Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 460


Lâm Thanh Bách nhìn môi cô nhớ lại sự mềm mại vừa nãy, đôi mắt đen nhánh lấp lánh, anh cúi đầu chuẩn xác đáp lên đôi môi đỏ hồng kia.

Hứa Nam Nam cảm nhận được mình bị một hơi thở lạ lẫm bao lấy, vừa có chút không thở nổi, lại có chút lâng lâng. Giống như càng lúc càng say...

Không biết qua bao lâu bọn họ mới tách ra.

Gương mặt Hứa Nam Nam nóng hầm hập, theo bản năng nắm chặt tay lại… Cảm thấy có gì không đúng, cô cúi đầu nhìn, bảo bối giá trị nghìn vàng trên tay đã bị mồ hôi làm ướt. Trong đó có một tờ đã mềm nhũn.

Lại nhìn Lâm Thanh Bách tràn đầy tình yêu trước mặt, cô không nhịn được siết nắm đấm đấm nhẹ anh mấy cái. Đồ phá của, có biết thứ này đáng giá bao nhiều tiền không hả.

Có thể nói trước một tiếng rồi hôn không hả, dù sao cũng phải đặt bảo bối xuống đã rồi mới hôn chứ.

Lâm Thanh Bách cho rằng cô bị hôn nên không vui, lập tức sốt ruột, đang chuẩn bị dỗ dành thì nghe thấy cô nói: "Trả lại tem cho em, trả lại tem cho em!"

Lâm Thanh Bách nín lặng.

Lâm Thanh Tùng phát hiện anh cậu ta hôm nay không được bình thường. Vậy mà lại cầm gương của cậu soi, hơn nữa còn thỉnh thoảng sờ môi mình. Sau đó lại ngẩn người, một lúc sau lại cười.

Rất là không bình thường, cũng không biết cán sự Vu làm gì mà lại biến anh cậu ta trở nên như này.

Lúc quay về nhà Hứa Nam Nam vẫn còn đang tiếc con tem của mình.

Lúc cầm lấy tem cô đã nghĩ xong hết rồi, trước tiên sẽ không bán con tem này. Nếu như sau này không đến lúc thực sự cần phải tiêu tiền thì sẽ giữ lại. Dù sao đây là đồ quý nhất mà Lâm Thanh Bách tặng mình, giữ lại sau này truyền cho đời sau của mình. Nói với bọn nó, nhìn xem, đây là tín vật định tình của ông cháu tặng đấy, đáng giá biết bao.

Bây giờ thì tốt rồi, hai tờ nhăn nheo, một tờ trong đó còn thiếu mất góc.

Sửa lại con tem, vẫn là dáng vẻ nhăn nhúm đó, cô đau lòng mấy giây rồi dứt khoát đặt vào trong Taobao.

Nửa đêm, Hứa Nam Nam bị tiếng ting ting trong đầu đánh thức.

Cổ Lỗ Sĩ: Con tem kia, là thật à?

Hứa Nam Nam mơ mơ màng màng liếc nhìn tin nhắn, bực bội gửi một tin nhắn qua: "Tôi từng bán đồ giả sao? Đây là hàng không bán, đang nghỉ ngơi, đừng làm phiền."

Thoát ra, ngủ tiếp.

Xa phía bên kia, một người trẻ tuổi nào đó buồn bực nhìn bức ảnh trên cửa hàng Taobao. Mặt mày ngẩn ngơ.

Lý Uyển thật sự chuẩn bị rời đi, lần này đi đến Nam Giang không chỉ là vì đón Lâm Thanh Tùng quay về, mà cũng là vì hàn gắn lại quan hệ với Lâm Thanh Bách. Nhưng bây giờ xem ra hỏng bét hết cả. Bây giờ đứa nhỏ Thanh Tùng này cũng lớn rồi, bà ta cũng không quản nổi. Còn Thanh Bách thì lòng dạ sắt đá.

Bà ta nghĩ, cảm thấy tự mình ra mặt vẫn không đủ, phải quay về bàn bạc với anh Lâm một chút.

Còn về Thanh Bách và đứa con gái của Lý Tĩnh cũng không cần phải gấp. Bây giờ bọn họ còn chưa kết hôn được, vẫn còn thời gian. Không cần phải gây khó dễ với Thanh Bách về mặt này để đến lúc đó một chút tình cảm cuối cùng cũng không còn.

Lý Uyển nghĩ thông suốt thì càng thêm rõ ràng, thậm chí cảm thấy trước khi đi mình vẫn còn có thể cải thiện mối quan hệ với hai đứa con một chút. Sáng sớm đi tìm hai người, muốn hẹn người một nhà cùng ăn một bữa cơm.

Kết quả gõ cửa nửa ngày cũng không có ai ra mở cửa.

Vợ cục trưởng Cao ra ngoài đổ chậu nước tiểu, nhìn thấy bà ta đang gõ cửa, cười nói: "Chắc chắn là ra ngoài rồi, gần đây mỗi ngày hai anh em bộ trưởng Lâm ra ngoài sớm lắm."

Trông thấy bà ấy bưng chậu nước tiểu, trong lòng Lý Uyển có chút không thoải mái, cười cười xoay người đi.

Vợ cục trưởng Cao nhìn chậu nước tiểu trong tay mình, buồn bực nói, hai anh em bộ trưởng Lâm cũng không để ý này mà.

Lúc quay về nhà, sắc mặt Lý Uyển vẫn không tốt. Cảm thấy hai anh em đang tránh mặt bà ta.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 461


Thím Lý nói: "Tiểu Uyển à, thật sự phải đi rồi sao?"

Lý Uyển gật đầu: "Anh Lâm bảo con quay về sớm chút, con cũng có chuyện muốn bàn bạc với anh ấy."

Thím Lý âm thầm thở dài, đợi Lý Uyển lại đi ra ngoài, bà ấy ngồi trên giường nghĩ ngợi, vẫn không nhịn được, xuống lầu đi vào vườn tìm chú Lý đang đi dạo: "Tiểu Uyển muốn đi rồi, lần này rời đi tôi thấy cả đời này cũng không có cơ hội quay lại nữa. Tôi luôn muốn đi nhìn Tiểu Tĩnh. Dù gì cũng là con gái tôi, nó không nhận tôi thì tôi chỉ nhìn một chút thôi. Sau này sẽ không nhớ đến nữa."

Dạo gần đây Lý Tĩnh thường luôn nhắc đến chuyện của Hứa Nam Nam. Chẳng có cách nào khác, ai bảo là Hứa Hồng không có chút động tĩnh gì chứ. Hiện giờ khi nhắc đến chuyện này là chị ta còn ra vẻ không vui, còn nói chuyện này không thể vội vàng được.

Hứa Hồng cho dù không nói rõ ra, cô ta cũng đã đoán được một chút tình hình. Chắc là bên phía Hứa Hồng đã gặp phải khó khăn gì rồi. Cô ta không muốn vứt bỏ hy vọng chỗ Hứa Hồng, nhưng bên phía Nam Nam chắc c*̃ng nên nắm bắt thời cơ.

Lý Tĩnh nghĩ đến chuyện này là thấy đau đầu, sớm biết được con nhóc ấy giỏi giang như bây giờ, ban đầu cô ta đã không tuyệt tình như vậy. Là đứa con ở trong bụng mình sinh ra, nếu hòa nhã với nó một chút thì chẳng phải là sẽ ngoan ngoãn sao. Làm quá tuyệt tình, thành ra bây giờ đứa trẻ này không chịu nghe lời gì hết.

Cô ta nhớ con chó mà cô con gái nhà địa chủ nuôi lúc nhỏ. Cô ta rất hung hãn với con chó ấy, đố kỵ với nó vì được ăn còn tốt hơn mình. Cô ta lén đánh nó, kết quả là con chó ấy không thân thiết với cô ta nữa. Nhìn thấy cô ta là sủa lên, còn cắn cô ta.

Tiểu thư nhà địa chủ đó đem đồ ăn cho nó, nó nhìn thấy người đó là vui vẻ vẫy đuôi chạy đến.

Sớm biết được thế thì đã không đánh đập rồi, cần phải cho ăn chút ngon ngọt.

Lý Tĩnh đang suy nghĩ làm sao để níu kéo lòng con gái ruột của mình thì Hứa Kiến Sinh trở về nhà với khuôn mặt tối sầm.

Tính tình của Hứa Kiến Sinh ngày càng tệ, tiền và phiếu lương thực của đầu tháng phát ra đều do Hứa Kiến Sinh quản. Hiện giờ cô ta không có gì cả nên càng không dám cau có gì với hắn ta.

"Anh Hứa, sao vậy, ai chọc giận anh thế?"

Hứa Kiến Sinh cầm bảng thành tích vứt lên trên bàn. Lý Tĩnh cầm lên xem, cô ta không biết nhiều về chữ, chỉ nhìn thấy con số 32, 25…

Lý Tĩnh ngẩng đầu lên hỏi: "Đây là gì thế?"

Hứa Kiến Sinh tức giận đập bàn: "Còn có thể là gì chứ, thành tích thi lần này của Hứa Hồng. Kỳ thi lên lớp mà chỉ có được chút ít điểm này, cô nói xem nó thi kiểu gì đấy hả. Có để tâm gì đến chuyện học hành đâu."

Hứa Hồng nhập học muộn, lúc nhập học đã chín tuổi rồi. Theo lý phải hiểu chuyện hơn so với các bạn trong lớp, sao lại học hành ra nông nỗi này chứ.

"Cô nói xem, mấy năm qua chúng ta không nói đến việc dạy dỗ thế nào, tốt xấu gì thì cũng không để nó chết đói, bình thường quần áo c*̃ng gom góp để mua cho nó mặc… Sao lại có thể thi thố thành ra thế này chứ."

Hứa Kiến Sinh nói ra lại càng cảm thấy mất mặt.

Mặc dù trước đây hắn ta có nói nếu Hứa Hồng thi không tốt thì sẽ để chị ta về quê. Hắn ta cũng có ý nghĩ như vậy nhưng không ngờ rằng Hứa Hồng sẽ thi ra kết quả kém như thế.

Những người ở trên mỏ đều biết đứa cháu gái của Hứa Kiến Sinh có kết quả thi như vậy, không biết là có nói gì sau lưng hắn ta không.

Hôm nay có gặp phải giáo viên dạy lớp học buổi tối ở trên mỏ, người ta cũng biết thành tích của Hứa Hồng. Sau khi nhìn thấy hắn ta, còn cảm thấy đáng tiếc với hắn ta. Nói rằng đáng tiếc trước kia không có bồi dưỡng cho Nam Nam.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 462


Đứa trẻ Nam Nam ấy tự học, tham gia lớp học buổi tối, chỉ trong một học kỳ đã lấy được chứng chỉ chuyên ngành kế toán rồi.

Đúng là đứa trẻ ấy đâu có được đi học. Nhưng còn Hồng Hồng, nó đi học bao nhiêu năm nay, muốn vật dụng học tập gì là c*̃ng nghĩ cách đổi vé công nghiệp để mua cho. Hiện giờ lại đưa ra bảng thành tích như vậy.

Trong lòng Hứa Kiến Sinh cảm thấy khó chịu.

Thậm chí những lời giáo viên ấy nói cứ quanh quẩn trong đầu hắn ta: "Tiếc cho Nam Nam, nếu như có thể được bồi dưỡng thì chuyện thi đại học chắc chắn không thành vấn đề."

Đứa con gái ruột của hắn ta là nhân tài của việc học đại học, kết quả là hắn ta không nuôi dưỡng một ngày nào cả. Còn cháu gái là đứa mắc ngang không ra gì, hắn ta lại tốn nhiều công sức nuôi dưỡng như thế.

"Năm nay nhất định phải cho tiểu Linh đi học."

Lý Tĩnh nói: "Em biết, chỉ là lo lắng phía mẹ..."

"Để tôi lo." Hứa Kiến Sinh kiên định nói.

Đều là con của hắn ta, không lẽ nào mà Nam Nam và Tiểu Mãn học giỏi, Tiểu Linh lại kém cỏi được. Đứa con này hắn ta nhất định phải dạy dỗ thật tốt.

Thấy thái độ của Hứa Kiến Sinh, Lý Tĩnh cũng không dám nói gì.

Chỉ là trong lòng có chút lo lắng, nếu như Hứa Hồng phải về quê, sao còn có thể qua lại được với người nhà bên ủy ban huyện chứ. Chả nhẽ cứ từ bỏ như thế này sao?

Nuôi dưỡng bao nhiêu năm, Mai Tử đã coi như là công cốc, hiện giờ Hồng Hồng cũng sắp phải vứt bỏ. Nghĩ vậy trong lòng cô ta không hề cam tâm.

"Chủ nhiệm Hứa có ở nhà không?" Bên ngoài có tiếng của Vệ Quốc Binh.

Nghe thấy giọng nói của Vệ Quốc Binh, Lý Tĩnh theo bản năng có chút không vui.

Hứa Kiến Sinh đứng dậy đi ra ngoài, nhìn thấy một bà c*̣ đứng bên cạnh Vệ Quốc Binh, nghi ngờ hỏi: "Cậu Vệ, có chuyện gì sao?"

