Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 803


Chương 803

Thời điểm không mắt trí nhớ, anh còn dùng một loại ánh mắt lạnh băng ghen ghét nhìn cô, nhưng sau khi mất trí nhớ, lại coi cô như không khí.

Nếu không phải do Nhạc Nhạc thích cô, chỉ sợ ngay cả không khí cũng không phải Tống Giai ủ rũ.

Ở nhà vệ sinh sửa sang lại một chút, cô ta liên rời đi, mà sau khi cô ta rời đi không bao lâu, vách ngăn bên cạnh lại có một người đi ra.

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, vừa rồi cô thiệu chút nữa đã bị phát hiện, may mắn là phản ứng nhanh nên trồn kịp thời.

Diệp Như Hề thầm than vận khí hôm nay của mình đúng là quá tốt, liên tiếp đụng phải người quen.

Vốn dĩ sau khi rời khỏi trung tâm thương mại, Diệp Như Hê liên nhận được điện thoại của Ninh Cảnh Trạch, đối phương hẹn cô đi ăn cơm trựa, là bữa tiệc chào đón, Diệp Như Hề đã đồng ý.

Không nghĩ tới, chỉ là tùy ý tới một nhà hàng, lại đụng phải người quen thuộc.

Diệp Như Hề đè nén cảm xúc phức tạp xuông, cô đi ra ngoài, lúc bước tới chỗ ngoạặt liên nghe thây giọng nói m thuộc.

“Không cần, dựa theo hợp đồng mà tiệp tục. Đúng, ngày mai tôi muôn thây kết quả.”

Giọng nói trầm thập này khiên hai chân cô như nhữn ra, cô lập tức đỡ lầy vách tường ở bên cạnh, thân thể giỗng như chiễc đỉnh bị gỉ sắt, không thê động đậy.

Cô chậm rãi xoay người, liền thấy một bóng người cao dài đang dựa Vào cuôi hành lang.

Người đàn ông nghiêng thân mình, một tay câm di động, một tay bỏ vào túi quân, anh tùy ý đứng ở nơi đó, tư thê nhẹ nhàng.

Ánh sáng chiếu rọi từ phía sau anh, một sườn mặt được hắt sáng giống như có vàng hào quan, anh khép hờ mắt, dưới hàng mi dày là đôi mắt lạnh lẽo như đóng băng.

Hô hấp của Diệp Như Hề cứng lại, đâu óc trông rỗng.

Cho đến khi anh nâng mắt, đối diện với tầm mắt mình, cô mới từ trong hoảng hốt phục hồi tinh thàn lại, trong lòng lộp bộp không thôi.

Anh đã nhìn thấy mình.

Làm sao bây giờ?

Cô liều mạng muốn xoay người rời đi, nhưng hai chân giỗng như bị đóng đỉnh, căn bản không có cách nào hành động.

Anh đã nhìn thấy cô, có chạy trốn cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Phải chào hỏi một tiếng sao?

Phải nói với anh……

Em không có chết, em đã trở về sao?

Diệp Như Hề không thể tìm lại giọng nói của bản thân, cô vài lần há miệng th* d*c, lại không thể phát ra chút âm thanh nào.

Cho đến khi Tạ Trì Thành thu hồi tầm mắt, tiếp tục nói chuyện điện thoại, cô mới phát hiện điềm không thích hợp.

Ánh mắt anh……

Xa lạ gióng : như căn bản không hề quen biết cô vậy.

Hô hấp của Diệp Như Hề trở nên dồn dập, ngay cả anh rời đi từ lúc nào cô gà không phản ứng lại được Cô sờ sờ khóe mắt chính mình, đầu ngón tay còn dính nước mắt Anh không nhận ra cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 804


Chương 804

Chỉ mới một năm……

Đã coi như không quen không biết.

Diệp Như Hê lộ ra một nụ cười khô, thì ra, so với việc làm tôn thương nay, cô càng sợ hãi bị anh lãng quên hơn nhiêu.

Hô hâp dân dôn dập hơn, loại cảm giác quen thuộc hít thở không thông lại bùng lên, Diệp Như Hệ vội vàng lầy lọ thuốc trong túi xách, nuột xuống vài viên, mới cảm giác không khí tràn vào lồng ngực.

“Hề Hè, cô xảy ra chuyện gì thế? Sao lại đi lâu như vậy?”

Ninh Cảnh Trạch đã đợi người quá _ lâu, trực tiệp tìm tới phòng vệ sinh, lại không nghĩ tới vừa đi ra đã nhìn thây Diệp Như Hề lệ rơi đầy mặt.

“Hè Hề, cô đã xảy ra chuyện gì?

Đang yên đang lành sao lại khóc, là có chô nào không. thoải mái sao? Tôi đưa cô đi bệnh viện nhé!”

Ninh Cảnh Trạch luông cuỗng, anh ta đã sớm được bà mình dặn dò trước, là thân thể vị Hứa tiêu thư này rất yêu ớt, bệnh năng một thời gian dài mới chậm rãi tôt lên.

Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Khả năng do chênh lệch múi giờ thôi, xin lỗi, lần sau tôi lại mời anh ăn cơm nhé.”

“Không có việc gì, cơm thì lúc nào muôn ăn cũng được, cô tuyệt đối đừng găng gượng, có muôn tôi lái xe đưa cô về không? Xe của cô tôi sẽ thuê người lái trở vê.”

“Không cần, tôi tự lái xe được, tôi không có việc gì, rất xin lỗi.”

“Vậy được rồi. Chính cô hãy cẩn thận một chút, về đến nhà thì báo cho tôi một tiếng.”

Diệp Như Hề ậm ừ đáp lại vài tiếp rồi vội vàng rời đi, trong lòng cô đang rất rỗi loạn, tầm mắt trở nên mông lung, chỉ sợ bị Ninh Cảnh Trạch nhất hiện bản thân có chút khác thường.

Ngồi trên xe, Diệp Như Hề áp mặt trên tay lái, nhẹ thở ra một hơi nặng nề, cố găng ồn định lại tinh thần của mình.

Cô gắng gượng lộ ra nụ cười khổ, lồng ngực trông rỗng như bị ai đó đào khoét.

Không nghĩ tới, sẽ chạm mặt Tạ Trì Thành một cách bát ngờ như vậy.

Cô đã làm tốt chuẩn bị, vốn dĩ còn nghĩ có thể kiên Cường đối mặt, nhưng cô đã quá sai lâm Khúc mắc của cô, căn bản còn chưa được tháo dỡ.

Có lẽ, cô không nên trở về.

Bà ngoại đã từng hỏi cô, cả đời này, cô còn muôn cùng Tạ Trì Thành dây dưa sao?

Cô không đưa ra được đáp án.

Cho đến hiện tại cũng không thể đưa ra đáp án.

SODIcoo = Cửa số xe bị người ta gõ.

Diệp Như Hề đột nhiên quay đầu, liền thây khuôn mặt phóng đại của Tổng Giai.

“Xin chào, xin hỏi một chút, bãi đỗ xe khu C là ở nơi nào?”

Bởi vì cửa xe có dám lớn bảo vệ, bên ngoài nhìn không thấy người bên trong, nhưng bên trong thì vẫn có thể thây được cảnh tượng bên ngoài.

Sau khi xuông dưới thì Tông Giai không tìm được xe của mình, lại phát hiện chiếc xe này đang sáng đèn, hiên nhiên là có người, liền tiền lên hỏi thăm một chút.

Hồi lâu sau mới truyền đến một „giọng nói khàn khàn giọng mũi, “Đi thẳng về phía tay phải ra ra.

“A, cảm ơn nhé.”

Tông Giai cảm thây nghi hoặc, cho dù là giọng mũi, nhưng lại có chút quen thuộc, đáng tiếc nhìn không ra tài xê là ai, có lẽ là cô gặp ảo giác thôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 805


Chương 805

Tống Giai vừa mới chuẩn bị rời đi, di động liền vang lên, cô thuận tay ấn nghe điện thoại.

“Ao? Có Cảm Minh, tại sao lại là anh hả? Tôi đã nói rôi, nêu như anh muôn trả thù thì trực tiếp hướng về phía tôi, hậu quả gì Tống Giai tôi đều đồng ý chấp nhận, nhưng anh không thê lây người nhà tôi ra ủy h**p được!”

Tống Giai không cẩn thận ấn phải nút loa ngoài, giọng nói ngoan tuyệt của Cố Câm Minh từ điện thoại truyền ra.

“Tông Giai, cô tốt nhật cách xa Nhạc Nhạc đi một chút, mặc kệ cô là bác sĩ tâm lý chó má gì, cô đã Tiểu Hề không còn trên đời nữa, còn âm mưu muôn tới gân Nhạc Nhạc? Đừng cho răng tôi không biết cô đang Suy nghĩ cái gì! Tạ Trì Thành mất trí nhớ, cô còn cô ở lại nơi đó mưu tính riêng!”

Lúc Diệp Như Hề nghe thấy những lời này thì ngây ngân cả người.

Mắt trí nhớ?

Ti ‘0niiithiaiIhlff 7 Mắt trí nhớ?

Cô nghĩ tới tất cả những lý do có thể, nhưng lại không nghĩ ra được điểm này.

Cho đến khi Tống Giai rời đi rồi, cÔ vẫn chưa kịp phục hồi tinh thần lại.

Cuôi cùng, Diệp Như Hê lái xe trở vê nhà, đi tới đi lui trong phòng khách, cuôi cùng không nhịn được nữa, cô mở ra máy tính bắt đầu tìm tòi.

Một năm qua, cô vẫn luôn trốn tránh, không muôn tìm hiểu tình hình, vấn luôn đè nén trái tim mình, mà hiện tại, cô không có cách nào tiếp tục nhịn được nữa.

Nhưng đã tìm rất lâu cũng không tìm được một chút tin tức nào, thông tin trên mạng vô cùng sạch sẽ.

Cũng đúng, thủ hạ của Tạ Trì Thành có nhiều người như Vậy, còn có cao thủ máy tính mạnh như Lâm Tử Ngang, muốn phong tỏa tin tức cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Cảm giác muốn biết, nhưng lại chẳng hay biệt gì khiến Diệp Như Hệ như Ki tra tân.

