[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 160: Song Án Đồng Quy, Y Quan Tà Tâm
Chương 160: Song Án Đồng Quy, Y Quan Tà Tâm
Phát hiện của Diệp Hạ Thanh và Triệu Vĩnh Thăng trong Mật Khố của Tư Lục Giám như một luồng sét đánh, nối liền hai vụ án oan khuất tưởng chừng riêng biệt của tiền triều thành một âm mưu thống nhất, và ở trung tâm của âm mưu đó, cái bóng khổng lồ của "Bách Mục Quỷ" Vương Chấn dần hiện ra rõ rệt hơn bao giờ hết.
"Xem này, Hạ Thanh," Triệu Vĩnh Thăng chỉ vào một trang hồ sơ bệnh án cũ của Thái Y Viện, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng.
"Đây là hồ sơ của vị Quý phi đã gây ra đại án năm xưa, người mà Mạc Vấn Thiên tiên sinh nghi ngờ đã bị hạ độc bằng 'Tử Tâm Đoạn Trường Thảo'.
Và đây," anh lật sang một cuộn hồ sơ khác, "là kết luận điều tra về vụ 'thực phẩm tương khắc' đã khiến gia phụ của ngươi bị cách chức và hàm oan.
Cả hai hồ sơ, dù cách nhau vài năm, đều có chữ ký phê duyệt cuối cùng của cùng một người."
Hạ Thanh run run nhìn vào cái tên được viết bằng mực son đỏ thẫm trên cả hai văn bản: Thái y Tôn Lập.
Cái tên này, nàng đã từng nghe mẹ mình nhắc đến trong những tiếng thở dài và những giọt nước mắt thầm lặng.
Đó là vị thái y đã đưa ra kết luận cuối cùng rằng món ăn mà cha nàng dày công chuẩn bị đã "tương khắc" với thuốc bổ của một vị hoàng thân, gây ra sự bất ổn cho sức khỏe của người đó, từ đó đẩy cả gia tộc họ Diệp vào cảnh khốn cùng.
"Tôn Lập..."
Hạ Thanh lẩm bẩm, lòng căm hận và đau đớn trào dâng.
"Vậy là... vụ án của cha nô tỳ và sự biến mất của Mạc tiên sinh...
đều có liên quan đến ông ta?"
"Rất có thể," Vĩnh Thăng khẳng định.
"Tôn Lập, vào thời điểm đó, là một trong những thái y được Vương Chấn tin tưởng và cất nhắc nhất.
Hắn ta nổi tiếng là người có kiến thức sâu rộng về các loại dược liệu hiếm và các phương thuốc lạ, nhưng cũng là kẻ tham vọng, sẵn sàng làm mọi thứ để leo lên cao.
Rất có thể, hắn chính là cánh tay y dược đắc lực của Vương Chấn, kẻ đã dùng kiến thức của mình để thực hiện những âm mưu hạ độc hoặc gài bẫy những người cản đường."
Bức tranh dần trở nên sáng tỏ một cách đáng sợ.
Vương Chấn, với tham vọng của mình, đã tìm cách phục dựng "Thất Bảo Dược Thiện", có lẽ là để dâng lên Tiên Hoàng đế nhằm củng cố quyền lực, hoặc thậm chí là cho chính bản thân.
Mạc Vấn Thiên, trong quá trình nghiên cứu về kỳ hoa dị thảo, đã vô tình phát hiện ra việc Vương Chấn sử dụng "Tử Tâm Đoạn Trường Thảo" để loại bỏ đối thủ, nên đã bị thủ tiêu.
Còn Diệp Kình, cha của Hạ Thanh, có lẽ cũng là một Ngự trù tài hoa, chính trực, đã phát hiện ra điều gì đó bất thường trong các nguyên liệu cung đình do Nội Vụ Phủ của Vương Chấn quản lý, hoặc đơn giản chỉ là một vật cản cần phải loại bỏ, nên cũng đã bị Tôn Lập và Vương Chấn gài bẫy.
Hai người tài hoa của hai lĩnh vực khác nhau – y và thực – đều có chung một kết cục bi thảm, và đầu mối dường như đều chỉ về một mạng lưới tội ác do Vương Chấn cầm đầu.
