Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1900


Chu Liên Kiệt cười đáp: “Ừ, anh cứ đi đi, tôi ở đây chờ anh”.

Ngô Bình và Đường Băng Vân nhanh chóng đi đến lương đình. Ba mặt của lương đình này có hòn non bộ. Lúc Ngô Bình đến nơi mới nhìn thấy Đông Phật tiên sinh đang đứng sau một hòn non bộ.

Anh mừng rỡ hô lên: “Sư phụ!”

Advertisement

Đông Phật tiên sinh mỉm cười: “Đệ tử, con đến Thục Sơn, sao không báo với sư phụ một tiếng?”

Ngô Bình đáp: “Con định thắng chắc bảng Nhân Tiên rồi mới đến gặp sư phụ”.

Advertisement

Đông Phật tiên sinh gật gù: “Ban nãy ta đã xem phần kiểm tra của con rồi. Không hổ là đệ tử của ta, tư chất rất phi thường”.

Đường Băng Vân cất lời: “Chào tiền bối Kiều!”

Đông Phật tiên sinh khẽ gật đầu.

Ngô Bình hỏi: “Bây giờ sư phụ cũng đang là trưởng lão của Thục Sơn ạ?”

Đông Phật tiên sinh đáp: “Hồng Lăng đã bái sư ở Hạo Thiên kiếm phủ, được phủ chủ nhận làm đệ tử cuối cùng. Ta cũng được thơm lây, trở thành trưởng lão nội môn của Thục Sơn, có cơ hội tu luyện tuyệt học trong kiếm phủ. Mà Hồng Lăng cũng đã gửi riêng cho ta rất nhiều tài nguyên tu hành, giúp tu vi của ta tăng vượt bậc”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Sư phụ, Hạo Thiên kiếm phủ có địa vị như thế nào ở Thục Sơn ạ?”

Đông Phật tiên sinh trả lời: “Hạo Thiên kiếm phủ có số lượng người đông đảo nhất, mà tu vi của phủ chủ lại khó lường, luôn nắm giữ vị trí dẫn đầu Thục Sơn, ngay cả Thanh Vân Phong đứng đầu năm đỉnh cũng phải cam phận dưới quyền”.

Nói đến đây, ông ấy bảo: “Con nhất định sẽ toả sáng ở bảng Nhân Tiên. Đến lúc đó, năm đỉnh, hai điện, một phủ chắc chắn sẽ dốc sức tranh giành con. Ngô Bình, con đã nghĩ đến chuyện gia nhập thế lực nào chưa?”

Ngô Bình đáp: “Sư phụ nói với con chuyện này, chắc hẳn đã nghĩ giúp con rồi phải không ạ?”

Đông Phật tiên sinh nói: “Ta hy vọng con có thể gia nhập Vô Tương phong. Trần Đạo Huyền - phong chủ của Vô Tương phong, có tu vi rất cao. Mấy trăm năm qua, họ bị bốn đỉnh núi còn lại áp chế, nên vẫn luôn nhẫn nhịn, mong muốn nổi dậy trở lại. Nếu con đến đó, muốn tài nguyên họ sẽ cho con tài nguyên, muốn địa vị họ sẽ cho con địa vị”.

Ông ấy tiếp tục: “Về việc ta là sư phụ của con, tạm thời đừng nói với người khác. Nếu không rơi vào tình huống bắt buộc, con cũng chớ gặp mặt Hồng Lăng. Một khi thân phận công khai, hai con sẽ rơi vào thế khó”.

Ngô Bình gật đầu: “Con nhớ rồi, thưa sư phụ”.

Đông Phật tiên sinh bảo: “‘Con cũng không cần thất vọng. Nếu có cơ hội, ta sẽ đưa Hồng Lăng ra ngoài, cùng nhau đi dạo”.

Nói xong, ông ấy mỉm cười nhìn Đường Băng Vân: “Cô bé, hài lòng với hôn sự này chứ?”

Đường Băng Vân đỏ bừng mặt, liếc Ngô Bình một cái.

Đây không phải là nơi thích hợp để trò chuyện. Nói được vài câu, Kiều Bộ Tiên đã rời đi trước.

Ngô Bình và Đường Băng Vân trở về chỗ cũ. Cả hai được Chu Liên Kiệt dẫn đến quảng trường, chờ chia nhóm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1901


Trần Hạc Niên cười bảo: “Tôi hiểu ý của anh Ngô, anh muốn chọn nơi tốt nhất. Trước khi anh đưa ra quyết định, tôi muốn nói đôi lời”.

Ngừng lại một chút, anh ta nói tiếp: “Trong ba thế lực hàng đầu Địa Tiên Giới, Thục Sơn có thực lực mạnh nhất, nội hàm thâm sâu nhất. Hai thế lực còn lại là Thần Chú Môn và Vạn Ma Tông. Vạn Ma Tông là thế lực ma đạo, chắc hẳn anh Ngô cũng không muốn vào ma đạo nhỉ? Về Thần Chú Môn, Vạn Chú tiên quân là người cực kỳ đa nghi, đã giết một nửa đệ tử của mình. Hơn nữa, trong Thần Chú Môn còn có một lời nguyền không thể phá giải, dẫn đến việc Vạn Chú tiên quân không bảo vệ được chính con trai ruột. Một nơi như vậy, chắc hẳn anh cũng không muốn gia nhập, đúng chứ?”

Advertisement

Nói đến đây, anh ta cười bảo: “Vậy nên Thục Sơn kiếm phái là lựa chọn tốt nhất của anh Ngô. Thục Sơn có năm đỉnh, hai điện, một phủ. Trong đó, kiếm phủ mạnh nhất, nhưng ở đó đã có quá nhiều nhân tài, ví dụ như sư muội Hồng Lăng vừa mới đến, tư chất vượt bậc. Kiếm phủ có mạnh hơn nữa thì tài nguyên cũng có hạn. Nếu anh Ngô đến đó sẽ không nhận được sự hỗ trợ đầy đủ”.

Advertisement

“Hai điện cũng rất mạnh. Song Thanh Liên điện chỉ nhận nữ đệ tử, Trường Sinh điện là một nhóm người cổ hủ nghiên cứu về đan dược và triết lý cơ thể con người, rất vô vị”.

“Cuối cùng là năm đỉnh. Vô Tương phong từng đứng đầu năm đỉnh, tuy mấy năm nay có phần sa sút, nhưng nội hàm vẫn còn. Hiện tại, thứ mà Vô Tương phong thiếu nhất chính là một đệ tử thiên tài như anh Ngô. Nếu anh gia nhập, ông nội tôi bằng lòng trao cho anh thân phận đệ tử ưu tú, và truyền dạy Vô Tương Kiếm của Vô Tương phong cho anh”.

Ngừng lại một chút, anh ta húng hắng bảo: “Một trong Tứ mỹ Thục Sơn, Kinh Hồng tiên tử, cũng ở Vô Tương phong. Tứ mỹ Thục Sơn có ba vị thuộc Thanh Liên điện, chỉ có Kinh Hồng tiên tử ở Vô Tương phong, bốn đỉnh núi còn lại không có một ai”.

Ngô Bình trưng ra vẻ mặt kỳ lạ. Không ngờ tên Trần Hạc Niên này dùng cả mỹ nhân kế để lôi kéo mình.

Anh cười đáp: “Cảm ơn sự mến mộ của anh Trần và ông nội anh. Tôi nhất định sẽ suy nghĩ thật thận trọng”.

Trần Hạc Niên biết mình đã nói đủ rồi, bèn cười bảo: “Được, tôi chờ tin của anh Ngô”.

Lúc này, việc chia nhóm đã bắt đầu. Mười hai tờ danh sách được dán lên, có tổng cộng mười hai nhóm nhỏ, mỗi nhóm hơn trăm người. Ngô Bình được xếp vào nhóm nhỏ thứ bảy.

Tu sĩ của nhóm thứ bảy được tập hợp, quyết chiến chọn ra năm người đứng đầu để tham gia thủ lôi.

Chọn ra năm người mạnh nhất từ hơn một trăm người, cạnh tranh khốc liệt vô cùng. Mà Ngô Bình cảm thấy những người này mạnh hơn rất nhiều so với những người tham gia kiểm tra trước đó.

Hơn một trăm người này đến từ nhiều môn phái khác nhau của Địa Tiên Giới. Họ dám tham gia bảng Nhân Tiên và đã vượt qua ba bài kiểm tra, chứng tỏ năng lực của họ không hề yếu, thậm chí có rất nhiều người tự cho mình là thiên tài nên mang tâm thế cao ngạo, mắt cao hơn đầu.

Thành tích qua ba vòng kiểm tra của Ngô Bình hiển nhiên vẫn chưa được truyền ra. Những người này đều chưa biết tài năng của Ngô Bình, nên khi tất cả tụ họp với nhau, chẳng ai đánh giá cao anh cả.

Một đệ tử Thục Sơn quét mắt nhìn tu sĩ trong nhóm nhỏ thứ bảy rồi cất giọng: “Tôi sẽ chọn ra năm người mạnh nhất trong số các vị. Hãy nghe tôi giới thiệu quy tắc nhé”.

“Hiện trường có một trăm hai mươi tám người. Ở vòng đầu tiên, sẽ có sáu mươi bốn người tiến vào vòng đấu loại kế tiếp. Ở vòng đấu loại hai, sẽ còn lại hai mươi tám người. Mỗi người có thể chọn ra năm người yếu nhất trong số những người còn lại và tiến hành thách đấu. Những người thắng ba trên năm trận thách đấu có thể tiến vào vòng cuối cùng. Bây giờ, vòng đấu loại đầu tiên chính thức bắt đầu!”

Đệ tử Thục Sơn lấy hai tờ giấy từ trong hộp ra và đọc: “Một một sáu, đấu với ba năm bảy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1902


“Bắt đầu!”

Lời vừa dứt, bóng người đã loé lên, con cháu nhà họ Phùng đã bị đối phương túm đầu từ phía sau, năm ngón tay đâm ngập vào sọ, máu chảy ròng ròng.

“Là Âm Phong Bạch Cốt Trảo!”, một người am hiểu hô lên.

Advertisement

Sau khi g**t ch*t đối thủ bằng một đòn, đệ tử Bạch Cốt Môn uy nghiêm cười nói: “Tôi đã loại trừ một tên giúp mọi người. Các vị tiếp tục đi”.

Cuộc tàn sát chỉ mới bắt đầu. Trong những trận đấu tiếp theo, chỉ cần một bên có thể đánh chết bên còn lại, đều sẽ không hề nương tay, như thể hai bên có mối thù không đội trời chung vậy.

Advertisement

“Anh Chu à, sao những người này lại ra tay tàn nhẫn như vậy?”, anh hỏi.

Chu Liên Kiệt im lặng quan sát, đoạn đáp: “Anh Ngô, những người mất mạng, hoặc là kém may mắn, hoặc là không có tiền”.

“Không có tiền?”

Chu Liên Kiệt giải thích: “Đúng vậy. Khi sắp bị đối thủ đánh chết, nếu có thể chi ra một số tiền thì sẽ giữ được mạng sống”.

