch vận trầm mặc không nói, cũng không hề dính ở bên cạnh Diệp Như Hệ nữa.

Hội trường đấu giá là một phòng khách rất lớn, có hình tròn, ở giữa đặt sân khấu trên bục cao.

Phía trước là những ghế dựa bằng da, môi một vị trí đêu có khoảng trồng rất thoải mái, bên cạnh có đặt bàn quầy bar, bày thẻ bài và một SỐ thức uông cũng như đồ ăn vặt, hiển nhiên người có thê ngồi ở khu vực này đều có thân phận cao quý.

Khi bọn họ đi tới, lập tức có nhân viên phụ trách tới gần, đưa bọn họ tới vị trí gần sân khấu nhất.

Ninh Cảnh Trạch cắn chặt răng, không thê không thừa nhận, cho dù là anh ta cũng không thê lây được VỊ trí tốt như vậy, bản thân luôn kiêu ngạo giờ cũng càng thêm khắc sâu chênh lệch giữa hai người ho.

Diệp Như Hệ ngôi ở giữa, hai bên là Ninh Cảnh Trạch và Tạ Trì .Thành, chỉ là sự im lặng bất thường của Ninh Cảnh Trạch khiến cô cảm thấy có chút kinh ngạc, nói: “Anh đã xảy ra chuyện gì?”

Ninh Cảnh Trạch lắc đầu, bỗng nhiên vươn qua, đè thấp giọng nói: ‘Hề Hè, em còn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

Diệp Như Hề hồi hận bản thân tự nhiên lắm miệng, hiện tại lại bị hỏi về vãn đề này.

Ninh Cảnh Trạch rất nghiêm túc nói: “Anh ta có hứng thú với em, tôi biết, tôi cũng là đàn ông, tôi cảm giác được, nhưng mà Hề Hà…… em cũng không từ chôi, phải không?”

Diệp Như Hề thở dài một hơi, nói: “Vẫn để này không có đáp án.”

Cô không muốn lừa gạt Ninh Cảnh Trạch, cũng không có cách nào lừa gạt chính mình.

Thích Tạ Trì Thành sao?

Thích, thậm chí là yêu, năm đó yêu quá sâu, muốn quên thật sự rất ti Nhựng phần tình cảm này có quá nhiêu thứ hồn loạn, quá phức tạp, tựa như hai sợi chỉ quân vào nhau, muốn cởi ra thì phải cắt đứt, hoặc tốn nhiều thời gian một chút để gỡ rồi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 950


Chương 950

Trong mắt Ninh Cảnh Trạch lộ ra vẻ tuyệt vọng, năm chặt năm tay, nói: “Dù thê nảo cũng phải là anh ta sao?

Hè Hè, tôi không thể sao? Cho dù……

cho dù tôi cũng không được, Tạ Trì Thành cũng tuyệt đội không phải người thích hợp nhất.”

“Hả?”

“Anh ta còn có hai đứa nhỏ, em muốn trở thành mẹ kế sao? Rất khó để trở thành mẹ kề, hơn nữa tôi nghe nói hai đứa nhỏ rất khó chiều, vẫn luôn nhớ kỹ người vợ trước, cho nên……”

Lúc này, một giọng nói vang lên: “Không phải vợ trước.”

Ninh Cảnh Trạch và Diệp Như Hề đồng thời nhìn qua, liền nghe thấy Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Không có giây ly hôn.”

Ninh Cảnh Trạch hỏi lại: Không có khả năng, anh rõ HẠNG Nói đến một nửa liền dừng lại, bởi vì lúc này Ninh Cảnh Trạch mới phản ứng lại, vợ của Tạ Trì Thành hình lR|8|U…….. Đã chết?

Người vợ quá cố của Tạ Trì Thành thật sự quá thần bí, gần như không có bất cứ nhà truyền thông nào đưa tin, ngay cả tin tức trên mạng cũng ít tới đáng thương, toàn là những tin bắt bóng bắt giỏ vô căn cứ.

Cho nên, đó không phải ly hôn, hà là bà xã anh ta đã chết? Vậy…góa vợ?

Ninh Cảnh Trạch vội vàng xin lỗi: “Thật xin lỗi.”

Nhưng Tạ Trì Thành chỉ nhìn chằm.

chằm vào Diệp Như Hề, như là muốn tìm ra điểm không bình thường nào trên khuôn mặt cô.

Diệp Như Hề quả thật hoảng hót, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, cô che giấu rất tốt, cũng lộ ra một ánh mắt kinh ngạc.

Tạ Trì Thành nhìn kỹ rồi thu hồi, rũ mắt, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Ba người đồng thời cùng im lặng, mà lúc này buôi đâu giá cũng bắt đầu rồi, người chủ trì mặc tây trang trắng, đã đi lên sân khấu, sau một phen giới thiệu chào mừng ngăn gọn như thường lệ, trực tiếp đi vào chủ đề.

Để tạo một khởi đầu tốt đẹp, món đồ được xếp hạng đầu tiên cũng sẽ không. kém, thậm chí có thể nói là rất tôt, giỗng như hiện tại, là một mặt dây chuyền hình “hoa khai phú quý” hoàn toàn được trạm trổ từ phỉ thúy nguyên khối.

Hoa văn phía trên sinh động như thật, hoa trạm trô là hoa mẫu đơn, tượng trưng cho. phú quý, ngay cả phân cành lá đều xử lý rất tốt, vô cùng chân thật.

Món đồ có giá trị sưu tầm cao, đương nhiên, giá cả bán đấu giá cũng sẽ rât cao.

Khởi điểm là 300 vạn.

b*** đầu giá phỉ thúy từ trước đến nay đều là nơi hào môn vung tiền nhữ rác, giá cả khởi điểm và giá cả chốt đơn đều là con số trên trời.

Gần như là sau khi người chủ trì bắt đầu, đã có không ít người ra giá.

Diệp Như Hề nhìn giá cả từ 300 vạn một đường tăng tới S00 vạn, chỉ trong thời gian vài phút ngắn ngủi, cuối cùng đã được một phú thương giành được với giá 650 vạn.

Giá cả thành công giao dịch món đồ đầu tiên là 650 vạn, tuy Diệp Như Hề đã sớm có chuẩn bị cũng cảm thấy thoáng kinh ngạc.

Quả nhiên, đa số đều là giới nhà giàu người Hoa, ở nước ngoài, giá thị trường của phỉ thúy không thê SO được với một bức danh họa, nhưng ở chỗ này, mấy phú thương này không nhất định thích thú với danh họa, nhưng nhất định sẽ hứng thú với châu báu phỉ thúy.

Tiếp theo cũng xuất hiện rất nhiều món đồ không tệ, nhưng bởi vì Diệp Như Hề sớm đã có được một khối phỉ thúy kính hỗ già, cho nên cũng không có hứng thú gì lớn.

Ninh Cảnh Trạch và Tạ Trì Thành ngồi bên cạnh hình như đều không có hứng thú gì, cũng chỉ là nhìn TH vân chưa giơ thẻ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 951


Chương 951

Chờ tới khi món đồ tiếp theo lên sàn, Diệp Như Hề nhịn không được cũng nhìn thêm vài cái.

Đó là một cặp kim cài áo phỉ thúy, cũng không xạ hoa, rất giản dị, chỉ là được khảm bằng phi thủy hình giọt nước, bên Sang. có đính thêm một vòng kim cương nhỏ, rất tinh xảo.

Giá cả khởi điểm của hai chiếc cài áo cũng không cao so với mặt bằng chung, là hai mươi vạn, thứ đắt chỉ là phỉ thúy băng chủng bên trong có chất lượng cao, nhưng thê tích rất nhỏ, người tham gia đâu giá cũng không nhiều, gần như đều là phụ nữ tham gia, hoặc là người chuẩn bị quà cho người thương.

Diệp Như Hề đang muốn giơ thẻ, liền phát hiện hai bên mình đồng thời đã giơ thẻ lên, vừa thấy, lại là Ninh “Cảnh Trạch và Tạ Trì Thành vừa rôi vẫn không tham dự.

Hai người này sao lại cảm thấy hứng thú với kim cài áo vậy?

Hơn nữa đây rõ ràng là món đồ của nữ.

Diệp Như Hề không có tự luyến đến mức liên tưởng tới chính mình, mà chỉ cảm thầy Ninh Cảnh Trạch tựa hồ có nhiều bàn khác phái, có lẽ là dùng để tặng người ta, còn về Tạ Trì Tmh Tên khồn này không ít lần coi tiền như rác, làm ra chuyện phá của cũng không kỳ lạ.

