Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 241


Chương 241: Sói Xám Và Thỏ Trắng 5

Khi ăn thịt nướng, Có Manh Manh luôn rất nhiệt tình. Cô liên tục cho thịt vào, đồng thời, tốc độ ăn thịt cũng rất nhanh.

Lục Tư Thần và Lục Tử Diễm đang nói chuyện, hai người ăn rất ít, nội dung trò chuyện đại khái xoay quanh chủ đề liên quan đến công việc.

Một lúc sau, Lục Tư Thần đột nhiên phát hiện, chỉ trong chớp mắt mà Cố Manh Manh đã tiêu diệt hai đĩa xương sườn cùng với mấy chiếc cánh gà.

“Manh Manh!”

Anh trầm giọng, bất mãn nói: “Ăn từ từ kẻo bị bỏng.”

“Em biết rồi mài”

Có Manh Manh vừa gật đầu, vừa ăn thịt bò nướng.

Lục Tư Thần chau mày.

“Đừng chỉ ăn thịt!” Anh nói: “Ăn chút rau nữa.”

“Ừm ừm!”

Cố Manh Manh đáp một tiếng, má phồng lên, miệng nhét đây thịt.

Lục Tư Thần nhìn cô tham ăn như vậy, không khỏi thở dài.

“Thật sự ngon vậy sao?”

Anh nhìn chằm chằm vào cô.

Lần này, Cố Manh Manh cuối cùng cũng ngước lên nhìn anh.

“Ừm, ngon lắm!”

Cô nghiêm túc gật đầu.

Lục Tư Thần đột nhiên nói: “Đừng nhúc nhích!”

“Hả?”

Cố Manh Manh nghe vậy mặc dù không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi im.

Lúc này, Lục Tư Thần lấy khăn giấy ở bên cạnh, sau đó nhẹ nhàng lau khóe miệng cho cô.

“Toàn là ớt.”

Anh nhẹ giọng trách móc: “Ăn từ từ, không ai cướp với em đâu.”

“Biết rồi…

Cố Manh Manh chu miệng.

Lục Tư Thần đưa tay vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô, nói tiếp: “Em nhìn xem môi bị cay sưng đến mức nào rồi? Không khó chịu sao?”

“Không khó chịu.”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cuối cùng, cô lại cầm đũa lên, chuẩn bị tiếp tục gắp thịt vào trong.

Lục Tư Thần ngăn cô lại, hiếm khi tự mình nướng thịt…

Không, chính xác mà nói, anh đang nướng nắm và khoai tây.

Cố Manh Manh rũ đầu xuống, cảm thấy khó chịu: “Em vẫn muốn ăn cánh gà…”

“Ăn chút rau trước đã.”

Lục Tư Thần nói, không nhìn cô.

“Haiz…”

Cố Manh Manh thở dài.

Cuối cùng, cô ngắng đầu nhìn Lục Tử Diễm ở đối diện, mới phát hiện trên đĩa của anh có một cái cánh gà nướng, chưa hê động vào.

Thế là, cô bắt đầu sử dụng lại bộ não của mình.

“Lục Tử Diễm…”

Cô cười tươi nói.

Lục Tử Diễm vẫn luôn bình tĩnh, liếc mắt nhìn Cố Manh Manh, vẻ mặt không thay đổi: “Hả?”

Cố Manh Manh nhìn vào đĩa của anh, ý tứ rất rõ ràng.

Tuy nhiên, Lục Tử Diễm có tình giả vờ không hiểu.

“Làm sao?”

Anh cố ý hỏi.

Cố Manh Manh quay đầu liếc nhìn Lục Tư Thần bên cạnh, thấy anh đang bận nướng nắm nên nói: “Cái đó, anh không thích cánh gà nướng sao? Em thấy hình như anh còn chưa động vào một cái!”

“Vậy sao?”

Lục Tử Diễm nhướng mày.

Sau đó, ngay trước mặt Cố Manh Manh, anh gắp cánh gà trong đĩa của mình lên.

Có Manh Manh nhìn anh với đôi mắt sáng ngời.

Vốn tưởng người đàn ông này sẽ cho mình cánh gà.

Tuy nhiên, sự thật là anh lại cho cánh gà vào miệng. Cứ như vậy quang minh chính đại mà định cắn một miếng ngay trước mặt cô.

“Ây!”

Cố Manh Manh khẽ kêu.

Lục Tử Diễm cắn một miếng rồi lại đặt cánh gà xuống.

“Bây giờ động vào rồi.”

Anh nói.

Cố Manh Manh khè răng với anh như một con mèo dựng lông.

Lục Tử Diễm thấy thú vị, không khỏi cố ý khiêu khích: “Cô sao vậy? À, cay quá à? Miệng cô cay đến mức nhe ra luôn rồi.”

“AnhI”

Có Manh Manh trừng mắt.

Đúng lúc này, giọng nói của Lục Tư Thần truyền đến: “Manh Manh?”

Cố Manh Manh nhanh chóng thu vẻ mặt lại, ngoan ngoãn ngắng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

“Làm gì đáy?”

Cô nhăn cái mũi nhỏ.

Lục Tư Thần đặt nắm và khoai tây nướng lên đĩa của cô, nói: “Được rồi, ăn đi.”

“Dạ…

Có Manh Manh đáp một tiếng.

Cô lại cầm đũa lên, cúi đầu, chậm rãi ăn nấm trên đĩa.

Tuy nhiên, ánh mắt của cô vẫn luôn nhìn chằm chằm vào miếng thịt bên cạnh.

Lục Tư Thần chú ý tới, nhướng mày nói: “Manh Manh, em đã ăn rất nhiều rồi, không được phép ăn thịt nữa!”

“Nhưng…”

Cố Manh Manh còn muốn nói gì đó.

Tuy nhiên, Lục Tư Thần đã không cho cô cơ hội: “Tiếp tục ăn, bớt nói lại!”

Nếu Có Manh Manh có đôi tới dài như thỏ thì giờ nó nhất định là cụp xuống.

“Được rồi…”

Cô lại cúi đầu xuống, rất không cam tâm mà ăn nắm trên đĩa của mình.

Rất nhanh, cô lại ăn hét khoai tây và nắm.

Bây giờ, cô đã vui vẻ trở lại.

“Em muốn ăn mực! Chúng ta ăn mực nướng đi!”

Cô vô cùng nhiệt huyết nói, chuẩn bị tự tay nướng mực.

Lục Tư Thần nắm lấy tay cô.

Có Manh Manh nhìn anh rất khó hiểu: “Có chuyện gì vậy?”

Lục Tư Thần lạnh mặt nói: “Không được ăn nữa.”

“Hả?”

Có Manh Manh choáng váng.

Cô khó tin mà nhìn người đàn ông, nói: “Không ăn nữa?

Vậy thì, chúng ta phải làm gì bây giờ?”

241-1-co-hao-hao.jpg


241-2-co-hao-hao.jpg


Lục Tư Thần cũng không quan tâm, trực tiếp nhét người Vào xe.

Sau đó, anh mới nhìn Lục Tử Diễm đang đi theo phía sau.

Hai người nói chuyện bên ngoài một lúc. Cố Manh Manh ngồi trong xe, bực bội hờn dỗi.

Không lâu sau, Lục Tư Thần lên xe.

“Bé con?”

Anh gọi, vươn tay muốn ôm cô vào lòng.

Nào ngờ, Cố Manh Manh vặn người, tránh anh.

Lục Tư Thần có chút không vui, nhưng nghĩ đến lý do mà cô khó chịu thì anh lại có chút bắt lực.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 242


Chương 242: Sói Xám Và Thỏ Trắng 6

Trên đường trở về khách sạn, Lục Tư Thần bắt ngờ nhận được điện thoại. Hình như là có chuyện gì quan trọng.

Giọng nói của anh rất tràm, sắc mặt cũng rất nghiêm túc.

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, anh suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Đi Đề Dụ!”

Thư ký có chút kinh ngạc, cung kính hỏi: “Lục tổng, không về khách sạn sao?”

Lục Tư Thần không trả lời, quay đầu nhìn cô nhóc bên cạnh.

“Bé con, vẫn còn giận à?”

Anh nói, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Có Manh Manh hừ mũi, quay đầu đi.

Mặc kệ cô giãy dụa, Lục Tư Thần chỉ cứ ôm cô vào trong lòng, nói: “Ngoan, đừng nhúc nhích, nghe anh nói trước đất”

“Không!”

Có Manh Manh nâng cằm kiêu ngạo.

Lục Tư Thần không bận tâm đến chút giận dỗi của cô, sau đó nói: “Hiện tại anh có chuyện phải giải quyết. Em phải ngoan. Lát nữa anh sẽ để tài xé đưa em trở về khách sạn một mình. Phải nghe lời. Về đến khách sạn rồi thì không được chảy lung tung, biết không?”

Có Manh Manh không ho he.

Lục Tư Thần véo cái mông nhỏ của cô một cái, cố ý nghiêm giọng nói: “Nghe thấy chưa? Nói!”

Thành thật mà nói, thư ký đã theo ông chủ của mình nhiều năm như vậy, nhưng vẫn hơi ngạc nhiên khi lần đầu tiên nhìn thấy ông chủ dỗ dành người khác. Điều này hoàn toàn không phù hợp với nhân vật của Lục Tư Thần. Anh bẩm sinh chính là người quả quyết trong lĩnh vực kinh doanh. Hoàn toàn không hợp với tình cảm nam nữ!

Nhưng thực tế là như thế này. Chỉ cần Cố Manh Manh ở’ trước mặt anh, vị đề vương của giới doanh nhân đáng sợ này sẽ lập tức trở thành người chồng ba tốt. Sự bá đạo thường ngày hoàn toàn không còn nữa. Tất cả đều biến thành dấu chắm hỏi.

Tuy nhiên, cô nhóc đưởng hưởng phúc này lại hoàn toàn không biết hưởng phúc.

“Em không nghe thấy. Một chữ cũng không nghe thấy!”

Lúc này, giọng nói của Cố Manh Manh vang lên.

Thư ký nghe vậy lập tức hoảng sợ. Thầm nghĩ nếu đổi người khác thì chết chắc.

Tuy nhiên…

“Ngoan, tối nay anh sẽ mang đồ ăn ngon về cho em, hửm?”

“Có thật không?”

Cố Manh Manh nghe vậy thì lập tức dừng lại.

“ÙI”

Lục Tư Thần gật đầu.

242-1-co-hao-hao.jpg


Có Manh Manh lườm anh: “Trong khách sạn cũng có bánh ngọt!”

Lục Tư Thần: “…”

Ở ghế phụ phía trước, thư ký thực sự muốn khóc sau khi nghe đoạn hội thoại này.

Tại sao khác biệt giữa người với người lại lớn như vậy?

Nếu ông chủ trong công việc thường ngày có thể dễ nói như vậy thì thực sự anh ngủ cũng cười!

Buổi tối, Có Manh Manh ở một mình trong khách sạn xem TV.

Cô có chút buồn chán. Cầm điện thoại di động lên muốn gọi cho Lục Tư Thần, nhưng chỉ cần cô vừa nghĩ đến anh đang làm việc bên ngoài, cô không đành lòng làm phiền anh.

Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa.

“Ai vậy?”

Cố Manh Manh nhảy khỏi ghế sofa, vừa bước ra ngoài vừa nói: “Chờ một chút, tôi sẽ đến ngay!”

Trong khi nói, cô đã đến trước cửa.

Cô gái nhỏ này đã cẩn thận hơn, không vội vàng mở cửa mà trước tiên nhìn ra ngoài qua mắt mèo. Sau khi nhìn thấy người ở bên ngoài vậy mà lại là Lục Tử Diễm, có hơi kinh ngạc.

“Mở cửa!”

Giọng nói của Lục Tử Diễm truyền đến.

Cố Manh Manh không có thiện cảm gì với anh lắm. Hôm nay vì có Lục Tư Thần nên cô mới dám chống đói anh.

Nhưng bây giờ, không có Lục Tư Thần, cô không có cái gan đó nữa.

“Làm gì?”

Cô nói qua cánh cửa: “Lục Tư Thần không có ở đây. Nếu anh tới để tìm anh ấy thì có thể đi rồi!”

Nói xong, cô nghiêng người nhìn qua mắt mèo.

Lục Tử Diễm vẫn đứng trước cửa, xị mặt: “Cố Manh Manh, cửa mở ra”

Cố Manh Manh rất đắn đo.

“Anh rốt cuộc muốn làm cái gì chứ?”

“Mở cửa!”

Lục Tử Diễm lạnh lùng ra lệnh.

Cố Manh Manh cắn răng, trong lòng bắt đầu tính toán.

Lúc này bên ngoài chỉ có Lục Tử Diễm đang nói: “Cố Manh Manh, tôi đếm đến ba. Nếu cô không mở cửa, tôi sẽ gọi nhân viên khách sạn ra mở cửa!” Nói xong, anh thật sự bắt đầu đếm ngược.

“Ấy áy”

242-2-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh đứng trong phòng khách, hai tay chống nạnh, giận đùng đùng nhìn anh.

Lục Tư Thân chọn cách phót lờ, cười toe toét ngôi xuông ghế sô pha.

“Này!”

Thấy vậy, Có Manh Manh gần như nhảy dựng lên.

Người này thật sự không hề khách khí. Cô còn chưa mời anh ngồi nữa mà đã tự mình ngồi xuống rồi!

“Rót cho tôi một cốc nước!”

Lục Tử Diễm nói.

Cố Manh Manh nhe răng: “Tại sao tôi phải nghe lời anh!”

Lục Tử Diễm nhìn cô, hơi nheo mắt: “Hửm?2”

XiI Biểu cảm này hơi đáng sợ.

Cố Manh Manh run lên một cái, biểu cảm trên mặt cô lại lập tức thay đổi.

“Được rồi…”

Cô thõng vai, không cam tâm tình nguyện mà quay người đi rót nước cho anh.

Ngồi trên sô pha, Lục Tử Diễm nhìn bóng lưng của cô không nhịn được cười.

Lúc này, anh lại thây điện thoại di động của Cô Manh Manh đặt bên cạnh mình.

Thế là, anh cầm nó lên và mở ra. Hình nền một bức ảnh thú cưng dễ thương. Chú mèo con lười biếng đang nằm trên bãi cỏ tận hưởng ánh nắng. Mắt hơi nheo lại, vẻ mặt lười biếng, nhìn thế nào cũng giống cô nhóc nào đó.

“Này, sao anh lại nhìn trộm điện thoại của tôi!”