Ngô Bình cau mày: “Những người này, hoặc không thuộc môn phái nào, hoặc đến từ những gia tộc nhỏ, tất nhiên là không có nhiều tiền”.

Chu Liên Kiệt nói: “Không có tiền cũng không có thực lực thì không nên tham gia bảng Nhân Tiên. Muốn nổi bật hơn người thì phải tự biết rằng mình có thể bị đánh chết. Anh Ngô quá lương thiện. Sống lâu ở Địa Tiên Giới rồi anh sẽ hiểu, ở nơi này, thực lực đại diện tất cả. Trước mặt kẻ yếu, người có thực lực có thể làm gì tuỳ thích!”

Ngô Bình chỉ lặng im không nói. Tuy thế giới bên ngoài có trật tự, nhưng thứ trật tự ấy chẳng phải cũng do kẻ cầm quyết đặt ra hay sao? Cá lớn nuốt cá bé là quy luật tự nhiên, ở đâu cũng phải thích nghi, chỉ theo một cách khác thôi.

Đường Băng Vân nhìn thấy nhiều người chết như vậy, khó tránh khỏi lo lắng, bèn nhẹ nhàng nói: “Chồng à, anh nhất định phải cẩn thận nhé”.

Ngô Bình đáp: “Yên tâm đi. Dưới Địa Tiên, không ai có thể đánh bại anh cả”.

Người tham gia bảng Nhân Tiên gần như không có nữ giới. Đường Băng Vân đứng ở đây vô cùng nổi bật. Vào lúc này, một người đàn ông mặc áo choàng màu vàng đai ngọc mỉm cười tiến lại gần, còn có hai tuỳ tùng theo sau.

Người đàn ông áo choàng tươi cười nhìn Đường Băng Vân, cất lời: “Chào cô, tôi là Đinh Ngạo Long, thế tử nhà họ Đinh Man Tây. Cô sở hữu vẻ đẹp tuyệt trần, so với Tứ mỹ Thục Sơn cũng không hề thua kém”.

Đường Băng Vân liếc nhìn đối phương, lạnh lùng đáp: “Anh là cái thá gì mà bắt chuyện với tôi!”

Đinh Ngạo Long biến sắc: “Cô…”

Ngô Bình lập tức tiến lại góp vui: “Đường tiên tử là đệ tử của thần thổ thông thiên. Nếu anh có chút hiểu biết thì sẽ không dám có ảo tưởng gì với cô ấy đâu”.

Bốn từ “thần thổ thông thiên” này hệt như sấm nổ. Tiếng nổ vang ầm trong đầu, Đinh Ngạo Long run rẩy, toát đầy mồ hôi lạnh, vội vàng cúi người: “Tôi mạo phạm rồi, mong tiên tử tha tội!”

Thấy Đinh Ngạo Long run bần bật ở đó, những người xung quanh đều khó hiểu, không rõ người này đang làm gì.

Đường Băng Vân lạnh lùng nói: “Cút xa một chút, đừng để tôi nhìn thấy anh”.

Đinh Ngạo Long chậm rãi lùi lại, lùi được mười mấy mét thì vội vàng gọi hai tuỳ tùng rời khỏi đây hệt như chạy trốn. Đến bảng Nhân Tiên còn chẳng buồn tham gia nữa, có thể thấy Đinh Ngạo Long hoảng sợ nhường nào.

Chu Liên Kiệt ở gần đó cũng vô cùng kinh ngãi. Người khác không nghe thấy nhưng anh ta thì nghe rất rõ, vị Đường tiên tử này là đệ tử của thần thổ thông thiên ư?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1903


Đường Băng Vân nhẹ nhàng bảo: “Không cần đa lễ”.

Sau đó, Chu Liên Kiệt vẫn khom nửa người, không dám đứng thẳng. Đến khi Đường Băng Vân đi xem trận đấu ở nơi khác, anh ta mới hỏi Ngô Bình: “Anh Ngô, vị Đường tiên tử này thuộc cấp bậc nào ở thần thổ thông thiên vậy?”

Advertisement

Ngô Bình hỏi lại: “Anh biết thần thổ thông thiên có bao nhiêu đệ tử không?”

Chu Liên Kiệt đáp: “Nghe sư trưởng nói rằng, thần thổ thông thiên có hàng triệu đệ tử”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Đệ tử thần thông có tư chất như Đường tiên tử, ở thần thổ thông thiên chưa có quá một trăm người. Anh nghĩ cô ấy có địa vị thế nào?”

Chu Liên Kiệt sửng sốt, một trăm người! Anh ta bèn hỏi: “Anh Ngô, Đường tiên tử có còn quay về thần thổ thông thiên không?”

Ngô Bình đáp: “Tất nhiên. Đến khi cô ấy đột phá Địa Tiên, sẽ phải quay về thần thổ tu luyện”.

Đã đến lúc Ngô Bình ra thi đấu. Anh nhảy lên võ đài. Đối diện là một tu sĩ vừa lùn vừa béo, mặt đen như đáy nồi. Vừa lên đài, người đó đã giậm chân, hai tay kết ấn, hét lên: “Trói!”

Ngay lập tức, Ngô Bình cảm thấy có một sức mạnh cực lớn trói buộc cơ thể mình. Gã béo lùn ấy bật ra một tiếng cười kỳ lạ, rút một thanh đoản đao ra, đâm về phía ngực anh.

Lúc này, Ngô Bình đã vận Như Lai Thần Công. Anh vừa dùng sức rất nhẹ đã nghe một tiếng “ầm” vang lên, tựa như có thứ gì đó vỡ nát vậy. Sức mạnh trói lấy anh cũng biến mất.

“Rầm!”

Đao còn chưa vung đến, đối phương đã bị anh đấm văng ra xa, sau khi rơi xuống đất, máu bắt đầu chảy không ngừng. Tuy chưa chết nhưng người đó cũng bị thương nặng.

Đánh bại đối thủ trong một chiêu, Ngô Bình nhảy xuống khỏi võ đài.

Lúc này, Chu Liên Kiệt không còn ở đây mà đã quay về Vô Tương phong. Anh ta phải báo cho phong chủ biết thân phận của Đường Băng Vân!

Vòng đấu loại đầu tiên đã kết thúc rất nhanh. Trong sáu mươi người bị loại, có hai mươi mấy người bị giết, hơn mười người bị thương nặng, số người bình yên vô sự chiếm chưa đến một nửa.

Bây giờ đã gần trưa. Vòng đầu đã kết thúc, chiều mai sẽ bắt đầu vòng đấu loại thứ hai. Mọi người giải tán, Ngô Bình và Đường Băng Vân tìm một nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi.

Anh lấy một ít thức ăn ra. Cả hai ăn đơn giản vài món nhẹ. Lúc tham gia thi đấu, đệ tử Thục Sơn có phát cho mỗi người một quyển sách nhỏ, giới thiệu sơ lược về Thục Sơn kiếm phái.

Ngô Bình giở ra xem. Sách ghi rằng Thục Sơn kiếm phái bắt nguồn từ Thục Địa. Thời tiền sử, Thục Địa có rất nhiều thế lực mạnh. Sau này các thế lực ấy lần lượt chuyển đi, trong số đó, Thục Sơn phái còn một nhánh thế lực kiếm tu, phát triển thành Thục Sơn kiếm phái hiện nay.

Thục Sơn kiếm phái vẫn giữ liên lạc với Thục Sơn Môn vốn đã chuyển đến một nơi xa xôi. Đây cũng là nền tảng sức mạnh giúp Thục Sơn kiếm phái trở thành thế lực hàng đầu Địa Tiên Giới.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1904


Đệ tử Thục Sơn phân chia thành đệ tử ngoại viện, đệ tử nội viện, đệ tử chân truyền, đệ tử bí truyền, đệ tử ưu tú. Trong đó, đệ tử ngoại viện và đệ tử nội viện được chiêu mộ với danh nghĩa Thục Sơn kiếm phái. Những người có biểu hiện xuất sắc trong số họ có thể chọn gia nhập một trong năm đỉnh, hai điện, một phủ.

Đệ tử chân truyền có thể được chọn trực tiếp từ đệ tử ngoại viện và đệ tử nội viện, cũng có thể do các môn phái tự chiêu mộ. Đệ tử chân truyền có thể học được hầu hết kỹ thuật kiếm và công pháp, tài nguyên tu hành mà họ nhận được cũng rất phong phú. Đệ tử hai viện của Thục Sơn kiếm phái có hàng chục nghìn người, nhưng đệ tử chân truyền chỉ có hơn hai nghìn.

Advertisement

Những đệ tử chân truyền có tiềm lực sẽ được thăng cấp thành đệ tử bí truyền. Đệ tử bí truyền có thể học công pháp rất mạnh và nhận được một lượng lớn tài nguyên.

Số lượng đệ tử bí truyền còn ít hơn, năm đỉnh, hai điện, một phủ cộng lại cũng không quá hai trăm người.

Advertisement

Xếp trên đệ tử bí truyền là đệ tử ưu tú. Đệ tử ưu tú không chỉ được chỉ dạy tốt nhất mà còn nhận được công pháp cốt lõi nhất. Số lượng đệ tử ưu tú rất ít ỏi. Số đệ tử ưu tú của cả Thục Sơn chỉ có mười mấy người. Như Vô Tương phong thậm chí còn xuất hiện tình trạng đứt gãy đệ tử ưu tú.

Ngô Bình đọc sách được một lúc mới nói với Đường Băng Vân: “Băng Vân này, điều kiện của Vô Tương phong cũng khá tốt, anh nghĩ mình có thể thử”.

Lần trước Đường Băng Vân khuyên Ngô Bình gia nhập Thần Chú Môn, nhưng hiện giờ xem ra Thần Chú Môn có vẻ không hoàn hảo lắm.

Đường Băng Vân đáp: “Trần Hạc Niên bảo Vạn Chú tiên quân cực kỳ đa nghi, chúng ta thà tin còn hơn không, nên cân nhắc kỹ. Chồng à, nếu Vô Tương phong có thể dốc toàn lực bồi dưỡng anh, em nghĩ anh có thể đến đó”.

Ngô Bình gật đầu: “Trong hai năm, anh phải nâng cao tu vi nhanh nhất có thể, trở thành Chí Thánh Tiên Quân, thậm chí là Đại Tiên Tôn”.

Chí Thánh Tiên Quân là người mạnh nhất trong các tiên quân cảnh giới Động Tàng, chỉ những người có thể nhìn thấu kho báu vô tận trong cơ thể con người, mới được gọi là Chí Thánh Tiên Quân.

Còn Đại Tiên Tôn là người mạnh nhất trong cảnh giới Đoạt Thiên! Mở ra con đường tu hành đặc biệt!

Đường Băng Vân nào biết nỗi lo âu trong lòng Ngô Bình. Cô ấy cười bảo: “Chồng à, anh đừng lo. Với tư chất của anh, trở thành kẻ mạnh tuyệt thế chỉ là vấn đề thời gian”.

