[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Self Horizon : Bản Ngã
CHƯƠNG 33: Tái ngộ bất ngờ
CHƯƠNG 33: Tái ngộ bất ngờ
Luca ngồi cạnh Isla, ánh mắt lơ đãng đảo qua gương mặt hai người đang đối thoại trước mặt mình, nhưng tai thì hoàn toàn không theo kịp tốc độ và nội dung cuộc trò chuyện.
Thật ra mà nói, từ góc nhìn của anh, cuộc trao đổi giữa Isla và Keal không giống đàm phán một chút nào—mà giống như hai con dao sắc cứa vào nhau từng nhát một, lạnh lùng, gằn từng chữ, không khoan nhượng, đúng ra là cãi nhau.
Cảm giác căng thẳng lan tỏa trong không khí, tựa như những sợi dây vô hình cứ thít chặt quanh cổ họng.
Bỗng nhiên, âm thanh cộc cộc khô khốc vang lên từ phía cầu thang—tiếng gót giày chạm vào bậc gỗ vang vọng khắp không gian.
Keal ngay lập tức ngừng lời, ánh mắt sắc bén chuyển hướng lên phía trên, nơi từng bước chân đang từ tốn tiến về phía họ.
Luca ngồi đối diện Keal, theo bản năng cũng ngoảnh đầu lại.
Chỉ có Isla là không hề bị xao động bởi sự xuất hiện ấy—cô vẫn bình thản như thể đã đoán trước, điềm đạm nâng chén trà lên môi, từng động tác tao nhã như đang thưởng thức một buổi chiều tĩnh lặng chứ không phải khoảnh khắc rối ren.
Ngay khoảnh khắc gương mặt người vừa xuất hiện hiện rõ dưới ánh đèn, Luca như bị điện giật, cả người bật dậy khỏi ghế, ánh mắt mở to không thể tin nổi vào thực tại trước mắt. isla hơi nghiêng đầu liếc anh chạy bật ra , chẳng có động tác can ngăn, như thể đã lường trước hành động bộc phát này của anh.
Riêng Keal, sắc mặt sầm xuống thấy rõ, nụ cười mỏng cũng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nếp cau mày khó chịu.
"Ivya?" — Luca thốt lên, giọng anh nghẹn lại trong cổ, không rõ là xúc động hay sốc đến không thở nổi.
Còn Ivya, người vừa bước xuống bậc thang cuối cùng, khi nghe tiếng gọi ấy vang lên cũng lập tức khựng lại.
Cô quay đầu, ánh mắt chạm thẳng vào Luca, biểu cảm trên gương mặt đờ đẫn, bàng hoàng đến mức thốt ra vô thức: "Luca...?"
Hai tiếng gọi tên nhau vang lên như hai mảnh ghép thất lạc đột ngột tìm lại được nhau giữa dòng đời hỗn loạn.
Luca nhào về phía trước gần như không suy nghĩ, bước chân anh hấp tấp, mắt không rời Ivya một giây nào—như một chú chó trung thành vừa nhìn thấy người chủ đã thất lạc từ lâu, tim gan lồng ngực vỡ òa trong khát khao được ôm lại cô gái ấy vào lòng, kiểm chứng rằng cô còn sống, còn ở đây, không phải là mộng.
Nhưng trước khi khoảng cách giữa hai người có thể rút ngắn đến mức chạm được nhau, Keal đã sải bước nhanh như chớp, một tay túm cổ áo Luca, xách anh ta lên như nhấc một con mèo con rồi kéo lùi ra sau.
Động tác mạnh đến mức khiến Luca loạng choạng, ánh mắt mờ mịt chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Isla vẫn giữ vẻ bình thản đến vô tình, không một lần quay mặt lại, như thể mọi chuyện đều đã nằm trong tính toán của cô.
Còn Keal, ánh mắt lạnh băng, không chút nể nang, kéo Ivya về phía mình, siết chặt eo rồi hạ giọng, lời nói như lưỡi dao bén rạch một đường thẳng qua giữa họ: "Không cần thiết phải ôm nhau đâu."
