Tiên Hiệp Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 161


Sau một hồi thương thảo, Lý Thuần Quân cùng Thái Chiêu Dương đã ghi chép lại sơ bộ những yêu cầu mà Nhân Sa tộc trưởng cùng các tộc lão đã đưa ra. Đây phần lớn đều là những yêu cầu mười phần dở hơi, chỉ nghe thôi đã không muốn làm.

Tỉ như làm gì đó khiến cho tộc đối phương không bay được này, nâng cấp vũ trang này, thao luyện binh lực này, cải cách văn hoá này, và trên hết là cải tiến... Thức ăn?

Ta quỳ đấy, mấy cái trước thì còn hiểu được, nhưng riêng thức ăn thì liên quái gì đến chiến tranh cơ chứ?

Sao các ngươi không yêu cầu thứ gì đó thực dụng hơn đi? Ví dụ như yêu cầu ta bày ra đại sát trận chẳng hạn? Như thế có phải bớt việc hơn không?

Lý Thuần Quân cố hít một hơi thật sâu rồi chầm chậm thở dài.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 162


Theo sự sắp xếp của tộc trưởng Nhân Sa, từ đó về sau, Lý Thuần Quân mỗi ngày đều có một công việc khác nhau. Bất quá, hắn tất nhiên sẽ không để mình bị bóc lột dễ dàng như vậy, ngược lại còn âm thầm đầu độc tộc Nhân Sa bằng... Đường?

Đúng, chính là đường, tuyệt đối không sai.

Tộc Nhân Sa nguyên là một bộ tộc chỉ biết săn bắt và hái lượm, thế nên khẩu phần ăn của mấy người này mỗi ngày đều chỉ có thịt, thịt, và thịt, hoạ may thì tìm được một chút hoa quả ít ỏi trong đầm lầy để ăn.

Nói cách khác, họ không biết trồng trọt, cũng không biết chăn nuôi, chỉ biết dùng vũ khí và lao vào đánh nhau mà thôi.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 163


Lúc này, như thường lệ, tại bên trong sảnh đường, tộc trưởng Nhân Sa cùng mười hai tộc lão đang cùng nhau ngồi nghị sự.

Việc trị quốc không thể bỏ bê, và thân là lãnh đạo, họ mỗi ngày đều phải đích thân giải quyết các vấn đề phát sinh trong tộc, không ngày nào được ngơi nghỉ.

Sau khi giải quyết một vài vấn đề thì một Nhân Sa cấp cao đã đứng lên, cung kính thưa: "Hồi bẩm tộc trưởng, tên kia... Hắn lại tiếp tục bày hàng ra bán rồi. Nhưng cái quan trọng ở đây là không ít người trong tộc chúng ta đã chủ động bỏ việc... Ân, chỉ vì không muốn xếp hàng chờ"

"À... Ta hiểu" Tộc trưởng Nhân Sa vô lực thở dài một hơi.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 164


Lúc này, tại trạch viện nhà Lý Thuần Quân.

Nguyên bản đang ngủ say li bì thì Mộ Khuynh Tiên đột nhiên ngồi dậy, nhìn ra không gian xung quanh với ánh mắt lạnh lẽo khiếp người. Theo thói quen, nàng bấm đốt ngón tay một chút, dường như là đang tính toán cái gì đó.

"Không tính ra, quả nhiên"

Tính toán thất bại, nàng quyết định dùng biện pháp mạnh hơn, quyết tâm tính cho bằng được mới thôi.

"Vô Cực Toán Diễn"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 165


Sẫm tối, Lý Thuần Quân lại quay trở về với dáng vẻ mệt lả, bước đi loạng choạng, như thể sắp sửa đổ gục đến nơi rồi.

Việc khai khoáng vốn dĩ rất nặng nhọc, lại thêm cái thân già yếu của mình, hắn cảm thấy mệt cũng là phải thôi... Bất quá thật may là lãnh đạo nơi đó rất không tệ, tiếp thu mọi thứ rất nhanh, nên hắn nghĩ về sau hắn sẽ bớt việc đi không ít.

