Tiên Hiệp Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 141


"Cái gì, con gái ta bị bắt nạt? Kẻ nào?"

Nghe thuộc hạ báo tin Chiêu Dương công chúa bị người ta khi dễ, Thần Hoàng lập tức nổi xung lên. Trong lòng hắn thầm thề sẽ lột da rút gân tên đó, thậm chí phải băm vằm thành vạn mảnh mới hả giận.

"Hồi chủ thượng, chính là tên nhân loại ti tiện kia" Tên thuộc hạ khom lưng bẩm báo, đồng thời khoé miệng còn nâng lên một nụ cười đầy ác ý: "Chỉ cần chủ thượng ra lệnh, vi thần sẽ lập tức trừng trị hắn thật thoả đáng!"

"A? Là hắn sao?"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 142


Mấy ngày sau, khi đoàn thuyền đã ra khỏi hành lang không gian, cập bến lãnh địa Thần tộc, Lý Thuần Quân đã được Thần Hoàng âm thầm thả ra ngoài.

Sau đó, Thần Hoàng đã đích thân cải trang khí tức huyết mạch cho Lý Thuần Quân, đồng thời còn thực hiện dịch dung, cho Lý Thuần Quân một danh phận mới để hắn có thể thuận lợi hành động trong lãnh địa Thần tộc.

Hiện giờ Lý Thuần Quân đã là tội phạm trong mắt không ít người, thành ra việc thả hắn lang thang ở đây cơ bản không khác gì đang bảo hắn đi chết. Tuy việc cải trang khá tốn công sức, thế nhưng nó lại hoàn toàn bảo đảm an toàn tính mạng cho Lý Thuần Quân.

Thân phận mới của Lý Thuần Quân chính là một tùy tùng phục vụ cho Chiêu Dương công chúa được Thần Hoàng đích thân lựa chọn. Bằng vào thân phận này, Lý Thuần Quân có thể tự do đi lại trong Thần tộc mà không bị ai dị nghị.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 143


Nắm lấy phúc của Lý Thuần Quân, Thần Hoàng bây giờ đã hoàn toàn tập trung vào công việc thanh trừng nội bộ thần tộc. Bất quá vì con số cụ thể vẫn chưa được đưa ra nên không ai biết được Ma Hoàng có thật sự đã âm thầm cài cắm gián điệp vào trong thần tộc hay không.

Trong suốt thời gian đó, thần tộc vẫn rất yên bình, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Thân là tùy tùng, Lý Thuần Quân không thể làm trái lệnh của quý phi. Hắn bị ép phải ở lại đây chăm sóc Chiêu Dương công chúa cả tháng trời, cốt là để nàng ta có thể quan sát, đánh giá con người của hắn.

Về chuyện này thì Lý Thuần Quân hoàn toàn lười để ý đến. Hắn chỉ cần bản thân có thể sống an bình cho đến khi tiến nhập bí cảnh là xong, còn lại muốn nhìn bao nhiêu thì nhìn, hắn mặc kệ.

"Lý ca ca, mau đến rửa chân cho ta!"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 144


Tối hôm nay Chiêu Dương công chúa đã khóc rất nhiều, cũng khóc rất lâu. Nàng khóc đến tận khi ánh rạng đông ló dạng, khi bản thân đã kiệt sức mới chịu thôi.

Ngắm nhìn đôi mắt đang sưng đỏ của nàng, Lý Thuần Quân bắt đầu cảm thấy có chút đau lòng. Rõ ràng là nàng đang rất muốn ngủ, thế nhưng vì cơn sợ hãi vẫn chưa qua hết, nàng vẫn không dám ngủ.

"Ta mơ mình bị người ta cưỡng h**p"

Câu nói đầu tiên của nàng sau khi nín khóc tuy yếu ớt nhưng lại rõ ràng, rành mạch, để Lý Thuần Quân ngẩn ra, một lúc lâu vẫn chưa thể hồi thần.