Đột nhiên, giọng nói của Cố Manh Manh vang lên.

Lục Tử Diễm để điện thoại xuống, bình tĩnh trả lời: “Xem giờ.”

“Hừ!”

Cố Manh Manh nhăn mũi, đi mấy bước qua, rất không khách khí mà đặt cốc nước lên bàn.

Sau đó, cô lấy điện thoại di động của mình qua. Sau khi cô chắc chắn rằng Lục Tử Diễm không nhìn lung tung thì mới yên tâm.

Lục Tử Diễm uống nước, yên lặng nhìn toàn bộ vẻ mặt của cô.

“Sợ tôi nhìn điện thoại của cô vậy sao?” Anh nói: *Chẳng lẽ trong đó có bí mật gì sao?

“Liên quan gì đến anh?”

Có Manh Manh trừng mắt nhìn anh.

Lục Tử Diễm như cười như không cười: “Nhóc con, khi nói chuyện với tôi, tốt nhất nên khách khí chút!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 243


Chương 243: Sói Xám Và Thỏ Trắng 7

Giọng nói của anh thật đáng sợ.

Cố Manh Manh hơi ngạc nhiên, không khỏi ngẩn ra. Cứ như vậy mà nhìn anh.

Lục Tử Diễm nhìn đi chỗ khác, từ tốn uống nước.

Một lúc lâu sau, cô cũng không nói gì.

Lục Tử Diễm hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn cô, không ngờ vành mắt của cô nhóc này lại đỏ hoe.

“Gan nhỏ vậy?”

Anh chau mày.

Đột nhiên Cố Manh Manh bật dậy khỏi ghế sô pha, động tác rất nhanh, thậm chí còn không mang giày, trực tiếp chạy vào phòng ngủ.

Nhưng Lục Tử diễm là ai chứ?

Xuất thân từ đội binh chủng, phản ứng, tốc độ đó của Cố Manh Manh có thể sánh được?

Cô vừa chạy được hai bước thì đã có người túm lấy cổ áo sau lưng cô.

Xong. Giờ thì xong rồi. Cố Manh Manh như bị giẫm phải đuôi, lập tức hét lớn: “Lục Tử Diễm, thả tôi ra! Anh chỉ dám bắt nạt tôi. Anh giỏi thì đi bắt nạt Lục Tư Thần đi! Anh đi đi!

Có bản lĩnh thì đi đi! Này, anh làm gì thế! Buông tôi ra…”

“Rầằm” một tiếng.

Có Manh Manh bị ném trở lại ghế sofa.

Lục Tử Diễm đứng bên sô pha, trịch thượng nhìn cô, hai tay ôm ngực.

“Cô lặp lại những gì vừa nói!”

Anh lạnh mặt nói.

243-1-co-hao-hao.jpg


243-2-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh cúi đầu trả lời: “Tôi không biết. Lúc chiều trên đường trở về, anh ấy nhận một cuộc điện thoại rồi đột ngột rời đi. À, hình như có liên quan đến công việc của anh ấy.”

Lục Tử Diễm không trả lời.

Cố Manh Manh không nghe thấy động tĩnh nên không khỏi ngắng đầu lên nhìn anh. Sau khi bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông, cô đầu tiên là giật mình, sau đó nhanh chóng cúi đầu xuống.

Đây cũng là một người xảo quyệt, biết hiện tại không thể đánh bại Lục Tử Diễm, nên liền bắt đầu giả vờ yếu thé.

Bên này, Lục Tử Diễm nói: “Nếu như anh ấy có việc thì ngày mai tôi quay lại.”

LÒN Cố Manh Manh đáp lại, thân hình nhỏ nhắn của cô dưới ánh đèn sáng rực thì có vẻ rất yếu ớt..

Tuy nhiên, ngay khi Cố Manh Manh nghĩ rằng Lục Tử Diễm sẽ rời đi, cô lại nghe thấy anh đột nhiên nói: “Vừa rồi đã làm cô đau, xin lỗi…”

Sốc!

Cố Manh Manh ngay lập tức ngắng đầu lên, khó tin mà nhìn anh.

Lúc này Lục Tử Diễm cũng mới phản ứng phản.

Anh có vẻ cũng ngạc nhiên, chắc là không hiểu sao lại đột nhiên nói ra câu đó nên sắc mặt không được tốt lắm.

“Tôi đi đây.”

Anh ném lại mấy lời này rồi xoay người sải bước đi ra ngoài.

“Này…”

Cố Manh Manh đứng dậy khỏi ghế sofa.

Đáng tiếc, bóng lưng của Lục Tử Diễm đã biến mắt ở của.

“Anh ta uống nhằm thuốc sao?”

Có Manh Manh gãi đầu, lẳm bẩm một mình.

Sau đó, Cố Manh Manh thực sự cảm thấy buồn chán nên đã gọi điện cho Tô Mẫn Mẫn.

Ngay sau khi cuộc gọi được kết nói, giọng nói của Tô Mẫn Mẫn vang lên, vô cùng kinh ngạc: “Trời ơi, Manh Manh, Manh Manh thân yêu của tớ. Cuối cùng cậu cũng nỡ gọi cho tớ rồi. Cậu có biết khi nhìn thấy cậu gọi tới tâm trạng của tớ kích động và sục sôi cỡ nào không? Tớ hận không thể bay đến bên cậu ngay bây giờ, trao nụ hôn ngọt ngào của tớ. Moa…”

“Hừ, tớ mới không thèm nụ hôn của cậu!”

Có Manh Manh rất không nể mặt mà đáp lại.

Tô Mẫn Mẫn sửng sót, sau đó nói: “Hả, cậu không thích nụ hôn của tớ sao? Tớ hiểu rồi. Thì ra cậu thích thân thể của tớ”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn bắt đầu phát huy trí tưởng tượng của cô: “Đương nhiên, tớ yêu cậu như vậy. Nếu như cậu thật sự hứng thú với đối với thân thể của tớ thì tớ nguyện ý hiến thân.

Nhưng tớ là sợ anh hai có ý kiến. Anh ấy có thể chém chết tớ”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ, cô nói tiếp: “Sao vậy, tình yêu của tớ, cậu sao không nói gì?”

Cố Manh Manh thở dài: “Tớ cũng muốn nói chuyện, nhưng cậu cho tớ cơ hội để nói sao?”

Tô Mẫn Mẫn cười lớn.

“Được rồi, được rồi, tớ không nói nữa. Cậu nói đi, tìm tớ có chuyện gì?”

“Không có chuyện gì cả!” Cố Manh Manh trả lời: “Chỉ là hơi nhàm chán thôi!”

“Cậu cũng chán hả?” Tô Mẫn Mẫn nghe vậy, có phần kinh ngạc: “Anh hai không đi cùng cậu sao?

“Anh ấy đang làm việc!”

Cố Manh Manh trả lời.

Tô Mẫn suy nghĩ một chút nói tiếp: “Uh, chẳng lẽ là cậu muốn tớ đến nhà chơi với cậu?”

Có Manh Manh lắc đầu: “Thôi đi, tớ không có ở nhà.”

“A, cậu ở đâu?”

Tô Mẫn hỏi.

Cố Manh Manh trả lời: “Tớ ở tỉnh khác.”

Tô Mẫn Mẫn đầu tiên là kinh ngạc, sau đó tức giận nói: “Cậu tại sao lại đi tỉnh khác? Này Manh Manh, cậu như thế này thì không hay đâu nhé. Đi du lịch cũng không gọi điện thoại cho tớ!”

Có Manh Manh giải thích: “Tớ không đi du lịch. Lần này tớ đi công tác với Lục Tư Thần. Cậu có muốn đến không?”

Tô Mẫn: “Ừ, đi công tác thì thôi vậy!”

Cố Manh Manh rất chán nản: “Bây giờ tớ đang ở trong khách sạn một mình. Lục Tư Thần không cho tôi đi chơi một mình. Chán quá đi!”

Tô Mẫn Mẫn cười nói: “Bên cậu có máy vi tính không?”

Có Manh Manh gật đầu: “Có!”

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Như vậy đi, cậu bật máy tính lên, chúng ta chat video.”

“Ò được.”

Cố Manh Manh nghe vậy lập tức đi lấy laptop.

Trong điện thoại, giọng nói của Tô Mẫn tiếp tục vang lên: “Manh Manh, lần này cậu định ở đó bao lâu?”

“Khoảng hai ngày.”

Có Manh Manh trả lời.

Tô Mẫn Mẫn nở nụ cười: “Lát nữa tớ cho cậu xem bộ phim. Rất k*ch th*ch nhé!”

Cố Manh Manh chau mày: “Phim ma?”

Tô Mẫn lắc đầu nói: “No, bộ phim hành đ*ng t*nh cảm vừa mới phát hành, cậu có. muốn xem không?”

“Phim hành đ*ng t*nh cảm?”

Có Manh Manh ngơ ngác: “Phim võ thuật à?”

Tô Mẫn Mẫn hơi ngắn ra, rồi bật cười: “Đúng vậy, là phim võ hiệp. Nam nữ chính vừa yêu nhau vừa đánh nhau.

Đánh nhau và lăn lộn liên tục. Rất k*ch th*ch. Điểm trên mạng cực cao!”

Có Manh Manh gật đầu: “Ò, gửi qua cho mình đi.”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 244


Chương 244: Sói Xám Và Thỏ Trắng 8

Đến tối, khi Lục Tư Thần trở lại khách sạn, Có Manh Manh đang ngồi một mình trên ghế sô pha trong phòng khách.

Trên bàn trước mặt là một chiếc laptop đang mở. Cả căn phòng tràn ngập mùi sữa nhàn nhạt.

Tắt nhiên, đây không phải là trọng điểm!

Vấn đề là, tại sao khuôn mặt của cô gái nhỏ này lại đỏ như: vậy?

“Manh Manh?”

Lục Tư Thần đi tới bên người cô ngồi xuống, nghỉ ngờ nhìn cô: “Em rất nóng sao?”

“Không…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần cảm tháy kỳ lạ, không khỏi sờ tay lên trán cô.

Sau khi xác định nhiệt độ của cô bình thường, anh mới nói: “Em đã ăn cái gì?”

“Tôi không ăn gì cả.”

Có Manh Manh tiếp tục lắc đầu.

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm.

Cố Manh Manh dừng lại và trả lời: “Em vừa uống một ly sữa.”

“Còn gì nữa?”

Lục Tư Thần hỏi.

“Hết rồi.”

Cố Manh Manh đáp, cứ cúi gằm mặt xuống, không dám đối diện với anh.

Tuy nhiên, càng như vậy, càng cảm thầy cô có vấn đề.

“Manh Manh, nhìn anh!”

Lục Tư Thần ra lệnh.

Cố Manh Manh cắn môi, do dự một lúc, cuối cùng cũng chậm rãi ngẳắng đầu lên nhìn anh.

“Sao mặt em đỏ thé?”

Lục Tư Thần hỏi, giơ tay sờ sờ.

“Không biết…

Có Manh Manh đáp, giọng thỏ thẻ.

Lục Tư Thần chau mày.

Anh nhìn quanh, cuối cùng nhìn lên laptop trên bàn.

“Vừa rồi em đang làm gì?”

Anh hỏi.

Cố Manh Manh ấp úng, một lúc lâu sau mới trả lời: “Chơi, đang chơi game di động…”

Lục Tư Thần khi nghe vậy thì không nói gì.

Anh đưa tay sờ laptop, sau đó nhìn cô: “Luôn chơi điện thoại? Không chơi cái khác?”

“Không…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần cong môi: “Vậy thì tại sao máy tính lại nóng?”

Cố Manh Manh: “…”

Lục Tư Thần làm động tác mở laptop.

“Lục Tư Thần!”

Cố Manh Manh đột nhiên kêu lên.

Lục Tư Thần quay đầu lại nhìn cô theo bản năng. còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra thì cô gái nhỏ đã nhảy dựng lên, dùng hai tay giữ chặt cổ anh, giống như một con gầu túi, quần lấy anh thật chặt.

“Sao vậy?”

Lục Tư Thần vòng tay qua eo cô, có chút ngạc nhiên và bất ngờ trước hành vi của cô.

Có Manh Manh có chút ấp úng: “Cái đó, cái đó, uh, là…

uh, anh, đồ ngon anh đưa về cho em đâu?”

Lục Tư Thần cười nói: “Đói bụng?”

“Đúng!”

Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần vỗ vỗ lưng cô nói: “Anh mang bánh trứng về cho em.”

“Có thật không?”

Nghe vậy, Cố Manh Manh ngay lập tức ngồi thẳng dậy.

Cô vui mừng nhìn anh và hỏi: “Bánh trứng ở đâu?”

Lục Tư Thần trả lời: “Nó ở trên bàn bên ngoài, em tự đi lấy!”

“Được!”

Có Manh Manh rời khỏi lòng anh và chạy ra ngoài.

Tuy nhiên, khi cô cầm hộp bánh trứng bước vào thì đã bị sốc khi thấy Lục Tư Thần đang nhìn vào máy tính.

“Anh…”

Cô mở to miệng.

Lục Tư Thần nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh: “Lại đây ngồi ăn.”

Áy, anh không phát hiện ra sao?

Cố Manh Manh thầm thấy may mắn. Cô vừa cần thận quan sát phản ứng của người đàn ông, vừa ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn ở phía bên kia.

“Lục Tư Thần?”

Cô gọi.

244-1-co-hao-hao.jpg


Lục Tư Thằntháy vậy không khỏi thở dài: “Thường ngày ăn cơm tối, sao em không ăn như thế này?”

Có Manh Manh cười ngượng ngùng.

Lục Tư Thần nói tiếp: “Ăn no chưa?”

“Ừm ừm!”

Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần nhìn cô: “Có muốn ăn thêm không?”

“Không ăn nữa…”

Cố Manh Manh mím môi: “Đã rất no rồi.”

Nói xong, cô còn sờ vào cái bụng nhỏ của mình. Ý là cô thật sự đã rất no rồi.

Lục Tư Thần vẫn cười: “Được rồi, vậy bây giờ nói chuyện đi. Vừa rồi rốt cuộc em làm sao vậy, hả?”

ÁI Chẳng lẽ đây chính là ăn no tính sổ trong truyền thuyết!

Dây thần kinh của Có Manh Manh đột nhiên căng chặt.

“Em không làm gì cả!”

Cô mở đôi mắt đẹp, tỏ vẻ vô cùng vô tội.

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần cong môi.

Sau đó, anh quay máy tính về phía Có Manh Manh và nói: “Đây là cái gì?”

Đúng vậy!

