Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 381


Chương 381

Khi phát hiện người phụ nữ kia không có ý tốt tiệp cận, cả nhóm vệ sĩ đã chuân bị kỹ càng, cô ta vừa mới di chuyên thì lập tức bị đè xuông.

Diệp Như Hề nhìn thấy cảnh này, cũng đã đoán được nguyên nhân, nhưng cô không ngờ răng người phụ nữ này lại dám làm như vậy.

Xem ra cô đã sai, đã quá mềm lòng, nêu không có vệ sĩ, lỡ như bọn trẻ xảy ra bất trắc, cô sẽ không có cách nào tha thứ cho chính mình.

Vì vậy lần này, Diệp Như Hề không mở miệng.

Sắc mặt của Tạ Trì Thành rét lạnh, nói: “Nhốt cô ta lại.”

Vệ sĩ lập tức bắt người lôi ¡xuống dưới, mặc kệ cô ta có la lỗi hay không, ngay cả cô con gái nhỏ bên cạnh cũng bị mang đi, nhân viên trên thuyền còn có ý dành ra một phòng trống để canh chừng cô ta.

Toàn bộ quá trình, không ai đặt ra câu hỏi chât vân.

Hành động của người phụ nữ kia đêu thu vào trong mắt của mọi người, nhưng điêu đáng sợ hơn là, thân phận của người đàn ông này là gì?

Mà lại được bảo vệ bởi rât nhiêu vệ sĩ mặc thường phục như vậy.

Tình tiết này trôi qua nhanh chóng, không ai quan tâm, Diệp Như Hề nhìn Tạ Chi Thành một chút, cảm thầy anh sẽ không để người khác đi dễ dàng như vậy.

Sau khi con thuyền đi dạo quanh vịnh Cá Heo một vòng, rồi quay trở vê đất liền. Diệp Như Hề và mẹ của cậu nhóc mập mạp đề lại thông tin liên lạc cho nhau, sau đó họ lập tức tách ra ai về chỗ người đó.

Mà Diệp Như Hề lại trông thấy máy vệ sĩ đây người phụ nữ cùng bé gái bị bịt miệng kia lên một chiêc xe khác và đưa bọn họ đi.

Diệp Như Hề có chút lo lắng nhìn anh một cái, người kia tuy có hơi đáng ghét như ng tội cũng không đáng chết.

Tạ Trì Thành cảm nhận được, nói với cô: “Yên tâm đi.”

Nó có nghĩa là anh sẽ không giết bắt cứ ai.

Diệp Như Hề cảm thây yên tâm hơn, cô không tiếp tục truy hỏi thêm nữa, người kÌa xém chút nữa đã làm tổn thương đến bọn trẻ, chuyện này cô không thể rộng lượng đến bức bỏ qua dễ dàng như vậy được.

Sau khi đưa bọn trẻ về tới biệt thự, cả hai đứa nhóc đều mệt mỏi, nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi trước.

Diệp Như Hề thay quần áo đi xuống, đã nhìn thấy Tạ Trì Thành đang nói chuyện điện thoại, vẻ mặt lãnh đạm dựa người trên ghế SÔ pha, ánh mắt có chút mất hứng, tựa hồ không nghe kỹ trong điện thoại nói cái gì, nhưng thỉnh thoảng anh sẽ thốt ra một âm thanh nhỏ.

Diệp Nhự Hề không quấy rầy, cũng không đến gần, bả vai tựa trên vách tường, yên lặng nhìn anh.

Phải nói Tạ Trì Thành luôn có một sức hút chết người, anh sông có nguyên tắc, có điểm mắấu chốt, thù dai nhưng không liều lĩnh, điềm tĩnh nhưng không thiếu cứng răn, khi thì lạnh lừng làm người khác sợ hãi, khi thì lôi cuôn khiến người khác mê muội.

Diệp Như Hề chạm vào ngực mình.

Muốn không thích Tạ Trì Thành, thật sự quá khó.

Nhưng không thể đề anh biết được, như vậy cô sẽ thua không còn gì cả.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 382


Chương 382

“Em đứng ở đó làm gì thế? Đến đây.”

Diệp Như Hề đi tới theo lời anh, vốn định ngồi vào ghế sô pha bên kia, nhưng dưới ánh mắt áp bức của Mro Trì Thành, cô đành ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh.

“Ngày mai tôi sẽ rời khỏi đảo Cá Mập, Tiêu An và Nhạc Nhạc sẽ ở lại đây với em, ngày mai Lâm Tử Ngang cũng sẽ mang người tới, em không cần đề ý đên cậu ta làm gì, còn nữa, em hãy cảm lấy chiếc điện thoại di động này đi.”

Nói xong, Tạ Trì Thành lấy ra một chiếc điện thoại di động mới tỉnh.

“Có hệ thống định vị vệ tinh, cho dù em đang ở đâu đều có thê kết nối mọi lúc mọi nơi. Ngoài ra, còn có thêm một số tính năng công nghệ mới nhất gận đây nữa. Em có thể nghiên cứu cách sử dụng một chút, sau này dùng cái này đề liên lạc.”

Diệp Như Hề không từ chối, nhận lấy chiêc điện thoại.

Tạ Trì Thành lại nói tiếp: “Tôi đã sắp xếp giáo viên rôi, ngày mai bọn họ cũng sẽ tới đây.”

“Giáo viên của Tiểu An và Nhạc Nhạc sao?”

“Không, là của em.”

Diệp Như Hề ngắn người.

Ánh mắt của Tạ Trì Thành trở nên tính lặng một chút, anh nói: “Người phụ nữ trên thuyên chỉ động tay động chân lung tung, nên chiêu thức kia của em mới hữu dụng, nhưng đối mặt với người luyện võ thật sự, em không có bát cứ cơ hội nào đề phản kháng đâu.”

Diệp Như Hề không phủ nhận rằng cô hoàn toàn không biệt bắt kỳ kỹ năng.

võ thuật nào, nêu có thì cũng chỉ là ở trong tù học được, nó được hình thành sau khi cô nhẫn nhịn , bị đánh đập trong một thời gian dài và đã bộc phát nên vê sau mới học được một Vài kinh nghiệm.

“Giáo viên luyện võ và giáo viên vệ vũ khí sẽ tùy theo tình hình của em mà sắp xếp. Ngoài ra, em có muốn học xong Chương trình học còn đang dang dở không?”

Câu cuối cùng là câu nghi vấn, Diệp Như Hề lập tửc hiểu ra ngay.

Năm đó, khi bị đưa vào làm vật thê tội, cô vẫn chưa hoàn thành xong việc học, đến nay trình độ học vân của cô vẫn còn ở cấp ba.

“Cứ suy nghĩ đi.”

“Vâng.”

Diệp Như Hề không biết phải nói gì, cô chưa từng nghĩ qua, Tạ Trì Thành sẽ cân nhắc tiên hành những việc này.

Sự quan tâm chăm sóc vô tình này là kh*ng b* nhát.

Cô bắt đầu ngẫm lại, cô đã làm quá ít thứ cho anh, làm sao có thể đền đáp được đây?

Cằm cô bị anh nắm lấy, lúc bốn mắt nhìn nhau, Tạ Trì Thành có chút không vui, nói: “Sao lại thất thần vậy?

Ngay cả nói chuyện với tôi em cũng không muôn sao?”

Diệp Như Hề mỉm cười và nói: “Em đang suy nghĩ.”

“Em nghĩ cái gì?”

Cô vừa định nói ra, lại thừa nước đục thả câu, nói: “Lần sau gặp mặt em sẽ nói cho anh biết.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 383


Chương 383

Vẻ mặt Tạ Trì Thành ngưng lại, bỗng nhiên hiểu ý tứ trong câu của cô, khóe môi cong lên, tiền lại gần rồi nói: “Tôi còn chưa đi, em đã nghĩ đến lần gặp mặt tiếp theo rồi à?”

Lần này, Diệp Như Hề không phủ nhận, mà nói rât chân thành: “Đúng .

Nụ cười trên khóe môi của Tạ Trì Thành càng sâu hơn, anh xích lại gân, khẽ hôn lên khóe môi của cô, khàn giọng nói: “Lần này thì sao? Em cảm động rôi à?”

“Ừm, lần này, em rất cảm động.”

Tạ Trì Thành nhịn không được mà nở nụ cười, nói: “Diệp I Như Hề, có ai từng nói em quá mêm lòng chưa.”

Anh buông tay ra, đáp xuống eo CÔ, cưỡng ép ôm người qua, nói: “Tôi sẽ dành chút thời gian quay vê, em không cân lo lắng vê người chụp ảnh, tôi sẽ giải quyêt chuyện đó, nhưng, sau này đừng gặp mặt Lục: Tư Viên nữa.”

Diệp Như Hề thở dài, nói: “Ai cũng có quá khứ, Tạ Trì Thành, anh cứ muôn níu kéo điểm này mãi sao?”

“Đúng vậy, con người của tôi, lòng dạ rât hẹp hòi.”

Diệp Như Hề càng bất lực hơn, nói: “Em cam đoan, giữa chúng em không có chuyện gì cả, mà vụ việc này…anh ây cũng là nạn nhân.”

Người đứng sau quá quỷ quyệt, cũng quá lợi hại, đem Lục Tư Viên liên luy vào chuyện này, còn lừa anh ây một vô nữa.

“Đổi lại người khác thì tôi căn bản sẽ không tin, nhưng còn Lục Tư Viễn thì không được.”

Khuôn mặt của Tạ Trì Thành hơi đen lại, chính vì anh biết quá khứ của Diệp Như Hề và Lục Tư Viễn, nên những bức ảnh kia mới có vẻ chân thật như vậy. Nếu không phải anh tự chủ, mạnh mẽ khống chế lại, anh đã sớm giết người từ lâu rôi.

