Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 480


Mượn hành động này để giấu đi khuôn mặt đang bỏ bừng của chính mình.

Trước đây cô với Lâm Thanh Bách đúng là không chú ý đến những điều này. Cô vẫn luôn nghĩ khi đã là người yêu của nhau thì việc ôm hôn là một điều rất bình thường. Bây giờ ngẫm lại mới cảm thấy bản thân đã đi quá giới hạn rồi.

Nhập gia tùy tục. Sau này phải cẩn thận hơn, lỡ như anh Lâm thật sự giật súng cướp cò thì không ổn.

Buổi chiều lúc Lâm Thanh Bách đến đón cô, Hứa Nam Nam nhất quyết không chịu để cho anh hôn mình, đặc biệt là khi ở ngay đường lớn trong thị trấn.

Mặt Lâm Thanh Bách đen như đít nồi. Nếu anh chưa từng được nếm qua hương vị tuyệt vời này thì còn có thể nhịn được, nhưng một khi đã thử qua rồi lại không cho động vào, cả người cứ bứt rứt khó chịu.

Nhưng nếu cô bé này không thích, anh cũng sẽ không ép buộc, có muốn cũng phải nhịn lại.

Hai người dắt xe đạp, cách nhau hai cái nắm tay. Hứa Nam Nam kể về nội dung tư tưởng tiến bộ đang học gần đây, hỏi Lâm Thanh Bách dạo này có tiếp thu tư tưởng mới nào không.

Lâm Thanh Bách lần lượt trả lời từng vấn đề một.

Đến khi hai người đi đến cửa nhà, cả hai đã tiến hành xong một lần trao đổi tư tưởng toàn diện, đạt được sự thống nhất đầy đủ hài hòa.

Hứa Nam Nam cười thỏa mãn: "Đồng chí Lâm, tiếp tục duy trì tư tưởng tiến bộ tích cực này, phải học tập, phải phát triển, phải dũng cảm tìm tòi. Được rồi, buổi trao đổi ngày hôm nay đến đây là chấm dứt, ngày mai lại gặp."

Nói xong cười tủm tỉm mắt chớp chớp đi vào nhà.

Bà Vu gọi với ra ngoài: "Lâm à, cháu có muốn vào trong ngồi một lát không?"

Lâm Thanh Bách cười: "Không được đâu bà ạ, cháu còn có chút việc phải về trước."

Bà Vu cũng không ép buộc, dù sao còn chưa kết hôn, nếu cho nhà trai vào cửa dễ dàng thì sẽ xem nhẹ nhà gái rồi.

"Được, cháu về trước đi, khi nào rảnh thì qua chơi."

Lâm Thanh Bách cười đồng ý với bà, lúc dắt xe quay đầu đi mới thở phào một hơi, cô bé của anh đúng là càng ngày càng biết cách giày vò người khác.

Vẫn còn phải chờ nữa, chờ em ấy lớn đủ tuổi để kết hôn.

Sang năm phải mang em ấy đi gặp cha mẹ mới được.

Lâm Thanh Bách vừa mới đạp xe trở lại khu tập thể ủy ban huyện thì đã bị cục trưởng Cao gọi.

Cục trưởng Cao đã đến khu tập thể để tìm anh từ sớm, kết quả anh lại không ở nhà nên vẫn luôn ở dưới tầng ngồi chờ, thấy anh về mới bật người dậy chạy đến.

"Em trai Lâm, vụ lần này cậu phải ra mặt rồi. Hiện tại Lưu Kiến Quân đang làm loạn ở cục, người nhà nạn nhân kia c*̃ng đang làm ầm ĩ ở cục, anh đây đang khó xử lắm."

Hai ngày này cục trưởng Cao đau đầu muốn chết. Vụ việc của một cặp nam nữ thì cứ thừa nhận cho xong đi, dù sao thì ai cũng biết rồi, che giấu còn có ích gì nữa, cứ chối đây đẩy. Thằng nhóc Lưu Hồng Quân với Hứa Hồng kia trước đó không phải vẫn luôn gặp nhau rất nhiều lần sao, điểm mấu chốt là ngày đó thằng nhóc Lưu Hồng Quân kia đúng thật có lượn lờ bên ngoài, không biết rốt cuộc nó đã làm cái gì. Cậu ta không thừa nhận việc c*̉a Hứa Hồng, nói là có người làm chứng, nhưng dở cái là nhân chứng này lại là đám đồng bọn hay lêu lổng với cậu ta, người nhà người ta thế nào cũng không chịu chấp nhận.

Cậu ta không chịu nhận, cha cậu ta là Lưu Kiến Quân đương nhiên cũng không chấp nhận, không chịu giao con ông ta ra. Nhưng con gái nhà người ta cứ nhất quyết chỉ định là tên đó, người nhà còn ở cục cảnh sát đòi công lý thích đáng, vậy thì làm sao bây giờ.

Ông ấy không khuyên nổi Lưu Kiến Quân, nên đành phải để Lâm Thanh Bách là cấp trên đi khuyên giải. Cho dù hai người có mâu thuẫn đến mấy thì cũng phải nể mặt cấp trên đôi phần đúng không.

Lâm Thanh Bách nghe kể lại sự tình thì hỏi: "Người nhà bọn họ dự định giải quyết như thế nào?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 481


"Ý định của người ta là kết hôn, chỉ cần cưới rồi sẽ không truy cứu nữa. Nhưng ông Lưu có chết cũng không chịu chấp nhận, bảo việc này không có liên quan gì đến con ông ấy hết."

Lâm Thanh Bách đương nhiên biết là không có liên quan gì, anh nghĩ việc này cần nhanh chóng giải quyết sớm chút, ầm ĩ lâu quá sẽ phiền toái.

"Em đi tìm anh Lưu nói chuyện."

Bên trong cục cảnh sát, Lý Tĩnh đang làm việc với cảnh sát. Hứa Kiến Sinh ngồi bên cạnh vẻ mặt lạnh lùng, một bước cũng không chịu nhường. Hứa Hồng gây ra vụ lùm xùm này là lỗi c*̉a chị ta nhưng sai lầm này là của cả hai bên, đối phương cũng phải chịu trách nhiệm. Nếu không nhà họ Hứa sẽ mất hết mặt mũi. Sau này bọn họ sao còn ngẩng đầu mà sống được.

Còn có một điều, Hứa Hồng gặp chuyện ở trong thành phố, hắn ta không có cách nào giải thích với người ở quê nhà được.

Cảnh sát Tôn vô cùng đau đầu, liếc nhìn Lưu Kiến Quân ngồi bên cạnh.

Tay Lưu Kiến Quân đặt ngang hông, vị trí đó đang đang treo một khẩu súng đấy. Mặc dù sẽ không thật sự lấy ra bắn người, nhưng nhìn thôi cũng khiến cho người khác cảm thấy khiếp đảm.

Cảnh sát Tôn cẩn thận hỏi: "Bộ trưởng Lưu, ông xem việc này..."

"Con tôi tuyệt đối sẽ không làm những chuyện như vậy." Lưu Kiến Quân khẳng định.

Trên thực tế, trong lòng ông ta cũng có hơi nghi ngờ là do Lưu Hồng Quân làm, nhưng lúc này kể cả đúng là con ông ta làm thì ông ta cũng không thể thừa nhận.

"Chẳng lẽ cháu gái tôi cứ vậy bị người ta bắt nạt sao? Con bé vẫn còn là gái chưa chồng đấy." Lý Tĩnh ngoài miệng thì kiên trì nói, trong lòng lại đang kiềm chế nỗi sợ hãi. Oán trách vì sao cha mẹ mình lại đi sớm như vậy, hiện tại muốn tìm người làm chỗ dựa cũng không có. Lại oán hận Hứa Hồng ngu ngốc, sao trước đó lại muốn kéo Lâm Thanh Tùng vào chứ, làm giờ cô ta muốn đến tìm người này hỗ trợ cũng không biết phải nói như nào.

Hứa Kiến Sinh c*̃ng trầm mặt nói: "Sự việc này nếu không giải thích rõ ràng, chúng ta đi tìm chủ tịch huyện, tìm bí thư. Nếu không thì lên thành phố, lên tỉnh. Kiểu gì cũng có nơi có thể lấy lại công bằng cho dân chúng bọn tôi."

Dù sao hắn ta cũng là người từng đi bộ đội, khí thế lúc này không hề thua Lưu Kiến Quân.

Lưu Kiến Quân trừng mắt nhìn hắn ta, cả hai giằng co không ai nhường ai.

"Ông Lưu à, có gì từ từ nói, thái độ như này không tốt đâu." Cục trưởng Cao nghiêm mặt đi đến, đi theo phía sau ông ấy là Lâm Thanh Bách.

Hứa Kiến Sinh cũng nhìn thấy Lâm Thanh Bách, lập tức cảm thấy xấu hổ vô cùng. Nhà mình xảy ra chuyện xấu như vậy thế mà lại để người yêu của Nam Nam biết đến.

Mặc dù Nam Nam không nhận hắn ta nữa, nhưng trong lòng hắn ta vẫn cảm thấy người này là bậc con cháu c*̉a mình. Chuyện xấu trong nhà bị con cháu biết, hắn ta cảm giác quá bẽ mặt.

Lâm Thanh Bách chỉ liếc hắn ta một cái rồi nói với Lưu Kiến Quân: "Chúng ta ra bên ngoài nói chuyện, để cục trưởng Cao nói chuyện với gia đình đi."

"Bộ trưởng Lâm, không có gì phải nói thêm cả, con tôi khẳng định chưa làm qua chuyện này." Lưu Kiến Quân thốt ra lời theo bản năng.

Ông ra vốn cùng Lâm Thanh Bách không hòa hợp, hiện tại vì chuyện này của thằng con mà bị nắm nhược điểm, không biết đối phương sẽ làm to chuyện lên mức nào đâu.

Lâm Thanh Bách nhíu mày: "Anh Lưu đừng kích động, đi ra ngoài nói chuyện nào." Giọng nói mang theo vài phần áp lực.

Lưu Kiến Quân nghiến chặt răng, cúi đầu đi ra bên ngoài.

Lâm Thanh Bách gật đầu với cục trưởng Cao, sau đó cũng đi theo ra ngoài.

Đám người rời đi rồi, Hứa Kiến Sinh hỏi: "Người kia là..."

"Là bộ trưởng bộ vũ trang huyện chúng ta, cấp trên của đồng chí Lưu Kiến Quân." Cục trưởng Cao nói: "Có cậu ấy hỗ trợ làm công tác tư tưởng, các vấn đề sau c*̉a việc này có lẽ sẽ xoay chuyển được."

Mặc kệ thế nào, phải ổn định người trong nhà trước, đừng để thật sự xông lên đến tỉnh.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 482


Hứa Kiến Sinh sau khi nghe được chức vị của Lâm Thanh Bách thì ngỡ ngàng một hồi. Người yêu của Nam Nam thế mà làm chức không hề nhỏ.

Lý Tĩnh thấy hắn ta ngơ ngác thì lại gần hỏi: "Sao vậy?"

"Thanh niên vừa rồi là người yêu của Nam Nam."

Hứa Kiến Sinh nói với giọng thản nhiên.

Lý Tĩnh trợn trừng mắt: "Không, không thể nào." Người yêu của con nhóc kia không phải là một cán sự của ủy ban huyện thôi sao? Đùng cái lại biến thành bộ trưởng là thế nào? Bộ trưởng bộ vũ trang...

Cô ta bất chợt nhớ ra, bộ trưởng Lâm của bộ vũ trang là anh em của chỉ đạo viên Lâm mà, c*̃ng là con trai nhà thủ trưởng. Vị bộ trưởng Lâm này còn là con của vị vợ cả trước kia sinh ra đó.

Con nhóc kia sao lại có thể tìm được một người yêu như vậy chứ?

Ở bên ngoài, Lâm Thanh Bách đang nghiêm túc nói chuyện với Lưu Kiến Quân.

Hai người là cấp trên cấp dưới, nhưng cơ hội ở cùng một chỗ để nói chuyện thực sự không nhiều lắm. Hiện tâm lý của Lưu Kiến Quân còn có chút mâu thuẫn, nhưng lại không thể không nể mặt mũi anh, chỉ có thể đứng nghe Lâm Thanh Bách nói chuyện.

Kết quả Lâm Thanh Bách đốt một điếu thuốc, hút một nửa rồi mà còn chưa nói câu nào, như vậy lại khiến ông ta vốn không có kiên nhẫn để nghe cũng cảm thấy sốt ruột.

Lâm Thanh Bách hút được một nửa điếu thuốc, thấy Lưu Kiến Quân bắt đầu đi qua đi lại mới lấy điếu thuốc trong miệng ra: "Trước kia ở tỉnh lỵ có một thầy giáo bị một học sinh nữ tố cáo tội quấy rối. Người thầy giáo này cực kỳ đứng đắn, nhưng tất cả mọi người lại tin lời của nữ sinh kia. Biết vì sao không? Thầy giáo này là một người thầy tốt, học sinh đến hỏi chuyện người ấy chưa bao giờ từ chối. Nữ sinh này thích thầy giáo mình, mỗi ngày đều chạy đến tiếp cận, thường xuyên gặp mặt như vậy, dù không có gì cũng bị người coi thành có quan hệ. Nữ sinh kia lại là con gái, là người bị hại, cho nên vụ tố cáo lập tức được xác định. Cuối cùng thầy giáo này rời xa vợ con, tự sát." Nói đến đoạn sau, giọng điệu anh bất giác lạnh lùng hẳn, khiến người nghe có chút sợ run.

