Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 500


"Vậy thì tốt, mặc kệ thế nào, em c*̃ng có thể yên tâm trở về rồi. Anh này, bao giờ anh mới đưa cán sự Vu về thủ đô thăm cha, chuyện của hai người cũng phải định ra đi chứ."

Lâm Thanh Bách khẽ nâng mi mắt, nhìn chằm chằm vào trang báo: "Anh sẽ về nhà một chuyến trước tết. Thanh Tùng này, sau khi về phải thành thật vào, không được gây chuyện. Mặc dù anh ủng hộ em trong chuyện lần này nhưng sau này khi về thủ đô, em nhất định phải chú ý. Hướng gió bây giờ đã có chút không giống trước, nếu còn để xảy ra chuyện, sẽ không dễ qua như lần này đâu."

Lâm Thanh Tùng vừa nghe anh trai nói vậy thì trợn trắng mắt: "Ôi chao, có phải anh đã bàn bạc trước với cán sự Vu rồi không? Trước đó cô ấy cũng nói với em là sau này thời thế thay đổi em sẽ phải gặp vạ. Không phải em đã thành thật rồi sao. Hơn nữa, tình thế lúc này còn có thể thay đổi như thế nào nữa, không phải bây giờ đã rất tốt rồi sao?" Cả nước từ trên xuống dưới đều đoàn kết một lòng, tốt biết bao nhiêu.

"Cô ấy cũng nói với em như vậy à?" Lâm Thanh Bách nhướng mày hỏi.

Lâm Thanh Tùng gật đầu: "Chẳng trách hai người lại tụ lại một chỗ, đến cả cách nói chuyện cũng giống nhau. Anh, anh đừng suy nghĩ nhiều quá, hai người vẫn còn trẻ, đừng có giống người già như vậy."

Lâm Thanh Bách như có điều suy nghĩ, sau đó nhíu mày nói: "Em cẩn thận một chút."

Ở một bên khác, Hứa Nam Nam đang bận đối phó với Cậu Hai.

Tâm trạng của Hứa Nam Nam đang rất tốt thì tên Cậu Hai lại đổi tài khoản khác nhảy ra.

Hứa Nam Nam cũng hết cách với cái tên cố chấp này: "Tôi tạm thời không định bán mấy món đồ cổ đó."

Hiện tại, Ngụy Tiểu Đông đang giúp cô thu gom đồ, thứ có thể bán đều bán hết rồi. Những món đồ còn lại khá quý, cô không định bán. Thứ nhất là bây giờ cô không còn ham thích tiền tài như trước nữa. Thứ hai là cô vẫn muốn lưu giữ mấy thứ đó trong thời đại và không gian này.

Sau khi xuyên đến thời đại này, sự đồng cảm của cô với nơi này càng ngày càng nhiều, cô không còn coi mình là một người từ bên ngoài đến nữa. Vì vậy cô không định bán những món đồ quý giá này cho một thế giới khác mà cô không biết.

Hứa Nam Nam thầm nghĩ ánh mắt của con hàng này thật tốt, những thứ mà cậu ta nhìn trúng đều là thứ tốt trong tiệm của cô.

Chẳng qua cô sẽ không bán mấy cái bình đó, con tem quân bưu xanh đó càng không thể bán.

Thấy Hứa Nam Nam không đáp lại, Cậu Hai lại gửi tới một tin nhắn: "Em gái à, hay là ra ngoài gặp mặt đi, tôi cảm thấy chúng ta sẽ nói chuyện rất hợp. Đã bàn chuyện làm ăn thì tốt nhất nên gặp mặt trực tiếp."

Này còn trêu ngươi hơn nữa. "Tôi không có hứng thú gặp mặt mấy anh chàng lắm tiền."

"Nhà chúng tôi không có tiền, thật đấy. Nhà chúng tôi là dòng dõi thư hương, tổ tiên là công thương nghiệp báo quốc." Cậu Hai lôi kéo làm quen: "Cô có biết chiếc máy bay đầu tiên trong nước đã ra đời từ nơi nào hay không? Là từ gia đình của chúng tôi đó."

Chém gió lên tận mây xanh luôn.

Hứa Nam Nam thật sự không có thời gian ứng phó với cậu ta, lại không muốn cậu ta đổi tài khoản quấy rầy mãi: "Được rồi, nếu lần sau có đồ tốt thì tôi nhất định sẽ cân nhắc đến cậu, nhưng gần đây tôi rất bận, cậu đừng có tìm tôi nữa. Nếu không sẽ làm chậm trễ thời gian tìm đồ tốt của tôi."

"Hay là tôi giúp cô tìm nhé? Cô cung cấp manh mối, tôi giúp cô tìm." Cậu Hai nhiệt tình nói.

Hứa Nam Nam chỉ muốn cười vào mặt cậu ta: "Không cần, bây giờ tôi lập tức đi tìm đây."

Đăng xuất đi ngủ.

Còn chiếc máy bay tự sản xuất đầu tiên nữa chứ, thật biết chém gió.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 501


Hứa Nam Nam thấy buồn cười với chuyện nhảm nhí mà con hàng này nói, ngay cả khi ngủ cũng cười tít mắt.

Ở một nơi cách đó rất xa, một thanh niên nhuộm tóc màu hạt dẻ buồn bực nói vào điện thoại: "Ê thằng Ba, không phải cậu rất quen thuộc với cô nàng chủ tiệm đó sao? Sao lại không thể làm quen chứ? Nếu như thứ đó là hàng thật, vậy chúng ta mua nó đi, tôi cần nó lắm. Lần trước bị hố hai triệu, bây giờ phòng như phòng trộm ấy."

"Cậu chờ tiếp đi."

"Chờ không kịp nữa rồi, cậu cũng không phải không biết mà, không biết gần đây tôi bị gì mà xui tận mạng. Mấy tháng nay bị mắng rất nhiều lần rồi, nếu không khiến bên trên vui vẻ, cuộc sống của tôi qua không nổi quá. Tôi cứ cảm thấy mặt dây chuyền lần trước có vấn đề, chắc chắn là đào ra từ trong đất đó. Cậu nói xem người đó liệu có phải là băng nhóm trộm mộ hay không? Nói không chừng là buôn lậu đấy, nếu không thì tại sao có nhiều đồ tốt như vậy lại không chịu bán, chắc chắn là chuẩn bị bán ra nước ngoài. Chúng ta có cần tố cáo hay không? Nếu như tôi lập được công lao lớn như vậy, liệu ông già có nhìn tôi với cặp mắt khác hay không?"

"Tôi phải đi làm nghiên cứu rồi, cậu kiềm chế một chút." Thanh niên đeo mắt kính ngắt điện thoại và thở dài. Cậu ta cứ luôn cảm thấy mơ hồ khó nắm bắt.

Ngày cưới của Chu Phương được định ra rất gấp, Hứa Nam Nam cũng bị kéo đến làm người phụ giúp.

Chẳng còn cách nào khác, trước kia Chu Phương chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn nên không chuẩn bị gì cả, bây giờ muốn kết hôn nên phải bắt đầu chuẩn bị. Ví như ra giường rồi vỏ chăn các thứ, cũng không thể để cho Lý Vĩ Minh mua hết mọi thứ được, chị ấy cũng phải mang theo đồ cưới của mình nữa.

Phiếu công nghiệp trong tay chắc chắn không đủ, may là bây giờ công đoàn đã hỗ trợ đổi các loại phiếu cho công nhân, hiện tại đi đổi vẫn còn kịp.

Sau khi đổi được một đống phiếu công nghiệp, hai người chuẩn bị xin nghỉ phép để đến tỉnh lỵ mua sắm đồ đạc.

Ngày đầu tiên xuất phát, Hứa Nam Nam nói chuyện này với Lâm Thanh Bách, cô cảm thấy chuyện kết hôn thật phiền phức. Đám cưới ở thời đại này không cần mời mấy chục bàn tiệc nhưng việc mua sắm đồ đạc quá bất tiện, các loại vật tư đều thiếu thốn, mà không mua thì lại mất mặt.

"Sau này kết hôn rồi, chúng ta sẽ ở trong căn nhà ở ủy ban huyện, nơi đó đủ không gian để sinh hoạt. Em không cần phải lo lắng về đồ dùng vật dụng, anh có bạn ở thủ đô, để cậu ấy mua giúp rồi gửi tới đây. Ừ, còn chuyện mời khách thì đặt mấy bàn ở nhà hàng là được."

Lâm Thanh Bách nghiêm túc nói.

Hứa Nam Nam sửng sốt: "Em nói với anh về chuyện kết hôn của Chu Phương, không phải là chuyện của chúng ta." Chuyện kết hôn với cô vẫn còn sớm, là hai năm hay ba năm nữa nhỉ?

"Cũng nên tính toán rồi. Cha anh nói ông ấy cảm thấy sức khỏe của mình không tốt..." Lâm Thanh Bách nói với giọng rầu rĩ. Trong rầu rĩ còn mang theo chút đau buồn nhàn nhạt.

Khi nghe anh nhắc đến cha của mình, Hứa Nam Nam chợt nhớ đến thầy Hạ vẫn còn ở Tây Bắc. Người mà Lâm Thanh Bách nói có lẽ là thầy Hạ nhỉ. Lần trước gặp mặt, cô thấy ông ấy gầy yếu đi rất nhiều. Sức khỏe đã không còn như trước nữa.

Người lớn tuổi đều muốn nhìn con cái kết hôn sinh con. Đó là chuyện thường tình của con người.

Hứa Nam Nam cũng bắt đầu suy nghĩ đến chuyện đó.

Lâm Thanh Bách nhìn thấy dáng vẻ đó của cô thì khẽ cong môi.

Ngày hôm sau, Hứa Nam Nam đến trạm xe lửa chờ Chu Phương. Đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau đến tỉnh lỵ, cảm giác giống như đi dạo phố cùng với bạn thân vậy, rất tuyệt.

Sau khi lên xe, Chu Phương bắt đầu đọc vật tư cần mua trong danh sách.

"Đường, hạt dưa đậu phộng, thuốc lá và rượu... Áo quần, giày vớ..."

"Nam Nam, kết hôn tốn tiền quá." Chu Phương sững sờ.

Hứa Nam Nam cũng thở dài.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 502


Cô gái à, sau này còn tốn tiền hơn nữa. Nhà này, xe này, phiếu này, tính hết lại thì chi phí kết hôn lúc này còn thấp đấy. Nếu không quá chú trọng thì một cái giường và tấm chăn là đủ rồi.

Hơn nữa, cô còn có chút sầu não, chờ khi cô kết hôn thì đã là thời điểm đó rồi, đến lúc đó cũng không thể làm lớn, cũng không biết có thể mời tiệc rượu hay không. Nói không chừng chỉ cần một chiếc giường và tấm chăn đã giải quyết xong.

Cô còn lo lắng một chuyện nữa, nếu như sau này cô và Lâm Thanh Bách kết hôn rồi, cửa hàng trên Taobao của cô phải làm sao bây giờ? Sau này khi dùng sẽ rất bất tiện. Hứa Nam Nam cảm thấy có lẽ vì trải nghiệm của Lâm Thanh Bách phức tạp hơn nên hình như anh cũng thông minh hơn người bình thường một chút.

Thôi, không nghĩ nữa, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng.

Tại khu tập thể ở ủy ban huyện, trong nhà của chủ tịch huyện Tôn đang làm một bàn tiệc.

Bởi vì biết Lâm Thanh Tùng sắp đi nên chủ tịch huyện Tôn nhân cơ hội này đưa ra đề nghị mời mọi người ăn một bữa. Ngoài anh em nhà họ Lâm ra còn có cục trưởng Cao, Lưu Kiến Quân. Ngoài ra còn có cảnh sát Tôn là cháu trai họ của chủ tịch huyện Tôn. Mấy người ngồi chung một bàn.

Đồ ăn là do vợ của chủ tịch huyện Tôn đích thân nấu. Dì Tôn, mẹ của cảnh sát Tôn cũng giúp đỡ một tay.

Mấy người đàn ông ngồi ăn ở bên ngoài, đồ ăn ở trong bếp không ngừng được bưng ra.

"Sao cậu sinh viên trẻ đó lại muốn đi vậy?" Dì Tôn khẽ thì thầm ở trong bếp.

"Người ta cũng không phải là người ở đây, chắc chắn là phải quay về." Vợ của chủ tịch huyện Tôn mỉm cười tỉnh bơ.

Dì Tôn nhìn ra ngoài: "Bộ trưởng Lâm thật sự có người yêu rồi sao?"

"Còn không phải à, nghe nói là có người nhìn thấy."

"Sao lại không đưa người đến đây cho mọi người xem. Không phải là không thành đấy chứ." Dì Tôn nói.

Trước đây bà ta vẫn luôn xoắn xuýt chuyện này, mặc dù anh cả nhà họ Lâm là bộ trưởng, nhưng nhìn nghiêm túc quá. Em trai của cậu ta là sinh viên, đã tài giỏi lại nhìn còn thân thiện.

Vợ của chủ tịch huyện Tôn nhìn bà ta, cười như không cười nói: "Đương nhiên là thành rồi, nghe ông Tôn nhà tôi nói vậy, cậu ấy rất coi trọng nhà gái, ngày nào cũng đưa đón tận nơi."

