Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 40


Hứa Kiến Sinh đang khó xử, thì một người phụ nữ chen vào từ sau đám người.

Người phụ nữ có dáng người rất gầy yếu, nhưng gương mặt rất xinh đẹp, sắc mặt cũng mang theo chút hiền lành.

Thấy Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn, cô ta vui vẻ nói: “Nam Nam và Tiểu Mãn cũng tới à, sao không về nhà, chạy tới đây tìm cha con làm gì?”Hứa Nam Nam nhìn người này, nhếch miệng.“Mẹ.”Hứa Tiểu Mãn cũng nhỏ giọng gọi.Lý Tĩnh cười xán lạn hơn: “Mau về nhà đi, ở đây ảnh hưởng công việc của người ta.

Đi, đi về nhà, mẹ làm đồ ăn ngon cho hai con.” Cô ta một tay giữ một đứa bé, trong tay mang theo chút sức lực, cứ thế kéo hai đứa bé về nhà.Hứa Nam Nam thì không vui, cô muốn thoát khỏi tay Lý Tĩnh, lại bị Lý Tĩnh nắm không buông.Lý Tĩnh nghiêng đầu nhìn cô, sắc mặt vô cùng lạnh lùng: “Ồn ào nữa, tao với cha mày sẽ thật sự mặc kệ chuyện của mày.

Nếu cha mày bị mày hại mất việc, có lợi gì cho mày?”Thấy Hứa Kiến Sinh vẫn ngây người, cô ta quay đầu cười cười: “Kiến Sinh, còn không mau về nhà? Thức ăn sắp nguội rồi.”Hứa Kiến Sinh mới lấy lại tinh thần, lập tức đi theo.Hứa Nam Nam thấy không tránh được, chỉ có thể quay đầu hô to: “Chú Vệ, chú ăn cơm xong thì phải tới gặp cháu, cháu lo cha mẹ cháu sẽ đưa cháu về, chú nhất định phải tới đó.”Vệ Quốc Binh là một người đàn ông ngay thẳng, lập tức vẫy chào: “Chú sẽ đi thăm cháu, dẫn chủ nhiệm hội liên hợp phụ nữ đi cùng.”Lý Tĩnh nhíu mày, sắc mặt nhìn Hứa Nam Nam càng thêm ghét bỏ.Trong thời đại này, nhà ở ở thành phố đang đắt hàng, thậm chí so với thế kỉ 21 cũng không kém là bao.

Trên cơ bản là cả một đại gia đình, mọi người đều sống trong một căn phòng.

Kéo một cái rèm vải để ngăn cách thì liền trở thành một khoảng không gian riêng tư.

Mấy đứa nhóc choai choai có thể có một cái giường ngủ, cũng coi như là có điều kiện tốt lắm rồi.Mặc dù Hứa Kiến Sinh là cán bộ trong hầm mỏ, nhưng căn nhà được phân cho cũng không tính là lớn.

Căn nhà có hai phòng, phòng khách nhỏ cũng chỉ có thể để được một cái bàn.Một căn phòng là phòng ngủ chính, ra giường và rèm cửa sổ màu sọc ca rô xanh, trên tủ đầu giường đặt một bình hoa, nhìn có vẻ rất ấm áp.

Ngoài ra, một căn phòng nữa là phòng cho trẻ con ở, hai cái giường lớn, hai đứa cháu trai ngủ một cái, hai đứa cháu gái ngủ một cái.

Bên cạnh đó còn có hai cái bàn học.

Bên trên là đồ dùng học tập và sách vở được sắp xếp gọn gàng ngay ngắn.Cả căn nhà khiến người ta vừa nhìn sẽ cảm thấy gia đình này rất hạnh phúc, nữ chủ nhân quán xuyến việc nhà rất tài tình.Vẻ mặt Hứa Tiểu Mãn tràn đầy ngưỡng mộ nhìn phòng của bọn trẻ, chỉ là không dám bước chân vào trong, trông có vẻ rất mất tự nhiên.

Ngược lại, Hứa Nam Nam chẳng kiêng dè gì cả, đánh giá cả nhà họ Hứa trong ngoài một lượt.

Cảm thấy hai người bọn họ sống ở thành phố rất thoải mái.

Một nhà tương thân tương ái như vậy mà.May mà sau khi nguyên chủ về quê thì chưa từng vào lại thành phố, nếu không thì nhìn thấy một màn này, chỉ sợ sẽ tức đến nỗi hôn mê bất tỉnh.“Nam Nam, ăn cơm thôi.”Hứa Kiến Sinh bưng hai cái chén hai đôi đũa đi vào.Hứa Nam Nam kéo Hứa Tiểu Mãn ngồi vào bàn.

Nhìn thấy trong chén nổi lên mấy sợi mì, trên mặt không chút biểu cảm.Hứa Kiến Sinh có hơi xấu hổ: “Mẹ con nói trong nhà không đủ lương thực, đợi lát nữa cha ra ngoài mượn chút lương thực về.”“Cha, mọi người ở trong thành phố sao lại sống thành thế này vậy.” Hứa Nam Nam nói thẳng, mắt to đen nhánh nhìn chằm chằm vào Hứa Kiến Sinh, nhìn đến nỗi ông ta quẫn bách cũng không hề thu hồi tầm mắt.“Mày nghĩ rằng bọn tao sống rất tốt sao?” Lý Tĩnh cau mày từ bên ngoài đi vào, theo sau là một cô gái nhỏ mặc áo khoác hoa màu xanh cũ.

.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 41


Cô gái nhỏ trông rất gầy gò, dáng vẻ yếu ớt, ánh mắt nhìn Hứa Nam Nam mang theo vài phần mong đợi, nhưng lại không dám đến gần.Hứa Nam Nam cũng có chút mềm lòng, nhưng mà cũng chỉ trong thoáng chốc, cô nhìn về phía Lý Tĩnh: “Lần trước bọn Hồng Hồng trở về, con thấy bọn họ mua rất nhiều đồ dùng học tập, con còn nghĩ rằng cuộc sống trong nhà rất tốt đó chứ.

Nếu như ngay cả đồ ăn cũng không có, vậy sao còn có tiền mua đồ dùng học tập chứ.

Nghe nói còn là đồ cao cấp nữa.”“Sao nào, mày đang muốn so đo với các chị Hồng Hồng của mày hả.

Chúng nó là người đi học, mày so đo gì với chúng nó hả? Chị Hồng Hồng của mày có thành tích học tập tốt, sắp phải thi lên cấp ba rồi, sau này chính là sinh viên đại học.

Đợi con bé học xong rồi, sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”Vẻ mặt Lý Tĩnh vô cùng không vui nói.“Thành tích học tập của chị ấy tốt hay không, có liên quan gì đến con.” Hứa Nam Nam cười hừ nói.“Nam Nam, sao lại nói chuyện với mẹ con như vậy?” Hứa Kiến Sinh cũng nhíu mày.Trước đó, hắn ta cảm thấy thiệt thòi cho con gái, cho nên con gái bày ra vẻ mặt không tốt, hắn ta cũng không tức giận.

Nhưng mà đứa trẻ này thật sự là càng lớn càng không hiểu chuyện, còn cãi lại lời mẹ nó.“Con nói chuyện thế nào? Cha, cha có biết con ở nhà sống thế nào không, có biết vì sao con lại nói những lời như vậy không.

Chị Hồng Hồng đi học trong thành phố, thi vào cấp ba, con thì ở nhà làm việc, con cũng đồng ý rồi.

Nhưng tại sao bà nội lại muốn gả con cho một tên ngốc chứ.

Con mới 15 tuổi thôi, đây là xã hội mới mà, sao lại đối xử với con như vậy.”Hứa Nam Nam nói, nước mắt lưng tròng.Hứa Kiến Sinh nghẹn họng, việc này hắn ta cũng không biết nên nói thế nào.

Nhưng lại không thể nói thẳng với con rằng bà nội con sai rồi.

Việc này chẳng phải là đang không tôn trọng trưởng bối sao.Cho dù là trưởng bối làm sai, trong lòng biết rõ là được rồi, không thể nói ra.

Càng không thể nói cho con trẻ nghe.“Khóc lóc sướt mướt, còn ra bộ dạng gì nữa, để người ta nhìn thấy được còn tưởng rằng mày chịu ấm ức to lớn nào đó.

Nhưng mà tao thấy bà nội mày làm đúng đó.

Cuộc sống trong nhà không tốt, mày đi đến nhà khác ở cũng có thể có cuộc sống tốt.

Thợ rèn Hồ kia, lúc tao ở nhà cũn đã từng nghe qua, trước kia từng giúp luyện thép, bây giờ còn có thể giúp làm dao phay.

Trong nhà lại chỉ có một đứa con trai, sau này còn không phải đều là của mày sao? Mày cũng đừng so bì với các chị Hồng Hồng của mày, chúng nó là người đi học, còn mày một chữ bẻ đôi cũng không biết, bộ dạng cũng chẳng ra làm sao, có thể có được nhà chồng như vậy, cũng tốn hết tâm tư của bà nội mày.”Lý Tĩnh càng nói về sau, vẻ mặt càng thêm thân thiết, giống như là mẹ hiền đang khuyên bảo đứa con gái phản nghịch vậy.Nói xong lại nhìn về phía Hứa Kiến Sinh: “Lúc ban đầu, em và anh kết hôn, chẳng phải cũng mới mười bảy mười tám tuổi sao, mặc dù Nam Nam có hơi nhỏ một chút, nhưng lại gặp được nhà chồng tốt, cũng không coi là quá chậm.

Hơn nữa, dù sao thì mẹ cũng là người lớn, chúng ta là phận con cái, phải tôn trọng sự sắp xếp của bà.”Hứa Kiến Sinh từ trước đến nay đối với chuyện trong nhà không hề có chủ kiến gì, nghe thấy vợ nói như vậy, trong lòng cũng có chút động lòng, ánh mắt nhìn về phía Hứa Nam Nam cũng bắt đầu dao động.“Phi!” Hứa Nam Nam trực tiếp đứng lên.

“Con còn tưởng đến thành phố tìm hai người, hai người có thể khuyên bà nội đừng bán con đi, không ngờ rằng thế mà suy nghĩ của hai người và bà nội lại giống nhau.

Hay là con không phải con gái ruột của hai người.

Có ai mà bảo con gái ruột của mình gả cho một tên ngốc đâu chứ?”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 42


Hứa Tiểu mãn trực tiếp bị dọa phát khóc: “Không gả cho thằng ngốc, chị không gả cho thằng ngốc.”Hứa Nam Nam quyết định nói: “Nếu như các người muốn con gả, con sẽ đến hầm mỏ tìm lãnh đạo, dù sao thì con cũng là con em của công nhân, bọn họ không thể bỏ mặc con.”Không nghĩ tới đứa trẻ vẫn luôn hiền lành, ở trước mặt cha mẹ cũng không dám làm loạn ầm ĩ, Lý Tĩnh kinh ngạc nhìn hai đứa trẻ, sau đó nộ khí xung thiên: “Sao hả, còn muốn lật trời.

Trong lòng mày còn có người làm cha làm mẹ này không? Chả trách bà nội mày muốn gả mày đi, mày ở trước mặt tao và cha mày còn như vậy, thì ở trong nhà còn có thể hiền lành sao?”Lý Tĩnh cảm thấy thật là quá mất mặt, bản thân nuôi hai đứa cháu gái thông minh lanh lợi, nhưng sao lại nuôi đứa con gái ruột thành thế này.Cũng may đứa con gái ruột này không do cô ta nuôi dạy, việc này cũng không thể tính hết lên đầu cô ta.Bàn tay cô ta vung lên: “Mày có nói gì nữa cũng vô dụng, dù sao thì nhất định phải trở về.

Bọn mày mau ăn cơm, đợi lát nữa bảo ba mày xin nghỉ phép đưa bọn mày trở về.” Bỏ lỡ cả nửa ngày trời lại lãng phí không ít tiền.

Con nhỏ này thật là không hiểu chuyện.Hứa Kiến Sinh nhìn Hứa Nam Nam nói: “Nam Nam, con về nhà trước đi, đợi cha và bà nội con nói chuyện xong xuôi hết.

Cha cũng sẽ đi qua xem tình hình của nhà họ…”Vậy là vẫn muốn gả cô qua đó.Hứa Nam Nam cảm thấy mình và cặp vợ chồng này chẳng còn gì để nói, dù sao lúc cô đến, cũng không trông chờ vào hai vợ chồng này.

Nhìn thấy thái độ của hai người, cũng nằm trong dự tính của cô.Chỉ là thông qua lần này, coi như cô đã biết rõ được tính nết của cặp vợ chồng này.Hứa Kiến Sinh – con người này rất hiếu thảo, cái này cũng xem như một nguyên nhân, nhưng Lý Tĩnh rốt cuộc người này nghĩ cái gì, thế mà lại thật sự đối xử tàn nhẫn với con gái ruột của mình như vậy.

Điều này không hợp với lẽ thường.Hứa Nam Nam nghĩ không ra, trong ký ức của nguyên chủ cũng không hiểu nổi việc này.Lý Tĩnh nhìn vẻ mặt quật cường trên mặt Hứa Nam Nam, nỗi chán ghét trong lòng càng dâng lên.Mấy đứa nhóc này đúng là ông trời sinh ra đến khắc cô ta mà!Từ nhỏ làm người hầu bên người của tiểu thư địa chủ, trong lòng Lý Tĩnh cảm thấy không cam chịu số phận.

