Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 981


Chương 981

Khi bóng dáng của Phó Đình Viễn biến mất ở trạm kiểm soát an ninh, trái tim Du Ân cảm thấy trống rỗng ngay lập tức.

Ngồi vào xe, cô không lái xe đi ngay mà ngồi đợi máy bay của Phó Đình Viễn cất cánh rồi mới đi.

Trong lòng có hơi lo lắng, người đương nhiên cũng sẽ không thoải mái.

Giờ đây, những xúc tu mềm mại trong lòng cô lại từ từ vươn ra trước mặt Phó Đình Viễn, lần này cô hy vọng anh sẽ đối xử tốt với tình cảm của cô, đừng làm tổn thương cô và khiến cô phải chui vào vỏ ốc một lần nữa.

Phó Đình Viễn quay lại Giang Thành nghỉ ngơi một chút, buổi tối lại hẹn cha Dịch đi ăn tối

Trước đó, anh đã biết chuyện Dịch Thận Chi đập vỡ chiếc bình cổ yêu quý nhất của cha Dịch, thậm chí còn tàn nhẫn nói rằng nếu cha Dịch còn giở trò đồi bại nữa, anh ta sẽ đi thắt ống dẫn tinh.

Phó Đình Viễn đã báo cho Du Ân biết thông tin này, nhưng ấn tượng của Du Ân về Dịch Thận Chi vẫn không được cải thiện.

Cô không quan tâm Dịch Thận Chi làm gì, cô chỉ cần Dịch Thận Chi đừng làm phiền Chu Mi nữa thôi.

Cuộc gặp gỡ giữa Phó Đình Viễn và cha Dịch không mấy vui vẻ, khi Phó Đình Viễn tìm thấy cha Dịch, cha Dịch đương nhiên biết Phó Đình Viễn đến để làm gì.

Trong bữa tối, Phó Đình Viễn nâng ly với cha Dịch: “Chu Mi và Chu Nam là cánh tay phải của cháu. Thiến Thiến đã mất, giờ cháu coi chị em họ như người thân của mình. Nếu chị em họ có gì sai trái, mong bác trai bao dung thứ lỗi.”

“Cho dù cậu có coi trọng cô ta bao nhiêu, ngay cả khi cậu tuyên bố với cả thế giới rằng cô ta là em gái cậu, điều đó cũng sẽ không thay đổi được xuất thân nghèo khó của cô ta.” Tuy rằng cha Dịch nể mặt Phó Đình Viễn mà ăn bữa cơm này, nhưng sự ghét bỏ trong lời nói vẫn không hề che giấu.

Khuôn mặt của Phó Đình Viễn trở nên hơi lạnh.

Vào thời điểm đó, Phó Đình Viễn đã hy vọng đứa trẻ trong bụng Chu Mi là con trai, anh sẽ ủng hộ Chu Mi và không bao giờ để cha Dịch đưa đứa trẻ về, để cha Dịch bất lực nhìn đời sau của nhà họ Dịch mà không thể làm gì.

Những người như cha Dịch thực sự không đáng được thương hại.

Phó Đình Viễn ban đầu nghĩ rằng nếu Chu Mi sinh con, nếu cha Dịch thực sự có sức khỏe kém và Dịch Thận Chi không có đứa con nào khác, thì anh sẽ thuyết phục Chu Mi cho cha Dịch biết sự tồn tại của đứa trẻ này, để cha Dịch sẽ không hối tiếc.

Nhưng bây giờ, anh không muốn thương xót thông cảm cho cha Dịch nữa.

Người đáng thương tất có chỗ đáng trách.

Lời này thật sự rất có đạo lý.

Cong khóe môi khẽ mỉm cười, Phó Đình Viễn đáp: “Xác thật là xuất thân không thể thay đổi. Nếu bác đã không thích như vậy, vậy xin bác hãy quản con trai tôi mình cho tốt.”

Cha Dịch lạnh lùng nói: “Ý cậu là gì?”

Phó Đình Viễn chế nhạo: “Ý cháu là, cô ấy cũng không muốn gả vào nhà họ Dịch lắm đâu, vì để trốn tránh Dịch Thận Chi, cô ấy vinh quang ở Giang Thành, bác cảm thấy điều này có liên quan đến việc cô ấy nguyện ý gả và nhà họ Dịch hay không?”

Biểu cảm của cha Dịch trở nên khó coi có thể nhìn thấy bằng mắt thường, trong sự khó coi đó còn có vài phần phẫn nộ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 982


Chương 982

Ông ta hiểu ý của Phó Đình Viễn, chính con trai ông ta đã chủ động đến thành phố G để tìm Chu Mi.

Ông ta cho rằng chính Chu Mi đã dụ dỗ con trai mình, cho nên mới làm vậy để cho Chu Mi biết khó mà rút lui, đồng thời cũng để dạy cho Chu Mi một bài học.

Không ngờ lại là con trai của ông ta trêu chọc trước…

Cha Dịch xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất để né tránh.

Phó Đình Viễn nheo mắt và tuyên bố: “Chúng cháu không chủ động khiêu khích bác. Nếu sau này bác cư xử hồ đồ như vậy, đừng trách cháu không nể mặt.”

Trong lời nói của Phó Đình Viễn tràn đầy uy h**p, sau này nếu Chu Mi có tai họa gì nữa, anh tuyệt đối sẽ trở mặt với nhà họ Dịch.