Tạ Trì Thành lại bỗ sung thêm một câu: “Cậu ta đúng là ngu ngồc, lân này bị người khác. lừa cho một vô cũng nên tỉnh lại rồi. Cậu ta đã gặp : không ít rắc rồi, thân là người thừa kê được xem trọng nhất của nhà họ Lục, 1t Nhữ căn bản không thể giữ nồi cậu ta.”

“Tại sao?”

“Cha của cậu ta không phải là một nhân vật dễ đồi phó, sẽ không để mặc cậu ta tự mình đầu tư kinh doanhcđâu. Lục Thị cũng không phải độc quyên, gốc rê hỗn loạn, muôn chỉnh đôn không phải là chuyện đơn giản.”

Diệp Như Hề nghe thấy trong lời nói của anh mang theo vẻ cười trên nỗi đau của người khác.

“Tương lai, anh ấy sẽ đáp ứng không xuê.”

Em đang vui mừng sao?”

“Đương nhiên.”

Tạ Trì Thành thoải mái ôm lấy eo thon của cô, tư thế lười biếng, nhử đang tận hưởng giây phút thư thái này.

“Trong khoảng thời gian này, đảo Cá Mập sẽ canh giữ rât nghiêm ngặt. Em và bọn trẻ ở đây sẽ an toàn hơn, ngoài ra…”

Tạ Trì Thành chần chừ một lúc, rồi nói: “Đừng đến gần Santa Rolia.”

“Nhà hàng đó sao?”

“Ưm, gân đây người năm quyên của Santa Rolia đã thay đôi. Cô Lăng Hiên lên đảm nhận vị trí này, như ng có vài người không phục, ät sẽ có chút động thái. Đảo Cá Mập chắc là không bị ảnh hưởng, như ng đề đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muôn, em cứ ở yên trong biệt thự và đừng tới gần nơi đó là được.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 384


Chương 384

“Được.”

Đối với những chuyện như vậy, cô Xưa nay đều không mang theo bất kỳ may mãn nào, chỉ dựa theo lời anh nói mà làm.

“Tôi đã yêu cầu An Tín cho em nghỉ dài hạn, vì vậy em không cần phải đến đó trong khoảng thời gian này.”

“Được.”

“Đội ngũ y tế chuyên nghiệp được sắp xêp ở bên cạnh. Nêu có xảy ra chuyện gì, thì em cứ gọi điện thoại cho Tân Hải.”

“Được.”

Tạ Trì Thành nhướng mày, sao lại nghe lời như vậy?

“Kết hôn với tôi2”

“Được…hả?”

Diệp Như Hề trợn tròn hai mắt.

Tạ Trì Thành trầm thấp cười một tiếng: “Sốt ruột như vậy sao?”

“Không, không phải…”

“Một tháng sau, chúng ta tổ chức hôn lễ. “

“Hôn lễ? Không phải chỉ cần đăng ký thôi à..

Diệp Nhự Hề hơi nghi hoặc một chút, cô cho rằng lần trước Tạ Trì Thành nói đăng ký đã đủ gây sốc rồi, bây giờ còn trực tiếp tổ chức hôn lễ?

Đây là muốn thông báo cho cả thế giới biết về mối quan hệ của họ sao?

“Em không bằng lòng ư?”

Giọng điệu của anh mang theo một tia nguy hiểm.

“Nhưng…cái này không tốt.”

“Hửm?”

Diệp Như Hề lại có một quan điểm khác, rât rõ ràng nói: “Em sẽ làm anh mật mặt.”

Một tiểu thư nghèo túng ư? Không, hiện tại cô căn bản không phải tiêu thư của nhà họ Diệp, chỉ là một người bình thường, còn là một người phụ nữ đã từng ngôi tù.

“Em để ý à?”

“Em để ý.”

Tạ Trì Thành cười nhạo: “Tôi không cân người khác khoa tay múa chân.”

Diệp Như Hề im lặng một hồi, không phản bác lại lời anh.

“Tôi sẽ thu xếp tốt, em chỉ cần ở đây và chờ đợi.”

Nếu đã là kim ốc tàng kiều, chính xác là nên giấu cho triệt đề, không cân phải làm gì cả, anh sẽ làm tốt mọi việc.

Diệp Như Hề siết chặt tay, vừa định hỏi “Anh thích em sao?”, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì điện thoại đã vang lên.

Tạ Trì Thành buông tay ra, đứng lên trả lời điện thoại.

Diệp Như Hề có chút ủ rũ, đành nuốt câu nói kia xuông.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 385


Chương 385

Nghe điện thoại không bao lâu, sặc mặt của anh lộ rõ vẻ vội vàng, Diệp Như Hề nghĩ anh sẽ sớm rời đi, nên định đánh thức Nhạc Nhạc và Tiểu An tiễn Tạ Trì Thành.

Nhưng anh tựa hồ không có ý định muôn rời đi.

Trước ánh mắt nghi hoặc của Diệp Như Hề, Tạ Trì Thành cắn răng chịu đựng, ánh mắt nóng rực nhìn cô chằm chằm, rồi nói: “Sáng mai tôi mới rời đi.”

Có nghĩ là, anh sẽ ở lại một đêm nữa.

Đã có việc phải làm, tại sao còn muốn ở lại thêm một đêm nữa?

Chẳng máy chốc, Diệp Như Hề đã hiểu được ý tứ của câu này.

Đêm đó, cô xém chút không thê bò dậy nội, cứ thế qua ngày hỗm sau, cô lại ngủ say, vừa dậy đã nghe thấy giọng nói vui vẻ trong phòng khách.

“Tôi đã nói là ông chủ nhất định sẽ không thương tiêc người đẹp một chút nào mài! Nhìn xem, đên giò này còn chưa thấy người! Khẳng định là không bò dậy nổi!”

Mặt Diệp Như Hề đỏ bừng, bước chân không dám di chuyên!

Thư ký Tần nhìn thấy bóng dáng. của Diệp Như Hề, lập tức nhắc nhở: ‘) đây nói chuyện phải cân thận.”

Lâm Tử Ngang thậm chí còn không biết nữ chủ nhân còn đang đứng ở đó, ôm máy tính uê oải nói: “Tôi nói có sai đâu, bộ anh không nhìn thấy vẻ thỏa mãn trên gương mặt của anh Thành trước khi rời đi vào buổi sáng à!”

Thư ký Tàn không chịu được nữa, trực tiệp hô một tiêng: “Diệp tiểu thư, cô xuống rồi, bữa sáng đã chuẩn bị xong.

Sắc mặt của Lâm Tử Ngang đột nhiên cứng đờ, chậm rãi xoay người, theo bản năng thốt lên: “Chị dâu?

Không, không phải, ý tôi là bà chủ, cũng không đúng, là Diệp. tiểu thư!

Diệp tiêu thư xuông khi nào vậy?”

Diệp Như Hề hận mình không thể xuông muộn hơn một chút.

Trải qua một hồi lâu, cô mới dập tắt được nhiệt độ trên khuôn mặt của mình, cố gắng bước xuống với tốc độ bình thường, tỏ ra tự nhiên hệt mức có thê.

Lâm Tử Ngang tự biệt mình đã làm sai nên thành thật đặt máy tính xuống, đứng sang một bên, vẻ mặt có chút xâu hồ.

Thư ký ˆ Tần bình tĩnh hơn nhiều, nói: “Diệp tiểu thư, ông chủ yêu câu chúng tôi ở. lại đây. Nếu cô có yêu cầu gì thì có thể liên hệ với chúng tôi bắt cứ lúc nào. Chúng tôi sông trong tòa nhà nhỏ bên cạnh ở phía tây.”

“Được, Tiểu An và Nhạc Nhạc đâu rồi?”

“Tiểu thiếu gia và tiểu tiêu thự đã đi học rồi. Gia sư đều đã đến đầy đủ, giáo viên của Diệp tiểu thư cũng đã đên, nhưng mà cô còn có thời gian ba ngày để chuẩn bị.”

Diệp Như Hề im lặng một lát, sáảc mặt lại đỏ bừng, cái gọi là thời gian ba ngày để chuẩn bị kia, đoán chừng là do Tạ Trì Thành biết tối hôm qua mình đã quá mức, khiến bây giờ cô đi lại còn có vấn đề, mới thương xót cho cô nghỉ ngơi ba ngày.

Thư ký Tần khéo hiểu lòng người, nói: “Chúng tôi còn có việc phải làm, nên xin phép về tòa nhà phía tây ở bên kia trước. Nếu cần phân phó gì, cô có thể trực tiếp gọi điện thoại cho tôi, không quây rây cô nữa.’ Dứt lời, thư ký Tần trực tiếp kéo Lâm Tử Ngang đi, Diệp Như Hề rôt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 386


Chương 386

Chuông điện thoại vang lên, khóe miệng cô giật giật khi nhìn thây ID người gọi.

Một cái ghi chú rất đáng xấu hổ.

[Người đàn ông của em.] Nhịn một chút, cô vẫn trả lời điện thoại, giọng nói trầm thấp của Tạ Trì Thành vọng ra.

“Tỉnh rồi à2”

“Tỉnh rồi.”

“Không vui à2”

“Không có!”

Tạ Trì Thành cười nhẹ một tiếng, làm cho đầu óc người ta bay bồng.

“Không cần để ý tới việc Lâm Tử Ngang trêu chọc đâu, cậu ta chỉ phụ trách theo dõi, có chuyện thì cứ tìm Tần Hải.”

“Ừm, em biết rồi.”

Diệp Như Hề đứng đây thây hơi mệt, nên bước tới ngôi trên sô pha, nghỉ chân một chút, tuỳ ý dựa vào ghê sô pha, câm điện thoại di động, nghe giọng nói của anh.

Ngay cả khi im lặng, tiếng hít thở của nhau cũng mang lại sự an tâm cho đôi phương.