Dựa vào cái gì mà cô ta phải kém hơn một bậc chứ.

Vừa sinh ra đã phải hầu hạ người khác.Lúc đầu gả cho Hứa Kiến Sinh, bởi vì đối phương là quân nhân, cô ta cảm thấy mình gả qua đó, dù sao cũng có thể thoát khỏi số phận người hầu này.

Cho nên lúc ban đầu cô ta tự mình đi tìm bà cụ Hứa, gả cho Hứa Kiến Sinh sống chết không rõ.Ngay cả ông trời cũng đang giúp cô ta, Hứa Kiến Sinh đã trở về, hơn nữa còn làm quan.

Cô ta trở thành vợ của sĩ quan, thân phận lập tức leo cao.

Dù là ai đi chăng nữa, cũng đều phải ngước lên cao nhìn cô ta một cái.Trong mắt cô ta, thân phận vợ của sĩ quan hoàn toàn giống như mạch máu của cô ta.

Nhưng thân phận của cô ta không cao, bà cụ đối với cô ta cũng càng ngày càng không vừa ý.

Cô ta vô cùng muốn củng cố cuộc hôn nhân của mình và Hứa Kiến Sinh, cho nên càng muốn sinh một đứa con trai.Nhưng mà không ngờ được cái thai đầu tiên mà cô ta mong đợi thế nhưng lại là con gái!Sinh con gái xong, những tháng ngày ở nhà họ Hứa càng thêm khó khăn.

Hứa Kiến Sinh lại đổi nghề nghiệp trở về, làm cán bộ hầm mỏ trong thị trấn ở huyện.

Trong hầm mỏ đa số là các cô gái trẻ tuổi chưa kết hôn đánh chủ ý lên người hắn ta.Trong lòng Lý Tĩnh càng thêm oán hận đứa con gái lớn này, cảm thấy bởi vì nó là con gái, cho nên mới khiến địa vị bây giờ của cô ta không được ổn định..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 43


Hơn nữa từ sau khi sinh ra con gái lớn, cô ta vẫn không hề mang thai, cũng bắt đầu nghi ngờ có phải bởi vì lúc cô ta sinh con gái lớn cơ thể đã bị tổn thương hay không.Sau khi cố gắng dùng hết thủ đoạn của bản thân vượt qua được những năm tháng khó khăn nhất, cuối cùng cô ta lại mang thai, thế nhưng kết qua vẫn là con gái.Lúc này không chỉ có người nhà họ Hứa có ý kiến với cô ta, mà ngay cả những người con gái ở hầm mỏ cũng bắt đầu chê cười sau lưng cô ta.Con của cô ta, trời sinh đã khiến cô ta mất mặt!Sau khi đưa đứa con mất mặt này về quê, đổi lấy đám trẻ Hồng Hồng, cuộc sống của cô ta mới bắt đầu tốt lên, bà cụ cũng không dám trưng vẻ mặt khó coi với cô ta, chị em dâu cũng tỏ vẻ mặt ôn hòa lấy lòng cô ta, ngay cả những người trong hầm mỏ cũng khen cô ta lòng dạ tốt bụng, chăm sóc cháu trai cháu gái như con ruột.Chẳng ai đối nhân xử thế hào phòng rộng rãi như cô ta.Nhưng bây giờ đứa trẻ mất mặt lại đến rồi, lại muốn khiến cô ta mất mặt rồi! Lý Tĩnh hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.Hứa Nam Nam nhếch miệng, đối diện với ánh mắt của bà ta thì làm như không thấy.

Ai sợ ai chứ.“Bác gái, bọn con về rồi nè.”Ngoài cửa truyền đến tiếng cười đùa.

Tiếng cười của cô gái tựa như chuông bạc, có vẻ như tâm trạng rất tốt.Nghe thấy tiếng nói, ác ý trên mặt cô ta lập tức biến mất sạch sành sanh, gương mặt liền mang theo nụ cười đứng lên, đi ra ngoài: “Các con về rồi à, hôm nay ở trường thế nào? Phải học tập thật tốt, sau này mới có bản lĩnh lớn.” Trong miệng toàn lời ân cần dạy dỗ.Mấy đứa trẻ từ bên ngoài lần lượt bước vào, một kiểu cặp sách da màu xanh lục.

Cô gái đi đầu vóc người thon thả, nhưng chiều cao lại không thấp, để tóc mái bằng, buộc hai bím tóc, quần áo trên người chỉnh tề ngay ngắn, vừa nhìn đã biết là dáng vẻ của một học sinh.

Cô gái đằng sau bước vào buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo khoác màu đỏ, trên mặt mang theo chút mập mạp phúng phính của trẻ con.

Đôi mắt lấp lánh, nhìn rất sáng sủa.Ngoài ra còn hai cậu con trai để tóc đầu đinh, quần áo trên người cũng giống nhau.Sau khi bọn họ lên thành phố, cũng thường xuyên về quê thăm bà cụ, đương nhiên Hứa Nam Nam biết, cô gái buộc bím tóc chính là Hứa Mai Tử - con gái của thím ba Lưu Xảo, cô gái buộc tóc đuôi ngựa đằng sau là Hứa Hồng – con gái của Trương Thúy Cầm.Cậu con trai có dáng người hơi lớn một chút ở phía trước là Hứa Lỗi.

Cậu con trai dáng người nhỏ bé ở phía sau, trông rất đôn hậu là Hứa Long.Nhìn thấy mấy người trở về, vẻ mặt Hứa Nam Nam không chút dao động, ngược lại mấy người họ nhìn thấy Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn đến thì đều lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.“Nhỏ hai, nhỏ tư, sao hai đứa lại tới đây.

Bà nội có biết không?” Hứa Hồng mở to mắt chạy đến nhìn chằm chằm vào hai người, trong phút chốc, đôi mắt tròn xoe mang theo vài phần không hài lòng: “Sao lại ăn mặc như thế này, để người khác nhìn thấy được, chẳng phải người ta sẽ đàm tiếu về bác gái sao?”Hứa Hồng là con gái của Trương Thúy Cầm, di truyền cái tính kêu gào khoe khoang của Trương Thúy Cầm, nhưng đầu óc lại giống ông bố Hứa Kiến Bình, có chút khôn vặt, chị ta môi đỏ răng trắng, rất biết cách làm người ta thích.Sống nhiều năm với Lý Tĩnh, tất nhiên chị ta biết bác gái Lý Tĩnh không coi trọng gì cả, chỉ coi trọng thể diện của cô ta.

Cho nên nhìn thấy Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn xuất hiện trong nhà, mặc dù chị ta hơi hốt hoảng, nhưng đã nhanh chóng phản ứng ngay.Trách mắng Hứa Nam Nam xong, chị ta kéo tay Lý Tĩnh, thân thiết nói: “Bác gái, bác cũng đừng tức giận, hai người Nam Nam không hiểu chuyện.

Đợi hai đứa về thôn, người ở đây sẽ không nhớ dáng vẻ của hai đứa, cũng sẽ không cười nhạo bác gái.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 44


Lý Tĩnh cảm thấy đứa bé này thật hiểu chuyện, không giống đứa con mất mặt của mình, cũng không biết sao loại người ngu dốt như Trương Thúy Cầm lại sinh được đứa con như vậy.Lý Tĩnh có hơi ghen tỵ, nhưng vẫn nhìn Hứa Nam Nam: “Nhìn chị Hồng Hồng của mày xem, rất hiểu chuyện.

Cũng không lớn hơn mày bao nhiêu, sao mày có thể gây sự như vậy chứ?”Hứa Nam Nam liếc mắt, hoàn toàn không muốn nói chuyện với họ.Luôn có một đám người như vậy, khiến bạn nói chuyện cũng cảm thấy phí nước miếng.

Cô thật muốn bổ đầu Lý Tĩnh ra xem, có phải bên trong nhét rơm rạ không.

Vì người ngoài mà đối xử với con gái mình như vậy, đáng không? Làm như vậy cô ta có thể được cái gì?Trông chờ cháu gái dưỡng lão cho cô ta? Đừng khiến người ta buồn cười.Cô trực tiếp ôm bát ăn mì, mặc dù không thích, nhưng ăn chùa thì ngu gì không ăn: “Tiểu Mãn, ăn cơm.”“Vâng.” Hứa Tiểu Mãn sợ hãi nhìn những người khác, nghe lời bưng bát đũa lên.

Cô bé biết, trong phòng này, thật sự có ruột thịt với cô bé chỉ có chị gái.Thấy hai đứa con không hề có phản ứng, Lý Tĩnh tức đến mức đổi sắc mặt.Hứa Hồng cũng có hơi không vui, cảm thấy Hứa Nam Nam không coi mình ra gì.

Nhưng sau khi thấy sắc mặt của Lý Tĩnh, trong lòng lại có chút vui, chỉ mong Hứa Nam Nam càng không hiểu chuyện mới tốt, như vậy bác gái sẽ mãi mãi không đón họ về, chị ta có thể ở mãi trong thành phố.Chỉ cần thi đỗ cấp ba, sau đó học đại học, sau này chị ta có thể làm người có địa vị rồi.Tất nhiên đầu óc của Hứa Hồng không nghĩ tới những chuyện này.

Nhưng mà ông bố Hứa Kiến Hải của chị ta là một người thông minh, từ nhỏ đã ân cần dạy bảo, nhất định muốn chị ta thi đậu đại học mới được.

Hứa Hồng không biết thi đại học có tác dụng gì, nhưng mà chị ta có thể tiếp xúc rất nhiều người “có thân phận” trong trường học.

Biết chuyện đi học mới là chuyện người có thân phận nên làm, cho nên dù chị ta học tập rất kém cỏi, chị ta cũng phải ỷ lại trường học.“Bác gái, cháu đói rồi, cháu muốn ăn mì.” Hứa Lỗi ở bên cạnh đột nhiên hét lên.Cậu ta vừa vào nhà đã thấy hai bát đũa trên bàn, nhưng mà bên trong chỉ có mì chay, cậu ta không thích ăn nên không muốn.

Nhưng thấy Hứa Nam Nam ăn ngon, bụng cậu ta cũng đói theo.Nghe thấy Hứa Lỗi gọi, Hứa Long cũng nói: “Cháu cũng thế, cháu muốn ăn bánh bao thịt.”Hứa Long vừa gọi, thì bị Hứa Mai Tử kéo: “Ăn bánh bao thịt gì, không phải hai ngày trước mới ăn sao?” Vừa nói xong, chị ta như lỡ lời mà nhìn Hứa Nam Nam, che miệng lại, rất sợ nói gì nữa sẽ bị đối phương biết.Khác với “sự lo lắng” của chị ta, Hứa Nam Nam cũng không có vẻ mặt tức giận, Hứa Tiểu Mãn cũng không ch** n**c miếng.Hứa Long hất tay chị ta ra: “Em không cần chị lo, em muốn ăn bánh bao thịt.

Bác cả, bác gái, cháu muốn ăn bánh bao thịt.”Nghe thấy cháu muốn ăn bánh bao thịt, Hứa Kiến Sinh hơi bất đắc dĩ, vừa nãy vợ mới nói không đủ lương thực, không thấy hai người Nam Nam cũng chỉ ăn mỳ chay sao.Lý Tĩnh lại không có thái độ khó chịu như lúc vừa đối mặt với Hứa Nam Nam, cười híp mắt nói: “Được, bác sẽ đi nặn bột ngay, các cháu đợi chút, chờ lát nữa là có thể ăn.”Cô ta vừa dứt lời, Hứa Kiến Sinh đã nhìn cô ta: “Không nói vừa nãy nói trong nhà hết lương thực rồi sao?” Sao bây giờ có thể làm bánh bao thịt?Lý Tĩnh bảo: “Không phải là thấy chúng không đợi kịp sao? Làm bánh bao lâu, sợ chúng đói bụng.” Bản thân cô ta không thương con, nhưng cũng không thể biểu hiện quá mức trước mặt Hứa Kiến Sinh.Hứa Kiến Sinh nghe vậy cảm thấy có lý, nhìn Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn đang uống nước mì: “Các con ăn chậm thôi, chờ lát nữa mẹ con làm bánh bao ăn cho hai đứa nữa.”“Sao lại cho họ ăn, cháu ăn còn không đủ đâu.” Hứa Lỗi không vui nói.Hứa Long muốn nói chuyện, bị Hứa Mai Tử che miệng kéo ra ngoài.

Ngay trước mặt bác cả, thì không thể làm quá mức..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 45


Hình như Hứa Hồng cũng không để ý những chuyện này, kéo tay Lý Tĩnh: “Bác gái, cháu đi giúp bác làm, mọi người đều nói tay nghề của bác tốt, cháu muốn học.”Lý Tĩnh nghe vậy thì mở cờ trong bụng, lập tức kéo chị ta nói: “Được, bác dạy cháu.”Trong phòng khách chỉ còn lại Hứa Kiến Sinh và ba chị em Hứa Nam Nam Tam.Hứa Linh sáu tuổi đứng bên cạnh Hứa Kiến Sinh, giương mắt nhìn hai chị em.

Từ lúc hai người Hứa Hồng vào nhà đến giờ, cô bé chưa từng nói câu nào, rõ ràng tình cảm với mấy người đó cũng không ra làm sao.Cô bé không phải đứa em gái mà Hứa Nam Nam vừa mở mắt đã quen như Hứa Tiểu Mãn, cho nên Hứa Nam Nam có hơi do dự về vấn đề đối xử với cô bé, lo sẽ vướng víu quá nhiều.