Nhưng bởi vì bọn họ đều đầu g Diệp Như Hề liền từ bỏ, ti Sía thẻ nữa.

Nhưng khi giá cả từ 20 vạn vọt thẳng tới 80 vạn gần như không có người nào cạnh tranh nữa.

80 vạn mua một đôi kim cài áo nhỏ xíu? Điên rồi sao?

Ninh Cảnh Trạch cũng cảm thấy bản thân điên rồi, nhưng anh ta cảm thấy không cam lòng, không muôn dừng lại, thẻ trong tay lân lượt giơ lên.

Cuối cùng, khi cặp kim cài áo lên tới 100 vạn, toàn hội trường cũng chỉ dư còn lại hai người cạnh tranh.

Khi giá cả lên tới 120 vạn, có không ít người đêu nhìn lại đây, nhìn xem là hai tên ngốc nào đang ganh nhau.

Diệp Như Hề cũng dân dân ý thức được chuyện không thích hợp, cho dù thích món đồ đến đâu, hai người kia cũng không giỏng nhử dáng vẻ đang coi tiên như rác.

Khi giá cả lên tới 150 vạn, đầu ngón tay Ninh Cảnh Trạch đã phát run.

Nói thật, với giá này anh ta có thê chịu được, nhưng cũng quá sức, chỉ là mua một cặp kim cài áo, thật sự quá đắt, giá cuôi cùng là hai trăm vạn, vượt qua con số này, cha mẹ vẫn luôn mặc kệ của mình nhất định sẽ hỏi tới.

Ninh Cảnh Trạch buôn bã phát hiện, cùng Tạ Trì Thành so sánh, anh ta thật sự chính là một tên trẻ ranh không có thứ gì.

Nhưng, không cam lòng.

Thật sự không cam lòng.

Dường như đây không phải chuyện tranh đoạn kim cài áo, mà là người nào đó.

Ngay lúc Ninh Cảnh Trạch dự định bắt chấp tất cả, tay lại bị đè lại.

Anh ta đài đầu, liền đói diện với ánh mắt nhìn mình như kẻ ngốc của Diệp Như Hề.

“Anh điên rồi à?”

Đầu óc nóng lên của Ninh Cảnh Trạch cuôỗi cùng đã bình tĩnh lại, chỉ cảm thấy lòng bàn tay đều là mồ hôi.

“Bình tĩnh lại? Đừng tiếp tục giống như kẻ ngốc nữa.

Ninh Cảnh Trạch hé miệng, nói: “Hè Hè, do em cảm thầy tôi mua không nổi sao?”

Lúc nói ra những lời này, lồ ng ngực vô cùng khó chịu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 952


Chương 952

Diệp Như Hề vừa tức giận vừa buồn cười, nói: “Là không đáng, không cân thiết, 150 vạn không tiệc sao? Để đi mua một cặp kim cài áo?”

_ Ninh Cảnh Trạch theo bản năng nói: “Nhưng không phải em thích sao?”

Diệp Như Hề càng bắt đắc dĩ, “Tôi càng thích tiên hơn.”

Ninh Cảnh Trạch cảm thấy xấu hỏ, nhưng trong lòng có chút cảm động, xem xem, cô đã ngăn cản mình tiếp tục đấu giá, đây là đau lòng cho “

đúng không?

Ninh Cảnh Trạch không nhịn xuống lại hỏi : “Vậy sao em không ngăn cản anh ta?”

Diệp Như Hề buột miệng thốt ra: “Anh ấy nhiều tiền tùy tiện tiêu.”

Ninh Cảnh Trạch:……

Anh ta cảm thầy bản thân bị tổn.

thương, thì ra ở trong mắt Hề Hề mình là người nghèo sao.

Ninh Cảnh Trạch buồn tới đắng miệng.

“Không phải tôi có ý đó, khụ khụ, ý tô là ” Cô đè thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấy: “Người này không có khái niệm gì với tiền, vung tiền như rác, anh không cân so với anh ây.”

Ninh Cảnh Trạch không cảm thấy an ủi, mà trong lòng càng thêm bi thương.

Đúng vậy, anh ta lấy gì để so với Tạ Trì Thành?

Nói vê anh ta ư, nhiêu nhất chỉ là cậu thiêu gia của nhà họ Ninh, chỉ bởi vì anh ta mang họ Ninh, người khác sẽ xem trọng liễc mắt một cái, nhưng Tạ Trì Thành thì sao? Đưa mắt toàn bộ người trong giới, không ai dám xem thường người này.

So bì cái gì? So không nổi.

Cuối cùng, cặp kim cài áo đã được Tạ Trì Thành dùng giá cả 150 vạn giành về được.

Rất nhanh đã có người đưa kim cài áo tới, Tạ Trì Thành cầm được chỉ nhìn thoáng qua rồi rất tùy ý nhét vào tay Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề sửng sốt.

“Cho em.”

Cô còn muốn trả lại, nhưng Tạ Trì Thành chỉ dùng một ánh mắt, cô liền dừng lại.

Đó là ánh mắt cảnh cáo.

“Tôi nghe thấy lời em nói. Em cứ coi tôi nhiêu tiên nên vung bừa bãi.”

Diệp Như Hề lập tức đỏ bừng mặt, trông rất đẹp mắt.

Cuối cùng Diệp Như Hệ vẫn nhận lấy cặp kim cài áo, chỉ là câm phỏng tay, sau này có tham dự buổi bán đầu giá nào cũng không dám nói nhỏ nữa.

Ninh Cảnh Trạch gắt gao nắm chặt năm tay, một chữ cũng không nói, trong lòng nghẹn một hơi, vừa chua vừa đăng, lại không thể bày tỏ.

Chờ khi những món đồ cuối cùng lần lượt đưa lên, Diệp Như Hề cảm thấy không thể vô duyên vô cớ nhận quà của người khác, cho nên khi cô thầy cặp khuy cài áo bằng phỉ thúy, lần đâu tiên giơ thẻ lên.

Ninh Cảnh Trạch và Tạ Trì Thành đồng thời nhìn về phía cô.

Diệp Như Hề bình tĩnh tiếp tục giơ thẻ.

Không có nhiêu người cô chập đầu giá cặp khuy cài cho nên Diệp Như: Hê rât dê dàng có được, chỉ tốn 50 vạn mà thôi.

Lúc Ninh Cảnh Trạch thấy Diệp Như Hề lấy được khuy cài áo, trong lòng liền biết, anh ta đã thua.

Khuy cài áo này khẳng định không phải cho mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 953


Chương 953

Mình không thế nào mặc tây trang.

Hon nữa kiểu dáng kia cũng quá thành thục ồn trọng.

Cho nên dù Diệp Như Hề không đưa cho Tạ Trì Thành trước mặt mọi người, Ninh Cảnh Trạch cũng biết đó là quà đáp lễ cho Tạ Trì Thành.

Tặng quà không phải là như vậy sao, anh tặng tôi một cái, tôi đưa cô một cái, đưa đi đựa lại ăn khớp với nhau, không có chỗ cho mình là đúng rồi.

Hè Hè đã quyết tâm muốn trở thành mẹ kê của người khác……

Ninh Cảnh Trạch càng nghĩ thì mặt càng khó coi.

Khi món đồ cuối cùng được đem lên, rõ ràng cảm giác được không khí toàn bộ hội trường đêu đã nóng lên.

Bởi vì đó là một pho tượng Phật tạc từ phỉ thúy kính hồ già.

Giá khởi điểm là 300 vạn.

Chỉ giá khởi điểm đã khiến phân nửa người đấu giá rút lui.

Đây là một cuộc tranh đấu hoàn toàn thuộc về phú hào.

Diệp Như Hề rất có hứng thú nhìn giá cả tượng phận càng lúc càng cao, cuôi cùng thành công giao dịch với giá 900 vạn, thậm chí còn tạo nên kỷ lục mới.

Đáng để nhắc tới chính là, giữa hiệp Tạ Trì Thành cũng giơ I thẻ lên, fbLứng sau đó lại không giơ nữa.

Diệp Nhự Hề tò mò hỏi một câu: “Anh không đầu giá sao?”

Vị này vừa vung khoản tiền lớn để mua một cặp kim cài áo, vị chủ nhân tiên nhiêu tiêu không nóng tay, sao hiện tại lại dừng tay?