Diệp Như Hề chưa bao giờ nghĩ đến, thứ hạnh phúc đơn giản như thê này sẽ xuât hiện giữa cô và Tạ Trì Thành.

Tháy Tạ Trì Thành không có ý cúp máy, Diệp Như Hề chủ động lên tiêng: “Anh đang ở công ty à?”

Tạ Trì Thành thản nhiên ừ một tiếng, mà giờ phút này, đám người trước mặt không dám thở mạnh, ngậm chặt miệng, còn phải ngăn, những người kia không được lên tiếng.

“Anh đang bận à?”

Tạ Trì Thành lật tài liệu ra xem, thuận miệng nói: “Không bận.”

Vì thay thế cho em trai mình, nên Tần Phong đảm nhận chức vụ thư ký của Tạ Trì Thành: …Ông chủ, hiện tại chúng tôi rât bận!

Giọng của Diệp Như Hề nhẹ nhàng, khi từ điện thoại truyện tới, âm cuôi mang theo một tia ngọt ngào.

“Không bận thì sao lại đi gấp như vậy? Vừa tỉnh lại đã không thây người đâu cả.”

Sau khi nói xong, Diệp Như Hề cơ hồ cho răng câu này quá mập mờ, nên vội bổ sung thêm một câu: “Ý em không phải vậy!”

Trong giọng điệu của cô có chút lo lãng cùng ngại ngùng.

Thể là, đám người có mặt trong phòng họp vừa nhìn thấy một cảnh tượng lạ lùng, mới một giây trước người trực tiệp đề thuộc hạ phế đi cảnh tay của người khác, một giây sau lại lộ ra một nụ cười dịu dàng.

Đám người kia lập tức chắn động, vội /g thu hồi ánh mắt tò mò của mình ại “Nếu như còn không đi, thì sẽ không đi được nữa.

Câu nói này, không thể suy nghĩ sâu thêm, nêu tưởng tượng sẽ lập tức thât bại ngay!

Diệp Như Hề dứt khoát chuyền đề tài, nói: “Công việc vân là quan trọng!

Anh không nên trì hoãn công việc đâu!”

Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiệt truyện đến.

Diệp Như Hề sửng sốt, vội nói: “Âm thanh gì vậy? Anh đang làm gì thế?”

“Không có việc gì, tối nay tôi sẽ gọi lại cho em sau.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 387


Chương 387

Dứt lời, Tạ Trì Thành cúp điện thoại, Diệp Như Hề mặc dù cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không hỏi nhiêu.

Sau khi Tạ Trì Thành cúp điện thoại, anh thu hồi nụ cười trên khoé môi lại, trầm giọng nói: “Òn ào quá.”

Tân Phong âm thâm đê thuộc hạ nhét miêng bịt miệng vào sâu hơn một chút, bảo đảm sẽ không phát ra âm thanh nào.

“Đã điều tra ra chưa?”

“Đã điều tra ra rồi. Máy công ty này đều bị xúi giục nên mới động thủ.”

Tạ Trì Thành chế nhạo nói: “Cậu biết xử lý thế nào rồi chứ?”

Tần Phong gật đầu, để thuộc hạ lôi đám người kia xuống.

“Bên phía tổ trạch, lão phu nhân đã liên hệ với một bộ phận thế gia, mặt khác còn ngụy tạo bằng chứng giả về thân thế của mình.”

Giữa lông mày của Tạ Trì Thành mang theo vẻ lo lắng: “Bà ta đã làm được cả việc này rồi à.”

“Cần chặn đường không?”

Ngón tay của Tạ Trì Thành gõ lên mặt bàn từng nhịp, đây là dấu hiệu cho thấy anh đang suy nghĩ.

Ngón tay anh chọt dừng lại, nói: “Tạm thời không cân, lo để xem bà ta sẽ là được những gì.”

“Vâng.”

“Diệp Thị thế nào rồi?”

Tân Phong hơi kinh ngạc, may mà trước khi đi, cậu em trai đã giao cho anh ta một phân tài liệu này, lập tức trực tiếp nói: “Đã thành công đạt được hợp tác với xí nghiệp Viễn Huy, nhưng hạng mục hợp tác này là cạm bây, chắc chắn sẽ gặp tồn thát. Đến lúc đó, Diệp Thị sẽ không đủ khả năng bồi thường vi phạm hợp đồng, bị ngân hàng buộc phá sản và thanh lý, bản thân Diệp Kiên Nam cũng sẽ gánh khoản nợ hàng trăm triệu USD.”

Một nụ cười thoáng qua trên mắt của Tạ Trì Thành, trâm mặc nói: “Vuốt mèo rất sắc bén.”

Phương pháp giết. người không thấy máu này khá độc ác.

“Sau khi thanh lý, thu mua lại Diệp Thị.”

Tần Phong hơi sững sờ, loại công ty làm ăn thua lỗ này mua lại làm gì?

Nên bị huỷ ăn vào bụng mới đúng.

Tân Phong thăng thắn, nét mặt không hoà nhã như em trai mình, vì vậy trực tiếp tận tâm đề nghị: “Diệp Thị không có giá trị thu mua, vào tay chúng ta sẽ thất bại.”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt quét mắt nhìn anh một cái, cả người Tân Phong lập tức căng thăng.

“Cậu vẫn chưa kết hôn đúng không?”

“Đúng vậy.”

Có vấn đề gì sao?

“Nên tìm một người bạn gái đi.”

“am “Để học cách làm thế nào khiến phụ nữ vui vẻ.”

Tạ Trì Thành không nhiều lời, nhưng mặt mày của anh đã ôn hòa hơn rât nhiêu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 388


Chương 388

Tân Phong quyết định chuyên hướng chú ý, nói: “Chuyện ngài phân phó điều tra một nhà kia, trước mắt đã xử lý xong rồi. Có cần theo dõi không?”

Tạ Trì Thành nghĩ đến lòng bàn tay bị trây da của Nhạc Nhạc, sắc mặt lạnh lùng nói: “Không cần, đừng đề xảy ra án mạng, nhưng cũng đừng nhẹ nhàng quá.”

“Vâng.”

Lúc này, trong gian phòng trọ nào đó, phát ra tiêng khóc thảm thiêt của một bé gái, nhưng cha mẹ cãi nhau nên không ai để ÿ.

Đứa con gái luôn được kiều sinh dưỡng quán”, lúc này đã khóc đến sưng cả hai mắt, miệng hét lên: “Mẹ ơi! Cha ơi! Đừng ồn ào nữa! Oa…”

Kiều sinh dưỡng quán: chỉ những người thân thê yêu ớt, luôn được nuông chiều.

“Anh ở sau lưng tôi vượt qua giới hạn! Còn đem tài sản dời đi! Tôi đúng là mắt bị mù mới gả cho anh!”

“Con khôn này! Mày còn không biệt xâu hồ mà nói tao à! Không sinh được con trai, lại sinh ra một đứa con gái giông như phế vật! Bệnh tật đầy người! Šòn đầy Nhã Nhi té bị thương, nêu đứa con trong bụng của cô ây có mệnh hệ gì, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!”

“Tôi g**t ch*t anh!”

Cô con gái lao lên định kéo người cha ra, nhưng lại bị hắn ta giận dữ đây ra, ngã rằm xuống đất, lòng bàn tay đêu bị trầy một lớp da, nêu đổi lại bỉnh thường, mẹ nhất định sẽ lao tới bảo VỆ nó.

Nhưng hiện tại, người mẹ rất lạ lãm, Hộ hung dữ, không hề để ý đến cô é Cô bé kia vừa khóc vừa nghĩ, hóa ra đầy người khác lại đau đến thế..

Sau khi Diệp Như Hề CÚP điện thoại, thì cô liền đi ăn bữa sáng, trong biệt thự có bồ trí sẵn đầu bếp, âm thực phối hợp phong phú, nhưng khẩu vị của cô không đặc biệt tốt, sau khi ăn được một chút rau xanh, lại bỏ đũa xuống đầy chán chường.

Tiểu An và Nhạc Nhạc vẫn đang lên lớp, cô bật máy tính lên và kết nói trò chuyện với Tôn Bân một chút, biết mọi chuyện vận đang. tiễn triển thuận lợi, Diệp Kiên Nam cũng đã thuận lợi mắc câu.

Tâm trạng của cô trong nháy mắt trở nên vui vẻ ngay lập tức.

Tuy nhiên, lại có một rắc rối mới ập đến, khi Diệp Thị bị ngân hàng thanh lý, cô cân phải bỏ ra một số tiền rất lớn để lấy lại công ty, dù chỉ cần một chức danh, những nh còn lại đem bán đấu giá cũng được Con số đó không hề nhỏ.

Diệp Như Hề tắt máy tính, suy tư một hôi rôi tạm thời đặt vẫn đề này xuông, cô đang ỏ ở đảo Cá Mập, muốn làm cái gì lúc này cũng: đều vô cùng phiền _ phức, lại còn có người trong bóng tối đang bày mưu tính kế, cô sẽ không ngu ngốc đến tăng thêm phiền phức Gió Tạ Trì Thành vào lúc này.

Đứng dậy, cô dự định đi ra ngoài một chuyên, mua một số nguyên liệu về nấu ăn cho Tiểu An cùng Nhạc Nhạc.

Trên đảo Cá Mập có đầy đủ tiện nghỉ sinh hoạt, siêu thị cỡ lớn cũng không xa, có thê đi bộ đến.

Đội vệ sĩ do Tạ Trì Thành bố trí mặc thường phục ởi theo, tất cả đều hành động ở trong bóng ¡ tôi, sẽ không ảnh hưởng đên cuộc sông bình thường của Diệp Như Hề.

Đẩy theo giỏ hàng, Diệp Như Hề tìm nguyên liệu đề nâu ăn, không cần thận suýt nữa đụng phải người khác.

“Thật ngại quá! Anh có sao không?”

