Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 281


Chương 281:

Kiều Tử nhìn cô.

Cố Manh Manh nuốt nước bọt, nhìn anh có chút mong đợi và thấp thỏm, nói: “Cái đó, tôi, tôi là fan của anh, tôi rất thích bài hát của anh. Nếu, nếu tiện, anh có thể ký tên cho.

tôi được không?”

Kiều Tử gật đầu: “Đương nhiên rồi. Vô cùng vinh hạnh!”

“Ừm ừm!”

Cố Manh Manh gật đầu liên tục.

Kiều Tử chớp mắt.

281-1-co-hao-hao.jpg


Kiều Tử cười: “Ừ.”

“Cảm ơn!”

Cố Manh Manh đáp, chưa kịp nói xong đã quay người chạy đi.

Kiều Tử ngạc nhiên.

Lúc này, bóng dáng cô đã khuất sau góc rỡ.

Bên kia, Bella đang nghe điện thoại. Cô chợt thấy Cố Manh Manh từ ngoài xông vào, chưa kịp nói thì đã nghe cô hỏi: “Có giấy bút không? Ở đâu có giấy bút?”

Bella khẽ giật mình: “Có chuyện gì vậy?”

Có Manh Manh lo lắng nói: “Tôi đã nhìn tháy thần tượng.

Tôi muốn xin chữ ký của anh ấy!”

“Thần tượng?”

Bella nhướng mày.

Cô ấy hỏi: “Thần tượng nào?”

Có Manh Manh vô cùng sốt sắng: “Lát nữa tôi sẽ giải thích cho cô. Rốt cuộc có giấy bút ở đây không?”

Bella vừa an ủi cô vừa yêu cầu trợ lý mang giấy bút đến.

Cố Manh Manh thực sự quá gấp gáp. Chủ yếu là cô sợ rằng Kiều Tử đợi quá lâu thì sẽ rời đi.

Vậy nên, ngay khi lấy được giấy bút, cô lập tức xoay người chạy ra ngoài.

Bella gọi mấy tiếng cũng không gọi cô lại được.

Cả một quãng đường, Cố Manh Manh chạy rất nhanh, giống như một cơn gió. Khi cô lại lần nữa đứng trước mặt Kiều Tử, vẻ mặt của người thiếu niên rất ngạc nhiên.

“Cô nhanh thật!”

Anh ấy nhận xét như vậy.

Có Manh Manh thở hồn hển và đưa giấy bút cho anh.

Kiều Tử Cầm nhận lấy, ký tên lên, rồi lại hỏi: “Cô tên gì?”

Mặc dù Cố Manh Manh rất khó hiểu nhưng cô vẫn thành thật trả lời: “Cố Manh Manh! Tên tôi là Cố Manh Manh!”

“Chữ Manh có bộ thảo ở bên trên?”

“Đúng!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Kiều Tử tiếp tục viết thêm vài chữ trên giấy, cuối cùng trả lại cho Cô Manh Manh, cười nói: “Cô là một cô gái đặc biệt.”

“Hả?”

Cố Manh Manh mở to mắt.

Kiều Tử cong môi: “Chúng ta sẽ còn có cơ hội gặp lại.”

“Có thật không?”

Có Manh Manh ngạc nhiên hỏi.

Kiều Tử gật đầu, cuối cùng nói: “Rất vui được gặp cô hôm nay, Cố Manh Manh!”

Cố Manh Manh cười toe toét, nói đầy phấn khích: “Tôi cũng rất vui khi được gặp anh, Kiều Tử. Tôi thực sự rất thích anh. Tôi đã đến xem concert lần trước của anh. Nó thực sự rất tuyệt!”

“Cảm ơn.”

Kiều Tử đáp.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 282


Chương 282:

Cố Manh Manh cứ cười ngây ngô mãi.

Đúng lúc này, cách đó không xa có một giọng nói truyền đến: “Kiều Tử?”

Kiều Tử nhìn một cái rồi tiếp tục nói: “Người quản lý đang gọi tôi.” Ngừng một chút, anh lại nói: “Bây giờ cũng không còn sớm nữa. b*** chiều tôi còn có hoạt động. Tạm biệt!”

“Tạm biệt!”

Có Manh Manh gật đầu, không nỡ mà nhìn Kiều Tử rời đi.

Sau khi anh đi, cô nhìn xuống tờ giấy trên tay.

Hóa ra là Kiều Tử không chỉ ký tên mà còn viết thêm một đoạn.

Woal Thực sự lời rồi!

Có Manh Manh hạnh phúc đến mức không thể đứng yên mà cứ quay vòng vòng tại chỗ.

Đến chiều, An Luân đến đón người.

Cố Manh Manh đang ngồi ăn kem trên ghế. Cô đột nhiên nhìn thấy An Luân xuất hiện thì gần như là ném cây kem đi ngay lập tức.

Đương nhiên rồi, ngay cả như vậy thì vẫn không thoát khỏi ánh mắt của An Luân.

“Thiếu phu nhân!”

Anh cười tươi mà gọi.

Cố Manh Manh run lên, giật giật khóe môi nói: “Lục Tư: Thần đâu?”

An Luân đáp: “Lục tổng đang ở trên xe. Ngài ấy bảo tôi đón cô qua đó.”

Cố Manh Manh mặt nhăn lại.

Cô ấp úng nói: “An Luân, anh có thể đừng kể cho Lục Tư Thần nghe về việc tôi vừa lén ăn kem, được không?”

An Luân chớp chớp mắt cười: “Thiếu phu nhân vừa ăn kem? Sao tôi không thầy?”

Đúng là rất biết ý mà.

Cố Manh Manh là ai?

Đó là cục cưng của ông chủ. Cục cưng được nâng niu trong lòng bàn tay, anh dám đi mách lẻo? Chán sống rồi!

Bên này, phản ứng của Cố Manh Manh đủ nhanh, chỉ vội nói: “Thư ký An, anh nói đúng, tôi vừa rồi không ăn gì cả!

Ý tôi là, lời lúc nãy chỉ là gạt anh. Thực ra chỉ là muốn xem thử phản ứng của anh như thế nào!”

An Luân cười nhạt: “Thiếu phu nhân thật biết đùa.”

Sau đó lại nói thêm một câu: “Nếu như cô không có việc gì khác nữa thì chúng ta đi được chưa?”

“ỪM!”

Có Manh Manh gật đầu.

Đúng lúc này, Bella đi tới.

“Thư ký An!”

Cô ấy cười.

An Luân đứng thẳng dậy, nói một cách lịch sự và xa cách: “Cô Bella.”

Bella hỏi: “Tư Thần không tới à?”

An Luân lắc đầu nói: “Lục tổng không tới. Chỉ là bảo tôi tới đón thiếu phu nhân về.”

“Vậy à…”

Bella hơi thất vọng.

An Luân nói tiếp: “Cô Bella, cô tìm Lục tổng có chuyện gì sao?”

‘Tôi có thể có chuyện gì chứ. Chỉ là thuận tiện hỏi vậy thôi”

Bella cười nói: “Nếu như cậu là tới đón Manh Manh vậy hai người về đi.”

“Được”

An Luân đáp, rồi ngay lập tức nhìn Có Manh Manh.

Cố Manh Manh đứng dậy khỏi chỗ ngồi và nói: “Ừm, đi thôi.” Nói xong, cô nhìn Bella một lần nữa và nói: “Tạm biệt, ngày mai gặp!”

Bella gật đầu đáp lại.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 283


Chương 282:

Sau khi rời đi, Cố Manh Manh nghi ngờ hỏi An Luân: “Không phải anh vừa nói rằng Lục Tư Thần đang đợi tôi trên xe sao? Tại sao khi Bella hỏi anh lại nói anh áy không đến? Hừm, rốt cuộc anh ấy có đến không?”

An Luân không ngờ cô lại thấy khúc mắc về vấn đề này, vì vậy chỉ đành trả lời: “Lục tổng đang ở bãi đậu xe.”

Cố Manh Manh chau mày.

An Luân khựng lại, tiếp tục giải thích: “Vừa rồi tôi nói với Bella như vậy vì Lục tổng không muốn bị quấy rày. Thiếu phu nhân, tôi nói vậy cô hiểu không?”

Cố Manh Manh dường như đã hiểu, mà cũng dường như: không hiểu.

An Luân bật cười: “Lục tổng là đặc biệt tới đón cô. Nếu Bella đi theo, ngài ấy sẽ không vui.”

Cố Manh Manh “xì” một tiếng, nói: “Tôi không nghĩ thế.

Bella xinh đẹp lại biết ăn nói như vậy. Lục Tư Thần nhìn thấy cô ấy, sợ là vui mừng còn không kịp, sao mà không vui được?”

An Luân chau mày nói: “Cô tại sao lại nghĩ như vậy?”

Có Manh Manh im lặng.

An Luân liếc nhìn vẻ mặt của cô và chợt hiểu ra.

Anh nói: “Thiếu phu nhân, có thể cô đã hiểu lầm rồi. Giữa Lục tổng và cô Bella chỉ có mối quan hệ công việc. Ngoài ra, thường ngày họ không có bắt kỳ liên lạc nào khác. Ừm, có điều họ đã liên lạc thường xuyên gần đây cũng chỉ là vì cô. Cô Bella mời cô làm người mẫu vedette cho cô ấy. Lục tổng rất quan tâm đến chuyện này!”

Cố Manh Manh liếc An Luân, cố ý hỏi: “Thư ký An, anh quen biết Lục Tư Thần lâu hơn tôi, hơn nữa còn là thư ký thứ nhất của anh ấy, vì vậy rất nhiều chuyện củ anh ấy, anh rõ hơn tôi nhỉ?”

An Luân cười nói: “Là do Lục tổng tin tưởng tôi!”

Cố Manh Manh nói: “Anh ấy đã có bao nhiêu người bạn gái trước tôi?”

An Luân khoé miệng giật giật.

Anh biết ngay là không có chuyện tốt mà!

“Tại sao không nói?”

Bên này, Cố Manh Manh vẫn đang chờ hồi âm.

Thư ký An rất thông minh mà đáp: “Thiếu phu nhân, cô yên tâm đi. Cô là người yêu duy nhất mà Lục tổng thừa nhận. Trước đó, tôi chưa từng nghe nói bên cạnh ngài ấy có người phụ nữ nào. Cô nhất định là người đầu tiên!”

Trong bãi đậu xe tầng hầm.

Tài xế đỗ xe ở một góc khuất. An Luân dẫn Cố Manh Manh đến và mở cửa ghế sau cho cô.

“Cảm ơn!”

Cố Manh Manh nói một câu, cúi xuống vào xe.

