Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 361


Chương 361

Một câu nói này khiến Diệp Kiến Nam bị chế ngự.

Nếu không phải vì sợ Tạ Trì Thành, ông ta sẽ không phải tiếp. cận Tạ An một cách khéo léo như vậy.

Nhưng ông ta lại không cam tâm bỏ lỡ cơ hội này.

“Gạt mọi ân oán sang một bên đi, Tiểu Hề, thân là mẹ của Tiểu An, cô không nên vì con mình mà suy tính một chút sao?”

Vẻ mặt của Diệp Như Hề nhàn nhạt, nói: “Hả? Lúc này, rốt cuộc ông cũng đã tin rằng chuyện xảy ra năm đó không phải lôi của tôi rồi sao? Thật may mắn vì mắt của ông vẫn chưa hoàn toàn bị mù.”

Sắc mặt của Diệp Kiến Nam hết đỏ rồi lại trăng bệch, tức giận nói: “Diệp Như Hề! Nếu nhứ mày cứ tiếp tục chấp mê bát ngộ như vậy, mày sẽ hại chêt con mày đây!”

Diệp Như Hề không tin ông ta sẽ vì Tạ An mà cân nhắc, một kẻ cặn bã như vậy, còn có thê có nhân tính sao?

“Ông nghĩ sẽ thụ hoạch được cái gì từ trên người Tiểu An? Ông ngoại ư?

Chỉ bằng Diệp Như Mạn mà cũng muôn leo lên vị trí này sao? Ong quá ngây thơ rồi.”

Được, chúng ta lùi một bước. Vì mày không muốn cho Tiểu An một thân thế tôt đẹp, vậy dù sao mày cũng nên cho nhà mẹ đẻ của mình một kết cục tốt đẹp. Công ty đang gặp khủng hoảng, mà mày lại mang họ Diệp, đương nhiên cũng phải công hiên chút gì đó CHÚ.”

Hóa ra, đi hết một vòng, đây mới là mục tiêu cuồi cùng.

Cũng đúng, người đàn ông này luôn dùng mọi thủ đoạn để đạt được thứ mình muốn.

Diệp Như Hề nắm tay Nhạc Nhạc và Tiểu An, không nói gì, chỉ xoay người rời đi.

Diệp Kiến Nam muốn ngăn cản, nhưng lại bị vệ sĩ chăn lại ở phía sau, ông ta tức giận hét lên: “Diệp Như Hề! Mày sẽ hồi hận! Đứa con gái bắt hiếu!”

Tạ An đột nhiên buông tay mẹ ra, nói: “Mami, đợi con ở đây một chút, con sẽ vệ ngay.”

Trước khi Diệp Như Hề kịp ngăn cản, cô đã thấy bóng dáng của Tiêu An vụt qua, cũng không biêt thằng bé đã nói gì với Diệp Kiên Nam mà khuôn mặt của ông ta đầy vẻ khó tin, còn quay đầu nhìn cô chằm chằm, há hóc mồm và nói thầm cái gì đó.

Nhưng Diệp Như Hề không nghe thây, lúc Tiêu An nói xong, nhềnh chóng chạy lại chỗ cô, năm tay cô lần nữa.

“Mami, chúng ta đi thôi.”

“Tiểu An, con đã nói gì với ông ta vậy?”

Nhạc Nhạc cũng rất tò mò, chớp chớp mắt nói: “Anh trai, sắc mặt của ông già đó rất khó coi, cứ như muôn ăn thịt người vậy!”

Tạ An an ủi em gái: “Đừng sợ, ông ta không dám tới nữa đâu.”

Nhạc Nhạc tò mò: “Vậy anh trai và ông già xâu kia nói gì vậy?”

mm Như Hề cũng tò mò nhìn Tiểu n Tạ An đảo mắt, cuối cùng nói: “Đó là bí mật, không thê nói, được rôi, chúng ta nhanh đi mua quân áo thôi, sau đó chờ cha tới đón chúng tai”

Nhạc Nhạc thành công bị câu này đánh lạc hướng, Diệp Như Hề càng thêm tò mò, chỉ là miệng của Tiểu Ấn rất kín, cho dù hỏi như thế nào cũng không hỏi ra được kết quả, nên cô đành từ bỏ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 362


Chương 362

Ở bên kia, Diệp Kiến Nam trơ mắt nhìn bọn họ rời đi, thậm chí ngay cả muôn cản cũng không thê cản được.

Ông ta tự lầm bẩm: “Kết thúc rồi…Mọi chuyện đều kết thúc rồi..

Diệp Như Mạn cũng tái mặt, nhưng cô ta không muôn tin những gì đứa trẻ kia vừa nói.

“Không thể nào! Diệp Như Hề không có bản lĩnh này! Không có khả năng!”

Diệp Như Mạn liên tục phủ nhận, như thế này mới có thể thuyết phục được chính mình.

Chỉ vì, một câu Tạ An mới nói ra tựa như bom nỗ dưới nước.

[Ông luôn nghĩ đến việc bắt đầu ra tay từ trên người cha tôi, từ trên người tôi, nhưng ông chưa bao giờ nghĩ tới đứa con gái mà ông luôn coi thường, cũng chính là mẹ của tôi, bà ấy ưu tú như thế nào.] [Nếu ông đã từng tin tưởng bà ấy, hoặc hiệu bà ây, thì ông sẽ biết mẹ tôi đã từng là quán quân của cuộc thi IBM, nêu ông còn có chút đầu óc thì nên biết tố chất của một người quán quân cao bao nhiêu.] Chỉ hai câu nói ngắn ngủi, nhưng đã thành công khiến lòng ganh tị của Diệp Như Mạn trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Cha, đừng nghe lời nói bậy bạ của đứa trẻ đóÏ Làm sao Diệp Như Hề, người phụ nữ đê tiện kia có khả năng hiều được những thứ này!”

Diệp Như Hề muốn thu hút sự chú ý của cha mình một lần nữa, nhưng khi nhìn thầy ánh mắt hối hận của cha mình, Diệp Như Hề càng hoảng sợ hơn.

* Khi Tạ Trì Thành tới đón người, ánh mắt có chút kinh ngạc.

Anh bắt gặp một lớn hai nhỏ đều mặc đang mặc đô jean chung với nhau. Tạ An mặc áo phông trắng kết hợp với quần yêm, trên đầu còn đội một cái mũ, toát ra dáng vẻ của một thiệu niên tràn đầy sức sống. Còn Nhạc Nhạc mặc một chiệc đâm jean hai dây , trên ngực có thắt một cái nơ bản to trông rất điệu đà, năng động và dễ thương.

Vệ phần Diệp Như Hề, cô cũng diện chiếc váy dây giống của Nhạc Nhạc, mái tóc dài được buộc hờ hững, đề lộ đôi lông mày thanh tú và quyền rũ, khiến cô trông càng trẻ trung hơn.

Sự kết hợp như vậy đứng ở trên đường phố thực sự rất bắt mắt, chẳng khác nào phong cách của một minh tinh.

“Daddy!”

Nhạc Nhạc mimr cười rạng rỡ nhìn anh.

II Trì Thành bề cô bé, đứng lên nói: “Mua quân áo mới sao?”

“Vâng ạ, rất đẹp đó nha! Là mẹ đã chọn nó cho con ạI”

“Đẹp lắm.”

Đối với con gái, Tạ Trì Thành luôn không tiếc lời khen ngợi.

Tạ An kéo tay mẹ mình, chớp mắt và ra hiệu cho mẹ mau hành động nhanh đi.

Diệp Như Hề hơi do dự.

Tạ An lại thấp giọng thúc giục: “Mami, mau lên đi!”

Tạ Trì Thành nhìn thấy vậy, bèn nói: “Có chuyện gì vậy?”

Tạ An dứt khoát rút một chiếc túi từ tay khác của mẹ ra, đưa nó về phía daddy nhà mình và nói: “Daddy, cha mau mặc vào đi!”

Hai mắt của Nhạc Nhạc cũng sáng ngời, chờ mong nói: “Daddy! Chúng con muôn cả nhà mặc giỗng nhau!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 363


Chương 363

Tạ Trì Thành hé môi, tiền thoái lưỡng nan.

Thư ký Tân đợi ở phía sau thầm hít một hơi trong lòng, ở cùng ông chủ lâu như vậy, chưa bao giò thây ông chủ mặc quân áo gì khác ngoài vest, huống. chỉ là…trang phục trẻ trung như vậy.

Thư ký Tần cảm thấy có tiếc nuối, mặc dù rất muốn nhìn ông chủ thay trang phục khác nhưng. có lẽ ông chủ sẽ không đồng ý yêu câu này…

“Được. Chờ một chút.”

Thư ký Tần: ???

Tạ Trì Thành rất sảng khoái đồng ý, anh đặt Nhạc Nhạc xuống và đi thăng vào nhà vệ sinh.

Diệp Như Hề không ngờ rằng anh sẽ đồng ý nhanh như vậy, cô vôn nghĩ mình nên nỗ lực một chút để thuyết phục anh.

Cô có chút…mong đợi.

Không lâu sau, Tạ Trì Thành bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Một đôi chân dài được bao bọc trong chiếc quân jean thẳng tấp, giỗng với màu quân yêm và váy của bọn họ, một màu xanh nhạt trông hơi cô điển, thất lưng hơi bó, khiến chiếc eo gây của anh lộ ra.

Bộ quần áo vừa vặn, tôn lên vòng ba bảy điểm một cách hoàn hảo. Dáng người chẳng khác gì người mẫu nam trên sàn catwalk. Ngay. cả Diệp Như Hề cũng đã chuẩn bị sẵn giày. Thay đôi giày da thủ công của Y, rồi đi giày thể thao màu trắng vào, cả một bộ trang phục nhẹ nhàng khoan khoái như chàng trai tỏa nẵng.

