Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1566


Chương 1566

Hôm sau Bạch Dương nhận được điện thoại của Lâm Diệc Hàng, anh ta kêu cô đến bệnh viện để kê đơn thuốc.

Từ sau khi cô bị Lương Triết hạ độc rồi tổn thương đến tử c ung thì gần như là cô vẫn luôn uống thuốc điều trị.

Cứ uống thuốc như thế thì cũng đã uống hết mấy liệu trình, cho nên Lâm Diệc Hàng nói cho cô biết là đã có thể đi đến khâu điều trị kế tiếp, đối lập nhau như thế nên thuốc uống của cô cũng phải thay đổi.

“Tôi biết rồi, trưa nay tôi sẽ tới.” Bạch Dương trả lời với Lâm Diệc Hàng ở đầu dây điện thoại bên kia một câu rồi sau đó đặt điện thoại xuống, đi đến cửa Thiên Thịnh.

“Tổng giám đốc Bạch.” Thư ký Đồng đứng chờ ở cửa phòng làm việc của Bạch Dương, thấy cô bước ra khỏi thang máy thì vội cúi đầu: “Hoan nghênh cô trở về.”

Bạch Dương mỉm cười với cô ta: “Cảm ơn.”

Thư ký Đồng mở cửa phòng làm việc cho cô, bày ra tư thế mời.

Bạch Dương đang định đi vào thì chợt thấy cái gì đó bèn dừng bước, sau đó nhìn chằm chằm vào gương mặt của thư ký Đồng, quan tâm hỏi: “Thư ký Đồng, hai ngày nay cô không nghỉ ngơi đàng hoàng hay sao? Tôi thấy cô trông rất tiều tụy đấy.

Thư ký Đồng sờ lên gương mặt mình, đáy mắt thoáng hiện chút đắng chát nhưng đã ngay lập tức biến mất, mấp máy môi trả lời: “Cảm ơn tổng giám đốc Bạch đã quan tâm, hai hôm nay tôi gặp chút chuyện nên ngủ không được ngon.”

“Chuyện gì thế? Cần tôi giúp không?” Bạch Dương hỏi tiếp.

Thư ký Đồng lắc đầu: “Không cần, không cần, tôi có thể tự mình xử lý được.”

Chuyện giữa cô ta và tổng giám đốc Lục nhất định không thể để cho tổng giám đốc Bạch biết được.

Thấy thư ký Đồng khẳng định mình có thể giải quyết được nên Bạch Dương cũng không muốn hỏi nhiều, khẽ gật đầu: “Vậy thôi được rồi, nếu cô cần giúp gì thì cứ nói với tôi.”

“Vâng thưa tổng giám đốc Bạch.” Thư ký Đồng mỉm cười cảm kích.

Bạch Dương bước vào văn phòng.

Thư ký Đồng cũng theo sát phía sau, vừa đi vừa báo cáo lịch trình hôm nay.

Khi cô nghe tới hai giờ chiêu hôm nay phải đến tập đoàn Phó Thị để tham gia hội nghị nguồn năng lượng mới thì chợt ngơ ngẩn cả người.

“Cô vừa mới nói là đến tập đoàn Phó Thị để họp đúng không?” Bạch Dương nhíu mày, không chắc chắn hỏi lại.

Thư ký Đồng đẩy mắt kính: “Đúng vậy tổng giám đốc Bạch.”

Khoé môi Bạch Dương run rẩy: “Tôi biết rồi, hoá ra là đợi tôi ở đây.”

Thảo nào hôm qua Phó Kình Hiên nói mai gặp.

Chỉ sợ là anh đã có ý định sắp xếp buổi hội nghị ngày hôm nay từ trước rồi.

“Là sao vậy tổng giám đốc Bạch?” Thư ký Đồng không biết Bạch Dương đang suy nghĩ cái gì, nên khi nghe Bạch Dương nói thế, cả khuôn mặt cô ta tràn đầy sự khó hiểu.

Bạch Dương xoa xoa huyệt thái dương: “Không có gì đâu, trên đó có viết chủ đề của buổi hội nghị nguồn năng lượng mới này là gì không?”

“Có viết.” Thư ký Đồng vội vàng lật tài liệu trong tay ra đưa cho cô: “Bởi vì kỹ thuật về nguồn năng lượng mới này đã được đưa ra dùng thử một thời gian ngắn rồi, cho nên mục đích của buổi hội nghị lần này chủ yếu là để cho tất cả các bên hợp tác trình bày một chút về ưu khuyết điểm của nguồn năng lượng mới này trên tập đoàn của mình, để xem thử có chỗ nào cần cải tiến hay không. Nếu như không có thì sẽ lập †ức đưa toàn bộ kỹ thuật về nguồn năng lượng mới này ra ngoài thị trường.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1567


Chương 1567

“Vậy à?” Bạch Dương nâng cằm lên, sau khi nhận tài liệu thì xem xét thử.

Sau khi xem xong, cô trả lại: “Được, tôi cũng đã nắm được cụ thể rồi, cô giúp tôi sắp xếp lại ý kiến hoặc phản hồi về việc dùng thử kỹ thuật về nguồn năng lượng mới của những người ở dưới một chút, sau khi sắp xếp xong thì giao lại cho tôi.”

“Dạ.” Thư ký Đồng cầm lại tài liệu rồi sau đó đi ra.

Đến trưa trước khi tan việc, cô ta mang tài liệu đã sắp xếp xong đến cho Bạch Dương.

Bạch Dương cất vào trong túi văn kiện rồi xách túi lên, lái xe ra khỏi Thiên Thịnh chạy đến bệnh viện, định đến bệnh viện lấy thuốc rồi đến tập đoàn Phó Thị sau.

Dù sao hai giờ chiều mới họp.

Bước vào bệnh viện Đệ Nhất, Bạch Dương đi thẳng đến phòng làm việc của Lâm Diệc Hàng.

Lúc này Lâm Diệc Hàng đang ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu viết cái gì đó trên tập bệnh án, vô cùng chăm chú.

Bạch Dương đứng ở cửa ra vào, giơ tay gõ cửa.

Lâm Diệc Hàng nghe thấy tiếng động nên dừng cây bút máy trong tay lại, ngẩng đầu nhìn thì thấy cô, nở nụ cười: “Cứ đi thẳng vào là được rồi.”

“Vậy tôi không khách sáo đâu.” Bạch Dương thả tay xuống, nhấc chân đi vào.

Lâm Diệc Hàng đóng nắp bút máy lại: “Tới sớm vậy rồi có ăn cơm chưa?”

“Có ăn chút đồ trên xe rồi.”

“Vậy tôi mời cô ăn cơm, mùi vị thức ăn ở căn tin bệnh viện cũng khá ngon đấy.” Nói xong, Lâm Diệc Hàng kéo ngăn tủ ra, lấy một cái thẻ ăn màu trắng ở trong đó ra rồi vẫy vẫy hai cái.

Bạch Dương phất tay từ chối: “Không được đâu, bây giờ tôi không đói, với lại lát nữa †ôi còn phải đi họp, nếu ăn cơm thì không kịp thời gian, cho nên anh vẫn cứ dẫn tôi đi lấy thuốc thôi.”

Nghe cô nói vậy, Lâm Diệc Hàng cũng đành thôi. Anh ta bỏ thẻ ăn vào túi áo blouse trắng của mình xong bèn đứng lên: “Được rồi, tôi dẫn cô đến khoa phụ sản trước, cô cần phải kiểm tra một chút mới biết được cụ thể là đã hồi phục được đến đâu, đổi liệu trình nào.”

“Ừ” Bạch Dương lên tiếng.

Hai người sóng vai nhau đi đến khoa phụ sản.

Trên đường đi, Bạch Dương nhớ tới cái gì đó bèn căn môi dưới hỏi: ‘Bác sĩ Lâm, anh cũng biết thôi miên cho nên tôi muốn hỏi, thôi miên thật sự có thể ảnh hưởng đến trí nhớ của một người hay sao?”

“Sao tự nhiên cô lại hỏi cái này vậy?” Lâm Diệc Hàng quay đầu nhìn cô.

Bạch Dương chớp chớp mắt, cũng không giấu giếm: “Hôm qua Phó Kình Hiên nói với tôi rằng năm đó cũng không phải anh ấy không phát hiện Cố Tử Yên giả mạo tôi, anh ấy có phát hiện, hơn nữa còn muốn thẳng thừng vạch trần Cố Tử Yên, nhưng còn chưa kịp thì đã bị người ta thôi miên rô, khiến anh ấy quên mất mình đã biết Cố Tử Yên không phải tôi, hơn nữa thôi miên còn tiếp tục ảnh hưởng anh ấy tới sáu năm, làm cho trong sáu năm này, anh ấy không thể phát hiện ra rằng tôi chính là người anh ấy muốn tìm thêm lần nữa.”

Lâm Diệc Hàng giật mình đẩy kính mắt một cái: “Tôi hiểu ý của cô rồi, cô muốn biết những lời Phó Kình Hiên nói là thật hay giả đúng không?”

Bạch Dương “ừ” một tiếng: “Đúng vậy. Ý của tôi chính là như thế. Những điều anh ấy nói thật sự khiến người ta rất ngạc nhiên, cũng quá mức kỳ diệu, cho nên tôi bỗng thấy không tin được. Vừa hay anh lại biết thôi miên, vì vậy hẳn là anh sẽ biết rốt cuộc những gì anh ấy nói là thật hay là giả.”

“Cô nói không sai, quả thật là tôi biết rất ro.

“Vậy…
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1568


Chương 1568

“Là thật đấy!”

“Thật ư?” Bạch Dương giật mình.

Lâm Diệc Hàng dừng bước lại rồi nhìn cô: “Những gì Phó Kình Hiên nói là sự thật, đúng là năm đó cậu ta bị thôi miên, hơn nữa người thôi miên lại chính là đàn anh của tôi.”

Bạch Dương mở to mắt, gương mặt tràn ngập sự khiếp sợ: “Đàn anh?”

“Đúng vậy.” Lâm Diệc Hàng gật đầu: “Nhưng mà hai tháng trước tôi mới biết được chuyện này. Trước đấy tôi cũng không biết Phó Kình Hiên bị đàn anh của †ôi thôi miên, mãi đến hai tháng trước, Phó Kình Hiên bị tai nạn xe cộ làm cho hiệu quả thôi miên trong đầu cậu ta giảm bớt. Sau khi cậu ta nhận ra rằng bản thân mình có gì đó bất thường thì mới nhờ tôi kiểm tra giúp, cuối cùng tìm ra được cậu ta bị đàn anh của tôi thôi miên”

“Thật sự là thật ư!” Đôi mắt của Bạch Dương liên tục rung rẩy, cho thấy được giờ phút này trong lòng cô đang vô cùng mất bình tĩnh.

Thì ra, Phó Kình Hiên thật sự bị thôi miên.

