Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 80


Bình thường nhà gỗ ở nơi nuôi trồng cũng chỉ có một chiếc bàn rách và cái ghế do Hạ Thu Sinh chuẩn bị trước đây, bên trong không có chỗ ngủ. Nhưng mà lúc chiều Hứa Nam Nam cắt một đống cỏ heo, Tống Quế Hoa giúp trải nó thành giường, đặt ruột bông rách mà Hứa Nam Nam lấy từ nhà họ Hứa lên trên, tạm thời làm giường.

"Chỗ này như vậy sao mà ở? Không thì trở về với thím đi, ngày mai nói sau." Tống Quế Hoa nhìn nơi này, có hơi không đành lòng. Chúng nó vẫn là trẻ con, sống ở bên ngoài cũng quá khổ sở.

"Rất tốt ạ, thím Quế Hoa, thím cứ yên tâm đi." Hứa Nam Nam vỗ chiếc giường mới. Dù sao cô cũng phải đối mặt với cái ngày này, không bằng thích ứng sớm một chút.

Tống Quế Hoa cũng hết cách, thấy trời tối không thể ở lại lâu. Cô ấy lấy đồ trong giỏ ra, gồm mấy chiếc bánh ngô và hai quả trứng gà, ngoài ra còn có một túi gạo nhỏ khoảng năm sáu cân, rau dại để nấu cháo, có thể nấu mấy ngày.

"Các cháu còn nhỏ, không biết sự khổ sở của cuộc sống, ngoài tìm chỗ ở thì đồ ăn đồ dùng cũng không thể thiếu, tạm thời cứ vậy trước đi." Tống Quế Hoa vẫn cho rằng chắc chắn hai đứa bé này vẫn sẽ về nhà, cho dù ông bà của chúng bỏ mặc, thì cha mẹ ruột trở về biết chuyện cũng sẽ không để chúng ở bên ngoài.

Còn Hứa Nam Nam thật sự đưa Hứa Tiểu Mãn sống ở bên ngoài, chắc chắn là chuyện không thể. Nam Nam mới mười lăm tuổi, bản thân cũng là một đứa bé, sao có thể ở riêng được.

Hứa Nam Nam nhìn những thứ này, cảm động đến mức trong lòng ấm áp. Ở tương lai những thứ này không đáng là gì, nhưng vào thời đại vật tư và lương thực hạn hẹp này lại là đồ rất quý báu. Thím Quế Hoa không có quan hệ thân thích với họ, nhưng lại giống người thân hơn những người thân ở nhà họ Hứa.

"Thím Quế Hoa, cảm ơn thím."

"Cảm ơn cái gì, được rồi, cháu và Tiểu Mãn nghỉ ngơi sớm đi, ngủ một giấc đến trời sáng là được, thím về trước đây." Tống Quế Hoa nói xong, xách giỏ lên, giúp hai đứa bé cài cửa lại thì lập tức xuống núi trở về thôn.

Hứa Nam Nam mở cửa, loáng thoáng nhìn Tống Quế Hoa từ từ đi xa.

"Tiểu Mãn, em nhất định phải nhớ người đối xử tốt với chúng ta, sau này có cơ hội, nhất định phải báo đáp người ta."

"Vâng, em nhớ, thím Quế Hoa, chú Căn Sinh, còn có chủ nhiệm Chu..." Hứa Tiểu Mãn nghiêm túc kể những người từng giúp đỡ họ, nhưng mà trong lòng hơi thấp thỏm, sau này họ có khả năng báo đáp sao?

Hứa Nam Nam mua cây nến từ Taobao, vốn dĩ muốn mua đèn pin cầm tay, nhưng mà ngại có Tiểu Mãn nên không mua.

Đốt nên lên, trong phòng có ánh sáng, cũng thêm chút ấm áp.

Hứa Nam Nam lại kéo ra một tấm thảm từ trong đống cỏ, sửa sang lại giường, trông ấm áp hơn vừa nãy nhiều.

"Chị, bây giờ chúng ta ngủ sao?"

"Ngủ muộn chút, chúng ta xuống núi một chuyến." Hứa Nam Nam đột nhiên nói.

"Xuống núi làm gì?"

"Đi thăm ông Hạ."

Trước đó khi biết tin Hạ Thu Sinh bị bệnh, Hứa Nam Nam cũng có hơi đồng cảm với ông ấy, nhưng vì tránh nghi ngờ nên không đi thăm Hạ Thu Sinh. Vừa nãy sau khi nếm trải tình thương của Tống Quế Hoa, cô cảm thấy chỉ cần mình có năng lực thì có thể giúp đối phương. Ai biết lúc nào mình sẽ cần người khác giúp đỡ, giống như cô bây giờ.

Nếu không phải có cửa hàng Taobao, có lẽ bây giờ cô lại ở một hoàn cảnh khác.

Buổi tối mọi người đều đã ngủ, lúc hai chị em về thôn, mọi nhà trong thôn đã ngủ rồi. Khi đi tới ngoài nhà Hạ Thu Sinh, lại nghe thấy tiếng ho khan của Hạ Thu Sinh ở bên trong.

Hứa Nam Nam nhẹ nhàng gõ cửa: "Ông Hạ."

"Hứa Nam Nam?" Hạ Thu Sinh yếu ớt nói.

"Là cháu." Hứa Nam Nam đáp.

Không bao lâu, Hạ Thu Sinh đã đi mở cửa. Nhưng mà chỉ có chút sức, sau khi mở cửa, ông ấy đã vịn tường, run rẩy quay lại giường.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 81


"Sao các cháu lại tới?"

"Chúng cháu nghe nói ông bị bệnh." Hứa Nam Nam đặt nến và vật trong tay lên bàn, là cháo mà cô vừa dùng bình nước để nấu ở trên núi: "Cháu nấu chút cháo cho ông, ông ăn một chút đi."

Hạ Thu Sinh ngồi tựa trên giường, hơi mở mắt nhìn cô: "Khụ khụ, không ngờ lại có người tới thăm ông, ông cho rằng mình chết ở đây cũng không có ai biết."

Trong giọng nói mang theo chút chế giễu.

"Ông à, ông sẽ không chết đâu, trước đây cháu bị bệnh cũng không chết." Hứa Tiểu Mãn vội vàng nói, cô bé sợ nhất người ta nói chữ này. Trước đây lúc cô bé bị bệnh, bà thường xuyên nói cô bé sẽ chết.

Hạ Thu Sinh mỉm cười: "Thật ra có lúc chết còn tốt hơn là sống." Nếu như lúc đó ông ấy dũng cảm một chút, chết sớm một chút, có lẽ cũng sẽ không phải chịu những hành hạ về sau.

"Nhưng cháu cảm thấy thà sống còn hơn chết." Hứa Nam Nam nghe ra Hạ Thu Sinh đang không muốn sống lắm, lập tức kiên định nói: "Ông Hạ, bây giờ cháu và Tiểu Mãn đã ra khỏi nhà rồi."

"Hửm?" Hạ Thu Sinh nhìn cô, hình như hơi kinh ngạc, hoặc là không hiểu tại sao cô đột nhiên nói sang chuyện khác.

Hứa Nam Nam than thở: "Ông Hạ cũng biết người nhà cháu đối xử với cháu thế nào. Theo lý mà nói, tương lai cháu và Tiểu Mãn cũng không có hy vọng gì, nhưng cháu không cam chịu. Trời cao để cháu gặp phải người nhà như vậy, cháu không có lựa chọn khác, nhưng cháu luôn có thể cố gắng để mình sống tốt hơn. Ông Hạ, chẳng lẽ ông cứ cam chịu như vậy? Ông là một phần tử trí thức cấp cao, là người có văn hóa, hiểu biết nhiều hơn chúng cháu, chắc chắn có cách để bản thân sống tốt hơn chúng cháu. Có lẽ bây giờ khổ sở, nhưng ai biết được tương lai."

Cô biết vào thời kỳ vận động sau này, có lẽ cuộc sống của Hạ Thu Sinh sẽ khổ sở hơn, nhưng trước khi ngày đó chưa tới, ai biết được sẽ có thay đổi gì.

Hạ Thu Sinh yên lặng không nói.

Hứa Nam Nam cảm thấy đề tài này hơi nặng nề, bèn bưng bát đặt vào tay ông ấy: "Ông ăn chút cháo nóng đi, cơ thể sẽ thoải mái hơn. Chờ ông khỏe lại, tâm trạng cũng sẽ khá hơn."

Hứa Tiểu Mãn gật đầu: "Đúng, ăn cơm no, tâm trạng sẽ rất tốt."

Hạ Thu Sinh bưng bát, lúc lâu vẫn chưa ăn. Trong ánh nến mờ mịt, Hứa Nam Nam thoáng thấy khóe mắt của ông ấy ngấn nước mắt.

Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn cũng không ở lại lâu, thấy Hạ Thu Sinh bắt đầu ăn thì mới cùng nhau rời đi.

Hạ Thu Sinh ăn mấy ngụm cháo, không biết là vì tâm trạng hay là bát cháo này thật sự có tác dụng, lại cảm thấy cơ thể lạnh lẽo bắt đầu trở nên ấm áp. Đã bao lâu rồi, bản thân cũng quên mất, sau khi trải qua chuyện đó, tình người nóng lạnh dễ thay đổi, ngay cả người thân nhất đều rời bỏ ông ấy mà đi, lại vẫn có người cho ông ấy một chút ấm áp.

Hứa Nam Nam cũng không biết một bát cháo của mình có thể có hiệu quả lớn như vậy, trên đường trở về, Hứa Tiểu Mãn hỏi cô: "Ông Hạ vẫn sống chật vật sao?"

"... Chị không biết." Hứa Nam Nam cảm thấy nhất định sẽ chật vật, nhưng mà cô cũng không thể góp sức.

Đến thăm Hạ Thu Sinh, cũng là vì không muốn thấy ông ấy lẻ loi nằm trên giường chịu sự hành hạ của bệnh tật. Cô không giúp được nhiều, ít nhất có thể dùng hết tấm lòng của mình. Nếu như Hạ Thu Sinh vẫn cố chấp vứt bỏ hy vọng sống sót, thì cô cũng không thể làm gì.

Về căn nhà gỗ, hai người dùng bàn chặn cửa, hai chị em cùng nhau nằm trên chiếc giường tạm thời.

"Mềm quá, mềm mại, thoải mái hơn giường ngủ ở nhà." Hứa Tiểu Mãn cười nói.

"Sau này có tiền, chị mua giường đệm cho em, ngủ mới thoải mái."

"Giường đệm là cái gì?" Cô gái nhỏ bắt đầu ngáp.

Hứa Nam Nam nhìn nóc nhà, mỉm cười nhớ lại: "Giống như ngủ trên núi bông vải vậy."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 82


"Chắc chắn rất thoải mái..."

Rất nhanh đã truyền đến tiếng ngáy nho nhỏ, Hứa Nam Nam nghiêng đầu nhìn, sau đó cười: "Tiểu Mãn, chị nhất định sẽ sống thật tốt, sống ngày tháng càng ngày càng tốt!"

Mặc kệ tại sao ông trời để cô tới thế giới này, mục tiêu duy nhất của cô là sống với một con người mới. Đương nhiên, mục tiêu hàng đầu là có thể thật sự độc lập ra khỏi nhà họ Hứa.

Trời tờ mờ sáng, hai đứa bé dùng gạo mà Tống Quế Hoa cho để nấu cháo, cộng thêm hai quả trứng gà, vui vẻ ăn bữa sáng đầu tiên sau khi rời khỏi nhà.

Không còn bị bà nội quở trách lúc ăn cơm, Hứa Tiểu Mãn cảm thấy cực kỳ hạnh phúc.

"Chị, sau này chúng ta không cần về nhà nữa sao?"

Hứa Nam Nam ăn cháo xong, nghiêng người nhìn cô bé: "Em muốn về sao?" Đây chính là vấn đề, bản thân cô không muốn trở về, nhưng từ trong ra ngoài Hứa Tiểu Mãn là người nhà họ Hứa, không thể thay đổi sự thật này.

Cũng may Hứa Tiểu Mãn kiên quyết lắc đầu: "Em muốn đi theo chị. Chị, em cũng có thể đi kiếm công điểm, em có thể ra đồng. Bây giờ em ăn cơm no, có sức rồi. Chúng ta cùng nhau kiếm công điểm, cuối năm chia lương thực, chúng ta sẽ có đồ ăn."

"Không cần kiếm công điểm, chờ qua đợt này thì chị có sắp xếp." Để một đứa bé chín tuổi ra đồng làm việc, Hứa Nam Nam cảm thấy mình không làm được.

Đặc biệt là vóc dáng của Hứa Tiểu Mãn rất nhỏ, thoạt nhìn cũng chỉ giống hơn bảy tuổi, một đứa con nít, ai dà, vẫn phải bồi bổ dinh dưỡng.

Hai chị em ăn cơm sửa soạn xong, còn chưa kịp vào thôn tìm Hứa Căn Sinh, thì Tống Quế Hoa đã thở hổn hển tới gọi họ vào thôn.

