Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 280


Trước kia mua đồ đến, bọn họ quý ở tấm lòng. Nhưng bây giờ đã là người nhà mình cả rồi thì thấy xót.

Hứa Nam Nam mỉm cười đặt đồ lên bàn: "Không sao ạ, chuyến công tác này buôn bán được chút đồ ạ."

Bà Vu biết đứa trẻ này là đứa năng lực, trước khi gặp bọn họ thì đã có cách để buôn bán thực phẩm bổ sung dinh dưỡng. Nhưng bà ấy vẫn lo lắng: "Sau này đừng làm việc này nữa, chúng ta không thiếu tiền. Bà và ông Vu cháu đều có tiền lương cả đấy."

Vu Đông Lai từ nhà bếp đi ra, đặt trái cây đã cắt lên bàn: "Sau này đừng lấy mấy này nữa, cháu lo làm việc cho tốt là được, đừng làm chậm trễ việc của mỏ. Ông bà muốn ăn gì c*̃ng có thể bảo người mang về từ bên ngoài. Con đừng mạo hiểm. ".

Trở nhà con cháu của nhà mình rồi, nên cũng trở nên lo lắng nhiều hơn.

Hứa Nam Nam cũng cảm nhận được sự thay đổi này, cô không hề thấy không tốt: "Không sao ạ, đây là cháu đường hoàng mua về ạ, vả lại, làm việc ở bộ phận vật tư, chút chuyện này vẫn làm được ạ, chỉ cần ông bà ăn ngon, ăn vui là được ạ."

"Vui, bà vui lắm." Bà Vu nói liên tục. Không chớp mắt nhìn hai đứa trẻ.

Hứa Tiểu Mãn hơi ngại ngùng cúi đầu không dám nhìn lại.

Chị nói sau này bà Vu sẽ là bà nội ruột của cô bé, không biết có thật vậy không.

Nhìn thấy Hứa Tiểu Mãn ngại ngùng, bà Vu vẫy tay bảo cô bé đi qua, cầm miếng hoa quả cho cô bé: "Tiểu Mãn, sao cháu không nói gì vậy?"

Hứa Tiểu Mãn liếc nhìn Hứa Nam Nam, sau đó lại nhìn bà Vu, do dự nói: "Chị nói... từ bây giờ bà và ông Vu sẽ là ông bà ruột của bọn cháu."

Bà Vu khựng lại, ông Vu c*̃ng ngồi sang, hỏi: "Tiểu Mãn không thích sao?"

"Thích ạ!" Hứa Tiểu Mãn gật đầu thật mạnh. "Ông Vu và bà Vu tốt lắm ạ."

Hai người đều biết Hứa Tiểu Mãn là người thành thật, không phải kiểu miệng ngọt, cho nên cô bé nói vậy thì lòng c*̃ng nghĩ như vậy, trong lòng lập tức càng thêm vui vẻ.

Cười một trận, Vu Đông Lai nhìn Hứa Nam Nam: "Nam Nam, cháu xem khi nào nghỉ phép, chúng ta vẫn nên làm xong sớm chuyện chuyển nhượng hình thức. Ông đến chỗ ủy ban cư trú làm chứng nhận, khi đó cháu còn phải về quê một chuyến để chuyển hộ khẩu c*̉a Tiểu Mãn ra ngoài."

Bà Vu nói: "Còn phải dọn một bàn, mời mấy người già trong xưởng đến ăn một bữa, sau này c*̃ng coi như quen biết nhau."

Ít nhất phải cho mọi người biết hai đứa trẻ sống trong căn nhà đó là chuyện đương nhiên, sau này không được qua loa đến gây chuyện.

Bà ấy còn lo lắng sau này khi bà và ông Vu không còn nữa thì sẽ có người đến bắt nạt hai đứa trẻ.

Ông Vu cũng nghĩ đến điều này: "Nên mời, đợi khi chuyển hộ xong rồi thì chúng ta sẽ đãi một bàn."

"Làm tại nhà của bọn cháu đi ạ, rộng rãi. Đến lúc đó cháu sẽ xuống bếp nấu ăn." Hứa Nam Nam nói. Hai người lớn chưa kịp nói thì cô đã nói thêm: "Sau bữa tiệc, ông bà dọn đến ở cùng với chúng cháu đi ạ. Căn nhà đó đó rộng rãi, có thể ở được hết."

Ông bà Vu sửng sốt, Vu Đông Lai nhìn bà Vu, đợi câu trả lời của bà ấy.

Bà Vu nhìn quanh nhà một vòng, sau đó nhìn tấm ảnh con trai trong nhà, lau nước mắt.

"Chúng ta đã sống trong ngôi nhà này nhiều năm, cũng đã đến lúc nên để những người khác đến sống rồi."

Nghe được lời của bà Vu, Hứa Nam Nam biết bà ấy đã đồng ý, cô mỉm cười lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ: "Tiểu Mãn và cháu sẽ dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ thoải mái, chờ ông bà đến ở."

"Được, ông bà đợi được hưởng hạnh phúc." Bà Vu xoa xoa khóe mắt, cảm thấy khóe mắt nóng hỏi, mắt lại chằm chằm vào tấm ảnh c*̉a con trai mình.

Con trai, con có phải không yên tâm về cha mẹ nên đã sắp xếp cho hai đứa trẻ này đến đây phải không?

Hứa Nam Nam còn dự định để hai ông bà Vu sau này đi theo mình hưởng phúc đấy, đến lúc đó cô lại hưởng phúc trước.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 281


Sáng hôm sau còn chưa kịp ra ngoài, bà Vu đã mang bánh bao và cháo đến.

Lo lắng hai đứa nhỏ không có thời gian nấu nướng, sẽ bị đói.

Hứa Nam Nam nhìn những món bà Vu mang đến, lòng trở nên phức tạp hỗn loạn.

Trước đây điều cô ngưỡng mộ nhất là khi bạn học c*̀ng lớp được có người mang đồ ăn đến cho. Còn oán trách đồ ăn trong nhà không ngon thế nào, nhưng lại không biết rằng có những người ngay cả bữa ăn dở của gia được còn không thể ăn.

Cũng không nói cảm ơn, cô nhận lấy bánh bao của bà Vu, ăn nó trên chiếc bàn nhỏ ở trong sân. Cắn được hai ngụm, cô cười nhìn bà Vu. "Bà nội, bánh bao này ngon quá."

Bà Vu sửng sốt một chút, môi run run hai cái sau đó mới híp mắt nói: "Ăn ngon là tốt rồi, ngày mai bà lại làm cho bọn cháu ăn."

Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp Hứa Nam Nam được ăn bữa sáng do "người nhà" nấu, sự thèm ăn của Hứa Nam Nam tăng vọt. Cô và Hứa Tiểu Mãn c*̀ng ăn sạch cháo và bánh bao không còn lại gì.

"Chị ơi, bữa nào chúng ta làm bánh bao cho bà nội ăn đi chị."

Vừa rồi nghe thấy Hứa Nam Nam đổi cách gội, cô bé cũng thay đổi cách gọi theo. Cảm thấy gọi ra c*̃ng không ngượng nghịu cho lắm.

Hứa Nam Nam mím môi cười: "Sau này còn nhiều cơ hội, không chỉ làm bánh bao, còn có thể làm sủi cảo, nấu canh… tay nghề c*̉a chị giỏi lắm đấy."

Hứa Tiểu Mãn nghe vậy, miệng c*̃ng bắt đầu chép chép trông mong.

Sáng sớm vừa đến hầm mỏ, Chu Phương ở văn phòng ủy ban mỏ nhìn thấy Hứa Nam Nam đi ngang qua, chị ấy chạy lại vài bước để truyền đạt tin tức nhỏ với cô.

Hứa Nam Nam không hề có hứng thú đến chuyện của gia đình họ Hứa, nhưng Chu Phương nói rất phấn khởi, cô c*̃ng nghiêm túc lắng nghe.

Cuối cùng, Chu Phương hít một hơi nói: "Tối hôm qua mọi người không ai được ngủ ngon, sau cùng vẫn là chủ nhiệm Hứa qua nói gì mới nín khóc. Đêm hôm, tiếng nghe nghe đáng sợ lắm. Hồi nãy quản lý Lý còn phải gọi chủ nhiệm Hứa sang vì chuyện khiếu nại đấy. Em nói xem việc này ầm ĩ đúng thật là khó coi."

Hai người còn đang nói chuyện thì Hứa Kiến Sinh từ văn phòng ủy ban mỏ đi ra, nhìn thấy Hứa Nam Nam, hắn ta lập tức quay đầu sải bước rời đi.

Hứa Kiến Sinh không về phòng, mà lại đến ký túc xá.

Hai mắt Lý Tĩnh sưng to như quả óc chó, khi thấy hắn ta đi tới thì cô ta còn cảm thấy có chút hờn giận..

Ở nhà xảy ra việc lớn như vậy, một người đàn ông như anh ta nói đi là đi luôn, không thèm quản gì hết.

Hứa Kiến Sinh rút ra một điếu thuốc, ngồi ở mép giường, cũng không dỗ dành cô ta, đợi đến lúc Lý Tĩnh sắp không nhịn được nữa, hắn ta nói: "Cô thu dọn đồ đạc đi, qua hai ngày nữa chúng ta về quê."

Trái tim Lý Tịnh đột nhiên thít lại: "Về quê làm gì? Tôi không về." Nếu để bà c*̣ biết chuyện thì chắc chắn sẽ không tha cho cô ta.

"Cô không phải chê chỗ này ở chen chúc khó chịu sao? Về quê ở đi, ở đó rộng rãi."

"Hứa Kiến Sinh, anh định đuổi tôi về quê à?" Lý Tĩnh tức đến nỗi hô thẳng họ tên hắn ta.

"Anh có lương tâm không vậy, mấy năm nay tôi làm trâu làm ngựa cho nhà họ Hứa các anh, sao anh lại đối xử với tôi như vậy?" Cô ta tủi thân ch** n**c mắt. Dáng vẻ ấy trông rất đáng thương.

Hứa Kiến Sinh nhìn dáng vẻ này của cô ta, trong lòng c*̃ng rất khó chịu.

Bao nhiêu năm làm vợ chồng, chắc chắn là hắn ta có thích Lý Tĩnh. Vào lần đầu tiên gặp nhau, hắn ta đã cảm thấy người phụ nữ này khác với những người phụ nữ ở nông thôn khác, phóng khoáng và cũng xinh đẹp. Rất giống những người phụ nữ trên thành phố.

Khi biết đây là vợ mình, trong lòng hắn ta vui mừng khôn xiết.

Người ta cứ tưởng hắn ta sẽ không về nữa, còn bằng lòng gả cho hắn ta, tấm lòng chân thành biết bao.

Mấy năm nay hắn ta cũng sẵn lòng đối xử tốt với Lý Tĩnh, mọi việc trong nhà đều để cô ta làm chủ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 282


Tiền kiếm được về đưa cho cô ta, con cái cũng yên tâm giao cho cô ta nuôi nấng.

Nhưng không biết bắt đầu từ bao giờ, người vợ này đã thay đổi, không còn như xưa nữa. Có lẽ không phải cô ta thay đổi, cô ta vẫn luôn như vậy, chỉ là do hắn ta chưa bao giờ hiểu rõ cô ta mà thôi.

Hắn ta quyết tâm nói: "Cô không quay về thì ở đây làm ầm ĩ sao? Nếu cô không về thì cả nhà chúng ta về quê cày cấy."

"Đừng dọa tôi, tôi chẳng làm gì cả."

"Hôm trước và ngày hôm qua, không phải cô cứ luôn quậy phá à? Cô đi hỏi xem, bây giờ còn ai trong mỏ sắt muốn gặp cô nữa không. Mới vừa nãy quản lý Lý còn gặp tôi nói chuyện, bảo tôi lo việc nhà cho tốt đi, đừng gây rắc rối nữa. Gia đình mình còn chưa quản tốt thì làm sao quản được mấy trăm người?"

Nghe hắn ta nhắc đến chuyện hai ngày trước, nỗi tủi thân trong lòng Lý Tĩnh lại dâng lên: "Anh còn nói nữa, tôi gây rối thì tôi vui lắm sao, Mai Tử vô lương tâm bỏ đi, sau này sẽ mặc kệ gia đình, thế không phải là tôi đã phí công nuôi dưỡng nó sao? Còn Hồng Hồng nữa, anh có biết nó đối xử với tôi như thế nào không, nó bảo tôi hầu hạ cho tốt không thì cút về làm ruộng đi. Anh nói xem đây có phải lời nên nói với người lớn không?"

"Vậy cô muốn làm sao, để chúng nó về quê à?" Hứa Kiến Sinh không quan trọng những việc này. Vốn dĩ hắn ta cũng không trông cậy vào việc cháu trai cháu gái sẽ nuôi mình, trước kia lúc con gái chưa rời đi, hắn ta hy vọng sau này con gái sẽ đến gặp mình khi về già. Thậm chí còn có thể kén một chàng rể. Bây giờ hắn ta cũng không sợ, sau khi hắn ta già rồi, mỏ sắt sẽ không mặc kệ hắn ta, có cái ăn, có chỗ ở, thì sợ gì.