"Thật là biết săn sóc người ta." Dì Tôn thật sự không ngờ tới.

"Vì đó là người yêu mà cậu ấy xem trọng, nếu như đổi thành người khác thì không nhất định sẽ thế."

Vợ của chủ tịch Tôn nói như có điều ám chỉ. Chồng của bà ta đã nói rồi, đừng thấy bộ trưởng Lâm bình thường tốt tính mà lầm, người ta thông minh khôn khéo lắm. Nếu như là người mà anh không xem trọng, anh còn có thể đối xử tốt với người đó hay sao?

Vợ của chủ tịch Tôn cảm thấy chị em dâu này hơi phiền, nếu không phải ngày trước thiếu nợ tình nghĩa thì bà ta đã không kiên nhẫn lui tới như thế này.

Bên ngoài, chủ tịch huyện Tôn đang cười ha hả tiếp đón mọi người ăn uống vui vẻ, ông ta nhìn Lưu Kiến Quân và Lâm Thanh Bách: "Bây giờ trong huyện thái bình như vậy, ngoại trừ công lao của ông Cao, hai người các cậu cũng đã hao tâm tổn trí rất nhiều. Sao nào, chúng ta uống một ly nào?"

Đây là muốn làm dịu lại quan hệ giữa Lưu Kiến Quân và Lâm Thanh Bách đây mà.

Gần đây, Lưu Kiến Quân còn đang phiền muộn vì chuyện của con trai, ông ta bưng ly rượu lên uống cạn.

Lâm Thanh Bách khẽ cười: "Định vào chỗ nào của Hồng Quân? Nếu còn chưa nghĩ xong, thật ra tôi có thể đề cử giúp."

Nghe thấy lời này, Lưu Kiến Quân nhìn về phía Lâm Thanh Bách, lần trước Lâm Thanh Bách nghĩ cách cho ông ta, giúp con trai của ông ta tạm thời thoát khỏi tội lưu manh, nhưng rốt cuộc hai nhà vẫn đính hôn, trong lòng ông ta luôn thấy không thoải mái. Bây giờ Lâm Thanh Bách nói lời này là muốn giúp con trai ông ta sao?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 503


Nếu thật sự như vậy, trong lòng Lưu Kiến Quân lại rất mừng. Nói về quan hệ trong quân đội, người đã sớm xuất ngũ như ông ta đương nhiên không bằng diện con cháu đời thứ hai như Lâm Thanh Bách.

Chỉ là nếu như vậy thì sau này ông ta sẽ hoàn toàn bị Lâm Thanh Bách trói buộc. Hơn nữa còn ở trước mặt ông Tôn và ông Cao. Như vậy thì, nếu sau này Lưu Kiến Quân ông lật lọng, những người khác sẽ không giúp ông ta nữa.

Chủ tịch Tôn thấy Lưu Kiến Quân vẫn còn do dự thì khẽ ho nói: "Ông Cao này, anh nói cuộc đời này của chúng ta phấn đấu vì cái gì, còn không phải là vì để vợ con có thể sống tốt hơn hay sao?"

Cho dù bản thân có làm tốt đến đâu, mà con trai lại không biết phấn đấu, vậy chẳng phải đã phí công rồi sao?

Dù Lưu Kiến Quân có chút dã tâm, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại của con trai, trái tim của ông ta cũng không còn kiên định như trước nữa. Ông ta bưng ly rượu lên kính Lâm Thanh Bách: "Bộ trưởng Lâm, đứa con trai không đàng hoàng đó của tôi đành nhờ cậy bộ trưởng Lâm dạy dỗ giúp rồi."

Lâm Thanh Bách chạm ly với ông ta: "Đều là người của mình, không cần phải xa lạ."

Lâm Thanh Tùng ở bên cạnh vừa uống rượu vừa nhìn hai người, cố nhịn không run lên. Cậu ta vẫn phải học hỏi anh trai mình nhiều hơn mới được.

Khi tiệc rượu đã tàn, người nào về nhà người nấy, Lâm Thanh Tùng hỏi: "Anh này, anh thật sự không định về thủ đô sao?"

Cậu ta biết hiện tại anh trai dốc lòng mượn sức Lưu Kiến Quân như vậy thì nhất định là muốn ở lại đây gây dựng sự nghiệp rồi. Nếu không cũng chẳng cần hòa thuận với Lưu Kiến Quân, vì dù sao sớm muộn gì cũng đi.

Lâm Thanh Bách xoa xoa cái trán đang bị cảm giác say rượu xông lên: "Tạm thời không có dự định đó. Đợi qua mấy tháng nữa, khi anh về thủ đô sẽ bàn bạc với cha. Thanh Tùng, sau khi về nhà em cũng phải nói với cha, đừng nhúng tay vào chuyện quân đội, nếu như có thể thì cố gắng hết sức nghĩ cách ra tiền tuyến dẫn binh."

"Được, em sẽ về nói với cha. Em nói ông ấy không tin, nhưng nếu là anh nói thì ông ấy sẽ cân nhắc."

Lâm Thanh Bách thở dài. Nam Giang tạm thời kiên cố như một cái thùng sắt. Cho dù xảy ra chuyện gì, hẳn là vẫn có thể ứng phó.

Chờ cuối năm, anh sẽ dẫn Nam Nam về thủ đô một chuyến, ấn định chuyện này, chuyện khác thì không cần lo lắng.

Nhắc mới nhớ, cô nhóc đó theo người ta đến tỉnh lỵ mua sắm vật dụng cần dùng cho hôn lễ rồi, không biết sẽ học hỏi được bao nhiêu kinh nghiệm. Lâm Thanh Bách nhớ đến chuyện này, tâm trạng không khỏi thấy vui vẻ.

Lần này theo Chu Phương ra ngoài mua sắm, Hứa Nam Nam mới biết chuyện kết hôn ở thời đại này thật không dễ dàng gì.

Không phải là mua không nổi, mà là mua không được.

Ra giường và chăn đệm đều khó mà gom đủ, dù có phiếu vải cũng mua không được.

Ban đầu, Chu Phương định mua một chiếc váy liền màu đỏ để mặc lúc kết hôn, kết quả là ở tịnh lỵ không thể mua được. Sau một hồi suy nghĩ, chị ấy quyết định mua nguyên liệu về may kiểu áo Lênin, nhưng ngay cả nguyên liệu may quần áo cũng mua không ra. Chị ấy lo lắng đến độ muốn khóc.

Áo Lê nin: là một loại trang phục phổ biến trong những ngày đầu thành lập nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, thuộc về trang phục nữ trung tính hóa.

Hứa Nam Nam bèn lừa chị ấy là mình có bạn ở Thượng Hải, cô sẽ nhờ người bạn đó mua rồi gửi qua đây. Lúc bấy giờ, chuyện mới coi như được giải quyết.

Sau đó, hai người mua kẹo trái cây và hoa quả sấy khô, cũng dựa vào giấy chứng nhận kết hôn, hạn chế mua sắm.

Chỉ mua một chút vật tư như thế này mà hai người chạy đi chạy lại đến mức suýt gãy chân.

Trên đường trở về, Chu Phương lấy thân phận từng trải nhắc nhở Hứa Nam Nam: "Nếu như hai người định kết hôn, nhất định phải mua đồ trước một năm."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 504


"Đừng giống như chị, ngay cả nguyên liệu may áo quần mới cũng mua không được."

Đối với Hứa Nam Nam đây không phải là chuyện cần bận tâm. Nhưng ngày hôm sau Lâm Thanh Bách hỏi cô chuyện đi tỉnh lỵ thế nào, cô vẫn nói đúng sự thật.

Sau khi Lâm Thanh Bách về đến nhà, Lâm Thanh Tùng đang thu xếp đồ đạc chuẩn bị quay lại trường học. Kết quả lại thấy anh trai đang thu dọn mọi thứ trong nhà.

"Anh, anh làm gì vậy?"

Lâm Thanh Bách đứng bên cạnh chiếc giường đơn của mình khoa tay múa chân một lúc lâu: "Chờ em đi rồi thì phải chuyển chiếc giường này ra ngoài. Anh sẽ đặt một chiếc sô pha ở đây. Có sô pha rồi, còn phải mua vỏ bọc sô pha nữa."

Lâm Thanh Tùng im lặng tiếp tục thu xếp đồ đạc. May là cậu ta định đi, bằng không nhìn dáng vẻ này của anh trai, e là sẽ trực tiếp đuổi cậu ta mất.

Hôn lễ của Chu Phương được tổ chức ở nhà ăn của hầm mỏ.

Quản lý mỏ Cao làm người chứng hôn, phụ trách chủ trì hôn lễ. Người tham dự cũng không nhiều, gồm có các cán sự ở văn phòng ủy ban mỏ và các phòng ban khác.

Lý Vĩ Minh mặc đồng phục mỏ gọn gàng và sạch sẽ, Chu Phương mặc áo Lê nin màu đỏ do Hứa Nam Nam mua giúp, mặt mũi tràn đầy vẻ vui mừng.

Hứa Nam Nam cảm thấy thẩm mỹ của mình càng ngày càng mang hơi hướng của thời đại này. Rõ ràng đây là trang phục kết hôn "giản dị" nhất mà cô từng thấy, nhưng lại thấy đẹp hơn bất kỳ lễ phục tinh tế nào trong tương lai.

Chỉ vài ngày sau khi hôn lễ của Chu Phương kết thúc, Lâm Thanh Tùng cũng rời khỏi hầm mỏ để trở về thủ đô.

Khi biết Lâm Thanh Tùng phải đi, rất nhiều nữ đồng chí ở hầm mỏ đã bàn tán xôn xao suốt mấy ngày liền.

Lâm Thanh Tùng thấy tình hình đó, cảm thấy mình đi vào lúc này là rất đúng. Nếu như đi muộn chút nữa, cũng không biết sẽ làm tổn thương bao nhiêu nữ đồng chí nữa. Cậu ta cảm thấy Hứa Nam Nam dặn dò không sai, một người ưu tú như cậu ta vẫn nên an phận một chút mới tốt.

Mặc dù Hứa Nam Nam cảm thấy Lâm Thanh Tùng rất không đáng tin, nhưng cô vẫn đi theo Lâm Thanh Bách tiễn cậu ta ra trạm xe lửa tỉnh lỵ.

Lâm Thanh Tùng cảm động không thôi, trước đó cậu ta còn tưởng rằng anh trai c*̀ng lắm chỉ sẽ tiễn cậu ta đến trạm xe lửa thị trấn rồi thôi. Kết quả anh ấy lại trực tiếp đưa cậu ta đến trạm xe lửa tỉnh lỵ.

Nhưng xe lửa còn chưa tới là Lâm Thanh Bách đã kéo Hứa Nam Nam đi.

Lâm Thanh Tùng mở to hai mắt nhìn theo: "Anh, xe còn chưa tới mà." Đã tiễn người thì phải nhìn người ta lên xe đã chứ.

Hứa Nam Nam cũng buồn bực lắm, đã đưa tiễn thì tốt xấu gì cũng phải nói đôi lời từ biệt chứ.

Lâm Thanh Bách móc hai tấm vé xem phim từ trong ngực ra, nhìn thời gian và nói: "Không kịp rồi, còn chờ nữa thì sẽ bỏ lỡ suất chiếu phim."

Lâm Thanh Tùng: "... Không phải hai người đến tiễn em sao?"

Lâm Thanh Bách nhìn cậu ta: "Em cũng không phải là con nít, còn cần người khác tiễn à? Một mình đi đường cẩn thận, bọn anh đi trước đây." Nói xong thì trực tiếp kéo Hứa Nam Nam đi.

Hứa Nam Nam bất ngờ bị anh trực tiếp kéo đi, nhưng tốt xấu gì cũng quay đầu lại vẫy tay với Lâm Thanh Tùng.

Xem phim với Hứa Nam Nam là chuyện mà Lâm Thanh Bách đã ấp ủ từ lâu. Lần đầu tiên bởi vì chuyện của Lý Uyển mà bỏ lỡ. Sau này lại xảy ra chuyện của Hứa Hồng và rồi hai người chiến tranh lạnh, chuyện này vẫn một mực chưa thành công. Lần này anh đã tìm người mua vé giúp, chọn được chỗ ngồi tốt, còn thuận đường đi theo Lâm Thanh Tùng đến thành phố.

Một người mặc quân phục thẳng thớm, một người mặc áo Lê nin làm từ vải kaki, hai người đi vào rạp chiếu phim thì hấp dẫn kha khá ánh mắt.

Khi hai người đang chuẩn bị bước vào rạp chiếu phim, Lâm Thanh Bách chợt thấy người khác cầm đồ ăn vặt được gói bằng giấy. Anh bèn bảo Hứa Nam Nam đứng chờ, còn mình thì đi mua đồ ăn vặt.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 505


Đây là lần đầu tiên Hứa Nam Nam đến rạp chiếu phim, cô nhìn Lâm Thanh Bách đi mua đồ ăn, rồi lại nhìn đoàn người không ngừng vào vào ra ra ở bên cạnh. Hứa Nam Nam đột nhiên có cảm giác thời không hỗn loạn.

