Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 961


Chương 961

Thiệu Kinh sững sờ vì không kịp phản ứng.

Phó Đình Viễn bảo ông ta đừng xấu hổ, nhất định là kinh nghiệm của chính Phó Đình Viễn.

Nhưng Thiệu Kinh không thể tưởng tượng được Phó Đình Viễn, một người đàn ông quyết đoán sát phạt, nói một không hai, cao cao tại thượng, sẽ trông như thế nào khi anh không biết xấu hổ.

Ngoài ra, sao một cô gái trông có vẻ dịu dàng và dễ nói chuyện như Du Ân lại dám lạnh mặt với Phó Đình Viễn chứ? Dám làm cho Phó Đình Viễn ăn nói khép nép trước mặt cô?

Phó Đình Viễn liếc nhìn Thiệu Kinh, tiếp tục nói: “Không chỉ không biết xấu hổ mà còn phải dụng tâm.”

Thiệu Tĩnh lau mặt hồi tỉnh, giống như đang chăm chú lắng nghe.

Trên thực tế, ông ta rất muốn Phó Đình Viễn đưa ra một ví dụ, làm thế nào để không biết xấu hổ, nhưng ông ta không dám.

Phó Đình Viễn nhấn mạnh một lần nữa: “Tôi nói lại lần nữa, kinh nghiệm của tôi là dựa trên mong muốn chân thành vãn hồi mọi chuyện của ông. Nếu trái tim của ông vẫn hướng về những người phụ nữ hỗn láo bên ngoài, thì cứ coi như tôi chưa nói gì.”

“Tôi thật lòng muốn vãn hồi mọi chuyện.” Thiệu Kinh rất hối hận.

Phó Đình Viễn nhìn bộ dạng của Thiệu Kinh, thẳng thừng chỉ ra: “Nói trắng ra, e là ông không có hy vọng lắm.”

Thiệu Kinh đã phạm quá nhiều sai lầm, lãng phí nhiều năm như vậy, trái tim của vợ ông ta chắc chắn đã chết từ lâu bởi vì sự ph*ng đ*ng của ông ta trong những năm qua.

“Đặc biệt là hai đứa con của ông đều đã trưởng thành, đều ở bên vợ ông, ông không thể kết nối với bà ấy thông qua con cái.”

“Khi bà ấy mệt mỏi nhất, cần ông nhất thì ông lại không ở đó, bây giờ cũng không cần ông tồn tại.”

Những lời của Phó Đình Viễn thật khó nghe, nhưng chính là sự thật.

Thiệu Kinh chán nản rũ mắt xuống: “Tôi biết.”

“Mọi chuyện đều do con người tạo ra.” Phó Đình Viễn an ủi Thiệu Kinh và không nói gì nữa.

Mặc kệ có hy vọng hay không, đây là chuyện của vợ chồng Thiệu Kinh, có lẽ ba năm năm nữa Thiệu Kinh sẽ hết hy vọng, có lẽ lâu ngày trái tim vợ ông ta sẽ tan chảy, hoặc có thể hai người sẽ như thế này trong suốt quãng đời còn lại.

Sau chín giờ, rượu của Thiệu Kinh đã cạn, vừa định kêu người mở thêm một chai rượu đỏ, Phó Đình Viễn không chút lưu tình hỏi ông ta: “Ăn xong chưa?”

Thiệu Kinh ợ một tiếng: “Sao, sao vậy?”

“Ăn xong thì chúng ta đi thôi, tôi phải về.” Phó Đình Viễn vừa nói vừa định đứng dậy rời đi.

“A? Bây giờ đi sao? Mới chín giờ mà?” Thiệu Kinh say khướt nói: “Không phải cô Du ăn cơm nhà ông bà nội sao? Cô ấy không về sớm như vậy đâu?”

Thiệu Kinh kéo Phó Đình Viễn: “Uống nữa, uống nữa.”

Phó Đình Viễn tức giận nói: “Thiệu Kinh, ông tỉnh ngộ đi, cả đời này ông cũng không thể theo đuổi vợ được nữa đâu.”

Thiệu Kinh không hiểu.

Phó Đình Viễn lại nói: “Ngay cả khi Du Ân không về, tôi có thể uống rượu ở bên ngoài mà không kiêng nề gì ư?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 962


Chương 962

“Sai lầm lớn.”

“Bởi vì cô ấy không về, tôi phải thành thật tự giác trở về trước, sau đó tắm rửa sạch sẽ, nếu có thể sẽ hỏi cô ấy khi nào thì trở về, chủ động đi chuẩn bị nước tắm cho cô ấy.”

“Nếu cô ấy không cho tôi đến nhà họ Diệp, bây giờ tôi phải tự đi đón cô ấy.”

Thiệu Kinh ngoáy tai mình.

Ông ta vừa nghe thấy gì vậy?

Phó Đình Viễn hèn mọn làm mấy điều như vậy sao, đó có còn là Phó Đình Viễn mà ông ta biết không?

Và, Du Ân không cho Phó Đình Viễn đến nhà họ Diệp ư?

Thiệu Kinh ngay lập tức đứng ra lấy công bằng cho Phó Đình Viễn: “Sếp Phó, điều này, điều này không thích hợp phải không? Với thân phận của cậu mà vẫn không được phép đến cửa ư? Cô ấy nên háo hức để anh đến cửa chứ?”

Phó Đình Viễn không muốn nói lời nào với Thiệu Kinh nữa, có vẻ như vợ ông ta hành hạ ông ta chưa đủ, ông ta chưa hoàn toàn nhận ra tình hình hiện tại của mình.

Phó Đình Viễn đứng dậy và phất tay áo bước đi, để lại Thiệu Kinh say khướt ngồi đó một mình.

Khi Phó Đình Viễn đang đợi tài xế đến đón anh ở lối vào của nhà hàng, anh nhìn thấy Bạch Thanh Thanh.

Rõ ràng, Bạch Thanh Thanh lại đến quấy rầy Thiệu Kinh.

Phó Đình Viễn coi thường những người phụ nữ này, chỉ muốn bám vào đàn ông, không muốn tự mình làm việc chăm chỉ. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Cũng chật vật trong làng giải trí, Tô Ngưng xuất phát điểm từ một vai phụ vô danh rồi vươn lên dẫn đầu, chịu không ít khổ cực, nhưng đối với Tô Ngưng mà nói, những thành tựu mà cô ấy đạt được sẽ có cảm giác an toàn hơn, bởi vì tất cả đều do chính cô ấy đạt được.

Bạch Thanh Thanh và Tô Ngưng hẳn là diễn viên cùng thời, ban đầu cô ta dựa vào Thiệu Kinh, ít nhiều cũng nổi tiếng trong một thời gian, khi đó Tô Ngưng vẫn đang đóng vai phụ trong các đoàn phim.

Nhưng bây giờ sự chênh lệch đã rõ, những năm này Bạch Thanh Thanh luôn tự mãn với tài nguyên của Thiệu Kinh, kỹ năng diễn xuất hoàn toàn vô dụng, không tiến bộ chút nào, dần dần bị người ta lên án chỉ trích.

Thiệu Kinh mấy năm nay quản lý kém, không làm mấy bộ phim truyền hình, nhưng mấy bộ phim truyền hình bên ngoài sẽ không ai mời Bạch Thanh Thanh làm nữ chính cả, nữ phụ cũng không có. Hiện tại ngay cả nữ ba nữ bốn, cũng không có ai tìm cô ta, khó trách cô ta lại cứ bám riết Thiệu Kinh không buông.

Bạch Thanh Thanh cũng nhìn thấy Phó Đình Viễn, dưới cái nhìn xuyên thấu của Phó Đình Viễn, cô ta lúng túng đóng chiếc áo khoác lông trên người lại, vội vã bước vào nhà hàng với đôi mắt uể oải.

Cô ta phát hiện ra Thiệu Kinh và Phó Đình Viễn đã ăn tối ở đây, vì vậy cô ấta đã đến đây từ sớm và chờ đợi.

Cô ta cũng không có cách nào, lần này Thiệu Kinh thật sự muốn cắt đứt quan hệ với cô ta.

Phó Đình Viễn tự nhiên phớt lờ Bạch Thanh Thanh, cúi đầu, lên xe và rời đi.

Ngay khi ngồi vào, anh lập tức gọi cho Du Ân và hỏi khi nào cô sẽ về.

Du Ân đang ở nhà họ Diệp, thay vì trả lời cuộc gọi của Phó Đình Viễn, cô đã gửi lại cho anh một tin nhắn rằng cô sẽ ở lại với ông bà thêm mười phút nữa.

Phó Đình Viễn buồn chán đến mức chỉ bảo tài xế đợi bên ngoài ngôi nhà cũ của nhà họ Diệp.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 963


Chương 963

Anh không vào cửa nhà họ Diệp, cũng không đón cô trước mặt nhà họ Diệp, anh chỉ lẳng lặng đi theo xe cô.

Trời đã khuya, cô lái xe từ nhà cũ của nhà họ Diệp về đến nơi ở cũng phải mất hơn nửa tiếng, nên anh rất lo lắng.

Phó Đình Viễn không biết mình bị làm sao, tâm trí anh lúc này chỉ toàn là Du Ân.

Miễn là không có xã giao hay công việc, anh sẽ bắt đầu nghĩ về cô.

Du Ân và Diệp Văn Thư Ninh chia tay sau khi rời khỏi ngôi nhà cũ của nhà họ Diệp, Diệp Văn Thư Ninh trở về nơi ở của họ, Du Ân lái xe trở lại chỗ của cô và Phó Đình Viễn.

Biết rằng Phó Đình Viễn đã đến Bắc Kinh, Thư Ninh đã bí mật thuyết phục Diệp Văn không giữ Du Ân ở nhà.

Đây là thời điểm mà hai người trẻ tuổi yêu nhau sâu sắc, tách họ ra cũng không tốt chút nào.

Chỉ là khi Du Ân lái xe trên đường, cô luôn cảm thấy có một chiếc ô tô đi theo mình.

Lúc đầu cô còn tưởng là ảo giác của mình, nhưng sau đó cô âm thầm thay đổi lộ trình mấy lần, phát hiện chiếc xe kia chưa bao giờ rời xa cô quá hai chiếc xe, cô không khỏi có chút luống cuống.

Phó Đình Viễn không biết rõ về xe của Du Ân ở Bắc Kinh, vì vậy trong lúc nhất thời cô đã không nghĩ về anh, hơn nữa anh cũng đã nói đêm nay có một bữa tiệc xã giao, cho nên Du Ân nghĩ rằng anh còn đang ở bữa tiệc.