Lý Tĩnh chỉ mong sao Hứa Hồng mau cút đi, nhưng cô ta không dám nói ra lời này. Nếu thật sự để Hứa Hồng trở về thì ngày hôm sau bà c*̣ sẽ cho người bắt cô ta về làm việc ngay.

Còn Hứa Lỗi và Hứa Long nữa, hai đứa cháu trai này là niềm hy vọng của cô ta, sau này Hứa Lỗi sẽ tiếp quản ban của ông Hứa. Để chúng về thì không phải những năm qua đã uổng công sao?

Nhìn sắc mặt dao động của Lý Tĩnh, trong lòng Hứa Kiến Sinh có chút bực bội.

Sao lúc nào người vợ này cũng nhiều toan tính như vậy.

Hắn ta thở dài, bất chấp tất cả suy nghĩ: "Cô không muốn về cũng được, nhưng nếu chuyện hai ngày qua lại xảy ra nữa thì cô hãy về quê đi." Dù sao đây cũng là một nơi chỉ bé bằng lòng bàn tay, nếu quậy tiếp thì sẽ về quê thật sự.

Đương nhiên Lý Tĩnh không dám ầm ĩ nữa, chỉ nhìn hắn ta nói: "Ừm, vậy bao giờ anh dọn về?"

"Xem tình hình đã, bây giờ đám trẻ hen chúc nhau cả một đống, dọn về làm gì?" Ánh mắt Hứa Kiến Sinh trầm ngâm nhìn sang một bên.

Hai vợ chồng đã hòa giải, Lý Tĩnh vui mừng rạo rực, buổi tối còn đi dọn dẹp giường đệm, chuẩn bị cho Hứa Kiến Sinh về ở bất cứ lúc nào. Mà giường đệm của Hứa Hồng vẫn trống không, cô ta cũng mặc kệ. Con bé chết tiệt vô lương tâm đó tốt nhất là đừng trở về.

"Chị, bao giờ chị về?"

Buổi tối mà Hứa Hồng còn ăn vạ trong ký túc xá của Hứa Mai Tử, làm những người khác hơi khó chịu.

Nếu không vì ngày thường Hứa Mai Tử biết cách xử sự, mọi người đã sớm tỏ vẻ bất mãn. Hứa Mai Tử là một người thông minh, đương nhiên cũng biết điều này, nên mới trực tiếp mở miệng đuổi người.

Hứa Hồng đang nằm trên giường đọc sách chép tay, nghe vậy thì không vui bĩu môi: "Về làm gì, chị không về đâu. Em không biết, bác gái xấu lắm, những điều tốt đẹp đối với chúng ta trước kia đều là giả tạo."

Hứa Mai Tử nghe được lời này thì cười nhạo trong lòng. Cái gì thật hay giả, chính chị đối xử với người ta cũng chưa chắc là thật.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 283


Nhưng chuyện này không liên quan đến chị ta, bây giờ chị ta không muốn quan tâm những chuyện trong gia đình nữa. Trước đây chị ta luôn ở trong trường học, mọi việc đều phải dựa vào gia đình, suốt ngày lo lắng không biết khi nào thì gia đình sẽ đối xử với mình như nhỏ Hai và nhỏ Tư. Ngày nào cũng hao hết tâm tư đi lấy lòng người khác. Kết quả lúc thật sự có chuyện, còn không phải hy sinh chị ta đấy thôi, để chị ta đến mỏ sắt làm công nhân học việc.

Những công nhân học việc khác học cùng chị ta đều không phải nuôi gia đình, họ tự kiếm tiền tự tiêu tiền, sống trong ký túc xá độc thân, ăn ở nhà ăn, không ai quản được. Đương nhiên chị ta sẽ không làm kẻ ngốc, kiếm tiền để nuôi người khác.

"Chị, dù sao chỗ này cũng là ký túc xá độc thân, chị ở đây em không ngại, nhưng đến lúc có người khó chịu đi nói với bộ phận hậu cần thì không phải sẽ có người đến bảo chị đi đi đấy. Đến lúc đó thì sẽ khó coi lắm."

"Được rồi được rồi, chị biết rồi. Một đám vô lương tâm. Rồi chị sẽ nói với bà nội, xem mấy người làm sao." Hứa Hồng trợn mắt nhìn chị ta rồi tiếp tục đọc sách.

Nói với bà nội? Hứa Mai Tử cười lạnh, bà c*̣ cũng không quản được chị ta. Bà ta không sinh ra chị ta, không cần phải nghe lời bà ta.

"Dù sao ngày mai chị phải đi, nếu không đến lúc đó em không giúp chị đâu." Cuối cùng Hứa Mai Tử nói.

Những nữ công nhân khác trong ký túc xá nhìn Hứa Hồng nằm xiên vẹo trên giường thì đều bĩu môi. Có một người chị như vậy, Hứa Mai Tử đúng là đáng thương.

Hôm qua vợ chủ nhiệm Hứa cũng thật đúng là gây rối vô cớ. Hứa Mai Tử là cháu gái của cô ta chứ đâu phải con gái ruột của cô ta, vậy mà cô ta còn bắt Hứa Mai Tử về nuôi gia đình.

Ngày nào Hứa Nam Nam cũng nghe chút tin tức từ Chu Phương, nhưng cô đều không có cảm giác gì, giống như nghe chuyện nhà người ta.

Nhưng Chu Phương lại kể không biết mệt.

Hôm nay được nghỉ phép, mới sáng sớm Hứa Nam Nam đã ngồi xe đi về quê.

Lần này cô trở về là để chuyển hộ khẩu cho Hứa Tiểu Mãn. Có Vu Đông Lai đến ủy ban cư trú nhận chứng minh hộ khẩu, nên việc chuyển hộ khẩu cũng danh chính ngôn thuận hơn.

Cách lần trao đổi sản phẩm công nghiệp không bao lâu, Hứa Nam Nam lại trở về thôn họ Hứa, khiến người ở thôn họ Hứa rất vui mừng, cho rằng cô lại mang sản phẩm công nghiệp về để đổi đồ. Họ còn đến nhà Tống Quế Hoa hỏi thăm lần này cô mang theo bao nhiêu thứ.

"Không phải về để đổi đồ, con bé về để chuyển hộ khẩu, đưa Tiểu Mãn vào trong thành phố." Tống Quế Hoa vô cùng vui vẻ nói.

Vừa nghe được tin tức này, đoàn người lại càng tưng bừng hơn. Nhỏ Hai của nhà họ Hứa đúng thật là càng ngày càng có tiền đồ, mỗi lần trở về đều gây bất ngờ.

Lần này, ngay cả hộ khẩu của em gái cô cũng được chuyển lên thành phố.

Tống Quế Hoa cũng không nhiều lời, chỉ tiết lộ tin tức này, còn lý do làm sao chuyển hộ khẩu thì không nhắc đến một chữ nào. Để cho người ta tự suy đoán đi.

Đến khi Hứa Nam Nam và Hứa Quý quay về cùng nhau, cô ấy cười nói: "Xong chưa?"

"Làm gì có chuyện chưa xong, có người tiếp nhận rồi, hộ khẩu của Tiểu Mãn có thể chuyển đi ổn thoả. Xem nào, sau này Tiểu Mãn c*̃ng chính thức trở thành người thành phố rồi."

Hứa Quý hớn hở nói. Cảm thấy nhà mình liên tục có chuyện vui.

Hai đứa nhỏ liên tiếp lên thành phố, nói ra miệng cũng thấy có mặt mũi.

Tống Quế Hoa không nói hai lời, định đi làm món ăn ngon để chúc mừng ngay. Lần này Hứa Nam Nam mang về không ít cá mặn thịt khô, đủ cho mọi người trong nhà ăn trong thời gian dài.

Nhân lúc Tống Quế Hoa đang nấu cơm, Hứa Nam Nam lại đi lên núi.

Bên ông bà Hứa cũng nghe nói chuyện Hứa Tiểu Mãn chuyển hộ khẩu.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 284


Lần này bà Hứa không đi làm ầm như lần trước nữa. Lần trước bà ta đã chịu thiệt, biết có làm loạn cũng vô dụng. Bà ta chỉ bảo Hứa Kiến Hải đến chính quyền địa phương để hỏi thăm, rốt cuộc là chuyển hộ khẩu như thế nào.

Sao người khác không làm được chuyện này, mà vào tay hai con bé này lại dễ dàng như vậy. Có phải tổ tiên nhà họ Hứa phù hộ sai người rồi không.

"Chẳng lẽ chuyện nhà cửa không thành sao?" Bà Hứa suy xét nói.

Lưu Xảo cũng nhíu mày. Từ sau lần cô ta lên thành phố vẫn chưa có tin tức gửi về, không biết chuyện đó có thành công không.

Cô ta đã nghĩ ổn thỏa rồi, nếu căn nhà kia thật sự đến tay thì chỉ có thể là của Long Long, dù sao sau này Hứa Lỗi sẽ tiếp quản ban của Hứa Kiến Sinh, không thể chỗ tốt gì c*̃ng đều để cho cậu ta cả. Hứa Kiến Sinh không có con trai, căn nhà này ngoài cho con trai của cô ta thì không có khả năng cho người khác.

Vậy nên cô ta rất tích cực với việc này, lần trước lên thành phố, cô ta còn mang bà Hứa ra để trấn áp Hứa Kiến Sinh. Cô ta nhận ra Hứa Kiến Sinh hơi không vui, thậm chí còn có chút ý kiến. Nhưng cô ta không rảnh để mà lo, dù sao chỉ cần việc này thành công là được.

Bây giờ xem ra, dường như lại có thêm vấn đề.

Một lát sau, Hứa Kiến Hải chạy về với khuôn mặt đầy vẻ tức giận.

Bà Hứa vội kéo gã ta hỏi: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

"Hai con súc sinh này thật sự muốn chối bỏ tổ tiên. Vậy mà lại đi làm con nuôi nhà người khác, làm con cháu nhà người ta."

"Cái gì?"

Lúc này ngay cả ông Hứa cũng không bình tĩnh được. Cháu gái nhà họ Hứa đi làm con nuôi của nhà người ta?

"Thật không, ai mà muốn nhận hai đứa mang xui xẻo đầy mình này làm cháu gái chứ." Bà Hứa không tin. Ngay cả bà ta còn chướng mắt, người thành phố còn có thể coi trọng hai con bé này sao? Hơn nữa muốn nhận con nuôi thì cũng nên nhận con trai, sao lại nhận nuôi con gái. Cho dù nhận nuôi con gái thì cũng không nên là hai con nhóc này, không đứa con gái nào có thể tốt bằng nhỏ Cả và nhỏ Ba cả.

Hứa Kiến Hải nghiến răng nói: "Con cho người ta hai điếu thuốc, moi móc nửa ngày người ta mới nói. Người nhận nuôi là vợ chồng công nhân viên trong thành phố, không có con cái nên muốn nhận nuôi bọn nó. Trong giấy chứng nhận trên thành phố có viết rõ ràng rành mạch."

"Ôi mẹ ơi, đúng là hai thứ đáng chết, vô lương tâm. Đi làm cháu gái nhà người khác thật sao?" Bà Hứa khóc ròng nói.

Ông Hứa hút một hơi thuốc lá sợi, nhíu mày nói: "Thằng hai, không phải chuyện con nuôi nên để người lớn hai nhà thương lượng sao, nhà chúng ta còn chưa đồng ý, việc này có thể thành à?"

"Ba, hộ khẩu nó có cùng một hộ khẩu với chúng ta đâu."

Ông Hứa sững sờ, sau này hai đứa cháu gái lớn sẽ không phải con cháu nhà họ nữa à? Mà sẽ là cháu gái của người ta?

Trong lòng ông ta chợt thấy não nề, cảm giác như thiếu vắng một thứ gì đó. Giờ phút này ông ta mới nhận ra rằng, hai đứa trẻ đã sống với mình bao nhiêu năm thật sự sẽ không bao giờ trở về mái nhà này nữa. Sẽ không gọi ông ta là ông nữa.

Lưu Xảo sầm mặt: "Bây giờ đã là con nuôi rồi, chúng ta không quản được nữa. Nhưng chuyện nhà ở vẫn chưa có tin tức, ngày mai con sẽ lên thành phố một chuyến để xem tình hình phía anh cả."

Trên mặt bà Hứa có vẻ hơi do dự. Bây giờ bà ta ước gì không có tin tức từ thằng cả cho rồi. Không có tin tức luôn là tin tốt. Nếu chuyện nhà cửa không suôn sẻ, thì thằng ba sẽ như thế nào?

"Mẹ, dù sao cũng phải đi xem đi." Lưu Xảo thấy bà ta do dự thì cười như không cười nói.

Bà ta nhấp nhấp miệng, tức giận nói: "Con muốn đi thì đi đi, đừng trì hoãn công việc ngoài đồng là được."