Lúc này Lục Tư Thần đang chợp mắt, nghe tháy động tĩnh liền không khỏi mở mắt ra.

Ngay sau đó, cô gái đã lao vào vòng tay anh.

“Lục Tư Thằn!”

Cô gọi lớn.

Lục Tư Thần đưa tay lên, cười hôn lên trán cô: “Hả?”

Cố Manh Manh cười nói: “Chúng ta mới nửa ngày không gặp nhỉ? Không biết tại sao, em lại khá nhớ anh.”

Ánh mắt của Lục Tư Thần dịu đi.

Anh gật đầu, giọng nói mê người: “Ừm, anh cũng vậy.”

Trái tim của Cố Manh Manh như được đổ đầy mật ong, vô cùng ngọt ngào!

Sau bữa tối, Lục Tư Thần đưa Cố Manh Manh đến nhà hát Scala xem nhạc kịch.

Tiếc là các diễn viên nhạc kịch chỉ nói tiếng Ý, Cố Manh Manh không thể hiểu nổi một từ nào, chỉ ngồi trong phòng bao, chán nản mà ăn đồ vặt.

Một lúc sau, Lục Tư Thần hỏi cô: “Rất nhàm chán?”

Cố Manh Manh ngắng đầu lên nhìn anh, cô nheo miệng nói: “Không chán. Em vốn không hiểu họ đang nói gì. Tại sao họ không nói tiếng Trung? Còn không bằng xem TY. Ít nhất dưới màn hình còn có phụ đề!”

283-1-co-hao-hao.jpg


Lục Tư Thần nhìn cô.

Cố Manh Manh trừng mắt, hừ giọng: “Anh còn cười em nữa! Rõ ràng là biết em không hiểu tiếng Ý1”

Lục Tư Thần lo cô gái nhỏ có thể nổi giận, nhanh chóng nói: “Tên của vở opera này là” .

Phim kể về một geisha Nhật Bản kết hôn với một sĩ quan Mỹ trăng hoa. Cuối cùng sĩ quan đó đã bỏ rơi cô ấy rồi về nước. Ba năm sau, ông ta đưa vợ mới cưới ở Mỹ quay lại.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 284


Chương 284:

Hơn nữa còn cướp đoạt đứa con của Butterfly phu nhân.

Cuối cùng bà ấy sau khi trao lại đứa con thì đã tự sát.”

“Cái gì!”

Cố Manh Manh mở to mắt.

Cô thở dài: “Butterfly phu nhân thảm quá. Vở kịch này có phải là bi kịch không?”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc, tiếp tục: “Tại sao em thấy rất nhiều vở opera và vở kịch sân kháu đều có cái kết bi kịch?”

Lục Tư Thần trả lời: “Bi kịch làm cho tình tiết trở nên mạnh mẽ hơn, có thể k*ch th*ch sự cộng hưởng và suy nghĩ của khán giả.”

“Nhưng rất thảm.”

Có Manh Manh chau mày.

Lục Tư Thần vuốt lưng, cô cười: “Nếu đã không hiểu thì về thôi.”

“Hả?”

Có Manh Manh nghe vậy thì không khỏi trừng anh.

“Trở về? Trở lại khách sạn?”

“Bằng không thì sao?” Lục Tư Thần cười: “Bên ngoài trời tối rồi, em muốn đi đâu?”

Cố Manh Manh đảo mắt máy cái.

Cuối cùng, cô lại thở dài: “Quên đi, chúng ta về khách sạn đi. Anh còn chưa làm xong việc phải không?”

“Hữm?”

Lục Tư Thần nhìn cô.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Anh vẫn là về làm việc sớm chút đi, như vậy sẽ không phải thức khuya nữa.”

Ánh mắt Lục Tư Thần dịu đi.

“Lo lắng cho anh?” Anh hỏi.

Cố Manh Manh gật đầu, trả lời: “Đúng vậy, em không muốn anh già nhanh. Họ đều nói rằng thức khuya rất có hại cho cơ thể. Lục Tư Thần, anh không còn trẻ nữa, nếu có thể tránh thức khuya thì tốt nhất vẫn đừng nên thức khuya.”

Lục Tư Thần mặt không chút cảm xúc: “Em chê anh già?”

Cô Manh Manh ngạc nhiên không thôi: “Không, sao em chê anh già được chứ? Hì hì, thực ra anh cũng không già.

Chỉ là so với em… Hừm, có hơi già một chút chút.”

Lục Tư Thần tỏ vẻ bị tổn thương.

Cố Manh Manh hôn lên má anh cười: “Được rồi, được rồi, nói đùa thôi. Trong lòng em, Lục Tư Thần là người đàn ông đẹp trai nhất trên đời. Em thê!”

Nói xong còn giơ tay lên để thè.

Lục Tư Thần hừ lạnh một tiếng: “Cho dù anh già đi, em cũng chỉ có thê là của anh!”

“Em biết…”

Có Manh Manh siết chặt vòng tay, áp mặt vào mặt anh.

Hơi thở của cô ngọt ngào, ấm áp và mềm mại phả vào tai anh: “Em cả đời này đều sẽ là của anh, được không?”

Lục Tư Thần lạnh lùng nói: “Không được!”

Có Manh Manh ngần ra.

Ngay sau đó, giọng nói của người đàn ông truyền đến: “Kiếp này, kiếp sau, và mãi mãi, em đều là của anh!”

Thật bá đạo!

Sự bá đạo gần như nghẹt thở.

Cố Manh Manh cười, gật mạnh đầu: “Ừm, được!”

Đến tối, cả hai cùng lăn trên giường.

Cố Manh Manh mệt đến mức thở hỗn hển. Cả người mềm nhữn, không có chút sức lực nào.

Lục Tư Thần ôm cô vào trong ngực, nhìn cô mang theo ý cười, nói: “Vừa rồi em hét lớn như vậy, sao giờ lại không có sức lực nữa rồi?”

“Anh còn nói!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 285


Chương 285:

Có Manh Manh trừng anh.

Cô chu môi lên, bực bội nói: “Em đã bảo anh nhẹ chút.

Anh xem, anh nhìn miệng em này, giờ đau lắm, mai dậy chắc là sưng lên rồi!”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần nâng cằm, nhướng mày nói: “Nào, để anh xem!”

“Anh nhìn đi!”

Cố Manh Manh không nghĩ ngợi liền ngẳắng đầu lên.

Không ngờ, thứ chờ đón cô lại là nụ hôn của người đàn ông.

“ƯmI”

Có Manh Manh giãy dụa.

Lục Tư Thần thuận thế lật người đè cô xuống bên dưới.

Sự kinh hoàng hiện lên trong mắt Có Manh Manh.

Lục Tư Thần chỉ khẽ hôn chụt lên cái môi nhỏ của cô, cười nói: “Đừng lo, đêm nay anh sẽ không làm nữa.”

Nghe vậy, Cố Manh Manh mới thả lỏng dây thần kinh.

Cô than thở: “Lần nào anh cũng như vậy, lúc đầu đã nói là nhẹ thôi, kết quả là… kết quả…”

“Kết quả thế nào?”

Lục Tư Thần gặng hỏi.

Cố Manh Manh cắn môi: “Dù sao thì anh là kẻ xấu nhất!

Xấu nhát, xáu nhát!”

Lục Tư Thần không nhịn được cười.

“Đúng là cô nhóc ngốc nghếch!”

285-1-co-hao-hao.jpg


“Không thèm!”

Cô từ chối không chút do dự.

Cô không ngốc. Lần trước vì tắm cùng anh, kết quả ngày đó cô nhìn mình trong gương. Cái dáng vẻ đó… cô không dám nhớ lại!

“Được được, anh đi tắm trước. Đừng ngủ quên. Lát nữa anh xả nước cho em ngâm mình lát.” Lục Tư Thần Đình vỗ đầu cô qua chăn nói: “Nghe rõ chưa?”

“Biết rồi…”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần nhìn bóng nhỏ trên giường lớn cười bất lực rồi xoay người đi vào phòng tắm.

Một lúc sau, từ bên trong vọng ra tiếng nước.

Cái đầu nhỏ của Có Manh Manh ngóc ra khỏi giường, đôi mắt lớn xinh đẹp đảo quanh.

Cuối cùng, ánh mắt cô lại rơi ra ngoài cửa sổ.

Cô đầu tiên là ngắn ra, sau đó kêu lên: “Trời ơi, vừa rồi chúng ta không kéo rèm cửa lại sao?”

Thực tế là dãy phòng của họ nằm trên tầng cao nhất của khách sạn, không có tầng nào cao hơn khách sạn này gần đó.

Do đó, không phải lo lắng về việc bị nhìn trộm.

Tuy nhiên, một cô gái nhỏ nào đó lại không nghĩ vậy. Cô lại trốn lại trong chăn, xáu hỗ mà muốn đào cái lỗ mà chui xuống.

Ngày hôm sau, Cố Manh Manh bắt đầu tham gia cuộc thi.

Trên đường đi, cô lo lắng đến mức không có tâm trạng ăn sáng. Nếu Lục Tư Thần không đích thân ép cô ăn sandwich, cô gái nhỏ này thậm chí không định uống miếng nước nào.

Về điểm này, Lục Tư Thần hận rèn sắt không thành thép.

“Chỉ là một buổi đi catwalk thôi mà, em có cần căng thẳng vậy không?”

Anh chau mày nói.

Cố Manh Manh xị mặt, vô cùng chán nản: “Em cũng đâu muốn căng thẳng. Nhưng, nhưng em không thể kiềm chế được. Lục Tư Thần, dạy em đi, làm sao mới có thể không căng thẳng?”

Lục Tư Thần nhìn cô nói: “Hít sâu! Ừ, chính là như vậy, hít sâu một hơi, sau đó từ từ thở ra… Èm, em thấy thế nào?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô chu môi: “Em vẫn cảm thấy căng thẳng.”

Lục Tư Thần nói: “Vậy thì hít thở thêm máy hơi.”

“Ohl”

Có Manh Manh gật đầu, tiếp tục hít thở sâu.

Chẳng máy chốc, xe đã dừng lại trước cổng địa điểm thi đâu.

Cố Manh Manh nhìn đám đông bên ngoài, mặt cô tái đi ngay lập tức.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 286


Chương 286:

“Nhiều, nhiều người quá…”

Cô há to miệng ngạc nhiên.

Lục Tư Thần vỗ nhẹ vào lưng cô, ôn tồn nói: “Ngoan, không sao đâu, Bella sẽ chăm sóc tốt cho em.” Nói xong, anh lại nhìn An Luân rồi nói tiếp: “Đưa cô ấy vào đi, nhất định phải giao tận tay cho Bella!”

“Vâng!”

An Luân gật đầu, sau đó mở cửa xe trước bước xuống.

