Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 341


Chương 341:

Lục Tư Thần kéo ghế sa lon ngồi xuống, nói: “Em ăn đi, anh không ăn.”

“Hả?”

Cố Manh Manh nghiêng đầu, không chớp mắt nhìn anh: “Tại sao? Anh không đói hay không thích ăn?”

Lục Tư Thần nói: “Ăn mà cũng không chặn được miệng em?”

“XịP”

Cố Manh Manh hừ giọng, cúi đầu tiếp tục ăn bánh trôi nước.

Có lẽ nó thực sự rất ngon nên cả một bát bánh trôi mà Có Manh Manh đã ăn gần hết. Khoa trương hơn là cô còn muốn uống sạch sẽ nước canh luôn.

Về điều này, cô giải thích là: “Em là không muốn lãng phí!”

Lục Tư Thần giơ tay lên: “Lại đây!”

“Làm gì?”

Cố Manh Manh nhìn anh, nhưng không cử động.

Lục Tư Thần cười với cô: “Bảo em qua thì qua đi!”

“Oh…”

Cố Manh Manh đứng dậy khỏi ghế, sau đó đi đến trước mặt anh.

Lục Tư Thần rất tự nhiên mà vươn tay kéo cô ngồi vào lòng mình, bàn tay to đặt ở trên bụng của cô.

“Haha…”

Cố Manh Manh không nhịn được cười, nói, “Anh đang làm gì vậy?”

Lục Tư Thần cong môi: “Xem em ăn no chưa!”

Cố Manh Manh liếc nhìn chiếc bát cô ăn sạch sẽ bên cạnh, tỏ vẻ ngại ngùng: “Ai da, cũng tạm thôi. Em, em cũng không phải quá no…”

Lục Tư Thần “ừm” một tiếng.

Cố Manh Manh nghiêng đầu khó hiểu nhìn anh: “Anh không phải đang làm việc trong thư phòng sao? Sao lại xuống đột ngột vậy? A, em biết, chắc là anh ngửi thấy mùi thơm của bữa khuya, không nhịn được nên đi xuống phải không?”

Lục Tư Thần nhìn cô: “Em nghĩ vậy?”

“Nếu không thì sao?”

Có Manh Manh gãi đầu.

Lục Tư Thần không trả lời mà kéo cô dậy khỏi ghế.

“Sao vậy?”

Cố Manh Manh không hiểu nhìn anh.

Lục Tư Thần không nói gì, một mạch kéo thẳng cô lên lầu.

Cuối cùng lên đến sân thượng.

Khi Cố Manh Manh nhìn thấy những ngôi sao sáng trên bầu trời, cả người ngắn ra.

“Ôi trời ơiI”

Cô vô cùng kinh ngạc. Đôi mắt đen xinh đẹp mở lớn.

“Đẹp không?”

Lục Tư Thần hỏi.

Có Manh Manh gật đầu cười tươi rói: “Đẹp quá, hình như đã lâu em không nhìn thấy bầu trời đầy sao đẹp như vậy ồi.” Nói xong, cô quay đầu nhìn người đàn ông rồi nói tiếp: “Lần trước em nhìn thấy trời đêm đẹp như vậy, hình như là lúc em rất nhỏ. Thật sự đẹp quá đi.”

Lục Tư Thần ôm cô: “Sao lại là lúc nhỏ?”

Cố Manh Manh nghĩ một lúc, rồi trả lời: “m, sau này vì mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện nên không có thời gian để ngắm sao.”

Lục Tư Thần gật đầu.

Anh thương xót mà hôn lên khóe miệng cô, thì thầm: “Sau này anh sẽ thường xuyên cùng em ngắm sao!”

“Cảm ơn anh!”

Có Manh Manh rất hạnh phúc.

Lục Tư Thần không nói gì nữa, lặng lẽ ôm cô vào lòng.

Vì vậy, trong khung cảnh yên bình như vậy, Cố Manh Manh không biết mình đã ngủ thiếp đi lúc nào.

Sau khi thức dậy vào sáng hôm sau, cô mới biết Lục Tư Thần đã đi công tác!

Buổi chiều, Có Manh Manh một mình ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách xem TV, không biết tại sao, nhưng đối diện với Chương trình TV yêu thích của mình, cô lại cảm thấy buồn tẻ, như thể thiếu một thứ gì đó, trong lòng trống rỗng.

“Thiếu phu nhân!”

Lúc này, quản gia bưng nước trái cây và món tráng miệng bước vào.

“Đây là điểm tâm nhà bếp chuẩn bị cho cô!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 342


Chương 342:

Quản gia cười nói, đặt đồ lên bàn.

Có Manh Manh nếu là lúc bình thường sẽ rất vui mừng.

Nhưng vào lúc này, cô cười không ra.

“Ô! Tôi biết rồi…”

Cô lắp lửng trả lời.

Quản gia thấy vậy thì rất kinh ngạc: “Thiếu phu nhân, cô sao vậy?”

“Hả2”

Có Manh Manh ngắng đầu, ngơ ngác nhìn quản gia: “Cái gì mà tôi làm sao?”

Quản gia nói: “Hôm nay cô có vẻ khang khác!”

“Vậy sao?”

Có Manh Manh chau mày.

Quản gia gật đầu nói tiếp: “Đúng vậy, cô thật sự có chút khác thường.” Ngừng một chút, lại nói: “Thiếu phu nhân, cô có tâm sự gì sao?”

“Không…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô thở dài, sau đó chậm rãi nói: “Thật ra thì, tôi…”

Tuy nhiên, khi nói đến đây cô lại đột ngột dừng lại.

Quản gia không có tò mò lắm, chỉ cười nói: “Thiếu phu nhân, nếu không muốn nói thì đừng nói, không sao cả.”

Cố Manh Manh cong môi nói: “Không, tôi không phải là không muốn nói, uh, chỉ là tôi không biết phải nói thế nào.”

Quản gia trả lời: “Vâng, tôi có thể hiểu!”

“Ông có thể hiểu?”

Nghe xong, Có Manh Manh không khỏi nhướng mày, nói: “Tôi còn chưa nói gì nữa mà ông đã hiểu?”

Quản gia giải thích: “Ý tôi là, tôi có thể hiểu được việc muốn nói nhưng không biết phải diễn đạt như thế nào của côi”

“Oh.

Cố Manh Manh cúi đầu.

Quản gia nhìn cô: “Thiếu phu nhân, nếu không có việc gì khác, tôi đi xuống trước?”

Cố Manh Manh nói, “Hôm nay Lục Tư Thần ra ngoài khi nào vậy? Tại sao tôi không biết gì cả?”

Quản gia trả lời: “À, ngài ấy đã rời đi vào nửa đêm qua. Có lẽ lúc đó cô đang ngủ nên không biết.”

“Vào nửa đêm…”

Cố Manh Manh lộ rõ vẻ u sầu.

Quản gia gật đầu cười: “Đúng vậy, lúc đó là tôi tiễn tiên sinh ra ngoài nên nhớ rât rõ.”

“Vậy, anh ấy có nói khi nào anh ấy sẽ trở về không?”

Có Manh Manh tiếp tục hỏi.

Quản gia lắc đầu nói: “Không nói.”

Cố Manh Manh mím môi, vẻ mặt rất chán nản.

Lúc này, quản gia hình như đã biết nguyên nhân khiến cô không vui.

Vì vậy, ông không nhịn được nói: “Thiếu phu nhân, kỳ thực đừng quá lo lắng. Mỗi lần tiên sinh đi công tác đều không quá ba ngày. Ngài ấy rất nhanh sẽ quay về thôi. Vậy nên cô cũng đừng nghĩ quá nhiều. Vì thời gian trôi qua nhanh lắm!”

Có Manh Manh chau mày, “Nhưng hôm qua anh ấy lại nói với tôi là lần công tác này có thể mắt một tuần liền!”

Quản gia hơi ngắn ra.

Cố Manh Manh nâng cằm lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại: “Anh ấy đi lâu như vậy, mấy ngày nay tôi phải làm như thế nào?”

Quản gia nghe vậy thì không khỏi bật cười, nói: “Dễ lắm.

Cô có thể hẹn bạn bè ra ngoài. Mỗi ngày đi mua sắm, hoặc làm những việc cô hứng thú. À, vì dụ như đi công viên chơi? Ai da, tôi cũng không biết bây giờ người trẻ các cô thích chơi gì. Tóm lại, cô có rất nhiều sự lựa chọn!”

Cố Manh Manh nhìn ông: “Nhưng, tôi không có nhiều bạn Đó Quản gia:”…”

Cố Manh Manh suy nghĩ một chút, trong đầu chọt lóe lên một tia sáng, sau đó nói: “Đúng vậy, tôi có thể hẹn Tô Mẫn Mẫn!”

Quản gia gật đầu: “Đúng vậy, cô có thể hẹn hò với bắt kỳ ai”

“Được, vậy tôi sẽ gọi cho cô ấy ngay bây giờ!”

Nói xong, Cố Manh Manh nhắc điện thoại gọi cho Tô Mẫn Mẫn.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 343


Chương 343:

Trong lúc đó, quản gia đã lặng lẽ ra khỏi phòng khách.

“A lô?”

Bên này, điện thoại được kết nối, Cố Manh Manh nói, “Mẫn Mẫn à, cậu đang làm gì vậy?”

Nào ngờ, có một giọng nam vang lên trong điện thoại.

“Tôi là Lục Tiểu Tứ!”

PA Cố Manh Manh ngần ra, sau đó nói: “Ò, tôi là Cố Manh Manhl”

Lục Tiểu Tứ đáp: “Chị dâu, tôi biết là cô.”

Cố Manh Manh khóe miệng hơi giật giật nói thể bảo Mẫn Mẫn nghe máy được không? Tôi có chuyện muốn hỏi cô ấy.”

“Đợi chút!”

Lục Tiểu Tứ nói.

Khoảng nửa phút sau, giọng nói của Tô Mẫn Mẫn nhanh chóng vang lên trong điện thoại: “Cố Manh Manh, cậu là đồ vô lương tâm. Lâu như vậy rồi mới gọi cho tớ. Quả nhiên là có chồng quên bạn, thấy sắc quên bạn!”

Cố Manh Manh kêu oan: “Mình đâu phải đâu.”

“Cậu chính là như vậy!”

Tô Mẫn Mẫn ngang ngược nói.

Cố Manh Manh lập tức phản bác lại: “Còn cậu thì sao? Tớ không gọi cho cậu, chẳng lẽ cậu không biết mà gọi cho mình?”

Vốn tưởng Tô Mẫn Mẫn sẽ không nói lại được. Nào ngờ.

cô ấy lại đáp: “Tớ muốn thử xem tình yêu của cậu đối với tớ lớn đến mức nào.”

“oẹm Cố Manh Manh giả vờ nôn.

Tô Mẫn Mẫn giả vờ khóc nói: “Quả nhiên cậu đã yêu người khác rồi. Khi tớ ngủ với cậu, cậu từng thề non hẹn bể với tớ. Nhưng bây giờ, cậu thậm chí còn không muốn gọi điện cho tớ. Cậu là cái đồ bội bạc! Vô lương tâm!”

Có Manh Manh hoàn toàn không nói nên lời.

Cô bất lực nói: “Tô Mẫn Mẫn, cậu là chưa uống thuốc sao? Chúng ta nói chuyện bình thường hơn được không?”

Tô Mẫn Mẫn hắng giọng, tỏ vẻ nghiêm túc đáp: “Cậu sai rồi!”

“GÌ?”

Cố Manh Manh không hiểu.

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Tớ không phải là chưa uống thuốc, mà là uống nhằm thuốc.” Ngừng một chút, lại nói: “Bằng không, làm sao tớ có thể yêu một tên vô lương tâm như cậu!”

Trên mặt Có Manh Manh đầy những vạch đen.

Bên kia điện thoại, Tô Mẫn Mẫn vắt chéo chân, bộ dạng cà lắt phát phơ.

