Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 986


Chương 986

Nhiếp lão tiên sinh cười ha hả nói: “Thằng nhãi cháu thật vớ vần, thằng nhóc kia thật sự khó lường hơn chảu nhiều, nêu cháu bằng nửa nó, ta nên thắp nhang cảm tạ! Còn có thể bót nhọc lòng, sống lâu thêm máy năm.”

Nhiếp Tịch nhướng mày, nói: “Ông càng nói như thê , chúa liền càng thây tò mò.”

Không biết vì cái gì, Diệp Như Hề mơ hô có dự cảm khó nói.

Khi dưới lầu truyền đến một mảnh tiếng kinh hô, Nhiếp lão tiên sinh đứng lên, nói: “Nó tới rồi, đi, đi xuống đón khách.”

Diệp Như Hề vội vàng tiến lên, cùng Nhiệp Tịch một trái một. L phải đỡ Nhiếp lão tiên sinh đi xuông câu thang.

Khi cô vừa ngắng đầu lên đối diện với ánh mắt lạnh lùng quen thuộc, cô ngây ngắn cả người.

Tạ Trì Thành một thân tây trang màu đen ngắng đầu bước đến, khí thế mạnh mẽ của anh gân như hấp dẫn tất cả ánh mắt khách khứa ngay khi xuất hiện.

Anh đi từng bước một tới, đôi mắt làm như không thấy. Diệp Như Hề vậy, trực tiệp đứ ‘ng ở trước mặt Nhiếp lão tiên sinh, nói: Xin lỗi, cháu đã tới chậm.”

Nhiếp lão tiên sinh cười nói: “Không muộn không muộn, cháu có thê tới ta đã rất bắt ngờ rồi, cũng thấy rất vui, nghe nói trước đó không lâu chúa có bị thương, nghiêm trọng không?

Đừng miễn cưỡng chính mình.”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt cười một tiêng, nói: “Không có gì, cảm ơn Nhiệp lão quan tâm, cháu không có Việc gì.”

Nhiếp lão tiên sinh dụõi tay vỗ vỗ bờ vai của anh, nói: “Thằng nhóc này tinh thần sức mạnh đều đầy đủ.”

Diệp Như Hề rõ ràng thấy Tạ Trì Thành khẽ nhíu mày, trái tim cô căng thẳng, liên tưởng đến lần đó anh bị thương, nhưng cô lại bận rộn với chuyện của bà ngoại, liền không nói một lời mà đã lập tức rời đi.

Thậm chí cho đến hiện tại cô cũng không hề có một lời thăm hỏi.

Diệp Như Hề tức khắc chột dạ, thậm chí còn có chút nôn nóng, cô liên tiếp đưa mắt nhìn anh, nhưng người kia lại không một lần đáp lại, thậm chí còn bủn xỉn cho cô một ánh mắt.

Làm nhự bọn họ hoàn toàn không quen biết nhau vậy.

Nhiếp lão tiên sinh và Tạ Trì Thành tán gầu vài câu, ngay cả Nhiếp Tịch cũng không nghĩ tới ông nội sẽ có quan hệ với Tạ Trì Thành.

Nhiệp Tịch đương nhiên quen biết Tạ Trì Thành, cho dù bọn họ ở trong những lĩnh vực khác nhau, nhưng thanh danh của Tạ Trì Thành thật sự rất vang dội, cũng chả trách ông nội lại đưa ra đánh giá cao như thê——— thanh niên tài tuần!

Hơn nữa Nhiếp Tịch không thể không thừa nhận, Tạ Trì Thành thật sự là một người vô cùng lợi hại, cho dù nói về chủ đề gì cũng có thể đưa ra lời giải thích độc đáo, khiến người ta mở mang không ít.

Nhiếp Tịch luôn luôn kiêu ngạo cũng nhịn không được mà sinh ra ý nghĩ muôn kết giao trong lòng.

Diệp Như Hề đứng ở một bên, vẫn luôn trầm mặc, đảm nhận vị trí bình hoa, cho đến khi Nhiếp lão tiên sinh bỗng nhiên nói: “Xem ta này, nhìn thây cháu thì vui quá, quên giới thiệu cho cháu, vị này là Hứa tiểu thư, Hứa Như Hà, Tiểu Hệ à, đây là Tạ Trì Thành, cháu hẳn là có nghe nói qua, tổng giám đóc Long Đằng.”

Diệp Như Hề vừa định mở miệng, chỉ nghe Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Xin chào Húa tiểu thư.”

Giọng điệu này……

Cực kỳ giống người xa lạ.

Trái tim Diệp Nhự Hè như bị đâm một nhát, cô nuốt xuống lời đã vọt tới bên miệng, đồi thành: “Chào anh, giám độc Tạ.”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, không có ý tứ tiếp tục nói chuyện.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 987


Chương 987

Ngay cả Nhiếp lão tiên sinh cũng cảm thây kỳ quái, Tạ Trì Thành sao có thể lạnh nhạt như vậy? Vốn còn nghĩ dẫn dắt cho hai người một chút, nhưng mà xem dáng vẻ này. đ: Đừng nói là xã giao, hình như còn có chút đói địch thì phải?

Diệp Như Hề cũng cảm nhận được, lần đầu tiên cảm nhận được sự lạnh nhạt của anh.

Cô áp xuống đáy lòng mắt mát, vẫn duy trì mỉm cười khéo léo trên mặt, nhìn không ra chút sai lầm nào.

Tạ Trì Thành xuất hiện khiến khách khứa ở đây đều kích động lên, không nghĩ tới ở chỗ này còn có thể nhìn thây anh, phải biệt răng, thời gian một năm qua, Tạ Trì Thành gần như rất ít khi tham gia tiệc tùng.

Cho dù có tham gia thì cũng chỉ vội vàng lộ mặt, muôn giao lưu hai câu cũng rất khó.

Diệp Như Hề vốn dĩ còn có chút lo lắng và chột dạ, sau rất nhiều lần Tạ Trì Thành tránh đi tầm mắt cô thì cũng biến thành tức giận.

Được, nếu anh muốn làm bộ không quen biết, vậy thì không quen biết đi.

Diệp Như Hề tức giận sẽ tàn nhẫn, dứt khoát áp xuống tâm tình của mình, không mở miệng, không nói lời nào.

Cho đến khi Nhiếp Tịch nhận thấy, được dị thường, chủ động nói: “Tiểu Hè, cô đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Như Hề trả lời: “Có chút không quá thoải mái, tôi đi hóng gió chút.

Tạm thời xin lỗi không tiêp đón được.”

Dút lời, cô xoay người rời đi.

Nhiếp lão tiên sinh có chút lo lắng, nói: “A Tịch, cháu đi xem Tiểu Hề thế nào.”

“Vâng, ông nội, giám đốc Tạ, xin lỗi không tiệp đãi được.”

Dứt lời, Nhiếp Tịch vội vàng đuồi theo.

Ánh mắt Tạ Trì Thành nhàn nhạt đảo qua, lại dời tầm mắt, chỉ là mặt mày ngưng một tầng khói mù.

Nhiếp lão tiên sinh ở lại nháy mắt cảm giác được một trận lạnh lẽo khó hiểu, ông run run, cảm giác rất kinh ngạc, nhưng chờ khi ông muôn cùng Tạ Trì Thành tiếp tục nói chuyện, lại phát hiện thằng nhãi này đã biết thành kẻ tích chữ như vàng.

Có chỗ nào xảy ra vãn đề rồi?

Diệp Như Hề đi ra vườn sau, nơi đó có một mảnh rừng trúc vô cùng xinh.

đẹp, một mảnh xanh biếc, nhìn rất dễ chịu.

Cô thở ra một hơi thật sâu,cảm thầy tâm tình nặng nề đã dễ chịu hơn rất nhiều.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, mắt cô hơi sáng lên, thời điểm xoay người thấy là Nhiếp Tịch lại ảm đạm xuống, sau đó còn tự giễu thầm trong lòng, cô rốt cuộc đang chờ mong cái gì?

Nhiếp Tịch nhìn ra được biến hóa trong mắt cô, dừng lại bước chân, híp híp mắt, nói: “Tiểu Hè, cô vừa rồi đang chờ mong ai?”

“Không có, Nhiếp tiên sinh nhìn lầm rôi.”

“Tôi không có nhìn lầm, tôi không phải người cô muôn thấy , Vậy cô muốn nhìn thấy ai2”

“Không có ai.”

Nhiếp Tịch căn bản không tin, anh ta suy nghĩ vê những người có khả năng trong bữa tiệc, cuồi cùng lại dừng ở một nhân vật không thê tưởng tượng được, nói: “Là Tạ Trì Thành sao?”

Diệp Như Hề có chút bực bội, giọng điệu cũng lạnh hơn, nói: “Nhiễp tiên sinh, tự ở suy đoán cũng là một chuyện rất thất lễ.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 988


Chương 988

“Cô xác định là tôi tự tiện suy đoán sao?”

Diệp Như Hề không, muốn đối đáp với anh ta, trực tiệp muôn rời đi, nhưng đột nhiên bị năm tay.

” Cô đang chột dạ? Thật đúng là Tạ Trì The: ư? Các người quen biết nhau? Tôi đã khó hiễu vì sao trạng thái vừa rôi của cô lại không thích hợp.”

“Nhiếp tiên sinh, buông tay.”

Cô kéo kéo, cổ tay cảm thấy đau nhức.

“Nhưng vừa rồi Tạ Trì Thành làm bộ không quen biết cô, tôi thiếu chút nữa đã bị lừa gạt rôi, các người có quan hệ gì?”

Hai mắt Diệp Như Hề bốc hỏa, trực tiếp vung chân đá về phía chỗ nào đó, Nhiệp Tịch theo bản năng trốn tránh, Diệp Như Hề nhân cơ hội rút tay ra, lui về phía sau vài bước.

“Nhiếp tiên sinh, xin anh hãy tự trọng.”

Nhiếp Tịch gợi lên tươi cười nghiền ngâm, nói: “Không nghĩ tới cô còn có một mặt dã man như thế đó.”

“Vậy cũng phải xem đối phương là ai, tôi rất tôn trọng ông Nhiệp, nhưng không có nghĩa là anh có thể được một tâc lại tiên lên một thước.”

Nhắc tới ông nội, Nhiếp Tịch cũng không dám là gì quá đáng, đè xuông suy nghĩ muôn dồn ép, chỉ nói: “Tôi không biết giữa hai người có mờ ám gì, nhưng cô hình như rất thương tâm đúng không? Tạ Trì Thành làm bộ không quen biết cô, coi cô là người xa lạ, cô còn khổ sở như vậy?”

“Không có liên quan gì tới anh, Nhiếp tiên sinh.”

Trái một câu Nhiếp tiên sinh, phải một câu Nhiếp tiên sinh, nghe vậy khiến Nhiếp Tịch cảm thấy khó chịu, anh ta liếc thấy bóng người nào đó, đột nhiên tiên lên một bước ôm lấy Diệp ‘Như Hè, trong lúc cô dãy dụa còn thấp giọng nói: “Tạ Trì Thành đang ở phía sau, cô không muôn xem anh ta Sẽ có phản ứng gì sao?”

