Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 21: 21: Trồng Rau


“Trưởng thôn, bọn cháu xin phép về trước, khi nào rảnh sẽ lại đến thăm.” Mọi người đứng dậy chào tạm biệt.
“Ở lại ăn cơm đã,” trưởng thôn nói.

“Trưởng thôn khách sáo quá, bọn cháu đã chuẩn bị cơm trước rồi, trở về là ăn luôn.” Hoàng Cẩm dẫn mọi người đi ra ngoài.

“Vậy thôi, vậy bác không giữ mấy đứa nữa.”

“Chờ một chút, chờ một chút” vợ trưởng thôn đột nhiên từ bếp đi ra, tay cầm năm quả trứng gà.

“Mấy đứa tới mang nhiều đồ quá, chúng tôi ở nông thôn không có gì tốt để tiếp đãi, có năm quả trứng gà mấy đứa mang về coi như thêm một món ăn.” vợ trưởng thôn đưa trứng cho Hoàng Cẩm.

Hoàng Cẩm không muốn nhận.

“Thế này sao mà được, bọn cháu không thể nhận.”

“Ôi trời, có cái gì mà phải ngượng ngùng, nhanh trở về ăn cơm đi.” vợ trưởng thôn kéo chồng mình quay vào nhà.

“Vợ trưởng thôn tốt thật,” Lưu Hiểu Yến cảm thán.

Vương Tiểu Thanh cười cười không nói lời nào.

Buổi tối, Trương Hồng Châu hâm nóng lại bánh ngô buổi trưa để lại, lại xào thêm một đĩa cải trắng.

Hoàng Cẩm vừa ăn bánh ngô vừa nói: “Mấy quả trứng này không có dầu không xào được, mọi người xem sáng mai luộc trứng ăn hay là đợi thêm vài hôm nữa mua dầu về rồi mới xào lên ăn?”

“Cứ luộc trứng đi, sáng mai ăn cho có sức làm việc,” Trương Hồng Châu nói lại ngay, lần gần nhất cô ăn trứng gà chính là vào ngày sinh nhật của cô.

“Tôi cũng đồng ý luộc trứng" Lưu Hiểu Yến tán thành.

"Tôi sao cũng được," Vương Tiểu Thanh trả lời.

“Tôi giống mọi người” Giả Nam Ngọc cũng trả lời.

Hoàng Cẩm ăn xong chiếc bánh ngô trong tay, “Được, vậy làm phiền người nấu cơm ngày mai dậy sớm luộc trứng gà nhé.”

Mọi người ở đây đều ăn hai bữa, buổi sáng không ăn, trưa mười một giờ mới nghỉ ăn cơm trưa, vì vậy nhóm thanh niên trí thức cũng định theo thói quen địa phương, sau này không nấu bữa sáng, bữa trưa và tối ăn nhiều hơn là được.

“Được, ngày mai tôi nấu cơm,” Vương Tiểu Thanh nghĩ ngày mai là ngày đầu đi làm, đội trưởng chắc sẽ không để bọn họ làm việc nặng, nấu cơm chắc không thành vấn đề.

“Hôm nay nhổ cỏ, có khá nhiều rau dại, đồng chí Hồng Châu nói có thể trộn vào bánh ngô,” Lưu Hiểu Yến biết hai người này không ưa nhau nên cố ý nói vậy.

“Được, tôi biết rồi,” Vương Tiểu Thanh cũng không hiểu tại sao Trương Hồng Châu lại có địch ý với mình, sao cứ nhằm vào cô vậy.

Buổi tối, mọi người thay phiên nhau tắm rửa, sau hai ngày ngồi trên tàu chưa được tắm rửa.

Tắm rửa xong, Vương Tiểu Thanh thoải mái nằm trên giường, cô mặc bộ đồ lót mới.

Nằm nghĩ một lát, cô nhớ đến mảnh đất màu mỡ trong không gian của mình, không thể để lãng phí được.

Chờ một lát nữa, chờ tắt đèn rồi tính sau, nếu bị phát hiện thì không hay.

Vương Tiểu Thanh nhàn rỗi không có việc gì làm liền nằm trên giường, đợi khoảng mười phút thì Trương Hồng Châu mới vào tắt đèn nghỉ ngơi.

Cô nhét cái gối vào trong chăn rồi bước vào không gian.

Trong không gian có ít lương thực và đồ ăn vặt, lần trước cô đã đổi được khá nhiều hạt giống, giờ cô sẽ bắt đầu trồng rau.

Không có công cụ, Vương Tiểu Thanh liền lấy hai cành cây chọc thành lỗ, thả hạt giống rau vào rồi lấp đất lại, cuối cùng tưới nước linh tuyền, vậy là xong.

Ở trong không gian, Vương Tiểu Thanh mất gần một giờ để trồng xong.

Cô nhìn lại thấy vẫn còn khoảng hai mẫu đất chưa đào, cô định trồng lúa và lúa mì.

“Hazz, giá mà nó có thể tự đào đất thì tốt biết mấy,” Vương Tiểu Thanh cảm thán một câu.

Khi cô quay đầu nhìn lại.

“A~ thật sự là tự đào xong rồi, hóa ra mình vừa rồi làm cả một giờ coi như uổng công sao,” Vương Tiểu Thanh lau mồ hôi.

“Lúa và lúa mì hình như cần phải ngâm nước trước,” Vương Tiểu Thanh lẩm bẩm, có vẻ không có chậu để ngâm.

Cô rời khỏi không gian, nằm trên giường, nghe thấy tiếng thở đều của hai người bên cạnh mới nhẹ nhàng mang dép đi ra ngoài, đi về phía nhà chính.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 22: 22: Ngày Đầu Tiên Làm Việc


Đáng tiếc không có đèn, cũng không có đèn pin, Vương Tiểu Thanh mò mẫm trong bóng tối, suýt chút nữa té ngã.

Cô cố gắng tìm trong nhà chính và cuối cùng cũng tìm được hai cái bát bị sứt mẻ.

Được rồi, buổi tối là Trương Hồng Châu rửa bát, có thể cô ấy đã cất bát đi rồi, còn mấy cái bát sứt mẻ thì để ở một góc.

"Không sao, bát sứt mẻ cũng được" Vương Tiểu Thanh cầm theo bát vỡ vào không gian.

Cô ngâm hạt lúa giống và lúa mì trong nước Linh Tuyền rồi trở về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, khi ánh sáng chiếu vào phòng, Vương Tiểu Thanh đã thức dậy.

Ở thời hiện đại, cô cũng chưa bao giờ thích ngủ nướng.

Vương Tiểu Thanh thấy mọi người còn đang ngủ, cô nhẹ nhàng thay quần áo, là bộ quần áo cũ lúc trước của nguyên chủ.

Bộ quần áo mới mua hai hôm trước cô để dành đến khi nghỉ mới mặc.

Đôi giày vải trắng bạc màu do nguyên chủ giặt nhiều lần, tuy đã phai màu nhưng đường may vẫn còn chắc chắn, hình như do nguyên chủ tự mình làm, cũng thật khéo tay.

Vương Tiểu Thanh đi ra sân giếng lấy nước rửa mặt, sau đó bắt đầu nấu nước luộc trứng gà.

May là trong nhà chính có đá lửa, không thì cô cũng không biết cách nhóm lửa, hình như là do Hoàng Cẩm mang đến.

Mười lăm phút sau, tiếng loa báo vang lên, âm thanh rất lớn, cả thôn đều nghe thấy, loa đặt ở ủy ban thôn, chắc là trưởng thôn đã bật từ sớm.

Hoàng Cẩm là người đầu tiên ra khỏi phòng, đi theo sau là Giả Nam Ngọc.
“Đồng chí Tiểu Thanh, cô dậy sớm thế, cảm ơn cô đã luộc trứng cho chúng tôi,” Hoàng Cẩm vẫn luôn nhiệt tình, vui vẻ.

“Không có gì, đêm qua mọi người ngủ thế nào?” Vương Tiểu Thanh hỏi thăm.

Hoàng Cẩm nhanh nhẹn kéo nước từ giếng lên để rửa mặt, “Rất tốt, ngủ một giấc đến sáng.”

“Tiểu Thanh, cô dậy sớm thế,” Lưu Hiểu Yến cầm cốc nước súc miệng bước ra khỏi phòng.

“Cũng không sớm lắm đâu, trứng gà luộc xong rồi, rửa mặt xong vào ăn đi,” Vương Tiểu Thanh vớt trứng gà ra để vào nước lạnh.

“Được, tôi đến ngay,” mọi người rửa mặt xong, mỗi người cầm một quả trứng nhưng chưa kịp ăn xong thì loa báo đi làm vang lên.

“Đi thôi, Hiểu Yến,” Vương Tiểu Thanh bỏ nốt miếng trứng cuối cùng bỏ vào miệng.

“Được rồi,”

Bọn họ chuẩn bị xong, trên đường đi họ mới nhận ra không ít dân làng đều mang theo bình nước.

“Ôi trời, bọn họ mang theo bình nước, còn chúng ta không có.

Nếu khát nước thì chúng ta phải làm sao bây giờ?” Lưu Hiểu Yến không kìm được tiếng than.

“Không sao đâu, hiện tại thời tiết không quá nóng, vài giờ không uống nước cũng không sao.

Nếu thật sự không chịu nổi, cô có thể chạy về uống nước, hình như giữa giờ có thời gian nghỉ ngơi mà,” Vương Tiểu Thanh trấn an, cô cảm thấy không có khả năng trong suốt thời gian làm việc lại không có thời gian để nghỉ ngơi.

“Mọi người nhìn xem, chính là cô ấy, hôm qua tôi đã nói trông như tiên giáng trần, làn da trắng mịn” bà thím hôm qua lại nhìn thấy Vương Tiểu Thanh, liền vội vàng gọi mọi người nhìn xem.

“Ôi trời, đúng thật là, còn đẹp hơn cả con gái trưởng thôn,” con gái út của trưởng thôn đang học trung học ở thị trấn, được xem là hoa khôi của làng.

Cách đó không xa, có một ánh mắt dõi theo từng bước chân của Vương Tiểu Thanh.

“Em đang nhìn cái gì vậy?” Bất ngờ bị ai đó vỗ vai.

Quay đầu lại nhìn, hóa ra là anh trai mình.

“Không nhìn gì cả, đi làm thôi,” nói xong liền bỏ đi ngay.

“Ừ,” Trương Dũng gãi đầu không hiểu chuyện gì, sau đó cũng nhanh chóng theo sau để không bị đến muộn.

“Yên lặng, yên lặng,” trưởng thôn đang đứng đợi mọi người ở sân phơi.

“Mọi người yên lặng một chút, khụ khụ, trước khi bắt đầu làm việc, tôi có vài lời muốn nói với mọi người,” trưởng thôn hắng giọng.

Mọi người đều im lặng, nhìn về phía trưởng thôn.

“Cũng không có chuyện gì đặc biệt cả, chỉ là giới thiệu với mọi người về các đồng chí mới tới thôn Phong Thu Loan,” nói xong, ông vẫy tay gọi nhóm thanh niên trí thức lên.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 23: 23: Ngày Đầu Tiên Làm Việc


Nhóm thanh niên trí thức bước lên phía trước, đứng cạnh trưởng thôn.

“Đây là năm đồng chí mới đến hôm qua, từ thành phố tới, là người có văn hóa.

Nói cho cùng, các đồng chí vẫn còn trẻ.

Không rành việc đồng áng, mọi người phải chỉ bảo nhiều, nhẫn nại hơn, biết chưa?” Lời của trưởng thôn rất khéo léo.

Bất quá Vương Tiểu Thanh nghĩ rằng đây đều là công lao của những món quà ngày hôm qua.

“Được rồi, tan họp, các đồng chí thanh niên trí thức ở lại.” Trưởng thôn nói vài câu với đội trưởng rồi rời đi.
Đội trưởng đứng trước mặt các thanh niên tri thức.

“Mấy đứa cũng khá đấy, ngày đầu đi làm không đến muộn, chứng tỏ thái độ mấy đứa rất đúng đắn.

Mấy đứa yên tâm, mấy đứa mới đến nên tôi cũng không bắt mấy đứa làm việc nặng đâu, tất nhiên, mấy đứa cũng chưa làm được,” đội trưởng cười cười, rồi phân công nhiệm vụ.

“Ba đồng chí nữ đi nhổ cỏ, một ngày được bốn đến năm công điểm, nhổ nhiều thì công điểm nhiều.

Hai đồng chí nam thì đi xới đất, một ngày được sáu đến bảy công điểm.

Đi lấy dụng cụ đi,” đội trưởng ghi vào sổ, chỉ vào kho đằng sau.

Bên trong có nhiều dụng cụ, các đồng chí nam mỗi người lấy một cái cuốc, các đồng chí nữ mỗi người lấy một cái rổ để đựng cỏ.

Đội trưởng dẫn bọn họ ra đồng, nhờ mấy dì bên cạnh dạy họ kỹ thuật.

“Ôi, các thanh niên trí thức đến từ thành phố xinh đẹp thật, da trắng mịn, nhìn cả ba người, không ai xấu cả.”

“Đúng vậy, nếu con gái tôi cũng có thể xinh đẹp như vậy thì tốt rồi.”

“Lớn lên xinh đẹp thì có ích gì, tôi thấy chỉ có cô bé mập kia là dễ thương, hai người kia gầy như que củi, mông bé như thế, khó mà sinh nở.”

“Đúng rồi, Đúng thế thật”

Hai bác gái lảm nhảm, suýt chút nữa quên dạy bọn họ.

