[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Self Horizon : Bản Ngã
CHƯƠNG 19: Kinh hoàng (Có yếu tố bạo lực)
CHƯƠNG 19: Kinh hoàng (Có yếu tố bạo lực)
Keal có chút sững người " Cả một tổ chức bị tàn sát sạch sẽ bởi một người "
" Thức tỉnh chỉ là cách gọi của bọn chúng , vì chỉ có người mang năng lực thuần chủng mới có bản ngã , vậy nên nhân lúc này anh nên tập hợp lực lượng đi " Cathy thở dài dù biết nó không có tác dụng gì nhưng có lẽ cũng kéo dài thời gian để cô nghĩ cách
Dưới ánh sáng lập lòe của những ngọn đèn trên boong tàu, không gian tràn ngập mùi máu tanh cùng những tiếng thở hổn hển xen lẫn tiếng rên rỉ đau đớn.
Isla đứng giữa vũng hỗn loạn do chính mình tạo ra, cơ thể cô nhuộm đầy máu, nhưng sắc mặt lại lạnh băng, ánh mắt trống rỗng nhưng ẩn chứa một sự ngạo mạn đến đáng sợ.
Vesper trong vô vọng, toàn thân bị ép chặt xuống sàn tàu bởi trọng lực đảo lộn, móng tay cào điên cuồng trên mặt thép lạnh, để lại vệt máu bết nhầy như xác loài sâu bị nghiền nát.
Isla bước đến, từng bước chậm rãi như thể đang dạo chơi trong một khu vườn ẩm ướt đầy tử thi.
Mái tóc đen dài bị gió thốc tung như dải lụa bóng loáng quấn lấy bóng tối.
Đôi mắt cô — một màu xanh đã bị nhiễm đỏ, lạnh lùng như dã thú không còn lý trí.
Cô cúi xuống, một tay nắm lấy cằm hắn, ghì chặt đến mức cả quai hàm như muốn rạn nứt.
"Khóc đi, van xin đi chứ, NHẠT NHẼO QUÁ!!" cô thì thầm, giọng nói mượt mà như lụa ướt máu.
"Để ta xem ngươi có gì mà dám nhìn ta bằng ánh mắt ấy."
Rồi — xoẹt.
Trong một động tác nhanh đến mức không ai kịp nhìn thấy rõ, ngón tay Isla đâm thẳng xuống móc thẳng vào hốc mắt bên trái của hắn.
Tiếng "rụt" vang lên nhỏ thôi, nhưng sắc lạnh đến rợn người.
Máu phun ra, đặc sệt, bắn thẳng lên cằm cô như lớp son rực đỏ.
Hắn ta lên thảm thiết, đầu giãy giụa như muốn bứt đứt khỏi thân, chân tay co giật như bị điện giật.
Isla nâng vật thể tròn ẩm ướt giữa hai đầu ngón tay lên — con mắt vẫn còn vương tơ máu và dịch thủy tinh thể rỉ ra từng giọt.
Cô ngắm nghía nó một cách thích thú như đứa trẻ tìm thấy một viên ngọc lạ.
Rồi không chần chừ, cô nhẹ nhàng đưa nó lên miệng —"Khụm..."
Hàm răng khép lại.
Tiếng vỡ nát như nhai một quả nho chín mọng.
Máu và dịch mắt trào ra nơi khóe môi, rỉ xuống nơi chiếc cằm nhọn của cô, chảy thành một vệt dài lên cổ.
Isla thở ra một hơi chậm, ánh mắt đờ đẫn pha lẫn thích thú, miệng khẽ nở nụ cười lặng lẽ nhưng méo mó.
Một nụ cười của kẻ đã vượt khỏi nhân tính, đắm chìm trong sự sa đọa tuyệt đối.
"Ngọt hơn tao tưởng đấy," cô nói, liếm nhẹ đầu ngón tay, như thể đang nếm vị của một loại trái cấm thần thánh.
Phía sau, những kẻ chứng kiến sững người — không phải vì sợ, mà vì thứ họ đang nhìn thấy không còn là con người, mà là bản ngã thuần túy của sát khí.