Tạ Trì Thành bước ra ngoài, vừa đi vừa vuốt vuốt tóc, kéo lẫy mây s sợi tóc đã được tạo hình vắt cao rủ xuống, che giấu sự thù địch do ở trên địa vị cao đã lâu, ánh mắt trở nên lười biếng, hai hàng lông mày lạnh lùng bị tóc rũ xuông che lại, mái tóc vuôt lên đã được vén ra khiến khuôn mặt tuần tú càng thêm chết người.

Một vài cô gái bước ra từ nhà vệ sinh dành cho nữ lập tức ngây người, hận không thê trực tiệp bước đên và hỏi thông tin liên lạc.

Cho đến khi Tạ Trì Thành đứng trước mặt Diệp Như Hề, cô vẫn chưa hoàn hồn.

Tạ Trì Thành nhướng mày nói: “Xấu lắm à2”

Diệp Như Hề dứt khoát phủ nhận: “Không xấu đâu! Trông rất đẹp!”

Cũng không phải mắt bị mù, mới có 4 thể trái lương tâm nói ra chữ xấu”.

Tạ Trì Thành như thế này…cùng với tổng giám đốc Tạ ngày thường luôn cao cao tại thượng là hai người hoàn toàn khác nhau.

Điều này khiến cô càng không thể kiểm soát được nhịp tim của mình.

Lúc này, anh tựa như gần hơn, gần đến mức cô có thể chạm vào.

Nhạc Nhạc ôm đùi daddy nhà mình và hét lên: “Daddy thật là đẹp trail Đẹp trai nhật!”

Cô bé con Nhạc Nhạc này luôn không kiểm soát được gương mặt của mình, cô bé ủng hộ và khen ngợi anh không chút do dự, khuôn mặt nhỏ bé hơi ửng hồng.

Tạ Trì Thành có chút không thích ứng kịp với kiều ăn mặc này, nhưng khi nhìn thấy. ánh mắt né tránh và đôi má ửng đỏ của Diệp Như Hề, anh cảm thấy tựa hồ cũng không tệ lắm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 364


Chương 364

Anh hơi cúi xuống và tiến lại gần Diệp Như Hề, người đang nín thở theo bản năng.

Anh thì thầm nói: “Em có vẻ biết rất rõ về số đo của tôi.”

Dù là áo, quân hay thậm chí là giày dép, tất cả đều được cô mua theo tỉ lệ của anh.

Là một câu nói khá bình thường, nhưng Tạ Trì Thành thấp giọng nói như vậy, trong lòng hiện lên một tia mập mờ.

Diệp Như Hề nhất thời hiểu ra, vội vàng phủ nhận: “Em gọi điện hỏi bác Chung mới biết!”

“Thật sao?”

Tạ Trì Thành không tin.

Diệp Như Hề hơi chột dạ.

Ngoại trừ số giày là cô gọi hỏi bác Chung, còn quân và áo thì đúng là do cô chọn thật…

Vào những đêm ngạt thở đó, cô tự tay bám chặt lây eo anh, từng tắc từng tắc trên cơ thể anh..

Dừng lại! Không thể nghĩ về nó nữa!

Tạ Trì Thành nhìn khuôn mặt quyến rũ kia hoàn toàn đỏ bừng, giỗng như một quả táo nhỏ chín mọng, ánh mặt của anh dán lên, mang theo ý vị săn môi quen thuộc.

Anh có đè nén rung động xuống, dự định ban đêm về sẽ tính số với cô.

“Bi thôi, tôi đã sắp xếp nhà hàng xong xuôi rôi.”

Tạ Trì Thành đang bế Nhạc Nhạc, còn Diệp Như Hề thì dắt Tiểu An, nhạn sắc của một nhà bốn người, chắc chắn là khiến mắt của người khác kinh ngạc.

Thư ký Tần phụ trách lái xe, khi nhìn cảnh này qua kính chiếu hậu, anh không thê không thở dài, chuyện ông chủ ‘sa ngã cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Chỉ e rằng, ngạy cả chính ông chủ cũng không biệt mình đã sa ngã sâu đên mức nào.

Khi leo lên một chiếc du thuyền quen thuộc, Diệp Như Hề mới có phản ứng lại, Tạ Trì Thành lại một lần nữa đưa họ đến đảo Cá Mập.

Chỉ là lân trước liên quan đên đảo Cá Mập có những chuyện không được vui cho lãm, Diệp Như Hề vân nhớ rõ đã gặp Diệp NI Mạn ỏ đó.

Mà cộ còn đang mắc kẹt trong tình thế tiền thoái lưỡng nan với Tạ Trì Thành.

Chỉ có điều lần này, tựa hồ có chỗ khác biệt.

Diệp Như Hề quay đâu lại nhìn Tạ Trì Thành, nửa người anh dựa vào lan can của du thuyên, kiên nhẫn lắng nghe lời Nhạc Nhạc bô bô ba ba nói, thỉnh thoảng còn phải ứng phó với những câu hỏi của Tiểu Án. Mái tóc rũ xuống che mắt nửa khuôn mặt của anh, nhưng trong những khoảng trống, cô vẫn có thể nhìn thấy được sự dịu dàng toát ra từ trong mắt anh.

Tạ Trì Thành như thế này có vẻ sinh động hơn, muôn chuyền hướng sự chú ý từ anh đều trỏ thành một chuyện khó khăn.

Diệp Như Hề sò lên ngực, càng ngày càng cảm thấy mình không cứu nỗi nữa rôi.

“Em đang nhìn gì đó?”

Tạ Trì Thành nhận thấy ánh mắt của Diệp Như Hề đảo qua khắp nơi, chỉ là không nhìn anh, thoáng có chút khó chịu.

“Nhìn biển cả.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 365


Chương 365

Tạ Trì Thành quét mắt nhìn vùng biển không có gì nồi bật kia một chút, thản nhiên nói: “Vậy thì nhìn kỹ một chút đi. Sau này chúng ta sẽ sông ở đây một thời gian.”

Diệp Như Hề ngạc nhiên, nói: “Anh muôn chuyên đến đảo sông sao?”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, nhưng không nhiều lời thêm.

Diệp Như Hề thầy vậy, đành cô nén sự tò mò của mình xuống, Tạ Trì Thành nêu muôn nói thì tự nhiên sẽ nói, nêu anh đã không muốn nói thì tốt nhất không nên tiếp tục truy hỏi.

Lúc du thuyền cập, bến đến bến cảng, đã có người đợi sẵn từ sớm, nhưng khi Tạ Trì Thành đứng trƯỚớC mặt, đám người kia không nhận ra người đàn ông mặc quân áo bình thường đang đứng trước mặt mình lại là Tạ Trì Thành nổi tiếng bất phàm.

Thư ký Tân trông thây dáng vẻ ngây người của bọn họ, trong lòng có chút hả hê, xem ra không phải chỉ có mình anh ta bị sôc.

Ngược lại, Tạ Trì Thành thích ứng rât tôt, một tay ôm Nhạc Nhạc, còn Diệp Như Hề thì đang. dắt theo Tiểu An đi bên cạnh, anh nói với người phụ trách: “Mọi việc đã xong hệt chưa?”

“Vâng, Tổng giám đốc Tạ, mọi thứ đã sẵn sàng, cam đoan tuyệt đối an toàn, các biện pháp an ninh và các biện pháp bảo mật đều đã thực hiện xong.

“Được, đi thôi.”

Lên xe, đoàn xe trực tiếp chạy về phía nam của hải đảo, tới gân vị trí bờ biễn, một biệt thự sang trọng thoắt ân trong rừng cây dần dần hiện ra.

Tổng thể ngôi biệt thự rất nguy nga, đứng sừng sững trong rừng cây, kiên trúc mang phong cách Châu Âu uy nghiêm và lộng lẫy, vị trí trọn vẹn đem cảnh biển thu hết vào mắt.

Có người mở cửa, lộ ra cảnh trí bên trong, căn biệt thự được trang trí rất lộng lẫy, môi một chỗ đều cực kỳ tinh xảo. Mà tại phía sau, trong một góc còn có một chiêc đu quay.

Đây tuyệt đối là một công trình đồ sô.

Nhạc Nhạc mở miệng nói: “Daddy, căn nhà này đẹp quái Còn có công viên giải trí nữal Chiệc đu quay kia thật lón!”

Tạ Trì Thành cười nói: “Nhạc Nhạc có thích không?”

Nhạc Nhạc mạnh mẽ gật đầu: “Thích ạ! Nhà lớn mài!”

“Tốt, thích thì chúng ta sẽ ở lại đây.”

Diệp Như Hề kịp thời phản ứng lại, nghe giọng điệu của Tạ Trì Thành, đó không giống như dáng vẻ muốn ở lại tạm thời.

Cô do dự một chút, mới nói: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Tạ Trì Thành âm ừ một tiếng, cũng không nói nhiều, chỉ đề lại một câu: “Tối nay lại nói.” – Sau đó dẫn người đi thẳng vào.

Biệt thự rất lớn, phía sau là công viên giải trí nhỏ, có cả sân tennis và sân golf, tất cả các hạng mục giải trí đều có đủ, thậm chí còn có nửa tầng hằm chứa rượu.

Ngôi nhà này chắc chắn không phải, xây trong một sớm một chiêu, có thể thây chủ nhân của nó đã bỏ ra rất nhiêu tâm tư.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 366


Chương 365

Tạ Trì Thành quét mắt nhìn vùng biển không có gì nồi bật kia một chút, thản nhiên nói: “Vậy thì nhìn kỹ một chút đi. Sau này chúng ta sẽ sông ở đây một thời gian.”

Diệp Như Hề ngạc nhiên, nói: “Anh muôn chuyên đến đảo sông sao?”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, nhưng không nhiều lời thêm.

Diệp Như Hề thầy vậy, đành cô nén sự tò mò của mình xuống, Tạ Trì Thành nêu muôn nói thì tự nhiên sẽ nói, nêu anh đã không muốn nói thì tốt nhất không nên tiếp tục truy hỏi.

