[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 140: Mật Thất Kinh Biến, Song Hùng Thoát Hiểm
Chương 140: Mật Thất Kinh Biến, Song Hùng Thoát Hiểm
Tiếng chìa khóa lạch cạch tra vào ổ khóa của cánh cửa đá chính dẫn vào Mật Khố vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, tựa như tiếng chuông báo tử đối với Diệp Hạ Thanh và Triệu Vĩnh Thăng.
Cả hai người lập tức giật mình, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Kế hoạch tạo xáo trộn của Văn Kiệt ở sân phơi sách có lẽ đã kết thúc sớm hơn dự kiến, hoặc có một sự cố bất ngờ nào đó đã xảy ra khiến có người phải vào Mật Khố kiểm tra đột xuất.
"Mau!"
Triệu Vĩnh Thăng thì thầm, giọng đầy vẻ khẩn trương.
Anh nhanh chóng nhìn quanh, tìm một chỗ ẩn nấp.
Hạ Thanh, dù vô cùng hoảng sợ, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Nàng vội vàng nhét những trang giấy rời ghi chép của Mạc Vấn Thiên mà họ vừa tìm thấy trở lại vào giữa một cuốn sách có vẻ ngoài cũ kỹ, tầm thường nhất trong bộ ba quyển mà họ đã xác định, rồi nhanh chóng đặt nó lại vị trí cũ trên giá.
Nàng hy vọng, nếu có bị phát hiện, ít nhất những ghi chép quý giá này sẽ không bị rơi vào tay kẻ khác ngay lập tức.
Vĩnh Thăng kéo tay Hạ Thanh, chỉ về phía một dãy kệ sách cao ngất, nằm ở góc khuất nhất của gian Mật Khố, nơi ánh sáng từ ô cửa sổ nhỏ trên cao gần như không thể chiếu tới.
Giữa hai dãy kệ sách đó có một khoảng trống rất hẹp, đủ để hai người gầy gò có thể lách vào và ẩn mình trong bóng tối.
Họ vừa kịp nép mình vào đó, nín thở, thì cánh cửa đá nặng nề của Mật Khố từ từ kẹt mở.
Hai bóng người bước vào.
Đi đầu là Tư Lục Giám Trưởng Quan – một vị quan lớn tuổi, gương mặt nghiêm nghị, có phần khắc khổ.
Theo sau ông ta là một nhân vật khiến cả Hạ Thanh và Vĩnh Thăng đều phải kinh ngạc và cảm thấy một sự bất an sâu sắc: một vị thái giám mặc bào gấm màu lam sẫm, dáng vẻ ung dung, quý phái, nhưng đôi mắt lại sắc lạnh, ẩn chứa một sự quyền uy và thâm trầm khó lường.
Vị thái giám này không phải là Lưu công công của An Khang Điện, cũng không phải Hoàng Phúc Thái giám mà Thanh từng gặp, mà là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, nhưng khí chất toát ra cho thấy địa vị của ông ta chắc chắn không hề thấp.
"Bẩm Tổng quản đại nhân," Tư Lục Giám Trưởng Quan cất tiếng, giọng đầy vẻ kính cẩn, "Nơi này chính là khu Mật Khố lưu giữ những thư tịch cổ nhất của tiền triều.
Không biết đại nhân muốn tìm kiếm loại hồ sơ nào ạ?"
"Tổng quản đại nhân?"
Hạ Thanh và Vĩnh Thăng nhìn nhau trong bóng tối, lòng đầy vẻ kinh ngạc.
Vị thái giám này hẳn phải là một trong những Tổng quản Nội giám có quyền lực rất lớn trong cung.
Tại sao một người như vậy lại đột ngột đến Mật Khố vào đúng lúc này?
Vị Tổng quản thái giám không đáp lời ngay.
Ông ta chậm rãi đảo mắt nhìn quanh gian Mật Khố rộng lớn, rồi dừng lại ở những dãy kệ sách cổ.
"Ta nghe nói, Tư Lục Giám có lưu giữ một số ghi chép tản mạn về các loại 'cấm dược cổ phương' (phương thuốc cấm cổ xưa) và cả những 'hồ sơ thất lạc' từ thời Tiên Hoàng đế, đặc biệt là những vụ việc liên quan đến các vị phi tần trong cung cấm thời đó.
Không biết Trưởng quan có thể cho ta xem qua được không?"
Giọng ông ta đều đều, không chút cảm xúc, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy một áp lực vô hình.
Tim Hạ Thanh và Vĩnh Thăng như thắt lại.
"Cấm dược cổ phương"?
"Hồ sơ thất lạc từ tiền triều"?
"Phi tần trong cung cấm thời đó"?
Những điều vị Tổng quản này muốn tìm kiếm lại trùng hợp một cách đáng sợ với những gì họ đang điều tra, với những bí mật liên quan đến Mạc Vấn Thiên, "Tử Tâm Đoạn Trường Thảo" và có thể cả vị Quý phi oan khuất năm xưa.
