Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 101: Chương 101


“Được không, ăn xong rồi đi, hay là nghỉ một lát rồi hẵng đi”.

Vương Tiểu Thanh cũng muốn chạy lên núi xem có cây ăn quả nào có thể đưa vào không gian hay không, sản phẩm do không gian sản xuất nhất định có chất lượng cao.

Cô tới thời đại này được mấy tháng, nhưng vẫn chưa ăn được hoa quả ngon, ăn qua mấy quả dại trên núi, chua không chịu nổi.

“Ăn cơm xong nghỉ một lát rồi đi, buổi sáng trời mưa đường ướt nhẹp, đợi nắng lên khô ráo chúng ta hẵng đi, sẽ không bị bẩn quá”

Lưu Hiểu Yến nghĩ lát nữa sẽ đi đôi giày cũ.

“Được, không thành vấn đề.”

Vương Tiểu Thanh cũng đồng ý, vừa hay cô muốn làm dưa muối khô, ăn cơm xong rồi đi phơi rau.

“Đến giờ rồi. Có thể bưng nồi ra được rồi.” Lưu Hiểu Yến bắt đầu tắt lửa.

Vương Tiểu Thanh mở nắp nồi, trời ơi, cái mùi thơm này chắc hàng xóm xung quanh đều ngửi thấy mất, thơm quá đi.

“Thơm quá, hôm nay tôi phải ăn hai bátm cơm,” Lưu Hiểu Yến mở nồi cơm ra bắt đầu xới cơm.

“Cô ăn ba bát cơm cũng được.”

Mỗi lần Vương Tiểu Thanh nấu cơm đều nấu nhiều, không ăn hết thì để trong không gian, sau này đri làm không có thời gian nấu có thể lấy ăn bất cứ lúc nào.

Hai người mỗi người gắp một miếng thịt khâu nhục.

“Ừm, ngon thật, da heo dính răng, mỡ mà không ngấy, khoai tây tan trong miệng, còn ngon hơn cả thịt,” Lưu Hiểu Yến ăn ngon không quên nhận xét, có vẻ hơi nịnh nọt.

Vương Tiểu Thanh nghĩ nếu Lưu Hiểu Yến ở thời hiện đại, không chừng có thể trở thành một blogger ẩm thực.

Hai người bọn họ ăn hết, một đ ĩa thịt khâu nhục.

“Chúng ta có ăn nhiều quá không, một bữa ăn nhiều thịt thế này” Lưu Hiểu Yến cảm thấy hơi ngại.

“Hiểu Yến, chúng ta không ăn nhiều đâu, ăn như thế này là bình thường,” Vương Tiểu Thanh an ủi Lưu Hiểu Yến, cô nói thật, ở thời này, ngày nào cũng không có thịt không có dầu, khó khăn lắm mới được ăn thịt, sao không ăn nhiều cho được.

Nói đến đây, Vương Tiểu Thanh cảm thấy mình béo lên không ít, nhất là phần ngực, thật kỳ lạ, mười bảy mười tám tuổi rồi, mà n.g.ự.c vẫn còn phát triển sao.

Trước khi xuống nông thôn, cô mua áo n.g.ự.c ở Thượng Hải, bây giờ mặc đều chật cả, lần sau đi chợ phải mua cái mới, chật quá không thoải mái.

“Tôi giúp cô rửa bát,” Lưu Hiểu Yến giành rửa bát, Vương Tiểu Thanh thì đi phơi rau.

Nhà nào cũng có rau xanh, điểm tri thức giờ cũng ăn rau tự trồng, phơi nắng ở bên ngoài không lo lắng có người trộm.

Phơi nắng không ít, khoảng mười mấy hai mươi cân, hôm nay trời nắng đẹp, chờ tới khi đi xuống núi về sẽ xát muối, ngày mai phơi thêm một ngày nữa là xong, là có thể ăn rồi.

“Tiểu Thanh, sao cô phơi nhiều rau thế,” Lưu Hiểu Yến rửa bát xong ra nhìn mà ngạc nhiên.

“Phơi cải muối khô, làm món thịt khâu nhục cải muối khô, cô có muốn ăn không,” Vương Tiểu Thanh đưa ra lời mời cám dỗ về đồ ăn.

“Muốn ăn, muốn ăn,” Lưu Hiểu Yến gật đầu lia lịa, sao lại thế nhỉ, cô mới ăn no xong mà.

“Được rồi, chúng ta đọc sách nhé.”

Vương Tiểu Thanh nhớ ra mấy cuốn tiểu thuyết lấy từ trạm phế liệu về còn chưa đọc xong, bình thường không có thời gian dọc, chỉ khi rảnh rỗi mới gọi Lưu Hiểu Yến đến cùng đọc.

“Được.”

Hai người ngồi ở bàn đọc sách, thời gian trôi qua thật yên bình. Hai tiếng trôi qua rất nhanh, mắt Vương Tiểu Thanh có chút mỏi, nhìn đồng hồ thấy cũng gần đến giờ.

“Hiểu Yến, chúng ta chuẩn bị lên núi thôi,” Vương Tiểu Thanh đứng dậy, chuẩn bị thay giày, phải đi giày cũ.

“Được, tôi đi thay giày,” Lưu Hiểu Yến đặt sách xuống, trở về điểm tri thức để lấy gùi mang đi.

Hai người chuẩn bị xong, Lưu Hiểu Yến đeo gùi, Vương Tiểu Thanh mang theo một cái rổ, là cái rổ lúc trước đi chợ đen mua về để đựng trứng gà.

Trên đường đi, bọn họ gặp Trương Dũng.

“Tri thức Vương, cô lên núi à?” Trương Dũng đang nói chuyện với người khác, thấy cô liền chào hỏi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 102: Chương 102


“Đúng vậy, anh Trương, chúng tôi đi hái nấm và rau dại,” Vương Tiểu Thanh gật đầu chào, cũng không nói gì nhiều, kéo Lưu Hiểu Yến đi tiếp.

Trương Dũng về nhà, thấy Trương Vũ đang đọc sách trong phòng.

“Anh vừa mới nhìn thấy tri thức Vương đi lên núi.”

“Gì cơ, lên núi rồi à?” Trương Vũ nghe thấy tên Vương Tiểu Thanh, lập tức đứng dậy, bỏ sách xuống, đi vào phòng lấy gùi và d.a.o rựa, rồi đi lên núi.

“Ài, đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân,” Trương Dũng lắc đầu, quay về phòng, thấy Tào Chiêu Đệ còn đang ngủ trưa.

Trương Vũ đi nhanh, vừa tới chân núi đã đuổi kịp hai người họ.

“Tiểu Thanh!” Trương Vũ gọi.

“Là anh à, anh Trương, thật trùng hợp,” Vương Tiểu Thanh nhìn thấy Trương Vũ, đoán chắc là Trương Dũng nói cho anh biết, nhưng cô không có vạch trần.

“Đúng vậy, hai người lên núi làm gì, hái nấm à?” Trương Vũ tiến lại gần.

“Ừm, đi dạo chơi một chút, có nấm thì hái nấm, có quả dại thì hái quả dại,” Vương Tiểu Thanh gật đầu.

“Anh đi chặt tre, làm hàng rào cho nhà em,” Trương Vũ nói thẳng muốn làm hàng rào cho cô.

“Vậy tốt quá, đúng lúc em cần, anh xem tiền công bao nhiêu là hợp lý.”

Vương Tiểu Thanh biết anh muốn làm miễn phí, nhưng hiện tại hai người còn chưa đến mức đó, không thể nhận không được.

“Đợi làm xong rồi tính,” Trương Vũ biết nếu cứ từ chối tiền công, cô chắc chắn sẽ không để anh làm, đợi làm xong rồi nhận một chút ít tượng trưng là được.

“Được, đi thôi”

Vậy là từ hai người đi thành ba người, Trương Vũ đi đến lưng chừng núi thì tách ra đi hướng khác với hai người họ.

“Tiểu Thanh, tri thức Lưu, hai người chỉ nên ở lưng chừng núi chơi thôi, đừng đi vào sâu, rất nguy hiểm. Tôi sẽ đi chặt tre, cần đi hai chuyến, nếu như muộn quá, hai người không cần đợi tôi đầu, cứ trực tiếp đi xuống núi trước.”

Trương Vũ dặn dò hai người xong liền đi chặt tre. Ngôi nhà nhỏ của Vương Tiểu Thanh tuy không lớn, nhưng để làm hàng rào quanh nhà cần vài chục cây tre, chắc chắn phải đi hai chuyến.

Lưu Hiểu Yến và Vương Tiểu Thanh chia nhau ra hành động, là ý của Vương Tiểu Thanh, vì cô muốn đào cây ăn quả, chắc chắn phải lén lút.

Đến chỗ cây lê dại đã hái trước đây, Vương Tiểu Thanh tìm quanh, cuối cùng cũng tìm thấy vài cây con nhỏ. Cây rất nhỏ, chắc là từ hạt lê rụng rồi mọc thành cây.

Vương Tiểu Thanh dùng tay đào, sáng sớm mới mưa, đất vẫn còn ẩm mềm, rất dễ đào lên.

“Tuyệt quá.”

Vương Tiểu Thanh vào không gian, đào ba cái hố, đặt cây con vào, sau đó rửa tay bằng nước Linh Tuyền.

Sau khi đi ra ngoài, Vương Tiểu Thanh tìm thấy cây sơn trà, chỉ phát hiện được một cây non.

"Cũng được, có còn hơn không." Vương Tiểu Thanh vui vẻ đào đưa vào không gian.

Sau đó cô nhìn xung quanh, thấy không còn cây ăn quả nào nữa nên bắt đầu đi hái nấm. Gần đây nấm không có nhiều, cô chỉ hái được một ít. Vương Tiểu Thanh trở lại chỗ đã hẹn với Lưu Hiểu Yến, lẳng lặng chờ đợi.

"Tiểu Thanh, tôi về rồi," giọng của Lưu Hiểu Yến vang lên.

"Tôi ở đây. Cô chắc hẳn đã hãi được nhiều lắm nhi," Vương Tiểu Thanh nhìn cái gùi nặng trĩu trên lưng Lưu Hiểu Yến.

"Khá nhiều, nhưng không được nhiều như lần trước," Lưu Hiểu Yến đắc ý tháo gùi xuống khoe.

"Hiểu Yến, nấm cô hái lần trước, cô không giữ lại mà cho tôi hết. Lần này, tôi sẽ giúp cô phơi khô, cô mang về Thượng Hải cho bố mẹ nếm thử, xem như đặc sản."

Trong không gian của Vương Tiểu Thanh có rất nhiều nấm khô, Lưu Hiểu Yến thích hái nấm, nhưng không giữ lại mà cho Vương Tiểu Thanh phơi khô để dự trữ.

"Đúng rồi, sao tôi lại không nghĩ ra nhi. Tiểu Thanh, cô thật tốt, cô thật thông minh, vậy làm phiền cô rồi. Cứ phơi ở sân nhà cô đi, dù sao hôm nay anh Trương cũng làm hàng rào rồi, không sợ có người trộm."

Lưu Hiểu Yến không nghĩ đến chuyện này, may mà có Vương Tiểu Thanh nhắc.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 103: Chương 103


"Chúng ta là bạn tốt, không cần khách sáo như vậy," Vương Tiểu Thanh đeo gùi lên lưng giúp Lưu Hiểu Yến, hai người chuẩn bị đi về.

"À, đúng rồi, tôi đi xem anh Trương thế nào, cô đợi tôi một chút," Vương Tiểu Thanh nói rồi đi về phía rừng tre xem Trương Vũ đã xong chưa.

Đến rừng tre, liền nhìn thấy bóng lưng Trương Vũ. Cơ thể rắn chắc của người đàn ông lộ ra ngoài không khí. Eo và bụng săn chắc, cơ bụng tám múi rõ ràng. Cảnh tượng này khiến cho người ta chảy m.á.u mũi.

Mặt Vương Tiểu Thanh đỏ bừng.

"Anh Trương, anh xong chưa?" Cô quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn thẳng.

"Sắp xong rồi, chỉ còn vài cây nữa thôi, đợi anh mười phút," Trương Vũ nhìn qua số tre đã chặt, rồi tiếp tục làm việc.

"Được," Vương Tiểu Thanh vội vàng quay lưng đi, nuốt nước bọt, đi về phía Lưu Hiểu Yến.

Cô nói với Lưu Hiểu Yến đợi anh thêm mười phút nữa.

Mười phút sau, Trương Vũ mặc quần áo tử tế xong liền đi qua chỗ bọn họ, mang theo vài cây tre trên vai, hai tay cũng xách thêm vài cây.

"Anh Trương, đây là chuyến đầu hay là chuyến thứ hai?" Lưu Hiểu Yến tò mò hỏi.

"Là chuyến thứ hai," Trương Vũ để hai người đi trước, sợ tre cọ vào họ.

Tốc độ ba người trở về rất nhanh, tổng cộng chỉ mất chưa đến ba tiếng, về đến nhà cũng khoảng năm giờ chiều. Quả nhiên trong sân đã có khoảng mười mấy cây tre.

"Anh Trương, anh cứ làm việc đi, chúng tôi đi rửa nấm," Vương Tiểu Thanh đưa cho Trương Vũ một bình nước, trong đó có nước suối Linh Tuyến, lấy ra một cái bát.

"Được, không cần lo cho anh," Trương Vũ không ngẩng đầu lên, nghiêm túc chẻ tre làm hàng rào, chia cây trúc làm hai.