Trong lúc họ trò chuyện, có hai chàng trai, một cô gái tiến lại gần. Chàng trai dẫn đầu ăn mặc như người hiện đại bên ngoài, ôm quyền nói: “Chào hai vị”.

Ngô Bình quan sát đối phương, đoạn hỏi: “Anh từ bên ngoài vào đây?”

Người đó đáp: “Tôi là Cảnh Sa Thông. Ban nãy nhìn thấy anh sở hữu võ nghệ cao cường, đánh bại đối thủ trong một chiêu, tôi vô cùng ngưỡng mộ nên đến đây chào hỏi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Anh Cảnh quá khen. Tôi từng nghe đến nhà họ Cảnh của các anh, là một gia tộc võ lâm có tiếng ở Trung Nguyên”.

Cảnh Sa Thông cười bảo: “Cảm ơn lời khen ngợi. Tôi vẫn chưa biết quý tính đại danh của anh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1905


Ban đầu cả ba chỉ cảm thấy Ngô Bình có thực lực khá mạnh. Bây giờ biết anh là Long chủ của Thiên Long và Thiếu tôn của Đường Môn, trong lòng họ lập tức nảy sinh cảm giác kính trọng.

Có thể trở thành Thiếu tôn Đường Môn chứng tỏ năng lực của anh rất mạnh. Có thể trở thành Long chủ của Thiên Long chứng tỏ chỗ dựa của anh rất vững chắc. Với một nhân vật như vậy, dĩ nhiên bọn họ rất muốn kết giao.

Advertisement

Lúc trò chuyện mới biết, lần này có khá nhiều người từ bên ngoài đến tham gia bảng Nhân Tiên, cộng lại cũng hơn một trăm. Có điều không may là trải qua vòng đấu loại đầu tiên, hầu hết đã chết hoặc bị thương.

Ngô Bình cảm thấy chẳng đáng chút nào: “Họ đã biết rõ sự nguy hiểm của bảng Nhân Tiên, sao cứ phải tham gia?”

Advertisement

Cảnh Sa Thông cười khổ: “Nếu không lâm vào đường cùng, ai lại muốn dấn thân mạo hiểm kia chứ?”

Ngô Bình nhìn đối phương: “Thế nghĩa là sao?”

Cảnh Sa Thông lập tức kể nguyên nhân. Mấy năm trước, bố anh ta bất ngờ qua đời khi đang luyện công. Sau đó, địa vị của anh ta trong nhà họ Cảnh liền xuống dốc không phanh. Anh cả đố kỵ Cảnh Sa Thông có tư chất tốt, sợ bị anh ta cướp mất vị trí trưởng tộc, nên không chỉ không cho anh ta tài nguyên tu hành mà còn ra sức chèn ép anh ta. Thậm chí, ngay cả tài sản mà bố để lại cho Cảnh Sa Thông cũng bị cưỡng đoạt.

Làm người phải có ý chí, phải biết vươn lên. Thế là Cảnh Sa Thông nghiến răng, quyết định tham gia bảng Nhân Tiên, hy vọng có thể lưu danh trên bảng. Nhưng đến đây rồi mới phát hiện sự tàn khốc của bảng Nhân Tiên, bây giờ anh ta đã cảm thấy có phần hối hận.

Tình hình Hà Châu Châu và Du Phổ Hoa cũng tương tự, đều có áp lực và bất hạnh riêng.

Ngô Bình hỏi: “Mọi người vẫn tham gia trận đấu loại thứ hai không?”

Cảnh Sa Thông cười khổ: “Đã đến bước này rồi thì đi đến cuối thôi, là chết hay sống, cứ nghe theo mệnh trời”.

Du Phổ Hoa cũng nói: “Đúng thế, dù có chết cũng phải chết một cách vinh quang, đã đến rồi mà không tranh được vị trí đứng đầu, tôi quyết không từ bỏ”.

Ngô Bình cười nói: “Hai vị có chí khí! Nào, tôi có rượu ngon đây, chúng ta uống vài ly đi”.

Đường Băng Vân trải một lớp thảm dưới đất, mọi người ngồi dưới đất uống rượu nói chuyện vui vẻ.

Ngô Bình thấy mấy người này đều là người tốt, đáng để kết bạn bèn nói: “Ba vị, lát nữa đến trận đấu loại, tôi sẽ âm thầm chỉ bảo ba vị. Không dám nói có thể giúp ba vị chiến thắng nhưng ít nhất có thể bảo vệ mạng sống”.

Ba người mừng rỡ, vội nói cảm ơn.

Đến buổi chiều, mấy người đó quay lại quảng trường, trận đấu loại thứ hai bắt đầu.

Người thứ nhất bước lên là Cảnh Sa Thông, đối thủ của anh ta là một người đàn ông tay không tấc sắt. Vừa bước lên sàn đấu, người đó đã tấn công dữ dội khiến Cảnh Sa Thông không có sức đánh trả.

Ngô Bình đứng bên ngoài thầm truyền âm: “Quyền pháp của người này có vẻ hung hãn nhưng thật ra là sức lực không đủ, anh chỉ cần kiên trì khoảng ba mươi chiêu là sẽ có thể đánh trả rồi chiến thắng. Trong vòng ba mươi chiêu, anh cố gắng tấn công bên trái anh ta, người này từng bị thương, cánh tay trái không đủ lực, hơn nữa chân trái cũng không linh hoạt”.

Cảnh Sa Thông quyết tâm, lập tức tấn công về phía bên trái đối phương. Quả nhiên người này lập tức trở nên giật gấu vá vai, được chỗ này thì hỏng đằng kia, đến khi quá ba mươi chiêu, Cảnh Sa Thông tăng thêm sức mạnh tấn công, sau mười chiêu bèn tấn công sườn trái của đối phương, đối phương nôn ra máu, nhận thua.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1906


Với những đường đao, Hà Châu Châu bị áp chế hoàn toàn. Ngô Bình nhìn cô ta rồi thầm truyền âm nhắc: “Đao pháp của người này điêu luyện nhưng không mạnh. Cách đánh của anh ta rất dễ phá, cô đâm vào giữa trán đối phương, anh ta chắc chắn sẽ lùi lại. Lúc đó, cô hãy đâm mạnh vào vai trái đối thủ, cơ bắp vai trái của người này khá căng, chứng tỏ nơi đó chính là yếu điểm của anh ta, cũng là bộ phận quan trọng khi anh ta căng thẳng”.

Hà Châu Châu nghe thế cảm thấy có lý, lập tức đâm một kiếm tới, quả nhiên đối phương lùi về sau. Kiếm của Hà Châu Châu thuận thế đâm vào vai trái của anh ta.

Advertisement

Kỳ lạ là rõ ràng đối phương có thể tránh được nhưng một kiếm này vẫn chém trúng vai. Thế là người này rên lên một tiếng rồi bỗng chốc ngã xuống.

Sau đó Ngô Bình cũng chỉ cách đánh cho Du Phổ Hoa, giúp anh ta đánh thắng đối phương.

Advertisement

Sau khi giúp ba người giành chiến thắng, trận đấu của Ngô Bình cũng sắp bắt đầu. Thậm chí thực lực của đối phương không bằng Cảnh Sa Thông, dĩ nhiên anh dễ dàng giành chiến thắng.

Trận đấu loại kết thúc, trong nhóm vẫn còn lại hai mươi tám người. Trong hai mươi tám người này, mỗi người phải khiêu chiến với năm người khác, nếu có thể thắng ba trong năm trận đấu thì có thể bước vào lượt trận tiếp theo.

Khiêu chiến vẫn chưa bắt đầu, hai mươi tám người đứng vào cùng một chỗ. Lúc này một người đàn ông tóc dài mặc đồ xanh dùng đôi mắt xanh biếc liếc nhìn mọi người, thờ ơ nói: “Các vị, nếu không muốn bị tôi khiêu chiến rồi mất mạng trên sàn đấu thì mỗi người nộp một trăm tiền bùa ra đây”.

Sắc mặt mọi người đều rất khó coi nhưng không ai dám nói gì, ngược lại có một người bước ra cười nói: “Tôi nói này, cậu Giả là cao thủ đỉnh cấp của Quỷ Sát Tông, thực lực có thể đứng trong top mười bảng xếp hạng Nhân Tiên. Mọi người không muốn chết thì ngoan ngoãn đưa tiền đi”.

Lúc này lại có một người đàn ông mặc đồ trắng cười nói: “Nếu anh Giả đã nói thì Ma Tiếu Sinh tôi cũng không thể ngồi yên, mỗi người một trăm tiền bùa, không nộp thì chết”.

Sau đó một người bước ra từ đằng sau hắn, rồi lần lượt đi về phía các tu sĩ còn lại. Các tu sĩ chỉ tức giận chứ không dám nói gì, lặng lẽ lấy một trăm tiền bùa ra đưa cho người kia.

Không lâu sau người này đi đến trước mặt Ngô Bình nói: “Nhanh lên, đừng kì kèo nữa”.

Ngô Bình hỏi: “Nộp một trăm tiền bùa này có thể bảo vệ mạng sống?”

Người này nói: “Dĩ nhiên, nếu không đưa tiền ra thì cậu Ma sẽ là người đầu tiên khiêu chiến anh, sau đó sẽ đánh anh nửa sống nửa chết trên sàn đấu”.

Ngô Bình gật đầu: “Đây là một cách kiếm tiền hay đấy, anh hãy nói với cậu Ma đó, bảo anh ta ngoan ngoãn giao cho tôi một nghìn tiền bùa, nếu không tôi sẽ là người đầu tiên khiêu chiến với anh ta, sau đó đánh anh ta bán sống bán chết”.

Mọi người đều sửng sốt, gì cơ? Ngô Bình lại dám nói chuyện với Ma Tiếu Sinh như thế, anh không biết nhà họ Ma rất có địa vị và thực lực ở Địa Tiên Giới sao?

Sắc mặt Ma Tiếu Sinh trở nên lạnh lùng, hắn nhìn Ngô Bình rồi cười nhạo: “Này ranh con, mày đang tự đâm đầu vào chỗ chết đấy”.

Ngô Bình khinh thường nói: “Ai tự đâm đầu vào chỗ chết sẽ biết ngay ấy mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1907


Không lâu sau, đệ tử Thục Sơn cao giọng nói: “Khiêu chiến bắt đầu”, anh ta bắt đầu đọc số, đọc đến ai thì người đó đứng lên chọn năm người để khiêu chiến.

Người đầu tiên lên sàn đấu là một người khá biết nịnh hót, hắn vừa bước lên sàn đã chỉ vào Ngô Bình nói: “Anh dám vô lễ với cậu Ma và cậu Giả, bây giờ tôi dạy dỗ anh thay hai người đó”.

Ngô Bình cũng cạn lời, nịnh hót đến mức này đúng là bán mạng.

Advertisement

Anh từ tốn bước lên sàn đấu nói: “Này, nịnh nọt cũng phải xem thực lực chứ, loại người như anh vẫn nên ít đi một chút thì tốt hơn”.

