Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 321


Chương 321:

“Cũng tạm!”

Có Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô lại chau mày nói tiếp: “Chỉ là có quá nhiều khách du lịch. Tớ muốn chụp mấy tắm đẹp chút mà cũng không được.”

Tô Mẫn Mẫn không ngạc nhiên.

Cô ấy cười nói: “Du lịch mà, đi ngắm là ngắm đầu người.

Cậu thế này còn đỡ đấy. Nếu đi vào mùa du lịch thì mới gọi là ê ẩm kìa. Cậu có thể tưởng tượng cảm giác ngón chân chạm ngón chân, vai chạm vai không? Còn có cái kiểu mà đi toilet cũng phải xếp hàng hai tiếng ấy?”

Cố Manh Manh lắc đầu: “Tớ chưa gặp phải tình huống này, uh, cậu đã gặp phải chưa?”

Tô Mẫn Mẫn trả lời: “À, tớ đọc trên báo.”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn liếc cô một cái, sau đó lại lại nìn màn hình TV phía trước, nói tiếp: “Tiểu Tứ ngày thường không thích đi du lịch lắm, cho nên tớ rất ít khi ra ngoài.”

“Vậy à…”

Cố Manh Manh gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn kỳ quái nhìn cô: “Cậu sao vậy? Tớ sao lại thấy cậu kỳ kỳ?”

“Đâu có!”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Tô Mẫn Mẫn bĩu môi: “Có lẽ là tớ nghĩ nhiều.”

Nói xong, cô ấy tiếp tục gặm chiếc bánh donut trên tay.

Cố Manh Manh từ trên ghế sô pha đứng lên, nói: “Cậu ăn bánh trước đi, tớ thay quần áo.”

“Oh!”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu.

Có Manh Manh quay trở lại phòng ngủ.

Nào ngờ, trong phòng ngủ không thầy Lục Tư Thần, mà có tiếng nước chảy ra từ phòng tắm.

Lục Tư Thần bị bệnh ưa sạch sẽ nhẹ. Điều đầu tiên anh làm sau khi từ bên ngoài trở về là đi tắm, nên Cố Manh Manh không hề ngạc nhiên.

Chỉ là…

Cô thấy cửa phòng tắm dường như không đóng?

Vẫn còn một khẽ hở!

Thế là cô nhóc nào đó nỗi lên ý định xấu, lén nhón chân đi qua.

Cô bò lên trên cửa, nheo mắt, nín thở nhìn vào phòng tắm.

Màn sương mờ ảo của phòng tắm…

Áy?

Lục Tư Thần đâu?

Cố Manh Manh còn chưa hiểu gì, đột nhiên có một bàn tay.

to vươn ra từ cửa phòng tắm, nắm thẳng cổ áo cô rồi kéo vào.

“Áp”

Cố Manh Manh hét lên, cả người rơi vào một lồng ngực nóng ẩm.

Cô ngẳng đầu, run rẫy nhìn người đàn ông trước mặt.

Lục Tư Thằnnh nheo mắt cười xấu xa: “Xem anh đã bắt được gì này, hửm? Một tên nhìn trộm!”

Có Manh Manh nhăn mặt nói: “Em sai rồi!”

“Sai?”

Lục Tư Thần cong môi.

Anh cúi xuống, bề thẳng cô lên, từ tốn nói: “Em không sai.

Bé con, em có gì sai chứ?”

Trong khi nói chuyện, anh đã đặt cô lên bệ rửa mặt.

Toàn thân anh tr*n tr**ng!

Chết mắt thôi!

Có Manh Manh hoàn toàn không dám nhìn lung tung.

Lúc này, người đàn ông đã kéo khoá váy cô.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 322


Chương 322:

“Anh làm gì đấy!”

Cố Manh Manh hết hồn.

Lục Tư Thần cười nhẹ nói: “Đến cũng đến rồi, cùng tắm đi “Không không…”

Cố Manh Manh lắc đầu như bổ tỏi, cố gắng nhảy xuống khỏi bệ rửa mặt.

Tuy nhiên, làm sao có thể như ý muốn được.

Sức lực của cô không đọ lại anh. Đền cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị l*t s*ch sẽ.

Hu hu hu…

Nếu cho cô một cơ hội nữa thì cô tuyệt đối sẽ không bao giờ nhìn trộm!

Hai ngày sau, mọi người đã chuẩn bị lên đường về nước.

Không ngờ xe vừa chạy được nửa đường thì trời nỗi cơn mưa phùn.

Cố Manh Manh vừa nhìn thấy, lập tức gào lên: “Mưa rồi kìa. Sân bay có phải sẽ delay không?”

Về vấn đề này, câu trả lời của Tô Mẫn Mẫn là: “Cậu nghĩ nhiều rồi, trừ phi là mưa to gió lớn, nếu không sân bay sẽ không dừng bay. Giống kiểu mưa phùn này, cho dù người đi bên ngoài cũng không cần mở ô huống gì là máy bay? “

Cố Manh Manh giật giật khóe miệng: “Cậu nói như kiểu nếu mưa lớn thì máy báy sẽ tự mình bật ô vậy?”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô chằm chằm: “Có Manh Manh, tớ phát hiện ra gần đây cậu kiêu rồi. Đừng tưởng rằng có anh hai chống lưng thì tớ không dám …” Nói đến đây thì ngừng một lát. Cô ấy đột nhiên lao về phía Cố Manh Manh, vừa vươn tay về phía nách cô, vừa lớn tiếng: “Chọc lét cậu!”

“A, đừng, ha, hahaha…”

Cố Manh Manh vùng vẫy, lăn lộn trên ghế.

Thế rồi, hai cô gái bắt đầu gây lộn như thế này.

Cho đến khi, trợ lý phía trước nói: “Cô Tô, điện thoại tìm côi”

Tô Mẫn Mẫn dừng lại.

Cô ngạc nhiên: “Tìm tôi?”

“Vâng, đúng vậy!”

Người trợ lý gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn buông Có Manh Manh ra, vừa đưa tay nhận lấy điện thoại, vừa lắm bẩm: “Ai thế, sao lại gọi điện cho anh tìm tôi?”

Nói xong lời này, cô ấy đột nhiên phản ứng lại.

“Tôi không nghe!”

Như thể chạm vào một củ khoai nóng, cô nhanh chóng ném điện thoại cho Cố Manh Manh bên cạnh.

Có Manh Manh há hốc miệng: “Cậu đưa cho tớ làm gì?”

Tô Mẫn Mẫn vô cùng kiêu ngạo: “Tớ không nhận. Cậu nói cho anh ta biết, tớ không muốn nghe thấy giọng nói của anh tai”

“Cậu biết là ai2”

Cố Manh Manh hơi ngây người.

Nhưng ngay sau đó, cô cũng hiểu ra.

Cô gật đầu: “À, tớ cũng đoán ra là ai rồi.”

Nói xong, cô đưa điện thoại lên tai và nói: “Alo?”

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Lục Tiểu Tứ: “Chị dâu, tôi đã nghe thấy rồi. Làm phiền cô rồi. Mẫn Mẫn vẫn ồn chứ?”

“Cậu ấy à…”

Cố Manh Manh nói rồi liếc mắt nhìn người bên cạnh rồi nói: “Ngày nào cũng ăn ngon ngủ khoẻ, ban đêm còn ngủ ngáy. Quả thực là tố không thể tốt hơn nữa!”

Tô Mẫn Mẫn điên tiết: “Có Manh Manh, ông nội cậu ấy. Tớ ngủ không ngáy nhé!”

Cố Manh Manh vặn lại: “Cậu vẫn không thừa nhận? Hừ, lần sau tớ sẽ quay video cho cậu, xem cậu có thừa nhận không!”

“Xị”

Tô Mẫn Mẫn quay đầu đi.

Lúc này, giọng nói của Lục Tiểu Tứ truyền đến: “Chị dâu, hôm nay mọi người về nước đúng không?”

Cố Manh Manh gật đầu, trả lời: “Ừm, bây giờ chúng tôi đang trên đường đến sân bay, uh, có vẻ như sắp đến rồi.”

Lục Tiểu Tứ nói: “Được. Tôi sẽ cố gắng xử lý hết công việc, sau đó đến đón mọi người.”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 323


Chương 323:

Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi cười: “Được rồi, anh tới đi, Mẫn Mẫn lúc nãy còn nói rất nhớ anh đấy!”

“Này, này, đừng vu khống tớ!”

Tô Mẫn Mẫn bên cạnh không vui nói.

Lục Tiểu Tứ cười khổ: “Cứ như vậy nhé. Chúc mọi người thượng lộ bình an.”

“Ừm, cảm ơn.”

Cố Manh Manh trả lời.

Cúp điện thoại xong, cô trả lại điện thoại cho trợ lý phía trước, nói với Tô Mẫn Mẫn: “Mẫn Mẫn, thật ra thì, Tiểu Tứ vẫn rất quan tâm đến cậu, tự cậu không cảm nhận được sao?”

“Vậy thì sao?”

Tô Mẫn Mẫn quay mặt đi.

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Thực ra trong lòng cậu cũng có cảm giác đúng không? Tớ nhớ lần trước cậu đã nói với tớ rằng cậu có tình cảm với Tiểu Tứ, nhưng rất ít nên mới khiến cậu nghĩ là mình không yêu anh ấy!”

Tô Mẫn Mẫn nhướng mày: “Vậy sao, tớ từng nói vậy?”

Cố Manh Manh trả lời: “Tớ lý giải như vậy!”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu: “Cậu đừng có lý giải lung tung. Dù sao những gì có thể nói tớ đều nói rồi. Nếu cậu không hiểu được tớ sẽ không trách cậu. Dù sao chuyện tình cảm ấy mà, thật sự như là như người uống nước, nóng lạnh chính mình biết được. Ngoài chính bản thân ra thì không ai hiểu được!”

Cố Manh Manh nắm tay cô ấy.

“Mẫn Mẫn…” Cô nói, “Cho dù quyết định của cậu là gì, tớ cũng sẽ đứng về phía cậu.”

“Có thật không?”

Tô Mẫn Mẫn không khỏi nhướng mày khi nghe điều này.

Cô ấy hỏi: “Vậy nếu anh hai đứng ra thì sao? Cậu sẽ tiếp tục giúp tớ?”

Cố Manh Manh gật đầu: “Tất nhiên, Lục Tư Thần là anh trai của Lục Tiểu Tứ, anh ấy nhất định sẽ giúp Tiểu Tứ, còn tớ… Tớ là phụ nữ, tất nhiên tớ sẽ giúp phụ nữ. Hơn nữa chúng ta còn là bạn tốt. Nếu không giúp cậu thì tớ còn giúp ai được chứ?”

“Có câu này của cậu là được rồi!”

Tô Mẫn Mẫn rất cảm động.

“Suyt…”

Có Manh Manh làm một cử chỉ im lặng với cô ấy.