Vừa nhìn bộ móng mới làm của mình, cô vừa nói tiếp: “Được rồi, được rồi, tớ không trêu cậu nữa. Nói đi, tìm tớ có chuyện gì?”

Cố Manh Manh trả lời: “Cậu và Tiểu Tứ thế nào rồi?”

Tô Mẫn Mẫn nghe xong không khỏi liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, hừ giọng: “Vẫn vậy thôi!”

Cố Manh Manh tiếp tục: “Ò, vậy à. Gần đây Lục Tư Thần đi công tác. Anh ấy có thể phải đi khoảng bảy ngày, vì m “Vì vậy!”

Tô Mẫn Mẫn không đợi cô nói xong, chỉ nói: “Cậu thấy trống rỗng, cô đơn lạnh lẽo, muốn kêu người qua ngủ cùng cậu đúng không?”

Cố Manh Manh chau mày, “Tớ chỉ muốn rủ cậu đi chơi, chưa bao giờ muốn ngủ với cậu!”

Bên kia điện thoại, Tô Mẫn Mẫn cười nói: “Vốn dĩ cậu sợ bóng tối nên không dám ngủ một mình! Chao ôi, đúng là đáng thương. Thì ra anh hai không ở nhà thì cậu liền nhát vậy à? Được rồi, được rồi. Cô đây sẽ đại phát từ bi. Nếu như cậu đã đưa ra yêu cầu này rồi. Nếu tớ không đồng ý thì không phải là không nẻ mặt cậu sao?”

Cố Manh Manh ngạc nhiên: “Tớ có nói tớ sợ bóng tối sao?”

Tô Mẫn Mẫn như không nghe thấy cô nói cái gì, nói tiếp: “Được, được, tớ qua ngay đây. Cậu cứ ở nhà đợi đấy!”

Nói rồi, không cho Cố Manh Manh cơ hội nói nữa, cúp điện thoại.

Nhưng bên này, khuôn mặt của Lục Tiểu Tứ đã trầm xuống.

“Em muốn ra ngoài?”

Anh hỏi.

Tô Mẫn Mẫn nhìn xuống điện thoại, dửng dưng trả lời: “Ừ, anh không nghe thấy sao? Anh hai gần đây đi công tác một tuần, Manh Manh rất sợ bóng tối, với tư cách là bạn tốt của cô ấy, tôi đương nhiên có nghĩa vụ đồng hành cùng cô ấy vượt qua giai đoạn khó khăn này!”

“Bạn của cô ấy không chỉ có mình eml”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 344


Chương 344:

Lục Tiểu Tứ mặt không cảm xúc nói.

Tô Mẫn Mẫn đáp: “Nhưng mà, trong số rất nhiều những bạn bè đó, cô ấy chỉ chọn gọi một mình tôi!” Ngừng một chút, cô ấy ngắng đầu nhìn anh, có chút tức giận: “Lục Tiểu Tứ, anh trừng mắt với tôi như thế này là có ý gì?

Đừng quên thỏa thuận đêm qua, chúng ta hiện đang trong thời kỳ bình tĩnh lại. Anh không có quyền can thiệp vào bát cứ việc gì của tôi!”

Huyệt thái dương của Lục Tiểu Tứ giật giật.

Anh kiềm chế cơn giận nói: “Tô Mẫn Mẫn, em đừng có được nước lấn tới!”

Tô Mẫn Mẫn quay mặt đi, vẻ mặt quật cường.

Nhưng đồng thời, sắc mặt của cô cũng rất tái nhợt.

Lục Tiểu Tứ nhìn cô chằm chằm một hồi, cuối cùng vẫn là mềm lòng.

Anh nhân nhượng, thỏa hiệp: “Được rồi, em có thể tạm thời dọn đến nhà anh hai để ở cùng chị dâu, nhưng nếu đến ngày anh hai về thì em phải dọn về nhà lại, biết không?”

Tô Mẫn Mẫn cong môi cần anh nói tôi cũng biết!

ên tâm đi. Chuyện này không Lục Tiểu Tứ cúi xuống nhìn cô.

“Mẫn Mẫn!”

Anh dịu dàng gọi.

Tô Mẫn Mẫn ngẳng đầu nhìn anh, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt đó, lập tức quay đầu đi chỗ khác.

“Có gì mau nói!”

Cô hừ giọng.

Lục Tiểu Tứ cũng không tức giận, vươn tay ép Tô Mẫn Mẫn ngoảnh mặt qua, cười nói: “Em định lúc nào thì đi?

Anh đưa em qua đó?”

Tô Mẫn Mẫn có chút kinh ngạc.

Cô nghỉ ngờ nói: “Anh muốn đưa tôi qua đó?”

Lục Tiểu Tứ gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn nhướng mày: “Ôi, hôm nay mặt trời mọc từ phía tây sao?”

Lục Tiểu Tứ thở dài: “Chúng ta có thể không cãi nhau được không? Mẫn Mẫn, anh rốt cuộc có chỗ nào làm không tốt? Em nếu có chỗ nào không thích thì cứ nói với anh. Không cần cứ mặt nặng mày nhẹ với anh mãi vậy, được không?”

Tô Mẫn Mẫn tách tay anh ra: “Đâu có. Anh rất hoàn mỹ.

Tôi không có chỗ nào không hài lòng cả!”

Lục Tiểu Tứ nói: “Vậy chúng ta không cãi nhau nữa?”

Tô Mẫn Mẫn đáp: “Ta Tôi chưa bao giờ muốn cãi nhau với anh.”

Lục Tiểu Tứ nghe vậy định nói gì đó, nhưng không ngờ nửa câu sau của Tô Mẫn Mẫn lại nói tiếp: “Chỉ là, duyên phận của hai chúng ta đã kết thúc. Nếu như anh không có ý kiến gì thì tôi thấy vẫn nên…”

“Anh không đồng ý!”

Lục Tiểu Tứ đột nhiên lạnh cả mặt.

Anh bóp cằm cô, ánh mắt lạnh lùng: “Tô Mẫn Mẫn, anh cảnh cáo em, từ giờ phút này, nếu em dám nói ra hai chữ đó, có tin, anh sẽ xử em hay không?”

Tô Mẫn Mẫn nhìn anh, không hề sợ hãi. Ngược lại còn đùa nói: “Thế nào, anh còn muốn bạo lực gia đình với tôi?”

Lục Tiểu Tứ không nói.

Tô Mẫn Mẫn cũng không phải kẻ ngốc, cô và Lục Tiểu Tứ quen nhau nhiều năm như vậy, ít nhiều cô cũng biết tính tình của anh.

Bởi vậy, cô biết những lời nói lúc này Lục Tiểu Tứ nói ra chắc chắn không phải là nói đùa!

“Anh đưa tôi đến nhà anh hai.”

Cô nói.

Lục Tiểu Tứ cười lạnh: “Còn nhớ lời của anh?”

Tô Mẫn Mẫn trong lòng không cam tâm.

Nhưng mà, cô biết mình đấu không lại Lục Tiểu Tứ. Cho dù cả gia tộc của cô cũng đấu không lại Lục Tiểu Tứ. Càng huống hồ sau lưng anh còn có cả chỗ dựa lớn mạnh Lục gial “Nhớ…”

Cô đáp lại một cách uễ oải.

Như vậy, Lục Tiểu Tứ hài lòng mà buông tay.

Cuối cùng, anh cúi đầu hôn lên má cô một cái, giọng nói dịu đi rất nhiều: “Anh biết em vì chuyện sẩy thai mà giận dỗi với anh. Mẫn Mẫn, anh có thể để em làm loạn. Nhưng em phải hiểu, giới hạn của anh ở đâu.”

Tô Mẫn Mẫn rũ mắt xuống.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 345


Chương 345:

“Tôi hiểu…”

Cô khẽ đáp.

Lục Tiểu Tứ xoa đầu cô, nói tiếp: “Anh đi chuẩn bị cho em mấy bộ quần áo?”

“Oh…”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu.

Lục Tiểu Tứ bóp mặt cười: “Đúng là một cô ngốc!”

Nói xong quay người đi vào phòng ngủ trên lầu.

Trong phòng khách, Tô Mẫn Mẫn vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu.

Nội tâm cô rất phức tạp.

Lục Tiểu Tứ nói đúng, cô là một cô gái ngốc nghếch. Lúc đầu cô bị điên mới đồng ý gả với bố mẹ mình gả vào nhà họ Lục!

Khoảng ba giờ chiều, sau khi Tô Mẫn Mẫn đến vịnh Hương Tạ, Cố Manh Manh vừa mới ngủ trưa dậy. Sau khi biết Tô Mẫn Mẫn đã đến, cô lập tức xách dép chạy xuống lầu.

“Mẫn Mẫn!”

Cô phần khích hét lớn.

Lúc này Tô Mẫn Mẫn đang ngồi trên sô pha trong phòng khách nhìn điện thoại di động, nghe tháy giọng nói của Có Manh Manh, không khỏi quay lại nhìn cô, bình tính nói: “Cậu không phải đang ngủ trưa sao? Sao nhanh vậy đã tỉnh lại rồi?”

“Bởi vì tớ biết cậu đến rồi!”

Cố Manh Manh trả lời không do dự.

Tô Mẫn Mẫn “xì” một tiếng, nói với vẻ khinh bỉ: “Tại sao tớ lại không tin vậy chứ?”

Có Manh Manh trả lời: “Bởi vì cậu không có lương tâm!”

“Đệt!”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy giả bộ hết sức khoa trương nói: “Chuyện này liên quan gì đến lương tâm của tớ?”

“Tớ cũng không biết!”

Cố Manh Manh nhún vai.

Tô Mẫn Mẫn hai tay nắm chặt tay lại, nói: “Cậu lợi hại!”

“Hahaha…”

Cố Manh Manh bật cười.

Tô Mẫn Mẫn chỉ lắc đầu, sau đó tiếp tục nhìn điện thoại.

“Cậu đang nhìn gì đó?”

Có Manh Manh nghiêng người.

Tô Mẫn Mẫn trả lời: “Không xem gì cả, tin tức mới nhất. Ò, đúng rôi. Cậu không phải thích Kiêu Tử sao? Này, vừa hay có tin tức của anh ấy!”

“Đưa tớ xeml”

Có Manh Manh ngay lập tức vươn cổ nhìn qua.

Một lát sau, sau khi đọc xong tin tức, cô than thở: “Trời ơi, nam thần có bạn gái rồi? Thật hay giả vậy? Diệp Linh này là ai thế? Xấu quá, sao có thể xứng với nam thần của tớ được?”

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một lúc rồi trả lời, “Ừm, theo tớ biết, Diệp Linh này khá nổi tiếng gần đây. Không phải thời gian trước có một bộ phim thanh xuân vườn trường chỉ phí lớn sao? Ban đầu Diệp Linh này là nữ chính nhưng kết quả cuối cùng cũng không hiểu sao, quay được một nửa thì bị thay thế. Vai diễn đó của cô ta bị một tân binh thay thế.

Sau đó thì lên Weibo mắng trong chuyện này có quy tắc ngầm gì đó. Dù sao nói rất mơ hồ. Lúc đó chuyện này còn lên cả hot searhc nữa. Vô cùng hot. Sau đó cô ta đã trở nên nổi tiếng vì chủ đề này! “

Cố Manh Manh há hốc miệng.

“Cậu sao vậy?”

Tô Mẫn Mẫn khó hiểu nhìn cô.

Cố Manh Manh khóe miệng khẽ co giật, nói cậu nói đó, không phải là Thẳm Sơ Tuyết đấy chứ?”

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Đúng đúng đúng. Hình như chính là người này.”

Cố Manh Manh ôm trán.

Tô Mẫn Mẫn giống như ngửi được mùi bát quái, không khỏi hỏi: “Manh Manh, nói thật đi. Cậu có phải biết nội tình không?”