Đối phương tức giận: “Này, đi chết đi”.

Advertisement

Cả người đối phương áp sát mặt đất, lao về phía Ngô Bình như cá bơi trong nước, hai bên trái phải đều cầm một con dao găm.

Ngô Bình nhấc chân lên, một luồng sức mạnh cực lớn xuyên qua mặt đất đánh vào người kia. Hắn hừ một tiếng lập tức nằm rạp xuống đất, sắc mặt trắng bệch.

Không đợi hắn phản ứng, Ngô Bình đã bóp chặt vào sống lưng đối thủ, sau đó mọi người nghe một tiếng “rắc”, sắc mặt người này trở nên tái mét, người ngã xuống đất.

Ngô Bình đá hắn xuống khỏi sàn đấu, hỏi đệ tử Thục Sơn làm chủ trì trận đấu: “Tôi có thể khiêu chiến người khác không?”

Đệ tử Thục Sơn gật đầu: “Người thắng có quyền ưu tiên khiêu chiến”.

Ngô Bình chỉ vào Ma Tiếu Sinh đó nói: “Tôi khiêu chiến với anh”.

Ma Tiếu Sinh cười mỉa rồi nhảy lên sàn đấu nói: “Này, mày đúng là không biết sống chết”.

“Trận đấu bắt đầu”.

“Ầm!”

Hai người hành động cùng lúc, sàn đấu rung chuyển dữ dội, hai bóng người va chạm nhau.

Hai người vừa tiếp xúc là lập tức tách ra, Ngô Bình chắp tay đứng đó cười mỉa, còn Ma Tiếu Sinh ngã xuống đất, xương cốt toàn thân gãy gần hết, đầu bị xoay ba trăm sáu mươi độ, gãy cổ. Mắt hắn lòi ra như sắp rớt ra ngoài, miệng chảy máu không ngừng, cổ họng phát ra tiếng “cạch cạch’.

Ngô Bình nhìn hắn nói: “Một nghìn tiền bùa thôi, anh cũng đâu cần khổ như thế?”

Vừa dứt lời, Ma Tiếu Sinh co giật vài cái rồi cứng người, đã chết!

Bên dưới võ đài, sắc mặt cậu Giả trắng bệch, lúc Ngô Bình nhìn sang chỗ hắn, tim hắn như nhảy lên đến tận cổ họng.

Hắn nói: “Anh bạn, một nghìn tiền bùa, tôi đưa”.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Bây giờ là năm nghìn tiền bùa”.

Cậu Giả vội nói: “Được, năm nghìn tôi cũng đưa”.

Hắn lấy một túi tiền rồi vứt cho Ngô Bình.

Ngô Bình nhìn hắn gật đầu nói: “Xem như anh thức thời”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1908


Thực lực của mấy người này rất bình thường, nghe thế lập tức hoảng sợ, mặt mày tái mét, họ nói: “Chúng tôi đầu hàng”.

Chưa đánh đã đầu hàng, chuyện này không hề mới lạ trên bảng xếp hạng Nhân Tiên, khi gặp đối thủ có thực lực hơn mình, để bảo vệ mạng sống và không bị thương, rất nhiều người sẽ chủ động đầu hàng.

Ngô Bình vốn dĩ muốn đánh mấy người này một trận, giờ nghe họ nói đầu hàng, anh cũng chỉ đành thôi.

Advertisement

Cứ thế, Ngô Bình đánh thắng liên tiếp năm trận, sau đó đi xuống sàn đấu. Bốn người đầu hàng kia vì đã nhận thua một lần nên sau đó chỉ còn bốn cơ hội khiêu chiến với người khác, hơn nữa còn bắt buộc phải thắng ba trận mới có thể ở lại.

Advertisement

Ngô Bình đánh xong năm trận trước bèn đi đến nhóm khác tìm mấy người Hà Châu Châu. Hà Châu Châu vẫn chưa bị ai khiêu chiến, thế là anh lại đi tìm Du Phổ Hoa.

Du Phổ Hoa đang gặp phải một kẻ địch khá mạnh, thực lực hơn hẳn anh ta, nhưng đối phương vô cùng cẩn thận, rõ ràng là đang giấu thực lực đi.

Ngô Bình nhìn lên sàn đấu đã biết Cảnh Sa Thông không có cơ hội thắng, thầm nói: “Trận này nhận thua đi”.

Du Phổ Hoa hơi không cam lòng, anh ta do dự một chốc rồi quyết định thử lại lần nữa, đột ngột thi triển tuyệt học, hai bàn tay mở ra lập tức đánh một đòn Thập Linh Mẫn Chưởng.

“Cẩn thận chân của đối phương!”, Ngô Bình nhắc nhở.

Thế nhưng Du Phổ Hoa đang mất tập trung, đợi anh ta phản ứng lại thì một chân đã đá vào đầu gối anh ta.

“Rắc!”

Đầu gối bị vỡ, anh ta kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất, đối phương ra tay rất tàn nhẫn, sau đó còn đá một cú vào đầu anh ta. Đầu Du Phổ Hoa lập tức bị đá nát, chết tại chỗ.

Sắc mặt Ngô Bình trở nên khó coi, cách đánh nghìn cân treo sợi tóc này, dù anh muốn cứu cũng không kịp, Du Phổ Hoa này quá tự tin vào bản thân mình.

Anh nén giận, sầm mặt đi tìm Cảnh Sa Thông. Cảnh Sa thông đang đợi người khác khiêu chiến, thấy Ngô Bình đến, anh ta lo lắng nói: “Anh Ngô, bên anh thế nào?”

Ngô Bình: “Tôi đã kết thúc trận đấu của mình rồi. Anh Cảnh, Du Phổ Hoa chết rồi, anh ta đánh giá cao bản thân mình quá không chịu nhận thua”.

Cảnh Sa Thông cảm thấy đau xót, anh ta khẽ thở dài: “Tính cách của anh Du hơi kiêu ngạo, anh ấy nên nghe lời khuyên của anh Ngô”.

Ngô Bình: “Tôi đã nói rồi, tôi không thể cứ giúp các anh thắng mãi được, việc tôi có thể làm là đảm bảo cho các anh không bị thương, không bị đánh chết. Anh Cảnh, mong anh có thể nghe tôi”.

Cảnh Sa Thông gật đầu: “Cảm ơn anh Ngô”.

Cảnh Sa Thông là người đến từ tỉnh ngoài, những người khác rất thích chọn anh ta để đối đầu nên anh ta nhanh chóng bị người khác điểm danh khiêu chiến.

Người đầu tiên khiêu chiến Cảnh Sa Thông là một tu sĩ có thực lực mạnh hơn anh ta. Ngô Bình chỉ dẫn giúp Cảnh Sa Thông dễ dàng chiến thắng.

Thắng một trận, những người khác đánh giá lại thực lực của anh ta lần nữa, người khiêu chiến với anh ta cũng ít hơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1909


Lúc này Ngô Bình nói: “Cô Hà, cô có thể chủ động khiêu chiến người khác, tôi sẽ giúp cô tìm vài người có thực lực không bằng cô”.

Hà Châu Châu cắn răng tỏ vẻ mình muốn khiêu chiến, nghe theo sự chỉ dẫn của Ngô Bình, cô ta khiêu chiến với bốn người. Thật ra thực lực của bốn người này không yếu nhưng họ đều có khuyết điểm rõ ràng, chỉ cần thấy được là có thể thắng.

Advertisement

Hà Châu Châu như được thần trợ giúp, thắng liên tiếp bốn trận, tính cả trận thắng trước đó, toàn thắng năm trận.

Sau khi giúp Hà Châu Châu có được tư cách vào trận đấu tiếp theo, Ngô Bình mới đi tìm Cảnh Sa Thông. Cảnh Sa Thông vừa đánh xong trận thứ ba, thực lực của đối phương khá mạnh vì đã dùng tiền nên anh ta chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại.

Advertisement

Ngô Bình ném cho anh ta một bình thuốc trị thương, nói: “Có cơ hội thì anh hãy chủ động khiêu chiến với người khác”.

Cơ hội đến rất nhanh, đến lượt Cảnh Sa Thông gọi tên khiêu chiến, được Ngô Bình chỉ dẫn, anh ta thẳng liên tiếp ba người, giành được tư cách vào trận tiếp theo.

Không lâu sau, tất cả các nhóm đều đã hoàn thành, sau đó bước vào nhóm trận đấu tiếp theo. Nhóm thứ bảy của Ngô Bình có tất cả chín người được thông qua, trong đó có cả cậu Giả.

Tám người đều đã biết thực lực của Ngô Bình, vẫn còn chưa lên sàn đấu nhưng họ đã cảm thấy sợ rồi. Sau khi lên sàn đấu bị quyền ý của Ngô Bình bao phủ, họ lại càng hoảng sợ, có người lập tức nhận thua đầu hàng.

Ngô Bình đánh tám trận, năm trận chưa đánh đã nhận thua, ba trận còn lại cũng chỉ vài chiêu đã giải quyết trận đấu.

Trước khi trời tối, tất cả các nhóm đều chọn ra được năm người, cuối cùng có sáu mươi người tham gia trận cuối cùng.

Trận đấu này được tổ chức vào ngày mai, Ngô Bình và Đường Băng Vân vừa định rời đi thì một người đàn ông bỗng xuất hiện, đối phương cười nói: “Ngô Bình, tôi là trưởng lão Cổ Tùng của Thanh Vân phong, nghe nói thành tích của cậu khá tốt, tôi nghĩ cậu có thể suy xét đến việc vào Thanh Vân phong. Thanh Vân phong là tông môn đứng đầu ngũ đỉnh, là sự lựa chọn hàng đầu của các tu sĩ thiên tài”.

“Anh Ngô, vẫn là Vô Tương phong càng đoản mệnh hơn”, lúc này Trần Hạc Niên lại xuất hiện.

Thấy Trần Hạc Niên, Cổ Tùng hừ một tiếng: “Vô Tương phong đã suy tàn từ lâu rồi, tài nguyên có được không bằng một phần ba của Thanh Vân phong, đại hội đấu kiếm hàng năm cũng thua nhiều thắng ít. Vô Tương phong như thế chỉ sẽ lầm đường, Ngô Bình, gia nhập Thanh Vân phong là lựa chọn thông minh nhất”.

Ngô Bình cười nói: “Trưởng lão Cổ, anh Trần, bảng xếp hạng Nhân Tiên vẫn chưa kết thúc, xếp hạng của tôi thế nào còn chưa biết. Tôi nghĩ vẫn nên đợi bảng xếp hạng Nhân Tiên kết thúc hẵng quyết định”.

Anh vừa dứt lời, một ông lão xuất hiện, ông ta mặc bộ đồ màu xám, trên người tỏa ra mùi thuốc nói: “Chàng trai, cậu cũng có thể gia nhập Trường Sinh điện chúng tôi. Trường Sinh điện giỏi về luyện đan chế thuốc, y thuật vu thuật bói toán, gia nhập với chúng tôi ít nhất cậu không cần lo về đan dược, còn có thể sống lâu hơn họ”.