Sau đó lại chẻ tre thành ba đoạn, cắm xuống đất cho chắc chắn, rồi vót một số thanh mỏng để nối các cây tre lại.

Hai người đến giếng nước ở điểm tri thức để rửa nấm.

Trương Hồng Châu lại đi ra gây sự.

"Các cô nhìn xem các cô giẫm trên mặt đất khắp nơi đều là bùn đất," Trương Hồng Châu chỉ vào những vết bùn trên mặt đất.

"Trương Hồng Châu, có lần nào mà chúng tôi không dọn sạch chứ? Cô thì có bản lĩnh rồi, lại còn mặt dày nữa, cô lắm chuyện quá nhỉ."

Vương Tiểu Thanh không đợi Lưu Hiểu Yến đáp trả mà đứng dậy mắng Trương Hồng Châu.

"Tôi chỉ nhắc nhở thôi, các cô muốn làm sao thì làm,"

Trương Hồng Châu có chuyện trong lòng, nhìn Vương Tiểu Thanh với ánh mắt e dè, không dám nói thêm rồi bỏ đi.

"Hôm nay cô ta làm sao lại không chửi mắng nữa, mắng hai câu đã bỏ đi rồi"

Lưu Hiểu Yến có chút buồn cười, thường ngày Trương Hồng Châu thích đấu khẩu với hai người họ lắm. Hai người đấu một, cô ta không thắng nổi nhưng lần nào cũng không thiếu mặt.

"Ai mà biết," mắng Trương Hồng Châu hai câu, Vương Tiểu Thanh thấy thoải mái hơn nhiều, phải thế mới được.

Rửa nấm xong, Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến về sân thu dọn rau cải rồi đi phơi rau.

Thấy thời gian còn sớm, Trương Vũ cũng chưa làm xong, hai người chưa nấu cơm luôn mà bắt đầu chà muối lên rau.

"Đây, cô xem, như giặt quần áo vậy, dùng lực để ép ra nước," Vương Tiểu Thanh dạy Lưu Hiểu Yến cách làm, khi Lưu Hiểu Yến đã biết cách làm, Vương Tiểu Thanh để Lưu Hiểu Yến tiếp tục làm, còn mình thì chuẩn bị món ăn cho buổi tối.

Buổi tối, Vương Tiểu Thanh chuẩn bị làm nhiều món hơn để cảm ơn Trương Vũ đã giúp đỡ cô.

Cô lấy ra từ không gian một cân thịt ba chỉ, hai cái sườn, cải thìa, cà rốt, tám quả trứng, ớt và nửa cân thịt nạc. Nhìn những nguyên liệu đầy ắp trên bàn, cỗ cảm thấy tâm trạng rất tốt.

Bắt đầu rửa rau, thái rau.

Thịt ba chỉ hôm nay mà làm khâu nhục thì không kịp nữa rồi, trời cũng sắp tối, nên làm thịt kho tàu thôi. Cắt thành miếng vuông cỡ miếng đậu hũ, sườn đã được chặt sẵn ở cửa hàng thực phẩm, không cần chễ biến thêm, lát nữa chần qua nước sôi cùng với thịt ba chỉ là được.

Cà rốt, ớt thái sợi, thịt nạc thái lát, tôi và hành lá cũng đã được thái sẵn.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 104: Chương 104


Hôm nay làm nhiều món ăn, Vương Tiểu Thanh lo lắng nồi của mình quá nhỏ, cơm nấu không đủ cho ba người ăn, lại lấy thêm bột mì từ không gian ra, nhào bột làm bánh bao.

Nhào bột xong, để ủ một lát, tiện thể ra ngoài xem hai người kia làm tới đâu rồi, Trương Vũ làm rất nhanh, đã hoàn thành xong một nửa, chắc lúc ăn cơm là có thể xong.

Dưa muối của Lưu Hiểu Yến cũng sắp xong.

Quay vào nhà, bắt đầu đun nước chần thịt ba chỉ và sườn.

Sau khi chần xong, bắt đầu nấu cơm, một nồi khác để hấp bánh bao, dùng bốn quả trứng đánh tan, hấp cùng bánh bao để làm món trứng hấp.

Bánh bao nhanh chín, khoảng mười lăm hai mươi phút là xong, hấp xong, cho bánh bao và trứng hấp vào tủ chén.

Bắt đầu xào rau, trước tiên xào cà rốt với tnrứng, rồi xào ớt với thịt, xào cải thìa, xào xong ba món này, gọi mọi người ăn cơm.

“Ăn cơm thôi, anh Trương, Hiểu Yến.”

Vương Tiểu Thanh liếc mnhìn, Lưu Hiểu Yến đã làm xong, đang rửa tay, Trương Vũ cũng đang hoàn thiện, trời tối rồi nên hơi khó nhìn, Trương Vũ cầm đèn pin để chiếu sáng.

Cô bắt đầu làm sườn xào chua ngọt và thịt kho tàu, hai món này hơi mất công một chút.

Khi món cuối cùng được dọn lên bàn, Trương Vũ cũng đã xong việc, anh bước vào nhà.

“Nào, hai người đừng khách sáo, nhất là anh Trương, cảm ơn anh đã giúp tôi làm hàng rào.”

Vương Tiểu Thanh múc cho anh một bát cơm lớn, rồi đem chậu bánh bao đặt lên bàn.

Trương Vũ và Lưu Hiểu Yến đều ngạc nhiên trước bữa ăn thịnh soạn trên bàn.

Ba người ngồi vào bàn, không ai nói gì, chủ yếu là món ăn quá ngon, chỉ tập trung vào ăn.

Trương Vũ ăn xong mới nhận ra mình ăn hơi nhiều, anh không kiềm chế được.

“Rất ngon,” Trương Vũ ăn no rồi mới mở miệng nói chuyện.

“Vậy thì tốt quá, anh no chưa?” Vương Tiểu Thanh thấy anh ăn vui vẻ, cô cũng cảm thấy rất thoải mái.

“No rồi,” Trương Vũ nhìn bàn ăn còn thừa lại một ít món, anh giúp cô dọn dẹp.

“Anh Trương, không cần đâu, để tôi làm,” Vương Tiểu Thanh muốn lấy lại nhưng Trương Vũ không cho, anh trực tiếp mang đi rửa bát.

Vương Tiểu Thanh cười bất lực.

“Tiểu Thanh, tôi về tắm trước đây, không lát nữa họ tắt đèn mất.”

Lưu Hiểu Yến cảm thấy mình hơi thừa thãi, nên nhanh chóng rời đi.

“Được, cô đi đi,”

Vương Tiểu Thanh tiễn cô ra cửa, tiện thể nhìn xem hàng rào. Dù làm bằng tre nhưng rất chắc chắn, cao đến cổ cô, tạo cảm giác riêng tư.

“Tiểu Thanh, anh về trước đây, à, anh quên hỏi em, lần trước canh gà có ngon không, ngon thì lần sau anh lại mang cho em.”

Trương Vũ rửa bát xong, thấy Vương Tiểu Thanh còn đang đứng ngoài sân ngắm hàng rào.

“Ngon lắm, còn một chuyện nữa, anh Trương, tôi thấy ở chợ đen có bán gà sống, vịt sống, tôi muốn mua về ăn nhưng không biết làm thịt, sau này tôi mua về nhờ anh làm giúp tôi có được không?”

Trước đây Vương Tiểu Thanh từng bị anh bắt gặp ở chợ đen, không sợ anh nghi ngờ, chủ yếu là cô phát hiện gà trong không gian bắt đầu ấp trứng rồi.

Sau này gà vịt sẽ càng ngày càng nhiều, không ăn không được, thịt gà ngon như thế mà chỉ nhìn không ăn thì quá đáng tiếc.

“Sao em lại đi chợ đen, hơn nữa, em mua gà vịt sống về kiểu gì, người khác mà thấy sẽ hỏi đấy.” Trương Vũ hỏi cô.

“A, là thế này, Hiểu Yến có một phiếu xe đạp muốn bán cho tôi. Tôi định lần sau đi chợ sẽ mua xe đạp, sau này mua đồ cũng tiện hơn.”

Vương Tiểu Thanh chột dạ cúi đầu, để cho Lưu Hiểu Yến chịu tội thay, thật ngượng ngùng.

“Thôi được, nếu em mua, anh sẽ giúp em làm thịt, nhưng em phải ít đi chợ đen thôi, chỗ đó rất nguy hiểm, hoặc gọi anh đi cùng.” Trương Vũ không yên tâm để cô đi chợ đen một mình.

“Được, tôi biết rồi,” Vương Tiểu Thanh không muốn gọi anh đi cùng, gọi anh đi cùng thì cô không làm gì được.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 105: Chương 105


“Vậy anh về trước, em đừng tiễn, buổi tối chú ý cẩn thận,” Trương Vũ trước khi đi còn dặn dò vài câu.

Lúc trước Vương Tiểu Thanh còn nghĩ anh lạnh lùng, hóa ra lại là người nói nhiều.

“ y da,” Vương Tiểu Thanh vỗ trán, quên mất chưa đưa tiền công cho anh.

Trương Vũ về đến nhà, ba người còn lại đang nói chuyện trong sân.

“Chà, lại đi làm không công cho người ta về rồi,” Tào Chiêu Đệ mở miệng ra là châm chọc, cô ta thức dậy nghe Trương Dũng nói.

Cô ta nói Trương Dũng lo chuyện bao đồng, cả hai đã suýt nữa lại cãi nhau, nên khi Trương Vũ về nhà, Tào Chiêu Đệ không có vẻ gì là vui.

“Chiêu Đệ, con có biết nói chuyện không, cô gái tri thức đó đã đưa tiền công rồi,” bà Vương biết trước đây Trương Vũ giúp Vương Tiểu Thanh làm đồ nội thất, Vương Tiểu Thanh đã trả tiền, nên bà biết cô không phải là người như thế.

“Dù sao có trả hay không chỉ có trong lòng người nào đó biết rõ thôi.” Tào Chiêu Đệ nghe được từ chỗ vợ trưởng thôn, trước đây xây nhà cho Vương Tiểu Thanh Trương Vũ không lấy tiền công.

“Chuyện tôi có lấy tiền công hay không liên quan gì đến chị”

Ban đầu Trương Vũ vốn không muốn phản ứng lại, nhưng câu thứ hai khiến anh không nhịn được phải đáp trả. Sau đó anh đặt dụng cụ lại chỗ cũ rồi đi tắm.

“Mẹ, mẹ cũng phải nói với Trương Vũ đi chứ, Trương Vũ đã tỏ ra tận tình giúp đỡ bao lâu rồi, kết quả là gì, hai người chẳng có tiến triển gì cả. Con thấy, cô tri thức đó chỉ đang đùa giỡn với chú ấy mà thôi. Cô ấy là người thành phố vừa có tiền vừa lớn lên xinh đẹp, làm sao có thể để mắt đến gia đình chúng ta được.”

Tào Chiêu Đệ bắt đầu châm ngòi ly gián.

“Nhưng thằng út nói rằng...” bà Vương cũng bắt đầu cảm thấy bối rối, không phải bà sợ Trương Vũ bỏ ra quá nhiều công sức, mà sợ anh bỏ ra quá nhiều nhưng cuối cùng lại thành dã tràng xe cát biển đông.

“Mẹ, người trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc thì sáng suốt, chú ấy bị cô gái đó mê hoặc rồi. Cô tri thức Vương đó mỗi ngày không phải ăn cá thì chính là ăn thịt. Con còn nghe bà Lưu nói, cô ấy ăn toàn gạo trắng, bột mì trắng, không chỉ ăn một mình mà còn cho người khác ăn cùng. Mẹ nghĩ cô ấy có chịu gả đến nhà chúng ta mỗi ngày ăn rau dại bánh bột ngô, bánh ngô không?”

Tào Chiêu Đệ nói những gì mà mình đi nghe ngóng được trong làng, lúc nghe được cũng rất sốc, lại càng không muốn Vương Tiểu Thanh trở thành em dâu của mình.

“Cô đừng nghe người ta nói, người khác nói cái gì cô liền tin, chuyện của em trai, nó tự biết phải làm gì. Những lời này, cô không nên nói trước mặt nó”. Trương Dũng cảm thấy đầu đau nhức vì những lời nói của Tào Chiêu Đệ.

“Không nói thì không nói,” Tào Chiêu Đệ biết, mẹ khẳng định nghe hiểu, bà sẽ đi nói chuyện với Trương Vũ, như vậy mục đích của cô ta đã đạt được, cô em họ của cô ta là Tiểu Nguyệt, vẫn đang chờ đợi để gả cho Trương Vũ.

Vài ngày sau, Nhị Cẩu không cần gậy vẫn có thể đi lại, nhưng để che giấu, hắn vẫn dùng gậy khi đến tìm Trương Hồng Châu ở điểm tri thức.

Nhị Cẩu đứng đợi ở cửa một lúc lâu mới thấy Trương Hồng Châu ra ngoài đi vệ sinh.

"Đồng chí Trương." Nhị Cẩu Tử hạ thấp giọng gọi.

Trương Hồng Châu sau khi nghe thấy, nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai chú ý tới mới bước ra.

"Anh Nhị Cẩu, anh đã chuẩn bị xong chưa?" Trương Hồng Châu hơi phấn khích, hai mươi đồng sắp vào tay cô ta rồi.

