Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 341


Chương 341

Lần sau?

Bọn họ còn có cơ hội phỏng vấn lần sau sao?

Tổ trưởng Khương gần như đã bị kích động, cô ây chạy tới, vô mạnh vào lưng Diệp Như Hề, nói: “Cô làm rất tốt. Lần sau phỏng vần liên quan tới Tổng giám đốc Tạ đều nhờ vào côi”

Vốn dĩ, Tổ trưởng Khương không có nhiều thiện cảm quá lớn đổi với những nhân viên nhảy dù như thế này, chỉ cho răng Diệp Như Hề được cấp trên sắp xếp đi qua cửa sau, nhưng bây giờ, cô ây hận không thể có thêm nhiêu nhân viên nhảy dù như vậy nữa.

Có thể hoàn thành cuộc phỏng vấn hôm nay, mọi thứ đều xứng đảng!

Thiên Tuệ oán hận nhìn chằm chằm Diệp Như Hề, bực tức dậm chân, nhưng lại bất lực không thẻ làm gì.

Cuộc phỏng vấn này diễn ra suôn sẻ đến mức khó tin. Mọi người trở vệ công ty, lập tức bắt đầu tăng ca để sắp xếp bản thảo và cô gắng xuất bản nó nhanh nhất có thê. Dù sao, câu trả lời của Tổng giám đốc Tạ có quá nhiều sự khô khan.

Duy chỉ có Trịnh Miêu Miêu, vẻ mặt hoảng hốt đứng ở phía sau, ngơ ngác nhì nhìn, cô ây hình như còn bị sốc chưa tỉnh táo lại.

Diệp Như Hề lúc này mới nhận thức được, kịp phản ứng, nhớ lại ngày hôm đó Trịnh Miêu Miêu đã nhìn thấy dáng vẻ của Tạ Trì Thành! Hơn nữa, lúc ây cô còn nói…

“Tiểu Hề, Tạ Trì Thành tại sao lại là anh trai của cô vậy? Cô, cô, cô giâu diếm kỹ đến mức tôi thấy thật đau lòng!”

Trong tích tắc, đầu của Diệp Như Hề bắt đâu đau nhức.

“Tiểu Hề! Mau nói cho tôi biết chuyện này là thế nào đi! Đừng nói dối tôi nữa”

Diệp Như Hề không biết phải giải thích như thê nào.

Cuối cùng, Trịnh Miêu Miêu lại cao hứng nói: “Người anh trai này có ý nghĩa là thê nào, sẽ không phải là anh trai yêu đầy chứ? Tóm lại không thể nào là anh trai ruột!”

Anh trai yêu?

Xâu hỗ quá đi mắt!

Diệp Như Hề vừa định mở miệng, Trịnh Miêu Miêu đã cắt ngang lời cô: “Đừng nói dối tôi! Nhất định không phải là bạn bè bình thường! Đánh chết tôi cũng không tin vào cái cớ này!”

Diệp Như Hề không còn lời nào đề nói.

Xem như đã nhận định là vậy.

Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé!

Kể từ đó, Trịnh Miêu Miêu không còn có thể nhìn Diệp Như Hề ‘ băng con mắt bình thường được nữa, trong đời cô ấy nghĩ cũng không nghĩ tới, vậy mà cô ây lại sẽ quen biết được Tạ phu nhân!

Trong mắt Trịnh Miêu Miêu, Diệp Như Hề đương nhiên đã trở thành một vị phu nhân của ngài tổng giám đốc.Là người vốn dĩ ở trên cao, nhưng vì muôn trải nghiệm những khó khăn của cuộc sông bình thường, mới đến với bộ phận nhỏ này, và sau đó tổng giám đốc đã bí mật bảo vệ cô vợ bẻ bỏng của mình.

Nghe xong, Diệp Như Hề im lặng một lúc, không nhịn được mà thót lên một cậu: “Đã đến lúc nên dọn hết đống tiểu thuyết ngôn tình tổng tài trong điện thoại của cô rồi đó. Đừng đọc nhiều ngôn tình như vậy, sẽ ảnh hưởng đến não của cô đó.”

“Đâu rồi! Cô còn chưa nói sự có tình yêu giữa cô và Tổng giám đốc Tạ nữa mài”

“Không có sự cố tình yêu.”

“Nói dối! Chia sẻ với tôi một chút đi!”

Diệp Như Hề có chút đau đầu, nói: “Giữa chúng tôi không phải như cô nghĩ đâu. Chí ít thì…không có lãng mạn như vậy.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 342


Chương 342

Điểm xuất phát, chính là một sai sót.

Muốn trở về đúng hướng đã quá khó.

Nhưng Trịnh Miêu Miêu hoàn toàn không. biết khúc mắc giữa Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành. Cô ây chỉ là sợ hãi, thán phục trước đoạn nghiệt duyên này, cảm thán thốt lên: “Vậy sau này có phải cô muôn phỏng vân Tạ Trì Thành là phỏng vận được đúng không?”

Diệp Như Hề cười khổ, nói: “Ở bên ngoài thì chúng tôi giả vờ như không quen biết.”

Trịnh Miêu Miệu cũng nghĩ đên trong cuộc phỏng vận, Tạ Trì Thành không tiết lộ bát cứ điệu gì ra ngoài, nêu không phải cô ây đã nhìn thây anh từ trước, chỉ sợ cũng không cách nào tưởng tượng được.

“Tôi sẽ giữ bí mật cho cô! Tôi hứa đấy!”

Diệp Như Hề cười cười, cũng không nói gì.

Chẳng bao lâu, bài phỏng vấn này đã được đăng tải thành công, đưa tới một trận ôn ào, tiếng vang kịch liệt trong giới, cả ban biên tập đều được nêu tên và khen ngợi, mây ngày nay người của ban biên tập đi ra ngoài đều có thể đứng thẳng eo.

Ngay cả Trương Trạch cũng đến và hàn huyện một lúc vệ chuyện bọn họ có thê phỏng vân Tạ Trì Thành, Trịnh Miêu Miêu lập tức trả lại hai cuộn sách cho Trương Trạch, tiện thể bày tỏ một chút sự ngưỡng mộ của mình.

Cái cô Trịnh Miêu Miêu này, chỉ cần là người lợi hại, cô ấy. đều sẽ bày tỏ lòng ngưỡng mộ, có một loại tô chất của một người hâm mộ nhỏ, kiểu thích đó hoàn toàn giống như lúc đối mặt với thần tượng, cho dù cô ấy đã có bạn trai.

Ngược lại, Trương Trạch quay đâu và nói với Diệp Như Hà: “Tôi có hai cuốn sách nâng cao hơn. Cô có muôn đọc nó không? Tôi có thể cho cô mượn.”

“À, không cần đâu, tôi có hẳn một bộ sách rôi.”

Trương Trạch hơi kinh ngạc, nói: “Xem ra cô đối với vòng tài chính là thật sự có hứng thú.”

Diệp Như Hề khiêm tốn nói: “Cũng tạm, cũng tạm thôi.”

Trương Trạch tựa hồ như nghĩ đến cái gì đó. Mặc dù cảm thầy đó là một điều viên vông, nhưng vẫn không thể không hỏi: “Trước đây cô đã tốt nghiệp trường nào? Còn nữa, cô có biệt cuộc thi IBM không?”

Trong lòng Diệp Như Hề lộp bộp một tiêng, chẳng lẽ anh ta phát hiện được cái gì rôi sao?

Không đúng, cô không nhớ rõ cuộc thi năm đó có Trương Trạch tham gia, hơn nữa, năm đó bởi vì chuyện ngôi tù, trường học hoàn toàn đem chuyện này giâu I nhẹm xuống, không có nhiêu người biết về nó.

Diệp Như Hề cũng không muôn chuyện quá khứ được nhắc đến nữa, nên cô chỉ nói một cách mơ hồ: “Tôi không biết, đó là cái gì thế?”

Trương Trạch thấy câu trả lời này rất bình thường, nhưng lại cảm thây kỳ lạ, chỉ nói: “Đó là một cuộc thi, thôi quên đi, không có gì đâu, hẳn là tôi đã hiểu lầm, tên của cô rất giống với tên của một nhà vô địch trong cuộc thi đó.”

Một giọng nói khác chen vào: “Trên thê giới này, người trùng tên trùng họ rất nhiều. Làm sao có thê là cô ấy được, kia chính là cuộc thi IBM đó.”

Là Lưu Tử Nhân, cô ta cũng đi tới với vẻ mặt kiêu ngạo, cùng trao đổi ánh mắt với Thiên Tuệ ở trong văn phòng.

Trịnh Miêu Miêu bước đến gần, hạ giọng nói: “Tiểu Hềề, cô phái: cần thận chút. Thiên Tuệ và Lứu Tử Nhân có quan hệ rất tốt. Đoán chừng Thiên Tuệ đem chuyện phỏng vấn kia nói cho Lưu Tử Nhân biết, đề cô ta đến gây chuyện.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 343


Chương 343

Quả nhiên, Lưu Tử Nhân lại nói: “Trương Trạch, chúng ta nên đi dự hội thảo rôi. Đừng ở đây chậm trễ thời gian nữa, công việc của bọn họ hoàn toàn không liên quan đến chúng ta, đừng lãng phí thời gian.”

Trương Trạch cau mày nói: “Tử Nhân, đừng nói chuyện kiều như thẻ, mọi người đều là người của An Tín.”

Lưu Tử Nhân hừ một tiếng, nói: “Tôi cũng không dám nói như thế. Một số người thích đoạt công. việc của người khác, mặt dày nhận công lạo mà không biết cảm thây xấu hồ.”

Sắc mặt của Diệp Như Hề trở nên lạnh lẽo, những lời rõ ràng như vậy nhắm vào người nào, ai cũng đều nghe ra được.

Trịnh Miêu Miêu tức giận, nói: “Cô ở đây ă ăn nói kỳ quái, không phải là muôn nói đên chuyện Tiêu Hề lấy được cơ hội phỏng vân sao? Cô cũng không chịu suy nghĩ một chút, Tiểu Hê vậy mà lại là…ưm…ưm.. .ưml”

Diệp Như Hề nhanh chóng lấy tay bịt miệng Trịnh Miêu Miêu, cô sợ đến mức toát mồ hôi hột.

