Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 321


Chương 321

Vừa định quay người lại, gáy cô đã bị người khác dùng gậy đập. mạnh xuông, hai mất tôi sâm, cả người cô ngã xuông, tài liệu trong tay rơi vãi lung tung trên sàn.

* Trong mơ hồ, cô tựa hồ bị ép uống nước gì đó, cô theo bản năng muốn nhỗ ra, Tnng lại bị cưỡng ép nuốt xuông.

Ý thức mê man, cô dần cảm thấy trong người nóng rực.

Nóng, rất nóng…

Giống như bị lửa thiêu đối…

Cô nóng đến khó chịu, ngay. cả hô hấp cũng như mang theo một ngọn lửa.

Xung quanh nỗi lên một trận lạnh buốt, cô nhịn không được muôn rướn người xông qua, nhưng chân tay lại bị vướng víu.

Không, không thẻ…

Trong tiềm thức dường như cô đang chông lại chuyện này vậy.

Cô liều mình giãy giụa và chống lại theo bản năng một cách tuyệt vọng, nhưng trận lửa nóng kia lại thiêu đôt lý trí của cô, cuôi cùng, cô hoàn toàn rơi vào hôn mê.

Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cô thấy mình đang tr@n truồng nằm trên chiêc giường lớn của khách sạn, bên cạnh còn có một người đàn ông đang ngủ say.

Đầu óc cô mơ hồ quay cuÔng, nhưng khi nhìn thầy người đản ông kia quay đầu lại, cô hoàn toàn choáng váng.

Người đàn ông kia chính là Lục Tư Viên.

Cô từ từ nhìn sang chỗ khác, phát hiện ra đùi và cánh tay của cô đều có những vết xanh, tím và đỏ. Những vết tích này tạo ra bằng cách nào.

Sắc mặt của Diệp Như Hề lập tức tái nhọt, vội vàng mặc quân áo bước xuông giường, thậm chí không dám quây rây Lục Tư Viễn vẫn đang ngủ Say, vội vàng rời khỏi khách sạn.

Diệp Như Hề không đi thẳng về nhà, cô tìm người đề mượn điện thoại di động, gọi cho chị Dương, trực tiếp đi đến chỗ mà chị Dương đang ở.

Nhưng khi Dương San nhìn thậy bộ dạng chật vật của Diệp Như Hề, khuôn mặt lập tức biên sắc, nhanh chóng cho người vào trong.

Hai tròng mắt của Diệp Như Hề đỏ lên, kiên quyết căn chặt môi dưới không nói lời nào, nhưng Dương San vẫn nhìn ra vẻ hồ thẹn của cô, cùng với một vài vét tích lộ ra.

Dương San hít một hơi lạnh, ép bản thân bình tính nói: “Em đi tăm trước đi.”

Lần tắm này, Diệp Như Hề tắm rất lâu, cho đên khi bước ra, làn da của cô đều ửng đỏ như sắp bong tróc.

Dương San thấy vậy, trái tim của cô ấy co quắp đau đớn, thấp giọng nói: “Tiểu Hề, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Vành mắt của cô càng đỏ hơn, nhưng cô vẫn cô kìm nước mắt, nói nhỏ: “Em bị người khác hãm hại rồi.”

Cô đem mọi chuyện nói lại cho Dương San nghe qua một cách tóm gọn.

“Em có xác định là em đã nhìn thấy tập tài liệu đó không?”

“Vâng, Diệp Kiến Nam, gã | khốn kiếp này! Ông ta từ đầu đến cuôi hoàn toàn là một tên khốn. . Ông ta đã gián tiếp hại chết mẹ em.”

Cô siết chặt hai tay, không hề cảm thấy đau khi móng tay cắm sâu vào da thịt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 322


Chương 322

Dương San trầm giọng nói: “Em có nhìn thấy người đã đánh ngất em không?”

Diệp Như Hề lắc đầu.

“Em có chắc người bên cạnh em là Lục Tư Viễn không?”

Cô khó xử gật đầu.

“Tiểu Hề, em…”

Dương San muốn nói gì đó nhưng lại thôi, tựa hồ không biết nên nói như thế nào mới phải.

Diệp Như Hề nhất thời hiểu ra, cô Cười gượng gạo nói: “Nếu em nói không có, chị có tin em không?”

Dương San kiên định gật đầu.

Diệp Như Hề nở một nụ cười cảm kích và nói: “Cảm ơn chị…”

Lúc đi tắm, cô đã kiểm tra kỹ lưỡng một lần, dủ trên người có những vêt tích ái muội kia, nhưng tại vị trí đó không hề có dấu hiệu nào cả.

Có bị chạm vào hay không, bản thân cô vẫn có thể biết.

Chỉ là, ai có thể tin được câu nói này?

“Tiểu Hề, tình huống này cho thấy rõ ràng có người đang hãm hại em, còn về phần tải liệu kia, rất có thê đã bị lấy Ni Em định sẽ xử lý như thế nào?”

“Em sẽ không bỏ qua cho ông ta, ông ta chính là hung thủ giết người.”

Diệp Như Hề vô cùng hận Diệp Kiến Nam, càng hận chính bản thân nhiều năm qua đã nhận giặc làm cha mình.

“Em trước hệt cứ bình tĩnh đã. Em bị đưa tới năm trên giường của Lục Tư Viễn. Đối phương nhất định sẽ không dễ dàng buông tha như vậy. Còn vê phân tài liệu kia, nêu em không tìm lại được, thì sẽ không thể định tội đồi phương.”

Diệp Như Hề thở ra một hơi, vẻ hoảng sợ biến mắt, cô bình tĩnh .

đứng dậy nói: “Chị Dương, em vê trước đây.”

“Tiểu Hề, em vẫn ồn chứ?”

“Em không sao, em phải trở vê, nhật định phải điều tra ra chuyện này, còn…về Lục Tư Viễn, em phải đối chất với anh ây một phen, trong này hẳn là có hiểu lầm.”

“Nếu cần giúp đỡ, cứ nói với chị, đừng tự mình gánh vác.”

Diệp Như Hề cảm kích cười một tiếng: ráng chồng đỡ rời khỏi nhà của Dương San, quay trỏ lại biệt thự nhà họ Tạ.

Nhưng bây giờ, đã là buổi chiều của ngày hôm sau, cô đã ngủ cả một ngày.

Đương nhiên, cô cũng đã bỏ lỡ thời gian đăng ký kết hôn với Tạ Trì Thành.

Khi về đến biệt thự, cô nhìn thấy Tạ Trì Thành đang ngôi trong phòng khách với vẻ mặt ảm đạm.

Trái tim của Diệp Như Hề lộp bộp một tiếng, lập tức chìm xuống đáy cốc.

Diệp Như Hề chậm rãi đi tới phòng khách, thâp giọng gọi: “Trì Thành…”

Tạ Trì Thành ngâng đâu, trong mặt mang theo một tia châm chọc, nói: “Sao vậy? Đã trở về rồi à? Tôi còn tưởng em hồi hận về việc kết hôn!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 323


Chương 323

“Không phải, em không có.”

“Tôi đợi em hai tiêng đông hồ ở Cục Dân Chính. Cả đêm qua em cũng không về. Diệp Như Hề, em thật là, em là người đầu tiên dám đối xử với Tạ Trì Thành tôi như vậy đấy.”

Giọng điệu của anh quá lạnh lùng, đã lâu cỗ không nghe thấy giọng anh đầy vẻ châm chọc như thê.

“Giữa chừng… đã xảy ra một chút chuyện. Làm chậm trễ.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành hơi dịu đi, nói: “Em đã ở đâu?”

“Chị Dương đã xảy ra chút chuyện.

Em xin lỗi, em không cô ý. Điện thoại hết pin nên em không chú ý tới.”

Tạ Trì Thành đứng lên, nói: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

“Không có gì, đã giải quyết xong rồi, không cân làm phiên đên anh.”

Diệp Như Hề cố gắng kiềm chế sự.

bồi rồi của mình, nhưng sắc mặt vẫn rất nhợt nhạt.

Tạ Trì Thành nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô, anh đưa tay ra định chạm vào cô, nhưng Diệp Như Hề có vẻ vô cùng sợ hãi, đột nhiên lùi lại một bước, khiến sắc mặt của anh bỗng chìm xuống.

Diệp Như Hề cũng nhận ra hành động này quá tồn thương người khác, trâm giọng nói: “Em đã không nghỉ ngơi cả một ngày rôi. Em hơi Biết Em lên phòng nghỉ ngơi trước. Có chuyện gì, thì để tối nay chúng ta nói sau được không?”

Có lẽ thấy sắc mặt của cô quả thực rất xấu, Tạ Trì Thành cũng không nhiều lời, nên để cô trở về phòng.

Diệp Như Hề đi được hai bước thì đột nhiên dừng lại, cô muôn nói với anh, kể cho anh nghe chuyện đã xảy ra, tự hỏi liệu anh có tin cô hay không.

“Làm sao vậy? Không phải nói muốn đi nghỉ ngơi sao?”

Trước ánh mắt khó hiều của Tạ Trì Thành, lời nói của cô vọt tới trên miệng.

“Tạ Trì Thành, anh có tin em không?”

Tạ Trì Thành cau mày: “Em đang nói lời ngớ ngân gì vậy?”

“Chỉ là…em đột nhiên muốn hỏi…anh Sẽ tin em chứ?”

Ánh mắt của cô vô cùng tha thiết.