Trên màn hình máy tính lúc này là bộ phim hành đ*ng t*nh yêu do Tô Mẫn Mẫn gửi qua cho cô!

Cố Manh Manh gần như dựng lông ngay lập tức.

“Không thể nào!”

Cô lộ vẻ vô cùng kinh ngạc: “Rõ ràng là em đã xóa hết rồi, làm sao anh tìm ra được?”

Lục Tư Thần không trả lời, mà là nói với một vẻ mặt rất nghiêm túc: “Manh Manh, trả lời anh, đây là cái gì?”

Có Manh Manh lập tức ỉu xìu.

Cô gục đầu xuống, không nói gì.

Lục Tư Thần lạnh lùng nói: “Tuổi còn nhỏ, vậy mà lại còn biết xem mấy thứ này rồi!”

Cố Manh Manh cắn môi, vẫn không lên tiếng.

Lục Tư Thần tức giận: “Cố Manh Manh, anh đang hỏi chuyện em đấy. Không nghe thấy sao?”

“Nghe thấy rồi…”

Cố Manh Manh hạ giọng.

Lục Tư Thần xoa ấn đường, chỉ cảm thấy đau đầu.

“Thứ này ở đâu ra?”

Anh hỏi thẳng.

244-2-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh liếc nhìn anh một cái, sau đó từ từ đứng dậy và đi đến chỗ anh.

Lục Tư Thần kéo cô vào trong lòng, dịu giọng: “Em là một đứa trẻ ngoan. Đây là những thứ rất không lành mạnh, không thích hợp cho em xem. Bọn họ sẽ dạy hư em.”

“Em không biết…” Có Manh Manh mím môi.

“Hửm?”

Lục Tư Thần nhướng mày.

Cố Manh Manh nắm lấy cổ tay anh, gấp gáp nói: “Lục Tư Thần, em nói thật đấy. Em, em lúc đầu không biết là cái này. Em cũng là sau khi mở ra thì mới biết bên trong là cái BỊ.”

Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, thở dài: “Không có lần sau.”

“Ừm”

Có Manh Manh ngoan ngoãn gật đầu.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 245


Chương 245: Sói Xám Và Thỏ Trắng 9

Đến tối, cả hai ôm nhau ngủ.

Tuy nhiên, chỉ cần Cố Manh Manh nhắm mắt lại, những thứ bậy bạ đó sẽ hiện ra trong đầu cô. Cô nghĩ đến nữ chính trong phim đó. Ngực cô rất lớn, sau đó nam chính cứ…

“Còn chưa ngủ?”

Đột nhiên, một giọng nói của một người đàn ông vang lên trên đầu cô.

Cố Manh Manh sửng sốt, vội ngẳng đầu lên nhìn anh.

Trong phòng không có ánh sáng, chỉ có ánh trăng tràn vào từ cửa sổ. Nhìn từ góc độ của Cố Manh Manh, cô không thể thấy rõ được biểu cảm trên gương mặt của người đàn ông.

“Lục Tư Thần…”

Cô nhẹ nhàng mở miệng.

Lục Tư Thần “ừm” một tiếng, dùng lòng bàn tay lớn v**t v* lưng cô.

Cố Manh Manh vặn vẹo một cái, tiếp tục: “Em, em không thể ngủ được…”

Lục Tư Thần nhướng mày.

Anh im lặng một lúc rồi mới nói: “Chiều nay về khách sạn, em đã ngủ chưa?”

“Chưa…”

Có Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần thở dài: “Ngủ đi, nhắm mắt lại.”

“Ò,..”

Có Manh Manh nghe lời và ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Tuy nhiên, mấy phút sau, cô bắt đầu khó chịu mà vặn vẹo.

“Manh Manh!”

Lục Tư Thần trầm giọng nói.

Cố Manh Manh chu miệng, có chút tỷ khuất mà nói: “Em thực sự không ngủ được, Lục Tư Thần, anh buông em ra Ti.

Lục Tư Thần làm như không nghe tháy.

Anh nghiêm nghị nói: “Không ngủ được cũng phải ngủ!”

Cố Manh Manh rất chán nản.

“Nhưng…”

“lm miệng!”

“Ò,.

245-1-co-hao-hao.jpg


245-2-co-hao-hao.jpg


Có Manh Manh áp mặt vào ngực anh, tỏ vẻ ngoan ngoãn.

Lục Tư Thần cúi đầu hôn lên trán cô, giọng nói trầm tháp, lười biếng: “Có tâm sự?”

Có Manh Manh không ho he.

Lục Tư Thân thở dài: “Ngoan, nêu có chuyện gì nhớ nói cho anh biết, đừng để trong lòng một mình. Em mới bao.

nhiêu tuổi chứ, hửm?”

“Em cũng không nhỏ nữa…”

Cố Manh Manh thì thầm.

Lục Tư Thần cười cười: “Ừm, không nhỏ, nhưng cũng không lớn.”

Cố Manh Manh không vui, nói: “Tại sao anh luôn cho rằng em vẫn còn nhỏ? Chẳng lẽ trong lòng anh, em thật sự chỉ là một đứa nhỏ sao?”

“Không.”

Lục Tư Thần phủ nhận.

“Hả?”

Cố Manh Manh nhướng mày, có chút không tin.

Lục Tư Thần nói tiếp: “Là một người phụ nữ nhỏ.”

Có Manh Manh “xì” một tiếng, đỏ mặt.

Tuy nhiên, may mà đèn đã tắt, Lục Tư Thần không thể nhìn thấy cô, nều không cô sẽ lại trêu đùa cô một lần nữa.

“Bé con…”

Lúc này, giọng nói của Lục Tư Thần tiếp tục vang lên: “Em thật sự không định nói cho anh biết?”

“Nói gì cơ?”

Cố Manh Manh có tình giả vờ không biết gì.

Lục Tư Thần nói: “Em đang suy nghĩ gì vậy?”

“Ừm…”

Cố Manh Manh phồng má, bàn tay nhỏ cứ chọc lên ngực người đàn ông.

Lục Tư Thần bát lực.

Anh nắm lấy tay cô, nói: “Ngoan nào, nói cho anh biết, em có chuyện gì vậy, hửm?”

Cô nhóc này thường ngày lưng chạm giường cái là ngủ ngay, nhưng hôm nay lại mắt ngủ. Nếu không phải do có tâm sự thì còn có thể là do đâu?

“Em…”

Bên này, Cố Manh Manh đã mở lời.

Lục Tư Thần nhẹ võ lưng cô, thầm động viên cô nói tiếp.

Cố Manh Manh cắn môi, đột nhiên nói ra câu nói kinh người: “Lục Tư Thần, anh thấy dáng người em có đẹp không?”

“Ừ… Hả?”

Lục Tư Thần mở mắt.

Anh ngạc nhiên nhìn cô gái nhỏ trong vòng tay mình, nói: “Cái gì?”

Có Manh Manh lấy hết can đảm ngắng đầu nhìn anh, nói: “Em nói, anh tháy dáng người của em có đẹp không?”

Lục Tư Thần không khỏi dở khóc dở cười: “Em vì cái này mà mắt ngủ?”

“Anh trả lời em!”

Có Manh Manh không vui hét lên.

Lục Tư Thần ôm thân thể mềm mại của cô, cười nói: “Ừm, rất đẹp!”

Có Manh Manh nghe vậy mà không tin lắm.

“Vậy sao?”

Cô nghi hoặc.

Chỉ hận là bây giờ không có ánh sáng, cô không thể nhìn rõ vẻ mặt của người đàn ông, nên không thể phán đoán được thật giả trong lời nói của anh.

“Anh nói dối em để làm gì?”

Lục Tư Thần bóp eo cô nói: “Em như thế này… rất tốt!”

Cố Manh Manh ngập ngừng, nói: “Vậy, vậy anh thích phụ nữ ngực to hay ngực nhỏ?”

“Hửm?”

Lục Tư Thần nhíu mày.

Anh hơi ngạc nhiên: “Tại sao lại em vấn đề này vào?”

“Anh mau trả lời đi!”

Có Manh Manh bắt mãn thúc giục.

Lục Tư Thần bát lực, đáp: “Của em đã rát tốt rồi. Bé con, sao em lại không tự tin về bản thân như vậy?”

Người đàn ông này thật khôn ngoan!

Chỉ bằng máy câu nói, anh đã hiểu hết suy nghĩ của Cố Manh Manh.

“Em, em không nói em không tự tin…”

Cố Manh Manh thì thầm.

Lục Tư Thần vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô nói: “Không nghĩ nữa. Đi ngủ, đã muộn rồi.”

“Ừm..”

Cố Manh Manh nhắm mắt lại.

Có lẽ là do cuộc nói chuyện, Cố Manh Manh đã có được câu trả lời mà trong lòng cô muốn nên lần này liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Cô Manh Manh bị đánh thức bởi tiêng chuông điện thoại di động.

Cô mơ màng tỉnh dậy, đúng lúc thấy Lục Tư Thần đã cắt đứt cuộc gọi.

*Ai thế…”

Cô buồn ngủ hỏi.

Lục Tư Thần ôm cô vào lòng, nhẹ nói: “Không sao, ngủ tiếp đi.”

Cố Manh Manh trả lời, lại nhắm mắt lại.

Tuy nhiên, chưa đầy nửa phút sau, chuông điện thoại lại vang lên.

Tuy nhiên, lần này là tiếng chuông điện thoại di động của cô.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 246


Chương 246: Sói Xám Và Thỏ Trắng 10

Cố Manh Manh nghe thấy giai điệu quen thuộc vang lên thì lại mở mắt ra.

“Đó là tiếng chuông điện thoại của em…”

Cô nói một câu rồi muốn rời khỏi vòng tay của người đàn ông để lấy điện thoại di động của mình.

Lục Tư Thần nhướng mày nhìn cô bắt máy.

“Ấy, là Bellal”

Sau khi nhìn thấy tên người gọi, Cố Manh Manh hơi ngạc nhiên.

Lục Sặc “ừm” một tiếng rồi vén chăn đứng dậy.

Có Manh Manh vẫn ngồi trên giường, cầm điện thoại trong tay, nhìn người đàn ông nói: “Em có nên bắt máy không?”

“Tuỳ em…”

Lục Tư Thần buông lời, liền đi vào phòng tắm.

Cố Manh Manh bĩu môi rồi nhắn nút trả lời.

“A lô?”

Cô lên tiếng.

Trong điện thoại, giọng nói của Bella vang lên: “Manh Manh, tôi là Bella, bây giờ cô đang ở đâu?”

Cố Manh Manh chớp mắt nói: “Tôi đang ở bên ngoài, có chuyện gì vậy?”

“Cô nói xem là có chuyện gì?” Bella không nói nên lời: “Đã mấy ngày rồi, tôi gửi tin nhắn bảo cô đến cửa hàng để thử.

quần áo. Sao cô mãi chưa đến? Chỉ còn mấy ngày nữa là đến ngày thi rồi. Cô là người mẫu quan trọng nhất của tôi.

Nếu cô không đến thử quần áo, làm sao tôi biết được kích cỡ có phù hợp không?”

Cố Manh Manh bỗng tỉnh ngộ.

Cô há to miệng, nói tiếp: “Xin lỗi, tôi, hiện tại tôi đang ở tỉnh khác.”

“Cô ở tỉnh khác?” Bella nghe xong có phần bất ngờ nói: “Sao lại đi tỉnh khác?

“Lục Tư Thần đang đi công tác, sau đó tôi đi cùng anh ấy.”

Có Manh Manh giải thích.

Bella dừng lại hai giây, rồi nói: “Khi nào thì cô về? Manh Manh, thực sự không phải tôi thúc giục cô đâu. Còn năm ngày nữa là đến vòng bán kết rồi. Nếu cô không thể nhanh chóng đến đây thì tôi không có thời gian để đo kích thước.

Tôi hy vọng cô có thể đi catwalk trong những bộ quần áo hoàn hảo nhất, biết không? “

Cố Manh Manh rất áy náy.

Cô vội nói: “Được rồi, tôi sẽ cố gắng quay về nhanh nhất ah có thê.

“Đại khái khoảng khi nào?”

Bella hỏi.

“Cái này…” Cố Manh Manh do dự một chút, mới trả lời: “Chờ một chút, tôi đi hỏi Lục Tư Thần.”

Nói xong cô nhanh chóng rời khỏi giường, xách dép chạy vào phòng tắm.

“Lục Tư Thần…”

Cô đứng ở cửa hét lên.

Lúc này Lục Tư Thằnnh đang cạo râu, nghe thấy lời cô, không khỏi liếc nhìn cô trong gương, vẻ mặt nhàn nhạt: “Làm sao vậy?”

Cố Manh Manh hỏi: “Khi nào chúng ta quay về?”

Lục Tư Thần đáp: “Sáng mai trở về.”

“Oh!”

Có Manh Manh gật đầu.

Cô đưa điện thoại lại gần tới và nói: “Sáng mai chúng tôi sẽ về”.

Bella trả lời: “m, cô có thể đến đây vào chiều mai, hoặc sáng ngày kia, được không?”

Có Manh Manh suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Được.”

Bella cười nói: “Làm phiền rồi, nếu như không có việc gì, tôi cúp máy nhé?”

“Ừm!”

Có Manh Manh gật đầu.

246-1-co-hao-hao.jpg


246-2-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh vừa nghe thấy ăn, ngay lập tức quên mắt mình định nói gì.

“Được thôi!”

Cô vui vẻ gật đầu, xoay người lấy điện thoại di động của Lục Tư Thần, sau đó gọi cho thư ký.

Chưa đầy mười phút, người phục vụ đẩy xe đồ ăn bước vào. Trên đó bày đủ loại đồ ăn sáng tinh tế của phương Tây, trông rất ngon miệng.

“Lục Tư Thần, bữa sáng đến rồi!”

Cố Manh Manh hét về phía phòng ngủ.

Nói xong, Lục Tư Thần bước ra ngoài. Anh đã thay quần áo, đẹp trai và phong độ với áo sơ mi trắng và quần tây đen.

Có Manh Manh huýt sáo nói: “Đẹp trai quá!”

Lục Tư Thần nheo mắt: “Còn biết huýt sáo rồi, hả?”

Cố Manh Manh mỉm cười, nhanh chóng chuyển chủ đề: “Ừm, mau qua ăn sáng đi, bụng em đói sắp xẹp vào rồi!”

Lục Tư Thần hừ mũi, đi tới ngồi xuống.

