Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 261


Chương 261:

Cố Manh Manh cười ngay lập tức.

“Được được!”

Cô gật đầu lia lịa, như gà mỏ thóc.

Lục Tư Thần cười một tiếng, sau đó nói: “Em ngồi đây đã, anh đi gọi điện thoại.”

“0h…”

Có Manh Manh tiếp tục gật đầu.

Lục Tư Thần đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi. Khi đi ngang qua Cố Manh Manh, anh giơ tay lên xoa đầu cô.

Cố Manh Manh chống cằm. Sau khi nhìn Lục Tư Thần bước ra khỏi nhà hàng, cô mới lấy điện thoại di động trong túi ra.

Tuy nhiên, khi cô ấy đang chuẩn bị chơi một ván game, không ngờ lại thấy một người!

Trịnh Đông!

Người này là thư ký của mẹ kế Khương Thục Nhã, cũng là tâm phúc của bà ta!

Nhưng, tại sao anh ta lại ở đây?

Trong lòng Cố Manh Manh nảy sinh nghi ngờ, nhưng sau khi nghĩ lại, lẽ nào Khương Thục Nhã cũng ở đây?

Không phải chứ, trùng hợp như vậy!

Cố Manh Manh than thở, sau khi nhận ra vấn đề này, cô vội vàng vùi đầu vì sợ Trịnh Đông nhìn thấy.

Một lúc sau, Lục Tư Thần trở lại.

Anh nhìn thấy cô gái đang vùi đầu xuống thì có chút kinh ngạc: “Manh Manh?”

Cố Manh Manh nghe thấy giọng nói, lại nhanh chóng ngắng đầu lên, lo lắng nói: “Anh nói chuyện với ai vậy? Em đã đợi anh rất lâu…”

Lục Tư Thần lần đầu tiên là nhìn lướt qua đồ ăn chưa đụng tới trên bàn, sau đó lại nhìn cô, có phần kinh ngạc: “Đang đợi anh?”

*Ừừ Cố Manh Manh chu môi.

Lục Phỉ Nhiên cười cười: “Đồ ham ăn như em, thật sự là hiếm thấy!”

Cố Manh Manh không trả lời mà giơ tay cầm dao nĩa chuẩn bị ăn.

Lục Tư Thần ngồi xuống, hỏi: “Có cần anh giúp không?”

Có Manh Manh nghiêng đầu, khó hiểu mà hỏi: “Giúp gì?”

Lục Tư Thần không nói gì, ánh mắt rơi vào miếng bít tết trước mặt cô.

Có Manh Manh hừ giọng: “Xem thường em!”

Lục Tư Thần cười, bất lực nói: “Ăn đi.”

Cố Manh Manh cầm lấy nĩa, bắt đầu cắt miếng bít tết một cách vụng về.

Lục Tư Thằnnhấp một ngụm nước, từ đầu tới cuối đều nhìn cô gái đối diện bằng ánh mắt sủng nhược.

Anh nhìn thấy Có Manh Manh cắt một miếng bít tết rất lớn, sau đó… cô vậy mà lại một ngụm ăn sạch!

Lục Tư Thần khẽ nhíu mày, không nhịn được mở miệng: “Bé con, em ăn chậm thôi.”

“minh Cố Manh Manh ngậm một miếng bít tết lớn trong miệng nên không thể nói được, chỉ có thể nhai một cách khó khăn.

Lục Tư Thần quả thực nhìn không nổi nữa.

Anh rất nhanh cắt miếng bít tết trên đĩa của mình thành từng miếng nhỏ, sau đó đặt trước mặt Có Manh Manh, và lấy đi miếng bít tết của cô.

“Làm gì vậy…”

Có Manh Manh không hài lòng.

Lục Tư Thần lại rất bá đạo: “Ăn của anh.”

“Em có thể tự mình làm!”

Có Manh Manh cứ phải cãi lại là mình có thể làm được.

Lục Tư Thần cười lạnh: “Em chắc là em làm được?”

Cố Manh Manh thấy mặt anh lạnh tanh thì không dám nói nữa.

“Tiếp tục ăn!”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh gật đầu, ngoan ngoãn ăn miếng bít tết mà người đàn ông đã cắt cho cô.

Đừng nói, cảm giác lần này so với vừa rồi tốt hơn rất nhiều, ít nhất, cô đã tiết kiệm được rất nhiều công sức.

Mới ăn được nửa bữa, một giọng nói ngạc nhiên vang lên bên tai tôi: “Lục tổng!

Động tác uống nước ngọt của Có Manh Manh dừng lại.

261-1-co-hao-hao.jpg

 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 262


Chương 262:

Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là anh sẽ nhớ bạn nữ đi cùng của mỗi người!

Hơn nữa, đối với anh, ngoại trừ Cố Manh Manh, những người khác đều không phân biệt giới tính.

“Anna?”

Anh thấp giọng gọi, vẻ mặt đẹp trai có chút lãnh đạm.

Tuy nhiên, dáng vẻ này của anh là mê người nhát.

Anna cố gắng kiềm chế kích động hét lên, cười nói: “Đúng thế. Lục tổng, tôi rất vui được gặp anh ở đây. Ò, đúng rồi, anh thấy nhà hàng Tây này thế nào? Không dấu gì anh, nhà hàng này là tôi mở cùng với một người bạn. Kinh doanh cũng khá tốt. Nếu tôi biết rằng anh sẽ đến đây ăn tối hôm nay, tôi chắc chắn sẽ đích thân đến và tiếp đãi anh. Anh là khách quý đấy!”

Lục Tư Thần cong môi: “Cô An khách khí rồi.”

Anna khua tay, mỉm cười: “Áy, Lục tổng, gọi cô An gì chứ.

Anh có thể gọi tôi là Anna, hoặc Nana, như bạn bè của tôi gọi tôi như vậy.”

Oẹt Cố Manh Manh muốn nôn lên người cô ta ngay tại chỗ.

Đúng là mặt dày. Nana? Có sến không hải!

“Ô, đây là…”

Lúc này, Anna bỗng nhìn qua Có Manh Manh.

Cố Manh Manh cười với cô ta và nói: “Xin chào, tôi là Cố Manh Manh.”

“Ôi, dễ thương quá…” Anna nghe xong liền khen: “Thật là một cô gái đáng yêu. Áy, Lục tổng, đây là… cháu gái của anh?”

Hay rồi!

Cố Manh Manh mim miệng cười trộm.

Lục Tư Thần mặt không cảm xúc: “Cô nói cái gì?”

Anna nhướng mị, lập tức có phản ứng, cô ta nói sai rồi!

Cô ta vội nói: “Ôi, xem cái miệng của tôi này, nhằm rồi! Xin lỗi Lục tổng. Vừa rồi bạn tôi đưa cháu gái qua ăn tối. Tôi nói chuyện với anh ấy lâu quá, đến bây giờ vẫn chưa hoàn hồn lại được.. Cháu gái của anh ấy quá tuyệt vời, nói là đã giành được một số giải thưởng quốc tế, cứ ở trước mặt tôi khen mãi!”

“Giải thưởng gì?”

Cô ta vừa nói xong, giọng của Có Manh Manh vang lên.

Anna nhìn cô, nói: “Ò, hình như là loại nhạc cụ gì… À, huy Chương bạc của cuộc thi vĩ cầm. Đúng đúng, chính là nó!”

TON.

Có Manh Manh gật đầu, ánh mắt có chút hâm mộ.

“Manh Manh.”

Lục Tư Thần gọi cô.

“Hả?”

Cố Manh Manh nhìn anh.

Lục Tư Thần cười: “Ăn no chưa?”

“Rồi!”

Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần gọi người phục vụ đến để chuẩn bị thanh toán.

Anna vừa thấy vậy vội vàng nói: “Áy, ấy, Lục tổng lần đầu tiên đến nhà hàng của chúng tôi dùng bữa, làm sao có thể để anh trả tiền được? Thế này, anh cứ ăn uống no say là được. Tôi mời!”

Lục Tư Thần đứng dậy khỏi ghé.

Hắn trự tiếp lấy ví tiền, lấy từ bên trong lấy ra một xấp nhân dân tệ, đặt lên bàn.

Anna thấy vậy thì biến sắc.

Lục Tư Thần nói: “Tôi chưa từng có thói quen để phụ nữ trả tiền.”

Nói xong, anh đưa tay về phía Cố Manh Manh.

Cố Manh Manh nhanh chóng đứng dậy và đặt bàn tay nhỏ bé của cô vào bàn tay lớn của anh.

Lục Tư Thần đưa người đi ra ngoài, lúc đi qua nhân viên phục vụ, anh buông lời: “Còn lại là tiền tip cho anh!”

Cố Manh Manh nghe vậy không khỏi tặc lưỡi.

Ôi trời, có tiền chính là tuỳ hứng như vậy!

“Cảm ơn ngài!”

Người phục vụ cảm kích nói.

Lục Tư Thần không trả lời, trực tiếp rời đi.

Sau khi đi ra khỏi nhà hàng, Cố Manh Manh đột nhiên ôm lây cánh tay của Lục Tư Thân, cứ như vậy ngắng đâu nhìn anh, hai mắt sáng rực.

Lục Tư Thần thấy vậy, không khỏi bật cười: “Nhìn anh như vậy làm gì?”

Cố Manh Manh cười toe toét nói: “Lục Tư Thần, anh có biết vừa rồi anh rất đẹp trai không?”

“Có sao?”

Lục Tư Thần cong môi.

Cố Manh Manh gật đầu nói tiếp: “Đúng vậy, thật sự rất đẹp trai, giống như nam chính trong phim truyền hình, nhất là hành động trả tiền. Ôi, quả thực ngầu quá đi!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 263


Chương 263:

Lục Tư Thần: “…”

Cố Manh Manh vô cùng vui: “Lục Tư Thần, anh đẹp trai quá!”

Lục Tư Thần rát bình tĩnh.

Anh gật đầu: “Ừm, anh biết.”

Có Manh Manh lắc cánh tay, liên tục nói: “Á, anh chỉ phản ứng vậy thôi à? Em đang khen anh đẹp trai đấy. Dù gì anh cũng cười cái chứ!”

Lục Tư Thần kéo người ôm vào trong lòng, có phần bất lực: “Em đúng là nhiều chuyện!”

Cố Manh Manh ôm eo anh cười vui vẻ.

Đúng lúc này, điện thoại di động của Lục Tư. Thần vang lên.

Anh lấy ra xem, thay vì trả lời thì lại trực tiếp tắt máy.

“Anh không bắt máy sao?”

Có Manh Manh thấy vậy thì tỏ vẻ bất ngờ.

Lục Tư Thần đáp: “Là thư ký.” Ngừng một chút, anh hơi nheo mắt nhìn về phía xa: “Đến rồi.”

“Hả?”

Cố Manh Manh không hiểu mà quay đầu nhìn sang, đúng lúc nhìn thấy một chiếc ô tô màu đen đang từ từ dừng ở ven đường.

Ò, thì ra là thư ký đến đón họ.

Cố Manh Manh và Lục Tư Thần bước tới, vừa lên xe đã nghe thấy Lục Tư Thần nói: “Về thẳng nhà.”

“A, không được!”

Cố Manh Manh đột ngột nói.

Lục Tư Thần nhíu mày: “Chơi high rồi? Ngay cả nhà cũng không muốn về nữa?”

263-1-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh ngay lập tức ngắng đầu lên, ngạc nhiên nói: “Thật sao?”

Lục Tư Thần nói tiếp: “Không ăn lung tung trong bệnh viện, cũng không được chạy lung tung biết không?”

“Ùm.

Có Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô lại cười: “Em sẽ tự biết chăm sóc mình. Hơn nữa, Mẫn Mẫn còn đang nhập viện. Em có thể đi đâu được chứ?”