Lúc du thuyền cập, bến đến bến cảng, đã có người đợi sẵn từ sớm, nhưng khi Tạ Trì Thành đứng trƯỚớC mặt, đám người kia không nhận ra người đàn ông mặc quân áo bình thường đang đứng trước mặt mình lại là Tạ Trì Thành nổi tiếng bất phàm.

Thư ký Tân trông thây dáng vẻ ngây người của bọn họ, trong lòng có chút hả hê, xem ra không phải chỉ có mình anh ta bị sôc.

Ngược lại, Tạ Trì Thành thích ứng rât tôt, một tay ôm Nhạc Nhạc, còn Diệp Như Hề thì đang. dắt theo Tiểu An đi bên cạnh, anh nói với người phụ trách: “Mọi việc đã xong hệt chưa?”

“Vâng, Tổng giám đốc Tạ, mọi thứ đã sẵn sàng, cam đoan tuyệt đối an toàn, các biện pháp an ninh và các biện pháp bảo mật đều đã thực hiện xong.

“Được, đi thôi.”

Lên xe, đoàn xe trực tiếp chạy về phía nam của hải đảo, tới gân vị trí bờ biễn, một biệt thự sang trọng thoắt ân trong rừng cây dần dần hiện ra.

Tổng thể ngôi biệt thự rất nguy nga, đứng sừng sững trong rừng cây, kiên trúc mang phong cách Châu Âu uy nghiêm và lộng lẫy, vị trí trọn vẹn đem cảnh biển thu hết vào mắt.

Có người mở cửa, lộ ra cảnh trí bên trong, căn biệt thự được trang trí rất lộng lẫy, môi một chỗ đều cực kỳ tinh xảo. Mà tại phía sau, trong một góc còn có một chiêc đu quay.

Đây tuyệt đối là một công trình đồ sô.

Nhạc Nhạc mở miệng nói: “Daddy, căn nhà này đẹp quái Còn có công viên giải trí nữal Chiệc đu quay kia thật lón!”

Tạ Trì Thành cười nói: “Nhạc Nhạc có thích không?”

Nhạc Nhạc mạnh mẽ gật đầu: “Thích ạ! Nhà lớn mài!”

“Tốt, thích thì chúng ta sẽ ở lại đây.”

Diệp Như Hề kịp thời phản ứng lại, nghe giọng điệu của Tạ Trì Thành, đó không giống như dáng vẻ muốn ở lại tạm thời.

Cô do dự một chút, mới nói: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Tạ Trì Thành âm ừ một tiếng, cũng không nói nhiều, chỉ đề lại một câu: “Tối nay lại nói.” – Sau đó dẫn người đi thẳng vào.

Biệt thự rất lớn, phía sau là công viên giải trí nhỏ, có cả sân tennis và sân golf, tất cả các hạng mục giải trí đều có đủ, thậm chí còn có nửa tầng hằm chứa rượu.

Ngôi nhà này chắc chắn không phải, xây trong một sớm một chiêu, có thể thây chủ nhân của nó đã bỏ ra rất nhiêu tâm tư.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 367


Chương 367

Lúc ý nghĩ này vừa xuất hiện, Diệp: Như Hệ đột nhiên ngắng đầu lên và đụng phải đôi mắt của Tạ Trì Thành.

Tạ Trì Thành thấy con ngươi của cô co rút lại, nhướng mày nói: “Thế nào, em rất kinh ngạc sao?”

Diệp Như Hề siết chặt bức ảnh và nói: “Anh định…làm thế nào?”

Tạ Trì Thành thuận tay cầm bút trên bàn, vẽ một vòng tròn ở góc bức ảnh, rôi nói: “Nơi này.”

Diệp Như Hề cố gắng bỏ qua cảm xúc xâu hỗ của mình, đi xem nơi anh vòng qua, trông giỗng như một món đô trang sức bảng bạc.

Nhìn kỹ lại, có thể miễn cưỡng nhìn thây một bóng người.

Tạ Trì Thành gõ vào bức ảnh, giọng nói mang theo một tia thâm trâm.

“Cái bóng có thể phán đoán là một người đàn ông, nhưng theo chiều cao của bức ảnh thì khả năng là phụ nữ rất lớn. Ngoài ra, người chụp ảnh không chuyên nghiệp. Căn cứ theo nơi hình bị mờ và trình độ bắt ánh sáng của góc, máy ảnh được chụp là Lanier được sản xuất năm 17, ở đây bán cũng không. nhiều, nhưng chỉ phí rất cao, sẽ có dâu vết mà lần theo, muôn loại bỏ chúng từng cái một thì cần phải tốn chút thời gian.”

“Một nam một nữ, hành vi không chuyên nghiệp, mục đích không trong sáng, không biết trong tay đôi phương còn có bao nhiêu bức ảnh.”

“Nhưng có điều, bọn chúng ngược lại cũng rẫt thông minh.”

Nói đến đây, Tạ Trì Thành cười khẽ một tiêng.

Diệp Như Hề ngơ ngác nhìn anh, chờ anh nói tiệp.

Tạ Trì Thành mang theo vẻ cười cợt nói xong những lời còn lại.

“Bọn chúng gửi ảnh trực tiếp cho tôi, giành lây lợi ích lớn nhát. Nếu như trực tiếp đưa cho em…em dự định chạy trôn tới nào đây? Một thành phó nhỏ ven biển sao?”

Diệp Như Hề chỉ biết trợn tròn mắt.

Diệp Như Hề chưa hè tiết lộ điều này, nhưng Tạ Trì Thành đã biết rõ điều đó.

“Không cần lộ ra vẻ mặt như vậy, tôi còn tưởng răng em đang tỏ ra yêu thế trước mặt tôi nữa đây.”

Diệp Như Hề ngượng ngùng tránh đi ánh mắt của anh, cô cúi đâu xuông, năm chặt tay mình.

“Anh, anh…… ý Cô thậm chí không thể nói được một câu hoàn chỉnh, trong đầu đang là một mảnh hỗn loạn.

Tạ Trì Thành cười nhạo, nói: “Em cho rằng em có thê chẹ giấu rất tốt sao?

Mọi thứ em nghĩ đều được viết trên mặt kia kìa.”

Anh đưa tay xòe hai bức ảnh kia ra, khoanh thêm vào vài nơi trong hình và nói: “Những nơi này có thê soi ra được hình dáng của người chụp. Em nhìn thử một chút xem, có thấy quen mắt không?”

Diệp Như Hề vội vàng xem xét cẩn thận, sau đó cô lắc đầu nói: “Không phải Diệp Kiến Nam, còn lại…thì em không rõ.”

“Diệp Kiến Nam ư?2 Ông ta cũng không có đầu óc đề làm ra được chuyện này.”

Tạ Trì Thành cầm bút gõ gõ vào mặt bàn, giỗng như đang suy nghĩ gì đó.

“Hiện tại em và bọn trẻ cứ ở đây đi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 368


Chương 368

Bác Chung sẽ không đi cùng mọi người. Tôi sẽ bồ trí người hỗ trợ khác cho em. Tần Hải và Lâm Tử Ngang sẽ ở đây một thời gian. Về việc điều tra về bức ảnh tôi sẽ giao lại cho Lâm Tử Ngang.”

Giọng nói của anh rất bình tĩnh, vẻ mặt nghiệm túc khiến người ta dễ sinh ra cảm giác an toàn.

“Tạ Trì Thành.”

Cô đột ngột gọi tên anh.

“Hử?”

“Anh…ngay từ đầu đã biết bức ảnh này đã được sắp đặt rồi có đúng không?”

Chính vì vậy nên anh mới không tỏ ra tức giận, không phẫn nộ mà điều tra rõ ràng theo trình tự.

Tạ Trì Thành đặt bút xuống, khoanh chân dựa vào ghê sô pha, tư thế có phần lười biếng, đầu anh hơi cúi xuÔng, khiên người khác không thấy rõ ánh mắt của anh thế nào.

Một lúc sau, anh chậm rãi nói: “Cũng không phải, lần đầu tiên nhìn thấy, tôi đã muôn gi3t chết em và cả cái tên họ Lục kia.”

Trái tim của Diệp Như Hề đập loạn nhịp.

“Em nên cảm thấy may mắn, ánh mắt của tôi rất tốt, kiên nhãn xem mây lần, lập tức phát hiện có điều mờ ám. Tôi chờ em giải thích, nhưng em . dường như chỉ nghĩ cách làm sao để rời đi, Diệp Như Hề, tôi khiến cho em muốn trồn thoát khỏi mình như thế sao?”

Trong lòng cô hốt hoảng, định giải.

thích điêu gì đó, nhưng lúc mở miệng ra lại không nói được câu nào.

Bởi vì, cô không cách nào phản bác lời anh nói.

Cô chính xác là đã từng có ý nghĩ muôn rời đi, hơn nữa còn không chỉ một lần.

Anh ngắng đầu, nhìn về phía cô, trầm giọng nói: “Tôi đã khiến em cảm thấy bất an như vậy sao?”

“Không phải…chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”

Cô nói không nên lời, chỉ là trong lòng cô đang cảm thầy khó chịu kinh khủng.

Một giây tiếp theo, Tạ Trì Thành trực tiếp đứng dậy, cảm lầy bút, trực tiếp đưa ngang cây bút vào trong miệng của cô, thâp giọng nói: “Căn lấy.”

Diệp Như Hề vô thức làm theo, căn căn thân bút, hàm răng trắng ngà hơi lộ ra, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn anh, đôi mắt linh động hập dẫn chết người.

Khoé môi của Tạ Trì Thành khẽ cong cong, bỗng nhiên anh xích lại gân, rât gân, hơi thở thuộc vê anh tràn vào chóp mũi của cô không có chút cản trở.

“Cắn vào, không được nhả, nếu như em nhả ra… Tôi sẽ cho em hình phạt ‘sâu’ hơn.”