"Ôi, là cô à."

Hứa Nam Nam đang nghĩ rằng mình và Lâm Thanh Bách đang hẹn hò ở rạp chiếu phim của thế kỷ hai mươi mốt thì đột nhiên có giọng nói truyền đến từ bên cạnh. Hứa Nam Nam lấy lại phản ứng và nhìn qua, hóa ra là người quen, Ngụy Tiểu Đông.

Ngụy Tiểu Đông mặc trang phục thanh niên màu xanh lam, cậu ta thấy Hứa Nam Nam ở đây thì rất kinh ngạc: "Không phải hôm nay cô đến tìm tôi lấy đồ đấy chứ, hôm nay tôi không rảnh, lát nữa còn có việc bận." Cậu ta nhìn thoáng qua chỗ bán hạt dưa. Bên đó có rất nhiều người đang tụ tập mua đồ. Lúc nhìn qua đó, trên mặt cậu ta có chút đỏ ửng.

Thế này là đến xem phim với bạn gái đây mà.

Hứa Nam Nam cười nói: "Hôm nay không lấy, tôi cũng đến đây chơi."

Cuối cùng Ngụy Tiểu Đông cũng yên tâm: "Tôi đã gom được mấy món đồ đó rồi, tuần sau cô đến là được." Bây giờ cậu ta đang đi với đối tượng hẹn hò của mình nên không rảnh, cậu ta rất sợ Hứa Nam Nam đột nhiên lại đây.

"Được."

Hai người đang nói chuyện thì hình như đồng chí nữ bên kia đã mua đồ xong rồi, cô ấy đang đi về phía này. Ngụy Tiểu Đông vội vàng chạy qua đón, dáng vẻ ân cần hết chỗ chê. Cô gái trẻ cột tóc công chúa, mặc váy ca-rô, đi giày da, ăn mặc trang điểm rất tinh tế. Lúc cô ấy nhìn thấy Ngụy Tiểu Đông, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, ngay cả Hứa Nam Nam nhìn thôi cũng thấy gượng gạo.

"Em quen với người đó hả?" Lâm Thanh Bách cầm theo mấy túi đồ ăn vặt bước đến phía sau cô, hai mắt nhìn chằm chằm về phía Ngụy Tiểu Đông.

Hứa Nam Nam chột dạ nói: "Không quen." Lúc này, cô vẫn chưa nói cho Lâm Thanh Bách biết giao dịch giữa cô và Ngụy Tiểu Đông.

Đôi mắt của Lâm Thanh Bách khẽ lóe lên: "Anh còn tưởng phải qua đó chào hỏi nữa chứ, không quen thì vào thôi, phim sắp chiếu rồi."

Sau khi vào rạp chiếu phim, Hứa Nam Nam phát hiện mình và nhóm Ngụy Tiểu Đông cùng xem một bộ phim. May mà hai bên cách xa, tắt đèn rồi cũng không biết nhau.

Bộ phim này cũng rất nổi tiếng, Hứa Nam Nam chưa xem nhưng đã nghe người khác nhắc về nó rất nhiều, "Nhị Hắc bé nhỏ kết hôn".

Chất lượng hình ảnh của bộ phim này chắc chắn không thể so với những bộ phim mà cô đã xem trước đây, nhưng theo dõi từ đầu đến cuối, Hứa Nam Nam lại cảm thấy nó rất hay. Lâm Thanh Bách ở bên cạnh thường xuyên đưa hạt dưa và đậu phộng đã bóc vỏ cho cô. Cô vừa xem vừa ăn.

Bộ phim đến hồi kết thúc, xem xong rồi thì ăn cũng no rồi. Hai người không vội ra ngoài mà chờ những người khác trong rạp chậm rãi rời đi, hai người ở phía sau đợi. Lâm Thanh Bách vươn một tay ra nắm lấy tay Hứa Nam Nam: "Phim hay không?"

"Hay." Diễn viên thời này vẫn còn diễn xuất rất tốt, cảm giác rất chân thực.

"Vậy thì sau này chúng ta sẽ thường xuyên đến đây." Lâm Thanh Bách híp mắt cười. Xem ra Thanh Tùng nói cũng đúng, đồng chí nữ đều thích xem phim, đặc biệt là loại phim đề tài tình yêu như thế này. Mặc dù anh xem chẳng thấy hay chỗ nào, nhưng cô gái nhỏ có vẻ rất vui.

Sau khi xem phim xong, hai người trực tiếp đi quán cơm ăn. Mỗi người một bát đầy ắp. Hứa Nam Nam vừa bỏ thức ăn ăn không hết qua bát của Lâm Thanh Bách vừa nói: "Có lẽ lúc này Lâm Thanh Tùng đã lên xe lửa rồi nhỉ."

"Anh không biết." Lâm Thanh Bách gắp nhân thịt đút cho Hứa Nam Nam.

Trên chuyến xe lửa đến thủ đô, Lâm Thanh Tùng đang nằm trên giường gặm bánh bao đen.

Trung tuần tháng tám, Hứa Quý đến thị trấn đón Thạch Đầu và Mộc Đầu về nhà. Nhân tiện còn vác theo nửa bao gạo kê đến.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 506


Vào thời điểm này, gạo kê cũng được xem là lương thực tinh chế trong nhà, Hứa Nam Nam vừa nhìn đã biết là nhà anh ấy không nỡ ăn. Cô còn chưa nói gì, ông Vu và bà Vu đều không chịu nhận. Tuy rằng hai đứa nhỏ đến ở trong nhà nhưng chúng đều rất ngoan, còn thường giúp đỡ dọn dẹp nhà cửa và chưa bao giờ gây rắc rối. Bọn nhỏ còn giúp ông Vu bớt buồn. Sao có thể vì bọn trẻ đến đây ở mấy ngày mà đòi lương thực tinh chế của nhà người ta được chứ.

Trước đây ông Vu và bà Vu cũng từng sống ở nông thôn. Họ cũng biết rằng nông thôn khó khăn hơn thị trấn, lương thực phụ còn không có mà ăn, cũng không biết trong nhà đã tích góp bao lâu mới có được số lương thực tinh chế này.

"Nếu mọi người không cần thì sau này cháu không dám cho hai thằng nhóc này đến đây nữa." Hứa Quý nhíu mày nói: "Cho dù trong nhà có khó khăn thì vẫn bỏ ra được chút lương thực này. Cũng không thể để hai đứa nhỏ đến ăn không uống không mãi được. Bằng không lúc về cháu phải giải thích với trong nhà thế nào."

Thấy Hứa Quý kiên trì, hai cụ chỉ đành nhận lấy, sau đó lấy mười quả trứng gà bảo Hứa Quý đem về nhà ăn.

Hai bên lại lôi lôi kéo kéo một phen, lúc này mới coi như tiếp nhận.

Hứa Quý dẫn hai đứa nhỏ đi, Hứa Nam Nam đương nhiên muốn tiễn người đến trạm xe.

Trên đường đi, Hứa Quý muốn nói lại ngừng, cứ xoắn xuýt mãi.

Hứa Nam Nam nói: "Chú Quý, chuyện gì vậy, có chuyện gì khó xử thì chú cứ nói thẳng ra."

Hứa Quý thở dài: "Cũng không phải là chuyện gì khó xử. Chính là nhà ông Hứa... Nhà ông hứa Hứa đó tách ra ở riêng rồi."

Nghe thấy là về nhà ông Hứa, Hứa Nam Nam không hề có chút hứng thú nào. Cô cười thản nhiên nói: "Chuyện này đúng là không thể ngờ được."

"Chứ sao." Hứa Quý thấy chuyện đã được nhắc đến thì dứt khoát không giấu giếm nữa: "Cũng không biết con dâu thứ ba của nhà họ Hứa bị gì, đòi muốn ra ở riêng cho được. Ba gian nhà bằng đất của nhà ông Hứa đào ra một cái cổng từ phía khác, thật sự chia nhà rồi. Thím Quế Hoa của cháu nói… Nếu đã ra riêng rồi, cháu có muốn liên lạc lại với cha mẹ của cháu hay không. Tốt xấu gì cũng là cha mẹ ruột. Mặc dù bây giờ cháu đã nhận ông bà khác, nhưng tuổi của bọn họ đã lớn, sau này cháu vẫn cần người lớn giúp đỡ."

Tống Quế Hoa cho rằng nguyên nhân khiến Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh đối xử không tốt với bọn nhỏ là vì do bà c*̣ nhà họ Hứa tác động. Bây giờ nhà đó đã ra riêng, tuy còn phải phụng dưỡng bà cụ, nhưng chắc chắn sẽ không nghe lời bà ta như ngày trước. Nếu hai người anh em khác đều như vậy, Hứa Kiến Sinh tự nhiên cũng không cần nghe lời mẹ mình răm rắp như trước kia. Nếu như Nam Nam đồng ý nhận lại cha mẹ một lần nữa, cuộc sống sẽ không còn khó khăn như trước. Và điều quan trọng nhất là nếu sau này Hứa Nam Nam kết hôn, không có nhà mẹ thì sẽ rất thiệt thòi.

"Chú Quý, bây giờ cháu rất tốt. Cháu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện quay lại. Chú quay về nói với thím Quế Hoa là đừng lo lắng cho cháu." Hứa Nam Nam mỉm cười nói. Đời này của cô sẽ không bao giờ quay về nhà ông Hứa.

Hứa Quý nghe Hứa Nam Nam nói vậy thì cũng không khuyên nữa. Ban đầu, người ở nhà ông Hứa đó đã đối xử với hai chị em Nam Nam như thế nào, vợ chồng anh ấy đều thấy rõ. Chỉ sợ vướng mắc trong lòng Nam Nam sẽ không bỏ xuống được.

Chuyện nhà ông Hứa ra riêng không hề ảnh hưởng đến Hứa Nam Nam. Trái lại, cô vẫn quan tâm đến chuyện Hứa Linh đi học.

Trước đây cô còn lo lắng Hứa Kiến Sinh sẽ giở quẻ. Chờ khi bắt đầu nhập học, Hứa Tiểu Mãn tận mắt nhìn thấy Hứa Linh bước vào trường rồi thì cô mới yên tâm.

"Chị ơi, mẹ bảo em gọi chị về nhà ngồi một chút, còn bảo em khuyên chị về nhà."

<b> </b>
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 507


Ngày đầu tiên tan học, Hứa Linh đến tìm Hứa Nam Nam rồi nói thẳng với cô về chuyện Lý Tĩnh căn dặn mình.

"Chị ơi, chị cứ mặc kệ mẹ đi, bà ta đang hối hận đấy. Bây giờ chị Mai Tử không chịu giúp đỡ nhà cửa, chị Hồng Hồng bị đuổi về quê, anh Lỗi Tử và anh Long Long cũng mặc kệ bà ta. Vì vậy bà ta muốn để hai chị trở về."

"Tiểu Linh, con đã nói chuyện với chị của con chưa?"

Sau khi Hứa Linh trở về từ phòng làm việc của Hứa Nam Nam thì Lý Tĩnh đã nấu cơm xong. Cô ta đang dọn món lên bàn, thấy Hứa Linh đã về thì vội vàng tìm cô nhóc hỏi tình hình.

"Con nói rồi, chị nói cuộc sống bây giờ rất tốt, không muốn về." Hứa Linh cầm bát đũa rồi ăn uống không hề khách sáo.

Bây giờ trong nhà ít đi một miệng ăn nên đồ ăn cũng nhiều hơn. Buổi trưa, ngoài ăn một bữa cháo rau ra còn có thể ăn thêm một cái bánh bao đen không nhân.

"Cha con vẫn chưa về đâu, gấp cái gì." Lý Tĩnh đi tới đánh tay cô nhóc.

"Vậy tại sao anh Lỗi Tử và anh Long Long được ăn?" Hứa Linh nhìn Hứa Long và Hứa Lỗi đang ăn ngon lành ở bên cạnh.

Hứa Lỗi đập bàn nói: "Anh không ăn đồ của nhà em, anh ăn đồ từ nhà gửi đến. Con nhóc tí ti như em quản được à? Cẩn thận sau này anh sẽ cho em về quê làm ruộng đấy."

"Được rồi, được rồi, đừng nói nữa. Ăn cơm, ăn cơm thôi." Lý Tĩnh vội vàng nói.

Hiện tại, Hứa Lỗi và Hứa Long vẫn là mấy đứa nhóc choai choai, nhưng hai năm nữa đều có thể đi làm. Đặc biệt là sau này Hứa Lỗi còn muốn tiếp nhận công việc của Hứa Kiến Sinh, mặc dù bây giờ Lý Tĩnh không quá thích hai đứa nhỏ này, nhưng cô ta cũng không dám làm mích lòng chúng nó. Cô ta và chồng không có con trai, sau này còn phải dựa vào hai đứa chúng nó nữa.

Tuy rằng trong lòng nghĩ vậy nhưng vẫn thấy rất uất ức. Tại sao ba đứa nhỏ mà cô ta sinh ra đều là con gái chứ. Nếu như có một đứa con trai thì bây giờ cô ta đâu cần phải chịu uất ức thế này.

Càng nghĩ càng bực mình, nhìn Hứa Linh thôi cũng thấy ngứa mắt: "Con đã nói gì với chị của con rồi. Sao nó lại không chịu về nhà chứ."

