Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 820


Vừa truyền lời ra, cửa phòng bệnh lập tức bị đẩy ra, một người quỳ từ bên ngoài lại gần giường bệnh của Hứa Nam Nam: "Mẹ, con sai rồi, sau này con sẽ không bao giờ làm điều gì khiến mẹ tức giận nữa. Mẹ nhất định phải khỏe lại, mẹ nhé."

Hứa Nam Nam vốn đang nghiêm mặt, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đầy tia máu và khuôn mặt phờ phạc c*̉a Lâm Tiểu Bảo, cả người cậu gầy đi trông thấy, mắt bà cũng đỏ hoe.

Thấy Hứa Nam Nam khóc, Lâm Tiểu Bảo cho là mẹ cậu còn đang tức giận, cậu lập tức tự tát mình vài cái: "Mẹ, sau này con thật sự sẽ không làm mẹ tức giận nữa. Con hứa với mẹ bằng tôn nghiêm của một người đàn ông, con sẽ chăm chỉ làm việc có ích cho xã hội giống như các anh, con sẽ không phụ kỳ vọng của mẹ."

Hứa Nam Nam thở phào nhẹ nhõm, đưa tay sờ lên gáy cậu, vẻ mặt từ ái nói: "Tiểu Bảo ngoan, mẹ biết con nhất định sẽ là một đứa bé ngoan. Mẹ tin con." Thằng nhóc thối con đấu với mẹ à, con còn non lắm.

Nghe được những lời này từ Hứa Nam Nam, Lâm Tiểu Bảo cuối cùng cũng không kìm được, cậu nhào vào trong lòng mẹ khóc lớn.

Mấy ngày nay điều cậu sợ nhất chính là không còn mẹ nữa. Mặc dù những năm qua mẹ luôn nghiêm khắc với cậu, nhưng cậu vẫn rất yêu thương mẹ mình. Năm đó vì sinh ra cậu, thân thể mẹ cậu cũng yếu đi. Khi cậu còn nhỏ, mẹ cậu vẫn kể chuyện cho cậu hàng ngày. Bà dùng cơ thể yếu nhược của mình mang cậu ra ngoài chơi.

Mẹ nói, bà không muốn vì bà đã lớn tuổi mà để cậu có một tuổi thơ không bằng các bạn khác.

Hứa Nam Nam phát hiện, sau lần giả ốm này, đồng chí Lâm Tiểu Bảo đã thật sự thay đổi.

Cậu không chỉ không đi gây sự mà cũng không để mấy đứa cháu đi ra ngoài gây rối nữa. Con nhà thằng cả và thằng ba rất ngoan ngoãn, chỉ có con nhà thằng hai vì trước kia buông thả hết sức nên có phần không vào khuôn khổ được. Vì chuyện này mà Tiểu Bảo đã hung hăng dạy dỗ con nhà Nhị Bảo vài lần. Sau này, vừa nhìn thấy chú nhỏ là cậu ta lập tức thấy sợ.

Vợ Nhị Bảo thương con trai nên cô ấy chỉ có thể đến nịnh mẹ chồng, hy vọng bà có thể quản thúc chú nhỏ, không để chú ấy bắt nạt các cháu nữa.

Hứa Nam Nam nói: "Mẹ rất ủng hộ cách mà Tiểu Bảo dạy dỗ đứa bé nhà con. Ranh con không đánh không thành tài. Con đừng lo lắng, Tiểu Bảo tự biết chừng mực."

Vợ Nhị Bảo suýt thì khóc, đứa con trai số khổ của cô ấy!

Bởi vì lần này Hứa Nam Nam "bị bệnh nặng", tất cả mọi người trong nhà đều không dám làm cho bà tức giận nữa. Dựa theo lời dặn của bác sĩ, lần này là nhặt được mạng về, nếu lại k*ch th*ch bà, vậy thì không chắc có thể may mắn như vậy được nữa.

Thế là người nhà họ Lâm từ trên xuống dưới đều bảo đi bảo lại với nhau rằng, ai.

chọc cho bà tức giận thì tự đi chết đi.