Tư Lục Giám Trưởng Quan tỏ vẻ hơi khó xử: "Bẩm Tổng quản đại nhân, những hồ sơ đó đều thuộc dạng tuyệt mật, cần phải có thánh chỉ của Hoàng thượng hoặc lệnh trực tiếp từ Trung Thư Tỉnh mới có thể..."
"Ta chỉ muốn xem qua một chút để tham khảo thôi," vị Tổng quản ngắt lời, một nụ cười lạnh lẽo thoáng hiện trên môi.
"Trưởng quan yên tâm, ta sẽ không làm khó ngài đâu.
Chỉ là gần đây trong cung có một vài việc liên quan đến sức khỏe của các vị chủ tử, ta muốn tìm hiểu thêm về các phương thuốc cổ để có thể đề phòng những bất trắc.
Vả lại, Mạc Vấn Thiên, một Ngự y của tiền triều, nghe nói cũng từng có những nghiên cứu rất sâu về lĩnh vực này.
Không biết Tư Lục Giám có còn lưu giữ được bút tích nào của ông ấy không?"
Mạc Vấn Thiên!
Vị Tổng quản này cũng biết đến Mạc Vấn Thiên!
Hạ Thanh và Vĩnh Thăng nín thở, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Họ biết, nếu bị phát hiện lúc này, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Tư Lục Giám Trưởng Quan, dù có chút lưỡng lự, nhưng trước sự cương quyết và quyền uy của vị Tổng quản, cuối cùng cũng phải miễn cưỡng gật đầu.
Ông ta dẫn vị Tổng quản đi về phía những dãy kệ sách mà Hạ Thanh và Vĩnh Thăng vừa mới tìm kiếm lúc trước.
"Đây là khu vực lưu giữ các y thư cổ và một số ghi chép của các Ngự y tiền triều, thưa Tổng quản.
Có lẽ những gì ngài cần tìm sẽ nằm ở đâu đó trong này."
Vị Tổng quản chậm rãi đi dọc theo các kệ sách, ánh mắt sắc bén lướt qua từng cuộn thư tịch.
Ông ta dừng lại rất lâu ở những kệ sách có niên đại từ thời Tiên Hoàng đế.
Có lúc, tay ông ta gần như đã chạm vào đúng bộ sách mà Hạ Thanh và Vĩnh Thăng vừa xem qua, khiến tim họ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đúng lúc đó, từ phía hành lang phụ bên ngoài Mật Khố, đột nhiên có tiếng động lớn, tiếng đồ vật rơi vỡ loảng xoảng, rồi tiếng la hét thất thanh của một vài tiểu thái giám: "Trời ơi!
Sập... sập kệ sách rồi!
Mau... mau gọi người đến giúp!"
Tư Lục Giám Trưởng Quan giật mình, vội vàng nói với vị Tổng quản: "Bẩm Tổng quản, có lẽ đã xảy ra sự cố ở hành lang bên ngoài.
Xin ngài ở lại đây một chút, hạ quan ra xem xét rồi sẽ vào ngay."
Nói rồi, ông ta vội vã chạy ra phía cửa.
Vị Tổng quản thái giám khẽ nhíu mày trước sự cố bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, chỉ đứng lại một mình giữa gian Mật Khố, ánh mắt vẫn tiếp tục quan sát xung quanh.
Triệu Vĩnh Thăng nhận ra ngay đây là cơ hội.
Anh khẽ ra hiệu cho Hạ Thanh.
Đây chắc chắn là Mạc Lục sự đang cố gắng tạo ra một sự xáo trộn khác để giúp họ.
Lợi dụng lúc vị Tổng quản đang đưa mắt nhìn về phía cửa chính nơi có tiếng ồn, Vĩnh Thăng và Hạ Thanh nhanh như cắt, nhẹ nhàng lách ra khỏi chỗ ẩn nấp, lao về phía cánh cửa đá phụ mà họ đã vào.
Tim đập loạn xạ, họ chỉ mong có thể thoát ra ngoài trước khi bị phát hiện.
Vĩnh Thăng cẩn thận khóa lại ổ khóa cổ, rồi cả hai gần như chạy thục mạng ra khỏi hành lang phụ, hòa mình vào không khí có phần hỗn loạn của buổi "phơi sách" đang dần kết thúc.
Khi đã an toàn rời khỏi Tư Lục Giám, cả Hạ Thanh và Vĩnh Thăng đều thở không ra hơi, mồ hôi nhễ nhại.
Họ đã thoát hiểm trong gang tấc.
Nhưng trong lòng cả hai đều nặng trĩu một nỗi lo sợ mới.
Vị Tổng quản thái giám quyền lực kia là ai?
Tại sao ông ta lại quan tâm đến những bí mật của tiền triều, đến Mạc Vấn Thiên và các loại cấm dược cổ?
Phải chăng, "kẻ giấu mặt" mà Lệ tần đã nhắc tới, hoặc một thế lực còn nguy hiểm hơn, đã bắt đầu hành động?
Cuộc điều tra của họ không chỉ còn là tìm kiếm sự thật của quá khứ, mà đã trở thành một cuộc đối đầu trực diện với những âm mưu hiện tại, những thế lực mà họ chưa thể lường hết được sự nguy hiểm.