Cha Dịch mím môi và nhìn anh chằm chằm, không thể nói lời nào.

Cha Dịch biết rằng Dịch Thận Chi và Phó Đình Viễn có mối quan hệ rất tốt và có nhiều hợp tác trong kinh doanh, nếu Phó Đình Viễn xé rách mặt với nhà họ Dịch, những hợp tác đó sẽ tự nhiên trở nên vô hiệu, nhà họ Dịch chắc chắn sẽ tổn thất rất nhiều.

Trong mắt cha Dịch chỉ có tương lai và lợi ích của nhà họ Dịch, đương nhiên không muốn nhà họ Dịch chịu tổn thất, cho nên lúc này mới bị một câu của Phó Đình Viễn bắt chẹt.

“Cháu nghe nói sức khỏe của bác không được tốt. Cháu xin nhắc nhở bác một câu, bác phải sống thật tốt, sau này biết đâu sẽ có điều kỳ diệu xảy ra.”

Phó Đình Viễn để lại những lời này và đứng dậy rời đi.

Mặc dù trước đây anh có quan hệ tốt với Dịch Thận Chi, nhưng điều đó không có nghĩa là anh coi trọng cha Dịch.

Ngoài ra, bây giờ anh không muốn nhận Dịch Thận Chi là bạn nữa.

Anh nói rằng sẽ có điều kỳ diệu xảy ra, chính là ám chỉ đứa con của Chu Mi.

Đến lúc đó, Dịch Thận Chi không có đứa con nào khác, e rằng cha Dịch sẽ khóc lóc van xin Chu Mi gả vào nhà họ Dịch, hoặc khóc lóc van xin Chu Mi để họ nhận đứa trẻ.

Không phải rất náo nhiệt sao?

Anh chờ đợi ngày đó đến.

Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Sau khi rời khỏi nhà hàng và lên xe, việc đầu tiên Phó Đình Viễn làm là báo cáo thành tích của mình với Du Ân:”Nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc, lời cảnh báo đã được truyền đạt rõ ràng, hiện tại em có thể yên tâm rồi.”

Ngữ khí của Du Ân quả nhiên nhẹ hơn rất nhiều: “Thật tốt quá, anh vất vả rồi.”

Du Ân lại lo lắng hỏi anh: “Vậy cha của Dịch Thận Chi có làm gì anh không?”

Mặc dù Du Ân chưa bao giờ gặp cha Dịch, nhưng cô đã nghe rất nhiều về cha Dịch và theo bản năng cảm thấy cha Dịch không phải là người tốt.

“Ông ta có thể làm gì anh chứ? Anh biết rõ nhược điểm của ông ta, rất dễ bắt chẹt.” Cha Dịch chỉ quan tâm đến tương lai và lợi ích của nhà họ Dịch, chỉ cần anh nắm được điểm này, cha Dịch sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ đâu.

“Vậy thì tốt.” Du Ân thở phào nhẹ nhõm, sau đó dịu dàng thưởng cho anh một câu: “Yêu anh.”

Phó Đình Viễn nở nụ cười xán lạn: “Cho tới bây giờ, anh chưa từng nghe em chủ động nói lời ngọt ngào như vậy. Không ngờ lần này em lại vì chuyện của người khác mà nói với anh, anh không biết nên ghen tị hay vui mừng đây.”

Vì chuyện của Chu Mi, cô đã cố gắng hết sức để dỗ dành anh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 983


Chương 983

Đối xử với bạn trai còn không tốt bằng cô em gái Chu Mi.

Du Ân mỉm cười và nói: “Tất nhiên là anh nên vui vẻ rồi, bởi vì sau này em sẽ nói nhiều hơn nữa.”

Phó Đình Viễn bày tỏ sự nghi ngờ nghiêm trọng: “Thật sao?”

“Ừ.” Du Ân vui vẻ nói thẳng.

Phó Đình Viễn thay đổi chủ đề: “Vậy bây giờ nói gì đó dễ nghe chút đi?”

Dư Ân: “…”

Ngay khi Phó Đình Viễn nghĩ rằng cô sẽ bỏ cuộc vì xấu hổ, anh đột nhiên nghe thấy cô nhẹ nhàng nói: “Phó Đình Viễn, em nhớ anh.”

Giọng điệu của cô hơi run và ngại ngùng, nhưng cũng không chiếu lệ chút nào.

Trái tim Phó Đình Viễn khẽ động, anh bóp chặt điện thoại, thấp giọng đáp: “Anh cũng nhớ em.”

Hai người nhất thời không nói chuyện, thông qua điện thoại tựa hồ có thể nghe được nhịp tim đập của đối phương, vừa ngọt ngào lại vừa day dứt.

Mấy ngày nữa bọn họ mới có thể gặp nhau.

Nghĩ đến đây, Phó Đình Viễn lại nói: “Anh đã mua vé máy bay, sáng sớm mai anh sẽ lên đường sang Mỹ.”

Du Ân nhẹ nhàng trả lời: “Ừm, thuận buồm xuôi gió.”

Nghĩ nghĩ, cô lại nói thêm một câu: “Bất kể anh làm cái gì, em đều hi vọng anh có thể bình an vô sự.”

“Nhất định rồi.” Cuộc điện thoại kết thúc khi Phó Đình Viễn về đến nhà, cả hai người đều lưu luyến không rời.

