Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 121: Chương 121


“Đồng chí, chiếc xe này trong vòng bảy ngày nếu có vấn đề gì về chất lượng có thể đem đến đổi lại, về nhà nhớ đi xe thường xuyên, nếu không cũng dễ bị hỏng” nhân viên bán hàng còn dặn dò thêm vài câu.

“Được, tôi biết rồi, cảm ơn chị,” Vương Tiểu Thanh đẩy xe đạp ra khỏi cửa hàng.

Cô thử leo lên xe, chiều cao vừa vặn với cô, may mà hôm nay không mặc váy, nếu không lúc đạp xe sẽ rất bất tiện.

Vương Tiểu Thanh đạp xe đến cửa hàng thực phẩm mua thịt, mua năm cân thịt ba chỉ, hai cân rưỡi thịt nạc, năm cân sườn, năm cái móng giò.

Cô còn nhờ người bán thịt chặt nhỏ sườn và móng giò ra, nếu không về nhà tự chặt rất khó.

Một túi lưới đầy thịt, quầy hàng sạch trơn vì Vương Tiểu Thanh đã mua hết.

Vương Tiểu Thanh đưa tay vào túi, đưa thịt vào không gian, chỉ để lại hai cái móng giò buộc vào yên sau xe đạp.

Không thể để hết vào không gian. Nếu không sẽ có người thắc mắc tại sao cô chẳng mua gì mà ngày nào cũng có thịt để ăn.

Cô quyết định đi chào hỏi Trương Vũ một tiếng để anh khỏi phải đợi mình.

Đi đến chỗ để xe kéo, đã gần một giờ rưỡi, Trương Vũ vẫn chưa về, nhiều dân làng đã quay lại xe, Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc cũng ở đó.

Vương Tiểu Thanh đạp xe đạp tới, gây ra một trận xôn xao.

“Oa, Vương Tiểu Thanh mua xe đạp rồi.”

“Là cô ấy tự mua sao? Không phải là mượn đấy chứ?”

Vương Tiểu Thanh nghe được mấy lời bàn tán lập tức nảy ra một ý.

“Đúng vậy, là tôi mượn của người khác đấy, mượn đi vài ngày thôi, tôi làm gì có tiền mà mua”.

Cô không thể biểu hiện ra mình rất có tiền, bằng không sẽ có người đỏ mắt ghen tị, sinh sự, về sau khi ăn thịt đều phải đóng cửa lại.

“Đấy, tôi đã nói rồi mà, cô ấy làm gì có nhiều tiền như vậy,” dân làng tiếp tục bàn tán.

Vương Tiểu Thanh đi tới trước mặt Hoàng Cẩm.

“Anh Hoàng, anh Chương, tôi đạp xe về trước, lát nữa Trương Vũ về, nhờ các anh nói với anh ấy tôi đã về trước rồi.”

“Được, không vấn đề gì, cô đoán xem một lát xe kéo có đuổi kịp cô không,” Hoàng Cẩm nói đùa.

“Rất có thể, tôi đi trước đây,” Vương Tiểu Thanh nghĩ xe kéo chắc chắn nhanh hơn xe đạp, nhưng cô đi trước nên khẳng định bọn họ không thể đuổi kịp cô.

Vương Tiểu Thanh đội nón lá, đạp xe đạp đi trong gió, rất vui vẻ.

“Sau này không cần phải dậy sớm nữa,” Vương Tiểu Thanh từng phải dậy rất sớm để kịp đi xe kéo.

Hơn nữa, gần như lần nào cũng gặp Trương Vũ ở chợ đen, thật sự rất là bất tiện.

Vương Tiểu Thanh càng ngày càng cảm thấy không yên lòng, nên sau này cô phải tránh gặp Trương Vũ.

Đạp xe đạp nửa tiếng mới về đến nhà, về đến nhà, cô cất xe đạp vào trong không gian, sau đó vào không gian để trồng cây và hạt giống.

Hôm nay cô đã bán được khá nhiều lương thực, rau và trứng, đoán chừng lần sau lại có trái cây để bán.

Anh mặt sẹo nói rằng căn nhà nhỏ của anh ta đã chật cứng, hôm nay anh ta nói sắp tới sẽ thuê một nhà kho để thuận tiện cất giữ hàng hóa.

Dọn dẹp không gian xong, Vương Tiểu Thanh đi tắm rửa, thay quần áo xong lên giường ngủ bù. Hôm nay cô đã dậy từ rất sớm để tiễn Lưu Hiểu Yên nên chưa ngủ đủ giấc.

Mặc bộ quần áo cũ đi ngủ thật không thoải mái, lần sau lên thị trấn cô phải mua bộ đồ ngủ mới.

Nghĩ đi nghĩ lại, Vương Tiểu Thanh chìm vào giấc ngủ.

Vương Mộng Mộng xách túi lớn túi nhỏ về phòng ngủ, thấy Trương Hồng Châu vẫn như cũ nằm trên giường, không biết là đang ngủ thật hay là đang giả vờ ngủ.

Từ sau vụ việc lần trước, Vương Mộng Mộng cũng không thèm quan tâm đến cô ta nữa, các nam đồng chí cũng vậy, không ai để ý đến cô ta.

Mấy ngày trước, hai nam đồng chí tổ chức họp lại với nhau, quyết định sau này sẽ luân phiên nhau nấu ăn, các nữ đồng chí cũng phải đi chặt củi, vì chỉ còn lại có bốn người.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 122: Chương 122


Vương Mộng Mộng vốn không biết nấu ăn, nhưng cũng đành phải thử, mỗi lần nấu ăn lại tiến bộ hơn.

Vương Tiểu Thanh ngủ một giấc, tỉnh dậy đã là năm giờ chiều, bụng có chút đói. Tối nay cô quyết định làm món dưa cải xào ớt.

Lưu Hiểu Yến không có ở đây, cô nấu ăn một mình cũng không có hứng thú lắm, ăn một mình cũng chẳng thấy ngon.

Cô lấy ra hai bó dưa cải muối, một đống ớt, cả khô lẫn tươi, và nấu một nồi cơm đầy.

Vương Tiểu Thanh chuẩn bị cho đợt thu hoạch và trồng trọt sắp tới, nghe nói sẽ bận rộn suốt nửa tháng, có lúc đến tối mịt vẫn còn ở ngoài đồng.

Vương Tiểu Thanh đã dự trữ khá nhiều đồ ăn để trong không gian, có cơm, bánh bao, đồ ăn, đồ ăn có món xào như trứng, thịt kho, móng giò.

Nhưng Vương Tiểu Thanh vẫn cảm thấy chưa đủ, nên hôm nay lại xào nhiều dưa cải và ớt, lấy ra nửa bát để ăn, phần còn lại đều cất vào không gian.

Dưa cải muối kết hợp với hai loại ớt. vừa chua vừa cav. rất ngon miệng. khiến Vương Tiểu Thanh phải ăn thêm nửa bát cơm nữa.

Đã hơn hai mươi ngày trôi qua, sắp đến vụ mùa thu hoạch và trồng trọt, đội trưởng và trưởng thôn đã chuẩn bị tâm lý cho mọi người từ trước.

“Mọi người chú ý, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu chính thức vào vụ mùa thu hoạch và trồng trọt, không ai được phép xin nghỉ hay đình công, nếu có trường hợp đặc biệt hãy thông báo cho đội trưởng. Đội trưởng có thể sắp xếp công việc nhẹ nhàng hơn cho mọi người. Chúng ta cần phải dốc toàn lực, trong vòng mười ngày tới sẽ phải gặt lúa xong, tuốt hạt, phơi khô, rồi cấy mạ với tốc độ nhanh nhất...." Trưởng thôn nói dài dòng.

Còn đội trưởng chỉ nói ngắn gọn rằng sáng mai năm rưỡi bắt đầu làm việc, buổi trưa có thể nghỉ ngơi lâu hơn một chút để tránh bị say nắng.

Sau khi nghe phổ biến xong, mọi người đều quay về nhà.

Sáng hôm sau, Trương Vũ dậy sớm hơn thường lệ, mới năm giờ đã dậy nấu chè đậu xanh, có cả phần cho Vương Tiểu Thanh.

Ba người còn lại trong nhà cũng lần lượt thức dậy, thấy có chè đậu xanh, Tào Chiêu Đệ vô cùng vui vẻ, liền chuẩn bị cầm chén đi múc.

“Chị dâu, bây giờ chè vẫn còn nóng, không ngon đâu, để tôi mang xuống giếng làm mát, trưa về uống sẽ ngon hơn,”

Trương Vũ đang định đặt phần còn lại xuống giếng thì thấy chị dâu cầm bát đến, anh nhanh chóng giải thích, để chị ta khỏi trách mình không cho chị ta ăn.

“Vậy cũng được,” Tào Chiêu Đệ cảm thấy Trương Vũ nói có lý nên cũng không nói gì.

Ngày đầu tiên làm việc mọi người đều rất tích cực, đều đến đúng giờ. Vương Tiểu Thanh chuẩn bị đầy đủ đồ bảo hộ, mặc áo dài tay, quần dài, đội mũ, đeo găng tay.

Người khác hỏi cô không nóng à, tất nhiên là nóng rồi, nhưng cô không muốn bị cháy nắng và sạm da, vì hiện tại cái nắng ở đây đang quá gay gắt.

Hôm nay, phần lớn mọi người đi cắt lúa, một số ít thì đi vận chuyển lúa đã tuốt đến sân phơi.

Sân phơi do một số phụ nữ có thai và người già trông coi, đảo lúa cho đều để tránh lúa ẩm mốc.

Vương Tiểu Thanh cũng đi cắt lúa, còn rất chăm chỉ, dù tốc độ làm việc không được nhanh nhưng Vương Tiểu Thanh cam đoan không lười biếng.

Từ năm rưỡi làm đến mười một giờ mới được nghỉ trưa, buổi chiều hai giờ rưỡi tiếp tục làm việc, làm đến bảy giờ tối mới tan làm.

Hiện tại là mùa hè, bảy giờ mặt trời mới lặn, tức là mỗi ngày làm mười tiếng.

Lúc tan làm, Trương Vũ chạy nhanh về nhà, mang theo một bình chè đậu xanh đã bỏ thêm nhiều đường.

Anh chạy một mạch đến nhà Vương Tiểu Thanh, vừa đúng lúc Vương Tiểu Thanh về đến nhà, cô vừa tháo mũ ra. Đang định đóng cửa để vào không gian, thì thấy Trương Vũ đến.

“Anh Trương, sao anh lại đến đây?” Vương Tiểu Thanh thấy anh vội vã chạy đến, còn tưởng có chuyện gì xảy ra.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 123: Chương 123


“Anh mang chè đậu xanh đến cho em, em ăn đi cho mát,” Trương Vũ đưa bình qua.

Vương Tiểu Thanh vừa cầm bình, tay liền cảm thấy mát lạnh.

“Cùng ăn đi,” Vương Tiểu Thanh chuẩn bị quay vào lấy cốc.

“Em ăn đi, nhà anh vẫn còn, anh về trước đây,” Trương Vũ về luôn. Trong lòng anh, chỉ cần cô có thể ăn, dù anh không được ăn, thì lòng anh cũng thấy ngọt ngào rồi.

“Ôi” Vương Tiểu Thanh bất lực, đóng cửa lại, múc một cốc chè đậu xanh ra ăn.

“Thật sảng khoái, nếu mình có tủ lạnh thì tốt biết mấy” Vương Tiểu Thanh đặt chè vào không gian, để tránh cho lát nữa không còn mà nữa.

Trước tiên cô đi tắm. rồi vào không gian ăn cơm. sau đó ngủ một giấc.

Trương Vũ về đến nhà, cả nhà đã ăn chè đậu xanh.

“Con trai, con đi đâu mà bây giờ mới về?” Bà Vương nhanh chóng múc cho con trai một bát chè đậu xanh.

“Cái này còn phải nói sao, chắc là đem chè đậu xanh đến cho người trong lòng chứ gì.”

Tào Chiêu Đệ khó chịu nói, vừa rồi ở ngã tư đường, cô ta nhìn thấy Trương Vũ xách bình chè đi về hướng nhà Vương Tiểu Thanh.

Về đến nhà, nhìn vào nồi chè đậu xanh, quả nhiên chè đã vơi đi ít nhiều.

“Trương Vũ có đem hay không là chuyên của nó. Chè trong bát của cô cũng là nó nấu cho đấy. Cô có ăn hay không thì tùy.”

Bà Vương cũng không vui vẻ gì với Tào Chiêu Đệ, chẳng qua chỉ là một bát chè đậu xanh thôi mà, không đáng để tính toán chi li như vậy.

“Mẹ, mẹ thiên vị quá rồi” Tào Chiêu Đệ một hơi ăn sạch bát chè rồi mới về phòng nghỉ ngơi.

“Mẹ, mẹ đừng tức giận, không đáng để giận đâu, hôm nay mẹ vất vả rồi, con đi nấu cơm” Trương Dũng biết mẹ đang giận, vội vàn an ủi mẹ. Sau đó đi vào bếp chuẩn bị nấu cơm, hai đứa con trai của bà Vương được dạy dỗ đến không thể chê được.

Hai người con trai đều đảm đang, biết nấu nướng, tam quan chính trực, chỉ có điều anh cả tính tình hơi hiền lành quá. Không như đứa thứ hai, bà Vương cứ lo lắng sau này mình già rồi, Tào Chiêu Đệ không biết sẽ hành hạ con trai mình đến thế nào đây

Suy nghĩ cũng không có kết quả, chỉ hy vọng sau này cô ta sẽ dần dần tốt lên, sau đó bà Vương đứng dậy chuẩn bị đi vào bếp hỗ trợ.

