Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 81: Chương 81


"Ừm, cũng không tệ, ngày mai chúng ta lại đi," Vương Tiểu Thanh háo hức muốn bắt cá để bỏ vào không gian, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.

"Được, chiều mai tan làm chúng ta lại đi," Lưu Hiểu Yến bắt đầu ăn ngon lành.

Tại điểm tri thức.

"Ôi, đồng chí Vương, đồng chí Trương, sao hai người đều ướt đẫm thế này" Hoàng Cẩm đứng ngay cửa nhìn thấy hai người họ ướt nhẹp.

"Chúng tôi định đi bắt cá, còn chưa bắt được thì đã ngã xuống nước rồi."

Trương Hồng Châu ngại ngùng không muốn nói ra chuyện bọn họ bị ngã xuống nước khi bắt cá.

"Hai người cũng bất cẩn quá rồi, mau đi thay quần áo đi, mai chúng ta lại đi bắt cá."

Hoàng Cẩm quay đầu lại liền nói chuyên với hai đồng chí nam về việc ngày mai đi bắt cá.

Hai đồng chí nam đồng ý.

Xế chiều ngày hôm sau, mấy đồng chí ở điểm tri thức mang theo xô nước, gặp Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến cũng mang theo xô nước.

"Đồng chí Vương Tiểu Thanh, các cô cũng đi bắt cá à, chúng ta cùng đi nhé." Chương Giang Bắc đề nghị.

"Được thôi," trong lòng Vương Tiểu Thanh không muốn lắm, nghĩ lát nữa phải tách ra thì mới dễ làm việc được.

Bảy người cùng đi lên núi, Trương Vũ đang trên đường về nhà thì nhìn thấy họ, trời đã muộn mà còn lên núi nên anh có chút lo lắng.

Đến hạ lưu, ba đồng chí nam bắt đầu quan sát dòng nước, xem chỗ nào có cá, Vương Mộng Mộng đứng rất xa, sợ lại rơi xuống nước.

Trương Hồng Châu thì thấy Vương Tiểu Thanh dẫn Lưu Hiểu Yến đi về phía trung lưu, Trương Hồng Châu lén lút theo sau.

Đến trung lưu, Vương Tiểu Thanh đưa xô nước và viên cơm cho Lưu Hiểu Yến.

"Hiểu Yến, tôi lên thượng nguồn xem một chút, cô đợi ở đây nhé."

"Tiểu Thanh, cô đừng đến gần thượng nguồn quá, cô không biết bơi, thượng nguồn rất nguy hiểm."

Lưu Hiểu Yến biết nước ở khu vực thượng nguồn rất sâu, trước đây đã có người trong làng bị c.h.ế.t đuối ở đó rồi.

"Được, tôi biết rồi, tôi chỉ đứng ở rìa xem thôi, đợi tôi, tôi sẽ quay lại ngay," Vương Tiểu Thanh nóng lòng muốn đi bắt cá.

Lưu Hiểu Yến ngồi xổm ở chỗ này lẳng lặng chờ đợi, còn Trương Hồng Châu thì lén lút đi theo.

Vương Tiểu Thanh đến thượng nguồn, nhìn xung quanh, nước quá sâu không thể nhìn rõ cá ở đâu.

Vương Tiểu Thanh cúi xuống, đặt tay vào nước thả nước suối Linh Tuyền vào, rất nhanh có nhiều cá đến, cô nhanh chóng đưa chúng vào không gian, lại làm thêm một lần nữa.

Trương Hồng Châu nhìn thấy Vương Tiểu Thanh từ xa, trong đầu có một ý nghĩ điên rồ, đẩy Vương Tiểu Thanh xuống nước.

Trương Hồng Châu lao ra, đẩy một cái.

"Bõm" một tiếng, Vương Tiểu Thanh rơi xuống nước, Trương Hồng Châu nhìn thấy Vương Tiểu Thanh đang vùng vẫy trong nước, vô cùng hoảng hốt, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh, xoay người chạy xuống núi, chưa chạy được mấy bước đã đ.â.m sầm vào Trương Vũ.

Trương Hồng Châu như gặp phải ma, nhanh chân bỏ chạy ngay lập tức.

Điều này càng khiến Trương Vũ cảm thấy có gì đó không ổn, vừa nãy Lưu Hiểu Yến nói với anh rằng Vương Tiểu Thanh đi lên thượng nguồn, nên anh mới lo lắng chạy lên xem thử.

Trương Vũ vội vàng chạy đến thượng nguồn, thấy Vương Tiểu Thanh đang vùng vẫy trong nước, cô sắp không chịu nổi nữa rồi.

Không một chút do dự, anh nhảy xuống ngay lập tức.

Nước sông lạnh như băng thấm vào người, vừa lạnh vừa sợ, Vương Tiểu Thanh cố gắng nổi lên nhưng vô ích, cô dần chìm sâu xuống sông.

Ngay khi sắp mất ý thức và chìm xuống đáy sông, cô được một đôi tay thô ráp nhưng mạnh mẽ kéo lên.

Vương Tiểu Thanh phảng phất nghe thấy có người đang gọi tên cô, ôm cô vào lòng.

Lúc này toàn thân Vương Tiểu Thanh ướt sũng, lạnh đến mức cả người run rẩy, nước ở thượng nguồn rất lạnh.

Ý chí sinh tồn mạnh mẽ, Vương Tiểu Thanh ôm chặt lấy Trương Vũ, không buông tay, lên bờ rồi vẫn không buông tay.

"Tiểu Thanh, Tiểu Thanh, là anh, là anh đây, đừng sợ, đừng sợ, không sao rồi," Trương Vũ thấy Vương Tiểu Thanh còn thở, chắc không bị ngạt nước, có lẽ cô chỉ bị hoảng sợ mà thôi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 82: Chương 82


Hai người ôm chặt lấy nhau, Trương Vũ không ngờ bọn họ sẽ có lúc thân mật như vậy, nhưng nghĩ lại vẫn thấy sợ, vừa rồi suýt chút nữa đã mất đi cô.

Tiếng động của Trương Hồng Châu chạy xuống núi thu hút sự chú ý của Lưu Hiểu Yến.

Trán Trương Hồng Châu đầy mồ hôi, hoảng hốt nói, "Vương Tiểu Thanh bị rơi xuống nước rồi."

"Gì cơ?" Ba đồng chí nam vừa hay cũng đến, hạ lưu không có nhiều cá chỉ bắt được hai con cá nhỏ, nên họ muốn lên phía trên xem.

Lưu Hiểu Yến bỏ thùng nước lại chạy lên trên, Chương Giang Bắc cũng nhanh chóng chạy tới, những người khác đi theo phía sau.

"Tiểu Thanh, Tiểu Thanh."

Giọng của Lưu Hiểu Yến truyền tới, Trương Vũ vội vàng buông Vương Tiểu Thanh ra, sợ bị người khác nói này nói nọ.

Lúc này Vượng Tiểu Thanh đã bình tĩnh lại. nhưng cảm giác ướt đẫm trên người khiến cô lạnh buốt. đầu óc vẫn còn mơ hồ.

Lưu Hiểu Yến và Chương Giang Bắc chạy đến, thấy Vương Tiểu Thanh và Trương Vũ cả người ướt sũng ngồi dưới đất.

"Tiểu Thanh, cô không sao chứ, thật tốt quá, nhưng người cô lạnh quá," Lưu Hiểu Yến ngồi xuống, định đỡ Vương Tiểu Thanh đứng lên, phát hiện trên người Vương Tiếu Thanh lạnh buốt, liền cởi áo khoác của mình cho Vương Tiểu Thanh mặc.

"Cô ấy đang hoảng sợ, chúng ta mau xuống núi thôi," Trương Vũ lo lắng Vương Tiểu Thanh vừa bị hoảng sợ vừa ngâm nước lạnh, có thể sẽ sinh bệnh.

"Được, may mà có anh, anh Trương." Lưu Hiểu Yến cảm kích nhìn Trương Vũ.

Trương Vũ cúi xuống, để Vương Tiểu Thanh nằm lên lưng anh, Vương Tiểu Thanh cũng chẳng nghĩ nhiều nữa.

Lúc này, những người còn lại mới chạy tới.

"Các cô không sao chứ, Tiểu Thanh, Hiểu Yến," Giả Nam Ngọc và Hoàng Cẩm vừa chạy tới.

"Không sao rồi, Tiểu Thanh bị hoảng sợ, phải nhanh chóng xuống núi," Lưu Hiểu Yến giải thích với Hoàng Cẩm và Giả Nam Ngọc, rồi cùng họ xuống núi.

Mặc dù Trương Vũ đang công người, nhưng vẫn đi rất nhanh.

Trương Hồng Châu đầu đầy mồ hôi, mồ hôi vẫn không ngừng chảy, Trương Hồng Châu không chắc Trương Vũ có nhìn thấy mình đẩy Vương Tiểu Thanh hay không, chắc là không, bằng không vừa rỗi anh ta đã nói rồi, nghĩ tới đây, Trương Hồng Châu tự an ủi mình, không có việc gì không có việc gì.

Về đến nhà Vương Tiểu Thanh, Trương Vũ vội vàng bảo Lưu Hiểu Yến thay quần áo khô cho cô, còn anh thì nhanh chóng nhóm lửa nấu trà gừng cho cô uống.

Lưu Hiểu Yến từ trong tủ quần áo, lấy quần áo ra, thay xong cho Vương Tiểu Thanh, còn lấy khăn lông lau tóc cho Vương Tiểu Thanh, nhưng Vương Tiểu Thanh vẫn không nói một câu, Lưu Hiểu Yến cảm thấy không ổn.

"Tiểu Thanh, cô thấy sao rồi, Tiểu Thanh?"

"Tôi không sao, chỉ thấy rất lạnh," Vương Tiểu Thanh lạnh đến run rẩy.

"Đây, trà gừng đến rồi," Trương Vũ bưng bát trà gừng còn đang bốc hơi nghi ngút đưa cho Lưu Hiểu Yến, rồi quay lại làm việc khác.

"Tiểu Thanh, mau uống đi, uống vào sẽ không lạnh nữa," Lưu Hiểu Yến thổi nguội rồi mới đưa cho Vương Tiểu Thanh uống từng ngụm nhỏ.

"Đây, ngâm chân nhé," Trương Vũ lại bưng một cái chậu tới, bên trong là nước ấm.

Không đợi Vương Tiểu Thanh phản ứng, Trương Vũ liền đưa tay đặt chân Vương Tiểu Thanh vào.

Lần này thật sự tốt hơn nhiều, Vương Tiểu Thanh cũng tỉnh táo lại.

"Cảm ơn anh, anh Trương, anh cũng mau uống trà gừng đi, rồi về thay quần áo đi," Vương Tiểu Thanh thấy Trương Vũ vẫn còn mặc quần áo ướt.

"Được, vậy anh về thay quần áo trước, đồng chí Lưu, nhờ cô ở lại chăm sóc cô ấy nhé."

Trương Vũ suy nghĩ vẫn nên đi tìm thầy lang trong thôn đến kiểm tra cho chắc chắn, rồi xoay người đi.

"Tiểu Thanh, cô cảm thấy khá hơn chữa? Vừa rồi thật sự khiến tôi sợ c.h.ế.t khiếp, may mà có anh Trương đến kịp, anh ấy thật sự là người tốt."

Lưu Hiểu Yến không còn nghĩ Trương Vũ không xứng với Vương Tiểu Thanh nữa.

"Tôi thấy khá hơn nhiều rồi, không còn lạnh nữa, nhưng vẫn thấy hơi mệt, muốn đi ngủ."

Vương Tiểu Thanh cảm thấy chắc là do bản thân cô lúc trên núi đã căng thẳng quá mức, hiện tại thả lỏng ra, thân thể có chút mệt mỏi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 83: Chương 83


Lưu Hiểu Yến lấy khăn lông lau chân cho Vương Tiểu Thanh, đắp chăn kín cho Vương Tiểu Thanh, rồi cầm quần áo ướt chuẩn bị đi ra ngoài giặt.

Ba đồng chí nam đến.

"Đồng chí Hiểu Yến, đồng chí Tiểu Thanh thế nào rồi? Chúng tôi rất lo lắng cho cô ấy."

Chương Giang Bắc rõ ràng là người lo lắng nhất, vừa rồi anh ta đến quá muộn, bỏ lỡ cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân.

"Cô ấy không sao rồi, chỉ bị hoảng sợ quá độ, đã ngủ rồi," Lưu Hiểu Yến giải thích.

"Được rồi, đây là thuốc cảm cúm tôi mang từ Thượng Hải đến, đồng chí Tiểu Thanh hôm nay ngã xuống nước, có thể sẽ bị cảm lạnh, cô giữ lại phòng khi cần."

Giả Nam Ngọc đưa tới một gói thuốc, bên trong có mấy túi nhỏ, trên gói thuốc ghi là "chống cảm lạnh".

"Cảm ơn các anh." Lưu Hiểu Yến thay mặt Tiểu Thanh cảm ơn bọn họ.

Sau khi bọn họ trở về, Lưu Hiểu Yến bắt đầu giặt quần áo.

Vừa phơi quần áo xong, Trương Vũ dẫn thầy lang trong thôn đến.

"Đồng chí Lưu, tôi đã đưa thầy lang Tôn đến, để ông ấy kiểm tra cho Tiểu Thanh."

"Được, thầy lang Tôn, bên này," Lưu Hiểu Yến mở cửa phòng ngủ ra.

Thầy lang Tôn đi đến, bắt mạch cho Vương Tiểu Thanh hơn mười phút, rồi sờ trán rồi kiểm tra đồng tử một chút.

