Tiên Hiệp Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 181


Mấy ngày sau.

Bị Mộ Khuynh Tiên vật ra giày vò tận mấy ngày liền, Lý Thuần Quân đến đây coi như triệt để cạn kiệt cả tinh lực lẫn dương khí, gần như không thể gượng dậy nổi, chỉ có thể nằm bất lực trên giường.

Cũng do mấy chục năm không gặp mặt nhau, suốt thời gian dài không được tình yêu tưới tắm nên ngay sau khi hai bên quyết định ân ái, Mộ Khuynh Tiên đã không khách khí xả ra toàn bộ cảm xúc của mình, khiến cả động tác lẫn cường độ đều trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Với cơn khát tình điên cuồng của nàng, Lý Thuần Quân trước kia chỉ chịu được hơn nửa đêm đã là giỏi lắm rồi... Nhưng lần này nhờ tu vi tiến bộ không nhỏ, hắn đã có thể gắng gượng trụ được tận mấy ngày.

Đó là trong trường hợp cố gắng hết sức. Mà lại, lần này nàng còn cuồng nhiệt hơn lần trước chuốc xuân dược hắn rất nhiều.

Đúng lúc này thì cửa phòng mở ra, và một Mộ Khuynh Tiên phiên bản bé con lon ton nhanh chân bước vào. Trên mặt nàng luôn luôn mang theo một nụ cười ngây thơ hồn nhiên, trông cứ như thể nàng sẽ chẳng bao giờ biết buồn vậy.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 182


Dưới sự chăm sóc, điều dưỡng tận tình của Mộ Khuynh Tiên, chỉ mấy ngày sau đó, Lý Thuần Quân đã gần như bình phục hoàn toàn, không còn cảm giác suy nhược đến cực điểm kia nữa.

Tuy nhiên, việc đầu tiên hắn làm ngay sau khi ngồi dậy được không phải là theo Mộ Khuynh Tiên đi đâu đó, mà chính là tự mình đến thăm bia mộ của một người bạn cũ - Trang Nhã Nhã.

Với khí số đoản mệnh như thế kia, Trang Nhã Nhã căn bản không thể đợi được đến ngày Lý Thuần Quân trở về... Và có khi chính bản thân hắn cũng không ngờ là lần này mình lại đi lâu đến như vậy.

Phần mộ của Trang Nhã Nhã được lập cẩn thận ngay bên cạnh Khương Chính, dù đã khá nhiều năm trôi qua nhưng vẫn không hề có khí tức xưa cũ hay thê lương.

Theo những gì Mộ Khuynh Tiên kể lại thì từ cái ngày mà Trang Nhã Nhã nằm xuống, cứ mỗi năm trôi qua là ba tỷ đệ họ Khương lại đều đặn thay phiên nhau trở về đây tảo mộ, cúng tế cho cha mẹ của mình. Đây tuy là một việc làm hết sức đơn giản nhưng lại thể hiện rõ ràng lòng hiếu thuận của cả ba người họ.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 183


Rất lâu sau đó, khi thâm tâm đã cảm thấy thật thoả mãn, Mộ Khuynh Tiên mới tạm dừng việc nhảy múa, sau đó tiến tới ngồi xuống bên cạnh Lý Thuần Quân với cả người đang dính đầy mồ hôi.

Mặc dù Mộ Khuynh Tiên đã không múa nữa, thế nhưng tiếng đàn của Lý Thuần Quân thì vẫn không hề dừng lại. Nguyên nhân đơn giản chỉ vì cảm xúc của hắn lúc này vẫn còn đang rất dâng trào, trong lúc nhất thời vẫn chưa kịp nguôi ngoai.

Về việc này thì Mộ Khuynh Tiên không có ý kiến gì, bởi vì nàng vốn rất thích nghe Lý Thuần Quân đánh đàn thổi sáo. Càng nhiều càng tốt!