Cố Manh Manh đầu tiên là uống một ngụm sữa, sau đó bắt đầu ăn uống no say. Ngược lại, Lục Tư Thần thanh lịch hơn nhiều. Bát kể anh làm gì thì cũng đều tao nhã như: vương tử vậy.

Bên này, Cố Manh Manh há to miệng, một miếng cắn gần một nửa chiếc bánh mì sandwich nên khóe miệng dính đầy phô mai, trông hơi buồn cười.

Lục Tư Thần nhìn thấy, không khỏi thở dài: “Bé con, cách ăn của em… người khác sẽ cho rằng anh không cho em ăn.”

“Hả, tại sao?”

Có Manh Manh nhìn anh đầy nghi ngờ.

Lục Tư Thần nói: “Em không thể ăn uống thanh lịch hơn chút sao?”

“Được chứ!”

Có Manh Manh gật đầu.

Sau đó, cô ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàng gắp một miếng tráng miệng bên cạnh, sau đó há miệng cắn một miếng nhỏ, chậm rãi nhai tỏ vẻ như một thục nữ, đắc ý nhìn Lục Tư Thần.

Lục Tư Thần thở dài, lắc đầu nói: “Em vẫn nên tiếp tục cách ăn của mình đi.”

“Sao thế?”

Có Manh Manh nghe vậy thì nhăn mặt, không vui nói: “Anh chế em?”

Bởi vì có người bên cạnh, Lục Tư Thần cũng không tiện nói gì, chỉ nói: “Không có gì, em tiếp tục ăn đi.”

“Oh…”

Có Manh Manh cúi đầu và tiếp tục ăn.

Sau bữa sáng, Lục Tư Thần ngồi trong phòng khách làm việc, thư ký đứng ở bên cạnh, nghiêm túc báo cáo công việc. Ngoài ra còn có một số quản lý cấp cao khác cũng có mặt, mọi người đều rất nghiêm túc.

Cố Manh Manh không dám làm phiền, lén lút ngồi vào phòng ngủ một mình ôm laptop chơi game.

Một lúc sau, Lục Tư Thần bước vào.

“Bé con.”

Anh gọi.

“Hà…

Cố Manh Manh trả lời, vẫn chăm chú chơi game.

Lục Tư Thần nói: “Giờ anh phải đi ra ngoài. Em có muốn đi cùng anh không?!
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 247


Chương 247: Sói Xám Và Thỏ Trắng 11

“Làm gì?”

Cố Manh Manh trả lời một cách lo đễnh.

Lục Tư Thần kiên nhẫn nói tiếp: “Nếu không muốn theo anh đi ra ngoài, vậy em phải ngoan ngoãn ở trong khách sạn, hoặc là…” Lúc này, anh nhíu mày, cuối cùng nói: “Chỉ có hai lựa chọn, em chọn đi.”

“Anh đi làm hay đưa em đi chơi?”

Cố Manh Manh hỏi, vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.

Lục Tư Thần trả lời: “Trước tiên là làm việc, nếu còn thời gian, có thể dẫn em đi chơi.”

Cố Manh Manh chu miệng nói: “Vậy thì em vẫn là ở lại khách sạn vậy…”

Lục Tư Thần bát lực.

“Bé con, em thật sự không đi cùng anh sao?”

“Anh phải làm việc, em đi theo cũng nhàm chán, còn không bằng chơi game…”

Cố Manh Manh nói, mười ngón tay nhỏ lướt nhanh trên bàn phím.

Lục Tư Thần thấy vậy, rát bắt lực.

“Vậy được rồi. Em cứ ở trong khách sạn, nhận điện thoại của anh bắt cứ lúc nào, biết không?”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần liếc nhìn cô lần cuối rồi quay người rời đi.

Lúc này, Có Manh Manh vẫn đang chăm chú chơi game.

Đến chiều, điện thoại của Có Manh Manh đổ chuông.

Chỉ là, không phải là Lục Tư Thần, mà là một số lạ.

Cố Manh Manh khó hiểu, đầu tiên là do dự, cuối cùng vẫn chọn trả lời.

“A lô?”

Cô đưa điện thoại lên bên tai.

Nhất thời, một giọng nói tà mị truyền đến: “Hi, cô gái xinh đẹp, có biết tớ là ai không?”

Cố Manh Manh giật mình.

Cô chau mày, có chút mắt kiên nhẫn nói: “AlexI”

Alex cười: “Tớ rất vui vì cậu vẫn nhớ đến tớ!”

Cố Manh Manh hừ giọng: “Có gì thì nói, không thì cúp máy!”

Alex nói: “Ò, thật ra thì cũng không có chuyện gì. Tớ chỉ muốn nói với cậu rằng bạn trai của cậu bị ốm, gần đây rất cần sự an ủi của cậu!”

Cố Manh Manh hơi không vui sau khi nghe điều này.

“Tôi không có bạn trai!”

Cô nghiền răng.

“Thật sao?” Alex hé môi cười nói: “Cậu và Andre chia tay rồi à? Ò, đây thực sự là một tin vuil”

Cố Manh Manh: “…”

Alex nói tiếp: “Nếu vậy thì không sao nữa rồi.”

Cố Manh Manh thở dài.

Cô chậm rãi nói: “Andre sao vậy?”

Alex giả vờ ngạc nhiên: “Anh ấy không phải là bạn trai của cô. Làm gì mà quan tâm đến vậy?”

Cố Manh Manh bực mình: “Andre là bạn của tớ. Là bạn của cậu ấy, tôi có quyền hỏi thăm tình hình gần đây của cậu ấy!”

“Ò, vậy thì tớ cũng có quyền từ chối trả lời câu hỏi của cậu!”

Alex bình tĩnh trả lời, không cần biết giọng điệu của Cố Manh Manh tức giận đến mức nào, cậu ta dường như.

không bị ảnh hưởng chút nào.

Bên này, Có Manh Manh gần như sắp tức điên lên.

“Cậu đưa điện thoại cho Andre!”

Cô nói.

“Anh ấy không ở đây!”

AIex đáp lại.

247-1-co-hao-hao.jpg


247-2-co-hao-hao.jpg


Nghe vậy, Andree im lặng một lúc, cuối cùng nói: “Tớ cũng muốn quản nó. Nhưng nói đến đánh nhau, ừm. Tớ nghĩ dù là hai chúng ta thì cũng chưa chắc thắng được nó.”

Có Manh Manh rất ngạc nhiên.

“Không phải chứ. Alex, lợi hại như vậy?”

“Ừ…” Andre trầm ngâm, sau đó trả lời: “Nó đã học judo mấy năm gần đây, còn tham gia các cuộc thi chuyên nghiệp với kết quả khá tốt. Ngoài ra, nó còn học Muay Thái từ khi còn nhỏ, thành tích của cũng rất tốt.”

Cố Manh Manh: “…”

Thành thật mà nói, cô không hề nhìn ra được, Alex lại lợi hại như vậy!

“Còn cậu thì sao?”

Cô hỏi đột ngột.

Andre lúc đầu là ngẩn ra, sau đó cười khổ: “Từ nhỏ đến giờ sức khỏe tớ không được tốt nên không học được máy thứ tự vệ này.”

Cố Manh Manh thở dài: “Tớ hiểu rồi.”

Andre ngạc nhiên: “Cậu hiểu gì?”

Cố Manh Manh nói: “Sau này đừng bao giờ chọc vào Alex, nếu không muốn bị cậu ta đánh cho một trận nhừ đòn!”

“Hahaha…”

Andre bật cười.

Ngày hôm sau, Có Manh Manh và Lục Tư Thần lên đường quay về thủ đô.

Ngay khi lên máy bay, Cố Manh Manh đã chóng mặt buồn ngủ.

Lục Tư Thần trải tắm chăn mỏng ra, vừa đắp cho cô vừa nói: “Nếu buồn ngủ thì ngủ, đến nơi sẽ gọi em.”

“Ủm. ˆ Cố Manh Manh nhắm mắt lại.

Tuy nhiên, mấy giây sau, cô đột nhiên mở mắt.

Lục Tư Thần vẫn nhìn cô, cười nói: “Làm sao vậy?”

Cố Manh Manh nói: “b*** chiều anh có lịch trình nào khác không?”

Lục Tư Thần không có trả lời, chỉ nói: “Em muốn làm gì?”

Cố Manh Manh trả lời: “Anh quên rồi à, Bella đã bảo em đến thử quần áo ở cửa hàng của cô ấy!”

Lục Tư Thần gật đầu: “Anh biết.”

“Vậy…”

Cố Manh Manh nhìn anh.

Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, nói: “Ngày mai hãng đi. Em về trước nghỉ ngơi đi.”

“Ừm.”

Cố Manh Manh phồng má.

Lục Tư Thần nhẹ giọng nói: “Ngủ đi.”

Mặc dù Cố Manh Manh có chút không hài lòng, nhưng cô biết rằng Lục Tư Thần làm vậy là vì mình. Vì vậy cô không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Chỉ mấy phút, cô ngủ thiếp đi.

Lục Tư Thần ở bên cạnh nhìn cô. Sau khi xác nhận cô đã ngủ, anh cúi xuống hôn nhẹ lên má cô.

Nhưng mà, khi anh ngồi thẳng người lại, khuôn mặt tuần tú kia đầy lạnh lùng, không còn chút ấm áp nào.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 248


Chương 248: Sói Xám Và Thỏ Trắng 12

Buổi tối hôm đó, Tô Mẫn Mẫn chạy tới.

Khi Cố Manh Manh nhìn thấy cô ấy thì nhất thời thấy đau đầu.

“Làm cách nào cậu tới đây được?”

Cô chau mày.

Vừa nhìn chung quanh, Tô Mẫn Mẫn vừa cười nói: “Anh hai đâu? Anh ấy có lẽ không ở nhà nhỉ?”

“Anh ấy đi ra ngoài rồi.”

Cố Manh Manh trả lời.

Tô Mẫn Mẫn cười tà tà.

Có Manh Manh phớt lờ cô, quay người bước lên lầu.

“Cậu đang làm gì đấy?”

Tô Mẫn Mẫn đi theo cô, tò mò hỏi.

Có Manh Manh không nhìn lại, trả lời: “Đang chơi game.”

“Ò, chơi game, đây là chuyên môn của tới” Tô Mẫn Mẫn nghe vậy, lập tức luyên thuyên: “Gân đây chơi game gì vậy? hiện đã lên sàn rồi. Cậu chơi chưa?”

“Chưa!”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Tô Mẫn kinh ngạc: “Tại sao chứ? Uh, chẳng lẽ có điểm nào không hài lòng? Cậu nói nghe thử xem. Nếu nói hay tớ sẽ cân nhắc tặng cho riêng cho cậu một trang bị bản limit, thế nào?”

“Tớ thực sự không chơi.”

Cố Manh Manh chau mày và nói: “Tớ vẫn chưa tải nữa kìa. Để lần sau tớ sẽ cho cậu lời khuyên khi chơi nó!”

Tô Mẫn Mẫn rốt cục cũng nghe ra được có chuyện gì đó không ổn.

“Manh Manh!”

Cô nói: “Hình như tớ không chọc giận cậu nhỉ?”

“Không.” Cố Manh Manh lắc đầu, đẩy cửa vào phòng ngủ.

Tô Mẫn Mẫn không tin, thậm chí còn nói: không nhiệt tình nhìn thấy tớ?”

Vậy cậu tại sao Cố Manh Manh vô cùng cạn lời.

“Cậu muốn tớ nhiệt tình như thế nào?”

Cô hỏi.

Tô Mẫn Mẫn trước tiên nghiêm túc nghĩ một chút, sau đó nói: “Ít nhất cậu cũng phải tỏ vẻ rất vui vẻ!”

Cố Manh Manh: “…”

248-1-co-hao-hao.jpg


248-2-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh nắm tay lại: “Dù sao, cậu chỉ cần nhớ những gì tớ nói là được!”

“Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”

Tô Mẫn Mẫn sáp lại trước mặt cô, cười nói: “Có phải anh hai lại làm chuyện gì với cậu không? Chẳng hạn, hehehe…”

Cố Manh Manh quay sang một bên, từ chối trả lời câu hỏi này.

Tô Mẫn sờ sờ cằm suy nghĩ một chút, sau đó búng tay, chợt hiểu ra: “Ò, tớ biết, nhất định là sau khi cậu xem phim hành đ*ng t*nh cảm mà tớ gửi cho cậu. Bởi vì thèm muốn nên đã xử anh hai rồi đúng không? Oh my god, lúc đó có phải rất tuyệt không? Manh Manh, lợi hại quá. Tớ thực sự ngưỡng mộ cậu!”

“Ahhhhhhhhhhh!”

Có Manh Manh điên lên.

Cô vội nói: “Căn bản không có việc đó. Tô Mẫn Mẫn, trong đầu cậu có thể đừng có nghĩ về loại chuyện đó suốt ngày vậy được không? Cậu nói một cô gái nhà lành như cậu, sao lại không thấy ngại gì thế hả?”

“Tại sao phải ngại?”

Tô Mẫn nhìn cô, hỏi ngược: “Người xưa nói, Thực sắc tính dã! Cậu có biết ý nghĩa của nó là gì không? Bốn chữ này.

nói về hai vấn đề. Một là cuộc sống và hai là t*nh d*c. Cái gọi là ẩm thực là vấn đề của người dân. Giữa đàn ông và phụ nữ, đó là vấn đề giải trí thú vui. Cuộc sóng không thể tách rời hai điều này!”

Cố Manh Manh có kích động muốn quỳ xuống.

“Tô Mẫn Mẫn, cậu thật ra không phải là con gái đúng không?”

Cô đưa ra giả thuyết này.

Nào ngờ, Tô Mẫn Mẫn sau khi nghe xong, nghiêm mặt đáp: “Hừm, có lúc tớ cũng nghĩ như thế đấy. Tớ nếu là con trai thì tuyệt biết bao. Có thể tùy ý chơi đùa khắp nơi! Haiz, chuyện bắt lực nhất đời người chính là, tớ muốn tán gái nhưng lại là thân con gái.”

Cố Manh Manh muốn khóc không ra nước mắt: “Tớ đau răng!”

“Tại sao?”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô nói tiếp: “Là bởi kích động quá sao?”

Cố Manh Manh tỏ vẻ đắn đo: “Cậu đừng nói chuyện với tớ. Tô Mẫn Mẫn, cậu có độc! Khắp người cậu đều có độc!”

Tô Mẫn cười lớn: “Đúng vậy, khắp người tớ toàn là độc quyền rũ. Chuyên môn tới câu dẫn cậu!”

Cố Manh Manh: “…”

“Được, được rồi, tớ không đùa với cậu nữa!”