Lâm Thanh Bách không hề nhắc đến Lưu Hồng Quân một chút nào, nhưng Lưu Kiến Quân càng nghe càng thấy đau đầu căng thẳng.

Người ta là đang ám chỉ ngay cả thầy giáo ngay thẳng còn bị kết tội, còn con trai ông ta thường ngày đã hay cà lơ phất phơ, lại còn hay gặp mặt Hứa Hồng. Thậm chí sau khi giáo viên trong trường biết chuyện này còn nói ra việc hai người hay cùng nhau trốn học chạy ra ngoài. Cái nồi này không thể quăng đi được.

Lâm Thanh Bách hít một hơi thuốc, thở dài: "Anh Lưu, anh cũng phải hiểu nếu như anh không ở chức vị này, nếu không phải do anh Cao nể mặt mũi của anh thì chuyện này đã sớm được quyết định rồi."

Đôi mắt Lưu Kiến Quân đỏ bừng.

"Chẳng lẽ phải bắt con trai tôi cưới con bé đó sao? Thằng bé nói không phải do nó làm. Nó không muốn cưới."

"Tôi nhớ rõ bây giờ Lưu Hồng Quân còn chưa đủ tuổi, không thể lĩnh chứng, cũng không thể kết hôn. Thôi thì cứ làm đính hôn trước, đợi cậu ta đủ tuổi rồi tính tiếp. Cậu ta hiện tại ở nhà tiếp cũng không ổn lắm, trực tiếp cho đi lính đi, rèn luyện một chút."

Nghe những lời này của Lâm Thanh Bách, sắc mặt của Lưu Kiến Quân mới tốt hơn nhiều.

Để ông ta chấp nhận một đứa con dâu như vậy là một điều không thể nào. Nhưng ý kiến của Lâm Thanh Bách rất hay, để con ông ta rời đi tránh một thời gian, đến lúc đó khoảng cách xa, trì hoãn được càng lâu càng tốt.

"Bộ trưởng Lâm, tôi nợ cậu một ân huệ."

Lâm Thanh Bách nhìn ông ta với vẻ mặt phức tạp, xoay người rời đi.

Lưu Kiến Quân cũng quay trở lại cục cảnh sát, nhìn Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh đầy chán ghét: "Việc này tôi cần suy nghĩ thêm. Chắc chắn sẽ cho mấy người một câu trả lời vừa lòng."

Mẹ nó, vụ thiệt này không thoát được rồi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 483


Cục trưởng Cao vừa nghe lời này thì lập tức thở phào nhẹ nhõm. Việc này thực sự nợ chú em Lâm một lần rồi. Nếu để mình nói chuyện với Lưu Kiến Quân chắc sẽ chết mất.

Lý Tĩnh với Hứa Kiến Sinh thực ra không nghĩ đến việc Lưu Kiến Quân sẽ chịu nhanh như vậy. Lúc rời khỏi cục cảnh sát, Lý Tĩnh vẫn còn chưa tỉnh táo lại.

Bộ trưởng Lâm kia, chỉ gọi phó bộ trưởng Lưu nói chuyện một lát thôi mà người ta đã nhè ra rồi?

Một người tài giỏi như vậy, thực sự là người yêu của Nam Nam sao?

Con nhóc kia quả nhiên là không có lương tâm mà. Có một người yêu có điều kiện như vậy mà không thấy nó nói gì, giấu kỹ thật đấy, sợ bọn họ biết, sợ bọn họ thấy sang bắt quàng làm họ à.

Trở lại ký túc xá, Hứa Kiến Sinh cũng không muốn đi gặp Hứa Hồng, trực tiếp đi nghỉ ngơi luôn.

Ngược lại thì Lý Tĩnh đi vào phòng, thấy Hứa Hồng đỏ mắt trông mong đợi cô ta, thấy cô ta trở về thì lập tức bật dậy nói: "Bác ơi, thế nào rồi, thế nào rồi?"

Lý Tĩnh nghiêm nghị nói: "Giờ mới biết sốt ruột à? Trước đấy thì làm gì."

"Cháu tưởng đấy là anh Tùng..." Bây giờ Hứa Hồng cũng đã biết mình bị người ta lừa. Người kia không phải anh Tùng, thậm chí người kia là ai chị ta cũng không biết.

"Bây giờ vẫn còn dám nói dối, bác nói cho mày biết, cha của Lưu Hồng Quân đã chịu rồi." Lý Tĩnh nghiến răng tức giận nói: "Sao lại có loại người ngu ngốc như mày chứ, đã làm chuyện đó với người ta rồi mà còn không nhận ra đó là ai? Mày định lừa ai chứ. Nói ra chưa chắc đã có người tin."

"Người kia đội mặt nạ biểu diễn mà." Chị ta còn tưởng anh Tùng đang trêu đùa với mình.

Lý Tĩnh không tin bất kỳ một chữ nào của chị ta. Có con gái nhà ai lại có thể làm ra chuyện như vậy chứ. Cho dù là bị cưỡng bức, vậy cũng phải nhìn rõ đó là ai chứ, chưa kể đây còn là chị ta tự nguyện làm cùng người khác nữa.

Hứa Hồng ngơ ngác.

Lúc ấy chị ta không nghĩ nhiều đến vậy. Anh Tùng sẵn lòng động vào chị ta thì chắc chắn sẽ muốn chịu trách nhiệm. Chuyện của Hứa Mai Tử với Ngô Kiếm không thành mà không phải Ngô Kiếm vẫn nghe lời Hứa Mai Tử đó sao. Chị ta với anh Tùng làm rồi, sao anh Tùng có thể không thừa nhận được?

Chị ta không ngờ rằng, anh Tùng lại thực sự có thể không thừa nhận.

Người kia không phải anh ấy...

Nhưng vì sao anh Tùng lại muốn lừa chị ta, rõ ràng hẹn gặp chị ta, vì sao thoắt cái lại thành người khác được. Trong lòng Hứa Hồng oán hận, trên mặt lộ rõ sự căm phẫn.

Nhìn thấy chị ta như vậy, Lý Tĩnh vỗ vỗ ván giường: "Được rồi, chuyện này đã quyết định xong. Sau này không được nhắc đến chỉ đạo viên Lâm nữa, nếu không người nhà họ Lưu sẽ càng chán ghét cháu đấy." Kết hôn rồi vẫn nhớ mong người khác, làm sao có thằng đàn ông nào chịu được. Trước kia cô ta nghĩ thế nào mà lại thấy Hồng Hồng thông minh cơ chứ.

Người thông minh sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như này.

Lý Tĩnh định chờ khi trời sáng sẽ đi tìm Hứa Nam Nam, tranh thủ sớm ngày cải thiện mối quan hệ với Hứa Nam Nam một chút. Thứ hai cũng là để Hứa Nam Nam ra tay hỗ trợ vụ việc lần này, để bên bộ trưởng Lâm tác động nhiều hơn, đẩy nhanh tiến độ cuộc hôn nhân giữa hai nhà. Cô ta cũng có thể sớm quăng gánh nặng này đi.

Cô ta tưởng tượng mọi chuyện quá đẹp, nhưng sáng sớm ngày hôm sau, cửa ký túc xá đã bị đập rầm rầm.

Hứa Long và Hứa Lỗi còn chưa dậy, Hứa Hồng cũng vẫn đang ngủ với đôi mắt sưng húp.

Lý Tĩnh cau mày, vội vàng chạy ra mở cửa, cửa vừa mở đã nhìn thấy Hứa Kiến Hải đang đứng ở ngoài với vẻ mặt giận dữ. Lý Tĩnh hoảng sợ, còn chưa kịp phản ứng lại đã bị tát cho một cái thật mạnh khiến cô ta ngã nhào trên mặt đất.

Người gác cổng dẫn gã ta tới đi theo phía sau vội vàng chạy lên ngăn cản, còn chưa kịp làm gì thì Hứa Kiến Hải đã nắm chặt tóc Lý Tĩnh, dùng sức vả mấy phát cực mạnh lên mặt cô ta, đánh đến mức miệng Lý Tĩnh đã có máu chảy ra rồi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 484


Đến khi Hứa Kiến Hải bị người khác cưỡng chế tách ra thì mặt Lý Tĩnh đã sưng đến biến dạng, khóe miệng còn có vết máu, nhìn rất thê thảm đáng thương.

Mấy người ở ký túc xá bên cạnh cũng bị đánh thức mà chạy ra, nhìn thấy cảnh tượng này đều sợ tới mức cơn buồn ngủ bay sạch.

Lúc Hứa Kiến Sinh nghe thấy tiếng động chạy ra, Hứa Kiến Hải đang bị hai người công nhân trẻ tuổi giữ chặt, mồm vẫn gào to mắng Lý Tĩnh: "Cô chăm sóc con gái tôi như vậy à, con gái ngoan ngoãn của tôi lại bị cô chăm đến mức xảy ra chuyện này, cô có còn là con người không. Mọi người nói cô là đồ hạ tiện quả nhiên không oan uổng chút nào, hại con gái tôi đến nông nỗi này."

Mặc dù gần đây Hứa Kiến Sinh có chút xa cách với Lý Tĩnh, nhưng nhìn Hứa Kiến Hải chà đạp Lý Tĩnh như vậy thì trong lòng cũng khó chịu, bước đến cho một cái tát thẳng lên mặt Hứa Kiến Hải: "Kiến Hải, chú có ý gì, Hồng Hồng gặp chuyện mà chú đánh chị dâu chú là sao?"

Hứa Kiến Hải nhìn hắn ta đến đây thì lại càng căng lên: "Anh, anh còn đánh tôi! Con gái tôi đã bị hại thành như vậy rồi, mấy người còn che chở cô ta. Xảy ra chuyện lớn như vậy mà các người cũng không báo tin cho tôi, nếu không phải Hứa Mai Tử gửi điện báo về nhà thì tôi cũng không biết có chuyện này. Anh, anh còn coi tôi là em trai không, sao anh có thể độc ác như vậy?"

Mắt Hứa Kiến Hải đỏ bừng, nhìn như gặp ai cũng muốn nhào lên cắn một cái.

Nghe những lời này của Hứa Kiến Hải, cả người Hứa Kiến Sinh c*̃ng cảm thấy khó chịu.

Vừa bứt rứt, vừa không biết phải phản bác như nào.

Hắn ta nuôi dưỡng cháu gái nhiều năm như vậy, em trai không có nổi một lời cảm ơn, vừa xảy ra chuyện thì đều là trách nhiệm của hắn ta và Lý Tĩnh. Nhưng cố tình hắn ta lại không thể phản bác lại được, con bé gặp chuyện khi ở bên cạnh bọn họ, là bọn họ nuôi dạy, xảy ra chuyện thì họ cũng không tránh thoát được trách nhiệm.

Lý Tĩnh ngồi bên cạnh gào khóc.

Sự việc ầm ĩ khá lớn, ngay cả quản lý mỏ Cao c*̃ng bị kinh động, yêu cầu Hứa Kiến Sinh nhanh chóng giải quyết việc nhà, đừng khiến hầm mỏ trở nên chướng khí mù mịt.

Quản lý mỏ Cao đã lên tiếng, những người khác cũng không dám tiếp tục vây quanh hóng chuyện nữa, vội vàng vệ sinh rửa mặt rồi phần ai bắt đầu công việc.

Chỉ để lại hai người gác cổng tuổi trẻ ở lại trông chừng, sợ Hứa Kiến Hải lại đánh người.

May là Hứa Kiến Hải nổi giận một lúc rồi cũng tỉnh táo lại. Đồng ý bình tĩnh ngồi nói chuyện với Hứa Kiến Sinh về sự việc này.

Buổi sáng Hứa Nam Nam đến hầm mỏ mới biết có chuyện như vậy xảy ra.

Đặc biệt khi biết Lý Tĩnh bị người ta đánh, trong lòng cô vẫn có hơi rối rắm. Giúp người ta nuôi dạy con nhiều năm như vậy, chưa cần biết là có ý định gì không thì cũng coi như là có tận tâm hết sức. Vừa xảy ra chuyện là trách nhiệm này Lý Tĩnh phải tự mình gánh chịu.

Không biết sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, Lý Tĩnh có từng hối hận một giây phút nào không.

Có từng nghĩ lại con mình không. Nghĩ tới Hứa Nam Nam bị đói mệt đến chết, Tiểu Mãn bị chèn ép thành hướng nội quá mức, còn cả Tiểu Linh còn nhỏ tuổi đã biết dùng mánh khóe để bản thân có thể sống sót thật tốt. Trẻ con nhà người khác xảy ra chuyện còn có người giúp đỡ đòi lại. Con của cô ta gặp chuyện, muốn tìm một người để khóc kể cũng chẳng có ai.

Chị Liễu thấy mặt cô biểu hiện hoảng hốt, còn tưởng cô đang buồn cho Lý Tĩnh.