Ivya nghe vậy cũng phải cạn lời, môi mím chặt, không biết nên khó chịu hay bật cười.
Anh ta ghen đến mức không buồn che giấu nữa rồi, dù không danh phận với nhau nhưng ghen tuông vẫn rất chi là quang minh chính đại, mà vẫn nói ra câu đó trước mặt Luca như thể chẳng cần giữ thể diện cho ai.
Bình thường, Ivya hẳn đã quay sang trừng mắt, mắng Keal một trận ra trò vì cái tính chiếm hữu khó ưa ấy, nhưng bây giờ... cô gặp lại Luca sau một thời gian dài, mà Keal lại hành xử như thể đang tuyên bố mối quan hệ giữa họ trước mặt anh—thật sự rất khó xử.
Tệ hơn nữa là Ivya biết rõ, cô không hề tự nguyện sống ở đây.
Mấy năm qua, cô bị Keal giam lỏng dưới cái sự hứng thú của anh ta , và điều đó khiến mỗi hơi thở của cô trở nên nặng nề.
Nhưng nếu giờ nói thật ra cho Luca nghe, với tính cách của anh, thể nào cũng sẽ liều lĩnh mà xông vào đấu với Keal.
Mà cô thừa hiểu, với thế lực và năng lực hiện tại, Luca chẳng có cơ hội thắng.
Nhưng Ivya không biết rằng phía sau Luca giờ đây còn có Isla—một thế lực lớn đến mức đủ để khiến cả Keal cũng phải dè chừng.
Nhưng điều cô hiểu rõ là: ghen tuông trong lòng người đàn ông tên này, nếu không kiểm soát được, hoàn toàn có thể biến thành hành động điên rồ.
Cố nén tất cả cảm xúc, Ivya nhẹ nhàng đẩy tay Keal ra, ánh mắt cô dịu xuống, giọng nói mềm mỏng đến lạ thường: "Được , sẽ không ôm.
Anh thả cậu ấy ra đi."
Keal liếc cô một cái, đôi mắt ánh lên chút không cam lòng, nhưng rồi anh vẫn buông Luca ra—tuy nhiên động tác đó không hề nhẹ nhàng.
Ngược lại, anh còn siết lấy cổ tay Ivya như tuyên bố quyền sở hữu, khiến Luca đứng nhìn cũng phải cau mày.
Một luồng không khí lạ lùng bắt đầu lan ra giữa ba người.
Luca không ngốc.
Ánh mắt anh liếc qua hành động vừa rồi, cảm thấy có gì đó sai sai trong mối quan hệ giữa Ivya và Keal.
Định lên tiếng hỏi, nhưng đúng lúc ấy—
Isla bất ngờ ho khan hai tiếng, thanh âm tuy nhẹ nhưng dội vang rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, khiến tất cả cùng ngoảnh lại nhìn.
Không ai biết Isla làm vậy để giúp Ivya thoát khỏi thế gượng gạo hay đang cố tình chuyển hướng sự chú ý của Luca khỏi chuyện vừa rồi.
Nhưng trong suy nghĩ của Luca, có lẽ hành động ấy như một lời nhắc nhở cuộc trò chuyện giữa Isla và Keal vẫn còn dang dở.
Vì Luca biét Isla rất ghét lãng phí thời gian.
Keal hừ nhẹ trong cổ họng, dường như cũng hiểu ngầm ý đó.
Anh buông tay khỏi người Ivya, chỉ lạnh nhạt buông một câu ngắn gọn: "Nhớ lời em nói."
Ivya không đáp, nhưng trong đáy mắt thấp thoáng một tia nhẹ nhõm.
Cô lập tức kéo tay Luca, không cho anh kịp phản ứng gì thêm, đưa anh rời khỏi phòng, trở về căn phòng cũ của cô trong khu nhà này.
Có quá nhiều chuyện cần phải nói.
Và thời gian, không hề chờ ai.