“Tôi không biết nội tình gì cả.” Cố Manh Manh nghe xong lắc đầu: “Tớ không phải người trong ngành giải trí, làm sao tớ có thể biết được những chuyện này? Hơn nữa, nếu cậu muốn biết sự thật của những chuyện này. Bình thường trên các diễn đàn này kia đều sẽ có máy bài viết nói về những chuyện này. Cậu lên mạng search cái là ra thôi.”

Tô Mẫn Mẫn cong môi nói: “Lười search. Tớ cũng không thích Kiều Tử. Anh ta yêu ai thì liên quan gì tới tớ!”

Có Manh Manh trông rất buồn.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 346


Chương 346:

Tô Mẫn Mẫn nhướng mày: “Cậu lại sao vậy?”

Cố Manh Manh nói: “Kiểu Tử nhà tớ rất hoàn mỹ. Diệp Linh gì đó căn bản không xứng. Lúc trước tớ cũng từng nghe nói tới người phụ nữ này. Hình như có chút không sạch sẽ kìa. Sao cô ta có thể làm vấy bản nam thần Kiều Tử nhà tớ được chứ?”

Tô Mẫn Mẫn khóe miệng giật giật.

“Chị ơi, chị bị ốm à?”

“Hả2”

Cố Manh Manh nhìn cô: “Tại sao lại nói như vậy?”

Tô Mẫn Mẫn nói: “Bởi vì cậu nói chuyện rất không bình thường!”

Cố Manh Manh chau mày: “Đâu có. Tớ nói gì không bình thường chứ?”

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Anh hai biết cậu thích Kiều Tử?”

“Biết!”

Có Manh Manh gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn thở dài: “Anh hai vậy mà có thể chịu đựng việc cậu thích người đàn ông khác. Lòng bao dung của anh ấy lớn như biển, rộng như…”

Cố Manh Manh nhìn cô ấy: “Sao tớ thấy trong lời nói của cậu có ẩn ý khác?”

“Đâu có!”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu.

Cố Manh Manh nheo mắt, nhìn chằm chằm cô ấy, đột nhiên chát vấn: “Tô Mẫn Mẫn, hình như cậu còn nợ tớ một lời giải thích? Hôm nay khi tớ gọi điện cho cậu. Rõ ràng tớ chưa bao giờ nói mình sợ bóng tối, tại sao cậu lại nói như vậy? Qủa thực là nói lung tung!”

Tô Mẫn Mẫn nghe xong, đầu tiên là im lặng, sau đó nói: “Lúc cậu gọi điện thoại cho tớ, Lục Tiểu Tứ luôn ở bên cạnh, cho nên …” Nói đến đây, cô ấy lại dừng lại.

Cố Manh Manh há to miệng: “Không phải chứ. Cậu là cố ý nói những lời đó cho Lục Tiểu Tứ nghe?”

“Ừm”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu.

Vẻ mặt của Cố Manh Manh cường điệu: “Trời ạ, cậu vậy mà lại nói như vậy với Lục Tiểu Tứ. Vậy nếu những lời này.

lọt vào tai Lục Tư Thần thì tớ phải làm sao? Sẽ bị lộ tẩy đây!”

Tô Mẫn Mẫn khinh thường nói: “Cậu cho rằng đàn ông giống như phụ nữ chúng ta sao? Chỉ thích tụ tập tán gấu sao? Đừng lo, Lục Tiểu Tứ không phải loại người như cậu nghĩ. Hơn nữa bọn họ thường ngày gặp nhau cũng đều nói chuyện kinh doanh. Căn bản không có thời gian nói chuyện phiếm!”

Cố Manh Manh thở phào nhẹ nhõm.

Cô vỗ ngực: “Làm tớ sợ chết khiếp…”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô: “Cậu nhát quá!”

Có Manh Manh rất không thục nữ mà lườm cô ấy một cái.

“Tô Mẫn Mẫn, hình như cậu còn chưa giải thích rõ với tớ nhỉ. Cậu rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Cậu cũng không phải không biết, tớ và Lục Tiểu Tứ bây giờ đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Tớ không muốn ở cùng anh ta, vì vậy tớ phải tự tìm lý do để sống ở bên ngoài. Lúc đó, vừa hay cậu gọi tới nên đành thuận nước đầy thuyền! Hì hì, tớ thông minh không?”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn tắt máy nói tiếp: “Vẫn còn những sáu ngày nữa. Cậu định trải qua thế nào?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Tô Mẫn Mẫn: “Cậu còn chưa có kế hoạch?”

Cố Manh Manh: “Kế hoạch gì được?”

Tô Mẫn Mẫn sờ sờ cằm, suy nghĩ.

Có Manh Manh chớp mắt, nói, “Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Tô Mẫn Mẫn đáp: “Ta đang định!”

Cố Manh Manh: “…”

Lúc này lại nghe Tô Mẫn Mẫn tiếp tục nói: “Như thế này đi, dù sao gần đây cũng không có ai quản, hay là hai chúng ta đi du lịch một chuyến đi? Kỳ thật tớ thật sự muốn đến Phượng Hoàng cổ trần một chuyến. Nghe nói nơi đó rất đẹp. Thế nào, cậu có ý kiến gì không?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Tô Mẫn Mẫn kinh ngạc: “Cậu không muốn đi?”

Cố Manh Manh rát đắn đo.

Cô nói: “Xa quá, ở phía nam lận, nếu chỉ có hai chúng ta … ừm, có phải sẽ không an toàn không?”

“Có gì không an toàn?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 347


Chương 347:

Tô Mẫn Mẫn hỏi ngược lại: “Chỉ cần chúng ta luôn luôn đề cao cảnh giác, đừng tham rẻ, không tin người lạ, thì sẽ không gặp nguy hiểm!”

Cố Manh Manh vẫn do dự.

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Cậu còn băn khoăn cái gì? Mau nói ra, tớ giải quyết thay cậu!”

Cố Manh Manh nói: “Tớ phải thương lượng với Lục Tư Thần chút. Nếu anh ấy không đồng ý, tớ không thể ra ngoài với cậu được!”

Tô Mẫn Mẫn gần như phát điên lên.

Cô nói: “Bà chị của tôi ơi. Cậu thế này không phải là nói nhảm sao? Với cái tính khí của anh hai, anh ấy có thể để cậu ra ngoài một mình với tớ sao? Cậu chỉ cần hỏi là anh ấy tuyệt đối sẽ từ chối ngay. Tin không?”

Vậy thì tớ không đi được!”

Cố Manh Manh trả lời không do dự.

Tô Mẫn Mẫn: “…”

Lúc này, quản gia đưa trái cây đi vào.

“Thiếu phu nhân, Mẫn Mẫn tiểu thư, ăn chút hoa quả đi!”

Ông ấy cười nói.

Có Manh Manh vươn cỏ nhìn qua thì chợt cười tươi.

“Cherry!”

Cô đưa tay ra lấy một quả, nói: “Một trong những loại trái cây yêu thích của tớ!” Nói xong, cô lại nhìn Tô Mẫn Mẫn, nói tiếp: “Cùng nhau ăn đi!

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu, tỏ ý không có tâm trạng.

Cố Manh Manh há miệng ném một quả vào, vừa ăn vừa nói ú ớ: “Ừm, tớ nói cậu cũng thật là. Sao cả ngày chỉ biết chạy đi chơi khắp nơi vậy. Thực ra ở nhà chơi game cũng được mài”

Tô Mẫn Mẫn phản bác: “Cậu đây là trạch nữ!”

“Cậu nói lung tung!”

Có Manh Manh nói: “Cho dù là trạch nữ thì tớ cũng tự hào, tớ hài lòng. Mấy nhân viên văn phòng kia, bọn họ muốn ở nhà cả ngày cũng không được kìa!”

Tô Mẫn Mẫn cũng lười tranh luận với cô.

Cô chán nản nói: “Dù sao tớ chính là muốn ra ngoài đi dạo, nếu cậu không muốn đi thì tớ đi một mình!”

Cố Manh Manh trọn tròn mắt: “Cậu ra ngoài một mình?”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu.

Cố Manh Manh bát lực: “Cậu rốt cuộc muốn làm cái gì?

Mãn Mẫn, có lúc tớ thật sự không hiểu cậu. Lục Tiểu Tứ người ta, một chàng trai tươi trẻ tốt như Vậy, sao cậu lại cứ nhìn không thuận mắt vậy?”

Tô Mẫn Mẫn chống cằm nói: “Tớ biết các cậu nghĩ thế nào. Thấy tớ không biết tốt xấu phải không? Nhưng mà Manh Manh à, có một câu nói rất hay, gọi là “tà người uống nước mới biết nước lạnh hay nóng”. Hạnh phúc trong mắt các cậu không có nghĩa là cảm giác của tớ. Loại chuyện này… các cậu không phải là người trong cuộc nên mãi mãi không thể hiểu được cảm giác của tớ. Dù sao đi nữa… bây giờ tớ vô cùng muốn sống cuộc sóng một mình.

Không muốn cứ luôn bị người ta khống chế. Tháng ngày như thế này thật sự không tốt. Bây giò ngay cả việc đến tìm cậu, anh ta cũng quản. Cậu nói xem, thế này tính là sao? Tớ là con người đấy. Không phải là vật riêng của Lục Tiểu Tứ. Tớ cũng có suy nghĩ riêng, có linh hồn, cậu hiểu không?”

Cố Manh Manh chu môi: “Cậu đã nói những lời này rất nhiều lần rồi.”

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng: “Vậy cậu còn hỏi!”

Có Manh Manh cảm thấy rất vô tội.

Rõ ràng là cô không nói gì cả mà…

Ngày hôm sau, Cố Manh Manh đến nhà của Có gia.

Trên đường, Tô Mẫn Mẫn tò mò hỏi: “Manh Manh, vừa rồi cậu gọi điện thoại cho ai?”

“Diễm ca cal”

Cố Manh Manh trả lời.

Tô Mẫn Mẫn nhíu mày: “Diễm ca ca nào? Tại sao tớ chưa từng nghe cậu nói cậu còn có anh trai?”

Cố Manh Manh giải thích: “Cậu hiểu nhầm rồi. Diễm ca ca là cháu của mẹ kế tớ. Tớ quen biết anh ấy từ nhỏ.

Thường ngày khá chăm sóc tớ.”

“Oh?”

Tô Mẫn Mẫn nheo mắt.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Cố Manh Manh liếc nhìn cô ấy.

Tô Mẫn Mẫn cười trộm: “Đẹp trai không?”

“Ừm, cũng, cũng được…”

Có Manh Manh đáp, khóe miệng khẽ co giật.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 348


Chương 348:

Tô Mẫn Mẫn “xì” một tiếng, nói, “Không phải chứ? Vậy không phải là không đẹp trai à, than ôi, thật đáng tiếc!”

Cố Manh Manh: “…”

Chừng nủa tiếng sau, xe dừng trước cổng nhà Cố gia.

Ngay khi Có Manh Manh xuống xe, đã nghe tháy tiếng gọi quen thuộc: “Manh Manh!”

Cô ngẳng đầu lên, liền nhìn thấy Khương Diễm đang đứng ở bậc thềm cổng.

“Diễm ca cai”

Cố Manh Manh vui mừng gọi lớn.

Lúc này Tô Mẫn Mẫn cũng xuống xe theo.

Sau khi nghe thấy tiếng gọi này, cô nhanh chóng nhướng mắt nhìn về phía trước. Sau khi nhìn thấy vẻ ngoài của Khương Diễm, cô ấy lập tức vươn tay bí mật nhéo Cố Manh Manh một cái.

“Cậu làm gì đấy!”

Cố Manh Manh không vui nhìn cô ấy.

Tô Mẫn Mẫn thấp giọng nói: “Cái này gọi là không đẹp trai sao? Cố Manh Manh, yêu cầu về cái đẹp của cậu cao đến mức nào chứ?”