Cô lén chỉ vào tài xế và trợ lý trước mặt, nói nhỏ: “Chúng ta đừng nói về chủ đề này nữa. Cần thận bọn họ nghe được rồi lại báo lại cho Lục Tư Thần!”

Tô Mẫn Mẫn phản ứng lại.

Cô gật đầu: “Được, chúng ta đổi chủ đề đi.”

Thế là, cuộc trò chuyện giữa hai cô gái này nhanh chóng chuyển từ vấn đề tình cảm sang trò chơi!

Khi đến sân bay, cơn mưa phùn vẫn chưa dừng, nhìn về phía xa, một mảnh mông lung.

Sau khi Cố Manh Manh và Tô Mẫn Mẫn xuống xe, Lục Tư Thần cũng xuống từ một chiếc xe khác.

“Lục Tư Thần!”

Có Manh Manh vẫy tay với anh.

Không ngờ, người đàn ông chỉ liếc nhìn cô một cái rồi đi vào sân bay mà không có phản ứng gì.

Ngại quát!

Cố Manh Manh có chút quẫn bách, hơi uỷ khuất nhìn Tô Mẫn Mẫn: “Tại sao anh ấy lại lơ tớ?”

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một hồi rồi trả lời: “Có thể là do cậu chọn đi chung xe với tớ nên anh ấy không vui. Chao ôi, đàn ông là như vậy, họ luôn muốn phụ nữ coi họ là trung tâm. Ông nội họ ấy. Cũng không phải là hệ mặt trời, cứ phải xoay quanh họ à?”

Phụt!

Cố Manh Manh bật cười.

Cô nói: “Tô Mẫn Mẫn, đôi khi tớ thấy cậu nói chuyện rất hài hước.”

Tô Mẫn Mẫn liếc xéo cô một cái, bình tĩnh: “Thấy hâm mộ rồi chứ? Không có việc gì thì đọc thêm sách đi biết chưa?”

Cố Manh Manh lườm cô ấy: “Khen cậu một câu thì nở mũi rồi? Hơn nữa, chuyện này có liên quan gì đến việc đọc sách không?”

“Tớ…”

Tô Mẫn Mẫn vừa mở miệng định nói, lại đột nhiên dừng lại.

Cô ấy mở to mắt, khó tin nhìn về phía trước.

“Sao vậy?”

Có Manh Manh quay đầu nhìn theo ánh mắt của cô ấy.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 324


Chương 324:

Ngạc nhiên!

Chàng trai đang đi về phía họ…

“Cậu ta là ai? Bạn cậu?”

Cố Manh Manh tò mò hỏi.

Vừa nói, chàng trai thiếu niên đã đứng trước mặt họ.

Cậu ta đẹp trai, nước da trắng, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây đen, sau lưng có một cây đàn guitar. Toàn thân toát lên khí chất quyến rũ và lịch lãm.

Cậu ta mở miệng: “Tô Mẫn Mẫn, đã lâu không gặp!”

Tô Mẫn Mẫn hít sâu một hơi, hai má ửng đỏ, đầu lưỡi bắn như lò xo thường ngày, nay lại trở nên lắp bắp: “Hạ, Hạ Hâm, đã lâu không gặp, thật là trùng hợp…”

Hạ Hâm gật đầu: “Ừm, khá trùng hợp.”

Hạ Hâm là ai?

Chuyện này thì phải kể từ nhiều năm trước, lúc đó Tô Mẫn Mẫn chưa quen biết Lục Tiểu Tứ. Cô ấy có một người hàng xóm chơi rất thân. Hai người là bạn từ khi học mẫu giáo, tình cảm giữa hai người rất tốt, là thanh mai trúc mã chính hiệu!

Và người này chính là Hạ Hâm!

Tắt nhiên, mối quan hệ này của hai người chỉ kéo dài đến khi tốt nghiệp cấp hai.

Sau đó, Hạ Hâm chuyển nhà ra nước ngoài cùng với bố mẹ của mình. Tô Mẫn Mẫn cũng đến nhà Lục gia. Từ đó hai người chia cắt hai nơi.

Mãi đến rất nhiều năm sau, hai người mới gặp nhau ở một đât nước xa lạ.

Đúng, đó là ngày hôm nay!

Giờ phút này, ở cửa sân bay đông đúc, Hạ Hâm nhìn Tô Mẫn Mẫn, cười nhẹ: “Đã nhiều năm không gặp, cậu sao không thay đổi gì cả?

“Vậy sao?”

Tô Mẫn Mẫn ôm mặt.

Cô chớp đôi mắt to tròn vài cái, tỏ vẻ nghịch ngợm đáp: “Chẳng lẽ cậu không thấy rằng tôi đã cao thêm rất nhiều sao?”

Phụt!

Hạ Hâm bị chọc cười.

Anh gật đầu, vừa đánh giá cô ấy, vừa nói, “Ừm, có cao hơn một chút.”

Cuối cùng, anh quay đầu nhìn Cố Manh Manh, nói: “Mẫn Mẫn, đây là bạn của cậu?”

Tô Mẫn Mẫn phản ứng lại, nhanh chóng giải thích: “Ò, tôi quên giới thiệu, Hạ Hâm, đây là Cố Manh Manh, bạn tốt của tôi!” Sau đó, cô ấy chỉ vào Hạ Hâm và nói với Cố Manh Manh: “Manh Manh, đây là Hạ Hâm, hai người làm quen đi!”

“Xin chào!”

Hạ Hâm cười nhẹ.

Cố Manh Manh gật đầu và mỉm cười: “Xin chào, rất vui được gặp cậu.”

“Cảm ơn.” Hạ Hâm trả lời: “Tôi cũng vậy”.

Lúc này, Tô Mẫn Mẫn nói: “Cậu không phải ở Pháp sao?

Sao lại tới Milan?”

Hạ Hâm nhìn lại nhìn cô ấy, trả lời, “À, tôi đến tham gia biểu diễn. Hai người thì sao? Đi du lịch?”

“Ừm Tô Mẫn Mẫn gật đầu.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi của Cố Manh Manh đổ chuông.

“Tôi nghe điện thoại!”

Cố Manh Manh nói, cầm điện thoại đi qua một bên.

Tô Mẫn Mẫn hai tay đút túi, hơi cúi đầu xuống.

Giọng nói của Hạ Hâm từ trên cao vang lên: “Đã nhiều năm không gặp, cậu không có gì muốn nói với tôi?”

Tô Mẫn Mẫn hơi ngắn ra.

Sau đó, cô ấy từ từ ngẳng đầu lên.

“Hạ Hâm …” Cô mở miệng, ngập ngừng: “Cái đó, tôi …

tôi…”

Hạ Hâm nhìn cô, luôn mỉm cười.

Cố Manh Manh c*n m** d***, nói, “Cái đó, buổi biểu diễn của cậu thuận lợi chứ?”

Hạ Hâm gật đầu: “Không tệ.” Ngừng một chút, anh lại nói: “Còn gì nữa?

Cố Manh Manh không ho he.

Hạ Hâm nhìn cô, giọng điệu bất lực: “Thường ngày nói chuyện với cậu qua WeChat, không phải nói khá nhiều sao? Sao hôm nay gặp mặt mà cậu lại không muốn nói lời nào vậy?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 325


Chương 325:

“Không phải…” Cố Manh Manh phản bác, gấp gáp nói: “Cái đó, tôi chỉ là, chỉ là hơi ngạc nhiên. Thật sự, tôi không ngờ sẽ gặp được cậu ở đây!”

Hạ Hâm gật đầu.

Anh nói, “Ừ, thành thật mà nói, tôi cũng khá ngạc nhiên.”

Tô Mẫn Mẫn nhướng mắt nhìn anh, nói tiếp: “Hôm nay cậu xuất hiện ở sân bay … Ừm, là biểu diễn xong rồi nên về nước sao? Ý tôi là trở về Pháp?!”

Hạ Hâm lắc đầu.

“Không, lần này tôi sẽ về Trung Quốc.” Anh giải thích, “Bó tôi đã nghỉ hưu. Già rồi nên cứ muốn về lại quê hương.”

Tô Mẫn Mẫn kinh ngạc: “Hả?”

Hạ Hâm cong môi: “Cậu có vui không?”

Tô Mẫn Mẫn gật gật đầu, ngơ ngác nói: “Vui, vui…”

Hạ Hâm đưa tay lên xoa tóc cô.

“Còn ngốc hơn tôi tưởng!”

Anh nói với giọng điệu cưng chiều.

Tô Mẫn Mẫn: “…”

“Mẫn Mẫn!”

Sau khi cất cánh, Có Manh Manh ngồi bên cửa số tròn với chiếc máy ảnh trên tay, vui vẻ chụp ảnh mây trắng và bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ.

Ngược lại, Tô Mẫn Mẫn ngày thường vốn rất thích ồn ào, nhưng hiện tại lại khá tràằm lặng.

Cố Manh Manh chơi một mình một lúc rồi kỳ lạ nhìn cô ấy và hỏi: “Mãn Mẫn, cậu bị sao vậy?”

“Hả2”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô, hiển nhiên là vẫn chưa hoàn hồn.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Tớ nói, cậu đang nghĩ gì thế? Từ lúc lên máy bay đến giò không nói lời nào cả!”

Tô Mẫn Mẫn khóe miệng giật giật: “Cậu muốn tớ nói cái gì?”

Cố Manh Manh chau mày nói: “Tớ không biết, cậu muốn nói gì thì nói!”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu.

Có Manh Manh đưa tay lên sờ trán cô ấy, nói tiếp: “Tại sao tớ cảm thấy cậu có chút thất thần?”

“Có lẽ vậy…”

Tô Mẫn Mẫn nhắm mắt lại.

Lúc này, Cố Manh Manh lại gần tay cô ấy, nói nhỏ: “Chẳng lẽ là do Hạ Hâm?”

Bụp một cái!

Tô Mẫn Mẫn mở to hai mắt nhìn cô: “Cái gì?”

Cố Manh Manh thầy phản ứng của cô ấy kịch liệt như vậy, không khỏi nhướng mày: “Không phải chứ, bị tớ đoán trúng rồi?”

Tô Mẫn Mẫn: “…”

Cố Manh Manh tiếp tục: “Lúc nãy tớ nhìn có vẽ hai người rất thân. Là bạn cũ? Hay là bạn cùng lớp?”

Tô Mẫn Mẫn ban đầu chỉ im lặng, sau đó nói: “Cậu ấy là con của hàng xóm cũ của tớ. Bọn tớ cách nhau nửa tuổi.

Học cùng lớp từ khi còn mẫu giáo. Sau này, sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, bố cậu ấy vì công việc bị điều qua Pháp. Sau đó cả nhà họ liền chuyển nhà ra nước ngoài!”

Cố Manh Manh đã hiểu.

“Hóa ra là thanh mai trúc mã!” Cô cười, “Tớ thấy Hạ Hâm đó rất đẹp trai đấy. Cậu không phải là thích cậu ta chứ?”

Tô Mẫn Mẫn sắc mặt hơi thay đổi.