“Không có việc gì, đừng lo lắng.”

Vừa mới ngắng đầu lên, người đàn ông trước mặt rất quen thuộc, cô suy nghĩ một hồi, rồi thốt lên: “Có tiên sinh?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 389


Chương 389

Người trước mặt cô chính là Cố Lăng Hiên.

Có Lăng Hiên cũng nhận ra Diệp Như Hề, Cười nói: “Diệp tiểu thư, thật trùng hợp.”

“Xin lỗi, vừa rồi tôi không chú ý không đụng phải anh chứ?”

“Không sao, Diệp tiểu thư đã định cư trên đảo sao?”

Hầu hết những người đến siêu thị mua thức ăn đều sông trên hòn đảo.

“Ừm, tạm thời tôi sẽ ở lại đây một thời gian.”

Cố Lăng Hiên mỉm cười và nói: “Phong cảnh ở đảo cá Mập rất đẹp, cô sẽ thích nơi này.”

Diệp Như Hề cười nói: “Đúng vậy, ở đây đẹp lắm. Tôi đi mua đồ ăn trước đây, hẹn gặp lại.”

Sau khi Cố Lăng Hiên nhìn người trước mắt đi, anh ta đứng tại chỗ một hồi lâu, ánh mắt trở nên khó hiểu.

Không hiểu sao, anh ta cảm thấy trên người Diệp Như Hề mang theo một khí tức quen thuộc, khiến người ta không tự chủ được có ấn tượng tốt và không nhịn được mà thương yêu.

Có Lăng Hiên cũng nhận ra Diệp Như Hề, Cười nói: “Diệp tiểu thư, thật trùng hợp.”

“Xin lỗi, vừa rồi tôi không chú ý không đụng phải anh chứ?”

“Không sao, Diệp tiểu thư đã định cư trên đảo sao?”

Hầu hết những, người đến siêu thị mua thức ăn đều sống trên hòn đảo.

“Ừm, tạm thời tôi sẽ ở lại đây một thời gian.”

Cố Lăng Hiên mỉm cười và nói: “Phong cảnh ở đảo cá Mập rất đẹp, cô sẽ thích nơi này.”

Diệp Như Hề cười nói: “Đúng vậy, ở đây đẹp lắm. Tôi đi mua đồ ăn trước đây, hẹn gặp lại.”

Sau khi Cố Lăng Hiên nhìn người trước mắt đi, anh ta đứng tại chỗ một hồi lâu, ánh mắt trở nên khó hiểu.

Không hiểu sao, anh ta cảm thấy trên người Diệp Như Hề mang theo một khí tức quen thuộc, khiến người ta không tự chủ được có ấn tượng tốt và không nhịn được mà thương yêu.

Anh rất xác định, đây không phải là cảm giác giữa những người yêu nhau, nhưng trừ cái đó ra, vì cái gì lại sinh ra ảo giác này nhỉ?

Có Lăng Hiên nhịn không được mà bật cười, kết luận rằng do mình gân đây quá mệt mỏi, sau khi trấn áp đám người ác ý kia xuông, anh hầu như chưa được nghỉ ngơi.

Nghĩ đến đây, Cố Lăng Hiên dự định sẽ đánh một giâc thật ngon trong khách sạn.

Lúc này, điện thoại đỗ chuông, là Cố Cẩm Minh gọi đến.

Vừa mới bắt máy, phía bên kia đã truyền đến một giọng nói khẩn trương: ““Alo? Anh à? Anh đang ở đâu vậy?”

“Cẩm Minh? Anh đang ở siêu thị.”

“Lập tức! Ngay lập tức! Rời khỏi nơi đó ngay! Tên khôn đó đã thuê sát thủ đi giết anh! Hiện tại em sẽ đến đảo Cá Mập ngay, anh, anh mau lập tức trở về khách sạn, trốn trong phòng riêng cho an toàn! Nhớ đói”

Sắc mặt của Cố Lăng Hiên biến đối, anh lập tức cúp điện thoại, đôi chân dài nhanh chóng bước ra ngoài.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 390


Chương 390

Nhưng vẫn là quá muộn.

Một nổ vang quét qua ầm ầm, từng đợt kệ hàng rơi xuông, hàng hóa vương vãi khắp sàn, tiêng la hét chói tai, tât cả loạn thành một đàn.

Sự hỗn loạn bùng phát trong tích tắc.

Khi Diệp Như Hề nghe thấy tiếng nỗ, phản ứng, đầu tiên là tìm nơi an toàn và ngôi xôm xuống.

Nhưng vụ nô này không phải là tai nạn ngoài ý muôn, mà là do con người tạo ra, ngay sau đó, cô nhìn thây một nhóm người mặc đồ đen xông vào với vũ khí trên tay, như thể đang tìm kiếm ai đó.

Thỉnh thoảng có mấy khách hàng bối rồi muôn xông ra ngoài, đều trực tiếp bắn chết, chết đi một hai người, những người còn lại cũng không dám làm loạn nữa, thành thật ngôi xôm trên mặt đât.

Khoảng cách rất xa, người mặc đồ đen không đề ý tới vị trí của Diệp Như Hà.

Đi hay ở lại?

Diệp Như Hề bình tĩnh suy nghĩ, nhìn thây một vệ sĩ mặc thường phục đang nâp ở phía bên kia làm động tác với cô.Y chỉ hãy nghe theo bọn họ.

Diệp Như Hề từ từ thở ra một hơi nặng nhọc, không có ý định hành động liều lĩnh.

Chỉ tiếc, không ai dự liệu được sẽ phải đối mặt với những tên côn đồ có lực lượng vũ trang như vậy ở trên đảo, mà vệ sĩ mặc thư òng phục đi theo cô cũng chỉ có hai ba người, căn bản không phải đối thủ của bọn họ.

Sau khi gửi tín hiệu khẩn cấp, vệ sĩ lập tức lền kế hoạch hộ tông Diệp Như Hề rời đi, từ cửa sau của siêu thị mà trốn thoát.

Tựa lưng vào điểm mù là kệ hàng lớn, tránh khỏi tầm mắt của người đàn ông mặc đồ đen kia, họ từ từ tiến đến gần cửa sau.

Trên đường rút lui, Diệp Như Hề tình cờ đụng phải Cố Lăng Hiên, người kia ngay lập tức hiệu được ý đô của cô cũng như ý của mình.

Có Lăng Hiện cùng một trong những vệ sĩ thủ thế, trực điệp gia nhập đội ngũ rút lui, anh biết có một con đường bí mật hơn thông đến cửa sau của siêu thị.

Tuy nhiên, ngay khi họ chuẩn bị đên gân, một trong những người đàn ông mặc đô đen có đôi mất sắc bén nhanh chóng nhận ra, theo sau đó là một luồng hỏa lực chĩa thẳng về phía bọn họ.

Cố Lăng Hiên đưa ra một quy ết đỉnh dứt khoát, nắm lấy cánh tay của Diệp Như Hề và hét lên: “Chạy đi!”

Vệ sĩ bảo vệ không chạy theo, mà có nhiệm vụ ở lại chặn đường, bọn họ không phải vệ sĩ bình thường thuê từ bên ngoài, mà được Tạ Trì Thành tuyển chọn từ đội huần luyện đặc mà trốn thoát.

Tựa lưng vào điểm mù là kệ hàng lớn, tránh khỏi tầm mắt của người đàn ông mặc đồ đen kia, họ từ từ tiến đến gần cửa sau.

Trên đường rút lui, Diệp Như Hề tình cò đụng phải Cố Lăng Hiên, người kia ngay lập tức hiệu được ý đô của cô cũng như ý của mình.

Có Lăng Hiện cùng một trong những vệ sĩ thủ thế, trực điệp gia nhập đội ngũ rút lui, anh biết có một con đường bí mật hơn thông đến cửa sau của siêu thị.

Tuy nhiên, ngay khi họ chuân bị đến gân, một trong những người đàn ông mặc đô đen có đôi mất sắc bén nhanh chóng nhận ra, theo sau đó là một luồng hỏa lực chữa thẳng về phía bọn họ.

Có Lăng Hiên đưa ra một quy ết đỉnh dứt khoát, nắm lấy cánh tay của Diệp Như Hề và hét lên: “Chạy đi!”

Vệ sĩ bảo vệ không chạy theo, mà có nhiệm vụ ở lại chặn đường, bọn họ không phải vệ sĩ bình thường thuê từ bên ngoài, mà được Tạ Trì Thành tuyển chọn từ đội huần luyện đặc biệt, tuyệt đối trung thành.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 391


Chương 391

Cố Lăng Hiên trực tiếp kéo Diệp Như Hề ra khỏi siêu thị từ cửa sau, tiếng súng không ngừng vang lên ở phía sau lưng cô, cô thậm chí không dám suy đoán tính mạng của đám vệ sĩ kia.

Sau khi chạy đến nơi an toàn, cả hai trồn vào, há mồm thở hồn hền.

Diệp Như Hề nghỉ ngơi một chút, sau đó cât giọng dứt khoát, nói: “Cố tiên sinh, rât cảm ơn sự giúp đỡ của anh, nhưng bây giờ tôi muôn rời khỏi đây.”

Cô muốn trở về biệt thự, Tiểu An và Nhạc Nhạc vẫn còn ở đói Có Lăng Hiên cười khổ nói: “Chỉ sợ rằng cô không thể rời đi.”

Diệp Như Hề suy nghĩ một chút, lập tức hiểu được ý của anh: “Những người đó đang đuổi theo anh sao?”

Có Lăng Hiên gật. đầu và nói: “Vừa rôi…bọn chúng cũng đã nhìn thấy co.

Như vậy cư nhiên coi cô làm đồng phạm sao?

Diệp Như Hề tức đến toàn thân phát run, hung hăng trừng mắt nhìn Cô Lăng Hiên.