Diệp Như Hề theo bản năng ngừng giãy giụa, Nhiếp Tịch nhân cơ hội ôm chặt hơn nữa, ở trong mắt người ngoài nhìn vào, giỗng như là một đôi tình nhân đang thân mật vậy.

Chờ khi Diệp Như Hệ tỉnh táo lại cô làm gì phải xem phản ứng của Tạ Trì Thành thì bóng người kia đã đi rồi, Nhiếp Tịch cũng không tiếp tục trói buộc cô, buông lỏng tay ra.

Ngay sau đó, một cái tát vung tới.

“Bốp.”

Một bàn tay dùng hết sức đánh lên khuôn mặt tuần tú của Nhiếp Tịch.

Anh ta quay đầu, ánh mắt ngơ ngần, hình như khó có thể tin.

Lòng bàn tay Diệp Như Hề đỏ lên, cô thu hồi tay, sắc mặt rất khó coi, nói: “Nhiếp tiên sinh, tôi không cho răng hành vi vừa rôi của anh là lịch sự chút – nào, anh quá thất lễ, thứ lỗi, tôi còn có việc rời đi trước, tôi sẽ liên hệ riêng với ông Nhiếp để giải thích, tạm biệt.”

Dút lời, Diệp Như Hề xoay người liền đi.

Nhiếp Tịch đứng tại chỗ, chạm chạm gương mặt, vô cùng đau đón, có thể thầy được cái tát này dùng sức cỡ nào, anh ta chưa từng bị người phụ nữ nào tát cả.

Nửa ngày sau, anh ta bỗng nhiên trầm thâp nở nụ cười, trong ánh mắt tràn đầy vẻ bá đạo, nhát định phải đoạt được.

“Hứa Như Hề sao…… Ha ha……”

Sau khi Diệp Như Hề rời đi không bao lâu, Nhiếp lão tiên sinh liền nhân được điện thoại từ cô, biết được cô có việc đi trước một bước, cũng hẹn lần sau sẽ tự mình tới cửa bái phỏng, Nhiếp lão tiên sinh có chút tiếc nuối.

Không bao lâu, Tạ Trì Thành cũng tìm lý do rời đi.

Nhiếp lão tiên sinh cảm thấy cổ quái.

“Hai người kia sao lại ăn ý như vậy nhỉ?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 989


Chương 989

Nhiếp Tịch cười lạnh một tiếng, ý vị thâm trường nói: “Ông nội, đây cũng không nhất định là ăn ý.”

Còn có khả năng là ân oán.

Nhiếp lão tiên sinh vô thức nhìn thoáng qua cháu trai nhà mình, nói: “Sao cháu lại nói chuyện khó hiểu thế hả?”

Nhiếp. Tịch cười cười, nói: “Ông nội, ông cảm thấy Tiểu Hễ như thế nào?”

Ánh mắt Nhiếp lão tiên sinh lập tức trở nên Sáng rõ, ông đã sông đến tuổi này, còn là ông nội ruột của thẳng nhóc này, sao có thể không hiểu ý tứ của những lời này chứ?

“Như thế nào? Hai mắt cháu không phải mọc tận trên trời à?”

Nhiếp lão tiên sinh còn hừ một tiếng, đôi mắt tràn đầy khinh thường, đôi với những tin tức giải trí của cháu trai với phụ nữ, ông nhìn đều chướng mắt.

“Còn có, Tiểu Hề là cháu gái của Uyễn Thanh, không phải người phụ nữ tùy tiện, cháu thu hôi tâm tư vui đùa đi cho ta.”

“Ông nội, ông cảm thấy cháu đang nói giỡn sao?”

Ánh mắt Nhiếp Tịch thật nghiêm túc, thậm chí có chút nghiêm túc quá mức.

Anh ta không cảm nhận được có bao nhiêu yêu thích Diệp Như Hề, nhưng người phụ nữ này, là thích hợp nhất.

Gia thế, bề ngoài, hành vi cử chỉ, tất cả đều không thể bắt bẻ, quan trọng nhất chính là hiệm khi khiên anh ta nồi lên d*c vọng chiêm hữu. Không chỉ vì bản thân cô mang tính khiêu chiến, còn có Tạ Trì Thành.

*A Tịch, ông nội hỏi lại cháu một lần, cháu là chơi đùa hay là nghiêm túc?”

“Ông nội, Tiểu Hè là thích hợp nhất.”

Nhiếp lão tiên sinh trầm tư một hồi, không thẻ không nói, ban đầu ông ấy cũng có suy nghĩ này, nhưng ông còn chưa nói ra, lại bị A Tịch mở lời trước rôi.

Cho dù Nhiếp lão tiên sinh luôn ước gì Diệp Như Hề trở thành cháu dâu của mình, nhưng cũng rất rõ ràng khán đối không thê tệ bạc với cô gái này, lỡ như cháu trai mình không có ý gì, vậy lại không tốt.

Nhưng hiện tại là A Tịch chủ động nói Nhiếp lão tiện sinh cảm thấy chuyện này đáng để suy xét, cũng nóng lòng muôn thử.

Mà Diệp Như Hệ không hê biết bản thân đang được người ta “nhớ thương”, cô ngôi trên xe, là Hứa Sơn lái xe, xe chạy trên đường núi nên hiện tại không có chiệc xe nào khác nữa.

Diệp Như Hề nhìn ngoài cửa sổ, sắc mặt bình tĩnh.

Hứa Sơn và Hứa Xuyên cùng nhìn nhau liếc mắt nhìn nhau một cái, không dám hé răng, luôn cảm thấy sau khi tiêu thư đi ra từ bữa tiệc, tâm tình nhìn có vẻ không tốt lắm.

Hai người bọn họ đều rất rõ ràng tiểu thư đã chuẩn bị nhiều thế nào cho bữa tiệc hôm nay, có thể nói chuyện một cách đ ĩnh đạc với nhân vật như Nhiếp lão tiên sinh thật sự chỉ là phản ứng ngâu nhiên sao?

Trời mới biệt trước đó tiêu thư đã điều tra thông tin cá nhân và sở thích của Nhiếp lão tiên sinh kỹ càng bao nhiêu, chuẩn bị như thế nào, mới có thể không chút hoạng mang tiếp nhận đủ mọi chủ đề trong một dịp trọng đại thê này.

Rõ ràng đã chuẩn bị đầy đủ, Nhiếp lão tiên sinh cũng đồng ý hỗ trợ, nhưng sao tâm tình tiêu thư hình như vẫn không được tốt lắm.

Đường núi an tĩnh đột nhiên truyền đên tiêng động cơ rít lên chói tai.

Hứa Sơn thấy một chiếc xe thể thao đang đuổi theo với tốc độ điên cuồng từ kính chiêu hậu, trong lòng anh ta căng thẳng, nói: “Tiểu thư, hãy ngôi vững, phía sau có xe sắp đuổi kịp rồi, không biết là địch hay bạn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 990


Chương 990

Diệp Như Hề quay đầu lại nhìn thoáng qua, gần như trong nháy mắt đã nhận ra được, đó là xe của Tạ Trì Thành.

Anh…… đang muốn làm cái gì?

“Tiểu thư, ngồi vững!”

Hứa Sơn mạnh mẽ nhắn ga, muốn bỏ lại chiếc xe phía sau, nhưng anh ta đã xem nhẹ mã lực cùng với bị động cơ được cải tạo hoàn mỹ của của xe.

Tạ Trì Thành, điểm này, Diệp Như Hề là người rất rõ ràng.

Cô đã từng dùng chiếc xe kia đua xe trên đường núi, với tốc độ điên cuồng như thế, chiếc xe này của cô không thể so được.

Cho nên, dù kỹ thuật lái xe của Hứa Sơn kỹ thuật rất tốt, nhưng chiếc xe phía sau vận đang không ngừng tới gần, cho đến cuối cùng là đï song Song.

Diệp Như Hề rõ ràng thấy được Tạ Trì Thành đang ngôi trên ghê lái, anh cũng nhìn cô một cái, sau đó mạnh mẽ đạp ga, lao vút qua.

Xe thê thao bỗng nhiên ngột trôi đi nửa vòng vệ phía trước, đầu xe trực tiệp nhăm ngay vào trước xe bọn họ mà dừng lại, Hứa Sơn phản ứng nhanh lập tức giãm phanh gập, tiếng thắng xe chói tai vang tận mây xanh.

Khoảng cách giữa hai chiếc xe sát sao chỉ chưa tới nửa mét.

Thiếu chút nữa, liền đụng phải rồi.

Người trong xe còn chưa kịp hoàn hôn sau cơn khủng hoảng.

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, trong lòng bốclên ngọn lửa giận, cô trực tiêp mở cửa xe, vọt đi xuồng, đi thẳng tới xe Tạ Trì Thành, lập tức kéo ra cửa xe, đem người từ bên †rong túm ra ngoài.

“Anh điên rồi sao?! Anh có biết nguy hiểm tới mức nào không hả?! Anh muốn chết à!”

Đối mặt với sự phẫn nộ của Diệp Như Hề, Tạ Trì Thành có vẻ thản nhiên hơn nhiều, anh dựa vào cửa xe, duỗi tay móc ra gói thuốc từ túi quân, cũng không châm lửa, chỉ căn căn.

“ÿ “

Lồ ng ngực Diệp Như Hề kịch liệt phập phông, có chút không thể tiếp nhận thái độ như vậy của anh, nói: “Anh đang có ý gì? Còn cảm thấy bản thân xảy ra tai nạn xe cộ không đủ nhiều sao? Lần này anh còn muốn quên ai? Hả?!”

Tạ Trì Thành bỗng nhiên cắn điều thuốc, cười, nói: °Ứ, quên em.”

Diệp Như Hề ngắn ra, rũ xuống đôi tay đang năm chặt, một câu ‘ anh lại muôn quên tôi sao ‘ đã được nuốt xuÔng.

“Tạ Trì Thành, anh đừng nồi điên, được không?”

“Em cảm thấy tôi điên rồi?”

“Anh không phải điên rồi thì đang làmcái gì?!”

Lái xe thể thao, lấy dáng vẻ khả năm một xe hai xác, không phải điên rôi thì là cái gì?

*Ừ, tôi hẳn là điên rồi.”

Diệp Như Hề nghe anh nói vậy càng tức tối hơn, thậm chí cả một câu cũng nói không nên lời.

“Này, nếu có thể quên nhớ em, hình như không tồi.”

Diệp Như Hề nhấp miệng, bỗng nhiên nói: “Nhưng vừa mới, là anh làm bộ không quen biết tôi.”

Câu này vừa nói xong, Diệp Như Hề liền hối hận.

Cô nhẹ nhàng che miệng, không thèm nhìn anh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 991


Chương 991

“Ồ, thì ra em sẽ để ý.”

Anh nhẹ nhàng cười một tiếng, nhưng hai mắt lạnh băng, không có chút độ âm, như băng lạnh muôn đông chết người.

Anh nói: “Tôi còn cho rằng con người em không có trái tim.”

Sự áy náy vốn đã được Diệp Như Hề đè nén nay lại nôi lên.

“Xin lỗi, tôi lúc ấy…… Có việc gấp phải rời đi.”

Diệp Như Hề có chút gian nan nói xong những lời này.