“Này, chị Vương, chị thích cái cô gầy mà đẹp thì chị dạy đi, nhìn cô ấy như tiểu thư, không làm được việc,” bà Hoàng cố ý trêu chọc bà Vương.

“Được, được, cô thích cô gái béo kia thì dạy cô ấy đi,” bà Hoàng cảm thấy tâm trạng tốt hơn khi nhìn người xinh đẹp, vì thế liền chủ động đi tới chào hỏi Vương Tiểu Thanh.

“Cô bé thanh niên tri thức, cô lại đây,” Vương Tiểu Thanh thấy bác ấy hướng về phía mình gọi.

Thấy bác gái không có ý xấu, cô liền tiến lại gần.

“Chào bác, cháu tên là Vương Tiểu Thanh,” cô lễ phép chào hỏi.

“Ôi, thật đúng là trùng hợp, tôi cũng họ Vương, vậy từ nay tôi sẽ gọi cô là Tiểu Thanh nhé,” bác Vương cảm thấy cô bé này nói chuyện tới giọng nói cũng dễ nghe, dịu dàng, không như nông dân, giọng to.
“Vâng, bác Vương.”

“Được rồi, tôi sẽ dạy cô cách nhổ cỏ.

Cô nhìn xem, chỗ đất này cuối tháng sẽ trồng lúa nước, chúng ta cần nhổ hết cỏ để chúng không cạnh tranh dinh dưỡng với lúa.

Cô nhìn này, nhổ cỏ phải nhổ như tôi, nhổ từ gốc lên, nếu không nhổ được gốc, khoảng mười ngày sau nó sẽ mọc lại,” bác Vương hướng dẫn Vương Tiểu Thanh cách nhổ cỏ sao cho nhẹ nhàng và không đau tay.

Bác Hoàng thì đang dạy Lưu Hiểu Yến cách nhổ cỏ, còn Trương Hồng Châu thì không ai quan tâm.

Tuy nhiên, từ trước đến nay Trương Hồng Châu đã quen làm việc rồi, việc nhổ cỏ đối với cô chỉ là chuyện nhỏ.

Một lát sau, hai bác gái lại tụ tập nói chuyện.

“Này, chị Vương, con trai thứ hai của chị chưa có đối tượng kết hôn phải không? Không phải chị thích cô gái thanh niên tri thức xinh đẹp đó sao, có cần tôi giúp làm mối không?” Bà Hoàng trêu đùa.

Câu này nói trúng tim đen của bà Vương, con trai út của bà đã 20 tuổi mà chưa kết hôn.

Nói cho cùng là do điều kiện gia đình thiếu thốn, trước đây khi cưới vợ cho con trai cả đã phải nợ nần chồng chất, mãi đến tết năm ngoái mới trả hết nợ.

Bây giờ trong nhà vẫn chưa có tiền.

“Mấy cô thanh niên trí thức này tất nhiên tốt, nhưng cô cũng biết điều kiện nhà tôi mà, năm ngoái vẫn còn nợ nần, may mà con trai út của tôi một lòng vì gia đình, không giữ riêng một đồng nào.

Nếu muốn cưới vợ cho nó, chắc phải đợi thêm hai năm nữa,” bà Vương thở dài.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 24: 24: Đưa Bao Tay


“Chị nói cũng đúng, nhưng chị Vương à, chị không cần lo lắng chuyện cưới vợ cho đứa út.

Cậu ấy là người có bản lĩnh, trong thôn không ít người thích cậu ấy đâu,” bà Hoàng an ủi.

“Hahaha, cô khéo nói thật,” bà Vương vui vẻ.

Vương Tiểu Thanh cặm cụi làm việc, không phải chỉ là nhổ cỏ thôi sao.

Trước đây ở hiện đại, trong giờ lao động ở trường, cô còn phải mang liềm đi cắt cỏ, Vương Tiểu Thanh căn bản không hề lo lắng.

Nửa giờ sau.

“Ai da,” Vương Tiểu Thanh thấy đau tay, vừa nhìn đã giật nảy mình, cô phát hiện trên tay có một vết phồng rộp, da tay của cô quá mềm.

Cô đành đổi tay khác tiếp tục chậm rãi nhổ cỏ.

Cách đó không xa, Trương Vũ thấy mặt cô nhăn mặt lại vì đau, trong lòng có chút lo lắng nhưng không dám nhìn chằm chằm, sợ bị người ta dị nghị.

Nghĩ nghĩ một lúc, anh quyết định tăng tốc làm việc.

Lúc này, đội trưởng đi qua, nhìn thấy ba thanh niên trí thức vẫn chăm chỉ nhổ cỏ, tuy hơi chậm nhưng cũng chăm chỉ.

“Các đồng chí đã nắm được kỹ thuật rồi thì phải tăng tốc lên, nếu không một ngày không kiếm được bốn công điểm đâu,” đội trưởng phân cho mỗi người một mảnh đất, nhổ xong toàn bộ được năm công điểm, nhưng nhìn tình hình này, bốn công điểm cũng có chút quá sức.

Một giờ sau, đội trưởng cho nghỉ mười lăm phút.

Vương Tiểu Thanh ngồi phịch xuống bờ ruộng, nhìn hai tay đã nổi đầy vết phồng rộp, nước mắt dâng trào, trông cực kỳ đáng thương.

“A, Tiểu Thanh, tay cô bị phồng rộp rồi, tôi chỉ có một tay bị thôi nhưng cũng đau lắm,” Lưu Hiểu Yến thổi thổi tay, lần đầu tiên cô làm việc lâu tới như vậy.

“Không sao đâu, dần dần sẽ quen thôi, công điểm ít hơn chút cũng không sao,” Vương Tiểu Thanh muốn buông xuôi, chỉ cần lấy được ba công điểm là được, dù sao trong không gian của cô cũng có lương thực.

Khó khăn lắm mới đến trưa, Vương Tiểu Thanh về sớm chuẩn bị bữa trưa, việc này có thể, dù sao buổi chiều mới ghi công điểm của một ngày, không ít phụ nữ đều là về sớm để nấu cơm.

Về đến điểm thanh niên tri thức, việc đầu tiên là lấy nước rửa sạch rau dại, cắt nhỏ, trộn với bột ngô, nhào đều, để lên men một lúc.

Vương Tiểu Thanh bắt đầu rửa rau, thời gian buổi trưa tương đối gấp rút nên chỉ ăn cải trắng, rửa qua rồi cắt sơ là được.

Cô nặn bột ngô thành từng chiếc bánh ngô, hôm nay có thêm rau dại nên nhìn bánh to hơn một chút, rồi đặt lên nồi hấp.

Trong lúc đó, cô bắt đầu xào rau trong nồi khác.

Dù sao cũng không có dầu ăn, chỉ cần xào chín rồi thêm ít muối vào là được.

Làm xong xuôi mọi thứ, chuông báo giờ nghỉ trưa vẫn chưa vang lên, Vương Tiểu Thanh tranh thủ vào không gian ngâm tay bằng nước Linh Tuyền.

“Thật thoải mái,” vừa ngâm tay vào, cô thấy hai tay không còn đau nữa, đôi tay vốn căng cứng cũng trở nên mềm mại hơn nhiều.

Vài phút sau, chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên, vài phút nữa là mọi người sẽ trở lại.

Vương Tiểu Thanh ra khỏi không gian, thấy vết phồng rộp đã xẹp đi nhiều, do thời gian không đủ nếu ngâm thêm nửa giờ nữa, có lẽ vết phồng rộp sẽ biến mất hoàn toàn.

Vương Tiểu Thanh vào phòng bếp, mở nắp nồi ra chạm thử vào bánh ngô, thấy đã chín.

Cô lấy củi ra, đem bánh ngô bưng lên đặt lên thớt cho bánh nguội.

Lúc này, cô nghe thấy tiếng bước chân, Vương Tiểu Thanh tưởng mọi người đã về.

Quay đầu lại, cô ngạc nhiên.

"Sao anh ấy lại đến đây?" Vương Tiểu Thanh nhỏ giọng nói thầm.

"Anh..." Vương Tiểu Thanh định hỏi anh đến đây làm gì thì bị anh ngắt lời.

"Đây, cho em," Trương Vũ nhét một thứ gì đó vào tay Vương Tiểu Thanh rồi quay đầu chạy mất.

"Ơ kìa..." Vương Tiểu Thanh vừa ngẩng đầu lên, anh đã chạy ra khỏi phòng rồi.

Nhìn đôi bao tay trong tay, cô nghĩ anh đưa cũng thật đúng lúc.

Vương Tiểu Thanh nghĩ không thể nhận đồ của anh mà không trả lại gì, nên dự định chiều nay sẽ đưa tiền cho anh.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 25: 25: Đưa Bao Tay


Trương Vũ chạy một mạch ra ngoài, thở hổn hển, sao bản thân lại căng thẳng như vậy nhỉ? Chẳng qua chỉ là đưa đôi bao tay thôi mà.

Trương Vũ sờ sờ đầu, tự nhủ.

Anh chạy nhanh như vậy có hai lý do: một là sợ cô từ chối lòng tốt của mình, hai là sợ người khác nhìn thấy rồi nói ra nói vào.

Khi các thanh niên trí thức trở về điểm thanh niên tri thức, Vương Tiểu Thanh đã chia xong những chiếc bánh ngô.

“Về rồi à, mọi người mau tới ăn cơm đi,” Vương Tiểu Thanh đã bắt đầu ăn rồi.

Mọi người thực sự rất đói và khát, trước tiên uống một ngụm nước, rồi mới ăn.

“Ừm, Tiểu Thanh, rau dại cho vào bánh ngô ngon thật, không đắng chút nào,” Lưu Hiểu Yến được ăn ngon nên vui vẻ hẳn lên.

“Ừ, tiếc là không nhiều lắm.



Ăn xong, Vương Tiểu Thanh nhanh chóng đi rửa bát, không có dầu mỡ nên rửa rất nhanh.

Nhân lúc mọi người đều nằm nghỉ trên giường, Vương Tiểu Thanh lẻn vào không gian để ngâm mình trong nước suối.

Nước Linh Tuyền ấm áp, như suối nước nóng, toàn thân đều được thư giãn, không biết từ lúc nào Vương Tiểu Thanh ngủ thiếp đi, sau đó nghe được có người gọi mình.

"Ơi, tới đây.

" Vương Tiểu Thanh từ trong nhà vệ sinh bước ra.

“Nhanh lên, đi làm thôi,” Lưu Hiểu Yến kéo tay Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh dụi dụi mắt, cô vẫn còn chưa tỉnh ngủ, những người khác cũng mắt nhắm mắt mở như vậy.

“Tiểu Thanh, tôi mang theo nước rồi, lát nữa chúng ta cùng uống nhé,” Lưu Hiểu Yến lắc lắc bình nước lớn trong tay.

“Cảm ơn cô Hiểu Yến, tôi chưa mua bình nước, phải đợi đến lần nghỉ tới mới đi mua được,” trước đó Vương Tiểu Thanh không nghĩ đến vấn đề này, nên quên mất không mua.

Trương Hồng Châu đi sau họ, nghĩ thầm không biết sao Lưu Hiểu Yến lại luôn bám theo Vương Tiểu Thanh như vậy, lúc nào cũng bám theo Vương Tiểu Thanh, cô cũng không có bình nước, cũng không nghe thấy cô ấy nói sẽ chia sẻ với cô.

Vương Tiểu Thanh không biết những suy nghĩ nhỏ nhặt của Trương Hồng Châu, mà dù có biết cô cũng không để tâm.

Đến ruộng, tiếp tục nhổ cỏ, Vương Tiểu Thanh lấy bao tay ra, suy nghĩ một chút Lưu Hiểu Yến đối với cô thật lòng, cô cũng nên như vậy.

“Hiểu Yến, đây, cô đeo bao tay vào thì sẽ không đau tay nữa,” Vương Tiểu Thanh đưa cho Lưu Hiểu Yến một chiếc bao tay.

“Oa, tốt quá, còn cô thì sao?” Lưu Hiểu Yến vui vẻ nhận lấy găng tay, rồi lại lo lắng không biết Vương Tiểu Thanh còn đôi nào không.

“Tôi còn một chiếc,” Vương Tiểu Thanh đã đeo bao tay vào.

“Đồng chí Vương, cô còn bao tay không? Tôi cũng muốn,” Trương Hồng Châu không biết xấu hổ, tiến lại gần.

“Xin lỗi, không còn nữa,” Vương Tiểu Thanh mỉm cười đáp lại.

"Cô ta không được lợi nên không vui đó mà.

" Vương Tiểu Thanh cười cười, lười quan tâm đến cô ta, chỉ tập trung làm việc.

Trương Vũ từ xa nhìn thoáng qua, thấy Vương Tiểu Thanh đang đeo găng tay làm việc, anh thở phào nhẹ nhõm.

Một buổi chiều trôi qua, tiếng loa báo hết giờ làm việc vang lên, Vương Tiểu Thanh tháo găng tay ra, may mắn thay, tuy có hơi đỏ nhưng không bị phồng rộp thêm.

"Nhìn cái gì vậy, Tiểu Thanh?" Hiểu Yến đi tới, Vương Tiểu Thanh vội vàng giấu tay đi.

Buổi sáng Hiểu Yến đã thấy tay cô bị phồng rộp, nếu phát hiện nước phồng biến mất, Vương Tiểu Thanh cũng không biết phải giải thích như thế nào.