Cùng đêm đó, Diệp Như Hề lại gặp phải ác mộng của một năm trước, sau khi bừng tỉnh từ cơn ác mộng, phía sau lưng đã đồ một thân mồ hôi lạnh, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Cô cầm lây lọ thuốc được đặt ngay tủ đầu giường, với nước rồi ,uông vài viên, trái tim đập như muôn lao ra khỏi lồng ngực mới từ từ bình tĩnh lại.

Cô bắt lấy chăn, ngơ ngắn nhìn vào bóng đêm mông lung, rât lâu sau lại lộ ra nụ cười khô.

Cùng lúc đó.

Trong căn phòng ngủ trang hoàng vô cùng đơn giản nào đó, người đàn ông ngồi dậy từ trên giường, cơn đau đâu càng thêm lợi hại, hai mắt anh đỏ bừng một mảnh, trực tiếp đập nát nút ân báo hiệu, cửa phòng lập tức được đầy ra, vài vị bác sĩ vọt vào, thuần thục thay anh kiểm tra và điều trị..

Đầu đau đớn như muốn nứt ra, anh thừa nhận đau đớn như vậy suốt một năm, thời gian càng dài thì lại càng nghiêm trọng, thậm chí ngay cả thuốc giảm đau cũng không thê ngăn chặn.

Tạ Trì Thành án đầu, đồ đạc bị đập nát văng đầy lên sàn, bác sĩ bên cạnh nơm nớp lo sợ nói: “Ông chủ, không thể tiếp tục tiêm vào thuộc giảm đau nữa, quá liều sẽ dẫn tới thân thể suy kiệt. ẵ Tạ Trì Thành bời vì cơn đau ở đâu mà cả người có vẻ càng thêm điên cuồng, sắc mặt anh âm trầm, hai mắt che kín tơ máu, cất giọng khản khàn nói: “Nghĩ cách.”

Nhóm bác sĩ có khô mà không nói nên lời, giám đốc Tạ thật sự có bệnh nan y, bọn họ đã dùng tới những mộ móc tiên tiền nhất đều tìm không ra nguyên nhân bệnh, dùng đủ loại phương pháp trị liệu đều chỉ có hiệu quả cực nhỏ, ngay cả nhóm bác sĩ cũng cảm thấy không thề tưởng tượng.

Bọn họ chỉ có thể dùng đủ loại hỗ trợ đề giảm bớt cơn đau, nhưng muôn trị tận gộc căn bản không có biện pháp nào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 806


Chương 806

Tạ Trì Thành vô cùng đau đớn, trực tiếp đá đồ cái bàn, trở nên điên cuông như muốn giết người.

“Đều cút hết ra ngoài cho tôi!”

Đoàn người lập tức rời khỏi phòng.

Tạ Trì Thành gần như huỷ hoại toàn bộ phòng, nhưng cơn đau đầu cũng không giảm bớt nửa phần, thậm chí còn càng nghiêm trọng, anh kiềm chế không nồi nữa mà rít gào, sau đó trực tiếp ổi tới khu luyện đẫm bóc đặc biệt thiết kế ở tầng hầm.

Đeo bao tay, một đắm vung qua, bao cát bay về phía trước.

Một đấm lại một đấm.

Anh phát tiết tất cả sự cuồng dại và sát ý từ cơn đau chuyển vào bao cát, ánh mắt hung ác giông như dã thú đang phát cuông.

Tân Phong và Lâm Tử Ngang lẳng lặng đứng ở cửa, cách một tâm kính quan sát cảnh tượng bên trong, Lâm Tử Ngang nghe được tiếng năm đậm nên vào bao cát nặng nè và tràn đầy sát ý.

Tuy Lâm Tử Ngang đã đi theo ông chủ từ rất lâu, nhưng vẫn cảm thấy SỢ hãi.

“ Bệnh tình của ông chủ càng ngày càng nghiêm trọng.”

Lâm Tử Ngang thở dài một hơi, Tần Phong ở bên cạnh thì một câu cũng không có nói.

“Sao anh không nói gì thế hả?”

Tần Phong liếc anh ta một cái, nói: “Cậu cân phải đi rồi.”

Lâm Tử Ngang cười khổ, nói: “Tôi biết tôi biết, anh không cân đuổi tôi như thế.”

Một năm qua Lâm Tử Ngang biểu hiện cũng không tôi, cho dù vẫn chưa trở vệ vị trí tâm phúc như trước, nhựng cũng không tiếp tục bị rớt xuống dưới, chỉ đi theo bên cạnh Tần Phong, gần đây hay bị điều đi phía Las Vegas, trở thành hậu thuần cho Tạ Trì Thành, quản lý sản nghiệp ở bên đó.

Chỉ là trước khi đi, Lâm Tử Ngang vẫn cảm thấy không yên tâm.

Từ vụ tai nạn xe cộ xảy ra một năm trước, sau khi ông chủ nhặt về được cái mạng, tình hình sức khỏe của ông chủ đã trỏ nên rất bất thường.

Ngoại trừ những lúc bị cơn đau đầu hành hạ mà trở nên thô bạo, ngày thường ông chủ không hề có chút cảm giác đang tồn tại nào, rất nhiều thời điểm, giống như là robot đã được thiết lập trình tự hoàn hảo.

Suốt một năm này, thế lực của Tạ Trì Thành không ngừng mở rộng, cơ ngơi ở Las Vegas gân như biên anh trở thành đề vương, ngay cả ở Trung Hoa, đều được chỉnh đồn lại.

Một năm qua, thân kinh của tật cả mọi người đêu căng chặt, theo Tạ Trì Thành mở rộng thê lực, rõ ràng trở nên càng lớn mạnh hơn, lại như đang chông chênh trên sợi dây, không ai biết được sẽ ngã xuông vực sâu vạn trượng vào lúc nào.

“Tần Phong, anh nói xem…… Phu nhân thật sự đã chết sao?”

Lâm Tử Ngang do dự hỏi.

Tần Phong cuối cùng cũng ném cho đối phương một ánh mắt, nói: “Cậu đang nói mê sảng gì thế.”

Lâm Tử Ngang lắm bẩm, “Ngày đó của một năm trước, lúc tôi kiêm tra camera theo dõi, thật sự thây có bóng người, tuy răng không xác định, nhưng chúng ta lại giầu nhẹm tỉn tức này đi, thật sự tốt sao?”

Ngày đó Tạ Trì Thành hạ lệnh bao vây cả ngọn núi, Lâm Tử Ngang đúng là không hê tìm được bắt cử ai khả nghỉ, nhưng khi mở rộng phạm vi thì thây được bóng dáng lướt qua ở một góc camera hẻo lánh ít người đề ý, chỉ là một bóng người, vội vàng lướt qua.

Có vài phần trông như dáng dắp của phu nhân.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 807


Chương 807

Nhưng lúc ây Tạ Trì Thành lại xảy ra tai nạn xe cộ, Lâm Tử Ngang còn chưa kịp báo cáo kết quả này, ông chủ đã mắt hết những ký ức về phu nhân Chuyện này vẫn luôn bị trì hoãn, một khi trì hoãn đã kéo dài tận một năm.

Rất nhiều lần, Lâm Tử. Ngang đều nghi ngờ, Diệp Như Hề thật sự đã chêt sao? Vậy ngày hôm đó chỉ là ông chủ xuất hiện ảo giác thôi sao?

Phu nhân thật sự đã trỏ lại.

Tần Phong nhíu mày, nói: “Những lời này, sau hôm nay đừng bao giờ nói nữa.”

Lâm Tử Ngang sờ sờ mũi, nói: “Anh thật sự cảm thây như vậy là tốt sao?

Ông chủ quên mất phu nhân rôi, nhi êc bệnh tình cũng không tốt hơn bao nhiêu, anh xem ông chủ……

Lâm Tử Ngang nhìn về phía người bên trong, phát hiện Tạ Trì Thành không biệt đã ném đi găng tay từ lúc nào, trực tiếp thay bằng năm tay trần, đắm vào bao cát liên tục, đôi tay đều đã máu thịt mơ hồ, nhưng anh không hề có dấu hiệu dừng lại.

Lâm Tử Ngang nhìn thì hoảng hốt không thôi, vội vàng bảo đám bác sĩ ở bên cạnh chuẩn bị sẵn sàng.

Tần Phong nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói: “Đây không phải chuyện tôi và cậu có thê xen vào.

Bọn họ chỉ là cắp dưới, chuyện họ có thể làm chỉ là nghe theo mệnh lệnh.

Thật lâu sau, Tạ Trì Thành mới ngừng lại, đau đớn kịch liệt cũng chậm rãi tản đi, anh lắc lắc tay, máu bắn từng giọt trên mặt đất, so với sự đau đón trong đầu, đau đớn nơi bàn tay chẳng đáng nói.

Mồ hôi làm ướt nhẹp tóc anh, đôi mắt khép hờ lộ ra vài phần sắc bén, anh ngơ ngắn nhìn bao cát đã bục chỉ trước mặt, trong đầu tựa hồ đang lướt qua một vài hình ảnh cực nhanh.

Không thấy rõ hình ảnh người trong đâu, nhưng cảm giác mg động vân còn vương vần trong lòng.

Anh vén lên vài sợi tóc, khẽ ngửa đầu, sau khi tản đi vẻ thù địch chết chóc, anh lại lần nữa biến thành con robot không có cảm xúc.

“Mình rốt cuộc đã quên mắt cái gì……

Anh lắm bẩm tự nói.

Một mảnh trống rỗng trong lòng càng thêm rõ ràng.

Anh ra khỏi khu tập luyện, lập tức có bác sĩ lại đây xử lý miệng vết thương trên khớp tay, anh quay đầu nhìn về phía hai người cập dưới của mình, lạnh nhạt nói: “Đứng đó làm gì. Lăn.”

Thân thể hai người kia căng thẳng một chút, lập tức nói: “Vâng!”

Diệp Như Hề sắp nhập chức ở công ty tên là Đầu Tư Lãng Dật, là công ty có vốn đầu tư nước ngoài, quan hệ giữa các đồng nghiệp rất hòa hợp tự do.

Đối với việc Diệp Như Hề là lính nhảy dù không thông qua tuyển dụng và vào làm luôn cũng không có biểu hiện ra chuyện gì bât mãn, ngược lại còn vô cùng hoan.

nghênh, trực tiệp định chọn một tối đề làm tiệc chúc mừng .