Hứa Tiểu Mãn thì không suy nghĩ chuyện này, thấy mọi người đều đi thì lập tức nhảy xuống dắt tay Hứa Linh, nở nụ cười: “Nhỏ Năm.”Nghe thấy Hứa Tiểu Mãn gọi tên, Hứa Nam Nam suýt bị sặc.Lúc Hứa Tiểu Mãn gọi đám người Hứa Hồng, đều gọi chị thêm tên, cô còn tưởng Hứa Tiểu Mãn gọi anh chị em cũng không gọi tên mụ, không ngờ cũng gọi như bà cụ.Nhỏ Năm Hứa Linh được chị kéo thì vô cùng vui mừng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ sắc mặt mừng rỡ: “Chị Hai.”Đừng tưởng cô nhóc còn nhỏ, trong lòng cô nhóc cũng biết mình chỉ có hai chị ruột, chị Cả và chị Hai.Chị Hồng Hồng và chị Mai Tử đều không phải chị ruột.Hai cô gái nhỏ kéo tay cười với nhau, trông rất ngốc, lại khiến Hứa Nam Nam không khỏi chua xót.Hứa Kiến Sinh thấy cảnh này lại rất vui vẻ yên tâm.

Cho dù con của mình chia cách bao xa, thì luôn còn tình cảm, chứng minh đứa bé đều là người coi trọng tình cảm.Nhưng mà lúc nhìn Hứa Nam Nam, hắn ta vẫn cau mày một cách khó nhìn ra.Trước đây con gái lớn cũng rất coi trọng tình cảm, lúc thấy Hứa Linh thì luôn là người đầu tiên đi qua ôm.

Lúc này lại không nói một câu với Hứa Linh, xem ra thật sự thay đổi rồi.“Nam Nam, thái độ của con với mẹ con vừa nãy không được tốt, lát nữa đừng như vậy.

Mẹ con vẫn luôn suy nghĩ cho các con, quan tâm các con, lo nghĩ cho các con, thái độ trước đó của con khiến mẹ con tổn thương.”“Vậy con nên có thái độ gì, cha dạy con đi.” Hứa Nam Nam ăn uống no, sắc mặt bình tĩnh nhìn Hứa Kiến Sinh.Hứa Kiến Sinh im lặng một lúc: “Con, sao con không hiểu chuyện như vậy chứ?”“Con không biết cái gì là hiểu chuyện, nếu hiểu chuyện chính là bảo con lấy kẻ ngu, vậy con thà không hiểu chuyện.

Cha, bây giờ ông bà và mẹ không ở đây, con chỉ hỏi cha một câu, cha đối xử với con gái ruột của cha như vậy có đáng không? Sau này là ai dưỡng lão cho cha, là cháu của cha, hay là con gái ruột của cha? Nếu như không muốn con gái ruột dưỡng lão cho cha, vậy con không còn gì để nói.

Sau này cha đừng để ý con và Tiểu Mãn nữa.

Nhưng cũng đừng mong bảo con nghe lời cha, lấy kẻ ngu.”“Con...” Hứa Kiến Sinh cảm thấy lời của con gái rất quá đáng, muốn phản bác đôi câu, nhưng lời đến khóe miệng cũng không biết nói gì.Ai dưỡng lão? Chuyện này còn cần suy nghĩ sao.

Nhất định là con của hắn ta dưỡng lão.

Hắn ta cũng nghĩ rồi, ba đứa con gái, luôn có một đứa có thể ở nhà chọn người ở rể.

Như vậy có thể gánh vác gia đình, lo ma chay cho hắn ta.Nhưng bây giờ con gái hỏi thế, trong lòng hắn ta lại cảm thấy hình như chuyện này khác với trong tưởng tượng.Thấy sắc mặt của Hứa Kiến Sinh thay đổi, Hứa Nam Nam biết có cách rồi, mặc kệ lần này có thể tẩy não Hứa Kiến Sinh thành công không, ít nhất có thể âm thầm thay đổi, từ từ thay đổi.Cô không trông mong sau này Hứa Kiến Sinh có thể có thay đổi thế nào, nhưng mà ít nhất trước khi cô trưởng thành, có thể tạm thời giúp đỡ cô một chút.Đây cũng là chuyện không có lựa chọn..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 46


Dù sao cô không thể tùy tiện sử dụng cửa hàng Taobao, một là không nhiều tiền vốn, hai là mặc dù thời đại này đang phá tứ cựu, nhưng mà cũng là lúc dễ xảy ra chuyện nhất.

Chỉ cần cô để lộ chút khác thường, thứ chờ đợi cô chính là đả kích đáng sợ nhất.Không nói cô là quỷ thần, khả năng cao nhất sẽ xem cô là đặc vụ hoặc là giai cấp tư sản để đả kích.

Bằng không làm sao giải thích một đứa bé nông thôn như cô, không có thu nhập, lấy những thứ này từ đâu ra?“Cha, con và Tiểu Mãn không mong chờ cha đón chúng con vào thành phố, con chỉ mong có thể bình an lớn lên ở nông thôn, làm nhiều công việc cũng được, nhưng đừng đánh chúng con, đừng đưa con tới nhà người khác.”Đứa bé khóc lóc kể lể, Hứa Kiến Sinh cũng rất khó chịu, không biết rốt cuộc mình làm gì mới là tốt nhất.

Nhưng hắn ta cũng bắt đầu do dự về chuyện muốn đưa con đến nhà thợ rèn Hồ, không kiên quyết như vừa nãy.Lý Tĩnh đã sớm chuẩn bị làm bánh bao thịt cho cháu, cho nên đã nhào bột xong.

Cô ta và Hứa Hồng một người gói, một người chưng, sau đó Hứa Mai Tử lại tới giúp, rất nhanh đã làm xong một nồi bánh bao thịt thơm ngon.Còn chưa bưng ra, Hứa Lỗi và Hứa Long đã chạy vào phòng bếp ăn.Hứa Hồng và Hứa Mai Tử cũng mỗi người cầm một cái ăn.

Lý Tĩnh nhìn bọn nhỏ ăn ngon, trong lòng vui mừng, còn cố ý bảo Hứa Long và Hứa Lỗi ra ngoài ăn.

Như vậy thì có thể khiến người ngoài biết, hôm nay nhà họ ăn bánh bao thịt.Đến lúc đó nhất định người ta sẽ nói bác gái này hào phóng, cách một ngày lại cho cháu mình ăn bánh bao thịt lớn.Hứa Lỗi và Hứa Long lập tức cầm hai cái bánh bao chạy ra ngoài, hai đứa bé vừa ra cửa sân, thiếu chút nữa đụng vào người ta.

Vừa thấy là Vệ Quốc Binh, thì không thèm chào hỏi một tiếng đã chạy đi.Bác gái của chúng nói, Vệ Quốc Binh là người canh gác trong mỏ, không thể so sánh với bác cả.Vệ Quốc Binh thì sớm đã quen thái độ của những đứa bé này, nhưng chủ nhiệm Chu Lệ Bình của hội liên hợp phụ nữ có hơi không vui: “Sao những đứa bé này bộp chộp thế? Nhưng mà cuộc sống nhà chủ nhiệm Hứa không tệ, còn được ăn bánh bao thịt.”Nạn đói kém mới qua không bao lâu, có thể ăn bánh bao thịt thật sự rất khó.

Huống chi nhà họ Hứa nuôi năm đứa bé, hơn nữa năm đứa bé này và vợ của chủ nhiệm Hứa đều có hộ khẩu nông thôn, không ăn được lương thực cung ứng.Vệ Quốc Binh nói: “Bình thường chủ nhiệm Hứa rất tiết kiệm, chắc bởi vì hai đứa con gái nhà anh ấy từ quê lên, cho nên cải thiện đồ ăn.”Chu Lệ Bình gật đầu: “Xem ra chủ nhiệm Hứa đối xử với hai đứa con gái rất tốt, vậy chờ lát nữa sẽ dễ làm việc.” Lần này cô ấy nghe nói chuyện con gái lớn nhà chủ nhiệm Hứa bị ép cưới nên có lòng qua đây.

Chuyện này rất khó chấp nhận, vì bảo vệ con em của công nhân, cũng không muốn để cán bộ làm chuyện sai lầm, cho nên Chu Lệ Bình còn chưa ăn cơm đã chạy đến nhà họ Hứa làm việc.Hai người đứng ở cửa sân, cũng không đi vào ngay, bèn gọi một tiếng vào bên trong: “Chủ nhiệm Hứa, ở nhà không?”Hứa Kiến Sinh đang đầy tâm sự ngồi trong nhà chính, nghe thấy bên ngoài gọi thì lập tức đứng lên ra ngoài đón.

Mắt của Hứa Nam Nam cũng sáng lên, kéo Hứa Tiểu Mãn chạy đến chân tường ngồi.

Hứa Linh thấy vậy, cũng ngồi xổm ở chân tường.Sau khi Hứa Kiến Sinh dẫn Chu Lệ Bình và Vệ Quốc Binh vào nhà, thì thấy ba đứa bé sợ hãi ngồi xổm trong góc tường.“Nam Nam, con sao vậy?”“Cha, đừng đưa con về lấy chồng, nhất định con sẽ nghe lời siêng năng làm việc, cha tuyệt đối đừng đưa con về.” Hứa Nam Nam ôm thật chặt hai đứa em vào trong lòng.“Cha nói đứa con về lúc nào?” Hứa Kiến Sinh ngây người nói, hoàn toàn không biết sao con gái lớn đột nhiên thay đổi thái độ..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 47


“Không phải mẹ con bảo cha chiều xin nghỉ đưa con về sao?” Hứa Nam Nam sợ hãi nhìn hắn ta, đột nhiên thấy Chu Lệ Bình và Vệ Quốc Binh sau lưng hắn ta, đôi mắt sáng rực lên, như thấy cứu tinh mà chạy về phía Vệ Quốc Binh: “Chú Vệ chú Vệ, có phải chú tới cứu cháu không?”Vệ Quốc Binh là người cục mịch, nhưng thấy Hứa Nam Nam như vậy thì trong lòng cũng có hơi chua xót: “Ừ, chú Vệ đưa chủ nhiệm Chu sang đây thăm các cháu, nhất định chủ nhiệm Chu sẽ giúp các cháu.”“Phải đó Nam Nam, cháu không nhận ra cô sao? Khi cháu còn bé, cô còn từng bế cháu đấy.” Chu Lệ Bình nhìn Hứa Nam Nam, nhìn dáng vẻ đáng thương của cô bé, nghĩ đến hai thằng bé vừa cầm bánh bao thịt lớn chạy ra ngoài thì trong lòng hơi tức giận.

Cô ấy mới vào đã thấy, trong hai cái chén trên bàn chỉ có nước lã, không có chút dầu mỡ nào.“Nam Nam, ăn cơm chưa? Hôm nay mẹ cháu làm bánh bao thịt cho cháu ăn sao?”“Bánh bao thịt? Cái gì là bánh bao thịt, mẹ cháu nói trong nhà không đủ lương thực nên làm mì chay cho cháu.

Ngon lắm đó, ngon hơn bánh bột ngô.” Hứa Nam Nam thành thật nói.Thời đại này đã nghèo, rất nhiều nhà cũng chưa từng ăn bánh bao thịt.

Đến nhà của Chu Lệ Bình cũng chỉ vào tết mới ăn ngon hơn chút, bình thường cũng rất ít ăn thịt.

Nếu bình thường nghe thấy con gái ruột của Hứa Kiến Sinh nói chưa từng ăn bánh bao thịt, cô ấy cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Nhiều trẻ con, nhà thì khó khăn, không ăn bánh bao thịt cũng không có gì lạ.Nhưng mà vừa nãy sau khi vào cửa, cô ấy còn thấy hai đứa cháu của Hứa Kiến Sinh đang ăn bánh bao thịt lớn, còn mỗi đứa cầm hai cái.

Điều này chứng minh Hứa Kiến Sinh có đồ ăn, nhưng mà không cho con gái ruột của mình ăn.Chu Lệ Bình cũng không biết trả lời cô bé đáng thương trước mặt này thế nào.

Cũng không thể nói, cha mẹ của cháu làm bánh bao thịt, nhưng mà không cho các cháu ăn.Cô ấy quay đầu nhìn Hứa Kiến Sinh, than thở: “Chủ nhiệm Hứa, dù gì cũng là con gái ruột, anh không thể quá thiên vị.”Hứa Kiến Sinh cũng cảm thấy rất lúng túng, hắn ta cũng không muốn thiên vị, nhưng mà thật sự không biết là chuyện gì.”Mẹ nó nói là đang làm, làm xong thì sẽ cho chúng ăn.”Chu Lệ Bình nói: “Bây giờ còn chưa làm xong?” Hai đứa cháu đó đã được ăn từ trước rồi, nếu không phải cô ấy biết con người của Hứa Kiến Sinh, thì sẽ cho rằng Hứa Kiến Sinh đang nói dối.“Chắc, chắc sắp xong rồi.” Hứa Kiến Sinh đứng dậy: “Tôi đi xem xem.”Chu Lệ Bình cũng đi theo: “Đúng lúc tôi tìm đồng chí Lý Tĩnh có chuyện, cùng đi xem.”Hứa Kiến Sinh cũng không thể không cho cô ấy đi theo, chỉ đành dẫn cô ấy cùng đến phòng bếp tìm Lý Tĩnh.