Trịnh Miêu Miêu cũng ý thức được cô ây đã quá kích động, suýt nữa đề lộ mọi chuyện ra ngoài.

Lưu Tử Nhân nhìn bọn họ như vậy, khinh thường nói: “Là cái gì? Cô cứ nói vớ vẫn đi, cũng không biệt đã nịnh bợ nhóm trưởng Khương như thế nào, dùng loại thủ đoạn này mà không thây xâu hồ.”

Thiên Tuệ được giải tỏa một bụng lửa giận, càng cảm thây việc tìm Tử Nhân tới đây là một chuyện t tốt, sau khi cuộc phỏng vân của cô ta bất ngờ bị người ta cướp tay trên, cô ta mãi nuốt không trôi được cục tức này.

Trương Trạch có chút không tán thành, nói: “Tử Nhân, cô không thể nói những lời như vậy khi không có bằng chứng.”

“Còn cần bằng chứng gì à? Cô ta là người mới, lây đầu ra tư cách phỏng vân một nhân vật như Tổng giám độc Tạ? Mà Thiên Tuệ lại có nhiều kinh nghiệm hơn, lẽ ra phải là cô ây, muốn nói không có nội tình bên trong, thì ai mà tin cho được?”

Lần này, ngay cả Trương Trạch cũng nàng thể nói gì để bảo vệ Diệp Nhừ ê Diệp Như Hề không ngờ rằng chỉ một cuộc phỏng vấn cũng có thể gây ra tranh chấp, cô nhìn về phía Thiên Tuệ và nói: “Cô cũng nghĩ vậy sao?”

Thiên Tuệ đóng vai kẻ yêu, bày ra vẻ mặt chịu oan ức, nói: “Tiêu Hệ, tôi không. biết mình đã làm sai điều gì, để cô phải. nhắm vào tôi như thế, nhưng phân công việc này đối với tôi mà nói rât quan trọng.”

Lưu Tử Nhân tiếp lời: “Mọi người đều chịu khổ, cô dựa vào cái gì mà muốn chen ngang? Cô còn có mặt mũi à!”

Trong lúc nhất thời, Diệp Như Hề trở thành mục tiêu bị công kích.

Diệp Như Hề nhìn Thiên Tuệ và nói: “Cô nghĩ là tôi đã đoạt cơ hội phỏng vân của cô sao?”

Vành mắt của Thiên Tuệ hơi đỏ, cực kỳ giống như dáng vẻ đang chịu uất ức, nhưng thay vì trả lời câu hỏi này một cách trực diện, cô ta lại nói: “Có thể do cô đã làm chưa đủ tốt, nhưng tôi đã làm việc rất chăm chỉ. Bản thảo Sang là tôi viết. Tôi đã chuẩn bị rất y Lưu Tử Nhân lập tức cắt ngang: “Cô chính là nhặt được những thứ đã làm sẵn! Chiêm lợi từ người khác!”

Lúc này, tính tình tốt như Diệp Như Hề cũng đã lên đến giới hạn.

Trong đầu cô vốn đang bị giày vò hỗn loạn về việc cô bị hãm hại và chuyện của công ty Diệp Thị. Hiện tại, còn vô tội bị gán thêm nhiều chuyện hơn, khiến cô bình thường vân luôn nhẫn nhịn nay trực tiêp phản kích.

“Thật không? Vậy thì cô có bao giờ nghĩ tới dù cô có lần bao nhiêu đi chăng nữa, nếu cô không thê gặp được người muôn phỏng vân, thì cũng chỉ uông công vô ích.”

“Ý cô là gì?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 344


Chương 344

Sắc mặt của Diệp Như Hề trở nên lạnh lùng, tung ra một câu: “Cô căn bản không có tư cách phỏng vấn Tạ Trì Thành.”

Câu nói này, âm vang hùng hồn và nó đã làm mọi người bị sôc dữ dội.

Sắc mặt của Thiên Tuệ trong nháy mắt trở nên vặn vẹo, cô ta tức giận đến cả người phát run, loại lời này quả thực đúng là đang làm nhục cô ta mà.

“Cô, cô thật quá đáng!”

Trương Trạch cũng. cảm thấy câu này quá xúc phạm người khác, nhưng vẻ mặt của Diệp Như Hề lại không CÓ Vẻ kiêu ngạo, tựa như cô đang nói một chuyện vô cùng hiều nhiên.

Lưu Tử Nhân cũng chết lặng trước lời nói đầy kiêu ngạo của Diệp Như Hà, nửa ngày không nói nên lời.

Nhóm trưởng Khương vừa mới bước vào văn phòng, đã nhìn thấy đám đông tụ tập một chỗ như vậy, nhíu mày nói: “Các người ở đây làm cái gì thế?”

Hai mắt Thiên Tuệ đỏ hoe, nói: “Nhóm trưởng, tôi đã làm sai cái gì, hãy nói cho tôi biết, tại sao cô lại muốn đổi người thay tôi?”

Nhóm trưởng Khương: “Cô đang nói cái gì vậy?”

Lưu Tử Nhân lập tức lặp lại câu nói kiêu ngạo của Diệp Như Hề và nói thêm một câu khác: “Nhóm trưởng Khương, cô luôn là người làm việc công băng và chính trực nhất, vậy mà cô lại dung túng cho người dưới quyên thế này sao?”

Nhóm trưởng Khương cũng cảm thấy đau đầu, chỉ vì chuyện này không có gì không ổn.

Trên thực tê, sau chuyện này nhóm trưởng Khương đã suy nghĩ một lúc, mới nhận ra răng thân phận của Diệp Như Hề không hệ đơn giản, Thư ký của Tổng giám đốc Tạ yêu cầu trong điện thoại, tìm tới tìm lui, người vừa mới gia nhập bộ phận cũng chỉ có Diệp Như Hề là phù hợp nhát.

Chỉ thiếu chút nữa là gọi tên chỉ mặt, nói ra là ai mà thôi.

Trên đời có chuyện trùng hợp như vậy sao?

Lúc đó mọi người đều định bỏ cuộc, chính Diệp Như Hề đã đề nghị mọi người chờ một chút, cô còn nói mọi thứ sẽ có chuyên biến tốt hơn, sau đó chuyện này lập tức có chuyền biến.

Nhóm trưởng Khương trầm ngâm suy nghĩ, cảm thấy không thể đánh giá thấp nhân viên nhảy dù nhỏ bé này, lập tức nói: “Câu nói này có vân đề gì sao?”

Đám người ngây ra.

Ngay cả Diệp Như Hề cũng hơi ngạc nhiên.

Thiên Tuệ không thể tin được, thậm chí giả khóc cũng giả bộ không được nữa, khàn giọng nói: “Nhóm trưởng, cô, cô đang nói cái gì vậy?”

Nhóm trưởng Khương nghĩ trước đây Thiên Tuệ khá thông minh, nhưng tại sao bây giờ cô ta lại ngu xuân nhứ vậy? Nhật định phải đem mọi chuyện nói cho rõ ràng hay sao? Nhưng có một số lời mà chỉ có thể hiểu ý chứ không thể nói thẳng ra ngoài!

Ngay cả bản thân Tạ Trì Thành cũng phải khéo léo nhắc nhở cô ây như vậy! Cô ấy làm sao dám nói thẳng!

“Chẳng lẽ cô cảm thấy mình có đủ tư Sàn đề phỏng vân Tạ Trì Thành sao?”

Một câu hỏi ngược lại như vậy trực tiếp khiến Thiền Tuệ không. thể thốt nên lời. Ai lại tự tin dám nói như vậy?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 345


Chương 345

Nhóm trưởng Khương nhìn thây cô ta không đáp lời, lập tức nói thẳng: “Được rôi, chuyện này dừng ở đây đi, lần sau phỏng vân tôi sẽ sắp xếp cô.”

Thiên Tuệ bị chặn họng, nhưng cô ta không dám đắc tội với nhóm trưởng Khương, đành phải đồng ý.

Trước khi đi, nhóm trưởng Khương còn liệc nhìn Diệp Như Hề với ánh mắt đầy ấn ý, ý là “Tôi hiểu được.”

Lưu Tử Nhân chỉ có thể an ủi cô em gái của mình, nhân tiện ném cho Diệp Như Hề một cái nhìn hung tợn.

Trương Trạch cũng cảm thấy bầu không khí hơi kỳ lạ, vì vậy m đưa ra một chủ đề khác hợp thời hơn, nói: “Lát nữa sẽ có một b*** hội thảo, là nơi một sô bạn trẻ sẽ tụ tập lại với nhau đề nói về ngành tài chính. Có thể xem như là một bữa tiệc trà thú vị.

Có hứng thú không? Có thể mở mang kiến thức đấy.”

Lưu Tử Nhân nghe đến đó, vốn định ngăn cản, nhưng không biết nghĩ đến cái gì, nên ngậm miệng lại.

Diệp Như Hề từ chối mà không cần suy nghĩ, nhưng Trịnh Miêu Miêu lại rất thích thú đồng ý, còn có vẻ háo hức muôn thử.

Trương Trạch không : miễn cưỡng, hẹn xong thời gian, rồi nói lời tạm biệt.

Tụy nhiên, Diệp Như Hề nhanh chóng đôi ý vì nhận được tin nhắn từ Tạ Trì Thành.

[Cùng nhau ăn cơm đi, tôi đến đón em, có việc. ] Diệp Như Hề trông thấy hại chữ “có việc”, điều đầu tiên nghĩ đến là chẳng lẽ anh đã biết chuyện?

Cô cố gắng hết sức đề bình tĩnh, ngay lập tức phản hồi một tin nhắn.

[Buổi tối còn có hội thảo, em muốn về trê một chút, có chuyện gì sao?] Đối phương không có trả lời.

Diệp Như Hề quay người và đi tìm Trương Trạch, cũng mặt dạn mày dày nói mình lại có hứng thú.