"Ừm, tiền thì đã chuẩn bị xong, những không biết có nắm chắc bao nhiêu phần?" Nhị Cẩu hơi do dự.

Dù gì thì số tiền hai mươi đồng này là Nhị Cẩu đi nài nỉ mẹ mình suốt năm ngày mới có được.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 106: Chương 106


Trong suốt năm ngày, mẹ của Nhị Cẩu bị hắn ta làm phiền đến mức không chịu nổi, mới đưa cho hắn ta số tiền hai mươi đồng tiết kiệm của mình. Nếu cha của Nhị Cẩu biết được chuyện này thì chắc chắn sẽ không đồng ý.

"Anh Nhị Cẩu, em đảm bảo chắc chắn một trăm phần trăm anh sẽ thành công, nếu không thành công, em sẽ trả lại tiền cho anh." Trương Hồng Châu rất tự tin.

"Bao lâu?" Nhị Cẩu Tử động lòng.

"Khoảng năm ngày thôi," Trương Hồng Châu vẫn phải nghĩ ra một kế hoạch.

"Được, nghĩ xong rồi thì nói với tôi," Nhị Cẩu lấy từ trong túi ra hai mươi đồng rồi đưa qua.

Trương Hồng Châu phấn khích nhận lấy.

"Chờ tin của tôi," nói xong, Trương Hồng Châu quay người đi vào.

Cuối cùng cũng tìm được cơ hội dav cho cô ta một bài học. lại còn đưnơc lợi nữa. Trương Hồng Châu cười không ngâm miệng được.

Bốn ngày sau, Trương Hồng Châu nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo.

Buổi trưa sau khi tan làm, mọi người đều đi nghỉ ngmơi, Trương Hồng Châu chạy tới bàn bạc với Nhị Cẩu.

"Anh Nhị Cẩu, em nói em chắc chắn một trăm phần trăm vì trong tay em có một loại thuốc, có thể khiến người ta mê mẫn, tự nguyện c** q**n áo để làm theo ý anh. Kế hoạch của em là, chiều tối nay sau khi tan làm, em sẽ tìm cách bỏ thuốc vào nước uống của cô ta. Dù sao thì anh cũng không phải đi làm, cứ chờ trời tối rồi đứng trước cửa nhà cô ta, cứ chờ mà hưởng thôi."

Trương Hồng Châu vừa nói vừa chú ý xung quanh, sợ có người nghe lén.

"Chỉ là xuân dược thôi mà, được, tôi biết rồi, tôi sẽ đến đúng giờ."

Nghĩ đến đêm nay, phía dưới của Nhị Cẩu kích động đến thiếu chút nữa đã vểnh lên.

"Được rồi được rồi, cứ quyết định như vậy đi, em đi đây." Trương Hồng Châu nói xong liền chạy đi như thể có chó đuổi theo.

Buổi chiều lúc bắt đầu làm việc, Giả Nam Ngọc lại gần Vương Tiểu Thanh.

"Đồng chí Tiểu Thanh, tôi có chuyện muốn thương lượng với cô."

"Chuyện gì thế?" Vương Tiểu Thanh ngẩng đầu lên.

"Hôm qua tôi lên núi bắt được một con gà rừng, tôi muốn mượn nồi của cô để nấu, có được không? Tôi không muốn nấu ở điểm tri thức, nếu bị hai cô gái đó phát hiện, chắc chắn sẽ bị họ ăn mất một nửa," Giả Nam Ngọc lại gần nói.

"Được thôi, sau khi tan làm thì mang qua đây. Mà nói thật, anh chạy không nhanh, sao anh có thể bắt được gà rừng?"

Vương Tiểu Thanh không xem thường Giả Nam Ngọc, chỉ là dáng vẻ của anh ta hoàn toàn phù hợp với dáng vẻ của một thư sinh.

"Tuy tôi tay chân không nhanh nhẹn, nhưng đầu óc tốt, tôi đặt bẫy, tối nay làm xong, cô và đồng chí Lưu mỗi người một cái đùi gà, chúng ta ba người cùng nhau ăn."

Giả Nam Ngọc tính toán rồi, ở điểm tri thức sẽ là năm người cùng ăn chung, còn ở đây chỉ có ba người.

"Tôi không cần, anh và Tiểu Lưu ăn đi, tôi nấu mì ăn"

Vương Tiểu Thanh biết anh ta khó khăn lắm mới được ăn một bữa thịt gà, nên ngại không muốn lấy phần của người khác.

"Vậy không được, tôi đã ăn của cô bao nhiêu lần rồi, cứ vậy đi," Giả Nam Ngọc là một thanh niên tốt, có quan điểm chính trực, Vương Tiểu Thanh đã đưa không ít đồ tốt đến điểm tri thức, anh ta cũng muốn đền đáp lại.

Vương Tiểu Thanh cười, ngầm đồng ý.

Đến khi tan làm, trên đường về Vương Tiểu Thanh nói với Lưu Hiểu Yến rằng tối nay sẽ ăn thịt gà rừng.

"Tốt quá, Giả Nam Ngọc cũng coi như có lương tâm," Lưu Hiểu Yến rất vui vẻ.

Đến công nhà, Lưu Hiểu Yến muốn về đi tắm trước, dù sao cũng chưa đến giờ ăn cơm.

Vương Tiểu Thanh về phòng, trước tiên lấy mì từ không gian ra để vào tủ, lát nữa ba người cùng ăn.

"Vương Tiểu Thanh, không hay rồi, vừa rồi tôi thấy Nhị Cẩu gọi một đám người tới đánh nhau với Trương Vũ ở đầu làng, Trương Vũ sắp bị đánh c.h.ế.t rồi," Trương Hồng Châu đột nhiên vô cùng lo lắng chạy vào nói.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 107: Chương 107


"Gì cơ?"

Vương Tiểu Thanh không kịp suy nghĩ nhiều liền chạy về hướng đầu làng, Trương Vũ vì cô nên mới kết thù với Nhị Cẩu, cô không thể đứng yên nhìn xem được.

Vương Tiểu Thanh vừa chạy đi, Trương Hồng Châu thấy cốc nước và bình nước trên bàn, cô ta liền bỏ thuốc vào bình, suy nghĩ một chút, còn cho một ít vào trong cốc nước, làm xong liền quay trở về.

Vương Tiểu Thanh chạy đến đầu làng, nhìn trái nhìn phải cũng không thấy ai.

"Chẳng lẽ đã đánh xong rồi?" Vương Tiểu Thanh nghĩ ngợi, đi về phía nhà Trương Vũ.

Chạy tới nhà Trương Vũ, thấy Trương Vũ đang đứng trước cửa phòng anh.

"Trương Vũ, anh không sao chứ?" Vương Tiểu Thanh nhìn anh từ đầu đến chân, chẳng có vẻ gì là vừa mới đánh nhau.

"Anh không sao, em làm sao vậy, sao mồ hôi đầm đìa thế kia?"

Trương Vũ cũng thấy kỳ lạ, sao cô lại đến giờ này, lại còn trông rất lo lắng.

"Anh không đánh nhau?"

Trong lòng Vương Tiểu Thanh có một loại dự cảm không tốt.

"Không có, ai nói với em là anh đánh nhau?" Trương Vũ lắc đầu.

"Xong rồi, xong rồi."

Vương Tiểu Thanh nghĩ chắc hẳn Trương Hồng Châu muốn trộm đồ của mình, trong tủ có mì, trong tủ quần áo còn có tiền lẻ.

Cô liền chạy nhanh về nhà.

Trương Vũ thấy cô kỳ lạ, sợ cô gặp chuyện không may, cũng vội vàng đuổi theo.

Vào đến sân, nhà chính không có ai, những trong phòng ngủ có tiếng động.

Vương Tiểu Thanh lập tức đẩy cửa ra, cô nhìn cảnh tượng trước mắt, thực sự không dám tin vào mắt mình.

"A!"

Trương Vũ vội vàng chạy vào, nhìn thấy chính là trên người Giả Nam Ngọc chỉ mặc mỗi quần đùi, còn Lưu Hiểu Yến, trên người cũng chỉ còn lại đồ lót, hai người giống như đang say rượu, định......

Vương Tiểu Thanh và Trương Vũ đi vào, bọn họ cũng không có phản ứng gì.

Trương Vũ kéo Giả Nam Ngọc đi ra ngoài, múc một gáo nước từ thùng nước của Vương Tiểu Thanh, dội lên đầu Giả Nam Ngọc.

Vương Tiểu Thanh cũng làm theo, cho Lưu Hiểu Yến uống nước trong không gian, rồi lau người cho cô bằng nước trong không gian, cô dần dần hạ nhiệt lại.

Hai người sau nửa giờ mới tỉnh táo lại, Lưu Hiểu Yến mặc lại quần áo rồi bắt đầu khóc.

"A tôi không muốn sống nữa, sao lại thế này," Lưu Hiểu Yến vẫn nhớ những gì đã xảy ra, nhưng không thể kiểm soát hành vi của mình, cô cảm thấy nóng, muốn cởi hết quần áo ra.

Trương Vũ cũng đưa quần áo của Giả Nam Ngọc cho anh ta mặc lại.

"Rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.”

"Đồng chí Trương, anh phải tin tôi, tôi không phải loại người như vậy, lúc đó tôi cảm thấy toàn thân nóng lên, không thể kiểm soát được bản thân, rất muốn rất muốn cho đến khi anh dội nước lạnh vào thì tôi mới tỉnh táo lại."

Giả Nam Ngọc cũng không hiểu tại sao mình và đồng chí Lưu lại thành ra thế này, mặt anh ta vẫn còn đỏ.

Kết hợp với biểu hiện của Vương Tiểu Thanh, Trương Vũ đại khái đã đoán được phần nào, nhưng chưa chắc chắn lắm.

"Hai người bước vào đã ăn gì, hoặc uống gì?"

Trương Vũ cảm giác bon họ chính là trúng xuân dược.

"Không ăn gì, chỉ uống... đúng rồi, cả hai chúng tôi đều uống nước. Chẳng lẽ nước này có vấn đề?"

Giờ Giả Nam Ngọc mới kịp phản ứng Trương Vũ đang nhắc nhớ mình bị hạ thuốc.

Trương Vũ nâng cốc nước lên ngửi nhẹ, rồi vội vàng đặt xuống.

"Đúng rồi, là nước, nước này có vấn đề," Trương Vũ đưa ra kết luận.

"Tại sao có thể như vậy, là ai muốn hại chúng ta?" Giả Nam Ngọc có chút mơ hồ.

"Anh vào đây đi," Trương Vũ cảm thấy cần phải để Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến biết chuyện này, cho nên anh bảo Giả Nam Ngọc cùng đi vào phòng ngủ.

Giả Nam Ngọc cúi đầu đi vào phòng, anh ta ngại không dám nhìn Lưu Hiểu Yến. Còn Lưu Hiểu Yến vẫn đang khóc thút thít.

"Tiểu Thanh, đồng chí Lưu, vừa rồi tôi có hỏi đồng chí Giả vài chi tiết, tôi thấy cần thiết để hai người biết chuyện này," Trương Vũ nói xong xoay người lại đóng cửa phòng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 108: Chương 108


"Vừa rồi tôi hỏi đồng chí Giả chuyện gì đã xảy ra. Cậu ấy nói cả hai đều uống nước trên bàn, sau đó liền bắt đầu thấy không ổn, toàn thân nóng bừng. Tôi vừa mới ngửi thử, trong nước hình như có xuân dược," Trương Vũ nhíu mày.

"Gì cơ, xuân dược? Nước trên bàn của tôi... chẳng lẽ là cô ta?"

Vương Tiểu Thanh nhớ lại chuyện Trương Hồng Châu cố tình nói Trương Vũ bị đánh, để dẫn dụ cô chạy ra đầu làng.

Phỏng chừng cô ta nhân lúc cô ra ngoài đã lén bỏ thuốc vào nước uống trên bàn.

"Chắc chắn là Trương Hồng Châu, nhưng chúng ta lại không có chứng cứ."

Vương Tiểu Thanh rầu rĩ nói một câu. Làm sao có thể tìm được thuốc trên người cô ta sau ngần ấy thời gian? chắc hẳn cô ta đã sớm xử lý xong hết rồi.

Vương Tiểu Thanh cảm thấy bất lực. Lần trước cô bị cô ta đẩy xuống nước thì cũng thôi đi, lần này cô ta còn dám bỏ thuốc cô nữa. Cứ đợi đấy mà xem. Cô sẽ không để vên chuyên này đâu.

"Làm sao cô biết là cô ta?"

Giả Nam Ngọc thắc mắc, anh không ngờ Trương Hồng Châu lại độc ác đến vậy. Thường ngày chỉ biết cô ta keo kiệt, tham ăn, không nghĩ tới cô ta còn có một mặt âm hiểm như vậy.

"Sau khi tan làm tội về nhà, cô ta đột nhiên vội vã chạy đến nói với tôi rằng Trương Vũ đang đánh nhau với Nhị Cẩu ở đầu làng. Tôi vội vàng chạy ra đầu làng, kết quả cái gì thì cũng không thấy. Tôi lại chạy đến nhà Trương Vũ, thấy anh ấy căn bản không có đánh nhau. Cô ta cố ý lừa tôi đi ra ngoài, để nhân cơ hội đó bỏ thuốc vào ly nước. Cô ta bỏ thuốc là nhằm vào tôi, nhưng không ngờ hai người lại vô tình uống nhầm."

