Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 320


Vào buổi trưa, Chu Phương rốt cuộc c*̃ng không bỏ Hứa Nam Nam lại, chị ấy dẫn theo người yêu Lý Vĩ Minh c*̉a mình, cả ba c*̀ng ngồi vào một bàn. Lúc nghe Hứa Nam Nam hỏi đến chuyện này thì chị ấy kể ra với Hứa Nam Nam về chuyện xảy ra ngày hôm qua với vẻ mặt thần bí.

Hứa Nam Nam cắn một miếng rau cải trắng: "Hai cô ta không phải tốt lắm à?" Bình thường thì Tương Lệ Lệ rất thích bắt nạt Ngô Tinh, Ngô Tinh c*̃ng vui vẻ để cho cô ta bắt nạt, hai người tương thân tương ái biết bao, quả thật đúng là Chu Du và Hoàng Cái mà.

Chu Phương cười một cái, nụ cười mang theo mấy phần khinh thường.

"Lần này em khoan hãy nói đã, đánh hay lắm. Em biết Trương Lượng, người yêu c*̉a Tương Lệ lệ chứ?"

Hứa Nam Nam gật đầu, trước kia lúc cô ở c*̀ng ký túc xá với Tương Lệ Lệ thì có nhìn thấy người này đến tìm Tương Lệ Lệ, trông dáng vẻ c*̃ng rất có trách nhiệm, rất giống với phần lớn thanh niên ở thời đại này.

"Người ta và Ngô Tinh đang yêu đương đấy." Chu Phương đột nhiên ném ra một câu.

Hứa Nam Nam lập tức như bị sét đánh từ trong ra ngoài.

Có chuyện gì vậy trời.

"Trước đó mọi người ai c*̃ng không để ý đến chuyện này, ai mà rảnh đi chú ý cô ta. Cũng là khi đã xảy ra chuyện, ủy ban mỏ và công đoàn điều tra nên chuyện này mới được bóc trần ra. Ngô Tinh và Trương Lượng vốn là đang làm việc c*̀ng nhau. Thời gian hai người tiếp xúc với nhau nhiều, có lẽ c*̃ng vì c*̀ng có quen biết với Tương Lệ Lệ nên hai người có thêm một mối liên quan đến nhau hơn những người khác. Về sau, không biết bắt đầu từ khi nào mà hai người ngày càng tiếp xúc nhiều hơn, biết Trương Lượng có người yêu, cũng biết Ngô Tinh và người yêu c*̉a anh ta ở c*̀ng ký túc xá nên không ai thấy lạ. Sau đó, lúc Tương Lệ lệ đến công trường mỏ tìm Trương Lượng thì phát hiện hai người đó mắt đi mày lại với nhau. Hôm qua lúc đến nhà ăn thì hai người đó lại thân thiết với nhau, Tương Lệ Lệ giận quá, chạy ra khỏi bếp ngay tại trận, cào lấy Ngô Tinh đánh. Cái đánh ấy à, đúng là mạnh tay. Trương Lượng đó còn la hét rằng anh ta đã chia tay với Tương Lệ lệ từ lâu rồi."

Hứa Nam Nam lại thấy vui vì mình không có ở đó, loại chuyện này vẫn là khuất mắt mình đi thì tốt hơn.

"Xảy ra chuyện như thế có đánh phụ nữ c*̃ng vô dụng." Hứa Nam Nam nói.

Chu Phương nói: "Lẽ nào đánh đàn ông à?" Mắt thì nhìn Lý Vĩ Minh, Lý Vĩ Minh vùi đầu ăn, thấy Chu Phương nhìn mình thì nuốt nước bọt.

Chu Phương cười một cái: "Đúng thật là vẫn nên đánh đàn ông, đánh thật mạnh vào, đánh cho anh ta không dám ngoại tình, biết ngoan ngoãn."

Hứa Nam Nam cảm thấy hình như mình đúng thật đã thành bóng đèn rồi, cô vội vùi đầu vào ăn cơm, ăn xong sớm rời đi sớm, để cặp đôi trẻ được ở riêng với nhau.

Đang ăn thì lại có người khác bưng bát cơm ngồi bên cạnh bọn họ.

Hứa Nam Nam ngẩng đầu nhìn lên thì thấy đó là Ngô Tinh và Trương Lượng. Trên mặt Ngô Tinh có vết bị cào, cô ta c*́i đầu, trông như con cừu non bị thương, trông đáng thương vô c*̀ng.

Không chỉ Hứa Nam Nam nhìn thấy bọn họ, những người khác trong nhà ăn cũng cố ý hay vô ý nhìn bọn họ.

Chu Phương trợn mắt nháy mắt với Hứa Nam Nam. Chuyện gì đây? c*̃ng không tiện bảo người ta rời đi, dù sao đây là cũng là nhà ăn công cộng, không có lý nào không để cho người ta ngồi ở đây ăn cả.

Lý Vĩ Minh thì lại tỏ ra thân thiện, gật đầu tỏ ý với bọn họ.

Trương Lượng liếc nhìn Ngô Tinh, sau đó nhìn Chu Phương và Hứa Nam Nam: "Tôi biết trước đây cô và Ngô Tinh ở cùng ký túc xá, nhưng sau này vì Lệ Lệ… vì đồng chí Tương Lệ Lệ nên đã xảy ra mâu thuẫn. Tôi thấy bây giờ hiểu lầm đã được hóa giải hết rồi, sau này mọi người hòa thuận qua lại với nhau, thế nào?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 321


"Da mặt Ngô Tình mỏng, trong lòng khó chịu nhưng ngại nói ra, tôi xin mặt dày đứng ra làm thuyết khách."

Trương Lượng tính tình thành thật, lời nói này c*̃ng có cảm giác có phần lấy lòng, khiến người nghe thấy hơi ngại.

Nhưng Chu Phương và Hứa Nam Nam lại không muốn chịu theo ý anh ta. Cái gì mà hiểu lầm đã được hóa giải, giữa bọn họ hoàn toàn không có hiểu lầm gì cả hết đó được không?

Thấy hai người không nói chuyện, Trương Lượng cho rằng hai người như thế là vì mối quan hệ giữa anh ta với Ngô Tinh và Tương Lệ lệ: "Thật ra tôi và Lệ Lệ sớm đã không hợp, tôi và cô ấy c*̃ng đã nói rõ ràng rồi. Sau khi tôi nói rõ với cô ấy thì mới đến với Ngô Tinh. Ngô Tinh là một cô gái tốt, các cô ở c*̀ng ký túc hẳn c*̃ng hiểu rõ."

Ngô Tinh thở dài: "Tớ biết trước kia có một số hiểu lầm, tớ xác thật c*̃ng đã làm sai chút chuyện. Mong mọi người có thể nể tình cảm trước kia để tha thứ cho tớ."

Chu Phương thấy có chút không nhịn được nữa. Không hợp với Tương Lệ Lệ thì đến với Ngô Tình. Người ta c*̀ng ký túc xá với nhau đấy, có chú ý chút được không hả? Mặc dù cũng có phần hả hê Tương Lệ Lệ gieo gió gặt bão, nhưng trên chuyện này, chị ấy không thấy Tương Lệ Lệ sai.

Nhân phẩm c*̉a Tương Lệ Lệ có vấn đề, nhưng người ta c*̃ng là quang minh chính đại, các người là đã làm mà còn không thừa nhận.

Hứa Nam Nam ngước mắt lên nhìn Ngô Tinh, cô ta đang cúi đầu với vẻ mặt uất ức, người bên cạnh thấy có lẽ còn cho rằng cô và Chu Phương đang bắt nạt cô ta đấy.

Chuyện này khiến cô nhịn không được phải nghi ngờ, hôm qua việc Tương Lệ Lệ đánh cô ta liệu có phải là bị cô ta cố tình kích thích không, lẽ ra người khác phải nên cười nhạo cô ta, nhưng kết quả bây giờ cô ta lại trở thành nạn nhân, còn Tương Lệ Lệ thì phải bị trừng phạt.

Nếu đúng như vậy thì cô gái này quá nhiều mưu mô.

Trương Lượng này vứt bỏ Tương Lệ lệ thì lại đến với Ngô Tinh, thật sự không biết là phúc hay là họa.

Bởi vì ngồi với hai người ngán ngẩm, nên tốc độ ăn c*̉a Hứa Nam Nam và Chu Phương c*̃ng nhanh hơn rất nhiều, vài ngụm đã ăn xong, bọn họ bưng bát đũa rời khỏi nhà ăn.

Lý Vĩ Minh thấy vậy c*̃ng vội bưng bát cơm đuổi theo sau.

Trương Lượng cau mày nói: "Bọn họ sao lại làm như thế được chứ? Còn là nồng cốt c*̉a hầm mỏ nữa chứ, chưa từng thấy ai bắt nạt người ta như thế."

Ngô Tình mềm mỏng nói: "Bỏ qua đi, em tìm một cơ hội để nói chuyện với bọn họ lần nữa vậy. Quan hệ c*̉a họ với em tốt lắm."

Trương Lượng gật đầu, anh ta biết tính tình Ngô Tinh tốt, rất dễ tạo dựng mối quan hệ với mọi người. Nếu có thể hóa giải hiểu lầm dĩ nhiên là tốt nhất, dù sao thì ủy ban mỏ và bộ phận vật tư đều là những văn phòng tốt, quen người ở hai nơi này bao giờ c*̃ng là chuyện tốt cả.

c*̃ng chỉ có tính tình như Tương Lệ lệ, có cơ hội tốt như vậy mà cứ khăng khăng ầm ĩ với người ta, nếu không phải Ngô Tinh nói với anh ta thì anh ta còn không biết Tương Lệ Lệ ngấm ngầm đắc tội với nhiều người như vậy.

Hứa Nam Nam bị hai người đó làm khó chịu đến mức không muốn nhìn thấy hai người họ nữa. Nhưng Ngô Tinh thì lại tìm đến cửa, đến bộ phận vật tư tìm cô.

Đồng chí ở tiền tuyến tới tìm, mình không gặp thì sẽ là coi thường đồng chí công nhân. Hứa Nam Nam đành ra ngoài một cách không tình nguyện. Nhìn thấy Ngô Tinh, cô nói: "Cô tìm tôi làm gì, lần trước tôi đã nói rõ hết với cô rồi."

Hốc mắt Ngô Tinh nhanh chóng đỏ lên, xung quanh mắt tràn ra những giọt nước mắt: "Tớ biết cậu xem thường tớ. Nhưng tớ thật sự không muốn ầm ĩ với cậu thành ra thế này. Nhà tớ nghèo, trong nhà có bốn anh chị em gái, sức khỏe cha tớ không tốt, mẹ tớ phải chăm sóc cho bà nội và cha tớ."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 322


Trong nhà tớ mà có xu tiền nào thì đều hận không thể bổ ra để dùng. Nam Nam, cậu c*̃ng là người từng sống cuộc sống khổ cực, biết được sự khó khăn c*̉a tớ."

"Cô nghèo thì cô hại tôi à?" Hứa Nam Nam lạnh mặt nói. Cảnh đời cả hai đời c*̉a cô đều không tốt, vậy chẳng phải phải báo thù xã hội à?

"Ban đầu tớ thành tâm muốn làm bạn bè với cậu. Nhưng vận mệnh cậu tốt, chuyện gì c*̃ng thuận lợi trôi chảy, bảo đi học trung cấp chuyên nghiệp thì tốt nghiệp trung cấp chuyên nghiệp, bảo đi thi công nhân chính thức thì đỗ ngay. Tớ đến hầm mỏ lâu thế rồi, nhưng bởi vì không học hành gì nên vẫn cứ làm công nhân học việc. Sau đó cậu lại có căn nhà tốt như thế, lúc đó tớ có phần đố kị, tớ thừa nhận chuyện đó tớ đã làm sai, bây giờ ta nghĩ thôi c*̃ng thấy hối hận. Tớ c*̃ng không ngờ rằng Tương Lệ Lệ sẽ đi báo cáo cậu như thế, nếu mà biết thì tớ c*̃ng sẽ không làm như vậy đâu."

Cô ta tỏ vẻ hối hận, khiến người khác cảm thấy cô ta thật lòng thật dạ xin lỗi và cảm thấy hổ thẹn.

Hứa Nam Nam một chữ c*̃ng không tin. Bởi vì cô ta không nói đến chuyện bút máy. Cô ta không nói thì chưa định bụng thẳng thắn thành khẩn. Chuyện xấu mình từng làm còn không dám làm rõ thì còn có thể khiến người khác tin cô ta được sao? Hơn nữa còn đẩy hết chuyện sai lầm trước kia cho Tương Lệ Lệ, nhân phẩn con người như vậy có nói gì c*̃ng không đáng để tin tưởng.

Hứa Nam Nam nghe xong thì không muốn để ý tới cô ta nữa: "Nếu cô nói xong rồi thì tôi đi vào đây, tôi còn việc bận, dù sao c*̃ng không thể vì chút chuyện riêng này mà làm trễ nãi công việc được đâu."