"Ai dà, loại chuyện như này đều do tự bản thân lựa chọn. Em đừng nghĩ quá nhiều. Đánh không nặng lắm đâu, chị cũng đi qua xem rồi, chỉ là trên mặt nhìn nghiêm trọng thôi, chứ không bị thương nặng đâu."

Hứa Nam Nam lắc đầu không nói gì.

Việc nhà họ Hứa không có liên quan gì với cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 485


Hứa Nam Nam cảm thấy không có liên quan gì tới cô, nhưng lại không ngăn được Lý Tĩnh đã biết cô có người yêu là bộ trưởng bộ vũ trang.

Vừa tan tầm ca trưa, Lý Tĩnh đã cùng Hứa Kiến Sinh đến tìm cô.

Hứa Kiến Sinh vốn không muốn tới, nhưng Lý Tĩnh lại nằng nặc lôi hắn ta đến, giống như chán sống tìm chết vậy. "Nam Nam, con bảo người yêu của con đi giục nhà bộ trưởng Lưu lại đi, việc này phải nhanh chóng hoàn thành, nếu không chú hai của con cứ làm loạn mãi. Còn đòi cha con nhường vị trí công tác cho Lỗi Tử, nếu không sẽ liều mạng với cha mẹ."

Lý Tĩnh vội đến mức không kịp để ý vết thương trên mặt. Sáng nay bị Hứa Kiến Hải vả cho vài cái như vậy đã làm cô ta sợ hãi. Lo lắng nếu chuyện này không giải quyết được như ý muốn của Hứa Kiến Hải thì gã ta sẽ liều mạng với cô ta.

"Chuyện này cục cảnh sát sẽ xử lý, tôi làm sao nhúng tay vào được?" Hứa Nam Nam trực tiếp từ chối. Mặc dù cô với Lâm Thanh Bách là người yêu, nhưng cô cũng không có ý định dựa thế của Lâm Thanh Bách để làm điều gì cả. Hơn nữa, chuyện của Hứa Hồng cô không muốn quan tâm.

"Sao con lại có thể vô tình vô nghĩa như vậy chứ, chúng ta đã rơi vào tình trạng này rồi, con còn nhớ mấy chuyện cỏn con ngày xưa à?" Lý Tĩnh ôm mặt sưng vù bật khóc: "Sao số tôi khổ vậy trời, sinh ra đứa không có lương tâm, lại nuôi phải đứa lòng lang dạ sói. Ông trời mù rồi sao."

Hứa Kiến Sinh vẫn mặt lạnh không nói chuyện, thấy Hứa Nam Nam như vậy, hắn ta không nói một câu nào, kéo Lý Tĩnh muốn rời đi.

"Đợi chút." Hứa Nam Nam gọi bọn họ lại.

Lý Tĩnh tưởng cô sẽ giúp mình, ánh mắt sáng lên, nhưng thấy Hứa Nam Nam chỉ nhìn Hứa Kiến Sinh: "Tôi biết các người luôn chỉ biết lo lắng cho chính bản thân mình, chứ không biết quan tâm con cái. Lần này chỉ sợ vì muốn dàn xếp ổn thỏa, nên sẽ nhường vị trí lại cho Hứa Lỗi phải không. Các người tự mình sẵn lòng về làm ruộng với ông bà cụ, tôi không có ý kiến. Nhưng nếu hai người thực sự muốn đi, vậy hãy để Hứa Linh ở lại, các người làm cha mẹ không muốn nuôi, tôi nuôi."

Nhà họ Hứa có Hứa Hồng gặp chuyện, chỉ sợ Hứa Kiến Hải và Trương Thúy Cầm đều oán hận vợ chồng Hứa Kiến Sinh. Nếu Hứa Linh trở về cùng họ, không biết còn bị tra tấn đến mức nào nữa. Cô sẽ không đứng nhìn con bé trở về chịu khổ đâu.

Gương mặt Hứa Kiến Sinh cứng đờ, thần sắc lóe lên vẻ phức tạp, không trả lời Hứa Nam Nam mà quay đầu rời đi.

Lý Tĩnh đỏ mắt, cắn răng nhìn cô: "Mày đối xử với tao như vậy, sau này con mày đẻ ra cũng sẽ học theo mày thôi."

Hứa Nam Nam bình tĩnh mà nói: "Tôi tin, nhưng điều kiện tiên quyết là tôi phải đối xử với con mình giống như cách mà bà đối xử với con của bà."

Bị Hứa Nam Nam chặn lời, Lý Tĩnh tức mà không có chỗ xả, chỉ có thể dữ tợn giậm chân, xoay người chạy đuổi theo Hứa Kiến Sinh.

Trong phòng ký túc xá độc thân, đúng lúc Lưu Xảo đang nói chuyện với con gái mình. Bởi hiếm khi Lưu Xảo có thể đến đây, Hứa Mai Tử xin nghỉ phép nửa ngày để đặc biệt tiếp cô ta. Nhưng cho dù có thời gian, hai người cũng không đến thăm Hứa Hồng.

Lần này Lưu Xảo đến cùng với Hứa Kiến Hải, Hứa Kiến Hải có chủ đích gì, cô ta cũng đoán ra rồi. Bây giờ cô ta đã không còn ôm hi vọng gì với vợ chồng Hứa Kiến Sinh nữa, tự nhiên cũng không quan tâm việc này.

"Nhỏ cả lần này đúng là làm mất sạch mặt mũi của nhà ông Hứa mà, bà cụ ở nhà suýt chút nữa tức chết luôn rồi."

Lưu Xảo nghiến răng nói.

Hứa Mai Tử có hơi chột dạ. Trước đây chị ta vì muốn để cho Hứa Hồng nhanh chóng trèo cao, sau này ít nhiều cũng được hưởng chút lợi, cho nên có nói nhiều đôi lời. Nói ra suy nghĩ của chị ta về việc đối phó với Ngô Kiếm.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 486


Mấy hôm sau đó thì Hứa Hồng gây chuyện này. Đặc biệt là sau khi chị ta xảy ra chuyện, người đầu tiên kéo vào chính là Lâm Thanh Tùng. Hứa Mai Tử có chút lo lắng, phải chăng là do Hứa Hồng tự gây ra.

Chuyện đã đến nông nỗi này, chị ta không dám nói với người khác nữa.

"Mai Tử, con nhất định phải cố lên, lần này mẹ trở về sẽ bàn bạc với cha con chuyện ra riêng."

"Ra riêng?" Hứa Mai Tử trợn tròn mắt.

Lưu Xảo gật đầu: "Đúng, ra ở riêng. Trước đây cũng hy vọng bác con có thể chăm sóc con và Long Long nên cả nhà mới luôn sống cùng nhau. Bây giờ các con đều lớn cả rồi nên cũng không cần phải như vậy nữa. Con người bà con thì ích kỉ, từng này tuổi rồi mà vẫn muốn chèn ép cha mẹ. Mẹ không thuận theo bà ta đâu. Những năm nay bà ta xem chúng ta như kẻ ngốc, mẹ cũng xem bà ta như kẻ ngốc. Dù sao cũng chiếm được lợi rồi."

Hứa Mai Tử gật đầu, ra ở riêng cũng tốt. Bây giờ Hứa Hồng gây ra chuyện này, mất mặt lắm. Chị ta không muốn bị người khác làm liên lụy.

"Phải rồi, nghe nói nhỏ hai bây giờ khá là có tiền đồ, những lúc rảnh rỗi con nên làm thân với con bé đi." Lưu Xảo nói.

Trong lòng Hứa Mai Tử có chút không thoải mái, nhưng vẫn đồng ý.

Không ăn cơm trưa, Lưu Xảo đi về quê luôn. Cô ta phải trở về bàn bạc với chồng của mình về việc ra ở riêng.

Từ đầu đến cuối, Lý Tĩnh không hề biết chuyện Lưu Xảo từng đến đây.

Bởi có Hứa Kiến Hải nhìn chằm chằm, cô ta và Hứa Kiến Sinh phải chạy đến c*̣c cảnh sát hai lần, bộ trưởng Lâm cuối cùng cũng gật đầu đồng ý hôn sự của hai nhà. Nhưng hiện tại Lưu Hồng Quân vẫn chưa đến tuổi thành hôn, kết hôn chắc chắn là quá sớm.

Vẫn nên đính hôn trước. Đợi đến khi đủ tuổi rồi hẵng kết hôn.

Lý do này ngược lại rất quang minh chính đại. Tuy nhiên hai người xảy ra chuyện thế này, cũng không thể có đạo lí chưa kết hôn đã ngủ chung một phòng.

Hứa Kiến Hải nghe chuyện này xong, vẫn là có chút không bằng lòng: "Vậy Lỗi Tử thì làm thế nào?" Khi gã ta đến đã tính toán xong rồi, bên phía con gái gã ta c*̃ng đã sắp xếp xong. Công việc của Lỗi Tử cũng phải sắp xếp, sau này gã ta không cần phải lo lắng gì nữa.

Về phần chuyện mất mặt… Dù sao trong nhà cũng có hai phần tử xấu, bây giờ lại thêm cô con gái thế này, chỉ là mất mặt thêm mà thôi.

Hứa Kiến Sinh nghe thấy lời của gã ta, không phản ứng, chỉ nhìn Hứa Linh đang ngồi xổm ở ngoài.

Cô nhóc còn nhỏ, không hề biết trong nhà đã xảy ra chuyện gì.

"Đợi tôi đến tuổi nghỉ hưu rồi bàn tiếp. Những đứa trẻ khác đều đang đi học trong thành phố, không thể để Tiểu Linh không được đi học được."

"Anh, vậy còn phải đợi bao lâu nữa." Hứa Kiến Hải không tán thành nói.

"Bao lâu cũng phải đợi." Hứa Kiến Sinh nói với giọng nặng nề, đứng dậy, đi ra ngoài.

Lý Tĩnh nhìn hắn ta rời đi, cũng vội vàng đi theo, lo sợ Hứa Kiến Hải lại phát điên đánh cô ta.

Hứa Hồng run lẩy bẩy nhìn cha chị ta: "Cha, chuyện này phải làm thế nào, con làm thế nào đây?" Tuy rằng Lưu Hồng Quân đã đồng ý chuyện này, nhưng sau này Lưu Hồng Quân chắc chắn sẽ xem thường chị ta. Hơn nữa chị ta vẫn muốn hỏi anh Tùng, tại sao lại lừa gạt chị ta. Chị ta phải làm cho rõ.

Chị ta phải làm sao?

Hứa Kiến Hải hung dữ trợn mắt nhìn chị ta, nắm chặt nắm đấm, lại không nỡ đánh chị ta.

Đây là con gái của mình, có mất mặt thế nào thì vẫn là con gái mình. Nhưng sao có thể phạm phải sai lầm thế này chứ. "Sao mày, sao mày có thể làm ra chuyện này?"

Nhìn dáng vẻ tức giận của Hứa Kiến Hải, Hứa Hồng bị dọa không nhẹ. "Mẹ con không phải nói rồi sao, phải tìm người tốt, phải làm người bề trên." Anh Tùng chính là người tốt nhất mà chị ta từng gặp, chị ta chỉ muốn theo anh Tùng mà thôi.

Tại sao cùng một chuyện, Hứa Mai Tử thành công, còn chị ta lại khiến nó ra nông nỗi này?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 487


"Mẹ mày..." Hứa Kiến Hải giận đến mức suýt tắt thở. Sao lúc đó gã ta lại lấy về bà vợ ngu ngốc thế này!

Về chuyện công việc, Hứa Kiến Sinh không lùi bước nên cuối cùng vẫn giữ được công việc. Nhưng cũng hứa rằng, ngay khi đến tuổi nghỉ hưu sẽ để Hứa Lỗi vào thế chỗ ngay. Đây là hắn ta bảo đảm trước mặt lãnh đạo hầm mỏ.

Chuyện đã đến nước này, Hứa Kiến Hải cũng biết rằng tiếp tục dồn ép cũng không có ý nghĩa gì. Cũng không biết anh trai gã ta làm sao mà đã trở nên cứng rắn hơn rồi, trận đòn gã ta đánh Lý Tĩnh cũng không có tác dụng gì.

Quan trọng là chuyện của con gái phải nhanh chóng giải quyết.

Nếu phía nhà họ Lưu đã đồng ý hứa hôn, vậy thì lo liệu luôn chuyện hứa hôn. Đợi trở về thôn cũng lấy lại được chút mặt mũi.

Lâm Thanh Tùng trở lại hầm mỏ làm việc, cũng đã nghe những gì xảy ra sau đó. Nhưng nghe mọi người bàn tán chuyện này xì xầm, toàn bộ hầm mỏ đều xôn xao, trong lòng cảm thấy có gì đó không thoải mái.

Lúc ăn cơm trưa, người ở nhà ăn cũng đang nói về chuyện này.

Hứa Nam Nam đang nói với Chu Phương về việc sau khi phát lương thì đi ăn một bữa ngon. Nhìn thấy Lâm Thanh Tùng ở bên cạnh thất thần, cô nói: "Cậu sao thế, tiễn người lớn về nhà, đã bắt đầu nhớ rồi sao?"

"Không có gì." Lâm Thanh Tùng chớp chớp mắt: "Chuyện của Hứa Hồng, hai người nghĩ thế nào."