“Bận?”

Diệp Như Hề biết những lời này đối với bất cứ ai mà nói, đều có chút không thể tin.

Nhưng, cô không biết nên giải thích như thê nào.

Cô cũng không muốn mở miệng nói về bệnh tình của bà ngoại, cho nên cô chỉ có thê lặng im.

Nhưng mà giờ phút này sự im lặng của cô trong mắt Tạ Trì Thành lại trở thành thùng xăng tưới lên ngọn lửa giận, hoàn toàn thiêu đốt lý trí anh.

Không có người nào biết, khi anh tỉnh lại ở bệnh viện, khi anh biết được cô không từ mà biệt, tâm tình này giống như bị người ta đánh đòn cảnh cáo.

Anh vốn dĩ còn cho rằng sau khi bọn họ trải qua sinh tử, thái độ của cô sẽ có chút thay đổi.

Thì ra, chẳng qua cũng chỉ như vậy.

“Hứa Như Hề, em rất tốt, rất tuyệt, em là người đầu tiên dám đối xử với tôi như vậy.

Diệp Như Hề thấp giọng nói: “Thật xin lỗi, không phải tôi có ý, thật sự rất xin xong lỗi.

Nhưng mà, ngay sau đó, cô bị người kia đột nhiên bắt lấy tay rồi nhét thăng vào ghê phó lái, thậm chí còn không kịp thắt chặt an toàn, xe đã đột ngột quẹo vào một ngã rẽ khác.

Hứa Sơn và Hứa Xuyên căn bản không kịp phản ứng đã thấy xe lái đi rôi, hỏi họ lập tức muôn đuổi theo, nhưng xe bọn họ dủ thế nào cũng không thê đuôi kịp xe thể thao được cải tiễn, chỉ có thê trơ mắt nhìn chiếc xe kia chạy vụt đi.

Diệp Như Hề vội vàng thắt chặt đai an toàn, tốc độ xe vô cùng nhanh, cảnh vật hai bên vụt qua chỉ còn lại tàn ảnh.

Mà Tạ Trì Thành giống như không cảm giác được tốc độ giờ phút này, sắc mặt căng chặt, xe giỗng như mọc cánh, bay vút đi.

Diệp Như Hề không mở miệng ngăn cản, chỉ là trái tim đập mạnh liên hôi, đôi mắt nhìn chằm chằm phía trước, cho đến khi Tạ Trì Thành đạt tới tốc độ ngay cả cô cũng không dám thử, trực tiệp đi qua khúc cua, cô không nhịn nồi nữa, cũng phải hét lên.

Xe dùng một tốc độ khó tin lướt qua khúc cua, sức hút mạnh mẽ của trái đất khiến Diệp Như Hề cảm thấy trái tim mình cũng sắp bay ra ngoài rôi, mắt thầy sắp đụng phải vòng bảo hộ, cô theo bản năng nhằm mắt lại.

Tạ Trì Thành đột nhiên qu@y tay lái vòng qua vòng bảo hộ, một lân nữa đi vào giữa đường, tốc độ dần chậm lại.

Diệp Như Hề một lần nữa mỏ to mắt, ngực phập phòng lên xuÔng, chờ phục hôi tinh thân lại, cô mới đột THIẾT nghĩ tới, hô to một tiếng: ‘Dừng xel Tạ Trì Thành cười lạnh nói: “Sợ hãi?”

“Anh điên rồi, tôi không định điên cùng anhl”

Ý cười trên khóe môi Tạ Trì Thành dần gia tăng, khinh miệt nói: ‘Phẫn nộ?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 992


Chương 992

Diệp Như Hề ngắn. ra, tựa hồ nháy mắt hiểu rõ lý do vừa rôi anh hành động như vậy là gì.

Diệp Như Hề thở hồn hễn vài hơi, tức giận nói: “Tạ Trì Thành, anh nhỏ nhen đên mức vậy sao?”

“Đúng vậy, tôi chính là như vậy, em không nên chọc giận tôi.”

Diệp Như Hề bị lời anh nói làm nghẹn lại, mím chặt miệng, không muôn nói chuyện với anh, cho đên khi xe dừng lại, cô muôn kéo ra cửa xe xuÔng xe, nhưng cửa xe đã bị khóa lại.

Cô nhẫn nhịn, nói: “Tạ Trì Thành, anh phẫn nộ, ok, là tôi sai, những anh nhất quyết phải dùng hành động âu trĩ như vậy đề trả thù à? Anh biết không?” Vừa rôi nêu anh có một chút sai lầm chúng ta sẽ phải cùng chết!”

Lao ra ngoài lan can, xe nổ người chết.

“Sẽ không.”

“Cái gì?”

“Tôi sẽ không để xảy ra sai lầm.”

“Anh dựa vào cái gì……

“Tôi sẽ không huỷ hoại em.”

Diệp Như Hề ngân ra, lời còn lại rốt cuộc nói không nồi nữa, trong lòng còn có một loại cảm giác thât bại nảy lên.

Cô không biết nên ở cạnh Tạ Trì Thành như thế nào, biết rõ là sai, còn muôn sai từng bước, cho đến hiện tại, dây dưa thành một mớ bòng bong, không thê thoát ra.

Anh đột nhiên nói: “Xuống xe.”

“Hả?”

Anh mở khóa cửa xe, Diệp Như Hề mở cửa, vừa mới xuống xe, Tạ Trì Thành. đã đột nhiên dâm lên chân ga lái đi rồi.

Diệp Như Hề đứng tại chỗ nhìn anh tuyệt tình rời đi, tức giận đến mở to hai mắt.

Có người đàn ông không ga lăng nhưvậy sao?!

Cứ như vậy…… ném cô lại ở chỗ này?!

Diệp Như Hề suýt nữa phát điên, đừng nói còn chột dạ áy náy, giờ chỉ hận không thể bóp ch ết Tạ Trì Thành.

Cô gọi điện thoại, để Hứa Sơn và, Xi Xuyên lại đây đón cô, chờ đến khi hai người kia đuổi tới, bọn họ không hiều ra sao.

Diệp Như Hề tức giận không muốn nói chuyện, trực tiệp lên xe, về nhà.

Hứa Sơn và Hứa Xuyên nuốt xuống nghỉ hoặc, chỉ đành lái xe rời đi.

Hôm sau, Trương Thu lại tìm được Diệp Như Hà, nói; “Giai đoạn thứ nhất đã hoàn thành, tiếp theo phải tiền hành giai đoạn 2, nói thật, tôi cũng không muôn sẽ nhanh như thê, nhưng, ngày hôm qua tôi nhận được điện thoại của lão phụ nhân.”

Diệp Như Hề kinh ngạc một chút, “Bà ngoại đã nói gì?”

Trương Thu thở dài một hơi, nói: “Lão phu nhân cảm thầy bản. thân kiên trì không được lâu như thế, cho nên phải hoàn thành nghi thức trước.”

“Nghi thức gì vậy?”

“Cô không cần biết, chỉ cần dựa theo sắp xêp mà làm là được, còn nữa, lão phu nhân đã đi máy bay tư nhân tới sân bay Đề Đô.”

Diệp Như Hề nóng nảy, “Sao bà ngoại lại không nói cho tôi biết? Sức khỏe hiện tại của bà căn bản không thể tùy ý di chuyền, như vậy không: được!”

“Ù, đây là nguyên nhân không nói cho cô biết, Tiêu Hè, cô hãy bình tĩnh lại, hiện tại cô cũng ngăn cản không được, giò lão phu nhân đã lên máy bay rồi, buổi chiều sẽ đến nơi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 993


Chương 993

Diệp Như Hề luống cuống đến đỏ mắt, nói: “Chị Thu, chị hẳn là biết bệnh tình của bà ngoại, bà căn bản không thể chịu được quãng đường xóc nảy như vậy!”

Trương Thu cô găng trần an Diệp Như Hệ, nói: “Tiêu Hề, bà ngoại cô đưa ra quyết định thì không một ai can thiệp được, bà ây biết rõ cô sẽ phản đối, cho nên không thông báo cho cô, tôi hôm qua, bệnh viện lại đưa ra thông báo bệnh tình nguy kịch cho bà cô, cứu được người vê, nhưng cũng không ai biết tiệp theo còn có thê hay không……”

Máy chữ phía sau, Trương Thu cũng nói không được nữa, chị ây đi theo lão phu nhân làm việc, tình nghĩa nhiêu năm như vậy sớm đã sâu tận xương, cho nên mới tận tâm tận lực phụ tả và bồi dưỡng chỉ điểm Diệp Như Hề như vậy, cũng có thể hiểu được hành động của lão phu nhân.

“Nhưng mà, chị Thu, bà ngoại tôi “Tiểu Hè, cô hãy nghe tôi một câu, lão phu nhân muôn làm gì thì đê bà ây làm, được không?”

Những lời này đánh tan tất cả sốt ruột của Diệp Như Hề t, ánh mắt của cô dần trở nên ảm đạm xuống, không nói chuyện nữa.

Trương Thu hít sâu một hơi, nói: “Ngày hôm qua cô có biểu hiện rất tốt trong buổi tiệc mừng thọ của Nhiếp lão tiên sinh, món quà cô chuân bị cũng vô cùng hoàn mỹ, Nhiếp lão tiên sinh là bạn tôt chí giao của lão phu nhân, cũng rất có, tiêng nói ở mảnh đất Đề Đô này, đối với cô về sau cũng sẽ có trợ giúp.

“Từ nay về sau, môi quan hệ giữa những người xung quanh cô phải được duy trì đên hoàn mỹ, tôi sẽ nói cho cô những mồi quan hệ rác rồi phức tạp, người nào không thẻ đắc tôi, người nào phải làm quen, tôi sẽ lẫn lượt liệt kê ra.

“Còn nữa, Tiệu Hè, cô nhớ kỹ, tuyệt đối không thể lộ ra quá khứ Thợ kia của tôi, hiện tại những ảnh chụp và tin tức trên mạng về cô trước kia đều bị xóa sạch, không có bao nhiêu người còn nhớ rõ dáng vẻ trước kia của cô, chỉ cân trang điểm khác đi, sẽ không bị nhận ra nữa.”

Nói tới đây, Trương Thu tạm dừng một chút, nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói: “Cuối Củng…… người bà ngoại cô không yên lòng nhất chính là cỗ, cho nên Tiêu Hê, cô phải nhanh chóng mạnh mẽ lên, hiệu rõ không?”

Những lời này quá mức năng nề, lồ ng ngực Diệp Như Hệ như sắp không thở nỗi.

Cuối cùng, cô thấp giọng nói: “Tôi đã biết, chị Thu.”

“Rất tốt, buổi chiều cùng tôi đi nghệnh đón bà ngoại cô đi, tôi đã liên hệ sản chuyên gia bệnh viện, thủ tục đều làm ồn rôi, xuông máy bay lập tức chuyền tới bệnh viện, đi theo còn có một nhóm bác sĩ, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề.”

KĐUƠC “Thừa dịp còn có chút thời gian, cô cần đặt mua một số quần áo nữa, đi thôi, tôi mang cô đi.”

