Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 20


Cho nên những năm qua, hai chị em Hứa Nam Nam và vợ chồng Hứa Kiến Sinh vốn không nói chuyện, đây cũng là nguyên nhân hai đứa bé lạnh nhạt với vợ chồng Hứa Kiến Sinh.Hứa Nam Nam đứng dậy mở cửa, quả nhiên thấy Hứa Kiến Sinh đứng ở bên ngoài.“Cha.”Hứa Nam Nam không cam lòng mà gọi một tiếng.Hứa Kiến Sinh nhìn ra cô không muốn gặp mình, hắn ta cau mày, chắp tay sau lưng đi vào trong.

Hứa Kiến Sinh là cán bộ ở đơn vị lớn nhỏ, trên người vẫn có chút oai phong, Hứa Tiểu Mãn thấy hắn ta vào phòng, hận không thể rúc đầu vào trong quần áo.“Sức khỏe của Tiểu Mãn thế nào?” Dù sao Hứa Kiến Sinh ở trong thành phố quá dài, trước nay ở này không gọi tên mụ của con gái, cảm thấy quá tầm thường.Hứa Tiểu Mãn trắng bệch mặt nhìn Hứa Nam Nam.Hứa Nam Nam đi tới, ôm Hứa Tiểu Mãn: “Nằm trên giường hơn nửa tháng, bây giờ trên người cũng không có sức.

Mỗi ngày lại ăn ít, bà cũng không cho đi trạm y tế để khám.”Hứa Kiến Sinh nghe ra oán trách trong lời nói của cô, thở dài: “Bà con cũng khó khăn, bây giờ mùa màng không tốt, nhà cũng không dư dả.”Nghe thấy vậy, Hứa Nam Nam vui vẻ: “Đúng là không dư dả, dù sao còn có bốn đứa bé phải đi học.”“Nam Nam! Con đang oán trách bố mẹ?” Chân mày của Hứa Kiến Sinh nhíu chặt hơn.

Hắn ta nợ con cái, nhưng không mong con cái còn nhỏ như vậy đã có oán hận.

Đứa bé như thế, sau này tính tình sẽ trở nên xấu.Hứa Nam Nam hừ lạnh một tiếng: “Con không có tư cách oán hận cha.” Cô cũng không phải nguyên chủ, không có tư cách oán hận, nhiều lắm là không ưa thôi.Hứa Kiến Sinh nhìn cô lúc lâu, thở dài một hơi: “Cha và mẹ con thật sự là không nuôi nổi các con, ở thành phố ăn đồ cung ứng, lương thực không đủ, các con sẽ chịu đói.

Mặc dù cuộc sống ở nông thôn khổ cực, nhưng dù gì cũng có thể ăn một miếng cơm.

Năm đó khi cha đến Liễu Chi nhập ngũ, không giúp nhà được bao nhiêu, cũng không nuôi bà con.

Bây giờ có khả năng rồi, chỉ có thể cố gắng báo đáp họ.

Sau này con trưởng thành, thì có thể hiểu.”Hứa Kiến Sinh cảm thấy mình thật khổ, làm lính không dễ dàng, nhiều năm như vậy cũng không thể tiếp tục ở lại bộ đội, chỉ có thể chuyển nghề về quê.

Về quê làm trưởng khoa ở hầm mỏ, nhưng lại phải nuôi mấy đứa bé, bình thường hắn ta và vợ Lý Tĩnh cũng sống rất túng quẫn.

Vì báo đáp cha mẹ anh em, hắn ta cảm thấy những chuyện này đáng giá.Nợ con gái, luôn tốt hơn nợ người già.

Nợ con gái luôn có cơ hội trả, nhưng người già còn có mấy năm?Khó xử mà hắn ta nói, Hứa Nam Nam đều không nghe lọt nửa chữ.

Dù sao cô cũng là một người phụ nữ, cũng biết cho dù mình chết đói, cũng chắc chắn không để con mình chịu khổ.

Càng không cần phải vì nuôi cháu mà bỏ mặc con gái ruột giống như Hứa Kiến Sinh.Hứa Nam Nam không muốn để ý hắn ta, nhưng mà chuyện Tống Quế Hoa nói, cô vẫn phải dựa vào Hứa Kiến Sinh.Cho nên chờ sau khi Hứa Kiến Sinh nói xong, cô nói: “Con không muốn ra đồng làm việc, con muốn đổi việc.”Hứa Kiến Sinh không ngờ con gái đột nhiên đổi đề tài.

Nhưng mà ...!“Con nói với bà con chuyện này chưa?”Hứa Nam Nam méo miệng: “Bà con còn muốn con đi làm con dâu nuôi từ nhỏ, con còn dám nói chuyện này với bà sao?”“Chị đừng làm con dâu nuôi từ nhỏ!” Hứa Tiểu Mãn nghe vậy thì sợ, trước đây cô bé hay nghe bà nói, con dâu nuôi từ nhỏ của xã hội cũ có rất nhiều người đều bị nhà chồng dày vò đến chết.

Bà nói nếu cô bé không ngoan, sẽ đưa đi làm con dâu nuôi từ nhỏ cho người ta.Hứa Nam Nam nhận ra cô bé sợ, cũng đoán ra là nguyên nhân gì, bèn xoa cô bé: “Không sao, chị sẽ không đi.”Hứa Kiến Sinh lúng túng nói: “Bà con tức mới nói vậy, dọa con thôi.”“Ai biết được: “ Hứa Nam Nam cười châm chọc: “Chuyện này con đã nói với cha.

Đến lúc đó con phải đi nói chuyện với chú Căn Sinh, dù sao phải mang ít đồ qua.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 21


Trong tay con không có gì, nếu cha còn thương con và Tiểu Mãn, thì giúp con lần này.”Nói xong, Hứa Nam Nam cũng không lên tiếng, chờ Hứa Kiến Sinh lựa chọn.Hứa Kiến Sinh im lặng một lúc lâu, mới nói: “Chờ lát nữa cha đến xã mua bán mua ít đồ.

Con đưa đến nhà Căn Sinh.”Nghe thấy lời này của Hứa Kiến Sinh, trong lòng Hứa Nam Nam cũng thả lỏng.

Cho dù thế nào, cuối cùng cũng không cần mình trả tiền.

Hứa Kiến Sinh có thể lấy đồ, cô có thể tiết kiệm ít tiền, cũng có thể tránh sau này bị người ta phát hiện khác thường.Hình như hai cha con không còn gì để nói, Hứa Kiến Sinh ngồi trong phòng một lúc, thì ra ngoài.Hứa Kiến Sinh vừa ra khỏi cửa, thì bị bà cụ gọi đến nhà chính.“Có phải vừa nãy con nhỏ đó bảo con mua đồ cho nó tặng Căn Sinh không?” Bà cụ nói ngay vào điểm chính.Hứa Kiến Sinh ngẩn người, rõ ràng không ngờ làm sao chuyện này bị bà cụ biết.“Mẹ, Nam Nam còn nhỏ, không thể ra đồng làm việc...”“Không có gì không thể, ban đầu mẹ che chở hồng quân cũng chỉ bằng tuổi nó, sao nó làm chút việc thì không được? Kiến Sinh, con không thể quá thiên vị.

Con kiếm tiền dễ dàng sao, phải nuôi mấy đứa bé, bây giờ vì con nhỏ đó mà mua đồ tặng quà, chúng ta có bao nhiêu tiền để tặng.

Có tiền, còn không bằng làm hai bộ quần áo cho Lỗi Tử và Long Long.

Trẻ con nông thôn đến thành phố học tập, người ta xem thường, con phải cho chúng nó chút thể diện.”Lời này Hứa Kiến Sinh từng nghe qua không ít lần, cũng làm theo như vậy.

Cho dù hắn ta và Lý Tĩnh sống túng quẫn mức nào, thì mấy đứa bé sống cũng không thua người khác trong thành phố.

Nhưng mà lần này nghe lời, trong lòng lại không thoải mái, trước mắt đã nhớ lại vừa nãy thấy Nam Nam và Tiểu Mãn trong phòng.Hai đứa bé mặt vàng người gầy, mặc đồ rách rưới, nhưng trước đây hắn ta lại không phát hiện.Trong lòng thấy áy náy, Hứa Kiến Sinh không đồng ý lời của bà cụ: “Mẹ, cũng không cần bao nhiêu, chỉ lần này thôi, dù thế nào cũng để Nam Nam đổi được một công việc nhẹ nhàng.”“Được, trong lòng anh không có người mẹ này, chỉ có con gái anh, phải không? Hứa Kiến Sinh, anh là đứa vô tâm, năm đó anh đến Liễu Chi, nếu không phải có hai anh em của anh, không biết bây giờ tôi và cha anh vẫn sống thế nào đâu.

Bây giờ anh có năng lực, thì không để người nhà trong mắt đúng không? Sao tôi lại sinh ra đứa con bất hiếu như anh!”Bà cụ vừa nói vừa trứ bàn.Trương Thúy Cầm ở ngoài cửa nghe lén, nghe đến đây, cuối cùng che miệng cười.Vừa nãy cô ta thấy Hứa Kiến Sinh chạy đến phòng nhỏ Hai, lo lắng nhỏ Hai nói gì khiến Hứa Kiến Sinh đổi ý, đưa chúng đến thành phố, cho nên đứng ngoài cửa nghe lén.

Không ngờ lại nghe thấy nhỏ Hai thật sự bảo Hứa Kiến Sinh mua đồ cho cô tặng quà, muốn đổi công việc.

Trong lòng kinh ngạc sau khi con nhỏ này hôn mê, đầu óc đã trở nên linh hoạt, còn biết những trò này.

Cô ta lại lo Hứa Kiến Sinh thật sự đồng ý mua đồ giúp cô, dù sao tiền của Hứa Kiến Sinh chính là tiền của con trai và con gái cô ta, nhỏ Hai dùng nhiều, không phải con trai và con gái cô ta sẽ dùng ít hơn sao, cho nên đã nhanh chóng nói chuyện này với bà cụ.Bà cụ vừa ầm ĩ với nhỏ Hai, sao có thể phí tiền cho con nhỏ đó chứ, quả nhiên lập tức gọi Hứa Kiến Sinh đến.“Thím Hai, làm gì vậy?” Lưu Xảo đứng phía sau vỗ cô ta.Trương Thúy Cầm sợ hết hồn, xoay người xoa ngực: “Cô làm gì vậy, bị dọa chết rồi.”“Chúng ta phải đi làm việc, cha bảo tôi tới gọi chị.” Lưu Xảo nói xong, còn thuận tiện nhìn vào trong nhà.

Thấy bà cụ và Hứa Kiến Sinh ở bên trong, bà cụ vẫn vừa lau nước mắt vừa vỗ bàn, thì đoán được là vì chuyện gì đó của nhỏ Hai: “Thím Hai, đi thôi, mẹ biết đấy.”Nói xong mỉm cười rời đi.Trương Thúy Cầm hừ một tiếng: “Cả ngày giả tạo, cho rằng không ai biết suy nghĩ của cô.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 22


Lưu Xảo lại đi gọi Hứa Nam Nam, cô không muốn đi.

Cô vốn không muốn ra đồng, bây giờ Hứa Kiến Sinh trở về, đương nhiên cô phải nhân cơ hội để nghỉ ngơi.

Quan trọng nhất là, Hứa Kiến Sinh nói muốn đến xã mua bán mua đồ cho cô nữa, cô phải ở nhà chờ.

Hình như Lưu Xảo cũng hơi kiêng dè, thấy cô không muốn đi cũng không nói gì, lập tức cầm công cụ rời đi.Trương Thúy Cầm vừa nghe Hứa Nam Nam không muốn ra đồng, theo bản năng muốn đi tìm bà cụ tố cáo, Hứa Kiến Hải không nhìn nổi, dắt cô ta đi ra ngoài: “Anh cả vất vả lắm mới về một lần, nên để họ ở cạnh nhau nhiều.”Sao cô vợ này ngu thế chứ? Hôm nay mới ầm ĩ như vậy, chắc chắn trong lòng anh cả không thoải mái, bây giờ lại ép con gái hắn ta ra đồng, đến lúc đó nhất định sẽ oán trách đứa em dâu Trương Thúy Cầm này.

Liên lụy hai đứa con của gã ta có thể sống tốt ở thành phố? Dù sao trong thành phố không chỉ có hai đứa con của gã ta, còn có hai đứa con của thằng Ba.

Nếu anh cả thiên vị, đến lúc đó không ai có thể nói gì.Nhìn xem vợ thằng Ba dâu thông minh cỡ nào.

Hứa Kiến Hải đột nhiên cảm thấy, tìm một người vợ thông minh, quả thật rất bớt phiền.Hứa Nam Nam luôn ở trong phòng đợi tin tức của Hứa Kiến Sinh.

Sau khi Hứa Tiểu Mãn ngủ trưa, cô lại nhắm mắt kiểm tra cửa hàng Taobao của mình.Tiền vốn vẫn nhiều như vậy, cho dù sau này chỉ mua bánh khô rẻ nhất cũng không dùng được bao lâu.

Haiz, còn tưởng có thể dựa vào nó sống ngày tháng tốt đẹp ở thời đại này, không ngờ cửa hàng Taobao đã sắp trở nên vô dụng.Cô buồn bực thao tác màn hình Taobao, đột nhiên thấy gì đó, lập tức kinh ngạc trợn to mắt.Tiền trên Taobao lại nhiều rồi...!hơn ba trăm!Hứa Nam Nam cảm thấy nhất định là mình hoa mắt, không đúng, cô dùng ý thức kiểm tra.

