Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 161: Chương 161


“Được rồi, nếu đã nấu rồi thì chúng tôi ăn.” xưởng trưởng Ngô ngồi xuống, bà Ngô cũng đành ngồi xuống ăn cùng, bà Ngô làm quản lý tài vụ ở công xưởng, hàng ngày đi làm cùng xưởng trưởng Ngô.

“Mẹ tôi ăn chưa?” xưởng trưởng Ngô nhớ ra chưa thấy bà cụ.

“Bà đang ăn rồi, tôi thấy bà đi lại khó khăn, nên để bà ăn trong phòng.” Lưu Thải Hồng vội vàng giải thích.

“Được, đúng rồi, đây là mười đồng cho cô mua thức ăn trong ba ngày, ra cửa bên trái đi thẳng mấy trăm mét là có chợ bán đồ ăn đấy.” Xưởng trưởng Ngô móc ra mười đồng đặt lên bàn.

“Cảm ơn ông.” Lưu Thải Hồng nhận tiền.

Sau khi ăn sáng xong, Lưu Thải Hồng quét dọn vệ sinh phòng bếp một chút, sau đó quét dọn toàn bộ lầu một.

“Bà ơi. Cháu đi mua thức ăn. bà có muốn ăn gì không?” Lưu Thải Hồng hỏi bà cụ.

“Tôi muốn ăn cá.” Bà cụ lâu rồi chưa được ăn một bữa cơm tử tế.

Trước đây không có bảo mẫu, bọn họ thường ra ngoài mua bữa sáng, tới buổi trưa thì bà cụ tự nấu ăn, cũng chỉ tùy tiện nấu vài món ăn đơn giản.

Buổi tối bà Ngô và xưởng trưởng Ngô trở về, đôi khi xưởng trưởng Ngô nấu ăn, nhưng tay nghề nấu ăn thì khỏi cần nói, chỉ có thể xem là ăn được.

Bà Ngô cũng nấu, nhưng bà cụ chê món ăn không mềm, nhai không nổi.

“Được.” Lưu Thải Hồng nhẹ nhàng đóng cửa lại, đi ra ngoài mua thức ăn. Đến chợ, bà ta mua một cân trứng, cà chua, khoai tây, cà tím, thịt ba chỉ, và hai con cá, một lớn một nhỏ, và mua hai bó rau cải.

Buổi trưa, Lưu Thái Hồng nấu một bát trứng hấp cho bà cụ, một con cá chẽm nhỏ hấp, rau cải luộc.

“Bà ơi, ăn cơm thôi.” Lưu Thải Hồng đỡ bà cụ ra bàn ăn, bà cụ có một cây gậy, thường ngày không có ai trong nhà đỡ thì bà dùng gậy để đi lại.

“Được.” Bà cụ ăn từng miếng nhỏ.

Nửa giờ sau, bà cụ ăn xong ngồi lên ghế sô pha xem tivi, Lưu Thải Hồng dọn dẹp bát đĩa, trứng hấp ăn hết, cá ăn được hơn nữa, rau cải ăn được nửa đĩa.

Lưu Thải Hồng nghĩ chắc bà cụ thích, đồ ăn còn lại được Lưu Thải Hồng ăn hết.

Buổi chiều, bà cụ muốn gội đầu, Lưu Thải Hồng lấy khăn tắm quấn quanh cổ bà cụ để bà nằm trên ghế sô pha, gội đầu cho bà cụ, vừa gội vừa mát xa.

Bà cụ thoải mái đến mức suýt ngủ quên, gội đầu xong, Lưu Thái Hồng để bà cụ ra ngoài phơi nắng, thuận tiện thể hong khô tóc.

Lưu Thải Hồng lên lầu hai dọn dẹp vệ sinh, nhẹ nhàng mở cửa phòng xưởng trưởng Ngô, phát hiện trong phòng khá sạch sẽ.

Lưu Thải Hồng nhịn không được mở tủ ra.

“Trời ơi, nhiều quần áo đẹp thế này, cả đời cũng không mặc hết.”

Lưu Thải Hồng nhìn thấy trong tủ để đầy quần áo của bà Ngô, quần áo của xưởng trưởng Ngô ở tủ khác.

Lưu Thải Hồng lại nhẹ nhàng mở ngăn kéo bàn trang điểm ra, thấy bên trong toàn là vàng bạc, bạch kim, ngọc bích gì gì đó đều có.

Lưu Thải Hồng nhanh chóng đóng ngăn kéo lại, sợ bản thân không kiềm chế được.

Lưu Thải Hồng cũng không dám dọn kỹ, sợ bà Ngô nói bà ta làm lộn xộn đồ đạc, chỉ lau sàn nhà, sau đó lau bàn.

Sau khi xuống lầu, nhìn thời gian thấy còn sớm, Lưu Thải Hồng ra vườn nhỏ cổ, vườn này lâu rồi không có ai dọn dẹp, Lưu Thải Hồng dọn tạm trước, sau này có thời gian sẽ làm kỹ hơn.

“Bà ơi, bà vào nhà xem tivi đi, ngoài này gió to.” Lưu Thải Hồng đỡ bà cụ vào nhà.

Lựu Thải Hồng bắt đầu chuẩn bị bữa tối, bữa tối Lưu Thải Hồng chuẩn bị đặc biệt kỹ lưỡng: trứng xào cà chua, cá chẽm hấp, khoai tây hầm cà tím, rau cải luộc, canh rong biển trứng.

Khi xưởng trưởng Ngô và bà Ngô trở về, món ăn gần như đã nấu xong.

“Thưa ông, thưa bà, hai người về đúng lúc, cơm đã nấu xong.” Lưu Thái Hồng bưng món cuối cùng lên bàn rồi đi xới cơm.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 162: Chương 162


Bà cụ đang ngồi trên ghế sô pha xem tivi, lúc ăn cơm, Lưu Thải Hồng tránh đi quét dọn nhà vệ sinh một chút, cũng vệ sinh phòng bếp, thỉnh thoảng nghe lén bọn họ nói chuyện.

“Mẹ, hôm nay mẹ thế nào, mẹ cảm giác cô này có phù hợp không?”

Giám đốc Ngô hạ giọng hỏi bà cụ đang ngồi ăn cơm bên cạnh.

“Rất tốt, món ăn cô ấy nấu đều hợp khẩu vị của mẹ, món cá, trứng, cà tím, mẹ ăn đều thấy mềm, chiều nay cô ấy còn giúp mẹ gội đầu nữa, còn rất kiên nhẫn, mẹ thấy rất thích hợp.”

Bà cụ rõ ràng đã bị Lưu Thải Hồng thu phục, Lưu Thải Hồng núp trong nhà vệ sinh nghe xong những lời này, bà ta rất vui, lúc làm việc càng hăng hái hơn.

“Hừ, cũng chỉ có vậy thôi.” Bà Ngô cảm thấy những món ăn này cũng chẳng khác gì món mình bình thường hay nấu, bà cụ chỉ đang cố tình.

Bà Ngô vừa mở miệng, bà cụ cũng không thèm để ý đến, tiếp tục ăn khoai tây hầm và cà tím.

“Được rồi, mẹ, mẹ thấy hài lòng là được, dù sao hàng ngày cũng là cô ấy ở nhà với mẹ, bọn con hài lòng hay không, không quan trọng, chỉ cần mẹ cảm thấy thoải mái khi ở cùng cô ấy là được rồi. Bình thường ở nhà có chuyện gì bất tiện như tắm rửa, gội đầu, đều có thể gọi cô ấy, chỉ cần cô ấy làm tốt, con có thể tăng lương.”

Xưởng trưởng Ngô lên tiếng, bản thân ông chỉ có một mẹ già, bình thường đi làm không có thời gian chăm sóc mẹ.

Xưởng trưởng Ngô nấu ăn cũng không hợp khẩu vị của bà cụ, nhìn bà đã gầy đi nhiều.

Có thể tìm được một bảo mẫu phù hợp không dễ dàng gì, không thể quá kén chọn.

“Đồng chí Lưu à.” Xưởng trưởng Ngô gọi.

“Thưa ông, làm sao vậy?” Lưu Thải Hồng từ nhà vệ sinh bước ra, không biết xưởng trưởng Ngô gọi mình có việc gì.

“Là như này, mặc dù bây giờ cô vẫn đang thử việc ở nhà tôi, nhưng buổi tối về nhà có thể không tiện. Phòng này, chính là phòng khách bên cạnh phòng của mẹ tôi, nếu buổi tối cô không muốn về thì có thể ngủ lại ở đó.”

Xưởng trưởng Ngô chỉ vào căn phòng bên cạnh phòng bà cụ.

“Được, cảm ơn ông.” Lưu Thải Hồng cảm ơn rỗi đóng cửa nhà vệ sinh lại, rửa tay xong bà ta bắt đầu dọn dẹp bát đĩa, mọi người đều đã ăn xong.

Xưởng trưởng Ngô và bà Ngộ lên lầu rửa mặt, bà cụ vẫn đang nghe đài, dù sao ngày mai cũng sẽ dành thời gian với cái đài.

Buổi tối, sau khi Lưu Thải Hồng dọn dẹp xong, bà cụ, xưởng trưởng Ngô và bà Ngô đều đã nghỉ ngơi.

Nhà xưởng trưởng Ngô có điện thoại bàn, Lưu Thải Hồng nghĩ ngày mai sẽ gọi điện thông báo cho Vương Mộng Mộng biết mọi chuyện đã gần xong, vài ngày nữa là Vương Mộng Mộng có thể trở về thành phố.

“Không mang số điện thoại, thôi, đành trở về nhà một chuyến vậy.” Lưu Thải Hồng quyết định về nhà, đi bộ cũng không xa, chỉ mất khoảng nửa giờ.

Ngày hôm sau, Vương Mộng Mộng đang làm việc thì nghe thấy đội trưởng gọi trên loa phóng thanh báo mình đến nhận điện thoại.

Vương Mộng Mộng biết nhất định là Lưu Thải Hồng gọi tới, vội vàng chạy đi.

“Alo, là mẹ phải không?” Vương Mộng Mộng thở hổn hển nhận điện thoại.

“Là mẹ đây, Mộng Mộng, mẹ nỗi con nghe, vài ngày nữa con có thể trở về thành phố rồi, đợi mẹ làm xong thủ tục sẽ gửi cho con, con có thể về rồi. Khoảng năm ngày nữa, con chuẩn bị sẵn sàng đi, còn có, tiền bồi thường chắc đã gửi tới rồi.” Lưu Thải Hồng thừa dịp bà cụ ở trong phòng nghe radio, hạ giọng gọi điện thoại.

Thật sao, thật tốt quá, cảm ơn mẹ.” Vương Mộng Mộng xúc động sắp khóc, cô ta ở đây mấy tháng, ăn không ngon, ngủ không yên, còn bị người ta bắt nạt nữa.

“Thôi được rồi, mẹ cúp máy đây.” Nói xong, Lưu Thải Hồng liền cúp máy, sợ bà Ngô và bà cụ biết được sẽ không vui nên không dám gọi quá lâu.

“Alo, alo...” Vương Mộng Mộng còn muốn nói gì đó nhưng Lưu Thải Hồng đã cúp máy rồi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 163: Chương 163


“Tốt quá rồi, đội trưởng, tôi có thể trở về thành phố rồi, mẹ tôi nói vài ngày nữa sẽ làm xong thủ tục.”

Vương Mộng Mộng giống như một đứa trẻ túm lấy đội trưởng, chia sẻ niềm vui của mình.

“Chúc mừng cô nhé.” đội trưởng nhìn bộ dáng Vương Mộng Mộng nhảy cẫng lên như đứa trẻ, có chút muốn cười.

“Haha, đội trưởng, hôm nay tôi có thể nghỉ làm không?” Vương Mộng Mộng nghĩ mình sắp trở về rồi, còn làm việc làm gì nữa.

“Làm hòa thượng ngày nào, gõ mõ ngày đấy, bây giờ giấy tờ của cô vẫn chưa xong, cô vẫn phải làm việc. Công điểm của cô khi nào về tôi sẽ đổi thành tiền cho cô mang về.”

Đội trưởng nghĩ bây giờ vẫn còn sớm, sao lại đòi nghỉ việc chứ.

“Được, cảm ơn đội trưởng.” Vương Mộng Mộng nghe nói công điểm có thể đổi thành tiền, thôi thì tạm nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa.

Tin tức Vương Mộng Mộng có thể trở về thành phố nhanh chóng được lan truyền, Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc cảm thấy không vui. Chuyện kia trưởng thôn vẫn chưa công bố. Hai người gần đây cũng không có động tĩnh gì.

Hai ngày sau, đến ngày nghỉ, mới sáng sớm Trương Vũ đã đến cửa nhà Vương Tiểu Thanh đợi cô rồi. Anh muốn mời cô đi xem phim, lần này chắc cô sẽ không từ chối nữa.

Mấy ngày nay anh dạy Trương Dũng lái máy kéo, Trương Dũng đã học được cách lái máy kéo, còn sửa máy kéo thì vẫn chưa, cứ từ từ, hôm nay để Trương Dũng tự lái một lần.

Vương Tiểu Thanh biết anh sẽ đến tìm mình, nên thức dậy liền mở cửa, Trương Vũ nhìn thấy Vương Tiểu Thanh vẫn còn ngái ngủ.

“Sao vậy, không ngủ đủ giấc à?” Trương Vũ hỏi.

Vương Tiểu Thanh vươn tay ôm lấy Trương Vũ, đầu dựa vào n.g.ự.c anh không muốn dậy.

"Ùm~"

Trương Vũ ôm lấy Vương Tiểu Thanh, tay đặt trên lớp áo ngủ mỏng manh của cô, có thể cảm nhận rõ ràng làn da cô.