"Chờ đã, sau này chúng ta gặp lại còn có thể chào hỏi nhau không?" Ngô Tinh vội vàng hỏi.

Hứa Nam Nam đáp: "Tùy cô."

Dù sao cô không định đáp lại là được.

"Nam Nam, cảm ơn cậu. Sau này cậu sẽ thấy được lòng thành c*̉a tớ." Như chỉ để đợi câu cuối c*̀ng này c*̉a Hứa Nam Nam, Ngô Tinh lập tức chuyển từ âm u sang tươi tắn, cô ta lau lau nước mắt nói cảm ơn.

Hứa Nam Nam hoàn toàn không hiểu cô ta thế này là muốn làm gì, buổi chiều gặp Chu Phương, cô mới biết cô ta c*̃ng tới chỗ Chu Phương, ngay cả lời nói cũng nói y hệt như thế.

"Đừng để ý tới cô ta, nên làm gì thì cứ làm thế." Chu Phương kiên định nói.

Hứa Nam Nam cũng đồng ý. Chỉ cần không chọc các cô thì bọn họ sẽ không quan tâm. Còn nếu cô ta gây chuyện với các cô thì cô sẽ không cứ chịu đựng như vậy.

Tan tầm, Hứa Nam Nam đặc biệt đến gần chỗ ký túc xá tìm Hứa Linh.

Cô đã lâu rồi không nhìn thấy cô bé này. Lần này đi công tác cô c*̃ng có mang quà về cô bé. Đồ để mặc không dùng được nên cô mang về chút đồ ăn.

Đến gần nơi Lý Tĩnh ở, cô nhìn thấy Lý Tĩnh đang nhóm bếp lò ở cửa, hình như đang nấu canh. Hứa Linh thì đang nghịch đá ở bên cạnh. Nhìn thấy Hứa Nam Nam, cô bé cong eo, len lén chạy sang hướng bên cạnh, hai chị em cùng đến chỗ hẻo lánh ở cửa hầm mở.

Hứa Nam Nam nhét đồ ăn vào túi cô bé. "Chị gần đây bận việc nên lâu rồi không đến thăm em. Nếu em có chuyện gì thì đến chỗ bộ phận vật tư tìm chị nhé. Phải rồi, chuyện đi học em c*̃ng đừng vội, chị sẽ nghĩ cách cho em."

Còn mấy tháng nữa mới nhập học, cô lo đứa trẻ này sẽ tưởng rằng không có ai nghĩ tới chuyện này sẽ lo nghĩ.

Từ Linh toét miệng cười: "Chị ơi, không cần chị lo lắng nữa đâu, cha nói lo cho em đi học rồi."

Hứa Nam Nam nhướng mày, mặt trời mọc đằng tây à.

Hứa Linh kể ra chuyện ngày hôm đó cho Hứa Nam Nam nghe. Hứa Nam Nam không ngờ rằng chuyện mình và Tiểu Mãn làm con nuôi có thể kích thích được Hứa Kiến Sinh bắt đầu xét lại mình. Sớm biết có ngày hôm nay thì ban đầu hà tất gì phải đối xử với con gái ruột c*̉a mình như vậy chứ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 323


"Chị đừng quan tâm em nữa, cứ để ông ấy lo việc học đi, dựa vào gì người khác được đi học mà em không được."

"Phải rồi chị ơi, chị nhỏ Cả lại về rồi đấy ạ, người đàn bà đó đích thân đến đón đó, còn nói không ít lời hay nữa đó. Em nghe thì hình như là người mà chị nhỏ Cả đang yêu đương vô c*̀ng tốt. Chị, sau này chị đừng cãi nhau với chị nhỏ Cả nữa." Hứa Linh Linh có chút lo lắng. Người đàn bà đó nói người yêu c*̉a chị nhỏ Cả ghê gớm lắm, có thể ngang ngược ở khắp thị trấn, còn ghê gớm hơn cả quản lý mỏ nữa.

Hứa Nam Nam thấy cô bé cau mày y chang bà c*̣ non bèn cười nói: "Chúng ta không cãi nhau với cô ta, không sợ. Nếu cha em nói muốn lo chuyện đi học cho em thì em c*̃ng đừng rảnh rỗi, khi về chị sẽ mang theo sách c*̉a Tiểu Mãn, lúc nào em rảnh thì đến phòng làm việc c*̉a chị tìm chị để lấy sách đọc nhé. Ôn tập sớm chút thì sau này mới có thể theo kịp tiến độ học tập được."

"Dạ." Hứa Linh nghiêm túc gật đầu. Cô bé c*̃ng muốn học cho thật tốt, sau này thi đại học để được có triển vọng hơn cả chị nhỏ Cả.

Nhìn theo Hứa Linh đi về, lúc này Hứa Nam Nam mới thở dài nhẹ nhõm yên tâm. Nói thật thì tình cảm c*̉a cô đối với Hứa linh dĩ nhiên không bằng được tình cảm dành cho Tiểu Mãn. Chỉ là cô cảm thấy cô bé này đã gọi cô một tiếng chị, coi cô như chị ruột mình thì cô không thể để cô bé thất vọng được. c*̃ng không biết Hứa Kiến Sinh có đáng tin cậy không, cô vẫn phải chuẩn bị biện pháp sẵn sàng thôi. Dù sao Tiểu Linh chắc chắn là không thể nào về quê được.

Vừa ra khỏi mỏ thì nhìn thấy chú Vĩ đang nói chuyện với một người đàn ông. Người đàn ông đó cao gầy, trông có phần dinh dưỡng không đầy đủ, mặt mày còn ngốc ngốc.

Nhìn thấy Hứa Nam Nam, Vệ Quốc Binh vẫy tay bảo cô đi đến: "Nam Nam, cháu biết người này không, anh ta cứ lang thang mãi ở cửa mỏ chúng ta, anh ta nói biết cháu, đến đón cháu tan tầm."

"Nam Nam, sao giờ này em mới tan làm, anh đợi em lâu lắm rồi đấy."

Hứa Nam Nam còn chưa nhìn rõ là ai thì người đàn ông này đã không vui nói.

"Anh là ai vậy?" Hứa Nam Nam khó hiểu nhìn hắn ta: "Tôi cũng đâu có quen anh."

Bởi vì hôm nay Đổng Vũ muốn đến đón Hứa Nam Nam, còn xin tan làm sớm, kết quả hắn ta lại không thể vào hầm mỏ, đứng đợi ở cổng chính cả buổi, còn bị người ta gặng hỏi, bây giờ Hứa Nam Nam lại nói không quen biết hắn ta, trong lòng lập tức cảm thấy bực bội: "Mẹ anh và quản lí xưởng Vu là đồng nghiệp cũ, trước đây từng đến nhà em rồi đó, mẹ anh muốn hai chúng ta hẹn hò, sao em lại không nhận ra anh?"

Hứa Nam Nam sững sờ. Đây là tên thần kinh nhảy ra từ góc nào?

Vệ Quốc Binh nhìn Hứa Nam Nam với vẻ mặt không dám tin, rồi lại nhìn Đổng Vũ. Mắt nhìn của Nam Nam sẽ không kém như vậy chứ.

"Anh nói linh tinh cái gì vậy, yêu đương gì, ai mà biết anh mọc từ đâu ra đây chứ." Hứa Nam Nam tức không chịu nổi, tuy rằng thời đại này giới nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời, nhưng sự ràng buộc đối với giới nữ cũng rất lớn, nếu danh tiếng bị tổn hại, đi đến đâu cũng sẽ bị người ta nói này nói kia, đừng nói đến là chuyện yêu đương. Lúc này yêu đương đều là với mục đích đi đến kết hôn.

"Chú Vệ, cháu không quen người này, đây là tên lưu manh, khốn nạn." Hứa Nam Nam chỉ vào Đổng Vũ mắng. Mặc kệ mẹ anh ta là ai.

Vệ Quốc Binh vừa thấy thái độ này của Hứa Nam Nam thì biết rằng đây không phải có ý muốn yêu đương rồi. Anh ấy nói rồi mà, Nam Nam bây giờ không giống với trước đây nữa, muốn tìm đối tượng thì cũng phải tìm chàng trai tốt ở hầm mỏ, sao có thể tìm cái thứ có vẻ ngoài ngốc nghếch đần độn thế này được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 324


Không phải người yêu mà còn chạy lên hầm mỏ làm loạn. Hủy hoại danh tiếng của nữ công chức. Vệ Quốc Binh lập tức phẩy tay, gọi mấy thanh niên gác cổng ở cổng vào.

"Người này đến hầm mỏ chúng ta giở trò lưu manh, kéo đến đồn cảnh sát đi."

Mấy anh trai bảo vệ ở cổng lập tức xắn tay áo lên đi bắt người. Mẹ nó, cả ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, vừa đúng lúc có người đến cho các anh có cơ hội lập công.

Đổng Vũ thấy người ta sắp bắt mình thì bị dọa đến mức nghệt mặt ra. Chỉ về phía Hứa Nam Nam nói: "Con vợ kia, sao có thể đối xử với người đàn ông của mình như vậy hả. Sau này nếu như chúng ta kết hôn rồi, xem tôi làm sao xử lý cô." Thân hình thế này, còn không đủ cho hắn ta đá một cái.

Thấy hắn ta còn giở trò du côn, người gác cổng nhanh chóng xông tới bắt người.

Hứa Nam Nam trực tiếp chạy qua đá vào bụng hắn ta một cái: "Cho anh giở trò lưu manh này, đồ khốn nạn nhà anh." Đá một cái vẫn không đủ, cô lại cầm túi đập vào đầu hắn ta.

Vệ Quốc Binh và những người khác đều chết lặng người nhìn điệu bộ này c*̉a Hứa Nam Nam. Cô gái nhỏ bình thường rất yếu đuối, khi tức giận lên cũng ghê gớm quá.

Hứa Nam Nam đánh đến mức Đổng Vũ không còn sức chửi bới nữa thì mới buông tay ra, nói với Vệ Quốc Binh: "Chú Vệ, cháu không quen biết người này, không biết anh ta nghe thấy tên cháu ở đâu mà nhảy ra hại cháu. Loại người này tuyệt đối không thể nhân nhượng, loại lưu manh này, phải bắt đến đồn cảnh sát."

"Cháu yên tâm, bọn chú đưa đi ngay bây giờ. Thể loại lưu manh này chính là tai hoạ." Vệ Quốc Binh gật đầu nói rồi nhanh chóng sắp xếp người đưa đến đồn cảnh sát, tránh việc ầm ĩ khó coi trước cổng hầm mỏ.

Đổng Vũ vẫn chưa hoàn hồn thì đã bị hai chàng trai túm cánh tay bắt đi rồi.

Đợi người đi, Vệ Quốc Binh nói: "Cháu không quen biết người này thật sao? Chẳng phải anh ta nói mẹ anh ta và nhà ông Vu quen nhau sao, chuyện này cháu vẫn nên mau chóng trở về nói với nhà ông Vu một câu, xem chuyện là thế nào. Sau này cũng cẩn thận một chút."

Hứa Nam Nam gật đầu, cô cũng không biết đây là ai. Vừa rồi giận quá nên cũng không có tâm trạng hỏi.

Xảy ra chuyện thế này, trong lòng Hứa Nam Nam cũng khá phiền muộn. Suốt đường đi không dám chậm trễ một khắc, cô sải bước về phía nhà, rất nhanh đã tới nhà.

Đúng lúc Tiểu Mãn đang ngồi trong sân làm bài tập.

Bà Vu đang nấu cơm ở trong bếp. Tuy rằng tay nghề của Hứa Nam Nam tốt hơn bà ấy, nhưng bà ấy cảm thấy Hứa Nam Nam phải đi làm, không thể để cô chăm sóc người già họ được. Hơn nữa sau này bà ấy và ông Vu già rồi đều phải dựa vào sự chăm sóc của con cháu, bây giờ vẫn còn hoạt động được, phải cố gắng hết sức để không kéo chân chúng nó. Vậy nên việc nội trợ trong nhà, hầu như bà ấy không để Hứa Nam Nam phải bận tâm.

"Chị, chị về rồi ạ."

Tiểu Mãn chào hỏi xong thì lại tiếp tục làm bài tập, thái độ rất nghiêm túc.

Hứa Nam Nam cũng không làm ảnh hưởng đến cô bé, vào phòng thay quần áo thì đến nhà bếp giúp việc. Vu Đông Lai và bà Vu đều đang ở trong bếp. Một người nấu cơm, một người thái rau, khung cảnh rất hài hoà.

"Bà, để cháu làm cho." Hứa Nam Nam định đi lấy cái xẻng xào, nhưng bà Vu không cho cô lấy, bảo cô ngồi nghỉ ở một bên: "Đi làm cả ngày rồi, chắc chắn rất vất vả, nghỉ ngơi cho tốt. Tối nay chúng ta ăn bánh canh, xào thêm một chút rau." Mức độ cuộc sống thế này, c*̃ng là đặc biệt trong số các nhà gần đây. Bình thường ngoài lương thực được phát c*̉a hai c*̣ thì lương thực tinh chế mà Hứa Nam Nam đem về c*̃ng chưa từng đứt đoạn.