“Mẹ, mẹ đi nghỉ ngơi đi, để con đi giúp anh cả” Trương Vũ đẩy bà trở về phòng nghỉ ngơi.

Tâm trạng bà Vương khá lên nhiều, hai con trai của bà đều là những đứa con hiếu thảo.

Gần đây vừa thu hoạch vừa trồng trọt, thức ăn của mọi người đều là những món ngon nhất, hôm nay Trương Dũng làm bánh bao hai trong một. Chính là bột trắng trộn bột ngô, rau là cà rốt xào trứng, đậu phụ kho, rau chân vịt xào.

Vụ thu hoạch và trồng trọt kéo dài khoảng mười ngày, ngày nào cũng phải có chút thịt thà, nếu không thật sự không chịu nổi.

Hôm nay đến lượt Trương Hồng Châu nấu cơm ở điểm thanh niên tri thức, hôm qua rán mỡ lợn còn lại không ít tóp mỡ, hôm nay để xào một ít, làm món tóp mỡ cải thảo.

Tóp mỡ vừa cho vào chảo, mùi dầu mỡ lan tỏa, Trương Hồng Châu không nhịn được mà nôn khan.

“Ọe ~” Trương Hồng Chậu cũng không biết bản thân bị sao, tự dưng đang yên đang lành lại thấy buồn nôn, che miệng lại, nhanh chóng xào xong món ăn, rồi đi uỗng một ngụm nước mới thấy đỡ hơn.

Lúc ăn cơm, Trương Hồng Châu gắp một miếng tóp mỡ, vừa mới bỏ vào miệng.

“Ọe ~” Trượng Hồng Châu suýt chút nữa nôn hết bánh ngô ra.

Mọi người đều nhìn cô ta bằng ánh mắt kinh ngạc, nên nói là ánh mắt ghét bỏ thì hơn, người ta đang ăn rất ngon, cô ta thì lại buồn nôn.

“Xin lỗi, tôi mắc nghẹn thôi” Trương Hồng Châu vỗ vỗ ngực.

Mọi người nghe cô ta nói như vậy, cũng không nghĩ gì nhiều.

Nhưng từ lúc đó Trương Hồng Châu không dám gắp thức ăn nữa, chỉ dám ăn bánh ngô.

Trong lòng Trương Hồng Châu tồn tại một nghi vấn, chẳng lẽ mình mang thai rồi, Trương Hồng Châu lắc đầu, không thể nào, không thể nào, làm sao mà xui xẻo như thế được, chỉ một lần mà...
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 124: Chương 124


Buổi chiều lúc đi làm lại, Trương Hồng Châu cảm thấy đầu óc choáng váng, làm được nửa tiếng thì ngất xỉu, may mà phía sau có một bác gái đỡ lấy cô ta.

"Ôi trời, mau đến đây, có người ngất xỉu rồi!"

Bác gái lớn tiếng kêu cứu, không lâu sau đó trưởng thôn và đội trưởng chạy tới, cùng với bác gái hỗ trợ đưa Trương Hồng Châu ra gốc cây để hạ nhiệt.

"Chắc là bị say nắng rồi, Tiểu Triệu, đi gọi bác sĩ Tôn tới đây" trưởng thôn chỉ vào một thanh niên.

Ở Phong Thu Loan thật ra rất hiếm khi có người bị say nắng, vì tất cả mọi người đều tránh giờ nắng gắt.

Mười phút sau, bác sĩ Tôn đến, Trương Hồng Châu vẫn chưa tỉnh lại.

Bác sĩ Tôn xem xét tình trạng của cô ta, rồi bắt mạch, sau khi bắt mạch xong, ông ấy ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

"Trưởng thôn, đội trưởng, cô ấy không phải bị say nắng..." bác sĩ Tôn cũng toát mồ hôi.

"Thế thì cô ấy bị làm sao, ông mau nói đi" trưởng thôn không ưa người lề mề.

"Cô ấy... cô ấy có thai rồi" bác sĩ Tôn nói ba từ cuối ra nhỏ như tiếng chuột kêu.

"Nói to lên" đội trưởng không kiên nhẫn.

"Tôi nói, cô ấy có thai rồi" bác sĩ Tôn lấy hết can đảm nói ra, đây là do các ông bắt tôi nói, đừng trách tôi.

Nhất thời mọi người xung quanh đều á khẩu không trả lời được, cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

"Tôi bị làm sao vậy?" Trương Hồng Châu mơ màng mở mắt ra, thấy trưởng thôn và đội trưởng đều vây quanh mình.

"Tri thức Trương, cô có thai rồi" một bác gái lên tiếng.

"Bà nói cái gì, không thể nào, không thể nào" Trương Hồng Châu nghe tin này xong, suýt chút nữa lại ngất tiếp, mặt đỏ bừng vì lo lắng.

Lúc này, có người nhanh chóng đi báo tin cho bố mẹ của Nhị Cẩu.

"Bố Nhị Cẩu, mẹ Nhị Cẩu, sao hai người còn làm việc nữa, tri thức Trương có thai rồi, hai người còn không đi xem à?"

"Tri thức Trương có thai thì liên quan gì đến chúng tôi, Trương... bà đang nói tới tri thức Trương Hồng Châu đó hả?" Mẹ Nhị Cẩu đột nhiên phản ứng lại, hai mắt mở to kinh ngạc.

"Đúng vậy, cô ấy ngất xỉu rồi, mau đi xem đi" bà Triệu báo tin xong còn đi theo sau để xem kịch.

Mẹ Nhị Cẩu vội vàng vứt bỏ liềm xuống, công điểm đâu có quan trọng bằng cháu.

Bố mẹ Nhị Cẩu nhanh chóng chạy đến trước mặt Trương Hồng Châu, Trương Hồng Châu vẫn đang trong tình trạng bấn loạn.

"Tôi không muốn! Tôi không có thai, các người nói dối, tôi muốn đi bệnh viện."

Trương Hồng Châu nghĩ kỹ rồi, cô sẽ đi bệnh viện kiểm tra, nếu thật sự có thai sẽ đi phá thai, cô nhất định sẽ không sinh con cho Nhị Cẩu.

"Ôi trời, con gái, có thai rồi thì đừng lăn qua lăn lại, về nhà mẹ pha cho con cốc nước đường đỏ mà uống nhé."

Mẹ Nhị Cẩu thấy tình hình không ổn, vội vàng dỗ dành lấy lòng.

"Đúng vậy, tối nay sẽ hầm thịt cho con ăn." Bố Nhị Cậu cũng xen vào.

"Biến đi! Khụ khụ khụ." Trương Hồng Châu hét lớn rồi họ khan.

"Thôi được rồi, thôi được rồi, mọi người đều giải tán hết đi. Bà Triệu, bà dìu Trương Hồng Châu về điểm thanh niên tri thức nghỉ ngơi."

Còn chuyện hôn nhân cưới hỏi, trưởng thôn và đội trưởng cũng không tiện can thiệp vào.

Bà Triệu dìu Trương Hồng Châu về điểm thanh niên tri thức, rót cho cô ta một cốc nước.

Bà định khuyên Trương Hồng Châu lấy Nhị Cẩu, nhưng thấy Trương Hồng Châu đang không vui nên không nói nữa.

Trương Hồng Châu nằm trên giường, tâm trạng buồn bã, chỉ muốn c.h.ế.t đi cho xong. Tại sao bản thân lại thảm thế này, thế mà lại mang thai con của kẻ cầm thú đó, Trương Hồng Châu thật sự không cam lòng, không cam lòng.

Trương Hồng Châu cố gắng trấn tĩnh tâm trạng, lấy hết tiền tiết kiệm của mình ra, chỉ có mười lăm đồng, không biết có đủ không, chắc cũng đủ, ngày mai cô sẽ xin nghỉ làm rồi đi phá thai.

Hiện tại vẫn còn sớm, Trương Hồng Châu đi tắm rửa rồi hâm nóng bữa tối, ăn xong lên giường nghỉ ngơi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 125: Chương 125


Tin tức Trương Hồng Châu mang thai nhanh chóng lan rộng, khi bố mẹ Nhị Cẩu tan làm về, có không ít người đến chúc mừng bọn họ.

"Chúc mừng, chúc mừng, mẹ Nhị Cẩu, bà sắp được làm bà nội rồi."

"Cảm ơn, cảm ơn." Mẹ Nhị Cẩu không quan tâm người khác có thật lòng hay không, bà vẫn rất vui vẻ.

"Bà vui cái gì chứ, bà không nhìn thấy thái độ của Trương Hồng Châu sao? Cô ta đâu có ý định gả vào nhà mình, sao bà lại vui thế."

Bố Nhị Cẩu thấy mẹ Nhị Cẩu sao lại ngốc như vậy, khiến cho người ta cười chê.

"Cô ta có muốn hay không, thì bây giờ cô ta cũng đã mang thai con cháu nhà mình rồi, việc cưới hỏi không phải là chuyện ván đã đóng thuyền rồi sao."

Mẹ Nhị Cẩu không quan tâm, nhanh chóng đi về nhà báo tin vui cho con trai.

"Nhị Cẩu, Nhị Cẩu, cái đồ ngốc này, sao giờ này con còn ngủ nữa." Mẹ Nhị Cẩu đẩy cửa phòng Nhị Cẩu ra, thấy Nhị Cẩu vẫn còn đang trùm chăn ngủ say.

"Làm sao vậy, làm sao vậy mẹ." Nhị Cẩu nghe thấy thanh âm lớn, còn tưởng là cháy nhà, liền mở mắt ra.

"Nhị Cẩu, con sắp làm bố rồi." Mẹ Nhị Cẩu lay lay con trai.

"Làm bố, làm bố của ai?" Nhị Cẩu thấy không có chuyện gì, lại nằm xuống.

"Ôi trời, Trương Hồng Châu có thai rồi."

"Mẹ nói gì cơ, cô ta... cô ta có thai con của con?" Nhị Cẩu ngồi bật dậy, có chút không dám tin, chỉ một lần mà đã có thai.

"Đúng vậy, hôm nay cô ta đang làm việc ngoài đồng thì bị ngất xỉu, mẹ đến an ủi cô ta, nhưng cô ta không vui lắm. Con trai, con nhất định phải để mẹ được bế cháu đấy."

Mẹ Nhị Cẩu giao nhiệm vụ cho Nhị Cẩu.

"Được rồi, mẹ, chuyện trước kia con sẽ bỏ qua, chỉ cần cô ta chịu gả vào nhà mình, chúng ta sẽ không làm khó cô ta.”

Nhị Cẩu nói là thật lòng, bản thân hắn tuy không ra gì, nhưng bố mẹ lại rất siêng năng. Nếu Trương Hồng Châu gả về đây, tuy không có cá thịt đầy đủ, nhưng chắc chắn sẽ không bị đói.

"Con trai, con phải dỗ dành cô ta cho tốt đấy, để cô ta yên tâm sinh con. Thế này nhé, lát nữa mẹ sẽ luộc mấy quả trứng gà nấu với đường đỏ, con mang đến cho cô ta ăn. Hôm nay cô ta ngất xỉu, đừng để tổn thương tới cháu nội của mẹ." Mẹ Nhị Cẩu vội vàng đứng dậy chuẩn bị đi luộc trứng gà nấu đường đó.

"Được thôi" Nhị Cẩu đứng lên thay quần áo sạch sẽ, còn rửa mặt cẩn thận.

Tại điểm thanh niên tri thức, dạo gần đây khi về đến nhà, thấy bữa tối đã được hâm nóng, liền ăn ngay. Ăn xong thì Hoàng Cẩm đi rửa bát.

"Anh Cẩm, không thể cứ chiều cô ta mãi như vậy được. Lúc thì không nấu cơm, lúc lại không rửa bát, để chúng ta phải làm tất cả." Chương Giang Bắc đã muốn nói từ lâu.

"Thôi không sao, cô ấy cũng sắp lấy chồng rồi, chúng ta là đàn ông, đừng tính toán với cô ấy."

Hoàng Cẩm cho rằng chỉ là mấy cái bát mà thôi, không có vấn đề gì.

"Tôi nghĩ không đơn giản như vậy đâu, nhìn cô ta thì biết, cô ta không thích người nhà quê, huống chi Nhị Cẩu còn chẳng bằng người nhà quê."

Chương Giang Bắc thực sự không ưa gì hai người này, nhưng Trương Hồng Châu ít ra còn chăm chỉ làm việc, làm việc cũng được, không như Nhị Cẩu, chỉ biết ăn không ngồi rồi.

"Thôi đừng nói về bọn họ nữa, cậu cũng nhanh đi tắm đi." Hoàng Cẩm chuyển chủ đề.

Vương Tiểu Thanh nghe tin Trương Hồng Châu mang thai, ban đầu thấy thương cảm cho cô ta, nhưng nghĩ lại cô ta xấu xa như vậy, đây hẳn là quả báo.

"Nhị Cẩu, nhanh lên, tranh thủ trời còn chưa tối, nhanh chóng mang qua đi. Nhớ đừng có ăn vụng đấy, mẹ để tổng cộng bốn quả trứng gà, nghe thấy chưa."

Mẹ Nhị Cẩu làm xong trứng gà đường đỏ, cho hết vào một cốc sứ, rồi đưa cho Nhị Cẩu.

"Biết rồi, mẹ" Nhị Cẩu nhận cốc sứ xong, đi về phía điểm thanh niên tri thức.