Vương Tiểu Thanh thở dài. Nếu cô uống phải xuân dược, ít nhất còn có thể trốn vào không gian để tránh nạn, ai ngờ lại thành ra thế này.

"Tôi sẽ đi tìm cô ta tính số."

Giả Nam Ngọc bước tới cửa, bước chân của hắn có vẻ nặng nề lạ thường. Mỗi bước đi đầy giận dữ không thể kiềm chế được.

Phảng phất dưới chân hắn không phải là sàn nhà, mà là lửa giận trong lòng hắn.

"Anh Giả, anh phải bình tĩnh lại, chúng ta phải suy nghĩ kỹ trước khi làm. Chuyện này chúng ta không hề có chứng cứ, nếu làm lớn chuyện, thì người thiệt thòi sẽ là Hiểu Yến và anh"

Vương Tiểu Thanh tiến lên ngăn cản hắn. Hiện tại chuyện này chỉ có bốn người bọn họ biết, bốn người họ có thể bàn bạc lại với nhau.

Nhưng nếu làm lớn chuyện, Hiểu Yến sẽ không còn mặt mũi nào gặp ai và đồng chí Giả Nam Ngọc còn có thể bị kết tội quấy rối.

Lời nói của Vương Tiểu Thanh khiến Giả Nam Ngọc bình tĩnh lại. Lưu Hiểu Yến lau khô nước mắt, ngồi thẫn thờ.

"Đồng chí Lưu Hiểu Yến, cô đừng buồn nữa. Chuyện này tôi sẽ chịu trách nhiệm, cô muốn thế nào cũng được, kết hôn hay bồi thường đều được. Tôi về trước đây, cô nghỉ ngơi sớm nhé," Giả Nam Ngọc bước vào cũng không dám nhìn thẳng vào Lưu Hiểu Yến, anh ta chỉ biết cúi đầu nói những lời này.

Lưu Hiểu Yến không nói gì, có lẽ đang suy nghĩ.

Giả Nam Ngọc lại đi ra nói với Vương Tiểu Thanh:

"Đồng chí Tiểu Thanh, chuyện hôm nay tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tâm trạng cô ấy không tốt, nhờ cô an ủi cô ấy, tôi về trước đây."

Vương Tiểu Thanh nhìn đồng hồ, quả thật đã muộn rồi.

"Được, ngày mai anh xin nghỉ phép giúp tôi và Hiểu Yến," Vương Tiểu Thanh gật đầu, cũng dặn dò anh một câu.

Giả Nam Ngọc gật đầu, quay đầu nhìn Lưu Hiểu Yến một cái rồi rời đi.

"Tiểu Thanh, anh đang nghĩ, Trương Hồng Châu cho em uống xuân dược, rốt cuộc là muốn ai đến đây?"

Từ nãy tới giờ Trương Vũ không nói câu nào, anh vẫn luôn thắc mắc vấn đề này.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 109: Chương 109


"Đúng vậy, không biết là ai. Cô ta thật sự quá độc ác," Vương Tiểu Thanh nghĩ người đó cũng chưa có xuất hiện.

"Để anh đi xung quanh xem sao, em ở nhà chờ nhé," Trương Vũ nói nhỏ, anh nghĩ người đó có thể đang phục kích ở gần đây, chờ Vương Tiểu Thanh trúng thuốc rồi mới vào.

Trương Vũ đi về phía trước nhà, sau đó đi vòng qua con hẻm bên cạnh, quả nhiên phát hiện có một người đang ngồi xổm trong vườn sau nhà Vương Tiểu Thanh.

Người đó chính là Nhị Cẩu, lòng hắn ta giờ nóng như lửa đốt vì thấy có nhiều người đi vào nhà, hắn ta không biết chuyện gì đang xảy ra.

Hắn ta lo Vương Tiểu Thanh bị người khác dụng chạm vào trước. Sau khi thấy hai người đàn ông đều rời đi, hắn ta đang chuẩn bị lén vào xem thì bị đá một cái.

"Ai da, ai đó!" Nhị Cẩu Tử ngã sấp mặt.

"Là ông nội mày đây." Trương Vũ trực tiếp túm lấy cổ áo của Nhi Cẩu. kéo hắn vào trong nhà.

"Anh, anh bắt tôi làm gì?"

Nhị Cẩu biết mình không phải là đối thủ của Trương Vũ, hắn ta muốn chạy nhưng lại bị Trương Vũ giữ chặt.

"Nhị Cẩu, anh lén lút ở bên ngoài vườn làm gì? Nói! Nếu anh không nói, hôm nay tôi cho anh có mạng đến, nhưng không có mạng về," Vương Tiểu Thanh trực tiếp cầm lấy con d.a.o phay bên cạnh lên dí vào cổ Nhị Cẩu, đe dọa hắn.

"Tôi, tôi, tôi nói, tôi nói. Là Trương Hồng Châu bảo tôi đến đây, cô ta muốn tôi hại trí thức Vương. Tôi nấp ở bên ngoài nhưng không dám đi vào. Tôi không dám, tôi thật sự không dám mà. Tôi chỉ định vào xem thử mấy người đang làm gì thôi."

Nhị Cẩu sợ đến mức suýt nữa là tè ra quần, nhưng hắn vẫn không dám nói ra chuyện mình đã trả tiền cho Trương Hồng Châu. Hắn chỉ có thể nói là Trương Hồng Châu chủ động đi tìm hắn, mong sao Vương Tiểu Thanh có thể nương tay.

Nghe đến đây, Vương Tiểu Thanh nghĩ ra một cách, lấy độc trị độc.

Đầu tiền Vương Tiểu Thanh lấy giấy bút ra, viết lại lời khai của Nhị Cẩu, sau đó yêu cầu hắn ta ký tên xác nhận.

"Tôi sẽ giữ lại bản lời khai này. Bây giờ tôi cần anh làm một việc. Ngày mai giao cho anh xử lý Trương Hồng Châu, tới lúc đó tôi sẽ gọi người đến bắt quả tang và chứng minh rằng là Trương Hồng Châu chủ động đi vào nhà anh. Để Trương Hồng Châu thuận lý thành chương trở thành vợ của anh, cho anh một người vợ miễn phí, thấy thế nào?"

Vương Tiểu Thanh nghĩ ra một cách để trừng trị Trương Hồng Châu.

"Nhưng tôi..." Nhị Cầu cảm thấy Trương Hồng Châu ác độc như vậy, cưới cô ta về nhà có vẻ không không tốt lắm, nên có chút do dự.

"Nếu anh không làm, tôi sẽ báo công an,"

Vương Tiểu Thanh không cho hắn ta thời gian để suy nghĩ, chuyện này cần phải giải quyết ngay.

"Tôi làm, tôi làm. Cô bảo tôi làm gì, tôi cũng sẽ làm theo," Nhị Cẩu nhanh chóng gật đầu đáp ứng.

"Trưa mai, anh cứ ở nhà đợi. Cô ta sẽ tìm đến anh. Anh cho cô ta uống cốc nước này, trong đó có xuân dược, rồi anh đưa cho cô ta.... Sau đó tôi sẽ gọi người vào bắt quả tang. Đến lúc đó, anh cứ khẳng định là cô ta chủ động đến tìm anh."

Vương Tiểu Thanh đổ thêm đường đỏ vào trong ly nước. Nước bình thường có thể Trương Hồng Châu sẽ không uống nhưng nước đường đỏ thì cô ta khó mà cưỡng lại được.

"Được."

Nhị Cẩu gật đầu đồng ý, Trương Vũ mới thả hắn ta ra. Hắn ta cầm lấy cốc nước rồi trở về nhà.

"Ngày mai anh sẽ giúp em đi bắt quả tang, em không cần ra mặt. Yên tâm đi, anh sẽ khiến cho mọi người đều biết tới chuyện này."

Trương Vũ không muốn Vương Tiểu Thanh phải chứng kiến cảnh dơ bẩn kia.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 110: Chương 110


"Được, cảm ơn anh," Vương Tiểu Thanh gật đầu, cô cảm thấy quá mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần.

"Anh về trước đây, em an ủi cô ấy nhé," Trương Vũ nhận thấy sự mệt mỏi của Vương Tiểu Thanh, liền nhanh chóng rời đi, hy vọng đồng chí Lưu có thể vượt qua được chuyện này.

"Ừm,".

Sau khi Trương Vũ rời đi, Vương Tiểu Thanh kiểm tra cửa nẻo một lượt rồi khóa lại cẩn thận. Khi trở về phòng, Lưu Hiểu Yến vẫn giữ nguyên tư thế cũ, không hề thay đổi.

"Hiểu Yến, cô đừng nghĩ quẩn. Chuyện này hoàn toàn là do tai nạn. Anh Giả đã nói sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Nếu cô muốn lấy anh ấy, thì lấy anh ấy. Còn không muốn lấy thì cũng không sao, dù sao hai người cũng chưa đến mức đó, cô cũng không tính là..."

Vương Tiểu Thanh còn chưa nói hết câu. Lưu Hiểu Yến bất ngờ bật dậy.

"Tôi không muốn sống nữa! Tôi không muốn sống nữa! Tôi đã làm một việc vô cùng đáng xấu hổ, tôi không thể sống tiếp được nữa. Tiểu Thanh, cô để tôi c.h.ế.t đi cho xong!" Lưu Hiểu Yến khóc nức nở, muốn tự tử.

"Hiểu Yến, chuyện này không phải lỗi của cô. Cô và anh Giả bị hạ thuốc. Kẻ đáng c.h.ế.t không phải cô mà là Trương Hồng Châu. Ngày mai, cô ta sẽ bị bắt quả tang tại giường và sẽ phải gả cho Nhị Cẩu, cô ta sẽ sống không bằng chết. Còn cô, cô là nạn nhân. Nếu cô đồng ý lấy anh Giả, thì chuyện hôm nay chẳng sao cả, đó là chồng tương lai của cô."

Vương Tiểu Thanh hy vọng Lưu Hiểu Yến có thể lấy Giả Nam Ngọc. Bởi vì từ nhỏ đến lớn, Lưu Hiểu Yến luôn giữ quan niệm chỉ có thể làm chuyện đó với chồng mình và chỉ làm chuyện đó sau khi kết hôn.

Trước khi kết hôn đều thuộc về ph*ng đ*ng Nếu bắt Lưu Hiểu Yến lấy người khác, cô ấy còn thà c.h.ế.t đi cho rồi.

"Nhưng tôi không muốn lấy một người không thích mình. Anh Giả nói chịu trách nhiệm với tôi là bởi vì đã xảy ra chuyện như vậy. Nếu ép chúng tôi lại với nhau, liệu chúng tôi có hạnh phúc không? Anh ấy cũng là bất đắc dĩ, là bị ép nên mới nói chịu trách nhiệm."

Lưu Hiểu Yến lau khô nước mắt, nói ra suy nghĩ thật của mình.

"Bây giờ cô ngủ một giấc đi, được không? Hôm nay chúng ta đều mệt rồi. Ngày mai rồi suy nghĩ tiếp. Tôi đã nhờ người xin cho hai chúng ta được nghỉ phép vào ngày mai, chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng cũng được."

Vương Tiểu Thanh biết Lưu Hiểu Yến đang trong trạng thái rất bi quan, bây giờ nói chuyện này không phù hợp.

Tốt nhất là nghỉ ngơi trước đã. Nói không chừng sau khi ngủ một giấc, cô ấy sẽ có suy nghĩ khác.

"Ngày mai rồi tính"

Lưu Hiểu Yến chỉ cảm thấy không còn mặt mũi gặp ai, không muốn ra ngoài nữa.

Lưu Hiểu Yến nhắm mắt lại, kéo chăn lên. Vương Tiểu Thanh đi ra nhà chính, cô vào không gian để tắm rửa rồi mới đi ra ngoài. Khi quay lại giường, Lưu Hiểu Yến đã ngủ.

Cuối cùng Vương Tiểu Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm. Ngày mai cô sẽ làm món ngon để Lưu Hiểu Yến vui vẻ một chút.

Còn việc bắt quả tang, cô sẽ không dẫn Lưu Hiểu Yến theo, tránh kích động cô ấy.

Tối đó, Trương Hồng Châu trốn ở điểm tri thức không dám đi ra ngoài, sợ bị nghi ngờ là người hạ thuốc. Tuy nhiên, cả đêm đó Lưu Hiểu Yến không về phòng ngủ, khiến Trương Hồng Châu rất hài lòng.

Lần này Nhị Cẩu ăn may, tận dụng cơ hội ôm lấy hai mỹ nhân, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn muốn hai người họ phải thân bại danh liệt.

"Ôi trời, ba đồng chí, đồng chí Lưu Hiểu Yến tối qua không về nhà, không biết có chuyện gì xảy ra không?"

Trương Hồng Châu đứng ở nhà chính cố tình la lớn với ba nam đồng chí khi họ đang rửa mặt.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 111: Chương 111


"Cô đừng có vu khống người khác. Đồng chí Lưu Hiểu Yến tối qua bị sốt, ngủ ở nhà đồng chí Vương Tiểu Thanh. Đêm qua đồng chí Vương Tiểu Thanh còn nhờ tôi gọi bác sĩ đến. Không tin, cô cứ đến xem,"

Giả Nam Ngọc vừa nhìn thấy Trương Hồng Châu đã thấy tức giận không kiềm chế nổi, hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta.

"Hừ, xem thì xem," Trương Hồng Châu không tin chuyện quỷ quái này, không có khả năng không trúng được, chẳng lẽ thuốc không có tác dụng?