Bạch Dương không hề nghi ngờ Lâm Diệc Hàng đang giúp Phó Kình Hiên lừa gạt mình.

Đầu tiên là hai người đó không có ân oán thù hận gì cả.

Thứ hai, Lâm Diệc Hàng là một bác sĩ rất tài giỏi, Phó Kình Hiên cũng sẽ không tùy tiện đụng chạm đến anh ta. Dù sao không có gì đảm bảo rằng một ngày nào đó anh có cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của anh ta hay không.

Cho nên thái độ của Lâm Diệc Hàng đối với Phó Kình Hiên vẫn luôn là ngang hàng, hoàn toàn không hề có thái độ câu nệ vì chênh lệch thân phận với Phó Kình Hiên như người khác.

Nói cách khác, chỉ cần Lâm Diệc Hàng bằng lòng thì anh ta không cần phải để ý đến Phó Kình Hiên, tất nhiên cũng có thể từ chối làm việc cho Phó Kình Hiên.

Với lại, Lâm Diệc Hàng cũng không phải người dễ bị mua chuộc. Nếu muốn mua chuộc anh ta thì chắc chắn cần phải tốn một khoản phí cực lớn, lại còn không thể dùng tiền. Dù sao Lâm Diệc Hàng cũng không thiếu tiền.

Vì thế nên Phó Kình Hiên không cần thiết phải mua chuộc Lâm Diệc Hàng để lừa gạt cô.

Nghĩ đến đây, Bạch Dương thở dài rồi lại hỏi: “Bác sĩ Lâm, đàn anh của anh có quan hệ gì với Cố Tử Yên vậy? Tại sao lại giúp Cố Tử Yên thôi miên Phó Kình Hiên?”

“Cái này có liên quan đến tim của Phó Kình Hiên.” Lâm Diệc Hàng nhìn Bạch Dương: “Phó Kình Hiên từng phẫu thuật thay tim, cô biết không?”

“Tôi biết.” Bạch Dương gật đầu.

Trong hang động dưới vách núi, lúc cô thay đồ cho Phó Kình Hiên thì đã nhìn thấy vết sẹo trên ngực anh.

Ngày hôm sau khi anh tỉnh lại, cô đã hỏi có chuyện gì xảy ra. Cũng từ lúc đó, cô mới biết anh từng mắc bệnh tim bẩm sinh, còn từng phẫu thuật thay tim nữa.

Thế nên, sáu năm trước, khoảng thời gian bọn họ mới kết hôn, sắc mặt của Phó Kình Hiên mới luôn trắng bệch, cả người cũng yếu ớt, chắc hẳn đó là giai đoạn hồi sức.

Thấy Bạch Dương biết, Lâm Diệc Hàng thôi không nhìn nữa; “Trái tim hiện giờ của Phó Kình Hiên chính là của em trai của đàn anh của tôi.”

“Gì cơ?” Bạch Dương ngạc nhiên trợn trừng mắt.

Lâm Diệc Hàng lại nói: “Em trai của đàn anh của tôi tên Thời Khiêm, từng là bạn trai của Cố Tử Yên.”

“Khoan đã, bạn trai á?” Bạch Dương nhíu đôi mi thanh tú lại.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1569


Chương 1569

Mắt kính của Lâm Diệc Hàng phản chiếu ánh sáng: “Sao thế? Nhìn thái độ của cô, hình như cô nghĩ đến điều gì đó à?”

Đôi môi đỏ của Bạch Dương mấp máy: “Ừm, nhưng tôi không chắc có đúng hay không. Sáu năm trước, khi tôi và Cố Tử Yên còn học đại học thì có nghe cô ta quen được người bạn trai gần ba năm. Cho nên †ôi không chắc người bạn trai kia có phải là người anh nhắc tới hay không.”

“Chắc là vậy rồi.” Lâm Diệc Hàng nheo mắt: “Cố Tử Yên và em trai của đàn anh của tôi vừa hay quen nhau được ba năm, sau đó thì cậu ta qua đời vì tai nạn xe.”

“Vậy chính xác là cùng một người rồi.”

Bạch Dương vén tóc: “Sáu năm trước, chúng tôi phát hiện Cố Tử Yên đã rất lâu rồi không đi hẹn hò với bạn trai, còn hỏi xem có phải hai người đã chia tay rồi hay không, lúc đó cô ta trả lời một câu rằng bạn trai mình chết rồi. Ban đầu bọn tôi chỉ cho rằng cô ta nói đùa, cố tình rủa chết bạn trai mình thôi, không ngờ đúng là chết thật.”

Sau khi chết, trái tim lại được ghép cho Phó Kình Hiên.

“Sau khi Thời Khiêm gặp tai nạn, bởi vì không được đưa đến bệnh viện kịp thời nên bỏ lỡ thời điểm trị liệu tốt nhất, vì thế sau vài ngày ở bệnh viện đã qua đời. Hơn nữa, trước khi cậu ta mất, cậu ta còn chủ động hiến tặng tim mình cho Phó Kình Hiên, còn bảo anh trai mình, cũng chính là đàn anh của tôi giúp Phó Kình Hiên yêu Cố Tử Yên.”

Nói đến đây, trong mắt Lâm Diệc Hàng thoáng hiện vẻ khinh thường.

Theo suy nghĩ của anh ta, Thời Khiêm chính là một thằng ngu, bị tình yêu che mờ con mắt. Chẳng những không biết vụ tai nạn của mình là có người sắp đặt mà còn ngu ngốc tác thành cho Cố Tử Yên. Không chỉ hiến tim mình mà còn kéo cả anh trai phạm phải giới luật trong sư môn.

Đúng là vừa ngu ngốc vừa ích kỷ.

“Thế nên đàn anh của anh đã thôi miên Phó Kình Hiên và những người bên cạnh anh ấy để Phó Kình Hiên nhầm tưởng mình yêu Cố Tử Yên?” Bạch Dương siết chặt lòng bàn tay, giọng khàn đi, mang theo sự phẫn nộ.

Lâm Diệc Hàng gật đầu: ‘Đúng vậy, chính là như thế.”

“Quá đáng!” Bạch Dương cắn môi, cơ thể Vì tức giận mà giờ phút này run lên: “Thời Khiêm kia thật quá đáng! Anh ta dựa vào đâu mà làm như thế? Anh ta muốn tác thành cho Cố Tử Yên thì cớ chỉ bắt Phó Kình Hiên trả nợ cho mình? Anh ta tưởng hành động của mình cao thượng lắm hả?

Anh ta làm như thế có khác gì là cưỡng chế người ta? Chẳng những hủy hoại Phó Kình Hiên mà cũng hủy hoại cả tôi nữa!”

Lòng Bạch Dương vừa giận vừa chua xót, hai mắt đỏ ngầu.

Hóa ra mọi chuyện đều do tên Thời Khiêm hại.

Nếu không có tên Thời Khiêm kia bảo anh trai thôi miên Phó Kình Hiên thì anh sẽ biết Cố Tử Yên không phải cô, cũng sẽ không nghĩ rằng mình yêu cô ta.

Anh sẽ nhanh chóng tìm thấy cô, bọn họ sẽ ở bên nhau, sẽ rất hạnh phúc.

Mà mọi thứ đều bị Thời Khiêm hủy hoại!

Lâm Diệc Hàng nhìn bầu không khí tràn ngập bi thương quanh người Bạch Dương mà thở dài: “Cô đừng như vậy, chuyện đã qua lâu rồi, cô có tức giận cũng vô ích thôi.

Dẫu sao Thời Khiêm đã chết, thôi thì coi như cậu ta đã bị báo ứng đi.”

“Anh nói vậy là sao?” Bạch Dương nhìn anh †a với cặp mắt đỏ hoe.

Khóe miệng Lâm Diệc Hàng khẽ nhếch lên nở nụ cười lạnh lùng: “Thời Khiêm chết cũng không phải chuyện ngoài ý muốn đâu, mà do có người làm.”

“Hả?” Bạch Dương hốt hoảng che miệng.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1570


Chương 1570

Mắt kính của Lâm Diệc Hàng lại phản chiếu ánh sáng: “Bởi vì cơ thể và nhóm máu của Phó Kình Hiên nên muốn tìm trái tim phù hợp chính là việc khó hơn lên trời.

Sau khi cậu ta được sinh ra, bác sĩ chẩn đoán cậu ta mắc bệnh tim di truyền xong, nhà họ Phó lập tức đi tìm kiếm trái tim cho cậu ta. Nhưng tìm suốt 24 năm mà vẫn không tìm được. Mãi cho đến sáu năm trước, trước vài ngày bệnh viện tuyên án tử thì vừa hay Thời Khiêm gặp tai nạn xe, đồng thời tim của cậu ta lại tương thích với Phó Kình Hiên. Cô không thấy trong chuyện này có vấn đề à?”

Bạch Dương biến sắc: “Anh đừng bảo là Phó Kình Hiên hoặc người nhà họ Phó dàn dựng vụ tai nạn này đấy nhé? Không, không thể nào có chuyện đó được! Nhà họ Phó và Phó Kình Hiên tuyệt đối sẽ không.”

“Tôi đâu nói rằng nhà họ Phó hay Phó Kình Hiên làm đâu, kẻ tôi nói là Cố Tử Yên.” Lâm Diệc Hàng ngắt lời cô.

Bạch Dương há hốc mồm: “Cố Tử Yên?”

“Đúng vậy.” Lâm Diệc Hàng khẽ hất cằm: “Mặc dù tôi cũng không quá rõ chuyện năm đó, nhưng tôi điều tra ghi chép của bệnh viện xong thì phát hiện vào ngày Thời Khiêm bị bệnh viện tuyên án tử, bà cụ Phó đích thân tới gặp mặt cậu ta. Mục đích chính là muốn Thời Khiêm hiến tim cho Phó Kình Hiên, mà sở dĩ bà cụ biết được chuyện tim Thời Khiêm tương thích với tim Phó Kình Hiên là do Cố Tử Yên lén lút tiết lộ cho nhà họ Phó.”

“Sau đó thì sao?” Bạch Dương vội hỏi.

Lâm Diệc Hàng nói tiếp: “Sau đó, theo như đại sư huynh tôi kể thì lúc đầu Thời Khiêm không chịu hiến tim ngay, mãi cho đến khi Cố Tử Yên đi thăm Thời Khiêm một chuyến, đỏ mặt nói với cậu ta rằng mình cần trái tim của người đàn ông vừa gặp đã yêu, còn khóc lóc với Thời Khiêm là tương lai cô ta còn rất dài, hi vọng cậu ta thành toàn cho cô ta.”

“Thế nên dưới tiếng khóc của cô ta, Thời Khiêm chấp nhận hiến tim cho Phó Kình Hiên, sau đó bảo anh trai của anh ta thôi miên Phó Kình Hiên để anh ấy “yêu” Cố Tử Yên!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Dương đỏ bừng lên vì tức giận.