Nhìn chiếc xe kia từ kính chiếu hậu, Du Ân hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, rồi nhanh chóng gọi điện cho Phó Đình Viễn.

Giọng nói của Phó Đình Viễn rất dịu dàng: “Sao vậy?”

“Em gặp chút chuyện.” Du Ân nói ngắn gọn: “EM đang lái xe về, nhưng có một chiếc xe cứ đi theo em, em phải làm sao đây?”

Phó Đình Viễn ở trong xe phía sau: “…”

Làm sao Phó Đình Viễn có thể nghĩ rằng hành vi âm thầm bảo vệ của anh sẽ bị Du Ân hiểu lầm là một kẻ theo dõi ác ý chứ.

Anh dựa vào ghế sau, giơ tay bóp trán nói: “Là anh.”

Du Ân khó hiểu: “Cái gì?”

Phó Đình Viễn bất lực giải thích: “Anh nói, chiếc xe đi theo em là xe của anh.”

“Sau bữa tối, anh đến nhà cũ nhà họ Diệp chờ em, vốn là muốn âm thầm cùng em trở về, không ngờ lại bị em coi là kẻ bám đuôi.”

Du Ân vì bị theo dõi mà rất lo lắng không biết nên nói gì, may mà cô gọi cho anh trước, nếu gọi thẳng cho cảnh sát thì xấu hổ lắm.

Phó Đình Viễn nói với cô qua điện thoại: “Em tìm một chỗ đậu xe phía trước, anh sẽ ngồi xe em về.”

Du Ân đáp lại một tiếng, tìm chỗ có thể đậu ở phía trước rồi dừng xe, quả nhiên, cô nhìn thấy Phó Đình Viễn bước xuống chiếc xe đã bám theo mình từ phía sau, sải chân dài đi về phía xe của cô.

Ngay khi Phó Đình Viễn ngồi vào, Du Ân bất lực nói: “Đêm hôm anh chạy qua chạy lại làm gì, ưm…”

Du Ân chưa kịp nói xong, Phó Đình Viễn đột nhiên cúi xuống và hôn cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 964


Chương 964

Hơi thở của người đàn ông mang theo mùi rượu nhàn nhạt, bá đạo và nhiệt tình, quét qua lý trí của Du Ân.

Sau khi hôn xong, người đàn ông dùng ngón tay thon dài v**t v* gò má của cô, ghé sát tai cô thì thầm: “Anh rất nhớ em, cho nên mới tới đây chờ em.”

Du Ân đỏ mặt đẩy anh ra, rồi nhanh chóng khởi động xe rời đi.

Buổi tối, xe của bọn họ đậu bên đường, người ngoài nhìn vào cũng biết không khí bên trong rất kinh diễm.

Hơn nữa, bọn họ mới một chiều một đêm không gặp, thế mà anh lại nhớ cô thế này, cũng quá khoa trương rồi đó.

Trên đường trở về, Phó Đình Viễn im lặng và thành thật, Du Ân tập trung vào việc lái xe, trong khi anh nhắm mắt và dựa vào ghế phụ để nghỉ ngơi.

Sau khi đỗ xe ở tầng dưới, Du Ân đang định đi lên lầu, Phó Đình Viễn đã nắm tay cô nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đi dạo một chút nhé?”

Du Ân cực kỳ ngạc nhiên, từ khi bọn họ bắt đầu làm vợ chồng đến bây giờ, chưa bao giờ nắm tay đi dạo cả.

Những gì phổ biến giữa các cặp vợ chồng khác thực sự là hiếm với họ.

Du Ân không thể từ chối lời đề nghị như vậy nên khẽ gật đầu.

Phó Đình Viễn nắm chặt tay cô, dẫn cô đi dọc theo con đường bên cạnh.

Ban đầu Du Ân không quen lắm, cô vừa ngại ngùng vừa căng thẳng, sau một lúc thì lòng bàn tay của cô đã đổ đầy mồ hôi.

Phó Đình Viễn dường như cũng không khá hơn là bao, lòng bàn tay không khô ráo và ấm áp như thường lệ.

Hai người dây dưa nhiều năm, nắm tay nhau đi dạo thực sự khiến mỗi người đều căng thẳng.

Phó Đình Viễn dừng lại trước, cúi đầu nhìn Du Ân và hỏi nhỏ: “Có lạnh không?”

“Không lạnh.” Du Ân lắc đầu.

Từ trước đến nay cô luôn sợ lạnh, ra ngoài đều mặc quần áo dày, hôm nay cũng vậy.

Hơn nữa, cho dù có lạnh, hiện tại cô cũng không cảm giác được, bởi vì đại não của cô sắp ngừng hoạt động rồi.

Phó Đình Viễn buông tay cô ra, lấy khăn tay từ trong túi ra lau lòng bàn tay cho hai người, sau đó cười nói: “Xem ra chúng ta đều có chút căng thẳng…”

Du Ân ho nhẹ một tiếng, vội vàng chuyển đề tài hỏi anh: “Anh chỉ mặc áo khoác, có lạnh không?”

“Không lạnh, không lạnh chút nào.” Phó Đình Viễn nói xong, lại nắm lấy tay cô, vững vàng bước đi.

Trái tim nóng, toàn thân đều nóng, làm sao có thể cảm thấy lạnh chứ?

Hai người không nói chuyện, cũng không có căng thẳng nữa, cứ như vậy chậm rãi nắm tay đi tới.

Họ cũng bắt gặp những người đi bộ tốp ba tốp năm trên đường, có cả những cặp vợ chồng trẻ và những cặp vợ chồng già, nhưng không có ngoại lệ, mọi người đều rất vui vẻ nắm tay nhau.

Đi được một lúc, Phó Đình Viễn dừng lại, ôm Du Ân vào lòng và hỏi: “Lúc trước khi anh đi công tác, em có nhớ anh không?”

Gần đây anh càng ngày càng nếm trải mùi vị nhớ nhung, không khỏi nghĩ đến bản thân vẫn luôn đi công tác, khi đó nhất định cô đã phải chịu khổ sở như vậy.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 965


Chương 965

Du Ân hơi xấu hổ khi đột nhiên hỏi anh câu hỏi này.

Tuy nhiên, dưới ánh mắt không bỏ qua của Phó Đình Viễn, cô cụp mắt xuống và thì thầm: “Nhớ…”

Sao lại không nhớ được chứ?

Mỗi một lần, cô bắt đầu nhớ anh ngay khi anh rời đi và không dừng lại cho đến khi anh quay về.

Du Ân ngước mắt lên nhìn Phó Đình Viễn và nói: “Anh có nhớ không, có lần anh từng đi công tác khoảng hai mươi ngày.”

Đây là chuyến công tác dài nhất của Phó Đình Viễn trong ba năm chung sống.

Phó Đình Viễn vòng tay qua người cô và cười nhẹ: “Em còn nhớ rõ anh đã đi bao nhiêu ngày sao?”

“Đúng vậy, mỗi ngày đều dài như một năm vậy.” Du Ân không còn ngại ngùng như lúc đầu nữa, vừa tâm sự vừa nhớ lại: “Đó là khoảng thời gian khó chịu nhất đối với em, suýt chút nữa em đã gọi điện cho anh rồi.”

Khi Du Ân nói điều này, cô đột nhiên dừng lại và không nói thêm lời nào nữa.

Khi đó, cô muốn gọi điện cho Phó Đình Viễn, nhưng lại sợ anh không thích sự chủ động quan tâm và hỏi thăm của mình, lại càng sợ anh sẽ chế giễu cô là đạo đức giả, nên cô kìm chế ý muốn gọi điện.

Nhưng những lời này bây giờ nói ra cũng không hay lắm nên cô lại thôi.

Phó Đình Viễn đương nhiên đoán được cô muốn nói gì, ôm cô thật chặt và tự trách mình: “Anh xin lỗi, trước đây anh đã gây ra quá nhiều uất ức cho em.”

Du Ân tựa vào trong ngực anh, ôn nhu nói: “Thật ra anh cũng không cần liên tục nói xin lỗi, đó là lựa chọn của em.”

“Bây giờ em có thể cảm nhận được quan tâm trân trọng của anh đối với em, em cũng sẽ đối xử tốt với anh, nhưng…”

Nhưng nghĩ đến chuyện sinh con, cô lại cảm thấy tiếc nuối.

Phó Đình Viễn ngắt lời cô: “Không có nhưng nhị gì cả, chỉ cần em đối xử tốt với anh, và anh cũng đối xử tốt với em, vậy là đủ.”

“Sau này không được phép nói những lời như vậy nữa!” Khi Phó Đình Viễn nói điều này, giọng điệu của anh nghiêm khắc hơn một chút, như thể anh muốn đánh tan hoàn toàn suy nghĩ của Du Ân về chủ đề này.

Du Ân khịt mũi: “Không nói thì không nói, sao lại hung dữ như vậy chứ.”

Phó Đình Viễn tức cười khi bị cô phản công, cúi đầu cắn môi cô để trừng phạt.

Hai người ở bên ngoài đi dạo hồi lâu mới đi trở về, Du Ân ngái ngủ thì thào nói: “Em buồn ngủ.”

Phó Đình Viễn lập tức dừng lại: “Nếu em buồn ngủ, anh sẽ cõng em về, em có thể ngủ trên lưng anh trước.”

“Không cần đâu.” Du Ân sửng sốt.

Anh cõng cô về ư?

Quá dọa người rồi đó.

Sợ anh thực sự sẽ cõng mình trên lưng, Du Ân vội vàng rút tay ra khỏi lòng bàn tay của anh và nhanh chóng chạy đi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 966


Chương 966

Phó Đình Viễn đứng đó bất lực nhìn bóng lưng cô rồi nhanh chóng đi theo cô.

Cô vẫn có vẻ hơi không tin rằng anh sẽ chiều chuộng cô đến mức như vậy.

Chẳng phải có câu nói chiều chuộng phụ nữ đến vô pháp vô thiên, khiến cô không chịu nổi, chỉ có thể ở bên cạnh anh sao?

Đúng, sau này anh sẽ cố gắng hướng tới mục tiêu này.

Phó Đình Viễn trở lại Giang Thành vào tối Chủ nhật, nếu Du Ân không thúc giục anh, anh vẫn muốn ở lại với cô.