Cố Manh Manh: “…”

“Manh Manh, đây là ai?”

Khương Diễm đã đi tới, nghi hoặc nhìn Tô Mẫn Mẫn, “Bạn của em?”

Vẻ mặt của Cố Manh Manh đã trở lại bình thường.

Cô gật đầu giới thiệu: “Đây là Tô Mẫn Mẫn, bạn của em.”

Ngừng một chút, cô chỉ vào Khương Diễm rồi giới thiệu với Tô Mân Mân, “Đây là anh trai tớ, Khương Diễm!”

“Hì hì, tớ biết, Diễm ca cai”

Tô Mẫn Mẫn gọi theo.

Khương Diễm khế chau mày khi nghe xưng hô này.

Ngay lập tức, anh nói: “Vào đi.”

“Ừm”

Có Manh Manh gật đầu.

Sau đó, mọi người vào nhà.

Có Manh Manh tỏ ra rất thận trọng.

Cô đi theo Khương Diễm, nhẹ giọng hỏi: “Diễm ca ca, cái đó…”

“Bác gái không có ở nhà.”

Khương Diễm nói.

Cố Manh Manh thở phào nhẹ nhõm.

Khương Diễm liếc cô một cái rồi nói tiếp: “Manh Manh, thật ra thì em cũng không phải sợ bác gái như vậy. Tuy rằng thỉnh thoảng bác ấy nói năng có chút khó nghe nhưng người vẫn rất tốt.”

Có Manh Manh không nói gì.

Khương Diễm nói: “Sao không nói gì?”

“Không…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Khương Diễm dừng lại, anh bắt lực nhìn cô, nhẹ lắc đầu: “Em, từ nhỏ đã như vậy…”

Cố Manh Manh cúi đầu.

Đúng lúc này, di động của Tô Mẫn Mẫn lại vang lên.

Cô ấy vội vàng nói: “Cái đó, tôi qua đó nghe điện thoại.”

Nói xong liền chạy sang một bên.

Khương Diễm liếc nhìn, sau đó nhàn nhạt thu ánh mắt lại.

Anh lại nhìn Cố Manh Manh, tiếp tục: “Gần đây em ổn chứ?”

“Ừm”

Có Manh Manh gật đầu.

Khương Diễm nói tiếp: “Người tên A Kiệt đó gần đây vẫn liên lạc với em sao?”

Cố Manh Manh trả lời: “Không. Chỉ có lần đó tìm em. Ừm, chính là lần em gọi cho anh đó.”

Khương Diễm im lặng.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 349


Chương 349:

Cố Manh Manh lo lắng nhìn anh, cẩn thận hỏi: “Diễm ca ca, anh có phải có tin tức gì không?”

Nhìn thấy bộ dạng này của cô, Khương Diễm không khỏi hỏi: “Manh Manh, em đang lo lắng cái gì?”

“Không có!”

Cố Manh Manh phủ nhận.

Khương Diễm nói: “Anh không có tin tức gì, nhưng nếu Cố Vũ Đông sắp trở vê Trung Quốc như anh ta nói. Ngay khi họ qua hải quan thì anh sẽ nhận được tin ngay lập tức!”

“Sau đó thì sao?”

Cố Manh Manh hỏi.

Khương Diễm chau mày.

“Sau đó?” Anh nói: “Sau đó cái gì?”

TETm- Cố Manh Manh hé miệng.

Nhưng cuối cùng, cô không nói gì cả.

Vẻ mặt của cô rất phức tạp, như thể rất lo lắng, nhưng cũng như thể vô cùng đắn đo.

Khương Diễm nhìn cô chằm chằm một hồi, sau đó khẽ thở dài: “Manh Manh, em thay đổi rồi.”

“Hả2”

Có Manh Manh ngắn người.

Cô ngây người nhìn Khương Diễm, vẻ mặt khó hiểu: “Thay đổi chỗ nào?”

“Tất cả đều thay đổi!”

Khương Diễm đáp.

Anh vừa đánh giá Cố Manh Manh, vừa tiếp tục: “Điều rõ ràng nhát là đẹp hơn trước rất nhiều!”

Có Manh Manh đỏ mặt khi nghe những lời đó.

“Diễm ca ca…”

“Được rồi.” Khương Diễm nói: “Chuyện này cứ giao cho. Ị anh. Sau này em không cần phải bận tâm đến nữa. Nếu người tên A Kiệt đó lại liên lạc lại với em, bát kể anh ta nói gì, cũng mặc kệ anh ta!” Í “Oh!”

Có Manh Manh gật đầu.

Khương Diễm suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Còn có, xóa ‘WeChat của anh ta!”

“Hả?”

Có Manh Manh hơi ngạc nhiên.

Vẻ mặt Khương Diễm không thay đổi: “Nghe lời!”

Cố Manh Manh chu môi, từ từ lấy điện thoại trong túi ra.

Sau đó, ngay trước mặt Khương Diễm, cô xóa tài khoản ‘WeChat của A Kiệt.

Khương Diễm rất hài lòng.

Anh đưa tay ra xoa đầu cô rồi cười: “Manh Manh ngoan quái”

Cố Manh Manh rụt cổ, cứ cảm thấy ngại ngại.

May mắn thay, Tô Mẫn Mẫn trở lại, cô nhân cơ hội nói: “Bó đâu?”

Khương Diễm đáp: “Bác trai đang nghỉ ngơi, bây giờ có muốn lên lầu xem một chút không?”

Cố Manh Manh suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Bỏ đi, em | vẫn không nên quấy rầy bố nghỉ ngơi. Uh, em sẽ đợi ông .

ấy ở dưới nhà, đợi đến khi ông ấy tỉnh dậy thì sẽ đi thăm .

ông.” Ị Khương Diễm cười nói: “Được rồi, em muốn sao cũng được.”

Cố Manh Manh khóe miệng giật giật nói: “Cái đó, nếu không có chuyện gì nữa, em muốn đưa Mẫn Mẫn về phòng em trước. Đây là điều em đã hứa với cô ấy. Cô ấy nói muốn đến thăm phòng lúc trước của eml”

Khương Diễm gật đầu: “Đi đi, có chuyện gì thì bảo người hầu tới gọi anh.”

“Ừm!”

Có Manh Manh gật đầu.

Sau đó, cô dẫn Tô Mẫn Mẫn rời đi.

Thực ra, phòng ngủ của Cố Manh Manh lúc trước chính là phòng của người hầu, nhưng sau khi gả vào Lục gia, phòng ngủ của cô đã được chuyển từ tầng một lên tầng hai như bây giờ.

Lúc này, sau khi ghé thăm phòng ngủ của Có Manh Manh, Tô Mẫn Mẫn đã đưa ra kết luận như sau: “Phong cách trang trí của căn phòng này rất sang trọng, nhưng nhìn chung, nó có vẻ không phải phong cách của cậu. Uh, ý tớ .

là. Lúc đầu tớ còn nghĩ kiểu phòng của cậu sẽ dễ thương, nhưng không ngờ nó lại như thế này!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 350


Chương 350:

Cố Manh Manh không muốn giải thích nhiều, chỉ nói: “Phòng này giống của chị tớ. Chị ấy thích phong cách này, nên phòng của tớ cũng vậy.”

“Oh?”

Tô Mẫn Mẫn nhướng mày.

Cô ấy nói: “Chị gái cậu bá đạo như vậy? Cô ấy thích cái gì, người khác cũng phải thích cái đó?”

“À, cũng tạm.”

Cố Manh Manh khóe miệng co giật.

Tô Mẫn Mẫn vươn vai nói: “Thật may là tớ không có chị gái như thế này. Haiz, có điều cũng gần giống vậy. Lúc trước cùng với Lục Tiểu Tứ… Xi, tớ lười nhắc đến anh ta!”

Có Manh Manh che miệng cười trộm.

Qua hồi lâu, Có Tiêu ngủ trưa dậy. Dưới sự giúp đỡ của quản gia, đang từ từ uống thuốc.

Cố Manh Manh đứng bên cạnh, vẻ mặt xót thương, áy náy.

“Bó, con xin lỗi, lâu như vậy mới tới thăm bó…”

Cô mím môi.

Cố Tiêu nghe vậy chỉ cười sau: “Con đã làm rất tốt rồi.

Không cần xin lỗi bố.”

Có Manh Manh dựa vào giường, mặt nhăn lại.

Có Tiêu không nhịn được vươn tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, nói: “Gần đây thế nào? Ừm, lần trước khi con tới đây, không phải đã nói với bố… nói…” Nói đến đây lại dừng lại.

Cố Manh Manh khó hiểu: “Con đã nói gì?”

Cố Tiêu thở dài, “Đột nhiên bố không nhớ nữa.”

Cố Manh Manh sợ bố buồn nên nhanh chóng đổi chủ đè, nói: “Bố, là thế này. Hôm nay con không phải tới đây một mình. Con còn đưa bạn tốt của con tới. Con giới thiệu với bố nhé, được không?”

Cố Tiêu gật đầu.

Cố Manh Manh chỉ vào Tô Mẫn Mẫn bên cạnh, mỉm cười: “Là cô ấy! Cô ấy tên là Tô Mẫn Mẫn. Bọn con là bạn tốt.

Gần đây ngày nào cũng ở bên nhau.”

Nghe vậy, Cố Tiêu không khỏi nhìn lên Tô Mẫn Mẫn.

Tô Mẫn Mẫn lễ phép nói: “Bác Cố, chào bác. Cháu là Tô Mẫn Mẫn!”

Cố Tiêu nhìn cô và gật đầu: “Chào cháu.”

Cố Manh Manh ở bên cạnh nhìn, không thể nhịn được cười: “Bố, để con nói với bố, người bạn này của con rất tốt. Cô ấy đã làm việc rồi đấy. Là một lập trình viên trò chơi rất giỏi. Trò chơi yêu thích của con là do nhóm của cô ấy làm, rất tuyệt!”

Nghe xong những lời này, Tô Mẫn Mẫn có chút đắc ý.

Cô ấy thì thầm vào tai Có Manh Manh: “Thật không ngờ đấy. Thì ra tớ ở trong lòng cậu lại quan trọng như vậy. Cậu có phải vẫn luôn xem tớ là thần tượng không?” | Nếu không có ai bên cạnh, Cố Manh Manh thực sự muốón .

nôn lên người cô ấy. Cái người không biết xấu hổ này.

Khen cô ấy một câu đã muốn lên trời rồi! | Bên này, giọng nói của Cố Tiêu lại vang lên: “Còn con thì sao? Gần đây học hành thế nào?”

Có Manh Manh hoàn hồn, trả lời: “Bố, bố lại quên mát rồi?

Gần đây con vẫn đang nghỉ hè. Phải tuần nữa con mới đi học lại.”

Có Tiêu gật đầu.

Lúc này ông cũng đã uống thuốc.

Quản gia nói nhỏ: “Có muốn xuống giường đi dạo chút không ạ?”

Có Tiêu liếc nhìn đứa con gái mình thương yêu nhất, gật đầu nói: “Con gái, con có muốn cùng bố xuống lầu đi dạo.

không?”

“Được ạ!”

Có Manh Manh đương nhiên cầu còn không được.

Đến tối, sau khi ăn tối với Có Tiêu, Có Manh Manh rời đi.

Trước khi rời đi, cô rất không nỡ, tựa vào lòng bố, nhẹ nhàng nói: “Bố, con đi đây. Bố phải giữ gìn sức khoẻ. Lần sau có cơ hội con lại đến thăm bó.” Ị Cố Tiêu âu yếm xoa đầu cô, cười an ủi: “Đứa trẻ ngoan, con có lòng là được rồi.”

“Bồ…”

Cố Manh Manh rất không nỡ mà gọi.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 351


Chương 351:

Có Tiêu nói tiếp: “Muộn rồi, mau về đi.”