“Nực cười, đúng là quá nực cười!” Cô siết chặt tay, móng tay như muốn đâm thủng lòng bàn tay tới nơi: ‘Chắc chắn không có chuyện Cố Tử Yên vừa gặp đã yêu Phó Kình Hiên, mà cô ta sớm đã theo dõi anh ấy rồi. Sau đó không biết nghe được ở đâu chuyện trái tim của Thời Khiêm tương thích với tim Phó Kình Hiên nên mới dàn dựng vụ tai nạn xe để gi ết chết bạn trai”

“Đúng vậy, không riêng gì tôi mà cả Phó Kình Hiên cũng nghỉ ngờ Thời Khiêm chết là do Cố Tử Yên làm. Thế nên sau khi hóa giải thôi miên, cậu ta luôn điều tra, nhưng chuyện đã trôi qua nhiều năm, lại thêm chỗ gặp tai nạn không có camera, đường vắng vẻ nên không có bằng chứng chứng minh Cố Tử Yên giết Thời Khiêm.”

Lâm Diệc Hàng nhún vai, nói tiếp: “Vậy nên tôi mới bảo là Thời Khiêm bị Cố Tử Yên hại chết cũng coi như là bị báo ứng.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh đã kể cho tôi nghe.” Bạch Dương thở một hơi thật sâu, tạm bình tĩnh lại.

Lâm Diệc Hàng khoát tay: “Cô khỏi cần cảm ơn tôi, chuyện này cũng không có gì là không thể kể. Nhưng bây giờ cô đã biết chuyện Phó Kình Hiên bị thôi miên, hơn nữa cũng vì nó mà cậu ta mới đối xử với cô như vậy trong sáu năm, thế cô định làm sao? Tha thứ à?”

Bạch Dương rủ mi: “Ừm, tôi tha thứ cho anh ấy. Anh ấy cũng là người bị hại, cũng không phải cố tình, anh ấy chỉ bị bệnh mà thôi.”

Lâm Diệc Hàng không hề ngạc nhiên vì câu trả lời của cô: “Sau đó thì sao? Định tái hợp với cậu ta à?”

“Tôi không biết.” Bạch Dương lắc đầu: “Tha thứ là một chuyện nhưng có tái hợp hay không lại là một chuyện khác. Bây giờ tôi vẫn chưa suy nghĩ kĩ, cũng chưa chuẩn bị tốt tâm lý, chỉ khi tôi làm xong công tác tư tưởng thì chắc có lẽ đấy?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1571


Chương 1571

Nhìn dáng vẻ sa sút của Bạch Dương, Lâm Diệc Hàng phất tay: “Phải chuẩn bị tốt tâm lý. Dẫu sao chuyện tái hợp cũng không phải chuyện đùa.”

“Đúng vậy.” Bạch Dương gật đầu.

Lâm Diệc Hàng dừng bước: “Được rồi, đi nào.

Bạch Dương cũng dừng bước lại, ngẩng đầu lên thì trông thấy ba chữ “Khoan sản phụ” to đùng. Cô xoa xoa mặt, vội xốc lại tinh thần rồi nhấc chân bước vào.

Lâm Diệc Hàng theo sau, lúc trở ra, anh ta nói gì đó với một bác sĩ.

Bác sĩ kia khẽ gật đầu rồi nhìn Bạch Dương: “Cô Bạch, mời cô theo tôi, tôi dẫn cô đi làm kiểm tra.”

“Vâng, làm phiền bác sĩ.” Bạch Dương cũng không từ chối, cô đi theo người nọ.

Lâm Diệc Hàng ngồi trong phòng làm việc của bác sĩ kia.

Đợi nửa tiếng, bác sĩ kia và Bạch Dương đi ra.

Lâm Diệc Hàng nhìn bác sĩ: “Cô ấy khôi phục thế nào?”

“Khôi phục tốt lắm, có thể bắt đầu giai đoạn điều trị.” Bác sĩ đưa bản báo cáo kiểm tra ra.

Lâm Diệc Hàng nhận lấy lật xem qua rồi khép lại: “Vậy cô kê cho cô ấy thuốc đi.”

“Được.” Bác sĩ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống rồi cầm giấy bút ghi đơn thuốc.

Bạch Dương ngồi trên ghế sô pha bên cạnh đeo túi xách lên: ‘Hôm nay cảm ơn anh”

“Không có gì.’ Lâm Diệc Hàng khẽ đẩy mắt kính, nhìn cô rồi nói tiếp: “Tiếp theo nhớ uống thuốc cho đúng giờ, mau sớm hồi phục một chút. Cơ thể vẫn chưa khỏe hoàn †oàn đâu nên đừng ở gần Phó Kình Hiên, không thì lại có em bé đấy.”

Nghe thế, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Dương đỏ bừng lên: “Bác sĩ Lâm, anh nói gì thế? Ai nói muốn có em bé thế?”

“Cô và Phó Kình Hiên đó.” Lâm Diệc Hàng vuốt dao phẫu thuật, dáng vẻ rất nhàn nhã thảnh thơi đáp lời cô: “Tuy cô và Phó Kình Hiên còn chưa tái hợp nhưng nhìn thái độ của cô thì đoán chừng đó chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi. thế nên tôi mới đánh tiếng trước với cô, lúc hai người làm thì nhớ dùng biện pháp an toàn, trong hai năm tới, cô không thích hợp mang thai đâu.”

“.” Khóe môi Bạch Dương run rẩy, mệt tim ngẩng đầu nhìn trời, chẳng buồn nói gì nữa.

Cô nhận ra rằng cứ tiếp tục bàn đề tài này với anh ta.

Thì nó sẽ mãi không chấm dứt. Vậy chẳng bằng không nhắc đến nữa, qua một lát sẽ kết thúc thôi.

Quả nhiên, không thấy Bạch Dương nói gì, Lâm Diệc Hàng cũng không tiếp tục đề tài này nữa. Anh ta cầm đơn thuốc của bác Sĩ rồi đưa cho cô: “Đây chính là đơn thuốc điều trị tiếp theo của cô, lát ra hiệu thuốc lấy thuốc.”

“Được.” Bạch Dương nhận tờ giấy, đánh mắt nhìn qua rồi cẩn thận cất vào: “Vậy tôi đi lấy thuốc trước đây, lát nữa còn có cuộc họp.

“Đi đi, không tiễn nhé, tôi cũng phải đi làm phẫu thuật ngay đây.’ Lâm Diệc Hàng đánh mắt nhìn đồng hồ.

Bạch Dương gật đầu: ‘Ừ, hẹn gặp lại.”

Dứt lời, cô xoay người bước ra khỏi văn phòng.

Đi vào trong bãi đỗ xe của bệnh viện, Bạch Dương so hóa đơn với đơn thuốc rồi vò đi, ném vào thùng rác, sau đó lên xe, đi khỏi.

Cô vừa mới đi khuất thì Cố Mạn Tình lập †ức chui từ một góc xó xỉnh đi ra, tiến thẳng về phía thùng rác. Cô ta nhíu mày, nén cơn buồn nôn, quay người lại rồi thò †ay nhặt đồ Bạch Dương vừa ném, mở ra xem.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1572


Chương 1572

Chỉ thấy đủ các loại biên lai, cô ta lập tức không vui mà chép miệng.

Vừa nãy khi tới đây, cô ta nhìn thấy Bạch Dương đứng bên thùng rác chau mày, sắc mặt nặng nề nên còn tưởng Bạch Dương mắc bệnh gì nặng lắm.

Ai ngờ chỉ là đơn thuốc điều trị tử c ung.

Ngay lúc Cố Mạn Tình chuẩn bị vứt chúng vào thùng rác thì điện thoại trong túi xách chợt reo lên.

Cố Mạn Tình nhíu mày, lấy điện thoại ra xem, thấy là bà Cố gọi, cô ta lập tức xốc lại tinh thần, nghe máy: “Mẹ.”

“Mạn Tình, con đến bệnh viện chưa?” Đầu bên kia điện thoại, bà Cố lên tiếng hỏi.

Cố Mạn Tình khẽ gật đầu: “Con đến rồi ạ.”

“Vậy thì tốt, mau lấy thuốc của ba tới đây, ba con giờ đang đau lắm.” Bà Cố vội thúc giục.

Cố Mạn Tình đáp một tiếng: “Con biết rồi mẹ, con sẽ mau chóng quay về, mẹ bảo ba cố nhịn một chút nhé ạ.”

Sau đó, hai người nói vài câu rồi cúp máy.

Cố Mạn Tình lấy điện thoại xuống khỏi tai, vẻ mặt u sầu.

Bây giờ thận của Cố Việt Bân đã càng ngày càng tệ, phẫu thuật thay thận đã gấp như lửa sém lông mày.

Nhưng đến bây giờ vẫn chưa tìm được thận thích hợp.

Lần trước mẹ đi xét nghiệm cũng thất bại, thận của mẹ hoàn toàn không tương thích với ba.

Thế nên vì để tỏ lòng hiếu thảo, cũng chứng minh cho bọn họ thấy “con gái ruột”

là cô ta không phải kẻ thấy chết không cứu, Cố Mạn Tình cũng đi làm xét nghiệm.

Ai ngờ kết quả vẫn không tương thích.

Đối với kết quả này, cô ta đã đoán được ngay từ phút đầu rồi. Dù sao mình cũng có phải con ruột bọn họ đâu mà tương thích được, chỉ có con gái ruột mới có tỷ lệ cao nhất thôi… khoan chờ đã, con gái ruột?

Cố Mạn Tình chợt nghĩ đến một chuyện, trong mắt lóe sáng khiếp người, sau đó cúi đầu nhìn tờ biên lai chưa kịp ném trong tay, toàn thân cô ta run lên vì kích động.

Tại sao cô ta lại quên mất cô ta không phải con ruột nhưng Bạch Dương thì chính là con ruột của bọn họ mà.

Bác sĩ nói tỉ lệ ghép thận giữa người thân sẽ đạt xác suất cao nhất.

Mà Bạch Dương lại chính là người thân duy nhất có quan hệ máu mủ với ba, nói không chừng thận Bạch Dương lại tương thích với bai Càng nghĩ lại càng thấy hưng phấn, Cố Mạn Tình vứt mấy tờ biên lai khác đi, chỉ chừa một tờ có nhóm máu của Bạch Dương rồi bước nhanh vào trong thang máy.

Cô ta muốn đi chứng thực, nếu Bạch Dương kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện thì chắc chắn bên khoa sản phụ sẽ có báo cáo sức khỏe của cô, cô ta nhất định phải mau chóng xác nhận xem thận của Bạch Dương có thích hợp hay không.

Nếu có thể, cô ta phải nghĩ cách lấy được thận để cứu ba.

Ba là trụ cột nhà họ Cố, một khi ba không còn thì có nghĩa cô ta sẽ mất tất cả.

Thế nên bất luận thế nào, cô ta cũng phải đảm bảo ba sống tiếp!

