[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 20: Hoài Cổ Thực Đơn, Phượng Sâm Lộ Diện
Chương 20: Hoài Cổ Thực Đơn, Phượng Sâm Lộ Diện
Lời nói của Triệu Vĩnh Thăng đêm trước như một làn sương mỏng, vừa mang theo chút hơi lạnh của sự cảnh báo, vừa phảng phất sự quan tâm không dễ gọi tên, khiến Diệp Hạ Thanh suy nghĩ rất nhiều.
Nàng biết, ân điển của Hoàng Thái hậu là một cơ hội ngàn vàng, nhưng cũng là một thử thách lớn đặt lên vai.
Con đường phía trước sẽ không còn bình lặng, nhưng nàng đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến về phía trước.
Ngay ngày hôm sau, với sự cho phép của Hoàng Thái hậu và sự hướng dẫn tận tình của Lưu công công, Hạ Thanh bắt đầu công cuộc nghiên cứu tại thư phòng nhỏ của An Khang Điện.
Nàng như cá gặp nước, say sưa lật giở từng trang sách cũ, từ những y thư ghi chép về tính vị dược liệu đến những thực phổ cổ ghi lại các món ăn cung đình từ nhiều đời trước.
Mỗi ghi chép, mỗi công thức đều mở ra cho nàng một thế giới mới, vừa quen thuộc qua những lời dạy của cha, vừa lạ lẫm với những bí ẩn của ẩm thực cung đình.
Trọng trách chuẩn bị "món ăn hoài niệm" hàng tuần cho Hoàng Thái hậu khiến Thanh càng có lý do chính đáng để đào sâu vào những tư liệu này.
Nàng không chỉ tìm kiếm những món ăn ngon, bổ dưỡng, mà còn cố gắng tìm hiểu về sở thích, những câu chuyện ẩm thực gắn liền với thời trẻ của Thái hậu, hy vọng có thể chạm đến những ký ức đẹp đẽ của người.
Sự ưu ái đặc biệt này không qua được mắt những người trong Thượng Thiện Phòng.
An Nhiên thì vui mừng khôn xiết cho Thanh, luôn tìm cách giúp đỡ những việc lặt vặt.
Trần Nữ quan cũng tỏ ra hài lòng và tin tưởng hơn vào khả năng của nàng, thỉnh thoảng còn gợi ý cho Thanh một vài hướng nghiên cứu.
Tuy nhiên, những ánh mắt ghen tị, những lời xì xào bàn tán sau lưng cũng ngày một nhiều hơn.
"Con bé đó mới vào cung chưa được bao lâu, lại là tạp dịch đi lên, sao mà được Thái hậu ưu ái đến vậy?"
"Nghe nói nó có chút nhan sắc, lại khéo miệng, chắc là..."
"Đừng nói bừa, ta thấy nó cũng có chút tài năng, nhưng để được giao trọng trách như vậy thì quả là khó tin."
Thanh nghe được cả, nhưng nàng chọn cách im lặng và chuyên tâm hơn vào công việc.
Nàng biết, lời nói không thể dập tắt được sự đố kỵ, chỉ có kết quả mới là câu trả lời tốt nhất.
Có lần, một cuốn sách quý về các loại trà dược mà nàng đang đọc dở, để trên bàn trong góc bếp riêng, bỗng dưng "không cánh mà bay".
May mà Lưu công công tinh ý, giúp nàng tìm lại được trong phòng của một cung nữ khác với lý do "mượn nhầm".
Thanh hiểu đó chỉ là một trò phá rối nhỏ, nhưng cũng đủ để nàng thêm phần cảnh giác.
Một buổi chiều, khi Hạ Thanh đang nghiên cứu trong thư phòng An Khang Điện, Triệu Vĩnh Thăng bước vào.
Anh đến để trình lên Thái hậu một số báo cáo của Nội Y Viện.
Thấy Thanh cặm cụi bên những chồng sách cũ, anh dừng lại.
"Có vẻ như trọng trách mới khiến ngươi rất bận rộn," Vĩnh Thăng lên tiếng.
Hạ Thanh ngẩng đầu, hành lễ.
"Bẩm Đề Lĩnh.
Hoàng Thái hậu giao phó, nô tỳ không dám trễ nải."