Vệ Quốc Binh chỉ về phía bà c*̣ đứng bên cạnh, nói: "Người này nói là họ hàng nhà anh."

Hứa Kiến Sinh sững người, thật sự là không hề quen biết.

Lý Tĩnh nghe thấy có họ hàng đến, cũng bước ra xem, nhìn thấy người thì khuôn mặt biến sắc: "Sao bà lại quay về thế?"

Bà c*̣ nhìn thấy cô ta, lập tức rưng rưng nước mắt: "Tiểu Tĩnh."

Cuối cùng Thím Lý vẫn không chịu đựng được, vẫn muốn đến thăm con gái một lần rồi từ nay kiếp này cũng không nhung nhớ gì nữa.

Nhưng nhìn thấy biểu cảm của con gái, bà ấy biết rằng đứa con này không mấy vui vẻ khi nhìn thấy bà ấy.

Đương nhiên là Lý Tĩnh không vui vẻ gì khi nhìn thấy bà ấy. Không nói đến việc trước đây mình bán thân làm tôi tớ, chỉ nói đến chuyện sau này bọn họ đã rời đi cùng với con gái nhà địa chủ ấy là trong lòng cô ta đã không thoải mái rồi.

Vốn dĩ chuyện làm người hầu cho người ta đã là làm trò cười cho người ta, còn rời đi cùng với tiểu thư nhà địa chủ ấy, ra thể thống gì chứ.

Vệ Quốc Binh thấy tình hình vậy, cũng không tiện ở lại thêm, cúi chào với Hứa Kiến Sinh xong rồi rời đi.

Hứa Kiến Sinh nhìn về phía Lý Tĩnh, lại nhìn về phía bà c*̣: "Thím, thím là?"

"Không có gì, tôi không là ai cả, tôi đến đây thăm nó chút thôi."

Thím Lý lau nước mắt, lấy ra từ trong túi một cái túi nhỏ được bọc bởi một cái khăn tay, nhét vào trong tay Lý Tĩnh rồi quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của thím Lý, trong lòng Lý Tĩnh cũng có chút khó chịu, nhưng nhiều nhất vẫn là nỗi oán giận.

Từ nhỏ đến lớn hại cho cô ta không có ngày tháng tốt đẹp gì, giờ già rồi cũng muốn liên lụy đến cô ta.

Hứa Hồng trở về từ bên ngoài nhìn thấy thím Lý, chị ta nhận ra ngay. "Bà ơi, sao lại khóc thế?"

Thím Lý đang buồn bực nên c*̃ng không quan tâm đến chị ta, cứ thế rời đi.

Hứa Hồng nhìn về phía Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh đang đứng trước cửa, chạy qua: "Bác trai, bác gái, bà c*̣ ấy đến nhà ta có chuyện gì thế?"

Hứa Kiến Sinh không quan tâm đến chị ta, chỉ nhìn về phía Lý Tĩnh: "... Là mẹ của cô à?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 463


Lý Tĩnh lau nước mắt, quay người bước vào nhà.

Hứa Kiến Sinh nghĩ một lúc, cảm thấy không thể nào mà cứ để mẹ vợ rời đi như vậy. Bà ấy đã lớn tuổi như vậy rồi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao. Vừa lúc định ra ngoài, Lý Tĩnh chạy ra: "Không được đi, đi làm gì chứ. Bà ấy đã chạy theo tiểu thư của nhà địa chủ, anh đuổi theo làm gì chứ. Anh còn muốn ở lại làm việc trên mỏ không?"

Hứa Kiến Sinh đứng yên lại, quay đầu trừng mắt nhìn cô ta: "Lý Tĩnh, sao đến hôm nay tôi mới biết được cô đối xử nhẫn tâm với cha mẹ ruột mình như vậy chứ." Nói xong sải bước ra ngoài.

Nhìn thấy hắn ta rời đi, Lý Tĩnh quay lại vào phòng khóc.

Hứa Hồng đứng ngớ người ở trước cửa.

Bà c*̣ đó là mẹ ruột của bác dâu? Nhưng anh Tùng chẳng phải gọi bà ấy là bà ngoại sao, vậy thì mối quan hệ của họ là gì chứ? Chẳng lẽ nào, gia đình nhà anh Tùng và bác dâu là họ hàng thân thích sao? Hơn nữa xem ra, bác dâu còn không biết bà ấy hiện giờ sống tốt như thế cơ.

Nghĩ lại, chuyện này vẫn là không thể nói cho bác gái. Nếu như để cô ta biết, nhất định sẽ gạt mình sang một bên.

Bên ngoài, Hứa Kiến Sinh đã đuổi kịp được thím Lý.

"Thím ơi… Mẹ…" Hứa Kiến Sinh lắp bắp gọi một tiếng. Bao nhiêu năm qua mới gặp được mặt của mẹ vợ mình.

Thím Lý nghe vậy thì có chút kích động, nhìn về phía Hứa Kiến Sinh: "Con là người tốt, con đối đãi tốt với Tiểu Tĩnh một chút. Con bé từ nhỏ đã phải chịu nhiều uất ức."

"Mẹ, chúng ta quay về nhà rồi nói nhé."

"Thôi, còn có người đang chờ mẹ. Mẹ sắp phải rời khỏi Nam Giang rồi, chỉ là đến thăm Tiểu Tĩnh thôi. Mẹ và cha nó đều sống rất tốt, các con đừng lo cho chúng ta." Nói xong lấy khăn tay lau nước mắt: "Con về đi."

Rồi quay người bước rời đi.

Hứa Kiến Sinh đứng ở một chỗ nhìn, trong lòng không hiểu sao có chút hoảng sợ.

Đứa con gái duy nhất của mẹ vợ không nhận bọn họ, hai người già nửa đời người lênh đênh trôi dạt… Còn hắn ta, có ba đứa con gái, cũng chỉ còn lại một đứa mà thôi.

Trước cửa bộ phận vật tư, Hứa Linh đang định nói chuyện trong nhà với Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam nghe mẹ của Lý Tĩnh vậy mà tìm đến, cũng có chút kinh ngạc.

"Bà ngoại đưa cho người phụ nữ đó nhiều tiền lắm chị, còn có rất nhiều phiếu nữa, em nhận ra phía trên đó có chữ quân." Hứa Linh nói.

Phiếu quân dụng?

Bà c*̣ đó từ đâu mà có được phiếu quân dụng nhỉ. Hứa Nam Nam nghi ngờ, lại cảm thấy chuyện này không liên quan gì đến bản thân, cô nói với Hứa Linh: "Xem ra cha em đã hạ quyết tâm cho em đi học rồi, em phải thật chăm chỉ học hành đấy. Em đừng học theo kiểu Hứa Hồng, suốt ngày chỉ biết chăm chút bản thân."

"Em còn lâu mới học đòi chị ta, nếu thi không đỗ trung học phổ thông thì phải về nhà làm ruộng á." Hứa Linh đắc ý nói.

Lần này điểm số thi cử của Hứa Hồng quả thật hoàn toàn không thể đi học được nữa rồi. Hứa Hồng cũng biết là bản thân không thi đỗ thì sẽ bị đuổi về quê làm ruộng.

Sau khi biết được mối quan hệ của thím Lý và Lý Tĩnh, chị ta ngay cả cơm cũng không ăn, chạy đi đến ủy ban huyện để tìm người.

Đáng tiếc là đến được cổng của ủy ban huyện thì lại không vào trong được.

Chỉ có thể ngồi chờ ở cổng ủy ban huyện mà thôi, mãi đến khi Lâm Thanh Tùng tan ca, chị ta mới chạy qua: "Anh Tùng, anh Tùng."

Nghe thấy giọng nói này là Lâm Thanh Tùng da đầu ngứa ran, khuôn mặt cậu ta lạnh lùng nhìn về phía Hứa Hồng: "Sao cô lại đến đây nữa thế." Vốn dĩ cậu ta cũng là một người thương hoa tiếc ngọc không nỡ để cho con gái buồn, sẽ luôn qua loa một chút. Nhưng lần trước Hứa Hồng nói chị dâu tương lai của cậu ta như vậy, quả thật quá không được. Cậu ta hiện giờ đã liệt chị ta khỏi đối tượng mà cậu cần phải qua loa rồi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 464


Hứa Hồng cũng bị khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Thanh Tùng dọa sợ, cười nói: "Anh Tùng, anh có biết không, em và anh là họ hàng đấy. Bà ngoại của anh là mẹ ruột của bác dâu em đấy."

Cái gì chứ?

Lâm Thanh Tùng cảm thấy chị ta đang nói luyên thuyên định nhấc chân rời đi, còn chưa đi được hai bước đã bị Hứa Hồng kéo lại. Cậu ta hất tay một lúc mới hất ra được: "Xin đồng chí nữ này chú ý một chút, đừng có mà động chân động tay."

"Em nói thật mà, anh Tùng. Hôm nay em mới nhìn thấy bà ngoại anh ở nhà em, chính là người bà mà hay đi cùng mẹ anh ấy, bà ấy đến nhà em tìm bác dâu em. Bác dâu em đã thừa nhận rồi, bà c*̣ ấy chính là mẹ ruột c*̉a bác dâu. Có điều bác dâu không nhận bà, em không nhìn nổi nữa, thế nên em mới đến đây thăm bà ấy rồi nói vài chuyện với bà ấy."

Nghe thấy Hứa Hồng nói như thế, da đầu của Lâm Thanh Tùng lại bắt đầu ngứa ran.

Cậu ta biết Hứa Hồng sẽ không dám nói bậy về chuyện này. Dù sao thì cũng là chuyện hỏi sẽ biết ngay. Nếu là vậy, ông và bà quả thật cũng có mối quan hệ gì đó với người nhà họ Hứa. Hơn nữa còn là ông bà ngoại của chị dâu tương lai của cậu ta.

Nếu như chị dâu tương lai của cậu ta không xích mích với nhà họ Hứa thì chuyện này còn là chuyện tốt. Nhưng hiện giờ mọi chuyện đã xảy ra như vậy rồi, rốt cuộc là có nhận ông bà ngoại hay không còn là một chuyện khác.

"Anh Tùng, anh cứ để em vào đi mà, em sẽ cẩn thận nói chuyện với bà." Hứa Hồng lấy lòng nói. Hiện giờ chị ta cần phải ra sức lôi kéo quan hệ với người lớn trong nhà, thế thì sau này mới có thể có cơ hội thân càng thêm thân về mối quan hệ này.

Lâm Thanh Tùng không vui, vừa nhìn đã biết là chị ta có chủ ý cả. Cậu ta dứt khoát lạnh mặt nói: "Không cần đâu, để tôi đi xem bà thế nào, còn không biết là lời cô nói có phải thật không nữa."

Nói xong nhanh chân bước vào sân.

Cũng không quan tâm đến Hứa Hồng đang kêu gào ở bên ngoài.

Trong phòng khách của khu tập thể, Lý Uyển đang rất tức giận. Thím Lý ra ngoài thì bà ta mới biết là đi tìm Lý Tĩnh. Chú Lý ấy vậy mà lại còn muốn giấu chuyện này. Nếu như không phải bà ta vừa nhìn là đã biết nói dối thì quả thật còn không biết chuyện này đâu.

Nghĩ đến hai con người này vì để đi gặp Lý Tĩnh vậy mà còn bắt tay lại với nhau để lừa bà ta, trong lòng bà ta cảm thấy vô c*̀ng bực bội.

Chú Lý u sầu không nói gì, thím Lý thì đứng bên cạnh ra sức lau nước mắt.

Lâm Thanh Tùng vừa bước vào cửa thì nhìn thấy cảnh này, vội nói: "Bà, có chuyện gì thế. Ai bắt nạt bà sao."

"Không, không có ai bắt nạt bà cả." Thím Lý lau nước mắt nói.

"Sao bà lại khóc ra nông nỗi này chứ." Lâm Thanh Tùng lau nước mắt cho bà ấy. Từ nhỏ cậu ta được hai người họ nuôi lớn, bọn họ chẳng khác gì ông bà ngoại ruột thịt cả. Nên cậu ta không thể nào nhìn nổi hai người họ chịu ấm ức.

Lý Uyển cuối cùng cũng không thể nhẫn tâm nhìn hai người già họ chà đạp bản thân như thế nữa, nói: "Thôi bỏ đi, gặp thì cũng gặp rồi, cuối tuần này chúng ta sẽ rời đi."

Nam Giang này không thể nào ở lại thêm nữa. Bà ta không muốn Lý Tĩnh ấy lại bám víu lấy mình. Con nhỏ bội bạc ấy chưa từng làm được một chuyện tốt đẹp gì cả.

Lý Tĩnh và con gái cô ta, quả thật đúng là không cho bà ta sống không yên ổn mà.

Nghe thấy Lý Uyển muốn rời đi, Lâm Thanh Tùng giận một nỗi là không thể đốt pháo, còn chưa kịp vui mừng đã nghe thấy Lý Uyển nói: "Thanh Tùng, có phải là con cũng nên quay về rồi không?"