Hứa Nam Nam tập trung tinh thần nhìn mấy con số, quả nhiên thấy số tiền hơn một nghìn hai trăm ở phía trên.Thật nhiều!Tiền này từ đâu ra? Lúc Hứa Nam Nam mừng rỡ, lại không nhịn được mà nghi ngờ.

Chẳng lẽ số tiền này sẽ tự trở nên nhiều hơn? Quy luật là gì? Cũng không thể cứ chờ như vậy, dựa vào may mắn để chờ đợi vậy.Hứa Nam Nam cẩn thận xem cửa hàng Taobao của mình, tỉ mỉ tìm dấu vết.

Cuối cùng phát hiện, không thấy một món trong cửa hàng của mình.Đó là một quyển “Hồng Lâu Mộng” bản cũ, Hứa Nam Nam còn nhớ, trang sách của quyển sách này đã rất tàn tạ, thậm chí bên trong cũng thiếu nội dung.

Đăng rất lâu cũng không ai mua, Hứa Nam Nam cho rằng sẽ không ai mua, không ngờ lại bán được rồi.

Hơn nữa còn bán được sau khi cô đến những năm sáu mươi.

Sách này bán thế nào, ít nhất sau khi người mua nhận được hàng thì mới trả tiền.

Cô lướt lịch sử bán hàng, quả nhiên phát hiện một cái, địa chỉ bên trên là thành phố mà cô sống ở thế kỷ hai mươi mốt, là giao hàng nhanh trong thành phố.

Chẳng trách nhanh như vậy, nhưng mà đơn này là ai gửi, làm sao gửi đi?Hứa Nam Nam hoang mang.Sau khi sửng sốt mất một lúc, Hứa Nam Nam mới mừng rỡ cười, hai tay che mặt, cong miệng cười vô cùng vui.Cho dù là chuyện gì, cuối cùng đã có cơ hội tăng thu nhập.

Trong cửa hàng Taobao của cô còn có vài món hàng, nếu như lần lượt bán hết, ít ra cũng có thể kiếm được mười nghìn tệ.Mười nghìn tệ, có thể mua bao nhiêu lương thực.Hứa Nam Nam cong môi, cũng không nhịn được mà mua cho mình chút đồ ăn ngon để chúc mừng.Tâm trạng của Hứa Nam Nam tốt, nên lần nữa gặp Hứa Kiến Sinh cũng mang vẻ mặt vui vẻ.Hứa Kiến Sinh lại lộ ra vẻ lúng túng và nụ cười áy náy.Thấy hắn ta như vậy, nụ cười trên mặt Hứa Nam Nam cũng biến mất, từ từ lạnh đi: “Cha, không phải cha nói đến xã mua bán mua đồ sao, đồ đâu?”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 23


“Nam Nam, bây giờ trong nhà quá khó khăn, chỗ nào cũng cần tiền.

Chuyện của con cứ đợi thêm đi, tháng sau cha nhận lương rồi, lại nghĩ cách...” Lời nói cũng không hề có sức, giọng nói của Hứa Kiến Sinh nghe cũng rất nhỏ.Hứa Nam Nam hoàn toàn lạnh mặt.Cô biết Hứa Kiến Sinh không thương con gái, nhưng không ngờ chuyện mà Hứa Kiến Sinh đồng ý với cô, còn có thể đổi ý.

Trước đó nói trông hắn ta giống con người rắn rỏi, đúng là nâng đỡ hắn ta.

Chỉ cần là đàn ông, thì sẽ không thất tín với người khác!Nhìn Hứa Kiến Sinh cúi đầu, Hứa Nam Nam cũng không tiếp tục hỏi tại sao hắn ta không mua, không cần nói cũng biết là bà cụ làm chuyện gì đó.Nhưng mà cũng không quan trọng nữa.

Nếu Hứa Kiến Sinh nói như vậy, cô nói gì thêm cũng vô dụng.“Được, con biết rồi.” Hứa Nam Nam vào nhà, sau đó đóng cửa lại.…….Có lẽ là mất mặt, Hứa Kiến Sinh không ở nhà qua đêm, buổi chiều đã về thành phố.

Chắc lúc sắp đi để lại tiền cho bà cụ, buổi tối bà cụ cũng không làm khó hai chị em Hứa Nam Nam, nhưng trên bàn cơm vẫn châm biếm Hứa Nam Nam mấy câu.“Một con nhóc chỉ có một mạng hèn, cũng đừng mong trèo lên nữa.”“Mày cũng đừng trách tao, ban đầu mẹ mày chỉ có mạng hèn, mới sinh con nhỏ mạng hèn như mày.”Mẹ Lý Tĩnh của Hứa Nam Nam ra đời trong nhà địa chủ, nhưng mà Lý Tĩnh không phải cô chủ nhà địa chủ, mà là con gái của người làm.

Khi đó người làm được thông qua mua bán, bà ngoại và ông ngoại của Hứa Nam Nam đều tự bán đến nhà địa chủ làm người ở vào năm đói kém, liên lụy Lý Tĩnh cũng là người làm của nhà địa chủ.

Trước khi giải phóng, Lý Tĩnh còn từng hầu hạ cô chủ nhà địa chủ mấy năm.

Cho nên bà cụ luôn coi thường nhà họ Lý, ban đầu cũng vì Hứa Kiến Sinh ở bên ngoài đánh giặc, không biết sống chết, bà cụ mới đồng ý việc cưới xin của hai người.Nhưng chẳng ai ngờ, Lý Tĩnh may mắn, Hứa Kiến Sinh không chỉ vẫn sống, hơn nữa còn thành cán bộ.

Lý Tĩnh lập tức trở thành bà sĩ quan.Lúc này bà cụ mất cân bằng, muốn dày vò con dâu, kết quả con trai được bố trí lên thành phố làm việc, con dâu đi theo.

Sau đó hai chị em Hứa Nam Nam trở về, lúc này bà cụ mới tóm được cơ hội.Một cái mạng hèn, làm vợ quan nhưng không sinh được con trai, bà cụ nuốt không trôi cục tức này.Bà cụ mắng Lý Tĩnh, Hứa Nam Nam không hề có ý kiến.

Hai đứa con gái bị bệnh, làm mẹ mà cũng không về thăm, còn không bằng Hứa Kiến Sinh.

Đứa con gái giả như cô cũng không cần phải liều mạng với bà cụ vì người mẹ như vậy.Sau khi cơm nước xong, hai chị em lại ăn chút bánh khô ở trong phòng.

Ăn no bụng, Hứa Nam Nam lau người cho Hứa Tiểu Mãn, sau đó kể chuyện cho cô bé.Trong bóng tối, từ từ chỉ còn lại tiếng hít thở.Lúc lâu, Hứa Nam Nam gọi: “Tiểu Mãn?”Tiểu Mãn không đáp, nhỏ giọng ngáy rõ ràng là cô bé đang ngủ say.Lúc này Hứa Nam Nam mới nhắm hai mắt tiến vào trong cửa hàng Taobao.Lần này Hứa Kiến Sinh không giúp cô, cô cũng chỉ có thể dựa vào bản thân.

Cho dù thế nào, ra đồng làm việc chắc chắn không phải kế hoạch lâu dài.

Công việc mà thím Quế Hoa nói kiểu gì cũng tốt hơn ra đồng làm việc, hơn nữa thím Quế Hoa cũng chỉ cho cô con đường sáng, chỉ cần tạo quan hệ tốt với nhà chú Căn Sinh, sau này luôn có cơ hội thay đổi tình hình.Hứa Nam Nam không muốn ở nông thôn mãi, cô muốn vào thành phố.

Có mục tiêu, cô sẽ hành động mà không hề do dự.Tìm một vòng trong cửa hàng Taobao, cuối cùng Hứa Nam Nam tìm được túi sữa bột, vì không để người ta nghi ngờ nên cô cố ý tìm loại túi sữa bột không ghi ngày tháng, hơn nữa phong cách của túi cũng rất phù hợp vơi thẩm mỹ của thời đại này, khó khiến người ta nghi ngờ.Cảm ơn Taobao toàn năng, cái gì cũng có thể tìm được.Thấy hai túi sữa bột, Hứa Nam Nam thở dài nhẹ nhõm.

.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 24


Đúng lúc một túi cho Tiểu Mãn bồi bổ thân thể, một túi khác đưa đến nhà chú Căn Sinh.Nhà chú Căn Sinh vừa có thêm cháu trai, lại là cháu đích tôn, nên vợ của chú Căn Sinh xem như của báu nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.Chẳng qua bây giờ năm tai họa vừa trôi qua, nhà nào cũng rất khó khăn, tình hình nhà chú Căn Sinh cũng không tốt, bình thường đứa bé cũng chỉ có thể ăn chút nước cơm và cháo, thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng.Lần trước Hứa Nam Nam thấy, cánh tay của đứa bé nhỏ gầy giống như cây trúc bé.

Có túi sữa bột này, chắc chắn nhà chú Căn Sinh rất vui.Nhân ban đêm, Hứa Nam Nam cất một túi sữa bột trong ngực, chui ra ngoài phòng nhỏ của mình, khom lưng đi đến nhà Hứa Căn Sinh.Thời đại này trong thôn vẫn chưa có điện, trong nhà đều đốt đèn dầu.

Nhà ai cũng tiếc dầu thắp trên đèn, vừa đến ban đêm là đã ngủ rồi.Nhà Hứa Căn Sinh cũng đã sớm ngủ rồi, nhưng ban đêm cháu trai nhỏ luôn ồn ào, cả nhà cũng không ngủ yên.Hết cách, buổi tối đứa bé chỉ ăn chút cháo, cả ngày mẹ của thằng bé cũng chỉ có thể ăn chút cháo, sữa đã sắp hết, đứa bé không ăn đủ nên buổi tối chỉ đành khóc lóc.

Vợ của Hứa Căn Sinh là Lưu Đại Hồng đã sớm lo đến mức tóc trắng, trách Hứa Căn Sinh vô dụng, không có cách vét chút bột gạo cứu mạng về cho đứa bé.

Không nói bột gạo, bột rễ sắn luôn có thể mang về, nhưng đầu năm nay thì người trong thành phố mới được ăn bột rễ sắn, có phiếu cũng không mua được.“Cốc cốc cốc”“Chú Căn Sinh, chú đã ngủ chưa?”Sau mấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, thì giọng của Hứa Nam Nam vang lên.

Người trong thôn đều biết, vừa nghe thấy giọng nói này, cũng biết là nhỏ hai Hứa Nam Nam của nhà họ Hứa.Hai người Hứa Căn Sinh khó hiểu nhìn nhau, Lưu Đại Hồng nói: “Giờ này con bé tới làm gì?”“Sao anh biết.” Hứa Căn Sinh cũng cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn đi mở cửa, cũng không thể để đứa bé chờ mãi bên ngoài.Hứa Nam Nam vừa vào nhà, đã nói: “Chú Căn Sinh, cháu nghe thấy Hổ Đầu đang khóc.”Hổ Đầu là tên tắt của cháu trai lớn của Hứa Căn Sinh.Hứa Căn Sinh ủ ê nói: “Thằng bé đói.”“Tôi đã đoán ra là như vậy, cho nên đưa đồ ăn tới cho Hổ Đầu.” Hứa Nam Nam lấy ra một túi sữa bột trong lòng: “Chú, đây là sữa bột, cháu nghe nói trẻ con ở thành phố lớn đều ăn cái này, sau khi trẻ con ăn thì không đói nữa, còn có thể lớn nhanh, đầu óc cũng thông minh.”Dù sao không biết có hiệu quả không, liên tục nói chỗ tốt là được.Hứa Căn Sinh nghe vậy, quả nhiên đôi mắt sáng lên, không ngừng động lòng.

Nhưng mà hắn ta cũng biết, món đồ này không dễ lấy.

Trên đời này không có bữa trưa ăn chùa, huống chi là đồ tốt như vậy, hắn ta có quan hệ cỡ nào cũng không mua được thứ này.Thấy Hứa Căn Sinh mãi không lên tiếng, Lưu Đại Hồng ở bên trong không kịp đợi, bế đứa bé đi ra: “Nam Nam à, thật là ngại quá.

Món đồ tốt như thế này, chắc chắn tốn không ít tiền.

Đây là đồ mà cha cháu mang về, bà cháu có biết không?”Hứa Nam Nam lắc đầu: “Bà cháu không biết.” Còn có phải h Hứa Kiến Sinh mua về không, thì cô không nói rõ.Lưu Đại Hồng nhìn cái túi, ánh mắt vô cùng nóng.

Cháu trai đang được bế trong lòng, đói đến mức khóc cũng không thành tiếng.

Nếu có thể uống chút sữa bột, thì đứa bé sẽ thoải mái.“Nam Nam, con bé này, sao không giữ đồ tốt như vậy cho mình, còn đưa tới cho chú thím, thím cũng ngại lấy.

Nhưng mà Hổ Đầu thật sự đói lắm gì, thím cũng không có thứ gì tốt để cho cháu, nhưng mà nếu cháu có gì cần thì cứ nói với chú thím, thím sẽ giúp cháu.”Đây là âm thầm chấp nhận mọi yêu cầu mà Hứa Nam Nam sẽ nói.Hứa Nam Nam cần những lời này của cô ấy, cũng không để ý Hứa Căn Sinh có khó xử không, thì đã đưa sữa bò cho Hứa Căn Sinh: “Chú Căn Sinh, cho Hổ Đầu ăn chút gì trước đi, trông em ấy đói đến mức không có sức kìa.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 25


Hứa Căn Sinh thấy cháu trai như vậy cũng đau lòng, than thở nhận lấy sữa bột, lại khổ sở nói: “Pha thế nào, có chú trọng không?”Hứa Nam Nam cười nói: “Cháu thấy cứ để cháu làm đi, chú Căn Sinh nhìn, lần sau dựa theo mà làm.”May mà nhà Hứa Căn Sinh còn có một bình nước, nước bên trong còn nóng.