Vesper nằm lăn lộn trên sàn tàu, bàn tay run rẩy che lấy mắt trái đang rỉ máu, những dòng chất lỏng đỏ thẫm tuôn ra không ngừng, nhuộm cả khuôn mặt hắn thành một bức tranh kinh hoàng.
"AAAAAAAA!!!"
Tiếng thét xé toạc bầu không khí như một con thú bị dày vò, hắn quằn quại, cả cơ thể run rẩy vì đau đớn tột cùng.
Isla nhìn hắn, đôi môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt nhưng đáy mắt lại lóe lên tia sáng khoái chí.
Cô nghiêng đầu, giọng nói như một bản nhạc dịu dàng nhưng ẩn chứa sự tàn ác: "Ngươi gào khóc cái gì?
Mới có một con mắt thôi mà, chẳng phải vẫn còn một bên để nhìn sao?
Hay là ta móc nó luôn để cho cân bằng nhé?"
Cô bật cười khẽ, một tràng cười nhè nhẹ, nhưng càng lúc càng lớn dần, vang vọng trong không gian như tiếng cười của một con quỷ khát máu.
Asher chứng kiến cảnh đó, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi chưa từng có.
Isla...
Cô ta thức tỉnh rồi, thật sự không còn là con người nữa.
Đó là một con quái vật, một kẻ không còn cảm xúc, không còn lòng trắc ẩn, chỉ còn khao khát giết chóc.
Không chút do dự, Asher nghiến chặt hàm răng đến mức quai hàm run lên vì áp lực, toàn bộ sức nặng dồn vào đôi chân đang lấy đà, bàn tay siết chặt con dao găm đến trắng bệch các khớp ngón tay.
Cô gầm thét trong lòng, lấy hết can đảm còn sót lại, như kẻ tuyệt vọng lao thẳng về phía Isla trong một cú tấn công liều mạng cuối cùng—nếu không ra tay trước, nếu còn chần chừ, cô ta... sẽ giết sạch tất cả bọn họ!
Phải giết cô ta.
Dù có chết, cũng phải giết trước.
Nhưng rồi, đúng vào khoảnh khắc mũi dao lóe sáng sắp chạm đến lớp da của Isla—
Bịch.
Âm thanh không lớn, không ầm ĩ như tiếng nổ hay chém giết, nhưng vang lên rợn người đến nghẹt thở.
Cả cơ thể Asher đột nhiên khựng lại giữa không trung như thể bị mắc vào một lớp không khí đặc sệt như xi măng, toàn bộ động lượng bị cắt phăng chỉ trong một phần triệu giây.
Một lực siết vô hình, lạnh lẽo như tay của tử thần, đang nghiền chặt lấy cô từ mọi hướng.
Cô không thể cử động — không một cơ nào trong cơ thể phản hồi, kể cả nhích ngón tay cũng là bất khả thi.
Áp lực ấy không chỉ nghiền thân thể, mà còn bóp nghẹt từng ý niệm phản kháng trong não cô.
Isla chỉ hơi nghiêng đầu, không quay hẳn, một nụ cười lạnh như tro tàn lướt nhẹ trên gương mặt.
Ánh mắt của cô, không có chút tức giận, không có nổi một đốm cảm xúc.
Chỉ đơn giản như thể đang liếc nhìn một vật thể tầm thường vừa gây tiếng ồn không đáng có.
"Đánh lén sao?"
Giọng cô nhẹ như sương khói nhưng rít lên như tiếng thì thầm của rắn độc bò sát bên tai.
"Hèn lắm đấy."
Rắc!
Tiếng gãy vang lên giòn tan, đầy đủ sắc thái như ai đó đang bẻ gãy từng cành khô một cách có chủ đích.
Asher kinh hoàng nhận ra — tứ chi của cô đang rời khỏi cơ thể mình.
Không có dao cắt, không có vết thương, chỉ đơn giản là các khớp xương, cơ và gân... tự tách rời như thể ý chí của chính chúng đã từ bỏ cô.
Cô ta không làm gì cả.
Không hề chạm vào.
Nhưng tất cả đang vỡ vụn.
Đôi mắt của Asher trợn ngược, con ngươi co rút như thể sắp nổ tung, miệng há ra nhưng không một âm thanh thoát ra được.