"Con không về, con ở lại đây với anh." Cậu ta kiên định nói. Anh cậu ta không ở trong thủ đô, cha mẹ họ nhất định sẽ lôi cậu ta ra làm mục tiêu, đến lúc đó chút tự do nào cũng không còn.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 465


Lý Uyển thấy cậu ta như vậy, muốn tức cũng không tức được. Nhưng nghĩ lại thì Thanh Bách đã lục đục với bà ta rồi, để cho Thanh Tùng ở lại với anh để bù đắp tình cảm cũng tốt. Sau này anh chắc cũng không thể nào mà không quan tâm đến người em trai này. "Vậy được, chút nữa con đi tìm anh con, chúng ta sẽ cùng nhau ăn cơm." Trước khi rời đi vẫn nên làm dịu chút mối quan hệ với Thanh Bách.

Lâm Thanh Tùng nhíu mày: "Chuyện này thì chịu rồi. Anh con mấy ngày gần đây đều về muộn lắm. Anh đang hẹn hò đó, sao có thể tan làm là về nhà ngay được."

Lý Uyển nghe xong, trong lòng càng thêm hoảng sợ. Bà ta đối xử tốt với cậu con trai riêng này bao nhiêu năm nay, giờ nó có bạn gái, ngay cả đến thời gian ăn cơm với người mẹ kế như bà ta đây cũng không nể.

Lâm Thanh Bách không ở đây, Lý Uyển bèn tự mình đưa con trai và ông bà cùng đi ra ngoài ăn cơm.

Hứa Hồng vẫn luôn đợi ở trước cửa của ủy ban huyện, nhìn thấy bọn họ bước ra thì nhanh chóng chạy qua.

Nhìn thấy Hứa Hồng, Lâm Thanh Tùng không nhịn được che mắt lại. Con nhỏ này ấy vậy mà vẫn còn đợi ở đây, nghị lực này c*̃ng dữ dội quá.

Hứa Hồng cũng không tìm ai khác, chỉ tìm thím Lý: "Bà ơi, Lý Tĩnh là bác dâu cháu, đối xử rất tốt với cháu. Mấy năm nay bác ấy sống không được tốt, bà đừng trách bác dâu nhé."

Thím Lý còn đang cảm thấy khó chịu vì thái độ của Lý Tĩnh, nghe xong những lời này thì hơi muốn biết con gái mình mấy năm qua sống thế nào. Cho dù thế nào đi nữa c*̃ng con gái mình mà. Hôm nay trông dáng vẻ nó như thế, quả thật là cũng sống qua ngày không dễ dàng gì.

Lý Uyển tức giận đỏ cả mắt, thấy thím Lý như thế, dứt khoát không thèm quản nữa, bước chân nhanh đi đến tiệm cơm.

Thím Lý và chú Lý cũng không dám nói chuyện với Hứa Hồng, cũng nhanh chân theo sau. Họ mới bước đi được vài bước, Hứa Hồng lại chạy đuổi theo: "Bà nội cháu không hề đối tốt với bác dâu cả, lúc nào cũng mắng mỏ bác ấy. Bác ấy vẫn luôn nhớ đến hai người, nói rằng không biết hai người đang chịu khổ ở nơi đâu cơ."

Chú Lý im lặng không nói gì, thím Lý nghe xong cứ mãi lau nước mắt: "Cô gái à, nó nhất định là không muốn gặp chúng tôi đâu. Cháu cứ nói với nó chúng tôi sắp phải đi rồi, sau này sẽ không làm phiền nó nữa, cứ để cho nó sống tốt thôi."

Nhìn thấy hai người như vậy, Lâm Thanh Tùng thật sự tức giận. "Đồng chí Hứa Hồng, nếu như cô còn làm phiền nữa thì tôi sẽ không khách sáo nữa đâu. Cạnh đây là c*̣c công an." Ngay cả khi làm họ hàng thì đó cũng là với cán sự Vu. Chứ có liên quan chút nào với Hứa Hồng không?

Dẫn theo hai ông bà đi về phía trước, Lâm Thanh Tùng nghĩ, nếu như Hứa Hồng này còn cố đeo bám, vậy thì đừng trách cậu ta ra tay quá tàn nhẫn.

Hứa Hồng ở phía sau nghe vậy, đầu óc mông lung, sao lại phải rời đi ngay chứ?

Đến tối Lâm Thanh Bách từ chỗ Lâm Thanh Tùng biết được chuyện quan hệ giữa Lý Tĩnh với chú Lý và thím Lý.

"Anh, anh nói xem sau này làm sao đối mặt được với mẹ của cán sự Vu chứ?" Ít nhiều cũng có quan hệ máu mủ. Hơn nữa chú Lý và thím Lý cũng đối xử không tệ với anh trai cậu ta. Cũng có chút tình nghĩa.

Lâm Thanh Bách vô c*̀ng thoải mái nói: "Anh tùy vào Nam Nam thôi."

Nghe xem, những lời này nói ra thoải ghê luôn đấy, Lâm Thanh Tùng nghe mà chua cả răng. Cậu ta dứt khoát nằm xuống ngủ một giấc, nằm một lát nhớ ra là còn chuyện chưa nói: "Đúng rồi, cuối tuần này mẹ của em sẽ về thủ đô, chúng ta vẫn nên ra tiễn chứ."

Lâm Thanh Bách cau mày, anh còn đang định đưa người yêu đến thành phố tỉnh lỵ xem phim, xem ra lần này lại lỡ dịp rồi.

Ngày hôm sau đến đón Hứa Nam Nam, Lâm Thanh Bách kể chuyện c*̉a chú Lý và thím Lý cho cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 466


Hứa Nam Nam nghe xong, trong lòng bừng tỉnh lại: "Chả trách lần trước nghe nói có một bà c*̣ đưa cho bà ta phiếu quân dụng, hóa ra người đó là bà ấy à."

"Có muốn đến gặp mặt không, hay là anh sắp xếp cho em nhé?"

Hứa Nam Nam lắc đầu: "Bỏ đi, trước giờ chưa từng gặp, hiện giờ em và Lý Tĩnh cũng chẳng có quan hệ gì, không chừng trong lòng bà ấy còn đang hận em ấy chứ. Mẹ của em trai anh còn cho rằng em là người thấy người sang bắt quàng làm họ mà." Người khác không nhận cô, cô cũng sẽ không cứ thế tha thiết dính vào làm gì.

Lâm Thanh Bách cười nói: "Được rồi, không muốn đi thì không đi." Cô bé này còn thành thật hơn anh, người không thích mình thì sẽ không thích, ngay cả ra vẻ thân thiết bề ngoài cũng không chịu làm.

Phải tiễn mấy người Lý Uyển đi về, cuộc hẹn cuối tuần dĩ nhiên không đi được. Lâm Thanh Bách có chút thất vọng, anh nhìn đôi mắt lanh lợi của Hứa Nam Nam, không nhịn được hôn lên trán cô một cái.

Hứa Nam Nam nhìn xung quanh, không có ai.

Cô đưa tay lên nắm lấy áo của anh, nhảy lên hôn anh một cái.

Mắt Lâm Thanh Bách tối sầm, đang định cúi đầu xuống thì Hứa Nam Nam đột nhiên nhảy ra khỏi, cười nhìn anh: "Không được, chút nữa có người qua đây đấy."

Lâm Thanh Bách cười một cách bất lực, cô nhóc này, càng ngày càng nghịch ngợm: "Vậy thì tuần sau chúng ta đi lên tỉnh lỵ nhé."

"Được." Hứa Nam Nam không có ý kiến gì, cô cũng có việc bận của riêng mình. Trước đó cô đã hẹn với Ngụy Tiểu Đông ở bên tỉnh lỵ rồi. Mỗi tháng cô đều phải đi đến đó một lần, để xem là cậu ta có thu thập được hàng tốt gì không.

Thứ bảy, Lý Uyển cùng với chú Lý và thím Lý thu dọn đồ đạc để chuẩn bị quay về thủ đô.

Mặc dù Lâm Thanh Tùng không nỡ rời xa chú thím Lý, nhưng lại rất đồng tình với việc họ quay về thủ đô. Họ đi là tốt, thử nhìn xem mấy ngày qua, bà ấy đã khóc đến lần thứ mấy rồi chứ. Cậu ta nhìn mà thấy cũng không nỡ lòng nào.

Mẹ cậu ta ở đây tâm trạng mỗi ngày lúc thì tốt lúc thì xấu, gây chuyện khiến cho mọi người không thoải mái.

Mấu chốt là Hứa Hồng kia ngày nào cũng ở ngoài cửa, vừa bước ra khỏi cửa thì chạy tới nhận vơ họ hàng, có phải quá cố chấp rồi không vậy. Lâm Thanh Tùng thấy hơi không hiểu được là trong đầu chị ta nhét thứ gì vào nữa.

Buổi trưa, lúc Lâm Thanh Bách trở về cũng có lòng qua thăm.

Mặc dù lần trước cãi vã với Lý Uyển không vui vẻ, nhưng ngoài mặt anh vẫn làm như không có gì xảy ra. Nhất là Lý Uyển phải đi về rồi, ắt nhiên anh sẽ cũng không bày ra bộ mặt khó coi.

Ngược lại về phía Lý Uyển, bà ta khuyên: "Con cứ suy nghĩ kỹ lời dì nói đi. Nơi này không tốt."

"Trên thủ đô cũng chưa chắc đã tốt. Dì quay về nói với cha một câu, bớt nhúng tay vào chuyện bên bộ đội, nếu như không được thì con sẽ đi lên tiền tuyến."

Hiện giờ mặc dù trong nước đã hòa bình, nhưng ở biên giới cũng không hẳn là yên bình, vẫn cứ nên đóng quân ở đó để luôn sẵn sàng tinh thần chiến đấu bất cứ lúc nào.

Nghe xong câu nói này Lý Uyển cau mày, khó khăn lắm mới ổn định lại được, còn đi đánh giặc làm gì chứ?

Cho rằng Lâm Thanh Bách cố ý nói cho bà ta không được vui, nên cũng không nói thêm gì nữa.

Lâm Thanh Bách cũng không tiếp tục chủ đề này nữa. Dẫu sao có một số chuyện đều là anh tự suy đoán cả, hiện giờ các dấu hiệu đó cũng không rõ ràng cho lắm. Chỉ sợ rằng là sẽ không có ai tin lời anh mà thôi.

Sáng sớm ngày hôm sau, chủ tịch huyện Tôn để cho chiếc xe hơi duy nhất của huyện đưa mấy người Lý Uyển đến trạm xe lửa c*̉a huyện.

Đồng thời Hứa Nam Nam cũng đang ở trên xe để đến tỉnh lỵ.

Kể từ sau khi giữ mối liên lạc với Ngụy Tiểu Đông ở lần trước.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 467


Cô vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này, định bụng sẽ tìm hiểu sâu hơn về chuyện này để sau này có thể bớt được một số chuyện. Quan trọng nhất là kiến thức đồ cổ kiểu này hoàn toàn không thể học được nếu không có người dạy. Cô tự mình xem sách mà xem như lọt vào sương mù, kiến thức ở trong sách đó không thể nào dùng vào được thực tế. Hứa Nam Nam cảm thấy, nếu cô muốn tiếp tục sự nghiệp này thì phải nghiên cứu sâu thêm.

Vào đến tỉnh lỵ, Hứa Nam Nam quen đường quen lối tìm thấy con hẻm nhỏ nơi mà nhà Ngụy Tiểu Đông sinh sống.

Gõ vài lần cửa thì nghe thấy tiếng của Ngụy Tiểu Đông.

Một lúc sau cửa được mở ra, nhìn thấy Hứa Nam Nam, ánh mắt Ngụy Tiểu Đông sáng rực lên: "Cô đến rồi à."

Kể từ sau khi giao hẹn với Hứa Nam Nam, trong lòng Ngụy Tiểu Đông c*̃ng có chút lo lắng. Cậu ta lo rằng một cô gái sống trong gia đình có tiền của như Hứa Nam Nam liệu có sẽ chỉ nói bừa thôi không. Đến lúc cậu ta mà thu mua đồ về rồi, cô không đến lấy hàng thì làm sao đây. Tiền này của cậu chẳng phải đã đặt vào đấy rồi sao?

Mặc dù lo lắng nhưng cuối cùng cũng đã giao hẹn, ít ra thì trước đây cũng được sinh ra từ một gia đình làm buôn bán cầm đồ, sự chân thành này chính là nền tảng của việc làm ăn. Cho nên dù có lo lắng nhưng cậu ta cũng vẫn giúp Hứa Nam Nam thu mua hàng.

Lúc này thấy Hứa Nam Nam đến, trong lòng c*̃ng cảm thấy an tâm.

Bà Ngụy ở trong nhà tưởng rằng có khách đến, bảo vào nhà rồi hãy nói chuyện.

Ngụy Tiểu Đông quay lại nói: "Không sao, có đồng nghiệp tìm cháu nói chút chuyện thôi." Cậu ta chuồn ra khỏi nhà, nói nhỏ với Hứa Nam Nam: "Bà tôi còn chưa biết chuyện này đâu."

Hứa Nam Nam gật đầu tỏ ý đã hiểu, chuyện này dù sao cũng không phải là chuyện quang minh chính đại gì, để người già mà biết chuyện nhất định sẽ lo lắng.

