Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 141: Chương 141


"Ừm," Vương Tiểu Thanh dựa đầu vào lưng Trương Vũ, cảm thấy rất thoải mái, rất kiên định, có cảm giác an toàn, Vương Tiểu Thanh suýt chút nữa thì ngủ quên.

Về đến nhà, Trương Vũ đặt Vương Tiểu Thanh xuống mở cửa, quả nhiên Vương Tiểu Thanh nhìn thấy một đống rau muống tươi ngon bên cạnh.

"Rau muống này nhìn ngon quá, chắc chắn sẽ rất ngon," Vương Tiểu Thanh đã lâu rồi không ăn rau muống.

"Anh đi gọi bác sĩ Tôn đến, sau đó sẽ nấu cơm cho em" Trương Vũ mang rau muống vào trong nhà, bằng không lát nữa phơi nắng sẽ héo mất.

"Được," Vương Tiểu Thanh ngồi trên ghế nhìn Trương Vũ chạy đi.

Vương Tiểu Thanh nhanh chóng lấy trứng gà và thịt từ trong không gian ra để trong tủ chén, một lát nữa Trương Vũ sẽ lấy để nấu ăn.

Chờ khoảng mười phút, Trương Vũ dẫn bác sĩ Tôn đến, bác sĩ nghe nói là bị trẹo chân.

"Chân nào?"

"Bên trái," Trương Vũ nhanh chóng cởi giày và tất của cô ra.

"Để tôi xem," bác sĩ Tôn nhìn qua hai người, không nói gì, cúi xuống kiểm tra chân, vừa chạm vào chân, Vương Tiểu Thanh liền la lên.

"Đau đau đau!"

"Chú nhẹ tay một chút," Trương Vũ lo lắng.

"Tôi tôi tôi, tôi đã nhẹ rồi, đừng lo, sẽ nhanh thôi," bác sĩ Tôn toát mồ hôi, làm nhanh nhất có thể.

"Rắc rắc," hai tiếng vang lên.

"A~" Vương Tiểu Thanh đau đớn kêu lên.

"Được rồi, Được rồi, xong rồi, cô thử đi xem được không," bác sĩ Tôn thở phào nhẹ nhõm.

Trương Vũ lập tức đỡ Vương Tiểu Thanh, Vương Tiểu Thanh thử đứng lên.

"Ôi, thật sự đã khỏi rồi, cảm ơn bác sĩ Tôn," Vương Tiểu Thanh vui vẻ nhìn đi nhìn lại, mang tất và giày vào.

Trương Vũ lấy tiền đưa cho bác sĩ Tôn, nhưng bác sĩ Tôn lại xua tay.

"Không sao, không dùng thuốc thì không cần tiền."

Bác sĩ Tôn thường giúp mọi người chữa bệnh, trong đội trả công điểm lao động, nên bác sĩ Tôn không cần làm việc đồng áng, có thời gian đi hái thuốc trên núi.

"Vậy cái này bác mang về, thêm một món ăn," Vương Tiểu Thanh lấy ba quả trứng gà từ tủ ra đưa cho bác sĩ Tôn.

"Cảm ơn nhé," bác sĩ Tôn vui vẻ nhận lấy.

Bác sĩ Tôn đi rồi, Vương Tiểu Thanh bắt đầu nấu cơm.

"Để anh làm, em nghỉ ngơi một lát, chân mới khỏi, đừng vận động mạnh," Trương Vũ đỡ cô ngồi xuống.

"Vậy cũng được, vậy hôm nay em sẽ nếm thử tay nghề của anh," Vương Tiểu Thanh ngồi xuống đọc sách.

Nửa giờ sau, ba món ăn được mang lên bàn.

"Ăn cơm thôi." Trương Vũ bưng cơm ra.

Vương Tiểu Thanh cầm đũa lên, đầu tiên gắp một đũa rau muống.

"Ừm, ngon quá," rau muống xào rất vừa miệng, vừa giòn vừa ngon.

"Ăn nhiều một chút," Trương Vũ lại gắp thêm một đũa thịt xào bỏ vào bát cho cô. Vương Tiểu Thanh vui vẻ ăn cơm.

"Đúng rồi, còn Vương Mộng Mộng, em định làm gì cô ta, em nói như thế nào, anh liền làm như thế đó," Trương Vũ nhớ lại chuyện trước đó chưa nói xong ở trên núi.

"Cô ta, em sẽ tự giải quyết, không muốn làm bẩn tay anh."

Thực ra lúc ngẩn người ngồi trên núi, Vương Tiểu Thanh đã có kế hoạch đối phó cô ta rồi, hơn nữa còn là một mũi tên trúng hai đích.

Chuyện Vương Mộng Mộng gây sự với cô là do Trương Hồng Châu kích động, trong lòng cô đã có kế hoạch.

"Vậy được rồi, nếu cần anh giúp thì cứ nói, đừng chịu đựng một mình." Trương Vũ đoán cô có ý định riêng, vậy việc mình có thể làm chính là yên lặng ủng hộ cô.

"Ừm," trong lòng Vương Tiểu Thanh lại cảm thấy có chút kỳ lạ, mọi người đều nói Trương Vũ thích cô, nhưng cho tới bây giờ anh chưa từng nói qua anh thích cô, nhưng cảm giác hiện tại mối quan hệ của hai người có chút vượt quá...

Không biết tới khi nào Trương Vũ mới tỏ tình với cô, Vương Tiểu Thanh hai kiếp sống rồi chưa bao giờ được tỏ tình, có chút mong đợi.

Vương Tiểu Thanh tiếp tục hoàn thiện kế hoạch của mình, hôm nay Vương Mộng Mộng vừa tìm cô gây sự, chắc chắn không thể hành động trong hôm nay được, phải chờ thêm vài ngày nữa.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 142: Chương 142


Trương Vũ về đến nhà, nhớ lại hình ảnh yếu đuối của Vương Tiểu Thanh, luôn bị người khác bắt nạt. Thật muốn nhanh chóng cưới cô về nhà, nói cho mọi người biết cô là vợ của mình, như vậy sẽ không có ai dám bắt nạt cô nữa.

Xem ra mình phải tranh thủ thời gian kiếm nhiều tiền một chút, Trương Vũ lấy sổ tiết kiệm từ trong ngăn kéo ra, bên trong có vài vạn, nhưng anh vẫn cảm thấy chưa đủ, cần nhiều hơn một chút, để cho Vương Tiểu Thanh có cuộc sống tốt nhất.

Vài ngày sau, mọi người vẫn đi làm như bình thường, hiện tại cuộc sống Trương Hồng Châu khá sung sướng, mỗi ngày ở nhà, hết ăn rồi ngủ, nên mập lên rồi.

Nhị Cẩu bị cha mẹ kéo đi làm, hiện tại một ngày cũng có thể kiếm được ba bốn công điểm, tuy rằng số công điểm này còn chưa đuổi kịp công điểm của Trương Hồng Châu, nhưng cũng có một khởi đầu tốt.

Mặc dù như vậy, Nhị Cẩu vẫn như cũ, làm việc lười biếng.

Mặc dù Trương Hồng Châu không làm việc, nhưng vẫn phải vẫn nấu ăn, nhưng cô ta luôn vụng trộm ăn đồ ngon, để người nhà ăn đồ thô, còn mình thì vụng trộm ăn lương thực tinh.

Me Nhị Cẩu phát hiện ra chuyên này nhưng vì đứa bé trong bụng cô ta nên không nói gì.

Buổi tối, Vương Tiểu Thanh quyết định hôm nay sẽ hành động, vì cô thấy hôm nay Nhị Cẩu làm không ít việc, hắn ta còn kiếm được bốn công điểm.

Đêm khuya yên tĩnh, mười một giờ tối, trước tiên Vương Tiểu Thanh đi bộ đến nhà Nhị Cẩu.

Cửa lớn nhà họ đóng, nhưng cửa phòng không đóng, mở ra để đón gió, thời tiết mùa hè quá nóng.

Nhị Cẩu trở về, ăn cơm xong ngã đầu liền ngủ luôn, hắn ta không đi tắm, Trương Hồng Châu không chịu nổi mùi hôi, dù sao bây giờ cũng là mùa hè, không cần đắp chăn, Trương Hồng Châu dứt khoát mang một cái ghế ra ngủ ở nhà chính.

Vương Tiểu Thanh thầm than thật sự là trời giúp mình.

Cửa lớn ở nông thôn đều rất thấp, chỉ đến tại Vương Tiểu Thanh, Vương Tiểu Thanh lấy một tảng đá, giẫm lên phía trên, đưa tay qua, nhẹ nhàng đem then cửa kéo ra.

Vương Tiểu Thanh thở phào nhẹ nhõm, cô trở về điểm thanh niên tri thức, cửa ở đây không đóng, nhưng cửa phòng ngủ thì đóng, có lẽ là Vương Mộng Mộng sợ ma nên khóa cửa lại.

Cái này không sao hết, Vương Tiểu Thanh có chìa khóa, Vương Tiểu Thanh lấy chìa khóa ra và mở khóa với tốc độ nhanh nhất có thể.

Vương Mộng Mộng đang ngáy, ngủ rất say. Vương Tiểu Thanh mở cửa ra, nhìn thấy gương mặt heo của Vương Mộng Mộng, hận không thể đánh cô ta một trận, nhưng cô có một kế hoạch thâm hiểm hơn.

Vương Tiểu Thanh mỉm cười, chạm vào quần áo của Vương Mộng Mộng và đưa cô ta vào không gian của mình.

Đây là lần đầu tiên Vương Tiểu Thanh đưa người vào không gian, cô có chút lo lắng, không ngờ lại thành công. Vương Mộng Mộng ngủ còn say hơn.

Vương Tiểu Thanh khép hờ cửa, thay quần áo đen và đeo khẩu trang, rồi đi đến nhà Nhị Cẩu.

Đi được nửa đường, cô mới nhớ ra một việc là Vương Mộng Mộng vẫn còn mặc quần áo.

Haizz, quên đi quên đi, giờ mà c** q**n áo nhất định sẽ đánh thức cô ta mất.

Vương Tiểu Thanh đi đến trước cửa phòng của Nhị Cẩu, hắn ta đang nằm ngủ nghiêng ở bên ngoài, bên trong có một vị trí, là chỗ của Trương Hồng Châu nằm ngủ.

Vương Tiểu Thanh nhẹ nhàng đặt Vương Mộng Mộng lên trên giường, rồi đóng cửa phòng rời đi.

Rời khỏi nhà Nhị Cầu, Vương Tiểu Thanh chạy nước rút trăm mét về nhà mình.

Về đến nhà, cô thở phào nhẹ nhõm, thật tốt quá, mình đã làm được, chỉ cần chờ đến sáng mai để xem kịch hay.

Đêm đó, Vương Tiểu Thanh hưng phấn đến mức không ngủ được, lật qua lật lại trên giường, Một phần vì cảm giác sảng khoái sau khi bản thân trả thù.

Một phần vì lo lắng rằng giữa chừng Vương Mộng Mộng sẽ tỉnh dậy và chạy về điểm tri thức, khiến mọi nỗ lực của cô trở nên vô ích.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 143: Chương 143


Thật tiếc không có thuốc ngủ, nếu không thì chẳng phải lo lắng gì nữa.

Mãi đến khoảng hai ba giờ sáng, Vương Tiểu Thanh mới mơ màng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Nhị Cẩu theo thói quen mò mẫm cơ thể của vợ mình, cảm thấy hôm nay có vẻ to hơn hôm qua một chút.

Nhị Cẩu cảm thấy cả người rạo rực, liền cởi cúc quần ra...

Mẹ của Nhị Cẩu dậy đi vệ sinh, thấy Trương Hồng Châu ngủ ở ngoài nhà chính.

"Hồng Châu, sao con lại ngủ ở đây, coi chừng bị cảm lạnh."

"Mẹ, mẹ dậy rồi ạ, hôm qua trong phòng ngủ có muỗi, nên con ra đây ngủ," Trương Hồng Châu không tiện nói ra lý do là vì Nhị Cẩu quá hôi.

Vương Mộng Mộng cảm giác có người sờ vào n.g.ự.c mình. rồi lại cảm giác có người đè lên người mình.

Vương Mộng Mộng mơ mơ màng màng mở mắt ra, đây không phải là phòng ngủ ở điểm tri thức, người phía sau vẫn còn. Cô quay lại.

"Á~" Vương Mộng Mộng nhìn thấy là Nhị Cẩu, sợ tới mức kêu la thảm thiết.

Nhị Cẩu đang nhắm mắt bỗng nghe tiếng hét, mở mắt ra, sao lại là bà béo c.h.ế.t tiệt này.

"Á!" Nhị Cẩu sợ đến mức phía dưới mềm nhũn.

Mẹ Nhị Cẩu và Trương Hồng Châu nghe được tiếng một nam một nữ kêu la thảm thiết, lập tức chạy đến xem, mẹ Nhị Cẩu mở cửa ra.

Liền thấy Vương Mộng Mộng quần áo xộc xệch không chỉnh tề, cúc áo đang mở, còn Nhị Cẩu lại không cần phải nói, trên người chỉ mặc mỗi q**n l*t.

"Được lắm, hai kẻ gian phu dâm phụ này," Trương Hồng Châu sụp đổ, tên Nhị Cẩu này, sao lại mê cả mặt hàng này chứ, Trương Hồng Châu xông tới túm tóc Vương Mộng Mộng.