Máu trào ra từng ngụm dày đặc, hòa cùng nước mắt đổ xuống hai má như một bức tranh bi kịch bị xé toạc.
Từng dòng máu từ những khớp đứt tung tóe trong không khí, tạo thành một vầng hào quang đỏ bệnh hoạn xung quanh cô như một vòng nguyệt quế máu — thứ Isla trao tặng những kẻ dám xúc phạm sự kiêu ngạo của cô.
Keal đứng cạnh Cathy, cả cơ thể cứng đờ.
Hắn đã chứng kiến nhiều cảnh giết chóc, nhưng chưa bao giờ cảm thấy cái chết lại cận kề đến vậy.
Isla lúc này không còn là một con người, cô ta là một con quái vật đúng nghĩa!
"Cô ta... làm vậy có ác quá không?"
Giọng hắn có chút ngỡ ngàng.
Cathy siết chặt tay, hơi thở gấp gáp, giọng nói mất bình tĩnh hơn bao giờ hết: "Người tiếp theo chính là chúng ta đấy."
Keal nghe vậy giật mình: "Cái gì?"
"Làm gì đi!
Ngăn cô ta lại đi chứ!"
Keal mất bình tĩnh , nhưng trong lòng cũng hiểu rõ—ngăn cản Isla lúc này là điều không thể.
Bởi vì người mang năng lực nhân tạo dù có làm gì cũng không đánh nổi người mang năng lực như cô ta huống chi hai người họ đều là người thường
Cathy nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển, cắn môi do dự.
"Tôi không biết cách này có hiệu quả không... nhưng cứ thử đã!"
Gương mặt của Isla giờ mới hạ thấp xuống ngang tầm với Asher, mái tóc đen xõa xuống như tấm màn tang lễ, đôi mắt mở to ánh lên một thứ ánh sáng điên loạn.
Đôi môi cô cong lên, nụ cười dị dạng kéo dài đến tận mang tai, tràn ngập một loại khoái cảm bất chính đến mức khiến không khí cũng rùng mình.
Cô rất ghét con nhỏ này, năng lực của nó khiên cô cảm thấy rất ngứa mắt.
"Biết vì sao gia tộc ta lại đứng đầu cực ngoại năng lực không?"
Giọng cô dịu dàng đến ma mị, như kể chuyện cổ tích.
"Là vì cái này đây..."
Isla đưa một ngón tay lên gõ nhẹ vào thái dương mình.
"Ý niệm.
Là điều khiển mọi thứ bằng ý niệm.
Không cần chạm, không cần động tay.
Chỉ cần ta muốn... mọi thứ ở đây sẽ chìm xuống đáy biển."
Asher chỉ có thể mở trừng đôi mắt, không thể phản kháng, không thể phản ứng.
Từng tế bào thần kinh trong người cô gào thét, nhưng tất cả đều vô dụng.
Isla giờ không khác gì một vị thần trừng phạt, mà chính cô lại là con chuột bị mắc bẫy.
Soạt!
Bàn tay phải đã lìa khỏi thân của Asher đột nhiên bị Isla kéo đến trước mặt như thể cầm một món đồ chơi mới lạ.
Ngay sau đó — lưỡi dao găm gắn trên cổ tay phải ấy—tự động quay đầu.
Phập.
Lưỡi dao đâm vào ngực Asher.
Lần một.
Lần hai.
Lần ba.
Máu phun lên từng đợt, tiếng kim loại cắm sâu vào da thịt vang lên từng nhịp như tiếng chuông tử thần đang gõ bản nhạc cuối cùng cho cô.
Isla không hề chớp mắt, đôi đồng tử rực sáng, nụ cười càng lúc càng kéo dài đến méo mó như thể cơ mặt cô bị nứt vỡ vì khoái cảm.
"AAAAA!!!"
Tiếng thét của Asher cuối cùng cũng thoát ra, một âm thanh đau đớn đến mức chấn động cả vách thép của con tàu.
Cơ thể cô co giật từng nhịp, cổ họng rít lên như thể đang nôn ra chính tâm trí của mình trong đau đớn.