"Không có gì, tôi đang nghĩ hôm nay chúng ta hẳn là có thể được ba công điểm đấy.

" Vương Tiểu Thanh chuyển chủ đề.

"Hẳn là có thể" Lưu Hiểu Yến còn khá vui vẻ, nghĩ rằng công việc đồng áng cũng không quá vất vả.

Hai người tháo găng tay đi về, phát hiện đã không thấy bóng dáng Trương Hồng Châu.

"Cô ta chắc đã về rồi, không sao, chúng ta đi thôi.

" Vương Tiểu Thanh nhanh chóng đi trả công cụ.

"Đội trưởng, hôm nay chúng tôi có được ba công điểm không?" Vương Tiểu Thanh lau mồ hôi trên trán, cười hỏi đội trưởng đang ghi chép.

"Ừm, ba công điểm, cố gắng lên, ngày mai lấy bốn công điểm, vài ngày nữa năm công điểm, các cô liền có thể ăn no ăn ngon rồi.

" Đội trưởng không quên khích lệ.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 26: 26: Khóc Lóc


"Cảm ơn đội trưởng, chúng tôi về trước đây.

"

Đi đến sân phơi thóc, phát hiện Hoàng Cẩm và Giả Nam Ngọc đang ở không xa phía trước.

“Đồng chí Hoàng, đồng chí Giả, đợi chúng tôi với! "Lưu Hiểu Yến lớn tiếng gọi.

Hai người nhanh chân bước tới, Vương Tiểu Thanh hỏi trước: “Sao rồi, hai đồng chí, hôm nay có được sáu công điểm không?”

"Nói ra thật xấu hổ, tôi chỉ được năm công điểm, anh Hoàng được sáu công điểm" Giả Nam Ngọc nói xong, trên mặt có chút ngượng ngùng.

"Ôi trời, cái này có cái gì mà ngượng ngùng, chúng tôi chỉ được ba công điểm thôi, mà vẫn vui vẻ đây này.

” Lưu Hiểu Yến lên tiếng an ủi Giả Nam Ngọc.

"Cô nói như vậy, tôi thực sự cảm thấy tốt hơn nhiều" Giả Nam Ngọc không hiểu sao, làm việc cả ngày nhưng vẫn khá vui vẻ.

Vốn dĩ hôm qua khi mới đến đây, bởi vì bị gia đình ép phải xuống nông thôn nên cảm thấy không vui, cho nên vẫn luôn rầu rĩ, không thích nói chuyện.

"Cậu cuối cùng cũng chịu nói chuyện rồi, không uổng công tối qua tôi tự nói chuyện một mình suốt nửa tiếng" Hoàng Cẩm nhẹ nhàng đấm vào vai Giả Nam Ngọc.

Đêm qua, Hoàng Cẩm nhìn ra Giả Nam Ngọc có tâm sự, muốn cùng hắn tâm sự, kết quả Giả Nam Ngọc căn bản không trả lời lại, Hoàng Cẩm cứ thế nói một mình suốt nửa tiếng.

Giả Nam Ngọc nhanh chóng chạy trốn, mấy người bọn họ cười nói vui vẻ về tới điểm thanh niên tri thức, vừa về đến nơi thì thấy Trương Hồng Châu đang ngồi trong phòng khách, vẻ mặt không vui.

Vương Tiểu Thanh dĩ nhiên không bị ảnh hưởng, trực tiếp đi vào bếp nhóm lửa

"Nấu cơm có thể hay không đi nhanh lên một chút, muốn để chúng tôi chết đói à?" Trương Hồng Châu ngồi trên ghế, bộ dạng hung dữ chẳng khác gì một bà địa chủ.

"Thật ngại quá, đồng chí Trương, tôi cho rằng tôi trở về cũng không muộn, tôi và các đồng chí thanh niên tri thức cùng nhau trở về, có lẽ phải nói là cô về quá sớm thì đúng hơn" Vương Tiểu Thanh đối mặt với chỉ trích của cô ta cũng không tức giận.

Dù sao với loại người này, nếu cô càng tức giận thì cô ta lại càng vui, nên cô phải tỏ ra vui vẻ trước mặt cô ta, có như vậy thì cô ta mới không vui nổi.

"Đúng vậy, Trương Hồng Châu, có phải cô tan làm sớm không mà về sớm thế?” Lưu Hiểu Yến tò mò hỏi.

"Hai người còn không biết xấu hổ nói tôi, thế mà còn nói là đồng chí cách mạng nữa cơ đấy, phi, tay tôi bị cỏ cắt rách hết rồi, đều tại các cô không chịu cho tôi mượn găng tay.

" Trương Hồng Châu nói xong còn tỏ vẻ uất ức.

“Đồng chí Trương, găng tay là của tôi, tôi muốn cho ai mượn thì cho người đó, đừng nói là tôi chỉ có hai cái găng tay, cho dù tôi có ba cái cũng không cho cô mượn.

” Vương Tiểu Thanh nhìn Trương Hồng Châu một cách khiêu khích, hừ, cô ta thì hay rồi chỉ giỏi lên mặt dạy đời.

"Các cô, các cô chính là bắt nạt tôi.

" Trương Hồng Châu ôm mặt khóc nức nở.

“Chuyện gì vậy?” Hoàng Cẩm và Giả Nam Ngọc nghe thấy tiếng ồn bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này, có chút ngạc nhiên.

“Đồng chí Hoàng, anh đến đúng lúc lắm, hôm nay nhổ cỏ đau tay, tôi chỉ có hai cái găng tay, đã đưa một cái cho Hiểu Yến, còn lại một cái thì tôi dùng, Trương Hồng Châu nói chúng tôi bắt nạt cô ấy.

” Vương Tiểu Thanh bình tĩnh kể rõ ngọn ngành.

“Đúng vậy, không biết tại sao đồng chí Trương lại nghĩ xấu về chúng tôi như vậy.

” Lưu Hiểu Yến không hiểu vì sao Trương Hồng Châu luôn nghĩ xấu về người khác.

“Có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên đồng chí Trương đi làm, do cô quá mệt nên tâm trạng không tốt thôi, các cô ấy cũng chỉ có hai cái găng tay nên không thể cho cô mượn được.

” Hoàng Cẩm cũng không biết an ủi con gái thế nào, chỉ biết đứng nhìn Trương Hồng Châu khóc.

Trong lòng Giả Nam Ngọc lại hiểu rõ, Trương Hồng Châu chính là người bụng dạ hẹp hòi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 27: 27: Khóc Lóc


“Găng tay thôi mà, hôm khác ra chợ mua là được.

” Giả Nam Ngọc hờ hững nói một câu như vậy.

Sau đó Trương Hồng Châu cũng không còn khóc nữa, có lẽ cảm xúc đã được giải tỏa, tâm trạng bình tĩnh lại, yên lặng chờ ăn cơm.

Buổi tối Vương Tiểu Thanh xào cà rốt, cà rốt tự trồng ở nông thôn rất non, chỉ tiếc là không có dầu, nếu không chắc chắn sẽ rất thơm.

Bởi vì Trương Hồng Châu, nên lúc ăn cơm mọi người cảm thấy rất áp lực, không dám cười lớn.

Vương Tiểu Thanh thầm thề rằng, mình nhất định phải dọn ra ngoài càng sớm càng tốt, nếu không sống chung với loại người như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ phát điên hoặc buồn bực.

Thời tiết còn chưa ấm lên, bọn họ đều không tắm, chỉ đun nước nóng lau qua.

Vương Tiểu Thanh thì mượn cớ đi vệ sinh, thoải mái ngâm mình trong không gian, rũ bỏ hết mệt mỏi trên người.

Khi cô về phòng, bọn họ đã ngủ, vì thế Vương Tiểu Thanh lại mượn bóng tối tiến vào trong không gian.

"Oa, không ngờ hạt giống đều đã nảy mầm rồi, tuyệt quá" Vương Tiểu Thanh thấy hạt giống mình ngâm tối qua tất cả đều đã nảy mầm, cô rất vui.

Vương Tiểu Thanh nghĩ nghĩ, không biết còn có thể khống chế không gian nữa không.

“Gieo hạt.

” Vương Tiểu Thanh ra lệnh, rồi nhìn hạt giống, hạt giống thật sự đã biến mất, chắc là đã thành công.

“Tưới nước.

” Lệnh này vừa nói ra, không gian lập tức mưa, nhưng chỉ mưa một khu vực, mỗi lần chỉ mưa ở ngay tại chỗ cần tưới nước.

“Oa, thật là kỳ diệu!” Vương Tiểu Thanh cảm thấy không gian này rất thú vị, bây giờ tốt rồi, đợi thu hoạch được lương thực, cô sẽ nhanh chóng dọn ra ngoài, mấy ngày nay ăn bánh ngô đến đau cả họng, quá là khô.

Thèm ăn cơm quá ~

May mà còn có bánh bao thịt để ăn, Vương Tiểu Thanh trong không gian ăn một cái bánh bao thịt rồi mới đi ra ngoài, ngọt ngào ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Vương Tiểu Thanh lại là người dậy sớm nhất, rửa mặt xong đi vệ sinh, rồi trốn vào không gian ăn sáng xong mới đi ra ngoài, lúc đi ra mọi người mới lần lượt thức dậy.

Vương Tiểu Thanh cầm lấy bình nước lớn của Lưu Hiểu Yến, đổ đầy một bình nước Linh Tuyền, uống cái này khi làm việc sẽ dễ chịu hơn nhiều, lần sau đi chợ nhất định phải nhớ mua bình nước.

Lúc bắt đầu làm việc, Trương Hồng Châu nói chuyện với đội trưởng, đổi sang làm việc khác, cầm liềm đi cắt cỏ cho lợn, đừng thấy việc này nhẹ nhàng, nhưng nếu làm tốt, một ngày cũng được ba bốn công điểm.

Hôm nay mang theo găng tay đi làm, so với hôm qua làm việc nhanh hơn nhiều, buổi trưa hôm nay Lưu Hiểu Yến phải nấu cơm, nên cô về sớm nửa giờ.

Vương Tiểu Thanh thong thả đi trên đường.

“Ôi trời, đầu với óc.

” Vương Tiểu Thanh mới nhớ ra, hôm qua Trương Vũ tặng găng tay mà cô vẫn chưa cảm ơn anh.

Tặng gì thì tốt nhỉ, nghĩ nghĩ một hồi, không bằng tặng anh nửa cân kẹo, dù cho giá một đôi găng tay không bằng nửa cân kẹo, nhưng anh tặng đồ quá đúng lúc.

Muốn quay đầu lại nhìn xem Trương Vũ có còn ở đó hay không, nhưng không thấy đâu.

Về đến điểm thanh niên tri thức, Hiểu Yến đã nấu ăn xong.

Ăn uống xong, Vương Tiểu Thanh lại trốn vào trong không gian để ngâm mình, lúc làm việc cô ngồi xổm nên giờ có chút mỏi chân, ngâm mình thấy thoải mái hơn nhiều.

Khi ra ngoài, mọi người đều đã ngủ hết.

Đang chuẩn bị quay lại phòng nằm một chút, bất ngờ nhìn thấy có ai đó ở cửa.

“Ai đó?” trong lòng Vương Tiểu Thanh có chút căng thẳng, nhìn xung quanh, vừa vặn bên chân có một cây gậy, cô nhặt lên và giấu sau lưng.

"Là tôi"

Vương Tiểu Thanh ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Trương Vũ.

Ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng mà nóng bỏng, anh nhanh chóng cúi đầu xuống, hai tai hơi đỏ.

“Anh đến rồi.

” Vương Tiểu Thanh có chút bất ngờ, không ngờ anh lại đến vào giờ này.

“Cho em này.

” Trương Vũ đưa cho cô một bình nước màu xanh lá cây.

“Hả, cho tôi sao?” Vương Tiểu Thanh sửng sốt.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 28: 28: Bình Nước


Trán Trương Vũ bắt đầu đổ mồ hôi, không biết Vương Tiểu Thanh có muốn nhận bình nước của anh không, trong lòng lại càng thêm hoảng loạn.

“Tặng em đó.

” Trương Vũ cảm thấy nếu ở lại lâu hơn sẽ ngạt thở mất, liền nhanh chóng nhét bình nước vào tay Vương Tiểu Thanh rồi bỏ chạy.

“Ơ, sao anh lại chạy?” Vương Tiểu Thanh muốn gọi anh lại, hỏi vì sao lại tặng đồ cho mình, nhưng anh đi nhanh quá, chỉ chốc lát thôi đã không thấy tăm hơi.

Vương Tiểu Thanh lắc đầu, quên đi, anh ấy tặng toàn những thứ mình đang cần, lần sau sẽ tìm cơ hội trả tiền lại cho anh ấy.

Bình nước còn mới tinh, Vương Tiểu Thanh mang vào không gian rửa sạch rồi đổ đầy nước suối, cũng đổ đầy bình nước của Lưu Hiểu Yến nữa.

Buổi chiều lúc đi làm, Lưu Hiểu Yến liếc thấy bình nước mới của Vương Tiểu Thanh.

“Ồ, Tiểu Thanh, sao cô lại có bình nước, lại còn mới tinh thế.



“Đúng vậy, có người mua giúp tôi đó.

” Vương Tiểu Thanh cười đáp.

Trương Hồng Châu đi sau cùng, trong lòng cũng có chút nghi hoặc, sáng nay còn không có bình nước, chiều đã có, nói không chừng là do người đàn ông nào đó tặng.

Buổi chiều, ruộng lúa đã không còn cỏ để nhổ, đội trưởng bảo bọn họ đi nhổ cỏ ở ruộng lạc.