Trương Thu cùng Diệp Như Hề đi tới một cửa hàng trang, thịt cao cấp, tất cả những lễ phục cân dùng, ngay cả bộ sườn xám tham gia tiệc mừng thọ cũng là Trương Thu tự mình chọn lựa, không thể không nói, ánh mắt của chị ấy khiến Diệp Như Hề bày ra khí chất hoàn mỹ nhất của bản thân.

Đặt xong quần áo, trực tiếp đi tới sân bay, chờ đợi máy bay hạ xuông.

Thời điểm tới sân bay, Diệp Như Hề không nghĩ tới còn có thể thấy một gương mặt quen thuộc.

Hạ Lan Hinh.

Giờ phút này, hai Hạ Lan Hinh và Hạ Minh. Kiệt đang đứng ở nơi đó, tựa hồ đang chờ đợi ai đó.

Diệp Như Hề nhíu nhíu mày, Trương Thu bên cạnh mở miệng hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

“Lộ trình của bà ngoại đã bị tiết lộ sao?”

“Sẽ không, suốt quá trình đều bí mật tiền hành, sẽ không tiết lộ.”

“Vậy tại sao người nhà họ Hạ…… lại ở chỗ này.”

Trương Thu theo cô nhìn qua đó, liền thây Hạ Lan Hinh, cũng nhíu mày.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 994


Chương 994

Trương Thu đi theo lão phu nhân làm việc đã lâu, tự nhiên cũng là nhận ra được Hạ Lan Hinh.

Nhưng từ lúc bắt đâu, chị đã không thích Hạ Lan Hinh, bởi vì Hạ Lan Hinh xuất hiện quá đột nhiên, cô gái này mang vẻ mặt như thiên sứ, nói chuyện dịu dàng mềm mỏng, hoàn mỹ giỗng như là một con ma nơ canh.

Nhưng Trương Thu chưa bao giờ xen vào chuyện của lão phu nhân, hơn nữa lão phu nhân vì nhiều năm nhớ thương con gái mình nên nhung nhớ thành bệnh, có người như vậy làm vật thay thế, còn có thể dời đi lực chú ý.

Đôi là một người khác nhận được quan tâm nhiêu như vậy thì sóém nên cảm tạ lão phu nhân tới rơi nước mắt, Trương Thu không quên Hạ Lan Hinh có thân phận như vậy nhưng vân có thể lăn lộn trong giới quý tộc Anh quốc, có được nhiêu cơ hội như vậy đêu là bởi vì lão phu nhân cho cô ta.

Kết quả này cô gái này chính là sói mắt trắng nuôi không thân, có được ngon ngọt liền h@m muốn càng nhiều, thậm chí còn mưu tính muốn ‘Ìi miêu đổi Thái Tử’, muốn hàng giả biến thành hàng thật.

Trương Thu không nhịn xuống mà lắm miệng một câu: “Tiểu Hè, cô không cân tới gân loại người ghê tởm này.”

Diệp Như Hề kinh ngạc, cô rất ít thấy chị Ti biểu đạt rõ ràng chán ghét vê người nào đó đến vậy.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Năm đó, trước khi lão phu nhân còn chưa tìm được cô, cô gái này còn ngụy tạo chứng cứ, muốn thay thế vị trí của cô.

Nghe vậy, Diệp Như Hệ thật sự kinh ngạc, bởi vì cô chưa từng nghe bà ngoại đề cập tới chuyện này, mà Hứa lão phu nhân cảm thầy chuyện này chính là viên cứt chuột, không muôn nói ra bắn lỗ tai Diệp Như Hề.

Trương Thu tóm gọn mọi chuyện qua dăm ba câu, Diệp Như Hề nghe mà hoang mang.

“Loại người này chính là sói mắt trăng, không có lão phu nhân thì cô ta chả là cái thá gì cả, còn mưu tính có được càng nhiêu, sau khi quỷ, kế bị chọc thủng, còn da mặt dày câu bàn tha thứ. Phi, thứ gì đây không iêt”

Câu nói cuối cùng hoàn toàn xé toạc tu dưỡng mà Trương Thu vần luôn duy trì, có thể thấy được chị chán ghét Hạ Lan Hinh đến mức nào.

“Cô ả này khăng định là biệt được lộ trình của lão phu nhân từ đâu đó, muôn mò tới trình điện mặt, không được, tôi hiện tại phải đuổi bọn họ đi.”

Không đợi Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, Trương Thu đã trực tiếp đi qua.

Diệp Như Hề bắt đắc dĩ, cũng đi theo lên cùng Vẻ mặt Hạ Lan Hinh giờ phút này có chút vội vàng, thường xuyên nhìn xung quanh, Hạ Minh Kiệt ở bên cạnh càng là vẻ mắt kiên nhẫn.

Hạ Lan Hinh dậm chân một cái, nói: “Anh xác định tin tức này chính xác sao? Lão phu nhân thật sự sẽ xuống máy bay ở chỗ này à?”

Hạ Minh Kiệt cười nhạo một tiếng, nói: “Hiện tại còn biết khẩn trương?

Còn bắt đầu nghi ngờ tôi2 Nếu cô có bản lĩnh, cô tự đi tìm tin tức đi.”

Hạ Lan Hinh căn chặt môi dưới, giận mà không dám nói gì, hiện tại địa vị cô ta ở nhà họ Hạ vô cùng nguy hiểm, mắt đi lão phu nhân và sự quan tâm đặc biệt của Tạ Trì Thành, cô ta chỉ là đứa con gái nuôi hai bàn tay trăng của nhà họ Hạ mà thôi.

Đối với Hạ Minh Kiệt, cô ta không dám thật sự đắc tội, đành phải bày ra vẻ mặt tươi cười, nói: “Tôi chỉ là sốt ruột mà thôi. Không có ý gì khác.”

“Tôi thấy cô cũng không dám có, lại đây.”

Mặt Hạ Lan Hinh lập tức trắng đi một chút, giọng yêu dân XuÔng, nói: “Anh, anh đừng như vậy, nơi này là sân bay, chúng ta trở về lại nói được không?”

“Tôi bảo cô lại đây, không nghe thấy sao? Đừng để tôi phải lặp lại.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 995


Chương 995

Hạ Lan Hinh cuối cùng vẫn phải đến gần một chút, lại đột nhiên bị kéo giật lại, Hạ Minh Kiệt trực tiếp dùng bàn U ay to ôm lấy. vòng eo cô ta, cúi đầu đột nhiên ngửi một chút, lại nói: “Sao có thể còn quyến rũ như thế nhỉ? Ôi, tôi thấy cô nên trực tiếp đi theo tôi mới phải, làm gì phải nịnh bợ bà già kia?”

Trong lòng Hạ Lan Hinh cho dù buôn nôn muốn chết, cũng không dám mở miệng cãi lại, chỉ có thể cố gắng trần an: “Anh, đừng như vậy, chúng ta trở về lại nói chuyện này, anh cũng biết, sản nghiệp trong nhà vẫn luôn tại.

xuống dốc, cha mẹ đều rất đau đầu, chúng ta phải nghĩ biện pháp.”

Hạ Minh Kiệt cũng nghĩ đến công ty trong nhà, nhịn xuông nảy lên đâu dục, vọng, nói: “Ngươi xác định thật sự có thê thu phục?”

“Chỉ cần có thể nói chuyện được với bà ta, chuyện của công ty sẽ được giải quyết hoàn toàn.”

“Nhưng lão phu nhân không chịu gặp cô, cô định làm gì đây? Đêu tại cô lúc trước đưa ra suy nghĩ ngu xuân, một hai phải li miêu hoán Thái Tử, mất nhiêu hơn được.”

Chuyện này đã là cây kim ghim trong lòng Hạ Lan Hinh, vẫn luôn đau nhói, hiện tại còn phải Hạ Minh Kiệt nhắc tới, sắc mặt lập tức âm trầm.

“Tôi còn đang nói là ai đây, ở chỗ này làm cay đôi mắt người ta như vậy.

Nghe thấy một câu châm chọc như vậy, Hạ Minh Kiệt lập tức buông tay, Hạ Lan Hinh cũng vội vội vàng vàng sửa sang lại quân áo, xoay người, liền thấy Trương Thu mang vẻ mặt trào phúng đi tói.

“Thư ký Trương.”

Trương Thu đã từng là thư ký của lão phu nhân nên người quen biết đều khách khí gọi một tiêng thư ký Trương.

Trong lòng Hạ Lan Hinh lộp bộp một tiêng, không nghĩ tới ở chỗ này còn gặp phải thư ký Trương, cô ta còn cho rằng thư ký Trương đã biến mát!

Hạ Lan Hinh âm thầm cảm thấy hành động lần này sẽ không quá thuận lợi, quả nhiên, câu tiệp theo của thư ký Trương chính là: “Cô tới nơi này làm cái gì? Không phải cô vẫn còn điều tra lộ trình của lão phu nhân đấy chứ?”

Chỉ cần hai chữ điều tra” đã định sẵn hành vi phạm tội của Hạ Lan Hinh.

Hạ Minh Kiệt không quen biết thư ký Trương, chỉ cảm thầy bà cô già này vừa mở miệng đã hùng hồ doạ người, vô cùng khó chịu, nói: “Cô là ai thê? Ơ chô này lón tiếng ôn ào cái gì, thật phiền.”

Hạ Lan Hinh vội vàng kéo hắn một cái, thấp giọng nói: “Ảnh, vị này. là thư ký Trương, là thư ký trước đó của lão phu nhân.”

Hạ Minh Kiệt hừ một tiêng, chưa nói cái gì, nhưng nhìn qua cũng không có bạo nhiêu tôn kính, Hạ Lan Hinh thầy hối hận đã mang theo hắn.

“Thư ký Trương, tôi biết tin bà sinh bệnh, còn cô ý tới sân bay nhìn bà, tôi rất lo lắng cho bà.”

“Đừng, lão phu nhân cũng nhận không nồi một tiếng bà của cô đâu, đừng gọi lung tung, miễn cho hiều lâm.”

Đối mặt với Hạ Lan Hinh, thư ký Trương sẽ không chừa cho cô ta chút mặt mũi nào.

Cho dù Hạ Lan Hinh đã bị mắt mặt, nhưng vẫn duy trì thái độ tôn kính, nói: “Thư ký Trương, tôi biết sai rồi, tôi muôn cùng bà nội…… là lão phu nhân nhận sai, xin cô hãy cho tôi một cơ hội đi.”

Thư ký Trương cười lạnh, nói: “Có một sô việc sai rôi thì chính là Sai rồi, không có cơ hội lần thứ hai, huông hồ lão phu nhân đã nói qua, không muôn gặp lại cô, Hạ Lan Hinh, nêu cô còn mặt mũi thì đã tự biết cút càng xa càng tốt rồi.

Hạ Minh Kiệt nhịn không được mà châm chọc: “Này, cô cũng chỉ là một thư ký, cũng không phải lão phu nhân chân chính, làm gì phải ra oai nhự thế? Người không biết, còn cho rằng cô là ai đó quan trọng cơ!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 996-997


Chương 996

“Anh, đừng nói nữal”

“Nhún nhường cái gì chứ? Một bà cô già, còn ở nơi này nói lung tung, không phải chỉ ni thư ký thôi à? Kiêu ngạo cái quái gì!