Lúc này, điện thoại di động của Tạ Trì Thành vang lên, anh ra hiệu hãy để nghe điện thoại trước, hình như có chuyện không hay xảy ra trong điện thoại, sắc mặt của Tạ Trì Thành rất tệ, cuôi cùng anh lạnh lùng nói: “Tôi ghét nhất là người khác phản bội tôi, chuyện còn lại cậu tự xử lý đi, đừng để anh ta xuất hiện ở trước mặt tôi nữa.”

Cơ thể của Diệp Như Hề kịch liệt run lên, lời nói sắp trào ra trong miệng lại nuốt xuÔng.

Cúp điện thoại xong, Tạ Trì Thành nói: “Em vừa mới nói cái gì?”

Diệp Như Hề nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Không sao, em đi ngủ một lát.”

Giác ngủ này, Diệp Như Hề trực tiếp ngủ đến ngày hôm sau, sau khi biết được Tạ Trì Thành đã đi công tác ba ngày, cô mới yên tâm, cô thật sự sợ răng những vết tích này sẽ bị anh nhìn thây.

Ba ngày, đủ để chờ vết tích biến mắt.

Cô rốt cuộc vẫn không nói gì, cô sợ hãi, cho dù cô chắc chắn mình hoàn toàn không có chuyện gì với Lục Tư Viễn, nhưng cô không tin Tạ Trì Thành có tin tưởng cô hay không.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 324


Chương 324

Bởi vì lòng tin ban đầu của bọn họ thật sự ít đến đáng thương.

Đầu óc Diệp Như Hề rối bời, vẫn đang cô găng tìm hiểu xem ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn người trong cuộc chính Ìà Lục Tư Viên.

Cô bị đánh ngất và bị người ta đưa đến đó, vậy còn Lục Tư Viễn thì sao?

Anh có biết đó là cô không?

Diệp Như Hề không dám phán đoán, nhưng càng ngày càng có nhiều suy nghĩ cực đoan tiếp tục hiện ra trong đầu, còn có chuyện Diệp Kiến Nam hãm hại mẹ cô, tât cả mọi chuyện đều bị kẹt ở trong đầu, làm cô gân như sụp đồ.

“Mami, mẹ bị sao vậy?”

Diệp Như Hề định thần lại, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Nhạc Nhạc, ,°Ô khẽ thở dài nói: “Mẹ không sao.”

“Mami, mẹ đã ngắn người rật lâu rôi.

Con và anh trai đã gọi mẹ rất nhiều lần, nhưng mẹ lại không có phản ứng gì cả, mami, mẹ bị sao vậy?”

“Mẹ không sao, hôm nay đi học thế nào?”

Nhạc Nhạc lại mỉm cười ngọt ngào và vui vẻ nói chuyện với mẹ về những gì đã diễn ra ở trường mẫu giáo.

Nhưng Tạ An ở bên cạnh lại nhạy cảm phát hiện ra dáng vẻ lơ đãng của mẹ, chỉ lặng lẽ giâu ở trong lòng, thừa dịp Nhạc Nhạc không để ý thì cậu kéo tay áo mẹ, hỏi nhỏ: “Mami, sao tối hôm qua mẹ lại không trở về?”

Trong lòng Diệp Như Hề cảm thấy căng thăng, nói: “Mẹ đến chỗ mẹ nuôi của các con.”

“Mẹ nuôi đã xảy ra chuyện gì sao ạ?”Tạ An rất lo lắng.

“Không có chuyện gì, hiện tại đã giải quyệt xong rồi, con không phải lo lắng đâu.”

Dù Tạ An rất muốn tin vào điều đó, nhưng cậu nhìn thấy một tia hoảng Sợ trong mắt của mẹ, cậu mím chặt môi, đột nhiên nói: “Mami, mặc kệ nhự thế nào, nêu mẹ gặp khó khăn nhất định phải nói cho con biết nhé!”

Nhìn Tạ An ngoan ngoãn và hiểu chuyện, trong lòng Diệp Như Hề mềm nhữn, cô vươn tay ôm lây cậu bé và nói: “Được rồi, mami biết rồi.”

Nhìn Tiểu An và Nhạc Nhạc, trái tim của Diệp Như Hề dần dần bình tĩnh lại, cũng vô cùng kiên định.

Trước khi Diệp Như Hề chủ động liên lạc với Lục Tư Viễn, thì đối phương đã gọi điện trước cho cô.

Nhưng khi nhìn thấy dãy số trên màn hình, cô do dự hồi lâu, mới dám bắt máy.

Ở hai đầu dây điện thoại, cả hai người đều im lặng rất lâu, im lặng như thế này khiến Diệp Như Hề lập tức ngộ ra.

Quả nhiên, Lục Tư Viễn mở miệng nói: “Tối hôm kia, anh đi xã giao với một vị khách hàng, uông một chút rượu thì bỗng nhiên bát tỉnh nhân sự.”

Giọng nói dịu dàng của Lục Tư Viễn mang theo một tia run rây.

Diệp Như Hề cầm điện thoại trong tay, không lên tiêng.

“Sau đó, anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Lúc tỉnh dậy trong khách sạn, Tiểu Hề, người đó có phải là em không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 325


Chương 325

Một lúc sau, Diệp Như Hề nói: “Anh say rồi.”

Lục Tư Viễn cười nhạt nói: “Tiểu Hề, anh nhặt được chìa khóa của em, chúng ta gặp nhau một lần đi.”

Cúp điện thoại, tia hy vọng cuối cùng cũng tạn tành, nhưng cô lại tự an ủi mình răng bọn họ không làm gì cả, sai lầm này sẽ được giải quyêt thôi.

Tại địa điểm đã hẹn, cả hai gặp mặt nhau trong một quán cà phê.

Khi Lục Tư Viễn nhìn thấy Diệp Như Hề bước vào, anh kéo ghê ra và nói: “Anh còn tưởng em sẽ không đến.”

“Chúng ta…đã bị người khác hãm hại.”

Cô không hề vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Sự bối rối lúc trước đã được đ è xuống, việc cấp bách bây giờ là giải quyết sự hiểu lầm và nghĩ ra phải làm gì tiêp theo.

Lục Tư Viễn khẽ nở nụ cười, nụ cười này rất bắt lực, cũng rất chua xót, anh nói: “Anh biết, em sẽ không phải là người như vậy, hiện tại em đang nghỉ ngờ ai?”

“Diệp Kiến Nam.”

Cô gần như nghiền răng bật ra cái tên này với khuôn mặt lạnh lùng.

Lục Tư Viễn kinh ngạc, nói: “Cha em ư?”

“Không, ông ta không phải là cha em.

Ong ta và em đã cát đứt quan hệ cha con rôi. Hơn nữa, ông ta còn gián tiếp hại chết mẹ em.”

Ánh mắt của Lục Tư Viễn sững sờ trong giây lát, anh biết Tiêu Hề đã từng kính ThNg cha cô như thế nào, hiện tại..

Lục Tư Viễn vốn định tra hỏi, nhưng thầy Diệp Như Hề không muôn nói gì thêm, nn cũng không tiệp tục vận đề này nữa, thay vào đó, anh nói: “Bên phía anh không có bất kỳ nghỉ phạm nào cả. Vị khách hàng kia cũng đã ngủ say. Lúc tỉnh lại trong khách sạn, người hạ thuốc là nhân viên tạm thời trong quán bar, hiện tại không thể tìm thây người đó.”

Điều này chẳng khác nào đã lâm vào | ngõ cụt.

Cô bị người khác đánh ngất sau khi tình cờ thấy được túi hồ sơ. Khi tỉnh lại lần nữa đã thấy mình nằm trên giường của Lục Tư Viễn. Cô hoàn toàn có thể nghỉ ngờ là Diệp Kiến Nam đã đánh ngất cô, vì cô đã nhìn thấy thứ mà cô không nên thấy.

Nhưng, tại sao lại là Lục Tư Viễn?

Tại sao lại chọn Lục Tư Viễn? Nếu đổi lại, là bất kỳ kẻ nào cũng sẽ mang lại kết. quả tôi tệ hơn, nhưng hết làn này đến lần khác cứ là Lục Tư Viễn.

“Tiểu Hề, anh sẽ chịu trách nhiệm.

Chúng ta kết hôn đi.”

Diệp Như Hề khẽ giật mình.

Trong mắt của Lục Tư Viễn mang theo một tia hy vọng thầm kín.

Ngày hôm đó sau khi tỉnh dậy, nhìn đồng ga trải giường ngồn ngang, anh rất hói hận, hồi hận bản thân quá chủ quan nên mới bị trúng kế, nhưng khi nhìn thấy thứ treo trên chiếc chìa khóa kia, anh lập tức sững sờ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 326


Chương 326

Mặt dây chuyền kia, quen thuộc làm saol Là mặt dây chuyền mà Diệp Như Hề đã từng mang theo mọi lúc mọi nơi!

Trong khoảnh khắc đó, tất cả sự hồi hận được thay thế bằng Sự vui mừng, anh thậm chí hận không thẻ lập tức đến gặp Diệp Như Hề đề có câu trả lời.

Nhưng anh đ è xuống, sau khi tỉnh lại nhìn không thấy cô, Lục Tư Viễn biết cô đang trồn tránh, nên anh đã cho cô thời gian.

Nhưng sự hựng phấn thầm kín này, không thê đề Tiểu Hề biết được.

Lục Tư Viễn cũng cảm thấy mình rất hèn hạ, nhưng lại không kiềm chế được sự vui mừng này.

Tuy nhiên, Diệp Như Hề lại bình thản nói: “Chúng ta không có thực hiện bước cuôi cùng.”