Hứa Nam Nam cũng không tranh giành, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ở bên cạnh.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 325


"Bà, hôm nay có người đến tìm cháu, nói rằng mẹ anh ta là đồng nghiệp cũ với hai ông bà nội. Còn nói muốn bọn cháu yêu đương với nhau." Chuyện này cuối cùng vẫn phải nói với hai c*̣, xem xem rốt cuộc chuyện là thế nào.

"Cái gì?" Bà Vu đang cầm cái xẻng xào thì đứng thẳng lưng lên, sắc mặt cũng thay đổi.

Vu Đông Lai cũng cầm dao làm bếp, trên khuôn mặt có chút kích động.

"Ai, thằng khốn nạn nhà nào đến hầm mỏ bám lấy cháu?" Vu Đông Lai tức giận nói. Vừa mới nhận cháu gái đã bị người khác để mắt tới, chuyện gì thế này đây chứ. Quan trọng là muốn yêu đương với cháu gái nhà họ, sao chưa nói với họ tiếng nào trước mà đã đột nhiên chạy đến hầm mỏ tìm người, thế là có ý gì đây!

Bà Vu tức giận đến mức không cầm nổi cái xẻng xào: "Chắc chắn là con trai nhà Lý Kim Hoa rồi." Chuyện này chỉ có Lý Kim Hoa từng nói với bà ấy, ngoại trừ nhà bà ta thì không còn nhà nào khác làm chuyện không đáng tin cậy như thế này.

Hứa Nam Nam nói: "Người đó trông vừa cao vừa gầy, có hơi già."

"Đúng thật là anh ta!" Vu Đông Lai tức đến mức đỏ mặt tía tai.

"Cái thứ khốn nạn đó mà còn muốn yêu đương với Nam Nam nhà chúng ta, cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga à. Đó chẳng là cái thá gì, lúc đầu cưới vợ về anh ta cũng không biết thương xót, cả ngày cùng bà mẹ già c*̉a mình giày vò vợ, cứ thế giày vò đến chết, người ta còn không muốn kết thông gia với nhà họ nữa rồi. Cái thứ thế này mà còn dám đến tìm Nam Nam."

Vu Đông Lai càng nói càng tức.

Cảm thấy chỉ nhắc đến người này c*̀ng chung với Hứa Nam Nam là đã mất mặt rồi. Cái thứ như thế này bình thường ông ấy còn lười nhìn một cái, thế mà còn dám mơ tưởng đến cháu gái ông ấy, sao mặt hắn ta có thể dày đến vậy.

Nhìn hai c*̣ kích động như vậy, Hứa Nam Nam lại không thấy giận nữa, ngược lại lo lắng hai người tức giận sẽ hại sức khoẻ: "Ông bà, ông bà đừng giận nữa, người bảo vệ của hầm mỏ cháu đã đưa anh ta đến đồn cảnh sát rồi. Chắc bây giờ vẫn đang bị giam đấy ạ."

"Đáng đời, đúng là nên nhốt." Bà Vu nói. "Đây là ức h**p già trẻ nhà chúng ta không ai chống lưng." Nếu con trai bà ấy còn thì ai dám đối xử với nhà họ như vậy chứ. Sớm đã cho hắn ta một cú đấm rồi.

Vu Đông Lai có chút khó chịu: "Sức khoẻ của tôi vẫn chưa yếu đến mức đó, nếu tên đó còn dám mò đến, tôi cũng có thể đấm hắn ta."

"Ông, cháu biết ông tuy già nhưng vẫn còn khỏe mạnh, chúng cháu tin ông có thể đánh lại những người trẻ tuổi, nhưng chúng ta đừng nên đánh nhau, không phải có đồng chí cảnh sát đó sao ạ, chúng ta phải tin tưởng tổ chức, tin tưởng các đồng chí cảnh sát có thể chủ trì công bằng cho chúng ta."

Hứa Nam Nam dỗ dành ông ấy.

Cô không hề muốn để ông ấy đánh nhau với người ta vì chuyện của cô, vậy thì có lỗi quá.

Bởi vì chuyện này nên khi ăn cơm tối hai ông bà đều không muốn ăn, bà Vu ăn vài miếng thì bỏ đũa xuống: "Chốc nữa ăn xong, bà và ông Vu đến nhà Lý Kim Hoa một chuyến, chuyện này phải nói rõ ràng, để tránh sau này lại đến chỗ Nam Nam quậy phá nữa."

Bà ấy cũng là phụ nữ, nên biết rõ nỗi khổ của phụ nữ. Nếu lần này để người khác cho rằng chuyện Hứa Nam Nam và thứ khốn nạn nhà Lý Kim Hoa yêu đương là thật, sau này Hứa Nam Nam sẽ khó tìm được nhà chồng tốt. Trong lòng người ta chắc chắn sẽ thấy chán ghét.

Vu Đông Lai nói với khuôn mặt nghiêm túc: "Lát nữa ăn xong thì đi. Nếu bọn họ còn làm loạn nữa thì chúng ta sẽ đi tìm quản lí xưởng, để xem loại người thế này còn có thể làm ở xưởng không."

Thấy dáng vẻ hai người lòng đầy căm phẫn, Hứa Nam Nam cảm thấy không nên ngăn cản thì hơn, chút nữa cô cũng đi cùng để nói rõ ràng. Tránh việc sau này người ta thật sự bám lấy suốt ngày.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 326


Không ngờ họ còn chưa đi thì người ta đã tìm đến tận cửa rồi.

Lý Kim Hoa hung dữ gõ cửa, vừa gõ cửa vừa ồn ào. Hàng xóm bên cạnh còn từ trong nhà ra để xem.

Vu Đông Lai tức đến đỏ mặt, mở cửa: "Lý Kim Hoa, cô còn có mặt mũi đến nhà chúng tôi sao, tôi chuẩn bị đến nhà các người đây."

"Tìm tôi làm gì, con trai tôi đâu?" Lý Kim Hoa bước vào nhà thì nhìn khắp nơi. Hôm nay con trai bà ta rời khỏi xưởng sớm để đến hầm mỏ đón Hứa Nam Nam tan làm, kết quả bà ta ở nhà đợi nửa ngày trời, cũng không đợi được ai. Trong lòng cảm thấy con trai bà ta đã bị Hứa Nam Nam hớp hồn, đến cả nhà cũng không về, chắc chắn là đang ở nhà ông Vu.

Thế này thì hỏng mất, chưa kết hôn đã báu thế này, vậy sau này kết hôn rồi, chẳng phải đến người mẹ này cũng không nhận sao. Thế nên bà ta mới vội vã đến tìm người.

Không quan tâm sự ngăn cản của Hứa Nam Nam, bà ta tìm khắp trong ngoài nhà mà cũng không thấy con trai mình đâu, bà ta mới vội vàng từ trong nhà ra tìm Hứa Nam Nam: "Con trai tôi đâu, Đổng Vũ nhà chúng tôi đâu?"

Hứa Nam Nam còn định tìm bà ta để nói rõ, thấy điệu bộ bà ta như vậy, thế là không muốn nói nữa, cố ý nói: "Con trai thím là ai, cháu có quen đâu. Làm sao cháu biết con trai thím đi đâu chứ."

"Lừa ai vậy, con trai tôi nói là đi đón cô tan làm, kết quả đến giờ vẫn chưa về nhà, chắc chắn là cô không để nó về nhà." Lý Kim Hoa không tin. Bình thường con trai bà ta rất nghe lời, mỗi ngày đều về nhà ăn cơm, chưa bao giờ không về muộn như vậy.

"Cháu cũng đâu có quen con trai thím, sao anh ta phải đón cháu tan làm thế?"

"Nó nói nhìn trúng cô rồi, muốn yêu đương với cô." Lý Kim Hoa dứt khoát nói ngay trước mặt mọi người.

Bên ngoài có người nghe thấy thế thì ai c*̃ng không dám tin Hứa Nam Nam và con trai nhà Lý Kim Hoa yêu đương với nhau. Hai vợ chồng ông Vu cũng không thể hồ đồ như vậy được.

Vu Đông Lai nghe thấy Lý Kim Hoa nói thẳng ra như thế thì tức giận cầm cái chổi: "Lý Kim Hoa, cô đừng ở nhà chúng tôi nói linh tinh, với bộ dạng của con trai cô mà còn muốn yêu đương với Nam Nam nhà chúng tôi sao. Người mù cũng khinh thường cái thứ đó của nhà cô."

Lý Kim Hoa chống nạnh nói: "Con trai tôi không tốt chỗ nào, tốt xấu gì cũng là người thành phố, không hơn con bé nhà quê xuất thân từ nông thôn này sao."

Lời này đúng là không biết xấu hổ.

Bà Vu cũng tức đến đỏ cả mặt: "Cút ra ngoài, sau này đừng đến nhà chúng tôi nữa. Nếu không chúng tôi sẽ đến xưởng tìm lãnh đạo xưởng, xem có phải cán bộ xưởng đã nghỉ hưu như chúng tôi thì không đáng tiền nữa phải không."

Chủ nhiệm phân xưởng sớm đã nghe thấy tiếng động, đang ở bên ngoài nghe vui đấy, nghe thấy bà Vu nói như vậy thì cũng không thể cứ nghe như thế được, ông ta cau mày bước vào trong sân: "Lý Kim Hoa à, chị đang làm cái gì vậy, lại đến tìm vợ chồng ông Vu làm ầm cái gì vậy?"

Đúng lúc Lý Kim Hoa vì chuyện không có được nhà ở, trong lòng bất mãn với quản lý phân xưởng cướp nhà của bà ta, thấy ông ta bước vào giúp nhà ông Vu thì cười nhạt nói: "Sao nào, cậu nhận được lợi ích của người ta, nên giúp họ ra mặt à."

"Lý Kim Hoa, cô thôi đi!" Vu Đông Lai trực tiếp chửi tục. "Nhà ở của xưởng là do xưởng phân chia, có giỏi thì cô đi nói với các lãnh đạo xưởng đi."

Giám đốc phân xưởng cũng cứng đầu, biết rằng Lý Kim Hoa là người vô ý vô tứ, không biết còn sẽ nói ra lời nói khó nghe nào nữa, ông ta dứt khoát hỏi Hứa Nam Nam: "Nam Nam à, cháu thật sự không nhìn thấy Đổng Vũ con trai c*̉a bà ta sao? Vậy trên đường đi cháu có thấy một người đàn ông dáng cao gầy, mặt hình chữ nhật, mắt một mí không. Mặc đồ lao động của xưởng chúng ta, chắc dễ nhận ra chứ."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 327


Hứa Nam Nam nghe thế thì ra vẻ nghĩ ngợi: "Nói như vậy thì đúng thật là cháu có nhớ ra rồi. Hôm nay có người dở trò lưu manh ở cổng hầm mỏ, bị đưa đến đồn cảnh sát rồi ạ, hình như là dáng vẻ trông như vậy."

Công nhân trong xưởng làm ra chuyện lưu manh thế này là chuyện rất lớn. Chủ nhiệm phân xưởng c*̃ng không màng đêm tối, chạy đến nhà lãnh đạo xưởng để tìm lãnh đạo. Lý Kim Hoa cũng không thèm tìm Hứa Nam Nam ầm ĩ nữa, vội vàng đi theo chủ nhiệm phân xưởng tìm lãnh đạo để giúp đỡ.

Bà ta không hồ đồ, chuyện lớn thế này, bà ta sao xử lý được.

Mấy lãnh đạo xưởng đến đồn cảnh sát tìm hiểu tình hình ngay trong đêm. Lý Kim Hoa cũng đi theo, bà ta gào thét trước cổng đồn công an kêu oan. Ầm ĩ đến mức lãnh đạo xưởng cũng cảm thấy mất mặt, khuyên can mãi, nhưng c*̣c cảnh sát không thả người, nói rằng đây là người được mỏ sắt Nam Giang đưa đến, hắn ta trêu ghẹo nữ công chức ở đơn vị, đây là chuyện lớn. Nếu mà thả người ra rồi thì trả lời thế nào với phía mỏ sắt Nam Giang đây.

"Sao con trai tôi lại giở trò lưu manh được chứ, nó trước giờ đàng hoàng nhất, người ở xưởng đều biết. Sao lại giở trò lưu manh được." Lý Kim Hoa ngồi khóc trước cổng đồn cảnh sát nói.

"Còn có chính sách pháp luật gì không, đây là muốn chèn ép dân thường chúng tôi mà, oan uổng quá."

Lúc này đã là buổi tối, tiếng khóc này khiến cho người dân xung quanh không thể ngủ yên giấc.

Lãnh đạo của xưởng cũng có chút đau đầu.

Nếu cứ thế này làm ầm thành chuyện lớn, đến lúc đó truyền ra ngoài thì đúng là mất mặt quá.