Diệp Nhự Hề cũng đồng ý rồi, nghiêm túc lao đầu vào làm việc, chỉ là chuyện cô không ngờ tới là tiệc chúc mừng đêm nay là người của mây công ty tụ tập với nhau.

Trong đó, có cả Chứng Khoán An Tín cùng Đầu Tư Tư Nhữ.

Đều là những nơi cô đã từng làm việc.

Diệp Như Hề cảm thấy đau đầu, vận may của cô kiêu gì thê này?

May mắn lúc cô tới công ty mới nhận chức bởi vì sợ nhận ra, còn có ý buông hết tóc xuông, mang theo kính cân đen thật dày, còn đánh phần nền tối hơn da thật mấy tone, chọt liếc mắt một cái xem qua thì bình thường đến mức người ta không thèm liễc nhìn đến lần thứ hai.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 808


Chương 808

Diệp Như Hề nhìn thoáng qua gương, xác định không có vân đê gì, mới cảm thấy yên tâm hơn.

Địa điểm tụ tập được xác định là ở một quán karaoke mới mở, đồng nghiệp trực tiếp bao một phòng lớn, có thê chứa được ba bôn mươi người, không gian rộng mỏ, trang hoàng rât lịch sự tao nhã.

Đám người ăn cơm trước sau đó trực tiếp qua đi qua quán.

Người của An Tín và Tự Nhữ đêu đên cả rồi , những người quen thuộc thì cùng nhau chào hỏi, thê Diệp Như Hề mới biết, thì ra mấy công ty này lén lút quan hệ tốt như thế, khó trách luôn nói ngành tài chính đều là dung hợp lẫn nhau.

Diệp Như Hề nhìn một vòng, ánh mắt lóe lóe, quả nhiên…… Cô vân gặp phải người quen.

Ví dụ như bộ phận biên tập của An Tín.

Trịnh Miêu Miêu, còn có Thiên Tuệ, ngay cả Trương Trạch cũng tới.

Càng khiến Diệp Như Hề kinh ngạc hơn chính là, Trịnh Miêu Miêu và Trương Trạch cử chỉ thân mật, giống như cặp tình nhân, Diệp Như Hê còn nhớ rõ Trịnh Miêu Miêu đã từng có bạn trai.

Xem ra một năm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện bất ngờ.

Cô nhìn thoáng qua liền thu hồi ánh mắt, người đồng nghiệp nước ngoài bên cạnh dùng giọng tiêng Trung lưu loát giới thiệu với mọi người: “Đây là đồng nghiệp mới của chúng ta, kêu le [Tô Tây ], mới từ Anh QUỐC điều lại đây, sẽ là cố vấn đầu tư của chúng l Đám người khách sáo chào hỏi, nhưng cũng không nhiệt tình, dủ sao dáng vẻ hiện tại của Diệp Như Hề thật sự rất rất bình thường, không thu hút chút nào.

Vạn phần cảm tạ đây là một công ty có vồn đâu tư nước ngoài, ở trong công ty mọi người đêu xưng hô với nhau bằng tên tiếng anh.

Diệp Như Hề mong nhất chính là loại hiệu quả này, vừa làm bộ trầm mặc ít lời, vừa khiềm tốn ngồi ở trong góc kín nhất, may mà những người này ` cũng không thèm để ý, mọi người đều vui chơi vui vẻ.

Diệp Như Hệ ngôi một lát, bên cạnh có một người đồng nghiệp chủ động đáp lời, “Tô Tây, sao cô không đôi một kiểu mắt kính khác thê? Đeo loại gọng lớn như thế khó coi lắm đó!”

Diệp Như Hề khiêm tốn nói: “Độ cận của tôi rất cao, kính sát tròng không tiện lắm.”

“Vậy cô hẳn là cũng nên ăn mặc đẹp một chút, trông bộ cô mặc bây giờ trông như bán bảo hiểm vậy!”

Diệp Như Hề xem như đã biết ý đồ của người đồng nghiệp này, nã kiếm cảm giác tôn tại sao? Cô cỗ nhớ ra tên của cô ta, hình như tên là Lữ Như?

“Quần áo của tôi không nhiều lắm.”

Quả nhiên, Lữ Nhu lộ ra sắc mặt vừa lòng, nói: “Tôi biết được máy cửa hàng quần áo không tôi, hôm nào cùng đi xem nhé? Đương nhiên, cô mua không nỗi cũng là chuyện bình thường, tuy nhiên vào đợt giảm giá cũng có thê suy xét.”

Diệp Như Hề cúi đầu nhìn nhìn cách ăn mặc của chính mình, cô luôn không thèm để ý điểm này,. quận áo chỉ cân thoải mái là được rôi, tất cả quần áo đều là do bà ngoại đặt đoàn đội thiết kế riêng làm, không có bất kỳ logo nhãn hiệu nào, nhưng chất vải mặc vào vô cùng thoải mái.

Diệp Như Hề không cãi cọ về điểm này, chỉ là cười cười khách sáo, nói: “Được, có cơ hội sẽ đỉ.”

Lữ Nhu lại nói: “Mặt cô đen quá đi, tôi giới thiệu cho cô loại kem nền nâng tone da nhé, dùng rất tốt! Cô hiện tại không có bạn trai đúng không? Trắng lên một chút thì sẽ cóil”

Diệp Như Hề gật gật đầu có lệ, “Cảm ơn, nhưng không cân, tôi không thích trang điểm.”

“Ôi trời, phụ nữ sao có thể không trang điểm được? Cô xem đêm nay tôi đã dùng loại kem nên mới nhật đó, có phải rât mướt mịn không? Còn có màu son môi này nữa, có đẹp không nào?”

“Ù, đẹp.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 809


Chương 809

Lữ Nhu cảm thây mỹ mãn, tràn đây ghen ghét nhìn thoáng qua những người ngôi quanh mình, ai ai cũng trang điêm tinh tê chỉnh ‘chu, xách túi hàng hiệu, môi một món đồ trên người đều là hàng thương hiệu nỗi tiêng.

Bản thân Lữ Nhu cũng không giàu có, hơn nữa ngoại hình bình thường, ây vậy còn có cái tôi cao ngất, không cần phải cao phú soái, bước đâu tiên liền muốn tìm người có tiền, mới có thể đứng vững trong ngành tài chính.

Hoa tươi luôn luôn cân có lá xanh.

phụ trợ, cho nên Lữ Nhu lập tức liền nhăm vào nhân sự mới tới Tô Tây này, thử một chút, quả nhiên là kiêu tính cách bánh bao mêm, Lữ Nhu vô cùng vừa lòng.

Diệp Như Hề vẫn luôn đáp lời cho Có, dự định chỉ ngôi một lát thì sẽ trở về, cô cũng không thích những buổi tụ tập như vậy..

Lữ Nhu ôm lấy cánh tay Diệp Như Hà, nói: “Tôi muốn đi nhà vệ sinh một lát, cô đi cùng tôi chút nhé .”

Dứt lời, còn không đợi Diệp Như Hề đồng ý, cô ta đã trực tiếp kéo cô đi.

Lôi lôi kéo kéo suốt đường đi, vào tới phòng vệ sinh, còn cô ý đề Diệp Như Hê chờ cô ta một chút, cô ta còn phải trang điểm lại.

Nếu không phải không muốn mới ngày đâu tiên đi làm đã cãi nhau gây chuyện không thoải mái, Diệp Như Hệ suýt nữa đã bày tỏ thái độ.

Cô tìm một nơi yên tĩnh đứng chờ, nhàm chán đùa nghịch di động, nghe thấy tiếng bước chân, còn cho rằng Lữ Nhu đã ra tới, mới vừa ngắng đầu lên, liền thây một bóng hình quen thuộc đang chậm rãi đi tới.

Trái tim cô chợt nhảy lên một chút.

Đó là, Tạ Trì Thành.

Diệp Như Hề gần như là theo bản năng lùi về phía sau hai bước, cô, đóng lại di động, cả người đều giấu trong bóng đêm.

Cô không rõ vì sao bản thân lại trỏ nên kinh hoảng như vậy, chỉ nghe thấy trái tim mình đập rộn ràng liên hồi.

Rõ ràng anh hiện tại sẽ không nhận ra mình, rõ ràng : anh đã quên mắt, nhưng cô vẫn thấy khẩn trương , thấy kinh hoảng.

Trong bóng đêm, đôi mắt dưới lớp kính cận của Diệp Như Hề sáng ngời, như là nhìn thây sao trời rực rỡ.

Tạ Trì Thành từ phòng bao đi ra vô thức cảm giác được một trận buồn bực, nên anh trực tiếp bỏ mặc đám bạn hợp tác làm ăn ở lại, tự mình ra ngoài.

Anh tới gần bên cửa sổ, đốt một điếu thuốc, hương vị nicotin khiến cơn buồn bực giảm bớt đi rất nhiều.

Mức độ nghiện thuốc lá của anh trong một năm qua đã tăng thêm rất nhiều, trên người luôn là mang theo mùi nicotin nhàn nhạt, chuyện này càng khiến anh thêm trưởng thành hơn, mặt mày mang theo lạnh nhạt như mặc kệ thời gian trôi, thản nhiên đối diện với tất cả.

Diệp Như Hề chưa bao giờ nhìn thấy anh như vậy.

Vừa quen thuộc lại xa lạ.

Anh đứng một hồi, ánh đèn tối tăm mò nhạt chiếu rọi lên một bên sườn mặt, nhiễm một tầng cô đơn, khuôn mặt tuần tú kia có thêm vài phần lạnh nhạt mặc thế sự.

Ánh lửa từ điều thuốc rực sáng trong đêm tối, anh hút cũng không nhiều, chỉ kẹp điều thuốc giữa hai ngón tay, ánh mắt nhìn vê phía ngoài cửa số.

Anh như vậy, khiến tim người ta đập thình thịch.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 810


Chương 810

Mà khi Diệp Như Hề nhìn thấy hai vạt tóc trắng kia thì ngây ngắn cả người.

Giữa những vạt tóc đen, những sợi tóc bạc kia nôi bật rõ ràng.

Anh…… Đã xảy ra chuyện gì?

Diệp Như Hề khẽ hé miệng, lại nhắm lại, khóe môi tràn ra một nụ cười khổ, hiện tại cô và anh đã không còn quan hệ gì nữa.

Không nên nhiều chuyện.

Cứ như vậy lẳng lặng như người xa lạ thôi.