Hai người phụ nữ đánh nhau, mẹ Nhị Cẩu xông vào can ngăn liền bị Vương Mộng Mộng đẩy ra, đụng phải thắt lưng.

"Ôi, cái lưng già của tôi."

"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Nhị Cẩu bối rối nhìn mẹ mình sắp ngã sấp xuống, vội vàng đi đỡ bà dậy.

"Đỡ mẹ làm cái gì, mau đi giúp vợ con."

Mẹ Nhị Cẩu vẫn tỉnh táo, sợ con dâu mình chịu thiệt, con dâu còn đang mang thai, Nhị Cẩu định đá một cái.

Vương Mộng Mộng đã đẩy Trương Hồng Châu ra, Trương Hồng Châu bị đập bụng vào bàn, ngồi thụp xuống đất.

"Ôi, bụng của tôi, bụng tôi đau quá."

Trương Hồng Châu cảm giác một dòng nhiệt chảy ra từ phần dưới cơ thể mình., nhìn xuống phía dưới, thấy m.á.u đang chảy.

"Á, chảy m.á.u rồi," Vương Mộng Mộng cũng sợ hãi hét lên.

Tiếng kêu của họ thu hút không ít dân làng đến, có người tốt bụng nhanh chóng đi gọi bác sĩ Tôn đến.

"Trời ơi, ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này?" Thôn trưởng nghe nói liền đền đây, nhìn cảnh tượng trước mắt liền thấy đau đầu, Vương Mộng Mộng và Nhị Cẩu quần áo xộc xệch không chỉnh tề, mẹ Nhị Cẩu thì đang ngồi dưới đất kêu gào, Trương Hồng Châu nằm trên đất chảy đầy máu.

"Mau, mau đưa cô ấy lên ghế ngồi," trưởng thôn nhớ rõ cô ta đang mang thai, nhưng nhìn thấy trên mặt đất nhiều m.á.u như vậy, chắc không giữ được nữa.

Hai bà thím bên cạnh vội vàng đưa Trương Hồng Châu lên ghế, sau đó đi nấu nước nóng.

Vương Mộng Mộng sợ hãi, cài lại cúc áo, đang định chạy trốn thì bị trưởng thôn chặn lại.

"Cô đừng đi vội, chuyện này vẫn chưa xong đâu, sao cô lại ở đây từ sáng sớm, người có phải bị cô đánh không?" trưởng thôn thấy cô ta bộ dáng lúng túng.

"Tôi, tôi," Vương Mộng Mộng cũng không rõ, tối qua bản thân rõ ràng ngủ ở điểm tri thức, không hiểu sao sáng nay lại nằm trên giường Nhị Cẩu.

"Trưởng thôn, không thể để cô ta đi, cô ta đẩy tôi ngã, đau hết cả lưng, lại còn đánh con dâu tôi, ông xem sảy thai đến nơi rồi," mẹ Nhị Cẩu vội vàng kể tội Vương Mộng Mộng cho trưởng thôn nghe.

"Cô, Vương Mộng Mộng, cô đang yên lành ở điểm tri thức, sao lại chạy đến đây gây sự, cô và Trương Hồng Châu có ân oán gì, cô ấy đang mang thai, có lý do gì, sao lại đánh nhau?" Trưởng thôn mắng một trận.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 144: Chương 144


"Cô ta trèo lên giường con trai tôi, dụ dỗ nó." Mẹ Nhị Cẩu không sợ mất mặt, bà ta cảm thấy lời mình nói ra vốn là sự thật.

"Tôi không có, tôi không có, tối qua tôi ngủ ở điểm tri thức, buổi sáng thức dậy không biết sao lại ở đây rồi"

Vương Mộng Mộng giải thích nhưng không có ai tin, cũng không có ai nói gì, nhưng mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ.

Nhị Cẩu thấy m.á.u dưới người Trương Hồng Châu, sợ đến mức chân mềm nhũn, đi tới trước mặt Trương Hồng Châu.

"Vợ, em phải tin anh, anh thật sự không làm gì với cô ta cả, sáng sớm tỉnh dậy thấy bên cạnh là bà béo c.h.ế.t tiệt kia, anh mới sợ hãi kêu lên" Nhị Cẩu nhìn Trương Hồng Châu giải thích.

Trương Hồng Châu quay đầu đi, không biết có nên tin lời hắn ta hay không, sự việc này quá kỳ lạ, cảm giác đau đớn dưới bụng khiến cho Trương Hồng Châu không thể tập trung tinh thần.

"Bác sĩ Tôn đến rồi!"

Bác sĩ Tôn nhanh chóng đi vào, người dân đã nói có khả năng sinh non. Bác sĩ Tôn vào kiểm tra lượng m.á.u chảy, rồi bắt mạch.

Bác sĩ Tmôn mở hòm thuốc ra lấy một viên thuốc cho Trương Hồng Châu.

"Bác sĩ Tôn, đây là thuốc gì, con tôi có sao không?" Nhị Cẩu lo lắng đứa bé này không giữ được nữa.

"Đây là thuốc cầm máu, m.á.u chảy nhiều quá, đứa bé này không giữ được, tôi giúp cô ấy cầm máu," bác sĩ Tôn giải thích một câu. Rồi bảo hắn đi ra ngoài.

Bác sĩ Tôn bấm vài huyệt vị cho Trương Hồng Châu, sau mười phút, m.á.u đã ngừng chảy.

Bác sĩ Tôn thở phào nhẹ nhõm.

Bà thím bên cạnh giúp Trương Hồng Châu vệ sinh sạch sẽ, rồi đeo băng vệ sinh, khắp nơi đều là máu, nếu không vệ sinh sẽ dễ bị nhiễm trùng.

Bà thím nhà bên cạnh phàn nàn đúng là xui xẻo, nhưng mẹ Nhị Cẩu thắt lưng đang đau cũng không thể làm gì được, nên họ đành phải giúp.

Giúp Trương Hồng Châu dọn dẹp xong, lại đỡ cô ta lên giường nằm, bác sĩ Tôn để lại vài gói thuốc, dặn mẹ Nhị Cẩu, mỗi ngày hai gói, đun cho Trương Hồng Châu uống.

"Ôi trời ơi, cháu của tôi, trưởng thôn, con đàn bà độc ác này g.i.ế.c cháu tôi rồi, xin trưởng thôn giúp chúng tôi phân xử," Mẹ Nhị Cẩu vẫn còn ngồi dưới đất kêu gào c.h.ế.t đi sống lại, cũng không biết có nghe được lời của bác sĩ Tôn hay không.

"Được rồi, được rồi, đừng kêu gào nữa, mọi người đi làm việc đi, người nhà Nhị Cẩu vào đây"

Trưởng thôn thấy đến giờ đi làm, liền thúc giục mọi người đi làm, rồi đứng trước cửa phòng Nhị Cẩu, ra hiệu cho bọn họ đi vào.

Bố của Nhị Cẩu đỡ mẹ Nhị Cẩu dậy, mẹ Nhị Cẩu cảm giác vọt đến thắt lưng, lưng đau suýt không đứng dậy nổi.

Nhị Cẩu đi vào phòng nhanh chóng mặc quần áo vào.

"Nhị Cẩu, cậu nói trước chuyện gì xảy ra," trưởng thôn không tin Vương Mộng Mộng sẽ để mắt đến loại người như Nhị Cẩu.

Tuy rằng cô hơi béo, nhưng Nhị Cẩu cũng không đẹp trai, không có tiền, lại còn có vợ. Thật khó mà tin được Vương Mộng Mộng lại chủ động trèo lên giường Nhị Cẩu.

"Trưởng thôn, tôi thực sự bị oan, tối qua tôi ôm vợ đi ngủ, ngủ một mạch đến sáng, tỉnh dậy liền thấy bên cạnh là cô béo này." Nhị Cẩu cảm thấy bản thân vô cùng ấm ức.

"Trưởng thôn, tối hôm qua Nhị Cẩu ngủ từ sớm, tôi bị muỗi cắn cho nên tôi đi ra nhà chính ngủ, tôi tin đây không phải lỗi của Nhị Cẩu mà là con đàn bà dâm phụ này..."

Trương Hồng Châu còn chưa nói hết câu đã bị đau bụng.

"Được rồi, đồng chí Trương đang không khỏe thì nói ít thôi." Trưởng thôn nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của Trương Hồng Châu.

"Vương Mộng Mộng, cô nói đi, sao cô lại ở đây" trưởng thôn hỏi Vương Mộng Mộng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 145: Chương 145


"Trưởng thôn, tôi cam đoan, tối qua tôi ở điểm tri thức nghỉ ngơi, không biết tại sao sáng nay lại ở đây. Tôi đoán là Nhị Cẩu đã cõng tôi qua đây, nhà anh ta xông vào đánh tôi, nên tôi mới lỡ tay..."

Vương Mộng Mộng sắp phát điên rồi, không ai tin mình, làm sao mình có thể để mắt đến loại người như Nhị Cẩu.

"Trưởng thôn, ông trời có mắt, cô ta nặng như vậy, tôi cũng không thể cõng nổi, mà nếu có cũng được, có người nâng cô ta lên, cô ta có thể không tỉnh lại sao, tôi nghĩ cô ta chính là muốn phá hoại tình cảm vợ chồng tôi," Nhị Cẩu nhìn cô ta một cách cường điệu, cân nặng gần chín mươi cân, ai mà cũng được chứ.

"Anh ngậm m.á.u phun người," Vương Mộng Mộng hét lên, muốn xông lên xé miệng Nhị Cẩu.

"Được rồi, được rồi, dừng cãi nhau nữa, Vương Mộng Mộng, tôi không quan tâm sáng nay tại sao cô lại ở đây, nhưng cô đánh Trương Hồng Châu đến sẩy thai là sự thật, cô phải bồi thường." Trong lòng trưởng thôn vẫn là thiên vị người trong thôn hơn.

"Trưởng thông, còn mẹ của tôi nữa, mẹ tôi bị đau thắt lưng, ít nhất một tháng không làm việc được, mất bao nhiêu công điểm chứ," Nhị Cẩu kêu lên.

"Ai cho cậu nói chuyện, mẹ cậu bị trẹo lưng nhưng nhà cậu cũng đánh Vương Mộng Mộng, hai chuyện này coi như huề, cô ấy chỉ bồi thường vì khiến vợ câu sảy thai là được rồi."

Trưởng thôn làm việc luôn nhanh chóng, gọn gàng, không để ai phản bác, nghe trưởng thôn nói như vậy xong, trong lòng Vương Mộng Mộng thấy dễ chịu một chút.

"Trưởng thôn, tôi muốn cô ta bồi thường cho tôi một trăm năm mươi đồng." Trương Hồng Châu nhắm mắt nghe lâu như vậy, đột nhiên nói ra một câu.

"Cái gì, cô đòi vậy chẳng bằng đi cướp còn hơn, bụng của cô còn chưa lớn, đứa bé còn chưa thành hình, bồi thường cho cô năm mươi đồng đã là nề mặt cô lắm rồi,

Đối với Vương Mộng Mộng, muốn tiền của cô chính là muốn lấy mạng của cô, Trương Hồng Châu đòi giá quá cao, cô làm sao có nhiều tiền như vậy, trên người chỉ có vài chục đồng.

"Được rồi, đừng cãi nhau nữa, tôi sẽ đưa ra một cái giá công bằng, một trăm đồng, năm mươi đồng quá ít, sẩy thai ảnh hưởng đến sức khỏe, cần phải bồi bổ cơ thể, một trăm đồng là hợp lý. Trong vòng một tháng phải trả tiền, nếu đồng chí Vương Mộng Mộng không đồng ý thì đồng chí Trương Hồng Châu có thể đi báo cảnh sát."

Trưởng thôn quay lại bảo cha Nhị Cẩu đi lấy giấy và bút.

Trương Hồng Châu không nói gì, một trăm đồng không ít, Trương Hồng Châu thấy hài lòng.

Vương Mộng Mộng cũng không nói gì, chỉ suy nghĩ làm sao trong vòng một tháng có thể gom góp đủ tiền.

Cha Nhị Cầu mang giấy bút ra, trưởng thôn liền viết hai tờ giấy.

Ghi ngày tháng năm, Vương Mộng Mộng bồi thường cho Trương Hồng Châu một trăm đồng, trong vòng một tháng phải trả hết, nếu không Trương Hồng Chậu có thể báo cảnh sát.

"Được rồi, mọi người về đi," trưởng thôn để lại tờ giấy rồi rời đi, không muốn nhìn thấy những chuyện xấu này nữa, làm bẩn mắt của mình.

Vương Mộng Mộng đi nhanh, theo sát bước chận trưởng thôn, sợ đi chậm sẽ bị cả nhà Nhị Cẩu đánh.

Vương Mộng Mộng cứ như trong mơ trở về điểm tri thức, thật sự là không hiểu nổi sao mình lại đến nhà Nhị Cẩu, Vương Mộng Mộng vẫn có chút hoài nghi Nhị Cẩu.

Chuyện Vương Mộng Mộng trèo lên giường Nhị Cẩu, hơn nữa còn đánh Trương Hồng Châu sinh non, chuyện này giống như gió thổi khắp Phong Thu Loan.