Những ngày đầu tiên này hắn sẽ rất vất vả, vì hắn phải cố gắng trồng xuống mầm mống căn bản trước, sau đó cả tộc Nhân Sa mới có thể tự học tập, tự nghiên cứu thông qua sách vở.

Dẫn dắt cả một chủng tộc đi đến ánh sáng sẽ tốn rất nhiều thời gian cùng công sức, mà Lý Thuần Quân thì không có dư thời gian như vậy. Thế nên, hắn đang có ý định sẽ để tri thức của mình lại, sau đó những "học trò" xuất sắc nhất của hắn tự mình dạy dỗ cho chính chủng tộc của mình.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 166


Lại nhiều ngày nữa tiếp tục trôi qua. Tính đến thời điểm hiện tại, nhóm ba người Lý Thuần Quân đã ở lại trong thế giới này hơn một năm rồi. Có rất nhiều chuyện đã xảy ra, thành ra Thái Chiêu Dương cũng bắn tên lửa, phi thẳng lên cảnh giới Khai Thiên hậu kỳ.

Ngoài công lao của đủ loại cơ duyên, tất nhiên vẫn phải kể đến sự giúp sức của Thái Sơ Linh Mộc đang nằm trong tay Lý Thuần Quân.

Bên cạnh đó, trong suốt khoảng thời gian này, Lý Thuần Quân vẫn luôn cố gắng luyện hoá số tinh chất ẩn chứa bên trong Thái Sơ Linh Mộc nhằm khôi phục lại bản nguyên. Nhờ đó nên tốc độ lão hoá của hắn mới bị làm chậm đi đôi chút.

Chỉ mới một năm trôi qua thôi mà thu hoạch đã phong phú như vậy, việc này làm cả Lý Thuần Quân cùng Thái Chiêu Dương đều cảm thấy rất hài lòng. Nhất là Thái Chiêu Dương.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 167


Không nói thêm nửa lời, hai bên đã bắt đầu triển khai đại chiến. Lần này Thái Thần Nguyệt đã đích thân xuất trận, dùng minh hoả kì dị của mình phá tan từng đợt tiến công của Độc Giác Thiên Hạc.

Từ tình hình hiện tại xem ra là nàng vẫn chưa bị dồn vào thế khó.

Lý Thuần Quân không thể tham chiến, chỉ có thể lặng lẽ dẫn Phan Y Y tìm một nơi vắng vẻ để trốn đi. Đồng thời, hắn cũng có nhờ hệ thống thử kiểm tra tu vi của con yêu hạc kia.

"Chậc, Vũ Hoá sơ kỳ... Lần này gay rồi"

Với thiên phú tuyệt đỉnh của mình, Thái Thần Nguyệt có thể vượt cấp khiêu chiến dễ dàng như cơm bữa vậy... Nhưng vấn đề ở đây là con yêu hạc kia cũng tương tự như nàng, và quan trọng hơn là hiện tại tu vi của nó còn mạnh hơn nàng!

Điều này có nghĩa là sẽ không bao lâu nữa, Thái Thần Nguyệt sẽ bị nó đẩy vào thế bất lợi, thậm chí là bại trận!
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 168


Không rõ bao lâu sau.

Từ trong cơn đau xót khủng khiếp, Lý Thuần Quân bất chợt choàng tỉnh dậy. Việc đầu tiên hắn làm ngay sau khi tỉnh lại chính là kiểm tra ngực trái của mình, và sau khi nhận ra trái tim đã tái sinh, khoẻ mạnh đập lấy từng nhịp trong lồng ngực, hắn mới kịp thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Xem ra hệ thống không có gạt ta, quả thật là ta đã được vị thần nào đó âm thầm chúc phúc" Lý Thuần Quân thầm nghĩ.

Không lâu trước, khi còn đang suy nghĩ phương hướng phá cục, hắn đã bất chợt nhớ tới cái gọi là "chúc phúc của thần". Mấy hạng mục trước đó tạm thời không nói, nhưng hạng mục sau cùng của lời chúc phúc đó chính là "miễn tử".