Lục Tư Viễn khẽ giật mình.

“Em rất chắc chắn về điểm này.”

Lục Tư Viễn có chút khó khăn nói: “Tiểu Hề, em nói như thế này là không muốn cùng anh két hồn sao?”

Trong tình huống như vậy, thậm chí còn bị hạ thuốc, không ai tin răng không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng Diệp Như Hề vẫn rất bình tĩnh, lặp lại: “Em rất chắc chắn, chúng ta không có phát sinh chuyện gì cả, Lục Tư Viễn, em không cần anh chịu trách nhiệm. Điều em cần chính là tìm ra người đó. Chuyện này tuyệt đối không đơn giản.

Lục Tư Viễn nhìn cô chằm chằm, đột nhiên nói: “Tiểu Hề, ngoài chìa khóa bị bỏ SÓC, lại trên giường, còn có một thứ nữa.”

Lục Tư Viễn lấy sổ hộ khẩu từ trong túi ra.

Diệp Như Hề giật mình, theo bản năng cầm lấy số hộ khẩu, mở ra xem, là của cô.

“Tiểu Hề, em định kết hôn với anh ta sao?”

Diệp Như Hề theo bản năng muôn phủ nhận, nhưng khi đôi mặt với ánh mắt của Lục Tư Viễn, cô không nói lời đó ra khỏi miệng, mà chỉ thốt ra một câu: “Anh ấy là cha của Nhạc Nhạc.”

Khuôn mặt của Lục Tư Viễn cứng đò, trong mắt hiện lên vẻ hoài nghi.

“Không! Điều này là không thể! Làm sao có thê được?”

Diệp Như Hề rất bình tĩnh, thấp giọng nói: “ Anh ây đúng là cha của Nhạc Nhạc, còn có Tạ An, ừm, con trai của Tạ Tri Thành cũng là con trai của em.”

“Cho nên…cho nên em muốn cưới Tạ Trì Thành là vì chuyện này sao?”

“Em sẽ không bỏ rơi con của mình.”

“Nhưng em căn bản không yêu Tạ Trì Thành] Anh ta cũng sẽ không yêu eml Tiểu Hề, em tỉnh táo lại đi! Đó là Tạ Trì Thành! Là tổng giám đốc của Long Đằng! Em biết điều này có nghĩa là gì không?”

Diệp Như Hề im lặng một lúc, rồi nói: “Em biết.”

Tạ Trì Thành yêu cô sao?

Không yêu.

Trong mát anh không có sự yêu thương nào, chỉ là đôi với cô có chút hứng thú cùng lòng. chiếm hữu. Tạ Trì Thành là một người bá đạo. Khi anh biết cô là người phụ nữ của sáu năm trước, không, chính xác mà nói, là khi anh biết cô là mẹ của Tạ An và Nhạc Nhạc.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 327


Chương 327

Tạ Trì Thành vô thức coi cô như vật sở hữu của mình.

Cô biết.

Nhưng, cô vẫn chọn như thế.

“Em biết? Em đã biết, tại sao lại còn làm như vậy? Biết rõ phía trước là hố lửa, em còn muôn nhảy vào trong à!

Chẳng lẽ, em…đã yêu Tạ Trì Thành rôi sao?”

Câu nói cuối cùng, giọng của Lục Tư Viễn run lên.

Diệp Như Hề không trực tiệp trả lời, mà chỉ nói: “Em không muôn rời xa Nhạc Nhạc và Tiêu An, thân phận này là thích hợp nhất. Lục Tư Viên, đây là lời thỉnh câu của em.”

Trong giọng điệu của cô mang theo một tia khân câu.

Mà Lục Tư Viễn hiểu lời khẩn cầu của cô, nhưng anh lại rất tức giận, sự tức giận đó gân như ăn mòn Ìý trí của anh.

“Mặc kệ như thế nào, thì em cũng muốn kết hôn với Tạ Trì Thành sao?

Tiểu Hề, em cho răng, xảy ra chuyện như vậy, anh ta sẽ tin tưởng chúng ta đã không làm gì sao?”

Câu này hỏi lại, gần như là một câu hỏi sắc bén.

Tuy nhiên, Diệp Như Hề chỉ đáp ngược lại một câu: “Thực ra, nh biết, chúng ta không làm gì cả.”

Lục Tư Viễn khẽ giật mình, muốn phủ nhận.

“Lục Tư Viễn, anh có thể lựa chọn nói cho anh ấy biết.”

“Hai người căn bản không có khả năng kết hôn! Tạ Trì Thành, sẽ không châp nhận nồi chuyện này.”

“Đúng, em biết.”

“Tiểu Hề…Cho dù như vậy…em vẫn muốn làm như thế sao?”

“Em xin lỗi, em không còn lựa chọn nào khác.”

Cô chỉ có thể che giấu, chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, cô chỉ có thê có gắng hết sức đề được ở lại nhà họ Tạ.

Cô vẫn muốn xem Nhạc Nhạc được bình phục, còn muốn nhìn hai đứa nhỏ chậm rãi lớn lên.

Lục Tư Viễn sững sờ nhìn Diệp Như Hề, một lúc sau mới buông lỏng hai tay đang năm chặt ra, có chút ủ rũ nói: Đúng, chúng ta thật sự không có làm gì cả.”

Dù chắc chắn như thế, nhưng lúc này, Diệp Như Hề cũng thở phào một hơi.

“Anh sẽ không nói với anh ta.”

“…Cảm ơn anh.”

“Nhưng anh có một yêu cầu.”

“Anh nói đi.”

“Chí ít…đừng cự tuyệt anh với tư cách là bạn bè.”

Hai chữ “bạn bè” vừa dứt, giọng điệu của anh mang theo một tia khân câu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 328


Chương 328

Diệp Như Hề do dự một lúc, mới nói: ‘ĐƯỚC – “Tạ Trì Thành sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra, người như anh ta, so với suy nghĩ của anh và em còn kh ủng bố hơn, anh ta sẽ không thể tha thứ nho những sai lầm, cũng sẽ không tin tưởng đâu. Em định sẽ làm gì?”

Diệp Như Hề nhìn ra ngoài cửa SỐ, ánh mắt thát thần, cuối cùng nở một nụ cười trầm thấp, cô nói: “Em không biết, có lẽ…em sẽ rời đi.”

Khi thực sự đến lúc bị đuổi đi, cô cũng chỉ có thê rời đi.

“Đến lúc đó, nhớ phải nói cho anh.”

“Được.”

Vấn đề này, bọn họ đã nhất trí xong, Lục Tư Viên cô nén sự tiếc nuối xuÔng, ép buộc mình bình tính lại, nói: “Em có chứng cứ xác định kẻ đã hãm hại em không? Chúng ta không thể làm gì nêu không nhìn thầy đối phương.”

Ánh mắt của Diệp Như Hề tối sầm lại, nói: “Không, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm tới em thôi, nhưng đến lúc đó, em cần chuẩn bị một chút.”

Sau khi nhìn thấy bộ mặt thật của Diệp Kiến Nam, Diệp Như Hề không còn kỳ vọng vào người cha danh nghĩa này nữa.

Xét về chuyện cô bị đánh ngắt và được đựa đên giường của Lục Tư Viễn, nều nói không có ý đồ riêng, thì không có khả năng.

Đối phương chắc chắn sẽ tìm đến cô.

Lục Tư Viễn chỉnh đốn lại tâm trạng, nói: “Em có cách không? Anh có thê giúp em. Tiểu Hề, em vừa mới thừa nhận anh là bạn bè, bây giờ lại muôn triệt đề từ chối anh sao?”

Ánh mắt của Diệp Như Hề phức tạp, nói: “Chuyện này không nên liên quan đến anh.”

“Cứ coi đó là sự đền bù. Đừng hiểu sai ý anh. Sự từ chối của em chỉ khiên anh càng thêm khó chịu. Năm đó, anh rất áy náy vì đã bỏ đi mà không bảo vệ được em, anh đã trốn tránh trách nhiệm của mình. Đây là nỗi lòng của anh, anh muôn trả lại một phân áy náy này.”

Nói đến đây, Diệp Như Hề càng cảm thấy vào lúc này, cô giỗng như một tên đao phủ giêt người.

“Huống chỉ, nếu không muốn bị anh ta phát hiện thì không thể mượn lực lượng của anh ta. Bây giờ Diệp Thị sáp phá sản, nhưng lạc đà gây còn lớn hơn ngựa béo. Em sẽ cân sự giúp đỡ của anh.”

“Lục Tư Viễn…”

“Đừng suy nghĩ nhiều, thù lao của anh rât Cao, nhưng anh cho phép em trả góp.”

Lục Tư Viễn nhẹ giọng nói câu này, tựa như bầu không khí căng thăng nghiêm túc vừa rồi chỉ là giả dôi.

Diệp Như Hề không khỏi mỉm cười và nói: “Được rôi, em sẽ Jrả thù lao cho anh càng sớm càng tốt.”

Lục Tư Viễn đứng dậy nói: “Vậy thì cứ liên hệ với anh qua điện thoại, anh còn có việc phải làm. Anh vệ trước đây, chầu này em mời nhé.”

“Được.”

Lục Tư Viễn đi về phía trước hai bước, dừng một chút, nói: “Tiều Hè, em có thể trả lời câu hỏi kia của anh không?”

Cuối cùng Diệp Như Hề cũng đưa ra câu trả lời.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 329


Chương 329

Diệp Như Hề mua một giỏ rau sạch và trở vê nhà, tự tay nâu một ‘bàn thức ăn ngon cho Nhạc và Tiểu An.

