Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 921


Chương 921

Cuối cùng cũng tới lượt Du Ân được người dẫn chương trình mời lên sân khấu, lúc này cô vẫn chưa biết bản thân đã thu hút được một đống người hâm mộ nhờ vào góc nghiêng thần thánh của mình.

Cô dựa theo tiết tấu của chính mình, tự nhiên phóng khoáng nhận xét vài điều về các nhân vật trong bộ phim, cầu mong “truyền kỳ Dung Phi” sẽ thành công rực rỡ, rồi chụp một tấm ảnh chung với nhóm người Tô Ngưng – nhân vật chính cả ngày hôm nay, sau đó chuẩn bị xuống sân khấu.

Trong suốt khoảng thời gian này, người hâm mộ của cô điên cuồng spam bình luận, khiến Phó Đình Viễn khó chịu cau mày.

Người hâm mộ nào cũng cuồng loạn như vậy sao?

Lúc anh ngước mắt nhìn về phía Du Ân trên sân khấu, bên dưới bỗng xuất hiện một người phụ nữ lao về phía cô, trong tay cầm một cái bình đựng chất lỏng gì đó, hơn nữa còn định hất dung dịch bên trong lên người Du Ân.

“Du Ân, mày hại người khác đánh mất bát cơm mà vẫn còn mặt mũi đứng đó khoác lác ư, dựa vào đâu chứ!”

Cô gái kia vừa la hét vừa vung chai nước trong tay, chỉ là cô ta không ngờ rằng Tô Ngưng đứng bên cạnh Du Ân là một người có thân thủ cực tốt, phản ứng cũng vô cùng nhanh nhẹn. Dung dịch trong cái chai vừa đổ ra ngoài, Tô Ngưng kéo Du Ân tránh sang một bên, đồng thời vung chân đá mạnh vào ngực cô gái kia.

Cô ả hét lên một tiếng đầy đau đớn rồi ngã sấp xuống đất, chất lỏng trong cái chai trên tay cô ta cũng văng đầy lên váy Tô Ngưng.

Thật ra Phó Đình Viễn mới là người lao tới đầu tiên, nhưng vì đang ngồi bên dưới nên động tác không nhanh bằng Tô Ngưng, cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân cứ thế trôi khỏi tầm tay.

Nhưng Phó Đình Viễn không hề lo lắng Du Ân hoặc Tô Ngưng sẽ bị thương bởi chất lỏng không rõ tên kia. Bởi vì thứ bên trong cái chai đã được cấp dưới của anh tráo đổi từ trước, dung dịch mà cô gái kia hắt ra ngoài chỉ là nước lọc pha với thức uống khác mà thôi.

Những cũng vì chuyện này mà nhân viên phụ trách phát sóng trực tiếp phải kết thúc buổi trực tiếp sớm hơn dự định.

Người hâm mộ vốn đang ngồi chờ để được ngắm Du Ân, ai ngờ đâu cuối cùng lại xảy ra chuyện nguy hiểm như vậy nên người nào cũng vừa lo vừa giận. Nhưng buổi trực tiếp đã kết thúc, bọn họ không thể nào bình luận ý kiến được nữa, chỉ đành lên weibo tìm thông tim về chuyện xảy ra đêm nay, còn tới weibo của Du Ân nhắn tin thăm hỏi cô nữa.

Weibo chính thức của “truyền kỳ Dung Phi” nhanh chóng đưa ra thông báo.

Đầu tiên là xin lỗi vì đã để xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, biên kịch và Tô Ngưng cũng như các nhân viên khác đều ổn, không ai bị thương cả. Tai nạn xảy ra ngày hôm nay là do có người cố ý gây nên, nhưng mọi chuyện đều nằm trong sự kiểm soát của chúng tôi, sau khi trình bày với phía cảnh sát, chúng tôi sẽ lập tức thông báo rõ ràng mọi chuyện cho công chúng biết ngay.

Nghe thấy Du Ân và Tô Ngưng không sao, ai nấy thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng điều khiến khán giả cảm thấy ấn tượng nhất trong những giây phát sóng cuối cùng chính là hành động bảo vệ Du Ân của Tô Ngưng trong giây phút nguy hiểm kia. Lúc đầu Tô Ngưng đứng bên cạnh Du Ân, nhưng khi chuyện đó xảy ra, cô ấy đã ngay lập tức xoay người tung cú đá cực mạnh về phía tên hành hung.