Sau đó, anh mở cửa ghé sau ra, gọi: “Thiếu phu nhân, mời cô xuống xe. Tôi đưa cô vào hậu trường!”

“Lục Tư Thần…”

Cố Manh Manh lao vào vòng tay của người đàn ông.

Lục Tư Thần dở khóc dở cười: “Làm sao vậy, bé con?”

Có Manh Manh ngắng mặt lên khỏi vòng tay anh, nhìn anh một cách đáng thương và nói: “Anh sẽ luôn nhìn theo em, đúng không? Ý em là, lát nữa khi em đi catwalk, anh sẽ ở dưới sân khấu nhìn theo em đúng không?”

“Tất nhiên rồi!”

Lục Tư Thần gật đầu cười: “Làm sao có thể bỏ lỡ buổi biểu diễn đầu tay của bé con nhà chúng ta được?”

Có Manh Manh siết chặt vòng tay, ôm chặt eo anh.

Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, cười bất lực: “Vẫn còn rất căng thẳng?”

“Ứm ”

Cố Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô thấp thỏm nói: “Em đột nhiên hối hận vì đã đồng ý với Bella…”

Lục Tư Thần nghe vậy liền không chút do dự trả lời: “Nếu em không muốn đi nữa, anh bây giờ sẽ nói với Bella.”

“Đừng!”

Có Manh Manh nhanh chóng ngắt lời anh.

Cô ngẳng đầu, ánh mắt kiên định.

“Tuy rằng trong lòng có chút hối hận, nhưng em không phải loại người nói lời không giữ lời!” Lúc này, cô không nhịn được nắm chặt hai tay, hai má phồng lên: “Em, em sẽ không lùi bước!”

Lục Tư Thần rất vui khi nghe cô nói như vậy.

“Ngoan!”

Anh cúi đầu h*n l*n ch*p m** nhỏ của cô.

Cố Manh Manh ngơ ngác nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “Vậy thì em đi?”

“Đi đi!”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh rời khỏi vòng tay anh, cuối cùng lưu luyến mà liếc nhìn anh một cái trước khi bước ra khỏi xe.

Tuy nhiên, ngay khi An Luân định đóng cửa xe, Cố Manh Manh đột nhiên cúi xuống nhìn người đàn ông trong xe và nói: “Lục Tư Thần, anh không động viên em sao?”

Lục Tư Thần ngắn ra giật mình, sau đó cười nói: “Ừm, bé con cố lên!”

“Ừm ừm!”

Có Manh Manh rất hài lòng mà gật đầu.

An Luân đóng cửa xe lại, nhìn Có Manh Manh: “Thiếu phu nhân, chúng ta có thể đi chưa?”

“Đi thôi.”

Có Manh Manh gật đầu.

An Luân dẫn đầu tiền về phía trước.

Cố Manh Manh đi theo anh, tò mò quan sát xung quanh.

Vì cô là người mẫu nên Cố Manh Manh không cần xếp hàng mà trực tiếp đi vào hội trường bằng cửa bên.

Vì vậy, cả quãng đường không mát nhiều thời gian lắm. An Luân nhanh chóng đưa cô đến trước cửa phòng chờ của Bella.

Anh dừng lại, mỉm cười: “Thiếu phu nhân, đến rồi.”

Cố Manh Manh liếc nhìn về phía cửa, gật đầu: “Được rồi, cảm ơn anh, An Luân!”

An Luân lắc đầu nói: “Hôm nay là lần đầu tiên thiếu phu nhân catwalk, bây giờ chắc hẳn rất căng thẳng?”

Anh không nói thì thôi. Cố Manh Manh vừa nghe thấy hai chữ “căng thẳng” thì ngay lập tức lại trở nên căng thẳng.

Cô hít một hơi thật sâu, nhìn An Luân bằng đôi mắt to đẹp.

An Luân nói: “Đúng, nếu căng thẳng thì có thể thử hít sâu!”

Có Manh Manh cười: “Đây là điều mà Lục Tư Thần đã dạy tôi.”

“Ừm, đây là một cách rất hay!” An Luân đáp, cuối cùng lại nói: “Thiếu phu nhân, chúc cô trình diễn thành công!”

“Cảm ơn!”

Có Manh Manh cười rạng rỡ với anh.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 287


Chương 287:

An Luân gật đầu, sau đó giơ tay gõ cửa.

287-1-co-hao-hao.jpg


An Luân trả lời: “Có lẽ vẫn chưa vào.”

Bella trầm ngâm.

An Luân giả vờ như không thấy, nói tiếp: “Cô Bella, bây giờ tôi giao thiếu phu nhân cho cô. Cô ấy không nói được tiếng Ý. Lục tổng nhờ tôi nói với cô, mong cô chăm sóc cô ấy thật tốt!”

“Tất nhiên rồi!”

Bella gật đầu.

Nửa giờ sau, hội trường bắt đầu soát vé.

Với tư cách là khách mời đặc biệt, Lục Tư Thần không cần kiểm tra vé. Sau khi trực tiếp vào hội trường, anh được xếp ngồi ở hàng ghế VỊP đầu tiên, sân khấu Chương trình ở trước mặt anh. Lát nữa chỉ cần Cố Manh Manh xuất hiện thì anh sẽ có thể nhìn thấy rõ ràng.

Thời gian trôi qua, đèn trên sân khấu đột nhiên sáng rực.

Người dẫn Chương trình tươi cười tuyên bồ chính thức bắt đầu cuộc thi. Sau đó, tất cả các nhà thiết kế lên sân khấu phát biểu. Bella mặc một bộ sườn xám màu lục lam rất đẹp, mái tóc đen và đôi mắt đen, dáng người thướt tha.

Trong đám người ngoại quốc, vô cùng bắt mắt.

Phát biểu xong, mà trình diễn catwalk chính thức bắt đầu.

Hội trường yên lặng, tiếng nhạc vang lên, người mẫu đầu tiên bước ra. Mọi người bắt đầu thấp giọng bàn tán.

Từ đầu đến cuối, với tư cách là khách mời đẹp trai nhất trong bàn VỊP, Lục Tư Thần luôn tỏ ra vô cảm.

Tuy nhiên, điều này vẫn không cản trở sự săn đón điên cuỗồng của giới truyền thông.

Dù sao, cho dù là ai thì cũng không thể nào cưỡng lại được những thứ đẹp đẽ, hơn nữa đây còn là chủ tịch tập đoàn nỗi tiếng quốc tết Đúng lúc này, trên sân khấu xuất hiện một cô bé da trắng rụt rè.

Lập tức tổng tài lạnh lùng trong mắt mọi người đột nhiên cười lên.

Nụ cười này thật sự là hại nước hại dân mài!

Giới truyền thông đang phát cuồng, ống kính trong tay lập tức tách tách không ngừng chỉ vì muốn giữ lại khoảnh khắc chắn động lòng người này.

Nửa đêm, Cố Manh Manh bị cơn buồn tiểu đánh thức. Sau khi mở mắt ra, cô ngạc nhiên khi thấy bên cạnh giường trống rỗng.

Lục Tư Thần đâu rồi?

Cô đứng dậy khỏi giường, sau khi giải quyết xong chuyện cá nhân, cô mang dép lê bước ra khỏi phòng ngủ.

Bên ngoài phòng khách, Lục Tư Thần đang ngồi làm việc bên bàn. Ánh đèn huỳnh quang mờ từ màn hình máy tính chiếu lên người anh, tôn lên khuôn mặt lạnh như băng của người đàn ông.

Thấy vậy, tim Cố Manh Manh tự nhiên nảy lên một cái.

Có lẽ là nghe thấy giọng nói, Lục Tư Thần quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: “Sao lại dậy rồi?”

Cố Manh Manh đứng yên đó, có phần hơi ngại ngùng.

“Bé con?”

Lục Tư Thần gọi một tiếng.

Cố Manh Manh cắn môi, nói nhỏ: “Anh, anh vẫn luôn làm việc à2”

Lục Tư Thần nở nụ cười, giơ tay xoa xoa ấn đường, nhẹ giọng nói: “Ừ, còn có một số việc còn chưa xử lý xong, sao em đã dậy rôi?”

Cố Manh Manh trả lời: “Đi vệ sinh…”

Lục Tư Thần bát lực.

“Đến đây!”

Anh giơ tay lên.

Thấy vậy, Cố Manh Manh nhanh chóng bước đến, đưa bàn tay nhỏ của mình qua.

Lục Tư Thần dễ dàng kéo cô vào lòng. Đầu tiên là cúi đầu hôn lên đôi môi như cánh hoa của cô, sau đó hôn lên trán cô.

“Có cảm thấy đỡ hơn chút nào không?”

Anh thấp giọng hỏi.

Có Manh Manh gật đầu: “Ừm, tốt hơn nhiều rồi…”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 288


Chương 288:

Lục Tư Thần rất hài lòng.

“Bây giờ là máy giờ?”

Cố Manh Manh đột ngột hỏi.

Có điều, cô không đợi câu trả lời của anh mà vươn cổ xem giờ trên máy tính của anh.

“Ôi, đã gần hai giờ rưỡi rồi…”

Cô kinh ngạc.

Lục Tư Thần nở nụ cười: “Ừm, em đi ngủ tiếp đi!”

Có Manh Manh bĩu môi, không nghe lời.

Lục Tư Thần nhìn cô: “Làm sao vậy, cái miệng nhỏ nhô cao như vậy…” Nói xong, anh cúi người hôn lên khuôn miệng mềm mại của cô.

Cố Manh Manh nắm lấy bàn tay to của anh và nói: “Lục Tư Thần, anh còn bao nhiêu việc nữa?”

Lục Tư Thần trả lời: “Chỉ còn lại một chút cuối cùng thôi.”

Có Manh Manh cắn môi: “Vậy thì em thức cùng anh.”

“Hửm?”

Lục Tư Thần nhíu mày.

Có Manh Manh tiếp tục: “Lát nữa chúng ta cùng đi ngủ…”

Trái tim của Lục Tư Thần lập tức mềm ra.

Ánh mắt anh dịu dàng, tiếc thương mà v**t v* má cô.

Cố Manh Manh thuận thế mà ôm eo anh rất chặt.

“Anh tiếp tục làm việc đi!” Cô nói: “Em hứa sẽ không lên tiếng, tuyệt đối không làm phiền anh!”

Nhưng sự thật là, ngay cả khi cô không nói gì, chỉ cần cô ở bên cạnh, làm sao Lục Tư Thần Đình có thể bình tâm được?

“Ây?”

Vì vậy, khi Có Manh Manh nghe tháy tiếng tắt máy tính, cô rất ngạc nhiên và bắt ngờ.