Đến cổng điểm thanh niên tri thức, vừa lúc gặp Hoàng Cẩm rửa bát xong đi ra ngoài.

"Nhị Cẩu, cậu đến đây có chuyện gì?" Hoàng Cẩm hỏi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 126: Chương 126


"Tôi đến tìm vợ tôi, Trương Hồng Châu, cô ấy đâu rồi?" Nhị Cẩu không coi trọng Hoàng Cẩm, cố tình nói Trương Hồng Châu là vợ mình để khiêu khích.

"Cậu đừng có nói lung tung, đồng chí Trương chưa gả cho cậu đâu, cô ấy đang nghỉ ngơi trong phòng."

Hoàng Cẩm thấy Nhị Cẩu không tôn trọng Trương Hồng Châu, chẳng khác gì không tôn trọng toàn bộ thanh niên tri thức, nhưng vẫn chỉ cho cậu ta phòng nữ tri thức ở.

Nhị Cẩu cười cợt nhả bước đến cửa phòng, cửa không đóng, Vương Mộng Mộng đang ăn vặt bên trong.

Trương Hồng Châu thì nằm trên giường, không biết ngủ thật hay là đang giả vờ ngủ.

"Hồng Châu, Hồng Châu~" Nhị Cẩu lay lay Trương Hồng Châu, muốn đánh thức cô ta dậy.

"Đừng làm phiền." Trương Hồng Châu lẩm bẩm, xoay người lại, rồi lại ngủ tiếp.

"Ờ, đồng chí mập, đây là trứng gà đường đỏ tôi đem đến cho Trương Hồng Châu, lát nữa cô ấy tỉnh dậy thì cô nhớ nói là tôi mang đến."

Nhị Cẩu thấy gọm mãi mà Trương Hồng Châu không tỉnh dậy, nên đành từ bỏ. Cô ta làm việc cả ngày cũng mệt rồi, ngủ say là chuyện bình thường.

"Ồ" Vương Mộng Mộng nghe Nhị Cẩu rgọi mình, suýt nữa bị nghẹn vì ăn bánh trứng, nhưng vẫn đáp một tiếng.

Nhị Cẩu thấy Trương Hồng Châu ngủ say liền rời đi.

Vương Mộng Mộng thấy Nhị Cẩu đi rồi, ngửi thấy mùi thơm của trứng gà đường đỏ, liền nuốt nước miếng.

Nghĩ mình ăn một quả chắc cô ta sẽ không phát hiện đâu, nghĩ thế xong, tay cô ta không tự chủ mà vươn về phía cốc trứng gà đường đỏ. Nhưng tay còn chưa kịp chạm vào cốc, Trương Hồng Châu liền mở mắt trừng trừng nhìn cô ta.

"A! Làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp, đây là Nhị Cẩu mang đến cho cô" Vương Mộng Mộng giật nảy mình, vỗ vỗ n.g.ự.c rồi vội vàng đi ra ngoài.

Trương Hồng Châu đương nhiên biết là Nhị Cẩu mang đến, bởi vì cô ta vừa giả vờ ngủ để không phải đối mặt với tên súc sinh Nhị Cẩu.

Nhưng trứng gà đường đỏ thì vẫn ăn được, Trương Hồng Châu cầm cốc sứ lên, mở nắp ra nhìn.

"Hừ, mụ già c.h.ế.t tiệt cũng biết chịu chi đấy".

Trương Hồng Châu nhìn thấy có đến bốn quả trứng gà, nhiều hơn số trứng gà mà cô ta được ăn trong một năm.

Trương Hồng Châu ăn ngấu nghiến, cảm thấy đây là thứ bọn họ nợ cô, không ăn thì quá uổng phí.

Ngày hôm sau, Trương Hồng Châu liền đi tìm đội trưởng để xin nghỉ phép.

"Đồng chí Trương Hồng Chầu, mang thai không phải là lý do để xin nghỉ phép, mang thai vẫn có thể làm được những công việc nhẹ nhàng"

Đội trưởng cũng không thực sự muốn chấp thuận lý do xin nghỉ phép của cô ta.

"Đội trưởng, mong đội trưởng hãy thông cảm cho tôi, đây là tình huống đặc biệt. Tôi không chắc mình có mang thai hay không, nên tôi cần đi bệnh viện để kiểm tra. Tôi hứa đúng hai giờ rưỡi chiều, tôi sẽ quay lại làm việc."

Thấy Trương Hồng Châu cam đoan như vậy, hơn nữa đội trưởng thấy hôm qua cô ta ngất xỉu, nên đành chấp nhận.

"Được rồi, cho phép cô nghỉ nửa ngày"

"Cảm ơn đội trưởng" Trương Hồng Châu vội vàng rời đi, đường đi còn khá dài.

Trương Hồng Châu đứng trên đường chờ xe bò, may mắn thay, cô ta gặp được một chiếc xe bò đi ngang qua.

Ông lão không đi lên thị trấn, nhưng cũng có hơn phân nửa đoạn đường là tiện đường, nên cho Trương Hồng Châu đi nhờ một đoạn.

"Cảm ơn ông"

Sau đó Trương Hồng Châu đi bộ thêm hơn hai mươi phút để đến bệnh viện.

Khi làm kiểm tra phụ khoa, bác sĩ yêu cầu phải có giấy đăng ký kết hôn.

"Xin lỗi, tôi chưa có giấy đăng ký kết hôn."

Trương Hồng Châu nói xong, bác sĩ nhìn cô ta với ánh mắt khinh thường, cho rằng cô ta là một người phụ nữ không đứng đắn. Cuối cùng, bác sĩ cũng cho cô ta làm kiểm tra.

Khi nhận được kết quả kiểm tra, Trương Hồng Châu có chút căng thẳng, cầm kết quả kiểm tra đưa cho bác sĩ.

"Đồng chí, cô có thai rồi, mau đi làm giấy đăng ký kết hôn đi." Bác sĩ nhìn qua kết quả kiểm tra rồi nói.

"Bác sĩ, tôi không muốn sinh, tôi muốn phá thai, ngay bây giờ." Trương Hồng Châu kiên quyết nói
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 127: Chương 127


"Không thể được, quy định của bệnh viện là không có giấy đăng ký kết hôn thì không được phá thai."

Bác sĩ trả lời lại với vẻ mặt không cảm xúc, càng cho rằng cô ta là một phụ nữ dễ dãi.

Nghe lời bác sĩ nói xong, Trương Hồng Châu thất thần bước ra khỏi bệnh viện. Sáng nay cô ta chưa ăn gì, đói đến mức không còn sức lực để tức giận.

Trương Hồng Châu ngồi thẫn thờ trên băng ghế ngoài bệnh viện, tự hỏi liệu bản thân có thực sự phải cưới Nhị Cẩu hay không. Tại sao số phận cô ta lại tồi tệ đến như vậy, phải gả cho kẻ h.i.ế.p dâm mình.

Trương Hồng Châu ngồi một lúc lâu rồi quyết định đi vào nhà hàng quốc doanh, tiêu hai đồng rưỡi để ăn một bữa no nê.

Điều kỳ lạ là hôm nay cô ta không bị nghén, nếu không thì thật đáng tiếc. Trương Hồng Châu quyết định không tự làm khổ mình nữa, sống ngày nào hay ngày đó vậy.

Tin tức Trương Hồng Châu xin phép đi bệnh viện nhanh chóng được lan truyền, nhiều người đồn rằng Trương Hồng Châu đi phá thai.

Me Nhị Cẩu cũng có chút hoảng hốt. vôi vàng lấy cớ đi vê sinh để chạy về nhà.

"Nhị Cẩu, Nhị Cẩu, không ổn rồi, Trương Hồng Châu đi bệnh viện rồi, người ta nói cô ta đi phá thai, con mau đi xem sao." Mẹ Nhị Cẩu lay Nhị Cầu tỉnh dậy.

"Cái gì?" Nhị Cẩu từ trong giấc mơ tỉnh dậy, lập tức đứng lên đi lên thị trấn.

Trương Hồng Châu ăn cơm xong, quyết định đi bộ về, xem xem trên đường có xe bò để mình đi nhờ một đoạn đường hay không.

Nhị Cẩu trên đường đi gặp được xe bò, rất nhanh đã đến cổng thị trấn, vừa lúc thấy Trương Hồng Châu đi bộ ra.

"Hồng Châu, em đi bệnh viện à?" Nhị Cẩu nhìn nhìn Trương Hồng Châu, thấy cô ta không có vẻ gì là vừa mới phá thai.

"Đúng, tôi có thai, anh nói xem phải làm sao bây giờ?" Trương Hồng Châu vò đã mẻ lại còn bị sứt, bộ dáng vô cùng giận dữ.

"Chuyện trước kia tuy là lỗi của tôi, nhưng bây giờ em đã mang thai con của tôi rồi. Chúng ta chính là người một nhà, gia đình thì không nói chuyện hai nhà, tôi hứa, em gả cho tôi rồi, tôi sẽ cho em ăn ngon uống đã." Nhị Cẩu khoác lác không cần suy nghĩ.

.

"Gả cho anh? Sính lễ bao nhiêu?" trong lòng Trương Hồng Châu đã có một kế hoạch lớn.

"À, sính lễ sao, chúng ta về rồi bàn bạc sau, về nhà rồi bàn." Nhị Cẩu kéo Trương Hồng Châu trở về nhà.

Trên đường về có xe bò, hai người ngồi nhờ một đoạn, nhưng trên đường quá nắng, cả hai đều phơi nắng đến khó chịu.

Về đến nhà Nhị Cẩu, đã là giữa trưa, bố mẹ Nhị Câu vừa mới ăn cơm xong.

"Cha mẹ, chúng con về rồi, đói c.h.ế.t mất, mau mau mau." Nhị Cẩu về đến nhà dáng vẻ cứ như ông lớn vậy.

"Ôi trời, Hồng Châu về rồi à, để mẹ đi nấu mì cho các con ăn."

Mẹ Nhị Cậu thấy Trương Hồng Châu cũng về, vui vẻ vội vàng đi vào bếp nấu mì.

Trương Hồng Châu nghe nói có mì ăn, tâm trạng mới vui hơn chút, nét mặt cũng bớt khó coi hơn.

Trương Hồng Châu ngồi trên ghế, chờ nấu xong mì, trong lòng tính toán xem nên đòi sính lễ bao nhiêu thì hợp lý.

Người thành phố thường yêu cầu ba chuyển một vang, sính lễ từ ba trăm đến năm trăm đồng. Ở nông thôn, không thể so với thành phố, ba chuyển một vang thì khỏi phải mơ tưởng tới.

Còn về sính lễ, Trương Hồng Châu đã nghĩ xong, cô quyết định đòi ba trăm đồng, vì bây giờ cô không chỉ có một mình mà còn có một đứa bé trong bụng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 128: Chương 128


"Hồng Châu, mau ăn đi". Mẹ Nhị Cẩu bưng đến hai bát mì sợi, một bát mì có trứng đưa cho Trương Hồng Châu, một bát mì sợi không trứng đưa cho Nhị Cẩu.

"Ôi trời, mẹ đúng là thiên vị mà, con dâu tương lai thì có trứng ăn, còn con thì không có." Nhị Cẩu cố gắng làm cho Trương Hồng Châu vui vẻ.

Đối với hành động này của mẹ Nhị Cẩu, trong lòng Trương Hồng Châu rất vui, cũng rất đắc ý, nhưng không để lộ ra ngoài.

Ai bảo trước đây bà ta lấy của cô 20 đồng, khiến cô không có nổi một bữa ăn thịt.

Trương Hồng Châu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ăn hết một bát mì sợi. Sau khi ăn xong, bố mẹ Nhị Cẩu bắt đầu vào việc chính.

"Hồng Châu à cha me con không ở đây. chúng tôi bàn bạc trực tiếp với con cũng được. Bụng của con sẽ càng ngày càng lớn, chuyện cưới xin phải nhanh chóng tiến hành mới được, con thấy sao?" Bố Nhị Cẩu mở lời trước.

"Kết hôn thì được, nhưng hôm nay tôi đã gọi điện cho cha mẹ, bọn họ nói rằng tiền sính lễ yêu cầu ba trăm đồng." Trương Hồng Châu nhìn cha Nhị Cẩu nói.

"Cái gì, sao lại nhiều thế, Hồng Châu à, chúng tôi là người nông thôn, không thể so với người thành phố các cô được, không có nhiều như vậy đâu, ở thôn này nhiều nhất chỉ có một hai trăm thôi."

Mẹ Nhị Cẩu vừa nghe đến ba trăm đồng, liền vội vàng chen vào để làm Trương Hồng Châu bối rối. Thực ra ở thôn này, nhà bình thường cũng phải mất hai ba trăm, nhà khá giả thì năm trăm.

Mẹ Nhị Cẩu biết Trương Hồng Châu không biết rõ tình hình hiện tại ở đây, cho nên mới nói như vậy.

"Thật sao, vậy để tôi đi hỏi thăm trong thôn xem sao." Trương Hồng Châu nghi ngờ mẹ Nhị Cẩu đang nói dối mình.

"Ấy, đừng, đừng, đừng, chúng ta chẳng phải đang bàn bạc đó sao? Nếu thật sự không được, nhà chúng tôi sẽ đi vay tiền," Nhị Cẩu trông như đã quyết tâm lắm rồi.