Du Ân thực sự đau đầu kinh khủng, vất vả lắm mới có bữa nghỉ cuối tuần, nhưng cuối cùng lại dành toàn bộ thời gian cho anh, cô thầm thề trong lòng rằng sau khi kết thúc khóa đào tạo, cô sẽ ở lại thủ đô để ở bên cạnh Diệp Văn Thư Ninh nhiều hơn.

Sau khi tiễn Phó Đình Viễn vào tối chủ nhật, Du Ân trở lại khách sạn đào tạo, Hiểu Nguyệt đã rời đi nên Du Ân vẫn ở trong căn phòng ban đầu của mình.

Vấn đề của Hiểu Nguyệt đã kết thúc theo cách này, không ai gọi cho cô để thuyết phục cô làm hòa nữa, Hiểu Nguyệt cũng không liên lạc với cô dưới bất kỳ hình thức nào nữa.

Khi tuần huấn luyện mới bắt đầu vào ngày hôm sau, Du Ân gián tiếp cảm nhận được mọi người hơi không hòa hợp với cô.

Bởi vì họ đã tổ chức nhiều bữa tiệc và trò chơi giao lưu vào cuối tuần, nhưng cô không có ở đó.

Du Ân thực sự không nói nên lời, ngậm đắng nuốt cay.

Phó Đình Viễn đã đến đây từ tối thứ sáu và luôn quấn lấy cô, cô thậm chí còn không có nhiều thời gian để đi cùng cha mẹ mình chứ đừng nói đến việc tham gia những bữa tiệc này.

Lúc đầu, khi Du Ân nhìn thấy mọi người tổ chức trò chơi trong nhóm, cô cũng cảm thấy việc không tham gia cũng có chút không thích hợp.

Nhưng ai ngờ Phó Đình Viễn nói: “Em hòa hợp với bọn họ làm gì?”

“Em còn ngại Hiểu Nguyệt giày vò em chưa đủ sao?”

“Là bởi vì Tô Ngưng không phải bạn tốt của em, hay đám người Chu Mi không phải bạn của em?”

“Anh nói này, Du Ân, có đôi khi trái tim của em thật sự quá mềm yếu thiện lương.”

“Em hoàn toàn không thể từ chối trước mặt người ngoài, một chữ xấu cũng không thể nói, tại sao trước mặt anh em lại lạnh lùng dễ từ chối như vậy?”

Du Ân không nói nên lời trước những gì anh nói, mặc dù lời nói của anh rất độc địa nhưng cũng rất dễ nghe.

Thật vậy, cô có Tô Ngưng, đám người Chu Mi làm bạn là đủ rồi, không cần phải lấy lòng người khác, hay vì thể diện mà đi chơi với người khác.

Cho dù là Tô Ngưng, Chu Mi, hay không Tống Nghênh, bọn họ chưa bao giờ cố tình tiếp cận cô vì thân phận của cô.

Đó là bởi vì họ có sự hấp dẫn lẫn nhau trong tính cách của họ, vì vậy họ tự nhiên mà trở thành bạn bè.

Một người như Hiểu Nguyệt kết bạn với cô chỉ vì lợi ích, không có cũng được, vì vậy Du Ân hoàn toàn từ bỏ ý định tham gia những cuộc vui này.

Ngày hôm đó, Du Ân trở về phòng sau buổi đào tạo, nhưng bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Đổng Văn Tuệ.

Nghe giọng nói của Đổng Văn Tuệ trên điện thoại, Du Ân cảm thấy như thể đã xa cả một đời người.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 967


Chương 967

Từ khi Phó Thiến Thiến mất đến khi Đổng Văn Tuệ bị Phó Đình Viễn cưỡng ép đưa ra nước ngoài, Du Ân chưa bao giờ có bất kỳ liên hệ nào với Đổng Văn Tuệ.

Cảnh tượng Đổng Văn Tuệ tát vào mặt cô năm đó vẫn còn sống động trong tâm trí Du Ân.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, Đổng Văn Tuệ bắt đầu khóc trong điện thoại: “Du Ân, trước đây tôi là người có lỗi với cô. Tôi không nên chanh chua như vậy với cô, tôi không nên tìm mọi cách nhục mạ cô, lại càng không nên đánh cô.”

“Tôi gọi để xin lỗi cô…” Tiếng khóc của Đổng Văn Tuệ thực sự rất khó chịu, khiến Du Ân khẽ cau mày.

Đổng Văn Tuệ luôn lạnh lùng trước mặt cô nhiều năm như vậy, nhưng lần này bà ta đột nhiên thấp giọng xin lỗi và khóc lóc, nhất định là bà ta có chuyện muốn nói với cô.

Vì vậy Du Ân nhẹ giọng hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Đổng Văn Tuệ lập tức ngừng khóc, nhưng vẫn nghẹn ngào nói: “Du Ân, tôi cầu xin cô, giúp tôi nói vài lời trước mặt Đình Viễn, bảo nó đưa tôi về đi.”

Đổng Văn Tuệ vừa khóc vừa nói: “Tôi thực sự không thích nghi với cuộc sống ở nước ngoài. Tôi không hiểu ngôn ngữ, chế độ ăn uống và thói quen sinh hoạt cũng không quen chút nào, cả ngày ở cùng với Phó Giang, tôi sắp trầm cảm rồi!”

Những lời của Đổng Văn Tuệ vô cùng đau buồn, có thể nghe ra bà ta không nói dối.

Du Ân có thể tưởng tượng đại khái tình huống của bà ta, nhưng tại sao Đổng Văn Tuệ lại cầu xin cô?

Phó Đình Viễn là con trai của bà ta, bà ta cầu xin Phó Đình Viễn chẳng phải sẽ hữu ích hơn sao?

Vừa nghĩ như vậy, Đổng Văn Tuệ liền nói ra suy nghĩ trong lòng cô: “Tôi biết trong lòng cô đang suy nghĩ gì, nhất định cô đang thắc mắc tại sao tôi không trực tiếp gọi cho Đình Viễn đúng không.”

“Tôi đã tìm nó! Nhưng nó hoặc phớt lờ tôi, hoặc không cho phép tôi về nước.”

“Tôi gọi cho nó mười cuộc thì nó chỉ nghe một cuộc thôi.” Đổng Văn Tuệ khóc nói: “Tôi biết cô hận tôi, không phải là thù hận bình thường, nhưng tôi đã làm rất nhiều điều sai trái trong quá khứ, muốn bù đắp cũng không có cách nào, nó còn muốn tôi phải làm sao chứ?”

Nếu Phó Đình Viễn đã tỏ thái độ kiên quyết như vậy, Du Ân cũng biết mình không thể nói gì giúp Đổng Văn Tuệ, vì vậy cô từ chối: “Tôi nghĩ tôi không thể giúp bà chuyện này được rồi.”

Du Ân không muốn nói gì thêm với Đổng Văn Tuệ nữa, cô định cúp điện thoại sau khi nói xong.

Đổng Văn Tuệ vội vàng ngăn cô lại: “Du Ân, bây giờ nó đều nghe lời cô, chỉ cần cô giúp tôi nói vài lời trước mặt nó, nó nhất định sẽ đồng ý!”

Đổng Văn Tuệ sợ Du Ân sẽ từ chối lần nữa nên vội vàng nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ không đến Giang Thành cho dù có về nước, tôi sẽ tìm một nơi có núi non sông đẹp để sống, tôi cũng sẽ không phản đối các người ở bên nhau nữa, bất luận có con hay không.”

“Du Ân, làm ơn, làm ơn cứu tôi với.” Đổng Văn Tuệ vừa khóc vừa nói: “Cô không biết tôi đã trải qua cuộc sống như thế nào đâu. Vài ngày trước tôi bị ốm và phải đến bệnh viện, nhưng Phó Giang lại không đi cùng tôi. Tôi, tôi chỉ có thể nói một vài từ tiếng Anh đơn giản, vì vậy tôi không thể mô tả tình trạng của mình cho bác sĩ được!”

“Cứ như vậy, sớm muộn gì tôi cũng sẽ chết thôi!”

Đổng Văn Tuệ được ông cụ chỉ điểm nên mới gọi cho Du Ân để được giúp đỡ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 968


Chương 968

Đổng Văn Tuệ cứ luôn gọi điện cho Phó Đình Viễn hoặc gọi cho ông cụ để khóc lóc kể lể.

Lần này, bà ta vì chuyện bệnh tật và rào cản ngôn ngữ nên đã khóc lóc với ông cụ, ông cụ bảo bà ta nhờ Du Ân cầu xin, nói rằng hiện tại chỉ có Du Ân mới có thể thuyết phục Phó Đình Viễn.

Đổng Văn Tuệ và Phó Giang cũng từng có thời gian mặn nồng, khi đó bà ta nói gì Phó Giang cũng nghe nên đương nhiên bà ta hiểu ông cụ nói gì, ông cụ gián tiếp nói với bà ta rằng con trai bà ta và Du Ân có quan hệ tình cảm rất tốt.

Đổng Văn Tuệ không biết mình đang ở trong tâm trạng gì. Bà ta phản đối tới lui, nhưng cuối cùng bà ta cũng không thể khiến Du Ân rời xa con trai mình.

Bà ta cam chịu số phận của mình.

So với việc tiếp tục chọc giận Du Ân, Đổng Văn Tuệ giờ đây quan tâm đến sự sống chết của chính mình nhiều hơn.

Vì vậy, bà ta đã gọi điện cho Du Ân mà không chút do dự, khóc lóc và cầu xin Du Ân hãy cứu bà ta.

Lúc trước, bà ta vênh mặt hất hàm với Du Ân ở khắp mọi nơi, bà ta không bao giờ ngờ rằng có một ngày bà ta sẽ cầu xin Du Ân một cách hèn mọn như vậy.

Đổng Văn Tuệ khóc lóc khiến Du Ân đau đầu nên chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi sẽ nói chuyện với anh ấy, nhưng anh ấy có nghe hay không thì tôi không biết được.”

Du Ân cúp điện thoại sau một câu trả lời đơn giản như vậy.

Trên thực tế, cô không muốn quan tâm đến cuộc sống của Đổng Văn Tuệ chút nào, nhưng vì cân nhắc cho Phó Đình Viễn, cô phải làm vậy, cô không thể để Phó Đình Viễn mang tai tiếng là không quan tâm đến cuộc sống của mẹ được.

Xét cho cùng, đây không phải là chuyện tốt lành gì, nếu Đổng Văn Tuệ phát điên và tìm phương tiện truyền thông để vạch trần Phó Đình Viễn thì sao?