Ngụy Tiểu Đông bảo Hứa Nam Nam đứng đợi ở con hẻm, cậu ta thì đi vào sâu trong con hẻm, chốc lát đã chẳng thấy bóng người đâu.

Hứa Nam Nam thấy vậy, c*̃ng biết rằng người ta đây cũng là đang cảnh giác cô, ngay cả đồ cũng không để ở nhà.

Như vậy cũng tốt, hai bên cùng nhau cảnh giác thì cũng là cùng nhau cảm thấy yên tâm.

Trong nhà, chốc lát lại truyền đến tiếng ho của bà Ngụy.

Qua một lúc sau, Ngụy Tiểu Đông xách một bao tải đi tới. Cũng chẳng lấy ra, chỉ là mở miệng bao rồi nhìn vào bên trong. Có một vài đồ trang trí bằng đồng, còn có mấy loại gốm sứ và hai bức tranh chữ.

"Những thứ này khó lắm mới thu mua được đấy. Đặc biệt là gốm sứ này, chẳng có ai mang nó đến chỗ thu mua phế liệu cả, tôi phải nghĩ cách tìm người để đổi lấy đó, là hàng tốt hết đấy."

Bởi vì muốn làm ăn lâu dài, cho nên Ngụy Tiểu Đông làm việc cũng rất tới nơi tới chốn. Nếu như mà lấy hàng giả lừa người ta, cũng không kiếm được bao nhiêu, hơn nữa lại còn sẽ đắc tội với người ta.

Cậu lấy ra một tờ giấy từ trong túi, trên đó viết bằng bút chì những thứ cậu ta thu thập được lần này, chúng đến từ đâu và trị giá bao nhiêu.

Đây là việc mà những ông chủ tiệm cầm đồ luôn sẽ làm. Từ nhỏ Ngụy Hiểu Đông đã mưa dầm thấm đất nên cũng hình thành thói quen như vậy.

Hứa Nam Nam thấy vậy thì trong lòng thầm mừng. Cô còn đang nghĩ sao làm sao để học được kiến thức về đồ cổ từ chỗ Ngụy Tiểu Đông cơ, giờ có tài liệu này rồi, ít ra thì khi quay về cô có thể tự nghiên cứu về những tài liệu này.

Chỉ là nét chữ này không được rõ ràng cho lắm, bút chì quả thật không được. Hứa Nam Nam lấy từ trong túi ra một cây bút bi và một lọ mực: "Vừa mới mua, đúng lúc tôi cho cậu, sau này dùng nó để ghi chép thông tin đi."

Ngụy Tiểu Đông nhìn thấy bút bi cùng lọ mực, mặt tỏ vẻ ngạc nhiên và vui mừng nói: "Cho tôi sao?"

"Ừm, chỉ cần sau này cậu còn giúp tôi thu mua hàng tốt là được."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 468


"Mua, đương nhiên phải mua rồi." Ngụy Tiểu Đông cười toe toét. Đây là bút bi đó.

Một bao đồ này tốn mất mười tám đồng, và mười cân phiếu lương thực. Ngụy Tiểu Đông cầm lấy tiền và phiếu lương thực, thấy Hứa Nam Nam phải đi, vẫn không thể nào mà ngăn được suy nghĩ trong lòng: "Gì ấy nhỉ, này đồng chí, những đồ này cô phải giữ cẩn thận đấy. Hiện giờ trong nhà không một ai dám bày thứ này cả, ai biết bên trên lúc nào sẽ… Dù sao thì cô chú ý một chút nhé."

Người ta tốt bụng tặng đồ cho cậu ta, cậu ta không thể nào mà nhìn họ nhảy vào trong biển lửa cả.

Hứa Nam Nam nhìn cậu ta với ánh mắt kỳ lạ, sau đó cười: "Đồng chí, cậu là một người tốt."

Rời khỏi con hẻm, trong lòng Hứa Nam Nam không thể nào giấu nổi sự vui mừng. Nếu như đổi lại là người không tử tế, có lẽ còn ước rằng cô sẽ tiêu tiền như rác mua thêm nhiều chút cơ.

Hứa Nam Nam cảm thấy bản thân mình là người không tốt. Chỉ mong Ngụy Tiểu Đông sau này không hối hận là được.

Thứ hai còn phải đi làm, không thể nào mà qua đêm lại ở tỉnh lỵ được. Sau khi làm xong việc, Hứa Nam Nam nhanh chóng bắt chuyến xe cuối cùng để về Nam Giang.

Trên đường đi, Hứa Nam Nam nhắm mắt lại, bước vào bên trong Taobao, phân loại những đồ mà cô vừa mua được rồi đặt vào trong đó.

Sau đó viết nội dung được viết ở trong giấy viết lên bên trên chỗ miêu tả hàng hóa.

Qua một hồi, tiếng ting ting lại vang lên.

Tôi Là Cậu Hai : "Cô chặn tôi rồi sao?"

Nhìn thấy tên này, suýt chút nữa thì Hứa Nam Nam không nhịn được mà hộc máu. Từ lần trước sau khi tên cậu Hai nói đề nghị việc làm ăn với cô là cô đã chặn tên cậu Hai này rồi, không muốn nhận tin nhắn của cậu ta nữa.

Là chủ tiệm mà chặn khách hàng của mình, Hứa Nam Nam cảm thấy bản thân mình rất là tự do phóng khoáng.

Giờ xem ra, tên này không biết là thay đổi tài khoản thế nào mà lại nhảy ra đây được.

Tôi Là Cậu Hai: "Ôi trời, chẳng phải là chỉ bị lừa một lần thôi sao, tôi đã bị lừa bao nhiêu lần rồi. Hơn nữa, lần trước tôi lấy đồ c*̉a cô c*̃ng có hời gì đâu kia chứ. Đồ đó của cô không biết có phải là đào ra từ trong đất không nữa, tôi thấy tà môn ghê luôn ấy. Từ sau khi mua món đó tôi cứ xui xẻo mãi thôi. Không biết là gặp bao nhiêu là khổ nạn. Chỉ là muốn là xem bên chỗ cô có đồ gì hợp để mua vài thứ về làm quà không ấy mà."

Điển hình c*̉a kiểu đã được hời rồi còn khoe mẽ.

Hứa Nam Nam gửi đi hai từ ha ha, rồi lại tắt khung thoại.

Vừa nói chuyện xong với bên này, bên kia lại có tin nhắn.

Cổ Lỗ Sĩ: "Cô lại lên hàng mới rồi sao? Nguồn hàng dồi dào thật nhỉ. Người khác bán đồ cổ thì bán từng cái một, còn cô thì bán thành bộ."

Hứa Nam Nam vừa định chuẩn bị gửi tin nhắn qua thì Cổ Lỗ Sĩ lại gửi thêm một tin nữa: "Địa chỉ này của cô là giả phải không?"

Hứa Nam Nam ngẩn người, xem lại địa chỉ của mình, chính là địa chỉ mà trước khi cô đến đây thời đại này, không sai mà.

Ừ, nhưng bây giờ thì đúng là giả đấy.

Cổ Lỗ Sĩ: "Tôi có tìm ở trên mạng, căn bản là không có khu mà cô nói. Địa điểm chỗ đó là công viên sinh thái."

Hứa Nam Nam nhìn thấy tin nhắn này, đầu óc trở nên trống rỗng. Thật ra cô vẫn luôn muốn biết đối phương có phải là người thuộc thế kỷ hai mươi mốt không. Nhưng không biết có phải là hạn chế gì không, mỗi lần cô gửi câu hỏi qua đó thì luôn không thể nào gửi được, cho nên cô cũng không hỏi nữa.

Bây giờ theo ý nói của người này, chẳng lẽ là đối phương không phải là người c*̉a thế kỷ hai mươi mốt sao? Hay là, là một thế giới khác? Nhưng có vẻ không giống lắm. Cổ Lỗ Sĩ đang ở Thượng Hải mà, hơn nữa lần trước Cổ Lỗ Sĩ còn nói đến một con đường đồ cổ ở Thượng Hải, đó đều là thế giới mà cô quen thuộc.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 469


Tại sao lại không giống nhau vậy nhỉ?

Hứa Nam Nam không hiểu được.

Cổ Lỗ Sĩ : "Cô đừng hiểu nhầm, tôi chỉ là có hiếu kỳ nên tra xem địa chỉ của cô thôi, chứ chẳng có ý gì khác. Chúng ta đều là người đứng đắn."

"Hiện giờ đang là năm bao nhiêu?" Hứa Nam Nam gửi một tin nhắn, nhưng vẫn không thể gửi đi được.

Đối phương thấy cô rất lâu không trả lời tin nhắn, tưởng rằng cô tức giận rồi nên gửi một biểu cảm xin lỗi, sau đó rời khỏi cuộc trò chuyện.

Hứa Nam Nam mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bỏ đi, cho dù là gì đi nữa thì dù sao thì hiện giờ cô đang ở thời đại này rồi, sao cần phải quan tâm làm gì cho nhiều chứ. Sống tốt cho hiện giờ mới là thật.

Xuống xe, mặt trời đã sắp lặn rồi.

Bởi vì là mùa hè cho nên trời vẫn rất còn sáng. Hứa Nam Nam đang định rời khỏi trạm xe đi về nhà thì phía trước bước đến một người con trai mặc đồ quân phục.

"Anh Lâm?" Hứa Nam Nam nhìn thấy bóng người, ánh mắt sáng lên hiện lên vẻ vui mừng.

Bình thường luôn gặp nhau đã thành thói quen, hôm nay một mình cô bôn ba ở bên ngoài, những lúc rảnh rỗi thật sự cũng có chút nhớ đến Lâm Thanh Bách. Còn tưởng rằng đến ngày mai mới có thể gặp mặt nhau chứ, không ngờ rằng lúc này còn có thể gặp được anh Lâm.

Lâm Thanh Bách cười nói: "Vốn định đi tìm em đó, thế mà nghe bà nói em sang tỉnh lỵ rồi. Muốn sang đó tìm em nhưng lại sợ vuột mất nên anh đến đây chờ em."

Cả một ngày không gặp, trong lòng anh luôn nhớ nhung cô.

Lại nhìn tay Hứa Nam Nam: "Em lên tỉnh lỵ mua đồ à?"

Hứa Nam Nam ngẩn người, sau đó cười nói: "Không mua gì cả, đồ tốt đã bán sạch rồi, em chỉ xem đại rồi về thôi." Lại cau mày nói: "Một mình em nên cũng không có hứng thú mua đồ."

Trong giọng nói của cô có chút không hài lòng.

Lâm Thanh Bách nhíu mày, cô nhóc này đây là đang trách anh sao. Không biết là tại sao, trong lòng không những không cảm thấy không thoải mái, ngược lại còn cảm thấy vui mừng. Anh cúi đầu nói: "Được rồi, lần sau nếu trời có sập xuống, anh cũng sẽ cùng em lên tỉnh lỵ."

Hứa Nam Nam gật đầu, trong lòng thầm nghĩ quá là mạo hiểm. Không ngờ rằng anh Lâm bỗng nhiên lại đến đón, còn chưa kịp chuẩn bị gì.

Ngồi lên sau chiếc xe đạp, Hứa Nam Nam mới nhớ đến chuyện hôm nay của anh, hỏi: "Anh từ tỉnh lỵ quay về lúc nào thế."

Cô nhớ là Lâm Thanh Bách hôm nay định tiễn mẹ của Lâm Thanh Tùng cùng với cha mẹ của Lý Tĩnh ngồi tàu hỏa để về thủ đô.

"Anh không đi." Lâm Thanh Bách nhếch môi mỉm cười.

"Tại sao thế? Chẳng nhẽ không đi à." Hứa Nam Nam tò mò hỏi.

Lâm Thanh Bách ừm một tiếng. Sau đó nói tóm gọn hết chuyện của ngày hôm nay cho cô.

Sáng sớm hôm nay xe c*̃ng đã nổ máy rồi, đang chuẩn bị lăn bánh rời đi khỏi khu tập thể của ủy ban huyện thì Lý Tĩnh và Hứa Hồng xông ra chặn xe lại.

Hai ông bà nhìn thấy đứa con gái nằm khóc lóc trên mui xe, không nhịn nổi nữa nên chạy xuống xe luôn.

Tưởng rằng không thể đi được nữa nên tất cả xuống xe. Kết quả là Lý Uyển trông thấy dáng vẻ của Lý Tĩnh thì cực kỳ tức giận, lại chui lại vào xe, cứ thế một mình bà ta rời đi luôn.

Lâm Thanh Bách cảm thấy ở đó xem náo nhiệt chẳng bằng ở bên cô bé của mình đón cuối tuần. Cho nên dứt khoát đi tìm Hứa Nam Nam. Nhưng kết quả là một mình Hứa Nam Nam đã đến tỉnh lỵ rồi.

Mặc dù anh chỉ nói có vài ba câu, nhưng Hứa Nam Nam lại có thể tưởng tượng ra được một màn kịch bi ai.

Nhẹ nhàng đung đưa đôi chân của mình, Hứa Nam Nam cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, nhưng cảm giác nghe chuyện hay cũng không tệ.

Còn có biểu hiện của đồng chí Lâm đến trạm xe đón cô cũng khiến cho cô rất hưởng thụ.