Cố Lăng Hiên tự biết mình đuối lý, đã làm liên luy đến người khác, chỉ đành nói: “Xin lôi, tôi không cô ý, nhưng lúc đó mọi chuyện gấp nên tôi bất đắc dĩ mới làm như vậy. Tôi sẽ bồi thường cho cô. Tôi biết có một nơi an toàn. Trước mắt cứ đến đó trồn trước, người của tôi sẽ lập tức đến ứng cứu.”

Diệp Như Hề rât muôn nói không, nhưng cô lại không dám, cô đã bị những người mặc đồ đen kia nhận ra, nếu cứ tuỳ tiện trở về biệt thự, sẽ chỉ mang lại nguy hiểm.

Diệp Như Hề vốn là người luôn tỏ ra điểm tĩnh, bây giờ lại xổ ra một câu chửi thề, tức giận nói: “Người của anh cân bao lâu mới đên?”

“Nhanh nhất là hai tiếng, thực xin lỗi, hiện tại cô hãy đi cùng tôi đi.”

Diệp Như Hề không còn cách nào khác, đành phải đi theo Cố Lăng Hiên.

Có Lăng Hiên tránh những nơi đông người, men theo những con đường nhỏ, nhưng trên đường đi thỉnh thoảng sẽ thấy những người mặc đồ đen chạy ngang qua, mà cảnh sát trên đảo cũng không nhìn thấy một ai.

Ánh mắt của Cố Lăng Hiên càng trở nên nặng nè: “Bọn họ còn dám khống chế cảnh sát. Bàn tay vươn ra đúng là lớn.”

“Anh đã đắc tội ai vậy? Phí sức lực lớn như vậy để giết anh!”

“Giết tôi rồi, Santa Rolia sẽ có thể đổi chủ.”

Nghĩ đến Tạ Trì Thành đã từng nói qua vệ giá trị của Santa Rolia, Diệp Như Hề im lặng một lúc, cảm thấy giao dịch này quả thực là vụ mua bán có lời, khó trách những người kia không muôn sông nữa.

Đúng lúc này, điện thoại di động vang lên.

Ban đầu Có Lăng Hiên nghĩ là của mình, nhưng khi thấy Diệp Như Hề bắt máy, anh dừng bước, nghe thấy một giọng nói quen thuộc và đây lo lắng phát ra từ bên kia.

“Em đang ở đâu? Có bị thương không?”

Qua điện thoại, cô có thể nghe thấy giọng của Tạ Trì Thành lo lãng đên mức nào.

Trong lòng Diệp Như Hề thoáng âm áp, nói: “Em không sao, anh đừng lo lãng.”

“Em đứng im tại chỗ đừng nhúc nhích, Lâm Tử Ngang sẽ tìm được vị trí của em và phái người tới đó.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 392


Chương 392

Xem ra anh ấy đã biết chuyện này, cũng đúng, ngay khi vụ nô xảy ra trong siêu thị thì đám vệ sĩ kia đã thông báo cho anh rồi.

“Em không thể ở lại chỗ này.”

Diệp Như Hề nhanh chóng nói ngắn gọn.

Lập tức nghe thấy tiếng nghiền răng của Tạ Trì Thành ở bên kia điện thoại.

“Đưa điện thoại cho cậu ta.”

Diệp Như Hề làm theo lời anh.

Có Lăng Hiên đã rất ngạc nhiên khi tiếp nhận điện thoại, nhưng vẫn thành khẩn nhận lỗi của mình.

Tạ Trì Thành hít một hơi thật sâu, nói: “Nếu như cô ấy bị thương dù chỉ là một cọng tóc, không . cân những người đó giết chêt cậu, tôi cũng sẽ thủ tiêu cậu trước, bao gôm cả Santa Rolia. Cậu biết tôi có thề làm được điều đó.”

Nêu liêu mình bất chập tất cả cái giá phải trả, Tạ Trì Thành thực sự có thê làm ra được, Cố Lăng Hiên không hề nghỉ ngờ gì về điều này, chỉ vì sát khí trong giọng điệu kia khiên người khác không có cách nào xem nhẹ.

Có Lăng Hiên hơi kinh ngạc, anh ta biết Tạ Trì Thành được xem là chủ nhân của thế hệ mới, người khác thường đem bọn họ ra đề so sánh, nhưng bởi vì lĩnh vực của cả hai có khoảng cách quá xa, nên anh ta và Tạ Trì Thành cũng chưa từng gặp nhau vài lần.

Vị Tổng giám đốc này của Long Đẳng là người lãnh đạm và thông minh, thủ đoạn cao siêu, nêu không cũng không có khả năng vùng vẫy thoát ra khỏi vũng lầy của nhà họ Tạ mà đạt được vị trí như ngày hôm nay, anh ta là một người đàn ông dám chống lại cả Tạ lão phu nhân.

Cũng chính vì điêu này, nên Cô Lăng Hiện. mới ngạc nhiên khi người như thế lại coi trọng một người phụ nữ đến vậy, thậm chí còn không tiếc phái tâm phúc bên cạnh ra đề đến bảo vệ cô ây.

Tuy nhiên, Cô Lăng Hiên cũng tự biệt mình hành động đê tiện, ngay từ đâu anh ta đã nhận ra thân phận của mây tên vệ sĩ kia, dự định thừa cơ cùng nhau hợp tác đề bỏ trồn, hiện tại lại đụng phải người phụ nữ của rể li, Thành, nếu sau này anh tạ còn muốn sông tốt, không bị Long Đẳng gây phiên toái, thì anh ta vẫn phải đảm bảo an toàn cho Diệp Như Hề.

“Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô ấy.”

“Bây giờ tôi sẽ chạy tới đảo Hải Sa, nhưng thời gian không đủ. Nhân lực mà tôi bố trí trên đảo sẽ nhanh chóng tập hợp, trong thời gian ngắn nhật sẽ lên kê hoạch tìm đường thoát thân.

Trước đó, nếu cậu có chết, thì cô ấy cũng không thể chét.”

Hiếm khi Có Lăng Hiên ở trong hoàn cảnh như vậy còn nở nụ cười, trêu chọc một câu: “Tổng giám đốc Tạ có vẻ rất quan tâm đến cô ây nhỉ?”

Vốn tưởng rằng có thể né tránh được câu hỏi này, nhưng Tạ Trì Thành chỉ dừng lại một giây, sau đó nói: Đúng, cho nên cậu tự biết hậu quả.”

Ngay sau đó anh lập tức cúp máy.

Diệp Như Hề không biết bọn họ đã nói cái gì, nhưng Cô Lăng Hiên nhìn cô với một ánh mắt đầy ân ý.

“Cô thật lợi hại.”

Sau một câu nói không đầu không đuôi như vậy, Có Lăng Hiên không nhiều lời thêm, trực tiệp đưa người đến mật thất an toàn dưới lòng đất của Santa Rolia.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 393


Chương 393

Nhưng khi đến gần Santa Rolia, bọn họ lại gặp rác rôi, chí ít Diệp Như Hề không nhìn ra bọn họ gặp phải rắc rỗi gì.

“Tại sao anh lại không đi nữa2”

“Người ở đó bị đổi rồi.”

Vẻ mặt của Có Lăng Hiên rất ảm đạm, cho dù ở siêu thị bị tấn công liên tiếp cũng không khó coi như Vậy.

Diệp Như Hề liếc nhìn về phía khách sạn, một mảnh yên lặng, thậm chí còn có hai nhân viên hỗ trợ đậu xe đang trò chuyện.

“Có người đã phản bội tôi.”

Đây là điểm trí mạng nhất đối với Có Lăng Hiên.

Cho nên sợ răng ngay cả tung tích của anh ta cũng đã bị bán đứng, lúc này đi vào mật thất kia cũng đã không còn an toàn nữa.

“Chúng ta phải đổi chỗ khác thôi.”

Cô Lăng Hiên mang người trực tiệp rời đi, bọn họ tìm một nơi ân nập khác đề nghỉ : ngơi, nhưng nơi này sớm muộn cũng sẽ không che giâu được.

“Những người kia sẽ ngăn cản nhân viên tiên hành điều tra, chúng ta phải không ngừng thay đồi địa điềm.”

Diệp Như Hề chỉ vào điện thoại và nói: “Có thể dùng được không?”

Cố Lăng Hiên lắc đầu nói: “Tốt nhất nên sử dụng ít thôi, bọn chúng có thiết bị có thể định vị được điện thoại.”

Đây quả thực là một tin xấu.

Cô vô cùng lo lắng cho tình hình của Tiểu An và Nhạc Nhạc, dù lý trí nói cho cô biết bọn trẻ đang an toàn ở trong biệt thự, nhưng khi chưa tự mình xác nhận chính xác, cô căn bản không thể an tâm.

Có Lăng Hiên lại lên tiếng: “Tôi rất xin lỗi vì đã liên lụy đến cô, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô, nêu không cái tên bạo quân kia sẽ g**t ch*t tôi mất.”

Câu sau còn mang theo ý trêu chọc.

Vẻ mặt của Diệp Như Hề thoáng qua một tia mắt tự nhiên, nói: “Sẽ ồn thôi.”

Nhưng tình hình khẩn cấp hơn so với Suy nghĩ của họ.

Không bao lâu, những người tìm kiêm lại đến đây.

Có nhiều người hơn họ tưởng.

Họ thay đổi không dưới mười chỗ trong thời gian nửa tiếng, thậm chí nhiêu lần xém đụng mặt trực diện, rất nguy hiểm.

Dàn dần, thể lực của con người cũng sẽ cạn kiệt, cho dù Diệp Như Hề cắn răng gắng gượng, nhưng tốc độ chạy vân càng ngày càng chậm, cộng thêm đêm qua thân thê này cũng đã trải qua một đọt tàn phá.