Đổng Văn Tuệ có thể làm được việc này.

Về chuyện Đổng Văn Tuệ, Du Ân cũng đã nói với Phó Đình Viễn lúc ở trên giường.

Lại là một ngày cuối tuần nữa, có nghĩa là khóa đào tạo viết kịch bản kéo dài hai tuần của Du Ân đã kết thúc.

Cũng giống như lần trước, tối thứ sáu Phó Đình Viễn đã vội vã từ Giang Thành chạy đến, từ sân bay đi thẳng đến khách sạn nơi Du Ân ở, định đón người trở về cùng trải qua đêm xuân.

Không ngờ, khi xe dừng bên ngoài khách sạn, anh gọi điện cho Du Ân thì nghe Du Ân nói: “Tối nay bọn em phải đi ăn tối liên hoan, anh về trước đi.”

Biết là anh sẽ không vui nên Du Ân vội vàng giải thích: “Đây là bữa tối chia tay sau khóa đào tạo, em không tham gia thì không tốt lắm.”

Phó Đình Viễn bị cho leo cây, cầm điện thoại và nghiến răng nói: “Được, vậy anh về trước.”

Anh có thể làm gì đây, người ta cũng là đi xã giao mà, dù sao cũng không thể chỉ cho phép anh giao du bên ngoài, còn cô thì không được.

Vì thế Phó Đình Viễn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc quay trở lại nơi ở của mình trước, kiếm một ít thức ăn và bắt đầu chờ đợi.

Đương nhiên, để giảm bớt sự thống khổ trong quá trình chờ đợi, anh vẫn đang xử lý công việc trong thư phòng, khi công việc trong tay kết thúc, anh liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ.

Anh lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho Du Ân, đã mười giờ rồi còn chưa về ư?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 969


Chương 969

Trước đó, khi anh ăn tối với Thiệu Kinh, mới chín giờ mà anh đã vội vàng chạy về rồi.

Khi điện thoại được kết nối, Phó Đình Viễn bình tĩnh hỏi: “Khi nào em về?”

“Sớm thôi.” Giọng Du Ân trong điện thoại có chút mềm mại, Phó Đình Viễn biết cô đã uống rượu, hơn nữa cô đã uống rất nhiều.

Phó Đình Viễn biết Du Ân có tửu lượng tốt và bình thường sẽ không say, nhưng khi nghĩ đến việc cô sẽ vô thức thể hiện tư thế của một cô gái nhỏ thanh tú trước mặt người khác khi uống say, anh nhất thời không thể ngồi yên được.

“Anh đón em.” Anh vừa nói vừa bước ra khỏi phòng làm việc.

“Không cần đâu.” Du Ân vẫn đang từ chối trên điện thoại, không muốn làm phiền anh nhiều như vậy, nhưng Phó Đình Viễn đã mặc áo khoác và đi ra ngoài.

Phó Đình Viễn một mình lái xe, khi đến nhà hàng nơi Du Ân và những người khác tổ chức tiệc, anh tình cờ gặp một nhóm người đang chào tạm biệt ở cửa nhà hàng.

Cô bạn gái thanh tú và quyến rũ của anh thật nổi bật giữa đám người, trong đêm đầu xuân, cô đứng đó thướt tha trong chiếc áo khoác len dài màu trắng sữa, dịu dàng và xinh đẹp.

Cũng không biết vì sao, anh lại cảm thấy cô càng ngày càng xinh đẹp.

Không ai có thể so sánh với cô, đừng nói đến những người bình thường trước mặt anh, ngay cả một nữ diễn viên nổi tiếng như Tô Ngưng cũng không bằng Du Ân trong mắt anh.

Sau khi đỗ xe và đi về phía họ, những người xung quanh nhìn thấy anh đều hết sức kinh ngạc, sau đó họ vội vàng mỉm cười chào đón anh, Phó Đình Viễn khẽ gật đầu đáp lại, sau đó nhẹ nhàng ôm người vẫn còn đang bối rối vào lòng.

Du Ân bất tri bất giác bị Phó Đình Viễn ôm vào lòng mới nhận ra anh, ngạc nhiên hỏi anh: “Sao anh lại ở đây?”

Phó Đình Viễn nhìn khuôn mặt thanh tú ngọt ngào của cô, không kìm được cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô: “Đến đón em.”

Dư Ân: “…”

Tất cả mọi người: “…”

Có câu nói, chỉ cần bản thân không xấu hổ, người xấu hổ sẽ là người khác.

Vì vậy, mặc dù sau khi hôn xong, anh nhận ra rằng việc thể hiện tình cảm của mình ở nơi công cộng như thế này không ổn lắm, nhưng Phó Đình Viễn vẫn giữ bình tĩnh rất tốt, nhìn Du Ân với ánh mắt dịu dàng.

Thế cho nên người xấu hổ chính là Du Ân và những người khác.

Du Ân đỏ hết cả mặt, vùi đầu vào ngực Phó Đình Viễn, hoàn toàn không muốn nhìn thấy ai.

Làm sao cô có thể ngờ rằng Phó Đình Viễn lại nhiệt tình và không kiềm chế như vậy, hôn cô trước mặt mọi người, anh thường là một người lạnh lùng và cao cao tại thượng, ít khi thể hiện cảm xúc trước mặt mọi người.

Những người khác cũng vô cùng xấu hổ, thứ cẩu lương này khiến bọn họ ê hết cả răng.

Và trong số những người phụ nữ có mặt, cũng có một số người ghen tị với Du Ân, họ đều cho rằng Du Ân có thể có quan hệ với Phó Đình Viễn, nhất định là do Du Ân chủ động hèn mọn.

Nhưng bây giờ nhìn thấy nụ hôn không kìm lòng được của Phó Đình Viễn, rõ ràng Phó Đình Viễn hèn mọn hơn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 970


Chương 970

“Chúng tôi đi trước.” Phó Đình Viễn tiếp tục chủ đạo tình hình chung, sau khi chủ động chào một tiếng, anh ôm Du Ân rời đi một cách tao nhã.

Vừa lên xe, Du Ân cảm thấy hô hấp đã bình thường trở lại, cô đưa tay vỗ vỗ gò má nóng bừng, đồng thời trách móc Phó Đình Viễn: “Tại sao anh lại hôn em trước mặt mọi người thế!”

Cũng may hôm nay là tiệc liên hoan sau khóa đào tạo, nếu không cô không còn mặt mũi nào đối mặt với những người đó nữa.

“Từ khi nào hôn bạn gái là phạm pháp vậy?” Phó Đình Viễn vừa nghiêm trang trả lời cô vừa thắt dây an toàn.

Những người phụ nữ khác đều muốn thể hiện tình cảm ở nơi công cộng, phần lớn là đàn ông không hợp tác, tại sao đến lượt cô, anh chủ động phối hợp nhiệt tình như vậy, cô lại không chịu.

Du Ân khịt mũi: “Ai nói anh phạm pháp? Nhưng anh, nhưng anh…”

“Nhưng anh thì sao?” Phó Đình Viễn nói những lời còn lại thay Du Ân: “Điều đó không phù hợp về mặt đạo đức à?”

Du Ân che khuôn mặt vẫn còn nóng hổi của mình và đồng ý với lời nói của anh, Phó Đình Viễn đưa ra một lý do đầy đủ: “Chúng ta đã lâu gặp lại, không thể hôn nhau sao?”

Du Ân xin đầu hàng.

Anh luôn có một đống lời ngụy biện như thế.

Có lẽ là vì uống rượu mà Du Ân cứ ngủ mơ mơ màng màng trên đường về, khi xe dừng ở tầng dưới, Du Ân bước xuống xe đã thấy bước chân hơi loạng choạng, sau khi Phó Đình Viễn khóa xe, anh dứt khoát bế cô đi lên.

Du Ân xấu hổ muốn chết, Phó Đình Viễn tự nói: “Cái này được đấy, lần trước anh nói anh cõng em về, nhưng không cõng được, bây giờ ôm về cũng được.”

Du Ân khẽ giãy dụa: “Mau thả em xuống đi, bị người khác nhìn thấy không tốt đâu.”

Phó Đình Viễn không thèm quan tâm, bế cô vào thang máy: “Sao vậy?”

Cũng mau chỉ có hai người họ trong thang máy, Du Ân thì thầm: “Anh có thể ôm em không? Gần đây hình như em đã tăng cân rồi.”

“Béo lên cũng tốt, trước kia em gầy quá.” Không biết trước kia cô đã xảy ra chuyện gì, gầy đến mức chỉ còn xương cốt, giống như nhà họ Phó không cho cô ăn vậy.

Sau khi cả hai trở về nhà, Phó Đình Viễn thậm chí còn giúp cô tắm, Du Ân hoàn toàn không muốn anh giúp nhưng anh lại nói rằng cô uống quá nhiều nên anh lo lắng, rồi đột ngột chen vào phòng tắm.

Thật vô lý.

Sau khi tắm rửa xong, Du Ân nằm trong vòng tay của Phó Đình Viễn và thì thầm về chuyện Đổng Văn Tuệ với anh.

Phó Đình Viễn bình tĩnh nhìn cô một lúc, sau đó nhẹ nhàng nói: “Em học được cách thổi gió bên gối rồi à?”

Du Ân tức giận giơ tay cho anh một đấm: “Không thích nghe thì đừng nghe, cười em làm gì?”

Phó Đình Viễn lật người và đè cô dưới thân: “Anh cười em chỗ nào? Anh đang khen em mà, em có tiền đồ đấy Du Ân à.”

Không biết vì sao, khi Phó Đình Viễn nghĩ rằng cô thực sự đang thổi gió bên gối anh, khiến anh cảm thấy rất ngọt ngào trong lòng.

Anh có thể nói, anh thích được cô thổi gió bên gối không?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 971


Chương 971

Cuối cùng anh cũng hiểu cái gọi là thổi gió bên gối, anh vừa nhận được niềm vui từ cô, hiện tại cô yêu cầu gì anh cũng sẽ đồng ý.

Du Ân lập luận cho chính mình: “Ai thổi gió bên gối chứ? Đừng dùng từ bừa bãi.”

“Ồ? Chẳng lẽ không đúng sao?” Phó Đình Viễn thấp giọng cười: “Bằng không, sớm muộn gì cũng không nói, còn phải đợi đến lúc này.”

Du Ân khó chịu: “Em làm gì có thời gian nói chuyện hả? Không phải vừa vào cửa đã bị anh…”

Nghĩ đến chuyện trong phòng tắm trước đó, Du Ân đỏ mặt và không thể tiếp tục nói nữa.

