Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 925


Chương 925

Diệp Như Hề tức tới bật cười, nói: “Cô đối xử với người đi đến cứu cô như vậy à”

*“Đều là mày sail Là mày huỷ hoại taol Mày không được chết tử tê đâu!”

Vẻ mặt Lữ Nhu dữ tợn, thậm chí còn hận không thê nhào qua cắn chết Diệp Như Hề.

Nếu không có Tô Tây, cô ta sẽ không rơi vào tình cảnh này!Ngày nào những ảnh chụp và đoạn video kia còn, cô ta không có cách nào tưởng tượng cuộc đời mình sẽ đi vê đâu.

Nếu đã như vậy, mọi người cũng đừng mong yên ổn! Không thể buông tha cho bât cứ ail Có đồng nghiệp nhịn không được mà lên tiếng: “Lữ Nhu, là Tô Tây tìm được nơi này, sao cô có thể nói năng như vyaja?”

Lữ Nhu căn bản không có ý tứ dừng lại mà càng thêm oán độc nói: “Đều là lỗi của cô ta! Tao cuối cùng đã biết, người mà họ muốn thiết kề hãm hại chính là mày! Bọn họ chọn nhằm đối tượng! Là mày liên luy tao! Đồ tiện nhân!”

Những lời này vừa nói ra, sắc mặt gã mập lập tức thay đồi, trong lòng Diệp Như Hề lộp bộp một tiêng.

Gã mập ý vị thâm trường nhìn Diệp Như Hề, nói: “Đây là có ý gì?”

“Người phụ trách hạng mục lần này căn bản không phải tôi, là cô taf Người các người muôn tìm cũng là cô tal”

Lữ Nhu đã không còn muốn giữ sĩ diện, dứt khoát bắt chấp tất cả, dù sao ai cũng đừng mong lliifec sông tốt!

Gã mập đứng dậy đi tới trước mặt Lữ Nhu, nói: “Cô nói, cô ta là ai?”

Lữ Nhu ngạnh Cổ nói: “Đúng vậy, chính là cô ta, tôi biết các người muôn tìm người phụ trách dự án lần này, các người nghĩ sai rồi, tôi là giả, thật là cô ta! Các người mau mắt cô ta lại đi!”

Đôi mắt nhỏ của gã mập lóe lên tia sáng, bọn họ bắt nhầm người nên đã bị tồn thất một số tiền lớn, đến nay còn rất đau lòng.

Nếu có thể có cơ hội lấy lại số tiền Tầm mắt gã mập nhìn về phía Diệp Như Hề, nghỉ ngờ nói: “Tôi nhớ rỡõ……

Hẳn là rất xấu.

Lữ Nhu lập tức nói: “Cô ta cỗ ý giả xấu! Chính là có ý! Không tin các người có thê hỏi bọn họ! Tô Tây chính là cố ý! Côta hãm hại tôi! Các người mau đi bắt cô ta lại.”

Những đồng nghiệp còn lại ấp úng không hé răng.

Diệp Như Hề thâm thở dài một hơï, cho dù đã có dự đoán trước, nhưng cũng cảm thấy thất vọng đối với thải độ của những người này.

Gã mập he he cười một tiếng, nói: “Thì ra vị tiểu thư này mới là người phụ trách sao? Thất kính thất kính.”

Gã mập vừa nói dứt lời đã phất phát tay, lập tức liền có hai gã đản ông cao to đi thẳng về phía Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề lạnh lùng nói: “Ông xác định ông muôn làm như vậy sao?”

Gã mập cười nói: “Tiểu thư, chỉ cần cô ngoan ngoãn một chút, tôi bảo đảm sẽ nhẹ nhàng với cô.”

“Hắn cho ông bao nhiêu tiền?”

Gã mập ngắn người, tựa hồ còn chưa kịp phản ứng lại *Ý tôi là Đồng Minh Vĩ cho ông bao nhiêu tiên?”

Sắc mặt gã biến đổi, tươi cười bên miệng cũng rút lui.

“Tiểu thư, cô đang nói ai?”

Đám người cũng đều dùng một loại ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Diệp Như Hồ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 926


Chương 926

Đồng Minh Vĩ?

Đây không phải tên của tổng giám độc sao?

Chuyện này có liên quan gì tới tổng giám đôc?

“Ông ta cho ông bao nhiêu tiền? Tôi ra giá gâp đôi.”

. Gã mập dùng ánh mắt tìm tòi nhìn Diệp Như Hệ, nói: “Tiểu thư, cô cũng nói năng mạnh miệng lắm.”

Diệp Như Hề lấy từ trong túi ra một tấm thẻ, đè ở trên mặt bàn, cô thu tay lại, lộ ra tắm thẻ hắc kim năm trên đó.

Hai mắt gã mập nhìn thẳng, lập tức cầm tắm thẻ kia cần thận quan sát, xác định đúng là thẻ đen thật.

Diệp Như Hề nói thẳng: “Đủ không?

Bên. trong có một ngàn vạn. Tôi chỉ cân các người giúp tôi làm một chuyện.”

Gã mập bị con số này dọa sợ rồi, tay cầm thẻ cũn run rầy một chút.

“Cô xác định sao?”

“Ông hẳn là biết mức chỉ tiêu giới hạn thấp nhất của tắm thẻ này là bao nhiêu.”

Gã mập đương nhiên biết mới có thể cảm thầy kích động đến vậy.

Người chung quanh cũng đều trừng to mát, đặc biệt là Lữ Nhu, mặt cô ta hiện lên vẻ kinh hãi, liều mạng kêu: “Không đúng! Cô ta khẳng định là lừa gạt ông! Cô ta không có tiền! Cô ta không có nhiều tiền như vậy! Đừng tin tưởng cô tai”

Diệp Như Hề cười cười, nói: NI nhất, khiến cô ta câm miệng.”

Lập tức có người nhét giẻ lại vào miệng Lữ Nhu.

“Thứ hai để chúng ta rời khỏi nơi này.”

Gã mập nói thẳng: “Hoàn toàn không có vấn đề.”

“Thứ ba, tôi thuê lại các người.”

Gã mập ngắn Thợ chần chờ nói: “Cô đang nói cái gì?

“Chi bằng, có thêm một bước trao đối?”

Gã mập chần chờ nhìn cô.

Diệp Như Hề vừa định tiếp tục mở miệng, di động đã vang lên, trong lòng cô lại lộp bộp một tiếng.

Không xong rồi!

Thiếu chút nữa đã quên mắt 5 phút đã hẹn trước!

Cô vội vàng nghe điện thoại, liền nghe thây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp đầy lo lăng của Tạ Trì Thành, “Đã xảy ra chuyện?!”

“Không không không, tôi không có việc gì, thật sự không có việc gì, vừa rồi nhất thời quên nhắn tin trả lời, xin lỗi xin lỗi.”

Gã mập nghe thấy những lời này, nháy mắt nhíu chặt mày, hoá ra chuyện vị tiểu thư này nói dưới lầu có bai đang đợi không phải là nói đùa?

Diệp Như Hề có chút xấu hổ, nhiều đôi mắt đang nhìn như thế, đành phải thấp giọng trấn an Tạ Trì Thành, cũng luôn bảo đảm bản thân thật sự không có việc gì, rất nhanh sẽ đi xuông.

Thật vất vả mới cúp điện thoại, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng dự định kéo dài thời gian, nói: “Để lại cho tôi phương thức liên hệ, tôi sẽ tìm ông sau.”

Gã mập ngắn người cầm tắm thẻ, nói: “Cô, sẽ không sợ tôi cầm thẻ chạy mắt?”

Diệp Như Hề khẽ mỉm cười, nói: “Tôi cảm thầy ông sẽ không ngu ngốc tới mức đó.”

Gã mập lập tức hiều rõ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 927


Chương 927

Có được tắm thẻ này cũng đồng ng với việc chủ nhân của nó có tài lực không nhỏ, người như vậy, căn bản không phải đôi tượng hắn có thể đắc tội.

Đối phương căn bản cũng không lo lắng hắn sẽ ôm tiền chạy trồn.

Đến tận đây, gã mập cuối cùng cũng tin, người phụ nữ này không dê chọc, hắn cảm thây thật may mắn khi thủ hạ của mình nhằm đổi tượng từ đầu, nêu không khi bọn họ sử dụng những thủ đoạn dơ bản đó với người này, chỉ sợ đám người họ sẽ không thây được mặt trời của ngày mai.

Cũng may mắn vừa rồi không nói gì quá quất.

Gã mập lập tức chủ động đi mỏ cửa, cung kính sửa miệng: “Bà chủ, cô muôn đi chỗ nào? Tôi lập tức cho người đưa cô qua đó, tôi bảo đảm, một đoạn đường tuyệt đôi thuận lợi!”

Diệp Như Hề khẽ mỉm cười, nói: “Khách khí rồi, hôm nay cứ như vậy đã.”

Gã mập nhìn thoáng qua đàn em, lập tức có người buông lỏng Lữ Nhu ra, chỉ là hiện tại Lữ Nhu không còn ngang tàng xúc động như vừa rôi, ngoan ngoãn tới bât ngờ, một câu cũng không hé răng.

Lữ Nhụ đã nhìn ra từ thái độ của gã mập, tắm thẻ kia của Diệp Như Hễ là thật.

Đối phương vừa có tiền vừa có nhan sắc, ghen ghét đã không đủ để hình dung cảm giác của cô ta lúc này.

Lữ Nhu rất hận, nhưng cũng tự thông minh biết không thể phản kháng ngay bây giờ.

Lúc ban đầu , đoàn người bọn họ đều nơm nóp lo sợ tiến vào, xong việc lại được một đoàn người cao to hùng bổ cung kính tiễn khách.

Diệp Như Hề vừa ra tới, đã thấy người đàn ông dựa người vào cửa xe.

Tạ Trì Thành thầy cô, trục tiếp dập thuốc rồi ném vào thùng rác bên cạnh, đứng thẳng thân mình, tầm mắt xuyên qua đám người, trực tiếp tập trung vào cô.

Sau đó Tạ Trì Thành lạnh lùng nói với đầu điện thoại bên kia: “Rút lui.”

Diệp Như Hề căn bản không biết, ngay lúc cô đang đàm phán với gã mập, cả tòa nhà đều đã bị bao vây, nhân thủ âm thầm ấn nắp có thể xông vào cứu người bất cứ lúc nào.

Nhưng cuối cùng, anh không phải làm gì, cũng không định sẽ nói với cô.

Lúc Diệp Như Hề tháy Tạ Trì Thành,trong lòng không nhịn được lại cảm thây vui vẻ, như là…… anh vẫn luôn đứng đó chờ cô, chưa bao giờ rời đi.

Lúc này đây, Diệp Như Hề bỗng, nhiên cảm thây bản thân quá mức tàn nhẫn.

Cô từng bước lùi về phía sau, thậm chí bởi vì thanh danh và ý đồ riêng của mình nên luôn duy trì khoảng cách với anh, không muôn bị người ta phát. hiện giữa bọn họ có bất cử quan hệ gì.

Thâm chí vừa rồi còn yêu cầu anh ngôi yên trong xe, đừng lộ mặt.