"Tôn Lập hiện giờ ở đâu?
Ông ta còn sống không?"
Hạ Thanh hỏi, giọng đầy vẻ khẩn thiết.
Đây là manh mối sống duy nhất mà nàng có.
Triệu Vĩnh Thăng lập tức cho người tra cứu hồ sơ nhân sự của Thái Y Viện.
"Sau khi Vương Chấn chết một cách đột ngột và Hoàng thượng lên ngôi, Tôn Lập cũng nhanh chóng cáo bệnh xin về hưu, có lẽ là để tránh bị điều tra và thanh trừng.
Hiện tại, ông ta đang sống một cuộc sống ẩn dật tại một trang viên ở ngoại thành phía Nam kinh thành.
Vẫn còn sống."
Còn sống!
Điều đó có nghĩa là vẫn còn hy vọng!
"Chúng ta phải tìm gặp ông ta!"
Hạ Thanh nói, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm.
"Khoan đã," Vĩnh Thăng giữ nàng lại.
"Chúng ta không thể hấp tấp.
Tôn Lập là một con cáo già, lại là mắt xích quan trọng trong vụ án của Vương Chấn.
Ông ta chắc chắn sẽ không dễ dàng thừa nhận tội lỗi của mình.
Nếu chúng ta đến đó một cách đường đột, e rằng sẽ 'đánh rắn động cỏ', khiến ông ta cảnh giác hoặc thậm chí là ra tay trước để bịt đầu mối."
Anh trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi một kế hoạch bắt đầu hình thành.
"Ta có một cách.
Chúng ta sẽ không đến đó để tra hỏi, mà là để 'thỉnh giáo'."
Hạ Thanh ngạc nhiên nhìn anh.
"Tôn Lập là người có kiến thức y dược rất sâu, đặc biệt là về các phương thuốc cổ và dược liệu hiếm," Vĩnh Thăng giải thích.
"Chúng ta sẽ lấy cớ đang gặp bế tắc trong việc phục dựng 'Thất Bảo Dược Thiện', đặc biệt là trong việc cân bằng các vị thuốc 'cực âm' và 'cực dương' như 'Lục Anh Thảo' và 'Tử Điện Long Tiêu'.
Chúng ta sẽ đến trang viên của ông ta với tư cách là những hậu bối trong ngành y thực, đến để 'thỉnh giáo' một vị tiền bối đáng kính.
Trong quá trình đó, chúng ta sẽ khéo léo đưa ra những câu hỏi, những tình huống liên quan đến các loại độc dược, giải dược, hoặc những bí mật của tiền triều, để xem phản ứng của ông ta."
Đây là một kế hoạch vô cùng thông minh.
Nó vừa giúp họ có cớ để tiếp cận Tôn Lập một cách tự nhiên, vừa có thể thăm dò được kiến thức và cả những bí mật mà ông ta đang che giấu.
"Diệp Nữ Tú Tài," Vĩnh Thăng nhìn Hạ Thanh, "kiến thức của ngươi về 'Bách Vị Y Thực Lục' và khả năng cảm nhận dược tính sẽ là vũ khí lợi hại nhất trong cuộc đấu trí này.
Hãy chuẩn bị thật kỹ những câu hỏi hóc búa nhất liên quan đến việc chế ngự các loại dược liệu có độc tính mạnh, hoặc sự tương khắc giữa các vị thuốc."
Hạ Thanh gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm.
Nàng biết, chuyến đi đến trang viên của Tôn Lập sắp tới sẽ là một cuộc đối đầu thực sự, một ván cờ cân não mà ở đó, mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều có thể quyết định sự thành bại của việc minh oan cho cha và Mạc Vấn Thiên.
Nàng và Triệu Vĩnh Thăng, một người am tường y lý chính thống, một người nắm giữ tinh hoa y thực cổ truyền, sẽ cùng nhau đối mặt với con cáo già của tiền triều.
Họ quyết định sẽ lên đường vào ngay ngày hôm sau, dưới danh nghĩa một chuyến đi tìm kiếm dược liệu và thỉnh giáo tiền bối của Nội Y Viện và Thượng Thiện Phòng, một lý do hoàn toàn chính đáng mà Hoàng hậu Diệu Nghi cũng không thể nào nghi ngờ.