Phó Đình Viễn cố tình trêu chọc cô: “Tại sao em không nói trước trên điện thoại?”

“Còn không phải em sợ nói trên điện thoại không rõ ràng lại khiến anh tức giận à?” Du Ân trừng mắt.

Vấn đề của Đổng Văn Tuệ không phải là chuyện nhỏ.

Mà cô cũng hiểu tính khí của Phó Đình Viễn, anh sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, hơn nữa cô cũng không quá chắc chắn Phó Đình Viễn sẽ lắng nghe cô, vì vậy sau khi cân nhắc rất nhiều, cô quyết định tốt hơn là nên nói chuyện trực tiếp với Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn nhìn cô chằm chằm và nhẹ nhàng nói: “Nếu em muốn bà ấy quay về, thì anh sẽ để bà ấy quay về, mọi chuyện đều nghe theo em.”

Du Ân ngây ngẩn cả người khi nghe anh nói những lời phục tùng như vậy.

“Anh…” Du Ân có chút không nói nên lời.

Cô còn tưởng rằng cô sẽ phải thuyết phục Phó Đình Viễn một cách nghiêm túc, không ngờ cô chỉ nói ra một câu mà anh đã đồng ý.

“Xem ra em còn chưa biết rõ sức hút của mình.” Phó Đình Viễn thấp giọng nói câu này, sau đó cúi đầu hôn lên môi cô.

Du Ân choáng váng cả người, cô… thực sự không biết rõ sức hấp dẫn của mình, chứ đừng nói đến việc cô có bao nhiêu ảnh hưởng đối với Phó Đình Viễn.

Sau khi hôn xong, Phó Đình Viễn thấp giọng nói: “Mấy ngày nữa anh sẽ đón bà ấy về nước, sau đó sẽ sắp xếp bà ấy ở một nơi khác, anh sẽ không để bà ấy xuất hiện trước mặt em, khiến em ấm ức, cũng sẽ không bà ấy làm tổn thương em lần nữa.”

Vì Du Ân, Phó Đình Viễn mới đưa Đổng Văn Tuệ trở lại.

Vì Du Ân không muốn anh bị người đời chỉ trích, cho nên anh đã thực hiện mong muốn của Du Ân, và anh cũng biết rằng Du Ân làm như thế là vì muốn tốt cho anh.

Ai tay Du Ân ôm lấy cổ anh, hôn nhẹ lên khóe môi của anh xem như khen thưởng: “Cảm ơn anh.”

Sự thành toàn của Phó Đình Viễn đã cho cô đủ thể diện, đủ để khiến cô nở mày nở mặt trước Đổng Văn Tuệ.

Đổng Văn Tuệ vừa khóc vừa ồn ào cũng không thể thay đổi quyết định của Phó Đình Viễn, nhưng cô chỉ cần nói câu đầu tiên là được rồi.

Không phải Du Ân muốn cạnh tranh với Đổng Văn Tuệ trong những vấn đề này, chỉ là Đổng Văn Tuệ từ trước đến nay cứ thích ức h**p cô.

Như vậy cũng tốt, để sau này Đổng Văn Tuệ không dám khinh thường cô nữa.

Phó Đình Viễn nghĩ rằng sau nửa tháng đào tạo của Du Ân, cuối cùng anh cũng có thể ở chung với Du Ân cả ngày lẫn đêm, nhưng anh và Du Ân đã bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại vào sáng sớm hôm sau.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 972


Chương 972

Là Dịch Thận Chi gọi tới, giọng điệu của Dịch Thận Chi trong điện thoại vừa phiền muộn vừa đau lòng: “Lão Phó, Chu Mi đã xảy ra chuyện.”

Phó Đình Viễn đột nhiên từ trên giường ngồi dậy: “Sao vậy?”

Kể từ khi Phó Thiến Thiến qua đời, Phó Đình Viễn đã coi trọng Chu Mi và Chu Nam nhiều hơn, anh thực sự coi Chu Mi và Chu Nam như em gái và em trai của mình.

“Tôi…” Dịch Thận Chi do dự mấy lần, muốn nói rồi lại thôi.

Du Ân chộp lấy điện thoại di động của Phó Đình Viễn, kích động hỏi: “Dịch Thận Chi, Chu Mi đã xảy ra chuyện gì vậy? Mau nói cho tôi biết đi.”

Lý do khiến Du Ân lo lắng là vì cô ấy biết rằng Chu Mi hiện đang mang thai.

Nếu Chu Mi xảy ra chuyện gì, đứa trẻ trong bụng cô ấy chắc chắn cũng sẽ không an toàn.

Dịch Thận Chi khó khăn nói: “Cô ấy gặp tai nạn xe cộ…”

“Cái gì!” Ánh mắt Du Ân tối sầm lại, tay cầm điện thoại không khỏi run lên.

Con của Chu Mi…

Du Ân thật sự muốn khóc, cô hiểu rõ Chu Mi muốn giữ đứa trẻ đó như thế nào.

Nếu đứa trẻ gặp tai nạn, e là Chu Mi sẽ mất hết hy vọng.

“Chuyện gì vậy?” Phó Đình Viễn thấy sắc mặt Du Ân không tốt, lập tức cầm điện thoại hỏi Dịch Thận Chi, ôm Du Ân vào lòng an ủi.

Giọng điệu của Dịch Thận Chi vô cùng hối hận: “Mấy ngày trước tôi đi tìm cô ấy, sau đó bị bố tôi phát hiện, đánh cô ấy một trận…”

Dịch Thận Chi giải thích: “Gần đây sức khỏe của bố tôi không được tốt, cho nên ông hy vọng tôi sẽ nhanh chóng thành gia lập nghiệp, càng hy vọng tôi có thể sinh con trai càng sớm càng tốt, tiền đề là tôi cưới cô gái ông ấy coi trọng và có một đứa con với cô gái đó.” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Nghe vậy, Phó Đình Viễn nắm chặt điện thoại di động của mình.

Anh biết những lời của Dịch Thận Chi là có ý gì, chẳng qua là bố của Dịch Thận Chi xem thường Chu Mi.

Phó Đình Viễn cũng đã nghe nói về cô gái mà bố của Dịch Thận Chi coi trọng, cô ta là Lâm Nghiên, con gái của tập đoàn điện tử khổng lồ Lâm gia ở Giang Thành, môn đăng hộ đối với nhà họ Dịch.

Mặc dù Dịch Thận Chi rất có năng lực và không cần gia thế của một người phụ nữ để khiến anh ta tốt hơn, nhưng bố của anh ta vẫn rất hy vọng rằng anh ta có thể cưới người môn đăng hộ đối.

“Nếu cậu muốn chết, chỉ cần nói một tiếng, tôi sẽ thành toàn cho cậu.” Phó Đình Viễn hung hăng bỏ lại một câu cho Dịch Thận Chi và cúp điện thoại.

Ngay khi Phó Đình Viễn cúp điện thoại, anh đã nghênh đón bàn tay của Du Ân.

Tất nhiên, Du Ân không đánh vào mặt anh, mà là nhấn đầu anh và đẩy anh ra.

“Phó Đình Viễn, nếu Chu Mi xảy ra chuyện gì, em sẽ không để anh yên đâu!” Du Ân kích động gầm lên.

“Bạn thân của anh là đồ rác rưởi gì vậy!” Du Ân mắng xong thì bật khóc hu hu, vừa gọi điện thoại di động cho Chu Mi vừa khóc.

Không biết Chu Mi bây giờ ra sao, và đứa trẻ trong bụng cô ấy ấy như thế nào rồi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 973


Chương 973

Phó Đình Viễn bị mắng một trận, anh buồn bực muốn chết, Dịch Thận Chi là bạn thân của anh, nhưng tại sao cô lại giận chó đánh mèo với anh chứ? Anh vẫn luôn phản đối việc Dịch Thận Chi có quan hệ với Chu Mi mà.

Nhưng có thể thấy được lúc này tâm tình của Du Ân không tốt, cho nên anh cũng không dám nói gì.

Cuộc gọi với Chu Mi nhanh chóng được kết nối, Du Ân vội vàng hỏi cô ấu: “Chu Mi, cô không sao chứ? Cô bị thương ở đâu?”

Chu Mi dừng một chút, như thể cô ấy không ngờ Du Ân biết về vết thương của mình, cô ấy cố tình giấu Du Ân và Phó Đình Viễn, vì cô ấy không muốn họ lo lắng cho cô ấy.

Chẳng lẽ là Dịch Thận Chi nói?

Chu Mi an ủi Du Ân sau khi hoàn hồn: “Tôi không sao, đừng lo lắng, chỉ là một vết thương ngoài da thôi.”

“Sao có thể chỉ là vết thương ngoài da chứ? Là tai nạn xe cộ mà? Hơn nữa là cha của Dịch Thận Chi ra tay.” Du Ân nghĩ đến thôi đã nghiến răng nghiến lợi, cực kỳ hận cha của Dịch Thận Chi.

Chu Mi cười khổ nói: “Có lẽ ông ấy chỉ muốn cảnh cáo tôi rời xa con trai ông ấy thôi, cho nên ông ấy mới không thật sự giết tôi.”

“Vậy…” Du Ân muốn hỏi xem đứa bé trong bụng cô ấy thế nào rồi, nhưng Phó Đình Viễn ở bên cạnh nên Du Ân không hỏi.

Chu Mi biết cô muốn hỏi cái gì, vội vàng nói: “Đứa bé cũng không sao, yên tâm.”

Nếu như đứa bé xảy ra chuyện gì, cô ấy và Dịch Thận Chi, còn có nhà họ Dịch, cả đời này nhất định sẽ trở thành tử địch, cô ấy sẽ không bỏ qua, cho dù không có quyền thế, cô ấy cũng sẽ chiến đấu với bọn họ đến cùng.

May mà ông trời vẫn ưu ái, đứa trẻ không sao.

Nhưng dù vậy, cô ấy và nhà họ Dịch đã xảy ra mâu thuẫn kể từ đó.

Đối với Dịch Thận Chi, cô ấy cũng đã nản lòng thoái chí, mặc dù Dịch Thận Chi không biết về hành vi của cha mình.

Nhưng cô ấy bị tai nạn xe hơi này, tất cả là nhờ Dịch Thận Chi ban thưởng.

Thật ra, Dịch Thận Chi hôm đó chỉ đến dùng bữa với cô ấy, anh ta cũng không nói gì khác, hai người cũng không có mập mờ gì.