Trương Thúy Cầm thấy Lưu Xảo sắp vào thành phố mà mình không thể đi, trong lòng có chút không vui.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 285


Nhưng không dám cãi nhau với Lưu Xảo nên đành đổ lên người Hứa Nam Nam: "Mẹ, cứ buông tha cho con nhỏ chết tiệt đó như vậy sao? Bây giờ nó còn ở trong thôn đấy."

Bà Hứa còn chưa nói gì, ông Hứa đã đập bàn một cái.

Mọi người trong phòng kinh ngạc c*̀ng nhìn ông Hứa.

Ông Hứa xanh mặt: "Loạn, mấy người muốn làm loạn à, cháu gái đã đi rồi, các người còn muốn mạng con bé à. Cái nhà này đều tại các người phá thành như vậy."

Dù không muốn nhưng ông ta vẫn phải thừa nhận, nhỏ Hai là đứa cháu có năng lực và có tiền đồ nhất trong đám cháu nhà ông ta, cũng là một đứa hiếu thuận. Chỉ cần nhìn cô đối xử với cả nhà Hứa Quý như thế nào là biết được.

Đối với người ngoài còn như vậy, nếu đối với người thân của mình thì sẽ moi hết tâm can.

Ai dà, thôi, nói gì cũng vô dụng.

Ông Hứa đứng lên, phần lưng đã hơi khòm xuống: "Không ai được đi gây rối nhỏ Hai."

"Thầy Hạ, thịt khô này ngon không, cháu mang về lúc đi công tác ở tỉnh lỵ bên cạnh đấy ạ, trong thị trấn của chúng ta không có đâu. Thứ này không tốn chỗ, ông để đâu cũng được. Còn không dễ hỏng, bao giờ đói ông lấy ra ăn chút nha."

Trên núi, Hứa Nam Nam cười tủm tỉm nhìn Hạ Thu Sinh ăn thịt khô. Tuy Hạ Thu Sinh đã lớn tuổi nhưng răng cũng không tệ lắm, ăn một lát đã khen không dứt miệng.

"Nam Nam à, có thể ông sẽ rời khỏi đây một thời gian."

"Rời đi? Thầy Hạ, ý ông là ông được tự do rồi sao ạ?" Hứa Nam Nam vui mừng nói.

Hạ Thu Sinh mỉm cười: "Nào có dễ dàng như vậy, muốn tập trung lại để quản lý đấy mà, ngay cả chút tự do tranh thủ rỗi rảnh cũng không muốn cho ông." Thầy Hạ nhấp một ngụm rượu nhỏ.

Trong lòng Hứa Nam Nam lập tức chùng xuống, rõ ràng bây giờ vẫn chưa đến thời điểm đó, sao lại quản lý nghiêm ngặt như vậy?

"Thầy Hạ, vậy ông phải đi nơi nào?"

"Nông trường bên phía Tây Bắc đó, nhưng nơi đó cũng không tồi, mấy người bạn của ông c*̃ng đều ở bên đó. Sau này cũng coi như có bạn." Hạ Thu Sinh tự tìm vui trong khổ.

"Nam Nam à, cháu cũng đừng nhọc lòng vì chuyện của ông nữa. Dù tốt hay xấu thì cũng phải sống tiếp, ông không tin cả đời này của ông cứ trôi qua như vậy."

"Rồi sẽ có một ngày tốt lên thôi." Chỉ là tương lai sẽ có một khoảng thời gian sẽ càng gian nan hơn.

Hứa Nam Nam cảm thấy thà rằng cô không biết trước những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai còn hơn, như vậy thì cô có thể giống với những người khác, qua một ngày tính một ngày, mà không phải nghĩ đến khoảng thời gian khó khăn sau này.

Cô móc tiền và phiếu trên người rồi nhét hết vào túi của Hạ Thu Sinh.

"Thầy Hạ, ông cầm theo cái này bên người đi. Sau này ông ở xa, cháu không thể thường xuyên đến thăm ông như thế này được nữa, đem theo chút tiền trên người, dù sao cũng có thể khiến ông dễ sống hơn."

Hạ Thu Sinh duỗi tay đẩy ra: "Cháu làm cái gì vậy, sao lại xem thường thầy của mình như vậy chứ hả? Ngày tháng như thế thì tính là gì, ăn cỏ hay ăn trấu ông đều chịu được."

So với ông ấy thì Hứa Nam Nam kiên định hơn: "Cháu biết dù cuộc sống có ra sao thì ông vẫn qua được, nhưng cháu là học trò của ông, muốn để ông được sống dễ dàng hơn một chút. Ông cứ coi như đây là học phí của cháu và Tiểu Mãn có được không ạ? Ông dạy cho chúng cháu nhiều tri thức như vậy, mà những tri thức đó đều là vô giá."

Cô vừa nói vừa nhét hết tiền và phiếu vào trong túi của Hạ Thu Sinh với vẻ mặt khẩn cầu.

Hạ Thu Sinh nhìn hai mắt gần như sắp khóc đến nơi c*̉a cô thì thở dài một tiếng, rốt cuộc cũng không đẩy ra nữa.

"Nam Nam à, cháu cũng đừng lo lắng cho ông, ông qua đó cũng tốt lắm. Sau này qua đó cũng có người nói chuyện."

Hứa Nam Nam gật đầu: "Sau này cháu đi công tác, cháu sẽ đến thăm ông."

Có lẽ giống như thầy Hạ đã nói, đi nông trường cũng không phải là chuyện xấu.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 286


Ít nhất bên đó cũng có nhiều người chung chí hướng ở bên, có thể nói chuyện với nhau, cũng có thể cùng nhau vượt qua. Hơn nữa, khi ông ấy ở nông trường, cô c*̃ng có thể thỉnh thoảng tặng đồ qua cho ông ấy. Ở nơi khác thì cô không cần phải trốn tránh nữa.

Sau khi biết Hạ Thu Sinh phải rời đi, trong lòng Hứa Nam Nam luôn cảm thấy có chút khó chịu. Ngày hôm sau rời giường, hai mắt của cô sưng lên.

Tống Quế Hoa nhìn mà sợ hãi: "Buổi tối không ngủ được hả?"

Hứa Nam Nam lắc đầu: "Tiểu Mãn chuyển hộ khẩu vào thành phố nên cháu thấy vui quá ấy mà."

"Nên vui vẻ, sau này hai chị em cháu đã là người thành phố chân chính rồi, cũng được chia lương thực cung ứng rồi." Tống Quế Hoa vừa vui mừng vừa cảm khái.

Hơn một năm mà hai đứa bé này đã thay đổi đến mức nghiêng trời lệch đất.

Hứa Nam Nam thấy cô ấy thương cảm thì mỉm cười nói: "Thím à, thím đừng lo, sau này Mộc Đầu và Thạch Đầu cũng sẽ có cơ hội."

Còn ba năm nữa, Mộc Đầu và Thạch Đầu cũng có thể lên trung học cơ sở. Trình độ trung học cơ sở lúc này cũng không nhất định phải tốt nghiệp trung học cơ sở mới tính, dù mới học xong lớp bảy hay lớp tám thì cũng có thể ra ngoài nói với mọi người là mình có trình độ cấp hai. Đến lúc đó, nếu Mộc Đầu và Thạch Đầu muốn thi cử thì cô cũng có thể bổ túc cho các cậu. Cho dù có ở nhà làm ruộng cầy cấy thì cũng không đến nỗi nào, dù sao cũng có thể an ổn vượt qua thời kỳ đó. Chờ thời kỳ đó trôi qua, tuổi của hai người cũng không lớn, chỉ cần hai đứa nhỏ biết tiến tới, cô có thể chỉ đường dẫn lối cho bọn họ kiếm tiền và sống cuộc sống tốt hơn.

Hứa Nam Nam không trực tiếp nói ra những lời đó, Tống Quế Hoa cho rằng Hứa Nam Nam vì muốn để mình yên tâm nên mới hứa hẹn như vậy, cô ấy lập tức lắc đầu nói: "Thôi, thím cũng không yên tâm cho hai thằng nhãi nhà thím ra ngoài lăn lộn, phải đặt chúng dưới mí mắt thì thím mới yên tâm."

Lời này của cô ấy rõ ràng là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo. Có người mẹ nào mà không muốn để con của mình sống tốt chứ, nhưng Tống Quế Hoa lại không thể nói như vậy, nếu không thì có khác gì làm ơn mà đòi báo đáp đâu.

Cuộc sống của hai đứa nhỏ này cũng không dễ dàng gì.

Hứa Nam Nam cũng không nói gì thêm, vẫn chưa đến lúc, nói nhiều cũng vô dụng, dù sao thì chỉ cần khắc ghi trong lòng là được. "Thím này, chờ nghỉ hè, thím để Mộc Đầu và Thạch Đầu đến chỗ cháu chơi nhé, bây giờ đã có nơi ở, bọn nó có thể vào thành phố chơi được rồi ạ."

Lần này thì Tống Quế Hoa không từ chối.

"Được, nên để hai đứa nó đi đây đi đó cho biết việc đời."

Sau khi nhảy lên chuyến xe vào thị trấn, Hứa Nam Nam mới thấy Lưu Xảo cũng ngồi trên xe. Cô ta tự mình mang theo băng ghế, khom người ngồi đó.

Thấy Hứa Nam Nam lên xe, vẻ mặt của cô ta khẽ thay đổi, giống như muốn nói gì đó.

Hứa Nam Nam bĩu môi, cố tình làm như không thấy.

Xe chạy một đường xóc nảy, rốt cuộc cũng tới thị trấn.

Sau khi xuống xe, Hứa Nam Nam cũng không định đến mỏ làm việc, cô có một ngày nghỉ phép, lại xin nghỉ thêm một ngày nữa, nên hôm nay vẫn có thể nghỉ tiếp, cô tranh thủ thời gian này đưa hộ khẩu của Tiểu Mãn đến nhà của ông Vu luôn.

"Nhỏ Hai." Hứa Nam Nam vừa mới đi về phía trước không lâu thì Lưu Xảo đã đuổi theo, một đôi mắt trông không tệ nhìn Hứa Nam Nam: "Nhỏ Hai, cháu không niệm chút tình cảm nào ư. Trước kia là đứa trẻ tốt biết bao, mới chớp mắt đó mà ngay cả tổ tông cũng không chịu nhận."

Đây là muốn chỉ trích cô đây mà. Hứa Nam Nam nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lùng, sau đó mím môi bước về phía trước.

"Nhỏ Hai." Lưu Xảo lại đuổi theo chặn Hứa Nam Nam lại: "Cháu cho rằng cháu được nhận làm con thừa tự rồi thì sau này sẽ tốt hơn sao?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 287


Thời đại này không có chuyện để con gái gánh vác gia đình. Con gái nhà ai có thể gánh vác gia đình chứ, không có anh em, sau này có gả cho nhà người cũng bị nhà chồng xỉ vả. Nhìn bà nội của cháu mà xem, gặp phải mẹ chồng như bà ta, không có anh em, cháu sẽ bị bà ấy giày vò đến chết."

"Ý của thím là gì, ý của thím là toàn bộ mẹ chồng đều có thể giống với bà c*̣ à?" Hứa Nam Nam cười lạnh nói.

Lưu Xảo cũng không tức giận, thở dài nói: "Cháu vẫn còn trẻ, chưa thấy được nhiều kiểu mẹ chồng, chỉ thấy ở trong thôn của chúng ta thôi. Có mẹ chồng nhà nào mà không giày vò con dâu chứ. Như bà nội của cháu là còn nhẹ đấy. Nhưng dù vậy chúng ta cũng phải lấy lòng bà ta để sống qua ngày. Cháu nói xem, nếu như sau này cháu bị nhà chồng ức h**p, ai sẽ ra mặt cho cháu đây? Là Tiểu Mãn ư? Tính của nó còn thành thật hơn cả cháu nữa. Dựa vào ông bà nội mà cháu mới nhận à? Bọn họ đã lớn tuổi rồi, nói một câu không dễ nghe thì cũng không sống được mấy năm nữa. Dù còn sống thì tuổi cũng lớn, có thể quản được chuyện gì chứ?"

Hứa Nam Nam cười như không cười nhìn cô ta.

Lưu Xảo rũ mắt xuống: "Thím cũng không nói hai lời với cháu, dù thế nào thì Long Long cũng gọi cháu một tiếng chị, là chị em ruột, có đánh gãy xương cốt thì vẫn liền gân, sau này thể nào cũng sẽ ra mặt giúp cháu. Hơn nữa, chỉ có con trai mới có thể kéo dài huyết mạch, cháu cũng không muốn đến gia đình đã nhận cháu làm con nhận nuôi đó, đến đời của cháu và Tiểu Mãn thì tuyệt hậu rồi đúng không."

Lời đã nói đến đây rồi, Hứa Nam Nam nào còn không hiểu tính toán trong lòng cô ta nữa. Cô chỉ nghĩ, nếu để bà c*̣ biết cô con dâu này muốn cho cháu nội của bà ta đi làm con thừa tự nhà khác, không biết bà ta sẽ có vẻ mặt như thế nào nhỉ.

"Thím muốn để Long Long đi làm con thừa tự à? Thím không sợ bà c*̣ liều mạng với thím sao?"