Đại Bảo lập tức đưa con trai đến bộ đội, tuy rằng thằng nhóc này được quản lý khá nề nếp, nhưng trước mặt người ngoài cũng là kiểu ngang bướng khó nghe lời, phải đi cải tạo thật tốt. Không thể để ở bên cạnh mẹ được.

Ngược lại, Nhị Bảo đưa con trai mình đến sở nghiên cứu, cho đi cửa sau một cách không nở mày nở mặt gì cho cam, đứa con này của anh thật quá không có triển vọng. Bảo cậu ta ngoan ngoãn học đại học, nếu không tốt nghiệp thì sẽ đánh gãy chân của cậu ta. Hơn nữa còn ra lệnh cưỡng chế cậu ta không có việc gì thì không được lượn lờ trước mặt bà nội. Đỡ phải chọc cho bà tức giận.

Con trai của Tam Bảo là ngoan ngoãn nhất, mỗi ngày ở trong nhà nghiên cứu đồ cổ.

Của cải riêng của Hứa Nam Nam rất nhiều, bà đã quyên tặng không ít, bản thân cũng giữ lại nhiều. Cháu cả bận rộn, cháu thứ hai thì chơi bời lêu lổng, Hứa Nam Nam mỗi ngày đều khoe khoang với cháu nội thứ ba những câu chuyện về những món đồ cất giữ riêng thời còn trẻ khi mình thu thập được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 821


"Những món đồ hồi đó đều không đáng giá, ai c*̃ng thiếu lương thực, bà nội cháu có mắt nhìn và có tầm nhìn xa, cầm lương thực đem đi đổi với đồ đạc của người ta. Bà biết giữ lại những món đồ này chắc chắn sẽ có ích mà."

"Hoài Cổ, sau này những món đồ này bà để lại cho cháu hết nhé, cháu nhất định phải giữ gìn cẩn thận đấy." Hứa Nam Nam dặn dò cẩn thận.

Con trai Tam Bảo bật khóc: "Bà nội, cháu không cần những thứ đồ này, cháu chỉ mong bà sống lâu trăm tuổi thôi."

"Ngốc quá, bất kỳ ai cũng phải trải qua mà, có là cái gì đâu. Chỉ cần sau này các cháu truyền cho các thế hệ sau, bà và ông nội các cháu có thể sống trong một hình thức khác, sống ở trong lòng con cháu đời sau."

Hoài Cổ đỏ hoe cả mắt, nói với bà của mình: "Cháu chỉ muốn bà sống mãi thôi."

Hứa Nam Nam xoa đầu đứa cháu, cười mà không nói lời nào.

Trong cả cái dòng họ này, cũng chỉ có đứa trẻ này là tiếp xúc với bà nhiều nhất, cũng là đứa có duyên nhất.

Con cháu hiếu thuận, lại thêm bác sĩ thường khám điều dưỡng cho nên sức khỏe của Hứa Nam Nam tuy rằng yếu ớt, nhưng luôn chống đỡ được.

Lúc bảy mươi sáu tuổi, người trong nhà đều rất lo lắng, quyết định tổ chức tiệc mừng thọ cho bà, xem như là đại thọ tám mươi tuổi.

Tiệc mừng thọ của Hứa Nam Nam là chuyện quan trọng.

Mấy năm nay, bà và Lâm Thanh Bách sống ít giao du với bên ngoài, ngoài một vài người bạn cũ ra thì rất ít khi xuất hiện bên ngoài. Rất nhiều người chỉ nghe tên nhưng chưa bao giờ gặp mặt. Lần này tin tức muốn tổ chức tiệc mừng thọ vừa truyền ra, khắp nơi đều nghĩ cách để có được thiệp mời tham gia vào bữa tiệc mừng thọ. Hy vọng có thể gặp được người phụ nữ thép này một lần.

Con cháu nhà họ Lâm cũng trở nên bận rộn. Chuyện tổ chức tiệc thọ cho mẹ đương nhiên là giao cho các nàng dâu phụ trách. Các khía cạnh khác đều cố gắng làm cho nó vô cùng hoàn thiện.

Ba đứa cháu nội cũng bận rộn không kém, phải tặng quà mừng thọ cho bà nội nữa.