Trên mặt Cố Mạn Tình hiện vẻ lạnh lùng kiên định.

Ở một bên khác, Bạch Dương đã đến Tập đoàn Phó Thị.

Cô dừng xe xong thì đi vào cửa lớn Tập đoàn Phó Thị.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1573


Chương 1573

Vừa bước vào, cô đã trông thấy trợ lý Trương đứng ngay cửa thang máy chuyên dụng của Phó Kình Hiên.

Trợ lý Trương vẫy tay chào cô: “Cô Bạch, bên này.”

Bạch Dương nhướng mày, sau đó rảo bước nhanh về phía đó: “Trợ lý Trương, anh cố tình chờ tôi sao?”

“Đúng thế.” Trợ lý Trương gật đầu, sau đó nhấn nút mở cửa thang máy.

Thang máy mở, anh ta làm tư thế mời vào: “Là tổng giám đốc Phó bảo tôi xuống đợi có.

“Anh ấy bảo anh xuống khi nào?” Bạch Dương kinh ngạc.

Cô không hề kinh ngạc khi Phó Kình Hiên bảo anh ta xuống đón mình.

Dù sao cô cũng biết, nếu không phải có Phó Kình Hiên dặn dò thì một người trợ lý riêng như anh ta sẽ không thể tùy tiện rời vị trí bên cạnh Phó Kình Hiên.

Cho nên điều cô ngạc nhiên là trợ lý Trương đã đứng đây chờ cô từ bao giờ.

“Nửa tiếng.” Trợ lý Trương trả lời: “Tổng giám đốc Phó áng chừng thời gian khi nào cô tới nên bảo tôi xuống sớm.”

“Hóa ra là vậy.” Bạch Dương giật mình rồi khẽ gật đầu, sau đó ngại ngùng nói: “Thành thật xin lỗi, trước khi đến có chút việc nên để anh chờ lâu.”

“Không sao.” Trợ lý Trương phất tay, tỏ vẻ mình không ngại.

Chẳng mấy chốc, thang máy đã đến nơi.

Trợ lý Trương dẫn Bạch Dương đi về phía phòng họp.

Đến nơi, anh ta đẩy cửa.

Bạch Dương đi vào, bên trong đã có mấy người đang ngồi, đều là các đối tác thương mại khác của năng lượng mới.

Những người này nhìn thấy Bạch Dương cũng như trợ lý Trương phía sau lưng cô thì biến sắc ngay, vốn đang bàn chuyện thì lập tức khựng lại, cứ im lặng nhìn cô như vậy, không biết là ý gì?

Mãi cho đến khi trợ lý Trương ra ngoài pha trà thì mấy người đó mới tiếp tục nói chuyện.

Trong đó có người hỏi Bạch Dương: “Tổng giám đốc Bạch, vừa nãy cô với trợ lý Trương đi chung với nhau là tiện đường hay trợ lý Trương cố tình qua đón cô thế?”

Bạch Dương không hiểu bọn họ hỏi như thế để làm gì nên cũng không chẳng giấu giếm, thẳng thừng trả lời: “Anh ta đón tôi.”

Điều này khiến mấy người đó lại im lặng, hiện giờ ánh mắt lúc nhìn cô đều viết rõ hai chữ “kiêng dè”.

Trong khoảng thời gian này, trong giới loáng thoáng đồn rằng tổng giám đốc Phó đang theo đuổi lại vợ cũ, muốn tái hợp lại với cô.

Không phải bọn họ chưa nghe nhưng họ đều khịt mũi khinh thường, chẳng ai tin hết.

Dẫu sao trước đó việc tổng giám đốc Phó hắt hủi người vợ cũ thế nào, yêu cô thiên kim nhà họ Cố ra sao, có ai trong giới mà không biết đâu.

Thế nên làm gì có chuyện theo đuổi lại vợ cũ chứt Dù tổng giám đốc Phó để vợ cũ của anh có được ghế hợp tác nguồn năng lượng mới thì họ cũng không cho rằng tổng giám đốc Phó đang đặc biệt chiếu cố vợ cũ, họ chỉ xem như vợ cũ của tổng giám đốc Phó may mắn thôi.

Nhưng giờ có lẽ mấy người bọn họ phải tin thôi.

Trợ lý Trương là trợ lý riêng thân cận của tổng giám đốc Phó. Phó Thị lớn như vậy nhưng có thể nói anh ta chỉ dưới cơ tổng giám đốc Phó thôi. Người có thể sai khiến trợ lý Trương cũng chỉ có một mình tổng giám đốc Phó. Nếu không phải tổng giám đốc Phó bảo trợ lý Trương đi đón vợ cũ thì anh ta làm sao dám đi.

Hơn nữa, có thể để trợ lý riêng của mình đi, âu cũng chứng minh rõ tổng giám đốc Phó để tâm đ ến người vợ cũ của mình thế nào.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1574


Chương 1574

Nếu không tại sao tổng giám đốc Phó không tùy tiện sắp xếp một người cấp dưới nào đó đi đón vợ cũ giống như khi tiếp đón bọn họ chứ?

Xem ra sau này, bọn họ không còn có thể xem thường cô gái này cùng Thiên Thịnh sau lưng cô nữa rồi.

Nếu không sẽ chính là đắc tội với nhà họ Phó.

Có lẽ bọn họ nên chủ động nịnh bợ Thiên Thịnh một chút, nói không chừng tổng giám đốc Phó vui vẻ sẽ hợp tác với bọn họ ở dự án nào đấy khác thì sao?

Mấy ông sếp đánh mắt nhìn nhau, đều thấy được cùng một suy nghĩ trong mắt đối phương.

Bạch Dương không biết mấy người kia nghĩ gì, mà cô cũng chẳng muốn biết, sau khi ngồi xuống, mở laptop mình mang theo lên thì liền chờ cuộc họp bắt đầu.

Chờ được một lát, Phó Kình Hiên còn chưa vào thì trợ lý Trương đã mang vài ly trà tiến vào.

Trợ lý Trương đặt từng ly trà ngon nhất xuống trước mặt từng vị tổng giám đốc.

Cuối cùng khi đến trước mặt Bạch Dương, anh ta đặt ly hồng trà cuối cùng và một miếng bánh gato xuống cho cô.

Hành động của trợ lý Trương khiến mấy người trong phòng họp lập tức nín thinh.

Mấy ông sếp cúi đầu nhìn xuống ly trà xanh trước mặt rồi lại nhìn ly hồng trà không hề khác hoàn toàn với bọn họ của Bạch Dương, khóe mắt không nhịn được mà rúm lại.

Sao lại khác nhau thế?

Thôi được rồi, khác cái của họ cũng được, dẫu sao phụ nữ mà, thích uống hồng trà hơn.

Nhưng còn bánh gato là thế khỉ nào?

Tại sao cô có mà bọn họ lại không?

Phân biệt đối xử nhé!

Đừng nói trong lòng mấy vị tổng giám đốc kia cảm thấy bất công, chính cả Bạch Dương cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

Sự quan tâm đặc biệt của trợ lý Trương đã mang lại cho cô cảm giác như ngồi trên đống lửa.

“Trợ lý Trương à, bánh gato này, tôi không muốn ăn đâu.” Bạch Dương đẩy dĩa bánh lên trước, ra hiệu bảo trợ lý Trương mang đi.

Đương nhiên trợ lý Trương không thể lấy lại được, anh ta đẩy mắt kính, ánh mắt u ám đảo qua mấy vị tổng giám đốc kia rồi mở miệng giải thích: “Cô Bạch, bánh gato là do tổng giám đốc Phó đặc biệt chuẩn bị cho cô, mong cô đừng phụ tâm ý của anh ấy.

Tôi nghĩ mấy vị tổng giám đốc kia cũng không so đo chút việc nhỏ này đâu nhỉ?

Dù sao trong giới cũng đồn thổi rõ ràng lý do vì sao tổng giám đốc Phó lại quan tâm riêng cô Bạch mà.”

“Phải phải phải.”

Bị trợ lý Trương cảnh cáo trong tối ngoài sáng như thế, mấy người này còn dám nói gì được nữa, chỉ có thể gật đầu lia lịa nói phải.

Bạch Dương nghỉ ngờ nhíu mày: “Đồn thổi?

Đồn thổi chuyện gì?”

Trợ lý Trương cười đầy ẩn ý: “Nếu cô Bạch muốn biết thì đợi sau khi hội nghị kết thúc, cô có thể tự mình đi nghe ngóng thử. Thôi được rồi mọi người, để tôi đi xem thử tổng giám đốc Phó đã xong việc chưa, nếu xong rồi thì anh ấy sẽ mau chóng sang đây, còn chưa xong thì mời các vị đợi một lát.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1575


Chương 1575

Nói rồi, trợ lý Trương đi khỏi.

Anh ta vừa đi, trong phòng họp lập tức nhốn nháo.

Có tổng giám đốc nhiều chuyện hỏi: “Tổng giám đốc Bạch, cô và tổng giám đốc Phó tái hợp lại rồi hả?”

“Hả?” Bàn tay bưng ly hồng trà của Bạch Dương run lên, suýt nữa cô đã làm sóng ra bàn.

Cô cũng không uống nữa mà đặt ly trà xuống. Nhìn những đôi mắt tò mò của mấy người kia, Bạch Dương vội vàng lắc đầu, khoát tay: “Không có chuyện đó đâu, tại sao các sếp lại hỏi như vậy?”

“Bởi vì trong giới đều lan truyền thế cả mà.

Nói tổng giám đốc Phó đang theo đuổi cô”“

Một tổng giám đốc trả lời.

Bạch Dương ngạc nhiên: “Lan truyền?”

“Không phải thế à, ngay cả đám già không thích nhiều chuyện như chúng tôi còn biết đây này.”

Bạch Dương mấy máy môi, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cũng đành im lặng.

Không đến mức đấy chứ? Tình trạng anh theo tôi chạy giữa cô và Phó Kình Hiên rõ như vậy luôn sao?

Vậy mà trong giới đều lan truyền hết rồi!

Cô đang suy nghĩ thì cửa phòng họp lớn mở ra, hai tiếng bước chân vang lên văng vẳng.

Như thể tâm linh tương thông, Bạch Dương theo bản năng quay đầu, nhìn về phía phát ra tiếng động, vừa hay đối diện với tầm mắt của Phó Kình Hiên.

Nhìn cặp mắt đen láy, sâu hút của anh, trong đầu Bạch Dương bỗng nhớ đến những lời nói của Lâm Diệc Hàng trong bệnh viện cùng câu hói cúa mấy tống giám đốc này. Mặt cô đỏ lên, vội quay đầu sang nơi khác, tim đập thình thịch, không thể nào bình tĩnh nổi.

Đều là do Lâm Diệc Hàng và đám người này.

Đang yên đang lành tự nhiên hỏi làm gì thết Phó Kình Hiên nhìn gương mặt đỏ bừng của Bạch Dương, ánh mắt tối lại.