Mà ngày hôm nay, Tạ Trì Thành vẫn chưa trở về nhà.

Anh gửi tin nhắn cho Diệp Như Hề rang đi công tác bị kéo dài thời gian, chưa chắc chắn ngày trở về, nên đợi đến khi anh quay lại rồi đi đăng ký sau.

Đây là một tin vô cùng tốt đối với Diệp Như Hề, nếu chuyện này được giải quyết trong khoảng thời gian này, thì có thê che giâu mọi chuyện.

Diệp Nhự Hề đang suy nghĩ nên không để ý tới, ánh mắt của Tạ An có chút phức tạp.

Kể từ khi biết Diệp Thị đã từng là sản nghiệp của mẹ cô, Diệp Như Hề không định khoanh tay đứng nhìn Diệp Kiến Nam đề Diệp Thị bốc hơi sạch sẽ.

Không, nó không được gọi là công ty Diệp Thị, mà gọi là công ty Minh Châu.

Cô lấy điện thoại di động ra, bắm một dãy số mà cô không thường xuyên trò chuyện.

“Diệp tiểu thư, tôi tưởng cô sẽ không bao giờ liên lạc với tôi nữa. Tôi đã đợi bữa cơm kia rất lâu rồi đó.”

“Tôn tiên sinh, tôi đã lâu không gặp anh rồi, chúng ta gặp mặt một chút đi, có một số việc, tôi cân anh giúp đỡ.”

“Không vấn đề gì.”

Cùng Tôn Bân hẹn địa điểm gặp mặt xong, Diệp Như Hề một mình đến nơi hẹn, những sau khi Tôn Bân nghe cô nói, vẻ mặt của anh ta có hơi khó tin.

“Cô có chắc là cô muốn làm như vậy không? Hiện tại, Diệp Thị chính là da bọc xương, rất nhiều người đang đề mắt đến nó.”

Không còn nghỉ ngờ gì nữa, Diệp Thị đang trên đà phá sản, chính là một cục mỡ béo bở, tất cả đều đang, chờ đến phút cuồi cùng sẽ lao vào căn một miêng.

Cũng chính bởi vì như thế, hiện tại _ Diệp Thị đang là mục tiêu bị đề mắt tới, nêu có người muôn một mình độc chiếm nó, đương nhiên cũng sẽ đắc tội với một số người.

Điều mà Diệp Như Hề muốn bây giờ, chính là muôn một mình nuôt chửng nó.

Thân là một người kinh doanh, Tôn Bân cảm thấy biện pháp này không ồn, căn một miễng thịt và nuốt cả miếng thịt là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, nêu không chú ý, sẽ lập tức bể bụng mà chết.

Đôi mắt của Tôn Bân hơi nheo lại, anh ta không muôn trở thành người bội thực mà chết kia, nhưng anh ta lại nợ Diệp Như Hề một ân huệ lớn.

“Tôi có lý. do để nhất định phải có được nó.

Đó là tâm huyết của mẹ cô, bị người khác chiếm đoạt lâu như vậy, cho dù như thế nào cô cũng không thể nhìn một phần tâm huyết này bị chia năm xẻ bảy.

“Diệp tiểu thư, mặc dù tôi rất muốn giúp cô, nhưng…chuyện này hơi khó.”

Ánh mắt của Diệp Như Hề rất nghiêm túc, nói: “Tôi có cách.”

Tôn Bân sửng sót, anh ta nhìn vào mắt của Diệp Như Hề, như thể muốn xem tại sao cô lại tự tin đên vậy.

“Thứ cho tôi nói thẳng, tại sao Diệp tiểu thư lại tự tin như vậy? Tôi được biết rằng không, có nhiêu công ty chứng khoán và đầu tư mạo hiểm trong ngành sản sàng nhận đơn đặt hàng.”

Diệp Như Hề trâm thập cười một tiêng, đôi mất cô sáng ngời, nói: “Tôi không có tự tin, chỉ là tôi săn sàng vứt bỏ mọi thứ hiện tại tôi có. Ngoài ra, anh có thể xem qua cái này.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 330


Chương 330

Diệp Như Hề lấy ra một tập tài liệu và đưa về phía Tôn Bân.

Tôn Bân nhìn một hồi, sặc mặt từ từ trở nên nghiêm túc, nói: “Lá gan của Diệp tiêu thư lớn hơn so với những gì tôi nghĩ.”

“Tôi tưởng rằng anh đã hiểu từ trước rôi.

Tôn Bân nhịn không được cười lên, cũng đúng, một người phụ nữ dám giúp anh ta sớm đưa ra thị trường, làm sao có thể là người nhát gan được chứ?

Tôn Bân tiếp cát tài liệu vào, vẻ mặt đã thả lỏng một chút, nói: “Chuyện này, tội sẽ ,giÚP, nhưng tôi có thê hỏi một vấn đề riêng tư được không? Tôi không có ác ý, cô đương nhiên có thể không trả lời.”

“Anh cứ hỏi đi.”

“Em họ của tôi là Tôn Tử Hạo. Cậu ây nói với tôi rằng cô và Tạ Trì Thành rất thận thiết. Tôi nghĩ, chuyện này sẽ có thê dễ dàng hơn.”

Cụm từ “rất thân thiết” nói rất mập mờ, nhưng ai cũng đều biết ý tứ bên trong có nghĩa là gì.

Chỉ sợ, cũng không có ý gì tốt.

Diệp Như Hề thản nhiên nói: “Tôi không cho răng, chuyện này cân anh ây phải ra tay.”

Tôn Bân nghiêm túc nhìn cô một chút, bỗng nhiên nở nụ cười, nói: “Diệp tiểu thư luôn thích tự làm khó mình.”

Diệp Như Hề không trả lời.

Tắt nhiên, cô biết rằng chuyện này chỉ cân Tạ Trì Thành gọi một cuộc điện thoại thì có thể giải quyết ôn thoả, nhưng cô không phải là người không có cốt khí như vậy.

Nếu là lúc trước, chỉ cần có thê đạt được mục đích của mình, lấy lại công ty của mẹ, cho dù là đi câu xin Tạ Trì Thành, cô cũng sẽ sản lòng.

Nhưng bây giờ, cô không thể làm như vậy được.

Cô thích Tạ Trì Thành, người thích trước sẽ là người thua trước, vôn đã thua một bước, cho nên cô càng không muôn thấp hơn anh.

Lần này, nếu cô chịu cúi thấp đầu, từ nay về sau có lẽ giữa bọn họ sẽ không bao giờ bình đẳng nữa.

“Nhưng tôi cũng rất khâm .phục lòng dũng cảm và sự kiên trì của Diệp tiêu thư. Cô hoàn toàn không giông với những người phụ nữ khác, không hổ là người phụ nữ mà Tạ Trì Thành coi trọng.”

Diệp Như Hề tránh đi những lời này, chỉ nói: “Tôn tiên sinh, hợp tác vui ve.

Hai người bắt tay nhau, xem như bước đâu một cuộc thỏa thuận.

Ngay sau đó, Tôn Bân cũng đại diện Viên Huy liên hệ với Diệp Thị, bắt đầu dựa theo bồ trí của Diệp Như Hề.

Nhưng điều khiến Diệp Như Hề cảm thây kỳ lạ là mọi việc diễn ra rất tốt đẹp, Diệp Kiến Nam dường như thực Sự Coi công ty hỗ trợ Viễn Huy như một vị cứu tinh.

Ngay cả Diệp Kiến Nam cũng không có hành động gì.

Mọi chuyện không nên như thế này.

Vào ngày hôm đó tại nhà họ Diệp, cô đã bị đánh ngất và ném lên giường của Lục Tư Viễn. Chỉ cân một tâm ảnh cô và Lục Tư Viễn nằm trên giường, cũng có thể trở thành vật uy h**p.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 331


Chương 331

Thậm chí có thể trực tiếp yêu cầu cô cầu xin Tạ Trì Thành giúp đỡ.

Nhưng Diệp Kiến Nam lại không làm vậy.

Có nghĩa là gì chứ?

Ngày hôm đó, người đánh cô ngắt xỉu không phải là ông ta sao?

Ngoài ông ta ra thì còn còn có thể là ai?

Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé

Diệp Như Hề chọt bừng tỉnh, cô nhận ra hình như ngay từ đâu mình đã chắc chắn người đó là Diệp Kiến Nam, chưa hề nghĩ đến nhữ ng khả năng khác.

Người sống trong nhà họ Diệp, còn có Vu Bình và Diệp Như Mi i liệu có phải là bọn họ không?

Diệp Như Hề kìm nén suy đoán của mình, không nghĩ vê nó nữa.

“Mami, con có thể nói chuyện với mẹ được không?”

Diệp Như Hề lấy lại tinh thần, thì thấy Tạ An đang đứng trước cửa nhìn cô với vẻ hơi do dự.

“Tiểu An? Mau vào đi. Con tìm mẹ có việc gì sao?”

Tạ An bước vào phòng và ngồi bên cạnh mẹ, khuôn mặt nhỏ đây suy tư.

“Tiểu An?”

“Mamii, con có thể hỏi mẹ một câu được không?”

“Ừm, có thể, con hỏi đi.”

“Mami…đêm hôm đó mẹ không về, mẹ đã đi đâu vậy ạ?”

Trái tim Diệp Như Hề thắt lại, cô cúi đầu nhìn Tạ An, tựa hồ như muốn D8 ra điều gì đó từ trong mắt cậu C Chỉ là Tạ An lại cúi đầu, cô không thấy được gì cả.