Là bà c*̣ nhà họ Lâm, đồng chí Hứa Nam Nam không hề thiếu tiền, tuy cuộc sống của bà giản dị, nhưng ai cũng không thể phủ nhận rằng bà là một người có tiền. Về phần những đồ đạc gì tốt, bà lại càng không thiếu. Biết cụ bà thích đồ cổ, những năm nay Lâm Tiểu Bảo tham gia đấu giá, lùa về cho bà cụ không ít món đồ tốt.

Thế nên lần tặng quà mừng thọ này trở thành chuyện khiến cho người ta đau đầu.

"Anh cả, anh chuẩn bị quà gì rồi?" Ba anh em họ trốn ở biệt thự bên ngoài bàn bạc với nhau. Biệt thự này là Nhị Bảo mua cho con mình, đứa cháu thứ hai, bởi vì Nhị Bảo không thích con mình ở lại trong nhà, nên dứt khoát mua cho cậu ta một căn biệt thự rồi vứt ra ngoài.

Người trẻ tuổi mặc áo sơ mi màu xanh lục trông có vẻ nghiêm túc liếc nhìn cậu ta một cái: "Làm sao có thể nói với em chuyện này được chứ, miệng em rộng như vậy, vừa mới quay đầu đi rêu rao là cả nhà đã biết cả rồi."

Lần này cậu ấy đi làm nhiệm vụ lập được một công lớn, quân đội phát tặng huân chương bằng khen, đây là lần đầu tiên cậu ấy nhận được huân chương. Đúng lúc tặng làm quà mừng thọ cho bà nội, để bà biết được nhà họ Lâm có người kế nghiệp.

Đứa cháu thứ hai vừa nghe được lời này thì cảm thấy anh cả nhà mình thực sự quá ích kỉ. Còn cái gương mặt đó nữa, cả ngày cũng không thấy cười, chỉ bắt chước ông nội thôi.

Cậu ta liếc mắt nhìn đứa thứ ba đang đọc sách kế bên: "Ê, thằng ba, đọc sách gì đấy. Bảo cậu đến để bàn bạc cơ mà."

Đứa cháu thứ ba đeo kính ngẩng đầu lên: "Dù sao em cũng chuẩn bị xong cả rồi. Có điều là, em và anh cả giống nhau, cảm thấy không thể nói cho anh biết được." Cậu ta đã dành rất nhiều công sức, tìm kiếm nhiều loại tài liệu và sách cổ khác nhau và hiện trường khảo cổ mới tìm ra được một trăm kiểu chữ của chữ "thọ", rồi dùng đồng thau đúc tạo thành chữ làm quà.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 822


Thấy anh cả và thằng ba đều coi cậu ta như người ngoài, đứa cháu thứ hai cảm thấy bị xem thường, dứt khoát bĩu môi ngồi trên sofa không nói chuyện nữa, thấy không ai để ý đến mình thì bật khóc: "Tôi biết mấy người đều không thích tôi mà, ông nội thì thích anh cả, bà nội thì thích thằng ba, chỉ có tôi là đứa trẻ không được ai thích cả. Còn bị cha đuổi ra khỏi nhà, sao số tôi lại khổ như vậy chứ. Chao ôi, tôi đã làm gì mà sao phải khổ như thế này. Hu hu hu."

Anh cả và cậu ba lập tức tối sầm mặt mày.

Chưa từng thấy ai mặt dày như thế này, được hời mà còn khoe mẽ. Cả nhà họ Lâm chỉ có cuộc sống của cậu ta là thoải mái nhất, muốn làm gì thì làm. Còn cho rằng ai cũng có số tốt như cậu ta chắc.

Bó tay, ai biểu bà nội nói rồi, người nhà họ Lâm quá vất vả, chung quy phải có một người sống yên vui hưởng hạnh phúc. Thế nên thằng hai thối này mới yên tâm thoải mái ăn uống chơi bời, ngay cả chú nhỏ cũng chịu khổ lập nghiệp rồi, còn cậu ta lớn như vậy mà vẫn ở nhà ăn bám cha mẹ.

Đến lúc này hai anh em cũng không muốn để ý đến cậu ta nữa.