Cố Manh Manh thấy vậy thì không khỏi kinh ngạc: “Oh my god, không phải chứ?”

Tô Mẫn Mẫn trừng mắt nhìn cô một cái, hừ giọng: “Đừng nói nhảm, quan hệ giữa tớ và Hạ Hâm trong sáng. Bọn tớ chỉ là đồng chí. Haiz, dù sao có nói thì cậu cũng không hiểu được.”

“Xịt”

Cố Manh Manh hừ giọng.

Cô nói mà không cần suy nghĩ nhiều: “Dù sao, tớ muốn nhắc cậu là hiện tại cậu đã là người phụ nữ đã có gia đình. Cho dù muốn thích người khác thì cũng phải đợi sau khi chia tay với Tiểu Tứ đã. Nếu để Tiểu Tứ biết cậu thích người khác… Ừm, tớ tưởng tượng chút. Nếu tớ thích người khác, vậy thì…”

“Em thích ai?”

Một giọng nói phát ra từ bên cạnh.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 326


Chương 326:

“Em ấy hả?” Cố Manh Manh nghe vậy, cười nói: “Ngoài Lục Tư Thần, em còn thích Kiều Tử nữa, anh ấy.” Vừa nói đến đây, cô đột nhiên có phản ứng, chậm rãi quay đầu lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn. Lục Tư Thần người không biết đã xuất hiện sau lưng mình từ lúc nào.

“Nói tiếp.”

Lục Tư Thần cười như không cười nhìn cô.

Cố Manh Manh đau khỏ: “Ý em không phải vậy…”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần tiếp tục cười như không cười.

Cố Manh Manh nhanh chóng cởi dây an toàn, sau khi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cô đi vài bước đến bên cạnh Lục Tư Thần.

“Kiều Tử là ngôi sao, em thích anh ấy là kiểu thích thần tượng, anh hiểu không?” Cô giải thích, nhìn chằm chằm vào anh.

Lục Tư Thần trở lại chỗ ngồi của mình.

Anh đặt ly sữa trong tay sang một bên, giọng điệu vô cùng nhạt: “Đó là việc của em, liên quan gì đến anh?”

Cố Manh Manh vươn tay ôm eo anh.

“Lục Tư Thần…”

Cô nhẹ nhàng thốt lên, quan sát biểu hiện và phản ứng của người đàn ông, tiếp tục nói: “Lời lúc nãy em nói ấy, thực ra chỉ là tuỳ miệng nói vậy thôi. Ai cũng đều có thần tượng của mình mà, chẳng lẽ anh không có?” Nói đến đây, Cố Manh Manh dường như nghĩ ra điều gì đó, nói: “Đúng rồi. Anh hình như không truy tinh nhỉ? m, nhưng mà có lẽ anh cũng có người để mến mộ nhỉ? Ví dụ như… ừm, anh là thương nhân, nên có lẽ cũng có thiên tài kinh doanh mà anh ngưỡng mộ nhỉ?”

Lục Tư Thần mở miệng: “Anh không hề bận tâm tới cái này.

“Hả?”

Cố Manh Manh ngần ra.

Hừ, cô nói nhiều vậy rồi, đều không công?

“Uh, vậy anh quan tâm đến điều gì2”

Cô tò mò hỏi.

Lục Tư Thần nhếch môi: “Em vừa mới nói, nếu như em thích người khác…”

Cố Manh Manh mở to mắt.

Cô nhanh chóng lắc đầu như giã tỏi.

“Không đâu, không đâu!” Cô kiên quyết phủ nhận: “Anh tốt như vậy rồi, làm sao em còn có thể thích người khác?”

Lục Tư Thần im lặng.

Cố Manh Manh nuốt nước bọt, nói tiếp: “Tại sao vừa rồi em lại nói như vậy … Uh, có lẽ anh cũng hiểu mà. Em và Mẫn Mẫn chỉ đang tán gẫu mà thôi, chỉ là giả thuyết thôi.

Anh đừng bận tâm.”

Lục Tư Thần cười lạnh.

Anh nhìn cô, nói: “Bé con, em nghĩ giả thiết này rất thú v2”

Cố Manh Manh lắc đầu.

“Không thú vị…”

“Có điều, anh vẫn muốn nghe suy nghĩ của em.” Lục Tư Thần nhìn cô, hờ hững nói tiếp: “Nếu có một ngày, em thật sự thích người khác, em sẽ làm gì?
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 327


Chương 327:

Có Manh Manh chớp mắt.

Cô vô cùng kinh ngạc nhìn người đàn ông, nói, “Anh thực sự muốn nghe?”

Lục Tư Thần gật đầu: “Nói!”

Cố Manh Manh mím môi dưới nói: “Bảo đảm không tức giận?”

Lục Tư Thần đáp: “Chỉ là giả thiết, tại sao phải tức giận?”

“Vậy sao…”

Có Manh Manh thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả là, cô không khỏi thả lỏng cảnh giác hơn.

Cô suy nghĩ một hồi rồi nói: “Ừm, nếu một ngày nào đó, em thật sự thích người khác. Đến lúc đó em có thể sẽ ly hôn với anh!”

Nhiệt độ giảm xuống 0 độ ngay lập tức.

Cố Manh Manh mở to mắt, kinh ngạc nói: “Anh đã nói là sẽ không tức giận!”

Lục Tư Thần nghiêng người, dùng bàn tay to giữ lấy cằm của cô.

“Muốn ly hôn, hửm?”

Mắt anh đen như mực, lạnh như băng.

Có Manh Manh hết cả hồn.

Cô lắc đầu, nói, “Không, em, em chỉ là…”

Lục Tư Thần không đợi cô nói xong, nói thẳng: “Cả đời này cũng không thể nào!”

Có Manh Manh khóc không ra nước mắt.

Cô thật sự cảm thấy oan quá đi!

Một lát sau, Có Manh Manh thừa dịp Lục Tư Thần bận làm việc mà chạy về lại bên cạnh Tô Mẫn Mẫn.

Cô vừa mới ngồi vào vị trí của mình, liền nghe tháy bên cạnh có giọng nói hả hê: “Bị mắng à2”

Cố Manh Manh trừng mắt nhìn cô: “Cậu còn không đồng tình với tớ?”

Tô Mẫn Mẫn nhún nhún vai trả lời: “Ai bảo cậu quá xui xẻo? Vừa rồi lời cậu nói, cho dù đổi lại là tớ, nếu như bị Tiểu Tứ nghe được thì anh ta cũng sẽ tức giận… haiz, không nhắc tới anh ta nữa. Sao tớ cứ nhắc tới anh ta mãi vậy. Phiền quá!”

Cố Manh Manh tỏ vẻ khinh thường.

Tô Mẫn Mẫn lườm cô một cái, nói: “Chị đây rộng lượng, không so đo với cậu.”

Cố Manh Manh cạn lời.

Tô Mẫn Mẫn sờ sờ cằm, suy nghĩ một chút rồi nói: “Như vậy đi. Nể tình bạn của chúng ta, tớ quyết định sẽ truyền đạt hết kinh nghiệm cho cậu. Thế nào? Hứng thú không?”

“Cái gì?”

Cố Manh Manh không hiểu gì cả.

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Tớ hỏi cậu, ở trong mắt cậu, Tiểu Tứ có tính cách thế nào?”

Cố Manh Manh nghe vậy, liền nói: “Ừm, anh ấy, công tử chơi bời điển hình. Đôi khi nói chuyện rất điên người.”

Tô Mẫn Mẫn nói: “Vậy cậu thấy anh ta đối xử với tớ như: thế nào? Ý tớ là, cậu có phát hiện ra trong quá trình tiếp xúc với anh ta. Anh ta rất bao dung tớ, hơn nữa cũng đặc biệt quan tâm tới tớ. Có loại cảm giác đó không?”

“Có”

Có Manh Manh gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn rất đắc ý: “Muồn biết nguyên nhân không?”

“Muốn!”

Cố Manh Manh tiếp tục gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn hắt cằm: “Gọi chị!”

Cố Manh Manh bĩu môi.

Nhưng suy nghĩ lại, Tô Mạn Mạn vốn hơn tuổi cô, nên gọi cô ấy là chị cũng không có gì là thiệt thòi.

Vậy nên cô gọi Chị ơi!”

“Ờ, em gái ngoan!”

Tô Mẫn Mẫn nâng tay lên xoa đầu cô.

Cố Manh Manh ngoảnh đầu đi, mất kiên nhẫn càm ràm: “Cậu nói đi chứ. Vì sao?”

Tô Mẫn Mẫn nhướng mày nói: “Chỉ ba chữ, kê đúng thuốc!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 328


Chương 328:

“Hả2”

Cố Manh Manh sững sờ.

Nhìn thấy phản ứng của cô, Tô Mẫn Mẫn không khỏi thở dài: “Câu này ý nói tính tình của anh hai là bá đạo, chuyên quyền, nói một là một, hai là hai. Đó là bởi vì từ nhỏ anh ấy là người thừa kế của Lục gia. Từ khi sinh ra đã hơn người. Ở trong nhà không ai dám không nghe lời anh ấy, hơn nữa chỉ số lQ của anh ấy rất cao. Tớ nghe nói lúc đang học cấp ba thì anh ấy đã bắt đầu quản lý tập đoàn.

Một mình đối mắt với mấy chục vạn nhân viên. Hơn nữa, còn trị cho mấy người trong ban quản trị nghe lời răm rắp.

Dựa vào đâu chứ? Nếu không có chút thủ đoạn cay độc và tâm cơ, làm sao có được thành công ngày hôm nay?”

Cố Manh Manh rất rồi.

Cô chau mày nói: “Cái đó, cậu có thể nói đơn giản hơn chút được không?”

Tô Mẫn Mẫn ôm trán.

“Manh Manh, thành thật mà nói, đến bây giờ tớ vẫn chưa hiểu được. Cậu rốt cuộc làm sao chiếm được trái tim của anh hai? Tớ đã từng thảo luận với Tiểu Tứ. Chúng tớ đều cho rằng anh hai cả đời này sẽ độc thân. Hoặc đến cuối cùng sẽ kết hôn với một thiên kim tiểu thư kiểu liên hôn.

Kết quả giữa chừng lại xuất hiện một người như cậu…”

“Ý cậu là gì?” Cố Manh Manh mặt không cảm xúc: “Thấy tớ không tốt?”

Tô Mẫn Mẫn cười nói: “Đâu có. Ý tớ là loại duyên phận này, thật sự không ai có thể nói trước được!”

Cố Manh Manh hừ giọng, “Cậu mau nói đi. Cách của cậu rốt cuộc là gì?”