Năm tri thức đến nhà Vương Tiểu Thanh, Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc không phải là không tin lời Giả Nam Ngọc, hai người họ chỉ đơn giản muốn đến thăm hỏi mà thôi.

"Cốc cốc cốc," Hoàng Cẩm gõ cửa.

"Đến đây," giọng của Vương Tiểu Thanh vang lên.

Vương Tiểu Thanh mở cửa ra thấy năm người bọn họ đến. có chút ngạc nhiên.

"Sao mọi người đều đến vậy?" Vương Tiểu Thanh mời họ vào nhà.

"Đồng chí Tiểu Thanh, chúng tôi nghe nói đồng chí Lưu Hiểu Yến bị bệnh, có thật không? Cô ấy đã đỡ hơn chưa?" Chương Giang Bắc bước lên phía trước.

"Đúng vậy, tối qua cô ấy bị sốt, bây giờ vẫn chưa ngủ dậy."

Vương Tiểu Thanh mở cửa phòng cho bọn họ nhìn, Lưu Hiểu Yến đang ngủ, rồi cô đóng cửa phòng lại.

"Được rồi, có chuyện gì thì gọi chúng tôi. Chúng tôi đi làm trước đây," Hoàng Cẩm và mọi người hỏi thăm xong, chuẩn bị đi làm.

Vương Tiểu Thanh không thèm nhìn Trương Hồng Châu lấy một cái, dù sao trưa nay cô ta cũng sẽ gặp đại họa, bây giờ cô không muốn cô ta nghi ngờ.

Trương Hồng Châu vẻ mặt đầy nghị hoặc rời đi, cô ta không dám ở lại lâu, cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ Nhị Cẩu không thành công?

Trương Hồng Châu không thể hiểu nổi, tâm trạng cũng không yên.

Vương Tiểu Thanh thấy Lưu Hiểu Yến ngủ ngon, bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Cô lấy ra lời khai của Nhị Cẩu, rồi bắt chước chữ viết của hắn ta, viết một tờ giấy.

"Trưa nay nhanh chóng đến gặp tôi, có chuyện quan trọng cần bàn - Nhị Cẩu."

Sau khi viết xong, cô đặt tờ giấy lên gối của Trương Hồng Châu để cô ta có thể dễ dàng thấy được vào buổi trưa.

Quay về nhà, không có việc gì làm, Vương Tiểu Thanh quyết định ngủ thêm một chút với Lưu Hiểu Yến.

Ngũ được một lúc, khi ngủ dậy cô thấy Lưu Hiểu Yến đang đọc tiểu thuyết, là cuốn tiểu thuyết mà cô tiện tay để dưới gối.

"Hiểu Yến, trưa nay cô muốn ăn gì? Hiếm khi có được nghỉ một ngày, không cần đi chợ, không cần đi hái nấm. Cô muốn ăn gì tôi đều nấu cho cho cô ăn."

Vương Tiểu Thanh áp mặt vào mặt Lưu Hiểu Yến.

"Tôi muốn ăn cá chua,"

Thoạt nhìn vẻ ngoài Lưu Hiểu Yến không hoạt bát như ngày thường nhưng cũng không còn mất hồn như hôm qua.

"Được, cô đọc tiểu thuyết đi, tôi đi chuẩn bị nguyên liệu," Vương Tiểu Thanh bật dậy.

Vương Tiểu Thanh đi vào nhà chính, trước tiền đi vào không gian để rửa mặt, rồi lấy ra một con cá, còn một cái chân giò lợn nữa cô lấy ra luôn.

Cô lấy bốn quả trứng gà, hai quả cà chua, cà chua mới trồng mấy ngày trước hôm nay vừa đó, đã bị Vương Tiểu Thanh hái xuống.

Chân giò đã được xử lý sạch, không cần tự mình nhổ lông, chỉ cần chặt thành miếng, rồi luộc qua nước sôi.

Cô cho gạo vào nồi, g.i.ế.c cá rồi đem đi phi lê, thái nhỏ cà chua.

Sau khi mọi việc đã chuẩn bị xong, Lưu Hiểu Yến rời giường đến giúp cô nhóm lửa.

Sau khi chân giò được luộc qua. cô đun nóng dầu trong chảo. thêm gia vị. xào qua rồi thêm nước ninh trong nửa tiếng.

Vương Tiểu Thanh vốn muốn hỏi Lưu Hiểu Yến định như thế nào với Giả Nam Ngọc, nhưng lại sợ mình hỏi tới sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của Lưu Hiểu Yến, cho nên muốn nói rồi lại thôi.

Sau khi chân giò chín, trước tiên cô xào cà chua với trứng. Lưu Hiểu Yến là người Thượng Hải, thích ăn ngọt nên Vương Tiểu Thanh cho nhiều đường.

Cuối cùng, cô nấu cá chua. Cá nếu để nguội sẽ có mùi tanh, nên nấu cuối cùng để không bị nguội.

"Hiểu Yến, ăn cơm thôi," Vương Tiểu Thanh lấy bát ra xới cơm.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 112: Chương 112


"Tiểu Thanh, từ sau khi xuống nông thôn, đây là lần đầu tiên tôi ăn cà chua," Lưu Hiểu Yến nhìn món ăn mà mình yêu thích, có chút cảm động.

"Tôi cũng vậy, cũng là lần đầu tiên tôi ăn sau khi xuống nông thôn đấy. Cà chua này là Trương Vũ mang sang cho, cô ăn nhiều vào nhé."

Vương Tiểu Thanh toát mồ hôi, sợ Lưu Hiểu Yến hỏi về nguồn gốc của cà chua, nên cô đành phải bịa chuyện.

Lưu Hiểu Yến gắp một đũa cà chua xào trứng.

"Ngon quá, Tiểu Thanh, cô cũng ăn thử đi, còn ngon hơn mẹ tôi nấu nhiều," Lưu Hiểu Yến gắp thêm một đũa cho vào bát của Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh nếm thử, vị chua chua ngọt ngọt, rất hợp khẩu vị trẻ con, nhưng cô vẫn thích chân giò và cá chua hơn.

Ăn cơm trưa xong, hai người lại đọc sách, nhưnng Vương Tiểu Thanh lại không tập trung nổi, trong đầu cô chỉ toàn nghĩ đến kế hoạch trưa nay, hy vọng Nhị Cẩu có thể làm tốt, nắm chắc lần này.

Buổi trưa, Trương mHồng Châu về nhà, tâm trạng đầy lo lắng. Sau khi ăn cơm xong, đang chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, bỗng cô ta phát hiện trên gối đầu có một tờ giấy.

Đọc xong tờ giấy liền dùng tay vò nát, nhìn qua Vương Mộng Mộng đang ngủ say, Trương Hồng Châu quyết định đi gặp Nhị Cẩu, nghĩ rằng sẽ không sao cả.

Trương Hồng Châu nhanh chóng rời khỏi điểm tri thức, lén lút đến nhà Nhị Cẩu.

Nhà Nhị Cẩu yên tĩnh, chắc hẳn mọi người đang nghỉ trưa. Trương Hồng Châu từng đến phòng của Nhị Cẩu rồi, cho nên Trương Hồng Châu đến liền đi thẳng vào phòng của Nhị Cẩu.

Nhị Cẩu đang ngồi ngẩn người bên cạnh bệ cửa sổ.

"Anh Nhị Cẩu, em đến rồi. Anh... tìm em có việc gì không?" Trương Hồng Châu hơi lo lắng, cô cảm giác Nhị Cẩu tìm mình là muốn đòi lại tiền.

"Tìm cô có việc gì? Cô đùa tôi à? Tối qua tôi nấp ngoài vườn nhà Vương Tiểu Thanh cả nửa đêm mà Vương Tiểu Thanh chẳng bị sao cả. Vương Tiểu Thanh không bị bỏ thuốc, cô không bỏ thuốc có đúng không, cô định lừa tôi à?"

Nhị Cẩu Tử giả vờ, bộ dáng rất phẫn nộ.

"Anh Nhị Cẩu, không thể nào. Em chắc chắn đã bỏ thuốc rồi, trừ khi cô ta không uống ly nước đó. Thế này đi, cho em thêm một cơ hội nữa, thêm vài ngày nữa, qua vài ngày nữa em nhất định sẽ sắp xếp cho anh."

Trương Hồng Châu toát mồ hôi, quả nhiên suy nghĩ buổi sáng của mình đúng. Vương Tiểu Thanh không trúng xuân dược.

Nhưng tiền đã đến tay rồi, làm sao mà cam lòng trả lại được, chỉ đành hứa sẽ lên kế hoạch thêm lần nữa.

"Được, nếu cô đã nói như vậy, tôi tin, cho cô thêm cơ hội nữa. Nhưng nếu lần sau vẫn không thành, cô phải trả lại tôi hai mươi đồng," Nhị Cẩu giả vờ nhượng bộ, để cô ta buông lỏng cảnh giác.

"Được, cảm ơn anh Nhị Cẩu. Anh đợi tin của em, không quá năm ngày, đảm bảo sẽ thành công. Em về trước đây."

Trương Hồng Châu không ngờ lần này Nhị Cẩu lại dễ dàng đồng ý như vậy.

"À, cô uống nước đường đỏ không? Mẹ tôi làm cho tôi để bồi bổ cơ thể, nhưng tôi không thích uống cái này, nếu không thì cô uống đi, đừng để lãng phí."

Nhị Cẩu gọi Trương Hồng Châu lại, chỉ vào cốc nước đường đỏ để trên bàn.

Trương Hồng Châu nhìn cốc nước đường đỏ, vừa nhìn là biết ly nước kia bỏ nhiều đường vào, liền vui vẻ cầm lên uống.

"Cảm ơn anh Nhị Cẩu," Trương Hồng Châu một hơi liền uống hết, cảm thấy ngọt lịm, còn thấy uống chưa đã thèm.

Nhị Cẩu thấy cô ta uống xong, liền đóng cửa phòng ngủ lại.

Trương Vũ đang mai phục ngoài sân nhà Nhị Cẩu, nghe thấy âm thanh từ bên trong, mặt không tự chủ được mà đổ lên.

Hai người này cũng thật là phúng túng, đợi đến khi nghe thấy hai người họ vào việc chính rồi Trương Vũ mới đứng dậy.

"A, người đâu mau đến đây, Nhị Cẩu g.i.ế.c người rồi!"

"A, người đâu mau đến đây, Nhị Cẩu g.i.ế.c người rồi!"
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 113: Chương 113


Trương Vũ hét lên hai lần, mọi người xung quanh đang ngủ đều bị đánh thức dậy. Lần đầu có thể nghe không rõ, nhưng lần thứ hai thì nghe rất rõ ràng.

Mọi người đều tò mò, muốn xem chuyện gì xảy ra, có người còn không mặc áo, để trần chạy ra ngoài. Mọi người liếc nhìn nhau.

"Ôi, tôi vừa nghe thấy hình như Nhị Cẩu g.i.ế.c người, không phải là thật đấy chứ?" Một người dân nói.

"Đúng vậy, tôi cũng nghe thấy. Đi đến nhà hắn ta xem đi, lỡ đâu xảy ra chuyện rồi," một người khác nói.

Sau đó, mười mấy người cùng nhau đi đến nhà Nhị Cẩu, vừa bước vào liền thấy cha mẹ Nhị Cẩu đang nghe ngóng ở trước cửa phòng hắn ta.

Cha mẹ Nhị Cẩu cũng bị đánh thức bởi tiếng la của Trương Vũ. Khi họ vừa ra ngoài, họ liền nghe thấy tiếng động từ bên trong phòng, còn đang nghi hoặc vì rõ ràng đây là tiếng ~ ~ ~ ~

"Ôi trời, nghe đi, bên trong đang có người kêu cứu, mau đến cứu người đi!" Trương Vũ trực tiếp từ phía sau đám đông xông vào, mở cửa phòng Nhị Cẩu ra.

Cửa vừa mở ra, cảnh tượng bên trong khiến mọi người kinh ngạc. Bên trong phòng, hai người tr*n tr**ng còn đang quấn lấy nhau, Trương Hồng Châu vẫn còn r3n rỉ, dường như không biết có người đến.

"Ôi trời ơi, đồi phong bại tục, đồi phong bại tục mà”. Một bà lão không chịu nổi cảnh tượng này, che mắt rời đi.

Nhị Cẩu thấy có người tới nhưng hắn vẫn chưa thỏa mãn, đây là lần đầu tiên hắn ta “ăn mặn”, làm sao mà dừng lại được.

"Cha mẹ, đóng cửa lại," Nhị Cẩu kêu cha mẹ đóng cửa lại, tốt xấu gì cũng để hắn thoải mái xong rồi hẵng tính tiếp.

Cha mẹ Nhị Cẩu cũng ngạc nhiên, trong lòng lại có chút vui mừng, con trai mình thông suốt rồi, sắp có vợ rồi. Họ nghe lời con trai, đóng cửa phòng lại.

"Ôi, cha mẹ Nhị Cẩu, hai người làm gì vậy, còn không nhanh kéo hai đứa nó ra, cứ để cậu ta ức h.i.ế.p nữ trí thức kia sao?"

Một người dân bức xúc nói. Dân làng không tin nữ trí thức kia lại đi coi trọng một người như Nhị Cẩu, chắc chắn là bị ép buộc.