Lúc này, phía sau truyền đến một chất giọng lạnh lùng, “Anh sai rồi .

Hạ Lan Hinh và Hạ Minh Kiệt cùng, ngắng đầu lên, liền thấy một cô gái mang vẻ mặt lạnh lùng đang đi tới, mang theo hơi thở quen thuộc.

“Chị Thu không chỉ từng là thư ký của lão phu nhân, hiện tại còn là tổng thư ký của Hiệp hội tương trợ kinh tê châu Á – Thái Bình Dương, trưởng phòng ngoại giao nữ được bình chọn là một trong mười nhân vật xuất sắc của thương hội, nhận được dạnh hiệu từ thương hội trao tặng, thu hồi sự coi thường của anh đi, vì anh không xứng.”

Diệp Như Hề nói từng câu vang dội hữu lực, hoàn toàn phản bác lại thái độ khinh thường của Hạ Minh Kiệt.

Sắc mặt Hạ Minh Kiệt một trận xanh một trận trăng, tức giận nói: “Cô lại là ai?”

Diệp Như Hề cười cười nhẹ, nói: “Tôi là ai không quan trong, quan trọng là …, anh nên xin lôi.”

Hạ Minh Kiệt bị người ta đáp trả nhiêu lân như vậy, tức giận không thôi, nhưng Hạ Lan Hinh dùng sức “kéo. lấy hắn, sốt ruột nói: “Anh bình tĩnh một chút cho tôi, cô ta nói không sai, thư ký Trương có lai lịch rất lợi hại, còn là người lão phu nhân tín nhiệm, nêu anh không muôn thất bại trong gang tắc thì đừng nói nữa.”

Hạ Minh Kiệt muốn mạnh tay hắt cô ta ra, nhưng lời tiếp theo Hạ Lan Hinh nói khiến hắn phải dừng lại.

“Anh thật sự không muốn Cứu công ty sao? Thư ký Trương rất có tiếng nói trong thương hội, nêu anh không muôn công ty chúng. ta tỨ cô vô thân, cũng đừng đắc tội cô ta.”

Hạ Minh Kiệt gắt gao mà năm chặt tay, hòa hoãn một hồi, lại ¡ bày ra vẻ mặt tươi cười, nói: “XỈn lỗi, vừa rồi là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, cô đừng trách cứ.”

Thư ký Trương cũng không tiếp tục so đo, chị nhìn vê phía Hạ Lan Hinh, nói: “Xin cô hãy rời khỏi nơi này.”

Hạ Lan Hinh án nói khép nép: “hư ký Trương, tôi thật sự rất lo lãng cho sức khỏe của lão phu nhân, xin chị hãy để tôi gặp. lão phụ nhân một lần đi, tôi nhất định sẽ không làm gì cả.”

“Đừng, sự xuất hiện của cô chỉ khiến lão phu nhân tức giận hơn thôi.”

Mặt Hạ Lan Hinh trắng bệch như tờ giây, cả người nhìn qua vô cùng đáng thương, như bị người ta bắt nạt không bằng.

Trương Thu lập tức nói: “Đừng lộ ra dáng vẻ bị người ta bắt nạt như thế, cô đang có tâm tư gì thì tự cô biết, không cần diễn trước mặt tôi, tôi đây chịu không nồi đâu.”

Diệp Như Hề thiếu chút đã bị dáng vẻ cứng răn đôi đáp chanh chua của chị Thu làm bật cười, cô còn chưa bao giờ thấy chị Thu thế này, có thê thấy được chị ây có bao nhiêu chán ghét Hạ Lan Hinh.

Hạ Lan Hinh không hé răng, nhưng hai chân như dính keo, cứ dính chặt trên sàn không chịu đi.

Cũng đúng, sân bay cũng không phải của tư nhân, bọn họ muôn đền thì đến, đuồi đi cũng không được.

Trương Thu cười lạnh một tiếng, nói: “Được thôi, dự định Sẽ không đi đúng không? Không biết xấu hỗ à?”

Hạ Lan Hinh vẫn không hé răng, vẫn bày ra dáng vẻ người ta nhìn vào thây đáng thương.

Trương Thu tức tới bật cười, nói: “Được được được, các người cứ ở chỗ này đi! Chúng tôi đi.”

Dút lòi, Trương Thu mang theo Diệp Như Hệ rời đi.

Chờ bọn họ ởi rồi, Hạ Minh Kiệt mới hung hăng đạp một chân vào ghế dựa, tức giận nói: “Cái loại thư ký tép riu, tôi sớm hay muộn cũng chơi chêt cô tai”

Hạ Lan Hinh không nói gì, chỉ là ánh mắt lập lòe vẻ oán độc, cô ta bị thư ký Trương nhục nhã như Vậy, sao có thể không có chút oán giận nào được?

Chương 997

Nguồn thiếu chương.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 998


Chương 998

“Tôi chịu không nổi những lời này của cô, mây năm nay cô có được cũng đủ nhiều, sai ở chỗ cô không nên mưu tính thứ không thuộc về mình, cô đi đi, nêu không ta sẽ cho người đuổi cô ra ngoài.”

Lão phụ nhân nhẫn tâm như vậy trực tiếp khiến Hạ Lan Hinh có chút chịu không nỗi, thậm chí còn sinh ra oán khí nông đậm.

Bà già chết tiết, chuyện đó không phải còn chưa thành công sao?! Vậy mà nắm mãi điểm này không bỏ, thật sự nhẫn tâm!

“Lão phu nhân, mấy năm nay, cháu tận tâm tận lực, không có công lao cũng có khô lao, bà cử nhẫn tâm vậy sao?”

Diệp Như Hề chú ý tới bà ngoại có vẻ mỏi mệt, băn khoản đến sức khỏe của bà, cô tình Hạ Lan Hinh lại giống như mặt mù, còn không lùi xuông, cô ý cản đường, mặt cô lập tức trâm xung.

“Hứa Sơn, Hứa Xuyên, đuổi cô ta ra đi, đừng e ngại.”

“Vâng, tiêu thư.”

Hai người Hứa Sơn Hứa Xuyên tiến lên, muốn bắt lấy Hạ Lan Hinh, ai ngờ Hạ Lan Hinh cũng chấp mọi giá, hô to: “Dừng tay! Đừng động thủ! Nếu không tôi kêu lên các người sàm sỡ!”

Diệp Như Hề tức tới cười, nói: “Cô còn dám gọi người?!”

Hạ Lan Hinh biết lần này đây còn không thành công, thì không còn gì .

cả , căn răng nói: “Đừng ép tôi, muôn mắt mặt thì cùng nhau mật mặt, dù sao tôi hiện tại cũng không còn gì để mắt.”

Hứa lão phu nhân thất vọng, cho dù bà đã nhìn thấu bộ mặt thật của Hạ Lan Hinh, nhưng đối mặt với dáng vẻ này của cô ta vẫn thấy trái tim lạnh giá, năm đó bà cũng không phải không có chút thương xót đứa trẻ này.

Hạ Lan Hinh thừa thắng xông lên nói: “Lão phu nhân, cầu xin bà, giúp đỡ cháu lân này được không?Nhà mộ Hạ sắp phá sản, chỉ cần bà có thể g cháu một phen, Lan Hinh tình Tgiiyên làm tất cải”

Diệp Như Hề trực tiếp tiến lên, nói: “Được, nếu cô sợ sàm sỡ, vậy đề tôi lên.”

Hạ Lan Hinh còn không kịp phản ứng lại đã bị Diệp Như Hệ kẹp lây cÔ tay, túm lôi cô ta ra “Cô muốn làm cái gì! Buông tay!”

“Đừng ở chỗ này làm chuyện mật mặt xâu hồ, nêu cô muôn kêu sàm sỡ, vậy kêu đi, vừa lúc để người ta nhìn xem tôi sàm sỡ cô thế nào.

Hạ Lan Hinh không nghĩ tới người _ phụ nữ này lại làm được tới nông nồi như vậy, nêu là vệ sĩ động thủ, cô ta còn có thể thật sự bất chấp mặt mũi, nhưng mà hiện tại căn Bi không có khả năng.

Diệp Như Hề trực tiếp túm Hạ Lan Hinh lôi đi rồi, Hạ Lan Hinh luôn bày ra dáng vẻ nhu nhược yếu đuốồi SaO có thể là đối thủ với Diệp Như Hề từng được rèn luyện huân luyện qua?

Diệp Nhự Hề túm cô ta tới khoảng cách nhất định, hung hăng đầy cô ta một cái, lạnh lùng Nội “Hoặc là tự cút, hoặc tôi cho người lôi đi.”

Hạ Lan Hinh hoàn toàn nói không nên lời, chỉ có thể trừng mắt nhìn cô.

“Cô rốt cuộc là ai?! Cô dựa vào cái gÌ mà đuổi tôi đi? Tôi là hậu bói của lão phu nhân, lão phụ nhân chỉ đang có chút hiểu lầm với tôi mà thôi, chỉ cân hiểu lầm được giải thích rõ ràng, cô căn bản không tư cách đuổi tôi đi!”

Diệp Như Hề còn không kịp nói chuyện, phía sau đã truyện tới giọng nói vang vọng hữu lực của bà ngoại.

“Con bé đương nhiên là có.”

Thì ra trong lúc không chú ý, Hứa lão phu nhân thế nhưng đã theo lại đây, tự nhiên cũng nghe thấy câu nói kia.

Hạ Lan Hinh tràn đầy mong đợi nhìn vệ phía Hứa lão phu nhân, lại nghe thấy bà nói: “Đây là cháu ngoại ta, cô khách khí với con bé một chút.”

Hạ Lan Hinh ngắn ra, giọng nói như bị thứ gì đó chặn lại: “Bà, bà nói cái gì…… đây, đây là?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 999


Chương 999

“Đúng vậy, con bé là cháu ngoại thật sự của ta, không phải thứ hàng giả như cô, cô khôn hồn thì khách khí một chút, tập đoàn Hạ thị đang gặp phải tình trạng phá sản đúng không?

Nêu cô không muôn nó trực tiệp phá sản thì tốt nhất lập tức biên mát.”

Hạ Lan Hinh sốt ruột, trực tiếp buột miệng thốt ra: “Lão phu nhân, bà thật sự phải làm tuyệt tình tới mức đó ư?!”

“Đúng, cô đừng ép tôi làm tới một bước này.”

Hạ Lan Hinh cuối cùng đã hiểu rõ, lão phu nhân thật sự không có khả năng, tha thứ cho mình, chút tình nghĩa cuối cùng trong lòng cũng đã biến mắt, cô ta không còn lộ ra dáng vẻ nhu nhược đáng thương ban đầu, mà là thu liễm ý cười, nặng nề nhìn Hứa lão phu nhân.

“Được, lão phu nhân, coi như mây năm qua tôi tin sai người, còn nữa, bà nói tôi là hàng giả, sao biết được cô ta không phải chứ? Ha hả, nhiều năm như thê qua đi, bà già này, chỉ sợ một người thân đều không có, làm nhiều chuyện thiệu đạo đức thì sẽ gặp báo ứng!”

“Bếp.”

