Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1629


Chương 1629

Nếu không, cô đã sớm đuổi Đoàn Hựu Đình ra khỏi Thiên Thịnh.

Đoàn Hựu Đình lúc nghe thấy Bạch Dương nói muốn loại bỏ mình, biến sắc, cơ bắp trên mặt cũng bởi vì biểu cảm thay đổi mà lay động.

Có thể thấy được ông ta bây giờ thật sự có chút luống cuống.

Dù sao ông ta rất rõ, bản thân mình một khi bị Bạch Dương loại bỏ cổ phần công ty †rong tay, vậy thì tương đương với bị đuổi ra khỏi Thiên Thịnh!

“Cháu Bạch Dương, cháu…”

Đang lúc Đoàn Hựu Đình chuẩn bị nói gì đó, để Bạch Dương tỉnh táo lại một chút trước, Bạch Viện ở bên cạnh ông ta đột nhiên tức giận vỗ bàn đứng dậy: “Bạch Dương, chị đừng quá đáng!”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Bạch Viện.

Bạch Dương híp híp mắt: “Ö? Tôi quá đáng thế nào?”

“Chị còn không quá đáng sao? Chú Đoàn là trưởng bối của chúng ta, thái độ vừa rồi của chị quả thật là vứt hết mặt mũi nhà họ Bạch chúng ta.” Bạch Viện chỉ vào Bạch Dương, dáng vẻ như Bạch Dương phạm vào tội lớn cực kỳ.

Bạch Dương giống như nghe được một câu chuyện cười trên trời, lập tức nở nụ cười: “Trưởng bối? Bạch Viện, cô ngay cả cha ruột của mình cũng có thể hại chết, có thể thấy cô cũng chưa chắc thật sự xem sếp Đoàn là trưởng bối đâu, sếp Đoàn, ông cũng phải cẩn thận một chút, cô ta có thể hại chết cha ruột của mình, nói không chừng ngày nào đó, cũng hại chết trưởng bối là ông đấy.”

“Bạch Dương cô nói bậy bạ gì đó, ai hại chết ba!” Nghe lời Bạch Dương nói, trái tim Bạch Viện lập tức co rụt lại một cái, trên gương mặt tràn ngập bối rối và chột dạ.

Không phải Bạch Dương biết cái gì đó rồi chứ?

Không, chắc là không, Bạch Dương hẳn chỉ là cho rằng sáu năm trước, cô ta và mẹ mang tiền trốn đi, chuyện này làm ba nhảy lầu, cũng không phải chuyện kia.

Đúng, nhất định là cái này, cho nên nhất định không phải sợ, ngàn vạn không phải Sợ.

Tròng mắt Bạch Viện không ngừng chuyển động, trong lòng tự nói với mình như vậy.

Bạch Dương vẫn luôn quan sát cô ta, nhìn phản ứng của cô ta, bàn tay để bên dưới, lần nữa tăng thêm sức.

Quả nhiên, Bội Như nói thật, Bạch Viện thật sự là hung thủ hạ độc ba, nếu không Bạch Viện cũng không bối rối như vậy.

Trước đó ở nước H, cô không phải chưa nói đến chuyện Bạch Viện mang tiền đi làm ba nhảy lầu, lúc ấy phản ứng của Bạch Viện cũng không có bao nhiêu, ngược lại trào phúng năng lực chấp nhận tâm lý của ba không ổn, thế đã nhảy lầu.

Cho nên bởi vậy có thể thấy, Bạch Viện sợ, chỉ có thể là chuyện bỏ thuốc ba này.

Chờ xem, một ngày nào đó, cô sẽ bắt Bạch Viện trả giá thật nhiều!

Ngay cả ba ruột của mình cũng muốn hại, người như vậy, quả thật làm người uổng phí.

“Tôi nói bậy?” Bạch Dương cười lạnh: “Bạch Viện, cô có hại chết ba hay không, trong lòng cô hiểu rõ, có mấy lời tôi không muốn nói rõ ra, nhưng mà tôi cho cô biết, tôi sẽ không để cô sống yên.”

Bạch Viện khinh thường liếc mắt: “Cô sẽ không để tôi sống yên? Được, vậy tôi chờ, †ôi xem xem cô làm thế nào để tôi sống không yên được, nhưng mà hôm nay chúng ta vẫn là nói đến chuyện ai ngồi ở ghế chủ tịch trước đi.”

“Không cần thiết!” Bạch Dương hơi ngẩng cổ lên, ánh mắt lạnh như băng nhìn cô ta: “Vị trí này, cho dù thế nào cũng không đến lượt Bạch Viện cô, tôi vừa nói rồi, cô không có năng lực, cũng không có cổ phần công ty, cho nên cô có tư cách gì tranh giành ghế chủ tịch với tôi?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1630


Chương 1630

“Ai nói tôi không có tư cách?” Bạch Viện vòng tay lại, cười đắc ý: “Tôi thừa nhận, thật sự tôi không có năng lực quản lý tập đoàn, nhưng chú Đoàn sẽ giúp tôi, vê phần cô nói tôi không có cổ phần công ty, vậy cô sai rồi, đừng quên, tôi với cô đều là con gái của ba, cho nên cổ phần trong tay cô, cũng có một nửa của tôi! Trong tay cô có 51% cổ phần công ty, hẳn là cô phải chia cho tôi 25. 5%, cho nên cô dựa vào cái gì nói tôi không có tư cách tranh giành vị trí chủ tịch với cô?”

Lời này vừa nói, có người đồng ý, có người phản đổi.

“Nói rất đúng, chủ tịch trước đó qua đời đột ngột, căn bản không lập di chúc, đưa tất cả cổ phần vào tay một mình sếp Bạch, cho nên vị này quả thật có tư cách có một nửa cổ phần công ty.”

“Đúng vậy.”

Nói lời này, đương nhiên là những người cùng phía Đoàn Hựu Đình.

Đoàn Hựu Đình và Bạch Viện sau khi nghe được, liếc mắt nhìn nhau, từ trong mắt đối phương nhìn thấy được sự đắc ý và thành công.

Cùng lúc đó, người phản đối cũng bắt đầu nói.

“Mà dù chủ tịch trước không để lại di chúc đưa toàn bộ cổ phần cho sếp Bạch, nhưng cũng không nói, phải chia cho cô hai nhà họ Bạch này.”

“Đúng vậy.”

Nghe thế, Bạch Dương còn chưa nói gì, Bạch Viện đã trừng người phản đối cô ta: “Ba quả thật cũng không nói, cổ phẩn nhất định phải phân cho tôi, nhưng mà cổ phần là di sản của ba, tôi là con gái của ba, thì có quyền được chia một nửa, huống chị, năm đó là tôi rời khỏi Hải Thành quá sớm, cho nên mới để chị một mình bá chiếm toàn bộ cổ phần công ty, bây giờ tôi đã về, tôi muốn lấy lại một nửa thuộc về mình có gì sai, cho dù lên tòa, tòa án cũng sẽ phán một nửa cổ phần công ty cho tôi.”

“Cháu Bạch Viện nói không sai, cho nên cháu gái Bạch Dương, cổ phần của cháu vẫn phải chia một nửa cho em gái mình, dù sao đều là con gái của ba cháu, nếu như truyền ra, bên ngoài biết cháu độc chiếm di sản của ba, không chia cho em gái mình, chỉ sợ thanh danh của cháu cũng không hay.” Đoàn Hựu Đình nâng chung trà lên, vừa nhấp trà, vừa làm bộ hiền lành khuyên nhủ.

Bạch Dương nhìn nhìn ông ta, lại nhìn nhìn Bạch Viện khuôn mặt nhăn nhó, đột nhiên nở nụ cười.

Đoàn Hựu Đình nhìn nụ cười này của cô, nhíu mày một cái, trong lòng không hiểu sao có một loại dự cảm chẳng lành.

Ông ta cũng không uống trà nữa, để xuống, nhìn chằm chằm vào Bạch Dương hỏi: “Cháu Bạch Dương, cháu cười cái gì?”

“Ngay từ đầu tôi còn đang nghĩ, sếp Đoàn ông sao hôm nay tích cực triệu tập hội đồng cổ đông chọn chủ tịch mới như vậy, dù sao chuyện này với ông mà nói, không chút ích lợi nào, bây giờ cuối cùng tôi cũng biết tại sao.”

Cơ thể Bạch Dương nghiêng về trước, sau đó chống đầu, vô cùng trào phúng nói: “Tôi không biết ông và Bạch Viện liên hệ thế nào, nhưng tôi biết, hai người đã có một nhận thức chung, về phần điều kiện hợp tác, để tôi đoán xem.”

Cô chỉ chỉ Đoàn Hựu Đình: “Là ông giúp cô †a cướp một phần cổ phần trong tay tôi, sau đó giúp cô ta quản lý Thiên Thịnh, mà Cô ta…

Bạch Dương lại chỉ chỉ Bạch Viện: “Thì tập trung giúp ông đối phó tôi, ngáng chân tôi, để tôi không phân tâm ra được để quản lý Thiên Thịnh đúng không? Sau đó bởi vì vậy, ông có thể giang rộng cánh tay, nhanh chóng nắm tất cả quyền quản lý Thiên Thịnh vào trong tay mình, thậm chí đằng sau còn có thể tìm cơ hội lừa gạt phần cổ phần trong tay Bạch Viện, tôi nói đúng chứ?”

Đồng tử Đoàn Hựu Đình co rụt một cái, cơ thể cũng cứng ngắc, không thể tin nhìn Bạch Viện: “Cô…”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1631


Chương 1631

Cô thế mà đoán không sai tâm tư của ông †a chút nào!

Năng lực quan sát như ông ta, nhạy cảm như vậy sao?

“Xem ra tôi nói đúng rồi.” khóe miệng Bạch Dương cong lên một độ cong mỏng: “Cũng đúng, Bạch Viện là một người ngu ngốc, còn là một ngu ngốc vô cùng dễ lợi dụng, có thể sử dụng một người ngu ngốc đổi lấy thứ mình muốn, không thể không nói, sếp Đoàn quả thật vô cùng có thủ đoạn, đáng tiếc ngài quá không biết che giấu rồi, dã †âm của ngài, quá rõ ràng, rõ ràng đến mức tôi liếc qua cũng biết ông đang nghĩ gì.

Đoàn Hựu Đình siết chặt ly trà, ánh mắt tối tăm nhìn Bạch Dương, không nói gì.

Mà bên cạnh ông ta, Bạch Viện đột nhiên bùng nổ, nghiến răng nghiến lợi về phía Bạch Dương, hận không thể xẻo một miếng thịt trên người Bạch Dương xuống: “Bạch Dương, cô nói ai là kẻ ngu ngốc đấy”

Một câu ngắn ngủi, lập tức lộ ra tất cả khuyết điểm của Bạch Viện.

Dù là người của Đoàn Hựu Đình, hay là người của Bạch Dương bên này, đều dùng anh mắt khinh bỉ nhìn cô ta.

Người phụ nữ này ngu ngốc sao?

Tất cả những gì mà sếp Bạch vừa nói, là sếp Đoàn đang lợi dụng cô ta, thậm chí cuối cùng có thể lừa gạt phần cổ phần trong tay cô ta đi.

Mà cô ta thì hay rồi, căn bản không chú ý ở phương diện này, lại chỉ để ý câu sếp Bạch mắng cô ta ngu ngốc kia.

Người như vậy, thế mà còn muốn làm chủ tịch?

Nếu cô ta thật sự lên làm chủ tịch của Thiên Thịnh, đó mới là bất hạnh của mấy người bọn họ.

Bạch Viện đương nhiên cảm nhận được ánh mắt của những người này nhìn mình, càng thêm không thể chấp nhận, con mắt đỏ hồng quát: ‘Mấy người nhìn cái gì, mấy người có ý gì?”