"Long Long là do thím sinh, đương nhiên thím có quyền làm chủ trong chuyện này." Hộ khẩu đã chuyển ra ngoài rồi, cô ta muốn chia nhà, người khác cũng không thể nói bậy.

"Nhỏ Hai à, thím ba là vì muốn tốt cho cháu. Có một người anh em luôn tốt hơn so với một mình tự chống đỡ, Long Long đã mười ba tuổi rồi, hai năm nữa sẽ thành niên, cũng không cần cháu phải gánh vác, thím và chú ba của cháu cũng có thể nuôi sống thằng bé, như thế thì có lợi biết bao đúng không?"

Không cần nhọc lòng bất cứ chuyện gì cũng có một người anh em, sau này còn có một chỗ dựa. Đúng là có lời. Hứa Nam Nam mỉm cười, kiên định lắc đầu: "Thím Lưu à, chắc là thím vẫn chưa biết nhỉ, bây giờ Mai Tử không còn ở trong nhà bác cả và bác dâu cả của chị ta nữa rồi, một mình sống trong ký túc xá độc thân, ăn cơm cũng ăn ở nhà ăn, tiền lương mỗi tháng đều tự giữ lấy, vì chuyện này mà chị ta đã làm ĩ với bác dâu cả của mình một trận đấy. Thím nghĩ mà xem, bác dâu cả đã nuôi chị ta bao nhiêu năm, lại đối xử với chị ta tốt biết bao nhiêu. Nói mặc kệ thì chị ta mặc kệ ngay. Cháu cũng không dám nghe theo thím, nếu không lại nuôi ra một Mai Tử thứ hai, khi đó cháu sẽ tủi thân biết mấy đấy. Hơn nữa, thím ba à, trước khi đẩy mạnh tiêu thụ con cái thì thím vẫn nên dạy con mình cho tử tế đi. Chỉ dạy toan tính thì không được đâu, thím phải dạy con mình cách làm người nữa."

Sắc mặt của Lưu Xảo chậm rãi đỏ lên, ánh mắt cũng ác liệt hơn.

Khi nghe Hứa Nam Nam nhắc đến tình hình của Hứa Mai Tử, cô ta lập tức biết chuyện phòng ở chắc chắn không thành. Trong lòng lập tức cảm thấy có thứ gì đó đè nặng lên, lồng ngực nặng trĩu, buồn bực muốn hoảng.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 288


Nhìn Hứa Nam Nam đi xa, cô ta giận đến mức muốn kéo người lại mắng mấy câu, lại lo lắng cho con trai và con gái, chỉ đành giậm chân và nghiến răng nghiến lợi mắng một câu: "Cái đồ đáng chém ngàn đao, sớm muộn gì tao cũng cho mày đẹp mặt."

Hứa Nam Nam về đến nhà, việc đầu tiên là đi tìm Vu Đông Lai thêm hộ khẩu cho Hứa Tiểu Mãn.

Vu Đông Lai vẫn luôn ở nhà chờ Hứa Nam Nam về, mới sáng sớm bà c*̣ đã chờ không kịp thúc giục ông ấy đi xem Hứa Nam Nam có về không. Bản thân Vu Đông Lai cũng đã sang căn nhà đó nhìn thử mấy lượt.

Lúc này rốt cuộc cũng nhìn thấy Hứa Nam Nam, Vu Đông Lai lập tức dẫn Hứa Nam Nam đi thêm hộ khẩu.

Sau này Hứa Tiểu Mãn sẽ được gọi là Vu Tiểu Mãn.

"Nếu như không quen thì vẫn cứ gọi như trước kia, trên hộ khẩu không viết sai là được." Vu Đông Lai lo lắng hai đứa nhỏ chưa quen, trước tiên cứ gọi như cũ vậy.

Buổi trưa, Tiểu Mãn trở về ăn cơm, cô bé nhìn quyển sổ hộ khẩu rồi không ngừng hấp hấp cái mũi.

"Ông nội, bà nội." Cô bé thẹn thùng mở miệng gọi ông bà.

"Ừ." Hai ông bà đáp lại ngay. Bà Vu không ngừng lau nước mắt. Đến tận lúc này bà ấy mới thực sự tin mình đã có cháu gái nội rồi.

Sau khi ăn cơm xong, bà Vu lại thúc giục Hứa Nam Nam nhanh chuyển hộ khẩu sang đây. Nhưng về phần lương thực thì không cần chuyển, cứ ở trên mỏ, mấy bữa trưa sau này sẽ ăn ở nhà ăn của mỏ, tiết kiệm thời gian chạy đi chạy về hai bên. Dù sao trong nhà cũng không thiếu một phần ăn đó. Bà ấy và ông Vu đều là công chức về hưu, tiền lương và lương thực đều đủ ăn, tuổi của bọn họ lại lớn, lượng ăn cũng không nhiều, còn có thể trợ cấp cho cháu gái đấy.

Hứa Nam Nam dự định ngày mai đi làm mới chuyển hộ khẩu, nhưng thấy hai người gấp gáp như vậy nên cũng chiều theo ý của hai ông bà, tranh thủ lúc đưa Tiểu Mãn đi học thì đi chuyển hộ khẩu luôn.

Cô vốn có hộ khẩu thành phố, bây giờ có người đồng ý tiếp nhận quan hệ hộ khẩu với cô nên việc chuyển hộ khẩu dễ làm hơn Tiểu Mãn rất nhiều.

Chuyện duy nhất không tiện chính là phải đổi họ. Trước đây cô học ở trường trung cấp chuyên nghiệp, sau này thi công chức, trên giấy tờ đều dùng tên cũ, muốn sửa tên rất mất công.

Chu Lệ Bình biết chuyện này thì dẫn cô đến bộ phận nhân sự và ủy ban mỏ một vòng, thế rồi mọi chuyện cứ thế mà thành.

Sau khi làm xong thủ tục, người quen ở ủy ban mỏ hỏi cô tại sao lại đổi họ.

Hứa Nam Nam cũng không muốn giấu mọi người ở hầm mỏ về chuyện mình đi làm con thừa tự cho nhà khác. Cô cảm thấy đó không phải là chuyện mất mặt, cũng không có gì đáng xấu hổ, không cần phải giấu người khác. Giấu giếm lại có vẻ như có tật giật mình.

"Không đổi họ để giữ lại ăn tết à. Lần trước Nam Nam đói đến hôn mê bất tỉnh, thế mà người làm ba mẹ lại không đau lòng chút nào, còn ép con bé giao nhà ra. Ngay cả người được bọn họ nuôi dưỡng cũng mặc kệ, tại sao Nam Nam không thể mặc kệ chứ? Bây giờ đã không còn là xã hội cũ nữa, không phải cứ là ba mẹ thì luôn luôn đúng."

Chu Lệ Bình nghiêm khắc nói.

Những người khác cũng cảm thấy thổn thức không thôi. Nhưng rốt cuộc vẫn có người cảm thấy việc Nam Nam đi làm con thừa tự cho người khác thì tuyệt tình quá. Dù sao thì đó vẫn là ba mẹ ruột thịt.

Hứa Nam Nam cũng lười giải thích với mấy người này. Cô lại chẳng phải phiếu lương thực, sao có thể khiến người nào cũng thích mình được.

"Vậy có phải sau này chị phải gọi em là Vu Nam Nam hay không?" Chu Phương vuốt cằm, nói với giọng có phần chưa quen.

"Muốn gọi thế nào cũng được ạ." Hứa Nam Nam cảm thấy không sao cả. Dù sao thì họ Hứa của cô cũng không phải là họ Hứa của thôn họ Hứa. Nó là họ của cô ở đời trước.

Thế nên trên hộ khẩu sửa thành họ Vu chỉ là để hai cụ yên lòng.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 289


Đối với việc mình mang họ gì, cô cảm thấy sao cũng được, mấu chốt vẫn là bản tính. Nếu là người không có lương tâm, dù có cùng họ với vua chúa thì cũng vô dụng.

Cứ trì hoãn như thế, cũng sắp đến giờ tan tầm, Hứa Nam Nam dứt khoát ra ngoài mua chút hạt dưa và mứt trái cây đem về, chia cho các đồng chí của bộ phận vật tư và ủy ban mỏ để cùng ăn, cũng coi như là một chuyện đáng chúc mừng.

Hứa Kiến Sinh biết được tin này cũng là từ ủy ban mỏ. Khi hắn ta đến tìm lãnh đạo của ủy ban mỏ để thương lượng về chuyện phân phối lương thực thì nhìn thấy người của ủy ban mỏ đang ăn quà vặt, còn bàn tán về chuyện của Nam Nam.

Bọn họ nói sau này không thể gọi Tiểu Hứa nữa rồi, phải gọi là Tiểu Vu.

Hứa Kiến Sinh nghe mà như lọt vào sương mù, vẫn là Lý Thành Văn gọi hắn ta vào văn phòng, câu đầu tiên mà anh ấy nói là: "Về chuyện của đồng chí Hứa Nam Nam, tôi hi vọng anh đừng để nó ảnh hưởng đến việc công tác."

Hứa Kiến Sinh có chút ngơ ngác: "Chuyện gì vậy?"

"Anh không biết à?" Lúc này Lý Thành Văn cảm thấy hơi xấu hổ. Chuyện lớn như vậy, anh ấy cứ tưởng là Hứa Kiến Sinh đã biết, lo lắng Hứa Kiến Sinh sẽ đi tìm Hứa Nam Nam tính sổ, vì vậy mới gọi hắn ta tới làm công tác tư tưởng trước.

Rốt cuộc vẫn là học trò của thầy, cũng coi như là sư muội nhà mình. Dù rằng ngoài sáng không thể chiếu cố, nhưng trong tối vẫn có thể âm thầm giúp đỡ một chút. Nhưng kết quả lại ngược lại.

Anh ấy bưng ly sứ tráng men lên, nhấp một ngụm trà để thanh thanh cổ họng.

"Đồng chí Hứa Nam Nam, ừm, bây giờ có lẽ phải phải gọi là đồng chí Vu Nam Nam mới đúng, cô ấy vừa mới qua đây làm thủ tục chuyển đổi hộ khẩu, đã chuyển đến đến ủy ban cư trú bên đường Xây Dựng rồi."

Hứa Kiến Sinh nghe được ý chính: "Gì mà Vu Nam Nam?"

"Đồng chí Hứa Nam Nam nói cô ấy đã làm con thừa tự cho một hộ gia đình họ Vu. Là một đôi vợ chồng già. Sau này cô ấy và em gái của cô ấy sẽ gọi hai người đó là ông nội và bà nội. Nhưng bây giờ chúng ta cũng không gọi đó là thừa tự, mà gọi là nhận nuôi."

Lý Thành Văn cố gắng hết sức để nói chuyện này sao cho hợp lý một chút.

Kết quả là Hứa Kiến Sinh càng nghe càng kích động: "Cái gì mà nhận nuôi, bọn chúng cũng không phải là trẻ mồ côi, tôi và mẹ của chúng vẫn còn sống đây này."

Hắn ta nắm bàn tay lại thành nắm đấm, khớp xương vang lên răng rắc. "Chưa từng nghe qua chuyện ba mẹ vẫn còn sống mà con cái có thể đến nhà khác làm con thừa tự."

"Khụ khụ, chuyện này chúng tôi cũng không rõ. Dù sao thì hộ khẩu của cô ấy cũng có người tiếp nhận rồi, chúng tôi chỉ chuyển hộ khẩu ra, thuận tiện viết cái chứng minh, chứng minh rằng nơi này của chúng ta có một đồng chí như vậy tồn tại thôi, vì thế ở trên hộ khẩu là họ gì thì cũng là tự do của người đó."

Nhìn thấy dáng vẻ như muốn ăn thịt người của Hứa Kiến Sinh, Lý Thành Văn khẽ mím môi, cảm thấy bản thân không nên nói quá nhiều: "Chủ nhiệm Hứa à, chỗ tôi còn có việc khác, hay là anh cứ đi làm việc của mình trước? Thật ra thì chuyện này cũng không có gì. Đó cũng không phải là là trường hợp đầu tiên ở mỏ sắt của chúng ta."

Hứa Kiến Sinh nghe không vào bất cứ lời nào nữa, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.

Hắn ta chỉ biết một chuyện. Sau này con gái đã không còn là con gái của hắn ta nữa. Là không phải thật sự.

Sau này, con bé sẽ là con gái của nhà khác. Họ cũng đổi rồi, đến cả hộ khẩu cũng đổi sang nhà người ta nốt.

Không quan tâm con bé có còn nhận người cha này hay không, dù sao thì sau này nó cũng không còn quan hệ gì với hắn ta nữa.

Hắn ta đi lang thang không có mục tiêu ở trong mỏ, ai chào cũng không nhìn lại.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 290


Hắn ta đột nhiên đi đến cổng ra vào và nhìn thấy Vệ Quốc Binh đang nói chuyện với người khác.

Hắn ta chợt nhớ đến lần đầu tiên con gái đến thị trấn tìm mình.

Một cô gái mới lớn ăn mặc rách rưới, mặt mũi thì bẩn thỉu, còn khóc lóc cầu cứu hắn ta.