Nghe vậy, động tác sắp buông bút ra khỏi miệng của Diệp Như Hề trỏ nên Anh ngắng đầu, nhìn về phía cô, trầm giọng nói: “Tôi đã khiến em cảm thấy bất an như vậy sao?”

“Không phải…chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”

Cô nói không nên lời, chỉ là trong lòng cô đang cảm thấy khó chịu kinh khủng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 369


Chương 369

Một giây tiếp theo, Tạ Trì Thành trực tiệp đứng dậy, cảm lây bút, trực tiệp đưa ngang cây bút vào trong miệng của cô, thâp giọng nói: “Căn láy.”

Diệp Như Hề vô thức làm theo, cắn căn thân bút, hàm răng trắng ngà hơi lộ ra, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn anh, đôi mắt linh động hập dẫn chết người.

Khoé môi của Tạ Trì Thành khẽ Cong cong, bỗng nhiên anh xích lại gân, rât gân, hơi thở thuộc vệ anh tràn vào chóp mũi của cô không có chút cản trở.

“Cắn vào, không được nhả, nếu như em nhả ra… Tôi sẽ cho em hình phạt ‘sâu’ hơn.”

Nghe vậy, động tác sắp buông bút ra khỏi miệng của Diệp Như Hề trở nên cứng đờ.

Anh lại gần, chống hai tay lên lưng ghế sô pha sau đầu cô, đưa cả người cô vòng trong phạm vi của mình, cúi đầu xuông nhìn cô, đem ánh mắt bồi rồi, sợ hãi và bắt an của cô thu hết vào mắt.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu.

Cô đúng là không sợ anh nữa.

Chí ít, bây giờ cô không thấy sợ anh.

Không có bộ âu phục nghiêm túc kia, cũng giống như đã cởi bỏ được vẻ lạnh lùng cùng tính khí hay thay đồi thất thường của anh, giờ phút này, trên người anh mang theo vẻ lười biếng và thoải PP, khiến người ta bỏ xuống sự đề phòng.

“Em có biết tại sao tôi có thể phát hiện ra các chỉ tiết đó không?”

Cô lắc đầu.

Bỗng nhiên, anh cúi đầu xuống, cười nhẹ ở bên tai cô và nói: “Bởi vì, tôi đã nhìn thấy dáng vẻ của em ở dưới người của tôi rôi, không phải chỉ nhàm chán như vậy.’ Ách…

Toàn bộ khuôn mặt của Diệp Như Hề đỏ bừng, giỗng như quả cà bi chín mọng, khiên người ta nhịn khôn được muốn cắn một cái.

Cô dường như muốn nói gì đó, nhưng trong miệng vần còn ngậm cây bút kia, nên nói năng mơ hô không rõ.

“ỦH. UP. 0i “Tôi đã nói rồi, nếu em mà làm rơi bút, em sẽ bị trừng phạt.”

Anh cô ý hạ giọng, lúc nói chuyện mang theo khâu khí nhẹ nhàng phun vào sau tai cô, khiến cô nỗi từng đợt da gà.

Toàn thân Diệp Như Hề mềm nhũn, vùi sâu vào trong ghế sô pha, càng thêm phần mong manh và đáng thương.

Đôi mắt của Tạ Trì Thành sâu hơn từng chút một, giỗng như vực sâu.

“Diệp Như Hề, tôi hiểu rõ là một chuyện, nhưng không có nghĩa là tôi có thê coj như chưa nhìn thây cái gì.

Từ nay vệ sau, sẽ có vệ sĩ đi cùng em, loại chuyện như thể này, tôi không muốn nhìn thấy lần thứ hai nữa.

Anh kề sát cái cổ trắng nõn của cô, thấp giọng nói: “Cuối cùng, đừng đề tội phát hiện ra em muốn chạy trốn, bằng không, em trốn một lần, tôi bắt một lần, chân của em, cũng không cân dùng nữa.”

Cô biết anh không nói đùa.

Anh thực sự có ý định làm điều này.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 370


Chương 370

Đợi đến lúc khôi phục lại lý trí, cô đã đánh rơi cây bút, phía trên có một vòng dấu răng khiên cô nhìn cũng không muôn nhìn nữa, lần đầu tiền cô có chút nóng nảy với Tạ Trì Thành.

Cô quả thực tức giận, giống như mèo xù lông.

Tâm trạng của Tạ Trì Thành lại vui vẻ lạ thường, điều này thể hiện ở việc anh thường hay vô thức mỉm cười.

Thư ký Tần suy đoán, ông chủ cùng phụ nhân ở trong phòng làm việc khẳng định phát sinh chuyện không thê nói, nhưng là một thư ký tận tụy, anh ta lập tức ngưng tưởng tượng trong đâu, hoàn thành tốt những công việc mà ông chủ đã giao phó.

“Ông chủ, các bến cảng xung quanh đã bố trí nhân lực xong rôi, an ninh xung quanh biệt thự cũng đã được nâng cập.

“Ừm.”

Tạ An ngắng đầu, nhìn về phía cha mình, có chút do dự, nói: “Daddy, chúng ta định ở đây bao lâu?”

Nhạc Nhạc cũng lo Jlắng hỏi: “Daddy, chúng con không cân đi nhà trẻ nữa sao?”

Tạ Trì Thành suy nghĩ một chút rồi nói: “Cha sẽ mau chóng giải quyêt xong mọi việc.”

Tạ An biết rõ năng lực của cha. Từ trước đến nay, cha không phải là người thích dây dưa dài dòng, hễ gặp phải nguy hiểm sẽ trực tiếp làm mà không né tránh. Chưa kể, ,đây rõ ràng là hành động giấu giềm để tránh nguy hiểm cho bọn họ.

E rằng, vấn đề này có liên quan đến mẹ Tôi.

Tạ An có chút phiền muộn, hận mình không thể mau lớn lên, để có thể bảo vệ tôt cho mẹ và em gái.

Nhạc Nhạc chớp mắt, nhìn mẹ đang đỏ mặt, rôi lại nhìn người cha đẹp trai của mình, con bé bông nhiên nói: ““Daddy, cha đây là kim…cái kia…kim ốc tàng kiều* sao?”

* Kim ốc tàng kiều: có nghĩa là xây một nơi đẹp đề cât giâu người đẹp.

Diệp Như Hề sửng sót, lập tức vươn tay ra nhẹ nhàng che miệng Nhạc Nhạc lại, cô nhẹ giọng khiển trách một câu: “Nhạc Nhạc, đừng xem nhiều phim truyền hình quái”

Nhạc Nhạc ngây thơ chớp mắt, vừa kéo tay mẹ, vừa nói: “Mami, con không có xem mà, thật đó!”

Tạ Trì Thành chậm rãi bật cười thành tiếng, tiếng cười dần dần lớn hơn, ngay cả mặt mày cũng dịu dàng hơn.

Người hầu trong biệt thự cùng với người phụ trách và thư ký Tần đều sững sờ.

Đã bao lâu rồi bọn họ không nhìn thấy Tổng giám đốc cười vui vẻ như vậy nhỉ?

Ban đầu, nhiều người vốn chỉ coi Diệp Nhử Hề là “ người tình nhỏ” của Tông giám đốc mà thôi, nhưng bây giờ không ai dám có ý nghĩ này.

Mẫu bằng tử quý * , Không, là nữ quý mới phải, không .

nhìn thây Tổng giám đốc yêu quý t tiểu tiểu thư như thế nào hay sao? Chắc cái chức phụ nhân này, tương lai sẽ đưa cho cô ây thôi!

* Mẫu bằng tử quý: có nghĩa là mẹ vinh hiện nhờ con, sinh được con trai thì mẹ được nhờ, được gia đình chồng tôn trọng đối xử tốt,..

Tạ Trì Thành ngừng cười, bàn tay to của anh xoa xoa đâu Nhạc Nhạc, nói: “Ừm, Nhạc Nhạc nói rất đúng.”

Nhạc Nhạc cũng cười cong cả mắt.

Tạ Trì Thành nhìn đồng hồ, nói: “Đói bụng không? Chúng ta đi ăn chút gì đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 371


Chương 371

Nhạc Nhạc ngay lập tức nói: “Bánh gato ạ! Cái bảnh gato lần trước con đã ăn đó! Nó rất ngon! Daddy, con còn muôn ăn nữal”

Tạ Trì Thành nghĩ đến một vài ký ức không tốt đẹp lắm, nhưng nhìn vào ánh mắt mong đợi của Nhạc Nhạc, anh miễn cưỡng đ è xuống những ký ức khó chịu kia.

“Tần Hải, đến Santa Rolia đặt một vị thi Thư ký Tần hơi ngạc nhiên, trước khi đên đây, ông chủ đã nói rõ là sẽ không đi Santa Rolia, hiện tại lại đổi ý nhanh như vậy sao?

“Vâng, ông chủ, tôi sẽ đi ngay bây giờ.

Diệp Như Hề thấy biểu hiện của Tạ Trì Thành có chút kỳ quái, sau khi nghiêm túc hồi tưởng lại, cô mới nhớ ra cảnh tượng lân trước.

[Thân thể của tôi cao hơn so với giá trị của anh ta.] Diệp Như Hề lập tức dở khóc dở cười, không nghĩ tới Tạ Trì Thành vẫn còn nhớ mỗi thù kia, chỉ có một chuyện nhỏ như vậy mà lại nhớ lâu như thê.

Một nhóm người đi thăng đên nhà hàng Santa Rolia. Vì là một khách sạn sang trọng nên lưu lượng người ở Santa Rolia cũng không cao. Hậu hết tất cả những người lui tới nơi này, đều thuộc tầng lớp thượng lưu, ăn mặc sang trọng, nói cười trang nhã.

Vì vậy, khi Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành mang theo hai bảo bối đáng yêu cùng xuất hiện, không có gì ngạc nhiên khi bọn họ thu hút sự chú ý của hàng tá ánh mắt hướng về phía cả gia đình.