Ngô Bình hít mũi nói: “Tiền bối, ông luyện đan hỏng luôn à?”

Ông lão run lên, ngạc nhiên nói: “Cậu biết?”

Ngô Bình: “Tôi ngửi được mười ba loại dược trên người ông, ba loại trong đó đã biến chất dẫn đến phản ứng thất bại. Nếu tôi đoán không nhầm, chắc là ông đã luyện Thần đan dược nhỉ?”

Ông lão bật cười: “Đúng thế, tôi luyện Thần Tú đan. Đây là một đan dược cổ đại, bọn tôi chưa từng luyện chế nên muốn thử xem, tiếc là thất bại”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1910


Mọi người đều rất kinh ngạc, không ngờ Ngô Bình lại còn biết luyện đan? Thậm chí còn nhận được lời mời của Trường Sinh điện.

Trường Sinh điện là một trong hai điện của Thục Sơn. Năm xưa Thục Sơn Môn chỉ truyền lại kiếm đạo nhưng một trong các trưởng lão của Thục Sơn kiếm tông lại bất ngờ mở một tiên phủ và nhờ đó nhận được rất nhiều tài nguyên. Ông ta dùng những thứ có được từ tiên phủ, xây dựng nên Trường Sinh điện.

Người ngoài cho rằng, hiện tại kỹ thuật của Thục Sơn trong lĩnh vực luyện đan vượt trên cả kiếm đạo, Thục Sơn kiếm phái có thể ngồi lên được vị trí môn phái lớn nhất phần lớn là nhờ Trường Sinh điện.

Advertisement

Có điều, luyện đan cần có thiên phú, những năm gần đây, Đan Đỉnh Môn nổi lên, họ có được sự ủng hộ của Vạn Ma Tông và Thần Chú Tông khiến Trường Sinh điện không cách nào chiêu mộ thêm đệ tử ưu tú, dẫn đến việc nhân tài càng lúc càng ít, giờ thì người già chiếm đại đa số trong điện còn người trẻ thì cực kỳ ít.

Advertisement

Trước đây Trường Sinh điện vốn không coi đệ tử trên bảng Nhân Tiên ra gì, nhưng giờ thì thật sự không còn người nữa, Công Tôn Thiện Tài mới chỉ đành đến chọn vài người.

Diện tích của Trường Sinh điện rất lớn, sông nước bao quanh, trên quảng trường rộng lớn có một đại điện nguy nga. Điện cao mấy trăm mét, trước cửa có một trăm cây cột chạm rồng, rất hoành tráng.

Vào trong đại điện, là một sảnh lớn, lúc này bảy ông bà lão đang ngồi với nhau, nhìn chằm chằm vào một lò luyện đan, bàn tán xôn xao.

Một ông lão nói: “Cách luyện chế Lôi Kiếp Đan vẫn chưa đúng, đã thất bại lần thứ bảy rồi, Trường Sinh điện chúng ta không thể gánh nỗi thiệt hại. Tôi thấy dùng cách tôi đề nghị trước đó đi…”

Ông ta chưa nói hết câu, một bà lão đã cười lạnh lùng: “Ý kiến của ông thì bỏ đi, trước đây nghe theo ông chưa từng thành công lần nào, chúng ta cứ từ từ thử đi.. Dù có thất bại mười lần, chỉ cần một lần thành công thì cũng không thiệt”.

Khi họ nhìn thấy Công Tôn Thiện Tài xuất hiện, bà lão nói: “Công Tôn, ông thấy ý kiến của ai trong chúng tôi tốt nhất?”

Công Tôn Thiện Tài mỉm cười, nói: “Tôi gặp một cậu bạn hiểu đan đạo ở bảng Nhân Tiên nên dắt cậu ấy đến đây để mọi người gặp thử”.

Mấy ông, bà lão quan sát Ngô Bình, Ngô Bình nhìn thấy họ thì giật mình, tu vi của mấy cụ này cao không tưởng, xem ra đều là mấy lão quái vật sống trên nghìn năm rồi.

Anh vội nói: “Chào các vị tiền bối”.

Một ông lão tóc đỏ, thân hình cao lớn, mũi to miệng rộng nói: “Công Tôn, ông nói thằng nhóc này hiểu đan đạo sao?”

Công Tôn Thiện Tài gật đầu: “Trưởng lão Văn, nếu ông không tin có thể thử cậu ấy”.

Ông lão tóc đỏ chỉ vào lò đan trước mặt, hỏi: “Đấy là đan dược mà bọn tôi đang luyện, cậu có biết đấy là loại đan dược gì không?”

Ngô Bình đến gần, ngửi mùi thuốc rồi vươn tay ra, đặt lên lò đan và cảm nhận một lúc, sau đó nói: “Bên trong có lôi đình rúng động, lại có một vài dược tính đặc biệt, lẽ nào là Lôi Kiếp Đan?”

Ông lão tóc đỏ bật cười: “Không sai, đấy là Ngũ Lôi Kiếp Đan. Nhóc con, cậu tên gì?”

Ngô Bình: “Vãn bối là Ngô Bình”.

Ông lão tóc đỏ nói: “Tôi tên Văn Thánh, là một trong những trưởng lão của Trường Sinh điện. Cậu bạn thấy lò đan này bọn tôi luyện thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1911


Anh là một thầy luyện đan, nhìn thấy tình huống như vậy khó tránh việc ngứa tay, anh nói: “Các vị tiền bối, lò đan dược này hỏng rồi, để tôi thử xem có còn cứu được nữa không nhỉ?”

Đúng vậy, lò đan này đã hỏng rồi, đấy cũng là nguyên nhân mà họ xúm lại đây để thảo luận. Nghe Ngô Bình nói có thể cứu vãn thì tất cả mọi người, bao gồm cả Công Tôn Thiện Tài đều không tin, dù gì thì đến họ cũng không làm được, sao một người trẻ tuổi như Ngô Bình có thể làm được?

Advertisement

Văn Thánh mỉm cười, nói: “Được thôi, dù gì thì cũng đã hỏng rồi, cậu cứ tự nhiên”.

Ngô Bình gật đầu, tiến đến trước lò đan, nhìn qua rồi mỉm cười, nói: “Chắc đây là lò đan vương phẩm”.

Advertisement

Sau đó anh nêu ra rất nhiều tên dược liệu, Công Tôn Thiện Tài liền phất tay, lập tức có mấy đệ tử chạy đến kho thuốc ngay. Chớp mắt, hai mươi ba loại dược liệu mà Ngô Bình cần đều được bày ra trước mặt anh.

Anh bất giác xúc động, đúng là không hổ danh Thục Sơn kiếm phái, giàu có phóng khoáng, dược liệu mà anh cần đều rất quý giá, không ngờ lại có thể lấy ra ngay lập tức.

Văn Thánh: “Nhóc con, cậu đang muốn làm gì? Thêm dược liệu vào trong sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Hiện tại trạng thái của Ngũ Lôi Kiếp Đan rất giống Cửu Lôi Kiếp Đan, tôi xem thử có thể đổi sang luyện Cửu Lôi Kiếp Đan không”.

“Gì cơ? Luyện Cửu Lôi Kiếp Đan? Nhóc con, cậu không bị điên đó chứ?”. Mọi người thảng thốt. Cũng khó trách bọn họ cảm thấy bất ngờ, Cửu Lôi Kiếp Đan có thể mang lại hiệu quả của chín loại Lôi Kiếp, rất khó luyện được. Dù ở thời kỳ Tiên Quốc thì thầy luyện đan có thể luyện được Cửu Lôi Kiếp Đan cũng đều là những nhân vật cấp đại sư trong đan đạo.

Ngô Bình: “Tôi vừa hay biết được cách luyện Cửu Lôi Kiếp Đan, không dám nói nhất định luyện thành nhưng tôi muốn thử xem”.

Văn Thánh cười ha ha: “Gan đấy, được, cậu cứ thử đi”.

Ngô Bình nhấn nút trên lò luyện đan thì nghe một tiếng “ầm” vang lên. Lò đan phun ra năm luồng khí sáng rồi biến dạng thành nửa hình tròn trong không trung, sau đó lại chui vào trong lò đan trở lại.

Khí sáng này mang theo rất nhiều dược tính, hai tay Ngô Bình như đang gảy đàn, không ngừng tác động vào khí sáng. Thần kì ở chỗ không ngờ khí sáng đó lại phát ra âm thanh phức tạp.

Có điều khi Ngô Bình gảy nhanh hơn thì âm thanh do khí quang phát ra lại càng thánh thót hơn, và từ từ hình thành năm loại âm vực Đồ, Rê, Mi, Pha, Son, nghe rất vui tai.

“Đấy là… Đan Vận”. Mấy người Văn Thánh thốt lên kinh ngạc, bọn họ cũng được truyền lại thủ pháp này nhưng cực kỳ khó học, đến giờ cũng chỉ có mình điện chủ là biết sơ sơ.

Ngô Bình mượn âm vực thanh lọc tạp chất trong đan khí, khiến dược tính bị chấn động, đấy là cách thức cực kỳ thông minh trong luyện đan.

Sau đó, anh tiếp tục thêm dược liệu, lò đan lại phun ra khí quang. Tiếp tục thêm dược liệu thì lại có thêm ba khí quang nữa phun ra, tổng cộng chín tia.

Anh tiếp tục thanh lọc lại chín luồng khí quang này, đến khi chúng đều phát ra âm thanh vui tai. Anh hét lên “Cửu Huyền Tề Chấn”, sau đó thu hết lại về trong lò đan.

Tiếp ngay đó, lò đan tiếng sấm sét vang lên liên hồi trong lò đan, tổng cộng vang lên chín lần. Ngô Bình chốc chốc lại vỗ nhẹ mấy cái lên lò đan, mấy phút sau thì lò đan lại phát ra tiếng nhạc vui tai, cứ như một hộp nhạc.

Mấy ông bà lão căng thẳng, nhìn vào lò đan chằm chằm, trong lòng không ngờ lại thắp lên hi vọng, có trò hay.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1912


Ngô Bình nhìn viên đan dược lơ lửng trên lòng bàn tay thì chau mày, nói: “Trước đó thời gian dược liệu ở trong lò đan quá lâu, khiến phẩm chất của đan dược không cao, chỉ có thể đạt đến cấp ba”.

Văn Thánh cầm lấy viên đan dược, nhìn thử, ngửi thử rồi thốt lên: “Là Cửu Lôi Kiếp Đan, thành công rồi”.

Advertisement

Mấy ông bà lão chuyền tay nhau quan sát Cửu Lôi Kiếp Đan, vẻ mặt ai cũng kích động.

Công Tôn Thiện Tài nhìn Ngô Bình chằm chằm rồi nói với người bên cạnh: “Mau mời điện chủ đến”.

Advertisement

Sau đó ông ta cười hehe, nói: “Thầy Ngô, không biết cậu có hứng thú gia nhập Thục Sơn Trường Sinh điện của tôi không?”