Tống Quế Hoa trở về cả đêm không ngủ ngon, luôn nghĩ chuyện hai đứa bé sống ở núi hoang, trong lòng rất khó chịu, cho nên trời chưa sáng đã đi tìm Hứa Căn Sinh nói chuyện này. Hứa Căn Sinh hơi hoảng sợ, muốn giảng hoà, cảm thấy đứa bé này đang làm mình làm mẩy, lát nữa không đồng ý là được. Nhưng mà Tống Quế Hoa lại không vui, cảm thấy cho dù chỉ ở một thời gian thì cũng phải giúp, cho nên lập tức chạy vào núi tìm hai chị em Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn cùng theo Tống Quế Hoa đi ngay ra đồng tìm Hứa Căn Sinh.

Hứa Căn Sinh đang tuyên bố công việc phải làm cuối năm, nhà nước muốn mở rộng xây dựng, thực hiện ở thôn của họ. Nhiệm vụ cũng không nhỏ, phải sắp xếp nhóm người đi xây dựng căn cứ đồng ruộng với người trong thôn khác. Đối với nơi không có nhiều nguồn nước như họ, đây chính là nhiệm vụ lớn.

Người trong thôn đều không muốn đi lắm, nhưng đã sắp xếp rồi, mỗi nhà phải có ít nhất một người đi.

Mấy người Hứa Kiến Hải nghe chuyện này, đều cảm thấy không ổn lắm. Về cơ bản thì công điểm và lương thực nhất định sẽ nhiều hơn, nhưng đó không phải công việc mà người bình thường có thể làm.

Nếu thật sự làm, mấy người vẫn chịu được.

Con ngươi của Trương Thúy Cầm đảo tròn: "Đội trưởng Hứa, nhất định phải là đàn ông đi à? Phụ nữ có thể đi không?"

Hứa Căn Sinh liếc cô ta: "Sao, cô muốn đi? Vậy cũng rất tốt, đến lúc đó tôi sẽ xin cho cô điểm tích cực."

"Ai ôi không đúng không đúng, tôi không đi được, tôi hỏi thay nhỏ Hai nhà chúng tôi. Con bé đó cũng có thể làm việc, không thể phân biệt đối xử." Trương Thúy Cầm liên tục xua tay.

Người xung quanh nghe thấy vậy thì ai cũng nhíu mày, việc mà người lớn còn không thể làm, con bé Nam Nam làm được sao? Nếu mà làm, đứa bé này sẽ tàn mất.

"Ôi ôi ôi, tôi thật sự chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như vậy, bắt một cô gái nhỏ làm thay việc của đàn ông." Tống Quế Hoa chống nạnh đi tới, đi theo phía sau là chị em Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam cũng bực bội nhìn Trương Thúy Cầm, xem ra hôm qua rời khỏi nhà vẫn có sơ hở, nên bị người này nhớ kỹ.

"Sao, cô lo được chuyện nhà chúng tôi?" Trương Thúy Cầm nhíu mày.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 83


"Chuyện nhà mấy người cũng lạ quá, một người ngoài như tôi cũng không nhìn nổi. Mọi người vẫn chưa biết đâu nhỉ? Tối qua hai đứa Nam Nam và Tiểu Mãn bị đuổi ra khỏi nhà, phải ngủ trong nhà gỗ ở nơi nuôi trồng trên núi đấy!"

Tống Quế Hoa vô cùng tức giận, giọng điệu nặng nề văng cả nước miếng lên mặt Trương Thúy Cầm.

Trương Thúy Cầm bị khí thế của cô ấy hù dọa lui về sau hai bước.

Người xung quanh nghe thấy chuyện mà Tống Quế Hoa nói, đều kinh ngạc nhìn hai chị em Hứa Nam Nam.

Hai đứa bé ngủ ở nơi nuôi trồng vào nửa đêm?

Không phải trong thôn không có trẻ con sống khổ, thậm chí có vài đứa mồ côi không cha không mẹ, cũng là đứa lớn nuôi đứa nhỏ. Nhưng có cả cha lẫn mẹ như hai chị em Hứa Nam Nam, hơn nữa cha là người có tiền đồ nổi tiếng ở trong thôn, điều kiện gia đình trong thôn cũng không tính là tệ, lại sống không tốt bằng trẻ mồ côi, các bà con cũng đều có ý kiến.

Lúc này người ta vẫn rất có tình người, không nhìn nổi, sẽ luôn nói hai câu.

"Đứa bé còn nhỏ như vậy, sao có thể ở bên ngoài?"

Người nói chuyện chính là một thím, cũng nuôi mấy đứa con, nhà nghèo, nhưng cũng không để con ra ngoài ở một mình.

"Đúng vậy, Thúy Cầm, nhà cô làm sao thế, kiểu gì cũng không thể để con cháu chịu khổ chứ."

Mọi người mỗi người một câu thảo luận chuyện này, ngược lại còn phải sôi nổi hơn chuyện xây dựng đồng ruộng mà Hứa Căn Sinh tuyên bố trước đó.

Lúc này những người khác của nhà họ Hứa lại đứng không vững.

Trước đó Lưu Xảo nghe thấy chuyện Trương Thúy Cầm muốn để Hứa Nam Nam đi xâu dựng đồng ruộng cảm thấy có hơi không đáng tin, nhưng dựa theo cách nghĩ hại người chứ không hại mình để Trương Thúy Cầm thử xem, dù sao thành công hay không, cô ta cũng có thể nghĩ cách lấy được lợi, nhưng sau khi Tống Quế Hoa tới thì hướng đi của chuyện này đã không ổn nữa.

Cô ta lập tức đứng ra, xua tay nói: "Mọi người đừng hiểu lầm cha mẹ chồng của tôi. Họ cũng thật sự thương nhỏ Hai và nhỏ Tư, nhưng mà hai đứa bé này ngang bướng quá, nhất quyết đi ra ngoài ở. Tối qua cha mẹ chồng tôi đều lo lắng một đêm không ngủ."

Trương Thúy Hoa cũng lập tức kịp phản ứng: "Đúng vậy, không phải chúng tôi đuổi đi, là tự chúng nó muốn đi, liên quan gì đến chúng tôi? Mọi người đừng nói lung tung."

Hứa Kiến Bình luôn không biết nói chuyện cũng rất tức giận, cảm thấy chị em Hứa Nam Nam đang bôi nhọ, đổ tội cho người nhà: "Nhỏ Hai, sao mày có thể vứt bỏ lương tâm để nói chuyện thế hả? Tự mày muốn đi thì liên quan gì tới người nhà, sao có thể bôi nhọ người nhà."

Hứa Kiến Hải cũng nói: "Nhỏ Hai, nếu mày muốn về nhà thì hôm nay dọn về đi, chắc chắn không ai nói gì mày." Gã ta không ghét hai chị em như cô vợ Trương Thúy Cầm của mình, dù sao bây giờ nhỏ Hai về thì có thể làm việc, có thể kiếm công điểm, ở nhà chỉ thêm một đôi đũa, nên không cần gây chuyện quá đáng.

Gã ta cảm thấy hai chị em Hứa Nam Nam trải qua tối qua, chắc chắn cũng muốn về nhà. Thậm chí vừa nãy Tống Quế Hoa bất bình giùm, cũng là vì chị em Hứa Nam Nam muốn về nhà, nên ầm ĩ một trận để dễ về nhà thôi.

Hứa Nam Nam cũng không biết trong đầu Hứa Kiến Bình có nhiều suy đoán như vậy, dù sao cô chỉ có một suy nghĩ, đã đi thì chắc chắn không quay về. Sống ở đâu chẳng được, cô không thèm căn phòng tối nhỏ ở nhà ông Hứa.

Hứa Nam Nam nhìn mấy người: "Cháu không dám đâu, vừa nãy cháu nghe thấy thím Hai nói muốn cháu đi xây dựng đồng ruộng. Nếu cháu về, chắc chắn sẽ bị mọi người đưa đi xây dựng đồng ruộng. Cháu nhỏ thế này, còn mạng để về sao?"

Lúc này Hứa Kiến Hải cũng không đỡ nổi, hung dữ trợn mắt nhìn vợ mình. Vợ vừa gây chuyện, khiến bây giờ người nhà đâm lao phải theo lao.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 84


Lưu Xảo vội vàng bảo: "Nhỏ Hai, thím Hai chỉ tùy tiện nói thôi, cháu không thích đi thì không ai có thể để cháu đi."

"Vậy lúc đầu cháu không muốn ra đồng thì sao? Mười tuổi đã bắt đầu ra đồng rồi, bà còn nói cháu làm ít, ăn cơm cũng không cho cháu ăn no." Hứa Nam Nam uất ức nói.

"Được rồi, mấy người còn có gì để nói? Hai chị em Nam Nam sống thế nào, chúng tôi đều là người sáng suốt, nhìn thấy hết. Bình thường cũng không thể dính dáng tới chuyện nhà mấy người, nhưng mấy người để hai đứa nhỏ ra ngoài vào nửa đêm. Làm ra chuyện như vậy, một người ngoài như tôi cũng không nhìn nổi." Tống Quế Hoa tức giận nói.

Hứa Căn Sinh đứng bên cạnh nhìn tình hình, cảm thấy vô cùng nhức đầu. Hắn ta vẫn đang nói chuyện xây dựng đồng ruộng đây, sao lại phải xử lý chuyện nhà ông Hứa nữa.

"Khụ khụ, nếu không thì chờ lát nữa hãy nói chuyện này?"

Hứa Căn Sinh muốn giảng hòa.

"Chú Căn Sinh, hôm nay cháu cũng không muốn ầm ĩ, cháu và thím Quế Hoa đến cũng chỉ muốn xử lý một chuyện, chính là chuyển công điểm của cháu ra khỏi nhà, sau này chia lương thực thì đưa luôn cho cháu, bất cứ ai cũng không được lấy."

Hứa Nam Nam cực kỳ nghiêm túc mà nói.

Cô thật sự không muốn tiếp tục ầm ĩ chuyện này, dù sao cô sẽ không trở về nữa. Ầm ĩ thế nào cũng khiến nhà ông Hứa bị người ta nhắc mấy câu thôi, không bị làm sao cả, lãng phí thời gian. Hơn nữa cô còn lo nhà ông Hứa không chịu nổi áp lực dư luận, đến lúc đó sẽ ép cô và Tiểu Mãn trở về.

Hứa Căn Sinh nhìn cô, trong lòng suy nghĩ tính khả năng của chuyện này. Dù sao bây giờ chia lương thực theo hộ khẩu, mặc dù công điểm của Hứa Nam Nam là của bản thân cô. Nhưng cô chưa thành niên, không thể tự lập gia đình, đương nhiên lương thực sẽ chia cho nhà ông Hứa.

"Tôi nói này đội trưởng Hứa, chuyện này có gì đâu để nghĩ, không thể để chị em Nam Nam chỉ làm việc mà không ăn cơm chứ." Lần này Tống Quế Hoa đã quyết định giúp chị em Hứa Nam Nam, cho nên rất ra sức.

"Không được, đó chính là lương thực của chúng tôi." Trương Thúy Cầm lập tức phản đối.

Mặc dù công điểm của Hứa Nam Nam không nhiều, lương thực được chia cũng chỉ đủ cho một người ăn. Nhưng mà Hứa Nam Nam ăn ít, bình thường còn có thể dư lại, con ruồi nhỏ thì cũng là thịt.

Lần này mấy người khác của nhà họ Hứa không phát biểu ý kiến, dù sao lương thực đều do bà Hứa quản lý, cho dù phản đối hay không phản đối, thì cũng không phải là chuyện mà họ quản lý được.

Hơn nữa ngoài Trương Thúy Cầm, thật sự không có ai thèm chút lương thực của Hứa Nam Nam. Dù sao bản thân họ không cần lo cho con cháu. lương thực trong nhà cũng miễn cưỡng có thể sống qua ngày.

Những người khác của nhà họ Hứa không lên tiếng, sự phản đối của Trương Thúy Cầm cũng có hơi vô dụng.

Nhất là những bà con khác cũng không nhìn nổi, cảm thấy bây giờ chị em Nam Nam không ở nhà nữa, lại vẫn đòi chia lương thực cho nhà, thế không phải ép đứa bé tới con đường chết sao?

"Không phải bây giờ đã nói rồi sao, làm nhiều thì được nhiều, ai làm thì ăn. Nam Nam làm việc, thì nên có lương thực, không cần nói nữa." Có người mở miệng nói.

"Nếu không thì để Nam Nam về nhà, chuyện này sẽ không thành vấn đề."

"Hình như Nam Nam không vui, vừa nãy Trương Thúy Cầm còn muốn để con bé đến căn cứ đồng ruộng nữa."

Những người này vừa nói, Hứa Căn Sinh càng nhức đầu. Con người hắn ta dễ lung lay, người khác càng nói, hắn ta càng khó quyết định, hắn ta khổ sở nói: "Nam Nam à, hộ khẩu của cháu vẫn ở nhà."