"Mấy người thì biết cái gì, nghe cô ta r3n rỉ sung sướng thế kia, nếu cô ta không đồng ý thì phải kêu cứu rồi, nhưng vừa rồi khi mở cửa ra, cô ta còn chủ động ôm lấy nữa kìa,"

Cha Nhị Cẩu nói không một chút ngượng ngùng, nhưng đám đông vẫn không tin. Nhà Nhị Cẩu trở nên náo loạn, cuối cùng có người đi gọi trưởng thôn đến thì mới yên tĩnh lại được.

"Chuyện gì xảy ra thế này, sao lại thế này, tôi nghe nói Nhị Cẩu cưỡng h.i.ế.p nữ trí thức à?" Trưởng thôn vô cùng lo lắng chạy tới, thấy cả đám người đang trong nhà.

"Trưởng thôn, oan uổng quá, nữ trí thức đó tự nguyện mà," cha mẹ Nhị Cẩu thanh minh cho con trai.

"Bọn họ đâu rồi? Mở cửa ra!"

Trưởng thôn không tin cha mẹ Nhị Cẩu, muốn trực tiếp hỏi nữ trí thức kia.

Cha mẹ Nhị Cẩu không nói gì, cũng không mở cửa. Sau đó Trưởng thôn đẩy mạnh cửa phòng Nhị Cẩu ra.

Trong phòng, Nhị Cầu đã xong việc, đang nằm nghỉ trên người Trương Hồng Châu.

"Nhị Cẩu, cậu làm gì thế này!"

Trưởng thôn hét lên, làm Nhị Cẩu giật mình ngồi dậy, giờ phút này Trương Hồng Châu cũng tỉnh táo lại.

Trương Hồng Châu nhớ lại chuyện vừa xảy ra, cảm thấy cơ thể như bị thiêu đốt, muốn cởi hết quần áo ra.

Lúc Nhị Cẩu đóng cửa lại, cô muốn đi mở cửa ra, hắn ta liền ôm chặt lấy cô.

Chính mình chẳng những không cảm thấy ghê tởm, mà còn cảm thấy thoải mái. Trong suốt quá trình, Trương Hồng Châu vẫn có chút ý thức, cô biết người kia là Nhị Cẩu, não thì bảo phải đi mà cơ thể lại tự động tiến tới.

Sau khi làm xong, Trương Hồng Châu còn muốn thêm lần nữa, nhưng bây giờ nhìn ra mới thấy đám đông bên ngoài.

"A~" Trương Hồng Châu kéo chăn che người lại, còn Nhị Cẩu đã mặc xong quần áo.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 114: Chương 114


"Trưởng thôn, sao ông cũng đến đây?" Nhị Cẩu Tử cợt nhả hỏi.

"Cậu đừng có mà cợt nhả, nói đi, chuyện này là thế nào? Tại sao nữ trí thức kia lại ở trên giường cậu?"

Trưởng thôn chỉ cảm thấy Nhị Cẩu gan to bằng trời, lại dám cưỡng h.i.ế.p nữ trí thức.

"Ách, chuyện này, tôi và đồng chí Trương Hồng Châu là tình đầu ý hợp, chúng tôi đang yêu nhau," Nhị Cẩu không biết xấu hổ nói.

"Không phải vậy, trưởng thôn, tôi muốn báo cảnh sát, hắn ta h.i.ế.p dâm tôi, là hắn ta h.i.ế.p dâm tôi, tôi muốn báo cảnh sát."

Sau khi Trương Hồng Châu tỉnh táo lại, biết mình bị Nhị Cẩu làm nhục, cô căm hận vô cùng, muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Nhị Cẩu.

"Nhị Cẩu, cậu nói sao? nếu cậu còn không nói rõ ràng nguyên do, tôi sẽ xử lý một cách khách quan là đưa cậu đến đồn công an."

Trưởng thôn xưa nay vốn luôn chướng mắt loại người lười biếng như Nhi Cẩu. nếu đưa hắn vào tù. có thể coi là trừ hai cho dân.

"Trưởng thôn, đúng vậy, đồng chí Trương Hồng Châu thật sự không phải đang yêu tôi, nhưng tôi thề, là cô ấy chủ động tìm đến tôi.Cô ấy nói chỉ cần tôi cho cô ấy hai mươi đồng, là cô ấy sẽ lên giường với tôi, tôi đã đưa tiền cho cô ấy, không ngờ cô ấy thật sự đã c** đ*."

Nhị Cẩu đưa ra lời bào chữa đã chuẩn bị từ sáng sớm, hắn ta đã suy nghĩ suốt một buổi sáng.

"Anh vu khống, anh là đồ khốn nạn.” Trương Hồng Châu muốn lao tới xé miệng hắn ta ra, nhưng bản thân vẫn chưa mặc quần áo.

"Tôi không có kiên nhẫn nghe các người cãi nhau, tôi sẽ báo cảnh sát ngay."

Trưởng thôn cũng không biết giữa hai người, ai nói thật, ai nói dối, nhưng nhìn tình hình này, Trương Hồng Châu có vẻ không cam tâm tình nguyện, ai đúng ai sai để cảnh sát đến phán xét thì hơn.

"Đừng mà, trưởng thôn, nếu mọi người không tin thì cứ lục quần áo cô ấy đi, đảm bảo có hai mươi đồng."

Nhị Cẩu cũng đoán chắc cô ấy sẽ mang theo hai mươi đồng, vì Trương Hồng Châu chắc chắn sợ hắn đòi lại tiền, cho nên cô ấy sẽ giữ tiền bên mình.

Mẹ của Nhị Cẩu nghe xong liền lục tung quần áo của Trương Hồng Châu trước mặt mọi người, cuối cùng cũng tìm thấy một cái túi bên trong ngực, bên trong đúng là có hai mươi đồng.

"Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, trưởng thôn, ông xem, hai mươi đồng này là tôi đưa cho con trai tôi mấy ngày trước," Mẹ của Nhị Cẩu đắc ý đưa tiền ra cho mọi người xem.

Trưởng thôn thấy vậy, cũng có chút không rõ, vợ trưởng thôn tốt bụng nhặt quần áo lên đưa cho Trương Hồng Châu, rồi đóng cửa phòng lại.

"Mọi người giải tán đi, giải tán đi, Đại Ngưu giúp tôi gọi người từ điểm tri thức đến đây, những người khác giải tán hết."

Trưởng thôn bị những người này líu ríu làm cho đau đầu, đành phải đuổi hết bọn họ đi về.

Trưởng thôn, vợ của trưởng thôn và gia đình ba người của Nhị Cẩu đợi một lúc trong nhà chính, Trương Hồng Châu mới mặc xong quần áo đi ra ngoài.

Lúc này, tất cả mọi người ở điểm tri thức đều đã đến, đúng vậy, Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến cũng đến.

Ban đầu Vương Tiểu Thanh sợ Lưu Hiểu Yến bị kích động nên không định đến, nhưng Lưu Hiểu Yến kiên quyết muốn đến, cô ấy muốn tận mắt thấy cảnh Trương Hồng Châu bị trừng phạt.

"Trưởng thôn, xin bác làm chủ, anh Hoàng, giúp tôi báo cảnh sát, giúp tôi báo cảnh sát, tôi bị tên súc sinh này làm nhục," Trương Hồng Châu khóc nức nở.

"Chuyện này rốt cuộc là sao?"

Hoàng Cầm không hiểu gì, buổi trưa ăn cơm, xong, Trương Hồng Châu vẫn còn ở điểm tri thức, còn rất bình thường.

"Trương Hồng Châu nói cô ấy bị Nhị Cẩu c**ng bức, còn Nhị Cẩu nói là Trương Hồng Châu tự đến tìm hắn và lấy của hắn hai mươi đồng, rồi tự nguyện ngủ với hắn. Thực tế thì vừa rồi chúng tôi cũng tìm thấy hai mươi đồng trong túi áo của Trương Hồng Châu".
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 115: Chương 115


Trưởng thôn có chút nghi ngờ lời nói của Trương Hồng Châu. Nếu Nhị Cẩu thật sự dám c**ng bức, hắn ta sẽ không đợi đến hôm nay mới làm, Nhị Cẩu năm nay đã gần ba mươi tuổi rồi.

"Nhị Cẩu, chuyện này bất kể ai chủ động ai bị động, cậu định thế nào?"

Trưởng thôn nhìn Nhị Cẩu đang ngồi bắt chéo chân bên cạnh.

"Vậy tôi đành chịu thiệt một chút, tôi sẽ cưới cô ta cho xong" Nhị Cẩu nói với vẻ mặt khinh thường, như thể bản thân hắn đang bị thiệt thòi hơn.

"Không có khả năng, không có khả năng, tôi thà c.h.ế.t cũng không lấy loại người như anh, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu, bây giờ tôi sẽ báo cảnh sát"

Trương Hồng Châu lắc đầu như trống bỏi, nghĩ rằng sau này cô sẽ tìm cách trở về thành phố, chuyện này phải chôn vùi mãi mãi ở đây. Cô không thể nào lấy một người đê tiện như vậy được.

Nhị Cẩu đột nhiên bước tới, thì thầm vào tai Trương Hồng Châu.

"Nếu cô muốn báo cảnh sát, thì cứ việc. Vừa hay tôi cũng báo cảnh sát chuyện cô bảo tôi đi cưỡng h.i.ế.p Vương Tiểu Thanh, xem ai sẽ nhận mức án nặng hơn".

Nói xong, Nhị Cẩu thong thả trở về phòng ngủ. Hắn tin chắc Trương Hồng Châu không dám báo cảnh sát.

Cô ta không muốn lấy hắn cũng được, dù sao cô ta cũng đã bị nhiều người nhìn thấy thân thể, hắn còn đang cảm thấy cô ta là loại đàn bà hư hỏng nữa kìa, dù sao hắn cũng chẳng thiệt thòi gì.

Trương Hồng Châu nghe Nhị Cẩu nói xong, cô ta sững người tại chỗ, không còn nhắc đến chuyện báo cảnh sát nữa.

Trương Hồng Châu cảm thấy đầu óc rối bời, không báo cảnh sát thì bản thân lại không cam lòng khi Nhị Cẩu làm nhục mình như vậy.

Còn nếu báo cảnh sát, Nhị Cẩu cũng sẽ tố cáo mình âm mưu hãm hại Vương Tiểu Thanh, mặc dù chưa thành công, nhưng ít nhất cũng sẽ bị tù một năm rưỡi.

Nếu như đi tù một năm rưỡi, cuộc đời cô ta coi như chấm dứt, hồ sơ phạm tội sẽ đi theo cô ta suốt cuộc đời.

Sau khi suy nghĩ kỹ lợi và hại, Trương Hồng Châu lắc đầu.

"Trưởng thôn, tôi không báo cảnh sát nữa, nhưng tôi cũng không lấy hắn, lần này chỉ là tai nạn ngoài ý muốn," nói xong câu này, Trương Hồng Châu liền bỏ chạy.

"Chuyện này, chuyện gì thế này?"

Trưởng thôn tức giận rời khỏi nhà Nhị Cẩu, thật sự quá đồi phong bại tục rồi, hai người này đều không phải loại người tốt đẹp gì.

Những người còn lại nhìn nhau cũng không hiểu chuyện gì, rồi họ quay về điểm tri thức.

"Mọi người nói xem, rốt cuộc đồng chí Trương Hồng Châu vì sao lại như vậy, cam tâm tình nguyện...." Hoàng Cẩm có chút không nói nên lời.

"Còn có thể vì cái gì, vì tiền chứ vì cái gì, anh không nghe trưởng thôn nói sao, từ trên người cô ta tìm thấy hai mươi đồng mà Nhị Cẩu đưa cho cô ta. Hơn nữa vừa rồi anh có thấy không, cô ta thậm chí không dám báo cảnh sát nữa, rõ ràng là có tật giật mình," Chương Giang Bắc nói thẳng.

Từ lúc Vương Mộng Mộng đến nhà Nhị Cẩu cho đến khi về, Vương Mộng Mộng vẫn rất bàng hoàng. Trời ơi, thật kinh khủng, Trương Hồng Châu vì tiền mà bán thân...

Vương Mộng Mộng quyết định về sau phải tránh xa cô ta, quá bẩn thỉu.

Giả Nam Ngọc nhìn về phía Lưu Hiểu Yến, cô ấy tránh ánh mắt của hắn.

Vương Tiểu Thanh thì ra hiệu cho Giả Nam Ngọc an tâm, ám chỉ rằng Lưu Hiểu Yến không sao.

Giả Nam Ngọc gật đầu, mọi người chuẩn bị đi làm, sắp tới thời gian đi làm rồi.

Vương Tiểu Thanh nhìn theo bóng lưng của mọi người, nghĩ rằng vẫn nên nói chuyện với Giả Nam Ngọc, chia sẻ về tâm trạng của Lưu Hiểu Yến, xem liệu hai người họ có hợp nhau không.

Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiệu Yến về đến nhà, sáng dậy muộn nên giờ cũng không buồn ngủ, hai người tiếp tục đọc tiểu thuyết.

Đọc được một lúc, Vương Tiểu Thanh lại suy nghĩ vẩn vơ, Vương Tiểu Thanh đang nghĩ đến tối nay sẽ làm món thịt khâu nhục, dưa muối mấy ngày trước phơi rất ngon.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 116: Chương 116


Buổi chiều, Trương Hồng Châu không đi làm, về đến điểm tri thức cô ta trốn trong phòng khóc, Vương Mộng Mộng cũng không dám đi vào, trực tiếp đi làm luôn.