Đồn cảnh sát cách khu tập thể ủy ban huyện không xa, ở cùng một chỗ cả, Lý Kim Hoa gây ra động tĩnh này đương nhiên sẽ quấy rầy đến những hộ gia đình sống gần đây.

Trong nhà cục trưởng huyện đang tiếp đón hai thanh niên trẻ tuổi, nghe thấy tiếng động, cục trưởng Cao như thể cảm thấy không còn chút mặt mũi nào nữa. Bảo hai người ngồi uống trà ở phòng khách đợi ông ta, ông ta lấy mũ đội lên đầu: "Tôi cho người đi xử lý một chút, sống quen những ngày tháng yên bình đến mức không biết xử lý chuyện luôn rồi."

Lâm Thanh Bách cười rồi đứng dậy: "Đã muộn như vậy rồi, hôm nay chúng tôi cũng về trước đây, sau này có việc gì thì đến văn phòng bàn bạc." Ý là đến thăm vì việc tư chấm dứt ở đây.

Lâm Thanh Tùng thấy vậy cũng nhanh chóng đứng dậy.

Cục trưởng Cao ngại ngùng nói: "Như vậy sao được, còn chưa nói gì mà. Ôi, đều tại đám người này, một chút chuyện nhỏ cũng xử lý không xong."

Lâm Thanh Bách nói: "Sau này có rất nhiều cơ hội, không phải vào lúc này, vẫn nên ưu tiên việc công thì hơn, chúng tôi không làm phiền nữa."

"Được rồi, nếu sau này có thời gian, chúng ta lại uống một ly cho tử tế. Sau này chúng ta phải cùng nhau làm việc, không được khách khí với người anh già này đâu đấy." Cục trưởng Cao có chút tiếc nuối nói.

Lâm Thanh Bách cười một cái thản nhiên.

Đợi sau khi tiễn người xong, cục trưởng Cao cũng không đến đồn cảnh sát.

Bà Cao bước ra nói: "Không phải vừa rồi còn vội vàng đến đồn cảnh sát sao, sao không đi nữa rồi?"

"Không đi nữa." Bỏ mũ xuống treo lên cửa, tiếp tục uống trà. Ông Lưu, phận làm anh tôi cũng đã làm đến mức này rồi.

Lâm Thanh Bách và Lâm Thanh Tùng từ nhà cục trưởng Cao ra, cũng không trở về mà vòng vào đồn cảnh sát xem thử. Nhìn thấy một bà thím đang ngồi trên đất kêu gào, mấy người bên cạnh thì đang khuyên nhủ.

Quản lý xưởng lâu năm cúi người nói: "Lý Kim Hoa, hôm nay muộn vậy rồi, hay là thế này, ngày mai mấy người chúng tôi lại đến đồn cảnh sát xem xem, rồi chạy đến phía hầm mỏ một chuyến, chúng tôi chắc chắn sẽ quản chuyện này."

"Đổng Vũ nhà chúng tôi chắc chắn không phải người như vậy, chắc chắn là do con bé nhà ông Vu hại, Đổng Vũ nhà chúng tôi chính là vì đón cô ta tan làm, nên mới bị đưa đến đồn cảnh sát."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 328


"Vậy mà đến bây giờ cũng không thấy cô ta quan tâm chút nào."

Mấy lãnh đạo xưởng nghe thấy câu này thì đều có chút cạn lời, quản lý xưởng lâu năm nói: "Sao Đổng Vũ lại đến đón Vu Nam Nam chứ? Nhà hai người chưa thân thiết đến mức đó mà."

"Sao không đến mức đó, tôi và ông Vu qua lại thân thiết bao nhiêu năm. Hơn nữa, trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, Đổng Vũ nhà chúng tôi không thể hẹn hò với cháu gái nhà đó sao?"

Mặt phó quản lý xưởng tối sầm: "Với nhà của bà... việc hẹn hò là xuất phát từ hai phía, bên nữ không đồng ý thì không thể đi khắp nơi nói rằng con trai bà và người ta hẹn hò được, chẳng trách ông Vu tức giận."

"Sao nào, các người quản trời quản đất, còn quản cả chuyện yêu đương c*̉a người khác nữa à. Ai nói người ta không đồng ý, tóm lại là Đổng Vũ nhà chúng tôi hẹn hò với cô ta rồi, không thì có thể đi đón cô ta sao?"

Lần này chịu thiệt, Lý Kim Hoa nói thế nào cũng không thể để lợi cho Hứa Nam Nam được, nhất quyết kéo cô xuống nước, sau này bước vào cửa nhà họ Đổng rồi còn không phải bị bà ta giày vò sao.

Đồng chí cảnh sát trực ban ngồi trong phòng, cũng không muốn quan tâm chuyện rắc rối này.

Lâm Thanh Bách đứng một bên nhìn một lúc thì đi vào trong đồn cảnh sát. Các lãnh đạo xưởng liếc nhìn anh một cái, nhìn tướng mạo trẻ trung bèn nghĩ rằng là đồng chí cảnh sát, nên cũng không chào hỏi.

Vào đến bên trong, cảnh sát trực ban đứng dậy. Ban ngày Lâm Thanh Bách vừa đến gặp mặt mọi người, tất nhiên là nhận ra.

"Bộ trưởng Lâm."

Nghe thấy anh ta gọi bộ trưởng, các lãnh đạo xưởng và Lý Kim Hoa mới biết, người thanh niên vừa nãy còn là một cán bộ, chỉ là không biết của bộ nào.

Lâm Thanh Bách nhìn mấy người, đặc biệt là nhìn Lý Kim Hoa một lúc, nhíu mày nói: "Đêm hôm khuya khoắt, gây chuyện ở trước cổng đồn cảnh sát, đây là hành vi gây mất trật tự an toàn xã hội nghiêm trọng, các anh không quản lý à? Nên bắt thì cứ bắt, nên phạt thì cứ phạt, làm việc theo luật, chút việc này cũng không biết làm sao?"

Vừa đến đã bị gắn tội gây mất trật tự an toàn xã hội. Các lãnh đạo xưởng lập tức hoang mang. Bọn họ đối mắt mắt nhìn nhau rồi dần dần tản ra, ai đi đường nấy. Cứ ầm ĩ đi, chúng tôi không quản nữa.

Suy cho c*̀ng thì Lý Kim Hoa vẫn có chút sợ hãi cán bộ, nghe bộ trưởng cho phép bắt người thì cũng không dám ồn ào nữa, nhanh chóng bò dậy từ nền đất rồi chạy đi. Trong chốc lát đã chạy không thấy bóng dáng đâu.

Lâm Thanh Tùng ngẩn ra: "Anh, người này nhanh nhẹn thật đấy."

Đồng chí cảnh sát có chút ngượng ngùng ôm mũ. Chút chuyện này còn quấy rầy đến cán bộ mới tới, thật mất mặt. "Bộ trưởng Lâm, chúng tôi cũng không phải không muốn bắt người, chủ yếu là do chuyện con trai bà ta gây ra vẫn chưa điều tra rõ ràng, nếu lại bắt tiếp thì sẽ lớn chuyện. Hơn nữa khi nãy cũng có các lãnh đạo của đơn vị c*̀ng đến để giải quyết chuyện này, chúng tôi cũng không tiện ra tay."

Lâm Thanh Bách cười nói: "Tôi biết chỗ khó của các anh, vừa rồi cũng chỉ dọa một chút mà thôi. Phòng các anh trị an cũng không tồi, hai hôm nay tôi tới đều rất yên lặng."

"Đúng vậy, huyện Nam Giang chúng tôi bao năm nay chưa từng xảy ra chuyện gì to tát."

"Đó cũng là công lao của đồng chí cảnh sát các anh. Trước đây bộ trưởng Lưu chắc cũng bỏ ra không ít công sức nhỉ."

"Bộ trưởng Lưu quản lý bộ vũ trang, bình thường cũng ít khi tiếp xúc, nhưng nhờ sự trấn áp của bộ vũ trang nên bên này cũng không loạn được." Không giống với cảnh sát khác, bộ vũ trang có vũ khí.

Lâm Thanh Bách nói chuyện một lúc thì bước ra khỏi đồn cảnh sát.

Lâm Thanh Tùng nói: "Anh, việc gì phải chạy xuống đây, ở trong bộ đội tốt biết bao, ông già còn bao bọc anh được. Anh xem nơi này đi, vậy mà còn có người kêu oan trước cổng đồn cảnh sát. Loạn hết cả lên."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 329


Lâm Thanh Bách như đang nghĩ gì đó, một lúc sau mới nói: "Chuyện liên quan đến công việc không cần em bận tâm, ngược lại thì chuyện em đến đây lần này sao không gọi điện về nhà nói cho rõ ràng. Cha và dì đều rất lo lắng cho em. Lần này cha giận không ít đâu."

"Lo lắng cái gì chứ, họ đâu có xem trọng em. Trong lòng họ chỉ có người con trai là anh. Em chỉ là thằng con hoang." Lâm Thanh Tùng thì thầm nói.

"Nói linh tinh, ở đây vài ngày rồi em trở về đi, đừng để người khác phải lo lắng." Lâm Thanh Bách nghiêm túc nói.

"Em sẽ không về đâu, em cũng đâu phải đến chơi, ở đây em cũng có công việc rồi."

Lâm Thanh Bách nhướng mày: "Em có thể có công việc gì?" Tên nhóc này từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc gì đàng hoàng.

"Đừng xem thường người khác, xã mua bán ở huyện ấy, sau này em quản chuyện nhập hàng. Việc này lớn đấy chứ, việc ăn uống đại tiện tiểu tiện c*̉a cả thị trấn này em đều lo hết." Lâm Thanh Tùng đắc ý nói.

Không uổng công mấy năm nay cậu ta lăn lộn, đừng thấy cậu ta cả ngày rảnh rỗi ở ngoài, nhưng đường lối cách thức c*̃ng biết không ít đâu, muốn tìm một công việc thì có gì khó.

Lông mày Lâm Thanh Bách nhăn hết cả lại. Thằng ngốc này, nếu không phải nhìn gia thế của cậu ta thì còn có thể cho không cậu ta một công việc sao? Chỗ này việc nào c*̃ng có người đảm nhiệm, tưởng rằng vào được xã mua bán dễ dàng vậy sao.

Anh c*̃ng không định quản thúc thằng nhóc này nữa, lớn từng này rồi, để cậu ta tự mình lăn lộn vậy. Dù sao đến lúc đó ông già chắc chắn sẽ đến bắt người. Bây giờ anh cũng không thèm quản lí việc dạy dỗ thằng nhóc này.

Những đồng chí lâu năm ở nơi này không nhiều tâm tư như đám ông cụ non ở bộ đội.

Ngày thứ hai trong buổi họp ủy ban huyện, Lâm Thanh Bách vừa đến nhậm chức bộ trưởng bộ vũ trang đã đưa ra vấn đề kiểm tra cải cách nội bộ bộ vũ trang.

Ban ngày xuất hiện chuyện lưu manh, buổi tối có người nhà phá hoại trật tự xã hội, bộ vũ trang với danh nghĩa bộ đội giữ gìn hoà bình ở nơi này coi như là đã không làm tròn trách nhiệm một cách nghiêm trọng trong chuyện này. Nhất định phải cải cách, nhất định phải tự phê bình bản thân.

Lâm Thanh Bách rất nhanh nhẹn viết một bản kiểm điểm, thể hiện việc chỉnh đốn nội vụ, quyết tâm giữ gìn trật tự và hoà bình huyện Nam Giang c*̉a mình. "Sai phải biết sửa, dũng cảm chịu trách nhiệm, đội ngũ chúng ta bắt buộc phải có tư tưởng giác ngộ cách mạng như vậy, bộ vũ trang phải cải cách."

Phó bộ trưởng Lưu Kiến Quân quả thật là muốn chửi mẹ nó, nhưng đây lại là lãnh đạo trực tiếp của ông ta, không thể mắng.

Chả là hôm qua khi nhậm chức, trong lòng ông ta không thoải mái, nên liên hệ với mấy người bạn già, để họ lạnh nhạt với người vị trí này một chút, có đáng phải chỉ gà mắng chó thế sao?

Hôm qua ngài còn chưa chính thức nhận chức, miệng nói là lỗi lầm của bản thân, nhưng chẳng phải là nói ông ta không quản lý tốt đội ngũ sao. Nhưng người ta cũng không chỉ rõ là trách nhiệm của Lưu Kiến Quân ông ta, mà là người ta sẵn sàng chịu tội, vui vẻ cải cách lại nội bộ. Lưu Kiến Quân còn không thể nói được gì. Nếu không nghĩa là tư tưởng giác ngộ không cao.

Cục trưởng Cao cũng cười ngượng nghịu.

Cảm ơn vị bộ trưởng trẻ tuổi này đã đội chiếc mũ này lên đầu bộ vũ trang, tuy rằng hoàn toàn không có chút liên quan gì đến bộ vũ trang người ta.