"Bác gái, bác trai, tiền sính lễ cũng không phải do tôi đòi hỏi, mà là ý của cha mẹ tôi, tiền sính lễ ba trăm, sẽ đưa cho cha mẹ hai trăm đồng. Coi như báo đáp công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ, còn lại một trăm tôi giữ làm của hồi môn. Nếu hai người đã nói không có nhiều tiền như vậy, tôi cũng đành chấp nhận, nhưng tiền sính lễ không thể dưới hai trăm đồng, đến lúc đó tôi sẽ gửi cho cha mẹ một trăm năm mươi đồng, giữ lại năm mươi đồng cho mình. Nhưng tôi có một điều kiện, đó chính là trong mấy tháng mang thai này, tôi sẽ không đi làm."

Cuối cùng Trương Hồng Châu cũng nói ra suy nghĩ của mình. Đúng vậy, cô ta đã quá mệt mỏi với việc mỗi ngày làm việc đồng áng. Bây giờ cô ta đang mang thai, nếu bẫy giờ không hưởng phúc thì cả đời này còn có lúc nào sẽ được hưởng phúc như vậy nữa.

"A, không đi làm sao?" mẹ của Nhị Cẩu Tử có chút do dự, đây là khoảng thời gian chín tháng.

Sinh con xong lại phải nghỉ một khoảng thời gian mới có thể đi làm lại, trong nhà chỉ có hai người đi làm, bốn người ăn, không biết có đủ ăn không.

"Bác gái, mặc dù một năm tới cháu không đi làm được, nhưng cháu còn có ba bốn tháng công điểm, đủ cho bản thân ăn trong nửa năm rồi."

Trương Hồng Châu quả thật nói không sai, tháng tới sẽ chia lương thực và tiền công, Trương Hồng Châu đã làm việc ở đây bốn tháng rồi, công điểm cũng kiếm được không ít.

"Được rồi, cô nói đúng, vậy thì cứ làm như thế đi, hai trăm đồng, khi nào chúng tôi chọn được ngày tốt, chúng tôi sẽ mang tiền tới cho cô." Cha mẹ Nhị Cẩu trao đổi ánh mắt, ngầm đồng ý.

Nhị Cẩu ngồi bên cạnh nghe, tốt quá, đã bàn bạc xong, mình có vợ rồi, lần đầu tiên làm với Trương Hồng Châu, bây giờ nghĩ lại vẫn rất tuyệt vời.

Nghĩ đến chuyện này đã lâu, Nhị Cẩu Tử bắt đầu ý dâm.

"Bác trai, bác gái cháu về nghỉ trước, buổi chiều còn phải đi làm."

Trương Hồng Châu đứng dậy chào, bây giờ bụng còn chưa có cảm giác gì, đi làm không ảnh hưởng lắm, hơn nữa đội trưởng cũng sẽ sắp xếp nhiệm vụ nhẹ nhàng hơn.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 129: Chương 129


"Ui, vợ ơi, em nghỉ ngơi ở đây đi," Nhị Cẩu đang tưởng tượng được một nửa, thực sự muốn kéo Trương Hồng Châu lên giường để "thực hành".

"Không được, làm như vậy không tốt đâu, chờ sau khi kết hôn đi" Trương Hồng Châu nhẹ nhàng đẩy Nhị Cẩu ra.

"Đúng vậy, con vội cái gì chứ, còn sớm mà". Mẹ Nhị Cẩu hiểu rõ ý định của con trai, nhưng Trương Hồng Châu bây giờ vừa mới mang thai, làm chuyện đó không tốt.

Bà đẩy Nhị Cẩu ra và tiễn Trương Hồng Châu ra cửa. Sau đó Mẹ Nhị Cẩu quay lại vào nhà.

"Ông nó, giờ chúng ta có c.h.ế.t cũng mãn nguyện rồi, chuyện trăm năm củan con trai đã giải quyết xong, hơn nữa còn có cháu nội," mẹNhị Cẩu bắt đầu mơ mộng về tương lai tươi đẹp.

"Nhìn bà kìa, tôi nói này, đợi Trương Hồng Châu cưới về đây, để con trai chúng ta đi làm, chúng ta già rồi, còn có thể sống được bao lâu nữa chứ."

Cha Nhị Cẩu suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy cứ tiếp tục như vậy rcũng không phải biện pháp, bây giờ hai người họ thân thể còn khỏe mạnh, vẫn có thể làm việc.

Nhưng mười năm sau thì không làm được nữa, nếu con trai không làm việc, thì cả nhà sẽ c.h.ế.t đói.

"Được, ông nói đúng, làm được gì thì làm, trong nhà sắp có thêm hai miệng ăn nữa"

Trước đây mẹ Nhị Cẩu còn nghĩ con trai có làm việc hay không cũng không sao cả, vì trong nhà vẫn có cơm ăn, nên Nhị Cẩu mới hình thành thói quen ăn không ngồi rồi. Như người ta nói, con hư tại mẹ, thì nhà bà ta chính là như vậy.

Chiều hôm đó, Trương Hồng Châu vẫn đi làm như bình thường, mọi người nhìn cô ta với ánh mắt kỳ quặc, có người nghi ngờ, có người khinh bỉ, có người cười cợt, cũng có người thông cảm.

Trương Hồng Châu coi như không thấy gì, đội trưởng sắp xếp cho cô ta công việc phơi lúa, công việc này đúng là thoải mái hơn nhiều.

Nhìn thấy Vương Mộng Mộng và Vương Tiểu Thanh vẫn đang gặt lúa dưới trời nắng gắt, trong lòng cô ta thoải mái hơn rất nhiều.

Những ngày tiếp theo, mỗi ngày Trương Vũ đều mang đến cho Vương Tiểu Thanh một bát chè đậu xanh, làm cô có chút ngại ngùng, sau đó cô đáp lại Trương Vũ băng nửa rổ dưa hấu và cà chua.

"A, trời ơi, dưa hấu ngon thế này, không biết tri thức Vương lấy ở đâu ra," lần này chị dâu Tào Chiêu Đệ không ngăn cản Trương Vũ mang chè đậu xanh nữa.

"Có đồ ăn cũng không bịt được miệng cô," Trương Dũng trừng mắt liếc qua.

"Mẹ ơi, con thấy cà chua này ngon quá, tối nay chúng ta xào cà chua với trứng được không?" Tào Chiêu Đệ lại thèm, cô ta muốn ăn trứng rồi.

"Được thôi," bà Vương thấy con dâu gần đây làm việc cũng tạm được, không lười biếng, chỉ cần trong nhà có, muốn ăn cái gì thì vẫn có thể đáp ứng cô ta.

"Cảm ơn mẹ." Tào Chiêu Đệ từng miếng từng miếng ăn dưa hấu.

Sau vụ mùa, tin Trương Hồng Châu sắp gả cho Nhị Cẩu được lan truyền khắp nơi, mọi người có chút ngạc nhiên, nhưng cũng cảm thấy chuyện này đều trong dự liệu, cô ta đã mang thai rồi thì chỉ có thể gả cho Nhị Cẩu thôi.

Hai ngày sau, cha mẹ Nhị Cẩu đã chọn được ngày lành, đúng năm ngày sau sẽ làm tiệc cưới, bọn họ mang đến một bộ đồ đỏ và hai trăm đồng.

"Cảm ơn bác trai, bác gái," trong lòng Trương Hồng Châu coi như khá hài lòng.

"Được rồi, cô giữ kỹ, năm ngày nữa, Nhị Cẩu sẽ đến đón cô về nhà."

Mẹ Nhị Cẩu thấy thái độ của Trương Hồng Châu không còn lạnh nhạt như trước đây, cũng thấy vui vẻ hơn.

Vương Mộng Mộng trốn trong phòng ngủ không có đi ra ngoài, hy vọng năm ngày này mau qua, thật sự bản thân cô ta không muốn sống cùng với loại người như Trương Hồng Châu.

Kết quả là, trong bữa cơm, Trương Hồng Châu đã mời mọi người.

"Anh Hoàng, anh Chương, đồng chí Mộng Mộng, năm ngày nữa tôi và Nhị Cẩu làm tiệc cưới, mời mọi người đến uống một ly"

"A, được thôi," Hoàng Cầm đồng ý ngay, tốt xấu gì thì cũng sống cùng một mái nhà trong mấy tháng, cô ta kết hôn bọn họ đến chung vui là đúng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 130: Chương 130


"Được," Chương Giang Bắc theo ý Hoàng Cẩm, Hoàng Cẩm đi, anh ta cũng sẽ đi, Hoàng Cẩm không đi, anh ta cũng không đi.

Trương Hồng Châu nhìn sang Vương Mộng Mộng, Vương Mộng Mộng cũng gật gật đầu, biểu thị mình sẽ đi.

Đây là tiệc cưới, chắc chắn sẽ có thịt để ăn, Vương Mộng Mộng đương nhiên sẽ đi.

Trương Hồng Châu ăn xong cơm, cất kỹ hai trăm đồng, đây là chỗ dựa cả đời của cô ta, gả cho Nhị Cẩu chỉ là kế hoãn binh mà thôi.

Lưu Hiểu Yến và Giả Nam Ngọc đều có thể dễ dàng quay về thành phố, tin chắc không bao lâu nữa, cô ta cũng có thể quay về thành phố.

Trương Hồng Châu đã tính sẵn, bản thân cô ta sẽ không đăng ký kết hôn với Nhị Cẩu, như vậy đến lúc cô ta quay về thành phố cũng không cần phải xin ý kiến của hắn ta.

Ba ngày sau là ngày chia lương thực, cha mẹ Nhị Cẩu đặc biệt chọn ngày tổ chức tiệc cưới vào năm ngày sau, đúng lúc lương thực đã về, lương thực dỗi dào, tổ chức tiệc cưới khi mọi người đều không quá đói thì mọi người cũng sẽ ăn ít hơn.

Hôm đó, mọi người đến sân phơi lúa xếp hàng từ sớm, khi Vương Tiểu Thanh đến nơi, phía trước đã có hơn mười người rồi, cô cũng được tính là đến sớm.

Vương Tiểu Thanh đã quyết định, chỉ cần lương thực tinh và tiền, không cần lương thực thô.

Đa số mọi người thường chọn lương thực thô nhiều, lương thực tinh ít, đủ cho một đại gia đình ăn trong nửa năm, phần còn lại sẽ tính thành tiền.

Những gia đình đông người khi chia lương thực còn có thể kiếm được hơn một trăm đồng nữa.

Những nhà ít người thì tiền ít hơn, nhưng lương thực thì vẫn đủ ăn.

"Vương Tiểu Thanh, một trăm hai mươi tám công điểm." Cuối cùng cũng đến lượt Vương Tiểu Thanh.

"Đội trưởng, tôi muốn mười cân gạo, hai mươi cân bột mì, phần còn lại đổi thành tiền."

"Được thôi, nhưng phải trừ đi hai mươi cân bột ngô mà cô đã vay khi mới đến đây, nên chỉ còn lại hai đồng bốn hào," đội trưởng tính toán rất nhanh.

"Được, không vấn đề gì" Vương Tiểu Thanh đoán trước được mình không có nhiều công điểm, có vài chục cân lương thực tinh đã là tốt lắm rồi.

Dân làng nhìn thấy đều nói Vương Tiểu Thanh không biết lo liệu, thế mà lại đổi toàn bộ công điểm thành lương thực tinh.

Vương Tiểu Thanh phớt lờ ánh mắt của bọn họ, mỗi tay xách một bao lương thực đi về nhà.

Vương Mộng Mộng nhìn thấy Vương Tiểu Thanh đổi toàn bộ lương thực tinh thì rất ngứa mắt, không biết mình có bao nhiêu công điểm.

Tới lượt, Hoàng Cầm và Chương Giang Bắc, bọn họ đều đổi một nửa lương thực tinh, một nửa lương thực thô.

Công điểm của các nam đồng chí nhiều hơn, lương thực đổi được cũng nhiều hơn, cả hai bọn họ đều đổi được hai mươi lăm cân lương thực, trừ đi số lương thực đã vay, vẫn còn lại vài đồng.

"Vương Mộng Mộng, chín mươi công điểm,"

Đội trưởng chẳng vui vẻ gì. Chưa từng thấy người lớn nào mà chỉ có vài chục công điểm.

"Đội trưởng, tôi muốn mười cân bột mì, mười cân gạo," Vương Mộng Mộng không biết trời cao đất dày là gì.

"Cổng điểm của cô vừa đủ để lấy mười cân gạo, mười cân bột mì, nhưng cô đã vay bột ngô từ nửa năm trước, công điểm không đủ để trừ, cô phải đưa thêm bốn đồng nữa."

Đội trưởng không ngờ công điểm của Vương Mộng Mộng không nhiều, nhưng yêu cầu lại khá cao.

Nếu đổi toàn bộ lương thực thô thì công điểm của cô vừa đủ, đổi toàn bộ lương thực tinh thì lại phải bù thêm tiền.

"Đây." Vương Mộng Mộng bất chấp tất cả, móc ra bốn đồng, cùng lắm thì tháng này không ăn thịt nữa, dù sao thì ngày kia cũng đi ăn đám cưới rồi.

Trương Hồng Châu không đi nhận lương thực, dù sao trước đó đã nói công điểm của cô đủ để nuôi sống mình trong nửa năm, vậy nên để người nhà Nhị Cẩu đi nhận.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 131: Chương 131


Trương Hồng Châu làm việc chăm chỉ, công điểm gần bằng Vương Tiểu Thanh, nếu không phải trong mười ngày thu hoạch vừa rồi cô ta mang thai, phải đi phơi lúa thì công điểm còn nhiều hơn Vương Tiểu Thanh.

Cơn sốt chia lương thực qua đi, tối đó hầu như nhà nào cũng ăn lương thực tinh, điểm thanh niên tri thức cũng không ngoại lệ, bọn họ bàn nhau tối nay nấu cơm gạo trắng.