Lục Tư Thần đưa tay véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hừ giọng: “Em chính là không ngồi yên một chỗ được.”

“Đáng ghét!”

Cố Manh Manh làm nũng, vùi mình vào vòng tay của người đàn ông.

Lục Tư Thần nâng mặt cô lên, cúi đầu hôn cô.

nƯm..- Có Manh Manh rên một tiếng.

Sau đó, cô lại ngoan ngoãn yên lặng, ngửa đầu ra sau, nhẹ nhàng đón nhận nụ hôn của anh.

Sau khi tạm biệt Lục Tư Thần, Có Manh Manh lái thẳng xe đến bệnh viện. Vừa xuống xe, Tô Mẫn Mẫn đã gọi điện tới.

Cô ấy có vẻ tức giận nên giọng điệu cũng rất tệ.

“Cố Manh Manh, bây giờ cậu đang ở đâu?”

“Sao vậy?”

Cố Manh Manh vừa cầm điện thoại hỏi, vừa đi vào khoa nội trú.

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng: “Cậu có phải quên chuyện gì rồi không?”

“Chuyện gì chứ?”

Có Manh Manh có tình giả ngốc.

Tô Mẫn Mẫn nghiền răng nghiên lợi: “Cậu cái đồ thấy sắc quên bạn. Hôm nay đã nói là sẽ đên chơi với tớ. Bây giờ cậu lại chạy đi đâu high rôi hả?”

Có Manh Manh thốt lên: “Ôi, tớ quên mắt!”

“Cậu!”

Tô Mẫn Mẫn rất tức giận.

Ngay sau đó, cô ấy trực tiếp cúp máy cái “bụp”.

Ôi, nóng nảy quá!

Cố Manh Manh cười khúc khích, nhanh chóng đi thang máy lên lầu.

Không ngờ, cô vừa mới tới trước cửa phòng bệnh thì lại nghe thấy giọng nói của Tô Mẫn Mẫn Mẫn. Có lẽ là đang gọi điện thoại, giọng nói rất bực bội: “Lăng Tiêu Tiêu. Đồ tiện nhân mặt dày. Có bản lĩnh thì tới trước mặt tôi. Bà đây không đánh cho cô rơi răng đầy đất thì bà đây theo họ cô!”

Động tác gõ cửa của Cố Manh Manh dừng lại.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 264


CHương 264:

Nhưng chỉ trong giây lát, cô vẫn gõ cửa.

“Ai thế?”

Giọng nói của Tô Mẫn Mẫn truyền đến.

Có Manh Manh mở cửa, ngập ngừng đứng ở cửa và nói: đt.

Khi Tô Mẫn Mẫn nhìn thấy cô, vẻ mặt lúc đầu là kinh ngạc, sau đó liền bùng nổ: “Cố Manh Manh, cậu dám nói dối tớ!”

Cố Manh Manh cười xuê: “Hì hì, tớ chỉ đùa thôi mà!”

“Hừt”

Tô Mẫn Mẫn quay đầu đi.

Cố Manh Manh bước đến gần cô ấy và nói: “Cái đó, cậu có sao không?”

Vừa nói ra lời này, vẻ mặt của Tô Mẫn Mẫn lập tức cứng đờ.

Cô chau mày nói: “Vừa rồi cậu đã nghe thấy rồi?”

Cố Manh Manh nhìn cô với ánh mắt quan tâm: “Mẫn Mẫn, cậu có phải đã gặp vấn đề gì không? Ừm, tớ nghe giọng điệu của cậu vừa rồi… Uh, ý tớ là, cậu có mâu thuẫn với người khác sao?”

Tô Mẫn Mẫn cười lạnh: “Không phải mâu thuẫn. Có người biết tớ sẩy thai, cho nên bọn họ gọi điện thoại chọc tức tới”

“Cái gì?”

Cố Manh Manh ngạc nhiên: “Chọc tức cậu?”

Tô Mẫn Mẫn dựa lưng vào gối, vẻ mặt không buồn cũng không vui.

“Mẫn Mẫn…”

Thấy vậy, Cố Manh Manh vội vàng ngồi ở bên giường, nắm tay cô ấy nói: “Cậu rốt cuộc làm sao vậy?”

Tô Mẫn Mẫn liếc nhìn cô và nói tiếp: “Đó là một người phụ nữ tên là Lăng Tiêu Tiêu. Chính xác hơn, cô ta là bạn gái cũ của Lục Tiểu Tứ.”

“Cái gì?”

Cố Manh Manh há hốc miệng.

Tô Mẫn Mẫn nói tiếp: “Lăng Tiêu Tiêu là người phụ nữ đầu tiên của Tiểu Tứ. Sau khi họ chia tay, mình đã ké nhiệm.

Sau đó Lăng Tiêu Tiêu cho rằng tớ đã xen vào mối quan hệ giữa cô ta và Tiểu Tứ, nên đã nhiều năm như vậy vẫn luôn gọi điện thoại quấy rày tớ.”

Cố Manh Manh chau mày.

Cô nói: “Vậy thì cậu đã nói với Tiểu Tứ về điều này chưa?”

“Tại sao tớ phải nói?”

264-1-co-hao-hao.jpg


Mỗi lần buồn chán, cãi nhau với người phụ nữ đó cũng là một thú vui trong cuộc sống. Uh, đương nhiên, người phụ nữ ngu ngốc Lăng Tiêu Tiêu đó chưa bao giờ mắng thắng tớ cải”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô cười nói: “Sao vậy, sao không nói nữa?”

Có Manh Manh nắm tay cô ấy, nói: “Mẫn Mẫn, đôi khi tớ thực sự ngưỡng mộ cậu. Thật đấy. Cậu siêu lợi hại!”

“Vậy sao?”

Tô Mẫn Mẫn lập tức đắc ý khi nghe cô nói như vậy.

Chỉ nghe Cố Manh Manh nói tiếp: “Nếu là tớ, có lẽ tớ đã nói với Lục Tư Thần từ lâu rồi, tuyệt đối không thể còn chửi nhau với người phụ nữ đó như cậu!”

Tô Mẫn Mẫn lườm cô: “Đương nhiên rồi. Cậu cũng đâu biết mắng người, chắc chắn sẽ chịu thiệt nhiều hơn. Có điều…” Nói đến đây, cô ấy lại dừng lại.

Cố Manh Manh tò mò nhìn cô: “Nhưng sao?”

“Không sao cả…”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu.

Cố Manh Manh trừng cô, không chịu bỏ qua: “Cậu nói cho xong đi! Tô Mẫn Mẫn, sáng nay cậu đã nói là sẽ kể cho tớ nghe về chuyện của Lục Tư Thần và Bella, néu cậu nói lời không giữ lời thì tớ sẽ không chơi với cậu nữa!”

“Đừng gấp mà…”

Tô Mẫn Mẫn vội vàng nói: “Tớ nói! Tớ nói là được chứ gì!”

“Ừm.”

Cố Manh Manh nhìn cô ấy, chờ đợi.

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một chút, liền nói: “Cậu có biết Bella từng là bạn học của anh hai không?”

Có Manh Manh gật đầu, nói: “Cậu nói tiếp đi.”

Tô Mẫn Mẫn cười: “Nhưng chuyện này đều là tớ nghe người khác nói. Cho dù đúng hay sai, cậu chỉ nghe vậy thôi, tuyệt đối đừng để bụng đấy!”

Cố Manh Manh mát kiên nhẫn: “Cậu nói mau, đừng luyên thuyên!”

Tô Mẫn Mẫn rất không ra dáng thục nữ mà lườm một cái.

Sau đó, cô nói: “Nghe nói hai người này luôn là nhân vật nổi bật trong trường trong suốt thời gian đi học. Một người là hotboy’ tuấn tú của trường, một người là hoa khôi học đường. Sau đó… cậu biết đấy, trong trường học thứ không thiếu nhát cính là trí tưởng tượng và tin đồn. Tớ nghe Tiểu Tứ nói, có tin đồn rằng anh hai và Bella đã hẹn hò. Trong quãng thời gian đi học luôn là người yêu của nhau!”

Có Manh Manh tròn mắt ngạc nhiên.

Tô Mẫn Mẫn vội vàng nói: “Này, cậu đừng có vẻ mặt này.

Tớ đã nói mấy cái này đều là tin đồn, không nhất định là sự thật! Hơn nữa, ai không có lịch sử tình trường chứ?

Cậu nhìn xem, tiện nhân Lăng Tiêu Tiêu đó còn ngày ngày quấy rồi mình nữa kìa! Nhưng cậu nhìn mình đi, mình không hề tức giận chút nào.” Nói đến đây, Tô Mẫn Mẫn lại hai tay ôm lấy lồng ngực, thốt lên:“ Đúng vậy, tớ chính là độ lượng như vậy. Ngay cả tớ cũng bội phục sự rộng lượng của mình! Ôi, sao mình lại cao cả như vậy chứ!”

“Cậu đã từng có bạn trai chưa?”

Cố Manh Manh đột ngột hỏi.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 265


Chương 265:

Tô Mẫn Mẫn trở lại trạng thái ban đầu, gật đầu nói: “Rồi!”

Cố Manh Manh chu miệng: “Nhưng mà, tớ chưa từng hẹn hò…”

Tô Mẫn Mẫn có chút kinh ngạc: “Không phải chứ, anh hai là mối tình đầu của cậu sao?”

Có Manh Manh im lặng.

Tô Mẫn Mẫn sờ sờ cằm, trầm ngâm gật đầu: “Ừm, tớ đột nhiên hiểu được tâm tình của cậu. Nhưng mà, nói thật, tớ thấy cậu vẫn phải có cảm giác nguy cơ. Dù sao Bella luôn ở chung quanh anh hai. Nếu như tin đồn là sự thật, khó có thể đảm bảo rằng cả hai sẽ không nối lại tình cảm cũ!”

Có Manh Manh lo chết được: “Vậy thì tớ phải làm sao?”

Tô Mẫn Mẫn đảo mắt, lập tức lộ ra vẻ gian xảo.

Cô cười tủm tỉm nói: “Nào nào nào, ghé tai qua đây. Sư phụ đây truyền cho cậu máy chiêu hay!”

Cố Manh Manh vội vã sáp lại gần.

Tô Mẫn Mẫn nói nhỏ bên tai cô một hồi.

Cố Manh Manh nghe xong, vẻ mặt rất rồi rắm: “Như vậy có phải là không tốt lắm không?”

Tô Mẫn Mẫn hận rèn sắt không thành thép mà nhìn cô, nói: “Không có gì mà tốt hay không cả. Cậu phải nhớ, cậu là hoàng hậu chính cung. Cho dù máy con yêu tinh đến trước mặt cậu thì đêu phải hiện nguyên hình. Điêu quan trọng nhát là cậu phải thể hiện được khí thế của mình! Khí thế! Biết không?”

PO.

Cố Manh Manh gật đầu như hiểu như không.

Hai ngày sau.

Cố Manh Manh đã ăn sáng, đang kiểm tra hành lý trong phòng ngủ. Khi Lục Tư Thần mở cửa bước vào, cô đang cầm mảnh giấy lắm bẩm một mình.

“Manh Manh?”

Lục Tư Thần gọi.

Cố Manh Manh nghe thấy tiếng động, không khỏi quay đầu nhìn anh cười: “Anh đến rồi!”

Lục Tư Thần đi đến bên cạnh cô, chau mày nói: “Em làm gì vậy?”

“Kiểm tra hành lý!”

Cố Manh Manh trả lời.

Cô giơ tờ giấy trên tay lên và nói tiếp: “Em đã viết tất cả những thứ cần thiết cho chuyền đi này lên tờ giấy này. Bây.

giờ em cần kiểm tra để chắc chắn rằng em đã mang đầy đủ tắt cả rồi!”