Cậu hai khóc một hồi, thấy không ai quan tâm đến cậu ta, lập tức bĩu môi, duỗi chân đá cậu ba một cái: "Thằng ba, chỗ em có đồ đạc gì tốt không, anh lấy về tặng bà nội. Bây giờ anh không dám mua thứ gì ở bên ngoài, những thằng khốn đó gài anh chẳng khác gì đứa nhà giàu ngu ngốc. Lỡ như bị người ta lừa mua thứ gì trở về, anh lo là bà nội sẽ bị anh chọc cho nhập viện mất."

Đối với hành vi vô lại của cậu ta, Hoài Cổ đành hết cách, nghĩ ngợi một lát mới đề nghị: "Em biết một cửa hàng Taobao, cửa hàng đó có đồ tốt, chẳng qua chủ tiệm từ chối bán."

"Hi hi, cửa hàng Taobao mà còn có đồ không muốn bán sao? Cửa hàng nào vậy, nói cho anh, anh mua quách cửa hàng đó luôn."

Cậu ba giật giật khóe miệng, nói tên cửa hàng cho cậu ta, rồi dặn dò: "Cư xử đàng hoàng chút nhé." Tính tình của chủ tiệm rất lập dị, cậu ta cảm thấy anh hai không dễ gì mua được đâu.

Vào ngày tổ chức tiệc mừng thọ, ba thế hệ nhà họ Lâm ở trong c*̀ng một căn phòng.

Tuy mời rất nhiều người ngoài, nhưng có thể vào sảnh trong đều là một số người khá thân thiết.

Ngoài hai người em gái của Hứa Nam Nam, còn có người thân trong nhà của bà.

Thấy Hứa Nam Nam ngồi được con cháu vây quanh giống như lão thái quân, vẻ mặt Hứa Linh đầy sự ngưỡng mộ: "Nhìn chị c*̉a em kìa, cuộc sống muôn màu làm sao."

Tiểu Mãn cười dịu dàng: "Bảo em sinh thêm mấy đứa nữa, em lại bảo không sinh."

Lúc đó sau khi Hứa Linh kết hôn, bà ấy chỉ sinh một cô con gái, gia đình chồng bảo bà ấy sinh thêm một đứa nữa nhưng bà ấy không bằng lòng. Bởi vì tính tình mạnh mẽ c*̉a bà ấy, lại thêm có nhà mẹ đẻ góp sức, gia đình chồng cũng không dám nói gì. Bây giờ con gái đã thay thế sự nghiệp của bà ấy, bà ấy giờ cũng nghỉ hưu để đi du lịch vòng quanh thế giới, cuộc sống rất thoải mái. Một người đã hơn sáu mươi tuổi mà nhìn giống như mới bốn mươi năm mươi tuổi thôi.

"Chị tưởng là ai cũng giống như chị cả sao, một đứa dạy dỗ đã đủ vất vả rồi, nếu như sinh ra đứa phá c*̉a thì tâm huyết cả đời này của em chẳng phải lãng phí cả sao."

Tiểu Mãn mỉm cười, lại nói chuyện với con trai và con gái bên cạnh. Con gái của bà ấy giờ đang làm việc trong bộ quốc phòng, con trai thì bên chính trị, bây giờ đang làm khá tốt.

Bắt đầu tiệc mừng thọ, người nhà họ Lâm chúc thọ Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam kéo tay Lâm Thanh Bách, ngồi ở ghế đầu tiên, nhìn con cháu chúc những lời phúc lành, tặng bà những món quà được dày công chuẩn bị.

Đại Bảo và vợ tặng cho bà một bản chữ được thêu trên gấm Tô Châu, ghi chép lại mọi chuyện lớn nhỏ mà nhà họ Lâm đã trải qua những năm nay.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 823


Hứa Nam Nam nhìn thấy tên và ngày tháng trên đấy, đôi mắt dần đỏ lên.

"Mẹ, con cháu sẽ không quên quá khứ của nhà họ Lâm, cũng ghi nhớ những vất vả của thế hệ trước. Con sẽ trông nom gia đình này, chúng con nhất định không để xuất hiện thành phần biến chất." Đại Bảo hứa với vẻ mặt đầy nghiêm túc.

"Được rồi, được rồi, giỏi lắm." Hứa Nam Nam gật đầu liên tục.