Trương Trạch không nói gì nhiều, còn hỏi có cần anh ta đên đón đi chung với nhóm của bọn họ không.

Diệp Như Hề nghĩ đến chiếc Volkswagen Phaeton quá cao cấp của mình, lại gật đầu.

Sau khi tan sở, Trương Trạch đựa Trịnh Miêu Miêu và Diệp Như Hề đến thăng một nhà hàng cao cập khá xa hoa.Bầu không khí ở đây rất tốt, bữa tiệc được tổ chức theo kiểu tiệc đứng, mọi người tuỳ ý tụ tập một chỗ nói chuyện phiêm, không trang trọng như một buôi hội thảo chính thức.

Sau khi Trương Trạch đưa bọn họ đi vào, anh ta lập tức đi chào hỏi và cùng trò chuyện với bạn bè của mình, nói gần nói xa đều là nói chuyện liên quan tới thị trường chứng khoán.

Trịnh Miêu Miêu nắm tay Diệp Như Hề và nhìn xung quanh một vòng, rõ ràng có chút thât vọng.

Diệp Như Hề hỏi cô bạn “Cô đang nhìn gì vậy?”

“Tìm một người.”

“Ai thế?”

“Đương nhiên là Lục Tư Viễn!”

Nhịp tim của Diệp Như Hề đập hụt một nhịp.

“Sao cô lại tìm anh ấy?”

“Đó chính là người có thê được so sánh với Trương Trạch nhal Đương nhiên tôi muôn tận mắt nhìn thấy anh ấy rồi!”

Diệp Như Hề hơi hối hận về quyết định của mình ngày hôm nay.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 346


Chương 346

“Ý cô là…Lục Tư Viễn cũng sẽ tham gia sao?”

Tuy Diệp Như Hề không nhận được câu trả lời của Trịnh Miễu Miêu nhưng cũng đã biết đáp án là gì.

Bởi vì người vừa mới mở cửa bước vào, chính là Lục Tư Viễn và Đường Anna.

Lục Tư Viễn cũng nhìn thấy Diệp Như Hề, ánh mắt của hai người lướt qua đám đông, va vào nhau, khi ánh mặt họ chạm nhau, Diệp Như Hề dẫn đầu né tránh tầm mắt của anh.

Kể từ cuộc trò chuyện lần đó, đây là lần đầu tiên hai người họ gặp lại nhau.

Lục Tư Viễn không ngờ lại có thể gặp được Diệp Như Hề ở nơi này, tâm tình của anh rất phức tạp, nhưng tất nhiên không bệ Í hiện rõ lên trên mặt, vẻ mặt anh vẫn mang theo nụ cười tựa gió xuân như mọi khi, mà Đường Anna ở bên cạnh cũng nhìn thây Diệp Như Hề, tâm trạng cô ta đột nhiên chùng xuông.

“Là Tiểu Hề kìa, chúng ta có nên đi qua chào hỏi không?”

Không ngờ Đường Anna lại chủ động đưa ra đề nghị này.

Lục Tư Viễn gật đầu đồng ý, hai người trực tiệp đi về phía Diệp Như Hề, nhưng nửa đường lại bị Trương Trạch chặn lại.

Trương Trạch có chút kinh ngạc, nói: “Lục Tư Viễn, tôi còn tưởng rằng anh sẽ không tới tham gia, trước đó tôi đã mời anh máy lần rồi.”

Lục Tư Viễn cười nói: “Đúng lúc tôi đang rảnh rồi.”

Trương Trạch rõ ràng có chút vui mừng, nói: “Thật trùng hợp, vừa vặn chúng ta có thể trò chuyện vài câu.”

“Xin lỗi, hiện tại tôi có việc. Bạn tôi ở bên kia, trước tiên tôi xin lỗi vì chưa thể tiếp chuyện được.”

Dút lời, Lục Tư Viễn đi lướt qua đối phương.

Đường Anna ngược lại không đi theo anh mà ở lại chào hỏi Trương Trạch, hai người hàn huyên vài câu, chỉ là tầm nhìn của Đường Anna thỉnh thoảng sẽ nhìn vê phía của Lục Tư Viễn.

“Tiểu Hề.”

Diệp Như Hề thây không thê tránh khỏi, nên cũng đáp lại một cách tự nhiên: “Thật là trùng họp, lại gặp nhau ở đây.”

“Đúng vậy, anh không nghĩ tới em sẽ tham gia hội thảo này.”

Trịnh Miêu Miêu lại bị doạ sợ lần nữa, cô ấy cảm thấy số lần mình bị kinh sợ đã quá nhiêu, lập tức lắp bắp nói: “Tiêu, Tiểu Hề, cô đừng nói với tôi, là cô, cô còn quen biết Lục Tư Viễn nữa đây nhé?”

Diệp Như Hề có chút chột dạ.

Lục Tư Viễn thân thiện cười, nói: “Xin chào, cô biết tôi sao?”

Trịnh Miêu Miêu kích động bắt tay: “Đương nhiên là biết rồi! Ảnh là Lục Tư Viên! Cũng là người lợi hại giỗng như Trương Trạch công ty chúng tôi!

Không ngờ lại gặp anh ở đây! Anh và Tiểu Hề…”

Lục Tư Viễn tự nhiên thốt ra một chữ: “Bạn.”

Diệp Như Hề mím môi, xem như đã nhận định môi quan hệ này.

Trịnh Miêu Miêu không còn có thể nhìn Tiểu Hề bằng con mắt bình thường được nữa, cô ấy cảm thấy mình như đang ôm một gốc cây bằng vàng vậy!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 347


Chương 347

Đúng lúc này, điện thoại di động trong túi của Diệp Như Hề rung lên, cô ra hiệu là nình phải đi ra ngoài nghe điện thoại, nhưng khi nhìn thây tên người gọi, cô suýt nữa đã đánh rơi điện thoại.

Là Tạ Trì Thành gọi tới.

Cô lấy lại bình tĩnh, rồi bắt máy.

Giọng nói trầm thấp và nhàn nhã của Tạ Trì Thành mang theo một tia tức giận không dễ phát giác ra được.

“Em đang ở đâu?”

Diệp Như Hề gần như hiểu được ý của anh ngay lập tức, cô ngâng đâu lên và liếc nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng của Tạ Trì Thành đâu cả.

Anh ấy thấy được cô sao?

Anh ấy đang ở đâu?

Trong điện thoại, giọng nói của Tạ Trì Thành lại vang lên lân nữa.

“Diệp Như Hề, em học được cách nói dối rồi đấy à.”

Diệp Như Hề cắn môi, nói: “Em quả thực là đang tham gia hội thảo.”

“Bên trong hội thảo có những ai?”

Diệp Nhự Hề trầm mặc một hồi, vẫn thẳng thắn đáp: “Lục Tư Viễn.”

Đầu dây bên kia không nói gì nữa.

Diệp Như Hề tìm một góc yên tĩnh và nhỏ giọng nói tiếp: “Nhưng em không được biết trước răng anh ấy sẽ đến.”

“Em đang trốn tránh tôi.”

Đây là câu khẳng định, không phải là câu nghỉ vân.

Lưng của Diệp Như Hề đã ướt đẫm mô hôi lạnh.

Tạ Trì Thành quá nhạy bén, dù chỉ nói vẻn vẹn mây chữ, nhưng giọng điệu nói chuyện của cô, thậm chí là cả những quãng ngắt giọng, anh đều có thê liên kêt chúng một cách hợp lý nhất.

Ngay cả cô có muốn phủ nhận, cũng làm không được.

Anh hỏi: “Tại sao?”

Diệp Như Hề không nói chuyện.

“Lúc tôi đi công tác, em đã làm cái gì?

Không, nói chính xác hơn là đêm đó em đã đi đâu.”

Anh quả nhiên đã đi điều tra thử.

Cũng đúng, Tạ Trì Thành làm sao có thê là loại người tùy tiện lừa gạt một chút thì tin ngay được?

Chỉ là cộ nhất thời ngây thơ, còn tưởng răng có thể giầu nhẹm chuyện này mãi mãi.

Người của cả thê giới này đều nói với cô, Tạ Trì Thành không phải là một người. dễ trêu chọc, anh là Tổng giám độc của Long Đẳng, những thủ đoạn của anh đêu rất cao siêu, nhưng cô vẫn bắt chọt ngắn ngơ trước những dịp anh bỗng nhiên dịu dàng.

Chỉ là, phía sau sự dịu dàng đó chỉ là sự che giấu kỹ càng suy nghĩ của anh mà thôi.

“Trả lời tôi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 348


Chương 348

Diệp Như Hề cảm thây thời gian lúc này như bị kéo dài vô tận, mà cô như đang phải nhận hình phạt lăng trì, mài mòn cô đên mức đau đón, khiến người ta không thể chịu đựng nổi.

Cô chậm rãi thở ra một hơi đầy ngột ngạt, dựa vào tường, trông thây Lục Từ Viễn có vẻ muôn đi tới, säc mặt có chút lo lắng.

Nhưng Diệp Như Hề lại phát tay với Lục Tư Viễn, ra hiệu cho anh ây không được qua đây.

Lục Tư Viễn đành phải dừng bước, quay, người và trò chuyện với Trương Trạch.

Diệp Như Hề điều chỉnh một tự thế thoải mái nhất có thể, thấp giọng nói: “Anh đã điều tra ra được cái gì?”

Tạ Trì Thành dường như không nghĩ tói cô sẽ hỏi ngược lại, anh dừng một chút, không trả lời cô.

Diệp Như Hề tự mình nói tiếp: “Chị: Dương sẽ không phản bội em, chị ấy sẽ không bị tiệt lộ bất cứ điều gì. Là có người nói cho anh biết sao? Hay là…anh đã xem được bức ảnh nào đó.”

Bên kia tựa hồ truyền đến một tiếng cười trầm thấp.

“Em đoán không sai.”

Diệp Như Hề tiếp tục đoán.

“Có thể khiến anh đề ý đến Lục Tư Viễn như Vậy, đồng thời lập tức phát hiện ra anh ây có mặt trong buổi hội thảo, anh tìm người theo dõi em đúng không? Là Trịnh Miêu Miêu sao?”