Nhưng mà không một ai để ý cô ta.

Bạch Dương cũng thế, xem cô ta như không khí, chỉ nhìn Đoàn Hựu Đình, lạnh lùng cười: “Đáng tiếc sếp Đoàn, tính toán của mấy người, cuối cùng lại sai rồi, quả thật, nếu như cổ phần công ty trong tay tôi đều là thừa kế được từ chỗ ba tôi, thật sự là tôi nên phân cho Bạch Viện một nửa, nhưng thực ra, cổ phần trong tay tôi cũng không phải thừa kế từ chỗ ba tôi”

“Cô nói cái gì?” Sắc mặt Đoàn Hựu Đình hoảng hốt, lập tức đứng dậy: “Không phải thừa kế từ chỗ Bạch Hạo?”

“Đương nhiên!” Bạch Dương vòng tay lại trào phúng nhìn ông ta: “Sáu năm trước, Thiên Thịnh tràn ngập nguy cơ, ba dưới tình tình cấp bách, đã dùng cổ phần công †y trong tay mình đi trao đổi với ngân hàng và các tập đoàn khác, muốn gom tài chính giúp Thiên Thịnh vượt qua đợt khó khăn đó, chỉ cần Thiên Thịnh có thể chống đỡ được, ông không làm chủ tịch làm một cổ đông nhỏ cũng được, cho nên ba không chút do dự đổi 40% cổ phần công ty, cuối cùng trong tay chỉ còn 11%, rốt cuộc gom được số tiền, nhưng mà phần tiền này, cuối cùng lại bị mẹ con Bạch Viện ôm đi.”

Nói đến đây, Bạch Dương dời ánh mắt nhìn về phía Bạch Viện, ánh mắt không chút cảm tình, nhìn cô ta giống như là một vật chết.

Bạch Viện cũng bị ánh mắt của cô làm hoảng sợ, cả người cứng đờ tại chỗ.

Thật đáng sợ, ánh mắt của Bạch Dương thật đáng sợ, giống như là muốn giết cô ta vậy.

Cô ta đến bây giờ cũng chưa từng nghĩ, Bạch Dương trước kia chỉ có thể mặc cho cô ta bắt nạt, bây giờ thế mà lại có khí thế như thết “Cho nên, ý của cô là, số cổ phần cô chính thức thừa kế từ Bạch Hạo, chỉ có 11%?”

Đoàn Hựu Đình sắc mặt dữ tợn nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương nhếch môi: “Đúng thế!”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1632


Chương 1632

“Không thể nào!” Đoàn Hựu Đình đột nhiên dưới cơn giận, hất chén trà trên bàn ra ngoài.

Lúc chén trà bay ra ngoài, nước trà bên trong sánh ra, đúng lúc có mấy giọt rơi xuống trên mặt Bạch Viện, nóng làm Bạch Viện hét lên một tiếng, cả người cũng nhảy lên.

“Ông làm gì thế?” Bạch Viện tức giận trừng Đoàn Hựu Đình, lúc này cũng không còn thân thiết gọi chú Đoàn nữa rồi.

Đoàn Hựu Đình cũng không chịu thiệt, ánh mắt hung ác đảo qua: “Cô câm miệng!”

Sắc mặt Bạch Viện tái nhợt, lập tức ngậm miệng lại không lên tiếng.

Đoàn Hựu Đình vốn là một nhân vật hung ác, hơn nữa tuổi tác ở đó, khí thế cũng đủ.

Cho nên dù là bản thân Bạch Viện là một nhân vật hung ác không sợ trời không sợ đất, có ông ta ở đây, cũng bị thấp hơn một cái đầu, bị chèn ép rồi.

Thấy Bạch Viện yên tĩnh, Đoàn Hựu Đình lúc này mới một lần nữa nhìn về phía Bạch Dương, sắc mặt âm trầm bất định: “Cô có chứng cứ gì chứng minh sáu năm trước Bạch Hạo đã giao dịch ra ngoài 40% cổ phần công ty.”

“Đương nhiên là có!” Bạch Dương nhìn một vị cổ đông ngồi cách đó không xa: “Chú Vương cũng là cổ đông lâu năm của tập đoàn Thiên Thịnh chúng ta, từ khi Thiên Thịnh bắt đầu thành lập, đã góp cổ phần vào, cho nên rất nhiều chuyện, ông ấy đều biết.”

“Sếp Bạch nói không sai.” Cổ đông bị cô gọi là chú Vương cũng không vì xưng hô của cô mà gọi cô là cháu gái.

Dù sao xưng hô trên công việc, cùng với xưng hô lúc riêng tư, cho đến bây giờ ông đều phân rất rõ, trường hợp nào nên dùng xưng hô gì, ông ta vẫn luôn nắm rất vững.

Ông ta nhìn Đoàn Hựu Đình trả lời: “Sáu năm trước, chủ tịch Bạch Hạo đầu tiên là †ìm đến tôi, giao dịch cổ phần công ty cho tôi, dùng 5% cổ phần trong tay, đổi lấy sáu mươi tỷ, tôi đã đồng ý, hơn nữa trong tay tôi vẫn còn hợp đồng giao dịch cổ phần công ty năm đó, hơn nữa không chỉ tôi, trong tay giám đốc Lý cũng có.”

“Đúng vậy.” Giám đốc Lý được ông ta gọi cũng gật nhẹ đầu đáp lại: “Trừ chúng tôi, còn có một vài cổ đông khác, nhưng mà những cổ đông này bây giờ đã thoái vốn, không còn ở Thiên Thịnh nữa, nhưng mà nếu sếp Đoàn muốn, bọn họ đều có thể lấy ra được.”

Nghe bọn họ nói như vậy Đoàn Hựu Đình cả người run rẩy không ngừng, không muốn tin vào sự thật, lúc này vẫn không thể tin được.

Ông ta nhìn Bạch Dương, giọng nói vô cùng lạnh lẽo: “Nếu cổ phần trong tay cô không phải thừa kế từ chỗ Bạch Hạo đến, vậy bốn mươi phần trăm còn lại ở đâu đến?”

Cặp môi đỏ mọng Bạch Dương cong lên: “Đương nhiên là ông ngoại tôi thu mua giúp tôi, cổ phần vốn thuộc về ba tôi trong †ay chú Vương và giám đốc Lý, là ông ngoại tôi và tổng giám đốc tập đoàn Lục Thị, Lục Khởi mua lại, những cổ phần trong †ay các cổ đông đã thoái vốn cũng vậy, cho nên sếp Đoàn, bây giờ ông biết tôi sao lại nói mấy người tính sai rồi không? Mấy người cho rằng toàn bộ cổ phần trong tay tôi đều thừa kế từ chỗ ba tôi, cho nên có thể đòi chia nửa số cổ phần trong tay tôi, nhưng trên thực tế, mấy người có thể được chia, chỉ có 5. 5%.”

Cho dù chia ra 5. 5% này, cô vẫn là cổ đông lớn nhất của Thiên Thịnh.

Chỉ là cổ phần công ty trong tay không đạt được cổ phần khống chế tuyệt đối, cho dù có thêm bên thứ ba, cũng không thể loại bỏ Đoàn Hựu Đình nữa.

Đây là tiếc nuối lớn nhất của cô.

Nhưng mà cũng không sao, chỉ cần cắt ngang kế hoạch của Đoàn Hựu Đình và Bạch Viện, kết cục như vậy, cô cũng có thể chấp nhận.

Đoàn Hựu Đình siết chặt quả đấm, ánh mắt u ám nhìn Bạch Dương không nói gì.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1633


Chương 1633 5%?

Chỉ một chút cổ phần công ty như vậy, ông †a giúp Bạch Viện giành đến làm gì?

Bên cạnh, Bạch Viện thấy Đoàn Hựu Đình sắc mặt không tốt, lại nhìn Bạch Dương bật cười, kết hợp với những lời nói của Bạch Dương, dù có ngu ngốc cũng biết là có ý gì.

Miệng cô ta đóng rồi lại mở, một lúc lâu sau mới phát ra tiếng hỏi Đoàn Hựu Đình: “Chú Đoàn, chúng ta có phải là không lấy được cổ phần từ trong tay Bạch Dương hay không?”

“Dựa vào cái gì mà lấy?” Hai mắt Đoàn Hựu Đình đỏ đậm, hận không thể nuốt luôn Bạch Viện.

Đều do người phụ nữ này, cái gì cũng không rõ, đã trực tiếp nói với ông ta, muốn ông ta giúp cô ta đi vào Thiên Thịnh, tốt nhất có thể đoạt lấy vị trí của Bạch Dương.

Ngay từ đầu, ông ta lại còn thật vui mừng vì sự xuất hiện của cô ta, cảm thấy sự xuất hiện của cô ta, có thể giúp ông ta đánh †a một bộ phận thế lực trong tay Bạch Dương.

Nhưng kết quả thì sao, câu chuyện phát triển căn bản không giống như ông ta nghĩ, số cổ phần công ty trong tay Bạch Dương, là thu mua được sau đó, căn bản không phải thừa kế từ Bạch Hạo, cho nên bọn họ không có lý do, yêu cầu Bạch Dương chia một nửa cổ phần ra.

Nói cách khác, kế hoạch của ông ta và Bạch Viện, chẳng những không thành công, lại hoàn toàn trở thành trò cười!

“Thật sự không lấy được?” Bạch Viện không biết Đoàn Hựu Đình hận cô ta hận muốn chết, sau khi nghe được thật sự không lấy cổ phần công ty, cả người cũng muốn điên rồi.

Cô ta tràn ngập vui mừng quay về, cho là mình có thể cướp lấy Thiên Thịnh từ trong tay Bạch Dương.

Nhưng sự thật lại nói cho cô ta biết, căn bản không đoạt được.

Cái này bảo cô ta làm sao có thể chấp nhận được!

Đoàn Hựu Đình hung hăng hít một hơi thật sâu, không có ý định để ý đến Bạch Viện nữa.

Ông ta sợ bản thân mình không nhịn được, sẽ b*p ch*t cô ta.

Đối diện, nhìn Đoàn Hựu Đình nhụt chí ngồi xuống, Bạch Dương ồ một tiếng: “Xem ra sếp Đoàn bây giờ không có ý định ủng hộ Bạch Viện nữa, đã như vậy, vị trí chủ tịch kia, tôi không khách khí nữa.”

“Dựa vào cái gì?” Bạch Viện nóng nảy.

Bạch Dương lạnh lùng cười: “Dựa vào tôi có một ông ngoại tốt, cô không có!”

“Chị…” Bạch Viện còn muốn nói điều gì, đột nhiên lại bị một ánh mắt nham hiểm hung ác của Đoàn Hựu Đình cắt đứt.

Đoàn Hựu Đình thấy cô ta ngậm miệng lại, lúc này mới lần nữa nhìn về phía Bạch Dương: “Bạch Dương, cô muốn làm chủ tịch cũng được, nhưng cô bắt buộc phải đưa 5. 5% cổ phần công ty trong tay cho Bạch Viện.”

Ông ta biết, ông ta không ngăn được Bạch Dương lên làm chủ tịch rồi.

Hơn nữa bản thân hôm nay liên hợp với Bạch Viện cùng nhau ép vua thoái vị, khẳng định làm cô thêm oán hận trong lòng, nếu như cứ như vậy để cô lên làm chủ tịch, khẳng định người đầu tiên cô loại bỏ là ông ta.

Cho nên vì không bị loại bỏ, bây giờ chuyện duy nhất ông ta có thể làm, chính là ép Bạch Dương giao 5. 5% cổ phần công ty, chỉ cần cổ phần công ty trong tay Bạch Dương không thể nào vượt quá 50%, Bạch Dương sẽ không cấu thành cổ phần khống chế tuyệt đối tập đoàn, như vậy cô cũng không thể nào loại bỏ ông ta.