"Ôi, đồng chí Vương, cô biết chuyện gì chưa, đêm qua đồng chí Vương Mộng Mộng ở điểm tri thức các cô, ngủ ở nhà Nhị Cẩu, bị vợ Nhị Cẩu phát hiện được, hai người họ lao vào đánh nhau. Vương Mộng Mộng khiến Trương Hồng Châu sẩy thai rồi."

Vương Tiểu Thanh trên đường đi làm nghe dân làng bàn tán.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 146: Chương 146


"Cái gì, còn có loại chuyện này sao, bình thường cô ta không phải người như vậy," Vương Tiểu Thanh giả vờ ngạc nhiên, làm cho đối phương càng vui vẻ nói tiếp.

"Không biết tại sao hai nữ tri thức ở điểm tri thức các cô lại để mắt đến một người như Nhị Cẩu làm gì, lại còn đánh nhau vì hắn ta nữa," dân làng nhiệt tình kể chuyện, Vương Tiểu Thanh nghe cũng thấy hứng thú.

Lúc Trương Vũ biết được tin tức này, trong lòng cũng rất ngạc nhiên, đây là sự trả thù của Vương Tiểu Thanh sao, cô đã làm bằng cách nào?

Trương Vũ suy nghĩ một lúc, vẫn là quyết định không đi hỏi cô, đây là bí mật của cô.

Hôm đó Vương Mộng Mộng không đi làm, cô ta không có mặt mũi nào đi làm, ở điểm tri thức viết thư cho Lưu Thải Hồng xin tiền, thời gian một tháng, giờ viết thư vẫn kịp.

Trong thư không chỉ viết xin tiền, Vương Mộng Mộng còn nhờ Lưu Thải Hồng nhanh chóng tìm việc cho mình, cô ta không thể ở đây được nữa.

Trương Hồng Châu nằm trên giường, nhắm mắt rồi lạni không ngủ được, trong lòng vui vẻ, cô ta vốn muốn phá thai, đánh nhau không lại, không ngờ lại sẩy thai.

Tiền sính lễ hai trăm đồng công thêm tiền bồi thường một trăm, cô ta sắp có bma trăm đồng tiền tiết kiêm rồi.

Tuy rằng sẩy thai đau đớn khó chịu, nhưng vẫn tốt hơn ở đây sống khổ sở, ngay từ đầu Trương Hồng Châu vốn không có ý định sống ở đây cả đời.

Trương Hồng Châu vốn dự định không kết hôn với Nhị Cẩu, sau đó chờ cơ hội trở về thành phố, không ngờ sự việc lại phát triển theo đúng ý cô ta.

Nhưng bây giờ chưa có tin tức trở về thành phố, bản thân cô ta cũng không thể mang thai lần nữa, chờ sau khi ở cữ xong sẽ đi mua thuốc tránh thai uống.

Nghĩ kỹ những chuyện này xong, Trương Hồng Châu mới chợp mắt.

"Hồng Châu, Hồng Châu, ăn cơm đi, anh nấu mì cho em," Nhị Cẩu bưng mì tới.

Trương Hồng Châu thấy cũng khá hài lòng, gia đình này không bỏ đá xuống giếng, thấy mình sinh non liền đối xử không tốt với mình.

"Mẹ bị đau lưng, phỏng trừng ít nhất một tuần mới có thể khỏi, mẹ dặn anh nấu cho em ăn, bồi bổ thân thể, sau này chúng ta cố gắng, sinh thêm một đứa nữa,” Nhị Cẩu vừa thổi mì, vừa lảm nhảm.

"Biết rồi," Trương Hồng Châu hiểu được, gia đình này vẫn cần cô vì cô vẫn còn hữu dụng, cha mẹ Nhị Cẩu nằm mơ cũng muốn ôm cháu trai, cho nên sẽ không đối xử tệ với cô.

Trương Hồng Châu ăn hết sạch một bát mì, Nhị Cẩu đứng bên cạnh nuốt nước miếng, lâu rồi hắn ta không được ăn mì.

“Đợi em khỏi bệnh rồi, em sẽ nấu cho anh ăn.” Trương Hồng Châu không thể không vẽ một chiếc bánh để lừa Nhị Cẩu.

“Được thôi.” Nhị Cẩu vui vẻ nhận lấy bát mì.

Nhị Cẩu vừa quay lưng đi, Trương Hồng Châu liền trợn mắt, rồi đi ngủ.

Vài ngày sau, đội trưởng thông báo ngày mai được nghỉ ngơi, Vương Tiểu Thanh chuẩn bị lên thị trấn, đi dạo chợ đen mua đồ, lần này không bán rau, thường thì một tháng cô mới bán một lần.

Trên đường đi về nhà, Vương Tiểu Thanh nghĩ lần này sẽ mua vài chai nước ngọt về uống, cô đến đây đã hơn nửa năm rồi mà chưa được uống nước ngọt ở nơi này.

“Tiểu Thanh…”

Đi gần đến cửa nhà, mới nghe thấy giọng của Trương Vũ, thực ra Trương Vũ vẫn luôn đi sau cô nhưng vì trên đường đông người nhiều tai tiếng, nên Trương Vũ ngại, không tiện gọi cô.

“Ơ, anh Trương, có chuyện gì vậy?” Vương Tiểu Thanh nhìn anh.

Trương Vũ vội cúi đầu, sợ ánh mắt nóng bỏng của mình bị cô phát hiện ra.

“Ngày mai trên thị trấn có chiếu phim mới, nghe nói rất hay, chúng ta cùng đi xem nhé.”

Ánh mắt nóng bỏng của Trương Vũ nhìn về phía cô, giống như muốn nói: đồng ý đi, đồng ý đi.

Vương Tiểu Thanh nhướng mày, đây là mời mình đi hẹn hò sao.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 147: Chương 147


“Ngày mai em không có thời gian, em phải đi mua đồ rồi, xin lỗi nhé, anh Trương.”

Vương Tiểu Thanh từ chối, cũng không phải vì không muốn đi, chỉ là cảm thấy mối quan hệ không rõ ràng, đi xem phim như thế này thì hơi kỳ lạ, sao Trương Vũ lại không hiểu ý chứ.

Trương Vũ phải để mình chờ bao lâu nữa, thà lạnh nhạt với anh một chút, xem anh dưới tình thế cấp bách, có vội vàng mà tỏ tình không.

“Ồ, được rồi, vậy em nghỉ sớm đi.” Trương Vũ có chút thất vọng, nhìn Vương Tiểu Thanh vào đến cửa nhà rồi mới quay lưng đi về.

Trương Vũ không nghĩ tới lời mời của mình lại bị cô từ chối, rốt cuộc là vì sao chứ.

Trương Vũ nghĩ mãi không ra, trước đây mối quan hệ của anh và Vương Tiểu Thanh rõ ràng đang rất tốt, lần đó bọn họ còn từng ôm nhau dưới sườn núi.

Trương Vũ ngồi trên giường, thất thần, liệu có phải mình đã làm gì sai khiến cô tức giận hay không.

“Em trai ăn cơm đi.” Trương Dũng ở bên ngoài gõ cửa.

“Em không ăn.” Trương Vũ nằm trên giường, cảm thấy làm gì cũng không có sức lực, tình trạng này có thể gọi là “ăn không ngon ngủ không yên”.

Trương Vũ mất ngủ cả đêm, cũng không nghĩ ra được nguyên nhân gì, nhớ ra Vương Tiểu Thanh thích ăn trái cây, ngày mai đi chợ đen xem xem có loại trái cây nào ngon không.

Nghĩ xong liền thức dậy, chuẩn bị đi lái máy kéo.

Vương Tiểu Thanh tối qua lại ngủ rất ngon, sáng hôm sau cũng dậy sớm, dậy muộn hơn máy kéo một chút, cũng không dám dậy trễ quá, quá trễ trời rất nắng.

Cô đạp xe thong thả đi lên thị trấn, đầu tiên đi đến chợ đen, lần này cô đi mua đồ nên không cần cải trang.

Vương Tiểu Thanh mặc áo sơ mi ngắn tay kẻ sọc màu vàng, quần dài màu đen, đơn giản lại thời trang.

Đi dạo chợ đen một vòng, thấy một số dây buộc tóc và kẹp tóc đẹp mắt, liền mua vài cái.

Lại thấy có người bán dép nữ, sao trước đây không thấy nhỉ, bây giờ mùa hè cũng sắp qua rồi, nên cô không mua nữa.

Lại đi thêm một chút, thấy trên vỉa hè bày bán nhiều đồ chơi kỳ lạ, chọn lựa một lúc, thấy có một chiếc harmonica khá đẹp, rất tinh xảo nhưng giá hơi đắt, giá một đồng.

Vương Tiểu Thanh thấy cũng khá đẹp liền mua ngay.

Những thứ khác dường như cũng không có gì đặc biệt, có rất nhiều gian hàng bán lương thực và vải vóc, cũng có chỗ bán thịt không cần phiếu nhưng giá lại đặt hơn cửa hàng thực phẩm phụ

Dù sao Vương Tiểu Thanh cũng không thiếu phiếu, không cần thiết phải mua thịt ở đây, liền rời khỏi chợ đen, đi đến cửa hàng thực phẩm phụ mua một ít sườn, móng giò, thịt ba chỉ, thịt nạc và một ít mỡ lợn.

Mua xong những thứ này, cô lại đi đến trung tâm thương mại, mua một chiếc váy dài màu hồng phấn. Khi mặc vào, cô cảm thấy rất hợp với mình, cộng thêm nhân viên bán hàng không ngừng khen ngợi.

“Đồng chí, cô mặc chiếc váy này trông như ngôi sao điện ảnh vậy, giảm giá cho cô 20%, thật đấy, cô mua đi.”

“Được rồi, tôi sẽ lấy chiếc váy này. Bao nhiêu tiền vậy?” Vương Tiểu Thanh cũng khá thích chiếc váy này.

“Sau khi giảm giá là mười tám đồng bốn xu.” Nhân viên bán hàng lấy từ dưới kệ ra một chiếc mới, rỗi cho vào túi.

Sau khi Vương Tiểu Thanh rời đi, Trương Vũ mới đến chợ đen, anh đi dạo một vòng, thấy có người bán đào mật nhìn rất ngon.

Anh mua hai cần rưỡi, rồi đến chỗ của anh mặt sẹo bàn bạc về việc kinh doanh ở chợ đen, còn hỏi xem hàng của “chị Câm” đã bán hết chưa.

“Anh Vũ, anh mua đào này ở đâu vậy?” Một đàn em mở túi chuẩn bị lấy một quả ra nếm thử.

“Không phải mua cho cậu đâu.” Trương Vũ vội vàng giật lại.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 148: Chương 148


“Ồ, không phải là mua cho chị dâu tương lai chứ?” đàn em liền hùa theo, những người khác cũng ồn ào trêu chọc.

“Chị dâu, chị dâu, chị dâu!”

“Này, Trương Vũ, cậu có người yêu mà không nói gì với bọn tôi, như vậy không được chút nào.” anh mặt sẹo đ.ấ.m vào n.g.ự.c Trương Vũ một cái.

“Haizz, không phải như vậy đâu. Tôi muốn hỏi mọi người một câu, chuyện là có một nữ đồng chí, ban đầu tôi và cô ấy không quen biết. Tôi từ từ tiếp cận, giúp đỡ cô ấy, cô ấy đều biết, tôi từng cứu cô ấy nữa. Tôi cho rằng chúng tôi đã có thể hẹn hò. Nhưng khi tôi mời cô ấy, hôm nay đi xem phim, cô ấy lại từ chối. Tôi nghĩ mãi không cũng hiểu vì sao, hôm trước tôi còn ăn cơm ở nhà cô ấy nữa.”

Trương Vũ vò đầu, hy vọng nhóm đàn em có thể cho mình lời khuyên.

“Có phải cô ấy không thích anh không?” Một đàn em còn chưa có đối tượng nói.

“Không, không, không, không phải đâu anh Vũ, em nói anh nghe, phụ nữ đều thích sự lãng mạn, thích đàn ông nói chuyện ngọt ngào, khiến bọn họ vui vẻ. Anh Vũ, em hỏi anh, anh có bao giờ nói nói lời ngon tiếng ngọt với cô ấy chưa, chẳng hạn như em thật xinh đẹp, hoặc là anh nhớ em, anh thích em không?”

Một đàn em đã trải qua nhiều mối tình nói đúng trọng điểm.

“Đúng vậy, làm sao cậu biết?” Trương Vũ không ngờ con gái đều thích như vậy, còn bản thân nói chuyện còn vụng về, không biết phải nói như thế nào.

“Con gái đều giống nhau, đều thích đàn ông miệng ngọt mà.”

“Anh Vũ, còn một điều nữa, anh đã nói là muốn hẹn hò với người ta, thì anh phải hỏi người ta chứ. Em có đồng ý làm người yêu của tôi không? Khi người ta đồng ý rồi thì mới ra ngoài xem phim với anh được. Con gái thích chính là thích cảm giác nghi thức. Sau này nếu anh muốn lấy người ta, anh còn phải quỳ một chân, rồi hỏi em có đồng ý làm vợ của anh không?”

Một người đã có gia đình đưa ra lời khuyên.

Trương Vũ gật gật đầu, sống đến già học đến già, hôm nay thật sự là mở mang tầm mắt, Trương Vũ lấy ra vài quả đào khao bọn họ.