Đây thật sự là vấn đề, sau này nếu người nhà ông Hứa muốn số lương thực này, hắn ta không cho đưa thì người ta sẽ có lý do, đây là người trong hộ khẩu nhà họ, sao lại không đưa.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 85


Dù sao hai chị em Nam Nam cũng chưa trưởng thành, vẫn là trẻ con. Lời nói của trẻ con, không thể tính.

Hứa Nam Nam nghe thấy chuyện hộ khẩu, trong lòng cũng rất bực bội. Nhưng bản thân cô cũng hết cách, cô chưa trưởng thành, hơn nữa không có nhà thuộc về mình, không thể tự làm hộ khẩu.

"Vậy để Nam Nam vào hộ khẩu nhà chúng tôi được không?" Tống Quế Hoa đột nhiên nói.

Cô ấy vừa dứt lời, những người khác đều nhìn cô ấy. Hứa Nam Nam cũng rất kinh ngạc nhìn Tống Quế Hoa, cô không ngờ Tống Quế Hoa sẽ giúp cô triệt để như vậy.

"Thím Quế Hoa..." Hứa Nam Nam cảm động nhìn Tống Quế Hoa.

Lúc này Tống Quế Hoa cũng có hơi chột dạ, thật ra vừa nãy cô ấy chỉ không nhìn nổi nhà ông Hứa ức h**p trẻ con như vậy mà thôi. Nhưng mà thấy Hứa Nam Nam xem là thật, cô ấy đã bắt đầu suy nghĩ chuyện này có thể thành công không.

Trương Thúy Cầm không biết vừa nãy Tống Quế Hoa chỉ kích động nhất thời, cô ta lại nghĩ ra mấy điều khá sai lệch, giễu cợt cười: "Tôi bảo sao Tống Quế Hoa nóng lòng như vậy, hóa ra là có ý định này. Cô đã sớm nhìn trúng công điểm của nhỏ Hai, cho nên mới nhiệt tình như vậy. Có bản lĩnh, cô để nhỏ Hai và nhỏ Tư sống ở nhà cô, xem cô gánh vác thế nào. Tống Quế Hoa cô cũng chỉ là con dâu của người ta mà thôi, có thể làm chủ sao?"

Để chị em Hứa Nam Nam sống ở nhà mình? Đúng là Tống Quế Hoa không thể làm chủ việc này, trong lòng càng chột dạ.

"Cứ để chị em Nam Nam sống ở nhà chúng tôi."

Hứa Quý mãi không lên tiếng đột nhiên nói.

Hứa Quý là chồng của Tống Quế Hoa, hơn nữa dáng người cao lớn thô kệch, bình thường không thích nói chuyện, nhưng mà tính tình cũng không được tốt, nói đơn giản chính là một người không dễ va chạm.

Tối qua Tống Quế Hoa nói với anh ta về chuyện của chị em Hứa Nam Nam, anh ta cũng không muốn dính líu lắm, cảm thấy chuyện con nhà người ta, họ để ý làm gì. Cho nên vừa nãy Tống Quế Hoa luôn giúp Hứa Nam Nam nói chuyện, anh ta không vui lắm. Lúc nãy anh ta luôn đứng phía sau đám người không lên tiếng, không định nhúng tay.

Nhưng sau đó thấy Tống Quế Hoa bị Trương Thúy Cầm giễu cợt, anh ta lại không vui.

Vợ mình, ở nhà bị anh ta mắng là được, mẹ nó, còn bị người ngoài ức h**p nữa.

Cho nên Hứa Quý mới đứng ra.

Hứa Quý vừa đứng ra, Tống Quế Hoa lập tức có can đảm, chống nạnh nói: "Tôi vẫn có thể làm chủ, chỉ cần chị em Nam Nam đồng ý, tôi sẽ để hai chị em sống ở nhà chúng tôi."

"Cháu chuyển hộ khẩu sang nhà thím Quế Hoa, nhưng cháu không ở, cháu có thể nuôi bản thân và Tiểu Mãn." Hứa Nam Nam lại không đồng ý, cô biết mặc dù vừa nãy Hứa Quý đứng ra đồng ý, nhưng cô nhìn ra Hứa Quý đang miễn cưỡng. Bản thân cô cũng không muốn dựa dẫm vào người khác nữa, cần gì phải liên lụy Tống Quế Hoa đối xử tốt với cô.

Tống Quế Hoa đang muốn nói gì, Hứa Nam Nam bảo: "Thím Quế Hoa, cháu biết thím muốn tốt cho cháu, nhưng cháu sắp trưởng thành rồi, cũng có thể làm việc, luôn có thể nuôi bản thân, cháu không thể dựa dẫm người khác mãi."

Tống Quế Hoa suy nghĩ, trong lòng cũng có hơi bất đắc dĩ.

Dù sao cô ấy cũng biết, nếu để hai chị em Hứa Nam Nam đến nhà, tới lúc đó chắc chắn trong nhà cũng sẽ có vài vấn đề. Cô ấy gật đầu, nhìn Hứa Căn Sinh: "Hứa Căn Sinh, anh nói xem, chuyện này có thể làm được không?"

Hứa Căn Sinh gật đầu: "Chỉ cần nhà ông Hứa đồng ý, làm hộ khẩu nhà anh chị cũng không sao."

Trương Thúy Cầm còn muôn phản đối thì bị Lưu Xảo cản lại, Lưu Xảo mỉm cười: "Chuyện này chúng ta không làm chủ được, vẫn phải xem người già trong nhà nói sao."

Hứa Kiến Hải cũng hung dữ trừng Trương Thúy Cầm, thậm chí nhỏ giọng trách mắng: "Sao nhiều chuyện như vậy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 86


Vẫn là vợ thằng Ba thông minh, nhỏ Hai và nhỏ Tư thật sự muốn dọn ra ngoài mới là chuyện tốt, sau này sẽ xa mặt cách lòng với nhà anh Cả, hơn nữa sau này cũng không thể vào thành phố nữa.

Trước đây họ cũng nghe chị dâu Lý Tĩnh từng nói, gần đây luôn nhờ quan hệ, xem có thể chuyển hộ khẩu thành phố không. Chỉ cần Lý Tĩnh chuyển vào thành phố, không chừng hộ khẩu của bọn nhỏ cũng có thể nghĩ ra cách giải quyết.

Xác định chuyện muốn chuyển hộ khẩu, tất nhiên cũng không thể kéo dài nữa. Hứa Căn Sinh hết cách, bảo những người khác làm việc trước, mình và đám người Hứa Nam Nam đến nhà ông Hứa nói chuyện này.

Thật ra thì chuyển hộ khẩu cũng không phải việc khó, dù sao cũng ở cùng một thôn. Hai chị em Hứa Nam Nam cũng là người trong thôn, thay đổi một hộ khẩu trong thôn, hoàn toàn không có ảnh hưởng gì, mấu chốt là cần người nhà họ Hứa đều đồng ý mới được.

Hứa Căn Sinh cảm thấy, nếu là mình thì nhất định sẽ không vui. Ai lại muốn con cháu nhà mình trở thành con cháu nhà người khác, cho nên lúc này tâm trạng của hắn ta rất buồn bực.

Lần này Lưu Xảo cũng về nhà xử lý chuyện này, đây là được Hứa Kiến Hải sắp xếp. Trương Thúy Cầm chỉ đành không cam lòng ở lại ruộng làm việc.

Trên đường Lưu Xảo rất quan tâm tối qua hai chị em Hứa Nam Nam sống thế nào, sau khi nghe nói có Tống Quế Hoa chăm sóc, lại nói cảm ơn cô ấy.

Bình thường hình tượng bên ngoài của cô ta không tệ, Tống Quế Hoa không ghét cô ta, cho nên không khỏi than phiền: "Nhà các cô muốn làm gì đây, nếu hai người Kiến Sinh biết, chắc chắn sẽ tức giận."

"Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, bọn nhỏ lớn như vậy, tính tình không dễ dạy, mẹ chồng tôi cũng là người trong mắt không dính một hạt cát." Lưu Xảo thở dài than thở, lại nói với Hứa Nam Nam: "Nhỏ Hai à, mặc dù cháu ở nhà khổ một chút, nhưng kiểu gì cũng là nhà của mình. Nếu cháu thật sự đến nhà Quế Hoa, mặc dù sau này có thể sống tốt hơn, nhưng tốt thế nào đi nữa cũng không phải nhà mình."

Hứa Nam Nam nói: "Thím Ba đã nói cháu sống ở nhà không tốt bằng nhà thím Quế Hoa, thím Ba thật sự cảm thấy cháu nên về sao?"

Sắc mặt của Lưu Xảo cứng đờ, ngay sau đó lắc đầu: "Đứa bé này cũng bướng bỉnh quá rồi."

Tống Quế Hoa không nhìn ra tâm tư của Lưu Xảo, nhưng Hứa Nam Nam lại thấy rõ rành rành.

Bản thân cô muốn rời khỏi nhà họ Hứa, lúc Lưu Xảo khuyên cô, lại cố tình nói rõ cô sống ở trong nhà không bằng cứ sống ở bên ngoài, rõ ràng là đang ngầm bảo cô đừng về nữa.

Lúc này Tống Quế Hoa cũng nghe ra được chút ý tứ, nghi ngờ nhìn Lưu Xảo, cũng không trách cứ gì Lưu Xảo nữa. Cô ấy cảm thấy mấy người nhà họ Hứa này không hề đơn giản. Cô ấy nghĩ rằng Trương Thúy Cầm là người lòng dạ xấu xa, hình như nàng dâu thứ ba của nhà họ Hứa này cũng không phải là loại người tốt đẹp gì.

Ai dà, đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn. Người bà Hứa yêu mến có thể tốt thế nào chứ?

Mấy người họ lòng ôm tâm sự đi vào trong đại viện nhà ông Hứa.

Ông Hứa cũng chuẩn bị ra ngoài đồng làm việc. Ông ta đang ở trạng thái nửa về hưu, lúc nào muốn làm thì làm, lúc không muốn làm thì ở nhà nghỉ ngơi, cũng không ai dám mở miệng một hai bắt ông ta ra đồng làm việc.

Nhìn thấy hai chị em Hứa Nam Nam trở về, bên cạnh còn có Hứa Căn Sinh và Tống Quế Hoa đi theo, lập tức ra vẻ một bộ dạng hiểu rõ: "Nhỏ hai và nhỏ tư à, muốn trở về rồi sao? Chẳng phải hôm qua nói không muốn ở trong nhà sao, mới bao lâu đâu chứ?"

Nhìn đi, chẳng phải đã trở về rồi sao, còn tưởng rằng kiên cường đến cỡ nào.

Bà Hứa ở trong phòng nghe thấy tiếng động, bước chân bó loạng choạng đi ra: "Gì đó, hai con nhỏ này muốn về rồi à? Nghĩ hay đó, nhà tao là cái chuồng heo à, muốn về là về, muốn đi là đi, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 87


Hứa Căn Sinh và Tống Quế Hoa nghe thấy những lời này thì liên tục cau mày.

Đây là những lời của người lớn nói sao. Bọn trẻ rời đi cả một đêm, người trong nhà không lo lắng, trở về còn bị trách mắng. Nếu như đứa trẻ thật sự muốn trở về, chẳng phải cũng bị dọa đến nỗi bỏ đi sao?

Hứa căn Sinh ho khụ khụ: "Chú à, không phải là Nam Nam muốn trở về, mà là có chuyện khác muốn bàn bạc với chú."

"Chẳng có gì phải bàn bạc cả, dù sao thì hai con nhỏ này bỏ đi rồi, chúng không phải là người nhà họ Hứa chúng tôi nữa, chuyện gì tôi cũng mặc kệ." Ông Hứa chống nạnh nói.

Hứa Căn Sinh khó xử nói: "Nhưng chuyện này nhất định phải bàn bạc, tôi thấy vẫn nên để Lưu Xảo nói đi." Hắn ta cũng không muốn nói chuyện với bà Hứa, quá phí sức.

Lưu Xảo không muốn chõ mũi vào chuyện này, nhưng bị Hứa Căn Sinh gọi tên, cô ta cũng chỉ có thể căng da đầu nói ra chuyện chuyển hộ khẩu đã bàn ở ngoài đồng trước đó.

Vừa nghe đến chuyển hộ khẩu, ông Hứa trực tiếp nổi giận, quăng cái cuốc xuống đất.

"Tôi không đồng ý, nhà họ Hứa vẫn chưa đến nông nỗi này."

Mặt bà Hứa cũng đỏ rần lên. "Tôi đã sớm nói rồi mà, con nhỏ này đúng là đồ vô ơn. Nhà chúng ta nuôi ăn nuôi uống, nuôi nó lớn như vậy, nay có thể làm việc rồi thì liền muốn đi hầu hạ nhà người khác. Thật đúng là tạo nghiệp mà."