"Ta mơ mình bị nhốt trong một căn ngục tối tăm, toàn thân bị xích sắt trói chặt, thân thể bị treo lơ lửng không chạm đất, y phục bị xé nát, thân thể l** l* ra cho vô số nam nhân trước mặt lao vào hưởng dụng" Chiêu Dương công chúa lại yếu ớt nói.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 145


Sau khi ăn xong bữa chiều, Lý Thuần Quân cùng Chiêu Dương công chúa đã theo chân quý phi đi tìm một nơi yên tĩnh để có thể thoải mái ôn chuyện.

Vừa mới đặt mông xuống, Quý Phi liền đã yêu cầu Chiêu Dương công chúa kể lại mọi chuyện cho mình nghe. Nàng biết rõ giấc mơ của con gái mình là chuyện hệ trọng cỡ nào... Và nếu như nó đã là ác mộng, vậy thì nàng càng không thể ngó lơ được.

Trong lúc Chiêu Dương công chúa đang ngồi thuật lại, như một hành động trốn tránh, Lý Thuần Quân từ lúc nào đã chuồn đi với lí do đi pha trà.

Đến khi quay trở ra, hắn chỉ thấy gương mặt của Quý Phi lúc này đang lộ vẻ thất kinh cùng rung động. Hắn rất quen thuộc với biểu lộ này, bởi nó giống hệt biểu lộ của hắn lúc nghe Thái Linh Nhi kể lại những gì mình đã trải qua trong ngục tối.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 146


Sau khi tắm xong, Chiêu Dương công chúa lại lon ton chạy ra ngoài đòi ăn. Bất quá lần này thì nàng đã mặc y phục chỉnh tề đàng hoàng, không tô hô ra cho hắn xem nữa. Có lẽ là nàng đã thật sự tiếp thu những gì mẹ nàng nhắc nhở đi.

Ăn sáng xong, Chiêu Dương công chúa lại dẫn Lý Thuần Quân đi gặp Quý Phi thuật lại mọi chuyện một lần. Dọc đường đi, không hiểu vì sao Chiêu Dương công chúa cứ luôn lén nhìn hắn rồi nở một nụ cười đầy bí ẩn, có trời mới biết nàng đang nghĩ cái gì trong đầu.

"Lý Thuần Quân, cảm ơn ngươi vì tối qua" Chiêu Dương công chúa đột nhiên ngòn ngọt cười nói.

Việc loại thanh tuyến ngọt ngào như thế này thốt ra từ cái miệng nhỏ kiêu ngạo của nàng để Lý Thuần Quân có cảm giác tựa như trời sập.

Không chỉ thanh tuyến, mà ngay cả cách xưng hô khi nàng gọi hắn cũng đổi luôn. Tuy có hơi xấu hổ, nhưng sự thật là đến giờ hắn mới để ý đến sự thay đổi này.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 147


Sau khi ngủ một giấc khá sảng khoái, Lý Thuần Quân liền tỉnh dậy từ lúc tờ mờ sớm. Đây đã là sinh hoạt thường ngày của hắn kể từ khi trở thành tùy tùng, bởi vì hắn phải chuẩn bị rất nhiều thứ trước khi Chiêu Dương công chúa ngủ dậy.

Chuẩn bị nước tắm, chuẩn bị quần áo, chuẩn bị một chút mỹ phẩm làm đẹp cùng một bữa ăn sáng thịnh soạn. Công việc tuy không quá mệt nhọc, nhưng nó lại tương đối tốn thời gian.

"Chỉ còn mấy ngày nữa là ta liền có thể thoát khỏi chỗ này"

Ý niệm như vậy cứ liên tục hiển hiện trong thâm tâm Lý Thuần Quân, giúp đỡ hắn trấn trụ cho đến tận bây giờ. Con người hắn không thích ở chỗ xa hoa, cũng không thích bị người ta dòm ngó... Hơn nữa, nguyên nhân khiến hắn không muốn ở lại nhất chính là vì Chiêu Dương công chúa.