Diệp Như Hề ngước mắt lên tìm Trịnh Miêu Miêu trong đám đông, vô tình bắt gặp ánh mắt của cô ây, rội mới, nhìn thây cô ây chột dạ dời tầm mắt, quay mặt đi chỗ khác, giả vò bình tính nói chuyện với người khác.

Cũng chỉ có cô ấy, biết mối quan hệ của cô với Tạ Trì Thành, lại còn ngưỡng mộ Tạ Trì Thành nữa.

Giọng nói lãnh đạm của Tạ Trì Thành ở trong điện thoại có chút ngạc nhiên: “Em rât thông minh.”

Diệp Như Hề cười khô, nhằm hờ mắt, nói: “Không, em không thông minh, nêu như em đủ thông mỉnh, em sẽ không cô giâu anh. Anh nhận được bức ảnh liên quan tới cái gì? Em có thể hỏi một chút được không?”

“Ra ngoài, rẽ phải, phòng bao.”

Sau khi quăng xuống sáu chữ, điện thoại lập tức mắt kết nói.

Diệp Như Hề hít mũi một cái, cất điện thoại vào trong túi, cô ròi khỏi nơi này, đi đến phòng bao ở bên cạnh.

Trên chiếc sô pha lớn được bọc bằng da thật, có một người đang ngồi đó.

Một tay của anh châm thuốc, nhưng không hút, chỉ kẹp ở giữa ngón tay, tuỳ ý để khói bóc lên, trên mặt bàn có một chiếc điện thoại di động cùng một bức ảnh.

Diệp Như Hề bước vào và đóng cửa lại, nhìn thoáng qua bức ảnh trên mặt bàn.

Đó là hình ảnh cô và Lục Tư, Viễn đang năm trên cùng một chiếc giường.

Quả nhiên, chiêu cuối của người bí ân kia còn đang đợi ở đây.

Kẻ đó không muốn tống tiền cô hay bất cứ thứ gì. Mục tiêu của kẻ đó là Tạ Trì Thành.

Tạ Trì Thành nhắn điều thuốc xuống, chỉ vào bức ảnh và nói: “Em không muốn nhìn xem thế nào à?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 349


Chương 349

Diệp Như Hề nhìn sang chỗ khác và đứng yên tại chỗ, cô tựa hồ không có ý định nghiêng người qua.

“Từ lúc nhận được bức ảnh đến bậy giờ đã là mười hai tiêng. Em có biệt trong khoảng thời gian này, tôi đang suy nghĩ cái gì không?”

Tạ Trì Thành từ ghế sô pha đứng lên từng bước một tiên đến gần Diệp Như Hề, bóng đen khổng lồ từ lừ bao trùm lấy cô.

Cảm giác về sự nguy hiểm tột độ khiến Diệp. Như Hề không thể không lùi người về phía sau, cho đến khi lưng cô đụng phải bức tường lạnh lẽo, mà Tạ Trì Thành lại đem cả người anh bao phủ lấy cô, một cánh tay chống bên tai của cô.

Trên người anh thoang thoảng mùi khói thuốc, xen lẫn một chút hương chanh dễ ngửi, nhưng cũng không giấu được vẻ nguy hiêm của anh.

“Diệp Như Hề, em không có gì muốn nói sao?”

Diệp Như Hề cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi đối với anh, dù tóc gáy trên người đã dựng đứng cả lên, da đầu cũng đang tê dại.

Cuối cùng, cô ngập ngừng thốt ra một cau.

“Tạ Trì Thành…Chúng ta không thể kết hôn.”

Gần như lúc câu nói này rơi xuống, áp lực từ trên người anh tràn ra, khiến Diệp Như Hề muốn đứng vữ ng cũng khó khăn.

Đầu gối của cô như mềm nhữn ra, _ suýt nữa đã trượt chân tụt xuống đất.

Ánh mắt rơi trên người cô giống như một ngọn lửa nóng rực, thiêu đôt cô từng tắc một.

“Đây chính là những gì em muốn nói sao?”

Diệp Như Hề cố gắng chống đỡ, đem ý tứ của mình biêu đạt rõ ràng.

“Ngày hôm đó, tôi đến nhà họ Diệp để tìm sô hộ khẩu của em, nhưng em lại bị đánh bắt tỉnh, lúc tỉnh dậy lần nữa thì đã ở trong khách sạn, năm cùng một chỗ với Ì ục Tư Viễn. Cả người không mặc bắt kỳ mảnh quần ảo nào.

Mỗi câu cô nói rơi xuống, áp suất trong không khí giảm đi một phân.

“Nhưng, chúng em không có làm gì cả. Mặc kệ anh có tin hay không, em và anh ấy, không làm chuyện gì cả.”

Đáp lại cô, chỉ là một cơn đau đớn truyền đến từ quai hàm.

Anh vươn tay bóp cằm cô, bắt cô, ngắng đầu lên đôi diện với đôi mắt đen láy của anh, giỗng như con dã thú đang ngủ say bị đánh thức.

Anh mở miệng, giọng điệu u ám: “Đây chính là câu trả lời của em à.”

| “Đúng, đây chính là câu trả lời của em, anh tin hay không, em đều chấp nhận.”

Xoet…

Quần áo của cô bị xé toạc, để lộ làn da trăng nốn.

Mạy mắn thay, những vết tích trên cơ thể của cô đều đã biên mắt, vóc dáng của cô cũng không có vết sẹo nào.

Làn da trắng nốn như ngọc hiện ra trước đôi mắt anh, khiên hô hấp của anh trở nên nặng nê hơn.

“Anh ta có chạm vào em không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 350


Chương 350

Đến giờ phút này, hai mắt của Diệp Như Hề đã ươn ướt hơn một chút, nhưng cô vẫn nhất quyết không để nước mắt rơi XuÔng, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Không có.”

Giọng anh càng ngày càng gần hon, như thê hoàn toàn áp xuông người GỐI) Hơi thở của hai người ở giữa, xen kẽ giao thoa vào nhau.

Nhìn từ bên cạnh, anh giống như đang muốn hôn cô, nhưng chỉ là giông mà thôi.

Anh đang chờ đợi.

“Em dám thề không?”

Diệp Như Hề hít một hơi thật sâu và nói: “Đúng vậy, em thề, nhưng nếu anh…

Câu hoàn chỉnh là “Nhưng nếu anh không tin em, em cũng không Có băng chứng để chứng minh.” còn chưa nói xong, môi của cô đã bị chặn lại.

Nụ hôn mãnh liệt của anh lần át những lời còn lại của cô.

Tựa như anh không cần lời giải thích còn lại của cô, chỉ cân một câu kia, em thê.

Những giọt nước mắt treo trên khóe mắt của Diệp Như Hề chậm rãi rơi xung, lại nhanh chóng bị nụ hôn kia cuồỗn đi.

Bỗng nhiên cô ôm chặt lấy cổ Tạ Trì Thành, mạnh mẽ đáp trả, đây là một trong số ít những lần. mà cô chủ động hôn anh.

Áp lực và sợ hãi mấy ngày qua đều sụp đồ vào thời khắc này.

Cô vừa muốn khóc, lại vừa muốn bật Cười.

Tạ Trì Thành không có hứng thú làm những chuyện riêng tư và cần bí mật như vậy ở nơi công cộng, cho nên.

anh chỉ muốn ‘nêm thử” một chút rồi ngừng lại.

Diệp Như Hề thở hồn hến, sắc mặt đỏ bừng, người đàn ông bị khiêu khích còn muôn tiệp tục, nhưng sự tự chủ mạnh mẽ đã khiến anh dừng lại.

Tạ Trì Thành đỡ Diệp Như Hề toàn thân mềm nhữn, đem người tới ghế sô pha cùng ngồi xung.

Mùi khói thuốc nồng nặc trong phòng gân như đã tan biên, chỉ còn lại dư vị nhàn nhạt, Diệp Như Hề nhìn tàn thuốc mà mờ mịt, thậm chí còn có thể lơ mơ nghĩ đến, Tạ Trì Thành hoá ra cũng có hút thuốc sao?

Diệp Như Hề thu lại suy nghĩ của mình, đối mặt với ánh mắt của Tạ Trì Thành, cô không biết phải nói cái gì mới tốt.

Nụ hôn lộn xộn vừa rồi, mang ý nghĩa gỉ?

Bức ảnh chướng mắt kia còn nằm trên bàn.

Ngón tay của Tạ Trì Thành gõ nhẹ vào mây bức ảnh, và nói: “Nói chỉ tiết hơn cho tôi.”

Việc đã đến nước này, che HÓU thế nào cũng không còn có ích nữa Diệp Như Hề không căng thẳng như tữ cô bình tính kê lại mọi chuyện từ đầu đến cuối cho anh biết.

Kèm thêm đó là những tài liệu liên quan đến mẹ của cô, Diệp Như Hề cũng không lựa chọn sẽ giấu diễm.

Sau khi nghe xong, Tạ Trì Thành trầm mặc hôi lâu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 351


Chương 351

Diệp Như Hề cúi đầu xuống, nói: “Những gì nên nói, em đều đã nói hết rôi.

“Tại sao?”

Cô dừng lại một chút, mới hiểu được ý của anh.

Tại sao cô lại lựa chọn giấu diễm?

Diệp Như Hề nở một nụ cười khổ, còn vì nguyên nhân nào nữa chứ?

“Em nghĩ…anh không tin em.”

Những lời này dường như k1ch thích Tạ Trì Thành, ánh mắt của anh càng ngày càng âm trâm, vô cùng giông dã thú bị đánh thức và khiêu khích.

“Em nghĩ như vậy ư?”

Câu hỏi này khiến Diệp Như Hề cảm thấy áy náy, cô cúi đầu ,xuông, không dám nhìn thẳng vào mắt của Tạ Trì Thành, nhỏ giọng phản bác: “Chúng ta không có nhiêu nên tảng. để tin tưởng, cho nên không có gì lạ khi em nghỉ ngờ như vậy….”

Lời phía sau, thì càng nói không thể nói ra, hơn nữa việc ở dưới tâm mắt của Tạ Trì Thành, càng khiến cô chột dạ không thê nói nên lời.