Chủ tịch huyện Tôn cười ha ha: "Nói ra thì chuyện này đúng là nên xử lí nghiêm khắc, đừng để thật sự xuất hiện án sai. Nếu không sẽ gây ầm ĩ khiến cho cả thị trấn đều không yên lòng mất. Nếu như kiểm tra là thật, nên xử lý thì phải xử lý. Tuyệt đối không nhân nhượng."

Cục trưởng Cao nói: "Chuyện này hôm qua đã sai người đi điều tra rồi, đối phương cũng thật sự chưa làm chuyện gì."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 330


"Chỉ là miệng nói hẹn hò với nữ công chức nhà người ta thôi. Về mặt ngôn ngữ thì có chút mâu thuẫn, nên mới bị người ta bắt đến đồn cảnh sát. Bởi vì người kia là người c*̉a mỏ sắt Nam Giang, nên đang định đóng nhốt vài ngày, dạy cho một bài học, cũng là cho mỏ sắt Nam Giang một lời giải thích."

Nghe thấy chuyện này được xử lý khá ổn, chủ tịch huyện Tôn gật đầu, nhìn Lâm Thanh Bách nói: "Tiểu Lâm à, cháu xem đây cũng không phải chuyện gì quá nghiêm trọng, cháu cũng không cần tự trách nữa. Sau này dẫn dắt đội ngũ cho tốt là được rồi. Thế này đi, để ông Cao ở đây giúp cháu tìm hiểu thêm về tình hình của huyện, sau này cũng thuận tiện triển khai công việc, cháu thấy thế nào?"

Phản đồ.

Bộ trưởng Lưu tức giận đến mức nghiến răng. Đã gọi là Tiểu Lâm rồi cơ à. Trước đây còn nói muốn ra oai với người mới đến này, tránh việc người mới đến không hiểu việc ở huyện rồi chỉ huy linh tinh. Mới đó mà đã thay đổi làm phản lại rồi.

Còn cả cái thứ giở trò lưu manh đó, sớm không giở muộn không giở, cứ phải giở trò vào hôm qua. Quá trùng hợp! Nếu không thì tên họ Lâm này cũng không tìm ra cớ để chỉnh đốn nội bộ rồi. Mẹ nó, đây là muốn đoạt quyền mà.

Tuy rằng chỉ nhốt mấy hôm, nhưng sau khi bộ trưởng Lưu đặc biệt dặn dò, trong thời gian Đổng Vũ bị giam chỉ được cho uống nước, không được ăn.

Lương thực không đủ, còn có thể cho lưu manh ăn à?

Hứa Nam Nam vẫn chưa biết, vở kịch "sự kiện lưu manh" do cô mà ra đã mở ra cho bộ trưởng Lâm mới đến một bước đột phá, giúp người ta đứng vững một chân ở đây.

Lúc này cô đang ủ rũ đối mặt với sự chỉ trích của đồng chí Lý Kim Hoa.

Lý Kim Hoa ở nhà đợi liền mấy ngày, không đợi được con trai trở về, cũng không dám đến đồn cảnh sát gây sự. Đi tìm lãnh đạo xưởng thì lãnh đạo xưởng cũng không dám giúp đỡ.

Cuối cùng chỉ có thể lại chạy đến nhà ông Vu cầu cứu.

Chuyện này do cháu gái nhà ông Vu gây nên, bây giờ vẫn phải dựa vào cô cháu gái này mới được.

"Cháu trai tôi còn đang ở nhà đợi cha kìa, sao các người có thể nhẫn tâm như vậy, như này là muốn hại chết Đổng Vũ nhà chúng tôi mới chịu thôi sao."

"Cô còn dám đến nhà chúng tôi, có bản lĩnh cô đến đồn cảnh sát hỏi đi. Tác phong của con trai cô không tốt, đáng bị giam giữ." Bà Vu nói.

Cả đời này bà ấy không muốn gây sự với ai. Nhưng lần này bà ấy giận không nhịn nổi nữa rồi. Nếu không phải Nam Nam nhanh nhẹn thì không phải đã bị Đổng Vũ đó bám lấy rồi sao.

Lý Kim Hoa nói: "Tôi không cần biết, con trai nhà chúng tôi chính là bị Hứa Nam Nam nhà các người đẩy vào, bây giờ chỉ có cô ta có thể giúp Đổng Vũ ra ngoài được thôi. Ông phải đến đồn cảnh sát nói, nói nó không giở trò lưu manh, không thì không xong với tôi đâu."

"Anh ta la hét nói hẹn hò với cháu, còn nói gì mà sau này kết hôn sẽ xử lý cháu, đây không phải giở trò lưu manh thì là gì. Một cô gái chưa đến mười tám tuổi như cháu, anh ta nói với cháu những lời này chính là giở trò lưu manh chứ là gì. Cháu nói cho thím biết, nếu không phải ông bà cháu hiền lành thì lần này cháu chắc chắn sẽ để anh ta ngồi tù. Bây giờ cháu chỉ để họ giam giữ anh ta bảy ngày là đã là hời cho anh ta rồi."

"Cái gì, cô nói chỉ giam giữ bảy ngày?" Lý Kim Hoa không tin. Mấy ngày nay bà ta không đến đồn cảnh sát, còn chưa biết được chuyện này.

Hứa Nam Nam cười nhạt: "Nếu thím còn gây sự nữa, cháu mà không vui, thì sẽ không chỉ là bảy ngày thôi đâu. Thím xem mà làm đi." Câu này dĩ nhiên dọa được người khác chứ cô không có bản lĩnh đó. Mấy hôm nay cô cũng đi tìm Vệ Quốc Binh hỏi thăm chuyện của Đổng Vũ, cô cũng biết chắc chắn không giam nổi Đổng Vũ được bao ngày.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 331


Dù sao cũng nhiều người nhìn vào như vậy, người ta cũng thật sự không làm gì cô. Có lẽ sẽ sớm được thả ra thôi.

Cô lo lắng đến lúc đó Lý Kim Hoa lại sẽ đến nhà gây sự, cũng may cô có chuẩn bị trước.

Vệ Quốc Binh vì chuyện lần này nên cũng có liên lạc với phía cảnh sát, biết được ý kiến xử lý việc này. Nói rằng lần này Đổng Vũ bị giam giữ bảy ngày để cảnh cáo. Không kết án. Hứa Nam Nam cũng giữ trong lòng, đến bây giờ mới lấy ra để cảnh cáo Lý Kim Hoa.

Quả nhiên Lý Kim Hoa bị doạ, nửa tin nửa ngờ: "Được rồi, vậy tôi đợi thêm hai ngày nữa, nếu Đổng Vũ nhà chúng tôi không được thả về, các người không xong với tôi đâu." Nói xong thì hất cằm ra ngoài.

Bà Vu có chút lo lắng: "Chỉ giam bảy ngày thật sao?" Rồi lại thở dài nói: "Bỏ đi, giam bảy ngày thì bảy ngày vậy, hai mẹ con này không phải thứ tốt đẹp gì, nhưng dù sao cũng còn đứa con phải dựa vào Đổng Vũ nuôi. Đã không còn mẹ, nếu không còn cha nữa thì cuộc sống này sẽ rất khó khăn."

Hứa Nam Nam không có tấm lòng lương thiện này, làm việc xấu thì chịu trừng phạt, không thể lúc nào cũng lấy lí do trong nhà có mẹ già tám mươi tuổi, con nhỏ tám tuổi là có thể tùy tiện làm xằng làm bậy mà không chịu trừng phạt được.

Bà Vu nói: "Mấy ngày nay cháu cũng cẩn thận chút, đừng để đến khi người ra ngoài rồi lại bám lấy cháu. Đợi cậu ta ra ngoài, bà với ông Vu cũng đến nhà nói chuyện, sau này hai nhà nước sông không phạm nước giếng."

Qua hai ngày, Đổng Vũ quả nhiên được thả ra, chỉ là trông không giống người nữa.

Cũng không phải do ai nhúng tay vào, chỉ là giam giữ ở trong đó, tinh thần chịu sự kinh hãi, cộng thêm việc không được ăn, nên khi trở về chân cũng nhũn hết cả.

Tuy rằng Lý Kim Hoa nói hắn ta không giở trò lưu manh, nhưng những người xung quanh đều biết chuyện hắn ta giở trò lưu manh nên mới bị bắt giữ, trước đây đã không muốn để ý tới hắn ta rồi, bây giờ càng không muốn nói chuyện với hắn ta.

Lãnh đạo xưởng cũng tiến hành xử lý đối với hắn ta, muốn đuổi việc hắn ta. Thế là Lý Kim Hoa trực tiếp lấy một sợi dây thừng chạy đến cổng xưởng treo lên cổng chính, la hét nói: "Nếu đuổi việc con trai tôi thì già trẻ nhà chúng tôi sẽ không còn đường sống nữa, chi bằng cùng chết cho rồi."

Cuối cùng lãnh đạo xưởng quyết định giữ lại để xem xét, nếu còn gây ra chuyện xấu gì, phá vỡ sự hài hoà và ổn định của xưởng thì cút xéo.

Vu Đông Lai có phần không hài lòng với sự trừng phạt này, trở về bàn với bà Vu, cảm thấy lãnh đạo bây giờ làm việc thật là quá hiền từ rồi. Nếu là họ khi đó, ai dám phá hỏng sự hài hoà và ổn định của xưởng thì sẽ trực tiếp cho ra khỏi đội ngũ.

"Nhà ông Đổng là giai cấp công nhân đi lên từ xã hội cũ, lãnh đạo xưởng cũng có chút lo ngại." Bà Vu nói.

Lại nhắc nhở Hứa Nam Nam: "Sau này tan làm về nhà sớm một chút, chúng ta phải cẩn thận chút đấy."

Vu Đông Lai hừ một tiếng thật mạnh: "Cậu ta dám!"

Mặc kệ Đổng Vũ này có dám hay không thì Hứa Nam Nam đã bắt đầu cảnh giác rồi. Không có Đổng Vũ, ai mà biết sẽ mọc ra một Chu Vũ nào không. Chuyện này không nói trước được.

Cô nhanh chóng mua bình xịt phòng ngừa kẻ xấu trên Taobao, cả ngày để trong túi xách.

May mà dường như nhà họ Đổng đã biết sự lợi hại rồi, sau đó c*̃ng không đến hầm mỏ tìm cô nữa.

"Nhà chúng ta không thể bỏ qua như vậy được."

Sau khi Đổng Vũ có thể xuống giường, Lý Kim Hoa vẫn suy nghĩ về chuyện này, cảm thấy nhà bọn họ chịu thiệt lớn như thế mà nhà ông Vu lại như thể không có chuyện gì.

Cả đời này bà ta chưa chịu thiệt như vậy bao giờ.

Đổng Lan, con gái bà ta nói: "Anh con đã thế này rồi, mẹ còn muốn như nào nữa."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 332


Vì chuyện này, phía người yêu của cô ta cũng có ý kiến rồi, nếu không phải cô ta nói sau này sẽ được chia nhà thì người ta cũng sẽ không tiếp tục hẹn hò với cô ta nữa.

Đổng Vũ cũng như một tên đầu gỗ, không hề dám đến tìm Hứa Nam Nam nữa.

Ấn tượng lần đầu quá khắc sâu, nghĩ đến cũng đã khiến hắn ta run cầm cập. Trong căn phòng tối tăm đó, không có đồ ăn, mỗi ngày chỉ một bát nước. Đói đến mức người không còn sức nữa.

Lý Kim Hoa nói: "Tóm lại là nhà chúng ta không thể bỏ qua như vậy. Không phải nói con trai tôi giở trò lưu manh sao, đợi chúng ta cưới con bé quê mùa đó vào cửa, xem xem còn ai dám nói nhà chúng ta giở trò lưu manh được nữa. Đến lúc đó anh con với vợ nó thế nào mà chẳng được, không ai quản được."

Đổng Vũ vừa nghe thì lại có chút động lòng, hắn ta nhìn thấy cô gái đó rồi, thấy rất xinh đẹp. Quan trọng là hắn ta còn bị đánh, bị cô gái đó đánh một trận. Lớn như thế này, trừ mẹ ra thì hắn ta chưa từng bị phụ nữ đánh bao giờ.

Người đầu gỗ cũng có ba phần tức giận, cục tức này Đổng Vũ đã để ở trong lòng rồi.

Nhưng nghĩ đến cuộc gặp gỡ trước đó, hắn ta có chút lo lắng: "Mẹ, con không muốn ngồi tù."

"Ngồi tù cái gì, lần trước là do chúng ta chưa chuẩn bị tốt, không biết tính cách con bé đó như vậy, bây giờ mới tìm cách. Lần này chúng ta làm ra trò luôn."

Hai anh em sửng sốt: "Cái gì ra trò."

Lý Kim Hoa cắn răng, hỏi con gái: "Nếu như... con bị người ta làm cái đó thì con sẽ gả chồng, hay là rêu rao ra ngoài cho mọi người biết hết."

Đổng Lan vẫn sửng sờ một lúc thì mới phản ứng lại, có chút nhớn nhác: "Tất nhiên là gả chồng rồi." Chuyện xấu như này nếu để người khác biết được, sau này cô ta làm người thế nào được. Còn tìm nhà chồng gì nữa chứ.