Vừa dút lời, trên má Hạ Lan Hinh lập tức ăn một cái tát, sức lực mạnh tới mức mặt cô ta nghiêng qua một bên, mắt trừng lớn khó tin.

Diệp Như Hề thu hồi tay, nói: “Miệng cô quá bản.”

Hạ Lan Hinh ôm mặt, phẫn nộ nói: “Cô lại dám đánh tôi?”

“Đúng vậy, tôi dám, miệng mồm cô nên giữ sạch sẽ chút.”

Hạ Lan Hinh không chút nghĩ ngợi muôn đánh lại, nhưng lập tức bị chặn tay, tốc độ và sức lực của cô ta không đủ.

Diệp Như Hề nắm chặt cổ tay cô ta, nói: ‘Muôn đánh lại 2 Vậy động tác của cô cũng quá chậm, ngày thường giả vờ nhu nhược quen rôi, thật đúng à yêu ớt rôi à?”

Hạ Lan Hinh nhục nhã bà ngoại như vậy, Diệp Như Hề sao có khả năng trơ mắt nhìn.

“Này, con ả xấu xí, mau buông Lan Hinh ral”

Hạ Minh Kiệt chờ cách đó không xa, thấy mọi việc vượt tầm kiểm Soết, cũng không chịu nồi, trực tiếp muốn vung quyền đánh lên mặt Diệp Như Hê.

Nhưng hắn mới vừa động thủ, đã bị Hứa Sơn âm xuông mặt đắt, hắn kịch lệt giãy giụa, “Buông tay! Mày buông tay! Mày biết tao là ai không? Mày dám đội xử với tao như vậyÌ Mày chết chắc rồi!”

Hứa Sơn căn bản mặc kệ hắn là ai, chỉ biết an toàn của tiểu thư mới là quan trọng nhất.

Hạ Minh Kiệt căn bản không phải người biết võ, nửa bên mặt đều bị ấn cọ xát trên mặt sản.

Người đến người đi thấy một màn này đều đồng loạt né tránh, đặc biệt là khi thây một đoàn vệ sĩ chỉnh tÈ, đều biết đây là tranh cãi của kẻ có tiền, nhưng đồng thời cũng không nh tỏ vẻ đồng tình với Hạ Minh lệt.

Cảm nhận được những tầm mắt có cười nhạo có đồng tình, Hạ Minh Kiệt chỉ cảm thầy mặt mũi bị mắt hết, nhưng sức lực của tên vệ sĩ này quá mạnh, căn bản giấy giụa không ra, trong miệng cũng tức tối nói lời không hay.

Từng câu th ô tục trong miệng Hạ.

Minh Kiệt thốt ra, Diệp Như Hề đều cảm ¡ thấy bần lỗ tai bà ngoại, liền nói: “Đuổồi bọn họ ra ngoài đi.”

Hạ Lan Hinh cắn răng, cũng E biết hôm nay không: chiếm được chỗ tốt, chỉ nói: “Tôi sẽ nhớ kỹ!”

Diệp Như Hề chán ghét lắc lắc tay, như đang phủi vi khuẩn, “Đúng vậy, tốt nhất là nhớ kỹ, về sau không cần trêu chọc tôi”

Đoàn người vội vàng rời đi, cho đến khi nhóm người Diệp Như Hệ đi rôi, Hứa Sơn mới buông Hạ Minh Kiệt, đi theo phía sau.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1000


Chương 1000

Hai anh em họ Hạ đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy vừa phải chịu sỉ nhục nặng nê nhật cuộc đời .

Hạ Minh Kiệt che lại nửa khuôn mặt bị chà xát, bỗng nhiên vung tay cho Hạ Lan Hinh một cái tát.

Hạ Lan Hinh bị đánh đột ngột không phòng bị, lúc này, nửa khuôn mặt khác cũng sưng lên, thật là đối xứng.

“Đồ đê tiện! Không phải mày nói bà già kia nhất định sẽ mềm lòng với mày à? Mày chơi tao?!”

Hạ Lan Hinh đau đến nói không nên lời, gắt .gao năm chặt tay, móng tay cũng găm vào thịt.

Hạ Minh Kiệt mạng vẻ mặt u ám, nói: “Cô chết chắc rồi, chỗ bà già này làm không xong, tôi cũng ‹ chỉ có thể đưa cô lên giường mấy gã đàn ông đó, để bọn họ đem tiên lại đây.”

Hạ Lan Hinh hô to, “Không được! Anh không thể như vậy!”

Hạ Minh Kiệt cười lạnh, “Cô cảm thấy tôi có thê hay không? Nhà họ Hạ chúng tôi không nuôi phé vật, cô không còn giá trị tự nhiên sẽ phải tiếp nhận sắp xếp, đám người hợp tác kia vận cảm thây hứng thú với cô, buổi tối , hôm nay tắm rửa sạch sẽ chạy qua đó cho tôi.”

Hạ Lan Hinh nghĩ ‹ đến hậu quả đáng sợ kia, thân thê bắt đầu run rấy.

Không được! Cô ta không. thể như vậy! Như vậy tất cả của cô ta đều bị hủy hoại!

Ngẫm lại biện pháp!

Như có tia sáng vụt qua, cô ta nghĩ tới người nào đó, vội hô to: “Từ từ, tôi còn có biện pháp! Tôi nhất định cói”

“Cái gì?”

“Tạ Trì Thành!”

Hạ Minh Kiệt nghe vậy, cười nhạo nói: “Cô sẽ không cho ráng Tạ Trì Thành sẽ cưới cô chứ? Hạ Lan Hinh, cô đều bị tôi chơi tới chán, Tạ Trì Thành còn có thể nhặt ve chai nữa sao?”

Hạ Lan Hinh hận chết Hạ Minh Kiệt, nhưng cô ta gắt gao nhịn Xuông, nói: “Tôi sẽ có biện pháp, lại tôi thêm một cơ hội.”

“Được, đây là một lân cuối cùng, nếu thất bại, cô chuẩn bị sản sàng, cũng đừng nghĩ chạy trốn, cô trốn không thoát.”

Bỏ lại những lời này, Hạ Minh Kiệt trực tiễp xoay người rời đi, bỏ mặc cô ta.

Vẻ mặt Hạ Lan Hinh âm trầm, tràn đầy oán hận nhìn bóng lưng hắn.

Sao cô ta lại lưu lạc tới bước này?

Những người này, cô ta sẽ nhớ kỹ từng người, một ngày nào đó, cô ta nhất định sẽ báo thùi Hạ Lan Hinh hung hăng dậm dâm chân, lấy. ra di động, gọi vào một dãy số, nói với đầu bên kìa “Lời nói trước đó còn tính không? Tôi đồng ý, các người mau chóng giúp tôi sắp xếp, lân này đây tôi không còn đường lui.”

“Đúng vậy, tôi có thể cho các người tiên, rât nhiêu tiên.”

“Tôi chỉ cần một cơ hội, làm ơn đi.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Điện thoại ngắt kết nói, Hạ Lan Hinh một lân nữa nở nụ cười, lạnh lùng phun ra một câu.

“Tạ Trì Thành, tôi sẽ không bỏ qua anh, nhất định sẽ không.”

Hình như có âm mưu đang chậm rãi ấp ủ.

Trên xe, Diệp Như Hề lo lắng nhìn bà ngoại, nhẹ nhàng võ mu bàn tay bà như là đang trân an vậy.

Xe trực tiếp lái tới bệnh viện, ở nơi đó Trương Thu đã sớm sắp xếp hết tất cả, khi Hứa lão phu nhân vừa xuông xe, liền lập tức được đỡ lên cáng đi vào tiên hành kiểm tra.

Trương Thu tiến lên vỗ vỗ vai Diệp Như Hê, nói: “Đừng lo lắng, không có việc gì, tôi đã mời tới bác sĩ tốt nhất.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1001


Chương 1001

Diệp Như Hề miếng cưỡng cười cười, nói: “Cảm ơn chị Thu.”

“Cảm on tôi cái gì? Tôi còn chưa cảm ơn cô trước đó đã đứng ra bảo vệ tôi đâu.”Diệp Như Hề có chút ngượng ngùng, “Tôi chỉ nói sự thật……”

Trương Thu cười, nói: “Đúng vậy, cô không nói tôi cũng không biết, cô, hiểu biết về tôi như vậy. Nhưng mà Tiểu Hè, vừa rồi cô đã làm rất tốt, tôi còn đang nghĩ xem cô sẽ ứng phó thế, nào, không nghĩ tới lại trực tiếp đối mặt như thé, nhưng mà đề đối phó với loại người, trực tiếp ra tay là thích hợp nhát.”

“Chị Thu, Hạ Lan Hinh sẽ không như thế dễ dàng từ bỏ như vậy, cô ta sẽ tung chiêu sạu, tôi không muốn để chuyện này Ôn ào tới bà ngoại, chuyện bảo vệ an ninh ở bệnh viện liền giao cho chị.”

“Được, cứ giao cho tôi, cũng đừng lo lắng, tôi bảo đảm một con ruồi cũng không đi vào được.”

Cuỗi cùng cũng kiềm tra xong, bệnh tình Hứa lão phu nhân tạm thời ôn định được, nhưng sẽ tái phát vào lúc nào thì không thê nói trước.

Diệp Như Hề vốn định ở bên cạnh bà, nhưng bị bà ngoại đuổi ra ngoài.

“Cháu ở lại bệnh viện làm gì, đi, để Trương Thụ mang cháu đi mua thêm mây bộ quần áo, cháu phải trang điểm lai tử tê, còn nữa, trên mặt cháu trát thứ gì thể này?”

Diệp Như Hề ngoan ngoãn đứng bên cạnh nghe bà quở trách, trong lòng tràn đầy an ủi, ít nhất bà còn có thê quở trách cô, cũng chứng minh tình trạng của bà ngoại tương đối ổn.

Hứa lão phu nhân mắt thầy cháu ngoại nhà mình cười ngây ngôc như vậy, vừa tức giận vừa buôn cười, ngực tràn đầy chua xót.

Đứa nhỏ này trước đó còn có năng lực đáp trả anh em họ Hạ, vừa ng đầu đã lộ ra nụ cười ngây ngốc như vậy, thật không biết là đơn thuần hay là trưởng thành rôi, tóm lại là đứa nhỏ bà không yên tâm nhất.

Thời gian còn lại của bà không nhiều lắm, chuyện có thê làm, có thê cho, tất cả phải dành cho đứa nhỏ này.

Hứa lão phu nhân nhìn về phía Trương Thu, ánh mắt mang theo phân phó.

Trương Thu theo lão phu nhân nhiều năm như thế, một ánh mắt là có thẻ hiểu ý tứ của bà, khẽ gật đầu, nói: “Lão phu nhân, chúng tôi sẽ đi trước.”Diệp Như Hề không muốn đi, nhưng bà ngoại và chị Thù đều đuổi cô đi, đành phải không tình nguyện rời khỏi bệnh viện.

Sau khi cô rời đi, Hứa lão phu nhân vân luôn lộ ra tới tỉnh thần phần chắn, nháy mắt như bị xìu ¡ xuống, ngôi cũng không vững, lão quản gia bên cạnh lập tức lại đây đỡ bà năm xuống.

“Phu nhân, bà không nên cậy mạnh.”