Lục Tư Thần nhướng mày: “Em tự ghi?”

“ừI”

Cố Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần vươn tay: “Đưa qua đây!”

Cố Manh Manh nghe vậy thì không do dự mà đưa cho anh tờ giấy.

Lục Tư Thần cúi đầu nhìn qua một cái, bình luận: “Ừm, ghi rất chỉ tiết.”

“Tất nhiên rồi!”

Có Manh Manh rất đắc ý.

Không ngờ, anh lại nói tiếp nửa câu sau: “Sao chép từ trên mạng?”

Cố Manh Manh: “…”

Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, ánh mắt sủng nhược: “Cô nhóc ngốc, em lo mấy chuyện này làm gì chứ?

Quản gia và thư ký biết phải làm thế nào, cứ để bọn họ làm là được.”

Cố Manh Manh hừ một tiếng, ra vẻ: “Vậy sao được. Em không thể lúc nào cũng dựa vào người khác! Sau này nếu em ra ngoài một mình thì sao? Lục Tư Thần, anh không thể cứ chiều em mãi như vậy được. Anh như vậy là đang tạo ra thói quen ÿ lại cho em!”

Lục Tư Thần chau mày: “Sau này em còn muốn đi ra ngoài một mình?”

“Đương nhiên!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Cô đảo mắt máy lần, cười tươi nói: “Có thể một ngày nào đó hứng chí, làm một chuyên du lịch nói đi là đi! Ưm, du lịch một mình!”

“Không được!”

Lục Tư Thần ngay lập tức phủ quyết.

“Hả?”

Cố Manh Manh rất ngạc nhiên.

Cô vội hỏi: “Tại sao chứ?”

Lục Tư Thần trả lời: “Không an toàn.”

“Nhưng…”

“Được rồi!” Lục Tư Thần cắt ngang cô, nói tiếp: “Chuyện này sau này hãng nói. Em qua đây với anh.

Nói xong quay người bước ra khỏi phòng ngủ.

Cố Manh Manh lẫm bảm máy câu rồi lững thững đi theo anh vào thư phòng.

Lục Tư Thần cầm một tập tài liệu trên bàn đưa cho cô và nói: “Đây là hợp đồng ủy quyền cổ phần của Có thị. Em xem thử.”

Cố Manh Manh cầm lấy, đầu tiên là cúi đầu xem mấy cái, nghỉ hoặc nói: “Có phải là cái lần trước không?”

“Không!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 266


Chương 266:

Lục Tư Thần cong môi: “Đây là bản thảo mới.”

Có Manh Manh cảm thấy khó hiểu.

Lục Tư Thần dường như không có ý định giải thích thêm với cô, mà chỉ nói: “Trước tiên hãy xem, nếu không có vấn đề gì thì kí vào.”

Có Manh Manh chu môi: “Em đọc không hiểu.”

Lục Tư Thần gật đầu: “Vậy lật đến trang cuối cùng rồi ký lên.”

“Oh…”

Cố Manh Manh gật đầu, đặt hợp đồng lên bàn, cầm bút và bắt đầu ký.

Lục Tư Thần ở bên cạnh quan sát, vẻ mặt ảm đạm khó lường.

Sau khi ký xong, Cố Manh Manh gập tài liệu lại và nhìn lên anh lần nữa: “Còn gì nữa không?”

Lục Tư Thần xoa xoa tóc cô, cười nói: “Đi thay quần áo đi.

Chúng ta sẽ xuất phát ngay.”

“Được!”

Cố Manh Manh nghe vậy, cô lập tức vui mừng và vội vã chạy ra ngoài thay quần áo.

Sau khi cô rời đi, Lục Tư Thần cầm lấy bản hợp đồng mà cô ấy đã ký lên.

Anh lật đến trang cuối cùng, nhìn dòng chữ “Cố Manh Manh” được viết xiêu vẹo, ánh mắt sâu thẳm và phức tạp.

Buổi chiều, hai người lái xe ra sân bay.

Trong xe, Cố Manh Manh ôm eo người đàn ông, có chút áy náy mà nhìn anh: “Lục Tư Thần, vốn dĩ là em ham chơi, nhưng kết quả là lại hại anh phải vất vả ra nước ngoài cùng em. Công việc của anh bận rộn như vậy. Như thế này có làm cản trở việc anh kiếm tiền không?”

Lục Tư Thần cười cười: “Đừng lo. Anh tự lo được.”

Có Manh Manh gật đầu và vùi mặt vào vòng tay anh.

Lục Tư Thần cúi đầu hôn lên tóc cô, lòng bàn tay to nhẹ nhàng v**t v* lưng cô.

Sau một lúc, Cố Manh Manh lại nhìn lên anh.

Lục Tư Thần cười: “Lại sao vậy?”

Cố Manh Manh lè lưỡi với anh, nói: “Lục Tư Thần, em muốn thú nhận một điều với anh!”

“Hửm?”

Lục Tư Thần chau mày, đột nhiên có dự cảm không tốt.

“HIhị”.”

Cố Manh Manh cười tà tà.

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm: “Lại gây ra chuyện gì rồi, hửm?”

Cố Manh Manh lắc đầu và nói: “Không, em không gây ra chuyện gì cả. Cái đó, chính là lúc nãy em dùng điện thoại của anh chơi game, không cản thận mà bắm tắt cuộc gọi của ai đó. Ừm, hình như là mấy cuộc luôn…”

Lục Tư Thần nhướng mày.

“Không sao.”

Anh đáp.

Có Manh Manh thở phào nhẹ nhõm.

Lục Tư Thần thấy vậy, không khỏi bật cười: “Chỉ là vài cuộc gọi thôi. Có bắt máy hay không cũng không quan trọng.”

“Vậy nếu là có chuyện quan trọng cần tìm anh thì sao?”

Cố Manh Manh hỏi.

Lục Tư Thần trả lời: “Nếu không liên lạc được với anh, bọn họ tự nhiên sẽ tìm đến thư ký của anh!”

Cố Manh Manh chọt hiểu ra.

Cô ngáp một cái, nói: “Không sao thì tốt rồi. Em muốn ngủ một giác, đến sân bay nhớ gọi em dậy.”

“Được, em ngủ đi.”

Lục Tư Thần ôm cô vào lòng.

Cố Manh Manh yên tâm tựa vào vòng tay anh. Không lâu sau thì chìm vào giác ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, khi Cố Manh Manh mở mắt tỉnh dậy, cô bàng hoàng phát hiện mình đang ngồi trên máy bay, bên ngoài cửa sổ tròn là những đám mây trắng bồng bềnh.

“Dậy rồi?”

Giọng người đàn ông vang lên từ bên cạnh.

Cố Manh Manh thu lại ánh mắt, quay sang nhìn Lục Tư Thân.

“Anh bề em lên à?”

Cô hỏi.

Lục Tư Thần cong môi: “Nếu không thì sao? Cô nhóc nào đó ngủ như heo vậy!”

Cố Manh Manh đỏ mặt.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 267


Chương 267:

Cô nói: “Em thật sự ngủ rất say sao?”

Lục Tư Thần gật đầu, nói: “Còn ch** n**c miếng.”

“Cái gì?”

Có Manh Manh đờ người.

Lúc này, cô đột nhiên phát hiện áo sơ mi trắng của Lục Tư: Thần, không biết đã đổi thành màu đen từ lúc nào.

“Anh thay quần áo rồi?” Cô hỏi: “Có phải vì nước miếng của em rơi lên người anh không?”

Lục Tư Thần nắm tay cô, an ủi: “Bé con, đói không?”

Cố Manh Manh chau mày, vẫn đang vật lộn với chuyện ch** n**c miếng khi ngủ của mình.

Lục Tư Thần gọi tiếp viên đến, gọi một ly nước ấm và salad trái cây.

Cố Manh Manh chụm miệng, rất phiền muộn: “Anh ôm em lên máy bay như vậy, vậy không phải là sẽ có rất nhiều người nhìn thấy em ch** n**c miếng khi đang ngủ sao?”

Lục Tư Thần nhìn cô nói: “Đây không phải là chuyện mất mặt gì cả.”

“Ai nói không mắt mặt chứ?” Cố Manh Manh mở to mắt kêu lên: “Thật sự là mắt mặt chết đi được, được không hả?”

Lục Tư Thần bắt lực.

Anh chỉ đành giải thích: “Yên tâm, không ai thấy em ch** n**c miếng đâu.”

Có Manh Manh cúi đầu, cái miệng nhỏ nhắn chu lên.

Lúc này, tiếp viên đã mang nước ấm và salad hoa quả qua.

Lục Tư Thần nói: “Uống nước trước.”

ON Cố Manh Manh gật đầu, từ từ cầm cốc nước lên.

Một lúc sau, cô lại lén sáp lại gần người đàn ông, nhỏ giọng hỏi: “Lục Tư Thần, anh nói thật sao?”

“Hữm?”

Lục Tư Thần khó hiểu.

Cố Manh Manh nói: “Thực sự không ai thấy em ch** n**c miếng sao?”

Lục Tư Thần thở dài: “Đúng vậy, không có ai khác ngoài anh.”

Có Manh Manh quan sát kỹ biểu hiện của anh. Sau khi xác nhận rằng anh không nói dối thì cô thở phào nhẹ nhõm.

Khi đến Milan, mưa phùn khiến cả thành phố hiện lên một vẻ đẹp mơ hồ,hơi thở của thời trang và lịch sử trộn lẫn vào nhâu ập đến.

Tuy nhiên, Cố Manh Manh không có cơ hội để thưởng thức những điều này.

Cô hơi say máy bay, cả người choáng váng, sau khi xuống máy bay, cô ngồi xe đến thẳng khách sạn cùng Lục Tư Thân.

“Bé con.”

Lục Tư Thần ôm cô, trong mắt tràn đầy sự xót thương: “Rất khó chịu sao?”

TM Cố Manh Manh hừ giọng, cái đầu bé nhỏ của cô khẽ gục trên vai anh.

Lục Tư Thần vỗ nhẹ vào lưng cô một cái, ôn nhu nói: “Ngoan, chúng ta sắp tới khách sạn rồi. Em cố gắng thêm chút nữa là được.”

“Ừm…”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần vô cùng xót cô, nói tiếp: “Đừng nói nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi đi.”

Cố Manh Manh không nói thêm lời nào nữa.

Một lúc sau, xe từ từ dừng lại trước khách sạn.

Tài xế xuống xe, vòng qua đầu xe rồi mở cửa ghé sau.

Lục Tư Thần ôm cô bước xuống xe, sải bước vào khách sạn.

Thư ký An Luân đi theo bên cạnh, nói nhỏ: “Lục tổng, thiếu phu nhân đã khá hơn chưa?”

Trên mặt Lục Tư Thần không có biểu cảm gì.

Anh trầm giọng nói: “Gọi bác sĩ.”

An Luân liếc cô gái đang nhắm mắt trong lòng Lục Tư Thần, gật đầu: “Vâng, tôi sẽ thu xép ngay.”

Trong khi nói chuyện, Lục Tư Thần đã bước vào thang máy.

Cố Manh Manh lại tỉnh dậy vào lúc này.

“Đến rồi sao?”

Cô hỏi một cách yếu ớt.

Lục Tư Thần nghe thấy giọng nói, lập tức cúi đầu, dịu dàng nhìn cô.

“Đến rồi.”

Anh đã trả lời.

Có Manh Manh nhìn xung quanh và hơi chau mày: “Chúng ta đang ở trong thang máy à?”

Lục Tư Thần gật đầu.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 268


Chương 268:

Có Manh Manh vùng vẫy, đỏ mặt nói: “Để em xuống, em có thể tự đi được.”

“Đừng động!”

Lục Tư Thần nhíu mày, nghiêm nghị nói: “Không thoải mái thì ngoan ngoãn chút.”