Cuối cùng, Diệp Như Hề nín thở thốt ra một câu: “Em sai rồi.”

Ba chữ cuối cùng này nói rất đúng.

Tạ Trì Thành trực tiếp úp ngược bức ảnh lại, tựa như mắt không thây, tâm không phiền, nói: “Em muôn giải quyết như thế nào?”

“Cái gì mà giải quyết như thế nào…”

Tạ Trì Thành cười lạnh một tiếng, nói: “Em còn không định hoàn toàn thẳng thắn sao?”

Diệp Như Hề còn đang thắc mắc cô đã nói rõ ràng mọi chuyện, không có gì phải giâu diễm nữa, chợt cô nghĩ đên chuyện cô còn tìm Tôn Bân tiếp cận Diệp Thị.

Cô do dự một chút, mới thẳng thắn nói ra chuyện này, quả nhiên Tạ Trì Thành không tiêp tục hỏi nữa.

“Em đang mạo hiểm đấy.”

Anh chỉ đưa ra một kết luận như thê.

Diệp Như Hề im lặng một lúc rồi nói: “Em chỉ còn cách này.”

Anh bỗng nhiên vươn tay ra, bóp cằm của cô, giọng điệu ma mị giỗng như thần chủ, nói: “Em có cân tôi giúp không?”

“Em có thể cầu xin tôi, nói không chừng, tôi có thể sẽ giúp em.

Câu nói này rất trầm thấp, mang theo giọng điệu giêu cọt.

Nhưng Diệp Như Hề vẫn kiên định lắc đâu, nói: “Em có thể làm được.”

Chuyện gì cô cũng có thể cúi đầu, khí nh4` cũng không đáng bao nhiêu tiên, nhưng chỉ riêng chuyện này, cô muốn tự mình ra tay.

Tạ Trì Thành cũng đoán được câu trả lời của cô, Diệp Như Hề luôn như vậy, trông cô có vẻ yếu đuối, nhưng.

rât có quan điểm của chính mình, cô biết nhường nhịn, nhưng lại không mắt đi sự dũng cảm, ngay cả dưới vẻ ngoài hèn nhát và giả tạo, là sự nhiệt huyết của cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 352


Chương 352

Tạ Trì Thành đột nhiên nghĩ đến trên tài liệu có viết về cuộc sông trong quá khứ của cô, cô đã từng ở tủ 5 năm.

Anh đột nhiên hỏi: “Năm năm trước, em đã gặp phải chuyện gì?”

Bờ vai của Diệp Như Hề run rấy, sắc mặt trở nên tái nhọt.

Tạ Trì Thành kết luận rằng đó chắc chắn không phải là một kỷ ức tốt đẹp gì.

Cũng đúng, phải ngồi tù thì làm gì có ký ức đẹp? Tính cách của cô như vậy, e rằng là do bị tra tắn mà sinh ra.

Anh cảm thấy ngực mình có chút nặng tríu, Tạ Trì Thành không hiểu tại sao lại xuất hiện cảm xúc kỳ lạ này, nhưng anh hiểu đây là cảm xúc gì.

Đây là đau lòng.

Anh, yêu thương, đau cô.

Mặc dù loại cảm giác này rất kỳ diệu và lạ lẫm, nhưng Tạ Trì Thành cũng không xem nhẹ hoặc phủ nhận, anh không làm được chuyện lừa gạt chính mình.

“Em có thể lựa chọn không trả lời.”

“…mọi chuyện đã qua rồi.”

Diệp Như Hề quả thực không muốn nhắc đến chuyện của năm năm trước, nên cô lập tức chuyên chủ đề.

“Làm thế nào anh nhận được bức ảnh vậy?”

“Có người đặt ở bàn làm việc của Tân Hải.”

Xem ra người đó cũng biết không thể trực tiếp tiếp cận Tạ Trì Thành, vì vậy đã đi đường vòng, bắt đầu từ thư ký của anh.

Tạ Trì Thành lại nói: “Bức ảnh sẽ không trông giông như thế này, nhưng tôi không đảm bảo mình sẽ làm gì khi nhìn thấy một bức ảnh có quy mô rộng hơn đâu.”

Có một số chuyện liên quan đến bản năng của đàn ông, không phải là việc có thê kiêm soát được bằng lý trí.

Diệp Như Hề càng chột dạ, cô thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra ngày hôm đó, mà Tạ Trì Thành lại đề ý, sự tức giận bị đè nén trong mắt anh không thê nào là giả được.

Cho dù là ai, cũng không thể chấp nhận được răng đổi tượng mình định kết hôn lại củng đàn ông của người khác không mặc quân áo cùng năm chung một chỗ, chứ đừng nói đến một người như Tạ Trì Thành.

Nhưng dù có tức giận đến máy, anh vẫn chờ cô giải thích.

Anh đang cho cô một cơ hội.

Mặc dù sự bạo dung này có thế là do anh không hề hoàn toàn đề tâm đ ến, nhưng Diệp Như Hề vẫn bị rung động.

Bọn họ quen biết nhau, cũng không Bi là nhờ vào một lần lâm lỡ như vậy, thì tình cảnh hiện tại ắt hẳn sẽ khiên người ta vui mừng.

Chỉ là, không có nều như, không có lần nhẫm lẫn đó, cô và người như Tạ Trì Thành cũng sẽ không bao giờ gặp được nhau.

Chương 352
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 353


Chương 353

“Thật xin lỗi.”

Tạ Trì Thành ấn vào huyệt thái dương và nói: “Đừng gặp lại Lục Tư Viễn nữa. Tôi không thê đảm bảo mình sẽ làm gì với anh ta đâu.”

Mặc dù trước đó không lâu Diệp Như Hề còn đồng ý làm bạn với Lục Tư Viễn, nhưng cô cũng không ngu ngốc đến mức sẽ chọc giận Tạ Trì Thành vào lúc này, cô nói: “Được.”

“Bây giờ, cùng trở về thôi.”

Diệp Như Hề không kháng cự, cô ngoan ngoãn theo Tạ Trì Thành rời đi, sau đó gửi tin nhắn cho Trịnh Miêu Miêu răng cô đã rời bữa tiệc sớm và bảo cô ây nói với Trương Trạch một tiếng.

Đêm hôm đó, Diệp Như Hề xém chút không còn sông mà xuống được giường.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, trời đã ngả xế chiêu, người đàn ông bên cạnh cũng đã không thấy bóng dáng đầu.

Diệp Như Hề nằm trên giường đau đón, ngay cả quay người cũng không dễ dàng.

Cô bực mình đập vào chỗ trống bên cạnh một cái rồi nói: “Đồ khốn nạn”.

“Thiếu phu nhân, bữa trưa đã chuẩn bị xong rôi, thiêu gia căn dặn cô tỉnh lại thì nhớ ăn. Sau khi ăn xong SẼ có tài xế đưa cô đến một noi.”

“Hả? Đi đâu vậy?”

“Thiếu gia không có nói nhiều, nhưng cô đi rồi sẽ biết.”

Diệp Như Hề không hiểu ra sao, nhưng cũng không bồi rồi. Sự thẳng thăn của hai người ngày hôm qua. đã làm gánh nặng của cô giảm đi nhiều.

Muốn ở trước mặt Tạ Trì Thành diễn kịch, thực sự quá khó.

Trong lúc dùng bữa, Diệp Như Hề nhận được một tin nhăn từ Tạ Trì Thành.

[Tỉnh dậy chưa?] Diệp Như Hề thuận tay đáp lại: [Dậy rôi, lát nữa muôn đưa em đi đâu vậy?] [Xem ra là tôi không cống hiến đủ sức lực, cho nên em mới dậy sớm như vậy. ] Diệp Như Hề cảm thấy miếng cơm dang dở này, mình ăn nuôt không nổi nữa.

Cuối cùng cũng đè nén được sự xấu hồ trên mặt xuống, Diệp Như Hề né tránh ánh mất tràn đây ý cười, của Bác Chung, chủ động nói: “Tiểu An và Nhạc Nhạc đang ở đâu vậy?”

Hôm nay là cuối tuần, Tiểu An và Nhạc Nhạc lẽ ra phải có mặt ở nhà, nhưng vừa tỉnh dậy cô đã không thấy hai đứa nhóc kia đâu cả.

Bác Chung nhìn đồng hồ, cười nói: “Trước khi thiệu gia rời đi, cậu ây đã dặn dò hai cô cậu ây không được quây rây cô, cho nên tiêu thiêu gia và tiêu tiêu thư đã đi tham gia lớp học.

năng khiếu, chắc cũng sắp trở về rồi.’ Vừa nói xong chưa được bao lâu, thì cô đã nghe thây giọng nói của hai đứa trẻ.

“Anh trai, anh chờ em với.”

“Nhạc Nhạc, cần thận một chút, để anh dắt em.”

“Vâng ạ.”

“Mami hẳn là đã tỉnh dậy rồi nhỉ, a, mami?2”

Khi Tạ An trông thấy mẹ, cậu bé lập tức dắt tay em gái của mình và bước nhanh đến.

Diệp Như Hề ôm lấy hai đứa nhỏ, một trái một phải, lần lượt hôn lên má của hai đứa nhỏ mỗi đứa một cái.

“Lớp học năng khiếu vào buổi sáng có gì thú vị không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 354


Chương 354

Nhạc Nhạc cười đến Cong I mắt, nói: “Mami, con đã học tính nhầm, cô giáo đã khen con rất thông minh!”

“Tính nhằm?”

Diệp Như Hề còn tưởng. rằng sẽ là lớp học năng khiếu về piano hay đại loại là một nhạc cụ nào đó, nhưng cô nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới, vậy mà lại là tính nhậm?

Diệp Như Hề nhìn Nhạc Nhạc đã tăng cân by trước rất nhiều, nói: “Nhạc Nhạc có hứng thú đối với tính nhằm sao?”

Nhạc Nhạc lập tức gật đầu, rất có dáng vẻ chí khí.

“Tại sao? Mẹ còn nghĩ là con sẽ đi vẽ tranh.”