Lần này cô ta hiểu ra rồi.

"Mẹ, mẹ muốn anh con đi... " Đổng Lan trợn tròn mắt lên. Chuyện này, cũng quá...

Đổng Vũ cũng đã hiểu ra, nhìn mẹ hắn ta, có chút lo lắng nói: "Mẹ, như vậy không được đâu, lỡ bị người ta biết được, con phải ngồi tù đấy."

"Bị người ta tố cáo mới phải ngồi tù, không ai tố cáo thì con chỉ lấy vợ. Nếu cô ta bị con phá trinh, sau này cả đời sẽ không thể ngẩng đầu lên được nữa. Những thằng có điều kiện tốt cũng sẽ không cần cô ta. Ngoại trừ theo con, còn có thể theo ai?"

Lần này Lý Kim Hoa đã hạ quyết tâm phải lấy cô gái quê mùa khiến nhà bà ta chịu thiệt về để giày vò. "Con sức lớn, cô ta yếu, chỉ là chuyện một chốc một lát thôi, con còn sợ cái gì chứ?"

Đôi mắt Đổng Vũ đờ đẫn nhìn vào bức tường.

Lương thực của hầm mỏ cuối cùng cũng đến trước tháng sáu. Trước mắt nguy cơ lương thực của hầm mỏ đã được giải quyết triệt để. Ngoài các lương thực ra, còn được phát xuống một lượng lớn vật liệu xây dựng. Xem như khích lệ công lao tự giải quyết được lương thực của mấy nghìn người trước đó. Mặt khác cũng là để động viên các công nhân. Khó khăn chỉ là một lúc, sau khi vượt qua thì sẽ chỉ ngày càng tốt đẹp hơn. Nhìn xem trước đây thiếu ăn, bây giờ không chỉ không thiếu ăn nữa mà còn có thể có chỗ ở.

Chuyện này c*̃ng khiến các lãnh đạo mỏ vui vẻ trong lòng.

Vinh dự là một mặt, nhà cửa quả thực cũng giúp hầm mỏ giải quyết được khó khăn rất lớn.

Hiện tại không nói đến những căn nhà công nhân một gian và hai gian, chỉ là phòng kí túc xá độc thân thôi cũng đã có phần khó khăn rồi. Có lượng lớn vật liệu xây dựng này, ít nhất cũng có thể sắp xếp một vùng ở hầm mỏ, dựng thêm vài nhà một gian. Chuyện này có thể giải quyết vấn đề phòng ở của không ít gia đình.

Có mặt tốt, cũng có mặt xấu.

Có nơi ở tốt, tâm tư thật thà đi làm hàng ngày c*̉a những công nhân cũng bay mất.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 333


Bọn họ đều để ý đến những vật liệu xây dựng đó, suy nghĩ xem lần này chia nhà có thể đến lượt nhà mình không. Đến Lý Vĩ Minh cũng lắp ba lắp bắp nói với Chu Phương đừng vội kết hôn, như vậy họ là hai công nhân, tỷ lệ chia phòng cao hơn.

Những năm nay đã quyết định hẹn hò với nhau thì việc kết hôn là chuyện sớm muộn, nếu được chia nhà ở, vậy thì càng tốt biết bao. Suy nghĩ lần này của Lý Vĩ Minh không trách được, cả Hứa Nam Nam cũng không thể dùng quan niệm của thế kỉ hai mươi mốt để nói anh ấy không tốt.

Nhưng Chu Phương lại không vui. Cảm thấy Lý Vĩ Minh sớm không nhắc, muộn không nhắc, nhất định nhắc đến chuyện này trước khi chia nhà, như vậy là cưới nhà hay là cưới chị ấy.

Cứ thế làm Lý Vĩ Minh nghẹn họng đến mức không nói nổi. Chuyện này coi như kết thúc ở đây.

Hứa Nam Nam còn chưa từng nghĩ đến chuyện khuyên Chu Phương suy nghĩ thêm thì cô gái này đã nhịn không nổi nói với Hứa Nam Nam trước: "Chị đương nhiên cũng muốn có nhà rồi. Nhưng chị chỉ mong anh ấy có thể để tâm đến chị, nếu lấy chị vì căn nhà, sau này chỉ phải xếp sau căn nhà rồi. Chị thà rằng sau này một nhà ba thế hệ sống cùng nhau, cũng không bằng lòng để người mình yêu không để tâm đến chị. Nói câu em không muốn nghe, tuy rằng nói chủ nhiệm Hứa làm cha chẳng ra sao, nhưng làm chồng lại không có chỗ soi mói. Vợ chủ nhiệm Hứa làm hại đến mức mất cả căn nhà, cả nhà phải chen chúc trong phòng kí túc xá độc thân nhưng người ta cũng chẳng nói gì. Em nói đổi thành người khác, còn không phải đã giày xéo vợ mình sao."

Nghe Chu Phương nói như vậy, Hứa Nam Nam cũng cảm thấy tình cảm hai vợ chồng này quý hơn vàng. Hơn nữa tình cảm quý hơn vàng thì không nên có con, làm gia đình không con tốt biết bao.

Lúc này hai vợ chồng tình cảm quý hơn vàng đó cũng đang bàn bạc về chuyện nhà ở.

Nhưng từ đầu đến cuối người bàn là Lý Tĩnh, Hứa Kiến Sinh chỉ nghe.

Hiện tại Hứa Kiến Sinh vẫn đang ở ngoài, dù sao thì chen chúc ở cùng một phòng kí túc xá với cháu gái cả khiến hắn ta cảm thấy không quen, thế nên dứt khoát sống ở phòng kí túc xá độc thân ở bên ngoài. Để Lý Tĩnh dẫn theo đám trẻ ở đây. Như vậy thì một nhà sống c*̃ng không chen chúc nữa. Thậm chí hắn ta thấy sống như vậy cũng được lắm. c*̃ng chỉ Lý Tĩnh suốt ngày nghĩ đến chuyện nhà cửa.

Lần này vừa nghe có nhà sắp chia thì lại nhân lúc cùng ăn cơm trưa nhắc đến chuyện này.

"Không phải vì em, thì cũng vì Hồng Hồng, anh cũng nên đi tranh lấy cái nhà này. Người yêu của con bé là người xuất thân từ gia đình cán bộ, nhà cửa người ta vẻ vang như vậy, nếu thấy nhà chúng ta đến nơi ở cũng không có, người ta sẽ nghĩ nhà chúng ta ra sao."

"Ai nói chúng ta không có chỗ ở, chỗ này không ở được sao? Chê phòng nhỏ thì nhà ở quê cũng rất rộng rãi, cũng có thể lấy ra được."

"Bác, căn nhà ở dưới quê thì tính là cái gì chứ, người ta sống trong khu tập thể của ủy ban huyện đấy." Hứa Hồng ở bên cạnh hét lên không vui.

"Khu tập thể ủy ban huyện?"

Hứa Kiến Sinh hừ một tiếng: "Nếu các cháu đã hẹn hò thì sao không thấy cậu ta đến thăm bác và bác dâu cháu. Không có lòng thành, nhà chúng ta cũng không cần." Đối với người yêu c*̉a cháu gái cả, Hứa Kiến Sinh không hề xem trọng cậu ta. Người ta sống ở khu tập thể ủy ban huyện, sao có thể tìm một cô gái không có hộ khẩu, lại còn đang đi học chứ. Chỉ nhìn việc người ta chưa đến nhà đã biết là có ý gì. Chỉ có Lý Tĩnh và mấy người ở quê mới ôm ấp hi vọng.

Lý Tĩnh nghe Hứa Kiến Sinh nói như vậy, cũng nhìn Hứa Hồng nói: "Hồng Hồng hay là cháu mời người ta đến nhà ăn bữa cơm đi. Nếu cảm thấy chỗ này không đẹp, chúng ta đến nhà hàng quốc danh ăn cũng được."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 334


Dù sao cũng phải gặp mặt thì chúng ta mới yên lòng. Bà cháu cũng biết chuyện này rồi, cũng cho người đưa tin đến hỏi thăm mấy lần rồi."

Sau khi biết cháu gái cả có đối tượng tốt, để lấy công chuộc tội, cô ta cũng viết thư gửi về quê để nói về tin tốt này. Chỉ là muốn để người ở quê đừng bắt cô ta trở về đó làm việc.

Dù sao phía Hứa Hồng phải có bác dâu có mặt mũi chống lưng, nếu không sao có thể sao có thể qua lại với nhà cán bộ chứ.

Nghe thấy Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh muốn chị ta đưa đối tượng về nhà, Hứa Hồng lập tức chột dạ.

Gần đây cũng không biết Lưu Hồng Quân bị sao mà tâm trạng luôn không tốt, còn nổi nóng với chị ta. Đừng nói để cậu ta đến nhà, chỉ là đạp xe đưa chị ta về hầm mỏ là người ta cũng không bằng lòng rồi.

Còn có cha chồng tương lai của chị ta cũng không biết đã được thăng cấp chưa.

Những chuyện này đều là nội tình của chị ta, tất nhiên chị ta không thể để Lý Tĩnh và Hứa Kiến Sinh biết. Chỉ có thể giả vờ tức giận nói: "Người ta ở khu tập thể ủy ban huyện bận thế nào chứ. Ai mà có thời gian đến nhà chúng ta. Có chút thời gian vậy mà cũng không đợi được mà còn nói lòng thành gì chứa. Hơn nữa, nhà chúng ta thế này, người ta muốn đến thì cháu cũng ngại đưa người ta đến. Muốn người ta đến nhà thì ít nhất cũng phải đổi sang căn nhà như trước kia chứ. Dù sao đến lúc đó nếu việc này không thành được, cháu cũng mặc kệ."

Hứa Hồng la hét xong thì đứng dậy đeo cặp đi ra ngoài, lúc đi còn không quên cầm theo phần bánh bao ngô của mình.

Lý Tĩnh sốt ruột không thôi, đuổi theo thì con bé đã đi xa rồi. Cô ta lại lo lắng quay trở về: "Kiến Sinh, chúng ta không thể làm lỡ chuyện của Hồng Hồng được. Đây là việc lớn." Cô ta thầm nghĩ người ở ủy ban huyện tốt hơn một cán bộ ở hầm mà là anh nhiều. Có thể làm thông gia với người ta, tính ra nhà họ đã trèo cao rồi.

Hứa Kiến Sinh cảm thấy không có gì cả: "Chuyện này tôi không quan tâm." Từ lúc dọa nạt Lưu Xảo, thấy trong nhà không có phản ứng gì, hắn ta cũng dần dần nghĩ ra được điều gì đó.

"Không quan tâm không quan tâm, cái gì cũng không quan tâm nữa, cái nhà này rốt cuộc do ai làm chủ." Lý Tĩnh tức đến đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi.

Hứa Kiến Sinh không quan tâm chuyện này. Lý Tĩnh cũng chỉ có thể dựa vào bản thân. Có vứt cả thể diện thì cô ta cũng phải đòi được căn nhà.

Nhà họ vốn dĩ chỉ ở căn nhà hai gian nhỏ, sao bây giờ không thể phân chia chứ?

Thế là sau khi ăn cơm xong, Lý Tĩnh đến ủy ban mỏ tìm quản lý mỏ để đòi phòng ở. Kết quả đến ủy ban mỏ thì phát hiện không chỉ một mình cô ta đến. Nguyên căn phòng ủy ban mỏ đứng chật người, không phải công nhân lâu năm, thì cũng là người nhà c*̉a công nhân viên. Tóm lại mục đích chỉ có một, đòi nhà ở.

Lý Thành Văn bực mình không chịu nổi, thương lượng với quản lý mỏ Cao xong là trực tiếp quyết định, chuyện chia nhà ở sẽ chia theo điều kiện.

Đã kết hôn mà không có nhà sẽ ưu tiên hai vợ chồng đều là công nhân, nếu đáp ứng đủ hai điều kiện trên, thì dựa theo thời gian chung của vợ chồng để chọn.

Nếu chọn như vậy chưa đủ thì sẽ bỏ phiếu để chia. Bỏ phiếu tất nhiên không phải tất cả đều được bỏ, sẽ do những người được định trước không được chia nhà ở bỏ.

Người không được nhà, cũng khó có thể xác định được. Ai biết được sau này họ kết hôn, liệu có sẽ được chia nhà hay không. Bây giờ không bỏ phiếu cho người ta, chắc chắn sẽ lo lắng sau này người ta không bỏ phiếu cho mình.

Vậy nên định nghĩa đối với những người không được chia phòng là: Có nhà c*̉a gia đình mình!

Sau khi tin tức được đưa ra, Hứa Nam Nam phát hiện bầu trời ở khu mỏ này trong xanh, nước trong xanh, người đẹp mê hồn, đi bên cạnh đều là những đồng chí tốt.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 335


Bọn họ tâm địa tốt bụng, giúp người làm niềm vui, quả thật như là anh chị em ruột trong nhà.