Nhị Bảo và vợ tặng một chiếc xe: "Mẹ, lúc trước con từng nói muốn tặng mẹ thứ có thể bay, để mẹ muốn đi đâu thì đi đấy. Bây giờ, cuối cùng cũng thành hiện thực rồi. Đây là chiếc xe hơi phản lực, sau này mẹ muốn đi đâu thì cứ đi đó, tiện hơn máy bay riêng."

Hứa Nam Nam vô c*̀ng vui mừng, công nghệ hàng đầu này là thật sự hoàn toàn dựa vào sự nghiên cứu c*̉a các nhà khoa học đương đại nước nhà. Đây là công nghệ của chúng ta, công nghệ mà không ai so được.

Bà xúc động, lau nước mắt.

Tam Bảo thấy quà của hai anh trai tặng mẹ tốt như thế, anh lo lắng rằng món quà của mình không được mẹ yêu thích. Thấy Hứa Nam Nam mong chờ, anh cổ vũ tinh thần lấy món quà mình đã chuẩn bị ra.

Một cuốn thư tịch cao hơn hai mươi xăng-ti-mét.

"Mẹ, đây là cuốn sách do con viết trong suốt mấy năm qua, cuốn sách ghi về các thứ có thể truy tìm được bắt đầu từ thời Thương - Chu. Miễn là đồ vật có mặt trên thế giới thì đều nằm ở bên trong quyển sách này. Con đã bảo Hoài Cổ ghi nhớ, sau này sẽ tiếp tục ghi vào cuốn sách này, để cho văn hóa của chúng ta được lưu truyền lâu dài."

Hứa Nam Nam sờ cuốn thư tịch, nhìn những thứ quen thuộc bên trên, còn có những thứ lạ lẫm, trong lòng xúc động không thôi. Có cuốn sách này rồi, sau này thế hệ con cháu mai sau sẽ có thể học được văn hóa của thế hệ trước.

Sau khi lau nước mắt xong, bà lại nhìn Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo, còn con thì sao?"

Lâm Tiểu Bảo nói: "Mẹ, con là một người dung tục, con không có cái gì để tặng mẹ cả, có điều công ty dược của con sau này sẽ cung cấp thuốc miễn phí cho người già trên sáu mươi tuổi. Để cho các các cụ già được chữa bệnh khỏi bệnh, sống lâu trăm tuổi."

Hứa Nam Nam cười, ôm lấy đứa con trai út: "Người dung tục giỏi lắm, nếu con là người dung tục thì không có người nào là tao nhã rồi. Mẹ rất thích món quà này của con."

Lâm Tiểu Bảo ôm lấy mẹ mình: "Mẹ, mẹ nhất định phải sống lâu thật lâu đấy, trẻ mãi không già." Anh không muốn làm đứa mất mẹ.

Quà của mấy người con trai làm cho tâm trạng của Hứa Nam Nam dâng trào, đến lượt của mấy đứa cháu, lại thêm từng đợt cảm động nữa.

Đứa cháu cả tặng bà huân chương đầu tiên c*̉a nó, biểu thị bản thân đã thành tài. Để cho bà nội không cần phải lo lắng về cháu nội nữa.

Đến lượt đứa cháu thứ hai, cậu ta nói: "Để cho em ba trước đi ạ, của cháu để chót đi." Quà của cậu ta đẹp hơn nhiều, hơn nữa cậu ta còn muốn báo một tin tốt với bà nội.

Đứa cháu thứ ba không rườm rà, lấy quà của mình ra.

Là các kiểu chữ "thọ" đúc bằng đồng được lưu truyền từ hàng nghìn năm, hy vọng bà nội có thể sống lâu giống như những chữ thọ được lưu truyền này.

Hứa Nam Nam cười toe toét, biết những thứ này đều là thứ mà các cháu bỏ công bỏ sức ra. Tuy ý nghĩa không so được với cha các cậu, nhưng đã chứng tỏ sự cố gắng của thế hệ của họ.

Thấy bà vui vẻ, đứa cháu thứ hai mới đem món quà mình mua ra: "Bà nội, để tặng món quà này cho bà, cháu đã không ăn không ngủ, thật sự tốn rất nhiều tâm sức đấy ạ. Khó khăn lắm đó, cuối cùng cháu cũng tìm được món quà tốt nhất tặng cho bà."