"Nghĩ thế nào được chứ, nếu thật là tự nguyện, vậy thì là lựa chọn của chị ta. Nếu là bị cưỡng bức, vậy thì người đàn ông kia đáng bị xử bắn."

Hứa Nam Nam nói. Chuyện của Đổng Vũ lần trước, cô hận không thể chết c*̀ng với hắn ta luôn đấy.

Nhìn Lâm Thanh Tùng lại cúi gằm xuống ăn cơm, cô buồn bực nhướng mày. Hôm nay Lâm Thanh Tùng rất ít nói.

Buổi chiều tan tầm, vừa ra khỏi phòng làm việc thì nhìn thấy Lâm Thanh Tùng cũng bước ra, cũng không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Đang định bước qua đó thì nhìn thấy Hứa Hồng chạy tới.

Hứa Nam Nam mấy ngày gần đây đều không thấy Hứa Hồng, bây giờ nhìn thấy, đôi mắt chị ta sưng lên như quả hạch đào.

Không đợi Hứa Hồng bước đến, Lâm Thanh Tùng đã đi rồi. Thấy mọi người xung quanh đều đang nhìn, Hứa Hồng cũng không dám đuổi theo, chỉ cắn răng, đôi mắt chứa đầy căm giận. Vừa quay người, nhìn thấy Hứa Nam Nam tiến tới, chị ta cắn răng nói: "Mày đừng đắc ý, tao bị Lâm Thanh Tùng hại, sau này mày cũng không có kết cục tốt đâu."

Hứa Nam Nam nhíu mày: "Không phải chị nói Lưu Hồng Quân sao, sao lại liên quan đến Lâm Thanh Tùng rồi."

"Không phải việc của mày, dù gì cũng không phải thứ tốt đẹp gì." Hứa Hồng giậm chân chạy về hướng kí túc xá.

"Lạ thật." Hứa Nam Nam nhìn theo bóng lưng chị ta, trong lòng có hơi không thoải mái.

Đến cổng hầm mỏ, Lâm Thanh Bách đã đợi ở đó, hình như còn nói chuyện với Lâm Thanh Tùng, nhìn thấy cô tới thì Lâm Thanh Tùng lập tức rời đi.

"Cậu ấy sao vậy?" Hứa Nam Nam hỏi.

Mắt Lâm Thanh Bách lóe lên: "Không có gì, giận dỗi thôi."

Hứa Nam Nam gật gật đầu, ngồi lên sau xe. Nghĩ đến lời của Hứa Hồng khi nãy, cô hỏi: "Hôm đó Thanh Tùng không hẹn Hứa Hồng thật sao, vừa rồi em còn thấy Hứa Hồng tìm cậu ấy. Nếu không hẹn thật, sao Hứa Hồng lại cố chấp như vậy."

"Em đừng quan tâm những chuyện này nữa."

"Em biết rồi, nhưng chuyện này..." Cô vẫn thấy không hợp lý.

Khi chiếc xe lướt qua Lâm Thanh Tùng, cô thấy biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Thanh Tùng có chút ngẩn ngơ, dường như đang nghĩ gì đó. Dứt khoát kéo áo Lâm Thanh Bách để dừng xe lại, cô nhảy từ trên xe xuống: "Lâm Thanh Tùng, chuyện của Hứa Hồng, không liên quan đến cậu thật chứ." Cô thật không hi vọng Lâm Thanh Tùng làm chuyện lưu manh.

"Không liên quan." Lâm Thanh Tùng nghe thấy tiếng của cô, lập tức giật mình. Tỏ ra trấn tĩnh nói.

Lâm Thanh Bách cũng dắt xe đi tới.

"Nam Nam, về trước thôi." Sau đó đưa mắt cảnh cáo Lâm Thanh Tùng. Lâm Thanh Tùng gây ra chuyện thế này, anh cũng không muốn để Nam Nam biết.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 488


Hứa Nam Nam nhìn dáng vẻ c*̉a Lâm Thanh Tùng, trong lòng ngược lại càng cảm thấy nghi ngờ. "Tốt nhất không liên quan gì đến cậu. Nếu không thì… Lâm Thanh Tùng, sau này cậu tránh xa nữ đồng chí ra một chút."

Mắt Lâm Thanh Tùng lập lòe vài cái.

Hứa Nam Nam cũng không để ý đến cậu ta, lại cùng Lâm Thanh Bách lên xe đi.

Trên đường đi Hứa Nam Nam lại nói với Lâm Thanh Bách về chuyện của nhà ông Hứa. Lần này Hứa Kiến Sinh xem ra cứng cỏi, không còn nhường nhịn vô hạn với người nhà ông Hứa nữa. Dù sao cũng có thể để Hứa Linh được sống trong môi trường bình thường.

Lâm Thanh Bách yên lặng lắng nghe, được một lúc: "Nam Nam, chuyện của Hứa Hồng, em đừng hỏi nữa. Chuyện này cũng đã qua rồi."

Hứa Nam Nam kéo áo anh: "Em cũng đâu quan tâm. Chỉ là vừa rồi nhìn thấy chị ta định đi tìm Thanh Tùng. Cảm thấy như vậy không tốt. Người hôm ấy, thật sự là Lưu Hồng Quân sao?"

"Anh không biết, nhưng mà những chuyện thế này, phía nữ nói thiệt thòi thì chỉ có thể là như vậy." Giọng Lâm Thanh Bách có chút căng lên. "Có những lúc không phải cứ trong sạch thì sẽ thật sự trong sạch. Lời nói của một số người, có thể lấy mạng của người khác. Kết cục của những người thế này đều là lựa chọn của bản thân bọn họ."

Nghe ra Lâm Thanh Bách có gì đó không vui, Hứa Nam Nam cũng không định tiếp tục chủ đề này nữa, cô nhéo nhéo thịt ở eo anh: "Được rồi, chúng ta không nói vấn đề này nữa. Chỉ là trở về phải nói với Lâm Thanh Tùng một câu, nên giữ khoảng cách hợp lí với nữ đồng chí. Nhìn Lưu Hồng Quân kia xem, chẳng phải thường ngày không để ý chuyện này nên mới rơi vào nước này sao?"

"Được, anh sẽ nói với nó."

Cuối cùng Hứa Hồng đính hôn với Lưu Hồng Quân, nhưng Lưu Hồng Quân từ đầu đến cuối không hề xuất hiện. Vợ Lưu Kiến Quân lấy một túi lương thực tinh chế và ba mươi đồng làm lễ vật đính hôn, cùng với Hứa Kiến Hải, còn có vợ chồng Hứa Kiến Sinh đến gặp mặt nhau một lần, thế là chuyện này xem như được định rồi.

Hứa Kiến Hải hỏi thời gian kết hôn.

Vợ Lưu Kiến Quân nói: "Con nhà chúng tôi bây giờ vừa tốt nghiệp trường học ra, đến công việc cũng chẳng có. Tôi với ông Lưu nghĩ thế này, để con đi bộ đội ở một thời gian, đợi có chút thành tựu rồi tính tiếp. Không phải Hứa Hồng vẫn còn trẻ tuổi sao. Việc này chưa cần vội. Dù gì chuyện này cũng định rồi, các người sợ cái gì?"

Đối mặt với vợ Lưu Kiến Quân, Hứa Kiến Hải vẫn có chút mất tự tin. Dù sao c*̃ng không môn đăng hộ đối với người ta, lần này có thể đồng ý hôn sự này đã là không dễ rồi. Nên cũng không phản bác.

Nhìn người nhà ông Hứa, vợ Lưu Kiến Quân nhịn một bụng tức.

Con trai bà ta sao chẳng hề có chí vậy chứ, ngày trước làm gì mà dính líu đến con nhóc nhà quê này chứ. Còn không chừng mực ý tứ, không cần biết sau này có kết hôn hay không, bây giờ chỉ đính hôn là đã đủ kinh tởm rồi.

Đợi vợ Lưu Kiến Quân rời đi, Hứa Kiến Sinh đề nghị Hứa Kiến Hải đưa Hứa Hồng trở về quê đợi kết hôn.

Vừa nghe phải trở về quê, Hứa Hồng không chịu. Chị ta làm nhiều như vậy, chỉ vì muốn ở lại thành phố mà, bây giờ hi sinh nhiều như vậy, sao còn phải về quê chứ. "Bác, cháu không đi, làm sao phải về chứ."

Hứa Kiến Sinh nghiêm mặt nói: "Không về cháu ở đâu? Trên hầm mỏ cả ngày nói về cháu, cháu không có dây thần kinh ngại sao? Đi về nhà, dù sao người ở quê cũng không biết những chuyện này, cháu vẫn có thể ngẩng đầu sống qua ngày. Ở đây, hầm mỏ này không chứa nổi cháu."

Lại nhìn Hứa Kiến Hải: "Chính chú cũng nói rồi, chị dâu chú không lo được cho con bé, để con bé trở nên thế này, chúng ta đều có trách nhiệm. Bây giờ con bé cũng đính hôn rồi, chú đưa về tự mình dạy dỗ đi."

Việc này của Hứa Hồng định rồi, lòng Hứa Kiến Sinh bí bách đến mức không thở nổi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 489


Lý Tĩnh không tốt đến mấy thì cũng là vợ của hắn ta, bị anh em mình đánh như vậy, còn oán trách họ không quản giáo tốt con cháu, cục tức này hắn ta cũng không nuốt trôi được.

Hứa Kiến Hải nhìn đôi mắt sưng phù của đứa con gái cả, có chút không đành lòng, nhưng khi nghĩ đến mất mặt ở đây thì chi bằng về quê, dứt khoát cắn răng nói: "Được, nhỏ cả cùng em trở về nhà. Nhưng lúc kết hôn, vẫn nên xuất giá từ bên anh chị." Gả cho người thành phố, vẫn nên xuất giá từ thành phố cho hãnh diện.

Hứa Kiến Sinh không có ý kiến gì: "Được."

Thấy việc mình phải trở về quê đã được quyết định, trong lòng Hứa Hồng càng không can tâm. Sao nhất thiết phải về quê chứ.

Hứa Nam Nam đồng ý với Lâm Thanh Bách, không hỏi chuyện của Hứa Hồng nữa. Không ngờ buổi chiều tan làm, Hứa Hồng lại đợi cô ở ngoài.

Có lẽ là vì đính hôn rồi nên cô gái này dường như có chút tự tin hơn, những người khác nhìn chị ta, chị ta coi như không nhìn thấy. Chỉ hung dữ nhìn Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam cũng coi như không thấy chị ta, đeo túi xách đi ra phía ngoài.

"Nhỏ hai." Hứa Hồng nhìn cô với đôi mắt đỏ ửng.

Thấy Hứa Nam Nam sắp đi, chị ta tiến về trước vài bước, chắn trước mặt Hứa Nam Nam: "Nhỏ hai, mày đừng cho rằng bây giờ tao thế này thì mày vui vẻ. Mày cho rằng Lâm Thanh Tùng là người tốt sao. Là Lâm Thanh Tùng đã lừa tao đến khu rừng nhỏ, tao bị anh ta hại. Tính cách anh ta thế này, mày tưởng rằng anh trai anh ta sẽ là người tốt sao, sau này còn không phải chỉ chơi đùa mày thôi sao. Tao còn có thể tìm được người tử tế để kết hôn, mày cái gì cũng chẳng có."

Chị ta càng nói càng kích động, phảng phất như đã trông thấy được dáng vẻ bi thảm của Hứa Nam Nam sau này.

Hứa Nam Nam nghe chị ta vẫn còn kéo người khác vào, cau mày nói: "Chị đừng nói linh tinh, không phải tự chị nói là Lưu Hồng Quân sao, sao còn dính dáng đến Lâm Thanh Tùng."

"Đó là bởi tao hết cách rồi. Nếu không phải Lâm Thanh Tùng hãm hại tao, tao cũng sẽ không làm thế này. Rõ ràng anh ta hẹn tao đến khu rừng nhỏ, nhưng lại biến thành người khác..." Chị ta cắn chặt môi, mắt đỏ ửng: "Tao bị anh ta hại rồi, sớm muộn gì mày cũng bị anh em anh ta hại thôi."

Thấy sắc mặt Hứa Nam Nam thay đổi, chị ta mới thoải mái hơn đôi phần, quay người bước đi.

Chị ta không sống tốt, cũng không để Hứa Nam Nam được sống tốt. Cũng không để anh em nhà họ Lâm sống tốt. Lâm Thanh Tùng hại chị ta, bây giờ chị ta không có năng lực báo thù, nhưng chị ta cũng không để bọn họ được sống thanh thản. Anh cả nhà họ Lâm không phải thích Hứa Nam Nam sao, chị ta sẽ cho Hứa Nam Nam biết anh em họ xấu thế nào. Hứa Nam Nam đừng hòng an tâm gả cho người ta sống cuộc sống tốt.

Ra khỏi hầm mỏ, Hứa Nam Nam vẫn đang nghĩ đến chuyện Hứa Hồng vừa nói.

