Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 240


Thế nên trong lòng cô vẫn nghĩ rằng, vẫn cho rằng thời đại này cho dù có những người có tính tình vặn vẹo, nhưng người tốt lại nhiều hơn.

Không ngờ lại nhìn lầm người.

"Chuyện này, không phải vậy đâu chứ, Ngô Tinh có thể làm được cả chuyện này luôn sao?" Chu Phương nghe vậy, c*̃ng thấy cực kỳ không thể tưởng tượng nổi, chị ấy c*̃ng thấy tính tình Tương Lệ Lệ không tốt, không khoan dung được với mọi người, không dễ ở c*̀ng. Bây giờ nghe thấy Hứa Nam Nam nói về chuyện Ngô Tinh làm, đột nhiên da gà chị ấy nổi hết cả lên. Ở c*̀ng ký túc xá, sao chị ấy không phát hiện được những ác ý ẩn giấu c*̉a những người này cơ chứ. "Không được, chị thấy phải nhanh chóng chuyển đi thôi, nếu đúng như em nói thì chị có bị người khác bán đi c*̃ng còn đếm tiền cho người ta mất."

Chu Phương vỗ lồng ngực, nói xong thì lại nói: "Vậy chuyện này em định làm sao, bây giờ ủy ban mỏ đã truyền ra rồi."

Vẻ mặt của Hứa Nam Nam vẫn như thường: "Nên làm gì thì cứ làm thế, trừ khi bọn họ cướp lấy, bằng không em chắc chắn sẽ không buông tay." Cô quả thật không sợ chuyện này là mấy. Cướp thì không thể nào rồi, sau khi dựng nước xác thật đã phải tịch thu về rất nhiều tài sản làm c*̉a công, nhưng lúc này đã qua thời điểm đó rồi, trừ khi chính quyền huyện ra mặt cưỡng ép thu hồi, không thì hầm mỏ c*̃ng không có quyền bắt cô nhường căn nhà đó ra.

"Cướp thì không thể nào, lãnh đạo ủy ban mỏ c*̃ng không hồ đồ, căn nhà này c*̉a em vốn dĩ đâu có thuộc về hầm mỏ. Nếu em không lấy ra thì hầm mỏ c*̃ng không thể cướp lấy được, đây là chuyện trái pháp luật, xâm phạm quyền lợi c*̉a nhân dân, đây là chuyện mà quan liêu đại địa chủ c*̉a xã hội c*̃ mới làm, nhưng chắc chắn sẽ có người ở hầm mỏ gây rắc rối cho em." Chu Phương nhắc nhở.

Vào buổi sáng, ủy ban mỏ mở một cuộc họp với mấy công nhân mới đến, hỏi về tình hình công tác gần đây. Giống như Chu Phương đã nói, lãnh đạo ủy ban mỏ không có ai tìm Hứa Nam Nam hỏi về chuyện nhà cửa, có vẻ như không có ý định quản chuyện này.

Quản lý mỏ Cao Yến Sơn lắng nghe báo cáo về tình hình công tác c*̉a mọi người, trông ông rất hài lòng. Tư chất c*̃ng tốp công nhân mới đến đều rất tốt, nhanh mồm nhanh miệng, c*̃ng thực tế biết làm việc, cả những người cầm bút c*̃ng khá là giỏi giang.

"Mọi người đến c*̃ng được một thời gian rồi, có cảm tưởng gì không?"

Ngô Kiếm lập tức đứng lên, vẻ mặt nghiêm nghị: "Báo cáo, tôi có ý kiến."

Thấy có người phát biểu, quản lý mỏ Cao rất vui, cho anh ta phát biểu.

Ngô Kiếm liếc nhìn Hứa Nam Nam: "Là một phần tử c*̉a công đoàn, chúng tôi phải bảo đảm cho quyền lợi c*̉a công nhân. Buổi sáng hôm nay, đồng chí Tương Lệ Lệ - công nhân c*̉a nhà ăn có đến phản hồi với chúng tôi về một vấn đề."

Những người khác nghe thấy anh ta nói thế, sắc mặt ai nấy đều có phần khó tả. Hứa Nam Nam cau mày, ánh mắt nhìn Ngô Kiếm hệt như nhìn kẻ thần kinh.

"Đồng chí Tương Lệ Lệ nói rằng cuộc sống nhà ở ở khu mỏ bây giờ rất khó khăn. Cô ấy và người yêu bởi vì chuyện nhà cửa nên kéo dài đến bây giờ vẫn chưa kết hôn được. Trước kia lo nghĩ cho khó khăn ở hầm mỏ, nên không nhắc ra chuyện này. Nhưng hôm qua cô ấy phát hiện, có người thế mà một mình ở nhà có hai căn phòng. Các đồng chí, người ở hầm mỏ chúng ta đều là người thật thà chất phác, bao nhiêu người phải lo sầu vì vấn đề nhà cửa, ngay cả cưới xin c*̃ng không cưới xin được, mấy đời phải chen chúc trong một căn phòng, nhiều người phải ưu sầu về chuyện nhà cửa như thế mà lại có người một mình ở nhà có hai căn phòng. Phải là loại người có tâm lý như thế mới có thể yên lòng thoải mái ở trong căn nhà tốt đẹp như vậy đây chứ."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 241


Mọi người nghe thấy lời nói của Ngô Kiếm, còn chưa kịp nghe đến đoạn sau thì đã cười lên trước vì nghe đoạn trước. Tương Lệ Lệ đó nào có vì lo lắng cho khó khăn c*̉a hầm mỏ nên không nhắc đến chuyện nhà cửa chứ, rõ là chỉ mong sao đòi nhà cửa ở ủy ban mỏ cho được.

Nếu không phải quản lý mỏ Cao tức giận, bây giờ cô ta còn đang ngày ngày đến gây ầm ĩ đấy. Bây giờ thấy hầm mỏ không có cách, thế là đánh ý lên nhà c*̉a đồng chí Trương Lượng, một lòng chỉ muốn đuổi cô gái nhà người ta đi, dành ra một căn phòng để kết hôn.

Quản lý mỏ Cao nghe vậy c*̃ng chỉ không có biểu hiện gì, nhìn Ngô Kiếm: "Ý kiến c*̉a đồng chí Ngô Kiếm là gì?"

"Quản lý Cao, tôi muốn hỏi đồng chí Hứa Nam Nam, cô ta còn ở nổi hay không, nhìn bao nhiêu thanh nhiên độc thân ở hầm mỏ ưu sầu về chuyện nhà cửa như vậy, cô ta còn ở yên ổn nổi nữa không."

Anh ta chỉ đích danh họ tên Hứa Nam Nam, trực tiếp chỉ về phía Hứa Nam Nam trước ánh mắt c*̉a bao người.

Chu Phương hận không thể dùng mắt để trợn chết cái tên ẻo lả này.

Chị ấy hơi lo lắng nhìn Hứa Nam Nam.

Vẻ mặt Hứa Nam Nam tỏ ra nghiêm trọng, đứng lên: "Đồng chí Ngô Kiếm hỏi rất hay, tôi sẽ nói, tôi ở yên ổn. Vì sao tôi lại ở yên ổn, tối qua tôi dọn khỏi ký túc xá độc thân ở hầm mỏ, vừa thu dọn xong phòng là tôi chuyển ra ngay. Không vì chuyện gì khác, tôi vì nhường chỗ ở cho rất nhiều thanh niên độc thân khác ở trong mỏ.

Tuy chỉ một cái giường, nhưng tốt xấu gì c*̃ng có thể thu xếp được cho một đồng chí độc thân. Có thể giải quyết được vấn đề phòng ốc, tôi tuyệt đối sẽ không chiếm dụng một chút tài nguyên nào c*̉a hầm mỏ, đây là nguyên tắc mà tôi đặt ra cho chính bản thân mình sau khi trở thành một phần tử c*̉a mỏ sắt Nam Giang."

"Cán sự Hứa nói đúng." Chu Phương vỗ tay phối hợp. Những người khác thấy chị ấy vỗ tay c*̃ng phụ họa vỗ tay theo, tuy cảm thấy lời Hứa Nam Nam nói có đang né tránh, hỏi một đằng trả lời một nẻo câu hỏi của Ngô Kiếm, nhưng cô đối đáp rất hay. Mình giải quyết được thì sẽ không gây phiền phức cho hầm mỏ. Người ta còn đúng thật là không gây phiền phức cho hầm mỏ.

Ngô Kiếm thấy vậy, sắc mặt lập trở nên uất nghẹn thành màu gan lợn: "Đồng chí Hứa Nam Nam, cô không trả lời thẳng câu hỏi c*̉a tôi, cô và em gái cô căn bản không nên ở trong căn nhà rộng rãi như vậy được, phải nên nhường cho những người có nhu cần khác ở hầm mỏ ở. Đây mới là chuyện mà một công nhân ở mỏ sắt nên làm."

Hứa Nam Nam nhịn không trợn mắt khinh thường anh ta, cô trịnh trọng nhìn về phía quản lý Cao. "Quản lý Cao, tôi thấy mình phải uốn nắn lại suy nghĩ của đồng chí Ngô Kiếm."

Quản lý mỏ Cao vừa rồi không nói lời nào, chỉ để cho hai người trẻ tuổi nói chuyện, lúc này Hứa Nam Nam muốn nói chuyện với ông ta, bèn gật đầu: "Chuyện này cứ tự do phát biểu."

Hứa Nam Nam nhìn mọi người, nói: "Tôi thấy tư tưởng này của đồng chí Ngô Kiếm không ổn, sẽ dễ khiến công nhân hầm mỏ nảy sinh suy nghĩ phụ thuộc. Chúng ta phải chăm sóc cho công nhân hầm mỏ chúng ta, nhưng công nhân hầm mỏ nhiều thế này, nếu ai c*̃ng đều trông chờ vào hầm mỏ, đợi hầm mỏ sắp xếp cho, thế thì hầm hỏ phải gánh vác bao nhiêu gánh nặng.

Giống như trước kia, chúng ta ở nông thôn làm việc kiếm công điểm, phải chú trọng lao động, khích lệ mọi người dựa vào lao động c*̉a chính mình để nuôi dưỡng bản thân. Nếu không, mọi người đều không làm việc, đều đợi thôn chia lương thực, vậy thì ai cày cấy? Dựa theo cách nghĩ c*̉a đồng chí Ngô Kiếm, người c*̉a gia đình có làm việc hẳn phải nên nuôi người không làm việc chăng? Sau này ai làm việc thế nào thì nhà cửa c*̃ng như nhau sao?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 242


Nhà do chính tôi kiếm được, không cần biết tới từ đâu thì đó chính là do tôi kiếm được. Kết quả bây giờ phải hiến tặng, vậy sau này có phải tôi cứ nên dứt khoát ở hầm mỏ đợi được chia nhà là được phải không? Người khác nhìn thấy kết quả như thế này, có phải c*̃ng sẽ đợi hầm mỏ chia cho luôn đúng không? Vì một căn nhà mà làm phai mờ đi đấu tranh lao động c*̉a công nhân hầm mở, phai mờ đi nhiệt huyết xây dựng xã hội, tôi cảm thấy lỗi này mình không gánh được."

"Hứa Nam Nam, cô già mồm át lẽ phải." Ngô Kiếm đỏ mặt tía tai, thậm chí còn không thêm vào hai chữ đồng chí. Anh ta cảm thấy mình bị người phụ nữ này làm cho cứng họng, là người c*̉a công đoàn, thật sự là quá mất mặt.

"Tôi lại thấy lời c*̉a đồng chí Hứa Nam Nam rất có lý." Quản lý mỏ Cao nói.

Những người khác nhìn về phía quản lý mỏ Cao.

Trên thực tế, chuyện Hứa Nam Nam có nhà, có người hâm mộ ghen tị, nhưng thật sự bảo người ta lấy ra thì lại không đến mức đó.

Đều là những người trí thức, không có ai mặt dày đòi lấy đồ c*̉a người ta như vậy được cả.

Nếu ngôi nhà của Hứa Nam Nam là do hầm mỏ phân cho thì bọn họ sẽ không nói lời nào, có phá dỡ ủy ban mỏ c*̃ng phải đòi cho được căn nhà. Nhưng căn nhà này không phải c*̉a hầm mỏ, người nào có thể cướp được hay sao?

Cướp được c*̃ng chưa chắc có thể chia cho nhà mình, không nhất thiết phải vì chuyện này mà đụng chạm người khác.

Ngô Kiếm vừa nghe quản lý mỏ Cao đứng về phía Hứa Nam Nam, trán lập tức đen lại.

Quản lý mỏ Cao đã sắp nghỉ hưu, ông sống nhiều năm thế rồi, từ khi trước khi dựng nước đến sau khi dựng nước, nhìn qua biết bao nhiêu chuyện, còn không biết được tâm tư c*̉a Ngô Kiếm sao?

Đây là điển hình của việc không ăn được nho thì nói nho chua.

"Suy nghĩ của đồng chí Ngô Kiếm c*̃ng có đúng, tấm lòng chí công vô tư, hiến dâng cho mỏ sắt Nam Giang chúng ta. Đây là tinh cảm sâu đậm cao thượng, tinh thần đáng cho mọi người học tập, chúng ta trước hãy vỗ tay cho đồng chí ấy."