"Bị hoảng sợ quá mức và cảm lạnh, hiện tại đã bắt đầu sốt nhẹ," thầy lang Tôn đưa ra kết luận.

"Để tôi xem nào," Lưu Hiểu Yến nghe nói Vương Tiểu Thanh bị sốt, liền sờ trán cô sờ thử, đúng là có chút sốt nhẹ.

"Thầy lang Tôn, cô ấy có bị sốt cao không?" Trương Vũ hỏi.

"Chắc chắn sẽ sốt cao, nhưng không sao, sau khi sốt cao, uống thuốc xong, ngày mai ngày mốt, nghỉ ngơi hai ngày sẽ khỏe lại."

Thầy lang Tôn mở hộp thuốc của mình ra, lấy ra thuốc hạ sốt và thuốc trị cảm lạnh.

"Thấy lang Tôn, thuốc này có dùng được không? Vừa này có đồng chí nam mang đến," Lưu Hiểu Yến đưa thuốc mà Giả Nam Ngọc vừa đưa cho thầy lang Tôn xem.

"Ừm, thuốc này cũng được, vậy tôi kê ít thuốc thôi."

Cuối cùng, thầy lang Tôn để lại bốn gói thuốc, dặn dò uống mỗi buổi sáng và buổi tối uống một gói thuốc hạ sốt và một gói thuốc trị cảm, đến ngày thứ ba thì uống thuốc "khử hàn".

Trương Vũ trả mười hai xu tiền thuốc.

"Thầy lang Tôn, đi thong thả," Trương Vũ tiễn thầy lang Tôn ra ngoài.

"Đồng chí Lưu, cô lau người cho Tiểu Thanh đi, tôi đi ra ngoài sắc thuốc cho cô ấy luôn."

Trương Vũ đặt thuốc lên bàn, chuẩn bị nhóm lửa.

"Được," Lưu Hiểu Yến bưng một chậu nước ấm qua, liên tục lau người cho Vương Tiểu Thanh.

Chỉ chốc lát sau, Vương Tiểu Thanh liền phát sốt, hai người đút cho cô uống một bát thuốc, Vương Tiểu Thanh mơ mơ màng màng, cảm giác mắt không mở nổi nhưng vẫn có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện.

Lăn qua lăn lại hơn nửa đêm, cuối cùng Vương Tiểu Thanh cũng hạ sốt, Lưu Hiểu Yến cũng yên tâm, mệt mỏi nằm gục bên giường rồi ngủ thiếp đi.

Trương Vũ bước vào, ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Vương Tiểu Thanh, trong lòng Trương Vũ thắt lại.

Trương Vũ vô thức đưa tay ra sờ sờ trán của cô, hai má, rồi nắm tay cô, nhiệt độ cơ thể đã bình thường, nhưng nhìn bàn tay nhỏ bé nắm trong tay lại không muốn buông ra.

Vương Tiểu Thanh nhẹ nhàng mở mắt, nhìn thấy một bóng dáng cao lớn mờ mờ ngồi bên cạnh, rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Hành động này khiến Trương Vũ giật nảy mình, suýt chút nữa anh đã nghĩ rằng mình đã đánh thức Vương Tiểu Thanh.

Trương Vũ đắp chăn lại cho Vương Tiểu Thanh, rồi lay nhẹ Lưu Hiểu Yến.

"Đồng chí Lưu, cô về nghỉ ngơi đi, nửa đêm còn lại để tôi trông, sáng mai cô đến thay."

"A, hai người cô nam quả nữ ở đây không tốt lắm," Lưu Hiểu Yến nhỏ giọng nói thầm.

"Không sao đâu, tôi hứa, tôi chỉ trông cô ấy thôi, không làm gì cả. Cô cũng cần đi nghỉ ngơi, nếu ban ngày tôi mà đến đây chăm sóc cô ấy, lại càng khó nói. Ban ngày vẫn là cô đến chăm sóc đi." Trương Vũ nói khéo léo.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 84: Chương 84


"Vậy được rồi," Lưu Hiểu Yến thực sự không thể chịu nổi nữa, cô tin tưởng vào thái độ làm người của Trương Vũ, cùng lắm thì sáng mai đến sớm thay ca.

Trương Vũ đóng cửa lại, trong lòng rất căng thẳng, không nghĩ tới bởi vì cô rơi xuống nước mà hai người lại có thể tiếp xúc gần gũi như vậy, Trương Vũ ngồi trên ghế, không chớp mắt nhìn khuôn mặt của Vương Tiểu Thanh.

Bỗng nhiên, Trương Vũ nhớ lại khi Vương Tiểu Thanh rơi xuống nước, anh đã thấy Trương Hồng Châu hoảng loạn bỏ chạy, không biết có phải cô ta đẩy hay không, việc này phải chờ Vương Tiểu Thanh tỉnh lại mới biết được.

Nhìn Vương Tiểu Thanh một lúc, lại chợp mắt nghỉ ngơi, cứ như vậy đến sáng.

"Anh Trương, tôi đến rồi," Lưu Hiểu Yến đến khi trời còn mờ sáng, cô sợ người khác nhìn thấy Trương Vũ ở đây, cô nam quả nữ ở chung khó giải thích.

"Được, vậy tôi đi về trước. À, lát nữa tôi sẽ giúp hai người xin nghỉ phép với đội trưởng. Hôm nay cô chăm sóc cô ấy vất vả rồi," Trương Vũ chuẩn bị đi gặp đội trưởng xin nghỉ phép.

"Được, không sao, đây là việc tôi nên làm, anh cũng mau đi nghỉ đi."

Lựu Hiểu Yến thấy Vương Tiểu Thanh ngủ rất ngon, liền chuẩn bị nhóm lửa nấu bữa sáng, tối qua hai người đều chưa ăn gì, sáng dậy để bụng đói uống thuốc không tốt. Ăn sáng xong rồi mới uống thuốc.

Trương Vũ đi thẳng đến nhà đội trưởng, đội trưởng đã dậy đang rửa mặt.

"Đội trưởng."

"Ồ, Trương Vũ, sao đến sớm thế, có việc gì à?" Đội trưởng ngạc nhiên hỏi.

"Chuyện là thế này, chiều qua đồng chí Vương Tiểu Thanh rơi xuống nước, tôi đã cứu cô ấy lên. Tối qua cô ấy sốt cao, đồng chí Lưu Hiểu Yến đang chăm sóc cô ấy, hôm nay hai cô ấy cần nghỉ phép," Trương Vũ nói rõ nguyên nhân.

"Trời ạ, mấy cô thanh niên trí thức này, quá không bớt việc. Họ không sao chứ?" Đội trưởng thở dài.

"Không có gì đáng ngại, chỉ là bị hoảng sợ thôi. Hôm qua tôi xuống nước cứu cô ấy, hôm nay cũng cảm thấy đầu óc choáng váng, tôi cũng cần nghỉ một ngày," Trương Vũ đưa một điếu thuốc.

"Được rồi, tôi hiểu rồi. Cậu cả năm mới xin nghị có hai lần, cậu đi nghỉ ngơi đi. Tôi đồng ý mấy người các cậu nghỉ phép," đội trưởng biết Trương Vũ không phải người xằng bậy, muốn xin nghỉ nhất định là có việc.

Cả đêm Trương Hồng Châu không ngủ, làm chuyện xấu nên nơm nớp lo sợ, buổi tối ở trên giường nằm lăn lộn mãi, lại còn gặp nhiều ác mộng, chủ yếu là có tật giật mình.

Lưu Hiểu Yến nấu cháo trắng xong, múc ra hai bát, cô ăn trước một bát, bát của Vương Tiểu Thanh để cho nguội bớt, còn nóng quá.

Lưu Hiểu Yến ăn cháo xong mới đánh thức Vương Tiểu thanh dậy.

"Tiểu Thanh, Tiểu Thanh, dậy ăn sáng đi, không thì lát nữa hạ đường huyết sẽ đói đến ngất đấy."

"Được," Vương Tiểu Thanh đang mơ mơ màng màng bị đánh thức, cảm thấy đầu óc trỗng rỗng, cơ thể không có sức, chắc là do chưa ăn gì.

Vương Tiểu Thanh ngồi dậy, Lưu Hiểu Yến đưa bát cháo qua, định đút cho cô ăn, nhưng Vương Tiểu Thanh bảo mình có thể tự ăn.

Cầm bát cháo lên, thấy nhiệt độ vừa phải, Vương Tiểu Thanh ăn từng miếng nhỏ. Lưu Hiểu Yến thấy Vương Tiểu Thanh tự mình ăn được, liền xoay người đi nấu thuốc, thuốc của thầy lang Tôn kê khá tốt.

Vương Tiểu Thanh uống thuốc xong lại ngủ thiếp đi, Lưu Hiểu Yến không có việc gì làm, ngồi trong phòng đọc sách.

Buổi trưa, ba nam đồng chí đến hỏi thăm, Lưu Hiểu Yến nói với bọn họ rằng không có gì nghiêm trọng, họ mới yên tâm.

Chiều tối, Vương Tiểu Thanh ra chút mồ hôi, nhưng cảm thấy khá hơn nhiều. Nhân lúc Lưu Hiểu Yến đi vệ sinh, cô liền đi vào không gian.

Uống không ít nước suối Linh Tuyền, sau khi uống xong cơ bản không còn thấy khó chịu nữa, tuy nhiên nhìn sắc mặt vẫn còn khá tái nhợt.

"Hiểu Yến, cô kể cho tôi nghe chuyện xảy ra sau khi tôi rơi xuống nước đi."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 85: Chương 85


Giờ Vương Tiểu Thanh mới nhớ lại, cô bị người ta đẩy xuống nước, nhưng kẻ đó đẩy từ phía sau nên cô không thấy rõ mặt.

"Hôm qua, cô đi lên thượng nguồn, một lát sau, anh Trương đến hỏi tôi xem cô ở đâu, tôi nói cô đi lên thượng nguồn, anh ấy liền đi lên. Một vài phút sau, đột nhiên Trương Hồng Châu chạy xuống nói cô rơi xuống nước, nên chúng tôi vội vàng chạy lên tìm cô. Khi tìm thấy cô, thì cô đã được anh Trương cứu lên bờ rồi. Tôi thấy cô lạnh rét run, nên đắp áo cho cô, sau đó anh Trương cõng cô xuống núi. Tối qua cô sốt cao, tôi và anh Trương cùng nhau chăm sóc cô, nửa đêm tôi ngủ thiếp đi, anh Trương đã trông cô," Lưu Hiểu Yến kể lại từng chi tiết chuyện xảy ra ngày hôm qua.

Vương Tiểu Thanh thất thần, cô nhớ lại hôm qua không hề nhìn thấy Trương Hồng Châu đi lên thượng nguồn, cô ta từ thượng nguồn xuống và nói rằng cô rơi xuống nước, vậy chắc chắn là cô ta đẩy cô rồi.

Vương Tiểu Thanh cười lạnh, hừ, không phải cô ta thì còn có thể là ai.

Vương Tiểu Thanh nhắm mắt suy nghĩ, cô mới xuyên không đến thời đại này được vài tháng mà đã có người muốn g.i.ế.c cô, chuyện này không đơn giản. cô sẽ không bỏ qua chuyên này một cách dễ dàng như vậy.

Chiều tối, Trương Vũ mang một con gà rừng đã xử lý sạch sẽ đến.

"Đồng chí Tiểu Thanh, đồng chí Lưu, tôi mang gà rừng đến, nấu canh gà cho hai người uống."

Trương Vũ thấy Vương Tiểu Thanh ngồi trên giường, không có gì nghiêm trọng, trong lòng anh vui mừng không ít.

Lưu Hiểu Yến cười thầm, rõ ràng anh ấy muốn nấu canh gà cho Tiểu Thanh uống.

"Để tôi giúp anh," Lưu Hiểu Yến đi qua giúp nhóm lửa.

Trương Vũ chặt gà thành từng miếng nhỏ. cho vào nồi đất để nấu canh, nấu canh bằng nồi đất sẽ ngon hơn.

"Cô ấy đã ăn gì chưa?" Trương Vũ hỏi.

"Buổi sáng có ăn một bát cháo trắng." Lưu Hiểu Yến trả lời.

Trương Vũ gật đầu, quay người đi đến cửa phòng ngủ của Vương Tiểu Thanh.

"Anh vào được không?" Trương Vũ hỏi.

"Hôm qua anh đã vào rồi mà," Vương Tiểu Thanh nhịn cười.

"Anh... anh, hôm qua là..." lời này của Vương Tiểu Thanh khiến Trương Vũ có chút bối rối.

"Thôi, không đùa anh nữa, vào đi." Vương Tiêu Thanh không nỡ trêu anh nữa.

Trương Vũ bước vào.

"Cảm giác thế nào rồi, còn chóng mặt không?"

"Em đỡ rồi, không chóng mặt nữa, cũng không đau đầu, chỉ là trong lòng còn có chút khó chịu," Vương Tiểu Thanh nói thật, hôm qua cô cảm thấy tim mình như muốn ngừng đập.

"Thầy lang nói em bị hoảng sợ quá độ, có lẽ sẽ cảm thấy khó chịu, em cứ nghỉ ngơi đi." Trương Vũ nghĩ lát nữa có nên gọi thầy lang Tôn lại kiểm tra không.

"Được, có lẽ ngày mai em sẽ hồi phục lại. Đúng rồi, hôm qua khi anh tìm thấy em, anh có thấy ai không?" Vương Tiểu Thanh hỏi về chuyện quan trọng.