Nước mắt, máu, mồ hôi — tất cả hòa thành một thứ dịch đỏ đặc sệt đang nhỏ xuống sàn tàu thành từng giọt u buốt.
Isla vẫn đứng đó, gương mặt đẫm máu, nở một nụ cười như thể cô vừa nghe thấy khúc nhạc hay nhất trong đời.
Cô thở ra một hơi dài, cảm giác sảng khoái dấy lên đỉnh điểm, cô rất thích cảnh này, tự nhiên là vậy không bao giờ có chỗ tồn tại cho kẻ yếu
"Đi chết đi!!"
Vesper dù đang đau đớn, nhưng cơn phẫn nộ khiến hắn quên đi tất cả.
Từ hai tay hắn, hàng ngàn phi tiêu băng sắc bén đồng loạt bắn thẳng vào Isla, mỗi mũi nhọn đều mang theo sát khí chết chóc.
Nhưng—
"Vesper!
Tránh ra mau!!!"
Asher hét lên thất thanh, nhưng đã quá muộn.
Trong chớp mắt, những mũi phi tiêu băng đó đột ngột đổi hướng, như bị một thế lực vô hình điều khiển,
Chỉ trong tích tắc, không khí rít lên như tiếng gầm rú của quỷ dữ xé tan màn tĩnh lặng.
Từ bốn phương tám hướng, hàng trăm mũi tên băng lao đến như một cơn mưa tử thần, xoáy rít trong không trung, kéo theo âm thanh bén ngót của kim loại xé gió.
Hắn ta chỉ kịp mở to mắt — không phải vì sợ, mà vì hoàn toàn không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Phập!
Âm thanh đầu tiên vang lên nặng nề như búa giáng.
Một mũi tên cắm thẳng vào bả vai, xuyên qua xương, ghim cơ thể xuống mặt đất như một vật thể bị ghim cố định.
Rồi đến mũi thứ hai — xuyên qua bụng.
Mũi thứ ba — xuyên qua cổ chân.
Mũi thứ tư, thứ năm, thứ sáu...
Không có chỗ nào để tránh.
Không có thời gian để cầu xin.
Không có đường để chạy.
Từng mũi tên cắm xuống như thể bầu trời trút giận.
Thịt bị xé rách, máu phun ra thành từng tia rực đỏ.
Âm thanh vang vọng chỉ còn là tiếng "phập... phập... phập" liên tục — dày đặc, đều đặn, tàn bạo.
Chỉ trong vài giây, cơ thể ấy đã bị ghim chi chít như một con bướm bị đóng đinh vào bảng trưng bày.
Bàn tay run rẩy chạm lên lồng ngực — nơi một mũi tên vừa xuyên qua tim, máu nhỏ thành từng giọt đặc quánh xuống sàn, nghe tanh đến lạnh người.
Đôi mắt hắn mở to, không chớp — tròng trắng dần phủ một lớp mờ đục như sương.
Biểu cảm cuối cùng trên gương mặt không phải là đau đớn, mà là sửng sốt...
Như thể không tin được rằng, cái chết lại đến nhanh như vậy.
Khi mũi tên cuối cùng cắm xuống, gió ngừng thổi, âm thanh cũng ngưng bặt.
Chỉ còn lại một cơ thể bất động, run rẩy nhẹ theo dư chấn, trông chẳng khác gì một bức tượng sống bị hành hình giữa cơn thịnh nộ của chiến trường.
Toàn bộ phi tiêu băng đâm xuyên qua cơ thể Vesper.
"Ư...
ẶC!!!"
Lồng ngực, cổ họng, bụng, tứ chi—máu tươi phun ra như suối, từng giọt nóng hổi nhỏ xuống boong tàu, tạo thành những vũng máu đỏ thẫm.
Isla chậm rãi quay lại, gương mặt cô lạnh băng nhưng ánh mắt đã xám xịt vì khó chịu.
"Làm gì cũng phải có chút bản lĩnh đi chứ, TAO RẤT GHÉT BỊ ĐÁNH LÉN ĐẤY."
Isla lẩm bẩm từng chữ một rồi rít lên một hơi nghiến răng nhuần nhuyễn cảnh cáo, rồi cúi xuống, ngồi trước mặt Vesper đang hấp hối, nụ cười châm chọc hiện lên trên môi.