Hứa Nam Nam lấy nước ấm, lại lấy hai thìa sữa bột: “Lần này cũng không có bình sữa, lần sau có cơ hội thì làm một bình sữa cho thằng bé.

Đây là đồ tốt, chắc chắn Hổ Đầu sẽ thích.”“Chú Căn Sinh, đừng lấy nhiều sữa bột, hai thìa là đủ rồi, phải dùng nước ấm để pha, bằng không sẽ không dinh dưỡng.”Hứa Nam Nam cẩn thận nói chuyện phải chú ý với Hứa Căn Sinh.Lưu Đại Hồng đứng bên cạnh nhìn, ngửi thấy mùi hương thơm ngọt, cảm thấy có hơi giống mùi sữa, trong lòng cũng tin chắc nhất định sữa bột là đồ tốt.Pha sữa bột xong, Lưu Đại Hồng vội vàng dùng cái thìa đút cho đứa bé.Cái thìa đến miệng đứa bé, đứa bé đã uống từng hớp.

Miệng nhỏ chẹp chẹp, ăn không biết ngon cỡ nào.Lưu Đại Hồng và Hứa Căn Sinh thấy vậy, lập tức yên tâm.Chờ sau khi đứa bé ăn no ngủ ngon, Lưu Đại Hồng lại vô cùng cảm kích: “Nam Nam, con bé này, thím cũng không biết nói gì.”Đôi mắt của Hứa Nam Nam đỏ lên: “Thím, thím đừng nói như vậy, cháu không nỡ thấy Hổ Đầu đói.

Từ nhỏ cháu và Tiểu Mãn đã nhịn đói mà lớn lên, biết khổ sở như vậy, nên không muốn để Hổ Đầu giống cháu.”Lưu Đại Hồng cũng lau nước mắt.”Cháu và Tiểu Mãn đều là đứa bế mệnh khổ.” Ngược lại có mệnh tốt mà không có phúc, mệnh tốt cũng trở thành mệnh khổ.“Thím, cháu cũng hết cách rồi.

Từ lần cháu ngất xỉu trên ruộng, sau khi tỉnh lại thì luôn sợ hãi, lo lắng nếu ngày nào đó cháu đi xa, thì ai chăm sóc Tiểu Mãn.

Cháu nghĩ, nếu cháu có thể không ra đồng là được rồi.

Nhưng chắc chắn bà cháu sẽ không đồng ý, bà sẽ không cho cháu ăn cơm chùa.

Cháu nghĩ, nếu có thể đổi một công việc thích hợp mà cháu chịu được, cháu cũng sẵn lòng làm.”Giọng điệu của Hứa Nam Nam cũng phong phú, nước mắt rơi như mưa.Hứa Căn Sinh và Lưu Đại Hồng đều nghe ra ý của Hứa Nam Nam, nhưng là cũng không cảm thấy Hứa Nam Nam thâm sâu, chỉ cảm thấy đứa bé này đáng thương.“Nam Nam, đừng khóc, thím và chú Căn Sinh cẩn thận xem xét, nếu có công việc thích hợp thì sẽ cho cháu đi làm.

Cháu còn nhỏ, vốn không nên ra đồng.”Hứa Nam Nam mím môi, mắt đỏ ửng gật đầu: “Vậy thì chú thím, cháu cũng không làm phiền chú thím nghỉ ngơi, cháu đi về trước.”Cô lau nước mắt, lại nhìn Hổ Đầu, lúc này mới rời khỏi nhà Hứa Căn Sinh.Hứa Nam Nam vừa đi, Hứa Căn Sinh đã không ngừng than thở, mặt ủ mày ê: “Chuyện này, làm sao đây?” Hắn ta là người hiền lành, ban đầu cũng là vì con người của hắn ta tốt, nên mọi người chọn hắn ta làm đội trưởng.

Bây giờ bảo hắn ta nhận đồ của người ta, làm việc thay người ta, hắn ta luôn cảm thấy hơi kỳ cục.Lưu Đại Hồng đánh một cái lên đầu hắn ta: “Cái tên này, không có gì là không làm được.

Nam Nam vẫn là một đứa bé, người trong thôn đều biết con bé khổ.

Anh là đội trưởng, lại là bậc cha chú, sao không thể giúp đỡ.

Hôm nay dù không có sữa bột, thì anh cũng phải giúp.

Huống chi sữa bột của con bé cứu cháu trai của anh, nếu là anh không giúp đỡ, cẩn thận bị người ta chỉ trích sau lưng.”Lưu Đại Hồng vô cùng khí thế, Hứa Căn Sinh bị cô ta nói cho câm nín không trả lời được.“Nơi nuôi trồng thiếu một người cắt cỏ, cứ để Nam Nam đi đi.”“Không phải lão già kia ở đó sao? Để Nam Nam tiếp xúc với ông ta có được được? Đừng làm hư Nam Nam.” Lưu Đại Hồng có hơi không đồng ý, nơi nuôi trồng có một phần tử xấu đấy.“Ông ta gánh phân, không chung một chỗ với Nam Nam, lo gì chứ.

Trong thôn cũng chỉ việc này nhẹ nhàng thôi.”“Vậy được, trước tiên cứ vậy đi.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 26


Lưu Đại Hồng vẫn cảm thấy, công việc cắt cỏ cho heo thật sự thua xa món đồ quý giá như sữa bột, hơn nữa Nam Nam còn nói sẽ làm bình sữa cho họ.Nếu sau này có cơ hội tốt, vẫn phải xem phía Nam Nam.Hôm sau trời chưa sáng, Hứa Tiểu Mãn cũng được Hứa Nam Nam bảo uống một bát sữa bò: “Đừng hỏi gì cả, cũng đừng nói với người khác, bằng không bà sẽ đánh chết chúng ta.”Hứa Tiểu Mãn nghe thấy vậy, lập tức ngậm miệng, gật đầu thật mạnh.Dù sao chị nói cũng không sai, cô bé suy đoán trong lòng, có thể là hôm qua cha lén để lại, cho nên không thể nói với bà.

Bằng không bà sẽ ồn ào, hơn nữa còn lấy đồ tốt đi.Hứa Nam Nam không biết suy nghĩ của Hứa Tiểu Mãn, cười xoa đầu cô: “Ngoan, sau này mỗi sáng chúng ta đều uống một bát, sau này em sẽ trở nên rất thông minh, có thể biết nhiều chữ hơn.”Hứa Nam Nam cũng uống một bát, cảm nhận vị ngọt trong miệng, hạnh phúc đến mức muốn thở dài.

Ai có thể ngờ, có một ngày uống hớp sữa bột cũng có cảm giác hạnh phúc.Ngày thứ hai trước khi làm việc, Hứa Căn Sinh đã gọi Hứa Nam Nam đi, nói là sắp xếp công việc khác.Trương Thúy Cầm nghe vậy, không vui: “Sao lại sắp xếp việc khác, không phải đang làm rất tốt sao?”Hứa Căn Sinh ngăn cô ta: “Trong tổ chức có sắp xếp, cô có ý kiến gì? Nam Nam còn nhỏ, ra đồng làm không được bao nhiêu việc, để cho con bé làm việc khác, càng phù hợp với tư tưởng sản xuất của chúng ta.

Nếu cô có ý kiến, thì đi nói với tổ chức đi.”Hứa Kiến Hải nhéo mạnh cô ta: “Làm việc.” Cô vợ ngu này, nhỏ Hai làm gì không phải đều như nhau à? Dù sao cũng không rảnh rỗi, vẫn là kiếm công điểm, cô để ý nhiều như vậy làm gì.Lúc này Trương Thúy Cầm mới uất ức cúi đầu làm việc, trong lòng nghĩ không ra, sao Hứa Căn Sinh lại đổi việc cho nhỏ Hai.…….Hứa Nam Nam cũng mặc kệ Trương Thúy Cầm có thoải mái hay không.

Lần này Hứa Căn Sinh nhanh chóng sắp xếp công việc cho cô, mặc dù là vì nể túi sữa bột đó, cô vẫn rất biết ơn Hứa Căn Sinh.Ngược lại Hứa Căn Sinh cảm thấy hơi mất tự nhiên, luôn cảm thấy đó là vì mình đã cầm đồ của người ta.

Cho nên dọc đường đi, Hứa Căn Sinh đều không nói gì với Hứa Nam Nam, sau khi đến nơi nuôi trồng, sắp xếp công việc cho Hứa Nam Nam thì đi luôn.

Nhưng mà đi mấy bước lại quay đầu dặn dò Hứa Nam Nam đôi câu: “Nam Nam, việc ở đây không nhiều, an nhàn hơn ra đồng, nếu cháu làm xong thì cũng có thể nghỉ ngơi.

Có một điều phải nhớ kỹ, đừng tiếp xúc với người gánh phân, ông ta là thành phần xấu.”Hứa Nam Nam hiểu mà gật đầu.Mặc dù bây giờ vẫn chưa tới mười năm sau, nhưng sau khi đánh thổ hào chia ruộng đất, thì vài người từng là địa chủ và phú nông đều bị định nghĩa là thành phần xấu.Trước mười năm vận động, địa vị của những người này cũng không cao.Hứa Căn Sinh thấy Hứa Nam Nam gật đầu, cũng yên lòng.

Nam Nam nhát gan, chắc chắn sẽ không gây chuyện.Hứa Căn Sinh cảm thấy mình đã không phụ lòng túi sữa bột đó, cũng có thể ăn nói với vợ mình, lập tức xoay người rời đi.Thấy thái độ của Hứa Căn Sinh, Hứa Nam Nam thầm nói may mà thím Quế Hoa bảo cô đi tìm vợ Căn Sinh, bằng không chắc chắn chuyện này sẽ không thành công.

Nhắc tới thì cũng tìm cơ hội cảm ơn thím Quế Hoa đàng hoàng.Việc ở nơi nuôi trồng không nhiều, hơn nữa cũng không có ai quan sát.

Hứa Nam Nam tự giác cõng cái sọt đến bên cạnh cắt cỏ heo.

Đợi sau khi làm xong, cuối cùng thì hất cỏ heo vào trong chuồng heo.Làm việc một lúc, Hứa Nam Nam cảm thấy mệt mỏi, lau mồ hôi ngồi nghỉ ngơi ở một bên.Nơi này có chỗ tốt, không có ai quan sát, làm xong có thể nghỉ một lát.

Hơn nữa không cần chịu cây pháo Trương Thúy Cầm quấy rầy bên cạnh, tự do hơn.Đương nhiên, điều duy nhất khiến cô buồn bực là, nơi nuôi trồng rất thối, đến gió thổi cũng mang theo một mùi thối..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 27


Xem ra lần sau phải mang theo khẩu trang.Hứa Nam Nam đang ngồi trên tảng đá hóng gió, thì một người đàn ông gánh đòn gánh tới.Người đàn ông đó tầm sáu mươi tuổi, còng lưng, cúi đầu đi đến chuồng heo.

Thấy Hứa Nam Nam, hình như còn hơi kinh ngạc.Hứa Nam Nam suy đoán, chắc đây chính là phần tử xấu mà chú Căn Sinh nói.Đừng xem đều là làm việc ở nơi nuôi dưỡng.

Hứa Nam Nam chỉ đi cắt cỏ nuôi heo, bình thường rất ung dung.

Nhưng người này thì khác, ngoài gánh phân heo, còn phải quét dọn nơi nuôi trồng.

Hơn nữa phải gánh phân heo ra đồng làm phân bón, nhiều việc như vậy khiến ông ấy bận rộn.Hứa Nam Nam cũng không biết, rốt cuộc người này xấu cỡ nào, mà lại chia công việc như vậy.Nhưng mà cô cũng nhập gia tùy tục, cũng không định tiếp xúc với người này.

Dù sao thời đại này đặc biệt, hoàn cảnh của cô cũng chẳng ra làm sao, còn phải chăm sóc Tiểu Mãn, không thể gây thêm rắc rối nữa.Hai người đều rất ăn ý mà không chào hỏi, người đó bèn vùi đầu làm việc.Phân heo bị khuấy, mùi thối hơn.

Hứa Nam Nam muốn nôn, che mũi trốn vào phòng nghỉ ngơi.Nói là phòng nghỉ ngơi, thật ra là lều cỏ tranh đơn giản, dùng để che gió che mưa.

Hứa Nam Nam nghi ngờ, nếu mưa lớn, chắc nhà lá này không có ích gì.Haiz, xem ra công việc này cũng không tốt như tưởng tượng.Cũng đúng, cho dù thế nào thì ở trong thôn cũng không chạy thoát được việc lao động.

Vẫn phải rời khỏi thôn, cô cũng không muốn ở đây cả đời.“Hửm, đây là sách gì?” Hứa Nam Nam đang nghĩ chuyện sau này, đột nhiên phát hiện một quyển sách đặt trên bàn, mặt bìa rất cũ kỹ, đã có màu năm tháng.

Hứa Nam Nam cẩn thận nhìn, phát hiện lại là một quyển sách ngoại văn.Lúc này trong thôn vẫn có người biết ngoại văn, rõ ràng quyển sách này là của “phần tử xấu” ngoài kia.Nhưng mà lúc này nhân dân có thể đọc sách ngoại văn sao? Hứa Nam Nam hơi khó hiểu, trước đây cô từng xem truyền hình về thời đại này, hình như những năm đầu dựng nước, trong nước luôn rất nhạy cảm, ngay cả người có thân thích ở nước ngoài cũng phải điều tra, chỉ lo là đặc vụ của địch.Hứa Nam Nam tò mò thì tò mò, cô vẫn không chạm vào quyển sách đó, nhưng mà có hơi tò mò về thân phận của người ngoài kia.Không chờ Hứa Nam Nam đi ra ngoài, người ngoài kia đã tiến vào.