“Con thích vẽ tranh, nhưng cũng thích tính nhằm nữa. Con rât giỏi VỆ SÔ học, sau này con có thể giúp được mẹ”

“Con định giúp mẹ như thế nào?”

“Cô giáo nói, nếu học số học tốt, tương lại con có thê kiêm được rất nhiều tiền!”

Diệp Như Hề bật cười thành tiếng, trong lòng tràn đầy cảm động cùng chua xót.

Trước đây vì chi phí chữa bệnh của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề đã từng rơi vào tình cảnh khó khăn, cô đã cô găng che giậu nhưng không ngờ điều đó vân còn ảnh hưởng đến Nhạc Nhạc, thậm chí đên giờ trong tiệm thức của Nhạc Nhạc vẫn là muón kiếm tiền.

Tạ An nhìn thầy mẹ thát thần, lập tức đồi chủ đề, nói: 1RIs0l chúng ta mau đi ăn cơm thôi, cha muôn dân chúng ta ra ngoài chơi đó!”

Nhạc Nhạc cũng vui vẻ phối hợp: “Đúng, đúng, đúng, mami, chúng ta mau đi ăn cơm thôi! Ăn no rồi thì ra ngoài chơi nhé! Cha đã hứa với chúng con rôi!”

Một người kén ăn như Tạ An đã bị Diệp Như Hề cưỡng ép thay đổi, giờ đây cậu bé đã có thê châp nhận đô ăn do đầu bếp nấu. Đương nhiên, cậu cũng chỉ có thê ăn một ít, đợi đến khi mẹ tự mình xuông bếp, cậu mới ăn nhiều hơn một bát.

Sau khi cả ba người đêu ăn no xong, tài xê đã sớm chuân bị xong, trước tiên đưa ba mẹ con đến trung tâm mua sắm, nơi đó sớm đã có người sẵn sàng nghênh đón bọn họ.

Lần này, Tạ Trì Thành không đề bọn họ một mình hành động, mà bồ trí vệ sĩ theo sát suốt cả quá trình.

Diệp Như Hề cũng nhận được tin nhắn của anh, để bọn họ đến trung tâm mua sắm đi dạo một lúc, lát nữa anh sẽ đích thân đến đón.

Diệp Như Hề suy nghĩ một hồi, trong lúc bắt chọt, cô đột nhiên muốn mua một bộ quân áo đồng phục dành cho phụ huynh và con cải, đề nghị này ngay lập tức nhận được sự hưởng ứng vui vẻ từ Tiểu An và Nhạc Nhạc.

Diệp Như Hề một trái một phải ôm hai đứa trẻ gần như giông hệt nhau, thu hút sự chú ý của mọi người, nều không phải vệ sĩ ở bên cạnh có tình ngăn cách, e rằng sẽ có người xông tới chụp ảnh.

“Thật là hai đứa bé đáng yêu! Lại còn là một cặp sinh đôi long phượng nữa chứt”

“Bọn nhỏ trông còn đẹp hơn mấy người mâu nhí nữa đó. Người kia chắc là mẹ của chúng nhỉ. Quả nhiên là có gen tốt mới sinh ra được đứa trẻ như vậy.”

“Thật muốn tới chụp chung một bức ảnh!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 355


Chương 355

“Thôi đi, cô không nhìn thấy còn có vệ sĩ đi theo sao? Đoán chừng là Thiếu phu nhân của gia đình giàu có ra ngoài dạo phố đó, chậc…chậc…”

Diệp Như Hề có thể bình tĩnh bỏ qua những lời bình luận này, nhưng Nhạc Nhạc lại kéo tay cô.

“Làm sao vậy? Nhạc Nhạc.”

“Mami, con muốn đi vệ sinh.”

Diệp Như Hề nói với Tạ An: “Con ngoan ngoãn ở đây đợi mami nhé, đừng rời khỏi tầm mắt của vệ sĩ, mẹ đưa em gái vào nhà vệ sinh một chút, có được không?”

“Không sao đâu, mami, mẹ đi mau Giê Diệp Như Hề nhìn quanh một vòng và trông thấy. có một quán cà. phê, gọi một côc sữa nóng, bảo Tiểu An ngoan ngoãn ngôi đợi ở đây, có vệ sĩ trồng chừng nên cô cũng không quá lo lắng về vẫn đề an toàn của Tiểu An.

Thu xếp cho Tiểu An xong, Diệp Như Hề nhà chóng bề Nhạc Nhạc vào nhà vệ sinh.

Tạ An rất ngoan ngoãn ngồi ở đó, trên tay cầm cốc sữa nóng, đưa mắt nhìn xung quanh, chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, khuôn mặt trắng trẻo của cậu lập tức nhăn lại.

Đó chính là Diệp Như Mạn.

Rõ ràng, Diệp Như Mạn không biết nghe được tin tức từ đâu, biêt ba mẹ con Diệp Như Hề sẽ đến trung tâm mua săm, đợi sau khi Diệp Như Hà ôm Nhạc Nhạc vào nhà vệ sinh, Diệp Như Mạn rốt cuộc không đợi được nữa, lập tức vội vàng chạy đến.

“Tiểu An, Tiểu An, là mẹ!”

Diệp Như Mạn vừa hô hào, vừa có lao lên ôm lấy Tạ An, nhưng ngay lập tức bị vệ sĩ chặn lại.

“Các người buông tôi ra! Buông tôi ral Có nghe thấy tôi nói không? Tôi mới là mẹ của Tiêu An!”

Tạ An từ trên ghê nhảy xuông, vẻ mặt không còn vẻ ngây thơ đáng yêu mà Diệp Như Hề quen thuộc nữa, hiện tại Tạ An đã thu hồi cảm xúc, vẻ mặt trở nên u ám, nhìn kỹ mới thầy có vài phần thù địch giỗng như của Tạ Trì Thành.

“Cô muốn làm gì?”

Giọng nói rất lạnh lùng, nửa điểm đáng yêu cũng đêu không có.

Diệp Như Mạn bị doạ trước sự biến đôi này của Tạ An. Trong lòng VÔ thức nảy sinh sự e ngại, lại bị cô ta gắt gao đ è xuống. Tại sao cô ta lại phải sợ một đứa trẻ cơ chứ?

“Tiểu An, con mau bảo bọn họ thả mẹ ra, mẹ mới là mẹ của con, con đã bị Diệp Như Hề lừa gạt rồi!”

Tạ An ngắng đầu, ánh mắt mang theo vẻ khinh thường, nói: “Tôi không muôn nhìn thây cô nữa, nêu cô không muốn chết, thì tốt nhất hãy rời khỏi đây đi, đừng đề mẹ tôi nhìn thấy cô.”

Diệp Như Mạn nghiền răng nghiền lợi, nói: “Diệp Như Hềề chính là đứa con gái dơ bản! Cô ta đã lừa tất cả các người! Tiểu An, là mẹ đã nhìn con lớn lên, con còn không tin mẹ sao? Mẹ thất sự rất yêu con..

Trong câu cuối cùng, Diệp Như Mạn còn bày ra mấy phân hiện lành, Tà giọng nói còn mang theo vẻ uất ức giông như là lời lên án.

Tạ An không bị ảnh hưởng bởi những lời cô ta nói chút nào.

“Thật sao? Khi tôi hai tuổi, cô suýt chút nữa dùng kim đâm chết tôi. Đây là cái mà cô gọi là yêu sao?”

Diệp Như Mạn hoàn toàn bị choáng váng.

Cô ta nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới, thế mà Tạ An lại nhớ rõ chuyện này?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 356


Chương 356

Thế giới này điên rồi à! Tạ An rõ ràng chỉ mới có hai tuổi! Một đứa trẻ chỉ mới hai tuổi lại có thể hiểu chuyện sớm như vậy sao? Thậm chí lúc đó nói còn chưa sối cơ mà.

“Còn có, năm tôi lên ba tuôi, lúc cô dùng chăn ướt đắp lên người tôi, tôi suýt chút nữa đã bệnh mà chết. Nếu không phải cha phát hiện kịp thời, e là tôi đã chết lâu rồi. Loại người phụ nữ tâm địa răn độc như cô, không xứng làm mẹ của tôi.”

Diệp Như Mạn luống cuồng, sắc mặt trở nên trắng bệch, cô ta cho rằng những chuyện này mình đã làm rât bí mật, cũng không dễ bị phát hiện, ngay cả Tạ Trì Thành cũng chỉ nghỉ ngờ nhưng vì không có chứng cứ, nên chỉ không cho phép cô ta gặp Tiểu An, chứ chưa từng làm gì cô ta cả.

Kết quả, cái thằng nhãi này vẫn luôn nhớ rõ?

“Có cần tôi nói thêm không?”

“Không, không phải đâu, Tiểu An, hãy nghe mẹ giải thích…Đây chỉ là hiểu lâm thôi, chắc chăn con đã nhớ nhầm rôi.. .Chúng ta không nhắc đến chuyện năm đó nữa, sau này mẹ sẽ đối xử tốt VỚI con, Tiểu An, mẹ thực sự sẽ đối xử tốt với con mà!”

“Đúng là mặt dày, còn dám xuất hiện ở trước mặt tôi.”

Tạ An cười lạnh một tiếng, phất phát ngón tay bảo vệ sĩ ném người phụ nữ này ra ngoài.

Diệp Như Mạn hét lên, không, cô ta khống thể đi Nếu bây giờ cô ta đi thì sẽ không còn gì nữal Diệp Thị đã phá sản, cha cô ta thậm chí còn muôn bán căn nhà đi! Cô ta không còn gì cải Nếu không : thể mang Tiêu An đi, cô ta sẽ sông cuộc sông của một kẻ ăn mày!

Diệp Như Mạn rốt cuộc cũng không lo được nhiều như vậy nữa, trực tiêp mở miệng hét lên: “Mẹ có một bí mật!

Một bí mật rất quan trọng! Thật đó!”

Tạ An vốn không muốn đề ý tới, nhưng thấy người phụ nữ này trông có vẻ rất tự tin, cậu vận cảnh giác hơn một chút và nói: “Bí mật gì?”