"Chết rồi, người đầy mồ hôi quá, như vậy sẽ làm hỏng hình tượng của ta mất" Mộ Khuynh Tiên khẽ cau mày, sắc mặt lộ vẻ có chút khó chịu lẩm bẩm: "Nhưng ở đây thì lại không đi tắm được, chẳng lẽ ta cứ như vậy liền bỏ qua khoảnh khắc tươi đẹp này sao? Thật không cam lòng mà"

Tách~
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 184


Không lâu sau khi đôi tỷ muội nhà Lý Thuần Quân trở về thăm cha mẹ, Vân Phàm cũng theo đó mà trở về.

Chỉ là... Không còn tươi sáng như trước kia, Vân Phàm lúc này như được bao quanh bởi một bầu không khí u uất xám xịt, trông rất thiếu sức sống... Hoặc ít nhất thì Lý Thuần Quân đang nghĩ như vậy.

"Về rồi đấy à?" Lý Thuần Quân khẽ cười, chủ động lên tiếng trước.

Vân Phàm nghe thấy, trong vô thức quay ngoắt sang nhìn Lý Thuần Quân. Từ đó bầu không khí màu xám đáng sợ xung quanh hắn dần tan biến, và thay vào đó là một loại biểu cảm mừng rỡ, trông giống như... Mừng đến phát khóc?

"Khóc thật đấy ư!?" Lý Thuần Quân trợn to mắt, nhất thời không biết nói gì cho phải: "Mau lại đây kể ta nghe đi, nếu được thì ta sẽ làm chủ cho ngươi"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 185


Trong thời gian chờ đợi bảo đao được Lý Thuần Quân sửa chữa, Vân Phàm đã lựa chọn ở trong phòng mình tu luyện. Hắn không muốn bị hai vị sư muội bắt kịp, thế nên hắn nhất định phải chăm chỉ tu luyện.

Cứ như thế trôi qua mấy ngày, tu vi của Vân Phàm cũng ngày càng được củng cố. Hắn đang có một số vấn đề muốn hỏi sư phụ của mình, nhưng xem ra... Sư phụ của hắn tạm thời vẫn chưa xong chuyện.

Lẽo đẽo trở về từ bí thất nơi Lý Thuần Quân đang mày mò sửa đao, Vân Phàm trong vô thức ngẩng đầu nhìn lên trời, trên mặt lộ ra đôi vẻ khổ sở cùng bất lực... Bất quá chỉ sau đó một thoáng, hắn lại đột nhiên nở ra một cười.

Suy tư một chút, Vân Phàm lại lặng lẽ tiến ra sân tập, trên tay cầm lấy một thanh đao rồi đứng đó luyện tập một mình. Thật ra hắn vẫn muốn có người luyện tay cùng mình, chỉ là... Lý Thuần Quân thì bận, còn những người khác thì vẫn chưa trở về.

Lúc này đây, hắn chỉ có một mình mà thôi.

Hệt như trước kia vậy.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 186


"Mộ Khuynh Tiên, ngươi lôi ta ra đây chỉ vì muốn để ta nhìn thấy cảnh này sao?"

"Chứ sao? Ngươi mau nhìn xem con gái ngươi giải quyết vấn đề tốt thế nào chưa kìa! Chả bù với ngươi, thật chẳng có chút tinh tế nào cả"

"Chỉ riêng chuyện này thì... Công nhận"

Sau một hồi cãi nhau, Lý Thuần Quân đã dứt khoát cam bái hạ phong. Không chỉ là với Mộ Khuynh Tiên, mà còn là với Lý Hồng Trần - đứa con gái ruột quá đỗi tuyệt vời của hắn.

"Mấy ngày nay ta còn đang đau đầu không biết nên làm sao giúp đỡ tên tiểu tử ngốc này... Nhưng thật không ngờ là đứa con gái đáng yêu của ta lại xuất hiện làm thay, mà lại... Còn giỏi hơn cả ta nữa chứ!"

"Ồ? Té ra ngươi cũng không đến nỗi ngốc nghếch như vậy, ta bấy lâu nay cứ tưởng là ngươi không hề nhận ra tiểu tử này đang có vấn đề chứ" Mộ Khuynh Tiên mỉa mai cười một tiếng.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 187


"Ai..."

Sau khi Vân Phàm chạy đi nhập bọn với Lý Tử Đằng cùng Lý Hồng Trần, Lý Thuần Quân lúc này mới không kìm nổi nữa mà nặng nề thở dài một hơi.