Nhìn thấy dáng vẻ gào khóc khan của bà Hứa, Hứa Nam Nam mỉm cười. "Bà nội, trước kia không phải bà nói trong nhà nuôi cháu quá khổ, muốn đưa cháu đến nhà người khác nuôi sao. Trước đó cháu không đồng ý, bây giờ tự cháu bằng lòng, cháu bằng lòng chuyển đến nhà thím Quế Hoa, sau này trong nhà cũng không cần nuôi nữa."

Tống Quế Hoa cũng vội nói: "Đúng vậy đó, Nam Nam bằng lòng đi đến nhà chúng tôi, nhà các người cũng không muốn nuôi, chi bằng cứ chuyển đến nhà tôi cho rồi."

"Quế Hoa cô hay lắm, bình thường tôi cũng không đối xử tệ bạc với cô, thế mà cô lại có suy nghĩ này. Nhà chúng tôi khó khăn lắm mới nuôi lớn một đứa con gái, cô liền muốn đưa đến nhà cô để hầu hạ cả nhà cô, không có chuyện tốt như vậy đâu!"

Bà Hứa nổi giận nói.

Tống Quế Hoa lập tức phát sầu, cô ấy hoàn toàn không có suy nghĩ để hai chị em Hứa Nam Nam hầu hạ người ta. Thật đúng là vô cùng oan uổng.

Cô ấy vội nhìn Hứa Nam Nam: "Nam Nam, thím không có ý nghĩ này đâu." Đừng để tấm lòng tốt của cô, bị người ta cho là có ý đồ xấu khác.

Hứa Nam Nam nói: "Thím à, cháu tin thím không có suy nghĩ đó. Trong thôn này, thím là một trong những người đối xử tốt với con và Tiểu Mãn nhất."

"Con nhỏ chết tiệt này, mày ăn cơm nhà tao lớn lên, còn nói nhà người khác tốt. Mày đúng là đồ vô ơn."

Ông Hứa cũng ở một bên xanh mặt không nói chuyện, hiển nhiên rất không đồng ý với chuyện này.

Hứa Nam Nam nói: "Nói như vậy, mọi người không đồng ý để con đi?"

"Không đồng ý!" Bà Hứa cắn răng nói.

Người thì có thể đi, nhưng hộ khẩu thì không thể. Đây là suy nghĩ trong lòng bà Hứa. Lúc đầu quả thật bà ta muốn đưa Hứa Nam Nam đi, nhưng mà lần đó người ta đã đưa không ít đồ tốt. Còn lần này thì sao, chỉ chuyển hộ khẩu, chẳng phải là đưa không đứa con gái lớn cho nhà người ta sao. Hơn nữa bây giờ Tiểu Mãn cũng có thể làm việc, cả hai người lao động đấy.

Có thằng ngốc mới đồng ý.

Hứa Nam Nam mím môi, đang muốn bàn điều kiện với bà Hứa, Lưu Xảo đột nhiên nói: "Mẹ, mẹ đừng tức giận, chúng ta về phòng nghỉ ngơi, đừng nóng giận hại cơ thể." Lại quay đầu nhìn mấy người Hứa Căn Sinh: "Các người đợi một chút, tôi về nói chuyện với mẹ tôi."

Nói rồi liền kéo tay bà Hứa đi vào phòng.

Đương nhiên là bà Hứa không bằng lòng, nhưng ngày thường bà ta cũng thích đứa con dâu thứ ba này, cũng biết cô ta là người thông minh trong nhà, nên miễn cưỡng đi theo vào trong.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 88


Tống Quế Hoa lo lắng nói: "Nam Nam, cháu nói bà nội cháu có đồng ý không?"

Chuyện này thật sự cũng khó làm, dù sao thì hai ông bà Hứa là chủ hộ, mà Hứa Nam Nam lại là trẻ vị thành niên, không cách làm chuyển hộ khẩu ra riêng được.

Vốn dĩ trong lòng Hứa Nam Nam đã có chút dự tính. Nếu như lần này không thành công thì cô sẽ lấy ra một chút tiền, bảo Tống Quế Hoa bàn điều kiện riêng với bà Hứa. Cũng chẳng còn cách nào nữa, đối với chuyện này, cô cứng đối cứng với bà Hứa cũng chẳng có tác dụng. Đến lúc đó thì cứ thoái thác là lần trước đến hầm mỏ, những người cô chú cô quen biết lúc trước nhìn thấy cô đáng thương nên đã lén cho cô tiền.

Cô biết mình trong mắt bà Hứa chẳng là cái thá gì cả, chỉ cần có lợi ích thì cũng có thể gả cô ra ngoài. Huống chi là chuyển một cái hộ khẩu.

Nhưng mà xem ra bây giờ dường như sự việc đã có chút chuyển biến.

Qua một lát sau, bà Hứa ở trong phòng kêu lên một câu, chính là gọi ông Hứa đi vào.

Ông Hứa khó chịu nhìn bọn họ một cái rồi cũng quay người đi vào phòng. Để mấy người Hứa Căn Sinh cứ thế mà đứng bên ngoài.

Hứa Căn Sinh bỗng cảm thấy xấu hổ: "Có được hay không thì cũng phải nói một câu chứ. Làm cái gì vậy trời?"

Lúc mấy người họ không còn kiên nhẫn đợi nữa, cuối cùng ông Hứa và bà Hứa cũng đi ra.

Ông Hứa vẫn là dáng vẻ khó chịu không thèm hé răng, còn bà Hứa thì xụ mặt, một bộ dạng không bằng lòng. "Tôi thấy hai con nhỏ này cũng là đồ vô ơn, thứ người có lòng dạ như vậy, nhà họ Hứa chúng tôi cũng không cần, thích đi thì đi đi."

Vậy là đồng ý cho chuyển hộ khẩu rồi.

Mặc kệ là vì lý do gì, Hứa Nam Nam cũng rất vui vẻ, đôi mắt sáng lên. Tống Quế Hoa và Hứa Căn Sinh cũng rất bất ngờ. Vừa nãy còn không bằng lòng cơ mà, sao trong chớp mắt đã đồng ý rồi?

Đương nhiên, mặc kệ như thế nào, bà Hứa đồng ý thì chính là chuyện tốt. Ông Hứa không nói lời nào, rõ ràng cũng đồng ý rồi. Vậy là chuyện này đã thành công rồi.

Chủ hộ đã đồng ý, ông Hứa cầm cuốn sổ hộ khẩu, đi theo Hứa Căn Sinh đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu.

Tống Quế Hoa cũng về nhà lấy cuốn sổ hộ khẩu, đi theo qua đó.

Làm thủ tục trong thôn cũng nhanh, rất nhanh đã chuyển xong hộ khẩu. Hai bên cầm lấy cuốn sổ hộ khẩu mới, một cuốn thì bên trên bớt đi hai đứa trẻ, một cuốn thì có thêm hai đứa trẻ.

Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn đã trở thành thành viên mới trong nhà Tống Quế Hoa, vào nhà với thân phận cháu gái trên giấy tờ.

Sau này, Tống Quế Hoa thật sự trở thành thím của cô rồi.

Làm thủ tục xong, ông Hứa nhìn chằm chằm hai đứa cháu gái của mình, bỗng dưng trong lòng có chút buồn phiền không nói ra được. Ông ta muốn nói gì đó, nhưng lại nói không nên lời, cả nửa ngày mới nói một câu: "Khi nào nhớ nhà thì cứ về thăm."

Hứa Nam Nam không nói lời nào. Thực ra cô rất muốn nói nơi đó không thể gọi là nhà, nhưng mà cô cũng không muốn để lại hình ảnh xấu với Hứa Căn Sinh và Tống Quế Hoa, cho nên vẫn luôn im lặng.

Không đợi được câu trả lời của Hứa Nam Nam, ông Hứa cảm thấy thật mất mặt, trong lòng có hơi tức giận, dứt khoát hừ một tiếng, cầm lấy cuốn sổ hộ khẩu trực tiếp đi về nhà. Thậm chí còn cảm thấy rằng có lẽ đổi hộ khẩu cũng không sai. Dù sao cũng chỉ là hai đứa trẻ.

Lúc ông Hứa trở về nhà, bà Hứa còn đang ầm ĩ đau lòng giẫm chân: "Ngẫm nghĩ lại thật không cam lòng, quá hời cho hai con nhỏ này rồi. Nhà chúng ta một tay phân một tay nước tiểu cực khổ nuôi nấng khôn lớn, ăn không biết bao nhiêu lương thực của chúng ta, thế mà cứ như vậy đi đến nhà người ta. Người ta nói con gái chính là món hàng phải bù thêm tiền, nhưng rốt cuộc lúc gả chồng thì vẫn có thể lấy được chút đỉnh tiền sính lễ chứ. Nó thì hay rồi, chưa kiếm chác được cái gì hết. Thật đúng là tức chết tôi mà. Nếu không phải vì Long Long và Lỗi Tử, có chết tôi cũng không đồng ý để chúng nó được hời như vậy."

- Giải thích, Món hàng phải bù thêm tiền là một tục lệ ngày xưa chỉ người con gái lấy chồng; cha mẹ phải cho thêm tiền làm của hồi môn. Hết giải thích.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 89


"Được rồi, đã làm xong hết rồi, còn ồn ào cái gì." Ông Hứa cũng tức giận nói. Cho dù như thế nào, hai đứa cháu gái cũng đã rơi vào sổ hộ khẩu của nhà người ta rồi, truyền ra bên ngoài, người ta lại chê cười gia đình bọn họ.

Lưu Xảo nhìn thấy ông Hứa có hơi hối hận, trên mặt tỏ vẻ áy náy nói: "Cha mẹ, đều do con không tốt, con không nên nói chuyện đó với cha mẹ. Nếu không thì Nam Nam và Tiểu Mãn cũng không thể dễ dàng chuyển đi như vậy, nói thế nào đi nữa thì cũng là con cháu nhà chúng ta."

"Không liên quan đến chuyện của con, chuyển đi là tốt!" Sắc mặt bà Hứa nghiêm nghị: "Hai con nhỏ chết bầm không hiểu chuyện, sớm muộn gì cũng là món hàng phải bù thêm tiền, còn muốn làm người thành phố, mơ mộng hão huyền! Cũng may là con nhắc nhở mẹ, bằng không thì mẹ cũng không nghĩ đến chuyện này. Để cho hai con nhỏ đó tiếp tục ở lại trong nhà, đến lúc đó thật sự để cho bọn nó trở thành người thành phố."

Chuyện bà Hứa nói chính là chuyện mà Lý Tĩnh chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp.

Thực ra mà nói, bà Hứa không bằng lòng để Lý Tĩnh chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp. Bà ta cảm thấy xuất thân của Lý Tĩnh là một người đầy tớ, kết quả lại gả đến nhà họ Hứa, đó chính là bay lên cành cao thành chim phượng hoàng. Một người đầy tớ hầu hạ người khác như vậy, thế mà lại đi theo con trai vào thành phố sống sung sướng. Việc này khiến trong lòng bà Hứa thấy không thoải mái.

Lúc trước sau khi Hứa Kiến Sinh xuất ngũ thì được phân đến hầm mỏ, trực tiếp chuyển hộ khẩu vào trong hộ khẩu tập thể của hầm mỏ. Hộ khẩu của hầm mỏ có số lượng giới hạn, Lý Tĩnh chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp cũng thật không dễ dàng. Hứa Kiến Sinh cũng không hề có bất động sản trong thành phố, hộ khẩu vẫn luôn ở chỗ hầm mỏ, mấy năm qua Lý Tĩnh cũng không có cơ hội chuyển vào. Thực ra cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội, nhưng con người Hứa Kiến Sinh làm lãnh đạo, lại là người lãnh đạo đã từng là quân nhân, không muốn tìm quan hệ, cũng không muốn cướp suất của người khác, cho nên vẫn luôn kéo dài. Trong đó có cả kết quả của việc bà Hứa cố tình gây áp lực.

Chỉ là không ngờ tới, lần trước sau khi Lý Tĩnh quay về, thế nhưng lại lén tiết lộ cho thằng hai và thằng ba chuyện cô ta muốn chạy quan hệ để chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp. Hơn nữa, dường như còn ngầm ra ám hiệu muốn nghĩ cách chuyển hộ khẩu của mấy đứa cháu trai cháu gái vào trong thành phố. Muốn để bọn họ nói vài lời hay trước mặt bà Hứa. Mọi người cũng không phải là kẻ ngốc, Lý Tĩnh có con gái của mình, mặc dù mấy năm nay đối xử tốt với con cái của bọn họ, nhưng ai biết được có phải cô ta đang giả vờ hay không, cho nên cũng không có nhắc đến.

Mà lần này việc Hứa Nam Nam muốn chuyển hộ khẩu dường như đã khiến cho mấy người bọn họ cảm thấy việc này có chút manh mối rồi. Chỉ cần hai chị em Hứa Nam Nam chuyển hộ khẩu đi, Lý Tĩnh muốn chuyển hộ khẩu cho hai chị em nó thì cũng khó làm.