“Đã nói là bí mật, đương nhiên là phải giữ bí mật rồi, chuyện này không thê nói ở nơi công cộng. Chúng ta đổi chỗ khác đi.”

Dứt lời, Diệp Như Mạn sợ cậu bé không đồng ý thì cô ta sẽ bỏ lỡ mắt cơ hội cuôi cùng, nên đành phải bổ sung thêm một câu: “Mẹ cam đoan, nhất định là một bí mật lớn, mẹ sẽ _ không mang con đi đâu, con nhìn xem, con có nhiều vệ sĩ như vậy mà, đúng không?”

Tạ An vẫn không đồng ý.

Diệp Như Mạn sốt ruột, lỡ như Diệp Như Hề đi ra, cô ta thật sự sẽ không còn cơ hội.

“Coi như vì mẹ đã làm mẹ của con Sáu năm qua, con nghe lời mẹ một chút đi! Mẹ cam đoan nếu con không nghe, con sẽ hối hận đấy!”

Cuối cùng, Tạ An cũng đồng ý.

“Quán trà sữa ngay phía trước, chúng ta đến đó nói đi!”

Tạ An nhắc chân bước tới, đương nhiên vẫn mang theo hai vệ sĩ, những vệ sĩ còn lại ở chỗ cũ tiếp tục chờ mẹ.

Cuối cùng đưa người đi qua, Diệp Như Mạn thở phào một hơi nhẹ nhõm, cũng nhanh chóng đi theo.

Tạ An ngồi ở trong góc của quán trà sữa, nhưng đrong quán trà sữa, ngay cả một người khách cũng không Có.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 357


Chương 357

Diệp Như Mạn nhìn vệ sĩ theo sát canh giữ ở trước cửa, cuỗi cùng từ bỏ ý định đưa cậu đi, quay sang nói: “Tiêu Án, con phòng bị mẹ như vậy sao?”

Tạ An nhàn nhạt nói: “Nếu cô còn dùng danh từ xưng hô này trên người mình nữa, tôi sẽ nói với cha.”

Vừa nhắc đến tên của Tạ Trì Thành, Diệp Như Mạn lập tức run lên, cuối cùng không cam tâm mà nói: “Vậy con ở chỗ này chờ một lát.”

Tạ An đợi không bao lâu, thì thấy một người đản ông trung niên mặc vest bước vào.

Diệp Như Mạn vội vàng hét lên: “Cha, đây là Tiểu An.”

Người đến bắt thình lình chính là Diệp Kiên Nam.

Tạ An cũng nhìn ông ta, trong lòng dâng lên một tia chán ghét.

Cậu không thích người đàn ông này, trong tiêm thức cảm thây ông ta không phải là người tột, chỉ là khoác lên da một dáng vẻ hiền lành.

Diệp Kiến Nam không biết mình đã bị nhìn thấu, còn nở một nụ cười dịu dàng, nói: “Đây là Tiêu An đúng không? Lần đầu tiên gặp mặt, ta là ông ngoại của cháu.”

Diệp Kiên Nam cô hêt sức lộ ra vẻ thân thiện, mưu toan đánh lừa cậu bé trước mặt, nhưng dường như ông ta đã quên mật cậu bé này là ai.

Quả nhiên, Tạ An căn bản không để mình bị xoay vòng vòng, trực tiếp nói: “Có lời cứ nói, đừng lôi quan hệ vào đây.”

Nụ cười của Diệp Kiến Nam lập tức cứng đờ.

Diệp Như Mạn vội vàng nói: “Tiểu An, con nói chuyện kiểu gì vậy? Đây quả thật là ông ngoại của con đó!”

Tạ An gật đầu, thản nhiên nói: “Không có chuyện gì để nói, vậy thì tôi đi đây.”

Nửa điểm thể diện cũng không lưu lại.

Chiếc mặt nạ hiền lành trên khuôn mặt của Diệp Kiên Nam suýt nữa thì không duy trì được, cứ cứng ngắc treo ở đó.

Tạ An bỗng nhiên nói: “Ông chính là dùng thái độ này lừa gạt mẹ tôi sao?”

Trong đầu Tạ An bắt đầu nghĩ cách cát đứt quan hệ với người gọi là ông ngoại này, cậu có thê nhìn ra được người đàn ông này chỉ đang đeo mặt nạ mà thôi, may là cha đã rèn luyện cho cậu cách nhìn sắc mặt của người khác, bằng không cậu sớm đã bị người đôi diện lừa gạt rôi.

Cho nên Tạ An đối với việc nhìn thấu mặt nạ của người khác đều nắm rõ trong lòng bàn tay, nhưng mẹ lại quá tốt bụng, lại thêm việc bị rằng buộc bởi mồi quan hệ người thân, khẳng.

định không thể nhìn thấu bộ mặt giả tạo của người này, mới có thể bị lừa gạt thảm hại như vậy!

Càng nghĩ, Tạ An càng tức giận, cậu căn bản không có ý tự mình ra tay, bởi vì sư phụ của cậu đã từng nói phụ nữ nên được đàn ông bảo vệ, mà mẹ cậu hẳn là nên để cha bảo vệ, cậu không thể cướp công việc của cha được, nêu không cha sẽ trông có vẻ quá vÔ dụng.

Sư phụ cũng từng nói rằng nếu cha trông có vẻ vô dụng quá, thì sẽ không tôt cho tình cảm vợ chồng, cha và mẹ sẽ khó ở với nhau hơn, vì vậy cậu cô găng nhẫn nhịn, ngoan ngoãn đóng vai một đứa trẻ ngây thơ và hiểu chuyện.

Nhưng bây giờ, Tạ An cảm thấy mình sắp nhịn không nỗi nữa.

Diệp Kiên Nam không ngờ đứa trẻ này lại khó chơi hơn mình tưởng, ông ta lập tức nói: “Tiểu An, sao cháu lại nói như vậy? Quả nhiên là một đứa trẻ không được dạy bảo tốt, người như Tiểu Hề đúng là không biệt dạy dỗ trẻ con, cho nên từ nay hãy để Mạn Mạn dạy bảo cháu đi.”

Tạ An suýt nữa bị câu nói này của ông ta làm cho bật cười.

Mặt dày đến mức nào mới dám nói năng như vậy?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 358


Chương 358

Nhưng Diệp Kiên Nam lại cảm thầy cậu này khá đúng, nên ông ta nói tiếp: “Tạ Trì Thành bộn bê nhiều việc, luôn ném cháu cho gia sư, như vậy thì làm sao có thể dạy. bảo cháu tôt được? Ta là ông ngoại của cháu, ta sẽ không bao giờ hại cháu, ta sẽ cầm tay chỉ dạy cháu ‘từng bước một.

Ngoài ra, mặc dù Tiểu Hề là mẹ của cháu, nhưng dù sao con bé vẫn chưa tốt nghiệp đại học, còn từng ngồi tù, lại không hiệu chuyện, cho nên…”

Tạ An rốt cuộc không nghe được nữa, đột ngột đứng lên, ánh mắt dữ tợn.

Vào lúc này, khí phách toát lên từ thân hình nhỏ bé của Tạ An thực sự khiến Diệp Kiến Nam – một người đã từng trải qua mưa gió thương trường lúc này lại có chút run rây, tựa như người đứng trước mặt ông ta là một Tạ Trì Thành không thê địch nồi.

“Đủ rồi, đừng xúc phạm mẹ tôi nữa!”

Diệp Kiến Nam ổn định lại tinh thần, thay đổi thái độ, nhẹ nhàng nói: “Tiểu An, lời của ông có thể không dễ nghe, nhưng ông là đang thực tình lo lắng cho cháu. Cháu có thể. thử suy nghĩ lại một chút. Tiểu Hề và Mạn Mạn đều là con gái của ta, cháu cũng là cháu ngoại của ta..

“Ông căn bản không xứng.”

Diệp Kiến Nam xém chút không duy trì nỗi nữa.

Khuôn mặt nhỏ của Tạ An trở nên căng thẳng, nói: “Ông đấu không lại cha tôi, nên bây giờ muốn dựa dẫm vào tôi sao? Mẹ cũng vì ông mà bị tổn thương trong lòng. Tôi không trả thù ông chỉ là vì không muôn làm mẹ khó xử thôi.”

“Mày, ai dạy mày thành như vậy? Đây là thái độ của mày đối với trưởng bồi của mày sao?”

Diệp Kiến Nam có gắng dùng thân phận trưởng bối đề trần áp đứa trẻ này, nêu ngay cả một đứa trẻ vài tuổi đâu cũng không thể trần áp được thì còn làm ăn gì được nữa!

Ngay khi Diệp Kiến Nam muốn bước tới, tại thời điểm chuẩn bị ra tay, vệ sĩ phía sau đã bước đến nắm lây cánh tay của ông ta, xém chút đem cánh tay của ông ta vặn đến sắp gấy.

Diệp Như Mạn thây vậy, vội vàng xông lên, đi tới kéo vệ sĩ ra, hét lớn: “Các người mau buông tay ral Sao các người dám làm thê này!”

Tạ An phát phất tay, vệ sĩ lập tức lùi một bước, nhưng có bọn họ, không ai có thể tới gần Tạ An.

Diệp Kiến Nam không thê tiệp tục diễn vai “Ông ngoại hiền lành” nữa, nhìn chằm chằm Tạ An với vẻ mặt u ám, nụ cười nơi khóe miệng cũng bị dập tắt.

Lúc này, Diệp Kiên Nam mới thực sự lộ ra bộ mặt thật của mình, một kẻ từ đầu đến cuối đều là gian thương, một bộ mặt mà ngay cả Diệp Như Hề cũng chưa từng nhìn thấy.

“Tạ An, cháu cứ như vậy mà đi bênh vực Diệp Như Hề sao? Ngay cả ta mà cháu cũng không thèm nghe lời?”

Tạ An nừ lạnh một tiếng: “Ông không xứng.”