Nhưng may là Cô Lăng Hiên giữ vững lời hứa và không bỏ rơi Diệp Như Hề, lúc cô sắp ngã xuống anh đã dùng một tay kéo cô lại, nhưng vì tránh hiệm nghi Jthực ra là đề tránh Tạ Trì Thành] nên không có tiếp xúc thân thể nhiều với cô.

Cuối cùng, Diệp Như Hề biết mình không thê chạy được nữa.

Cô ngồi trên mặt đất liều mạng thở hổn hển.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 394


Chương 394

Cố Lăng Hiên nhìn thấy rất nhanh đã có thêm một nhóm người khác đi tói, anh khẽ căn môi, nói: “Cô ở đây nghỉ Bế đi, tôi sẽ đánh lạc hướng bọn nu “Có thể sao?”

“Tôi chạy nhanh hơn, cô nhớ kỹ đừng phát ra tiêng động, đừng nhúc nhích, đợi tôi ở đây.”

Diệp Như Hề gật đầu, sau đó Cố Lăng Hiên lập tức đánh lạc hướng những kẻ mặc đồ đen kia đi.

Diệp Như Hề ôm đầu gối kịch liệt thở ra, hoa cả hai mắt.

Khi chạy cô cũng không cảm thấy đau đớn như thế, đến lúc dừng lại nghỉ ngơi, Diệp Như Hề mới phát giác trái tim của cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trước mắt từng mảng biến thành màu đen.

Sắc mặt cô tái nhợt, trên trán toát đầy mồ hôi lạnh.

Điều khiến cô khó chịu hơn là ở bụng dưới đột nhiên xuất hiện cơn đau quặn thất.

Trong ánh sáng lóe lên, cô nghĩ ra một suy đoán nào đó, sắc mặt càng Hợi nhạt hơn, suýt nữa thì đã ngất đi. Dù sao, cô cũng đã từng mang thai, từng sinh ra Tiêu An và Nhạc Nhạc, đối với vài triệu chứng cũng tương đối mẫn cảm, sau khi cần thận nhớ lại, kinh nguyệt của cô dường như đã trễ từ lâu.

Vốn dĩ cô có kinh nguyệt không đều, nhưng phối. hợp với triệu chứng này, cùng với việc thân mật giữa cô và Tạ Trì Thành xảy ra quá thường xuyên, bây giờ nghĩ lại…

Những dấu hiệu đó dường như chứng tỏ cô đã có thai.

Diệp Như Hề ôm bụng, gian nan nói.

“Không nên tới vào lúc này…”

Cô đau đớn cuộn người thành một quả bóng, sờ lên phía sau mông của mình, vân không âm ướt hay chảy máu.

Nhưng cô không nhịn được lâu, cô cân phải đên bệnh viện ngay lập tức, nêu không đứa trẻ có thể sẽ Nàng giữ được.

Thiên chức làm mẹ khiến cô từ từ đứng lên, mặc kệ cơn đau dữ dội, cô đối sang tư thế không đè ép vào bụng, nhưng đúng lúc này, một trận tiêng bước chân vang lên.

Trên khuôn mặt cô lộ ra một tia vui mừng, Có Lăng Hiên đã trở lại sao?

Không, không phải, tiếng bước chân này không phải do một người tạo ra, đó là của nhóm người mặc đô đenl Tim cô đập thình thịch, mắt cô tối sầm lại, suýt chút nữa đã té xuông.

Cô bám chặt vào tường, ồn định bước chân, bắt chấp mọi thứ mà chạy về phía trước, vừa chạy, vừa chịu đựng cơn đau càng lúc càng dữ dội.

“Tìm được người rồi sao?”

“Không có, đúng là trốn giỏi thật! Hắn đã biến mắt ở siêu thị.”

“Mau chóng tìm được người, thời gian khống chế hòn đảo này cũng có hạn. Còn có một nhóm quân đội khác đang đóng quân ở chỗ này. Vệ tinh quây nhiều cũng duy trì không được lâu lăm.”

“Mẹ kiếp, dứt khoát đem toàn bộ người trong đảo giết sạch cho bớt việc, nêu như hắn đào thoát, đám người chúng ta cũng phải chết.”

“Hắn còn tha theo một người phụ nữ, phải tóm được cả hai không thề buông tha.”

“Bom đã chôn xong cả rồi, chỉ cần khởi động là có thê phá hủy tất cả, trực tiêp tìm người thì thời gian không đủ.”

“Tạm thời không thể cho nồ được, lục soát! Tìm không thấy người thì nỗ tung cả khách sạn lên cũng chưa muộn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 395


Chương 395

Lộc cộc, tiếng bước chân hỗn loạn đi xa.

Mà ở ngay máy đồng thủng giấy phía sau, Diệp Như Hề gắt gao mà bịt chặt miệng mình, mãi cho đên khi đám người kia đi rôi cô mới có gắng hô hâp từng ngụm không khí.

Qua một hồi lâu, cô mới miễn cưỡng đứng lên, nhưng hai chân run rây lợi hại.

“Phải trở về…… nhanh chóng rời khỏi nơi này……”

Ý nghĩ muốn sống trở nên mạnh mẽ, Diệp Như Hề chậm rãi di chuyên về phía biệt thự.

Nhưng cơn đau ở bụng càng ngày càng rõ ràng, từng đọt lại từng đọt, lúc đau đón thì ngay cả di chuyên cô cũng không làm được, chỉ có thê dừng lại nghỉ ngơi, cô cũng không dám mạo hiệm, nêu thật sự cô đồng mạng thai, vận ‘động quá mạnh rất có thê dẫn tới sinh non.

Cô không phải không nghĩ tới phải dùng di động đề gọi cho thư ký Tần, nhựng bắt đâu từ lúc này, tín hiệu liền ngắt quãng lúc có lúc không, gọi không nỗi nữa, dựa theo những lời người kia nói, chỉ sợ toàn bộ tín hiệu trên hòn đảo này đang bị quấy nhiễu.

Trong lòng Diệp Như Hề. nóng như lửa đốt, lại không. cócách nào nhanh chóng chạy trở vê.

Cứ chạy được một đoạn lại dừng lại nghĩ ngơi, cô bị người ta chặn lại.

“Lão đại! Chính là người phụ nữ này đi cùng Cố Lăng Hiên! Ở siêu thị tôi nhận ra được cô ta! Người phụ nữ này còn có vệ sĩ, mẹ kiệp, đám vệ sĩ kia cũng rất khó ăn, đánh chết mây người anh em của chúng ta!

“Bắt lấy cô ta.”

Diệp Như Hề xoay người muốn chạy trồn, nhưng đường lui đều bị ngăn chặn.

Lúc cô bị người ta tóm được, trong mắt hiện lên một tia tuyệt vọng, theo bản năng ôm lấy bụng.

Hành động nhỏ này của cô rơi vào trong mắt tên đại ca kia, ánh mắt hắn lóe lóe, nói: “Động tác thả lỏng chút.”

“Mang người về.”

Diệp Như Hề bị người ta mang đi, nhốt ở trong một căn phòng trồng, mà nọi này, tụ tập rất nhiều người mặc đồ đen, bày đủ dụng cụ tinh vi.

Tổ chức chặt chẽ như vậy, tuyệt đối không phải quyết định nhất thời, mà là chủ mưu đã lâu.

Thù hận sâu đến thế nào chứ!

“Lão đại, anh bắt người phụ nữ này trở về làm cái gì?”

“Câm miệng.”

Diệp Như Hề nhịn xuống sợ hãi, nói: “Tôi và Cố Lăng Hiên không có bắt kỳ quan hệ nào cả, các người thả tôi ra, tôi sẽ không nói bất cứ cái gì cả.”

“Phải không? Nhưng tôi lại không yên tâm. Nhưng mà, Diệp tiểu thư, cô thật ra lại quên tôi nhanh quá đó.”

Diệp Như Hề ngần ra, chậm rãi cảm thây giọng nói này rât là quen thuộc.

Người đàn ông mặc đồ đen kéo kinh râm trên mặt ra, lộ ra một gương tràn đây vết sẹo.

Nét mặt quen thuộc của đối phương hiện lên từng hồi ức kh*ng b* mà Diệp Như Hề đã trải qua, đầu óc cô giông như có sắm sét vừa nỗ lên, hung hăng run rẩy.

“Là, là, là anh……

Là kẻ đã từng bắt cóc cô, thậm chí còn từng muôn cô trở thành người phụ nữ của hắn!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 396


Chương 396

[ Cô đi cùng tôi, theo tôi, chính là người phụ nữ của tôi, tôi không giết người một nhà, cũng không tính là phản bội người thuê, yên tâm, có chết tôi cũng sẽ che chở cho cô. ] Trước mắt Diệp Như Hề tối sầm, SUýt nữa đã ngắt xỉu đi, cô chưa bao giờ nghĩ tới, cơn ác mộng này sẽ còn tái hiện lại một lần nữa.

“Xem ra Diệp tiêu thư đã nhớ tới tôi, xem ra đám vệ sĩ trên đảo kia là người của Tạ Trì Thành nhỉ? Cũng đúng, ngoại trừ hắn, còn không có ai có thê khiên tôi lật thuyền trong mương như vậy”

Diệp Như Hề chậm rãi lùi về sau, lại bị người kia kéo lấy tay, hung hăng túm ngược trở về, người đàn ông tới gân hơn chút.

“Diệp tiểu thư nhớ tới tôi, thật là vinh hạnh, có thể ở chỗ này gặp được nhau, cô nói xem, có phải là trời cao sắp đặt hay không?”

“Anh, anh buông tôi ra…… nếu như anh muốn có tiền, tôi có thể chuẩn bị cho anh.”

“Cô nên biết, tôi cũng không thiếu tiền.”

Diệp Như Hề lập tức tuyệt vọng.