Hình như là lo quyển sách trên bàn, sau khi vào cũng không thèm nhìn Hứa Nam Nam, đã lập tức bọc kỹ sách trên bàn, cất vào trong lòng mình.Hứa Nam Nam lập tức hơi lúng túng: “Cháu không động vào sách của ông.

Không được người khác cho phép, cháu sẽ không động vào.” Cho dù kiểu nào, cô cũng không thể để người ta nghi ngờ phẩm chất của cô.“Ông biết cháu không động vào.” Cuối cùng người này cũng nói chuyện: “Tốt nhất cháu cũng đừng động vào, bằng không sẽ gặp phiền phức.” Người này dùng tiếng phổ thông.

Hứa Nam Nam kinh ngạc hơn.Hơn nữa cô nghe ra tự giễu trong lời nói của ông ấy, rõ ràng ông ấy cũng biết, cô cũng là một thành viên trong đám người né tránh mình.Hứa Nam Nam cảm thấy hơi lúng túng, mặc dù là nhập gia tùy tục, nhưng sâu trong lòng cô, thật sự không giác ngộ thành phần hay không thành phần gì cả.Cho nên cô không nhịn được mà nói: “Ông ơi, cháu nên gọi ông thế nào?” Cô cũng dùng tiếng phổ thông.Có lẽ là vì điều này, người này quay đầu nhìn cô, mang theo chút đánh giá: “Tiếp xúc với ông, không lo bị người ta định nghĩa là phần tử xấu?”“Chúng ta làm việc cùng nhau, luôn có cơ hội gặp mặt, không thể không biết cả xưng hô.

Hơn nữa, cũng không ai có thể vì một tiếng gọi đã định nghĩa cháu là phần tử khác.”Người này nhìn Hứa Nam Nam, hình như cảm thấy thật mới mẻ, nở nụ cười: “Cháu gái, ông tên là Hạ Thu Sinh.”“Ông Hạ, cháu tên là Hứa Nam Nam, Nam của hướng Nam.”Hạ Thu Sinh gật đầu, xoay người rời đi.Vẫn không muốn tiếp xúc nhiều với cô gái nhỏ này, bằng không sau này tạo thêm phiền phức cho người ta.

Mấy năm nay quá ít người tốt, không thể gây họa cho người tốt..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 28


Hứa Nam Nam không chủ động gọi Hạ Thu Sinh lại, theo cô thấy, biết đối phương xưng hô thế nào chỉ là một thói quen lễ phép mà thôi.

Còn nhiều hơn, cô cũng không dám.Công việc buổi sáng trôi qua rất nhanh.Hứa Nam Nam cảm thấy, công việc này thối thì hơi thối, nhưng tương đối mà nói, quả thật ung dung hơn, thời gian cũng trôi qua nhanh hơn.

Cô vào kho hàng của cửa hàng Taobao mấy lần, thì đã đến thời gian tan ca.Hứa Nam Nam nhanh chóng về ăn trưa.Vừa về đến nhà, Hứa Nam Nam cảm thấy bầu không khí của cả nhà không được tốt.Người cả nhà đều tan ca trở về, không nói chuyện phiếm ở trong sân như thường ngày, mà là đều chạy đến nhà chính ngồi.

Bà cụ ngồi ngay phía trên nhà chính, xanh mặt nhìn ra cửa.

Thấy Hứa Nam Nam vào nhà, thì gõ mạnh cây gậy trong tay xuống đất: “Thứ phá của nhà mày, còn không mau nói rõ chuyện mình đã làm.

Thứ ăn bám, không cho nhà kiếm tiền, còn lấy tiền trong nhà, từ khi nào lá gan của mày lớn như vậy?”Hứa Nam Nam vốn không ngờ sẽ như vậy.

Rõ ràng hôm qua sau khi Hứa Kiến Sinh đi, đến sáng sớm hôm nay, bà cụ vẫn rất bình tĩnh, giờ lại trúng gió rồi sao?Tí tí dở chứng, bà cụ có mệt không?“Sao, cháu lại làm sao, nếu bà không hài lòng thì nói thẳng, đừng thách đố.” Hứa Nam Nam không nhịn được mà nói.Thấy thái độ của cô, bà cụ tức đến mức lỗ mũi sắp bốc khói: “Mày còn dám cãi à, thứ phá của nhà mày, đừng cho rằng tao không biết chắc chắn mày cho nhà Hứa Căn Sinh đồ tốt, bằng không người ta có thể đổi việc cho mày sao? Nói, cha mày cho mày bao nhiêu đồ tốt, hôm nay không nói rõ, kiểu gì tao cũng phải đánh chết con nhỏ chết tiệt nhà mày.”Bà cụ nói xong, trong lòng lại nhức nhối.

Nếu không phải hôm nay vợ thằng Ba trở về nói với bà ta chuyện nhỏ Hai chết tiệt đổi việc, bà ta cũng không biết thằng cả lại cho con nhỏ này đồ tốt.Thật là phòng trong phòng ngoài khó phòng trộm trong nhà.

Tình cảnh trong nhà thế nào, nhà mình ăn cũng không đủ, còn tặng đồ tốt cho người ta, thế không phải gieo họa cho cả nhà sao?“Cha cháu có thể cho cháu đồ tốt gì, không phải cha cháu đưa hết đồ vật cho bà sao.

Bà hiểu tình cảnh trong nhà nhất, cha cháu còn thừa đồ tốt nào cho cháu.

Hơn nữa, chú Căn Sinh sắp xếp công việc cho cháu, đó là người ta thấy cháu đáng thương, tuổi tác quá nhỏ, không muốn để cháu đi làm việc chung với người lớn.

Nếu bà không tin, thì đi hỏi chú Căn Sinh và cha cháu luôn đi.”Dù sao Hứa Căn Sinh sẽ không thừa nhận chuyện này, còn Hứa Kiến Sinh, ha ha ha, thật sự không đưa đồ cho cô.Bà cụ bị cô nói như vậy, trong lòng cũng có hơi không xác định.Tiền trên người thằng hai, đúng là bị bà ta móc sạch.Nhưng không có lợi, Hứa Căn Sinh có thể để ý con nhỏ chết tiệt sao?Trương Thúy Cầm thấy bà cụ không lên tiếng, con ngươi quay một vòng: “Mẹ, thôn chúng ta lớn như vậy, nhà ai không đáng thương, sao Hứa Căn Sinh chưa sắp xếp công việc cho người ta mà chỉ sắp xếp cho nhỏ Hai, chuyện này cũng quá kỳ quái.”Hứa Kiến Hải nghe vợ mình lại thêm dầu vào lửa, chỉ muốn tát một cái.

Ngược lại không phải thương cô cháu gái Hứa Nam Nam, chẳng qua cảm thấy vợ mình gây chuyện trước mặt như vậy, sau này khiến người ta căm hận.

Không thấy Lưu Xảo trở về chỉ lơ đãng nói ra trước mặt mẹ, sau đó thì không kể chuyện gì sao? Sau này nhỏ Hai căm hận, cũng không hận Lưu Xảo, mà là hận bà cụ.Nếu nhỏ Hai nói liều ở bên ngoài, tiếng tăm của vợ mình còn cần không.Trương Thúy Cầm cũng không biết suy nghĩ trong lòng Hứa Kiến Hải, chỉ cần là chuyện có thể khiến Hứa Nam Nam sống không tốt, cô ta cứ vui vẻ mà làm.

Ai bảo cô là con gái của Lý Tĩnh, hừ!Bà cụ vốn cảm thấy không chứng cứ, bị Trương Thúy Cầm nói như vậy, cũng cảm thấy nhất định là tặng đồ rồi, chỉ chưa bị bà ta phát hiện mà thôi..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 29


Người trong nhà tặng quà cho người ngoài, đứng đầu một nhà như bà ta lại không biết, thật sự coi thường uy quyền của bà ta.“Con nhỏ chết tiệt này, tao xem hôm nay mày cứng miệng cỡ nào.” Bà cụ đứng dậy muốn đánh.Hứa Nam Nam cũng không ngu ngốc, chạy thẳng ra bên ngoài.Còn không quên hét: “Bà đánh đi, bà dám đánh thì cháu dám làm ầm.

Cháu còn làm ầm như lần trước, để người trong thôn thấy người làm bà như bà ngày nào cũng hành hạ cháu gái.”Bà cụ nghe vậy, lập tức nghẹn cục tức, không xả ra được.“Được, cánh mày cứng rồi, dám khiêu khích tao.

Mày giỏi như thế, sau này đừng ăn một miếng cơm, Tiểu Mãn cũng không cho ăn!”Hứa Nam Nam cười khẩy, có ăn không cũng không do bà cụ quyết định.Trải qua mấy lần đấu đá, Hứa Nam Nam cũng phát hiện thật ra bà cụ cũng không lợi hại.

Bà ta tự tin như vậy chắc chắn đã từng giúp hồng quân, tiếng tăm trong thôn, đã tạo nên địa vị của bà cụ nhà họ Hứa.Mà hai điều này, ở trong mắt Hứa Nam Nam đều không đáng là gì.Đầy người giúp hồng quân, không nói người khác, Hứa Kiến Sinh còn tòng quân đánh giặc cơ.

Bà giúp hồng quân, không phải khi đó hồng quân người ta đánh giặc vì nhân dân sao? Cứ dùng để khoe khoang, thậm chí tác oai tác quái?Còn địa vị cao, già mà không nên nết, cũng không đáng giá được người khác kính trọng.Dù sao bề trên và người già vẫn có chỗ khác biệt.Bề trên là người đáng được kính trọng.

Người già chỉ đơn giản là người trở nên già rồi thôi.Rõ ràng bà cụ thuộc vế sau.Bịt tai không nghe sự uy h**p của bà cụ, Hứa Nam Nam lại vào trong phòng dạy Hứa Tiểu Mãn viết chữ, còn nhân lúc Hứa Tiểu Mãn không chú ý, “lấy” trứng kho và bánh ngọt từ ngăn kéo ra, thân mật ăn cùng Hứa Tiểu Mãn.Chờ sau khi bà cụ làm thức ăn xong, cô chạy ra ngoài nhân lúc bà cụ không chú ý, bèn lấy một bát cháo lớn ở trong nồi, cầm hai ổ bánh ngô chạy vào phòng, đóng cửa lạiĂn bánh ngọt và trứng kho, Hứa Tiểu Mãn đã no rồi.

Hứa Nam Nam ăn hết cháo, chia bánh ngô cho Hứa Tiểu Mãn một người một cái.“Đợi chiều đói thì ăn.” Đây là thứ cô đáng có được, sẽ không để những người đó được hời.Bà cụ nhanh chóng phát hiện hành động của Hứa Nam Nam, nổi giận ở bên ngoài, còn tức giận dùng sức gõ cửa phòng nhỏ.Phòng này trước đây là phòng chứa củi, bồi thêm đất, lụp xụp, cửa nhỏ thì lung lay sắp đổ, bị bà cụ gõ như vậy, giống như có thể đổ bất cứ lúc nào.Hứa Tiểu Mãn sợ đến mức bật khóc.Hứa Nam Nam ôm cô é, trong lòng suy nghĩ, nhất định phải rời đi, rời khỏi nơi này!Cuối cùng bà cụ không nỡ gõ hỏng cửa nhà mình, sau khi trút hết thì quay lại nhà chính ăn cơm.Nhưng bởi vì Hứa Nam Nam, tâm trạng của bà cụ luôn không tốt.

Trương Thúy Cầm nói: “Mẹ, chuyện này phải để anh cả xử lý, anh cả là bố nó, đánh chết cũng không sao.

Nếu không thì tìm cơ hội, bảo anh cả đưa bọn nhỏ về một chuyến?”Trương Thúy Cầm nhớ con, tháng này Hứa Kiến Sinh về nhà, không đưa mấy đứa nhỏ về, trong lòng cô ta có hơi khó chịu, luôn nhứ mong, đúng lúc nhân cơ hội này để Hứa Kiến Sinh về lần nữa.Bà cụ là người thông minh, tức giận nói: “Trở về một chuyến, dọc đường không tiêu tiền, cô bỏ tiền ra!”Trương Thúy Cầm vội vàng cúi đầu, không dám lên tiếng.Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng ăn cơm, và tiếng hừ hừ tức giận của bà cụ.Con nhỏ chết tiệt này, phải dạy dỗ đàng hoàng.Hứa Nam Nam không biết suy nghĩ trong lòng bà cụ, nhưng mà kỳ lạ, mấy ngày tiếp theo, trong nhà lại rất bình tĩnh, hình như không truy cứu chuyện đổi công việc của cô nữa.Hứa Nam Nam cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không tìm ra chỗ nào không đúng.Nhưng ngày tháng có thể bình yên như vậy cũng là một chuyện tốt, nhất là bây giờ cô làm việc ở nơi nuôi trồng trên núi, bình thường khá tự do, sau khi làm việc xong còn có thể đi loanh quanh trong núi.