Tô Mẫn Mẫn đáp: “Kỳ thực rất đơn giản, đàn ông, ai cũng thích phụ nữ nhỏ nhẹ dịu dàng, đặc biệt là kiểu đàn ông chủ nghĩa điển hình như anh hai. Tớ dám chắc, dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần cậu làm nũng với anh ấy… Haiz, làm nũng cũng phải có kỹ năng đấy. Cậu phải ôm eo anh ấy, không ngừng năn nỉ anh ấy. Tốt nhất cậu nên hôn anh ấy, ngủ với anh ấy. Anh ấy muốn cậu làm chuyện gì cũng phải đồng ý… Ừm, tóm lại một câu, hoàn toàn thuận theo anh ấy! Như vậy dù có tức giận đến đâu, cuối cùng anh ấy cũng sẽ bớt giận!”

“Có thật không?”

Cố Manh Manh nửa tin nửa ngờ.

Tô Mẫn Mẫn gật đầu: “Đúng vậy, nhát định là hữu dụng.

Trước đây, chỉ cần Tiểu Tứ tức giận, tớ đều sẽ dỗ dành anh ta như vậy…”

Có Manh Manh trầm ngâm: “Ò, vậy lần sau mình sẽ thử”.

Tô Mẫn Mẫn vẫn mỉm cuười.

Tất nhiên, điều cô ấy không nói ra là mỗi lần sau khi sử dụng cách này, cô ấy đều ê ẩm mình mẩy mấy ngày liền!

9 Lúc đến sân bay thủ đô đã là nửa đêm, nhiệt độ giảm mạnh, gió đêm rét lạnh.

Cố Manh Manh rất sợ lạnh. Cô trốn trong vòng tay của Lục Tư Thần từ khi xuống máy bay. Khuôn mặt nhăn lại một cục.

Trong khi đó, Tô Mẫn Mẫn có vẻ độc lập hơn nhiều.

Cô ấy khoác chiếc áo khoác do thư ký đưa qua, chậm rãi đi theo sau đám đông.

“Anh hai!”

Lúc này, cách đó không xa có một giọng nói truyền đến.

Mọi người nhìn qua, đó là Lục Tiểu Tứ đang đứng một mình trong gió lạnh.

Anh bước nhanh qua, câu đầu tiên là: “Mẫn Mẫn đâu?”

Cố Manh Manh giật mình quay lại nhìn xung quanh: “Ấy, cô ấy đâu rồi?”

“Cô ấy ở phía sau cùng.”

Không biết ai đã nói một câu.

Đoàn người lần này có hơn mười người, bao gồm thư ký, trợ lý sinh hoạt, tài xế và vệ sĩ.

Lục Tiểu Tứ nghe xong lập tức đi qua đám người phía sau.

Sau đó anh ây đã nhìn thây người cân tìm.

“Mẫn Mẫn…”

Anh thấy khá xót, đưa tay ra kéo người đó vào lòng.

“Anh làm gì đấy!”

Tô Mẫn Mẫn trừng lớn hai mắt, hung dữ nói: “Lục Tiểu Tứ, đừng động tay động chân với tôi. Anh đừng quên, chúng ta đã không phải là quan hệ người yêu nữa. Mời anh tự trọng, OK?”

Lục Tiểu Tứ cười khổ: “Em còn chưa hết giận?”

Tô Mẫn Mẫn “xì” một tiếng, nói, “Tôi nghiêm túc, không giận dỗi với anh.”

Nói xong tiếp tục đi về phía trước.

Lục Tiểu Tứ đi theo phía sau, nhìn chằm chằm áo khoác nam trên người cô, giọng điệu không vui: “Đây là áo của ai2”

“Không liên quan đến anh!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 329


Chương 329:

Tô Mẫn Mẫn tức giận đáp.

Lục Tiểu Tứ bắt lực.

“Mẫn Mẫn, em không thể nói chuyện đường hoàng với anh được sao?”

“Tại sao tôi phải nói chuyện đường hoàng với anh?”

Tô Mẫn Mẫn vừa nói vừa sải bước đi nhanh như thiên thạch.

Lục Tiểu Tứ không còn cách nào khác, đành phải im lặng đi theo cô ấy.

Sau khi mọi người rời khỏi sân bay, Lục Tư Thần định trực tiếp đưa mọi người rời đi, nhưng lúc này, Cố Manh Manh đã thoát khỏi vòng tay của anh, lo lắng nói: “Đợi chút được không? Em, em có lời muốn nói với Mẫn Mẫn!”

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm, tháp giọng nói: “Đừng lo chuyện bao đồng, biết không?”

“Ừm ừm!”

Có Manh Manh gật đầu, vừa không ngừng nhìn về phía Tô Mẫn Mẫn đang nói chuyện với Lục Tiểu Tứ ở đằng kia.

Lục Tư Thần hừ lạnh một tiếng: “Mặc áo khoác vào, anh lên xe đợi em.”

“Được!”

Cố Manh Manh gật đầu, mỉm cười biết ơn với anh.

Lục Tư Thần không nói gì, lên xe.

Lúc này, Có Manh Manh đã bước tới.

“Mẫn Mẫn…”

Cô gọi.

Vừa dứt lời, Lục Tiểu Tứ cùng Tô Mẫn Mẫn đồng thời quay đầu nhìn qua.

Hai người có lẽ là đang tranh cãi, nhát là biểu hiện của Tô Mẫn Mẫn, rất tức giận!

“Cái đó, hai người không sao chứ?”

Cô hỏi dò.

Lục Tiểu Tứ cong môi nói: “Không sao đâu, chị dâu, cô và anh hai phải rời đi rồi?”

“Ừ”

Cố Manh Manh gật đầu, tiếp tục: “Cái đó, tôi có máy câu muốn nói với Mẫn Mẫn.”

Lục Tiểu Tứ nghe vậy, vẻ mặt vẫn không thay đổi.

Anh nói: “Hai người nói đi.”

“Vậy anh…”

Cố Manh Manh ngập ngừng nhìn anh.

Lục Tiểu Tứ nhìn Tô Mẫn Mẫn nói: “Anh đi mua nước ấm cho em?”

Tô Mẫn Mẫn trong lòng muốn từ chối.

Tuy nhiên, cô thực sự rất lạnh.

“Được.”

Cô gật đầu.

Cuối cùng, nói thêm một câu: “Tôi muốn một nước cam nóng!”

Lục Tiểu Tứ trả lời, sau đó nhìn Quý Mạnh Hàm: “Chị dâu, chị muốn uống gì?”

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc, trả lời: “Ừm, ca cao nóng.”

“Được rồi, hai người đừng đứng trong gió, qua đó nói chuyện đi.”

Nói xong quay lưng đi ra xa.

Cố Manh Manh đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của Lục Tiểu Tứ, thở dài nói: “Mẫn Mẫn, thật sự là tớ rất hâm mộ cậu. Cậu nhìn xem, một công tử cứng đầu như Lục Tiểu Tứ vậy mà lại bị cậu dạy thành ông chồng ba tốt. Cái gì cũng nghe theo cậu. Thật tốt!”

“Dừng!”

Tô Mẫn Mẫn khoanh tay trước ngực nói: “Hiện tại anh ta chỉ là bạn trai cũ của tớ, không có liên quan gì đến chữ chồng cả. Cậu đừng nói lung tung chứ kẻo người ta hiểu làm!”

“Không có ai khác ở đây.”

Cố Manh Manh nói.

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng: “Cậu muốn nói gì với tớ?”

Cố Manh Manh trả lời: “À, tớ chỉ không yên tâm cậu. Nên muốn tới hỏi thử, cậu và Tiểu Tứ… ừm, không sao chứ?”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu.

Cố Manh Manh nhướng mày: “Định làm lành à?

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô cười khổ: “Không phải, ý tớ là, giữa tớ và anh ta… rất không tốt!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 330


Chương 330:

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Anh tớ bảo đi về với anh ta. Nhưng tớ không muốn về. Nhưng tớ nghĩ lại, thủ đô lớn như vậy, tớ lại giống như không còn nơi nào để đi ngoại trừ nhà của anh ta. Thậm chí ngay cả hành lý cũng không có…” Nói đến đây, cô ấy lại lục túi mình, nói tiếp:” Nhìn này, túi của tớ cũng bị anh ta lục lấy đi rồi. Rõ ràng là đề phòng tớ.

Cậu nói xem đây là có ý gì?”

Có Manh Manh rất ngạc nhiên.

“A, Lục Tiểu Tứ tịch thu ví của cậu?”

“Ừm, đúng vậy!” Tô Mẫn Mẫn nhếch môi nói: “Vừa mới gặp mặt, việc đầu tiên anh ta làm là lấy ví của tớ đi. Nói thì nghe hay lắm. Anh ta nói giấy tờ trong ví quá nhiều. Sợ tớ vụng về làm mắt nên giữ giúp tớ.”

Cố Manh Manh: “…”

Chẳng lẽ đây là đề phòng chuyện có khả năng xảy ra trong truyền thuyết?

Nghĩ đến đây, cô không khỏi hỏi: “Vậy tiếp theo cậu định làm gì?”

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Không biết, tên khốn kia lầy chứng minh thư và thẻ ngân hàng của tớ rồi…

Quên đi, thẻ ngân hàng cũng là anh ta đưa cho tớ, chủ yếu là giấy tờ tùy thân. Tớ hoàn toàn không thể lấy lại được ví từ chỗ anh ta… Không được, tớ phải tìm cách lấy lại. Không có tiền tớ có thể kiếm. Nhưng nếu không có CMND thì căn bản làm gì cũng khó…”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô: “Cậu tại sao không nói?”

Cố Manh Manh chau mày: “Tớ chỉ là đột nhiên nhớ lại một chuyện. Ừm, tất cả giấy tờ của tớ hình như đều nằm ở chỗ Lục Tư Thần rồi.”

Tô Mẫn Mẫn nhướng mày: “Xem như chúng ta cùng nỗi khổ rồi!”

Cố Manh Manh muốn nói gì đó, lúc này Lục Tiểu Tứ đã trở về rồi.

Đầu tiên anh ấy đưa ca cao nóng cho Cố Manh Manh, sau đó nói với Tô Mẫn Mẫn, “Không có nước cam nóng, anh mua trà sữa cho em, được không?”

“Oh.”

Tô Mẫn Mẫn nhận lấy.

Cuối cùng, cô ấy lại nhìn Cố Manh Manh: “Ngày mai nếu có thời gian, hai chúng ta lại tiếp tục chơi game. Thua cũng không sao. Nếu quả thực không được nữa thì tớ sẽ hack. Đến lúc đó chúng ta có thể tung hoành ngang dọc rôi!”

Cố Manh Manh khóe miệng co giật nhẹ: “Như vậy sẽ bị khoá nick nhỉ?”

Tô Mẫn Mẫn nở nụ cười: “Không sao. Bị khoá thì lại lập cái khác là được.”

Cố Manh Manh: “…”

Đúng lúc, thư ký của Lục Tư Thần đi tới.

“Thiều phu nhân…”

Anh ta nói.

Có Manh Manh liền nói: “Được rồi, tôi sẽ đến ngay!”

Nói rồi, cô tiếp tục nói với Cố Manh Manh: “Được rồi, chuyện này cứ nói vậy đã. Ngày mai chúng ta lại hẹn!”