Tiếp theo là một tràng pháo tay vang dội.

Ngô Kiếm nghe thấy những tiếng vỗ tay thì cuối cùng cũng mới định thần lại, trên mặt còn có chút ửng hồng, bất kể như thế nào thì nhìn chung c*̃ng đã lọt vào mắt c*̉a quản lý.

Tiếng vỗ tay kết thúc, quản lý Cao lại nhìn Hứa Nam Nam: "Suy nghĩ c*̉a đồng chí Hứa Nam Nam cũng rất đáng được ghi nhận. Phải tự nỗ lực giải quyết vấn đề c*̉a chính mình, không tăng thêm gánh nặng cho hầm mỏ, tinh thần tự lập tự cường này, c*̃ng chính là tinh thần có sẵn c*̉a tất cả công nhân mỏ sắt Nam Giang của chúng ta. Nếu tất cả công nhân mỏ sắt đều có thể giải quyết vấn đề c*̉a bản thân mình thì ủy ban chúng tôi c*̃ng sẽ không có gì phải ưu sầu."

Các đồng chí trong ủy ban mỏ gật đầu lia lịa, đúng vậy. Mỗi ngày có một đống người đến tố cáo, rong nhà khó khăn nhường nào này, nuôi bao nhiêu là con cái ăn không đủ no này, không có phòng ở này, yêu cần mỏ phải giải quyết. Nhiều người như vậy, giải quyết thế nào đây chứ, giải quyết người này thì người kia lại đến ầm ĩ.

Không giải quyết nổi!

Quản lý mỏ Cao nói: "Vì vậy tinh thần của hai đồng chí hôm nay rất đáng để chúng ta học hỏi và tuyên dương. Tôi đề nghị thế này, sửa sang lại bài phát biểu hôm nay thành công văn, đặt lên cột bố cáo để mọi người học tập. Chuyện này do Tiểu Chu phụ trách nhé."

"Vâng!" Tiếng Chu Phương vang dội, cười lộ ra nọng cằm.

"Được rồi, buổi học hôm nay đến đây kết thúc, mọi người đi làm việc cả đi." Quản lý mỏ Cao nói xong thì rời đi ngay.

Ngô Kiếm nhìn tình hình này mà thấy mông lung. Quản lý mỏ có ý gì vậy, là để Hứa Nam Nam giao nhà ra, hay là không giao nhà vậy chứ?

Anh ta không rõ, nhưng những người khác thì đều lòng sáng như gương, quản lý mỏ làm thế này là tỏ rõ không quản chuyện này đấy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 243


c*̃ng phải, quản lý người ta mỗi ngày chuyện phải làm chất đống, nói ra chuyện căn nhà này có ý nghĩa gì không? Cho dù lấy được căn nhà đó thì có thể giải quyết được vấn đề cho mấy người? Có giỏi thì tự anh đi đòi căn nhà đó được rồi báo cho quản lý mỏ người ta là xong. Không chừng còn có thể phát cho anh tấm bằng khen này nọ nữa đấy.

Mọi người nhao nhao liếc nhìn anh ta rồi lắc đầu thở dài, đúng là một đồng chí tốt, là đồng chí công đoàn nghĩ cho công nhân chân chính. May mà không phải người c*̉a ủy ban mỏ chúng mình.

Trải qua chuyện c*̉a Ngô Kiếm, không ai trong ủy ban mỏ bàn tán nữa.

Dẫu sao quản lý mỏ còn không nói gì, những cán sự nhỏ bọn họ nhọc lòng làm gì. Trái lại, sau khi Chu Phương sửa sang văn bản xong, còn đọc một lần ở trước mặt mọi người, trong đó còn nhấn mạnh tinh thần chí công vô tư, dâng hiến cho công nhân c*̉a đồng chí Ngô Kiếm. Khuyến khích các đồng chí công đoàn phải học tập như đồng chí Ngô Kiếm.

Đúng vậy, là khuyến khích đồng chí công đoàn. Ai bảo công đoàn có một người đại biểu như vậy chứ, mọi người phải noi gương theo đấy.

Các đồng chí trong ủy ban mỏ lại vỗ tay lần nữa, ai nấy c*̃ng nở nụ cười trên môi.

Về chuyện của Hứa Nam Nam, tóm lược lại thì không để lại chỗ nào khiến người khác phải chú ý.

Các công nhân mỗi ngày c*̃ng chỉ có thể thông qua cột thông báo để biết được tình hình ở hầm mỏ. Tan tầm, mọi người đều đi về phía nhà ăn, nhìn một cái theo bản năng, ồ, có tin tức mới.

Đứng xem một lúc, nhìn thấy nội dung trên đó, tất cả đều gật gù.

Cán sự công đoàn này thật không tệ, tinh thần tốt thế này, sau này chúng ta có chuyện gì thì đều có thể đến công đoàn để giải quyết.

Hứa Mai Tử cũng nhìn thấy tin tức trên cột thông báo, khi nhìn thấy Ngô Kiếm được thông báo khen ngợi, trong lòng chị ta như uốn phải mật.

Chị ta đã mười lăm tuổi rồi, là độ tuổi biết chuyện. Lại thường xuyên ở c*̀ng với Hứa Hồng, c*̃ng hiểu biết khá sớm về chuyện tình cảm. Tuy trước đây chị ta đã thề thốt với mẹ Hứa Xảo, cam đoan đợi đến sau khi đỗ đại học mới hẵng nghĩ đến vấn đề tình cảm. Nhưng hiện tại không còn hy vọng thi đại học nữa, chị ta đương nhiên c*̃ng phải chuẩn bị trước cho mình.

Ngô Kiếm này trông ưa nhìn, lại có học, còn có hộ khẩu thành phố. Nghe nói trong nhà chỉ con trai duy nhất là anh ta, sau này thứ gì c*̃ng là c*̉a anh ta.

Tự Hứa Mai Tử biết hoàn cảnh của mình, không thể thi đại học, bây giờ nhiều nhất chị ta chỉ là một cô gái hộ khẩu nông thôn, hơn nữa còn là công nhân học việc ở hầm mỏ, không có hộ khẩu, không phải công nhân chính thức, c*̃ng chỉ có trình độ học vấn trung học cơ sở, có thể tìm được người như Ngô Kiếm đã là giới hạn rồi.

Chị ta không học theo cái kiểu nói như rồng leo, làm như mèo mửa c*̉a Hứa Hồng. Mẹ chị ta nói rồi, người phải biết tự lấy mình. Cho nên chị ta thấy Ngô Kiếm là người thích hợp cực kỳ.

Hơn nữa Ngô Kiếm dường như c*̃ng có chút ý với chị ta. Gần đây lúc hai người gặp mặt, c*̃ng nói được vài lời với nhau.

Đợi qua hai năm chị ta lớn hơn chút, lại chuyển thành chính thức thì có thể kết hôn được rồi.

Nhìn thấy Ngô Kiếm có triển vọng như thế, chị ta không khỏi cảm thấy tự hào.

Buổi trưa không về nhà ăn cơm, chị ta đi đến nhà ăn tìm Ngô Kiếm. Quả nhiên nhìn thấy Ngô Kiếm đang ngồi ăn cơm ở vị trí c*̃, một món thịt một món chay, ăn c*̀ng với cơm, thoảng nhìn đã biết là người nhà cửa có lương thực để ăn.

Có mấy nữ công nhân trẻ tuổi nhìn về phía anh ta.

Hứa Mai Tử cũng đi múc phần cơm giống như Ngô Kiếm rồi ưỡn ngực bưng bát cơm bước tới.

"Cán sự Ngô, thật là trùng hợp, lại gặp anh rồi."

Hứa Mai Tử không ngồi xuống ngay, mà ôm bát cơm đứng ở bên cạnh, xem chừng như là tình cờ gặp được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 244


Lần này Ngô Kiếm được thông báo khen ngợi, trong lòng đang thấy tốt đẹp, nhìn thấy Hứa Mai Tử, anh ta híp mắt cười nói: "Đồng chí Hứa Mai Tử, thật trùng hợp, hay là ngồi c*̀ng ăn cơm nhé?"

Hứa Mai Tử dĩ nhiên dạt dào vui vẻ ngồi xuống.

Nhìn thấy nụ cười ngượng ngùng của Hứa Mai Tử, Ngô Kiếm nhếch môi khẽ cười một cái, lại thấy đồ ăn của Hứa Mai Tử giống hệt đồ ăn của mình, anh ta đương nhiên biết rõ tâm tư c*̉a đối phương.

Nhưng bây giờ vẫn còn sớm, không cần phải quyết định quá sớm. Nếu anh ta phát triển tốt, sau này sẽ có nhiều nữ công nhân tốt, không cần thiết phải tìm nữ công nhân học việc có hộ khẩu nông thôn.

Nhìn thấy anh ta cười với mình, Hứa Mai Tử vui mừng trong lòng, nhớ đến thông báo tuyên dương chị ta nhìn thấy trên cột thông báo, thế là trên mặt lộ ra vài phần sùng bái.

"Bây giờ khắp mỏ đều biết trong công đoàn có người tiêu biểu như anh. Giỏi giang hơn nhiều những người đã ở đây không ít năm mà em quen biết trong mỏ. c*̃ng nhờ bác trai em bình thường tiếp xúc với nhiều công nhân, người quen biết c*̃ng nhiều."

Nói đến chuyện này, bản thân Ngô Kiếm c*̃ng cảm thấy rất tự hào.

Dù nhà của Hứa Nam Nam vẫn không lấy được, nhưng cuối cùng c*̃ng khiến mình nở mày nở mặt trước mặt ủy ban mỏ, quản lý mỏ, thậm chí là toàn bộ công nhân khu hầm mỏ, c*̃ng không khác gì mấy so với dự tính c*̉a mình ban đầu.

Nhưng ngoài mặt, anh ta vẫn tỏ ra có phần không vui: "Tôi cảm thấy rất hổ thẹn, vốn c*̃ng không ngờ sẽ có được những tiếng tăm và vinh dự này, tôi chỉ là muốn đòi lấy lẽ phải cho công nhân ở hầm mỏ, đòi lấy phúc lợi cho bọn họ. Tiếc là tôi người nhỏ lời nhẹ. Những người nào đó quả thật quá mức ích kích cố chấp. Tôi nói đến mức rách cả miệng mà c*̃ng vô dụng, chuyện này không thành được, có được biểu dương đến đâu thì tôi c*̃ng ngại nhận."

Hứa Mai Tử nói: "Người anh nói là ai vậy, có người gây sự sao ạ?"

"Không đến mức là gây sự, chỉ là có một người mà chiếm lấy căn nhà hai phòng ngủ. Trước đó, cô có nói với tôi rằng đồng chí Hứa Nam Nam rất cố chấp, tính tình ngang bướng, tôi còn không tin, lần này c*̃ng coi nhà đã nhận được chỉ bảo."

Hứa Mai Tử nghe mà có phần mông lung, lại như thể nghe ra được cái gì đó: "Ý anh là, chuyện này có liên quan đến Hứa Nam Nam sao? Chị ta có liên quan gì đến với căn nhà hai phòng ngủ?"

"Một mình cô ta chiếm căn nhà hai phòng đấy, cô nói xem có liên quan gì không. Lần đầu tiên tôi gặp được người ích kỷ đến thế này. Nhiều người ở hầm mỏ không có nhà ở, một mình cô ta thì ở căn nhà rộng rãi như thế, c*̃ng không biết nhường cho người cần thiết hơn ở hầm mỏ, cô nói xem đây là lý gì đây chứ."

Nói đến đây, Ngô Kiếm có phần phẫn nộ. Cảm thấy hầm mỏ có loại người như Hứa Nam Nam quả thật chính là con sâu làm rầu nồi canh.

Chẳng trách ngay cả cha mẹ ruột c*̃ng không dung thứ nổi cho cô. Nếu mấy em gái trong nhà anh ta giống cô thì c*̃ng sẽ bị đuổi ra khỏi nhà từ sớm.

Hai mắt Hứa Mai Tử bây giờ không thể nhìn thấy gì cả, ngay cả khuôn mặt lịch sự của Ngô Kiếm c*̃ng không nhìn thấy được. Trong đầu chị ta chỉ còn lại một điều, đó là Hứa Nam Nam có một căn nhà, hơn nữa còn là căn nhà hai phòng!

Bác cả Hứa Kiến Sinh c*̉a chị ta làm việc trong hầm mỏ nhiều năm như vậy, còn là một chủ nhiệm, quản lý bao nhiêu công nhân nhưng chỉ được chia căn nhà hai phòng thôi đấy. Chị ta bây giờ là cô gái lớn rồi mà còn phải ngủ c*̀ng phòng với em trai mình.

Nhưng chị ta cũng biết, rất nhiều nữ học việc làm việc c*̀ng với chị ta còn phải ngủ chung với anh trai và chị dâu đã kết hôn.