Tạ Trì Thành chỉ là nhàn nhạt nhìn cô một cái, nói: “Không đáng.”

“Đây là chủng loại kính hồ già, tuy răng phâm chất như nhau, nhưng công nghệ điêu khắc hoàn mỹ, thợ lành nghê, có giá trị tương đôi cao khi tặng người khác.”

“Ừ. Nhưng giá cả không xứng đôi.”

Diệp Như Hề nghĩ nghĩ, quả thật vậy, 900 vạn, giá cả này khá cao, cho dù có giá trị sưu tập cao, nhưng tầm khoảng 600 vạn mới là kiếm lời, vượt qua con sô này thì giá trị lợi ích sẽ càng thấp.

Hơn nữa, Tạ Trì Thành hình như khi thấy giá cả vượt quá 600 vạn liền không giơ thẻ nữa.

Cuối cùng người giao dịch khó tránh khỏi là bởi vì hoàn cảnh và không khí đấu giá k1ch thích nên mới chốt giá, người nào đủ bình tĩnh đều sẽ từ bỏ.

Diệp Như Hề kinh ngạc một chút, nói: “Vậy Vì sao anh còn cô lấy. bằng được kitT cài áo? Thẳng thắn mà nói, bán đi anh cũng không có lời.”

Tạ Trì Thành cong khóe môi, nói: “Em cũng là một vân đề.”

“Có đáng giá không?”

“Ừm, đáng giá.”

Diệp Như Hề ngần ra, nháy mắt hiểu rõ ý tứ trong lời anh.

Tuy kim cài áo kia giá cả cao, nhưng.

đáng giá, cho nên anh không thèm để ý.

Tượng Phật ngọc này giá cao hơn giá trị thực, không đáng, cho nên anh thu tay lại.

Anh không phải tiền nhiều tiêu không nóng tay, mà là thích đập tiền cho người mình để ý.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 954


Chương 954

Diệp Như: Hề giống như lập tức đọc hiểu ánh mắt anh, chỉ cảm thấy cặp kim cài áo kia câm càng phỏng tay.

Cô không dám đối diện với ánh mắt ây, vần luôn cúi đầu, cho đến khi toàn bộ buổi đầu giá kết thúc, đám người tan CuỘc.

Tiếng quẹt thẻ thanh toán, cặp khuy áo kia đã năm trong tay, Diệp Như hà trực tiếp đưa cho Tạ Trì Thành, nói: “Đáp lễ”

Tạ Trì Thành không từ chối, chỉ ừ một tiếng, nói: “Em phải đi vê sao?”

“Chưa được, tội còn cần ở lại nơi này, khối phỉ thúy cân được gia công, tôi cần nhìn chăm chằm.”

Tạ Trì Thành không từng bước ép sát, nhìn thoáng qua Hứa Son và Hứa Xuyên đi bên cạnh cô, như đang cân nhắc năng lực chiến đầu của bọn họ vậy, khiến Hứa Sơn và Hứa Xuyên không tự chủ được mà căng chặt thân thê.

“Đi đâu cũng nhớ rõ phải mang theo vệ sĩ, nơi này không an toàn.”

Nơi sản sinh đá thô từ trước đến nay luôn là nơi rông răn, hỗn tạp, xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì xử lý không tt.

Diệp Như Hề cũng biết đạo lý này, cũng không ngây thơ đến vậy, cổ gật đâu nói: “Tôi biết.”

“Có việc gọi cho tôi. Tôi sẽ ở lại đây mây ngày.”

Sau khi để lại những lời này, Tạ Trì Thành liền mang theo vệ sĩ rời đi.

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, quay đầu vừa thấy, đã đối diện với ánh mắt ảm đạm của Ninh Cảnh Trạch.

“Hề Hề, em quả nhiên có quan hệ rất tốt với giám đốc Tạ.”

Diệp Như Hề cũng không tiếp tục nợ bác, mà chỉ thay đôi một để tài khác, “Phải đi về sao?”

Ninh Cảnh Trạch cười khổ, nói: “Ừ, tôi đưa em vệ khách sạn trước đi, em cũng đừng từ chối, tôi không yên tâm, tôi đã đồng ý với bà nội Hứa rôi.

“Được.”

Diệp Như Hề đặt khách sạn tôt nhât ở gân đây, thuê hai phòng, cô một phòng, hai người Hứa Sơn Hứa, Xuyên một phòng, nhưng buổi tối bọn họ đêu sẽ thay phiên gác đêm, cho nên cũng không chen chúc.

Trở về khách sạn, sau khi Diệp Như Hề rửa mặt, cả người ghé vào giường, câm cặp kim cài áo kia ra.

Nhìn gần, càng nhìn lại càng thích, nêu thật sự bỏ lỡ, quả thật có chút đáng tiếc.

Nhìn nhìn, di động đặt bên cạnh vang lên, nhìn thoáng qua thông báo màn hình, cô muôn làm bộ ngủ, nhưng.

trong tay còn cầm kim cài áo người ta đưa cho, thật sự băn khoăn, vân nghe máy.

Mới vừa bắt máy, đã nghe được giọng nói trâm thập của người đàn ông: “Đang băn khoăn xem có nghe điện thoại hay không?”

Diệp Như Hề lập tức phủ nhận: “Tôi không có, di động để im lặng mà thôi.”

Tạ Trì Thành thấp giọng cười một tiêng, tiêng cười mê hoặc lòng người.

Diệp Như Hề nghe thấy bên anh hình như còn có tiêng cười và tiếng nhạc, liền nói: “Anh ở bên ngoài?”

*Ừ, ở chỗ này gặp phải bạn làm ăn, liền đi uông một chút.”

“Vậy còn gọi cho tôi làm gì?”

“Nhớ em.”

Hai tiếng này như là cắn đầu lưỡi nói ra, mang theo giọng điệu khàn khàn.

Diệp Như Hề không kiên định, tim đã đập nhanh hơn vài phần.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 955


Chương 955

“Anh uống rượu?”

“Ừ, một ít.”

Quả nhiên, người này uống rượu xong thì đa phần đều nói không lựa lời, dễ dàng mê hoặc người khác.

Diệp Như Hề thậm chí còn không chê không được mà nghĩ tới dáng vẻ lúc này của anh, nhất định là khóe miệng mạng ý cười, cả người lười biếng giông một con mèo cao ngạo.

Cô vội vàng gạt đi suy nghĩ trong đầu, nói: “Uống xong rượu thì đừng lái xe, sớm trở về một chút.”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Em vẫn chỉ biết nói những lời này sao?”

“Tạ Trì Thành, đừng náo loạn.”

Cô nghe thầy bên kia truyền đến tiếng bật lửa, im lặng một hôi, hình như đang hút thuốc.

Rất lâu sau, anh nói: “Bọn họ gọi tói một đám người ngôi củng, rất xấu, không bằng nửa phân của em, tôi không có hứng thú, liên đi ra.’ “Cảm ơn ngài đã khích lệ.”

“Ừ, cho nên em muốn qua đây chắn cửa không?”

“Khách khí rồi, tôi trần không nổi cửa của giám đốc Tạ.”

“Nếu không cứ thử xem?”

“Không cần, tôi chuẩn bị ngủ, sớm một chút nghỉ ngơi.’ Bên kia điện thoại truyền đến một tiêng nhẹ nhàng thở dài.

“Em từ chối tôi từ trước đến nay đều trực tiếp như thế.”

“Giám đốc Tạ sớm nghỉ ngơi một CHUSG “Tôi không ly hôn.”

Để tài chuyển quá nhanh, Diệp Như.

Hề còn chưa kịp ý thức được vấn đề.

“Vợ của tôi…… Cũng không chết.”

Tim cô đập lỡ một nhịp.

Giọng điệu cười như không cười của Tạ Trì Thành Xuyên qua di động truyền tới, “Em nói xem, cô ây có thể trở vê hay không.”

Cổ họng Diệp Như Hề phát ngứa, nói: “Tôi không biết, nhưng anh uồông say rôi, sinh ra ảo giác.

“Cô ấy không muốn trở về.”

Diệp Như Hề im lặng, không nói tiếp, trong lòng lại nghĩ, chẳng lẽ Tạ Trì Thành đã điều tra được cái gì?

Nhưng thân thế của cô đã được bà ngoại xử lý rất sạch sẽ, không có khả năng lưu lại sơ hở.