“Anh Vũ, quả đào này ngon thật. À đúng rồi, còn một điều nữa, con gái đều thích hoa, lần sau anh hái một bó hoa dại bên đường mang đến tặng cô ấy.” Đàn em vừa ăn đào, lại nghĩ ra điều này.

Trương Vũ đều nhớ kỹ.

Buổi chiều, Trương Vũ ra đồng tìm hoa dại. Mùa này hoa không nhiều, tìm được một lúc, thấy hoa bị nắng làm héo, không đẹp lắm, phải sáng sớm mới đi hái được.

Hiện giờ trên thị trường không còn nhiều dưa hấu nữa, nhưng Vương Tiểu Thanh vẫn còn rất nhiều, lần sau phải hỏi anh mặt sẹo xem có muốn mua dưa hấu không, nếu không thì mình cô không thể ăn hết được.

Sáng sớm hôm sau, Trương Vũ dậy khi trời còn chưa sáng, anh ra ngoài hái hoa. Quả nhiên anh hái được một bó hoa lớn, dùng cỏ buộc lại và đặt trước cửa nhà Vương Tiểu Thanh. Sau đó anh mới đi làm.

Vương Tiểu Thanh nghe tiếng loa thúc giục đi làm, vừa mở cửa ra ngay lập tức nhìn thấy một bó hoa tươi lớn đặt trước cửa.

"Oa, thật là đẹp!" Vương Tiểu Thanh thấy trên bông hoa còn đọng sương, ngửi một chút, có mùi thơm nhẹ. Hoa cũng rất đẹp.

Có hoa hồng nguyệt, hoa hồng, cúc họa mi, hoa bìm bìm và một vài loại hoa khác mà cô không biết tên.

Vương Tiểu Thanh cười cười, bỏ hoa vào trong không gian lưu trữ, nếu không chỉ để trong nhà, đến buổi chiều hoa sẽ héo mất.

Khóa cửa lại, trên đường đi làm, Vương Tiểu Thanh đoán bó hoa này chắc là Trương Vũ đưa tới.

Không ngờ anh còn có một mặt như vậy, còn biết tặng hoa cho con gái, tâm trạng Vương Tiểu Thanh không tệ, suốt buổi sáng cứ đôi lúc lại mỉm cười.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 149: Chương 149


Buổi trưa tan làm về đến cửa nhà, Vương Tiểu Thanh thấy dưới đất có thêm một túi đào. Nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Trương Vũ đâu, không biết anh làm thế nào, mà nhanh như vậy đã đưa tới.

Vương Tiểu Thanh lắc đầu, mang túi đào vào nhà, rửa một quả rồi nếm thử.

Ừm, nước nhiều, chua chua ngọt ngọt, tuy rằng không ngọt như trái cây từ không gian nhưng Vương Tiểu Thanh vẫn thích trái cây trồng từ thế giới tự nhiên như vậy hơn.

Ăn đào xong, cô vào không gian ăn trưa. Trong không gian đã tích trữ nhiều thức ăn nấu sẵn, đủ để cô ăn trong một khoảng thời gian dài.

Vương Tiểu Thanh càng ngày càng không hiểu Trương Vũ, không biết liệu anh có sợ cô từ chối nên chỉ tặng đồ mà không xuất hiện hay không, làm cô không biết phải làm gì cho phải.

Thật ra Trương Vũ không xuất hiện vì hai lý do. Thứ nhất là sợ cô lại từ chối, thứ hai là muốn học theo lời khuyên của đàn em, nói rằng anh thích cổ và nhớ cô.

Chỉ nghĩ thôi mà mặt anh đã đỏ bừng rồi, một mình trốn ở trong phòng vụng trộm thẹn thùng.

Ngày hôm sau. Trương Vũ lại đưa tới một bó hoa. Vương Tiểu Thanh mở cửa sớm hơn thôm qua nhưng vẫn không gặp được anh.

Buổi trưa, Trương Vũ đưa tới một con vịt trời. Vương Tiểu Thanh nhìn thấy con vịt, nước miếng suýt chút nữa chảy ra, cô đã muốn ăn vịt từ lâu rồi.

Vương Tiểu Thanh định nấu xong sẽ chia sẻ với Trương Vũ, nên quyết định để buổi tối mới nấu. Vương Tiểu Thanh bỏ con vịt trời vào không gian.

Buổi tối tan làm trở về, Vương Tiểu Thanh bắt đầu nấu vịt. Con vịt này thịt rất mềm, Trương Vũ đã làm sạch sẵn.

Cô cho vào một muỗng muối, một muỗng lớn bột mì, xoa đều nhiều lần, như vậy có thể loại bỏ m.á.u loãng và tạp chất của vịt, sau đó cho thêm nước vào để rửa sạch.

Vương Tiểu Thanh thấy nước rửa rất đục, điều này chứng tỏ thịt vịt đã được rửa rất sạch rồi, rồi rửa lại nhiều lần với nước ấm cho đến khi nước trong là được.

Trong lúc chờ vịt ráo nước, Vương Tiểu Thanh chuẩn bị thái chút gia vị. Chuẩn bị nhiều gừng tươi rồi thái thành lát, thái xong bỏ vào trong bát nhỏ, một năm tỏi đập dập, ớt xanh và đỏ thái nhỏ.

Cô bắt đầu nhóm lửa, đổ dầu vào đến khi bốc khói.

Sau đó cho thịt vịt vào xào với lửa lớn, xào ra dầu mỡ và nước trong thịt vịt, vì trong mỡ vịt có mùi tanh, chỉ có xào ở nhiệt độ cao mới có thể khử được một ít mùi tanh.

Tiếp tục xào thịt vịt cho đến khi da vịt hơi vàng, rồi cho thêm gừng thái lát vào nồi, hồi, quế và hành, xào cho đến khi thơm hơn.

Dọc theo thành chảo, cô rưới một vòng rượu, vừa tăng thêm mùi thơm, đồng thời rượu bốc hơi lên có thể làm mất đi một phần mùi tanh.

Sau đó lại thêm một muỗng tương ớt, là tương ớt mà Vương Tiểu Thanh tự làm, mặn và cay.

Thêm nước sôi, hầm trong khoảng hai mươi phút. Trong lúc đó, Vương Tiểu Thanh chuẩn bị một ít nấm hương.

Hai mươi phút sau, cô cho ớt xanh đỏ và nấm hương đã cắt sẵn trước đó vào, thêm gia vị và đảo đều.

Món vịt kho thơm phức đã hoàn thành.

Vương Tiểu Thanh múc ra một bát, đang nghĩ cách tốt nhất để đem qua.

"Ôi trời, đã nói là phải giữ khoảng cách mà, sao lại nghĩ đến việc gửi đồ ăn cho anh ấy nữa chứ." Vương Tiểu Thanh tự nhủ rằng mình sẽ quyết tâm để Trương Vũ chủ động tỏ tình. Nhưng hễ nấu món ngon cứ luôn nghĩ đến anh.

Vương Tiểu Thanh mang bát vịt đến trước cửa nhà Trương Vũ nhưng lại chùn bước. Không ngờ đúng lúc đó, bà Vương xách giỏ bước ra ngoài, chuẩn bị đi hái hành dại về làm bánh nướng cho ngày mai.

“Ồ, trí thức Vương, cô đến nhà rồi, sao không vào nhà?” Bà Vương cười tươi.

“Bác gái, đây là món vịt cháu làm mang qua cho gia đình, cháu không vào đâu, cháu phải về nhà có việc.”
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 150: Chương 150


Vương Tiểu Thanh như gặp được cứu tinh, đưa bát vịt cho bà Vương rồi chạy đi luôn.

“Ấy, ở lại... ăn cơm rồi hẵng đi nhé” Bà Vương còn chưa kịp nói hết câu thì Vương Tiểu Thanh đã không thấy bóng dáng đâu.

Bà Vương thắc mắc, mang bát thịt vịt vào bếp, Trương Vũ đang nấu ăn.

“Con trai, trí thức Vương đến.”

“Hả, cô ấy đâu rồi?” Trương Vũ vội bỏ đũa rồi chạy ra sân nhưng không thấy người đâu.

“Cô ấy đi rồi, đây là món thịt vịt cô ấy mang đến.” Bà Vương nhìn Trương Vũ ngơ ngác không hiểu chuyện gì, chỉ vào bát thịt vịt để trên bếp.

Trương Vũ nhìn bát thịt vịt, vui vẻ đến mức miệng sắp ngoác đến mang tai.

Vừa nấu ăn vừa hát. Trương Vũ nghĩ Vương Tiểu Thanh mang thức ăn đến cho mình chứng tỏ trong lòng cô ấy có mình.

Trên bàn ăn, chị dâu chỉ mới gắp hai miếng thịt vịt, định gắp thêm thì bát đã trống trơn, phần còn lại đã bị Trương Vũ giữ lại trong bát của mình.

Hừ, đồ ăn của người mình thương làm, mọi người nếm thử là được rồi, Trương Vũ vui vẻ ăn no nê.

Phần vịt còn lại của Vương Tiểu Thanh cũng chưa ăn hết, nhưng cô cũng ăn nhiều hơn bình thường một chén cơm.

Vương Tiểu Thanh cảm giác mình béo lên một chút, đáng tiếc không có cân nên không thể cân được, liền nhéo nhéo phần thịt trên lưng.

Ngày hôm sau, Vương Tiểu Thanh thức dậy từ sớm, đứng sau khe cửa lén nhìn, chuẩn bị bắt quả tang Trương Vũ ‘người gửi hoa”.

Trương Vũ hào hứng bừng bừng đặt bó hoa xuống đất.

"Rit!" cửa mở ra.

“Anh Trương, sao anh dậy sớm vậy, đây là hoa anh hái tặng em phải không?”

Vương Tiểu Thanh nhặt bó hoa dưới đất lên, hỏi mà đã biết rõ câu trả lời.

“Đúng, là tặng cho em.” Trương Vũ có chút ngượng ngùng.

“Sao anh không đưa trực tiếp cho em, anh để trên đất thế này, em còn tưởng tên lưu manh nào đem tới để trêu chọc em, hoa của hai ngày trước em đều vứt hết rồi.”

Vương Tiểu Thanh cố tình trêu chọc anh.

“Á, vứt đi rồi sao, là lỗi của anh, anh không nói trước với em.”

Trương Vũ thấy có chút đáng tiếc, nghĩ đến hai ngày này mình hái hoa.

Vương Tiểu Thanh nhìn Trương Vũ cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

“Đùa anh thôi, em biết là anh. Nếu là người khác tặng đồ cho em, người ta đã kể khắp làng rồi. Chỉ có anh là lặng lẽ đưa tới, sợ em từ chối thôi.”

Vương Tiểu Thanh xoay người vào phòng ngủ, thực ra là bỏ hoa vào không gian.

“Ngồi xuống đi, em nấu mì.”

Vương Tiểu Thanh bắt đầu nhóm lửa, nhưng lại bị một đôi tay lớn giữ lại.

“Để anh làm.” Trương Vũ nhóm lửa, Vương Tiểu Thanh luộc mì, trong không gian đã có sẵn món trứng xào ớt mà cô đã làm trước đó, chỉ cần lấy ra rồi thêm vào mì là xong.

Cả hai đều dậy sớm nên nấu bữa sáng vẫn kịp thời gian. Chỉ mất mười mấy phút là nấu xong.

Trương Vũ ăn một bát lớn, Vương Tiểu Thanh ăn một bát nhỏ. Vương Tiểu Thanh biết Trương Vũ có thể ăn hết, vì sức ăn của anh rất khỏe.

Sau khi ăn sáng xong, Trương Vũ nhanh chóng đi rửa bát, loa báo đi làm vẫn chưa vang lên.

Vương Tiểu Thanh nhìn ra bên ngoài cửa sổ ngẩn người, cảm thấy cuộc sống cứ như thế này thật tốt, bình dị và rất thoải mái.

“Những ngày qua anh rất nhớ em.” Lời của Trương Vũ cắt ngang dòng suy nghĩ của Vương Tiểu Thanh.

“Gì cơ?” Vương Tiểu Thanh nghi ngờ tưởng mình nghe nhầm, Trương Vũ sao có thể nói những lời như vậy được, anh ấy không phải là người vụng về sao, cô muốn xác nhận lại.

Trương Vũ nuốt nước bọt, lấy hết can đảm.

“Anh nói, những ngày qua anh rất nhớ em, một ngày không gặp ngỡ như ba năm.” Trương Vũ nói xong câu này, mặt đỏ tới mức không thể giấu được.

Vương Tiểu Thanh nghe anh nói xong, mặt cô cũng ửng đỏ, như bị bao quanh bởi ngọn lửa của tình yêu.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 151: Chương 151


Cô không dám tin, Trương Vũ đây là đang thổ lộ với mình sao? Vương Tiểu Thanh quay đầu đi, không biết nên làm gì, nên đồng ý hay thử thách thêm.

“Đinh!” Tiếng loa báo đi làm vang lên, Vương Tiểu Thanh thở phào nhẹ nhõm.

“Chúng ta đi làm thôi, đi nào.”