Mộ Khuynh Tiên thấy vậy liền nhoẻn miệng cười, tranh thủ đâm Lý Thuần Quân một cái: "Đổ đứ đừ rồi, không sai đâu"

"A... Ta biết chứ" Lý Thuần Quân lại thở một hơi thật dài: "Đổi lại là ta, ta cũng đổ... Hoặc có thể nói trong tình huống đó, phàm là nam nhân trên đời đều phải đổ gục trước bàn tay của Tiểu Hồng"

"Không biết đứa bé kia có nhận ra là mình vừa làm chuyện gì không nhỉ?" Mộ Khuynh Tiên xoa xoa cằm, đáy mắt hiện lên đôi chút hứng thú.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 188


Vài tháng sau.

Như những gì đã hứa với Vân Phàm, trong những ngày này, hầu hết khối lượng công việc của Lý Thuần Quân đều là dạy dỗ cho Vân Phàm cùng hai đứa con gái tu luyện. Từng ngày từng ngày cứ yên bình như vậy mà trôi qua, cũng không quá lâu sau... Khí trời đã dần phát sinh những thay đổi rõ rệt, trở nên lạnh hơn trước rất nhiều.

"Mùa đông đã đến rồi sao?" Lý Thuần Quân ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời, miệng khẽ thở ra hơi khói: "Có lẽ ba đứa nhỏ kia cũng sắp về rồi đấy nhỉ?"

"Sư phụ đang nói đến ba tỷ đệ Khương Gia phải không? Thường thì họ sẽ về trước khoảnh khắc giao thừa một ngày... Nên chắc là khoảng tuần nữa họ mới về kịp" Vân Phàm ngồi tại bên cạnh nói.

"Thế sao?" Lý Thuần Quân xoa xoa cằm, lẩm bẩm nói khẽ: "Tuy có hơi lâu một chút nhưng thôi kệ đi, ít nhất thì hiện tại chúng vẫn an toàn"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 189


Những ngày sau đó, Mộ Khuynh Tiên đã hoàn toàn nhốt mình trong phòng, nhất quyết không chịu ra gặp mặt Lý Thuần Quân, dẫu cho hắn đã cố gắng chủ động tìm đến gõ cửa làm lành.

Mỗi khi đứng trước cửa phòng cất tiếng kêu gọi, thứ đáp lại hắn từ đầu đến cuối vẫn chỉ là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tuy là hắn không cảm nhận được hơi người quanh đây, thế nhưng hắn lại có thể cảm nhận được sự hiện diện của nàng ở trong phòng, chỉ là... Cụ thể nàng đang làm gì thì hắn lại không biết.

Không đáp lại hắn, cũng không cho hắn bất kì tín hiệu nào, càng không cho hắn vào trong để có thể ngồi xuống nói chuyện... Đến nước này thì Lý Thuần Quân cũng triệt để hết cách với nàng.

"Giận dai đến vậy sao? Ta đã chọc nàng chỗ nào vậy nhỉ?" Lý Thuần Quân một mặt đau đầu ngồi xổm xuống ngay trước cửa phòng Mộ Khuynh Tiên.

Mặc kệ có cố gắng vắt óc đến mấy, Lý Thuần Quân vẫn không thể nhớ nổi mình đã vô tình đắc tội nàng ở điểm nào... Vả lại, càng kì lạ hơn là khi hắn nhờ Lý Hồng Trần đến làm trung gian hoà giải, nàng đã nhã nhặn tìm cách từ chối.

Đây mới là chi tiết đáng nghi nhất, chứng tỏ cho việc hai mẹ con nhà này đang âm thầm giấu hắn cái gì đó!

Ai...

Lý Thuần Quân thở dài, hơi do dự một chút rồi cũng quyết định rời đi.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 190


Sáng hôm sau.

Từ trong gian phòng của mình, Đại Khuynh Tiên đẩy cửa bước ra ngoài trong một bộ trang phục chỉnh tề. Nàng chỉ đứng đó ngắm nhìn Lý Thuần Quân đang ngủ trên giường một lúc rồi thở dài, sau đó liền đóng cửa lại.