Rõ ràng ngay cả ngồi cũng rất khó khăn……

Lão phu nhân nhắm mắt, suy yếu nói: “Nếu như tội không cố chống đỡ, đứa nhỏ Tiểu Hề kia chắc chăn sẽ khóc.”

“Bà lừa tiểu thư như vậy, lỡ như…….”

“Không có lỡ như, tôi biết thời gian của mình không nhiều lắm.”

“Không cần trần an tôi, tuổi này rồi, tôi cũng sống đủ, hà tất còn phải làm phẫu thuật chịu khổ chứ? Làm phẫu thuật rất có thê sẽ chết trên bàn mỏ, lẻ loi, ngay cả lần gặp mặt cuối cùng cũng không có, sao phải vậy?”

Lão quản gia không thốt nổi một câu phản bác, chỉ cảm thấy lồ ng ngực nặng nề.

“Phu nhân, bà cát nhân tự có thiên tướng, nhử thế nào sẽ……

“Ông ấy à, không cần an ủi tôi, tôi còn có thê không rõ bệnh tình của mình sao? Người tôi không yên lòng nhất là Tiểu Hè, cho nên tôi không thẻ làm phẫu. thuật, không cân khuyên tôi, tôi biệt ông đã nói với Tiểu Hề về chuyện của lão Nhiếp đúng không? Như thê nào, muôn cho lãoNhiệp tới khuyên tôi?”

Lão quản gia thấy tâm tư của bản thân bị nói toạc ra, nháy mäắt im lặng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1002


Chương 1002

Hứa lão phu nhân cười cười, nếp gấp trên mặt càng sâu, nói: “Ông ấy à, chính là thích nhọc lòng, cho dù lão Nhiếp có tới, thật sự cho rằng có thể khuyên nôi tôi à? nhưng mà lôi thật sự muôn gặp lão Nhiệp, chờ tôi đi rồi, ủy thác ông ấy chăm sóc Tiêu Hề một chút.”

Hứa lão phu nhân giật giật ngón tay, lập tức có người đi tới, đem chuyện mấy ngày này diễn ra xung quanh Diệp Như Hệ lần lượt tiến hành báo cáo.

Thì ra, Hứa lão phu nhân căn bản còn chưa thả lỏng, vẫn luôn cho người nhìn chằm chăm Diệp Như Hê, báo cáo mọi tình hình Hi bà, để tránh Diệp Như Hề chịu thiệt thòi, Nhưng trong khoảng thời gian này bởi vì bệnh tình tái phát, thời gian “

Hứa lão phu nhân duy trì tỉnh KP rất ít, cho nên đã trì hoãn không ít chuyện, hiện tại mới miễn cưỡng lấy lại tỉnh thần đề lắng nghe báo cáo, cho nên mới muốn Diệp Như Hề rời đi.

Lão quản gia nghĩ thâm muôn khuyên bảo lão phu nhân nghỉ ngơi, nhưng cũng biết phu nhân quan tâm nhất là tiêu thư, không có cách nào ngăn cản.

Khi Hứa lão phu nhân nghe thấy chuyện Diệp Như Hề gặp phải vụ bắt cóc, bà bắt đầu kịch liệt ho khan.

Lần này dọa sợ lão quản gia, đang chuân bị gọi bác sĩ, nhưng bị Hứa lão phu nhân ngăn cản.

“Tiếp tục nói.”

Cấp dưới lần lượt báo cáo qua tất cả sự việc.

Hứa lão phu nhân rơi vào trầm tư, nửa ngày sau mới nói: “Vết thương của Tạ Trì Thành đã tốt chưa?”

“Bầm lão phu nhân, đã xuất viện.”

Hứa lão phu nhân thở dài một hơi, bà chưa bàn giờ nghe Tiểu Hề nhắc tới chuyện bị bất cóc, quả nhiên, đứa Hài này thích giấu mọi chuyện trong lòng, ở trước mặt bà thì biều hiện vô ưu vô lo, như vậy làm sao bà có thể yên tâm cho được.

“Ông bạn già, ông nói xem…… mối nhân duyên này, tôi có nên phá hỏng hay không?”

Lão quản gia không nói chuyện, đây không phải chuyện ông có thể nhúng tay vào.

Hứa lão phu nhân cũng không phải muôn có một đáp án, sau đó bả lâm bẩm tự nói: “Tiểu Hề và Tạ Trì Thành đã sinh tử cách xa nhau một lần, thật sự muốn dây dưa với nhau lần nữa sao? Hai đứa nó……

Hứa lão phu nhân cũng không tình nguyện nhìn họ tiếp tục ở bên nhau.

Nhưng, có một số việc không phải dễ nhúng tay vào như vậy.

“Lão Nhiếp có phải có một đứa cháu trai không?”

“Đúng vậy, phu nhân, tên là Nhiếp ni Ghi?

“Đem tư liệu người này điều tra một lần cho tôi.”

Lão quản gia tựa hồ SUY đoán tới chuyện gì, chân. chờ nói: “Phu nhàn BỘ “Làm theo đi.”

“Vâng, phu nhân.”

“Còn nữa, sản nghiệp ở Anh quốc đều được di dời gần hết rồi, tÔi cân triệu tập một đại hội, cho Tiểu Hề một thân phận, cháu ngoại tôi, không thể đề bắt cứ kẻ nào khinh thường được.”

“Vâng, phu nhân.”

“Ừ, đi xuống đi.”

Dút lời, Hứa lão phu nhân một lần nữa nhắm mắt lại, nặng nề rơi vào giâc ngủ, bà thật sự quá mệt mỏi.

Diệp Như Hề đã rời khỏi bệnh viện căn bản không biết, chuyện đau khổ giậu giêm thật ra đã sớm bị bà ngoại biệt hệt.

“Chị Thu, có phải chị có chuyện gì giâu tôi không?”

Trương Thu đang lái xe sửng sốt một chút, “Vì sao lại hỏi như thê?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1003


Chương 1003

“Trực giác.”

“Tiểu Hè, cô có trực giác thật chuẩn, tuy nhiên cũng không. phải lừa cô cái gì, chỉ là còn chưa biết nói với cô thế nào thôi.

“Cái gì?”

“Cô chuẩn bị tâm lý tốt chưa?”

Diệp Như Hề ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nghe.

“Lão phu nhân sẽ triệu tập một cuộc họp báo, cô sẽ dùng danh nghĩa là đại diện cho quỹ sunfree và người thừa kế tất cả sản nghiệp của công ty tham dự, Tiểu Hè, lần gặp mặt này cô sẽ gặp rất nhiều thử thách.”

Diệp Như Hề ngắn ra, theo bản năng – năm chặt tay, nói: “Đó là quỹ của bà ngoại.”

“Đúng vậy, sunfree là quỹ do bà ngoại cô đích thân sáng lập, đồng thời cũng là quỹ được hoàng thất Anh quốc tán thành, nó đại diện cho tâm huyết một đời này của bà ngoại cô, khoảnh khắc cô tiếp nhận nó sẽ rước đến VÔ SỐ suy đoán cùng khiêu chiến của bên ngoài, vốn dĩ tôi không đồng ý, bởi vì chuyện này đối với cô mà nói không phải chuyện tết, ít nhất hiện tại còn không phải.”

Diệp Như Hề biết những lời này có ý gì, cũng biết ý nghĩa là gì.

Đừng nói chị Thu cảm thầy không phải “huyện tốt, ngay cả bản thân cô cũng biết, giờ phút này cô còn chưa hoàn toàn chuẩn bị tốt đề tiếp nhận.

“tuy nhiên lần này với cô lại là một thử thách, nêu thành công khả năng, tóm lại cô lên đi. Đêm nay hảo hảo nghỉ ngơi, ngày mai tôi sẽ mang cô đi gặp một sô thành viên của quỹ.”

“Được. Cảm ơn chị Thu.”

Trương Thu đưa Diệp Như Hề trở về rồi mới rời đi.

_Về đến nhà, Diệp Như Hề thở ra một hơi nặng nê, cô năm thẳng xuống giường, đầu co rút đau đớn từng đọt.

Quá nhiều nhiều chuyện đồ ập xuống, suýt nữa khiến cô hít! thở không thông.

Di động vang lên, cô nhìn thoáng qua dãy sô, là một số di động xa lạ.

“Alo?Xin chào.”

“Tiểu Hè, là tôi.”

Vừa nghe đến giọng nói này, Diệp Như Hê liên biết là ai ——— Nhiệp Tịch.

“Tìm tôi có chuyện gì”

“Em không tìm tôi, thì tôi chỉ có thể tìm em thôi.”

“Điều tra số điện thoại của người khác không phải là thói quen tốt đâu.”

“Cho nên không phải tôi tới đề xin lỗi sao? Tiểu Hề quá nhẫn tâm, tôi cho em danh thiếp, nhưng em lại không hề gọi điện thoại cho tôi.”

“Nhiếp tiên sinh, anh còn có chuyện gì sao?”

*Ở nhà à? Có muốn cùng nhau tới một nơi không?”

“Nhiếp tiên sinh, tôi rất mệt, tôi muốn được nghỉ ngơi.”

“Tiêu Hè, em nói như vậy tôi sẽ rất khổ sở.”

“Tôi cúp máy……

“Từ từ! Trước hết em hãy nghe tôi nói là tới nơi nào đã, nêu không em sẽ hối hận nha.”

Diệp Như Hề cười khẩy, nói: “Được, vậy anh thử nói xem.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1004


Chương 1004

“Ở ngoại ô phía bắc có một chùa miêu, nơi đó hương khói quanh năm, nghe nói rất linh, có chuyện tới cầu khán đều sẽ trở thành sự thật, em xác định không đi một chút à?”

Không thể không nói, Diệp Như Hề quả thật có chút lung lay.

“Tôi biết bà nội Hứa đang sinh bệnh, là một vận bối tôi cũng không biết làm gì mới tốt, không bảng cứ đi cầu phúc, trước kia lúc ông nội của tôi sinh bệnh, tôi có đi tới một lần, rất linh nghiệm.”

“Nói cho tôi địa chỉ.”

“Nơi đó có rất nhiều đường nhỏ, hướng ‹ dẫn không chuẩn đâu, người ngoài rất dễ bị lạc đường, tìm không ra đường đi, cho nên đề tôi mang em đi đi.”

“Không cần.”

“Tiểu Hề, em không cần phòng bị tôi như thế, tôi không có ác ý, ông nội bảo tôi chăm sóc em nhiều hơn, em coi tôi như anh trai cũng được, huống hồ, nghe giọng em đang rất mệt, tôi trở thành tài xê cũng được.”

Diệp Như Hề vẫn cảm thầy không ồn, nhưng Nhiếp Tịch lại dứt khoát nói: “Cứ quyết định vậy ởi, vị trí chùa miều chờ em nói với tôi địa chỉ nhà em, tôi mới nói cho em, còn nữa, que hương đầu tiên ở ngôi chùa này là linh nghiệm nhất, chúng ta cân đi từ nửa đêm qua đó chờ đợi.”

Diệp Như Hề bát đắc dĩ, cuối cùng vân đông ý.