"Hôm qua, khi tìm em, anh gặp Trương Hồng Châu, cô ta trông rất hoảng hốt. Nói thật, rốt cuộc hôm qua sao em lại ngã xuống nước vậy?" Trương Vũ hồi tưởng lại.

"Chính là cô ta, chắc chắn cô ta đẩy em," Vương Tiểu Thanh cảm thấy sợ hãi, giọng nói run rẩy khiến Trương Vũ đau lòng.

"Đừng sợ, anh sẽ không để cho cô ta yên. Tất cả là lỗi của anh, hôm qua anh đến muộn, để em phải hoảng sợ. Sau này anh nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt."

Trương Vũ ngồi xuống giường đỡ lấy bả vai đang run rẩy của cô, vỗ nhẹ lưng để an ủi cô.

Vương Tiểu Thanh đột nhiên muốn ôm anh, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, hít thở sâu vài hơi.

"Cảm ơn anh, anh Trương, thật sự nếu không có anh, em chắc chắn đã mất mạng rồi."

Vương Tiểu Thanh ngẩng đầu lên, đôi mắt to ướt sũng tựa như một con nai con bị thương.

"Đừng nói như vậy, chỉ tại anh đến muộn nên em mới phải chịu khổ."

Trương Vũ chỉ trách bản thân, tại sao không đến sớm hơn. Sau lần này, anh tự hứa sẽ không rời cô trong những tình huống nguy hiểm.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 86: Chương 86


Khi bầu không khí giữa hai người trở nên càng lúc càng mờ ám.

"Anh Trương, anh xem gà hầm đã chín chưa, thơm quá," câu nói của Lưu Hiểu Yến đã phá vỡ sự ngượng ngùng giữa hai người.

"Khụ, được, để tôi xem," Trương Vũ đứng dậy đi vào nhà bếp, xem gà hầm đã chín chưa.

Canh gà chỉ cho một chút muối là được, không cần thêm gì khác.

"Hầm thêm nửa tiếng nữa là được rồi, tôi còn có việc, phải về trước," Trương Vũ nghĩ nếu ở lại đây lâu hơn, bị người có ý đồ xấu nhìn thấy sẽ gây ra tin đồn.

"Anh Trương, anh không ở lại uống chút canh gà sao?" Lưu Hiểu Yến nghĩ một nồi to như vậy hai người uống không hết.

"Không, Tiểu Thanh, anh về trước nhé. Ngàyn mai em nghỉ thêm một ngày nữa," Trương Vũ đứng ở cửa nói với Vương Tiểu Thanh.

"Được." Vương Tiểu Thanh gật đầu.

Vương Tiểu Thanh cảm thấy nằm một mngày, trên người cũng không có gì không thoải mái liền đứng lên.

"Tiểu Thanh, sao cô lại dậy rồi?" Lưu Hiểu Yến thấy Vương Tiểu Thanh đi tới, lo lắng cô chưar hồi phục hoàn toàn.

"Không sao, Hiểu Yến, tôi ổn rồi, ngửi thấy mùi canh gà thơm quá," Vương Tiểu Thanh bước tới bếp.

"Canh sắp chín rồi. Nói thật, trước đây tôi còn nghĩ anh Trương không xứng với cô, nhưng sau lần này, tôi thấy anh ấy lo lắng cho cô như vậy, tôi nghĩ anh ấy thật sự thích cô.” Lưu Hiểu Yến nói ra suy nghĩ của mình.

"Nhưng anh ấy chưa từng nói thích tôi," Vương Tiểu Thanh không ngờ Lưu Hiểu Yến cũng đứng về phía Trương Vũ, bắt đầu nói tốt cho anh ấy.

"Haha, chuyện này thì..." Lưu Hiểu Yến cũng không biết nói sao.

"Lát nữa chúng ta dùng canh gà nấu mì nhé, chắc chắn rất ngon," Vương Tiểu Thanh đã đói bụng từ lâu.

Sau hơn mười phút, Vương Tiểu Thanh bưng nồi đất lên, múc một ít canh gà vào nồi, cho mì vào, mỗi người một cái đùi gà.

Món ăn thanh đạm, ngon miệng lại bổ dưỡng.

Sáng hôm sau, khi đi làm, Vương Tiểu Thanh quyết định đi làm lại, nằm trên giường mãi cũng thấy chán.

Vừa bước ra ngoài liền gặp mấy người ở điểm tri thức.

"Đồng chí Tiểu Vương, cô khỏe rồi à, sao không nghỉ thêm một ngày nữa?" Ba nam đồng chí vây quanh ân cần thăm hỏi.

"Cảm ơn ba anh, tôi khỏe rồi. Hôm qua cũng không sao cả, ngồi ở nhà cũng chán, không bằng đi làm cho đỡ buồn," Vương Tiểu Thanh biết ba nam đồng chí này thực lồng quan tâm đến cô.

"Ôi trời, không biết có phải là báo ứng không, người khác không rơi xuống nước, chỉ có cô ta rơi xuống nước," Vương Mộng Mộng nghĩ mạng của Vương Tiểu Thanh cũng dai, rơi xuống nước mà không c.h.ế.t đuối.

"Tôi có bị báo ứng hay không, thì phải hỏi đồng chí Trương Hồng Châu, cô nói đi?" Vương Tiểu Thanh tiến đến trước mặt Trương Hồng Châu, nhìn thẳng vào mặt cô ta.

Trương Hồng Châu không dám nhìn thẳng vào cô, cúi đầu, ngón tay nắm chặt lại, không tự chủ được mà trào dâng nỗi sợ hãi.

Cố gắng lấy hết can đảm, "Tôi nói là, cô không nên đi đến chỗ nguy hiểm như vậy, muốn trách thì chỉ có thể trách cô thôi."

Nói xong, cô ta liền quay đi.

Vương Tiểu Thanh nhìn theo bóng dáng cô ta, thật thú vị, miệng lưỡi cũng cứng cỏi, đáng tiếc cô không có chứng cứ, nhưng thiệt thòi này có sẽ không chịu đâu.

"Đi thôi," Lưu Hiểu Yến kéo tay Vương Tiểu Thanh, hai người cùng đi làm.

"Đồng chí Vương Tiểu Thanh, cô không phải bị bệnh sao, khỏe nhanh vậy?" Đội trưởng nhìn thấy Vương Tiểu Thanh đến, có chút ngạc nhiên, hôm qua Trương Vũ nói rất nghiêm trọng.

"Đúng vậy, đội trưởng, cơ thể tôi không có vấn đề gì nữa," Vương Tiểu Thanh gật đầu.

"Vậy hôm nay cô làm việc nhẹ nhàng thôi."

"Cảm ơn đội trưởng."

Mấy ngày sau, Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến đi chợ, Vương Tiểu Thanh nghĩ mình phải cảm ơn Trương Vũ vì đã cứu mạng mình.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 87: Chương 87


Đến hợp tác xã cung tiêu.

"Đồng chí, làm ơn cho tôi nửa cân bánh hoa quế, nửa cân bánh đậu xanh, nửa cân bánh trứng, nửa cân đường đỏ," mua xong mấy loại bánh này cô vẫn cảm thấy chưa đủ.

Lại đến cửa hàng thực phẩm, mua hai cái chân giò và một cân thịt ba chỉ, mới thấy đủ.

Hôm nay mang theo giỏ, đồ mua được đều đặt trong giỏ.

"Hiểu Yến, cô còn muốn mua gì không, để tôi đi cùng" Vương Tiểu Thanh nhìn Lưu Hiểu Yến hai tay trống trơn.

"Hôm nay tôi không mua gì, vì bố mẹ tôi gửi bưu phẩm đến, chắc là có nhiều đồ ăn ngon lắm," Lưu Hiểu Yến ngẫm lại liền cao hứng.

"Được, tôi đi cùng cậu."

Hai người đến bưu điên. quả thật Lưu Hiểu Yến có một bưu phẩm to.

"Ôi, nặng thật, chúng ta đi ăn cơm trước đi, hôm nay tôi mời cô," Lưu Hiểu Yến đã ăn nhiều đồ ăn ở nhà Vương Tiểu Thanh, đã thấy ngại từ lâu, nhất định phải mời Vương Tiểu Thanh ăn cơm.

"Được, hôm nay tôi sẽ ăn nhiều cho bố," Vương Tiểu Thanh biết điều kiện gia đình Lưu Hiểu Yến khá giả, không lo cô ấy không trả nổi tiền.

"Đồng chí, cho một phần thịt kho tàu, một phần đậu phụ Tứ Xuyên, bò trộn lạnh..." Lưu Hiểu Yến gọi món xong rồi quay lại chỗ ngồi.

"Tiểu Thanh, từ khi hai ba ngày lại đến nhà cô ăn, tôi không còn thèm thịt nữa," Lưu Hiểu Yến nói thật lòng, trước đây ở điểm trí thức ăn chay suốt cả tuần, chỉ mong đến ngày nghỉ để lên thị trấn ăn đồ mặn.

"Tôi cũng cảm thấy vậy" Vương Tiểu Thanh thấy đồ ăn ở nhà hàng quốc doanh không ngon, không hấp dẫn, nghĩ tối nay về sẽ làm món thịt kho ăn.

Trong bưu điện, Vương Mộng Mộng đang lớn tiếng la hét, vì tháng này không nhận được tiền.

"Chắc chắn là các cô nhầm rồi, mẹ tôi chắc chắn đã gửi tiền, các cô đang lừa tôi."

Vương Mộng Mộng không chịu, nhất quyết cho rằng mẹ cô ta là Lưu Thải Hồng đã gửi tiền, trước đây mẹ cô ta chưa bao giờ gửi trễ.

"Đồng chí, thế này đi, mấy ngày nữa cô đến xem lại, có thể mẹ cô bận quá nên quên, mấy ngày nữa nhớ ra sẽ gửi tiền tới."

Chị gái làm ở bưu điện cảm thấy cô ta làm ầm ĩ như vậy thật mất mặt, không biết còn tưởng bưu điện đang làm khó cô ta.

"Đúng vậy, Mộng Mộng, chắc là bác gái bận quá nên quên gửi tiền, mấy ngày nữa tôi lại đi cùng cô."

Trương Hồng Châu muốn rời đi từ lâu rồi, thật không muốn thừa nhận là đi cùng cô ta quá mất mặt.

"Được, vậy mây ngày nữa tôi lại đến."

Vương Mộng Mộng nghĩ lát nữa về thôn sẽ gọi điện cho Lưu Thải Hồng, từ khi đến đây cô ta chưa bao giờ gọi điện cho Lưu Thải Hồng.

Chủ yếu là không tiện, chỗ làm của Lưu Thải Hồng có điện thoại, nhưng chỉ được dùng khi có việc gấp, không thể nói chuyện phiếm, có việc gấp báo cho biết mới có thể gọi một chút.

"Mộng Mộng, tiếp theo chúng ta đi đâu, có muốn mua thêm gì không?"

Trương Hồng Châu nhìn tay mình đầy đồ ăn vặt của Vương Mộng Mộng, hy vọng cô ta sẽ đi ăn ở nhà hàng, như vậy cô cũng được ăn ké vài miếng thịt.

"Không mua nữa, lỡ như tháng sau mẹ tôi cũng không gửi tiền thì sao."

Vương Mộng Mộng có chút lo lắng, cô ta mang theo tám mươi đồng, trước đây Lưu Thải Hồng gửi mười đồng, tổng cộng là chín mươi đồng.

Bây giờ cô ta chỉ còn bốn mươi tám đồng, nếu sau này Lưu Thải Hồng không gửi tiền nữa, vậy cô ta sẽ không còn tiền. Cô ta nghĩ phải tiết kiệm một chút.

"Chắc không đến nỗi vậy đâu."

Trương Hồng Chậu toát mồ hôi, không ngờ Vương Mộng Mộng lại là kẻ giả giàu có, mẹ cô ta cũng vậy, nếu thật sự giàu thì sao lại tới nỗi có mỗi năm đồng cũng không gửi được.

Hai người quay lại xe kéo, Vương Mộng Mộng vừa ăn đồ vặt vừa nghĩ tại sao Lưu Thải Hồng không gửi tiền, Trương Hồng Châu ngồi bên cạnh thì lo lắng vì Vương Mộng Mộng không chia cho cô ta ăn.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 88: Chương 88


"Mộng Mộng, ăn bánh đào khô khan quá, cô có muốn uống chút nước không?"

Trương Hồng Châu đưa bình nước của mình cho Vương Mộng Mộng, chủ yếu là tìm cơ hội, cô ta cũng muốn ăn bánh đào.

"Không cần, tôi không khát."

Vương Mộng Mộng biết trong lòng cô ta nghĩ gì, nhưng bây giờ chính mình còn không đủ ăn, thì làm sao chia cho người khác được.

Ăn xong bánh trên tay, Vương Mộng Mộng cũng không ăn tiếp nữa, sợ người khác cứ nhìn chằm chằm vào mình.

Sau khi trở về, Lưu Hiểu Yến trở về ngủ bù, Vương Tiểu Thanh nghĩ dù sao mình cũng đã mua đồ, bây giờ mang đi tặng luôn thì tốt hơn.

Cô xách bánh và thịt đi đến nhà Trương Vũ, tnrên đường đi có không ít người nhìn thấy, có vài người chào hỏi cô, cô cũng nói thật là đi cảm ơn Trương Vũ đã cứu mạng mình.

"Anh Trương, anh có ở nhà không?" Vương Tiểu Thanhm đứng ở cửa gọi.

"Ai đó?" Một giọng nữ từ trong nhà vọng ra, bà Vương từ trong nhà đi ra.