Buổi tối lúc anh trai chị dâu làm chuyện đó thì sẽ kéo một tấm màn, nữ học việc đó còn phải giả vờ như không biết gì cả, cuộc sống khỏi phải nói lúng túng cỡ nào.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 245


Cho nên Hứa Mai Tử vẫn luôn cảm thấy mình c*̃ng coi như là may mắn, dầu gì mình có thể ngủ chung giường với Hứa Hồng, không phải ngủ c*̀ng giường với người già.

Nhưng Hứa Nam Nam lại một mình ở trong căn nhà hai gian. Cô mang theo đứa bé là nhỏ Tư, chị em hai người sống trong căn nhà như thế thì có thể được một người ngủ một phòng.

Hứa Mai Tử hốt hoảng ăn xong bữa cơm, c*̃ng không nghe thấy Ngô Kiếm nói gì, trong đầu chỉ bị những suy nghĩ đó lấp kín.

Buổi chiều lúc đi làm, bởi vì tâm thần chị ta hốt hoảng thế nên bị thầy dạy mắng mấy trận, mắng chị không còn mặt mũi.

Ở bên này, Hứa Nam Nam không còn đặt chuyện này ở trong lòng nữa, dù sao ủy ban mỏ không nói gì, vậy người khác còn có thể nói gì nữa chứ?

Ngô Kiếm dường như còn muốn tìm quản lý mỏ để nói về việc này, mắt cứ luôn dán lên phòng làm việc c*̉a quản lý mỏ. Đáng tiếc là hôm nay quản lý mỏ Cao không đến làm việc. Mấy phó quản lý khác c*̃ng không ở đây.

Anh ta chỉ có thể tức giận nhìn Hứa Nam Nam, cảm thấy mình sớm muộn gì cũng có một ngày có thể thanh trừng c*̣c khối u ác tính này c*̉a xã hội chủ nghĩa. Đuổi cô ra khỏi hàng ngũ giai cấp công nhân vĩ đại.

Đối với sự cố chấp c*̉a Ngô Kiếm, Hứa Nam Nam c*̃ng chỉ tỏ ý tốt nhất là không nhìn thấy.

Sau khi tan tầm, Hứa Nam Nam định đi đón Hứa Tiểu Mãn c*̀ng đến nhà ăn ăn cơm. Tuy bây giờ có nhà rồi, nhưng lương thực c*̉a cô vẫn còn đang ở hầm mỏ, tạm thời vẫn phải ăn cơm ở mỏ.

Ngô Tinh cầm bát cơm, đang trên đường định đến nhà ăn ăn cơm. Nhìn thấy Hứa Nam Nam, cô ta vội vàng rảo bước đi tới: "Nam Nam, tớ thật sự không cố ý về chuyện Tương Lệ Lệ. Tớ không biết cô ta sẽ làm ầm lên như thế."

Trông cô ta vẫn đang tỏ vẻ nhát gan, mặt còn tỏ ra vài phần áy náy chân thành, khiến Hứa Nam Nam nhìn mà thấy có hơi phản cảm.

Không trách mình mù mắt, chỉ trách người ta nhập vai quá sâu, diễn vai người thành thật quá nhập tâm.

Hứa Nam Nam vô cảm nói: "Tôi chỉ hỏi cô một chuyện, lần trước lúc tôi thi có phải cô làm hỏng cây bút c*̉a tôi không."

Lúc này cô c*̃ng hiểu ra được, trước kia nghi ngờ Tương Lệ Lệ, bây giờ nhìn thấy bộ dạng này c*̉a Ngô Tinh, phát hiện càng có khả năng là Ngô Tinh hơn.

Não của Tương Lệ Lệ thực sự không làm được loại chuyện có đầu óc như này.

Ngô Tinh sửng sốt một lúc: "Bút gì, tớ không biết."

"Cô không biết cũng được, dù sao tôi cũng không ở ký túc xá nữa, sau này chúng ta c*̃ng không gặp nhau nữa." Hứa Nam Nam c*̃ng lười giằng co với cô ta, dù sao có giằng co c*̃ng không có ý nghĩa gì. Người ta không thừa nhận thì cô có có thể làm gì được?

Nhìn thấy Hứa Nam Nam như vậy, hai mắt Ngô Tinh đỏ lên: "Hứa Nam Nam, sao cậu lại như thế này? Dời ra ngoài thì không còn nhớ về ký túc xá nữa vậy. Tớ biết cậu hận tớ, nhưng chuyện nhà cửa c*̃ng xác thật có vấn đề. Một mình cậu ở căn nhà to như thế…"

"Cản trở chuyện c*̉a cô à?" Hứa Nam Nam nói.

Ngô Tinh sửng sốt: "Hả?"

"Tôi nói là tôi sống trong một căn nhà lớn, cản trở việc c*̉a cô không? Là ngứa mắt c*̉a cô nhỉ. Ngô Tinh, trước kia tôi thấy cô rất đáng thương, còn thấy cô có chút giống tính tình c*̉a Tiểu Mãn em gái tôi, bây giờ nghĩ lại thật đúng là sỉ nhục em gái tôi, ít nhất trái tim em gái tôi lương thiện, sẽ không giở trò sau lưng người ta."

Ngô Tinh nghe xong, sắc mặt tái xanh, môi run rẩy đóng mở vì kích động.

Hứa Nam Nam không quan tâm đến cô ta, người thế này là con chuột dưới cống, thấy không được ánh sáng. Qua lại với người như vậy chỉ khiến cô cảm thấy buồn nôn. Còn không bằng kiểu người vớ vẩn toạc móng heo không có đầu óc như Tương Lệ Lệ.

Bước ra khỏi khu mỏ, Tiểu Mãn đã đứng ở trong phòng người gác cổng làm bài tập, c*̃ng thấy Vệ Quốc Binh ở trong đó.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 246


Nhìn thấy Hứa Nam Nam, Vệ Quốc Binh hỏi: "Nghe nói các cháu mua nhà ở bên ngoài à?"

Hứa Nam Nam cười nói: "Chỉ là người khác tạm thời cho chúng cháu ở thôi ạ."

"Đúng thật là gặp được người tốt. Những năm nay nhà cửa khan hiếm biết bao. Cháu và Tiểu Mãn đều là người tốt phúc đấy." Trông coi, cô gái nhỏ thôn quê trước kia, còn sắp bị gả cho kẻ ngốc, thế mà sau đó trở thành công nhân chính thức ở mỏ, còn là công nhân ngồi trong phòng làm việc. Bây giờ càng giỏi hơn, giải quyết được cả vấn đề nhà cửa. Trong lòng Vệ Quốc Binh thầm cảm khái Hứa Nam Nam thật may mắn, anh ấy nhỏ giọng nói với Hứa Nam Nam: "Chuyện này đừng để người nhà cháu biết." Anh ấy lo về cha mẹ Hứa Nam Nam, đặc biệt là bà mẹ đó sẽ đi cướp nhà c*̉a Nam Nam để cho cháu trai cháu gái cô ta, đến khi đó thì Nam Nam sẽ phải chịu thiệt.

Dẫu sao, anh ấy c*̃ng cho rằng con cái sẽ không tranh giành được với mẹ ruột c*̉a mình.

Hứa Nam Nam cười, chuyện này có lẽ c*̃ng không phải là chuyện cô có thể giấu giếm được, chỉ với mối quan hệ mập mờ giữa Ngô Kiếm và Hứa Mai Tử, e rằng đó chỉ là vấn đề sớm muộn.

Trên thực tế, lúc này Hứa Mai Tử đã chạy về nhà để tìm Lý Tĩnh.

Hứa Hồng đang ở ngay cửa, bị Lý Tĩnh nhìn chằm chằm làm bài tập, nhìn thấy Hứa Mai Tử trở lại, chua ngoa nói: "Ồ, chị công nhân nhà chúng ta về rồi à."

Lý Tĩnh đang nghiêm mặt nhặt rau ở bên cạnh. Hiển nhiên cô ta đã có chút ý kiến với Hứa Mai Tử.

Ban đầu, Hứa Mai Tử được nhận làm công nhân học việc, tiền lương từ hầm mỏ mỗi tháng là mười lăm cân lương thực và hai mươi đồng. Vốn nghĩ có chút tiền và lương thực này thì sẽ bớt gánh nặng hơn cho nhà.

Kết quả là Hứa Mai Tử vừa mới bắt đầu đi làm thì lương thực này đã đổ vào nhà ăn ở hầm mỏ.

Dù sao thì tiền lương vẫn chưa phát, Lý Tĩnh chưa lấy được số tiền này, nên c*̃ng không nhớ mong gì. Nhưng Hứa Mai Tử không hề mang chút phiếu lương thực nào do hầm mỏ phát về nhà cả, ngày ngày đến nhà ăn ăn cơm. Không bằng lòng tiết kiệm mấy phiếu lương thực để đem về cho cô ta.

c*̃ng không nghĩ thử, nếu không phải vì có chồng cô ta làm ở hầm mỏ thì chị ta có thể thi đỗ làm việc ở hầm mỏ sao?

Hứa Mai Tử cũng biết mấy ngày nay Lý Tĩnh có ý kiến với chị ta, nhưng bây giờ chị ta đã có công việc, có thể tự nuôi mình. Thế nên không cho rằng thái độ c*̉a bác dâu quan trong là mấy.

Bây giờ nếu không phải có chuyện, chị ta c*̃ng sẽ không thèm nhìn sắc mặt c*̉a Lý Tĩnh.

"Bác dâu, cháu có chuyện muốn nói với bác."

Lý Tĩnh cúi đầu nhặt rau, không thèm nhìn chị ta.

Hứa Mai Tử hít một hơi, rồi nói từng chữ: "Bác dâu, nhỏ Hai có nhà ở bên ngoài, còn là nhà hai phòng, chỉ để chị ấy với Tiểu Mãn ở."

Nghe chị ta nói, Lý Tĩnh còn cho rằng mình nghe thấy ảo giác.

Từ Hồng cũng che miệng cười: "Em nói mê gì thế, nó nghèo khổ, nhà từ đâu ra?" Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn chen chúc với nhau trên chiếc giường nhỏ ở ký túc xá độc thân, dạ chị ta khỏi phải nói vui mừng cỡ nào.

Hứa Mai Tử nuốt nước bọt: "Là thật đó, người ở hầm mỏ biết hết cả rồi, còn không đồng ý chị ta vì chuyện này, bảo chị ta dời ra nữa. Là nhà hai phòng ngủ thật sự."

Nhìn thấy thái độ trịnh trọng c*̉a Hứa Mai Tử, Lý Tĩnh cũng có phần tin tưởng: "Thật à?"

"Bác à, bác không tin thì đến ủy ban mỏ hỏi đi. Người ủy ban mỏ đều biết cả."

Ánh mắt Lý Tĩnh đột nhiên thẳng tắp.

Hai phòng ngủ, không phải là nhà do hầm mỏ phát, là nhà hai phòng ngủ c*̉a riêng mình.

Điều này có nghĩa là gì, nó có nghĩa là… có thể chuyển hộ khẩu vào trong căn nhà này, là người thành phố chân chính.

Bây giờ chuyển hộ khẩu, chỉ cần có nơi sẵn lòng tiếp nhận, thì có thể chuyển được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 247


Hộ khẩu c*̉a Từ Kiến Sinh là hộ khẩu tập thể trong mỏ, căn nhà này cũng là tài sản công của mỏ, không thể dùng để chuyển hộ khẩu cho gia đình mình.

Nhưng nếu là căn nhà hai phòng thuộc về mình, không, chỉ cần một căn phòng thì hộ khẩu c*̃ng có chỗ để dừng chân. Sai này có thể quang minh chính đại lãnh lương thực cung ứng. Không chỉ lương thực, mà còn có đường miếng, dầu mè, và những thứ hiếm ít khi cung ứng sau này c*̃ng sẽ được phát một phần.

Hứa Hồng không ngờ được chuyện hộ khẩu này, nhưng sau khi biết chuyện Hứa Nam Nam cá muối lật mình có nhà c*̉a riêng mình như thế, trong lòng chị ta cảm thấy vô c*̀ng bất bình. Sao con nhóc nhỏ Hai chết tiệt đó lại may mắn như vậy chứ.

Đỗ làm công nhân, còn có cả nhà.

Quá mức tà ma.

Sáng sớm hôm sau, Lý Tĩnh nghĩ cách đến ủy ban mỏ để nghe ngóng về chuyện này. Cô ta tìm thẳng đến cán sự c*̉a ủy ban mỏ, chuyện này c*̃ng không phải là bí mật gì, người ta c*̃ng không giấu giếm, cán sự biết gì thì nói thẳng hết cho cô ta nghe.

Trái tim c*̉a Lý Tĩnh cứ luôn treo lơ lửng.

Căn nhà hai phòng.

Đây là nhà của con gái cô ta.

Về phần căn nhà đó có thực sự đã hoàn toàn thuộc về Hứa Nam Nam hay không, Lý Tĩnh thấy đây không phải là vấn đề. Cô ta thấy chỉ cần người đã vào ở thì căn đó chính là c*̉a người đó. Lẽ nào còn có thể đuổi người ta ra ngoài được hay sao?

Cô ta suy nghĩ, trong đầu bắt đầu suy xét.