Như cảm ứng được sự hiện diện của nàng, Mộ Khuynh Tiên đã xuất hiện ngay sau đó, miệng cười toe toét hỏi Đại Khuynh Tiên: "Thế nào? Cảm giác được độc chiếm hắn cả đêm có tuyệt không?"

Đại Khuynh Tiên ngoái đầu lại, nhìn Mộ Khuynh Tiên với ánh mắt hết sức u oán.

Lý Thuần Quân bị bản thể làm hư rồi.

Đã dặn là hãy nhẹ nhàng với nàng biết bao nhiêu lần, kết quả là chỉ sau màn dạo đầu ngắn ngủi, nàng đã bị hắn vật ra tẩm quất cho thật tơi tả... Thậm chí có mấy lần nàng tưởng là mình chết chắc rồi, nhưng may thay là nàng vẫn gắng gượng qua được.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 191


Mấy ngày sau.

Bên đôi mộ phần cô đơn nằm trong một góc của biệt phủ, Lý Thuần Quân đang lặng lẽ đứng đó, đơn độc ngắm nhìn chúng với một ánh mắt hết sức thương cảm.

Nhưng mà, hôm nay hắn đến đây không phải là để thương tiếc cho người đã khuất, mà là đang chờ đợi người còn sống trở về.

Đúng như dự đoán của Lý Thuần Quân, chỉ không quá lâu sau đó, bóng dáng của một nhóm người trẻ tuổi đã dần hiện lên trong mắt hắn. Đều đặn theo ước hẹn hằng năm, ba tỷ đệ Khương Gia đã lại lần nữa trở về đây tế bái phụ mẫu.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 192


Chỉ trong một cái chớp mắt, đến hôm nay đã là đêm giao thừa. Mọi người trong biệt phủ đều đã phá quan từ trước đó với ý định cùng nhau đón một cái Tết thật ấm áp trước khi lại lần nữa ra ngoài đương đầu với bao la sóng gió.

Lý Tử Đằng hôm nay cũng đã trở về, trông nàng hiện giờ không khác là mấy so với lúc trước. Mặc dù Lý Thuần Quân có hỏi qua là nàng đã gặp phải kì ngộ gì, thế nhưng thứ đáp lại hắn từ đầu tới cuối vẫn chỉ là cái lắc đầu, tuyệt đối không chịu hé miệng dù chỉ nửa lời.

Thấy con gái đã không muốn nói, Lý Thuần Quân cũng không gượng ép nàng làm gì nữa. Dù sao thì với bổn phận là một người phụ thân, hắn nên tôn trọng những bí mật thầm kín của con gái.

Trái với bộ dạng điềm tĩnh như không của Lý Tử Đằng, Vân Phàm khi biết mình kém hơn Lý Hồng Trần một đoạn liền cắm đầu vào tu luyện hệt như một thằng điên.

Trước đó hắn còn nghĩ là mình mạnh hơn hai người họ một tí, nhưng sự thật bày ra trước mắt lại hoàn toàn trái ngược với những gì hắn đã nghĩ... Và càng quan trọng hơn là với cương vị là một người đang âm thầm theo đuổi Lý Hồng Trần, hắn tuyệt đối sẽ không để bản thân mình trở nên yếu kém hơn nàng!
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 193


"Cái này... Ta có thể hỏi lí do tại sao không?"

Sửng sốt mất nửa ngày, Vân Phàm mới có thể hé miệng nói một câu như vậy.

Thế nhưng, trái với biểu cảm kinh hãi muốn tuyệt của Vân Phàm, Lý Tử Đằng lại cứ dửng dưng như không có chuyện gì. Nàng lặng lẽ bước vào một trà quán nằm bên vỉa hè rồi ngoắc tay hắn, trông không có vẻ gì là giống như đang xấu hổ.

Thấy nàng bình tĩnh như vậy, sắc mặt của Vân Phàm liền biến cổ quái. Nhưng cũng không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể thuận theo ý nàng ít nhất là cho đến khi cuộc nói chuyện kết thúc mà thôi.