"Cháu là Vương Tiểu Thanh, cháu đến tìm anh Trương, anh ấy có ở nhà không bárc?" Vương Tiểu Thanh thấy bác gái này rất quen, không ngờ bà lại là mẹ của Trương Vũ.

"Mau vào nhà ngồi đi, đồng chí Vương, Trương Vũ không ở nhà, một lát nữa mới về," bà kéo Vương Tiểu Thanh vào sân.

"Bác gái, không biết anh Trương có nói với bác không, mấy ngày trước cháu rơi xuống nước, chính anh ấy đã cứu cháu. Hôm nay cháu đến đây để cảm ơn anh ấy."

Vương Tiểu Thanh đặt đồ lên trên bàn.

"Ôi, có chuyện này à, tôi không biết, nó cũng không nói gì. Nhưng đồng chí Vương, sao cô lại mang qua nhiều đồ thế này, mấy thứ này không thể nhận, cô vẫn là mang về đi," bà Vương nhìn kỹ mấy món đồ trên bàn, có thịt và bánh kẹo, đây đều là thứ tốt.

"Mẹ, ai đến vậy?" Một giọng nữ từ phòng phía tây vọng ra, sau đó, một người phụ nữ bước ra.

Người phụ nữ này khá cao lớn, nhưng khuôn mặt không có nhiều thịt, trông có vẻ cay nghiệt.

Vương Tiểu Thanh không biết tại sao mình lại có cảm giác như vậy.

"Chiêu Đệ, là đồng chí Vương đến, cô ấy đến cảm ơn Trương Vũ đã cứu mạng cô ấy mấy ngày trước. Đồng chí Vương, đây là con dâu cả của tôi, chồng nó là Trương Dũng, đang cùng Trương Vũ lên núi chặt củi, lát nữa sẽ về. Cô ngồi đợi tôi chút, tôi đi pha trà." Nói xong, bà Vương đứng dậy đi pha trà.

"Bác gái, không cần pha trà đầu, không cần phiền như vậy đâu."

"Đồng chí Vương, từ xa nhìn đã thấy xinh đẹp, nhìn gần lại còn xinh đẹp hơn, hèn chi em chồng tôi lại mê mẩn cô đến như vậy." Tào Chiêu Đệ ngồi xuống, bắt đầu nói móc.

"Chị gái à, cơm có thể ăn lung tung nhưng lời nói thì không thể nói lung tung được đâu."

Vương Tiểu Thanh cảm nhận được, chị ta không thích mình và sự thiếu lễ độ của chị ta đối với mình, nhưng không hiểu tại sao, cô chỉ mới gặp chị ta lần đầu.

"Tôi đâu có nói lung tung, nhưng không sao, dù sao thì cô cũng không lấy em chồng tôi, tôi sẽ tìm cho chú ấy một cô gái tốt," Tào Chiêu Đệ cười đắc ý.

"Đó là chuyện của nhà chị, chị không cần nói với tôi," Vương Tiểu Thanh cũng không giữ thái độ tốt nữa.

"Tiểu Thanh, sao em lại đến đây?" Giọng Trương Vũ vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng giữa hai người.

"Anh Trương, cảm ơn anh hôm đó đã cứu em. Em không thể chỉ nói miệng được, nên mua một ít đồ đến làm quà," Vương Tiểu Thanh vội vàng đứng dậy rồi đưa đồ cho anh.

"Sao em lại mua nhiều đồ thế này? Những thứ này trong nhà anh đều có, em mang về mà ăn." Trương Vũ không muốn nhận, những thứ này trong nhà anh cũng không thiếu, dù không giàu có gì nhưng một tháng cũng ăn thịt được vài lần. Hơn nữa, nhìn cô gầy thể này, cần ăn nhiều hơn mới phải.

"Không được đâu anh Trương, em đã mang đến rồi, không thể mang về được. Đây là tấm lòng của em, anh nhất định phải nhận, nếu không sau này..." Vương Tiểu Thanh định nói sẽ không để ý tới anh nữa, nhưng ở đây đông người, cô ngại không nói ra được.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 89: Chương 89


"Được rồi, vậy chúng tôi nhận. Mẹ, cất đi," Trương Vũ hiểu ý Vương Tiểu Thanh, nghĩ rằng sau này có thể trả lại bằng cách khác.

"Được, vậy đồng chí Vương, tối nay ở lại ăn cơm đi, tôi sẽ nấu một bữa thật ngon," bà Vương vui vẻ nói. Nhìn tình hình này, con trai bà không phải là không có cơ hội, ánh mắt cô gái này không có vẻ gì là chê bai, ghét bỏ.

"Dạ thôi, cháu về ăn cũng được," Vương Tiểu Thanh nhìn qua Tào Chiêu Đệ, cô không thích cô ta, cảm giác như Tào Chiêu Đệ không quá hoan nghênh cô.

"Ở lại đây ăn bữa cơm đi, một mình về nhà khó nhóm lửa nấu cơ cơm lắm. Cháu ở lại thì chỉ thêm một đôi đũa thôi," bà Vương vội vàng khuyên nhủ.

"Đúng vậy, mẹ anh nấu món chân giò hầm đậu nành rất ngon, tối nay em ở lại nếm thử đi rồi hẵng về" Trương Vũ cũng bắt đầu thuyết phục cô.

"Được rồi, cháu cũng không thể cứ từ chối lòng tốt này được, vậy cháu sẽ mặt dày ở lại ăn tối," Vương Tiểu Thanh thấy Trương Vũ và bà Vương thực lòng mời mình, liền đồng ý.

Chiều tối, bà Vương bắt đầu nấu cơm, điều kỳ lạ là người giúp trong bếp không phải là chị dâu Tào Chiêu Đệ, mà lại là Trương Vũ.

"Em ngồi đây chờ. Đừng đi đâu nhé. Anh đi giúp mẹ nhóm lửa." Trương Vũ dặn dò rồi mới rời đi.

"Được, em biết rồi."

Vương Tiểu Thanh liếc nhìn Tào Chiêu Đệ đang ngồi gác chân ăn hạt dưa, nghĩ thầm cuộc sống của cô ta cũng khá thoải mái rồi.

"Chiêu Đệ, anh về rồi. Đây là.." Trương Dũng mới chặt củi trở về, đi tới cửa, còn tưởng mình vào nhầm nhà. Người trước mặt đẹp như tiên, hình như là cô gái tri thức mà em trai anh thích, sao cô ấy lại ở đây?

"Anh là Trương Dũng đúng không? Tôi là Vương Tiểu Thanh, hôm nay đến cảm ơn anh Trương Vũ đã cứu mạng, bác gái cứ nhất định muốn tôi ở lại ăn cơm." Vương Tiểu Thanh đứng dậy chào hỏi, người đàn ông này có vài nét giống Trương Vũ.

Nhưng da anh ta đen hơn, ngũ quan cũng không sắc sảo như Trương Vũ, chắc là một người giống cha, một người giống mẹ.

"Đúng vậy, tôi là Trương Dũng anh trai của Trương Vũ. Tôi vừa đi chặt củi về" Trương Dũng bước vào nhà mới thấy Tào Chiêu Đệ đang trợn mắt nhìn mình.

"Chiêu Đệ, sao em lại không hiểu chuyện thế, sao không vào bếp giúp một tay?" Trương Dũng hy vọng Tào Chiêu Đệ có tốt xấu gì cũng nên giả vờ một chút khi có khách đến nhà.

"Trương Vũ giành đi giúp rồi, em cũng không biết làm thế nào."

Nghe xong câu này, Vương Tiểu Thanh có chút buồn cười, quả thật là mỗi nhà đều có chuyện khó xử của riêng mình. Ba mẹ con nhà họ Trương đều là người chính trực, lương thiện, cần cù, lại gặp phải một nàng dâu có tính khí như thế này.

"Vậy thì em đi dọn bàn đi, lát nữa ăn cơm rồi," Trương Dũng bắt đầu múc nước rửa tay rửa mặt.

Tào Chiêu Đệ miễn cưỡng đứng dậy, chậm rãi dọn bàn, trông rất không tình nguyện.

"Chuẩn bị ăn cơm rồi."

Trương Vũ bưng món ăn ra, có chân giò hầm đậu nành, trứng xào ớt, canh trứng rong biển, khoai tây xào, món chính là bánh bao bột ngô trộn bột mì.

Tào Chiêu Đệ nhìn thấy nhiều món ngọn như vậy, mặt lập tức xị xuống, nghĩ rằng đây không phải để đãi khách hay sao mà lại bày nhiều món ngon thế này. Nếu Vương Tiểu Thanh không đến mà nấu nhiều món ngon thế này, cô ta chắc chắn sẽ rất vui.

"Nào nào, đồng chí Vương, thử món chân giò này đi," bà Vương vừa ngồi xuống liền gắp cho Vương Tiểu Thanh một miếng chân giò lớn và nhiều đậu nành.

"Cảm ơn bác gái, đủ rồi ạ, mọi người cũng mau ăn đi," Vương Tiểu Thanh vừa dứt lời. Liền thấy Tào Chiêu Đệ gắp hai miếng chân giò lớn vào bát mình, còn dùng đũa gắp nhiều đậu nành, ăn một cách ngon lành.

Trương Vũ đã quen với cảnh này, coi như không nhìn thấy, tiếp tục gắp thức ăn cho Vương Tiểu Thanh.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 90: Chương 90


Trên mặt bà Vương có chút bất lực, không phải bà lo Tào Chiêu Đệ ăn nhiều, dù sao cũng đã gả vào nhà lâu rồi, bà cũng hiểu tính cô ta. Nhưng bây giờ trong nhà có khách quan trọng, ít nhất cô ta cũng nên ăn uống lịch sự, văn minh một chút, ăn uống như vậy thật mất mặt.

Trương Dũng ở dưới gầm bàn đá vào chân cô ta, nhắc nhở cô ta đừng ăn như kẻ c.h.ế.t đói đầu thai, nhưng Tào Chiêu Đệ như cũ vẫn không thay đổi, tay trái một miếng chân giò, tay phải một đũa trứng gà.

"Bác gái, món chân giò hầm đậu nành này ngon quá, có thời gian bác dạy cháu nhé," lần đầu tiên Vương Tiểu Thanh ăn món chân giò hầm đậu nành ngon thế này, trước đây cô chỉ biết làm món chân giò kho và hầm xì dầu. Nhưng đậu nành và chân giò thật sự là sự kết hợp tuyệt vời, đậu nành làm giảm độ ngấy của chân giò, còn chân giò lại có thêm mùi thơm của đậu nành.

"Được, cháu thích là tốt rồi, có thời gian lại qua đây chơi nhé, bác dạy cháu làm," bà Vương nghe Vương Tiểu Thanh khen món ăn của mình, vui vẻ cười nheo mắt.

"Cũng bình thường thôi," Tào Chiêu Đệ vừa ăn xong chân giò liền cầm một cái bánh bao lên ăn từng miếng lớn.

Nghe Vương Tiểu Thanh khen, trong lòng cô ta nghĩ rằng Vương Tiểu Thanh là kẻ nịnh nọt, còn chưa gả vào mà đã bắt đầu nịnh bợ rồi.

Nhất thời mọi người đều có chút ngượng ngùng.

"Không biết nói thì dừng nói, không ai nghĩ cô câm đâu," cuối cùng Trương Dũng cũng không nhịn được, Tào Chiêu Đệ thật sự rất quá đáng. Mồm thì chê không ngon nhưng lại là người ăn nhiều nhất.

"Hừ, chỉ biết nói tôi," Trương Dũng mắng mà Tào Chiêu Đệ không thèm để tâm, cũng không kiêng dè gì.

Một bữa cơm cứ thế kết thúc trong không khí không lạnh không nóng, dù sao thì Vương Tiểu Thanh cũng đã no, Trương Vũ cứ liên tục gặp thức ăn cho cô, đến mức cỗ ăn không nổi nữa.

"Bác gái, cháu ăn no rồi, cháu về trước đây, bên ngoài trời đã tối rồi," Vương Tiểu Thanh không ưa Tào Chiêu Đệ, không muốn ở lại cùng loại người như cô ta.

"Được, lần sau lại đến chơi nhé. Vũ à, tiễn đồng chí Vương về đi, trời tối đen thế này, một mình cô ấy về không an toàn đâu," bà Vương nháy mắt ra hiệu cho Trương Vũ.

"Vâng con biết rồi, mẹ, con đưa cô ấy về đây," Trương Vũ quay lại lấy đèn pin.

Lần này Trương Vũ đi rất chậm, chủ yếu là muốn giữ thời gian hai người ở bên nhau có thể dài thêm một chút.

"Cái đó... em đừng để ý đến lời chị dâu của anh, chị ta luôn như vậy, cứ coi như chị ta không tồn tại là được."

Trương Vũ sợ Vương Tiểu Thanh nghĩ Tào Chiêu Đệ cố tình nhắm vào cô, thực ra chị ta luôn như thế.

"Ừm, em biết rồi, không sao đâu," Vương Tiểu Thanh không nghĩ nhiều, dù sao đời này bất kể có ở với Trương Vũ hay không, giữa cô và Tào Chiêu Đệ cũng không có quan hệ gì.

"Ừm, đến nơi rồi, nghỉ ngơi sớm đi. À, sau này đừng xuống suối nữa, muốn ăn cá cứ nói với anh, anh sẽ đi bắt."

Trương Vũ nhớ ra chuyện này khi sắp về, anh biết cô vì muốn bắt cá nên mới đi lên thượng nguồn.

"Được, cảm ơn anh, anh cũng về đi."