Nhưng vào lúc này, Diệp Như Hề bồng nhiên hiểu ra, Tiểu An hẳn là đã biệt chuyện gì đó.

Lời cậu bé hỏi ra, giống như là đang hỏi thăm, nhưng cũng giông như đang xác định lại chuyện gì.

“Mẹ ơi?”

Không đợi được câu trả lời của mẹ, Tạ An ngắng đầu lên, lại nhìn thầy vành mắt của mẹ đỏ hoe.

Tạ An lập tức hoảng sợ.

“Mamil Mami, mẹ sao vậy? Mẹ đừng khóc, con sẽ không hỏi nữa, con xin lỗi, mẹ đừng khoe”

Tạ An muốn đi tìm khăn giấy nhưng lại bối rồi, lần đầu tiên nhìn thấy mẹ khóc, cậu cảm thấy rất đau lòng.

Diệp Như Hề vươn tay ôm Tiểu An vào lòng, ôm thật chặt, thấp giọng nói: “Tiêu An, con có tin mẹ không?”

“Mami, mẹ đang nói cái gì vậy? Mẹ là mẹ của con, con đương nhiên tin mẹ rồi!”

thấy được gì cả.

Nhưng vào lúc này, Diệp Như Hề bồng nhiên hiểu ra, Tiểu An hẳn là đã biệt chuyện gì đó.

Lời cậu bé hỏi ra, giống như là đang hỏi thăm, nhưng cũng giông như đang xác định lại chuyện gì.

“Mẹ ơi2”

Không đợi được câu trả lời của mẹ, Tạ An ngắng đầu lên, lại nhìn thấy vành mắt của mẹ đỏ hoe.

Tạ An lập tức hoảng sợ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 332


Chương 332

“Mamil Mami, mẹ sao vậy? Mẹ đừng khóc, con sẽ không hỏi nữa, con xin lỗi, mẹ đừng khóc…

Tạ An muốn đi tìm khăn giấy nhưng lại bối rồi, lần đầu tiên nhìn thấy mẹ khóc, cậu cảm thấy rất đau lòng.

Diệp Như Hề vươn tay ôm Tiểu An vào lòng, ôm thật chặt, thấp giọng nói: “Tiêu An, con có tin mẹ không?”

“Mami, mẹ đang nói cái gì vậy? Mẹ là mẹ của con, con đương nhiên tin mẹ rồi!”

Lòng cô chọt dịu lại, những. lời bào chữa vội vã ra đến miệng đều bị nuốt xung.

“Mẹ bị người khác đánh ngất xỉu, lúc tỉnh lại thì đã ở trong khách sạn rồi.

Tiểu An, con biết điều đó đúng không?”

Tạ An do dự, nhưng vẫn gật đầu, nói: “Mẹ bị người khác hãm hại sao?”

“Ừm.”

“Vậy…me có biết đó là ai không?”

“Mẹ không biết.”

“Cha có biết không?”

“Mẹ không biết, mẹ chưa nói cho cha con biết.”

Tạ An bỗng. nhiên dâng lên một cảm giác rất muốn bảo vệ mẹ, cậu ôm chặt lấy mẹ, nghiêm túc nói: “Mẹ đừng Sợ, con sẽ bảo vệ mẹ, đừng SỢ.

Giọng nói dịu dàng của Tạ An đã sưởi âm trái tim của Diệp Như Hề.

Cô ôm chặt lấy con trai và thì thầm: “Tiểu An, mẹ không sao cả.”

Một lúc sau, cô mới buông Tạ An ra, nghiêm túc nói: “Làm sao Tiêu An biệt được?”

Tạ An do dự một chút và nói: “Tối hôm đó mẹ không về, nên con đã nhờ tới sư phụ giúp con kiểm tra vị trí của mẹ một chút và phát hiện ra địa chỉ là ở khách sạn.Tuy nhiên, camera giám sát của khách sạn đã bị phá hủy hoàn toàn, nên sư phụ không có cách nào biết được địa chỉ cụ thê năm ở phòng nào.”

“Sư phụ của con a…”

“Sư phụ của con rất lợi hại!”

Tâm trạng của Diệp Như Hề ồn định lại, cô nói: “Con có thể giới thiệu sư phụ của con cho mami được không?

Mami có chuyện muôn cân người đó giúp đỡ.”

Giữa biển người mênh mông lại có thể tìm được vị trí của cô, người như vậy, tuyệt đối không đơn giản.

“Có thể, có thể, nhưng…tính tình của sư phụ không. tốt lắm, không thích giúp đỡ người khác, giá ‹ cả lại rất đắt, mạmi, con còn có chút tiền mừng tuổi, con sẽ đưa cho mẹ!”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Mẹ không cần tiền của con. Hãy đưa cách liên Ìạc với sự phụ của con cho mẹ, việc còn lại mẹ sẽ tự lo liệu.”

Tạ An suy nghĩ một chút, gật đâu đồng ý, nhưng vận khuyên nhủ vài câu: “Mami, vậy mẹ nhất định phải nhớ rõ tính tình của sư phụ không tốt đó nha. Đừng chọc giận sư phụ, còn nữa, sư phụ không thích bị người khác quây rây đâu ạ.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 333


Chương 333

Diệp Như Hề nghiêm túc gật đầu, nói: “Cảm ơn Tiểu Ấn, mẹ nhớ rồi.”

Tạ An do dự nói: “Mami, mẹ sẽ rời đi sao?”

“Tại sao con lại hỏi như vậy?”

Tạ An trông rầu rĩ không vui, không nói lời nào.

Diệp Nhự Hề biết cậu bé đang nghĩ gì, nên cô chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu và nói: “Mẹ không nghĩ sẽ rời xa Tiểu An và Nhạc Nhạc.”

“Nhưng cũng sẽ không thể không rời đi đúng không?”

Diệp Như Hề im lặng một lát, không trả lời câu hỏi này ngay lập tức.

Hiển nhiên, Tiểu An khác với Nhạc Nhạc, cô có thể dỗ dành Nhạc Nhạc, nhưng đối mặt với một đứa bé thông mịnh như Tiểu An, cô không thê nói dối hay dùng lý do bào chữa được.

“Mami, con và em gái đi với mẹ được không?”

“Tiểu An, đừng nói những lời ngốc nghếch như vậy.”

Mang hai đứa trẻ đi sao?

Diệp Như Hề không phải là không nghĩ đến điều đó, nhưng ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, lập tức bị cô đè xuông.

Cô không thể cho bọn trẻ một tương lai tốt đẹp hơn những gì mà Tạ Trì Thành có thể mang lại. Lý trí nói cho cô biết, Tiểu An và Nhạc Nhạc ở bên cạnh Tạ Trì Thành sẽ nhận được nhiều thứ hơn.

“Mami, mẹ có thể ở lại, mãi mãi ở lại có được không?”

Diệp Như Hề cười khổ nói: “Mẹ sẽ cố găng ở lại với các con.”

“Ngoéo tay nào.”

Ngón tay lớn ngoặc vào ngón tay nhỏ, như thể đang hẹn ước.

Sau khi Tạ An rời đi, Diệp Như Hề ở trong phòng hồi lâu, một lúc sau mới chậm rãi thở ra một hơi ngột ngạt.

Tạ An đã gửi một liên kết đến cho mẹ, nhấp vào liên kết đó thì sẽ liên hệ được với sư phụ của Tiểu An.

Diệp Như Hề không liên lạc ngay lập tức, cô không muôn sử dụng năng lực của người khác nhanh như Vậy, khi đi đến ngõ cụt thì đây là bước cuối cùng, cô vẫn muốn cô gắng dựa vào bản thân trước đã.

Bên phía Tôn Bân đáp lại, Diệp Kiến Nam đã mắc câu rồi, coi họ là chỗ dựa lớn nhất, thiết lập môi quan hệ hợp tác và đã chuyên khoản một phân qua.

Diệp Như Hề lập tức sắp xếp chuyện tiếp theo, bước đầu tiên là tuyệt đối không đề cho Diệp Kiến Nam phát _ hiện ra chuyện trong này, con môi cân phải đi vào trung tâm cạm bẫy mới có thê dính lưới không thể thoát ra.

Diệp Như Hề vừa đợi xem người đứng sau vụ đánh cô ngắt xỉỈu sẽ có hành động gì, vừa sắp xếp Tôn Bân bàn bạc công việc cùng với Diệp Kiến Nam, mà công việc của cô cũng không thể bị bỏ lại.

Thần kinh cả người cô đều căng chặt, giông như một cô máy đang vận chuyên với tốc độ cao vậy.

Ngay cả Trịnh Miêu Miêu cũng phát hiện ra tình trạng của Diệp Như Hề gân đây không được tốt lăm.

“Tiểu Hề, gần đây cô bị làm sao vậy?

Mắt đều lộ ra quãng thâm, ban đêm cô đi làm trộm sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 334


Chương 334

Diệp Như Hề nhấp một ngụm cà phê, lắc đầu nói không sao cả. Tối qua, cô và Tôn Bân đã gọi video cho nhau để thảo luận làm sao đề thu hút Diệp Kiến Nam. Họ nói chuyện đến tận ba giờ sáng, dẫn đến tinh thần làm việc sáng nay không tốt lắm.

“Cô thực sự không sao chứ? Nếu cảm thấy không thoải mái thì hãy xin nghỉ ghế đi?”

“Không cần đâu, tôi không sao.”

Lúc này vừa lúc là khoảng thời gian bận rộn nhất đối với An Tín, ngay cả bộ phận biên tập nhỏ của bọn họ cũng có rất nhiều việc, còn có mây cuộc phỏng vân quy mô lớn cũng chưa được thực hiện.

