Tiên Hiệp Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 121


Áp lực?

Lo lắng?

Sợ hãi?

Đó là những cảm xúc thường thấy của con người khi gặp phải chuyện gì đó nguy hiểm đến tính mạng, hoặc ít nhất là đe doạ đến an nguy của một người.

Nhưng, kể từ sau khi chết một vạn lần trong thế giới huyễn ảo kia, Lý Thuần Quân đã không biết sợ hãi nữa, có chăng chỉ gặp một chút áp lực trong một số chuyện hệ trọng mà thôi.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 122


Hôm sau.

Từ trong cơn mê, Lý Thuần Quân dần lấy lại tỉnh táo với một cơ thể mệt mỏi, suy nhược, cũng như một cơn đau lưng khó mà nói bằng lời được. Ban đầu thì hắn cũng rất nghi hoặc, thế nhưng khi nhìn thấy đại mỹ nữ đang ngủ say bên cạnh mình, hắn mới kịp nhớ lại chuyện tối hôm qua.

"Sơ suất"

Im lặng nửa ngày, Lý Thuần Quân chỉ có thể bi thán một câu như vậy.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 123


Theo chân Lam Hồ Điệp tiến vào bên trong mật đạo, Lý Thuần Quân đã ngay lập tức cảm nhận được một loại áp lực vô hình, cứ như thể đang cõng một tảng đá nặng trăm cân lên trên lưng vậy.

Hắn không rõ ngọn nguồn của cỗ áp lực này là đến từ đâu, cũng không biết đây là áp lực vật lí hay là áp lực tâm lí, nhưng hắn biết là... Việc mình đang bị ai đó nhằm vào là sự thật.

"Lam Hồ Điệp, ngươi không cảm thấy mình đang bị thứ gì đó nhìn chằm chằm hay sao?" Lý Thuần Quân lên tiếng hỏi.

"Tất nhiên là có, ngươi vậy mà cũng nhận ra được sao?" Lam Hồ Điệp ngạc nhiên: "Với một tu sĩ mới Hoá Anh như ngươi mà nói, khả năng cảm tri của ngươi thật sự xứng tầm với quái vật đấy"

"Đừng tán thưởng ta, ngươi có thể đối phó với vật kia hay không?"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 124


Đoạn đường tiếp theo của Lý Thuần Quân cùng Lam Hồ Điệp cũng không có gì đáng nói. Vì hầu hết các bố trí của người thần bí kia đều đã bị hai người nhìn thấu, đồng thời phá giải một cách vô cùng dễ dàng.

Từ phong cách bố trí càng lúc càng thêm phần độc ác, Lý Thuần Quân suy đoán hẳn là hắn ta đang tức muốn điên lên rồi.

"Lại là ngã rẽ"

Tiếp tục đụng phải một ngã rẽ, cả hai lại lần nữa phải đưa ra lựa chọn mang tính sống còn. Nhưng cũng giống như trước, Lý Thuần Quân không dại gì mà vội vàng chọn lựa, thay vào đó hắn sẽ dùng những hạt đậu đi do thám nội tình.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 125


"Bị phát hiện rồi sao? Những kẻ này thật sự quá giảo hoạt!"

Sâu trong bóng tối, một thân ảnh khoác áo choàng đen đang thấp giọng thì thầm. Tuy thanh âm rất nhỏ nhưng lại ẩn chứa một loại oán khí vô cùng nặng nề, để người ta không rét mà run.

Hắn đã tốn bao nhiêu tâm tư để thiết lập cạm bẫy g**t ch*t lũ kia... Ấy vậy mà lũ kia lại có thể phá giải một cách dễ dàng, ngược lại còn biến những gì hắn vất vả bố trí thành món đồ chơi trong tay chúng...

Mẹ nó, cục tức này bảo hắn nhịn thế nào cho được!?

Nhưng mà, tuy lòng rất phẫn nộ nhưng hắn vẫn chưa mất khôn. Hắn vẫn còn chuyện quan trọng cần làm, không thể để mình bị xúc động nhất thời rồi vô tình phá hỏng đại kế vạn năm.