Hứa Linh cắn đũa, trong mắt lóe lên một tia sắc bén, cô nhóc rũ mắt nói: "Thì nói theo lời mẹ dặn đó."

Nghe vậy, Lý Tĩnh vô cùng tức giận. Cô ta không hề đổ oan cho con nhỏ đó mà, đúng là cái đồ ăn cháo đá bát. Nuôi lớn rồi thì đến nhà người khác sống sướng, hại cả nhà ra thành nông nỗi này không nói, khi trong nhà gặp chuyện còn không thèm giúp một tay. Cô ta chưa từng gặp đứa nào không có lương tâm như vậy.

Một lúc sau, Hứa Kiến Sinh cũng đã trở lại, thấy hai đứa cháu đã ăn no và đi học, Hứa Linh vẫn ngồi bên bàn nhìn bát đũa mà không ăn, hắn ta lập tức sầm mặt vỗ bàn: "Cô đang làm gì đấy, đứa nhỏ muốn ăn thì cứ để nó ăn, sao cô lại làm như vậy."

Lý Tĩnh vội vàng lấy bát đũa cho hắn ta, vừa lấy vừa nói: "Không phải là vì anh vẫn chưa về sao. Con của người khác không tiện quản, nhưng con nhà mình thì vẫn phải quản chứ. Trước đây, vì ít quản hai đứa Nam Nam và Tiểu Mãn nên bây giờ mới không quản nổi còn gì."

"Được rồi." Hứa Kiến Sinh nghe cô ta nói thế thì thấy phiền.

Sao mà tới nước này rồi vẫn không chịu sáng mắt ra vậy? Trước đó đã bị em trai hắn ta đánh cho một trận rồi mà giờ còn không biết trân trọng con gái của chính mình.

"Hai đứa nó không phải là người không có lương tâm, nếu không thì những người khác trong mỏ cũng sẽ không thích Nam Nam như vậy. Nếu cô thật sự muốn cải thiện quan hệ với con bé thì hãy đối xử thật lòng với nó. Thời gian về lâu về dài, dù có là cục đá thì cũng sẽ ấm lên thôi. Đừng có một mặt thì muốn con bé quay về, một mặt lại chà đạp nó. Còn có Tiểu Linh nữa, sau này nếu con đói thì cứ để nó ăn, không cần phải chờ tôi về."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 508


Hứa Kiến Sinh không còn mặt mũi nào đến trước mặt Hứa Nam Nam nữa, nhưng nếu Lý Tĩnh thật sự muốn thay đổi, muốn đến gần con gái thì hắn ta c*̃ng sẽ ủng hộ.

"Tôi biết rồi." Lý Tĩnh ngoài miệng thì đồng ý rất nhanh, nhưng trong lòng lại không cho là như vậy. Cô ta coi như đã rõ, dù là con cái nhà ai cũng không thể trông cậy, là người thì vẫn nên dựa vào chính mình.

Trước đây, cô ta còn cho rằng có thể được thơm lây từ cha mẹ ruột, nhưng kết quả không phải vẫn phủi mông bỏ đi đó sao. Cháu trai, cháu gái, con gái, rồi cả cha mẹ đều không thể trông cậy được. Bây giờ ngay cả chồng cũng nói cô ta không đúng, cô ta không dựa vào mình thì còn có thể dựa vào ai.

Chờ Hứa Kiến Sinh đi rồi, mấy đứa nhỏ cũng đi học hết. Lý Tĩnh thay quần áo khá là tươm tất, chải tóc gọn gàng rồi cầm theo phiếu công nghiệp mà Hứa Kiến Sinh đưa ra khỏi nhà.

"Đồng chí Trương Hà, có người đến tìm cô."

Bên trong khu tập thể của ủy ban huyện, người gác cổng gọi với vào.

Người nhà của cán bộ sống trong khu tập thể của ủy ban huyện bình thường không được ra vào tùy với người ngoài. Nếu thân thích đến thì phải ở bên ngoài sân báo một tiếng.

Trương Hà là vợ của Lưu Kiến Quân. Bà ta nghe nói có người tìm mình thì ra ngoài xem. Khi thấy người đến là Lý Tĩnh, bà ta quay đầu đi về ngay.

"Ấy, bà thông gia." Lý Tĩnh vội hét lên.

Nghe thấy giọng nói này là da đầu của Trương Hà bắt đầu tê dại. Người này đến đây để làm gì? Muốn đến ăn vạ nhà bọn họ ư? Bà ta đang muốn giả vờ như không quen biết nhưng lúc này vợ của cục trưởng Cao lại bưng chậu đi xuống để giặt đồ. Bà ta thấy dáng vẻ này của vợ Lưu Kiến Quân thì hỏi: "Nhà cô có khách à?"

"Bà thông gia, tôi là bác dâu cả của Hứa Hồng đây." Lý Tĩnh vội vàng hét lên.

Đã ồn ào bị người khác nghe thấy, bà ta không thể làm như không thấy được nữa. Vợ của Lưu Kiến Quân cố căng da đầu cho gọi người vào, còn mình thì đi ở phía trước. Lý Tĩnh vội vàng bám theo sau.

Sau khi đến nhà của Lưu Kiến Quân, Lý Tĩnh mới phát hiện căn nhà dành cho cán bộ này rất khác. Mặc dù đều là nhà nhỏ hai gian nhưng hai gian nhà của người ta được xây trong tầng lầu, nhìn rất sáng sủa và rộng rãi. Hâm mộ thì hâm mộ, nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng của vợ Lưu Kiến Quân, trong lòng cô ta vẫn có chút không vui. Nếu không phải con nhóc Nam Nam đó không hiếu thảo thì con rể của cô ta cũng là lãnh đạo trực tiếp của chồng người này chứ bộ.

"Cô đến đây làm gì? Hồng Quân nhà chúng tôi không có nhà, thằng bé đã đến thủ đô rồi. Không phải đã nói rồi sao? Chờ sau này hẳn nhắc đến chuyện kết hôn." Vợ của Lưu Kiến Quân không kiên nhẫn nói. Bà ta vốn dĩ đã sắp quên mấy chuyện bực mình đó rồi, ngay cả trong khu tập thể cũng không có mấy người dám nhắc chuyện này trước mặt bà ta, nhưng người phụ nữ này vừa xuất hiện thì chuyện lại bị lôi ra lần nữa.

Lý Tĩnh vờ như không thấy vẻ mặt lạnh lùng của bà ta, mỉm cười: "Mặc kệ bọn nhỏ như thế nào, không phải người lớn như chúng ta nên qua lại nhiều hơn chứ, cô nói có phải hay không? Cha mẹ của cháu gái tôi đều ở dưới quê, không tiện đến đây, dù sao người làm bác dâu cả như tôi cũng nên lui tới viếng thăm. Hơn nữa, hai gia đình chúng ta cũng coi như có duyên, con gái của tôi là đối tượng hẹn hò của cấp trên của bộ trưởng Lưu nhà cô, là bộ trưởng Lâm á."

"Cái gì?" Vợ của Lưu Kiến Quân ngạc nhiên nhìn cô ta: "Có vài lời không thể nói bậy đâu. Khiến người nghe không vui, còn làm mích lòng người ta nữa đấy." Bộ trưởng Lâm mà có thể nhìn trúng nhà như bọn họ hay sao?

Lý Tĩnh nhìn thấy vẻ mặt khinh thường của bà ta thì trong lòng âm thầm khó chịu, nhưng ngoài mặt lại vẫn nửa cười nửa không.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 509


"Còn không phải sao, đối tượng hẹn hò của bộ trưởng Lâm là con gái lớn nhà tôi, nó đang công tác ở hầm mỏ. Cô nói có phải hai nhà chúng ta rất có duyên hay không?"

Nghe thấy cô ta nói chắc chắn như vậy, vợ của Lưu Kiến Quân lại không biết phải thể hiện vẻ mặt như thế nào. Dù sao thì mấy ngày trước chồng cô ta cũng đã nói rồi, đã giao con trai cho bộ trưởng Lâm rồi. Sau này người ta muốn cân nhắc thì sẽ cân nhắc, còn không cân nhắc thì cả đời sẽ không có tiền đồ gì. Cho nên bây giờ chồng của cô ta cũng không dám đối nghịch với bộ trưởng Lâm, chỉ thành thành thật thật giữ chức phó bộ trưởng. Nói không chừng sau này con trai của cô ta trở về thì chồng cô ta có thể ngồi lên ghế bộ trưởng nữa cơ.

Nếu như lời người phụ nữ này nói là sự thật, rằng cô ta là người thân của bộ trưởng Lâm, vậy thì sau này thật sự sẽ khó xử. Nhưng cũng không thể nghe cô ta nói gì thì nghe nấy được, bà ta phải đi hỏi cho rõ ràng.

Chỉ là bây giờ vẫn chưa làm rõ chuyện đó, cũng không thể làm mặt lạnh với người ta mãi được. Vợ của Lưu Kiến Quân chịu đựng sự khó chịu trong lòng, mỉm cười nói: "Nếu thật là vậy thì đúng là có duyên quá. Cô đã đến lâu như vậy rồi mà ngay cả ly nước cũng chưa uống, tôi đi rót cho cô một ly nhé."

"Vậy thì làm phiền cô quá."

Lý Tĩnh khách sáo nói.

Ở bên ngoài, vợ của cục trưởng Cao cũng đang ngồi lê đôi mách ở nhà của chủ tịch huyện Tôn.

Vợ của chủ tịch huyện không thích nghe chuyện tám nhảm, nhưng dì Tôn lại rất thích nghe.

Bà ta nghe vợ của cục trưởng Cao nói người nhà của cô gái có quan hệ bừa bãi với Lưu Hồng Quân đến rồi thì phỉ nhổ: "Đúng là cái thứ bại hoại, đã xảy ra chuyện như vậy còn không biết ngại mà chạy đến nhà người ta."

Vợ của chủ tịch huyện Tôn liếc bà ta một cái, biết cô ta là không ăn được nho nên mới nói nho chua. Trước khi anh em nhà họ Lâm đến, dì Tôn cũng nhìn chằm chằm cái cậu Lưu Hồng Quân đó, quả thật đối đãi với người ta như thể đối đãi với con rể hờ nhà mình, dù sau này có do dự thì trong lòng cũng không nỡ bỏ qua Lưu Hồng Quân. Còn định giữ người ta lại làm lốp xe dự phòng, cũng coi như là một mối hôn sự tốt. Nào ngờ sau đó Lưu Hồng Quân lại xảy ra quan hệ nam nữ với người khác. Ứng cử viên cho vị trí con rể cứ thế mất đi một người.

Vợ của cục trưởng Cao cười nói: "Người ta còn có thể vì cái gì nữa, còn không phải là vì bám lên cành cao hay sao? Quản nó quan hệ nam nữ rối loạn làm gì, sau này đều là người một nhà cả."

Dì Tôn nghe vậy thì tức đến ê răng.

Một lúc sau, khi nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, vợ của cục trưởng Cao nhỏ giọng nói: "Tôi đoán là người đã đi rồi."

Lý Tĩnh cũng là một người biết ý, lần đầu tiên đến nhà người ta thì không thể để người ta thấy mình phiền, chỉ đến để cho quen mặt, biết nhà rồi thì cô ta cũng thuận thế bày tỏ mình phải về. Vợ của Lưu Kiến Quân không kiên nhẫn với cô ta, còn ước gì cô ta nhanh chóng rời đi. Tiễn người đến tận cửa, thấy người đi rồi thì nụ cười trên mặt Trương Hà lập tức biến mất.

"Tôi nói này đồng chí Trương Hà, tính tình của cô cũng tốt quá rồi đấy, thân thích như vậy mà cũng nhận." Lúc lên cầu thang, dì Tôn đứng ở lối vào cầu thang nói với theo.

Nghe dì Tôn nói vậy, vợ của Lưu Kiến Quân tức không chịu nổi. Từ ngày Hồng Quân nhà bà ta xảy ra chuyện, một nhà hai nhà đều muốn xem chuyện cười của nhà bà ta. Đặc biệt là cái cô dì Tôn này, trước kia cứ lượn lờ trước mặt bà ta mãi, còn nay lại giở giọng chế giễu. Cũng không nhìn lại xem mình có thân phận gì, còn không phải là bám víu vào nhà chủ tịch huyện Tôn để sống qua ngày hay sao.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 510


Bà ta cười giả tạo nói: "Người ta như thế nào? Nghe nói đối tượng hẹn hò của bộ trưởng Lâm còn là con gái nhà cô ta đó, gia đình tôi làm thân thích với nhà người ta cũng không thiệt." Sau khi tức giận nói xong, bà ta lại thấy hối hận, vẫn chưa nghe ngóng rõ chuyện này đâu, sao lại nói với người phụ nữ này làm gì chứ.

Trong lòng rất bực, bà ta mím môi đi lên cầu thang về nhà.

Dì Tôn đứng tại lối vào cầu thang với vẻ mặt như nuốt phải ruồi bọ, ánh mắt của bộ trưởng Lâm là như vậy ư?

b*** chiều tan làm, Hứa Nam Nam vừa ra đến cổng thì thấy Lý Tĩnh đang nói chuyện với Lâm Thanh Bách.