Bạch Dương nhìn ánh mắt lóe lên của Đoàn Hựu Đình, là biết ông ta có ý gì trong lòng.

Cô hơi cười: “Được, tôi cho cô ta, nhưng mà cô ta có thể chịu được hay không, vậy thì phải xem bản lĩnh của cô ta rồi.”

Nói xong, cô lấy điện thoại ra, gọi thư ký . Đồng vào.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1634


Chương 1634

“Đi, soạn một thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.” Bạch Dương dặn dò.

Ngay từ đầu, cô đã biết 5. 5% cổ phần công ty này không giữ được, Đoàn Hựu Đình không bắt bản thân mình giao ra, Bạch Dương cũng sẽ giao.

Cho nên bây giờ nghe như vậy, cô cũng không có gì bất ngờ, thậm chí một chút hoảng loạn cũng không có, cũng không bất kỳ gì không tình nguyện.

Giống như cô vừa mới nói, Bạch Viện là người ngu ngốc, chỉ cần có cơ hội, cô có thể lập kế cho Bạch Viện, lại lấy về 5. 5% cổ phần công ty này.

Thư ký Đồng nghe Bạch Dương phân việc, kinh ngạc nhìn qua Bạch Viện, cuối cùng gật nhẹ đầu: “Tôi biết rồi Sếp Bạch, tôi đi ngay.”

Nói xong, thư ký Đồng đi xuống chuẩn bị văn kiện.

Rất nhanh, văn kiện đã chuẩn bị xong.

Bạch Dương và Bạch Viện trước sự chứng kiến của tất cả cổ đông và quản lý cấp cao cùng với tất cả luật sư của bộ phận pháp chế, ký xuống thỏa thuận chuyển nhượng này.

Từ lúc này, trong tay Bạch Viện có nhiều hơn 5. 5% cổ phần công ty.

Mặc dù cái này cùng với 25. 5% ban đầu mà cô ta muốn còn kém xa, nhưng cô ta biết, mình không thể lấy được, có thể lấy được 5. 5%, đã là thu hoạch ngoài ý muốn.

“Nếu bây giờ tôi đã có cổ phần rồi, vậy tôi cũng có thể có chức vụ trong tập đoàn chứ, Bạch Dương, tôi muốn vị trí của chị.” Bạch Viện lấy về thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, khiêu khích nhìn Bạch Dương.

Con mắt Bạch Dương híp lại: ‘Đương nhiên có thể, chỉ hy vọng, cô đừng làm trò cười là được rồi.”

“Ha, chị cũng thật là khinh thường người khác, Bạch Dương chị có thể quản lý tập đoàn, tôi cũng không tin tôi không làm . được!” Bạch Viện hất hàm, vẻ mặt tự tin lại tự phụ.

Bạch Dương cười như không cười: “Thật Sao, vậy tôi mỏi mắt mong chờ, nếu như cô dám gây chuyện ở tập đoàn, hoặc là làm chuyện gì ảnh hưởng đến thanh danh tập đoàn, tôi sẽ loại bỏ cô.”

Nói xong, cô cũng không để ý đến Bạch Viện nữa, nhìn Đoàn Hựu Đình ở phía đối diện: “sếp Đoàn, bây giờ tôi đã là chủ tịch, vậy nửa quyền quản lý trong tay ông, có phải là cũng có thể giao ra rồi không?”

Đoàn Hựu Đình cắn răng ngồi xuống, sau một lúc thở sâu mới miễn cưỡng tỉnh táo lại trả lời: “Đương nhiên, cô đã chủ tịch rồi, vậy quyền quản lý này, đương nhiên nên trả lại cho cô.”

Bạch Dương mỉm cười: ‘Vậy thì tốt, như vậy, sếp Đoàn cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt, không cần khổ cực thay tôi quản lý tập đoàn nữa rồi, dù sao cũng đã có tuổi rồi.”

Nói xong, cô dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Đoàn Hựu Đình lạnh . nhạt tự nhiên đứng lên, phủi tay: “Được rồi các vị, cuộc họp cổ đông hôm nay đến đây thôi, tan họp.”

“Vâng, chủ tịch!” Tất cả những cổ đông và quản lý cấp cao đứng lên, đều lên tiếng, hơn nữa cùng đổi giọng, đổi từ sếp Bạch thành chủ tịch.

Bạch Dương hơi nhắm hai mắt lại, trên mặt lộ ra biểu cảm hưởng thụ.

Không thể không nói, xưng hô chủ tịch này, so với phó tổng giám đốc càng làm người †a say mê.

Cô, rất thích!

Bạch Dương không nhìn lại hai người Đoàn Hựu Đình và Bạch Viện kia nữa, cầm lấy laptop trên bàn, nhấc chân ra khỏi phòng họp.

Bây giờ cô là chủ tịch, đương nhiên là người đầu tiên rời đi, cô đi rồi, những người khác mới có thể lần lượt rời đi.

Mà trước đó, mỗi lần đều là Đoàn Hựu Đình đi trước, rồi mới đến lượt cô.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1635


Chương 1635

Nhưng mà làm người đi đầu tiên, thật sự rất sướng.

Bạch Dương cười ra khỏi phòng họp, thư ký Đồng sau lưng mở miệng chúc mừng: “Chúc mừng sếp Bạch…không phải, chúc mừng chủ tịch.”

“Cảm ơn.” Bạch Dương cười gật đầu, sau đó nói: “Thông báo xuống dưới, tiền thưởng tất cả công nhân viên tháng này gấp đôi, xem như là chúc mừng tôi thăng chức.”

“Vâng sếp Bạch.” Thư ký Đồng vui mừng đồng ý.

Sau đó, Bạch Dương nghĩ đến điều gì, cặp đôi đỏ mọng mấp máy: “Còn nữa, nói với người của chúng ta, mặc kệ Bạch Viện, †ôi muốn cô ta chỉ có thể là một phó tổng giám đốc bình hoa hoàn toàn không hề có quyền lợi gì, cũng không thể tiếp xúc với cơ mật gì của tập đoàn.”

Trước không nói Bạch Viện và Đoàn Hựu Đình là cùng một giuộc, chỉ chuyện Bạch Viện hại chết ba, cô cũng sẽ không để Bạch Viện có cơ hội quản lý Thiên Thịnh.

Cô sẽ chỉ để Bạch Viện thả ở dưới mí mắt mà giám thị, sau đó tìm cơ hội, tra ra chứng cứ Bạch Viện hạ độc ba.

Như vậy, cô mới có thể tống Bạch Viện vào ngục giam, báo thù cho ba.

“Yên tâm đi sếp Bạch, tôi sẽ sắp xếp.” Thư ký Đồng đẩy kính mắt nói.

Bạch Dương ừ một tiếng, không nói gì nữa, đẩy của phòng làm việc mình ra đi vào.

Vừa ngồi xuống, điện thoại đã vang lên.

Bạch Dương cầm lên xem, là Phó Kình Hiên gọi đến.

Cặp môi đỏ mọng của cô cong lên một cái, mệt mỏi giữa hai đầu lông mày cũng dần dần giảm đi, sau đó lướt qua nút màu xanh trả lời, nhận điện thoại: “Alo?”

“Nghe nói Thiên Thịnh triệu tập hội đồng cổ đông, chọn chủ tịch mới phải không?”

Đầu bên kia, Phó Kình Hiên ngồi ở đằng sau bàn làm việc, khẽ mở môi mỏng hỏi.

Bạch Dương nhíu đôi mi thanh tú: “Sao anh biết? Anh nghe ai nói? Chẳng lẽ anh sắp xếp nội ứng trong tập đoàn của em?”

Phó Kình Hiên nhíu mày, rõ ràng không ngờ cô nhanh như vậy đã ý thức được, tự biết đuối lý mím môi ho nhẹ một tiếng: “Không phải nội ứng, là người ở bộ phận kế toán anh phái qua bên chỗ em, giúp em.

“Bộ phận kế toán?” Ánh mắt Bạch Dương bỗng nhiên chuyển động, nghĩ nghĩ: “Anh nói là trưởng bộ phận Trần?”

“Ừm.” Phó Kình Hiên gật đầu.

“Trưởng bộ phận Trần là người của anh?”

Bạch Dương kinh ngạc trừng to mắt.

Phó Kình Hiên lắc đầu: “Trước kia thôi, bây giờ không phải rồi, ông ấy là nhân viên của em mà.”

Bạch Dương hừ lạnh một tiếng: “Nếu như ông ta là nhân viên của em, sao ông ta phải liên lạc với chủ cũ là anh làm gì? Em thấy, ông ta vẫn là nhân viên của anh hơn nữa còn đang nhận một phần tiền lương từ chỗ anh chứ?”

.. Phó Kình Hiên trầm mặc.

Bạch Dương mím môi: “Xem ra em nói đúng rồi.”

. “Được rồi, anh nói thật với em.” Phó Kình Hiên khẽ cười một tiếng, giải thích nói: “Trần Thi Hàm đi rồi, em vẫn luôn tìm trưởng bộ phận kế toán, thậm chí còn định đào góc tường, anh lo trưởng bộ phận kế †oán cuối cùng em tìm được có thể sẽ bị nhà họ Cố hoặc Đoàn Hựu Đình mua chuộc, cho nên anh tự tiện quyết định, phái một trưởng bộ phận kế toán của tập đoàn anh đến chỗ em, như vậy em sẽ không lo lắng ông ấy sẽ bị nhà họ Cố hoặc Đoàn Hựu Đình mua chuộc nữa.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1636


Chương 1636

“Đúng vậy, ông ấy sẽ không bị nhà họ Cố và Đoàn Hựu Đình mua chuộc, nhưng mà vẫn lén lút thuần phục anh, còn nói chuyện †rong tập đoàn của em cho anh biết.” Bạch Dương liếc mắt, tức giận.

Nếu như lúc trước, cô biết nhân viên của mình là Phó Kình Hiên sắp xếp, hơn nữa còn lén lút nói chuyện của mình cho Phó Kình Hiên, khẳng định sẽ rất tức giận.

Nhưng bây giờ không cần thiết, dù sao đi nữa anh cũng đã là bạn trai của cô rồi.

Lại nói, trưởng bộ phận kế toán anh sắp xếp này, quả thật vô cùng giỏi, vừa đến là đã quản lý bộ phận kế toán ngay ngắn rõ ràng.

Cho nên cô cũng sẽ không vì tức giận mà đuổi người đi.

Không nghe được ý tứ tức giận từ trong giọng nói của Bạch Dương, Phó Kình Hiên thở nhẹ ra một hơi.

Xem ra, cô không trách anh tự mình phái người qua đó.

“Trưởng bộ phận Trần báo cáo cho anh những cái gì?” Bạch Dương vuốt vuốt mi †âm, hỏi.

Phó Kình Hiên bưng cà phê lên nhấp một ngụm: “Đây là lần đầu tiên ông ấy báo cáo chuyện Thiên Thịnh cho anh, trước đó chưa từng có, anh chỉ dặn ông ấy, có chuyện lớn gì mới báo cho anh, những thứ khác không cần.”

“Như vậy sao.” Bạch Dương gật đầu: “Đại hội cổ đông hôm nay, trưởng bộ phận Trần cũng tham gia, anh hẳn là đã biết tất cả nội dung rồi đi?”

“Ừ”” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương hừ một tiếng: “Vậy anh còn gọi đến hỏi em?”

“Muốn nghe giọng của em.” Phó Kình Hiên thấp giọng nói.

Mặt Bạch Dương như bị bỏng, theo bản năng ngồi ngay ngắn lại: “Giọng…giọng của em có cái gì mà nghe?”