Sau khi về nhà thì không ngừng gây chuyện với Lý Tĩnh.

Ồ, cũng có lẽ là Lý Tĩnh gây chuyện với con bé.

Dù sao c*̃ng là ầm ĩ.

Lúc đó trong lòng hắn ta ít nhiều cũng có chút không vui. Chỉ cảm thấy cuộc sống của hắn ta đang rất thái bình, tại sao con bé lại đến làm xáo trộn hết lên.

Nó cứ ở trong thôn thành thật chờ đợi không tốt hơn sao. Trong thôn có nhiều bé gái còn trẻ như vậy, cũng chưa thấy đứa nào sống không tốt.

Con bé nói là bà nội của nó muốn gả nó đi. Trong lòng hắn ta cũng có chút sốt ruột, lo lắng mẹ của hắn ta thật sự gả con bé ra ngoài. Tuy rằng sau này bị Lý Tĩnh làm cho dao động nhưng không phải hắn ta vẫn theo về nhà cũ và không để con bé bị gả đi đấy sao.

Sau này đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Tại sao lần thứ hai gặp lại, con bé lại xem hắn ta như kẻ thù rồi?

Dù Hứa Kiến Sinh có cố gắng nhớ lại cũng không nhớ được tại sao mình và con gái lại đi đến bước đường của ngày hôm nay.

Nhiều năm như vậy, mọi chuyện đều tốt. Khi xảy ra chuyện cũng biết đến tìm người làm cha này cầu cứu, cũng biết làm nũng. Còn biết bảo vệ hắn ta trước mặt bà c*̣. Sao bây giờ đột nhiên lại thay đổi vậy?

"Anh Hứa à, sao anh lại đến chỗ này, chẳng trách em tìm anh hết nửa ngày mà không thấy đâu." Lý Tĩnh từ trong mỏ tìm đến nơi này, thấy hai mắt của Hứa Kiến Sinh mất hồn đang nhìn về phía trước, cô ta lập tức nóng nảy: "Anh làm sao vậy, em còn có chuyện lớn muốn thương lượng với anh đây, sao anh lại thế này."

Hứa Kiến Sinh nhìn cô ta một cái, không nói gì mà chỉ theo sau cô ta về nhà.

Lý Tĩnh thấy tròng mắt của hắn ta vẫn còn nhúc nhích, biết hắn ta không sao thì yên tâm ngay, cô ta lại lải nhải chuyện vừa mới xảy ra.

"Lưu Xảo đến rồi, nói là đến nói cho chúng ta biết chuyện con bé Nam Nam đã đến làm thừa tự cho nhà khác. Hừ, em thấy tám phần là cô ta đến xem chuyện phòng ốc c*̉a chúng ta đấy, còn nói dễ nghe như vậy. Em còn chưa tìm cô ta tính sổ chuyện của con gái cô ta đâu đấy, thế mà cô ta đã bắt đầu khiển trách em không biết dạy con gái rồi kìa. Để em nói ấy à, con bé đó muốn thừa tự nhà ai thì cứ đi mà thừa tự, dù sao thì sau này nó cũng sẽ không hiếu thảo với chúng ta. Ngày đó em tìm nó khóc thảm như vậy mà nó còn nhẫn tâm không cho em ở với nó, cần đứa con như vậy làm gì, may là chúng ta không giữ lại bên người nuôi nấng, nếu không thì bây giờ đã tức chết rồi. Một con Mai Tử là em đã chịu đủ rồi."

Hứa Kiến Sinh không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn cô ta đang nói chuyện.

Lý Tĩnh tiếp tục nói: "Chẳng qua con bé đó nghĩ cũng hay đấy, cho rằng đi làm con thừa tự là xong rồi à, cũng không nghĩ xem là ai sinh ra nó và nuôi dưỡng nó. Thấy nhà người ta sống tốt thì đi làm cháu nội cho người ta, người có lương tâm đều không chấp nhận nổi nó. Đợi sau này nó tìm được nhà chồng rồi, em nhất định phải nói cho nhà chồng nó biết chuyện này."

Mặc dù mới nãy trong miệng còn nói chuyện Hứa Nam Nam đi làm con thừa tự nhà khác không phải là chuyện gì lớn, nhưng trong lòng cô ta vẫn nuốt không trôi cục tức này. Ở trong bụng cô ta chín tháng, uống sữa của cô ta, còn muốn mặc kệ cô ta thật, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy chứ.

Chờ cô ta lớn tuổi rồi, chờ con nhỏ chết tiệt đó gả chồng, phải băn khoăn nhiều thứ rồi, cô ta sẽ từ từ tính khoản nợ này với nó.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 291


Sau khi trở về căn phòng ký túc xá độc thân, Lưu Xảo đang nói chuyện với con trai Long Long ở trong nhà thì thấy hai vợ chồng đã trở lại, cô ta lập tức căng mặt lên.

"Anh cả, em cũng không muốn nói gì đâu, nhưng lần này quay về thật không biết phải bàn giao với bà c*̣ như thế nào đây. Nhà kia thì không lấy được, ngay cả nhà của mình cũng mất luôn, đây không phải là càng sống càng thụt lùi hay sao? Em nói chứ, chị dâu cả thật quá hồ đồ mà. Còn có chuyện của nhỏ Ba. Em đã thấy vết thương trên mặt nó rồi. Lần này chị dâu cả xuống tay thật nặng. Con bé đã nói với em rồi, chuyển ra ngoài là vì nhường chỗ cho người trong nhà, cho một nhà anh chị được sống rộng rãi, nhưng chị dâu cả còn chạy qua đó ầm ĩ với con bé, làm cho nó mất hết mặt mũi với mọi người trong mỏ, còn động tay động chân nữa chứ. Người làm mẹ ruột như em nhìn thấy mà đau lòng quá…"

Lý Tĩnh tức đến mức chịu không nổi, lại không tiện cãi nhau với Lưu Xảo.

Vợ của chú ba là người tâm phúc bên người lão thái thái, một câu của cô ta có thể khiến cho cô ta về quê cày cấy.

Lần trước, nếu như không nhờ vợ chú ba này đây thì cô ta đã phải ở lại nông thôn rồi.

Ngày đó, sau khi đánh Hứa Mai Tử là cô ta đã cảm thấy hối hận. Cũng không phải là đau lòng, mà là cảm thấy nếu chuyện này to lên thì khó mà giải quyết được. Rất dễ đắc tội với mấy người ở nông thôn.

Tự mình không dám cãi nhau với Lưu Xảo nên Lý Tĩnh lôi kéo Hứa Kiến Sinh, ý bảo hắn ta nói chuyện.

Hứa Kiến Sinh châm một điếu thuốc: "Chuyện nhà ở đúng là như vậy đó. Thím cũng thấy rồi đó, chủ nơi to như lòng bàn tay này đây, còn là do trong mỏ thuận tiện phân cho mà bao nhiêu người muốn c*̃ng lấy không được. Hơn nữa, chuyện này, không phải là do thím đến khuyên tôi sao? Nói tôi phải nghĩ cho trong nhà. Phải nghe ý kiến của Lý Tĩnh. Tôi đã nghe theo rồi, nghe theo từ đầu đến cuối, cô ấy muốn làm gì, tôi cũng nghe theo. Thím nhìn đi, đây chính là kết quả."

"Anh Hứa à, chuyện này đâu thể trách em được?" Lý Tĩnh vừa nghe Hứa Kiến đẩy hết mọi chuyện lên người mình trước mặt Lưu Xảo, cô ta lập tức kích động đến mức đỏ cả mắt.

Lúc này, người đàn ông của mình không bảo vệ mình mà còn đẩy mình ra, đây là muốn để bà c*̣ xử lý mình đây mà.

Lưu Xảo cũng không ngờ Hứa Kiến Sinh sẽ nói như vậy. Thoáng cái đã đổ hết mọi tội lỗi lên người cô ta và Lý Tĩnh.

Trong chốc lát không biết phải hóa giải lời này như thế nào, Lưu Xảo dứt khoát không nhận. Dù sao thì khi về quê, muốn nói thế nào là quyền của cô ta.

"Vậy chuyện của nhỏ Ba thì sao, anh cả thấy thế nào. Con bé đối xử với hai người là thật lòng mà."

Hứa Kiến Sinh không trả lời, thấy Hứa Linh ngồi xổm bên ngoài viết viết vẽ vẽ trên mặt đất, bèn vẫy tay gọi cô nhóc vào: "Linh Tử, lại đây."

Hứa Linh nghe lời ngẩng đầu nhìn thoáng qua ba người đang có sắc mặt không quá tốt ở bên trong, trong lòng hơi e ngại, lại không dám không qua, bèn rề rà nhích chân qua đó.

Hứa Kiến Sinh nhìn con gái của mình và hỏi: "Linh Tử này, sau này chị Mai Tử của con không nuôi mẹ của con thì con có quan tâm mẹ của con không?"

Hứa Linh sửng sốt, cô nhóc nhìn khuôn mặt khó coi của Lưu Xảo và Lý Tĩnh, hai mắt khẽ chớp: "Quan tâm chứ, con là do mẹ sinh ra và nuôi lớn mà."

"Vậy con có trách chị Mai Tử không?" Hứa Kiến Sinh hỏi.

"Không trách, chị ấy cũng không phải do mẹ con sinh ra."

Hứa Linh chu miệng nói.

Hứa Kiến Sinh vỗ đầu cô nhóc và để cô nhóc tự đi chơi, cô nhóc lập tức chạy đi.

Khóe môi của Lưu Xảo khẽ run rẩy, tức giận nói: "Anh cả, anh có ý gì thế, sao lại nói không phải ruột thịt thì không quan tâm. Nhỏ Ba không phải do hai người sinh nhưng là do hai người nuôi lớn."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 292


Ai trong chúng ta cũng biết chuyện này. Nó nói sau này sẽ nuôi tức là sẽ nuôi. Bây giờ nó chỉ mới chuyển ra ngoài làm việc thôi, không tranh giành, cũng không muốn liên lụy hai người."

Hứa Kiến Sinh lạnh lùng nói: "Tôi cũng không trách Mai Tử, tôi chỉ muốn cho thím biết, Linh Tử cũng hiểu lý này, chẳng lẽ tôi còn không hiểu? Tôi nuôi con bé cũng không trông cậy nó sẽ nuôi mình lúc về già. Nó có quan tâm cái nhà này hay không thì tôi cũng không có ý kiến."

Hắn ta nói rất lớn, khiến cho Lưu Xảo và Lý Tĩnh hoảng sợ.

Lý Tĩnh ôm ngực nói: "Anh Hứa, anh làm cái gì vậy, chúng ta nuôi Mai Tử lâu như vậy, sao nó có thể nói mặc kệ là mặc kệ ngay." Vậy còn không phải là nuôi không sao?

Hứa Kiến Sinh không để ý đến cô ta, đứng dậy đối diện với Lưu Xảo nói: "Thím về nhà nói với bà c*̣, cho dù phòng ở này có nhỏ, ba đứa nhỏ khác nên nuôi thì tôi vẫn nuôi, vẫn cho đi học. Bây giờ Mai Tử không đi học nữa, sau này Tiểu Linh cũng không cần về quê nữa, con gái của Hứa Kiến Sinh tôi thì tôi sẽ tự nuôi!"

Nói xong thì sải bước lớn rời đi.

"Anh Hứa, anh đi đâu vậy?" Lý Tĩnh vội vàng đuổi theo chồng.

Lưu Xảo ngồi trong nhà nhìn theo, trong lòng loạn cào cào.

Anh cả đã lục đục cách lòng với người trong nhà rồi…

Hứa Mai Tử nghe thấy động tĩnh, biết Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh đã đi, bèn chạy đến tìm Lưu Xảo: "Mẹ ơi, sao rồi, bác cả có ý gì?"

Lưu Xảo lắc đầu: "Nhỏ Ba à, sau này không thể trông cậy vào bác cả của con nữa rồi, con phải tự tranh thủ tiền đồ cho mình đấy. Cũng phải để ý đến Long Long một chút, thể nảo cũng phải khiến thằng bé thành tài."

Hứa Mai Tử rũ mắt xuống: "Mẹ à, chuyện này không cần mẹ phải nhắc nhở, con chắc chắn sẽ quản Long Long thật tốt."

"Con làm việc thì mẹ yên tâm, nhưng lần này con xúc động quá, cho dù muốn chuyển nhà cũng phải thương lượng với bác cả và bác dâu cả của con mới phải. Lần này, dù có nói thế nào thì chắc chắn c*̃ng đã cách lòng rồi, sau này bọn họ sẽ không đối xử với con như trước nữa."

"Mẹ à, con cũng không còn cách nào khác. Với tính cách đó của bác dâu cả, bác ấy chỉ hận không thể buộc bọn con lên lưng quần. Cho dù con có nói đến rách miệng thì bác ấy cũng không cho con chuyển ra ngoài sống đâu. Nếu con không nhân cơ hội này dọn ra ngoài, sau này bác ấy còn không phải sẽ lấy tiền và lương thực từ trong tay con sao? Bác ấy nuôi Long Long thì con không có ý kiến, nhưng nuôi thêm nhỏ Cả và Lỗi Tử thì con không vui đâu."