Chú Vệ ở bên cạnh tỏ vẻ ngượng ngùng.

Lâm Thanh Bách cười nhạt, trong mắt lại không có ý cười. Lý Tĩnh nói chuyện, còn anh chỉ đứng nghe.

"Con bé còn nhỏ, không biết nỗi khổ tâm của người lớn. Cậu nói đi, con bé là con gái ruột của tôi, sao tôi có thể không quan tâm nó chứ? Nếu thật sự không quan tâm thì ngần ấy năm nó lớn lên bằng cách nào. Nạn đói năm đó khiến nhiều người chết như vậy, tại sao con bé lại không chết? Cậu nói có đúng hay không? Tiểu Lâm à, cậu lớn hơn nó, bình thường cũng giúp tôi khuyên nó nhiều vào."

Lúc đi ra khỏi ủy ban huyện, Lý Tĩnh đã biết quân cờ Lâm Thanh Bách này dùng rất tốt, điều đó càng khiến cô ta kiên định với quyết tâm lôi kéo quân cờ đó về phía mình.

Vì vậy khi quay lại hầm mỏ, thấy Lâm Thanh Bách ở đây, cô ta không chỉ không tránh né như lúc trước mà còn chủ động bước tới nói chuyện.

Hứa Nam Nam lạnh mặt đi qua đó: "Đồng chí Lâm, về nhà thôi."

Nghe thấy giọng nói của cô, hai mắt của Lâm Thanh Bách sáng lên, cũng mặc kệ Lý Tĩnh đang nói gì, anh đẩy xe về phía cô. Chờ Hứa Nam Nam ngồi vững thì anh cũng nhảy lên đạp.

Thấy hai người cứ như vậy bỏ đi, Lý Tĩnh sửng sốt đến mức không thốt nên lời.

Vệ Quốc Binh đi tới nói: "Đồng chí Lý Tĩnh này, hai người bọn họ ở chung rất tốt, sao cô lại nói những lời đó với đồng chí Lâm chứ? Nếu đồng chí Lâm nghĩ Nam Nam không tốt thì phải làm sao?" Vừa nãy, anh ấy ở bên cạnh nghe thôi cũng thấy cạn lời. Gì mà Nam Nam không hiểu chuyện, người không biết còn tưởng rằng Nam Nam là một cô gái bất hiếu đấy.

Lý Tĩnh liếc anh ta một cái: "Đồng chí Vệ Quốc Binh này, chuyện nhà của chúng tôi, tôi còn không thể nói hay sao? Tôi nói thật nhé, vợ chồng son muốn sống chung với nhau thì phải hiểu rõ lẫn nhau không phải sao?"

Cô ta nói xong thì quay người rời đi. Chỉ cần bộ trưởng Lâm tỏ ra không hài lòng với chuyện con bé Nam Nam bất hòa với người nhà, con bé đó còn có thể không để ý đến suy nghĩ của đồng chí Lâm rồi về nhà làm hòa với cô ta ngay à?

Trên đường về, Hứa Nam Nam dùng sức nhéo vào eo của Lâm Thanh Bách: "Hai người nói gì đó? Còn nói nhiều như vậy."

Lâm Thanh Bách rên lên mấy tiếng: "Anh một câu cũng không nói, chỉ nghe thôi." Tốt xấu gì cũng là mẹ ruột của Nam Nam, tuy rằng trong lòng anh không thích, nhưng cũng không thể thể hiện sự chán ghét trước mặt người ngoài. Nếu thế thì người khác cho rằng anh c*̃ng không coi trọng Nam Nam như thế.

"Chắc chắn là nói xấu em." Hứa Nam Nam nói.

Lâm Thanh Bách khẽ cười: "Anh cũng không ngốc, bà ta nói gì là chuyện của bà ta, còn anh có nghe hay không là chuyện của anh. Em có tốt hay không, anh là người rõ nhất."

Hứa Nam Nam nghe vậy thì thở dài, xoa xoa chỗ bị cô nhéo: "Anh có tốt hay không, em cũng rõ nhất."

Lâm Thanh Bách khẽ cười ra tiếng.

Khi xe đến trước cửa nhà, Lâm Thanh Bách đề nghị ngày nghỉ tuần này đến tỉnh lỵ hẹn hò tiếp.

Lần trước đã đi một lần, trông cô gái nhỏ rất vui. Anh cảm thấy hẹn hò thì phải như vậy. Hơn nữa, anh còn muốn mua cho Nam Nam một bộ quần áo mới, sắp giao mùa rồi, phải mặc quần áo mới thôi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 511


Mua thêm một ít thuốc lá và rượu, chuẩn bị tốt mọi thứ rồi còn phải nói chuyện đính hôn với hai cụ.

Kế hoạch của Lâm Thanh Bách rất tốt, nhưng Hứa Nam Nam lại lo lắng.

Cô đã nói với Ngụy Tiểu Đông rằng tuần này sẽ đến lấy đồ. Bây giờ Ngụy Tiểu Đông không còn dư dả thời gian như trước vì bận hẹn hò. Lần trước, sau khi hai người giao nhận vội vàng, cô đã hẹn tuần này sẽ đến lấy đồ.

Lâm Thanh Bách thấy vẻ do dự trên mặt cô, nhấp miệng cười cười: "Sao vậy, có chuyện gì sao?"

"Có chút việc."

Lâm Thanh Bách nhướng mày, thấy cô không muốn nói, hơi mỉm cười: "Được, vậy chúng ta hẹn lần sau cũng được."

Thấy anh dễ nói chuyện như vậy, Hứa Nam Nam còn có chút không đành lòng. "Đúng lúc em lên tỉnh lỵ làm việc, nếu không thì lúc đó anh cứ chờ em ở rạp chiếu phim đi, em làm xong việc rồi đến tìm anh."

"Được." Lâm Thanh Bách đồng ý không chút nghĩ ngợi.

Vào phòng, Hứa Nam Nam bắt đầu nghĩ đến lúc cuối tuần, làm sao để Lâm Thanh Bách không phát hiện ra chuyện của mình bây giờ. Nghĩ xong thì thấy dường như cũng không khó lắm. Dù sao cứ trực tiếp đi lấy hàng, đưa tiền, bỏ đồ vào Taobao… Rồi hẹn hò!

Trên đường về ủy ban huyện, trong lòng Lâm Thanh Bách cũng nghĩ về chuyện này, lúc thì nhíu mày, lúc thì thở dài. Lúc đến ủy ban huyện, trên mặt lại hiện lên vẻ tươi cười.

"Bộ trưởng Lâm đã về rồi." Người gác cổng lão Kha cười chào hỏi.

"Thầy Kha vất vả rồi ạ." Lâm Thanh Bách đưa ông ấy một điếu thuốc, lão Kha cười híp mắt, nhận lấy rồi nhỏ giọng nói: "Hôm nay có một người phụ nữ đến nhà bộ trưởng Lưu, hình như là người nhà c*̉a người yêu của con trai bộ trưởng Lưu. Nói là bác dâu cả gì gì đó."

Mọi người trong ủy ban đều không biết về sự thay đổi giữa quan hệ của Lâm Thanh Bách và Lưu Kiến Quân. Nhưng mọi người đều nhận ra một điều, hai người này bất kể bất hòa và không quan tâm đến nhau thì dẫu đối phương có việc gì c*̃ng phải nói với bên kia một tiếng c*̃ng không sai. Huống chi so với bộ trưởng Lưu, vị bộ trưởng Lâm này có thể nói là rất được lòng người, lão Kha cũng không ngoại lệ.

Nghe lão Kha nói chuyện này, con ngươi Lâm Thanh Bách lóe lóe, cười nói: "Thầy Kha đúng là mắt nhìn sáu đường tai nghe tám phương, ủy ban huyện có chú trông coi thật tốt."

Nói xong anh cười tủm tỉm rời đi.

Lão Kha vừa hút thuốc vừa cười mặt đầy nếp nhăn.

Vừa đi đến hành lang trên lầu, vợ của chủ tịch huyện Tôn bước ra cùng một người phụ nữ. Lâm Thanh Bách có trí nhớ tốt, nhìn thoáng qua anh cũng nhận ra, người đó là vợ của anh em họ của chủ tịch huyện Tôn, cũng là mẹ của cảnh sát Tôn.

Vợ của chủ tịch huyện Tôn cười chào hỏi: "Bộ trưởng Lâm về rồi à, ngày nào c*̃ng về muộn thế."

Lâm Thanh Bách còn chưa nói gì, dì Tôn bên cạnh đã nói: "Bộ trưởng Lâm, cậu về muộn quá nên không biết hôm nay có người đến nhà bộ trưởng Lưu đấy. Là bác dâu c*̉a cái cô người yêu đã làm chuyện nam nữ với Lưu Hồng Quân ấy. Cậu nói xem thời buổi này nếp sống ngay thẳng thế này, sao lại có thể làm ra chuyện mất mặt như vậy chứ, gia đình có một đứa con gái như vậy đều không phải thứ tốt đẹp gì. Cho dù có kết hôn thì chắc chắn sau này cũng không an phận."

Lâm Thanh Bách nghiêm mặt nói: "Cho dù tốt hay không tốt thì đây là chuyện trong nhà bộ trưởng Lưu, dì nói về người nhà người ta như vậy, dễ làm chủ tịch huyện Tôn đắc tội với người khác lắm đấy."

Vợ chủ tịch huyện Tôn cũng lạnh mặt: "Cô đừng có nói bậy sau lưng người khác." Bà ta còn nhận ra được lời nói này mang ý xấu, huống chi người thông minh như bộ trưởng Lâm còn nghe không hiểu được sao?

Dì Tôn cũng không biết Lâm Thanh Bách có nghe ra không, vội vàng nói: "Ôi chao nhìn tôi xem, không phải tôi chỉ nói thôi sao. Bộ trưởng Lâm vẫn chưa tìm được người yêu đúng không, vậy phải tìm cho cẩn thận. Tìm một người có gia thế trong sạch, nhân cách tốt. Muốn tôi giới thiệu cho cậu không."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 512


Ánh mắt Lâm Thanh Bách lạnh lẽo, cười nói: "Tôi có người yêu rồi, đang chuẩn bị đính hôn, lúc đó tôi sẽ mời chủ tịch huyện Tôn đến uống một chén."

Nói xong anh híp mắt đi lên lầu.

"Gì, còn đính hôn? Người như vậy mà còn đính hôn à? Rốt cuộc bộ trưởng Lâm nghĩ như thế nào vậy chứ, không hiểu lời nói của tôi à?" Dì Tôn nói với vẻ mặt không hiểu được.

Vợ chủ tịch huyện Tôn cười lạnh: "Bác nó, mấy ngày nay tôi bận không có thời gian tiếp đãi cô, cô có thời gian thì ở nhà chăm sóc Bình Bình và Tiểu An đi." Bộ trưởng Lâm nói đúng, người này thật sự sẽ làm anh Tôn đắc tội với người khác. Xem ra có lẽ bộ trưởng Lâm đã nhớ kĩ trong lòng rồi, cần phải tìm cách nói rõ ràng với anh thôi.

Trong nhà Lưu Kiến Quân cũng đang nói về chuyện này. Lưu Kiến Quân vừa về đến nhà đã nghe vợ mình nói chuyện này, sắc mặt lập tức thay đổi. Ông ta thật sự không biết quan hệ giữa Lâm Thanh Bách và nhà họ Hứa là như vậy. Nếu thật sự có quan hệ như vậy thì lúc trước Lâm Thanh Bách đưa ra ý kiến giúp ông ta ở trong Cục cảnh sát có phải vì mục đích khác hay không, rõ ràng kéo dài thật ra cũng muốn để ông ta nhường bước, chấp nhận nhà họ Hứa. Dù sao Hứa Hồng cũng là chị họ của người yêu của anh, vậy thì đúng là thân thích rất thân rồi.

Thấy sắc mặt ông ta không tốt, vợ Lưu Kiến Quân nói: "Chuyện này tôi cũng chưa chắc, ông tìm cơ hội hỏi bộ trưởng Lâm đi. Chứ không trong lòng tôi cũng không biết làm sao. Thật sự lúc nhìn thấy người nhà kia là trong lòng tôi thấy phản cảm. Nhưng không tiện không nể mặt bộ trưởng Lâm."

Trong lòng Lưu Kiến Quân cũng không thoải mái. Nếu không phải bây giờ con trai là cấp dưới của Lâm Thanh Bách thì ông ta đã sớm đi chất vấn đối phương.

Lúc trong lòng đang không thoải mái thì cửa nhà được gõ vang.

Vợ Lưu Kiến Quân ra mở cửa, là vợ của cục trưởng Cao. "Ông Cao bảo lâu rồi không tụ tập, nên muốn mời hai người đi ăn cơm."

"Thế sao được chứ." Vợ Lưu Kiến Quân cười, rồi quay đầu lại nhìn chồng mình.

"Ông Cao tìm chắc chắn tôi sẽ đi rồi, để tôi mang một chai rượu ngon theo." Lưu Kiến Quân kìm nén sự buồn bực trong lòng, vừa đến tủ chén bát lấy rượu trắng của mình ra vừa cười nói.