Tô Mẫn Mẫn đột nhiên thu lại nụ cười.

Cô trở nên nghiêm túc, nhưng Cố Manh Manh hơi khó chịu.

“Cậu lại muốn làm gì?”

Cô cảnh giác nhìn Tô Mẫn Mẫn.

Tô Mẫn Mẫn nhún vai nói: “Sáng nay tớ đã phát hiện một chuyện!”

“Chuyện gì?”

Có Manh Manh chau mày.

Tô Mẫn Mẫn nói: “Tớ phát hiện đã hai tháng không tới kỳ!”

“Hả?”

Có Manh Manh ngắn ra.

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Sau đó tớ tự đi mua đồ thử. Haiz, thật không may, tớ trúng thưởng rồi!”

Cố Manh Manh chớp mắt: “Đây là chuyện tốt mài” Nói xong, cô lại cảm thấy không đúng, nói: “Sao cậu lại nói là không may?”

Tô Mẫn đột nhiên chống tay lên bàn, nhìn cô nói: “Manh Manh, tớ có thể tin tưởng cậu không?”

“Tất nhiên rồi!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn do dự, sau đó nói: “Tớ không muốn đứa nhỏ này!”

“Cái gì?”

Cố Manh Manh lại ngây người.

Tô Mẫn thở dài cười khổ: “Còn có, tớ muốn chia ta với Lục Tiểu Tứ!”

Cố Manh Manh hoàn toàn chét lặng.

Tô Mẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi nói: “Đã nhiều năm như: vậy, thật ra giữa tớ và Tiểu Tứ… Haiz, tớ không biết phải nói thế nào, tên đó đúng là… chết tiệt. Tớ hoàn toàn không ngờ tên đó lại dở trò với bao cao su. Anh ta rõ ràng biết mắấy năm này tớ không thể có con. Nhưng…”

“Đợi đãi”

Có Manh Manh ngắt lời cô, ngạc nhiên nói: “Cậu định chia tay với Tiểu Tứ? Nhưng tại sao?”

“Chán thôi!”

Tô Mẫn Mẫn nhún vai.

Cố Manh Manh lắc đầu: “Không đúng, Tiểu Tứ đối với cậu tốt như vậy, làm sao mà chán được? Mẫn Mẫn, cậu rốt cuộc có chuyện gì?”

Tô Mẫn cắn môi.

Lần này, cô im lặng rất lâu.

Ngay khi Cố Manh Manh nghĩ rằng cô sẽ không nói lý do thì đột nhiên nghe thấy cô nói: “Lúc đó tớ và Tiểu Tứ đến với nhau thực ra là tớ bị ép buộc. Nói ra có thể cậu không tin. Giữa mình và anh ta là do phụ huynh gán ghép đấy!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 249


Chương 249:

“Cái gì?”

Cố Manh Manh mở to mắt.

Cô tỏ vẻ vô cùng khó tin: “Hai, hai người là bị ép buộc? Ôi, không phải chứ. Theo như cảm nhận của mình về Lục Tiểu Tứ. Anh ta không giống kiểu người nghe lời người khác mà. Hơn nữa loại chuyện đó… Nếu không phải tự nguyện thì ai có thể ép được hai cậu chứ?”

Tô Mẫn Mẫn nghiêng đầu, chau mày suy nghĩ một chút.

Sau đó, cô trả lời: “À, lúc trước tớ có chút cảm giác với Tiểu Tứ. Chỉ là cũng chỉ là có cảm giác mà thôi, không có nghĩa là tớ yêu anh ta. Còn về Tiểu Tứ ấy mà, tớ thấy anh ta cũng có chút cảm giác với mình. Còn về những chuyện khác…”

“Tớ nghĩ Lục Tiểu Tứ là thật lòng thích cậu!”

Cố Manh Manh đột nhiên nói.

“Vậy sao?”

Tô Mẫn Mẫn nhướng mày, liếc cô một cái, nói: “Cậu nhìn ra từ đâu?”

Cố Manh Manh trả lời: “Chuyện này rất đơn giản. Từ cách cư xử thường ngày có thể nhìn ra được. Chẳng lẽ cậu không phát hiện ra sao? Mỗi lần hai người ở bên nhau, anh ấy đều rất nhẫn nại và bao dung cậu!”

“Vậy sao?”

Tô Mẫn Mẫn sờ sờ cằm.

Cô suy nghĩ một hồi rồi nói: “Tớ thật sự chưa từng phát hiện ra. Tên đó có tính kiên nhẫn? Tớ vẫn là lần đầu nghe thấy đấy!”

Cố Manh Manh thở dài nói: “Chỉ với cái miệng mồm mép này của cậu, nếu không có kiên nhẫn thì ai có thể chịu được?”

“Hahahaha…”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy thì đột nhiên bật cười.

Cô vội nói: “Vậy sao? Điều này chứng tỏ tớ rất biết cách nói!”

Cố Manh Manh cạn lời.

Cô thở dài nói: “Cậu là nói càn. Toàn là nói những thứ vớ vẫn thôi!” Một lúc sau, cô lại nói: “Nếu là Lục Tư Thần, anh ấy đã bảo tớ câm miệng từ lâu rồi.”

“Ói ối, anh hai hung dữ với cậu vậy sao?”

Tô Mẫn Mẫn trừng lớn mắt.

“Đúng thế…”

Cố Manh Manh bĩu môi.

“Haiz…” Tô Mẫn Mẫn thở dài một hơi, giơ tay vỗ vỗ bả vai của cô, nói tiếp: “Manh Manh, vắt vả cho cậu rồi!”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn tỏ vẻ sầu não: “Vậy tớ rốt cuộc nên làm sao.

bây giờ?”

Cố Manh Manh nói: “Còn có thể làm sao chứ. Đương nhiên là nên làm sao thì làm vậy rồi!”

“Ví dự?”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô.

Cố Manh Manh trả lời: “Kết hôn thôi!”

Tô Mẫn tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc: “Cậu nói lại lần nữa?”

Cố Manh Manh lườm cô ấy, nói: “Hiện tại cậu đã mang thai rồi. Nếu Lục Tiểu Tứ còn là người thì anh ấy phải cưới cậu. Nếu không, cậu sẽ làm mẹ đơn thân đấy! Sau này con còn không có hộ khẩu!”

“Nhưng!”

Tô Mẫn Mẫn mở miệng nói: “Hiện tại có hai vấn đề máu chốt nhất!”

“Là gì?”

Có Manh Manh không hiểu nhìn cô ấy.

249-1-co-hao-hao.jpg


“Đúng vậy!”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu.

Cố Manh Manh chau mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì cậu mang thai, Tiểu Tứ có biết không?”

Vẻ mặt của Tô Mẫn Mẫn rất khoa trương: “Đùa à. Tớ làm sao có thể để cho anh ấy biết? Nếu như anh ấy mà biết rồi thì xong đời. Tuyệt đối sẽ bắt mình sinh đứa nhỏ ra. Không không không. Tuyệt đối không được để anh áy biết!”

“Vậy thì cậu muốn thế nào?”

Cố Manh Manh nhìn cô.

Tô Mẫn Mẫn đáp: “Đương nhiên xử lý đứa bé này trong im lặng rồi!”

Cố Manh Manh: Tô Mẫn Mẫn đột nhiên nắm lấy tay của Có Manh Manh và nói: “Manh Manh, bây giờ cậu đã biết chuyện, vậy cậu nhất định phải giúp tớ!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 250


Chương 250:

Có Manh Manh vô cùng đắn đo.

“Cậu muốn tớ giúp như thế nào?”

Cô hỏi.

Tô Mẫn đảo mắt máy cái.

Sau đó cô nói: “Như vậy đi, hai ngày nữa cậu đi cùng tớ đến bệnh viện nhé.”

“Hát Cố Manh Manh nhìn cô: “Cậu, cậu thật sự muốn…”

“Đúng! Bắt buộc phải như vậy!”

Tô Mẫn Mẫn kiên định gật đầu.

Có Manh Manh suy nghĩ một lúc, trả lời: “Nhưng, ngày kia tớ có thể phải ra nước ngoài rồi.”

“Cái gì?” Tô Mẫn Mẫn nghe vậy, đột nhiên kêu lên: “Bà chị của tôi ơi. Không phải cậu vừa ở tỉnh khác về sao? Sao lại ra nước ngoài nữa? Sao còn bận hơn cả lãnh đạo nhà nước vậy! Vậy cậu bận như vậy, anh hai biết không? “

Cố Manh Manh giải thích: “Cậu có biết Bella không?” Sau khi thấy Tô Mẫn Mẫn gật đầu, cô tiếp tục: “Bella gần đây đang tham gia một cuộc thi thiết kế quần áo cấp cao nhát.

Bây giờ cô ấy đã được chọn vào vòng bán kết. Máy ngày trước cô ấy có mời tớ làm người mẫu cho cô ấy… “

“Cậu đồng ý rồi?”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô chằm chằm.

“Ừ, tớ đồng ý rồi!”

Có Manh Manh gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn hít một hơi khí lạnh, vẻ mặt đột nhiên trở nên thú vị.

“Sao vậy?”

Cố Manh Manh nhìn cô ấy đầy khó hiểu.

Tô Mẫn Mẫn cười như không cười: “Thật sự rất ngạc nhiên đấy. Cậu vậy mà lại cùng Bella hòa thuận như vậy!”

Có Manh Manh chau mày: “Tại sao cậu lại nói như vậy?”

Tô Mẫn suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Nói thế này với cậu đi. Bella và anh hai quen nhau từ trước. Mối quan hệ giữa hai người đó theo như người ngoài thấy thì cũng khó phân biệt được thật giả. Đương nhiên, sau cậu xuất hiện thì những nhập nhằng đó đã không còn nữa! “

“Nhập nhãng gì?”

Cố Manh Manh mơ hồ.

Tô Mẫn Mẫn thở dài: “Manh Manh à, cậu để ý chút đi. Là phụ nữ, cậu sao lại không có chút cảm giác nguy cơ nào thế hả?”

Cố Manh Manh càng không hiểu gì.

250-1-co-hao-hao.jpg


Đúng là nói Tào Tháo, Tào Tháo đến!

Trong phòng khách dưới lầu, Lục Tiểu Tứ đang chậm rãi thưởng thức trà. Sau khi nhìn thấy Có Manh Manh và Tô Mẫn Mẫn xuất hiện, anh mới lười nhác nâng lên mi mắt, ngữ khí không rõ cảm xúc, nói: “Gần đây đi bay nhảy ở chỗ nào?”

Ừm, có thể chắc chắn là lời này là nói với Tô Mẫn Mẫn.

Có Manh Manh quay đầu lại liếc nhìn cô ấy.

Tô Mẫn Mẫn giả bộ bình tĩnh trả lời: “Ò, đâu có bay nhảy gì đâu. Hai ngày qua em đều ở nhà chơi game.”

“Vậy sao?”

Lục Tiểu Tứ nhíu mày.

Tô Mẫn Mẫn nói thêm: “Ở chỗ mẹ em.”

Lục Tiểu Tứ im lặng.

Tô Mẫn đi tới, ngồi xuống bên cạnh, cười cười, nói tiếp: “Sao hôm nay anh lại rảnh mà tới đây? Ừm, gần đây các anh không phải rất bận sao?”

Lục Tiểu Tứ đặt tách trà xuống.

Anh thở dài, vươn tay ôm eo Tô Mẫn Mẫn, vừa nói: “Dù bận thế nào, cũng sẽ bớt thời gian để ở bên em. Đừng có cả ngày cứ mải chơi game. Em làm nghề này, chơi vừa phải thôi là được rồi. Sao có thể mỗi giờ mỗi phút đều chơi được?”

“Đâu có đâu!”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy liền mở to mắt, nói: “Em đang làm trải nghiệm trò chơi!”

Lục Tiểu Tứ nhìn cô cười bắt lực: “Chỉ có em là lắm lý lẽ!”

“Hahaha…”

Tô Mẫn Mẫn cười.

Lúc này, Lục Tiểu Tứ quay đầu nhìn về phía Cố Manh Manh, cười nói: “Chị dâu nhỏ!”

“Hi!”

Cố Manh Manh vẫy vẫy móng vuốt, ngập ngừng nói: “Uh, cái đó, anh, anh ăn chưa?”

Phụt!

Sau khi lắp bắp nửa ngày, cuối cùng lại chỉ nặn ra một câu như vậy.

Lục Tiểu Tứ cười tủm tỉm: “Ăn rồi. Hai người thì sao?”

“Ăn rồi!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 251


Chương 251:

Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tiểu Tứ lại nói: “Có mang quà cho hai người.”

“Woal”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy, kinh ngạc nói: “Còn có quà à?” Nói xong, cô lại nhìn chung quanh, nói: “Ở đâu? Ở đâu?”

Lục Tiểu Tứ đáp: “Trong xe.”

Tô Mẫn Mẫn trừng anh.

Lục Tiểu Tứ lại nói: “Anh đi lấy.”

“Được!”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu, tỏ vẻ nóng lòng.

Lục Tiểu Tứ vỗ nhẹ cái đầu nhỏ của cô rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Sau khi anh rời đi, Tô Mẫn Mẫn liền dựa ra sau, trực tiếp nằm nhoài ra sô pha.

Cố Manh Manh ở bên cạnh nhìn cô ấy, chỉ cảm thấy kỳ quái: “Mẫn Mẫn, cậu sao vậy?”

Tô Mẫn Mẫn than thở: “Tim mệt!”

“Tại sao?”

Cố Manh Manh nhíu mày.

Tô Mẫn Mẫn nói: “Thực ra, lúc nấy tớ vô củng muốn nói với anh ây là chia tay đi, nhưng…” Nói đên đây, cô ây lại dừng lại.

“Nhưng cái gì?”

Có Manh Manh nhìn cô ấy chằm chằm.

Tô Mẫn Mẫn liếc cô nói tiếp: “Tớ có chút sợ hãi.”

“Hả?”

Cố Manh Manh có vẻ ngạc nhiên.

Tô Mẫn Mẫn rất buồn bực mà nói: “Tớ cũng không biết nói như thế nào, dù sao cũng chính là nhát. Dám nghĩ mà không dám làm!”

“Dám làm gì?”

Ngay khi vừa nói xong, giọng nói của Lục Tiểu Tứ đột nhiên vang lên.

Tô Mẫn Mẫn lập tức đứng bật dậy, trợn to hai mắt: “A, anh sao lại nhanh như vậy?”

“Xe ở ngay trước cửa.”