Thỉnh thoảng cũng sẽ tán gẫu với Hạ Thu Sinh..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 30


Mặc dù Hạ Thu Sinh tránh tiếp xúc với cô, nhưng mà thông qua mỗi lần nói chuyện, Hứa Nam Nam phát hiện ra Hạ Thu Sinh rất bác học.Cô nghi ngờ trước khi Hạ Thu Sinh đi gánh phân, có lẽ từng làm việc công việc giáo dục, hơn nữa chắc là dạy ngoại văn.Hứa Nam Nam thật sự tò mò rốt cuộc trước kia Hạ Thu Sinh làm gì, nhưng mà Hạ Thu Sinh không nói, đến nói chuyện cũng tránh người ngoài.Hứa Nam Nam cũng không phải người không hiểu chuyện, biết Hạ Thu Sinh tránh nghi ngờ, không muốn liên lụy cô, cho nên ở trước mặt người ngoài cũng không nói chuyện với Hạ Thu Sinh.“Nam Nam, làm ở nơi nuôi trồng thế nào?”Trên đường tan ca, Hứa Nam Nam gặp những người lớn tan ca ở ngoài đồng.

Tống Quế Hoa thấy cô, lập tức chạy tới hỏi.Thấy Tống Quế Hoa, Hứa Nam Nam vẫn rất biết ươn, nếu như không phải Tống Quế Hoa nhắc nhở cô, bây giờ cô vẫn đang làm việc ở đồng.

Vốn cũng muốn cầm ít đồ cho Tống Quế Hoa, nhưng mà Tống Quế Hoa biết rõ tình hình nhà cô, cô cũng không dám tùy tiện lấy đồ, tránh đến lúc đó lại ầm ĩ.“Thím, cháu rất tốt.

Chuyện này còn phải cảm ơn thím.”“Cảm ơn gì, thím chỉ nói mấy câu thôi, còn lại dựa vào bản thân cháu.

Nam Nam, cháu phải làm tốt, sau này sẽ có thêm cơ hội.”“Hừ, nhỏ Hai, nói gì đấy, còn chưa về nhà ăn cơm.” Trương Thúy Cầm bu tới.Từ sau khi Hứa Nam Nam đi lên núi làm việc, Trương Thúy Cầm không có cơ hội dày vò cô, hơn nữa gần đây bà cụ cũng rất kỳ lạ, cũng không tức giận nữa, còn cả ngày phục vụ con nhỏ chết tiệt này ăn uống đàng hoàng, cũng không biết bà cụ đang suy nghĩ gì.Thấy Trương Thúy Cầm tới, gương mặt của Tống Quế Hoa lạnh lùng: “Có ai không đi về nhà, cô nhiều chuyện thế.

Tôi và Nam Nam nói chuyện thì sao, làm phiền cô?”Tống Quế Hoa cũng không sợ Trương Thúy Cầm, trong mắt cô ấy, họ là người cứ rảnh rỗi là đi gây sự.Trương Thúy Cầm bị mất mặt, trong lòng rất khó chịu.

Hung dữ trợn mắt nhìn Hứa Nam Nam: “Con nhỏ chết tiệt, mày đợi đấy.”Nói xong thì tức tối rời đi.

Cô ta định về nhà lải nhải mấy câu với bà cụ, trả thù nhỏ Hai.“Nam Nam, cháu thấy không, đối phó loại người như vậy thì không thể mềm yếu.

Bây giờ cháu đã rất tốt, cô ta đã không dám chọc tới cháu.

Cháu của trước kia, quá nghe lời.” Tống Quế Hoa dạy Hứa Nam Nam.

Cô ấy cảm thấy làm người thì không thể quá mềm yếu, bằng không ai cũng sẽ hại mình.

Bây giờ cũng không phải thời đại trước, cô ấy cũng không tin nhà ông Hứa thật sự có thể làm gì hai chị em Nam Nam.

Chỉ cần Nam Nam cứng rắn chút là được.Hứa Nam Nam cũng cho là như vậy.Về đến nhà, Hứa Nam Nam còn tưởng buổi trưa sẽ ầm ĩ ăn cơm không yên, kết quả Trương Thúy Cầm lại thành thật giúp bà cụ bưng cơm bát, lại không nói gì.

Bà cụ cũng mang vẻ mặt bình tĩnh, sau khi thấy cô thì bảo cô ăn cơm.Trương Thúy Cầm đắc ý “hừ hừ” hai tiếng.Bây giờ để con nhỏ chết tiệt đắc ý mấy ngày trước, chờ đến lúc gả ra ngoài, cho đáng đời nó.Hứa Nam Nam cảm thấy kỳ lạ, nhíu mày, bưng bát đũa muốn vào phòng.

Bà cụ ngước mắt: “Bao giờ Tiểu Mãn có thể xuống giường làm việc, nằm mãi cũng không hay.”“Đúng vậy, con nhà người ta cũng không tốt số như vậy, ngày nào cũng nằm trên giường.” Trương Thúy Cầm ở bên cạnh nói.Lưu Xảo liếc hai người, ý bảo chồng mình đừng dính vào.

Mấy ngày nay bà cụ rất kỳ lại, giống như chuẩn bị làm việc xấu.Hứa Nam Nam nhếch khóe miệng: “Cháu còn muốn nói với bà, lâu như vậy mà Tiểu Mãn vẫn chưa khỏe, cháu thấy có phải nên đến trạm y tế khám không? Lần trước cha cháu về, cũng nói để cho đi khám đấy.”Hứa Kiến Sinh không nói vậy, nhưng bây giờ hắn ta không ở đây, bà cụ cũng không có ai để hỏi, đúng lúc lấy ra dùng.Nghe thấy vậy, bà cụ hừ lạnh một tiếng: “Con nhóc đó có gì để khám, có miếng cơm là được.

Nhà chúng ta không có cô chủ ngàn vàng, để nó nằm đi.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 31


Hứa Nam Nam cũng không cãi lại, bưng bát đũa về phòng nhỏ của mình.Bây giờ công việc của cô nhàn rỗi, thời gian bên cạnh Hứa Tiểu Mãn cũng nhiều hơn.

Cô cũng muốn tìm cơ hội đưa Hứa Tiểu Mãn lên núi, lúc làm việc sẽ để Hứa Tiểu Mãn ngồi ở nhà kho nhỏ, lúc nghỉ ngơi có thể dạy Tiểu Mãn học.Buổi trưa trong nhà chỉ có dưa muối và cháo rau, Hứa Nam Nam mua chút thịt khô và trứng kho trong cửa hàng Taobao, hai chị em ăn rất ngon.“Chị, ngon quá.” Hứa Tiểu Mãn ăn no căng bụng.

Đứa bé này rất dễ nuôi, khoảng thời gian này ăn khá tốt, gương mặt khởi sắc hơn nhiều, thấy nhiều thịt rồi.“Tiểu Mãn, ban ngày bà có tới nhìn em không?” Hứa Nam Nam lo lắng bà cụ chạy đến kiểm tra Hứa Tiểu Mãn, đến lúc đó sẽ nhìn ra được gì.Hứa Tiểu Mãn lắc đầu: “Trước giờ bà không vào phòng.

Có chuyện gì cũng quát một tiếng ở bên ngoài.”Hứa Nam Nam biết bà cụ không phải người tôn trọng riêng tư gì, mà vốn là không muốn vào phòng.

Trước đó căn phòng này để đồ linh tinh, u ám ẩm ướt, bình thường người khác cũng chẳng muốn đi vào.“Hôm nay bà hỏi em, chị nói em chưa khỏe, bà cho em nằm.

Tiểu Mãn, nếu em không muốn nằm, chị sẽ đưa em đi lên núi, đến lúc đó chị còn có thể dạy em học toán nữa.”“Thật sao?” Đôi mắt của Hứa Tiểu Mãn sáng lên.Gần đây cô bé học rất nghiêm túc, đã biết viết mấy chữ.

Nhưng mà cô bé còn kém xa đám chị Hồng Hồng, nghe nói chị Hồng Hồng đã lên cấp hai rồi.

Cô bé không biết cái gì là cấp hai, nhưng chắc là loại rất có văn hóa.“Đương nhiên là được, chỉ cần em muốn, chị sẽ đưa em đi.”“Muốn đi muốn đi, lúc chị không ở trong phòng, một mình em rất sợ.” Trong phòng u ám, bà đứng bên ngoài ho khan một tiếng, cũng có thể dọa cô bé run lẩy bẩy.Hứa Nam Nam cười híp mắt nói: “Vậy được, chờ lát nữa cơm nước xong, chờ họ đi rồi, chị núi.

Lúc ra ngoài chị cõng em, chờ người khác không thấy, em sẽ tự đi.”Hết cách rồi, không thể để người khác biết Tiểu Mãn khỏi bệnh, bằng không sẽ bị bắt đi lao động khổ cực, lúc cô không ở nhà vốn không để ý được.Buổi trưa sau khi mọi người cơm nước xong, mọi người cũng không nghỉ ngơi, bị Hứa Căn Sinh kêu đi làm việc.

Nơi nuôi trồng của Hứa Nam Nam không nghiêm khắc như vậy, buổi sáng đã cắt cỏ heo xong, lúc về còn cho ăn một lần, không cần đi sớm như vậy.Chờ mọi người đi hết, Hứa Nam Nam mới bảo Hứa Tiểu Mãn mặc quần áo tử tế, cùng ra bên ngoài.Hứa Nam Nam đợi nửa ngày, Hứa Tiểu Mãn đều ở trên giường không động đậy.“Sao thế?”Gương mặt của Hứa Tiểu Mãn đỏ bừng nói: “Chị, em không, không có quần.”“Quần?” Hứa Nam Nam nhíu mày, đột nhiên trừng mắt.

Cô mới nhớ ra, cô và Hứa Tiểu Mãn chỉ có hai cái quần, bình thường Hứa Tiểu Mãn đều mặc của cô, xắn ống quần lên là mặc được.

Trước đây khá tốt, dù sao một tháng thay một cái.

Lúc không làm việc, sau khi giặt xong thì nằm trong chăn, chờ quần khô là có thể mặc.

Nhưng con người cô khá thích sạch sẽ, lại làm việc ở nơi nuôi trồng, cho nên ngày nào cũng thay, quần mặc hôm qua thì sáng nay mới giặt sạch.“...” So với bị đói thì việc khiến người ta lúng túng hơn là, không có quần để mặc.

Hôm nay là ngày gì thế?“Không sao, trong nhà còn quần, vốn dĩ chuẩn bị giữ lại cho em mặc tết.” Hứa Nam Nam xoay người đi lật tìm cái hòm rách trong góc.

Cô nhân cơ hội này, mua một cái quần thời xưa trong Taobao.

Màu sắc quê mùa, nguyên liệu cũng không được tốt lắm, rất xù xì.

Hứa Tiểu Mãn nhìn thấy, đôi mắt sáng lên: “Quần mới.

Chị, là quần mới!”Đứa bé này, mặc quần mới cũng có thể vui như thế.Hứa Nam Nam không khỏi than thở, mặc cho cô bé.

Quần hơi dài, xắn ống quần lên một đoạn.

Đôi mắt của Hứa Tiểu Mãn lấp lánh, liên tục cúi đầu nhìn quần.“Chị, quần mới ở đâu ra thế, là cha mẹ cho sao?”Làm sao có thể! Hứa Nam Nam muốn “ha ha” hai tiếng, cuối cùng lại không làm như vậy..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 32


Bây giờ cô không thể giải thích nguồn gốc của chiếc quần, chỉ có thể âm thầm chấp nhận.Mặc được rồi, Hứa Nam Nam bèn cõng Hứa Tiểu Mãn chuẩn bị ra cửa.Hai chị em vừa chuẩn bị mở cửa phòng nhỏ, đột nhiên nghe thấy giọng nói của bà cụ ở bên ngoài, Hứa Tiểu Mãn run rẩy: “Chị, là bà ở bên ngoài.”Hứa Nam Nam không sợ bà cụ, nhưng mà cũng không muốn dọa Hứa Tiểu Mãn.

Đứa bé này bị chèn ép đã nhiều năm, phút chốc chưa thể thoát khỏi ám ảnh của bà cụ.Cô đặt Hứa Tiểu Mãn xuống, nhìn ra ngoài từ khe cửa, chuẩn bị xem bà cụ vào nhà chưa.Bên ngoài, bà cụ đang cười híp mắt đón tiếp hai người phụ nữ.

Nói thật, là hai người phụ nữ trung niên, một người trong đó đầu hơi lớn, mặt còn rất đen.“Bác gái, tôi đã giúp bác nói xong cuộc hôn nhân này rồi, chị Liễu cũng rất bằng lòng, bác xem khi nào thì đưa người qua? Mấy năm nay mùa màng không tốt, tôi thấy không cần những nghi thức xã giao kia nữa.” Người nói chuyện chính là người phụ nữ đi theo người phụ nữ mặt đen, người này mắt híp, giọng noi oang oang.Hứa Nam Nam cảm thấy quen, suy nghĩ thêm một lúc thì nhớ ra.

Người phụ nữ có giọng oang oang này cũng là dâu của thôn họ Hứa, chồng cô ta là thợ mộc, có chút tay nghề, cuộc sống cũng không tệ nên cô ta không cần ra đồng làm việc.

Người phụ nữ này cũng biết ăn nói, nên làm được việc mai mối cho người ta.

Bởi vì nhà mẹ họ Khâu, cho nên người ta gọi là bà mối Khâu.Người này tới làm gì, trong nhà cũng không ai muốn cưới vợ lấy chồng.

Hứa Nam Nam không khỏi khó chịu, vội vàng tựa lên cửa nghe bên ngoài.Người phụ nữ mặt đen nói: “Bác gái, bà cũng nghe nói tình hình nhà tôi, tôi cũng đồng ý yêu cầu của bà.

Năm mươi cân lúa mạch, hai mươi cân bột mì, lại thêm ba mươi cân khoai lang, chúng ta lấy ra được, ngoài ra còn có thể cho ba mươi đồng.”“Nhìn xem, bao nhiêu sính lễ tốt.