"Tình hình có biến, ta nhất định phải thay đổi kế hoạch mới được"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 126


Tại khu tiểu viện nhà Lý Thuần Quân.

"Cha các ngươi chủ động liên lạc về, nói rằng chúng ta sắp sửa gặp nguy rồi"

Trong lúc ung dung ngồi thưởng trà ngắm hoa, sắc mặt Mộ Khuynh Tiên khẽ xuất hiện biến hoá. Lý Thuần Quân biết rõ nàng có để lại vật gì đó trên người hắn nhằm mục đích theo dõi, và dĩ nhiên hắn cũng có thể thông qua đó báo tin về cho nàng.

"Chưa nói tới nguy hiểm là gì nha... Mẹ, ngươi thật sự không cảm thấy việc để lão ba đi riêng với nữ nhân khác là rất nguy hiểm hay sao?" Lý Tử Đằng vừa bóp vai Mộ Khuynh Tiên vừa hỏi.

"Ta tin hắn" Mộ Khuynh Tiên nói rồi nhẹ nhàng nhắc nhở: "Còn nữa, đừng tùy ý ngắt lời ta"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 127


Hoàng Cung.

Lúc này, Thất Hoàng Tử Lăng Tuyệt vẫn còn đang rất bận bịu với công việc triều chính mà Nhân Hoàng giao cho. Không giống với các tỷ muội cùng huynh đệ, dường như Nhân Hoàng đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào hắn, để hắn cảm thấy vô cùng áp lực.

Mất cả một ngày, Lăng Tuyệt rốt cục cũng có thể về nhà để nghỉ ngơi. Ở đó từ sớm đã có một nam nhân trẻ tuổi đứng đợi sẵn, thấy hắn trở về liền vui mừng ra mặt: "Điện hạ, ngươi về rồi"

"Gọi sư bá" Lăng Tuyệt thở dài: "Mau nấu cho ta một chút thức ăn, ta cảm giác mình đói sắp chết rồi"

"Người không ăn lúc ở đó sao? Vả lại, điện hạ cũng không phải anh trai của sư phụ, mà sư phụ cũng không xác nhận nên ta không thể gọi như vậy" Nam nhân kia nói.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 128


Ma Thần lắng nghe Lý Thuần Quân nói xong, sắc mặt liền chậm rãi ngưng lại, trở nên âm trầm, lạnh lẽo đến cực điểm.

"Tên này biết được tên thật của ta? Nhưng bằng cách nào?"

Tuy không rõ lí do vì sao, nhưng Ma Thần biết rõ là mình đã chậm rồi. Có thể nói, đối phương hiện tại đã trở nên khó đối phó hơn bao giờ hết, thậm chí có khi còn vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hắn!

Sơ suất rồi.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 129


Ma Thần không ngừng lâm vào trạng thái cuồng nộ, lúc này đã không còn nhìn ra được nhân dạng của hắn nữa. Hắn tựa như một cổ ma bước ra từ địa ngục, khắp người đều là tử vong cùng tà ác, ô uế cùng tịch diệt. Cũng vì vậy mà mỗi đòn tấn công của hắn ta đều gây cho Lý Thuần Quân không ít phiền phức, thậm chí có đôi lần đã suýt chút nổ tung cả người.

Lý Thuần Quân vừa thi triển đại chiêu xong nên vẫn chưa kịp hồi phục, vì vậy nên hắn đã lựa chọn cầm kiếm chém loạn, lấy lợi thế thân hình nhỏ bé mà không ngừng tiêu hao sinh lực của Ma Thần.

Chỉ đáng tiếc là sau nhiều năm bị Ma Thần ăn mòn, Thần Nông Kiếm đã không còn giữ được uy lực vốn có của nó nữa. Không phải là nó đã trở nên quá yếu ớt, chẳng qua là không đủ sắc bén để khiến Ma Thần bị trọng thương.