Cố Manh Manh ngắng đầu lên, nghiêm túc nhìn ông: “Bó, sau này nếu có nhớ con thì nhất định phải gọi cho con. Bất cứ lúc nào cũng được. Con nhất định sẽ mở máy 24/24!”

“Được!”

Cố Tiêu gật đầu.

Có Manh Manh nói thêm rất nhiều, cho đến khi Khương Diễm bước vào thì mới lau đi nước mắt, lưu luyên mà rời khỏi lòng bố, đứng dậy.

Khương Diễm thấy vậy nói đùa: “Lớn như em rồi mà sao còn thích khóc vậy?”

Có Manh Manh đỏ mặt, c*n m** d*** nhưng lại không nói gì.

Nào ngờ, dáng vẻ đáng thương này của cô lại dễ dàng khơi dậy khát khao được che chở của đàn ông nhất.

Khương Diễm nhìn thẳng vào cô, sau đó nhìn Cố Tiêu nói: “Bác, đã muộn rồi, cháu tiễn Manh Manh và bạn con bé về nhà trước. Bác nghỉ ngơi sớm đi!”

Cố Tiêu gật đầu.

Sau đó, Khương Diễm mới nhìn lại Cố Manh Manh, cười nói: “Còn đứng ngây đó làm gì? Đi thôi, anh đưa em vê.”

TH say Cố Manh Manh trả lời.

Cô liếc nhìn Cố Tiêu máy cái nữa, rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Khương Diễm đi theo phía sau anh. Mãi đến khi ra khỏi phòng anh mới vươn tay ra giữ lấy vai cô. Trước khi Cố Manh Manh kịp phản ứng lại thì đã nói: “Manh Manh, anh biết bây giờ em đang cảm tháy không thoải mái. Em là một đứa con có hiếu. Nếu không phải vì ở giữa có Lục gia thì chắc chắn em sẽ luôn ở bên cạnh chăm sóc bác trai đúng không?”

Cố Manh Manh ngắẳng đầu lên, đáng thương nhìn anh.

“Diễm ca ca, anh có cách nào không?”

“Lục Tư Thần không phải là một người dễ nói chuyện. Có lẽ em biết rõ hơn anh, phải không?” Khương Diễm hỏi.

Có Manh Manh lại gục đầu xuống.

Khương Diễm nhìn cô, nói tiếp: “Manh Manh, thật ra anh vẫn luôn muốn hỏi em.” Lời nói đột ngột dừng lại.

Cố Manh Manh khó hiểu hỏi: “Diễm ca ca, anh muốn hỏi em điều gì?”

Khương Diễm lắc đầu: “Không có gì.”

Nói xong liền buông tay.

Cố Manh Manh nghỉ hoặc, tiếp tục: “Thật sao? Vậy những gì anh nói vừa rồi … Uh, sao em thấy anh có chuyện muốn hỏi em nhỉ?”

Khương Diễm nói: “Vốn là có, nhưng sau khi nghĩ lại, lại không có gì nữa.”

Cố Manh Manh: “…”

Trong khi nói chuyện, cả hai đã xuống cầu thang.

Lúc này Tô Mẫn Mẫn đang ngồi ở phòng khách xem TV, nhìn thấy hai người xuất hiện, lập tức nói: “Bác trai thế nào?”

“À, đã nghỉ ngơi rồi.”

Cố Manh Manh trả lời.

CON: Tô Mẫn Mẫn gật đàu.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Đi thôi, muộn rồi, chúng ta về nhà thôi.”

“Được”

Tô Mẫn Mẫn đứng dậy khỏi ghé sô pha. | Khương Diễm đích thân tiễn hai người, dặn dò mãi: “Bây .

giờ đã muộn rồi. Hai người cứ về thẳng nhà đi, đừng đi .

đâu nữa, biết không?” | Có Manh Manh cười nói: “Đương nhiên là trực tiếp về nhà rồi. Diễm ca ca, anh không phải là nghĩ bọn em sẽ đến hộp đêm chơi đấy chứ?”

Khương Diễm không nói gì.

Cố Manh Manh khóe miệng giật giật nói: “Được rồi, em biết rồi. Sẽ không đi nơi khác chơi lung tung.”

Khương Diễm gật đầu.

Sau đó, hai cô gái lên xe rời đi.

Lúc này, Tô Mẫn Mẫn cuối cùng không nhịn nổi nữa.

Cô ấy nói: “Manh Manh, thực ra sáng nay có một chuyện tớ đã muốn nói rồi, không biết có nên nói hay không.”

“Nói đi!”

Cố Manh Manh nhìn cô.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 352


Chương 352:

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một chút, cuối cùng trả lời: “m, cũng không biết tại sao, tớ luôn cảm thấy bầu không khí trong nhà cậu rất kỳ quái, nhất là quản gia đó… Ừm, tớ không biết phải nói như thế nào. Để tớ nói cho cậu nghe.

Hôm nay, khi cậu và bố cậu đang nói chuyện trên lầu, tớ .

vốn dĩ muốn vào toilet ở tầng dưới. Kết quả là người quản .

gia đó đang nói chuyện với Diễm ca ca của cậu. Cũng Ị không biết nói gì. Họ nhìn thấy tớ đi qua liền không nói nữa. Nhìn có vẻ lén la lén lút…”

“Vậy sao?”

Nghe xong, Cố Manh Manh không khỏi nhướng mày: “Là bởi vì chuyện này nên cậu cảm thấy kỳ quái?”

“Không.” Tô Mẫn Mẫn lắc đầu.

Cô ấy suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Dù sao thì tớ cũng nghĩ nó rất kỳ lạ, nhưng cụ thể là gì thì tớ không nói ra được. Ừm, trực giác!”

Có Manh Manh rất bắt lực.

“Chỉ là trực giác của cậu, có đáng tin không?”

“Tại sao không đáng tin?” Tô Mẫn Mẫn vừa nghe lời này.

liền mở to mắt, nói: “Trực giác của tớ luôn chính xác. Đây là sự thật mà mọi người đều công nhận!

Cố Manh Manh lười tranh luận với cô ấy.

Cô chán nản nói: “Tớ thực sự mong rằng bố sẽ sớm khỏi bệnh!”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy thì ngay lập tức trở nên yên lặng.

“Bác trai bị bệnh gì vậy?”

Cô áy hỏi dò.

Cố Manh Manh trả lời: “Bác sĩ nói đó là do làm việc quá sức”.

*Có khả năng khoẻ lại không?” Tô Mẫn Mẫn tiếp tục hỏi.

Có Manh Manh thở dài, “Có thể, nhưng không lớn lắm.”

“Manh Manh…”

Tô Mẫn Mẫn nắm lấy tay cô nói: “Cậu đừng lo lắng quá, bác trai là người tốt như vậy, nhất định sẽ khỏi bệnh!”

“Ừm!”

Có Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô cố gắng nói điều gì đó vui vẻ: “Lát nữa về đến nhà, tớ sẽ nâu mì cho cậu, được không?”

Tô Mẫn Mẫn kinh ngạc: “Ôi, cậu còn biết nấu mì?”

“Tất nhiên!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Cô tiếp tục: “Hơn nữa còn không tệ nhé. Muốn ăn không?”

“Tôn kính không bằng tuân lệnh!”

Tô Mẫn Mẫn mỉm cười.

Cố Manh Manh gật đầu nói: “Ok. Vậy lát nữa chúng ta về đến nhà tớ sẽ nấu cho cậu ngay!”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô chằm chằm một hồi, sau đó đột nhiên nói thật, có đôi khi tớ ghen tị với cậu. Thật sự, bây giờ: xã hội này phức tạp như vậy, nhưng cậu sống rất đơn giản.”

“Hả, là sao?”

Cố Manh Manh không hiểu lắm.

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu nói: “Không có gì.” Ngừng một chút, cô lại chuyên đê tài: “A, đúng rôi. Tớ hình như chưa bao giờ nghe cậu kể về chuyện của cậu và anh hai. Này, hai người lúc trước sao quen nhau vậy?”

“Cậu không biết sao2”

Có Manh Manh rất ngạc nhiên.

Tô Mẫn Mẫn ngắn người: “Tớ nên biết cái gì?”

Có Manh Manh im lặng, không nói gì.

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô, hỏi: “Manh Manh, sao cậu không nói nữa?”

Cố Manh Manh cười khổ: “Cậu không biết sao? Thực ra, cuộc hôn nhân của tớ và Lục Tư Thần… Bọn tớ, bọn tớ thực ra là quan hệ liên hôn giữa hai nhà.

“Tớ biết cái này.”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 353


Chương 353:

Chỉ nghe cô tiếp tục nói: “Lúc đó hai người là do ông cụ quyết định. Cái này tớ , nhưng …” Lúc này Tô Mẫn Mẫn có vẻ đang cân nhắc lời nói, nhưng ngay sau đó cô lại nói tiếp: ” Thực sự mà nói, lúc đầu khi biết tin anh hai sẽ kết hôn, chúng tớ đều khá ngạc nhiên. Sau đó tớ có thảo luận riêng với Tiểu Tứ. Bọn tớ đều cho rằng cuộc hôn nhân của cậu và anh hai sẽ không hạnh phúc lắm. Dù sao.

thì với tính cách của anh hai … hehe, không cần nói cậu cũng biết phải không?”

Cố Manh Manh cười, nói, “Đúng vậy, tính khí của Lục Tư Thần rất tệ. Anh ấy … ờ, nói thế nào nhỉ, anh ấy rất độc đoán, đôi khi dịu dàng, nhưng đôi khi rất hung dữ!”

Tô Mẫn Mẫn chớp chớp mắt, đột nhiên nói: “Thự ra hai người có quen nhau trước đúng không?”

“Không có.”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Tô Mẫn Mẫn không tin.

Cô nói: “Cậu nói dối. Nếu không quen biết từ trước thì làm sao anh hai đối tốt với cậu như vậy? À, đừng nói là anh hai đã yêu cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên đấy? Hừm, tớ không tin máy cái lý do vớ vẫn này đâu!”

“Tớ cũng đâu có biết…”

Cố Manh Manh chu môi nói: “Bọn tớ chỉ biết nhau trước đêm tân hôn. Đó là lần đầu tớ gặp anh ấy. Ừm, anh ấy rất hung dữ. Tớ chỉ nói là đói rồi, muốn ra ngoài kiếm đồ ăn thôi. Kết quả là anh ấy mắng tớ. Còn nói tớ giả vờ giả vịt.

Có điều cuối cùng anh ấy vẫn là bảo quản gia chuẩn bị bữa khuya cho tớ. Hì hì. Vậy nên từ đó tớ liền biết. Dù Lục Tư Thần bề ngoài rất hung dữ, nhưng thực ra là một người rất tốt đấy.”

Tô Mẫn Mẫn khóe miệng hơi giật giật.

Cô nghĩ là nếu lời này của Cố Manh Manh truyền đến tai đối thủ của Lục Tư Thần thì sợ là mọi người sẽ khóc mắt.

Trên đời này, e rằng chỉ có Có Manh Manh cho rằng Lục Tư Thần có tính tình tốt, còn là người tốt!

“Tại sao không nói gì nữa?”

Bên này, Cố Manh Manh thấy Tố Mẫn Mẫn không nói gì thì không khỏi hỏi.

Tô Mẫn Mẫn hoàn hồn lại.

Cô cười xuề: “Không có gì, haha…”

Cố Manh Manh cạn lời.

Sau khi cả hai trở về nhà, vì đều muốn xem TV, vì chuyện giành nhau điều khiển mà suýt nữa trong phòng khách đã xảy ra một cuộc đại chiến gối ôm thê thảm. Cuối cùng vẫn là vì cuộc gọi của Lục Tư Thần nên mới dừng lại.

Lúc này, Tô Mẫn Mẫn đang xem TV trong phòng khách, trong khi Cố Manh Manh đang trả lời điện thoại ngoài sân thượng.

Giọng điệu của cô rất chán nản, Lục Tư Thần rất nhạy cảm mà nghe ra được.