Mới đến cửa phòng bếp, thì phát hiện cửa đang đóng.

Hứa Kiến Sinh cau mày, ban ngày nấu cơm thì đóng cửa làm gì.

Hắn ta liếc Chu Lệ Bình, đưa tay đẩy cửa ra: “Lý Tĩnh, chưng bánh bao xong chưa?”Trong phòng, Hứa Hồng đang ăn bánh bao, ăn mì nước, thấy cửa bị đẩy ra thì suýt bị sặc.Lý Tĩnh cũng chưa ăn xong một cái bánh bao, mở to mắt nhìn cửa được mở ra.

Thấy Chu Lệ Bình sau lưng Hứa Kiến Sinh, cô ta lập tức đứng lên: “Ôi, chủ nhiệm Chu tới à, đúng lúc nhà chưng bánh bao, chủ nhiệm Chu thử một chiếc đo.”Đối xử với người có chút thân phận địa vị, Lý Tĩnh vẫn rất hào phóng.Chu Lệ Bình không có tâm trạng nhận ý tốt của cô ta, nhìn Hứa Mai Tử và Hứa Hồng cũng đang ăn bánh bao trong phòng bếp, lại nghĩ đến mấy chị em Hứa Nam Nam vẫn còn ngồi trong nhà chính trong ngồi, tâm trạng rất phức tạp.“Tôi ăn rồi mới qua đây, không ăn nữa, cứ để lại cho con ăn đi.

Tôi tới vì có chuyện tìm anh chị để nói, xem bây giờ anh chị có tiện không.”Nghe Chu Lệ Bình không ăn, trong lòng Lý Tĩnh len lén vui mừng, lại nghe Chu Lệ Bình nói có chuyện, thì lập tức đặt bánh bao trong nồi, xoa tay: “Chuyện gì thế?”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 48


Chu Lệ Bình thở dài: “Quay lại nhà chính nói đi, ở đây cũng không phải chỗ nói chuyện.”Nói xong thì xoay người đến nhà chính.Lý Tĩnh thấy Hứa Kiến Sinh lúng túng, trong lòng cũng đoán được là chuyện gì.

Lập tức càng cảm thấy con gái lớn đặc biệt đến khắc cô ta, khó khăn lắm tiếng tắm của cô ta mới tốt, bây giờ gây chuyện đến mức chủ nhiệm hội liên hợp phụ nữ đến tận nhà, sau này cô ta ra ngoài chắc chắc sẽ bị người ta nói ra nói vào.“Bác gái, chủ nhiệm Chu tới làm gì?”Hứa Hồng nhỏ giọng hỏi.Lý Tĩnh tức giận nói: “Không phải do con nhỏ gây chuyện gây ra, thôi, các cháu đừng để ý chuyện này, mau ăn cơm, sớm đi học đi.”Nói xong thì tháo tạp dề xuống, đi theo Hứa Kiến Sinh đến nhà chính.Bên nhà chính, Vệ Quốc Binh cũng khó chịu mà ngồi trên ghế, nhìn mấy đứa bé, trong lòng luôn không nghĩ ra sao Hứa Kiến Sinh không nuôi con nhà mình, ngược lại đối xử với cháu trai cháu gái vô cùng tốt.Đừng thấy người ta đều khen Lý Tĩnh hào phóng, biết làm người, cảm thấy Hứa Kiến Sinh nặng tình nặng nghĩa, nhưng trong lòng bao nhiêu người đang cười nhạo họ ngu đấy, con mình thì không nuôi, đi nuôi con của người ta, không phải lương thực nhiều mà không có chỗ dùng sao?Trước đây Vệ Quốc Binh còn cảm thấy những người này ích kỷ, cho nên mới ngấm ngầm cười nhạo hai người Hứa Kiến Sinh.

Bây giờ thấy cuộc sống của Hứa Nam Nam, đột nhiên cảm thấy những người này mắng còn nhẹ.Anh ấy đang than thở, không biết làm sao an ủi đứa bé, thì Chu Lệ Bình cũng đã vào.Thấy Chu Lệ Bình tới, Vệ Quốc Binh đứng lên: “Chủ nhiệm Chu, thế nào?”“Đừng nói nữa ...” Chu Lệ Bình đã không muốn nhắc lại chuyện bánh bao thịt, cảm thấy càng nghĩ càng tức giận, cũng không muốn lãng phí thời gian vào chuyện này.

Dù sao mục đích chủ yếu hôm nay cô ấy tới vì chuyện ép cưới của nhà Hứa Kiến Sinh, bây giờ chủ yếu nhất vẫn là thảo luận chuyện này.Nhìn ba chị em Hứa Nam Nam vẫn đứng ở một bên, vội vàng gọi mấy đứa bé tới ngồi.Lúc hai người Lý Tĩnh tới, thì thấy mấy chị em Hứa Nam Nam lần lượt ngồi cạnh Chu Lệ Bình, nhìn thái độ thân thiết đó thì lập tức có hơi không vui.

Vừa nãy mấy đứa con không như vậy với cô ta, ngược lại thân thiết với người ngoài.

Thế không phải xem thường thân phận của cô ta, cảm thấy Chu Lệ Bình là chủ nhiệm hội liên hợp phụ nữ nên chạy tới dán lấy người ta.Thấy hai người tới, Chu Lệ Bình ngồi nghiêm chỉnh.“Chủ nhiệm Hứa, đồng chí Lý Tĩnh, lần này tôi đại diện lãnh đạo trong mỏ tới đây tìm hiểu tình huống của Hứa Nam Nam.

Hôm nay trong mỏ rất nhiều người đều biết chuyện của Nam Nam, chuyện này cũng truyền đến tai lãnh đạo trong mỏ.

Mặc dù đây đều là chuyện nhà, nhưng chủ nhiệm Hứa là lãnh đạo trong mỏ, công nhân phía dưới đều để ý, nếu không giải quyết tốt chuyện của Hứa Nam Nam thì sau này ảnh hưởng của mỏ cũng sẽ rất xấu.

Bây giờ tôi muốn xác nhận với hai người, anh chị thật sự muốn Hứa Nam Nam lấy chồng? Tôi biết đứa bé này mới mười lăm tuổi thôi, vẫn chưa trưởng thành.”“Ai dô, chủ nhiệm Chu, đây là bịa đặt, trẻ con không hiểu chuyện nói vớ vẩn thôi.”Không đợi Hứa Kiến Sinh mở miệng, Lý Tĩnh đã cướp lời: “Nó còn nhỏ, sao chúng tôi có thể để con bé lấy chồng? Bà nó nói thấy điều kiện gia đình không tốt, lo con bé chịu khổ, đúng lúc gặp gia đình chỉ có một đứa con trai, muốn con gái, cho nên nhận qua ở mấy năm, làm con gái nuôi.” Cô ta nói xong còn cố ý trừng Hứa Nam Nam, ý bảo cô đừng nói bậy bạ.Hứa Nam Nam cũng mặc kệ ánh mắt của cô ta, bật thốt lên: “Bà cháu nói đây là nuôi dâu từ nhỏ, bảo cháu làm con dâu nuôi từ nhỏ cho người ta.”Chu Lệ Bình nghe Lý Tĩnh lúc nói, cảm thấy không đúng.

Nhà ai mà thừa nhiều lương thực, còn tìm cô gái lớn như vậy về nuôi, nuôi lớn thì cũng không thân được..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 49


Nghe Hứa Nam Nam nói xong, cô ấy lập tức kịp phản ứng, đây không phải là nuôi con dâu từ nhỏ trong xã hội cũ sao? Nuôi mấy năm cho lớn, thì làm vợ người ta luôn.

“Chủ nhiệm Hứa, đây chính là bã rượu phong kiến, tư tưởng của anh chị không thể chấp nhận được. Nếu truyền ra ngoài, đừng nói tiền đồ của anh, chỉ sợ còn phải... anh đã thấy kết cục của những giai cấp tư sản và địa chủ rồi đấy.”

“Đứa bé đáng chết này, mày nói linh tinh gì thế, xem tao đánh chết mày không.” Lý Tĩnh vừa nghe thấy nghiêm trọng như vậy, kích động xông đến, giơ tay muốn đánh Hứa Nam Nam.

“Đồng chí Lý Tĩnh, chị muốn làm gì?!” Chu Lệ Bình tức giận đứng lên ngăn cản cô ta.

“Lý Tĩnh, dừng tay!” Hứa Kiến Sinh kéo Lý Tĩnh lại, giọng điệu cũng hơi bực bội.

Vốn là chút chuyện nhỏ, hắn ta cho rằng sẽ giải quyết nhanh chóng, làm sao bị Chu Lệ Bình nói thì lại thành bã rượu phong kiến gì đó.

Nhìn con gái sợ hãi trốn sau lưng Chu Lệ Bình, Hứa Kiến Sinh buồn bực gãi đầu: “Nam Nam, đừng sợ, mẹ con không cố ý muốn đánh con đâu, chỉ dọa con thôi.”

Lý Tĩnh vừa nổi nóng, kích động ngay trước mặt Chu Lệ Bình, bây giờ bị kéo lại, sau khi lấy lại tinh thần thì sau lưng cũng toát mồ hôi lạnh, cảm thấy dáng vẻ lúc nãy của mình bị người ta thấy rồi, chẳng phải hình tượng tốt trước đây sẽ mất hết.

Trong lòng oán giận Hứa Nam Nam phả hỏng danh tiếng của mình, ngoài mặt vẫn dỗ dành: “Phải đó Nam Nam, vừa nãy mẹ dọa con thôi, cho nên hơi kích động. Cha con chưa từng muốn con làm con dâu nuôi từ nhỏ cho người ta, chắc chắn bà con cũng không, đó là nói chơi thôi. Để con đến nhà thợ rèn Hồ, đó là thật lòng muốn tốt cho con.”

“Con không tin, bà đã bàn xong với người ta rồi, phải trả năm mươi cân lương thực, ba mươi cân khoai lang, ngoài ra còn cần hai mươi đồng nữa.” Hứa Nam Nam thò đầu ra từ sau lưng Chu Lệ Bình.

Lý Tĩnh nghe vậy, trong lòng hận đến mức ngứa răng, bà cụ cũng vô dụng quá, sao có thể để con bé nghe thấy những chuyện này.

Chu Lệ Bình lắc đầu nói: “Tôi thấy chuyện này cũng không phải hiểu lầm, bàn xong cả giá tiền rồi, đây chính là bán trẻ con. Đây là chuyện mà xã hội cũ mới có, lại xuất hiện trong gia đình công nhân chúng ta, đúng là tạo nghiệp chướng. Không được, ảnh hưởng của chuyện này quá tệ, tôi phải báo cáo với lãnh đạo trong mỏ, xem nên xử trí chuyện này thế nào.”

Hai người Hứa Kiến Sinh nghe thấy vậy, sắc mặt đều sốt ruột. Hứa Kiến Sinh nôn nóng đến mức mặt đỏ rần, lại không biết giải thích thế nào, trái lại là Lý Tĩnh mồm mép: “Chủ nhiệm Chu, theo chị nói, đứa bé còn nhỏ, lời nó nói sao có thể tính được. Hơn nữa, không phải mẹ chồng tôi chỉ mới nói thôi sao, vẫn chưa có làm, sao có thể đã khép tội được? Như vậy oan uống quá. Dù sao anh Hứa nhà chúng tôi cũng là người từng lập công trên chiến trường, một lòng một dạ vì đất nước, không hề có tư lợi. Những năm qua quản lý sản xuất trong mỏ, cũng lao tâm tốn sức, không thể vì mấy câu nói của trẻ con mà đổ oan cho anh ấy.”

“Phải đó chủ nhiệm Chu, tôi thấy chuyện này vẫn cần bàn lại với chủ nhiệm Hứa.” Vệ Quốc Binh đứng bên cạnh nói giúp, dù sao chuyện này do anh ấy dẫn đầu, lỡ thật sự kéo Hứa Kiến Sinh vào tù thì anh ấy cũng không yên lòng.

Dù sao làm đồng nghiệp với Hứa Kiến Sinh nhiều năm, cũng không thể trơ mắt nhìn người ta bị bỏ tù.

Thật ra Chu Lệ Bình cũng không thật sự muốn hại Hứa Kiến Sinh rời khỏi mỏ, bị phê phán. Những năm trước đây mọi người đã trải qua ngày tháng đấu tranh với giai cấp địa chủ, từng thấy tình trạng thê thảm của những người đó, tất nhiên cũng không muốn người mình quen cũng trải qua những chuyện này.

Vừa nãy nói như vậy cũng chỉ vì hơi tức giận, cũng muốn dọa Lý Tĩnh mà thôi, bây giờ Vệ Quốc Binh cho một bậc thang thì cô ấy cũng đi xuống: “Thôi, chuyện này cũng chưa xảy ra, tôi cũng không muốn làm lớn chuyện.”
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 50


Nhưng mà hôm nay anh chị phải bày rõ thái độ, chắc chắn không thể ép con bé đến nhà người ta. Không cần biết lấy chồng hay là làm con gái, đều không thể ép con bé. Bây giờ là Trung Quốc mới, không thể có tập tục xấu của xã hội cũ."