Gương mặt này của Tạ Trì Thành quá mức nỗi bật, ngay cả người qua đường cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, huống chỉ là người của Lãng Dật. Bọn họ đã sớm nhận ra người đàn ông dựa vào chiếc siêu xe kia chính là giám đốc Tạ của Long Đằng.

Lập tức có người kinh hô lên tiếng: “Là tôi hoa mắt sao? Đây, đây không phải giám đốc Tạ của Long Đằng hay sao?”

“Thật là Tạ Trì Thành kia! Ôi trời ơi, sao anh ấy có thể. xuất hiện ở chỗ này?”

“Quá đẹp trail Hoàn toàn chính là nam chính trong phim thần tượng mài”

“Anh ấy giống như…… đang nhìn về chỗ chúng ta?”

Mọi người cũng không nghĩ lời này là thật, nhưng khi bọn họ phát hiện Tạ Trì Thành thật sự vẫn luôn đang nhìn vê phía mình, bọn họ không thê không tin, đặc biệt là những người đứng cạnh Diệp Như Hệ càng cảm nhận được rõ ràng hơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 928


Chương 928

Rõ ràng…… đến mức khiến những người phụ nữ kia không nhịn được mà muôn lây gương soi lại lớp trang điềm.

Duy chỉ Diệp Như Hề lập tức đụng phải tầm mắt anh, ,dường như anh đang dùng ánh mắt để hỏi cô có sao không.

Diệp Như Hề bỗng nhiên không muốn giả bộ không quen biết anh trong lúc này, cảm thây như vậy thật tàn nhẫn.

Nếu đã bại lộ dáng vẻ, bại lộ thân phận, như vậy, có che giâu cũng chẳng còn ý nghĩa, càng giỗng như bịt tai trộm chuông.

Nghĩ thông suốt chuyện này, Diệp Như Hề đi thẳng tới chỗ Tạ Trì Thành.

Bước chân ồn định, đi nhanh mà đến.

Ngay cả Tạ Trì Thành cũng ngắn ra.

Anh còn cho rằng cô sẽ giống như trước kia, không muốn bắt cử ai biết bọn họ có liên quan, cho nên anh dự định chỉ nhìn một cái, sau khi tự mình xác định người không có việc gì, sẽ rời đi.

Nhưng mà, cô lại hành động trái ngược, khi cô đi từng bước kiên định tới chỗ mình.

Tạ Trì Thành phát hiện, trái tim mình đập nhanh vô cùng.

Thịch thịch thịch.

Từng chút từng chút, nặng nề không có cách nào bỏ qua.

Cho đến khi cô đứng trước mặt mình, gương mặt trắng nốn mang theo vài phân đỏ ửng, con ngươi xinh đẹp trong mắt dường như chứa muôn vàn sao trời, lập loè khiến người ta không rời được mát.

“Chờ lâu lắm sao? Tôi không có việc gí”

Giọng cô hơi dồn dập, còn có chút khân trương, hình như còn hơi xâu hỗ.

Tạ Trì Thành cong khóe môi, nói: “Không sợ à?”

“Hả?”

Cô ngây ngốc không kịp phản ứng với những lời này.

“Chịu công khai tôi sao?”

Diệp Như Hề lập. tức đỏ mặt, cắn môi Buổi nói: “Anh nói bậy cái gì thế, anh lại không phải…… Lại không phải KG Không có gì không thê gặp người, GI0I0] lEb-› bạn bè của tôi.”

Mấy chữ cuối cùng Diệp Như Hề nói vô cùng nghiêm túc.

Ý cười trên khóe môi Tạ Trì Thành cũng vì hai chữ “bạn bè” mà thu liễm.

Tầm mắt bỗng nhiên trở nên âm trằm, khóa chặt Diệp Như Hề, đáy mắt hiện lên một tia tự giêu.

Kháng cự như vậy sao?

Thậm chí không có chút cân nhắc nào.

“Phải đi về à.”

Diệp Như Hề phát hiện giọng điệu anh đột nhiên trở lạnh, có chút khó hiểu, cô thật cần thận nói: “Đúng vậy, hiện tại sẽ ra sân bay.”

*UJ”

Diệp Như Hề nhìn nhìn Tạ Trì Thành, phát hiện mặt mày anh như phủ một lớp băng lạnh.

Cô, lại làm sai gì sao?

Lúc này, những đồng nghiệp phía sau đều trừng lón mặt, như sắp rót tròng tới nơi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 929


Chương 929

Ngày nay bọn họ đã liên tục đổi mới cách nhìn, một đông nghiệp với vẻ ngoài bình thường đột nhiên hóa thân thành cô gái xinh đẹp hoa lệ, không nói tới việc từ một cô gái xấu xí lắc mình biến thành mỹ nữ, người này còn có thể tiện tay lấy ra một ngàn vạn.

Thậm chí hiện tại! Hình như đối phương còn rất quen thuộc với giám độc TạlH Sắc mặt vốn đã khó coi của Lữ Nhu càng thêm tái nhọt, thân mình còn có chút lung lay sắp đồ.

Cô ta đang nghĩ tới ký ức ở đường đua xe trên núi, lúc ây, Tô Tây rõ ràng không quen biết Tạ Trì Thành, chẳng lẽ chỉ trong thời gian ngăn ngủi, người này đã thành công bò lên giường Tạ Trì Thành sao?!

Chỉ cần nghĩ tới chuyện đó, Lữ Nhu đã hận không thể ăn thịt uống máu đối phương, cùng là cách thức bò lên giường, cô ta bị một lão già bặm trọn lần lộn đến chết khiếp, còn bị chụp ảnh và quay video, mà Tô Tây lại thành công thượng vị, dính tới Tạ Trì Thành!

Tức chứ! Càng nghĩ càng tức!

Thêm vào đó, Lữ Nhu còn cảm thấy Tạ Trì Thành mắt mù, sao có thể nhìn trúng loại người trong ngoài không đông nhất như vậy?!

“Tô Tây hình như thật sự quen giám đốc Tả đói! Ôi trời ơi, trước đó tôi đã nói tại sao Long Đằng hợp tác lại bắt buộc muốn Tô Tây đảm nhiệm!”

“Cho nên đọt giám đốc Tạ không muôn gặp Tô Tây, là bởi vì…… hai người cãi nhau? Vậy hiện tại, là làm hòa rồi?”

“Mẹ nó chứ, đây là thượng vị thành công sao? Người đàn ông độc thân hoàng kim đỏ! Bao nhiệu tiểu thư danh viện đều nhìn chằm chăm vào giám đốc Tại”

“Tắm thẻ đen vừa rồi, không phải cũng là giám đốc Tạ cho đây chứ?”

“Thật tót, tôi cũng muốn có sự sủng ái như vậy, tùy tiện ra tay chính là một ngàn vạn!”

Đám người lập tức lộ ra ánh mắt cực kỳ hâm mộ, đồng thời trong lòng cũng thấy thoải mái hơn nhiều.

Dù sao so với việc cô vượt trội vê mọi mặt, tùy tay vụng ra một ngàn vạn, mọi người cảng tình nguyện tin tưởng Tô Tây bị giám đốc Tạ bao nuôi hơn.

Dù sao một người phụ nữ xinh đẹp, cùng một vị tông giám đốc giàu có nhật nước, là ai thì cũng sẽ suy nghĩ theo hướng đó.

Ngay cả Lữ Nhu đều cảm thấy trong lòng thoải mái hơn rất nhiều, sẽ dù vận có ghen ghét, nhưng không đến nỗi khó chịu như trước, còn châm chọc chẳng qua cũng chỉ là ả đàn bà được bao nuôi mà thôi.

Dựa theo thân phận của người như Tạ Trì Thành, không có khả năng sẽ lâu dài, chờ bị chơi đủ rôi, thì sẽ là lúc cô ta bị vứt bỏ.

Chỉ có suy nghĩ như vậy mới có thể khiến trong lòng Lữ Nhu cảm thấy thoải mái một chút.

“Chúng ta qua đó chào hỏi một tiếng đi! Vừa lúc cũng lượn lờ trước mặt giám đốc Tại”

Đám người đạt thành nhát trí, lập tức tiên lên.

*Vị này chính là giám đốc Tạ đúng không! Thật trùng hợp quá, không “

nghĩ tới còn có thể gặp được ở chỗ này!”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói; “Không trùng hợp, tôi cô ý lại đây.”

Đám người ngần ra, lời này là có ý gì?

Diệp Như Hề cảm thấy xấu hổ, nhỏ giọng nói: “Khu khu, giám đốc Tạ .

Là bạn tôi, hôm nay cô ý kéo anh ấy tới hỗ trợ một phen.”

Cái định nghĩa “ bạn bè ‘ cũng không tránh khỏi hơi thân mật, đám . người đều không tin, đồng loạt tỏ vẻ ánh mắt thâu hiểu.

Tạ Trì Thành nhìn nhìn thòi gian, nói: “Máy bay tư nhân của tôi có thể xuất phát bất cứ lúc nào, các người muốn đợi máy bay hãng hay lên máy bay tư nhân của tôi?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 930


Chương 930

Cái này còn cần phải lựa chọn sao?!

Khẳng định là máy bay tư nhân!

Không một ai muốn ở lại nơi quỷ quái này thêm giây phút nào nữa!

Thế là, quyết định ban đầu bị bác bỏ, ngạy cả thời gian đều được thống, nhất, đám người chỉ hận không thể lượn lờ trước mặt Tạ Trì Thành nhiều hơn, tăng độ nhận diện của anh về họ.

Nhưng bọn họ phát hiện bản thân sai rồi, giám đốc Tạ còn…… khó đối phó hơn bọn họ nghĩ.

Anh rất lạnh nhạt, gần như không đáp lại, ngay cả mây tiếng ừ, ờ đơn giản còn giống như bồ thí, đặc biệt là khi bọn họ đôi diện với. ánh mắt của giám đốc Tạ, luon có thể cảm nhận được dòng lạnh lẽo xông thẳng từ bàn chân đi lên.

Dần dà, mọi người đều không chuyển để tài qua anh nữa, ngược lại đêu quay quanh Diệp Như Hề.

Ví như lần này sao cô phát hiện được quỷ kế của đồi phương?

Ví như có liên quan gì tới chủ tịch?

Nhưng bọn họ hỏi nhiều tới đâu, Diệp Như Hề cũng chỉ cười cười cho qua, không trả lời.

Cho dù bọn họ vò đầu bứt tai muốn dò hỏi tói cùng, nhưng đối diện với ánh mứt Tạ TrÌ Thành, lại tự bổ não đậy khẳng định là công lao của giám độc Tạ, quả nhiên phụ nữ được giám đốc Tạ che chở muốn làm gì cũng được.

Cuối cùng, là Lữ Nhu vẫn luôn biểu hiện an tĩnh tới lạ thường mở miệng.

“Nếu như cô đã thuê bọn họ, như vậy khiến hãy bảo bọn họ xóa đi ‘ảnh chụp Và video, còn có chuyện này đã ảnh hưởng tới tôi, còn phải bôi thường tiên thiệt hại tỉnh thần cho tôi.”