Trước đó Lưu Xảo gọi bà Hứa vào, cũng là để nói việc này.

Bà Hứa là người thông minh, vừa nghe thấy sau này có thể nghĩ ra cách đưa cháu trai vào trong thành phố thì lập tức động lòng. Trước khi sở dĩ bà ta không thích Lý Tĩnh vào thành phố, còn có một nguyên nhân chính là cô ta sinh ra ba đứa con gái. Nghĩ đến cháu trai của mình không thể vào thành phố, mà lại để cho hai con nhỏ kia vào, đây quả thực là việc không thể nào chịu đựng nổi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 90


Bây giờ Lý Tĩnh hiểu chuyện, chủ động đưa ra ý kiến này, bảo hai đứa cháu trai vào thành phố, đúng lúc hai chị em Hứa Nam Nam cũng muốn chuyển hộ khẩu đi. Hai việc này cùng xảy ra, bà Hứa cũng chỉ có thể nhẫn tâm để hai con nhỏ kia chuyển ra ngoài, sau này bọn nó không chung sổ hộ khẩu với Lý Tĩnh, đừng hòng mơ tưởng đi vào trong thành phố nữa.

Không cam lòng thì không cam lòng, bà Hứa vẫn cảm thấy làm việc này rất đáng giá.

Đương nhiên Hứa Nam Nam không hề biết những ẩn khuất ở trong này.

Nhưng mà kết quả của việc này vẫn khiến cô rất hài lòng.

Tống Quế Hoa vội đi ra đồng làm việc, bèn dặn dò Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn ở trong nhà vài ngày. Dù sao trên hộ khẩu thì cũng là người một nhà.

Hứa Nam Nam từ chối ý tốt của cô ấy: "Thím à, cháu và Tiểu Mãn sống ở trên núi rất tốt, dọn dẹp rồi thì nó cũng không kém trong thôn đâu. Hơn nữa khoảng cách hai nhà quá gần, con không muốn gặp mặt nhà bên đó thì lại cãi nhau. Cũng không muốn liên lụy làm khó thím."

Chẳng nhà nào chịu đựng nổi cảnh cứ dăm ba bữa là cãi nhau một trận.

Trong nhà Tống Quế Hoa rất hòa thuận, nếu như vì cô và Tiểu Mãn mà cứ luôn cãi nhau với nhà họ Hứa ở đằng sau thì dù tình cảm có sâu đậm đến mấy cũng phải biến mất hết mà thôi.

Hơn nữa cô và Hứa Tiểu Mãn mới ra khỏi nhà họ Hứa, cô cũng không muốn ăn nhờ ở đậu nữa.

Tống Quế Hoa ngẫm nghĩ rồi cũng không cưỡng ép hai người nữa.

Sau khi Tống Quế Hoa trở lại đồng làm việc, mọi người đều bắt cô ấy lại hỏi kết quả của chuyện này.

Vì vậy rất nhanh, mọi người trong thôn đều biết, bây giờ hai đứa con gái của con trai lớn nhà họ Hứa không phải là người nhà họ Hứa nữa, hộ khẩu đều để ở trong nhà Tống Quế Hoa rồi.

Trận này rất náo nhiệt, trong nhà vẫn còn nhiều người lớn, mà hộ khẩu của con cháu cứ thế chuyển sang nhà người khác. Mấu chốt là người lớn trong nhà lại đều đồng ý, còn cần thể diện không?

Trong thôn lập tức thảo luận sôi nổi, lúc về nhà ăn cơm, mọi nhà đều xem chuyện này như trò cười để nói.

Nhà của Tống Quế Hoa cũng đang nói chuyện này, nhưng mà không phải nói đùa, mà là nghiêm túc bàn bạc chuyện của hai chị em Hứa Nam Nam.

Bởi vì hai chị em Hứa Nam Nam không tới nhà sống, cho nên mẹ chồng của Tống Quế Hoa là bà Trần cũng không nói gì, nhưng vẫn nhắc con dâu sau này đừng dính vào chuyện như vậy, đắc tội với người ta cũng không hay lắm.

Tính cách của bà Trần cũng không thể nói là tốt, xem như là một trong số ít người dám mắng bà cụ của nhà ông Hứa. Nhưng bà ấy vẫn rất hài lòng về con dâu của mình, dù sao con dâu có vẻ ngoài có phúc, lại cùng lúc sinh hai đứa con trai, đều kháu khỉnh bụ bẫm, là người lập công lớn của nhà họ.

Cho nên khi Tống Quế Hoa dính đến chuyện của chị em Hứa Nam Nam, bà ấy cũng chỉ tùy ý nhắc đến, chứ không trách mắng.

"Mẹ, con biết chúng ta sống cũng không dư dả, không nên dính tới chuyện của người ta. Nhưng chúng ta nhìn hai đứa bé này lớn lên, có thể giúp thì giúp, chị em Nam Nam cũng hiểu chuyện, con bảo chúng đến mà chúng cũng không đến."

Tống Quế Hoa giải thích.

Bà Trần là một góa phụ, chỉ có một đứa con trai là Hứa Quý, cho nên bình thường Tống Quế Hoa và Hứa Quý đều rất hiếu hảo, nghe bà Trần nói tới chuyện này, tất nhiên cũng nhẫn nại mà giải thích.

Bà Trần nghe vậy, thở dài than thở: "Thôi, chuyện này đã qua, chúng ta không nhắc tới nữa. Chị em nó cũng không sống tốt, không giúp được chuyện gì khác, lát nữa rảnh thì giúp chúng dọn dẹp nhà gỗ, dù gì cũng nên đóng kín nóc nhà, đừng để bị dột mưa."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 91


Nghe bà Trần nói vậy, Tống Quế Hoa cũng vui vẻ: "Mẹ cứ yên tâm đi, dù sao cũng là một người trên họ khẩu, chắc chắn chúng con sẽ làm chuyện này."

"Mẹ, vậy có phải chúng con có thêm hai chị em không?" Con trai Thạch Đầu của Tống Quế Hoa cười toét miệng.

Cậu bé vừa tan học về thì nghe thấy người ta bảo hộ khẩu nhà mình có thêm hai người, chính là chị Nam Nam và em gái Tiểu Mãn nhà ông Hứa.

Con trai lớn Mộc Đầu khinh bỉ nhìn cậu bé: "Với bộ dạng của em, ai sẵn lòng làm chị của em?"

"Em làm sao, bà đã nói rồi, em giống cha khi còn bé nhất."

Mộc Đầu bảo: "Sao anh chưa từng nghe nói trước đây cha ngốc như vậy?"

"Anh mắng em, em đánh anh." Thạch Đầu lập tức lao tới anh mình, còn chưa xông đến thì bị cha Hứa Quý kéo lại: "Làm gì vậy, ăn bữa cơm cũng không yên, thật là một cặp oan gia."

Tống Quế Hoa cũng than thở, sao chị em Nam Nam yêu thương nhau như vậy, mà hai đứa con nhà mình lại cãi nhau suốt ngày.

Bà Trần thì vui vẻ cười ha hả, bà ấy chỉ thích các cháu ầm ĩ, như vậy mới là có nhiều con cháu chứ.

Sau khi hai người Tống Quế Hoa ăn cơm xong thì cũng không nghỉ trưa, mà đi lên núi ngay. Chuẩn bị giúp chị em dọn nhà, bằng không buổi tối sẽ lọt gió.

Mộc Đầu và Thạch Đầu nghe vậy cũng la hét đòi đi.

Bọn nhỏ chẳng để ý ruột thịt hay không, dù sao cũng là người trên hộ khẩu nhà mình, sau này sẽ là chị em nhà mình. Người nhà mình, thì nhất định phải trọng nghĩa giúp đỡ.

Lần này Tống Quế Hoa đều không quản lý được hai đứa con, chỉ đành nhìn chúng sải bước lên núi.

Trên đường đi, còn gặp Hứa Căn Sinh dẫn con trai và con dâu cũng lên núi.

"Ôi, anh chị cũng lên núi sao?" Tống Quế Hoa kinh ngạc nhìn ba người Hứa Căn Sinh.

Đây là chuyện hiếm, trước giờ đội trưởng Hứa Căn Sinh là một người ba phải, lần này dẫn con trai và con dâu đi lên núi, chẳng lẽ cũng đi giúp chị em Nam Nam?

Hứa Căn Sinh hơi lúng túng, ho khan: "Không phải là thấy hai đứa bé đáng thương sao? Chúng tôi đi đưa ít đồ, tiện tay giúp thu dọn. Dù sao khoảng tháng nữa mới có lương thực vào mùa thu, kiểu gì cũng không thể để hai đứa bé chịu đói."

Con trai và con dâu của hắn ta đứng phía sau bất đắc dĩ. Giữa trưa không được ngủ, bị mẹ chồng đuổi ra ngoài, còn nói nếu không có sữa bột mà Nam Nam cho, thì bây giờ Hổ Tử cũng không thể khỏe mạnh, không được ăn cháo đá bát.

Cái tội này cũng quá lớn, không đi là không được.

Tống Quế Hoa lập tức cười: "Vậy thì đúng lúc quá, chúng tôi cũng đi giúp thu dọn nhà cửa, nhiều người thì sẽ làm nhanh hơn."

Trên đường lại gặp thêm mấy người, nghe nói là đi giúp chị em Hứa Nam Nam dọn nhà, nên cũng đi theo. Dù sao có nhiều người, việc thì không có bao nhiêu, giúp đỡ cũng là chút tấm lòng.

Lúc đến nơi nuôi trồng, thì có khoảng mười người.

Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn mới thoải mái ăn xong bữa trưa đầu tiên sau khi rời khỏi nhà ông Hứa, thì thấy một nhóm người lũ lượt tới, suýt nữa còn tưởng chẳng lẽ chuyện hộ khẩu lại có vấn đề gì.

Đợi sau khi nghe Tống Quế Hoa nói rõ mục đích đến, trong lòng cô lập tức phức tạp. Nói thật, cô không có cảm giác thân thuộc lắm với thôn họ Hứa, cả thôn này, người mà cô thật lòng cảm thấy gần gũi cũng chỉ có Tống Quế Hoa. Không ngờ vào lúc lẻ loi, lại có nhiều người tới giúp cô như vậy.

Đúng rồi, lúc này con người vẫn rất giản dị, là cô bị những người ở nhà ông Hứa ảnh hưởng quá nặng, nên đều nghĩ xấu cho người ta.

Có nhiều người, nên hiệu suất làm việc được nâng cao. Người cắt cỏ khô thì cắt cỏ khô, sửa sang nóc nhà, vá khe hở trên tường, còn lắp một cánh cửa sổ mới.

"Nam Nam, hai chị em cháu cứ ở như vậy trước, đợi qua đợt này, chú sẽ tìm căn nhà thích hợp cho các cháu."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 92


Nhân lúc mọi người xong việc, Hứa Căn Sinh hút tẩu thuốc đi tới.

"Chú Căn Sinh, căn nhà này đã rất tốt rồi, cháu và Tiểu Mãn ở được, không muốn làm phiền mọi người nữa." Hứa Nam Nam rất ngượng ngùng.

Hứa Căn Sinh thở dài: "Ai dà, mọi người đều biết tại sao cháu không về nhà ông Hứa. Cũng không ai nói gì cháu, nhưng nhà cửa vẫn phải giải quyết, bằng không sau này cháu và Tiểu Mãn sống thế nào?"

Mặc dù hắn ta là người thích ba phải, nhưng mà thật sự đến mức này, hắn ta là bậc cha chú, là đội trưởng thì cũng sẽ không trốn tránh, nên giúp vẫn phải giúp. Hơn nữa chỉ là một căn nhà, trong thôn có mất gia đình tuyệt hậu, bây giờ nhà cửa đều trống không, được chính quyền địa phương thu hồi. Đến lúc đó sẽ đi xem xét, cho hai chị em ở trước.

Rất nhanh, mọi người đều giúp xong.

Dù sao chị em Hứa Nam Nam cũng là trẻ con, cũng không có ai đi qua nói gì với họ, giúp xong thì hẹn nhau cùng đi xuống núi làm việc, trên đường vẫn thảo luận chuyện nhà ông Hứa.

Chỉ có Tống Quế Hoa vả hai đứa con trai của cô ấy ở lại, giúp Hứa Nam Nam sắp xếp nhà cửa.

Trước đây chị em Hứa Nam Nam đều ngủ dưới đất, rải cỏ khô. Lần này mọi người dùng cộc gỗ đóng khung giường, phía trên đặt một tấm ván, cũng xem như một chiếc giường.

"Trước mùa đông, vẫn phải đổi nhà, bằng không chị em cháu sẽ không chịu nổi."

Tống Quế Hoa vừa thu dọn vừa than thở, lại dọn đống đồ mà nhà Hứa Căn Sinh mang tới cho Hứa Nam Nam: "Đây đều do Hứa Căn Sinh mang tới, lần này nhà họ thật trượng nghĩa, cho không ít đồ, cháu và Tiểu Mãn cũng có thể ăn hơn nửa tháng, đến lúc không đủ thì chúng ta lại nghĩ cách."