Diệp Như Hề vốn tưởng rằng Tạ Trì Thành chỉ cùng ba mẹ con bọn họ mặc đồng phục gia đình một lúc thôi, nhưng không ngờ anh vậy mà không đối lại quần áo, xuất hiện trước mặt mọi người với dáng vẻ tuỳ ý như thế này, nhìn qua, tựa hô anh đã thích ứng tôt rôi sao?

Có lẽ ánh mắt của cô đã dừng lại quá lâu trên người anh, nên Tạ Trì Thành quay đầu lại nói: “Còn tức giận à?”

Cùng lúc đó, Nhạc Nhạc và Tiểu An cũng nhìn cô.

Đối mặt với hai cặp mắt, một đôi mắt to ngắn nước, một đôi mắt trêu đùa, Diệp Như Hề muốn tức cũng không thê tức được nữa, vì vậy cô đành buông tính tình của mình xuống, nhưng cũng không phản ứng lại vui vẻ với Tạ Trì Thành.

Chuyện ngậm bút đáng xấu hồ kia, loại hôi ức này cô nhất định phải quên!

Thư ký Tần đặt một vị trí tốt nhất. Sau khi mọi người ngôi vào chỗ xong, Nhạc Nhạc nóng lòng gọi bánh gato.

Dưới sự dạy bảo của Diệp Như Hề, vấn đề kén ăn của Tạ An gần như đã được khắc. phục, ăn một bữa cơm cũng rất dễ chịu.

Đang trong quá trình dùng bữa, thì di động của Tạ Trì Thành van lên, anh nhìn thoáng qua dãy số, rồi đứng dậy đi đến một góc vắng người mà trả lời.

Ánh sáng còn lại trong mắt Diệp Như Hề biến mắt, phát hiện sắc mặt của anh dần dần trỏ nên lạnh lùng, nửa buổi sau, anh nói thêm vài câu rồi mới cúp điện thoại, quay trở lại chỗ của bọn họ.

Anh cúi người xuống, kề vào bên tai Diệp Như Hề và nói: “Tôi đi xử lý một sô việc trước rôi sẽ quay lại sớm thôi.

Em đưa bọn trẻ đi nhé.”

Diệp Như Hề gật đầu, bỏ qua vừa rồi tậm trạng nhỏ vừa rồi, nói: “Em biết rồi, anh đi làm việc đi.”

Tạ Trì Thành nhướng mày, giọng điệu mang theo một tia cảnh cáo, anh nói: “Hôm nay, Có Lăng Hiên cũng có mặt ở đây. Em tốt hơn hết đừng có liên lạc với anh ta.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 372


Chương 372

Diệp Như Hề tức giận, nói: “Em căn bản không quen, anh yên tâm.”

Tạ Trì Thành cong khóe môi, đặt lên má cô một nụ hôn nhẹ, đứng thẳng người lên, nói: “Các con ăn cơm xong có thể chơi ở gân đây, cha sẽ trỏ lại sớm thôi.”

“Daddy, cha không đi cùng chúng con sao?”

Nhạc Nhạc có chút mắt hứng.

Tạ Trì Thành khẽ mềm lòng, anh nói: “Hai tiếng nữa cha sẽ quay lại. Thư ký Tân sẽ đi theo các con. Nếu có chuyện gì, cứ nói cho chú ấy biết.”

Trong nháy mắt, khuôn mặt của Nhạc Nhạc từ u ám chuyên sang quang đãng hơn.

“Vậy daddy hãy mau quay lại nhé!”

Tạ An suy nghĩ một chút, bổ sung thêm: “Daddy, con sẽ chăm sóc tôt cho mẹ và em gái.”

Tạ Trì Thành cho cậu bé một ánh mắt khen ngợi, sau đó lập tức rời đỉ.

Thư ký Tần do dự một lúc, nhưng vẫn không, nhắc ô ông chủ có muốn thay quân áo rôi mới đi hay không.

Dùng bữa xong, ban đầu vốn có kế hoạch cùng đi ra ngoài chơi, nhưng vì hiện tại có mưa nhẹ nên ba mẹ con đành phải huỷ bỏ. Thời tiết ở hòn đảo này luôn thay đổi thất thường, một giây trước bầu trời còn quang đãng, một giây sau đã mây đen đầy tròi.

May mà trong khách sạn còn có rât.

nhiêu công trình giải trí, bao gồm cả phòng vui chơi dành cho cha mẹ và con cái, Diệp Như Hề lập tức dẫn Tiểu An và Nhạc Nhạc lên tầng 22.

Toàn bộ tầng 22 được trang trí thành phong cách phim hoạt hình, còn có rất nhiều trẻ em trong đó, cả tầng _ được chia thành từng khu vực, mỗi khu vực có một công trình khác nhau.

Nhạc Nhạc nhìn hoa cả mắt, hưng phần không ngừng, ngay lúc Diệp.

Như Hề còn tưởng rang con bé sẽ buông tay cô chạy đi chơi, muốn nhắc nhở Nhạc Nhạc đừng kích động quá mức, thì Nhạc Nhạc lại đi tới khu số học, câm một quyền sách toán, bắt đâu ‘múa bút thành văn.

Diệp Như Hề có vẻ bối rồi.

Cô bước tới xem qua, ồ, độ khó cũng không thấp.

“Nhạc Nhạc, con…không chơi sao2”

Nhạc Nhạc không ngâng đầu lên, nói: “Mami, mẹ đừng quây rây con.”

Diệp Như Hề dừng một chút, cảm thây vui Mộ) lại cảm thấy vui mừng quá mức Tạ An kéo tay mẹ và thì thầm: “Nhạc Nhạc có nói, sau này muôn kiếm thật nhiều tiền để nuôi mẹ đó.”

Ánh mắt của Diệp Như Hề trở nên nghiêm túc, cô bê Nhạc Nhạc lên, đặt ở trên ghế, nghiêm túc nói: “Nhạc Nhạc, mẹ chỉ mong con được hạnh phúc và bình an lớn lên thì mẹ đã rất hài lòng rồi, cho nên Nhạc Nhạc không cân ép buộc bản thân làm bát cứ điêu gì mà mình không vui, được không?”

Nhạc Nhạc lắc đầu, không nói lời nào.

“Nhạc Nhạc, con thích vẽ tranh thì cứ tiếp tục vế tranh đi. Mẹ không cần con gánh vác gì cả, có được không?”

“Mami, con thích vẽ tranh.”

Diệp Như Hề thở dài một hơi, nắm lây tay con bé, nói: . Vậy chúng ta đến khu vẽ tranh thôi nào.

Nhạc Nhạc lắc đầu nói: “Nhưng con cũng thích số học.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 373


Chương 373

Diệp Như Hề hơi ngạc nhiên, nhưng trong tiềm thức vẫn cảm thấy Nhạc Nhạc quá hiểu chuyện “Mami, thật đó, mẹ xem một chút đi.”

Nhạc Nhạc cầm cuốn sách số học đưa cho mẹ.

Diệp Như Hề nhìn đáp án ở phía trên, kinh ngạc phát hiện không có một lỗi sai nào.

“Mami, con thích vẽ tranh nhưng con cũng thích số học. Mẹ nói Nhạc Nhạc có thê học mọi thứ mà con thích, cho nên con đâu có ép buộc bản thân đâu ạ.

Diệp Như Hề không thể không thừa nhận, đứa con bé bỏng của cô đã đồi mới nhận thức của cô một lần nữa.

Tạ An che miệng vụng trộm cười.

Cuối cùng, Nhạc Nhạc giải các bài toán, còn Tiểu An thì lấy chiếc máy tính nhỏ của mình ra và bắt đầu choi đùa, Diệp Như Hề ngược lại trở thành người rảnh rỗi nhất.

Trong phòng trẻ con vui chơi náo nhiệt, ở góc này của hai đứa trẻ nhà mình lại chẳng giống ai, nhiều phụ huynh có con trông thấy Tiểu An và Nhạc Nhạc hiệu chuyện như thế, hận không thê đánh con mình một trận tê người.

Tạ Trì Thành vội vàng quay lại thì thấy một lớn hai nhỏ, một đứa nhỏ đang giải đề toán, một đứa khác lại đang nghịch máy tính, người lớn còn lại thì đang đọc sách, rât yên tĩnh và ngăn nắp.

Chẳng phải nói đến đảo Cá Mập Hải Sa đề vui chơi hay sao?

Sau khi Tạ Trì Thành quay lại, hai đứa trẻ không muôn giải đê và chơi máy tính nữa, vì vậy chúng đã Ôn ào đòi cha dẫn mình đi chơi.

Tạ Trì Thành không hệ phản đôi, đúng lúc trời vừa tạnh mưa, anh trực tiệp đưa hai đứa nhỏ ra bờ biển, ở đó cả nề đi lên thuyền chuyên ngắm cảnh, có thê đi đến vịnh Cá Heo ở giữa biển đề tham quan.

Ở đó có thể tiếp xúc những chú cá heo ở khoảng cách gần, còn có thể tự mình cho chúng ăn, đây là một hạng mục rất được ưa chuộng trên đảo.

Ban đâu Tạ Trì Thành muôn bao nguyên toàn bộ con tàu, nhưng lại bị Diệp Như Hề kéo lấy tay anh và nhẹ nhàng lắc đầu.

Nhạc Nhạc và Tiểu An không thể cứ mãi mãi được bảo vệ trong bến cảng, bọn trẻ cần tiếp xúc với người bên ngoài, mà Diệp Như Hề cảm thầy Nhạc Nhạc và Tiểu An cũng không thích loại cảm giác hoàn toàn bị bảo VỆ này.

Tạ Trì Thành sau khi suy nghĩ một chút cũng hiểu ra, cuối cùng, thậm chí còn bảo tất cả vệ sĩ cải trang thành người bình thường, phân bồ rải rác xung quanh họ, chăng những không, dễ chú ý, còn có thê bảo vệ họ với tốc độ nhanh nhất.