Nhưng nếu anh ta không đến tìm cô ấy, cha anh ta sẽ không lầm tưởng rằng mối quan hệ cũ của họ đã được nối lại, ông ta sẽ không ra tay với cô ấy.

Vì vậy, suy cho cùng, Dịch Thận Chi cũng có lỗi trong chuyện này.

Nếu anh ta đã không cưới được cô ấy, không thể cho cô ấy thứ cô ấy muốn, vậy tại sao anh ta còn đi tìm cô ấy?

Đây là lý do tại sao Chu Mi oán trách Dịch Thận Chi.

Du Ân ở trong điện thoại tức giận nói: “Dịch Thận Chi tìm cô làm gì? Cô đừng lại bị anh ta lừa.”

Chu Mi cười nói: “Thật ra chúng tôi chỉ cùng nhau ăn một bữa cơm thôi.”

Chu Mi an ủi Du Ân, cũng giống như tự thề với chính mình: “Cô yên tâm, nếu tôi đã hoàn toàn rời khỏi Giang Thành, tôi sẽ không có bất kỳ suy nghĩ thái quá nào về anh ấy nữa.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 974


Chương 974

Nếu không phải cô ấy muốn cắt đứt hoàn toàn thì cần gì phải cao chạy xa bay đến thành phố G?

Sau khi tốt nghiệp, cô ấy vẫn luôn làm việc trong Phó thị ở Giang Thành, nhiều năm như vậy, Giang Thành đã sớm thành nhà của cô ấy rồi.

Nhưng cô ấy đã miễn cưỡng từ bỏ Giang Thành để vạch rõ ranh giới với Dịch Thận Chi, lặn lội đến tận thành phố G. Đây là việc khiến cô ấy giày vò nhất trong đời, nhưng cũng đủ cho thấy quyết tâm của cô ấy.

Cô ấy không biết lần này Dịch Thận Chi đột nhiên đến tìm cô ấy là có ý gì, cô ấy chỉ biết rằng cô ấy đã sớm không còn khả năng ở bên bên Dịch Thận Chi rồi.

“Cô có thể nghĩ như vậy cũng tốt.” Du Ân không muốn Chu Mi và Dịch Thận Chi ở bên nhau một lần nữa, ngay cả khi Chu Mi có một đứa con.

Bố Dịch đối xử với Chu Mi quá tàn nhẫn, ông ta chắc chắn sẽ không chấp nhận Chu Mi.

Du Ân hiểu sâu sắc về cảm giác bị Đổng Văn Tuệ từ chối, cho nên cô không muốn Chu Mi phải chịu đựng sự sỉ nhục này một lần nữa.

Hơn nữa, Dịch Thận Chi khác với Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn hiện đang đứng về phía cô, cùng cô chống lại Đổng Văn Tuệ, nhưng Dịch Thận Chi lại đối xử với Chu Mi …

Dịch Thận Chi là một tay chơi như vậy, ai biết được trong lòng anh ta đang suy nghĩ điều gì?

Vì Du Ân quá lo lắng cho Chu Mi, cô vội nói: “Tôi sẽ mua vé máy bay đến gặp cô ngay.”

“Không cần đâu.” Chu Mi rất thành khẩn: “Tôi biết cô lo lắng cho tôi, nhưng tôi thật sự không sao đâu.”

Trước khi Du Ân có thể nói bất cứ điều gì, Phó Đình Viễn đã chộp lấy điện thoại di động của Du Ân và hỏi Chu Mi: “Cô thật sự không sao chứ?”

Chu Mi trả lời: “Thật sự.”

Phó Đình Viễn im lặng một lúc rồi nói: “Từ giờ đừng giấu giếm gì nữa.”

Nếu lần này Dịch Thận Chi không chủ động nói với anh, anh thậm chí sẽ không biết chuyện gì đã xảy ra với Chu Mi.

Phó Đình Viễn lại nói: “Tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi coi cô và Chu Nam như người nhà của tôi.”

Ngụ ý là nếu Chu Mi và Chu Nam có việc gì, họ có thể tìm anh ngay lập tức.

“Tôi hiểu rồi.” Giọng nói của Chu Mi nghẹn ngào.

“Không sao, nghỉ ngơi thật tốt đi.” Phó Đình Viễn nói với Chu Mi trước khi cúp điện thoại.

Anh ngước mắt nhìn Du Ân ở bên cạnh, đôi mắt Du Ân đã đỏ bừng.

Phó Đình Viễn đau lòng đến mức giơ tay định ôm cô vào lòng để dỗ dành.

“Đừng chạm vào em, đáng ghét.” Du Ân hất tay anh ra, xoay người nằm trên gối khóc lóc thảm thiết.

Cô tức giận với Dịch Thận Chi, tức giận vì anh ta không có gì để làm rồi đến thành phố G để rước họa cho Chu Mi.

Lại càng tức cha của Dịch Thận Chi hơn, sao có thể ra tay tàn nhẫn với một cô gái như vậy chứ.

Cô chán ghét loại người như bố Dịch, cứ thích cao cao tại thượng ỷ thế h**p người, cảm thấy mình có quyền thế mà có thể tùy ý khi dễ người khác, bố Dịch đáng ghét như Đổng Văn Tuệ vậy.

Khỏi phải nói trong lòng Phó Đình Viễn ghét Dịch Thận Chi đến mức nào, vì lần làm hòa với Du Ân này, anh đã cẩn thận dè dặt để khiến cô vui vẻ, anh không dám làm cô không hài lòng chút nào, kết quả Dịch Thận Chi lại khiến cô tức khóc…
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 975


Chương 975

“Dịch Thận Chi đúng là đáng ghét, nhưng cậu ta tạo nghiệt thì liên quan gì tới anh chứ? Em không thể giận chó đánh mèo được.” Phó Đình Viễn bất đắc dĩ tự bào chữa cho chính mình.

“Hơn nữa, ngay từ đầu anh đã cảnh cáo Dịch Thận Chi, bảo cậu ta không được trêu chọc Chu Mi, nhưng cậu ta không nghe, anh có thể làm sao bây giờ?”

Du Ân khịt mũi, không muốn nói chuyện với anh.

Phó Đình Viễn ngập ngừng nghiêng người ôm lấy cô, sau khi suy nghĩ, anh nói: “Anh cũng có chuyện muốn hỏi em, Chu Mi… có điều gì anh không biết sao?”

Phó Đình Viễn luôn cảm thấy Du Ân và Chu Mi đang giấu anh điều gì đó, lần trước anh đến Thành phố G cùng Du Ân đã nhận ra. Nhưng lúc đó anh nghĩ đó chỉ là một bí mật nhỏ của bọn họ nên không truy cứu.

Vừa rồi Du Ân tức giận như vậy, anh chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của cô, nhất định là có chuyện gì đó khiến cô bực tức.

Phó Đình Viễn hỏi một cách nghiêm túc, Du Ân suy nghĩ một lúc và quyết định nói với Phó Đình Viễn về việc Chu Mi mang thai.

Cô tin rằng Phó Đình Viễn sẽ đứng cùng vị trí với cô và Chu Mi, và sẽ không nói với Dịch Thận Chi về chuyện này.

Du Ân cũng hiểu được, có Phó Đình Viễn giúp cô giữ bí mật này, cô sẽ cảm thấy an tâm hơn, dù sao thì cô vẫn không biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, không biết bố Dịch có làm gì Chu Mi nữa hay không.

Vì vậy, cô quay lại nhìn Phó Đình Viễn, nghiêm nghị nói: “Em cảnh cáo trước, anh nhất định phải giữ bí mật chuyện này.”

“Được.” Phó Đình Viễn trả lời: “Em muốn anh làm gì cũng được.”

Bây giờ cô nói gì thì anh nghe nấy, chẳng lẽ cô còn không biết sao?

Sau đó Du Ân nói với Phó Đình Viễn rằng Chu Mi thực sự không phá thai, Phó Đình Viễn kinh hãi không nhẹ.

Nhưng sau khi kinh ngạc, anh lại vô cùng phản đối: “Cô ấy giữ đứa bé lại để làm gì? Sau này làm sao cô ấy có thể kết hôn chứ? Cô ấy không hề nghĩ đến tương lai của mình sao?”

Du Ân lắc đầu và nói: “Anh không hiểu loại tâm trạng này đâu.”

Đó là loại tâm trạng không người đàn ông nào khác có thể lọt vào mắt các cô sau khi yêu một người đàn ông xuất sắc như họ, vì vậy không có tương lai nào cả, cũng sẽ không có tương lai với bất kỳ người đàn ông nào cả.

Phó Đình Viễn mím môi và im lặng.

Một lúc sau, anh nói: “Nếu đây là quyết định của Chu Mi, nên anh cũng lựa chọn tôn trọng.”

“Sau khi trở về Giang Thành, anh sẽ gặp cha của Dịch Thận Chi và nói rõ với ông ấy rằng Chu Mi là nửa em gái của Phó Đình Viễn, anh sẽ không cho phép ông ấy động tay động chân với Chu Mi nữa.”

“Ừm.” Du Ân rất cảm động, dựa theo thân phận của Phó Đình Viễn, nếu cảnh cáo cha của Dịch Thận Chi như vậy, phỏng chừng ông ta sẽ sợ Phó Đình Viễn, không dám làm gì Chu Mi nữa.

Phó Đình Viễn ôm Du Ân vào lòng, xúc động nói: “Những năm này Dịch Thận Chi chưa bao giờ có ý định kết hôn và sinh con, cha cậu ta cũng không ép buộc cậu ta nhiều.”

“Nhưng bây giờ cha cậu ta bị ốm, tình hình đã khác ngay lập tức.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 976


Chương 976

“Ông ta chỉ có một đứa con trai là Dịch Thận Chi, nhất định hy vọng có thể nhìn thấy Dịch Thận Chi sinh được một đứa con, tốt nhất là con trai.”

“Sinh con không phải chuyện một sớm một chiều, phải mười tháng mới có thể sinh ra, cho nên ông ta mới vội vàng, gần đây cậu ta cứ bị ép đi xem mắt.”

“Anh không biết tình hình sức khỏe của cha cậu ta ra sao, có thể đợi cho đến khi Dịch Thận Chi sẵn sàng kết hôn và sinh con không?” Phó Đình Viễn nói với nụ cười chế giễu trên môi: “Nếu Dịch Thận Chi sống chết không kết hôn, vậy thì đứa con của Chu Mi phải trông chờ vào người cha như cậu ta rồi. Đến lúc đó cha của Dịch Thận Chi biết được sự tồn tại của đứa trẻ này, không biết có hối hận khi đã ra tay với Chu Mi hay không.”