“ByeI”

Tô Mẫn Mẫn vẫy tay.

Cố Manh Manh mỉm cười, quay người và chạy trở lại xe.

Sau khi cô rời đi, Lục Tiểu Tứ lên tiếng: “Bây giờ quan hệ của hai người càng ngày càng tốt rồi.”

Tô Mẫn Mẫn liếc xéo anh một cái, hừ giọng: “Tình chị em cao hơn trời, chưa từng nghe qua sao?”

Lục Tiểu Tứ: “…”

Khi Cố Manh Manh lên xe, Lục Tư Thần đang nói chuyện điện thoại, chắc là có chuyện liên quan đến công việc, vẻ mặt anh rất nhạt, giọng điệu cũng lạnh lùng. Cả người toát lên vẻ uy nghiêm khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cố Manh Manh rất thức thời mà không làm phiền anh, mà lấy điện thoại di động ra, bắt đầu chơi game.

Một lúc sau, bên tai vang lên giọng nói của người đàn ông: “Đang chơi gì vậy?”

Cố Manh Manh ngước nhìn anh một cái, trả lời: “À, candy crush!” Dùng lại một chút, lại nói: “Anh gọi điện thoại xong rồi?”

“Ù/Ÿ Lục Tư Thần đáp.

Cố Manh Manh dịch người, ngồi gần anh.

“Nhanh đi, anh tìm hình giống nhau giúp em với.” Cô lên tiếng nhờ giúp đỡ.

Lục Tư Thần cúi đầu nhìn màn hình điện thoại của cô.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 331


Chương 331:

Tuy nhiên, anh lại không nói gì.

Có Manh Manh sót ruột, lại không dám ngắng đầu lên nhìn anh. Sợ sẽ làm lãng phí thời gian.

“Anh rốt cuộc có nhìn ra chưa?”

Cô thúc giục.

Lục Tư Thần cười cười: “Đối với một trò chơi đơn giản như vậy, còn cần người khác trợ giúp sao?”

“Đâu có dễ đâu. Em nhìn hoa cả mắt rồi!” Có Manh Manh khóc không ra nước mắt: “Level này rất khó. Em chơi máy ngày rồi đều bị kẹt ở chỗ này!”

Lục Tư Thần bát lực, chỉ đành chỉ dẫn.

Đừng nói, anh chỉ mát mấy câu nói liền dễ dàng lên cấp.

Có Manh Manh rất ngạc nhiên!

Cô nghi ngờ nhìn anh, càm ràm: “Lục Tư: Thần, nói thật đi, lúc trước có phải cũng thích chơi candy crush không?”

Lục Tư Thần lắc đầu: “Chưa từng chơi.”

Chính xác mà nói, người đàn ông này giống như chưa từng thích chơi game.

“Có thật không?”

Cố Manh Manh không tin điều đó.

Cô nghỉ ngờ nhìn anh, và nói: “Vậy thì tại sao anh lại chơi lợi hại như vậy?”

Lục Tư Thần cười khổ: “Cái này đã kêu lợi hại rồi? Bé con, yêu cầu của em thấp thật.”

Cố Manh Manh: “…”

Sao cô lại cảm thấy mình bị chê cười chứ?

Lục Tư Thần đem người ôm vào trong lòng, nói tiếp: “Được rồi. Lúc ngồi xe đừng có chơi điện thoại mãi, kẻo lát nữa lại nói chóng mặt.”

“Ứm Có Manh Manh phồng má.

Cô dựa vào vòng tay của người đàn ông và nói, “Lục Tư Thân, tại sao anh lại thông minh như vậy?”

“Hửm?”

Lục Tư Thần nhìn xuống cô.

Có Manh Manh không chớp mắt, tiếp tục: “Anh không chỉ rất thông minh, còn đẹp trai lại biết kiếm tiền. Anh hoàn hảo đến mức không thể tìm ra bắt kỳ khuyết điểm nào.”

Lục Tư Thần cười.

“Bé con, em có phải có gì muốn xin anh không?”

Cố Manh Manh ngắn ra.

Cô ngơ ngác nhìn: “Sao anh lại nói như vậy?”

Lục Tư Thần nâng cằm, cong môi: “Vô sự hiến ân cần…

ừm, câu tiếp theo là gì?”

“Phi gian tức đạo(*)?”

Œ) Vô sự hiên ân cân, phi gian tức đạo: không có việc gì mà tỏ ra ân cần thì không phải kẻ gian cũng là kẻ trộm.

Có Manh Manh nói mà không cần suy nghĩ.

Nhưng ngay sau đó, cô phản ứng lại.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 332


Chương 332:

“Này!”

Cô trực tiếp đánh lên tay của người đàn ông, tức giận nói: “Tại sao anh không không nói được câu nào dễ nghe chút chứ? Anh, anh biết anh thế này gọi là gì không?”

“Gọi là gì?”

Lục Tư Thần nhìn cô.

Có Manh Manh nghiền răng: “Không biết tốt xấu!”

Lục Tư Thần: “…

Cố Manh Manh hừ giọng, quay đầu đi.

Lục Tư Thần thở dài: “Đùa với em mà thôi. Lại tưởng thật à?

“Xì, ai đùa với anh chứ.”

Có Manh Manh tỏ vẻ kiêu ngạo.

Lục Tư Thần cười cười, đem người ôm vào trong lòng, không nói gì.

Hai người dần yên lặng lại.

Mãi sau khi xuống xe, Cố Manh Manh mới không nhịn được nói: “Lục Tư Thần, anh thực sự sẽ không quan tâm đến chuyện giữa Tiểu Tứ và Mẫn Mẫn sao?”

“Quan tâm thì có hiệu quả không?”

Lục Tư Thần không trả lời câu hỏi.

Cố Manh Manh rũ vai xuống.

Cô đi theo người đàn ông, vừa đi vừa nói: “Thật ra, em luôn cho rằng Mẫn Mẫn và Tiểu Tứ là một cặp xứng đôi.

Tuy Tiểu Tứ có hơi độc đoán nhưng không thể phủ nhận rằng anh ấy thật sự đối xử với cô ấy rất tốt. Em nói anh nghe nhé. Thực ra khi mới gặp Tiểu Tứ, em luôn nghĩ rằng anh ấy là một tay ăn chơi biết ghẹo gái. Nhưng em thật sự không ngờ anh ấy nhìn có vẻ lăng nhăng nhưng thực ra lại rất sỉ tình! Lần trước em nghe Mẫn Mẫn nói, trong máy năm Lục Tiểu Tứ qua lại với cô ấy, chưa bao giờ có tin thị phi, vô cùng có nguyên tắc!”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần cong môi.

Thấy vậy, Cố Manh Manh còn tưởng có uẩn khúc gì, không khỏi hỏi: “Anh muốn nói cái gì?”

Lục Tư Thần liếc xéo cô một cái rồi nói: “Tiểu Tứ quả thực là rất tốt!”

Cố Manh Manh: “…”

Lục Tư Thần nói tiếp: “Tuy nhiên Mẫn Mẫn cũng là một cô gái tốt.”

Có Manh Manh chùng vai: “Anh không thể nói cái gì có ích chút à?”

Lục Tư Thần đưa tay xoa xoa đầu nhỏ của cô, cảm thấy bất lực: “Em muốn nghe cái gì?”

Đôi mắt của Cố Manh Manh sáng lên, nói: “Em muốn nghe những chuyện anh biết.”

Lục Tư Thần lắc đầu: “Sợ là phải làm em thất vọng rồi.

Chuyện tình cảm của Tiểu Tứ và Mẫn Mẫn, anh không biết gì nhiều.”

“Không thể nào!”

Cố Manh Manh lập tức phản bác lại, “Anh là trụ cột trong nhà, sao mà không biết về vấn đề tình cảm của em trai mình được?”

Lục Tư Thần nhướng mày: “Ai nói làm trụ cột thì phải quan tâm về chuyện tình cảm của người khác? Em tưởng anh là mẹ già à?”

Cố Manh Manh: “…”

Lục Tư Thần dịu giọng: “Bé con, anh biết em với Mẫn Mẫn có quan hệ rất tốt, nhưng đối với chuyện tình cảm của cô ấy và Tiểu Tứ, anh hy vọng em sẽ không can thiệp quá nhiều. Dù thế nào đi nữa, hai người đều đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, không phải là việc người khác nói vài câu là có thể ảnh hưởng tới được. Nếu em cứ không yên tâm thì có thể khuyên nhủ cô ấy nhiều hơn. Có chuyện gì đều có thể nói ra, không cần phải cứ cãi nhau mãi như vậy.”

Có Manh Manh “ừm” một tiếng.

Lục Tư Thần nhìn cô: “Không vui?”

“Không.”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô suy nghĩ một chút, sau đó hỏi: “Lục Tư Thần, em hỏi anh nhé. Trong lòng anh, tự do hay tình yêu, cái nào quan trọng hơn,?”

Lục Tư Thần nheo mắt lại.

“Tự do?”

“Đúng thế!” Cố Manh Manh gật đầu và giải thích, “Chính là đi bất cứ nơi nào anh muốn, ở bên bắt kỳ ai anh muốn.

Không ai có thể trói buộc anh!”

Lục Tư Thần hỏi thay vì trả lời: “Câu trả lời của em là gì?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 333


Chương 333:

“Em không biết…”

Cố Manh Manh lắc đầu: “Em chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.”

Lục Tư Thần nhìn cô: “Bây giờ có thể nghĩ một chút!”

Cố Manh Manh nghiêng đầu suy nghĩ một lúc.

Sau đó, cô trả lời: “Có thể là tình yêu. Em thấy bây giờ sống rất tốt. Giống như không có nơi nào đặc biệt muốn đi ca.

Lục Tư Thần nghiêng người, hai tay ôm mặt cô, ánh mắt vô cùng thâm thúy: “Bé con, tình yêu và tự do của em, anh đều muốn!”

Cố Manh Manh khẽ mở miệng, ngạc nhiên nhìn anh.

Lục Tư Thần chu môi, cười nói: “Hi vọng chúng ta không bao giờ cãi nhau!” Ngừng một chút, anh lại nói: “Em thì sao?”

Cố Manh Manh ngơ ngác gật đầu: “Em, em cũng hy Vọng…”

Vài ngày sau, Cố Manh Manh nhận được một cuộc gọi bát ngờ.

Là Khương Diễm gọi tới. Câu nói đầu tiên của anh là: “Manh Manh, bây giờ có tiện nói chuyện không?”

“Sao vậy?”

Cố Manh Manh hỏi theo bản nãg.

Khương Diễm nói tiếp: “Bên cạnh có ai không?”

Cố Manh Manh lắc đầu: “Không, em đang ở trong thư phòng một mình.”

Khương Diễm thở phào nhẹ nhõm.

Anh nói: “Anh có chuyện muốn hỏi em, nếu tiện, hôm nay em có thể ra ngoài gặp anh được không?”