Cố Manh Manh sầu não nhìn anh.

Ting!

Đúng lúc này, thang máy mở ra.

Lục Tư Thần ôm cô đi ra khỏi thang máy, sau khi vào phòng liền đặt cô lên giường lớn.

Cố Manh Manh nhìn quanh, thấy rằng đồ trang trí trong căn phòng này rất sang trọng.

“Muốn uống nước không?”

Giọng của Lục Tư Thần vang lên bên tai.

Cố Manh Manh thu lại ánh mắt và gật đầu: “Muốn…”

Sau đó, Lục Tư Thần rót nước ấm tới, đỡ cô dậy, để cô dựa vào lồng ngực mình, vừa cẩn thận vừa cho cô uống nước, vừa nói: “Em còn cảm thấy chóng mặt không?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Sau khi cho cô uống nước xong, Lục Tư Thần đặt bàn tay to của mình lên trán cô.

Cố Manh Manh chớp mắt và nói: “Lục Tư Thần, bây giờ chúng ta đang ở Milan à?”

Lục Tư Thần “ừm” nói: “Có đói bụng không?”

Cố Manh Manh nghe vậy không khỏi sờ bụng, đáng thương nói: “Đói, đói quá, đói quá…”

“Cô nhóc ngốc nghếch!”

Lục Tư Thần vén tóc mái trên trán cô.

Chỉ là lúc này, Cố Manh Manh đã bị thu hút bởi cảnh đêm đẹp mê hồn bên ngoài cửa sổ.

Căn phòng họ ở nằm trên tầng cao nhất của khách sạn, bên ngoài cửa sổ có góc 270 độ hình vòng cung, ngắm được gần hết cảnh đêm của thành phố Milan. Lúc này màn đêm đã buông xuống, ánh đèn rực rỡ bắt đầu tỏa sáng. Toàn bộ thành phố rực rỡ sắc màu, đẹp đến nghẹt thở.

Có Manh Manh không khỏi thốt lên: “Đẹp quá…”

Tuy nhiên, Lục Tư Thần hoàn toàn không có tâm trạng để thưởng thức.

Anh nhét cô vào trong chăn, giọng điệu cứng nhắc: “Trước tiên nghỉ ngơi đi, phong cảnh thì sau này từ từ ngắm.”

Cố Manh Manh thò cái đầu nhỏ ra khỏi chăn, nhìn anh một cách đáng thương, nói: “Vậy em có thể chụp một bức ảnh và đăng nó lên trang cá nhân được không?”

“Hửm?”

268-1-co-hao-hao.jpg


“Nhưng…”

Có Manh Manh định nói gì đó.

Lúc này, giọng nói của thư ký từ bên ngoài truyền đến: “Lục tổng…”

Lục Tư Thần từ trên giường đứng lên, nghiêm túc nhìn Có manh nói: “Không được xuống giường, ngoan ngoãn nằm đó cho anh, nghe rõ chưa?”

“Biết rồi…”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần liếc nhìn cô lần cuối rồi bước ra ngoài.

Sau khi anh rời đi, phản ứng đầu tiên của Có Manh Manh là lấy điện thoại di động của mình ra. Tuy nhiên, cô đột nhiên nhớ ra điện thoại hình như để trong túi xách của cô.

Nếu muốn lấy điện thoại thì cô phải rời khỏi giường đẻ lấy túi…

Nhưng…

Căn bản không cho cô có thời gian suy nghĩ nhiều, Lục Tư: Thần đã quay trở lại.

Tháy vậy, Có Manh Manh nhanh chóng nhắm mắt lại.

“Manh Manh, để bác sĩ khám thử!”

Giọng của Lục Tư Thần vang lên.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 269


Chương 269:

Cố Manh Manh nghe vậy thì ngay lập tức mở mắt ra lần nữa.

“Hi!”

Một người phụ nữ nước ngoài xinh đẹp đang đứng bên giường nhìn cô.

An Luân ở một bên giải thích: “Thiếu phu nhân, đây là bác sĩ Mistle. Cô ấy tới khám cho cô.”

Có Manh Manh gật đầu.

Lúc này, Mistle đột nhiên ngồi ở bên giường, quan tâm nhìn cô, nói: “abc… xy”

z Hơt Cô ấy đang nói ngôn ngữ gì vậy?

Cố Manh Manh vẻ mặt mơ hồ.

May mắn thay, sau khi Mistle nói xong, An Luân đã ngay lập tức dịch sang tiếng Trung cho cô.

Vì vậy, với sự giúp đỡ của An Luân, Mistle hiểu được tất cả các triệu chứng của Có Manh Manh. Kết luận cuối cùng là, cô có thể bị cảm nhẹ, sau đó gây ra triệu chứng say máy bay.

Tất nhiên, vì chỉ là một bệnh nhẹ nên Mistle không ở lại lâu. Sau khi giới thiệu một số loại thuốc cảm thông thường, cô ấy đi theo An Luân rời khỏi căn phòng.

Sau một lúc, người phục vụ mang đến một bữa ăn Trung Quốc ngon miệng.

Nói một cách chính xác thì đó là món cháo tôm và chút điểm tâm.

Cố Manh Manh thấy vậy thì cau mày.

“Em không muốn ăn cháo!”

Cô chán ghét nói.

Lục Tư Thần mặc kệ cô, ôm cô ngồi lên sô pha, ra lệnh: “Ăn!”

Có Manh Manh không chịu động.

Lục Tư Thần đặt bát cháo tôm trước mặt cô, nói tiếp: “Muốn anh đút?”

Cố Manh Manh xị mặt nói: “Em thực sự không muốn ăn cháo…”

Lục Tư Thần kiên nhẫn nói: “Em muốn ăn cái gì?”

Cố Manh Manh trả lời: “Em muốn thứ gì đó cay!”

Lục Tư Thần cười lạnh: “Em nói lại lần nữa!”

Có Manh Manh thấy vẻ mặt của anh không giống đang nói đùa, cô không khỏi co rụt cổ lại, không dám nói.

Cô do dự một lát, cuối cùng lựa chọn cầm thìa lên.

Cô ăn rất chậm, trong miệng không có mùi vị gì.

Lục Tư Thần lại nhẫn nại hiếm thấy, ở bên cạnh nhìn cô ăn hết bát cháo rồi mới đưa cô trở lại giường.

Ngay khi Cố Manh Manh chạm vào giường thì nhìn, vùi đầu không chịu nhìn anh.

Lục Tư Thần cười khổ: “Ngủ một giấc đi, lát nữa gọi em dậy uống thuốc.”

Có Manh Manh im lặng.

269-1-co-hao-hao.jpg


Thấy vậy, tim Cố Manh Manh tự nhiên nảy lên một cái.

Có lẽ là nghe thấy giọng nói, Lục Tư Thần quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: “Sao lại dậy rồi?”

Cố Manh Manh đứng yên đó, có phần hơi ngại ngùng.

“Bé con?”

Lục Tư Thần gọi một tiếng.

Cố Manh Manh cắn môi, nói nhỏ: “Anh, anh vẫn luôn làm việc à2”

Lục Tư Thần nở nụ cười, giơ tay xoa xoa ấn đường, nhẹ giọng nói: “Ừ, còn có một số việc còn chưa xử lý xong, sao em đã dậy rôi?”

Cố Manh Manh trả lời: “Đi vệ sinh…”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 270


Chương 270:

Lục Tư Thần bát lực.

“Đến đây!”

Anh giơ tay lên.

Thấy vậy, Cố Manh Manh nhanh chóng bước đến, đưa bàn tay nhỏ của mình qua.

Lục Tư Thần dễ dàng kéo cô vào lòng. Đầu tiên là cúi đầu hôn lên đôi môi như cánh hoa của cô, sau đó hôn lên trán cô.

“Có cảm thấy đỡ hơn chút nào không?”

Anh thấp giọng hỏi.

Có Manh Manh gật đầu: “Ừm, tốt hơn nhiều rồi…”

Lục Tư Thần rất hài lòng.

“Bây giờ là mấy giờ?”

Cố Manh Manh đột ngột hỏi.

Có điều, cô không đợi câu trả lời của anh mà vươn cổ xem giờ trên máy tính của anh.

“Ôi, đã gần hai giờ rưỡi rồi…”

Cô kinh ngạc.

Lục Tư Thần nở nụ cười: “Ừm, em đi ngủ tiếp đi!”

Có Manh Manh bĩu môi, không nghe lời.

Lục Tư Thần nhìn cô: “Làm sao vậy, cái miệng nhỏ nhô cao như vậy…” Nói xong, anh cúi người hôn lên khuôn miệng mềm mại của cô.

Cố Manh Manh nắm lấy bàn tay to của anh và nói: “Lục Tư Thần, anh còn bao nhiêu việc nữa?”

Lục Tư Thần trả lời: “Chỉ còn lại một chút cuối cùng thôi.”

Có Manh Manh cắn môi: “Vậy thì em thức cùng anh.”

“Hửm?”

Lục Tư Thần nhíu mày.

Có Manh Manh tiếp tục: “Lát nữa chúng ta cùng đi ngủ…”

Trái tim của Lục Tư Thần lập tức mềm ra.

Ánh mắt anh dịu dàng, tiếc thương mà v**t v* má cô.

270-1-co-hao-hao.jpg


“Đáng ghét…”

Cố Manh Manh nũng nịu.

Lục Tư Thần đột nhiên bế ngang cô.

“Áp”

Cố Manh Manh khẽ kêu lên, vô thức vươn tay ôm cổ anh.

Lục Tư Thần ôm cô vào lòng và sải bước vào phòng ngủ.

Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng, Cố Manh Manh đã chụp ảnh tự sướng bên cánh cửa số sát đất.

Lục Tư Thần ngồi trên sô pha nhìn máy tính, thỉnh thoảng ngắng đầu nhìn cô. Thấy cô vui vẻ, anh cũng không làm phiền.

Một lúc sau, Cố Manh Manh đột nhiên chạy đến, cười nói: “Lục Tư Thần, Lục Tư Thần, chúng ta cùng nhau chụp một bức ảnh, được không?”

Động tác gõ bàn phím của Lục Tư Thần hơi dừng lại.

“Hửm?”

Anh ngước nhìn cô.

Lúc này, Có Manh Manh đã chạy đến bên anh.

“Chúng ta cùng chụp ảnh nhé?”

Cô nhìn anh với đôi mắt sáng ngời.

Lục Tư Thần không nỡ từ chối, vì vậy anh gật đầu: “Được rồi, em muốn chụp như thế nào?”

Có Manh Manh trực tiếp ngồi vào lòng anh, một tay ôm cổ anh, tay kia cầm điện thoại.

“Nhớ cười lên nhé!”

Cô nói, nghiêng đầu và áp mặt mình vào mặt anh.

Cô cười ngọt ngào, đôi mắt cong cong. Đẹp như bông hoa kiều diễm.

Lục Tư Thần rất hợp tác mà cong môi lên.

Tách!
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 271


Chương 271:

Hình ảnh được chụp lại.

Có Manh Manh thu tay lại, cúi đầu nhìn xuống bức ảnh.

Lúc này, chỉ nghe thấy giọng người đàn ông vang lên bên tai: “Nhớ gửi cho anh”.

“Hả?”

Cố Manh Manh nhìn anh.

Lục Tư Thần nói: “Nhớ gửi cho anh tắm ảnh này.”

Cố Manh Manh phồng má, nói nhỏ: “Anh lây ảnh làm gì?”

Dừng lại một lúc, cô lại đột nhiên nói: “À, em biết rồi. Anh muốn dùng làm ảnh nền màn hình phải không?”

Lục Tư Thần “Đúng không?”

Cố Manh Manh nhìn anh đầy mong đợi.