Cô đang nghĩ gì vậy?

“Tổng giám đốc Phó, đây là tài liệu của buổi họp.” Không chờ Phó Kình Hiên đoán xem Bạch Dương đang nghĩ gì, trợ lý Trương đã cầm xấp văn kiện đưa cho anh.

Phó Kình Hiên bất đắc dĩ ngồi xuống trước: “Họp thôi.”

Cuộc họp chính thức bắt đầu, mãi cho đến năm giờ chiều mới kết thúc.

Phó Kình Hiên nhìn đồng hồ trên tay, đóng laptop lại, khẽ hé bờ môi mỏng nói: “Cuộc họp hôm nay đến đây tạm dừng ở đây thôi. Cũng trễ rồi, mời mọi người di chuyển đến khách sạn, tôi mời mọi người ăn cơm, mong mọi người nể mặt.”

Nghe anh mời cơm, mấy vị tổng giám đốc cười tươi như hoa.

“Tổng giám đốc Phó nói gì thế, chúng tôi nhất định sẽ nể mặt mà, nhất định nể mặt.

Bạch Dương im lặng nhưng không lên tiếng từ chối.

Tất cả mọi người đều đồng ý, nếu cô từ chối thì sẽ không phải phép.

Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, sau đó lại nói: “Vậy mời mọi người đi qua đó trước.

Trương Trình, dẫn các sếp lên xe đi.”

“Vâng thưa tổng giám đốc Phó.” Trợ lý Trương gật đầu rồi làm tư thế mời ra hiệu với mấy người kia.

Các sếp cũng không khách sáo, nối gót trợ lý Trương ra khỏi phòng họp.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1576


Chương 1576

Bạch Dương đi cuối cùng, lúc đi ngang qua Phó Kình Hiên, anh chợt nắm cổ tay cô lại: “Em ngồi xe anh.”

“Không cần đâu.” Bạch Dương muốn rút tay ra.

Nhưng Phó Kình Hiên nắm rất chặt: “Em chỉ có thể ngồi cùng xe với anh thôi. Chẳng lẽ em muốn chen lấn với đám lão già kia trên một chiếc xe à? Em chịu được ư?”

“Ơ..” Bạch Dương lập tức nghẹn họng, hiển nhiên cô nào chịu.

Phó Kình Hiên khẽ cười: “Đi thôi.”

Bạch Dương đáp một tiếng, một tay xách đồ của mình rồi đi theo anh.

Lúc đi vào trong thang máy, Phó Kình Hiên bỗng hỏi: “Khi nãy sao em đỏ mặt thế?”

“Không có gì.” Bạch Dương cúi đầu, không muốn trả lời.

Phó Kình Hiên nheo mắt: “Có thật là không có gì không?”

“Thật mà, anh đừng hỏi nữa, tôi không muốn nói đâu.” Bạch Dương giơ một tay che mặt.

Câu hỏi của anh lại khiến cô nhớ tới câu nói của Lâm Diệc Hàng.

Nhìn tai Bạch Dương đỏ lên, trong mắt Phó Kình Hiên ánh lên vẻ sắc bén sâu thẳm, nhưng thoáng cái đã lập tức biến mất: “Được thôi. Em đã không muốn nói thì anh không hỏi nữa. Chiều mai có rảnh không?”

“Có.” Bạch Dương gật đầu: “Anh hỏi để làm gì?

“Bà nội bảo anh dẫn em đến nhà cũ ăn cơm.” Phó Kình Hiên đáp.

“Ăn cơm á?” Bạch Dương tỏ vẻ khó hiểu: “Là ngày đặc biệt gì à?”

“Không phải, bà nội bảo anh dẫn em về thôi.” Phó Kình Hiên lắc đầu.

Bạch Dương mỉm cười: “Tôi biết rồi, vậy mai tôi đi.”

“Ngày mai chúng ta cùng đi, đến lúc đó anh đón em ở Thiên Thịnh.” Phó Kình Hiên nhìn cô.

Bạch Dương do dự vài giây, nhưng rồi nhìn cặp mắt mong mỏi của anh, cuối cùng bèn gật đầu đồng ý: “Được.”

“Cứ quyết định vậy đi.” Phó Kình Hiên cũng mỉm cười.

Nửa tiếng sau, bọn họ đến khách sạn.

Phó Kình Hiên mở cửa phòng bao giúp Bạch Dương.

Bạch Dương cũng chẳng khách sáo, cô nhấc chân bước vào.

Phó Kình Hiên đóng cửa phòng bao lại, đi theo sau lưng, nhanh chóng đuổi kịp cô.

Mấy vị tổng giám đốc khác đã đến từ sớm, giờ phút này đang ngồi chờ bọn họ.

Nhìn thấy hai người đi vào cùng nhau, mấy người đánh mắt nhìn nhau trao đổi ánh mắt.

Nhìn hai người thân mật như thế kia, còn cùng đi chung nữa, xem ra có vẻ thật sự tái hợp đấy?

Sau này cần phải nịnh nọt Thiên Thịnh thật rồi!

Phó Kình Hiên không biết mấy người kia nghĩ gì, anh cũng không rảnh mà đi đoán mò. Anh đi đến chỗ có hai ghế trống, kéo một chiếc ghế ra rồi vỗ vào thành ghế nói với Bạch Dương: “Ngồi chỗ này đi.”

Bạch Dương không ngờ anh lại ân cần với cô trước mặt nhiều người như vậy, điều này làm cô hơi lúng túng, không biết nên ngồi hay không nữa.

Dẫu sao trước mắt bọn họ vẫn chưa là gì của nhau nên cô không thể bình thản đón nhận sự ân cần của anh dưới cái nhìn chăm chú của nhiều người như thế được.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1577


Chương 1577

Nhưng nếu không đón nhận thì sẽ khiến anh mất mặt trước bọn họ, không thể nào xuống nước được.

Địa vị của anh cao như thế, nếu cô làm anh mất mặt thì chắc chắn chẳng phải chuyện nhỏ, anh sẽ trở thành chủ đề bàn tán những lúc trà dư tửu hậu của người trong giới.

Phải biết trong giới này có vô số người đều đang muốn kéo anh ngã ngựa, dù sao Phó Thị cũng do anh quản lý quá lâu rồi. Nhưng ngặt nỗi thủ đoạn của Phó Kình Hiên quá mạnh mẽ, lại tràn đầy bản lĩnh nên bọn họ không thể đả động được. Song nhìn trò cười của anh thì bọn họ vẫn hả hê như thường.

Thế nên trước mắt, cô chỉ có một lựa chọn thôi.

Nghĩ vậy, Bạch Dương thở dài, khẽ vuốt vạt áo rồi ngồi xuống ghế ở trước mặt, quay đầu mỉm cười với người đàn ông sau lưng: “Cảm ơn tổng giám đốc Phó.”

Phó Kình Hiên nhếch môi: “Không cần đâu”

Dứt lời, anh đã kéo một chiếc ghế khác, ngồi xuống bên cạnh cô.

Nhân viên phục vụ vẫn luôn chờ trong phòng bao, biết Phó Kình Hiên là người đãi khách nên khi thấy anh ngồi xuống, người phục vụ kia lập tức đưa menu tới.

Phó Kình Hiên nhận lấy, không hề lật ra mà đưa cho Bạch Dương: “Em xem muốn ăn gì?”

Bạch Dương hơi ngượng ngùng đẩy menu trở lại cho anh, nhỏ giọng nói: “Anh gọi đi, em ăn gì cũng được.”

Đùa đấy à, cô ngồi ghế do anh kéo đã đủ khiến người khác chú ý lắm rồi, sao giờ còn dám gọi món trước chứ.

Trong số những người ở đây, thân phận của cô là thấp nhất, thế nên sao cô có thể giành thứ tự gọi món trước các tổng giám đốc khác được?

Nếu cô là vợ anh thì đó sẽ là lẽ đương nhiên, nhưng quan trọng cô không phải thế. Dù cho Phó Kình Hiên bảo cô gọi thì cô cũng không thể làm vậy được.

Cô biết, nếu như cô gọi thật thì mấy ông sếp kia ngoài miệng không nói gì chứ trong lòng chẳng thoải mái gì cho cam, cho nên cô vẫn nên ngồi im thì tốt hơn.

Nhìn thái độ đắn đo của Bạch Dương, Phó Kinh Hiên lập tức hiểu rõ nguyên do của cô, anh cầm menu lên: “Được, vậy để anh gọi vậy.”

Nói xong, anh lật menu ra, gọi vài món.

Bạch Dương càng nghe càng nhíu chặt mày.

Những món này… không phải đều là món cô thích sao?

Bạch Dương nhìn Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên nở nụ cười với cô, khép menu lại: “Lấy thêm nước ép xoài tươi, ngoài ra không lấy thêm gì nữa.”

Nước ép xoài tươi cũng là gọi cho cô.

“Vâng thưa anh Phó.” Nhân viên phục vụ gật đầu.

Phó Kình Hiên đặt menu lên mặt bàn, xoay mặt bàn kính, menu lập tức chuyển đến trước mặt một tổng giám đốc: “Mọi người muốn ăn thì cứ gọi thoải mái, đừng ngại.”

“Ha ha, nếu tổng giám đốc Phó đã nói thế thì chúng tôi cũng chẳng ngại đâu nhé.”

Người nọ cười tươi, cầm menu bắt đầu gọi món.

Đợi đến khi cả bàn gọi đủ thì đã là mười mấy phút sau.

Phòng bếp lập tức chuẩn bị thức ăn, món lên đầu tiên chính là nước ép xoài mà Phó Kình Hiên gọi.

Phó Kình Hiên rót ra một ly, đặt trước mặt Bạch Dương: “Đừng uống nhiều quá, lát ăn mất ngon đấy.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1578


Chương 1578

Nghe anh ân cần dặn dò, trong lòng Bạch Dương như có dòng nước ấm chảy qua, cô nở nụ cười, ừ một tiếng: “Tôi biết rồi.”

Cô bưng ly nước lên, uống từng ngụm nhỏ.

Lúc này, một vị tổng giám đốc bỗng nhìn về phía cô và Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó, nghe người trong giới nói anh muốn tái hợp lại với tổng giám đốc Bạch, vậy hiện giờ hai người đã ở bên nhau rồi hả?”

Bàn tay bưng ly nước ép của Bạch Dương chợt sững lại, đôi mi thanh tú hơi nhíu, đang muốn giải thích.

Thì Phó Kình Hiên đã nắm tay cô, khẽ nhéo lấy rồi trả lời: “Vẫn chưa, nhưng đó chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”

Bạch Dương trừng to mắt nhìn anh, cứ như đang hỏi làm sao anh có thể chắc chắn đó chỉ là chuyện sớm muộn.

Đôi môi mỏng của Phó Kình Hiên hơi nhếch lên, trong mắt tràn đầy vẻ tự tin.