Biết mình bị bào mòn nhiều như vậy, Thần Nông Kiếm không khỏi tức đến run lên. Và thân là người đang cầm nó, Lý Thuần Quân có thể cảm nhận được rất rõ ràng sự phẫn nộ, cũng như lo lắng của nó.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 130


Màn sáng qua đi, Lam Hồ Điệp từ trên mặt đất ngồi bật dậy, tựa như phát điên lao thẳng vào hiện trường. Nàng lúc này đã không quan tâm trong đó đã xảy ra chuyện gì nữa, mong muốn duy nhất của nàng bây giờ chỉ đơn giản là được nhìn thấy Lý Thuần Quân, chỉ như vậy thôi.

"Lý Thuần Quân, ngươi đang ở đâu!?"

Lam Hồ Điệp dùng sức cất tiếng kêu gọi, nhưng mãi vẫn chẳng thấy hồi âm. Lần đầu tiên sau từng ấy năm nàng đã bắt đầu cảm thấy hoảng loạn, cũng như bất lực.

Đợi sau khi cát bụi hoàn toàn lắng xuống, một lão nhân ốm yếu với thân hình tựa như khúc củi mục chậm rãi hiện ra trong mắt Lam Hồ Điệp. Hình thể khổng lồ của Ma Thần đã hoàn toàn bị đòn kiếm kia triệt tiêu, chỉ còn lại người vung kiếm là Lý Thuần Quân với nhân dạng lão nhân già nua đang thẩn thờ ở đó, từ từ cảm nghiệm hương vị của cuối đời.

"Cái giá phải trả là tuổi thọ của ta sao..." Lý Thuần Quân ngẩng cao đầu nhìn trời, ánh mắt đục ngầu, trầm thấp thở dài một hơi: "Ngay cả bản nguyên cũng cạn luôn rồi... Giờ ta đã triệt để tàn phế"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 131


Bất tỉnh mất mấy ngày, rốt cục Lý Thuần Quân đã có thể lấy lại ý thức, từ từ tỉnh dậy khỏi cơn mê.

Tuy là việc nghỉ ngơi bấy lâu có giúp hắn khoẻ lên một chút, nhưng suy cho cùng thì đó vẫn chỉ là một chút mà thôi. Hắn vẫn không thể tránh khỏi cái cảm giác mệt mỏi, kiệt lực, cũng như lười biếng của tuổi xế chiều.

"Lão cha tỉnh rồi, muội muội, ngươi đã nấu cháo xong chưa đấy?"

"Xong rồi"

Vừa mới tỉnh lại chưa lâu thì thanh âm của con gái đã vang lên bên tai. Điều này đã kịp thời an ủi tâm linh đang rất yếu ớt của Lý Thuần Quân, giúp hắn có thêm một chút động lực để có thể rời giường.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 132


Không lâu sau khi Lăng Tuyệt cùng Nhân Hoàng ra về, nương theo sự chỉ dẫn, chỉ mấy ngày sau Vân Phàm liền đã tìm đến tận nơi. Tất nhiên, với tu vi của Vân Phàm thì chắc chắn là hắn sẽ không thể đến đây nhanh như vậy, mà là nhờ có Lăng Tuyệt đứng sau chống lưng.

Được gặp lại Lý Thuần Quân, thân là đệ tử, Vân Phàm thực sự vui mừng khôn tả xiết. Hắn rối rít quỳ xuống trước mặt sư phụ khóc lóc tạ tội, trong khi bản thân mình lại chả có bao nhiêu lỗi lầm.

Nhiều năm không gặp, Vân Phàm cảm thấy sư phụ của mình đã thay đổi rất nhiều. Sư phụ dường như trở nên đẹp trai hơn, khí chất cũng phi phàm hơn. Nhưng, đâu đó trong vẻ phi phàm kia lại ẩn chứa một chút hương vị tang thương của tuế nguyệt.

"Đúng là lâu rồi không gặp, nhưng cũng đừng làm ra vẻ trang trọng như vậy" Lý Thuần Quân dở khóc dở cười: "Mau đứng lên đi, gặp sư nương cùng các sư muội của ngươi, cũng là con gái ruột của ta"

"Hả?"

Vân Phàm ngạc nhiên, lập tức đứng dậy nghiêm chỉnh, trong lòng mười phần hào hứng muốn gặp sư muội.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 133


Sau bữa tiệc, Lý Thuần Quân cùng Mộ Khuynh Tiên đã nghỉ lại một đêm. Và ngay sáng hôm sau, khi bình minh vừa mới ló dạng, cả hai người đã định rời đi, không ở lại làm phiền gia đình nhỏ này nữa.