Nào ngờ, Lục Tư Thần hỏi ngược lại: “Em thì sao?”

Cố Manh Manh chau mày, không vui: “Là em hỏi anh trước…”

Lục Tư Thần chỉ nhìn cô.

Cố Manh Manh mở điện thoại lên, chỉ vào hình thú cưng dễ thương trên đó và nói: “Anh xem đi, hình nền của em luôn là cún con. Anh biết mà, em thích động vật nhỏ mài!”

“Vậy nên?”

Lục Tư Thần nhướng mày.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Nhưng anh không có hình nền.

Cái đó của anh là hình tự động. Không đẹp chút nào.”

Lục Tư Thần gật đầu: “Đừng nói lung tung nữa, nhớ gửi ảnh.”

“Oh…”

Có Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô lại bật dậy khỏi vòng tay của người đàn ông, nói: “Đúng rôi. Em còn chưa quay clip nữa. Em quay một đoạn rồi đang lên mạng.”

Nói xong, cô lại quay lại cửa sổ sát đất.

Lục Tư Thần cúi đầu, cười rồi tiếp tục đọc mail.

Một lúc sau, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

“Đến đây, đến đây…”

Cố Manh Manh giống như một chú ong nhỏ, không mệt mỏi mà luôn chạy xung quanh.

Lúc này, cô lại chạy ra mở cửa.

Ngoài cửa, thư ký An Luân nhìn thấy cô thì cười, chào hỏi: “Thiếu phu nhân, b*** trưa tốt lành!”

271-1-co-hao-hao.jpg


“Được, cảm ơn thiếu phu nhân!”

An Luân cười.

Cố Manh Manh nói “không có gì” và quay trở lại phòng khách.

Lục Tư Thần vẫn đang nhìn lên màn hình máy tính.

Cố Manh Manh nói: “Lục Tư Thần, Thư ký An muốn gặp anh.”

“Hửm?”

Lục Tư Thần ngắng đầu lên.

“Lục tổng, b*** trưa tốt lành!”

Thư ký An nói.

Khi Lục Tư Thần nhìn thấy người đàn ông ngoại quốc, anh hơi nhướng mày.

“Manh Manh!”

Anh hắng giọng. Giọng anh hơi trầm.

“Hả?”

Cố Manh Manh nhìn anh.

Vẻ mặt Lục Tư Thần không thay đổi: “Em về phòng trước đi.”

“Nhưng…”

“Vào đi!”

Lục Tư Thần nghiêm giọng ra lệnh.

“Oh: Mặc dù Cố Manh Manh rất khó hiểu, nhưng cuối cùng cô vẫn chọn nghe lời.

Cô chậm rãi đi vào phòng ngủ, lúc vừa đóng cửa đã nghe thấy người đàn ông ngoại quốc lên tiếng. Nhưng tiếc là anh ta nói tiếng nước ngoài, cô không hiểu gì cả.

Tuy nhiên, những điều này không quan trọng.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 272


Chương 272:

Cô ấy đã nhìn thấy thứ gì đó.

Sau thắt lưng của người đàn ông ngoại quốc đó, vậy mà lại có một khẩu súng.

Qua hồi lâu, Bella đến.

Khi nhìn thấy Cố Manh Manh, vẻ mặt của cô ấy rất ngạc nhiên.

Chỉ nghe cô ấy nói: “Manh Manh, mấy ngày nay không gặp, sao tôi thấy cô có vẻ gầy đi một chút?”

“Hả?”

Cố Manh Manh ngắn người.

Phản ứng đầu tiên của cô là quay đầu nhìn Lục Tư Thần, nói: “Lục Tư Thần, em gầy đi rồi sao?”

Lục Tư Thần đang uống cà phê, vẻ mặt bình tĩnh: “Cũng tạm.”

“Hừ!”

Cố Manh Manh nhăn mũi nhìn anh.

Bella bước đến, nắm lấy tay cô và nói: “Manh Manh, cô có sắp xếp gì cho ngày mai không?”

“Sao vậy?”

Cố Manh Manh nghe vậy thì không khỏi hơi nhíu mày.

Bella giải thích: “Nếu ngày mai cô không có việc gì thì tôi muốn đưa cô đến địa điểm thi đấu để làm quen với môi trường ở đó trước. Sau đó sẽ giới thiệu cô với một vài người mẫu. Ừm, tôi là nghĩ thế này. Dù sao trước đây cô cũng không có kinh nghiệm catwalk. Cô có thể học hỏi trao đổi nhiều hơn với những người mẫu khác. Điều này cũng sẽ giúp ích cho cô!”

Cố Manh Manh cắn môi.

Bella thấy vậy thì hơi khó hiểu: “Có chuyện gì vậy?”

Cố Manh Manh đầu tiên là liếc nhìn Lục Tư Thần ở đằng kia, sau đó nói: “Cái này tôi cũng không rõ lắm. Ừm, có điều tôi thấy cô nói rất có lý.”

Bella cười nói: “Có nghĩa là đồng ý rồi?”

“Ừm..”

Có Manh Manh ngập ngừng gật đầu.

Bella thở phào nhẹ nhõm: “Ok. Chỉ cần cô gật đầu thì tôi không phải lo gì nữa rồi.”

Cố Manh Manh phồng má, không nói gì.

Cứ như vậy, bầu không khí có vẻ hơi mắt tự nhiên.

Tuy nhiên, Bella không quan tâm, cô nói tiếp: “Đúng rồi, trưa nay hai người định đi ăn cơm ở đâu vậy?”

Có Manh Manh trả lòi: “Ò, chúng tôi định đi ăn bên ngoài, nhưng chưa quyết định đi đâu. Đến đâu thì ăn đến đó vậy!

Ý tứ trong câu này đã rất rõ ràng.

Cô đang nói với Bella rằng cô và Lục Tư Thần buổi chiều sẽ hẹn hò!

Bella đủ thông minh, lập tức hiểu ngay.

Cô cười nói: “Được rồi, hai người đi chơi vui vẻ đi. Studio của tôi còn có chuyện cần giải quyết, nều không có việc gì thì tôi về trước.”

“Ừm, tạm biệt!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Bella trả lời: “Hẹn gặp lại vào ngày mai!”

Cố Manh Manh vẫy tay: “Tạm biệt!”

Bella cuối cùng nhìn người đàn ông đằng từ nãy đến giờ đều không có phản ứng gì lớn lắm một cái, rồi quay lưng bỏ đi.

Tắt nhiên, Cố Manh Manh đã chú ý đến màn này.

Sau khi Bella rời đi, cô ngồi cạnh Lục Tư Thần, ngước nhìn anh.

Lục Tư Thần phát hiện ra, anh không kìm được mà vươn tay ra ôm cô vào lòng.

“Lát nữa muốn đi đâu chơi?”

Anh cười hỏi.

Có Manh Manh xị mặt, chỉ nhìn anh mà không lên tiếng.

Lục Tư Thần chau mày: “Làm sao vậy?”

Có Manh Manh hừ giọng: “Sao nãy giờ anh im lặng vậy?”

“Hai người phụ nữ nói chuyện với nhau. Anh nói cái gì được?”

Lục Tư Thần đáp.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Em thấy Bella đó có vẻ muốn ở lại ăn cơm cùng chúng ta!”

“Vậy sao?” Lục Tư Thần nhướng mày.

Anh nói tiếp: “Nếu như em đã nhìn ra rồi thì tại sao anh không giữ cô ấy lại?”

“Tại sao em phải giữ cô ấy lại?” Có Manh Manh nghe xong liền phản bác lại: “Hôm nay là ngày hẹn hò của em với anh. Để cô ấy đi cùng sao được? Tình tay ba?”

“Manh Manh!”

Lục Tư Thần trầm giọng.

Cố Manh Manh cong môi nói: “Em đùa thôi…”

“Chuyện này không vui chút nào.”

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm.

Cố Manh Manh gục đầu xuống.

Lục Tư Thần nâng cằm lên, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Gần đây em có chuyện giấu anh!”

Anh nói chắc nịch.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 273


Chương 273:

Trong mắt Có Manh Manh hiện lên tia kinhh ngạc.

Lục Tư Thần nhìn thấy điều này, không khỏi cười lạnh: “Quả nhiên là vậy!”

Cố Manh Manh đột nhiên thoát khỏi sự không chế của anh ta, chạy vào phòng ngủ.

Lục Tư Thần ngồi im, nhìn bóng lưng đang chạy trốn của cô, điềm nhiên nói: “Nếu có chuyện gì thì nói với anh, đừng có giữ trong lòng một mình, Manh Manh?”

“Em không muốn nói…”

Cố Manh Manh đầu cũng không ngoảnh lại mà trả lời.

Nói xong, “sằm” một tiếng, cô đã đóng cửa phòng ngủ lại.

Lục Tư Thần đưa tay xoa ấn đường, trong lòng thầm thấy bất lực mà lắc đầu.

Đến chiều, hai người ra ngoài.

Milan là kinh đô thời trang, khắp nơi đều là những cảnh đẹp lộng lẫy và những con người thời thượng. Những tòa nhà đặc trưng của Châu Âu trên đường phố cùng với những cửa kính màu sặc sỡ khiến cả thành phố như mơ trong một vàng hào quang đầy màu sắc ảo ảnh.

Điểm tham quan đầu tiên là Nhà thờ Milan.

Khi Cố Manh Manh nhìn thấy ngôi thánh đường có cấu trúc tinh xảo giống như một tòa lâu đài này thì không khỏi thốt lên: “Trời ơi, đẹp quá!”

Lục Tư Thần nắm lấy tay cô, cười mà không nói lời nào.

Cố Manh Manh quay đầu lại nhìn anh, nói không ngớt: “Lục Tư Thần, anh không thầy đẹp sao?”

“Rất đẹp.”

Lục Tư Thần bình tĩnh đáp.

Cố Manh Manh chau mày, thấy rất kỳ lạ: “Sao phản ứng của anh lại nhạt như vậy?”

Lục Tư Thần bắt lực, chỉ đành giải thích: “Lúc trước anh từng tới đây. Không thấy có chỗ nào đặc biệ “Ò, thì ra anh từng tới đây rồi. Chả trách…”

Cố Manh Manh lẫm bẩm.

Lục Tư Thần không nói gì, anh ôm cô, thuận theo dòng khách du lịch mà đi vào trong.

Cố Manh Manh dựa vào lòng anh, nhỏ giọng hỏi: “Em nghe nói ngoài tượng của các vị thần khác nhau được thờ trong nhà thờ này thì còn là lăng mộ của nhiều nhân vật nổi tiếng. Có thật không?”

“Không rõ.”

Lục Tư Thần đáp.

Cố Manh Manh chau mày: “Không phải cái gì anh cũng biết sao?”

Lục Tư Thần dở khóc dở cười: “Anh rảnh đâu mà hiểu những thứ này làm gì?”

TH Cố Manh Manh phồng má.

Lục Tư Thần vỗ nhẹ cái đầu nhỏ của cô nói tiếp: “Nếu em thật sự muốn tìm hiểu về phương diện lịch sử, vậy anh sẽ nhờ thư ký tìm cho em những cuốn sách về phương diện này cho em. Em có thể từ từ đọc.”

“Xì, em không thèm…”

Cố Manh Manh hừ giọng.

Lục Tư Thần cười: “Biết thêm về lịch sử thì cũng tốt, sẽ giúp ích cho việc học hành của em.”

Cố Manh Manh im lặng.

Lúc này, họ đã bước vào nhà thờ, thứ đầu tiên đập vào.

mắt là một cửa sổ kính rực rỡ kiểu Gothic khổng lồ, thu hút ánh nhìn, khiến người ta kinh ngạc.

Phản ứng đầu tiên của Có Manh Manh là cầm điện thoại di động lên.