Trước khi lên đường sang Mỹ, Phó Đình Viễn đã đến tạm biệt ông cụ.

Ông cụ nhìn anh, tức giận nói: “Nghe lời vợ thì luôn đúng, cuối cùng cháu cũng mở mang đầu óc rồi, ông không cần lo lắng cho cháu nữa.”

Lời nói của ông cụ thực sự không dễ nghe lắm, nhưng Phó Đình Viễn biết tâm ý của ông cụ, vì vậy anh chân thành cảm ơn ông: “Cảm ơn ông.”

Nếu không có ông cụ luôn ủng hộ, nếu không phải ông cụ đối xử tốt với Du Ân, e rằng anh và Du Ân sẽ không có được ngày hôm nay.

Ông cụ vỗ vai anh: “Điều duy nhất ông yêu cầu cháu là đừng đi theo vết xe đổ của cha mẹ cháu trong chuyện tình cảm và hôn nhân. Bây giờ cuối cùng cháu đã tìm được tình yêu đích thực, hãy sống thật tốt nhé.”

“Xem cha mẹ cháu…” Nói tới đây, ông cụ buồn bực không nói tiếp được.

Phó Đình Viễn đỡ ông ngồi xuống và trịnh trọng hứa: “Cháu và Du Ân sẽ không như thế. Cho dù một ngày nào đó chúng cháu không thể sống cùng nhau nữa, cũng sẽ ra đi trong bình yên, sẽ không giống như cha mẹ cháu.”

“Cháu và Du Ân đã từng có ba năm hôn nhân, cháu biết rõ cô ấy chính là người yêu, người vợ mà cháu muốn.” Nhắc đến Du Ân, vẻ mặt của Phó Đình Viễn trở nên dịu dàng hơn một chút: “Vì vậy, cháu sẽ yêu và tôn trọng cô ấy, sẽ trân trọng cô ấy thật tốt.”

Sẽ đặt cô ấy l*n đ*nh của trái tim cháu mà yêu thương.

Phó Đình Viễn không nói với Đổng Văn Tuệ là anh sẽ đến đón bà ta, vì vậy khi Đổng Văn Tuệ nhìn thấy anh, nước mắt bà ta trào ra, lao tới ôm chặt lấy anh, khóc lóc thảm thiết như ôm lấy cọng rơm cứu mạng mình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 984


Chương 984

Sau khi gọi điện cho Du Ân lần trước, bà ta quá xấu hổ nên không gọi lại cho Du Ân để hỏi kết quả, bà ta chỉ có thể lo lắng chờ đợi, thật trớ trêu khi nói rằng, lần đầu tiên trong đời bà ta vô cùng mong chờ con trai mình nghe lời Du Ân.

“Chúng ta sẽ rời đi ngay lập tức. Mẹ không muốn ở lại đây dù chỉ một giây nào nữa.” Khóc xong, Đổng Văn Tuệ lau nước mắt, kéo Phó Đình Viễn và định rời đi.

Phó Đình Viễn khẽ cau mày: “Mẹ không định thu dọn hành lý sao?”

“Không cần đem gì hết, mẹ mang giấy tờ là được rồi, mấy cái khác về nước rồi mau sau.” Đổng Văn Tuệ chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đất nước và căn hộ khiến bà ta ngột ngạt này, mấy cái khác bà ta không quan tâm nữa.

Khi Phó Giang từ trên lầu đi xuống, Phó Đình Viễn thờ ơ chào ông ta: “Con sẽ đưa mẹ về nước.”

“Ừm.” Trên mặt Phó Giang không biểu lộ chút cảm xúc.

Phó Đình Viễn lại nói: “Nếu có thể, cha cũng về đi. Ông nội cũng già rồi.”

Đổng Văn Tuệ túm lấy anh, không muốn anh đối xử tốt với Phó Giang.

Phó Giang phớt lờ cử chỉ nhỏ của Đổng Văn Tuệ, nhẹ nhàng nói với Phó Đình Viễn: “Cha sẽ cân nhắc.”

Phó Đình Viễn không nói gì nữa mà quay sang Đổng Văn Tuệ và nói: “Mẹ đi lấy giấy tờ đi, con chờ.”

Đổng Văn Tuệ gật đầu, vội vàng bỏ qua Phó Giang và đi lên lầu, như thể Phó Giang là một loại tai họa nào đó.

“Con và Du Ân kia, làm hòa rồi à?” Phó Giang ngồi xuống ghế sô pha mà không mời Phó Đình Viễn ngồi xuống, ông ta biết Phó Đình Viễn cũng sẽ không ngồi xuống.

“Vâng.” Phó Đình Viễn đứng ở lối vào và nhẹ nhàng trả lời, chỉ đợi Đổng Văn Tuệ lấy giấy tờ rồi rời đi.

Phó Giang hớp một ngụm cà phê trong tay: “Hãy sống thật tốt, đừng hoang đoàng như cha.”

Phó Đình Viễn ngoảnh mặt đi.

Bây giờ mới khuyên anh thì có ích lợi gì nữa chứ?

Phó Đình Viễn không trả lời, bầu không khí giữa hai cha con trở nên im lặng, giống như nhiều năm nay.

Đổng Văn Tuệ nhanh chóng cầm chứng minh thư của mình đi xuống lầu, đi ra ngoài mà không thèm nhìn Phó Giang, Phó Đình Viễn khẽ gật đầu chào tạm biệt Phó Giang, sau đó quay người rời đi.