Lập tức, hashtag “Tô Ngưng phi cước”, “Tô Ngưng quá đẹp trai”, “thân thủ của Tô Ngưng”… nhanh chóng leo lên hot search. Mọi người đều biết những cảnh quay hành động của Tô Ngưng không hề tồi, nhưng khi chứng kiến thân thủ tuyệt đẹp của cô ấy trong thực tế, họ vẫn không kiềm được mà cảm thấy chấn động.

Đồng thời, tình bạn giữa Tô Ngưng và Du Ân cũng leo lên hot search. Chuyện Tô Ngưng và Du Ân là bạn tốt của nhau cũng có rất nhiều người biết, nghe đồn hai người quan nhau từ hồi cấp ba, lên đại học cũng học cùng trường, chỉ là chuyên ngành khác biệt mà thôi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 922


Chương 922

Nhưng bên ngoài không một ai biết quan hệ giữa cả hai lại tốt đến như độ Tô Ngưng sẵn sàng xả thân cứu bạn trong giây phút nguy cấp, những người có thiện cảm với họ cũng rơi nước mắt cảm động vì tình bạn sống chết có nhau này.

Buồn cười nhất là vẫn còn một hashtag được lên hot search, đó chính là quần giữ ấm của Tô Ngưng,

Hôm nay Tô Ngưng mặc một chiếc đầm lễ phục màu đen dài tới mắt cá chân, để lộ xương quai xanh thon thả và tấm lưng tuyệt đẹp của ngôi sao nữ. Nhưng vì cô ấy sợ lạnh nên còn mặc thêm một lớp quần giữ ấm ở bên trong, trước khi lên sân khấu còn lải nhải với Du Ân cả nửa ngày rằng cả người ấm quá trời quá đất.

Du Ân bất lực mắng cô ấy chẳng có chút hình tượng nào của ngôi sao lớn cả, còn dặn cô ấy nhớ cẩn thận một chút, đừng để lộ ra ngoài, không thôi sẽ bị kẻ có ý xấu nào đó bắt bẻ, bảo cô ấy quê mùa, thô kệch, hoặc là phá hư trang phục dạ hội…

Nhưng cũng may là hôm nay cô ấy mặc quần giữ ấm nên mới lúc tung cước đá bay người kia mới không cần lo sợ bị lộ vùng nhạy cảm.

Nhưng bởi vì đá quá thoải mái nên chiếc quần giữ ấm màu đen vẫn bị bại lộ trước mặt bao người.

Chỉ là lần này không ai chê cười cô ấy cả, với dáng vẻ trọng tình trọng nghĩa dám ra mặt bảo vệ bạn của cô ấy khiến ai nấy đều cảm thấy chuyện cô ấy lén lút mặc quần giữ ấm bên dưới lớp đầm đáng yêu chết đi được.

Đây cũng là chuyện mà Tô Ngưng và đội ngũ của cô ấy không ngờ tới. Trong giới giải trí này, nhờ mặc quần giữ ấm mà được khen là ngôi sao nữ đáng yêu nhất chắc chỉ có mình cô ấy mà thôi.

Tại hiện trường buổi họp báo, sau khi Tô Ngưng đạp ngã cô gái kia, người của Phó Đình Viễn cũng kịp thời chạy tới sân khấu.

Hiện tại anh không quan tâm đến chuyện kiêng dè hay tị hiềm chi nữa mà đi thẳng một mạch tới cạnh Du Ân, hỏi: “Có bị thương ở đâu không?”

Du Ân vẫn chưa hoàn hồn, vô thức lắc đầu trả lời: “Không, may là có Tô Ngưng ở đây.”

Phó Đình Viễn liếc mắt nhìn cô, giờ trong đầu cô chỉ có mỗi công lao của Tô Ngưng thôi hả?

Nếu không có anh điều tra ra được có người muốn làm hại cô, ngấm ngầm đổi cái chai mà người kia đã chuẩn bị trước, chỉ sợ dù bây giờ có Tô Ngưng đứng ra bảo vệ thì dung dịch axit sunfuric đậm đặc trong chai cũng sẽ khiến Tô Ngưng gặp nạn đấy.