Trương Vũ cũng học theo chiêu của Vương Tiểu Thanh, chậm rãi đưa tay vào trong quần áo của Vương Tiểu Thanh, từ từ lên trên, rồi lại lên trên nữa.

Vương Tiểu Thanh nhanh chóng dùng hai tay kéo tay anh xuống, không thể chiều anh được.

“Không được.” Vương Tiểu Thành bĩu môi từ chối, Trương Vũ liền hôn cô.

Anh nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm mại của cô, nhẹ nhàng m*t, nhẹ nhàng cắn, đầu lưỡi nhẹ nhàng l.i.ế.m lên môi cô,....

Đôi môi cô cực kỳ mềm mại và ngọt ngào, lần trước hôn cô anh đã cảm nhận được.

Hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, mùi hương nhẹ nhàng thoảng qua chóp mũi, anh cảm thấy mình bình thường là người luôn trầm tĩnh, còn bây giờ dường như có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào.

“Được rồi, được rồi, không thể hôn lâu quá.” Vương Tiểu Thanh sợ hai người không kiềm chế được, mỗi lần đều không cho anh hôn quá lâu.

Trương Vũ tiếc nuối mím môi lại, xem ra lần sau phải ôm chặt không để cô vùng ra mới được.

“Được rồi, anh đợi em một chút, em đi rửa mặt.” Vương Tiểu Thanh trước tiên vào phòng ngủ thay quần áo, hôm nay Trương Vũ đèo cô, cô có thể mặc váy, lần trước cô mua một chiếc váy hồng dài tay, hôm nay mặc rất thích hợp.

Thay váy xong, cô đi ra rửa mặt, Trương Vũ nhìn cô không chớp mắt.

Váy hồng phẫn càng tôn lên làn da mịn màng, eo thon gọn hoàn hảo.

Vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân dài, vòng n.g.ự.c đầy đặn, mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười của cô đều tràn đầy sự quyến rũ, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân phong tình vạn chủng.

Trương Vũ cảm giác cơ thể của mình có phản ứng, đi đến sau lưng Vương Tiểu Thanh, ôm lấy cô từ phía sau.

“Tiểu Thanh, hay là thay bộ khác đi.” Hơi thở của Trương Vũ phả vào cổ Vương Tiểu Thanh.

“A.” Vương Tiểu Thanh không rõ nguyên do, phía sau cảm giác giống như có cái gì cứng rắn cấn vào lưng mình.

Sau khi hiểu ra, cô đỏ mặt chạy vào phòng đi thay quần áo, thay một chiếc áo hồng dài tay và quần đen, mua lúc trước.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 164: Chương 164


Gần đây phần n.g.ự.c của cô lại đầy đặn hơn, cho nên khi mặc quần áo bó sát người có một loại cảm giác quyến rũ, Vương Tiểu Thanh vừa mới được Trương Vũ nhắc nhở, nên không dám mặc đồ quá bó sát cơ thể.

“Xong rồi, chúng ta đi thôi.” Vương Tiểu Thanh ra trước, để lại bóng lưng cho Trương Vũ.

Trương Vũ khóa cửa, lên xe đạp.

Vương Tiểu Thanh ngồi lên, nhẹ nhàng ôm eo Trương Vũ.

“Trương Vũ, hôm nay là ngày đầu tiên anh trai anh lái máy kéo, anh yên tâm không? Sao anh không đi cùng anh ấy?”

Vương Tiểu Thanh thấy hơi lo lắng, giống như người vừa mới thi xong bằng lái xe đã lái xe ra đường.

“Không sao đâu, anh ấy trước giờ toàn xem anh lái, mấy ngày gần đây mỗi ngày anh đều để anh ấy thử lái một đoạn, đều không có vấn đề gì cả. Lát nữa chúng ta đến thị trấn, đi xem anh ấy thế nào. Nếu không có vấn đề phát sinh thì có thể yên tâm.”

Trương Vũ vẫn có lòng lo cho Trương Dũng.

“Được.”

Trên đường đi, Trương Vũ chậm rãi đạp xe, hiếm khi hai người mới có khoảnh khắc thư thái, mà không vội vàng như vậy.

“Tiểu Thanh…”

"Ừm~"

“Anh có một căn cứ bí mật trên núi, lần sau anh đưa em đi nhé.” Trương Vũ muốn chia sẻ bí mật với cô.

“Được, em cũng rất mong chờ.” Vương Tiểu Thanh nghĩ bọn họ có thể đi cắm trại trên núi.

“Chờ lần tới được nghỉ nhé.” Trương Vũ nghĩ mấy ngày này sẽ tranh thủ bố trí lại căn cứ một chút.

Đến thị trấn, Trương Vũ chở Vương Tiểu Thanh đến chỗ đậu xe máy kéo.

Thấy máy kéo dừng ở đó, Trương Dũng thì đang kiểm tra các bộ phận trên xe, đây cũng là Trương Vũ dạy anh.

Mỗi lần lái máy kéo xong, và trước khi lên máy kéo, đều phải kiểm tra một lần, như vậy vừa đảm bảo an toàn cho bản thân, vừa đảm bảo an toàn cho người khác.

“Anh” Trương Vũ gọi một tiếng.

Khi đến gần, Trương Dũng mới thấy Vương Tiểu Thanh cũng đi cùng.

“Tri thức Vương cũng đến à”

“Vâng, anh Trương, hôm nay anh lái máy kéo thế nào?” Vương Tiểu Thanh hỏi thăm.

“Rất tốt, trên đường không có vấn đề gì”.

Sáng nay Trương Dũng vẫn có chút lo lắng, nhưng suốt đoạn đường đi, mọi thứ đều bình thường, lần sau sẽ không còn khẩn trương nữa.

“Vậy thì tốt rồi, nếu không có vấn đề gì, sau này anh tự lái, có vấn đề gì thì có thể tìm em bất cứ lúc nào”.

Trương Vũ dặn dò Trương Dũng hai câu, rồi dẫn Vương Tiểu Thanh đi ăn sáng.

Trương Vũ muốn dẫn Vương Tiểu Thanh đi ăn bún, bún ở đây rất ngon, ở Thượng Hải không có.

Nhưng Vương Tiểu Thanh nói rằng bữa sáng không cần ăn quá phong phú, nếu không bữa trưa sẽ không ăn nổi.

Trương Vũ không thể làm gì khác hơn là dẫn Vương Tiểu Thanh đi mua bánh bao ăn, bánh bao nhân rau ở đây cũng rất ngon, trước đây Vương Tiểu Thanh không biết có bánh bao nhân rau.

Sau khi ăn bánh bao xong, hai người đi dạo một vòng chợ đen, Trương Vũ muốn mua trái cây cho Vương Tiểu Thanh, chợ đen có bán nho.

Hai mắt Vương Tiểu Thanh sáng rực lên, quá tuyệt, có hạt nho là có thể trồng nho trong không gian.

Giá rất đắt, một đồng nửa cân, Trương Vũ mua một cân rưỡi. Vương Tiểu Thanh có chút đau lòng, nếu mua gạo thì có thể ăn được rất lâu.

“Cái này cũng đắt quá” Vương Tiểu Thanh nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Không sao, em thích thì không đắt” Trương Vũ biết Vương Tiểu Thanh thích ăn trái cây, hầu như ngày nào cũng ăn, ăn không chán, đắt một chút cũng không sao, Trương Vũ không quan tâm.

Trong lòng Vương Tiểu Thanh ngọt ngào, cầm một quả nho, lột vỏ rồi cho vào miệng Trương Vũ.

Trương Vũ gật gật đầu, bảo cô ăn nhiều một chút, chua chua ngọt ngọt, rất ngon.

Vương Tiểu Thanh cũng ăn thứ vài quả, rất ngon, quả nhiên đắt cũng có lý do của nó.

Hai người lại đi dạo một vòng, rồi đi đến trung tâm mua sắm, Trương Vũ muốn mua quần áo cho Vương Tiểu Thanh, nhưng Vương Tiểu Thanh không chọn được gì, nói không có cái nào đẹp.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 165: Chương 165


Cuối cùng Vương Tiểu Thanh giúp Trương Vũ chọn một bộ quần áo, áo sơ mi xanh nhạt, màu này rất hiếm, kết hợp với quần dài màu đen.

Trương Vũ mặc vào cảm thấy khá tôn da, nhưng Trương Vũ không muốn mua, cảm thấy mặc vào gò bó.

Vương Tiểu Thanh lại nhất định bắt anh mua, nói lần sau hẹn hò sẽ mặc bộ này, Trương Vũ nghe cô nói vậy, liền mua luôn.

Trương Vũ lại kéo Vương Tiểu Thanh đi qua cửa hàng mua sắm, bọn họ mua nhiều đồ ăn vặt, có bánh quai chèo, Vương Tiểu Thanh thích ăn, Trương Vũ mua một cân.

Cũng mua một chút tôm khô nữa, Trương Vũ xách túi lớn túi nhỏ, Vương Tiểu Thanh thật sự muốn bỏ đồ vào trong không gian.

“Anh sẽ gửi đồ ở nhà bạn của anh, em ở đây đợi anh một chút, đừng đi đâu” Trương Vũ dặn dò Vương Tiểu Thanh một câu rồi xách đồ đi.

Vương Tiểu Tnhanh đoán chắc anh để đồ ở chỗ anh mặt sẹo.

Thực tế đúng là như vậy. Trương Vũ để đồ đạc vào trong ngăn tủ làm việc của anh mặt seo. còn dặn dòm không ai được đụng vào.

Sau khi Trương Vũ đi rồi, một đàn em lén lút đến gần anh mặt sẹo.

“Đại ca, anh biết tại sao nhị ca không cho chúng ta đụng vào những thứ đó không?

“Không biết, sao vậy, chú biết à?” anh mặt sẹo bắt đầu nhiều chuyện.

“Vừa rồi ở chợ đen, em nhìn thấy nhị ca đi cùng một nữ đồng chí, cô ấy đẹp như tiên nữ, thướt tha yểu điệu, mày ngài, mắt như họa, chậc chậc chậc, cô ấy là một mỹ nhân hiếm thấy ở thị trấn này. Em đoán, đó chính là chị dâu tương lai”. Vẻ mặt của đàn em thần thần bí bí.

“Hehe, Trương Vũ này, dẫn em dâu đến tận cửa rồi mà không đưa vào, lần sau tôi phải nói chuyện với cậu ấy” anh mặt sẹo xoa xoa đầu.

Trương Vũ trở lại cửa trung tâm mua sắm, anh dẫn Vương Tiểu Thanh đi ăn, không ngờ lại gặp được Vương Mộng Mộng ở nhà hàng.

Vương Mộng Mộng vừa mới rút tiền từ bưu điện về, Lưu Thải Hồng đã gửi một trăm đồng tiền bồi thường cho Vương Mộng Mộng.

Trên người cô vốn còn vài chục đồng, liền chạy đến nhà hàng ăn uống.

Lúc Vương Tiểu Thanh đi ngang qua, nhìn nhìn trên bàn, trời ơi, bốn món mặn, đã bị Vương Mộng Mộng ăn hết một nửa rồi.

“Thanh Thanh, em xem em muốn ăn gì” Trương Vũ gọi Vương Tiểu Thanh chọn món ăn.

“Em muốn ăn thịt kho tàu, còn lại thì anh chọn đi” Vương Tiểu Thanh thấy thịt kho tàu ở nhà hàng cũng ngon, một thời gian không ăn lại thấy thèm.

“Được, đồng chí, cho tôi một phần thịt kho tàu, rau trộn thịt bò, rau trộn tai heo, giá xào” Trương Vũ gọi bốn món, trước đây khi ăn cùng Vương Tiểu Thanh, anh biết cô thích ăn tại heo và thịt bò.

Sau khi trả tiền, bọn họ ngồi chờ món ăn.

Vương Mộng Mộng cũng nhìn thấy Vương Tiểu Thanh, Vương Mộng Mộng có chút sợ hãi, lúc trước cùng Vương Tiểu Thanh xô đẩy, đã đẩy Vương Tiêu Thanh xuống sườn núi, bây giờ Vương Tiểu Thanh có một người đàn ông bên cạnh bảo vệ, Vương Mộng Mộng không dám gây sự, giả vờ như không quen biết, ngồi ăn thức ăn.

“Uống nước ngọt đi” khi Vương Tiểu Thanh ngồi ngẩn người thì Trương Vũ đã đi mua hai chai nước ngọt về.

Một chai vị cam, một chai vị vải, Vương Tiểu Thanh chọn chai vị vải, uống một ngụm, mát lạnh rất thoải mái.

“Ngon quá, em muốn mua vài chai mang về uống được không?” lần trước Vương Tiểu Thanh đã muốn mua nước ngọt uống, nhưng lại quên mất.

“Được, lát nữa về chúng ta sẽ mua thêm” Trương Vũ uống một ngụm rồi đứng dậy đi bưng thức ăn.

Vương Tiểu Thanh nhìn chai nước ngọt vị cam của Trương Vũ, cũng muốn nếm thử vị cam, liền cầm lên uống thử một ngụm, rồi đẩy trở lại.

Cảnh này vừa vặn bị Trương Vũ đang mang đồ ăn trở về nhìn thấy, Trương Vũ cắn cắn môi.

“Ăn nhiều vào nhé” Trương Vũ đưa cơm cho Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh gặp một miếng thịt kho tàu ăn, ừm, vẫn là hương vị quen thuộc, công thức quen thuộc.

Trương Vũ thì cầm lấy chai nước ngọt bên cạnh lên, uống có vẻ ngon lành.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 166: Chương 166


“Sao anh cứ nhìn em ăn vậy, anh cũng mau ăn đi”. Vương Tiểu Thanh thấy Trương Vũ có chút kỳ lạ.

“Được” Trương Vũ phục hồi tinh thần lại, gắp hai đũa rau cho Vương Tiểu Thanh, rồi mới bắt đầu ăn cơm.