Phó Giang đứng trước cửa sổ nhìn hai mẹ con lặng lẽ rời đi, ông ta và Đổng Văn Tuệ không thể nào hòa giải được nữa, tính cách của Đổng Văn Tuệ rất cố chấp và mạnh mẽ, cuộc sống của ông ta với Đổng Văn Tuệ thật sự quá áp lực.

Nếu lúc đó Đổng Văn Tuệ sẵn sàng đồng ý ly hôn, có lẽ họ vẫn có thể giữ thể diện và nói vài lời vô thưởng vô phạt.

Nhưng Đổng Văn Tuệ sống chết không chịu ly hôn, khiến bọn họ mệt mỏi, trở thành kẻ thù của nhau.

Đổng Văn Tuệ ghét thói phong lưu của ông ta, ông ta thì lại hận Đổng Văn Tuệ từ chối ly hôn để ông ta không bao giờ có thể cho người tình của mình một danh phận.

Nhưng mà ông ta có thể nhìn thấy sự thay đổi của con trai mình.

Nếu không, cả đời này con trai ông ta sẽ không thể nói ông ta nên quay về nước, chắc chắn là Du Ân đã bảo anh nói điều đó.

Cô gái đó rất hiếu thảo, đặc biệt là hiếu thảo với ông cụ.

Nói ông ta quay về, chẳng qua là để cho những năm cuối đời của ông cụ không quá ảm đạm, nói không chừng có một ngày có thể nhìn thấy con trai trước khi từ giã cõi đời.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 985


Chương 985

Phó Đình Viễn đưa Đổng Văn Tuệ đến khách sạn nơi anh ở, Đổng Văn Tuệ hỏi: “Con không đến thẳng sân bay sao?”

Phó Đình Viễn đè nén sự mất kiên nhẫn trong lòng: “Mẹ, con ngồi hơn mười tiếng đồng hồ mới đến đây, mắt nhắm mắt mở đi đón mẹ, con muốn đi ngủ nghỉ ngơi.”

Phó Đình Viễn coi như đã nhìn thấu điều đó, tính cách ích kỷ của mẹ anh sẽ không thể thay đổi được.

Bà ta không quan tâm anh có nghỉ ngơi tốt hay không, mà chỉ quan tâm bà ta có thể nhanh chóng trở về nhà hay không.

Phó Đình Viễn tuyệt vọng, nhưng may mắn thay, anh không cần tình yêu của Đổng Văn Tuệ nữa, chỉ cần có Du Ân yêu anh là đủ rồi.

Trên mặt Đổng Văn Tuệ hiện lên một tia ngượng ngùng: “Ồ, được rồi, con nghỉ ngơi thật tốt đi, nghỉ ngơi xong chúng ta đi cũng được.”

Hai người ở lại khách sạn một ngày trước khi ra sân bay vào ngày hôm sau.

Trước một cửa hàng sang trọng của sân bay.

Đổng Văn Tuệ có phần mất tự nhiên nói với Phó Đình Viễn: “Đình Viễn, con giúp mẹ mua một chiếc túi đi, mẹ, mẹ muốn tặng cho Du Ân…”

Đổng Văn Tuệ vẫn còn hơi xấu hổ khi làm lành với Du Ân, cho nên bà ta nói với một giọng rất thấp.

Phó Đình Viễn khẽ cau mày và nhìn bà ta, bà ta tiếp tục nói: “Chuyện của mẹ, ít nhiều cũng nhờ cô ấy nói giúp, mẹ muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình.”

“Được.” Phó Đình Viễn đồng ý và bước vào cửa hàng trước.

Mặc dù anh đồng ý giúp Đổng Văn Tuệ mua một chiếc túi cho Du Ân, nhưng Phó Đình Viễn biết rằng loại túi xa xỉ này Du Ân sẽ không sử dụng.

Họ sống cùng nhau, anh đã nhìn thấy phòng thay đồ của cô, bên trong trưng bày rất nhiều chiếc túi phiên bản giới hạn, tất cả đều là do anh họ và chị dâu trong nhà họ Diệp tặng cho cô.

Cô nói rằng sau khi trở về nhà họ Diệp, Diệp Văn, bà cụ và những người lớn tuổi khác đã tặng xe hơi, nhà cửa và trang sức cho cô, các chị gái và chị dâu cùng thế hệ thì lại tặng túi xách cho cô.

Cô không thể từ chối nên đành phải nhận, nhưng số lần cô sử dụng nó rất ít.

Những gì cô thường sử dụng là một chiếc túi lớn có thể đựng được nhiều đồ, đó là một thương hiệu thiết kế riêng, chiếc túi đó có thể đựng vừa máy tính của cô, cô nói nó rất phù hợp với công việc của cô, cô có thể mang theo máy tính mọi lúc, mọi nơi.

Sở dĩ anh vẫn đồng ý đi cùng Đổng Văn Tuệ để mua túi xách là vì anh cảm thấy Du Ân xứng đáng với món quà này.

Nếu không phải có Du Ân thuyết phục, anh thực sự sẽ không quan tâm đến tính mạng của Đổng Văn Tuệ.

Đổng Văn Tuệ bước vào cửa hàng và nhờ Phó Đình Viễn phiên dịch cho mình, đồng thời hỏi mẫu mới nhất còn hàng không.