Hơn nữa, Tạ Trì Thành không phải đã mắt trí nhớ rồi sao?

Diệp Như Hề nghĩ vậy một chút, lập tức nói: “Anh còn nhớ rõ cô ấy?”

“Sao em biết được tôi đã quên mất?”

“Tôi nghe nói…… Anh đã từng gặp phải tai nạn xe cộ.”

“Em rất quan tâm tôi.”

“…… Anh cứ nhất quyết phải bẻ lời người khác vậy à?”

“Nếu em muốn biết, hiện tại lại đây, tôi sẽ nói cho em.”

Diệp Như Hề tức giận đến mức muốn cúp điện thoại.

“cöiinHùU… Là vì kim cài áo?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 956


Chương 956

“Tạ Trì Thành, tôi không ép anh đưa cho tôi, hơn nữa tôi đã đáp lễ khuy cài áo rồi.”

¬Ừ, em đáng giá.”

MA anh thật sự uống say rồi.”

“Ưm, biệt không? Gặp tai nạn xe cộ một lần, chính là do say rượu lái xe, em nói xem, lại xảy ra một lần nữa thì liệu có nhớ ra không, ha.”

Tiếng cười cuối cùng nhẹ bâng gần như khó nghe được, trái tim Diệp Như Hề như bị bóp nghẹt.

Cô nhìn thoáng qua kim cài áo trên tay, căn răng một cái, nói: “Gửi địa chỉ cho tôi, coi như trả nợ kim cài áo.”

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hề thay quần áo, hơi chút do dự có nên trang điệm xâu đi hay không, cuối cùng không chỉ không hóa xâu, ngược lại còn trang điểm thật tỉnh xảo, trực tiếp ra cửa.

Hứa Sơn đang giữa cửa hơi kinh ngạc, nói: “Tiêu thư muôn đi ra ngoài sao?”

“Vâng.”

Hứa Sơn gọi Hứa Xuyên, hai người hộ tống Diệp Như Hề trực tiếp đi tới một câu lạc độ bí ân.

Khi cô tới nơi, trước cửa đã có người chờ, hiển nhiên là Tạ Trì Thành sớm đã phân phó trước, từ trước đến nay anh luôn an bài thỏa đáng từ những việc nhỏ nhất.

Đối phương đưa Diệp Như Hề trực tiếp đi tới phòng thuê cao cập ở tầng cao nhất, còn chưa đi tới cửa phòng, Diệp Như Hề đã dừng bước biến ánh mắt nhìn về phía hành lang bên cạnh, có một bóng người đang chống lưng về phía vách tường.

Ánh lửa lóe lên trong bóng đêm mấy lần, sau đó vụt tắt.

Tạ Trì Thành lười biếng lên tiếng “Tới rồi?”

Người dẫn đường thức thời lui xuống, ngay cả Hứa Sơn và Hứa Xuyên.

cũng hiểu được tình thế mà lui vê phía sau cách khá xa, đôi mắt nhìn về nơi khác, chuyện: của tiểu thư khôn phải chuyện vệ sĩ như bọn họ có thê hóng. Diệp Như: Hè tiến lên vài bước, vừa mới tới gần đã ngửi được mùi rượu, nói: “Đây là uống một chút mà anh nói?”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Ừ, lúc chờ em đến thì uông nhiều một chút.”

Tạ Trì Thành mang theo men say hoàn toàn không còn cảm giác lạnh nhạt và xa cách thường ngày, ngược lại còn có vẻ hoang dại và dễ chịu hơn, áo sơ mi trên người cởi hai cúc, lộ ra phần cô càng thêm gợi cảm, yết hầu trượt lên xuÔng, chọc người ta phải dừng lại tầm mắt.

Diệp Như Hề thu hồi tầm mắt, cô luôn cho rằng từ gợi cảm thích hợp dùng cho phụ nữ hơn, nhưng dùng từ này với T Trì Thành hình như không hề có chút lần cần nào.

Tạ Trì Thành đứng thẳng thân mình, đi tới, bỗng nhiên cong lưng, ngửi ngửi rôi nói: “Mùi rất thơm. Hoa son chi?”

Diệp Như Hề ừ một tiếng, nói; “Quả thật dễ ngửi hơn mùi rượu trên người anh một chút.”

Tạ Trì Thành lại cười, “Rất ghét bỏ sao?”

_ Đúng vậy.”

“Vậy làm sao bây giò đâu? Em còn phải chắn cửa cho tôi cơ mà?”

Diệp Như Hề bát đắc dĩ, “Tạ ID Thành, anh thật sự uống say rôi.’ “Đi thôi, cùng tôi đi vào một lát, tôi sẽ cho người đưa em trở về.”

Dút lời, tay anh rất tự nhiên đặt lên Vai cô, kéo gân lại, mạnh mẽ ôm lấy cô, cả hai đi về phía phòng thuê Mới vừa mở cửa đã nghe thấy â âm nhạc chói tai, toàn bộ người bên trong đều nhìn lại đây.

Tầm mắt có người kinh ngạc có người kinh diễm.

Còn có không ít tầm mắt đang nhìn Diệp Như Hề.

Một người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện bên người giám đốc Tạ, cũng đủ khiến người ta suy nghĩ bậy bạ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 957


Chương 957

Anh dẫn theo cô đi tới một vị trí trống và ngôi xuông, người bên cạnh vô cùng thức thời đứng dậy tránh ra.

Diệp Như Hề quét mắt một cái liền thu hồi, Tạ Trì Thành thật ra đã nói không sai, người ngồi ở noi này. đều là những phụ nữ xinh đẹp, tất cả đều không chút tục tằng, thậm chí còn có vài nữ minh tinh từng xuất hiện trên TV.

Diệp Như Hề cảm thấy có chút khát nước, vừa định câm lây chai nước khoáng đóng chai còn nguyên trên bàn, đã bị Tạ Trì Thành đè tay lại, nói: “Đừng uống. Khát à?”

SÙU) 7 Ta Trì Thành vẫy tay, lập tức có vệ sĩ tiên lên.

“Mang chút nước lên, sạch sẽ.”

Nghe thấy những lời này, Diệp Như Hệ liên biệt nước ở nơi này có vẫn đề, không nghĩ tới nước đóng chai cũng không được Có người chủ động mở miệng: “Giám đốc Tạ, người đẹp đây là bạn nữ của anh sao? Thật xinh đẹp, giám đốc Tạ có ánh mắt thật tốt.”

“ừ, lại nhìn thêm một giây thì cút ra ngoài cho tôi.”

Người nói chuyện lập tức bị dọa mồ hội lạnh, tầm mắt cũng không dám liếc về phía Diệp Như Hề nữa.

Trong đó có một người phụ nữ xinh đẹp căn chặt răng, vần không. cam lòng mà mở miệng. “Thì ra giám đốc Tạ vừa rồi vần luôn đợi chị gái này à, chị gái thật xinh đẹp, ăn mặc cũng đẹp.”

Diệp Như Hề không đáp lại.

Người phụ nữ lập tức bày ra vẻ mặt tủi thân nói: “Sao chị lại không để ý tới em thế? Em còn muốn thỉnh giáo chị trang điểm như thế nào đó? Đẹp quá đi, không giỗng em, không biết gì cả.

Loại giọng điệu kỹ nữ trà xanh như vậy thành công, khiến Diệp Như Hề thoáng nâng mí mắt, nhìn qua.

Ừm, một cô gái ăn mặc non nót, ° không son phân ‘, nhu nhược đáng thương.

Diệp Như Hề cong khóe môi, nói: “Đừng gọi là chị .”

“Thật xin lỗi chị, đều là em không hiểu chuyện, em không hỏi nữa, em tự phạt một ly.”

Nói rồi liền giơ ly rượu, uống trước một ly.

Nhưng Diệp Như Hề còn không thèm động.

Cô ta căn môi dưới, nói: “Chị làm vậy là khinh thường em sao?”

Cô gái này cũng không phải nhân viên gọi lên bôi rượu, cô ta là con gái của một thương nhân kinh doanh đá thô cô ý lại đây, cho nên còn có vài phần kiêu ngạo, coi Diệp Như Hề là nhóm người mẫu nhân viên bồi rượu, cho nên vẫn không cam lòng.

Diệp Như Hề còn chưa nói gì, Tạ Trì Thành lại nở nụ cười trước, tiếng cười rõ ràng, không khí trong phòng lập tức an tĩnh lại.