Trong thôn chúng ta, những cô gái đi lấy chồng đều có rất ít người có thể cho nhà mẹ nhiều như vậy.

Lúc này Nam Nam nhà bà mới mười lăm tuổi, thật là đứa bé có tiền đồ.” Bà mối Khâu cười toe toét, cho càng nhiều sính lễ, người làm mai như bà ta càng có thể diện, tất nhiên càng có nhiều lợi ích.Hứa Nam Nam ở trong phòng nghe thấy thì sợ hết hồn hết vía.

Mịa, bà cụ này muốn chầu trời à, thật sự làm mai cho cô!Chẳng trách mấy ngày nay yên bình, sóng yên biển lặng, hóa ra đang lén làm việc xấu.“Không lấy là không lấy, người nào muốn lấy chồng thì người đó đi!” Hứa Nam Nam không nhịn được, xông thẳng ra ngoài, hét với mấy người.Ba người không ngờ Hứa Nam Nam vẫn ở nhà, đều ngẩn người.

Bà cụ lại là tức giận đến xanh mặt: “Làm gì vậy, có thái độ gì trước mặt người ngoài thế, để người ta nói nhà chúng ta không có giáo dục.”“Chúng ta vốn không có giáo dục.

Cha cháu đã bảo để cháu đợi mấy năm, bây giờ bà bảo cháu lấy chồng, đây là đạo lý gì?” Hứa Nam Nam cố ý lớn tiếng nói.Người phụ nữ mặt đen vốn bị người ta gây ồn như vậy thì không vui, nghe thấy lời của Hứa Nam Nam, hỏi: “Mày chính là Nam Nam? Sao không giống như họ nói.”Bà mối Khâu vội vàng nói: “Mấy ngày nay đứa bé này không thoải mái, không tự chủ được tình tình, bình thời tốt vô cùng.”“Tốt gì chứ, dù sao cháu không thích, nếu mọi người thật sự gả cháu đi, cháu sẽ khiến nhà người ta gà chó không yên.” Hứa Nam Nam biết, nói phải trái với những người này sẽ vô dụng, phải mạnh bạo.Người phụ nữ mặt đen càng đen mặt hơn: “Trông không ngoan lắm.”“Chị Liễu, cho dù thế nào, dù sao cũng không cụt tay cụt chân, ngoại hình cũng không tệ.

Hơn nữa...!cho dù thế nào, đưa về cẩn thận dạy dỗ không được sao? Chị còn không dạy được con dâu?” Bà mối Khâu đứng bên cạnh lẩm bẩm.Cho dù thế nào, cuộc hôn nhân này nhất định phải thành công, nếu không sẽ lấy được ít lợi ích..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 33


Còn nhỏ Hai nhà họ Hứa, dù sao sớm muộn cũng phải lấy chồng, gả cho nhà ai thì chẳng thế?Bà cụ cũng nói: “Đến nhà các cô, thì chính là người nhà các cô, các cô muốn dạy sao cũng được.”Người phụ nữ mặt đen cũng bắt đầu do dự, lại quan sát Hứa Nam Nam, khiến Hứa Nam Nam tức giận: “Nhìn gì mà nhìn, dù sao tôi không đồng ý.”Người phụ nữ này không để ý tới cô, lại nhìn bà cụ gật đầu: “Được thì được, nhưng mà không đưa ba mươi đồng, đứa bé này khó dạy.”Bà cụ hung dữ trừng Hứa Nam Nam, giống như mắng cô ồn ào khiến giá tiền bị hạ thấp: “Không cần tiền, nhưng không thể thiếu lương thực.” Hơn nửa năm này trong nhà đều ăn cháo, đã lâu không ăn bữa no rồi.“Chúng tôi đồng ý, mấy người nói gì đấy?” Hứa Nam Nam trợn mắt nói.Mấy người làm như cô không tồn tại, bàn xong giá tiền thì bà cụ tiễn hai người rời đi.

Đám người đi, bà cụ mới quay đầu nhìn Hứa Nam Nam đang tức giận: “Chuyện này không do mày quyết định.

Cha mẹ mày có về, cũng không can thiệp được chuyện này.”“Bây giờ là xã hội mới, bà làm vậy là phạm pháp.”Bà cụ lơ đễnh: “Phạm pháp với không phạm pháp gì, bọn tao không nuôi nổi trẻ con, để nhà người ta nuôi mấy năm thì sao.

Nếu ai không đồng ý, thì để người ta nuôi mày.” Nói xong lại tận tình khuyên bảo: “Nhỏ Hai, bà cũng hết cách rồi, tính tình của mày càng ngày càng không tốt, bà không dạy được mày.

Cha mẹ mày cũng không ở nhà.

Tao phải tìm một người dạy dỗ mày, không thể để tính tình của mày càng ngày càng xấu.

Hơn nữa, nhà thợ rèn có tay nghề, nhà có tiền có lương, mày đi có ăn có uống, sau này sẽ hưởng hạnh phúc.”Hứa Nam Nam nắm chặt bàn tay: “Cháu không đồng ý, cũng không ai có thể đưa cháu đi lấy chồng, mọi người không xen vào được.”“Vậy tao cũng không tin, cái nhà này nhiều người như vậy vẫn không được đưa được mày đi.” Bà cụ hừ lạnh một tiếng, xoay người vào trong nhà, dù sao con bé này phải rời khỏi nhà.Bà cụ vừa đi, Hứa Nam Nam tức giận run rẩy tại chỗ.

Không có thẻ căn cước, hộ khẩu ở thôn họ Hứa, ngoài nơi này thì cô không còn nơi nào để đi.

Nếu bà cụ quyết tâm muốn đưa cô đi, Hứa Kiến Hải và Hứa Kiến Bình có thể dễ dàng giữ chặt cô.Hứa Tiểu Mãn trốn sau cửa khóc lóc, nói: “Chị, chúng ta làm sao đây?”Làm sao đây, Hứa Nam Nam cũng không biết làm gì.

Cô biết, bà cụ muốn dạy dỗ cô, làm thật rồi.Bà cụ tàn nhẫn này, không chỉ ngược đãi cháu gái ruột, hơn nữa còn vì chút lương thực mà muốn hủy hoại cả đài của cô.

Hứa Nam Nam không cam chịu, quay đầu nói với Hứa Tiểu Mãn: “Tiểu Mãn, em về phòng trước, đóng kỹ cửa lại, chị ra ngoài một chuyến.”“Vâng.” Hứa Tiểu Mãn lanh lợi gật đầu, đôi mắt to trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy lo lắng.Hứa Nam Nam phát hiện, trước đây mình thật sự nghĩ chuyện này quá đơn giản.Cách cô đối xử với bà cụ, vẫn dừng lại ở cách đứa bé thế kỷ hai mươi mốt đối phó phụ huynh, không nghe lời, phản kháng.

Cô quên mất, người nhà họ Hứa khác với những phụ huynh kia.Phụ huynh không nõ hại con cái nhà mình, nhưng người nhà họ Hứa thì thật sự có thể nhẫn tâm lấy mạng của con cháu.“Thật là quá ngu ngốc.” Hứa Nam Nam mắng trong lòng.Lúc này mọi nhà đã đi làm, Hứa Nam Nam không đi làm việc, mà đi thẳng đến nhà Hứa Căn Sinh.Tìm một nơi bí mật trên đường, mua một hộp bột gạo từ trong Taobao, đựng trong bình thủy tinh, mùi hương không thơm như sữa bò, nhưng có thể chống đói.“Thím Đại Hồng.” Hứa Nam Nam vừa đi đến cửa sân nhà Hứa Căn Sinh thì thấy Lưu Đại Hồng bế đứa bé dỗ dành, lập tức nghẹn ngào gọi một tiếng.Lưu Đại Hồng thấy cô tới, vui mừng chào hỏi: “Nam Nam à, mau vào đây, sao mấy ngày nay cũng không tới nhà thím?”Từ sau lần Hứa Nam Nam cầm sữa bột cứu mạng cháu trai lớn của cô ta, đừng nói ấn tượng của Lưu Đại Hồng về Hứa Nam Nam tốt cỡ nào..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 34


“Thím, thím phải giúp cháu.” Hứa Nam Nam lấy bột gạo ra, đặt vào trong tay Lưu Đại Hồng: “Thím, cháu không cần gì cả, cháu chỉ xin thím giúp cháu lần này.”Dọc theo đường đi, Hứa Nam Nam cũng đã nghĩ, trong cả thôn, người có thể giúp được cô cũng chỉ có nhà Hứa Căn Sinh.Lưu Đại Hồng bị hành động của cô làm cho bối rối, cầm bột gạo nói: “Chuyện, có chuyện gì?”“Thím, bà cháu muốn cháu lấy chồng, nói là con trai nhà thợ rèn gì đó.

Thím, thím nhìn cái tuổi này của cháu, bảo cháu lấy chồng không phải lấy mạng của cháu sao?”“Gì, bảo cháu lấy chồng ở cái tuổi này? Bà cháu dọa cháu đúng không?” Lưu Đại Hồng khó tin nói.Hứa Nam Nam lắc đầu.”Thím, người ta đã đến nhà xem rồi, là một người phụ nữ da đen, bà mai gọi bác ấy là chị Liễu, bảo là nhà làm thợ rèn, đến sính lễ cũng bàn xong rồi.”“Họ Liễu, thợ rèn?” Lưu Đại Hồng cau mày cẩn thận suy nghĩ, đôi mắt đột nhiên trừng lớn.Đều là người sống trong thôn lân cận, đều biết rõ tình hình của mỗi nhà, Hứa Nam Nam cung cấp chút tin này, Lưu Đại Hồng cũng biết là nhà ai.Đây là nhà thợ rèn trong thôn Đông Sơn.

Thợ rèn Hồ đúng là một người tài, những năm luyện thép trước đây, còn đi theo luyện cốt thép.

Sau đó không luyện thép nữa, mọi nhà bắt đầu dùng nồi sắt, thợ rèn Hồ lại bắt đầu nghề cũ, cuộc sống cũng tốt hơn người khác.Hơn nữa vợ anh ta sinh hai đứa con trai, sinh đôi, năm đó có bao nhiêu người hâm mộ.Nhưng vấn đề là, lúc đứa bé mới đầy tháng thì hai đứa bé cùng nhau bị bệnh.

Một đứa đã mất, đứa còn lại đầu óc gặp vấn đề vì lên cơn sốt, nghe nói không chỉ đầu óc không tốt, hơn nữa tay chân đã biến dạng rồi.Nhà ông Hứa sẽ không nói chuyện nhà người ta với Nam Nam, thế không phải hại cả đời của cô bé sao!“Thím, có phải thím biết gì không?” Hứa Nam Nam cũng nhìn ra Lưu Đại Hồng biết tình hình của người nhà này, hơn nữa tình hình rất tệ, bèn lập tức hỏi.Người nhà này không tốt là được, cô có thể chắc chắn thoát được cuộc hôn nhân này.Lưu Đại Hồng u ám gật đầu: “Nếu thật sự là người nhà này, vậy bà cụ nhà cháu cũng thật độc ác.”Lưu Đại Hồng nói tình hình trong nhà thợ rèn Hồ cho Hứa Nam Nam, cô càng nghe càng cảm thấy bà cụ này đúng là không bằng cầm thú.Chờ Lưu Đại Hồng vừa nói xong, cô lập tức khóc lóc nói: “Thím, thím nhất định phải giúp cháu, bằng không cả đời của cháu sẽ kết thúc.”Lưu Đại Hồng khổ sở nói: “Nam Nam, thím cũng thương cháu, nhưng thím không thể xen vào chuyện này, chú Căn Sinh cũng không can thiệp được.

Đừng nói là chú Căn Sinh, cán bộ trong thôn và trong quê cũng không can thiệp được, dù sao nhà ai cũng không thể xen vào chuyện nhà người ta.

Bà cháu cũng nói, không phải bảo cháu lấy chồng, mà là đến nhà người ta sống, phía trên sẽ không khơi ra tội.”Gừng càng già càng cay, chiêu này của bà cụ quả thật lợi hại, cũng không ai có thể nói bà ta phạm pháp.Hứa Nam Nam cũng đoán ra chắc chắn Lưu Đại Hồng sẽ nói như vậy.

Con ngươi đảo tròn, lau đôi mắt: “Cháu cũng biết chuyện này chắc chắn không dễ xử lý, cho nên cháu muốn vào thành phố tìm cha mẹ cháu.

Thím có thể bảo chú Căn Sinh viết một bức thư giới thiệu vào thành phố cho cháu không? Cháu muốn đến thành phố tìm cha mẹ cháu, bằng không...!thím...”Còn chưa dứt lời, cô đã bật khóc trước.Lưu Đại Hồng thấy vậy cũng yếu lòng, tay cầm bột gạo cũng mềm nhũn.Dù sao cũng chỉ là một bức thư giới thiệu, hình như cũng không có gì to tát, hay là viết vậy.“Được, cháu đừng hoảng hốt, thím sẽ đi tìm chú Căn Sinh, bảo chú ấy viết thư giới thiệu cho cháu.”Vì bột gạo, Lưu Đại Hồng quyết định biểu dương chính nghĩa, giúp cô bé đáng thương này, nhét cháu trai lớn trong lòng vào trong lòng Hứa Nam Nam, cô ta lập tức chạy ra đồng.Thấy Lưu Đại Hồng ra ngoài, Hứa Nam Nam cong môi..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 35


Lúc này cô phải nghĩ cách để vợ chồng Hứa Kiến Sinh và bà cụ biết, cô cũng không phải người dễ trêu chọc.Hứa Căn Sinh vẫn rất nghe lời vợ, không bao lâu đã theo vợ đi về.Thấy Hứa Nam Nam, hắn ta cau mày, than thở: “Nam Nam à, cháu vào thành phố không tốt đâu, cuộc sống lạ lẫm, lỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao.”Lúc này vào thành phố cũng cần thư giới thiệu, bằng không cũng không lên nổi xe đường dài.