Rót trà xong, Lý Tử Đằng khẽ nhấp môi một ít rồi chống cằm cười mỉm: "Ngươi hỏi lí do tại sao đúng không? Nếu như bắt buộc phải trả lời, vậy thì ta chỉ có thể trả lời đơn giản là vì tỷ muội chúng ta quá mức thân thiết mà thôi... Ân, chỉ như vậy"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 194


Nhiều ngày sau.

Đón năm mới xong xuôi, chơi Tết đã thoả thích, đại gia đình nhà Lý Thuần Quân cũng không còn ai có ý định đắm chìm vào cảm giác mỹ hảo ấy nữa mà dần dần quay trở về với hiện thực.

Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, Vân Phàm đã quyết định ra ngoài lịch luyện thêm một lần nữa. Và tất nhiên lần này hắn sẽ không đi một mình, mà là đi chung nhóm với hai tỷ muội Lý Tử Đằng cùng Lý Hồng Trần.

Mặt khác, vì quá lo lắng cho an nguy của đệ tử nên trước khi Vân Phàm rời đi một ngày, Lý Thuần Quân đã đích thân tìm đến tặng cho Vân Phàm một chiếc áo choàng có khả năng ngăn trở nhận thức. Với thứ này thì cho dù Vân Phàm có vô tình chụp trúng tú cầu đi chăng nữa, hắn vẫn có thể chạy thoát một cách dễ dàng.

Khỏi phải nói, khi được Lý Thuần Quân tặng cho thứ này, Vân Phàm lúc đó đã suýt chút nữa cảm động đến phát khóc.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 195


Thần chỉ có thể tạm thời giáng lâm xuống một thế giới thông qua tế đàn, thần xã, điện thờ hoặc thứ gì đó tương tự. Hơn nữa, thứ được giáng lâm đó cũng không hoàn toàn là một vị Thần, mà chẳng qua chỉ là một pháp thân nhỏ bé hoặc một đạo ý thức yếu ớt mà thôi.

Một thế giới quá nhỏ bé sẽ không thể chứa chấp nổi sự tồn tại của một vị Thần. Thế nên, muốn giáng lâm một cách bình thường nhất, các vị Thần chỉ còn một lựa chọn như vậy... Và Duyên Kết Thần cũng không nằm ngoại lệ.

Sau khi nói chuyện xong, Duyên Kết Thần đã quay trở về thông qua thần xã của mình cách đây không xa. Còn Mộ Khuynh Tiên thì vẫn trầm tư ngồi ở đó, trong lòng đôi khi còn khấp khởi mừng thầm.

Có Duyên Kết Thần đứng sau hỗ trợ, nàng sẽ không phải cắn răng chặt đứt dây tơ của mình với Lý Thuần Quân nữa... Ngẫm lại đều cảm thấy tuyệt vời.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 196


Lâu chủ đã đích thân làm việc thì Lý Thuần Quân tuyệt đối sẽ không phải đợi lâu. Kết quả là chỉ mới mấy mươi phút trôi qua, nàng đã tập hợp đầy đủ những sát thủ tinh nhuệ nhất trong cả Tử Lâu, trong đó bao gồm những quân bài mà nàng đắc ý nhất chỉ tính sau Lê Hải Thần.

"Ta không cần những kẻ giỏi giết người... Hừm, nói thẳng ra thì ta chỉ đang cần những sát thủ có khả năng trinh sát cùng phản trinh sát mạnh mẽ. Yêu cầu chỉ đơn giản vậy thôi" Lý Thuần Quân nhìn qua nhóm sát thủ áo đen đang đứng ngay ngắn, trầm tư một lúc rồi nói.

"Về khả năng trinh sát thì ta hiểu, nhưng còn phản trinh sát thì để làm gì? Cả ngươi cũng sợ bị bọn chúng truy sát sao?" Nữ lâu chủ cười hỏi.

"Dạng vậy, lo trước khỏi hoạ"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 197


Chiến hoả bùng nổ, và Thanh Y chấp sự chính là người đầu tiên xuất chiêu. Hắn cầm trên tay một thanh kiếm màu vàng, dùng sức vung ra mấy đợt kiếm quang sắc bén như cương phong, chỉ trong chốc lát đã lao nhanh đến chỗ đám người, khiến cho họ bắt buộc phải giải tán để né đòn.