Ruộng lạc ở ngay bên cạnh chỗ Trương Vũ xới đất.

“Hai mảnh đất này, mỗi người một mảnh, nếu làm xong thì hôm nay sẽ được bốn công điểm.

” Đội trưởng phân công cho bọn họ xong rồi rời đi.

Vương Tiểu Thanh nhổ một gốc cỏ, mới phát hiện đất ở đây khá chắc, nhổ cỏ cần dùng nhiều sức, khó trách đội trưởng nói nhổ xong ở đây sẽ được bốn công điểm, xem ra không dễ làm.

Vương Tiểu Thanh chậm rãi nhổ cỏ, đột nhiên Trương Vũ đi tới ngồi xổm trong trong ruộng lạc của cô phụ trách, rất nhanh đã nhổ được một đống cỏ.

Nhổ khoảng mười phút, bằng một giờ của Vương Tiểu Thanh.

Trương Vũ tranh thủ lúc không ai chú ý lại quay về ruộng của mình xới đất, nhưng cảnh tượng này vẫn bị chị dâu của Trương Vũ là Tào Chiêu Đệ nhìn thấy.

Vương Tiểu Thanh đang muốn cảm ơn anh, nhưng Trương Vũ vẫn không cho cô cơ hội, giúp cô làm xong, không nhìn cô lấy một cái đã đi mất.

Cứ như vậy, Vương Tiểu Thanh xong việc sớm, làm xong sớm hơn mọi người một giờ.

“Đội trưởng, bác xem xem đã được chưa.

” Vương Tiểu Thanh gọi đội trưởng đến ghi chép.

“Tốt tốt, được rồi, hôm nay ghi cho cô bốn công điểm, ngày mai phải cố gắng hơn nữa nhé.

” Đội trưởng không ngờ Vương Tiểu Thanh lại làm việc tốt như vậy.

“Cảm ơn đội trưởng, vậy cháu về trước đây.

” Vương Tiểu Thanh muốn nhanh chóng trở về tắm rửa giặt quần áo.

Vương Tiểu Thanh về đến điểm thanh niên tri thức, lấy quần áo xong trốn vào nhà vệ sinh, sau đó vào trong không gian tắm rửa, giặt quần áo xong rồi mới đi ra.

Ra ngoài thấy lúa và lúa mì đã trổ bông, nhưng chưa chín vàng, vẫn còn xanh, chắc ngày mai có thể thu hoạch.

Tâm trạng vô cùng vui vẻ, cô làm xong mọi việc rồi, bọn họ vẫn chưa tan làm, Vương Tiểu Thanh liền dứt khoát nhóm lửa, hâm nóng bánh ngô, còn xào một đĩa cải.

Mới vừa rửa rau xong, tiếng loa báo tan làm vang lên, Vương Tiểu Thanh cho cải vào chảo, họ vừa về tới nơi, cải xào đã nấu xong.

“Các đồng chí, ăn cơm thôi.

” Vương Tiểu Thanh vui vẻ đem đồ ăn bưng lên.

“Đồng chí Vương Tiểu Thanh, không phải cô bỏ bê công việc đấy chứ, cô bị phạt không sao, đừng liên lụy tới chúng tôi.

” Trương Hồng Châu trong bộ dạng lôi thôi chật vật trở về, nhìn thấy Vương Tiểu Thanh toàn thân sạch sẽ, thoải mái, tóc còn ướt chưa khô hẳn, như một nàng công chúa, còn mình như người hầu.

“Đồng chí Trương Hồng Châu, hôm nay không phải cô rơi vào chuồng lợn đấy chứ, toàn thân đã hôi thối thì không nói, ngay cả miệng cũng thối.

” Vương Tiểu Thanh không giả vờ đáng thương nữa, mà thể hiện thái độ cứng rắn.

“Cô! tôi thối ở đâu chứ! tôi! ” Trương Hồng Châu nghe Vương Tiểu Thanh nói mình thối, mắt đỏ hoe, buổi chiều cắt cỏ không cẩn thận rơi vào rãnh nước thối.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 29: 29: Bình Nước


May mà có người đi qua kéo cô lên, không bị thương, chỉ là có chút hôi thối, công điểm cũng bị chậm trễ, chỉ được ba công điểm.

Khi ghi chép, trong lúc Trương Hồng Châu vô ý đã thoáng nhìn thấy hôm nay Vương Tiểu Thanh được bốn công điểm, vốn dĩ trong lòng đã có chút ghen tị, không ngờ Vương Tiểu Thanh lại về sớm như vậy, Trương Hồng Châu không tin Vương Tiểu Thanh làm việc lại nhanh tới như vậy.

“Tôi thối thì thối, không như một số người, dựa vào nhan sắc mà quyến rũ người khác, ngay cả đội trưởng cũng không tha.

” Trương Hồng Châu dứt khoát trở mặt.

“Nói bậy là phải ngồi tù đấy, cô nói tôi quyến rũ đội trưởng, được, chúng ta bây giờ liền đến nhà đội trưởng làm rõ.

” Vương Tiểu Thanh túm lấy cổ tay Trương Hồng Châu, muốn kéo cô ta đi, đáng tiếc bị Trương Hồng Châu hất ra, sức của cô vẫn còn quá yếu.

“Cô nói cô không có, vậy sao hôm nay cô lại tan làm sớm như vậy, sao có thể được bốn công điểm, Lưu Hiểu Yến cùng làm với cô cũng chỉ được ba công điểm.

” Trương Hồng Châu hùng hồn nói.

“Đồng chí Trương Hồng Châu, cô hiểu lầm rồi, chiều nay có người giúp Tiểu Thanh làm việc nên cô ấy mới tan làm sớm, không liên quan gì đến đội trưởng.

” Lưu Hiểu Yến thấy Trương Vũ giúp Vương Tiểu Thanh làm việc, trong lòng đại khái hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Lúc này Trương Hồng Châu không biết nói gì cho phải, trong thôn cũng không có cấm không cho phép người khác hỗ trợ làm việc, dù sao cũng là tự nguyện, hoàn thành nhiệm vụ là được, ai làm giúp cũng không liên quan.

“Được rồi, đồng chí Trương Hồng Châu, cô đừng mãi bới móc người khác, cô làm tốt việc của mình là được rồi.

” Giả Nam Ngọc không nhịn được nói một câu công bằng.

Trương Hồng Châu không ngờ tới người ít nói như Giả Nam Ngọc cũng giúp Vương Tiểu Thanh nói chuyện, trong lòng càng thêm cảm thấy Vương Tiểu Thanh chính là hồ ly tinh.

“Ăn cơm thôi, tôi cũng đói rồi.

” Vương Tiểu Thanh ngồi xuống bắt đầu ăn, cô đã đói lắm rồi.

“Tiểu Thanh, cảm ơn cô, hôm nay cô giúp tôi nấu cơm, lần sau cô có việc gì cần giúp, cứ bảo tôi nhé.

” Lưu Hiểu Yến vô cùng cảm kích Vương Tiểu Thanh.

"Không sao đâu, đồng chí Hoàng, đồng chí Giả, mau ăn đi, lát nữa nguội sẽ không ngon đâu" Vương Tiểu Thanh đẩy đĩa bánh ngô qua.

“Được.

” hai đồng chí nam đói đến mức bụng dán vào lưng, vừa ngồi xuống liền ăn ngay.

Trương Hồng Châu dù có xích mích với ai cũng không thể xích mích với bữa cơm, tự mình gắp đồ ăn rồi ra ngoài sân đứng ăn, bây giờ trời còn chưa tối.

Gia đình Trương Vũ sắp nổ ra một cuộc chiến.

“Mẹ, việc con nói với mẹ lần trước mẹ suy nghĩ thế nào rồi?” Tào Chiêu Đệ vừa ăn cháo rau dại vừa nói.

“Chuyện gì cơ?” bà Vương không hiểu.

“Ôi, sao mẹ lại có thể quên được chứ, tháng trước con nói với mẹ rồi mà, em họ con là Tiểu Nguyệt, xinh xắn vô cùng.

Lúc con cưới Trương Dũng, con bé có gặp Trương Vũ một lần, cảm thấy có duyên với chú ấy, luôn hỏi con về chú ấy.

Con thấy hai người tuổi tác không chênh lệch, rất xứng đôi, nếu mẹ thấy được, vào ngày nghỉ con sẽ dẫn con bé qua đây xem mặt.

” Tào Chiêu Đệ dừng ăn và nói chuyện với mẹ chồng, đồng thời quan sát sắc mặt của Trương Vũ.

“Chuyện của Trương Vũ để nó tự quyết định, mẹ không can thiệp.

Nó muốn cưới ai thì cưới.

” bà Vương nghĩ rất thoáng, bản thân mình không thể giúp con trai được gì, càng không muốn làm khó con trai, con trai muốn cưới ai thì cưới người đó.

“Còn chú, chú cảm thấy thế nào? ” Tào Chiêu Đệ vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi.

“Chuyện của tôi không cần chị phải lo, chị đem tâm tư đó đặt vào chồng chị đi, đừng dính dáng gì đến tôi.

” Trương Vũ có vẻ không thân thiện gì với Tào Chiêu Đệ.

Vì Tào Chiêu Đệ gả tới đây đã hai năm, hết ăn lại nằm, không dọn dẹp nhà cửa, làm việc cũng không chăm chỉ, một ngày chỉ được năm sáu công điểm, lại lắm lời nhiều chuyện, làm người khác bực bội.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 30: 30: Giúp Đỡ Công Việc


“Trương Vũ, chú có ý gì, có ai lại nói chuyện với chị dâu mình như thế.

Ôi, tôi biết rồi, chú không muốn xem mắt là vì cô thanh niên tri thức xinh đẹp kia chứ gì.

Ôi trời, chú sẽ không cho rằng chú giúp người ta làm việc, là người ta sẽ cưới chú đấy chứ, chú đừng có phí công vô ích, người ta có để ý đến chú đâu.

” Tào Chiêu Đệ châm chọc.

“Tôi không nghĩ vậy, chị cũng đừng có mà nói bậy.

” Trương Vũ biết chị dâu mình là người lắm mồm, sợ chị ta ra ngoài nói lung tung, chắc chắn sẽ làm cô ấy sợ mà chạy mất.

“Chiêu Đệ, sao em có thể nói như vậy, Trương Vũ có gì không tốt, sao lại không xứng với cô thanh niên trí thức đó?” Trương Dũng bênh vực em trai.

“Được, được, được, xứng thì tốt, em chỉ sợ chú ấy chỉ lo giúp người khác làm việc, còn việc của mình lại không làm.

” Tào Chiêu Đệ tiếp tục châm ngòi thổi gió.

“Đó cũng là Trương Vũ tự nguyện, con tốt nhất đừng ra ngoài nói lung tung, còn nữa, Trương Vũ hôm nay được mười công điểm, không thiếu một điểm.

” bà Vương liếc mắt một cái.

Tào Chiêu Đệ biết kế hoạch của em họ đã đổ bể, cũng không nói thêm gì nữa, bưng bát lên nhanh chóng ăn tiếp.

Bà Vương thở dài, sao lại gặp phải cô con dâu thích gây chuyện như vậy chứ, hy vọng con trai út sẽ cưới được một người vợ tốt, làm mình vui lòng.

Mấy ngày tiếp theo, Vương Tiểu Thanh và Trương Vũ không làm việc cùng nhau, nhưng mỗi buổi chiều, sau khi ăn trưa xong đi làm lại, cô đều thấy công việc của mình giảm bớt đi, có người đã làm giúp cô một phần.

Vương Tiểu Thanh không nói ra, chắc là anh ấy, ngoài anh ấy ra thì còn ai vào đây nữa.

Vương Tiểu Thanh nghĩ ngợi, cảm thấy như vậy không tốt lắm, nhưng không gặp được anh ấy, không có cách nào cự tuyệt.

Cứ như vậy, nhóm thanh niên tri thức liên tục làm việc năm sáu ngày, đội trưởng thông báo cho nghỉ hai ngày.

Vì tháng này công việc đồng áng không nhiều, nhưng nghe đội trưởng nói khoảng mười ngày sau sẽ cấy lúa.

“Tiểu Thanh, mai cô có đi lên thị trấn không?” Lưu Hiểu Yến hỏi trong bữa ăn.

“Đi chứ, nhưng không biết máy kéo đi lúc mấy giờ.

” Vương Tiểu Thanh nghe bác gái nói trong thời gian nghỉ có thể ngồi máy kéo lên thị trấn.

Nhưng phải đi sớm, đi muộn sẽ không có chỗ ngồi, sẽ phải đi bộ.

“Bảy giờ, hôm nay nghe một bà thím nói.

” Hoàng Cẩm vừa ăn bánh ngô vừa trả lời.

“À, đồng chí Hoàng, các anh cũng sẽ đi chứ.

” Vương Tiểu Thanh gật gật đầu.

“Ừm, đúng rồi, lần trước chúng ta nói mua mỡ heo, còn phải mua một cân muối, còn cần gì nữa không?” Hoàng Cẩm làm trưởng nhóm thanh niên tri thức, có hắn làm việc, mọi người đều yên tâm.

“Đồng chí Hoàng, tôi nghĩ tủ của chúng ta cần một cái khóa, thực phẩm để trong đó mà không có khóa, nếu chúng ta đi làm, bị trộm thì sao?” Vương Tiểu Thanh nói ra ý kiến của mình.