Khi Luca quay đầu lại, anh thấy Keal đã quay trở về chỗ cũ đối diện Isla, ánh mắt anh ta tuy cố giữ vẻ điềm nhiên nhưng vẫn không giấu nổi sự khó chịu, đôi mắt sắc như dao liếc sang phía anh.
Luca thầm kêu khổ trong đầu: "Trời ạ, mới gặp đã bị ghét rồi..." — Anh nào có làm gì?
Luca là kiểu người luôn biết cách khiến người khác quý mến, hoà đồng, dễ gần.
Nhưng với Keal thì lại như va phải tường đá, lạnh lẽo và đầy gai.
Điều mà Luca không hề hay biết—là thứ khiến Keal cau có, gắt gỏng, không phải vì thù địch... mà là vì ghen.
Ghen đến mức chỉ muốn lôi Ivya nhốt lại lần nữa, không cho tiếp xúc với bất kỳ ai, đặc biệt là với cái tên vừa chạy tới định ôm cô ấy trước mặt mình như một chú cún mừng chủ.
Isla thấy Keal vẫn lườm Luca uốn cháy mắt, cô điềm đạm đặt tách trà xuống lạnh nhát nói, cắt đứt suy nghĩ của anh ta ."
Anh có thể tập trung hoặc chúng ta kết thúc cuộc nói chuyện ?"
Keal quay đầu nhìn Isla , cô ta đang giải vậy cho Luca , hoặc cũng có thể là cô ta ghét mất thời gian với mấy chuyện riêng kiểu này, với thái độ của Isla anh ta đoán là cô đã có dự định cho Luca tái ngộ với Ivya từ trước vậy nên cô sẽ thiên về vế sau hơn .
Anh ta ngồi lại tử tế rồi tiếp tục nói chuyện với Isla.
Dù gì trong chuyến đi lần này nói giúp đỡ cô là không đúng vì nhà Horingzon cũng đang muốn lợi ích từ cuộc họp đó, vậy nên anh phải làm tốt lần này, những chuyện khác tính sau đã.
Ngay khi vừa kéo được Luca vào trong phòng, Ivya không chần chừ dù chỉ một nhịp thở.
Cô lập tức quay người, dứt khoát đóng sập cánh cửa sau lưng lại bằng một cú giật tay mạnh mẽ hơn mức cần thiết, tiếng cạch vang lên khi then cửa khóa chặt, vang vọng trong không gian yên tĩnh như tiếng gõ lên trái tim đang run rẩy.
Luca nhíu mày, nét mặt hiện rõ vẻ khó hiểu.
Anh nghiêng đầu, đôi mắt đen ánh lên tia ngạc nhiên không che giấu.
"Cậu... khóa cửa làm gì vậy?"
Ivya cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy lộ rõ sự gượng gạo, giống như một mảnh vải mỏng phủ lên vết nứt lớn mà cô không thể khâu kín.
"Không có gì đâu," cô nói, giọng có phần vội vàng, "chỉ là... thói quen thôi."
Cô không nói dối.
Nhưng cũng không thật.
Trong lòng Ivya lúc đó, từng dây thần kinh đều căng như dây đàn.
Thật sự mà nói, cô sợ đến mức tay vẫn còn hơi run—vì nếu ngay khoảnh khắc này, Luca mà mở miệng hỏi cô về mối quan hệ giữa mình và Keal, thì với tính khí của người đàn ông đó, rất có khả năng Luca sẽ bị... chết sớm đầu thai sớm ngay trong đêm nay mất, và cô không hề nói quá.
Khóa cửa chẳng qua cũng là phản xạ tự nhiên được hình thành từ nỗi sợ kéo dài suốt mấy năm.
Cô ghét việc Keal bước vào phòng riêng của mình, vì cô không thích gần gũi anh ta—dù đây là nhà anh ta, và anh ta hoàn toàn có thể mở bất kỳ cánh cửa nào bằng vân tay hay mã số.
Luca nheo mắt.
Dù không nói gì, nhưng sự cảnh giác trong ánh nhìn đã rõ ràng hơn.