Miễn tử một lần, đồng nghĩa với việc hắn có hai cái mạng. Trên cơ sở này, hắn đã lập ra một kế hoạch cực kì liều lĩnh.

Lợi dụng lòng thù hận cùng sự coi thường của yêu hạc đối với bản thân mình, hắn đã thành công vô hiệu hoá năng lực không gian của nó trong thời gian ngắn, tạo điều kiện cho Thái Thần Nguyệt có thể tung đòn dứt điểm!
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 169


Đó là câu chuyện về một thiếu nữ bình thường sinh sống trong một thôn làng bình thường, có đôi phụ mẫu bình thường, gia cảnh bình thường, và cả đời nàng cũng chú định là chỉ có một cuộc sống bình thường như bao người dân khác trong làng.

Được sinh ra rồi lớn lên, phụng dưỡng cha mẹ, lấy chồng sinh con, đứng nhìn con nhỏ lớn lên giống mình rồi cuối cùng là táng thân trong năm tháng vô tận.

Nàng sẽ bước vào vòng luân hồi mãi mãi không có điểm kết thúc, một vòng tròn sinh tử bất tận của những người bình thường như nàng.

Hoặc là... Người thiếu nữ đó đã từng nghĩ như vậy.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 170


Nhiều ngày sau đó, Lam Hồ Điệp rốt cục cũng mơ màng tỉnh dậy, một mặt ngốc ngốc manh manh mà nhìn Lý Thuần Quân.

Do thực lực lớn mạnh cộng thêm cơn mệt mỏi kéo dài đã dẫn đến việc thời lượng giấc ngủ của nàng biến trở nên có chút lớn. Đồng thời việc này cũng làm cho Lý Thuần Quân bắt đầu cảm thấy hối hận.

Bất quá, nếu phải so sánh chút thiệt thòi này so với những gì nàng đã làm cho hắn thì... Những suy nghĩ oán thán của hắn bỗng chốc đã tiêu biến hoàn toàn.

"Ta ngủ được bao lâu rồi?" Lam Hồ Điệp dụi dụi mắt, yếu ớt lên tiếng hỏi.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 171


Lúc này, tại trạch viện nhà Lý Thuần Quân.

Vì không có Lý Thuần Quân ở đây dạy dỗ nên cả Vân Phàm, ba tỷ đệ họ Khương cùng đôi tỷ muội họ Lý đều đã ra ngoài xông xáo. Thành ra hiện tại ở đây chỉ có một mình Mộ Khuynh Tiên, cao lắm thì còn có thêm cả Trang Nhã Nhã đã sớm ở trong trạng thái vô cùng già yếu.

Giống như trượng phu của mình, Trang Nhã Nhã cũng tương đối đoản mệnh. Mặc dù mệnh nàng có dài hơn Khương Chính một chút, thế nhưng bây giờ nàng cũng sắp gần đất xa trời rồi.

Vì mẹ đã không còn nhiều tuổi thọ nên ba tỷ để họ Khương cũng không dám đi đâu quá xa, cứ ba ngày lại về thăm mẹ một lần. Rút kinh nghiệm từ cái chết của cha, bọn hắn bây giờ yêu quý Trang Nhã Nhã hơn bất kì thứ gì trên đời.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 172


Hơn nửa tháng sau, rốt cục Lý Thuần Quân đã tỉnh lại từ trong trạng thái minh tưởng sâu.

Trong suốt quãng thời gian đó, công việc của hắn không đơn giản chỉ là luyện hoá linh mộc, mà đồng thời còn lĩnh ngộ rất nhiều thứ khác, tỉ như ba bộ kinh thư do nữ tử thần bí kia để lại.

Sau khi mở mắt, một cảm giác suy yếu đến cực điểm lập tức xông thẳng lên đầu Lý Thuần Quân. Nguyên do là vì hắn đã nhịn ăn, nhịn uống quá hai tuần, lại không được nghỉ ngơi tử tế, thành ra cơ thể của hắn nhất thời trở nên suy yếu.