Vương Tiểu Thanh đứng lên, không dám nhìn thẳng vào mắt Trương Vũ. Trương Vũ nói ra lời trong lòng của mình xong, hình như anh vẫn còn hơi kích động. Dù Vương Tiểu Thanh không nói gì, cũng không phản hồi gì, nhưng chỉ cần cô không từ chối, thì chứng tỏ cô không phản đối.

Những điều này đều là lời khuyên từ đám đàn em, có vẻ rất hữu ích, Trương Vũ nghĩ sau này sẽ thường xuyên học hỏi kinh nghiệm từ họ.

Trương Vũ và Vương Tiểu Thanh khóa cửa cẩn thận rồi đi làm.

Gần đây mọi người đang thu hoạch lạc và ngô. May mắn thay, đội trưởng phân công nữ đồng chí đi thu hoạch lạc, nam đồng chí đi thu hoạch ngô. Thu hoạch ngô rất cực. lá ngô chạm vào rất dễ làm người ta bị ngứa.

Không ngờ Trương Vũ lại lén đi giúp Vương Tiểu Thanh làm việc vào buổi trưa. Buổi chiều đi làm lại, Vương Tiểu Thanh ra đồng thấy công việc của mình chỉ còn lại một chút, chậm rãi làm một hai tiếng là có thể hoàn thành.

Vương Tiểu Thanh cảm thấy ấm áp, loại cảm giác này cũng không tồi.

Vương Tiểu Thanh nhanh chóng làm xong một phần công việc, rồi đi ra gốc cây nghỉ ngơi. Mùa thu năm nay thời tiết nóng bức, vẫn còn khả năng, làm việc muộn hơn một chút sẽ đỡ hơn.

Vương Tiểu Thanh đang ngủ dưới gốc cây thì bị Vương Mộng Mộng mách lẻo với đội trưởng.

“Đội trưởng, đội trưởng đến mà xem, Vương Tiểu Thanh thì đang ngủ ngon, còn chúng tôi thì làm việc mệt muốn chết, cô ta lại tới gốc cây nằm ngủ, thật là quá đáng.”

Vương Mộng Mộng nói một cách tự mãn, đội trưởng không nói gì, định trước tiên đến xem rồi nói sau.

“Tiểu Thanh, đừng ngủ nữa, đội trưởng đến rồi.” Một bác gái bên cạnh đẩy Vương Tiểu Thanh một cái, cô tỉnh dậy, duỗi người rồi tiếp tục làm nốt công việc còn lại.

“Đội trưởng, đội trưởng thấy tôi nói có đúng không, cô ta thấy đội trưởng đến mới dậy.” Vương Mộng Mộng đắc ý vênh váo.

Đội trưởng nhìn Vương Tiểu Thanh, rồi nhìn công việc trên đồng, và cả công việc của Vương Mộng Mộng.

“Cô ấy có ngủ hay không thì liên quan gì đến cô? Cô không lo làm việc đi mà chỉ lo nhìn người khác ngủ. Cô ấy ngủ, nhưng đã làm xong công việc, trong hôm nay lấy được bốn công điểm rồi, còn cô mới làm được một nửa thôi. Lo mà làm việc đi, đừng có mà suốt ngày đi dòm ngó người khác nữa.”

Đội trưởng lắc đầu, rồi rời đi. Ông cảm thấy thật vô lý khi đi tin lời Vương Mộng Mộng rằng Vương Tiểu Thanh lười biếng làm việc.

Vương Mộng Mộng kinh ngạc nhìn nhiệm vụ của Vương Tiểu Thanh sắp hoàn thành, tức đến mức đỏ mặt, chỉ có thể nhanh chóng đi làm việc. Vì đi mách lẻo nền làm chậm trễ một ít thời gian.

Vương Tiểu Thanh đắc ý nháy mắt với Vương Mộng Mộng, rồi lấy từ trong túi áo ra hai viên kẹo đưa cho bác gái vừa gọi mình dậy.

“Bác gái, bác mang về cho cháu ăn, cho ngọt miệng.” Vương Tiểu Thanh ân oán phân minh, bác gái giúp mình thì đương nhiên phải đền đáp lại.

“Ôi, như vậy thật ngại quá, cảm ơn cháu nhé, tri thức Vương”

Bác gái vui vẻ nhận lấy, không nghĩ tới chỉ một việc nhỏ như vậy lại được hai viên kẹo, trí thức Vương cũng thật hào phóng. Về nhà, chắc chắn cháu trai cháu gái sẽ rất vui.

Vương Tiểu Thanh về nhà lúc bốn giờ chiều, dân làng cũng không thấy lạ gì, bọn họ đều biết Vương Tiểu Thanh thường xuyên như vậy.

Tào Chiêu Đệ nhìn thấy, trong lòng rất không thoải mái, Trương Vũ này, cũng thật là.

Tri thức Vương người ta còn chưa gả vào nhà, mà Trương Vũ cứ luôn đi làm không công cho người ta, có sức lực sao không đi giúp đỡ chị dâu này một chút.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 152: Chương 152


Càng nghĩ càng tức, buổi tối lúc ăn cơm lại không nhịn được mà phàn nàn.

“Này chú, chú theo đuổi trí thức Vương lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa thành, hai người các ngươi rốt cuộc có đang hẹn hò không?”

Tào Chiêu Đệ cố tình kiếm chuyện, làm Trương Vũ mất hứng ngay lập tức.

“Tôi nói lần này là lần cuối, chuyện của tôi và trí thức Vương không cần người trong nhà nhúng tay vào, đặc biệt là chị, chị đừng có mà nhiều lời.” Trương Vũ rõ ràng là nói cho Tào Chiêu Đệ nghe.

“Tôi vốn dĩ cũng không muốn nhiều lời, nhưng chú đã giúp trí thức Vương làm bao nhiêu việc rồi. Nếu cô ấy là bạn gái của chú thì không sao, nhưng bây giờ chú như đang cho không công điểm của mình cho người khác vậy.”

Tào Chiêu Đệ nghĩ đến việc Trương Vũ thường xuyên giúp đỡ Vương Tiểu Thanh làm việc, số công điểm đó có thể đổi thành nhiều gạo trắng bột mì rồi.

“Thế sao trước đây khi cô ấy đem thịt gà, vịt, cá, qua, chị có ăn không, lúc đó sao không thấy chị nói gì?” Nếu Tào Chiêu Đệ đã muốn tính toán, thì Trương Vũ cũng sẽ tính toán rõ ràng với chị ta.

Lần này Tào Chiêu Đệ không nói thêm gì nữa, trước đây Vương Tiểu Thanh đã đem qua rất nhiều thức ăn như gà, vịt, cá, thịt kho, chính Tào Chiêu Đệ cũng đã ăn không ít.

“Chiêu Đệ, việc của Trương Vũ không đến lượt cô nhiều lời. Vì đám cưới của cô mà trong nhà nợ nần, đều là Trương Vũ trả, cô nên biết ơn Trương Vũ mới đúng, mà không phải chỉ vì chuyện nhỏ nhặt liền đi bắt bẻ. Trương Dũng, con nói xem.”

Bà Vương thật sự là nhịn không được nữa, cô con dâu này, càng ngày càng giống kẻ phá hoại.

“Mẹ nói đúng, trong nhà này, công lao của Trương Vũ là lớn nhất, không cần biết em ấy làm gì, con sẽ luôn ủng hộ. Dù em ấy có mang gạo hay bột mì trong nhà cho trí thức Vương, con cũng không ý kiến.”

Trương Dũng nói xong lời này, Tào Chiêu Đệ dưới bàn dẫm mạnh vào chân anh, nhưng Trương Dũng giống như không có cảm giác gì, cứ để cô ta tùy ý, thích làm gì thì làm, dù sao không có Trương Vũ, cuộc sống trong nhà cũng không có khả năng tốt như bây giờ.

Cuối cùng cũng có thể yên tĩnh ăn cơm.

Tuy nhiên, trong lòng Trương Vũ lại không thoải mái, nằm trên giường suy nghĩ.

Giúp người mình yêu làm chút việc thì có sao đâu, sau này nếu Tiểu Thanh gả cho anh, anh nhất định không để cô phải xuống đồng làm việc.

Nghĩ đến đó, Trương Vũ liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Trương Vũ không mang hoa, mà mang bữa sáng đến cho Vương Tiểu Thanh.

Trời còn chưa sáng, anh đã lục đục ở trong bếp làm bánh hành, mang ba cái cho cô, nghĩ rằng như vậy là đủ, còn mình mang hai cái vừa đi vừa ăn.

Đi đến cửa nhà Vương Tiểu Thanh, có lẽ cô vẫn chưa dậy, Trương Vũ không nghe thấy động tĩnh gì. Một lát sau, anh nghe thấy có tiếng động bên trong, Trương Vũ mới gõ cửa.

“Cốc cốc cốc, Tiểu Thanh, là anh đây, anh đến rồi.” Trương Vũ gõ cửa, chỉnh lại bát trên tay.

“Đến đây.” Thực ra Vương Tiểu Thanh đã dậy từ sớm, không biết Trương Vũ ở bên ngoài nên cô đi vào không gian rửa mặt, vừa mới thay đồ xong thì anh liền gõ cửa.

Vương Tiểu Thanh mở cửa ra, Trương Vũ đưa ngay bát đồ ăn đến trước mặt cô, khiến cô lùi lại một bước rồi mới nhận lấy.

“Đây là gì vậy?” Vương Tiểu Thanh cảm nhận được hơi ấm còn sót lại trên bát.

“Anh làm bữa sáng cho em, em mau ăn đi, anh ăn rồi.” Trương Vũ không biết cô ăn có quen ăn hay không.

“Cảm ơn.” Vương Tiểu Thanh cầm lấy bánh hành, bánh vẫn còn ấm, rất thơm.

“Ngon thật đấy, tay nghề của anh giỏi quá, có thể mang đi bán được đấy.” Vương Tiểu Thanh nhớ ở thời hiện đại, một cái bánh hành bán được mấy đồng, rất được ưa chuộng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 153: Chương 153


“Em thích là tốt rồi, sau này anh sẽ thường xuyên làm cho em ăn” Trương Vũ thấy cô thích liền vui vẻ.

“Em không ăn được nhiều như vậy đâu, đây này,” Vương Tiểu Thanh ăn một cái, rồi lấy thêm một cái nữa ra, xé một nửa, còn lại một cái rưỡi đưa cho Trương Vũ.

“Được thôi” Trương Vũ biết cô ăn không nhiều, liền ăn hết phần còn lại, để nguội ăn sẽ không ngon.

Cả hai cùng nhau đi làm, Trương Vũ rất vui, cảm thấy trạng thái như này giống như cuộc sống của hai người rất đồng điệu.

Tại Thượng Hải, Lưu Thải Hồng vẫn đang hỏi thăm đồng nghiệp, chuyện xưởng trưởng nhà máy bên cạnh tìm bảo mẫu.

“Chị Triệu, chị xem em có được không, để chồng chị giới thiệu em đi.” Lưu Thải Hồng trông đợi nhìn chị Triệu.

“Được chứ, nhưng xưởng trưởng và vợ xưởng trưởng sẽ phỏng vấn, chồng chị chỉ giới thiệu em thôi, còn việc có được nhận hay không phụ thuộc vào khả năng của em.”

Chị Triệu gật đầu. Nếu việc này thành công. Chồng chị cũng có thể được xưởng trưởng coi trong.

Chồng chị Triệu làm tài xế cho xưởng trưởng Ngô ở nhà máy bên cạnh, nghe nói xưởng trưởng và vợ xưởng trưởng đang muốn tìm một bảo mẫu để chăm sóc mẹ già.

Vì cả hai người đều phải đi làm, con cái hoặc là nhập ngũ hoặc là đi làm, không ở nhà, cụ bà đã tám mươi tuổi ở nhà một mình thì không yên tâm.

Lương mỗi tháng hai mươi đồng, bao ăn bao ở, đãi ngộ như thế này rất tốt.

Ban đầu chồng chị Triệu muốn chị Triệu đi làm, nhưng chị Triệu là công nhân chính thức ở nhà máy, không muốn từ bỏ vị trí này nên mới nói cho Lưu Thải Hồng.

“Lưu Thải Hồng, có thư của cô này.” Ông cụ ở phòng thông tin mang thư đến.

“Cảm ơn ông.” Lưu Thải Hồng biết là thư của Vương Mộng Mộng gửi đến, ngoại trừ Vương Mộng Mộng ra thì còn có thể là ai nữa, chắc lại xin tiền đây.

Mở thư ra đọc, đọc thư xong, Lưu Thải Hồng tức giận đến mức ruột gan muốn nổ tung, con gái mình sao lại ngu ngốc đến thế, bị người ta lừa mà không biết, còn phải bồi thường một trăm đồng.

Lưu Thải Hồng đọc xong thư, bà muốn xé ngay lập tực, nhưng đây là con gái ruột của mình, không thể không lo.

Giờ nghỉ trưa, bà bắt đầu viết thư trả lời.

Trong thư, bà viết sẽ gửi tiền qua, nhưng dặn Vương Mộng Mộng đừng để bị lừa nữa, phải chăm chỉ làm việc.

Lưu Thải Hồng cũng bảo Vương Mộng Mộng cố nhịn thêm vài ngày, bà có thể đón Vương Mộng Mộng về thành phố sau một tháng nữa.

Viết thư xong, Lưu Thải Hồng gửi thư đi, chiều tan làm sẽ đi gửi tiền.