Lưu Xảo nghe con gái nói vậy thì cảm thấy cũng có lý, dù sao cũng không thể để con gái nhà mình đem lương thực và tiền đi nuôi con cái nhà khác được.

Nói một câu khó nghe thì người làm mẹ ruột như cô ta còn chưa ăn được một ngụm hiếu thảo nào từ con gái của mình cơ mà.

"Thôi vậy, con cứ yên tâm ở lại đây đi, sáng sớm ngày mai mẹ sẽ về. Không thể ở lại nơi này được nữa." Lưu Xảo nói như có điều suy nghĩ.

Hứa Nam Nam không hề biết việc mình đổi hộ khẩu lại khiến cho nhà họ Hứa náo nhiệt như vậy.

Sau khi đổi hộ khẩu, Vu Đông Lai trực tiếp dẫn cô đến tổ dân phố để xử lý chuyện đăng ký hộ khẩu.

Mời khách ăn cơm thì không kịp, nhưng khi đã chính thức là người một nhà thì tự nhiên phải chúc mừng một chút.

Trong căn nhà c*̉a Hứa Nam Nam, Hứa Nam Nam đích thân xuống bếp nấu ba món mặn một món canh.

Khoai tây hầm thịt, đậu hũ Ma Bà, cá hấp, và một bát canh trứng.

Đây là một bữa ăn có quy cách cao. Là những món ăn mà khi các lãnh đạo đi nhà hàng lớn sẽ gọi.

Hứa Nam Nam cũng mặc kệ, chuyện lớn như thế này sao có thể chỉ giải quyết bằng một bữa sủi cảo được. Khó có khi được quang minh chính đại ăn một bữa hoành tráng, nhất định phải ăn thật ngon.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 293


"Tay nghề của Nam Nam nhà chúng ta thật tốt." Bà Vu ăn một miếng cá và nói. Chỉ nhìn bề ngoài của món cá này thôi đã thấy không giống với món mà đầu bếp ở nhà hàng quốc doanh làm rồi. Không giống với cá kho hay cá chiên dầu, trên bề mặt món cá này có mấy sợi gừng băm và vài tép tỏi, còn có thêm mấy miếng củ cải đỏ, đỏ này, trắng này, vàng này, chỉ nhìn thôi đã thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

"Sau này Nam Nam có đến nhà người khác thì tôi cũng không lo lắng." Bà ấy cười tủm tỉm nói, cười híp cả mắt nhìn cháu gái lớn mới nhận.

Vu Đông Lai cũng đang ăn đậu hủ Ma Bà, nghe được lời này thì nhíu mày: "Con bé mới đến nhà chúng ta thôi, sao lại đi nhà người khác rồi. Mấy nữ đồng chí mấy người đó, cả ngày toàn nghĩ gì đâu đâu."

"Tôi là đang suy nghĩ cho Nam Nam đấy, Nam Nam cũng sắp mười bảy rồi." Mười tám, mười chín tuổi là độ tuổi có thể gả chồng rồi, không phải là có thể kết hôn rồi sao?

Giống với hầu hết các người lớn khác khi suy nghĩ cho con cháu nhà mình, bà Vu cũng bắt đầu buồn phiền.

Mặc dù Vu Đông Lai không thích nghe lời này, nhưng ông ấy cũng phải thừa nhận rằng cháu gái nhà mình không giữ mãi được.

Hứa Nam Nam có chút dở khóc dở cười khi nghe hai cụ nói về việc dựng vợ gả chồng sau này của mình, trong lòng muốn phản bác rằng cô vẫn còn là trẻ vị thành niên đấy, bây giờ nói đến chuyện này có phải là quá sớm rồi hay không.

"Ông nội bà nội à, cháu vẫn còn nhỏ mà, ít nhất cũng phải ở nhà nuôi thành bà cô đã."

"Nam Nam nói đúng lắm, dù có nuôi thành bà cô cũng không sợ, trong nhà cũng không thiếu phần ăn này." Vu Đông Lai tán thành nói.

Bà Vu lắc đầu, cảm thấy suy nghĩ này của lão già nhà mình không đúng, đàn ông quá sơ ý. Việc lớn cả đời của Nam Nam vẫn phải dựa vào bà ấy nhọc lòng thôi. Ngày khác bà ấy phải nhìn xem quanh đây có con cái nhà nào thành thật và đáng tin cậy hay không.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Hứa Nam Nam bèn đề nghị ông Vu và bà Vu dọn qua đây sống chung với cô và em gái. Khi biết hai cụ muốn dọn qua đây, cô đã bắt đầu thu xếp phòng ở từ sớm. Hơn nữa, trước khi dọn đến đây, phòng ở đã được quét dọn sạch sẽ. Rèm cửa sổ và cửa chính cũng đã treo lên, mọi thứ đã được chuẩn bị đâu vào đấy.

"Không vội, chúng ta mở một bàn tiệc trước, để người khác đều biết nhà chúng ta đã có thêm hai cháu gái, sau đó hẵng chuyển nhà." Bà Vu cười nói.

Hứa Nam Nam thấy khó hiểu: "Tại sao không thể chuyển qua đây sớm một chút ạ?"

Bà Vu chỉ cười mà không nói, Vu Đông Lai nói: "Ông và bà Vu chuyển qua đây thì nhà ở bên đó sẽ bị người khác im hơi lặng tiếng chiếm mất mất. Đến lúc đó, chúng ta đã nhường nhà rồi mà còn không đòi được chỗ tốt. Chúng ta phải nói trước cho mọi người biết rằng chúng ta phải chuyển ra ngoài, để người ta còn có chuẩn bị."

Chuẩn bị cái gì, đương nhiên là chuẩn bị muốn nhà của chúng ta.

Người nào người nấy đều gấp gáp muốn căn nhà ở bên kia, ai còn hơi sức nhìn chằm chằm căn nhà này nữa.

Ngày mai Hứa Nam Nam phải đi làm, nên tiệc rượu lần này phải chờ đến tối mới có thể tiến hành.

Bà Vu cũng không để Hứa Nam Nam phải nhọc lòng về chuyện này, bà ấy bảo Vu Đông Lai đi chợ đen mua lương thực tinh chế về, chuẩn bị gói một bữa sủi cảo chay, và xào thêm mấy món ăn.

Về phần bữa ăn có quy cách như ngày hôm qua thì bà Vu không dám để người ngoài ăn, cũng không phải là không nỡ, chủ yếu là vì không muốn chọc người khác đỏ mắt ghen tị.

Hứa Nam Nam cũng không khách sáo với hai ông bà, nay đã là người một nhà, khách sáo lẫn nhau lại thành xa cách. Dù sao sau này vẫn còn nhiều cơ hội hiếu thảo với hai người.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 294


Đúng vậy, sau này mua nhiều đồ bổ mà người già thích ăn, để cho hai cụ bồi bổ thân thể thật tốt.

Khi cô đến mỏ sắt, vừa vặn gặp Hứa Mai Tử tiễn Lưu Xảo ra khỏi mỏ.

Hai mẹ con bọn họ không chỉ có ngoại hình giống nhau, mà ngay cả thần thái cũng giống nốt. Lúc nhìn thấy Hứa Nam Nam, Lưu Xảo bĩu môi tỏ vẻ không vui.

Hứa Nam Nam làm như không thấy, trực tiếp lướt qua hai người đó và đi vào trong mỏ. Nhìn thấy chú Vệ đang gặm bánh ngô ở trong phòng bảo vệ, cô mỉm cười chạy qua đó, móc bịch tương từ trong túi ra: "Chú Vệ, không phải chú luôn muốn ăn tương sao? Lần này cháu mang đến cho chú rồi đây, tương nhà làm đấy ạ."

Vệ Quốc Binh vừa nghe có tương ăn thì không khách sáo, duỗi tay ra lấy, chấm bánh ngô ăn, sau khi cắn một miếng bánh có dính tương thì mở to hai mắt, liên tục gật đầu khen: "Ngon lắm, mùi vị thật đậm đà."

Hứa Nam Nam mỉm cười: "Nếu chú Vệ thích, sau này cháu sẽ mang thêm cho chú. Tối nay chú có rảnh không? Trong nhà có nấu một bàn tiệc, muốn mời chú Vệ đến tham gia cho vui."

Đây cũng là cách nghĩ của bà Vu, muốn thông báo chuyện này với bên ngoài, cũng coi như là một sự kiện quang minh chính đại. Sau này mấy người ở đơn vị của Nam Nam cũng biết tình huống của cô, giảm bớt lời ong tiếng ve truyền ra ngoài.

Hứa Nam Nam đã cân nhắc qua, chú Vệ thì chắc chắn phải mời, ban đầu chú Vệ đã giúp đỡ cô rất nhiều. Còn có chủ nhiệm Chu, Chu Phương, riêng người ở nhà ăn quá nhiều, sau này sẽ mời riêng. Cô đã mời người ở bộ phận vật tư ăn kẹo vào ngày hôm qua nên cũng không cần mời nữa.

Vệ Quốc Binh chỉ cắn mấy miếng đã nuốt hết bánh ngô, anh ấy nhìn Hứa Nam Nam nói: "Nam Nam này, chuyện mà mọi người trong mỏ đồn thổi đều là thật hả? Cháu thật sự cắt đứt quan hệ với ba mẹ ruột và đổi họ rồi à?"

Hứa Nam Nam mím môi cười: "Đã cắt đứt từ sớm rồi ạ, chính tay ông ta đã tự viết giấy cam đoan, mặc kệ sống chết của cháu và Tiểu Mãn rồi."

"Ừ…có lẽ chỉ là lời nói lúc tức giận mà thôi." Vệ Quốc Binh nhớ tới chuyện đó lại thấy tiếc cho Hứa Kiến Sinh. Hai đứa con gái tốt như vậy đã thành con nhà người khác rồi. Sau này gặp mặt, tụi nhỏ sẽ không gọi bọn họ là ba mẹ nữa.

"Chú Vệ, có phải là lời nói lúc tức giận hay không thì cháu không biết. Nhưng mấy năm qua, cháu và Tiểu Mãn chưa từng được ông ta yêu thương. Sau này cũng không thể trông cậy."

Biết lòng Hứa Nam Nam đã quyết, Vệ Quốc Binh cũng không định khuyên cái gì.

"Như vậy cũng tốt, sau này cháu cũng có người thân quan tâm rồi, cuộc sống rồi sẽ tốt hơn ngày trước."

Hứa Nam Nam mỉm cười: "Vậy tối nay chú Vệ có đến ăn cơm không ạ?"

"Đi chứ, đương nhiên phải đi, chú còn chuẩn bị ăn một bữa thật no đấy."

"Chú Vệ cứ yên tâm, bao no bao ngon."

Hai người ở bên này nói chuyện vui vẻ sảng khoái, Lưu Xảo và Hứa Mai Tử ở bên đó cũng từ biệt nhau ở cổng ra vào. Hai mẹ con nói chuyện riêng tư, thấy Hứa Nam Nam và Vệ Quốc Binh nói nói cười cười, Lưu Xảo mím môi nói với Hứa Mai Tử ở bên cạnh: "Đừng để ý con nhỏ chết tiệt đó, nghĩ biện pháp nhanh chóng chuyển lên chính thức, không cần quan tâm đến mấy chuyện khác, còn phía nhỏ Cả thì con cũng không cần nhọc lòng, cũng không phải là chị gái ruột thịt của con, không cần thiết."

Hứa Mai Tử gật đầu, trong lòng đã muốn đuổi Hứa Hồng ra ngoài từ lâu.

Chỉ là hiện tại chị ta không muốn ầm ĩ với người ta, dù sao thì chị ta vẫn chưa lên chính thức, biến số có thể quá lớn.

Hứa Nam Nam đi vào hầm mỏ, dọc đường đi cũng có người quen chỉ chỉ trỏ trỏ cô. Đều là vì chuyện đi làm con thừa tự của cô cả. Hứa Nam Nam không thèm để ý, cô đến thẳng văn phòng hội liên hợp phụ nữ để mời chủ nhiệm Chu chiều nay tan ca đến nhà mình ăn cơm.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 295


Chủ nhiệm Chu liên tục đồng ý: "Bà nội của cháu khách sáo như vậy làm gì chứ."

"Nói là muốn cảm ơn trước đây dì đã chăm sóc cho cháu ạ." Hứa Nam Nam cười nói.

Đứa nhỏ có người quan tâm với đứa nhỏ không có người quan tâm đúng là khác nhau mà. Trong lòng chủ nhiệm Chu thầm nói.

Chờ Hứa Nam Nam đi rồi, chị Mã của hội liên hợp phụ nữ lập tức nói: "Chủ nhiệm Chu ơi, chuyện đó là thật sao, con gái của chủ nhiệm Hứa đã đi làm con thừa tự cho nhà khác rồi hả? Không phải nói chủ nhiệm Hứa mới có ba đứa con gái thôi sao? Đứa nhỏ đang nuôi bên người chỉ mới sáu, bảy tuổi chứ mấy. Lại để hai đứa con gái lớn đi làm con thừa tự của nhà người ta. Trong mỏ có người nói rằng Hứa Nam Nam… đồng chí Vu Nam Nam vì căn nhà của người ta nên mới đi làm cháu gái của người ta, có đúng như vậy hay không?"