Lời vừa nói ra, mọi người đều an tính lại, Lữ Nhu cứ như thế nhìn chằm chằm vào Diệp Như Hề.

Rất lâu sau, Diệp Như Hề bỗng nhiên cười, nói: “Dựa vào cái gì?”

Lữ Nhu khinh thường nói: “Không phải là chuyện rất đơn giản sao? Tùy tay lấy ra một ngàn vạn, cô giúp tôi một chút thì có sao?”

“Ừ, nhưng tôi không muốn.”

Lữ Nhụ cũng không tức giận, liền nhìn về phía Tạ Trì Thành, nói: “Giám đốc Tạ, chút chuyện này với anh chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ không tôn sức gì, chắc anh cũng không ích kỷ tới mức không hỗ trợ đúng không?”

Nào biết, Tạ Trì Thành lại thật sự trả lời: “Ử. Tôi rất hẹp hòi.”

Mặt Lữ Nhu lập tức tái mét.

Diệp Như Hề thiếu chút nữa đã bật cười thành tiếng, hai mắt cong cong, lộ ra vài phân ý cười.

Lữ Nhu cảm thầy nụ cười kia vô cùng chói mắt, tức giận nói: “Cô cười cái gì? Cô có ý để tôi bị chê cười đúng không! Nếu không phải vì cô, sao tôi có thê biến thành như vậy? Cô không cảm thầy mình cần phải phụ trách chuyện này hay sao?”

Diệp Như Hề thản nhiên nói: “Cô cho răng vì sao cô còn có thể đứng ở đây nói chuyện với tôi?”

“Cô có ý gì?”

“Từ lúc bắt đầu, là chính cô cố ý dẫn dất mọi người lệch hướng, người nhất quyêt ôm khư khư chức danh người phụ trách cũng là cô, như thế nào, hiện tại lại cảm thầy tính toán sai rồi à? Tôi còn cho rằng, cô rất hưởng thụ nữa đó.”

“Tô Tây!”

“Đừng gọi nữa, tôi có thể mang cô ra ngoài là đã tận tình tận nghĩa, còn những chuyện khác, cô có giỏi thì cứ thử xem.

“Nếu không phải do cô, sao tôi có thể gặp phải chuyện như vậy!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 931


Chương 931

“Cô phải nói, nếu không phải do lòng ham hư vinh của cô quây phá, cô cũng sẽ không đi tới nông nỗi này.”

Diệp Như Hệ thật sự rất phiên chán thái độ luôn cho mình là đúng của Lữ Nhu, cô cũng không có ý muôn nễ nang gì cô ta nữa.

Lữ Nhu muốn chửi ầm lên, nhưng có đồng, nghiệp khẽ ngăn cô ta lại, chỉ chỉ về phía Tạ Trì Thành vẫn luôn im lặng nhưng cảm giác tồn tại cực mạnh.

Lữ Nhu nuốt xuống lời vừa tới bên miệng, xám xịt cúi đầu, che khuất cảm xúc oán độc của bản thân.

Đoàn người cuối cùng cũng ngồi máy bay tư nhân của Tạ Trì Thành để trở vê.

Bọn họ đời này còn chưa từng được ngôi máy bay tư nhân nào xa hoa tói vậy, sự hâm mộ đối với Diệp Như Hề lại càng thêm rõ ràng, tầm mắt đám người không tự chủ được nhìn về phía hai người đang ngôi ở phía trước.

Tạ Trì Thành lúc này đang cầm một ly champagne. trong tay, đưa cho Diệp Như Hề, nói: “Thử xem?”

“Tôi vẫn thích nước trái cây hơn.”

Tiếp viên hàng không trên máy bay tư nhân nghe thây nhu câu của Diệp Như Hề thì lập tức thay một ly nước ép táo tươi mát đưa qua.

Tạ Trì Thành phất phất tay, tiếp viên hàng không lập tức thức thời rời đi.

Diệp Như Hề uống nửa ly nước táo thơm ngọt, trên khóe môi còn có vệt nước, bản thân cô lại không hề phát hiện.

Tạ Trì Thành rất tự nhiên lấy khăn giây lau cho cô, động tác dịu dàng.

Diệp Như Hề lập tức ngắn ra, cho đên khi anh câm khăn giây đi cô còn chưa phục hồi tinh thần lại.

Có lẽ là dáng vẻ ngốc nghếch của cô khiến Tạ Trì Thành vui vẻ, anh nhoẻn miệng cười, nói: “bị dính vào.”

Diệp Như Hề theo bản năng vươn đầu lưỡi li3m li3m.

Chỉ một thoáng, ánh. mắt Tạ Trì Thành tối đi, nặng nề nhìn chẳm chằm Diệp Như Hề, chợt thấy cổ họng có chút phát ngứa.

Diệp Như Hề căn bản không biết bản thân vừa làm một động tác quyên rũ tới mức nào, ngược lại còn có chút ngượng ngùng, vừa rồi uỗng vội quá, còn tạo thành tình huồng xấu hỗ như vậy.

“Xin lỗi.”

“Vì sao phải xin lỗi?”

“Như vậy…… Rất thát lễ.”

Ý cười trên khóe môi Tạ Trì Thành gia tăng, “Không, rất đáng yêu.’ Mặt Diệp Như Hề lập tức đỏ bừng.

“Anh không cần nói những lời như vậy.”

“Hả? Như thế nào?”

Chất giọng trầm thấp khàn khàn, mang theo hơi thở mê người.

Diệp Như Hề thậm chí còn không thể nhìn thẳng vào đôi mắt anh.

Cô cắn c*n m** d***, nói: “Anh không cần nói chuyện với tôi như vậy.

Tạ Trì Thành cười đầy thích thú.

Diệp Như Hề dứt khoát nhìn về phía tâng mây bên ngoài, nhưng xuyên qua tâm kính, cô thây được nét thẹn thùng trên mặt mình, đó là kiểu e lệ theo bản năng.

Chỉ có anh, cũng chỉ có thể là anh, mới có thể khiến cô sinh ra phản ứng như vậy.

Loại cảm giác này, vừa ngọt ngào lại mang theo chua xót.

Thời gian bay tầm khoảng ba giờ, nêu ở máy bay bình thường thì có lẽ mọi người đêu sẽ đi ngủ, nhưng ở trên máy bay tư nhân, đặc biệt là loại tư nhân xa hoa thế này, phương tiện giải trí bên trong đều được chuẩn bị đây đủ.

Sau khi đám người tham quan xong lại sôi nỗi cảm thán sức hút của tiên.

tài, càng thêm hâm mộ Diệp Như Hề, nhưng tất nhiên, bọn họ không ai dám tới gân khu vực của Tạ Trì Thành và Diệp Như Hề.

Giống như….. Nơi đó có một tắm chắn vô hình, tạo một thế giới riêng để cách ly bọn họ.

Lữ Nhu vẫn luôn dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Diệp Như Hề, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Sau khi bay được một giờ, Diệp Như Hề không chồng cự được cơn buồn ngủ, liền nghiêng đầu, ngủ rồi.

Tạ Trì Thành đang cúi đầu đọc sách, đột nhiên, bờ vai chợt nặng, anh nghiêng đầu, thấy cô đã dựa vào vai anh mà ngủ thiếp đi từ bao giờ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 932


Chương 932

Từ góc độ của anh xem qua, chỉ nhìn thấy hàng mỉ cong vút và lan da vô cùng mịn màng của cô.

Thật xinh đẹp, cũng thật mảnh mai.

Khi đôi mắt rực rỡ như chứa hàng vạn sao trời kia khép lại, thu liễm đi sức sông sinh động, cô trở nên an tĩnh.

Lúc này đây, Tạ Trì Thành bỗng nhiên tìm khổng ra từ nào để hình dung, chỉ cảm thầy phần khuyết thiếu trong lồ ng ngực được bổ sung.

Anh không hề phát hiện, giờ phút này ánh mắt anh dịu dàng vô cùng, ngay cả bên môi cũng kéo lên độ cong tiêu chuẩn.

Anh vẫy tay, gọi tiếp viên hàng không lấy chăn lông mỏng, nhẹ nhàng phủ lên người cô, lây sách trong tay cô ra, cũng điêu chỉnh vị trí, để cô ngủ thoải mái hơn chút.

Hơi thở ấm áp phả vào cổ anh mang tới cảm giác ngứa ngáy, rất nhẹ, lại khiến anh không có cách nào để tập trung vào nội dung trong sách.

Anh nhẹ nhàng thở dài một hơi, rất dứt khoát khếr? sách lại, cứ như thế nghiêng đầu nhìn cô, trong đầu lại hiện ra tư liệu mà mình cho người thu thập được.

Gương mặt kiều diễm gần anh lúc này, giỗng như đúc khuôn mặt trong ảnh chụp.

Người chết đi có thể sống lại sao?

Sẽ không.

Trừ phi, cô căn bản chưa từng rời đi.

Như vậy, là nguyên nhân nào khiến một người tình nguyện lựa chọn chết đi, cũng muốn đổi một thân phận mới để bắt đầu lại?

Lồ ng ngực Tạ Trì Thành bỗng nhiên nặng nê.

Anh nghĩ tới nguyên nhân cô chết.

Tầm mắt không tự chủ được dừng ở phần bụng của cô.

Có phải đã rất đau không?

Một người nằm ở sàn nhà lạnh lẽo, cảm nhận sinh mệnh dần rút cạn……

Tạ Trì Thành chợt nắm chặt tay, chỉ cảm thấy hô hấp cũng đau đón.

Là bởi gì đau như vậy mới có thể khiến cô lựa chọn buông tay, không hề quay đầu lại đúng không?

Anh phải làm thế nào?

Không có người nào nói với anh, yêu lại một người phụ nữ cân phải trả giá những gì mới có thê có được cô thêm một lân.

Thời gian dần trôi đi, Diệp Như Hà ngủ đủ rôi lại mơ hồ tỉnh lại, chóp mũi ngửi được hơi thở quen thuộc gân sát.

Là hơi thở khiến người ta an tâm và quyên luyễn.

Cô ngắng đầu lên, đột nhiên không kịp phòng bị mà rơi vào một đôi mặt sâu thăm như biên rộng.

Lúc bốn mắt nhìn nhau, Diệp Như Hề mới phản ứng lại bản thân đã dựa vào vai anh mà ngủ.

Cô vội vàng mà nói: “Xin lỗi, không phải tôi cô ý đâu, chỉ là không cân thOIiT 6 Tạ Trì Thành không đáp.

Diệp Như Hề cho là anh đang tức giận, tiếp tục giải thích: “Anh có thể đánh thức tôi mà, bả vai anh tê rân rôi à? Không có việc gì chứ?”

Tạ Trì Thành từng câu từng chữ nói: “Cô muôn có một thân phận?”

“Cái gì?”

“Tôi có thể cho cô.”

Diệp Như Hề lập tức hiểu ý tứ của anh, trong lòng chợt căng thẳng.

“Chúng ta sẽ là bạn bè.”

Cô cố tìm một lý do để trốn tránh.

“Tôi sẽ theo đuổi em.”