Sau khi tan làm, Lưu Thải Hồng đến ngân hàng gửi tiền, rồi cắn răng lấy ra mười đồng, mua hai bao thuốc ngon, kẹo và một ít bánh ngọt. Sau đó đến nhà chị Triệu.

“Ôi trời, cô làm gì thế này?” Chị Triệu có chút giật mình.

“Chị Triệu, anh rể có ở nhà không?” Lưu Thải Hồng vào thẳng vấn đề.

“Có, cô vào đi.” Chị Triệu hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Lưu Thải Hồng đi vào nhà, thấy chồng chị Triệu đang ngồi đọc báo trên ghế sô pha.

“Chào anh rể”.

“Chào cô, chào cô.” đây là lần đầu Chồng chị Triệu gặp Lưu Thải Hồng.

“Ông xã, đây là Lưu Thải Hồng mà em kề, cô ấy muốn làm bảo mẫu.” Chị Triệu giới thiệu.

“Đúng vậy, anh rể, chị Triệu, là thế này, con gái em đã xuống nông thôn, hôm nay con bé viết thư nói bị người ta bắt nạt, muốn về nhà. Hôm nay tình cờ được chị Triệu nói chuyện này, em đã nghĩ, em mà đi làm bảo mẫu, thì vị trí của em có thể để lại cho con gái. Có một ít quà, xin anh chị nhận lấy, giúp em nói vài lời tốt trước mặt xưởng trưởng Ngô.”

Lưu Thải Hồng đặt quà lên bàn, thể hiện thành ý.

“Được thôi, cô cũng không dễ dàng gì, một mình nuôi con gái. Để ngày mai tôi giới thiệu cô với xưởng trưởng Ngô, chắc là trong vài ngày tới cô sẽ được gọi đi nói chuyện.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 154: Chương 154


Chồng chị Triệu thấy Lưu Thải Hồng biết điều, là một người thông minh, liền đồng ý.

“Cảm ơn anh rể, cảm ơn chị Triệu, vậy em về trước chờ tin tức.” Lưu Thải Hồng vui vẻ đứng dậy.

“Ở lại ăn cơm đã.” Chị Triệu khách sáo.

“Không, không, không cần tiễn, em chào anh chị.” Lưu Thải Hồng đi về.

Ra khỏi nhà, Lưu Thải Hồng liền tìm một tiệm cắt tóc, đi cắt tóc.

“Làm cho tôi kiểu nào gọn gàng, trẻ trung nhé.” Lưu Thải Hồng không hài lòng với kiểu tóc hiện tại của mình.

“Được thôi.” Thợ cắt tóc bắt đầu thiết kế kiểu tóc cho Lưu Thải Hồng.

Còn ở nông thôn. Sáng hôm sau trưởng thôn giữ lại bốn trí thức trẻ.

“Hôm nay, tôi có tin vui muốn nói cho mọi người. Cấp trên đã phân cho mỗi thôn một chỉ tiêu học đại học Công Nông Binh. Trước đây mỗi nmăm đều có, nhưng dân làng lại không mấy quan tâm. Năm nay tôi muốn dành suất này cho các thanh niên trí thức. Các thanh niên trí thức không phải muốn trở về thành phố sao. Nhưng thanh niên tri thức có bốn người, mà chỉ có một suất, ai được nhận còn phải xem xét. Sắp tới các đồng chí phải cố gắng thể hiện tốt.” Trưởng thôn nói xong liền đi làm.

Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc tràn đầy kích động, hy vọng đến rồi.

Vương Tiểu Thanh thì không quan tâm lắm, đại học Công Nông Binh không phải là trường cô thích, vẫn là đợi hai năm nữa thi vào đại học sư phạm, trước đây cô luôn mơ ước trở thành giáo viên.

Vương Mộng Mộng thì lại càng không cần phải nói tới, Vương Mộng Mộng ghét nhất là đi học, hơn nữa trưởng thôn đã nói phải xem xem ai thể hiện tốt, chắc chắn không phải là Vương Mộng Mộng rồi.

Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc đã có ý định, ai đi học đại học là do trưởng thôn quyết định, vì vậy phải tặng quà cho trưởng thôn mới được.

Ngày hôm sau nghỉ ngơi, Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc bận rộn đi mua quà tặng, hơn nữa quan hệ của hai người có chút vi diệu, bởi vì hiện tại hai người bọn họ là đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay Vương Tiểu Thanh đi chợ đen bán thức ăn, tránh được thời gian Trương Vũ ở đây.

Trương Vũ không biết từ đâu biết được tin tức thanh niên trí thức có cơ hội trở về thành phố, lòng anh lo lắng, cả ngày không yên lòng, chỉ hy vọng nhanh chóng được nhìn thấy Vương Tiểu Thanh thì mới có thể ổn định lại.

Những Vương Tiểu Thanh đã mua xe đạp, không ngồi máy kéo của anh nữa, nghĩ đến đây, Trương Vũ cảm thấy buồn bã, có một loại xúc động không muốn lái máy kéo nữa.

Nói làm là làm, Trương Vũ nghĩ buổi tối sẽ đi tìm đội trưởng bảo ông tìm một người đến học lái máy kéo. Hàng năm lái máy kéo trong thôn đều có trợ cấp công điểm, là một công việc tốt.

Nhưng lái máy kéo không hề dễ dàng, cần phải có khả năng lái máy kéo và cũng cần có khả năng sửa chữa.

Tối đó Trương Vũ đến nhà đội trưởng nói chuyện này.

“Tại sao không muốn lái nữa, việc tốt thế mà.” đội trưởng không hiểu.

“Tôi muốn mua xe đạp.” Trương Vũ đã hạ quyết tâm, anh muốn cùng Vương Tiểu Thanh đi xe đạp.

“Ô, đây là chuyện tốt, được thôi. Vậy cậu có đề xuất ai không?” đội trưởng biết lái máy kéo cần chọn người phù hợp, thông minh, không phải ai cũng làm được.

“Tôi muốn dạy anh tôi, anh ấy thường xem tôi sửa chữa và giúp đỡ tôi, cũng có chút cơ bản.”

Đạo lý nước phù sa không chảy ruộng người ngoài này, Trường Vũ vẫn biết.

“Được rồi, chuyện này tôi biết rồi, khi nào cậu ấy học được thì báo với tôi một tiếng là được,” đội trưởng gật gật đầu.

“Cảm ơn đội trưởng”

Trương Vũ từ nhà đội trưởng đi về, không hiểu sao lại có cảm giác rất hoang mang, trong lòng cứ không thoải mái.

Trương Vũ biết tại sao, hôm nay anh nghe nói có một chỉ tiêu cho thanh niên trí thức đi học đại học.

Không biết cô có muốn đi không, nếu cô muốn đi thì anh có thể giúp đỡ.

Không đúng, nếu cô đi rồi, thì anh sẽ không bao giờ được gặp lại cô nữa.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 155: Chương 155


Đầu óc Trương Vũ trống rỗng, không biết từ lúc nào đã đi đến trước cửa nhà Vương Tiểu Thanh, đứng trước cửa nhà cô, vào cũng không được mà đi về cũng không xong.

“Trương Vũ, anh đứng đó làm gì, sao không vào?” Vương Tiểu Thanh đang nhặt hành, chuẩn bị làm món cơm chiên trứng, thì thấy Trương Vũ đứng ngẩn ngơ trước cửa.

Trương Vũ ngẩng đầu nhìn chăm chú vào ánh mắt của cô, muốn nói gì đó nhưng lại không dám nói, sợ từ miệng cô nghe được chuyện cô sắp rời đi.

“Sao mà ngẩn ngơ thế?”

Vương Tiểu Thanh đưa ngón trỏ chọc chọc vào cơ n.g.ự.c của anh, cứng rắn, Vương Tiểu Thanh có chút muốn cười.

Đột nhiên Trương Vũ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Vương Tiểu Thanh, Vương Tiểu Thanh muốn rút tay ra, nhưng sức lực của Trương Vũ quá lớn, cô không rút ra được.

“Làm gì vậy…” Vương Tiểu Thanh tức giận vì Trương Vũ dám trêu chọc cô, giọng nói có chút nũng nịu.

“Tiểu Thanh anh thích em. Từ lần đầu tiên nhìn thấy em anh đã thích em rồi. Sau đó anh vẫn luôn lén nhìn em, lặng lẽ quan tâm em. Anh muốn đối xử tốt với em, nhưng không biết phải làm thế nào, giống như một con ruồi không đầu, lại sợ em từ chối anh.”

Nói đến đây, Trương Vũ có chút tủi thân, mắt đỏ hoe.

“Sao vậy, em biết mà, em biết anh đối tốt với em, em đều biết.”

Vương Tiểu Thanh đưa tay nắm lấy tay anh an ủi, cảm thấy hôm nay anh ấy đang không ổn, không biết đã bị cái gì k*ch th*ch.

“Thật không? Nhưng hôm nay anh nghe được một tin, các thanh niên trí thức có một người có thể quay - về thành phố. Anh... anh đến để hỏi em có muốn quay về không?” Trương Vũ cố lấy hết can đảm hỏi vấn đề anh đau đáu mãi.

“Nếu em muốn về thì sao?” Vương Tiểu Thanh muốn trêu chọc anh, cố ý nói muốn trở về.

“Vậy anh sẽ giúp em,” Trương Vũ quay đầu đi chỗ khác, giọng nói của anh mang chút run rẩy.

Đôi mắt của Vương Tiểu Thanh lóe lên một chút d.a.o động, trong phút chốc, cô nghiêng người về phía trước, kiễng mũi chân lên.

Nhắm mắt lại, ngón tay trắng mịn vòng qua cổ anh, đôi môi mềm mại đỏ mọng hôn lên.

Cô đứng trong bóng tối nên không kiêng dè gì, một tay khác luồn vào áo Trương Vũ sờ vào cơ ngực, cơ bụng của anh...

Sau cơn chấn động ngắn ngủi, Trương Vũ vươn tay ôm lấy cô, cũng bắt đầu đáp lại nụ hôn của cô.

Cô cảm nhận được cảm giác mềm mại trên môi, đôi mắt nhắm khẽ run, da dẻ trong khoảnh khắc này trở nên hồng hào.

Phần n.g.ự.c mềm mại của Vương Tiểu Thanh cọ vào Trương Vũ, hơi thở của Trương Vũ ngày càng nặng nề.

Đội môi của cô đặc biệt mềm mại lại ngọt ngào, mùi hương cơ thể của cô thoang thoảng nơi đầu mũi anh, Trương Vũ vốn là người điềm tĩnh, kín đáo, trong nháy mắt suýt chút nữa đã thất thủ rồi.

“Ừm~” Vương Tiểu Thanh sợ cô và Trương Vũ đều không dừng lại được, kịp thời dừng lại, lui ra, rồi đưa tay ôm lấy eo anh.

Dựa đầu vào n.g.ự.c Trương Vũ, giọng nói mang chút làm nũng, “Vừa rồi em lừa anh đó, em không muốn đi học đại học Công Nông Binh, em không có hứng thú.”

Trương Vũ vừa trong nụ hôn vừa rồi phục hồi tinh thần lại, nhẹ nhàng ôm lấy Vương Tiểu Thanh, nuốt một ngụm nước miếng.

“Làm người yêu của anh được không?” Trương Vũ vẫn không dám chắc về mối quan hệ của hai người, nên anh cẩn thận hỏi lại.

“Hôn cũng đã hôn rồi, giờ em hối hận còn kịp không?” Vương Tiểu Thanh bĩu môi.

“Không kịp nữa rồi,” Trương Vũ cười rạng rỡ, nhẹ nhàng ôm lấy bảo bối của mình, tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào này.

“Được rồi, người ta còn chưa ăn cơm nữa mà,” Vương Tiểu Thanh cố ý giãy ra, đàn ông mà, cần k*ch th*ch sự ‘thèm ăn’ của anh ấy, không thể cho ăn quá nhiều trong một lúc.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 156: Chương 156


“Được, anh làm cho em,” Trương Vũ cũng đi vào theo.

“Được, anh làm đi,” Vương Tiểu Thanh gật gật đầu, nhớ lại chuyện anh vừa nói về việc quay lại thành phố, vốn dĩ cô muốn học đại học, sớm muộn gì cũng phải trở về thành phố, vậy còn Trương Vũ thì sao.

Nghĩ xong, Vương Tiểu Thanh lấy tài liệu ôn tập trung học từ phòng ngủ ra.

“Em đang đọc sách?” Trương Vũ vừa nhóm lửa, vừa liếc nhìn Vương Tiểu Thanh.

“Đúng vậy, kiến thức trung học, sợ mình quên mất, có thời gian liền xem lại,” Vương Tiểu Thanh thành thật trả lời.

Trương Vũ khó hiểu nhìn cô, cô đã nói không muốn học đại học Công Nông Binh, giờ lại đọc sách, chẳng lẽ...

“Trương Vũ, anh có muốn học đại học không?”

Vương Tiểu Thanh biết Trương Vũ đã từng học trung học, trong đầu nảy ra một ý nghĩ táo bạo, cô và Trương Vũ, hai người bọn họ có thể cùng nhau học đại học.

“Anh đã từng nghĩ đến, nhưng bây giờ chẳng phải đã hủy bỏ kỳ thi đại học rồi sao?” Trương Vũ lấy cơm ra, chuẩn bị làm món cơm chiên trứng.