Ngô Bình: “Chuyện này để sau hội bảng Nhân Tiên rồi tôi suy nghĩ”.

Công Tôn Thiện Tài phất tay: “Không, không, chúng tôi không phải muốn nhận cậu làm đệ tử mà là long trọng mời cậu về làm trưởng lão của Trường Sinh điện chúng tôi”.

Ngô Bình ngây ra, mời mình về làm trưởng lão của Trường Sinh điện hả?

Công Tôn Thiện Tài lại nói: “Thầy luyện đan Ngô, mặc dù Trường Sinh điện của tôi không phải là môn phái mạnh nhất của Thục Sơn kiếm phái nhưng chắc chắn là phái được tôn trọng nhất. Dù là kiếm phủ thì cũng phải tạo quan hệ tốt với chúng tôi, vì bọn họ cũng trông mong đan dược từ Trường Sinh điện. Phải rồi, những đệ tử xinh đẹp của Thanh Liên Điện cũng thích đến Trường Sinh điện của chúng tôi chơi nhất, đến nhõng nhẽo, xin mấy viên đan dược để uống”.

Ngô Bình thầm nghĩ cái gì thế không biết, lại muốn dùng mỹ nhân kế sao?

Văn Thánh: “Trưởng lão của Trường Sinh điện làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, luyện đan càng nhiều thì được lợi càng cao. Hơn nữa, linh dược của khu thống trị Thục Sơn kiếm phái đều do Trường Sinh điện chúng ta chi phối.

Đường Băng Vân đã động lòng từ lâu, cô ấy thúc nhẹ cánh tay Ngô Bình, thì thầm: “Ông xã, suy nghĩ thử đi”.

Ngô Bình tằng hắng, nói: “Trưởng lão Văn, trưởng lão Công Tôn, kế hoạch ban đầu của tôi là vào top mười của bảng Nhân Tiên, sau đó trở thành đệ tử Thục Sơn”.

Văn Thánh cười: “Chuyện này không hề mâu thuẫn. Cậu có thể vừa là đệ tử của đỉnh nào đó, vừa là trưởng lão của Trường Sinh điện ta”.

Ngô Bình ngây ra: “Thế cũng được sao?”

Công Tôn Thiện Tài nói: “Đương nhiên là được rồi, trong Trường Sinh điện có cả khối người cùng lúc có hai thân phận, vì Trường Sinh điện là phái duy nhất không câu nệ chuyện có hai thân phận.

Ngô Bình nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy việc làm trưởng lão không bị thiệt, anh hỏi: “Không biết trở thành trưởng lão của Trường Sinh điện thì có thể có được bao nhiêu tài nguyên?”

Văn Thánh mỉm cười, nói: “Trưởng lão của Trường Sinh điện thì tu vi nhất định phải đạt đến cảnh giới Địa Tiên. Bây giờ tu vi của cậu vẫn còn thấp, vì vậy thân phận tạm thời chỉ có thể là một thầy luyện đan. Có điều cậu yên tâm, chúng tôi sẽ để cậu được hưởng đãi ngộ của trưởng lão. Hơn nữa, mỗi lò đan cậu luyện thành sẽ được trả công hậu hĩnh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1913


Văn Thánh và Công Tôn Thiện Tài vui mừng, nhìn nhau cười. Họ quá biết giá trị của một thầy luyện đan giỏi rồi, một trăm nhân tài thuộc top ba trên bảng Nhân Tiên cũng không bằng một Ngô Bình.

“Có chuyện gì mà phải gọi tôi cho bằng được?” Bỗng nhiên, một người lớn tuổi tóc tai rối bời, mặt mày nhem nhuốc xông vào đại điện, hằm hằm nhìn mọi người.

Ngô Bình vừa ngửi thì biết người này vừa mới luyện nổ lò đan. Có điều tu vi của người này cực kỳ cao, dường như vượt Địa Tiên đến mười cảnh giới, lẽ nào là cao thủ cảnh giới Động Tàng?

Advertisement

Mọi người đều cung kính chào: “Chào điện chủ”.

Văn Thánh nói: “Điện chủ, chúng tôi đã chiêu mộ được một thầy luyện đan giỏi cho Trường Sinh điện, chính là thầy luyện đan Ngô Bình đây”.

Advertisement

Điện chủ rất mập, không cao, để râu, ông ấy nhìn Ngô Bình: “Thầy luyện đan tài giỏi? Giỏi chừng nào?”

Câu hỏi đó thật không cách nào trả lời, Văn Thánh nói: “Điện chủ, có phải lúc nãy người lại bị nổ lò không?”

Điện chủ đỏ mặt, tằng hắng một tiếng, nói: “Tôi đang thử nghiệm phương pháp luyện đan mới, tuy nhiên khá khó khăn, liên tục nổ lò. Có điều tôi không ngừng tổng hợp kinh nghiệm, nhất định lần sau sẽ không nổ nữa”.

Văn Thánh mỉm cười, nói: “Điện chủ, lúc nãy chúng tôi luyện Ngũ Lôi Đan cũng sắp sửa nổ lò, chính thầy Ngô đã giải quyết rắc rối. Cậu ấy không chỉ loại bỏ nguy cơ nổ lò mà còn luyện thành Cửu Lôi Kiếp Đan cao cấp hơn”.

Ông ấy vừa nói vừa lấy đan dược ra.

Điện chủ giật viên đan dược, ngửi thử, sau đó vẫy tay gọi một trưởng lão đến, nói: “Trưởng lão Từ, chẳng phải ông sắp phải trải qua lôi kiếp sao? Ông uống nó đi, thử công hiệu xem sao”.

Vị trưởng lão Từ đó vội nói: “Điện chủ, tôi vẫn chưa đến lúc vượt lôi kiếp, bây giờ uống lãng phí quá, từ từ đã!”

“Từ từ cái búa, qua đây, tôi giúp ông bứt phá”.

Trưởng lão Từ buồn bã bước qua, điện chủ vỗ lên đầu ông ấy, không biết đã dùng phương pháp gì mà bên ngoài đột nhiên bắt đầu có mây mù kéo đến, sau đó có tiếng sấm vang lên từng hồi.

Trưởng lão Từ như muốn khóc: “Điện chủ, tôi vẫn chưa chuẩn bị xong, cảm thấy rất căng thẳng”.

Điện chủ nhét viên Cửu Lôi Kiếp Đan vào miệng ông ấy, nói: “Không có tương lai, viên Cửu Lôi Kiếp Đan này có thể đỡ được nhiều nhất chín tầng Thiên Kiếp, tư chất của ông thì nhiều nhất được bốn năm tầng Thiên Kiếp, ông sợ cái gì?”

Thật ra trưởng lão Từ cũng biết đây là một cơ duyên cho ông ấy, ông ấy lập tức ra khỏi điện, bay đến một đỉnh núi không có người, chuẩn bị độ kiếp.

Mọi người đều ra ngoài xem, Ngô Bình và Đường Băng Vân bị một luồng gió cuốn lên không, lơ lửng trên không trung.

Điện chủ nheo mắt, nhìn mây kiếp càng lúc càng dày đặc, cuối cùng một tia sét màu xanh giáng xuống, đánh l*n đ*nh đầu trưởng lão Từ.

Nhưng kỳ lạ là hình như tia sét khủng khiếp giáng xuống đã bị cơ thể trưởng lão Từ hấp thụ mất, không thể làm ông ấy tổn thương.

Điện chủ gác tay lên vai Ngô Bình, cười hehe, nói: “Huynh đệ, cậu họ Ngô à?”

Ngô Bình ngơ ra, cậu em? Anh thầm nghĩ, một ông lão mấy nghìn tuổi gọi mình là huynh đệ, có biết dị không vậy trời?

Anh tằng hắng, nói: “Điện chủ, tôi tên Ngô Bình”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1914


“Ầy, gọi tôi là Lục đại ca”. Lục Phi Hùng nghiêm túc nói.

Ngô Bình không gọi được, nói: “Tốt hơn tôi vẫn nên gọi ông là điện chủ”.

Lục Phi Hùng cười haha: “Được, gọi gì cũng được”.

Advertisement

Ông ấy nhìn chằm chằm vào trưởng lão Từ đang độ kiếp: “Cửu Lôi Kiếp Đan của cậu có thể chống đỡ hết ba kiếp đầu không?”

Ngô Bình: “Thường thì có thể chống đỡ hết năm tầng Lôi Kiếp đầu. Nhưng tôi chỉ là người luyện tiếp, trước đó xử lý có chút vấn đề nên trước mắt cũng chỉ có thể chống đỡ được ba tầng lôi kiếp đầu”.

Advertisement

Lục Phi Hùng gật đầu: “Kỳ tích đấy. Cậu không chỉ cứu vãn được một lò đan dược mà còn nâng cấp được Cửu Lôi Kiếp Đan lên Cửu Lôi Kiếp Đan, lợi hại thật”.

Lúc này, tia sét thứ hai giáng xuống, những quả cầu lửa nối đuôi nhau điên cuồng đập xuống, nửa quả núi đều bị đốt cháy đen.

Tiếp ngay đó, tia sét thứ ba giáng xuống, trưởng lão Từ vẫn không sao.

Sau đó, mây mù lại cuồn cuộn kéo đến, một tia sét màu tím giáng mạnh xuống.

Mọi người nhìn thấy một bóng người bị sét đánh văng ra như một bao cát rồi rơi xuống sườn núi một cái “ầm”, có vẻ bị ngã rất đau.

Mấy giây sau khi tia sét đó giáng xuống, mây mù và sấm sét đều tan biến hết.

Mọi người nhanh chóng chạy đến sườn núi, có người định qua đỡ trưởng lão Từ nhưng ai ngờ vừa mới đưa tay ra thì trưởng lão Từ đã bật dậy. Đầu tóc và lông mày đều bị cháy rụi, mặt đen thui, quần áo cũng bị cháy hết, chỉ còn nửa cái ống quần.

Hai mắt ông ấy sáng lên, ông ấy hào hứng nói: “Điện chủ, tôi đã vượt qua được lôi kiếp rồi, tôi thành công rồi”.

Lục Phi Hùng mỉm cười, nói: “Ông thành công rồi, có được bốn lôi kiếp cũng đã khá lắm rồi. Được rồi, mau đi thay đồ đi”.

Trưởng lão Từ vội vàng đi, mọi người cũng quay về đại điện.

Lục Phi Hùng nói với Ngô bình: “Cậu em, bây giờ cậu cũng là thầy luyện đan của Trường Sinh điện tôi rồi, sau này cậu cứ ở bên cạnh tôi mà luyện đan. Tôi tin dưới sự cố gắng của chúng ta, chắc chắn cậu sẽ luyện được đan dược chấn động thiên hạ!”

“Cám ơn điện chủ hỗ trợ!”, anh nói.

Ngô Bình cũng không nghĩ nhiều, dù sao cùng luyện đan với điện chủ có lẽ cũng không phải chuyện gì xấu. Nhưng anh phát hiện, ánh mắt mọi người nhìn anh dường như có chút thương hại.