Đổng Văn Tuệ suốt ngày để ý đến những thứ này, đương nhiên biết kiểu nào đang thịnh hành nhất trong mùa hiện tại, nhưng những kiểu thịnh hành thường hết hàng nên bà ta phải nhờ Phó Đình Viễn hỏi trước.

Cũng may là hàng có sẵn, Đổng Văn Tuệ đã nhanh chóng cầm xuống.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 986


Chương 986

Phó Đình Viễn nhìn chiếc túi nhỏ đó và nghĩ rằng có lẽ 80% Du Ân sẽ lại cất nó đi.

Phó Đình Viễn sắp xếp cho Đổng Văn Tuệ ở tại một thành phố nhỏ cấp ba gần Giang Thành, nơi có phong cảnh đẹp và khí hậu dễ chịu, đây là một trong số ít thành phố có chất lượng không khí tuyệt vời trong cả nước, rất thích hợp để nghỉ hưu dưỡng lão.

Sau khi hai người đến Giang Thành, tài xế đón bọn họ, lái xe đến thành phố đó trong ba giờ, Đổng Văn Tuệ rất hài lòng với ngôi nhà này, căn biệt thự hai tầng hướng biển đủ để bà ta ở một mình.

Phó Đình Viễn nhàn nhạt nói: “Con đã nhờ người quét dọn vệ sinh, cũng đã mua một số nhu yếu phẩm hàng ngày, sau này nếu mẹ cảm thấy cần gì thì có thể tự đi mua.”

“Nếu như cảm thấy sống quá cô đơn, có thể tìm bảo mẫu giúp mẹ làm việc nhà, nhân tiện tán gẫu với mẹ.”

Đổng Văn Tuệ cảm kích trả lời: “Được.”

Lần này bà ta thật sự rất hài lòng, qua Mỹ lâu như vậy, tâm tính của bà ta cũng được rèn giũa rất nhiều.

Chỉ cần có thể trở về nước, bà ta sẽ không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.

Phó Đình Viễn lại nói: “Dọn dẹp và nghỉ ngơi đi, con đi trước.”

Đổng Văn Tuệ giữ anh lại: “À… con có muốn ở lại và ăn cơm với mẹ không?”

“Không cần.” Khuôn mặt của Phó Đình Viễn lộ ra vẻ mệt mỏi, anh không có tâm trạng để ăn tối với Đổng Văn Tuệ.

Đối với người mẹ này, bây giờ anh vẫn cảm thấy rất xa lạ.

Vì vậy, sau khi từ chối, anh lại ngồi lên xe và yêu cầu tài xế lái xe chở anh đi.

Phó Đình Viễn không yêu cầu tài xế lái xe trở lại Giang Thành, mà là vào khách sạn.

Tài xế cũng đã lái xe mấy tiếng đồng hồ, cũng đã mệt lắm rồi.

Anh vội vã đến Mỹ, đón Đổng Văn Tuệ và vội vã trở về, anh lại càng mệt mỏi hơn, chỉ muốn tìm một nơi để nghỉ ngơi.

Sở dĩ anh đi đi về về vội vàng như vậy là vì anh muốn hoàn thành những việc này càng sớm càng tốt và nhanh chóng dành thời gian cho Du Ân.

Vào nhận phòng khách sạn, tắm rửa và chuẩn bị đi ngủ, Phó Đình Viễn gọi điện cho Du Ân để thông báo anh đã trở về an toàn và Đổng Văn Tuệ đã ổn định.

Phó Đình Viễn ban đầu muốn thực hiện một cuộc gọi video, nhưng Du Ân đã dập máy và gọi lại cho anh một cuộc gọi thoại: “Xin lỗi, em đang ở bên ngoài, không tiện gọi video.”

Phó Đình Viễn có thể hiểu được, Du Ân có thể nghe thấy sự mệt mỏi trong giọng nói của anh, cảm thấy rất đau lòng: “Anh ngủ đi, nghỉ ngơi thật tốt.”

“Ừm.” Phó Đình Viễn cảm khái nói: “Cuối cùng cũng trở về.”

Anh lại thấp giọng nói: “Chờ anh, anh nghỉ ngơi xong sẽ tìm em.”

Sau vài ngày xa cách, anh cảm thấy mình sắp phát điên nếu khi nghĩ về cô rồi.

Nếu không phải thân thể anh thật sự chịu không nổi, hiện tại anh rât muốn bay thẳng đến Bắc Kinh tìm cô.

“Được.” Du Ân đáp lại, nói: “Anh mau nghỉ ngơi đi, em còn có việc ở chỗ này, cúp điện thoại trước nhé.”

Phó Đình Viễn cầm chiếc điện thoại đã bị cúp máy, cảm thấy rất mất mác.

Cô có chuyện gì quan trọng mà không thể trò chuyện với anh chứ?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 987


Chương 987

Trước đó anh ở Mỹ, trước khi lên máy bay đã gọi điện thoại cho cô, ý của anh là hy vọng cô có thể đến Giang Thành, để anh xuống máy bay có thể nhìn thấy cô, đồng thời cũng giải tỏa nỗi nhớ thương của hai người.

Kết quả là, Du Ân đã nói với anh một câu xin lỗi qua điện thoại, hôm đó cô có việc phải làm nên không thể rời đi, cô nói khi nào xong việc sẽ nói sau.

Anh đành phải từ bỏ.