"Ân nhân, về chuyện của ngươi, ta sẽ cố gắng nghĩ cách" Hoa Bất Ngữ nói.

"Đa tạ Bất Ngữ tiên tử khổ tâm"

Nói xong lời cảm ơn với Hoa Bất Ngữ, Lý Thuần Quân lại quay qua chỗ Vọng Thiên Thành, sắc mặt có phần kì dị hỏi: "Thiên Thành, ngươi có nhờ vả qua ta chuyện gì hay không?"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 134


Nhiều ngày sau đó, vì quá rỗi việc nên Lý Thuần Quân đã dồn hết tâm trí vào việc dạy dỗ Vân Phàm cùng ba tỷ đệ họ Khương tu luyện. Hắn bây giờ đã không cần lo chuyện nhà cửa hay bếp núc nữa, vì giờ đây những chuyện nội trợ ấy đã có Trang Nhã Nhã lo liệu.

Khương Chính vì đoản mệnh mà chết, thành ra nàng cũng từ đó mà tứ cố vô thân. Chỗ dựa duy nhất của nàng hiện tại chính là ba đứa con, và vì con, nàng sẽ cố gắng cống hiến chút sức mình, để con cái có thể an tâm tu luyện.

Sau nhiều ngày rèn luyện lại cơ bản, Lý Thuần Quân đã bắt đầu nghĩ tới chuyện chọn cho bốn đứa nhỏ một món vũ khí thích hợp. Cũng may là trên đường về đây hắn đã có ghé qua Vạn Bảo Các chuẩn bị sẵn nguyên liệu đoàn khí, bằng không thì giờ lại bối rối.

Lấy ra một đống binh khí để sẵn trong sân nhà, Lý Thuần Quân đứng tại phía đối diện Vân Phàm, Khương Thải Huyên, Khương Thái Huyền cùng Khương Thái Hư, thanh âm bình đạm lên tiếng: "Hôm nay sẽ không tu luyện nữa. Cả ngày này được đặc cách để các ngươi chọn ra một binh khí thích hợp nhất cho bản thân mình. Đây là điều tối quan trọng cho thời gian sau này"

"Sư phụ, về chuyện này ta đã từng suy nghĩ qua rồi. Trong thời gian lịch luyện bên ngoài, ta đã thử luyện tay qua không ít vũ khí. Mặc dù hiện tại ta vẫn chưa rõ mình thích hợp với thứ gì nhất, nhưng phong cách chiến đấu của ta cần thứ gì đó gọn nhẹ, có thể lấy đầu kẻ địch trong thoáng chốc" Vân Phàm ôm quyền nói.

"Chủy thủ?"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 135


Mấy ngày sau.

Sau mấy ngày kiên nhẫn chờ đợi, rốt cục các binh khí kia cũng đã được hệ thống luyện chế xong xuôi. Tất thảy gồm có một thanh đại kích, hai thanh trường kiếm, một bộ quyền sáo và một bộ thiết phiến.

Trước mặt Lý Thuần Quân, cả năm người gồm Lý Tử Đằng, Lý Hồng Trần, Khương Thải Huyên, Khương Thái Huyền, Khương Thái Hư đều đã tề tựu đầy đủ. Mỗi người trong số họ đều mang theo cảm xúc háo hức cùng một ánh mắt mong đợi mà nhìn thẳng Lý Thuần Quân.

"Bắt đầu từ ngươi trước đi, Tiểu Thải Huyên" Lý Thuần Quân lên tiếng.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 136


Mấy năm sau.

Từ cái ngày g**t ch*t Ma Thần trở về đến nay thấm thoát cũng đã mấy năm trôi qua. Và trong suốt quãng thời gian này, ngoài việc chờ đợi tin tức của Nhân Hoàng ra thì trong lúc rảnh rỗi, Lý Thuần Quân đã thuận tiện dạy dỗ đám đệ tử, làm tròn trách nhiệm của một người sư phụ.