Bởi vì vừa xảy ra chút sự cố nên tình hình trên sân khấu có hơi hỗn loạn, như một phản xạ tự nhiên, Dung Thanh Nghiêu lập tức vươn tay kéo Tống Chước Chước đứng cạnh anh ấy vào lòng, che chở cho cô ấy.

Kết quả Tống Chước Chước lại giật mình xém tí nhảy dựng cả lên, cô ấy khẽ đẩy Dung Thanh Nghiêu ra xa, rồi thì thầm: “Chú ý một chút, đừng để người khác nhìn thấy.”

Dung Thanh Nghiêu: “…”

Giờ đã là lúc nào rồi mà cô ấy vẫn tiếp tục giấu diếm vậy.

Nhưng cũng may bảo vệ đã chạy tới dưới sân khấu, khống chế cô gái kia. Nguy hiểm được hóa giải, anh ấy cũng không cần đắn đo, lo lắng cho Tống Chước Chước nữa. Dù gì thì lúc kết hôn anh ấy cũng đã hứa rằng nhất định sẽ đợi tới lúc cô ấy cam tâm tình nguyện công khai cho bàn dân thiên hạ biết thì anh ấy mới làm.

Mặc dù đã bị bảo vệ khống chế, cô ả gây chuyện kia vẫn gân cổ hét lớn không ngừng nghỉ: “Du Ân, tao phải hủy diệt mày để báo thù cho Tử Dạ!”

Nghe thấy cái tên Tử Dạ, ai ai ở hiện trường cũng sững sờ, hóa ra người nọ chính là người hâm mộ của Tử Dạ, vì bất bình khi thấy Tử Dạ bị đối xử bất công nên mới tới đây gây chuyện. Phải biết rằng khoảng thời gian đón tết, Tử Dạ đã bị lộ ra rất nhiều scandal, điều này khiến cho không chỉ công việc trong giới mà cuộc sống ngoài đời thật cũng vô cùng chật vật và thê thảm. Nghe đồn toàn bộ nhà ở của cô ta ở Giang Thành đều bị bán rẻ cả.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 923


Chương 923

Nhưng cô gái này cũng ngu quá, dám ra mặt đòi công bằng cho loại người hèn hạ như Tử Dạ, còn âm mưu hắt chất lỏng không rõ tên vào người Du Ân, đây là phạm pháp đó.

Chính là, cô gái này cũng là một không đầu óc đi, thay Tử Dạ loại người hèn hạ đó sao xuất đầu cũng cho qua, còn ý đồ hướng Du Ân bát không biết tên chất lỏng, đây chính là khả nghi phạm tội a.

Phó Đình Viễn tiến về phía trước, lạnh lùng nhìn cô gái kia, giễu cợt nói: “Cô muốn hủy diệt em ấy? Vậy cũng phải xem chính mình có bản lĩnh này không đã.”

Phó Đình Viễn bình tĩnh liếc nhìn cái chai lăn long lóc dưới chân: “Thứ trong chai đã bị tôi sai người đánh tráo từ lâu rồi, dù Tô Ngưng không cản cô lại thì cô cũng chỉ tạt nước em ấy mà thôi.”

“Gì cơ?” Cô gái kia ngạc nhiên hô lớn.

Thật ra lúc phát hiện dung dịch bị hắt ra ngoài không hề tỏa mùi gay mũi khó chịu cũng như chiếc đầm mà Tô Ngưng đang mặc vẫn nguyên vẹn, không bị sao hết thì cô ta đã thấy lạ rồi, nhưng lại không ngờ được rằng mọi thứ đã bị Phó Đình Viễn tráo đổi từ trước.

Nhưng một giây sau cô ta lại cảm thấy vui mừng khôn xiết, cũng may Phó Đình Viễn đã đánh tráo, vậy thì tính chất vụ việc mà cô ta gây ra sẽ không quá nghiêm trọng, bởi vì cô ta chỉ tạt chai nước mà thôi.

Lúc cảnh sát tới, chỉ cần cô ta khăng khăng rằng bản thân nhìn Du Ân không vừa mắt nên mới muốn hắt nước cô là có thể thoát tội rồi.