Anh nói: “Ừ, cô nói không sai, cô thật Sự còn không xứng kính rượu cô ây.”

Sắc mặt cô gái kia lập tức trắng bệch.

Lúc này, vệ sĩ cầm nước tới, Tạ Trì Thành trực tiếp nhận lấy, còn vặn nắp mới đưa cho Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề uống vài ngụm, giảm bót cơn khát nước, mới nói: “Tôi không có em gái, không cần gọi tôi là chị gái.”

Cô không chút nễ nang như vậy khiến cô gái tức giận đến cả người phát run, nhưng lại không dám nói gì trước mặt Tạ Trì Thành, đành phải cô găng nghẹn lại.

Có người đứng ra hoà giải, nói vài câu khách sáo thì bầu không khí mới miễn cưỡng sinh động hơn, chỉ là góc mà Tạ Trì Thành ngôi giỗng như trở thành cầm địa, không một ai dám tới gân, cũng không ai dám liếc thêm một cái.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 958


Chương 958

Diệp Như Hề cằm chai nước khoáng, nói: “Anh thích những. nơi thế này này? Rất nhàm chán.”

“Ừ, đúng là nhàm chán.”

“Cho nên vì sao lại muốn tham gia?”

“Muốn biết à?”

“Ừ”

“Hôn tôi.”

Diệp Như Hề thiêu chút nữa đã bởi vì câu nói này mà ném luôn chai nước, cô đen mặt nói: “Nếu anh đã say, tôi cũng không ngại cho anh tỉnh rượu.”

Mới vừa nói xong, cô liền cảm giác được mặt mình bị chạm nhẹ.

“Hay tức giận thì không tốt đâu.”

“Vậy anh đừng có chọc tức tôi!”

“Tôi nói cái gì, em đều sẽ để ý như vậy à?”

Diệp Như Hệ muôn bỏ chạy, nhưng cô vừa mới giật mình, Tạ Trì Thành đã trực tiếp đè lại bờ vai cô, không cho cô cơ hội.

“Buông tay.”

“Không phải em muốn nghe sao?”

“Cái gì?”

“Tôi đã quên rồi, tại sao lại xảy ra tai nạn, nhớ không rõ lắm.”

Thấy anh bỗng nhiên nhắc tới chuyện trước kia, Diệp Như Hề cũng nghiêm túc lên, không! muốn giãy giụa.

“Tốc độ quá cao, vi phạm quy định, đụng phải vòng bảo hộ, tỉnh lại đã ở trong bệnh viện, bọn họ nói, tôi đã quên mất một người rất quan trọng.”

Diệp Như Hề dường như đoán được anh muốn nói cái gì, về mặt lý trí muốn cắt ngang đê tài này, nhưng về mặt tình cảm, cô không kìm được mà muốn biết.

“Tôi nằm ở bệnh viện một tháng, a cũng đều nhớ rõ, duy chỉ quên mắt người kia.”

“Anh…… Đã quên ai?”

Trái tim Diệp Như Hề lập tức nhảy vọt, nhưng trong lúc Tạ Trì Thành vừa mới chuẩn bị nỏi chuyện, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng thét chói tai, Tạ Trì Thành nháy mắt thay đồi sắc mặt, lập tức Nững lên.

Phòng bao bị người ta thô lỗ đá văng cửa, một gã đầu trọc xông vào, trong tay còn câm súng.

“Cám nhúc nhích! Giơ hết tay lên!”

Biến có bát thình lình khiến Diệp Như Hề ngắn ra, Tạ Trì Thành theo bản năng đứng phía trước cô, che chắn cô ở phía sau.

Tạ Trì Thành trầm giọng nói: ‘Các người là ai2”

“Ôi, còn tỏ ra thân sĩ phong độ à?

Đều mang hết đi, giữ làm con tin.”

Những người đó ư trực tiếp lao vào đưa cả đám đi, mà ngoài cửa, Hứa Sơn và Hứa Xuyên cùng với vệ sĩ của Tạ Trì Thành trốn ở chỗ tối đều trở nên cảnh giác.

Nếu chỉ là bọn du côn bình thường thì bọn họ căn bản sẽ không sợ, nhưng trên tay, bọn chúng có súng, vì tránh rủi ro xâu nhất, bọn họ không giãy giụa.

Tạ Trì Thành nhìn thoáng qua thủ hạ trồn trong chỗ tối, giật giật ngón tay.

“Kéo những người này mang đi về cửa saul”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 959


Chương 959

Đám phụ nữ trong phòng đều sợ tới tái mét mặt mày, đừng nói tới phản kháng, ngoan ngoấn cũng không xong, đêu kéo bị lôi đi.

Diệp Như Hề đưa đay lau loạn xạ lớp tầng điểm trên mặt, màu mắt nhòe đi trông như nữ quỷ, ngay cả tóc tai cũng bị cô làm cho rồi bù.

Tạ Trì Thành hơi kinh ngạc, ánh mắt hiện lên một tia tán thưởng.

May mắn là Diệp Như Hề phản ứng nhanh chóng, làm bản nhòe mặt mũi, ‘ cô gái thanh thuần ‘ còn gọi cô là chị gái lúc này đã bị hai gã kẹp một trái một phải, mặc cho cô ta khóc tới đỏ mắt, cũng không thể ngăn cản hai cánh tay đang sờ mó.

“Ôi, nhìn thanh tuần đáng yêu vậy mà dáng người cũng nóng bỏng lắm nha, ha ha ha, lần này chúng ta kiếm lời rôi.”

“Đừng dài dòng, nhanh chóng mang hệt đi, về tới kho hàng.”

Đoàn người đều bị kéo lên xe tải rồi chở đi, chờ bọn họ đi rồi, nhóm thủ hạ của Tạ Trì Thành mới đi ra.

“Ông chủ bị mang đi rồi.”

“Lập tức điều tra thân phận và bối cảnh của những người này, bọn họ có súng Ông tôi tân nhật, không đơn giản.

“Vâng!”

Trên xe, Tạ Trì Thành gắt gao dựa s Diệp Như Hề, thấp giọng hỏi: “Sợ Diệp Như Hề lắc đầu.

Đừng nói sợ, cô đều đã thấy quen rồi.

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, không có trả lời, chỉ lặng lẽ nhéo nhéo tay cô.

Ở gần bọn họ là một phú thương, méo mặt nói: “Bọn họ là người của bang Hồng Lĩnh, không nghĩ tới chúng ta lại xui xẻo như thê, tự nhiên đụng phải.”

“Cái gì mà bang Hồng Lĩnh?”

“Nơi này chất đầy đá thô, cũng là vùng đất béo bở, chọ nên hội tụ rất nhiều thế lực bóng tối, bang Hồng Lĩnh chính là một trong số đó, nhưng những người như bọn họ Sẽ không bát người vô duyên vô cớ.

“Bọn họ bắt chúng ta làm gì!”

‘Là do chúng ta xui xẻo, đụng phải lúc bọn họ đang làm giao dịch, sẽ bắt thêm người ngoài làm con tin, một khi bị điều tra, con tin sẽ bị đầy ra để dời lực chú v..

Lúc này, người của bang Hồng Lĩnh trên xe trực tiệp đạp một chân vào thương nhân đang nói chuyện kia, cười mắng: “Ôi, xem ra ông biết cũng không ít nhỉI An tĩnh chút cho tôi!”

Trong đó có một người đàn ông tương đối kiêu ngạo, tức giận nói: “Anh biết tôi là ai không? Còn cả thân phận của những người chúng tôi ở đây, nói ra hù chết các người, còn không nhanh thả người ra! AI”

Cuối cùng là tiếng hét thảm của anh ta và một cái răng bay ra ngoài.

Gã kia thu nắm tay, cười nhạo nói: “Tao đếch quan tâm mày là ai, ở địa bàn này, bang Hồng Lĩnh chúng tao nói là được, dài dòng cái gì, ngoan ngoãn ngôi yên đi.”

Xe trực tiếp lái vào kho hàng với hàng dãy container, bên kia sớm đã có.

người tiếp ứng, đám người bị đuổi xuống xe như lùa vịt, xô xô đầy đầy.

“Ô, lần này mang về không ít người nha.”

“Còn có cả đàn bài”

“Mấy người chúng ta chia nhau, ha ha ha, vừa lúc đêm nay có giao dịch, giao dịch thành công thì có thê ăn mừng một phenl!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 960


Chương 960

Rất nhanh tiếng phụ nữ la hét vang lên chói tai.