“Không. phải, ý tôi không phải như Tạ Trì Thành trực tiếp duỗi tay nắm căm cô, để cô nhìn thẳng. vào mình, thấy được sự kiên định và tia sáng sắc bén như thú săn mùi trong mất anh.

Nếu đã từng mát đi, như vậy, một lần nữa theo đuôi lại là được.

Không có chuyện gì mà Tạ Trì Thành anh làm không được.

Sau khi máy bay hạ cánh, Diệp Như Hề giống như chạy trồn, vội vàng cùng Tạ Trì Thành chào hỏi một tiếng rồi rời đỉ.

Đám người còn lại cũng không dám ở lâu.

Chuyến. công tác lần này tuy có gặp nguy hiểm nhưng coi như đã kết thúc êm đẹp.

Sau khi trở về, Diệp Như Hề không giâu giêm chuyện này nữa, cô một năm một mười nói rõ ràng với bà ngoại và nhận được câu trả lời vô cùng bình tĩnh của bà.

“Chuyện này cháu không cần bận tâm tới, bà ngoại sẽ xử lý tốt.”

Diệp Như Hề không truy hỏi, Đồng Minh Vĩ đã từng là người của bà ngoại, vậy kêt cục hiện tại của ông ta cũng nên để bà ngoại quyết định thì hơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 933


Chương 933

Nhưng sau khi trải qua chuyện như vậy, Hứa lão phu nhân đã không thể yên tâm để Diệp Như Hề một mình ra ngoài, lập tức sắp xêp hai vệ sĩ được chọn lựa kỹ càng đưa qua.

Diệp Như Hề vốn định từ chói, nhưng nghĩ đến bản thân luôn gặp phải tình huống bắt trắc, cô vận nhịn xuông, ngoan ngoãn đồng ý để nghị này.

Diệp Như Hề nói chuyện cùng bà ngoại hồi lâu, nhân mạnh quan tâm thân thể bà ngoại, cho dù cô liên tục liên lạc với ông quản gia về tình hình của bà, nhưng Diệp Như Hề vẫn thây không yên tâm.

Trò chuyện một lát, Hứa lão phu nhân bỗng nhiên nói.

“Tiểu Hề, gần đây sắp tới sinh nhật một người bạn già của bà, bà ây à, không có tiện qua đó, cháu giúp p bà đưa phần quà qua đi, thay bà an ủi một chút.”

“Được ạ, cần tặng gì qua hả bà?”

“Ông bạn già này của bà ngày thường thích mây loại phỉ thúy, cháu đi nI ý thì tốt hơn, đừng tiết kiệm, mang qua được thì tốt rồi.”

“Vâng, bà ngoại.”

Diệp Như Hề nhớ kỹ thời gian và địa điểm, lại cùng bà ngoại nói chuyện thêm một lát mới tắt máy.

Thời gian kế tiếp cô không nghĩ vẫn vơ nữa, chuyên tâm đi theo Trương Thu học tập đủ loại bản lĩnh, mà Tạ Trì Thành cũng như bỗng nhiên bốc hơi trên thê giới này, cô bận rộn vượt qua nửa tháng, ngay cả chút khác thường trong lòng cũng được dẹp yên.

Trong nửa tháng qua thật ra đã xảy ra vài chuyện lớn, thứ nhất là tổng giám đốc Đồng Minh Vĩ của Lãng Dật bị nghỉ ngờ có liên quan tới tham ô công quỹ đền bù thiếu nợ đánh bạc, ông ta đã bị cảnh sát mang đi, cổ phản của Lãng Dật đều rung chuyền, giá trị trường bị giảm sút không ít.

Nội bộ Lãng Dật đều hoảng sợ, nhưng thật ra sau khi Diệp Như Hề công tác trở về liền xử lý thủ tục từ chức chỉ trong 3 ngày, căn bản không hề tham dự vào.

Còn về những lời đồn đại trong công ty, giờ có liên quan gì tới cô? Điều duy nhất Diệp Như Hề cảm thấy may mãn chính là mây đồng nghiệp nhìn thầy mặt thật của cô cũng không nhận ra cô, có thể thấy được sự tình năm đó đã được xóa sạch sẽ tới mức nào.

Nhưng Diệp Như Hề cũng đã quên một chuyện, năm đó cô chật vật như vậy, tật cả những ảnh chụp lén đều trông VÔ cùng tiêu tụy, mà cô của hiện tại sớm đã không phải cô của năm đó, tuy là ngoại hình tương tự, nhưng khí chất là hoàn toàn bát đồng.

Chấm dứt xong chuyện này, Diệp Như Hề cũng không để ý tới nữa, cô nhìn nhìn thời gian, sắp đến thời gian hẹn trước, cô giúp bà ngoại chuẩn bị món quà sinh nhật cho bạn của bà.

Nếu đã nói là thích phỉ thúy, trực tiếp đi tới chợ đá thô thì sẽ tìm kiếm nhanh hơn.

Diệp Như Hệ dứt khoát xin Trương Thụ mây ngày nghỉ phép, tạm dừng huấn luyện, bản thân tự lái xe đi một chuyền tới chợ đá thô, củng đồng hành còn có hai vệ sĩ mà bà ngoại đã sắp xếp.

Hai vệ sĩ này là hai anh em có vẻ ngoài bình thường, anh trai tên Hứa Son, em trai là Hứa Xuyên, đều là người bà ngoại nhận nuôi và huấn luyện từ nhỏ, ít lời nhưng rất có năng lực, Diệp Như Hề thây vậy cũng dân làm quen.

Hứa Sơn có kỹ thuật lái xe tốt, anh ta lái xe, Hứa Xuyên ngồi ở ghế phó lái, Diệp Như Hệ ngôi phía sau, ba người trực tiếp đi tới chợ đá thô gần đây.

nhất, nơi đó sắp tiền hành một buôi đấu giá, một lô hàng đá thô cao câp, sẽ được đưa ra bán đâu giá, hấp dẫn không ít người giàu có.

Nghèo chơi xe giàu chơi đồng hò, giàu đăng cấp thì chơi châu báu, lời này lưu hành trong nghề từ trước tới nay, cho nên ở đâu tụ tập không ít người, riêng những chiếc siêu xe đã đủ phủ kín chợ đá thô.

Diệp Như Hề Xuông xe, còn duy trì lớp trang điểm xấu xí trước kia, không khoa trương chút nào, còn về Hứa Sơn và Hứa Xuyên đều ăn mặc tương đối ¡giản dị, cũng không ra dáng vệ sĩ chuyên nghiệp thân thủ phi phàm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 934


Chương 934

Chợ đá thô rất lớn, phân ra khu thành phẩm và khu nguyên liệu, rất nhiều người tìm kiếm sự k1ch thích, đều thích đi tới hiện trường đoán thạch ở khu nguyên liệu .

Một đao nghèo một đao giàu, từ trước đến nay đoán thạch luôn có thể khiến người ta cảm nhận hai trạng thái cực đoan, hoặc là phất lên trong một đêm, hoặc là táng gia bại sản chỉ trong một đêm.

Diệp Như Hề ở nước ngoài đã từng có tiệp xúc ngăn ngủi với ngành này, nhưng hiểu biết càng nhiều thì càng biệt vũng nước trong đó quá sâu, trầm mê vào đó thì chỉ có nước thua táng gia bại sản, cho nên cô đã kịp thời thu tay lại, chỉ coi như đi trải nghiệm một chút.

Dù sao, ngay cả bậc thầy đoán thạch kinh nghiệm phong phú nhất cũng không dám nói bản thân mười lần đánh cuộc chín lần thắng, nêu càng đánh cuộc càng lớn, cuỗi cùng sẽ luôn có lúc thua, mà một khi đã dán thân vào, rất khó có thế dứt ra được.

Thật ra Hứa Xuyên cũng có vẻ rất tò mò về nơi này, nhưng anh ta kìm nén rất tốt, là một vệ sĩ, chuyện anh ta phải làm là đi theo chủ nhân mọi lúc mọi nơi.

Nhưng Diệp Như Hề có chú ý tới, nói: “Anh rât tò mò?”

Khuôn mặt ngăm đen của Hứa Xuyên lập tức ngượng ngủng, “Không Thả.

tôi, tôi không có.”

“Đối với đàn ông đoán thạch thật sự rất k1ch thích, nêu thấy. tò mò thì chúng ta đi xem, thời gian cũng không gấp.”

Dứt lời, Diệp Như Hề liền đi về phía khu vực nguyên liệu.

Ở đây tiếng nói chuyện Ôn ào, nhôn nháo đông nghịt người, thật náo nhiệt, thường xuyên có thế nghe thấy tiếng kinh hồ hớn hở và cả tiêng la tiệc hận trong đám người Tầm mắt Diệp Như Hề quét qua, liền thấy, ở giữa có người đang giải thạch, cô liền đi về phía đó.

Một người thợ chuyên nghiệp đang cắt một khối đá thô cao ước chừng 1m, cái gọi là đá thô chính là phỉ thúy còn chưa được gia công, vẫn giữ nguyên dáng ” vẻ nguyên thủy, bê ngoài nhìn giồng cục đá, chỉ có cắt ra mới biết được bên trong là chủng loại phỉ thúy gì.

Lúc này khối đá thô đã cắt ra một phản ba, lộ ra màu xanh lục vô cùng khả quan, dựa theo suy đoán ít nhật cũng là chủng loại phỉ thúy không tôi, người chung quanh cũng đêu nhìn chăm chăm, thậm chí còn có còn người ra giá muôn thu mua khối đá này giữa chừng.

Hứa Xuyên nhịn không được nói: “Tiểu thự, phỉ thúy này thoạt nhìn không tôi nhỉ, có muốn mua một khối không?”

Chủng loại còn chưa được cắt ra, có thê đánh cuộc mua bán ở giai đoạn này, giá cả sẽ thấp hơn rất nhiều so với sau khi cắt xong, đương nhiên, chuyện này cũng có nguy hiểm, lỡ như cất tới miêng cuôi cùng: tất cả bên trong đêu là tạp chất, sẽ phải trả giá cho sự thất bại khi đoán thạch.

Rất nhiều thương nhân chắc chắn đều sẽ lựa chọn phương thức bảo thủ như vậy.

Quả nhiên, chủ nhân của khối đá kia bảo thợ cắt đá dừng lại, bắt đầu rao hàng ở hiện trường.

Bỏi vì phần phỉ thúy lộ ra rất tinh khiết, là loại phỉ thúy băng chủng, cũng là chủng loại phỉ thúy khó gặp.

Nhưng Diệp Như Hề nghiêm túc nhìn khôi đá kia, nhíu nhíu mày, nói; “Không được. Tỉ lệ không tốt lắm.”

Hứa Xuyên cảm thấy đáng tiếc, bởi vì anh ta biết tiểu thư là đặc biệt tới đây: để mua phỉ thúy có tỉ lệ tốt, giờ khó có dịp gặp phải, lại đi từ bỏ, tuy nhiên cũng có thể hiểu được, dù sao chưa hoàn toàn cắt ra, có nguy hiểm.