"Thím, cháu không biết cảm ơn mọi người thế nào nữa." Giọng nói của Hứa Nam Nam hơi nghẹn ngào, cảm xúc cũng dồn nén. Cô thật sự không ngờ người trong thôn sẽ nhiệt tình giúp đỡ như vậy, thậm chí cảm thấy suy nghĩ của mình về người trong thôn trước đây, hoàn toàn không xứng được giúp đỡ.

"Cảm ơn gì chứ, đều là người một thôn, có nhà ai không khó khăn. Trước đây cháu ở nhà, mọi người không thể làm gì, bây giờ các cháu dọn ra ngoài, suy cho cùng cũng không thể nhìn cháu và Tiểu Mãn sống khổ sở."

"Chị, sau này ai ức h**p chị thì cứ nói với em, em giúp chị đánh kẻ đó." Thạch Đầu vỗ ngực nói.

"Mẹ mày, cả ngày chỉ biết nghịch ngợm gây chuyện, đừng gây rắc rối là tốt rồi." Tống Quế Hoa vỗ đầu cậu bé.

"Con giúp chị con, chị Nam Nam, sau này chị là người nhà của bọn em, là chị của em." Thạch Đầu cười méo xệch miệng, trong nhà chỉ có hai đứa con trai là cậu bé và Mộc Đầu, hai người còn luôn gây gổ đánh nhau, nên hâm mộ người ta có chị em gái. Bây giờ thì tốt rồi, nhà mình đã có thêm một chị gái và một em gái.

Mộc Đầu bĩu miệng, nhìn Hứa Tiểu Mãn: "Tiểu Mãn, sau này anh dạy em viết chữ. Thạch Đầu không biết đâu, nó học dốt lắm."

"Đậu, ai nói?" Thạch Đầu lập tức không cam lòng, kêu la.

"Giáo viên nói đó." Mộc Đầu nghiêm túc nói.

Thạch Đầu lập tức bực bội đỏ mặt, cậu bé không sợ ai cả, chỉ sợ giáo viên trong lớp. Giáo viên bảo cậu bé đần, có phải thật không?

Thạch Đầu xoắn xuýt.

Hứa Nam Nam "phụt" một tiếng, bật cười: "Sau này chị chính là chị của các em, nghe lời chị, đều phải học cho giỏi. Chị cũng định đưa Tiểu Mãn đi học, đừng để bị Tiểu Mãn vượt mặt."

"Nam Nam, cháu muốn đưa Tiểu Mãn đi học?" Tống Quế Hoa kinh ngạc nhìn cô, mặc dù học phí tiểu học trong thôn không nhiều, nhưng mà cuộc sống của hai đứa bé này vẫn là vấn đề, đi học không phải chuyện dễ dàng. Ngược lại có thể đi tìm hương lý hỏi xem, có thể châm chước không. Nhưng mà người nhà ông Hứa đều ở đây, cũng không biết hương lý có thông qua được không.

- Giải thích, Hương lý là chức dịch ở làng xã thời xưa. Hết giải thích.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 93


Tống Quế Hoa bắt đầu suy nghĩ.

Hứa Nam Nam cười nói: "Thím đừng lo, bây giờ vẫn chưa vội, cũng phải đợi sang năm." Mặc dù bây giờ cô có tiền, nhưng vừa chuyển ra ngoài đã đưa Tiểu Mãn đi học, nhất định người khác sẽ suy đoán. Dù sao cũng phải chờ sau khi được chia lương thực và tiền, kéo dài một lúc nhưng sẽ dễ thực hiện.

"Ai dà, được, sau này để Mộc Đầu dạy thêm cho Tiểu Mãn, thằng bé này học hành cũng không tệ đâu." Tống Quế Hoa hơi kiêu ngạo mà nói.

Lúc này Hứa Nam Nam cũng không từ chối ý tốt của Tống Quế Hoa: "Vậy phải làm phiền nhóc Mộc Đầu."

Nhóc Mộc Đầu ho khan, cố nhịn cười, gật đầu.

Thấy Thạch Đầu đứng bên cạnh có vẻ không cam lòng, Hứa Nam Nam cười nói: "Còn có nhóc Thạch Đầu, em cũng phải học hành cho tốt, đến lúc đó sẽ cùng dạy Tiểu Mãn, bây giờ em là anh của Tiểu Mãn rồi."

Lúc này nhóc Thạch Đầu mới vui vẻ gật đầu: "Chắc chắn em thông minh hơn anh ấy." Đương nhiên là cậu bé luôn hơn nhóc Mộc Đầu của mình.

Người nhà ông Hứa nhanh chóng nghe nói chuyện người trong thôn giúp chị em Hứa Nam Nam dọn dẹp nhà cửa.

Bà Hứa vô cùng tức giận: "Đều là một lũ lo chuyện bao đồng, chuyện của nhà ông Hứa cũng cần họ để ý."

Ông Hứa bảo: "Thôi, dù sao cũng không làm phiền tới chúng ta, nhưng mà phải nói với hai người Kiến Sinh về chuyện này. Tránh đến lúc chúng về, biết con gái mình không phải người cùng hộ khẩu nữa, thì sẽ nghĩ linh tinh."

"Nghĩ linh tinh gì, không phải là chúng ta đuổi chúng nó đi, là bản thân chúng muốn dính lấy Tống Quế Hoa, đúng là thứ tham phú phụ bần." Bà Hứa nhăn nhó nói.

"Nói thì nói vậy, nhưng vẫn phải đề phòng. Lần trước Kiến Sinh vẫn rất bảo vệ nhỏ Hai, tôi thấy thế này đi, tìm người vào thành phố một chuyến, nói trước với mấy người Kiến Sinh, tránh sau này sẽ thấy quá đột ngột."

"Tìm ai đi? Chúng ta già cả rồi không đi nổi." Bà cụ không vui nói. Bà cụ không muốn đến thành phố, cảm thấy một dân nông thôn như mình, không có tự tin vào thành phố, khiến người ta xem thường. Nhưng mà ông cụ nói đúng, lần trước Kiến Sinh quay về, thái độ đúng là hơi khác thường, nếu lúc về lại ầm ĩ nữa thì không hay. Dù sao Lý Tĩnh sắp chuyển hộ khẩu phi nông nghiệp, sau này hai đứa cháu trai chuyển hộ khẩu, cũng phải thoả thuận với thằng Cả: "Nếu không thì để Kiến Hải đi, nó thông minh hơn thằng ba."

"Gần đây phải xây dựng đồng ruộng, nhà chúng ta nhất định phải có người đi, đến lúc đó ra đồng còn cần người ở lại. Kiến Hải là đàn ông, không đi được. Để Lưu Xảo đi, nó cũng là một người thông minh."

Bà Hứa nghe thấy tên của Lưu Xảo, thì không có ý kiến. Dù sao con dâu thứ ba quả thật cũng là một người thông minh: "Ông nói xem nhà chúng ta tìm con dâu kiểu gì vậy? Thằng thông minh thì lấy vợ ngu, thằng khờ thì lấy vợ khôn. Còn thằng cả... xuất thân là người làm, lại lấy thằng con có tiền đồ nhất của chúng ta."

Càng nói thì trong lòng bà Hứa càng thêm khó chịu.

Đến tối các con trai con dâu trở về nhà, bà Hứa liền nói ra quyết định của mình và ông Hứa. Để cho con dâu thứ ba Lưu Xảo đi vào trong thành phố, nói rõ ràng chuyện trong nhà với gia đình thằng cả, tránh để cả nhà thằng cả hiểu lầm gia đình.

Đôi mắt Lưu Xảo sáng lên, cô ta bình tĩnh nói: "Cha mẹ cứ yên tâm, con sẽ nói rõ đầu đuôi ngọn ngành để cho anh cả hiểu nỗi khổ của cha mẹ."

"Dựa vào đâu chứ, con cũng muốn đi." Trương Thúy Cầm ở bên cạnh làm ầm ĩ. Nhưng lần này Hứa Kiến Hải không hề kéo cô ta lại.

Ông Hứa cau mày: "Thúy Cầm, cô đang làm gì vậy hả, quyết định của tôi và mẹ cô, cô còn có ý kiến hả?"

"Tất nhiên là con có ý kiến, vì sao Lưu Xảo có thể đi còn con thì không thể đi chứ. Con là thứ hai, cô ta là thứ ba, sao cô ta lại chạy lên trước con cơ chứ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 94


Tháng trước bọn trẻ không trở về nhà, con cũng là người làm mẹ, trong lòng cũng nhớ thương con mà, tại sao cô ta có thể đi, còn con thì không thể đi chứ."

Trương Thúy Cầm nói rồi òa khóc, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng: "Lỗi Tử đáng thương của con, cả tháng không gặp mẹ ruột, cũng không biết thằng bé nhớ con đến thế nào."

Bà Hứa bị cô ta ồn ào đến nỗi đầu óc choáng váng. Bà ta đập bàn, không vui nói: "Đi cả rồi thì ai làm việc, tôi nói chuyện cô còn không nghe, phản cả rồi!"

Lúc này Hứa Kiến Hải mới nói: "Mẹ, tính tình Thúy Cầm chính là như vậy, mẹ đừng tức giận nữa. Cô ấy thật sự nhớ con trẻ, không thì thế này đi, con sẽ làm việc nhiều hơn một chút để cho Thúy Cầm đi thăm mấy đứa trẻ. Nếu không thì đến lúc đó, em dâu ba đi rồi, Mai Tử và Long Long nhìn thấy mẹ đến, còn Hồng Hồng và Lỗi Tử nhà con lại không nhìn thấy, nhất định trong lòng sẽ rất buồn."

Những này của Hứa Kiến Hải đã chạm đến trong lòng bà Hứa, bà Hứa không thương con dâu, cho dù có thích Lưu Xảo thế nào đi nữa, bà ta cũng không thể thương người con dâu Lưu Xảo này, nhưng bà ta thương cháu trai. Nhất là Hứa Lỗi, đứa con trai của Trương Thúy Cầm, đó chính là cháu đích tôn của bà ta mà.

Tình cảm của bà Hứa với mấy người con trai cũng bình thường, trong lòng luôn cảm thấy con trai nên phụng dưỡng và lo ma chay cho bà ta, đó chính là trách nhiệm của bọn họ, cũng chính là mục đích mà bà ta sinh ra những đứa con trai này. Nhưng mà cháu trai thì không giống vậy, đó là đứa trẻ bà ta nhìn thấy nó chào đời, là con cháu đời sau của nhà họ Hứa.

Không muốn để cháu trai và cháu gái tài giỏi buồn, bà Hứa vẫn cắn răng quyết định, để Lưu Xảo và Trương Thúy Cầm cùng đi.

Còn để cho Trương Thúy Cầm đi một mình…Bà Hứa không dám có suy nghĩ này.

Ngày hôm sau, Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo không ra đồng, bọn họ cùng nhau xuất phát đến thành phố.

Sau khi Tống Quế Hoa biết được chuyện này thì vội đi lên núi tím Hứa Nam Nam nói chuyện này. "Nam Nam, cháu nói xem cháu có cần đến thành phố tìm cha mẹ cháu nói chuyện không, không thì đen cũng bị bọn họ nói thành trắng đó."

Lúc người nhà họ Hứa bảo Lưu Xảo và Trương Thúy Cần đến thành phố, không cần nói thì ai cũng biết là vì cái gì. Chẳng phải là đang lo lắng lúc Hứa Kiến Sinh trở về nhà, biết được con gái không còn ở cùng một cuốn sổ hộ khẩu, đến lúc đó hắn ta sẽ làm ầm lên sao.

Đi trước để đổ hết mọi trách nhiệm lên trên người hai chị em Hứa Nam Nam đây mà.

Hứa Nam Nam vừa cắt cỏ heo xong, đang cho heo ăn, Hứa Tiểu Mãn ở bên cạnh giúp đỡ.

Nghe thấy Tống Quế Hoa nói đến chuyện này, Hứa Nam Nam cũng ngây ra một lúc, rồi lập tức lắc đầu: "Cháu không đi." Người nhà họ Hứa làm việc này, cũng sớm này trong dự đoán của cô. Nhưng mà cô không hề nghĩ nhiều. Trước kia sở dĩ cô diễn kịch trước mặt Hứa Kiến Sinh là bởi vì cô đang ở nhà họ Hứa, thân cô thế cô, không còn cách nào khác. Nhưng bây giờ đã khác rồi, cô đã không còn là người nhà họ Hứa rồi, Hứa Kiến Sinh cũng không quản được cô nữa. Cô không muốn đến chõ mũi vào.

"Cháu, đứa nhỏ này, ông bà nội cháu là ông bà nội cháu, nhưng cha mẹ cháu là cha mẹ ruột của cháu. Dù họ có thế nào đi nữa thì họ cũng không thể đối xử với cháu như ông bà nội cháu được." Tống Quế Hoa cũng không mong rằng hai đứa trẻ này thật sự không qua lại với cha mẹ ruột của chúng nữa.