Tạ Trì Thành dụi tắt điều thuốc, ném vào thùng rác bên cạnh, đang chuẩn bị lấy xe trở về nhà, mới vừa xoay người, liếc mắt thấy được bóng người nhỏ xinh đứng trong bóng tối kia.

“Rớt đồ rồi.”

Anh nhàn nhạt nói.

Diệp Như Hề bị giọng nói của anh dọa sợ, vội vàng cúi đâu xuông nhìn xem, bởi vì động tác quá mạnh, mắt kính không cẩn thận cũng rót theo Cô cuồng quít ngắng đầu lên, vừa lúc đụng phải ánh mắt Tạ Trì Thành.

Tạ Trì Thành vốn dĩ đã muốn rời đi nhưng không hiểu sao bước chân lại không xê xịch.

Đó là một đôi mắt như thế nào?

Ở trong đêm đen, sinh động như thật, chứa đựng những tia sáng nho nhỏ, đôi mắt mang theo hoảng loạn, trong suốt như thỏ nhỏ , khi cô ngước lên nhìn bạn, bản thân sẽ không tự chủ được mà bị hắp dẫn qua đó, hàng mi cong vút run rấy, cô cúi đầu, không dám đối diện.

Rõ ràng là một khuôn mặt bình thường không quá đặc sác, lại nhờ một đôi mất như vậy mà trở nên sinh động.

“Cảm ơn anh.”

Diệp Như Hề nhặt mắt kính lên đeo vào, còn nhặt lên chùm chìa khóa vừa bị rơi trên mặt đắt.

Tạ Trì Thành thấy cô lại đeo mắt kính vào, đôi mắt đẹp lại bị che giấu rồi, trong lòng cảm thấy mắt mát một cách kỳ lạ.

Nhưng anh không để ở trong lòng, xoay người liên rời đi.

Tới khi anh đi rồi, Lữ Nhu mới đi ra, sắc mặt quỷ dị, đôi mắt lóe lóe, nói: “Cô quen biết người đàn ông anh tuân vừa rời đi à?”

Vẻ mặt Diệp Như Hề tự nhiên nói: “Không quen biết. Anh ta có lòng tốt thấy tôi rớt đồ, nhắc nhở tôi một chút.”

Lữ Nhu lộ ra ý tứ ˆ vốn nên như thế nói: “Tôi nói rồi mà, sao cô có thể quen biết người đàn ông đẳng cấp như vậy được.”

Nghe thấy những lời này, Diệp Như Hệ nhíu mày, lạnh lùng nói: ,Không có chuyện gì nữa thì tôi đi vê trước.”

Dút lời, cũng không đợi cô ta, trực tiếp trở vê.

Lữ Nhu sợ ngây người, tính cách bánh bao mêm cũng sẽ có lúc cứng răn à?

“Tô Tây! Cô đứng lại! Cô vừa nói chuyện kiểu gì thê hải”

Diệp Như Hề lười đi để ý, loại đồng nghiệp này, cô đã không muôn ứng phó rôi.

Phòng vệ sinh cách phòng của bọn họ cũng một đoạn, phải đi qua khu ghê ngôi Lữ Nhu đuổi theo phía sau, còn không chịu để yên mà lớn tiếng trách măng kêu gọi, Diệp Như Hề đành phải nhệnh hơn bước chân.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 811


Chương 811

Lữ Nhu bực bội, duỗi ra tay, trực tiếp đây cô một cái, lực cũng rât mạnh, “Cô là cái thá gì mà làm lơ người khác chứ?!”

Diệp Như Hề không nghĩ tới cô ta sẽ ra tay, bị đầy một cái tới lảo đảo, theo bản năng tay chống vào cánh cửa bên cạnh, nhưng không dự đoán được cánh cửa kia lại không đóng, trực tiêp mở ra.

Thời điểm sắp bị té ngã, Diệp Như Hê dứt khoát vươn tay túm lây Lữ Nhụ đang tỏ vẻ đắc ý hả hê, còn lây cô ta làm đệm lót, trực tiếp đè lên thật mạnh.

“AI”

Tiếng hét thảm thiết phá hỏng bầu không khí lạnh lẽếo trong phòng bao.

“Tô Tây!! Cô làm cái gì thế hả!!! Mẹ nói”

Diệp Như Hề không để ý tới, bò dậy từ trên người cô ta, không bị một chút va chạm nào, ngắng đầu vừa thấy, lại đối diện với bao nhiêu ánh mắt có kinh ngạc lân thích thú..

“Ngại quá, quấy rầy rồi.”

Diệp Như Hề xin lỗi, liền chuẩn bị rời đi, nhưng chợt bị, một đôi mắt sắc bén khóa chất, cô ngắn người, theo tầm mắt nhìn qua, lại thây người đàn ông ngồi ở góc khuất nhất kia.

Là Tạ Trì Thành.

Mười phút trước bọn họ vừa mới gặp nhau.

Mười phút sau, bọn họ lại lần nữa chạm mặt.

Anh ngồi ở một góc khuất nhất, dáng vẻ cứng rắn lạnh lùng kia hoàn toàn tương phản với không khí hoa lệ vàng son của phòng bao, anh tự do ở bên ngoài, dùng đôi mắt lạnh lùng đối đãi.

Trong khoảnh khắc đó Diệp Như Hề cứng đờ người, đầu óc trồng rỗng, không biết nên có phản ứng thê nào.

Tạ Trì Thành vốn dĩ đang vô cảm ngồi trên sô pha, tư thế tùy ý lười biếng, giờ trực tiếp. ngôi lại ngay ngắn, đôi tay chống căm, ánh mặt mang theo một tia hứng thú dạt dào nhìn cô.

Lần thứ hai gặp mặt. Là có tình sao.

Diệp Như Hề không biết anh đang suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy khi bản thân bị ánh mắt anh theo dõi, loại cảm giác quen thuộc tự nhiên dẫn dâng lên.

“Này, đồ xấu xí, còn chưa cút đi?”

Có người mở miệng, ánh mắt tràn đầy khinh thường, trực tiếp xem bọn họ là đám phụ nữ có ý xâu tiếp cận, cũng không biết sao có thê biệt bọn họ ở chỗ này, ý đồ dùng tiết mục cũ rích như vậy trà trộn vào đây.

Lữ Nhu vốn dĩ còn cảm thây kích động không thôi vì tự nhiên đâm bừa lại tiên vào căn phòng toàn là cao phú soái, giờ trực tiệp bị những lời này dội cho một chậu nước lạnh.

“Anh nói ai là đồ xấu xí!”

Cuộc đời Lữ Nhu căm hận nhật là người khác nói cô ta xâu, cô ta từ nhỏ đã lớn lên khó coi, vận luôn có người nói cô ta xấu, cô ta liều mạng đọc sách, thi đậu vào trường đại học tốt, một đường tốt nghiệp, vượt năm ải, chém sáu tướng, vào công ty này, vốn dĩ nghĩ cuộc đời sẽ thay đổi.

Kết quả cô ta vẫn là người xấu nhất công ty! Nhưng điểm này, ai cũng không thê nói! Còn có người xâu hơn cô ta cơ mà!

“Ai đáp lại thì đang nói người đó, còn không mau cút đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 812


Chương 812

Người nói chuyện chỉ sợ hai đứa con gái xâu xí này làm hỏng tâm trạng của Tạ Thiêu, bữa tụ tập hôm nay là bọn họ cô ý tổ chức, mục đích chính là muôn lôi kéo quan hệ, nếu như bị hai đứa xâu xí này phá hủy, bọn họ sẽ hối hận chết mắt thôi!

Lữ Nhu đứng lên, tức giận chỉ vào bọn họ mà chửi âm lên: “Các người.

nói mây lời khốn kiếp gì vậy! Anh nói ai xấu? Tôi xấu chỗ nào? A? Các người ‹ đắc ý cái gì, còn không phải cầm tiền cha mẹ cho rồi đứng chỗ này khoe khoang hay sao? Có tư cách gì mà ghét bỏ người khác chứ!”

Một câu này trực tiếp đắc tội tất cả những người khác trong phòng.

Mỗi người. đều có xuất thân nhà thế gia, căn bản không phải con cháu thế hệ phú nhị đại ăn chơi trác táng, ai cũng được trưởng thành trong môi trường giáo dục nghiêm khắc từ nhỏ, thừa nhận áp lực còn lớn hơn người bình thường rất nhiều, dù sao cha mẹ bọn họ cũng không chỉ có một đứa con.

Hiện tại lại bị một đứa con gái xấu xí không biết chui từ đâu ra, chỉ thằng vào mũi mà mắng, trong lúc nhất thời đều tức không nỏi nên lời.

Lữ Nhu thấy dáng vẻ cả đám đều ngạc nhiên, trong lòng tràn đầy đắc ý, tự cảm thây bản thân nói đúng, lại há miệng nói nói: “Như thế nào? Chột dạ sao? Các người dám nói mỗi xu tiền mình tiêu là do bản thân kiếm được không? Tôi khác với máy người, tôi dựa vào nỗ lực mà có được tất cải Các người có tư cách gì nói tôi xấu?”

Khả năng kiếm tiền có liên quan gì tới chuyện xâu xí sao?

Lần đầu tiên Diệp Như Hề cảm thấy, đồng nghiệp của mình sợ không phải chỉ là đầu óc có vân đề, không, hoặc là cô ta đã xem quá nhiều phim thần tượng tiêu thuyết ngôn tình rồi . đúng không? Còn cho bản thân là nữ chính, nói ra máy lời mất não như vậy?

Cái khác không nói, chính mắt Diệp Như Hề đã chứng kiến dáng vẻ Tạ Trì Thành làm việc nghiêm túc đến mức nào, thường xuyên thức trăng đêm trong thư phòng.

Nói như vậy, quả thực là đang nhục nhã họ.

Nếu còn tiếp tục ở lại, mặt mũi của cô cũng bị mắt hết.

Diệp Như Hề không muốn xen vào cũng phải xen, trực tiếp bắt lấy tay Lữ Nhu, muôn túm cô ta ra ngoài, “Xin lỗi, chúng tôi đã quấy rầy! Hiện tại liền đi Lữ Nhu đang nói rất hồ hởi, còn bùng lên ý chí chiên đầu mãnh liệt, bất chợt bị tím đi thì đương nhiên không c chịu, ồn ào nói: “Tô Tây! Cô làm gì thé!