Trong suốt quãng thời gian vừa qua, mọi người xung quanh anh đều có điều gì đó rất lạ—Isla thì quá im lặng và điềm tĩnh, nhưng có gì đó vẫn rất khác thường , Ivya thì vừa mừng rỡ vừa chột dạ, Keal thì hoàn toàn không ưa anh từ cái nhìn đầu tiên.
Luca không phải kẻ nhạy cảm thái quá, nhưng linh cảm mách bảo anh rằng: ở đây, đang có điều gì đó rất quan trọng bị giấu kín.
Anh cúi đầu suy nghĩ một lúc, rồi đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn Ivya bằng ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.
"Này, Ivya..." – anh bắt đầu, giọng hơi trầm xuống – "cậu đang giấu mình chuyện gì, đúng không?
Nói đi.
Tại sao cậu lại ở đây?
Tại sao lại đột ngột biến mất mà không để lại một lời?
Còn nữa... cậu với người đàn ông ngoài kia có quan hệ gì vậy?
Cậu bị anh ta ép buộc sao?
Bị bắt nạt đúng không?"
Giọng Luca mỗi lúc một nhanh hơn, gấp gáp hơn, đầy lo lắng và xen lẫn cả tức giận, dù anh vẫn cố giữ nét mặt bình thản.
Nhưng không khí xung quanh anh đã bắt đầu run rẩy, như phản chiếu nội tâm đang hỗn loạn.
Ivya toát cả mồ hôi lạnh.
Cô lắp bắp, tay chân không yên, lập tức xua tay như thể đang dập một ngọn lửa bùng lên bất ngờ.
"Không!
Không có!
Mình... mình đâu có giấu cậu gì đâu," giọng cô vừa nhẹ vừa lúng túng, "mình ở đây là vì... vì được mời đến điều trị cho một bệnh nhân đặc biệt, người đó bệnh nặng lắm, phải chữa trị dài hạn.
Lúc đó mình lu bu quá , thật sự không có thời gian gọi về cho cậu.
Với lại..." – cô lí nhí, cố gắng viện lý do – "cậu biết mà, mình đâu có thuê bao quốc tế, nên sau khi có thời gian cũng đâu thể gọi từ đây được."
Lời nói vừa dứt, Ivya liếc trộm sắc mặt của Luca như một học sinh gian dối đang chờ giáo viên phát hiện bài làm sai.
May thay, Luca khẽ thở ra một hơi dài, nỗi nghi ngờ trên gương mặt dường như giãn ra.
"Haizz... mình còn tưởng cậu bị anh ta bắt ép thật đấy," anh lẩm bẩm, ánh mắt lướt qua nét mặt Ivya, "vì lúc nãy nhìn anh ta lạ quá... không giống người xa lạ gì cho cam."
Luca nói vậy vì tin rằng Ivya không bao giờ nói dối, không nghĩ rằng cô có thể giấu anh chuyện gì quá lớn.
Nhưng dù cho anh không phát hiện ra lời nói dối ấy, hành vi của Keal vẫn khiến anh khó hiểu đến mức khó chịu trong chốc lát.
Cảm giác hình như anh ta đang có sự chiếm hữu lên Ivya trong ánh mắt anh ta nhìn cô không giống một mối quan hệ giữa bác sĩ và người thân bệnh nhân... mà giống như thứ gì đó... sai lệch hơn, độc đoán hơn.
Ivya khẽ thở phào khi thấy Luca có vẻ tin mình.
Nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu, Luca lại bất ngờ hỏi một câu khiến cô như bị nghẹn lại: "Vậy... cậu đã làm việc ở đây lâu như vậy rồi... bao giờ cậu về?"
Câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy lại giống như một cây kim nhỏ, xuyên thẳng vào tim Ivya.
Cô biết Luca là người biết quan tâm, nhớ mọi chi tiết.
Anh không thể không biết rằng cô chuyên bên chấn thương chỉnh hình, và khoảng thời gian cô rời đi—trước cả khi Luca bị bắt cóc—đến nay đã gần năm tháng.