Cho đến khi đạp xe đến bờ đê, trong lúc Lâm Thanh Bách đang ôm cô ở trong lòng, Hứa Nam Nam mới phát hiện người ta có mục đích mới đến ấy mà.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 470


Từ sau khi lần hôn đầu tiên, anh thanh niên trẻ tuổi này dường như đã được nếm ngon ngọt. Cứ nhân lúc có cơ hội tiến đến bước thứ hai.

Hơn nữa còn không vừa lòng với con đường tan làm buổi chiều, ngay cả buổi sáng c*̃ng siêng năng đến đưa cô đi làm, lúc không có ai thì giả vờ làm nũng. Theo lý lẽ không chính đáng của anh, buổi sáng là thời điểm quan trọng nhất trong một ngày, nhất định phải giữ cho tâm trạng vui vẻ. Mà nụ hôn bất ngờ là chuyện khiến cho con người ta vui vẻ nhất.

Bởi vì hành vi đưa đón cô đi làm và tan làm mỗi ngày với mục đích không thể nào nói cho người khác biết c*̉a đồng chí Lâm đã khiến cho mọi người ở trên mỏ đều biết rằng Hứa Nam Nam có người yêu, mỗi ngày đều đạp xe đến đón và đưa cô đi làm. Quả thật là hình mẫu lý tưởng cho tất cả những đồng chí nam đang hẹn hò.

Bờ môi của cô bị hôn đến mức sắp sưng cả lên, Hứa Nam Nam muốn nói đây là một con sói xám đội lốt cừu đó.

Có điều con sói xám này dường như biết ít quá.

Hứa Nam Nam cảm thấy mình phải nên làm chút gì đó để cứu vãn bờ môi bị hôn đến sắp rách cả ra c*̉a mình, nếu không thì ngày mai không thể nào đi làm được mất. Cô nhẹ nhàng mở miệng ra, thè lưỡi l**m lấy đôi môi của anh.

Đối phương như hiểu rõ được gì đó, cũng mở miệng ra theo, đầu lưỡi chạm vào nhau.

Nhẹ nhàng chạm vào nhau vài lần, Hứa Nam Nam cảm thấy như vậy thoải mái hơn nhiều. Nhưng đối phương lại cảm thấy như vậy chưa thỏa mãn, anh mạnh mẽ luồn qua, càng ngày càng cuốn lấy nhau sâu hơn.

Cảm thấy không khí ở trong phổi mình sắp bị hút hết rồi, Hứa Nam Nam hoài nghi có phải trước đó đối phương giả vờ ngây thơ không. Chứ không sao anh lên tay nhanh quá.

Lúc Lâm Thanh Bách quay về khu tập thể ủy ban huyện, trên môi như vẫn còn có một mùi ngòn ngọt. Sao lại có thể ngọt đến thế chứ, lẽ nào cô bé ấy có ăn kẹo chăng?

Nhưng lại không giống, vị của kẹo không thơm như vậy. Anh cũng không thích ăn kẹo. Nhưng anh lại thích vị ngọt từ đôi môi của cô bé này. Là kiểu mà ăn nhiều thế nào đi nữa cũng không đủ.

Trước đây lúc anh còn trong bộ đội, trong ký túc có một cậu nhóc được về quê một chuyến. Sau khi quay lại, mỗi ngày đều mong ngóng ngày trở về.

Anh cảm thấy quả thật không tiền đồ gì.

Cậu nhóc đó nói, đợi sau khi có vợ thì anh sẽ biết được cảm giác đó thôi. Dù cho có nhớ nhung thế nào đi nữa cũng không đủ.

Lâm Thanh Bách cảm thấy mình lúc này hình như là đã cảm nhận được cảm giác đó rồi. Nếu như mà ngày nào đó không được nếm thử vị ngọt từ đôi môi của cô nhóc ấy. Anh cũng sẽ nhớ nhung mãi thôi.

Vừa đi lên cầu thang, Lâm Thanh Tùng đã đến đón anh: "Anh, sao giờ anh mới về, anh nói xem chuyện này phải làm thế nào đây."

Hiện giờ Lâm Thanh Tùng vì chuyện này mà cảm thấy buồn phiền không thôi. Người phụ nữ Lý Tĩnh đó hiện giờ còn đang ở trong nhà kể về khó khăn trong những năm qua với hai ông bà đấy. Hứa Hồng thì ở bên cạnh, lâu lâu lại nhìn về phía cậu ta, khỏi phải nói cậu ta thấy ghét cỡ nào.

"Nên thế nào thì thế ấy." Lâm Thanh Bách nói với khuôn mặt tươi cười. Tâm trạng tốt, giọng điệu nói chuyện c*̃ng vô c*̀ng nhẹ nhàng tùy ý.

Nhìn thấy nụ cười thoải mái trên mặt anh, Lâm Thanh Tùng suýt nữa thì chửi anh. Anh trai cậu ta đây là đang hả hê à?

Lâm Thanh Bách không muốn quản cậu ta, bước vào phòng ngồi xuống chiếc ghế ở bàn sách, cầm lấy bút vẽ vẽ viết viết. Lâm Thanh Tùng liếc nhìn, cả tờ giấy đều là Nam Nam, cô nhóc….

Trời ơi, rốt cuộc là cán sự Vu đã làm gì mà khiến anh trai cậu ta ngớ ngẩn thành thế này.

Phía bên nhà họ Vu, Hứa Nam Nam ăn cháo tình yêu mà bà Vu nấu cho cô, ăn một miếng mà không nhịn nổi phải cau mày.

Không phải là cháo không ngon mà là đầu lưỡi quá đau.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 471


Thứ hai đi làm, tinh thần của Hứa Nam Nam vô c*̀ng sảng khoái. Sáng sớm cô không cho Lâm Thanh Bách lặp lại động tác của ngày hôm qua. Nhìn thấy dáng vẻ buồn bực c*̉a Lâm Thanh Bách, trong lòng cũng coi như là cảm thấy cân bằng được đôi chút.

Đến văn phòng, tâm trạng cô rất vui.

"Nam Nam."

Vừa ngồi xuống, Lý Tĩnh đã chạy từ ngoài cửa vào tìm cô.

Lý Vĩ Minh lại đi công tác rồi, trong văn phòng chỉ còn lại chị Liễu và Tiểu Trương. Hai người đều nhìn về phía cô.

Hứa Nam Nam mím môi, đứng dậy bước ra ngoài.

Mắt của Lý Tĩnh hình như có chút sưng lên, có điều thần sắc cũng không tệ. Thậm chí Hứa Nam Nam có thể nhìn ra được, trong mắt cô ta như có hy vọng gì đó.

"Nam Nam, con vẫn chưa biết chuyện đúng không, bà ngoại và ông ngoại con đã quay về rồi. Hiện giờ đang ở bên khu nhà tập thể của ủy ban huyện. Hiện giờ họ sống khác rồi, là người nhà của thủ trưởng. Chỉ đạo viên Lâm của mỏ bọn con là do hai người họ nuôi nấng thành người đấy. Còn có bộ trưởng hiện giờ c*̉a bộ vũ trang của huyện, cũng coi như là được hai ông bà ấy nhìn lớn lên."

Lý Tĩnh nói xong, vểnh môi cười nhìn về Hứa Nam Nam: "Mẹ biết người yêu con cũng là người của ủy ban huyện. Nếu như người ta biết được con có mạng lưới quan hệ như vậy, con nói xem sẽ thế nào đây?"

Ánh mắt của Hứa Nam Nam vẫn luôn nhìn cô ta. Nếu như cô không nghĩ nhiều, thì người này hình như là đang đến làm hòa với cô? Có điều người này hình như là không biết được hết câu chuyện, đến ngay cả chuyện cô và Lâm Thanh Bách yêu nhau mà cô ta cũng không biết.

Lý Tĩnh cười nói: "Nam Nam, con là đứa thông minh, chắc là biết được ý của mẹ chứ. Chỉ cần con còn nhận cái nhà thì mẹ sẽ nhận con. Bên nhà họ Hứa con cũng không cần lo lắng."

Câu nói này Lý Tĩnh nói một cách tràn đầy tự tin.

Hứa Nam Nam ho một tiếng: "Ý của bà tôi hiểu, nhưng tôi cảm thấy không cần thiết đâu."

Lý Tĩnh nghe xong thì nụ cười chợt tắt, hình như là không ngờ được rằng Hứa Nam Nam lại từ chối lời đề nghị của cô ta nhanh như vậy.

Lần này cô ta đến tìm Hứa Nam Nam xác thật là có ý muốn làm hòa. Kể từ sau khi biết được Hứa Nam Nam có người yêu là người của ủy ban huyện, cô ta biết con nhóc này là đứa có triển vọng. Ít nhất thì giỏi giang hơn Hứa Mai Tử và Hứa Hồng.

Muốn làm hòa, nhưng lại không có cơ hội. Lần này cha mẹ cô ta nở mày nở mặt trở về, cho cô ta cảm thấy có tự tin. Không quan tâm ở ủy ban huyện có chức gì, ở trước mặt thủ trưởng của thủ đô cũng sẽ phải thấp hơn một vế. Cho dù là cha mẹ cô ta chỉ là người hầu hạ, nhưng cũng giống như khi làm việc cho nhà địa chủ khi xưa, đi ra ngoài c*̃ng vẫn sẽ cao hơn một bậc so với những người nông dân khác.

Cô ta tin rằng Nam Nam là một người thông minh, biết được những lợi ích ở trong đó sẽ chủ động đề nghị làm hòa.

Suy nghĩ tốt đến thế, nhưng không ngờ được con nhóc này vậy mà lại từ chối.

Cảm nhận được khuôn mặt của mình cay rát, sắc mặt của Lý Tĩnh cũng dần thay đổi: "Con nghĩ cho kỹ đi, cơ hội này sau này chưa chắc đã có đâu."

Hứa Nam Nam cười: "Không cần suy nghĩ đâu. Chuyện tốt như thế này, bà cứ tự mình hưởng thụ đi. Tôi còn phải đi làm, không nói chuyện thêm với bà nữa. Nếu để cấp trên nhìn thấy thì sẽ bị phê bình đó." Nói xong đi thẳng vào văn phòng.

Lý Tĩnh ở đằng sau tức giận đến mức nắm chặt tay.

Trong văn phòng, Hứa Nam Nam đang cảm thấy không đáng thay cho hai ông bà họ Lý. Nuôi dưỡng đứa con gái như vậy, lúc khó khăn thì không quan tâm gì. Hiện giờ nở mày nở mặt thì bám víu lấy. Cũng không nghĩ rằng cho dù có nở mày nở mặt như nào đi nữa thì cũng là do Lý Uyển cho.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 472


Mặc dù cô cũng không ưa gì Lý Uyển, nhưng từ việc lần trước Lý Uyển cướp vải để mua quần áo cho hai ông bà họ Lý có thể nhìn ra được bà ta thật lòng đối xử tốt với hai người này.

Nhưng dù có tốt, cũng không thể bằng được việc Lý Tĩnh đến quấy rối.

Nếu như Lý Uyển nhẫn tâm không để ý hai ông bà họ Lý nữa, đến lúc đó còn có thể trông cậy Lý Tĩnh nuôi dưỡng sao?

Lý Tĩnh không thèm quản nhiều như vậy đâu.

Kể từ sau khi biết được từ chỗ Hứa Hồng rằng hiện giờ cha mẹ cô ta đã thành người thân c*̉a nhà thủ trưởng, trong lòng cô ta ngoài sự kinh ngạc, không cam lòng thì phần lớn vẫn là vui mừng.

Không cam lòng vì tiểu thư nhà địa chủ đó không gặp tai ương gì, mà lại còn sống tốt hơn cô ta. Cùng là đều gả cho người lính, ấy vậy mà người ta gả cho thủ trưởng. Lý Tĩnh thậm chí còn có chút hối hận, năm đó lúc Lý Uyển rời đi, còn bảo cô ta cùng nhau rời đi theo nhưng cô ta không nghe.

Cô ta nghĩ nếu như lúc ấy chịu nghe lời thì hiện giờ có phải là đã khác rồi không.

Dù có hối hận cũng không có tác dụng gì rồi, chỉ có thể nhanh chóng nắm bắt cơ hội này thôi. Giống như Hồng Hồng nói, nhân lúc bọn họ còn ở huyện Nam Giang, có thể giúp đỡ được rất nhiều việc. Ví dụ như là chuyện hộ khẩu hoặc là còn có thể nhân cơ hội này làm quen với nhiều nhân vật có tiếng trong huyện. Đừng thấy Lý Uyển đã tức giận bỏ đi, nhưng cô ta biết Lý Uyển sẽ không bỏ rơi cha mẹ cô ta đâu.

Cha mẹ ruột của Lý Uyển mất sớm, từ nhỏ Lý Uyển đã sống chung với cha mẹ cô ta, nếu không thì năm đó cũng sẽ không quay về đón hai ông bà đi đâu. Còn bảo đứa con trai ruột gọi hai ông bà là ông bà ngoại.