Lục Tiểu Tứ trả lời, xách túi qùa đi vào.

Anh nói: “Câu lúc nãy em nói là có ý gì?”

Tô Mẫn Mẫn cười xuề: “Em không có nói cái gì, anh có nghe lầm không?”

Lục Tiểu Tứ hừ lạnh: “Gần đây em ngoan ngoãn chút cho anh. Đừng có cả ngày cứ điên điên khủng khùng. Gần đây.

ông cụ ở nhà. Nếu để ông ấy biết được thì em lại bị mắng.

Đến lúc đó lại đến trước mặt anh mà khóc!”

Tô Mẫn Mẫn “xì” một tiếng.

Lục Tiểu Tứ nói tiếp: “Mở ra xem đi.”

Nói xong, ánh mắt của hai cô gái lại bị món quà thu hút.

Tuy nhiên, chỉ có một phần!

Có Manh Manh rất không vui: “Của tôi đâu?”

Lục Tiểu Tứ đáp: “Cái này cho hai người!”

Một món quà cho hai người?

Ôi!

251-1-co-hao-hao.jpg


Tô Mẫn Mẫn rất kinh ngạc: “Cái gì, đây là sóc chuột?”

Lục Tiểu Tứ gật đầu.

Tô Mẫn Mẫn thở phào nhẹ nhõm nói: “Anh mua đúng hàng chứ?”

Lục Tiểu Tứ: Cố Manh Manh nằm bò trên bàn, quan sát nó cẩn thận một lúc.

Cuối cùng, cô kết luận: “Có vẻ hơi giống!”

“Vậy sao?”

Tô Mẫn Mẫn cũng sáp lại gần.

Thế là hai cô gái cứ nhìn chằm chằm vào chú sóc chuột nhỏ.

Chít… Chít…

Chú sóc chuột nhỏ có vẻ sợ hãi, đầu rũ xuống, run rẩy mà kêu mắy tiếng yếu ớt.

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một chút rồi nói: “Manh Manh, tớ nghĩ cậu có lòng nhân từ hơn tớ, cho nên tớ quyết định đơn phương tặng cho cậu con sóc chuột họ chuột này.

Đương nhiên, cậu không cần cảm động. Ai bảo chúng ta có mối quan hệ sắt son chứ!”

“Hơ hơl”

Cố Manh Manh cười lạnh.

Tô Mẫn Mẫn nháy mắt với cô: “Thế nào, cậu cân nhắc chút đi!”

Cố Manh Manh lắc đầu: “Thôi khi Tô Mẫn Mẫn nói: “Ò, nếu đã như vậy thì trưa nay chúng ta nướng sóc chuột ăn đi!”

Cố Manh Manh trợn tròn mắt kinh hoàng: “Cái gì, cậu định ăn nó à?” Ngừng một chút, cô quay lại nhìn Lục Tiểu Tứ, nói tiếp: “Anh không quản?”

Lục Tiểu Tứ vắt chéo chân, cười xấu xa: “Đây là việc của hai người. Tôi chỉ phụ trách tặng quả!”

Ngụ ý là anh không quản?

Cố Manh Manh quay lại nhìn chiếc hộp. Chú sóc chuột nhỏ tội nghiệp đang run rầy.

“HãiZ…”

Cô thở dài nói: “Tôi nuôi! Tôi nuôi là được chứ gì!”

“OKI”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 252


Chương 252:

Tô Mẫn Mẫn vỗ bàn một cái, nói: “Từ năm nay, cậu là mẹ ruột của nhóc này, tớ là mẹ đỡ đâu, ừm, khi nó lớn lên tớ sẽ giới thiệu vợ cho nó!”

Cố Manh Manh: “…”

Lục Tiểu Tứ xoa ấn đường nói: “Chúng ta đã bao lâu không gặp nhau rồi?”

Tô Mẫn Mẫn dừng lại, đáp: “À, để em tính thử. Cũng gần một tuần rồi!”

Lục Tiểu Tứ gật đầu đứng dậy khỏi ghế sô pha nhìn Cố Manh Manh nói: “Chị dâu, hôm nay không làm phiền cô nữa. Tôi đưa Mẫn Mẫn về trước đã. Lần sau mời cô và anh hai ăn cơm.”

Nói xong muốn kéo Tô Mẫn từ trên sô pha đứng dậy.

Tô Mẫn Mẫn có chút không vui.

Lục Tiểu Tứ liếc mắt: “Mẫn Mẫn?”

Tô Mẫn Mẫn đứng dậy khỏi ghế sô pha một cách miễn cưỡng, lâm bảm: “Em và Manh Manh lát nữa còn có việc phải làm nữa.”

“Lần sau làm!”

Lục Tiểu Tứ nói xong kéo Tô Mẫn Mẫn đi ra ngoài.

Cố Manh Manh đứng dậy, nhìn Tô Mẫn Mẫn với vẻ lo lắng.

Tô Mẫn Mẫn liếc lại cô một cái, làm động tác liên lạc sau.

Có Manh Manh gật đầu, tỏ ý cô đã biết.

Đến tối, Lục Tư Thần đi làm về.

Vừa thay giày bước vào phòng, chỉ nghe thấy một tiếng kêu khe khẽ. Còn chưa kịp ngắng đầu lên thì một thân hình nhỏ nhắn đã lao vào vòng tay anh.

Lục Tư Thần đầu tiên là giật mình, sau đó nở nụ cười.

“Ngoanl”

Anh chạm vào cái đầu nhỏ của cô.

Cố Manh Manh ngắng đầu lên khỏi vòng tay anh, nhìn anh chằm chằm.

Thấy vậy, Lục Tư Thần không khỏi nói: “Làm sao vậy?”

“Hôm nay Mẫn Mẫn tới tìm em…”

Cô nói.

Lục Tư Thần không hề kinh ngạc, hờ hững gật đầu: “Ừm, cô ấy tìm em làm gì?”

“Nói chuyện với eml”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần vừa đi vào phòng vừa nói: “Nói chuyện vui vẻ không?”

“Cũng được…”

Cố Manh Manh chu môi.

Lục Tư Thần nghe xong nhướng mày: “Cái gì mà gọi là cũng được? Hai người lại đấu miệng à?”

Có Manh Manh lắc đầu: “Không!”

Thế là, Lục Tư Thần không nói gì nữa.

Tuy nhiên, Có Manh Manh không chịu bỏ qua.

Cô nói tiếp: “Lục Tư Thần, em có chuyện muốn hỏi anh!”

Lục Tư Thần ôm cô ngồi xuống ghé sô pha trong phòng khách, gật đầu: “Hửm?2”

“Ừm…”

Cố Manh Manh đảo mắt máy cái, dường như đang suy nghĩ xem nên hỏi câu này như thế nào.

Lục Tư Thần cũng không vội, cầm điều khiển lên, từ tốn chuyển kênh.

Một lúc sau, giọng cô truyền đến: “Anh có biết giữa Lục Tiểu Tứ và Tô Mẫn Mẫn đã xảy ra chuyện gì không?”

“Ví dụ?”

Lục Tư Thần nói.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Chính là về mối quan hệ của họ đấy!”

Lục Tư Thần nhìn cô: “Người yêu?”

“Đúng thế!”

Cố Manh Manh gật đầu, nói: “Theo như em biết, họ đã yêu nhau nhiều năm rồi đúng không? Ừm, ngay từ đầu họ làm sao mà đến với nhau vậy? Anh có biết không?”

Lục Tư Thần chau mày: “Em hỏi cái này làm gì?”

“Tò mò thôi!”

Cố Manh Manh lắc cánh tay anh, làm nũng: “Lục Tư Thần, anh nói với em đi mà. Thật đấy, em thực sự rất tò mò!”

Lục Tư Thần thở dài.

Anh nói: “Chuyện yêu đương của người ta, sao anh biết được?”

“Nhưng…”

Có Manh Manh muốn nói nhưng lại thôi.

Lục Tư Thần nhìn cô, nheo mát: “Em có phải đã nghe thấy chuyện gì không?”

252-1-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc.

Cô gật đầu nói: “Ừm, Tiểu Tứ luôn đối tốt với Mẫn Mẫn.

Bắt kể Mẫn Mẫn nói hay làm gì, anh ấy dường như cũng không tức giận gì!”

Lục Tư Thần cười mà không nói.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 253


Chương 253:

Cố Manh Manh nhìn anh không chớp mắt nói: “Vậy nghĩa là, thực ra Lục Tiểu Tứ thật lòng thích Mẫn Mẫn, đúng không?”

Lục Tư Thần vén tóc mái cho cô, cười nói: “Không tôi, cũng không ngốc lắm!”

Tuy nhiên, Cố Manh Manh cười không nỗi.

“Vậy thì hơi gay go rồi!”

Cô lắm bẩm.

Lục Tư Thần nghe vậy không khỏi nhíu mày: “Manh Manh, em đang giấu anh chuyện gì hả?”

“Hả?”

Cố Manh Manh ngạc nhiên nhìn anh, phủ nhận: “Không, không có!”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm.

Cố Manh Manh cười xuề, nói: “Em chỉ là hơi tò mò, vì vậy.

mới muốn buôn chuyện với anh một chút thôi. Bây giờ không có chuyện gì nữa rồi. Anh xem TV tiếp đi. Em lên lầu lấy điện thoại.”

Lục Tư Thần không nói gì, buông tay ra.

253-1-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh đang thì thầm với Tô Mẫn Mẫn. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, Tô Mẫn Mẫn đã than thở: “Đồ không có lương tâm. Tối thế này rồi mới nhớ gọi điện cho tớ. Đúng là thương cậu vô ích mà!”

Cố Manh Manh lườm cô, nói: “Bà chị, phiền chị kiểm tra nhật ký cuộc gọi. Hôm nay tớ đã gọi cho cậu gần 10 cuộc mà cậu không hề bắt máy. Hơn nữa cũng không gọi lại cho tớ. Tớ hỏi cậu. Lúc nãy cậu rốt cuộc làm cái gì thế hả?”

“Uh, cái này…”

Tô Mẫn Mẫn cười lúng túng.

Có Manh Manh hừ giọng: “Rốt cuộc là ai không có lương tâm?”

Tô Mẫn Mẫn bắt đầu khóc lóc: “Không phải tớ không có lương tâm. Bạn ơi, là Lục Tiểu Tứ không có lương tâm.

Hôm nay, bọn tớ vừa về đến nhà, anh ấy cứ kéo tớ làm chuyện đó. Cậu có biết bây giờ tớ mệt mỏi như thế nào không? Tớ thậm chí không còn có sức để ăn. Vừa rồi còn là anh ất đút tớ ăn nữa. Hắn chính là tên cầm thú! Không đúng, không bằng cầm thú!”

“Hai người đã làm gì?”

Có Manh Manh hỏi theo phản xạ.

Cố Manh Manh đột nhiên hiểu ra, nói: “À, tớ hiểu rồi… Uh, nhưng, bây giờ cậu có thể làm sao? Lần trước tớ tưởng tớ có thai nên đã lên mạng tìm thông tin liên quan. Người ta nói rằng thời kỳ mang thai không thể làm chuyện đó… Cậu có sao không?”

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng: “Tớ còn mong cho xảy ra chuyện đấy. Nhưng vấn đề là, bây giờ chị đây không có việc gì cả.

Chỉ là phía dưới hơi khó chịu. Cậu nói làm sao bây giờ?”

Cố Manh Manh khóe miệng giật giật: “Tớ đang nói chuyện nghiêm túc với cậu. Cậu có thể nghiêm túc hơn được không?”

Tô Mẫn Mẫn hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Không được.

Tớ đã cân nhắc kỹ rồi. Trong thời gian ngắn tớ phải xử lý quả bom hẹn giờ này càng sớm càng tốt, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện!”

“Sẽ có chuyện gì?”

Cố Manh Manh khôgn hiểu hỏi.

Tô Mẫn Mẫn tháp giọng nói: “Có thể tớ sẽ bị ép hôn vì có thai!”

“Hà?”

Cố Manh Manh giật mình.

Nói thật, việc này cô không hè thấy có gì không tốt cả.

Lúc này, trong điện thoại đột nhiên vang lên giọng nói của Lục Tiểu Tứ, giống như đang hỏi Tô Mẫn Mẫn đang nói chuyện điện thoại cùng ai.

Tô Mẫn Mẫn trả lời: “À, là Manh Manh.”

Lục Tiểu Tứ nói một câu gì đó, sau đó giọng nói của Tô Mẫn Mẫn Mẫn vang lên: “Manh Manh, hôm nay hai chúng ta nói đến đây thôi. À, cái đó, khi nào rảnh thì nhớ gọi cho tớ nhé, chúng ta cùng nhau đi mua sắm!”

Cố Manh Manh gật đầu, trả lời: “Được, tớ biết rồi.”

Sau khi cúp máy, Cố Manh Manh rút sạc, cầm điện thoại xuống lầu.

Ngày hôm sau, Cố Manh Manh vừa ăn sáng xong, không ngờ lại nhận được một tin nhắn.

Tô Mẫn Mẫn bị sẩy thai!
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 254


Chương 254:

Lúc cô vội vàng tới bệnh viện, Tô Mẫn Mẫn đang ngồi trên giường bệnh ăn táo. Lục Tiểu Tứ ngồi trên ghế bên cạnh, vẻ mặt rất buồn.

“Mẫn Mẫn…”

Cố Manh Manh bước đến nói: “Cậu ổn chứ?”

Tô Mẫn Mẫn nghe thấy giọng nói, không khỏi ngắng đầu lên, nhe răng cười nói: “Đến rồi à…”

Có Manh Manh gật đầu.

Cô đứng bên giường bệnh, đầu tiên là liếc nhìn Lục Tiểu Tứ, sau đó lại nhìn cô ấy, trong mắt đầy khó hiểu.

Tô Mẫn Mẫn nhún vai trả lời: “Đây chỉ là việc ngoài ý muốn.”

“Mẫn Mẫn…”

Vừa nói xong, giọng nói của Lục Tiểu Tứ truyền đến, tràn đầy hối hận: “Xin lỗi, anh không biết em mang thai, nếu không anh…”

“Này, dừng lại!”

Tô Mẫn Mẫn ngắt lời anh, chỉ vào Cố Manh Manh lễ- cạnh nói tiếp: “Còn có người ở đây đấy, chú ý lời nói!”

Lục Tiểu Tứ mắp máy môi dưới, nhưng cuối cùng vẫn là không nói gì.

“Anh ra ngoài để hút một điều thuốc.”

Anh đứng dậy khỏi ghế.