"Theo chị nói, dù sao cũng là con của chúng tôi, sao có thể không thương chứ, chủ nhiệm Chu cứ yên tâm đi." Lý Tĩnh mập mờ trả lời hai câu. Trải qua chuyện lần này, cô ta quyết tâm ủng hộ bà cụ gả con ra ngoài, tránh sau này gây chuyện nữa. Dù sao chờ về nông thôn, chủ nhiệm Chu cũng không thể về quê tìm con bé, qua một khoảng thời gian thì còn ai nhớ chuyện này.

"Mẹ, mẹ vẫn chưa trả lời chủ nhiệm Chu, sau này không thể ép con đến nhà người ta." Hứa Nam Nam mở miệng nói.

Lý Tĩnh lập tức trừng cô, vừa trừng thì bị Chu Lệ Bình bắt được. Chu Lệ Bình lắc đầu, dứt khoát không nói với cô ta nữa, nhìn Hứa Kiến Sinh khó xử bên kia: "Chủ nhiệm Hứa, anh mới là người đứng đầu trong nhà, lại là cha ruột của Hứa Nam Nam, anh luôn có thể làm chủ chuyện này. Nếu không được, tôi cũng chỉ đành báo lại với lãnh đạo."

Hứa Kiến Sinh vốn đã hơi dao động vì lời nói trước đó của Hứa Nam Nam, bây giờ nghe thấy lời nói kiên quyết của Chu Lệ Bình, trong lòng càng dao động, lập tức tỏ thái độ: "Tôi cũng không có suy nghĩ gả con gái, chỉ là trong nhà có thể hơi khó khăn. Nhưng mà tôi hứa với cô, sau này tôi thà rằng bản thân khổ cực, cũng sẽ không để con bé đến nhà người khác."

Cũng chỉ là chuyện thêm một đôi đũa mà thôi, Hứa Kiến Sinh cảm thấy mình vẫn nuôi nổi.

Thấy Hứa Kiến Sinh lại đồng ý, Lý Tĩnh sốt ruột đá chân hắn ta dưới gầm bạn, đáng tiếc bị Hứa Kiến Sinh thờ ơ. Cô ta tức tối chỉ có thể hít mạnh mấy hơi, ánh mắt nhìn Hứa Nam Nam càng chán ghét.

Chu Lệ Bình thấy rõ thái độ của Lý Tĩnh, nhưng mà Hứa Kiến Sinh đã bày tỏ thái độ thì Lý Tĩnh không đáng để ý nữa.

Chu Lệ Bình đứng lên nói: "Vậy được, tôi sẽ về nói một tiếng trước, chuyện cũng chưa xảy ra, chắc lãnh đạo trong mỏ cũng sẽ không hỏi nữa."

Hứa Nam Nam thấy cô ấy muốn đi, lập tức kéo tay áo của cô ấy, đỏ mắt nói: "Dì ơi, cháu sợ sau khi về sẽ bị bà đánh. Lần này cháu lén chạy ra ngoài, cháu sợ sau khi về thì họ sẽ lén lút gả cháu đi, đến lúc đó chú dì sẽ không biết."

Chu Lệ Bình thật sự không nghĩ tới vụ này, nghe thấy Hứa Nam Nam nói như vậy thì cũng hơi lo, cô ấy nhìn vợ chồng Hứa Kiến Sinh.

Hứa Kiến Sinh nói: "Không đâu, tôi sẽ đích thân về nhà nói chuyện." Chuyện đã ồn ào tới mức này, không thể tiếp tục nữa.

Lý Tĩnh thì cắn môi, cô ta đã có suy nghĩ này, không ngờ bị con nhỏ chết tiệt này nói ra, đứa này trời sinh đã khắc cô ta rồi.

Mặc dù Hứa Kiến Sinh đã nói không, nhưng Hứa Nam Nam vẫn nắm tay của Chu Lệ Bình, rất đáng thương. Chu Lệ Bình cũng cảm thấy như vậy không an toàn lắm, dù sao Hứa Kiến Sinh có tiền án.

"Thế này đi, sau này mỗi tháng cháu tới thành phố một chuyến, đến chỗ dì báo cáo. Nếu tháng nào không đến, dì sẽ đi tìm cháu ngay." Mặc dù có hơi phiền phức, nhưng đây cũng là cách duy nhất vào lúc này.

Hứa Nam Nam nghe thấy sau này mỗi tháng có cơ hội vào thành phố một lần, lập tức hài lòng. Chuyện ầm ĩ tới mức này, đã là kết quả trong dự tính của cô. Bây giờ còn có thể mỗi tháng vào thành phố một lần, đúng là được lời.

"Dì, dì thật sự là ân nhân của cháu, nhất định sau này cháu nhớ ân tình của dì. Chờ cháu trưởng thành, cháu sẽ báo đáp dì."

Lời cảm ơn vô cùng chân thành.

Mặc dù Chu Lệ Bình cảm thấy chuyện này không thực tế, nhưng vẫn có hơi xúc động, cảm thấy chuyến này mình đi không uổng công, đứa bé này vẫn có tình có nghĩa.

Tất nhiên lúc này cô ấy không biết, sau này cô ấy sẽ có được vô số lợi ích vì chuyện hôm nay.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 51


Sau khi ầm ĩ như vậy, thời gian cũng không còn sớm, Chu Lệ Bình và Vệ Quốc Binh cũng không ở lại lâu thì đi ngay. Hai người Hứa Kiến Sinh đưa họ ra ngoài, lúc này mới về nhà.

Lý Tĩnh vừa thấy không có người ngoài, thì lập tức cầm chổi ở bên cạnh đi về phía Hứa Nam Nam.

"Nếu mẹ dám ra tay, con sẽ đến mỏ ngay bây giờ." Hứa Nam Nam đứng tại chỗ trừng cô ta.

"Tao là mẹ mày, tao còn không thể đánh mày?" Lý Tĩnh tức đến mức đau ngực. Nếu lúc đầu biết có đứa con như này, thì đã b*p ch*t từ sớm rồi.

"Không thể." Hứa Nam Nam không hề nể mặt.

Hứa Kiến Sinh nhíu mày, cảm thấy bây giờ con gái càng xấc láo. Mà bây giờ hắn ta cũng cảm thấy hơi mệt mỏi, không muốn ồn ào nữa, chắp tay sau lưng đi vào trong nhà: "Đừng cãi nhau nữa, lát nữa anh còn phải đến mỏ, ăn cơm."

Lý Tĩnh tức giận cầm chổi, đứng nhìn Hứa Nam Nam chốc lát, cứ thế không dám đánh.

Cuối cùng chỉ có thể hung dữ ném chổi xuống đất, đi vào phòng bếp lấy đồ ăn cho Hứa Kiến Sinh.

Hứa Nam Nam nhếch mép, vỗ tay: "Tiểu Mãn Linh Tử, ăn bánh bao thịt thôi."

Hứa Hồng và Hứa Mai Tử đã ăn no, thấy trong nhà ầm ĩ như vậy, Hứa Hồng muốn tham gia trò vui, Hứa Mai Tử thì không hứng thú, đeo cặp sách đến trường luôn. Không có ai làm cùng, Hứa Hồng cũng cảm thấy mất hứng, chỉ đành đeo cặp sách đi theo Hứa Mai Tử.

"Ai dà, sao em không lo gì thế. Vừa nãy em nên giúp chị cùng nhau đuổi hai con nhỏ đó về quê." Trên đường, Hứa Hồng càng nghĩ càng cảm thấy không yên tâm, xúi giục bèn Hứa Mai Tử.

Hứa Mai Tử nhìn xuống, nói: "Nói thế nào cũng là em gái của chúng ta, cũng là con gái ruột của bác cả, kiểu gì cũng không tới lượt chúng ta."

"Sao lại không tới lượt, chúng ta ở đây lâu như vậy, đây chính là nhà của chúng ta. Chẳng lẽ em không lo chúng quay lại, chúng ta trở về?" Hứa Hồng liếc nhìn Hứa Mai Tử, chị ta không tin Hứa Mai Tử không lo lắng chuyện này. Lỗi Tử và Long Long là con trai, sau này sẽ ném chậu cho bác cả, không cần lo bị đuổi về. Nhưng hai người đều là con gái, vẫn có khả năng bảo hai người về quê để nhỏ Hai và nhỏ Tư quay lại.

"Trong thôn cũng là nhà của chúng ta, về nhà cũng không sao, dù sao đến lúc đó lấy một anh nông dân, cũng là trôi qua một đời." Hứa Mai Tử cười híp mắt nói.

"Chị không lấy chồng nông dân đâu!" Hứa Hồng phồng mặt, vừa nghĩ tới sau này mình về thôn gả cho người quê mùa, trong lòng đã cảm thấy chán ghét.

Người trong thôn đâu có những bạn nam sạch sẽ đẹp trai như lớp chị ta.

Không được, chị ta nhất định phải bảo bác gái mau đuổi hai con nhỏ đó về quê.

Hứa Nam Nam cũng không biết trong lòng Hứa Hồng nghĩ thế nào, nhưng mà bây giờ cô cũng không rảnh mà quan tâm đến suy nghĩ của mấy người nhà họ Hứa. Lần này lên thị trấn, ngoại trừ giải quyết chuyện của mình, cô vẫn còn có chuyện quan trọng phải làm.

Ăn cơm xong, Hứa Nam Nam liền đi tìm Lý Tĩnh xin quần áo.

Lý Tĩnh đang giận dỗi trong phòng bếp, hấp mười cái bánh bao thịt, còn chuẩn bị để lại hai cái đợi đến tối cho mấy đứa nhỏ ăn đỡ thèm, kết quả buổi trưa đã bị ăn sạch rồi. Hơn nữa còn bị mấy con nhỏ chết tiệt kia ăn sạch. Người đàn ông Hứa Kiến Sinh của cô ta còn chưa ăn được cái nào.

"Mẹ, cho con bộ quần áo để con thay đi, đồ con đang mặc không tiện đi ra ngoài." Bản thân Hứa Nam Nam chẳng có bộ đồ đẹp nào, sau khi lên thị trấn lại cố tình làm dơ quần áo, cho nên bộ đồ này trông có vẻ vừa rách rưới vừa dơ.

Lý Tĩnh thiếu chút nữa tức giận mà bật cười: "Mày còn tìm tao xin quần áo, nói cả nửa ngày ra đây là tao đang thiếu nợ mày à, đến đây đòi ăn đòi mặc?"

Mặt Hứa Nam Nam không chút cảm xúc, nhìn cô ta một cái, quay người rời đi.

"Mày đi đâu?" Cô ta vẫn chưa mắng xong, con nhỏ này đã muốn đi, đúng là muốn làm phản rồi!
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 52


Lý Tĩnh thở phì phì nhìn Hứa Nam Nam, Hứa Nam Nam nghiêng đầu nhìn cô ta một cái: "Chẳng phải mẹ không cho con quần áo sao, con muốn đi tìm cha con."

Vừa nghe Hứa Nam Nam lại muốn đi đến hầm mỏ, Lý Tĩnh liền cảm thấy đau đầu.

Hiện giờ cô ta chỉ mong sao người ở hầm mỏ sớm quên chuyện này, con nhỏ chết tiệt này còn muốn đến hầm mỏ lắc lư, đây là đang muốn không cho cô ta sống tốt mà.

Trong lòng Lý Tĩnh, mặt mũi và thân phận quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Hứa Nam Nam cứ muốn đến hầm mỏ làm loạn, nhất định sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của Hứa Kiến Sinh, cũng sẽ khiến người ta chê cười hai người bọn họ. Điều này quả thực chính là cầm dao thọc vào tim gan của cô ta mà.

Nếu như là trước kia, nhất định cô ta sẽ hung hăng dạy dỗ con nhỏ này. Tiếc là bây giờ con nhỏ này không biết như thế nào lại đột nhiên thay đổi. Đến nỗi cô ta cũng không quản nổi. Nhớ lúc ban đầu, cô ta chỉ cần cười với con nhỏ này một cái thì nó đã vui mừng cả nửa ngày. Chỉ cần cô ta nghiêm mặt thì ngay cả thở một hơi con nhỏ này cũng không dám.

"Mày cần quần áo để làm gì, ngày mai trở về đi, trong nhà không phải có quần áo sao?" Lý Tĩnh nghiến răng nghiến lợi nói.

"Mẹ còn nói, con và Tiểu Mãn đều mặc chung quần áo, nếu như hôm nào đó bị ướt, đều phải để thân tr*n tr** nằm trong chăn. Con không muốn so đo với các chị Hồng Hồng, nhưng mà cũng không thể để bọn họ giống như tiểu thư nhà địa chủ, còn bọn con thì giống như người hầu hầu hạ tiểu thư chứ."

Câu nói đằng sau tựa như một nhát dao, thọc vào ngực Lý Tĩnh đến nỗi chảy máu. Lúc đầu cô ta chính là người hầu trong nhà địa chủ, chuyên hầu hạ tiểu thư nhà địa chủ. Cô ta không tin con gái mình không biết chuyện nà, bây giờ nói những lời này, rõ ràng là đang vả mặt cô ta mà.

"Mày, mày…"

Lý Tĩnh tức giận muốn tìm cây chổi đánh người.

Hứa Nam Nam nói: "Bây giờ con muốn đến hầm mỏ."

Lúc này Lý Tĩnh mới dừng lại, cắn răng nhìn cô. Nhìn một lúc lâu, mới căm hận dặm dặm chân, đi vào trong phòng.