Chậc! Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ đây là một cái bẫy sao?

Lục Phi Hùng cười ha ha, kéo lấy Ngô Bình, nói: “Đi, chúng ta lại đi luyện lò”.

Ngô Bình bị kéo mạnh, cơ thể muốn bay lên, anh vội nói: “Trưởng lão Văn, giúp tôi chăm sóc Đường Băng Vân…”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1915


Còn lò đan dùng để luyện đan cũng là lò đan vương phẩm cao cấp. Sát bên phòng luyện đan chính là kho thuốc, bên trong có đủ các loại nguyên liệu dược phẩm trân quý.

Một vài đan đồng đang dọn dẹp lò đan vương phẩm bị nổ.

Advertisement

Tiến vào phòng luyện đan, vẻ mặt Lục Phi Hùng bỗng nghiêm trọng, nói: “Cậu em, cậu biết Đan Đỉnh Môn không?”

Ngô Bình gật đầu: “Có nghe nói, nghe nói thực lực không hề kém”.

Advertisement

Lục Phi Hùng gật đầu: “Nếu tôi nói, hiện tại thầy luyện đan thiên tài nhất đều ở Đan Đỉnh Môn, cậu có cảm thấy bất ngờ không?”

Ngô Bình nói: “Tôi có nghe người ta nhắc đến, điện chủ, sau lại như vậy?”

Lục Phi Hùng khẽ thở dài: “Bởi vì một người. Mấy trăm năm trước, Đan Đỉnh Môn từng xuất hiện một vị thiên tài Đan Đạo, gọi là Vũ Thần. Dưới sự dẫn dắt của người này, Đan Đỉnh Môn đánh chiếm được rất nhiều phương thức luyện cổ xưa. Mà trước kia, Trường Sinh điện chúng ta cũng là thế lực đan đạo mạnh nhất Địa Tiên Giới, đan dược chúng ta không luyện được, người khác cũng đừng nghĩ đến. Nhưng sau này, mọi chuyện lại thay đổi, Đan Đỉnh Môn bắt đầu luyện chế được đan dược mà ngay cả chúng ta cũng không thể luyện được. Mà Vạn Ma Tông và Thần Chú Môn cũng bắt đầu cố gắng nâng đỡ và lôi kéo Đan Đỉnh Môn, khiến sức ảnh hưởng của nó càng lan rộng. Đến tận hôm nay, sức ảnh hưởng của Đan Đỉnh Môn ở đan đạo đã vượt qua Trường Sinh điện chúng ta!”

Ngô Bình: “Điện chủ, dù sao căn cơ Trường Sinh điện cũng sâu, chúng ta không cần phải tự xem nhẹ mình”.

Lục Phi Hùng cười ha ha: “Đương nhiên! Hiện tại Trường Sinh điện đã có cậu rồi! Cậu em, cậu chính là Vũ Thần của Trường Sinh điện!”

Ngô Bình cười khổ: “Điện trưởng quá khen rồi”.

Lục Phi Hùng: “Lúc trước tôi nghe nói, Đan Đỉnh Môn đang nghiên cứu Long Môn Đan, nghe nói đã sắp chế tạo thành công rồi. Cậu em, cậu nhất định phải giúp tôi vượt trước đối phương, nghiên cứu ra Long Môn Đan!”

Bốn cảnh giới Địa Tiên, lần lượt là Linh Biến, Thần Hóa, Động Tàng, Đoạt Thiên, mà cảnh giới Động Tàng lại có năm cảnh giới nhỏ khác là Long Môn, Âm Dương, Động Thiên, Bất Tử. Long Môn Đan này có thể giúp tu sĩ thăng cấp lên Long Môn Cảnh, là dược liệu vô cùng trân quý. Dù sao, cả Địa Tiên Giới này cũng không có bao nhiêu tu sĩ ở cảnh giới Động Tàng!

Nghe nói nếu phải luyện thành công Long Môn Đan, Ngô Bình cười khổ nói: “Điện chủ, tu vi tôi còn thấp, đan dược cấp bậc cao như vậy, chỉ sợ là không có năng vô lực”.

Lục Phi Hùng: “Cửu Lôi Kiếp Đan kia chẳng phải cũng là đan dược cao cấp sao, chẳng phải cậu cũng luyện thành rồi sao? Hơn nữa, cậu chỉ là ở bên cạnh hỗ trợ, luyện đan vẫn là tôi”.

Ngô Bình đổ cả mồ hôi, thật ra anh cũng không chắc chắn, nhưng chuyện đã đến nước này không thể từ chối được, lập tức nói: “Điện chủ, tôi sẽ cố gắng hết sức, nếu làm không tốt, mong bỏ quá cho”.

Lục Phi Hùng nói: “Tôi tin anh, chúng ta bắt đầu đi!”

Sau đó đan đồng bắt đầu đêm một lò đan vương phẩm vào, tiếp đó Lục Phi Hùng đưa phương thức luyện cho Ngô Bình xem, nói rõ cả chi tiết đầy đủ bảy lần trước đã luyện thất bại.

Ngô Bình nghe cẩn thận, sau đó nhắm mắt trầm tư.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1916


Lục Phi Hùng gật đầu, ông ấy thuần thục rửa lò, làm nóng lò, tay nghề rất cao minh. Sau đó, ông ấy bỏ một viên trân châu vào lò, đây là đan dược cao cấp cần thiết để luyện chế, sau khi bỏ vào lò sẽ biến thành dạng hơi, lấp đầy lò luyện. Có loại hơi này, xác suất thành công của việc luyện đan sẽ được nâng cao.

Ngô Bình im lặng không nói, chỉ là âm thầm quan sát.

Lục Phi Hùng theo thứ tự bỏ nguyên liệu vào lò luyện, một vị, hai vị, khi bỏ vào vị thứ bảy thì Ngô Bình bỗng nói: “Điện chủ, trong số ba dược liệu có có nhiều hơn ba loại dược tính rồi”.

Advertisement

Lục Phi Hùng bất ngờ: “Nhiều hơn ba loại dược tính? Nhưng tôi đã làm theo đúng phương thức luyện đan, dược tính của bọn chúng rất thích hợp”.

Ngô Bình: “Loại dược liệu này tồn tại ở thế gian đã lâu năm, khó trách sẽ xảy ra biến dị. Ba loại dược tính này, có lẽ là do sau khi xảy ra biến dị. Tôi có thể lấy ra dược tính dư thừa”.

Advertisement

Lục Phi Hùng gật đầu: “Được, cậu làm đi”.

Ngô Bình đến trước lò luyện, tay vỗ vào lò luyện, trên bức tường bỗng xuất hiện một cái lỗ to chừng nắm tay, bàn tay anh vỗ vào rồi kéo ra, lập tức kéo theo ba tia sáng. Liên tiếp bảy lần, tia sáng càng lúc càng nhiều, càng lúc càng mỏng, cuối cùng cũng không còn kéo ra được nữa.

Nhìn thấy tay nghề của Ngô Bình, Lục Phi Hùng cười nói: “Đây là Thần Nông Thủ trong truyền thuyết sao?”

Ngô Bình: “Điện chủ thật tinh mực. Thần Nông Thủ này có thể tách được dược tính”.

Lục Phi Hùng: “Thần Nông Thủ ta cũng biết, nhưng không thuần thục như cậu. Kỳ lạ, cậu nắm rõ thời cơ như thần rồi, làm sao làm được vậy?”

Ngô Bình cũng không thể nói bản thân có thể nhìn thấu vạn vật được, bèn nói: “Dựa vào cảm giác, tôi có thể biết được nên ra tay lúc nào”.

Lục Phi Hùng giơ ngón tay cái: “Xem ra cậu là thầy luyện đan trời sinh rồi”.

Đợi sau khi Ngô Bình tách ra được ba loại dược tính, Lục Phi Hùng lại tiếp tục thêm dược liệu, trong lúc đó, Ngô Bình lại lần lượt tách ra bảy loại tạp chất.

Ngoài ra, anh còn giúp Lục Phi Hùng điều chỉnh thời cơ thêm dược liệu. Rõ ràng, thời cơ Lục Phi Hùng thêm dược liệu, hoặc muộn hơn chút, hoặc sớm hơn chút, dù sao thời cơ một phần nghìn giây cũng khó mà nắm bắt được.

Khi vị thuốc cuối cùng được bỏ vào, mười phút trôi qua, Lục Phi Hùng xoa xoa tay cười nói: “Tôi cảm giác lò luyện này có cơ hội, hiện tại có thể mở lò chưa?”

Ngô Bình lắc đầu: “Dường như còn thiếu chút gì đó”.

Lục Phi Hùng: “Còn thiếu dược liệu khác sao? Tôi đã làm theo toàn bộ phương thức cổ rồi, hơn nữa trên dược lý cũng không thấy có vấn đề gì”.

Ngô Bình: “Không, thiếu hai loại dược tính. Dược liệu biến đổi vô số năm, không chỉ tăng dược tính, mà cũng có khả năng mất đi dược tính nào đo”.

Anh nhìn dược liệu trong lò luyện, trong lòng tính toán nhanh chóng đã đoán được là thiếu dược liệu, vội nói: “Điện chủ, có Long Diên Thảo không?”

Lục Phi Hùng gật đầu: “Có!”

Ông ấy đích thân đi ra, ngay sau đó cầm một gốc Long Diên Thảo quay về. Ngô Bình tính toán, ngắt ba lá cỏ ném vào lò luyện, sau đó lại bỏ đi dược tính không cần thiết.

Sau mấy phút, cuối cùng anh cũng nhìn thấy lò luyện xảy ra thay đổi mà mình muốn, một luồng hơi khí kỳ ảo thoát ra.

Lúc này cho dù Ngô Bình không nói, Lục Phi Hùng cũng cảm nhận được, ông ấy nói: “Thành công rồi!”

Ngô Bình cười nói: “Điện chủ, thời cơ để đan này thành công rất quan trọng, không thể sớm cũng không thể để muộn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1917


Ngô Bình nói: “Điện chủ, trước khi thở ra, ước chừng trong thời gian một phần năm trăm ba mươi giây mới là thời cơ tốt nhất để thu đan”.

Lục Phi Hùng gật đầu: “Chẳng trách lúc trước tôi đều thất bại, thì ra lúc thu đan đều đã muộn rồi! Lại thêm tạp dược quá nhiều, mà lại thiếu hai loại dược tính, nếu mà luyện thành công được mới lạ”.

Nói rồi ông ấy lại cười lớn, nói: “Long Môn Đan vương phẩm! Tốt, tốt lắm!”

Advertisement

Đan dược trong tay Lục Phi Hùng, lại bỗng phát ra tiếng động liên hồi, rất êm tai. Thế nhưng, tiếng động này chỉ có thể nghe thấy được trong đầu.

Ngô Bình: “Điện chủ, đan này có thể cho tôi một viên không?”

Advertisement

Lục Phi Hùng cười ha ha: “Đương nhiên”.

Ông ấy lấy ra một viên Long Môn Đan đưa cho Ngô Bình rồi nói: “Cậu em, một viên còn lại tự thì tự tôi giữ vậy”.