Lưu Kiến Quân cũng định gặp cục trưởng Cao để hỏi về chuyện này, vừa mới vào nhà cục trưởng Cao đã thấy Lâm Thanh Bách cũng ngồi đấy. Vẻ mặt ông ta lập tức căng cứng hơn.

Cục trưởng Cao cười nói: "Ông Lưu đến rồi à, tôi đã nói với em trai Lâm rồi, hôm nay phải uống một ly với ông."

Lưu Kiến Quân xách rượu đi vào, cười cười không nói gì.

Những món ăn trên bàn có mấy món được mang đến từ nhà ăn và mấy loại rau xanh từ quê cục trưởng Cao. Cục trưởng Cao vui vẻ mời hai người ăn cơm. "Ăn no uống say nhé, tay nghề bình thường thôi, không cần khách sáo đâu."

Lâm Thanh Bách nhấp một ngụm rượu: "Tay nghề của chị dâu được lắm mà, em còn định nhờ chị dâu làm giúp một bàn khi em đính hôn với người yêu đây."

Vừa nghe lời này, vợ Cục trưởng Cao cười ha ha đi ra từ phòng bếp nhỏ: "Nghe hay đấy, việc này giao cho chị chắc chắn không thành vấn đề. Bao giờ em đính hôn để chị để ý, bảo đầu bếp trong nhà ăn để lại vài nguyên liệu ngon, thể nào cũng phải làm một bàn."

"Em vẫn chưa bàn bạc với người lớn nhà cô ấy, chắc là sẽ bàn bạc vào một ngày không xa."

"Ôi, theo chị thấy ấy à, kết hôn luôn đi." Vợ Cục trưởng Cao nói. "Để bớt đến khi hôn lại phải làm một bàn nữa."

"Vẫn chưa đủ tuổi nên chỉ có thể đính hôn trước thôi." Lâm Thanh Bách cười nói.

Chắc chắn Lâm Thanh Bách đã đủ tuổi rồi, vậy thì người yêu là người chưa đủ tuổi. Ôi, không biết là cô gái nhỏ nhà ai mà có thể làm người như bộ trưởng Lâm vội vàng lo lắng để chuẩn bị đính hôn như vậy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 513


Lưu Kiến Quân nghe thấy đề tài này thì cuối cùng nhịn không được nữa, cười như không cười nói: "Nói đến người yêu của bộ trưởng Lâm, thật ra tôi cũng nghe nói hình như đối tượng con trai tôi vừa đính hôn là họ hàng của người của bộ trưởng Lâm."

Cục trưởng Cao và vợ ông ấy đều ngây ngẩn cả người.

Vậy cũng quá trùng hợp rồi.

Lâm Thanh Bách nghe xong, nghiêm mặt nói: "Người yêu của tôi họ Vu, không có quan hệ gì với nhà họ Hứa cả. Bộ trưởng Lưu, sau này đừng nói bừa trước mặt người yêu của tôi."

Nghe Lâm Thanh Bách nói như vậy, Lưu Kiến Quân lập tức nghẹn họng, chẳng lẽ người phụ nữ kia nói bừa thật à?

Ông ta đang do dự thì nghe Lâm Thanh Bách nói: "Tôi mặc kệ người khác thấy thế nào, dù sao người thân mà cô ấy không nhận thì chắc chắn tôi cũng sẽ không nhận. Nếu ai dùng danh nghĩa của tôi nói bậy ở bên ngoài là tôi không đồng ý đâu."

Nghe là biết có chuyện xưa gì ở trong đó.

Nhưng là chuyện nhà người ta, bộ trưởng Lâm không nói, ai cũng không tiện hỏi nhiều. Lưu Kiến Quân thì như lọt vào trong sương mù. Ông ta không nghi ngờ Lâm Thanh Bách như trước kia nữa, mà chỉ lo rằng do mình đã nghĩ sai, khiến Lâm Thanh Bách không vui.

Ngày hôm sau, mới sáng sớm Lâm Thanh Bách đã đi đón Hứa Nam Nam, anh kể chuyện Lý Tĩnh đến ủy ban huyện tìm nhà Lưu Kiến Quân, hơn nữa còn dùng danh nghĩa của bọn họ để nói chuyện. Nhưng không kể ra chuyện Lý Tĩnh dây dưa ra chuyện c*̉a Lưu Kiến Quân. Trải qua chuyện này, dường như anh đã nhận ra một chút vấn đề, Lưu Kiến Quân là một quả bom hẹn giờ, tạm thời ổn định thì tốt, nếu thật sự có chuyện thì chắc chắn sẽ không an phận. Chuyện về kiểu đàn ông như vậy không nên nói với cô gái nhỏ.

Hứa Nam Nam nghe xong, sáng sớm suýt thì không nhịn nổi.

Trước mặt còn coi thường, quắc mắt này nọ đấy, kết quả sau lưng lại lấy danh nghĩa của cô để kết giao với người khác. Cô ta muốn làm gì chứ.

Thấy cô không vui, Lâm Thanh Bách trấn an xoa xoa mặt cô: "Đừng nóng giận, anh chỉ kể lại cho em thế thôi. Anh sẽ không giấu em những chuyện này. Nhưng anh c*̃ng không muốn làm ảnh hưởng đến tâm trạng của em." Sau chuyện của Hứa Hồng lần trước, anh cảm thấy có một số việc không nên giấu Nam Nam ngay từ đầu.

"Em sẽ không tức giận vì một người như vậy đâu, nhưng cứ để bà ta làm loạn như vậy không phải là cách. Anh đừng can thiệp vào chuyện này, em sẽ nói chuyện với người có thể kiểm soát bà ta."

Để một người đàn ông như Lâm Thanh Bách đi xử lý Lý Tĩnh, cô cảm thấy thế là đánh giá cao Lý Tĩnh rồi.

Lâm Thanh Bách cười: "Được, anh sẽ mặc kệ."

Trên đường đi, Lâm Thanh Bách lại thở ngắn than dài: "Hôm qua về khu tập thể, có một bà dì cản anh lại nói muốn giới thiệu người yêu cho anh. Anh đã nói anh có đối tượng rồi mà người ta nhất quyết không tin. Không chỉ có bà ta, những người khác trong khu tập thể cũng không tin, họ đều nói trước nay chưa từng thấy em."

Nghe Lâm Thanh Bách nói có người muốn giới thiệu người yêu cho anh, Hứa Nam Nam suýt nữa xù lông ngay lập tức. Người ta đã có chủ rồi mà còn có người nhớ thương cơ. Nghe đến câu sau, cô nghĩ lại đúng là mình chưa bao giờ đến chỗ của Lâm Thanh Bách.

"Vậy em tìm một cơ hội đến thăm anh nhé?" Hứa Nam Nam nói.

Lúc trước có Lâm Thanh Tùng quanh quẩn bên người Lâm Thanh Bách, hấp dẫn ánh mắt của các đồng chí nữ, nên cô đã xem nhẹ vẻ ngoài của Lâm Thanh Bách cũng rất thu hút người khác. Bây giờ nghe Lâm Thanh Bách nói lời này, c*̃ng c*̃ng cảm nhận được nguy cơ. Cô cần phải đi tuyên bố chủ quyền thôi.

Lâm Thanh Bách nói: "Vậy thì cố tình quá, em xem, không thì chúng ta đính hôn đi. Chỉ là người yêu với nhau mà ra ra vào vào, anh lo người ta sẽ nói xấu."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 514


"Chúng ta nhân cơ hội đính hôn mời mọi người một bàn rượu, sau này cả khu sẽ đều biết anh là người đã có chủ." Anh nói một cách thoải mái như thể anh chỉ đang thật sự đưa ra cách giải quyết vấn đề mà thôi.

Hứa Nam Nam vừa nghe đến chuyện đính hôn thì có chút e ngại: "Bây giờ đính hôn có phải quá sớm không?" Làm người yêu thì còn xa kết hôn rất nhiều, nhưng đính hôn thì cảm thấy dường như chuyện kết hôn đã gần ngay trước mắt.

"Không còn sớm nữa, không phải lần trước em nói Chu Phương bạn em đã chuẩn bị kết hôn rồi sao. Chúng ta đính hôn trước, một thời gian sau bắt đầu tích góp đồ kết hôn. Dù sao cũng phải tích góp một năm kia mà."

"Nói cũng đúng."

"Vậy chiều nay anh đón em rồi nhân tiện đến nhà nói với ông bà, nghe ý kiến của người lớn xem nhé. Em cũng không cần nhọc lòng, không cần phải lo chuyện gì cả, để anh làm là được. Giống như yêu đương với nhau thôi. Chỉ thêm một bàn tiệc rượu thôi."

"... Được ạ." Cứ cảm thấy không ổn lắm, tại sao việc đính hôn và kết hôn lại sắp xếp thuận lợi suôn sẻ như vậy.

Lúc đến hầm mỏ, Hứa Nam Nam không còn tâm trạng suy nghĩ rốt cuộc sự sắp xếp của Lâm Thanh Bách có ổn không, cô phải nghĩ cách giải quyết chuyện của Lý Tĩnh.

Hứa Nam Nam đi thẳng đến bên giếng mỏ tìm Hứa Kiến Sinh đang giám sát công việc, người không tán đồng với Lý Tĩnh về những chuyện này.

Trên mặt Hứa Kiến Sinh đầy tro bụi, thấy Hứa Nam Nam đến đây, khuôn mặt hắn ta hiện lên vài phần kinh ngạc.

Nghĩ đến việc bây giờ hắn ta đã đối xử với Hứa Linh tốt hơn, Hứa Nam Nam cũng không khó chịu ra mặt giống như trước kia nữa, cô bình tĩnh nói: "Tôi có chuyện muốn nói với ông."

Hứa Kiến Sinh gật đầu, dặn dò cho công nhân bên cạnh hai tiếng rồi đi theo cô qua một bên.

Hứa Nam Nam cũng không quanh co lòng vòng, nói thẳng chuyện Lý Tĩnh đến ủy ban huyện, kể ra chuyện Lý Tĩnh nhắc đến quan hệ c*̉a bọn họ. Cuối cùng cô nói: "Cho dù tôi và Lâm Thanh Bách có phải người yêu hay không, bà ta cũng không nên nói chuyện này với người khác. Nếu lúc trước đã cắt đứt quan hệ thì bây giờ nhắc tới có ý nghĩa gì chứ." Nếu là bình thường thì thật ra cô cũng không sao cả. Nhưng Lý Tĩnh nhắc đến để làm gì, cô ta muốn lôi kéo quan hệ, muốn lợi dụng quan hệ của Lâm Thanh Bách. Lý Tĩnh dựa vào cái gì! Đừng nói cô và Lâm Thanh Bách chỉ là người yêu, dù cô thật sự kết hôn với Lâm Thanh Bách thì cũng chẳng có một xu quan hệ gì với Lý Tĩnh cả.

Sắc mặt Hứa Kiến Sinh cũng trở nên khó coi, hắn ta không biết Lý Tĩnh lại đến ủy ban huyện tìm nhà đối tượng của Hứa Hồng. Thậm chí còn lôi cả Nam Nam và người yêu của cô vào nói.

"Cha sẽ xử lý việc này, con yên tâm, sẽ không có lần sau."

Hứa Nam Nam gật đầu, lúc rời đi cô nói: "Tiểu Linh là một đứa trẻ ngoan, hy vọng ông có thể quý trọng." Cô không cần tình cảm c*̉a nhà họ Hứa, Tiểu Mãn mấy năm qua có lẽ c*̃ng đã quen rồi, nhưng Hứa Linh lớn lên bên cạnh cha mẹ ruột, hy vọng rằng cô nhóc có thể có một gia đình hoàn hảo.

Nhận được lời bảo đảm của Hứa Kiến Sinh, Hứa Nam Nam tạm thời buông việc này xuống.

Nếu Lý Tĩnh vẫn không nghe thì nhân dịp đính hôn cô sẽ nói rõ ràng với mọi người, mình và Lý Tĩnh không có quan hệ gì. Cho dù người ta nói xấu, cô cũng không để bụng. Không đúng, cô đồng ý việc đính hôn từ bao giờ chứ? Hứa Nam Nam vỗ vỗ đầu, cảm thấy mình hình như đã bị tẩy não rồi.

Bên này, trong lòng Hứa Kiến Sinh vẫn luôn tắc nghẹn cơn tức, đến giữa trưa tan làm hắn ta sầm mặt đi về nhà.

Lý Tĩnh đang vui vẻ chuẩn bị bữa cơm cho bọn nhỏ. Lần này cô ta không bạc đãi Tiểu Linh, để cô nhóc ăn trước. Cô ta ngẩng đầu thì thấy Hứa Kiến Sinh đã về, lập tức cười đi chuẩn bị cơm cho hắn ta.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 515


Cô ta định chờ đến lúc bọn nhỏ đi học, Hứa Kiến Sinh bắt đầu làm việc, cô ta sẽ đến ủy ban huyện ngồi tiếp. Đi lại nhiều, qua lại thường xuyên thì không phải sẽ thành thân quen sao? Sau này thuận tiện lại quen biết được vợ của mấy người cục trưởng, chủ tịch huyện, thư ký gì đó, thế rồi cô ta c*̃ng sẽ hoà nhập vào trong giới này.