“Cô nói đúng, lòng người khó đoán, mai tôi sẽ đi trạm phế liệu tìm.



Lời nói của Hoàng Cẩm đã nhắc nhở Vương Tiểu Thanh.

Đúng rồi, trạm phế liệu, cô vẫn luôn muốn có tủ để treo quần áo, nhưng nghe nói ở thôn Phong Thu Loan không có thợ mộc, nên vẫn chưa thực hiện được, biết đâu trạm phế liệu có, cô mang vào không gian thì tiện hơn.

Trương Hồng Châu cũng đang suy nghĩ, ngày mai có nên đi lên thị trấn hY không, cuối cùng vẫn quyết định đi, dù không mua gì, thì đi xem một chút cũng được.

Buổi tối, Vương Tiểu Thanh nằm trên giường sau đó vào không gian, nhìn lúa và lúa mì chất đống mặc dù đã thu hoạch ba lần rồi nhưng vẫn chưa tuốt hạt, do không có bao để đựng, nên chưa có tuốt hạt.

Vì vậy ngày mai điều đầu tiên cần làm khi đến thị trấn là mua bao tải, mua bao tải rồi đóng vào bao xong xuôi cô sẽ đi chợ đen giao dịch kiếm tiền.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 31: 31: Lên Thị Trấn


“Hiểu Yến, đi chợ mua đồ ăn ngon nào.



“Hả, đồ ăn ngon ở đâu?” Lưu Hiểu Yến bật dậy, mới nhận ra là Vương Tiểu Thanh đang trêu đùa cô.

“Tiểu Thanh, cô thấy tôi có gầy đi không, đồ ăn vặt mà lần trước mua tôi đã ăn rất tiết kiệm, sợ không có thời gian đi mua.

May quá, hôm nay lại được ăn đồ ngon rồi.

” Lưu Hiểu Yến vui vẻ.

Vương Tiểu Thanh chăm chú nhìn dáng người của Lưu Hiểu Yến, có vẻ gầy đi một chút, không đúng, thực ra là do làm việc, lớp mỡ trên người đã chuyển thành cơ bắp.

“Đúng là gầy đi một chút, nhưng tôi vẫn thích cô mũm mĩm, nhìn đáng yêu.

” Vương Tiểu Thanh nói chân thành, thực ra ngũ quan của Lưu Hiểu Yến khá hài hòa, không quá mập, chắc tầm 65-70 cân, da trắng sáng, không xấu chút nào.

“Thật sao, haha" Lưu Hiểu Yến bắt đầu soi mình trong chậu nước.

“Giả đấy, nhanh lên một chút.

” Vương Tiểu Thanh tràn đầy năng lượng, nghĩ rằng sau khi cấy lúa xong sẽ dọn ra ngoài, bây giờ phải chuẩn bị tiền bạc.

Hai người rửa mặt xong, chuẩn bị đi ra ngoài, ba người còn lại mới ngủ dậy.

“Hai người cũng ích kỷ quá, sao không gọi chúng tôi dậy?” Trương Hồng Châu xốc chăn lên phát hiện bọn họ đã chuẩn bị xong, đang chuẩn bị đi ra ngoài, tức giận không có chỗ phát tiết.

“Tôi cũng không phải mẹ cô, sao phải gọi cô dậy.

” Vương Tiểu Thanh nói rồi kéo Lưu Hiểu Yến đi luôn.

Không phải vì sợ cô ta, mà nghĩ rằng họ dậy rồi, thì chắc dân làng cũng đã dậy, bọn họ phải đi nhanh để còn chiếm chỗ trên máy kéo, cô không muốn đi bộ.

Thở hồng hộc chạy đến chỗ máy kéo, thật không ngờ đã có một nửa người đứng ở đó rồi.

“Không vội, Tiểu Thanh, lên đây, để bác Vương kéo cháu lên” Bà Vương nhìn thấy là Tiểu Thanh, liền lập tức đưa tay ra.

"Cám ơn bác" Vương Tiểu Thanh nhẹ nhàng leo lên, sau đó cùng bác Vương kéo Lưu Hiểu Yến lên.

“Cảm ơn bác, bác thật tốt” Lưu Hiểu Yến cười ngây ngô.

“Không có gì, các cháu nhanh nắm chặt vào, lát nữa sẽ đông người lắm” Bà Vương nắm hai tay bọn họ lên thành xe, không thì lát nữa xe sẽ lắc qua lắc lại.

Vương Tiểu Thanh vừa mới đứng vững, thì thấy năm sáu người chạy đến, cũng chạy nhanh qua đây vì sợ không có chỗ.

Năm sáu người đó tay chân nhanh nhẹn leo lên.

Hôm nay Vương Tiểu Thanh mặc đồ mới, áo sơ mi trắng thêm áo khoác len vàng, phía dưới là quần đen ống đứng.

Đứng trong đám đông, có cảm giác như hạc giữa bầy gà, bởi vì quần áo của mọi người đều là mới ba năm, cũ ba năm, khâu vá lại được thêm ba năm*.

*新三年,旧三年,缝缝补补又三年(mới ba năm, cũ ba năm, khâu vá lại được thêm ba năm): Một câu tục ngữ TQ.

Ý chỉ cuộc sống ngày xưa của người nghèo vô cùng khó khăn, quần áo mới mặc ba năm, cũ rồi lại mặc thêm ba năm, rách rồi khâu vào lại có thể mặc thêm ba năm nữa.

“Các chị nhìn xem, cô thanh niên tri thức này thật xinh đẹp, ăn mặc cũng thời trang, chắc trong nhà có tiền”

Mấy bác gái bắt đầu tám chuyện.

“Thế mà chị cũng nói được, nói vậy chẳng phải nói nhảm sao, bọn trẻ này đều lớn lên ở thành phố lớn, có thể không có tiền sao?”

“Tôi thấy không phải toàn bộ đâu, có một cô trí thức chưa đến, tôi thấy có vẻ nghèo nàn, quần áo mặc trên người còn không bằng Phương Tử nhà tôi” Bác gái kia có chút đắc ý.

“Hình như là như vậy”

Lại qua thêm vài phút, mới nhìn thấy Hoàng Cẩm và Giả Nam Ngọc chạy phía trước, Trương Hồng Châu thì đi sau cùng, có lẽ muốn giữ phong độ.

Hai đồng chí nam leo lên, người trên xe cũng giúp một tay, người nông thôn thật thà, không có ý xấu gì.

Hoàng Cẩm xoay người lại muốn kéo Trương Hồng Châu lên thì mới phát hiện căn bản không còn chỗ nữa, vị trí của anh và Giả Nam Ngọc đều đứng cuối cùng, thêm một người nữa thì trên đường đi nói không chừng sẽ rơi xuống.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 32: 32: Lên Thị Trấn


“Đã đủ người rồi, lái xe đi” bác gái bắt đầu kêu to, bà đến từ sớm, đã đợi hơn mười phút rồi.

“Tôi vẫn chưa lên mà” Trương Hồng Châu bắt đầu sốt ruột, không ai kéo cô lên, nhưng nhìn vào thùng xe thì cũng không còn chỗ.

“Cô gái, cô không đến sớm, không có chỗ rồi, đi bộ đi nhé” Một số bác gái bắt đầu trêu đùa.

“Vương Tiểu Thanh, đều tại cô dậy sớm nhưng không gọi tôi dậy, báo hại tôi không có chỗ” Trương Hồng Châu nhìn thấy Vương Tiểu Thanh chiếm được vị trí có lợi, đầu lại nóng lên, liền trút giận lên người Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh lười nói lại, cô tin rằng mọi người ở đây đều hiểu được chuyện gì xảy ra.

“Ôi chao ~ đúng là tiểu thư thành phố có khác tính tình không giống ai, ngủ dậy thôi mà cũng cần người khác gọi cơ đấy.



Người nói là vợ của trưởng thôn, bà nhớ cô gái này.

Khi các thanh niên trí thức đến chơi, những người khác đều mang tới nửa cân quà, chỉ có cô ấy mang ba bốn miếng bánh đào, vợ trưởng thôn cảm thấy cô ấy tặng mà như cho ăn mày vậy, khinh thường ai đây.

"Bác, không phải như vậy đâu, tôi! " Trương Hồng Châu không ngờ vợ trưởng thôn lại nói như vậy, đột nhiên thấy xấu hổ không biết nói gì.

“Thôi được rồi, đồng chí Trương Hồng Châu, cô không nên nói như vậy với đồng chí Vương, tôi xuống xe vậy, Nam Ngọc, cậu! ”.

Hoàng Cẩm đang định dặn dò Giả Nam Ngọc những thứ cần mua, thì bị tiếng động ầm ầm cắt ngang.

Không đợi mọi người kịp phản ứng, xe đã khởi động.

“Nắm chặt vào, xe khởi động rồi” là giọng của Trương Vũ, mọi người nhanh chóng bám chặt vào, Trương Hồng Châu cứ thế nhìn xe máy kéo ầm ầm rời đi.

Hoàng Cẩm còn chưa kịp nhảy xuống.

Trương Vũ trước khi đi còn liếc nhìn Trương Hồng Châu một cái, nữ tri thức này luôn đối đầu với Vương Tiểu Thanh.

Nếu là người khác, chắc chắn Trương Vũ sẽ gọi một đồng chí nam lên ngồi ghế phụ, nhưng người phụ nữ này quả thật khiến cho người ta chán ghét.

Vương Tiểu Thanh nhìn Trương Vũ một cái, không chắc anh có cố ý hay không, bất quá trong lòng vẫn cho anh một like.

Chưa đến nửa giờ đã đến thị trấn.

Lần này Trương Vũ không giúp đỡ nữa, lời của chị dâu hôm đó vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến anh đau lòng.

“Chiều hai giờ về” Trương Vũ bỏ lại một câu rồi xuống xe đi luôn.

“Tiểu Thanh, tôi muốn đi tới cửa hàng hợp tác xã trước, cô thì sao” Lưu Hiểu Yến muốn kéo Vương Tiểu Thanh đi cùng mình.

“Cô đi trước đi, tôi phải viết thư gửi về nhà” Vương Tiểu Thanh chỉ đành viện cớ, vì cô còn phải đi mua bao tải.

“Được thôi” Lưu Hiểu Yến đi về phía cửa hàng hợp tác xã.

Vương Tiểu Thanh xoay người đi tìm người qua đường hỏi thăm chỗ bán bao tải.

“Nếu mua một hai cái thì đến cửa hàng hợp tác xã, mua nhiều thì đến nhà máy bao tải ở đường Bắc Thành mà mua.



Đi hơn mười phút mới thấy có bảng hiệu ghi ‘nhà máy Bao tải Hưng Vinh’, Vương Tiểu Thanh đi đến cổng nhà máy, phát hiện trước cổng nhà máy đúng là có một cửa hàng bán bao tải.

“Chào chị, cho hỏi loại bao tải nào đựng được năm mươi cân gạo?” Vương Tiểu Thanh thấy đủ loại bao tải lớn nhỏ, không biết chọn loại nào.

“Cô xem loại này, loại trung bình đựng được năm mươi cân, một hào một cái, loại nhỏ là năm xu, đựng được hai mươi lăm cân.

Còn loại lớn là một hào rưỡi, đựng được bay lăm cân, loại đặc biệt lớn đựng được một trăm cân.

” Chị bán hàng giới thiệu từng loại cho Vương Tiểu Thanh.

"Chào chị, tôi muốn mua ba trăm cái loại trung bình, có được giảm giá không?" Vương Tiểu Thanh muốn mặc cả.

“Ôi chao, ba trăm cái à, đúng là không ít, được, tôi sẽ giảm cho cô ba đồng” chị bán hàng vui vẻ giảm giá.

“Được, vậy là hai mươi bảy đồng” Vương Tiểu Thanh chuẩn bị lấy tiền.

“Ôi chao, cô gái, ba trăm bao tải, cô có thể cầm nổi không?” chị bán hàng nhìn đống bao tải chất cao.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 33: 33: Chợ Đen


“Hình như hơi quá sức” Vương Tiểu Thanh cười gượng.

“Vừa hay tôi có xe đẩy, cô trước tiên đẩy một nửa về trước, rồi quay lại đẩy một chuyến nữa” chị bán hàng nhanh nhẹn lại thông minh, nếu để người ta đẩy hết một lần, chưa chắc người ta sẽ trả lại xe đẩy.

"Được rồi" Vương Tiểu Thanh đẩy xe chở hai trăm năm mươi cái bao tải rời đi.

Đi được vài phút, khi đến một con hẻm nhỏ, cô bỏ bao tải vào không gian, rồi trả xe đẩy về, lấy nốt năm mươi cái còn lại.

Vương Tiểu Thanh đi chưa được mấy bước, nghĩ nghĩ rồi quay đầu lại.

“Chị gái, chị có biết ở đây chỗ nào có chợ đen không, tôi là thanh niên tri thức mới từ thành phố đến...” Vương Tiểu Thanh thì thầm vào tai chị bán hàng.

Chị bán hàng nhìn xung quanh, thấy không có ai mới chỉ tay về phía bên trái.

“Đi vào con hẻm đó, rẽ trái rồi rẽ phải” chị bán hàng nói xong lại bận rộn tính tiền.

“Cảm ơn chị” Vương Tiểu Thanh đi vào nhà vệ sinh công cộng, rồi vào trong không gian.

“Tuốt hạt, đóng bao, mỗi bao năm mươi cân” chỉ thị vừa nói ra, chớp mắt chỉ còn lại một đống vỏ trấu và những bao gạo trắng.