Nhưng không phải ai cũng có thể vào thành phố, cô gái nhỏ tuổi như Hứa Nam Nam đều không có cơ hội vào thành phố, cho nên Hứa Căn Sinh thật sự không dám viết thư giới thiệu.Hứa Nam Nam uất ức mếu máo: “Chú Căn Sinh, cháu cũng hết cách rồi, cháu cũng không thể để người nhà theo vào thành phố.

Nếu họ biết, nhất định sẽ nhốt cháu trong phòng.

Chú Căn Sinh, chú nhất định phải giúp cháu.”“Em nói này Hứa Căn Sinh, anh thẳng thắn tí được không, nhìn dáng vẻ đáng thương của Nam Nam kìa.” Lưu Đại Hồng cũng không nhìn nổi.Hứa Căn Sinh thở dài: “Được rồi được rồi, viết thư giới thiệu, vậy cháu chờ chút, chờ lát nữa còn phải đi đóng dấu.” Cũng không biết sau này người nhà ông Hứa sẽ ồn ào thế nào.

Haiz, vật này không dễ lấy mà, ai bảo nhà hắn ta có một đứa cháu trai.Sau khi viết thư giới thiệu đàng hoàng, Hứa Căn Sinh đã đến văn phòng trong thôn đánh dấu.

Hứa Nam Nam cầm thư giới thiệu, thì vội vàng về nhà.Lúc này đã không còn xe đến thành phố, Hứa Nam Nam cũng không nóng vội, cấ thư giới thiệu thật kỹ.Chuyện vỡ lở lên, bà cụ cũng không giấu giếm, buổi tối sau khi người trong nhà tan ca đi về, bà cụ nói chuyện muốn đưa Hứa Nam Nam đến nhà người ta ngay trước mặt cả nhà.Ông Hứa hít tẩu thuốc: “Nói với hai người Kiến Sinh chưa?” Ông Hứa vốn dĩ cũng biết chuyện này, nhưng ngẫm nghĩ, trong lòng vẫn thấy áy náy.

Cho dù nói thế nào, thì cũng là cháu gái ruột của mình, đưa đến nhà thợ rèn Hồ, cuộc sống sau này sẽ khó khăn.

Ông ta không lo chuyện khác, chỉ lo sau này hai người nhà thằng cả oán hận ông ta.Bà cụ lơ đễnh: “Sao, tôi là bà nội nó, còn không thể làm chủ? Đừng nói nó, dù là cha nó cũng do tôi làm chủ.”Nói tới chuyện này, trong lòng bà cụ càng tức giận hơn.

Ban đầu cuộc hôn nhân của Lý Tĩnh và con trai bà ta, chính là do bà ta làm chủ, bây giờ hối hận vô cùng đây.Thím ba Lưu Xảo híp mắt nhìn Hứa Nam Nam đang ăn cơm, lại nhìn bà cụ: “Mẹ, nhỏ Hai nhỏ như vậy, con nghĩ có phải cứ chờ thêm không.”“Chờ gì, cô luyến tiếc nó, nếu không thì để nhỏ Mai nhà cô đi?” Trương Thúy Cầm lập tức tức giận: “Mẹ, mẹ xem vợ thằng ba, đây là cảm thấy mẹ sai rồi.

Bây giờ trong nhà có tình hình gì, người cả nhà không thể ăn no, hôm nay con còn nghe nói, năm nay nhà nước không đủ lương thực, không phát được bao nhiêu lương thực, một người phải ăn bao nhiêu lương thực.”Cô ta vừa nói xong, sắc mặt của những người khác đều thay đổi có hơi kỳ lạ, có lúng túng, còn có chút chột dạ.Dân nông thôn ăn lương thực đều phát theo công điểm, nhưng gặp lúc không đủ lương thực, cũng không thể thật sự lấy được nhiều.

Đặc biệt là mấy năm trước cả nước đói kém, đến năm ngoái mới khá hơn chút, chỉ muốn ăn no cũng không dễ dàng.Mấy ngày nay, trong nhà vẫn còn đang ăn cháo hoa màu.

Những người này phải làm việc cực nhọc, ăn chút cháo sao có thể đỡ đói, buổi tối đói thì uống nước mới có thể chịu đựng được.Bà cụ cũng biết tình hình năm nay, cộng thêm Hứa Nam Nam không nghe lời, bà ta bèn biết thời biết thế tìm nhà chồng cho Hứa Nam Nam, có thể đổi lương thực, còn có thể bớt người ăn cơm.Mọi người cũng biết tình hình này, ai cũng không nói rõ, bằng không truyền ra ngoài, không phải cả nhà họ sẽ bị người ta nói là ổ sói.

Ai có thể ngờ Trương Thúy Cầm lại nhanh miệng như vậy, nói hết ra bên ngoài, hơn nữa còn ngay trước mặt nhỏ Hai..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 36


“Bịch!” Bà cụ đặt mạnh đũa lên bàn: “Nói vớ vẩn gì thế, tôi hoàn toàn là vì tốt cho nhỏ Hai.

Trong nhà không có cơm ăn, để nó đến nhà người ta sống cuộc sống tốt, đây là chuyện tốt, mọi người nghĩ kiểu gì thế.” Lại nhìn Hứa Nam Nam: “Nhỏ Hai, bà vì tốt cho mày, mặc dù bình thường mày hay chọc tức tao, nhưng tao vẫn thương mày.”Hứa Nam Nam ăn hết đồ trong bát, lại đặt bát trước mặt bà cụ: “Bà, Tiểu Mãn vẫn chưa ăn.”Bà cụ xanh mặt múc một muôi cháo cho cô: “Cho dù mày có thích không, chuyện này đã quyết định như vậy.

Sau này mày phải cảm ơn bà.”Hứa Nam Nam bưng bát lên, cười khẩy nhìn bà cụ: “Bà, cháu thật lòng cảm ơn bà!” Nói xong cầm bát đi ra ngoài luôn.“Mẹ, mẹ xem nó có thái độ gì kìa.” Trương Thúy Cầm khó chịu vỗ bàn, trong lòng lại vô cùng vui.

Tương lai nhỏ Hai sẽ bị hủy hoại, tính tình của Tiểu Mãn cũng vứt đi, không phải sau này hai người Hứa Kiến Sinh sẽ dựa vào Hồng Hồng và Lỗi Tử nhà cô ta.

Sau này đồ của Hứa Kiến Sinh, đều phải để lại cho con cô ta.Lưu Xảo tỉnh rụi nhìn cô ta, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.Buổi tối, người cả nhà mang tâm trạng khác nhau mà về phòng ngủ.Trong phòng phía Tây, hai người Hứa Kiến Bình nằm trên giường nói tới chuyện này, Hứa Kiến Bình liên tục than thở: “Xảo, sao anh cảm thấy chuyện này không thích hợp, em nói lỡ như nhỏ Hai thật sự lấy chồng, anh cả có trách anh không?”Tâm trạng của Hứa Kiến Bình hơi phức tạp.Anh ta không hề có tình cảm với anh cả Hứa Kiến Sinh, dù sao anh cả rời nhà sớm, anh ta và anh hai Hứa Kiến Hải cùng nhau lớn lên, cảm tình vẫn tốt hơn chút.Nhưng mà anh ta không giận anh cả bỏ mặc gia định.

Theo anh ta thấy, anh ta ở nhà kiếm sống, anh cả ở bên ngoài kiếm sống, sức khỏe của cha mẹ cũng tốt, cũng không cần mấy đứa con trai phục vụ, không nói ai nợ ai.

Ban đầu cả nhà anh Nhị muốn đưa con vào thành phố, anh ta cũng chưa từng nghĩ muốn đưa đi.

Nếu không phải vợ nằm trong chăn khóc, nói con ở nhà chịu uất ức, anh ta cũng không muốn để con mình cho người ta nuôi.

Cho nên sau khi đưa con cho nhà anh hai nuôi, trong lòng anh ta lại cảm thấy có hơi nợ anh cả.Bây giờ bà cụ muốn cho nhỏ Hai đến nhà thợ rèn hồ, trong lòng anh ta đột nhiên hơi chột dạ, cảm thấy sau khi anh cả biết, nhất định sẽ trách người nhà.Lưu Xảo cười, chỉ đầu anh ta: “Chuyện này không nghe theo chúng ta, là mẹ sắp xếp.

Hơn nữa, em cũng nói chuyện thay nhỏ Hai, nhưng mẹ không nghe, chúng ta có thể làm gì? Có bản lĩnh, bảo anh cả tự đi nói với mẹ đi.”Hứa Kiến Bình suy nghĩ thấy cũng đúng, vừa nãy trên bàn cơm, người cả nhà cũng chỉ có vợ mình nói câu công bằng, Trương Thúy Cầm còn thêm mắm thêm muối, nhắc tới thì nhà anh ta vẫn phúc hậu chán.Nghĩ như vậy, Hứa Kiến Bình cũng yên lòng.

Chuyện này không thể trách họ, họ góp sức rồi, nhưng bà cụ không nghe.Trong phòng khác, Hứa Nam Nam cũng không ngủ, nói kế hoạch của mình với Hứa Tiểu Mãn.Hứa Tiểu Mãn không dám nói lời nào, Hứa Nam Nam nói một câu, cô bé sẽ gật đầu.“Tiểu Mãn, lần này chị không chỉ không lấy chồng, sau khi về có lẽ còn có thể cho em đi học nữa.

Sáng sớm mai chúng ta cùng đi, em ở nhà một mình chị không yên tâm.”Cô vào thành phố tìm Hứa Kiến Sinh, nhất định phải đợi một ngày mới có thể về.

Nếu cô đi, nhất định bà cụ sẽ tới tra hỏi Hứa Tiểu Mãn, cô không thể để Hứa Tiểu Mãn rơi vào móng vuốt của bà cụ.Hứa Tiểu Mãn kiên định nói: “Chị, em nghe chị hết.” Trên thế giới này, người đối xử với cô bé tốt nhất chính là chị, nên cô bé phải nghe lời.Thôn họ Hứa vào thành phố cũng không dễ dàng, trước thôn có một ngọn núi, phía sau núi mới có đường cái, đoàn người vào thành phố thì nhất định phải đi qua núi, sau đó vừa đi vừa thử vận may chờ xe trên đường cái..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 37


Phải biết, lúc này xe vào thành phố cũng không nhiều, hơn nữa cũng không đúng giờ, nhiều lúc đều phải thử vận may.

Vì có thể lên xe, bình thường trời chưa sáng đã lên đường.

Nếu như không gặp được xe, thì đi vào thành phố cũng được.Để đánh xe, cũng vì không để những người khác của nhà họ Hứa phát hiện, lúc sao mai vẫn ở trên trời, Hứa Nam Nam đã thức dậy, thuận tiện gọi Hứa Tiểu Mãn dậy.Hai người mặc quần áo bình thường xong, không dám rửa mặt đã lập tức lên đường.Trăng sáng vẫn chưa biến mất, sao mai trên bầu trời lấp lánh rực rỡ.Lần đầu tiên Hứa Nam Nam có hứng thú và rảnh rỗi ngắm bầu trời như vậy.Lúc ở thế kỷ hai mươi mốt rất khó nhìn thấy bầu trời như vậy.

Vì ô nhiễm môi trường, sao trên trời càng ngày càng ít, Hứa Nam Nam cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, đã quên thưởng thức cảnh đẹp của bầu trời đầy sao.“Chị, chị đang nhìn gì?”Hứa Tiểu Mãn nắm tay Hứa Nam Nam, có hơi sợ hãi mà nhìn xung quanh đen thui.Hứa Nam Nam chỉ lên trời: “Nhìn, trăng sáng rất đẹp.”“Chị, đừng chỉ trăng, sẽ bị cắt lỗ tai.” Hứa Tiểu Mãn vội vàng kéo tay cô, không để cô chỉ trăng: “Phía trên có một người tên Ngô Cương, ông ta có cái rìu, nếu chị chỉ ông ta, ông ta sẽ cắt mất lỗ tai của chúng ta.”Hứa Nam Nam không ngờ Hứa Tiểu Mãn còn biết chuyện này, cười nói: “Em nghe từ đâu?”“Bà nói.” Hứa Tiểu Mãn nói.Hứa Nam Nam kinh ngạc hơn, vậy mà bà cụ lại có lòng tốt kể chuyện cho họ.Quả nhiên, Hứa Tiểu Mãn nhìn trăng trên trời, sắc mặt mang theo chút hoài niệm: “Nghỉ hè năm trước, đám chị Hồng Hồng trở vè, người cả nhà hóng mát ở bên ngoài.

Chị Hồng Hồng chỉ trăng, bà cũng không cho chị ấy chỉ, còn kể cho chị ấy chuyện của Ngô Cương và Hằng Nga.

Bà còn nói, chị Hồng Hồng còn đẹp hơn Hằng Nga.”“...”Hứa Nam Nam đột nhiên không muốn ngắm trăng nữa, tránh làm đứa bé này đau lòng, lấy một túi bánh khô từ trong túi xách: “Ăn chút gì đi, chờ lát nữa còn phải qua núi.”Với việc Hứa Nam Nam thỉnh thoảng lấy đồ cho cô bé ăn, Hứa Tiểu Mãn đã không thấy kinh ngạc nữa.