Tất nhiên, về đại hạn của bản thân thì hắn vẫn không có ý định tiết lộ.

Như thường lệ, sau khi truyền thụ một chút kiến thức tu luyện cho đám đệ tử, Lý Thuần Quân lại trở về gian phòng của mình. Chỉ là lần này bên tai hắn đã không còn vang lên thanh âm nữ tử quen thuộc, mà chỉ còn lại một bóng hình uyển chuyển đang nằm bất động trên giường.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 137


Phụng phịu giận dỗi một hồi, rốt cục nữ hài cũng chịu dẫn Lý Thuần Quân đi gặp "phụ hoàng". Bản thân nàng tuy khá bướng bỉnh nhưng cũng không phải loại người qua loa tắc trách, ngược lại còn rất có tinh thần trách nhiệm là đằng khác.

Theo chân nữ hài, Lý Thuần Quân vẫn bị tộc nhân Thần tộc dọc đường soi mói như cũ. Chỉ là lần này trong những ánh mắt đã không chỉ là sự coi thường, mà đâu đó còn ẩn chứa sự kinh ngạc.

Lý Thuần Quân ngầm suy đoán là do những người này đang không hiểu lí do vì sao hắn lại đi theo công chúa của họ rồi đi.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 138


Sau khi ra ngoài, Lý Thuần Quân liền có ý định trở về phòng mình nghỉ ngơi. Nhưng chỉ đi được vài bước thì hắn đã bị cô công chúa nhỏ kia chặn đường, lớn tiếng hỏi: "Ngươi với phụ hoàng đã nói chuyện gì?"

"Trẻ con không cần biết"

Nói xong, Lý Thuần Quân liền lạnh lùng rảo bước qua người cô công chúa, hoàn toàn không có ý định đếm xỉa đến cô nàng.

"Hừm~"

Cô công chúa nhỏ thấy vậy vội chạy theo bám vào bắp đùi Lý Thuần Quân, có vung kiểu gì cũng vung không đi.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 139


"Phải rồi, Lý tiểu hữu, ha ha ha" Thần Hoàng lăm lăm nhìn Lý Thuần Quân, đột nhiên bật cười rất quái dị: "Ngươi nghĩ sao về một cuộc hôn nhân chính trị?"

Lý Thuần Quân nghe xong liền đen mặt lại, lập tức từ chối: "Xin lỗi, lòng ta đã có người, không thể lấy thêm ai khác"

"Thật sao? Nhưng nam nhân mà, có lấy thêm vài người vợ nữa cũng có sao đâu? Giống như ta này, ta tuy có một Hoàng Hậu nhưng bên cạnh đó cũng có không ít phi tần" Thần Hoàng nghi hoặc.

"Người khác, ta khác" Lý Thuần Quân nghĩ đến Mộ Khuynh Tiên, tâm can có chút run lên: "Ta mà lấy người khác... Chắc chắn ta sẽ chết đến không có đất chôn"

Thần Hoàng cười híp mắt lại, một tay nhéo nhéo chiếc cằm nhọn. Dường như hắn đang cảm thấy hoàn cảnh của Lý Thuần Quân rất thú vị.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 140


Không biết đã qua bao lâu, Chiêu Dương công chúa liền từ trên giường ngồi dậy dụi dụi mắt, lại yên lặng ngáp một cái, trông muôn phần điềm đạm đáng yêu.

Sau khi đã tỉnh táo lại một chút, nàng đã lập tức đưa mắt nhìn đến chỗ Lý Thuần Quân. Hắn từ lúc nào đã rời giường đi mất rồi, và đi đâu thì cũng chỉ có hắn mới biết.

Nghĩ lại thì tối qua hắn đối xử với nàng cũng không đến nỗi tệ. Hắn đã thay nàng chuẩn bị giường chiếu, lại còn kể chuyện ru cho nàng ngủ, thực sự là... Hắn tốt bụng hơn vẻ bề ngoài đấy.

Nàng cứ tưởng hắn rất không thích nàng cơ... Nhưng mà nếu vậy thì tại sao hắn lại muốn tránh mặt nàng chứ?

Không hiểu được, bỏ đi.
 
Back
Top Bottom