“Cái này…”

Có Manh Manh chau mày.

Khương Diễm nói: “Không tiện?”

Cố Manh Manh giải thích: “Em đã hẹn Lục Tư Thần đi ăn đồ tây với anh ấy vào buổi chiều. Bây giờ đã gần hai giờ rồi. Nếu em ra ngoài gặp anh bây giờ, vậy quay lại có kịp không?”

Khương Diễm ban đầu im lặng, sau đó đáp: “Thôi, để anh lái xe đến chỗ của em, sau đó chúng ta tìm một quán cà phê gần đó, em thấy thế nào?”

Có Manh Manh suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Được.”

Cúp điện thoại, cô lập tức trở về phòng thay quần áo, nhưng lại gặp quản gia lúc đi xuống lầu.

Quản gia nhìn thấy cô, có chút kinh ngạc: “Thiếu phu nhân đi ra ngoài sao?”

Cố Manh Manh gật đầu, tiếp tục đi xuống cầu thang.

Quản gia cứ đi theo phía sau cô, truy hỏi: “Thiếu phu nhân, bây giờ đã gần đến chiều rồi, cô muốn đi đâu thế?”

Cố Manh Manh có chút mắt kiên nhẫn.

“Tôi đi mua đồ ở gần đây!”

Cố trả lời.

Quản gia chau mày nói: “Cô định mua cái gì? Tôi sẽ bảo người hầu đi mua giúp?”

“Không cần!”

Cố Manh Manh trả lời mà không nhìn lại.

Quản gia vẫn không nản lòng, nói tiếp: “Vậy cô có cần tài xế không? Tôi sẽ gọi tài xế cho cô?”

Nói xong chuẩn bị gọi cho tài xế.

Cố Manh Manh bảo ông ấy dừng lại, nói: “Ôi, quản gia, hãy để tôi yên. Tôi chỉ muốn ra ngoài mua ít đồ dùng cá nhân. Tôi sẽ trở lại sớm. Ông không thể để tôi có được chút không gian cá nhân sao?”

Cô đã nói như vậy rồi, nếu quản gia vẫn không hiểu, vậy thì ông thật sự không cần phải ở lại chỗ này nữa.

“Được rồi, thiếu phu nhân, trên đường đi cẩn thận một chút!”

Quản gia chỉ đành dặn dò.

“Biết rồi!

Cố Manh Manh thay giày, xách túi vui vẻ mà bước ra khỏi biệt thự.

Trong một trung tâm mua sắm nào đó.

Cố Manh Manh đến quán cà phê như đã hẹn. Vừa bước vào đã thầy Khương Diễm đang ngồi bên cửa sổ.

“Diễm ca cal”

Cô gọi anh, chạy lon ton qua.

Khương Diễm nhìn thấy, không khỏi nở nụ cười, “Muốn uống cái gì?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 334


Chương 334:

Cố Manh Manh hơi thở hổn hến, trả lời: “Nước đá là được!”

Khương Diễm gọi người phục vụ đến nói: “Làm một ly trà sữa và một chiếc black forest đi.” Nói xong, anh nhìn về phía Có Manh Manh, cười nói: “Anh nhớ em thích ăn black forest đúng không?”

Có Manh Manh gật đầu.

Cô cười vui vẻ: “Đúng đúng. Một trong những loại bánh yêu thích nhất của em là Black Forest.”

Khương Diễm nhìn cô bằng ánh mắt rất cưng chiều.

“Gần đây em thế nào?”

Anh hỏi.

Cố Manh Manh gật đầu, trả lời mà không cần suy nghĩ nhiều: “Khá tốt, thời gian trước em còn ra nước ngoài đây.

“Anh biết.”

Khương Diễm gật đầu.

Cố Manh Manh có chút kinh ngạc: “Anh biết? Áy, vậy anh có biết tại sao em lại ra nước ngoài không?”

Khương Diễm nhấp một ngụm cà phê, chậm rãi trả lòi: “Màn trình diễn đầu tay của em rất tốt. Manh Manh, em rất có tiềm năng làm người mẫu!”

“Woal”

Cố Manh Manh thốt lên.

Cô vui mừng nói: “Có thật là tiềm năng không?”

Khương Diễm gật đầu.

Có Manh Manh tiếp tục: “Vậy nếu sau này em làm người mẫu, Diễm ca ca, anh sẽ là fan của em chứ?”

Khương Diễm đáp: “Bây giờ anh đã là fan của em rồi.”

Cố Manh Manh võ tay: “Yeah, cuối cùng em cũng có fan rồi!”

“Thưa cô, trà sữa và black forest của cô!”

Đúng lúc, người phục vụ đi tới.

Cố Manh Manh nói cảm ơn rồi cầm cốc trà sữa lên uống liên tiếp mấy ngụm.

Cuối cùng, cô thở ra một hơi dài nói: “Thoải mái quá. Vừa rồi em đi một vòng trung tâm mua sắm tìm quán cà phê này, sau đó hỏi người khác mới biết là ở đây!”

“Chưa từng đến đây bao giờ?”

Khương Diễm hỏi.

Cố Manh Manh cười khúc khích, lắc đầu: “Không, em đã đến đây lần trước, nhưng … ừm, lúc đó tôi chỉ đi dạo một vòng thôi, không nhớ rõ lắm.”

Khương Diễm gật đầu.

Cố Manh Manh cầm chiếc nĩa nhỏ lên, vừa ăn Black Forest vừa nói tiếp: “Đúng rồi, Diễm ca ca, anh nói qua điện thoại có chuyện gì đó muốn nói với em, ừm, có chuyện gì vậy?”

Khương Diễm nhìn cô, nói, “Cố Vũ Đồng đã liên lạc với em, đúng không?”

Động tác ăn bánh kem của Cố Manh Manh dừng lại.

Khương Diễm thấy vậy thì trong lòng anh đã biết đáp án.

Anh xoa ấn đường, tiếp tục hỏi: “Cô ấy đã nói gì với em vậy?”

Cố Manh Manh cắn môi không nói gì.

Khương Diễm tiếp tục: “Manh Manh, em không sai, anh chỉ đang thắc mắc tại sao Có Vũ Đồng lại gọi điện cho em.

Dù sao trong nhà cũng có nhiều người như vậy, cô ấy…”

“Không phải chị ấy!”

Có Manh Manh đột ngột nói.

Khương Diễm chau mày: “Cái gì?”

Cố Manh Manh ngắng đầu lên, nhìn anh nói: “Không phải Có Vũ Đồng tìm em mà là bạn trai của chị ấy!”

“Hả?”

Khương Diễm khó hiểu.

Cố Manh Manh tiếp tục giải thích: “Lúc đó anh ta add wechat của em. Vì lời mời ghi tên chị em nên em đã đồng ý. Sau đó, sau đó anh ta liền nhắn tin với em. Tự xưng là bạn trai của chị em, A Kiệt. Vốn dĩ em không tin, còn tưởng là lừa đảo. Nhưng sau đó anh ta gửi ảnh của mình với chị em cho em, còn có ảnh chị em đang ngủ nên em đã tin.”

“Ảnh vẫn còn chứ?”

Khương Diễm hỏi.

Cố Manh Manh gật đầu: “Ừm, vẫn còn. Em vẫn chưa xóa nhật ký cuộc gọi.”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 335


Chương 335:

Nói xong, cô vội vàng cúi đầu, lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra. Sau khi tìm ra lịch sử trò chuyện, cô đưa cho Khương Diễm.

Khương Diễm xem xét một chút.

Cố Manh Manh rất lo lắng: “Diễm ca ca, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Khương Diễm trả lại điện thoại cho cô, cười lạnh: “Người tên A Kiệt này, quả thực là bạn trai của Cố Vũ Đồng.”

Cố Manh Manh không khỏi thở phào nhẹ nhõm khi nghe điều này.

Tuy nhiên, nửa câu nói sau của Khương Diễm lại vang lên: “Tuy nhiên, anh ta thực tế là một tên lừa tình. Chuyên môn dùng tình yêu để lừa tiền lừa sắc. Theo như anh biết thì đã có ba nạn nhân rồi!”

“Cái gì?”

Cố Manh Manh kinh ngạc.

Khương Diễm nhìn cô, tiếp tục hỏi: “Em có gửi tiền cho anh ta không?”

“Ừm, gửi rồi….”

Có Manh Manh gật đầu.

Khương Diễm bắt lực: “Em hào phóng thật!”

Cố Manh Manh xấu hỗ cúi thấp đầu.

Lúc này, lại nghe thấy giọng nói của Khương Diễm: “Lần này bọn họ trốn ra nước ngoài chắc chắn đã tiêu hết tiền rồi. Nếu không bắt đắc dĩ thì e là cũng sẽ không ngửa tay đòi tiền em. Nếu như đã có lần đầu tiên thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai. Manh Manh, nếu lần sau cái người tên A Kiệt này lại tìm đến em thì em nhất định phải thông báo cho anh ngay. Nhớ chưa?”

Có Manh Manh gật đầu: “Được!”

Nào ngờ chuyện khiến người ta bất ngờ hơn vẫn còn ở phía sau!

Đến chiều, Lục Tư Thần gọi điện thoại đến đúng giờ.

Lúc này, Có Manh Manh vẫn đang ở cùng Khương Diễm.

“Em đi nghe điện thoại!”

Cố Manh Manh nói, không đợi Khương Diễm phản ứng, cô đã cầm điện thoại chạy ra khỏi quán cà phê.

Khương Diễm nhấp một ngụm cà phê, hờ hững lãnh đạm.

Nhưng ở phía bên kia, Cố Manh Manh lại vô cùng căng thẳng.

“A lô:..”

Sau khi bắt máy, cô nói một cách thận trọng.

Lập tức, giọng nói của Lục Tư Thần truyền đến, rất trầm thấp: “Ở bên ngoài?”

“Ừm.:.”

Cố Manh Manh trả lời.

Cuối cùng, cô lại tò mò hỏi: “Làm sao anh biết?”

Lục Tư Thần nói: “Anh đã gọi điện thoại về nhà.”

SON Cố Manh Manh chu môi.

Lục Tư Thần nói tiếp: “Ở đâu?”

Có Manh Manh trả lời: “À, ở trong trung tâm mua sắm.”

“Cụ thể chút!”

Lục Tư Thần nói.

Cố Manh Manh nhìn quanh, trả lời, “Chính là trung tâm mua sắm gần nhà, cái lớn nhất ấy, anh biết không?”

Lục Tư Thần lúc đầu im lặng, sau đó nói: “Quản gia nói em ra ngoài mua đồ. Sao mua lâu vậy?”

Cố Manh Manh mím môi, đầu óc xoay chuyền.

Cô trả lời: “Ừm, là thế này. Em ở chỗ này gặp được bạn học. Sau đó bọn em có nói chuyện một lát.” Dừng một lát, lại nói: “Anh tan làm rồi?”