Nghĩ đến hôm đó Lâm Thanh Tùng giảng bài, Hứa Hồng gặp chuyện, rồi sau đó người đầu tiên Hứa Hồng kéo vào là Lâm Thanh Tùng, về sau lại nói là Lưu Hồng Quân... Sau đó Lâm Thanh Tùng về đến hầm mỏ cũng có gì đó không đúng.

Hứa Nam Nam càng nghĩ càng loạn, lẽ nào là Lâm Thanh Tùng làm chuyện này thật sao? Chuyện này Lâm Thanh Bách biết không.

Sau khi nhìn thấy Lâm Thanh Bách, trong lòng Hứa Nam Nam vẫn đang nghĩ về việc này.

Ngồi lên xe cô không nói lời nào. Lâm Thanh Bách thấy cô như vậy thì nhíu nhíu mày.

Lúc xe sắp chạy đến lối rẽ thì đã không còn ai rồi. Hứa Nam Nam kéo áo anh, biểu thị muốn dừng xe. Lâm Thanh Bách nhấc một chân xuống chống xe, lúc quay lại nhìn thì Hứa Nam Nam đã xuống xe rồi.

Hứa Nam Nam đến trước mặt anh, thần sắc nghiêm túc nói: "Anh Lâm, chuyện của Hứa Hồng, thật sự giống với bề ngoài sao?"

Lâm Thanh Bách mím môi: "Không phải nói không quan tâm chuyện này rồi sao?"

"Em không quan tâm chuyện của chị ta. Hứa Hồng xảy ra chuyện gì đối với em mà nói đều không liên quan."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 490


Thậm chí chị ta còn không được coi là người lạ. Nhưng em muốn biết, có phải Lâm Thanh Tùng làm không, anh có biết chuyện này không?"

Điều cô quan tâm nhất là thái độ của Lâm Thanh Bách đối với việc này.

Trong lòng cô, Lâm Thanh Bách là người chính trực. Trên đường gặp chuyện bất bình, lo lắng cô bị lưu manh lời ra tiếng vào, giúp cô nghĩ cách trừng phạt Đổng Vũ. Sau đó lại luôn giúp cô, chăm sóc cô. Cô cảm thấy, không còn ai có thể quang minh chính đại hơn người đàn ông này nữa.

Nhưng nếu như Lâm Thanh Bách thật sự có liên quan đến chuyện của Hứa Hồng, có phải nói rõ, người đàn ông này còn có mặt khác không cho mọi người thấy không.

"Nam Nam, anh biết chuyện này." Lâm Thanh Bách bình tĩnh nói, chỉ là bàn tay nắm lấy xe đạp khẽ siết lại. "Anh cũng biết lý do Thanh Tùng làm vậy."

"Nếu anh đã biết chuyện đó, tại sao lại để Lâm Thanh Tùng làm như vậy? Người như Hứa Hồng rất đáng ghét, em chỉ nhìn chị ta thôi đã thấy ghét. Nhưng làm như vậy… Quá đê tiện."

Sau khi nghe Lâm Thanh Bách thú nhận, Hứa Nam Nam đột nhiên cảm thấy trong lòng như bị đè bởi thứ gì đó mắc ngang lại.

Cô là con gái, con gái luôn rất mẫn cảm đối với chuyện như thế. Đặc biệt là khi cô cũng từng suýt chút nữa trải qua chuyện như thế, càng có thể hiểu được sâu sắc sự bẩn thỉu đáng hận bên trong. Lúc đó, cô thậm chí còn hận bản thân mình là con gái, tại sao không phải là con trai, nếu là con trai thì sẽ không phải gặp phải chuyện kinh tởm đó.

Lâm Thanh Bách trầm mặt, không biết nên trả lời như thế nào. Anh không muốn để Hứa Nam Nam biết chuyện đó, tuổi của Nam Nam còn nhỏ, lại là con gái, có những chuyện không nên để cô biết. Nhưng cô lại cứ muốn biết, khiến anh có chút không biết phải làm sao, không biết phải giải thích như thế nào.

Hứa Nam Nam thấy anh im lặng không nói, trong lòng có chút hụt hẫng. "Em tự về." Cô cảm thấy mình cần được yên tĩnh, nếu không khi nhìn thấy Lâm Thanh Bách, cô sẽ nghĩ tới người con trai này đã thờ ơ nhìn một cô gái đã bị mưu tính làm cho mất đi trong sạch. Lúc này đây, khi đối mặt với sự chất vấn của cô, anh lại im lặng không nói gì. Cô thật sự hi vọng Lâm Thanh Bách có thể giải thích gì đó với cô.

"Nam Nam!" Lâm Thanh Bách đuổi theo và kéo tay cô.

"Anh Lâm, hãy để em một mình yên tĩnh." Hứa Nam Nam nhìn anh: "Em phải suy nghĩ thật kỹ, rốt cuộc em hiểu bao nhiêu về người yêu của mình."

Cô xoay người đi về phía trước.

Lâm Thanh Bách nhìn cô rời đi, nhớ đến sự bài xích trong mắt cô lúc nãy, anh cuộn chặt tay lại rồi hung hăng nện lên xe đạp.

Hứa Nam Nam không ngồi lên xe, Lâm Thanh Bách cũng đẩy xe đi theo phía sau cô. Hai người đi cách nhau một khoảng, anh vẫn đích thân tiễn cô về tận nhà.

Trong sân, bà Vu không thấy Lâm Thanh Bách trước cổng thì hỏi: "Hôm nay Tiểu Lâm không tới à?"

"Vừa mới đi rồi ạ." Hứa Nam Nam nói với giọng rầu rĩ.

"Thằng bé này thật là, mỗi lần đều hiểu chuyện như vậy. Biết là không thể tùy tiện vào nhà. Tiểu Lâm là một đứa bé tốt, chín chắn, làm người ngay thẳng thật thà, hai đứa phải đối xử với nhau tốt đấy." Bà Vu rất hài lòng đối với đứa cháu rể này. Chỉ lo lắng Hứa Nam Nam còn nhỏ, tính còn ham chơi, đến lúc đó lại làm tổn thương tình cảm.

Hứa Nam Nam vào phòng, không trả lời bà Vu.

Chín chắn là thật, nhưng làm người ngay thẳng thật thà thì Hứa Nam Nam có phần không dám khẳng định.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Thanh Bách lại đến.

Hai người đều không nói chuyện, Hứa Nam Nam cũng không lên xe. Lâm Thanh Bách đen mặt đi theo phía sau cô, một câu cũng không nói.

Mãi cho đến khi đặt chân lên hầm mỏ, hai người cũng không nói với nhau một câu.

Hứa Nam Nam biết, Lâm Thanh Bách như vậy là vì kiên trì với cách nghĩ của mình.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 491


Mà cô cũng không có cách nào tiếp nhận được việc Lâm Thanh Bách dính líu vào loại chuyện đó, cho nên hai người giống như ngầm thừa nhận, bắt đầu chiến tranh lạnh với nhau.

Mấu chốt là Lâm Thanh Bách chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnh, nhưng vẫn đều đặn đưa đón cô mỗi ngày.

Anh không mở miệng, Hứa Nam Nam cũng tuyệt đối không mở miệng.

"Cán sự Vu, tôi có chuyện muốn nói với cô."

Vào giờ tan tầm giữa trưa, Hứa Nam Nam đang đến nhà ăn ăn trưa với dáng vẻ không tập trung thì bị Lâm Thanh Tùng chặn lại.

Nhìn thấy Lâm Thanh Tùng, cô lập tức nghĩ đến đầu sỏ của mọi chuyện chính là người này, khúc mắc với cậu ta lúc trước cứ thế tuôn ra. Trước kia chỉ cảm thấy cậu ta là một gã đào hoa, bây giờ mới biết cậu ta còn có thể làm ra chuyện bỉ ổi như thế.

"Không có gì để nói cả." Hứa Nam Nam tức giận lướt qua.

"Tôi đến để nói rõ chuyện đó với cô, không liên quan đến anh trai của tôi. Chúng ta nói chuyện đi."

Hứa Nam Nam nghe cậu ta nhắc đến Lâm Thanh Bách thì không chống đỡ được, cô siết chặt hộp cơm trong tay rồi đi theo cậu ta.

Người trong hầm mỏ đều đi nhà ăn ăn trưa nên trên đường không có ai, hai người đến dưới bóng râm của một cây to. Lâm Thanh Tùng nhìn dáng vẻ ghét bỏ mình của Hứa Nam Nam, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.

Chuyện của Hứa Hồng, ban đầu cậu ta chỉ muốn xả giận, tiện thể cảnh cáo cô ta một chút, ai ngờ sau này lại biến thành nông nỗi đó.

"Anh của tôi nói cô đã biết chuyện đó rồi, tôi cũng không giấu cô nữa. Đúng là tôi đã trù tính chuyện đó nhưng tôi cũng tức lắm. Hứa Hồng ỷ vào mối quan hệ của ông c*̣ và bà c*̣, cả ngày lượn lờ trước mặt tôi, còn nói phải tố cáo tôi tội lưu manh. Mặc kệ cô có tin hay không, tôi chưa từng nghĩ sẽ làm thật, chỉ muốn phá hỏng thanh danh của cô ta, để sau này cô ta không đeo bám tôi nữa. Ai ngờ... Dù sao chuyện đó cũng xảy ra rồi. Nhưng anh cả cũng là vì tôi, cô đừng trách anh ấy. Mấy ngày nay cô lạnh nhạt với anh ấy, khiến anh ấy mất ngủ, đêm nào cũng ngồi một đống. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng thấy anh ấy khó chịu như vậy bao giờ."

Lâm Thanh Tùng nhắc đến chuyện này lại thấy trong lòng rất khó chịu. Sớm biết như thế đã không kéo anh trai vào cuộc. Ai nghĩ tới cán sự Vu có thể biết được chuyện đó.

Hơn nữa, khi Hứa Hồng xảy ra chuyện, cậu ta cũng không có cảm giác gì. Cậu ta chỉ cảm thấy kết quả đó dường như đã vượt ra khỏi dự liệu của mình, nhưng sau này Hứa Hồng quả thật không thể nào đổ oan cho cậu ta được nữa. Với lại, đó c*̃ng là chị ta tự mình chuốc lấy. Nhưng sau khi nghe người trong hầm mỏ nghị luận quá nhiều, trong lòng cậu ta cũng không thoải mái. Cậu ta cảm thấy có phải mọi chuyện đã đi quá xa rồi hay không. Cậu ta thật sự chán ghét Hứa Hồng, đặc biệt là sau khi bị Hứa Hồng uy h**p, thái độ đối với chị ta đã không phải là chán ghét nữa, mà là coi như kẻ thù. Cậu ta cảm thấy đối phó với kẻ thù thì không nên nương tay. Nhưng sau khi nghe mọi người trong mỏ bàn tán xôn xao, cậu ta lại thấy mọi chuyện đã vượt xa mong muốn ban đầu của mình. Nói đến cùng thì cũng là vì kẻ thù của cậu ta là một cô gái.

Bên phía cậu ta vẫn chưa thu xếp xong thì bên phía anh trai cũng bị cậu ta liên lụy, chuyện này khiến trong lòng cậu ta càng không thoải mái.

Sau khi nghe cậu ta nói vậy Hứa Nam Nam tức đến bật cười: "Nghe cậu nói như vậy, chuyện của Hứa Hồng là do chị ta tự làm tự chịu, nhưng sau khi xảy ra chuyện, cậu cảm thấy mình không hề sai chút nào đúng không?"

Lâm Thanh Tùng có chút không tự tin trước câu hỏi của cô.

"Tại sao chị ta không bám dính lấy anh của cậu? Sao chị ta chỉ cứ một mực bám dính lấy cậu. Nói cho cùng, hai người cũng là người tám lạng kẻ nửa cân."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 492


Lâm Thanh Tùng, cậu tự mình nghĩ lại xem cái cách mà cậu tiếp xúc với các nữ đồng chí có vấn đề hay không. Cậu là đàn ông, dù cậu đi lại gần gũi với nhiều nữ đồng chí như vậy thì cậu cũng không chịu thiệt. Nhưng cậu như vậy, các nữ đồng chí đó phải làm sao bây giờ? Có phải cậu nghĩ rằng chuyện của Hứa Hồng đã lắng xuống rồi, sau này sẽ không còn chuyện gì nữa? Tôi nói cho cậu biết, chuyện vẫn chưa xong đâu. Cho dù cuộc sống của chị ta có đau khổ đến đâu thì cũng là do chị ta tự mình rước lấy, sẽ không có ai đồng tình với chị ta. Nhưng vì cậu mà nửa đời sau của chị ta bị hủy hoại, liệu lương tâm của cậu có thấy bất an hay không?"

Vẻ mặt của Lâm Thanh Tùng có chút nhợt nhạt: "Cho dù thế nào đi chăng nữa, chuyện này cũng không liên quan đến anh trai của tôi..."

"Tôi biết anh ấy không liên quan đến chuyện này. Tôi chỉ giận tại sao anh ấy lại ủng hộ cậu làm như vậy. Cậu và Hứa Hồng như thế nào, Hứa Hồng lại bị người khác làm ra sao thì đó là chuyện của hai người, nhưng tôi không hi vọng anh của cậu cũng nhúng tay vào loại chuyện như vậy." Hứa Nam Nam nói xong thì cảm thấy tắc nghẹn không thoải mái.