Hai người ăn cơm xong, liền đi tới trung tâm mua sắm, mua vé xem phim.

Đến rạp chiếu phim, phát hiện mỗi ngày chỉ có hai bộ phim để lựa chọn, một là phim về Hồng quân, một là phim hài kịch, Vương Tiểu Thanh chọn xem phim hài kịch.

Trương Vũ mua vé xong trở về, Vương Tiểu Thanh nhìn vé, tên bộ phim là Xem Gia Đình Này. Vương Tiểu Thanh cảm thấy chắc sẽ rất thú vị.

Tại Thượng Hải, thời gian thử việc ba ngày của Lưu Thải Hồng đã hết, buổi tối ngày thứ ba, xưởng trưởng Ngô và bà Ngô liền nói chuyện với Lưu Thải Hồng.

“Đồng chí Lưu, mấy ngày thử việc vừa rồi. mẹ tôi rất hài lòng với cô nên chúng tôi quyết định nhận cô. Tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải tính toán rõ ràng, vẫn nên ký hợp đồng thì tốt hơn, ngày mai tôi sẽ đến nhà máy in ra một bản hợp đồng”.

Xưởng trưởng Ngô là một người làm việc tương đối cẩn thận, làm gì cũng thích nói có sách mách có chứng.

“Được, cảm ơn ông bà, tôi chắc chắn sẽ làm tốt công việc này, nhưng tôi có một yêu cầu hơi quá đáng."

“Ồ, có chuyện gì vậy?” Xưởng trưởng Ngô nhìn Lưu Thải Hồng.

“Ở nhà vẫn còn một số đồ đạc chưa dọn dẹp xong, có lẽ cần một ngày, cho nên tôi muốn ngày kia mới đến làm việc.” Lưu Thải Hồng còn phải làm thủ tục ở nhà máy để chuyển vị trí làm việc cho Vương Mộng Mộng.

“Được, chuyện nhỏ thôi, sau này cô sẽ ở căn phòng đó. Cô phải nhớ luôn đặt mẹ tôi lên vị trí đầu tiên, mẹ tôi muốn ăn gì thì nấu cái đó, để cho bà ăn ngon và sống thoải mái là được.”

Xưởng trưởng Ngô cuối cùng cũng dặn dò thêm vài câu, ý chính là không cần phục vụ bọn họ, chỉ cần chăm sóc tốt cho bà cụ là được.

“Tôi hiểu rồi, thưa ông, thưa bà, vậy nếu không còn gì nữa tôi xin đi rửa bát trước.”

Lưu Thải Hồng ghi nhớ lời xưởng trưởng Ngô nói, bà ta biết rằng để có thể ở lại nhà họ Ngô sẽ là một cuộc chiến lâu dài.

Xưởng trưởng Ngô gật đầu, Lưu Thải Hồng liền đi rửa bát.

“Ông nó, tôi nói này, cô Lưu này nấu ăn không ngon bằng cô Triệu lần trước, thật không hiểu hai người coi trọng điểm gì ở cô ta.”

Bà Ngô đang nói về một người họ hàng của đồng nghiệp trước đây, cũng còn trẻ, khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng nấu ăn không hợp khẩu vị của bà cụ, bà cụ không thích.

“Tiền không mua được sự hài lòng của mẹ mà mẹ thích là được.” xưởng trưởng Ngô an ủi bà Ngô.

“Được rồi, tôi hiểu rồi, tôi không có ý kiến gì nữa.” Bà Ngô chuẩn bị đi lên lầu để rửa mặt.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lưu Thải Hồng đến nhà máy tìm phòng nhân sự để làm thủ tục chuyển vị trí.

“Chị Lưu, việc này vốn không hợp quy định lắm, bình thường phải kiểm tra, đánh giá trước mới được.” Tiểu Trương ở phòng nhân sự tỏ ra ngượng ngùng.

Lưu Thải Hồng hiểu ý ngay, liền nhét năm tệ xuống dưới gầm bàn.

“Tiểu Trương, vị trí của tôi rất dễ làm, người ngốc cũng có thể làm được, không cần phải kiểm tra trước đâu.”

“Được, vậy thì được.” Tiểu Trương nhận tiền, lập tức đóng dấu vào giấy chứng nhận làm việc, giấy chứng nhận chuyển việc và giấy chứng nhận việc làm.

“Cảm ơn nhé, chúng tôi sẽ sớm đến làm việc.” Lưu Thải Hồng cảm ơn lần nữa, những người này chỉ cần có tiền là dễ làm việc.

“Không có gì, không cần khách sáo.”

Lưu Thải Hồng cầm chứng nhận đi đến bưu điện, gửi cho Vương Mộng Mộng để Vương Mộng Mộng có thể quay về.

“Đồng chí, cho hỏi mất bao lâu để đến nơi?”

“Ba bốn ngày là đến.”

"Cảm ơn."

Làm xong những việc này, Lưu Thải Hồng cuối cùng cũng thấy yên tâm lại, chuyện của con gái bà ta thật sự đã cố gắng làm hết sức.

Chuyện nên làm đều đã làm.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 167: Chương 167


Sau đó, Lưu Thải Hồng đi dạo phố, mua vài bộ quần áo phù hợp với mình, sau này có cơ hội sẽ quyến rũ xưởng trưởng Ngô, người ta thường nói người đẹp nhờ lụa mà.

Buổi chiều, Lưu Thải Hồng dọn dẹp hành lý của mình để chuyển đến nhà họ Ngô, căn phòng nhỏ này vừa hay sẽ để lại cho Vương Mộng Mộng ở, một phòng ngủ một phòng khách cũng không nhỏ.

Ở bên này, Vương Mộng trở về thôn sau khi đã ăn uống no nê, cô ta cầm tiền suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng thông minh được một lần, trước tiên đi đến nhà trưởng thôn.

Trưởng thôn đang ở nhà uống trà và đọc báo.

“Bác trưởng thôn”

Trưởng thôn ngẩng đầu lên nhìn.

“Cô đến đây có chuyện gì không?” Trưởng thôn biết Vương Mộng Mộng sắp trở về thành phố, biết cô ta không đến đây vì chỉ tiêu đại học.

“Bác trưởng thôn, cháu muốn trả tiền bồi thường cho Trương Hồng Châu một trăm đồng vì sảy thai, cháu đã gom đủ tiền rồi, bác đi cùng cháu một chuyến được không. Nếu không cháu sợ bọn họ chơi xấu.”

Vương Mộng Mộng gãi đầu ngây ngô, không biết liệu trưởng thôn có từ chối mình không.

“Được thôi, đã thương thì thương cho trót, tôi sẽ giúp cô một lần.”

Trưởng thôn bất đắc dĩ đứng dậy cùng Vương Mộng Mộng đi đến nhà Nhị Cẩu.

Nhà Nhị Cẩu, chỉ có một mình Trương Hồng Châu ở nhà, cha mẹ của Nhị Cẩu đi ra ngoài chơi, buổi sáng Nhị Cẩu đi lên thị trấn vẫn chưa về, không biết đã đi đâu.

“Trương Hồng Châu, chỉ có một mình cô ở nhà à?” Trưởng thôn nhìn thấy Trương Hồng Châu đang nằm trên giường.

“Đúng vậy, trưởng thôn, có chuyện gì không?” Trương Hồng Châu không ngờ Vương Mộng Mộng nhanh như vậy đã có thể trả tiền rồi.

“Vương Mộng Mộng đến đưa tiền bồi thường cho cô, tôi chỉ đến để làm chứng.” Trưởng thôn nhường bước, phía sau là Vương Mộng Mộng.

“Đây, một trăm đồng.” Vương Mộng Mộng lấy từ trong túi ra mười tờ mười đồng.

Trương Hồng Châu thấy tiền liền sáng mắt, vội vàng muốn chộp lấy, nhưng trưởng thôn đã nhanh chóng cầm trước một bước.

“Bác trưởng thôn, bác...” Trương Hồng Châu suýt chút nữa đã chửi ra tiếng.

“Cô cũng phải viết giấy biên nhận, viết rõ ràng cỗ đã nhận được tiền bồi thường, sau này chuyện này xem như xong.”

Trưởng thôn làm việc luôn công bằng, Vương Mộng Mộng thoạt nhìn cũng không quá thông minh, nên ông chỉ có thể giúp cô ta lấy giấy biên nhận, để tránh sau này bị đòi.

“Được.” Trương Hồng Châu lấy giấy bút từ trong ngăn kéo ra, viết giấy biên nhận, ký tên xong đưa cho trưởng thôn xem.

“Không vấn đề gì, đây cô cầm lấy.” Trưởng thôn đưa tiền cho Trương Hồng Châu, đưa biên nhận cho Vương Mộng Mộng.

“Cảm ơn bác trưởng thôn.” Vương Mộng Mộng cầm giấy biên nhận rồi rời đi.

Trưởng thôn vốn còn muốn chờ người nhà Nhị Cẩu trở về để nói với bọn họ một tiếng, nhưng thấy chỉ có một mình Trương Hồng Châu ở nhà, cũng không tiện ở lại, đang chuẩn bị đi, chợt nghe được Trương Hồng Châu lầm bầm.

“Không ngờ Vương Mộng Mộng lại có tiền nhanh như vậy.”

“Điều kiện gia đình Vương Mộng Mộng tốt, qua vài ngày nữa cô ấy sẽ trở về thành phố, một trăm đồng này chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.” Trưởng thôn nói xong rồi rời đi.

Lời nói của trưởng thôn đã k1ch thích Trương Hồng Châu, tất cả bọn họ đều từng người từng người trở về thành phố, còn mình sao lại vô dụng đến như vậy, không thể trở về, nghĩ đến đây, Trương Hồng Châu che mặt bật khóc.

Không phải chỉ vì không thể trở về thành phố mà thương tâm, mà còn vì bị bắt nạt khi xuống nông thôn, bị c**ng hi3p, mang thai rồi lại sảy thai...

Khóc xong, Trương Hồng Châu cất kỹ tiền đi, bây giờ thứ duy nhất cô ta có thể giữ chặt chính là tiền.

Bên này, Vương Tiểu Thanh và Trương Vũ đang xem phim rất thú vị, Vương Tiểu Thanh xem say sưa, còn Trương Vũ thì xem được nửa bộ phim, nửa bộ phim còn lại thì nhìn Vương Tiểu Thanh.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 168: Chương 168


Xem phim xong, Trương Vũ định đi mua xe đạp.

“Tiểu Thanh, anh định mua một chiếc xe đạp, sau này chúng ta cùng nhau đi xe đạp.” Trương Vũ bàn với Vương Tiểu Thanh.

“Không cần mua đâu, chúng ta đi chung một chiếc là đủ rồi mà.” Vương Tiểu Thanh cảm thấy một chiếc xe đạp là đủ rồi.

“Có lúc, nếu như anh về trễ hơn em, như vậy sẽ không tiện.”

Trương Vũ đã suy nghĩ kỹ rồi, trước đây chuyện làm ăn ở chợ đen anh không để tâm lắm, anh mặt sẹo đưa cho bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu. Bây giờ có Vương Tiểu Thanh rồi thì khác rồi, Trương Vũ phải tiết kiệm nhiều tiền hơn, sau này còn phải cùng nhau học đại học, kết hôn, sinh con...

“Được, anh nói cũng có lý, vậy bây giờ chúng ta đi mua xe, anh có phiếu xe đạp không?” Vương Tiểu Thanh nhớ ra chuyện này.

“Có, trước đây đã có rồi, bất quá do trước đây lái máy kéo nên không cần xe đạp, nên mới không mua.” Trương Vũ lấy phiếu từ trong túi ra.

“Được, bây giờ chúng ta đi mua.

Nửa tiếng sau, hai người cùng nhau đạp xe đạp trở về thôn, nam thanh, nữ tú, thật sự là một phong cảnh đẹp.

Trương Vũ không về nhà, mà đưa Vương Tiểu Thanh về nhà trước.

“Anh về nhà một lát, lát nữa sẽ đến nấu cơm cho em.” Trương Vũ không có đi vào, mà đạp xe đạp về nhà, chuẩn bị để cho người trong nhà bất ngờ.

"Được, anh đi đi" Vương Tiểu Thanh về đến nhà, trước tiên lấy ra một ít nguyên liệu nấu ăn, nếu không đợi lát nữa Trương Vũ đến sẽ không tiện lấy ra.

Trương Vũ đạp xe về đến nhà.

“A, em trai, em thật sự mua xe đạp rồi, Triệu Đệ, mẹ, mau ra đây xem, em trai đã đạp xe về rồi.”

Trương Dũng đang chẻ củi trong sân, thấy Trương Vũ đạp xe về, liền gọi mọi người ra ngoài xem.

Tào Triệu Đệ và bà Vương vui vẻ bước ra, nhìn ngắm chiếc xe đạp, sờ mó một chút.

Bên này, Vương Tiểu Thanh lấy thịt ba chỉ và rau từ không gian ra. Bây giờ, có rất nhiều dưa leo và đậu đũa, lần tới phải đem bán một đợt để dọn dẹp kho.

Sau đó cô vừa ngồi đọc sách vừa đợi Trương Vũ, Vương Tiểu Thanh chủ yếu đọc tiếng Anh vì đó là môn mà cần tích lũy nhiều nhất.

Trương Vũ tới vào lúc hoàng hôn, vừa đến trước cửa nhà Vương Tiểu Thanh thì thấy cảnh tượng này.

Ánh nắng chiều tà chiếu lên mái tóc cô, tạo nên một lớp ánh sáng vàng, vừa huyền bí vừa xinh đẹp, khiến cho người ta không nỡ quấy rầy cô.

“Ừm~, anh đến rồi, sao lại ngẩn ngơ vậy?”