Quên đi, hiện tại giữa bọn họ chính là anh chủ động chạy về phía cô, chỉ cần cô không lùi bước là anh đã cảm kích rồi, anh cũng không hi vọng cô sẽ chủ động làm gì với anh.

Đặt điện thoại sang một bên, anh kéo tấm rèm nặng nề lại, nằm xuống và chìm vào giấc ngủ.

Điều mà Phó Đình Viễn không biết chính là, sở dĩ Du Ân không trả lời cuộc gọi video của anh là vì cô đã đến Giang Thành rồi.

Trước đó cô nói cô không có thời gian để đến Giang Thành vào những ngày này, đó cũng là cố ý và mục đích là để Phó Đình Viễn ngạc nhiên.

Lúc này, cô không chỉ đến Giang Thành mà còn đang trên đường đến khách sạn nơi Phó Đình Viễn ở.

Vốn dĩ Du Ân muốn ở lại Giang Thành đợi anh, nhưng cô có thể nghe thấy nỗi nhớ nhung trong giọng điệu của anh, vì vậy cô đã bốc đồng đưa ra quyết định này, từ Giang Thành đến tìm anh, để sau khi anh tỉnh dậy, mở mắt ra đã nhìn thấy cô.

Sau khi đến khách sạn, Du Ân không làm phiền Phó Đình Viễn, cô muốn anh ngủ nhiều một chút, vì vậy cô đã đến quán cà phê ở tầng dưới, vừa uống cà phê vừa làm việc.

Kịch bản “Anh muốn đi tìm em” đã đi vào giai đoạn cuối cùng, bên Thiệu Kinh cũng đã chuẩn bị gần như hoàn thành, ước chừng mấy ngày nữa sẽ bắt đầu ghi hành.

Chu Dật và Tống Chước Chước được cô đề cử làm nam nữ chính, ban đầu Du Ân không có nhiều hy vọng, nhưng cô rất vui vì cả hai đều được trọng dụng.

Hôm đó, chương trình công bố diễn viên đã gây náo động trên mạng.

Bộ phim thanh xuân thành thị mà Chu Dật đóng cùng với Tô Ngưng trước đây đã trở nên nổi tiếng, vì vậy anh ta được nhiều người biết đến, nhưng anh ta còn quá trẻ, nhiều người cũng đặt câu hỏi về kỹ năng diễn xuất của anh ta.

Tống Chước Chước gây ra tranh cãi còn lớn hơn, trong “Truyền kỳ Dung Phi”, cô ấy luôn ở tuyến ba, nhưng trong bộ phim này cô ấy lại trực tiếp đóng vai nữ chính thứ nhất.

Không phải ai ngạc nhiên về việc cô ấy leo lên vị trí hàng đầu nhanh như thế, nhưng trong “Truyền kỳ Dung Phi”, có người phát hiện ra rằng Tống Chước Chước thực sự đã được đánh bóng trong vòng này vài năm, vì vậy Tống Chước Chước có kỹ năng diễn xuất, nhưng cô ấy không có đủ danh tiếng.

Người hâm mộ “Anh muốn đi tìm em” đã lên Weibo chính thức để phản đối, một số người đã đến Weibo của Diệp Văn để phản đối rằng hai diễn viên được chọn không đủ gánh được bộ phim.

Fan của Chu Dật và Tống Chước Chước không hài lòng về việc bị phản đối như vậy, đặc biệt là fan của Chu Dật, các bên đã tranh cãi khá gay gắt.

May mắn thay, các bộ phim truyền hình của Diệp Văn sẽ không chỉ sử dụng các diễn viên nổi tiếng và diễn viên kỳ cựu, vì vậy Diệp Văn đã nói ngắn gọn về quan điểm của mình trong một bài đăng tiếp theo

Tôi không bao giờ nhìn vào sự nổi tiếng của các diễn viên khi làm phim, mà chỉ xem hình ảnh của họ có phù hợp với vai diễn hay không.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 988


Chương 988

Cuối cùng vấn đề đã lắng xuống.

Diệp Văn đã không đề cập đến việc hai diễn viên là do Du Ân đề xuất, để không gây rắc rối cho Du Ân.

Kể từ khi Chu Dật được xác nhận sẽ đóng vai nam chính, Chu Dật liên tục liên lạc với cô, nói muốn mời cô đi ăn tối, Du Ân cảm thấy từ chối thêm nữa cũng không hợp lý, mà đúng lúc hôm đó Chu Dật đang ở Bắc Kinh, vì vậy cô đã đến cuộc hẹn.

Tuy nhiên, có một tình tiết sau bữa tối ngày hôm đó, khi cô và Chu Dật đi ra ngoài, họ đụng phải Bạch Thanh Thanh.

Du Ân đột nhiên có dự cảm không lành, trực giác của một người phụ nữ nói cho cô biết, Bạch Thanh Thanh nhất định sẽ làm ầm lên chuyện của cô và Chu Dật.

Điều này thật phiền phức.

Chu Dật vốn đang đứng ở đầu sóng ngọn gió vì vai diễn nam chính, đồng thời cô cũng là biên kịch của bộ phim này, Bạch Thanh Thanh không cần phải làm gì khác, chỉ cần tung ảnh của cô và Chu Dật trong cùng một khung hình, cũng đủ để quần chúng ăn dưa tưởng tượng đủ điều rồi.