Tô Mẫn Mẫn khua khua móng vuốt, nói: “Đi đi. À đúng rồi.

Em muốn ăn tiểu long bao, anh lát nữa nhớ mua về sau cho em một ít!”

Lục Tiểu Tứ “ừm” một tiếng rồi quay người bước ra ngoài.

Cố Manh Manh nhìn theo bóng lưng của anh, chỉ cảm thấy.

đầy đau thương và suy sụp.

Lúc này, giọng nói của Tô Mẫn Mẫn truyền đến: “Anh ấy rất thích trẻ con, chuyện này khiến anh ấy rất buồn.”

Cố Manh Manh quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn Tô Mẫn Mẫn.

Tô Mẫn Mẫn chớp chớp mắt nói: “Cậu bộ dáng như thế nào? Ôi chao, không nghĩ tới. Ta lần này thực kinh ngạc.

Ta lúc đó sửng sót!”

“Cậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Cố Manh Manh hỏi.

254-1-co-hao-hao.jpg


“Đừng nói bậy!”

Cố Manh Manh vội vàng nói: “Cái gì mà chết hay không.

Cậu đừng nói những điều tồi tệ này.”

Tô Mẫn Mẫn cười nói: “Sao hôm nay cậu nói chuyện như người lớn vậy?”

Cố Manh Manh đảo mắt.

Tô Mẫn Mẫn vỗ vỗ giường nói: “Đừng đứng nữa. Tới đây ngôi.”

Cố Manh Manh ngồi xuống, quan tâm nhìn cô rồi nói tiếp: “Mẫn Mẫn, cậu thực sự ổn chứ?”

“Có gì đâu!”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu.

Cô dừng lại, nói thêm: “Ngoại trừ lúc đầu rất đau, bây giờ không có chuyện gì nữa. Haiz, chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, còn hơi đói… chết tiệt, Lục Tiểu Tứ sao còn chưa về vậy.

Đúng là muốn tớ đói chết à!”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn lại nhìn cô cười: “Đừng để bụng nhé. Tớ là như vậy đấy. Không chịu đói được. Chỉ cần cảm thấy đói là muốn chửi bới. Nhưng nói thật, tớ rất đói. Bây giờ tớ cảm thấy nói chuyện cũng mệt nữa… “

Cố Manh Manh nghe vậy, lập tức từ trên giường đứng dậy nói: “Cậu muốn ăn gì, tớ mua cho cậu!”

Tô Mẫn Mẫn đắc ý cười: “Tớ biết cậu sẽ nói như vậy!”

Cố Manh Manh lườm cô: “Mau nói đi trước khi tớ đồi ý!”

Tô Mẫn Mẫn đang định nói thì cửa phòng bệnh lại được mở ra.

Lục Tiểu Tứ bước vào, trên tay cầm tiểu long bao cùng sữa đậu nành thơm phức.

“AI”

Tô Mẫn Mẫn hưng phần, vội nói: “Nhanh lên, nhanh lên, em sắp chết đói rồi!”

Lục Tiểu Tứ không nói gì, đem đồ ăn đặt lên trên bàn, sau đó mở ra từng cái từng cái, cẩn thận đưa cho Tô Mẫn Mẫn.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 255


Chương 255:

Ngược lại, Tô Mẫn Mẫn cư xử như một con ma đói. Dáng ăn đó, động tác đó, quả thực không thể diễn tả bằng lời.

Có Manh Manh ở bên cần thận quan sát. Cô phát hiện ra, mặc dù Lục Tiểu Tứ ngày thường trông giống như một công tử bột lăng nhăng, nhưng khi đối xử với Tô Mẫn Mẫn Mẫn, anh thực sự rất kiên nhẫn và dịu dàng!

255-1-co-hao-hao.jpg


“Đi đi!”

Tô Mẫn Mẫn khua tay.

Có Manh Manh cầm điện thoại và bước ra ngoài.

Bên này, Lục Tiểu Tứ đưa sữa đậu nành qua, nói: “Em đừng chỉ ăn bánh bao, uống chút sữa đậu nành.”

“Ừm…”

Tô Mẫn Mẫn gật gật đầu, thuận theo động tác đút cho cô của Lục Tiểu Tứ mà hé miệng uống mấy ngụm.

“Ừm, không đủ ngọt!”

Cuối cùng, cô ấy đã đi đến kết luận này.

Lục Tiểu Tứ bắt lực: “Thêm chút đường?”

Tô Mẫn Mẫn liếc anh một cái, lắc đầu nói: “Bỏ đi, vẫn ăn được.”

Lục Tiểu Tứ nhìn cô với ánh mắt thương xót và dịu dàng.

Tô Mẫn Mẫn lắc lư, nói: “Anh gì ới, anh có thể đừng tiếp tục nhìn em như vậy được không. Em thấy sợ!”

Lục Tiểu Tứ nhíu mày, giọng nói lại trở nên lạnh lùng: “Tiếp tục ăn đồ của em đi!”

HS Tô Mẫn Mẫn cúi đầu tiếp tục ăn bánh bao.

Một lúc sau, Cố Manh Manh quay trở lại.

Sau khi nhìn thấy cô, Tô Mẫn Mẫn liên tục vẫy tay với cô: “Manh Manh, cậu có đói không? Đên đây, chúng ta cùng nhau ăn tiểu long bao nào!”

Cố Manh Manh giật giật khóe miệng, lắc đầu nói: “Tớ không đói, cậu ăn đi.”

TU?

Tô Mẫn Mẫn há miệng cắn một miếng bánh bao nhỏ.

Lục Tiểu Tứ ở bên cạnh nhìn cô ấy, không khỏi nhíu mày: “Em không thể ăn từng miếng nhỏ thôi sao?”

Tô Mẫn Mẫn hoàn toàn không để ý tới anh.

Lục Tiểu Tứ nhịn rồi lại nhịn. Nhìn bộ đồ bệnh nhân trên người cô ấy, cuối cùng vẫn nhịn xuống!

Sau buổi trưa, Có Manh Manh chuẩn bị rời đi.

Tô Mẫn Mẫn vô cùng không nỡ, đáng thương nói: “Cậu không yêu tớ nữa?”

Có Manh Manh nhướng mày: “Ý cậu là gì?”

“Nếu cậu yêu tớ thì ở lại với tớ đi!”

Cố Manh Manh dở khóc dở cười: “Bây giờ tớ có chuyện phải làm. Như vậy đi, chiều tớ qua với cậu?”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Cô ấy nói: “Cậu là đi tìm Bella đó?”

“Ừm!”

Cố Manh Manh gật đầu nói thêm: “Đi thử quần áo!”

Tô Mẫn Mẫn xoa cằm, đầu tiên là suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Như vậy đi. Nếu chiều nay cậu tới thăm mình vậy mình sẽ miễn phí cập nhật thêm chuyện giữa Bella đó và anh hai cho cậu. Thế nào?”

Cái này rất háp dẫn!

Có Manh Manh mắt sáng lên, không chút do dự gật đầu: “Được rồi, thành giao!”

Tô Mẫn Mẫn cười khoái chí: “Đi, đi, tớ chúc cậu thuận buồm xuôi gió. Trừ yêu diệt mai”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 256


Chương 256:

Bệnh viện, bãi đậu xe.

Khi Cố Manh Manh đi tới, tài xế đã đợi từ lâu. Khi nhìn thấy cô thì lập tức xuống xe, mở cửa ghế sau cho cô.

“Cảm ơn.”

Cô nói một câu rồi cúi người chui vào xe.

Bên trong xe, Lục Tư Thần đang chợp mắt, bộ đồ màu đen trên người tôn lên sự lạnh lùng, lãnh đạm của anh.

Tuy nhiên, Cố Manh Manh không hề sợ hãi.

Cô mỉm cười và đưa tay ra ôm lấy eo người đàn ông, tựa chiếc cằm nhỏ lên ngực anh. Cứ như vậy mà nhìn anh.

Mấy giây sau, Lục Tư Thần từ từ mở mắt.

Anh cụp mắt xuống, ôn nhu nhìn cô.

Cố Manh Manh cười tươi nói: “Ngủ dậy rồi à?”

Lục Tư Thần đặt lòng bàn tay lên cái đầu nhỏ của cô, nhẹ nói: “Không ngủ.”

“Hả2”

Có Manh Manh phồng má.

Lục Tư Thần cong môi: “Gặp Mẫn Mẫn chưa?”

“Rồi!”

Cố Manh Manh gật đầu thở dài: “Thật đáng tiếc, đứa con cô và Tiểu Tứ đã không còn nữa rồi.”

Lục Tư Thần không nói gì.

Cố Manh Manh nhìn anh, nói tiếp: “Anh đã đến bệnh viện rồi, sao không lên xem thử?”

Ngữ khí của Lục Tư Thần rất nhạt: “Em đi thăm là được rồi.”

“Không giống nhau…”

Có Manh Manh phản bác.

Lục Tư Thần bắt lực, chỉ đành giải thích: “Anh đi thì sẽ chỉ làm cho mọi người không thoải mái. Nếu đã vậy thì hà tất phải đi?”

Cố Manh Manh chọt hiểu ra.

Cô cười cười: “Lục Tư Thần, cái này là anh không đúng rồi!”

Lục Tư Thần khó hiểu.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Ai bảo anh thường ngày nghiêm túc như vậy? Mọi người đều sợ anh!”

“Em sợ anh không?”

Lục Tư Thần đột nhiên hỏi.

Cố Manh Manh đầu tiên là ngắn ra, sau đó lắc đầu, giọng nói trong trẻo: “Không sợ. Anh đối với em tốt như vậy, em tại sao phải sợ anh?”

Lục Tư Thần cong môi: “Chỉ cần em không sợ là được.”

“Lục Tư Thần!”

Cố Manh Manh khẽ gọi, vội nói: “Anh đang thảo luận chuyện này với anh một cách nghiêm túc. Anh không thể nghiêm túc chút sao?”

Lục Tư Thần nhướng mày, nói: “Anh cũng rất nghiêm túc!”

Cố Manh Manh bĩu môi, nhìn anh với vẻ mặt sầu não.

Lục Tư Thần thấy vậy thì không thể nhịn được cười.

“Manh Manh…” Anh v**t v* lưng cô rồi chậm rãi nói: “Em có biết tại sao anh thích em không?”

Cố Manh Manh nghe vậy, hai mắt phát sáng.

Cô nhìn anh đầy mong đợi và hỏi: “Tại sao?”

Lục Tư Thần cười nói: “Bởi vì em khác với những người khác.”

“Hả?”

Có Manh Manh không hiểu lắm.

Lục Tư Thần nói tiếp: “Tuy rằng em không phải là người tốt nhất, nhưng em xuất hiện đúng lúc. Hơn nữa cũng rất hợp khẩu vị của anh, cho nên anh mới chọn em làm vợ!”

Có Manh Manh nhíu mày.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng mà, ngay từ đầu không phải anh chọn chị em sao?”

Lục Tư Thần cười lạnh: “Cô ta?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 257


Chương 257:

“Ừm, đúng vậy, néu không phải vì chị em mắt tích thì cũng không đến lượt em kết hôn với anh…” Cố Manh Manh nói với giọng buồn bã.

Lục Tư Thần không có trả lời mà v**t v* má cô, nhàn nhạt nói ra một chữ “ngoan”.

Cố Manh Manh nhìn anh, gọi: “Lục Tư Thân…”

Lục Tư Thần “ừm” một tiếng.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Em hỏi anh này. Nếu có một ngày, chị em đột nhiên quay về, anh sẽ còn chọn chị ấy nữa không?”

Lục Tư Thần nghe vậy không khỏi nhướng mày.

Anh cười như không cười: “Em mong anh quyết định thế nào?”

Cố Manh Manh im lặng.

Lục Tư Thần nâng cằm cô lên, nhìn cô: “Manh Manh?”

Cố Manh Manh đột nhiên nồi giận.

“Anh muôn em nói gì?” Cô nghiên răng, như một con thú nhỏ bị chọc giận.

Lục Tư Thần có phần ngạc nhiên trước phản ứng của cô.

“Giận rồi?”

Anh hỏi.

“Hừ”

Có Manh Manh quay đầu đi.

Tiếc là, cằm của cô vẫn bị người đàn ông giữ lấy nên đã thất bại.

Cô xị mặt, đáng thương: “Đau…”

Lục Tư Thần nghe vậy lập tức buông tay.

Anh ôm chặt người vào lòng, cảm thấy bát lực: “Đúng là một cô nhóc ngốc nghếch!”

Cố Manh Manh không phục: “Em ngốc ở chỗ nào? Em không ngóc!”

“Toàn nghĩ đến những việc vô vị, ngốc nghếch!”

Lục Tư Thần nói.

Có Manh Manh nhìn anh đầy uỷ khuất.

256-1-co-hao-hao.jpg


Lục Tư Thần nhắm mắt không nói gì.

Khi Cố Manh Manh thất vọng vì tưởng anh sẽ không trả lời câu hỏi này thì đột nhiên nghe thấy giọng nói vang lên trên đỉnh đầu: “Không.”

Cố Manh Manh vui mừng ngẳng đầu.

“Cảm ơn anh…”

Cô vui vẻ nói.

Lục Tư Thần không nói thêm gì nữa, chỉ siết chặt vòng tay lại.

Anh biết trái tim cô gái nhỏ này luôn mong manh và nhạy cảm, tựa hồ nước trong veo thấy đáy, dù chỉ là cơn gió thoảng qua vẫn có thể khơi dậy những gợn sóng trong lòng cô.

Nói cho cùng, đây là biểu hiện của việc cô không có cảm giác an toàn.

Khi đến cửa hàng của Bella thì trời đã xế chiều.

Bella nhìn thấy cô, không khỏi nói: “Ôi, cuối cùng cô cũng chịu xuất hiện rồi. Tôi lo chết đi được!”

Cố Manh Manh cười xuề, giải thích: “Uh, cái đó, lúc sáng tôi đến bệnh viện một chuyến nên bị chậm trễ một lúc.”

Bella nghe vậy không khỏi ngắn ra.

“Đến bệnh viện?” Cô ấy nhìn Cố Manh Manh, nói: “Cô bị bệnh à?”

“Không phải tôi…”

Có Manh Manh nhanh chóng lắc đầu.

Bella lại nhìn Lục Tư Thần bên cạnh, nói tiếp: “Chẳng lẽ là anh?”

Lục Tư Thần không trả lời, chỉ ngồi trên ghế sô pha trong phòng.

Cố Manh Manh giải thích: “Là Mẫn Mẫn. Cậu ấy xảy ra chút chuyện.”