Vương Tiểu Thanh cảm nhận được ánh mắt nhìn chăm chú vào mình, ánh mắt này quá đỗi nóng bỏng, làm cho người ta không thể không chú ý tới.

Trương Vũ bước lên phía trước.

Vương Tiểu Thanh vừa định mở miệng, anh đã hôn cô. Anh nâng mặt cô lên, áp đảo mở môi và răng cô ra, hôn thật lâu như tìm kiếm hơi thở của cô.

Anh nhắm mắt lại, ngón tay luồn vào tóc cô, cả hai người đều buông thả theo cảm xúc, đầu ngón tay anh hơi lạnh làm làn da ở eo của cô ngứa ngáy tê dại, bàn tay anh nhẹ nhàng phủ lên qua lớp áo, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Sau đó anh trực tiếp bế cô lên, trong lúc hoảng loạn, cô ôm lấy cổ anh, đón nhận sự mạnh mẽ pha chút dịu dàng của anh.

Anh hôn một cách mãnh liệt, cánh môi và tai đều tràn đầy hơi thở của anh, giống như muốn nhấn chìm cả trái tim cô.

Nụ hôn này kéo dài mười mấy phút, Vương Tiểu Thanh thực sự không chịu nổi nữa, Trương Vũ mới buông cô ra.

Vương Tiểu Thanh ngã vào lòng Trương Vũ th* d*c, toàn thân Trương Vũ nóng bừng.

Mặc dù trong lòng Vương Tiểu Thanh có chút rung động, nhưng cô không muốn quá sớm.

“Mau đi nấu cơm đi.” Vương Tiểu Thanh nhẹ nhàng đ.ấ.m vào n.g.ự.c Trương Vũ.

“Được.” Trương Vũ nắm lấy tay Vương Tiểu Thanh, hôn hai cái rồi đứng dậy đi nhóm lửa nấu cơm.

“Để em giúp anh nhóm lửa.” Vương Tiểu Thanh chuẩn bị đứng dậy đi nhóm lửa.

“Không cần đâu, sau này có anh ở đây, em không cần làm gì cả, không chỉ là nấu cơm, anh cũng có thể đút cho em ăn luôn.” Trương Vũ vừa nói vừa cười.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 169: Chương 169


“Em không phải em bé.” Vương Tiểu Thanh nghe anh nói vậy cũng bắt đầu lười biếng, tiếp tục đọc sách.

Lần này Trương Vũ ăn cơm xong liền về, không ở lại.

Mỗi ngày Vương Tiểu Thanh đều theo thói quen, trước tiên vào không gian dọn dẹp. Vương Tiểu Thanh suy nghĩ xem chuyện không gian này, khi nào nói cho Trương Vũ thì thích hợp. Đợi đến khi cả hai không phân ra anh hay là em, hay đợi đến khi kết hôn. Nghĩ tới nghĩ lui, Vương Tiểu Thanh liền ngủ thiếp đi.

Từ sau khi Vương Tiểu Thanh và Trương Vũ thành đôi, Trương Vũ bắt đầu công khai làm việc cho Vương Tiểu Thanh.

Bây giờ, bình thường nếu không bận, đội trưởng thường sắp xếp cho cô bốn công điểm, công việc đồng áng thì năm công điểm.

Mỗi ngày, Trương Vũ làm việc cho cô khoảng hai công điểm, cô bảo Trương Vũ dừng làm nữa, tự cô có thể làm được, nhưng Trương Vũ không nghe, vẫn làm theo ý mình. Cứ như vậy, mọi người đều biết hai người họ đang hẹn hò.

Vài ngày sau, chứng nhận công việc của Vương Mộng Mộng đến, Vương Mộng Mộng nói với trưởng thôn và đội trưởng rồi đi lên thị trấn mua vé tàu.

Lại cách một ngày, trưởng thôn đến điểm thanh niên tri thức, đưa thông báo nhập học cho Chương Giang Bắc và thông báo với Hoàng Cẩm rằng việc Chương Giang Bắc đi học là quyết định của tất cả cán bộ trong thôn.

Trong lòng Hoàng Cẩm cảm thấy bất công, nhưng biết làm gì bây giờ, oán trời không công bằng, hay oán gia cảnh không tốt?

Oán cái gì cũng vô dụng, hiện giờ điểm thanh niên tri thức chỉ còn lại một mình mình ở, như vậy thật tốt biết bao, Hoàng Cẩm tự an ủi chính mình.

Một nhà ba người Nhị Cẩu hoàn toàn không biết chuyện Vương Mộng Mộng đã trả tiền cho Trương Hồng Châu, khi biết tin Vương Mộng Mộng sắp trở về thành phố liền lo lắng.

Bọn họ trực tiếp đến điểm thanh niên tri thức gây sự, Vương Mộng Mộng đang thu dọn hành lý, sáng mai tàu khởi hành, Chương Giang Bắc cũng đang thu dọn hành lý, tháng chín khai giảng, cũng sắp đến rồi, trước tiên đi về nhà.

“Vương Mộng Mộng, cô ra đây!”

Giọng nói đanh thép của mẹ Nhị Cẩu xuyên thấu cả điểm tri thức, Chương Giang Bắc nghe thấy nhưng không muốn xen vào việc của người khác, vẫn tiếp tục thu dọn hành lý của mình.

Vương Mộng Mộng trong lòng nghi ngờ, mình đã trả tiền rồi, sao bọn họ lại đến nữa.

“Chuyện gì?” Vương Mộng Mộng nhìn một nhà ba người của Nhị Cẩu, thật sự có chút sợ hãi, bản thân cô ta chắc không đánh lại được.

“Nghe nói ngày mai cô sẽ trở về thành phố, như thế nào, định trốn nợ chúng tôi à?” Nhị Cẩu nhảy ra.

“Đúng vậy, cô trở về thành phố rồi, chúng tôi biết đi đâu đòi tiền?” Mẹ Nhị Cẩu đồng tình với quan điểm của con trai.

“Mấy người ít ở chỗ này ngậm m.á.u phun người đi, tôi đã đưa tiền bồi thường cho Trương Hồng Châu rồi, mấy người nhìn xem, đây là biên nhận, lúc đó trưởng thôn cũng có mặt.”

Vương Mộng Mộng không ngờ gia đình bọn họ lại vô lại như vậy, cũng may trưởng thôn đã giúp mình lấy biên nhận, nếu không cho dù mình có lý cũng không nói lại được.

Gia đình Nhị Cẩu nhặt giấy biên nhận lên, Nhị Cẩu và mẹ không biết chữ, nhưng cha Nhị Cẩu lại biết chữ, sau khi xem qua rồi gật gật đầu.

“Trên đó có chữ ký của trưởng thôn và Trương Hồng Châu, không sai.”

Gia đình Nhị Cẩu nhìn nhau, chạy trối chết, Vương Mộng Mộng còn đuổi theo chửi hai tiếng.

Một nhà ba người Nhị Cẩu về đến nhà, liền tìm Trương Hồng Châu tính sổ.

Trương Hồng Châu đã nằm trên giường được nửa tháng, mỗi ngày Nhị Cẩu mang đồ ăn cho cô ta, nhưng chỉ được hai ngày đầu là ăn ngon, mấy ngày sau chỉ toàn là bánh ngô.

Trong lòng Trương Hồng Châu cũng không thoải mái, càng thêm quyết tâm phải rời đi.

“Trương Hồng Châu, có phải cô đã nhận một trăm đồng của Vương Mộng Mộng không?” Nhị Cẩu xông vào chất vấn, làm Trương Hồng Châu giật nảy mình.

“Phải, làm sao vậy?” Trương Hồng Châu đoán bọn họ đã gặp được Vương Mộng Mộng, muốn chối cũng không thể chối được.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 170: Chương 170


“Vậy tại sao cô không nói cho chúng tôi biết, cô định nuốt riêng số tiền này à?” mẹ Nhị Cẩu xuất hiện.

“Số tiền này là tiền bồi thường cho tôi khi sảy thai, tất nhiên là do tôi giữ, người sảy thai là tôi, người đau đón cũng là tôi. Ngay cả trưởng thôn cũng công nhận số tiền này là của tôi, nếu không tại sao Vương Mộng Mộng không trả tiền cho mấy người mà cô ta lại trả cho tôi.”

Trương Hồng Châu nói với dáng vẻ đạo mạo, nói có sách mách có chứng, cuối cùng còn đem trưởng thôn ra nói.

Một nhà Nhị Cẩu á khẩu không trả lời lại được, cha Nhị Cẩu thở dài rồi rời đi, sao lại cưới về một người phá gia như vậy.

Mẹ Nhị Cẩu lườm Trương Hồng Châu một cái, không ngờ cô ta lại không biết xấu hổ như vậy.

Nhị Cẩu nói không lại Trương Hồng Châu nhưng trong lòng vẫn ôm hận.

Quả nhiên, ngày hôm sau Trương Hồng Châu nằm trên giường mà không có ai đoái hoài tới, không ai mang cơm cho cô ta.

Trên bàn ăn, ba người ăn ngon lành, thật ra Nhị Cẩu có chút do dự.

Trương Hồng Châu tốt xấu gì cũng là người cùng giường với mình, lại là người phụ nữ đầu tiên của mình, Nhị Cẩu vẫn có chút tình cảm.

“Con xem cô ta lười như vậy, có ai sảy thai mà nằm trên giường nửa tháng không, người ta nhiều nhất là nằm ba ngày liền đứng lên rồi, đừng có ai đi đưa đồ ăn cho cô ta, cô ta tự khắc sẽ đứng lên thôi."

Mẹ Nhị Cẩu vừa ăn vừa nói, nước miếng b.ắ.n tung tóe.

Nhị Cẩu nghĩ lại, thấy cũng đúng, không thể nuông chiều phụ nữ quá, nếu không bọn họ sẽ được đà mà lấn tới.

Trương Hồng Châu nghe thấy tiếng bọn họ ăn cơm cũng không tức giận, cũng không buồn phiền, chờ đến chiều khi bọn họ đi làm, Trương Hồng Châu mới đứng dậy đi xuống bếp tìm đồ ăn.

Chỉ có bột ngô, vốn dĩ định làm bột mì ăn, nhưng không ngờ đã bị mẹ Nhị Cẩu khóa lại.

“Mụ phù thủy già.” Trương Hồng Châu không có cách nào khác, đành tự làm vài cái bánh ngô, bây giờ ăn hai cái, tối lại ăn hai cái.

Thực ra bây giờ cơ thể Trương Hồng Châu đã không còn vấn đề gì, Trương Hồng Châu cảm thấy nằm trên giường mãi cũng chán, nhưng lại không muốn đi làm.

Cũng không thể ầm ĩ với gia đình Nhị Cẩu, nếu không bọn họ nhất định sẽ đòi lại hai trăm đồng kia.

Thế là chiều hôm đó, khi một nhà ba người Nhị Cẩu đi làm về, liền có bữa cơm nóng hổi.

Trương Hồng Châu đi rửa bát, mẹ Nhị Cẩu nhanh chóng khoe khoang với Nhị Cẩu và cha Nhị Cẩu.

“Thấy chưa, tôi nói nói không sai mà, nếu không chỉnh cô ta một chút thì làm sao cô ta chịu đi nấu cơm chứ.”

Mẹ Nhị Cầu đắc ý cười, trên hàm răng còn dính rau.

“Đúng vậy, vẫn là mẹ hay, mẹ có kinh nghiệm.” Nhị Cẩu khen mẹ mình.

“Còn nữa, Nhị Cẩu, con để cho vợ con nghỉ ngơi hai ngày nữa rồi đi làm, nghỉ ngơi nửa tháng là đủ rồi. Nhà mình đưa tiền sính lễ cho cô ta rồi, trong nhà đều bị vét sạch, vẫn phải cố gắng.”

Mẹ Nhị Cậu thấy Trương Hồng Châu không có vấn đề gì, mỗi ngày ở nhà chơi cũng không phải việc gì hay, ngay cả con trai mình cũng đã hiểu chuyện, bắt đầu đi làm rồi, nếu bốn người cùng đi làm, cuộc sống trong gia đình chắc chắn sẽ được cải thiện rất nhiều.

“Được, tối con sẽ nói với cô ấy.” Nhị Cậu đồng ý.

Tối đến, Trương Hồng Châu đã sớm nằm trên giường. Nhị Cẩu lại không tắm rửa liền trực tiếp nằm xuống ngủ, Trương Hồng Châu cau mày nhưng không nói gì.

“Vợ”

Tay của Nhị Cẩu sờ tới, bắt đầu cởi cúc áo, Trương Hồng Châu giữ lấy tay Nhị Cẩu lại.

“Cơ thể vẫn chưa hồi phục lại, đợi vài ngày nữa đi.” Thật ra là do Trương Hồng Châu ghét bỏ anh ta không tắm rửa, nên không muốn anh ta đụng vào.

“Được rồi, mẹ nói em vài ngày nữa đi làm, nhà mình bỏ tiền sính lễ ra xong gần như thiếu nợ.” Nhị Cẩu nói với dáng vẻ thất vọng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 171: Chương 171


“Ừm, biết rồi.” Trương Hồng Châu đồng ý trước, vài ngày nữa rồi tính tiếp, qua vài ngày nữa ngủ với anh ta một lần, anh ta sẽ nhượng bộ, Trương Hồng Châu biết tính của Nhị Cẩu.

Vương Mộng Mộng và Chương Giang Bắc lên tàu trở về thành phố, Hoàng Cẩm một mình ở lại điểm tri thức, có cái tốt cũng có cái không tốt, nhưng cô đơn là thật.

Trông có vẻ buồn bã, nhưng sau đó Vương Tiểu Thanh đã nhắc nhở anh nhớ đọc sách.

“Tri thức Vương, ngày nào cô cũng đọc sách à?” Hoàng Cẩm tò mò.