Nói đến đây, lại vừa thấy nhóm trưởng Khương vội vã bước vào, đồng thời gọi mọi người đến.

“Có sự kiện lớn! Hãy chuẩn bị mọi thứ thật tôt cho tôi!”

Sắc mặt của nhóm trưởng Khương có chút hưng phân.

“Tôi đã tra ra được hành trình của tông giám đốc Long Đằng. Anh ấy sẽ kêt thúc chuyền công tác vào đâu giờ chiều nay và trở về Trung Quốc.

Chúng ta đã hẹn thời gian phỏng vấn, chỉ có nửa tiếng ngắn ngủi thôi.

Chúng ta phải năm bất cơ hội này!”

Diệp Như Hề sửng sốt, cô vô thức lầy điện thoại ra, lật xem một chút, phát hiện không có tin tức gì.

Cô do dự một hồi, nhưng vẫn thận trọng gửi một tin nhăn.

[Anh muốn về nước sớm sao?] Tin tức được gửi lại gần như chỉ trong vài giây.

[Sao em biết?] Diệp Như Hề hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ anh không biết mình sẽ được An Tín phỏng vân sao?

Vậy, cô có nên nói cho anh hay không?

“Diệp Như Hề, cô đang làm gì vậy?

Trong giờ làm việc mà còn tâm tư nghịch điện thoại sao?”

Diệp Như Hề vội vàng nhét điện thoại di động vào túi, vừa ngước mắt lên thì bắt gặp ánh mắt không hài lòng của nhóm trưởng Khương, trong lòng có chút áy náy.

Nhóm trưởng Khương không nói gì nhiều chỉ nhắc lại: “Nhớ kỹ! Cuộc phỏng vần lần này rất quan trọng! Đã hiệu rõ chưa?”

Mọi người cùng đồng thanh: “Đã hiệu!”

“Còn nữa, trong cuộc phỏng vấn lần này, tôi không. cho phép, xảy ra bắt kỳ việc gì ngoài ý muôn! Tât cả mọi người sẽ cùng đi, để đảm bảo không có chuyện ngoài ý muốn nào xảy rai Hãy kiêm tra lại bản thảo cho cuộc phóng vấn thêm lần nữa đi. Chúng ta chỉ cỏ 30 phút đề tiền hành phỏng vấn! Nhiều hơn một phút cũng không được! Đến trễ một phút cũng không được!”

“Vâng!”

Để tránh bị nhóm trưởng Khương bắt gặp, Diệp Như Hề không nhìn điện thoại thêm nữa, tự nhiên cũng không trả lời, cô nghĩ hẳn là Tạ Trì Thành sẽ sớm biết thôi.

Trịnh Miêu Miêu hào hứng kéo Diệp Như Hề và nói: “Không ngờ có một ngày tôi lại có thể phỏng vấn Tạ Trì Thành của Long Đăng! Đó là Tạ Trì Thành đó! Trời ạ! Đây chắc chắn là đỉnh cao trong sự nghiệp của tôi!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 335


Chương 335

Diệp Như Hề nhìn phản ứng khoa trương của cô ây và ngập ngừng nói: “Anh ây…rât đáng gờm sao 2”

Mặc dù cô biết Tạ Trì Thành rất lợi hại, nhưng cô vẫn không có cảm giác trực quan về trình độ lợi hại này.

Dù sao, cô đã từng trông thấy dáng vẻ anh sinh bệnh yêu ớt, nói mê sảng, lại không chịu uông thuốc, hình tượng cao lớn lúc đầu của anh trong lòng cô đã giảm đi rất nhiều.

“Diệp Như Hà! Cô, cô, cô sao lại dám nói những lời xuông xã như vậy! Đó chính là Tạ Trì Thành! Cô không biết Tạ Trì Thành lợi hại như thê nào sao?

Long, Đẳng có thể nói là do một tay anh ây tạo dựng đói!”

Trịnh Miêu Miêu rõ ràng coi Tạ Trì Thành như một thần tượng, lôi kéo thoại thêm nữa, tự nhiên cũng không trả lời, cô nghĩ hẳn là Tạ Trì Thành sẽ sớm biết thôi.

Trịnh Miêu Miêu hào hứng kéo Diệp Như Hề và nói: “Không ngờ có một ngày tôi lại có thể phỏng vấn Tạ Trì Thành của Long Đăng! Đó là Tạ Trì Thành đói Trời ạ! Đây chắc chắn là đỉnh cao trong sự nghiệp của tôi!”

Diệp Như Hề nhìn phản ứng khoa trương của cô ây và ngập ngừng nói: “Anh ây…rât đáng gờm sao 2”

Mặc dù cô biết Tạ Trì Thành rất lợi hại, nhưng cô vẫn không có cảm giác trực quan về trình độ lợi hại này.

Dù sao, cô đã từng trông thấy dáng vẻ anh sinh bệnh yêu ớt, nói mê sảng, lại không chịu ,uÔng thuốc, hình tượng cao lớn lúc đầu của anh trong lòng cô đã giảm đi rất nhiều.

“Diệp Như Hề! Cô, cô, cô sao lại dám nói những lời xuông xã như vậy! Đó chính là Tạ Trì Thành! Cô không biết Tạ Trì Thành lợi hại như thê nào sao?

Long. Đẳng có thể nói là do một tay anh ây tạo dựng đói!”

Trịnh Miêu Miêu rõ ràng coi Tạ Trì Thành như một thần tượng, lôi kéo Diệp Như Hề để bàn luận về những chuyện đã xảy ra năm đó.

“Mà anh ấy xưa nay không bao giờ chấp nhận phỏng vân từ người khác, ý tôi là những cuộc phỏng vân chính thức. Ngay cả những cuộc phỏng vân riêng tư cũng rất hiêm, anh ây rât thần bí, rất nhiều người đều tò mò về quá khử của anh ây. Ai cũng biết anh ây là người thuộc gia tộc nhà họ Tạ, chính là nhà họ Tạ có lịch sử trăm năm đầy, chỉ là nhà họ Tạ trước kia không có một người nào như Tạ Trì Thành.”

“Hả? tại sao?”

Diệp Như Hề nghe đến nhập tâm, cô không. hiểu rõ quá khứ của anh, trước đây cô cũng không quan tâm đến.

chuyện đó, nhưng bây giờ cô muốn biết.

Khẩn trương muốn hiểu quá khứ của anh.

“Cụ thể tôi cũng không rõ, nhưng tôi nghe nói…”

Giọng nói của Trịnh Miêu Miêu trầm xuống, nói bằng âm thanh mà chỉ có hai người bọn họ mới có thể nghe thấy: “Tạ Trì Thành hình như không phải do người trong nhà họ Tạ sinh ra, sau này anh ây mới được nhận Vệ Diệp Như Hề đột nhiên nghĩ tới có người đã nói răng Tạ Trì Thành là con ngoài giá thú.

“Cho nên lão phu nhân nhà họ Tạ không thích Tạ Trì Thành, chuyện này rất nhiều người biết, ‘nhựng Tạ Trì Thành quá lợi hại, có thê tạo ra Long Đằng mà không cần dựa vào nhà họ Trấn: Ánh mắt của Trịnh Miêu Miêu đầy sùng bái, trong lòng còn rất hưng phân.

“Đáng tiếc, đoán rằng cuộc phỏng vân lân này hẳn là giao cho người có chuyên môn như Thiên Tuệ phỏng vận, còn chúng ta chỉ được phụ trách hỗ trợ.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 336


Chương 336

Ánh mắt của Trịnh Miêu Miêu chớp _ chớp, nhìn cô gái bên kia đang chuẩn bị bản thảo, dáng dấp trông rất thanh tú và xinh đẹp.

“Thiên Tuệ đã ra tay, về cơ bản có thể phỏng vấn thành công, bắt kể đối “

phương có khó khăn như thế nào.’ Diệp Như Hề cũng nhìn sang, không nói nhiàn lời, đôi với việc phỏng vân Tạ Trì Thành, không biết tại sao cô lại có chút bực bội.

“Nhưng mà cũng tôt. Chúng ta đi theo người có kinh nghiệm lâu năm cũng có thêm kiến thức, cũng không tệ lắm. Ha ha, còn có thê nói với bạn trai của tôi là tôi đã tận mắt phỏng vận Tạ Trì Thành nữa! Bạn trai của tôi rất ngưỡng mộ Tạ Trì Thành đó! Chỉ là chưa gặp qua anh ây thôi, tổng giám đốc Tạ quá thần bí đi, ngay cả ảnh chụp cũng không thấy đăng trên Internet. Đoán chừng họ sẽ không đăng ảnh sau khi kêt thúc cuộc phỏng vân đâu.”

Bởi vì không phải là nhân viên trong công tác phỏng vân chính nên Trịnh Miêu Miêu và Diệp Như Hề tương đối nhàn nhã, những người còn lại đều dành thời gian chuân bị.

Chẳng máy chốc, đoàn người đã trực tiệp đến sân bay chờ, chỉ cho bọn họ có ba mươi phút đồng hồ ngăn ngủi, cho dù là đến trễ một phút cũng không được.

Nhưng mà, dường như ông trời đã cố tình trêu đùa bọn họ, trên đường đên sân bay lại gặp phải tặc đường.

Mọi người ngồi trên xe, nhóm trưởng Khương đồ mò hôi nhề nhại, thỉnh thoảng nhìn chằm chằm vào điện thoại.