“Nghe hay.” Phó Kình Hiên ngẩng cằm lên: “Hơn nữa, anh nhớ em rồi.”

Mặt Bạch Dương càng đỏ hơn, cô giơ tay sờ, vẫn còn rất nóng.

Cô vội vàng phẩy phẩy gió, muốn hạ nhiệt độ trên mặt xuống.

Nhưng chút gió ấy căn bản không có tác dụng gì, chẳng những không hạ nhiêt độ, ngược lại bởi vì căng thẳng và tiếng trống ngực nhanh làm càng nóng hơn.

“Anh…Anh đừng nói lung tung.” Bạch Dương cúi đầu xuống, giọng nhỏ như muỗi nói.

“Anh không nói lung tung, anh nghiêm túc, cho nên Bạch Dương, buổi tối ăn cơm cùng nhau được không?” Phó Kình Hiên hỏi thăm.

Cặp môi đỏ mọng của Bạch Dương khép mở, vốn muốn từ chối, nhưng cuối cùng lại nói ra một chữ được.

Nghe cô đồng ý rồi, khóe môi Phó Kình Hiên càng cong hơn: “Vậy buổi chiều anh đến tìm em.”

“Ừ” Bạch Dương gật đầu.

Cũng đã đồng ý rồi, cô còn có thể nói cái gì?

Cũng không thể không cho anh đến đây được.

Hơn nữa, nửa tháng sau, đã ở bên cạnh rồi, bọn họ cũng phải thường xuyên ăn cơm cùng nhau, bây giờ chẳng qua là trước một chút mà thôi.

“Đúng rồi, anh gọi điện cho em, là muốn hỏi đại hội cổ đông hôm nay sao?” Bạch Dương vuốt vuốt gò má, bình tĩnh lại hỏi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1637


Chương 1637

Phó Kình Hiên thả cốc cà phê xuống: “Ừ, chuyện ngày hôm nay, em làm rất tốt.”

Bạch Dương cười cười, sau đó lại lắc đầu: “Kỳ thật cũng không phải là em là tốt, mà là công lao của ông ngoại, A Khởi cùng với tiểu Triết, nếu như không có bọn họ sáu năm nay âm thầm thu mua cổ phần công †y cho em, chỉ sợ em căn bản không thể lấy lại Thiên Thịnh.”

Nghe như vậy, Phó Kình Hiên mặc dù biết cô nói thật, nhưng trong lòng vẫn có chút không ổn.

Dù sao, anh không giúp cô trong chuyện này.

Dường như cảm thấy tâm trạng của người đàn ông bên kia điện thoại đi xuống, Bạch Dương nghịch nghịch tóc lại nói: “Đương nhiên, nếu như không có anh chủ động dùng chi nhánh công ty dưới trướng hợp tác với Thiên Thịnh, Thiên Thịnh cũng không ổn định nhanh như vậy, cho nên, thật sự rất cảm ơn mọi người.”

“Em không cần cám ơn, làm chút chuyện vì người mình yêu, vốn là nên làm.” Khóe môi Phó Kình Hiên lại cong lên lần nữa, rõ ràng lời nói này của Bạch Dương, làm tâm trạng của anh lại trở nên tốt hơn.

Sau đó hai người lại nói những chuyện khác thêm một lúc, mới cúp điện thoại.

Bạch Dương nhìn điện thoại cười một cái, sau đó để điện thoại lên bàn, từ trong ống đựng bút cầm một cây bút máy, mở ra bận rộn làm việc.

Đến buổi chiều, Bạch Dương đẩy những giấy tờ đã xử lý xong sang một bên, sau đó nhìn thời gian bên góc phải máy tính, đã năm rưỡi rồi, còn nửa tiếng nữa là tan làm.

Có lẽ Phó Kình Hiên cũng sắp đến?

Nghĩ vậy, Bạch Dương tắt máy tính, nhấc điện thoại bàn lên, gọi cho thư ký Đồng.

Rất nhanh, thư ký Đồng đi vào: ‘Sếp Bạch”

Phát những văn kiện này xuống dưới đi.”

Bạch Dương chỉ chỉ vào một đống văn kiện mình vừa xử lý xong nói.

Thư ký Đồng gật đầu: “Vâng.”

Cô ta đi lên, ôm văn kiện, ra ngoài.

Bạch Dương cũng đứng dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, chẩn bị tan làm.

Đột nhiên, ở cửa có tiếng kêu sợ hãi của thư ký Đồng, ngay sau đó, một tiếng vật nặng rơi xuống đất, cùng với tiếng xột xoạt liên tục của đồ đạc bay đầy đất.

“Xảy ra chuyện gì?” Bạch Dương vội vàng dừng lại động tác chỉnh túi trong tay, ngẩng đầu nhìn ra cửa.

Chỉ thấy ở cửa phòng làm việc của mình, thư ký Đồng vẻ mặt kinh hãi ngồi dưới đất, mà bên cạnh cô ấy, hơn mười phần văn kiện toàn bộ đều rơi trên đất.

Bởi vậy có thể thấy được, tiếng vật nặng rơi xuống, chính là tiếng lúc thư ký Đồng ngã xuống, mà tiếng xột xoạt, chính là tiếng văn kiện rơi ra.

“Thư ký Đồng, cô…

Bạch Dương đang muốn hỏi cô ấy thế nào, ngoài cửa đã có một giọng nói bén nhọn vang lên: “Cô làm gì vậy? Đi đường không có mắt sao, lại dám va vào tôi!”

Nghe thế, sắc mặt Bạch Dương lập tức trầm xuống…

Cô biết thư ký Đồng xảy ra chuyện gì rồi.

Nhất định là lúc thư ký Đồng ôm văn kiện mở cửa ra ngoài, Bạch Viện đúng lúc đi đến, sau đó hai người va vào nhau.

Bạch Viện cô không biết bị va thế nào, nhưng thư ký Đồng lại trực tiếp ngã xuống đất, nhìn biểu tình, hình như còn ngã không nhẹ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1638


Chương 1638

Mà giọng nói Bạch Viện vẫn vô cùng mạnh mẽ như thế, chắc hẳn là cũng không va chạm gì nhiều.

Đã như vậy, Bạch Viện này còn có mặt mũi nói thư ký Đồng va người khác?

Hơn nữa, đây là phòng làm việc của cô, Bạch Viện chưa được cho phép đến nơi này làm gì?

Nghĩ đến đây, Bạch Dương đen mặt đi qua, đỡ thư ký Đồng trên đất, ân cần hỏi: “Không sao chứ?”

Thư ký Đồng cảm động lắc đầu: “Tôi không sao, cảm ơn sếp Bạch quan tâm.”

“Thật sự không sao chứ?” Bạch Dương vẫn có chút không yên tâm: “Nếu như bị đụng ở đâu, nhất định phải nói, không được giấu.”

“Yên tâm đi sếp Bạch, tôi thật sự không sao, chỉ là có chút đau nhức, một lát nữa là khỏe ngay.” Thư ký Đồng đẩy kính mắt trên mặt lên, mỉm cười trả lời.

Bạch Dương gật gật đầu: “Vậy là được rồi.”

Lúc này, Bạch Viện ngoài cửa thấy hai người nói chuyện, đến nhìn cũng không nhìn mình một cái, trong lòng không thể chịu được thiệt, chống nạnh điêu ngoa nói: “Bạch Dương, thư ký của chị đụng phải tôi, chị ngay cả ta hỏi cũng không hỏi tôi một câu sao?”

“Sếp Bạch, tôi không đụng vào cô ấy.” Thư ký Đồng vội vàng giải thích: “Vừa rồi lúc tôi chuẩn bị mở cửa, cửa lại bị cô ấy mở ra, tôi là bị cô ấy dùng cửa đẩy ngã, căn bản không đụng phải cô ấy, sếp Bạch ngài tin tưởng tôi.”

“Tôi tin cô” Bạch Dương cười vỗ vỗ bờ vai của cô ấy, sau đó lạnh mặt xoay sang chỗ khác, nhìn Bạch Viện: “Nghe thấy lời thư ký tôi nói chưa? Thư ký tôi không đụng vào côi”

“Ha, cô ta nói không có là không có sao?

Ai có thể làm chứng?” Bạch Viện khinh thường cười lạnh.

Bạch Dương dựng thẳng một ngón tay chỉ chỉ: “Camera giám sát có thể làm chứng chứ?”

“Cái gì?” Sắc mặt Bạch Viện thay đổi, sự khinh thường trên mặt trước đó đã biến mất, thay vào đó là thất kinh: “Chị nói giám sát?

Cô ta vội vàng ngẩng đầu nhìn lên theo hướng Bạch Dương chỉ, lại phát hiện chính giữa khung cửa, quả thật có treo một camera tỉnh xảo.

Lần này, sắc mặt Bạch Viện càng thêm khó coi.

Bạch Dương trào phúng nhn cô ta: ‘Bây giờ còn kiên trì nói thư ký của tôi đụng phải cô không? Nếu như cô kiên trì, tôi sẽ mang giám sát đi báo cảnh sát, tố cáo cô cố ý ăn vạ vu oan, như vậy, cô làm Thiên Thịnh mất mặt, tôi lại có thể thuận thế thu lại chức phó tổng giám đốc của cô, như thế, cô chính là phó tổng giám đốc được thăng chức nhanh nhất cũng bị đuổi đi nhanh nhất trong lịch sử, lúc đó, danh tiếng của cô nhất định sẽ được lưu truyền mãi.”

“Chị… Bạch Viện tức đến mức mặt vặn vẹo, tay hai bên năm chặt lại.

Ánh mắt Bạch Dương nhìn động tác của cô †a: “Sao thế? Muốn đánh người? Càng tốt, chỉ cần cô ra tay, cô còn có thể mang thêm một tội danh cố ý gây thương tích, đây là phải ngồi tù.”

“Hừ, xem như cô lợi hại!” Bạch Viện nghe mấy lời này của Bạch Dương, sau khi nói mấy lời ác độc, lại thả lỏng nắm tay ra.

Thấy thế, Bạch Dương nhìn thư ký Đồng đang thu dọn văn kiện: “Cô đi trước đi.”

“Sếp Bạch, tôi đi theo cô, nhỡ cô ta…” Thư ký Đồng nhìn Bạch Viện một cái, ánh mắt cảnh cáo không chút che dấu.

Bạch Dương biết rõ cô ấy lo lắng mình bị Bạch Viện bắt nạt, ấm lòng cười: “Yên chí, tôi không sao, cô cứ đi làm việc đi.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1639


Chương 1639

Thấy Bạch Dương kiên định cho rằng mình sẽ không sao, thư ký Đồng chỉ có thể gật đầu đồng ý: “Vậy được rồi, vậy tôi đi trước, nếu như sếp Bạch có chuyện gì, tùy thời gọi cho tôi, tôi mang người đến.”

“Được.” Bạch Dương ừ một tiếng.

Thư ký Đồng ôm văn kiện, nhanh chóng lướt qua bên người Bạch Viện rời đi.

Cửa phòng làm việc chỉ còn hai người Bạch Dương và Bạch Viện.

Bạch Dương híp mắt nhìn cô ta: “Cô đến đây có chuyện gì không? Nếu như không có chuyện gì, cô có thể đi, từ này về sau chưa được cho phép, không được tự tiện xông vào đây, nếu không cũng đừng trách †ôi gọi bảo vệ ném cô ra ngoài.”

Bạch Viện nghe lời này của cô thì cười lạnh: “Gọi bảo vệ ném tôi ra ngoài? Bạch Dương, cô đừng quên, bây giờ tôi là phó tổng giám đốc tập đoàn Thiên Thịnh, như vậy căn phòng phó tổng giám đốc này bây giờ nên thuộc về tôi, tôi đến phòng làm việc của mình có gì sai?”