Lục Tư Thần bế cô đứng dậy, nói: “Thôi vậy, hôm nay làm việc đến đây thôi. Anh không muốn bé con của anh vì anh mà phải thức khuya biến thành gấu trúc đâu!”

“Đáng ghét…”

Cố Manh Manh nũng nịu.

Lục Tư Thần đột nhiên bế ngang cô.

“ÁI”

Cố Manh Manh khẽ kêu lên, vô thức vươn tay ôm cổ anh.

Lục Tư Thần ôm cô vào lòng và sải bước vào phòng ngủ.

Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng, Cố Manh Manh đã chụp ảnh tự sướng bên cánh cửa số sát đất.

Lục Tư Thần ngồi trên sô pha nhìn máy tính, thỉnh thoảng ngắng đầu nhìn cô. Thấy cô vui vẻ, anh cũng không làm phiền.

Một lúc sau, Cố Manh Manh đột nhiên chạy đến, cười nói: “Lục Tư Thần, Lục Tư Thần, chúng ta cùng nhau chụp một bức ảnh, được không?”

Động tác gõ bàn phím của Lục Tư Thần hơi dừng lại.

“Hửm?”

Anh ngước nhìn cô.

Lúc này, Có Manh Manh đã chạy đến bên anh.

“Chúng ta cùng chụp ảnh nhé?”

Cô nhìn anh với đôi mắt sáng ngời.

Lục Tư Thần không nỡ từ chối, vì vậy anh gật đầu: “Được rồi, em muốn chụp như thế nào?”

Có Manh Manh trực tiếp ngồi vào lòng anh, một tay ôm cổ anh, tay kia cầm điện thoại.

“Nhớ cười lên nhé!”

Cô nói, nghiêng đầu và áp mặt mình vào mặt anh.

Cô cười ngọt ngào, đôi mắt cong cong. Đẹp như bông hoa kiều diễm.

Lục Tư Thần rất hợp tác mà cong môi lên.

Tách!

Hình ảnh được chụp lại.

Có Manh Manh thu tay lại, cúi đầu nhìn xuống bức ảnh.

Lúc này, chỉ nghe thấy giọng người đàn ông vang lên bên tai: “Nhớ gửi cho anh”.

“Hả?”

Cố Manh Manh nhìn anh.

Lục Tư Thần nói: “Nhớ gửi cho anh tắm ảnh này.”

Cố Manh Manh phồng má, nói nhỏ: “Anh lấy ảnh làm gì?”

Dừng lại một lúc, cô lại đột nhiên nói: “À, em biết rồi. Anh muốn dùng làm ảnh nền màn hình phải không?”

Lục Tư Thần “Đúng không?”

Cố Manh Manh nhìn anh đầy mong đợi.

Nào ngờ, Lục Tư Thần hỏi ngược lại: “Em thì sao?”

Cố Manh Manh chau mày, không vui: “Là em hỏi anh trước…”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 289


Chương 289:

Lục Tư Thần chỉ nhìn cô.

Cố Manh Manh mở điện thoại lên, chỉ vào hình thú cưng dễ thương trên đó và nói: “Anh xem đi, hình nền của em luôn là cún con. Anh biết mà, em thích động vật nhỏ mà!”

“Vậy nên?”

Lục Tư Thần nhướng mày.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Nhưng anh không có hình nền.

Cái đó của anh là hình tự động. Không đẹp chút nào.”

Lục Tư Thần gật đầu: “Đừng nói lung tung nữa, nhớ gửi ảnh.”

“Oh…”

Cố Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô lại bật dậy khỏi vòng tay của người đàn ông, nói: “Đúng rôi. Em còn chưa quay clip nữa. Em quay một đoạn rồi đang lên mạng.”

Nói xong, cô lại quay lại cửa sổ sát đất.

Lục Tư Thần cúi đầu, cười rồi tiếp tục đọc mail.

Một lúc sau, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

“Đến đây, đến đây…”

Cố Manh Manh giống như một chú ong nhỏ, không mệt mỏi mà luôn chạy xung quanh.

Lúc này, cô lại chạy ra mở cửa.

289-1-be-con-chu.jpg


Cố Manh Manh hoàn hồn lại, gật đầu lia lịa: “Ò, Lục Tư: Thần ở bên trong. Các anh, các anh vào đi.”

“Được, cảm ơn thiếu phu nhân!”

An Luân cười.

Cố Manh Manh nói “không có gì” và quay trở lại phòng khách.

Lục Tư Thần vẫn đang nhìn lên màn hình máy tính.

Cố Manh Manh nói: “Lục Tư Thần, Thư ký An muốn gặp anh.”

“Hửm?”

Lục Tư Thần ngắng đầu lên.

“Lục tổng, b*** trưa tốt lành!”

Thư ký An nói.

Khi Lục Tư Thần nhìn thấy người đàn ông ngoại quốc, anh hơi nhướng mày.

“Manh Manh!”

Anh hắng giọng. Giọng anh hơi trầm.

“Hả?”

Cố Manh Manh nhìn anh.

Vẻ mặt Lục Tư Thần không thay đổi: “Em về phòng trước đi”

“Nhưng…”

“Vào đi!”

Lục Tư Thần nghiêm giọng ra lệnh.

“Oh.

Mặc dù Cố Manh Manh rất khó hiểu, nhưng cuối cùng cô vẫn chọn nghe lời.

Cô chậm rãi đi vào phòng ngủ, lúc vừa đóng cửa đã nghe thấy người đàn ông ngoại quốc lên tiếng. Nhưng tiếc là anh ta nói tiếng nước ngoài, cô không hiểu gì cả.

Tuy nhiên, những điều này không quan trọng.

Cô ấy đã nhìn thấy thứ gì đó.

Sau thắt lưng của người đàn ông ngoại quốc đó, vậy mà lại có một khẩu súng.

Qua hồi lâu, Bella đến.

Khi nhìn thấy Cố Manh Manh, vẻ mặt của cô ấy rất ngạc nhiên.

Chỉ nghe cô ấy nói: “Manh Manh, mấy ngày nay không gặp, sao tôi thấy cô có vẻ gầy đi một chút?”

“Hả?”

Cố Manh Manh ngắn người.

Phản ứng đầu tiên của cô là quay đầu nhìn Lục Tư Thần, nói: “Lục Tư Thần, em gầy đi rồi sao?”

Lục Tư Thần đang uống cà phê, vẻ mặt bình tĩnh: “Cũng tạm.”

“Hừ!”

Cố Manh Manh nhăn mũi nhìn anh.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 290


Chương 290:

Bella bước đến, nắm lấy tay cô và nói: “Manh Manh, cô có sắp xếp gì cho ngày mai không?”

“Sao vậy?”

290-1-co-hao-hao.jpg


Bella thở phào nhẹ nhõm: “Ok. Chỉ cần cô gật đầu thì tôi không phải lo gì nữa rồi.”

Cố Manh Manh phồng má, không nói gì.

Cứ như vậy, bầu không khí có vẻ hơi mắt tự nhiên.

Tuy nhiên, Bella không quan tâm, cô nói tiếp: “Đúng rồi, trưa nay hai người định đi ăn cơm ở đâu vậy?”

Cố Manh Manh trả lời: “Ò, chúng tôi định đi ăn bên ngoài, nhưng chưa quyết định đi đâu. Đến đâu thì ăn đến đó vậy!

Ý tứ trong câu này đã rất rõ ràng.

Cô đang nói với Bella rằng cô và Lục Tư Thần buổi chiều sẽ hẹn hò!

Bella đủ thông minh, lập tức hiểu ngay.

Cô cười nói: “Được rồi, hai người đi chơi vui vẻ đi. Studio của tôi còn có chuyện cần giải quyết, nu không có việc gì thì tôi về trước.”

“Ừm, tạm biệt!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Bella trả lời: “Hẹn gặp lại vào ngày mail”

Cố Manh Manh vẫy tay: “Tạm biệt!”

Bella cuối cùng nhìn người đàn ông đằng từ nãy đến giờ đều không có phản ứng gì lớn lắm một cái, rồi quay lưng bỏ đi.

Tắt nhiên, Có Manh Manh đã chú ý đến màn này.

Sau khi Bella rời đi, cô ngồi cạnh Lục Tư Thần, ngước nhìn anh.

Lục Tư Thần phát hiện ra, anh không kìm được mà vươn tay ra ôm cô vào lòng.

“Lát nữa muốn đi đâu chơi?”

Anh cười hỏi.

Có Manh Manh xị mặt, chỉ nhìn anh mà không lên tiếng.

Lục Tư Thần chau mày: “Làm sao vậy?”

Có Manh Manh hừ giọng: “Sao nãy giờ anh im lặng vậy?”

“Hai người phụ nữ nói chuyện với nhau. Anh nói cái gì được?”

Lục Tư Thần đáp.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Em thấy Bella đó có vẻ muốn ở lại ăn cơm cùng chúng ta!”

“Vậy sao?” Lục Tư Thần nhướng mày.

Anh nói tiếp: “Nếu như em đã nhìn ra rồi thì tại sao anh không giữ cô ấy lại?”

“Tại sao em phải giữ cô ấy lại?” Có Manh Manh nghe xong liền phản bác lại: “Hôm nay là ngày hẹn hò của em với anh. Để cô ấy đi cùng sao được? Tình tay ba?”

“Manh Manh!”

Lục Tư Thần trầm giọng.

Cố Manh Manh cong môi nói: “Em đùa thôi…”

“Chuyện này không vui chút nào.”

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm.

Cố Manh Manh gục đầu xuống.

Lục Tư Thần nâng cằm lên, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Gần đây em có chuyện giấu anh!”

Anh nói chắc nịch.

Trong mắt Có Manh Manh hiện lên tia kinhh ngạc.

Lục Tư Thần nhìn thấy điều này, không khỏi cười lạnh: “Quả nhiên là vậy!”

Cố Manh Manh đột nhiên thoát khỏi sự không chế của anh ta, chạy vào phòng ngủ.

Lục Tư Thần ngồi im, nhìn bóng lưng đang chạy trốn của cô, điềm nhiên nói: “Nếu có chuyện gì thì nói với anh, đừng có giữ trong lòng một mình, Manh Manh?”

“Em không muốn nói…”

Cố Manh Manh đầu cũng không ngoảnh lại mà trả lời.

Nói xong, “sầm” một tiếng, cô đã đóng cửa phòng ngủ lại.

Lục Tư Thần đưa tay xoa ấn đường, trong lòng thầm thấy bất lực mà lắc đầu.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 291


Chương 291:

Đến chiều, hai người ra ngoài.