Nhìn thấy bóng lưng tức giận đi vội của cô ta, Hứa Nam Nam nhếch miệng, trong mắt lộ ra vài phần đắc ý. Coi như cô cũng biết điểm yếu của Lý Tĩnh rồi. Người phụ nữ này thật sự xem trọng mặt mũi và danh tiếng hơn bất cứ thứ gì.

Người ta là vì sĩ diện mà chịu khổ, cô ta còn không cảm thấy khổ, ngược lại còn dương dương tự đắc.

Qua một lúc sau, Lý Tĩnh cầm ra một cái áo khoác đỏ sọc caro ra. "Đây là đồ của chị Hồng Hồng mày."

Cầm quần áo ra, Lý Tĩnh vẫn có chút đau lòng. Hứa Hồng là một cô gái xinh đẹp lanh lợi, bình thường cũng biết ăn diện hơn Hứa Mai Tử. Lý Tĩnh cũng vui vẻ trang điểm xinh đẹp cho nó, đi ra ngoài cũng có chút mặt mũi, cho nên đồ cho Hứa Hồng cũng không ít. Hứa Mai Tử nhỏ hơn Hứa Hồng, chỉ cần quần áo của Hứa Hồng mặc không vừa nữa thì Hứa Mai Tử vẫn có thể mặc.

Bộ đồ này cô ta còn chuẩn bị đưa cho Hứa Mai Tử mặc, bây giờ thì phải đưa cho con nhỏ chết bầm này mặc, Thật là uổng phí quần áo. Cũng không nhìn lại xem bộ dạng nó thế nào.

Hứa Nam Nam cũng không so đo đây là quần áo cũ, bây giờ may bộ quần áo mới cũng không kịp, hơn nữa cô cũng không cố tình vì mỗi bộ quần áo mà làm khó Lý Tĩnh, mà cô thật sự muốn đi ra ngoài giải quyết công việc. Cho nên cũng không tranh cãi gì với Lý Tĩnh, cầm lấy quần áo rồi lập tức thay bộ quần áo cũ ở trên người ra. Tiếp đó lại chải hai bím tóc đen bóng mềm mượt.

Lý Tĩnh phát hiện, sau khi đứa con gái của mình ăn diện lên, thế mà cũng rất xinh đẹp. Cũng rất giống cô ta lúc trẻ.

Nhưng lúc tuổi đó, cô ta vẫn còn làm người hầu cho nhà địa chủ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 53


Ngay lập tức trong lòng Lý Tĩnh lại không thoải mái. Hừ hừ hai tiếng rồi đi vào trong phòng.

Nhưng Hứa Nam Nam không có thời gian quan tâm đến tâm trạng của cô ta, cô gọi Hứa Tiểu Mãn đến, dặn dò cô bé không được chạy lung tung, cô đi ra ngoài làm một chút chuyện. Hứa Tiểu Mãn ngoan ngoãn gật đầu: "Chị, chị yên tâm đi, em không đi đâu hết. Nhưng mà chị ơi, chị biết đường không, chị ra ngoài làm gì vậy?"

"Chẳng phải là chị chưa từng vào thị trấn sao, đi ra ngoài xem xem. Em còn nhỏ, nên đừng đi ra ngoài. Trước bữa tối chị sẽ trở về." Hứa Nam Nam sờ đầu cô bé.

Ở trong cái nhà này, cô cũng có một người thân rồi.

Dặn dò Hứa Tiểu Mãn xong, Hứa Nam Nam trực tiếp đi ra ngoài.

Nhà ở của Hứa Kiến Sinh là căn phòng công nhân do hầm mỏ sắp xếp, gần bên hầm mỏ, cách xa nội thành. Nhưng thị trấn lúc này cũng không quá lớn, lúc từ bến xe đến thì Hứa Nam Nam đã nhớ đường rồi, lần này đi đến đó cũng quen đường quen lối.

Thị trấn Hứa Nam Nam đang ở tên là huyện Nam Giang, chẳng qua bởi vì nơi này có một cái quặng sắt, thúc đẩy sự phát triển của địa phương, cho nên công nhân cũng rất nhiều. Trên đường đi, cô đã gặp được rất nhiều công nhân mặc quần áo bảo hộ của hầm mỏ.

Đi hơn nửa tiếng thì đến trung tâm thị trấn.

Lúc này vẫn chưa có người kinh doanh buôn bán, trên đường cũng không náo nhiệt lắm, đi qua một số quán ăn cũng là quán ăn quốc doanh, người ăn cơm bên trong không đông lắm. Ngược lại xã mua bán lại có không ít người, ở bên kia lựa đồ. Còn có người đang nói thì thầm với nhân viên trong quầy hàng. Người trong quầy hàng lén lút từ trong quầy lấy ra một số hàng hóa không dễ gì mua được.

Xem nào, thời buổi này mua đồ cũng cần phải nhờ có quan hệ.

Hứa Nam Nam nhớ đến một bộ phim truyền hình lúc trước từng coi, nam chính mua cho cha vợ nhà mình một đôi giày vải quân đội, đều cần phải tìm người bạn của anh ta làm việc ở xã mua bán giúp đỡ. Nói là khó mua.

Lúc đó cô còn cảm thấy quá khoa trương, bây giờ nhìn thấy tận mắt, mới biết hiện thực còn khoa trương hơn cả nghệ thuật.

Mục đích lần này của Hứa Nam Nam là đến nơi này xem thử tình hình của thị trấn, tìm hiểu tình hình của thời đại này. Ngoài ra, cũng muốn nhân cơ hội này kiếm tiền.

Dù sao thì cô cũng không thể lần nào cũng lén lút mua đồ ở trong cửa hàng Taobao ra dùng. Cho dù cô chọn hàng hóa thế nào đi nữa thì những hàng hóa đó đều rất khó mua, thậm chí chúng còn không tồn tại trong thời đại này. Một lần hai lần, người khác sẽ không nghĩ tới. Nếu như quá nhiều lần thì khó đảm bảo sẽ không có việc gì ngoài ý muốn. Cho nên cô cảm thấy cách an toàn nhất chính là sử dụng tiền tệ của thời đại này để mua đồ ở thời đại này.

Hơn nữa trên người không có tiền, cô cũng không có cảm giác an toàn. Giống như lần này lên thị trấn, nếu như không có tiền lấy từ chỗ Hứa Căn Sinh thì ngay cả tiền đi đường cô cũng không có.

Hiện giờ cách duy nhất mà cô có thể kiếm tiền, cũng chính là buôn bán đồ.

Buôn bán quang minh chính đại chắc chắn là không được. Thời đại này vẫn kiểm soát rất chặt chẽ.

Hứa Nam Nam ngẫm nghĩ, vẫn nên tìm một nơi không có người, mua trong cửa hàng Taobao hai hộp sữa bột đựng trong chai thủy tinh. Sau khi xé bao bì đóng gói trên cái túi ra, dùng túi vải đựng rồi đi đến bệnh viện.

Trong bệnh viên đi lại hai vòng, Hứa Nam Nam mới nhắm mục tiêu vào một ông lão từ trong phòng bệnh đi ra.

Cô vừa nhìn ông lão ấy một lúc, nhìn thấy ông ấy vẫn luôn chăm sóc một bà lão, trên bàn đặt một hộp đồ giống như bột gạo, hình như cũng là đồ bỏ.

Lúc này mà có thể ở lại phòng bệnh đơn thì điều kiện cũng không quá kém, cũng có thể ăn được bột gạo, khả năng mua sắm chắc là cũng được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 54


Hứa Nam Nam lập tức quyết định tìm người này thử xem. Sau khi đợi ông lão đi ra khỏi phòng bệnh, cô liền đi theo đằng sau: "Ông ơi, xin đợi một chút ạ."

Ông lão đằng trước nghe thấy tiếng nói, nghi ngờ quay đầu nhìn xem, nhìn thấy một cô gái nhỏ, ông hỏi: "Cháu gái, có chuyện gì sao?"

Trên mặt Hứa Nam Nam lộ ra vẻ mặt lúng túng, nhỏ giọng nói: "Ông ơi, ông muốn mua sữa bột không, rất bổ dưỡng đó."

Hứa Nam Nam vẫn luôn nhìn ông lão, cho nên rõ ràng bắt được ánh mắt ông lão sáng lên một chút.

Ông lão cúi đầu xuống hỏi: "Cháu gái, cháu biết chỗ nào bán hả?"

Sau đó nhìn xem xung quanh, phát hiện có người đi ngang qua, ông vội vàng kéo Hứa Nam Nam vào trong phòng bệnh.

Bà lão trên giường bệnh nhìn thấy người bạn già vốn muốn về nhà nấu cơm mới đi ra ngoài một lát đã quay trở lại, hơn nữa còn mang theo một cô gái nhỏ đi vào thì kinh ngạc muốn ngồi dậy.

Ông lão vội chạy đến bảo bà nằm xuống: "Bà đừng lộn xộn." Lại lập tức quay lại nhìn Hứa Nam Nam: "Cháu gái, cháu biết chỗ nào có sữa bột sao?"

Không phải là ông lão làm quá lên, nhưng thật sự thứ này rất khó mua được. Thị trấn hoàn toàn không có bán, ngay cả trên tỉnh thành cũng rất khó mua được. Người bạn đời vẫn luôn nằm viện, cũng không có đồ bổ có dinh dưỡng gì, ông ấy thực sự rất lo lắng.

Hứa Nam Nam cũng không nghĩ đến ông lão lại sốt ruột như vậy, trong lòng lập tức biết có cách rồi. Lấy sữa bột từ trong túi vải ra: "Cha cháu là công nhân, lần trước đến thành phố lớn công tác đã mua sữa bột cho con bồi bổ cơ thể. Con biết thứ đồ này rất tốt, nên không nỡ ăn, muốn cầm qua đây đổi chút tiền, để cuộc sống trong nhà được dư dả một chút."

Nói xong những lời này, bản thân Hứa Nam Nam thiếu chút nữa muốn nôn mửa. Thế mà lại có thể trợn mắt nói dối, nói Hứa Kiến Sinh trở thành người cha nhị thập tứ hiếu.

Mặc kệ bản thân Hứa Nam Nam tin hay không tin, dù sao đối phương cũng tin rồi.

"Đứa trẻ này thật đúng là hiểu chuyện. Vốn dĩ ông cũng không nên khiến cháu phụ tấm lòng của người nhà cháu đối với cháu, nhưng mà quả thật ông cũng rất cần thứ này. Nếu không thì thế này đi, sau này nếu như có cơ hội, ông cũng sẽ trao đổi cho cháu một ít đồ tốt."

Đối với việc mua lại những thứ mà cha mẹ người ta mua cho con cái bồi bổ cơ thể, trong lòng ông lão cũng có chút áy náy. Ông cũng đã từng làm cha, ông biết tấm lòng yêu thương con cái của bậc cha mẹ.

Hứa Nam Nam lập tức gật đầu: "Ông ơi, thật ra không sao đâu, cha cháu thường xuyên đi công tác, sau này cuộc sống trong nhà tốt lên, cháu sẽ bảo cha lại mua cho cháu là được rồi. Nhưng mà ông ơi, sữa bột này, ông đưa bao nhiêu tiền vậy ạ?" Cô bây giờ không muốn nói chuyện tình cảm, chỉ muốn nói chuyện tiền thôi ông ơi.

Ông lão xấu hổ cười cười: "Ông lẩm cẩm mất rồi, vẫn chưa nói chuyện này nhỉ. Thế này đi, Một hộp sữa bột ông cho cháu sáu đồng, thế nào? Ông lấy cả hai hộp."

Bà lão trên giường nói: "Mua một hộp thôi."

"Không sao, chúng ta để đó ăn từ từ, ngày thường cũng không dễ mua."

Trong đầu Hứa Nam Nam tính toán một lát, tiền lương của công nhân bình thường hiện giờ là hơn ba mươi đồng, dựa theo giá cả hàng hóa, sáu đồng có thể mua mấy chục cân lương thực chính, nếu như mua lương thực phụ thì có thể mua hơn mấy chục cân lận.

Cho nên dù là dùng mấy chục đồng mua sữa bột, nhưng bán lại một cái được sáu đồng, Hứa Nam Nam cũng kiếm được lời.

"Ông ơi, ông có phiếu không, phiếu lương thực và phiếu công nghiệp đều được."

"Có chứ." Thấy Hứa Nam Nam đồng ý, ông lão cười ha ha từ trong túi móc ra một chồng phiếu. Dựa theo giá cả hàng hóa lúc này, Hứa Nam Nam lấy phiếu lương thực 20 cân, còn lại toàn lấy phiếu công nghiệp.

Đồ ăn thì có thể lén lút mua trong cửa hàng Taobao, chủ yếu là cuộc sống sau này cần phải mua đồ thì phải dùng đến những lá phiếu này.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 55


Cầm lấy mười hai đồng và một chồng phiếu, lúc này Hứa Nam Nam mới vui vẻ rời khỏi phòng bệnh, lúc trước khi đi, ông lão đưa cho cô một cái địa chỉ, bẳn rằng nếu như sau này cô còn có những thứ này thì có thể đến tìm ông ấy.

Lúc này Hứa Nam Nam mới biết rằng, hóa ra ông lão này tên là Vương Đông Lai. Là công nhân đã về hưu của một đơn vị.