“Em muốn chụp một bức đăng lên trang cá nhân!”

Cô hứng chí nói.

Lục Tư Thần cưng chiều, cười nói: “Thích đăng lên mạng như vậy?”

“Em đây gọi là thích chia sẻ!”

Cố Manh Manh nghiêm chỉnh đáp.

Lục Tư Thần gật đầu: “Được, em là thích chia sẻ.”

Cố Manh Manh một tay khoác tay anh, tay kia giơ điện thoại chụp ảnh khắp nơi.

Lục Tư Thần thấy không an tâm lắm. Thu tay lại, đổi thành tư thế ôm cô vào lòng.

Cố Manh Manh mỉm cười: “Anh chịu trách nhiệm dẫn đường, còn em chịu trách nhiệm chụp ảnh, được không?”

Lục Tư Thần “ừm” một tiếng, từ đầu đến cuối đều cẩn thận bảo vệ cô. Cố gắng không cho người khác chạm vào cô, để cô có thể thoải mái chụp ảnh phong cảnh.

Nào ngờ, cảnh tượng này rơi vào. mắt người khác, thật sự là vô cùng hâm mộ.

Đến tối, khi mặt trời lặn, cả bầu trời được bao phủ bởi màu vàng cam rực rỡ.Trong một nhà hàng ngoài trời, Cố Manh Manh dưới ánh mắt của những khách du lịch, cô đã nhận được một món quà bắt ngờ.

Một bó hoa hồng đỏ!

Cô cười tít mắt, ánh mắt đầy xúc động.

“Thích không?”

Lục Tư Thần nhìn cô trìu mến.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 274


Chương 274:

Cố Manh Manh gật đầu, nói đầy phấn khích: “Lục Tư Thần, anh là người đầu tiên tặng hoa cho em. Thật sự bắt ngờ quá. Đây là lần đầu tiên em nhận được hoa. Đẹp quá đẹp quá. Em thật sự rất thích!”

Cô nói thích liên tục, đủ để thấy lúc này tâm trạng của cô tốt đến thế nào!

Lục Tư Thần cong môi, ánh mắt ôn nhu: “Em thích là được!”

“Đúng!”

Có Manh Manh gật đầu.

Cô hít một hơi thật sâu và nói: “Oa, mùi thơm quá, khi chúng ta về khách sạn, em muốn đặt nó trong phòng ngủ của chúng ta, được không?”

Lục Tư Thần ngồi vào chỗ, anh trả lời: “Em làm gì cũng được!”

Cố Manh Manh cười toe toét.

Đúng lúc này, phục vụ bước tới, lịch sự mà dùng tiếng Anh chào hỏi: “Chào buổi chiều, hai vị, tôi có thể bắt đầu gọi món được chưa?”

Vẻ mặt của Cố Manh Manh có chút mơ hồ, cho đến khi Lục Tư Thần dịch cho cô, cô mới đột ngột gật đầu và nói bằng tiếng Trung: “Được, được thôi, chúng ta bắt đầu gọi món đi!”

Lục Tư Thần quay đầu lại nói với người phục vụ.

Người phục vụ gật đầu, đặt hai thực đơn trước mặt hai người.

Cố Manh Manh cần thận đặt bó hoa hồng sang một bên, sau đó mới mở menu ra.

Tiếc là, thực đơn tất cả đều bằng tiếng Anh và tiếng Ý. Cố Manh Manh không hiểu gì cả.

Lúc này, Lục Tư Thần ở đối diện, đã bắt đầu gọi món, tiếng Anh lưu loát và tự nhiên, cử chỉ tao nhã và quý phái.

Cố Manh Manh nhìn đến thát thần, cho đến khi người đàn ông đưa tay ra lắc lắc trước mặt cô, ngữ khí bắt lực nói: “Bé con, em có thể tập trung hơn khi anh nói chuyện với em không?”

“Hả?”

Có Manh Manh hoàn hồn lại, vẻ mặt mơ màng nghi hoặc.

Lục Tư Thần xoa ấn đường, nói: “Lúc nãy anh hỏi em muốn ăn gì em cũng không nói nên anh đã gọi thay em rồi.

Không để bụng chứ?”

“Không đâu…” Có Manh Manh lắc đầu trả lời: “Tại sao em phải để bụng chứ? Ừm, dù sao em cũng đọc không hiểu tiếng anh. Anh hỏi em cũng vô ích!”

Lục Tư Thần đáp: “Không phải vẫn còn anh sao?”

Cố Manh Manh hai tay ôm ngực, vô cùng sùng bái mà nhìn anh.

“Lục Tư Thần, anh lợi hại quát”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần dựa vào lưng ghế, cười như không cười nói: “Anh lợi hại thế nào?”

Cố Manh Manh không ngần ngại trả lói ngoại ngữ tốt. Nếu em có trình độ như anh thì em sẽ không phải lo lắng về các kỳ thi tiếng Anh nữa. Đảm bảo kỳ thi nào cũng đạt điểm tuyệt đối. Ôi, chỉ nghĩ thôi cũng đã thầy đã rồi!”

Lục Tư Thần: “…”

Cố Manh Manh chớp mát: “Sao vậy?”

Khi Lục Tư Thần muốn nói điều gì đó thì điện thoại di động của Cố Manh Manh đột nhiên vang lên.

Cô Manh Manh vội vàng cúi đâu lây điện thoại trong túi ra, là một cuộc gọi lạ. Khi cô định bắm nút trả lời thì bên kia đã cúp máy.

“Hả?”

Có Manh Manh hơi ngắn ra.

Ở bên kia bàn, Lục Tư Thần uống một ngụm nước nói: “Sao không bắt máy?”

Có Manh Manh nhìn anh, nói: “Em còn chưa kịp nhắc máy thì bên kia đã cúp máy rồi. Uh, đó là số lạ. Em có cần gọi lại không?”

“Tuỳ em.”

Lục Tư Thần đáp.

Cố Manh Manh suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu dứt khoát: “Quên đi, gọi đường dài quốc tế rất đắt. Nếu lừa đảo thì sao?”

Lục Tư Thần cười cười: “Em sợ gặp phải lừa đảo?”

“Ai không sợ chứ?”

Có Manh Manh cong môi.

Cuối cùng, cô tiếp tục: “Nhưng nói thật, em chưa bao giờ.

gặp phải lừa đảo. Em đã từng nhận được một số tin nhắn trúng thưởng gì đó. Nói chung là bảo em đã trúng số độc đắc, sau đó yêu cầu em liên hệ với ai đó để nhận thưởng.

Nhưng em chưa từng bị lừa lần nào cả.”

“Chà, tính cảnh giác rất tốt!”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh tỏ ra rất tự đắc: “Đương nhiên rồi. Anh tưởng em là kẻ ngốc à? Làm gì có cái bánh nào tự nhiên trên trời rơi xuống chứ?”

Lục Tư Thần nói: “Em có thể biết được đạo lý này là rất tốt.”

Cố Manh Manh chống cằm, nhìn anh với đôi mắt sáng ngời.

“Lục Tư Thần…”

Cô nói.

Lục Tư Thần gật đầu: “Hả?”

Cố Manh Manh tiếp tục: “Anh đã từng bị lừa lần nào chưa?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 275


Chương 275:

Lục Tư Thần không có trả lời hỏi: “Em nghĩ sao?”

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Ừm, kiểu người thông minh như anh, không ai có thể lừa được?

Ừm, cho dù là muốn gạt người thì cũng là anh gạt người khác…”

Lục Tư Thần cười khổ: “Mặt anh nhìn giống lừa đảo à?”

“Không giống…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần cong môi: “Ngoan…”

Kết quả, cô nhóc nào đó vì quá tự đắc mà nhất thời nói lỡ lời: “Nhưng mà, Mẫn Mẫn nói anh là gian thương chính hiệu!”

Lục Tư Thần nheo mắt: “Cô ấy nói như vậy?”

Cố Manh Manh vội vàng che miệng, vẻ mặt rầu rĩ.

“Manh Manh!”

Lục Tư Thần bình tĩnh nói.

Cố Manh Manh dừng lại, tiếp tục: “Không, không, anh nghe nhằm rồi, em không nói gì cải!”

Lục Tư Thần hừ giọng: “Cô ấy còn nói gì với em?”

“Hết rồi…

Cố Manh Manh lắc đầu cảnh giác.

Lục Tư Thần cười như không cười: “Sau này bớt qua lại với cô ấy đi. Cô gái đó từ nhỏ đã bị điên rồi. Đừng để cô ấy dạy hư.”

“Em thấy Mẫn Mẫn khá tốt mà…” Cố Manh Manh nghe vậy thì phản bác nói: “Suy nghĩ của cô ấy rất kỳ lạ cổ quái, có rất nhiều điều mà thậm chí cả em cũng không thể nghĩ ra.

Uh, mặc dù đôi khi cô ấy hơi điên rồ, nhưng em vẫn thích chơi với cô ấy. Cô ấy có thể dạy em rất nhiều điều.”

“Oh?”

Lục Tư Thần nhướng mày.

Anh ôn tồn hỏi: “Cô ấy dạy em những gì2”

“Rất nhiều, chẳng hạn…”

Ngay khi nói đến đây, Cố Manh Manh chọt nhận ra, nhìn người đàn ông với ánh mắt ngạc nhiên: “A, anh dụ em…”

Lúc này, người phục vụ đi đến và hỏi có thể bắt đầu phục vụ bữa ăn hay chưa Lục Tư Thần gật đầu.

Sau đó, những món ăn Ý tinh tế bắt đầu được dọn lên bàn theo thứ tự.

Cố Manh Manh là một người ham ăn, khi nhìn thấy món gì ngon, cô sẽ lập tức quên ngay những chuyện trước đó.

Cô hào hứng nói: “Mình bắt đầu ăn được chưa?”

Lục Tư Thần gật đầu, dùng ánh mắt trìu mến nhìn cô: “Ăn đi.”

“Oh yeahl”

Cố Manh Manh nghe xong lập tức cầm dao nĩa lên, bắt đầu ăn.

Cô vừa nhét đồ ăn vào miệng, vừa ậm ừ nói: “Ừm, ngon quá, ngon quá!”

Lục Tư Thần từ lâu đã quen với cách ăn uống không thục nữ này của cô.

Anh thở dài: “Ăn từ từ thôi, bé con, không ai giành với em đâu.”

“Ừm, ừm…”

Cố Manh Manh gật đầu.

Nhưng thực tế là cô ấy vẫn ăn bất chấp hình tượng.

Sau bữa tối, cả hai đi dạo trên phố cho đến khi Cố Manh Manh kêu mệt, sau đó họ mới lái xe về khách sạn.

Trong khi đó, cô nhóc này luôn ôm lấy bó hoa hồng trong lòng như bảo bối. Cô không để Lục Tư Thần giúp, cứ phải tự mình cầm lấy.

Sau khi về khách sạn, Lục Tư Thần nhờ người tìm một chiếc bình để cô cắm hoa vào.

Cố Manh Manh rất vui vì điều này, nói: “Lục Tư Thần, sau khi chúng ta trở về Trung Quốc, anh phải thường xuyên tặng hoa cho em đấy!”

“Được!”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh kiểng chân hôn anh, rồi cầm hoa bước vào phòng ngủ.

Lục Tư Thần hỏi: “Có cần anh giúp không?”

“Không cần!”

Có Manh Manh nói mà không nhìn lại.

Trong khi nói chuyện, cô đã cắm hoa hồng vào bình, chỉnh sửa lại một chút, sau đó dùng điện thoại di động lấy ra chụp máy bức ảnh và gửi cho Tô Mẫn Mẫn.

Chưa đầy hai phút sau, Tô Mẫn Mẫn đã gọi video đến.