Milan là kinh đô thời trang, khắp nơi đều là những cảnh đẹp lộng lẫy và những con người thời thượng. Những tòa nhà đặc trưng của Châu Âu trên đường phố cùng với những cửa kính màu sặc sỡ khiến cả thành phố như mơ trong một vàng hào quang đầy màu sắc ảo ảnh.

Điểm tham quan đầu tiên là Nhà thờ Milan.

Khi Cố Manh Manh nhìn thấy ngôi thánh đường có cấu trúc tinh xảo giống như một tòa lâu đài này thì không khỏi thốt lên: “Trời ơi, đẹp quá!”

Lục Tư Thần nắm lấy tay cô, cười mà không nói lời nào.

Cố Manh Manh quay đầu lại nhìn anh, nói không ngớt: “Lục Tư Thần, anh không thầy đẹp sao?”

“Rất đẹp.”

Lục Tư Thần bình tĩnh đáp.

Cố Manh Manh chau mày, thấy rất kỳ lạ: “Sao phản ứng của anh lại nhạt như vậy?”

Lục Tư Thần bát lực, chỉ đành giải thích: “Lúc trước anh từng tới đây. Không thấy có chỗ nào đặc biệt.”

“Ò, thì ra anh từng tới đây rồi. Chả trách…”

Cố Manh Manh lẫm bẩm.

Lục Tư Thần không nói gì, anh ôm cô, thuận theo dòng khách du lịch mà đi vào trong.

Cố Manh Manh dựa vào lòng anh, nhỏ giọng hỏi: “Em nghe nói ngoài tượng của các vị thần khác nhau được thờ trong nhà thờ này thì còn là lăng mộ của nhiều nhân vật nổi tiếng. Có thật không?”

“Không rõ.”

Lục Tư Thần đáp.

Cố Manh Manh chau mày: “Không phải cái gì anh cũng biết sao?”

Lục Tư Thần dở khóc dở cười: “Anh rảnh đâu mà hiểu những thứ này làm gì?”

THÙ TP SE”

Cố Manh Manh phòng má.

Lục Tư Thần vỗ nhẹ cái đầu nhỏ của cô nói tiếp: “Nếu em thật sự muốn tìm hiểu về phương diện lịch sử, vậy anh sẽ nhờ thư ký tìm cho em những cuốn sách về phương diện này cho em. Em có thể từ từ đọc.”

“Xì, em không thèm…”

Cố Manh Manh hừ giọng.

Lục Tư Thần cười: “Biết thêm về lịch sử thì cũng tốt, sẽ giúp ích cho việc học hành của em.”

Cố Manh Manh im lặng.

Lúc này, họ đã bước vào nhà thờ, thứ đầu tiên đập vào mắt là một cửa số kính rực rỡ kiểu Gothic khổng lồ, thu hút ánh nhìn, khiến người ta kinh ngạc.

Phản ứng đầu tiên của Có Manh Manh là cầm điện thoại di động lên.

“Em muốn chụp một bức đăng lên trang cá nhân!”

Cô hứng chí nói.

Lục Tư Thần cưng chiều, cười nói: “Thích đăng lên mạng như vậy?”

“Em đây gọi là thích chia sẻ!”

Cố Manh Manh nghiêm chỉnh đáp.

Lục Tư Thần gật đầu: “Được, em là thích chia sẻ.”

291-1-co-hao-hao.jpg


Đến tối, khi mặt trời lặn, cả bầu trời được bao phủ bởi màu vàng cam rực rỡ.Trong một nhà hàng ngoài trời, Cố Manh Manh dưới ánh mắt của những khách du lịch, cô đã nhận được một món quà bắt ngờ.

Một bó hoa hồng đỏ!

Cô cười tít mắt, ánh mắt đầy xúc động.

“Thích không?”

Lục Tư Thần nhìn cô trìu mến.

Cố Manh Manh gật đầu, nói đầy phấn khích: “Lục Tư Thần, anh là người đầu tiên tặng hoa cho em. Thật sự bắt ngờ quá. Đây là lần đầu tiên em nhận được hoa. Đẹp quá đẹp quá. Em thật sự rất thích!”

Cô nói thích liên tục, đủ để thấy lúc này tâm trạng của cô tốt đến thế nào!

Lục Tư Thần cong môi, ánh mắt ôn nhu: “Em thích là được!”

“Đúng!”

Có Manh Manh gật đầu.

Cô hít một hơi thật sâu và nói: “Oa, mùi thơm quá, khi chúng ta về khách sạn, em muốn đặt nó trong phòng ngủ của chúng ta, được không?”

Lục Tư Thần ngồi vào chỗ, anh trả lời: “Em làm gì cũng được!”

DHÌỀH |.

Cố Manh Manh cười toe toét.

Đúng lúc này, phục vụ bước tới, lịch sự mà dùng tiếng Anh chào hỏi: “Chào buổi chiều, hai vị, tôi có thể bắt đầu gọi món được chưa?”

Vẻ mặt của Cố Manh Manh có chút mơ hồ, cho đến khi Lục Tư Thần dịch cho cô, cô mới đột ngột gật đầu và nói bằng tiếng Trung: “Được, được thôi, chúng ta bắt đầu gọi món đi!”

Lục Tư Thần quay đầu lại nói với người phục vụ.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 292


Chương 292:

Người phục vụ gật đầu, đặt hai thực đơn trước mặt hai người.

Cố Manh Manh cần thận đặt bó hoa hồng sang một bên, sau đó mới mở menu ra.

Tiếc là, thực đơn tất cả đều bằng tiếng Anh và tiếng Ý. Cố Manh Manh không hiểu gì cả.

Lúc này, Lục Tư Thần ở đối diện, đã bắt đầu gọi món, tiếng Anh lưu loát và tự nhiên, cử chỉ tao nhã và quý phái.

Cố Manh Manh nhìn đến thất thần, cho đến khi người đàn ông đưa tay ra lắc lắc trước mặt cô, ngữ khí bắt lực nói: “Bé con, em có thể tập trung hơn khi anh nói chuyện với em không?”

“Hả?”

Cố Manh Manh hoàn hồn lại, vẻ mặt mơ màng nghi hoặc.

Lục Tư Thần xoa ấn đường, nói: “Lúc nãy anh hỏi em muốn ăn gì em cũng không nói nên anh đã gọi thay em rồi.

Không để bụng chứ?”

“Không đâu…” Có Manh Manh lắc đầu trả lời: “Tại sao em phải để bụng chứ? Ừm, dù sao em cũng đọc không hiểu tiếng anh. Anh hỏi em cũng vô ích!”

Lục Tư Thần đáp: “Không phải vẫn còn anh sao?”

Cố Manh Manh hai tay ôm ngực, vô cùng sùng bái mà nhìn anh.

“Lục Tư Thần, anh lợi hại quát”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần dựa vào lưng ghế, cười như không cười nói: “Anh lợi hại thế nào?”

Cố Manh Manh không ngần ngại trả l lói ngoại ngữ tốt. Nếu em có trình độ như anh thì em sẽ không phải lo lắng về các kỳ thi tiếng Anh nữa. Đảm bảo kỳ thi nào cũng đạt điểm tuyệt đối. Ôi, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy đã rồi!”

Lục Tư Thần: “…”

Cố Manh Manh chớp mát: “Sao vậy?”

Khi Lục Tư Thần muốn nói điều gì đó thì điện thoại di động của Cố Manh Manh đột nhiên vang lên.

Có Manh Manh vội vàng cúi đầu lấy điện thoại trong túi ra, là một cuộc gọi lạ. Khi cô định bắm nút trả lời thì bên kia đã cúp máy.

“Hả?”

Có Manh Manh hơi ngắn ra.

Ở bên kia bàn, Lục Tư Thần uống một ngụm nước nói: “Sao không bắt máy?”

Có Manh Manh nhìn anh, nói: “Em còn chưa kịp nhắc máy thì bên kia đã cúp máy rồi. Uh, đó là số lạ. Em có cần gọi lại không?”

“Tuỳ em.”

Lục Tư Thần đáp.

Cố Manh Manh suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu dứt khoát: “Quên đi, gọi đường dài quốc tế rất đắt. Nếu lừa đảo thì sao?”

Lục Tư Thần cười cười: “Em sợ gặp phải lừa đảo?”

“Ai không sợ chứ?”

Có Manh Manh cong môi.

Cuối cùng, cô tiếp tục: “Nhưng nói thật, em chưa bao giờ.

gặp phải lừa đảo. Em đã từng nhận được một số tin nhắn trúng thưởng gì đó. Nói chung là bảo em đã trúng số độc đắc, sau đó yêu cầu em liên hệ với ai đó để nhận thưởng.

Nhưng em chưa từng bị lừa lần nào cả.”

“Chà, tính cảnh giác rất tốt!”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh tö ra rất tự đắc: “Đương nhiên rồi. Anh tưởng em là kẻ ngốc à? Làm gì có cái bánh nào tự nhiên trên trời rơi xuống chứ?”

Lục Tư Thần nói: “Em có thể biết được đạo lý này là rất tốt.”

Cố Manh Manh chống cằm, nhìn anh với đôi mắt sáng ngời.

“Lục Tư Thần…”

Cô nói.

Lục Tư Thần gật đầu: “Hả?”

Cố Manh Manh tiếp tục: “Anh đã từng bị lừa lần nào chưa?”

Lục Tư Thần không có trả lời hỏi: “Em nghĩ sao?”

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Ừm, kiểu người thông minh như anh, không ai có thể lừa được?

Ừm, cho dù là muốn gạt người thì cũng là anh gạt người khác…”

Lục Tư Thần cười khổ: “Mặt anh nhìn giống lừa đảo à?”

“Không giống…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần cong môi: “Ngoan…”

Kết quả, cô nhóc nào đó vì quá tự đắc mà nhất thời nói lỡ’ lời: “Nhưng mà, Mẫn Mẫn nói anh là gian thương chính hiệu!”

Lục Tư Thần nheo mát: “Cô ấy nói như vậy?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 293


Chương 293:

Cố Manh Manh vội vàng che miệng, vẻ mặt rầu rĩ.

“Manh Manh!”

Lục Tư Thần bình tĩnh nói.

Cố Manh Manh dừng lại, tiếp tục: “Không, không, anh nghe nhằm rồi, em không nói gì cả!”

Lục Tư Thần hừ giọng: “Cô ấy còn nói gì với em?”

“Hết rồi…

Cố Manh Manh lắc đầu cảnh giác.

Lục Tư Thần cười như không cười: “Sau này bớt qua lại với cô ấy đi. Cô gái đó từ nhỏ đã bị điên rồi. Đừng để cô ấy dạy hư.”

“Em thấy Mẫn Mẫn khá tốt mà…” Cố Manh Manh nghe vậy thì phản bác nói: “Suy nghĩ của cô ấy rất kỳ lạ cổ quái, có rất nhiều điều mà thậm chí cả em cũng không thể nghĩ ra.