Asher vẫn còn bị treo lơ lửng trên không, cô ta không thể cử động nhưng toàn thân run lên bần bật, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi tột cùng.
Cô ta có thể điều khiển nhiều thứ cùng lúc
"Dừ..ng...l...ại"
Cough!
Một tảng băng sắc nhọn bất ngờ xuyên thủng cổ họng cô ta.
Asher mở to mắt, nhưng không thể thốt ra được lời nào nữa.
Máu trào ra từ miệng, cô ta chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ ngắt quãng trước khi cơ thể mất dần sức sống.
Isla nhíu mày, giọng nói đanh lại đầy khó chịu: "Đừng có cắt lời ta."
Bàn tay của Isla vươn ra, không hề vội vã, không có lấy một dấu hiệu báo trước.
Những ngón tay thon dài phủ đầy máu khô của cô ghì chặt lấy đầu hắn như thể đang cầm một trái cam nhỏ không mấy cứng cáp.
Tiếng hắn thét nghẹn trong cổ, nhưng chưa kịp dứt...
RẮC...
RẠC...
Âm thanh đầu tiên vang lên như tiếng gỗ mục bị bẻ gãy—rất nhỏ nhưng rợn người.
Xương thái dương của hắn bắt đầu lõm xuống dưới sức ép từ những ngón tay của Isla, đôi mắt hắn trợn trừng như sắp nổ tung, nước dãi và máu bắt đầu trào ra từ miệng.
Rắc!
RẮC!
Chỉ trong tích tắc tiếp theo, bàn tay Isla siết mạnh—và toàn bộ hộp sọ của hắn nứt toạc như một quả trứng vỡ dưới gót giày.
Máu và dịch não tủy phun ra thành vòi, bắn tung tóe lên mặt cô như một cơn mưa nhỏ đỏ quạch.
Phần đầu hắn vỡ tung như trái dưa hấu bị đập mạnh, xương vỡ, não văng ra, từng mảnh thịt bầy nhầy rơi lả tả xuống mặt sàn như xác pháo ghê tởm.
Cơ thể hắn co giật rồi đổ vật xuống, như một con rối bị cắt dây—không đầu, không còn hình dạng con người.
Một làn hơi hôi thối từ dịch não, máu, mảnh xương vỡ... phun tung tóe ra từ những kẽ ngón tay của Isla.
Dịch màu xám tro lẫn máu đỏ tươi trào ra như thác lũ, văng lên mặt cô, lên tóc và môi.
Cô không lau đi, chỉ nhẹ thè lưỡi ra liếm sạch.
Một tiếng "bụp" nặng nề cuối cùng vang lên—khi bàn tay Isla xuyên thẳng vào trong như đâm vào bùn lầy, cái sọ nát hoàn toàn, conmắt bên phải phồng ra rồi rớt khỏi hốc mắt.
Cơ thể hắn đổ vật xuống, cổ chỉ còn là một khối thịt bầy nhầy rỉ dịch, đầu thì biến thành mớ xương vụn lẫn máu loãng, như nội tạng cá bị dẫm nát.
Isla buông tay.
Từng ngón tay cô nhuộm đỏ, ướt sũng như vừa nhúng vào ruột thối.
Cô ngước mắt lên, liếm nhẹ máu trên tay, không phải vì đói, mà vì...sự thích thú điên dại.
Từ trên cao, Leoric lao xuống như một thiên thạch sống, trọng lực quanh thân hắn bỗng dưng biến dạng, không khí méo mó lại như bị bóp nghẹt bởi một bàn tay khổng lồ.
Áp suất tăng vọt, tàu rung lên từng hồi như sắp vỡ tung.
Hắn gầm lên trong cổ họng, toàn thân dồn toàn bộ sức mạnh, tạo ra một vùng áp lực nặng đến mức có thể nghiền nát một boong tàu bằng thép dày trong chớp mắt.
Hắn không cần đòn thứ hai.
Chỉ một cú là đủ.
Isla sẽ bị đè bẹp—thân thể cô ta sẽ nát bươm, nhão ra như đống thịt sống dưới sức ép tuyệt đối của hắn.