Lục Tư Thần không trả lời mà nói: “Anh tới đón em ngay đây, đừng chạy quá xa, biết không?”

“Oh!”

Cố Manh Manh ngoan ngoãn gật đầu.

Lục Tư Thần rất đắc ý, cười cười: “Ngoan.”

Sau khi cúp máy, Cố Manh Manh quay lại quán cà phê.

Nhìn thấy cô quay lại, Khương Diễm không khỏi cười nói: “Là Lục Tư Thần gọi?”

“Đúng vậy.”

Có Manh Manh gật đầu.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 336


Chương 336:

Khương Diễm nhướng mày cười đầy ẩn ý: “Sao, gọi điện kiểm tra?”

Cố Manh Manh khua tay, giải thích, “Không phải. Ừm, là thế này. Hôm nay em đã hẹn anh ấy đi ăn tối. Lúc nãy là anh ấy gọi điện hỏi em đang ở đâu.”

“Tình cảm của hai người tốt thật.”

Khương Diễm cong môi.

Cố Manh Manh nghiêng đầu, ánh mắt có chút khó hiểu: “Sao vậy, Diễm ca ca?”

Khương Diễm lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Không sao, chỉ cần em sống tốt là được.” Nói xong anh im lặng một hồi, mới nói: “Manh Manh, anh biết, lúc đầu em gả thay vào Lục gia. Đối với em mà nói, quả thực có chút không công bằng. Lúc đó sau khi anh biết được chuyện này thì đã từng tìm đến bác nhưng tiếc là lúc đó em đã gả qua Lục gia rồi. Ván đã đóng thuyền, anh… Anh rất hối hận. Nếu lúc đó anh có ở nhà, em tất nhiên sẽ không cứ như vậy mà gả đi. Manh Manh, vắt vả cho em rồi!”

Cố Manh Manh nghe vậy thì thấy rất ngại.

Cô gãi gãi đầu, cười ngây ngô: “Diễm ca ca, anh nói nặng lời rồi. Thực ra, hiện tại em khá tốt. Lục Tư Thần rắt tốt với em. Không … không phải vì việc em gả thay mà có thành kiến với em. Ừm, vậy nên anh cũng không cần thấy áy náy đâu. Thật đấy, bây giờ em rất tốt!”

Khương Diễm chỉ cười khổ.

Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Muộn rồi, anh còn có việc phải làm, em định đợi anh ta ở đây hay sao?”

Cố Manh Manh gật đầu: “Ừm, em ở đây đợi Lục Tư Thần đến đón.”

“Được.”

Khương Diễm đáp: “Vậy em cứ ngồi ở đây nhé. Anh ta có lẽ đang trên đường đến rồi nhỉ?”

“Đúng vậy!”

Có Manh Manh tiếp tục gật đầu.

Khương Diễm cười nói: “Vậy anh về trước đây, có chuyện gì, đều có thể gọi điện thoại cho anh bắt cứ lúc nào.”

“Em biết rồi!”

Cố Manh Manh cười tươi.

Khương Diễm đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

“Manh Manh, anh đi đây.”

“Ừm, tạm biệt, Diễm ca cal”

Cố Manh Manh trả lời.

Khương Diễm không quay đầu lại mà tiêu sái rời đi, bóng lưng lại rất cô đơn.

Hơn mười phút sau, Lục Tư Thần đến bên ngoài trung tâm thương mại.

Sau khi nhận được cuộc gọi, Cố Manh Manh đã chạy ra ngoài ngay lập tức. Vừa bước lên xe, cô đã nóng lòng mà cho người đàn ông một cái ôm ấm áp.

Lục Tư Thần bật cười: “Sao hôm nay lại nhiệt tình như vậy?”

Có Manh Manh ôm cổ anh cười: “Sao, anh không thích?”

Lục Tư Thần nheo mắt nhìn cô không lên tiếng.

“Sao vậy?”

Có Manh Manh cảm thấy khó hiểu.

Tuy nhiên, ngay sau đó, người đàn ông bất ngờ cúi đầu xuống hôn cô.

“Ưm..

Có Manh Manh hừ một tiếng.

Sau đó, cô liền ngoan ngoãn, không giãy dụa, vô cùng phối hợp và nghe lời.

Lục Tư Thần hôn cô thật sâu, cho đến khi anh tháy cô sắp thở không nỗi thì mới lưu luyễn mà buông tay.

“Bé con!”

Anh thấp giọng nói, có chút nguy hiểm: “Vừa rồi ăn cái gì?”

Cố Manh Manh phồng má.

Lục Tư Thần giữ cằm cô, nhìn thẳng vào cô.

“Anh đã nói với em như thế nào?”

“Em không…” Có Manh Manh muốn cãi lại.

Tuy nhiên, ánh mắt của người đàn ông quá sắc bén, cô chưa kịp nói hét thì khí thế đã dần yếu đi.

Lục Tư Thần thở dài một hơi, nói: “Kỳ kinh nguyệt của em gần đến rồi, còn dám ăn kem?”

“Em không ăn…”

Cố Manh Manh hạ giọng.

Lục Tư Thần hừ giọng: “Trong miệng em có mùi gì đấy?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 337


Chương 337:

Có Manh Manh rất đắn đo, đây đều là do háu ăn mà ra!

“Được rồi, em thừa nhận…” Cô gục đầu xuống, lề mề nói: “Em đã ăn kem, nhưng em thực sự chỉ ăn một chút, rất ít.

Là đồ ngọt quán cà phê tặng. Em vốn dĩ không muốn ăn, nhưng không ăn thì lại lãng phí. Vậy nên, vậy nên em không nhịn được liền…”

“Không nhịn nổi?” Lục Tư Thần nhìn cô: “Em không sợ đau dạ dày?”

Cố Manh Manh không nói một lời.

Lục Tư Thần xoa ấn đường, bất lực: “Bé con, em không nghe lời gì cả.”

“Chồng ơi…”

Cố Manh Manh lại bắt đầu làm nũng, hai tay mềm mại ôm lấy anh, giọng nói nhỏ nhẹ như nước: “Không có lần sau.

Mấy ngày sau em đều không ăn nữa. Em đảm bảo! Nếu, nếu em ăn nữa thì, thì cả mùa hè này em sẽ không ăn kem nữa. Em thẻ!”

Lục Tư Thần nhìn cô: “Em cho rằng anh sẽ tin em2”

“Vậy thì anh muốn em làm sao?”

Cố Manh Manh chán nản nhìn anh.

Lục Tư Thần vỗ lưng cô một cái, chậm rãi nói: “Quên đi, chuyện này tạm thời không nhắc tới nữa. Đã nghĩ xong lát nữa ăn gì chưa?”

Cố Manh Manh nhìn anh: “Không phải ăn đồ tây sao?”

Lục Tư Thần cười nói: “Nghe eml”

“Có thật không?”

Có Manh Manh nhìn anh đầy mong đợi.

Lục Tư Thần gật đầu: “Nói đi!”

Có Manh Manh đảo mắt máy cái.

Đột nhiên, cô nói: “Em muốn ăn vịt quay! Chúng ta đi ăn vịt quay, được không?”

Lục Tư Thần gật đầu: “Ừ.”

Nói xong, anh lại bảo tài xế lái xe.

Cố Manh Manh rất vui.

Không ngờ vào lúc này, giọng nói của Lục Tư Thần lại truyền đến: “Hôm nay đã gặp bạn học nào?”

“Hả?”

Cố Manh Manh đột ngột ngẳng đầu lên, ngạc nhiên nhìn anh.

Lục Tư Thần cong môi, kiên nhẫn nói lại: “Anh nói, hôm nay đã gặp bạn học nào?”

“Cái này…”

Cố Manh Manh chau mày.

Đại não lập tức hoạt động công suất lớn, rất nhanh liền có câu trả lời.

Cô trả lời: “À, chính là bạn học cấp hai. Bọn em đã nhiều năm không gặp. Hôm nay bắt ngờ gặp nhau ở trung tâm thương mại. Mọi người rất vui vẻ nên tìm một quán cà phê để trò chuyện.” Nói đến đây lại dừng lại. Cô lại ôm lấy cổ người đàn ông, tránh việc anh nhìn vào mắt mình, tiếp tục: “Bọn em đã nói rất nhiều chuyện. Thật sự rất vui.”

Lục Tư Thần “ừm” một tiếng, vỗ vỗ lưng cô một cái rồi cười: “Như vậy cũng tốt. Sau này có thể hẹn bạn học ra ngoài chơi nhiều hơn thay vì suốt ngày ở nhà.”

Có Manh Manh rất không vui.

“Ý anh là gì?”

Cô nhìn anh chằm chằm.

Lục Tư Thần cười nói: “Sợ em ở nhà rồi ngốc mát.”

“Xì!” Cô Manh Manh khinh thường, hừ giọng: “Không hê nhé! Em cũng không phải cứ ở nhà ngây người cả ngày, sao mà bị ngốc được? Lục Tư Thần, anh không được nói lung tung. Em mới không ngốc đâu!”

Lục Tư Thần lắc đầu, có phần bắt lực: “Đúng, em không ngây người. Chỉ là cả ngày chỉ biết chơi game với Mẫn Mẫn. Có lúc thậm chí ngay cả cơm cũng có thể không ăn.

Hửm?”

Cố Manh Manh nghe vậy thì lập tức xẹp hơi.

“Cũng đâu có đâu…”

Cô cười nịnh nọt.

Lục Tư Thần đỡ cô ngồi thẳng dậy, bàn tay lớn đặt lên eo cô, nhìn cô chằm chằm.

“Bé con.” Anh mở miệng nói: “Em cũng không còn nhỏ nữa, cần biết cách giữ gìn sức khoẻ, biết chưa?

“Em có giữ gìn mà…”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 338


Chương 338:

Cố Manh Manh chu môi thì thầm.

Lục Tư Thần liếc mắt: “Em muốn ngụy biện?”

Cố Manh Manh lại im lặng.

Lục Tư Thần tiếp tục nói: “Đừng coi lời nói của anh như gió thoảng qua tai. Nếu để anh biết em còn vì chơi game mà không ăn cơm nữa thì anh sẽ ném hết máy tính của em ra ngoài.”

Cố Manh Manh đáng thương nhìn anh.

Lục Tư Thần không có bắt kỳ biểu cảm nào: “Anh không đùa với eml”

“Ừm, biết rồi.” Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm một lúc, cuối cùng giọng điệu cũng dịu đi.

“Bé con, anh là vì tốt cho em…”

“Ume Có Manh Manh lại ôm cổ anh, áp khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vào cổ anh.

“Sao vậy?”

Lục Tư Thần buồn cười, bàn tay lớn v**t v* lưng cô.

Có Manh Manh lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Hơi mệt…”

“Mệt thì ngủ đi.” Lục Tư Thần nói: “Đến nơi thì gọi em.”

“Ừm Cố Manh Manh đáp lại, từ từ nhắm mắt lại.