Diệp Như Hềề bởi vì vẫn luôn theo phía sau Tạ Trì Thành, bị bóng người của anh ngăn trở, hơn nữa cả quãng đường cô không hề hé răng, cảm giác tôn tại vô cùng thấp, một chốc một lát cũng không bị người ta phát hiện.

Nhưng cô còn chưa kịp thở ra một hơi, liên nghe thấy lệnh hô to của một người phụ nữ: “Chỗ này còn có một chị gái! Rất xinh đẹp! Các người đừng buông thai”

Ánh mắt Tạ Trì Thành lập tức âm trầm như muốn ăn thịt người.

Cô gái kia rụt rụt, câm miệng, nhưng cô ta không cam lòng, còn thấy ghen ghét, lúc ở trên xe cô ta đã không còn sạch sẽ, dựa vào cái gì mà ả đàn bà kia có thể được Tạ Trì Thành che chở?!

Nhưng mà cô lại khôn biết, cho dù lúc này đây cô ta có thê tồn tại trở về thì cũng sẽ gặp phải sự đuồi giết của Tạ Trì Thành.

Lập tức có hai gã của bang Hồng Lĩnh đi qua, Tạ Trì Thành vừa định hành động đã thấy Diệp Như Hễ kéo kéo người, anh dùng lại.

Trong đó có một gã đàn ông kéo Diệp Như Hề ra.

“Ôi, thật đúng là có một ả nữa! Suýt nữa đã bỏ sót rồi!”

Mới vừa nói Xong, liền nghe thấy ọe một tiếng, bãi nôn suýt nữa đã đỗ xuông giày của hắn.

“Mẹ nó! Gớm quái”

Gã lùi về sau như gặp phải dịch bệnh.

Diệp Như Hề lung lay đi được vài bước, trên người còn mang theo mùi rượu, thì ra trước khi rời đi cô đã trộm lầy nửa bình rượu, mới vừa đồ đầy lên người mình, nông nặc mùi rượu.

Cô thừa dịp không ai chú ý, móc họng, mới trực tiếp nôn ra.

“Cụng ly ~ lại uống một chén……

Cô ngắng đầu lên, lộ ra khuôn mặt đã tèm nhem rối mù, hù chết người.

“Được rồi được rồi, chỉ là con ả ma men, làm cái gì thế, không có chút hứng thú nào, nhanh mang vào nhốt lại đi, miễn cho quấy rầy tới giao dịch!”

Tạ Trì Thành lập tức ôm lấy Diệp Như Hề, những người đó đều lười đi Nệ ý, thậm chí còn ghét bỏ cô bản.

Diệp Như Hề gục đầu xuống, thấp giọng nói: “Buông tay, quân áo tôi bẩn lãm, vừa mới nôn ra đó.”

Giọng Tạ Trì Thành mang theo ý cười và sự hứng thú, thấp giọng nói: “Rất thông minh.”

Diệp Như Hề dứt khoát mặc kệ, anh khôïg chê bản thì tùy ý để anh đỡ, tiệp tục giả vờ say khống biết gì, cuối cùng bọn họ đều bị nhốt vào một thùng container.

Tạ Trì Thành mang theo Diệp Như Hề ngồi ở vị trí góc xa, cảnh giác nhìn quét một vòng, nói: “Đừng sợ.` Diệp Như: Hề ảo não: *Đều tại anh, sao mỗi lần gặp anh tôi đều xui xẻo như vậy chứ.”

Diệp Như Hề là thật sự hói hận, cô vốn dĩ thây bản thân đã đủ xui xẻo, không nghĩ tới ở cạnh Tạ Trì Thành còn xui xẻo hơn!

Hứa Sơn và Hứa Xuyên không bị bắt tới, hẳn là phát hiện kịp thời nên đã trốn đi, bởi vì đối phương có súng nên không mạnh mẽ xông ra.

Diệp Như Hề cũng không trách bọn họ, dù sao mạng của ai cũng là mạng, không có lý gì yêu cầu bọn họ vì tiên mà bán mạng vì cô.

Diệp Như Hề nhìn thoáng qua Tạ Trì Thành, phát hiện anh tựa hồ không thấy căng thẳng chút nào, nói: “Anh có biện pháp gì sao?”

Tạ Trì Thành chỉ vô cùng bình tĩnh thốt ra một chữ: “Chờ.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 961


Chương 961

Diệp Như Hề phục, dứt khoát không mở miệng, sờ sờ mặt mình, sờ đến một tay toàn là phân nên, có chút ghê tởm, nhưng lại không thể lau.

“Sao có thể nghĩ tới biện pháp này?”

Tạ Trì Thành nhịn không được lại cong khóe môi, nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi cô giả say, thật sự nhịn không được, dùng tay che nắm chặt rồi che môi lại, giấu đi tiếng cười trầm thấp.

Diệp Như Hề thấy anh còn cười, nhịn ‘ không được năm chặt nắm tay cho anh một đắm “Câm miệng lại cho tôi!”

Anh nắm tay cô, vẫn tiếp tục cười.

Lúc này từ bên cạnh truyền đến một tiếng âm dương quái khí, “Đều đã lưu lạc đến nông nồi như vậy rồi, còn muôn ve vấn đánh yêu.

Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành đồng thời nhìn qua, là một gã đàn ông gậy dơợ xương, rất xa lạ, hãn là được bắt vê từ nơi khác.

Tạ Trì Thành bảo vệ Diệp Như Hề ở sau người, che phía trước cô, ánh mắt sắc bén, nhưng bởi vì ánh sáng quá mò, gã gây kia thấy không rõ lắm dáng vẻ của Tạ Trì Thành, chỉ là nhìn này một nam một nữ đùa giỡn đánh yêu mà thấy ngứa mắt.

“Câm miệng.”

Tạ Trì Thành đối đãi với những người khác từ trước đến nay đêu không chút kiên nhẫn như vậy.

Nhưng gã gầy trơ xương kia căn bản không nhận ra thân phận của Tạ Trì Thành, bíu môi, nói: “tỏ vẻ cái gì, I không phải mọi người đều là người gặp nạn sao, kiêu ngạo gì chứ.”

Lúc này cửa bị mở ra, có người nhốn nháo đi đến, trong miệng hùng hùng hỗ hỗ.

“Làm cái gì thế, còn bắt buộc phải kéo một hai người đi thực nghiệm, nhanh mang đi mây người.”

Những người đó đi vào nhìn quét một vòng, tật cả những người bị nhốt bên trong người đêu hoang mang rồi loạn né tránh sang một bên, sợ bị chọn trúng.

Cũng không biết có phải trời cao sắp đặt hay không, Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành đều không j hé răng, tránh ở một góc khuât nhất, nhưng vẫn là bị gã gây gò kia duỗi tay chỉ: “Anh xem một đôi này thế nào!”

Đừng nói tới Tạ Trì Thành, ngay cả Diệp Như Hề hiện tại cũng muồn bóp chêt gã này.

Những người của bang Hồng Lĩnh kia xem lướt qua, nói: “Ò, còn là một đôi tình nhân, được, hai người họ đi, muốn sông cùng sÔng, muôn chết cùng chết, tình cảm biết bao!”

Gã gầy thấy Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành thật s sự bị mang đi, còn chưa kịp hớn hở đã nghe thấy. một câu: “Lôi cả con khỉ ôm này cùng đi đi!”

Tức khắc, gã gầy kia cười không nỗi nữa.

Đám người rời khỏi container, xuyên qua một hành lang, đi tới một căn phòng tráng xi măng.

Dọc theo đường đi, Tạ Trì Thành cân nhắc số nhân thủ, anh có thể đánh được mười mây người, nhưng không thể đối kháng với người cầm súng, càng quan trọng hơn là, anh đánh cuộc không nỗi.

Bên ngoài căn phòng xi măng đậu rất nhiều xe hơi màu đen, tụ tập không ít người, quả thực theo như lời bọn chúng, nơi này sắp tiến hành giao dịch.

Mà đám người bọn họ, bị bắt đi để làm cái gì?

Diệp Như Hề không dám tùy tiện suy đoán, chỉ có thể cầu nguyện Tạ Trì Thành thật sự có biện pháp.