Từ cái ngày nằm mộng về sau, tính cách của nàng càng lúc càng trở nên ôn nhu dịu dàng. Đáng sợ nhất là nàng có năng lực nhìn thấu mọi lời nói dối của hắn, cũng như đôi khi có thể đọc ra được suy nghĩ của hắn.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 148


Mấy ngày sau, cái ngày mà Lý Thuần Quân hằng mong đợi rốt cục đã tới.

Hôm nay là ngày di tích Cổ Thần mở ra!

Theo như những gì cổ tịch ghi chép lại thì phần di tích này năm xưa chính là đạo tràng của một vị Thần hàng thật giá thật. Chỉ có điều sau cuộc Thần Ma đại chiến kinh thế năm đó, vị Thần kia dường như đã lâm vào thế sức cùng lực kiệt, không thể tiếp tục ở lại trần thế, bèn đem đạo tràng của mình giao lại cho hậu nhân tùy ý sử dụng.

Thời gian trôi qua, đạo tràng của Thần từ từ diễn biến trở thành một tiểu thế giới nằm bên trong đại thế giới. Tuy nhiên, cũng không lâu sau đó, việc chiến tranh xảy ra liên miên đã khiến cho nơi này bị thất lạc rất lâu, từ đó bị đủ loại yêu ma quỷ quái từ bên ngoài xâm nhập lấy làm hang ổ.

Mãi về sau, khi vị Thần Hoàng đầu tiên xuất hiện thì mảnh tiểu thế giới này mới được bình định trở lại. Tiếp nhận di chỉ của tổ tiên, các đời Thần Hoàng đã ra sức cải tạo, biến nơi này trở thành thánh địa lịch luyện cho tộc nhân thần tộc.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 149


Không lâu sau.

Khi đã bắt đầu cảm thấy mỏi mệt, Lý Thuần Quân cùng Chiêu Dương công chúa đã cùng nhau lựa chọn một khu vực tương đối an toàn rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.

Trong khi Lý Thuần Quân đang tiếp tục nghiên cứu mê cảnh thì Chiêu Dương công chúa đã sớm lăn ra ngủ ngon lành bên cạnh hắn. Đây là do Lý Thuần Quân cố tình bắt nàng đi ngủ, vì giấc ngủ đối với nàng mà nói là mười phần trọng yếu.

Đừng quên nàng sở hữu năng lực tiên tri thông qua giấc mơ.

"Ha... Thật phiền toái, mãi vẫn không tính ra được..."
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 150


Sau khi ăn xong bữa tối, Chiêu Dương công chúa lại lần nữa lăn ra nằm ngủ. Nhưng đến nửa đêm thì nàng đã bất ngờ tỉnh dậy, nhẹ nhàng yêu cầu đổi ca trực đêm với Lý Thuần Quân.

Vì để tránh việc bị phục kích trong lúc đang ngủ, Lý Thuần Quân đã lựa chọn thức đêm để canh gác. Nhưng Chiêu Dương công chúa biết rõ hắn đã đủ mệt mỏi rồi, mà nàng cũng đã ngủ đủ giấc, thế nên hắn không cần thiết phải thức khuya vì nàng nữa.

"Ta hiện tại đã không cần phải ngủ thêm nữa, ngược lại là ngươi... Ngươi mới là người cần phải nghỉ ngơi" Chiêu Dương công chúa ôn nhu nói.

Lý Thuần Quân yên lặng nhìn nàng, mí mắt cũng trĩu nặng lên đôi chút. Hắn không dối lòng mình vì sự thật là hắn đang rất mệt, và vẻ mặt uể oải của hắn đã thể hiện rõ điều đó.

"Thế thì ta liền không khách khí"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 151


Sau khi giải quyết xong cái bụng nhỏ của Thái Chiêu Dương, Lý Thuần Quân giờ đã đủ rảnh rỗi để suy tính đến những chuyện tiếp theo.

Hắn nghĩ việc đầu tiên mình cần phải làm chính là rời khỏi khu rừng này càng sớm càng tốt, vì có trời mới biết được trong này còn tồn tại mê cảnh quái dị nào khác hay không.