Nhưng vấn đề là Trương Hồng Châu không đi lĩnh lương thực, cuối cùng cô ta sang nhà Nhị Cẩu ăn cơm.

Nhà Nhị Cẩu đương nhiên rất hoan nghênh, tối đó nhà Nhị Cẩu ăn bánh bao bột mì, Trương Hồng Châu ăn thấy rất ngon.

Ăn no rồi, cha Nhị Cẩu đi ra ngoài tìm hàng xóm bàn chuyện tổ chức đám cưới, mẹ Nhị Cẩu thì đi rửa bát, còn Nhị Cẩu lại quấn lấy Trương Hồng Châu.

Nhị Cẩu bất ngờ ôm chặt lấy Trương Hồng Châu, tay bắt đầu thò vào quần Trương Hồng Châu.

"Vợ yêu, cho anh đi mà," Nhị Cẩu đã nghĩ đến việc này mấy ngày nay rồi, vừa nói vừa cọ sát vào Trương Hồng Châu.

"A. Như vậy không hơp phép tắc đâu. Ngày mốt. Đêm tân hôn ngày mốt không phải sẽ tốt hơn sao?"

Trương Hồng Châu gạt tay hắn ra rồi bước đi. Nhị Cẩu muốn đuổi theo nhưng lại sợ kéo tới kéo lui làm ngã một cái thì không hay.

Trương Hồng Châu đi được nửa đường thì thấy buồn nôn, không biết là mùi gì trên người Nhị Cẩu, mùi mồ hôi hay là mùi hôi nách nữa, mùa hè thế này thật sự làm cho người ta chịu không nổi.

May mà bánh bao tương đối khô, nên không nôn ra, nếu không thì thật lãng phí. Hy vọng ngày mốt cưới, hắn ta có thể tắm rửa sạch sẽ.

Buổi tối, Vương Tiểu Thanh nấu cơm gạo trắng, dù sao đây cũng là gạo dân làng tự trồng, tự nhiên và không có hại, cơm có một mùi thơm đặc biệt, nhưng không thể sánh bằng gạo trong không gian.

Cô không nấu thêm món gì, vì trong không gian còn khá nhiều thức ăn, cả thịt lẫn rau, gần đây Vương Tiểu Thanh đang xem tài liệu ôn thi trung học phổ thông.

Đời trước thành tích của cô cũng chỉ ở mức bình thường, bây giờ còn tới vài năm nữa để chuẩn bị, nhưng không thể vội vàng mà phải từ từ.

Kế hoạch của Vương Tiểu Thanh là trong vòng một năm, xem đi xem lại những tài liệu này, đến khi khôi phục kỳ thi đại học thì bắt đầu luyện đề, chắc chắn có thể thi được một trường đại học tốt.

Chiều hôm sau, Vương Tiểu Thanh ngồi trong nhà chính xem tài liệu ôn thi ngữ văn của trung học phổ thông.

"Tiểu Thanh, cô đang đọc sách à?" Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc đến.

"Anh Hoàng, anh Chương, mời ngồi, để tôi rót nước cho hai anh," Vương Tiểu Thanh đặt sách xuống.

"Không cần khách sáo thế đâu, chúng tôi chỉ ghé thăm cô, xem cô có muốn đi lên núi không, nếu đi thì có thể đi cùng chúng tôi." Hoàng Cẩm cười nói.

"Tôi không đi đâu, vụ mùa vừa rồi làm tôi mệt lắm rồi, thật vất vả mới được nghỉ ngơi vài ngày, tôi chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi thôi," Vương Tiểu Thanh không muốn đi, cũng không phải vì quá mệt mà vì trời quá nắng.

"Vậy được rồi, đồng chí Vương, có phải cô nghe được tin gì về việc khôi phục kỳ thi đại học không?"

Chương Giang Bắc nói ra nghi vấn của mình, nếu không thì tại sao đang yên đang lành cô lại xem tài liệu ôn tập.

"Đúng mà cũng không đúng, anh Hoàng, anh Chương, chuyện này tôi có thể nói với hai người, nhưng hai người phải cam đoan, không thể nói với người khác."

Vương Tiểu Thanh niệm tình hai đồng chí nam này thường xuyên giúp mình nên cô quyết định gợi ý cho họ.

"Được, chúng tôi cam đoan, chuyện này sẽ không có người thứ ba biết đến," hai nam đồng chí nhìn nhau, đồng thanh nói.

"Tôi nhận được tin tức chắc chắn trong vòng năm năm sẽ khôi phục kỳ thi đại học, năm năm không phải là muộn. Tôi vẫn muốn thi đại học, sợ mình quên kiến thức trung học nên tranh thủ thời gian ôn tập lại".
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 132: Chương 132


Vương Tiểu Thanh không thể nói cho hai người họ thời gian chính xác, chỉ có thể nói đại khái.

"Vậy à, vậy thì tốt quá, vậy ngày mai tôi sẽ lên thị trấn viết thư, nhờ bố mẹ gửi sách vở lên, cảm ơn cô, đồng chí Vương". Chương Giang Bắc rất hào hứng, chỉ mong muốn ngay lập tức bắt đầu học.

Hoàng Cẩm cũng rất kích động, nhưng không thể hiện ra bên ngoài, anh cũng chuẩn bị viết thư về cho gia đình để người nhà gửi sách vở trung học lên.

Sau khi cảm ơn cô, hai người họ đi lên núi.

Vương Tiểu Thanh tiếp tục đọc sách thêm nửa tiếng rồi đi ngủ, vì mắt có chút mỏi rồi.

Sáng sớm hôm sau, Trương Hồng Châu dậy từ rất sớm, thu dọn hànnh lý, tắm rửa, thay quần áo, tô son, đánh phấn, lẳng lặng ngồi chờ Nhị Cẩu đến đón.

Tới gần giữa trưa. tiếng pháo nổ vang dôi. Trương Hồng Châu biết họ đã đến.

Trong lòng Trương Hồng Châu không hề có cảm giác vui sướng của một cô dâu, mà chỉ thấy mơ hồ, không biết bản thân mình làm như vậy là đúng hay sai.

Rất nhanh sau đó, sự thẫn thờ của Trương Hồng Châu bị phá vỡ bởi không khí náo nhiệt của mọi người.

Nhị Cẩu lao vào, nhìn thấy cô dâu xinh đẹp của mình, suýt chút nữa đã ch** n**c miếng.

Những người trong thôn đi theo, nhìn Trương Hồng Châu ăn diện xinh đẹp, đều nói cô ta như bông hoa nhài cắm bãi phân trâu.

Trương Hồng Châu vốn dĩ là một cô gái khá xinh xắn, xuống nông thôn tuy rằng có phơi nắng làm đen da, nhưng nửa tháng nay không ra đồng phơi nắng nên cũng không quá đen.

"Nhi Cẩu thật có phúc."

"Còn không phải sao, sớm biết vậy đã để con trai tôi ra tay trước rồi" thôn dân cười cười nói nói.

Trương Hồng Châu nghe thấy thế liền không vui, mình cũng không phải món hàng, đâu phải cứ muốn là có thể lấy được.

Nhị Cẩu cõng Trương Hồng Châu từ từ đi về nhà, trên đường đi không ai dám trêu chọc gây sự.

Bởi vì mọi người đều biết cô ta đang mang thai, nếu không may có chuyện gì xảy ra thì không có ai gánh nổi trách nhiệm.

Đến trước cổng nhà Nhị Cẩu, một tràng pháo dài được đốt lên chào đón, sau đó Nhị Cẩu đặt cô dâu xuống, cô dâu bước qua chậu than đặt trong sân.

"Mời cô dâu dâng trà cho bố mẹ chồng"

Trương Hồng Châu cầm chén trà từ trong tay Nhị Cẩu, quỳ xuống dâng trà cho bố mẹ chồng.

Bố mẹ Nhị Cầu đã chuẩn bị sẵn phong bao lì xì, gọi là tiền thay đổi cách xưng hô, theo phong tục trong thôn.

Trương Hồng Châu nhận lấy bao lì xì, nghi thức hôn lễ đã hoàn tất.

Mọi người bắt đầu dọn tiệc, một nhà một bàn, cộng thêm ba thanh niên tri thức, vừa đủ bảy bàn tiệc.

Vương Mộng Mộng ngồi cùng bàn với các bác gái trong thôn, tâm trạng không tốt lắm, ban đầu cô ta cứ tưởng là miễn phí, đến nơi mới biết được phải bỏ tiền mừng.

Người trong thôn đều chất phác, ít người tặng tiền, đại đa số đều tặng lương thực, trứng gà, hoặc đường, vải.

Vương Mộng Mộng thấy Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc mỗi người bỏ ra một hào, không còn cách nào khác, cô ta cũng đành cắn răng bỏ ra một hào.

Rất nhanh sau đó, thức ăn được mang lên, đầu tiên là một tô lớn bánh bao, bánh bao này được làm từ hỗn hợp bột ngô và bột mì, nhưng phần lớn là bột ngô, chỉ có một chút bột mì.

Hơn nữa số lượng bánh bao đều được tính toán sẵn, mỗi người hai cái. Các món ăn cũng nhanh chóng được dọn lên.

Món trứng xào cà chua thêm cả ớt, trong đó cà chua và ớt nhiều, còn trứng thì ít, Vương Mộng Mộng vừa gắp một miếng trứng thì hết sạch.

Món đậu đũa xào thịt heo, cũng chỉ có vài miếng thịt, Vương Mộng Mộng nhanh tay gắp được hai miếng thịt.

Món cải thảo xào mỡ, mọi người xúm vào ăn như bão tố, cuối cùng còn dùng bánh bao chùi sạch dĩa, đ ĩa thức ăn quả thật không cần phải rửa nữa.

Món canh rau chân vịt với trứng gà, mọi người ăn khá nhẹ nhàng, không có tranh giành.

Món đậu phụ kho, món cuối cùng là thịt kho tàu, vừa đủ tám miếng, mỗi người một miếng, nước thịt cũng bị ăn hết sạch, không còn giọt nào.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 133: Chương 133


Món ăn cuối cùng được mang lên, Nhị Cẩu và cha của hắn ta ra chào rượu, bữa tiệc coi như hoàn thành. Mọi người ăn uống no nê rồi rời đi, Trương Hồng Châu cũng ăn no, nằm trên giường ngủ.

May mắn thay, cha mẹ Nhị Cẩu cũng ý thức được, nên thay chăn đệm sạch sẽ cho Nhị Cẩu. Trương Hồng Châu nhớ lại cái chăn trước đó, trên đó không biết có bao nhiêu thứ không rõ nguồn gốc.

Trương Hồng Châu ăn no rồi mơ màng ngủ thiếp đi.

Cha mẹ Nhị Cẩu vội vàng quét dọn vệ sinh, rồi trả lại bàn ghế và bát đũa cho hàng xóm, hừng hực khí thế dọn dẹp.

Nhị Cẩu với gương mặt đỏ bừng sau khi uống rượu, bước vào phòng thấy Trương Hồng Châu đang ngủ trên giường, sắc tâm nổi lên.

Hắn ta từ từ c** đ* của Trương Hồng Châu, nhẹ nhàng kéo quần cô ra.

Sau đó nằm đè lên, Trương Hồng Châu đang ngủ say, cảm giác có người đè lên mình, cnòn chạm vào ch* k*n của mình.

Mở mắt ra thấy là Nhi Cẩu. cô ta bất đắc dĩ nhíu mày. bi đông chịu sư xâm tham của Nhi Cẩu.

Nhị Cẩu làm xong mmột lần vẫn muốn tiếp tục, nhưng Trương Hồng Châu không chịu, nói nếu làm nữa bụng sẽ không thoải mái. Nhị Cẩu đành dừng lại, thoải mái ngủ thiếp đi.

Trương Hồng Châu nhíu mày, xuống giường đi tắm.

Đến tối, Nhị Cẩu ăn xong cơm, muốn nằm lên giường tìm vợ ôm ấp một chút.

"Đợi đã," Trương Hồng Châu dùng chân đẩy Nhị Cẩu ra.

"Anh còn chưa tắm, từ nay về sau, nếu anh không tắm thì đừng lên giường" Trương Hồng Châu nói với giọng nũng nịu, Nhị Cẩu rất thích điều này.

“Được được được, anh nghe lời vợ, anh đi tắm.” Nhị Cẩu cầm quần áo đi tắm.

Cha mẹ Nhị Cẩu nằm trên giường, nghe thấy tiếng nước chảy.

"Ai mà tắm trễ vậy, có phải là Hồng Châu không?" Mẹ Nhị Cẩu lo lắng trời tối không thấy đường, sợ cô ta bị ngã.

"Chắc là Nhị Cẩu, Hồng Châu vừa mới tắm xong." cha Nhị Cẩu nhớ lại vừa nãy thấy Trương Hồng Châu đổ nước tắm.

“Ôi trời, ông xem kia, lấy vợ vào đúng là khác hẳn, bắt đầu chú ý đến vệ sinh rồi, cô con dâu này đúng là cưới đúng rồi."

Mẹ của Nhị Cẩu rất vui vẻ, cuối cùng con trai của bà cũng đã hiểu chuyện.

Ở nhà Trương Vũ, lúc này có một vị khách không mời mà đến.

Em họ của Tào Chiêu Đệ là Tiểu Nguyệt đến chơi, thời đại này khi đến nhà người khác với tư cách là khách đều phải mang theo lương thực.

Tiểu Nguyệt cũng mang lương thực đến, nhưng đều là ngũ cốc thô.