Du Ân tức giận nói: “Đừng bao giờ để ông ta biết sự tồn tại của đứa trẻ này. Nếu ông ta thực sự mắc bệnh nặng, thì hãy để ông ta mang theo tiếc hận mà đi gặp liệt tổ liệt tông đi!”

Nhắc đến cha của Dịch Thận Chi khiến Du Ân rất tức giận.

Cũng may lần này Chu Mi và đứa trẻ không sao, nếu như đứa trẻ không giữ được, e là cha của Dịch Thận Chi sẽ hối hận khóc ròng nước mắt, dù sao ông ta cũng đang mong ngóng đời sau của nhà họ Dịch.

Phó Đình Viễn không nói gì, đúng lúc Dịch Thận Chi lại gọi điện tới.

Phó Đình Viễn tức giận trả lời điện thoại, Dịch Thận Chi nói trong điện thoại: “Thật ra tôi không làm gì khi đến gặp cô ấy, tôi chỉ đi ăn với cô ấy thôi, tôi chỉ muốn biết cô ấy có khỏe không. Tôi không ngờ bố tôi lại như vậy.”

Phó Đình Viễn cười khẩy: “Nếu đã không thể thực hiện lời hứa, thì tại sao lại phải bận tâm đến cuộc sống của cô ấy?”

Dịch Thận Chi im lặng một lúc, khi mở miệng lần nữa, giọng điệu của anh ta hơi nhạt nhẽo: “Là lỗi của tôi, nhưng tôi không thể liên lạc với cô ấy, cho nên cậu giúp tôi nói lời xin lỗi với cô ấy, sau này tôi sẽ không tìm và làm phiền cô ấy nữa.”

Phó Đình Viễn cũng không hề cảm kích: “Không cần xin lỗi, chỉ cần nhớ câu cuối cùng của cậu là được.”

Bởi vì bây giờ anh đã biết Chu Mi đang mang thai, và cũng biết Chu Mi không muốn Dịch Thận Chi và nhà họ Dịch biết sự tồn tại của đứa trẻ này, vì vậy Phó Đình Viễn nhấn mạnh câu này.

May mắn thay, bây giờ đứa trẻ còn nhỏ và thời tiết vẫn còn lạnh, Chu Mi mặc quần áo khá dày nên Dịch Thận Chi đã không nhận thấy sự kỳ lạ của Chu Mi.

Nếu sau này Dịch Thận Chi còn tiếp tục quấy rầy cô ấy, chắc chắn bụng của Chu Mi sẽ không giấu được nữa.

“Được.” Dịch Thận Chi vui vẻ đồng ý.

Anh ta cũng không biết mấy ngày trước mình phát điên hay ma xui quỷ khiến mà lại tùy ý chạy thẳng đến thành phố G.

Anh ta rủ cô ấy đi ăn tối, cô ấy cũng không từ chối.

Cả hai chỉ đơn giản dùng bữa như khi chưa từng có mối quan hệ thân mật và mập mờ.

Chu Mi trước đây là thư ký của Phó Đình Viễn, và vì tình bạn của anh ta với Phó Đình Viễn, họ thường ăn cơm cùng nhau, đôi khi Phó Đình Viễn có việc đột xuất thì sẽ để hai người ăn cùng nhau.

Sau bữa tối, Chu Mi trở lại công ty làm việc, còn anh ta trở về Giang Thành.

Khi đang chợp mắt trên máy bay, trong đầu anh ta luôn hiện lên hình ảnh ánh mắt lạnh lùng và lãnh đạm của Chu Mi.

Anh ta không biết rằng chân trước anh ta vừa rời đi, chân sau cha anh ta đã ra tay với Chu Mi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 977


Chương 977

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Phó Đình Viễn, khuôn mặt của Dịch Thận Chi ngay lập tức trở nên tối tăm và đáng sợ.

Anh ta mím môi, lấy chìa khóa xe đi ra ngoài, lái thẳng đến nhà cũ của nhà họ Dịch.

Khi đến nhà cũ của nhà họ Dịch, anh ta đã đi vào thư phòng mà không hề chào hỏi.

Anh ta biết trong bộ sưu tập của cha mình có chiếc bình cổ giá trị nhất.

Khi cha Dịch chạy đến thư phòng với sự hỗ trợ của bà Dịch, âm thanh đồ sứ vỡ vang lên rất rõ ràng và sắc nét.

Thân hình của cha Dịch lắc lư vài cái, nếu không phải bà Dịch đỡ ông ta, có lẽ ông ta đã ngã xuống đất rồi.

Dịch Thận Chi đã đập vỡ chiếc bình cổ đắt tiền nhất của ông ta, trong một khoảnh khắc, cha Dịch không biết mình tức giận vì Dịch Thận Chi đã đi quá giới hạn, hay là ông ta cảm thấy tiếc cho chiếc bình bị vỡ.

Ông ta run tay chỉ vào Dịch Thận Chi và hét lên: “Mày đang làm gì vậy?”

“Làm cái gì ư?” Dịch Thận Chi cười lạnh một tiếng, xoay người tiếp tục tìm kiếm mấy thứ có thể đập phá, ngước mắt lên liền nhìn thấy ống đựng bút trên bàn, nghe nói cũng là đồ vô giá.

Dịch Thận Chi giơ tay định cầm lên ném đi, nhưng bà Dịch đã buông cha Dịch ra, vội vàng chạy tới bảo vệ ống đựng bút.

Hai mắt Bà Dịch đỏ tươi, hét lên: “Thận Chi, bình tĩnh lại đi, đây là đồ mà cha con thích nhất đấy!”

Dịch Thận Chi cúi đầu nhìn bà Dịch, khóe môi hiện lên một tia giễu cợt: “Bởi vì đồ ông ấy thích nên con mới đập. Ông ấy có thể hủy thứ mà người khác quan tâm, sao con không thể hủy thứ ông ấy quan tâm chứ?”

Cha Dịch lúc này đã bình tĩnh hơn rất nhiều, ông ta ngồi xuống chiếc ghế dựa sát tường, ngẩng đầu nhìn Dịch Thận Chi hỏi: “Có phải mày đang thừa nhận người phụ nữ đó là người mày yêu không?”

Cha Dịch biết rõ Dịch Thận Chi đang làm ầm ĩ lên vì điều gì, chẳng qua là ông ta đã đụng vào người phụ nữ ở thành phố G đó.

Bà Dịch bảo vệ chặt ống đựng bút, Dịch Thận Chi cũng lười tranh đoạt với bà.

Người ngoài có thể nghĩ rằng bà Dịch bảo vệ ống đựng bút là để cha Dịch không buồn, nhưng Dịch Thận Chi biết rằng bà Dịch chỉ quan tâm đến tiền thôi, Bà Dịch không hiền lành, đức độ như vẻ bề ngoài.

Bà ta không phải là một người phụ nữ có tâm tư rắn rết bình thường.

Dịch Thận Chi buông ống đựng bút ra, uể oải dựa vào trên bàn trả lời cha Dịch: “Cũng giống như cha, cha có nhiều bộ sưu tập yêu quý như vậy, nhiều phụ nữ yêu quý như vậy, con cũng có nhiều người mà con yêu quý.”

Cha Dịch khi còn trẻ là một người phong lưu, khi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp, ông ta đã muốn chấm m*t ngay.

Mẹ anh ta không phải là người phụ nữ duy nhất mà cha Dịch có bên ngoài, và anh ta không phải là đứa con ngoài giá thú duy nhất của cha Dịch.

Cha Dịch có rất nhiều người phụ nữ, con cái bên ngoài cũng có mấy đứa, điểm khác biệt chính là anh ta là con trai, cho nên mới có cơ hội tiến vào nhà họ Dịch, có cơ hội kế thừa nhà họ Dịch.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 978


Chương 978

Bà Dịch sinh được hai cô con gái, theo như Dịch Thận Chi được biết, cha Dịch còn có hai ba cô con gái khác, cũng chỉ có anh ta là con trai duy nhất.

Cha Dịch bị lời nói của Dịch Thận Chi chặn họng, sắc mặt trở nên u ám, nhất là Dịch Thận Chi còn sỉ nhục ông ta ở trước mặt bà Dịch.

Kể từ khi Dịch Thận Chi vào nhà họ Dịch, mấy năm nay trong lòng ông ta và bà Dịch đã sớm có sự ngăn cách, ai cũng sáng suốt không đề cập đến chuyện tình cảm của ông ta, đều giữ vẻ bình tĩnh bề ngoài.

Nhưng bây giờ Dịch Thận Chi nói rằng ông ta có nhiều phụ nữ yêu quý, điều này đã phá vỡ sự yên bình bề ngoài giữa ông ta và bà Dịch, bà Dịch đứng dậy khỏi bàn làm việc với sắc mặt khó coi, vuốt thẳng bộ quần áo nhăn nhúm rồi đóng sầm cửa bỏ đi trong cơn thịnh nộ.

Cha Dịch hít một hơi thật sâu và nghiêm túc nói: “Tao làm vậy cũng là vì tốt cho mày. Một người phụ nữ đến từ khe núi như vậy làm sao xứng với mày chứ?”

“Ở bên cạnh cô ta, cô ta có thể mang lại cho mày những gì hả?”

“Tao biết cô ta rất có năng lực, nhưng một mình cô ta làm sao có thể so sánh với bối cảnh vững chắc của những gia tộc lớn đó?”

Dịch Thận Chi không muốn nói lời nào với cha Dịch, cha Dịch chỉ nghĩ đến một cuộc hôn nhân thương mại, nhưng Dịch Thận Chi chưa bao giờ nghĩ đến việc dựa vào một người phụ nữ cả.

Vinh quang hiện tại của Dịch thị không phải là kết quả của sự chăm chỉ của anh ta trong suốt những năm qua sao?

“Không phải ông muốn tôi kết hôn sinh con sao? Không phải ông muốn ôm cháu trai sao?” Dịch Thận Chi đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay tôi để lại lời này, ông đừng có mơ, tôi sẽ không để ông được như ý nguyện đâu.”

“Mấy thiên kim tiểu thư kia ông cứ giữ lại cho mình đi, nói không chừng có thể lại sinh con trai, tôi cũng sẽ được giải thoát đấy.”