Buông tay! Tôi bảo cô buông tay có nghe thây không!”

Ngay lúc Diệp Như Hề chuẩn bị đầy cửa ra ngoại, một giọng nói lạnh nhạt truyền tới.

“Đứng lại.”

Tức khắc, bàu không khí trong phòng bao đã thay đồi.

Đám người còn lại trực tiếp nhìn về phía Tạ thiêu.

Thân mình Diệp Như Hề cứng đò, đang muôn đây nhanh tốc độ rời đi, cửa lập tức bị một người đứng gân đó đóng lại.

“Tạ thiếu bảo cô đứng lại đó.”

Lữ Nhu cũng nhìn qua, thấy là người đàn ông anh tuần vừa rồi, tức khắc trong lòng vui vẻ, lập tức mạnh mẽ thoát khỏi trói buộc của Diệp l Như Hè , tức giận nói: “Cô được lắm, Tô Tây! Cô năm tôi làm gì!”

Diệp Như Hề thở dài một hơi thật sâu, bình tĩnh nói: “Có thể thả cho tôi rời đi không?”

Cô nói chỉ là ‘ tôi ˆ, mà không phải ‘ chúng tôi ‘, hiển nhiên đã từ bỏ Lữ Nhu.

Tạ Trì Thành cầm lấy ly rượu trên mặt bản, nuốt xuống hơn phân nửa, nói giọng khàn khàn: “Cô, lại đây.”

Anh vươn tay, vẫy vẫy.

Bởi vì Lữ Nhu và Diệp Như Hề đứng chung một chỗ, cho nên phương hướng đều giông nhau, hơn nữa Lữ Nhu đang đứng ở phía Trước nửa bước, cô ta đương nhiên cho ráng đối phương đang nói mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 813


Chương 813

Lữ Nhu không kìm nỗi mà lộ ra gương mặt tươi Cười, sửa sang lại đâu tóc lộn xộn của bản thân, kích động nói: “Anh gọi tôi sao?” Chân đã cât bước muôn đi qua.

Diệp Như Hề nhấp miệng, cúi đầu, thu liễm mắt mát trong mất, cô theo bản năng cắn c*n m** d***.

Khốn kiếp, một năm không gặp, ánh mắt lại kém như vậy à? Loại phụ nữ nào cũng có thê khiến anh chú ý sao?

Diệp Như Hề không kìm nổi mà thấy đau lòng, cô nhéo ngón tay, hận không thể lập tức rời đi.

Tạ Trì Thành khinh miệt cười một tiếng, ° “Không phải nói cô, đồ xấu xí.”

Bước chân Lữ Nhu tạm dừng, sắc mặt cứng đò, tay giơ lên vén vén tóc lập tức dừng lại, cảm thấy vô cùng xâu hỗ và bồi rồi.

Ấy vậy mà Tạ Trì Thành còn bỏ thêm một câu, “Cúi đầu làm gì, mau lại đây.”

Diệp Như Hề đột nhiên ngắng đầu lên, đối diện với đôi mắt Tạ Trì Thành, ánh mắt mang theo kinh ngạc.

“Anh đang gọi tôi?”

“Đúng. Lại đây.”

Diệp Như Hề do dự, cô không muốn qua đó, thậm chí còn lui về phía sau một bước.

Hành động này lập tức khiến khí áp xung quanh Tạ Trì Thành giảm xuống, có hai người rất tinh ý lập tức đứng dậy đi về phía Diệp Như Hê, một trái một phải, trực tiếp bắt lấy Diệp Như Hề, kéo cô đưa tới bên cạnh Tạ Trì Thành ép cô ngôi xuống.

Chợt dựa vào gần như thế, mùi hương quen thuộc trên người xen lẫn hơi thở mùi thuốc lá của anh xông vào mũi, cũng không nông, rât nhẹ, lại bá đạo đến cực điềm, giỗng như trong hô hấp đều là mùi hương của anh.

Cả người Diệp Như Hề cứng đò, tay chân cũng không biết nên đề chỗ nào.

Lữ Nhu bị Sượng trân tại chỗ, như bị tất cả mọi người bỏ qua, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, giống như đang diễn kinh kịch.

Tạ Trì Thành đầy ly rượu trên mặt bàn, đó là ly rượu anh vừa uông dở, còn dư lại hơn một nửa ở bên trong, là loại Vodka có độ cồn mạnh.

Anh nói: “Uống đi.”

Đám người trong phòng bao đều rất kinh ngạc, Tạ thiêu có thói quen ở sạch, ghét nhất là người khác tự tiện động vào đồ của anh, hiện tại lại chủ động đem đưa ly rượu mình từng uỗng đây qua ?

Bọn họ lại lần nữa nhìn nhìn Diệp Như Hề, ánh mắt càng thêm quỷ dị, chẳng lễ Tạ thiếu còn thích loại hình đặc biệt như vậy? Cũng đúng, người xinh đẹp gặp qua không ít, khả năng muôn tìm kiêm cái lạ.

Diệp Như Hề nhìn ly rượu kia, nhíu mày nói: “Tôi không uông rượu.”

“Uống đi.”

Anh lấy ra một tắm thẻ, nhét dưới ly rượu.

Không ít người lúc thấy đó là một tám thẻ đơn, sắc mặt đều thay đổi, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Một lần ra tay…… Đã không thể dùng từ hào phóng để hình dung.

Là điên rồi!

Rất nhiều người đều muốn trực tiếp uống hết nửa ly rượu kia, bắt được thẻ đen Diệp Như Hề càng thêm khó chịu, nhìn về phía Tạ Trì Thành, thấy đuôi mắt anh hồng hồng, hiển nhiên là có một tia men say.

Diệp Nhự Hè rất kiên quyết, “Tôi không uông.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 814


Chương 814

Tạ Trì Thành nâng mắt nhìn cô, bỗng nhiên kéo lây mắt kính cô ra.

“Này! Anh làm gì thế!”

Diệp Như Hề muôn đoạt lại mất kính của mình, không có mắt kính che đậy, CÔ có chút bất an, không dám trực tiếp đối diện với ánh mắt Tạ Trì Thành.

Mắt kính này giống như lớp ngụy trang của cô vậy.

Tạ Trì Thành trực tiếp bật ra một chữ: “Xáu.”

“Anhl”

Đám người lúc này mới phát hiện, người phụ nữ này cũng không xấu xí lạm e Ít nhất, có đôi mắt thật sự rất đẹp.

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, “Không uông à?”

“Không uống! Anh trả lại mắt kính cho tôi!”

Trong vô thức, giọng cô có vẻ xấu hỗ và buôn bực.

Đám người cùng hít sâu một hơi, đây vẫn là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy có người dám tỏ thái độ với Tạ thiểu như Vậy.

Sau khi Tạ thiếu tỉnh lại từ tai nạn xe cô một năm trước, tính tình thay đổi rất lớn, so với vẻ cao cao tại thượng khinh thường trước kia, hiện tại chính là có chấp tới bắt thường, tâm tình khó đoán Thất thường, không ai dám l* m*ng trước mặt anh.

Đặc biệt là sau khi họ Tạ sụp. đồ, cái tên Tạ Trì Thành tồn tại như ác mạ trong toàn Đề Đô, bọn họ không hề gọi anh là giám đốc Tạ nữa, mà luôn xưng một tiêng Tạ thiếu.

Tạ Trì Thành lại thả thêm một tắm thẻ, liềm liêm môi dưới, nói giọng khàn khàn: “Hai tắm thẻ, một trăm triệu, uông không?”

Xung quanh đồng loạt hít vào máy hơi, mắt ai cũng trợn tròn.

Lữ Nhu cũng đang mở to mắt, cảm thấy người này đúng là điên rồi, đang nói giỡn đúng không? Nhưng tỪ †rong mắt những người đàn ông xung quanh, cô ta biệt được thân phận và địa vị của người đàn ông này không đơn giản, như vậy…… lời anh ta nói có khả năng là sự thật.

Ả Tô Tây này rốt cuộc là có vận may gì thế?! Lữ Nhu ghen ghét tới sắp phát điên rồi, hận không thê đề bản thân thay thể.

Con tức giận của Diệp Như Hề chậm rãi giảm xuống, cô dùng loại ánh mắt xa lạ nhìn Tạ Trì Thành, bỗng nhiên nói: “Anh thích dùng phương thức như vậy đề nói chuyện à?”

Tạ Trì Thành cười nhạt, “Vậy cô thích dùng phương thức gì?”

Diệp Như Hề hỏi lại: “Anh có lái xe tới không?”

Đề tài chuyển biến quá nhanh, Tạ Trì Thành khó có dịp thất thần.

“Lái xe tới không? Tôi đang hỏi anh đó.”

“Có”

“Được, tôi lái xe, đứng lên.”

“Hả?”

“Uống rượu không lái xe, lái xe không uôỐng rượu, đừng ở chỗ này uống say rồi phát điền.”

“Ò”

Anh khẽ cười một tiếng, nửa ly rượu kia giỗng như có tác dụng rôi, .không, là bị tia sáng lộng lẫy trong mắt cô làm cho chao đảo.

Vậy mà anh thật sự đã đứng lên, lấy chìa khóa từ trong túi áo ném cho cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 815


Chương 815

“Đi thôi.”

Sự tình chuyên biến quá nhanh, đám người đêu ngân ra, mãt thấy Tạ thiếu thật sự đã muôn theo người phụ nữ kia rời đi, tắt cả bọn họ đều đứng lên, cũng muốn đi theo sau.

Vô nghĩa, chính chủ đều đã đi rồi, bọn họ còn ở lại nơi này làm cái gì?

Hơn nữa bọn họ đều rất tò mò, đợi lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ người phụ nữ này thật sự có lá gan lái xe của Tạ thiểu sao?

Lữ Nhu đứng ngân ra tại chỗ, trơ mắt nhìn bọn họ đi rồi, bản thân lại chẳng có ai thèm liếc mắt tới, cô ta tức tới phát điên, cô cam lòng cứ như thế bị bỏ lại, cho nên cắn răng rồi dậm chân mây cái, trực tiêp da mặt dày đi theo đám người.

Đoàn người trực tiếp đi tới bãi đỗ xe.

Diệp Như Hề ấn chìa khóa xe, thấy được chiếc xe đặt ở vị trí tốt nhất kia.