Cho dù đôi vợ chồng Hứa Kiến Sinh có thế nào thì đó cũng là cha mẹ ruột, trong lòng sẽ luôn thương yêu con gái mình, dù là ít một chút, nhưng cũng đỡ hơn là không có.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 95


"Thím, cháu thật sự không đi đâu. Lần trước cháu vào thành phố, mẹ cháu đã trách mắng cháu một trận, thế nào cũng thấy cháu không vừa mắt, cứ luôn bảo cháu về quê. Lần này cháu không đi đâu. Nếu như cha cháu thật sự thương cháu, cũng không thể chỉ nghe lời của thím hai thím ba được, nếu như không thương cháu, cháu có bỏ đi cũng không có tác dụng." Cô không muốn đi chịu cơn giận vô cớ đó. Nhưng mà cô cũng muốn đi vào thành phố, qua vài ngày nữa phải đi một chuyến, mua một ít tem trở về, bỏ vào trong cửa hàng Taobao để bán.

Mấy hôm nay cô bận rộn việc rời khỏi nhà họ Hứa, cô đã không quản lý tốt cho cửa hàng của mình rồi. Cửa hàng này mới là chỗ dựa của cô, bây giờ tiền ở trên người đều là nhờ vào cửa hàng Taobao kiếm được.

Nghĩ đến đây, cô từ trong túi lấy ra hai đồng tiền đưa cho Tống Quế Hoa. "Thím, chúng ta không nói đến họ nữa, đúng lúc cháu có việc muốn làm phiền thím đây."

Tống Quế Hoa thấy cô đột nhiên móc tiền ra thì ngẩn người: "Tiền này ở đâu cháu có vậy hả?" Nhà họ Hứa như vậy mà cũng chịu cho hai chị em này tiền sao?

Quả nhiên, Hứa Nam Nam căng thẳng nói: "Thím à, thím đừng để người nhà họ biết. Tiền này là lần trước cháu đi vào thành phố, mấy chú mấy dì làm ở hầm mỏ của cha cháu nhìn thấy cháu đang thương nên đã lén đưa cho cháu đó. Cháu không có nói với người trong nhà, vốn dĩ cháu nghĩ để dành sau này dùng vào việc khẩn cấp gì đó. Nhưng bây giờ không để dành nổi nữa, cháu và Tiểu Mãn sống ở đây, vẫn còn thiếu rất nhiều thứ. Bây giờ cháu cầm tiền đi mua đồ thì không hay lắm, thím giúp cháu đi đến xã mua bán mua một ít đồ về với ạ."

Những lời này đương nhiên là lấy cớ, Hứa Nam Nam đã sớm chuẩn bị xong rồi. Tiền lần trước cô bán sữa bột, vẫn luôn mang theo bên người, không có cơi hội dùng tới. Mặc dù lo lắng bị người khác biết được, nhưng cô cũng không thể cứ luôn giấu tiền không dùng, sống cực khổ qua ngày được. Cô chỉ có thể tìm một cái cớ như vậy, để Tống Quế Hoa giúp đỡ.

Cũng may Tống Quế Hoa không hề nghi ngờ gì cả, cô ấy chưa từng đi vào trong thành phố, không biết người trong thành phố là thế nào, chỉ cảm thấy bọn họ cao hơn các cô ấy một bậc. Cho vài đồng tiền, hình như cũng là chuyện bình thường. Tặc lưỡi nói: "Nhìn đi, vẫn là người thành phố hào phóng. Hai đồng tiền cũng không ít đâu."

Hứa Nam Nam ngại ngùng: "Cháu còn hai đồng, để đó sau này từ từ dùng."

"Trên đời này người tốt vẫn nhiều hơn. Nhà họ Hứa kia, cũng chỉ là số ít thôi." Tống Quế Hoa cũng rất vui vẻ. Trước kia cô ấy còn lo lắng hai chị em Hứa Nam Nam sống như thế nào, bây giờ có vài đồng tiền này, cũng có thể chống đỡ một khoảng thời gian rồi.

Xã mua bán ở trong thôn, cách thôn họ Hứa cũng không xa lắm, Tống Quế Hoa cũng không chậm trễ nữa, xách rổ rời đi. Trong lòng càng thêm thích Hứa Nam Nam, cảm thấy đứa trẻ này tin tưởng cô ấy, chịu đưa hai đồng tiền vào trong tay cô ấy, vậy chính là không coi cô ấy là người ngoài rồi.

Tống Quế Hoa là một người biết cách sống, hai đồng tiền này chi tiêu rất thấu đáo, mua đầy đủ dầu muối nước tương giấm, ngoài ra còn mua một ít bồ kết giặt quần áo, cuối cùng theo lời dặn của Hứa Nam Nam, cô ấy mua một ít kẹo.

Hứa Nam Nam chỉ nhận lấy những thứ đồ khác, thuận tay đưa kẹo cho Tống Quế Hoa.

Tống Quế Hoa không cần: "Cuộc sống của cháu đang khó khăn, sao thím có thể cầm đồ của cháu được chứ."

"Thím, Mộc Đầu và Thạch Đầu gọi cháu một tiếng chị, kẹo này chính là quà cháu cho bọn chúng. Nếu không thì người làm chị này cũng quá tệ rồi. Chỉ lần này thôi, sau này cháu sẽ không khách sáo nữa. Cháu cũng không coi thím là người ngoài mà."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 96


Gương mặt Hứa Nam Nam kiên quyết nói.

Tống Quế Hoa từ chối cả nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ có thể nhận lấy: "Đứa trẻ này, cháu khách sáo quá đấy. Sau này không được như thế nữa đâu đấy."

"Cháu biết rồi thưa thím." Hứa Nam Nam mỉm cười ngọt ngào. Thực ra hôm nay mua đồ cũng chỉ là một chuyện, mua đồ cho Tống Quế Hoa cũng là việc cô suy nghĩ kĩ càng. Mặc dù đồ vật không đáng là bao, nhưng cũng là một phần tâm ý của cô. Suy cho cùng, sự trợ giúp của cả nhà Tống Quế Hoa cho cô thực sự quá lớn, nếu như cô không có chút bày tỏ thì bản thân sẽ cảm thấy mình thật quá đáng. Đời trước là một cô nhi, cô rất coi trọng các mối quan hệ tình người với nhau. Người ta cho cô, cô nhất định phải báo đáp.

Ở thị trấn bên này, Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo trải qua một phen trắc trở, cũng coi như là đến được hầm mỏ bên đây.

Hai người cũng không phải là lần đầu tiên tới đây, lúc trước khi rảnh rỗi, bọn họ cũng thay phiên nhau đến thăm mấy đứa trẻ, lần này cũng quen đường quen nẻo tìm đến phòng của người nhà ở hầm mỏ bên này.

Đúng lúc trong nhà Hứa Kiến Sinh đang ăn cơm. Hôm nay Lý Tĩnh cắn răng mua nửa con cá, mấy đứa trẻ đang vui cười hớn hở ăn cơm. Nhìn thấy Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo đến thì đều có hơi kinh ngạc.

Hứa Hồng cau mày: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"

Trương Thúy Cầm nào rảnh quan tâm đến câu hỏi của con gái, trong mắt cô ta chỉ nhìn thấy nửa con cá trên bàn kia thôi.

Nói ra thì lâu lắm rồi trong nhà không có khai trai. Thật ra là có một miếng thịt phơi khô treo đó, nhưng bà Hứa sống chết không cho bọn họ ăn, mỗi bữa cơm chỉ hấp vài miếng nhỏ cho ông Hứa ăn, còn lại thì nói là để dành đó khi bọn trẻ về thì làm một bữa ăn ngon.

- Giải thích, Khai trai là tín đồ Phật giáo hoặc tín đồ của các tôn giáo khác bắt đầu ăn mặn, sau khi hết kỳ ăn chay. Hết giải thích.

Lúc này nhìn thấy đồ ăn mặn, Trương Thúy Cầm không quan tâm đến gì nữa hết, vội vàng ngồi vào bàn, cầm lấy cái chén đôi đũa mà Lý Tĩnh chưa động vào: " y da, thật là đói chết tôi rồi, vừa sáng sớm chúng tôi đã rời nhà, cứ thế mà đi tới đây, tới bây giờ cũng chưa ăn cái gì cả."

Hứa Mai Tử nhìn Lưu Xảo, hai mẹ con liếc nhìn nhau, chẳng nói một câu. Hứa Mai Tử cũng không động đũa, cứ thế nhìn Trương Thúy Cầm ăn.

Hứa Hồng nhíu mày nói: "Mẹ, mẹ ăn chậm thôi. Bác cả và bác gái còn chưa ăn kìa." Nhìn thấy bộ dạng mẹ mình l* m*ng như vậy, chị ta cảm thấy quá mất mặt, mẹ của Mai Tử cũng chưa có ăn mà.

"Bình thường bọn họ cũng ăn không ít, mẹ ăn một chút thì có làm sao?" Trương Thúy Cầm mơ hồ không rõ nói.

Lý Tĩnh nhìn thấy bộ dạng này của cô ta, trong lòng ghét bỏ không thôi. Nhưng mà cô ta cũng biết tính tình của Trương Thúy Cầm, dứt khoác không thèm nói chuyện với cô ta, quay sang tiếp đãi Lưu Xảo đang ngồi: "Sao hai cô lại đến đây?"

Mặc dù trên mặt là đang cười hỏi, nhưng trong lòng lại chán ghét không thôi. Cô ta không thích mấy người Lưu Xảo đi vào thành phố, thậm chí còn không muốn đưa bọn trẻ trở về, cô ta lo thời gian bọn trẻ chung sống với người nhà quá lâu thì sẽ không thân thiết với người bác gái là cô ta nữa, sau này sẽ không hiếu thuận với cô ta.

Nhưng mà cũng không thể không để cha mẹ người ta gặp con được.

Dường như Lưu Xảo không phát hiện ra suy nghĩ của cô ta, Lưu Xảo nhìn Hứa Kiến Sinh rồi lại nhìn cô ta, sau đó thở dài: "Là cha mẹ bảo tôi và thím hai lên đây, cũng là vì chuyện của nhỏ hai và nhỏ tư."

"Hai con nhỏ đó lại làm sao?" Lý Tĩnh nghiến răng nghiến lợi hỏi. Cô ta biết ngay mà, hai con nhỏ kia thật biết kiếm chuyện cho cô ta. Nếu không phải là do hai con nhỏ đó, Lưu Xảo và Trương Thúy Cầm cũng sẽ không vào thành phố quấy rầy cuộc sống tốt đẹp của cô ta.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 97


Lúc này Tương Thúy Cầm đã ăn no lửng bụng, nghe thấy bắt đầu nói đến "tội trạng" của hai chị em Hứa Nam Nam, cô ta lập tức hăng hái: "Việc này vẫn là để tôi nói cho, anh chị không biết đó thôi, hai con nhỏ đó đúng là vô pháp vô thiên, chính là đồ vong ân phụ nghĩa!"

Lưu Xảo nhìn thấy cô ta mở miệng, cũng liền để chuyện này cho cô ta nói, bản thân mình yên lặng ngồi ở một bên, làm một người tiếp khách.

Trương Thúy Cầm kể Hứa Nam Nam ở nhà tranh cãi với ông bà Hứa như thế nào, bà Hứa tức giận suýt nữa ngất xỉu như thế nào, cô ta thêm mắm dặm muối nói một hồi, cuối cùng kết luận nói: "Chúng tôi đều khuyên nó rồi, nhưng nó không nghe, nhất quyết cảm thấy nhà Tống Quế Hoa tốt. Còn gây náo loạn ở trong thôn, mọi người đều biết cả rồi. Hứa Căn Sinh tự mình đưa hai chị em nó vào trong thôn tìm cha mẹ, một hai đổi hộ khẩu. Cha chúng ta vô cùng tức giận, nhưng không đổi hộ khẩu thì con nhỏ kia sẽ làm ầm lên, cuối cùng cha cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể để cho nó đổi. Cha mẹ lo rằng sau khi anh chị về nhà biết được chuyện này sẽ suy nghĩ nhiều, cho nên bảo tôi đến nói rõ ràng với anh chị, tránh để đến lúc đó bị hai người oán trách."

Bên này cô ta sôi nổi nói chuyện, Hứa Mai Tử ngẩng đầu nhìn Lưu Xảo một cái, thấy Lưu Xảo gật đầu, khóe miệng hiện lên tia vui mừng nho nhỏ. Rất nhanh lại cúi đầu xuống, không để người khác phát hiện.

Lúc này trên mặt Hứa Kiến Sinh thay đổi đủ loại màu sắc: "Nam Nam thật sự nói như vậy sao? Con bé không thích cái nhà này như vậy à, muốn đi đến nhà người khác?"

Hắn ta không hỏi Trương Thúy Cầm, mà là nhìn về phía Lưu Xảo.