Trương Hồng Châu khóc xong rồi đi tắm, tắm ba lần liền, da cũng bị cọ đến đỏ hết lên, sau khi bình tĩnh lại, cô ta cảm thấy muốn băm vằm Nhị Cẩu ra thành ngàn mảnh. Và cả Vương Tiểu Thanh nữa, nếu tối qua Nhị Cẩu ngủ với Vương Tiểu Thanh, thì hôm nay đâu có xảy ra chuyện này.

Trương Hồng Châu suy nghĩ mãi vẫn không hiểu sao mình lại ngủ với Nhị Cẩu, cảm giác này giống như uống phải thuốc xuân dược.

"Đúng rồi, thuốc xuân dược, chẳng lẽ?" Trương Hồng Châu nhớ lại ly nước đường đỏ ở nhà Nhị Cẩu, trông rất quen thuộc.

Trương Hồng Châu ngồi một mình trong phòng suy nghĩ lung tung, cuối cùng cũng hiểu ra là Nhị Cẩu và Vương Tiểu Thanh hợp tác với nhau.

Hai người đó hợp lại đối phó cô và cuối cùng cô cũng chẳng được cái gì, đến cả hai mươi đồng cũng không còn nữa.

Đến khi về cô mới phát hiện ra me Nhi Cẩu sau khi lục túi lấy hai mươi đồng xong bà ta đã bỏ lại vào túi mình.

Trương Hồng Châu hồi tưởng lại tất cả, suýt chút nữa thì tức đến chết.

Chiều tối, khi mọi người tan làm, Trương Vũ đến mang theo một con gà rừng, đặt trong giỏ.

"Anh Trương, tôi còn một việc muốn nhờ anh. Hôm qua, đồng chí Giả đã nói sẽ chịu trách nhiệm với đồng chí Lưu Hiểu Yến. Nhưng đồng chí Lưu nghĩ rằng đồng chí Giả Nam Ngọc bất quá là do tình thế ép buộc nên mới nói sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy. Cô ấy không muốn kết hôn với người không thích mình, và còn một việc rất quan trọng là chỉ còn vài ngày nữa thôi là đồng chí Lưu Hiểu Yến sẽ về lại thành phố. Cha mẹ cô ấy đã lo liêu công việc cho cô ấy. họ đang làm thủ tục. khoảng ba bốn ngày nữa thôi. Vì vậy, việc này phải nhanh chóng giải quyết, nếu không sẽ ảnh hưởng rất lớn đến đồng chí Lưu Hiểu Yến," Vương Tiểu Thanh nói một hơi hết trọng điểm.

"Được, anh hiểu rồi, em muốn nhờ anh thông báo cho Giả Nam Ngọc phải không?" Trương Vũ hiểu ra.

"Ừm, tối nay đến ăn cơm nhé."

Vương Tiểu Thanh nhớ lại tối hôm qua Giả Nam Ngọc cũng mang đến một con gà rừng, nhưng chưa kịp nấu thì đã xảy ra chuyện.

Tối hôm qua, Vương Tiểu Thanh đã cất con gà rừng đó vào không gian, lát nữa sẽ lấy ra nấu cùng, làm một bữa tiệc toàn gà là gà.

"Được, anh sẽ đi tìm đồng chí Giả ngay," Trương Vũ đồng ý.

Sau đó, Trương Vũ đến điểm tri thức.

Sau khi Trương Vũ nói chuyện với Giả Nam Ngọc xong, Giả Nam Ngọc cho biết bản thân đã hiểu và sẽ gọi điện thoại về cho gia đình ngay.

Giả Nam Ngọc quyết định trở về thành phố, là một người đàn ông một khi đã nói chịu trách nhiệm thì sẽ không nói suông.

Giả Nam Ngọc chưa kịp ăn cơm đã đi tìm đội trưởng, đến bộ phận đại đội gọi điện thoại.

Buổi sáng, Vương Tiểu Thanh đã đem hành lý của Lưu Hiểu Yến đều đóng gói qua đây, thực ra cũng không có nhiều đồ, chỉ có vài bộ quần áo và chăn.

Lưu Hiểu Yến trở về sẽ gặp Giả Nam Ngọc, sẽ khá xấu hổ cho nên Vương Tiểu Thanh bảo cô ấy ở lại nhà mình vài ngày.

Lúc này Lưu Hiểu Yến đang dọn dẹp quần áo, tối qua chưa tắm, nên lát nữa sẽ tắm.

Vương Tiểu Thanh lấy con gà rừng từ không gian ra, con gà mà Giả Nam Ngọc mang tới đã được xử lý xong, con gà của Trương Vũ mang tới cũng vậy.

Vương Tiểu Thanh quyết định tối nay làm hai món gà, gà xé phay và gà xào ớt.

Cô bắt đầu nấu cơm, Trương Vũ đã ăn ở nhà cô hai lần, cô cũng biết đại khái lượng cơm của anh.

Cô chặt bốn cái đùi và bốn cái cánh gà thành miếng nhỏ, phần còn lại chặt thành miếng lớn để luộc.

"Hiểu Yến, giúp tôi nhóm lửa với,"

Vương Tiểu Thanh cũng không khách sáo với Lưu Hiểu Yến vì cô biết rằng nếu không cho Lưu Hiểu Yến làm việc này, cô ấy sẽ ngại không dám ăn và ở lại đây.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 117: Chương 117


"Đến đây". Lưu Hiểu Yến từ trong phòng bước ra, trông có vẻ tâm trạng cũng không tệ lắm.

Cô mở tủ lấy một đống ớt xanh và ớt nhỏ, tỏi, hành, gừng, rửa sạch rồi thái sẵn. Sau đó bỏ thịt gà đã chặt vào bát, thêm chút muối, rượu và xì dầu để ướp. Trộn đều rồi rưới chút dầu để cho thịt mềm không bị khô. Nếu muốn thịt gà khi chiên có lớp vỏ giòn hơn, lúc ướp gà có thể thêm vào lòng đỏ trứng gà. Cho dầu vào nồi, nấu nóng dầu rồi thì cho thịt gà vào chiên qua.

"Thơm quá," Lưu Hiểu Yến ngẩng đầu lên nhìn vào chảo.

Chiên xong thịt gà, vớt ra, lấy bớt đi một ít dầu, không cần quá nhiều. Sau đó cho hành, gừng, tỏi và ớt vào, xào khoảng một phút rồi đổ thịt gà đã chiến vào nồi. đảo đều vài lần cho thịt gà ngấm gia vị.

"Nếm thử một miếng đi." Vương Tiểu Thanh gắp một miếng đưa đến miệng Lưu Hiểu Yến.

Lưu Hiểu Yến cắn một miếng, "Ngon quá, Tiểu Thanh, tối nay tôi sẽ ăn ba bát cơm."

Lưu Hiểu Yến lại khôi phục dáng vẻ hoạt bát.

Vương Tiểu Thanh cũng nếm thử một miếng, vị vừa đủ mặn ngọt.

Tiếp theo làm món gà xé phay. Sau khi luộc sơ qua, ngâm vào nước lạnh, sau đó xé thành sợi dài, không xé quá nhỏ.

Thêm muối, xì dầu và dầu mè, nhưng đột nhiên cô nhận ra mình không có dầu ớt, không có vị cay sẽ không ngon.

"Hiểu Yến, cô giúp tôi sang nhà bác Lưu mượn chút ớt bột."

Vương Tiểu Thanh biết người dân ở Phong Thu Loan thích ăn cay, dù không có ớt tươi, nhưng nhà nào cũng có ớt bột để nấu ăn.

"Được rồi," Lưu Hiểu Yến đứng dậy đi, Vương Tiểu Thanh thì cho một chút dầu vào nồi, đun nóng dầu lên, lát nữa rưới lên ớt bột sẽ thành dầu ớt.

Một lát sau, Lưu Hiểu Yến mang về một bát nhỏ ớt bột, Vương Tiểu Thanh rưới dầu nóng lên, mùi cay nồng bốc lên.

"Hắt xì," Lưu Hiểu Yến không kìm được hắt hơi.

Rưới dầu ớt vào gà xé phay, sau đó thêm tỏi băm đã băm nhỏ, lại thêm một nắm hành hoa.

"Xong rồi, đã nấu xong, sao anh Trương vẫn chưa tới," Vương Tiểu Thanh nhìn ra ngoài cửa.

"Anh ấy đến rồi, đang chẻ củi ở góc nhà," Lưu Hiểu Yến chỉ tay về phía bên cạnh.

"Trời tối rồi, sao còn chẻ củi nữa." Vương Tiểu Thanh bảo Lưu Hiểu Yến đi xới cơm.

"Anh Trương, củi không ăn cơm nhưng anh phải ăn cơm chứ."

Vương Tiểu Thanh đi đến góc nhà chứa củi, thấy củi đã được xếp gọn gàng, có thể dùng được ngay.

"A~" Trương Vũ không ngờ Vương Tiểu Thanh còn biết nói đùa. Anh đứng dậy, đi đến gần Vương Tiểu Thanh nói nhỏ một câu.

"Việc em giao tôi đã làm xong, Giả Nam Ngọc đã thông báo với gia đình để anh ta quay lại thành phố, việc này anh ta sẽ xử lý tốt."

Nói xong, anh đi vào nhà, "Ăn cơm thôi."

Ba người ăn món gà xào ớt cay nồng và gà xé phay, vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

Ngày hôm sau. Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến vẫn đi làm như bình thường.

Tuy rằng chỉ còn vài ngày nữa là Lưu Hiểu Yến trở về thành phố, nhưng công điểm mà cô ấy tích lũy được trong mấy tháng qua có thể đổi thành tiền và lương thực, sau đó gửi về thành phố.

Hai ngày sau, Giả Nam Ngọc nhận được một cuộc điện thoại, thông báo rằng thủ tục trở về thành phố của anh ta đang được xử lý, chỉ trong vài ngày nữa sẽ hoàn thành.

"Cảm ưn mẹ," Giả Nam Ngọc chỉ nói ba chữ rồi cúp máy. Trước đây, gia đình Giả Nam Ngọc muốn anh ta đi lính, nhưng ước mơ của anh ta là vào đại học, không chịu đi lính.

Sau khi cãi nhau với gia đình, cha mẹ tức giận đăng ký cho anh ta xuống nông thôn để anh ta tiếp nhận "giáo dục của nông dân nghèo."

Ba ngày trước, Giả Nam Ngọc gọi điện về cho bố mẹ, kể lại chuyện giữa mình và Lưu Hiểu Yến.

Giả Nam Ngọc nói mình đã chiếm tiện nghi của người ta và không thể không chịu trách nhiệm. May mắn thay, bố mẹ anh ấy cũng đồng tình với quan điểm này.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 118: Chương 118


Cha mẹ Giả Nam Ngọc nhanh chóng liên hệ tìm việc cho anh ấy và trong hai, ba ngày đã hoàn tất.

Bây giờ, Giả Nam Ngọc cuối cùng cũng có đủ can đảm để gặp Lưu Hiểu Yến.

Buổi chiều sau khi tan làm, Giả Nam Ngọc tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc chỉnh tề đến nhà Vương Tiểu Thanh.

Lưu Hiểu Yến và Vương Tiểu Thanh đang nấu ăn, tối nay bọn họ làm mì trứng cà chua, món ăn yêu thích của Lưu Hiểu Yến.

Vừa chuẩn bị cho mì vào nồi, thấy Giả Nam Ngọc đến, bọn họ liền cho thêm một nắm mì, Giả Nam Ngọc chắc chắn cũng chưa ăn.

Giả Nam Ngọc ngồi vào bàn, không biết nên bắt đầu nói chuyện như nào. Vương Tiểu Thanh có thể nhìn ra được Lưu Hiểu Yến đang có chút căng thẳng.

Khi mì đã gần chín, họ vớt mì ra, cho trứng cà chua xào sẵn vào, rồi trộn đều lên.

"Ăn mì thôi," Vương Tiểu Thanh lấy cho Giả Nam Ngọc nhiều hơn một chút, bát của cô và Lưu Hiểu Yến thì ít hơn, vì đàn ông thường ăn nhiều hơn.

Bọn họ ngồi vào bàn ăn nhưng không ai nói gì, chỉ tập trung ăn mì.

Sau khi ăn mì xong, Lưu Hiểu Yến chuẩn bị dọn dẹp bát đũa nhưng Giả Nam Ngọc đã nhanh tay hơn.

"Để tôi làm," Giả Nam Ngọc không muốn đến ăn không, liền lấy bát đũa đem đi rửa.

"Lưu Hiểu Yến, tôi đi sang nhà bác Lưu một lát, tôi sẽ về ngay,"

Vương Tiểu Thanh quyết định tạo không gian riêng cho hai người bọn họ, cô nhanh chóng rời đi.

"Ừm," Lưu Hiểu Yến nhìn theo bóng dáng Vương Tiểu Thanh rời đi, rồi quay lại nhìn Giả Nam Ngọc đang rửa bát, chắc hẳn anh ấy có chuyện muốn nói với mình.

Giả Nam Ngọc rửa xong bát đ ĩa, thấy Lưu Hiểu Yến đang nhìn mình, không được tự nhiên chỉnh lại gọng kính. Ngồi xuống đối diện với Lưu Hiểu Yến, anh lấy hết can đảm để nói.