Vương Tiểu Thanh đi qua đếm một chút, tổng cộng có bốn mươi hai bao gạo, mười tám bao bột mì, vừa đủ sáu mươi bao, tiếc là không có dây buộc miệng bao.

Vương Tiểu Thanh suy nghĩ, từ trong chiếc túi mà cô để trong không gian lấy ra một chiếc áo khoác đen, bôi chút bụi lên mặt, đeo khẩu trang, bôi thế này đến mẹ ruột cũng không nhận ra.

Vương Tiểu Thanh đi vào con hẻm mà chị gái bán hàng chỉ, rẽ trái rồi rẽ phải như lời chị gái bán hàng.

Ngay sau đó, cô nhìn thấy ở đầu hẻm nhỏ có hai người đang đứng, nhìn qua nhìn lại như đang canh gác.

Vương Tiểu Thanh đoán đây chính là lối vào, cô lấy một ít gạo từ không gian bỏ vào túi, để tiện cho người ta xem hàng.

Lúc đi qua hai người canh gác, họ đánh giá cô từ đầu đến chân rồi để cô đi.

Bước vào trong, Vương Tiểu Thanh mới phát hiện bên trong rất rộng rãi, đi về phía trước, ngã tư đường có đầy người ngồi xổm.

Trước mặt mỗi người đều có một cái rổ hoặc gùi, hé ra một góc nhỏ.

Vương Tiểu Thanh chú ý nhìn, có trứng gà, trứng vịt, thịt, gà con, vịt con, gạo, kê, gạo lứt, bột mì trắng, bột ngô, bột đen, vải, cái gì cũng có.

Vương Tiểu Thanh nghĩ lần sau đến đây có thể mua vài con gà con, vịt con, lần này có việc khác cần làm nên không mua.

Đi hết một vòng, cô quyết định hỏi giá.

“Chào anh, gạo này bán thế nào?” Vương Tiểu Thanh hỏi một anh bán gạo có chất lượng khá tốt.

“Một hào tám nửa cân, không cần phiếu” anh ta nhỏ giọng trả lời.

“Được, tôi xem thêm vài chỗ” Vương Tiểu Thanh đứng dậy đi xem chỗ khác.

Lại hỏi giá bột mì, giá cũng không chênh lệch nhiều lắm.

Vương Tiểu Thanh cảm thấy số lượng mà cô có quá lớn, bán lẻ không phù hợp.

Vì vậy, cô đi đến chỗ hai người canh gác.

“Tôi có hàng tốt, muốn bán cho ông chủ của các anh, làm phiền giới thiệu giúp tôi” Vương Tiểu Thanh nói nhỏ.

“Ông chủ của chúng tôi không phải muốn là có thể gặp” người canh gác không tin cô sẽ có hàng tốt, dù sao ngay cả cái giỏ, cái gùi cô cũng không có.

“Đây là chút thành ý, mời hai anh uống trà” Vương Tiểu Thanh lấy ra hai đồng, đưa cho mỗi người một đồng.

Hai người nhanh chóng nhận lấy, người cao gầy vẫy tay ra hiệu cho Vương Tiểu Thanh đi theo, Vương Tiểu Thanh lập tức theo sau.

Đi lòng vòng trong hẻm, đi bộ ba phút, đến một cánh cổng lớn.

“Cô đứng đợi ở đây, tôi đi báo một tiếng” người cao gầy nói xong liền gõ cửa, sau đó đẩy cửa vào, cửa khép hờ.

“Đại ca, có người tìm, muốn bán hàng.”

“Dẫn vào đi.

Người cao gầy mở cửa ra vẫy tay, Vương Tiểu Thanh nuốt nước bọt, dũng cảm bước vào.

Bên trong có hai người đang ngồi trong sân.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 34: 34: Chợ Đen


Vương Tiểu Thanh vừa bước vào, người cao gầy liền đứng ở cửa canh gác.

Vương Tiểu Thanh len lén ngẩng đầu nhìn, suýt chút nữa thì sợ chết khiếp, sao anh ấy lại ở đây, xong rồi, xong rồi, chắc mình bị lộ rồi.

Không đúng, với bộ dáng hiện tại của mình chắc anh ấy không nhận ra mình đâu, vậy thì không nên nói gì, tốt nhất là rút lui, Vương Tiểu Thanh nghĩ xong liền muốn quay đầu rời đi.

“Này cô kia, không phải nói có hàng tốt sao, hàng của cô đâu?” người hỏi là người đàn ông có vết sẹo ngồi cạnh Trương Vũ.

Vương Tiểu Thanh toát mồ hôi hột, dùng tay ra hiệu, chỉ vào miệng mình và lắc đầu.

“Cái gì, hóa ra là người câm, được rồi, lão nhị đi lấy giấy bút đi” người đàn ông có vết sẹo nói với Trương Vũ.

Vương Tiểu Thanh kinh ngạc xen lẫn khiếp sợ, hóa ra anh ấy là nhị đương gia của chợ đen.

Một phút sau, Trương Vũ cầm giấy bút đặt lên bàn.

Vương Tiểu Thanh không dám nhìn anh, cầm bút xong liền viết: “Bột mì 600 cân, gạo 2400 cân, đồng giá hai hào.”

“Hai hào, cô không biết giá thị trường à” người đàn ông có vết sẹo cảm thấy cô gái này đang trêu hắn.

Vương Tiểu Thanh lại cầm bút viết: “Anh xem chất lượng sẽ biết.” Sau đó, cô lấy từ túi bên trái ra một nắm gạo, rồi từ túi bên phải ra một nắm bột mì.

Người đàn ông có vết sẹo và Trương Vũ cùng tiến lại xem.

Trương Vũ cầm lên xem kỹ, hạt gạo to, trong suốt, bột mì trắng tinh không lẫn tạp chất.

Lần đầu tiên Trương Vũ thấy loại bột mì trắng như vậy, liếc nhìn Vương Tiểu Thanh một cái, rồi gật đầu với người đàn ông có vết sẹo

Người đàn ông có vết sẹo như có điều suy nghĩ, sờ sờ râu.

“Hàng của cô ở đâu, tôi lấy hết.”

Vương Tiểu Thanh viết: “Hàng còn trên xe, anh chỉ chỗ cho tôi, tôi sẽ đi dỡ hàng.

Mười một giờ trưa anh đến nhận hàng, tiền trao cháo múc.”

“Được, tôi sẽ đưa chìa khóa cho cô, đây là một cái sân ở số 81 đường Thanh Long, ngoại ô phía tây thành phố.

Cô dỡ hàng vào đó là được.” Người đàn ông mặt sẹo nghĩ dỡ hàng ở chỗ khác không an toàn lắm.

“Một nghìn hai trăm, tôi muốn một nghìn là tiền mặt, hai trăm đồng là phiếu.

Phiếu đường, phiếu thịt, phiếu vải đều được, tốt nhất có thêm phiếu công nghiệp.” Vương Tiểu Thanh thêm vào câu này vì muốn mua một cái nồi mà lại không có phiếu.

“Được, không vấn đề gì.” Người đàn ông mặt sẹo đáp ứng ngay.

Vương Tiểu Thanh không ngờ mọi việc lại thuận lợi như vậy, quay người đi ngay.

“Lão Nhị, cậu thấy thế nào?” Người đàn ông mặt sẹo vẫn hơi nghi ngờ.

“Chắc không có vấn đề gì, đại ca nhanh đi lấy tiền đi.” Trương Vũ vẫn đang suy nghĩ về bóng lưng vừa rồi, cảm thấy quen quen.

“Anh sẽ phái hai người đi theo xem thử.” Người đàn ông mặt sẹo quay vào nhà.

Vương Tiểu Thanh đi ra khỏi sân, người cao gầy đóng cửa lại và tiếp tục canh gác.

Cô định đi khôi phục lại diện mạo, tính vào nhà vệ sinh, nhưng lúc đi trên đường, cô cảm thấy có người theo dõi mình, trong lòng hiểu rõ, đoán chừng là người của người đàn ông mặt sẹo, anh ta không tin tưởng cô.

Vương Tiểu Thanh bình tĩnh đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt, thay quần áo rồi đi ra.

Nhà vệ sinh đông người, hai tên ngốc canh ở bên ngoài chỉ chú ý đến nữ mặc áo khoác đen, đeo khẩu trang, hoàn toàn không để ý đến Vương Tiểu Thanh đã thay đổi quần áo.

Vương Tiểu Thanh đi về hướng tây thành phố, hai mươi mấy phút sau thì tìm được đường Thanh Long.

Nơi này người ở thưa thớt, không biết sau này có phát triển không, có lẽ sân này khá rẻ.

Vương Tiểu Thanh nhìn sân số 81 trước mắt, cân nhắc xem có nên mua nhà hay không.

Lúc này, hai tên ngốc canh ngoài nhà vệ sinh đã đợi gần nửa tiếng mà không thấy người, bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Cậu vào xem thử đi.”

“Sao cậu không đi vào, đây là nhà vệ sinh nữ đó, bị bắt vì tội quấy rối thì sao.”
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 35: 35: Làm Ăn Lớn


“Bác gái, làm phiền bác cho cháu hỏi chút, trong đó còn ai không? Em gái cháu vào đó lâu rồi, không biết đã ra chưa.

” Tên ngốc thứ nhất hỏi một bác gái vừa từ nhà vệ sinh đi ra.

“Trong đó không còn ai, chắc em gái cậu đã ra rồi.

” Hai tên ngốc nhìn nhau, không biết khi quay về sẽ phải giải thích thế nào.

Vương Tiểu Thanh đi vào sân, phát hiện bên trong khá sạch sẽ, chắc là thường xuyên có giao dịch ở đây.

Bên trong không vào được, Vương Tiểu Thanh trực tiếp dỡ sáu mươi bao gạo và bột mì, phân ra rồi xếp thành đống.

Đóng cửa lại, cô vào không gian, ăn hai cái bánh bao nhân thịt lớn, rồi thu hoạch rau và trồng lương thực.

“Ôi trời, quên bán rau cho bọn họ rồi.

” Nhìn đống bắp cải và cà rốt chất đống trong không gian.

“Thôi để lần sau vậy.

” Vương Tiểu Thanh tưới nước xong liền đi ra khỏi không gian, sợ bọn họ đến sớm.

Hai tên ngốc trở về với vẻ mặt lúng túng, người đàn ông mặt sẹo và Trương Vũ đang đếm tiền và phiếu.

“Thế nào rồi, cô ta có phải là kẻ lừa đảo không? Có nhìn thấy xe không?” người đàn ông mặt sẹo hỏi trước.

Hai tên ngốc không biết trả lời thế nào, run rẩy không nói lên lời.

Người đàn ông mặt sẹo bước tới, cho mỗi người một cái tát vào đầu.

“Làm sao, hai người các ngươi bị câm rồi à, không nói được à?”

“Đại ca, em xin lỗi, bọn em đã để lạc mất.

” Tên ngốc số một báo cáo.

“Kể xem xảy ra chuyện gì.

” Trương Vũ có chút tò mò, người này thực sự không đơn giản.

“Hai bọn em rõ ràng nhìn thấy cô ta vào nhà vệ sinh công cộng, bọn em ở ngoài chờ tận nửa tiếng đồng hồ mà không thấy cô ta đi ra.

Bọn em hỏi một bác gái đi vệ sinh ra, bà ấy nói bên trong căn bản không có ai khác.

” Tên ngốc số hai trả lời.

“Lão nhị, cậu thấy thế nào?” Người đàn ông mặt sẹo hỏi Trương Vũ.

“Có hai khả năng, thứ nhất, cô ta cải trang khi gặp chúng ta, rồi vào nhà vệ sinh để thay đổi quần áo, hai người không nhận ra được.

Khả năng thứ hai, cô ta phát hiện hai người, trốn trong nhà vệ sinh, mặc dù hai người đã hỏi bác gái kia, nhưng bác gái kia không nhất định nói thật, dù sao hai người cũng không vào trong kiểm tra.

” Trương Vũ nói ra suy nghĩ của mình.

“Ừm, lão nhị nói đúng, nói tóm lại, là chúng ta đã coi thường cô ta, đi thôi lão nhị, cùng chúng tôi đi nhận hàng.

” Người đàn ông mặt sẹo bỏ tiền vào túi.

Một nhóm năm sáu người đi về hướng tây thành phố, đến cổng sân thì thấy khóa đã mở.

Người đàn ông mặt sẹo ra hiệu cho một tên thuộc hạ, tên thuộc hạ liền đi gõ cửa.

Vương Tiểu Thanh đang mệt rã rời, bị tiếng gõ cửa ầm ĩ làm giật mình tỉnh dậy, trong nháy mắt đã tỉnh táo lại.

Vương Tiểu Thanh nhìn thoáng qua khe cửa, rồi mới mở cửa.

Người đàn ông mặt sẹo vừa vào liền nhìn thấy rất nhiều lương thực, hai mắt sáng rực lên.

“Chúng ta kiểm tra chất lượng một chút.

” Người đàn ông mặt sẹo nói với Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh gật gật đầu, người đàn ông mặt sẹo và mấy tên thuộc hạ xông vào mở ngẫu nhiên vài bao để kiểm tra.

Còn một tên thuộc hạ lấy từ dưới cửa sổ ra một cái cân, rồi cân thử vài bao lương thực.

Vương Tiểu Thanh đoán quả nhiên không sai, bọn họ thường xuyên đến giao dịch ở sân này, nếu không sao lại có cân ở đây.