Nhưng một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bên cạnh nghe thấy thì lộ rõ vẻ mặt khinh thường, hừ một tiếng, nói: “Đồ quê mùa từ nơi nào tới thê này? Mua không ni thì mua không nồi, còn nói tỉ lệ không tốt, nói làm như rất hiểu đoán thạch vậy.”

Diệp Như Hề nhìn qua, suy nghĩ một chút, đối phương hình như là người mới vừa mua nửa khối phỉ thúy kia, đã bỏ ra khoảng hai trăm vạn?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 935


Chương 935

Nhắc tới chuyện này, Diệp Như Hề khẽ mỉm cười, nói: “Tốt, như thế nào có thê không tốt được, cô đã mua đương nhiên tốt. Là do mắt tôi vụng À ve.

Người phụ nữ nghe cô nói lời trái ngược như vậy, trong lúc nhất thời còn chưa kịp hiểu ra vấn đề.

Lúc này, chủ nhân khối đá kia đã thành công bán phỉ thúy cho người khác, chỉ chờ cắt xong là thanh toán tiền.

Nhưng mà, khi khôi đá thô tiếp tục được cắt, qua một mảnh phỉ thúy sáng bóng lại là màu xám tro, tính chất không hề trong suốt sáng trong mà hoàn toàn xám xịt.

Chờ sau khi hoàn toàn cắt xong, đám người nhìn về hai mặt cắt, bỗng nhiên phát hiện, ngoại trừ một phần ba trước đó lộ ra là màu xanh lục, tính chất còn lại đều bị hao phí, bên trong là loại đá hỗn tạp, ngay cả phỉ thúy cấp thấp cũng không đủ trình độ.

Một khối đá này hoàn toàn vô dụng.

Đừng nói tới hai trăm vạn, nhiều nhất là hai trăm tệ thôi.

Diệp Như Hề thấy ¡ sắc mặt phú bà kia đêu tái đi rôi, cỗ gắng nhịn xuống ý cười.

Hiện trường lại kêu r3n ào ào, sắc mặt chủ nhân càng tái nhọt, nghĩ lại mà sợ, may mãn là bản thân vừa rồi đã bán đi phân nửa, nêu không thật sự sẽ mắt công còn lỗ sạch vốn.

Nhưng mặt vị phu nhân cao sang bên cạnh Diệp Như Hề đã không còn chút máu, dáng vẻ lung lay sắp đồ.

“Cô không sao chứ?”

Diệp Như Hề có ý tốt đỡ cô ta một phen, nhưng lại bị hung hăng đây ra, Hứa Sơn Hứa Xuyên lập tức một trước một sau bảo vệ Diệp Như Hề ở giữa, săc mặt Hứa Sơn Thiêm †ÚC nhìn chằm chằm người phụ nữ, nói: “Đừng lộn xôn.”

Người kia bị dọa sợ rồi, hoảng loạn nói: “Làm gì làm gì, các người còn muốn đánh người đây à? Tôi mặc kệ, cô phải bồi thường tổn thất cho tôi!

Tổn thát về tinh thân!”

Diệp Như Hề hết nói nồi, sao cô đi đâu cũng gặp phải loại người kỳ lạ như vậy chứ.

Người phụ nữ còn không thuận theo, liên tục nói muốn bôi thường, giỗng như muốn ăn vạ Diệp Như Hề.

“Dì à, đoán thạch khẳng định có thua có thắng, thua lần này không chừng lần sau sẽ thắng.”

“Khẳng định là cô ảnh hưởng tới vận may của tôi! Vừa rôi cô đứng ngay bên cạnh, miệng chó phun không được ngà voi, còn chưa cát đá đã nói tỉ lệ không tốt! Đều bị cái mồm xui rủi của cô trù ẻol”

Người bên cạnh cũng bị âm thanh vang dội của bà ta hâp dẫn, nhưng cũng có người khit mũi coi thường.

“Đoán thạch thua cuộc còn có thể ăn vạ người khác như vậy à? Giờ mới chứng kiến đáy!”

“Đây là giận chó đánh mèo rồi nhỉ? Đi đoán thạch sợ nhất là những người thế này, chậc chậc.”

Đám người tôi một câu anh một câu khiển trách, nhưng người phụ nữ vẫn không thuận theo không buông tha, thậm chí còn xác định người Hiệc mặt mang theo hai vệ sĩ, khẳng định không phú cũng quý, làm thế nào cũng muôn chiêm lợi được một phần.

Diệp Như Hề phiền chán, muốn trực tiệp xoay người rời đi, bên tai lại nghe thây một âm thanh quen thuộc.

“Hè Hề?”

Diệp Như Hề ngâng đầu, kinh ngạc đán] lại một tiếng: “Cảnh Trạch?”

Diệp Như Hề không nghĩ tới còn đụng phải Ninh Cảnh Trạch ở chỗ này, từ sau khi cô cảm giác được ý tứ của Ninh Cảnh Trạch và lựa chọn xa cách, bọn họ đã rất lâu không gặp nhau.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 936


Chương 936

Không nghĩ tới còn có thể gặp phải ở nơi này.

Phía sau Ninh Cảnh Trạch còn có vài người đi theo, nhìn qua không phú cũng quý, ngay cả vệ sĩ cũng có vài người.

Ninh Cảnh Trạch vừa đi lại đây, vừa nói: “Đã xảy ra chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Người phụ nữ vốn dĩ còn khí thế bức người, vẻ mặt nhất quyết xảo trá muôn ăn vạ một trận lập tức trở nên ngoan ngoãn, đặc biệt là khi thấy người đàn ông phía sau Ninh Cảnh Trạch, hận không thê lập tức trồn đi.

Diệp Như Hề cũng chú ý tới đối phương, câu ˆ không có gì ‘ vọt tới bên miệng lập tức thay đôi thành “Cô ta muôn ăn vạ tôi.”

Ninh Cảnh Trạch ngây ra một lúc, mặt người phụ nữ cũng tái mét rôi.

“Cô nói bừa cái gì thế! Cô gái còn trẻ như vậy sao lại thích nói lung tung thế! Tôi ăn vạ cô bao giò!” Diệp Như Hề nhướng mày, nói: “Phải không? Không phải muốn bồi thường tiền thiệt hại tỉnh thần à?”

Ninh Cảnh Trạch càng nghi hoặc, “Cái gì mà tiền bồi thường thiệt hại tỉnh thân?”

Lúc này vài người khác cũng đi lên trước, nói: “A Trạch, đây là bạn mà cậu quen à?”

“Ừ, cô ấy là Hứa Như Hè, là một vị trưởng bôi ủy thác tôi quan tâm cô ấy một chút.”

Mây người kia sinh ra đủ loại suy đoán từ những lời này, bọn họ đêu hiểu con người Ninh Cảnh Trạch, rất cao ngạo, có thê ủy thác cậu ta quan tâm, thân phận đối phương tuyệt đối không thấp.

Vốn dĩ bọn họ còn có chút coi khinh, hiện tại đều không còn nữa, còn bắt đầu nhớ lại xem đây là vị tiểu thư nhà aí? Chỉ là ngoại hình…… hơi đen hơi xấu một chút.

Nhưng không thể trông mặt mà bắt hình dong đúng không?

“Hè Hè, mấy người này là bạn tôi, sao em lại đi tới nơi này? Muốn mua phi thúy sao? Vừa hay, bạn tôi là cổ đông lớn nhất ở đây, có thể ,giúp em chọn lựa hàng hóa tôt hơn.”

*Ò, không cần khách khí, tôi chỉ tùy tiện nhìn thôi.”

Người phụ nữ kia thừa dịp bọn họ nói chuyện phiếm thì nhanh chóng chạy trồn, không dám để cập tới chuyện tiền bồi thường thiệt hại tinh thần gì nữa.

Ninh Cảnh Trạch lại nói: “Nơi này là khu vực đá thô, không hiểu đoán thạch thì không nên mua bán ở đây, dễ dàng tồn thất.”

Diệp Như Hề cũng không nói cái gì, gật gật đầu, nói: “Ư, tôi cũng chỉ đên xem thôi.”

Trọng đó một người đàn \ ông hơi lớn tuổi nói: “Hứa tiêu thư cảm thầy hứng thú với phỉ thúy sao? Cũng đúng, đoán thạch rất k1ch thích.”

Ninh Cảnh Trạch giới thiệu một câu: “Hè Hè, đây là bậc thầy Trương Hoài thầy Trương là thầy đoán thạch có tiêng trong nghề, nêu em thật sự thích đoán thạch, có thể nhờ Thầy Trương giúp em quan sát.”

“Khách khí khách khí, tôi chỉ là có chút hiểu biết, chưa tới mức được gọi là bậc thầy.”

‘ Lời ngoài miệng là nói như vậy, nhưng trong mát Trương Hoài lại tràn đầy vẻ kiêu căng, hiển nhiên rát thích được tâng bốc.

Ninh Cảnh Trạch cười cười, nói: “Có thầy Trương ở đây, hẳn là không đến nồi thua cuộc.”

Diệp Như Hề suy tư một chút, nều muôn trực tiếp. mua sắm phỉ thúy.

thành phẩm, cần khoản tiên vô cùng lớn, những loại cực phẩm thì càng có giá trên trời, dù ra giá cao cũng chưa chắc có người bán.

Nếu vận may tốt, trực tiếp đoán thạch ra được giỗng góc, tiền hành gia công, có thê giành được lợi nhuận lớn hơn.

Đương nhiên, cái này cũng cần tới vận may vô cùng lớn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 937


Chương 937

Diệp Như Hề có chút nóng lòng muốn thử, liền nói: “Được, có thê nhìn xem.”

Đoàn người liền đi theo phía sau Trương Hoài, dọc theo đường đi, Trương Hoài còn giảng giải cho bọn họ không ít kiến thức về đoán thạch, cho dù Diệp Như Hề sớm đã rõ ràng, nhưng vấn là nghe thật sự nghiêm túc, chỉ là nghe càng lâu cô càng cảm thấy kỳ quái.

Rất nhiều lý luận của \ thầy Trương, này đều là sai lầm, cũng không thể nói là sai lầm, mà là quá cũ, thuộc về kiến thức mặt nồi, bậc thầy đoán thạch thật sự sẽ không Tim sai lầm như Vậy.

Lúc này ánh mắt Trương Hoài sáng lên, chỉ vào một khôi đá thô, nói âu nói tả: “Đây tuy ệt đối là đá thô đẳng cập, có thê mua.”

Diệp Như Hề cũng thấy khối đá kia, nhíu nhíu mày.

Trương Hoài còn đang đ ĩnh đạc phân tích, khen khối đá này liên tục, còn chọn ra mẫy khối đá khác, khiếm nhóm phú nhị đại đã chuẩn bị ra tay.

Ninh Cảnh Trạch cũng định mua một khối trong đó, nhưng bị Diệp Như Hề ngăn cản.

“Đừng mua.”

“Hả? Xảy ra chuyện gì?”

“Tin lời tôi, đừng mua.”

Ninh Cảnh Trạch chần chờ nói: “Có vấn đề?”

Diệp Như Hề nói giỡn: “Trực giác của phụ nữ, tin không?”