Cậu ta mở món quà ra trước mặt bà nội.

Một mặt phật ngọc xanh lục bảo trong suốt long lanh, vừa nhìn đã biết là chất liệu cực phẩm.

Gương mặt tươi cười của Hứa Nam Nam đột nhiên cứng đờ.

"Bà nội, bà yên tâm, tuy bây giờ cháu chơi đồ cổ, nhưng cháu c*̃ng đã thành tài rồi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 824: Hết


"Cháu sẽ không bị người ta lừa nữa, bà xem, đây là thứ mà cháu tìm kiếm được đấy. Chỉ có tám trăm nghìn thôi. Bà nội, cháu của bà bây giờ không bị người ta lừa gạt nữa, còn lừa gạt được người khác nữa… Khụ, ý cháu là có thể mua được đồ cổ c*̉a người không biết nhìn hàng rồi."

Tay của Hứa Nam Nam run run, nhận lấy món quà: "Đứa cháu ngoan, rất ngoan, rất giỏi."

Bữa tiệc mừng thọ của người phụ nữ thép ấy cuối cùng cũng kết thúc trong bầu không khí con cháu quây quần và hiếu thuận. Rất lâu sau đó, mọi người vẫn say sưa bàn tán về chuyện này như c*̃. Gia phong nhà họ Lâm nghiêm cẩn, những đứa con được nuôi dạy đều là rồng phượng.

Bầu không khí ở nhà họ Lâm cũng vô cùng tốt, chỉ có duy nhất một ngoại lệ đó là đứa cháu thứ hai, bà c*̣ cảm thấy đứa cháu thứ hai trưởng thành rồi, không nên nuông chiều nữa. Những ngày tháng hưởng thụ sung sướng này nên kết thúc thôi. Tiền tiêu vặt gì chứ, không thể cho thêm nữa. Còn nữa, những lúc Tiểu Bảo không có việc gì thì phải dạy dỗ cậu ta nhiều hơn, đã lớn rồi thì đừng nên chơi bời lêu lổng nữa.

Thấy đứa cháu thứ hai khóc không ra nước mắt bị Tiểu Bảo đưa đi, Hứa Nam Nam mới thở dài một hơi.

Ngoan đi, bà nội cháu suýt chút nữa đã quên chuyện này rồi, thế mà cháu vẫn còn có gan để nhắc bà đấy.

Thằng nhóc thối, quân tử báo thù sáu mươi năm chưa muộn.

Chẳng qua là, Hoài Cổ hiện giờ nên liên lạc với "cô" rồi chứ. Hứa Nam Nam rất muốn nói chuyện với người đó, nhưng nhớ đến chuyện cửa hàng Taobao biến mất hẳn vào lần trước, bà cũng không dám nữa.

Quy luật của cuộc sống ai cũng không thể nói chắc được, có lẽ không nên nhúng tay vào, thuận theo tự nhiên vậy.

Chuyện của người trẻ thì cứ để cho người trẻ tự giải quyết, bà hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc thôi.

Hứa Nam Nam rảnh rỗi quá nên nghĩ nhiều quá rồi.

Trình độ công nghệ bây giờ rất cao, không nói cái khác, chỉ nói đến ngay cả vận chuyển Taobao mà cũng có thể vận tải đường giao thông dưới lòng đất, thực hiện công nghệ vận chuyển không người lái. Nếu điều này còn làm ra được thì liệu còn có thể nghiên cứu ra công nghệ cao cấp hơn không đây.

Hứa Nam Nam đột nhiên thấy say mê hứng thú với công nghệ. Đặc biệt là công nghệ du hành xuyên thời gian.

Để thực hiện những mong muốn của mẹ trong những năm này, Nhị Bảo đã tìm các nhà khoa học trên khắp thế giới để giúp mẹ làm nghiên cứu thời gian và không gian.

Tuy anh cảm thấy công nghệ này vô cùng mong manh, nhưng chỉ cần mẹ thích là được.

Ba năm sau, cuối cùng Hứa Nam Nam đã thấy được công nghệ trí não mà Cổ Lỗ Sĩ đã từng nói qua. Máy tính điều khiển bằng cách sử dụng sóng não. Giống như một cái mũ đội lên đầu, nhắm mắt lại, không cần đánh chữ, trong đầu nghĩ cái gì thì những thứ đó sẽ được thực hiện.