Vương Tiểu Thanh nhanh chóng vào nhà, mặt hơi đỏ, anh sẽ không nghĩ cô vì quá tham ăn chứ, chỉ vì muốn bắt cá mà đi đến thượng nguồn đấy chứ.

Hôm nay Trương Vũ rất vui, cô đã đến nhà anh ăn cơm, còn khen mẹ anh nấu ăn ngon, điều này chứng tỏ cô không chê anh. Nghĩ đến thái độ của chị dầu, lần đầu tiên trong đời anh nghĩ đến việc tách ra ở riêng...

Buổi tối, Trương Dũng lại không nhịn được nói vài câu với Tào Chiêu Đệ.

"Chiêu Đệ, hôm nay cô quá đáng lắm, có khách đến nhà mà cô ăn uống kiểu gì vậy. Giống như người đói ba ngày rồi, một chậu chân giò, một nửa là cô ăn, mẹ còn chưa kịp ăn miếng nào, sau này không được như vậy nữa."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 91: Chương 91


Mặt Trương Dũng lộ vẻ tức giận, hôm nay là cô gái mà em trai thích đến nhà ăn cơm, mình là anh cả chị dâu, không giúp được gì lại còn gây thêm rắc rối.

"Trương Dũng, tôi nói sao anh hôm nay cứ nói mãi, giờ thì tôi hiểu rồi, có phải anh nhìn thấy cô trí thức kia đẹp như tiên, trong lòng anh không yên chứ gì. Cảm thấy tôi già rồi, xấu rồi, không còn xứng với anh nữa, anh thấy em trai anh tìm được một người xinh như tiên nữ, thì anh cũng muốn tìm một người như vậy. Anh giỏi thật đấy, vậy anh đi tìm đi, có bản lĩnh thì đi mà tìm."

Tào Chiêu Đệ cảm thấy Vương Tiểu Thanh đúng là hồ ly tinh, vừa vào nhà đã khiến Trương Dũng cãi nhau với mình, sau này mà vào cửa thì còn hơn thế nữa.

"Cô nói năng lung tung, những lời này cô nói một lần thôi, nếu dám nói lần thứ hai, đừng trách Trương Dũng này sẽ đánh vợ."

Trương Dũng không ngờ Tào Chiêu Đệ lại vô lý đến vậy, cảm thấy mình đang nói chuyện với dầu gối, bực mình mang chăn xuống đất nằm ngủ.

Tào Chiêu Đệ không dám nói thêm nữa, sợ chọc giận Trương Dũng, vốn dĩ mình đã không được lòng mọi người trong nhà, nếu thêm cả chồng cũng ghét bỏ nữa thì sau này sẽ không có ngày lành.

Vương Tiểu Thanh nằm trên giường, nhớ lại lời Trương Vũ nói về chuyện bắt cá, mới nhớ ra những con cá để trong không gian, cô còn chưa nhìn qua.

Cô liền bước vào không gian, đi đến chỗ nước suối Linh Tuyền, nhưng không thấy gì, rồi đi ra phía sau, mới phát hiện ở hạ lưu có một hố nước giống như ao cá.

Đàn cá trong ao bơi lội tung tăng, nhìn kỹ thì thấy chúng đã lớn lên nhiều, khoảng mười đến hai mươi con, không con nào dưới một cân rưỡi, chắc đều lớn lên trong mây ngày nay.

Thật tuyệt, nước ở thượng nguồn dùng để uống, đoạn giữa dùng để tắm, hạ nguồn để nuôi cá, quá tốt.

Lại nhìn đàn gà vịt, đã có không ít trứng gà rồi, Vương Tiểu Thanh dùng củi trong không gian làm một cái chuồng để chúng không đi lung tung, bậy bạ khắp nơi.

Trứng gà nhiều không ăn hết được, may mà trong không gian trứng gà không bị hỏng.

Gà vịt trong không gian phát triển rất nhanh, chưa đầy một tháng đã đẻ trứng, tốc độ sinh trưởng thật đáng kinh ngạc.

Có lẽ lần tới phải bán bớt trứng gà đi. Vương Tiểu Thanh sắp xếp lại không gian xong rồi mới đi ngủ.

Thời gian này, cứ cách vài ngày Trương Vũ lại mang củi đến, Vương Tiểu Thanh nói sẽ trả tiền cho anh, nhưng sau đó Trương Vũ đều lén lút mang đến.

Đặt củi xuống rồi chạy ngay, Vương Tiểu Thanh cũng không còn cách nào khác, nghĩ lần sau làm món ngon sẽ mang đến cho anh ấy.

Vương Mộng Mộng chờ vài ngày rồi mới đến bưu điện xem, vẫn không có tiền gửi đến, hôm nay cô ta đi làm liền đến tìm đội trưởng nói chuyện.

"Đội trưởng, trưa nay tan làm tội muốn đến trụ sở đội để gọi điện thoại có được không, tôi rất lo cho mẹ tôi."

Vương Mộng Mộng có chút thấp thỏm, sợ đại đội trưởng không đồng ý.

"Được thôi, đây là lần đầu tiên cô gọi điện thoại, cho phép cô gọi một phút, quá một phút thì phải trả tiền."

Đội trưởng khá quan tâm đến các thanh niên trí thức, người dẫn trong làng gọi điện đều phải trả tiền, nhưng nhận điện thoại thì không mất tiền.

Đội trưởng hiểu rằng các thanh niên trí thức sống xa nhà, vì là lần đầu gọi điện thoại cho nên sẽ miễn phí cho họ một phút.

"Cảm ơn đội trưởng." Vương Mộng Mộng rất cao hứng.

Buổi trưa sau khi tan làm, đội trưởng dẫn Vương Mộng Mộng đi gọi điện thoại. Lưu Thái Hồng làm việc ở đây nhiều năm, Vương Mộng Mộng nhớ rõ số điện thoại, sau khi nhập số xong liền bấm nút gọi.

"Tút... tút... Xin chào, đây là..., xin hỏi tìm ai?" Đầu dẫy bên kia bắt máy.

"Đồng chí, chào anh, tôi tìm đồng chí Lưu Thải Hồng ở bộ phận đóng gói, tôi là con gái của bà ấy, có việc gấp cần tìm."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 92: Chương 92


"Được, đợi một chút," người bên kia chắc đi gọi người tới.

Vương Mộng Mộng đứng một bên lo lắng, đợi lâu chắc chắn sẽ quá một phút.

Quả nhiên, một phút sau, Lưu Thải Hồng mới tới nghe máy.

"Alo, là Mộng Mộng à?" Đúng là giọng của Lưu Thải Hồng.

"Mẹ, sao tháng này mẹ không gửi tiền cho con?" chuyện đầu tiên Vương Mộng Mộng hỏi chính là chất vấn chuyện này.

"Mộng Mộng, tháng này mẹ có việc, không gửi được, mẹ hứa tháng sau sẽ gửi đầy đủ, con ở đó nhớ chăm sóc tốt cho bản thân." Lưu Thải Hồng đưa ra lời cam đoan.

"Được rồng, còn nữa, Vương Tiểu Thanh cũng ở đây, con đã viết thư cho mẹ, sao mẹ không trả lời?" Vương Mộng Mộng vội vàng nói ra trọng điểm.

"Me đã chuyển nhà, không còn sống ở chỗ cũ nữa. Sao mà trùng hơn thế. Vậy con đòi tiền nó đi."

Lưu Thải Hồng nghĩ Vương Mộng Mộng thật là ngốc, Vương Tiểu Thanh mang theo mấy nghìn đồng, Vương Mộng Mộng không đi đòi tiền lại, ít nhất cũng phải đòi được một nửa.

"Mẹ, cô ta bây giờ thay đổi rồi, con không làm gì được cô ta, lát nữa con viết thư gửi về đơn vị cho mẹ, mẹ nhớ gửi tiền cho con, tạm biệt mẹ."

Đội trưởng đang đứng ngay bên cạnh, Vương Mộng Mộng không tiện nói xấu quá nhiều, liền vội vàng cúp điện thoại.

"Ba xu," đội trưởng nhìn đồng hồ.

"Được, cảm ơn đội trưởng." Vương Mộng Mộng lấy ba xu ra đưa cho đội trưởng rồi rời đi.

Đội trưởng nghe lỏm được câu chuyện vừa rồi nhưng vẫn còn nghi hoặc, hóa ra Vương Tiểu Thanh và Vương Mộng Mộng quen biết nhau, nhưng có vẻ mối quan hệ giữa hai người bọn họ không được tốt.

Trước đó, Vương Tiểu Thanh chỉ nói với những người trong điểm tri thức về mối quan hệ trước đây của cô với Vương Mộng Mộng và mọi người trong điểm tri thức cũng không ra ngoài nói lung tung.

Lâu rồi không có động tĩnh của Nhị Cẩu, anh ta mới từ thị trấn trở về, thực ra là đi kiếm tiền. Trước đó Trương Hồng Châu nói cần hai mươi đồng, anh ta không biết bằng cách nào đã kiếm được hai mươi đồng ở thị trấn. Nhưng trước tiên anh ta không đến tìm Trương Hồng Châu mà là đến tìm Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh vừa tan làm về, đang ngồi trong sân chẻ củi, có một số khúc củi quá lớn, không dễ cháy, cần phải bổ nhỏ hơn.

"Đồng chí Vương, lâu rồi không gặp, cô chuyển ra ngoài ở riêng rồi à?"

Vương Tiểu Thanh ngẩng đầu lên nhìn, là tên Nhị Cầu đáng ghét, mục đích của anh ta hiện rõ ngay trên mặt, khiến người khác phải khó chịu.

"Ừm, có việc gì không?"

Vương Tiểu Thanh nắm chặt con d.a.o bộ củi trong tay, nếu anh ta dám làm gì, cô sẽ c.h.é.m ngay.

"Cũng không có chuyện gì cả, chỉ là thấy thương có thôi. Cô ở đây một mình không sợ sao? Hay là tối nay tôi đây đến ngủ cùng cô, sau đó anh đây cho cô hai mươi đồng, thế nào?"

Nhị Cẩu tiến tới, nói mấy lời bẩn thỉu, còn lấy từ trong túi ra hai mươi đồng, vung vẩy trước mặt cô.

"Tôi sẽ c.h.é.m c.h.ế.t anh, đồ lưu manh, nếu anh còn dám đến đây, tôi sẽ khiến anh không còn đường trở về."

Vương Tiểu Thanh cầm d.a.o bổ củi c.h.é.m tới, làm Nhị Cẩu hoảng sợ vội vàng bỏ chạy, hắn ta không ngờ cô thực sự sẽ c.h.é.m hắn.

Nhị Cẩu chạy ra ngoài, nghĩ lại, hắn ta không tin một cô gái gầy yếu như Vương Tiểu Thanh có thể đánh lại hắn, lần sau sẽ chờ lúc cô không có d.a.o bổ củi, hắn ta sẽ lại tới.

Sau khi Nhị Cẩu rời đi, Vương Tiểu Thanh quyết định phải tăng cường phòng vệ, tên Nhị Cẩu này quá đáng sợ rồi, không ngờ giữa ban ngày ban mặt mà hắn lại dám nói ra những lời như vậy.

Ngày hôm sau lúc đang làm việc, Nhị Cẩu lại đến gần cô.

"Đồng chí Vương, để tôi giúp cô làm việc.”

Hôm nay Vương Tiểu Thanh được phân công nhổ cỏ, Nhị Cẩu liền xông vào làm, hắn ta lớn giọng nói làm không ít người nhìn qua, có vẻ như đang chờ xem kịch.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 93: Chương 93


"Đội trưởng, có người cản trở tôi làm việc!" Vương Tiểu Thanh thật sự không biết phải làm sao.

"Sao vậy, đồng chí Vương?" Đội trưởng ở gần đó, nghe thấy Vương Tiểu Thanh gọi, liền đi đến.

"Người này, đang yên đang lành lại ra quấy rầy tôi làm việc, nếu cứ thế này thì công điểm của tôi đều cho anh ta hết."

Vương Tiểu Thanh không nói rõ chuyện anh ta quấy rối t*nh d*c, dù sao nói ra cũng không hay.

"Nhị Cẩu, cậu đang làm gì vậy, công điểm nhà mình lại không đi kiếm, lại chạy đến đây quấy rối người ta làm cái gì, nếu còn để tôi nhìn thấy một lần nữa, tôi sẽ trừ công điểm nhà cậu." |

Đội trưởng đương nhiên hiểu rõ Nhị Cẩu là người như thế nào, chỉ có thể dùng công điểm để kiềm chế anh ta, vì công điểm chính là lương thực và tiền bạc, không ai lại muốn mất công điểm cả.

"Đội trưởng, đừng hiểu lầm, tôi thấy các cô ấy gầy yếu, nên đến giúp một tay thôi, tôi đi ngay đây, được chưa?"

Nhị Cẩu vội vàng rời khỏi ruộng, không ngờ Vương Tiểu Thanh lại cứng đầu cứng cổ như vậy, lại dám đi tìm đội trưởng để đe dọa hắn.

Người ta đã nói càng không có được lại càng muốn có, Nhị Cẩu lại càng không dễ dàng bỏ qua.

Cứ cách vài ngày hắn ta lại chạy đến cửa nhà Vương Tiểu Thanh, nói vài lời lưu mạnh. Hôm đó hắn ta lại đến, Vương Tiểu Thanh đã sớm có chuẩn bị sẵn, hắn ta vừa xuất hiện, Vương Tiểu Thanh liền đổ một thùng nước rửa rau ra ngoài.

“Ào ~ ” một thùng nước rửa rau dội hết lên người Nhị Cẩu.

“Phụt,” Nhị Cẩu dùng tay lau nước trên mặt.