Uh, mặc dù đôi khi cô ấy hơi điên rồ, nhưng em vẫn thích chơi với cô ấy. Cô ấy có thể dạy em rất nhiều điều.”

“Oh?”

Lục Tư Thần nhướng mày.

Anh ôn tồn hỏi: “Cô ấy dạy em những gì?”

“Rất nhiều, chẳng hạn…”

Ngay khi nói đến đây, Cố Manh Manh chọt nhận ra, nhìn người đàn ông với ánh mắt ngạc nhiên: “A, anh dụ em…”

Lúc này, người phục vụ đi đến và hỏi có thể bắt đầu phục vụ bữa ăn hay chưa Lục Tư Thần gật đầu.

Sau đó, những món ăn Ý tinh tế bắt đầu được dọn lên bàn theo thứ tự.

Cố Manh Manh là một người ham ăn, khi nhìn thấy món gì ngon, cô sẽ lập tức quên ngay những chuyện trước đó.

Cô hào hứng nói: “Mình bắt đầu ăn được chưa?”

Lục Tư Thần gật đầu, dùng ánh mắt trìu mến nhìn cô: “Ăn đi.”

“Oh yeahl”

Cố Manh Manh nghe xong lập tức cầm dao nĩa lên, bắt đầu ăn.

Cô vừa nhét đồ ăn vào miệng, vừa ậm ừ nói: “m, ngon quá, ngon quá!”

Lục Tư Thần từ lâu đã quen với cách ăn uống không thục nữ này của cô.

Anh thở dài: “Ăn từ từ thôi, bé con, không ai giành với em đâu.”

“Ừm, ừm…”

Cố Manh Manh gật đầu.

Nhưng thực tế là cô ấy vẫn ăn bất chấp hình tượng.

Sau bữa tối, cả hai đi dạo trên phố cho đến khi Cố Manh Manh kêu mệt, sau đó họ mới lái xe về khách sạn.

Trong khi đó, cô nhóc này luôn ôm lấy bó hoa hồng trong lòng như bảo bối. Cô không để Lục Tư Thần giúp, cứ phải tự mình cầm lấy.

Sau khi về khách sạn, Lục Tư Thần nhờ người tìm một chiếc bình để cô cắm hoa vào.

Cố Manh Manh rất vui vì điều này, nói: “Lục Tư Thần, sau khi chúng ta trở về Trung Quốc, anh phải thường xuyên tặng hoa cho em đấy!”

“Được!”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh kiểng chân hôn anh, rồi cầm hoa bước vào phòng ngủ.

Lục Tư Thần hỏi: “Có cần anh giúp không?”

“Không cần!”

Có Manh Manh nói mà không nhìn lại.

Trong khi nói chuyện, cô đã cắm hoa hồng vào bình, chỉnh sửa lại một chút, sau đó dùng điện thoại di động lấy ra chụp máy bức ảnh và gửi cho Tô Mẫn Mẫn.

Chưa đây hai phút sau, Tô Mẫn Mẫn đã gọi video đến.

Cố Manh Manh nhắn nút trả lời, cười nói với Tô Mẫn Mẫn trên màn hình: “Thế nào, có phải rất đẹp không?”

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng: “Vô dụng. Không phải chỉ là máy bông hoa hồng thôi sao, có gì mà đắc ý chứ?”

Cố Manh Manh “xì” và nói: “Đây là hoa hồng mà Lục Tư Thần tặng tớ. Nó tất nhiên khác với những người khác.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 294


Chương 294:

Trong lòng tớ, nó là đẹp nhát, đẹp nhất!”

Tô Mẫn Mẫn ngáp máy cái.

Cô ấy thờ ơ nói: “Cái này thì có gì chứ? Khi Lục Tiểu Tứ mới bắt đầu với tớ, ngày nào anh ấy cũng tặng tớ những bông hoa hồng đủ màu sắc! Hừm, tớ cá là anh hai nhất định không lãng mạn như vậy!”

Có Manh Manh vô cùng tức giận.

“Cái này sao mà so sánh được?”, Cô hét lên: “Cậu quen Tiểu Tứ bao lâu, tớ và Lục Tư Thần quen nhau bao lâu?

Hơn nữa, Lục Tiểu Tứ và Lục Tư Thần không phải là cùng một kiểu người!”, Có Manh Manh lại nhớ ra, vội vàng nói: “Đúng rồi, Mẫn Mẫn, bây giờ cậu còn ở bệnh viện không?

Ói, trong bệnh viện cũng có wifi à? “

Tô Mẫn Mẫn rất không có hình tượng mà lườm cô.

“Tự mình xem đi!”

Cô ấy xoay điện thoại để Cố Manh Manh có thể nhìn rõ xung quanh.

294-1-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn thở dài: “Đáng tiếc tớ là hoa đã có chủ. Nếu đang độc thân thì…”

“Ây ấy!”

Cố Manh Manh nghe vậy thì lập tức ngắt lời cô ấy và nói: “Cậu và Tiểu Tứ gần đây thế nào?”

Tô Mẫn Mẫn nhún vai: “Vẫn vậy thôi. Anh ấy gần đây gác lại rất nhiều việc, cơ bản đều là làm ở nhà. Uh, nói trắng ra, anh ấy chính là muốn ở nhà với tớ nhiều hơn!”

Cố Manh Manh thở dài.

“Mẫn Mẫn, cậu xem Tiểu Tứ đối tốt như vậy, tại sao còn muôn rời đi?”

Tô Mẫn Mẫn không nói.

Cố Manh Manh nghi ngờ: “Mẫn Mẫn?”

Một lúc sau, giọng nói của Tô Mẫn Mẫn vang lên: “Manh Manh, cậu không hiểu. Lúc đầu tớ và Tiểu Tứ ở bên nhau là do áp lực từ hai bên gia đình. Tớ không biết Tiểu Tứ nghĩ gì. Nhưng lúc đó tớ rất không tình nguyện. Từ nhỏ tớ đã thích chống đối. Bố mẹ bảo tớ đi về hường đông thì tớ cứ đi về hướng Tây. Mà lần đó tớ cũng đã phản kháng lại.

Nhưng không ngờ rằng bố mẹ tớ lại khiến tớ thoả hiệp. Họ đã cắt đứt mọi nguồn thu nhập của tớ. Tớ đã thực sự là hết đường đi nên mới đành đồng ý thử qua lại với Tiểu Tứ.

Kết quả là không ngờ rằng lần thử này lại kéo dài nhiều năm như vậy! Đúng, tớ thừa nhận, Lục Tiểu Tứ rất tốt với tớ, nhưng điều này không liên quan gì đến tình yêu. Cảm giác của tớ dành cho Lục Tiểu Tứ, uh, nói thế nào nhỉ?

Tình thân lớn hơn tình yêu. Dù gì thì bọn tớ cũng đã bên nhau nhiều năm rồi. Tớ đối với anh ấy là một kiểu thói quen. Nhưng nếu có cơ hội, tờ vẫn muốn ra ngoài và nhìn ngắm thế giới nhiều hơn. Tớ không muốn cứ như vậy mà gả cho anh ấy, cậu có hiểu không?”

Cố Manh Manh cảm tháy tiếc nuối.

Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cái đó, cậu có nói cho Tiểu Tứ biết chưa?”

“Trước mắt còn chưa có ý định đó.”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu nói: “Đợi qua thời gian này rồi nói tiếp vậy.”

“Oh…”

Cố Manh Manh bĩu môi.

Tô Mẫn Mẫn thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Máy lời này tớ đã giữ trong lòng rất lâu rồi. Bây giờ nói được với cậu, tớ đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm quá. Thật đấy, vô cùng đất”

Cố Manh Manh cười khẽ: “Ừm, cậu thấy thoải mái là được.”

Tô Mẫn Mẫn đột nhiên nói: “Này, lần này đi Milan nhớ mang quà về cho tớ! Hơn nữa nhất định phải là quà đắt tiền. Dù sao anh hai cũng giàu như vậy, không được thiếu quà của tớ!”

Cố Manh Manh dở khóc dở cười: “Cậu đổi đề tài cũng nhanh quá rồi nhỉ?”

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng: “Dù sao tớ mặc kệ. Tớ là bệnh nhân, tớ lớn nhất!”

“Đúng, đúng, cậu lớn nhất…”

Có Manh Manh bắt lực gật đầu.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 295


Chương 295:

Đúng lúc đó, giọng nói của Lục Tư Thần từ bên ngoài truyền đến: “Manh Manh?”

Cố Manh Manh nghe thấy tiếng động, vội vàng xách dép đi ra ngoài, đứng ở cửa nhìn người đàn ông: “Làm sao vậy?”

Lục Tư Thần nhìn máy tính nói: “Em đang gọi điện với ai?”

Cố Manh Manh trả lời: “Là Mẫn Mẫn!”

Lục Tư Thần “ừm” một tiếng rồi nói: “Đưa sạc điện thoại của anh qua đây cho anh. Nó ở trên bàn đầu giường.”

“Ừm!”

Cố Manh Manh trở lại phòng ngủ, lấy sạc cho Lục Tư Thần.

Trong lúc đó, Tô Mẫn Mẫn nói: “Được rồi, cũng không còn sớm, tớ có chút buồn ngủ, cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

“Ừm!”

Có Manh Manh gật đầu và nói: “Chúc ngủ ngon!”

“Ngủ ngon!”

Tô Mẫn Mẫn nói xong cúp máy.

Cố Manh Manh cắt điện thoại, vẻ mặt âu sầu.

Lục Tư Thần liếc cô một cái, nói: “Mẫn Mẫn nói gì với em thế?”

“Không…”

Có Manh Manh lắc đầu, không muốn nói với Lục Tư Thần về chuyện Tô Mẫn Mẫn nói với cô.

Dù sao thì chuyện này có liên quan đến Lục Tiểu Tứ. Lục Tư Thần là anh trai của Lục Tiểu Tứ!

Đến tối, trước khi đi ngủ.

Cố Manh Manh nghịch điện thoại một lúc. Lúc cô định đặt nó lại trên bàn cạnh giường, điện thoại đột nhiên rung lên.

Cô mở nó ra, thấy WeChat có một yêu cầu kết bạn.

Theo thói quen thông thường, Có Manh Manh sẽ từ chối.

Nhưng lần này thì khác, có ba chữ được viết trên lời mời kết bạn.

Có Vũ Đồng!

Đó là tên của chị gái cô!

Có Manh Manh ngần ra.

Sau khi kinh ngạc, cô đã chọn chấp nhận lời kết bạn.