Diệp Kiến Nam giận đến tái mặt, nói: “Xem ra cháu vẫn chưa biết, cũng đúng, loại con hoang kia làm sao có thê nói cho cháu biết, cháu thân là con trai của Tạ Trì Thành, thân phận quả nhiên rất cao quý, những xuât thân của mẹ cháu, đã định cháu có một vết nhơ..”

Tạ An mím môi, tựa hồ ý thức được ông ta muôn nói gì.

“Nắm đó lúc ta kết hôn với mẹ của Diệp Như Hề, bà ta đã mang thai, là bị một người đàn ông hoang dâm làm cho ô uê. Vậy mà bà ta đã dùng. tắm thân đó của mình đề kết hôn với ta, đúng là dợ bần. Diệp Như Hà sinh ra đã định sản là có một người cha vô danh, là đứa con gái của một người phụ nữ ngoại tình sinh ra, ngay cả khi cháu là con trai của Tạ Trì Thành, thì sô mệnh của cháu cũng đã định không thể xóa bỏ.”

Tạ An chậm rãi trừng to mắt.

“Đúng, không sai, chỉ cần cháu thừa nhận cô ta là mẹ của cháu, đồng nghĩa với việc cháu sẽ mang vết nho: này. suốt cuộc đời. Mọi người sẽ nghĩ gì về cháu? Ngay cả nhà họ . Tạ của cháu cũng không thể thay đổi được điều này!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 359


Chương 359

Sau khi Diệp Kiến Nam nói hết lời này ra, ông ta ý thức được mình đã nhéo trúng chỗ đau của Tạ An, không tức giận nữa mà chờ thẳng nhóc này thỏa hiệp.

Ông ta tin rằng cho dù là ai cũng không thể chập nhận được. chuyện thân thế của mình bị vây bản.

Nếu có thể, Diệp Kiến Nam không muôn sử dụng thủ đoạn này nhanh như vậy, vì nó có nghĩa là ông ta và Diệp Như Hề đã hoàn toàn xé toạc lớp mặt nạ tình cảm giữa cha con hai người.

Tạ An im lặng hôi lâu, khuôn mặt nhỏ lạnh như băng đang căng chặt, nhưng biêu cảm của cậu không lộ ra ngoài, khiến người khác khó có thể đoán được cậu đang suy nghĩ gì.

Diệp Kiến Nam phải thừa nhận rằng thực sự không thê đánh giá thấp hạt giông của Tạ Trì Thành được, ngay cả khi đó chỉ mới là một đứa trẻ.

Một lúc sau, Tạ An lên tiếng.

“Đó chính là cách nghĩ của ông về mẹ tôi à.”

Diệp Kiến Nam cau mày nói: SÝ gì đây? Cháu vân không hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc sao?”

Tạ An giêu cợt nhìn ông ta, người đàn ông này dám tự xưng là “ông ngoại” của mình, lúc này đây, Tạ An đặc biệt cảm thấy đau lòng thay cho mẹ.

Diệp Kiến Nam sợ Tạ An nghe không hiệu, lập tức tiếp tục nói: “Nếu người bên ngoài biệt được thân thế của cháu, tương lai nếu cháu muốn kế thừa Long Đằng, hẳn là sẽ có rất nhiều chỉ trích, nhưng hiện tại, cháu hoàn toàn có thể tránh được.”

Tạ An buông xuống bàn tay đang năm thật chặt, nhưng sắc Hết lại lạnh lùng, rất nghiềm túc nói: “Làm sao mà tránh được?”

Diệp Kiên Nam ngay lập tức chỉ vào Diệp Như Mạn và nói: “Mạn Mạn là con gái của ta, thân phận của nó không có một chút tì vết nào. Cháu vốn là con trai của Mạn Mạn, cho dù năm đó có xảy ra sai lầm gì, miền là sai lầm này tiệp diễn, thì sai cũng thành đúng.”

Quả nhiên, loại người này không phải đáng ghê tởm nhất, chỉ có đáng ghê tởm hơn mà thôi.

“Thân phận của Tiểu Hề đã định không thể trỏ thành chính thất, nhưng Mạn Mạn thì lại có thể trở thành một Tạ phụ nhân trên danh nghĩa. Lời giải thích này là hoàn hảo nhất. Nếu cháu cảm thây không công bằng, cháu vẫn có thê gọi Tiêu Hệ là mẹ, như vậy tức là cháu đã có hai người mẹ. Tiểu Hề và Mạn Mạn đều là chị em, điểm này không có gì đáng trách cả.”

Diệp Như Mạn vội vàng chen vào: “Đũng vậy, Tiểu An, bất kể như thế nào, mẹ đã từng là mẹ của con sáu năm rôi. Trước kia là mẹ không hiểu chuyện, về sau mẹ sẽ đối xử tốt với conl”

Tạ An chậm rãi ngắng đầu nói: “Mẹ, mẹ đã nghe rõ chưa?”

Những lời còn lại của Diệp Kiến Nam lập tức dừng lại, ông ta chậm rãi quay M lập tức bắt gặp một đôi mắt lạnh ùng.

Trong sự lạnh lùng còn xen lẫn một tia căm hận.

Diệp Kiến Nam sửng sốt, người này ở phía sau từ khi nào?

Diệp Như Mạn cũng quay lại, khẽ giật mình.

Nhạc Nhạc năm tay mẹ, ngâng đâu lên nhìn mẹ mình, cô bé vẫn còn nhỏ, nhưng cũng hiểu những hai người này đang bắt nạt mẹ của mình.

Nhạc Nhạc hét lên: “Tất cả các người đều là người xấu! Người rất xấu!”

Giọng nói trẻ con non nớt khiến Diệp Như Hề tỉnh táo lại, cô kìm nén cơn tức giận sắp lan tràn, từ từ bình tính trở lại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 360


Chương 360

Tạ An cũng bước tới, nắm tay còn lại của mẹ, nói: “Mẹ, chúng ta đi thôi.”

Diệp Kiến Nam cũng chậm rãi khôi phục tinh thần sau sự kinh ngạc kia, cũng ý thức được những lời kia của _ mình đã bị nghe thấy, SỰ việc không còn cách nào đề cứu vấn, vì vậy ông ta đành dứt khoát nói: “Tiểu Hệ, con cũng đã nghe thấy những lời cha nói rôi, cho dù có hơi khó nghe, nhưng đó quả thực là sự thật, một khi thân thế năm đó của con lộ ra ngoài, sẽ có bao nhiêu người coi thường Tiểu An đây?”

Diệp Như Hề nghĩ rằng mình sẽ rất tức giận, thậm chí sẽ tức giận đến mức sẽ làm ra chuyện gì đó, nhưng khi đối với một người mả mình đã thất vọng đến cực hạn, cơn giận của cô cũng đã chậm rãi phai nhạt.

Kể từ khi cô nhìn thấy tập tài liệu kia, lớp ảo ảnh đó đã bị phá hủy hoàn toàn.

Người đứng trước mặt này không phải là người cha đáng kính trong ký ức của cô, mà hoàn toàn là một kẻ dôi trá.

“Cho dù như thế nào, ta đều là vì muôn tốt cho Tiểu An, Tiểu An là cháu của ta..

Diệp Như Hề lạnh lùng nói: “Ông không xứng với cái danh này.”

Sắc mặt của Diệp Kiến Nam trở nên nặng nê: “Tiểu Hề, con nói chuyện kiêu gì vậy? Cho dù ta có như thê nào, thì ta cũng đã nuôi con ăn học vất vả. Con còn có thái độ này?”

Diệp Như Hề giêu cợt cười một tiếng, dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chăm vào ông ta, nói một cách kiện định: “Thật sao? Tôi không biết số tiền mà ông nuôi dưỡng tôi, là tiền của ông hay là của người khác nữa.”

Sắc mặt của Diệp Kiến Nam lập tức tái nhợt, một mặt kinh ngạc, xen lẫn một tia chột dạ.

Diệp Như Hề cứ nhìn chằm chằm vào biêu hiện của ông ta, nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt của ông ta thay đổi, trong lòng cô dần nảy sinh nghỉ ngờ.

Vẻ mặt của ông ta như vậy, hẳn là không. biết rằng cô đã phát hiện ra sự thật năm đó.

Vậy, lúc đó ai là người đã đánh cô bắt tỉnh?

Diệp Như Hề dời tầm mắt, nhìn về phía Diệp Như Mạn, đối phương cũng là một mặt kinh ngạc, không có cảm xúc nào khác.

Không phải Diệp Kiên Nam, cũng không phải Diệp Như Mạn, vậy ngày hôm đó người đánh cô bất tỉnh, là Vụ Bình sao?

“Tiêu Hê, mày nói bậy bạ gì vậy! Tao đưa mày lên thành phô và coi mày như con gái ruột mà nuôi nâng. Mạn Mạn có cái gì, thì mày cũng có cái đó.

Tao chưa bao giò đôi xử tệ với mày, cũng xứng đáng với một tiêng gọi cha của mày. Hiện tại, đây là cách mà báo đáp lại cho tao à!”

Diệp Như Hề cảm thấy . có chút nực cười, kế từ lần trước gặp mặt, người này dường như đang muôn dùng luân thường đạo lý đê ép cô phải nhường nhịn.

Diệp Như Hề cũng biết rõ, hiện tại cô khôi thể bóc đồng, cũng không thể đem những chuyện cô đã biết ra công khai chồng lại ông ta, nêu cô muốn đoạt lại những thứ của mẹ mình, cô vẫn phải âm thàm ra tay.

“Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, nêu không, ông sẽ hồi hận.”

Diệp Kiến Nam không hề sợ hãi trước sự đe dọa của cô, trong tiềm thức của ông ta, Diệp Như Hề vẫn là đứa con gái ngoan ngoãn, bây giờ chẳng qua chỉ là sự nổi loạn nhất thời của cô mà thôi.

Trên đòi này, làm gì có người cha nào lại đi sợ con gái của mình chứ?

Diệp Như Hề cũng biết, vì vậy cô dứt khoát nói tiếp một câu: “Ta Trì Thành không thích người khác tiếp cận Tiểu An. Nếu ông muôn đầy nhanh tốc độ phá sản, ông đại khái có thể thử một chút.”
 
Back
Top Dưới