Giờ thì Bạch Dương hiểu rồi. Anh vô cùng †in chắc cô sẽ chịu quay lại với mình đây mà.

Mấy người kia không biết Bạch Dương và Phó Kình Hiên âm thầm trao đổi với nhau những gì. Thấy hai người nhìn nhau “thâm tình” như thế, là lập tức vội nịnh hót: “Hóa ra là thế à. Vậy chúng tôi chúc mừng hai người trước nha, mong sẽ sớm ngày được uống rượu mừng của hai người.”

“Cảm ơn.” Tổng giám đốc Phó bưng ly rượu vang trước mặt lên cụng ly với họ.

Vì không muốn làm Phó Kình Hiên mất mặt nên Bạch Dương không giải thích chuyện mình có thể sẽ không tái hợp lại với anh, vậy là hiện giờ chỉ đành bưng ly nước ép xoài lên rồi cụng ly với mấy người bọn họ.

Cái cụng ly này đã tự mình chứng minh cho câu nói sớm muộn gì cũng tái hợp của Phó Kình Hiên. Dẫu sao cụng ly cũng tương đương với việc tán thành, nếu không thì cụng làm gì.

Bạch Dương cầm ly nước trái cây về nhấp một ngụm mà không cảm nhận được chút vị nào hết, sau đó cô quay đầu trừng cặp mắt u oán với người đàn ông bên cạnh.

Bây giờ cô đã hiểu rồi. Thảo nào anh lại ngăn không cho cô nói, còn anh thì nói những lời như vậy.

Bởi vì anh đang cố tình vạch ra một con đường, khiến cô buộc phải thừa nhận rằng tương lai hai người sẽ quay lại với nhau.

Cứ thế thì cô cũng coi như nửa đồng ý quay lại với anh một cách gián tiếp.

Trong mắt mấy người này, bọn bọ cũng đã nghiễm nhiên trở thành một cặp.

Phó Kình Hiên nhìn ánh mắt của cô, cũng nhận ra hành động vừa rồi của mình không ổn thỏa cho lắm.

Nhưng anh không hối hận.

Mặc dù anh từng bảo sẽ cho cô thời gian, để cô hoàn toàn chấp nhận anh. Nhưng với tính tình của Bạch Dương, nếu anh không ép cô mà để thời gian từng ngày trôi qua, cô sẽ càng rúc người mãi trong vỏ mà không chịu ra, không đồng ý cũng không quyết định.

Chỉ khi ép cô thì Bạch Dương mới bước ra khỏi vỏ ốc của mình, chỉ như vậy cô mới nhanh chóng quay về bên anh.

Chẳng mấy chốc mà từng món ăn đã được dọn lên.

Phó Kình Hiên là chủ tiệc, đương nhiên anh sẽ khai món trước tiên.

Anh gấp một miếng cá không xương, không bỏ vào miệng mà lại bỏ vào trong chén của Bạch Dương dưới ánh mắt trêu ghẹo của mấy người kia: “Cá này ngon lắm, em ăn thử đi.”

Bạch Dương đánh mắt nhìn tầm mắt trêu chọc của mấy người kia, cô ngượng đỏ mặt, cầm đũa kẹp miếng cá trong bát lên, từ từ cho vào miệng.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1579


Chương 1579

Cá rất tươi, vừa vào miệng đã tan ngay, ngon đến mức khiến người ta muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi.

Phó Kình Hiên nhìn đôi mắt sáng long lanh của cô, bèn nhỏ giọng hỏi: “Thế nào?”

Bạch Dương giơ ngón tay cái lên, gương mặt hạnh phúc trả lời: “Ngon lắm.”

Phó Kình Hiên khẽ cười: “Vậy ăn nhiều chút đi”

Nói rồi, anh lại gắp hai miếng cá vào bát của cô.

Bạch Dương vội vàng che miệng bát lại: “Đủ rồi đủ rồi, đừng gắp nữa, tự tôi gắp được. Anh cũng anh đi, đừng có để ý tới mỗi tôi thôi như thế”

“Em đang quan tâm anh à?” Phó Kình Hiên nhích lại gần cô.

Bạch Dương trợn mắt lườm anh, sau đó đặt đũa xuống, đẩy mặt anh ra: “Anh ăn cơm của anh đi.”

Cảnh tượng này khiến mấy ông sếp đang nhìn chằm chằm vào họ phải bật cười.

“Tình cảm của tổng giám đốc Phó và tổng giám đốc Bạch thật tốt, ăn cơm cũng dính lấy nhau như vậy.”

Phó Kình Hiên ngồi thẳng dậy: “Cũng tàm tạm.

Mặc dù giọng điệu của anh rất lạnh nhạt, nhưng sự đắc ý xen lẫn trong đó lại không thể che đậy được.

Khóe miệng Bạch Dương run rẩy, cạn lời nhìn anh.

Tôi xì! Ai có tình cảm tốt với anh ta chứ! Ai dính lấy anh ta chứ!

Đúng là mặt dày.

Sau bữa cơm, trời đã trở tối.

Trợ lý Trương tiễn mấy giám đốc ra khỏi khách sạn, Phó Kình Hiên và Bạch Dương vẫn đi ở cuối.

Khi đi đến cửa khách sạn, Bạch Dương đột nhiên nhìn thấy gì đó, kinh ngạc xác túi chạy chậm lên trước mấy bước, chạy ra khỏi của khách sạn.

Phó Kình Hiên thấy vậy cũng nhanh chân chạy theo cô:”Làm sao vậy?”

Anh dừng lại bên cạnh cô.

Bạch Dương đứng ở bậc thềm cửa khách sạn, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cười đáp: “Tuyết rơi rồi!”

Khóe mắt Phó Kình Hiên khẽ rút lại.

Đương nhiên anh biết tuyết rơi rồi, vừa bước ra khỏi thang máy anh đã thấy bên ngoài đổ tuyết rồi.

Nhưng với anh, tuyết rơi cũng giống như mưa rơi thôi, là sự thay đổi thời tiết bình thường, không có gì đáng để ý cả.

Nhưng không ngờ rằng phản ứng của cô lại lớn như vậy.

“Anh còn tưởng xảy ra chuyện gì nữa chứ.”

Phó Kình Hiên đỡ trán, không khỏi buồn cười nói: ‘Không phải chỉ là tuyết rơi thôi sao? Đáng để vui như vậy à?”

Bạch Dương vươn tay ra đón lấy một bông tuyết.

Nhưng bông tuyết nhanh chóng bị nhiệt độ lòng bàn tay cô làm cho tan chảy, chỉ còn lại một giọt nước.

Bạch Dương thu tay lại, nhìn trời tuyết trắng xóa bên ngoài, cất lời nói: “Đương nhiên là đáng rồi. Tuyết rơi đẹp thế này cơ mà. Hơn nữa đã mấy năm rồi Hải Thành không đổ tuyết, không ngờ hôm nay lại có, còn lớn như vậy nữa, xem ra sáng ngày mai sẽ đọng tuyết đấy.”

Nói xong, cô lại muốn vươn tay ra đón lấy bông tuyết.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1580


Chương 1580

Nhưng lần này lại bị Phó Kình Hiên ngăn lại.

Anh năm tay cô lại: ‘Đừng làm thế, không lạnh sao? Em nhìn tay với mặt em đi, đỏ bừng lên vì lạnh rồi này.”

Hơn nữa lúc nói chuyện còn thở ra sương trắng nữa.

“Không lạnh, thời tiết này đỏ mặt là chuyện bình thường mà.” Bạch Dương lắc đầu trả lời, đồng thời còn định rút tay lại: ‘Anh để †ôi chơi một chút đi, lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy tuyết.”

“Không được.” Phó Kình Hiên vẫn không đồng ý, đanh mặt nói: “Nhỡ đâu bị tê cóng thì sao, muốn ngắm tuyết thì về ngắm cũng giống nhau cả thôi. Được rồi, để anh đưa em về.”

Anh kéo lấy cô quay người đi vào trong khách sạn, tới quầy lễ tân lấy một chiếc ô rồi lại ra khỏi cửa khách sạn, đi vê phía chiếc xe đỗ bên đường.

Dọc đường đi, Bạch Dương vẫn luôn chống cằm nhìn chằm chằm tuyết ở ngoài cửa sổ.

Phó Kình Hiên không nhịn được cất lời hỏi: “Thực sự đẹp tới vậy sao?”

“Đương nhiên.” Bạch Dương gật đầu, trên mặt mang theo nụ cười xinh đẹp: ‘Mẹ tôi sinh ra vào một ngày tuyết rơi, mẹ tôi rất thích tuyết, tôi ảnh hưởng từ bà ấy nên cũng thích tuyết, cho nên mỗi khi nhìn thấy tuyết thì vô cùng vui vẻ. À đúng rồi, tính ra thì cũng sắp tới sinh nhật mẹ tôi rồi, lâu lắm rồi tôi không đi thắp hương cho bà Tân ấy.

“Tới lúc đó anh sẽ đi cùng em.” Phó Kình Hiên vừa lái xe vừa nói.

Bạch Dương quay đầu nhìn anh: “Anh á?”

Phó Kình Hiên gật đầu: “Lúc đó, có khi chúng ta đã ở bên nhau rồi, cho nên anh đi cùng em cũng là điều bình thường.”

Bạch Dương bĩu môi giễu cợt anh: “Anh nói ở bên nhau thì chắc chắn sẽ ở bên nhau à?

“Anh có lòng tin.” Phó Kình Hiên khẽ nghiêng đầu nhìn cô.

“Hừ, không thèm để ý tới anh.” Bờ môi đỏ của Bạch Dương mím lại, quay đầu ra ngoài cửa sổ, tiếp tục ngắm tuyết.

Phó Kình Hiên thấy cô ngắn tuyết nghiêm †úc như vậy, ánh mắt thoáng động, không biết đang nghĩ những điều gì.

Chẳng mấy chốc đã tới Vịnh Tiên Thủy.

Phó Kình Hiên đỗ xe xong là tháo dây an toàn, rõ ràng là muốn xuống xe đích thân tiễn cô.

Bạch Dương thấy vậy, vội vàng chặn tay ở chốt dây an toàn của anh.

“Em như vậy…?” Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn cô.

Bạch Dương cất lời giải thích: “Anh đừng xuống xe, cứ ở trên xe đi. Bên ngoài tuyết rơi vừa lạnh vừa cóng, không tốt cho việc hồi phục của cánh tay anh. Hơn nữa chỉ có vài bước thôi, tôi còn cần anh tiễn à?”

Dứt lời, cô buông chốt dây an toàn của anh ra, sau đó tháo dây an toàn của mình: “Được rồi, tôi về trước đây, anh cũng về sớm đi, tạm biệt.”

Cô vẫy tay định mở cửa xe.

Phó Kình Hiên kéo lấy cánh tay cô.

Bạch Dương quay đầu lại: “Còn có chuyện gì sao?”