Sau khi rời khỏi chỗ Hứa Nam Nam, Lý Tĩnh định đến chỗ ủy ban huyện tìm cha mẹ ruột cô ta. Hứa Hồng vẫn luôn đợi ở nhà, thấy cô ta chuẩn bị đi c*̃ng đi theo c*̀ng.

Lý Tĩnh có chút không vui, vốn dĩ là muốn được thơm lây Hứa Hồng, kết quả là bây giờ lại phải để Hứa Hồng thơm lây từ cô ta.

Hứa Hồng thấy cô ta do dự, trong lòng nghiến răng tức giận. Vốn dĩ chị ta không muốn nói chuyện này cho Lý Tĩnh. Nhưng hai ông bà sắp phải rời đi, đợi bọn họ đi rồi thì sau này sẽ không có cơ hội tiếp cận bên ủy ban huyện nữa. Chị ta không còn cách nào khác, chỉ có thể nói chuyện này cho Lý Tĩnh.

Trông vẻ tình hình bây giờ, ý nghĩ ban đầu c*̉a chị ta không sai, người bác dâu này không phải đã bắt đầu vứt bỏ chị ta sang một bên rồi đó sao.

"Bác dâu, ông bà sớm muộn cũng sẽ phải quay về thủ đô. Nói câu khó nghe thì sau này nếu như hai ông bà tuổi tác cao không còn nữa, mối quan hệ này chẳng phải cũng không còn rồi sao. Bác nói xem, nếu giờ chúng ta nhân cơ hội này kết thông gia với gia đình họ thì tốt biết bao."

Hứa Hồng nịnh bợ nói.

Lý Tĩnh suy nghĩ một lúc, cũng có chút lay động.

"Được thôi. Có điều cháu đừng có mà nói lung tung nhé. Chuyện của Nam Nam một câu cũng đừng nhắc đến." Lý Tĩnh dặn dò.

Hứa Hồng cầu còn không được. Chị ta không muốn để Lý Tĩnh biết chuyện người yêu của Hứa Nam Nam là ai. Đến lúc đó Lý Tĩnh nhất định sẽ bỏ rơi chị ta sang một bên.

Buổi chiều, Lâm Thanh Tùng tan làm về nhà thì bị Hứa Hồng đứng chặn ngay cầu thang.

"Sao cô lại đến nữa thế?" Lâm Thanh Tùng cau mày nói.

Hứa Hồng cười nói: "Em qua đây cùng với bác dâu. Bọn họ đang nói chuyện bên trong nên em bèn ra ngoài đi loanh quanh. Anh Tùng, anh có muốn cùng đi chung không."

"Không cần." Cảnh tượng đạo đức giả đó, cậu ta thấy mà ghê tởm. Cũng chỉ có ông bà quá nhẹ dạ cả tin, còn thật sự tưởng là bọn họ hiếu thuận hai người cơ.

Lâm Thanh Tùng mở cửa ra, Hứa Hồng định đi vào theo sau, Lâm Thanh Tùng dứt khoát bước lùi đóng cửa lại, quay người nhìn chị ta.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 473


Hứa Hồng trợn đôi mắt to của mình, cắn môi, tức giận nói: "Anh Tùng, người khác ai cũng biết là gần đây em và anh có qua lại thân thiết với nhau, nếu như… Nếu như em nói với người khác, em và anh có gì đó, anh nói sẽ thế nào đây?"

"Cô, đang uy h**p tôi?" Khuôn mặt Lâm Thanh Tùng tối sầm lại.

Hứa Hồng cắn môi không nói gì thêm. Cách này là Hứa Mai Tử nói với chị ta. Hứa Mai Tử nói, Ngô Kiếm chính vì thế mà bị Hứa Mai Tử tóm gọn. Hiện giờ rất nghe lời chị ta, Mai Tử nói gì, Ngô Kiếm đều nghe hết. Mai Tử còn nói, nếu như không được thì chị ta phải nhẫn tâm chút, mình không phải là cô gái nữa, còn không phải chị ta nói gì là thế sao.

Chị ta cũng không muốn làm như thế này nhưng chị ta không còn thời gian nữa. Bác dâu có nói đến chuyện này với bà Lý nhưng bà ấy làm sao c*̃ng không chịu. Bà ấy nói rằng nhà thủ trưởng người ta sẽ không đồng ý đâu. Còn nói rằng vợ thủ trưởng ấy hiện giờ đã tức giận một mình quay về thủ đô rồi, bản thân bọn họ cũng không biết phải làm thế nào. Chị ta biết, chỉ mỗi dựa vào bác dâu và bà c*̣ họ Lý thì không thể nào được. Chị ta phải tự mình ra tay thôi.

Hiện giờ có cơ hội tiếp xúc với anh Tùng rồi, để cho người khác biết được chị ta và anh Tùng qua lại với nhau, dùng thêm một vài mánh khóe nữa, không chừng sẽ có tác dụng. Cũng có thể là anh Tùng sẽ thay đổi giống như là Ngô Kiếm.

Lâm Thanh Tùng nheo mắt nhìn chị ta, thật sự không hiểu được cô gái này trong đầu nhét cái gì nữa. Những lời vô liêm sỉ như vậy mà cũng có thể nói ra được, cũng không biết là học được từ đâu. Hơn nữa chị ta và tên nhóc Lưu Hồng Quân qua lại với nhau lâu như vậy rồi, còn không biết là có làm gì rồi nữa không.

Còn ở đây uy h**p cậu ta?

Lâm Thanh Tùng đời này chưa từng bị ai uy h**p. Huống hồ là dùng cách bẩn thỉu như này để uy h**p cậu ta.

Trầm mặc một chút, cậu ta cười: "Hôm nay tôi còn có chút chuyện, không có thời gian nói chuyện với cô. Cô cứ vào trong với ông bà trước đi, ngày mai chúng ta ra ngoại thành đi dạo, thế nào? Hai giờ chiều."

Nghe thấy câu nói này của Lâm Thanh Tùng, đôi mắt Hứa Hồng sáng lên: "Chỉ, chỉ có hai chúng ta?" Tim chị ta bắt đầu đập nhanh dần lên.

Như vậy là đã thành công rồi sao?

"Ừm." Lâm Thanh Tùng cười. "Cô đi trước đi, có điều chuyện này trước hết đừng nói với ai cả, tôi không thích bị người lớn hỏi chuyện."

Hứa Hồng hiểu rõ, vừa mới bắt đầu, dù sao thì cũng nên kín tiếng một chút.

Chị ta ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi."

Rồi mới bước đi một cách quyến luyến.

Lúc Lâm Thanh Bách quay trở về, nhìn thấy dáng vẻ không nỡ rời xa nhau của em trai anh và Hứa Hồng. Anh nhướng mày một cách nghiền ngẫm, bước tới mở cửa.

Vừa vào phòng, anh nói: "Sao thế, đã xác định rồi sao?"

"Em không bị mù, người kiểu vậy tặng không cho em, em cũng không thèm." Lâm Thanh Tùng cởi giày, cầm chiếc quạt hương bồ lên quạt: "Em không thích bị ruồi bọ nhòm ngó. y dà, anh nói xem nếu như em trông như anh là được rồi, con gái nhà người ta chẳng ai thèm nhòm ngó anh."

Lâm Thanh Bách cũng không tức giận, người khác không thích anh cũng không sao, chỉ cần Nam Nam thích dáng vẻ của anh là được.

Nhìn thấy dáng vẻ xuân sắc dạt dào c*̉a anh mình, Lâm Thanh Tùng bĩu môi: "Anh, chiều mai, anh cho người ra bên ngoại thành đi tuần đi, bộ vũ trang của bọn anh dạo gần đây cũng quá nhàn rỗi rồi đấy. Không chịu quản chuyện gì hết."

Lâm Thanh Bách nhìn cậu ta.

"Anh, cứ coi như là giúp em một tay đi, đi tuần. Tầm ba giờ hơn hẵng đi tuần." Lâm Thanh Tùng nằm trên giường, vừa vẩy quạt, vừa nhắm mắt nói. Mọi chuyện giải quyết xong thì ông và bà cũng nên quay về thôi. Nếu không thì đến lúc đó mẹ cậu ta sẽ thật sự làm loạn khó chịu với ông bà mất.

Ôi chao, thật sự là quá vất vả.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 474


Lâm Thanh Bách híp mắt, sau đó uống một ngụm nước lạnh coi như không có chuyện gì: "Đừng có mà tự cuốn mình vào đó."

"Nam Nam à, ăn cơm xong chúng ta sớm đến phòng họp công đoàn để còn chiếm chỗ. Hôm nay là chỉ đạo viên Lâm giảng dạy, chắc chắn sẽ có rất đông người đấy."

Chu Phương nói nhỏ trong bữa cơm trưa.

Tin tức này đến bây giờ vẫn chưa được công bố chính thức, chỉ có bên ủy ban mỏ của bọn họ mới được báo trước thôi. Lát nữa còn phải đi thông báo cho các bộ phận khác nữa.

Hứa Nam Nam nghe vậy thì thấy ngạc nhiên: "Cậu ta cần mẫn vậy cơ à."

"Còn không phải là quản lý mỏ Cao nói sao, bảo cậu ta lúc có thời gian rảnh thì giảng dạy cho mọi người. Chỉ đạo viên Lâm là người từng học đại học ở thủ đô mà, thể nào c*̃ng giỏi hơn người ở cái mảnh đất bé nhỏ này nhiều. Quản lý mỏ Cao bảo chúng ta cũng nên đi học hỏi thêm chút kiến thức mới."

"Được, vậy lát nữa chúng mình đi sớm một chút." Hứa Nam Nam gật đầu.

Là một công nhân viên tiên tiến, sao có thể không chăm chỉ học tập được. Cơ hội học tập kiểu như này càng phải thể hiện rõ thái độ tích cực mới tốt.

Hơn nữa, cô cũng rất muốn biết Lâm Thanh Tùng có học vấn thật sự không.

Ăn xong cơm, hai người nhanh chóng dọn dẹp rồi vội chạy đến phòng họp công đoàn.

Bên trong quả nhiên là chưa có mấy người. Hai người chọn vị trí ở hàng đầu rồi ngồi xuống. Một lúc sau, Hứa Mai Tử cũng đi đến, đi theo sau chị ta là Ngô Kiếm.

Chị ta chọn vị trí đầu tiên để ngồi xuống, tay cầm theo một quyển tập nháp, có vẻ như chuẩn bị để ghi chép lại.

Mặc dù chưa tiếp xúc nhiều với Hứa Mai Tử, nhưng Hứa Nam Nam cũng có nghe nói biểu hiện của Hứa Mai Tử ở hầm mỏ không tồi. Thầy giáo dạy chị ta cũng rất thích công nhân học việc này, nếu không có gì bất ngờ thì năm sau sẽ được chuyển thành người làm chính thức.

Lần này còn có cơ hội đến tham gia học tập, có vẻ như tin tức này chuẩn xác rồi.

Nhìn thấy Hứa Nam Nam, Hứa Mai Tử ngước mắt lên rồi lại cúi đầu tiếp tục viết thứ gì đó. Ngô Kiếm trầm mặt ngồi bên cạnh, vẻ mặt không tình nguyện mà lại không dám bỏ đi.

Nhìn thấy cặp đôi này như vậy, Hứa Nam Nam thực sự rất muốn cười.

Không biết Hứa Mai Tử đã làm những gì mà có vẻ như đã đè đầu cưỡi cổ được Ngô Kiếm luôn rồi.

Một lúc sau, ngày càng có nhiều người đến, đến cả Hứa Kiến Sinh cũng đến rồi. Hứa Nam Nam cảm thán, bây giờ mọi người quả thực ai c*̃ng rất khát vọng được học tập.

Hai giờ chiều, Lâm Thanh Tùng đến. Bên trong mặc áo trắng, bên ngoài là quần áo lao động gọn gàng chỉnh tề. Đầu cậu ta chải kiểu tóc bảy ba, lại còn đeo cả mắt kính. Nhìn cũng rất gì và này nọ đấy. Cậu ta vừa bước vào, cả phòng họp đang náo nhiệt bỗng trở nên yên tĩnh hẳn.

Bất kể ở thời đại nào thì thế giới này luôn coi trọng gương mặt và ngoại hình.

Những điều Lâm Thanh Tùng giảng dạy đều rất dễ hiểu, lại còn rất toàn diện. Nội dung bao gồm máy móc vật liệu và một số nguyên lý vận hành máy móc.

Mặc dù Hứa Nam Nam chỉ là một người ngoài ngành, nhưng cũng có thể nghe hiểu một ít thứ. Nhìn Lâm Thanh Tùng lúc này khác hẳn so với lúc thường ngày, dáng vẻ đứng ở trên bục khoe khoang khoác lác nhìn qua cũng có mấy phần khiến người ta lau mắt mà nhìn.

Cô bỗng nhiên có một suy nghĩ.

Có lẽ Lâm Thanh Tùng sẽ đọc hiểu được những bộ sách chuyên ngành nhỉ. Nếu như cô lấy ra một ít sách ở trong Taobao để đưa cho Lâm Thanh Tùng đọc, có khi nào sẽ làm ảnh hưởng đến hướng phát triển của ngành công nghiệp thời đại này không?

Trong đầu Hứa Nam Nam có phần suy nghĩ miên man.