Vả lại, khu rừng này rất thường xuyên xuất hiện sương mù có khả năng ngăn trở nhận thức, có thể là buổi sáng, cũng có thể là buổi tối. Nói chung là chỗ này không tiện ở lâu, vì nó vô cùng không thích hợp cho việc chiến đấu.

Nghĩ như vậy, Lý Thuần Quân cùng Thái Chiêu Dương liền tiếp tục lên đường.

Đi được hơn nửa ngày, hai người họ vẫn chưa gặp phải vấn đề gì lớn. Mặc dù đôi khi họ có bị yêu thú tìm tới quấy rầy, nhưng chung quy thì chúng vẫn không đánh lại Thái Chiêu Dương, ngược lại còn bị nàng phản sát rất gọn gàng.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 152


Mấy ngày sau, sau khi đã thu thập đầy đủ kì trân dị bảo có trong mảnh đại địa siêu cấp nóng bỏng này, Thái Chiêu Dương rốt cục cũng chịu thoả mãn rời đi.

Bao nhiêu vật phẩm quý giá thu thập được nàng đều nhét hết vào trong túi không gian của Lý Thuần Quân. Đây là một loại tín nhiệm rất rõ ràng, mà cá nhân nàng cũng không nghĩ là hắn sẽ đủ dũng cảm để ôm tiền bỏ trốn.

Hơn nữa, bản thân Lý Thuần Quân cũng chẳng có cái tâm tư đó. Cơ bản là nhà hắn siêu giàu, kì trân dị bảo không thiếu. Chỉ có điều đa số chúng lại vượt quá phạm vi hắn có thể phục dụng mà thôi.

Ít nhất là trước khi đạt đến giai đoạn Ích Địa Khai Thiên, hắn hoàn toàn không có khả năng đụng vào đống đồ đó.

Mặt khác, thật đau lòng thay là mấy món đó cũng không có tác dụng khôi phục bản nguyên cho Lý Thuần Quân. Đây có thể coi là bất hạnh trong vạn hạnh.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 153


"Tiên cảnh xinh đẹp, tiên khí lượn lờ, một khu rừng ánh kim với một hồ nước lớn nằm tại trung tâm sao? Hừm... Chỉ có bấy nhiêu đây manh mối thì khó rồi" Lý Thuần Quân thở dài: "Có trời mới biết trong thế giới này còn tồn tại bao nhiêu địa điểm tương tự như vậy, thật khó để né tránh"

"Nếu được thì chúng ta tránh hết đi, được không? Ta không muốn vì chút cơ duyên mà mất mạng đâu" Thái Chiêu Dương lo lắng nói.

"Chỗ đó chẳng qua chỉ là địa điểm chúng ta chạm mặt với nó trong giấc mơ của ngươi thôi. Không thể xác định được nơi đó có phải hang ổ của nó hay không" Lý Thuần Quân nhún vai: "Trong trường hợp không phải, vậy thì rất có thể chúng ta sẽ "vô tình" gặp lại nó ở nơi khác"

Đã là phúc thì không phải hoạ, mà đã là hoạ thì không thể tránh.

"Cái này..."
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 154


Mấy ngày sau, sau khi đã nắm giữ hầu hết căn bản, Lý Thuần Quân đã cho Thái Chiêu Dương thử nghiệm diệu pháp che giấu tồn tại của mình. Mặc dù tác dụng nó cho ra vẫn chưa đạt đến tiêu chuẩn, tuy vậy Lý Thuần Quân vẫn cảm thấy rất hài lòng với kết quả này.

Hắn có thể không hài lòng được sao?

"Theo tính toán của ta, ngươi bây giờ nhiều nhất chỉ có thể che giấu bản th*n d*** con mắt của tu sĩ Vũ Hoá Cảnh trở xuống, không cao hơn được nữa... Điểm này còn cần ngươi phải cải thiện thêm" Lý Thuần Quân nói.