Bà Vương cũng không nói gì, dù sao khách cũng là họ hàng nhà con dâu, nếu không đón tiếp thì cũng ngại, nên bà làm bánh bao hai trong một, còn xào thêm trứng gà.

"Đến đây, Tiểu Nguyệt, ăn nhiều một chút, mau ăn nhiều vào, mẹ chị đặc biệt làm cho em đấy." Tào Chiêu Đệ không ngừng gắp thức ăn cho Tiểu Nguyệt.

"Cảm ơn chị, cảm ơn bác gái." Tiểu Nguyệt cao bằng Tào Chiêu Đệ, nhưng không mập, là kiểu người dễ mến.

Tiểu Nguyệt liếc nhìn qua Trương Vũ ngồi đối diện, ngại ngùng cúi đầu xuống, người đàn ông mà mình thích từ lâu, cuối cùng cũng có cơ hội được ăn cơm cùng anh.

Ăn cơm xong, Tiểu Nguyệt tranh đi rửa bát.

"Tiểu Nguyệt thật chăm chỉ." Bà Vương nói là thật lòng, so với Tào Chiêu Đệ, Tiểu Nguyệt đúng là không tệ, dù sao so với Tào Chiêu Đệ thì tốt hơn nhiều.

"Đó là đương nhiên, mẹ không biết đấy thôi, Tiểu Nguyệt ở nhà rất đảm đang, mỗi ngày có thể kiếm được sáu điểm công."

Tào Chiêu Đệ không ngừng khen Tiểu Nguyệt, mục đích chỉ có một, là gán ghép Tiểu Nguyệt với Trương Vũ.

Trương Vũ không động lòng, nên Tào Chiêu Đệ chỉ có thể bắt đầu từ chỗ của bà Vương.

"Ừm, là một cô gái tốt." Bà Vương gật đầu, nhưng cũng không nói thêm gì, nếu con trai không có người trong lòng, chắc chắn bà sẽ khuyên con trai suy nghĩ cân nhắc về Tiểu Nguyệt.

Thế nhưng hiện tại con trai và tri thức Vương dường như đang có tiến triển tốt, có hy vọng, bà Vương không thể đồng ý được.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 134: Chương 134


Tối đó, hai chị em nằm nói chuyện với nhau.

"Chị, chị nói xem, Trương Vũ có thích em không?" Tiểu Nguyệt có chút rối rắm, nói ra câu này xong, mặt cũng đỏ bừng lên.

"Em gái ngoan, em lớn lên xinh đẹp, lại còn chăm chỉ, cậu ấy không có lý do gì mà không thích em cả, chuyện này không vội được. Nhưng nếu em muốn nhanh hơn, cũng sẽ có cách nhanh hơn." Tào Chiêu Đệ cười xấu xa.

"Cách gì?" Tiểu Nguyệt nhìn về phía Tào Chiêu Đệ.

"Tiểu Nguyệt, tục ngữ nói, con gái theo đuổi con trai chỉ cách một tấm màn, nếu em muốn thành công, thì phải chủ động hơn, biết không, bọn họ đều là những chàng trai chưan trải qua sự đời, lửa trên người họ đang bừng bừng, chỉ cần một chút là cháy ngay.

Em biết không, năm đó chị và anh rể em, Trương Dũng quen nhau, mẹ chồng chị không hề thích chị. Nếu không phải chi quyến rũ Trương Dũng. biến thành chuyên đã rồi. anh ấy cũng sẽ không kiên quyết muốn cưới chị."

Nói đến đây, vẻ mặt Tào Chiêu Đệ đắc ý, cô ta lấy được một người chồng tốt, nhà mẹ đẻ ai ai cũng công nhận.

Chủ yếu là mẹ chồng chăm chỉ, lại dễ tính, em 1 chồng chưa lập gia đình, lao động dồi dào, Trương Dũng lại thật thà yêu vợ.

Tào Chiêu Đệ ngoại trừ đi làm, thì ở nhà hầu như không phải làm gì, nhà bếp cũng không xuống, chuyện bếp núc hoặc là mẹ chồng nấu ăn, hoặc là Trương Dũng hay Trương Vũ nấu.

Cô em họ Tiểu Nguyệt, cô ta hiểu rõ, nếu gả tới nhà này, việc trong việc ngoài đều sẽ quán xuyến tốt.

"A ~ chị, ý chị muốn nói là em cũng phải biến thành chuyện đã rồi với anh Vũ sao~" Tiểu Nguyệt ngại ngùng không dám nói hết câu.

"Không cần phải xấu hổ, chị nói cho em biết, em phải tranh thủ thời gian, trong thôn có một nữ tri thức đang quyến rũ Trương Vũ, cô ấy còn đẹp hơn em nữa. Nhưng có một điều mà cô ta không làm được, đó là mỗi ngày đều ở cạnh Trương Vũ, bây giờ mỗi ngày em đều ở cùng một mái nhà với Trương Vũ rồi. Em cứ bám lấy cậu ấy, thỉnh thoảng tiếp xúc da thịt, chị không tin Trương Vũ không mắc câu." Tào Chiêu Đệ truyền đạt kinh nghiệm cho Tiểu Nguyệt suốt cả đêm.

Sáng hôm sau suýt nữa dậy không nổi, hôm nay phải đi làm, Tiểu Nguyệt đi giúp Tào Chiêu Đệ làm việc, hai người làm cùng nhau, lại làm nhanh, nửa ngày đã làm xong việc.

Buổi chiều, Tiểu Nguyệt định đi giúp Trương Vũ làm việc.

"Đi đi, Tiểu Nguyệt, hãy đề Trương Vũ biết rằng em là người biết quan tâm."

Tào Chiêu Đệ cổ vũ Tiểu Nguyệt nhanh chóng đi, không chỉ có thể gia tăng cảm tình của Trương Vũ đối với Tiểu Nguyệt. Mà còn có thể cho dân làng thấy, đặc biệt là Vương Tiểu Thanh, thấy rõ ràng bây giờ Trương Vũ đã có đối tượng.

Tiểu Nguyệt lấy hết can đảm đi ra đồng, Trương Vũ đang tưới nước, thời tiết nóng bức thế này, sợ cây trồng ngoài đồng bị khô héo nên nhiều người sắp xếp tưới nước.

Trên đường đi Tiểu Nguyệt cũng thu hút không ít ánh nhìn, người trong thôn tò mò ra xem nữ đồng chí này sao lại đi về phía nam đồng chí.

Tiểu Nguyệt đi đến sau lưng Trương Vũ, cầm lấy cái gáo nước.

"Anh Vũ, để em giúp anh một tay."

"Không cần." Trương Vũ không quay đầu lại, chỉ nghe giọng nói thôi anh cũng biết là ai.

Tiểu Nguyệt nghe thấy Trương Vũ từ chối mình, cô ta không biết phải làm sao, nhưng vẫn lấy hết can đảm đi tới múc nước tưới.

Cô bước tới. Trương Vũ liền đi qua chỗ khác, anh đi về phía Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh đang thu hoạch đậu nành, đậu nành trồng không nhiều nên cũng không vội, đội trưởng sắp xếp một số nữ đồng chí, mỗi người một mảnh đất.

Vương Tiểu Thanh còn lại một phần nhỏ, buổi chiều sẽ làm xong, có thể kiếm được bốn điểm công.

"Để anh giúp." Trương Vũ đặt tay lên tay cô, Vương Tiểu Thanh giật mình, buông tay ra, anh liền cầm lấy cái liềm, bắt đầu thu hoạch đậu nành một cách hăng hái.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 135: Chương 135


Vương Tiểu Thanh cũng cảm giác có chút nóng, mặc dù cô không hiểu tại sao hôm nay Trương Vũ lại không để ý đến ánh mắt của những người xung quanh mà đi đến đây, bình thường anh ấy sẽ không như vậy.

"Ra ngồi dưới gốc cây nghỉ ngơi đi, công việc của em, anh sẽ giúp." Trương Vũ thấy Vương Tiểu Thanh đứng bên cạnh không động đậy, liền giục cô đi nghỉ ngơi.

"Được thôi." Vương Tiểu Thanh thản nhiên chấp nhận, lát nữa về sớm nấu đồ ngon mang qua cho anh cũng không sao.

Vương Tiểu Thanh ngồi dưới gốc cây hóng mát, uống một ngụm nước suối, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, mong sao mùa hè nhanh chóng qua đi.

Tiểu Nguyệt thấy Trương Vũ rời đi, nghĩ rằng anh đi vệ sinh, nhưng cô ta đã làm việc thêm nửa giờ mà vẫn không thấy anh trở lại, liền suy nghĩ đi tìm anh.

Đi theo hướng anh mới vừa đi, liền thấy Trương Vũ đang thu hoạch đậu nành giữa một nhóm nữ đồng chí, bên cạnh có một nữ đồng chí đội mũ rơm, ngồi dưới gốc cây.

Cô gái này tầm mười tám, mười chín tuổi, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, lông mi dài, hai má đỏ bừng do nắng, cả người toát lên dáng vẻ trẻ trung, hoạt bát.

Làn da trắng hơn tuyết. giống như viên ngọc sáng lấp lánh. ánh mắt thoáng nét thanh tao của người có học thức.

Tiểu Nguyệt nhìn đến ngây người, sao lại có người lớn lên xinh đẹp tới vậy, mọi người trải qua vụ mùa thu hoạch và trồng trọt, ai nấy đều phơi nắng đến đen sạm, chỉ có cô ấy là ngoại lệ.

Cô ấy chính là nữ trí thức đó sao, chị họ nói là nữ trí thức này quyến rũ anh Vũ, nhưng nhìn dáng vẻ cô ấy, thì không hề giống như vậy.

Vương Tiểu Thanh cảm giác có người đang nhìn mình, quay đầu nhìn lại, liền thấy một nữ đồng chí, hình như cô không quen người này, ánh mắt cô ấy không có ác ý nên Vương Tiểu Thanh cũng không để ý.

Một giờ sau, mới bốn giờ, Trương Vũ đã làm xong công việc của Vương Tiểu Thanh.

Anh đưa liềm lại cho Vương Tiểu Thanh, "Đây, đi đăng ký đi."

"Cảm ơn anh Trương, tối nay anh đến ăn cơm nhé," Vương Tiểu Thanh thuận miệng nói một câu, đoán rằng anh sẽ không đến vì trước đây khi mời anh thì luôn có người khác cũng đến nhà cô.

"Được." Trương Vũ không do dự mà đồng ý. Nếu là bình thường, anh chắc chắn sẽ không đồng ý, nhưng anh thật sự không muốn đối mặt với ánh mắt của Tiểu Nguyệt, muốn tránh đi một chút.

Vương Tiểu Thanh không ngờ Trương Vũ lại đồng ý, nhưng cũng không sao, cô tin tưởng vào nhân cách của Trương Vũ.

Cô cầm liềm đi đến chỗ đội trưởng để đăng ký, tình huống này trước kia cũng đã có, đội trưởng cũng quen rồi, ông biết chuyện gì đang xảy ra.

Bên này Tiểu Nguyệt sau khi vấp phải trắc trở, cúi đầu trở về.

"Sao lại về sớm thế, có phải hai đứa cùng nhau làm việc nên làm rất nhanh đúng không?" Tào Chiêu Đệ ngồi trong nhà chính ăn hạt dưa, thấy Tiểu Nguyệt trở về, liền cười tươi nói chuyện.

"Chị, anh Vũ thấy em đi tới, giống như gặp ma vậy, anh ấy liền chạy đi giúp nữ trí thức đó làm việc rồi. Nữ trí thức đó em nhìn thấy rồi, xinh đẹp lắm, thảo nào anh Vũ thích cô ta như vậy." Tiểu Nguyệt cảm thấy mình hoàn toàn không còn hy vọng.

"Hừ, những lời chị nói hôm qua em xem như gió thoảng bên tai sao," Tào Chiêu Đệ nháy mắt mấy cái.

"Chuyện đó, em không làm được, nếu bị người khác biết được, em, em còn mặt mũi nào nữa," Tiểu Nguyệt không dám làm chuyện táo bạo như vậy.

"Thế thì em tự chọn đi, muốn Trương Vũ hay muốn giữ mặt mũi," Tiểu Nguyệt không dám, Tào Chiêu Đệ cũng không có cách nào.

Tiểu Nguyệt cúi đầu không nói chuyện, Tào Chiêu Đệ tức giận vì sự yếu đuối của Tiểu Nguyệt.

Trương Vũ giúp Vương Tiểu Thanh làm xong việc, rồi trở về ruộng của mình tiếp tục tưới nước.

"Tôi nói này, Trương Vũ, có cô gái tốt như vậy giúp anh làm việc, anh chạy cái gì chứ?" thôn dân làm việc bên cạnh trêu chọc anh.

"Cho cậu, cậu có cần không?" Trương Vũ cúi đầu, không nhìn thấy cảm xúc, nhưng giọng nói của anh khiến người ta cảm thấy không nên đến gần.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 136: Chương 136


Vương Tiểu Thanh về đến nhà, trước tiên vào không gian tắm rửa, sau đó lấy đồ ăn ra, thấy trước đây Trương Vũ rất thích ăn sườn xào chua ngọt, liền lấy ra hai cái sườn, một cân thịt ba chỉ, vài quả trứng gà.

Thay quần áo xong từ không gian đi ra, Vương Tiểu Thanh thấy vẫn còn sớm, nên không vội nấu ăn.

Cô giặt quần áo trước, phơi khô, sau đó mới bắt đầu chuẩn bị thức ăn.