Sau này có muốn nhờ người khác giúp đỡ làm gì đó, không phải sẽ chỉ là chuyện đơn giản và dễ dàng thôi sao.

Đến lúc đó cô ta sẽ được ăn lương thực hàng hoá, không cần nhìn sắc mặt ai.

Hứa Kiến Sinh nhìn nụ cười trên mặt cô ta, cơn tức trong lòng càng thêm khó nhịn. Đợi Hứa Long Hứa Lỗi đi ra ngoài, Hứa Linh c*̃ng ăn xong rồi, hắn ta thúc giục Hứa Linh đi học.

Bọn trẻ đi rồi, hắn ta mới đặt đũa xuống, sầm mặt nhìn Lý Tĩnh: "Cô đến ủy ban huyện à?"

Lý Tĩnh cầm đũa lên gắp đồ ăn, sau đó mỉm cười như không có việc gì: "Không phải em đi giúp Hồng Hồng móc nối tình cảm đó sao."

"Có phải trận đánh c*̉a Kiến Hải còn nhẹ không?" Hứa Kiến Sinh lạnh nhạt nói.

"Anh Hứa, anh có ý gì?" Trận đánh Hứa Kiến Hải đã trở thành ác mộng của cô ta. Sao anh Hứa lại nhắc đến chứ.

"Tôi có ý gì, khó khăn lắm mới định được chuyện của Hứa Hồng, cô không nên xen vào nữa. Mà cô đã nói gì với người ta? Có phải cô đã khoe khoang về người yêu của Nam Nam không? Lý Tĩnh ơi Lý Tĩnh, rốt cuộc trong lòng cô có chút lòng tốt nào với mấy đứa nhỏ không. Đối tượng của Nam Nam cũng chỉ là người yêu mà thôi, còn chưa kết hôn mà cô đã dùng tên tuổi của người ta rồi, nếu người ta biết thì sẽ nghĩ Nam Nam như thế nào."

Giọng nói của Hứa Kiến Sinh có hơi kích động. Gia đình bọn họ thế này, Nam Nam còn nhỏ tuổi, khó khăn lắm mới tìm được người yêu tốt như vậy, gia đình đã không giúp được gì, sao phải đi kéo chân sau nó chứ. Uổng công lúc trước hắn ta còn tưởng rằng Lý Tĩnh thật lòng hy vọng Nam Nam về sống với họ, thì ra là cô ta nhìn trúng điều kiện của người yêu Nam Nam.

Lý Tĩnh nghe hắn ta chỉ trích, tủi thân đỏ mắt: "Thì sao, con bé vốn dĩ là con gái em, người yêu của con gái em, sao em không thể nhắc đến chứ."

"Con bé đã không phải con gái cô từ lâu rồi!" Hứa Kiến Sinh hung hăng đập bàn. "Lý Tĩnh, tôi nói cho cô biết, nếu cô lại làm loạn nữa thì tôi sẽ để cho cô về quê. Lần này là thật đấy. Cô phải cảm ơn Tiểu Linh đi, nếu không phải con bé cần mẹ chăm sóc thì bây giờ cô đã phải về quê rồi."

"Anh, anh Hứa..."

Hứa Kiến Sinh không thèm nhìn đôi mắt đỏ rực của cô ta, trực tiếp quăng đũa đi ra ngoài.

Sao trước kia hắn ta lại cảm thấy người phụ nữ này hiền huệ, cảm thấy cô ta sẽ chăm sóc gia đình, là một người vợ tốt chứ. Khi đó đúng là hắn ta bị mù mắt rồi.

Buổi chiều Lâm Thanh Bách đến đón người với tâm trạng thoải mái, đầu tóc đầu đinh được sửa soạn đầy tinh thần, áo bên trong c*̃ng được đổi thành một chiếc áo trắng. Bên ngoài thì mặc quân phục thẳng thớm. Quả thực vai rộng eo thon, chân dài.

Hứa Nam Nam sáng mắt lên, không thay đổi sắc mặt ngồi lên ghế sau.

Nhìn quần áo quá chỉnh tề của anh, cô cũng ngại nắm lấy, thế là dứt khoát nắm lấy ghế sau.

"Hôm nay em đã nói với cha Hứa Linh, nếu người nọ lại đến ủy ban huyện thì anh nói với em một tiếng." Hứa Nam Nam nói.

"Ừ." Lâm Thanh Bách nhẹ nhàng đáp.

"Hôm nay anh đi nói chuyện đính hôn thật à?"

"Ừm."

"Có phải quá sớm rồi không?" Buổi chiều cô suy nghĩ lại, cảm thấy việc này quá đột ngột.

"Không còn sớm nữa, anh còn nhân dịp tuần này đi mua một số thứ phải dùng đến. Nhanh nhất cũng phải tuần sau, chỉ chớp mắt một tháng lại trôi qua, qua tháng mười thì lại phải bắt đầu bận rộn cho cuối năm. Chúng ta cũng không có thời gian, ăn tết lại phải vội vã trở lại thủ đô một chuyến. Đính hôn xong người khác sẽ không thể nói bậy nữa."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 516


Nghe Lâm Thanh Bách tính toán thời gian, Hứa Nam Nam đột nhiên phát hiện hình như c*̃ng đúng là như vậy. Xem ra lúc này đính hôn cũng không sớm lắm, dù sao sớm muộn gì cũng đính hôn, chung quy thì đính hôn sớm còn hơn đính hôn vào lúc bận rộn.

Lâm Thanh Bách ở đằng trước không nghe thấy tiếng phản bác của Hứa Nam Nam, anh hơi cong môi, tâm trạng sung sướng đến mức mắt cũng sáng lên.

Lần này đưa đến cửa nhà, cuối cùng Lâm Thanh Bách cũng vào nhà. Hơn nữa còn nghiêm túc đưa ra kế hoạch đính hôn với hai ông bà.

Hai ông bà vừa nghe lời này thì lập tức kinh ngạc. Đặc biệt là bà Vu, bình thường bà ấy cảm thấy đứa nhỏ Lâm Thanh Bách này vô cùng quy củ, sẽ không bao giờ tùy tiện vào nhà, không ngờ tên nhóc này vừa vào cửa đã nhắc đến chuyện lớn.

Thấy hai ông bà không nói gì, Lâm Thanh Bách nghiêm túc nói: "Ông bà, cháu vô cùng trịnh trọng và nghiêm túc đưa ra thỉnh cầu này. Hy vọng hai ông bà có thể đồng ý cho cháu."

Bà Vu nhìn ông Vu, ông Vu suy nghĩ rồi phiền muộn thở dài không nói gì.

Lúc trước vẫn luôn ngóng trông Nam Nam yêu đương, sau khi cô có đối tượng thật họ cũng rất vui vẻ. Nhưng bây giờ Lâm Thanh Bách nhắc tới chuyện muốn đính hôn, trong lòng họ đột nhiên phát hiện cháu gái phải gả ra ngoài rồi. Gả ra ngoài thì sẽ không thể ở trong nhà nữa.

Lâm Thanh Bách vẫn luôn nhìn hai ông bà, thấy sắc mặt của hai người thì cười nói: "Trước đây Nam Nam đã được ông bà chăm sóc nhiều, cháu không có người thân ở bên này. Nếu ông bà không chê thì sau khi kết hôn cháu và Nam Nam sẽ đến đây ăn cơm mỗi sáng."

Nghe được lời này, ông Vu và bà Vu mới khôi phục tinh thần, liên tục nói: "Người một nhà mà nói chê bỏ gì chứ. Muốn đến đây lúc nào cũng được."

Hứa Nam Nam ở bên cạnh nghe, vẻ mặt thành 囧. Không phải mới nói đến chuyện đính hôn thôi ư, sao đã qua kết hôn luôn rồi. Ngay cả cuộc sống sau khi kết hôn cũng đã sắp xếp luôn rồi.

Cô còn chưa ổn định lại tinh thần mà ba người đã bắt đầu bàn luận chi tiết về buổi đính hôn rồi.

Ý của Lâm Thanh Bách là muốn đãi một bàn. Bên cô thì mời bạn bè thân thích hàng xóm ăn một bữa, còn bên anh thì mời một bàn ở ủy ban huyện. Cứ như vậy, mọi người hai bên sẽ đều biết chuyện này.

Ông Vu và bà Vu không băn khoăn gì, đương nhiên vô cùng tán thành ý tưởng của anh.

Đính hôn là chuyện tốt. Giữa đính hôn và kết hôn thật ra cũng chỉ khác nhau một tờ giấy chứng nhận kết hôn mà thôi. Sau này vợ chồng son sẽ được gần nhau một chút, c*̃ng sẽ không sợ người ta bàn tán lời ong tiếng ve.

Người làm ông bà như họ, bình thường cũng không thể trông nom quản nhiều, đính hôn cũng không phải nhọc lòng.

Lâm Thanh Bách ăn cơm chiều ở đây, lúc tiễn anh ra cửa, Hứa Nam Nam mới có cơ hội hỏi anh: "Vừa nãy em đã suy nghĩ cẩn thận rồi, sao anh lại vội vã đính hôn vậy chứ."

Cô vừa suy nghĩ cẩn thận lại, cảm thấy dường như Lâm Thanh Bách rất sốt ruột với việc đính hôn. Thậm chí cô còn nghi ngờ, có phải Lâm Thanh Bách đã sớm tính toán xong xuôi, chuyện có người giới thiệu đối tượng cho anh chỉ là lấy cớ thôi không.

Lâm Thanh Bách đứng yên trong màn đêm lờ mờ, dáng vẻ của anh trông càng thêm chín chắn.

"Nam Nam, anh muốn em hiểu một điều, anh không phải người ngoài. Có chuyện gì em có thể nói với anh."

Hứa Nam Nam buồn bực nhìn anh. "Anh nói gì?"

Lâm Thanh Bách bình tĩnh nhìn cô một lúc, cười xoa xoa tóc cô: "Nói gì cũng được. Thôi anh về trước đây. Ngày mai chúng ta cùng đến tỉnh lỵ."

Lúc anh đi rồi, Hứa Nam Nam trợn tròn mắt nhìn bóng dáng của anh, trong lòng hơi rối rắm.

Vì lời nói của Lâm Thanh Bách mà buổi tối Hứa Nam Nam đã rối rắm rất lâu, cô suy nghĩ kĩ lại rốt cuộc có phải Lâm Thanh Bách đã phát hiện ra điều gì không.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 517


Sau đó nhớ lại xem lúc ở trước mặt Lâm Thanh Bách mình có để lộ ra dấu vết gì không. Hơn nữa ở thời đại bắt đầu tôn trọng khoa học nhưng khoa học kỹ thuật còn chưa phát triển như hiện nay thì không ai có thể đoán được bí mật của cô đâu. Nếu có thể đoán trúng thật thì bộ não ấy có thể đi viết phim khoa học viễn tưởng luôn rồi.

Dù sao ngay cả cô cũng không nghĩ ra mà.

Cảm thấy có lẽ không có điểm nào bị người khác phát hiện được, Hứa Nam Nam tự hỏi liệu có phải mình đã suy nghĩ nhiều rồi không.

Có thể vì đã biết một mặt khác của Lâm Thanh Bách nên bây giờ Lâm Thanh Bách làm chuyện gì, cô cũng phải suy nghĩ một chút. Ví dụ như chuyện đính hôn, anh gấp như vậy làm cô phải suy nghĩ nhiều. Nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút thì cũng không có gì kỳ lạ. Thời đại này, hẹn hò rồi kết hôn cũng có thể thực hiện trong ba ngày, cô và Lâm Thanh Bách cũng xem như là đã lâu dài. Dù sao Chu Phương và Lý Vĩ Minh c*̃ng đã kết hôn được một thời gian ngắn rồi.

Ai dà, thôi, đính hôn thì đính hôn đi.

Hứa Nam Nam dứt khoát nhắm mắt ngủ.

Chuyến xe buýt sớm nhất từ Nam Giang đến tỉnh lỵ là lúc bảy giờ sáng. Vì đi đường mất hai tiếng đồng hồ nên hai người đã bắt xe lúc bảy giờ sáng. Buổi tối không ngủ nên lúc lên xe Hứa Nam Nam đã bắt đầu ngáp. Nhìn Lâm Thanh Bách ngồi bên cạnh, cô âm thầm thở dài. Nếu là sau này thì cô đã dựa vào vai bạn trai nghỉ ngơi từ sớm một cách thoải mái, nhưng giờ thì... Quên đi.

Hứa Nam Nam híp mắt lại, cô cảm thấy trước kia mình không yêu sớm, thật là quá thiệt. Ở thế kỷ hai mươi mốt chưa bao giờ yêu đương, vậy mà lại chạy đến thập niên sáu mươi năm có được tình yêu đầu tiên. Mấy chuyện lãng mạn này nọ gì thì đừng mơ tưởng gì, chuyện dính lấy nhau c*̃ng đừng hòng mà làm. Đợi đến lúc hai người có thể lãng mạn dính lấy nhau một cách hợp lẽ thì cô và Lâm Thanh Bách đã lớn tuổi rồi mất.

Thiệt, quá thiệt.