Dù Lâm Thanh Bách có đánh nhau với người khác và đánh người ta chỉ còn nửa cái mạng thì cô cũng sẽ không thèm chớp mắt một cái. Nhưng loại chuyện bỉ ổi như thế này thì...

Hứa Nam Nam không nói tiếp nổi, cô xoay người cầm hộp cơm rời đi, không đến nhà ăn nữa. Trực tiếp quay về phòng làm việc.

Người của bộ phận vật tư đều biết mấy ngày gần đây tâm trạng của Hứa Nam Nam không được tốt.

Lúc trưởng ban Tiêu phân nhiệm vụ cũng cố gắng không phân cho cô.

Nhưng bây giờ Lý Vĩ Minh đang bận rộn lo chuyện kết hôn nên không có thời gian đi công tác, chị Liễu thì phải chăm lo gia đình nên không thể đi xa, chỉ còn lại một Tiểu Trương đã kiệt sức.

"Trưởng ban Tiêu cũng sắp xếp nhiệm vụ cho tôi đi, tôi đã lâu chưa ra ngoài rồi." Hứa Nam Nam cũng không muốn vì tâm trạng không tốt mà làm ảnh hưởng đến công việc.

Trưởng ban Tiêu nghe cô nói vậy thì lo lắng nói: "Nam Nam à, với trạng thái gần đây của cô, có thể ra ngoài được không?"

Hứa Nam Nam gật đầu: "Có thể, tôi ở nhà lâu quá rồi, cũng nên ra ngoài làm việc rồi."

"Vậy thì được, đơn hàng ở thành phố Đông Dương giao cho cô." Thành phố Đông Dương cũng là một tỉnh ở phương Bắc.

Hơn nữa, bên đó còn gần Tây Bắc.

Hứa Nam Nam nhớ đến thầy Hạ. Thầy Hạ ở nông trường Tây Bắc, vừa vặn cô có thể tranh thủ lần công tác này để đến thăm thầy Hạ. Buổi chiều, lúc viết thư giới thiệu, Hứa Nam Nam thuận tiện nhờ Chu Phương viết cho mình một lá thư giới thiệu đi nông trường Tây Bắc.

Hứa Nam Nam vốn đang rối rắm có nên nói với Lâm Thanh Bách chuyện cô phải đi công tác hay không, kết quả là chiều nay Lâm Thanh Bách không tới. Trên đường về gặp Lâm Thanh Tùng, cô cũng không tiện hỏi.

Ngược lại, Lâm Thanh Tùng lại bạnh mặt nói: "Anh trai tôi đi xa có việc rồi."

Thật ra cho đến tận bây giờ, đối với chuyện của Hứa Hồng, Lâm Thanh Tùng cũng không biết rốt cuộc mình có nên hay không. Nhưng những lời nói của Hứa Nam Nam cũng nhắc nhở cậu ta rằng những hành động trước đây của cậu ta rất bừa bãi.

Trước đây, cậu ta không hề biết đến khái niệm giữ khoảng cách. Cậu ta cảm thấy chỉ cần mình không có suy nghĩ xấu xa, dù có đi lại gần gũi với các nữ đồng chí thì cũng không sao. Nhưng trải qua chuyện lần này của Hứa Hồng… Cậu ta nghĩ, nếu mình có thể giống như anh trai, có lẽ người khác muốn đeo bám mình cũng không dễ. Những chuyện mà trước đây cậu ta cảm thấy không quan trọng, dường như c*̃ng đã trở nên quan trọng.

"Cán sự Vu, chuyện của Hứa Hồng, tôi đã tìm được tên đó, anh ta đồng ý chịu trách nhiệm cưới Hứa Hồng."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 493


Tôi biết như vậy có chút vô liêm sỉ, nhưng tôi cũng bế tắc rồi. Hôm qua tôi đi hỏi Hứa Hồng, cô ta không muốn. Còn nói nếu tôi không chịu cưới cô ta thì cô ta sẽ chờ Lưu Hồng Quân... Dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng đừng ghim chuyện của Hứa Hồng lên người anh trai tôi. Tôi là em trai của anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ bảo vệ tôi. Cô có thể oán tôi, nhưng đừng oán anh trai tôi. Lúc nhỏ anh ấy đã chịu không ít khổ, nay đã lớn như vậy rồi, khó khăn lắm mới tìm được người têu, đừng vì chuyện của tôi mà phá hỏng mọi thứ."

Hứa Nam Nam nghĩ đến Lâm Thanh Bách, trong lòng cô cũng không dễ chịu.

"Chờ anh của cậu quay lại, cậu nói với anh ấy là tôi đi công tác rồi."

Lúc lên xe lửa, tâm trạng của Hứa Nam Nam đã tốt lên một chút. Cô không đi thành phố Đông Dương mà trực tiếp ngồi xe đi Tây Bắc.

Thời tiết ở Tây Bắc cũng nóng, nhưng so với Nam Giang thì lại đỡ hơn một chút.

Sau khi xuống khỏi xe lửa, Hứa Nam Nam vừa đi vừa hỏi đường, trên đường gặp được người ở đó vào thành phố mua đồ và được đi nhờ xe, cuối cùng cũng thuận lợi đến nông trường Tây Bắc.

Hứa Nam Nam nói cảm ơn, rồi lấy khoảng hai cân bột mì từ trong túi ra.

"Hôm nay thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều."

Người đánh xe là đại đội trưởng trong thôn, một người đàn ông Tây Bắc thật thà chất phác. Anh ấy còn chưa nói gì thì vợ đã mỉm cười nhận lấy, nhiệt tình nói: "Em gái à, này thì có gì mà cảm ơn, thuận đường cả mà. Đêm nay em gái đã có chỗ ở chưa, gần đây cũng không có chỗ nào có thể ở lại, nếu không có chỗ ở thì cứ đến thôn Hạ Loan ở phía trước tìm nhà đội trưởng là được. Nhà chúng tôi thứ khác thì không có chứ chỗ ngủ thì vẫn có."

Hứa Nam Nam cũng đang có ý này. Cô mới đến nơi đây, lại không phải ở trong thành phố, đúng là phải tìm một nơi đặt chân. Cô cười nói: "Vậy được, em xin phép cảm ơn anh chị trước."

Chờ người đi rồi, Hứa Nam Nam tìm đến một nơi không có người, mua một ít bột bắp và bột ngũ cốc, ngoài ra còn lấy thêm mười cân mì sợi, vác lên lưng rồi đi về phía nông trường.

Trước cổng nông trường có người của binh đoàn địa phương canh gác, người đó thấy cô vác đồ đến thì nghiêm túc nói: "Cô tìm ai?"

Hứa Nam Nam mỉm cười nói: "Hai vị đồng chí, đây là nông trường Tây Bắc phải không ạ, tôi từ nơi khác đến đây làm việc, còn những thứ này là đồ đồng hương nhờ tôi đưa sang đây."

Nói xong thì móc ra mấy quả trứng luộc đặt vào tay của hai người lính gác.

Lúc này mà đưa cái khác thì người ta luôn sẽ từ chối, chỉ có lương thực là không ai nỡ khước từ.

Đặc biệt còn là món có dinh dưỡng như trứng gà.

Người vốn định nghiêm khắc hơn chút nữa cũng cảm thấy ngại ngăn người lại.

Biết Hứa Nam Nam giúp người khác đưa đồ, sau khi hỏi rõ họ tên, một người đi vào trong tìm quản lý.

Chẳng mấy chốc, một người đàn ông trung niên đi ra, sau khi hỏi rõ nguyên do, người đó nhìn Hứa Nam Nam một lúc rồi nói: "Tìm ông Hạ hả?"

Hứa Nam Nam vừa nghe thấy xưng hô đó thì biết người này có quan hệ tốt với thầy Hạ. Cô gật đầu: "Thay người khác mang cho ông ấy ít đồ, tôi gặp mặt xong sẽ đi ngay ạ."

"Gần đây người đến tìm ông Hạ không ít nhỉ." Người đó nói thầm một câu: "Đi theo tôi."

Hứa Nam Nam theo sát phía sau, cô lôi kéo làm quen, lúc bấy giờ mới biết được người này là chủ nhiệm Khưu của nông trường, chuyên quản lý phân phối công việc cho mọi người.

Hai người đi đến trước một dãy nhà gỗ mới dừng lại: "Ông Hạ, có người đến tìm ông này."

"Mọi người đang ăn cơm, cô đến thật khéo, đúng ngay thời điểm ăn cơm." Chủ nhiệm Khưu nói.

Không để hai người phải đợi lâu, Hạ Thu Sinh nhanh chóng bước ra từ bên trong. Khi thấy người đến là Hứa Nam Nam, hai mắt của ông ấy sáng lên, có chút ngạc nhiên vui mừng.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 494


Hứa Nam Nam thấy dáng vẻ gầy còm ốm yếu của Hạ Thu Sinh thì suýt chút nữa rơi nước mắt.

Rõ ràng dáng vẻ bây giờ của thầy Hạ còn gầy yếu hơn cả khi còn ở Nam Giang. Vừa nhìn đã biết ông ấy phải làm việc không ít.

"Được rồi, hai người nói nhanh đi, lát nữa còn phải làm việc đấy." Chủ nhiệm Khưu nghiêm túc để lại một câu rồi chuẩn bị đi.

Hứa Nam Nam thấy ông ấy muốn đi thì vội vàng nói: "Chú đừng đi vội, cháu có mang một ít đặc sản đến, vừa hay để chú nếm thử ạ."

Hứa Nam Nam vừa nói vừa lấy trong bao tải ra một túi đựng năm cân bột mì và một bao đường đỏ. Đều là những thứ không dễ mua.

Chủ nhiệm Khưu nhìn đồ trong tay, rồi lại nhìn Hạ Thu Sinh: "Ông Hạ, là ai gửi mấy thứ này cho ông vậy?"

Thầy Hạ còn chưa trả lời thì Hứa Nam Nam đã cười nói: "Ai mà không có một vài người bạn chứ, bà con xa láng giềng gần ạ. Cho dù bây giờ phải giữ khoảng cách, nhưng dù sao vẫn là thân thích. Nếu như thật sự không thăm không hỏi, vậy chẳng phải quá không hợp với đạo làm người rồi hay sao? Chủ nhiệm Khưu, chú về xem mấy thứ này ăn có ngon không, sau này cháu sẽ gửi tiếp cho mọi người ạ."

"Được rồi, hai người cứ nói chuyện đi." Chủ nhiệm Khưu xách đồ rồi đi khỏi đó.

Chờ người đi rồi, thầy Hạ nhìn cô thở dài: "Cháu thật là, đã bảo cháu đừng đến, làm sao lại đến rồi?"

Ông ấy vừa nói vừa xách bao đồ của Hứa Nam Nam đi vào bên trong. Hứa Nam Nam lập tức đi theo.

"Ở đây không có ai biết cháu, khoảng cách lại xa, không sao đâu ạ. Ở Nam Giang cũng không có ai biết cháu đến đây thăm ông. Lại nói nữa, cháu giúp đỡ đưa đồ còn không được sao?" Vì khoảng cách xa nên Hứa Nam Nam mới dám công khai đến gặp ông ấy. Đôi khi người âm thầm nhìn chằm chằm mình lại là người quen thuộc với mình.

"Ai dà, hết người này đến người khác cứ toàn như vậy."

Thầy Hạ ngồi xuống rồi thở dài, lại cầm bát đũa lên chuẩn bị ăn cơm. Cô thấy đồ ăn của thầy Hạ cũng không kém, trong bát là cháo bắp.

Nông trường này cũng có phát đồ ăn, nhưng lại phát không nhiều, bình thường cũng có thể tự bắt bếp nấu. Nhưng với thân phận của bọn họ thì không thể có được nồi nấu cơm.

Hứa Nam Nam chợt phát hiện nơi này của thầy Hạ vậy mà còn có một cái nồi sắt. Vả lại trông còn rất mới.

"Con trai của ông đưa đấy." Thầy Hạ thấy cô nhìn chằm chằm cái nối thì cười tủm tỉm nói. Hiển nhiên là tâm trạng rất tốt.

"Con trai của ông ư?" Đây là lần đầu tiên Hứa Nam Nam nghe nhắc đến con trai của thầy Hạ.

"Là một tên nhãi không có tiền đồ. Ông bảo nó đừng tới thăm ông, trừ khi đưa con dâu tới, kết quả nó lại tự mình chạy tới." Thầy Hạ mỉm cười. Ông ấy cũng không nói thêm, trái lại nhìn cô và nói: "Sao cháu lại tới đây. Sau này đừng tới nữa, đưa đồ một lần là được rồi, nhiều lần thì không được."

Một lần thì người ta còn có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, đến nhiều lần còn nói không quen thì ai mà tin.

Hứa Nam Nam nói: "Cháu biết rồi, chỉ là muốn đến xem cuộc sống của ông thế nào thôi ạ."

"Cháu cũng thấy rồi đấy, tốt lắm. Tuy rằng không tự do như lúc còn ở bên kia nhưng tốt xấu gì cũng có bạn, ngày thường làm việc còn có thể nói chuyện với nhau."