Trên tàu có rất nhiều phụ huynh cùng con em chơi đùa, cả con tàu tràn ngập niêm vui.

Nụ cười trên khuôn mặt của Nhạc Nhạc không ngừng nở rộ, thậm chí ngay lúc bọn họ không chú ý, con bé đã kêt bạn với một cậu bé ở gân, khiến Tạ An ghen tị, sau đó cậu lại kết bạn với một bé gái, góp thành một nhóm bồn người, một liền minh trò chuyện cùng nhau.

Tạ Trì Thành hơi ngạc nhiên, anh chưa bao giờ thấy Tạ An tiếp xúc với các bạn khác, từ nhỏ đến lớn Tiểu An rất thông, minh, lanh lợi, cái gì cũng biết và hầu như không giao lưu với người khác.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 374


Chương 374

Tạ Trì Thành từng nghĩ bản chất của Tiểu An vốn là như Vậy, nhưng bây giờ khi anh nhìn thấy khuôn mặt nhỏ có chút ngượng ngùng, lại giả vờ thành thục của Tiêu An, anh mới nhận ra răng mình đã sai.

Bọn trẻ có chủ đề riêng đề tán gấu, Diệp Như Hề cũng thả lỏng một chút, đứng ở bên cạnh nhìn bọn họ, nụ cười bất chợt nhếch lên khóe miệng.

Tạ Trì Thành bỗng nhiên xích đến gân, một tay buông thõng trên eo cô, ôm cô vào lòng.

Anh nói nhỏ: “Em rất thông minh.”

Diệp Như Hề ra vẻ nghi hoặc nhìn anh.

“Trước đây, là tôi đã sai rồi.”

Anh chỉ tay về phía bốn đứa trẻ đang trò chuyện vui vẻ đăng kia.

Diệp Như Hề hiệu ra, mỉm cười và nói: “Anh là một người rất có tư cách làm cha, chỉ là có một số việc nhỏ có thể không chú ý tới mà thôi.”

Tạ Trì Thành nhướng mày, hỏi: “Em đang khen tôi sao?”

“Đương nhiên, chân thành đó.”

Môi của Tạ Trì Thành cong lên.

Đúng lúc này, một cặp vợ chồng đi tới, tươi cười nói với hai người bọn họ: “Hai đứa trẻ này là con của hai người sao? Đúng là một đôi long phượng thai, thật tốt.”

Diệp Như Hề đột nhiên có chút khẩn trương, lúc này cô mới ý thức được, trong mắt người khác, họ là một gia đình, một gia đình thực sự.

“À, vâng, anh trai gọi là Tiểu An, còn em gái gọi là Nhạc Nhạc.”

“Ay, chàng trai nhỏ mập mạp đó là con của tôi, tên là Đại Bảo, haha, Đại Bảo thích con gái đẹp nhất, từ lúc lên thuyền đã nhìn chằm chằm vào con gái nhà cô rồi.”

Diệp Như Hề ngâng đâu nhìn xem, thây cậu nhóc mập mạp không ngừng cười ngây ngô với Nhạc Nhạc, còn Tiểu An ở bên cạnh lại lộ ra cảnh giác và ánh mắt khinh thường, dường như đang đề phòng em gái mình bị cướp đỉ.

“Cùng nhau ởi du lịch cũng coi là duyên phận đi, xin chào, tôi tên là Tần Mỹ Linh, đây là chồng của tôi.”

Đối phương nhiệt tình như vậy, Diệp Như Hề cũng c lại: “Tôi tên là Diệp Như Hề, đây là…”

Cô dừng một chút, vẫn là lấy hết can đảm, nói: “Đây là cha của bọn trẻ.”

Rốt cuộc, cô cũng không thể thốt ra cụm từ “chồng của tôi” được.

Ngay khi Tần Mỹ Linh đang chuẩn bị nói điều gì đó, thì tiếng hét sợ hãi của Nhạc Nhạc vang lên.

Diệp Như Hề theo bản năng vội vàng chạy tới, chỉ thấy cái mông của Nhạc Nhạc ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt.

Tạ An như một con báo nhỏ trực tiếp đây ngã cô gái nhỏ kia, hai tròng mắt đỏ bừng.

Diệp Như Hề ôm lấy Nhạc Nhạc, lo lắng hỏi: “Nhạc Nhạc, con đau ở đâu vậy? Có sao không?”

Nhạc Nhạc lắc đầu, nhưng rõ ràng rất đau, hai mắt đỏ hoe, vậy mà vẫn an ủi với mẹ, nói: “Không sao đâu mẹ, con không sao đâu.”

Diệp Như Hề thấy lòng bàn tay của con bé bị trây xước, rướm một chút máu.

Diệp Như Hề cảm thấy đau lòng, nói: “Tại sao con lại bị ngã vậy?”

Tạ An hét lên: “Là cậu ấy! Chính cậu ấy đã đây em gái ngãI”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 375


Chương 375

Cô gái nhỏ kia cũng bật khóc, hai cái chân nhỏ không ngừng đá, rỗng lên: “Cậu đầy tôi! Cậu thê mà lại đây tôi!

MẹtI Mẹt Đại Bảo cũng muốn lao đến đánh con bé kia một trận nhưng không dám, mẹ cậu không cho phép cậu ra tay đánh con gái, thấy vậy cậu bèn chạy tới tìm mẹ, tức giận quát lớn: “Mẹ ơïi!

Mẹ không cho con đây con gái, vậy thì mẹ mau tới giúp con đây cậu ây một cái đi!”

Tần Mỹ Linh dở khóc dở cười, nói: “Rôt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Đại Bảo chỉ vào cô gái nhỏ kia và nói: “Cậu ấy thích vòng hoa của Nhạc Nhạc, nên cậu ấy muốn lầy nó, Nhạc Nhạc không cho, thê là cậu ấy đầy ngã Nhạc Nhạc! Con đã tận mắt nhìn thấy đói”

Diệp Như Hề nghe vậy cũng rất tức giận, nhưng cô vần còn lý trí, nhìn Tiêu An muôn xông tới đánh cô gái nhỏ kia một trận, cô vội vàng nói: “Tiểu An, lại đây.”

Tạ An siệt chặt năm đâm, ánh mắt như muôn ăn thịt người, cô gái nhỏ bị ánh mắt của cậu dọa đến mức sợ hãi, càng khóc thảm thiết hơn.

“Tiểu An.”

Tạ An kìm lại, ngoan ngoãn đến bên cạnh mẹ, nhìn vệt thương của Nhạc Nhạc, cậu đau lòng hít mũi một cái và nói: “Nhạc Nhạc, có đau không?”

Nhạc Nhạc lắc đầu, nói: “Không đau, anh ơi, em không đau, anh đừng đánh nhau.”

Nhạc Nhạc sợ anh trai mình sẽ tiếp tục động thủ, trong trại trẻ mô côi, những đứa trẻ đánh nhau sẽ không có cơm ăn, cho nên không thể đánh nhau.

Diệp Như Hề há hôc môm, cảm nhận rõ ràng có một luồng hơi thở dữ dội, cô đột ngột quay đầu, thì thấy khuôn mặt của Tạ Trì Thành đang dân u ám đến đáng sợ, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ kia, tựa như đang nhìn người chết vậy.

Diệp Như Hề sợ đên mức hôn bay phách lạc, nhanh chóng đứng dậy, ôm Nhạc Nhạc nhét vào trong ngực anh, nói: “Bình tĩnh đi! Trì Thành!”

Há miệng, vì quá căng thẳng nên cô đã gọi thăng tên anh.

“Không nên hắp tấp!”

Diệp Như Hề thực sự sợ hãi, sợ Tạ Trì Thành sẽ ném cô gái nhỏ kia xuống thuyền, nhìn ánh mắt của anh, giống như có thể làm ra được loại chuyện này.

Tạ Trì Thành ôm lấy Nhạc Nhạc, ánh mắt tràn ngập sát ý của anh lập tức chuyền thành đau lòng, anh ôm chặt Nhạc Nhạc, thấp giọng nói: “Đau ở chỗ nào, nói cho cha biết.”

Nhạc Nhạc lắc đầu, cố gắng an ủi cha mình: “Thật sự không đau đâu, Daddy, con thật sự không đau mà.”

Con bé càng ngoan ngoãn và hiểu chuyện bao nhiêu, thì Tạ Trì Thành càng đau lòng bây nhiêu.

Thậm chí còn hồi hận vì đã không bao cả con thuyền, nêu không loại chuyện như này đều có thể tránh được.

Nhưng về mặt lý trí, anh biết, anh không thê cách ly các con của mình với người bên ngoài trong suốt quãng đời còn lại.

Tiêng khóc của cô gái nhỏ kia cuỗi cùng đã thu hút được mẹ mình, một người phụ nữ trang điễm đậm và mặc váy ngắn bước tới.

“Hoa Hoa, Hoa Hoa của mẹ, con bị sao vậy? Là ai đầy con? Chết tiệt! Là ai đã bät nạt con tội! Có phải là mày hay không? Cái thằng nhóc mập mạp này, xem xét thì chính là mày rồi! Là mày đã đẩy Hoa Hoa nhà tao sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 376


Chương 376

Đại Bảo sợ hãi trước khuôn mặt như ma kia, bị dọa đến mức trồn ở phía sau.

Cô gái nhỏ nín khóc ngay lập tức khi thấy mẹ mình đi tới, đứng bật dậy, chỉ vào Tiểu An và nói: “Mẹ ơi! Chính là nó đã đầy conl Oa…oa…oa, đau quái”

Người phụ nữ nghe xong lập tức lao vệ phía Tạ An, vung tay muôn tát một cái.

Tắt cả tính tốt bụng của Diệp Như Hề đều tan biến vào lúc này.