Nghe như thế, Bạch Dương lập tức nở nụ cười: “Thì ra cô có ý này!”

Vừa ngồi lên chức phó tổng giám đốc đã đuổi cô đi, thật đúng là không thể chờ thêm nữa mà.

“Tôi có ý này thì làm sao? Tôi không thấy ý này của mình có vấn đề gì, ngược lại là chị, bây giờ chiếm phòng làm việc của tôi, cho nên Bạch Dương, thức thời một chút, chị vẫn là chuyển ra ngoài đi.” Bạch Viện giễu cợt nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương mấp máy cặp môi đỏ mọng, sau đó nhìn hoàn cảnh xung quanh văn phòng, thản nhiên nói: “Được, tôi chuyển đi, dù sao căn phòng phó tổng giám đốc này †ôi cũng ở chán rồi, quá nhỏ, tôi cũng là sau này nên lên tầng đỉnh, quay lại phòng làm việc chủ tịch thuộc về tôi, nơi rộng rãi xa hoa lại đại biểu cho quyền lực cao nhất của Thiên Thịnh mới là nơi tôi nên ở, về phần căn phòng vừa nhỏ vừa bình thường này, tôi tặng cho cô đấy.”

Nói đến đây, cô kề sát vào tai Bạch Viện, hơi nghiêng mặt nhìn khuôn mặt Bạch Viện, nhếch môi cười lạnh nói: ‘Dù sao cô cũng chỉ xứng dùng văn phòng tôi đã dùng rồi, cho nên tặng cô, tôi một chút cũng không thấy tiếc!”

“Cô!” Lúc này Bạch Viện trừng to hai mắt, mặt mày nhăn nhó trừng Bạch Dương, tức giận cả người phát run.

Cô ta đến nơi này, đúng là vì tranh đoạt phòng làm việc này.

Hơn nữa cô ta vốn cho rằng, mình có thể đuổi Bạch Dương ra khỏi căn phòng làm việc này, sau đó thưởng thức dáng vẻ chật vật của Bạch Dương.

Nhưng cô ta lại quên, Bạch Dương bây giờ là chủ tịch rồi, chủ tịch cũng có văn phòng riêng của mình, hơn nữa còn rộng rãi xa hoa hơn văn phòng phó tổng giám đốc này.

Cho nên cô ta đi đến nơi này, chẳng những không làm Bạch Dương chật vật rời đi, ngược lại còn đẩy Bạch Dương đến một căn phòng tốt hơn.

Thật sự là tức chết cô ta.

Nhìn khuôn mặt trắng xanh lẫn lộn của Bạch Viện, Bạch Dương biết cô ta đang nghĩ gì.

Cũng đúng, vốn cho rằng giành được một thứ quý giá hiếm thấy.

Nhưng cuối cùng lại phát hiện đó chẳng phải là thứ quý giá hiếm thấy gì, ngược lại là thứ mà người ta dùng chán rồi, đối với người cao ngạo như Bạch Viện, sao có thể chịu được kết quả như vậy.

Mà Bạch Viện lại không thể vứt bỏ, vứt rồi, sẽ không còn cái gì nữa.

Nói cách khác, bây giờ Bạch Viện đã không còn mong muốn gì căn phòng này nữa, nhưng lại không thể bỏ đi, chỉ có thể nhịn lại sự chán ghét trong lòng, sau này thường trú trong căn phòng làm việc này.

Nghĩ vậy, Bạch Dương trào phúng liếc nhìn Bạch Viện, xoay người quay về bàn làm việc thu dọn đồ đạc.

Đồ đạc của cô không nhiều lắm, chỉ là một số văn kiện cùng với ít đồ cá nhân, rất nhanh đã dọn xong.

Cô ôm thùng giấy chuẩn bị rời đi, vừa đi đến cửa, lúc đi ngang qua Bạch Viện, đã bị Bạch Viện gọi lại; “Chờ một chút!”

“Cô còn có chuyện gì?” Bạch Dương dừng bước, cũng không quay đầu lại nói: “Văn phòng, không phải tôi đã tặng cho cô rồi sao?”

Bạch Viện xiết chặt nắm tay: “Văn phòng cô nhường lại rồi, nhưng mà xe của tôi thì sao? Cô ném xe tôi lên vệ đường, chuyện này, chúng ta cũng phải tính toán?”

Bạch Dương xoay người lại: “Cô để xe của mình vào vị trí của tôi khiêu khích tôi, vậy thì cũng đừng trách tôi cho người kéo xe đi, cho nên, chuyện này tôi cũng không có cái gì phải tính với cô, đây là cô tự tìm.”

Dứt lời, Bạch Dương nhấc chân, tiếp tục rời đi.

“Ai cho cô đi, cô đứng lại!” Bạch Dương vừa đi một bước, Bạch Viện đột nhiên bước lên, giật mạnh cánh tay cô, kéo cô lùi về sau.

Bạch Dương không đề phòng, lập tức bị Bạch Viện túm lấy, thùng giấy trong tay cũng ngã xuống.

Nhưng đúng lúc này, một bàn tay to lớn duỗi qua bên hông Bạch Dương, vững vàng đỡ lấy thùng giấy.

Đồng thời, cùi chỏ của cánh tay lớn này, kẹp lấy eo Bạch Dương, kéo cô về sau.

Cả người Bạch Dương ngả về sau, cuối cùng sau lưng đụng vào một lồng ngực cứng rắn..

“Ừm..” Bạch Dương nhướng mày, phát ra âm thanh đau đớn.

Sau đó, cô đột nhiên nghe thấy sau lưng có một mùi bạc hà thơm ngát quen thuộc, lập tức biết người sau lưng mình là ai, vẻ hoảng loạn trên mặt lập tức tiêu tan, biến thành yên tâm.

Là anh, Phó Kình Hiên!

Đối diện, Bạch Viện vốn muốn kéo Bạch Dương quay về, nói cho rõ chuyện xe cộ với Bạch Dương.

Kết quả giữa đường xuất hiện một kẻ ngáng đường, kéo Bạch Dương lại.

Cô ta vốn là có chút tức giận, nhưng lúc nhìn thấy tên này, cô ta đột nhiên ngẩn người, cũng không tức nổi, hai mắt sững sờ nhìn người đàn ông anh tuấn đối diện, trên mặt khó nén vẻ kích động: “Là anh!”

Phó Kình Hiên ngẩng mặt lạnh lùng liếc nhìn Bạch Viện, rồi lại nhanh chóng thu lại †ầm mắt, nhìn Bạch Dương.

Anh nhẹ nhàng thả Bạch Dương ra, sau đó ôm lấy bả vai cô, quay cô lại, cúi đầu nhẹ giọng hỏi thăm: “Không sao chứ?”

Bạch Dương đang ôm thùng giấy lắc đầu: “Em không sao, vừa rồi cảm ơn anh”

“Không cần.” Phó Kình Hiên chỉnh lại tóc trên mặt cô.

Bạch Viện đối diện nhìn hành động thân mật như vậy của hai người, mắt cũng đỏ lên, trong lòng vô cùng đố ky với Bạch Dương.

Nhưng cô ta che giấu tốt, sau khi thở sâu, nở một nụ cười tự nhận là hoàn mỹ nhất buơc qua, nhìn Phó Kình Hiên khách sáo nói: “Anh Phó, chúng ta lại gặp mặt rồi, thì ra anh cũng ở Hải Thành à.”

“Cô vừa rồi, thiếu chút nữa làm cô ấy bị thương!” Hai mắt Phó Kình Hiên lạnh như băng mở miệng.

Nụ cười trên mặt Bạch Viện cứng đờ: “Cái gì?

“Tôi nói, cô vừa rồi thiếu chút nữa làm Bạch Dương bị thương.” Phó Kình Hiên lặp lại lần nữa, giọng nói trầm thấp làm người †a e sợ, rõ ràng anh tức giận rồi.

Vừa rồi lúc anh đến, đúng lúc nhìn thấy hình ảnh người phụ nữ này kéo Bạch Dương.

Bạch Dương mang giày cao gót, trong tay lại ôm thùng giấy, hơn nữa là vội vàng không chút chuẩn bị bị kéo lại, cho nên trọng tâm cơ thể không vững.

Nếu như cuối cùng Bạch Viện đột nhiên buông tay, kết quả của Bạch Dương, không va chạm thì cũng ngã xuống.

Cho nên Bạch Viện này, thật là làm người tức giận.

“Tôi không có!” Bạch Viện nghe Phó Kình Hiên nói như vậy, trên mặt lập tức lộ vẻ tủi thân, vội vàng lắc đầu khoát tay giải thích: “Tôi thật sự không có, anh Phó anh tin tôi, vừa rồi tôi làm như vậy, chỉ là muốn giữ chị lại, để chị cho tôi một cái công đạo.”

“Công đạo? Bạch Dương làm cái gì mà cô muốn Bạch Dương cho cô một cái công đạo?” Phó Kình Hiên nhíu mày.

Bạch Dương liếc mắt, không nói gì.

Bạch Viện cho rằng Phó Kình Hiên nói như vậy, là muốn bên vực kẻ yếu cho mình, trong lòng nhất thời mừng thầm, nhịn không được quăng cho Bạch Dương một ánh mắt đắc ý, sau đó khổ sở nói: “Chị ném xe của tôi lên vệ đường, tôi khó khăn lắm mới quay về, vẫn luôn không tìm được chỗ đậu xe thích hợp, cho nên mới dừng xe ở vị trí của chị, nghĩ tốt xấu gì chị cũng là chị của tôi, không đến mức nhỏ mọn như vậy, cũng không ngờ, chị lại thật sự…anh phó, anh nói xem chị của tôi có quá đáng hay không?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1640


CHƯƠNG 1640

“Quá đáng sao?” Phó Kình Hiên cúi đàu nhìn Bạch Dương, ánh mắt lại ôn nhu: “Tôi cảm thấy cô ấy làm một chút cũng không quá đáng, thậm chí còn hơi mềm lòng, nếu như là tôi, có người dám đỗ xe ở vị trí của †ôi khiêu khích tôi, tôi sẽ trực tiếp đập nát xe người đó, đồng thời thông báo trong giới, không ai được nhận người đó.”

Bạch Dương cười rồi.

Bạch Viện thì ngơ ngác, không tin nổi mở †o mắt: “Anh Phó anh…

“Tôi làm sao?” Phó Kình Hiên ngước mắt, ánh mắt không chút tâm tình nhìn cô ta.

Trong lòng Bạch Viện có chút khiếp nhược nuốt nước miếng một cái: “Anh vừa rồi, không phải muốn bênh vực kẻ yếu giúp tôi sao, sao bây giờ…

Cô ta còn chưa nói hết lời, đã bị tiếng cười của Bạch Dương cắt ngang.

Bạch Dương ngẩng đầu nhìn Phó Kình Hiên: “Anh vừa rồi muốn giúp cô ta bênh vực kẻ yếu?”

Khóe miệng Phó Kình Hiên giật một cái: “Em cảm thấy có thể sao?”

“Đương nhiên không thể.” Bạch Dương lắc đầu: “Chỉ là em rất ngạc nhiên, rốt cuộc anh làm gì, để cô ta sinh ra suy nghĩ này.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Môi mỏng của Phó Kình Hiên mấp máy: “Anh cũng muốn biết.”

Nói xong, anh nhìn Bạch Viện phía đối diện: “Cô nói tôi giúp cô bênh vực kẻ yếu? Có chứng cớ gì sao?”

“Anh vừa hỏi tôi, hỏi chị tôi làm cái gì với tôi.” Ánh mắt Bạch Viện hy vọng nhìn anh trả lời.

Bạch Dương nhịn không được nữa, lại nở nụ cười.