Có sự mật báo c*̉a Hứa Linh, Hứa Nam Nam đương nhiên c*̃ng biết được chuyện căn nhà c*̉a mình đã bị người c*̉a nhà họ Hứa biết được.

"Em thấy chị nhỏ Ba dồn nén toàn chuyện xấu trong đầu, chắc chắn không có rắp tâm tốt. Mẹ chắc c*̃ng chất chứa lòng xấu đó á chị." Ở chỗ người gác cổng, Hứa Linh vừa ăn kẹo que vừa phân tích tất cả những gì mình nghe thấy.

Hứa Nam Nam xoa xoa đầu cô bé: "Tiểu Linh làm đúng lắm, nhưng chuyện này em đừng lo lắng, chị không sợ bọn họ. Phải rồi, Tiểu Linh, nghe Tiểu Mãn nói, bọn họ định đưa em về quê đi học sao?"

Nhắc đến chuyện này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Linh nhăn nhúm cả lại.

"Em không đi đâu, em thà không đi học chứ c*̃ng không chịu về quê đâu."

"Bọn họ không cho em đi học thì sau này em c*̃ng không dưỡng già cho bọn họ."

Hứa Nam Nam nhìn thái độ cây ngay không sợ chết đứng c*̉a cô bé, thấy lời này không giống như lời trẻ con nói, cô hỏi: "Lời này em học ở đâu vậy?"

"Chị nhỏ Ba nói vậy á. Nói cha để chị ấy đến mỏ làm việc. Chị ấy lén nói với anh Long Long, nói cha không cho chị đi học, sau này chị ấy được phát tiền và lương thực sẽ không cho cha chúng ta, sẽ giữ lại, còn bảo anh Long Long bình thường thông minh lên chút, đừng cứ luôn học theo anh Lỗi Tử."

Cái này có tính học xấu theo người ta không nhỉ?

Tuy Tiểu Linh nghĩ như vậy c*̃ng không hoàn toàn sai, nhưng Hứa Nam Nam không muốn cô bé sau này sẽ chịu ảnh hưởng từ Hứa Mai Tử rồi trở thành một cô bé tính toán. Ngẫm nghĩ lại, cô lại cảm thấy mình quá ngây thơ, không toan tính, vậy chẳng phải sẽ chất phác như Tiểu Mãn?

Vấn đề này thật sự không xác định được.

"Không sao đâu, Tiểu Linh c*̉a chúng ta sẽ còn đi học, đến lúc đó chị sẽ có cách khiến cha mẹ em lo cho em." Bất kể thế nào thì mình giúp được chừng nào thì hay chừng nấy. Cô em gái nhà này tuy không phải em gái ruột, nhưng dầu gì cô bé c*̃ng coi mình là chị ruột. Không bằng được tình cảm c*̀ng chung khó khăn như với Tiểu Mãn, nhưng chung quy vẫn có chút tình cảm.

Hứa Linh thấy hơi không tin lắm với lời đảm bảo của Hứa Nam Nam. Nếu chị thật sự có cách thì sao khi xưa còn bị đưa về quê chứ. Nhưng cô bé đã quyết định, tuyệt đối sẽ không về quê. Bà c*̣ chắc chắn sẽ ăn cô bé mất.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 248


Sau này, cô bé lớn rồi c*̃ng phải học theo giống như chị nhỏ Ba, tự mình kiếm tiền nuôi mình.

Hứa Nam Nam tưởng rằng lần này Lý Tĩnh chắc chắn sẽ bắt chước bà c*̣ làm ầm lên, nhưng đợi hai ngày c*̃ng không thấy người ta tới quậy phá.

Đổi tính rồi à?

Hứa Nam Nam không tin Lý Tĩnh đã đổi tính, trong đầu nghĩ đến lời nói của Hứa Linh, đây là đang chất chứa lòng xấu đấy.

Không đợi Lý Tĩnh đến gây rắc rối thì hầm mỏ lại xảy ra vấn đề.

Thiếu lương thực.

Chuyện này đã có dấu hiệu từ lâu. Kể từ khi năm mới thì lương thực ở hầm mỏ đã càng ngày càng ít đi. Sau đầu năm, mấy quản lý mỏ đều bắt đầu ra sức lo liệu về việc này, nhờ vả quan hệ khắp nơi kiếm lương thực. Nói cho cùng thì mỏ sắt Nam Giang là đơn vị lớn nhất trong toàn thị trấn, có mấy ngàn người. Nếu thiếu lương thực thì công nhân toàn mỏ sắt đều phải nhịn đói, người nhà công nhân c*̃ng phải chịu đói theo.

Lo lắng chuyện này sẽ làm cho công nhân căng thẳng, cho nên chuyện này vẫn luôn chỉ biến đổi ngầm, lương thực trong nhà ăn ngày một ít đi. Từ chỉ cần có phiếu lương thực thì ăn thoải mái cho đến bây giờ có phiếu lương thực c*̃ng phải ăn theo định lượng. Các công nhân c*̃ng dần dần cảm nhận được chút dấu hiệu từ đó.

Thấy không đủ lương thực, cuối tháng lại phải phát lương thực cung ứng, quản lý mỏ Cao bạc trắng cả tóc. Quyết định vẫn phải phát huy khả năng c*̉a công nhân, đi xoay sở lương thực.

Đương nhiên, chuyện trọng đại này phải giao cho lãnh đạo ủy ban mỏ đi đầu làm, người đang học tập ở ủy ban mỏ như Hứa Nam Nam không có nhiệm vụ này. Tiếc là đồng chí Hứa Nam Nam là công nhân viên vinh dự c*̉a bộ phận vật tư. Lần này bộ phận vật tư gánh trách nhiệm trọng đại, người có thể dùng đều sẽ sử dụng mà vẫn thấy không đủ. Nhớ đến đồng chí Hứa Nam Nam đang học tập ở ủy ban mỏ, thế là lập tức đề nghị ủy ban mỏ điều cô về.

Bây giờ trong nhà máy xảy ra chuyện như thế này, không ai có thể lo nổi chuyện dẫn dắt người mới, thấy bộ phận vật tư cần người, bên phía ủy ban mỏ trực tiếp phát công hàm thuyên chuyển công tác, từ đâu tới thì về nơi đó, ai về nhà nấy tự tìm mẹ mình.

Vì thế tốp người Hứa Nam Nam còn chưa học đầy một tháng thì đã chuyển về phòng ban mình.

Ngô Kiếm là người vui vẻ nhất trong tất cả mọi người. Sau khi biết được tin được gọi về, cảm thấy mình cuối c*̀ng c*̃ng đã có dịp thi triển quyền cước ở trên võ đài c*̉a mình, vui sướng đến mức bộc lộ hết ra bên ngoài.

Các đồng chí ủy ban mỏ nhìn bộ dạng ngây thơ của đồng chí này, ai nấy c*̃ng ngại nói cho anh ta biết, khoảng thời gian này vì thiếu lương thực nên bên công đoàn rất bận rộn.

Ngọn nguồn của chuyện này còn bởi vì do tác dụng c*̉a tấm gương hùng hồn vô tư trước đó c*̉a Ngô Kiếm, bây giờ mọi người luôn đến tìm công đoàn để giải quyết. Lương thực trong nhà không đủ để ăn thì làm sao, đi tìm đồng chí công đoàn chứ làm sao.

Điều đáng để cảm ơn chính là, chuyện này lại thật sự chia sẽ không ít gánh nặng cho ủy ban mỏ.

Hứa Nam Nam không có thời gian rảnh xem trò cười c*̉a Ngô Kiếm, cô vừa bước vào bộ phận vật tư, người còn chưa nhớ mặt hết thì trưởng ban Tiêu đã sắp xếp nhiệm vụ cho cô, một ngàn cân lương thực.

Trưởng ban Tiêu là nhân viên lâu đời sắp về hưu, đừng thấy người ta lớn tuổi, lúc còn trẻ ông đi nhiều nơi, con đường bước đi rộng rãi, sau khi trở thành trưởng ban bộ phận vật tư thì như cá gặp nước, lần nào c*̃ng có thể hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ vật tư. Thứ gì ai không mua được thì tìm đến ông, ông luôn có cách để mua được.

Nhưng lần này trưởng ban Tiêu cũng ưu sầu.

Hơn ba ngàn người phải nuôi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 249


Trước kia bộ phận vật tư chỉ phải mua một số linh kiện, máy móc cần dùng cho hầm mỏ, và những vật dụng phòng hộ cho công nhân, c*̀ng lắm là mua chút cá thịt cho nhà ăn. Nào có lúc nào phải mua số lượng lớn lương thực như vậy chứ?

Muốn chống chọi qua thời gian này thì tối thiểu c*̃ng cần phải có chừng một trăm ngàn cân lương thực.

Cũng may là ủy ban mỏ còn chút lương tâm, không giao nhiệm vụ tử thần này cho bọn họ. Toàn bộ bộ phận vật tư chia đều ba mươi ngàn cân lương thực, bộ phận vật tư có sáu người, một người mấy ngàn cân lương thực, đến phiên Hứa Nam Nam chỉ chia một ngàn cân lương. Coi như là chiếu cố đến việc cô là người mới.

"Dùng gì để đổi lương thực đây nhỉ?"

Hứa Nam Nam nhìn danh sách nhiệm vụ của mình, nghi hoặc. Không thể cứ tay không bắt sói được chứ nhỉ.

"Tiền mặt, phiếu công nghiệp, phiếu lương thực, cái gì có thể yêu cầu đều có nói ra, song phải hoàn thành nhiệm vụ." Trưởng ban Tiêu nhìn mọi người: "Bây giờ có yêu cầu gì mau mau nói, đừng để quay về không hoàn thành được nhiệm vụ, cớ gì c*̃ng không lôi ra được đâu."

Lúc nói lời này thì mọi người đã bắt đầu đưa ra yêu cầu.

Hứa Nam Nam ngồi ở một bên, cúi đầu tỏ vẻ trầm tư, sau đó bước vào cửa hàng Taobao của mình.

Sau khi tìm kiếm, thực sự có bán lương thực có vỏ, lúa mạch, đậu, hạt kê... c*̃ng có thể tìm được lương thực thô và lương thực tinh chế.

Xem từ giá cả thấp nhất, chất lượng kém chút thì giá cả rất rẻ, mấy hào một cân c*̃ng có.

Nhiệm vụ này không khó.

Hứa Nam Nam yên tâm bước ra khỏi cửa hàng Taobao của mình, suy xét mình nên phải triển khai hoạt động như thế nào.

Lương thực c*̉a bộ phận vật tư chắc chắn không thành vấn đề, nhưng cô c*̃ng không thể lấy tiền trong cửa hàng Taobao c*̉a mình để cấp lại mà.

Nhìn thấy một đống phiếu công nghiệp ở trên bàn, mắt Hứa Nam Nam sáng lên, cô giơ tay lên: "Tôi có thể đổi phiếu lương thực thành phiếu công nghiệp không?"

Nghe cô nói vậy, mọi người đều nhìn cô, cảm thấy yêu cầu này c*̉a cô có phần không đáng tin cậy. Cô đi thu mua lương thực, không lấy phiếu lương thực mà lấy phiếu công nghiệp thì có ích gì?

Hứa Nam Nam cũng không giấu giếm chuyện gì, nếu lúc này không nói rõ, lúc về mình lại thật sự hoàn thành được nhiệm vụ thì mọi người sẽ trách mình không nhắc nhở mọi người sớm hơn mất: "Trước kia tôi sống ở nông thôn, nông dân có lương thực, bọn họ luôn không ăn, bây giờ chắc chắn vẫn còn tồn lại. Chúng ta đi thu mua lương thực lấy thứ khác c*̃ng vô ích, phải lấy những thứ mà bọn họ cần. Tôi suy xét thấy nên lấy chút vật phẩm công nghiệp hiếm để đổi với bọn, hiệu quả hẳn sẽ cao hơn."

Nghe vậy, tất cả mọi người đều nhìn trưởng ban Tiêu.

Chuyện này bọn họ thực sự không chắc được. Trên thực tế, điều bọn họ nghĩ chính là đến chợ đen để xem xét tình hình, nhưng lương thực ở chợ đen hình như rất đắt.

Nếu thực sự giống như những gì đồng chí Hứa Nam Nam nói, vậy tìm đồng chí nông dân để thu mua lương thực lại là ý khá là ổn.

Trưởng ban Tiêu dẫu sao c*̃ng là người đi từ nam chí bắc, cũng nghĩ đây c*̃ng cách có thể xem là cách tốt. Nhưng thu mua lương thực có lẽ vẫn sẽ có chút khó khăn. Vì dù sao lương thực c*̉a các đồng chí nông dân không đủ ăn.

Nhưng cuối cùng ông vẫn dành ra sự ủng hộ đối với yêu cầu này c*̉a Hứa Nam Nam: "Có thể lấy phiếu công nghiệp."

Một số người khác rục rịch.