Bất quá, nhờ có linh mộc tẩm bổ không ngừng nên tình trạng của hắn hiện tại không đến nỗi tệ lắm.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 173


Lại nấn ná thêm mấy ngày, Lý Thuần Quân mới có thể ngồi dậy với vẻ mặt tỉnh táo cùng một tinh thần sảng khoái. Hiện giờ trạng thái của hắn đã ở mức tốt nhất có thể, thế nên hắn nghĩ là mình có thể bắt đầu làm những chuyện mình cần làm được rồi.

Khi bản thân còn chưa kịp chuẩn bị bất kì điều gì thì Lam Hồ Điệp đã xông thẳng tới căn lều của hắn, một mặt phấn khích kéo xoạch mảnh vải che ra: "Lý Thuần Quân, ta tính ra được vị trí của nó rồi, chúng ta có thể lập tức khởi hành á!"

Việc Lam Hồ Điệp đột ngột xuất hiện trước mặt như vậy không khỏi khiến hắn giật thót một trận. Nhưng khi nghe xong tin tức từ chỗ nàng, hắn lại càng thêm giật mình hơn, biểu lộ khó tin ra mặt.

"Ngươi không bịp ta?"
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 174


Một lúc sau, dưới sự chỉ dẫn của Lý Thuần Quân, nhóm bốn người đã tìm đến nơi.

Nơi đây trông giống như một khu tàn tích cổ đại đã đổ nát, cổ lão hoang sơ không gì sánh được. Một số đồ vật ở đây đã bị tuế nguyệt bào mòn cực kì nghiêm trọng, thậm chí chỉ cần một cái chạm nhẹ thôi cũng có thể hoá thành tro bụi.

Dẫu vậy, giữa đống đổ nát tưởng chừng như không có chút giá trị nào đó lại xuất hiện một vài đường kẻ màu nâu sẫm, kéo dài thành từng đoạn rồi kết nối với nhau, hình thành một pháp trận cự hình cực kì khó để nhận biết.

Pháp trận này không giống với nguyên lí thông thường, nó là tập hợp của vô số tinh hoa của các loại đạo thống trên thế giới này. Trong đó có cả trận đạo, phù đạo và cả Nho Đạo văn tự.

Với sự kết hợp vừa phức tạp vừa đáng sợ như thế này, ngay cả một kẻ tinh thông trận đạo như Lý Thuần Quân cũng xem không hiểu... Nói đúng hơn là không hiểu một chút nào cả!
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 175


Nghe thấy ngữ khí của vị tiền bối này đã phát sinh thay đổi, Lý Thuần Quân liền biết là nàng ta đã không muốn tiếp tục nói chuyện viển vông nữa, mà trực tiếp xoáy thẳng vào vấn đề chính.

"Đợi ta một chút, ta phát quả cho ngươi"

Sau đó một lúc, một khối cự vật khổng lồ từ trên trời rơi xuống tựa như thiên thạch va đập vào đại địa, doạ Lý Thuần Quân một trận sợ hết hồn. Thứ đó mang hình dáng của một loại quả với bảy màu sắc khác nhau, thân mang mùi thơm, và sở hữu kích thước của... Mấy toà nhà cộng lại.

Lý Thuần Quân: "..."
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 176


Lại qua không biết bao nhiêu năm sau.

Từ trong thần hồ, Lý Thuần Quân từ từ tỉnh dậy. Không có kinh thiên động địa, không có dị tượng quấn thân, chỉ có một chút ánh sáng nhàn nhạt ánh lên từ trong mắt hắn, khiến cảnh vật xung quanh hắn đều trông thật tường hoà và dễ dịu.

Nhưng sau đó một lúc, luồng ánh sáng nhạt kia từ từ hội tụ lại trong con ngươi rồi đột nhiên phát nổ, giải phóng một luồng điện quang bắn thẳng ra hai bên khoé mắt, phá vỡ bức tranh tường hoà mà hắn vừa tạo ra.