Tối nay chỉ có ba món: sườn xào chua ngọt, thịt ba chỉ kho, canh trứng gà.

Tào Chiêu Đệ lại nghĩ ra một cách hay.

"Tiểu Nguyệt, Trương Vũ thích nhất là những người phụ nữ vừa giỏi việc nhà vừa khéo tay biết nấu ăn. Tay nghề nấu ăn của em cũng không tệ, tối nay em nấu cơm đi."

"Cái này, như vậy có được không?" Tiểu Nguyệt do dự.

"Được chứ, để lại ấn tượng tốt cho chú ấy rất quan trọng. Nào, chị dẫn em ra vườn hái rau."

Tào Chiêu Đệ hiếm khi siêng năng được một lần. cũng là vì cô em họ của mình.

Hai người vào vườn rau hái dưa chuột, cà tím, đậu đũa và hai quả cà chua. Sau khi tan làm, Tiểu Nguyệt vào bếp nấu ăn.

"Ội trời, Tiểu Nguyệt, sao có thể để cháu làm những việc này được chứ" bà Vương về nhà thấy Tiểu Nguyệt đang rửa và cắt rau trong bếp.

"Bác gái, hôm nay bác thử tay nghề của cháu nhé." Tiểu Nguyệt tự tin rằng những món cô nấu sẽ được yêu thích.

"Được thôi, để bác giúp cháu nhóm lửa," bà Vương ngồi xuống trước bếp.

Lúc vừa mới tan làm, bà thấy Trương Vũ đi về phía nhà tri thức Vương, không biết tối nay có về ăn cơm không, bà Vương cũng không dám chắc.

Lúc Vương Tiểu Thanh đang nấu món cuối cùng. Trương Vũ đến.

Thấy bữa ăn đã được chuẩn bị xong, "Sao em nấu nhanh vậy, anh còn định đến giúp em mà."

"Em tan làm từ bốn giờ mà," Vương Tiểu Thanh mang món cuối cùng lên bàn.

Trương Vũ xới cơm, Vương Tiểu Thanh nhớ ra điều gì đó.

"Chờ một chút," Vương Tiểu Thanh vào phòng ngủ, thực ra là vào không gian, lấy ra một quả dưa hấu lớn.

"Anh Trương, thử dưa hấu em mua đi," Vương Tiểu Thanh nghĩ anh mới tan làm chắc sẽ khát nước, nên mời anh ăn trái cây trước.

"Em mua ở đâu vậy," Trương Vũ thấy dưa hấu vỏ mỏng, ít hạt, là loại dưa hiếm có.

"Em mua hôm qua khi đi từ thị trấn về, trên đường về có ông bà cụ bán dưa hấu, em mua vài qua, không ngờ lại ngon thế."

"Đúng rồi, em may mắn thật, chất lượng quả dưa này tốt lắm," Trương Vũ nhận thấy cơ hội buôn bán.

"Đúng thế, anh ăn hai miếng dưa rồi ăn cơm."

Vương Tiểu Thanh đưa cho Trương Vũ hai miếng dưa hấu, cô cũng lấy một miếng ăn, không ăn nhiều để lát nữa còn để bụng ăn cơm.

Hai người ăn cơm trong không khí hòa hợp.

Trong khi đó ở bên này, Tiểu Nguyệt cũng đã nấu xong ba món: dưa chuột trộn, cà tím xào đậu đũa, canh trứng cà chua. Kết qua nấu xong đồ ăn vẫn không thấy Trương Vũ trở về, Tiểu Nguyệt sốt ruột.

"Anh rễ, bác gái, anh Vũ đi đâu mà giờ này vẫn chưa về ăn cơm." Tiểu Nguyệt trông mòn con mắt.

"Ừm, Trương Vũ thường không ăn tối ở nhà. Thôi, chúng ta ăn trước, để phần cho nó chút thức ăn,"

Trương Dũng đoán rằng Trương Vũ sẽ không về ăn cơm, nhưng để an ủi Tiểu Nguyệt, anh ta nói sẽ để phần thức ăn cho Trương Vũ.

"Không sao, ngày mai em lại nấu cho anh ấy," Tiểu Nguyệt tự an ủi mình.

Mọi người bắt đầu ăn cơm.

"Phải nói rằng, tay nghề nấu ăn của Tiểu Nguyệt cũng không tệ, món này ngon lắm."

Bà Vương rất hài lòng. Tiểu Nguyệt không giống Tào Chiêu Đệ, chỉ biết ăn mà lại lười làm, Tiểu Nguyệt nấu ăn cũng giỏi. Dù sau này Tiểu Nguyệt không gả vào nhà mình, cũng có thể lấy được người chồng tốt.

"Cảm ơn bác gái, ngày mai cháu lại nấu cho bác ăn," Tiểu Nguyệt thấy bà Vương thích món ăn cô nấu, cũng cao hứng không ít.

Bà Vương không tiện nói thẳng ra. Nghe nói hôm nay Trương Vũ lại đi giúp nữ trí thức kia làm việc, tối nay chắc là đến chỗ cô ấy ăn cơm, xem ra, Tiểu Nguyệt không còn cơ hội nữa rồi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 137: Chương 137


Ăn cơm xong, Tiểu Nguyệt muốn đi rửa bát, nhưng bà Vương lại giành lấy.

"Tiểu Nguyệt, cháu là khách, sao lại để cháu cứ làm việc mãi được chứ, cháu mau đi nghỉ ngơi đi," bà Vương kiên quyết tự mình đi rửa bát.

Rửa bát xong, Tiểu Nguyệt đi tắm. Bà Vương và Tào Chiêu Đệ ngồi trong sân nói chuyện.

"Chiêu Đệ, mẹ thấy Trương Vũ là thật lòng với tri thức Vương, con vẫn là để Tiểu Nguyệt về đi, đừng để tiếng tăm của Tiểu Nguyệt bị hủy hoại"

Bà Vương thật lòng lo lắng cho Tiểu Nguyệt, thời đại này, danh tiếng của con gái ảnh hưởng đến hạnh phúc cả đời.

"Mẹ, mẹ nói cái gì vậy, Tiểu Nguyệt chỉ đến đây chơi thôi, có gì đâu mà ảnh hưởng danh tiếng," Tào Chiêu Đệ giả vờ không hiểu.

"Thôi, tùy con vậy, đến chơi thì lúc nào mẹ cũng hoan nghênh," Bà Vương đã nói hết lời cần nói, làm hết việc cần làm rồi.

Trương Vũ ăn cơm xong. giúp Vương Tiểu Thanh rửa bát rồi mới đi về.

"À, đúng rồi, còn chuyện này nữa, lúc trước chúng ta bày kế cho Nhị Cẩu cưỡng h.i.ế.p Trương Hồng Châu, bây giờ hai người đó đã trở thành vợ chồng rồi. Có thể Trương Hồng Châu đã biết là do em lên kế hoạch, nên em phải cẩn thận một chút. Nếu có gì không ổn thì tìm anh hoặc tìm người trong điểm trí thức giúp đỡ, buổi tối nếu có ai gõ cửa thì đừng mở." Trương Vũ dặn dò rất nhiều rồi mới đi về.

Vương Tiểu Thanh nhìn bóng lưng Trương Vũ xa dần, cảm thấy buồn cười, trước đây chỉ nghĩ anh ít nói, không ngờ anh lại nói nhiều như vậy, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy ấm áp và an tâm hơn.

Trương Vũ tâm tình vui vẻ về đến nhà, thấy bốn người trong nhà vẫn ngồi trong sân trò chuyện.

"Anh Vũ, anh về rồi, anh ăn cơm chưa?" Tiểu Nguyệt là người đầu tiên đứng dậy.

"Ừm, ăn rồi," nói xong câu đó, anh liền đi vào phòng lấy quần áo đi tắm.

Tiểu Nguyệt ủ rũ ngồi xuống, nhìn qua Tào Chiêu Đệ với ánh mắt cầu cứu.

Tào Chiêu Đệ dùng ánh mắt ra hiệu cô đi về phòng.

"Ngủ sớm đi," Tào Chiêu Đệ đi vào phòng, Tiểu Nguyệt lập tức đi theo sau.

Vào phòng, đóng cửa lại, Tiểu Nguyệt vội vàng tới trước mặt Tào Chiêu Đệ, bĩu môi.

"Được rồi, Tiểu Nguyệt, em cứ tin chị một lần đi, chủ động một lần, đảm bảo thành công"

Tào Chiêu Đệ nghĩ nếu Tiểu Nguyệt c** đ* ra, Trương Vũ là người chưa trải đời, nhìn thấy sẽ không thể kiềm chế được.

Nửa đêm, Tiểu Nguyệt rón rén bò dậy, Tào Chiêu Đệ nằm bên cạnh ngủ rất say.

Tiểu Nguyệt nghĩ đến những lời chị họ nói mấy ngày nay, quyết định liều một phen. Cô c** đ* ra, đi đến trước cửa phòng Trương Vũ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, cửa mở, cửa không khóa.

Trương Vũ đang ngủ thì nghe thấy tiếng động, anh mở mắt ra, thấy một bóng đen tiến lại gần.

Bóng đen đột ngột nhào tới, Trương Vũ trong lúc hoảng hốt liền đá một cái.

"A~" Tiểu Nguyệt đau đớn kêu lên.

"Cút đi! Đừng để tôi thấy cô lần nữa!" Trương Vũ nghe giọng liền biết là ai.

Tiểu Nguyệt ngồi dưới đất cảm thấy vô cùng nhục nhã, ôm mặt bỏ đi.

Chuyện này ngoài Tiểu Nguyệt và Trương Vũ ra, không ai biết cả.

Sáng hôm sau, Tiểu Nguyệt liền xin phép rời đi.

"Tiểu Nguyệt, em cứ thế mà bỏ cuộc sao?" Tào Chiêu Đệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

"Trong lòng anh Vũ đã có người khác, cho dù em có cởi hết quần áo, đứng trước mặt anh ấy, anh ấy cũng không thèm nhìn em lấy một cái."

Qua chuyện tối qua, khiến Tiểu Nguyệt hoàn toàn tuyệt vọng.

Sau một thời gian bận rộn việc mùa màng, công việc ngoài đồng cũng ít dần đi. Đội trưởng thông báo được nghỉ hai ngày, buổi chiều Vương Tiểu Thanh đạp xe đến chợ đen bán rau.

Trên đường đi đúng lúc gặp được Trương Vũ lái máy kéo chở dân làng đi chợ về. Vương Tiểu Thanh mỉm cười với Trương Vũ.

"Nhìn kìa, là Vương Tiểu Thanh, đang đi xe đạp."

"Đúng rồi, nhà cô ấy chắc chắn rất giàu, vừa xây nhà vừa mua xe đạp, ai cưới được cô ấy chắc chắn sẽ phát tài."

Dân làng mồm năm miệng mười thảo luận, bàn tán xôn xao, Trương Hồng Châu ngồi trong góc, ánh mắt đầy oán hận.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 138: Chương 138


Trương Hồng Châu dụ dỗ hỏi Nhị Cẩu, biết được chuyện trước kia là do Vương Tiểu Thanh bày kế, còn Trương Vũ uy h**p, cho mình uống xuân dược nên cô ta mới rơi vào hoàn cảnh này.

Trương Hồng Châu cảm thấy Vương Tiểu Thanh chính là khắc tinh của đời mình.

Xuống máy kéo, Trương Hồng Châu nhìn Vương Mộng Mộng đi phía trước, trong đầu nảy ra ý tưởng.

"Đồng chí Mộng Mộng~" Trương Hồng Châu đuổi theo Vương Mộng Mộng.

"Sao vậy?" Vương Mộng Mộng nhíu mày, Vương Mộng Mộng không muốn nói chuyện với loại phụ nữ bại hoại này.

"Không có gì, chỉ muốn nói cho cô biết, cô nên cẩn thận Vương Tiểu Thanh. Trước khi cô đến đây, cô ta suốt ngày nói xấu mẹ con cô trước mặt chúng tôi. Nếu không, cô nghĩ vì sao mọi người đều bênh vực cô ta và đi nói xấu cô chứ, là vì lý do này đấy." Trương Hồng Châu ra vẻ tận tình khuyên bảo.

"Thì ra là vậy. Tôi cứ thắc mắc mãi sao mọi người đều đứng về phía cô ta."

Vương Mộng Mộng cũng cảm thấy không đúng, bản thân mình chưa từng gây hấn với ai trong điểm trí thức, vậy mà bọn họ đều bênh vực Vương Tiểu Thranh, chống lại mình. Thì ra là do Vương Tiểu Thanh nói xấu sau lưng mình.

"Đúng vậy, cô ta còn đi khắp nơi tuyên truyền rằng cô lười biếng, ăn không ngồi rồi, còn nói mẹ cô ác độc..."

Trương Hồng Châu cứ thế bịa chuyện, Vương Mộng Mộng đều tin hết, tỏ ý lần tới phải dạy cho Vương Tiểu Thanh một bài học, vì Vương Tiểu Thanh đã làm hỏng danh tiếng của Vương Mộng Mộng.

Vương Tiểu Thanh đi tới chợ đen, anh mặt sẹo đã thuê một nhà kho, nhưng chỗ đó lại khá xa, ở ven sông của thị trấn, khá rộng rãi, chứa được vài trăm cân, đến vài nghìn cân.

Từ khi mua xe đạp, Vương Tiểu Thanh đổi sang buổi chiều mới đến bán rau, quả nhiên không còn gặp Trương Vũ nữa.