Cố Manh Manh nhắn nút trả lời, cười nói với Tô Mẫn Mẫn trên màn hình: “Thế nào, có phải rất đẹp không?”

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng: “Vô dụng. Không phải chỉ là máy bông hoa hồng thôi sao, có gì mà đắc ý chứ?”

Cố Manh Manh “xì” và nói: “Đây là hoa hồng mà Lục Tư Thần tặng tớ. Nó tất nhiên khác với những người khác.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 276


Chương 276:

Trong lòng tớ, nó là đẹp nhát, đẹp nhát!”

Tô Mẫn Mẫn ngáp máy cái.

Cô ấy thờ ơ nói: “Cái này thì có gì chứ? Khi Lục Tiểu Tứ mới bắt đầu với tớ, ngày nào anh ấy cũng tặng tớ những bông hoa hồng đủ màu sắc! Hừm, tớ cá là anh hai nhất định không lãng mạn như vậy!”

Có Manh Manh vô cùng tức giận.

“Cái này sao mà so sánh được?”, Cô hét lên: “Cậu quen Tiểu Tứ bao lâu, tớ và Lục Tư Thần quen nhau bao lâu?

Hơn nữa, Lục Tiểu Tứ và Lục Tư Thần không phải là cùng một kiểu người!”, Có Manh Manh lại nhớ ra, vội vàng nói: “Đúng rồi, Mẫn Mẫn, bây giờ cậu còn ở bệnh viện không?

Ói, trong bệnh viện cũng có wifi à? “

Tô Mẫn Mẫn rất không có hình tượng mà lườm cô.

“Tự mình xem đi!”

Cô ấy xoay điện thoại để Cố Manh Manh có thể nhìn rõ Xung quanh.

Cố Manh Manh nói: “Ò, cậu đã về nhà rồi…”

“ừm Tô Mẫn Mẫn cong môi nói tiếp: “Ta vốn là muốn ở bệnh viện thêm vài ngày nữa. Kết quả Tiểu Tứ lại làm thủ tục xuất viện cho tớ. Cứ bắt tớ phải về nhà nghỉ dưỡng. Haiz, tớ lại nói không lại anh ấy, chỉ đành đi theo về nhà.”

Cố Manh Manh cạn lời.

“Cậu đúng là kỳ lạ. Ai lại thích ở trong bệnh viện cả ngày vậy?”

“Có tớ đấy thôi!” Tô Mẫn Mẫn đáp. Cuối cùng, giọng điệu của cô lại trở nên bí hiểm: “Để tớ nói cho cậu biết, tớ phát hiện ra bác sĩ chính của tớ là một anh chàng đẹp trai nhé.

f*ck, bác sĩ phụ khoa ấy! Đúng là k*ch th*ch quá. Hơn nữa cảm giác mà anh ta đem lại cho người khác lại cắm dục như vậy. Chậc chậc chậc, đúng là khiến người ta không cầm lòng được mài!”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn thở dài: “Đáng tiếc tớ là hoa đã có chủ. Nếu đang độc thân thì…”

“Ây ấy!”

Có Manh Manh nghe vậy thì lập tức ngắt lời cô ấy và nói: “Cậu và Tiểu Tứ gần đây thế nào?”

Tô Mẫn Mẫn nhún vai: “Vẫn vậy thôi. Anh ấy gần đây gác lại rất nhiều việc, cơ bản đều là làm ở nhà. Uh, nói trắng ra, anh ấy chính là muốn ở nhà với tớ nhiều hơn!”

Cố Manh Manh thở dài.

“Mẫn Mẫn, cậu xem Tiểu Tứ đối tốt như vậy, tại sao còn muôn rời đi?”

Tô Mẫn Mẫn không nói.

Cố Manh Manh nghi ngờ: “Mẫn Mẫn?”

Một lúc sau, giọng nói của Tô Mẫn Mẫn vang lên: “Manh Manh, cậu không hiểu. Lúc đầu tớ và Tiểu Tứ ở bên nhau là do áp lực từ hai bên gia đình. Tớ không biết Tiểu Tứ nghĩ gì. Nhưng lúc đó tớ rất không tình nguyện. Từ nhỏ tớ đã thích chống đối. Bố mẹ bảo tớ đi về hường đông thì tớ cứ đi về hướng Tây. Mà lần đó tớ cũng đã phản kháng lại.

Nhưng không ngờ rằng bố mẹ tớ lại khiến tớ thoả hiệp. Họ đã cắt đứt mọi nguồn thu nhập của tớ. Tớ đã thực sự là hết đường đi nên mới đành đồng ý thử qua lại với Tiểu Tứ.

Kết quả là không ngờ rằng lần thử này lại kéo dài nhiều năm như vậy! Đúng, tớ thừa nhận, Lục Tiểu Tứ rất tốt với tớ, nhưng điều này không liên quan gì đến tình yêu. Cảm giác của tớ dành cho Lục Tiểu Tứ, uh, nói thế nào nhỉ?

Tình thân lớn hơn tình yêu. Dù gì thì bọn tớ cũng đã bên nhau nhiều năm rồi. Tớ đối với anh ấy là một kiểu thói quen. Nhưng nếu có cơ hội, tờ vẫn muốn ra ngoài và nhìn ngắm thế giới nhiều hơn. Tớ không muốn cứ như vậy mà gả cho anh ấy, cậu có hiểu không?”

Cố Manh Manh cảm tháy tiếc nuối.

Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cái đó, cậu có nói cho Tiểu Tứ biết chưa?”

“Trước mắt còn chưa có ý định đó.”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu nói: “Đợi qua thời gian này rồi nói tiếp vậy.”

“Ọh”

Cố Manh Manh bĩu môi.

Tô Mẫn Mẫn thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Máy lời này tớ đã giữ trong lòng rất lâu rồi. Bây giờ nói được với cậu, tớ đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm quá. Thật đấy, vô cùng đất”

Cố Manh Manh cười khẽ: “Ừm, cậu thấy thoải mái là được.”

Tô Mẫn Mẫn đột nhiên nói: “Này, lần này đi Milan nhớ.

mang quà về cho tớ! Hơn nữa nhất định phải là quà đắt tiền. Dù sao anh hai cũng giàu như vậy, không được thiếu quà của tớ!”

Cố Manh Manh dở khóc dở cười: “Cậu đổi đề tài cũng nhanh quá rồi nhỉ?”

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng: “Dù sao tớ mặc kệ. Tớ là bệnh nhân, tớ lớn nhất!”

“Đúng, đúng, cậu lớn nhất…”

Có Manh Manh bát lực gật đầu.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 277


Chương 277:

Đúng lúc đó, giọng nói của Lục Tư Thần từ bên ngoài truyền đến: “Manh Manh?”

Có Manh Manh nghe thấy tiếng động, vội vàng xách dép đi ra ngoài, đứng ở cửa nhìn người đàn ông: “Làm sao vậy?”

Lục Tư Thần nhìn máy tính nói: “Em đang gọi điện với ai?”

Cố Manh Manh trả lời: “Là Mẫn Mẫn!”

Lục Tư Thần “ừm” một tiếng rồi nói: “Đưa sạc điện thoại của anh qua đây cho anh. Nó ở trên bàn đầu giường.”

“Ừm!”

Cố Manh Manh trở lại phòng ngủ, lấy sạc cho Lục Tư: Thần.

Trong lúc đó, Tô Mẫn Mẫn nói: “Được rồi, cũng không còn sớm, tớ có chút buồn ngủ, cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

“Ừm!”

Có Manh Manh gật đầu và nói: “Chúc ngủ ngon!”

“Ngủ ngon!”

Tô Mẫn Mẫn nói xong cúp máy.

Cố Manh Manh cắt điện thoại, vẻ mặt âu sầu.

Lục Tư Thần liếc cô một cái, nói: “Mẫn Mẫn nói gì với em thế?”

“Không…”

Cố Manh Manh lắc đầu, không muốn nói với Lục Tư Thần về chuyện Tô Mẫn Mẫn nói với cô.

Dù sao thì chuyện này có liên quan đến Lục Tiểu Tứ. Lục Tư Thần là anh trai của Lục Tiểu Tứ!

Đến tối, trước khi đi ngủ.

Cố Manh Manh nghịch điện thoại một lúc. Lúc cô định đặt nó lại trên bàn cạnh giường, điện thoại đột nhiên rung lên.

Cô mở nó ra, thấy WeChat có một yêu cầu kết bạn.

Theo thói quen thông thường, Có Manh Manh sẽ từ chối.

Nhưng lần này thì khác, có ba chữ được viết trên lời mời kết bạn.

Có Vũ Đồng!

Đó là tên của chị gái cô!

Có Manh Manh ngần ra.

Sau khi kinh ngạc, cô đã chọn chấp nhận lời kết bạn.

Ngay sau đó, bên kia gửi tin nhắn tới: “Có phải là Có Manh Manh không?”

Cố Manh Manh trả lời: “Đúng, là tôi! Xin hỏi là ai vậy?”

Bên kia trả lời: “Tôi là bạn trai của Có Vũ Đồng, tên tôi là A Kiệt!”

Có Manh Manh ngạc nhiên: “A Kiệt?”

A Kiệt: “Đúng vậy.”

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc, trả lời: “Chị gái tôi đâu?”

277-1-co-hao-hao.jpg


Có Manh Manh rất ngạc nhiên.

Cô trả lời: “Hai người gặp phải cướp? Báo cảnh sát chưa?”

A Kiệt: “Chúng tôi đã gọi cảnh sát, nhưng cần thời gian để cảnh sát bắt người. Trong thời gian này, chúng tôi vẫn cần phải sống. Cố Manh Manh, cô là em gái ruột của Cố Vũ Đồng đúng không? Lúc trước tôi có nghe cô ấy nhắc đến cô. Là anh rẻ của cô, tôi vốn không nên ngửa tay xin tiền cô. Nhưng bây giờ chúng tôi thật sự không còn đường nào.

để đi nữa.”

Có Manh Manh đề phòng.

Cô hỏi: “Sao anh không gọi điện về nhà?”

: “Tôi và Cố Vũ Đồng là bỏ trốn, làm sao có thể bảo cô ấy gọi về nhà được? Như vậy không phải sẽ làm lộ hành tung sao?”

Cố Manh Manh siết chặt điện thoại.

Cô đột nhiên nhớ tớ, lúc đó nếu không phải Cố Vũ Đồng bỏ trốn đào hôn thì hôm nay cô làm sao có cơ hội ở bên cạnh Lục Tư Thần?

Tỉng…

Điện thoại lại rung lên.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 278


Chương 278:

Cố Manh Manh hoàn hồn lại, vội cúi đầu nhìn xuống.

A Kiệt: “Tôi không phải là lừa đảo. Tôi hy vọng cô có thể tin tôi! Như vậy đi, nếu cô không tin tôi, giờ tôi có thể gửi cho cô ảnh của tôi và Cố Vũ Đồng. Cô ấy đang ngủ, tôi cũng có thể chụp đang ngủ của cô ấy. Nếu cô nghỉ ngờ rằng tôi đánh cắp ảnh thì tôi có thể chụp ảnh cô ấy theo.

yêu cầu của cô. Đương nhiên rồi, tôi không thể gọi cô ấy dậy, vì cô ấy không hy vọng tôi liên lạc với các cô.”

Cố Manh Manh cắn răng.

Cô trả lời: “Được anh gửi ảnh tôi xem thử.”

278-1-co-hao-hao.jpg


Vì vậy, đối với Có Vũ Đồng, Cố Manh Manh cảm thấy có lỗi.

Đúng lúc này, A Kiệt gửi tin nhắn: “Cô đã xem ảnh chưa?”

Cố Manh Manh trả lời: “Tôi phải giúp hai người như thế nào?”

A Kiệt gửi một tài khoản ngân hàng qua, nói: “Đây là tài khoản ngân hàng của tôi.”