Không lẽ nào... chỉ một ca bệnh mà cần thời gian lâu đến thế?
Nhưng làm sao Luca có thể biết được—sự thật là Ivya "có khả năng" bị giam ở nơi này suốt đời.
Keal không nói thẳng, nhưng cô biết, anh ta không có ý định để cô rời đi.
Thậm chí còn có lần ngầm ám chỉ đến chuyện sẽ cưới cô.
Cô nuốt khan, vội tìm cách thoát thân khỏi câu hỏi, ánh mắt dao động nhẹ rồi trả lời bằng giọng chần chừ, "Thật ra... chỉ khoảng một thời gian nữa thôi.
Nhưng mà mình cũng không chắc nữa, ca bệnh hơi... khó nhằn.
Với lại, mình thấy ở đây có nhiều cơ hội phát triển nghề nghiệp, nên... cũng đang suy nghĩ đến chuyện sẽ làm việc tại nước này luôn ."
Luca nghe vậy, ánh mắt anh chùng xuống một chút, như thể có một lớp sương mỏng phủ lên đôi đồng tử.
Với anh, Ivya là gia đình.
Họ lớn lên cùng nhau, từng ở bên nhau những năm tháng đẹp nhất.
Nay cô cứ biệt tăm không một lời từ biệt, lại có ý định định cư lâu dài ở một nơi xa lạ như thế—thật sự khiến lòng anh se sắt.
Lặng một lúc, Ivya nghiêng đầu quan sát anh, rồi nhẹ giọng hỏi, "Luca... cậu có sao không?
Cậu bị thương nặng lắm à?"
Câu hỏi ấy khiến Luca hơi ngẩn người.
Anh không nghĩ Ivya biết về việc mình bị thương.
Vừa nãy cô còn nói không liên lạc được cơ mà... nhưng rồi, anh không nghĩ nhiều.
Với Luca, đó chỉ là một câu hỏi xuất phát từ sự quan tâm.
Anh khẽ cười, lắc đầu, "Mình không sao."
Ivya cũng gật đầu, nhưng trái tim cô thì đập thình thịch vì lo lắng.
Hôm Keal kể lại mọi chuyện, cô đã ngồi im hàng giờ liền, thậm chí suy sụp đến bất tỉnh nhân sự mấy tuần, lòng gần như tê liệt vì sợ hãi.
Cô không nghĩ rằng Luca... vẫn còn sống trở về mà bước vào căn nhà này.
Cô kéo anh ngồi xuống ghế, tránh để không khí bị nặng nề thêm.
Những câu hỏi, những hoài nghi, những khoảng cách dường như dần tan biến, nhường chỗ cho những lời kể chân thành và những kỷ niệm đẹp đẽ từ thời thơ ấu.
Cả hai người cứ thế ngồi bên nhau, trò chuyện không ngừng, nụ cười dần nở trên môi họ, ánh mắt ánh lên tia sáng như thể cả thế giới bên ngoài đã không còn quan trọng.
Họ nói về những ngày cũ, những lần trốn học cùng nhau, những trò nghịch ngợm bị mắng, những buổi chiều dắt nhau đi ăn kem.
Mãi cho đến khi ánh trăng đã leo lên tận đỉnh đầu, len qua song cửa, hắt những mảng sáng nhạt nhòa xuống nền gạch mát lạnh... tiếng cười của hai người mới dần nhỏ lại, lẫn vào hơi thở ấm áp của một đêm đã lâu không còn nặng nề nữa.
Khi Luca vừa bước ra khỏi phòng, cánh cửa sau lưng còn chưa kịp khép lại hoàn toàn, anh khẽ quay đầu theo thói quen, định bụng sẽ rời đi tìm chút gió đêm cho nhẹ lòng.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng mặt lên, ánh mắt anh bất ngờ chạm phải một hình ảnh khiến bước chân khựng lại.