Aston Martin phiên bản giới hạn, nổi danh bởi động cơ mạnh mẽ bậc nhát.

Cô gật đầu, nói: “Lên xe.”

Tạ Trì Thành đứng phía sau cô, hai tay đặt ở túi quân, môi mỏng khẽ mắp máy, “Cô chở tôi?”

“Đúng vậy, đừng dài dòng, không dám lên xe sao?”

Dứút lời, Diệp Như Hề tiến về phía trước, ngôi lên xe, ghế phó lái cũng.

được mở ra, Tạ Trì Thành cùng ngôi vào.

Đám công tử thế gia còn lại thấy một màn này đêu sợ ngây người, càng thêm tò mò, sôi nồi leo lên siêu xe của bản thân, dự định sẽ bám theo hóng chuyện.

Diệp Như Hề làm quen với vị trí ghế lái một chút, sau đó cột hết tóc lên, thắt chặt dây an toàn rồi nói “Ngồi vững.”

Hứng thú trong mắt Tạ Trì Thành càng cao, anh rất ít khi sinh ra cảm giác vui vẻ như vậy, vui vẻ…… Tựa như hư ảo.

Anh muốn buông thả bản thân ở trong không gian hư ảo này.

“Được.”

Gần như ngay giây phút anh thắt dây an toàn xong, Diệp Như Hề trực tiếp nhắn ga, tiếng động cơ siêu xe rít, gào, nháy mắt khiến bãi đỗ xe ngầm như bùng nô, tiếng động cơ mạnh mẽ tuyên bô thân phận đăng cấp của nó.

Dưới bãi đỗ xe nhỏ hẹp, chiếc siêu xe trực tiếc chuyên cua ở lỗi rẽ rồi chạy về phía cửa ra vào, đám người đi siêu xe phía sau đều dừng lại.

Đám người: Mẹ nó! Cô gái này ngầu thật đây!

Con xe Aston Martin vút nhanh vệ phía đường quốc lộ, tiêng động cơ _ gâm vang suôt quãng đường, từ quôc lộ rế qua có một con đường, xe cộ đi lại rất ít, vào giờ này gân như không có xe nào lưu thông.

Mắt Diệp Như Hề nhìn thẳng phía trước, chân ga dẫm thật sự rất mạnh, cảnh vật BẠN ngoài cửa số lướt qua vùn vụt.

Tóc độ xe còn đang không ngừng tăng cao.

Đám siêu xe phía sau dân dân bị bỏ lại, theo không kịp, trong lòng đang quặn thắt, tốc độ như vậy dùng tới hai từ đua xe còn không đủ, đây quả thực chính là đua công thức F1 mài! Người phụ nữ kia xem nơi này trở thành đường đua sao?!

Còn nữa, Tạ thiếu còn đang ngồi trên ghế phó lái đó! Lỡ như Tạ thiêu xảy ra chuyện gì, tên thủ hạ điên .cuông Tần Phong của anh ta sẽ không bỏ qua cho bât cứ kẻ nào!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 816


Chương 816

Rất nhiều đám công tử thế gia đều bắt đầu khẩn trương sốt ruột, thậm chí còn chuẩn bị gọi điện thoại cho cấp cứu bất cứ lúc nào.

Xe nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, càng lúc càng tới gân khúc cong hình chữ U kia.

Những chiếc xe phía sau đều đã giảm tốc độ, trơ mắt nhìn chiếc Aston Martin còn đang tăng tốc về phía trước.

Giữa đêm tối chọt vang lên tiếng phanh xe sắc lẹm.

Chỉ thấy cái bóng màu bạc dùng tư thế không thể tưởng tượng được, quay nhanh qua khúc cua, bóng dáng ngầu lòi, khí thế kia thật sự khắc sâu trong tâm trí những người được chứng kiến.

Giờ khắc này, bọn họ còn nhớ tới dáng vẻ quê mùa xâu xí của cô gái vừa rôi nữa.

Người phụ nữ này mẹ nó quá ngầu!

Ngâu không chỗ chê!

Chiếc xe bình thường phía sau cũng đột ngột dừng lại, Lữ Nhu cảm thây bản thân thật sự hoa mắt rồi.

Trong mắt Lữ Nhu,Tô Tây chỉ là một người phụ nữ không biệt gì ngoài việc đọc sách, mà hiện tại, người phụ nữ tưởng, như tàm thương kia lại có thê lái chiếc siêu xe đạt tới trạng thái như Vậy.

Là cô ta hoa mắt đúng không Đúng, là do cô ta bị hoa mắt thôi.

Sau khi qua khúc cua, Diệp Như Hà bắt đầu là tốc độ, không hề tăng tốc như lúc đâu nữa.

Nhưng mà đúng lúc này, phía sau truyền đến hai tiếng động cơ gầm rú, xuyên qua kính chiêu hậu vừa thây, không biết từ nơi nào chạy ra hai chiệc xe đua đột ngột xuât hiện, còn kiêu ngạo rú lên vài tiếng.

Diệp Như Hề vốn dĩ chỉ muôn cảnh cáo Tạ Trì Thành một chút, uông rượu xong thê nhưng còn dám lái m=.

hiện tại, tỉnh hiệu thẳng của cô bị k*ch th*ch, hoặc là nói, từ khoảnh khắc cô nhìn thầy Tạ Trì Thành , cô đã mắt đi bình tĩnh rôi.

Cho nên cô lựa chọn một phương thức khác để phát tiết.

Cô khẽ quay đầu, nói: “Sợ không?”

Tạ Trì Thành nhéch khóe môi, nói: “Đừng để thua.”

Diệp Như Hề cũng cười, “Biết rồi.”

Vốn dĩ tốc độ đang chậm lại chợt nhanh hơn, tiếng động cơ gầm rú cực hạn.

Đây là ý tứ muốn nghênh chiến Ở Anh quốc một năm, Diệp Như Hề có thêm một sở thích đặc biệt, đó chính là đua xe.

Cô là người vốn đã dãy dụa trong ranh giới sinh tử không biết bao nhiêu lần, nêu không biết còn sông được bao lâu, vậy càng thêm buông thả đi.

Cũng đúng là vì suy nghĩ này, cô chơi đua xe rât giỏi, cô tìm được cảm giác bản thân còn sống nhờ tốc độ, tuy.

rằng Hứa lão phu nhận rất lo lãng về chuyện này, nhưng vẫn bỏ sô tiên lớn mua lại đường đua xe và dàn siêu xe , giao cho Diệp Như Hề.

Một người đã không còn sợ chết, mới có thê chơi đùa với tốc độ tới cực hạn.

Tạ Trì Thành đã từng mang theo cô trải nghiệm một cuộc đua xe cấp tốc, mà hiện tại, cô mang theo anh trải nghiệm cảm giác như đang trôi dạt trong không gian này.

Cảm xúc này, chạm vào là nỗ ngay.

Diệp Như Hề hoàn toàn buông thả chính mình, cô không ngừng táng tốc, hai chiếc xe đã tiếp cận hai bên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 817


Chương 817

Đoàn người quần chúng phía sau hoàn toàn đuôi không kịp, hoặc là nói, bọn họ không dám đuổi theo.

Với kiểu tốc độ này đã muốn bốc cháy động cơ rôi, chỉ xảy ra một chút sai lâm, lập tức sẽ là cảnh tượng xe nổ người tan xác.

Bọn họ đồng loạt dừng lại.

“Điên rồi à…… Mẹ nó tôi quá phục!

Nhìn tốc độ kia kìa! Linh hồn nhỏ bé của tôi cũng bay mắt thôi!”

“Tôi còn không so được với một người phụ nữ] Vẫn là Ta thiếu có đôi mất tỉnh tường, từ hôm nay trở đi, tôi nhận cô ây làm chị!”

“Đừng nói là chị, là mẹ đêu được!

Trước kia tôi nghe nói con đường này vân có vài người thường xuyên chơi đua xe, hai chiếc xe phía sau hẳn là những người đó đúng không? Thật muôn biêt kêt quải”

“Đi! Tôi biết đích đến là đỉnh núi, chúng ta đi qua từ bên kia, lên đến đỉnh núi chời”

Đám người đều hưởng ứng, cùng đi l*n đ*nh núi chờ.

Quả nhiên, trên đỉnh núi còn dừng vài chiếc = đùa, tụ tập một nhóm nhỏ, tắt cả đều là nhân vật trong giới thượng lưu, mọi người dù nhiêu dù ít cũng từng nghe qua tên tuổi đối phương, từng người cùng nhau chào hỏi.

“Tôi vừa mới nghe được tiếng động cơ, là người của các người à? Ai đang lái vậy?”

Những người đi theo Tạ Trì Thành đều lộ ra đủ loại sắc mặt phức tạp.

“Là,Tạ thiếu……”

“Tạ thiếu?! Là vị Tạ thiếu kia 4?!”

“Vô nghĩa, còn có thể có vị Tạ thiếu nào nữa?”

“Lợi hại quá! Không nghĩ tới Tạ thiếu lại mãnh liệt như thê! Đêu khiên A Xán và Tứ Tử cảm thầy k*ch th*ch mà chạy xuống khiêu chiên! Hai người bọn họ là người mạnh nhất trong nhóm chúng tôi!”

Nhưng mà, đoàn người mới tới nghe thây được lời này lại không hề trả lời, dù sao…… Tuy răng Tạ thiêu ngôi trong cái xe kia, nhưng, người lái xe cũng không phải là Tạ thiêu đâu!

Tuy nhiên giờ khắc này, bọn họ đều trở nên ăn ý, không một ai chủ động nói ra sự thật kia, bọn họ rất chờ mong, khi những người này biết được người lái xe là một phụ nữ, sẽ có biểu cảm thế nào nhỉ?

Cho nên bọn họ nhịn xuống, nhẫn nhịn rất vất vả, ai nây đều ngóng dài cổ để chờ xem.

Tiếng động cơ vang lên trong núi cực kỳ rõ ràng, lại càng lúc càng gân.

Lữ Nhu một đường đỉ theo lại đây.

cũng không biết vì sao bản thân còn không đi, còn muôn tự rước lây nhục, đại khái là bởi vì không cam lòng đi?

Không cam lòng bị đánh giá thấp không bằng ả đàn bà kia.