"Ta sẽ cố gắng"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 155


Tốc độ phi hành của Hằng tỷ tỷ là cực giai, gần như xé mở không gian mà đi. Và với thứ tốc độ không hợp lẽ thường như thế này, Lý Thuần Quân đã bắt đầu cảm thấy có chút không tiêu, tay chân mềm nhũn, đầu váng mắt hoa.

Bất quá, trong trường hợp không rõ Thái Chiêu Dương đang gặp nguy hiểm gì thì tốc độ này là cần thiết, phải nhịn!

Giữa lúc Lý Thuần Quân đang phải vật vờ bám trụ trên thân đao thì Hằng tỷ tỷ đột nhiên lên tiếng: "Hửm? Đệ đệ, ngươi gặp may đấy, nha đầu kia vẫn còn sống, chỉ là... Tình trạng của nàng đang có chút kì lạ"

"?"

Trong lúc còn đang nghi hoặc, Hằng tỷ tỷ đã bất ngờ thả hắn xuống bên cạnh một con hồ lớn trong vắt. Kì lạ là khi vừa mới đặt chân xuống, một thứ dự cảm không lành đã lập tức xông thẳng lên đầu Lý Thuần Quân. Nguyên nhân là vì bầu không khí của nơi này cho hắn một cảm giác quá quen thuộc!
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 156


Mấy ngày sau, Thái Chiêu Dương đã tỉnh lại khỏi cơn hôn mê. Nàng ban đầu còn rất nghi hoặc tại sao mình lại ở nhà, vì trong trí nhớ của nàng, nàng nhớ mình đã từng đến một con hồ rất xinh đẹp... Sau đó liền không còn nhớ gì nữa.

Lý Thuần Quân như nhận ra cái gì đó, tùy tiện tìm một lí do cho qua chuyện rồi bắt đầu nấu cơm cho nàng.

"Xem ra người đó đã thật sự giữ lời" Lý Thuần Quân nghĩ tới đây, lông mày liền nhíu càng chặt hơn: "Nhưng động cơ khiến nàng ta làm vậy là gì? Chẳng phải là tâm ma thì nàng nên tìm mọi cách để hủy diệt chủ thể hay sao?"

Cái này rất không hợp lí. Nhân cách kia thật sự không theo kịch bản mà làm, để Lý Thuần Quân cảm thấy rất đau đầu.

Về phần Thái Chiêu Dương, thật ra nàng đã sớm biết được Lý Thuần Quân đang nói dối nàng. Đừng quên nàng còn siêu năng lực kia, nên Lý Thuần Quân căn bản không thể qua mắt nàng được.

Bất quá, nếu Lý Thuần Quân đã không muốn nói thì nàng sẽ không hỏi.

Nàng mơ hồ đoán được mình đã vô tình tạo ra chuyện phiền phức gì đó rồi, thành ra nàng nhất thời cũng không có lập trường để hỏi.

Chỉ cần hắn không sao, mọi chuyện liền có thể cho qua.

Sau khi ăn xong, cả hai lại tiếp tục lên đường. Đã hơn nửa tháng trôi qua ở trong thế giới này, thế nhưng hai người vẫn chưa có thu hoạch gì khả quan. Thái Chiêu Dương chỉ mới thu hoạch được một chút trân bảo phục vụ cho việc tu luyện, còn Lý Thuần Quân thì hoàn toàn không có gì trong tay.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 157


Thấy Lý Thuần Quân biểu cảm như kiểu muốn bỏ chạy, Hắc ám Thái Chiêu Dương chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng rồi nắm chặt tay của đối phương lại.

Nàng giữ im lặng thật lâu, sau đó mới mở miệng nói tiếp: "Đừng quên một phần nguyên nhân khiến ta tồn tại chính là kí ức của Thái Linh Nhi... Cho nên, nàng có cảm giác gì với ngươi ta cũng đều có, cái này dễ hiểu mà phải không?"

Lý Thuần Quân: "..."

Bao gồm cả mong muốn sinh hài tử mãnh liệt kia?