“Ôi, thật ngại quá,” Vương Tiểu Thanh nói xong liền quay người đi vào nhà.

Trương Vũ đến đưa củi, vừa hay nhìn thấy cảnh này.

“Cậu làm gì ở đây?” một tiếng hét lớn làm Nhị Cẩu giật mình, nhưng miệng vẫn rất cứng.

“Sao nào, đường này là anh làm à, anh có thể đến, mà tôi lại không thể à?” Nhị Cẩu ra vẻ không sợ trời không sợ đất.

“Hừ,” Trương Vũ không để ý đến hắn ta, đi vào đặt củi ở góc nhà.

Vương Tiểu Thanh nghe thấy động tĩnh còn tưởng là Nhị Cẩu vào nhà, vội vàng đi ra xem, thấy người tới là Trương Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.

“Trương Vũ, là anh à, tôi cứ tưởng là tên lưu manh đó,” vẻ mặt Vương Tiểu Thanh bất lực.

“Hắn ta thường xuyên đến đây à?” Trương Vũ hỏi.

“Dạo gần đây, cứ vài ngày lại đến, phiền c.h.ế.t đi được, tôi sợ có ngày không chịu nổi mà cầm d.a.o c.h.é.m hắn ta.”

Vương Tiểu Thanh cảm thấy sự kiến nhẫn của mình có giới hạn.

“Không sao, anh sẽ tìm hắn nói chuyện,” Trương Vũ xếp củi gọn gàng lại.

“Trương Vũ, uống một tách trà rồi hãy đi,” Vượng Tiểu Thanh định đi pha trà.

“Không cần đâu, buổi tối nhớ đóng chặt cửa sổ, đừng đi ra ngoài một mình, anh đi đây,” Trương Vũ dặn dò cẩn thận rồi chuẩn bị rời đi.

“Được...” Vương Tiểu Thanh tiễn Trương Vũ ra cửa.

“Ồ, tôi bảo sao cô không để ý đến tôi, hóa ra là có tình nhân rồi,” Nhị Cẩu vẫn núp ở bên ngoài nhìn trộm.

“Nhị Cẩu, hôm nay tôi cảnh cáo cậu, nếu như tôi còn nhìn thấy cậu tới quấy rối cô ấy hoặc tôi nghe thấy cậu nói bậy bạ ở bên ngoài thì đừng trách tôi không nương tay.” Trương Vũ vừa nói vừa tiến gần Nhị Cẩu.

Nhị Cẩu từng bước lui về phía sau, cuối cùng vấp phải hòn đá ngã xuống đất.

“Anh... anh... anh dám à?” Nhị Cẩu nhìn ánh mắt sắc bén của Trương Vũ, chân có chút run.

“Cậu cứ thử xem, xem tôi có dám hay không, cút ngay,” ánh mắt Trương Vũ lộ sát khí.

Nhị Cẩu hoảng sợ, lập tức đứng dậy bỏ chạy.

Trương Vũ quay lại nhìn Vương Tiểu Thanh với ánh mắt trấn an, rồi rời đi.

Vương Tiểu Thanh mắt nhìn theo hướng Trương Vũ rời đi, nụ cười vẫn nở trên môi.

Buổi tối, cô làm món thịt kho, gửi một phần cho Trương Vũ, cô không vào nhà, đưa cho anh rồi đi ngay.

Cô lại đến điểm tri thức gọi Lưu Hiểu Yến.

"Hiểu Yến~" Vương Tiểu Thanh đứng ở cửa.

"Đến đây, Tiểu Thanh, có chuyện gì vậy?" Lưu Hiểu Yến đang bưng bát ăn cơm.

"Lại đây," Vương Tiểu Thanh kéo tay Lưu Hiểu Yến rời đi.

"Ơ~ tôi..." Lưu Hiểu Yến vẫn đang cầm bát cơm liền bị cô kéo đi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 94: Chương 94


Vương Tiểu Thanh từ trong tủ chén mang ra một đ ĩa thịt hầm và một đ ĩa trứng gà xào ớt.

“Oa, Tiểu Thanh, cô đối xử với tôi tốt quá” Lưu Hiểu Yến quá cảm động, cảm động đến muốn khóc.

“Cô cũng tốt với tôi mà, cô xem, những đồ ăn vặt mà bố mẹ cô gửi tới cho cô, cô đều chia cho tôi một nửa.”

Vương Tiểu Thanh gắp một miếng thịt hầm cho Lưu Hiểu Yến, rồi múc cho cô ấy nửa bát cơm, vì bát của cô ấy còn có bánh ngô, không thể lãng phí.

Thịt hầm đậm đà, trứng chiên cay cay, đều là món khai vị.

Ngày đó sau khi Trương Vũ đe dọa Nhị Cẩu, hắn ta yên phận được vài ngày. Nhưng rồi đến ngày nghỉ, bon họ gặp phải hắn khi đang đi chợ.

“Tiểu Thanh, đi nào, anh mời em đi ăn, hoặc xem phim,” Nhị Cẩu bám theo Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến lải nhải.

“Anh phiền quá đó, đi chỗ khác đi,” Lưu Hiểu Yến không chịu nổi, lên tiếng mắng hắn.

“ y da, cô gái mũm mĩm này, cô đừng nóng giận, anh có tiền, mời các em ăn thịt nhé,” Nhị Cẩu dù bị mắng cũng không tức giận.

“Hay là anh cũng mời tôi ăn đi,” một giọng nam vang lên.

“Mày là cái thá gì…” Nhị Cẩu vừa quay đầu lại tựa như nhìn thấy quỷ, chạy trối chết.

“Anh Trương là anh à.” Lưu Hiểu Yến nhìn thấy Trương Vũ đứng phía sau.

“Ừm, các em không sao chứ?” Trương Vũ nhìn Vương Tiểu Thanh.

Cô khẽ mím môi, mỉm cười, khuôn mặt ửng hồng, giống như mầm non mới nở.

“Không có gì, may mà anh đến kịp, người này cứ như keo dính vào vậy,” Vương Tiểu Thanh nhíu mày, nhớ lại cảm giác phiền phức vừa rồi có chút đau đầu.

“Lát nữa anh sẽ cho hắn một bài học,” Trương Vũ hạ quyết tâm.

“Anh cẩn thận, đừng mạnh tay quá, hắn ta gian xảo, em sợ hắn sẽ lừa bịp tống tiền anh,” Vương Tiểu Thanh lo lắng nếu Trương Vũ đánh hắn ta một trận, có thể phải bồi thường tiền thuốc men, vậy cái được không bù đắp đủ cái mắt, thật không đáng.

“Ừm, anh có chừng mực,” trong lòng Trương Vũ cao hứng, anh nghe ra được sự quan tâm của cô dành cho mình.

“Các em cứ đi dạo đi, anh còn việc phải làm,” Trương Vũ cứu mỹ nhân xong, chuẩn bị rút lui.

“Được,” Vương Tiểu Thanh đoán chắc anh phải đi chợ đen, mỗi lần anh lên thị trấn đều sẽ đi.

Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến đi đến cửa hàng bách hóa tổng hợp, ngắm quần áo giày dép.

Hôm nay Vương Tiểu Thanh đi đôi giày da mới mua, cảm giác hơi cọ chần, nên cô không muốn đi chợ đen, liền vào cửa hàng thực phẩm mua ít thịt và rau.

“Chính là hắn, tốt nhất là đánh gãy chân, đừng để hắn nhìn thấy các cậu,” Trương Vũ và vài đàn em đang chỉ chỉ.

“Được, anh Vũ, anh yên tâm giao cho chúng em”.

Mấy đàn em của Trương Vũ trở về lấy bao tải, hai người đi theo sau Nhị Cẩu, một người đứng canh chừng.

Đợi khi Nhị Cẩu đi vào một con hẻm, hai người liền dùng bao tải trùm lên, đánh cho hắn một trận tơi bời.

Cầm gậy đập vào chân hắn một cái, Nhị Cẩu hét lên thảm thiết, ba người liền chạy đi.

Đợi Nhị Cẩu thoát khỏi bao tải, ba người kia đã sớm chạy không thấy bóng dáng.

"A, chân của tôi, chân của tôi không cử động được nữa," Nhị Cẩu cầu xin người đi đường giúp hắn báo cảnh sát, cuối cùng cảnh sát đưa hắn đến bệnh viên.

Trên đường về, nghe thấy người dân trong thôn đang bàn tán.

"Này, biết gì chưa, Nhị Cẩu bị người ta đánh phải vào viện rồi," dân làng A nói.

"Cái gì, ai đánh vậy, đây chẳng phải đang làm việc tốt sao," dân làng B đáp.

"Đúng thế, cũng không biết là ai đánh, chắc là hắn chọc phải người không nên chọc," dân làng C tiếp lời.

"Nhớ lại từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ ngoan ngoãn, nào là trộm gà bắt chó, rồi quấy rối phụ nữ. Hắn ta là tai họa, bị đánh là chuyện sớm muộn thôi." dân làng A một bộ biểu tình chờ xem náo nhiệt.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 95: Chương 95


"Đúng vậy, hắn ta bị vậy là đáng đời," mọi người đồng tình.

Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến nhìn nhau, trong mắt Lưu Hiểu Yến đầy sự hả hê, còn Vương Tiểu Thanh vừa hả hê vừa lo lắng.

Vương Tiểu Thanh nghĩ có lẽ là Trương Vũ ra tay, không biết Nhị Cẩu có đổ tội cho anh không. Nếu Nhị Cẩu còn không yên ổn, chỉ còn cách tự cô ra tay. Cô có không gian, muốn dạy dỗ người khác rất đơn giản.

Trong bệnh viện, sau khi cảnh sát hỏi thăm đơn giản về thời gian và địa điểm bị đánh thì chuẩn bị kết thúc công việc.

Ở thời đại này, không có camera giám sát, hắn ta cũng không nhìn thấy người đánh mình, giữa biển người mênh m.ô.n.g làm sao mà tìm được, loại chuyện này nhiều không đếm xuể, cảnh sát không có khả năng giúp tìm hung thủ được.

"Đồng chí cảnh sát, anh phải tin tôi, trong thôn tôi có người tên là Trương Vũ, anh ta từng đe dọa sẽ đánh gãy chân tôi, tôi nghĩ là anh ta làm, nếu không làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được."

Nhị Cẩu không chịu buông tha, nhất định muốn cảnh sát làm chủ cho hắn.

"Không có khả năng anh nói ai thì chính là người đó, anh không có chút chứng cứ nào, chúng tôi không thể đi kiểm tra lung tung, khi nào anh tìm được chứng cứ rồi nói sau."

Cảnh sát không để ý đến hắn, vụ án này nhìn qua đã thấy không có kết quả, họ muốn nhanh chóng tan làm.

Về đến nhà, Vương Tiểu Thanh có chút không yên tâm, định lát nữa sẽ đến hỏi Trương Vũ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Buổi tối, Vương Tiểu Thanh làm món sườn xào chua ngọt, múc ra một bát, đặt vào giỏ rồi đậy lại, mang đến nhà Trương Vũ.

Còn chưa đi được vài bước, cô đã gặp Trương Vũ.

"Anh Trương, em đang định đi tìm anh," Vương Tiểu Thanh nhìn xung quanh, cảm thấy không tiện nói chuyện.

"Không sao cả, không phải anh làm, anh nhờ người khác làm, không để lại dấu vết, nên em đừng lo lắng nhé," Trương Vũ đến gần Vương Tiểu Thanh. nhẹ nhàng nói bên tai cô.

Hơi thở nóng hổi phả vào tai làm Vương Tiểu Thanh đỏ mặt, đỏ đến tận tai.

"Được rồi, em biết rồi, cái này cho anh, em đi đây," Vương Tiểu Thanh sợ Trương Vũ thấy dáng vẻ xấu hổ của mình, liền nhanh chóng bỏ đi.

"Ơ..." Trương Vũ còn muốn ở lại với cô thêm chút nữa, sao cô lại đi rồi.

Trương Vũ nhìn giỏ trong tay, mở nắp ra, thấy một bát sườn xào chua ngọt thơm phức, mùi thơm nhanh chóng lan tỏa.

Tâm trạng của anh bây giờ như trái cây mùa hè, tràn đầy sự ngọt ngào.

Trương Vũ về đến nhà, thấy mẹ đang bận rộn trong bếp, anh trai thì đang bố củi, chị dâu Tào Chiêu Đệ thì không thấy đâu, chắc là lại lười biếng trốn trong phòng rồi.

Trương Vũ không muốn chia sẻ món ăn mà người mình yêu nấu cho mình với một người như chị dâu, vì vậy anh cầm gió lặng lẽ về phòng.

Anh một mình thưởng thức, món ăn của Vương Tiểu Thanh làm anh đã ăn nhiều lần, mỗi lần đều làm anh kinh ngạc. Tuy nhiên, món anh thích nhất vẫn là món trứng xào ớt của Vương Tiêu Thanh.

Ba ngày sau, Nhị Cẩu được người nhà dùng xe bò kéo về, chân được bó nẹp cố định, nghe nói bị gãy xương nhẹ, không quá nghiêm trọng, một hai tháng sẽ hồi phục lại.

Sự việc này không gây xôn xao lớn trong thôn, vì Nhị Cẩu vốn là người ăn bám gia đình, từ trước đến nay hắn ta không đi làm.

Chân hắn ta có gãy hay không cũng không ảnh hưởng gì đến gia đình hắn, nhưng tiền thuốc men tốn không ít, người nhà hắn ta có chút tiếc tiền.