Phó Kình Hiên lại đầu đầy hắc tuyến: “Cho nên chỉ bởi vì tôi hỏi cô như vậy, cô đã cho rằng, tôi giúp cô bênh vực kẻ yếu?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Bạch Viện cắn môi.

Phó Kình Hiên trầm mặt xuống, giọng nói lạnh nhạt: “Cô nghĩ nhiều rồi, cho dù tôi có muốn bênh vực kẻ yếu, cũng phải là Bạch Dương, cô là cái gì?”

Mặt Bạch Viện tái đi, cả người giống như bị đả kích lớn, lảo đảo lui về sau một bước: “Anh Phó, anh…”

Dáng vẻ cô ta nhìn Phó Kình Hiên giống như một kẻ bội bạc, nhìn Bạch Dương và Phó Kình Hiên vô cùng cạn lời.

Bạch Dương kéo cánh tay anh: “Được rồi, chúng ta đi thôi, người này đầu óc có bệnh, đừng phản ứng cô ta, càng phản ứng, cô ta lại càng có sức.”

Phó Kình Hiên nhìn tay Bạch Dương đặt trên tay mình, tâm trạng vui vẻ trực tiếp hiện lên trên mặt, ừ một tiếng: “Được.”

Hai người xoay người rời đi.

Bạch Viện khó khăn lắm mới gặp Phó Kình Hiên, sao có thể để bọn họ rời đi vậy được.

Cô ta cắn răng đuổi theo bọn họ, cuối cùng chạy đến ngăn trước mặt bọn họ: “Đợi một chút anh Phó.”

Phó Kình Hiên không vui híp mắt: “Cô còn có chuyện gì?”

“Anh Phó, có phải anh thích chị không?’ Bạch Viện nhìn Bạch Dương, trong mắt lộ ra vẻ chán ghét.

Bạch Dương thấy được, trong lòng vô cùng cạn lời, đồng thời còn có chút không thoải mái, sau đó nhéo cánh tay Phó Kình Hiên một cái.

Phó Kình Hiên bị đau nhướng mày, sau đó nghiêng mặt nhìn người phụ nữ bên cạnh: “Sao thế?”

Người phụ nữ cho anh một ánh mắt, rồi quay đầu về một bên, không để ý đến anh.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1641


CHƯƠNG 1641

Ánh mắt của cô rất rõ ràng, Phó Kình Hiên lập tức hiểu ý của cô, sau khi cười khẽ một tiếng, lại muốn nói gì đó, một tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là của Bạch Dương.

Cô cầm điện thoại ra ngoài xem, nhìn hiển thị cuộc gọi đến, trên mặt lộ ra nụ cười: “Em đi nhận điện thoại, ông ngoại em gọi đến, có thể là vì chuyện đại hội cổ đông hôm nay, chú Vương và ông ngoại em có chút qua lại, khả năng đã liên hệ với ông ngoại em röi.”

“Đi đi” Phó Kình Hiên hơi gật đầu.

Bạch Dương cầm điện thoại, đi sang một bên.

Phó Kình Hiên nhìn cô đi xa, lúc này mới xoay mặt nhìn Bạch Viện, mặt không biểu cảm nói: “Tôi cảm thấy tôi đã thể hiện đủ rõ ràng rồi không phải sao, nếu như đã hiểu rồi, cần gì phải hỏi lại?”

Nghe thấy Phó Kình Hiên thừa nhận thích Bạch Dương, đố ky trong lòng Bạch Viện càng nồng, cho nên gương mặt cũng nhăn nhó: “Không được, anh Phó, anh không thể thích chị được!”

Lông mày Phó Kình Hiên nhíu chặt lại, gương mặt cũng trầm xuống, sau đó ánh mắt nhìn Bạch Viện như nhìn người chết: “Ồ? Vì sao?”

Giọng của anh rất nhẹ cũng không có ngữ điệu lên xuống.

Nhưng trong giọng điệu của anh lại có sự †ức giận không chút che giấu.

Bạch Viện biết anh tức giận, nhất là lúc đối mặt với cặp mắt như vực sâu kia, trong lòng rất sợ hãi.

Cô ta siết chặt lòng bàn tay, cố nén vẻ sợ hãi, há to miệng nói: “Bởi vì…bởi vì chị của †ôi không xứng với anh, anh Phó, chị của tôi đã từng kết hôn, hơn nữa chị ấy với chồng trước kết hôn cũng không phải vì yêu nhau, là chị tôi xem trọng nhà chồng trước có tiền, có thế lực, cho nên tính toán chồng trước của mình, kết hôn với chị ấy.”

Nói đến đây, Bạch Viện giống như có cái gì khó nói, sau khi do dự mấy giây, mới mở miệng lần nữa: “Hơn nữa lúc đó, chồng trước của chị tôi có bạn gái, nói cách khác, chị tôi vì tiền, cứng rắn tách bạn gái và chồng trước ra, anh Phó, tôi nói những cái này, chính là muốn cho anh biết, chị của tôi không phải là người giống như anh nghĩ, chị ấy cũng không thật lòng với anh, con người chị ấy, trong mắt chỉ có lợi ích.”

“Ha!” Phó Kình Hiên mở miệng, sắc mặt rất khó coi: “Cho nên, ý của cô là, bây giờ Bạch Dương cũng là vì tiền của tôi mà đến?”

Thấy Phó Kình Hiên như vậy, Bạch Viện cho là anh tin tưởng mình, ánh mắt sáng lên, liên tục gật đầu: “Đúng vậy anh Phó, tôi biết tôi nói những cái này không tốt với chị, nhưng tôi không còn cách nào, vì không để càng nhiều người trở thành người bị hại, tôi chỉ có thể nói ra quá khứ của chị, bởi vì chị có hơi quá đáng, anh Phó, anh vẫn là cách xa chị của tôi một chút, chị ấy thật sự không đáng để anh thích, tôi cũng không hy vọng anh giống như chồng cũ của chị ấy, trở thành người bị hại thứ hai.”

“Thật sao, thật không khéo, tôi chính là chồng trước của chị cô.” Môi mỏng của Phó Kình Hiên kéo ra một độ cong lạnh lùng.

Bạch Viện vốn còn đang tận tình khuyên nhủ, vừa nghe anh nói vậy, cả người lập tức ngây ra: “Cái gì? Anh chính là chồng trước của Bạch Dương?”

“Nếu không cô cho rằng tôi là ai?” Ánh mắt Phó Kình Hiên từ trên cao nhìn xuống cô ta, giống như cô ta là một con kiến hôi vậy.

Bạch Viện sắc mặt trắng bệch lắc đầu: “Không thể nào, đây không phải là thật, nếu như anh là chồng trước của chị ta, sao anh có thể thích chị ta được, rõ ràng tôi nghe nói, anh không thích Bạch Dương, anh có người trong lòng rồi.”

“Thật sự tôi có người trong lòng, người đó chính là Bạch Dương, từ đầu đến cuối đều là cô ấy, chưa bao giờ thay đổi” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương cách đó không xa, ánh mắt ôn nhu trả lời.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1642


CHƯƠNG 1642

Sau đó, anh lại thu lại tầm mắt, gương mặt ghét bỏ nhìn Bạch Viện: “Tôi biết cô nói những thứ này đơn giản chỉ là muốn ly gián tôi và Bạch Dương, nhưng tôi rất khẳng định nói cho cô biết, cô không làm được, trước không nói Bạch Dương có đến vì tiền vì thế lực của tôi không, cho dù phải, tôi cũng rất vinh hạnh, ít nhất tôi có tiền có thế lực, để cô ấy đến gần tôi.”

“Điên rồi, anh thật sự điên rồi!” Bạch Viện hét lớn.

Bạch Dương cách đó không xa nhìn lại.

Tình huống gì vậy.

Bạch Viện này sao lại giống như điên vậy.

Phó Kình Hiên nói cái gì với cô ta?

Hai bên tay Bạch Viện nắm lại, cơ thể cũng bởi vì tâm trạng kích động mà run rẩy: “Anh thế mà lại thích Bạch Dương, thích đến mức nào?”

Ngay cả tham tiền cũng có thể chấp nhận.

Những người có tiền này, không phải không thích nhất phụ nữ tham tiền sao?

Bọn họ có thể chơi đùa với phụ nữ tham tiền, nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ ra tình cảm thật với phụ nữ tham tiền.

Nhưng người đàn ông này, sao lại ngược lại chứ?

Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương đã để điện thoại xuống, không còn tâm trạng nói chuyện với người phụ nữ này nữa.

Anh nhét một tay vào túi quần, vừa đi về phía Bạch Dương, vừa lạnh lùng ném lại một câu: “Tôi vẫn có thể thích cô ấy, thích đến mức cô không thể nào tưởng được!”

“Anh…

Gương mặt Bạch Viện khiếp sợ nhìn cặp nam nữ đã đi với nhau, trong mắt toàn là ghen ghét không thể hiểu nổi.

Cô ta không hiểu, mình và Bạch Dương vì sao lại khác biệt lớn như vậy.

Cô ta muốn cái gì, đều phải trả giá bằng thân thể bằng mọi thứ mới có thể có được.

Mà Bạch Dương lại không cần, đã có người chủ động dâng tới.

Đều là chị em, vì sao ông trời lại không công bằng với hai người như vậy?

Bạch Viện đứng đó, siết chặt tay nhìn chằm chằm đôi nam nữ trước mặt, sắc mặt hung ác đáng sợ, con ngươi cũng đỏ như máu.

Bạch Dương cảm giác được ác ý và đố ky trên người cô ta truyền tới, cau đôi mày thanh tú, hỏi người đàn ông đang đi tới: “Anh nói gì với cô ta?”

Phó Kình Hiên cũng không giấu cô, lặp lại cuộc đối thoại với Bạch Viện vừa rồi.

Nghe xong, Bạch Dương cười lạnh một tiếng: “Cô ta vẫn đổi trắng thay đen như vậy, từ nhỏ đến lớn đều chưa từng thay đổi”

“Bản tính như vậy, bất kể trải qua bao lâu, đều sẽ không thay đổi.” Phó Kình Hiên đáp.

“Anh nói đúng, nhưng trước đây cô ta đổi trắng thay đen, là muốn giành đi tất cả sự quan tâm và yêu thương của ba, để ba cảm thấy em là đứa bé hư, bây giờ đổi trắng thay đen với em, là vì anh, cô ta nhìn trúng anh rồi.”

Bạch Dương ngẩng đầu, như cười như không nhìn người đàn ông.

Trán người đàn ông trượt xuống vài vạch đen.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1643


CHƯƠNG 1643

Anh đương nhiên biết Bạch Viện có suy nghĩ với mình.

Chính vì như vậy, anh mới cảm thấy ghê †ởm.

“Được rồi, không nói những chuyện này nữa, đi thôi, không đói sao?” Phó Kình Hiên ấn nút thang máy.

Bạch Dương biết anh không muốn thảo luận chuyện này, khẽ cười, cùng anh vào thang máy.

Bên kia, Bạch Viện nhìn hai người rời đi, ngọn lửa đố ky trong lòng như muốn thiêu đốt cô ta.

Cô ta luôn biết trước đây Bạch Dương gả vào nhà họ Phó, cũng biết nhà họ Phó ý nghĩa điều gì.

Nhưng cô ta chưa từng có suy nghĩ với nhà họ Phó, vì cô ta nghe nói người đàn ông mà Bạch Dương gả không thích cô, còn là một gã béo đầu hói bụng phệ.

Cho nên lúc ở nước H, nghe thấy Lý Tân Vinh gọi anh Phó, cô ta cũng không phản ứng lại, thì ra anh Phó này, lại chính là chồng trước của Bạch Dương, gia chủ nhà họ Phó.