“Mày…” Cha Dịch tức giận vì những lời nói ngu ngốc của anh ta, đến nỗi ho khan dữ dội.

Dịch Thận Chi tiếp tục: “Lúc trước vì ép tôi quay về, ông đã dùng mẹ tôi để uy h**p tôi. Bây giờ lại muốn làm lại thủ đoạn này với tôi, tiếp tục đe dọa và cảnh cáo tôi sao?”

“Thật xin lỗi, tôi bây giờ đã không phải là Dịch Thận Chi của năm đó, dễ dàng bị ông thao túng đâu.”

Dịch Thận Chi hơi nghiêng người để đến gần cha Dịch: “Đừng giở trò đồi bại sau lưng tôi nữa, nếu không … tôi chỉ cần đến bệnh viện thắt ống dẫn tinh, hoàn toàn cắt đứt đời sau của nhà họ Dịch đấy!”

Toàn thân cha Dịch run rẩy dữ dội, những lời cuối cùng của Dịch Thận Chi khiến ông ta giật mình và sợ hãi, trước mắt tối sầm, ông ta bị tức đến mức hôn mê bất tỉnh.

Dịch Thận Chi thậm chí không nhìn anh ta, và bước đi một cách lạnh lùng.

Vì chuyện của Dịch Thận Chi và Chu Mi, tâm trạng của Du Ân rất tồi tệ.

Phó Đình Viễn vốn muốn nhắc lại chuyện cùng cô về nhà họ Diệp để gặp trưởng bối, nhưng bây giờ anh không dám nói lời nào.

Phó Đình Viễn cam chịu số phận của mình và không cưỡng cầu nữa, khi nào cô ấy thời cơ thích hợp thì sẽ dẫn anh về thôi.

Ăn sáng xong, Du Ân buồn ngủ nằm trên sô pha, Phó Đình Viễn ôm cô vào lòng hỏi: “Có muốn ra ngoài tản bộ không?”

Nhắc mới nhớ, bọn họ chưa từng cùng nhau đi mua sắm, anh rất muốn dẫn cô đi mua sắm, mua cho cô quần áo, túi xách, giày dép, trang sức, tất cả những thứ mà cô gái nào cũng thích.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 979


Chương 979

Anh nhớ Phó Thiến Thiến trước đây rất thích mua túi xách, khi anh đi công tác nước ngoài, Phó Thiến Thiến thỉnh thoảng sẽ gửi cho anh một bức ảnh, dặn anh mua cái này cái kia.

“Không đi.” Du Ân lắc đầu từ chối.

Cô làm gì có tâm trạng để đi mua sắm chứ?

Trong lòng cô đều lo lắng cho Chu Mi, lo lắng tâm tình Chu Mi có vì chuyện này mà tổn thương hay không, lo lắng Chu Mi ăn không ngon ngủ không yên, lo lắng đứa con trong bụng Chu Mi có thể chào đời an toàn được hay không.

Phó Đình Viễn vuốt mái tóc mềm mại của cô, hỏi: “Vậy đi xem phim nhé?”

“Không có tâm trạng.” Du Ân tiếp tục lắc đầu.

Phó Đình Viễn có chút bất đắc dĩ, sở dĩ anh đề nghị như vậy là muốn đưa cô ra ngoài giải khuây, anh có thể nhìn ra được tâm trạng của cô không tốt.

Du Ân ngẩng đầu nhìn anh: “Em muốn mua vé máy bay đi gặp Chu Mi.”

Phó Đình Viễn nhanh chóng an ủi cô: “Anh đã gọi cho nhân viên của chi nhánh, họ đều nói rằng Chu Mi thực sự không sao và đã trở lại làm việc trong công ty rồi.”

“Em vẫn lo lắng.” Du Ân rất đau lòng: “Đứa bé trong bụng cô ấy quá đáng thương. Thời gian trước, chuyện của chủ tịch Đổng và Đổng Tâm Khiết đã khiến cô ấy động thai và phải nằm trên giường một thời gian để cứu đứa bé. Lần này, lại có một vụ tai nạn xe hơi nữa.”

“Mới ở trong bụng mẹ đã trải qua nhiều chuyện như thế, về sau nhất định sẽ là một người kiên cường đương đầu với mọi việc.” Phó Đình Viễn cũng không biết nói như vậy có an ủi cô được không. Anh thật lòng muốn khiến Du Ân vui vẻ hơn.

Du Ân suy nghĩ một chút, giục anh: “Hay là anh mau về Giang Thành đi?”

Phó Đình Viễn: “…”

Du Ân vội vàng nói: “Nếu anh không cảnh báo cha của Dịch Thận Chi, em vẫn không yên tâm. Em sợ rằng ông ta sẽ tiếp tục làm hại Chu Mi.”

Trong lòng Phó Đình Viễn cực kỳ chua xót.

Dù sao đi nữa, anh mới đến thủ đô vào tối hôm qua, thế mà hôm nay cô đã đuổi anh đi.

“Trở về đi, được không?” Du Ân lại lắc lắc cánh tay anh, nhẹ giọng cầu xin, Phó Đình Viễn sao có thể từ chối chứ?

Mặc dù Du Ân trông có vẻ dịu dàng, nhưng thực tế tính cách của cô không phải là loại giỏi làm nũng và tỏ ra yếu đuối, hiếm khi cô hành động mềm mại và dịu dàng như lúc này, và Phó Đình Viễn chỉ muốn nuông chiều cô thôi.

Nhưng Du Ân thấy Phó Đình Viễn giữ im lặng nên nghĩ rằng anh sẽ không đồng ý.

Cô đành phải trừng mắt cảnh cáo anh: “Không phải anh nói anh sẽ nghe lời em sao?”

Phó Đình Viễn tức đến bật cười trước sự lật mặt của cô, cô đã học được cách đe dọa và cảnh cáo anh rồi sao?

Anh rất hy vọng cô có thể mạnh bạo như thế trước mặt anh, rất mong chờ một ngày cô đứng lên làm chủ.

“Được, được, anh về.” Anh vui vẻ đồng ý: “Nhưng em phải về với anh.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 980


Chương 980

Du Ân có chút khó xử: “Nhưng em muốn ở với bố và mọi người một thời gian…”

Cô đến Giang Thành từ cuối năm để chăm sóc Phó Đình Viễn, trong quá trình đào tạo nửa tháng, cô chỉ gặp Diệp Văn một lần, giờ hiếm khi ở lại thủ đô, cô muốn ở lại với Diệp Văn thêm vài ngày nữa.

Phó Đình Viễn không hài lòng: “Hóa ra em không muốn đi cùng anh chứ gì?”

Du Ân giải thích cho chính mình: “Không phải em đang ở cùng anh sao? Chỉ là có sự cố đột ngột nên anh không thể không trở về thôi.”

Ai bảo bạn thân Dịch Thận Chi của anh gây ra những điều này chứ?

Nếu không, cô vẫn đang suy nghĩ xem có nên đưa Phó Đình Viễn về nhà họ Diệp trong hai ngày này hay không đấy.

Phó Đình Viễn bị lời nói của cô chặn họng, anh cũng thật sự muốn cô sớm yên tâm nên đồng ý: “Được, vậy anh đi.”

“Nếu phải đi, vậy thì chờ anh xử lý xong chuyện này, anh sẽ bay sang Mỹ, đưa mẹ anh trở về.”

“Ừm.” Dư Ân không hề phản đối, cùng nhau giải quyết những chuyện này cũng tốt.

Phó Đình Viễn ôm cô thật chặt và thở dài: “Nhiều việc như vậy, chúng ta sẽ không gặp nhau trong nửa tháng đấy. Em nói xem tại sao cuộc sống của anh lại khó khăn như vậy chứ? Khi chúng ta yêu nhau, hở một tí là lại xa nhau mười ngày nửa tháng rồi.”

Du Ân buồn cười trước giọng điệu ai oán của anh: “Làm sao có thể ở bên nhau cả ngày được chứ, cho dù là vợ chồng, ngày nào cũng phải đi làm mà đúng không?”

“Dù sao, anh cũng không muốn đi.” Sau khi Phó Đình Viễn nói xong, anh lại sáp tới và hôn lên môi Du Ân.

Sau khi giải quyết những vấn đề này, anh thực sự không muốn xa Du Ân nữa.

Anh sẽ cố gắng hết sức để giảm số lượng các chuyến công tác và xã giao, đồng thời cố gắng dành nhiều thời gian hơn để quản lý mối quan hệ của mình với Du Ân.

Chỉ là anh đã lên kế hoạch khá tốt, nhưng anh lại quên đưa Du Ân vào kế hoạch.

Anh đã đạt được một sự nghiệp thành công, nhưng sự nghiệp của Du Ân chỉ mới bắt đầu, sau này cô chắc chắn sẽ có nhiều chuyến công tác khác nhau vì sự nghiệp của mình, anh muốn sớm tối ở chung với cô, e là không có khả năng rồi.

Phó Đình Viễn do dự một lúc, cuối cùng cũng thu dọn hành lý và đi ra ngoài.

Du Ân lái xe đưa anh đến sân bay. Khi Phó Đình Viễn chuẩn bị qua cửa kiểm tra an ninh để bước vào cổng lên máy bay, Du Ân nhẹ nhàng nói với anh: “Mấy ngày nay em sẽ ở với bố. Khi anh từ Mỹ trở về, em sẽ đến Giang Thành và ở bên cạnh anh.”

Những lời của Du Ân đã giải quyết được sự miễn cưỡng của Phó Đình Viễn, anh ấy cũng rất cảm động.

Lúc này cô nói những lời dỗ dành ngọt ngào như vậy, nhất định là không muốn thấy bộ dạng đau khổ của anh.

Anh giơ tay muốn ôm cô vào lòng, không nhịn được định hôn cô, Du Ân bị anh làm cho sợ hãi, vội vàng đưa tay che mặt.

“Có nhiều người đấy…” Du Ân không muốn cảnh thể hiện tình cảm ở nơi công cộng lại xuất hiện, đêm đó Phó Đình Viễn đã hôn cô trước mặt những nhà biên kịch kia, mọi người đã trêu chọc cô một hồi lâu trong nhóm chat rồi.

Phó Đình Viễn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc để buông cô ra.

Nhưng anh vẫn ghé sát vào tai cô nói: “Vậy khi anh quay về, em phải để anh hôn cho đủ mới được.”

“Được.” Du Ân đỏ mặt vội vàng giơ tay đẩy anh ra.
 
Back
Top Bottom