“Em nghe nói, trong vòng ba năm nữa, sẽ khôi phục kỳ thi đại học,” Vương Tiểu Thanh nhìn Trương Vũ trả lời.

“Thật sao? Nếu là như vậy thì đúng là nên suy nghĩ đến việc đi học đại học.” Trương Vũ trầm tư.

“Nếu anh cũng muốn đi học, đến lúc đó chúng ta cùng nhau ôn tập, cùng nhau đi học đại học.” Vương Tiểu Thanh đưa ra lời mời.

“Được,” Trương Vũ gật đầu, kiên định với suy nghĩ của mình, anh muốn cùng cô đi tiếp quãng đường về sau.

Vương Tiểu Thanh vui vẻ đến mức không thể đọc sách nổi nữa, ném sách xuống, đi rửa một ít đào và lê ra ngoài ăn.

“Ăn cơm thôi, cơm chiên trứng xong rồi,” Trương Vũ bưng hai bát cơm lên.

“Hôm nay là một ngày đặc biệt, anh không chuẩn bị gì, chúng ta ăn tạm cơm chiên trứng, lần sau anh sẽ bù lại.”

Trương Vũ cảm thấy mình đã khiến Vương Tiểu Thanh phải thiệt thòi rồi.

“Không sao, cơm chiên trứng cũng ngon mà,” trong không gian của Vương Tiểu Thanh cái gì cũng có, trước đó không lấy ra, nên lúc này cũng không tiện để lấy ra.

Trương Vũ cũng cảm thấy mặc dù chỉ là cơm chiên trứng bình thường, nhưng ăn cùng người mình thích, so với sơn hào hải vị còn ngon hơn nhiều.

Trương Vũ ngốc nghếch nhìn Vương Tiểu Thanh, giống như cô là món ăn kèm của mình.

Vương Tiểu Thanh bị anh nhìn chằm chằm đến ngượng ngùng, dùng tay che mặt lại.

“Anh có để cho người ta ăn cơm nữa không?” Vương Tiểu Thanh bĩu môi kháng nghị.

“Được, được, anh không nhìn nữa, mau ăn đi.” Trương Vũ cúi đầu ăn cơm.

Hai người cuối cùng cũng ăn cơm xong trong yên tĩnh.

Trương Vũ rửa bát, Vương Tiểu Thanh thì sắp xếp sách trong không gian, trước đó đã lấy không ít sách từ trạm phế liệu, sắp xếp ra một bộ tài liệu ôn tập toàn diện.

“Trương Vũ, những cuốn sách này cho anh, lát nữa anh mang về, có thời gian thì xem.” Vương Tiểu Thanh từ phòng ngủ lấy ra để trên bàn.

“Được,” Trương Vũ rửa bát xong, vẫn không nỡ rời đi.

“Sao vậy, anh muốn ở lý ở đây sao,” Vương Tiểu Thanh bĩu môi nhìn anh có vẻ như không có ý định rời đi.

“Đúng vậy, anh làm người canh cửa cho em được không?” Trương Vũ biết cô đang trêu mình.

“Anh dám giành chén cơm của Tiểu Hội, lát nữa em gọi Tiểu Hội cắn anh”

Tiểu Hội chính là chú chó nhỏ mập mạp mà lúc trước Trương Vũ đã tặng cho cô, bây giờ đã lớn rồi.

Chú chó này dường như không thích ở nhà, suốt ngày đuổi gà đuổi vịt bên ngoài.

Có lúc tận mấy ngày liền Vương Tiểu Thanh không thấy nó, mọi người nói Tiểu Hội đang đ*ng d*c cho nên không về nhà.

“Hôm nay nó lại không ở nhà,” Trương Vũ cuối cùng cũng nhận ra, anh thường xuyên đến nhà cô nhưng cũng không hay thấy nó.

“Đúng vậy, nó đi tìm đối tượng của nó rồi.” Vương Tiểu Thanh đùa.

“Giống như anh thôi, bám riết ở nhà bạn gái không chịu đi,” Trương Vũ cầm sách chuẩn bị đi về.

“Mau về đi, về nhanh đi.” Vương Tiểu Thanh đẩy Trương Vũ ra ngoài.

“Khoan đã, có thể hôn một cái nữa không?” Trương Vũ nghiêm túc nhìn Vương Tiểu Thanh, rồi nhìn vào đôi môi của cô.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 157: Chương 157


“Không được, mỗi ngày chỉ có thể hôn một cái thôi,” Vương Tiểu Thanh che miệng không cho anh hôn.

“Vậy thì thôi, sáng mai anh đến hôn,” Trương Vũ dõng dạc nói, anh nói câu này xong, đến một người cởi mở như Vương Tiểu Thanh cũng phải thấy ngượng ngùng.

“Đồ lưu manh~” Vương Tiểu Thanh đẩy Trương Vũ ra khỏi cửa, rồi quay vào nhà.

Tại điểm thanh niên trí thức, Hoàng Cẩm nói với Chương Giang Bắc mình

đi vệ sinh, rồi mang theo quà đến nhà trưởng thôn.

Đến cửa nhà trưởng thôn, Hoàng Cẩm nhìn món quà trong tay mình, thấy cũng không nhẹ.

Một cân thịt ba chỉ, hai cái chân giò, một cân đường, một cân bánh trứng, hai chai rượu.

“Trưởng thôn, chú có ở nhà không?”

“Có đang ở nhà đây.” Trưởng thôn đang ngồi uống trà trong nhà.

“Là cháu, Hoàng Cẩm, cháu mang chút quà đến biếu chú,” Hoàng Cẩm bước vào đặt quả lên bàn.

“Ôi chao, cháu xem kìa, đến thì đến thôi, mang quà cáp làm gì chứ, bà nó ơi, pha trà đi,” trưởng thôn lấy ghế cho Hoàng Cẩm ngồi.

“Không cần khách sáo đâu chú, hôm nay cháu đến là muốn cùng chú nói chuyện về suất đại học Công Nông Binh.”

Hoàng Cẩm gãi đầu ngượng ngùng.

“Haiz, chú biết rồi, thanh niên trí thức bọn cháu cũng không dễ dàng gì, từ xa đến dây làm nông, ăn không ngon, ngủ không yên, tự nhiên là muốn trở về thành phố, hơn nữa lần này là đi học đại học, là một cơ hội tốt.”

Trưởng thôn đoán không sai. đại học Công Nông Binh chính là một cái bánh thơm ngon trong mắt các thanh niên trí thức.

“Trưởng thôn, chú thấy cháu có cơ hội không?” Hoàng Cầm đi thẳng vào vấn đề.

“Cháu đương nhiên là có cơ hội, thế này nhé, ý của cháu chú hiểu rồi, chỉ tiêu này cần cán bộ trong thôn cùng nhau quyết định, cơ hội của cháu vẫn rất lớn.”

Trưởng thôn vẽ một cái bánh lớn cho Hoàng Cẩm, Hoàng Cẩm vui vẻ ra về, trưởng thôn nói cơ hội của mình rất lớn.

Về đến điểm tri thức, Chương Giang Bắc đang nằm nghỉ trên giường, cũng không hỏi Hoàng Cẩm đi đâu, Hoàng Cầm cũng không nói, cầm quần áo đi tắm.

Hoàng Cẩm vừa ra khỏi cửa, Chương Giang Bắc liền ngồi dậy, mang theo quà đi ra ngoài.

Đến nhà trưởng thôn, trưởng thôn đang cùng vợ xem quà mà Hoàng Cẩm mang

đến.

“Ôi chao, thanh niên trí thức Hoàng thật hào phóng, ông nó à, lần này ông làm đúng rồi. Trước đây cho người trong thôn, họ chỉ nói miệng cho hay thôi, chẳng có quà cáp gì, ông xem cái này...”

Vợ trưởng thôn còn chưa nói hết câu đã bị giọng Chương Giang Bắc cắt ngang.

“Trưởng thôn, thím, hai người ngủ chưa?” Chương Giang Bắc gõ cửa.

“Chưa ngủ đâu, vào đi,” vợ trưởng thôn ôm quà đi.

“Trưởng thôn, cháu mang chút quà đến biếu,” Chương Giang Bắc đặt quả lên bàn, trưởng thôn giật mình, Chương Giang Bắc cũng rất chịu chi.

“Quà này, làm sao mà nhận được, không được, không được đâu,” trưởng thôn khách sáo đẩy lại.

“Trưởng thôn, chú biết ý cháu mà, cháu nói thật với chú, cháu muốn trở về thành phố đến phát điên rồi. Cháu từ nhỏ chưa từng làm việc đồng áng, đến đây ăn khổ uống khổ, ngày ngày ra đồng, khổ không kể xiết. Nhà đông anh em, không trông cậy được nhiều vào cha mẹ, chỉ có thể dựa vào bản thân cháu, dù cho lần này có phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào, mong chú cho cháu cơ hội này. Chú như cha mẹ tái sinh của cháu vậy.”

Chương Giang Bắc kể khổ, mong sao trưởng thôn thương tình mà cho mình chỉ tiêu lần này.

“Đồng chí Chương. ý của cháu chú hiểu rồi. Nhưng chú bây giờ không thể cho cháu câu trả lời. Phải đợi thêm vài ngày. Quà này...”

Trưởng thôn chỉ vào đống quà ý muốn trả lại, nhưng bị Chương Giang Bắc cắt ngang.

“Quà này là quà sinh nhật cháu tặng chú, không có ý gì khác, cháu về trước đây.”

Chương Giang Bắc nghe trưởng thôn nói, biết là mình có hy vọng, sao có thể lấy quà về được chứ, đành nhanh chân chạy luôn.

“Haha, cái thằng này,” trưởng thôn nhìn đống quà.

“Ông à, đồng chí Chương mới thực sự là người có tiền.”
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 158: Chương 158


Vợ trưởng thôn nhìn đống quà: hai bao thuốc lá, hai chai rượu, một cân đường đỏ, hai hộp bột mạch nha.

“Đúng vậy, chỉ tiêu lần này chắc chắn là của cậu ta rồi,” trưởng thôn gật đầu.

“Thế còn hai nữ thanh niên trí thức kia thì sao?” Vợ trưởng thôn tò mò, hai bọn họ còn chưa mang quà đến, mà trưởng thôn đã quyết định rồi, Vương Tiểu Thanh giàu như vậy, chắc quà cũng không kém.

“Bọn họ không đến đâu, nếu muốn đến thì đã đến từ lâu rồi,” trưởng thôn biết rõ chuyện của các nữ thanh niên trí thức.

“Ồ, vậy cũng được, quà này tôi cất đi,” vợ trưởng thôn vui vẻ mang quà cất vào tủ.

“Ừm, giấu cho kỹ vào,” trưởng thôn không quên dặn dò.

Hoàng Cẩm tắm xong đi ra, thấy Chương Giang Bắc không ở trong phòng, đoán chắc anh ta đi đến nhà trưởng thôn rồi, lòng Hoàng Cẩm lạnh toát, điều kiện nhà Chương Giang Bắc tốt hơn mình, đoán chừng mình không có cơ hội nữa.

Trương Vũ vui vẻ về nhà. nụ cười không ngớt trên mặt. đặt sách vào phòng. rồi gõ cửa phòng anh trai.

“Anh à, ngủ chưa?”

“Đây.”

Trương Dũng khoác áo ra ngoài.

“Em trai, có chuyện gì vậy?”

“Anh à, em có chuyện muốn nói với anh, sau này em không lái máy kéo nữa, từ ngày mai em sẽ dạy anh lái và sửa máy kéo,” Trương Vũ nói rõ lý do.

“Hả, sao em không lái nữa?” Trương Dũng lo lắng không biết Trương Vũ có bị gì không.

“Em định mua xe đạp đi,” Trương Vũ nói thật.

“Thật sao? Thế thì tốt quá, lái máy kéo cả năm cũng được nhiều điểm công, ngày mai anh học với em.”

Trương Dũng cảm thấy vui thay cho em trai, cũng vui cho mình, từ lâu anh đã hy vọng có thể làm được nhiều việc có ích hơn, chia sẻ gánh nặng của gia đình.

"Vậy anh nghỉ ngơi sớm một chút, em đi tắm đây" Trương Vũ nói xong, liền đi tắm.

Trương Dũng về phòng, Tào Chiêu Đệ lại tới vặn hỏi.

“Có chuyện gì vậy, chú ấy tìm anh làm gì?”

“Chú ấy nói từ ngày mai sẽ dạy anh lái và sửa máy kéo, sau này việc lái máy kéo sẽ giao cho anh.”

Trương Dũng vui vẻ chia sẻ với Tào Chiêu Đệ.

“Thật sao? Thế thì tốt quá,” Tào Chiêu Đệ cũng vui vì Trương Dũng có thể học thêm được một nghề.

“Chú ấy đang lái tốt thể, sao lại không lái nữa?” Tào Chiêu Đệ thắc mắc, quay qua hỏi Trương Dũng.

“Chú ấy nói định mua xe đạp, sau này sẽ đi xe đạp.” Trương Dũng nói thật.

“Hừ, tôi biết ngay mà,” Tào Chiêu Đệ mất hứng, đi xe đạp thì tốt hơn nhiều, máy kéo rất sóc, còn xe đạp vừa đẹp vừa có thể diện.