“Đúng vậy, ngày nào có thời gian tôi cũng đọc một chút, không thì sẽ quên mất.” Vương Tiểu Thanh nói thật.

Nghe đến đây, Hoàng Cẩm cảm thấy hổ thẹn, sau khi gia đình gửi sách qua, anh chỉ đọc qua vài lần, sau đó do làm việc mệt quá mà không đọc nữa.

“Nhất định đừng bỏ cuộc, tin tôi đi, bằng không anh nghĩ tại sao tôi có tiền như vậy mà không mua được công việc để trở về thành phố, chỉ vì tôi biết, kỳ thi đại học sẽ được khôi phục, tôi chính là đợi ngày đó.”

Vương Tiểu Thanh an ủi Hoàng Cẩm xong rồi quay về nhà nấu cơm.

Hoàng Cẩm nghe lời an ủi của Vương Tiểu Thanh, trong lòng vui hơn nhiều, cũng có động lực đọc sách.

Lại qua hai ngày, Trương Hồng Châu cảm thấy đã đến lúc.

Nhị Cẩu vừa lên giường, Trương Hồng Châu liền giục anh ta đi tắm.

“Nhị Cẩu, đi tắm đi.” Trương Hồng Châu nháy mắt với anh ta, Nhị Cẩu liền hiểu ngay, lập tức đi tắm.

Trương Hồng Châu nhân cơ hội này uống một viên thuốc tránh thai, đây là hai ngày trước lên thị trấn mua về, mua một lọ lớn, đủ dùng cho vài tháng.

Sau khi hai người xong việc, Nhị Cẩu chuẩn bị đi ngủ, Trương Hồng Châu giữ tay anh ta lại.

“Nhị Cẩu, thật ra cơ thể của em vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, em muốn tháng sau mới đi làm, có được không?” Trương Hồng Châu nũng nịu nói.

“Được, được.” Nhị Cẩu đồng ý.

Trương Hồng Châu cười đắc ý, an tâm đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, mẹ Nhị Cẩu lại không thấy Trương Hồng Châu dậy, sắc mặt liền khó coi.

“Nhị Cẩu, sao con không gọi vợ mình dậy đi làm, đã nghỉ ngơi hai mươi ngày rồi.”

“Mẹ, cơ thể của cô ấy vẫn chưa hồi phục đâu, để cô ấy nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa, tháng này đi làm, với lại, để cô ấy hồi phục cho tốt, chẳng phải càng tốt mới sinh cháu cho mẹ được sao?”

Nhị Cẩu biết cha mẹ mình muốn có cháu, nói vậy đảm bảo cha mẹ sẽ nhượng bộ.

Quả nhiên, mẹ Nhị Cẩu nghe vậy xong liền bĩu môi, không nói gì nữa.

Lại nói Lưu Thải Hồng, bà ta đã làm việc ở nhà xưởng trưởng Ngô được mấy ngày, phát hiện ở trong cái nhà này, nếu muốn sống tốt ở đây, không phải nên lấy lòng ông bà Ngô, mà là lấy lòng bà cụ.

Vì vậy mỗi ngày Lưu Thải Hồng đều nẫu mỗn ăn mà bà cụ thích, bà cụ thích ăn đồ mềm.

Lưu Thải Hồng nấu thịt kho tàu, sườn hấp, đều mềm nhũn rời cả xương, bà cụ ăn rất hài lòng.

Trong lòng Lưu Thải Hồng có chút lo lắng về Vương Mộng Mộng, đã mấy ngày rồi không gọi điện, chắc Vương Mộng Mộng đã lên đường.

Trong lòng Lưu Thải Hồng cũng có chút xúc động, đã hơn nửa năm không gặp được con gái, không biết có gầy không, chắc chắn là gầy đi rồi, nghĩ đến đây thôi, mắt Lưu Thải Hồng đã đỏ hoe.

Chờ con gái ổn định xong, Lưu Thải Hồng cũng sẽ yên tâm hơn, Lưu Thải Hồng tăng tốc nấu ăn, bọn họ sắp tan làm rồi.

Buổi tối sau khi làm xong việc nhà, Lưu Thải Hồng chuẩn bị rửa chân rồi lên giường đi ngủ, cả ngày dù không làm việc nặng, chỉ nấu ăn rồi dọn dẹp, nhưng suốt ngày không ngừng nghĩ.

“Cốc cốc cốc~” Vương Mộng Mộng nhẹ nhàng gõ cửa, địa chỉ trong thư của Lưu Thải Hồng là ở đây, ngôi nhà này thật sang trọng, nếu mình được ở trong ngôi nhà như vậy thì tốt biết mấy.

Lưu Thải Hồng nghe tiếng gõ cửa, còn nghĩ mình nghe nhầm, nhìn qua cửa sổ, sao trông giống con gái mình vậy.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 172: Chương 172


Lưu Thải Hồng vội vàng bỏ xô nước ra, đi ra ngoài mở cửa.

“Mộng Mộng, là con à?” Lưu Thải Hồng nhìn Vương Mộng Mộng dưới ánh đèn đường, không nhìn rõ lắm, Vương Mộng Mộng gầy hơn trước khi xuống nông thôn một chút, cũng đen hơn.

“Là con, mẹ, con về rồi.” giọng Vương Mộng Mộng nghẹn ngào, cuối cùng mình cũng về rồi, sắp hết khổ rồi.

Lưu Thải Hồng mở cửa ra, hai mẹ con ôm nhau.

“Con ăn cơm chưa, Mộng Mộng?” Lưu Thải Hồng nhớ ra con gái vừa xuống tàu, chắc chưa ăn cơm.

“Chưa mẹ ơi, con đói quá, cơm trên tàu quá đắt, con không nỡ mua.” Vương Mộng Mộng sờ sờ cái bụng lép xẹp.

“Vào đi, mau vào, may mà buổi tối còn dư ít cơm.” Buổi tối vốn dĩ Lưu Thải Hồng đã nấu cơm cho xưởng trưởng Ngô và bà Ngô, nhưng hai người họ bận việc không trở về ăn cơm.

Lưu Thải Hồng dẫn Vương Mông Mông đi vào nhà. đưa con gái vào phòng bếp. sơ quấy rầy đến những người khác.

Vương Mộng Mộng ăn hết cơm còn dư, cuối cùng cũng ăn no.

“Mẹ, con ăn no rồi.” Vương Mộng Mộng đặt bát đũa xuống, sờ sờ cái bụng tròn vo.

Lưu Thải Hồng nhìn Vương Mộng Mộng ăn cơm như c.h.ế.t đói đến nơi, trước đây đâu có như vậy, chắc hẳn ở quê đói khát lắm, ánh mắt Lưu Thải Hồng tràn đầy thương xót.

“Mộng Mộng, đi tắm rửa đi, hôm nay ở lại đây ngủ nhé, nhưng mà động tĩnh nhỏ một chút, đừng đánh thức bà cụ.”

Lưu Thải Hồng thấy thời gian cũng không còn sớm, để con gái trở về một mình cũng không yên tâm, nên cho con gái ở lại đây một đêm.

“Dạ, mẹ.” Vương Mộng Mộng vui vẻ, chưa bao giờ được tắm trong phòng tắm sang trọng như thế này, lập tức lấy quần áo từ trong túi ra.

Trong lúc Vương Mộng Mộng đi tắm, Lưu Thải Hồng dọn dẹp nhà bếp, nhẹ tay nhẹ chân vì bà cụ ngủ không sâu, không thể quá lớn tiếng.

Lưu Thải Hồng trở lại phòng, Vương Mộng Mộng đã nằm ở trên giường.

“Mộng Mộng, sao con còn chưa ngủ?”

“Mẹ, cảm ơn mẹ đã giúp con trở về thành phố, mẹ không biết ở nông thôn đáng sợ thế nào đâu, lòng người hiểm ác, con suýt chút nữa đã không trở về được.”

Vương Mộng Mộng nhớ lại lần mình bị đặt lên giường Nhị Cẩu, còn bị Nhị Cẩu sờ mó, nghĩ lại thôi đã thấy ghê tởm rồi.

Vương Mộng Mộng kể chi tiết lại cho Lưu Thải Hồng nghe, Lưu Thải Hồng phân tích kỹ lưỡng.

“Con gái, theo mẹ thì chuyện này tám chín phần mười là do Trương Hồng Châu tính kế con. Đối với cô ta chính là vẹn cả đôi đường. Cô ta vừa không phải sinh con cho gã đàn ông kia, vừa có thể kiếm được một trăm đồng, nói không chừng cô ta sắp bỏ gã đàn ông đó”. Lưu Thải Hồng cảm thấy chuyện này thực sự rất kỳ lạ.

“Còn có Vương Tiểu Thanh nữa mẹ, cô ta tìm được một gã quê mùa, con định tìm cô ta tính số, nhưng gã quê mùa đó luôn canh giữ bên cạnh cô ta, nên con không dám làm gì cả.”

Thực ra Vương Mộng Mộng đã tính đi trộm, nhưng không có cơ hội, ở điểm tri thức thì nhiều người dễ bị chú ý, khi Vương Tiểu Thanh chuyển ra ngoài thì cửa luôn khóa lại.

“Nói đến con bé đỗ, mẹ hiện tại không có thời gian quan tâm đ ến nó, hiện tại mẹ có nhiệm vụ quan trọng hơn. Con gái, con thấy căn nhà này thế nào, con có muốn ở đây mãi không?”

Lưu Thải Hồng bắt đầu nói về kế hoạch lớn của mình.

“Muốn chứ mẹ, mẹ có cách sao?” Vương Mộng Mộng lập tức thấy phấn khích lại, nếu bản thân cô ta được làm tiểu thư trong căn biệt thự này thì tốt biết bao.”

“Mẹ định trước tiên ổn định ở đây, sau khi chiếm được trái tim xưởng trưởng Ngô rồi sẽ đuổi bà Ngô đi, mẹ sẽ là bà chủ nơi này.” Lưu Thải Hồng nói với sự phấn khích, trong lòng đã bắt đầu ảo tưởng về tương lai tốt đẹp của mình.

“Tuyệt quá mẹ, mẹ nhất định sẽ thành công.” Vương Mộng Mộng bắt đầu ngáp ngủ.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 173: Chương 173


“Được rồi, mau ngủ đi, thời gian không còn sớm nữa, ngày mai đi dọn dẹp nhà cửa, sau đó mẹ sẽ đưa con đến nhà máy làm thủ tục nhận việc, ngày kia bắt đầu đi làm.”

Lưu Thải Hồng sợ để lâu, nhà máy sẽ không có kiên nhẫn đợi, như vậy rất rắc rối.

“A~ mẹ, con còn muốn nghỉ thêm vài ngày nữa.” Vương Mộng Mộng không ngờ vừa mới về đã phải đi làm luôn.

“Con gái ngoan, làm ở nhà máy so với làm nông nhàng nhẹ hơn nhiều, tiền lương thấp một chút, nhưng cũng đủ cho con tiêu xài.”

Lưu Thải Hồng phân tích kỹ lưỡng cho Vương Mộng Mộng nghe.

“Được rồi mẹ, con đi ngủ đây.” Vương Mộng Mộng không chống cự nổi, nhắm mắt lại liền ngủ thiếp đi.

Lưu Thải Hồng cười cười, cũng nhanh chóng tắt đèn đi ngủ.

Sáng hôm sau, Lưu Thải Hồng dậy từ sớm. sáng nay nấu hoành thánh. nhanh chóng đứng lên băm nhân thịt.

Bên trong nhân thịt có cải thảo, như vậy bà cụ ăn mới thấy mềm, dễ tiêu hóa, không bị táo bón.

Vỏ mua từ ngày hôm qua, sau khi gói xong, nghe tiếng bà cụ dậy, Lưu Thải Hồng liền nấu một bát mang đến phòng cho bà cụ.

“Bà ơi, bà nếm thử hoành thánh này xem có hợp khẩu vị không.” Lưu Thải Hồng theo thường lệ bưng đến phòng bà cụ cho bà ăn.

“Được.” Bà cụ vừa rửa mặt xong, liền thấy bữa sáng được mang đến, thơm phức.

Không lâu sau, xưởng trưởng Ngô và bà Ngô thức dậy, Lưu Thải Hồng nấu thêm hai bát hoành thánh, bà ta làm dư nên cũng để sẵn một phần cho con gái, chờ con gái dậy sẽ nấu cho con gái ăn.

Xưởng trưởng Ngô và bà Ngô ăn ít, mỗi người mười cái hoành thánh là đủ.

“Hôm nay hoành thánh ngon đấy, mẹ, chắc mẹ thích ăn đúng không.” xưởng trưởng Ngô ăn thấy mềm, hợp cho người già.

“Ừ, mẹ thích.” Bà cụ đã lâu rồi không ăn hoành thánh, cuối cùng cũng được ăn.

“Cô Lưu, sau này cô thường xuyên nấu hoành thánh cho mẹ tôi ăn, trước đây bà cụ thích ăn, nên tôi làm thử hành thánh, nhưng nhân thịt lại quá cứng, bà cụ không thích ăn.”

Xưởng trưởng Ngô nhớ lại trước đây khi mình làm hoành thánh cho mẹ, quá khó ăn.

“Vâng, tôi biết rồi.” Lưu Thải Hồng gật gật đầu.

“Không ngon, ăn nhanh lên, sắp trễ làm rồi.” Giọng nói của Bà Ngô phá hỏng bầu không khí, bà Ngô đẩy nửa bát hoành thánh còn lại ra, đứng dậy chuẩn bị đi.

Sắc mặt Xưởng trưởng Ngô và bà cụ đều trở nên kém đi.

“Bà thích ăn thì ăn, không thích thì thôi, cũng không phải đặc biệt nấu cho bà. Cô Lưu, sau này buổi sáng không cần nấu thêm phần của bà ấy.” Xưởng trưởng Ngô cũng tức giận, bà ấy cố tình mà.