Chu Phương cũng không nhịn được rung rinh, tiếc nuối nói: "Nếu biết điều kiện sàng lọc là như vậy, chị đã đồng ý lĩnh chứng kết hôn. Bằng cách này, chị có phiếu bầu của em và phiếu bầu của cô chị, chung quy c*̃ng có cơ hội chiến thắng."

Đúng vậy, đồng chí Hứa Nam Nam với tư cách là một chủ nhà, đã trở thành một trong số không nhiều công chức trẻ tuổi có quyền bỏ phiếu.

Hứa Nam Nam nói: "Bây giờ chị đi lĩnh chứng vẫn còn kịp, buổi sáng lĩnh chứng buổi chiều đăng ký."

"Chỉ biết trêu chọc chị, chị mới không đi đâu."

Hứa Nam Nam cũng biết Chu Phương sẽ nói như vậy, cô gái này hoàn toàn không muốn kết hôn, gần như còn có chút sợ hãi hôn nhân. Cái này cũng có phần liên quan đến hoàn cảnh gia đình. Từ nhỏ trong nhà đã chứng kiến cảnh cha ruột trở thành cha dượng, mẹ kế trở thành phù thủy bất thường, làm cho Chu Phương ít nhiều có phần không đặt nhiều kỳ vọng vào chuyện gia đình.

Bản thân Hứa Nam Nam cũng gặp một số vấn đề ở phương diện này. Vì hai kiếp sống thiếu thốn tình cảm gia đình nên cô càng khao khát tình cảm người thân hơn những tình cảm khác.

Cho nên bây giờ ở nhà ông Vu đang rất thoải mái, tự nhiên cũng không có quá muốn tìm đối tượng.

Hai người đang ngồi nói chuyện trong nhà ă thì một sóng người lấy lòng chạy đến.

Bình thường căn bản chưa gặp nhau vài lần, giọng điệu quen thuộc như thể đã ở bên nhau mấy đời. Nếu chuyện này xảy ra trước đây, Hứa Nam Nam nhất định sẽ cảm động rơi nước mắt. Nhưng lần này cô thực sự ngán đến phát hoảng.

Sau khi rời khỏi nhà ăn, Hứa Nam Nam bảo Chu Phương đến ủy ban mỏ để ý một chút, cuộc bỏ phiếu này là hình thức ẩn danh, đừng công khai. Quay đầu đắc tội một đám người, người bỏ phiếu cũng quá oan uổng.

Chu Phương cảm thấy vấn đề này rất hợp lý, chị ấy trở lại ủy ban mỏ nói ý kiến này với các lãnh đạo.

Việc bỏ phiếu ẩn danh chưa bao giờ được thực hiện trước đây, thời đại này coi trọng tự do dân chủ, chúng ta phải tôn trọng quyền lợi của mỗi người, phải quang minh chính đại bỏ phiếu, để người ta biết không làm bộ.

Trước đây việc tuyển chọn cán bộ phải được làm một cách quang minh chính đại.

Tuy nhiên, lần này, quản lý mỏ Cao và một số phó quản lý mỏ cảm thấy rằng phương pháp này có thể được sử dụng. Suy cho cùng, lần này là chọn nhà. Có quá nhiều người tham gia, trong này còn liên quan đến bạn bè bình thường thân thiết, tình cảm qua lại này nọ với nhau. Bỏ phiếu ẩn danh cũng có lợi cho sự công bằng công chính, tránh cho mọi người lo ngại đến tình cảm và thể diện mà bỏ phiếu trái lương tâm.

Bên ủy ban mỏ không có ý kiến, nhưng bên công đoàn có ý kiến lớn.

Thật ra phải nên nói là, phần tử tích cực đồng chí Ngô Kiếm bên phía công đoàn, cán sự Ngô có ý kiến rất lớn.

"Chỉ có sự công bằng công chính công khai mới có thể đảm bảo được quyền lợi của người lao động, chúng ta làm công đoàn, là phải giải quyết khó khăn cho người lao động, đảm bảo quyền lợi cho người lao động. Nếu xử lý theo phía ủy ban mỏ thì khó đảm bảo rằng sẽ không có sự thúc đẩy c*̉a thủ đoạn ở đằng sau."

Hội trưởng công đoàn là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, chị Lưu.

Chị ấy cũng là hội trưởng công đoàn do công nhân mỏ bầu ra. Khi còn trẻ, chị Lưu này là một người tốt bênh vực kẻ yếu, tính tình trọng nghĩa, lại đặc biệt có tinh thần, nói chuyện làm việc không thua kém đàn ông. Bất kể nam hay nữ, tất cả đều thích chị ấy. Chị ấy trở thành hội trưởng công đoàn, mọi người rất tin phục.

Bây giờ nghe Ngô Kiếm nói câu này, chị Lưu cảm thấy nhân cách của mình bị sỉ nhục, không được người khác tín nhiệm.

Từ lâu chị ấy đã biết người thanh niên này không phải là một mầm giống tốt.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 336


Khi còn học ở ủy ban mỏ, đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho công đoàn đến nỗi hội trưởng công đoàn là chị ấy c*̃ng sắp trở thành chủ nhiệm liên đoàn phụ nữ luôn rồi. Mẹ chồng nàng dâu cãi nhau không tìm hiệp hội phụ nữ mà tìm đến công đoàn bảo các người trong công đoàn này không phải có đồng chí tốt sao, còn được nhận cả sự biểu dương c*̉a hầm mỏ, chúng tôi tin anh ta.

Chị Lưu cũng tin tưởng đồng chí này, giao cho Ngô Kiếm xử lý, kết quả là chàng trai này suýt nữa đánh nhau với mẹ chồng con dâu người ta.

Sau đó còn không phải chị ấy phải đi chùi đít cho sao.

Công đoàn của chúng tôi là một tổ chức về hình thức, anh ta còn thực sự muốn chống lại ủy ban mỏ đấy. Người ta mới lãnh đạo hầm mỏ chân chính. Chuyện này chị Lưu không tiện nói rõ, chỉ có thể thuyết phục nói: "Bên ủy ban mỏ đã đưa ra quyết định rồi, chúng ta cứ chiếu theo nói với công nhân là được."

Ngô Kiến lắc đầu: "Không được, tôi kiên quyết không đồng ý với quyết định sai lầm của ủy ban mỏ. Đây là không có nguyên tắc."

Chị Lưu mặc kệ anh ta.

Chàng trai trẻ tuổi này sao lại bướng bỉnh thế này chứ.

Chị Lưu chuẩn bị tự mình đi tuyên truyền chuyện này, để mọi người chuẩn bị tinh thần. Nhưng chị ấy còn chưa kịp đi tuyên truyền thì Ngô Kiếm đã đến hầm mỏ để làm công tác tư tưởng cho công nhân.

Trung tâm c*̉a tư tưởng chỉ xoay quanh một việc, nhất định phải công bằng công chính công khai.

Vào lúc chị Lưu biết chuyện, các công nhân ở hầm mỏ đã bắt đầu ầm ĩ. Bọn họ vui lòng làm việc, muốn tìm lãnh đạo ủy ban mỏ để phản hồi tình huống, chúng tôi muốn công bằng công chính công khai.

Ầm ĩ thành như vậy, lãnh đạo của ủy ban mỏ cũng không còn cách nào, được, công khai bỏ phiếu đi.

Ngay sau khi thông tin được xác nhận, lần này công đoàn xem như đã đắc tội với tất cả những người công nhân tham gia bỏ phiếu lần này. Vốn có thể được giải quyết sự việc một cách hòa bình, thế mà thế nào c*̃ng phải ầm ĩ phải bỏ phiếu dưới ngay mắt mọi người, phiếu này của chúng ta cho ai cũng sẽ làm mất lòng người khác. Đây là cố ý rắp làm bọn họ không dễ chịu mà.

Khi Hứa Nam Nam nghe Chu Phương nói về chuyện này, cô còn cảm thấy đầu óc Ngô Kiếm có cái hố. Anh nói coi, anh quản chuyện này làm gì. Người ta có nhà ở cũng sẽ không cảm ơn anh. Anh muốn làm gì vậy chứ.

"Anh ta muốn trở thành hội trưởng đấy." Chu Phương nói.

"Anh ta?" Hứa Nam Nam cảm thấy không phải mình coi thường Ngô Kiếm, mà thực sự là chỉ số trí tuệ cảm xúc c*̉a vị này quá thấp. Để bò được lên cao thì anh ta cũng phải kiêng dè tâm trạng c*̉a lãnh đạo nữa chứ.

Chu Phương cười nói: "Công đoàn của họ khác với những người khác, hội trưởng công đoàn toàn do công nhân bầu ra. Anh ta biết rằng cố gắng từ trên cũng vô dụng, vì vậy thu mua lòng công nhân."

Hứa Nam Nam xoa xoa đầu: "Em rút lại những gì đã nói trước đó, anh ta có chỉ số trí tuệ cảm xúc rất cao đấy. Em chỉ đang nghĩ bây giờ xử lý thế nào, chuyện bỏ phiếu này rốt cuộc sẽ bầu cho ai đây, thế nào em cũng cảm thấy chuyện này khó khăn mà không có được kết quả tốt đâu." Cô chán nản nhìn Chu Phương: "Không thì chị đi lĩnh chứng là được rồi, em sẽ bỏ phiếu cho chị, mọi người đều biết chúng ta có quan hệ tốt, không ai có thể nói gì em được."

"Em thôi đi, chỉ biết hố chị." Chu Phương nhéo cô một cái. Cười xong lại nói: "Nhưng cái này đúng là em nên lựa chọn thật tốt."

Hứa Nam Nam dứt khoát một bộ dáng vò đã mẻ không sợ rơi bể nói: "Được rồi, em sẽ xem xét rồi bầu, nhà ai thực sự khó khăn thì em sẽ bầu cho nhà đó." Đã định trước làm mất lòng người, như vậy thì làm không thẹn với lương tâm là được rồi.

Buổi chiều lúc mới tan làm thì Lý Tĩnh chạy đến cửa bộ phận vật tư.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 337


Cô ta mím môi, trong lòng có chút không vui.

Chỉ tiêu chia nhà lần này, nhà bọn họ không hợp quy tắc, dù sao cũng chỉ có một mình Hứa Kiến Sinh là công chức hầm mỏ. Vì chỉ tiêu này, cô ta cứ đến ủy ban mỏ ngồi cả ngày, bắt lấy lãnh đạo hầm mỏ nói hết đủ lời, mới nói có thể cho bọn họ cơ hội tham gia bỏ phiếu, về phần có thể được chọn hay không thì không chắc.

Dù sao Hứa Kiến Sinh cũng là cán bộ trong hầm mỏ, lý lịch cũng đủ rồi, trước đây cũng có nhà nhưng sau lại trả về hầm mỏ. Bây giờ đưa ra một chỉ tiêu, sẽ không ai nói gì. Nhưng nếu nói cho thẳng nhà ở thì chắc chắn sẽ khơi dậy sự bất mãn của những công nhân khác.

Lý Tĩnh không có cách nào khác ngoài việc lôi kéo phiếu bầu ở khắp mọi nơi. Nhưng những người thân trong gia đình cán bộ trước đó cô ta quen biết, bình thường còn qua lại rất tốt, nay có chuyện tìm đến người ta thì bắt đầu ra sức khước từ. Nói là muốn bỏ phiếu cho người thân của họ.

Trong đầu dạo qua một vòng, cô ta mới nhớ tới Hứa Nam Nam.

Cũng không quan tâm đến những ầm ĩ không vui vẻ trước kia, cô ta chạy đến cửa bộ phận vật tư để bắt người.

Hứa Nam Nam và chị Liễu cười nói đi ra ngoài, nhìn thấy Lý Tĩnh đứng ngoài cửa thì cũng không muốn quan tâm. Vừa định đi ngang qua thì người ta đã ngăn cô lại: "Nam Nam…" Giọng nói kéo dài.

Chị Liễu nhìn thấy rốt cuộc cũng là mẹ ruột của người ta, cũng không tiện nói gì, chào hỏi Hứa Nam Nam rồi đi trước.

Lý Tĩnh thấy người ngoài đi rồi, lại muốn đến kéo cánh tay Hứa Nam Nam: "Nam Nam."

Hứa Nam Nam né tránh, sờ sờ cánh tay mình: "Có chuyện gì sao?"

"Chuyện chia nhà ấy, trong tay con không phải có một phiếu đó sao, mẹ muốn con phải bầu cho nhà chúng ta. Mặc kệ thế nào, con cũng do mẹ sinh ra… Mẹ biết con không thích nhà mình, nhưng dầu gì trong nhà chúng ta tốt đẹp thì c*̃ng có lợi cho con. Đi trước là có Hồng Hồng tìm được đối tượng là người c*̉a ủy ban huyện, sau này bọn mẹ có chuyện gì cũng có thể có quan hệ, sau này con có chuyện, trong nhà cũng sẽ giúp đỡ con."

Vì chuyện nhà cửa, Lý Tĩnh cảm thấy rằng cô ta có thể khoan dung hơn một chút đối với đứa trẻ này.