Đến nghe giảng đều là những người cốt cán. Chương trình học kéo dài trong hai tiếng, toàn bộ quá trình không có ai nói chuyện riêng, đến cả ra ngoài đi vệ sinh cũng không có.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 475


"Rầm!" Cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra.

Mọi người nhìn về phía phát ra tiếng động, quản lý mỏ Cao đang đứng ở cửa nói chuyện với người ở đằng sau với vẻ mặt khó chịu: "Chỉ đạo viên Lâm của chúng tôi đang giảng dạy ở trong đây, việc này toàn bộ công nhân ở đây đều có thể chứng minh được."

Ông ta vừa dứt lời thì có mấy người cảnh sát từ phía sau đi ra, trong đó có vị cảnh sát Tôn.

Cảnh sát Tôn nhìn thấy Hứa Nam Nam thì mặt hơi cứng đờ, lập tức quay đầu đi không nhìn lại nữa. Hứa Nam Nam thì lại không còn giống lần trước nhìn thấy anh ta là sợ hãi, chỉ là nhìn thái độ c*̉a quản lý mỏ Cao thì đoán chừng là có xảy ra chuyện gì rồi. Hơn nữa việc này còn có liên quan đến chỉ đạo viên Lâm nha.

Mấy vị cảnh sát không nói gì nhiều, chỉ tìm mấy người công nhân hỏi vài câu rồi đi ra ngoài. Vẻ mặt quản lý mỏ Cao rất khó chịu, nói với chỉ đạo viên Lâm: "Cậu tiếp tục đi."

Sau đó lại kéo Hứa Kiến Sinh: "Chủ nhiệm Hứa, anh ra đây một lát."

Hứa Kiến Sinh nhíu mày, đứng dậy đi ra ngoài, trên mặt hiện rõ vẻ buồn bực.

Đám người đi rồi, trong phòng họp mới bắt đầu phát ra âm thanh. Mọi người đều đang đoán xem có phải lại phát sinh sự việc gì không, vì sao cảnh sát lại đến khu hầm mỏ này chứ.

Hứa Nam Nam cũng nghi ngờ nhìn Lâm Thanh Tùng đang đứng trên đài với vẻ mặt vô tội... Chắc không có liên quan gì đến cậu ta đâu nhỉ.

Đợi đến khi học xong, đoàn người trở lại vị trí làm việc của họ thì mới biết chuyện gì đã xảy ra.

Hôm nay bộ vũ trang tập huấn ở ngoại ô, kết quả lại phát hiện có một nữ đồng chí trần mông ở trong rừng.

Vị nữ đồng chí này không phải ai khác mà chính là Hứa Hồng, cháu gái cả của chủ nhiệm Hứa ở bộ phận sản xuất. Không biết đồng chí này nghĩ cái gì thế mà lại nói với người ta là chỉ đạo viên Lâm đã làm chị ta thành như vậy. Thế nên cảnh sát mới chạy đến hầm mỏ tìm chỉ đạo viên Lâm.

Nghe được toàn bộ sự tình, tất cả mọi người đều mắng chửi Hứa Hồng không ngừng. Làm vậy chẳng khác nào muốn hại chết người ta sao. Nếu không phải mọi người biết chỉ đạo viên Lâm ở hầm mỏ chẳng đi đâu, cô ta nói như vậy chẳng phải sẽ hại chết chỉ đạo viên Lâm còn gì.

Tự mình là đồ đàn bà dâm đãng, lại còn muốn chụp nồi lên đầu chỉ đạo viên Lâm. Đây là muốn mưu tính trò gì đây chứ.

Có vài người biết trước kia Hứa Hồng từng lượn lờ trước mặt Lâm Thanh Tùng đều có một suy đoán, chắc chắn là đi tòm tem với tên nào đó bị người khác bắt quả tang, cái rồi tương kế tựu kế đẩy nồi đến đầu chỉ đạo viên Lâm.

Làm vậy thì chỉ đạo viên Lâm không còn cách nào khác ngoài việc cưới chị ta về.

Quá khốn nạn.

Sau khi nghe được chuyện này, Hứa Nam Nam cũng ngơ người.

Hứa Hồng chạy đến vùng ngoại ô vụng trộm với kẻ khác, còn bị người ta bắt tại trận... Việc này cũng quá cởi mở rồi.

Chu Phương sợ đến run người: "Mặt dày thật đấy, may mà em không có quan hệ gì với cô ta, nếu không danh tiếng của em sẽ bị cô ta liên lụy."

Nếu trong nhà có một người quan hệ bừa bãi, những người chị em khác trong nhà sau này cũng không ngẩng mặt lên được ở bên ngoài nữa.

Trong đầu Hứa Nam Nam cảm thấy chuyện này có điều gì đó quá kỳ lạ. Nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi. Hứa Hồng sẽ không đói khát đến mức vậy đi. Lại còn đổ hết lỗi lên đầu Lâm Thanh Tùng nữa chứ.

Lúc này tại bên trong ký túc xá độc thân, Hứa Hồng đang ngồi ôm chăn khóc ở trên giường. Chị ta thật sự không rõ tại sao mọi chuyện lại thành như vậy, rõ ràng là anh Tùng mà, sao lại thành không phải là anh Tùng.

"Khóc, mày chỉ biết khóc thôi. Mày phải nói rõ ràng ra rốt cuộc mọi chuyện là như nào chứ. Trên người mày cũng không có vết thương, bảo là bị kẻ nào c**ng b*c thì tao c*̃ng không tin nổi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 476


Lý Tĩnh là người từng trải, vừa thấy những dấu vết trên người cô cháu gái là biết cô nàng tự nguyện chứ đâu. Nếu thực sự phản kháng, vì sao trên người lại không có chút vết thương nào được.

"Cháu nói thật mà bác cả, thực sự là anh Tùng mà." Hứa Hồng khóc lóc. Rõ ràng là anh Tùng, thấy chị ta thì cho chị ta tiền, còn đưa cả phiếu công nghiệp cho chị ta nữa. Chị ta còn chưa nói gì đã ôm lấy chị ta giở trò. Chị ta đau đến ngất đi, khi tỉnh lại thì chính là lúc bị đám người mặc quân phục đó phát hiện ra.

"Không thể nào, bác cả của mày đã nói cậu ta từ đầu vẫn luôn ở bên đó dạy học, chỉ đạo viên Lâm người ta đang giảng bài sao có thể đi cùng mày chui vào trong rừng được? Bây giờ mày còn muốn liên lụy người ta, sao không chịu nghĩ sau này sẽ như nào chứ. Mày làm như vậy sẽ bị coi là thứ d*m đ*ng có biết không, cả cái hầm mỏ này ai cũng biết chuyện của mày rồi."

Lý Tĩnh càng nói càng cảm thấy hốt hoảng. Hy vọng biết bao nhiêu năm trời của cô ta, trả giá nhiều thứ như vậy rồi. Kết quả lại thành như này. Hứa Mai Tử có công việc thì không quan tâm nhà cửa nữa, còn oán hận bác dâu cả này. Cứ tưởng Hứa Hồng còn có chút hy vọng, chí ít cũng không thể đến mức công dã tràng xe cát, nhưng Hứa Hồng còn tệ hơn cả Hứa Mai Tử, thế mà dám cùng kẻ khác vụng trộm. Mặt mũi đã chẳng thấy đâu, nó còn đem chút danh dự còn sót lại quăng sông sạch sẽ luôn.

Hai mắt cô ta đỏ bừng, ngồi trên giường tự vỗ đùi mình: "Số tôi sao khổ thế này trời ơi, sao lại nuôi ra thứ như vậy chứ, bẽ mặt chết mất."

Ở bên ngoài, một đám người tụ tập hóng chuyện xem tình hình bên trong.

Chị dâu Tiêu cắn hạt dưa: "Tôi đây đã sớm đoán được sẽ có ngày này. Con bé kia lúc còn đi học đã không ngoan ngoãn gì rồi, cả ngày chỉ chăm chút ăn mặc trang điểm sao cho xinh đẹp, không biết muốn làm gì nữa."

Một cô gái còn đang đi học mà lòe loẹt như vậy, nếu không phải muốn quyến rũ bạn học nam thì là nhắm đến thầy giáo còn gì. Chị dâu Tiêu thầm nghĩ trong bụng.

Những người khác không cần biết là có hiểu biết về Hứa Hồng không, dù sao sự việc cũng đã xảy ra rồi. Trước kia dù không ăn mặc hoa hòe lòe loẹt thì bây giờ c*̃ng nghĩ nhất định là đã từng ăn diện trang điểm.

Mà hôm nay lúc bị mọi người phát hiện, trên người còn mặc váy hoa đấy, trên đầu cũng cài hoa. Ăn mặc như thế rồi đi vào khu rừng ngoài ngoại thành, nói là không phải đi vụng trộm với ai đó thì còn định làm gì chứ.

Lúc Hứa Kiến Sinh trở về, mọi người vẫn còn đang bàn tán xôn xao, nhìn thấy Hứa Kiến Sinh về rồi mới bớt lại chút.

Hứa Kiến Sinh cũng không kịp để ý đến người khác, đen mặt đi vào trong phòng: "Sắp xếp đồ đạc, chuẩn bị cho Hồng Hồng về với ông bà đi."

"Cháu không về, bác cả, cháu không về đâu." Hứa Hồng lập tức từ trên giường lao xuống, ngã sấp trên mặt đất, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem.

Chị ta tuyệt đối không trở lại cái chỗ làm ruộng đó đâu, những gì trước kia nhìn thấy vẫn còn in rất rõ trong đầu chị ta đến giờ.

Thời kỳ loạn đói, mỗi lần trở lại thôn đều nghe bà nội nói có người bị chết đói. Người bạn Xuân Nữu lúc nhỏ của chị ta lúc được tìm thấy, cơ thể vẫn còn đang dựa vào bên lu nước, bụng còn bị căng vỡ. Cũng không biết là chết do đói hay do chết do căng đến vỡ bụng.

Gia đình họ Hứa của chị ta tuy không có người bị chết đói, nhưng nhỏ Hai và nhỏ Tư lúc đó đều gầy trơ xương, nhìn cực kỳ đáng sợ.

Lúc đó chị ta chỉ biết, mình phải ở lại trong thành phố, tuyệt đối không thể trở về quê. Chị ta không muốn sống những ngày như vậy.

"Không về cũng phải về, ở hầm mỏ không còn ai đồng ý chứa chấp cháu nữa."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 477


"Quản lý mỏ Cao nói nếu cháu không về thì bọn họ sẽ bắt cả nhà chúng ta phải về hết."

Hứa Kiến Sinh tức giận nói.

Mặt mũi đời này của hắn ta đều mất sạch rồi.

Lý Tĩnh vừa nghe vậy thì nhảy dựng lên vì sốt ruột. Cô ta không muốn chỉ vì Hứa Hồng mà khiến cả gia đình mình bị lôi xuống nước theo.

"Đồ đạc cũng không cần dọn dẹp, mau về nhà đi, lần sau bác mang về cho. Mau mau rời giường, rời đi đi."

Lý Tĩnh sức lực lớn, nhưng cũng không làm gì được Hứa Hồng đang sống chết bám chặt mép giường không chịu buông tay, lôi kéo cả buổi vẫn không thể nào lôi người ra ngoài được.

Hứa Kiến Sinh là một gã đàn ông, không tiện động tay với cháu gái lớn của chính mình được.

Chưa kể sau khi xảy ra chuyện, hắn ta nhìn đứa cháu này cũng cảm thấy bẩn mắt. Càng đừng nói đến việc động tay động chân, để mặc cho Lý Tĩnh tự mình xử lý.

Hứa Lỗi đang định muốn cứu chị của mình thì bị Hứa Long cản lại: "Chị của anh thành đồ hư hỏng rồi, về sau anh đi học c*̃ng sẽ bị mọi người ở trường cười chê. Nếu chị ta không chịu về, chúng ta c*̃ng phải về theo."

Nghe lời này, Hứa Lỗi cắn chặt răng, đi đến gỡ tay Hứa Hồng ra: "Chị mau về quê đi."

"Không phải anh Tùng, là, là Lưu Hồng Quân. Là Lưu Hồng Quân đã hại chị." Hứa Hồng cuống quýt khóc to.

Lý Tĩnh quay đầu nhìn Hứa Kiến Sinh.

Nếu thật sự là do Lưu Hồng Quân, hôn nhân này nhất định sẽ thành công. Cho dù là đã làm chuyện dâm đãng thì cũng phải cưới xin trước rồi mới trừng phạt. Nếu không mặt mũi cả đời này của bọn họ c*̃ng sẽ trôi ra biển hết.

Hứa Kiến Sinh mím chặt môi, nhìn chằm chằm đứa cháu gái cả đang co người gào khóc: "Sao không nói ngay từ đầu đi, cứ muốn đổ oan cho chỉ đạo viên Lâm làm gì."

"Cháu, cháu muốn gả cho anh Tùng." Hứa Hồng tủi thân khóc nức nở.

Chị ta nghĩ mãi không ra, rõ ràng là anh Tùng mà, vì sao không ai chịu tin lời chị ta nói chứ.