“Bé con, em có chuyện gì vậy?”

Anh quan tâm hỏi.

Cố Manh Manh bắt đầu phàn nàn: “Lục Tư Thần, Tô Mẫn Mẫn bắt nạt eml”

Lục Tư Thần có chút kinh ngạc: “Cô ấy làm gì em?”

Cố Manh Manh nhéch miệng: “Cô ấy muốn xem game show. Em thì muốn xem phim. Sau đó bọn em giành điều khiển với nhau. Cô ấy rất mạnh, em giành không lại cô ấy.”

Lục Tư Thần: “…”

Có Manh Manh: “Tại sao anh không nói gì?”

Lục Tư Thần thở dài: “Em giành TV với cô ấy làm gì? Ở nhà cũng không phải không có máy vi tính. Em có thể xem bằng máy vi tính.”

Có Manh Manh rất không vui: “Sao anh không giúp em?”

Lục Tư Thần cười: “Bé con, đây là chuyện nhỏ. Em so đo thế làm gì2”

Có Manh Manh không nói gì.

Lục Tư Thần bát lực, đành phải nói lại giúp em. Nói đi, muốn anh giúp thế nào?”

“Em không cần!”

Cố Manh Manh vô cùng kiêu ngạo.

Lục Tư Thần biết cô là đang giận anh, nên anh cũng không tức giận, ngược lại còn rất ôn nhu dỗ dành, “Ngoan, gần đây có muốn quà gì không?”

PŨN Có Manh Manh chau mày suy nghĩ.

Giọng điệu của Lục Tư Thần rất cưng chiều: “Em không cần vội cho anh câu trả lời, em cứ từ từ suy nghĩ đi, nghĩ xong có thể gọi điện cho anh.”

“Em không muốn gì cả…”

Cố Manh Manh trầm giọng, khó chịu: “Chỉ cần anh trở về sớm là được.”

Những lời này thực sự chạm thẳng vào trái tim mà!

Lục Tư Thần dịu giọng, từ từ nói: “Ừ, bên nay anh xử lý xong chuyện thì lập tức về với em, được không?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 354


Chương 354:

Cố Manh Manh gật đầu.

Nhưng ngay sau đó, cô nhớ ra Lục Tư Thần không thể nhìn thấy hành động của mình, vội nói: “Em chờ anh trở về.

Lục Tư Thần cười nhẹ: “Ừ, ngoan.”

Cố Manh Manh lại nói thêm một lát. Đại khái là hôm nay đã làm những gì. Mãi đến khi truyền đến tiếng gọi của Tô Mẫn Mẫn. Cô mới nói: “Mẫn Mẫn đang gọi em. Lục Tư Thần, em cúp máy trước nhé?”

Lục Tư Thần dặn dò: “Hai người ngủ sớm chút. Đừng có chơi game mãi. Anh sẽ bảo quản gia giám sát hai người, biết chưa?”

“Biết rồi, biết rồi mà!”

Có Manh Manh gật đầu lia lịa.

Cúp điện thoại xong, cô trở lại phòng khách.

Nhưng lại rất bất ngờ khi nghe Tô Mẫn Mẫn nói: “Lúc nãy Hạ Hâm gọi điện cho tớ. Cậu ấy, cậu ấy hình như uống say rồi…”

Đêm tối, bên ngoài một quán bar nào đó.

Ngay sau khi xe dừng lại, Tô Mẫn Mẫn nóng lòng xuống xe. Cô đi rất vội, trực tiếp sải bước đi vào trong quán bar.

Cố Manh Manh chạy theo phía sau, nói nhanh: “Mẫn Mẫn, cậu đi chậm chút!”

Trong khi nói chuyện, cả hai đã bước vào quán bar.

Trong này khói thuốc mù mịt. Cùng với tiếng nhạc xập xình. Nam nữ trên sàn nhảy đang lắc lư điên cuồng, thỉnh thoảng có những tiếng la hét.

Tô Mẫn Mẫn đối với nơi này dường như rất quen thuộc, rành đường mà đi qua sàn nhảy, rất nhanh liền đứng trước một cửa phòng bao.

Gan của Cố Manh Manh không nhỏ, từ đầu đến cuối đều theo sát cô ấy. Lúc này thấy cô ấy tự nhiên bất động thì không khỏi tò mò: “Ở trong này sao?”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu, thấp giọng “ừm” một tiếng.

Cố Manh Manh chau mày: “Sao không gõ cửa?”

“Gõ cửa cái gì…”

Tô Mẫn Mẫn nói một câu rồi đưa tay ra đẩy cửa.

Cửa mở ra.

Tuy nhiên, không giống như bên ngoài, căn phòng riêng này rất yên tĩnh, không có mấy người này kia. Chỉ là trên bàn có rất nhiều rượu. Một chàng trai đang nằm nghiêng trên sô pha, hơi nhắm mắt lại, mặt đỏ bừng.

Ngoài ra, trong phòng còn có một người phụ nữ lớn tuổi trang điểm đậm, từ lúc nhìn thấy Tô Mẫn Mẫn, trên mặt lộ ra ý cười.

“Tô tiểu thư. Cô cuối cùng cũng đến rồi. Ai yo, cô mà còn không đến thì tôi cũng không biết phải làm sao!”

“Bà là?”

Tô Mẫn Mẫn nhíu mày nhìn bà ta.

Người phụ nữ cười nói: “Tôi là má mì ở đây!”

Tô Mẫn Mẫn sắc mặt hơi thay đồi.

Cô khẽ nghiền răng: “Bà ở đây làm gì? Anh ta…” Lúc này, cô chỉ vào Hạ Hâm, nói tiếp: “Anh ta tới đây tìm phụ nữ?”

“Ò, đừng hiểu nhằm, Tô tiểu thư. Người đàn ông này không phải đến đây để tìm phụ nữ. Tôi phát hiện ra cậu ta say rượu ở đây một mình, sau đó tình cờ nhìn thấy ảnh của cô trong ví của cậu ta, vì vậy tôi đã gọi cho cô đến đây.”

Người phụ nữ cười nheo mắt, hai tay đưa ví da của chàng trai qua.

Tô Mẫn Mẫn vươn tay nhận lấy, lúc mở ra thì cả người ngắn ra.

Cố Manh Manh nhìn một cái rồi nhướng mày nói: “Đây là ảnh của cậu khi còn bé à? Oa, Mẫn Mẫn, hóa ra hồi nhỏ cậu là một tomboy!”

Tô Mẫn Mẫn cười khổ.

Cô nói: “Khi còn nhỏ, tớ không hiểu sự khác biệt giữa nam và nữ. Tớ luôn nghĩ rằng tóc dài là con gái và tóc ngắn là con trai. Sau này, tó tình cờ nghe bố mẹ nói muốn có một em trai nên tớ đã tự đi cắt tóc ngắn. Vốn tưởng từ đó tớ sẽ trở thành con trai, nhưng nào ngờ vẫn là con gái… “

Điều này nghe rất buồn cười.

Nhưng, nỗi buồn trong đó, ai có thể hiểu được?

Thực ra đã rất nhiều lần, Tô Mẫn Mẫn đã nghĩ rằng néu cô ấy là con trai thì tuyệt đối sẽ không bao giờ như thế này.

“Tô tiểu thư? Tô tiểu thư?”

Ngay sau đó, giọng nói của người phụ nữ lại vang lên.

Tô Mẫn Mẫn hoàn hồn lại nhìn bà ta.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 355


Chương 355

Chỉ nghe người phụ nữ nói: “Đừng hiểu lầm. Tôi lục ví của tiên sinh này là vì cậu ta uống say rồi. Nhưng cậu ta ở chỗ chúng tôi tiêu hết nhiều tiền như vậy, cũng không thể vì say mà không thanh toán được đúng không? Nhưng, tôi không ngờ trong ví của cậu ta chỉ có mấy trăm tệ. Quả thực là hết cách rồi nên tôi mới mạo muội gọi điện cho cô.

Cô xem?”

Tô Mẫn Mẫn nhíu mày: “Sao bà lại nhận ra tôi?”

Người phụ nữ trả lời: “Tôi có quen Nam thiếu. Lần trước ở Đề Hào, vinh hạnh từng được gặp cô và Lục thiêu.”

Tô Mẫn Mẫn ‘ồ’ một tiếng, nói: “Nếu như vậy thì bà cũng đã gọi cho Lục Tiểu Tứ rồi?”

Người phụ nữ nghe vậy thì vội khua tay nói: “Không, không, sao tôi dám làm phiền Lục thiếu vì chuyện này.

Hơn nữa…” Lúc này, ánh mắt của người phụ nữ lại rơi lên chiếc ví trên tay Tô Mẫn Mẫn, cười ẩn ý: “Cô và vị này có lẽ đã biết nhau từ nhỏ nhỉ? Con người ấy mà, cũng phải có quá khứ đúng không? Vậy nên tôi liền nghĩ chuyện này.

có lẽ không liên quan gì đến Lục thiếu nên chỉ liên lạc với mình cô.”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy gật đầu, nói, “Anh ta đã tiêu bao nhiêu? Tôi sẽ thanh toán hóa đơn.”

“Được được!”

Người phụ nữ nghe vậy thì nhanh chóng gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn xua tay.

Người phụ nữ rất thức thời mà lui ra khỏi phòng bao.

Thoáng chốc, trong phòng chỉ còn lại có ba người.

Cố Manh Manh có chút sững sờ, không khỏi hỏi: “Mẫn Mẫn, làm sao bây giò?”

Tô Mẫn Mẫn xoa xoa ấn đường, cười nhạt nói: “Còn có thể làm gì nữa? Cũng không thể bỏ mặc cậu ta ở đây được.” Dừng một lát, cô nghĩ một chút, lại nói: “Gần đây vừa hay có một khách sạn. Chúng ta đưa cậu ta qua đó đi.”

“Được!”

Có Manh Manh gật đầu.

Thế là, Tô Mẫn Mẫn đi tới.

“Hạ Hâm?”

Cô ngập ngừng gọi.

Tuy nhiên, chàng trai không đáp lại, như thể cậu đang ngủ.

Không cam lòng từ bỏ, Tô Mẫn Mẫn Mẫn vươn tay đẩy anh, gọi: “Hạ Hâm! Hạ Hâm, tỉnh lại đi!”

Lần này, Hạ Hâm cuối cùng cũng có phản ứng.

Anh từ từ mở mắt, sững sờ nhìn cô gái trước mặt.

Tháy vậy, Tô Mẫn Mẫn không khỏi nhíu mày hỏi: “Hạ Hâm, anh có còn biết tôi là ai không?”

Hạ Hâm giật giật khóe miệng nói: “Mẫn Mẫn?”

Tô Mẫn Mẫn thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi đang ở đâu?”

Hạ Hâm quay đầu lại, nhìn xung quanh một cách kỳ lạ.

Giọng điệu của Tô Mẫn Mẫn rất không vui: “Cậu đang ở đâu? Cậu nói đang ở đâu? Nửa đêm nửa hô chạy tới quán bar uống say. Cuối cùng còn cần một má mì gọi điện cho tôi. Hạ Hâm, cậu rốt cuộc đang làm cái gì thế?”

“Hả2”

Hạ Hâm có vẻ ngạc nhiên.

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Quên đi, tạm thời không nói đến chuyện này. Tôi đưa cậu rời khỏi đây. Còn đứng dậy được nữa không?”

Hạ Hâm gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn vươn tay đỡ lấy cánh tay của Hạ Hâm, dùng sức kéo anh từ trên ghế sô pha đứng lên.

“Cậu vẫn ồn chứ?”

Tô Mẫn Mẫn quan tâm hỏi.

Hạ Hâm gật đầu, trả lời: “Tôi không sao.”

Tô Mẫn Mẫn cần thận đỡ hắn ra ngoài, nói: “Gần đây có một cái khách sạn. Bây giờ tôi đưa cậu qua đó nghỉ đã.”