Hắn ta biết Trương Thúy Cầm là người không đáng tin cậy, sự thật thế nào, vẫn phải xem vợ thằng ba nói thế nào.

Lưu Xảo thở dài: "Là nhỏ hai tự mình nói muốn đi ra ngoài, cũng là nó nói muốn đổi hộ khẩu. Anh cả, chúng tôi thật sự không cản được." Cô ta tự cảm thấy những lời của bản thân mình cũng không sai, những việc đó đều là nhỏ hai tự nói ra. Cho dù sau này Hứa Kiến Sinh có trở về quê hỏi thăm, cũng không thể nói là cô ta nói dối. Còn vì sao nhỏ hai phải làm vậy, việc này Hứa Kiến Sinh cũng đâu có hỏi.

"Rầm !"

Hứa Kiến Sinh đập tay phải lên bàn, đập bàn cơm cũng suýt bị lật, người bên cạnh cũng giật mình.

"Anh Hứa, anh làm gì vậy?" Lý Tĩnh vội nắm bàn tay của hắn ta, thấy tay của hắn ta đã đỏ, đau lòng đến nỗi sắp rơi nước mắt.

"Sao anh phải tức giận vì kẻ vô ơn, tức giận không có lợi cho bản thân, em đã nói từ sớm rồi, con nhỏ Nam Nam đó chính là kẻ vô ơn, không có lương tâm. Lúc ở đây đã cãi nhau với em, về nhà lại cãi nhau với ông bà, không phải một đứa chịu ở yên. Trong mắt không có bề trên, không có người lớn, làm ra chuyện không có lương tâm như vậy cũng không lạ. Em thấy nó đi cũng tốt, tránh chọc giận cha mẹ, sau này hại anh bị người ta chỉ trích sau lưng."

Lý Tĩnh không hề quan tâm về chuyện hai đứa bé đổi hộ khẩu, hộ khẩu của hai đứa bé ở nhà ai cũng không phải chuyện của cô ta. Hơn nữa hai đứa bé này gây chuyện như vậy, đúng lúc chứng minh lời nói trước đó của cô ta, lúc này anh Hứa sẽ tin lời của cô ta.

Cô ta càng nói những lời này, Hứa Kiến Sinh càng tức giận, dùng tay còn lại tiếp tục đập mạnh lên bàn.

"Người làm cha như tôi còn ở đây, hai đứa nó còn không nhận tổ tông nữa, hai đứa ranh con này!" Hứa Kiến Sinh tức đến mức đỏ cả mắt.

Trương Thúy Cầm xỉa răng, thản nhiên nói: "Em nói này, cũng không xem là quên tổ tông, mấy trăm năm nay thôn chúng ta đều có một tổ tông, nhưng mà con bé này đúng là không nhận anh là cha nữa. Nếu không phải cha ngăn cản, chắc nó còn sẽ nhận Hứa Quý làm cha.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 98


Em nói này anh cả, khổ cho anh lần trước còn vì còn bé này mà chọc mẹ tức giận, thật là không đáng mà."

Hứa Kiến Sinh hung dữ cắn răng, chợt đứng dậy: "Lần này tôi sẽ về dạy dỗ con ranh này."

"Ai ôi, anh về có tác dụng gì đâu, chúng nó đã không phải người nhà chúng ta nữa." Lý Tĩnh vội vàng nắm cánh tay của hắn ta: "Buổi chiều còn phải làm việc, tháng này đã xin nghỉ một lần rồi, xin nghỉ thêm thì trên mỏ sẽ có ý kiến. Hơn nữa, chuyện này cũng không vẻ vang, để người trong mỏ, sau này chúng ta không còn mặt mũi gặp ai cả."

Vì hai con ranh mà mất nửa ngày công, không đáng.

Hình như lời nói của Lý Tĩnh có tác dụng, Hứa Kiến Sinh không xông ra ngoài, nhưng mà ngực liên tục phập phồng, rõ ràng cực kỳ tức giận.

Lưu Xảo nháy mắt với Hứa Mai Tử, chị ta lập tức đứng dậy rót nước ấm: "Bác cả, bác uống nước cho bớt giận, đừng tức giận hại thân."

Lý Tĩnh nói: "Nhìn đi, Mai Tử hiểu chuyện, hiếu thảo với anh thế nào, còn hơn cả con ranh kia. Hai đứa nó không để ý tới anh, anh còn quan tâm chúng nó làm gì, sau này Mai Tử sẽ hiếu thảo với anh."

"Bác cả, sau này chắc chắn cháu sẽ hiếu thảo với bác và bác gái." Hứa Mai Tử khôn khéo nói.

Hứa Hồng thấy vậy, trong lòng khinh bỉ Hứa Mai Tử, nhưng ngoài mặt lại quan tâm: "Bác cả, sau này chúng cháu đều sẽ có hiếu với bác. Chờ cháu kiếm được tiền, cháu cũng mua đồ ăn ngon cho bác, bồi bổ cho bác."

Trương Thúy Cầm nghe con gái mình dỗ hai người anh Cả như vậy, trong lòng rất khó chịu. Mặc dù cô ta cũng thường xuyên khen Hứa Hồng trước mặt vợ chồng Hứa Kiến Sinh, nhưng đó là bản thân cô ta nói, biết những gì mình nói là giả. Bây giờ nghe thấy con gái ruột nói như vậy, chỉ cảm thấy bây giờ con gái ruột thân thiết với hai người anh Cả, ném người mẹ ruột này ở một bên.

Nhưng mà lúc này cô ta cũng không thể tỏ vẻ, chỉ đành giúp Hứa Hồng nói chuyện: "Nhỏ lớn nhà em cũng hiểu chuyện, cháu gái không giống con gái sao? anh đừng để ý hai con nhỏ đó nữa."

Uống chút nước ấm, lại được người ta khuyên mấy câu, cuối cùng Hứa Kiến Sinh cũng bình tĩnh hơn, nhưng mà vẫn cảm thấy bực bội. Con gái mình thành con gái của người khác, còn ra thể thống gì.

Hắn ta cảm thấy nếu bây giờ Hứa Nam Nam đứng trước mặt mình, hắn ta có thể đạp chết đứa con gái này.

"Anh Hứa, chuyện đã đến mức này rồi, chúng ta cũng không thể xía vào. Bây giờ đã chuyển hộ khẩu rồi, còn có thể chuyển về sao? Đến lúc đó lãnh đạo trong thôn cũng sẽ có ý kiến, cảm thấy chúng ta đang đùa bỡn. Em thấy thôi đi, anh cũng đừng về lo chuyện này nữa. Để Xảo và Thúy Cầm gửi lời với cha mẹ, nói chúng ta mặc kệ chuyện này, cũng không giận họ, đều tại hai đứa nó không hiểu chuyện." Lý Tĩnh ngồi bên cạnh tận tình nói.

Dù sao về sau cô ta sẽ xem như chưa từng sinh hai đứa con gái này.

Hứa Kiến Sinh cắn răng, lại nắm chặt tay, đè nén tức giận trong lòng: "Mặc kệ, tôi mặc kệ. Chúng thích sao thì chiều, bảo chúng nó sau này đừng về xin tôi làm cha."

Không phải hắn ta không nhận con gái, là con gái không nhận người cha này.

Hứa Kiến Sinh càng tức giận hơn.

Hiếm khi vào thành phố một lần, Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo cũng không vội trở về, đều định ở đây một đêm. Lý Tĩnh không vui, nhưng lúc này cũng không thể đuổi đi.

Thấy hai người đưa bọn nhỏ đi học, đừng nói trong lòng chán ghét cỡ nào.

Thấy Hứa Linh chơi trong sân, cô ta đi tới véo tai Hứa Linh: "Cả ngày chỉ biết chơi, không biết giúp tao làm việc à."

Hứa Linh đau đến mức lau nước mắt.

Lý Tĩnh phiền muộn: "Sao con của người ta đều thông minh hiếu thảo như vậy, tao lại sinh ra mấy đứa không ra gì."

Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo không định đi cùng nhau, mỗi người dẫn con, đi cách nhau thật xa.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 99


Hứa Mai Tử nhìn đám người Trương Thúy Cầm đi xa, hỏi: "Mẹ, lần này đám nhỏ Hai thật sự bỏ nhà đi rồi?"

Lưu Xảo cười nói: "Cho dù không phải thật, ông bà con cũng sẽ biến thành thật. Lần này chúng nó khiến nhà ông Hứa mất mặt, ông bà con sẽ không để chúng nó về nhà."

Nghe thấy vậy, Hứa Mai Tử cũng yên tâm. "Mẹ, mẹ nói đợi bác gái chuyển hộ khẩu, chúng ta có thể có cách chuyển hộ khẩu không?" Đây là vấn đề mà chị ta lo lắng nhất.

"Mẹ còn chưa hỏi con đâu, chuyện hộ khẩu của bác gái con là sao, khi nào thì có tin chính xác?"

"Còn không phải tại bác cả, trước đây trong xưởng có danh sách, nhưng bác cả thấy người ta khó khăn nên không giành với người ta, cứ thế bỏ lỡ cơ hội. Hình như lần này bác gái nhờ quan hệ, còn tiêu ít tiền, để người ta giúp đỡ làm việc này."

"Bác gái con còn có tiền làm việc?" Lưu Xảo không khỏi liếc xéo.

Những năm qua, tiền của cả nhà anh Cả bị hai người già ở quê móc đi không ít, còn phải nuôi con cháu ở thành phố, vậy mà vẫn có tiền dư.

Hứa Mai Tử nói: "Cũng không nhiều, lần này tặng quà đều dùng hết rồi. Bác cả vẫn chưa biết chuyện này, chị Cả cũng không biết, là con lén lút phát hiện. Gần đây thấy tâm trạng của bác gái rất tốt, con cảm thấy chuyện này đáng để tin."

Lưu Xảo đã chắc chắn, khen ngợi mà xoa đầu con gái mình: "Nhỏ Ba, nếu vậy thì bình thường nhiệt tình hơn, thể hiện trước mặt bác cả và bác gái con nhiều hơn, với lại thành tích cũng đừng bị tụt xuống. Mẹ biết trong trường có nhiều bạn nam, con còn nhỏ nên đừng có suy nghĩ khác. Sau này hộ khẩu của con chuyển sang thành phố, lại thi lên đại học, đối tượng tốt hơn đều do con chọn, cũng đừng thiển cận."

"Mẹ, nghe mẹ nói kìa, con không nghĩ đến những chuyện đó. Trái lại là chị Cả, thích nói chuyện với những bạn nam, con từng thấy mấy lần rồi."

Lưu Xảo cười: "Đây là chuyện của người ta, chúng ta mặc kệ đi."

Một bên khác, Trương Thúy Cầm cũng lải nhải với Hứa Hồng, nhưng hướng đi mà cô ta nói trái ngược với Lưu Xảo.

Cô ta cảm thấy đi học là thứ yếu, tìm một nhà chồng tốt mới là quan trọng nhất.

Không nói người khác, cứ nhìn Lý Tĩnh là biết. Ở xã hội cũ, Lý Tĩnh là một con ở hầu hạ người ta, sau khi lấy chồng thì chạy vào thành phố, đây chính là bay lên cành cao thành chim phượng hoàng.

Hứa Hồng bị càu nhàu có hơi mệt mỏi: "Mẹ, chuyện này còn cần mẹ dạy? Con có cách, mẹ yên tâm đi." Chị ta lên cấp hai đã suy nghĩ chuyện này đâu, nhưng mà bây giờ chị ta không vội, cứ từ từ chọn. Cấp hai không chọn được người thích hợp, thì lên cấp ba chọn, dù sao nhất định phải chọn người tốt nhất.

Trương Thúy Cầm vô cùng hài lòng, con gái trong nhà, con gái mình mắt to mày dày xinh đẹp nhất, vừa nhìn là biết ngay có phúc, nhất định sau này lấy người tốt nhất, đến lúc đó mình cũng có thể hưởng phúc theo.

Nhìn con cái, vẫn dặn dò chúng một lượt, sau khi ở thành phố một đêm thì Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo cuối cùng cũng hài lòng về thôn.

Tống Quế Hoa lại luôn chú ý hai người này, sau khi thấy hai người về, nhà ông Hứa không hề có động tĩnh, lại không thấy hai người Hứa Kiến Sinh trở về, lúc này mới yên tâm.

Nói chuyện này với Hứa Nam Nam, cô cũng mỉm cười hời hợt, vốn dĩ đã không để ý. Thái độ của Hứa Kiến Sinh đã chứng minh hắn ta hoàn toàn từ bỏ đứa con gái này, điều này cũng hợp ý cô.

Nhà ông Hứa không còn động tĩnh, chuyện này cũng từ từ lặng xuống.

Hình như người trong thôn cũng bắt đầu chấp nhận chuyện hai chị em Hứa Nam Nam rời khỏi nhà ông Hứa, cũng không làm đề tài trò chuyện nữa.
 
Back
Top Bottom