“Sao thế, em không vui à?” Trương Dũng quay đầu lại hỏi.

“Chú ấy đi xe đạp, thì em có gì mà vui chứ, anh đi xe đạp em mới vui,” Tào Chiêu Đệ bĩu môi, không hiểu sao Trương Dũng lại vui như vậy.

“Em ngốc quá, chú ấy mua xe đạp rồi, dù bình thường anh không đi, nhưng thỉnh thoảng chở em về nhà mẹ đẻ cũng được mà.”

Trương Dũng biết Tào Chiêu Đệ thích vẻ bề ngoài hoành tráng khi về nhà mẹ đẻ.

“Cũng đúng, ngủ thôi, ngủ thôi.” Trương Dũng nói vậy. Tào Chiêu Đệ cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Đêm đó Trương Vũ mất ngủ, cứ nghĩ mãi về nụ hôn với Vương Tiểu Thanh, mãi tới gần sáng mới chợp mắt được một chút.

Trời vừa sáng Trương Vũ lập tức rời giường rửa mặt và làm bữa sáng, sau đó mang đến nhà Vương Tiểu Thanh.

Tối qua Vương Tiểu Thanh cũng mất ngủ, ngủ không ngon, khi cô vừa thức dậy rửa mặt, Trương Vũ liền nhẹ nhàng gõ cửa.

“Tiểu Thanh, dậy chưa?”

“Đến đây,” Vương Tiểu Thanh nhanh chóng đi rửa mặt.

Vừa mở cửa ra. cô đã thấy Trương Vũ bưng một cái bát. vẻ mặt tràn đầy hy vong nhìn cô.

“Sao anh dậy sớm vậy?” Vương Tiểu Thanh ngạc nhiên, bữa sáng đã sẵn sàng rồi.

“Đúng vậy, sau này, mỗi ngày anh sẽ làm bữa sáng cho em,” Trương Vũ nói với dáng vẻ nghiêm túc làm Vương Tiểu Thanh muốn bật cười.

Vương Tiểu Thanh nhận lấy bát, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất hôn nhẹ lên má Trương Vũ.

Sau khi phản ứng lại, Trương Vũ sờ sờ má, dáng vẻ như người say.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 159: Chương 159


“Ừm, hôm nay là bánh hẹ, em rất thích,” Vương Tiểu Thanh ăn từng miếng từng miếng, cô nhận ra trong không gian của mình không có hẹ.

“Ngày mai anh làm bánh bún cho em nhé, em có thích không?” Trương Vũ thấy cô ăn rất ngon miệng.

“Thích, nhưng em ra lệnh cho anh sau này không được dậy sớm làm bữa sáng cho em nữa, nhìn xem quầng thâm của anh kìa. Anh muốn nấu ăn cho em thì có thể đến đây nấu sau khi tan làm, đừng dậy sớm quá như vậy.”

Vương Tiểu Thanh nghiêm túc phê bình anh, vì quầng thâm mắt của anh thật sự quá rõ, nếu cứ tiếp tục thế vậy, sức khỏe của anh cũng sẽ bị ảnh hưởng.

“Vậy cũng được, vậy tối nay anh đến nấu bữa tối cho em,” Trương Vũ nhìn Vương Tiểu Thanh như sói đói nhìn con mồi.

Vương Tiểu Thanh nuốt một ngụm nước bọt, cảm giác như anh muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

“Không được, mỗi ngày chỉ được đến một lần, sáng nay anh đã đến rồi, tối nay không được đến nữa,” Vương Tiểu Thanh vội vàng lập ra quy tắc. Nếu không chắc chắn anh sẽ không kiềm chế được mà ngày nào cũng quấn lấy cô.

“Vậy cũng được, vậy tối mai anh sẽ đến,” dáng vẻ Trương Vũ ngoan ngoãn đồng ý khiến Vương Tiểu Thanh có chút buồn cười.

Tại Thượng Hải.

Buổi chiều lúc chị Triệu đi làm đã tới tìm Lưu Thải Hồng.

“Thải Hồng, chồng chị đã nói chuyện với xưởng trưởng Ngô rồi, xưởng trưởng Ngô nói nếu em muốn đi thì tối tan làm đến nhà ông ấy phỏng vấn.

“Được, em sẽ đi, tan làm em sẽ đến, cảm ơn chị Triệu,” Lưu Thải Hồng cảm kích nắm tay chị Triệu.

“Không có gì, xưởng trưởng Ngô có nhận em hay không còn phải dựa vào bản thân em, chồng chị nói xưởng trưởng Ngô đang tìm người chăm sóc bà cụ. em phải nhấn mạnh ưu điểm của mình về phương diện này.”

Chị Triệu nhắc nhớ Lưu Thải Hồng, hy vọng Lưu Thải Hồng có thể được như ý nguyện.

“Được, cảm ơn chị Triệu, nếu thành công, em sẽ mời chị và anh rễ một bữa.

Lưu Thải Hồng ghi nhớ lời chị Triệu, tìm chị Triệu xin địa chỉ nhà xưởng trưởng Ngô.

Buổi chiều làm việc cũng không có tâm tư gì, cuối cùng xin về trước một tiếng.

Lưu Thái Hồng về đến nhà, trước tiên đi tăm, chải tóc, rồi thay một bộ đồ sạch sẽ giản dị.

Nhìn mình trong gương, cảm thấy vẫn ổn, hơi mập một chút nhưng có không ít đàn ông thích kiểu đầy đặn.

Nhìn đồng hồ thấy không còn sớm nữa, Lưu Thải Hồng bắt xe buýt đi.

Bởi vì Lựu Thải Hồng đi sớm, lúc tới nhà xưởng trưởng Ngô, xưởng trưởng Ngô còn chưa tan làm, nhà xưởng trưởng Ngô là một tòa nhà hai tầng độc lập, có một khu vườn nhỏ, bên trong trồng hoa cỏ.

Lưu Thải Hồng đứng trước cửa đợi, đợi khoảng mười mấy hai mươi phút.

Một chiếc ô tô nhỏ màu đen chạy tới, lúc đến cửa, nhìn thấy là Lưu Thải Hồng, liền kéo cửa kính xuống.

Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, tháo kính râm ra.

“Cô đến phỏng vấn làm bảo mẫu đúng không?”

“Vâng, thưa bà,” Lưu Thải Hồng gật đầu.

“Vào đi,” bà Ngô kéo kính xe lên.

Xe đi vào, Lưu Thải Hồng đi theo vào, xưởng trưởng Ngô từ ghế phụ bước xuống, người lái xe là chồng chị Triệu.

“Chào xưởng trưởng Ngô, chào bà Ngô,” Lưu Thải Hồng nhanh chóng chào hỏi.

“Vào nhà rồi nói chuyện,” xưởng trưởng Ngô đi qua mở cửa.

Mọi người đi vào nhà, xưởng trưởng Ngô đi tìm bà cụ, bà cụ đang nghe đài trong phòng.

“Mẹ, bảo mẫu đến rồi, mẹ ra xem.” Xưởng trưởng Ngô đỡ bà cụ dậy.

“Con trai à, không cần thuê bảo mẫu đâu, một mình mẹ tự lo được mà,” bà cụ bước ra.

Lưu Thải Hồng nhìn bà cụ với mái tóc ngắn, thoạt nhìn mặt mũi hiền từ, chắc hẳn không khó chăm sóc.

“Xưởng trưởng Ngô, để tôi,” Lưu Thải Hồng nhanh nhẹn đỡ bà cụ ngồi xuống ghế.

Lúc này, bà Ngô đột nhiên đứng dậy đi lên lầu hai, xưởng trưởng Ngô thấy vậy sắc mặt liền trở nên khó coi.

Trong lòng Lưu Thải Hồng có một ý nghĩ lớn mật, bà cụ có vẻ không hợp với bà Ngô.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 160: Chương 160


“Mẹ, đây là bảo mẫu, hôm nay đến phỏng vấn, đồng chí này, chị tự giới thiệu đi.” Xưởng trưởng Ngô nói với Lưu Thải Hồng.

“Xưởng trưởng Ngô, bà cụ, tôi tên là Lưu Thải Hồng, năm nay bốn mươi tuổi. Chồng tôi mất hơn nửa năm rồi, tôi có một đứa con gái, đã xuống nông thôn rồi, nên bây giờ tôi sống một mình ở Thượng Hải. Làm bảo mẫu tại nhà không có vướng bận gì, giặt giũ, nấu ăn, làm việc nhà, tôi không dám nói mọi thứ đều xuất sắc nhưng cũng không tệ, hay là thế này, tối nay tôi nấu thử một bữa, để bà cụ nếm thử đồ ăn tôi nấu, xem có hợp khẩu vị hay không.”

Lưu Thải Hồng thành thật kể về hoàn cảnh gia đình, quyết định hóa bị động thành chủ động.

“Mẹ, mẹ thấy sao? Bảo mẫu này chủ yếu chăm sóc mẹ, mẹ thấy được thì được.” Xưởng trưởng Ngô hỏi ý kiến bà c*.

"Nếu không như vậy đi, tối nay thì thôi, bắt đầu từ mai, tới nhà thử việc ba ngày. Nếu như không thích hợp, ba ngày tiền công chúng tôi vẫn sẽ trả, nếu hợp, cô chính thức ở lại làm.”

Bà cụ học được chiêu này từ mấy ông bà hàng xóm khi họ nghe nói nhà bà sắp thuê bảo mẫu.

“Được, bà nói đúng, vậy sáng mai cháu sẽ đến, bây giờ cháu đi về trước.” Lưu Thải Hồng nghe vậy, lập tức đứng lên chào.

“Được, đồng chí Lưu, đi cẩn thận.” xưởng trưởng Ngô tiễn Lưu Thải Hồng ra cửa.

Lưu Thái Hồng gật đầu rồi đi, trên đường về, Lưu Thải Hồng nhớ lại dáng vẻ của xưởng trưởng Ngô.

Thoạt nhìn thì tương đối nghiêm túc, cũng hơi béo, hơi có bụng, chắc là thường xuyên đi ra ngoài xã giao, có bụng bia. Nhưng thực sự là một người con hiếu thảo, đối đãi với bà cụ rất kiên nhẫn.

Xem ra muốn bắt được trái tim của ông ấy, thì phải bắt đầu từ bà cụ.

Xưởng trưởng Ngô tiễn Lưu Thải Hồng xong, liền đi lên lầu, bà Ngô đã tắm xong vừa đi ra ngoài.

“Sao rồi, mẹ có đồng ý không?” bà Ngỗ hỏi với vẻ mặt không vui.

“Nói là để ngày mai đến thử việc, thử việc trong ba ngày” xưởng trưởng Ngô tháo nút cà vạt ra.

“Hừ, anh xem, người em giới thiệu, thì bà ấy nhìn qua liền nói không hợp, người khác giới thiệu, thì bà ấy lại nói đến thử việc.”

Mặt bà Ngô xị xuống, trước đó bà đã giới thiệu mấy người cho bà cụ, có người thân ở quê hoặc họ hàng của đồng nghiệp.

Đưa về nhà, bà cụ đều nói không muốn, đây chẳng phải là nhắm vào mình sao.

“Em suy nghĩ nhiều quá, bảo mẫu này so với mấy người em giới thiệu thì hoàn cảnh gia đình đơn giản hơn, lại biết cách cư xử, nên bà cụ mới cho cô ấy đến thử việc.”

Xưởng trưởng Ngô không thể chịu nổi những lời lẽ vô lý của bà Ngô.

"Thôi kệ đi, dù sao bà ấy nguyện ý mời bảo mẫu là được rồi" bà Ngô cũng yên tâm, chính mình không can thiệp cũng tốt, nếu sau này có chuyện gì cũng không đổ lỗi cho mình được.

“Mau đi nấu cơm đi, mẹ đói bụng rồi.” xưởng trưởng Ngô cầm lấy quần áo chuẩn bị đi tắm.

“Mẹ anh không thích ăn đồ ăn em nấu, em không nấu.” Bà Ngô mở ngăn kéo ra bắt đầu chăm sóc da, không có ý định đi nấu cơm.

“Được rồi.” xưởng trưởng Ngô ném quần áo xuống, tức giận đi xuống bếp nấu cơm.

Ngày hôm sau, sáng sớm Lưu Thải Hồng đã rời giường đến nhà máy xin nghỉ ba ngày, sau đó đến nhà xưởng trưởng Ngô. Khi Lưu Thải Hồng đến nơi, xưởng trưởng Ngô và bà Ngô vẫn chưa dậy.

Lưu Thải Hồng đi vào bếp nấu mì, chỉ làm món mì Dương Xuân đơn giản nhất, mỗi người một quả trứng ốp la.

“Cộc cộc cộc, bà ơi, ăn mì thôi.”

Lưu Thải Hồng bưng mì sợi lên bàn trong phòng bà cụ cho bà ăn. Chân bà cụ không tiện, đi lại khó khăn.

“Được." bà cụ cầm đũa bắt đầu ăn.

Lúc này, xưởng trưởng Ngô và bà Ngô mới đi xuống lầu.

“Thưa ông, thưa bà, tôi đã nấu mì xong, mời hai người ăn rồi hẵng đi làm.” Lưu Thải Hồng từ trong bếp bưng ra hai tô mì.
 
Back
Top Bottom