Kết quả là vừa ngủ liền ngủ một mạch hơn nửa giờ. Lúc cô mở mắt ra lần nữa thì đã về lại Hương Tạ Thuỷ Ngạn.

(Chỗ này lúc trước dịch thế nào thì bạn sửa lại giúp mình nhé.) Mà lúc này cô đang nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ.

“Lục Tư Thần…”

Có Manh Manh gọi một tiếng, ngồi dậy khỏi giường.

Tuy nhiên, cả phòng ngủ yên lặng, không có ai cả.

Cố Manh Manh chép miệng, chỉ đành xốc chăn lên, bước xuống giường. Sau khi tắm rửa xong, cô đi xuống cầu thang. Người quản gia đang đứng trong phòng khách nói chuyện điện thoại. Có lẽ là đã xảy ra chuyện gì đó. Vẻ mặt và sắc mặt của ông ấy không tốt lắm.

Cố Manh Manh đứng nhìn bên cạnh, mãi đến khi thấy quản gia cúp máy, cô mới hỏi: “Quản gia, có chuyện gì vậy?”

Quản gia lắc đầu, hai mắt đỏ hoe.

Cố Manh Manh chau mày, “Đã xảy ra chuyện gì à? Quản gia, ông bị sao vậy?”

Người quản gia nghẹn ngào: “Tôi, mẹ tôi ở nhà đột nhiên đổ bệnh…”

“Hả!”

Cố Manh Manh kêu lên, vội nói: “Đã gọi xe cấp cứu chưa?”

“Đã đưa bệnh viện.” Người quản gia trả lời, “Nhưng, tình hình không tốt lắm…”

Cố Manh Manh lo lắng nói: “Vậy thì ông còn đứng ở đây làm gì? Mau đến bệnh viện xem đi.”

“Nhưng…”

Quản gia nhíu chặt mày, vẻ mặt lo lắng: “Tôi, tôi còn chưa đến ngày nghỉ…”

Cố Manh Manh tức giận: “Ông còn lo lắng những chuyện này làm gì? Quên đi, ông cứ đi đi, đừng lo lắng về công việc, tôi sẽ đến gặp Lục Tư Thần nói rõ ràng, anh ấy sẽ không trách ông…”

“Vậy…

Quản gia do dự.

“Nhanh lên đi chứ!”

Có Manh Manh thúc giục.

Quản gia suy nghĩ một chút, cuối cùng cắn răng nói: “Vậy thì cám ơn thiếu phu nhân. Xử lý chuyện ở bệnh viện xong thì tôi sẽ trở lại ngay.”

“Ừm, ông đi đi!”

Có Manh Manh gật đầu.

Quản gia cúi đầu chào cô, xoay người chạy ra ngoài.

Có Manh Manh nhìn bóng lưng của ông ây mà không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc này, trên lầu vang lên giọng nói của người đàn ông: “Manh Manh?”“

Có Manh Manh quay đầu lại và nói, “Có, em ở đây!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 339


Chương 339:

Ngay sau đó, Lục Tư Thần từ trên lầu bước xuống.

Nhìn thấy cô đứng một mình trong phòng khách, anh không khỏi nhíu mày: “Em làm gì ở đây?”

Cố Manh Manh nhún vai và trả lời: “Không có gì, vừa rồi quản gia cũng ở đây.”

Lục Tư Thần nhìn quanh, nói: “Quản gia?”

“Ừm Cố Manh Manh gật đầu, nói tiếp: “Quản gia vừa nhận được một cuộc gọi khẩn cấp. Mẹ ông áy đột ngột đổ bệnh, đã được đưa đến bệnh viện. Ông áy rất lo, nhưng không dám đi. Vậy nên, vậy nên em đã cho ông ấy nghỉ phép rôi!”

Lục Tư Thần hơi kinh ngạc: “Em cho ông ấy nghỉ phép?”

“Ừm!”

Có Manh Manh gật đầu.

Cô đứng trước mặt người đàn ông, ngẳng đầu nhìn anh cười: “Em đã cho người ta nghỉ phép rồi. Không phải là anh lại gọi họ quay lại đấy chứ?”

Lục Tư Thần đưa tay sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, nói: “Như vậy không phải sẽ khiến em mắt mặt sao?”

“Đúng vậ Cố Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần cúi người, hôn chụt lên môi cô một cái, nói: “Em là bà chủ. Nếu như đã cho họ nghỉ phép thì cứ nghỉ đi. Em vui là được!”

“Cảm ơn!”

Cố Manh Manh ôm anh.

Lục Tư Thần thuận thế, lại hôn lên má cô một cái, nói: “Cùng anh xem TV?”

“Được được!”

Có Manh Manh mỉm cười, gật đầu.

Sau đó, cô lại thả tay ra, bật TV lên và đặt điều khiển vào tay người đàn ông.

Lục Tư Thần ôm cô ngồi xuống sô pha, vừa thong thả chuyển kênh, vừa nói: “Kỳ nghỉ của em sắp kết thúc rồi phải không?”

Cố Manh Manh nép vào lòng anh một cách thoải mái, đáp: “Đúng vậ “Còn bao nhiêu ngày nữa?”

“Ừm, hình như chỉ còn không đến mười ngày.”

“Mười ngày này em định thu xếp như thế nào?”

“Hả?” Cố Manh Manh nghe xong không khỏi ngắng đầu nhìn anh: “Anh muốn dẫn em đi chơi?

Lục Tư Thần trầm mặc nhìn cô, trả lời: “Không phải, anh đi công tác máy ngày, có thể là một tuần.”

“Hải”

Cố Manh Manh mở to mắt: “Lâu như vậy…”

Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, nói tiếp: “Lúc anh không ở nhà, em phải ngoan, biết không?”

Đêm đó, trước khi đi ngủ, Cố Manh Manh lại nhận được tin nhắn WeChat từ A Kiệt.

A Kiệt: “Có đó không?”

Sau khi nhìn thấy, Cố Manh Manh ngay lập tức trả lời: “Ừm, sao vậy?”

A Kiệt: “Tôi là muốn cảm ơn cô. Khoản tiền lần trước, cô đã giúp chúng tôi một việc rất lớn!”

Có Manh Manh: “Hai người đang ở đâu?”

A Kiệt: “Nước ngoài!”

Cố Manh Manh: “Nước nào?”

A Kiệt: “Nước nào không quan trọng. Dù sao chúng tôi cũng sẽ về nước sớm thôi.”

Sau khi đọc tin nhắn này, Cố Manh Manh đã rất ngạc nhiên.

Cô nhanh chóng trả lời: “Hai người đã quyết định lúc nào về lại chưa?”

Tuy nhiên, đối phương không trả lời.

Có Manh Manh rát lo lắng, vội gọi điện cho Khương Diễm.

Ngay sau khi kết nối, cô vội nói: “Diễm ca ca, A Kiệt đó vừa liên lạc với em!”

Khương Diễm rất kinh ngạc: “Liên lạc với em rồi? Anh ta đã nói gì với em?”

Cố Manh Manh trả lời: “À, anh ta không nói gì cả, anh ta chỉ nói cảm ơn em.”

Khương Diễm hỏi: “Mượn tiền em?”

“Không phải…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Nào ngờ, cô lại nói: “Tuy nhiên, A Kiệt nói họ sẽ sớm về nước.”

Khương Diễm không nói gì.

Cố Manh Manh không nghe thấy giọng nói, trong lòng có chút lo lắng: “Diễm ca ca, sẽ không có chuyện gì đúng không?”

Khương Diễm an ủi nói: “Đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu.”

“Nhưng…”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 340


Chương 340:

Cố Manh Manh muốn nói nhưng lại thôi.

Khương Diễm nói: “Làm sao vậy?”

Có Manh Manh cúi đầu.

Cô ngập ngừng nói: “Nếu chị gái em quay lại thì em, em nên làm gì?”

“Hả?”

Khương Diễm hơi ngắn ra, hình như chưa phản ứng lại kịp.

Mà bên này, Cố Manh Manh đã sớm hồi hận vì nói như vậy. Vì vậy, cô lại vội nói: “Diễm ca ca, cái đó, em, em còn có một chuyện muốn nói với anh…”

Khương Diễm luôn rất kiên nhẫn: “Em nói đi, có chuyện gì sao?”

Cố Manh Manh nói: “Gần đây em có thể là sẽ về nhà một chuyên. Ừm, chủ yếu là muốn về thăm bó. Cái đó, nếu anh có thời gian thì có thể đi cùng em được không?”

Khương Diễm hơi kinh ngạc.

“Em muốn anh đi cùng em?”

“Đúng Vậy. Cố Manh Manh gật đầu, nói, “Em có chút không dám về nhà một mình.”

Khương Diễm hiểu ra.

“Được.”

Anh gật đầu đồng ý.

Lúc này, ngoài hành lang dường như có tiếng bước chân.

Cố Manh Manh nghe thấy động tĩnh liền vội vàng nói: “Cái đó, Diễm ca ca, em chỉ muốn nói mấy chuyện này thôi.

Nếu không còn chuyện gì nữa thì em cúp máy trước đãi”

“Manh Manh…”

Khương Diễm gọi cô.

Ngay sau đó, điện thoại đã bị cúp.

Cùng lúc đó, cửa phòng ngủ có tiếng gõ cửa, kèm theo giọng nói của người hầu: “Thiếu phu nhân, bữa khuya mà cô muốn đã chuẩn bị xong rồi.”

“Tôi đến đây ngay đây…”

Cố Manh Manh đáp lại, nhìn xuống điện thoại trên tay.

May mà Khương Diễm không gọi lại.

Trong phòng ăn ở tầng dưới.

Ngay khi Cố Manh Manh bước vào thì liền nhìn thấy bát bánh trôi nước cơm rượu trên bàn, trong không khí tràn ngập mùi hương ngọt ngào hấp dẫn.

“Oa, thơm quái”

Cô kêu lên, đi nhanh ngồi vào chỗ.

“Phòng bếp biết cô thích ăn cơm Người hầu bên cạnh nói: rượu nên đã chuân bị mội “Ừm ừm!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Cô nóng lòng cầm thìa lên, nềm thử một miếng.

“Thế nào ạ?”

Người hầu hỏi đầy vẻ chờ đợi.

Có Manh Manh vô cùng hài lòng: “Ngon quá, thật tuyệt!”

Người hầu thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ cần cô hài lòng là tốt rồi!”

“Ừm, tôi rất hài lòng!”

Có Manh Manh cười nói.

Người hầu đang định nói gì đó, nhưng đột nhiên nhìn thấy.

Lục Tư Thần bước vào, nụ cười trên mặt có chút cứng ngắc, sau đó vội cúi đầu gọi: “Tiên sinh, buỏi tối tốt lành!”

Lục Tư Thần đi tới, nhẹ giọng nói: “Đang ăn gì đấy?”

“Bánh trôi cơm rượu!”

Cố Manh Manh vui vẻ nói: “Anh có muốn ăn không? Nó siêu ngon nhé!”
 
Back
Top Bottom