Lâm Thanh Bách ở bên cạnh thấy cô nhắm mắt lại cũng không an phận, tuy các biểu cảm trên mặt thay đổi rất ít, nhưng lại rất phong phú, làm anh nhịn không được bật cười. Anh cầm tay cô rồi lại buông ra, ngồi thẳng tắp bên cạnh cô.

Không biết qua bao lâu, Hứa Nam Nam mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng ting ting trong đầu.

Cô mơ màng đi vào nhìn, vẫn là cái con hàng Cậu Hai hố cô kia.

Mấy tin nhắn đều thúc giục cô lên hàng mới.

Hứa Nam Nam đọc tin nhắn để lại cuối c*̀ng: "Nhà cô không là gia tộc trộm mộ đấy chứ, nói cho tôi biết đi, tôi hứa sẽ không nói với người khác đâu."

"Cậu mới trộm mộ, cả nhà cậu trộm mộ." Hứa Nam Nam tức đến mức tỉnh luôn, trả lời lại một câu.

Tôi Là Cậu Hai nói: Sao nhà chúng tôi có thể trộm mộ được, nhà của chúng tôi là dòng dõi thư hương, danh môn thế gia, gia phong nghiêm chỉnh.

Hứa Nam Nam cảm thấy nếu ở trong hiện thực, nhất định cô sẽ liếc mắt xem thường tên lừa đảo này. Nuôi ra một tên lừa đảo như vậy mà còn gia phong nghiêm chỉnh gì chứ. Người lớn nhà cậu ta nuôi như thế nào vậy.

Tôi Là Cậu Hai nói: Cô tìm giúp tôi một món hàng tốt để tôi độ qua cửa ải khó khăn này với, sau này cô sẽ được bay hạng thương gia miễn phí.

Hứa Nam Nam không thèm nhận lời hứa suông này. Đừng nói cô vốn không thể lên máy bay, cho dù ở cùng thời gian và không gian với tên nhóc này cô cũng không thể tin được.

Cô kìm nén gửi một biểu tượng cảm xúc gương mặt tươi cười qua: "Được rồi, hôm nay tôi có một đợt hàng, chắc chắn tốt. Cậu yên tâm đi nhưng lần này giá không hề rẻ đâu."

Nhóc con, tôi không tính sổ với cậu thì cậu vẫn trù nắm quả hồng mềm là tôi đúng không.

Không lừa cậu một lần, cậu sẽ không học được một bài học nào.

Ngay sau đó, Hứa Nam Nam cảm thấy có người đang đẩy mình, cô vội vàng đăng xuất chạy ra.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 518


Lâm Thanh Bách ở bên cạnh đang gọi cô, thấy cô dậy thì mỉm cười: "Tới rồi, sao lại ngủ say vậy."

Hứa Nam Nam đảo tròng mắt: "Tối qua em không ngủ được. Nghĩ đến chuyện đính hôn là căng thẳng."

Lâm Thanh Bách cười càng vui vẻ: "Anh cũng căng thẳng."

Sau đó không biết xấu hổ nói: "Trước lạ sau quen, lần sau kết hôn thì sẽ tốt hơn."

Hứa Nam Nam nhéo cánh tay anh: "Còn chưa xuống xe đi."

Vì định đi tìm Ngụy Tiểu Đông nên Hứa Nam Nam cũng không dám dẫn Lâm Thanh Bách theo. May là hai người đã hẹn trước, bây giờ Lâm Thanh Bách sẽ đến rạp chiếu phim chờ, bao giờ cô xong việc sẽ chạy đến sau.

"Đi đi, anh chờ em." Khóe miệng Lâm Thanh Bách chứa ý cười.

Hứa Nam Nam sắp bị sự tốt tính của làm cho hơi chột dạ. Cô mỉm cười rồi xách túi chạy nhanh đi.

Cũng may rạp chiếu phim cách nhà Ngụy Tiểu Đông không xa, cô chạy một mạch, mười phút sau đã đến chỗ Ngụy Tiểu Đông.

Ngụy Tiểu Đông ăn mặc bảnh bao đứng đợi ở đầu hẻm, thấy cô tới thì sốt ruột nói: "May là cô đã đến rồi, tôi còn lo chiều nay cô mới đến, tôi còn có việc khác phải làm."

Vừa nghe là biết đang vội vã đi hẹn hò.

Hứa Nam Nam cũng không nói nhiều, cô nhìn vào hàng hóa, đồ trang trí bằng sứ, sách và một vài bức tranh chữ. Tranh chữ từ triều đại nhà Minh và nhà Thanh, không phải của các danh hoạ nổi tiếng. Theo Ngụy Tiểu Đông nói, không thể bán với giá cao, nhưng chắc chắn có giá trị. Đương nhiên chỉ có giá trị vào thời Trung Hoa Dân Quốc. Bây giờ mấy thứ này không thể nào mua bán được. Giá trị còn không bằng một túi lương thực tinh chế.

Sau khi xem xong, Hứa Nam Nam thanh toán tiền rồi hỏi: "Ở đây có món hàng nào phù hợp cầm đi lừa người không. Nghĩa là trông rất đáng giá, nhưng thật ra giá trị không cao."

Ngụy Tiểu Đông nhìn cô với vẻ mặt kỳ quái: "Cô chắc chứ? Tặng quà thì tội gì phải lấy những thứ này chứ, cô có thể mua một vài mảnh vải để tặng này. Vải còn có lợi ích thực tế hơn. Bây giờ còn ai thích mấy thứ này chứ."

"Tôi cần dùng, cậu cứ tìm giúp tôi xem."

Hứa Nam Nam nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Thấy Hứa Nam Nam định làm như vậy thật, Ngụy Tiểu Đông suy nghĩ một lúc rồi sờ đầu: "Tôi có một thứ như vậy, cô đợi chút."

Nói xong cậu ta chạy đi. Chưa được hai phút đã quay lại. Cậu ta mang đến một chiếc bình hoa trông rất tươi sáng và nhiều màu sắc, họa tiết trên bình không phải vẽ lên mà được điêu khắc nổi.

"Có phải trông rất đáng giá không?" Ngụy Tiểu Đông cười nói.

Hứa Nam Nam gật đầu: "Cái bình này cũng là đồ cổ à?"

"Sao có thể chứ, nếu là đồ cổ thật thì tôi còn để được trong nhà à? Đây là thứ tôi mua được ở chợ đồ cũ, chỉ là đồ nhái. Cô biết Hoàng đế Càn Long không, vị này rất thích những thứ hoa mỹ như này, nhưng tiếc là những thứ này không được lưu truyền. Có vài gia đình giàu làm ra vài món đồ nhái. Tuy rằng chỉ là đồ nhái nhưng cũng do một thợ nổi danh làm, thật ra cũng rất giống bản gốc. Nhưng đồ cổ thì chú trọng nguồn gốc mà thứ này thì không có nguồn gốc. Trước đây tôi mua về để trong nhà cho đẹp đó. Còn không định lôi ra lừa cô."

Ngụy Tiểu Đông tỏ vẻ tôi là người tốt đấy.

Hứa Nam Nam nhìn cái bình, trên mặt tỏa sáng.

"Được, tôi lấy cái này. Bao nhiêu tiền."

Ngụy Tiểu Đông lại thấy kỳ lạ liếc nhìn cô: "Cô muốn lấy cái này thật à? Không phải chứ, nếu bây giờ muốn tìm thứ tốt có giá trị thì cố gắng chút vẫn có thể tìm được. Cô lấy thứ này đi lừa người khác, lỡ đâu gặp được người trong nghề thì sau này sẽ kết thù đấy."

Hứa Nam Nam cười: "Tôi không tặng người khác, tôi giữ cho tôi dùng."

Ngụy Tiểu Đông hơi không tin nhìn cô, sửa miệng quá nhanh. Nói không phải tặng người thì ai mà tin được. Nhưng Hứa Nam Nam đã nói như vậy, cậu ta không thể không cho.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 519


"Không cần tiền đâu, chúng ta đã giao dịch vài lần rồi, tôi tặng cái này cho cô đó, ở chợ đồ cũ nhiều lắm. Nếu cô thích thì tìm cơ hội đến chợ đồ cũ mua ấy. Ở đó không có nhiều đồ thật, nhưng có không ít đồ trang trí như này."

Cậu ta không cần tiền, Hứa Nam Nam cũng không thể không đưa thật, không đáng vì một cái bình mà mắc nợ người ta. Cô lập tức đưa cho cậu ta hai tờ phiếu công nghiệp rồi xách cái bình và túi vội vã rời đi.

Ngụy Tiểu Đông nhìn cô như vậy, buồn bực sờ đầu. Cô gái này trông có vẻ không thiếu tiền, cô sẽ không dùng đồ đi lừa người khác thật chứ.

Hứa Nam Nam cầm đồ tìm một góc không ai thấy, rồi ném đồ vào trong Taobao, lại mua thêm một miếng vải bông. Sau đó cô vội vàng đi đến rạp chiếu phim.

Chạy cả đoạn đường, cuối cùng cô cũng đến trước cửa rạp chiếu phim trước khi bộ phim bắt đầu chiếu. Lúc này cửa rạp không có nhiều người, Lâm Thanh Bách đang dựa vào tường cạnh cửa ra vào cúi đầu hút thuốc, không biết đang suy nghĩ gì.

Trong lòng Hứa Nam Nam hơi mềm nhũn, xách đồ đi qua.

"Anh Lâm, phim chiếu rồi sao?"

Nghe thấy giọng nói của cô, Lâm Thanh Bách ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào cô một lúc rồi nhấp miệng cười nói: "Không, còn vài phút nữa. Làm xong việc chưa?"

"Ừ, em đi tìm người mua chút vải bông. Không phải bây giờ thời tiết đã lạnh rồi sao, em định may quần áo cho ông bà." Nói dối trước mặt anh, Hứa Nam Nam phải dựa vào tâm lý mạnh mẽ của mình mới không bị đỏ mặt.

May là Lâm Thanh Bách cũng không hỏi nhiều: "Đi mua vải à, biết vậy không cần gấp gáp thế. Đợi lát nữa c*̃ng phải đi mua mà."

Hứa Nam Nam vội vàng nói: "Không phải, em mua vải của một người quen, không phải mua ở cửa hàng bách hóa. Chúng ta vào xem phim đi anh, đợi lát nữa sẽ muộn đấy."

Lâm Thanh Bách mỉm cười, nhìn vải bông cô đang xách trên tay, đi tới xách giúp cô: "Đi thôi."

Bên trong đã tắt đèn rồi. Lo rằng Hứa Nam Nam sẽ bị vấp ngã, Lâm Thanh Bách duỗi tay nắm lấy tay cô đi trước dẫn đường.

Trong bóng tối, Hứa Nam Nam đi theo hướng anh dẫn đường, không sợ mình sẽ bị té chút nào. Nghĩ lại mình vừa nói dối người ta, cô âm thầm thở dài trong lòng. Không biết có thể gạt cả đời hay không, nhưng cô vẫn không dám nói ra. Cô không đủ dũng khí để gánh vác những biến số không xác định đó.

Trong lòng có chuyện nên lúc xem phim cô cũng không hứng thú bừng bừng như lần trước. Cô thường nhìn lén Lâm Thanh Bách. Ngược lại anh xem rất tập trung, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào màn hình.

Hứa Nam Nam duỗi tay nắm lấy tay anh theo bản năng.

Lâm Thanh Bách quay đầu lại nhìn cô, sau đó bắt đầu lột hạt dưa đậu phộng.

Hứa Nam Nam: "..."

Giống như lần trước, hai người đi xem phim xong rồi đi ăn. Sau đó đi thẳng đến cửa hàng bách hóa.

Hứa Nam Nam biết phải mua gì cho kết hôn, nhưng đính hôn thì cần mua gì?

Hứa Nam Nam không có kinh nghiệm, Lâm Thanh Bách đi theo sau cô cũng không có kinh nghiệm.

Kết quả Lâm Thanh Bách rất khí phách, cầm phiếu quân dụng cung ứng đi mua thuốc lá và rượu rồi dẫn Hứa Nam Nam đi mua quần áo. Quần áo có sẵn đã hết hàng, chỉ còn lại vải vóc. Dưới vẻ mặt thân thiện mỉm cười của Lâm Thanh Bách và phiếu quân dụng, người bán hàng lấy vải sợi tổng hợp ra với vẻ mặt thần bí.

"Đính hôn thôi mà, không cần mua quần áo đâu." Hứa Nam Nam có chút không vui. "Em có quần áo rồi."

Cô có cửa hàng Taobao có thể kiếm tiền, nhưng Lâm Thanh Bách là người sống nhờ tiền lương. Dù ngày thường anh sống rất thoải mái, nhưng nếu mua mấy thứ này cũng sẽ tốn không ít tiền. Vẫn chưa kết hôn, cô không muốn tiêu quá nhiều tiền của anh.

Lâm Thanh Bách nghiêm trang nói: "Anh đã hỏi thăm rồi, cần phải mặc quần áo mới, nếu không người khác sẽ chê cười."

"Không mặc quần áo mới sẽ bị người khác chê cười, đây là lý lẽ gì chứ."
 
Back
Top Bottom