Trương Vũ đóng cửa lại, dựa vào cửa, có ý vô tình quan sát Vương Tiểu Thanh, còn Vương Tiểu Thanh thì luôn né tránh, quay lưng lại với anh.

“Ha ha ha, quả nhiên cô giữ lời hứa, tiền và phiếu đều ở đây, cô đếm lại đi.

” anh mặt sẹo vui mừng không xiết, số gạo và bột mì lần này ít nhất có thể bán ra với giá gấp đôi.

Vương Tiểu Thanh nhận lấy tiền và phiếu, tiền là mười tờ một trăm, phiếu thì đủ loại, còn có hai tờ phiếu công nghiệp, điều này khiến Vương Tiểu Thanh rất hài lòng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 36: 36: Làm Ăn Lớn


Quay người định đi, Trương Vũ đột nhiên chặn lại.

“Đại ca, không phải anh có lời muốn nói sao?” Động tác của Trương Vũ khiến Vương Tiểu Thanh suýt nữa tăng huyết áp.

“Ồ, đúng rồi, cô xem này, tôi cũng là người làm ăn chân thật, cô nói muốn phiếu công nghiệp, tôi đã đặc biệt tìm người đổi cho cô, lần sau cô dự định khi nào đến?” anh mặt sẹo biết những hàng này đều là hàng hiếm.

Vương Tiểu Thanh ra hiệu, Trương Vũ lấy giấy bút ra.

Vương Tiểu Thanh viết: “Tôi không còn tin tưởng anh nữa, vì hôm nay anh cho người theo dõi tôi.

” Câu này khiến cho anh mặt sẹo toát mồ hôi, thực ra Trương Vũ đã cố ngăn cản hành vi này của anh ta, nhưng không ngăn được.

“Chị gái, chị rộng lượng một chút, đều do hai thằng ngốc này tự ý lén lút theo dõi chị, xin chị cho tôi thêm cơ hội.



Anh mặt sẹo lần này luống cuống lẫn hoảng loạn, không ngờ lại gặp phải người cứng rắn như vậy.

“Tháng sau nếu có thời gian tôi sẽ đến tìm anh, nhớ kỹ, tôi ghét nhất là kẻ khác giở trò.

” Vương Tiểu Thanh để lại câu này rồi đi, Trương Vũ không chặn lại nữa.

“Chị đi thong thả.

” anh mặt sẹo nói xong liền thở phào nhẹ nhõm, may mà cô đồng ý.

Vương Tiểu Thanh chạy một mạch đến hợp tác xã.

“Làm phiền đồng chí, tôi muốn mua một cái chảo sắt, thêm hai cái bát cơm, bốn cái đ ĩa thức ăn, hai đôi đũa, sáu hộp cơm, dầu, muối, nước tương và giấm mỗi loại một cân” Vương Tiểu Thanh nói ra nhu cầu của mình.

"Của cô tổng cộng sáu đồng, thêm một phiếu công nghiệp và một phiếu dầu một cân” nhân viên bán hàng dùng máy tính ra giá.

“Được, Vương Tiểu Thanh không ngờ lại cần tới phiếu dầu, may mà vừa rồi cô nhận được phiếu dầu.

Lục lọi trong túi, thật sự là tìm được, có mấy tờ, cô lấy ra một tờ một cân.

Nhân viên bán hàng nhận tiền và phiếu, rồi nhanh chóng lấy đồ ra.

Vương Tiểu Thanh xách đồ như thường lệ trốn vào nhà vệ sinh, để đồ vào không gian, thay quần áo xong mới thở phào nhẹ nhõm.

“Má ơi, thật đúng là quá mức mệt mỏi, mình nhất định phải mua một chiếc xe đạp, nếu không chân mình sẽ gãy mất” Vương Tiểu Thanh quyết định rất nhanh, cô tiến vào trung tâm thương mại chuẩn bị đi mua đồng hồ và xe đạp.

Đầu tiên nhìn thấy chỗ bán xe đạp, phát hiện chỉ có hai ba kiểu dáng, trong đó có một chiếc xe đạp nữ trông cũng được.

Vương Tiểu Thanh cũng với tới, vừa hỏi nhân viên bán hàng, họ nói giá là một trăm hai mươi đồng và thêm một phiếu xe đạp.

Vương Tiểu Thanh đủ tiền, nhưng lại không có phiếu xe đạp, thì cũng vô ích.

Cô nghĩ lần sau sẽ nhờ anh mặt sẹo lấy phiếu giúp.

Đi lên tầng hai của trung tâm thương mại, có người bán đồng hồ.

"Đồng chí, xem đồng hồ sao, là cô đeo hay là tặng người khác" nhân viên bán hàng thấy có khách đến xem, hơn nữa còn ăn mặc xinh đẹp như vậy, biết rằng có khả năng mua, vì vậy liền nhiệt tình giới thiệu.

“Là tôi đeo, nhưng tôi không có phiếu” Vương Tiểu Thanh lo lắng lại cần phải có phiếu.

“Chúng tôi có đồng hồ không cần phiếu, đây, cô xem cái này” nhân viên bán hàng đi vào trong quầy lấy ra một chiếc đồng hồ nhỏ tinh xảo, khung đồng hồ hình chữ nhật, đeo lên tay Vương Tiểu Thanh rất vừa vặn.

“Cô thấy thích hợp không?”

“Nhìn cũng được, bao nhiêu tiền?”

"Đồng chí, cái này không cần phiếu, hơi đắt một chút, sáu mươi lăm đồng" nhân viên bán hàng nói thật.

“Được, lấy cho tôi cái này đi” Vương Tiểu Thanh hạ quyết tâm mua, hơn nữa đồng hồ ở đây thật sự rẻ hơn ở Thượng Hải.

"Được" nhân viên bán hàng vui vẻ đi làm hóa đơn, mấy ngày rồi không có giao dịch, còn tưởng rằng tiền thưởng tháng này không có nữa chứ.

Vương Tiểu Thanh nhìn cổ tay một chút, trong lòng rất cao hứng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 37: 37: Ăn Cơm


Sau đó, cô đi dạo quanh trung tâm thương mại, mua một bộ váy, váy liền màu trắng cộng thêm áo khoác màu đỏ.

Váy có thêm một chiếc thắt lưng, nhìn thanh lịch lại thời trang, giá ba mươi đồng, Vương Tiểu Thanh rất thích, cuối cùng vẫn mua chiếc váy này.

Thực ra bình thường ở trung tâm thương mại, giá quần áo cũng chỉ tầm mười mấy đồng, nhưng Vương Tiểu Thanh thực sự không ưng ý.

Vương Tiểu Thanh rời khỏi trung tâm thương mại, nhớ ra cần đến trạm phế liệu để kiếm đồ nội thất.

Hỏi thăm trạm phế liệu, cũng không xa, chỉ đi vài phút là tới.

“Ông ơi, cháu vào trong tìm một ít sách và báo cũ” Vương Tiểu Thanh chào ông cụ giữ kho.

“Vào đi” ông cụ mê mẩn cuốn tiểu thuyết võ hiệp trong tay, không thèm ngẩng đầu lên nhìn

Vương Tiểu Thanh đi vào nhà kho, quét mắt một lượt, căn bản cũng không có đồ nội thất gì, có thì cũng bị đập hỏng, chỗ này một lỗ, chỗ kia thiếu một cái chân.

Vương Tiểu Thanh không ưng ý, liền tìm những thứ khác, thấy vài cái bát đẹp và mấy bình hoa, tất cả đều được cô đưa vào không gian.

Xoay người lại, cô nhìn thấy một đống sách dưới đất, đúng rồi, còn khoảng bốn năm nữa là khôi phục kỳ thi đại học, cô phải chuẩn bị thi đại học, Vương Tiểu Thanh ngồi xổm xuống, bắt đầu tìm sách.

Cuối cùng cũng tìm được hai bộ tài liệu ôn thi trung học, đều khá đầy đủ, bên trong còn có nhiều tài liệu khác.

Nhưng Vương Tiểu Thanh thấy hai bộ là đủ rồi, bên trong còn có ghi chú và chú thích của người dùng trước đó, thật tuyệt.

Vương Tiểu Thanh cầm sách đi ra ngoài, còn lấy thêm một đống báo cũ, cảm thấy dán lên tường cũng khá đẹp.

“Ông ơi, cân giùm cháu chỗ này” Vương Tiểu Thanh gọi ông cụ tính tiền.

“Không cần đâu, đưa một hào là được rồi” ông cụ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn một cái.

“Được rồi, cảm ơn ông” Vương Tiểu Thanh trả tiền, cầm sách đi ra ngoài, rồi rẽ vào con hẻm vắng người để cất sách vào không gian.

Nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ trưa, lâu rồi cô chưa ăn thịt kho tàu, có chút thèm, vừa hay bên đường có một nhà hàng quốc doanh lớn.

Vương Tiểu Thanh bước vào, nhìn thực đơn, cũng khá phong phú, có thịt kho tàu, cá kho, đậu hũ Ma Bà, trứng gà xào ớt, tai heo trộn, vịt quay Bắc Kinh,…

Đồ ăn ở đây không giống với Thượng Hải, thiên về vị cay, nhưng Vương Tiểu Thanh thấy cũng ngon miệng.

“Cho tôi một phần thịt kho tàu, cá kho, trứng gà xào ớt, rau trộn tai heo, bốn bát cơm” Vương Tiểu Thanh còn chưa kịp gọi món, đã bị một giọng nói cắt ngang.

Vương Tiểu Thanh quay đầu nhìn lại, trong mắt hiện lên sự hoảng loạn.

Là Trương Vũ, anh ấy đứng ngay sau lưng cô, cảm giác hơi thở của anh phả lên cổ cô, có chút ngứa.

Lúc Trương Vũ thấy cô quay đầu lại, khuôn mặt trắng nõn lộ ra vài phần khẩn trương, giây sau liền quay mặt đi, có thể là thẹn thùng.

Nhìn chăm chú vào vành tai của cô một lúc, suýt chút nữa đã cắn lên một cái, đột nhiên nhớ ra chuyện quan trọng còn chưa làm.

“Không cần gọi món nữa, chúng ta ăn cùng nhau nhé” Trương Vũ nói bên tai Vương Tiểu Thanh.

Đột nhiên anh tiến sát lại, hơi nóng từ lời nói phả vào vành tai khiến cô run rẩy, giống như con nai nhỏ bị giật mình.

Vương Tiểu Thanh còn chưa kịp phản ứng anh mới nói gì.

Đồng chí thu ngân đã tính tiền xong, Vương Tiểu Thanh muốn tự trả tiền nhưng bị Trương Vũ nhanh tay trả trước.

"Em đi tìm chỗ ngồi đi, tôi đi bưng thức ăn" nghe đến đây, Vương Tiểu Thanh đành quay người đi tìm một chỗ ngồi gần tường để đợi.

Khoảng năm phút sau, Trương Vũ mang một khay thức ăn trở lại.

Anh đặt hai bát cơm trước mặt Vương Tiểu Thanh "Em ăn trước đi" rồi xoay người đi trả khay.

Lúc này, bốn người Hoàng Cẩm, Giả Nam Ngọc, Trương Hồng Châu và Lưu Hiểu Yến bước vào.

Họ vừa gặp nhau ở cửa hàng bách hóa, định góp tiền cùng đi ăn để thỏa cơn thèm.

Trương Hồng Châu ban đầu không nỡ chi tiền, nhưng trên tay tốt xấu gì cũng có trợ cấp từ thanh niên trí thức lúc trước lĩnh, nên cũng theo đến đây.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 38: Chương 38


"A, mọi người nhìn kìa, kia chẳng phải Tiểu Thanh sao" Lưu Hiểu Yến là người đầu tiên nhìn thấy.

Bọn họ liền đi qua chào hỏi.

"Đồng chí Tiểu Thanh, cô đi một mình à?" Hoàng Cẩm nhìn bàn ăn có vẻ hơi nhiều thức ăn, nhìn không giống đi ăn một mình.

"Nếu không, chúng ta cùng nhau ăn đi" Trương Hồng Châu nhìn đĩa thịt kho tàu, cá kho, nước miếng suýt nữa rơi vào bát, không chút nghĩ ngợi liền nói ra một câu như vậy.

Vương Tiểu Thanh có chút do dự, người ta nói không công thì không hưởng lộc, không biết tại sao Trương Vũ lại mời mình ăn, nhưng cảm giác không quá thân quen, hay là ăn cùng Hiểu Yến?

"Sao còn chưa ăn?" Trương Vũ đột nhiên bước tới, đưa đũa cho cô.

Vương Tiểu Thanh nhìn đôi đũa trước mặt, do dự một chút rồi nhận lấy, nghĩ thầm lát nữa sẽ trả tiền cho anh.

“Anh Hoàng, Hiểu Yến, hôm nay tôi không ăn cùng mọi người được, mọi người mau đi gọi món ăn đi.” Vương Tiểu Thanh nhìn ra bọn họ có chút ngạc nhiên.

“Được rồi, hai người ăn ngon miệng nhé, chúng tôi đi gọi món đây.” Ba người thức thời nhanh chóng rời đi, chủ yếu vì Trương Vũ toát ra khí thế khiến người khác cảm thấy nên tránh xa.

Trương Hồng Châu vẻ mặt kinh ngạc nhìn Trương Vũ và Vương Tiểu Thanh, trên mặt tràn ngập khinh bỉ. Cô cảm thấy nhất định là Vương Tiểu Thanh đã dụ dỗ người đàn ông thô lỗ này rồi, hai người này chắc hẳn có mối quan hệ gì đó. Quay lại nhìn, thấy mấy người kia đang gọi món, cô nhanh chóng theo sau.