Tuy rằng Chu Dật xác thực là do cô tiến cử, hơn nữa cô cũng không có bất kỳ tâm tư gì, nhưng người khác có thể sẽ không tin cô và Chu Dật trong sạch.

Bạch Thanh Thanh bây giờ không làm gì cả, nhưng Du Ân vẫn cảm thấy sau khi cô gặp Phó Đình Viễn, cô sẽ chủ động nói chuyện với anh và suy nghĩ trước các biện pháp đối phó.

Phó Đình Viễn vốn không muốn cô có quan hệ với Chu Dật, bây giờ anh biết cô đã ăn tối với Chu Dật khi anh đến Mỹ, thậm chí còn gây ra chuyện như vậy, không biết anh sẽ tức giận như thế nào.

Nghĩ đến những điều này, Du Ân cũng rất đau đầu.

Khi trời gần tối, Du Ân nhận được một cuộc gọi từ tài xế của Phó Đình Viễn: “Cô Du, sếp Phó vừa liên lạc với tôi và nói rằng hai mươi phút nữa sẽ gặp ở tầng dưới, lên đường quay về Giang Thành.”

“Được, cảm ơn.” Du Ân cúp điện thoại, nhanh chóng thu dọn máy tính, đứng dậy rời đi.

Số phòng của Phó Đình Viễn, tài xế đã nói trước với cô, vì vậy cô đi thẳng đến phòng của Phó Đình Viễn.

Trong phòng.

Phó Đình Viễn đã chìm vào giấc ngủ sâu và hoàn toàn hồi phục lại, điều đầu tiên anh làm sau khi tỉnh dậy là gọi điện cho tài xế, sau đó anh đứng dậy đi vào phòng tắm.

Chỉ là anh vừa ra khỏi phòng tắm thì có tiếng gõ cửa.

Anh khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi: “Ai đó?”

Theo lý thì anh đã bảo tài xế 20 phút nữa gặp ở tầng dưới, chắc hẳn tài xế sẽ không gõ cửa nữa chứ.

“Là em.” Đang lúc anh tự hỏi là ai gõ cửa, ngoài cửa truyền đến một âm thanh quen thuộc.

Phó Đình Viễn ngây ngẩn cả nguowif, Du Ân?

Không thể nào?

Không phải cô vẫn ở Bắc Kinh sao?

Làm thế nào lại có thể xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ là bởi vì quá nhớ cô mà sinh ra ảo giác sao?

Tiếng gõ cửa lại vang lên, kèm theo một giọng nữ quen thuộc: “Phó Đình Viễn, anh có ở đó không?”

Lần này Phó Đình Viễn thực sự nghe rõ và xác nhận rằng đó thực sự là Du Ân.

Anh định thần lại, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ bước về phía cửa rồi vội vàng mở cửa ra.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 989


Chương 989

Đứng ngoài cửa chính là người mà anh ngày đêm nghĩ đến, xinh đẹp dịu dàng dễ mến động lòng người.

Phó Đình Viễn xúc động bế cô lên, đạp cửa rồi ngã xuống giường lớn.

Hai người hôn nhau không rời, cộng với sự nhiệt tình hừng hực của tiểu biệt thắng tân hôn, Du Ân thậm chí còn chưa kịp nói lời nào, cả hai đã quấn lấy nhau kịch liệt, thảm trải trên giường đã trở nên hỗn độn.

Không biết sự triền miên dây dưa này kéo dài bao lâu, sau khi kết thúc, Du Ân yếu ớt nằm trong vòng tay của Phó Đình Viễn và oán trách: “Anh thật đúng là…”

Thật đúng là như thế nào thì Du Ân không thể nói được nữa, bởi vì cô thực sự không biết dùng từ gì để diễn tả những gì Phó Đình Viễn đã làm vừa rồi.

Phó Đình Viễn vuốt tóc cô, thấp giọng cười nói: “Làm sao vậy? Không thích sao?”

Du Ân tức giận trừng mắt nhìn anh, người đàn ông này thực sự càng ngày càng vô liêm sỉ.

Phó Đình Viễn ôm cô vào lòng, giọng nói dịu dàng và lưu luyến: “Cảm ơn vì đã cho anh bất ngờ, anh rất thích.”

Vốn tưởng rằng anh phải cấp tốc quay về Giang Thành, sau đó bay đến Bắc Kinh gặp cô, không ngờ vừa mở mắt ra đã gặp được cô.

Nghĩ đến đây, Phó Đình Viễn lại hôn cô một trận nữa.

Du Ân có chút choáng ngợp, vội vàng giơ tay đẩy anh, chuyển chủ đề: “Ừm… em có chuyện muốn nói với anh.”

Phó Đình Viễn: “…”

Anh trừng mắt nhìn phía dưới thân: “Em nghiện thổi gió bên gối rồi sao?”

Du Ân vô cùng xấu hổ: “Không phải!”

Lần nào cô cũng muốn nói chuyện với anh trước, nhưng lần nào anh cũng đặt cô lên giường trước, thế cho nên cứ mở miệng ra là thổi gió bên gối.

Phó Đình Viễn nằm nghiêng bên cạnh cô, bình tĩnh nói: “Nói đi, có chuyện gì vậy?”

Du Ân liếc nhìn anh, cảm thấy hơi chột dạ.

Sau đó nghĩ lại, cô và Chu Dật trong sạch mà, tại sao cô lại chột dạ chứ?