“Làm sao bây giờ? Sắp đến giờ rồi, nêu chúng ta bỏ lỡ lần này, thì không biết lần sau là bao giờ nữa!”

Những người trên xe rất vội vã, nhưng dòng xe bị tắc nghẽn đến mức họ không thể di chuyền.

Mắt thấy không còn kịp nữa, trên mặt của nhóm trưởng Khương lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Thiên Tuệ dứt khoát nói: “Chúng ta chạy qua trước đi! Phía trước hắn là xảy ra sự cố, nếu cứ tiếp tục chờ đợi thì quá mất thời gian, ước chừng khoảng 20 phút là có thể đuổi tới.”

Nhóm trưởng Khương nghiên răng nói: “Được, mọi người cùng nhau chạy tới đói”

Sắc mặt của Trịnh Miêu Miêu lập tức tái nhọt, chạy tới như vậy sẽ chết người mất!

Nhưng, lệnh của nhóm trưởng Khương không ai dám làm trải, nhất là chính nhóm trưởng Khương cũng đã làm tắm gương tốt.

Mọi người bước xuống xe, khiêng theo đồ vật, sải chân phóng vệ phía sân bay.

Diệp Như Hề mệt đến mức thở hỗn hên, nhưng không dừng lại, thỉnh thoảng cô sẽ kéo theo Trịnh Miêu Miêu đang thở hồn hền như chó ở phía sau.

Cuối cùng khi tắt cả mọi người đều chạy đên sân bay, không có người nào là không chật vật, ai cũng mệt mỏi muôn năm bẹp xuông.

Là người phỏng vấn, Thiên Tuệ lập tức lao vào nhà vệ sinh và thay quần áo, cô găng không khiến mình mắt mặt xâu hô.

Nhóm trưởng Khương nhìn đồng hồ, trong lòng yên tâm, thở dài một hơi, nói: “Cũng may còn có năm phút – nữa, mọi người chuân bị một chút đi!”

Nhóm trưởng Khương đã trực tiệp gọi điện thoại, nhưng được biệt răng máy bay của Tạ Trì Thành đến sớm, vì vậy cuộc phỏng vấn dự kiến ban đầu đã bị hủy bỏ, mà bản thân Tạ Trì Thành cũng chuẩn bị rời khỏi sân bay.

Trong nháy mắt, sắc mặt mọi người đều tái nhợt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 337


Chương 337

Liều mình chạy đến như thế, nhưng không còn cách nào để tiếp tục cuộc phỏng vấn, nhóm trưởng Khương suýt nữa ngất đi.

Nhưng, họ chỉ có thể chấp nhận số phận, dù sao cuộc phỏng vân riêng tư này là bọn họ câu xin đôi phương dành ra ba mươi phút, không ai ngờ răng máy bay sẽ đên sớm.

Nhìn thấy dáng vẻ sa sút tỉnh thần của mọi người , Diệp Như Hề nhỏ giọng nói: “Nói không chừng, đang chờ đợi, đối phương sẽ bằng lòng tiếp nhận phỏng vân, Tạ Trì…Tông giám đốc Tạ không phải vân chưa rời khỏi sân bay sao? Chúng ta đi hỏi một chút? Dù là mười phút cũng được mà, phải không?”

Đây vốn là một đề nghị có ý tốt, nhưng rơi vào lúc này đều không có ai nghe, tất cả mọi người đều biết đó là điều không thẻ.

Đặc biệt là Thiên Tuệ, cô ta đã chuẩn bị lâu như vậy, hồi hộp lâu như vậy, còn dốc lòng ăn mặc thật đẹp, nhưng lại không thê dùng tới, nghe câu này thì cô ta lập tức bùng nẻ.

“Cô cho rằng mình là ai, muốn phỏng vận Tổng giám đốc Tạ thì có thể phỏng vấn sao? Chúng ta dạng này đuôi tới, sớm muộn gì cũng bị đưa vào danh sách đenl Lần sau càng không có khả năng đề chúng ta phỏng vấn!”

Diệp Như Hề còn chưa lên tiếng, Trịnh Miêu Miêu đã không thê chịu đựng được, nên trực tiệp quay người lại nói: “Thiền Tuệ, sao cô lại nói như vậy? Tiểu Hề cũng là muốn an ủi mọi người thôi! Chuyện trở thành thế này là điều không ai mong muốn!”

“Trịnh Miêu Miêu, đều tại cô, sao tài liệu do cô chuẩn bị lại bị chậm một lúc, nêu không chúng ta đã đến sân bay từ lâu rôi!”

“Này, cô nói có lý một chút có được hay không! Ai có thể khống chế được việc tặc đường hả? Ai có thê khống chế việc máy bay đến sớm hơn dự kiến chứ? Có đúng là chẳng khác nào chó, toàn căn người lung tung!”

“Cô nói ai là chó? Hiện tại cuộc phỏng vân đã bị huỷ, cô có biết đã gây ra bao nhiêu tồn thất không! Việc chúng ta phải làm bây giờ. chính là bày tỏ lời xin lôi, thay vì vội vàng đi hỏi người ta, nói không chính xác có thể sẽ mang lại tác động tiêu cực!”

“Cô đây là đang giận chó đánh mèo!”

Nhóm trưởng Khương tức giận nói: “Được rồi, đừng làm ôn nữa! Nhao nhao cái gì! Làm vậy là có ích gì sao!”

Diệp Như Hề kéo Trịnh Miêu Miêu sang một bên, nhỏ giọng nói: “Tôi không sao, đừng cãi nhau với cô ta nữa.”

Trịnh Miêu Miêu khit mũi, nói: “Tôi chính là không thê nhìn được dáng vẻ cô ta giận chó đánh mèo như thế này, giống như mọi lỗi làm đều thuộc về chúng ta vậy. Nếu không phải cô ta nhật định muôn vào toilet thay quân.

áo và trang điểm, chúng ta đã có thể đuổi kịp rồi!”

Thiên Tuệ nghe vậy, lại tức giận nói: “Trịnh Miêu Miêu, cô nói cái gì! Nói lại làn nữa xem nào!”

“Tôi có nói thêm trăm lân nữa cũng không sao! Cô còn dám trách người khác àI”

Nhìn thấy lại sắp nỗ ra một cuộc cãi vã nữa, nhóm trưởng Khương trực tiếp buông những lời tàn nhẫn: “Nếu còn làm ôn thì cút khỏi đây cho tôi!”

Diệp Như Hề suy nghĩ một chút, cầm điện thoại đi sang một bên gửi tin nhắn.

[Anh còn ở sân bay không?] Rất nhanh đã có trả lời.

[Trên xe, đang chuẩn bị rời đi. Sao vậy?] [Không có gì…chỉ là…An Tín có một cuộc phỏng vấn, anh có biết không?] Không lâu sau, điện thoại trực tiếp vang lên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 338


Chương 338

Diệp Như Hề vội vàng bắt máy, lập tổ tức nghe thấy giọng nói trầm thấp dễ nghe của Tạ Trì Thành vang lên.

“Em đang ở đâu?”

“Em đang ở sân bay.”

“Em cũng đi theo sao?”

“Ừm, nhưng trên đường bị kẹt xe, nên bọn em phải chạy tới, không ngờ máy bay của anh lại đên sớm.”

“Đợi ở đó.”

Dút lời, anh lập tức cúp máy.

Diệp Như Hề cầm điện thoại và đứng đó một hồi rồi mới quay trở về chỗ của mọi người.

Lúc tất cả mọi người đang thất vọng và chuẩn bị trở về, thì nhóm trưởng Khương lại nhận được một cuộc điện thoại, nét mặt của cô ấy ngay lập tức rạng rỡ.

“Tổng giám đốc Tạ đồng lý tiếp nhận phỏng vận sao? Vâng, vâng, chúng tội vân chưa rời đi Vâng, tôt, tôt, tốt…Cái gì? Anh muốn cô ấy sao?

Nhưng…được, được, được! Tôi sẽ thu xếp ngay!”

Sau khi cúp điện thoại, nhóm trưởng Khương như cả người sông lại, lớn tiếng nói: “Tổng giám đốc Tạ đã quay trở lại, nói là anh ấy đã làm rơi đồ.

Thuận tiện có thê tiệp nhận cuộc phỏng vân của chúng ta. Nhanh, nhanh, nhanh, mau chuẩn bị kỹ càng đi!”

Tất cả mọi người đều sống lại như được bơm máu gà.

Thiên Tuệ càng khẩn trương hơn, vội vã trang điêm lại, cô găng thê hiện dáng vẻ đẹp nhất.

Nhưng nhóm trưởng Khương lại lúng túng nói: “Thiên Tuệ, cuộc phỏng vần lần này muốn đổi người.”

Sắc mặt của Thiên Tuệ trở nên cứng đờ: “Tổ trưởng, ý của cô là gì?.

Chuyện này không phải đã quyết định từ sớm rôi sao?”

“Tôi biết, đây không phải là tình huống ngoài ý muốn xảy ra sao? Cô hẳn là mang rất nhiều quản áo phải không? Mau đưa cho Tiểu Hề mặc vào đi, phỏng vấn lần này hãy để cô ây đi.”

Diệp Như Hề đang nói chuyện với Trịnh Miêu Miêu: 2 2 2 Cô có nghe nhầm không?

Tổ trưởng Khương nhìn Diệp Như Hề vẫn còn đang sững sờ, vội vàng kéo cô đi thay quân áo, sau khi thay xong quân áo, còn để chọ Thiên Tuệ make up cho Diệp Như Hề một lớp son phán nhẹ nhàng.