Chủ nhiệm Chu nhíu mày khi nghe thấy loại lời đồn như thế này: "Chuyện này truyền ra từ nơi nào?"

"Từ phía công đoàn truyền ra, sáng nay lúc đến nhà ăn gọi cháo thì đụng trúng đồng chí bên công đoàn, người đó còn hỏi tôi, mà tôi có biết gì đâu."

"Thúi lắm, đừng nói là không có chuyện này, cho dù có thì đó cũng không phải là chuyện gì mất mặt. Hai năm trước, có người vì một miếng ăn mà làm vợ của người ta cũng không thấy ai nói gì, bây giờ lại đến nói ra nói vào."

Chị Mã ngượng ngùng cười.

Ở trong hầm mỏ này, không ít vợ của đàn ông độc thân đều được cưới về vào thời kỳ nạn đói mấy năm trước.

"Tôi luôn cảm thấy chuyện này truyền đi rất không thỏa đáng. Không biết là ai rảnh rỗi vô vị đồn thổi chuyện này khắp nơi."

Chủ nhiệm Chu cười lạnh một tiếng: "Còn không phải là mấy kẻ đầu trâu mặt ngựa hay đỏ mắt với người khác đấy ư, cái này gọi là không ăn được nho thì nói nho chua."

Khi Hứa Nam Nam trở lại văn phòng, cô cũng nghe chị Liễu nói về tin tức này.

Người của bộ phận vật tư biết khá rõ về chuyện Hứa Nam Nam được nhận làm con thừa tự. Dù sao thì Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh làm ba mẹ lại làm đến nông nỗi đó cũng đủ thất bại. Về phần nhà ở của Hứa Nam Nam, ngay cả quản lý cũng không nhớ thương, vậy mà hai vợ chồng đó không quan tâm đến tình huống sức khỏe của Hứa Nam Nam, chỉ biết chăm chăm đến đòi nhà.

Là một người biết nội tình bên trong nên chị Liễu rất tức giận khi nghe bên ngoài đồn thổi những lời đó.

Tiểu Trương sáp lại gần: "Việc gì phải tức giận, bị chó mắng, chị còn có thể mắng lại chó hay sao?"

"Cái miệng này của anh cuối cùng cũng nói được lời hay rồi đấy."

Chị Liễu cười nói.

Hứa Nam Nam che miệng cười, nhìn hai người họ đấu võ mồm, tâm trạng của cô lại tốt hơn. Ban đầu cô cũng không đặt chuyện này trong lòng, hơn nữa cũng chỉ có mấy người nhàm chán như vậy mà thôi, không đáng để cô phải tức giận.

Trái lại, Lý Vỹ Minh cà lăm chạy đến bên cạnh cô, đưa cho cô một bao hạt dưa.

Chị Liễu vừa thấy thế thì khẽ nháy mắt với Hứa Nam Nam.

Tình huống gì vậy?

Hứa Nam Nam cũng ngơ luôn. Lý Vĩ Minh thấy vậy thì giải thích, trên khuôn mặt chất phác có chút ngượng ngùng: "Không phải đâu, tôi thấy người khác nói xấu đồng chí Hứa Nam Nam nên lo lắng em ấy sẽ tức giận, ăn chút hạt dưa, tâm trạng sẽ tốt hơn một chút."

"Ôi chao, sao tôi không thấy Tiểu Lý săn sóc chúng tôi như vậy nhỉ. Tiểu Lý à, cậu làm người quá thành thật rồi." Chị Liễu nói có ẩn ý.

Mặc kệ chị Liễu nói cái gì, Lý Vĩ Minh một câu cũng không nói. Chỉ là thường thường ngẩng đầu lên nhìn Hứa Nam Nam, khiến cho Hứa Nam Nam có chút xấu hổ.

Đồng chí Lý Vĩ Minh này bị gì vậy.

Cô cũng không muốn yêu đương ở chỗ làm đâu.

Vào giờ tan tầm giữa trưa, Hứa Nam Nam cầm hộp cơm chuẩn bị đi múc cơm, chị Liễu và Tiểu Trương đều nháy mắt ra hiệu với cô, sau đó cùng song song ra cửa. Cô khụ khụ mấy cái, vội vàng chạy nhanh ra ngoài.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 296


Cô mới đi được hai bước, Lý Vĩ Minh cũng bưng hộp cơm đuổi theo: "Hứa… đồng chí Vu Nam Nam, cô chờ tôi với, tôi có chuyện muốn nói với cô."

Thân thể của Hứa Nam Nam cứng đờ, cười khổ nói: "Cán sự Lý, anh nhìn tôi đang vội đây này… hay là lần sau nhé?"

"Thật ra cũng không có gì." Lý Vĩ Minh khụ khụ, khuôn mặt nghẹn đỏ, chần chừ chưa nói được chữ nào.

Hứa Nam Nam thật sự không muốn nghe: "Hay là tôi đi lấy cơm nhé, chậm chút nữa thì đồ ăn sẽ hết mất." Khi thấy khuôn mặt đỏ rực của Lý Vĩ Minh, cô đột nhiên cảm thấy không thể kéo dài chuyện này được, nếu để lâu thì sẽ vướng sâu trong vũng lầy… Không đúng, là rễ tình đâm sâu thì làm sao bây giờ.

Nam nữ thanh niên thời này rất cố chấp.

"Chuyện này, cán sự Lý à, tôi cảm thấy, tôi vẫn còn nhỏ, có một số chuyện vẫn chưa nghĩ đến."

Lý Vĩ Minh nghe vậy thì đỏ mặt nói: "Tôi cũng biết cán sự Vu còn nhỏ, tôi không nên nói loại chuyện này với cô. Nhưng tôi cũng không tìm thấy người nào có thể giúp mình được nữa."

"Chu, quan hệ của cán sự Chu và cô là tốt nhất, tôi cảm thấy chỉ có cô mới có thể giúp tôi chuyện này…"

"Khụ khụ khụ, anh nói ai?" Hứa Nam Nam mở to hai mắt nhìn anh ấy, đây là chuyện gì với chuyện gì vậy?

"Là cán sự Chu." Lý Vĩ Minh đỏ bừng mặt nói: "Lần trước, tôi thấy cô ấy đến văn phòng tìm cô. Quan hệ giữa hai người khá tốt. Tôi nghĩ… cô có thể giúp tôi đưa chút đồ cho cô ấy hay không?"

Ai dà, thật là xấu hổ muốn chết. Thì ra là cô tự mình đa tình.

Hứa Nam Nam sờ vào khuôn mặt hơi nóng lên của mình, ngượng ngùng cười: "Hì hì, muốn đưa cái gì?"

"Là cái này." Lý Vĩ Minh cúi đầu thật thấp, nhét vào tay Hứa Nam Nam một cái bọc nhỏ được gói lại bằng giấy dai, tức là giấy gói hàng loại dày. Sau đó vội vã rời đi.

Cả hai kiếp Hứa Nam Nam chưa bao giờ có lúc lúng túng như vậy. Cô cầm túi giấy, cảm thấy hơi nóng bỏng tay. Nhớ tới dáng vẻ đáng thương tội nghiệp vừa nãy của Lý Vĩ Minh, cô thầm nghĩ, coi như là làm người tốt thôi mà.

Hơn nữa những ngày qua làm việc cùng Lý Vĩ Minh, nhân duyên của người này cũng không tệ, trông cũng là kiểu người thành thật, rất phù hợp với nguyên tắc chọn người yêu hiện giờ.

Đến nhà ăn, Chu Phương đã lấy đồ ăn xong xuôi chờ ở chỗ cũ, thấy cô tới thì vẫy vẫy tay.

Hứa Nam Nam lấy cơm xong, cũng qua đó ngồi xuống.

Chu Phương vùi đầu, ăn mấy miếng cơm: "Sao không thấy Tiểu Mãn?"

Hứa Nam Nam lơ đãng khẩy hạt cơm: "Bà em nói sau này ở nhà có người nấu cơm, bảo Tiểu Mãn về nhà ăn bồi bổ thân thể cho con bé." Thật ra bà ấy cũng muốn cô về nhà ăn, sau đó lại nghĩ, bảo trong hầm mỏ nhiều nam thanh niên, bình thường phải làm việc không có cơ hội tiếp xúc, biết đâu lúc ăn cơm có thể gặp được, vậy nên dứt khoát cho cô ăn cơm ở nhà ăn.

Cô cảm thấy chuyện tự mình đa tình hôm nay, chắc chắn là do ở nhà hai ông bà suốt ngày nhắc đến chuyện tìm người yêu trước mặt cô, khiến cho cô cũng bị ảnh hưởng, thấy ai nói chuyện với mình cũng tưởng như người ta có ý với mình vậy.

Chu Phương hâm mộ nhìn cô: "Em nói em xem, lúc trước chịu khổ, bây giờ có thể lấy lại rồi. Kẻ đáng thương chị đây bao giờ mới tìm được một người thương mình đây."

Hứa Nam Nam nghe vậy, nhìn cô ấy với ánh mắt quái dị.

"Nhìn chị như vậy làm gì?"

Chu Phương cắn đũa.

"Chị không phải muốn có người thương chị sao, cho này, đây không phải có rồi sao?"

Hứa Nam Nam cười híp mắt nhét đồ vào tay chị ấy.

"Tặng cho chị?" Chu Phương lập tức mừng quýnh, cầm lên ngắm nghía một lúc. Hứa Nam Nam cũng ghé qua nhìn, là một đôi kẹp tóc, dùng vải đỏ ca rô bọc lại, ở thời điểm này, cũng coi như là một món trang sức tinh xảo rồi.

"Nam Nam, chị biết em tốt với chị nhất."

Chu Phương vui vẻ bỏ cả việc ăn cơm, lập tức cài lên tóc.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 297


"Này, chị đừng vội." Hứa Nam Nam vội ngăn chị ấy lại. Thứ này không thể tùy tiện đeo lên. Nếu như đeo ra ngoài thì sẽ là đồng ý qua lại với đối phương.

"Không phải em đổi ý đấy chứ?" Chu Phương bĩu môi cau mày nói.

Hứa Nam Nam trợn mắt, mình đúng là làm người tốt không được đáp lại: "Đây không phải của em đâu, lúc vừa đi ra, cán sự Lý trong văn phòng bọn em nhờ em đưa cho chị."

"Hả?" Chu Phương giật mình lập tức ném kẹp tóc lên mặt bàn.

"Anh, anh ta tặng đồ cho chị làm gì, chị có quen biết gì với anh ta đâu."

Vừa nói, mặt mũi cô dần đỏ ửng cả lên.

Hứa Nam Nam không khỏi cảm thán, thời đại này thật là quá trong sáng. Tặng một cái kẹp tóc thì đã là bày tỏ tình yêu. Ở tương lai, đưa một chiếc nhẫn kim cương, cũng chưa chắc là yêu thật lòng.

"Chị không nhận, em trả lại giúp chị." Chu Phương vùi đầu ăn cơm, không liếc kẹp tóc trên bàn lấy một cái nào nữa.

"Thật sự không cần sao?"

"Không cần!"

Hứa Nam Nam giơ ngón tay cái với chị ấy. Mặc dù lát nữa lúc trả lại, còn phải đối mặt với gương mặt tổn thương tình cảm của Lý Vĩ Minh, nhưng mà so ra, tình cảm giữa cô với Chu Phương đương nhiên là tốt hơn. Chu Phương không tham vật chất mà giữ lại đồ của đàn ông đưa, đây là chuyện tốt.

Buổi chiều lúc vào làm, cô len lén trả lại kẹp tóc cho Lý Vĩ Minh, tỏ ra thực sự rất xin lỗi.

Đôi mắt Lý Vĩ Minh lập tức đỏ lên.

Hứa Nam Nam run cầm cập, vội vàng ngồi vào bàn làm việc nhìn kế hoạch thu mua. Ừm, chờ thu xếp nhà cửa ổn thỏa, cô còn phải đi công tác nữa.

Một lát sau, Lý Vĩ Minh đi ra ngoài, chị Liễu lại gần hỏi: "Em không phải thật sự có gì đó với Tiểu Lý đó chứ." Cô ấy chớp chớp mắt, tỏ ra chị hiểu đấy.

"Thật sự không có gì hết." Hứa Nam Nam nghiêm túc đáp.

"Thật ra Tiểu Lý cũng không tệ, nếu thật sự có ý, cũng rất tốt. Chỉ tội trong nhà hơi nhiều anh em, đến lúc ấy cha mẹ khó mà giúp được. Nhưng mà vợ chồng trẻ sống qua ngày thì cũng thật không tệ."

Chị Liễu ra sức chào hàng người đàn ông thành thật.

Hứa Nam Nam: "..."