"Tôi thấy cách c*̉a đồng chí Hứa Nam Nam rất tốt. Tôi cũng lấy thêm chút phiếu công nghiệp." Một nam thanh niên cán sự giơ tay nói. Người này có vóc dáng trung bình, trông vô c*̀ng trung hậu, các mối quan hệ hình như c*̃ng không tồi. Anh ta vừa phát biểu thì những cán sự khác c*̃ng nói: "Vậy bọn tôi c*̃ng lấy thêm chút phiếu công nghiệp."

"E rằng không đủ phiếu công nghiệp, chúng ta phải đến ủy ban mỏ để đổi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 250


Trưởng ban Tiêu xoa cằm, đứng dậy nói: "Tôi tranh thủ đi đổi, mọi người c*̃ng mau chóng về nhà thu dọn. Công tác lần này có nhiệm vụ bên người, mọi người hãy cẩn thận. Tìm được lương thực thì điện báo đến hầm mỏ ngay lập tức, lúc đó hầm mỏ sẽ sắp xếp xe đến kéo."

Lại nhìn Hứa Nam Nam: "Đồng chí Hứa Nam Nam, cô là người mới, tôi sắp xếp người dẫn dắt cô." Công nhân này tuổi tác còn nhỏ quá, trưởng ban Tiêu có chút lo lắng.

Hứa Nam Nam lập tức nói: "Báo cáo trưởng ban, tôi định về quê để xem, hẳn sẽ không có vấn đề gì. Không cần làm lỡ thời gian quý báu của các đồng chí khác." Nếu thật sự để người khác đi theo thì đến lúc đó sao cô hành động được chứ. Cảm ơn trưởng ban đã có lòng tốt.

Trưởng ban Tiêu gật đầu.

Phụ nữ c*̃ng có thể gánh vác một nửa bầu trời, bộ phận vật của chúng ta không cần người kéo chân sau.

Trưởng ban Tiêu vừa rời đi thì quả nhiên mọi người c*̃ng bắt đầu bận rộn.

Nam đồng chí trung hậu vừa rồi bước đến, nói với Đường Hứa Nam Nam: "Đồng chí Hứa Nam Nam, hoan nghênh đồng chí gia nhập vào bộ phận vật tư chúng ta. Lần này quá bận nên mọi người không kịp mở cuộc họp chào đón cô, đợi hết bận thì mọi người chúng ta c*̀ng thảo luận đôi chút."

Anh ấy lại nói: "Ồ đúng rồi, tôi tên là Hạ Vĩ Minh."

Cư xử với đồng nghiệp mới còn chưa rõ là người thế này, Hứa Nam Nam rất thận trọng, trên mặt cô nở nụ cười vô c*̀ng lễ phép: "Cảm ơn anh, sau này còn nhờ các đồng chí chỉ dẫn thêm."

May mà Hạ Vĩ Minh đó c*̃ng không nói gì nhiều, nhà anh ấy ở gần hầm mỏ, anh ấy c*̃ng phải vội vàng về thu dọn đồ đạc.

Hứa Nam Nam sống ở xa, thế nên cô dứt khoát không về thu dọn đồ đạc, chỉ đến gặp Chu Phương, nhờ chị ấy giúp trông nom Tiểu Mãn trong khoảng thời gian này.

Chu Phương lần này không có nhiệm vụ gì cả, thấy Hứa Nam Nam ký thác, chị ấy không nói lời nào tiếp nhận chuyện này ngay, chỉ là chị ấy cảm thấy lo lắng cho cô. "Em kiếm được lương thực ở đâu chứ, chị nói với em, đây không chỉ là vấn đề c*̉a hầm mỏ, những xưởng khác c*̃ng thiếu lương thực. Bây giờ người kiếm lương thực ở bên ngoài nhiều lắm. Chị nghe nói bên xưởng sắt thép còn trực tiếp dùng mấy chục cái chảo để đổi lấy lương thực đấy. Nhưng quặng sắt như hầm mỏ chúng ta có thể đổi được cái gì chứ."

Đây là chỗ khó c*̉a bọn họ, xưởng dệt có thể lấy vải để đổi, còn xưởng cơ giới thì có thể làm chút xẻng gì đó để đổi.

Hứa Nam Nam cười nói: "Chúng ta không có đồ có sẵn nhưng phiếu công nghiệp c*̉a chúng ta lại không ít. Nghĩ cách từ đó c*̃ng được."

"Được, vậy em đi đi. Nếu thật không được thì quay về, em vừa mới tới, kỳ học tập còn chưa qua đã xếp nhiệm vụ cho em vốn đã là có phần không thích hợp rồi. Nếu không mua được thì c*̃ng không có ai trách em."

Hứa Nam Nam không muốn chị ấy lo lắng, c*̃ng không thể nói ra cách c*̉a mình được, chỉ có thể cười phụ họa: "Được, nếu em thật sự không làm được thì sẽ mau chóng thu dọn đồ đạc trở lại."

Bàn giao với Chu Phương xong, Hứa Nam Nam lập tức quay trở lại phòng làm việc c*̉a bộ phận vật tư.

Một lúc sau, trưởng ban Tiêu c*̃ng quay về.

Có không ít phiếu công nghiệp, tất cả còn là đến lấy c*̉a các phòng ban, đặc biệt còn lấy hơn một nửa phiếu dự phòng c*̉a mấy lãnh dạo c*̉a ủy ban mỏ.

Những phiếu công nghiệp này đều không phải để cho người dùng mà dùng để bình thường xưởng thu mua vật tư dư thừa. Đối với mỏ sắt nhiều máy móc và nhiều người như bọn họ, bình thường rất hao phí đồ vật, những thứ bên trên phát xuống hoàn toàn không đủ để dùng.

Sau khi mọi người đến nơi thì bắt đầu lãnh đủ loại phiếu.

Trưởng ban Tiêu trịnh trọng: "Đồ giao cho mọi người, nhiệm vụ lần mọi người phải nghĩ cách làm tốt. Lần nay tuy hầm mỏ không giao nhiệm vụ tử thần cho bộ phận vật tư chúng ta, nhưng chúng ta c*̃ng phải giữ thể diện c*̉a mình."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 251


Tốt xấu gì c*̃ng là làm ở bộ phận vật tư, đừng để không bằng nhóm làm tuyên truyền như công đoàn và ủy ban mỏ."

"Ông Tiểu, bọn họ còn quản cả tranh chấp gia đình đấy." Tiểu Trương, người làm lâu năm ở bộ phận vật tư cười nói.

Trưởng ban Tiêu cười trừng mắt nhìn ông ấy: "Đừng để bây giờ nhanh mồm nhanh miệng rồi đến lúc đó quay về không nhìn được mặt người ta đấy, bộ phận vật tư chúng ta sẽ mất mặt hết cả đấy."

Tiểu Trương cười ngượng nghịu.

Vấn đề lương thực lần này thực sự không thể nắm chắc được, nếu bảo bọn họ mua thứ khan hiếm gì thì bọn họ chạy đến thủ đô hoặc Thượng Hải để vơ vét c*̃ng có thể nghĩ ra cách để vét được. Nhưng lương thực bây giờ khan hiếm khắp nơi, cần mua lại nhiều, quá khó.

May mà chuyện này khó với tất cả mọi người, hẳn bộ phận thu mua c*̃ng không đến mức mất mặt đâu nhỉ.

Mọi thứ đã sắp xếp xong, nhiệm vụ c*̃ng đã được tuyên bố. Trưởng ban Tiêu đưa cho mỗi người một giấy chứng nhận c*̉a hầm mỏ.

Giấy chứng nhận này tương đương với thẻ căn cước tạm thời, khi đi công tác có thể đi mọi nơi trên cả nước.

Trưởng ban Tiêu vừa đi, mọi người trong bộ phận vật tư đã bắt đầu ầm ĩ.

Tiểu Trương nói: "Nhanh nhanh nhanh, sang nhà ăn xem có phiếu lương thực toàn quốc hay không, đến trễ thể nào cũng bị người khác đổi hết cho mà xem."

Chị Dương dùng kẹp tóc để kẹp lấy phần tóc mái trên trán: "Giờ mới thấy sốt ruột, lúc còn sớm thì không đi, lúc vừa về nhà tôi đã đi một chuyến rồi."

Tiểu Trương nghe vậy, chỉ vào cô nói: "Thông minh." Sau đó lập tức chạy ra bên ngoài.

Lý Vĩ Minh nhìn phiếu của mình, có vẻ đang ưu sầu, suy nghĩ một chút, cũng chạy ra theo.

Mạch suy nghĩ của Hứa Nam Nam có hơi không theo kịp, những người này không vội vã đi sắp xếp lương thực, đi đổi phiếu lương thực toàn quốc gì đó làm gì…

Thầm đặt câu hỏi trong lòng, cô cũng thuận miệng hỏi chị Dương một câu.

Chị Dương sững sờ nhìn cô nói: "Đúng là đứa trẻ mà, chưa từng đi xa phải không. Chị sống ở vùng khác, không lấy phiếu lương thực toàn quốc thì ở bên ngoài em ăn cái gì? Phiếu lương thực c*̉a thị trấn Nam Giang chúng ta không thể dùng ở bên ngoài."

Lần này Hứa Nam Nam mới nhớ về chuyện này, phiếu lương thực ở thời đại không giống nhau hết. Mỗi nơi sẽ có phiếu lương thực của riêng nơi đó, chỉ thông dụng ở khu vực đó. Phiếu lương thực toàn quốc mới là loại phiếu có thể dùng ở bất cứ đâu trên cả nước.

Nhưng số lượng phiếu lương thực toàn quốc không nhiều, bình thường đối với những người khác thì không là gì, thứ này đối với những người hay đi xa như bọn họ mới rất quan trọng.

Khó trách lúc cô ở nhà ăn, đầu bếp Đỗ thường xuyên phân loại phiếu lương thực để riêng, nói là chờ đến giai đoạn cuối tháng có người đổi rồi mới đồng ý đưa lên.

Hứa Nam Nam cảm thấy mình cũng nên đi đổi mấy phiếu. Tuy trong Taobao cũng có đồ ăn, nhưng cô vẫn phải ăn chút đồ nóng hổi mới được chứ.

Vừa đi tới cửa nhà ăn, bên trong đã ầm ĩ cả lên. Mọi người đều đang xô đẩy đầu bếp Đỗ để lấy phiếu lương thực.

Thời điểm này không phải giờ cơm, nhà ăn không bận, mấy nhân viên c*̀ng giúp đổi phiếu lương thực. Đổi được một lúc, đầu bếp Đỗ lập tức nói: "Hết rồi hết rồi, tháng này còn chưa hết, chỉ có bấy nhiêu thôi. Không thì mọi người ra bên ngoài tiệm cơm hỏi chút thử xem."

Mọi người hiển nhiên cảm thấy vẫn chưa đủ dùng, ai nấy c*̃ng vội vã chạy ra ngoài.

Đợi mọi người rời đi, đầu bếp Đỗ mới cười với Hứa Nam Nam đang đứng ngoài cửa, nói: "Mau vào đi."

Hứa Nam Nam vội tiến vào, đầu bếp Đỗ thấy những người đó đi hết rồi, mới móc phiếu lương thực từ trong túi quần ra.

Một xấp, đều là phiếu lương thực toàn quốc.

Khuôn mặt Hứa Nam Nam tràn đầy vẻ kinh ngạc. Vừa rồi ở bên ngoài nghe bảo hết rồi, cô còn định không mở miệng đấy.

Đầu bếp Đỗ cười nói: "Biết các cháu có nhiệm vụ, nên giữ lại cho cháu đấy."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 252


"Bước ra từ nhà ăn của bác, chút hời này bác vẫn cho được."

Hứa Nam Nam nhận lấy ngay, đếm số phiếu lương thực do đầu bếp Đỗ đưa cho. Hốc mắt hơi ửng đỏ.

"Cảm ơn đầu bếp Đỗ, và cả những đồng chí khác nữa." Hứa Nam Nam xúc động nói lời cảm ơn. Lại nói: "Mọi người có muốn gì không, cháu tiện thể mang về cho mọi người." Trong Taobao cái gì cũng mua được, cũng không mất công.

Vẻ mặt chị dâu Liêu vui vẻ, nói: "Chỉ có chút phiếu lương thực mà cảm ơn gì chứ, chỉ là Nam Nam à, lần này ra bên ngoài, nếu tiện thì mang ấm nước nóng về cho chị với. Cả ngày muốn uống hớp nước nóng c*̃ng không được. Bình thường cũng không dễ mua."

"Được ạ."

"Em muốn một đôi giày da nhỏ." Một người nhỏ tuổi nói. Khuôn mặt ửng hồng: "Cho người yêu c*̉a em."

Hứa Nam Nam không hai lời, đồng ý ngay.

Những người khác cũng liên tiếp nói ra thứ mình muốn. Thật ra bình thường mọi người cũng có thể nhờ những người khác mang về, nhưng dù sao cũng không phải người quen, rất ít khi có thể mang về thật được. Hơn nữa chuyến đi lần này là để xoay xở lương thực, là chuyện quan trọng, cho nên dù có yêu cầu, cũng không tiện nói với người ta. Hiện tại có người quen như Nam Nam, nhà ăn như thể vùng lên.

Hứa Nam Nam đồng ý hết từng cái một.