"Ta đã nói, sự ưu ái này cũng đi kèm với không ít phiền phức," Vĩnh Thăng nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm.
"Ngươi đã cảm nhận được rồi chứ?"
Hạ Thanh khẽ gật đầu.
"Nô tỳ hiểu.
Nhưng nô tỳ tin, chỉ cần mình làm tốt phận sự, mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa."
"Lạc quan là tốt," Vĩnh Thăng nói.
"Nhưng ở nơi này, đôi khi chỉ làm tốt phận sự thôi là chưa đủ.
Ngươi cần có sự khôn khéo và biết cách tự bảo vệ mình.
Đừng quá tin tưởng vào bất kỳ ai, cũng đừng để lộ hết những gì mình có."
Lời nói của anh như một lời khuyên chân thành, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
"Đa tạ Đề Lĩnh đã chỉ dạy."
Hạ Thanh cảm kích.
"Nô tỳ đang tìm hiểu về một số món ăn xưa của tiền triều để chuẩn bị cho Thái hậu.
Đề Lĩnh có gợi ý nào về những món ăn vừa có ý nghĩa lịch sử, vừa phù hợp với việc dưỡng sinh không ạ?"
Nàng nhân cơ hội hỏi thêm ý kiến của anh.
Vĩnh Thăng trầm ngâm: "Ẩm thực tiền triều rất phong phú, nhưng cũng có nhiều món cầu kỳ, không còn hợp với thể trạng của Thái hậu hiện nay.
Ngươi nên chú trọng những món thanh đạm, dễ tiêu, sử dụng nguyên liệu tự nhiên, tôn lên hương vị gốc.
Hãy tìm trong những ghi chép về các bữa tiệc tế lễ hoặc yến tiệc mừng thọ, đôi khi sẽ có những món ăn đặc biệt."
Lời gợi ý của Vĩnh Thăng như mở ra một hướng mới cho Hạ Thanh.
Nàng cảm ơn anh rồi tiếp tục công việc của mình.
Vài ngày sau, khi đang xem xét một cuốn "Thực Đơn Tế Lễ Tiên Triều" đã cũ nát, mực viết có chỗ đã nhòe đi, một cái tên món ăn chợt thu hút sự chú ý của nàng: "Phượng Hoàng Ấu Sâm".
Bên dưới là dòng ghi chú nhỏ: "Dưỡng khí, an thần, vị cực thanh, hương bất phàm.
Dùng trong lễ tế Giao, cầu quốc thái dân an."
"Phượng Hoàng" có lẽ là ẩn dụ cho gà, còn "Ấu Sâm" hẳn là một loại sâm non.
"Vị cực thanh, hương bất phàm" – những từ ngữ này khiến Hạ Thanh vô cùng tò mò.
Nàng nhớ mang máng trong những mảnh ghi chép của cha có nhắc đến một kỹ thuật đặc biệt để xử lý thịt gà sao cho giữ được độ ngọt mềm mà lại có hương thơm thanh khiết, kết hợp với một loại sâm quý có tác dụng bồi bổ mà không gây'táo nhiệt' (nóng, khô).
Đây rồi!
Có lẽ đây chính là "món ăn hoài niệm" đầu tiên mà nàng có thể dâng lên Hoàng Thái hậu.
Nó vừa mang ý nghĩa của tiền triều, vừa có tác dụng dưỡng sinh rõ rệt.
Nhưng vấn đề là "ấu sâm" – loại sâm non này cụ thể là gì, và kỹ thuật chế biến "phượng hoàng" ra sao để đạt được độ "thanh" và "hương" như miêu tả?
Cuốn sách không ghi chép chi tiết về cách làm.
Hạ Thanh cảm thấy một thử thách mới lại mở ra trước mắt.
Nàng cần phải tìm hiểu thêm về loại "ấu sâm" này, liệu có còn giống ở Đại Việt không, và quan trọng hơn, là làm sao để tái hiện được kỹ thuật chế biến thịt gà gần như đã thất truyền đó.
Nàng biết, có lẽ mình sẽ lại cần đến sự "chỉ giáo" của Triệu Vĩnh Thăng về loại sâm quý, hoặc phải lục tìm sâu hơn trong những kiến thức còn sót lại từ "Bách Vị Y Thực Lục".
Một cảm giác vừa phấn khích vừa lo lắng lại trào dâng.