Ngay sau đó, bên kia gửi tin nhắn tới: “Có phải là Có Manh Manh không?”

Cố Manh Manh trả lời: “Đúng, là tôi! Xin hỏi là ai vậy?”

Bên kia trả lời: “Tôi là bạn trai của Có Vũ Đồng, tên tôi là A Kiệt!”

Có Manh Manh ngạc nhiên: “A Kiệt?”

A Kiệt: “Đúng vậy.”

295-1-co-hao-hao.jpg


Có Manh Manh rất ngạc nhiên.

Cô trả lời: “Hai người gặp phải cướp? Báo cảnh sát chưa?”

A Kiệt: “Chúng tôi đã gọi cảnh sát, nhưng cần thời gian để cảnh sát bắt người. Trong thời gian này, chúng tôi vẫn cần phải sống. Cố Manh Manh, cô là em gái ruột của Cố Vũ Đồng đúng không? Lúc trước tôi có nghe cô ấy nhắc đến cô. Là anh rẻ của cô, tôi vốn không nên ngửa tay xin tiền cô. Nhưng bây giờ chúng tôi thật sự không còn đường nào.

để đi nữa.”

Có Manh Manh đề phòng.

Cô hỏi: “Sao anh không gọi điện về nhà?”

A Kiệt: “Tôi và Cố Vũ Đồng là bỏ trốn, làm sao có thể bảo.

cô ấy gọi về nhà được? Như vậy không phải sẽ làm lộ hành tung sao?”

Cố Manh Manh siết chặt điện thoại.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 296


Chương 296:

Cô đột nhiên nhớ tớ, lúc đó nếu không phải Cố Vũ Đồng bỏ trốn đào hôn thì hôm nay cô làm sao có cơ hội ở bên cạnh Lục Tư Thần?

ILìngQ Điện thoại lại rung lên.

Cố Manh Manh hoàn hồn lại, vội cúi đầu nhìn xuống.

A Kiệt: “Tôi không phải là lừa đảo. Tôi hy vọng cô có thể tin tôi! Như vậy đi, nếu cô không tin tôi, giờ tôi có thể gửi cho cô ảnh của tôi và Cố Vũ Đồng. Cô ấy đang ngủ, tôi cũng có thể chụp đang ngủ của cô ấy. Nếu cô nghỉ ngờ rằng tôi đánh cắp ảnh thì tôi có thể chụp ảnh cô ấy theo.

yêu cầu của cô. Đương nhiên rồi, tôi không thể gọi cô ấy dậy, vì cô ấy không hy vọng tôi liên lạc với các cô.”

Có Manh Manh cắn răng.

Cô trả lời: “Được anh gửi ảnh tôi xem thử.”

Ngay sau đó, A Kiệt đã gửi các bức ảnh qua.

Trong ảnh, Cố Vũ Đồng đang nhắm mắt trên giường. Cô ấy đang ngủ rất sâu, nhưng không biết tại sao, cô ấy dường như đã trở nên phờ phạc hơn rất nhiều. Cô ấy không còn phong thái bức người của Cố đại tiểu thư lúc trước. Hoàn toàn đã sa sút đến mức giống như là một cô gái rất bình thường.

Họ có lẽ đã trải qua một thời gian khó khăn!

Cố Manh Manh cảm tháy rất buồn.

Dù thế nào đi chăng nữa thì Cố Vũ Đồng cũng là chị gái của cô. Dù Khương Thục Nhã không tốt với cô nhưng không thể phủ nhận rằng tất cả những điều cô có được bây giờ đều liên quan đến Cố Vũ Đồng.

Vì vậy, đối với Cố Vũ Đồng, Cố Manh Manh cảm thấy có lỗi.

Đúng lúc này, A Kiệt gửi tin nhắn: “Cô đã xem ảnh chưa?”

Cố Manh Manh trả lời: “Tôi phải giúp hai người như thế nào?”

A Kiệt gửi một tài khoản ngân hàng qua, nói: “Đây là tài khoản ngân hàng của tôi.”

Cố Manh Manh: “Được, anh cần bao nhiêu?”

A Kiệt: “Hai vạn?”

Cố Manh Manh: “Được rồi, ngày mai tôi sẽ chuyển tiền cho anh.”

A Kiệt: “Cảm ơn cô!”

Vừa nói đến đây, cửa phòng ngủ đã bị đẩy ra, Lục Tư Thần đi vào.

Cố Manh Manh thấy vậy thì vội tắt điện thoại di động của mình.

Đột nhiên, giọng nói không vui của người đàn ông truyền đến: “Muộn như vậy vẫn chơi điện thoại?”

Cố Manh Manh thu mình vào chăn, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt đen láy.

Lục Tư Thần hừ giọng: “Đi ngủ ngay!”

Vừa nói xong, điện thoại của Cố Manh Manh lại rung lên một cái.

Bởi vì trong phòng rất yên tĩnh nên âm thanh này rất rõ ràng.

Lục Tư Thần híp mắt: “Đưa điện thoại đây!”

Cố Manh Manh làm nũng: “Em không chơi nữa được không? Em, em đi ngủ ngay!”

Nói xong lập tức nhắm mắt lại.

Nhưng đáng chết là điện thoại của cô lại rung lên.

Lục Tư Thần đứng ở cuối giường, hai tay khoanh trước ngực, nghiêm nghị nhìn cô.

Có Manh Manh chỉ đành phải lấy điện thoại dưới gối ra, tắt máy trước sự chứng kiến của Lục Tư Thần.

“Anh xeml”

Cô cầm chiếc điện thoại màn hình đen kịt nói: “Em tắt máy rồi, giờ anh yên tâm rồi chứ?”

Lục Tư Thần chỉ cười: “Chỉ cần đừng để anh phát hiện ra em lại lén lút nghịch điện thoại. Cố Manh Manh, hậu quả của việc khiến anh tức giận rất nghiêm trọng!”

“Biết rồi…”

Cố Manh Manh rụt cổ lại.

Cô đặt điện thoại trên bàn cạnh giường, rồi lại chui vào chăn.

Lục Tư Thần đi đến bên giường ngồi xuống, dưới ánh mắt nơm nóp lo sợ của cô, anh cúi người hôn lên trán cô một cái.

“Ngủ đi.”

Anh nhẹ nhàng nói.

Có Manh Manh nhắm mắt lại, dưới ánh đèn phòng ngủ ám áp, khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay của cô thật xinh đẹp.

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm một hồi, sau đó tắt đèn, đứng dậy đi ra ngoài.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 297


Chương 297:

Ngày hôm sau.

Cố Manh Manh lái xe đến studio của Bella một mình.

Trên đường, cô hỏi An Luân ngồi ở ghế trước: “Thư ký An, tôi có một chuyện muốn hỏi!”

Nghe vậy, An Luân vội vàng nói: “Thiếu phu nhân, đừng khách sáo với tôi, nếu có thắc mắc nào thì cứ hỏi.”

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ừm, tôi có một người bạn ở trong nước. Nhà anh ấy có chuyện. Hiện anh ấy đang cần tiền gấp, nhưng tôi đang ở nước ngoài, lại tôi không biết làm cách nào để đưa tiền cho anh ấy. Anh có cách nào không?”

An Luân trả lời: “Tôi có thể làm giúp cô.”

Cố Manh Manh lắc đầu: “Không, không, không, tôi muốn tự mình làm!”

Dù nghi hoặc, nhưng An Luân vẫn đáp: “Cô có thể đến ngân hàng làm thủ tục.”

“Tiếng Anh của tôi không tót…”

Cố Manh Manh nhướng mày.

An Luân rất bất lực: “Thiếu phu nhân, cô thực ra không cần phiền phức như vậy. Nếu thật sự không được, cô cũng có thể chọn chuyển tiền online, cái này cũng rất tiện.”

Cố Manh Manh chợt hiểu ra: “Đúng vậy, tại sao tôi không nghĩ ra điều này…”

An Luân chỉ cười.

Anh ngập ngừng hỏi: “Thiếu phu nhân, cô có quan hệ thế nào với người bạn đó? Cô ấy muốn mượn của cô bao nhiêu?”

Cố Manh Manh trả lời mà không cần suy nghĩ: “À, anh ấy muốn hai vạn.”

An Luân gật đầu: “Hai vạn thì mượn được. Nhưng nếu là TRE UP vĩ 17 yy bì u2 9g xe RREo : ý số tiên lớn, tôi đê nghị cô vẫn không nên cho vay. Dù sao người tuổi tác bằng cô hiện tại không có khả năng trả nợ.”

Anh ấy là phân tích theo lý trí.

Cố Manh Manh chỉ đáp: “Tôi biết, Thư ký An, cảm ơn.”

Nói xong, cô mở điện thoại di động lên mạng, bắt đầu tìm kiếm cách chuyển tiền online của ngân hàng.

Khi đến nơi, Bella đã chờ đợi từ lâu.

Sau khi hai người gặp nhau, Bella đầu tiên là đưa cô đến địa điểm tổ chức cuộc thi. Sau khi giới thiệu ngắn gọn, cô ấy gợi ý: “Cô có muốn lên đó đi thử một lần không?”

“Cái gì?”

Cố Manh Manh hơi ngạc nhiên.

Bella giải thích: “Giả vờ tôi là giám khảo, cô lên đó đi một lần. Tìm cảm giác trước đãi”

“Cái này…”

Có Manh Manh hơi ngại.

Dù sao, bây giờ cũng có những nhân viên khác ngoài Bella.

Bella khuyến khích: “Đừng sợ, Manh Manh, cô nghĩ xem, đến ngày diễn ra cuộc thi thì sẽ có nhiều người ở đây hơn hôm nay. Chẳng lẽ đến lúc đó, cô còn sợ đám đông?”

Giống như máy chữ “sợ đám đông” đã k*ch th*ch cô.

Cố Manh Manh ưỡn thẳng ngực, nói rõ ràng: “Đi thì đi. Tôi mới không sợ!”

Bella gật đầu: “Lên đó đi thử đi!”

Cố Manh Manh ngay lập tức đi theo các nhân viên vào hậu trường. Sau đó tiếng nhạc vang lên, cô bước lên sân khâu một cách rụt rè.

Dù gì cô cũng là người mới, Cố Manh Manh tuy đã học lớp người mẫu cấp tốc, nhưng dù sao cô cũng chưa có kinh nghiệm. Đây là lần đầu tiên cô phải đi catwalk trước mặt nhiều người như vậy. Chân tay cô hơi cứng nhắc, vẫn không buông lỏng được.

Cô trợ lý nói nhỏ vào tai Bella: “Chị Bella, Cố Manh Manh này hình như không được rồi. Chị xem cái dáng đi đó của cô ta còn không bằng người mẫu bình thường của chúng ta!”