Xưởng trưởng Ngô giận thì giận, nhưng vẫn phải chở bà Ngô đi làm.

“Bà rốt cuộc bị sao vậy, sao cứ đối đầu với cô Lưu và me mãi thế, me còn bao lâu nữa đâu? Không thể để mẹ sống vui vẻ sao?” Xưởng trưởng Ngô không chịu nổi, trách móc bà Ngô.

“Tôi làm bà ấy vui, vậy ai làm tôi vui? Trước đây tôi biết mẹ thích ăn hoành thánh, tôi làm biết bao nhiêu lần, lần nào mẹ cũng chê không phải mùi vị này, lúc thì cứng quá, lúc thì nhạt quá, không có lần nào nói ngon cả. Giờ có người giúp việc rồi làm cái gì mẹ cũng khen ngon, ông nói thật lòng xem, có ngon không?”

Bà Ngô cảm thấy xưởng trưởng Ngô thật mù quáng, sao lại không nhận ra bà cụ cổ tình đối xử tệ với bà, cho nên bây giờ bà mới không thèm quan tâm đến chuyện của bà cụ.

“Bà cũng đừng cố chấp nữa, mẹ già rồi, lẩm cẩm, có đôi khi tính khí không tốt, hai người cứ nước sông không phạm nước giếng đi, như vậy không được sao?”

Xưởng trưởng Ngô không muốn nhắc lại chuyện cũ, dù sao đó cũng là mẹ mình, khi xưa vì nuôi ông lớn, bà cụ đã nhịn ăn nhường cho ông, còn bà cụ thì suýt chút nữa đã c.h.ế.t đói, ông không thể không hiếu thảo được.

“Được, từ nay đồ ăn của tôi, tôi tự nấu, còn mẹ con ông ăn phần mẹ con ông.”
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 174: Chương 174


Bà Ngô không tin, chờ tới lúc bà làm sườn kho, gà chiên giòn, ông có thể không thèm sao.

Ở nhà, bà cụ cũng không hề buồn vì con trai và con dâu cãi nhau, ngược lại, lại vui tươi hớn hở trở về phòng nghe nghe đài.

Lưu Thải Hồng nghĩ, sau này vẫn phải nấu hai món mà xưởng trưởng Ngô và bà Ngô thích ăn.

Nếu không, bà Ngô sẽ càng ngày càng không ưa mình, như vậy không tốt, nói không chừng mỗi ngày bà ta đều ở trước mặt xưởng trưởng Ngô thổi gió bên tai, để cho ông ta sa thải mình.

Lưu Thải Hồng nấu nốt phần hoành thánh còn lại, gọi Vương Mộng Mộng vào bếp ăn.

Vương Mộng Mộng nhìn bát hoành thánh nhân thịt lớn, vui vẻ đến mức muốn muốn bay lên.

“Mẹ, con xuống nông thôn không được ăn hoành thánh, thèm c.h.ế.t đi được.”

Vương Mông Mông ăn từng cái. ngon tới mức quên trời quên đất.

“Ừm, ăn nhanh đi, ăn xong mẹ đưa con đi làm thủ tục nhận việc.” Trong lúc đó, Lưu Thải Hồng dọn dẹp phòng khách và nhà vệ sinh.

Mười phút sau, Lưu Thải Hồng chào bà cụ, nói mình đi mua thức ăn, rồi đưa Vương Mộng Mộng đến nhà máy làm thủ tục nhận việc.

Lần trước đã cho lợi ích, nên lần này nhận việc khá suôn sẻ, chưa đầy nửa tiếng, Vương Mộng Mộng đã hoàn thành thủ tục nhận việc, ngày mai có thể đi làm luôn.

Sau đó, Lưu Thải Hồng đưa Vương Mộng Mộng đi chợ mua thức ăn, hôm nay mua khá nhiều thức ăn, bà ta mua sườn, chân giò, tôm, mướp, cải xanh, cà chua, trứng, đậu hũ.

Về đến nhà xưởng trưởng Ngô, mắt thấy sắp đến giờ ăn trưa, Lưu Thải Hồng liền nấu đơn giản một chút, bà ta làm món mì sốt cà. Đầu tiên bưng một bát cho bà cụ.

“Bà ơi cháu làm món mì sốt cà chua. bà xem có thích không. nếu thích cháu sẽ thường xuyên nấu cho bà ăn.”

Lưu Thải Hồng nấu cho bà cụ món mì được nấu mềm nhừ, rất dễ ăn.

Bà cụ nếm thử một miếng liền thích ngay, gật đầu khen ngon.

Lưu Thải Hồng vui vẻ, bà cụ dễ chiều đến thế mà, không hiểu sao bà Ngô và bà cụ lại không hợp nhau?

Chẳng lẽ như người ta vẫn hay nói mẹ chồng nàng dâu thực sự là kẻ thủ trời sinh?

Buổi trưa ăn cơm xong, dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ, bà cụ chuẩn bị đi ngủ.

“Bà ơi, bà ở nhà ngủ, cháu về nhà một chuyến, về nhà lấy ít đồ.”

Lưu Thải Hồng đi đâu cũng phải chào bà cụ một tiếng, sợ bà cụ thức dậy lại đi tìm mình, phát hiện mình không có ở đây, nhất định sẽ không vui.

“Được, cháu đi đi.” Bà cụ cảm thấy đây đều là chuyện nhỏ, không sao cả.

Lưu Thải Hồng đóng cửa lại, giúp Vương Mộng Mộng thu dọn hành lý xong, mẹ con hai người mang theo hành lý lớn nhỏ trở về căn nhà thuê của Lưu Thải Hồng.

“Mẹ, căn nhà này không bằng căn nhà mà mẹ đang ở.” Vương Mộng Mộng nhìn xung quanh.

“Con gái, phải biết đủ, nhanh chóng thu dọn quần áo đi, ngày mai đi làm rồi, không còn thời gian nữa đâu. Sau này buổi tối trở về, tự mình nấu cơm ăn, có nghe rõ không? Nhà này cách nhà xưởng trưởng Ngô quá xa, nếu không con đã có thể qua đó ăn rồi.”

Lưu Thải Hồng nghĩ chờ đến khi hết hạn thuê nhà, sẽ để Vương Mộng Mộng thuê gần nhà xưởng trưởng Ngô một chút, như vậy bà ta có thể có thời gian để chăm sóc con gái hơn.

Buổi chiều, trở về nhà xưởng trưởng Ngô thì thấy bà cụ đang xem TV.

“Bà ơi, cháu về rồi, chuẩn bị nấu ăn tối, tối nay cháu làm món mướp xào trứng cho bà ăn.” Lưu Thải Hồng chưa từng nấu mướp cho bà cụ, không biết bà có thích ăn không.

“Được, tôi thích ăn mướp.”

Buổi tối, Lưu Thải Hồng trổ tài nấu món mướp xào trứng, đậu hũ chiên, sườn kho, tôm hấp, cải xanh, tổng cộng năm món, có món xưởng trưởng Ngô thích, cũng có món bà cụ thích.

Buổi tối, quả nhiên bà Ngô không chê bai nữa, xưởng trưởng Ngô cũng ăn thêm nửa bát cơm so với thường ngày.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 175: Chương 175


Ở Phong Thu Loan

Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt, nửa tháng sau, Trung Thu đã đến, khi tan làm, đội trưởng thông báo nghỉ ngơi hai ngày.

Lúc Vương Tiểu Thanh về đến cửa nhà, đột nhiên bị ai đó ôm từ phía sau, Vương Tiểu Thanh không cần hỏi đã biết là Trương Vũ, trên người anh có mùi bồ kết thoang thoảng.

Trương Vũ ôm Vương Tiểu Thanh quay hai vòng rồi mới thả cô xuống, sau đó vừa hôn vừa cắn Vương Tiểu Thanh.

“Ai nha, anh là chó à, trên người em đầy bụi, anh cũng không ngại bẩn à."

Vương Tiểu Thanh không nói nên lời, cằm của Trương Vũ có chút râu, chạm vào có chút ngứa ngáy.

“Không ngại, dù sao trên người anh cũng đầy bụi.” Trương Vũ lại ôm chặt hơn.

“Em khát, em muốn đi uống nước.”

Vương Tiểu Thanh tìm cớ để anh nhanh chóng buông mình ra.

“Anh đút em uống” Trương Vũ thả một tay ra, một tay cầm cốc nước đưa đến mmiệng Vương Tiểu Thanh, Vương Tiểu Thanh bất đắc dĩ uống một ngụm lớn, kết quả Trương Vũ lai ghé miệng muốn uống nước từ trong miệng Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh vội vàng nuốt xuống, không cho anh cơ hội.

“Tiểu Thanh, ngày mai đến nhà anh ăn cơm đoàn viên nhé, từ khi chúng ta quen nhau đến giờ, em chưa đến nhà anh, mai anh bảo mẹ làm món chân giò hầm đậu nành mà em thích.”

Trương Vũ ôm Vương Tiểu Thanh ngồi trên ghế, đem cằm tựa trên vai Vương Tiểu Thanh.

“Được, được, em cũng thèm lắm rồi.” Vương Tiểu Thanh nuốt một ngụm nước miếng, cô đã muốn ăn từ lâu, tự mình làm không làm ra được hương vị đó.

“Tối nay ăn gì?” Trương Vũ đứng lên, chuẩn bị nấu cơm cho Vương Tiểu Thanh.

“Em muốn ăn ớt xào trứng gà ~?” Vương Tiểu Thanh cầm quần áo chuẩn bị đi tắm, dù sao vẫn còn sớm để nấu ăn, nguyên liệu nấu ăn cô đã sớm để sẵn trong tủ chén rồi.

“Được.” Trương Vũ mở tủ ra nhìn, thấy bên trong có vài quả trứng, chắc là Vương Tiểu Thanh mua từ chỗ dân làng, Trương Vũ cũng không nghĩ nhiều.

Vương Tiểu Thanh cầm lấy quần áo, đổ nước nóng vào thùng nước, mang vào phòng rồi vào không gian ngâm nước Linh Tuyền.

Cô cũng gội đầu luôn, gần đây không nóng lắm, mặc dù cũng không đổ nhiều mồ hôi, nhưng dù sao ngày mai cũng được nghỉ, gội đầu cho thoải mái ngủ ngon.

Sau khi ra khỏi không gian, cô mang thùng nước vào nhà vệ sinh để dọn dẹp, như vậy cũng không tính là lãng phí.

Trương Vũ đã chuẩn bị xong món ăn, cơm thì chờ thêm khoảng mười phút nữa, Trương Vũ bắt đầu xào rau, một đĩa lớn trứng xào ớt, một đĩa dưa leo trộn.

Trái cây có dưa hấu, là Trương Vũ mang về từ chợ đen, Vương Tiểu Thanh có thể quang minh chính đại ăn thoải mái, không cần tìm lý do.

Cho nên có thể nói, từ sau khi yêu Trương Vũ, có lợi mà cũng có hại, có rất nhiều thứ không thể tùy tiện lấy ra ăn.

Trong lòng Vương Tiểu Thanh có mong muốn mạnh mẽ muốn nói cho Trương Vũ biết chuyện cô có không gian.

Sau khi ăn cơm xong, Vương Tiểu Thanh cũng đã tắm rồi, nhưng Trương Vũ thì vẫn chưa tắm, nên không thể càn quấy Vương Tiểu Thanh, Vương Tiểu Thanh đắc ý nháy mắt mấy cái.

“Ngày mai anh sẽ xử lý em, sáng mại anh đến đón em, hai chúng ta đi chợ.” Trương Vũ rửa xong bát đũa rồi mới đi về, trước khi đi còn dặn sáng mai bọn họ đi lên thị trấn.

Sáng hôm sau, Vương Tiểu Thanh thức dậy, ăn mặc chỉnh tề, mặc áo sơ mi trắng, buộc tóc đuôi ngựa. Trông như học sinh cấp ba.

“Tiểu Thanh, xong chưa?” Trương Vũ đã đi tới cửa phòng, thấy Vương Tiểu Thanh buộc tóc xong, mới bước vào.

Một tay ôm eo Vương Tiểu Thanh, một tay khác đỡ lấy đầu của cô, đưa cô tựa vào tường, hôn lên môi.

Hôn càng lúc càng sâu, tay Trương Vũ luồn vào áo sơ mi trắng, một đường ch*m r** v**t v*, chậm rãi đi lên, thẳng đến khi chạm vào nội y, tay Trương Vũ nhẹ nhàng xoa trên nội y.

Vương Tiểu Thanh trực tiếp đưa tay mình giữ lấy tay Trương Vũ, đặt lên vị trí nội y.

Chạm vào n** m*m m** kia, tay Trương Vũ nhẹ nhàng x** n*n, phản ứng của Vương Tiểu Thanh quá lớn, khiến cho Trương Vũ suýt chút nữa đã không kiềm chế được.

Trương Vũ vội vàng buông Vương Tiểu Thanh ra, cả hai quần áo xộc xệch, mặt mũi đỏ bừng, trên mặt Trương Vũ viết rõ vẫn chưa hài lòng, còn chưa thỏa mãn.

Trong lòng Vương Tiểu Thanh vẫn có chút do dự, rối rắm, bản thân cô cho dù là người hiện đại, nhưng chính cô cũng không chắc chắn liệu cô và Trương Vũ có thể cùng nhau đi đến cuối cùng được hay không, không biết liệu sau này giữa hai người có biến cố gì không.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 176: Chương 176


“Chúng ta nhanh lên đi, không còn sớm nữa đâu.” Vương Tiểu Thanh đẩy Trương Vũ đi ra ngoài.

Trương Vũ nắm tay Vương Tiểu Thanh, không muốn buông ra, thật muốn nhanh chóng cưới cô về nhà.