Ninh Cảnh Trạch cũng nở nụ cười, anh ta vốn cũng không phải đặc biệt hứng thú, chỉ là đi theo bạn bè tới xem náo nhiệt, không mua cũng không sao Cuối cùng, nhóm phú nhị đại kia đều mua vào, giá cả cũng không rẻ, khối đá thô giá trị thấp nhất cũng tầm 80 vạn, đắt nhất phải kê đến khối đá có diện tích lớn nhất kia, 500 vạn.

Người mua chính là cổ đông lớn nhất của chợ đá thô.

Thầy Trương thấy Ninh Cảnh Trạch không mua, nói: “Ninh tiên sinh, ngài không muôn mua sắm sao?”

Ninh Cảnh Trạch cười nói: “Giác quan thứ 6 của Hè Hề nói với tôi, vẫn nên không mua.”

Thầy Trương lập tức trừng mắt dựng ngược mày, “Làm loạn! Loại chuyện sao có thể nghe một phụ nữ?”

Những lời này vừa nói ra, Diệp Như Hệ còn chưa phản ứng, Ninh Cảnh Trạch đã thầy không vui.

“Những lời này thì không đúng rồi, phụ nữ thì có làm sao? Giác quan thứ sáu của phụ nữ rất chuẩn.”

Thầy Trương cũng không dám trực tiệp đác tội với vị Ninh gia thiếu gia này, đành phải thả chậm giọng: “Ninh thiêu gia, tôi không phải có ý tứ này, chỉ là chuyện đoán thạch dựa vào cơ duyên xảo hợp, duyên phận tới ròi, là rt tốt, nêu như bỏ lỡ, thật sự là.

chuyện tiếc nuối của đời người.”

Ninh Cảnh Trạch nghe ông ta nói như thế lại có chút dạo động, hơn nữa anh ta cũng muốn tặng phỉ thủy chất lượng tôt cho trưởng bối, đang định ngoái xem, trong lúc anh ta đang muôn nói gì đó, một bài tay ngọc nhỏ dài duỗi ra đè lại cánh tay mình.

Ninh Cảnh Trạch ngắng đầu, đối diện với ánh mắt Diệp Như Hề, đó là một vẻ mặt nghiêm thôi Diệp Như Hề vốn dĩ không muốn nhúng tay, dù sao vệ chuyện đoán thạch cũng chú ý tới vận may, cô cũng không bảo đảm vận may của bản thân cao, liên lụy người khác bỏ lỡ khối đá thô tốt, nhưng trong lúc bọn họ nói chuyện, cô lại chú ý tới người được gọi là Thầy NHHIER kia liên tiêp nhìn vê phía một đám đá thô, ánh mất có chút kỳ quái.

Nếu để cô hình dung, đó chính là một …..- ánh mắt gần như bức ép.

Một thầy đoán thạch sẽ như thế bức ép người ta mua đá thô sao?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 938


Chương 938

Cũng không.

Diệp Như: Hề cảm thấy thua thiệt cho Ninh Cảnh Trạch, cho nên vẫn trực tiếp nói thẳng: “Thầy Trương thật sự cảm thấy khôi đá kia rất tốt sao?”

Thấy Diệp Như Hề đã mở miệng, Thấy TrưởnE lại nồi lên tự mãn, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng trỏ nên tự tin, “Đương nhiên, bằng nhiều năm kinh nghiệm, tôi tuyệt đối có thể đánh cuộc thăng.”

“Phải không? Nếu như đã tốt như thé, Vậy vì sao ngài lại không mua?”

Một câu như thế trực tiếp đạp đồ Thầy Trương.

Ninh Cảnh Trạch cũng phục hồi tinh thần lại, nói: “Đúng vậy, nếu đã tót như thể, sao thây lại không mua?”

Thầy Trương ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Tiểu thư có điều không biết, đoán thạch là chuyện coi trọng duyên phận và vận may, khối đá này không có duyên phận với tôi, tự nhiên là không thích hợp.”

“Không đúng nhỉ, nếu ông khẳng định nhất định sẽ đánh cuộc thắng như thế, sao lại nói không có duyên phận được? Chẳng lẽ bên trong khôi đá còn có thê biên hóa thay đổi được chắc?”

Những câu phản đòn của Diệp Như Hề đúng là sắc bén, trực tiếp khiến sắc mặt Thầy Trương thay đổi.

Ngay cả đám bạn còn lại của Ninh Cảnh Trạch cũng không định mua nữa, chuân bị quẹt thẻ đêu dừng tay.

Thầy Trương mắt thấy tình. huống ` không. ỗn, trực tiếp nặng nê nói, “Tiêu thư, cô nói chuyện sỉ nhục tôi quá rồi!

Cô hiểu về đoán thạch sao? Cô biết chọn lựa đá thô như thê nào sao? Cô cái gì cũng đều không hiểu, còn ở nơi này ăn nói bừa bãi!”

Ninh Cảnh Trạch cũng có chút khó chịu, nói: “Hề Hè là bạn của tôi, xin ông hãy tôn trọng một chút.”

Thầy Trương cũng không chịu chùn bước: “Tôi không chấp nhận chỉ một người ngoài nghệ cũng dám nghỉ ngờ năng lực của mình, sao tôi phải nhường nhịn, đây là tôn nghiêm của thây đoán thạch như tôi!”

“Hả? Ai nói tôi là người ngoài nghề?”

Diệp Như Hề nhẹ nhàng một câu, lại hán” dẫn ánh mắt của đảm người.

Ngay cả Ninh Cảnh Trạch cũng chần chờ nói: “Hề Hề, em còn hiểu đoán thạch?”

“Ư, lúc ở nước ngoài có quen một người bạn vùng Trung Đông, là một người thạo nghê, tôi đi theo có hiểu được chút chút.”

Thầy Trương không hề sợ hãi, ngược lại càng thêm khinh miệt nói: “Sự thâm sâu của đoán thạch, cũng không phải chỉ đơn giản nói mây câu là có tác dụng, càng phải có nhiệu kinh nghiệm tích lũy, tiêu thư, hiểu chút chút cũng không thể xem là thầy đoán thạch đâu.”

Diệp Như Hề gật đầu, nói: “Đúng, tôi đông ý với những lời này, cho nên tôi cũng không phải thầy đoán thạch gì cả, chỉ hiểu một chút môn đạo, còn có thể nhìn ra một số vấn đề.”

Ninh Cảnh Trạch tò mò nói: “Cho nên em đã nhìn ra vãn đề gì?”

Diệp Như Hề cũng không tiếp tục nói, mà là trực tiếp đi lên, càm khói đá kia cần thận quan sát một lần, thậm chí còn câm lây cây búa nhỏ bên cạnh gõ gõ, nghe âm thanh đoán chất lượng.

Khi thầy Trương thầy động tác của Diệp Như Hề, trong lòng lộp bộp một tiêng.

Người thạo nghề vừa ra tay, nhìn qua đã biệt có năng lực hay không, mà động tác ngõ vừa rôi của Diệp Như Hệ căn bản không phải người ngoài nghề.

Chẳng lẽ, thật sự trúng tà rồi, đụng phải người thạo nghề?

Không có khả năng, cô gái tuổi còn trẻ như thế, có thê hiểu cái gì?

Diệp Như Hà đứng lên, lại quan sát mấy khối đá còn lại, cuối cùng tìm được dấu vết mà bản thân muốn thấy Cô đứng lên, nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói: “Ông cũng quá tham tham rồi nhỉ?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 939


Chương 939

Những lời này vừa nói ra, đám người đêu hiệu được là ý tứ gì, ánh mắt nhìn thầy Trương đều không tối.

Thầy Trương ngạnh cổ nói: “Tiểu thư, cô đang nói bậy gì thế?”

“Không thể không nói, thủ đoạn làm giả này rất lợi hại, rất tiên tiền, dấu vết keo nước gân như tìm không Tỏi “Cái gì mà keo nước? Tôi không biết cô đang nói gì cả, cô ngậm máu phun người như vậy sẽ bị bắt lại đóI”

“Lúc nãy tôi đã cảm thây rất kỳ quái, nếu một đám đá thô này tốt như vậy, vì sao bản thân ông không mua?

Đừng nói với tôi cái gì mà vận may duyên cơ, thấy tiền rội ông còn quan tâm vận may chắc? Ông ¡ muôn đào hồ người ta, cũng nên biết đủ một chút, nêu bọn họ mua hết toàn bộ số đá thô này, ít nhất cũng phải một ngàn vạn.

Nói tới đây, Diệp Như Hề cười cười, tiếp tục nói: “Một ngàn vạn? Ông thật dám ăn lớn.”

Thây Trương bởi vì chột dạ nên có vẻ càng thêm phẫn nộ, chỉ vào mũi Diệp Như Hề mà măng: “Cô gái nhỏ, cô nói chuyện lung tung, mọi việc đều phải có chứng cứ, cô thử nói ra xem, có chỗ nào xảy ra vấn đề?”

Ninh Cảnh Trạch hất bay tay ông ta, nhíu mày, nói: “Nói chuyện tử tê một chút, đừng chỉ loạn vào người khác.”

Mấy người bạn của Ninh Cảnh Trạch cũng đã nhận ra vân đê, trong đó có một người trực tiếp gọi vệ sĩ ra, chặn lại tật cả con đường, không cho người đến vây xem, cũng không cho thây Trương có cứ cơ hội nào để chạy thoát.

Bọn họ đúng là có tiền, nhựng không có nghĩa sẽ tình nguyện để người ta làm môi cho cát!

Diệp Như Hề mở ra đèn pin di động, sau đó ngôi xôm xuống, nói: °Xem ở nơi này, màu sắc hai bên có sự khác biệt, rất nhỏ, anh đổi một góc độ khác là có thể nhìn ra được.”

Ninh Cảnh Trạch thật sự ngồi xổm xuông theo như góc độ Diệp Như Hề chỉ mà nhìn qua, miễn cưỡng phát hiện khu vực hai màu sắc khác biệt kia.

Diệp Như Hề điều chỉnh vị trí đèn pin, chỉ chỉ, nói: “Còn cả nơi này, có một cái khe, còn dính dấu vết của thuốc nước , nếu tôi không đoán sai, khối đá thô này vừa cät xuống, lộ ra một phần ba sẽ là phỉ thúy chất lượng tốt, nhưng tiếp tục cắt xuống, sẽ là phế liệu.”

Cái gọi là phé liệu, chính là loại phỉ thúy rách không có chút giá trị gì, khả năng chính sẽ được gia công thành mây món đồ chơi đi tới khu chợ lừa người.

“Cách làm này rât thường thầy ở những khu chợ đá thô, nhưng sử dụng công nghệ cao siêu, cho dù là người hiêu biết đoán thạch cũng rất dê bị lừa.”

Nhóm người còn lại cũng thi nhau ngôi xôm xuông xem, cuôi cùng phát hiện những nơi mà Diệp Như Hệ đã nói, tức khắc sắc mặt đêu đen.

Thầy Trương run run môi, trong lúc nhất thời nói không nên lời.

“Thầy Trương, giỏi lắm, tôi mời ông tới, ông lại dám lừa gạt tôi như vậy?”

Thầy Trương lập tức mềm chân quỳ xuông sàn, cả câu xin tha cũng nói không nên lời.