Thì ra gia chủ nhà họ Phó, không phải là gã béo phệ đầu hói như trong lời đồn, ngược lại là một người đàn ông cực kỳ anh tuấn.

Đàn ông tướng mạo tuấn tú, lại có tiền có thế như vậy, mới là hình mẫu lý tưởng của cô ta, mới là đối tượng cô ta nên đi chinh phục.

Lại thêm người đàn ông này còn có tình cảm với Bạch Dương, chỉ dựa vào điểm này, cô ta cũng nhất định phải giành được!

Dù sao chỉ cần là đồ của Bạch Dương, bất kể là Thiên Thịnh hay là người, cô ta đều muốn đạt được.

Nghĩ vậy, Bạch Viện ngẩng đầu, nhìn chằm chằm phương hướng hai người rời đi, mắt ngập tràn nhất định phải có được.

Bên kia, Phó Kình Hiên dẫn Bạch Dương đến nhà hàng Trung.

Phó Kình Hiên kéo ghế cho cô.

Bạch Dương cũng không khách sáo, cởi áo khoác trên người rồi ngồi xuống.

Phó Kình Hiên cũng ngồi xuống đối diện cô, đưa thực đơn cho cô: “Tại sao em muốn giữ Bạch Viện lại Thiên Thịnh? Dù em cho cô ta 5% cổ phần, em cũng có thể không để cô ta nhậm chức ở Thiên Thịnh, không phải sao?”

“Anh nói không sai.” Bạch Dương vừa lật xem thực đơn, vừa đáp: “Nhưng em nghĩ, để Bạch Viện ngay dưới mi mắt giám sát tốt hơn, nếu để mặc cô ta ở ngoài, nói không chừng một lúc nào đó, lại chạy đi không tung tích.”

“Em giám sát cô ta làm gì?” Phó Kình Hiên rót hai ly nước, đưa một ly cho cô, hỏi.

Bạch Dương mím môi: “Những gì Bội Như nói anh cũng biết, em giữ Bạch Viện lại bên cạnh, một là muốn tìm thấy chứng cứ cô ta hạ độc ba, hai là muốn để Bạch Viện sinh một đứa bé.”

“Sinh một đứa bé?” Phó Kình Hiên nghỉ hoặc cau mày, có chút không hiểu hành động của cô.

Bạch Dương đóng thực đơn, nhìn anh: “Thực ra…em không phải con gái ruột của ba mẹ!”

Nghe thấy lời này, con ngươi Phó Kình Hiên chợt co rụt, tay bưng ly nước cũng bất giác run rẩy, nước trong ly sóng sánh.

“Em nói gì? Em không phải con gái ruột của vợ chồng Bạch Hạo?” Phó Kình Hiên siết chặt ly nước, mắt nhìn cô chằm chằm.

Làm sao cô biết mình không phải con gái ruột của vợ chồng Bạch Hạo?

Chẳng lẽ, cô đã biết mình là con gái ruột của vợ chồng Cố Việt Bân?

Nhưng chuyện này không đúng, nếu cô biết mình do vợ chồng Cố Việt Bân sinh ra, sẽ không thản nhiên như vậy.

Cho nên, đây rốt cuộc là chuyện gì?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1644


CHƯƠNG 1644

Bạch Dương không biết trong lòng Phó Kình Hiên lúc này sóng to gió lớn, cô bưng ly nước anh vừa rót cho mình, uống một ngụm, mới mở miệng đáp: “Ừ, em không phải con ruột của họ, con gái ruột của họ vào lúc bốn năm tháng tuổi đã chết yểu rồi, sau khi con gái ruột của họ chết yểu, em mới đến nhà họ Bạch, thế nào, rất kinh ngạc sao?”

“Ừ…” Phó Kình Hiên rũ mắt, khẽ gật đầu: “Rất kinh ngạc.”

“Anh thật sự kinh ngạc sao?” Bạch Dương nghiêng đầu nhìn anh: “Nhưng sao em cảm thấy hình như anh không quá kinh ngạc mà?”

Ánh mắt Phó Kình Hiên lóe lên, rất nhanh lại khôi phục bình thường, buông lỏng tay siết ly nước, khẽ đáp: “Không có gì, anh rất kinh ngạc, chỉ là kinh ngạc không nhất định phải thể hiện hết trên mặt.”

“Được rồi.” Bạch Dương nhún vai, cũng không nghĩ nhiều có phải anh nói dối không.

Dù sao cô cũng không cho rằng anh sẽ lừa cô chuyện này.

“Đúng rồi, làm sao em biết mình không phải con ruột của họ?” Phó Kình Hiên nhấp ngụm nước, giọng có chút thăm dò.

Còn có người biết thân phận thật sự của cô nói cho cô biết sao?

Nếu vậy, người đó sẽ là ai?

Mục đích nói cho cô biết, lại là gì?

Phó Kình Hiên khẽ híp mắt, trong lòng không nhịn được thuyết âm mưu.

Lúc này, Bạch Dương đặt ly xuống, đáp: “Ban đầu em cũng không biết, là bác gái Lục, chính là mẹ của Khởi nói cho em biết, ngay cuối tháng trước.”

“Bà Lục nói?” Phó Kình Hiên mím môi.

Thì ra bà Lục cũng biết, Bạch Dương không phải con gái ruột của vợ chồng Bạch Hạo.

“Ngoại trừ chuyện này, bà ấy còn nói gì không?” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, lại hỏi.

Bạch Dương không hiểu hỏi lại: “Còn có thể nói gì?”

“Đương nhiên là chuyện liên quan tới ba mẹ ruột của em.” Ngón cái Phó Kình Hiên vân vê mép ly.

Bạch Dương lắc đầu: “Không có, bác gái hình như không biết ba mẹ ruột của em là ai, bà nói em là ba mẹ em nhận nuôi từ viện phúc lợi.”

“Thì ra là vậy.” Phó Kình Hiên có thể nhìn ra, cô không nói dối, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn dáng vẻ, bà Lục cũng không biết Bạch Dương do vợ chồng Cố Việt Bân sinh.

Như vậy là đủ rồi.

“Đúng rồi, anh hỏi chuyện này làm gì?”

Bạch Dương nghỉ hoặc nhìn người đàn ông.

Người đàn ông khẽ lắc đầu: “Không có gì.”

“Vậy sao.” Bạch Dương thấy anh không chịu nói nhiều, cũng không truy hỏi.

Tuy nhiên, lúc này, người đàn ông lại chợt mở miệng lần nữa: “Bạch Dương.”

“Hử?” Bạch Dương ngẩng đầu: “Sao vậy?”

“Em…em đã không phải con gái ruột của vợ chồng Bạch Hạo, vậy em muốn biết ba mẹ ruột của mình là ai sao?” Phó Kình Hiên rũ mắt, khiến người ta không nhìn rõ đáy mắt anh: “Hoặc là, em có từng nghĩ đi tìm họ không?”

“Vấn đề này trước đây Khởi cũng từng hỏi em, lúc đó câu trả lời của em là không muốn biết, cũng không muốn tìm họ.” Bạch Dương xoay xoay ly nước trong tay, mặt nở nụ cười thản nhiên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1645


CHƯƠNG 1645

Phó Kình Hiên chăm chú nhìn cô: “Tại sao?”

“Vì không thích hợp đi.” Bạch Dương buông ly, chống má đáp: “Nếu là em mười mấy tuổi, có lẽ em sẽ muốn biết, sẽ thử đi tìm ba mẹ ruột của mình, hỏi họ xem, tại sao không cần em, tại sao muốn vứt bỏ em, nhưng em hiện tại hai mươi mấy tuổi thì sẽ không, bất kể vì nguyên nhân gì mà em xuất hiện ở viện mồ côi, đều chỉ có thể chứng minh, em và ba mẹ ruột của mình vô duyên, em định sẵn là con gái nhà họ Bạch.”

“Vậy sao…

“Đương nhiên, nếu em vì biết thân phận của mình, mà cố chấp đi tìm ba mẹ ruột, chuyện này đối với ba mẹ nuôi em lớn mà nói, cũng không phải một chuyện công bằng.

Nghe thấy lời của Bạch Dương, Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Em nói không sai.”

Bạch Dương cười, lại nói: ‘Dù em tìm thấy họ thì lại nên ở chung thế nào chứ? Xem như người thân thì không thích hợp, dù sao cũng không có nền tảng tình cảm, ở chung quá ngượng ngùng, xem như thân thích cũng không thích hợp, dù sao cũng là ba mẹ ruột, cho nên so với tiến thoái lưỡng nan, còn không bằng ngay từ đầu đừng đi †ìm họ, duy trì hiện trạng, mới là tốt nhất.”

Hơn nữa còn có một câu, cô không nói.

Đó chính là, có lẽ họ đã chết rồi thì sao.

“Không nhớ nhung không tìm kiếm, quả thực là thích hợp nhất.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Thành thực mà nói, nghe thấy Bạch Dương không tìm ba mẹ ruột, anh quả thực thở phào một hơi.

Nếu cô muốn tìm, dù anh ngăn cản, rồi cũng sẽ có một ngày, cô cũng vẫn sẽ biết mình là con gái của vợ chồng Cố Việt Bân, đến lúc đó, cô sẽ thế nào?

Cho nên, vẫn là đừng nên tìm, ít nhất như vậy cô sẽ không tò mò thân phận của mình, bèn có hi vọng có thể khiến cô cả đời không biết ba mẹ ruột của mình là vợ chồng Gố Việt Bân.

“Đúng vậy, cho nên, lúc em biết mình không phải con gái ruột của ba mẹ chỉ đau lòng một lát, rồi không còn đau buồn nữa, vì em biết, từ giây phút em đến nhà họ Bạch, em chính là con gái của ba mẹ, về phần ba mẹ ruột, bất kể họ rốt cuộc tại sao không cần em, nhưng từ lúc em xuất hiện ở viện phúc lợi, em và họ đã hết duyên rồi.”

Bạch Dương nói.

“Em nghĩ vậy thì tốt.’ Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương xoa mi tâm: “Mặc dù nói thì nói vậy, nhưng em và ba mẹ rốt cuộc vẫn không có máu mủ.”

“Cho nên em muốn Bạch Viện mang thai một đứa bé, chính là vì cảm thấy mình không phải do vợ chồng Bạch Hạo sinh ra, cho nên em muốn để Bạch Viện giữ lại huyết mạch thật sự cho nhà họ Bạch?” Phó Kình Hiên mơ hồ đoán được suy nghĩ của cô.

Bạch Dương nở nụ cười khổ: “Anh nói không sai, em chính là nghĩ vậy, mặc dù Bạch Viện độc hại ba, nhưng bất kể nói thế nào, cô ta cũng là con ruột của ba, con ruột duy nhất, em sẽ khiến Bạch Viện trả giá, nhưng đồng thời, cũng muốn Bạch Viện kéo dài huyết mạch của ba.”

“Sau này Bạch Viện nhất định phải ngồi tù, vậy đứa bé đó em sẽ nuôi dưỡng?” Phó Kình Hiên nhìn cô.

Bạch Dương gật đầu: “Vâng, em nuôi, nhưng em không phải nuôi con thay Bạch Viện, mà là thay nhà họ Bạch bồi dưỡng người thừa kế, em sẽ nuôi lớn nó thật tốt, sẽ không để nó dính chút tật xấu của người mẹ Bạch Viện của nó, đợi nó trưởng thành, em sẽ để nó kế thừa Thiên Thịnh, đây là cách em có thể nghĩ tới, cách duy nhất có thể báo đáp công ơn dưỡng dục của ba mẹ.”

Đương nhiên, nếu cô là con ruột của ba mẹ, cô đương nhiên sẽ không làm vậy.

Nhưng cô lại không phải, Bạch Viện mới phải.