Cố Manh Manh: “Được, anh cần bao nhiêu?”

A Kiệt: “Hai vạn?”

Cố Manh Manh: “Được rồi, ngày mai tôi sẽ chuyển tiền cho anh.”

A Kiệt: “Cảm ơn cô!”

Vừa nói đến đây, cửa phòng ngủ đã bị đẩy ra, Lục Tư Thần đi vào.

Cố Manh Manh thấy vậy thì vội tắt điện thoại di động của mình.

Đột nhiên, giọng nói không vui của người đàn ông truyền đến: “Muộn như vậy vẫn chơi điện thoại?”

Cố Manh Manh thu mình vào chăn, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt đen láy.

Lục Tư Thần hừ giọng: “Đi ngủ ngay!”

Vừa nói xong, điện thoại của Cố Manh Manh lại rung lên một cái.

Bởi vì trong phòng rất yên tĩnh nên âm thanh này rất rõ ràng.

Lục Tư Thần híp mắt: “Đưa điện thoại đây!”

Cố Manh Manh làm nũng: “Em không chơi nữa được không? Em, em đi ngủ ngay!”

Nói xong lập tức nhắm mắt lại.

Nhưng đáng chết là điện thoại của cô lại rung lên.

Lục Tư Thần đứng ở cuối giường, hai tay khoanh trước ngực, nghiêm nghị nhìn cô.

Cố Manh Manh chỉ đành phải lấy điện thoại dưới gối ra, tắt máy trước sự chứng kiến của Lục Tư Thần.

“Anh xeml”

Cô cầm chiếc điện thoại màn hình đen kịt nói: “Em tắt máy rồi, giờ anh yên tâm rồi chứ?”

Lục Tư Thần chỉ cười: “Chỉ cần đừng để anh phát hiện ra em lại lén lút nghịch điện thoại. Cố Manh Manh, hậu quả của việc khiến anh tức giận rất nghiêm trọng!”

“Biết rồi…”

Cố Manh Manh rụt cỗ lại.

Cô đặt điện thoại trên bàn cạnh giường, rồi lại chui vào chăn.

Lục Tư Thần đi đến bên giường ngồi xuống, dưới ánh mắt nơm nóp lo sợ của cô, anh cúi người hôn lên trán cô một cái.

“Ngủ đi.”

Anh nhẹ nhàng nói.

Cố Manh Manh nhắm mắt lại, dưới ánh đèn phòng ngủ ám áp, khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay của cô thật xinh đẹp.

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm một hồi, sau đó tắt đèn, đứng dậy đi ra ngoài.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 279


Chương 279:

Ngày hôm sau.

Cố Manh Manh lái xe đến studio của Bella một mình.

Trên đường, cô hỏi An Luân ngồi ở ghế trước: “Thư ký An, tôi có một chuyện muốn hỏi!”

Nghe vậy, An Luân vội vàng nói: “Thiếu phu nhân, đừng khách sáo với tôi, nếu có thắc mắc nào thì cứ hỏi.”

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ừm, tôi có một người bạn ở trong nước. Nhà anh ấy có chuyện. Hiện anh ấy đang cần tiền gấp, nhưng tôi đang ở nước ngoài, lại tôi không biết làm cách nào để đưa tiền cho anh ấy. Anh có cách nào không?”

An Luân trả lời: “Tôi có thể làm giúp cô.”

Cố Manh Manh lắc đầu: “Không, không, không, tôi muốn tự mình làm!”

Dù nghi hoặc, nhưng An Luân vẫn đáp: “Cô có thể đến ngân hàng làm thủ tục.”

“Tiếng Anh của tôi không tót…”

Có Manh Manh nhướng mày.

An Luân rất bất lực: “Thiếu phu nhân, cô thực ra không cần phiền phức như vậy. Nếu thật sự không được, cô cũng có thể chọn chuyển tiền online, cái này cũng rất tiện.”

Có Manh Manh chợt hiểu ra: “Đúng vậy, tại sao tôi không nghĩ ra điều này…”

An Luân chỉ cười.

Anh ngập ngừng hỏi: “Thiếu phu nhân, cô có quan hệ thế nào với người bạn đó? Cô ấy muốn mượn của cô bao nhiêu?”

Cố Manh Manh trả lời mà không cần suy nghĩ: “À, anh ấy muốn hai vạn.”

An Luân gật đầu: “Hai vạn thì mượn được. Nhưng nếu là SỐ tiên lớn, tôi đê nghị cô vẫn không nên cho vay. Dù sao.

người tuổi tác bằng cô hiện tại không có khả năng trả nợ.”

Anh ấy là phân tích theo lý trí.

Cố Manh Manh chỉ đáp: “Tôi biết, Thư ký An, cảm ơn.”

Nói xong, cô mở điện thoại di động lên mạng, bắt đầu tìm kiếm cách chuyển tiền online của ngân hàng.

Khi đến nơi, Bella đã chờ. đợi từ lâu.

Sau khi hai người gặp nhau, Bella đầu tiên là đưa cô đến địa điểm tổ chức cuộc thi. Sau khi giới thiệu ngắn gọn, cô ấy gợi ý: “Cô có muốn lên đó đi thử một lần không?”

“Cái gì?”

Cố Manh Manh hơi ngạc nhiên.

Bella giải thích: “Giả vờ tôi là giám khảo, cô lên đó đi một lần. Tìm cảm giác trước đãi”

“Cái này…”

Cố Manh Manh hơi ngại.

Dù sao, bây giờ cũng có những nhân viên khác ngoài Bella.

Bella khuyến khích: “Đừng sợ, Manh Manh, cô nghĩ xem, đến ngày diễn ra cuộc thi thì sẽ có nhiều người ở đây hơn hôm nay. Chẳng lẽ đến lúc đó, cô còn sợ đám đông?”

Giống như máy chữ “sợ đám đông” đã k*ch th*ch cô.

Cố Manh Manh ưỡn thẳng ngực, nói rõ ràng: “Đi thì đi. Tôi mới không sợ!”

Bella gật đầu: “Lên đó đi thử đi!”

Cố Manh Manh ngay lập tức đi theo các nhân viên vào hậu trường. Sau đó tiếng nhạc vang lên, cô bước lên sân khấu một cách rụt rè.

Dù gì cô cũng là người mới, Cố Manh Manh tuy đã học lớp người mẫu cấp tốc, nhưng dù sao cô cũng chưa có kinh nghiệm. Đây là lần đầu tiên cô phải đi catwalk trước mặt nhiều người như vậy. Chân tay cô hơi cứng nhắc, vẫn không buông lỏng được.

Cô trợ lý nói nhỏ vào tai Bella: “Chị Bella, Cố Manh Manh này hình như không được rồi. Chị xem cái dáng đi đó của cô ta còn không bằng người mẫu bình thường của chúng tạ”

Bella nghe vậy thì cười nói: “Cô thì biết gì. Ban giám khảo đã quen nhìn người mẫu chuyên nghiệp rồi. Nếu đột nhiên chuyển sang làm người mẫu không chuyên thì họ sẽ nghĩ gì? Hơn nữa, chủ đề lần này của tôi gần với tự nhiên. Cô không thấy rằng những biểu cảm và chuyển động cơ thể mà cô ấy thể hiện trong khi catwalk giống như một chú nai con ngơ ngác trong rừng sao?”

“Cái này…”

Người trợ lý ngập ngừng, không biết trả lời như thế nào.

Lúc này, Cố Manh Manh đã đi tới rìa sân khấu, dưới ánh đèn rực rỡ, với một khuôn mặt mộc xinh đẹp, đôi mắt đen láy và trong sáng, cô giống như bầu trời đêm đầy ngàn vì Sao.

“Tôi đi thế nào?”

Cô hỏi đột ngột.

Ở đây không ai dám lên tiếng, chỉ có Bella vỗ tay cười nói: “Không tệ, không tệ, tốt hơn tôi tưởng rất nhiều!”

“Có thật không?”

Cố Manh Manh rất vui.

Bella hỏi: “Tôi nghe nói thời gian trước cô vẫn luôn học catwalk với giáo viên?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 280


Chương 280:

“Ừm, đúng thế!”

Có Manh Manh gật đầu.

Bella cười nói: “Rất có hiệu quả! Nào, xuống đây, chúng ta vào hậu trường.”

“Oh.

Có Manh Manh gật đầu.

Cô cũng lớn mật, không chọn đi cầu thang mà trực tiếp nhảy xuống khỏi sân khấu.

Bella thấy vậy thì hết hồn, vội nói: “Cô cẩn thận chút!”

“Tôi không sao đâu!”

Cố Manh Manh lắc đầu, cười tươi.

Bella nhìn cô một cái, sau khi xác định không có chuyện gì thì mới dẫn mọi người vào phòng nghỉ sau hậu trường.

Lúc này các người mẫu còn chưa tới, nghe nói trên đường bị kẹt xe.

Vì vậy, mọi người chỉ có thể chờ đợi.

Giữa chừng, Cố Manh Manh đi vệ sinh nhưng bất ngờ đụng phải ai đó.

Nói ra cũng trùng hợp. Lúc đó cô vốn đang nhìn xuống điện thoại, không ngờ người kia cũng đang nhìn xuống điện thoại, vì vậy hai người họ mới va vào nhau.

“Ám Có Manh Manh hét lên một tiếng, điện thoại trực tiếp rơi xuống đắt, phát ra tiếng “bụp”.

“Xin lỗi.”

Một giọng nam trong trẻo êm tai vang lên.

Ngay sau đó, thiếu niên đội mũ lưỡi trai cúi xuống nhặt điện thoại lên.

Cố Manh Manh nhìn chằm chằm, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

“Không cần điện thoại nữa?”

Người thiếu niên cười nói.

Có Manh Manh hoàn hồn, nhanh chóng vươn tay nhận lấy điện thoại, lắp bắp: “Anh, anh là Kiều Tử…”

“Thế này mà vẫn bị cô nhận ra à?”

Kiều Tử khẽ cười.

Cố Manh Manh đỏ mặt ngay lập tức!

Trời ơi, thần tượng của cô đấy! Thần tượng đáy!

Đứng ngay trước mặt cô bây giờ, quả thực như là mơ vậy!

“Này?”

Kiều Tử thấy cô ngắn nga thì không khỏi vươn tay ra khua khua trước mặt cô, nói: “Cô không sao chứ?”

Cố Manh Manh hoàn hồn lại.

Cô lùi lại một bước, lắc đầu liên tục: “Không, tôi không Sao…”

Kiều Tử cong môi: “Cô là người mẫu?”

“Hả?”

Có Manh Manh hơi ngắn ra.

Cô tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sao anh lại nói như vậy?”

Kiều Tử nói: “Vừa rồi tôi đã nhìn thấy cô đi catwalk.”

Cố Manh Manh ôm mặt: “Anh, anh nhìn thấy rồi?”

“Sao vậy?”

Kiều Tử cười khẽ: “Không phải là nhân viên thì không cho tôi xem sao?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Kiều Tử nói: “Cô đi khá tốt, hừm, nhưng chỉ là hơi căng thẳng. Đây không phải là lần đầu tiên của cô đấy chứ?”

Cố Manh Manh cúi đầu khẽ đáp một tiếng.

Kiều Tử chợt hiểu ra.

“Thì ra là vậy…” Hắn cười nói: “Nếu là lần đầu tiên thì biểu hiện của cô đã rất tốt rồi!”

“Cảm ơn anh…”

Cố Manh Manh lại đỏ mặt nói.

Kiều Tử nhìn cô chằm chằm một hồi, sau đó nói: “Điện thoại của cô có sao không?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Kiều Tử gật đầu: “Ừm, vậy được, nếu như đã không sao Cố Manh Manh nói.

“Hả2”
 
Back
Top Bottom