Hạ Hâm mim môi, sắc mặt có chút tái nhợt.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 356


Chương 356:

Tô Mẫn Mẫn lại nhìn lên Có Manh Manh, nói tiếp: “Manh Manh, cậu có mang tiền theo không?”

Có Manh Manh gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Đi thôi, chúng ta đi thanh toán.”

TONH Si Có Manh Manh đáp lại, bước ra ngoài.

Nhưng mà, vừa ra khỏi phòng bao, đột nhiên một giọng nói vang lên: “Tô Mẫn Mẫn?”

Tô Mẫn Mẫn dừng chân.

Một cô gái ăn mặc sành điệu đi tới, cô ta nhìn Tô Mẫn Mẫn từ trên xuống dưới, vẻ mặt kỳ quái: “Sao cô lại ở đây? Lục thiếu cũng ở đây?”

Tô Mẫn Mẫn nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Không phải việc của cô.”

Nói xong, cô đỡ Hạ Hâm tiếp tục bước ra ngoài.

Cô gái vẫn đứng tại chỗ, trầm ngâm nhìn bóng lưng rời đi của Tô Mẫn Mẫn.

Vài phút sau, Lục Tiểu Tứ nhận được một cuộc gọi…

Trong phòng khách sạn.

Tô Mẫn Mẫn vừa đỡ Hạ Hâm ngồi lên sô pha thì điện thoại trong túi xách của cô vang lên.

Cô không quan tâm lắm, nói thẳng: “Manh Manh, cậu nghe điện thoại giúp mình với.”

“Được!”

Cố Manh Manh nghe vậy, không nghĩ nhiều liền lấy điện thoại từ trong túi của cô ấy ra.

Kết quả…

“Ôi, là Lục Tiểu Tứ gọi!”

Cô nói.

Tô Mẫn Mẫn lưng cứng đờ.

Nhưng ngay sau đó, cô ấy khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, nhàn nhạt nói: “Cậu bắt máy đi, cứ nói là tớ đang tắm, hiện tại không tiện nghe điện thoại.”

Cố Manh Manh nghe vậy thì liếc Hạ Hâm một cái theo phản xạ, sau đó gật đầu.

Cô xoay người đi ra khỏi phòng, đứng ở hành lang bên ngoài nghe điện thoại, nói: “A lô?”

“Ở đâu?”

Đột nhiên, giọng nói của Lục Tiểu Tứ truyền đến, trầm thấp.

Có Manh Manh đầu tiên là giật mình, sau đó áp úng trả lời: “Uh, cái đó, tôi, tôi là Có Manh Manh…”

“Chị dâu?”

Lục Tiểu Tứ nhíu mày.

Dừng một chút, lại nói: “Mẫn Mẫn đâu? Bảo cô ấy nghe điện thoại!”

Cố Manh Manh trả lời: “m, cô ấy, cô ấy đang tắm, điện thoại di động ở ngoài. Hiện tại không tiện nghe điện thoại.”

“Hai người đang ở đâu?”

Lục Tiểu Tứ hỏi.

Cố Manh Manh đầu tiên do dự, sau đó trả lời: “Tất nhiên là ở nhà rồi, haha. Sao anh lại hỏi vậy?”

“Vậy sao?”

Lục Tiểu Tứ giọng điệu có chút kỳ quái.

Cố Manh Manh hít một hơi thật sâu, tiếp tục: “Đúng thé.

Sao vậy?”

Lục Tiểu Tứ nói: “Không có gì. Chỉ muốn hỏi hôm nay hai người đã làm gì, đi đâu chơi?”

Cố Manh Manh trả lời: “À, không đi đâu chơi cả. Mẫn Mẫn hôm nay đã cùng tôi về nhà một chuyên.”

“Oh…”

Lục Tiểu Tứ có vẻ trầm ngâm.

Cố Manh Manh thực sự không muốn nói nhiều vì chột dạ, nên nói: “Cái đó, nếu anh không có việc gì khác thì tôi cúp máy trước nhé?”

“Ừm.”

Lục Tiểu Tứ đáp một tiếng.

Cố Manh Manh nhanh chóng cúp máy.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 357


Chương 357:

“PHú”

Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Gọi xong rồi?”

Đúng lúc, phía sau truyền đến giọng nói của Tô Mẫn Mẫn.

Cố Manh Manh quay đầu nhìn cô, khóc không ra nước mắt: “Sau này cậu vẫn là đừng có bảo tớ nói dối nữa. Tim tớ lúc này đập rất nhanh, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.”

Tô Mẫn Mẫn lườm cô: “Không có tiền đồ!”

Cố Manh Manh chu môi, im lặng trả lại điện thoại cho cô ấy.

Tô Mẫn Mẫn nhét lại điện thoại vào túi, nói: “Anh ta nói gì với cậu?”

Cố Manh Manh trả lời: “Cũng không nói gì cả, chỉ hỏi chúng ta đang ở đâu, hôm nay đi chơi ở đâu.”

“Cậu trả lời thế nào?”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô.

Cố Manh Manh trả lời: “Tớ ấy hả, tất nhiên, nói sự thật, hôm nay chúng ta quả thực đã về nhà tớ!”

Tô Mẫn Mẫn hơi nhíu mày: “Còn gì nữa?”

“Hết rồi!”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Tô Mẫn Mẫn sờ sờ cằm, tỏ vẻ đang suy nghĩ, “Kỳ thật, anh ta sao lại đột nhiên gọi điện thoại hỏi chuyện này?”

“Chẳng lẽ là gọi điện kiểm tra?”

Cố Manh Manh nói.

Tô Mẫn Mẫn lườm cô: “Cậu tưởng ai cũng như cậu à?”

Cố Manh Manh cạn lời.

“Mẫn Mẫn…”

Lúc này, giọng nói của Hạ Hâm đột nhiên vang lên trong phòng.

Tô Mẫn Mẫn đáp một tiếng theo bản năng, vội quay lại phòng.

Cố Manh Manh đi vào theo. Cô nhìn thấy Tô Mẫn Mẫn đang dựa vào giường, cẩn thận nghe Hạ Hâm nói.

Do ở khoảng cách xa nên Cố Manh Manh không thể nghe thấy Hạ Hâm nói gì, nhưng cô đã nghe tháy câu trả lời của Tô Mẫn Mẫn: “Hạ Hâm, bắt kể lý do là gì, tôi không muốn cậu ngược đãi bản thân như thế này. Cuộc sống vốn đã như vậy, cậu hà tắt…ưm…”

Cảnh tượng bất ngờ khiến tất cả mọi người đều bị sốc.

Hạ Hâm đột nhiên từ trên giường bật dậy, mượn men rượu, ngang nhiên hôn lên môi Tô Mẫn Mẫn.

“Cậu làm gì đấy!”

Tô Mẫn Mẫn tức giận đẩy anh ta ra.

Hạ Hâm lúc này không còn chút sức lực nào. Bị cô ấy đẩy một cái liền ngã nhào xuống giường.

Cố Manh Manh đã ngây người từ lâu!

Tô Mẫn Mẫn đứng bên giường, nghiến răng nghiến lợi: “Tên khốn kiếp, cậu có biết mình đang làm gì không?”

“Anh thích eml”

Hạ Hâm đột nhiên nói lớn.

Ngay khi lời này vừa nói ra, cả căn phòng đều yên lặng.

Tô Mẫn Mẫn tỏ vẻ khó tin.

Hạ Hâm cứ nằm ngửa trên giường như vậy, mở mắt nhìn trần nhà, ánh đèn rọi lên khuôn mặt trắng bệch, gần như trắng như tuyết.

“Thực ra anh thích em từ lâu rồi. Mẫn Mẫn, hồi đó anh muốn tỏ tình với em nhưng đã bị bố mẹ phát hiện. Họ tìm thấy những tắm ảnh của em mà anh giấu. Bố em đã thẳng tay tống cổ anh ra nước ngoài. Em tưởng lúc đó anh tình nguyện ra nước ngoài sao? Anh không hề muốn, nhưng họ đe dọa anh, nói rằng nếu anh không đi, em sẽ gặp nguy hiểm… Mẫn Mẫn, anh rất hói hận. Nếu sớm biết sau này sẽ xuất hiện một Lục gia thì lúc đó anh thà đưa em bỏ trốn cũng tuyệt đối không để em lại đây một mình. Làm sao đây? Anh hồi hận quá. Thật sự rất hồi hận…”

Tô Mẫn Mẫn đã ngắn người từ lâu.

Cô chỉ ngây người nhìn Hạ Hâm, nước mắt không ngừng chảy xuống.

“Anh nên đưa tôi đi trốn…”

Cô khóc nức nở, nói từng chữ.

Hạ Hâm muốn xuống giường, muốn vươn tay ôm Tô Mẫn Mẫn vào lòng nhưng lại bị từ chối.

“Anh nghỉ ngơi đi. Tôi nên đi rồi.”

Tô Mẫn Mẫn lau nước mắt, nói xong liền xoay người bước ra ngoài.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 358


Chương 358:

“Mẫn Mãi Hạ Hâm gọi cho cô.

Anh ta dường như đã dùng hết sức lực mà van xin: “Đừng đi, được không?”

Tô Mẫn Mẫn bước tới cửa thì chững lại.

Cố Manh Manh đi sau cô ấy, nhỏ giọng nói: “Mẫn Mẫn, cậu có sao không?”

Tô Mẫn Mẫn cười khổ: “Tớ không sao.”

Nói xong cô kiên quyết bước ra khỏi phòng.

Nói ra cũng rất trùng hợp. Khi hai người vừa rời khỏi khách sạn, tình cờ nhìn thấy Lục Tiểu Tứ từ trong xe bước ra. Chiếc xe thể thao bắt mắt đó của anh, dù có ở rất xa thì Tô Mẫn Mẫn chỉ cần nhìn một cái liền nhận ra.

TDÊH”

Cô gần như kéo Cố Manh Manh trốn sau chậu cây xanh bên cạnh theo bản năng.

“Chuyện gì vậy?”

Cố Manh Manh thậm chí còn không biết chuyện gì đã xảy ra, hoàn toàn bị động.

Tô Mẫn Mẫn cắn răng: “Tớ nhìn thấy Tiểu Tứ rồi!”

“Hải”

Có Manh Manh tròn mắt ngạc nhiên.

Cô vô thức muốn vươn đầu ra nhìn, nhưng lại bị Tô Mẫn Mẫn ngăn lại.

“Đừng nhìn, cẩn thận bị anh ta phát hiện!” Tô Mẫn Mẫn nói, “Không được, bây giờ chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây. Ấy, cửa sau! Đúng rồi, đi bằng cửa sau!”

“ÔN”

Có Manh Manh gật đầu, ngơ ngác đi theo Tô Mẫn Mẫn ra cửa sau.

Sau khi cả hai rời khỏi đi, lập tức bắt taxi chạy thẳng về vịnh Hương Tạ.

Trên đường đi, Tô Mẫn Mẫn phân tích: “Anh ta chắc chắn là đã nhận được tin báo gì đó. Nếu không sẽ không đột nhiên gọi điện thoại hỏi chúng ta đang làm gì. Hừ, may mà tớ phản ứng nhanh, nếu không…”

“Nếu không thế nào?”

Cố Manh Manh nhìn cô.

Tô Mẫn Mẫn hận sắt không thể thành thép nói: “Cậu nói sẽ thế nào? Sẽ chết người đấy!”

Cố Manh Manh chu môi: “Biết rồi…”

Tô Mẫn Mẫn cũng lười nói với cô, không ngừng thúc giục tài xế: “Bác tài, phiên bác lái nhanh chút, cám ơn!”

“Được thôi!”

Tài xế đáp một tiếng, lại nhán ga một lần nữa.

Ngày hôm sau, Lục Tiểu Tứ đích thân tới cửa.