“Mày nói xem bậc thây kia tới từ đâu thê? Cứ đưa ra những yêu cầu cô quái như vậy.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 962


Chương 962

“Quan tâm nhiều như vậy làm gì? Tốn không ít công sức mời bậc thầy kia tới, chính là vì lần hợp tác này đó.”

“Nếu như thành công, kiếm được món hời lớn, một năm này các anh em đều không cân làm việc nữa, ha ha ha ha.”

“Nhanh lên, còn đang chờ những người này được đưa qua nữa đó!”

Nghe thấy đoạn đối thoại lắp lửng này, Diệp Như Hề luôn có dự cảm không tốt.

Chờ khi bọn họ bị lôi tới sau đại sảnh mới thấy nơi này đang tụ tập rất nhiều người, cả đám đều mặc đồ đen, cánh tay lộ ra đều xăm hình rồng răn.

Không khí rất nghiêm túc, nhựng ranh giới hai phe phái rất rõ, có thê dễ dàng nhìn ra được người của hai bên đều không dễ đồi phó.

Diệp Như Hề thấy có một ông lão mặc áo dài ngồi ở vị trí chính giữa, người hai bên cạnh đều mang sắc mặt vô cùng cung kính, dường như là nhân vật lớn nào đó.

“Mang con tin lại đây, mười hai người.”

Ông lão kia mở miệng, a a nói mấy câu, căn bản nghe không hiểu, rõ ràng không phải là người Hoa, nghe giọng nói, hình như là giọng của người bên phía Miền Điện.

“Đại sư đã nói, phải từ từ, chờ đến giờ lành.”

“Còn cần giờ lành?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đúng vậy, đại sư nói, giờ lành tới rồi, sẽ bắt đầu hiện tế, mới có thể đủ căn cứ dẫn đường tìm được bảo vật của thần.”

“Được, chúng ta đây liền chờ đến giờ lành, mây người đè chặt người lại cho tôi, chờ chuẩn bị lầy máu.

Nghe được hai tiếng “ lấy máu ‘, ánh mặt những người bị đè xuống lập tức thay đôi.

Ngay cả Tạ Trì Thành cũng thu liễm sự nhẹ nhàng ban đầu.

Thời gian từng chút một trôi qua, người trong toàn bộ đại sảnh còn không dám thở mạnh, giống như sợ kinh động ông lão kia.

Cuối cùng, ông già mở to mắt, lại bô bô nói một câu.

“Đại sư nói nói, đã đến giờ.”

Hai vị lão đại đứng phía sau là một đám đàn em đêều vui vẻ, trăm miệng một lời nói: “Mời đại sư qua đói”

Mười hai người đều bị dồn xuống một hành lang ngầm, đi tới một mảnh tầng hầm vô cùng, rộng lớn, ánh đèn mở sáng rực, chiếu sảng toàn bộ ngóc ngách của tầm hầm vô cùng rõ ràng.

Diệp Như Hề khá kinh ngạc, chỉ thấy noi lọt vào tầm mắt kia đều là đá thô.

Đá thô chồng chất trên mặt đất, bày chỉnh tê trên kệ để hàng, có lớn có nhỏ, đủ hình dạng khác nhau.

“Mấy thứ này đều là hàng hóa mới nhất, chúng ta chỉ có thời gian đêm nay, tất cả đều giao cho đại sư.”

Diệp Như Hề cuôi cùng cũng nhớ tới một chuyện, người bạn dạy cô đoán thạch đã từng nói, Miễn Điện là đất nước chính sản xuất đá thô, thầy đoán thạch bên đó có đủ lại tín ngưỡng, thầy đoán thạch trình độ cảng cao thâm thì thói quen lại càng quỷ dị.

Cắt thịt lấy máu, đều là máy món diễn trẻ con, có người thậm chí còn phải dùng trẻ con sinh non ngâm rượu để rửa tay, bọn họ chủ yêu cho răng làm như vậy mới được thần chúc phúc, mới có thê đánh cuộc mười thắng chín.

Bọn họ sẽ không xui xẻo tới mức đụng phải loại người này chứ?

Diệp Như Hề vừa mới nảy ra SUY nghĩ này đã được chứng thực, vài gã cao to câm dao nhỏ đi tới trước mặt bọn họ, vẻ mặt hung thần ác sát.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 963


Chương 963

Nhóm con tin bắt đầu luống cuống muốn chạy trồn, nhưng mà chung quanh đều là đám người kia, căn bản không thể chạy thoát.

“Đều yên tĩnh một chút cho tao! Cũng không phải đòi mạng mấy người! Lấy chút máu thì có làm sao?! Còn ồn nữa tao cắt đứt cô hêt lũ chúng mày!”

ở Đám con tin tức khắc không dám động đậy, ngoan ngoãn bị đè lại, chúng thô lỗ vén tay áo bọn họ lên, hung hăng cắt một dao, máu tươi lập tức trào ra, có người cầm chén lầy được máu chảy.

Diệp Như Hề nhìn mà hãi hùng khiếp vía, dựa theo phương pháp cắt thịt lấy máu: của bọn họ, không nói có, khả năng bị uốn ván hay không, nếu như không cần thận cắt tới động mạch, bỏ mạng cũng chỉ là chuyện trong nháy mát!

Rất nhanh đã tới lượt bọn họ, có người đi về phía Diệp Nhự Hè, trái tim cô nhảy lên, chỉ có thể cầu nguyện vận may của bản thân tốt hơn chút, sẽ không bị cắt tới động mạch.

Nhưng không đợi Diệp Như Hề bị người ta đè lại, một bóng người lao lên, phịch một tiếng, gã đàn ông cao to ăn một quyên ngã quy. xuông đất, dao nhỏ trong tay bị người kia nhanh chóng nhặt lên.

Một màn này khiến những đồng bọn còn lại chú ý, bọn chúng cũng hùng hỗ lao tới.

“Có chuyện gì thế?! là ai phản kháng?!”

“Lão đại! Có một con tin phản kháng!”

“Nhanh nhanh bắt lấy cho tao! Tạo phản đấy à!”

Diệp Như Hề nhìn Tạ Trì Thành bảo vệ phía trước, tâm tình phức tạp, cô không nghĩ tới, Tạ Trì Thành luôn luôn vững vàng bình tĩnh sẽ làm ra hành động như vậy.

Những người này có mang súng, gần như cả khu vực rộng lớn này đều là người của họ, anh hắn là hiễu được.

câu “cường long không áp nỗi địa đầu xà”, cách làm xúc động như vậy căn bản không phù hợp với nguyên tắc hành động của anh.

Đúng là như thế, Diệp Như Hề mới không có cách nào thuyết phục mình bỏ qua tất cả.

“Tránh ở phía sau tôi, chú ý chút.”

Dút lời, đám đàn em lập tức lao tới đây, Tạ Trì Thành trực tiếp kéo theo Diệp Như Hề đang ở phía sau mình Thân thủ của anh rất tốt, co hồ một quyên là ngã xuông một người, động tác đủ tàn nhẫn, đặc biệt chọn nơi tử huyệt khiến người ta khó thoát, chỉ dùng một kích đã đủ khiến đối phương không còn năng lực chống trả.

Ngay từ đầu tất cả bọn chúng đều không nghĩ tới thân thủ của con tin này lại mạnh tới vậy, sau khi ngã xuông rât nhiêu người mới tỉnh táo lại, không dám khinh địch nữa.

Gã đàn ông được gọi là lão địa tức giận đến dậm chân, quát to: “Đều đứng đó làm gì! Lên hết cho tao!

Gin) nhau vây lên! Đừng đụng tới súng!”

Hai tay khó địch bỗn tay, sau khi đánh thương hai gã nữa, Tạ Trì Thành bị một người đè lại, bụng bị đạp một cái thật mạnh.

“Trì Thành!!!”

Diệp Như Hề muốn tiến lên, nhưng bị hai gã đàn ông gắt gao bắt được.

“Cô bé đừng nhúc nhích! Ò, đó là người đàn ông của cô à, thật đúng là có bản lĩnh, đã làm bị thương rât nhiều anh em.”

Diệp Như Hề luống cuống, cô nhìn Tạ Trì Thành gục đầu xuống, vẫn bị kẹp chặt để người ta đánh, mà trong đó có một gã to cao không chút khách khí đầm vào bụng anh, Tạ Trì Thành suýt nữa đã ngã xuống lại bị mạnh mẽ giơ lên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 964


Chương 964

“Không không không! Đừng đánh nữal”

Diệp Như Hề liều mạng giấy giua, nh không thê thoát ra, một gã đang giữ lây cô thấy mặt cô lộ ra phân cảm trăng nốn, tò mò lau mặt cô vài cái, quyệt một lớp phân nền nhớp nháp và phần mắt trên mặt cô, chán ghét chùi chùi tay.