Ở khoảng cách không quá gần cũng chẳng quá xa—đủ để không làm người khác cảm thấy bị dòm ngó—Isla đang đứng dựa lưng vào bức tường hành lang, hai tay khoanh lại trước ngực, dáng vẻ trầm tĩnh và yên lặng như một bóng hình được khắc sẵn vào màn đêm.
Luca hơi ngạc nhiên.
Nhưng với khoảng cách ấy, rõ ràng Isla không có ý định nghe lén cuộc trò chuyện giữa anh và Ivya.
Điều đó khiến trong lòng anh thoáng qua một chút biết ơn.
Isla rất kiêu hãnh, và cô cũng là người biết chừng mực.
Dù cô luôn có vẻ kiểm soát mọi thứ, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy mình bị xâm phạm hay thiếu tôn trọng khi ở cạnh cô.
Chỉ trừ lần đầu họ gặp mặt.
Anh bước về phía cô, gương mặt vẫn còn đọng lại chút cảm xúc từ cuộc trò chuyện lúc nãy.
Khi đến gần, nhìn thấy gương mặt điềm nhiên như không của Isla—dù rõ ràng là cô đã đứng đó rất lâu—Luca mới nhẹ giọng hỏi: "Khuya rồi, sao cô lại đứng đây?"
Isla không trả lời bằng lời ngay lập tức.
Cô chỉ liếc anh một cái, rồi chẳng buồn giải thích, nắm lấy cổ tay anh kéo đi về phía hành lang ngược lại.
Luca thoáng sững sờ, nhưng rồi cũng để mặc cô dắt đi mà không hỏi han gì thêm.
Dù sao thì...
đó giờ Isla chẳng bao giờ làm điều gì quá nguy hiểm cho anh, vậy nên lần này anh cũng không ngại theo chân cô.
Điều anh không ngờ là Isla lại đưa anh xuống khu vực nhà ăn tầng trệt—nơi này yên tính đến mức buồn tẻ.
Trên bàn ăn ở góc phòng, hai suất cơm tối vẫn còn bốc khói nhẹ, được trình bày gọn gàng và ấm cúng như thể đã được chuẩn bị sẵn từ trước.
Lúc này, Luca mới nhận ra ý định ban đầu của Isla.
Thì ra cô biết hôm nay anh chưa ăn gì.
Anh còn đang ngơ ngác thì Isla đã đẩy nhẹ vai anh xuống ghế, rồi chính mình cũng ngồi xuống bên cạnh, yên lặng như thể đây là chuyện bình thường.
Trên mặt Luca hiện lên một chút vui vẻ.
Anh thầm nghĩ, ngoài trừ khoản nấu ăn dở tệ, nói chuyện thiếu cảm xúc và tính cách thì thất thường khó đoán... ra thì Isla hình như cái gì cũng làm được.
Isla là người lên tiếng trước, ánh mắt liếc qua đĩa cơm trước mặt anh, không giải thích gì nhiều, chỉ đơn giản nói: "Ăn đi."
Luca ngoan ngoãn cầm đũa lên, anh cũng không khách sáo.
Anh biết rõ tính Isla, càng nói nhiều thì càng phiền, cứ im lặng mà làm theo là tốt nhất, hơn nữa anh cũng đói rả riwf tay chân rồi, chỉ là mải nói chuyện nên quên .
Bữa ăn giữa đêm ấy trôi qua nhẹ nhàng, không cần quá nhiều lời, nhưng lại khiến lòng anh ấm đến lạ.
Sau bữa ăn, Luca tự mình bôi thuốc lên những vết thương vẫn chưa lành hẳn.
Isla thì ngồi vào bàn làm việc đặt trong cùng căn phòng, tiếp tục cắm đầu vào đống tài liệu liên quan đến dự án NEOD đang gần tới ngày ra mắt.
Không ai làm phiền ai, chỉ có tiếng lật giấy và tiếng gõ phím thỉnh thoảng vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Khoảnh khắc Luca bôi xong thuốc, anh liếc nhìn đồng hồ treo tường rồi giật mình thốt khẽ,
"Đã hai giờ sáng rồi sao?"