Toàn bộ trò khôi hài cuối cùng đã ngưng hẳn, mà Diệp Như Hề không biết, ảnh mắt mây cậu thiếu gia nhà giàu nhìn cô lúc này đều mang theo lửa nóng, nêu không phải e ngại Ninh Cảnh Trạch còn ở đây, bọn họ đều hận không thể tiền kết bạn làm quen một phen.

Ninh Cảnh Trạch cảm thây trái tim mình lại một lần nữa đập nhanh hon, người phụ nữ này rốt cuộc còn có bao nhiêu điều bắt ngờ mà anh không biết? Biết rõ đối phương không có hứng thú với mình, anh nêu có phong độ lịch thiệp thì không nên tiếp tục dây dưa, nên lùi về vị trí bạn bè thì hơn.

Nhưng…… thật không cam lòng.

Có mối quan hệ chỉ muốn tiến thêm một bước, không cam lòng lùi lại một bước.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 940


Chương 940

Ninh Cảnh Trạch đang bị vây hãm trong trạng thái như vậy, lại kiểng có khả năng, anh ta lăn lộn tỉnh trường nhiều năm như thê, thật vất vả mới rung động với một người phụ nữ, nhưng mong không được, còn không thể dùng sức mạnh!

Ninh Cảnh Trạch nghĩ đến bà ngoại của Hè Hề chính là Hứa lão phù nhận, tất cả tâm tư nồi lên đêu bị đ è xuống.

Anh rầu rĩ không vui nói: “Hề Hề, sao em lại hiểu biết nhiều như vậy? Nếu H phải có em, chúng tôi đều đã bị ừa Diệp Như Hề khách khí nói: “Chủ yếu là do ông ta lộ ra sơ hở, mới có thể phát hiện.”

Sau đó vị gọi là thầy Trương kia cũng bị mang đi, mây người bạn của Ninh Cảnh Trạch đều trực tiếp tiến lên muốn bắt chuyện với Diệp Như Hà, bầu không khí lại khách sáo hơn trước.

Diệp Như Hề cũng không từ chối, cô trước sau gì cũng phải Tiệp nhận gia nghiệp của bà ngoại, nêu đã tiếp nhận rồi thì không thể luống cuông, tương lai sẽ còn có rất nhiều trường hợp như vậy.

Bị Thầy Trương quấy rầy, hứng thú đoán thạch của nhóm người cũng mắt hết, vốn định trực tiệp đi tói khu thành phẩm khu tham gia buổi đầu giá, nói không chừng còn có thê mua được đồ phỉ thúy gia truyền mình thích.

Ngay lúc bọn họ muốn rời đi, Diệp Như Hề bỗng nhiên dừng bước chân.

“Hề Hè, đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Như Hề nhìn qua một khối đá thô đặt trong góc, cuồi cùng nhịn không được mà tiến lên, ngồi xổm xuống cần thận quan sát.

Ninh Cảnh Trạch cũng đi theo lại đây, nói: “Em muốn mua đá thô sao?”

Đám đá thô này được đặt ở một nơi hẻo lánh, không phải vị trí vì tốt, lượng bán ra rât ít, ông chủ đang sầu muốn chết, hiện tại thây có người tới, lập tức chạy ra tiếp đón: “Tiểu thư có muôn mua một khôi rồi đi giải thạch không? Lỡ như cắt ra được bảo bối thì sao!”

Lời này của ông chủ thuần túy chỉ là một câu nói dễ nghe, những vị công tử nhà giàu kia hoàn toàn không tin, chỉ vì đá thô được khai thác từ khu vực mỏ khai thác trở về, khi vận chuyền đến chợ đá thì sớm đã được những người ,phía trên phân loại phẩm chất, số còn lại đều là phế liệu tôn tại tỳ vết rõ ràng không cân giải thạch cũng có thể biết được, hoặc chính là có nguy hiểm quá lớn.

Có thể nói, muốn mua được bảo bối ở chợ đá thô, ngoại trừ mây thương nhân lớn buôn bán đá thô, mây tiêu thương nhỏ ở rìa ngoài hầu như chỉ kiếm được tiền từ những du khách mới tới, co bản không thể cắt ra loại phỉ thúy đắt đỏ gì.

Nhưng. ngại với biểu hiện của Diệp Như Hề vừa rồi, những người này đều không dám hé răng.

Diệp Như Hề chỉ vào hai khối đá thô, nói: “Hai cái này bán thê nào?”

Sắc mặt ông chủ vui vẻ, nói thẳng ra: “Đây chính là nguyên liệu tốt đó! Tôi bán cho người khác đều là một trăm vạn, thầy tiêu thư cô có duyên phận, giảm giá một chút, lấy, duyên bán hàng, 88 vạn tám cô lấy đi!”

Diệp Như Hề khẽ mỉm cười, sau đó, trực tiêp xoay người rời đi, bóng dáng quả quyết không có chút do dự nào, khiên những người còn lại ngắn ra , không hiều gì.

Ninh Cảnh Trạch vội vàng đứng. dậy kéo Diệp Như Hề lại, nói: “Hề Hè, xảy ra chuyện gì? Sao nói đi là đi thế?

Không phải em muôn mua sao?”

Diệp Như Hề chỉ mỉm cười nói: “Không thể đồng ý thì không mua thôi, rât đơn giản, tôi cũng không thích coi tiền như rác.

“Hả? nhưng mà không phải em cảm thấy hai khôi đá kia rất tốt sao?”

“Tôi không nói như thế, chỉ là cảm thấy hứng thú mà thôi, nhưng giá cả như vậy Không đủ để tôi tiệp tục cái hứng thú này, cho nên tôi từ bỏ.”

Nghĩ như vậy, hình như cũng không có gì sai?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 941


Chương 941

Mắt thấy Diệp Như Hề thật sự muốn đi, ông ‹ chủ cũng nóng nảy, vội vàng nói: “Tiêu thư, cô đừng đi chứ, cô ra giá đi, chỉ cân thích hợp, tôi liền bán cho cô, dù sao mọi người gặp nhau cũng là duyên phận mài”

*Ò? Ông chủ, duyên phận của ông không đáng tiền đâu.”

“Tiểu thư cô hãy ra một con số đi!”

“30 vạn.”

Ông chủ lộ ra sắc mặt khó xử, cũng không phải không chịu, mà là cảm thây hoảng hốt, giá cả này gần như là cái giá thấp nhất mà ông ta nghĩ tới, sao trùng hợp như vậy?

“Không chịu sao? Vậy cũng không sao hết, ta cũng không phải nhất quyết mua bằng được, nếu không chịu thì tôi đi thôi.”

“Được được được, tiểu thư, cô thật biết ép giái”

Ngay lúc Diệp Như Hễ cười chuẩn bị quẹt thẻ, từ bên cạnh chạy ra một người, nói thẳng ra: “Hai khối đá này tôi muốn lấy! 30 vạn phải không? Tôi lập tức quẹt thẻ!”

Ngắng mặt vừa thấy, rõ ràng là người phụ nữ trước đó muốn ăn vạ tống tiền Diệp Như Hà.

Ninh Cảnh Trạch bênh vực kẻ yếu, nói: “Bà có biết cái gì gọi là thứ tự trước sau không vậy?”

Người phụ nữ chỉ coi như nghe không thấy, còn thúc giục ông chủ mau chuẩn bị quẹt thẻ đi.

Ông chủ cũng thấy khó xử, một mặt là ông ta quen biết người phụ nữ này, là khách quen củ chợ đá thô, nếu thật sự đắc tội, về sau sợ là buôn bán sẽ càng thêm ế âm, nhưng cũng biết khôi đá này là do người khác coi trọng trước, sao có thể tùy ý hủy giao dịch?

Thật là kỳ quái, ngày thường chẳng có người khách nào, nay lại có người tranh giành nhau?

Ông chủ thật cần thận nói: “Nếu không thì mời cô xem cái khác nhé?

Còn hai khôi đá thô này là vị tiểu thư này coi trọng trước.”

“Không được, tôi nhất quyết muốn hai cái này.”

Diệp Như Hề cũng coi như nhìn ra được, người phụ nữ này chính là cố ý, tới ghê tởm người khác.

Diệp Như Hề ung dung cười, nói: “Nếu bà dì này đã muôn như thế , tôi nhường cho dì ây vậy.”

“Cô gọi ai là bà dì?!”

Ninh Cảnh Trạch khinh thường nói: “Chính là bà đó, còn có thể là ai?”

Người phụ nữ tức giận đến cả người phát run, cái mặt trát phần dày như tường thành cũng sắp nứt ra rồi.

Bà ta lập tức cất cao giọng: “Cô lớn lên đã xâu, lòng dạ cũng đen tối!

Miệng lưỡi còn độc! Tuôi còn trẻ trung cũng không ai muốn!”

Ninh Cảnh Trạch vừa định theo, bản năng nói một câu ‘ tôi muốn , liền nghe thấy phía sau truyền đến giọng âm trâm.

“Cái này không cần bà bận tâm.”

Lúc Diệp Như Hề nghe thầy giọng nói này thì ngân ra, còn cho răng mình gặp ảo giác, cho đến khi tiêng bước chân quen thuộc truyền đến, cô đột nhiên quay đầu lại, liền thấy Tạ Trì Thành mặc một thân tây trang đen đi nhanh đến.

Cô buột miệng thốt lên: “Sao anh lại tới đây?”

Tạ Trì Thành nhẹ nói: “Đi công tác.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 942


Chương 942

Đi công tác có thể tới vừa khéo như thế à?

Diệp Như Hề áp xuống sự nghỉ hoặc \ trong lòng, nói: “Thật trùng hợp.”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng.

Nhưng bầu không khí xung quanh bởi VÌ sự xuất hiện của anh mà nháy mắt thay đổi.

Thanh danh của Tạ Trì Thành của Long Đẳng, có ai không biết? Ai không quen biết? Đặc biệt là nhóm phú nhị đại này, ai cũng nghe được rất nhiều sự tích truyên kỳ, hiện tại một người sờ sờ xuất hiện ở đây, bọn họ hận không thể tiền lên làm quen một phen.

Ninh Cảnh Trạch chú ý tới từ sau khi Tạ Trì Thành xuất hiện, ánh mắt Hè Hề liền có chút không thích hợp, nêu nói trước đó vốn là một hồ nước sâu bình tĩnh, như vậy hiện tại chính là vùng nước sôi!

Trong lòng Ninh Cảnh Trạch sinh ra một suy đoán trong lòng, chẳng lẽ giữa hai người này……

Không, chuyện này không có khả năng! Tạ Trì Thành còn có hai đứa nhỏÌ Hề Hà không có khả năng không biết! Cô ấy cũng không. luần quân tới mức trở thành mẹ kế của người khác!

Nhưng điều Ninh Cảnh Trạch không biệt chính là, vỗn căn bản không phải mẹ kế, mà là mẹ ruột.

Ninh Cảnh Trạch âm thâm tiên lên một bước, ngang ngược đứng giữa ngăn cách Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành, hình tin cục diện kiềng ba chân.

Diệp Như Hề kinh ngạc nhìn anh ta một cái, nói: “Xảy ra chuyện gì à?”