Ngay lập tức, Diệp Như Hề siết chặt cô tay người phụ nữ kia, bỗng nhiên dùng sức và đây mạnh cô ta, cả người cô ta lăn trên mặt đất một vòng, rột roạt một cái, tiêng gãy xương vang lên, kèm theo tiêng hét thảm thiệt thôt ra.

Nhìn thấy cảnh này, Tạ Trì Thành hơi kinh ngạc.

Anh chưa bao giờ thây Diệp Như Hề mạnh mẽ như vậy, cô luôn tạo cho người ta một loại cảm giác rất biết nhường nhịn, anh đoán đó là do di chứng của năm năm ngôi tù kia.

Nhưng giờ đây, chú mèo con luôn dịu dàng, ngoan ngoãn lại lộ ra những móng vuôt sắc nhọn.

Diệp Như Hề thực sự tức giận, cô đem Tiểu An bảo vệ ở sau lư ng và nói: “Đừng động vào con trai tôi.”

Đôi mắt của Tạ An ngắn lệ, cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của việc có một người mẹ coi mình như báu vật.

Người phụ nữ đang la hét kia từ mặt đât bò dậy, năm chặt cô tay bị gãy của mình và rông lên: “Con khôn Sao mày dám đầy tao! Cứu mạng! Cô ta muôn giêt người!”

Nhưng những người xung quanh không ai đứng ra, bọn họ không hề bị mù, tự nhiên trông thầy rõ ràng là người đàn bà điên này muốn đánh cậu bé, nên mới bị đây xuống.

Lòng bàn tay to như vậy tát vào mặt một đứa nhỏ, ai mà chịu nổi? Đứa trẻ nào mà không phải là thịt trong lòng bàn tay của cha mẹ đâu chứ?

Sau khi người phụ nữ kia thây khóc lóc om sòm cũng vô dụng, cô ta đành chịu đựng cơn đau dữ dội đứng lên, trong lúc mọi người đang sững sò, thì cô ta thăng tay tát cô gái nhỏ kia một cái: “Khóc đi! Khóc cho tao! Có người bắt nạt mẹ mày, sao mày không khóc!”

Cô gái nhỏ kia bị đau, khóc oà lên, mang theo mười phần thê lương.

Chẳng bao lâu sau, các nhân viên công tác trên tàu đêu vây quanh. Họ nhận ra thân phận của Tạ Trì Thành, sắc mặt xanh mét. Họ sớm đã được thông báo trước rằng trên tàu sẽ có khách quý. Chuyên hành trình này phải hệt sức cân thận, nhưng không ngờ tới, vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muôn.

Các nhân viên đều hận không thể ném hai mẹ con kia trở lại vào bờ, nhưng lúc này thuyền đã ra khơi, quay trở lại là điêu viễn vông.

“Nghiệp chư ớng, nhìn bàn tay của tôi đi! Chính là cô ta làm đó, tôi chết rồi, còn có đạo lý hay không! Vậy mà lại bắt nạt cô nhi quả phụ chúng tôi, mày Sẽ xuống địa ngục! Trẻ con chơi đùa, người lớn tham gia làm cái gì!”

Người phụ nữ kia không biệt xâu hồ chút nào cả, tất cả những từ ngữ khó nghe đều trực tiếp tuôn hết ra bên ngoài, làm bản tai của mọi người.

Cậu nhóc mập mạp rất có ý thức về công lý, bất chấp sự ngăn cản của.

mẹ, cậu lớn tiêng giải thích: “Vớ vần!

Rõ ràng là cậu ây muôn cướp vòng hoa của Nhạc Nhạc, còn đây ngã Nhạc Nhạc nữa! Vậy mà cô còn muôn đánh Tiêu An Đánh không lại bèn khóc! Cô thật xâu xa!”

Giọng nói của cậu nhóc mập mạp rất lớn, còn có căn cứ, trật tự rõ ràng, khuôn mặt tràn đày dáng vẻ phẫn nộ.

Tạ An hơi ngạc nhiên liễc nhìn cậu nhóc mập mạp kia một chút, chợt không so đo hành động bô bô của cậu ấy để láy lòng em gái nữa.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 377


Chương 377

Khuôn mặt của phụ nữ kia đỏ bừng, không cam lòng nói: “Không phải chỉ là một chiếc .vòng hoa cài tóc thôi sao! Đáng giá bao nhiêu tiền chứ?

Đưa cho con gái tôi chơi đùa thì sao nào? Còn hẹp hòi như vậy ư2”

Điền hình của việc cưỡng từ đoạt lý * Cưỡng từ đoạt lý: là hành vi cố làm sai nghĩa của từ đề chiếm lấy lý lẽ, không có lý nói thành có lý.

Nhạc Nhạc ôm chặt cha mình và thì thầm: “Daddy, con thích vòng hoa cài tóc này lãm. Đây là thứ mẹ đã tặng cho con. Con không muôn tặng cho người khác đâu.”

Tạ Trì Thành ôm chặt con bé, giọng nói kìm nén tức giận, an ủi nói: “Con đừng sợ, không ai có thê lây đi thứ mà con không muôn cho.”

Mặc dù trong lòng đã nảy sinh lửa giận muốn giết người, nhưng Tạ Trì Thành lúc này không có động tĩnh gì, anh nhìn về phía của Diệp Như Hà.

Người phụ nữ kia còn đang la lối: “Tóm lại là cô đã làm tôi bị gã äy xương! Cô phải bồi thường tiên cho tôi! Còn phải xin lỗi tôi nữal Néu không tôi sẽ gọi báo cảnh sát!”

Tạ An cũng tức giận đến mức muốn xông ra, nhưng lại bị Diệp Như Hà kéo lại, tiên lên một bước hỏi nhân viên trên thuyền: “Vị trí đó có camera giám sát không?”

“Có, có, mọi ngóc ngách trên thuyền đều có camera giám sát. Điều này là vì lý do muôn đảm bảo an toàn cho hành khách.”

“Được, làm phiền các người đến lấy một đoạn ghi hình trong camera giám sát giúp tôi.”

Người phụ nữ kia kinh ngạc nói: “Cô muôn làm gì”? Cô cho răng có camera giám sát thì không cân bôi thường tiên sao? Nhìn cho rõ ràng, là cô động thủ khiến tôi bị thương!”

Diệp Như Hề nở một nụ cười lạnh lùng, nói: “Tự vệ và chủ động đả thương người khác là hai hành vi khác nhau. Luật sư sẽ gửi thư cho cô, cô cứ chờ đi.”

“Cô, cô còn hù dọa người khác à!

Còn bảo luật sư gửi thư cho tôi! Dù sao cũng phải bồi thường tiền cho tôi!

Nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho các người!”

Diệp Như Hề đột nhiên lại gần, nhìn chằm chằm cô ta và nói: “Từ đây tới vịnh Cá Heo, sát khu vực vùng biên quôc tế, băng qua vùng biên quốc tẾ, cô chết ở chỗ này cũng không có ai quản đâu.”

Sắc mặt của người phụ nữ kia bắt đầu tái nhợt, chỉ có hai người bọn họ nghe được những lời này, cô ta nhìn người đàn ông tựa như thần phía sau Diệp Như Hề một chút, kia không giộng như người bình thường, rât có thân thái cao cao tại thượng, cô ta lập tức biết người này tuyệt đối có thân phận bát phàm.

Cũng chính vì vậy mà cô ta muốn lừa gạt một khoản tiên.

“Cô, cô dám!”

Diệp Như Hề nheo mắt lại, nói: “Tôi có dám hay không, cô có thê thử một chút, đừng có ý đô động vào con tôi một lân nữa.”

Dút lời, cô lùi lại một bước, thuận tiện sửa sang lại cỗ áo lộn xôn của người phụ nữ kia, nhân lúc cô ta không chú ý, Diệp Như Hề bất ngờ năm lây bàn tay bị trật của cô ta, kéo một phát, soạt một tiếng, chỗ bị trật ban đầu đã được chỉnh lại như cũ.

Người phụ nữ kia lần nữa hét lên thảm thiệt, cả khuôn mặt của cô ta tái đi, đau đến mức không thể đứng vững.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 378


Chương 378

“Nhìn xem, hiện tại cô không sao nữa rôi.”

Người phụ nữ kia không còn dám kiêu ngạo như trước, hai mắt nhìn Diệp Như Hề như nhìn thấy ma, ngay cả chửi rủa cũng không dám nữa.

Diệp Như Hề bình tĩnh lại, khóe miệng hơi hơi nhéch lên: “Nếu không còn chuyện gì nữa, vậy chúng tôi xin phép rời đi trước. Nếu cô nhât định kiện chúng tôi phải. bồi thường, bắt cứ lúc nào cũng có thể, xin lỗi không thể tiếp được.

Nói xong, cô nắm tay Tiểu An quay đâu rời đi.

Tạ An há hốc mồm, cảm thấy hình tượng của mẹ trong lòng cậu đột nhiên vượt qua chai Diệp Như Hề mang thuôc đến để rửa sạch và băng bó vệt thương cho Nhạc Nhạc, may mà chỉ bị trầy xước ngoài da, không quá nghiêm trọng nhưng nó vẫn khiến Diệp Như Hề rất đau lòng.

Suốt cả hành trình sau đó, hai mẹ con kia đều ẩn nập thật xa, không hề kiêu ngạo như vừa rồi, người chung quanh cũng cách xa ra một chút, ngược lại có không ít người muốn tiên tới cùng Tạ Trì Thành tạo môi quan hệ.

Chỉ vì đôi vợ chông trẻ này thoạt nhìn không phải người bình thường, nhưng thật không may, vì sự việc này, Nhạc Nhạc và Tiêu An đều không.

muôn tiếp xúc với người khác, buồn chán ở bên cạnh mẹ mình.

Cậu nhóc mập mạp Đại Bảo đã thành cộng trong việc thiết lập tình bạn sâu sắc với Tạ An, được Tạ An tán thành trong lòng, vì vậy hiện tại cậu đang ngôi xôm bên cạnh Nhạc Nhạc, ân cân hỏi han.