Bella nghe vậy, không khỏi chau mày.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Là cô gái suốt ngày ở bên cạnh Lục Tiểu Tứ đó?”

“Đúng!”

Có Manh Manh gật đầu.

Bella không quan tâm, nói: “Chỉ cần không sao là tốt rồi.

Nào, đi theo tôi đi đo số đo.” Nói đến đây, cô ấy gọi nhân viên lại và nói tiếp: “Cô đi pha trà cho Lục tiên sinh. Hãy nhớ, nước không được quá nóng, chỉ lấy lá trà trong hộp màu đỏ. “

“Vâng ạ.”

Nhân viên liền đi ra ngoài.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 258


Chương 258:

Bella kéo Cố Manh Manh đến bàn làm việc bên cạnh, nói: “Sắp tới cô nhát định phải chú ý đến chế độ ăn uống của mình. Đừng ăn những món cay. Nhất định phải kiêng kị, biết không?”

“Tại sao?”

Có Manh Manh cảm thấy khó hiểu.

Bella nói: “Tôi hy vọng cô sẽ ở trạng thái tốt nhát khi lên sân khấu! Bên cạnh đó, ăn ít đồ cay rất tốt cho sức khỏe và làn da của côi”

Có Manh Manh không nói một lời.

Bella lấy thước dây và đo kích cỡ một cách điêu luyện, vừa nói: “m, dạo này cô tăng cân rồi!”

Có Manh Manh hơi ngạc nhiên: “Hả?”

Bella nói tiếp: “Nhưng cũng không sao, không sao đâu, đừng lo.”

P0 Cố Manh Manh bĩu môi.

Cô đứng yên, quay đầu nhìn Lục Tư Thần trên ghế sô pha đẳng kia.

“Lục Tư Thần…”

Cô gọi.

Lục Tư Thần đang đọc tạp chí trên bàn. Nghe thấy giọng cô thì không khỏi quay đầu nhìn cô.

Cố Manh Manh cười tươi nói: “Dì Bella nói rằng em tăng cân rồi. Anh thấy sao?”

Lục Tư Thần đầu tiên là nghiêm túc nhìn cô, sau đó gật đầu nói: “Ừ, vẫn còn có thể mập hơn chút nữa!”

“Tại sao?”

Có Manh Manh không ngờ anh lại nói như vậy.

Lục Tư Thần cười nhẹ nói: “Bé con, bởi vì em quá gây!”

Cố Manh Manh lè lưỡi với anh, với giọng điệu vui đùa: “Hừ, em mới không thèm anh quản!”

Lục Tư Thần chỉ khẽ lắc đầu, tiếp tục nhìn tạp chí trong tay.

Lúc này, giọng nói của Bella vang lên: “Manh Manh, cô thích màu xanh hay hồng?”

Cố Manh Manh nghe xong liền trả lời: “Đương nhiên là màu hồng rồi! Hừm, có điều, tôi cũng thích màu xanh lam!”

Bella gật đầu: “Được rồi, tôi biết rồi.”

“Sao vậy ạ?”

Có Manh Manh tò mò nhìn cô ấy.

Bella trả lời: “Ò, không có gì cả. Tổng cộng tôi đã thiết kế ba bộ trang phục cho cô. Một trong số đó giống với kiểu váy công chúa. Tôi đang cân nhắc xem có nên thêm thắt lưng vào hay không.”

“Váy công chúa?”

Có Manh Manh chớp mắt.

258-1-co-hao-hao.jpg


Bella nói.

Có Manh Manh nghe lời mà giơ tay lên.

Cô quay đầu nhìn thoáng qua Lục Tư Thần đang đọc tạp chí trên sô pha, sau đó nhìn Bella, trầm giọng hỏi: “Khi nào.

thì chúng ta ra nước ngoài?”

Bella nghe xong liền cười: “Nhiều nhất là hai ngày sau.”

Ngập ngừng, Bella lại hỏi: “Hành lý chuẩn bị xong chưa?”

“Chưa…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Lần này chúng ta đi bao lâu?”

Bella trả lời: “Ít nhất cũng phải ở lại khoảng ba ngày. Tất nhiên rồi, cô là người mẫu, chỉ cần catwalk xong là được rồi. Tôi là nhà thiết kế, cuối cùng phải ở lại xử lý rất nhiều việc.”

“Vậy à…”

Cố Manh Manh trầm ngâm.

Bella cất chiếc thước mềm đi, ghi lại kích thước vừa đo được vào cuốn sổ.

Cố Manh Manh nhìn cô: “Tôi còn cần làm gì nữa không?”

Bella không nhìn lên nói: “Hiện tại thì không. Cô đi nghỉ ngơi chút đi.”

“Ohl”

Cố Manh Manh gật đầu, đi về phía Lục Tư Thần ở đằng kia.

“Anh đang đọc gì đó?”

Cô hỏi, nhìn xuống cuồn tạp chí trên tay người đàn ông.

Nhưng không ngờ, Lục Tư Thần đột nhiên vươn tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng.

“Ấy!”

Cố Manh Manh thốt lên.

Lục Tư Thần cười cười: “Đo xong rồi?”

“Ừm!”

Có Manh Manh gật đầu, lén nhìn Bella ở đằng kia.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 259


Chương 259:

Thực tế là Bella đang làm việc nghiêm túc và dường như không nhận thấy những gì đang xảy ra bên này.

“Bé con?”

Giọng của Lục Tư Thần vang lên bên tai.

Cố Manh Manh hoàn hồn, vội ngẳng đầu lên nhìn anh.

Lục Tư Thần cười như không cười: “Nhìn cái gì vậy?”

Như thể một bí mật bị phơi bày, Cố Manh Manh đỏ mặt, rồi lắc đầu nói: “Không nhìn gì cả!”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần cong môi.

“Anh đáng ghét!”

Cố Manh Manh tức giận, vùi đầu vào vòng tay anh.

Lúc này, chỉ nghe thấy giọng nói của Bella: “Tôi đã bảo nhân viên lây quân áo tới. Manh Manh, cô đi mặc thử chút đi.”

Nghe vậy, Cố Manh Manh nhanh chóng ngắng đầu khỏi vòng tay của Lục Tư Thần.

“Được!”

Cô gật đầu, định đứng dậy khỏi vòng tay của Lục Tư Thân.

Bắt quá, Lục Tư Thần không buông tay.

Lòng bàn tay to nóng hồi của anh giữ lấy eo cô. Giọng nói trầm thấp mê người: “Hôn anh cái!”

“Cái gì?”

Có Manh Manh choáng váng.

Giây tiếp theo, người đàn ông cúi đầu xuống hôn.

“Ưm!”

Cố Manh Manh mở to mắt, khó tin mà nhìn anh.

Lục Tư Thần buông cô ra, vỗ vỗ cái mông nhỏ của cô, cười nói: “Đi đi!”

Cố Manh Manh vội vàng theo nhân viên vào phòng thay đồ như chạy trốn.

Bây giờ, chỉ còn lại Lục Tư Thần và Bella trong phòng.

Bella dựa vào bàn, hai tay khoanh trước ngực, nở nụ cười duyên dáng.

Cô ấy nói: “Tư Thần, anh đã thay đổi.”

Lục Tư Thần dựa lưng vào sô pha, tao nhã vắt chéo chân, cười nhạt nói: “Vậy sao?”

Bella gật đầu, nói mập mờ: “Thật. Anh giờ khác so với trước kia.”

Lục Tư Thần không phủ nhận điều đó.

Bella nhìn anh bằng ánh mắt thâm thúy: “Em đã từng nghĩ rằng anh sẽ là dáng vẻ lạnh nhạt cả đời này. Nhưng hôm nay nhìn thấy sự tương tác giữa anh và Manh Manh, cuối cùng em biết rằng tình yêu có thể thay đổi rất nhiều thứ.

Không ai tránh khỏi được.”

“Tình yêu?”

Lục Tư Thần liếc mắt, cảm thấy hai chữ này khá thú vị.

Bella khó hiểu: “Sao vậy?”

Lục Tư Thần không nói gì.

Bởi vì Cố Manh Manh đã bước ra ngoài.

Cô gái nhỏ này vốn đã xinh đẹp, nay lại khoác lên mình bộ váy trắng như ánh trăng duyên dáng, mái tóc đen dài xõa ra tôn lên khuôn mặt thanh tú trắng ngần, giống như hoa bách hợp ngoài cửa sổ, sạch sẽ thuần khiết, không vướng bụi trần.

“Thế nào?”

Bella hỏi.

Lục Tư Thần gật đầu: “Không tệ!”

“Tại sao em cảm thấy có chút kỳ quái?”

Cố Manh Manh kéo gắu váy, bĩu môi nói: “Chiếc váy này hơi khác so với những gì em tưởng tượng.”

Bella nghe xong không khỏi thốt lên: “Khác ở chỗ nào?”

Có Manh Manh trả lời: “Chiếc váy cô thiết kế này… có quá đơn giản không?”

“Có sao?”

Bella nhướng mày.

Cố Manh Manh gãi gãi đầu, sầu não nói: “Tôi xem máy show của nước ngoài, những bộ trang phục đó đều rất kỳ quái, nhưng cái này của cô…”

Bella cười nói: “Cô là Vedette, tất nhiên phải khác với những người khác. Hơn nữa, chiếc váy này vẫn chưa làm xong. Hôm nay tôi chỉ là muôn xác định sô đo của cô mà thôi. Sau khi xác nhận lại không có sai sót thì tôi mới tiên hành bước cuối cùng.”

Có Manh Manh ngạc nhiên: “Bước cuối cùng là gì?”

Bella cười và nói: “Chiếc váy này của cô, cuối cùng còn phải đính đá quý và kim cương vụn!”

“Woal”

Cố Manh Manh thốt lên.

Bella cười nói: “Được rồi, cô đi thử váy khác đi.”

Cố Manh Manh gật đầu, cười tít mắt mà lại đi cùng nhân viên.

Sau khi rời đi, Bella nhìn lại Lục Tư Thần, cười nói: “Cô gái nhỏ này rất đơn thuần. Mà trong thương trường lại có quá nhiều cạm bẫy…” Nói xong, Bella thở dài: “Chả trách anh lại nhìn trúng cô ấy.”

Họ đều là những con thú ẩn nấp trong bóng tối, trên tay dính đầy máu tanh vô hình.

Còn Cố Manh Manh chính là đóa hoa bách hợp nhỏ bé nở trong nắng, đẹp thuần khiết khiến bao người khao khát.

Dù sao, ai cũng khát vọng sự ấm áp.

Tuy nhiên, cuối cùng cô lại rơi vào tay dã thú.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 260


Chương 260:

Khi rời cửa hàng của Bella, trời đã xế chiều.

Cố Manh Manh kéo bàn tay to của Lục Tư Thần, cười tươi hỏi: “Lục Tư Thần, lát nữa anh mời em đi ăn ở đâu?”

Lục Tư Thần Đình nghe xong, vẻ mặt không thay đổi trả lời: “Mời em về nhà ăn cơm!”

“Đừng như thế mà…”

Cố Manh Manh nghe vậy lập tức hét lên: “Khó khăn lắm chúng ta mới cùng nhau ra ngoài một chuyến. Anh cũng không có việc gì. Sao lại muốn về nhà sớm như vậy?”

Lục Tư Thần quay đầu bắt lực nhìn cô: “Sao em biết anh không có việc gì phải làm?”

Cố Manh Manh phồng má.

Lục Tư Thần thở dài, giơ tay vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô, nói tiếp: “Em muốn ăn gì?”

Đôi mắt của Có Manh Manh đột nhiên sáng lên.

Cô thậm chí không cần nghĩ, liền đáp: “Thịt nướng!”

“Không!”

Lục Tư Thần từ chối không chút do dự.

“Á2”

Cố Manh Manh than vấn: “Tại sao?”

Lục Tư Thần vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô: “Em nói xem gân đây em ăn thịt nướng bao nhiêu lần rồi? Không thể ăn nữa!”

Cố Manh Manh ỉu xìu.

Cô chán nản nói: “Nhưng mà, em thích nhất là ăn thịt nướng.”

“Đổi qua thích cái khác.”

Lục Tư Thần tiếp lời cô.

Có Manh Manh cắn môi, tiếp tục khổ não mà ngẫm nghĩ.

Cuối cùng, cô đề nghị: “Nếu không, chúng ta đi ăn bít tết, được không?”

Lục Tư Thần gật đầu: “Ừ.”

Tháy vậy, Có Manh Manh lại mỉm cười.

Một nhà hàng phương tây nào đó.

260-1-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh chống cằm, cười nhìn anh rồi nói tiếp: “Em đột nhiên phát hiện ra vấn đề!”

Lục Tư Thần gật đầu: “Phát hiện ra cái gì?”

“Anh giàu thật đấy!”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần chỉ cười, cúi đầu tiếp tục nhìn điện thoại.

Cố Manh Manh nằm bò trên bàn, chán nản nói: “Lần trước việc em nhờ anh… ừm, đó là chuyện liên quan đến công ty của bố em. Thực tế, hình như em mãi chưa cảm ơn anh đàng hoàng. Nếu không có anh thì lần đó nhát định sẽ xảy ra chuyện lớn.”

“Chỉ cần em ngoan chút thì là sự báo đáp tốt nhất với anh.”

Lục Tư Thần nói mà không ngẳng đầu, ngón tay lướt trên màn hình.

Có Manh Manh ậm ừ: “Anh luôn bảo em ngoan chút. Lục Tư Thần, trong lòng anh em rất nghịch ngợm sao?”

Lục Tư Thần chau mày.

Anh lại ngước nhìn cô gái, thở dài: “Bé con, anh không có ý như vậy, em hiểu lầm rồi.”

“Vậy thì ý anh là gì?”

Cố Manh Manh nhìn chằm chằm vào anh với ánh mắt như thiêu đốt. Như kiểu nếu anh không giải thích rõ ràng thì không xong với cô vậy!

Lục Tư Thần bát lực, chỉ có thể đặt điện thoại xuống.

Anh nói: “Cái ngoan mà anh nói là mong em có thể tự bảo vệ mình, nhất là khi anh không ở bên cạnh em. Em phải biết phân biệt tốt xáu, đừng làm những chuyện nguy hiểm đó, hiểu chưa?”

Cố Manh Manh chau mày, như hiểu như không.

Lục Tư Thần không hy vọng cô hiểu rõ được, nói tiếp: “Lát nữa ăn xong, anh sẽ cùng em đi dạo trung tâm mua sắm?”
 
Back
Top Bottom