Hứa Kiến Sinh hít một hơi thật sâu: "Bác đi nói với đồng chí cảnh sát. Nếu lần này cháu vẫn còn bịa chuyện, trở về bác sẽ không đưa cháu về quê nữa mà tống cháu đến c*̣c cảnh sát luôn."

Thời điểm tan tầm, Hứa Nam Nam cũng nghe được việc Hứa Hồng thay đổi lời khai. Nói chuyện đó là do thằng nhóc bên ủy ban huyện gây ra.

Bởi vì mọi người cũng không biết tên nhóc bên ủy ban huyện kia thế nào, cũng không biết lúc đó người ta đang làm gì, cho nên có rất nhiều người tin lời nói của Hứa Hồng.

Đến cửa hầm mỏ, mấy bác gái còn đang vây quanh Lâm Thanh Bách nói chuyện, bảo anh nên chú ý nhiều hơn, trị an bây giờ kém lắm.

Biết Lâm Thanh Bách là người của bộ vũ trang, mọi người đều đề nghị với anh hằng ngày nên tăng cường tuần tra xung quanh hầm mỏ hơn.

Lâm Thanh Bách kiên nhẫn nghe và đáp ứng.

Đến khi Hứa Nam Nam đi đến, nhóm bác gái mới dần rời đi, bỏ lại Lâm Thanh Bách đã bắt đầu rịn mồ hôi.

Lên xe rồi Hứa Nam Nam mới nói chuyện với anh.

"Nghe nói là bộ vũ trang của các anh phát hiện à?" Hứa Nam Nam cố ý hỏi.

"Ừ." Lâm Thanh Bách thản nhiên trả lời.

Hứa Nam Nam nhếch miệng: "Là đội mà anh dẫn dắt à? Anh nói xem một cô gái cứ như vậy bị nhiều người nhìn thấy, xấu hổ muốn chết."

Lâm Thanh Bách nhìn dòng người đang đi qua đi lại ven đường, cuối cùng vẫn kìm nén lại ý nghĩ xuống xe để hôn cô.

Cô gái nhỏ này lúc nào cũng muốn trêu ghẹo anh. Chẳng phải là muốn biết anh có nhìn thấy cảnh của cô gái kia không thôi sao, cứ phải vòng vo đá xéo làm gì.

"Anh bận lắm mà, là cấp dưới thấy. Anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Mấy việc như này còn chưa nghiêm trọng đến mức phải để anh ra tay xử lý."

Mấy chuyện nam nữ này cũng phải để anh ra mặt, vậy chức bộ trưởng vũ trang này của anh sẽ thành cái gì nữa?

Nghe được đáp án như vậy, Hứa Nam Nam lúc này mới nở nụ cười.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 478


Bởi vì trong thị trấn xảy ra vụ vụng trộm xấu hổ này, Lâm Thanh Bách không thể không để ý đến thanh danh của Hứa Nam Nam, cũng không thể tìm một chỗ vắng vẻ không người để cả hai thân mật chút giống như trước kia nữa. Anh lái xe quanh thị trấn một vòng thì đưa người về nhà luôn.

Nhìn thấy Hứa Nam Nam vui vẻ đi vào nhà, Lâm Thanh Bách mới lau mặt: "Tên nhóc thối kia, năng lực gây sự cũng không nhỏ đâu."

Đến khi trở lại khu tập thể ủy ban huyện, mọi người vẫn đang bàn tán về vụ việc này.

Mấy người nhà của ủy ban huyện đang đứng vây quanh vợ của c*̣c trưởng Cao, hỏi vụ việc kia rốt cuộc là như thế nào. Vợ cục trưởng Cao ấp úng muốn nói lại thôi, ánh mắt thi thoảng lại liếc về phía ngôi nhà của Lưu Kiến Quân.

Bà ấy chưa nói gì, nhưng dáng vẻ và ngữ điệu đó, so với việc nói điều gì đó lại càng có sức thuyết phục, vì thế nhóm người lại bắt đầu bàn tán.

Lâm Thanh Bách nhìn lướt qua, hơi lắc đầu rồi đi lên tầng.

Mở cửa ra, Lâm Thanh Tùng không ở nhà, anh ngẫm nghĩ rồi quay đầu nhìn về phía nhà khách, khẽ cười một cái.

Lâm Thanh Tùng đang ở nhà khách ủy ban huyện làm công tác tư tưởng cho chú Lý và thím Lý.

Cháu gái cả nhà Lý Tĩnh vì thường xuyên đến ủy ban huyện, kết quả lại cùng người khác vụng trộm yêu đương. Chuyện này đã dọa chú Lý và thím Lý một trận. Cô bé kia nhìn qua rất bình thường, thế mà lại có thể làm ra chuyện như vậy được.

Kết quả vụ việc còn nghiêm trọng hơn cả tưởng tượng của bọn họ. Vị nữ đồng chí này thế nhưng còn muốn lôi cả Lâm Thanh Tùng theo. Nếu không phải Lâm Thanh Tùng vẫn luôn ở hầm mỏ không rời đi thì cái nồi vụng trộm yêu đương này chắc sẽ đội vững chắc trên đầu Lâm Thanh Tùng rồi.

Nghe được tin tức này, cả hai người đều bị dọa đến chảy mồ hôi lạnh luôn.

"Thanh Tùng à, cháu không bị làm sao chứ, sẽ không lại liên lụy đến cháu nữa đúng không?"

"Cũng chưa biết được, vụ việc này còn chưa có làm rõ ràng. Dù sao cũng đã loạn rồi. Cháu nghĩ mọi người vẫn nên quay về thủ đô đi. Nếu không người ta còn có lý do đến tìm cháu nữa, sau này cháu không gặp may mắn như này đâu. Nếu thực sự bị người khác vu oan thì phải làm sao giờ?"

Hai người nghe vậy cũng bắt đầu nghĩ đến việc quay trở về. Đứa bé Lâm Thanh Tùng này là do bọn họ chăm sóc đến lớn, thực sự là một tay nuôi nấng đến trưởng thành, còn thân thiết hơn cả với cháu ngoại ruột. Nếu thực sự bởi vì bọn họ mà bị người khác hãm hại thì bọn họ sẽ hối hận đến chết mất.

Lâm Thanh Tùng lại nói: "Cháu biết hai người không nỡ, nhưng sau này không phải là vẫn còn cơ hội sao. Anh cháu cưới cán sự Vu rồi thì sau này cùng bên đó cũng coi như là thông gia, luôn sẽ có cơ hội gặp mặt mà. Hai người cứ yên tâm trở về đi để mẹ cháu cũng vui vẻ, việc của anh trai với cán sự Vu cũng có thể thuận lợi diễn ra. Hiện tại cháu lo lắng người ta có thể nào sẽ ỷ vào việc mọi người ở nơi này mà đến nhờ hai người nói giúp cho không, lúc đó cháu với anh trai sẽ rất khó xử."

"Quay về đi." Chú Lý lập tức nói.

Mấy ngày này ông ấy quanh quẩn ở trong này cứ luôn cảm thấy cả người không thoải mái. Nghĩ đến Lý Uyển bị tức đến mức bỏ đi rồi, trong lòng cứ không biết làm sao.

Nếu không phải vì vẻ đáng thương của con gái thì ông ấy đã sớm rời đi rồi. Bây giờ lại đúng lúc xảy ra việc Thanh Tùng bị liên lụy hãm hại, trái tim của ông ấy c*̃ng trở nên kiên định.

Thím Lý nghe thấy quyết định của ông cũng chỉ thở dài: "Được, chúng ta quay về."

Đến khi quay trở lại ký túc xá, Lâm Thanh Tùng nhịn để mình không ngâm nga khúc hát, vào phòng rồi thì mới không kiềm chế được phấn khích muốn đi quyền một lúc.

Muốn hại anh đây à, hừ, đừng có mơ!
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 479


Lâm Thanh Bách đang đọc báo bản mới nhất, đánh dấu một vài chỗ quan trọng, hàng lông mày cũng dần nhíu lại.

Thấy Lâm Thanh Tùng vẻ mặt đắc ý, anh không quay đầu lại mà hỏi: "Mọi thứ thu xếp gọn gàng sạch sẽ rồi à?"

Lâm Thanh Tùng nằm duỗi chân trên giường: "Cái gì mà làm sạch sẽ hay không chứ. Tìm một kẻ có thân hình không khác biệt lắm, mặc quần áo của em, làm kiểu tóc của em, mang theo mặt nạ biểu diễn. Em còn chả cần nói chuyện kia, chỉ đưa chút tiền và phiếu công nghiệp là chẳng cần làm gì cả. Anh nói xem, em có thể nói cái gì chứ?"

Vốn cũng không định diễn giả làm thật, chỉ là muốn phá hoại thanh danh c*̉a chị ta, tránh để con nhóc kia nghĩ anh là kẻ dễ bắt nạt. Kết quả cô nàng này quá thuận theo, tên nhóc kia thì tinh lực tràn đầy, vậy là mọi chuyện cứ xảy ra như vậy đó.

"Việc của Lưu Hồng Quân cũng là em làm à?" Lâm Thanh Bách nói: "Hôm nay cha tên nhóc đó tức đến muốn rút súng ra luôn rồi."

"Ha hả, chuyện này không phải do em làm, là chó ngáp phải ruồi thôi." Lâm Thanh Tùng nghĩ đến chuyện đó là cười, Hứa Hồng vậy mà cũng rất tàn nhẫn quyết đoán, thực sự là kéo được ai là lôi hết vào luôn.

Lâm Thanh Bách gấp tờ báo lại, nghiêm túc nói: "Sự việc này dừng lại ở đây đi, sau này đừng có lại tùy tiện ra tay. Tình thế bây giờ càng ngày càng không ổn..."

Chú thím Lý cuối cùng cũng chuẩn bị rời đi.

Lần này ngay cả Lý Tĩnh cũng không được báo cho, lo Lý Tĩnh vì chuyện bên nhà chồng mà tìm đến bọn họ, tới lúc đó lại khiến Lâm Thanh Tùng khó xử. Ở trong lòng bọn họ, cô gái tên Hứa Hồng kia đương nhiên là không bằng Lâm Thanh Tùng.

Lâm Thanh Tùng xin nghỉ một ngày để đưa hai người lên tỉnh lỵ bắt xe.

Thời gian này hầm mỏ bởi vì vụ việc của Hứa Hồng mà náo loạn vô cùng ầm ĩ, vừa nghe Lâm Thanh Tùng xin nghỉ phép đều cảm thấy ấm ức thay cho cậu ta. Chỉ đạo viên Lâm suýt chút nữa là bị người ta vu oan, đến tâm trạng làm việc cũng mất hết luôn. Xong lại kéo ra việc của Hứa Hồng với đối tượng trong khu tập thể bên ủy ban huyện kia.

Hứa Nam Nam chẳng cần mất công đi nghe ngóng, buổi trưa đến nhà ăn dùng bữa là có thể nghe thấy người khác kể rõ ràng rành mạch, phiên bản nào cũng có.

Có đối phương cưỡng bức, c*̃ng có người tình ta nguyện, cũng có cả ỡm ờ đã nghiện còn ngại... Chẳng cần quan tâm rốt cuộc câu chuyện thực tế nó là như nào, dù sao bây giờ Hứa Hồng với người yêu bên ủy ban huyện kia đã đến c*̣c cảnh sát ngồi rồi. Hiện tại vẫn còn đang phối hợp làm việc kia kìa, nếu thật sự là tự nguyện, vậy thì kết hôn thôi, tránh làm ảnh hưởng xấu đến thuần phong mỹ tục. Nếu như là bị c**ng b*c, người nam sẽ bị phán tội lưu manh.

"Em nói xem, chuyện kia thực sự là cái đó ư?" Chu Phương đỏ mặt hỏi.

Đương nhiên Hứa Nam Nam cũng không biết. Cô không thể đi hỏi Lâm Thanh Bách được đúng không, hơn nữa cô cũng không muốn hỏi. Từ sau khi rời khỏi nhà họ Hứa, cô không muốn có thêm chút dính dáng gì với người nhà đó nữa. Mấy chuyện ầm ĩ như này không cần phải quan tâm. Dù sao nó cũng không phải chuyện gì tốt đẹp cả.

Nhưng lần ầm ĩ này của Hứa Hồng thực sự rất khiến người khác phải hoài nghi. Ban đầu là kéo Lâm Thanh Tùng vào, sau lại dính dáng đến Lưu Hồng Quân. Có phải quá tùy tiện rồi không.

Cô cũng không dám tiếp xúc quá gần, chỉ sợ sau đó mình cũng bị kéo xuống nước c*̀ng.

Chu Phương ho nhẹ: "Dù sao con gái chúng ta phải biết tự bảo vệ tốt bản thân mình. Chuyện kia, em cũng phải chú ý chút." Cũng hết cách, chị ấy và Hứa Nam Nam đều đang có người yêu. Lý Vĩ Minh đến giờ còn chưa dám nắm tay chị ấy luôn kìa. Nhưng Nam Nam tuổi vẫn còn nhỏ, chị ấy cần phải nhắc nhở em ấy một chút.

Hứa Nam Nam nghe thế thì "Ừm" một tiếng, cúi đầu ăn cơm.

<b> </b>
 
Back
Top Bottom