Nhưng Isla chỉ ngẩng đầu, lạnh lùng liếc lên, một ánh nhìn hững hờ đến tàn bạo, như thể đang nhìn một con ruồi bay ngang chén rượu.
"Ta đã chướng mắt ngươi từ nãy đến giờ rồi." – Giọng cô khàn, trầm và đục như lưỡi dao sắt cào vào kim loại, mỗi chữ đều lướt qua như một nhát cứa vào tự tôn kẻ thù.
Không buồn né, không lùi bước, Isla quật xác Vesper lên như một tấm khiên bằng thịt và máu, rồi vung mạnh tay, ném thẳng vào đòn đánh trời giáng của Leoric.
BÙM!
Cú va chạm tạo ra một tiếng nổ trầm đục, âm thanh của xương bị nghiền nát, máu bị ép ra từng tia, nội tạng vỡ vụn như bong bóng nước.
Thi thể Vesper nát bấy, tung tóe từng mảnh da thịt, những mảnh xương gãy bay lả tả trong không trung như mảnh vỡ của một bức tượng thần bị đập tan.
Tạo ra một cơn mưa máu trong vài giây
Ngoại trừ phần chân đang bị Isla nắm giữ, mọi thứ còn lại của Vesper đều tan thành cặn máu.
Cơn sốc lan khắp boong tàu như một trận cuồng phong chết chóc.
Leoric, giữa cơn hưng phấn sắp nghiền chết kẻ địch, lại chính tay mình nghiền chết đồng đội.
Đôi mắt hắn mở lớn, sững sờ, nghẹn ngào.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi—hắn đau xót.
Và chính khoảnh khắc ấy, Isla không bỏ lỡ cơ hội.
Cô xoay người, chân phải giật lùi rồi tung ra một cú đá xoay tròn 360 độ, nhanh đến mức không gian xung quanh cô bị xé ra thành vệt trắng.
BỐP!
Gót chân Isla giáng thẳng vào thái dương của Leoric, phát ra một âm thanh sắc lạnh như búa tạ đập vào thép nung đỏ.
Hộp sọ hắn rung lên như chiếc trống vỡ màng, toàn thân bị hất ngược như lá mục bị cuốn vào tâm bão.
Lực đá của Isla đủ sức ngang bằng chính vùng trọng lực áp chế hắn vừa tạo ra, và sự mỉa mai nằm ở chỗ—nó đập ngược lại hắn.
RẦM!
Leoric rơi thẳng xuống, đập mạnh vào boong tàu, tạo thành một hố lõm sâu hoắm.
Kim loại cong vênh, máu từ miệng hắn trào ra như suối, cơ thể hắn run lên từng cơn co giật rồi... nằm im, không động đậy nữa.
Còn Isla?
Mắt cô mở lớn như đang tận hưởng chút dư vị tuyệt vời nhất .
Cô cười thoả mãn ,không phải nụ cười của kẻ chiến thắng... mà là nụ cười của kẻ đang đắm chìm trong một điệu vũ đẫm máu, thỏa mãn vì được chứng kiến sinh mạng rút cạn trước mặt mình.
Một nụ cười... của kẻ điên, đang giết người không phải vì cần, mà vì thích.
"Thế nào?
Đẹp chứ?" – Cô liếc nhìn đám còn lại, giọng ngọt như mật ong lẫn axit.
"Lâu rồi ta mới được... thư giãn kiểu này."
Ánh mắt cô lướt qua Asher—người sống sót duy nhất.
Cô ta không thể đứng, gương mặt trắng bệch như sáp, môi run run nhưng không thốt ra được bất cứ từ gì, cơ thể vẫn lơ lửng giữa không trung.
Đôi chân cô ta run lẩy bẩy, nhưng không thể cử động được, như thể một phần não bộ đang la hét đòi bỏ chạy, trong khi phần còn lại thì bị đóng băng trong tuyệt vọng.
Mỗi lần mí mắt cô ta khẽ sụp xuống, đầu lại nhói đau như bị tách ra, như thể có một bàn tay vô hình đang ép buộc cô ta tỉnh táo...
để tiếp tục chứng kiến cơn ác mộng máu lạnh này.