Họ chỉ dùng một bữa cơm đơn giản, ngoại trừ việc Chu Dật vẫn nhìn cô bằng ánh mắt có tình yêu nam nữ, Chu Dật khuyên cô nên nghiêm túc cân nhắc việc quay lại bên Phó Đình Viễn.

Du Ân thực sự không hiểu, Chu Dật còn trẻ như thế, có quá nhiều cô gái xinh đẹp ở độ tuổi của anh ta, tại sao anh ta lại cứ để ý đến cô, một người phụ nữ hơn anh ta sáu tuổi.

Phó Đình Viễn thậm chí không cần nghĩ cũng biết, chỉ cần nhìn vào biểu hiện của Du Ân, anh biết rằng đó chắc chắn không phải là chuyện tốt.

Anh khẽ nheo mắt hỏi cô: “Sao em không nói gì?”

Du Ân lấy hết can đảm để mở miệng và đang định nói thì điện thoại di động của cô reo lên.

Là Tô Ngưng gọi tới, mí mắt của Du Ân nhảy lên ngay lập tức.

Cô rất sợ Tô Ngưng tìm cô nói rằng Bạch Thanh Thanh đã có động thái, dù sao Tô Ngưng đang lướt mạng 5G để ăn dưa, Tô Ngưng sẽ kể cho cô mọi thứ về cô trên mạng sau khi nhìn thấy nó.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 990


Chương 990

Cô run rẩy bấm nghe, Tô Ngưng hỏi cô: “Đọc tin tức chưa?”

Du Ân cảm thấy có chút giật mình: “Không phải là chuyện của tớ và Chu Dật chứ?”

Tô Ngưng rất kinh ngạc: “Làm sao cậu biết?”

“Tớ đã đoán được, ngày đó tớ cùng Chu Dật ăn cơm, Bạch Thanh Thanh đã nhìn thấy.” Những lời của Du Ân vừa nói ra, trên đỉnh đầu liền truyền đến một trận lạnh lẽo kinh khủng.

Da đầu Du Ân tê dại, vội vàng nói: “Để nói sau nha.”

Sau đó cô vội vàng cúp điện thoại.

Ho nhẹ một tiếng, Du Ân lại ngẩng đầu nhìn Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn lạnh lùng hỏi: “Chuyện em và Chu Dật sao? Hai người cùng nhau ăn cơm sau lưng anh sao?”

Du Ân: “…”

Tại sao anh lại nói kiểu mập mờ như vậy?

Cô tự giải thích cho mình: “Cái gì mà sau lưng anh chứ? Cậu ta vừa vặn đến Bắc Kinh, chính thức công bố vai nam chính. Cậu ta cứ khăng khăng muốn cảm ơn em nên đã mời em ăn tối, em không thể từ chối nên đành phải đi thôi.”

“Hừ.” Phó Đình Viễn cười khẩy một tiếng: “Cố ý chọn lúc anh đi Mỹ, không phải là cố ý sau lưng anh sao?”

Giọng điệu của Phó Đình Viễn chua đến mức gần như nổi bọt, Du Ân không biết phải nói gì nên tuyệt vọng đưa tay ôm cổ anh và hôn anh.

Phó Đình Viễn: “…”

Bây giờ cô thực sự biết cách dỗ dành anh rồi đấy, một lúc thì thổi gió bên gối, một lúc thì chủ động hôn môi.

Sau khi Du Ân cảm thấy tâm trạng của Phó Đình Viễn đã dịu đi, cuối cùng cô cũng thả lỏng, bất lực nói: “Bọn em chỉ ăn một bữa đơn giản thôi, ai ngờ có thể gặp Bạch Thanh Thanh chứ.”

“Vừa nhìn đã thấy ánh mắt cô ta nhìn em không ổn, không ngờ cô ta lại thật sự ra tay.” Du Ân xấu hổ nói rằng ánh mắt của Bạch Thanh Thanh giống như bắt gian vậy.

Phó Đình Viễn không nói gì nữa, lấy điện thoại di động và mở Weibo để xem Bạch Thanh Thanh đã mua bài bôi đăng cô như thế nào. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Du Ân nghiêng người để xem cùng với Phó Đình Viễn, nhưng sau khi đọc được vài từ, Du Ân đã gục xuống, lấy tay che mặt và không thể xem được nữa.

Bạch Thanh Thanh có bị bệnh không vậy? Cô ta thực sự nói rằng cô đang cắm sừng Phó Đình Viễn, lợi dụng lúc Phó Đình Viễn ở nước ngoài để quyến rũ tiểu thịt tươi.

Mấy chuyện cắm sừng này, Bạch Thanh Thanh đang nói về chính mình, phải không?

Du Ân đã nghe Tô Ngưng nói, trước đó mặc dù Bạch Thanh Thanh ở bên cạnh Thiệu Kinh, nhưng vẫn duy trì mối quan hệ không chính đáng với những người đàn ông khác, cũng không biết là Thiệu Kinh không biết hay chỉ là nhắm mắt làm ngơ.

Bị cắm sừng có thể nói là một đòn trí mạng đối với đàn ông, có thể nhìn thấy khuôn mặt của Phó Đình Viễn bắt đầu trở nên khó coi bằng mắt thường.

Du Ân trượt vào trong chăn, cảm thấy hơi tuyệt vọng.

Cô thật sự muốn xé toạc miệng của Bạch Thanh Thanh ra.
 
Back
Top Bottom