“Chú ý tới cô ta cho tôi, nếu như chạy thoát thì đều ăn không hết gói đem đi!

Những người còn lại thì đem vòng vây thu nhỏ bớt, quấy. nhiễu tín hiệu còn có nửa giờ cuôi cùng, đã đến giờ chúng ta lập tức lùi về, trên đảo có người của Tạ Trì Thành, hãy chú ý một chút.”

Cô bị nhốt ở trong phòng riêng, thậm chí còn có người đưa đồ ăn và nước uông tới cho cô.

Diệp Như Hề ép buộc bản thân cần uông một chút nước, ăn chút gì đó, nêu không thân thể này của cô căn bản chịu đựng không nồi nữa.

Di động mang theo bên người đã bị thu lại rồi, Diệp Như Hề cảm thấy tuyệt vọng, cuộn tròn thân thể ôm lầy đầu gôi, nỗ lực tự hỏi chính mình.

Trồn, phải trốn như thế nào đây, chỉ cần có thể tìm được người của Tạ Trì Thành, liền được cứu rồi, cô nên làm như thế nào bây giờ?

Điều may mắn duy nhất chính là, bụng cô không hề thấy đau nữa.

Cửa phòng bị mở ra, một vị bác sĩ mặc áo blose trắng | bị ném vào trong, mà Trần Nhất Hỗ cũng đi theo tiên vào, nói: “Đi, khám cho cô ta xem.”

Diệp Như Hề dời ánh mắt, có chút kháng cự rụt rụt.

Trần Nhất Hồ vốn dĩ vẻ ngoài đã hung hãn nay còn có thêm nhiều vệt sẹo trên mặt, có vẻ càng thêm khủng bó, bị hắn liễc mắt một cái đều nhịn không được mà sợ hãi.

Mà vị bác sĩ kia lá gan cũng nhỏ bị dọa sợ tới mức đi không nỗi.

“Không nghe thấy tao nói sao?”

Bác sĩ lập tức sử dụng cả tay và chân bò lại đây, thay Diệp Như Hề kiểm tra thân thể, lúc sờ tới mạnh đập của cô thì ngân người, lại cần thận sờ sờ, mới nơm nớp lo sợ nói: NGỜI cô, cô mang thai rôi…… khoảng tầm hai tháng rôi…… Mạch, mạch tượng quá.

không rõ ràng…… Thân, thân thể quá Suy yÊu…… Có, dấu hiệu dễ xảy II Diệp Như Hề trong lòng lộp bộp một.

tiêng, đột nhiên ôm chặt lây bụng, mô hôi lạnh ở cái trán tràn ra.

Cho dù trong lòng đã có suy đoán, nhưng lúc được xác nhận là sự thật, trong đầu cô lại một mảnh trống rỗng.

Trần Nhất Hồ bước lên trước, gạt bỏ bác sĩ qua mọt bên, năm lấy căm của Diệp Nhự Hè, hắn khiến cho cô phải ngâng đầu lên, ngay sau đó lộ ra mỉm cười âm ngoan, nói: “Là cốt nhục của Tạ Trì Thành sao?”

Diệp Như Hề gắt gao mím miệng, một chữ cũng khôilg có nói.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 397


Chương 397

“Cô không nói tôi cũng biết, rất tốt, hắn biến Tôi thành bộ dạng thế này, đền một mạng của con hẳn, rất tốt.”

Diệp Như Hề đột nhiên ngắn đầu nhìn đôi phương, ở khoảng cách gân như vậy có thể thầy rõ ràng những vết xẹo ngang dọc trên mặt hãn, giỗng như là bị ai đó tùy tiện rạch liên tục vào mặt, sau khi vết thương lành thì để lại những vết sẹo giống như những con rết chăng chịt trên đó..

Chỉ liếc mắt một cái, liền cảm tháy run sợ, trái tim băng giá.

“Sơ hãi? Thật đúng là nên sợ, tôi thiêu chút nữa đã chết rồi đó, trên đường hắn đuổi tận giết tuyệt tôi, không có người nào tình nguyện thuê tôi, còn sai người đuôi giết, mạng của tôi lớn, trồn đến đường ranh biên giới nên né tránh được cái chết, nhưng cũng huỷ hoại khuôn mặt. Ha ha, không nghĩ tới tôi sẽ lại trở về đúng không?”

“Buông tha cho tôi, anh muốn cái gì tôi đều đồng ý với anh.”

“Buông tha cô ư? Như vậy ai sẽ buông tha cho tôi? Có trách, cũng chỉ trách cô quá xui xẻo, ở trên đảo Cá Mập mà còn có thể gặp phải tôi, chúng ta còn rất có duyên đó nha. Ha ha, người phụ nữ của Tạ Trì Thành, thật ra tôi cũng muôn nhìn xem, hắn.

lần này còn có thê làm như thế nào.”

Dút lời, hắn buông tay ra rồi đứng, lên, nói: “Cô phụ trách chăm sóc tốt cho cô ta, nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muôn, cô cũng đừng mong sông được.”

Bác sĩ vội vàng vâng vâng dạ dạ.

Cửa phòng đóng lại, lúc này chỉ còn hai người họ ở trong.

Bác sĩ đã bị dọa mức rúc ở trong góc mà run bần bật.

Diệp Như Hề chậm rãi nói: “Bác sĩ, đứa trẻ trong bụng tôi, sẽ xảy ra chuyện gì sao?”

Bác sĩ có chút sợ hãi đài ngẳng đầu lên, nhỏ giọng nói: “Rất nguy hiểm……

trước khi tròn ba tháng, vận động quá mạnh, cảm xúc thay đôi quá nghiêm trọng, hoặc là ngoại lực tác động, đều sẽ dẫn tới sinh non……”

Nghe vậy, Diệp Như Hề nở một nụ cười gượng gạo, nhỏ giọng nói: “Tội đã hiệu rồi, cảm ơn cô, đừng sợ, nêu hắn muốn giết cô, thì sẽ không bắt cô đến đây, ít nhật hiện tại vân còn an toàn.”

Có lẽ là hơi thở bình tĩnh trên người Diệp Như Hề khiến vị bác sĩ giảm bớt được sợ hãi, cô ây thấp giọng nói: “Những người mặc đô đen kia xông vào bệnh viện, bắt tôi tới đây, bọn họ đã g**t ch*t,… chết vài người……”

“Lực lượng cảnh sát trên đảo đang ở đâu?”

“Hôm qua là ngày hòn đảo được đóng cửa đề tu sửa. Khách du lịch đã rời đi, cư dân và nhân viên trên đảo cũng không nhiều, lực lượng cảnh sát cũng ít. Tôi, tôi vôn dĩ định đi nghỉ ngơi…”

Vẻ mặt của cô bác sĩ tràn đầy hồi hận, ôm đầu nói: “Nếu như tôi sớm đi nghỉ ngơi, qhì sẽ không gặp chuyện như vậy…

Diệp Như Hề không biết cách nào đề an ủi người khác, khóe miệng nở một nụ cười gượng gạo.

Đúng vậy, ai có thể nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện như vậy chứ?

Nếu thực sự muốn nói là xui xẻo, thì có lẽ cô mới là người xui xẻo nhật đi?

Cũng không biết Tạ Trì Thành phải mất bao lâu mới đuổi đến nơi, chỉ cần anh tới đây, Tiểu An và Nhạc Nhạc sẽ ồn thôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 398


Chương 398

Nghĩ đến Tạ Trì Thành, trong lòng cô vôn đang hoảng loạn lại từ từ lăng xung.

Không lâu sau, cô nghe thấy tiếng súng và tiếng nộ dữ dội bên. ngoài, trái tim cô run rấy, bịt chặt lỗ tai lại.

Một lát sau, cô khôi phục bình tĩnh lại, thì có một đoàn tiếng bước chân truyền đến, cửa „phòng lần nữa bị mở ra, Trân Nhất Hỗ cùng mấy thuộc hạ của hắn bước vào.

Trần Nhất Hỗ đi thẳng đến trước mặt của Diệp Như Hề, tóm lấy cô và nói: “Cô đúng là có năng lực, Tạ Trì Thành đúng là thực sự quan tâm đến cô, còn đích thân đến đây, như: ng thật đáng tiếc, tôi không còn là tôi của trước kia nữa rôi.”

Diệp Như Hề bình tĩnh nói: “Anh muốn làm gì?”

“Hoặc là ngoan ngoãn đi theo tôi, hoặc là…”

Hắn âm trầm cười cười, thốt ra một câu: “Một xác hai mạng.”

Cuối cùng, Diệp Như Hề bị ép phải đi theo hẳn.

Những người này đều được huấn luyện bài bản, lại có chuẩn bị kỹ càng, ngay cả rút lui cũng không hoang mang, một đám ở lại rôi di chuyên sau, một đám lại hướng thăng đến bến cảng, nơi đó đã sớm chuẩn bị tàu.

Diệp Như Hề biết, một khi đã lên tàu, cô sẽ hoàn toàn rơi vào tay kẻ địch, căn bản không có cách nào rời đi.

“Các người cứ đi như thế sao? Tôi biết có thể tìm Cố Lăng Hiên ở đâu.”

Ngay khi vừa nói ra những lời này, đám người mặc đồ đen lập tức dừng chân.

Bọn chúng đã bỏ bao nhiêu sức lực, nhưng lại không hoàn thành mục tiêu và phải rời đi như thế này, không những mắt đi một khoản tiền đền bù lớn mà còn tổn thất khá nhiều nhân lực.

Nếu có thể giải quyết Cố Lăng Hiên, thì nhiệm vụ này coi như thành công.

Trần Nhất Hồ biết người phụ I nữ này rất thông minh, chỉ sợ cô muôn trồn thoát nên mới nói như vậy, nhưng hắn vẫn hỏi: “Không phải là không quen sao?”

“Đúng, không quen, nhưng anh ta đã hứa sẽ bảo vệ tôi.”