Cho nên cô chỉ có thể kéo dài huyết mạch từ chỗ Bạch Viện.

“Anh hiểu ý của em rồi, em muốn làm thì làm đi, anh giúp em cùng nhau bồi dưỡng nó.” Phó Kình Hiên dịu dàng nói.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1646


CHƯƠNG 1646

Bạch Dương ngồi thẳng người: “Anh không cảm thấy cách làm này của em khiến người ta không cách nào tiếp nhận sao?”

Dù sao cũng không phải tất cả mọi người đều có thể chấp nhận cách báo ơn này của CỔ.

“Sẽ không.” Phó Kình Hiên lắc đầu: “Chỉ cần em cho là đúng, vậy em cứ can đảm làm, bất kể thế nào, anh cũng sẽ cùng em.”

Hơn nữa, chỉ một đứa bé mà thôi, anh lại không phải không thể chấp nhận.

Càng huống hồ, đứa bé đó lại không phải cô và người khác sinh.

“Cảm ơn anh.” Nghe thấy sự ủng hộ khích lệ của Phó Kình Hiên, Bạch Dương ấm lòng, cũng rất cảm động, biểu cảm trên mặt cũng trở nên dịu dàng.

“Em không cần cảm ơn anh, sau này chúng †a chính là một thể, cho nên anh đương nhiên đứng về phía em.” Phó Kình Hiên vươn tay ra, vén sợi tóc rơi xuống bên tai cô: “Nhưng em không thể khiến Bạch Viện một mình mang thai.”

“Em biết.’ Bạch Dương ‘ừ’ một tiếng, nghiêm túc nói: “Bạch Viện nhất định sẽ không ngoan ngoãn mang thai, nói không chừng còn lén lút bỏ đứa bé, cho nên ngay †ừ đầu em không muốn Bạch Viện mang thai, em chỉ cần gien của cô ta là được rồi.

Có gien của Bạch Viện, đi nước ngoài tìm cơ quan chuyên môn, mười tháng sau, đương nhiên sẽ có một đứa bé.

“Vậy thì được, cần anh giúp đỡ sao?” Phó Kình Hiên gắp một con tôm đã lột vỏ vào bát cô, hỏi.

Bạch Dương lắc đầu: “Không cần, tự em là được rồi.”

“Được, nếu có cần giúp, em có thể nói thẳng với anh, em không cần cảm thấy như vậy không tốt, chúng ta sắp tái hợp rồi không phải sao?” Phó Kình Hiên đặt đũa xuống, nghiêm túc nhìn cô.

Bạch Dương đối diện với ánh mắt anh, nhìn sự mong mỏi trong mắt anh, cuối cùng gật đầu: “Được, có gì cần, em sẽ tìm anh.”

“Ừa.” Phó Kình Hiên cong môi cười.

Cơm xong, đã là tám giờ tối.

Phó Kình Hiên lái xe đưa Bạch Dương về vịnh Tiên Thủy.

Phó Kình Hiên cùng cô đi tới căn hộ của cô.

“Anh ngồi sofa xem tivi một lát, em đi pha trà cho anh.” Bạch Dương vừa đặt †úi xuống, vừa nói với người đàn ông bên cạnh.

Người đàn ông khẽ ngẩng đầu: “Không cần pha trà, nước lọc là được rồi.”

“Vậy cũng phải ngồi một lát.” Bạch Dương nói xong, đến phòng bếp.

Phó Kình Hiên ngồi xuống sofa, không xem †ivi, mà nghiêng đầu nhìn phía phòng bếp.

Nhìn một lát, anh chợt đứng dậy, nhấc chân đi về phía đó.

Đến cửa bếp, Phó Kình Hiên nhìn người phụ nữ đang bận rộn bên trong.

Người phụ nữ đeo tạp dề, đang rửa ly trà.

Rõ ràng vừa rồi anh đã nói không cần pha trà, cô cũng đồng ý rồi, nhưng hiện tại xem ra, dường như vẫn là chuẩn bị pha một ấm.

Mà nhìn hành động rửa ly trà của cô, cô bình thường không uống trà, cho nên cũng không dùng ly trà.

Bây giờ lấy ly trà ra rửa sạch, rất dễ thấy, là đặc biệt vì anh.

Nghĩ tới đây, trái tim Phó Kình Hiên ấm áp, nhấc chân đi tới, từ phía sau ôm lấy người phụ nữ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1647


CHƯƠNG 1647

Thân thể Bạch Dương cứng đờ, động tác trên tay cũng khựng lại, một lúc sau thả lỏng, nghiêng đầu hỏi người đàn ông phía sau: “Sao anh lại vào?”

Cô không kêu người đàn ông buông cô ra.

Cô bây giờ đã tiếp nhận sự thật không bao lâu nữa thì sẽ tái hợp với người đàn ông rồi, sau khi tái hợp, hai người họ đương nhiên sẽ có những hành động thân mật thế này.

Hiện tại như vậy, chỉ là sớm một chút mà thôi.

Cho nên, cô không kháng cự, dù sao cũng phải học cho quen.

“Một mình anh ở phòng khách nhàm chán, cho nên đến với em.” Phó Kình Hiên xoay Bạch Dương sang.

Bạch Dương ngước mắt nhìn anh: “Em không cần anh ở đây với em, chỉ pha trà mà thôi, nhanh lắm, lại không phải làm gì khác.”

“Anh biết, nhưng anh muốn ở với em, hơn nữa, anh nhớ em, anh còn muốn hôn em.”

Ánh mắt Phó Kình Hiên rơi trên đôi môi đỏ của cô.

Con ngươi Bạch Dương trợn to: “Anh…”

“Bạch Dương, được không em?” Phó Kình Hiên cúi đầu, tỳ trán vào trán cô, thấp giọng hỏi.

Thân thể Bạch Dương càng thêm cứng đờ, mặt cũng đỏ bừng.

Cô không biết nên trả lời thế nào.

Nói không được, hình như có chút tổn thương anh.

Nói được, cô lại có chút không nói ra lời.

Cho nên, cô dứt khoát im lặng.

Thấy Bạch Dương chần chờ không mở miệng, Phó Kình Hiên khẽ mở đôi môi mỏng, lại hỏi lần nữa: ‘Bạch Dương, được không em?”

Lần này, giọng anh càng thêm khàn khàn, mắt cũng mang theo mong đợi.

Bạch Dương nhìn sự mong chờ đó của anh, trong lòng có chút không nhẫn tâm khiến anh thất vọng, không muốn nhìn thấy con ngươi đen rực sáng ấy trở nên u ám, do dự vài giây, cuối cùng gật đầu: “Vâng.”

Bỏ đi bỏ đi, dù sao sau này cũng phải hôn.

Sớm một chút có ngại gì?

Nghĩ vậy, Bạch Dương thoải mái, thân thể cũng thả lỏng.

Nghe thấy cô đồng ý, mặt Phó Kình Hiên lộ ra vui mừng, cuối cùng nhấc cằm cô lên, hôn xuống.

Lần này, là nụ hôn thật sự về mặt ý nghĩa của hai người, không phải những cái hôn ngoài ý muốn trước đây.

Nụ hôn lần này xuất phát từ thật lòng của hai người, cũng xuất phát từ sự tiếp nhận Phó Kình Hiên của Bạch Dương.

Cho nên, nó ngọt ngào, tốt đẹp hơn bao giờ hết.

Bạch Dương không nhịn được nhắm mắt, vươn tay ra, ôm cổ Phó Kình Hiên.

Cô vừa rồi đang rửa ly trà, trên tay còn dính bọt.

Vì vậy lúc ôm cổ Phó Kình Hiên, bọt trên đầu ngón tay cô hóa thành giọt nước, trực tiếp thấm vào gáy Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên lạnh cứng người trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh lại khôi phục như ban đầu.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1648


CHƯƠNG 1648

Nhưng sức lực anh hôn Bạch Dương lại mạnh lên không ít, như đang trừng phạt cô vừa rồi thấm nước vào quần áo anh.

Bạch Dương cũng bị anh hôn thở không nỗi, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cuối cùng vẫn là cô nhéo thịt mềm bên hông anh, anh ăn đau mới buông cô ra.

Bạch Dương đạt được tự do lập tức thoát khỏi vòng ôm của Phó Kình Hiên, đi sang một bên, hai tay chống bệ bếp thở hổn hển.

Rặng đỏ trên mặt vẫn chưa biến mất, vành mắt cũng phiếm hồng, cả người yêu kiều khiến người ta không thể dời mắt.

Bạch Dương như vậy khiến ánh mắt Phó Kình Hiên bất giác u ám, hầu kết cũng không nhịn được lăn lộn, giọng trầm thấp khàn khàn: “Bạch Dương…”

“Nước sôi rồi!” Lời của anh còn chưa nói xong, đã bị tiếng nước sôi ùng ục cắt ngang.

Nhìn người phụ nữ vội vàng tắt lửa, Phó Kình Hiên bất đắc dĩ cười.

Anh vốn còn muốn tiếp tục, nhưng bây giờ vẫn là bỏ đi thôi.

Pha trà xong, Bạch Dương đặt ấm trà lên khay, nói với người đàn ông bên cạnh: “Đi thôi, chúng ta ra ngoài.”

Phó Kình Hiên ừ một tiếng, theo sau cô ra khỏi phòng bếp.

Đến phòng khách, Bạch Dương đặt khay lên bàn trà, rót trà cho anh: “Lá trà này em mua đã lâu rồi, mặc dù không hỏng, nhưng cũng không tính là quý hiếm gì, anh uống tạm.

“Không sao.” Phó Kình Hiên bưng trà cô rót, khẽ thổi, dịu dàng nói: “Chỉ cần là em pha, anh đều thích.”

Bạch Dương không nhịn được phì cười: “Vậy nếu là thuốc độc, anh cũng thích?”

“Nếu là tự tay em bưng cho anh, anh cũng sẽ không chút do dự uống.” Phó Kình Hiên nhìn cô, nghiêm túc đáp: “Nhưng tiền đề là em thật sự nỡ sao?”

Bạch Dương mím môi đỏ: “Anh biết rõ còn cố hỏi.”

Cô đã yêu anh rồi, sao nỡ hạ độc anh.

Hơn nữa, dù sau này không yêu, hoặc anh thay lòng, cô cũng sẽ không làm vậy.

Dù sao đi tới cực đoan, không phải phương thức tốt nhất để giải quyết sự việc, ngược lại chỉ khiến tay mình vấy bẩn phạm pháp.

Nếu cuối cùng cô và anh thật sự đi tới bước đó, điều cô làm cũng chỉ là dứt khoát rời đi, vĩnh viên không gặp lại anh nữa.

“Đang nghĩ gì đó, cau chặt mày như vậy.”

Thấy Bạch Dương mơ màng, Phó Kình Hiên vươn tay, khẽ xoa hàng mày thanh tú cau chặt của cô.

Mắt Bạch Dương khẽ lóe, hồi thần, thu lại suy nghĩ trong lòng, hơi lắc đầu: “Không có gì.

Thấy cô rõ ràng đang che giấu, Phó Kình Hiên híp mắt, rất nhanh lại giả như không phát hiện gì, đặt ly trà xuống, đứng dậy: “Không còn sớm nữa, anh cũng nên đi rồi, em nghỉ ngơi sớm chút.”

Cô đã không muốn nói, anh cũng không ép cô.

Mỗi người đều có bí mật, chuyện này rất bình thường.

Chỉ cần cô không hối hận tái hợp với anh, những chuyện khác, anh đều có thể tiếp nhận.

Huống hồ, anh cũng có việc giấu cô.

Bạch Dương nghe thấy Phó Kình Hiên chuẩn bị rời đi, cũng từ sofa đứng dậy: “Được, em tiễn anh ra ngoài.”
 
Back
Top Dưới