Lúc rời khỏi nhà ăn thì đã không còn sớm nữa, Hứa Nam Nam cũng không trì hoãn thêm, nhanh chóng xuất phát ra nhà ga.

Lần này phải dùng cửa hàng Taobao, nhưng Hứa Nam Nam cảm thấy mình phải chạy đến thành phố lớn một vòng. Bất kể là làm dáng chút, hay là vơ vét này nọ thì việc này vẫn rất cần thiết.

Nơi Hứa Nam Nam muốn đi nhất vẫn là Thượng Hải, nhưng hiện tại giao thông thật sự bất tiện, mất vài ngày đi xe lửa, lại mất vài ngày để quay trở lại, đi hết cả một tuần lễ. Dù không gấp về thời gian, nhưng Hứa Nam Nam cũng không muốn đi hành xác kiểu vậy. Thế là cô dứt khoát đến thành phố tỉnh lỵ ở tỉnh bên cạnh.

Vật dụng công nghiệp trong người cũng không dùng được nhiều tới vậy, thế nên cô ném một nửa vào trong Taobao để bán. Khoảng một tờ trăm tờ phiếu công nghiệp, mỗi tờ định giá một trăm nhân dân tệ.

Hứa Nam Nam cũng không ôm hi vọng rằng phiếu lương thực này có thể kiếm được nhiều tiền, có thể khiến lương thực cô dâng ra không lời không lỗ là đủ rồi. Dù sao ý định lần này của cô cũng chính là hoàn thành nhiệm vụ trước tiên, sau đó trong quá trình hoàn thành nhiệm vụ thì thuận tiện kiếm ít đồ.

Tiện thể xem thử khung đối thoại trước đó, vẫn không có chút tin nhắn nào như c*̃. Xem ra không có đồ vật nào khiến đối phương cảm thấy hứng thú, đối phương cũng không dễ nói chuyện.

Một đường lắc lư, cuối cùng cũng tới thành phố Giang, tỉnh lỵ của tỉnh Hồ Đông bên cạnh.

Đầu tiên là tới nhà hàng quốc doanh ăn bữa cơm. Ném ra một tờ phiếu lương thực toàn quốc, biểu cảm của nhân viên phục vụ trong tiệm cơm quốc doanh c*̃ng trở nên ôn hòa hơn.

"Nghe giọng thì không phải người địa phương, tới công tác à?" Đồng chí nhân viên phục vụ mập mạp hỏi.

Hứa Nam Nam vừa ăn vừa nói: "Là từ thành phố An Nam tới công tác."

"Ôi trời, tuổi còn trẻ vậy đã đi công tác, giỏi giang quá." Cô gái nhân viên phục vụ càng thêm nhiệt tình.

Người có năng lực đi đâu cũng được người ta đánh giá cao. Giọng điệu nói chuyện cũng hiền hoà hơn nhiều.

Trong một bữa cơm, Hứa Nam Nam đã biết được những tin tức mình muốn biết. Ví dụ như nhà khác thoải mái nhất ở nơi này là chỗ nào, trạm thu hồi đồ phế thải ở đâu, chợ bán đồ cũ ở đâu. "Chuyến đi này của cô, không thể không tới cửa hàng lớn nhất ở chỗ chúng tôi được, bên trong thứ gì cũng có."

Hứa Nam Nam nghe thấy vậy, hai mắt sáng rực lên. Cửa hàng ở thời này, quả thật là cô chưa từng thấy bao giờ.

Phải đi mở mang kiến thức chút thôi! Ừm, trước tiên phải đi tắm rửa nghỉ ngơi đã, ngày mai làm xong chuyện chính rồi đi dạo.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 253


Cơm nước xong thì trời đã nhá nhem, Hứa Nam Nam đến nhà khách thuê phòng. Còn phải là phòng đơn!

Ở nhà khách thời này còn phiền toái hơn ở khách sạo xếp hạng sao sau này nhiều. Đủ các kiểu tra xét thân phận, giống như đang bắt gián điệp vậy.

Hơn nữa Hứa Nam Nam còn rất nghi ngờ, bọn họ không có bất kỳ dụng c*̣ phát hiện đồ giả nào, cũng không có tin tức mạng lưới internet, nếu người ta cầm giấy chứng nhận giả này nọ tới thì bọn họ có thể tra ra được ư?

Ôi, thời đại này hình như chưa xuất hiện hàng giả nhỉ.

Hứa Nam Nam cam lòng tiêu tiền để ở phòng đơn của nhà khách. Một chiếc giường đơn, chăn có hơi mỏng, nhưng rất sạch sẽ. Trong phòng còn có một chiếc tủ đầu giường, một chiếc ghế sô pha bằng gỗ nhỏ. Còn lại c*̃ng không có gì khác nữa.

Ở đây còn là căn phòng tốt nhất ở nhà khác.

Hứa Nam Nam ngồi trên ván giường làm bằng gỗ, thở dài. Bộ phận vật tư này đúng thật là không phải ai c*̃ng làm việc được, nếu không phải cô có Taobao, chịu chi tiền, có khi còn phải chen chúc một phòng với người khác, ăn cũng không nỡ ăn, còn phải lo lắng có làm được nhiệm vụ c*̉a bộ phận vật tư không. Chuyến đi này, không chừng còn có thể tra tấn người ta trở nên không còn hình người nữa ấy chứ.

Lấy quần áo để thay sau khi tắm, cô tranh thủ đi tắm rửa.

Rốt cuộc thì ở nơi lạ vẫn có chút không quen được. Ngày hôm sau trời vừa mới sáng, Hứa Nam Nam đã bò dậy khỏi giường, ăn sáng tại nhà khách, sau đó trực tiếp đi đến trạm thu hồi đồ phế thải lớn nhất trong thành phố.

Lúc này sắc trời còn sớm, nhưng đoàn công nhân đã sớm bắt đầu làm việc, trạm thu hồi đồ phế thải cũng đã mở cửa. Mấy nhân viên công tác đang thu xếp đồ vật.

Lúc này, ngay cả phế phẩm ở trạm thu hồi đồ phế thải cũng là quốc doanh. Bình thường, đồ phế thải không còn sử dụng được nữa từ nhà người dân đều được bán tới nơi này. Bây giờ vật liệu cũng quý giá, dù ít dù nhiều cũng có thể đổi được một ít tiền lẻ để tiêu xài.

Nơi tỉnh lỵ này không giống những nơi khác, trạm thu hồi đồ phế thải ở đây tốt hơn trạm thu hồi đồ phế thải ở huyện Nam Giang gấp mấy lần.

Đồ vật bên trong cũng nhiều hơn ở trạm thu hồi đồ phế thải ở huyện Nam Giang, phần lớn đều là sắt vụn và sách giấy.

Lúc này lòng nhiệt huyết của các công nhân cũng tương đối cao, lúc làm việc cũng không hề lười biếng, bận rộn sục sôi ngất trời, ngay cả người lạ tới cũng không phát hiện ra.

Hứa Nam Nam đứng ở cửa liếc nhìn một cái, nhìn thấy đống sách cũ và tranh chữ, còn cả một ít dụng cụ bằng đồng, ánh mắt cô lập tức sáng lên.

Cuốn Thạch Đầu Ký mà cô bán lần trước tương đương với thu nhập cả một năm của cô trước kia, có thể thấy việc bán sách cổ này kiếm được rất nhiều tiền.

Hơn nữa cho dù cô có bán giá thấp cũng không sao cả, dù sao tiền vốn cũng không đáng kể.

Cho nên Hứa Nam Nam đã dự tính sẽ phải đến trạm mua đồ phế thải thêm mấy lần nữa. Chỗ kia trạm thu hồi đồ phế thải nhỏ ở huyện, bình thường đồ ở đó cũng không có bao nhiêu, với lại thị trấn cũng không lớn, cô cũng không muốn khiến người khác nghi ngờ, thế nên cũng ít đi.

Bây giờ cơ hội tốt lại bày sẵn trước mặt, Hứa Nam Nam có thể đoán được cửa hàng Taobao của cô sẽ đầy ắp hàng hoá.

"Đồng chí này, cháu đang làm gì thế?" Một ông cụ hơn năm mươi tuổi đi tới, nhìn thấy Hứa Nam Nam mặc đồ chỉnh tề, lại còn trẻ tuổi, giọng điệu cũng rất ôn hoà.

Những nhân viên khác nhìn sang một cái, cũng không nhìn thêm nữa, lại tiếp tục làm việc. Mỗi ngày, người tới trạm đồ phế thải này cũng không ít, cũng không có gì lạ.

Hứa Nam Nam nhìn lướt qua một cái, nói: "Ông ơi, mấy thứ ở đây ông có bán không ạ?"

Còn có người tới mua đồ phế thải sao?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 254


Cụ ông kinh ngạc: "Có phải cháu đi nhầm chỗ rồi không, chỗ này của ông không phải chợ đồ cũ đâu."

Chợ đồ cũ vẫn có sự khác biệt so với trạm thu hồi đồ phế thải. Đồ của trạm thu hồi đồ phế thải của bọn họ đều được đưa đến xưởng nghiền nát sau đó lại đưa về lò để nung chảy rồi tái sử dụng. Còn bên trong chợ đồ cũ vẫn còn một vài thứ có thể sử dụng được, cả các vật dụng trong nhà cũng có.

Hứa Nam Nam trả lời: "Không nhầm, không nhầm ạ. Cháu vừa đi ngang qua chỗ này, thấy bên trong chỗ của ông có rất nhiều sách cổ, tranh chữ và còn có cả những dụng cụ bằng đồng kia, cháu thấy chất lượng cũng không tệ lắm, muốn mua vài thứ."

Ông cụ vừa nghe vậy thì nhíu mày nói: "Cháu mua những thứ này để làm gì?"

Thời đại bây giờ chỉ toàn chọn sách của Mao Trạch Đông, làm gì có ai xem những quyển sách cũ này, có ai mà không sợ bị người khác truyền ra ngoài, đến lúc đó lại bị phân chia cấp bậc.

"Ông ơi, nhà cháu ba đời đều là bần nông, chỉ có đời cháu là làm công nhân, lý lịch rất trong sạch, ông cứ yên tâm đi ạ." Vừa nói vừa lấy từ trong túi ra hai phiếu lương thực toàn quốc.

"Ông hãy coi như làm phước đi ạ."

Ừ, thấy phiếu lương thực đều là loại hai lượng, có thể ăn được hai bữa cơm rồi.

Ông cụ ho khan một tiếng, chỉ vào đống đồ nói: "Được, cháu tự chọn lấy đi, sau đó sẽ tính theo cân."

Hứa Nam Nam lập tức mừng rõ đi chọn đồ.

Hứa Nam Nam cũng chỉ hiểu biết sơ sơ về sách cổ và văn vật, vì để thu thập đồ cổ, cô còn cố ý mua một quyển sách về sưu tầm đồ cổ trên Taobao, muốn tìm hiểu kiến thức về mảng này.

Vấn đề là mấy món đồ cổ này đều là bảo vật quốc gia, khả năng nhận được là rất nhỏ.

Hứa Nam Nam cũng biết, thật ra người ở đây cũng không ngốc. Bạn cho rằng người ta thật sự sẽ bán loại đồ cổ tốt như thế đi như phế phẩm sao? Người sở hữu mấy món đồ cổ kia đều là người có tiền, được tiếp nhận nền giáo dục tốt, có thể không biết mấy thứ này đáng tiền được sao? Đương nhiên phải cất giữ thật tốt.

Cầm tới những nơi thế này để bán, chẳng qua cũng chỉ là một vài cổ vật có chút niên đại, thế nhưng chắc chắn không phải là thứ rất quý giá.

Thế nhưng bỏ qua giá vốn, nếu đăng lên Taobao bán, ít nhất một món cũng có thể bán được hơn một ngàn tệ, nếu may mắn tìm được mối ngon, có khi còn kiếm được mấy chục ngàn tệ ấy chứ.

Hứa Nam Nam chọn ra mười mấy mẫu tốt, có hai chiếc lư đồng là không nhìn ra được niên đại. Mấy bức tranh chữ cũng không phải của danh tác, nhưng sách lại có một đống, ngay cả tứ thư ngũ kinh cũng có.

Bỏ mấy thứ chọn được lên cân, ông cụ bắt đầu tính toán, một đống đồ lớn như thế cũng chỉ tốn hai tệ, sách không đắt, chỉ có mấy món đồ kim loại là đắt một chút.

Trả tiền xong, Hứa Nam Nam cũng không để ý, nhét từng món từng món vào trong một chiếc bao bố lớn.

Vác lên cũng vô cùng nặng.

Cụ ông giúp đỡ, mượn một chiếc xe đẩy hàng trong hợp tác xã mua bán cho Hứa Nam Nam.

Người ở đây chất phác lại còn thật thà, Hứa Nam Nam ngọt ngào cảm ơn một tiếng, đẩy đồ ra bên ngoài. Chờ khi đi tới một nơi xó xỉnh không người, cô đưa tay vào trong túi, nhanh chóng đăng đồ lên cửa hàng Taobao, cũng không định giá vội, cứ đăng hàng lên đã rồi tính sau.