Phó Kình Hiên khẽ thở dài: “Em không cần anh tiễn thì cũng được, nhưng em cũng phải mang theo cái ô này chứ. Tuy rằng vào tòa nhà không xa, nhưng tuyết lớn như vậy, rơi trên người sẽ nhanh chóng tan chảy, không những lạnh mà còn làm ướt quần áo tóc tai của em nữa, sẽ cảm lạnh đấy.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1581


Chương 1581

Anh nghiêng người, với lấy chiếc ô ở ghế sau đưa cho cô.

Bạch Dương nhìn chiếc ô anh đưa cho mình, mỉm cười nhận lấy: “Được rồi, vậy tôi đi đây”

Cô mở cửa bước xuống xe, mở ô vòng qua đầu xe đi vào tòa nhà.

Đi được mấy bước, cô đột nhiên dừng lại, xoay người lại vẫy hai cái với chiếc Maybach.

Phó Kình Hiên kéo cửa sổ xe xuống, thúc giục: “Mau về đi.”

Trông anh như thể sợ cô sẽ chết cóng vậy.

Bạch Dương dở khóc dở cười, không nán lại thêm nữa, quay người nhấc chân đi vào tòa nhà.

Sau khi hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng cô nữa, lúc này Phó Kình Hiên mới kéo cửa xe lên, phủi tuyết bay lên vai trái và tóc xuống, khởi động xe rời khỏi đây.

Nhưng một tiếng đồng hồ sau, Bạch Dương vừa mới tắm xong đi ra từ phòng †ắm liền nghe thấy chuông cửa.

Cô tắt máy sấy, quay đầu nhìn về phía huyền quan, lông mày thanh tú hơi cau lại.

Muộn thế này rồi, ai vậy?

Bạch Dương đặt máy sấy xuống, quay về phòng khoác thêm áo khoác, sau đó đi ra huyền quan.

Đi tới huyền quan, cô bật camera lên, muốn xem người bên ngoài là ai, là nhân viên tòa nhà hay là ai khác.

Kết quả vừa thấy đã lập tức sững sờ.

Người ở bên ngoài lại là Phó Kình Hiên!

Không phải anh đã đi rồi sao? Sao đột nhiên lại quay lại vậy?

Không nghĩ thêm nữa, Bạch Dương vội vàng mở cửa ra, nhìn người đàn ông đầu tóc ướt rượt, áo khoác trên người cũng nặng nề, cóng tới sắc mặt tái nhợt ở bên ngoài, cô kinh ngạc há hốc miệng: “Anh như vậy…?”

Phó Kình Hiên có hơi buồn cười: “May quá, em vẫn chưa ngủ, ban nãy anh nhắn tin gọi điện cho em mà em đều không nghe, anh tưởng em ngủ rồi”

“Tôi không nghe thấy cuộc gọi của anh, có thể là lúc đó tôi đang tắm.” Bạch Dương đáp.

Sau đó lại nhớ ra gì đó, cô vội vàng vươn †ay ra túm lấy cánh tay người đàn ông kéo anh vào trong nhà đóng cửa lại.

Trong nhà cô bật máy sưởi vô cùng ấm áp.

Nếu còn không để anh vào sưởi ấm nữa, trông cái sắc mặt tái nhợt cả đi này của anh, sợ là thực sự cóng tới bị bệnh mất.

“Phó Kình Hiên, có phải anh không về, vẫn luôn đứng ở trời tuyết bên ngoài không?”

Bạch Dương rút hai tờ giấy lau sạch tay ẩm ướt, cau mày có chút tức giận mà cất lời hỏi.

Khi cô nhìn thấy mái tóc ướt đẫm của anh là biết quần áo trên người anh đều ướt cả rồi.

Nếu áo khoác lông cừu đó mà khô thì sẽ rất nhẹ, nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng thấy áo khoác trên người anh rất nặng, vạt dưới không rũ được xuống đã đủ cho thấy cũng ướt cả rồi.

Quả nhiên, khi cô nắm lấy cánh tay anh thì cảm thấy lạnh lẽo ẩm ướt, cóng tới mức lòng bàn tay cô cứng đờ.

Không thể tưởng tượng được anh đã để đầu tóc, mặc quần áo ẩm ướt lạnh lẽo như thế này ở bên ngoài biết bao lâu. Nếu không cũng không thể lạnh tới mức sắc mặt tái đi, bờ môi cũng tím tái được.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1582


Chương 1582

“Anh không đứng mãi.” Phó Kình Hiên lắc đầu, đặt chiếc túi nhỏ trong tay xuống, cởi áo khoác trên người ra.

“Anh không đứng mãi, vậy anh làm gì?”

Bạch Dương cầm tấm chân cô thường hay đắp khi xem phim trên sofa vứt lên người anh: “Khoác lên đi! Không lạnh à?”

Tuy sắc mặt cô hơi khó coi, nhưng sự quan †âm trong mắt cô lại là thật.

Phó Kình Hiên thấy cô lo cho mình như vậy bèn mỉm cười cầm lấy chăn khoác lên cho mình, lúc này mới trả lời cô: “Anh đi mua đồ cho em.”

“Mua đồ á?” Bạch Dương sững sờ: “Anh mua gì cho tôi?”

Cô nhìn sang chiếc túi nhỏ anh vừa đặt xuống: “Là cái này à?”

“Ừm.” Phó Kình Hiên gật đầu, cầm túi lên đưa cho cô: “Nhìn xem có thích không, anh cố ý đi mua đấy, lái xe rất xa, tìm mấy cửa hàng mới tìm được.”

Bạch Dương nhận lấy chiếc túi: “Rốt cuộc là thứ gì mà anh phải đội tuyết lớn như vậy để đi mua cho tôi?”

“Không phải em nói em thích tuyết sao?”

Phó Kình Hiên nhìn cô: “Ngắm tuyết ở bên ngoài sẽ lạnh lắm, cho nên anh mua cái này, có thể để em ngắm mọi lúc, hơn nữa còn là tuyết không tan, như vậy cho dù là mùa hè em cũng có thể ngắm tuyết.”

“Tuyết… Bạch Dương cúi đầu, sững sờ nhìn cái túi cầm trong tay.

Ở bên trong lại là tuyết sao?

Thấy Bạch Dương thất thần, Phó Kình Hiên vội vàng thúc giục: ‘Mau mở ra xem đi.”

Bờ môi đỏ của Bạch Dương mấp máy, ừm một tiếng rồi mở túi ra.

Sau khi mở ra, bên trong còn có một cái hộp nữa.

Bạch Dương đặt túi xuống, cầm chiếc hộp trong tay.

Chiếc hộp không lớn lắm, cũng khoảng †ầm một bàn tay, nhưng rất cao, cũng khoảng mười cm, hơn nữa còn hơi nặng.

Bạch Dương hít sâu một hơi, mở hộp ra dưới ánh mắt cổ vũ của Phó Kình Hiên, một quả cầu pha lê trong suốt lóng lánh bỗng xuất hiện trước mắt.

Bạch Dương trừng to mắt, lấy quả cầu pha lê bên trong hộp ra, sau đó nhìn thấy thứ †rong quả cầu pha lê đang bơi lượn, chính là tuyết mà Phó Kình Hiên nói.

Tuyết bên trong có mấy chục bông lớn nhỏ, chuyển động theo quả cầu pha lê, bông tuyết bay lượn trong quả cầu, nhìn thực sự giống tuyết rơi, vô cùng đẹp, hơn nữa còn có cảm giác giống trong truyện cổ tích hơn cả tuyết thật.

Chả trách Phó Kình Hiên lại nói có cái này rồi, cô có thể ngắm tuyết bất cứ lúc nào, cho dù là mùa đông hay mùa hè.

Bởi vì bên trong quả cầu pha lê có tuyết không thể tan được.

Bạch Dương cầm quả cầu pha lê, không biết tại sao lại cảm thấy quả cầu này rất nặng, trong lòng cũng phức tạp khó tả.

Cô cau chiếc mũi chua xót, kiềm chế lại vành mắt nóng rực nhìn người đàn ông: “Đi mua cái này trong trời đổ tuyết lớn như vậy, Phó Kình Hiên, có phải anh điên rồi không?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1583


Chương 1583

“Anh không điên, anh biết rất rõ mình đang làm gì.” Phó Kình Hiên nhìn cô, nghiêm túc trả lời.

Trong lòng Bạch Dương càng thêm phức tạp, hai mắt chớp lên chớp xuống, dường như muốn chớp cho cái gì đó quay trở lại mắt vậy: “Nếu như anh đã biết mình đang làm gì, vậy thì anh nên biết rõ cơ thể anh còn chưa hồi phục, lang thang bên ngoài trời lạnh như vậy, anh sẽ cóng tới mức xảy ra chuyện mất. Nhỡ đâu lạnh lạnh tới xảy ra chuyện thật, anh bảo tôi phải làm sao đây? Bảo những người quan tâm anh phải làm sao đây?”

“Không đâu, anh biết chừng mực mà, yên tâm đi.” Ánh mắt Phó Kình Hiên dịu dàng, khẽ cười nói.

mủ …. Khóe môi Bạch Dương run rẩy.

Được rồi, người này chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ bị đông cứng.

Bạch Dương nhắm chặt mắt lại, tạm thời đè nén lại lửa giận trong lòng, sau đó nói sâu xa: “Phó Kình Hiên, làm như vậy có thực sự đáng không?”

“Đáng.” Phó Kình Hiên gật đầu, trả lời không hề do dự: “Vì em, làm gì anh cũng bằng lòng.”

Một câu nói này khiến Bạch Dương không thể kiềm chế nổi nữa, vành mắt hoàn toàn ẩm ướt, siết chặt quả cầu pha lê trong tay, giọng nói bắt đầu nghẹn ngào: “Đồ ngốc, anh đúng là đồ ngốc!”

“Chỉ cần em vui, ngốc thì ngốc thôi.” Phó Kình Hiên vứt chiếc chăn trên người xuống, rút một tờ giấy trên bàn trà rồi đứng dậy, lau nước mắt cho cô: “Dễ cảm động đến khóc vì anh đến vậy cơ à?”

Khuôn mặt Bạch Dương đỏ lên, suy đó hất †ay anh ra: “Ai cảm động đến khóc vì anh cơ. Cnh đừng có nói lung tung, lông mi tôi rụng vào trong mắt thôi.”

Phó Kình Hiên cười khẽ: “Rồi rồi rồi, lông mi rơi vào mắt, bây giờ lấy ra à? Không lấy ra được thì anh giúp em.”

“Không cần, tôi lấy ra rồi.” Bạch Dương giật lấy khăn giấy trong tay anh, lau đại mấy cái trên mắt rồi nhìn anh với đôi mắt đỏ bừng, dường như đang nói nhìn đi, mắt tôi ổn rồi’ vậy.

Phó Kình Hiên cong môi, sau đó ánh mắt dừng trên quả cầu pha lê trong tay cô: “Đúng rồi, cái này, em có thích không?”