Sau khi vào nhà, anh rất kinh ngạc vì không tháy Có Manh Manh và Tô Mẫn Mẫn đâu, không khỏi hỏi quản gia: “Mẫn Mẫn và chị dâu đâu?”

Quản gia đáp: “Đang chơi game trên lầu.”

“Chơi game?”

Lục Tiểu Tứ nhíu mày.

Quản gia suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Đúng vậy. Hình như trò Gang up gì đó.”

Lục Tiểu Tứ sắc mặt hơi trầm xuống: “Hai người họ chơi bao lâu rồi?”

Quản gia không dám che giấu, thành thật trả lời ăn sáng xong tới giờ.”

Bây giờ, Lục Tiểu Tứ có chút không vui.

Anh không bận tâm đến quản gia, đi thẳng lên lầu hai. Vừa mở cửa thư phòng ra, liền nghe thấy Tô Mẫn Mẫn gào lên: “Đệt, chúng ta là một team đấy. Cố Manh Manh cậu chạy cái gì chứ? Chết tiệt, chết tiệt. Tớ chết rồi. Ah ah ah, tớ bị cậu hại chết rồi!”

Cố Manh Manh khóc không ra nước mắt: “Tôi hết máu TÔI.

Tô Mẫn Mẫn bực mình muốn đập bàn phím: “Cậu rốt cuộc bị sao vậy? Tớ đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, hết máu thì trở về bổ sung máu. Sao cứ ở mãi trên đó vậy? Cậu nhìn đi, mấy lần chúng ta chơi team thì đều vì cậu mà thua. Cậu là pháp sư đấy. Cậu chạy rồi thì bọn tớ phải làm sao?”

“Tớ không cố ý…”

Có Manh Manh rất uỷ khuắt.

Tô Mẫn Mẫn quay lại nhìn cô, nhưng lại ngạc nhiên khi thấy Lục Tiểu Tứ đang đứng ở cửa.

Cô chau mày, tháo tai nghe.

“Anh đến từ khi nào thế?”

Cô ấy nói.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 359


Chương 359:

Lục Tiểu Tứ lạnh lùng nói: “Hai người chơi game bao lâu?”

Tô Mẫn Mẫn im lặng.

Lục Tiểu Tứ nói tiếp: “Tô Mẫn Mẫn, đi ra đây, anh có chuyện muốn nói với eml”

Tuy nhiên, Tô Mẫn Mẫn không làm theo.

Cô lại đeo tai nghe vào, thái độ ngạo mạn: “Chờ đã, tôi chơi xong ván đãi!”

Lục Tiểu Tứ gần như lập tức tức giận.

Anh sải bước về phía Tô Mẫn Mẫn, trực tiếp tháo tai nghe của cô xuống.

“Anh làm cái gì thê!”

Tô Mẫn Mẫn bật dậy.

Lục Tiểu Tứ mặt vô cảm: “Đi ra với anhI”

Tô Mẫn Mẫn hai mắt đỏ hoe, bực bội nhìn anh.

Lục Tiểu Tứ không nhìn cô, xoay người đi ra khỏi thư phòng.

Lúc này, Cố Manh Manh cũng đã tháo tai nghe xuống.

Cô lo lắng nhìn Tô Mẫn Mẫn, nói: “Mẫn Mẫn, cậu không sao chứ?”

Tô Mẫn Mẫn khóe miệng giật giật, lắc đầu nói sao, cậu cứ chơi tiếp đi!”

“Không Nói rồi bước đi ra ngoài.

“Mẫn Mẫn…”

Cố Manh Manh gọi cô ấy.

Tô Mẫn Mẫn không quay đầu lại, chỉ xua xua tay, đi ra khỏi phòng.

Lúc này, ở hành lang bên ngoài.

Lục Tiểu Tứ đứng ngược sáng, bóng đen che khuất phần lớn khuôn mặt anh. Khiến người ta căn bản nhìn không ra vẻ mặt của anh lúc này.

“Có chuyện gì?”

Tô Mẫn Mẫn lên tiếng trước.

Lục Tiểu Tứ cười lạnh: “Em ngày hôm qua đã đi đâu?”

Tô Mẫn Mẫn trả lời: “Cùng Manh Manh về nhà cô ấy!”

“Còn gì nữa?”

Lục Tiểu Tứ tiếp tục hỏi.

Tô Mẫn Mẫn nghe xong cũng không vội trả lời, đầu óc quay nhanh. Có thể chắc chắn là Lục Tiểu Tứ chắc chắn đã nghe phong phanh gì đó. Nếu không cũng sẽ không tự nhiên hỏi như vậy. Hơn nữa, anh còn trùng hợp. xuất hiện trong khách sạn vào đêm qua!

Nghĩ đến đây, cô trả lời: “Hôm qua chúng tôi đã đi bar!”

“Nói tiếp!”

Lục Tiểu Tứ nhìn cô chằm chằm.

Cố Manh Manh tỏ ra thiếu kiên nhẫn, trả lời: “Anh nghĩ chúng tôi đến bar còn có thể làm gì? Manh Manh không thể uống rượu. Chúng tôi chỉ gặp mấy người bạn. Sau đó liền về nhà. Sau đó nữa thì, không có sau đó nữa. Lục Tiểu Tứ, anh rốt cuộc muốn nói gì?”

“Gặp bạn?”

Lục Tiểu Tứ cười lạnh: “Không chỉ có như vậy thôi nhỉ, Tô Mẫn Mẫn!”

Tô Mẫn Mẫn nói: “Bằng không thì sao? Hôm nay anh rốt cuộc là có ý gì? Muốn cãi nhau?”

Giọng điệu của Lục Tiểu Tứ đột nhiên trở nên hung dữ: “Em đã đi gặp ai, nói thật!”

Tô Mẫn Mẫn kinh ngạc.

Cô bắt giác lùi về phía sau hai bước, kinh ngạc nhìn anh.

Nhưng mà, Lục Tiểu Tứ hiện tại đang tức giận, làm sao có thể quan tâm đến mấy chuyện này? Tiến lên một bước, anh nắm lấy cổ áo Tô Mẫn Mẫn, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt hung dữ.

“Nói!”

Anh thấp giọng gầm lên.

Tô Mẫn Mẫn sắc mặt có chút tái nhợt.

STÔI, TÔI” .T Cô lắp bắp mấy cái, nhưng vẫn không nói ra.

Bởi vì trong lòng cô biết rõ, không thể nói về Hạ Hâm. Với tính khí của Lục Tiểu Tứ, nếu anh biết thì sẽ không có kết quả tốt.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 360


Chương 360:

“Anh đang làm gì đấy?”

Đúng lúc này, giọng nói của Cố Manh Manh đột nhiên vang lên.

Cô chạy tới, có gắng kéo hai người ra, nói: “Lục Tiểu Tứ, có chuyện gì từ từ nói chứ. Sao anh có thể động tay động chân vậy? Mẫn Mẫn cũng không có làm gì sai. Anh làm gì thế, anh…”

“Không làm gì sai?”

Lục Tiểu Tứ quay đầu nhìn cô, lạnh lùng nói: “Chị dâu, cô nói thật đi, tối hôm qua hai người đến quán bar làm gì?”

“Hả?”

Cố Manh Manh ngắn người.

Cô quay qua nhìn phản ứng của Tô Mẫn Mẫn theo bản năng.

Tuy nhiên, Tô Mẫn Mẫn đang khóc, nước mắt ướt hết cả mặt.

Cố Manh Manh cắn răng nói: “Tôi, chúng tôi đương nhiên là đi uống rượu rồi. Này, anh buông tay ra trước đi. Anh không thấy Mẫn Mẫn khóc sao? Anh làm cô ấy đau rồi!”

Lục Tiểu Tứ lại cười lạnh.

Anh buông tay ra, mặc cho Cô Manh Manh kéo người ra sau lưng bảo vệ.

“Tôi sẽ mách với Lục Tư Thần, nói anh ức h**p Mẫn Mẫn!”

Cố Manh Manh tức giận nói.

Lục Tiểu Tứ không hề bận tâm.

Đôi mắt của anh đen như mực, ánh mắt như thanh kiếm sắc bén nhìn chằm chằm Tô Mẫn Mẫn.

“Tô Mẫn Mẫn, em phải biết giới hạn của anh!” Anh lạnh giọng nói, gần như gắn từng chữ từng chữ: “Đừng tưởng tính khí anh rất tốt. Chuyện lần này nếu em không giải thích rõ cho anh thì không xong đâu!”

Tô Mẫn Mẫn chỉ không ngừng khóc, toàn thân kịch liệt run Ặ tẩy.

Có Manh Manh hét lên, “Anh làm gì mà hung dữ vậy!”

Lục Tiểu Tứ nhắc tay lên chỉ vào Tô Mẫn Mẫn, xoay người rời đi.

Sau khi anh rời đi, Tô Mẫn Mẫn Mẫn đột nhiên ngồi sụp xuống đất.

Cố Manh Manh vô cùng lo lắng, vội vàng vươn tay định kéo cô ấy lên khỏi mặt đất, nhưng cô ấy đột nhiên nói: “Anh ta nhất định đã biết hét rồi!”

“Cái gì?”

Có Manh Manh hơi ngắn ra.

Tô Mẫn Mẫn ngắng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhìn Cố Manh Manh, nói: “Lục Tiểu Tứ! Anh ta nhất định đã biết chuyện rồi, nếu không hôm nay sẽ không nói với tớ máy lời này. Làm sao đây, Manh Manh, tớ sợ quá. Tớ rốt cuộc phải làm sao đây?”

Cố Manh Manh vội ôm lấy cô ấy nói: “Đừng sợ, tớ gọi điện cho Lục Tư Thần. Anh ấy là anh trai của Lục Tiểu Tứ, lại là trụ cột của nhà này. Anh ấy nhất định sẽ có cách. Không, ý tớ là, anh ấy nhát định sẽ giúp chúng ta. Anh ấy nhát định sẽ giúp chúng ta!”

Tô Mẫn Mẫn nhắm mắt lại, nước mắt chảy ròng ròng.

Thực ra, trong thâm tâm cô hiểu rõ hơn ai hết rằng trên đời này không ai có thể thực sự giúp được cô.

Lục Tư Thần?

Anh ấy họ Lục, sao có thể giúp cô được?

Ngày hôm sau, hai cô gái đến Hoan Lạc Cốc.

Tô Mẫn Mẫn không có hứng thú với chuyền đi này. Hoàn toàn chỉ là làm bạn đồng hành.

Tuy nhiên, Cố Manh Manh lại không nghĩ như vậy. Lời giải thích của cô là: “Tớ biết gần đây cậu đang cảm thấy rất khó chịu, vì vậy tớ thấy cậu có thể cần phát tiết… Ừm, tối qua tớ đã nghĩ rất lâu. Cuối cùng phát hiện Hoan Lạc Cốc là một nơi rất thích hợp để phát tiết. Chúng ta có thể chơi mấy trò k*ch th*ch. Cậu chỉ cần không cần bận tâm gì mà hét lên. Tớ đảm bảo cậu sẽ vô cùng vui vẻ!”

Tô Mẫn Mẫn khóe miệng giật giật, nói: “Tớ không phải trẻ con nữa.” Ngừng một chút, lại nói: “Hơn nữa, mấy trò chơi k*ch th*ch mà cậu nói có thể đối với tớ mà nói, không có tác dụng gì lớn lắm!”

“Sao vậy được?”

Cố Manh Manh mở to mắt.

Tô Mẫn Mẫn chỉ nói một câu: “Từ nhỏ tớ đã thích nhảy bungee…”

“Hả?”

Cố Manh Manh ngắn ra.

“Vậy, vậy làm sao bây giờ?”

Cô chau mày hỏi, đôi mắt đen trong veo nhìn thẳng vào cô ấy.

Tô Mẫn Mẫn thở dài, “Ở nhà ngủ còn tốt hơn!”

Cố Manh Manh rũ vai.
 
Back
Top Bottom