Có lẽ tình thân chính là lại cảm tình bắt chấp lý trí nhất, biết rõ đây chỉ là cách thức ủy thác lỉnh thần, những Diệp Như Hệ vân muôn đi câu phúc cho bà ngoại.

Lại nhiều thêm một chút hy vọng, nhiêu thêm một chút thành công cũng lỐP..

Trời cao đừng tàn nhẫn như vậy, mang bà ngoại rời khỏi bên người cô.

Chuyện cô có thể làm cũng không nhiêu lám, nhưng chỉ cân có bất cứ một khả năng nào, cô nhất định sẽ đi làm.

Không bao lâu, Nhiếp Tịch đã gọi điện thoại tới, đang ở dưới lầu.

Diệp Như Hề thay một bộ quần áo, tây đi lớp trang điêm nhem nhuộc trên mặt, đề mặt mộc trực tiếp đi xuống.

Khi Nhiếp Tịch thấy Diệp Như Hề đi tới, trái tim đập nhanh vài phần.

Anh ta tự xưng là gặp qua không ít phụ nữ, trắng xanh đủ màu, nhìn chán đủ mọi kiểu dáng, nhưng hiện tại mới phát hiện, có một sô người,cho dù không chút son phần cũng có thể khiến người ta rung động.

Cho đến khi Diệp Như Hà lên xe, Nhiếp Tịch mới cười nói: “Đây vẫn là lân đâu tiên tôi nhìn thấy Pht mộc của em, rất thanh thuần.”

Diệp Như Hệ mặt vô cảm nói: “Đây chỉ là lần thứ ba chúng ta gặp mặt.

Nhiếp tiên sinh hiểu được cũng sâu quá nhỉ.”

Nhiếp Tịch nở nụ cười, nói: “Đừng gọi tôi là Nhiếp tiên sinh, gọi tôi một tiêng A Tịch là được rồi.”

Diệp Như Hề không gọi.

Nhiếp Tịch cũng không tức giận, nói: “Đường xá hơi xa, em ngủ một lát đi, tôi lái xe rất vững, chờ tới nơi rồi sẽ gọi em.”

Diệp Như Hề ừ một tiếng, nhưng thật ra cũng không hề khách khí, đôi mắt nhăm lại, giỗng như sắp ngủ tới nơi Nhiếp Tịch hoàn toàn bị tức giận đến mức Thông biết làm gì, người này thật đúng là cứ như vậy mà ngủ, chẳng, qua anh ta chỉ lịch sự nói một câu thê thôi, nào nghĩ đến cô làm thật, hơn nữa đánh chết hắn cũng không tin cô thật sự có thể ngủ được!

Người này thà rằng giả bộ ngủ, cũng không chịu cùng mình nói chuyện phiêm!

Nhiếp Tịch thở phì phì tiếp tục lái xe.

Diệp Như Hệ nhăm hai mắt, cũng chợp mất, so với việc phải cùng Nhiễp Tịch nói chuyện suốt một đường, cô thật ra cảm thấy giả bộ ngủ còn đơn giản hơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1005


Chương 1005

Nhưng điều bọn họ .không biết chính là, khi Nhiếp Tịch vừa lái xe rời đi, người ở tòa nhà bên cạnh lại gọi đi một cuộc điện thoại.

Xe một đường lái thẳng tới ngoại ô,dần dần, xe đi cùng với họ càng lúc càng ít, cũng càng lúc càng an tĩnh.

Diệp Như Hề vốn dĩ chỉ muốn nhắm mất nghỉ ngơi, nhưng từ từ, thế nhưng thật sự ngủ.

Sau khi Nhiếp Tịch nghe thấy Hồng cô hít thở chậm rãi vững vàng, ngh liêng đầu nhìn cô một cái.

Đầu cô hơi nghiêng, lộ ra nửa khuôn mặt, tinh xảo thanh thuần, khuôn mặt sạch sẽ không chút phần son, ngay cả lỗ chân lông cùng nhìn không ra.

Sau khi cô ngủ đã không còn miệng lưỡi sắc bén và ánh mắt đề phòng, trông lại đơn thuần như một đứa trẻ.

Trái tim Nhiếp Tịch không kìm được mà mêm mại hơn, khóe miệng hơi cong lên ý cười.

“Thật đúng là dám ngủ rồi…… Thật sự yên tâm …… : Nhiệp Tịch tự nhận mình không phải quân tử, nhưng thật đúng là không dám làm gì, chỉ chỉnh máy sưởi trong xe cao thêm chút, đốc độ lái xe càng chậm hơn chút, để cô ngủ được sâu hơn.

Chờ tới khi sắp đến chùa miếng, Nhiếp Tịch vốn định đánh thức Diệp Như Hề, nhưng thầy mặt cô đầy mỏi mệt, rốt cuộc không đành lòng, vòng.

vài vòng mới đánh thức Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề xoa đôi mắt tỉnh lại, ý thức chậm rãi quay vê, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

Cô thế nhưng…… không chút cảnh giác ngủ quên mắt?

Nhiếp Tịch cười nói: “Nước miếngđều chảy ra rồi.”

Diệp Như Hề theo bản năng xoa xoa khóe môi, nhưng nào có nước miệng gì.

Nhiệp Tịch nở nụ cười, nói: “Tôi đùa thôi, tư thế ngủ của em rất tốt, yên tâm đi. Hiện tại xuông xe, phía trước có một đoạn đường xe không thể đi lên, sau xe tôi có chiếc áo khoác, phủ thêm đi.”

Vừa xuống xe, lập tức có trận gió lạnh thôi qua, đêm khuya ở sườn núi nhiệt độ Xuông thấp, Diệp Như Hề băn khoăn giữa cảm lạnh và tự chống chọi thì quyết định chọn áo khoác của đôi phương.

“Đi theo tôi, nơi này rất ít đèn đường, tuy nhiên không có gì nguy hiêm.”

Cho dù Nhiếp Tịch rất hưởng thụ cảm giác được phụ nữ ở lại, nhưng anh ta vân không nói ra lời nào đe dọa cô.

Diệp Nhự Hề trừng mắt nhìn anh ta, không để ý tới, lập tức đi về phía trước.

Nhiễp Tịch không nhịn được mà bật cười, sau đó đi lên theo, “Em đi nhanh như vậy làm gì, làm như em biết đường không bằng.”

Khi bọn họ đi được một lúc, chiếc Maybach màu đen chậm rãi lái qua đây.

Tạ Trì Thành ngồi trên xe, nhìn chiếc siêu xe dừng lại phía trước, ánh mắt dần trầm xuông.

“Ông chủ, gần đây có một chùa miều, Hứa tiêu thư có lẽ đang muôn đi chùa.”

SUN, “Chúng ta sẽ xuống xe sao?”

Tạ Trì Thành im lặng một hồi, rất lâu sạu, thấp giọng nói: “Không cần, trở về đi.”

Ánh mắt anh càng lúc càng tối, âm trầm không một tia sáng, chỉ có gió tanh mưa máu đang ấp ủ.

Diệp Như Hề vốn dĩ vi chỉ muốn xuyên qua một con đường nhỏ, nhưng không nghĩ tới, lại leo qua một ngọn núi.

Chùa miều ở trên đỉnh núi, đường núi hẹp nhỏ, chỉ có thể tự mình bò lêntrên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1006


Chương 1006

Nhiếp Tịch có mang theo một chút tâm tư, không hề nói trước về điểm này, chỉ chờ cô mệt mỏi, bản thân sẽ được phô trương phong độ quý ông của mình.

Nhưng anh ta chờ lại chờ, chờ đến khi bản thân cũng cảm thấy mệt mỏi, tốc độ của Diệp Như Hề lại càng nhanh!

Cuối cùng, anh ta nhịn không được nói: “Em chậm một chút đi, sốt ruột như thế làm gì? Khoảng cách từ giờ tới hừng đông vân còn một chút thời gian.

Diệp Như Hề ở phía trước quay. đầu lại, nhìn anh ta một cái, chỉ nói: “Yếu ướt thê à? Không được?”

Nhiếp – Tịch nháy mắt đứng thẳng eo, tức giận nói: “Được! Sao có thể không được?”

Đàn ông sao có thể nói không được?

Không được cũng phải được!

Cho nên Diệp Như Hề không hề dừng lại nghỉ ngơi, một hơi bò lên trên đỉnh, cho đến khi thấy cửa chùa miều.

Nhiếp Tịch theo ở phía sau, thở hì hục, ánh mắt nhìn cô như thầy quỷ Vậy.

Cũng không phải là gặp quỷ hay sao?

Người phụ nữ này nhìn qua mỏng manh yếu ớt, sao thể lực lại tốt như vậy chứ? Leo núi thời gian lâu như vậy, ngoại trừ hô hắp có chút dồn dập thì không có vân đề gì.

“Em thường xuyên leo núi à?”

“Không phải, tôi chỉ rèn luyện thói quen liên quan.”

“Cô gái ơi, rèn cái gì liên quan thế?”

Diệp Như Hêề cười cười, trong lòng yên lặng đáp lại một câu, nêu anh thường xuyên bị bắt CÓc, gặp. phải tình HÌgG nguy hiểm, anh cũng sẽ rèn luyện được nhiều thứ liên quan.

Nhiệp Tịch nhìn cô không nói lời nào, cũng cạn lời, nói: “Ơ’ chỗ này chờ một lát nhé, còn chưa tới nửa giờ trời đã sáng, trời sáng rôi CÓ thể vào thắp que hương đâu tiên.”

Diệp Như Hề ừ một tiếng, hít thở thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, cảm thấy vui vẻ thoải mái, ngay cả hậm hực trong lòng cũng tản đi vàiphần..

Cô cười cười, chân thành nói: “Cảm ơn anh.”

Nhiếp. Tịch dừng một chút, “Chỉ một câu cảm ơn?”

“Không thì thế nào?”

“Về sau đừng gọi Nhiếp tiên sinh thì tốt rồi.

Đây quả thật không phải một yêu cầu khó khăn, cho nên Diệp Như Hề đồng ý.

“Cảm ơn, A Tịch.”

Nhiếp Tịch chưa bao giờ cảm thây tên của mình được ai đó gọi lại dễ nghe đến vậy, dễ nghe đên mức……

khiến anh ta có chút ngần người.

Hai người đứng ở của chùa miếu lắng lặng chờ đợi, thời tiết trên núi rất lạnh, nhưng Diệp Như Hề cũng không cảm thấy lạnh, ánh mắt cô chân thành, trong lòng không ngừng thay bà ngoại câu nguyện.

Trời từ từ sáng lên, ánh sáng xuyên thấu qua tầng mây thật dày, mang theo tia sáng âm áp.

Khi mặt trời từ từ lên cao, khung cảnh đó đẹp tới mức rung động lòng người.

Mà ở thời điểm bọn họ không biết, một bóng đen chọt lóe qua rừng cây phía sau họ.

Diệp Như Hệ cuôi cùng cũng thắp que hương đầu tiên, cô quỳ gôi trước tượng Phật, trong tay cậm que hương, nhằm mát lại, câu nguyện với Phật Tô, mong bà ngoại có thê khỏe lên.

Một khi trong lòng có tín ngưỡng, tâm tình trầm trọng không qua nồi cũng được hé mở cánh cửa mới.
 
Back
Top Dưới