Bella nghe vậy thì cười nói: “Cô thì biết gì. Ban giám khảo đã quen nhìn người mẫu chuyên nghiệp rồi. Nếu đột nhiên chuyển sang làm người mẫu không chuyên thì họ sẽ nghĩ gì? Hơn nữa, chủ đề lần này của tôi gần với tự nhiên. Cô không thấy rằng những biểu cảm và chuyển động cơ thể mà cô ấy thể hiện trong khi catwalk giống như một chú nai con ngơ ngác trong rừng sao?”

“Cái này…”

Người trợ lý ngập ngừng, không biết trả lời như thế nào.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 298


Chương 298:

Lúc này, Cố Manh Manh đã đi tới rìa sân khấu, dưới ánh đèn rực rỡ, với một khuôn mặt mộc xinh đẹp, đôi mắt đen láy và trong sáng, cô giống như bầu trời đêm đầy ngàn vì Sao.

“Tôi đi thế nào?”

Cô hỏi đột ngột.

Ở đây không ai dám lên tiếng, chỉ có Bella vỗ tay cười nói: “Không tệ, không tệ, tốt hơn tôi tưởng rất nhiều!”

“Có thật không?”

Cố Manh Manh rất vui.

Bella hỏi: “Tôi nghe nói thời gian trước cô vẫn luôn học catwalk với giáo viên?”

“Ừm, đúng thế!”

Có Manh Manh gật đầu.

Bella cười nói: “Rất có hiệu quả! Nào, xuống đây, chúng ta vào hậu trường.”

“Oh…

Có Manh Manh gật đầu.

Cô cũng lớn mật, không chọn đi cầu thang mà trực tiếp nhảy xuống khỏi sân khấu.

Bella thấy vậy thì hết hồn, vội nói: “Cô cẩn thận chút!”

“Tôi không sao đâu!”

Cố Manh Manh lắc đầu, cười tươi.

Bella nhìn cô một cái, sau khi xác định không có chuyện gì thì mới dẫn mọi người vào phòng nghỉ sau hậu trường.

Lúc này các người mẫu còn chưa tới, nghe nói trên đường bị kẹt xe.

Vì vậy, mọi người chỉ có thể chờ đợi.

Giữa chừng, Cố Manh Manh đi vệ sinh nhưng bất ngờ đụng phải ai đó.

Nói ra cũng trùng hợp. Lúc đó cô vốn đang nhìn xuống điện thoại, không ngờ người kia cũng đang nhìn xuống điện thoại, vì vậy hai người họ mới va vào nhau.

“Áp Cố Manh Manh hét lên một tiếng, điện thoại trực tiếp rơi xuống đắt, phát ra tiếng “bụp”.

“Xin lỗi.”

Một giọng nam trong trẻo êm tai vang lên.

Ngay sau đó, thiếu niên đội mũ lưỡi trai cúi xuống nhặt điện thoại lên.

Cố Manh Manh nhìn chằm chằm, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

“Không cần điện thoại nữa?”

Người thiếu niên cười nói.

Có Manh Manh hoàn hồn, nhanh chóng vươn tay nhận lấy điện thoại, lắp bắp: “Anh, anh là Kiều Tử…”

“Thế này mà vẫn bị cô nhận ra à?”

Kiều Tử khẽ cười.

Có Manh Manh đỏ mặt ngay lập tức!

Trời ơi, thần tượng của cô đấy! Thần tượng đáy!

Đứng ngay trước mặt cô bây giờ, quả thực như là mơ vậy!

“Này?”

Kiều Tử thấy cô ngắn nga thì không khỏi vươn tay ra khua khua trước mặt cô, nói: “Cô không sao chứ?”

Cố Manh Manh hoàn hồn lại.

Cô lùi lại một bước, lắc đầu liên tục: “Không, tôi không sao…”

Kiều Tử cong môi: “Cô là người mẫu?”

“Hả?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 299


Chương 299:

Cố Manh Manh hơi ngắn ra.

Cô tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sao anh lại nói như vậy?”

Kiều Tử nói: “Vừa rồi tôi đã nhìn thấy cô đi catwalk.”

Cố Manh Manh ôm mặt: “Anh, anh nhìn thấy rồi?”

“Sao vậy?”

Kiều Tử cười khẽ: “Không phải là nhân viên thì không cho tôi xem sao?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Kiều Tử nói: “Cô đi khá tốt, hừm, nhưng chỉ là hơi căng thẳng. Đây không phải là lần đầu tiên của cô đấy chứ?”

Có Manh Manh cúi đầu khẽ đáp một tiếng.

Kiều Tử chọt hiểu ra.

“Thì ra là vậy…” Hắn cười nói: “Nếu là lần đầu tiên thì biểu hiện của cô đã rất tốt rồi!”

“Cảm ơn anh…”

Cố Manh Manh lại đỏ mặt nói.

Kiều Tử nhìn cô chằm chằm một hồi, sau đó nói: “Điện thoại của cô có sao không?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Kiều Tử gật đầu: “Ừm, vậy được, nếu như đã không sao thì tôi đi trước?”

SÁY Cố Manh Manh nói.

“Hả?”

Kiều Tử nhìn cô.

Có Manh Manh nuốt nước bọt, nhìn anh có chút mong đợi và thấp thỏm, nói: “Cái đó, tôi, tôi là fan của anh, tôi rất thích bài hát của anh. Nếu, nếu tiện, anh có thể ký tên cho.

tôi được không?”

Kiều Tử gật đầu: “Đương nhiên rồi. Vô cùng vinh hạnh!”

“Ừm ừm!”

Cố Manh Manh gật đầu liên tục.

Kiều Tử chớp mắt.

Có Manh Manh khó hiểu: “Sao, có chuyện gì vậy?”

Kiều Tử không khỏi cười nói: “Trên người tôi cũng không có giấy bút, cô có không?”

Cố Manh Manh chợt nhận ra.

Cô trở nên sốt sắng: “Tôi cũng không có…” dừng lại, rồi nói: “Cái đó, anh đợi tôi một lát được không? Tôi, tôi sẽ quay lại lấy giấy và bút. Anh yên tâm, tôi sẽ quay lại rất nhanh thôi. Đảm bảo sẽ không làm mắt quá nhiều thời gian của anh, được không?”

Cô đan hai tay vào nhau, vẻ mặt đáng thương mà cầu xin.

Kiều Tử cười: “Ừ.”

“Cảm ơn!”

Cố Manh Manh đáp, chưa kịp nói xong đã quay người | chạy đi.

Kiều Tử ngạc nhiên.

Lúc này, bóng dáng cô đã khuất sau góc rỡ.

Bên kia, Bella đang nghe điện thoại. Cô chợt thấy Cố Manh Manh từ ngoài xông vào, chưa kịp nói thì đã nghe cô hỏi: “Có giấy bút không? Ở đâu có giấy bút?”

Bella khẽ giật mình: “Có chuyện gì vậy?”

Cố Manh Manh lo lắng nói: “Tôi đã nhìn thấy thần tượng.

Tôi muốn xin chữ ký của anh ấy!”

“Thần tượng?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 300


Chương 300:

Bella nhướng mày.

Cô ấy hỏi: “Thần tượng nào?”

Có Manh Manh vô cùng sốt sắng: “Lát nữa tôi sẽ giải thích cho cô. Rốt cuộc có giấy bút ở đây không?”

Bella vừa an ủi cô vừa yêu cầu trợ lý mang giấy bút đến.

Cố Manh Manh thực sự quá gấp gáp. Chủ yếu là cô sợ rằng Kiều Tử đợi quá lâu thì sẽ rời đi.

Vậy nên, ngay khi lấy được giấy bút, cô lập tức xoay người chạy ra ngoài.

Bella gọi mấy tiếng cũng không gọi cô lại được.

Cả một quãng đường, Cố Manh Manh chạy rất nhanh, giống như một cơn gió. Khi cô lại lần nữa đứng trước mặt Kiều Tử, vẻ mặt của người thiếu niên rất ngạc nhiên.

“Cô nhanh thật!”

Anh ấy nhận xét như vậy.

Cố Manh Manh thở hồn hển và đưa giấy bút cho anh.

Kiều Tử Cầm nhận lấy, ký tên lên, rồi lại hỏi: “Cô tên gì?”

Mặc dù Cố Manh Manh rất khó hiểu nhưng cô vẫn thành thật trả lời: “Có Manh Manh! Tên tôi là Cố Manh Manh!”

“Chữ Manh có bộ thảo ở bên trên?”

“Đúng!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Kiều Tử tiếp tục viết thêm vài chữ trên giấy, cuối cùng trả lại cho Cô Manh Manh, cười nói: “Cô là một cô gái đặc biệt.”

“Hả?”

Cố Manh Manh mở to mắt.

Kiều Tử cong môi: “Chúng ta sẽ còn có cơ hội gặp lại.”

“Có thật không?”

Có Manh Manh ngạc nhiên hỏi.

Kiều Tử gật đầu, cuối cùng nói: “Rất vui được gặp cô hôm nay, Cố Manh Manh!”

Cố Manh Manh cười toe toét, nói đầy phấn khích: “Tôi cũng rất vui khi được gặp anh, Kiều Tử. Tôi thực sự rất thích anh. Tôi đã đến xem concert lần trước của anh. Nó thực sự rất tuyệt!”

“Cảm ơn.”

Kiều Tử đáp.

Cố Manh Manh cứ cười ngây ngô mãi.

Đúng lúc này, cách đó không xa có một giọng nói truyền đến: “Kiều Tử?”

Kiều Tử nhìn một cái rồi tiếp tục nói: “Người quản lý đang gọi tôi.” Ngừng một chút, anh lại nói: “Bây giờ cũng không còn sớm nữa. b*** chiều tôi còn có hoạt động. Tạm biệt!”

“Tạm biệt!”

Cố Manh Manh gật đầu, không nỡ mà nhìn Kiều Tử rời đi.

Sau khi anh đi, cô nhìn xuống tờ giấy trên tay.

Hóa ra là Kiều Tử không chỉ ký tên mà còn viết thêm một đoạn.

Woal Thực sự lời rồi!

Cố Manh Manh hạnh phúc đến mức không thể đứng yên mà cứ quay vòng vòng tại chỗ.

Đến chiều, An Luân đến đón người.

Cố Manh Manh đang ngồi ăn kem trên ghế. Cô đột nhiên nhìn thấy An Luân xuất hiện thì gần như là ném cây kem đi ngay lập tức.

Đương nhiên rồi, ngay cả như vậy thì vẫn không thoát khỏi ánh mắt của An Luân.

“Thiếu phu nhân!”

Anh cười tươi mà gọi.
 
Back
Top Bottom