Đợi Hứa Nam Nam đi rồi, bà lão mới nói: "Ông chỉ biết tiêu tiền lung tung, mua những thứ này quá lãng phí."

Vương Đông Lai mỉm cười rót nước nóng pha sữa bột cho bà: "Lãng phí gì chứ, bây giờ trong nhà chỉ còn hai chúng ta, tiền này không xài thì để lại làm cái gì. Bất cứ cái gì cũng không quan trọng bằng sức khỏe của bà. Bạn già à, bà phải chăm sóc cơ thể thật tốt, sống thêm vài năm. Đừng để lại một mình tôi cô đơn trên cõi đời này."

Bà lão nghe thấy vậy, đôi mắt chợt đỏ lên, cúi đầu lau lau nước mắt.

Sau khi Hứa Nam Nam rời khỏi bệnh viện, cô không vội trở về, mà ở trong thị trấn đi dạo một lát. Mặc dù thị trấn lúc này không đẹp đẽ phồng hoa bằng thành phố sau này, nhưng so với thôn họ Hứa, hoàn toàn là một cái trên trời một cái dưới đất. Chả trách con người thời đại này đều muốn chạy đến thị trấn.

Ai dà, cô cũng muốn chạy đến thị trấn. Tiếc là bây giờ vẫn chưa có cơ hội. Còn suy nghĩ dựa vào hai vợ chồng Hứa Kiến Sinh để trở về thị trấn, thì đừng nghĩ nữa. Không nói đến muôn vàn khó khăn, cô cũng không muốn sống chung với vợ chồng Hứa Kiến Sinh.

Hứa Nam Nam cố tình đi đến một vài đơn vị doanh nghiệp nhà nước hỏi thử tình hình tuyển công nhân.

Lúc này tuyển công nhân chủ yếu vẫn là tuyển công nhân có hộ khẩu ở thành phố, hơn nữa còn phải xem trình độ học vấn. Đừng nghĩ rằng thời đại này không cần trình độ học vấn, muốn làm văn chức, ít nhất cũng phải là học sinh cấp hai, học sinh cấp ba thì an toàn hơn một chút. Sinh viên đại học vào thì sẽ làm cán bộ. Còn người học việc, cũng có thể suy sét không có bằng cấp gì, nhưng mà những người này trên cơ bản đều là con em của công nhân nâng đỡ. Chỉ cần đơn vị có một cơ hội, thì trên cơ bản người mười hai mười ba tuổi cũng có thể làm việc. Đương nhiên, một số ngành nghề đặc biệt, ví dụ như kỹ thuật, bạn có kĩ năng này thì cũng có thể nới lỏng điệu kiện một cách hợp lý, thông qua kiểm tra đánh giá để vào đơn vị. Nếu như là hộ khẩu ở nông thôn, thì vẫn có thể chuyển hộ khẩu vào trong đơn vị.

Nhưng mấu chốt là Hứa Nam Nam muốn sức lực không có sức lực, muốn trình độ học vấn không có trình độ học vấn, hơn nữa còn là hộ khẩu ở nông thôn, hoàn toàn không có khả năng.

Trên đường về nhà, Hứa Nam Nam càng nghĩ càng cảm thấy ủ rũ, hận không thể gào thét một tiếng, vào thị trấn thật khó, khó như lên trời!

Lúc Hứa Nam Nam về đến nhà, nhà họ Hứa đã bắt đầu nấu cơm. Trong thành phố đã bắt đầu đốt than, Hứa Kiến Sinh đi làm trong mỏ, tất nhiên không thiếu than. Bình thường Lý Tĩnh nấu cơm xào rau đều dùng than đá, cũng không cần người giúp đốt củi, một mình có thể nấu một bàn thức ăn lớn. Nhưng hôm nay lại khác, Hứa Tiểu Mãn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh rửa rau, cơ thể nhỏ bé ngồi xổm, vén tay áo lên, vô cùng lanh lợi.

Theo lý, Hứa Tiểu Mãn đã chín tuổi, giúp nhà làm việc cũng là chuyện bình thường. Hứa Nam Nam cũng không cảm thấy nuông chiều trẻ con là chuyện tốt. Nhưng thấy Hứa Tiểu Mãn làm việc ở bên cạnh, Hứa Hồng và Hứa Mai Tử ngồi trên ghế làm bài tập, cả người cô cũng khó chịu.

"Tiểu Mãn, qua đây." Cô cũng không cãi nhau với Lý Tĩnh, lập tức gọi Tiểu Mãn tới.

Hứa Tiểu Mãn vừa nghe thấy Hứa Nam Nam quay về, lập tức vui vẻ chạy tới: "Chị, sao giờ chị mới về."

"Chị ra ngoài đi bộ một vòng."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 56


"Chị, trong thành phố có vui không?" Hứa Tiểu Mãn tò mò nói.

"Vui, lần sau chị vào thành phố, sẽ đưa em đi dạo." Bây giờ cô có tiền rồi, quan hệ với Hứa Căn Sinh cũng tốt, sau này vào thành phố cũng thuận lợi, đến lúc đó sẽ không cần tới tìm hai người Hứa Kiến Sinh nữa, cô sẽ có thể dẫn Tiểu Mãn chơi một vòng trong thành phố.

"Tiểu Mãn, làm gì đấy, còn không qua đây làm việc!" Lý Tĩnh hét trong phòng bếp.

Hứa Tiểu Mãn đổi sắc mặt, theo bản năng muốn đi, Hứa Nam Nam lập tức kéo cánh tay của cô bé: "Đừng để ý, cũng không phải không có ai. Đi, vào trong phòng với chị." Nói xong thì kéo Hứa Tiểu Mãn vào phòng.

Lý Tĩnh gọi mãi cũng không thấy ai, đi ra nhìn, đã không thấy bóng dáng của Hứa Tiểu Mãn.

Hứa Hồng nói: "Bác gái, vừa nãy nhỏ Hai về, không cho nhỏ Tư làm việc. Cũng không biết nhỏ Hai nghĩ thế nào, mình ra ngoài một ngày không làm việc, còn không để Tiểu Mãn làm, không hề thông cảm cho cảm giác khổ cực của bác gái. Nếu không phải cháu cần làm bài tập, thì đã giúp bác gái làm việc rồi."

Nghe thấy vậy, gương mặt của Lý Tĩnh thay đổi đủ biểu cảm.

Hứa Mai Tử ngồi bên cạnh nói: "Bác gái, bác cũng đừng tức giận. Sau khi cháu làm xong bài tập, sẽ lập tức tới giúp bác làm việc."

"Không cần các cháu, các cháu cẩn thận làm bài tập. Bác cũng không tin, hôm nay vẫn không dạy dỗ được hai con nhỏ đó." Lý Tĩnh tháo tạp dề xuống, ném thẳng xuống đất, giận dữ đi vào phòng.

Hứa Hồng thấy vậy, che miệng cười, nháy mắt với Hứa Mai Tử. Hứa Mai Tử làm như không thấy, thản nhiên tiếp tục làm bài tập.

Lý Tĩnh vào trong nhà, trong tay đã cầm một cây gậy nhỏ.

Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn đang ngồi trong nhà chính, thấy cô ta đi vào, Hứa Nam Nam lập tức kéo Hứa Tiểu Mãn ra sau, lạnh lùng nhìn Lý Tĩnh.

"Ra đây cho tao, con ranh con, đúng là tạo phản rồi, chẳng trách bà mày ghét mày như vậy, hóa ra mày có cái tính này, đáng đời bị bà mày ghét."

Hứa Nam Nam cười nói: "Mẹ, mẹ nói sai rồi, nguyên nhân bà ghét con vì con được người hầu sinh ra. Bà con thường nói, con ranh do người hầu sinh ra thì chính là người hầu, đáng đời phục vụ người khác. Trước đây không tin, bây giờ tới đây thì thật sự tin rồi. Mấy người Hồng Hồng và Mai Tử đều có thể ngồi ăn uống đàng hoàng, con và Tiểu Mãn thì phải làm việc. Đây không phải là số người hầu sai? Mẹ, mẹ làm người hầu vẫn chưa làm đủ đâu."

Cô biết đây là điểm yếu của Lý Tĩnh, cho nên cố ý nói như vậy. Lý Tĩnh không cho cô sống yên ổn, đương nhiên con cũng sẽ không để Lý Tĩnh thoải mái.

"Con nhỏ chết tiệt này, hôm nay kiểu gì tao cũng phải đánh chết mày!"

Lý Tĩnh tức giận đỏ mặt tía tai, sắc mặt dữ tợn cầm cây gậy đánh Hứa Nam Nam. Cô lập tức kéo Hứa Tiểu Mãn vòng qua bàn, chạy ra ngoài cửa.

Vừa đi còn vừa gọi: "Chủ nhiệm Chu, mẹ con hành hạ con cái."

Lúc Lý Tĩnh phản ứng lại, Hứa Nam Nam đã kéo Hứa Tiểu Mãn đến ngoài cửa.

Lý Tĩnh suýt ngất xỉu.

Lúc này mọi người đều đang làm cơm tối, lại ở gần nhau, nghe thấy tiếng động đều đến xem. Biết là nhà Lý Tĩnh đang dạy con, thì đều cảm thấy rất kỳ lạ. Phải biết, những năm gần đây hai người Hứa Kiến Sinh là vợ chồng mẫu mực nổi tiếng trong mỏ. Nhà họ Hứa cũng liên tục được gia đình năm tốt mấy năm, người cả nhà đi đâu cũng hòa thuận, trước giờ chưa từng cãi vã. Lý Tĩnh thì đối xử với con cháu vô cùng tốt, hôm nay lại đang đánh con.

"Hình như đó không phải cháu gái nhà họ, sao trước đây chưa từng thấy."

Có người thấy Hứa Nam Nam kéo Hứa Tiểu Mãn chạy ra sân, nhỏ giọng thảo luận.

"Chắc là con gái ruột nhà họ, nghe nói hôm nay con gái ruột nhà họ chạy đến mỏ, sống rất khó khăn, bảo là đứa bé còn không có quần áo đàng hoàng."

"Con gái ruột mới đến đã bị đánh, Lý Tĩnh làm gì vậy?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 57


Mấy người đang thảo luận, Hứa Kiến Sinh cũng đang xách một miếng thịt heo nhỏ đi về, thấy hàng xóm chỉ trỏ nhà mình, hắn ta nghi ngờ đi tới. Chờ nghe thấy Lý Tĩnh chửi mắng ở bên trong, hai đứa con gái nhà mình đứng bên ngoài làm trò cho người ta xem, sắc mặt lập tức u ám.

"Nam Nam, sao vậy?"

Hứa Nam Nam đang nói với Hứa Tiểu Mãn về những gì mình mắt thấy tai nghe ở bên ngoài, nghe thấy giọng nói của Hứa Kiến Sinh, sắc mặt lập tức trở nên rất đau lòng: "Cha, cha về rồi, không biết mẹ làm sao nữa, đuổi theo con và Tiểu Mãn đánh, con và Tiểu Mãn cũng không dám về nhà. Cha, mai chúng con sẽ về quê, con biết nơi này không phải nhà chúng ta, mà là nhà của mấy chị Hồng Hồng."

Vốn có hơi tức giận, nghe thấy con gái ruột nói như vậy thì Hứa Kiến Sinh lại có hơi buồn bã áy náy. Đây chính là con gái ruột của hắn ta, lại nói nơi này không phải nhà mình.

Con cái mới đến ngày đầu tiên đã ồn ào như vậy, đây đều là chuyện gì.

Hứa Kiến Sinh đi tới, giơ tay dẫn hai đứa con vào nhà: "Đi về nhà, mẹ con sẽ không đánh các con."

Hứa Nam Nam không dám: "Mẹ con vẫn đang mắng ở trong, còn cầm cây mây."

"Cha về rồi, cô ấy không dám!"

Hứa Kiến Sinh chắc chắn nói.

"Cha, con tin cha." Hứa Nam Nam cảm kích mỉm cười.

Nhìn nụ cười của con gái, trong lòng Hứa Kiến Sinh rất phức tạp. Hắn ta than thở để hai đứa con đi vào, vào sân thì lập tức đóng cửa lại, ngăn cản lời đàm tiếu ngoài kia.

Trong sân, Hứa Hồng và Hứa Mai Tử đang đấm lưng cho Lý Tĩnh. Thấy hai đứa bé đi vào, cô ta lập tức cầm gậy lên: "Mày còn dám về, xem hôm nay tao có đánh chết con nhỏ chết tiệt nhà mày không!" Nếu không phải vừa nãy lo bị người ngoài nhìn thấy, cô ta đã xông ra đánh hai đứa này một trận, nhất là con nhỏ Nam Nam chết tiệt, thật là càng ngày càng hư hỏng.

Thấy bộ dáng đanh đá của cô ta, Hứa Kiến Sinh nhíu chặt mày hơn: "Cô làm sao thế, nổi cơn cái gì? Con mới đến ngày đầu, cô đã ầm ĩ đến mức khiến hàng xóm chê cười, cô đang muốn làm gì?!"

Hôm nay cơn tức của hắn ta vẫn chưa nguôi ngoai, nhẫn nhịn cả ngày, không biết trút ra thế nào. Buổi tối trở về còn muốn cho các con ăn ngon để bồi thường, kết quả cô vợ bình thường rất điềm đạm lại bắt đầu đanh đá mắng chửi. Như vậy cực kỳ giống bà cụ ở nhà, khiến hắn ta vừa thấy đã buồn bực.