Ông ấy nói rất nhẹ nhàng. Hứa Nam Nam vừa nghe là biết cuộc sống của ông ấy cũng không tốt như vậy. Nhìn người ông ấy đã gầy đi trông thấy.

Hứa Nam Nam cảm thấy sống mũi có chút chua xót.

Thấy cô như vậy, thầy Hạ lại thở dài: "Ông thật sự sống rất tốt, sau này cháu đừng lo lắng cho ông nữa. Ông giúp cháu là vì thấy cháu lương thiện, là một đứa nhỏ biết nỗ lực tiến tới, còn thông minh nên giúp được thì giúp, chứ không phải là vì muốn cháu báo đáp. Cháu cũng đừng nhớ thương mãi, đừng vì được ông giúp một lần mà báo đáp cả bản thân mình."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 495


Hứa Nam Nam gật đầu, cô cũng biết cơ hội mình được gặp thầy Hạ không nhiều. Sau này chỉ có thể gửi đồ sang bên này.

Cũng không biết có bao nhiêu thứ có thể đến được tay thầy Hạ, nhưng tốt xấu gì người ta cũng có thể nể những thứ đó mà đối xử với thầy Hạ tốt hơn một chút.

"Thầy Hạ, cháu có người yêu rồi." Hứa Nam Nam nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy mình vẫn muốn nói chuyện này cho thầy Hạ biết.

Nghe cô nói vậy, thầy Hạ mỉm cười: "Ông thật tò mò, phải là cậu nhóc như thế nào mới có được may mắn như vậy nhỉ."

"Trước đây cháu thấy anh ấy cực kỳ tốt, cái gì cũng tốt. Người ngay thẳng, lại đối xử tốt với người khác. Nhưng sau này cháu mới phát hiện thật ra anh ấy cũng không ngay thẳng như vậy. Anh ấy biết người khác làm chuyện xấu nhưng lại không ngăn cản, sau khi chuyện đã rồi cũng không cảm thấy có gì không đúng. Trong lòng cháu có khúc mắc. Cứ nghĩ đến việc anh ấy có liên quan đến chuyện đó là cháu lại thấy không thoải mái. Cảm thấy anh ấy không nên là người như vậy."

Hứa Nam Nam nói năng có phần lộn xộn, thấy thầy Hạ im lặng không phản ứng, cô đang nghĩ là ông ấy nghe không hiểu, lại bỗng thấy thầy Hạ buông bát đũa xuống: "Chuyện này của cháu rất giống với những gì mà con trai ông đã nói với ông. Thằng nhóc này ấy à, từ nhỏ đã là một đứa không chịu thua. Lần này nó đến gặp ông, nhìn có vẻ sống không tốt lắm. Ông hỏi thì mới biết nó bị người ta ghét bỏ."

Hứa Nam Nam không biết tại sao ông ấy lại nhắc đến con trai của mình, nhưng thầy Hạ muốn nói thì cô cũng không tiện cắt ngang: "Tại sao lại bị người ta ghét bỏ ạ? Là vì thân phận của anh ấy ư?"

Con trai của thầy Hạ hẳn cũng bị liên lụy nhỉ.

"Vậy thì không phải. Chuyện của ông không ảnh hưởng đến nó. Chẳng qua là người thân của nó làm ra chuyện xấu, nó không ngăn cản. Cũng không muốn cản. Kết quả chuyện đó bị người yêu của nó biết được. Cô bé đó ghét bỏ nó, cảm thấy nó không còn tốt như trước, có chút xấu xa đó."

Trong lòng Hứa Nam Nam khẽ động, cô nhìn về phía thầy Hạ.

Thầy Hạ thở dài: "Nam Nam à, muốn phán đoán một người có phải là người xấu hay không, thực ra phải xem điểm mấu chốt của người đó ở nơi nào. Nếu những việc từng trải không giống nhau thì điểm mấu chốt cũng sẽ khác nhau. Ví như đứa con trai này của ông, từ nhỏ đã phải chạy nạn cùng với mẹ của nó, chuyện mà nó trải qua nhiều hơn người khác, điểm mấu chốt của nó sẽ có chút thấp, c*̃ng có lẽ sẽ có người cảm thấy nó xấu xa. Nhưng ông không cảm thấy nó xấu. Khi gặp chuyện bất bình, nó cũng sẽ duỗi tay giúp đỡ, thậm chí còn nhiệt tình hơn so với người khác. Nhưng có lúc việc mà nó làm lại khiến người ta khó mà chấp nhận được. Ngay cả ông, đôi khi cũng cảm thấy đứa nhỏ này suy nghĩ quá nhiều. Nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện, ông đã hiểu được thằng bé."

"Trước đây ông có một người bạn cũ, đã rất nhiều năm rồi, cũng là người lớn thân thiết của thằng bé, bọn ông cùng nhau từ Thượng Hải đến tỉnh lỵ của các cháu dạy học. Lúc đó, quan hệ giữa hai nhà rất tốt, vợ của ông ấy là một nhà thơ, hai vợ chồng chí hướng hợp nhau. Nhưng vì nhận được sự ưu ái của một học sinh nữ, bị người ta dây dưa. Cuối cùng khiến cho vợ con li tán, ông ấy không chịu nổi đả kích nên đã nhảy xuống từ tầng trên của tòa nhà dạy học ngay trước mặt giáo viên và học sinh toàn trường, dùng mạng sống đổi lấy sự trong sạch cho bản thân. Lúc đó, ông thấy hai mắt của ông ấy trợn trừng, ông hận, hận học sinh nữ đó. Sau này, vì muốn đòi lại công bằng cho người bạn đó nên ông đã làm ra một số chuyện, kết quả bị đày đến nơi này. Người đưa ông đến đây là một học sinh của ông."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 496


Người học sinh đó làm như vậy là vì tình yêu. Nhưng con trai của ông cũng tận tay đưa những người đó đến nơi mà bọn họ nên đến. Cháu nói xem, ở trong chuyện này, ai mới là người xấu? Dù sao thì ở trong chuyện đó, ai trong bọn ông c*̃ng đều cảm thấy đối phương mới là người xấu."

"Anh ấy..." Hứa Nam Nam khẩn trương nuốt nước bọt. "Con trai của ông, tên là gì ạ?"

"Hạ Lâm." Thầy Hạ nhìn cô.

"Nam Nam à, nó có thật sự chính trực hay không, hẳn là cháu cũng rõ. Đừng vì một điểm này của thằng bé mà phủ nhận toàn bộ con người của nó."

Hạ Thu Sinh đứng dậy, giống như chuẩn bị ra ngoài làm việc. Hứa Nam Nam cũng đứng dậy theo, trong đầu cô giờ phút này đang rất rối loạn.

"Nam Nam à, hãy sống thật tốt, con người đều có mặt tốt và mặt xấu, lựa chọn như thế nào vẫn phải xem ở cháu. Có lẽ là thằng bé không phải là người tốt, nhưng đối với cháu, nó là người tốt."

Khi Hứa Nam Nam đi rồi, Hạ Thu Sinh lại thở dài. Tiểu Lâm à, cha chỉ có thể giúp con đến đây thôi. Tính tình này c*̉a con c*̃ng nên có người trói buộc rồi.

Lúc ra khỏi nông trường, là chủ nhiệm Khưu tiễn cô ra ngoài.

Có thể là vì đã cầm một số thứ nên thái độ của ông ấy với Hứa Nam Nam khá tốt. Hứa Nam Nam muốn biết địa chỉ cụ thể của nơi này, nói là để sau này dễ bề gửi đồ đến, đến lúc đó còn nhờ chủ nhiệm Khưu nhận giúp.

Chủ nhiệm Khưu đương nhiên nghe hiểu ý trong đó.

Ông ấy cười híp mắt nói: "Không có gì, chỉ là chuyện tiện tay mà thôi, không phiền."

Trong lòng hai người đều hiểu mà không nói ra.

Khi rời khỏi nông trường, thời gian đã không còn sớm, nếu đi bộ đến thành phố thì phải đi rất lâu. Hứa Nam Nam bèn dứt khoát đi đến nhà đại đội trưởng ở thôn Hạ Loan phía trước xin tá túc.

Có lẽ là vì trước đó đã nhận đồ của Hứa Nam Nam nên người nhà của đại đội trưởng rất hoan nghênh cô. Hơn nữa, Hứa Nam Nam còn đem theo một ít trứng gà đến, càng làm cho vợ của đại đội trưởng cười đến không khép được miệng.

Biết Hứa Nam Nam đến đây để công tác, hơn nữa còn là công nhân trong thành phố, cả nhà lập tức chiêu đãi Hứa Nam Nam như khách quý.

Vợ của đại đội trưởng không nỡ lấy ra lương thực tinh chế mà Hứa Nam Nam cho mọi người ăn. Lúc ăn cơm, cô ấy nấu cho Hứa Nam Nam một bát bánh canh và cũng chỉ có một phần như vậy. Ba đứa nhỏ trong nhà đều không được ăn. Lo lắng bọn tre thòm thèm muốn ăn, cô ấy còn đặc biệt để ba đứa ra ngoài ăn cơm.

"Đồng chí à, em ăn nhiều vào. Không biết thức ăn ở vùng nông thôn chúng tôi có hợp với khẩu vị của em hay không?"

Vợ của đội trưởng cười ha hả nói.

Hứa Nam Nam nhìn đồ ăn trong bát và mỉm cười: "Em không thích ăn thứ này lắm, đưa cho bọn nhỏ ăn đi, em ăn chút cháo rau là được." Cô nói xong thì gọi mấy đứa nhỏ vào và chia bánh canh trong bát cho bọn trẻ.

Vợ của đội trưởng thấy Hứa Nam Nam như vậy thì hơi ngượng ngùng: "Đồng chí, em, sao em... Ôi, đồng chí à, em là người tốt."

Thời buổi này, nào có ai miếng ăn đến miệng rồi còn nhường cho người khác cơ chứ. Cũng là vì hai năm trở lại đây đã khấm khá hơn một chút, nếu là lúc trước thì ngay cả đất cũng phải ăn chứ đừng nói là bát bánh canh này.

Hứa Nam Nam bất đắc dĩ nở nụ cười, nhìn xem, người ta dễ thỏa mãn biết bao. Cô chỉ nhường một bát bánh canh thôi mà người ta đã coi cô là người tốt. Ở tương lai, chẳng còn ai thèm một bát bánh canh như vậy.

Người chưa từng trải qua gian khổ như cô sao có thể hiểu được cách nghĩ của những người này. Trước đây, dù có nghe nhiều chuyện nhìn đắng cay nhớ ngọt bùi thì cũng không chân thật bằng cảm nhận lúc này đây.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 497


Giống như cô và Lâm Thanh Bách, hoàn cảnh sống của hai người khác nhau, cô không có cách nào biết được thế giới nội tâm của anh đang nghĩ gì và lằn ranh đạo đức của anh ở nơi đâu. Nhưng vì cô không biết nên dường như lại có chút hiểu.

Anh không vĩ đại, quang minh và đúng đắn như cô vẫn nghĩ. Nhưng ai có thể nói anh là người xấu đây.

Anh chẳng qua chỉ một người có lòng riêng, không hề quang minh chính đại, thậm chí còn là một người tốt có chút xảo quyệt.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Nam Nam ngồi nhờ xe của đại đội trưởng để vào thành phố. Rốt cuộc mục đích của chuyến đi lần này vẫn là ra ngoài mua sắm, Hứa Nam Nam đi đường vòng đến thành phố Đông Dương và chọn mua vật tư dựa trên đơn hàng sẵn có. Sau khi gửi hàng ở bưu c*̣c xong, cô không thu gom vật tư khắp nơi như trước nữa mà trực tiếp về Nam Giang.

Đến Nam Giang vẫn là buổi sáng, Hứa Nam Nam cảm thấy tinh thần rất tốt nên trực tiếp đến hầm mỏ làm việc.

"Nam Nam đi công tác một chuyến mà tinh thần lẫn khí sắc đều tốt hơn nhiều nha."

Sáng sớm chị Liễu vừa thấy Hứa Nam Nam đã cười tủm tỉm nói.

Tiểu Trương yếu ớt chống lên bàn với khuôn mặt phờ phạc: "Cũng là đi công tác như nhau, thể lực của tôi lại không bằng một cô gái nhỏ. Không được, chuyến công tác xa lần sau đừng ai giành với tôi đấy."

"Đồng chí Tiểu Trương, cậu định trốn đám cưới của đồng chí Lý Vĩ Minh đấy à. Mặc kệ cậu đi nơi nào, tiền mừng là không thể thiếu đâu đấy."

Chị Liễu trêu ghẹo nói.

Nghe chị Liễu nói vậy, Hứa Nam Nam ngạc nhiên nhìn Lý Vĩ Minh: "Đám cưới của anh chị đã chọn được ngày rồi à?" Không phải trước đó chỉ có một mình Lý Vĩ Minh bận rộn, còn Chu Phương vẫn còn do dự sao?

Lý Vĩ Minh nghẹn đỏ mặt: "Khụ khụ, đã chọn được rồi, là cuối tháng này."