Bạch Dương cũng cúi đầu xuống, nhìn quả cầu pha lê trong tay.

Bông tuyết bên trong đã không còn bay nữa, im lặng chìm xuống đáy quả cầu pha lê, bởi vì cô không lắc quả cầu pha lê nên bông tuyết cũng không bay lên nữa.

Nhưng bông tuyết lấp lánh phát sáng lại rất chói mắt.

Bạch Dương cầm quả cầu pha lê, khóe miệng chậm rãi cong lên: “Ừm, tôi rất thích, trông chúng rất đẹp.”

Cô vốn đã thích tuyết rồi, bây giờ tuyết †rong quả cầu pha lê này còn không tan, lại sáng như vậy, đương nhiên là cô thích rồi.

“Thế thì tốt.” Vẻ mặt căng thẳng của Phó Kình Hiên thả lỏng xuống.

Anh khi anh tự ý quyết định mua cái này, còn sợ bên trong không phải tuyết thật.

Chưa chắc cô sẽ thích.

Nhưng bây giờ nhìn thấy nụ cười trên mặt cô, anh không còn lo lắng nữa.

“Nhưng sao anh đột nhiên lại nghĩ ra mua cho tôi cái này vậy?” Bạch Dương đặt quả cầu pha lê xuống, rót cho anh một cốc nước nóng rồi hỏi.

Phó Kình Hiên nhận lấy cốc nước: ‘Không phải em nói em thích tuyết rơi sao? Nhưng không phải năm nào Hải Thành cũng có tuyết, cho nên muốn hằng năm nhìn thấy tuyết thì chỉ có tự mình nghĩ cách thôi. Anh tra trên mạng, cách tốt nhất để nhanh chóng nhìn thấy tuyết đó là mua vật trang trí như thế này.”

Nếu không phải chính quyền bên trên không cho phép, thậm chí anh còn muốn chi sức người sức của ra để làm tuyết nhân tạo cho cô.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1584


Chương 1584

“Hóa ra là vậy.” Bạch Dương khẽ gật đầu, sau đó nhìn người đàn ông, chân thành nói: “Phó Kình Hiên, cảm ơn vì những gì anh đã làm cho tôi.”

“Không sao.” Phó Kình Hiên nhấp một ngụm nước nóng: “Quả cầu pha lê này là anh nổi ý đi mua tức thời thôi, giá không hề cao, cũng không phải là pha lê thật, đợi sau này anh sẽ đổi cho em một cái thật.”

Bạch Dương lắc đầu: “Không cần đâu, cái này được rồi, tôi rất thích cái này.”

“Không thấy tủi thân à?” Phó Kình Hiên nhìn cô.

Bạch Dương trợn mắt nhìn anh: “Tủi thân thế nào được? Món quà chân thành thì dù chỉ là một tấm thiệp thôi tôi cũng sẽ không cảm thấy tủi thân. Mà không phải chuẩn bị một cách chân thành thì cho dù có giá trị bạc tỷ, tôi cũng không vui đâu. Cho nên quả cầu pha lê này là được rồi, tuy rằng nó không đáng tiền bao nhiêu nhưng đối với tôi đã là vô giá rồi.”

Thấy cô coi trọng món quà mình tặng như vậy, trong lòng Phó Kình Hiên rất vui.

Điều này cũng có nghĩa rằng, lúc này cô đã càng coi trọng anh hơn.

Bởi vì coi trọng anh nên mới coi trọng món quà của anh.

“Thôi, cũng muộn rồi đấy, anh cũng nên đi thôi, em nghỉ ngơi sớm đi.” Phó Kình Hiên nhìn đồng hồ, sau đó đặt cốc nước xuống chuẩn bị rời đi.

Bạch Dương đột nhiên đứng trước mặt anh, ngăn anh lại, ánh mắt nhìn sang chỗ khác, lắp bắp nói: “Ờm… thì là, anh cũng nói là đã muộn rồi mà, hơn nữa bên ngoài còn lạnh như vậy, quần áo đầu tóc của anh đều ướt, đêm nay đừng đi nữa, ở lại đây nghỉ ngơi đi.”

Con ngươi Phó Kình Hiên hơi co rụt lại, giọng nói khàn khàn: “Bạch Dương, em có biết em đang nói gì không?”

Mặt Bạch Dương đỏ lên, đã không chỉ là chuyển mắt sang chỗ khác nữa mà đến mặt cũng quay sang nơi khác, không dám nhìn anh: “Tôi biết, nể tình quả cầu pha lê này nên tôi thu nhận anh một đêm. Nhưng anh cũng đừng nghĩ nhiều, chỉ ngủ sofa thôi, anh tưởng tôi sẽ cho anh ngủ trên giường chắc?”

Nói xong, cô quay người đi vào trong phòng của mình.

Phó Kình Hiên nhìn bóng lưng vội vã của cô, không nhịn được khẽ cười.

Rất nhanh, Bạch Dương lại đi ra khỏi phòng, trong tay cầm một chiếc áo tắm màu trắng.

Cô ném thẳng áo tắm lên người Phó Kình Hiên: “Đây là áo lần trước tôi mua trên mạng, kích thước hơi lớn tôi không mặc được, cho nên anh mặc đi. Tuy rằng hơi nhỏ so với anh nhưng cũng chỉ một đêm thôi, chịu khó một chút đi.

Phó Kình Hiên nhận lấy áo tắm: “Được.”

“Đi tắm đi, sau đó mau sấy khô đầu, nếu không lát nữa bị cảm đấy.” Bạch Dương chỉ về phía phòng tắm.

“Vậy anh đi đây.” Phó Kình Hiên gật đầu, sau đó cầm áo tắm đi về phía phòng tắm.

Anh đi rồi, cô cũng không ở lại phòng khách nữa mà đi vào phòng bếp, chuẩn bị nấu một bát canh gừng cho anh.

Cho dù như thế nào, nể tình quả cầu pha lê kia, cô cũng không thể để anh cảm lạnh được.

Bạch Dương thái gừng xong, bật bếp lên bắt đầu nấu canh.

Sau khi nấu xong cô mang canh gừng về phòng khách.

Phó Kình Hiên vẫn chưa ra khỏi phòng tắm, Bạch Dương đặt canh gừng lên trên bàn trà, sau đó ngồi xuống, lại cầm quả cầu pha lê lên.

Vuốt v e quả cầu pha lê, Bạch Dương dở khóc dở cười lẩm bẩm: “Đúng là đồ ngốc!

Làm gì có ai đêm hôm lại đội tuyết chỉ để đi mua cái này chứ, chắc là chỉ có một mình anh thôi.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1585


Chương 1585

Sau đó Bạch Dương đặt quả cầu pha lê trở về hộp rồi cầm hộp đi vào trong phòng, đặt hộp lên tủ đầu giường, mở nắp ra để bộ quả cầu pha lê ở bên trong.

Tiếp đó cô lại cất đồ trang trí thiên nga vốn dĩ đặt trên tủ đầu giường đi.

Không có thiên nga thật to nữa, chỉ còn lại một quả cầu pha lê nho nhỏ, trông đầu giường trống trải đơn điệu hơn rất nhiều.

Nhưng Bạch Dương không hề cảm thấy xấu, lúc này trong mắt cô, quả cầu pha lê này đã thắng mọi vật trang trí khác rồi.

Lúc này, phòng khác bên ngoài phòng vang lên tiếng động.

Bạch Dương biết Phó Kình Hiên đã đi ra rồi, bèn vội vàng đi ra khỏi phòng. Nhìn thấy Phó Kình Hiên mặc áo choàng tắm của cô, lau tóc đứng bên cạnh sofa, cô không nhịn được che miệng bật cười.

Chiếc áo choàng tắm này quá nhỏ so với anh, mặc lên người anh trông căng chặt, gây cảm giác rất hài hước.

Nhưng đồng thời áo choàng tắm này cũng có ưu điểm, ít nhất là cũng tôn lên được thân hình đẹp của Phó Kình Hiên.

Đương nhiên Phó Kình Hiên biết Bạch Dương đang cười điều gì, anh nhướng mày lên, cũng không ngăn cô cười.

Dù sao thì dáng vẻ lúc này của anh đúng thật là có hơi buồn cười.

Cho nên, cô muốn cười thì cười thôi, cô thấy vui là được.

Nhưng Bạch Dương cũng không cười bao lâu đã thu lại tiếng cười.

Cô vẫn biết mỗi người đều có lòng tự tôn, có lúc cười vài tiếng là được rồi, cứ cười mãi cũng là không tôn trọng người ta.

“Khụ.’ Bạch Dương che miệng khẽ ho một tiếng, sau đó chỉ canh gừng trên bàn trà: “Tôi cố ý nấu cho anh đấy, uống đi.”

Lúc này Phó Kình Hiên mới phát hiện trên bàn còn có một bát canh gừng. Trong mắt anh thoáng hiện sự kinh ngạc rồi biến mất ngay lập tức, thay vào đó là sự dịu dàng đong đầy trong mắt: “Được, tôi uống.”

Anh vắt khăn lên tay vịn sofa, ngồi xuống sofa sau đó bưng canh gừng lên uống sạch.

Sau khi uống xong, Bạch Dương lại ném máy sấy cho anh: “Anh ngồi ở đây sấy đi, tôi đi trải giường cho anh.”

Phó Kình Hiên ngoan ngoãn làm theo lời cô nói, đứng dậy đi tới ngồi xuống sofa đơn ở đối diện.

Bạch Dương liền đi tới trước sofa dài, vươn †ay sờ đáy sofa, sờ được cần gạt rồi dùng sức kéo ra ngoài.

Sau đó Phó Kình Hiên nhìn thấy vậy mà dưới sofa còn có một tầng nữa được cô kéo ra, sau khi nhấc nó lên, tầng đó ghép phẳng với sofa ban đầu.

Cứ như vậy, chiếc sofa này đã trở thành một chiếc giường một mét năm.

Lông mày Phó Kình Hiên hơi nhướng lên, giờ mới biết sofa còn có chức năng này.

“Tôi đi lấy chăn cho anh.” Sau khi Bạch Dương vặn khóa ghế sofa xong thì quay về phòng, tìm kiếm trong tủ quần áo lấy được hai cái chăn và một cái gối, trải lên trên sofa.

“Được rồi, buổi tối tôi không tắt máy sưởi, anh ngủ ở đây cũng không lạnh đâu.” Nhìn chiếc giường sofa đã hoàn thành, Bạch Dương vỗ vỗ tay, quay người nói với người đàn ông đang sấy đầu.

Người đàn ông nhìn giường sofa trước mắt, ánh mắt thoáng động, ừm một tiếng.

“Vậy tôi về phòng nghỉ ngơi trước đây, anh sấy xong thì ngủ sớm đi nhé.” Bạch Dương lại nói.

Phó Kình Hiên hơi gật đầu: “Đi đi, ngủ ngon.”
 
Back
Top Dưới