"Đồng chí Lưu Hiểu Yến, trước tiên tôi tự giới thiệu một chút. Tôi năm nay mười tám tuổi, đã tốt nghiệp cấp ba, nhà ở Thượng Hải... Tôi là con một trong gia đình. Lúc trước giữa chúng ta đã xảy ra một số chuyện khó xử, tôi đã nói sẽ chịu trách nhiệm, nhưng đối với cô, cô nói không muốn kết hôn với người mình không có tình cảm. Vì vậy, tôi quyết định theo cô quay về thành phố. Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc hẹn hò, trong quá trình này, cô có thể hiểu rõ hơn về tôi.”

“Tôi đã làm xong thủ tục, hai ngày nữa là có thể đi rồi. Nếu cô đồng ý, chúng ta cùng nhau trở về thành phố nhé."

Sau khi nói xong, Giả Nam Ngọc lấy một chiếc khăn lụa trong túi ra đưa qua.

"Hôm nay có người bán hàng rong đi ngang qua làng, tôi mua nó cho cô. Nếu như cô đồng ý hẹn hò với tôi, mong cô hãy nhận lấy nó."

Mặt Lưu Hiểu Yến hơi đỏ, nhìn chiếc khăn một lúc, rồi cúi đầu nhận lấy, "Cảm ơn."

"Vậy ngày mai chúng ta đi mua vé tàu nhé. Tôi sẽ mượn xe đạp của trưởng thôn, hai chúng ta sẽ đạp xe đi."

Giả Nam Ngọc thấy Lưu Hiểu Yến đồng ý, hai ngày nữa bọn họ sẽ cùng nhau trở về, dù chưa mua vé tàu.

"Trưởng thôn sẽ cho mượn chứ?" Lưu Hiểu Yến biết trưởng thôn và gia đình ông ta rất thực dụng.

"Tôi cho ông ta chút lợi ích là được. Tôi về trước đây, sáng mai tôi đến đón cô,"

Giả Nam Ngọc biết trưởng thôn thích hút thuốc, chỉ cần mua một bao t.h.u.ố.c lá cho trưởng thôn là được.

Lưu Hiểu Yến gật đầu.

Giả Nam Ngọc mỉm cười, trở về điểm tri thức.

Vương Tiểu Thanh đi ra ngoài hít thở không khí, đoán chừng mọi chuyện đã xong nên cô quay lại.

Khi cô bước vào sân, cô nhìn thấy Lưu Hiểu Yên đang cầm một chiếc khăn lụa nhìn trái nhìn phải, trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng, hiển nhiên là hai người đã đã nói chuyện xong, kết quả theo chiều hướng tốt.

"Ồ, đây là khăn của tình nhân tặng có phải không?" Vương Tiểu Thanh không nhịn được bắt đầu trêu chọc Lưu Hiểu Yến.

"A~, xấu hổ c.h.ế.t mất," Lưu Hiểu Yến ngượng ngùng chạy vào phòng ngủ.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 119: Chương 119


Vương Tiểu Thanh thở phào nhẹ nhõm, may quá, hai người họ cũng có thể xem như có kết thúc viên mãn, mình cũng yên tâm hơn.

Ngày hôm sau, Giả Nam Ngọc đến nhà trưởng thôn mượn xe đạp, Vương Tiểu Thanh thì giúp Lưu Hiểu Yến trang điểm, chải tóc mái để làm khuôn mặt thêm xinh, mặc áo sơ mi hoa đã mua lúc trước.

Lưu Hiểu Yến vốn đã trắng, lại uống nước suối Linh Tuyền của Vương Tiểu Thanh, nên không bị rám nắng, so với trước khi đến nông thôn gầy đi cũng xinh đẹp hơn.

Vương Tiểu Thanh nghĩ thầm Giả Nam Ngọc có chút không xứng với bạn tốt của mình.

"Hiểu Yến, tôi đến rồi, cô chuẩn bị xong chưa?" Giả Nam Ngọc đạp xe đến trước cửa chờ.

"Ra ngay đây," Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến khóa cửa rồi đi ra ngoài.

Giả Nam Ngọc nhìn thấy Lưu Hiểu Yến, hai mắt sáng lên, trước giờ anh ta không nhận ra cô ấy lại xinh đẹp đến vậy.

"Làm gì đấy. nhìn đến đờ người ra." Vương Tiểu Thanh vỗ vai Giả Nam Ngọc.

"À, hì hì, đúng vậy," Giả Nam Ngọc mặt dày thừa nhận.

Lưu Hiểu Yến lên xe, vẫy tay chào Vương Tiểu Thanh, rồi hai người họ đạp xe đi.

Vương Tiểu Thanh đi làm, hôm nay tất cả mọi người đều nhìn thấy Giả Nam Ngọc chở Lưu Hiểu Yến. Hơn nữa nhờ sự tuyên truyền của trưởng thôn và vợ trưởng thôn. Mọi người, ai ai cũng biết hai người bọn họ đang hẹn hò, hơn nữa hai người họ sẽ trở về thành phố trong vài ngày tới.

Hôm nay Trương Hồng Châu vẫn không đi làm lại, vì cô ta xấu hổ. Đội trưởng đối với việc này cũng không nói gì, coi như cho cô ta vài ngày để bình tĩnh lại.

Trương Hồng Châu không đi ra ngoài, cho nên không biết chuyện của Giả Nam Ngọc và Lưu Hiểu Yến.

Mãi đến tối khi ăn cơm, nghe Hoàng Cẩm và Trương Giang Bắc ở trên bàn cơm nói chuyện phiếm, cô ta mới biết được, Giả Nam Ngọc và Lưu Hiểu Yến sắp trở về thành phố, chưa đầy nửa năm mà họ đã có bản lĩnh làm được điều đó.

Trương Hồng Châu nhận ra mình đã đánh giá thấp Giả Nam Ngọc, nghĩ lại về gia đình của mình, cô cảm thấy dù có c.h.ế.t ở nông thôn, bọn họ cũng không hề quan tâm.

Vài ngày trước, gia đình còn viết thư bảo cô đi làm thêm để kiếm công điểm gửi về. Trương Hồng Châu càng nghĩ càng hận.

Giả Nam Ngọc và Lưu Hiểu Yến mua vé tàu vào ngày nghỉ, vừa vặn có thể ngồi máy kéo.

Vương Tiểu Thanh sáng sớm đã thức dậy làm không ít đồ ăn ngon như bánh mì kẹp thịt, dầu ớt và bánh gối nhân rau, đều là đồ dễ bảo quản, để hai người họ mang theo trên đường ăn.

Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc cũng muốn đi tiễn Giả Nam Ngọc đến bến xe, giúp họ xách hành lý.

Trương Hồng Châu không ra khỏi cửa, Vương Mộng Mộng một mình đi lên thị trấn mua đồ ăn.

Đến thị trấn, những người khác đều xuống xe, Trương Vũ nói sẽ đưa hai người họ đến bến xe.

"Cảm ơn anh Trương,"

Lưu Hiểu Yến biết Trương Vũ thấy cô có mối quan hệ tốt với Vương Tiểu Thanh nên mới giúp đỡ như vậy, nếu không anh ấy làm sao lại xen vào việc của người khác được.

Tiếng động cơ vang lên, Lưu Hiểu Yến và Giả Nam Ngọc đến bến xe đúng lúc có một chuyến xe chuẩn bị đi lên thành phố, Lưu Hiểu Yến và Giả Nam Ngọc nhanh chóng lên xe.

Bọn họ không có thời gian nói lời chia tay, nhưng không sao, khi nào đến nơi họ sẽ viết thư về.

Trương Vũ đưa mấy người còn lại về trung tâm thị trấn. Vương Tiểu Thanh sợ Trượng Vũ đi theo mình, vừa xuống xe Vương Tiểu Thanh liền chạy đi ngay, vì hôm nay cô định đi bán rau, trong không gian đang có nhiều rau củ.

Trương Vũ đúng là muốn tìm Vương Tiểu Thanh, muốn cùng cô đi dạo phố và mời cô ăn cơm, kết quả, hoàn toàn không tìm thấy bóng dáng cô.

Vương Tiểu Thanh vẫn như thường lệ đi dạo chợ đen trước, xem có hàng hóa lạ gì không.

Không ngờ lại có người bán cây ăn quả và một ít hạt dưa, có một số loại đã qua mùa trồng trọt, nhưng trong không gian của cô lúc nào cũng có thể trồng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 120: Chương 120


Vương Tiểu Thanh mua sáu cây ăn quả, hai cây cam, hai cây táo, hai cây lê và một ít hạt dưa hấu, dưa lưới, dưa mật.

Sau khi mua xong, cô đi ra ngoài bỏ tất cả vào không gian, rồi đi mua bao tải sau đó mới đi bán rau.

Buổi chiều, trên đường từ phía tây thành phố trở về, cô ghé vào bưu điện để gửi tiền. Sổ tiết kiệm của cô đã có tổng cộng hai mươi nghìn đồng, tràn đầy cảm giác an toàn. Cô có thể đi mua xe đạp được rồi.

Vương Tiểu Thanh đi đến cửa hàng xe đạp mà lần trước cô đã xem, vẫn là nhân viên bán hàng lần trước. Cô đang định bước vào thì nghe thấy tiếng gọi: "Tiểu Thanh, em gái, em cũng ở đây à."

Vương Tiểu Thanh quay đầu lại nhìn, là Vương Mộng Mộng. Hôm nay không biết sao Vương Mộng Mộng lại gọi cô là em gái, không biết có phải cô ta đã ăn nhầm thuốc gì không.

"Có chuyện gì không?" Vương Tiểu Thanh mặt không biểu cảm hỏi lại.

'Em gái Tiểu Thanh. Hai chúng ta dù sao cũng là chị em những ba năm. Hai chúng ta không nên bất hòa như vậy. Mẹ chị viết thư bảo hai chúng ta phải chung sống hòa thuận, hay là chị mời em đi ăn cơm nhé."

Vương Mộng Mộng cười tươi vẻ mặt lấy lòng bước đến, nói muốn mời Vương Tiểu Thanh đi ăn cơm.

“Không cần, cô không mắng tôi, không hại tôi là tôi đã biết ơn cô lắm rồi," Vương Tiểu Thanh nhẹ nhàng đẩy cô ta ra, không biết cô ta lại có ý đồ gì nữa.

“Ôi, em gái, em nói gì vậy, trước đây giữa hai chúng ta chỉ là hiểu lầm mà thôi. Mẹ chị gửi tiền qua bảo chị không nên tiêu một mình, mà tiêu cùng em, đi nào, chị mời em đi ăn cơm." Vương Mộng Mộng móc ra tờ năm đồng mới lĩnh.

'Ô, vậy à, nếu chị muốn tiêu cùng tôi, vậy thì chị đưa cho tôi hai đồng rưỡi đi." Vương Tiểu Thanh chìa tay ra.

“Hả, sao em có thể nói như vậy, thật là lòng tốt không được đáp lại."

Vương Mộng Mộng sợ Vương Tiểu Thanh đòi tiền mình, liền bước đi thật nhanh với thân hình mập mạp.

“Phụt”, Vương Tiểu Thanh không nhịn được mà bật cười. Mẹ kế của cô không viết thư bảo Vương Mộng Mộng đi cướp tiền của cô đã là tốt lắm rồi, làm gì có chuyện bảo hai người bọn họ cùng tiểu năm đồng đó.

Thực tế, Lưu Thải Hồng đúng là viết thư bảo Vương Mộng Mộng trộm tiền hoặc đi cướp tiền của Vương Tiểu Thanh, làm như nào cũng được, vì đó là số tiền lớn. Nhưng Vương Mộng Mộng lại không dám, ở Thượng Hải có mẹ ruột bảo vệ, còn ở đây không có ai bảo vệ cô ta cả, mọi người đều bảo vệ Vương Tiểu Thanh.

Vương Mộng Mộng không muốn đối đầu trực tiếp với Vương Tiểu Thanh, nếu không mọi người sẽ chỉ trích cô ta.

Vừa rồi thật ra là Vương Mộng Mộng muốn lừa Vương Tiểu Thanh đi ăn cơm, sau đó ăn xong sẽ bỏ đi, để Vương Tiểu Thanh ở lại trả tiền. Nhưng Vương Tiểu Thanh không đi, không lừa được. Vương Mộng Mộng thở hổn hển chạy ra ngoài.

“Ôi trời, ngày gì thế không biết, thật là chán.”

Dạo này Vương Mộng Mộng không đến nhà hàng ăn uống, mỗi lần họp chợ mới lên thị trấn mua đồ ăn vặt.

Nhà hàng vẫn quá đắt, một tháng ăn một lần là đủ, mỗi lần đều ăn thì thật sự không chịu nổi.

“Chị gái, tôi muốn mua chiếc xe đạp này,” Vương Tiểu Thanh chỉ vào chiếc xe mà cô đã chọn từ lần trước.

Được, chiếc xe đạp này trước đây bán giá một trăm tám mươi đồng, bây giờ giảm giá ba đồng, còn một trăm bảy mươi bảy đồng kèm theo một phiếu xe đạp,” Nhân viên bán hàng nhiệt tình giới thiệu.

“Được.” Vương Tiểu Thanh gật đầu, không ngờ lại được giảm giá ba đồng, thật may mắn vì lần trước chưa mua.

Sau đó, cô lấy từ trong túi ra một trăm bảy mươi bảy đồng và một phiếu xe đạp đưa qua.

Nhân viên bán hàng đếm kỹ, xác nhận lại đúng rồi mới vào kho hàng lấy ra một chiếc xe đạp mới toanh.
 
Back
Top Bottom