"Thì ra là vậy... Đạo Kinh mà ta luôn cắm đầu cắm cổ tu luyện kia chẳng qua chỉ là một phần trong Sáng Thế Kinh thôi sao..." Lý Thuần Quân thở dài.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 177


Lúc này, tại Thần Cung.

Thần Hoàng đang an tĩnh ngồi trên bảo toạ, vẻ mặt không hiểu vì sao toát lên sầu khổ chi sắc. Và trước mặt hắn hiện giờ chính là Thái Chiêu Dương... À không, nói đúng hơn là Thái Thần Nguyệt.

"Phụ hoàng, ngươi vẫn không muốn nhận đứa con gái này sao?" Thái Thần Nguyệt lên tiếng hỏi.

Thần Hoàng trầm mặc một lúc rồi trả lời: "Thứ lỗi, ta vẫn cần thêm thời gian để thích ứng"

Vừa nói, nội tâm Thần Hoàng cũng vừa âm thầm nguyền rủa Lý Thuần Quân thêm một trận. Rõ ràng trước khi vào đó con gái hắn bực nào đáng yêu... Thế mà bây giờ, như không tự nhiên trong đầu nàng lại mọc ra một nhân cách khác với tính cách hoàn toàn trái ngược...
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 178


Dưới sự chỉ dẫn của lão nhân, không quá nửa ngày sau, Lý Thuần Quân đã thuận lợi tìm đến sào huyệt của đám "thôn bá" đang hành hạ người dân trong thành bấy lâu nay: Hắc Thủy Môn.

Theo nhận xét của Lý Thuần Quân thì đây là một tiểu môn phái nhỏ bé không có tiếng tăm gì, thậm chí đến cả chưởng môn cũng chỉ mới Hoá Anh cảnh... Thật lòng mà nói, đám người này cơ bản là quá yếu.

Thế nhưng, đối với phàm nhân trong thành thì những người này lại tựa như tiên nhân trên trời, cao xa không thể với tới.

Cũng chính vì lí do này nên đám ác bá đó mới có gan để thoả sức lộng hành càn rỡ, ngày ngày c**ng b*c dân lành, làm nhiều chuyện thương thiên hại lí khiến lòng người oán giận nhưng lại không thể phản kháng lại được.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 179


Lại nhiều ngày sau đó.

Phải vất vả lắm thì Lý Thuần Quân mới tìm được một toà thành trông tương đối khá giả. Mặc dù hắn không chắc nơi này sẽ có thứ gì đó giúp hắn rút ngắn thời gian trở về hay không... Nhưng sự thật là hắn vẫn nuôi một niềm hi vọng vào nơi này.

Dưới trướng Nhân Hoàng có mười đại vương quốc phụng sự với danh nghĩa chư hầu do các đại trung thần trấn thủ. Và bên dưới các vương quốc chư hầu kia lại phân ra rất nhiều tiểu vương quốc nhỏ phụ thuộc, tạo nên một hệ thống phong kiến phân quyền rất phức tạp.

Nhưng cũng vì diện tích lãnh địa quá lớn, quá khó kiểm soát nên không thể không chia nhau ra mà tiếp quản.
 
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Chương 180


"Mời ngươi uống trà"

"Ờ... Ừm... Cảm ơn"

Sau khi dẫn Lý Thuần Quân vào nhà, Mộ Khuynh Tiên đã ngay lập tức chạy đi nấu một tách hồng trà thật thơm để chiêu đãi hắn. Đây rõ ràng là một sự đảm đang rất bất thường... Một loại đức tính mà Mộ Khuynh Tiên trước kia không hề có.

Thưởng thức tách hồng trà thơm nồng, Lý Thuần Quân không nhịn được trừng to mắt, cả cơ thể lẫn tâm hồn đều như được nước trà rột rửa hết một lần. Không chỉ giúp cho thần thanh khí sảng, hắn bất giác cũng cảm thấy mình đang trở nên yêu đời hơn rất nhiều.
 
Back
Top Bottom