Vào thời điểm quan trong, Diệp Như Hề phải bắt đầu nói dồi.

Cô không biệt Cô Lăng Hiên đang ở đâu, cũng không nghĩ rằng người bên kia sẽ thực sự sẵn sàng liễu mình để cứu cô hay không, nhưng bây giờ, cô không còn lựa chọn nào khác.

“Đại ca, chúng ta không thể để nhiệm vụ bị thất bại, hay là đề cô ta đi tìm Cố Lăng Hiên dị”

“Đúng đó, đại ca, chúng ta còn chút thời gian cuôi cùng!”

Trần Nhát Hỗ âm trầm nhìn chằm chăm Diệp Như Hề, nói: “Tốt nhất là iông như lời cô nói.”

Diệp Như Hề tranh thủ được một cơ’ hội, bị bọn chúng yêu câu đi tìm vị trí của Cô Lăng Hiên, nhưng cô đã khéo léo bán một cái nút, nói răng cô không biết Cô Lăng Hiên đang nắp cụ thê ở đâu, nhưng bọn họ đã thương lượng một ám hiệu với nhau, chỉ cân tách ra, thì cứ dựa theo ám hiệu mà tập hợp.

Trần Nhất Hỗ không tin, nhưng vẫn đề cô làm như vậy, cũng chỉ rõ cô chỉ có mười phút.

Nếu như không tìm thấy Có Lăng Hiên, thì lập tức rời đỉ.

Tranh thủ được mười phút, Diệp Như Hề không ‹ dám thả lỏng chút nào, mây lần cô muốn đưa bọn chúng đến nơi đông người đề dễ dàng trồn thoát, nhưng lại Trần Nhất Hỗ nhìn thấu, câm súng cảnh cáo một phen.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 399


Chương 399

Bất đắc dĩ, cô ngồi lung tung trên đường vẽ ám hiệu, dùng ngón tay của mình vẽ một cái còi ba dài một ngắn, đề tạo ra một ám hiệu căn bản không tồn tại.

Tắt nhiên, Cố Lăng Hiên sẽ không bao giờ ra mặt.

Mà trong mười phút này, cô không hề thấy người của Tạ Trì Thành.

Diệp Như Hề đang trên bờ vực tuyệt vọng.

Vào phút cuối cùng, Trần Nhất Hồ nhận được điện thoại, sắc mặt lập tức ảm đạm, khó coi tới cực điểm, hắn trực tiệp siết chặt cô tay Diệp Như Hề, dùng sức, bóp lấy, đau đến mức sắc mặt cô trắng bệch.

“Lại bị cô lừa lần nữa. Cố Lăng Hiên và Tạ Trì Thành đã cùng tụ hợp, cô dám lừa gạt tôi ư. Mang người đi!”

Lần này, cô không còn cơ hội nào nữa.

Rơi vào tay những người này, cô đã không có đường sông.

Khi đến ngã ba đường, cô từng muôn dùng sức giãy dụa đề mở trói và lao đên bãi biên, nhưng Trần Nhất Hồ đã nhanh tay bắt lây cô.

Cô liều mạng giãy dụa, một chiếc móc khóa trong túi rơi xuống đất, cô muôn nhặt nó lên, nhưng lại bị bọn chúng chế trụ, đánh ngất xỉu.

“Đem người mang đi, rút lui!”

* Sắp đến gần bến cảng, Tạ Trì Thành thậnh chí không kịp đợi du thuyền dừng hẳn, trực tiếp xoay người nhảy lên bờ, anh siết chặt năm đấm, tung một đấm về phía Cố Lăng Hiên đang đứng ở trên bờ.

Cú đắm này rất nặng.

Khoé miệng của Có Lăng Hiên lập tức rỉ máu, nhưng anh ta lại không đánh trả.

Tạ Trì Thành nắm lấy cô áo anh ta, ánh mắt đầy tức giận, thậm chí còn hận không thể giệt chết đối phương.

Từ trong kẽ răng rít ra một câu: “Cậu đã không bảo về cô ấy cân thận.”

Có Cẩm Minh đi theo phía sau, nhìn anh trai mình lãnh một cú đấm, anh ta cũng nhẫn nhịn một chút, như ng vần không lên tiếng, giờ phút này Tạ Trì Thành đã mật đi lý trí.

“Tôi chạy đi thu hút người bên đó, nhưng lúc quay về lại không thấy bóng dáng của cô ấy đâu.”

Có Lăng Hiên lấy mu bàn tay lau sạch vết máu trên khóe miệng, dùng sức đầy Tạ Trì Thành ra.

“Thật xin lỗi, tôi không có ý.”

Hai mắt của Tạ Trì Thành đỏ bừng, tròng trắng trong mắt hiện đầy tơ máu, nói: “Tết nhất là cậu nên cầu nguyện cô ây không có việc gì, nêu không, tôi nhất định sẽ không tha cho cậu và những người kia đâu.”

Anh thả Cố Lăng Hiên xuống, nhanh chân sải bước vê phía trước.

Cô Cầm Minh nhanh chóng đỡ Cô Lăng Hiên đứng dậy và nói: “Anh, anh không sao chứ? Trì Thành bây giờ điên rồi, anh đừng đề ý.”

Có Lăng Hiên lắc đầu, cười khổ nói: “Nói cho cùng, anh là người đã liên lụy cô gái kia. Em mang theo bao nhiêu người? Lục soát toàn bộ hòn đảo đi.”

“Toàn bộ đều mang đến rồi, Tạ Trì Thành cũng đem rất nhiều quân đến đây. Chỉ cân bọn chúng còn chưa rời đi, thì vẫn có thể tìm được.

“Cần thận một chút, những người này đều là những tay lão luyện.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 400


Chương 400

“Em biết rồi. Chỉ là bây giờ thứ em sợ hơn không phải những người kia, mà lân Tạ Trì Thành điên rồi.

Có Cầm Minh chưa bao giò thấy Tạ Trì Thành, một người luôn bình tĩnh và không bao giò quan tâm đến bắt cứ điêu gì, sẽ có một ngày phát điên như vậy.

Nếu như nói, lần bắt cóc trước chỉ khiến anh tức giận, thì lần này trực tiếp khiến anh phát điên.

Cô Lăng Hiên cũng biệt điêu đó, thập thỏm nói: “Là anh nợ cô ây, ơn này anh phải trả. Nếu không…anh gánh không nổi.”

Tần Phong nhanh chóng bố trí nhận lực thật tốt, tiên hành bảo cáo: “Tiểu thiếu gia củng tiêu tiểu thư đã được an bài ở nơi an toàn nhát, nhân lực cũng đã bồ trí xong, không cân lo lãng, nhưng mà…Diệp tiêu thư đang ở trong tay bọn chúng.”

Trên trán của Tạ Trì Thành nồi đầy gân xanh, nói: “Tìm, đào sâu ba thước, cũng phải tìm ra cho tôi.”

“Vâng!”

Tạ Trì Thành không cách nào giữ – được bình tĩnh, đâu ngón tay run rây lộ ra cảm xúc chân thật.

Chỉ cần nghĩ đến việc Diệp Như Hề không rõ sông chết, ngực của anh vô cùng đau đón.

Vốn cho rằng đó chẳng qua chỉ là người do anh chọn lựa ra, không khiên người khác chán ghét, còn có mây phân cảm thấy đối tượng kết hôn này khá thú vị, là món đô chơi có cũng được, mà không có cũng chẳng sao.

Cho đến bây giờ, anh mới ý thức được rằng có nhiều thứ đã vượt quá tầm kiểm soát của mình.

Nếu cô chết đi.

Nụ cười xinh đẹp rực rỡ trong trí nhớ của anh sẽ hoàn toàn biên mật.

Trái tim chợt cảm thấy vô cùng đau đón.

Tạ Trì Thành không thê không chê nỗi một loại sợ hãi đang mạnh mẽ lan tràn, đó là một loại cảm xúc xa lạ, lại chặt chế chiếm cứ tất cả tâm hồn anh, khiến anh không thể không tốn nhiều sức sức lực đề đàn áp nó.

“Tần Phong, điều tra ra được chỗ của những người kia chưa.”

“Có manh mối rồi, tìm được dấu vết qua người đã chết kia.”

Nhắc tới bên kia, sắc mặt Tạ Trì Thành càng kém, nói: “Huy động tất cả mọi người lại đây, mặt kiaD! đẹm chuyện này áp xuông, một chút tiếng gió cũng không thể truyền ra.”

“Được, cả hòn đảo cũng đữa được khống chế rồi, mặt khác…… người nhà họ Có, cũng đã lại đây.”

Tạ Trì Thành hận không thể g**t ch*t Có Lăng Hiên, nếu không phải vài anh ta, người của anh căn bản sẽ không phải chịu trận tai bay vạ gió này.

Nhưng mà ở thời khắc mắu chốt hiện tại, không thể động đến Có Lăng Hiên, nếu không người của phía Santa Rolia trên đảo này sẽ đứng ra đối đầu với anh.

Trước khi còn chưa tìm thấy Diệp Như Hề, anh không hy vọng sẽ cành mẹ đẻ cành con, nhưng chuyện này không ‹ có nghĩa là anh có thê tha thứ cho Có Lăng Hiên, bởi vì có liên hệ, ánh mắt anh nhìn Có Cầm Minh cũng rét lạnh.

Cố Cảm Minh sờ sờ cái mũi, tự biết chuyện này là bọn họ đuối lý, nhưng vân căng da đầu tiền lên, nói: “Anh Thành.”

Để chuộc tội, Cố Cẩm Minh ngay cả tiếng anh cũng gọi rồi, nhưng không hê giảm đi lửa giận trên mặt Tạ Trì Thành.

Cố Cảm Minh ngượng ngùng, không dám mở miệng nữa.
 
Back
Top Dưới