Tuy đã tránh né thành công nhưng những nơi kiếm quang màu vàng vừa đi qua đã để lại những vết tích vô cùng đáng sợ. Họ có thể nhìn thấy rõ ràng mấy vết kiếm lớn hằn sâu trên vách đá vững chắc, vô số thạch nhũ trên đường đi đều bị cắt rất ngọt ngọt. Thế thì thử hỏi đòn kia mà dính vào người thì sẽ như thế nào?

Chết chắc.

"Ích Địa trung kỳ sao? Tương nối nan giải"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 198


Trong khi nhóm sát thủ còn đang bận tắm rửa, Lý Thuần Quân đã tranh thủ xem hết quãng đời của Thanh Y chấp sự thông qua khả năng trích xuất kí ức của hệ thống. Có thể nói tên này không hẳn là ác bẩm sinh, mà là bị hiện thực ép buộc thành kẻ ác, sau đó triệt để tha hoá thành ác.

Tận mắt chứng kiến Thanh Y chấp sự làm đủ thứ chuyện táng tận lương tâm, Lý Thuần Quân giờ đã không nghĩ gì đến chuyện tha mạng cho hắn ta nữa. Đơn giản là vì hắn ta không xứng đáng với điều đó.

Thu thập thông tin xong xuôi, Lý Thuần Quân đã g**t ch*t Thanh Y chấp sự theo phương thức nhẹ nhàng nhất có thể, rồi sau đó lại dùng linh lực đốt xác phi tang. Mãi đến khi nhóm sát thủ quay trở ra, Thanh Y chấp sự đã không còn tồn tại nữa.

"Thu thập được thông tin rồi, ta cũng biết được nguyên do chúng muốn truy sát Lê Hải Thần" Lý Thuần Quân thở dài: "Có khá nhiều nguyên nhân để liệt kê, nhưng chủ yếu nhất vẫn là đến từ chính bản thân Lê Hải Thần..."
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 199


Sau khi thực hiện phát thệ, Lý Thuần Quân giờ đã có được lòng tin của Lê Lai. Bản thân lão nhân cũng không phải loại người già mồm, chỉ thuận theo ý muốn của Lý Thuần Quân mà dẫn hắn đến vách núi hôm nọ, cũng chính là nơi chia tay giữa Lê Hải Thần và người gia nô trung thành.

Đến nơi, Lê Lai dừng bước, khí sắc bất giác trở nên già nua đi rất nhiều. Lão nhân trầm mặc một lát rồi hỏi: "Tiểu bằng hữu, tiếp theo lão già này cần phải làm gì?"

"Không cần làm gì nhiều, chỉ cần ngươi cứ đứng đó, tận lực phát tán khí tức là được"

...
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 200


"Lại thêm một xuyên việt giả sao?" Lý Thuần Quân vô thức lẩm bẩm.

Lê Lai, Lê Hải Thần thính tai nghe phải câu ấy liền không nhịn được biến sắc. Cũng may là nhóm sát thủ đã bị Lê Lai làm cho ù tai nên không nghe thấy gì, bằng không thì câu nói trong vô thức này của Lý Thuần Quân đã làm to chuyện rồi.

"Ách~ xin lỗi" Lý Thuần Quân phải mất một lúc mới chợt nhận ra mình vừa nói gì, lập tức lên tiếng xin lỗi hai người: "Chẳng qua là ta có hơi bất ngờ mà thôi... Mặc dù chuyện này đã nằm trong dự đoán của ta từ khá lâu rồi"

Nói xong, Lý Thuần Quân liền thoăn thoắt lao thẳng tới đánh ngất nhóm sát thủ, đồng thời còn mạnh tay can thiệp vào kí ức của họ một chút. Đợi sau khi xong chuyện, hắn mới nói tiếp: "Các ngươi là người đến từ thế giới khác đúng không?"

"Đã biết rồi thì còn hỏi lại làm gì?" Lê Hải Thần cau mày, tỏ vẻ rất bất mãn.
 
Back
Top Bottom