"Mẹ biết con vẫn trách mẹ lúc đầu đối xử tốt với bọn Hồng Hồng, mẹ cũng là vì gia đình này. Con bé từ nhỏ đã thông minh, vừa nhìn là đã thấy có triển vọng. Bây giờ không phải có triển vọng thật đấy rồi sao sao, tìm được người ở ủy ban huyện, mẹ đối xử tốt với con bé, sau này con bé cũng sẽ đối xử tốt với con."

Hứa Nam Nam nghe thấy lời này có cảm giác mang theo vài phần bố thí, trong lòng hơi cạn lời, người mẹ này rốt cuộc đang nghĩ gì nên mới cảm thấy rằng dù sau khi trải qua nhiều chuyện thế này, một đứa con gái như cô còn thèm gì sự giúp đỡ c*̉a nhà chứ. Không đúng, cô đã không còn là con gái của Lý Tĩnh nữa rồi.

Hứa Nam Nam đang muốn nói thì thấy Ngô Tinh đang đi về hướng này. Trên tay cô ta còn đang cầm một thứ gì đó, nhìn thấy Lý Tĩnh thì có vẻ hơi kinh ngạc.

"Nam Nam." Lại nhìn Lý Tĩnh: "Thím."

Nhìn thấy có người ngoài tới, Lý Tĩnh cũng không nhiều lời, dặn dò Hứa Nam Nam: "Chuyện kia con nhất định phải nhớ đấy."

Lúc này vô c*̀ng lưu luyến rời đi.

Ngô Tinh nhìn Lý Tĩnh rời đi, xách đồ đưa cho Hứa Nam Nam: "Nhà tớ làm dưa muối, không phải trước kia cậu rất thích sao?"

Chuyện cô ta nói là chuyện lúc trước khi Hứa Nam Nam ở phòng ngủ, mỗi người đều mang theo một thứ gì đó đến ăn mỗi khi về nhà, mỗi khi Chu Phương và Hứa Nam Nam có thứ gì đó để ăn, đều sẽ lấy ra, nhà Ngô Tinh nghèo, chủ yếu bình thường không mang theo đồ gì, thỉnh thoảng sẽ mang theo một lần, c*̃ng không phải loại dưa muối có chất béo gì, hương vị cũng không ngon là mấy.

<b> </b>
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 338


Bọn họ lo lắng sẽ làm tổn thương mặt mũi của cô ta, nên cả hai người luôn giả vờ thích ăn nó.

Nhìn món dưa muối trong tay Ngô Tinh đưa cho cô, Hứa Nam Nam không nhận: "Sao đột nhiên lại tặng đồ cho tôi, tôi không muốn."

Mối quan hệ của hai người bây giờ, không cần phải lấy đồ của người đó.

"Nam Nam, tớ biết cậu còn trách tớ…" Ngô Tinh lau nước mắt, vẻ mặt ảm đạm khiến người ta thấy đáng thương. Nhưng hết lần này đến lần khác khiến người ta thương yêu không nổi. Cô ta cầm khăn tay lau nước mắt: "Số tớ vất vả, nhà nghèo, cha không thương mẹ không yêu. Cậu không thể thương xót tớ, đừng so đo với tớ được sao?"

Hứa Nam Nam: "…" Cô chưa nói gì hết mà.

"Tớ và Trương Lượng, cũng là anh ấy tìm tớ. Không ai đối xử tốt với tớ, nhưng anh ấy đối xử tốt với tớ. Tớ muốn tìm một người yêu tốt, sau này kết hôn, cuộc sống sẽ tốt hơn một chút. Tớ không xinh đẹp bằng cậu hay Chu Phương, cũng không có văn hóa gì. Tớ chỉ muốn tìm một chốn thuộc về tốt."

Hứa Nam Nam nghe ù ù cạc cạc, biết rõ mục đích những lời nói này của cô ta.

"Rốt cuộc cô tìm tôi có chuyện gì, tôi vẫn chờ để được trở về nhà đây."

"Cô? Cô kết hôn với Trương Lượng rồi à?"

"Chưa… mẹ của Trương Lượng nói nếu có thể lấy được nhà chắc chắn để tớ và Trương Lượng đi lĩnh chứng, nếu không sẽ không đồng ý." Ngô Tinh sụt sịt nói, vẻ mặt tủi thân. Mẹ của Trương Lượng không thích tính tình của Tương Lệ Lệ, nhưng Tương Lệ Lệ người ta đã chuyển thành chính thức rồi, hơn nữa ở nhà ăn béo bở hơn nhiều. Người nhà cũng không gánh nặng gì cho cô ta. Lúc đầu có không thích Tương Lệ Lệ ra sao, nhưng thấy được cô ta sau này thì ngược lại lại cảm thấy Trương Lệ Lệ tốt hơn, thế là không đồng ý cuộc hôn nhân của cô ta với Trương Lượng.

Lần này thấy sắp chia nhà, cô ta mới nghĩ đến lợi dụng cơ hội này để được kết hôn. Nhưng mẹ của Trương Lượng yêu cầu cô ta kéo được phiếu bầu mới đồng ý chuyện kết hôn.

Hứa Nam Nam cũng cạn lời đối với chuyện này của cô ta. Rõ ràng là người ta chướng mắt cô ta, cô ta còn tưởng thật. Bất kể đó là thật hay không, Hứa Nam Nam cũng không thể bỏ phiếu cho Ngô Tinh. Đừng nói chuyện lúc trước Ngô Tinh đã làm với cô, chỉ nói về chuyện căn nhà, người trong nhà của Trương Lượng không nhiều, chỉ có một em gái, ba người ở trong một nhà một gian, cho dù Ngô Tinh gả đến, bọn họ cũng có thể chen chúc sống c*̀ng nhau được, những người trong hầm mỏ khó khăn hơn gia đình họ còn rất nhiều, phiếu này tính thế nào cũng không thể bỏ cho cô ta.

"Phiếu này của tôi đã có người muốn bỏ rồi. Cô nên đi tìm người khác đi." Hứa Nam Nam từ chối rồi đeo túi xách rời đi.

Ngô Tinh thấy cô muốn rời đi, lập tức đuổi theo: "Nam Nam, cậu thương xót tớ một chút đi, tớ chỉ dựa vào cậu được thôi. Cậu may mắn, sao lại không giúp tớ một chút chứ."

Giọng nói cô ta tràn đầy sự khẩn cầu, nghe vậy Hứa Nam Nam cảm thấy toàn thân không thoải mái, dứt khoát bước chân càng lớn hơn, bỏ lại cô ta đằng sau.

Khi ra khỏi hầm mỏ, trong lòng cô mới thoải mái được hơn chút.

Còn nghĩ xem mình ngày mai có nên nghỉ làm không, đợi đến ngày bỏ phiếu tới là được rồi.

Nếu không thì đi công tác nhỉ?

Ừm, ngày mai hỏi trưởng ban Tiêu thử xem có nhiệm vụ công tác nào không.

Sau khi bị Ngô Tinh và Lý Tĩnh dây dưa một lúc, sắc trời đã muộn hơn ngày thường. Trên đường người qua lại c*̃ng ít.

Hứa Nam Nam vội vàng tăng nhanh tốc độ, định bụng sớm chút về nhà được.

Đột nhiên phía sau có một cơn gió thổi qua, Hứa Nam Nam chưa kịp nhìn lại thì từ phía sau đã có một bàn tay vươn ra và bịt chặt miệng cô lại.

"Ô !"

Hứa Nam Nam sợ tới mức vội vùng vẫy.

Thấy cô vùng vẫy, đối phương càng mạnh tay hơn, túm lấy cô kéo vào rừng cây nhỏ gần đó.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 339


Đây là con đường từ hầm mỏ đến thị trấn phải đi qua, một cánh rừng cây dương trắng.

Mắt thấy sắp bị kéo vào, một tay Hứa Nam Nam ôm thân cây, một tay vươn tay lấy bình xịt hơi cây. Tên đàn ông phía sau nhìn thấy cô ôm thân cây thì đưa một tay để gỡ lòng bàn tay cô ra.

Hứa Nam Nam sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi, tay thoáng chốc đã bị gỡ ra. Khi bị anh ta kéo vào rừng cây, Hứa Nam Nam nhìn thấy một người nào đó xuất hiện ở ven đường.

Trong lòng cô vui mừng. Nhưng người kia đứng một lúc rồi bỏ đi.

Đoán chừng là bởi vì đã tiến vào trong rừng cây, nên người đàn ông đằng sau muốn c** q**n áo của cô ra. Bàn tay đang siết lấy cánh tay cô cũng buông lỏng ra một chút, Hứa Nam Nam nhân cơ hội lấy bình xịt cay ra, ra sức xịt vào lên mặt, mắt mũi c*̉a gã đàn ông đó.

Gã đàn ông đau đớn buông tay ra, Hứa Nam Nam lập tức tránh thoát, chạy về phía trước. Nghe thấy động tĩnh đuổi theo phía sau, cô quay đầu nhìn lại, tên đàn ông đó c*̃ng đã bắt đầu đuổi theo cô, cô nhìn thấy khuôn mặt của hắn ta.

Súc vật!

Hứa Nam Nam đỏ mắt mắng một câu, dùng sức chạy ra ngoài. Gã đàn ông phía sau che mắt lảo đảo đuổi theo.

"Con đàn bà xấu xa, dừng lại, mày dừng lại cho tao." Đổng Vũ tức giận chửi bới. Vừa rồi đã sắp thuận lựi rồi, con đàn bà xấu xa này không biết phun vào mặt hắn ta cái thứ gì mà bây giờ hắn ta không thể mở mắt, trong mũi cũng đau rát nóng bừng.

Không thể để cô chạy trốn, nếu không cô chắc chắn sẽ tống hắn ta vào tù.

Giống như những gì mẹ hắn ta đã nói, ngủ với cô thì cô chỉ có thể nghe lời một mình hắn ta.

Cuối cùng cũng chạy ra đường, lúc này trên đường đã không có một bóng người.

Hứa Nam Nam không quan tâm đến bất cứ thứ gì khác, cô chỉ có thể chạy, ra sức chạy.

Khi nhìn thấy một chiếc xe đạp từ xa chạy tới, Hứa Nam Nam như nhìn thấy được bông hoa nở rộ.

Người trên chiếc xe đạp dường như cũng nhìn thấy tình huống ở đây, đạp xe rất nhanh, trực tiếp đi đến bên cạnh Hứa Nam Nam, sau lưng nghe thấy tiếng xe đạp, rồi sau đó là tiếng vung nấm đắm.

Lúc này Hứa Nam Nam mới quay đầu liếc nhìn, Đổng Vũ đã bị người ta đè xuống đất đánh dữ dội.

Người kia thân hình cao lớn, một đấm giáng xuống, làm cho Đổng Vũ không đứng thẳng dậy được.

Nhìn Đổng Vũ trên mặt đất bị đánh đến mức chảy máu mũi, Hứa Nam Nam nghĩ tới dáng vẻ buồn nôn cũng hắn ta, cộng thừa vừa mới trải qua sợ hãi, cô trực tiếp lao tới, hung hăng đá vào đ*ng q**n c*̉a Đổng Vũ, một đạp thấy còn không đủ, cô lại thêm một đạp nữa.

Người đàn ông kia cũng mặc kệ, để cho Hứa Nam Nam đánh hắn ta.

đ*ng q**n của Đổng Vũ liên tục bị giẫm lên thì bắt đầu chảy máu, lúc này Hứa Nam Nam mới dừng động tác run rẩy của mình.

Cô quay đầu nhìn người đàn ông vừa giúp mình, răng cô đã có phần run cầm cập: "Đồng, đồng chí… giải quyết như thế nào?"

"Tội lưu manh, đưa đến đồn cảnh sát, có thể để cho gã ta ngồi tù. Trong trường hợp nghiêm trọng, có thể bị xử bắn."

Đổng Vũ hừ hừ đau đớn, mất hết sức lực, nghe đến đây thì bị dọa tới mức toàn thân run lên: "Mẹ tôi kêu tôi tới, tôi không muốn tới, là mẹ tôi kêu tôi tới."

"Quen à?"

Hứa Nam Nam gật đầu: "Mẹ anh ta là người chẳng biết màng chuyện gì cả, thường xuyên gây rắc rối."

"Được, cô đi đi, chuyện này giao cho tôi. Mấy nữ đồng chí các cô đừng dính dáng đến chuyện này."

Tội lưu manh, mặc dù có thể khiến đàn ông vào tù, hoặc thậm chí bị xử bắn, nhưng cuối c*̀ng vẫn đả kích rất lớn đối với phụ nữ. Nếu đã phạm tội lưu manh, chắc chắn đàng gái đã chịu thiệt thòi. Ngay cả khi chưa thành công thì mọi người cũng sẽ cảm thấy rằng người đó đã bị gì đó. Đặc biệt còn là người quen biết, sau này người đàn ông này ngồi tù, mẹ anh ta nhất định sẽ đến nhà cô gây rối.
 
Back
Top Bottom