Bị Lý Vĩ Minh cùng chị Liễu chọc cho một trận thế này, Hứa Nam Nam cảm thấy mình phải tìm cơ hội để ra ngoài đi công tác, phải đi công tác. Đi công tác mới có thịt ăn.

Bởi vì chuyện này, cả một buổi chiều, cô đều cố ý tránh ánh mắt của Lý Vĩ Minh, buổi chiều lúc tam tầm, cô lập tức đi tìm Chu Phương, chuẩn bị cùng nhau về nhà ăn cơm.

Đợi một lúc, cô nàng này mới lững thững xuất hiện, mắt liếc về phía bộ phận vật tư một cái: "Vậy, vậy người kia không có phản ứng gì chứ."

Hứa Nam Nam nhướng mày: "Bây giờ mắt vẫn còn đỏ lắm, sao, mềm lòng hả?"

"Còn lâu."

Gương mặt Chu Phương ửng đỏ, đeo túi xách đi nhanh về phía cửa, Hứa Nam Nam cười tít mắt đuổi theo. Dù sao trong chuyện này cô sẽ không cố ý tác hợp, nhưng có thể giúp Chu Phương quan sát kỹ Lý Vĩ Minh một chút.

Từ sau khi trải qua chuyện của Ngô Tinh, cô thật đúng là có hơi sợ người kiểu thành thật.

Đi tới cửa, chủ nhiệm Chu cùng Vệ Quốc Binh đã đứng chờ ở đó.

Hai người không biết đã chuẩn bị từ lúc nào, lại còn xách đồ theo.

Hứa Nam Nam vội cất tiếng: "Chú Vệ, dì Chu, hai người làm gì đây ạ. Mời hai người ăn cơm, hai người còn mua đồ làm cháu cũng ngại, lần sau sao dám mời nữa ạ?"

"Xem cháu nói gì kìa, nếu như nhà cháu chỉ có mỗi cháu với Tiểu Mãn, dì sẽ lập tức tay không đến. Nhưng chẳng phải nhà các cháu còn có người lớn nữa sao, dì không thể để người ta cảm thấy người bên cạnh cháu ai c*̃ng không có lễ phép tối thiểu được." Chủ nhiệm Chu cười nói.

Vệ Quốc Binh cũng nói: "Không đáng bao nhiêu cả."

Chu Phương ngẩn người: "Chị không chuẩn bị gì cả." Sau đó lập tức chạy đến đứng bên cạnh chủ nhiệm Chu: "Chị theo chân cô chị đến ăn chực."

Chủ nhiệm vỗ đầu chị ấy một cái: "Đi sang một bên, chỉ toàn nói bậy."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 298


Chu Phương ăn vạ níu lấy tay cô ấy.

Đã như thế rồi, Hứa Nam Nam cũng không tiện nói gì nữa. Đồ đã mua rồi, không cho mang đến, cũng làm khó mấy người dì Chu.

Lúc mấy người ra khỏi khu vực mỏ thì gặp ngay một người đèo một cô gái trên chiếc xe đạp phóng ngang qua bọn họ.

Xe đạp phóng rất nhanh, mấy người chủ nhiệm Chu không kịp nhìn rõ là ai, nhưng Hứa Nam Nam thì nhìn thấy cô gái phía sau kia là Hứa Hồng.

Hứa Hồng cũng đã nhìn thấy mấy người bọn họ.

Thấy tay bọn họ xách đồ, đoán chừng là ra ngoài đi ăn. Nghĩ đến mình bị gò bó ở nhà, Hứa Nam Nam lại được cùng người khác ra ngoài ăn uống no say, trong lòng vô cùng khó chịu.

Chị ta ngồi đằng sau xe vặn vẹo người, Lưu Hồng Quân đạp xe phía trước không nhịn được dừng lại.

"Làm gì vậy?"

Lưu Hồng Quân không vui nói.

"Không có gì, tớ vừa mới thấy thứ sao chổi kia, tâm trạng không tốt." Hứa Hồng chu mỏ nói.

Lưu Hồng Quân lập tức nhìn ngó hai bên: "Ở đâu, để tớ nhìn xem sao chổi nhà các cậu mặt mũi như thế nào."

"Đi qua lâu rồi." Hứa Hồng hừ một tiếng. Cô không thể để cho Lưu Hồng Quân thấy Hứa Nam Nam được. Con nhỏ chết tiệt kia chẳng hiểu làm sao mà da dẻ càng ngày càng trắng, cũng có khí chất hẳn lên, giống như người xưa hay nói, mặt mũi ngày càng nảy nở.

Với tính nết của Lưu Hồng Quân, nhỡ đâu vừa nhìn thấy đã thay lòng thì sao?

"Rốt cuộc bao giờ cậu mới dẫn tớ về nhà cậu?" Đột nhiên cô ta có chút phiền não nói. Bây giờ tình hình trong nhà ngày một kém đi, chị ta cũng không dám chắc sau này sẽ ra sao nữa. Không bằng thừa dịp bây giờ mau chóng quyết định. Sau này coi như chị cũng không cần nhìn sắc mặt vợ chồng bác cả nữa.

Đợi khi chị ta thành con dâu phó bộ trưởng bộ vũ trang huyện, sau này còn không phải sẽ vênh mặt lên ở cái thị trấn này à. Cà nhà ông Hứa ai cũng phải nịnh nọt chị ta.

Trong mắt Lưu Hồng Quân thoáng qua một tia mất kiên nhẫn, cười nói: "Sao lại gấp như thế, chẳng phải tớ đã nói rồi sao, gần đây công việc của cha tớ hơi điều chỉnh, đang là thời điểm mấu chốt."

"Điều chỉnh gì vậy, không phải đã là phó bộ trưởng rồi sao, vẫn còn có thể điều chỉnh à?" Hứa Hồng nói đến đây đột nhiên khựng lại, vui vẻ nói: "Chẳng lẽ là sắp thăng chức?"

Nếu như thật sự thành bộ trưởng bộ phận vũ trang huyện, vậy chẳng phải chị ta cũng được tiến một bước theo sao?

Chức trưởng với chức phó khác biệt vô cùng lớn.

Lưu Hồng Quân đắc ý nói: "Chứ còn gì nữa, ở cái huyện này, lý lịch của cha tớ là sâu nhất, ngoài ông ấy ra, không có người nào có thể ngồi lên vị trí này. Trừ khi..."

"Trừ khi gì?" Hứa Hồng khẩn trương nói.

Lưu Hồng Quân lắc lắc đầu: "Không có gì, trừ khi bên trên điều người từ chỗ khác đến, nhưng mà có lẽ sẽ không điều người tới đâu." Tuyệt đối đừng có điều người tới, hãy để cho cha anh ta leo lên nữa, thế thì đời này sau này sẽ không phải lo gì nữa.

Hứa Hồng vuốt ngực. Lòng cũng âm thầm cầu nguyện, nhất định phải để cho cha chồng tương lai của chị ta được thăng chức.

"Vậy chúng ta nói trước rồi nhé, chỉ cần chuyện của cha cậu quyết định xong, tớ sẽ đến thăm cha mẹ cậu."

"Biết rồi, biết rồi. Có bao giờ tớ không nghe cậu đâu, lần này cậu bảo tớ đưa cậu về, chẳng phải tớ cũng đưa về rồi đây sao?"

Lưu Hồng Quân nói qua loa lấy lệ. Trong lòng cảm thấy thật buồn cười. Một con nhóc nhà quê, dáng dấp cũng chỉ tạm được, sao cứ tự tin có thể bước vào cửa nhà bọn họ như vậy. Cho dù cậu ta có đồng ý, mẹ cậu ta cũng sẽ cầm chổi quét ra thôi.

Nhưng mà toàn bộ lớp học, chỉ có cô nàng này có thể chơi đùa một chút, trước cứ như vậy đã.

Đến hầm mỏ, Hứa Hồng kiêu ngạo bước xuống từ sau xe của Lưu Hồng Quân. Thẹn thùng vẫy tay với cậu ta, chờ cậu ta chạy xe đi rồi mới bước nhanh chân đi vào hầm mỏ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 299


Chị ta lớn lên trong mỏ, không ít người biết chị ta. Có người thấy chị ta ngồi xe đạp về, đều vô tình hoặc cố ý hỏi thăm quan hệ của chị ta với người kia.

Có xe đạp là oách lắm rồi, xe đạp kia trông còn rất được. Nghe nói cả cái huyện này, cũng chỉ có bên cơ quan lớn có hai chiếc xe đạp Phượng Hoàng.

Vừa nãy không thấy rõ, không biết cậu chàng kia cưỡi xe đạp gì.

Nhưng bất kể kiểu nào, người ta cũng là có xe đạp.

Chấn động từ việc Hứa Hồng ngồi xe đạp trở về, không thua gì ngồi một chiếc BMW về trấn nhỏ vắng vẻ ở thế kỷ hai mươi mốt.

Lần này Hứa Hồng biết học khôn hơn rồi, người ta hỏi, chị ta c*̃ng đều không nói có quan hệ gì cả, chỉ thẹn thùng đỏ mặt. Cứ để cho mọi người đoán thoải mái.

Về đến phòng, Hứa Mai Tử đã thu dọn xong đồ đạc cho chị ta, thấy chị ta về, lập tức dúi đồ cho chị ta bảo chị ta về nhà Hứa Kiến Sinh.

"Chị Hồng Hồng, không phải em không muốn chị ở lại đây, mà là trong mỏ không cho. Chị cũng biết đấy, đây là phòng ký túc xá độc thân, không có phê chuẩn là không được ở lại đây, em cũng đã nói không ít lời hay ý tốt cho chị rồi."

Lúc Hứa Mai Tử nói lời này, sắc mặt khá lạnh lùng. Ở có vài ngày, ăn của chị ta, uống của chị ta, còn muốn rề rà không chịu đi. Nếu không phải bây giờ chị ta không thể khó chịu gây chuyện thì chị ta đã sớm xé rách mặt rồi.

Hứa Hồng vuốt bím tóc của mình, phía trên kẹp một cái ghim cài tóc nho nhỏ có hình nơ bướm.

"Nhỏ Ba, có biết vừa nãy chị về thế nào không?"

Hứa Mai Tử cau mày.

Hứa Hồng mỉm cười: "Chị ngồi xe đạp về. Xe đạp Phượng Hoàng. Chính là chiếc xe ở cơ quan huyện ủy đấy."

Hứa Mai Tử mím môi, không biết làm sao. "Chị Hồng Hồng, em lo lắng chị cứ không về như thế này, bác gái sẽ cho rằng là em xúi giục bảo chị không về. Nhỡ đâu lại đánh em nữa thì sao, vết thương của em lần trước vẫn còn chưa khỏi đây này."

"Sợ gì chứ, bà ta là người hầu của nhà ông Hứa chúng ta, chẳng lẽ có thể ăn thịt em à? Chị còn không sợ, em sợ cái gì. Cho dù chị có về, cũng không tự trở về, trừ khi bà ta tới đón chị. Nhỏ Ba, tình cảm c*̉a chúng ta là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, em tốt với chị, chị ghi nhớ hết. Nếu sau chị tốt lên, sao có thể quên em được chứ?"

Hứa Mai Tử Tiếu cười, kéo Hứa Hồng nói: "Xem chị nói lời gì xa lạ thế, em chú trọng những thứ này sao? Em cũng đâu có thật sự muốn chị đi, em chỉ lo lắng bên chỗ bác gái, nếu chị không sợ, vậy em cũng không cần phải lo lắng nữa. Chị đi rửa mặt trước đi, em đi lấy thêm chút nước nóng."

Vừa nói vừa đẩy Hứa Hồng vào trong phòng, mình thì xách phích nước đi ra cửa khu mỏ.

Hứa Hồng ngồi trong phòng, ngả nghiêng trên giường ngâm nga điệu nhạc. Lớn lên chung với nhau nhiều năm như vậy, ai còn không biết tính tình người nào chứ.

Những cô gái trẻ khác trong ký tá xác thấy chị ta lại quay lại, đều cau mày, Hứa Mai Tử quá mềm yếu, lại để chị mình ở lại làm cái gì. Phiền phức.

Hứa Nam Nam cũng cảm thấy phiền phức.

Ai có thể nói với cô, những năm này phổ biến kiểu không mời mà tới sao?

Hôm nay có khách, bà Vu định mời mấy nhà qua lại thân thiết quanh đó xem, trừ nhà Lý Kim Hoa.

Nhà bọn họ cũng gần, nhưng nhà Vu Đông Lai không muốn nhìn mặt cả nhà bọn họ, dẫu sao lần trước Lý Kim Hoa nhìn thấy Hứa Nam Nam cùng Hứa Tiểu Mãn quét dọn ở trong căn nhà này, sau khi biết căn nhà này cho hai chị em các cô, còn cố ý chạy tới nhà Vu Đông Lai làm ầm lên một trận, làm kinh động đến bà cụ. Cho nên lần này bọn họ dứt khoát không mời.

Mọi người đều rất khách sáo, biết Vu Đông Lai nhận hai cô cháu gái, không cần biết trong lòng người ta nghĩ thế nào, trên mặt đều rất ôn tồn.
 
Back
Top Bottom