"Anh không hỏi xem nó đã làm gì." Lý Tĩnh uất ức chỉ Hứa Nam Nam.

Hứa Kiến Sinh nhìn Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam nhún vai: "Con không làm gì cả, con chỉ bảo Tiểu Mãn trò chuyện với con, mẹ đột nhiên cầm gậy xông vào muốn đánh con."

"Nói chuyện?" Lý Tĩnh hừ lạnh: "Một đống chuyện đang chờ làm kia kìa, mày còn ngồi đó tán gẫu, không biết giúp đỡ làm việc."

Hứa Nam Nam vô tội nói: "Sao con biết, con thấy đám chị Hồng Hồng cũng không làm, Long Long và Lỗi Tử còn chơi đùa ở bên ngoài, sao con biết có chuyện phải làm? Hơn nữa con và Tiểu Mãn tới ngày đầu, kiểu gì cũng không tới lượt chúng con làm việc chứ."

Nghe thấy vậy, Hứa Kiến Sinh cảm thấy Lý Tĩnh chuyện bé xé ra to. Nhưng ở trước mặt con, không thể dạy dỗ Lý Tĩnh, hắn ta quay đầu nhìn Nam Nam: "Nam Nam, chuyện này là con sai. Mấy đứa Hồng Hồng là khách, sao có thể để khách làm việc. Con đó, sau này không được nghĩ như vậy."

Hắn ta cảm thấy chuyện này rất đơn giản, khách tới nhà, không phải đều là chủ nhà tiếp đãi sao? Nhất định con gái nhà mình phải tiếp đãi cháu gái.

Hứa Hồng và Hứa Mai Tử nghe thấy vậy, sắc mặt đều hơi không tốt. Nhất là Hứa Hồng, chị ta cắn môi, sắc mặt có chút không cam lòng.

Hứa Nam Nam lại tức giận cười: "Cha, cha nói sai rồi. Con cũng phải hỏi xem, khách nhà ai ở trong nhà còn lâu hơn chủ nhà. Con còn cho rằng họ là chủ nhà, con và Tiểu Mãn là khách đấy."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 58


"Chuyện này ..." Hứa Kiến Sinh lập tức cứng họng.

Vốn dĩ Lý Tĩnh thấy Hứa Kiến Sinh đang bảo vệ mình, thì định nhìn Hứa Kiến Sinh dạy dỗ hai con bé này, kết quả Hứa Kiến Sinh lại bị chẹn họng, trong phút chốc lại tức giận: "Con nhỏ này, đúng là không có dạy dỗ, cãi lại cả cha mày, sao lại xấc láo như vậy?"

"Không có ai dạy, lấy đâu ra dạy dỗ." Hứa Nam Nam thản nhiên nói.

"Nhỏ Hai, sao em có thể nói vậy, không phải đang làm tổn thương bác cả và bác gái sao? Trong nhà có nhiều người lớn chăm sóc hai đứa, em còn muốn thế nào. Em biết bác cả và bác gái khó khăn thế nào không?" Hứa Hồng tức giận nói.

Hứa Mai Tử áy náy nhìn Hứa Nam Nam: "Chị Hai, nếu chị tức giận thì trút lên em đi, đừng oán giận hai bác."

Lý Tĩnh lau nước mắt: "Nhìn đi, hai đứa nó hiểu chuyện như vậy, mà sao tôi lại sinh ra cái thứ này."

Hứa Long và Hứa Lỗi cũng nghe thấy tiếng động thì chạy về, thấy Lý Tĩnh đang khóc, Hứa Hồng và Hứa Mai Tử đang trách mắng Hứa Nam Nam, lập tức cũng tham gia chiến đấu: "Chị Hai, sao chị lại hư như vậy, vừa tới đã gây chuyện. Lúc chị không tới, mọi người sống vô cùng tốt, sao chị vừa tới thì cãi nhau." Hứa Long tức giận hấp tấp nói.

Cậu bé vẫn đang tiếc hai cái bánh bao thịt, bác gái nói để lại cho cậu bé và Hứa Lỗi ăn vào buổi tối, kết quả lại bị nhỏ Hai và nhỏ Tư ăn mất.

Hứa Lỗi cũng muốn mắng, thì bị Hứa Mai Tử kéo lại: "Lỗi Tử, đừng quấy rầy bác gái, đi vào phòng làm bài tập."

Hứa Lỗi rất muốn mắng, nhưng mà mẹ cậu ta nói phải nghe lời của Mai Tử, nếu không sẽ đón cậu ta về quê, cho nên lúc này cũng không dám lên, chỉ đành mím môi đi vào phòng.

Lý Tĩnh có nhiều người giúp như vậy, khí thế lập tức nổi lên, còn muốn mắng mấy, Hứa Kiến Sinh mãi không lên tiếng đã không nhìn nổi: "Được rồi, đừng ồn ào nữa. Giờ ăn tối, ầm ĩ cái gì. Lý Tĩnh, nấu cơm đi!"

"Chuyện này vẫn chưa xong đâu." Lý Tĩnh có hơi bất bình.

"Tôi nói đi nấu cơm, tôi mệt mỏi cả ngày, trở về còn không được ăn miếng cơm nóng à." Hứa Kiến Sinh u ám nói.

Thấy sắc mặt của Hứa Kiến Sinh đã thay đổi, Lý Tĩnh mới hơi sợ, cô ta cắn môi, trừng Hứa Nam Nam, lúc này mới đến phòng bếp nấu cơm. Hứa Hồng và Hứa Mai Tử cũng liếc nhìn Hứa Kiến Sinh, trong lòng có chút sợ hãi, đi theo Lý Tĩnh đến phòng bếp.

Hứa Kiến Sinh nhức đầu xoa trán: "Nam Nam, con đưa Tiểu Mãn đi nghỉ ngơi trước đi, chờ lát nữa ăn cơm sẽ gọi các con." Nói xong thì hắn ta cũng vào nhà.

Ở đây chỉ còn lại Hứa Tiểu Mãn và Hứa Nam Nam, còn có Hứa Linh đứng trong góc sân, bị dọa đến mức không dám động đậy.

Hứa Tiểu Mãn uất ức nhìn Hứa Nam Nam: "Chị..." Cô bé rất đau lòng, tại sao mẹ hung dữ với họ, mà lại đối xử tốt với đám chị Hồng Hồng như vậy? Vừa nãy luôn khen đám chị Hồng Hồng, mà lại ghét cô bé và chị gái.

Khác với cô bé, Hứa Nam Nam không hề buồn, nhiều lắm là hơi tức giận thôi. Với cô mà nói, người nhà họ Hứa đều là người không có liên quan, với cô mà nói thái độ của họ đều không quan trọng.

Đương nhiên, với Tiểu Mãn mà nói thì vẫn rất quan trọng, cho nên Hứa Nam Nam nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô bé: "Tiểu Mãn, thấy không? Thật ra cha mẹ đều không thương chúng ta, trước đây mặc kệ chúng ta, bây giờ cũng chỉ quan tâm đám chị Hồng Hồng. Sau này, em sẽ theo chị sống ngày tháng yên ổn, đừng đau lòng nữa."

Nghe cô nói xong, nước mắt của Hứa Tiểu Mãn không khỏi liên tục rơi xuống, mím môi thật chặt, không biết đang suy nghĩ gì.

Hứa Nam Nam cũng không thể làm gì, có một số việc luôn phải hiểu rõ, bằng không sau này sẽ càng đau lòng hơn.

"Chị cả chị Hai, đừng khóc, ăn đường."

Không biết Hứa Linh đi tới lúc nào, vóc dáng nho nhỏ, vẫn chưa tới eo của Hứa Nam Nam, rõ ràng cũng không phát triển tốt.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 59


Cô nhóc giơ bàn tay nhỏ bé ra, trong lòng bàn tay đặt hai viên đường phèn.

Hứa Nam Nam ngồi xổm xuống: "Đường ở đâu vậy?" Cô không tin Lý Tĩnh chịu cho con mình ăn kẹo, đương nhiên, nếu là con của người khác thì chưa chắc.

Hứa Linh nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: "Lấy trong phòng mẹ, em biết chỗ mẹ cất kẹo, buổi tối lúc ngủ thấy mẹ cất."

Kẹo này dùng trong năm mới, trên mỏ phát xuống, dùng để chào hỏi khách khứa. Lý Tĩnh biết lo việc nhà, tất nhiên tiết kiệm được một phần, chuẩn bị ngày thường làm chút nước đường cho bọn trẻ. Mặc dù cô ta thương cháu, nhưng cũng không nỡ tùy tiện lãng phí đồ tốt cho nên đem giấu, bình thường cho bọn trẻ ăn theo số lượng, có thể dùng được lâu. Ai biết buổi tối lúc cô ta cất đường, Hứa Linh ngủ cùng phòng với cô ta lại không ngủ, lén lút nhớ chỗ cất đường, lúc rảnh rỗi thì ăn đỡ thèm.

Hứa Nam Nam kinh ngạc nhìn cô bé: "Em không nói cho người khác biết chứ." Nếu để Lý Tĩnh biết thì toang, cô và Tiểu Mãn đi rồi, cuộc sống của Hứa Linh sẽ khổ sở.

Hứa Linh đắc ý nói: "Không ai biết, không nói cho họ biết." Cô bé lại đưa tay ra: "Ăn, không để mẹ thấy."

Nhìn thái độ tha thiết của đứa bé, Hứa Nam Nam hít một hơi, giơ tay cầm một viên lên, nhét vào miệng Hứa Tiểu Mãn vẫn đang khóc: "Ăn chút đồ ngọt, đừng khóc nữa."

Trong lòng bàn tay của Hứa Linh còn có một viên, Hứa Nam Nam cầm lên, nhét vào miệng Hứa Linh: "Chị không thích ăn đồ ngọt, em ăn đi. Nhưng mà sau này phải ăn ít thôi, đừng để sâu răng."

Hứa Linh ăn đường, cười cong môi, ngẩng đầu nhìn Hứa Tiểu Mãn: "Chị Hai, ngọt không?"

Hứa Tiểu Mãn dùng tay áo lau nước mắt, gật đầu nói: "Ngọt."

Ầm ĩ như vậy, tất nhiên bầu không khí ăn cơm tối cũng có hơi u ám, nhưng mà ba chị em Hứa Nam Nam thì ăn rất ngon. Nhất là hôm nay Hứa Kiến Sinh còn mang một miếng thịt về, Lý Tĩnh cố ý đặt trước mặt Hứa Kiến Sinh. Hứa Kiến Sinh chưa ăn một miếng, thấy Hứa Kiến Sinh không ăn, đám người Hứa Hồng cũng không dám ăn.

Ngược lại là Hứa Nam Nam luôn gắp thức ăn cho hai đứa em, bản thân cũng ăn.

"Chỉ biết ăn thôi!" Lý Tĩnh oán hận nói, nhìn thịt càng ngày càng ít thì trong lòng nhức nhối, muốn nói mấy câu, lại lo ồn ào khiến Hứa Kiến Sinh tức giận. May mà ngày mai hai đứa bé này sẽ đi, nhà cũng sẽ yên bình.

Cả bữa cơm, cũng chỉ có Hứa Nam Nam ăn khá thoải mái.

Sau khi cơm nước xong, Hứa Kiến Sinh sắp xếp chỗ ngủ cho họ. Nhà chỉ có hai phòng, bình thường cháu trai cháu gái ngủ một phòng, Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh dẫn Hứa Linh ngủ ở phòng khác. Bây giờ thêm hai người, cũng chỉ đành nhét cùng giường với đám người Hứa Hồng.

Hứa Nam Nam không nói nhiều, nằm luôn trên giường chiếm vị trí chính: "Tiểu Mãn, ngủ thôi."

Hứa Hồng thấy vậy, uất ức nhìn Lý Tĩnh. Lý Tĩnh tức giận đổi sắc mặt, gọi mấy câu, thấy Hứa Nam Nam không động đậy, lại thấy đã tối rồi nên đành chịu: "Ngủ trước đi, ngày mai chúng nó đi rồi, chịu một đêm đi. Hôm nay bác con mệt rồi, để bác ấy nghỉ ngơi."

Nghe Lý Tĩnh nói, Hứa Hồng chỉ đành cắn răng, không cam lòng ngồi ở mép giường.

Thầm nghĩ người nhà quê rất bẩn, cũng không biết trên người có rệp không.

Ở bên kia, sau khi Lý Tĩnh về phòng, trong lòng vẫn tức tối, nhắc mãi việc hôm nay Hứa Nam Nam gây chuyện quá đáng.

Hứa Kiến Sinh luôn không lên tiếng, một lát sau nói: "Được rồi, dù sao cũng là con mình, còn có thể thế nào? Bình thường em đối xử với đám Hồng Hồng rất tốt, sao lại không tốt với Nam Nam?"

Hôm nay hắn ta cũng phát hiện, thái độ của Lý Tĩnh dành cho con cái không thích hợp. Trước đây Lý Tĩnh ít gặp con, mỗi lần về quê cũng không nói chuyện, hắn ta vẫn chưa nhìn ra, cho rằng ở ít ngày nên Lý Tĩnh không có cơ hội đối xử tốt với con.

Dù sao Lý Tĩnh đối xử với cháu đều tốt, nên đối xử với con mình chắc chắn không có gì để nói.
 
Back
Top Bottom