Bây giờ đã là trung tuần của tháng này, rất nhanh sẽ đến cuối tháng thôi. Hứa Nam Nam không ngờ mình mới ra ngoài một chuyến mà ở nhà đã thay đổi nhiều như vậy. Nhưng nhìn dáng vẻ đó của Lý Vĩ Minh, Hứa Nam Nam cũng thấy vui thay anh ấy. "Chúc mừng nhé."

trung tuần: từ ngày 11 đến ngày 20 hàng tháng.

"Cảm ơn." Lý Vĩ Minh đỏ mặt cúi đầu.

Giờ ăn trưa, Chu Phương ngồi bên cạnh Lý Vĩ Minh với vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, Hứa Nam Nam ngồi ở đối diện hai người suýt chút nữa bị rọi cho mù mắt.

"Hai người quyết định ngày cưới lúc nào vậy? Em mới ra ngoài mấy ngày chứ mấy."

"Hai ngày trước." Chu Phương bình tĩnh nói, trong khi khuôn mặt của Lý Vĩ Minh ở bên cạnh đã đỏ bừng. Anh ấy vội vàng cúi đầu như thể sợ ai giành mất cơm của mình, sau đó thì chạy biến.

Để lại Hứa Nam Nam buồn bực nhìn Chu Phương: "Làm sao vậy?"

"Không có gì." Chu Phương thở dài: "Ban đầu chị cũng không định kết hôn, cảm thấy không tự do. Nhưng hai ngày trước, đứa em trai con mẹ kế đến tìm chị gây chuyện, nó nói trong nhà hết tiền rồi, tìm chị để đòi tiền và phiếu lương thực. Đừng nhìn dáng vẻ nho nhã thường ngày của Lý Vĩ Minh mà lầm, anh ấy đã khiến cho thằng nhãi xấu xa đó ngoan ngoãn dễ bảo ngay trong tích tắc. Chị bèn nghĩ nếu mình kết hôn với anh ấy hình như cũng được lắm. Chúng ta không thể lúc nào cũng chỉ chăm chăm vào điểm tốt của người đó, nếu không tốt thì không cần nữa. Dù sao thì chị cũng thấy cơm ăn áo mặc cũng chẳng quan trọng bằng việc anh ấy đối xử tốt với chị."

"Lý Vĩ Minh rất tốt, hai người nhất định sẽ hạnh phúc." Hứa Nam Nam cười nói, cô chợt nghĩ đến bản thân và Lâm Thanh Bách. Không phải trước đây cô toàn nghĩ đến mặt tốt của anh, thậm chí còn cảm thấy anh giống như anh hùng tuyệt thế cưỡi trên áng mây ngũ sắc.

Vì thế khi phát hiện anh không giống với tưởng tượng của mình, cô lập tức cảm thấy vị anh hùng này đã rớt xuống khỏi thần đàn.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 498


Chu Phương mỉm cười: "Người yêu của em cũng rất tốt, cả ngày đưa đón em đi làm, một người chu đáo như vậy thì biết tìm ở đâu."

Hứa Nam Nam mỉm cười gật đầu. Mặc dù anh không giống với suy nghĩ ban đầu của cô, nhưng cũng không thể phủ nhận là anh rất tốt.

Sau khi hai người ăn cơm xong và ra ngoài, Lâm Thanh Tùng đang đứng đợi bên đường. Khi thấy Hứa Nam Nam, vẻ mặt cậu ta có chút xấu hổ: "Chúng ta nói chuyện nhé."

Chu Phương thấy cảnh này thì giúp Hứa Nam Nam cầm bát đũa về: "Chị đi trước đây."

Hứa Nam Nam gật đầu với chị ấy, sau đó mới đi theo Lâm Thanh Tùng.

Khi hai người đi đến dưới bóng cây, Lâm Thanh Tùng nghiêm túc nói: "Tôi đã suy nghĩ kĩ rồi, chờ hết tháng này, sau khi bàn giao công việc xong xuôi, tôi sẽ đi."

Đây vẫn là lần đầu tiên Hứa Nam Nam thấy vẻ mặt này của Lâm Thanh Tùng: "Về thủ đô ư?"

"Ừ, về để hoàn thành việc học. Để sau này có thể làm được việc đứng đắn. Ngày trước anh tôi nói mãi nhưng tôi không nghe, bây giờ nghĩ lại thì cảm thấy bản thân mình thật sự chẳng làm nên trò trống gì. Tôi đi rồi thì sẽ không gây rắc rối cho anh ấy nữa."

Hứa Nam Nam biết rắc rối mà Lâm Thanh Tùng nói chính là chuyện cô ghẻ lạnh với Lâm Thanh Bách. "Chuyện giữa tôi và anh của cậu không liên quan đến cậu. Trước đây tôi và anh ấy không hiểu rõ về nhau, xảy ra vấn đề chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, cậu đừng nghĩ nhiều." Lúc trước, cô chỉ nhìn vào mặt tốt của Lâm Thanh Bách rồi tưởng tượng anh thành một vị anh hùng cưỡi mây ngũ sắc, có lúc tự mình ngẫm lại cũng thấy không chân thực. Ngày tháng sau này còn dài như vậy, sao có thể thuận buồm xuôi gió mãi.

"Vậy bây giờ cô nghĩ như thế nào?" Lâm Thanh Tùng nín nhịn nửa ngày, rốt cuộc không nhịn được hỏi.

Từ ngày anh trai đi công tác xa trở về, cậu ta cứ cảm thấy anh ấy là lạ, đặc biệt là sau khi biết chuyện cán sự Vu cũng đi công tác, tinh thần anh ấy lại trở nên tốt hơn. Không hề không xong như lúc trước. Anh ấy vừa nghe tin Hứa Nam Nam đã trở lại thì lập tức qua đây nghe ngóng tình hình. Mặc kệ thế nào đi nữa, chuyện là do mình mà ra, cậu ta muốn tự mình giải quyết.

Hứa Nam Nam nhớ đến chuyện mà mình nghe được ở chỗ thầy Hạ, cô mím môi cười: "Lần này đã hiểu rõ hơn." Cô đã biết về thân thế của anh rồi.

Lâm Thanh Tùng thấy dáng vẻ này của Hứa Nam Nam thì trái tim lại thấp thỏm. Cậu ta sắp về thủ đô rồi, nếu chuyện này còn chưa được giải quyết thì sao có thể yên tâm rời đi được.

Hứa Nam Nam thấy dáng vẻ lo lắng của Lâm Thanh Tùng nhưng không định giải thích, ngược lại còn nghiêm túc nói: "Sau khi cậu trở về thủ đô, đừng có tùy tiện như lúc trước nữa, nhớ yên phận học hành cho tử tế. Nếu không sau này khi thời thế thay đổi, cậu chắc chắn sẽ gặp họa." Đến lúc đó, nếu như Lâm Thanh Tùng còn không chịu thay đổi thì vấn đề sẽ rất lớn.

Lâm Thanh Tùng thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô thì lẩm bẩm: "Y chang anh trai tôi."

"Cậu nói cái gì?" Hứa Nam Nam nghe không rõ nên nhíu mày hỏi.

"Không có gì, tôi là nói, tôi sẽ giữ khoảng cách với các đồng chí nữ. Lực sát thương của các đồng chí nữ quá lớn." Lâm Thanh Tùng cảm khái một câu, sau đó chắp tay sau lưng rời đi.

Giờ làm việc buổi chiều bắt đầu, trong lòng Hứa Nam Nam vẫn luôn nhớ thương một chuyện. Cô thường thường nhìn đồng hồ trên tay, sửa sang lại bàn làm việc của mình với vẻ không tập trung rồi giải quyết những việc tiếp theo của chuyến công tác, làm xong cũng vừa vặn đến thời gian tan làm.

Vừa tan làm, người trong phòng làm việc đều thu dọn đồ đạc chuẩn bị về, chỉ có Hứa Nam Nam đeo túi xách nhưng không nhúc nhích.

"Nam Nam, sao còn chưa đi?" Chị Liễu hỏi.

"Em đang nghĩ một chuyện."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 499


Hứa Nam Nam mỉm cười, hít vào một hơi, sau đó đi ra ngoài. Ở bên ngoài, công nhân kết thành nhóm lục tục rời đi, có người quen biết Hứa Nam Nam còn chào hỏi từ xa. Hứa Nam Nam mỉm cười đáp lại từng người một. Khi sắp đến cổng ra vào của hầm mỏ, cô cũng không còn tâm trạng nào nữa.

Khi đến cổng, rốt cuộc cô cũng thấy một bóng dáng quen thuộc.

Lâm Thanh Bách đang mỉm cười nói chuyện với Vệ Quốc Binh, mấy người gác cổng đều vây quanh anh, mỗi người một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ. Một khung cảnh không quá đẹp mắt như vậy vô hình trung làm nổi bật sức hút độc đáo của người con trai đang đứng ở giữa ấy.

Những người đó thấy Hứa Nam Nam đến thì tự giác tản ra. Vệ Quốc Binh cười nói: "Hôm nay Nam Nam vừa đi công tác về, hẳn là bận rộn lắm, đồng chí Lâm đã đợi được một lúc rồi."

Lâm Thanh Bách mỉm cười: "Không có gì, công việc quan trọng hơn." Anh nói xong thì đẩy xe về phía cô.

Hứa Nam Nam liếc anh một cái, tiếp tục đi về phía trước, Lâm Thanh Bách đẩy xe đi theo bên cạnh. Hai người vẫn không nói với nhau câu nào. Chờ ra khỏi cổng hầm mỏ, Lâm Thanh Bách leo lên xe: "Nam Nam."

Hứa Nam Nam đứng lại, nhìn anh.

Hai người yên lặng nhìn ngắm đối phương. Một lát sau, Lâm Thanh Bách cong môi nói: "Đường không bằng phẳng, ngồi xe c*̃ng cộm lắm, chuyện anh có thể làm là chuẩn bị cho em một cái đệm ngồi. E rằng ngồi lâu sẽ thấy không thoải mái. Có lẽ vì muốn làm cho con đường của chúng ta đi được thuận lợi nên anh đã làm ra một số chuyện khiến em không vui, nhưng anh vẫn muốn hỏi em một câu, em có đồng ý cùng anh đi tiếp con đường không dễ đi này hay không?"

Hứa Nam Nam hít một hơi rồi đi đến băng ghế sau xe đạp. Cô giẫm lên bàn đạp sau xe và ngồi xuống.

"Đồng chí Lâm, em cũng không còn nhỏ và thiếu hiểu biết như anh nghĩ đâu. Nếu gặp phải con đường không dễ đi thì anh cứ nói với em một tiếng, để em còn chuẩn bị trước. Nếu không em lại lo lắng bị xóc nảy rớt xuống mất."

Lâm Thanh Bách quay đầu lại nhìn cô, mỉm cười: "Được, vậy thì em ôm anh chặt vào, nếu không cẩn thận bị xóc nảy rớt xuống thì còn có thể kéo anh theo."

"Đừng nói như kiểu em sẽ kéo chân sau của anh như vậy, em ngồi rất vững, đi nhanh lên."

Sau khi nghe được câu trả lời của người phía sau, chiếc xe đột ngột lao về phía trước, anh đạp rất nhanh, nhanh hơn bất cứ lần nào trước đây. Giống như dáng vẻ mỗi lần Hứa Nam Nam thấy anh đạp xe nhanh như thể đang bay trước khi hai người quen nhau.

Hứa Nam Nam nắm chặt quần áo của anh, trong lòng thầm nghĩ, nếu ngã xuống thì hai người cùng ngã.

Chờ khi đạp đến đoạn đường gồ ghề lồi lõm thì tốc độ của xe đạp mới chậm lại.

"Người ngồi ở phía sau ơi, trong lòng vẫn còn nhớ nhung." Lâm Thanh Bách mỉm cười với vẻ bất đắc dĩ.

Hứa Nam Nam khẽ dựa vào lưng anh: "Em đã đến gặp thầy Hạ. Là người mà lần trước ở thôn họ Hứa em đã kể với anh. Ông ấy đã kể cho em nghe về chuyện của con trai ông ấy."

Sống lưng của Lâm Thanh Bách thẳng lên: "Ừ, nói gì vậy?"

"Nói rất nhiều và em càng hiểu về con trai của ông ấy hơn. Mặc dù người đó là một đồng chí không thật thà lắm, nhưng cũng là người khiến người khác yêu thích. Đồng chí Lâm này, anh phải học hỏi người ta đấy, sau này hãy làm một đồng chí khiến mọi người yêu quý."

Lâm Thanh Bách cười: "Được."

"Sau này có chuyện gì cũng phải nói với em, chúng ta cùng nhau nghĩ cách. Em có rất nhiều cách."

"Ừ."

"Đồng chí Lâm này, em phát hiện là anh không còn khiến người khác yêu thích như lúc trước nữa."

"..."

Buổi tối, khi Lâm Thanh Bách về đến nhà, tinh thần của anh rất phấn chấn. Anh vẫn cởi giày, rửa mặt, và đọc báo như thường lệ. Chỉ là khi anh đọc báo, lông mày luôn nhướng lên.

Lâm Thanh Tùng ở nhà thở ngắn than dài. Nhìn thấy dáng vẻ đó của anh trai, cuối cùng cậu ta cũng thấy yên lòng.

"Anh, anh làm hòa với cán sự Vu rồi hả?"

"Ừ."
 
Back
Top Bottom