Như đọc được suy nghĩ của hắn, Hắc ám Thái Chiêu Dương khẽ gật đầu thừa nhận: "Đúng vậy, ta rất muốn sinh hài tử ngay lập tức... Nhưng cơ thể này không làm được, nàng chưa đủ phụ tùng để sinh con"

Lý Thuần Quân: "..."
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 158


Giao dịch thành lập, Lý Thuần Quân cũng bắt đầu tính đến chuyện luyện đan dược chữa trị cho nha hoàn của mình. Sở dĩ hắn có ý định thu người này làm nha hoàn, một phần nguyên nhân là vì hắn đã quá mệt mỏi với việc phải liên tục nấu cơm cho Thái Chiêu Dương.

Người này trước kia từng là nha hoàn, nên hẳn là nàng ta cũng rất giỏi trong chuyện nữ công gia chánh. Thế nên, khi có nàng ở đây, Lý Thuần Quân sẽ bớt đi được không ít khối lượng công việc.

Bất quá, trước tiên thì vẫn phải đi luyện dược cái đã.

Nói thật, việc đứng nhìn một nữ nhân sở hữu dung mạo xinh xắn nhưng không có tay chân đi theo bên cạnh mình cứ làm hắn cảm thấy không thoải mái kiểu gì... Nói chung là rất thê mỹ, cũng rất tệ hại, để lương tâm của hắn cắn rứt cực kì.

Hắn nghĩ mình phải giải quyết chuyện này càng sớm càng tốt.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 159


Đúng như kế hoạch ban đầu. Những ngày sau đó, đa phần công việc nội trợ đều đã có Phan Y Y lo liệu chu toàn, giúp Lý Thuần Quân bớt đi hơn nửa khối lượng công việc hàng ngày. Nhờ vậy, cái lưng già của hắn không lâu sau đã trở nên khoẻ khoắn hơn rất nhiều.

Nhưng mà, lợi ích khi thu nhận Phan Y Y cũng không chỉ có vậy.

Có nàng đi cùng, hai người cũng cảm thấy đỡ lạc lõng đi rất nhiều. Mặt khác, với Lý Thuần Quân, sự có mặt của Phan Y Y đã giúp hắn thoát ly phần nào sự day dưa của Thái Chiêu Dương, vì nàng giờ đây đã trở nên kín ý hơn khi có người khác đi cùng.

Thú thật, hắn phát mệt với nàng. Ban ngày thì nàng liên tục đòi ăn, đêm đến thì lại liên tục thả thính... Coi như là Lý Thuần Quân, lâu dài hắn cũng dần có chút không chịu nổi sự giày vò này.

Thật may là hắn đã đưa ra lựa chọn chính xác, kịp thời mời Phan Y Y nhập đội!
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 160


Sau khi nấu xong, Phan Y Y cùng Lý Thuần Quân liền quay ra dọn bàn, bắt đầu ăn cơm tối.

Ban đầu, theo lệ thường, Phan Y Y sẽ không được phép ăn cùng bàn với với chủ nhân. Nhưng đối với Lý Thuần Quân thì chút lễ nghi đó không hẳn là cần thiết, thế nên sau khi thu nàng về, Lý Thuần Quân đã cho phép nàng có thể thoải mái ngồi cùng bàn, từ trước đến giờ đều như vậy.

Mặt khác, lúc nãy nàng cũng có nghe tiểu thư nhắc đến cái gì đó Thiên Tử Thụ... Có lẽ đây là thứ mà hai người họ đang ra sức tìm kiếm chăng?

Nếu nàng hiểu biết nhiều thêm một chút thì tốt rồi, ít ra thì nàng sẽ làm được gì đó cho lão gia cùng tiểu thư của nàng.

Nhưng mà, vì thân phận nha hoàn thấp kém nên trước kia nàng cũng không có nhiều cơ hội tiếp xúc với tri thức, thành ra... Ân, phải thừa nhận một điều là nàng đang có hơi thiếu hiểu biết.
 
Back
Top Bottom