Cô cảm thấy nhất định là chị giấu ở đâu đó, tránh cho người ta biết sẽ cướp đi.

Cô bé không muốn để người ta cướp đồ, còn bị đánh, cho nên cũng không hỏi.Ăn bánh khô, uống sữa chua, hai người vô cùng thỏa mãn.

Cảm thấy lần này đi xa giống như chơi xuân vậy.Trời càng ngày càng sáng, sau khi hai người đi qua núi, đã có thể thấy đường cái cách đó không xaDọc theo con đường này đi thẳng đến phía Đông, chính là thị trấn.

Hứa Nam Nam cũng không muốn làm khổ bản thân, tiết kiệm chút tiền đó.

Số tiền này là lộ phí cô dùng bột gạo đổi với Hứa Căn Sinh, mặc dù không nhiều, nhưng đủ cho cô và Tiểu Mãn đi và về.

Đương nhiên, nếu như tìm được Hứa Kiến Sinh, cô không định tiêu một đồng tiền.Hai chị em đi dọc theo đường cái hai mươi phút, mới nghe thấy tiếng ô tô.Hứa Tiểu Mãn vui mừng kêu: “Chị, là xe, xe ô tô!” Đối với Hứa Tiểu Mãn vốn dĩ chưa ra khỏi thôn mà nói, thấy ô tô còn kích động hơn bọn nhỏ thấy máy bay sau này.Hứa Tiểu Mãn gọi xe, ô tô dừng lại.Thấy hai người không lớn lắm, nhân viên bán vé còn cố ý hỏi: “Nhỏ như vậy, vào thành phố làm gì?” Đương nhiên không phải lo hai người đi lạc, mà là lo hai đứa bé lang thang trong thành phố, mang đến ảnh hưởng xấu cho thành phố.Dù sao mấy năm đói kém, cũng không phải chưa có ai làm như vậy.

Còn có người vì cho con mình vào thành phố, cố ý vứt bỏ đứa bé mới sinh ra không bao lâu vào thành phố, trông chờ được người thành phố nhặt về.Hứa Nam Nam bình tĩnh nói: “Cháu vào thành phố tìm cha, cha cháu làm công nhân ở mỏ.” Nói xong lấy thư giới thiệu của mình ra.Nhân viên bán vé nhìn thư giới thiệu, lại nhìn hai đứa bé, sắc mặt khá tốt, không giống ăn không được no: “Lớn bốn đồng, nhỏ hai đồng.

Đứa nhỏ tự đi ra sau lấy ghế nhỏ ngồi đi.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 38


Hứa Nam Nam trả tiền, kéo Hứa Tiểu Mãn đi ra sau tìm ghế ngồi.Hứa Nam Nam để Hứa Tiểu Mãn ngồi vào vị trí, mình thì ngồi ở ghế nhỏ phía trên.

Hai chị em nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ không ngừng đi qua, tâm trạng đều hơi kích động.

Hứa Tiểu Mãn kích động vì có thể vào thành phố nhìn những đồ chơi hiếm có mà chị Hồng Hồng nói.

Hứa Nam Nam nghĩ, lần này vào thành phố, đúng lúc xem xem có khả năng ở lại thành phố không.Lúc này dân nông thôn muốn ở thành phố thì quá khó khăn, cho dù Hứa Kiến Sinh là công nhân trong mỏ, có hộ khẩu trong thành phố, nhưng vì Lý Tĩnh là hộ khẩu nông thôn, nên cô và Hứa Tiểu Mãn đều theo hộ khẩu của Lý Tĩnh, ở nông thôn.Thời đại này muốn có hộ khẩu trong thành phố, đối với dân chúng mà nói là khó như lên trời.Đường cái cũng không dễ đi, xe lắc lư cả đường, Hứa Nam Nam suýt nôn mấy lần.

Khó lắm mới chống đỡ đến trạm xe của thị trấn, Hứa Nam Nam vừa xông xuống xe, đã nôn như điên ở ven đường.Tài xế này thật sự quá trâu, trâu hơn tài xế xe buýt.Hứa Tiểu Mãn lo lắng chạy tới: “Chị, chị sao thế?”Hứa Nam Nam lau miệng, lấy bình nước trong túi xách ra súc miệng: “Không sao, có hơi say xe.”Hứa Tiểu Mãn nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô: “Chị, bây giờ chúng ta đi đâu, chị biết cha ở đâu không?”“Biết, ở trong mỏ, tùy tiện tìm người hỏi là biết.” Nhưng mà trước đó, cô còn phải thay đổi.Cô nhìn chằm chằm Hứa Tiểu Mãn, Hứa Tiểu Mãn có hơi căng thẳng: “Chị, nhìn em làm gì?”“Đừng động đậy.” Hứa Nam Nam đột nhiên nói, sau đó cười híp mắt đưa tay vò tóc Hứa Tiểu Mãn, tóc tai lập tức rối bời.

Lại lấy cút bụi bặm lau lên mặt.

Cô gái bé nhỏ vừa gọn gàng sạch sẽ, lập tức biến thành đứa bé đáng thương.

Hứa Nam Nam cũng làm theo cách này thay đổi bản thân.Đợi đến lúc tới mỏ, xuất hiện trong mắt chú gác cổng, chính là hai đứa ăn mày mặc quần áo rách rưới, sắc mặt tiều tụy.“Chú, chú Vệ, xin chú giúp cháu tìm cha cháu.”Lúc Hứa Nam Nam thấy Vệ Quốc Binh đã hói đầu, nước mắt chảy ào ào.

Hứa Tiểu Mãn đứng bên cạnh không biết chuyện gì, nhưng thấy Hứa Nam Nam khóc đau khổ như vậy, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, “oa” một tiếng khóc theo.Vệ Quốc Binh sợ ngây người.“Đây, đây là con nhà ai?” Hình như trong mỏ cũng không nghe nói có nhà sống khổ như vậy, đây đâu giống đứa bé được nhà nuôi, ngược lại giống nhóc ăn mày chạy nạn trên đường chính vào mấy năm trước.Hứa Nam Nam khóc đỏ mắt, đến gần Vệ Quốc Binh: “Cháu là Nam Nam, cha cháu là Hứa Kiến Sinh, trước đây chú Vệ còn cho cháu kẹo.”Lúc sáu tuổi nguyên chủ mới rời khỏi thành phố, thời gian trước sáu tuổi là thời gian vui sướng nhất trong cuộc đời của cô, cho nên cô còn nhớ rất rõ chút ký ức trước sáu tuổi, ví dụ như Vệ Quốc Binh trước mặt.Khi còn bé Hứa Nam Nam thường xuyên tới mỏ chơi, không thể đi vào mỏ, cũng chỉ có thể chơi ở phòng gác cửa, cho nên quen biết Vệ Quốc Binh.Rõ ràng Vệ Quốc Binh cũng có ấn tượng với Hứa Nam Nam, anh ấy ngạc nhiên nhìn Hứa Nam Nam, trợn to mắt đánh giá từ trên xuống dưới: “Cháu, cháu là Nam Nam? Nam Nam nhà chủ nhiệm Hứa?”“Vâng.”Hứa Nam Nam gật đầu liên tục: “Chú, chú mau giúp cháu tìm cha cháu đi, muộn thì không kịp nữa.

Cháu, cháu sắp không sống nổi rồi.” Cô nói xong thì khóc lớn.Trong phòng gác cửa có hai đứa bé đang khóc, rất nhanh đã dẫn đến sự chú ý của công nhân đi qua.

Đặc biệt là vài công nhân nữ giàu lòng đồng cảm, thấy hai đứa bé đáng thương khóc ở đây, còn tưởng tới xin cơm: “Ai mang thức ăn, cho hai đứa bé ăn chút đi.”“Ăn cái gì, đây là con lớn và con thứ hai nhà Hứa Kiến Sinh, đến tìm Hứa Kiến Sinh.”“Hả, không phải chứ, sao con gái của chủ nhiệm Hứa lại thành ra như vậy?”“Cháu trai lớn của anh ta ăn mặc rất gọn gàng.”“...”Sau khi biết là con nhà Hứa Kiến Sinh, lập tức có người giúp tìm Hứa Kiến Sinh tới..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 39


Nhưng mà Hứa Nam Nam cũng không lãng phí thời gian, trước khi Hứa Kiến Sinh tới, thì khóc lóc cầu cứu Vệ Quốc Binh, nói chuyện bà mình muốn cô làm vợ một người ngu để đổi lương thực.Mặc dù là nói cho Vệ Quốc Binh nghe, thật ra cũng để người khác nghe thấy.

Lúc Hứa Kiến Sinh tới, tin tức này đã bắt đầu truyền ra ngoài.“Biết gì chưa, con gái nhà chủ nhiệm Hứa tìm tới, nghe nói ông bà muốn bắt cô bé lấy kẻ ngu để đổi lương thực.”“Chủ nhiệm Hứa còn có con gái, không phải anh ấy chỉ có một đứa con gái và mấy đứa cháu sao?”“Vậy cô không biết, hai đứa con gái đều đưa về nông thôn nuôi rồi.

Cô không thấy à, hai đứa bé đó trông thật sự rất đáng thương, giống như trẻ lang thang.”Không chỉ các công nhân cảm thấy kinh ngạc, lúc Hứa Kiến Sinh thấy hai đứa con gái của mình thì cũng rất ngạc nhiên, thậm chí cũng không dám tin hai đứa bé trước mặt là con gái mình.Lúc này mới không gặp bao lâu, sao đã trở thành thế này?“Nam Nam, Tiểu Mãn, các con đang...” Hứa Kiến Sinh khó xử nhìn hai đứa bé, giơ tay, sắc mặt đầy khó tin.“Cha, con cho rằng sẽ không còn được gặp lại cha nữa, cha, cha nhất định phải mau cứu con, đừng để bà bán con đi.

Con sẵn lòng làm trâu làm ngựa cho nhà mình, ra đồng kiếm công điểm, xin bà đừng bán con cho kẻ ngu.”Hứa Nam Nam gào khóc xông về phía Hứa Kiến Sinh, ngồi chồm hổm xuống ôm đùi của Hứa Kiến Sinh lớn tiếng khóc lóc nói.Hứa Tiểu Mãn cũng bắt chước, cũng xông tới ôm đùi của Hứa Kiến Sinh, đứa bé này khá nghiêm túc, lập tức quỳ xuống đất, dáng vẻ đó đừng nhắc đáng thương cỡ nào.Người bên cạnh nhìn cũng cảm thấy chua xót: “Chủ nhiệm Hứa, đứa bé đáng thương quá.”Hứa Kiến Sinh nhìn hai đứa con gái ôm đùi mình, lập tức luống cuống tay chân.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao đứa bé đột nhiên chạy vào thành phố, còn thê thảm như vậy.Hứa Kiến Sinh là khoa trưởng quản lý sản xuất trong mỏ, dù sao cũng là nhân viên, cũng là người có tiếng trong mỏ.

Hơn nữa dáng dấp của hắn ta vô cùng cường tráng, thân hình cao lớn, nổi bật giữa đám đông, rất được người ta yêu thích.

Điều khiến mọi người cảm thấy khâm phục là chủ nhiệm Hứa còn nuôi bốn đứa cháu, phải biết mấy đứa bé này đều có hộ khẩu nông thôn, không ăn được lương thực cung ứng, cho nên một mình Hứa Kiến Sinh nuôi năm đứa bé một người lớn.Ở trong lòng các công nhân trong mỏ, đây chắc chắn là người đàn ông đích thực.Nhưng hôm nay hình tượng của người đàn ông đích thực này hình như bắt đầu tiêu tan rồi.

Hình ảnh hai đứa con gái của hắn ta thê thảm chạy từ thôn đến tìm cha cầu xin bắt đầu lưu truyền giữa các công nhân, hơn nữa trải qua thổi phồng trắng trợn, đã bị truyền ra vô cùng đặc sắc.Thậm chí không cần Hứa Nam Nam tự kể lại, Hứa Kiến Sinh cũng biết tại sao lần này con gái nhà mình vào thành phố.Sau khi nghe thấy mẹ mình lại muốn gả con cho con trai ngốc của nhà thợ rèn Hồ, Hứa Kiến Sinh vừa tức giận vừa đau khổ, lại cảm thấy rất bất đắc dĩ.Nhìn dáng vẻ thê thảm của hai đứa con, Hứa Kiến Sinh lập tức không biết nói gì: “Nam Nam, Tiểu Mãn, chúng ta về nhà ăn chút gì trước, cha sẽ không để bà con gả con đi.”Hứa Nam Nam lo lắng nói: “Lần trước cha cũng hứa với con, nhưng sau đó vẫn nghe lời bà.”Hứa Kiến Sinh lập tức im lặng.Hứa Nam Nam khóc lóc nói: “Cha, đừng để con và Tiểu Mãn trở về, con không dám về, bà sẽ đánh chết chúng con.

Chúng con đã lén chạy ra ngoài, bằng không bà sẽ nhốt chúng con lại.”“Ai ôi, thật là quá đáng thương.”“Đúng vậy, bà nội cũng không thể đối xử với đứa bé như vậy.

Bây giờ cũng không phải xã hội cũ, còn có thể tùy tiện để đứa bé nhỏ như vậy đi lấy chồng?”Hứa Kiến Sinh nghe thấy mọi người thảo luận, mặt đỏ tới mang tai.

Khó xử không biết nên phản ứng thế nào, hắn ta cảm thấy đời này mình chưa từng mất mặt như vậy.“Kiến Sinh, về nhà ăn cơm.”.
 
Back
Top Bottom