Bán rau xong, vốn định đi mua chút thịt, nhưng phát hiện không còn loại thịt nào ngon. xem ra đi vào buổi sáng cũng có cái lợi của nó.

Thôi, trong không gian vẫn còn một ít, lần nghỉ tiếp theo sẽ đi mua, ngày mai cô dự định lên núi, không đi lên thị trấn nữa.

Đạp xe về đến nhà đã là năm giờ, Vương Tiểu Thanh vào không gian để hạ nhiệt, buổi chiều vẫn còn hơi nóng.

Buổi tối, khi Vương Tiểu Thanh còn đang sắp xếp trong không gian, chợt nghe thấy có người đi vào sân nhà mình, thấy cửa nhà đang đóng, đẩy mãi không mở ra nên bỏ đi.

Vương Tiểu Thanh ra khỏi không gian nhìn thấy là Vương Mộng Mộng.

"Cô ta đến đây làm gì nhỉ?" Vương Tiểu Thanh thắc mắc.

Thực ra, Vương Mộng Mộng đến để gây rối, cô ta định dạy cho Vương Tiểu Thanh một bài học vì đã làm hỏng danh tiếng của mình.

Sáng sớm hôm sau, Vương Tiểu Thanh mang túi đi lên núi, lần trước nghe dân làng nói trên núi có quả dâu và dưa tám tháng, hôm nay trời vừa râm mát, rất thích hợp để tìm trái cây dại.

Vừa ra khỏi nhà, Vương Mộng Mộng thấy Vương Tiểu Thanh đi lên núi, liền nghĩ đi theo Vương Tiểu Thanh để tìm cơ hội gây sự, trên núi không có ai, không có ai giúp Vương Tiểu Thanh, rất thích hợp.

Vương Mộng Mộng theo sau Vương Tiểu Thanh đến lưng chừng núi thì không thấy bóng dáng Vương Tiểu Thanh đâu nữa.

"Ôi, mệt c.h.ế.t đi được," Vương Mộng Mộng tưởng mình không tìm được Vương Tiểu Thanh nữa nền đành đi dạo quanh núi cho đỡ chán.

Vương Tiểu Thanh hoàn toàn không biết có người đi theo mình, lên trên núi cô bắt đầu tìm quả dâu, còn tìm được khá nhiều, ăn một ít, còn phần lớn cất vào trong không gian.

Sau đó cô đi tìm dưa tám tháng.

Trương Vũ mang rau muống cho cho Vương Tiểu Thanh, nhưng không thấy cô ở nhà, cũng không biết cô đi đâu.

Hôm qua cô vừa lên thị trấn rồi, nên hôm nay chắc cô sẽ không đi nữa, có lẽ đi lên núi, mấy hôm trước cô có nói muốn đi lên núi.

Trương Vũ không yên tâm, quyết định đi lên núi tìm Vương Tiểu Thanh, anh đặt rau muống trước cửa nhà cô rồi đi lên núi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 139: Chương 139


Vương Tiểu Thanh đi đến chỗ có dưa tám tháng, không ngờ lại gặp Vương Mộng Mộng cũng đang hái dưa tám tháng ăn.

Vương Tiểu Thanh không muốn ở cùng một chỗ với cô ta, nên quay lưng định đi.

"Này này này, Vương Tiểu Thanh, cô đứng lại đó cho tôi!" Vương Mộng Mộng từ sau cây chạy ra.

"Cô muốn làm gì?" Vương Tiểu Thanh đứng lại.

"Tôi muốn gì à, tôi muốn hỏi cô tại sao lại đi khắp nơi nói xấu tôi và mẹ tôi?" Vương Mộng Mộng hai tay chống hông, trông như một mụ đàn bà chanh chua.

"Tôi không có," Vương Tiểu Thanh chỉ từng nói qua với mấy thanh niên trí thức khác về mối quan hệ không tốt giữa cô và hai mẹ con Vương Mộng Mộng, chứ khnông hề nói ra những chuyện xấu xa trước đây của họ.

"Cô nói dối! Trương Hồng Châu đã nói rằng cô đi khắp nơi nói xấu mẹ con chúng tôi. Hôm nay mtôi phải dạy cho cô một bài học," Vương Mộng Mộng không tin lời Vương Tiểu Thanh nói.

"Cô mà cũng tin lời Trương Hồng Châu sao? Người như cô ta mà cô còn dám ở cùng, chậc chậc chậc," Hừ, không phải chỉ là gây mâu thuẫn thôi sao. ai mà không làm được.

"Không liên quan đến cô, đừng có mà đánh trống lảng. Cô phải hứa với tôi, từ giờ không được nói xấu tôi nữa," Vương Mộng Mộng dùng ngón tay chỉ thẳng vào Vương Tiểu Thanh.

"Nếu tôi không hứa thì sao? Cô còn nhớ lần đó các người đánh tôi ngất xỉu trên giường không? Sao dám làm mà không dám nhận à," Vương Tiểu Thanh khinh thường đáp.

"Cô, cô còn nói thêm một câu nữa, tôi sẽ đánh nát miệng của cô," nói xong, Vương Mộng Mộng liền lao tới định tát Vương Tiểu Thanh một cái tát.

Vương Tiểu Thanh né tránh, nhưng Vương Mộng Mộng lại lạo tới lần nữa. Cơ thể nhỏ bé của Vương Tiểu Thanh không chịu nổi cú va chạm, phía sau lại là một con dốc, Vương Tiểu Thanh lăn xuống núi.

"Aaa," Vương Tiểu Thanh lăn một vòng từ trên sườn núi lăn xuống, mắt đỏ hoe từ dưới nhìn chằm chằm Vương Mộng Mộng.

Vương Mộng Mộng thấy Vương Tiểu Thanh ngã xuống dốc có chút hoảng hốt, nhưng thấy cô không sao, lại thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn dám trừng mắt nhìn mình.

"Nhìn cái gì mà nhìn, hừ," Vương Mộng Mộng ung dung bỏ đi.

Vương Tiểu Thanh không ngờ sức Vương Mộng Mộng lại mạnh đến vậy, chỉ bị đẩy một cái thôi mà cô đã lăn xuống dốc rồi.

Vương Tiểu Thanh nhìn cánh tay mình, sao lại không đánh lại được mụ béo c.h.ế.t tiệt kia chứ.

Cô cố đứng dậy phủi bụi trên người nhưng lại phát hiện ra mắt cá chân trái rất đau, không thể cử động được.

"Ai da," Vương Tiểu Thanh vội vào không gian, ngâm chân trong nước suối Linh Tuyền, nhưng hiệu quả không nhiều, có lẽ là bị trật chân. Nước suối Linh Tuyền chỉ hiệu quả với vết thương ngoài da, còn trật chân thì không có tác dụng.

Vương Tiểu Thanh ra khỏi không gian, bây giờ phải làm sao đây, nơi đây hoang vu hẻo lánh, Vương Mộng Mộng c.h.ế.t tiệt cũng bỏ đi rồi.

Vương Tiểu Thanh ngồi trên đất, hôm nay là ngày nghỉ, hy vọng có ai đó lên núi kiếm củi.

Vương Mộng Mộng mỗi tay một quả dưa tám tháng, đi xuống núi, không ngờ lại gặp được Trương Vũ ở chân núi. Cô ta có chút chột dạ.

Muốn trốn cũng không có chỗ trốn, chỉ có thể đi ngang qua Trương Vũ với vẻ mặt cứng đờ.

"Này, có nhìn thấy Vương Tiểu Thanh ở trên núi không?" Trương Vũ gọi cô ta lại, không biết tên cô ta là gì, nhưng nhớ rõ mối quan hệ giữa cô ta và Vương Tiểu Thanh, không hòa thuận.

Vương Mộng Mộng không biết có nên nói cho Trương Vũ biết không.

"Nói đi, sao cô lại căng thẳng vậy?" Trương Vũ thấy biểu cảm của cô ta rất phong phú.

"Ai căng thẳng chứ, cô ấy hình như ở chỗ dựa tám tháng, giờ đi chưa thì tôi không biết,"

Vương Mộng Mộng lườm Trương Vũ một cái, người ở nông thôn nói chuyện thật thô lỗ, người thô lỗ như vậy quả thực là đối tượng hoàn hảo hợp với Vương Tiểu Thanh.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 140: Chương 140


Nghe nói đàn ông trong làng hay đánh vợ, anh ta lại cao to như vậy, không chừng có thể đánh Vương Tiểu Thanh đến nhừ tử, Vương Mộng Mộng nghĩ đến đây càng nghĩ càng vui vẻ.

Trương Vũ đi về phía chỗ dựa tám tháng, nhưng không thấy người đâu.

"Tiểu Thanh~ Tiểu Thanh~" Trương Vũ gọi hai tiếng về phía đỉnh núi, không biết cô có đi l*n đ*nh núi không.

"Em ở đây, Trương Vũ, em ở đây," Vương Tiểu Thanh đang ngẩn ngơ thì nghe thấy tiếng của Trương Vũ, cô phấn khích muốn đứng dậy.

"Á," nhưng cô không đứng lên được.

"Tiểu Thanh, sao em lại ở dưới đây? Anh đến rồi," Trương Vũ nghe tiếng cô từ phía sau con dốc chỗ dựa tám tháng, liền đi tới, thấy Vương Tiểu Thanh đang ngồi ở đó.

Vương Tiểu Thanh thấy tủi thân, nước mắt cứ thế rơi xuống.

Trương Vũ đi xuống thấy cô đang khóc vội vàng chạy tới.

"Sao thế, Tiểu Thanh, ai bắt nạt em vậy? Sao em lại khóc?" Trương Vũ lo lắng lau nước mắt cho cô.

Vương Tiểu Thạnh vừa nghe anh nói lại càng khóc dữ hơn, nước mắt trào ra không ngừng, cô ôm chặt lấy Trương Vũ. Trương Vũ ngẩn ra, căng thẳng, tay anh thả lỏng. Trương Vũ thử vỗ nhẹ lưng cô, an ủi cô.

"Không sao, anh đến rồi, ai bắt nạt em, nói anh nghe, anh sẽ giúp em trả thù."

Nước mắt nóng hổi của cô rơi trên n.g.ự.c anh, khiến anh cảm thấy đau lòng không thở nổi.

Một lúc sau, Vương Tiểu Thanh trút hết nỗi lòng, ngẩng đầu lên.

"Xin lỗi, vừa rồi em.." trên mặt Vương Tiểu Thanh hiện lên một tia xấu hổ.

"Không, đều là lỗi của anh, không bảo vệ được em," Trương Vũ đưa tay giúp cô gỡ mấy cọng cỏ trên tóc xuống.

"Em bị người ta đẩy ngã," Vương Tiểu Thanh nói, nước mắt lại trào ra.

"Ai?" Trương Vũ nắm chặt tay.

"Là Vương Mộng Mộng, cô ta là chị kế của em, từ lúc ở thành phố đã bắt nạt em, em không đánh lại cô ta. Xuống nông thôn rồi, cô ta vẫn bắt nạt em," Vương Tiểu Thanh cúi đầu, cảm thấy mình thật vô dụng.

Trương Vũ định nói gì đó, nhưng lại thôi, không ngờ quan hệ của hai người lại như vậy.

"Chúng ta đi lên trước đã, chuyện của cô ta để sau rồi tính," Trương Vũ thấy sắp đến trưa rồi, sợ trời nắng gắt.

"Chân em bị trật..." Vương Tiểu Thanh nói nhỏ.

"Gì cơ? Chẳng trách em ngồi đây không đi lên được," Trương Vũ cúi xuống, cầm lấy chân cô, cởi giày và tất ra, nhìn qua.

"Không sao, bị trật chân rồi, bác sĩ Tôn có thể chữa được. Anh cõng em," Trương Vũ giúp Vương Tiểu Thanh đứng dậy, rồi cúi xuống.

Đường lên dốc, không hề dễ đi, Trương Vũ chầm chậm bước lên.

"Chờ một chút, hôm nay em còn chưa hái dưa tám tháng nữa," Vương Tiểu Thanh nhìn những quả dưa tám tháng xung quanh, cảm thấy có chút thèm.

"Được rồi, em xuống trước đi," Trương Vũ đặt Vương Tiểu Thanh xuống, đỡ cô ngồi lên một gốc cây. Sau đó, anh hái một nắm lớn quả dưa tám tháng và đặt vào túi của Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh vừa chờ vừa ăn, thấy quả này thật là ngon, ngọt, chỉ có điều hạt hơi nhiều.

Khi túi đã đầy, Trương Vũ lại công Vương Tiểu Thanh đi xuống núi.

"Anh Trương, sao anh lại đi tìm em, làm sao anh biết em ở trên núi?" Vương Tiểu Thanh không ngờ mỗi lần gặp sự cố, Trương Vũ đều kịp thời có mặt.

"Anh mang rau muống vừa hái sáng nay đến cho em, nhưng không thấy em ở nhà. Anh biết em sẽ không đi lên thị trấn, nên chỉ có thể là đi lên núi, không ngờ lại gặp chị kế của em ở dưới chân núi. Anh hỏi cô ta có thấy em không, cô ta nói em ở đây, nên anh mới biết mà tìm đến, nếu không anh cũng không tìm được em nhanh như vậy." Trương Vũ nói thật.

"Ô, hôm nay may mà có anh, từ nay em không dám đi lên núi một mình nữa," Vương Tiểu Thanh nói một cách nghiêm túc, vì mạng sống của cố không thể mạo hiểm thêm nữa.

"Không sao, từ nay anh sẽ đi cùng em," Trương Vũ nghe thấy sự ủy khuất trong giọng nói của cô.
 
Back
Top Bottom