Đến thị trấn, Trương Vũ đưa Vương Tiểu Thanh đến chợ đen. Trương Vũ muốn mua thức ăn cho hôm nay, còn Vương Tiểu Thanh thì muốn mua quà. Trước đây, hai người chỉ là bạn bè, nên không cần cầu kỳ. Nhưng bây giờ bọn họ đã yêu nhau được một thời gian, lần đầu tiên với tư cách là người yên đến nhà chơi, Vương Tiểu Thanh nên mang theo quà.

Hai người chia ra làm việc, Trương Vũ đi mua thịt, còn Vương Tiểu Thanh đi mua quà. Cô mua cho bà Vương một chiếc áo dài tay, bà Vương dáng người cao nhưng rất gầy, mặc cỡ trung bình là vừa, màu xanh lam với họa tiết chìm.

Cô cũng mua cho chị dâu Tào Triệu Đệ một chiếc khăn lụa với hoa văn thời thượng. Còn Trương Dũng thì Vương Tiểu Thanh đúng là không biết nên mua cái gì cho phải.

Ở chợ đen nhìn đi nhìn lại, phát hiện có người bán kính râm, cô quyết định mua một chiếc kính râm, rất phù hợp vì Trương Dũng lái máy kéo, thường xuyên gặp nắng, đeo kính râm sẽ mkhông bị chói mắt, lại còn rất thời trang.

Sau khi mua quà xong. Vương Tiểu Thanh mới cảm thấy nhẹ nhõm.

Cô chạy đi xem Trương Vũ mua gì, anh mua mấy chiếc chân giò và hai cân rưỡi thịt ba chỉ, dự định để một cân rưỡi ở nhà, còn một cân để ở nhà Vương Tiểu Thanh, cho Vương Tiểu Thanh ăn.

“Còn muốn ăn gì nữa không?” Trương Vũ nhìn Vương Tiểu Thanh bên cạnh.

“Em muốn ăn tai heo.” Vương Tiểu Thanh thật thà nói, cô thích ăn tai heo, nhưng mua về lại không biết làm, Trương Vũ hoặc bà Vương chắc chắn biết cách làm.

“Được, mua thêm cân rưỡi tai heo.” Trương Vũ hào phóng.

“Mua nhiều thế?” Vương Tiểu Thanh cảm thấy hơi nhiều.

“Không nhiều lắm đâu, một tuần chỉ mua đồ ăn một lần, mua nhiều một chút.” Trương Vũ lo Vương Tiểu Thanh ăn không đủ, muốn đem toàn bộ đồ ăn cô thích ăn chuyển về.

“Được, nghe anh.”

Hai người mua thức ăn xong, liền đi đến quán bún yêu thích của Trương Vũ ăn.

Vương Tiểu Thanh ăn bún nước, Trương Vũ ăn bún thập cẩm, Vương Tiểu Thanh nếm thử một miếng.

“Ừm, ngon thật.” Vượng Tiểu Thanh thấy hương vị bún nước ở đây rất giống bún nước ở thời hiện đại.

“Nếm thử bún thập cẩm của anh.” Vương Tiểu Thanh gặp một đũa bún của Trương Vũ.

Vương Tiểu Thanh cảm thấy hương vị bình thường, nhưng bún nước cay hơn bún thập cẩm, Trương Vũ thích ăn cay, Vương Tiểu Thanh thì sao cũng được, cay hay không cay đều thích ăn.

“Thật tiếc, giờ em mới biết quán bún ở đây ngon như vậy.” Vương Tiểu Thanh không khỏi cảm thán, sao trước đây cô lại không biết đến, đã bỏ lỡ nhiều món ngon, mỹ vị.

“Không sao, sau này chúng ta sẽ thường xuyên đến.” Trương Vũ ăn một bát thấy không đủ, gọi thêm một bát bún nước nữa.

Buổi chiều sau khi về đến nhà, Vương Tiểu Thanh trở về nhà mình, Trương Vũ để lại nửa cân tại heo, hai cái chân giò, một cân thịt ba chỉ và vài quả táo với lê.

“Trương Vũ, em không biết xử lý tai heo, anh mang về nhà làm đi.” Vương Tiểu Thanh không biết xử lý.

“Không sao đâu, đến lúc đó anh tới xử lý là được.” ngày nào Trương Vũ cũng đến.

“Được.” Vương Tiểu Thanh uống một ngụm nước, rồi rót cho Trương Vũ một ly.

Trương Vũ uống nước xong, liền chuẩn bị trở về.

“Chiều đến sớm một chút nhé, anh về trước đây.”

“Được, em biết rồi.” Vương Tiểu Thanh trở về phòng ngủ soi gương, có nên trao mình cho Trương Vũ không?

Nghĩ đến đây, Vương Tiểu Thanh có chút ngượng ngùng, ở hiện đại, cho dù cô chưa từng yêu nhưng cũng đã thấy nhiều.

Bây giờ xem ra Trương Vũ thực sự yêu thương mình, đúng là như nâng niu trong lòng bàn tay.

Buổi chiều, Trương Vũ về đến nhà, ở trong bếp chuẩn bị nguyên liệu. Bà Vương đang quét dọn vệ sinh trong nhà, đối tượng của con trai tới nhà làm khách, đương nhiên phải để lại ấn tượng tốt cho người ta.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 177: Chương 177


Trương Dũng lên núi chặt củi, Tào Triệu Đệ đang ngủ ngon, cứ tới ngày nghỉ hết ăn thì lại ngủ.

Lúc chạng vạng, Vương Tiểu Thanh mang quà đến.

“Bác Vương, cháu đến rồi.” Vương Tiểu Thanh thấy bà Vương đang ngồi ở cửa, không biết có phải đang đợi mình hay không.

“Tiểu Thanh, cháu đến rồi, nhanh, nhanh, mau vào nhà ngồi.” Bà Vương kéo Vương Tiểu Thanh đi tới trước bàn trong sân ngồi xuống, rồi xoay người đi rót nước.

Trương Dũng nghe thấy là Vương Tiểu Thanh đến, liền kéo Tào Chiêu Đệ từ trong phòng đi ra.

“Tri thức Vương cô đến rồi.” Trương Dũng chào hỏi.

“Chào anh Trương, chào chị dâu.” Vương Tiểu Thanh chủ động chào Tào Chiêu Đệ.

Tào Chiệu Đê gật đầu không gây chuyện.

“Nào, uống nước đi.” Bà Vương bưng tới một ly nước đường đó, Vương Tiểu Thanh uống một ngụm, thấy quá ngọt, nên không muốn uống nữa.

“Cảm ơn bác, nước ngọt quá. Bác gái, đây là quà cháu mua tặng bác, bác xem có thích không.”

Vương Tiểu Thanh lấy chiếc áo dài tay ra ra đưa cho bà Vương.

“Ôi, áo đẹp quá, chắc đắt lắm nhỉ, bà già này đâu cần mặc đồ đẹp như thế đâu.”

Bà Vương sờ sờ thử, vừa sờ qua chất liệu liền biết không rẻ, chắc phải mười mấy hai mươi đồng.

“Không đắt đâu bác, bác gái bác thử xem có vừa không.” Vương Tiểu Thanh thúc giục.

“Đúng vậy mẹ, đây là tấm lòng của Tiểu Thanh, mẹ nhận lấy đi, mẹ đi thử một chút.” Trương Vũ nghe thấy cũng từ trong bếp đi ra.

“Anh Trương, đây là kính râm em mua tặng anh, sau này lái máy kéo không sợ bị nắng làm chói mắt nữa.

“Chị dâu, đây là khăn lụa em mua cho chị, là hoa văn thịnh hành nhất ở thành phố.” Vương Tiểu Thanh cũng đưa quà cho hai người.

“Ôi, như vậy thật ngại quá, tốn kém cho em rồi.” Tào Chiêu Đệ miệng thì nói là ngại, nhưng trong lòng lại vui vẻ muốn chết, lập tức nhận lấy khăn lụa ngay. Chiếc khăn lụa này quá đẹp, trong thôn chưa thấy ai đeo khăn lụa đẹp như này.

“Áo vừa vặn lắm, Tiểu Thanh, cháu thật biết mua đồ.”

Bà Vương mặc áo mới đi ra, mọi người nhìn qua, quả nhiên thấy rất vừa vặn, màu sắc cũng phù hợp, làm cho bà Vương trông trẻ hơn vài tuổi.

“Ôi, mẹ mặc áo này đẹp quá, hôm nay mẹ mặc áo này ăn cơm luôn đi, không cần cởi ra.” Trương Dũng cũng khen.

Vương Tiểu Thanh và Trương Vũ nhìn nhau cười.

“Sắp ăn cơm rồi.” Trương Vũ nói xong lại quay vào bếp bận rộn tiếp, Trương Dũng cũng vào giúp một tay, ba người phụ nữ ngồi trong sân nói chuyện.

Hôm nay Tào Chiêu Đệ nể tình Vương Tiểu Thanh tặng quà cho mình nên không nói gì khó nghe, mọi người chỉ tám chuyện một chút về chuyện trong thôn.

“Phải nói là, Trương Hồng Châu gả đến nhà Nhị Cẩu đúng là hưởng phúc.” Tào Chiêu Đệ vừa ăn hạt dưa vừa tám chuyện.

“Hưởng phúc gì?” Bà Vương hỏi.

“Cô ta bị sảy thai, nhưng cô ta đã ở nhà nghỉ ngơi cả một tháng rồi mới đi làm lại. Con nhớ chị dâu ở nhà con cũng sảy thai, nhưng chỉ nghỉ nửa tháng đã đi làm lại rồi. Mẹ nói xem nhà Nhị Cẩu có phải là đối xử với cô ta không tệ không.”

Tào Chiêu Đệ cảm thấy Trương Hồng Châu còn rất biết chọn chồng, từ khi gả đến nhà Nhị Cẩu, Nhị Cẩu cư nhiên bắt đầu đi làm, trước đây không bao giờ thấy anh ta đi làm, tuy rằng hiện tại làm không nhiều lắm, công điểm thấp, nhưng tốt xấu gì cũng không phải kiểu hết ăn rồi lại nằm.

“Theo mẹ thấy thì không tốt được bao lâu đâu, nhà Nhị Cẩu chỉ tạm thời đối tốt thôi.” Bà Vương hiểu rõ một nhà Nhị Cẩu.

“Đúng vậy, cái cô Trương Hồng Châu kia cũng không dễ đối phó, cũng rất ghê gớm.” Tào Chiêu Đệ nói một cách hứng thú.

“Ăn cơm thôi, các đồng chí.” Trương Dũng bưng lên một đĩa trứng xào hẹ và một đĩa thịt lợn rang cháy cạnh.

Vương Tiểu Thanh vào bếp hỗ trợ bưng đồ ăn lên, Trương Vũ lại đẩy cô ra, nói không cần.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 178: Chương 178


Vương Tiểu Thanh nhìn bàn ăn, thấy có món trứng xào hẹ, thịt lợn rang cháy cạnh, tai heo xào cay, chân giò hầm đậu nành, khoai tây chua ngọt, cà tím đậu đũa, dưa leo trộn, canh rong biển trứng, món chính là cơm trắng và bánh bao bột mì.

“Ôi trời ơi, hôm nay còn ăn ngon hơn cả Tết.” hai mắt Tào Chiêu Đệ sáng lên, lâu rồi chưa được ăn ngon như thế này, hôm nay đều nhờ có Vương Tiểu Thanh, nên mới có nhiều đồ ăn ngon như vậy.

“Mọi người ăn đi.” Bà Vương vừa ngồi xuống đã gắp cho Vương Tiểu Thanh hai miếng chân giò lớn.

Trương Vũ ngồi bên cạnh Vương Tiểu Thanh, cũng không ngừng gắp thức ăn cho Vương Tiểu Thanh, anh biết cô thích ăn tai heo, gắp rất nhiều bỏ vào trong bát của cô.

Bữa cơm này, Tào Chiêu Đệ chỉ tập trung ăn, cũng không nói gì không hay, Trương Vũ và Vương Tiểu Thanh cũng ăn cơm rất vui vẻ, buổi tối hôm nay cũng xem như vui vẻ hòa thuận.

Tại Thượng Hải.

Hôm nay là tết Trung thu, xưởng trưởng Ngô và bà Ngô đều được nghỉ ở nhà.

“Trưa nay ông, bà muốn ăn món gì?” Lưu Thải Hồng nghĩ đến khẩu vị của hai người họ, bản thân bà ta chưa rõ khẩu vị của họ lắm, đặc biệt là xưởng trưởng Ngô.

“Tôi muốn ăn sườn kho tàu, chân giò hầm tương.” Bà Ngô cũng thèm chân giò.

“Tôi muốn ăn cá kho, còn lại tùy ý.” Xưởng trưởng Ngô nhìn văn kiện trong tay, đầu cũng không ngẩng đầu lên.

“Được, tôi biết rồi.”

“Cô Lưu~” Bà cụ đang xem TV bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

“Dạ, bà, sao vây bà? Bà muốn ăn món gì?” Lưu Thải Hồng đang chuẩn bị đi, khẩu vị của bà cụ bà ta đã biết rõ nên không cần hỏi.

“Con trai tôi thích ăn cua, nếu có bán thì mua vài con.”

Bà cụ nhớ con trai mình thích ăn cua nhưng ngại làm, nên không thường xuyên mua, cũng đã lâu rồi không ăn.

“Được, cháu biết rồi.” Lưu Thải Hồng hiểu ra, hóa ra xưởng trưởng Ngô thích ăn hải sản.

Lưu Thải Hồng mang giỏ đi chợ mua thức ăn, mua sườn, chân giò, cà chua, ớt, trứng gà, tôm, cua, một con cá trắm, hai miếng đậu hủ lớn, thịt heo. Giỏ thức ăn đầy ắp.