Ngô Bình cười: “Điện chủ, chi bằng ông rèn sắt khi còn nóng, tranh thủ luyện thêm hai lò”.

Anh biết rõ là Long Môn Đan có ý nghĩa rất lớn. Bình thường, xác suất để một tu sĩ Thần Hóa đạt được cảnh giới Long Môn cũng chưa đến một phần, rất nhiều người thậm chí cũng chỉ có cơ hội thành công được một nửa. Mà một khi thăng cấp thất bại, thì rất có khả năng hồn bay phách lạc.

Có Long Môn Đan này, tỷ lệ thành công cũng lên đến ba phần! Hơn nữa sau khi dùng đan này, cho dù thăng cấp thất bại thì cũng sẽ không chết, vẫn có cơ hội làm lại.

Lập tức, Lục Phi Hùng lại một mình luyện thêm hai lò Long Môn Đan dưới sự trợ giúp của Ngô Bình. Lò thứ nhất, đan luyện thành nhất phẩm, thành công được một viên; đến lò thứ hai, đan luyện thành vương phẩm, thành phẩm được hai viên.

Lục Phi Hùng rất phấn khởi, lại đưa cho Ngô Bình một viên Long Môn Đan vương phẩm xem như cảm ơn.

Ông ấy luyện đến say mê, sau khi luyện xong hai lò liền tiếp tục nghiền ngẫm mấy thứ Ngô Bình dạy, để có thể nắm chắc thành thạo hơn.

Khi Ngô Bình ra khỏi phòng, thì đã là buổi trưa hôm sau.

Vừa ra khỏi phòng luyện đan, anh đã thấy mấy người Văn Thánh đang đợi bên ngoài. Thì ra mùi hương của Long Môn Đan quá nồng, mọi người đều rất kinh ngạc, lần lượt chạy đến trông ngóng.

Nhìn thấy Ngô Bình, Văn Thánh vội hỏi: “Thầy luyện đan Ngô, điện chủ có phải đã luyện thành công rồi không?”

Ngô Bình cười nói: “Không sai, điện chủ đã thực hành cả một đêm cực khổ, cuối cùng cũng luyện ra Long Môn Đan”.

Mọi người vui mừng, vỗ tay hoan hô.

Công Tôn Thiện Tài hỏi: “Thầy luyện đan Ngô, không biết đan luyện thành là phẩm gì?”

Ngô Bình: “Vương phẩm”.

Mọi người kinh nhạc, vui mừng không thôi, Văn Thánh cười lớn nói: “Ha ha ha! Long Môn Đan vương phẩm! Cho dù có cho Đan Đỉnh Môn một trăm năm thì bọn họ cũng không luyện ra được Long Môn Đan vương phẩm!”

Ngô Bình có thể cảm nhận được, các trưởng lão Trường Sinh Điện đều đã kiềm nén lâu, hôm nay đều cảm thấy nở mày nở mặt.

Lúc này Ngô Bình mới chú ý đến sắc trời, mới hỏi: “Bảng xếp hạng Nhân Tiên bắt đầu rồi sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1918


Văn Thánh và Công Tôn Thiện Tài biết điện chủ không ran gay được, bèn cười nói: “Chúng tôi đi cùng thầy luyện đan Ngô!”

Đến quảng trường thi đấu, sáu mươi tu sĩ tham gia bảng xếp hạng Tiên Nhân đều đã có mặt, bọn họ lập tức tham gia thi đấu bảo vệ võ đài.

Ngô Bình vừa đến, trưởng lão Thục Sơn phụ trách vội cao giọng tuyên bố: “Bảo vệ võ đài, bắt đầu!”

Advertisement

Lập tức có mười tu sĩ lần lượt nhảy lên mỗi võ đài, sau đó đã có người lên đài thách đấu.

Ngô Bình phát hiện, hôm nay người đến thách đấu rất nhiều, có rất nhiều người tu vi cao thâm, cả người không phải từ Thục Sơn.

Advertisement

Văn Thánh nói: “Thầy luyện đan Ngô, hôm nay người của Thần Chú Môn và Vạn Ma Tông cũng đến rồi. Bảng xếp hạng Nhân Tiên mấy lần trước, hai nhà này đã cướp đi không ít thiên tài trong mười người đứng đầu. Lần này Thục Sơn kiếm phái tôi đã hạ quyết tâm, ít nhất cũng phải lấy được năm người trong đó. Nhất là vị trí đứng đầu bảng xếp hạng Nhân Tiên quan trọng nhất, nhất định phải giữ lại!”

Ngô Bình hiếu kỳ hỏi: “Phải giữ thế nào?”

Văn Thánh: “Đương nhiên là đập tiền vào rồi, thiên tài cũng chẳng ngốc, ai cho nhiều tài nguyên thì bọn họ sẽ nguyện ý gia nhập nhà đó”.

Đường Băng Vân: “Chồng à, đừng nói chuyện nữa, không bắt đầu thì không giành được điểm đâu”.

Ngô Bình cười: “Không muộn, anh đi ngay”.

Anh lập tức đến trước võ đài số một, lúc này trên võ đài có một người người đàn ông cao lớn đang đứng, hắn đã đánh bại ba người thách đấu mình rồi, toàn bộ đều giải quyết gọn lẹ trong vòng ba chiêu, thực lực rất mạnh!

Khiêu chiến chủ đài mà thắng lợi thì một lần cũng được hai mươi điểm tích lũy, vì vậy một người bảo vệ võ đài đều phải gặp cảnh bị nhiều người thách đấu.

Ngô Bình vừa lên trên võ đài, người đàn ông cao lớn kia đã điên cuồng rống gào lao đến. Xung quanh hắn hình thành một trường lực, trong trường lực này, hành động của Ngô Bình cũng trở nên chậm hơn.

“Trường vực?”. Anh hừ một tiếng, lập tức thả trường vực của mình ra. Lập tức, thân hình người đàn ông cao lớn kia bị ghìm lại, sắc mặt thay đổi.

“Ầm!”

Ngô Bình một quyền đánh bay chủ đài, hắn bay xuống võ đài, rơi tầm mấy chục mét phía ngoài, cả nửa ngày mới bò lên được.

“Người này là ai vậy? Quá mạnh!”, có người hô lên.

“Người bị đánh bại là Kim Ngưu, hắn là cao thủ đứng đầu trong thế hệ trẻ của Ngưu Ma Môn đấy, vậy mà mà một chiêu đã thua rồi!”

“Chú ý! Người này là cao thủ siêu cấp, tạm thời đừng thách đấu tên này!”, cũng có tu sĩ tham gia âm thầm tuyền đi tin tức.

Nhưng luôn có người không phục, rất nhanh sau đó, lại có một người nhảy lên võ đài, muốn thách đấu Ngô Bình.

Người này vai rộng nhưng eo lại rất nhỏ, cơ bắp cuồn cuộn thu hút. Hắn ta để đầu trọc, ngay cả lông mày cũng cạo đi, hơn nữa trên lông mày còn có hai hình xăm đỏ máu. Đồng thời, trên da và đầu hắn ta chằng chịt ký hiệu.

“Đây là cao thủ trẻ của Phù Chú Môn, Lỗ Chiến! Sắp có kịch hay xem rồi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1919


Ngô Bình: “g**t ch*t tôi? Anh nghĩ xăm mình thì là thiên hạ vô địch sao?”

Ánh mắt Lỗ Chiến bỗng trở nên lạnh lùng hiếu chiến, nói rõ từng câu từng chữ: “Anh… sẽ biết ngay thôi!”

“Ầm!”

Advertisement

Mặt đất chấn động, Lỗ Chiến giống như một chiếc xe tăng, lao đến, khí thế như núi sắt, khiến mọi người dưới đài đều kinh hô. Phù chú trên người hắn ta lại phát sáng chói mắt, vô cùng đáng sợ!

Ngô Bình hóa thành mấy hình bóng, nhẹ nhàng tránh né từng đòn của đối phương. Nhưng anh cảm thấy thực lực người này rất mạnh, chỉ trong thời gian ngắn khó mà đánh bại!

Advertisement

Ngô Bình tránh né đòn tấn công thứ ba thì Lỗ Chiến cười điên cuồng nói: “Nếu không dám nghênh chiến trực diện thì tốt nhất mau cút xuống võ đài sớm đi, chớ có lãng phí thời gian!”

Ngô Bình không quan tâm, tiếp tục đánh du kích. Sau mấy phút, anh đại khái đã nhìn ra được phù chú trên người Lỗ Chiến.

Trên xương, trên da, thậm chí trong mắt của Lỗ Chiến cũng có phù chú, những phù chú này khiến tốc độ, sức mạnh, thị lực, tốc độ của hắn ta đều vượt qua tu sĩ cùng cấp.

Nhưng những phù chú này cũng có điểm yếu, muốn sử dụng toàn bộ thì phải tiêu hao rất nhiều sức lực và tinh lực của bản thân, vì vậy hắn ta không thể duy trì quá lâu!

Mười phút sau, Lỗ Chiến đã không còn nhẫn nại, Ngô Bình khinh công rất tốt, hắn ta căn bản không đuổi kịp nên đánh không được, lại cứ tiêu hao như vậy, chắc chắn sẽ thua!

Rống lên một tiếng, Lỗ Chiến đột nhiên sử dụng toàn bộ phù chú, tốc độ tăng lên gấp bội.

Ngô Bình tránh né ba đòn trước, lớn tiếng nói: “Lỗ Chiến, nhận lấy một quyền của tôi!”

“Ầm!”

Lần đầu tiên, hai bên va chạm, tiếng nổ vang vọng, hai người liên tục lùi mấy bước, Ngô Bình lùi xa hơn chút.

Lỗ Chiến rống lớn, lại tấn công lần nữa.

Ngô Bình vẫn không chùn bước, nghênh chiến, ra quyền, anh có võ hồn, chiếm ưu thế chiêu thức, lập tức dùng Quỷ Long bóp cổ tấn công Lỗ Chiến!

“Ầm!”

Một tiếng vang lớn, Lỗ Chiến bị đánh bay đi mấy mét, sau khi rơi xuống đất ánh sáng trên thân dần dần nhạt đi, hơi thở Ngô Bình thì càng lúc càng mạnh, anh lại ra tay lần nữa, tấn công về phía Lỗ Chiến.

Lúc này thể lực của Lỗ Chiến đã tiêu hao rất nhiều, hắn ta cố gắng tiếp chiêu, nhưng vừa đưa tay lên đã bị Ngô Bình đánh bay, rơi xuống võ đài.

Mọi người đều kinh ngạc, Lỗ Chiến lại bị đánh bại như thế sao?

Cứ như vậy, sau đó cũng không còn ai dám khiêu chiến Ngô Bình nữa, võ đài của anh vô cùng vắng vẻ, thậm chí không có người vây xem.

Ngô Bình cũng không quan tâm, anh lấy ghế ngồi trên võ đài, đợi người khiêu chiến tiếp theo.
 
Back
Top Dưới