"Nếu mày còn dám ra ngoài gây chuyện nữa, chúng ta cũng không quan tâm mày nữa, tiền để dành vốn là để cho mày cưới vợ cũng bị mày phá hết rồi". Cha của Nhị Cẩu mắng đứa con trai không nghe lời.

"Thôi đi, ông nó, lần này con mình bị thiệt, bị ai đánh cũng không biết," Mẹ Nhị Cẩu thường hay nuông chiều con trai, nghe chồng trách mắng con trai liền không nhịn được mà đứng ra bênh vực.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 96: Chương 96


"Mẹ, con đã nói với mọi người rồi, chắc chắn là Trương Vũ làm, mọi người không tin con," ánh mắt Nhị Cẩu đầy hận thù.

"Không phải mẹ không tin con, hôm đó cảnh sát cũng đã đến, nói con không có chứng cứ. Hơn nữa, con còn nói không phải một người đánh con, hình như là hai người. Con không thể nói là hai anh em Trương Vũ được. Hai anh em nhà đó vốn không dễ chọc vào, nếu chúng ta đi nói lung tung, hai anh em bọ họ lại chẳng đến tận cửa nhà mình tính sổ?"

Mẹ Nhị Cẩu biết Trương Vũ là người hung dữ, không có chứng cứ, không dám nói lung tung, dễ dàng đắc tội.

Nhị Cẩu nghe vậy cũng im lặng, cũng không còn oán trách nữa, chỉ muốn nhanh chóng hồi phục lại để báo thù.

Hừ, Trương Vũ cũng không nói là thích cô trí thức kia, hắn lại càng phải tranh giành với Trương Vũ, đợi đến khi hắn chiếm được cô trí thức kia rồi, xem Trương Vũ còn dám tự mãn nữa không.

Nửa tháng sau, Vương Tiểu Thanh chuẩn bị đi chợ đen bán lương thực và trứng gà. Cô nghĩ lần này mang theo ba trăm túi, bên kia chắc hẳn đủ sức mua, nhưng cô lại không có đồ đựng trứng gà, có chút khổ não, nếu có giỏ hoặc rỗ thì tốt rồi.

Hôm nay Lưu Hiểu Yến không đến, nói rằng muốn lên núi hái nấm. tối qua trời đổ mưa. sáng nay có thể có nấm.

Hôm nay Vương Tiểu Thanh mặc váy xanh dài, trông như người thành phố, chân đi giày da, Trương Hồng Châu không muốn nhìn Vương Tiểu Thanh, nhưng vẻ đẹp của Vương Tiểu Thành lại thu hút cô ta.

"Mọi người đều xuống đồng làm việc, không biết cô ta ăn mặc thế này để cho ai ngắm," Trương Hồng Châu không nhịn được nói móc vài câu.

Vương Tiểu Thanh nhìn cô ta một cái, chuyện lần trước rơi xuống nước, cô vẫn chưa tìm được cơ hội để tính số với cô ta, giờ cô ta lại còn dám đến gần.

Sau khi xuống xe, Vương Tiểu Thanh sửa soạn lại một chút, trước tiên đi mua bao tải, hôm nay bọn họ chuẩn bị khá nhiều hàng.

Vương Tiểu Thanh mua hết, tổng cộng là tám trăm cái bao tải.

Trước tiên đi dạo một vòng chợ đen.

“Bác gái, trứng gà bán thế nào?”

“Bốn xu một quả,” bác gái mở giỏ ra cho cô xem, bên trong đầy ắp trứng gà.

Trong lòng Vương Tiểu Thanh đã có tính toán, cô nói với hai người canh chừng rằng muốn gặp đại ca của họ. Hai người này liền nhận ra cô nhưng không chủ động chào hỏi, đó là quy tắc của chợ đen.

"Ồ, chị gái, chị đến rồi, đợt hàng lần trước của chị đã bán hết từ nửa tháng trước rồi, muốn đi tìm chị nhưng lại không biết tìm chị ở đâu."

Anh mặt sẹo vừa thấy Vương Tiểu Thanh đến, dáng vẻ nói chuyện hệt như một kẻ nịnh bợ, không biết còn tưởng Vương Tiểu Thanh mới là đại ca ở đây.

Trương Vũ cũng có mặt ở đây, thấy cô đến liền lấy giấy bút ra. Vương Tiểu Thanh viết lên giấy:

"Tôi có hàng mới đến. Không có hàng thì tìm tôi cũng vô ích."

"Ngũ cốc, rau củ đều có. Anh cần bao nhiêu?"

"Lần này còn có trứng gà, bốn xu một quả."

Viết xong, Vương Tiểu Thanh lấy từ trong túi ra hai quả trứng gà.

Anh mặt sẹo nhìn chữ viết trên giấy, còn Trương Vũ thì cầm trứng gà lên xem, trứng gà này to hơn trứng gà bán ở chợ.

Trứng gà ở chợ đều do gà mái thiếu dinh dưỡng đẻ ra, gà trong không gian của Vương Tiểu Thanh thì được cung cấp đầy đủ dinh dưỡng.

"Trứng gà này tốt đấy," Trương Vũ gật đầu.

"Chị gái, ngũ cốc lần này cần 250 bao gạo, 150 bao bột mì, rau củ giống lần trước. Nhập nhiều quá sợ để lâu sẽ không còn tươi nữa. Còn trứng gà, lấy trước 2000 qua thử xem sao.”

Anh mặt sẹo và Trương Vũ thảo luận xong liền báo ra nhu cầu của mình.

"Được, nhưng cả sân và tầng một của anh có lẽ không đủ chỗ, lần này phải để lên tầng hai," Vương Tiểu Thanh viết lên giấy.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 97: Chương 97


Lần trước Vương Tiểu Thanh định để hàng lên tầng hai nhưng phát hiện tầng hai đã bị khóa.

"Là lỗi của chúng tôi. Đây là chìa khóa, tổng cộng ba chiếc, cửa chính, tầng một và tầng hai," anh mặt sẹo đưa chìa khóa bằng hai tay.

Vương Tiểu Thanh nhận lấy, rồi viết tiếp:

"Hai tiếng nữa đến lấy hàng, tiền rau củ và trứng đổi thành phiếu cho tôi."

"A, đúng rồi, chị gái, lần trước chị muốn phiếu xe đạp, tôi đã kiếm được rồi, lát nữa đến lấy hàng tôi sẽ đưa cho chị," anh mặt sẹo mới nhớ ra chuyện này.

Vương Tiểu Thanh gật đầu, cô suýt nữa đã quên mất chuyện này. Không có xe đạp rất bất tiện, mỗi lần đến đây đều phải ngồi xe kéo, phải theo giờ giấc của mọi người, có xe đạp thì khác, có thể đi bất cứ lúc nào.

Vương Tiểu Thanh ra ngoài, lại đi đến chợ đen, mua ba cái rổ, mua nhiều quá sẽ bị nghi ngờ, chỉ có thể mua trước ba cái rổ, sau đó ra khỏi chợ đen, ném rổ vào không gian, rồi chạy đến cửa hàng mua ba cái rổ nữa.

Sau đó cô đi đến sân ở phía tây thành phố.

Đi vào trong sân, cô bắt đầu dỡ hàng, ngũ cốc và rau củ. Một trăm bao ngũ cốc đặt trên tầng hai.

Cô cho trứng gà vào rổ, hai nghìn quả trứng, bốn cái rổ là đủ.

Mọi việc xong xuôi hết, thấy còn một tiếng nữa mới đến giờ lấy hàng, cô liền vào không gian ăn cơm.

Bình thường khi nấu ăn, cô đều nấu nhiều hơn một chút, đồ ăn còn lại đều để trong không gian, có thể ăn bất cứ lúc nào, đồ ăn sẽ không hỏng mà vẫn còn nóng hổi.

Ăn cơm xong, cô thu hoạch phân loại rau củ, còn mấy trăm cân, trứng gà còn vài trăm quả, ngũ cốc còn ba trăm bao, hàng hóa vẫn đầy đủ.

Vương Tiểu Thanh sắp xếp lại không gian rồi đi xuống lầu, sợ bọ họ đến rồi.

Đến giờ giao hàng, vẫn là năm người đến, anh mặt sẹo, Trương Vũ và ba đàn em.

"Chị gái, đây là tiền, đây là phiếu, có cả phiếu xe đạp trong này" anh mặt sẹo đưa bằng hai tay.

Vương Tiểu Thanh mở ra xem tiền, không đếm, lại xem phiếu, quả thật có một phiếu xe đạp, còn lại chủ yếu là phiếu đường, phiếu thịt.

Vương Tiểu Thanh gật đầu, đưa chìa khóa cho bọn họ.

"Chị gái, lần tới khoảng khi nào chị lại đến, để chúng tôi chuẩn bị tiền và phiếu," Trương Vũ thăm dò hỏi.

Vương Tiểu Thanh nhìn Trương Vũ, dùng tay ra hiệu số một.

"Một tháng?" anh mặt sẹo hỏi.

Vương Tiểu Thanh gật đầu, sau đó quay người rời đi.

Mỗi lần từ sân nhỏ đi ra, cô đều đi rất nhanh, sợ có người theo dõi mình. Nhưng từ khi cô đe dọa anh mặt sẹo, chuyện này không còn xảy ra nữa.

Nơi đó quá hẻo lánh, nếu không gan dạ thì hoàn toàn không dám đi tới. Vương Tiểu Thanh đến nơi đông người mới trốn vào nhà vệ sinh thay đổ.

Đến trung tâm mua sắm, hiện tại ở đây đã bắt đầu bán quần áo mùa hè rồi, cô nghĩ tới tháng sau có thể mặc áo ngắn tay.

Cô mua một chiếc áo ngắn tay có hoa văn, thời này áo ngắn tay đều là kiểu sơ mi, cài cúc rất bất tiện, cô nhớ áo ngắn tay hiện đại.

Sau đó cô nhìn thấy một chiếc áo ngắn tay màu vàng nhạt, liền mua luôn.

Ở trung tâm mua sắm cũng có nhiều váy, nhưng Vương Tiểu Thanh thấy kiểu dáng không đẹp nên không mua. Lên tầng hai của trung tâm, cô thấy có bán xe đạp.

"Chào đồng chí, xe đạp này bán thế nào?" Vương Tiểu Thanh thấy xe đạp đều một màu đen.

"Chào đồng chí, đây là xe đạp nữ nên kiểu dáng thấp hơn, thích hợp cho nữ, giá một trăm tám mươi đồng và một phiếu xe đạp. Xe nam cao hơn, cũng đắt hơn, một trăm chín mươi đồng, chị mua cho mình đi à?"

Nhân viên bán hàng thấy Vương Tiểu Thanh ăn mặc đẹp, đoán là người có tiền nên thái độ đặc biệt nhiệt tình.

"Ồ, cảm ơn đồng chí, hôm nay tôi không mang theo phiếu xe đạp, lần sau tôi sẽ đến mua."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 98: Chương 98


Vương Tiểu Thanh vốn dự định hôm nay sẽ mua xe đạp, nhưng hôm nay Trương Vũ vừa mới giao dịch đưa cho người ta vé xe đạp, cô lại đến đây mua xe đạp ngay, rất dễ bị nghi ngờ.

"Không sao, không sao, không thành vấn đề," nhân viên bán hàng vẫn vui vẻ.

Vương Tiểu Thanh ra khỏi trung tâm, đi đến cửa hàng thực phẩm mua thịt nạc và ba chỉ, bỏ vào không gian, hôm nay không muốn ăn thịt, muốn ăn cá.

Cô lại đến bưu điện giúp Lưu Hiểu Yến lấy một lá thư, là thư của bố mẹ cô ấy gửi đến.

Nhìn đồng hồ, đã gần một giờ chiều, cũng không có gì cần mua thêm nữa, liền đi về phía xe kéo.

"Nhìn kìa, cô ta lại mua quần áo nữa," Trương Hồng Châu cách đó không xa phàn nàn với Vương Mộng Mộng.

"Cô ta dùng tiền của người chết, có gì đáng tự hào chứ," Vương Mộng Mộng không tỏ vẻ gì, mặc dù trong lòng vô cùng ghen tỵ nhưng vẫn cứng miệng. Vừa từ bưu điện lấy được năm đồng, cũng không dám vào nhà hàng ăn cơm, chỉ mua ít đồ ăn vặt.

Sơ lần sau Lưu Thải Hồng lại không gửi tiền tới. nên giờ cũng hiểu được nên tiết kiêm hơn.

Trương Hồng Châu nhìn bóng lưng Vương Mộng Mộng suy nghĩ, lần sau cứ như thế này thì không ổn, lâu rồi không được ăn ngon, Vương Mộng Mộng không đi nhà hàng ăn thì cũng thôi đi. Gần đây, ngay cả đồ ăn vặt Vương Mộng Mộng cũng không cho cô ta lấy một miếng, Trương Hồng Châu vốn quen với việc trắng trợn xài chùa từ Vương Mộng Mộng rồi, bây giờ không có đồ ăn nữa, làm cô ta thèm c.h.ế.t đi được.

Phải rồi, cái tên Nhị Cẩu c.h.ế.t tiệt kia sao không có động tĩnh gì nữa? Trước đây ngày nào cũng quấy rối Vương Tiểu Thanh, thể hiện rất quan tâm đến Vương Tiểu Thanh. Chẳng lẽ là Vương Tiểu Thanh nhờ người đánh hắn? Trương Hồng Châu tự cho là mình thông minh, cảm thấy mình suy luận đúng, lần này có cách rồi, cô ta có thể sai khiến Nhị Cẩu đối phó với Vương Tiểu Thanh.