Chờ tới khi trong túi trống rỗng, cô lại mua một ít kẹo trái cây không được đóng gói trên cửa hàng Taobao, lúc trả xe đưa cho ông cụ để mọi người chia nhau ăn.

Việc này hẳn là có thể làm mấy công nhân trong đấy rất vui vẻ.

Ông cụ vui vẻ hớn hở nói, nếu sau này cần gì thì cứ đến tìm. Dù sao tất cả những thứ này đều sẽ được gửi đến đơn vị thu mua đồ phế thải để tái chế.

Trở lại nhà trọ, Hứa Nam Nam cũng không ăn cơm, bắt đầu kiểm tra cửa hàng Taobao.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 255


Lúc này, cửa hàng Taobao lần lượt bán được một vài món, thêm khoản kha khá kiếm được từ việc bán Thạch Đầu Ký lần trước, giờ cô cũng đã có tới năm chục ngàn tệ rồi.

Mấy phiếu công nghiệp cô bỏ vào cửa hàng Taobao trước đó cũng đã bán được mấy tờ.

Trên cơ bản, hiện giờ mỗi ngày đều có tiền thu vào, kiếm được còn nhiều hơn các niên đại trước.

Hứa Nam Nam tính toán một chút, lần này cô có nhiệm vụ một ngàn cân, thế nhưng cô lại không có ý định chỉ mua một ngàn, ít nhất cũng phải mang được hai ngàn cân lương thực về.

Mọi người ba ngàn, cô hai ngàn, không cần vất vả vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo. Như thế sau này cô mới có thể đứng vững ở bộ phận vật tư.

Hơn phân nửa lương thực này đều được mua trên Taobao, cùng lắm cũng chỉ dùng khoảng một ngàn tệ, còn những thứ khác tới thôn họ Hứa đổi lấy.

Đến lúc đó những người khác cũng không điều tra ra được gì.

Tính như thế, Hứa Nam Nam phát hiện lần này mình ra ngoài đúng là chỉ kiếm mà không mất. Chỉ nói tới mấy tấm phiếu công nghiệp này, đăng bán trên cửa hàng Taobao cũng có thể huề vốn rồi, còn chưa nói tới việc mình nhân cơ hội lần này bán cổ vật, còn có tiền mang theo để mua lương thực, số tiền này có thể cũng sẽ thuộc về cô…

Lần đầu tiên Hứa Nam Nam phát hiện, kiếm tiền lại dễ dàng như thế.

Làm việc riêng xong, Hứa Nam Nam lập tức chuẩn bị đến cửa hàng bách hoá trong khu trung tâm thương mại đi dạo một chút.

Trước đó, lúc xem ti vi Hứa Nam Nam biết ở niên đại này có cửa hàng bách hoá, thế nhưng mỗi lần nhân vật chính đều chỉ đến mỗi một quầy, hoàn toàn không thể nhìn thấy toàn cảnh trung tâm thương mại.

Thị trấn cũng không có cửa hàng bách hoá lớn, cũng chỉ lớn hơn ở xã mua bán một chút, bán mấy món đồ dùng thường ngày. Ngay cả nước nóng cũng khó mua, đây là lần đầu tiên cô tới thành phố lớn ở niên đại này, dù sao cũng phải đi xem thử một chút.

Lúc này người đến cửa hàng bách hoá cũng không nhiều, Hứa Nam Nam vừa bước vào đã cảm thấy vắng vẻ.

Quầy hàng cũng không nhiều, phần lớn là bán quần áo, bán giày dép, bán bánh kẹo… được sắp xếp ngay ngắn, chỉnh tề. Nhìn một lượt cũng không có đồ gì lạ, người cũng ít, mấy nhân viên bán hàng kia trông còn nhiều hơn cả khách hàng. Hứa Nam Nam cũng không để ý, ôm một đống phiếu công nghiệp và tiền mặt bắt đầu mua sắm thả gia ở cửa hàng bách hoá.

Dù sao trước đó cũng đã nói muốn dùng đồ công nghiệp để đổi lấy lương thực, nên vẫn phải làm cho giống thật. Mua một vài đồ dùng công nghiệp, đến lúc đó cô sẽ lấy một vài món trên cửa hàng Taobao ra góp vào, đến thôn họ Hứa đổi ít lương thực.

Như vậy thì cho dù có người tới điều tra, cũng không thể điều tra ra đã xảy ra chuyện gì.

Hứa Nam Nam cũng không mua đồ lớn gì, chỉ là một ít xà bông, khăn lông, kéo, còn có cả giày giải phóng.

Những thứ này, mấy nông dân có điều kiện tốt cũng có thể gánh được, đến lúc đó cũng tiện đổi lương thực mang về.

Lúc này người mua nhiều như Hứa Nam Nam cũng không nhiều, đi một vòng cuối cùng vẻ mặt của nhân viên bán hàng cũng trở nên ôn hoà hơn.

Cho dù không có hoa hồng thế nhưng vẫn có nhiệm vụ hàng tháng.

Lúc đang chuẩn bị xuống cầu thang, cô phát hiện một cửa hàng bán đồng hồ đeo tay ở gần chỗ cầu thang.

Hai mắt Hứa Nam Nam sáng lên, đồng hồ đeo tay đấy!

Mặc dù trình độ kỹ thuật hiện giờ không bằng tương lai, thế nhưng chất lượng chắc chắn rất bền, chắc chắn là hàng tốt.

Phải mua, bỏ lên cửa hàng trên Taobao, chờ sau này phong thái thay đổi, cô cũng có thể tự đeo.

"Đồng chí, muốn xem đồng hồ đeo tay à?"

Nhìn thấy mắt Hứa Nam Nam đang nhìn chằm chằm vào quầy đồng hồ đeo tay, nhân viên bán hàng không mặn không nhạt hỏi một câu.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 256


Cảm thấy cô gái nhỏ trước mặt này vẫn còn con nít, chưa chắc đã đi làm, sao có thể mua được đồng hồ đeo tay ở nơi này. Có tiền cũng không thể để trẻ con lãng phí như thế.

Hứa Nam Nam nhìn chằm chằm hồi lâu, hỏi: "Có mẫu của Thụy Sĩ không?"

Nhân viên bán hàng lập tức sửng sốt, nhìn Hứa Nam Nam giống như đang nhìn kẻ ngốc vậy: "Ở chỗ tôi sao có thứ đó được, phải đến Thượng Hải mới có. Còn phải có ngoại tệ mới mua được."

Được rồi, đồ nhập khẩu, mua không nổi.

"Thế thì… đồng hồ đeo tay hơi tốt một chút là mẫu nào?"

"Hiệu Thượng Hải, Gypsophila cũng bán tương đối chạy, nếu không thì xem thử Đông Phong cũng được." Nhân viên bán hàng liếc nhìn quầy một cái, nói ra một loạt thương hiệu. Hứa Nam Nam nhìn một chút, trong quầy này cũng chỉ có ba thương hiệu… thế chả phải là cái gì ở đây cũng tốt sao?

"Được, thế lấy mỗi mẫu một cái đi." Hứa Nam Nam bắt đầu lấy tiền ra.

"Cái gì, cô thật sự muốn mua, còn mua nhiều như thế à?" Nữ nhân viên bán hàng cảm thấy mình đột nhiên biến thành kẻ ngốc. Ở đây chưa từng có ai nhìn thấy một người thoáng chốc lại mua nhiều đồng hồ đeo tay như thế, đây cũng chẳng phải cải trắng, đây chính là đồ đắt tiền đấy. "Có nhiều tiền như thế sao? Hơn một trăm đấy, có phiếu công nghiệp không? Không có phiếu thì không thể mua được."

Hứa Nam Nam móc ra hai trăm tệ, và mười phiếu công nghiệp: "Tôi cũng không phải mua để dùng. Vì chuyến này đi công tác, nên các cán bộ trong đơn vị nhờ mua về. Họ cũng đã để dành rất lâu rồi mới đủ để mua đấy."

Nghe thấy thế, trong lòng nhân viên bán hàng mới thư thả một chút, nhanh chóng bắt đầu lấy giấy tính tiền, túi đựng, lại hoàn thành nhiệm vụ tháng này rồi.

Rời khỏi cửa hàng bách hoá, Hứa Nam Nam lập tức bỏ hai chiếc đồng hồ lên cửa hàng trên Taobao. Ba chiếc đồng hồ đeo tay hết tổng cộng một trăm sáu, tạm thời không tính tới phiếu công nghiệp, một trăm sáu cũng gần nửa năm tiền lương của cô rồi. Mặc dù có hơi đắt một chút, nhưng dù sao cũng là mua cho mình, cũng không tới mức chịu thiệt.

Quay lại nhà trọ, Hứa Nam Nam bỏ tất cả những sản phẩm công nghiệp mà cô mua lên cửa hàng trên Taobao, đỡ phải tự cầm về. Còn về phần đồng hồ đeo tay, sau mấy lần khua tay múa chân trên tay, vẫn cắn răng bỏ lên cửa hàng Taobao.

Khiêm tốn, phải khiêm tốn.

Hứa Nam Nam vừa bỏ đồng hồ đeo tay lên cửa hàng trên Taobao, khung chat đột nhiên xuất hiện. Lần này là một người khác, vừa đến đã hỏi cái đỉnh bằng đồng kia bán thế nào.

Bán thế nào, cô thật sự cũng không biết. Đối với đồ bằng đồng, cô luôn cảm thấy nó là đồ cổ, cho dù giá vốn bỏ ra có thấp cũng không thể bán tùy ý, nếu không thì thật sự có lỗi với việc mình phải đi một chuyến thật xa.

Mà đây cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là cuối cùng cũng có người liên lạc với cô!

Dù tâm trạng lần này cũng không sửng sốt giống như lần trước, thế nhưng vẫn có chút kinh ngạc, vui mừng: "Đồng chí cứ ra giá đi, để tôi xem thử."

Hứa Nam Nam âm thầm định giá, mười ngàn tệ. Dù sao đỉnh bằng đồng cũng nhỏ, hơn nữa trông cũng không phải sản phẩm của thời Xuân Thu Chiến Quốc, cũng không biết có đáng tiền hay không, cô cho rằng đây là giá thấp nhất.

Dường như đối phương bị bất ngờ bởi yêu cầu này của Hứa Nam Nam, sau một hồi im lặng, mới gửi tới một loạt tin nhắn.

Chính là người đó phân tích rằng đỉnh bằng đồng này hẳn là cổ vật đến từ triều nhà Minh, nhưng không phải cổ vật nổi tiếng gì, có lẽ là thứ mà nhà quan lớn nào đó đã từng sử dụng qua.

Sau một loạt câu giới thiệu về đỉnh bằng đồng này chỉ là muốn nói rõ một chuyện, nó không đáng tiền cho lắm.

Cuối cùng đưa giá hai chục ngàn.

Hứa Nam Nam nhìn giá tiền này, nhanh chóng cảm thấy thật nguy hiểm… lỡ mình ngu ngốc đưa giá, đúng là vô cùng nguy hiểm.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 257


Hứa Nam Nam suy nghĩ một chút, quyết định đẩy giá lên một chút, thành hai mươi hai ngàn.

Đối phương lập tức đồng ý: "Được!"

Còn định nói thêm gì đó, bên kia lại im re, Hứa Nam Nam cảm thấy hơi buồn bực. Những người này chẳng có chút tố chất của một người mua gì cả, không biết trả giá xin thêm ưu đãi với người bán sao?

Bán đỉnh bằng đồng xong, Hứa Nam Nam nhìn cửa hàng Taobao chất đống của mình, cảm thấy việc làm ăn của mình càng lúc càng phát đạt. Hơn nữa dường như những thứ này cũng chỉ là một góc núi băng về tiềm năng của cửa hàng Taobao mà thôi.

Nếu như có thể tìm được đồ vật đáng giá hiếm có như thế cũng tốt. Không được, sau khi quay về phải mua thêm vài cuốn sách nữa, đừng để đến lúc đó báu vật ở ngay trước mặt mà lại không nhận ra.

Lại kiếm được thêm một khoản tiền, Hứa Nam Nam cảm thấy chuyến đi này quá viên mãn, cũng nên lên đường về nhà rồi.

Dù sao trong mỏ vẫn đang chờ lương thực, mà để Tiểu Mãn ở nhà một mình cô cũng không yên tâm.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nam Nam đến bến xe mua vé, về thẳng thành phố An Nam, đi cả ngày mới tới được thành phố An Nam. Ở lại thành phố An Nam một đêm, sau đó mới từ thành phố An Nam về huyện Nam Giang.

Cũng không vào mỏ, Hứa Nam Nam quyết định ngồi xe quay về quê nhà, thôn họ Hứa.

Sở dĩ lần này chọn thôn họ Hứa, là vì Hứa Nam Nam cũng muốn nhân cơ hội này để tạo cơ hội cho mọi người trong thôn.

Dân quê, lương thực thô gì cũng có thể kết hợp làm một bữa, mặc dù lương thực quý giá, thế nhưng những sản phẩm công nghiệp không thể mua được mới khiến người ta mờ mắt.

Lúc Hứa Nam Nam đến thôn họ Hứa cũng đã đến trưa rồi.