Cho nên, cho dù phải đón nhận ánh mắt xem thường cùng khinh bỉ, cô ta vẫn dừng xe ở một góc, xuông xe theo họ tới chòi nghỉ chân.

Cuối cùng, đã thấy bóng dáng ba chiếc xe.

Khi bọn họ chuẩn bị lướt qua khúc cua cuôi cùng.

Qua khúc cua này là một đoạn đường thẳng tấp, sau đó chính là điểm cuối.

Cho nên, khúc cua này là mấu chốt quan trọng nhất.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 818


Chương 818

Gần, gần, càng gần, ba chiếc xe gần như đang chạy song song.

Chiếc Aston Martin màu bạc ở giữa hấp dẫn ánh nhìn của mọi người nhất, nhưng hai chiếc xe sát bên trái phải, không hề có dấu hiệu nhún nhường chút nào.

Bên trong xe, Diệp Như Hề tập trung tỉnh thân cao độ, tât cả âm thanh quanh tai cô đều biến mắt, trước mắt, chỉ khúc cua càng lúc càng gân kia.

Gần, gần hơn nữa.

Ở thời điểm cuối cùng, cô liếc mắt nhìn qua người bên cạnh.

Trong bóng đêm lập lòe, sườn mặt Tạ Trì Thành phủ đen tôi không rõ, ánh mắt lạnh nhạt của anh không hề Sợ hãi chút nào, như là hoàn toàn không thèm để ý sống chết của mình đang, năm trong tay lái của cô, anh cứ ngôi ở nơi đó, lại dường như cũng không còn quyền luyên nhân gian.

Tại khoảnh khắc đó, Diệp Như Hề thấy sợ hãi.

Ở thời điểm mắu chốt, cô buông ng chân ga, tốc độ chợt giảm xuống, h chiếc xe bên cạnh lập tức vượt đai để lại cho cô hai cái đuôi xe lao như bay.

Thua.

Nhưng, cô lại sinh ra một cảm giác thỏa mãn quỷ dị.

Xe qua khúc cua, dừng lại ở điểm đích.

Gần như tất cả mọi người đều thầy Aston Martin ở thời điểm cuôi cùng đi chậm lại, đó không phải sai lầm, mà như là cô ý.

Hai chiếc xe khác đã về tới đích, giờ phút này người ở trong đều xuống xe, chờ bọn họ.

Đặc biệt là tay lái đứng đầu. Tống Xán, lúc này lại không có cảm giác thắng lợi mà cảm thây như vừa chịu nhục nhã, sắc mặt không được tốt lắm.

Khi Aston Martin vừa dừng lại, Tống Xán đã trực tiếp tiền lên, gỗ gõ cửa xe, nói: “Tạ thiêu, anh khinh thường tôi tới mức đó sao?”

Nhưng mà, sau khi cửa sổ xe phía ghê lái mở xuông, lộ ra lại là một khuôn mặt bình thường không chút đặc sắc.

Quan trọng là người này, không phải Tạ thiêu.

Khi Diệp Như Hề bước xuống xe, gân nh” tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, những ánh mắt đó phân lớn đều là kinh ngạc cùng khó tin, thậm chí còn có người không muốn tiếp nhận sự thật trước mắt.

Phụ nữ2 Sao lại có thể là một phụ nữ?!

Chuyện này thật sự quá sức tưởng.

tượng! Phải biết răng con đường này có hệ số nguy hiểm rất cao, có thê lái xe thành thục như ‘ vậy, tuyệt đối đều là cao thủ, ngay cả chính bọn họ cũng không thê làm được, càng đừng nói tói một người phụ nữ.

Chuyện này cũng đồng nghĩa là, bọn họ còn không thê sánh được với một người phụ nữ.

Rất nhiều người đều không thẻ tiếp thu sự thật này.

Không phải nói là Tạ thiếu đang ở trong xe sao?

Nhưng mà, ngay sau đó, phía cửa xe phó lái cũng có người đi xuông, bọn họ tức khắc đều thu liễm những ánh mắt khinh thường bắt mãn vừa rồi.

Diệp Như Hề cũng đi theo xuống xe, nói: “Các người lái rất tuyệt.”

Diệp Như Hề khen ngợi chân thành, dù sao vừa rôi cô .cũng chơi rất tận hứng, cho dù cuối cùng cô đã thu tay lại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 819


Chương 819

Nhưng mà Tống Xán lại không hề vui sướng khi được khen, sắc mặt anh ta âm trầm, nói: “Cô nhường tôi?”

Ai nấy đều thấy được, ở khúc cua cuồi cùng kia, là cô cô ý.

Diệp Như Hề cũng không có giả mù sa mưa phủ nhận, mà chỉ cười nói: “Dù sao người ngồi bên cạnh cũng là Tạ thiếu, trong lòng tôi có chút sợ hãi.”

Tổng Xán cũng nghẹn họng, nửa câu phản bác cũng không thê nói ra, cô nói ra lý do, liên có vẻ giỗng như bản thân rất muốn đầy Tạ thiếu rơi vào tình trạng nguy hiệm vậy.

Cuối cùng Tống Xán chỉ có thể nói: “Chúng ta lại chạy một lân nữa.”

Diệp Như Hề lắc đầu, từ chối, “Không được, xe này không phải của tôi, tiếp tục đua nữa sẽ cháy động cơ mật.”

Diệp Như Hề nói không sai, động cơ đã bị đốt nóng nghiêm trọng, cho dù Aston Martin có tính năng tôt thế nào, cũng không phải xe đua chân chính, so không được.

Nguyên nhân chính là như thế, Tống Xân mới cảm thấy bản thân đã chịu vũ nhục, xe anh ta đã được cải tiến để đua xe, bản thân vẫn luôn là vua xe ở khu vực này, không nghĩ tới có một ngày thiếu chút nữa thất bại dưới tay một người phụ nữ.

Một con xe chưa từng được nâng cập, dưới tình huống ghê phó lái còn có người, thật ra anh ta đã thua, nêu không anh ta sẽ không đưa ra yêu câu muôn đua một lần nữa.

Nhưng mà hiện tại, cũng không ai dám đưa ra thêm yêu câu.

Ở trước mặt Tạ thiếu, không một ai dám l* m*ng manh động.

Nhưng Tống Xán lại không cam lòng, rât rât không cam lòng cúi đầu trước Tạ Trì Thành, liền nói: “Tôi nghĩ, Tạ thiếu hẳn là không ngại xe mình bị cháy động cơ đâu.”

Dựa theo tài lực của Tạ Trì Thành, đừng nói là một chiếc xe, cho dù có là mười chiếc, một trăm chiếc cháy nỗ cũng không đáng để xót.

Diệp Như Hề vừa định tiếp tục từ chối, tỏ vẻ bản thân không muốn lái xe, liền nghe thấy Tạ Trì Thành nói: “Tôi đua Với cậu.

Diệp Như Hề không chút nghĩ ngợi nói thẳng: “Không được! Anh không thể lái xe! Anh đã uống rượu!”

Tạ Trì Thành cũng không thèm đê ý điểm này, trực tiệp đi vòng qua phía ghề lái, lúc chuẩn bị kéo ra cửa xe ghê điều khiến, bị Diệp Như Hề đột nhiên kéo trở về.

“Tôi nói không được!”

Diệp Như Hề cố chấp nói.

Giờ khắc này, cả đám người đều ngừng thở.

Bọn họ sớm đã trải nghiệm qua thái độ người phụ nữ này đôi với Tạ Thiếu can đảm tới mức nào, không nghĩ tới, lá gan cô còn lớn như Vậy.

Hiện tại, bọn họ đang chờ Tạ thiêu đưa ra trừng phạt với người không biết trời cao đất dày kia, thậm chí còn đang nghĩ có nên xin xỏ cho cô không, dù sao người phụ nữ có kỹ thật lái xe như vậy vốn rất hiếm.

Nhưng mà chuyện hiến bọn họ mở rộng tâm mất chính là, Tạ Trì Thành cũng không hè tức giận, chỉ lẳng lặng nhìn cô một hồi, sau đó lại lấy ra điều thuốc, châm lùa hút.

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô sợ Tạ Trì Thành kiên trì muốn lái xe, mà hiện tại cô căn bản không còn tư cách ngăn cản.

Uống rượu lái xe thật sự rất nguy hiệm, đặc biệt là…… anh đã từng xảy ra tai nạn xe cộ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 820


Chương 820

Diệp Như Hề áp xuống, nội tâm lo lắng, nói: “Tôi phải đi về, anh đừng tự mình lái xe.”

Dứt lời, Diệp Như Hề vội vàng muốn rời đi, nhưng bị Tạ Trì Thành bắt được cổ tay, cô quay đầu lại, giật giật, vân không kéo ra được.

“Lái xe trở về.”

“Không cần.”

“Hoặc là tự lái xe trở về, hoặc là tôi đưa cô đi.”

Diệp Như Hề giãy giụa một chút, cảm thấy anh có khả năng làm. ra hành động này, liền nói: “Được rồi, hôm khác tôi lái xe trả lại cho anh.”

Tạ Trì Thành ném chìa khóa xe cho cô, dụi tắt thuốc rồi lui về phía sau vài bước, gật đầu, ý bảo cô lái đi.

Diệp Như Hề thật sự bắt đắc dĩ, đành mi lái chiếc xe giá trị ngàn vạt trực tiệp lướt đi trước mặt mọi người.

Khi chiếc xe vụt khỏi tầm mắt đám người, tất cả bọn họ còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại cứ như vậy mà đi?

Cứ như vậy mà thả người ta đi mất?

Còn tặng một chiếc xe giá trị lớn như vậy?

Tạ Trì Thành gọi điện thoại, bảo Tần Phong lại đây, sau đó quay đầu lại nói với đảm người Tống Xán: “Đừng đi quấy rầy cô ấy.”

Câu này không phải hỏi ý kiến, mà là một lời cảnh cáo.

Người phụ nữ kia khiến anh cảm thấy vui vẻ trong giây lát, vì để cảm tạ, anh có thê bảo vệ cô.

Tống Xán thẹn quá hóa giận, nắm chặt năm tay nói: “Tạ thiêu, anh đang coi trọng người phụ nữ kia sao?”

“Không liên quan gì tới cậu.”

Tống Xán tức giận đến mức vành mắt đỏ lên, quát to: “Vậy Lan Hinh thì sao? Ảnh có đi thăm cô ấy không?”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Cho nên tôi phải làm cái gì?”