Sau khi về tới thôn, Vương Tiểu Thanh đưa thư cho Lưu Hiểu Yến rồi lên giường ngủ trưa. Trương Hồng Châu thì lén lút đến nhà Nhị Cẩu, bố mẹ hắn không có ở nhà.

Trương Hồng Châu bước vào sân. Trời ơi nhà gì mà bẩn thỉu. Đúng là không chú ý vệ sinh gì cả.

“Anh Nhị Cẩu, anh có ở nhà không?” Trương Hồng Châu bịt mũi quạt một cái.

“Ai đấy, tôi đây,” Nhị Cẩu chống một cây nạng đi ra.

“Anh Nhị Cẩu, tôi đến thăm anh, thấy cũng hơn một tháng rồi, anh cũng sắp hồi phục rồi chứ.” Trương Hồng Châu nhìn chân hắn đã có thể chạm đất.

“Hừ, cô đến thăm tôi mà đến tay không à, định lừa ai chứ, cô đến xem trò cười của tôi thì có,” Nhị Cẩu cười nhạt.

“Tìm chỗ nói chuyện đi.” Trương Hồng Châu không muốn nói mấy chuyện vớ vẩn với hắn.

“Vào đi.” Nhị Cẩu quay vào phòng.

Trương Hồng Châu đi theo vào, Nhị Cẩu ngồi xuống giường, Trương Hồng Châu chỉ ngửi thấy mùi hôi chân nồng nặc, chắc hẳn cả tháng nay hắn chưa rửa chân.

“Anh Nhị Cẩu, chuyện tôi nói lần trước thế nào rồi, hai mươi đồng giúp anh có được Vương Tiểu Thanh. Đã mấy tháng rồi, anh còn không nhanh lên, Vương Tiểu Thanh sẽ bị Trương Vũ cướp mất đấy. Tôi thường thấy hai người họ qua lại với nhau. Anh mà còn chần chừ, đến lúc đó có mà lấy lại đồ cũ, tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.”

Trương Hồng Châu dùng phép khích tướng, cô ta không tin hắn không mắc câu.

“Nhưng chân tôi chưa khỏi, thì làm kiểu gì được?”

Nhị Cẩu nhìn chân mình, bác sĩ nói còn khoảng mười ngày nữa mới đi lại bình thường được.

“Anh làm việc bằng chân hay bằng... cái đó, có liên quan gì đến chân của anh không?” Trương Hồng Châu tức đỏ mặt.

“Tri thức Trương, cô cũng biết nhiều nhỉ. Được, chẳng phải chỉ là hai mươi đồng thôi sao, năm ngày, năm ngày sau tôi đưa cho cô.”

Trước đây Nhị Cẩu có chút tiền, nhưng đã tiêu hết ở bệnh viện, hai mươi đồng này phải tìm cách lấy từ phía gia đình nên cần vài ngày.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 99: Chương 99


“Được, vậy cứ thế nhé, tôi về đây.”

Trương Hồng Châu sợ ở đây lâu, lỡ bị người khác nhìn thấy thì không giải thích nổi.

Nhị Cẩu nhìn bóng lưng Trương Hồng Châu đi xa.

“Hừ, Trương Vũ, mặc dù tôi không có chứng cứ nên không tìm anh để kiếm chuyện được, nhưng tôi biết là anh làm. Anh đánh gãy chân tôi, tôi sẽ chiếm đoạt người phụ nữ mà anh mong nhớ.”

Nhị Cẩu một mình lẩm bẩm, trong ánh mắt lộ ra sự ngoan độc.

Vốn trước đó hắn không có ý định làm như vậy, cho nên điều kiện tiên quyết của Trương Hồng Châu là hai mươi đồng, kỳ thật sau đó hắn đã kiếm được tiền, nhưng hắn lại không đi tìm Trương Hồng Châu.

Tất cả là do Trương Vũ ép hắn.

Quyết định sẽ làm như vậy. Nhị Cẩu bôi thêm thuốc vào chân. Hy vong sẽ hồi phục trước khi thực hiện kế hoạch.

Buổi tối, Vương Tiểu Thanh thức dậy, bắt đầu nấu ăn. Tối nay cô nấu cơm gạo trắng, cá chua ngọt, còn cho thêm nấm mà Lưu Hiểu Yến hái hôm nay vào nấu cá chua ngọt.

Trong không gian của cô có rất nhiều rau củ ăn không hết, nên khi có thời gian, Vương Tiểu Thanh làm dưa chua. Dùng nước suối Linh Tuyền để ngâm, còn thêm ớt cay nhỏ vào, dưa chua vừa cay vừa giòn, để trong không gian cũng không bị hỏng.

Cá chua ngọt nhanh chóng được nấu xong, cơm cũng đã chín. Cô đến điểm tri thức gọi Lưu Hiểu Yến dậy.

“Tiểu Thanh, thật ngại quá, không đến giúp cô nấu cơm, lại còn ngủ lâu như vậy nữa,” Lưu Hiểu Yến vươn vai.

“Không sao, chỉ có một món thôi, rất dễ làm, mau đến đây, để nguội là không ngon đâu,” Vương Tiểu Thanh kéo chăn của cô ấy ra.

Lưu Hiểu Yến xỏ giày rồi bước theo.

"Tối nay ăn gì vậy?”

“Cô đoán xem,” Vương Tiểu Thanh lấy chìa khóa mở cửa ra.

“Oa, cá chua ngọt, hôm nay mình lại béo lên mất thôi.”

Lưu Hiểu Yến nhìn nồi cá chua ngọt lớn, nước miếng chảy ròng ròng.

“Mau đi xới cơm đi.”

Vương Tiểu Thanh múc cá chua ngọt ra một bát lớn, phần còn lại để một lát bỏ vào không gian.

“Tiểu Thanh, chẳng trách nhiều người đàn ông thích cô như vậy, nếu tôi là đàn ông, tôi cũng muốn cưới cô,” Lưu Hiểu Yến vừa ăn dưa chua vừa ăn cơm.

“Cô đúng là đồ sắc lang, tôi sau này phải tránh xa cô thôi,” Vương Tiểu Thanh nói đùa.

“Ha ha ha, Tiểu Thanh, để tôi nói cho cô một tin vui, không đúng, có vẻ là tin vui cho tôi nhưng là tin xấu cho cô.” Lưu Hiểu Yến dừng đũa.

“Hả, cô nói đi.” Vương Tiểu Thanh cũng có chút tò mò, vừa là tin vui vừa là tin xấu.

“Hôm nay tội nhận được thư của bố mẹ, họ nói gần đây có người bán công việc, có thể họ sẽ mua cho tôi một công việc phù hợp. Nếu vậy, tôi sẽ về thành phố trong khoảng nửa tháng nữa. Nhưng Tiểu Thanh, tôi sẽ nhớ cô lắm, thế này nhé, ngày mai tôi sẽ viết thư nhờ bố mẹ giúp cô mua một công việc nữa, được không?”

Lưu Hiểu Yến nghĩ ra một biện pháp dung hòa, cô biết Vương Tiểu Thanh có tiền, có thể mua được công việc. Nếu không đủ tiền, cô sẽ nói với bố mẹ, trước tiền cho Vương Tiểu Thanh mượn tiền, chắc chắn bố mẹ sẽ đồng ý.

“Hiểu Yến, chúc mừng cô nhé, sắp thoát khỏi đây rồi. Đến đây ba tháng hơn, mặc dù đội trưởng giao cho chúng ta công việc không quá nặng, nhưng vẫn mệt mỏi, đồ ăn cũng kém, tôi thấy cô gầy đi. Nhưng lòng tốt của cô, tôi xin nhận. Cô biết không, tôi đã bán công việc để xuống đây, thật ra trước đó tôi đã có công việc rồi. Nhưng tôi hiểu mẹ kế của tôi, cũng chính là mẹ của Vương Mộng Mộng, bà ta sẽ luôn làm phiền cuộc sống của tôi, gây rắc rối cho tôi, nên tôi mới chọn xuống nông thôn. Tôi đã quyết định rồi, khi bản thân vẫn chưa có khả năng để đối phó với bà ta, tôi sẽ không quay về thành phố. Nên tôi mới xây nhà ở đây, cô cũng thấy rồi đấy, tôi sống ở đây tự do biết bao.”
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 100: Chương 100


Vương Tiểu Thanh không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy, trong thế giới này, người bạn duy nhất của cô là Lưu Hiểu Yến, cô ấy sắp rời xa cô để trở về thành phố rồi.

Nhưng Vương Tiểu Thanh thực lòng thấy vui cho cô ấy, vì cô còn có không gian, cuộc sống ở nông thôn của cô tốt hơn nhiều so với những người khác.

Nếu như cuộc sống của cô không tốt như bây giờ, chắc cô đã sớm hối hận vì đã bán công việc để xuống nông thôn.

“Thì ra là vậy, Tiểu Thanh, tôi biết rồi. Tôi sẽ đợi cô ở Thượng Hải, mỗi tháng đều sẽ viết thư cho cô, cô nhớ hồi âm cho tôi đấy nhé,” Lưu Hiểu Yến nghe xong, cũng tôn trọng quyết định của Vương Tiểu Thanh.

“Được rồi, cô ăn nhiều vào, về thành phố thì không còn cơ hội ăn món tôi nấu nữa đâu.”

Vương Tiểu Thanh gắp cho Lưu Hiểu Yến hai đũa dưa chua và thịt cá.

Ngày hôm sau, đáng lẽ phải đi làm, nhưng sáng sớm trời đổ mưa to.

“Hôm nay trời mưa, nghỉ một ngày, nghỉ một ngày, ngày mai đi làm lại,” giọng nói của đội trưởng vang lên khắp thôn Phong ThuLoan qua loa phát thanh.

Hiện tại công việc đồng áng không bận rộn lắm, nhưng tháng sau thì khác, nghe dân làng nói tháng sau cùng lúc có thu hoạch và trồng trọt, ai nấy đều phải phơi nắng đến tróc da.

Lưu Hiểu Yến đi đúng lúc, có thể đi rước đợt thu hoạch và trồng trọt, chuyện này Lưu Hiểu Yến nhờ cô giữ bí mật.

Công việc chưa được giải quyết xong, không tiện công khai, sợ có biến cố. Vì vậy, chỉ có Vương Tiểu Thanh biết chuyện này.

Buổi sáng không phải đi làm, Vương Tiểu Thanh ngủ nướng một giấc rồi dậy chuẩn bị nấu ăn.

Cô lấy cà rốt đỏ từ không gian ra, trứng gà và gần một cân thịt ba chỉ. Cà rốt cắt lát, xào chung với trứng, cơm trắng làm món chính.

Hôm nay thịt ba chỉ sẽ được làm cầu kỳ hơn. cô quyết định làm món khâu nhục. tiếc là không có cải muối.

“À, mình có nhiều rau thế này, sao không làm cải chua nhỉ.”

Vương Tiểu Thanh tự vỗ đầu, thấy mình thật ngốc, ăn cơm xong buổi chiều sẽ đi làm.

Phơi khô rau xanh, sau đó xát muối để ra nước, rồi phơi khô lần nữa là thành cải muối khô.

Vương Tiểu Thanh hồi tưởng lại quy trình làm cải muối khô trong đầu, là mẹ ruột cô dạy cô khi còn ở hiện đại, không biết họ có nhớ cô không.

Vương Tiểu Thanh nghĩ ngợi rồi lạc vào dòng suy nghĩ, có lẽ sẽ có người khác xuyên không tới đó, như vậy cũng tốt, bố mẹ sẽ không quá đau lòng.

“Tiểu Thanh, làm gì đấy, gọi cô mãi cô không nghe thấy à?”

Một giọng nói kéo Vương Tiểu Thanh trở lại hiện tại.

“Hiểu Yến, cô đến rồi, cỗ biết là tôi sắp làm món ngon nên đến đúng không.” Vương Tiểu Thanh không nhịn được trêu đùa.

“Đúng thế, tôi đến mà không mời.” Lưu Hiểu Yến từ góc phòng mang củi đến chuẩn bị nhóm lửa.

“Hoan nghênh, hoan nghênh.”

Vương Tiểu Thanh cho gạo vào nồi, rửa sạch thịt ba chỉ, luộc sơ qua.

Sau khi luộc sơ qua, cô dùng kim đ.â.m lỗ trên da heo, sau đó ướp muối và xì dầu, rồi ướp một lúc. Trước tiên cô xào cà rốt với trứng, xong thì để vào nồi cơm để giữ ấm, đun nóng dầu, bắt đầu chiên thịt ba chỉ.

Chiên cho đến khi da heo phồng lên, phần còn lại chuyển qua màu vàng nâu là được, không nên chiên quá lâu sẽ bị khô. Lấy thịt ra để nguội rồi mới cắt thành miếng, dầu cũng để nguội rồi mới đổ ra.

Trong lúc đợi thịt nguội, Vương Tiểu Thanh nhớ đến món khâu nhục với khoai tây cũng ngon, liền lấy hai củ khoai tây to.

Cắt thành miếng dày, một miếng thịt ba chỉ kẹp với một lát khoai tây. Bắt đầu cho vào nồi hấp, hấp lửa lớn trong hai mươi phút là được.

Vương Tiểu Thanh nghĩ nếu món khâu nhục này thành công, lần sau sẽ làm rồi mang qua cho Trương Vũ và bác Vương ăn thử.

“Tiểu Thanh, chiều nay chúng ta lên núi chơi đi, trời đã nắng rồi, ở nhà buồn quá,” Lưu Hiểu Yến vừa nhóm lửa vừa hỏi ý kiến Vương Tiểu Thanh.
 
Back
Top Bottom