Cô vác đồ đi thẳng tới nhà Tống Quế Hoa.

Thấy Hứa Nam Nam vác bao lớn bao nhỏ quay lại, Tống Quế Hoa sợ hết hồn.

"Cháu vác nhiều đồ như thế vượt núi băng đèo tới đây à?"

Hứa Nam Nam cười nói: "Xe không vào trong được, cũng chỉ còn cách đó thôi ạ." Thế nhưng cũng không phải vác đồ đi quá xa, lúc gần đến thôn họ Hứa mới lấy gói hàng ra.

"Thím ơi, thím có thể gọi chú Căn Sinh đến đây giúp cháu không, mấy thứ này nhiều quá, cháu cũng không thể tiếp tục vác nó đi được. Lần này cháu trở về là có nhiệm vụ, chuyện nghiêm túc."

Nghe Hứa Nam Nam nói nghiêm túc như thế, Tống Quế Hoa không nói hai lời lập tức bảo Hứa Quý đi gọi Hứa Căn Sinh tới.

Không bao lâu sau, Hứa Căn Sinh đã tới nơi.

Nhìn mấy món đồ công nghệ Hứa Nam Nam mang về, hai mắt cũng sáng lên.

Sau khi nghe thấy Hứa Nam Nam nói rõ ràng, Hứa Căn Sinh cũng không nói hai lời, đập bàn một cái: "Được, thế chú sẽ đi nói với mấy đội khác một chút, để xem nên chia thứ này thế nào. Cháu nghĩ sợ không đủ chia đấy."

Lúc tới Hứa Nam Nam còn đang lo thôn họ Hứa không đưa được bao nhiêu lương thực.

Dù sao mỗi lần trở lại đều nghe nhiều người than phiền lương thực không đủ ăn. Trước kia lúc còn ở nơi này, nhà nào cũng chỉ toàn ăn rau dại.

Không ngờ Hứa Căn Sinh tranh thủ giờ nghỉ trưa đi thông báo cho mấy đội ở trong thôn, thoắt cái nhà của Tống Quế Hoa đã chật ních người.

Đàn ông, phụ nữ nhà nhà đều vác lương thực tới, chỉ lo rằng nếu tới trễ sẽ không đổi được đồ công nghiệp.

Lương thực không đủ ăn cũng không sao, ăn thêm mấy miếng rau dại, thắt lưng buộc bụng cũng có thể qua được. Thế nhưng đồ công nghiệp này cũng không thể mua thường xuyên. Ở nông thôn không có phiếu công nghiệp, cũng không có người nào chỉ vì mua một ít đồ mà đi vào tận trong thành phố, đến cuối năm muốn mua một ít đồ cũng không tìm được cách.

Lúc này người ta đưa tới tận tay, còn không nhanh tay đổi?

Lần này Hứa Nam Nam cũng không có quy tắc nhận lương thực, lương thực thô hay lương thực tinh chất cô đều thu cả, chỉ cần có lương thực là được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 258


Bởi vì chuyện này, buổi trưa mà người của thôn họ Hứa cũng không thèm nghỉ ngơi, náo nhiệt vác lương thực đi đổi đồ.

Trọng miệng còn lẩm nhẩm, Nam Nam nhà Tống Quế Hoa kia bây giờ có tương lai đấy, không chỉ được ngồi phòng làm việc trong thành phố, bây giờ còn mang theo nhiều đồ công nghiệp quay về đổi lương thực. Lương thực gì cũng được, phải nhanh lên, nếu không thì hết phần đấy.

Thôn họ Hứa náo nhiệt như thế, đương nhiên nhà họ Hứa cũng biết được tin tức.

Hứa Kiến Bình còn hỏi có muốn đổi một ít đồ hay không, bà cụ lập tức đập bàn: "Chúng ta thiếu mấy thứ đó à? Kiến Sinh ở trong thành phố có cái gì mà không mua được, còn thiếu mấy thứ thấp kém đó sao?"

Bà cụ nói xong câu này, mấy người khác đều không dám lên tiếng nữa.

Một lúc sau, bà cụ lại nói: "Xảo, lần trước con đi vào thành phố làm việc đã xong chưa, bên phía anh cả và chị dâu con có tin tức gì chưa?"

Lưu Xảo nghe thấy thế, nghiêm túc hẳn.

"Chuyện này là do chị dâu nói, đương nhiên chị ấy chỉ hận không thể làm ngay, chỉ là anh cả phải lãng phí một chút công sức, cảm thấy không còn mặt mũi gặp ai. Thế nhưng sau đó mấy đứa nhỏ khóc lóc, chị dâu cũng khóc, con đi theo nói ý kiến của mẹ, anh cả cũng chỉ âm thầm chấp nhận, không có ý định quản tới chuyện này, tùy chị dâu quyết định."

Nghe thấy thế, bà cụ cười nói: "Lần này cô ta cũng tính là làm được chuyện tốt. Nếu như chuyện này thành, sau này nhà chúng ta cũng không cần phải lo gì nữa."

Mỏ sắt ở Nam Giang.

Mới ăn cơm trưa xong, Lý Tĩnh lập tức chạy đến ủy ban mỏ, đương nhiên là bởi vì chuyện phòng ốc.

Kể từ sau khi biết Hứa Nam Nam rời khỏi mỏ sắt, cô ta đã bắt đầu chạy trên mỏ sắt.

Sau nhiều lần qua lại với con gái như thế, bây giờ cô ta cũng đã biết khôn, không thể chạm mặt trực tiếp với con bé này, nếu không cái miệng kia của cô có thể nói cho người chết sống lại.

Vì để đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào, cô ta vẫn luôn yên tĩnh, nhẫn nhịn không làm gì, chờ tới khi Hứa Nam Nam đi công tác. Dù sao thì Hứa Nam Nam cũng thuộc bộ phận vật tư, kiểu gì chả có ngày phải đi công tác, cô ta không tin mình không đợi được.

Không ngờ ông trời lại giúp cô ta như thế, con nhỏ chết tiệt đó phải rời khỏi mỏ sắt nhanh như thế, dường như phải mấy ngày không về.

Cô ta cũng không đợi nữa, gửi tin báo về cho nhà biết, gọi cho Lưu Xảo, cứ như thế thuyết phục Hứa Kiến Sinh, sau đó lại bắt đầu chạy tới ủy ban mỏ.

Lần này cô ta cũng không nói thẳng việc mình muốn nhà, không phải con nhỏ chết tiệt kia đã nói rồi sao, chỉ cần cô ta có thể giải quyết vấn đề nhà cửa, thế thì cô cũng không gia tăng gánh nặng trong mỏ. Thế thì cô ta sẽ làm theo lời con bé này, tự mình giải quyết vấn đề chỗ ở, không cần ở nhà trong mỏ nữa. Dù sao nhà trong mỏ là tài sản chung, trước tiên để Hứa Kiến Sinh chuyển hộ khẩu ra ngoài, lập hộ một mình. Cô ta là vợ hắn ta, đương nhiên cũng có thể cắt hộ khẩu ra khỏi nhà này, cho dù thế nào thì cô ta vẫn được hời.

Thế nên hai lần cô ta đến tìm ủy ban mỏ đều nói ý này. Chỉ cần bọn họ có thể chuyển vào nhà của Hứa Nam Nam, thế thì bọn họ sẽ trả lại căn phòng nhỏ hai gian kia cho mỏ.

Lần này vì chuyện hộ khẩu, cũng xem như cô ta đã hạ quyết tâm rồi, ngay cả nhà ở bây giờ cũng bỏ, rõ là đang không cho Hứa Nam Nam có cơ hội từ chối.

Có người nào trong mỏ mà không biết mối quan hệ giữa Hứa Nam Nam và nhà cô ta chứ. Còn về phần nói tới việc cắt đứt quan hệ, đó không phải chỉ là mấy lời lúc tức giận thôi sao?

Cha mẹ thật sự có thể so đo với con của mình sao? Cha mẹ cũng không so đo thế thì đứa con có thể so đo sao?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 259


Chỉ cần phía mỏ đồng ý sự sắp xếp này, đến lúc đó khi Hứa Nam Nam về nhà, có phía mỏ ra mặt sắp xếp, con bé này còn dám cãi lại?

Dù sao đều là người trong mỏ, còn có thể không nghe theo sự sắp xếp của lãnh đạo sao?

Hơn nữa, nếu như cô ta và Hứa Kiến Sinh có thể vào nhà kia, thế thì trong mỏ này sẽ trống ra một căn hai phòng rồi. Đây là một căn nhà thật sự trong mỏ, đương nhiên sẽ có người được lợi. Nếu như con nhỏ Nam Nam này không đồng ý, người ta còn có thể bỏ qua cho nó sao?

Dù sao chuyện này được thì được, không được cũng phải được.

Chỉ cần vào được căn nhà kia rồi, đó chính là nhà của bọn họ. Đến lúc đó phải nghĩ đủ mọi cách để danh chính ngôn thuận biến căn nhà đó thành nhà của bọn họ.

Lý Tĩnh chạy tới ủy ban mỏ, lần nào cũng cố ý gặp người sẽ lập tức nói, nói nếu như nhà mình có thể chuyển đến nhà của Nam Nam, cũng sẽ không gây thêm phiền phức cho khu mỏ, sẽ nhường nhà lại cho người cần.

Nhiều người nghe xong nhanh chóng hoạt động đầu óc.

Một căn có hai phòng, kiểu gì cũng có thể được chia một phòng, vậy chẳng phải cả đời này đã có chỗ ổn định rồi sao?

Bên phía Lý Tĩnh đang vui sướng, trái lại bên phía Chu Phương lại đang tức giận đỏ cả mặt, ngẩn ngơ không ngờ trên đời này lại còn có kiểu mẹ ruột đáng ghét hơn cả mẹ ghẻ như vậy.

Sau khi tan làm, chị ấy đến thẳng phòng làm việc của hội liên hợp phụ nữ tìm chủ nhiệm Chu.

Chu Lệ Bình thấy dáng vẻ gấp gáp của chị ấy, nói: "Vội cái gì, bên phía ủy ban mỏ vẫn chưa đồng ý, cô ta nhún nhảy có ích gì sao?"

"Thì là cháu đang lo đến khi Hứa Nam Nam quay về chẳng còn nhà nữa đấy." Thật ra trong lòng Chu Phương vẫn có chút áy náy.

Khi ấy nếu không phải chị ấy bảo Ngô Tinh cùng đưa đồ cho Hứa Nam Nam, Ngô Tình cũng không biết được chuyện phòng ốc, cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài, cũng không có thêm nhiều chuyện sau đó như thế.

Không cần biết thế nào, bản thân chị ấy vẫn có trách nhiệm.

"Cô, cô nói xem liệu mấy lãnh đạo ở hầm mỏ có đồng ý, bắt Hứa Nam Nam đồng ý cho bọn họ ở không?"

Chu Lệ Bình cũng có chút rầu rĩ: "Ai biết được, dù sao người ta cũng là người một nhà, chủ yếu tuổi tác của Nam Nam cũng không lớn, cha mẹ con bé muốn ở chung với con bé cũng không ai nói gì được. Hơn nữa nếu như chuyện này mà ổn, trong mỏ lại có thể dư thêm được một căn nhà. Hai vợ chồng nhà họ Hứa kia đang làm gương, cũng chưa biết lãnh đạo mỏ sẽ quyết định thế nào."

"Thế lãnh đạo trong mỏ có thể quản chuyện nhà người ta sao, Nam Nam không thích, lãnh đạo mỏ có thể ép buộc được sao?"

Chu Lệ Bình cảm thấy cháu gái nhà mình vẫn còn quá trẻ: "Ở trên đời có nhiều chuyện không phải cứ muốn là được. Ban đầu lãnh đạo huyện thu nhiều tài sản chung như thế, mấy chủ nhà kia có ai tình nguyện à? Hơn nữa cho dù chuyện này không thành, thì sau này Nam Nam vẫn còn phải gặp rất nhiều khó khăn trong chuyện phòng ốc nữa cho xem. Dù sao con bé có nhà lại không cho cha mẹ mình ở, cứ thế để hai người Hứa Kiến Sinh phải ở nhà khác. Trước đó Lý Tĩnh không đề cập tới vấn đề trả lại tài sản chung, thì không ai có suy nghĩ này. Bây giờ nói ra, còn không phải ai cũng nhìn chăm chú như con ruồi thấy thịt hay sao?"

"Thế phải làm sao?" Chu Phương sốt ruột tới mức muốn khóc.

"Cũng chẳng ai làm được gì, chỉ còn cách đến lúc đó cô sẽ nói giúp với mấy trưởng ban, không đến mức làm quá khó coi. Thế nhưng chuyện này vẫn phải dựa vào cách c*̉a chính bản thân Nam Nam, cô là người ngoài, xen vào cũng không tốt."

Còn chưa đến tối, đồ trong tay Hứa Nam Nam đã đổi hết sạch, đến một chiếc khăn cũng không còn.

Tống Quế Hoa vốn dĩ muốn ở nhà để giúp đỡ nhưng Hứa Nam Nam một mực không cho.
 
Back
Top Bottom