Tinh thần Hứa Nam Nam không tốt, cảm thấy thứ này mình không dùng được, vứt cho cháu mình chơi.

"Thưa bà, công nghệ hàng đầu này có thể chuyển đổi thành trí thông minh, chúng ta có thể sử dụng một nền tảng nào đó để làm thử nghiệm. Chẳng hạn như nền tảng Taobao, bây giờ mua sắm tại nhà rất nhiều, chúng ta có thể làm một nền tảng Taobao nằm ở trong đầu, đầy đủ các trí tuệ và tính năng."

Người phụ trách dự án du hành xuyên thời gian nói.

Có quỷ mới biết anh ta nghiên cứu du hành xuyên thời không rất chăm chỉ, phải làm thế nào để làm ra được công nghệ dịch chuyển và trí não này.

Hứa Nam Nam nghe xong thì ngẩn người: "Còn có thể làm như vậy sao?"

"Thưa bà, bà phải tin rằng khi khoa học công nghệ đạt đến tầm cao nhất định, nó sẽ không khác bất kỳ chuyện hoang đường nào." Gương mặt c*̉a nhà khoa học chứa đầy sự say mê.

"Được rồi, cứ làm cái này, làm cái này đi."

Dự án này nói thì dễ, làm thì khó.

Lại mất thêm mười năm, thứ đồ đó mới làm xong. Hứa Nam Nam còn chưa kịp vui mừng thì được báo cho hay rằng, thử nghiệm xảy ra sự cố.

Nhà khoa học phụ trách dự án này không thể tin được: "Thật không thể tưởng tượng nổi, đường hầm thời không đột nhiên xuất hiện. Nó bị hút vào rồi."

Hứa Nam Nam vô cảm nói: "Cửa thời gian và không gian thì sao?"

"Chúng tôi cũng đang tìm. Cỗ máy thời gian hình như có vấn đề. Bà biết đó, bởi vì thứ này có liên quan đến định luật không gian và thời gian…"

Hứa Nam Nam duỗi tay ra: "Dừng lại, tôi muốn biết là, dự án này rốt cuộc như thế nào rồi?"

Tất cả các nhà nghiên cứu cúi đầu: "Rất tiếc khi phải nói với bà rằng chúng tôi phải lật ngược tất cả vấn đề và làm lại."

Hứa Nam Nam nín lặng.

Thật sự coi bà là mụ yêu tinh bất tử sao!

Người phụ trách dự án cứu vãn: "Chúng tôi sử dụng tần số sóng não của bà để thực hiện, có lẽ nó sẽ tìm kiếm sóng não của bà rồi sẽ trở về lại."

Hứa Nam Nam đứng dậy, chắp tay sau lưng rời đi.

"Cứ vậy đi, rất tốt."

Vừa ra khỏi cửa của sở nghiên cứu, Lâm Thanh Bách chống gậy, đứng bên cạnh chiếc ô tô bay đợi bà.

Thấy cảnh này, Hứa Nam Nam đột nhiên mỉm cười.

Lâm Thanh Bách đi tới dắt tay bà, hai bàn tay nhăn nheo đan vào nhau, giống như một đôi tình nhân trẻ đang yêu nhau.

Lâm Thanh Bách cười nói: "Cười cái gì đấy?"

"Đột nhiên tôi nhớ lại chuyện mỗi ngày ông đạp xe đạp đến đón tôi trước đây lúc ở hầm mỏ Nam Giang. Bây giờ "súng bắn chim thay bằng đại bác" rồi đấy." Trong mắt bà chứa đầy kỷ niệm.

Lâm Thanh Bách dường như cũng nhớ lại những chuyện rất lâu rất lâu trước đây.

Lúc đó ông dắt chiếc xe đạp chờ trước mỏ, nhìn vào bên trong cửa lớn, đợi người con gái mình thích xuất hiện.

Ông nhìn Hứa Nam Nam, cô gái của ông vẫn xinh đẹp như thế.

Toàn văn hoàn! HẾT !
 
Back
Top Bottom