Thiên Tuệ không thể chịu đựng được sự thay đổi đột ngột này: “Tại sao phải thay người giữa chừng như vậy?

Tôi đã chuẩn bị xong tật cả, sao chúng ta không trực tiếp đi phỏng vấn ngay bây giờ, tại sao lại phải lãng phí thời gian ở đây?”

Tổ trưởng Khương có chút tức giận vì sự không biêt điêu của cô ta, nói: “Đừng dài dòng nữa, mau nhanh lên đi, thời gian không đợi người đâu, lần sau tôi sẽ sắp xếp một cuộc phỏng vân khác cho cô.”

“Nhưng chuyện này làm sao có thể giông nhau được? Đây là phỏng vân Tổng giám đốc Tại Diệp Như Hề chỉ là một người mới. Cô ây sẽ làm hỏng cuộc phỏng vân quan trọng như vậy mất!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 339


Chương 339

“Thiên Tuệ! Chú ý thái độ của cô một chút!”

Thiên Tuệ mím môi, nói: “Xin lỗi, tôi chỉ muôn nói vài lời công bằng về tính nghiêm trọng của chuyện này thôi. Đề phòng xảy ra chuyện. ngoài ý muộn, chúng ta rât có thê sẽ không có lần sau nữa.”

Ngay cả Diệp Như Hề cũng thầy đê nghị này quả kỳ lạ, mà…cô cũng không nghĩ sẽ gặp trực tiếp Tạ Trì Thành trong một dịp công khai như vậy.

Nhưng cô cũng mơ hồ đoán được, chuyện thay người tạm thời, khăng định có anh tham gia.

“Tổ trưởng, tôi cũng cảm thấy tôi không có khả năng. Hay là giao việc này cho cô ây đi.”

Diệp Như Hề ngập ngừng đưa ra đề nghị này, nhưng quả nhiên cô bị từ chôi một cách thăng thừng.

“Không được! Tiểu Hề, cô xem qua bản thảo một lần đi, hãy nhớ kỹ vào, Thiên Tuệ, trang điểm cho cô ây đi.”

Thấy mọi chuyện không thể thay đổi, Thiền Tuệ tức giận đến mức trực tiếp lao vào nhà vệ sinh, dùng hành động biểu đạt sự bất mãn của mình.

Tổ trưởng Khương rất đau đầu, cô ấy nên nói thế nào đây, Tổng giám đốc Tạ chỉ rõ không muôn những gương mặt cũ, mà muôn một gương, mặt mới nhất, nếu không nhìn cảm thầy chán sẽ không muôn nhận lời phỏng vân nữa.

Gương mặt mới nhất này không phải là ám chỉ Diệp Như Hề sao?

Bản thân Tổ trưởng Khương cũng cảm thấy xấu hồ khi nói ra một yêu câu quái đản như vậy.

“Miêu Miêu, cô đến trang điểm cho Tiểu Hề đi, nhanh lên.”

Trịnh Miêu Miêu vui vẻ nhận nhiệm vụ này, cô ước gì trông thấy Thiên Tuệ bị sa sút.

Trang điểm kỹ càng xong, Diệp Như Hề được đưa đên phòng chờ VỊP của sân bay, trang thiết bị đêu đã chuẩn bị xong, Diệp Như Hề lo lắng ngồi ở đó.

Không lâu sau, cánh cửa bị đây ra, một nhóm người sải bước đi vào, người dẫn đầu là Tạ Trì Thành.

Anh cởi áo khoác ngoài, áo sơ mi trắng bên trong chưa cài hai cúc, tay áo cũng xắn lên, lộ ra một chiếc đồng hồ hình thức đơn giản nhưng đắt tiền, mái tóc chải gọn gàng cũng có chút lộn xôn, cả người mang theo một tia lười biêng, không còn khát khe như trong trí nhớ của cô.

Diệp Như Hề có thể nhìn thấy một tia mệt mỏi giữa hai hàng lông mày của anh.

Cũng phải, anh vừa đi công tác vê, giờ giậc bay lại chênh lệch, vôn dĩ anh đã đi rồi, nhưng cô gọi điện thoại thì anh lại đột ngột quay vê.

Trong lúc nhất thời, Diệp Như Hề cảm thây phức tạp và cũng có chút khó hiểu, anh sẵn sàng làm điều này vì cô, chẳng lẽ anh…cũng có tình cảm với cô, có phải hay không?

Nếu là trước đây, Diệp Như Hề có lẽ sẽ vì phát hiện này mà vui mừng, nhưng bây giờ, cô chỉ cảm thầy càng thêm phức tạp hơn. Chuyện với Lục Tư Viễn, cô có thể cam đoan hai người bọn họ không có xảy ra chuyện gì, nhưng tình cảm của Tạ Trì Thành đôi với cô có đủ sâu đậm đến mức tin tưởng chuyện này không?

Diệp Như Hề cố đè nén suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, sau khi nhìn thây Tạ Trì Thành ngôi xuông, cô theo bản năng cầm nước ấm đã rót sẵn trong tay đưa tói.

“Tạ Trì… Tạ tiên sinh, ngài uỗng nước trước đi. Cuộc phỏng ‘ vận của chúng tôi sẽ sớm bắt đâu, sẽ không làm chậm trễ quá nhiều thời gian của ngài đâu.”

Cô cằm ly nước đưa qua, nhưng hành động này lại khiên đám người Tổ trưởng Khương ở phía sau trực tiếp hoá đá.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 340


Chương 340

Tổ trưởng Khương hồi hận, hận không thê đâm vào ngực r mình, cô quên nói cho Diệp Như Hà biết, Tổng giám đốc Tạ xưa nay chưa, bao giờ đụng vào đồ ăn và nước uống mà người khác đưa, làm vậy sẽ khiến người này không vui.

Thiên Tuệ cũng biết điều này, giờ đây, cô ta quan sát với vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác, chỉ chờ xem nà Như Hệ làm trò cười cho thiên ạ Nhưng, không ngờ khoé môi của Tạ Trì Thành lại cong lên, cầm lấy ly nước, uông một ngụm.

Diệp Như Hề không phát ï hiện có điều gì bật thường, chỉ cảm thấy Tạ Trì Thành nhìn cô bằng ánh mắt trêu đùa, cả người ngôi trên ghế rất thư thái, giỗng như một con mèo vô hại.

Diệp Như Hề kiên trì, nói: “Vậy Tạ tiên sinh, chúng ta bắt đầu phỏng vấn được chưa?”

“Được.”

Diệp Như Hề bình tĩnh lại, giọng điệu nhẹ nhàng và hỏi rõ theo những gì bản thảo đã chuẩn bị sẵn, Tạ Trì Thành cũng không gây. khó dễ, gần như trả lời tất cả các câu hỏi mà cô đưa ra, tính nhẫn nại của anh cũng rất tốt. Toàn bộ quá trình phỏng vẫn đều diễn ra suôn sẻ.

Sau khi hỏi xong câu cuối cùng, Diệp Như Hề nhìn thầy Tổ trưởng Khương đang nháy mắt với mình, cô lại trở nên căng thẳng.

Đây là thỏa thuận của bọn họ trước khi phỏng vấn, nêu buổi phỏng vân diễn ra thuận lợi, thì có thê tạm thời, trò chuyện với Tạ tiên sinh về một số vấn đề cá nhân, dù sao phía sau Cuộc phỏng vân chuyên nghiệp, vẫn có rất nhiêu người vô cùng quan tâm đến đời tư của Tạ tiên sinh.

Đây cũng là một chiêu trò để thu hút sự chú ý của độc giả.

Đương nhiên, nếu cuộc phỏng vấn không diễn ra thuận lợi, Tổ trưởng Khương sẽ không đưa ra lời nhắc nhở này.

Diệp Như Hề cảm thấy da đầu tê dại, nửa ngày cũng không nói nên lời.

Ngược lại, Tạ Trì Thành còn chủ động hỏi: “Còn muốn hỏi gì nữa không?”

Tổ trưởng Khương gần như chớp mi mắt đến mức mỏi nhừ, cuỗi cùng Diệp Như Hề cũng mở miệng lên tiêng.

“Mọi người đêu rât quan tâm đên câu chuyện phía sau thành công của Tạ tiên sinh. Xin hỏi, có thê cho biết yêu câu của Tạ tiên sinh đối với nửa kịa của mình là gì có được không? Để cho mọi người hiểu rõ một chút.”

Nụ cười trên khóe môi của Tạ Trì Thành càng sâu hơn, năm tay đưa lên che môi, anh khế cười một tiếng và nói: “Đại khái là giông như một con mèo đi.”

“Mèo ư?”

“Ừm. Trông có vẻ vô hại, nhưng lại có móng vuốt. Nếu hơi không chú ý một chút, sẽ bị móng vuôt của nó cào xước.”

Mọi người đều không hiểu ra sao, đây là mô tả kiêu gì vậy?

Diệp Như Hề chỉ là hỏi thăm theo thường lệ, căn bản không đủ can đảm đề tiếp t tục lắng nghe, vì vậy cô lập tức chuyền sang chủ đề khác.

“Vậy Tạ tiên sinh đã thành công trong sự nghiệp rôi, anh có tính đến chuyện sẽ lập gia đình không?”

Tạ Trì Thành đứng lên nói: “Đã hết giờ rồi, nếu như cô muốn biết, lần sau hãy hồi lại.”

Sau đó, anh trực tiếp xoay người rời đi, bỏ lại đám người đang ngơ ngác.

Câu cuối cùng này có nghĩa là gì?
 
Back
Top Dưới