Tân Mỹ Linh đã từ bỏ việc cứu vớt con trai mình bị lừa người đẹp nhỏ mê hoặc, quay đâu nhìn về phía của Diệp Như Hễ.

Lúc nãy, Tân Mỹ Linh còn nghĩ răng người đàn ông kia sẽ nhịn không được mà động thủ, nhưng không ngờ, cuôi cùng lại là người mẹ trông có vẻ xinh đẹp và dịu dàng này ra tay.

Động tác bẻ gãy tay lưu loát, nhớ lại còn thầy đau cỗ tạy, huống chỉ là bị chỉnh ngay tại chỗ.

Thực sự nghĩ không ra dưới vẻ ngoài xinh đẹp như vậy lại có thân thủ tốt như thê.

“Diệp tiêu thư, vừa rồi dáng vẻ của cô thật sự quá đẹp. Người như vậy quả thực nên cho một bài học.”

Diệp Như Hề quay đầu lại, cười nói: “Tôi nhất thời kích động, chắc không làm cho cô sợ chứ? Còn nữa, cảm ơn Đại Bảo nhà cô nhé.”

Diệp Như Hề không quên rằng vừa rôi cậu nhóc mập mạp này đã dám dũng cảm nói ra sự thật.

Ngay cả Nhạc Nhạc cũng cười và nói: “Cảm ơn anh Đại Bảo!”

Cậu nhóc mập mạp thẹn thùng cười không ngừng.

Tần Mỹ Linh bát đắc dĩ nói: “Đây, không phải là bởi vì Đại Bảo muốn lấy lòng con gái à, cái thằng ngốc nghếch này!”

Diệp Như Hề cũng mỉm cười, cô hy vọng Nhạc Nhạc và Tiểu An có thể có được những người bạn tết thực sự.

Hai người tán gẫu một hồi, Tần Mỹ Linh đảo mắt nhìn xem chồng của mình, tự hỏi tại sao người chông vốn luôn biết cách nói chuyện, bỗng nhiên lại ngân ra? Hơn nữa, lại luôn thỉnh thoảng nhìn về phía người đàn ông của Diệp Như Hề.

Tần Mỹ Linh cũng thừa nhận, người đàn ông kia quả thực rất đẹp trai, nhưng đàn ông nhìn chằm chằm đàn ông, đây coi là cái gì?

“Anh đang nhìn gì đó?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 379


Chương 379

Chồng của Tần Mỹ Linh thu hồi tầm mắt lại, nói với vẻ không chắc chắn: “ANh cảm thấy anh ta nhìn rất quen mắt..

“Nhìn quen mắt? Người này thì có gì mà nhìn quen mắt? Anh biết anh ta sao?”

Trong lòng của Tân Mỹ Linh có chút cảnh giác, tuy răng cô ta đoán thân phận của hai vợ chông này không đơn giản, nhưng thật sự cô ta cũng không quá coi trọng, dù sao chông cô ta cũng được coi là xuất thân từ một gia đình giàu có.

Tuy nhiên, người khiến cho chồng cô ta nhìn quen mắt, thân phận tôi thiểu cũng sẽ không quá thấp kém.

Sắc mặt của Tàn Mỹ Linh trông khá hơn, lôi kéo Diệp Như Hề cùng trò chuyện, bầu không khí cũng trở nên hài hòa hơn nhiêu.

Diệp Như Hề cũng nhận thấy chồng.

của Tần tiểu thư kia vẫn luôn nhìn về phía Tạ Trì Thành, cô lặng lẽ giật giật tay áo của anh, nói: “Anh với người ta có khúc mặc gì sao?”

Tạ Trì Thành liếc mắt nhìn người đàn ông kia, nghiêm túc suy tư một chút, rồi mới chân chờ nói: “Trước kia đã từng có hợp tác với nhau.”

Chỉ cần không phải là kẻ thù thì tốt rồi, Diệp Như Hề thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy là anh biết người ta sao? Có muôn chào hỏi không?”

“Không cần, miễn hù anh ta sợ hãi.”

Diệp Như Hề cảm thấy câu này thật là không biết xấu hồ, nhưng nghĩ đến thân phận của Tạ Trì Thành, cô cảm thấy cũng không có gì sai.

“Em học được chiêu kia ở đâu vậy?”

Tạ Trì Thành nhìn ra được, đó chắc chắn không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là đã luyện qua rât lâu.

Diệp Như Hề trầm mặc một hồi, không có giầu diễm, nói: “Ở nơi đó…nêu nhự anh S” mềm yếu, sẽ phải sống rất tồi tệ..

Tạ Trì Thành nhìn cô thật sâu, nói: “Em vẫn nhất định muốn tự mình làm sao?”

Diệp Như Hề mỉm cười, rồi nói: “Em không vô dụng như anh nghĩ đâu.”

Tạ Trì Thành biết cô là có ý muốn từ chối anh can thiệp vào.

Rất nhanh sau đó, con thuyền dừng lại.

Họ đã đến được khu vực hoạt động của cá heo, nhiều người không khỏi ngạc nhiên mà hô to thành tiêng.

Có không ít cá heo vụt lên mặt biển, còn có một sô con có gan dám đên gân con thuyên.

Các nhân viên bắt đâu phân phát thức ăn mà cá heo thích cho khách du lịch và nhắc nhở một sô biện pháp chú ý.

Hoạt động này trong tích tắc đã cứu vớt Nhạc Nhạc đang râu rĩ không vui, ba đứa trẻ bám vào lan can thuyên, trên tay câm thức ăn cho cá heo ăn, trên khuôn mặt ba đứa trẻ tràn ngập vẻ phần khích.

Diệp Như Hề cũng thích thú, sau đó năm lấy một đô ăn và cùng bọn trẻ cho cá heo ăn.

Tạ Trì Thành đứng ở bên cạnh, yên lặng nhìn bọn họ, khóe miệng hơi nhêch lên, mang theo một vòng cung như có như không mà mỉm cười.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 380


Chương 380

Chồng của Tần Mỹ Linh trông thấy anh cười như vậy, nên nén lại Suy đoán, hẳn không phải người đó, nhân vật huyện thoại đó sẽ không ăn mặc xuê xòa như Vậy, cũng không cười nhiều như vậy.

Nhất định là anh ta đã đoán sai.

Tần Mỹ Linh có chút kinh ngạc nói: “Anh còn chưa nhận ra sao?”

“Chắc là anh nhận lầm người rồi, anh ây không phải người như vậy.”

“Ai?”

“Có biết Long Đằng không?”

Tần Mỹ Linh không thể tin trợn to mắt, nói: “Ý anh là…anh ấy, anh ấy là?”

“Chắc không phải đâu.”

“Anh làm em sợ muốn chết.”

“Một nhân vật như vậy, làm sao có thể kết hôn và mang theo con đến đây được? Nhưng anh nghe nói đảo Cá Mập có sản nghiệp kinh doanh của Long Đằng.”

“Anh có thê bị là hoa mắt rồi.”

“… Cũng có thể là vậy, nhưng nhìn một bên mặt thực sự rất giống.”

“Được rồi, được rồi, đừng nghĩ nhiều quá.”

Tần Mỹ Linh không hề để tâm đến suy đoán này, nhưng về sau, cô ta đã vô số lần hối hận đến đắm ngực dậm chân.

Lòng bàn tay của Diệp Như Hề bị cá heo chạm vào, cảm nhận được sự lạnh lẽo, Nhạc Nhạc kinh ngạc hét lên: “Mamil Cá heo! Là cá heo đã cọ vào mẹ đói! Mami, con cũng muôn được sờ cá heol”

Tạ Trì Thành dứt khoát bê Nhạc Nhạc lên, từ từ cúi người xuông, bàn tay mũm mĩm của Nhạc Nhạc duỗi ra, sau đó chú cá heo nhảy lên và trực tiêp cọ xát vào lòng bàn tay của Nhạc Nhạc.

“Daddy! Cá heo! Con đã sờ vào con cá hếo rồi!”

Tiếng cười sảng khoái của Nhạc Nhạc lây lan đên mọi người, cuộn đi sự khó chịu của một màn vừa rồi.

Diệp Như Hề nhìn xuống Tiểu An, nói: “Tiêu An, con có muôn sờ một chút không?”

Tạ An kiên quyết lắc đầu, nói: “Con cứ cho cá heo ăn nhứ thế này là được rồi ạI”

Bị cha bề lên để sờ cá heo làm gì, cậu đã là một đứa trẻ trưởng thành rôi, nên không thể làm chuyện mắt mặt như vậy được!

Cậu nhóc mập mạp theo bản năng nhìn vê phía cha của mình, nhưng cha cậu lại lắc đầu nguây nguậy, từ chối đôi mắt long lanh của cậu bé, Tần Mỹ Linh thản nhiên nói: “Đại Bảo, mẹ sợ với cái trọng lượng này của con, cha con ôm không được, sẽ ngã luôn xuống biển mắt.”

Cậu nhóc mập mạp cúi đầu chán nản, lầm bẩm nói: “Con trở vê sẽ giảm cân..

Diệp Như Hề không khỏi bật cười.

Đoàn người đang rất vui vẻ, sau lưng HỊ nhiên vang lên một tiếng hét sợ ãi 8 Diệp Như Hà quay đầu lại, đã nhìn thấy người phụ nữ kia bị một trong những vệ sĩ cải trang thành người thường đè xuống đât, một mực bị khống chế.

“Buông ra! Anh định làm gì! Cứu mạng với!”

Bởi vì trước đó người phụ nữ này đã từng gây phiền phức, công thêm việc tiểu tiêu thư bị một cô nhóc đầy ngay trước mặt bọn họ, khiến ông chủ tức giận, đám VỆ SĨ cầu thả đã sớm tê dại cả da đầu, nên cả đám đều nhìn __ chằm chằm vào cô ta phòng sơ xuất.
 
Back
Top Dưới