“Cái quỷ gì thế, nhão nhão dính dính, ô?! Người đẹp!”

Lớp trang điểm lộn xôn bị xoa đi một nửa, Diệp Như Hề hoảng loạn muốn che khuất, nhưng đã không còn kịp nữa.

“Người này còn biết giấu đi, khuôn mặt này đẹp lắm!”

Có người mạnh mẽ bóp cằm Diệp Như Hề, cưỡng ép cô ngâng đầu lên, bị người ta dùng chiếc khăn lông hôi thối xoa loạn lên mặt.

Cho đến khi khuôn mặt xinh đẹp của cô lộ ra, kinh diễm lượng lớn người có mặt.

Trong đó có một gã lão đại sáng mắt lên, “Mẹ kiếp, thiêu chút nữa đã bỏ lỡ hàng ngon! Đem cô ta mang lại đây!”

Đó là một lão đại của thế lực khác, cũng cô ý tiên đến nơi này làm giao dịch, có tiếng là gã háo sắc, thích nhất là thu thập người đẹp, nhưng thủ đoạn tàn nhân, không ít người đẹp có thể nguyên vẹn bước xuông giường của hắn.

Lão đại bang Hồng Lĩnh là một người đàn ông chột một mắt, cười nói: Lão Đỗ, đây chính là người tôi bắt về, anh lấy đi như vậy cũng không tốt lắm nhĩ?”

“Tôi chia cho anh một phần lợi nhuận hôm nay.”

“Được lắm, đưa người cho Đỗ lão đại.”

Chỉ một màn đối thoại ngắn gọn đã quyết định số phân một con người, đám người kia gần như có thể đoán trước được số phận người đẹp này sẽ có kết quả ra sao, nhưng không một ai hé răng, coi như chuyện thường tình.

Hai gã đàn ông đè lấy Diệp Nhự Hè đang hoảng loạn hướng tới chỗ Đỗ lão đại, muôn đem người đưa qua đó, trong lòng còn có chút tiêc hận, người đẹp như vậy, hẳn là không sông ra ngoài được nữa.

Diệp Nhự Hè tuyệt vọng, nhưng không hề giãy giụa, cô vẫn nhìn chằm chăm Tạ Trì Thành, cho dù đã đi tới bước này, cô vẫn không kìm được mà lo lắng cho tình trạng của anh.

Người đàn ông đang rũ đầu kia giậ giật, anh chậm rãi ngắng đầu lên, bóng tối che khuất đôi mắt, khóe miệng khẽ chảy ra một vệt máu.

Chất giọng khàn khàn vang lên: “Đùng động vào cô ây.”

Đám du côn có mặt đều nở nụ cười, đặc biệt là gã gọi là Đỗ lão đại kia, cười càng thêm sảng khoái, còn vô cùng kiêu ngạo trực tiếp đi lên phía.

trước, đi tới trước mặt Diệp Như Hề, vươn tay trực tiếp muốn đụng vào phần ngực của Diệp Như Hề..

Đồng tử trong mắt Diệp Như Hề CO.

rụt lại, muôn né tránh, Từng hai gã bên cạnh đè lấy cô rất chặt, không thê động đậy, ngay lúc bàn tay kia sắp chạm tới cô, không có người nào thây được Tạ Trì Thành đã chuyên động như thê nào, anh dùng góc độ không thể ngờ tới tránh thoát khỏi đám người đang vây lấy mình.

Tia sáng chọt lóe, dùng con dao nhỏ lúc đâu dùng để lẫy máu hiến tế mà đè lên cô Đô lão đại.

Đám người đồng thời chấn động, không thể tưởng tượng mà nhìn một màn đảo ngược ngoạn mục thế này.

Tạ Trì Thành trở tay cầm dao nhỏ, dí sát vào cô Đỗ lão đại, khàn khàn nói: “Tao nói, đừng động vào cô ây.”

Toàn thân Đỗ lão đại ,cứng đò, vẫn không nhúc nhích, hắn có thể cảm giác được sức lực đè vào cổ mình rất lón, bắt cứ lúc nào cũng có thê cắt đứt động mạch oô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 965


Chương 965

Thật là lật thuyền trong mương!

Không nghĩ tới người này còn có sức phản công như vậy! Đây rốt cuộc là nhân tài từ đâu chạy ra chứ?!

Đám người cũng không dám động, Đỗ lão đại có thân phận cao quý, gần như nắm giữ một nửa nguồn đá thô bán ra, thật sự nêu có bất trắc gì, thị trường đá thô thật sự sẽ rung chuyên mạnh mẽ.

“Lại đây.”

Diệp Như Hề ngắn ra, thử giật giật, hai gã du côn không dám tiệp tục đè nặng cô, vội vàng buông tay ta, cô lập tức chạy tới bên người Tạ Trì Thành, nói: “Anh không sao chứ?”

“Ừ, đừng sợ.”

Bị người chặn đường, bị người ta đùa giốn, bị người ta nhục nhã, Diệp Như Hề đêu không khóc, nhưng: khi TONe thấy hai chữ này, hốc mắt cô ươn ướt.

Người này, đến lúc thế này rồi còn mạnh miệng như vậy.

Cô hung hăng xoa xoa hốc mắt, nói: “Tôi không sợ, anh không có việc gì thì tt rồi.”

Tạ Trì Thành không mở miệng, phần bụng đau đớn cũng khiến anh không có cách nào nói chuyện bình thường, anh dùng hết toàn lực mới khiên bàn tay mình không run rấy.

Một khi anh lộ ra nửa phần yếu thế, nh n phụ nữ phía sau sẽ bị nuốt chửng.

Mà điều này là chuyện anh không thể chịu ni.

“Mày tốt nhất thả tao ra, nêu. không chúng mày cũng đi không nồi nơi này.”

Đỗ lão đại trấn định nói.

Tạ Trì Thành càng dùng sức một.

chút, tiếp cắt một nhát, da đầu Đỗ lão đại tê rằn, tức khắc không dám tiếp tục nói chuyện.

“Tránh ra, chúng tao chỉ cần rời khỏi đây sẽ thả người.”

Vòng người chậm rãi tách ra một lối đi, để cho bọn họ chậm rãi đị ra ngoài, nhưng không ai cho răng bọn họ thật sự có thể rời khỏi nơi này.

Tạ Trì Thành thấp giọng nói: “Theo sát.”

Diệp Như Hề gật đầu thật mạnh, cô biệt, một khi cô bị bắt được, như vậy cô sẽ trở thành nhược điểm của Tạ Trì Thành, bọn họ hôm nay sẽ phải chôn thân ở chỗ này.

Bọn họ đi bước một lùi dần về phía sau, nhưng đột nhiên, Tạ Trì Thành không động đây, thấp giọng nói: “Có bằng lái không?”

Diệp Như Hề không rõ sao đột nhiên 2Í lại nhắc tới cái này, nhưng vần gật gật đầu: “Có.”

“Hướng 9 giờ, có một chiếc xe việt dã, chìa khóa treo phía trên, không bị lấy mắt, em lái chiêc xe kia, thẳng về phía biện giới, liên hệ vào sô điện thoại của tôi, người của tôi ở nơi đó sẽ tiếp ứng cho em. Đã hiểu chưa?”

Đầu óc Diệp Như Hề trồng rỗng, lắm bẩm nói: “Anh…… Đây là muốn vôi đi một mình sao?”

Giọng Tạ Trì Thành khàn khàn thấp thập nói: “Em ở lại nơi này chỉ vướng bận thêm mà thôi.”

Vớ vần!

Anh căn bản chính là muốn ở lại làm lá chắn phía saul Diệp Như Hề đỏ hốc mắt, cắn răng nói: “Phải đi cùng nhau.”

Tạ Trì Thành suy yếu nhếch khóe môi, lộ ra một nụ cười thật nông, nói: “Em ở chỗ này, vô dụng.”

Nếu như trước kia, Diệp Như Hề nhát định sẽ rời đi, cô quả ¡ thật chỉ là một trói buộc, không có bất cứ năng lực tự vệ nào, còn sẽ liên lụy tới Tạ Trì Thành, nhưng hiện tại……
 
Back
Top Dưới