“Cốc cốc…” Vương Mộng Mộng đến nhà xưởng trưởng Ngô gõ cửa, hôm nay Vương Mộng Mộng được nghỉ, nên muốn rủ Lưu Thải Hồng đi dạo phố, không biết Lưu Thải Hồng có được nghỉ hay không.

“Đợi chút” Bà Ngô đặt áo len đang đan xuống, đi ra mở cửa.

Mở cửa thấy một cô bé mập mạp.

“Cô tìm ai?” Bà Ngô nghi ngờ cô có đi nhầm nhà hay không.

“Chào bác, cháu tìm Lưu Thải Hồng, cháu là con gái bà ấy.” Vương Mộng Mộng thấy người trước mắt khó đối phó, lễ phép chào hỏi.

“Ô, là con gái của cô Lưu à, vào nhà đi.” Bà Ngỗ nghe nói là con gái của Lưu Thải Hồng, nét mặt có chút nhiệt tình, nhưng không nhiều lắm.

“Ai đến vậy?” Xưởng trưởng Ngô nhìn qua.

“Là con gái của cô Lưu, đến tìm cô ấy.” Bà Ngô dẫn Vương Mộng Mộng đi vào.

“Chào bác Ngô, chào bà.” Vương Mộng Mộng nhớ lời mẹ dặn, phải lấy lòng xưởng trưởng Ngô và bà cụ.

“Ô, vào ngồi đi. Mẹ cháu đi chợ mua thức ăn rồi. Bác nghe mẹ cháu nói cháu xuống nông thôn, cháu đây là mới từ nông thôn trở về à?” Ông Ngô và Vương Mộng Mộng trò chuyện.

“Dạ đúng rồi, bác Ngô, cháu xuống nông thôn hơn nửa năm, sau đó mẹ cháu tìm được việc cho cháu nên cháu trở về, cháu cũng mới trở về được mấy ngày.” Vương Mộng Mộng lễ phép trả lời.

“Ừ, tốt lắm, tối nay cháu ở lại ăn cơm nhé. Lẽ ra hôm nay mẹ cháu được nghỉ, nhưng bà ấy nói không có việc gì nên không cần nghỉ.

Nếu cháu đã đến rỗi thì tối nay ở lại cùng ăn cơm.” Xưởng trưởng Ngô nhiệt tình mới.

“Cảm ơn bác Ngô.” Vương Mộng Mộng vui sướng, tối nay có đồ ăn ngon rồi.

Lưu Thải Hồng đi mua thức ăn về, liền thấy Vương Mộng Mộng đang ngồi ở phòng khách.

“Mộng Mộng, sao con lại đến đây?” Lưu Thải Hồng có chút ngạc nhiên.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 179: Chương 179


“Mẹ, con đến thăm mẹ, xem hôm nay mẹ có được nghỉ làm hay không.” Vương Mộng Mộng đứng dậy nháy mắt mấy cái.

“Hôm nay mẹ không nghỉ, con tự đi chơi đi.”

“Cô Lưu, khó khăn lắm con gái mới đến chơi, dành chút thời gian cho con gái đi. Trưa nay ăn cơm ở đây, ăn cơm xong cô được nghỉ nửa ngày, buổi tối cô dẫn con gái đến ăn cơm.” Xưởng trưởng Ngô đứng dậy.

“Cảm ơn ông Ngô, tôi biết rồi. Trưa nay chúng ta ăn mì sợi, ăn đơn giản một chút, buổi tối sẽ làm nhiều món hơn.”

Lưu Thải Hồng đem thức ăn vào bếp, bắt đầu xào nhân, làm hai loại, một loại là nấm và thịt, một loại là cà chua trứng.

Xưởng trưởng Ngô và bà Ngô thích ăn nấm và thịt, bà cụ thì thích ăn cà chua trứng.

Ăn xong, Lưu Thải Hồng dọn dẹp nhà bếp, dọn xong chưa đến một giờ, nói với bà cụ một tiếng rồi dẫn Vương Mộng Mộng đi ra ngoài.

Vương Mông Mông nhõng nhẽo đòi Lưu Thải Hồng mua cho một bộ quần áo mới.

Lưu Thải Hồng không mua gì cho mình, tháng trước mới mua rồi.

“Mẹ, hôm nay con gặp cả gia đình họ, con thấy xưởng trưởng Ngô rất dễ nói chuyện, cũng rất nhiệt tình, còn mời con buổi tối vào bếp. Bà Ngô thì sắc mặt lạnh lùng, nhưng chắc cũng không tệ lắm. Trong suốt thời gian đấy bà cụ không nói gì, cảm giác khó gần.” Vương Mộng Mộng chia sẻ phân tích của mình.

“Con gái ngoan, sau khi con xuống nông thôn một chuyến, con tiến bộ nhiều lắm. Con nói đúng, xưởng trưởng Ngô là người dễ nói chuyện nhất trong nhà, bà cụ và bà Ngô không hợp nhau, xưởng trưởng Ngô ở giữa khó xử.”

Lưu Thải Hồng nghe Vương Mộng Mộng nói, thật sự cảm thấy Vương Mộng Mộng tiến bộ nhiều, trước đây Vương Mộng Mộng đâu biết nhìn sắc mặt người khác mà nói chuyên.

“Hehe.” Vương Mộng Mộng nghe Lưu Thải Hồng khen, liền vui vẻ đến mức suýt bay lên.

Cuối cùng hai mẹ con mua ít đồ ăn vặt rồi trở về, mặc dù xưởng trưởng Ngô nói buổi tối không cần Lưu Thải Hồng về nấu cơm.

Nhưng nếu thật sự làm vậy, bà Ngô và bà cụ sẽ có ý kiến, chưa đến năm giờ, Lưu Thải Hồng đã đưa Vương Mộng Mộng về nhà họ Ngô.

Xưởng trưởng Ngô và bà Ngô đi thăm họ hàng biếu quà, bà cụ thì ở nhà xem TV. Thấy hai người họ về, bà cụ hiếm khi nở nụ cười.

“Cô Lưu về rồi à, sao không đi chơi thêm chút nữa?”

“Đúng vậy bà, bên ngoài cũng không có gì thú vị.”,

“Con gái, qua đây nói chuyện với bà.” Lưu Thải Hồng nháy mắt với Vương Mộng Mộng, bảo cô đi lấy lòng bà cụ.

“Bà ơi, bà có muốn ra ngoài đi dạo một chút không, cháu có thể dìu bà ra ngoài đi dạo.”

Vương Mộng Mộng nghĩ bà cụ hẳn sẽ muốn ra ngoài đi dạo.

“Được thôi.”

Quả nhiên bà cụ đồng ý ngay, một tay bà cụ chống gậy, một tay được Vương Mộng Mộng dìu.

Hai người đi dạo một vòng gần nhà, Vương Mộng Mộng có chút lo lắng nhưng cũng may không có chuyện gì xảy ra.

Khi hai người về đến nhà, xưởng trưởng Ngô và bà Ngô đã trở về.

Vương Mộng Mộng thật sự không biết nên nói chuyện gì với bọn họ, dành trốn vào bếp hỗ trợ Lưu Thải Hồng.

“Mộng Mộng, nhìn này, tối nay có mười món.”

Lưu Thái Hồng vui vẻ nói cho Vương Mộng Mộng, Vương Mộng Mộng ở nông thôn ăn uống không đủ, bây giờ đã trở về thành phố, bình thường bà ta cũng không có thời gian chăm sóc. Hôm nay cuối cùng cũng có một bữa ăn ngon.

“Con phải ăn ba bát cơm.” Vương Mộng Mộng thèm ch** n**c miếng.

“Này, Mộng Mộng, nghe lời mẹ, lát nữa trên bàn ăn con phải ăn từ tốn, ăn ít thôi. Lát nữa đồ ăn còn thừa, mẹ sẽ gói lại cho con mang về ăn. Chúng ta phải để lại ấn tượng tốt cho nhà ông Ngô.”

Lưu Thải Hồng nghe Vương Mộng Mộng nói sẽ ăn ba bát cơm liền giật mình.

“Vâng, con biết rồi, mẹ.”

Hai người bận rộn trong bếp suốt hai tiếng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 180: Chương 180


Cuối cùng cũng đến giờ ăn. Trên bàn ăn có các món: cá chép kho, sườn kho tàu, cua hấp, tôm luộc trứng hấp thịt bằm, đậu hũ chiên, chân giò hầm tương, thịt kho tàu, cà chua trộn đường và một đĩa bánh trung thu. Tổng cộng có mười món, vô cùng hoàn hảo.

“Cô Lưu cô vất vả rồi, làm nhiều món ngon thế này. Con trai, con thích ăn cua nhất, ăn nhiều vào.”

Bà cụ thấy nhiều món ăn như vậy thì vui lắm, như này mới giống ngày lễ chứ.

“Cảm ơn mẹ, mẹ cũng ăn nhiều vào một chút. Ăn thêm tôm bổ sung canxi.” xưởng trưởng Ngô bóc vài con tôm để vào bát của bà cụ.

Bà Ngô ngồi bên cạnh nhìn có chút không nói nên lời, gắp hai miếng chân giò, ăn uống một cách ngon lành.

“Cháu gái, ăn nhiều vào.” Bà cụ cũng có ấn tượng tốt với Vương Mộng Mộng, chủ yếu là thấy cô mũm mĩm, trông rất dễ thương, liền gặp sườn cho Vương Mộng Mộng.

“Cháu cảm ơn bà.” Vương Mộng Mộng vui vẻ ăn uống, Vương Mộng Mộng nghe lời mẹ nên trên bàn cơm ăn uống từ tốn, chỉ ăn một bát rưỡi.

Sau bữa tối, xưởng trưởng Ngô và bà Ngô đi ra ngoài tản bộ, còn bà cụ thì về phòng nghe đài.

Lưu Thải Hồng gói hết đồ ăn còn thừa vào một cái bát lớn, đưa cho Vương Mộng Mộng mang về.

“Mẹ, hình như có chút nhiều, buổi tối con ăn không hết đâu.” Vương Mộng Mộng nhìn cái bát đầy ắp đồ ăn.

“Buổi tối ăn không hết thì mai đi làm về ăn tiếp cũng không có việc gì. Con ở nhà một mình, điều kiện sống không tốt, mẹ ở đây ngày nào cũng có đồ ăn ngon, sau này thèm thì đến chỗ mẹ”. Lưu Thải Hồng xoa đầu Vương Mộng Mộng.

“Cảm ơn mẹ, con biết rồi, con về đây.” Vương Mông Mông vui vẻ mang đồ ăn còn đang nóng hổi về nhà.

Thôn Phong Thu Loan....

Sau khi cơm nước xong, Trương Vũ đưa Vương Tiểu Thanh về nhà.

Trên đường về, Trương Vũ nắm tay Vương Tiểu Thanh, Vượng Tiểu Thanh nhìn thoáng qua Trương Vũ, khẽ mim cười.

Đi tới nhà Vương Tiểu Thanh, Vương Tiểu Thanh đốt đèn dầu lên.

“Sao, anh không về à, muốn ở lại đây ?” Vương Tiểu Thanh nói đùa.

“Đúng vậy, có được không?” Trương Vũ ôm lấy Vương Tiểu Thanh từ phía sau, hơi thở nóng bỏng khiến Vương Tiểu Thanh rùng mình.

“Ùm~”

Trương Vũ càng ôm Vương Tiểu Thanh chặt hơn, xoay người Vương Tiểu Thanh lại, hôn lên môi cô, bàn tay thuần thục luồn vào trong áo ngực.

Vương Tiểu Thanh mềm nhũn ngã vào lòng anh, để mặc anh ăn đậu hủ, thẳng đến khi cảm giác c** nh* của anh cứng rắn sắp không nhịn nổi nữa, Vương Tiểu Thanh mới giãy ra.

Trương Vũ không cho, giữ lấy tay Vương Tiểu Thanh, rồi đặt tay cô hướng xuống phía dưới. Mặt Vương Tiểu Thanh đỏ bừng.

“Làm sao đây, Tiểu Thanh?” Trương Vũ cong người ôm Vương Tiểu Thanh, cọ sát bên tai cô.

“Em giúp anh.” Vương Tiểu Thanh miễn cưỡng nói.

Xong xuôi, đến lượt Trương Vũ ngại ngùng, Vương Tiểu Thanh đi ra bên ngoài múc nước rửa tay.

Trương Vũ có chút lưu luyến không muốn rời đi, lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác này, mặt vẫn đỏ bừng, còn có chút ngại ngùng.

“Sao vậy, đừng nói là anh muốn thêm lần nữa đấy nhé?” Vương Tiểu Thanh cười trộm.

“Ngày mai anh lại muốn.”

Trương Vũ thì thầm vào tai Vương Tiểu Thanh xong mới rời đi, để lại Vương Tiểu Thanh không nói nên lời, loại chuyện này không thể làm hàng ngày được. như vậy không tốt.

Quả nhiên, hôm sau khi Trương Vũ nhõng nhẽo đòi Vương Tiểu Thanh giúp, Vương Tiểu Thanh liền từ chối, nói với anh làm nhiều như vậy sẽ hại sức khỏe.

“Vậy chúng ta kết hôn.” Trương Vũ bá đạo nắm tay Vương Tiểu Thanh vòng qua cổ mình, Trương Vũ thích cảm giác này.

“Anh nghĩ đẹp nhỉ, cứ dễ dàng như vậy mà muốn cưới em về nhà?”

Vương Tiểu Thanh ra oai phủ đầu Trương Vũ, không thể dễ dàng như vậy, nếu không Trương Vũ sẽ không trân trọng.

“Vậy em muốn anh làm gì, anh sẽ làm theo hết.” Trương Vũ như một chú chó nhỏ ngoan ngoãn biết nghe lời.
 
Back
Top Bottom