“Hè Hè, em quen biết với Tạ thiếu sao?”

“A, đúng, là bạn bè.”

“Tạ thiếu, lần đầu tiên gặp mặt, tôi cũng là bạn của Hề Hề, tôi tên Ninh Cảnh Trạch.”

Tạ Trì Thành căn bản không chú ý tới những lời này, chỉ nghe thây một cái tên không ngừng lặp lại trong lời nói của Ninh Cảnh Trạch.

Hề Hề?

Ha, thật dám gọi.

Diệp Như Hề nhạy bén nhận thấy được Tạ Trì Thành không vui, nhưng không biết lý do anh thây không vui là gì.

Nhưng mà người đàn ông này có vẻ thường xuyên không vui nhỉ?

Diệp Như Hề cũng không để chuyện này trong lòng.

Ông chủ bán đá thô kia cũng đã nhận ra người đàn ông khí thê mạnh mẽ vừa tới nhất định không dễ chọc, lập tức kiên định nói: “Vị tiêu thư này đã mua trước, tới trước thì có trước, đây là nguyên tắc làm ăn.’ Người phụ nữ kia còn muốn nói chuyện, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh băng của Tạ Trì Thành, ngay cả một chữ cũng thốt không nỗi.

Nhưng thật ra là Diệp Như Hề cười nói: “Không cần, nêu ,bà ta cũng coi trọng, không bằng mỗi người một khôi đi.”

Người phụ nữ không tin, giọng điệu tràn đây hoài nghỉ: “Thật sự?”

“Đúng, thật sự.”

Người kia lập tức vui vẻ, bà ta vẫn luôn đi theo phía sau Diệp Như Hề, tự nhiên cũng thây được cô đã vạch trần thầy Trương thê nào, thêm vào những cử chỉ và lời nói trước đó, tâm lý nhận định Diệp Như: Hề là một bậc thầy đoán thạch ấn giấu.

Trước đây bà ta đã thua hai trăm vạn, tuy là bà ta đã lăn lộn trong khu đoán trệnh đã lâu cũng chịu không nôi, muốn thu lại tổn thát, do vậy mới muốn trực tiếp mỏ miệng đoạt đá thô.

Vốn dĩ cho rằng công cốc, không nghĩ tói Diệp Như Hệ còn nhường cho mình một khối, lúc ấy trong lòng bà ta nảy lên tính toán, nói “Được, Vậy cô chọn trước.”

“Kính lão đắc thọ, mời dì chọn trước.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 943


Chương 943

Người phụ nữ tức giận vì Diệp Như Hề ba lần bốn lượt nói mình già, muốn châm chọc ngoại hình cô xấu xí, nhưng tàm mắt người đàn ông kia quá khô bố, bà ta không có lá gan đó, đành phải nói: “Cô chọn trước, trước tiên cứ chọn một cái trước đi”

“Vậy ư? Không phải là tôi muốn cái nào, bà liền tìm đủ lý do để chọn lại cái đó đấy chứ?”

Ý đồ đang che giấu bị cô vạch trần, sác mặt người phụ nữ lập tức lúc xanh lúc trăng, không hé răng “Cho nên, bà chọn trước.”

Phụ nữ không tranh nữa, do dự một chút, vẫn đi chọn trước, nhưng bà ta cũng chỉ là một tay gà mò, căn bản không phải thầy đoán thạch, bằng kinh nghiệm sơ sài, bà ta căn bản nhìn không ra hai khối đá xám xịt này sẽ có phỉ thúy gì xuất sắc.

Sau khi nhìn trái nhìn phải, bà tạ cắn răng một cái, trực tiếp hướng vê phía khối đá lớn hơn chút ở bên phải, nỗ lực an ủi chính mình, thể tích lớn hơn một chút thì cho dù có là phế liệu cũng đáng giá hơn chút.

“Được rồi, tôi đây chọn cái còn lại là được.”

Thấy dáng vẻ Diệp Như Hề bình tĩnh nhÌP! thê, người phụ nữ lại hồi hận, chẳng lễ là bà ta đã chọn sai? Cái bên trái mói là nguyên liệu tốt ư2 “Là tôi nhìn lầm, là cái bên trái này mới đúng.”

Lập lọng như vậy đêu khiên đám người còn lại thây căm tức, đã có người muốn gọi bảo vệ tới vứt người đàn bà vô cớ gây rồi này ra ngoài.

Ánh mắt Diệp Như Hề dần dần lạnh hơn, nói: “Bà xác định chưa? Bà không có cơ hội sửa lại nữa đâu.”

Người phụ nữ cắn răng một cái, nói: “Đúng! Tôi xác định!”

Bà ta đã tiêu tốn hơn hai trăm vạn, lại cắt ra không được thứ gì tốt, ngay cả việc mua phỉ thúy săn cũng không đủ tiền.

“Được, vậy bà lấy đi.”

Ninh Cảnh Trạch có chút nóng nảy, “Hè Hề, sao em lại ngốc như vậy chứ? Cứ nhường bà ta như thê.”

“Không có việc gì.”

“Bà ta rõ ràng đang bắt nạt người khác! Hề Hè, em thật sự dễ bắt nạt.”

Mỗi một lần Ninh Cảnh Trạch gọi Hề Hè, Diệp Như: Hề liền cảm nhận được rét lạnh sau lưng càng lúc càng dày.

Cuối cùng người phụ nữ kia cũng .

không dám tiếp tục gây chuyện, đổi thành một khôi đá nhỏ hơn bên trái, quet thẻ mua, Diệp Như Hề cũng mua khôi còn lại.

Đám người đều rất muốn biết hai khối đá xám xịt này sẽ cho ra được phi_ thúy chủng loại gì, Diệp Như Hệ cũng không chân chừ, trực tiếp để người cầm đi cắt.

Người phụ nữ cũng theo sát phía sau, câm khôi đá thô bà ta đã mua đi giải thạch.

Thầy giải thạch chuyên nghiệp tiến lên, bắt đầu cắt đá thô, cắt khối đá thô của người phụ nữ kia trước.

Khi màu xanh lục dần dàn lộ ra, sắc mặt người phụ nữ trở nên xán lạn hơn.

Lúc này. Ninh Cảnh Trạch liền sốt ruột, nói: “Hề Hè, không phải thứ tốt được bà ta chọn đi rồi chứ? Lúc ây không nên đưa cho bà tai”

Diệp Như Hề cười nói: “Không sao cả, bởi vì tôi cũng không xác định cụ thê là cái nào, xem duyên phận thôi.”

Ninh Cảnh Trạch vừa bất đắc dĩ lại cưng c chiều nói: “Em ấy à, chính là quá dễ bị bắt nạt.”

Mới vừa nói xong, Ninh Cảnh Trạch đã cảm nhận được phía sau lưng như có thứ gì muốn xuyên qua.

Không cần nghĩ cũng biết đó là ánh mắt của ai.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 944


Chương 944

Ninh Cảnh Trạch kiên định đứng đó, không nhún nhường chút nào, cố gắng chống lại sự lạnh lẽo đang lan tràn từ bàn chân.

Tuyệt đối không thể để Hè Hề trở thành mẹ kế! Mẹ kế khó làm!

Diệp Như Hề không biết suy nghĩ của Ninh Cảnh Trạch, chỉ cảm thầy ánh mắt Tạ Trì Thành càng lúc càng khủng bó, vội vàng dồn lực chủ ýở khôi đá trước mặt.

Cho đến khi khối đá được hoàn chỉnh cắt ra khối phỉ thúy băng. chủng có lẫn tạp chất, chung quanh đều vang lên một mảnh tiếc hận.

Đó là phỉ thúy tốt, loại phỉ thúy băng chủng, thuộc vê những dòng phỉ thúy đứng đầu, nhưng đáng tiệc lại có mang theo tạp chât, giá trị lập tức giảm đi phân nửa, nhưng cũng nhiều hơn giá trị mua 15 vạn của nó.

Cái này bán đi ít nhiều cũng phải kiếm được 5-60 vạn.

Cho dù vẫn rất không vừa lòng, nhưng sắc mặt người. phụ nữ tôt hơn chút, quay đầu nhìn về phía Diệp Như Hề, càng thêm kiên định cho rằng viên đá cô chọn bị bà ta nhìn trúng rôi, thứ còn lại kia nhát định là phê phẩm.

Diệp Như Hề thật ra cũng không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ là bảo người đưa đá thô đi cắt.

Ninh Cảnh Trạch: “Hề Hề, em không thấy lo lắng chút nào sao? Có nắm chắc vậy à?”

“Đánh cuộc đoán thạc dựa vào tâm thái, tôi cũng không để ý thua hay thẳng, một khi để ý, thì sẽ so đo được mất.”

Điểm này là người bạn năm đó của Diệp Như Hề nói cho cô, một khi bị đoán thạch nắm bắt cảm xúc, như vậy sớm hay muộn cũng có một ngày sẽ mắt đi tất cả trong đỏ, đánh mắt chính mình.

Ninh Cảnh Trạch lại lần nữa bị tâm thái của cô thuyết phục.

Đá thô dần được cắt bỏ, lộ ra màu xanh lục càng thêm trong suốt.

Sắc mặt người phụ nữ kia ¡ càng kém, tròng mắt gắt. gao nhìn chằm chằm, ngay cả hô hấp cũng như muốn ngừng lại, trong lòng không ngừng lâm bầm, thua, thua, nhất định phải thua, nhất định phải là một đồng phé liệu.

“Ôi trời! Màu xanh lục này có vẻ khả quan nhal”

“Mau xem, là tôi bị hoa mắt sao? Đây, đây không phối Không có người nào dám thốt lên cái tên kia, sợ chỉ là ảo giác.

Cho đến khi khối đá được cắt hoàn chỉnh, ánh thủy tỉnh sáng trong, tỉnh khiết lộ ra, màu xanh lục bảo đông nhất muốn lóa mắt người nhìn.

Toàn bộ hiện trường lặng ngắt. như tờ, ngay cả người giải thạch cũng bị sự hoàn mỹ kia dọa sợ rồi Không biết là ai đã hô một tiếng: “Đây không phải…… loại phỉ thúy kính hồ già sao?!”

Tiếng, hít hà vang lên đồng loạt, đám người gắt gao nhìn chăm chằm khối phỉ thúy kia, càng nhìn càng khẳng, SÌNH đó chính là chủng loại kính hô già!

Phỉ thúy cao cấp nhất!

Trăm năm khó gặp!

“Trời ạ! Thật là chủng loại kính hồ già kìa!”

“Ôi trời ôi trời, lúc tôi còn sống có thể tận mắt nhìn thấy. có người giải ra chủng loại kính hồ già”

“Là ai? Người may mắn kia là ai? Tôi muôn mual”

“Tôi cũng muốn! Chủ nhân của phỉ thúy đâu? Ra cái giá đi!”

Dần dần, càng lúc càng nhiều người nghe được tiếng gió mà lao tới đây, không ngừng muôn ra giá để mua lại, nhưng Diệp Như Hề lần lượt uyễn chuyển từ chối, chỉ bảo Hứa Sơn thu vô.
 
Back
Top Dưới