“Anh! Một năm trôi qua, anh từng đi thăm cô ấy chưa? Mệt cho cô ây năm đó còn xả thân cứu anhl”

Tạ Trì Thành bỗng nhiên nói: “Ba trăm triệu.”

“Cái gì?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Tôi đã cho cô ta ba trăm triệu.”

Tống Xán càng tức giận, nói cũng không lựa lời: “Mạng của Tạ thiêu cũng chỉ giá trị ba trăm triệu 22”

“Sai rồi.”

“Cái gì?”

“Tôi của năm đó, không đáng một đồng.”

Một đứa con ngoài dã thú bị người ta ám sát, một đứa nhỏ không có giá trị, không đáng một đồng.

“Cô ta nhận tiền, nên thu lại vẻ mặt ai cũng thiếu nợ cô ta đi thôi.”

Tống Xán đối diện với ánh mắt trào phúng của Tạ Trì Thành thì ngây ngân cả người.

Những lời này có nghĩa là gì?

Dường như sau khi Tạ Trì Thành xảy ra tai nạn xe cộ lần đó, anh ta đã trở nên bắt thường khó dỏ, trực giác nguy hiểm rình rập thế này khiến Tông Xán không dám tiệp tục nói gì nữa.

Cho tới khi Tần Phong tới nơi, Tạ Trì Thành trực tiếp lên xe rời đi, đám người còn ở lại chũng giải tán.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 821


Chương 821

Mà Lữ Nhu cũng không biết đã lén lút lái xe rời đi từ lúc nào.

Diệp Như Hề lái chiếc Aston Martin nHÔNG ngênh trên đường trở vệ khu chung cư của mình.

Mà: dọc theo đường đi, cô đều cảm thầy chính mình bị điên rồi, cô rõ ràng nên tìm cách né tránh Tạ Trì Thành, sao giờ lại càng dây dưa, càng không có cách nào dứt ra được.

Cô đã thấy hồi hận.

Về sau chỉ có thể có gắng tránh đi.

Ngày hôm sau, lúc trở lại công ty đi làm, Diệp Như Hề phát hiện ánh mắt đồng nghiệp nhìn cô rât kỳ quái, còn mang theo tia chế nhạo.

Trong đó có một đông nghiệp nhiệt tình hóng chuyện thì trực tiệp nói với Diệp Như Hề: “Tô Tây, không nghĩ tới cô chơi nhanh gọn như thê, người trẻ tuổi, không tồi nha!”

Diệp Như Hề nhíu mày, nói: “Có chuyện gì thế?”

“Chuyện – tối hôm qua chúng tôi đều đã biệt rôi, đừng ngượng ngùng, người trẻ tuôi mà, mọi người đêu hiểu, một đêm vui sướng, thật sự rất tuyệt diệu.”

Cuối cùng, dưới sự truy hỏi không thôi của Diệp Như Hề, đối phương đã cho cô biệt mọi chuyện rốt cuộc là thế nào.

Thì ra, tối hôm qua sau khi bọn họ rời đi, Lữ Nhu đã ˆ không cần thận ‘ để lộ ra với mọi người trong công ty | chuyện cô cùng người bạn trai mới quen trực tiếp đi tới khách sạn.

Diệp Như Hề trực tiếp đi tới trước bàn làm việc của Lữ Nhu, nói: “Vì sao lại phải bịa đặt?”

Lữ Nhu chẳng hề để ý nói: “Tôi cũng không có bịa đặt.”

“Cô tận mắt nhìn thấy à?”

“Loại chuyện này sao có thể không biết xấu hồ nói ra, rất xin lỗi , tôi cũng chỉ thuận miệng nói một chút.”

Diệp Như Hề thấy thái độ không nói lý lẽ, không chịu nhận sai của Lữ Nhu như vậy thì đã hiệu.

Cô cười cười, nói: “Được, tôi đã biết.”

Cô không tiếp tục nhiều lời, trực tiếp xoay người rời đi.

Lữ Nhu ở phía sau khinh thường bĩu môi, lòng ghen ghét trước đó cũng được xoa dịu đi một chút.

Nhìn xem, chẳng qua cũng chỉ như thế, chỉ là hỗ giây mà thôi.

Lữ Nhu lấy ra di động, đã đăng tin vào vòng bạn bè : Có vài người tri nhân tri diện bắt tri tâm nha.

Thời điểm một ngày làm việc sắp kết thúc, vài người đông nghiệp được gọi tới văn phòng, sau đó mang vẻ mặt hưng phần trở lại.

Lữ Nhu thò lại gần tò mò nói: “Đã xảy ra chuyện gì mà trong mọi người vui thê?”

*Cô có biết gần nhất sắp tổ chức cuộc thi cúp bão tài chính không?”

“Biết. Không phải công ty chúng ta cũng muôn tham gia sao?”

Cúp bão tài chính, tên gọi tắt là Kim Bạo, cũng là một cuộc thi rất nỗi danh ở quốc nội, coi như là một khởi điểm tương đối cao trong ngành, gân như tật cả mọi người đêu sẽ tham gia theo phương thức đoàn đội.

“Đúng vậy! Vừa mới xác định danh sách, có tôi đó!”

Lữ Nhu lập tức kích động đứng lên, nói: “Danh sách đã xác định rồi hả, còn có người nào nữa vậy.”

“Có tôi trong đó không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 822


Chương 822

Thật ra Lữ Nhu rất tự tin, cô ta là nhân viên gạo cội của công ty, hẳn là có tư cách tham gia cuộc thi lớn như Vậy.

Nhưng đồng nghiệp lại lộ ra vẻ mặt khó xử, nói: “Tôi nhìn thoáng qua danh sách, hình như không có tên cô.”

Sắc mặt Lữ Nhu cứng đờ, nói thẳng: “Chuyện này không có khả năng! Có phải cô đã nhìn nhâm rôi không?”

“Thật sự đó, những người được tham gia vừa rôi đều được gọi vào văn phòng.”

Lữ Nhu sốt ruột, lập tức muốn đi tìm người khác hỏi một chút, đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, nói: “Lần này người dân đội là ai thế?”

Theo lý thuyết, công ty người có khả năng dân đội trong công ty đêu được cô ta đánh tiếng tạo quan hệ trước, không có khả năng sẽ loại cô ta ra.

“A, nói đến chuyện này, cô nhất định không thê tưởng được! Người dẫn đội chính là Tô Tây!”

Lữ Nhu ngây ngắn ‹ cả người, cô ta hoang mang, có thế nào cũng không thê ngờ được người dẫn đội sẽ là Tô Tây, rõ ràng chỉ là người mới được điêu tới! Lại còn là lĩnh nhảy dù.

“Lúc ấy tôi cũng sợ ngây người.

Nhưng đây là quyết định của phía trên, chúng ta đành phải phục tùng, nhưng mà vừa rồi Tô Tây có dặn dò qua những việc cân chú ý, trông cũng ra dáng lãm.”

Lữ Nhu đứng ngồi không yên, cô ta do dự một hồi, cuôi cùng căn răng một cái, trực tiếp đi tới văn phòng, tìm được Tô Tây liên nói: “Vì sao tôi lại không thẻ tham gia?”

Diệp Như Hề đang kiểm tra đối chiều danh sách, nghe thầy tiếng nói chuyện mới buông đồ trong tay ra, ngâng đầu nhìn đôi phương rồi nói: “Tôi cảm thấy cô tiếng thích hợp.”

“Tôi có chỗ nào không thích hợp? Có phải cô muốn dùng việc công báo thủ riêng hay không? Sao cô có thể như vậy được! Sao lại không phân biệt công tư như thế được!”

Giọng Lữ Nhu hơi lớn, những người ở ngoài đều đã ngắng đầu lên hóng chuyện.

Lữ Nhu tức đến điên rồi, cô ta chỉ nghĩ là Diệp Như Hề đang cố ý, nếu không tại sao tên cô ta không năm trong danh sách 2 Diệp Như Hề không hề tức giận, cô bình tĩnh thản nhiên nói: “Rất đơn giản, tôi không cho rằng cô đủ năng lực để tham gia.”

¬. 578 “Vì sao tôi lại không đủ năng lực? Tôi tốt nghiệp đại học SI Bằng chứng.

nhận của tôi thu được dày như vậy, cô dựa vào đâu mà nói tôi không có thực lực?”

Nếu như ở ngày thường, Lữ Nhu tuyệt đối sẽ không lớn tiêng gây âm ï như vậy, nhựng cô ta thâm muôn Diệp Như Hề thừa nhận là do cô công tư không phân minh, cho nên cố ý làm loạn mọi chuyện lên.

Diệp Như Hề cong cong khóe môi, chỉ nói: BÙI, đúng, nhưng trừ cái này ra, cô chẳng có cái gì cả, tôi đã nhìn tư liệu của cô, đã vào công ty hai năm, chưa hề độc lập đứng ra mang lại dự án lớn nào, điểm tổng hợp khi tham gia đoàn đội cũng luôn đứng chót, khảo sát kỹ năng mỗi năm một lần cũng không năm trong top đầu.”

Diệp Như Hề rút ra máy tập tư liệu, nói có sách mách có chứng, lại tiễp tục nói: “Đây là danh sách tôi đã định ra, cô thử nhìn xem lý lịch của mây người trong này rồi cân nhắc một chút, tôi xác định tôi không hề lẫn lộn công tư.”

Lữ Nhu chỉ cảm thấy trên mặt nóng l rát, những cuộc thi như vậy trước đây đều không phải là cơ hội chứng minh năng lực cá nhân, bởi vì chỉ cân đoàn đội đạt giải thưởng, toàn bộ người trong đội đêu hưởng chung, vinh quang này, cho nên có một sô người vì giải thưởng, sẽ bỏ ra chút quan hệ đê được xêp vào đội hình.

Nhưng giò Diệp Như Hề lại lựa chọn không lẵng phí bắt cứ một vị trí nào, xác định danh sách gân như bao quát hết tất cả những người ưu tú nhất, không có người nào là bình hoa trang trí đi kèm.

Danh sách như vậy trực tiếp khiến Lữ Nhu không còn lời nào để nói, chỉ cảm thấy xâu hỗ nhục nhã như bị tát vào mặt.
 
Back
Top Dưới