Vương Tiểu Thanh vẫn đang ngẩn người, lần này thảm rồi, toàn là người quen, không cách nào gói đồ ăn mang về không gian được. Cô lấy lại tinh thần, chuẩn bị ăn cơm, phát hiện trong bát đã đầy thịt kho tàu và rau trộn tai heo. Anh ấy còn đang gỡ xương cá, cuối cùng gắp cho cô một miếng thịt cá đã gỡ sạch xương.

“Cảm ơn, đủ rồi, anh cũng ăn đi.” Vương Tiểu Thanh có chút dè dặt.

Vương Tiểu Thanh bắt đầu ăn từng miếng nhỏ, vì trước đó cô đã ăn hai cái bánh bao thịt nên không quá đói, cô ăn một cách từ tốn. Ăn không ít đồ ăn, mới ăn một chén cơm đã thấy no, bên cạnh còn một bát cơm, Vương Tiểu Thanh đưa qua cho Trương Vũ.

“Tôi ăn no rồi, anh ăn đi.”

Trương Vũ nhận lấy bát cơm, ăn ngấu nghiến, Vương Tiểu Thanh bất tri bất giác nhìn anh ăn ăn cơm. Tuy rằng anh ăn nhanh nhưng không cảm thấy chật vật, không rơi một hạt cơm nào, khiến cho người ta có một loại cảm giác ăn rất ngon miệng. Cuối cùng, đồ ăn và cơm đều được ăn sạch sẽ.

“Anh ăn no chưa?” Vương Tiểu Thanh cảm thấy anh ấy vẫn chưa no.

“Ăn no rồi.” Trương Vũ có chút ngượng ngùng, không biết cô ấy có cảm thấy mình ăn quá nhiều không, đáng chết, quên mất phải kiềm chế một chút.

“Đây, tôi cũng không biết đồ ăn hết bao nhiêu tiền, coi như hai đồng đi. Cảm ơn anh vì bình nước và đôi găng tay, bữa cơm này tôi mời anh.” Vương Tiểu Thanh nghiêm túc đưa tiền cho anh.

Trương Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau, trong khoảnh khắc đó, tất cả sự ồn ào biến mất, chỉ còn lại trái tim của chính mình đang đập loạn trong lồng ngực.

Anh sững người lại, rồi vội vàng tránh ánh mắt của cô.

"Được, vậy anh đi trước đây" Trương Vũ nhanh chóng nhận lấy tiền, sau đó đứng dậy rời đi.

Vương Tiểu Thanh thấy anh đã đi, liền đứng dậy đi về phía bàn của Lưu Hiểu Yến.

Bọn họ cũng ăn gần xong, đã gọi sáu món và cũng gần ăn hết.

"Tiểu Thanh, cô ăn xong rồi à, tôi cũng ăn xong rồi, chúng ta cùng đi thôi, anh Hoàng, tiền đây" Lưu Hiểu Yến thoạt nhìn giống như muốn rời khỏi đây, bỏ lại tám hào rồi kéo tay Vương Tiểu Thanh đi luôn.

Vương Tiểu Thanh nhìn dáng vẻ Lưu Hiểu Yến không quá vui vẻ.

"Sao vậy, chưa ăn no à?"

"Đừng nhắc nữa, Tiểu Thanh, ăn cơm với Trương Hồng Châu đúng là xui xẻo tám đời. Ban đầu anh Hoàng nói gọi tám món, nếu ăn không hết thì gói mang về.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 39: Chương 39


Cô ấy không đồng ý, cuối cùng chỉ gọi sáu món, kết quả lúc ăn cơm, cô ấy giống như một con ma đói đầu thai vậy, nhìn chằm chằm vào đĩa thịt, cứ chọn thịt mà ăn, tôi ăn chẳng được mấy miếng thịt, đừng nói tới tôi, anh Hoàng và anh Giả chắc chắn cũng ăn chưa no". Lưu Hiểu Yến chu môi, tỏ vẻ không vui.

"Được rồi, đừng giận nữa, lần sau đừng ăn cơm với cô ta là được rồi, bây giờ vẫn còn sớm, chưa đến một giờ, tôi đi mua ít bánh bao với cô nhé" Vương Tiểu Thanh nhìn đồng hồ, mới có mười hai giờ bốn mươi.

"Cảm ơn Tiểu Thanh, ôi Tiểu Thanh, cô mua đồng hồ rồi à, đẹp thật đấy" Lưu Hiểu Yến thấy động tác Vương Tiểu Thanh giơ tay lên nhìn đồng hồ, nắm lấy cổ tay Vương Tiểu Thanh, ngắm nghía chiếc đồng hồ nhỏ tinh xảo.

"Ừ, tôi cũng rất thích, cô có muốn đeo thử một chút không" Vương Tiểu Thanh thấy Lưu Hiểu Yến khá quan tâm.

"Không được, tay của tôi to, chắc chắn không đeo được, có lẽ phải mua một chiếc đồng hồ nam" Lưu Hiểu Yến hơi buồn.

"Cô nói quá rồi, ở đó có nhiều kiểu dáng, mua bánh bao xong tôi dẫn cô đi xem" Vương Tiểu Thanh cảm thấy Lưu Hiểu Yến cũng không béo lắm.

Cứ như vậy, gần một giờ sau, khi quay lại xe kéo, cổ tay của Lưu Hiểu Yến cũng có thêm một chiếc đồng hồ, cũng là đồng hồ nữ, nhưng không đẹp bằng đồng hồ của Vương Tiểu Thanh.

Vẫn còn vài người chưa quay lại, Vương Tiểu Thanh và Lưu Tiểu Yến nhanh chóng chiếm được vị trí tốt.

Lưu Hiểu Yến vui vẻ nhìn tới nhìn lui, nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người khác.

"Nhìn kìa, tri thức Lưu mua đồng hồ rồi kìa" Một bà thím phát hiện ra trước.

"Ha, đúng thế, còn đẹp nữa chứ."

"Đồng hồ của Tiểu Thanh còn đẹp hơn của tôi, các cô nhìn này" Lưu Hiểu Yến ngốc nghếch nâng cổ tay Tiểu Thanh lên cho mọi người xem.

"Chậc, có gì ghê gớm đâu, chẳng qua chỉ là một cái đồng hồ thôi mà" Trương Hồng Châu khinh thường bĩu môi, liếc mắt xem thường.

“Ai ya, có vài người chính là không ăn được nho thì nói nho chua”, vợ trưởng thôn lại bắt đầu châm chọc.

Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến cười trộm, không thèm để ý đến Trương Hồng Châu.

Bây giờ Vương Tiểu Thanh phải nhìn vợ trưởng thôn với con mắt khác, không ngờ bà ấy lại có thể nói ra câu ‘không ăn được nho thì nói nho chua’. Sau này phải tạo mối quan hệ tốt với bà ấy mới được, dù sao bà ấy mắng người cũng rất ghê gớm.

Mọi người nói cười vui vẻ, cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ.

Trên đường Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến trở về điểm thanh niên tri thức, đột nhiên trên đầu Vương Tiểu Thanh có thêm một cái mũ, khiến Vương Tiểu Thanh giật nảy mình. Cô lấy xuống nhìn thử, là một chiếc mũ rơm màu trắng ngà thời trang. Tại sao lại nói thời trang, bởi vì trên mũ còn buộc hai bông hoa giả, nhìn rất đẹp mắt.

Xoay người lại nhìn thì anh đã đi xa rồi.

"Tiểu Thanh, có phải anh ta thích cậu không?" Lưu Hiểu Yến nhanh mồm nhanh miệng hỏi.

Hai má Vương Tiểu Thanh có chút ửng đỏ.

“Chắc không đâu, có lẽ là cảm ơn tôi mới mời anh ấy ăn cơm." Dù sao cho tới bây giờ anh ấy chưa bao giờ nói qua, Vương Tiểu Thanh khó mà nói ra anh ấy thích mình.

"Hóa ra Vương Tiểu Thanh vẫn phải tốn tiền mời người ta nha, uổng công cô lớn lên xinh đẹp như vậy” Trương Hồng Châu đi phía sau nghe lén, lại đi ra gây sự.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 40: Chương 40


"Đúng vậy đấy, tôi thích tốn tiền mời người ta, còn cô có muốn tốn tiền mời khéo người ta còn không thèm đấy" Vương Tiểu Thanh phản bác.

"Hừ, đúng rồi, cô cao thượng quá nhỉ, đi mời một tên nhà quê ăn cơm, cũng không mời chúng tôi ăn cơm, tốt xấu gì chúng ta cũng ăn chung một nồi cơm, ở chung một mái nhà mà" Trương Hồng Châu cũng không chịu thua.

"Vậy mà người ta còn tặng mũ cho Tiểu Thanh, cô biết cái mũ này giá bao nhiêu không? Có giỏi thì cô tặng một cái đi" Lưu Hiểu Yến bênh vực.

"Một cái mũ rách có thể đáng giá bao nhiêu chứ, chẳng qua chỉ là một cái mũ rách thôi, còn có thể đáng giá bao nhiêu" Trương Hồng Châu không thèm để ý.

"Tôi vừa thấy ở cửa hàng bách hóa, bán ba đồng năm đấy" Giả Nam Ngọc bất ngờ lên tiếng.

Trương Hồng Châu tức giận, mặt đỏ bừng, hóa ra mấy người họ đều cùng một phe.

Vương Tiểu Thanh nhìn chiếc mũ trong tay như có điều suy nghĩ, cái mũ này còn đắt hơn một bữa ăn nữa.

Lúc này, ở Thượng Hải, Lưu Thải Hồng đang đau đầu không chịu nổi, bà ta đợi ở cổng nhà máy hai ngày rồi mà vẫn không gặp được Vương Tiểu Thanh.

Sau đó nhờ người quen hỏi thăm, nghe nói cô đã bán công việc, nhưng bán cho ai thì bên kia không chịu tiết lộ, thực ra là mẹ Tiểu Bình đã đút lót để người ta không tiết lộ ra.

Vài ngày sau, Lưu Thải Hồng lại ra ga tàu chặn cô, nghĩ rằng cô đã bán công việc thì chắc chắn sẽ phải đi xuống nông thôn.

Ai ngờ đợi hai ngày vẫn không gặp được, đến phòng làm việc của thanh niên trí thức hỏi thăm, người ta nói cô đã xuống nông thôn từ mấy ngày trước rồi.

Lưu Thải Hồng tức đến mức suýt ngất, lúc này chị phụ trách ở phòng thanh niên trí thức lại bồi thêm một nhát dao.

“Chị của cô ấy là Vương Mộng Mộng sẽ xuống nông thôn vào ngày kia.”

“Cái gì cơ, đồng chí, cô có nhầm không, Vương Mộng Mộng đâu có đăng ký, hơn nữa nhà chúng tôi có hai cô con gái, đã có một người đi rồi mà.” phản ứng đầu tiên Lưu Thải Hồng là có sự nhầm lẫn.

“Không nhầm đâu, là em gái cô ấy đăng ký cho cô ấy, tôi nhớ rất rõ, các người không muốn đi à. Trước 11 giờ sáng ngày kia phải có mặt tại nhà ga.”

Chị phụ trách ở văn phòng thanh niên trí thức không muốn nói chuyện với bà ta nữa, đúng lúc đến giờ tan làm, liền đóng cửa sổ lại.

“Ơ, đồng chí, đồng chí…” Lưu Thải Hồng mơ mơ màng màng trở về nhà.

Cô con gái ngốc nghếch Vương Mộng Mộng còn đang ở nhà ăn vụng kẹo.

“Vương Tiểu Thanh đã đăng ký cho con xuống nông thôn vào ngày kia,” Lưu Thải Hồng nằm xuống sô pha rồi nói đúng một câu như vậy.

“A~Con không muốn xuống nông thôn, mẹ ơi~” Vương Mộng Mộng nghe xong giống như sét đánh ngang tai, ngồi bệt xuống đất khóc.

Lưu Thải Hồng xoa xoa thái dương, chuyện này là sao đây, bà ta có chút lưỡng lự không biết có nên chuyển công việc cho con gái không. Chủ yếu là trước đó đã nhờ mai mối giới thiệu để tái hôn, mai mối nói có công việc sẽ là điểm cộng, điều kiện của người kia cũng sẽ tốt hơn nhiều.

Nghĩ ngợi một lúc, Lưu Thải Hồng ngủ thiếp đi, sáng hôm sau còn chưa dậy đã có người tới gõ cửa.

“Ngủ à” Lưu Thải Hồng mắt nhắm mắt mở, mở cửa nhà, nhìn thấy là người đeo băng đô đỏ*, lập tức tỏ ra khách khí.

(*Người đeo băng đô đỏ: Họ thường tham gia vào các hoạt đ*ng t*nh nguyện hoặc giữ gìn trật tự công cộng, nguồn gốc xuất hiện có liên quan đến Hồng quân Trung Hoa và thời kỳ Cải cách Văn hóa của Trung Quốc.)

“Đồng chí, xin hỏi có chuyện gì không?"

Quản lý viên đánh giá Lưu Thải Hồng một lúc rồi mới nói.

“Căn phòng này vốn được phân cho Vương Đại Nghĩa, bây giờ ông ấy đã mất được hơn một tháng rồi, trong vòng nửa tháng các người phải dọn đi.”

Lời nói lạnh lùng của quản lý khiến Lưu Thải Hồng mất hết lý trí.
 
Back
Top Bottom