Nhưng hình như Phó Đình Viễn đã nhìn thấu suy nghĩ của cô ta, anh vẫy tay ra hiệu, lập tức, một người đàn ông vội chạy tới, trong tay còn cầm một cái chai. Vừa nhìn thấy cái chai kia, cả người cô ta tức khắc run lên bần bật.

Nguyên nhân là vì cái chai kia giống hệt với cái chai mà cô ta vừa ném đi, hiển nhiên Phó Đình Viễn đã giữ lại bằng chứng để tố cáo cô ta.

Phó Đình Viễn ra hiệu cho cô ta nhìn về phía cái chai: “Không cần nghĩ cớ nói dối rằng mình chỉ hắt nước, dung dịch trong chai được cô tạo ra thế nào, cô đã đến đâu để mua nguyên liệu, và cả ai là người đã để cô lẻn vào đây, tất cả đều đã được tôi điều tra rõ ràng rồi.”

“Vừa nãy khi dung dịch trong chai được người của tôi đánh tráo, họ cũng cẩn thận quay lại toàn bộ quá trình, vậy thôi đã đủ chứng minh thứ này là đồ của cô, cộng thêm kết quả xét nghiệm chất lỏng trong chai mà bọn tôi làm đã chỉ ra rằng thứ bên trong chính là… axit sunfuric.”

Phó Đình Viễn Đích vừa dứt lời, mọi người chung quanh hoảng sợ hít một hơi thật sâu.

Mỗi lần Phó Đình Viễn thốt ra một câu, sắc mặt cô gái kia lại trắng thêm một phần.

Cô ta là phóng viên, vừa nãy sau khi vào được hội trường, cô ta đã tới phòng nghỉ dành riêng cho phóng viên để nghỉ ngơi. Mới ngồi được một lát thì đồng nghiệp đã chạy tới gọi, bảo có chút chuyện cần xác nhận lại với cô ta.

Cô ta không hề nghi ngờ gì mà lập tức đi theo, cũng tức là cô ta đã rời khỏi phòng nghỉ gần nửa tiếng.

Chắc chắn người của Phó Đình Viễn đã nhân cơ hội này để động tay động chân vào đồ của cô ta. Cô ta hoàn toàn không ngờ đến chuyện Phó Đình Viễn sẽ biết trước về kế hoạch của mình nên mới không ôm khư khư cái chai bên người.

Với lại cô ta cũng sợ nếu mang nó theo sẽ khiến người khác nghi ngờ.

“Nếu cô đã dám làm ra chuyện này, hẳn cũng chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến thăm quan đồn cảnh sát rồi nhỉ?” Phó Đình Viễn mỉm cười, nhưng lại khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương: “Cô yên tâm, tôi sẽ dặn dò họ chăm sóc cho cô thật tốt.”

Cô gái kia lập tức xụi lơ trên đất, cả người không còn tí sức lực nào.

Phó Đình Viễn cụp mắt nhìn xuống cô ta đầy khinh miệt: “À, đúng rồi, cô không cần lo bản thân sẽ thấy cô đơn khi ở trong đó đâu, bởi vì chủ nhân của cô – Tử Dạ cũng sẽ đi theo cô mà.”

“Anh…” cô gái ngạc nhiên, trợn tròn mắt nhìn Phó Đình Viễn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 924


Chương 924

Cô ta đã giao kèo với Tử Dạ, Tử Dạ cho cô ta một số tiền lớn, còn cô ta sẽ gánh tội thay Tử Dạ.

Nhưng tại sao Phó Đình Viễn lại điều tra ra được Tử Dạ chứ?

Chung Văn Thành vác bộ mặt âm u lại gần, hỏi Phó Đình Viễn: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Vừa nãy khi sự cố xảy ra, Chung Văn Thành vẫn luôn bận rộn trước sau để giải quyết tốt hậu quả của việc này cũng như nhanh chóng ra hiệu cho nhân viên mời những người không liên quan ra về.

Hiện tại ở đây chỉ còn lại mấy người bọn họ, thế nên sau khi Phó Đình Viễn quét mắt nhìn mọi người thì mở miệng kể hết đầu đuôi mọi chuyện, không chút giấu diếm.

“Đống scandal năm ngoái của Tử Dạ là do Du Ân làm, mục đích là vì muốn trả đũa những lần chơi xấu của cô ả. Tuy Du Ân chưa từng nói cho tôi nghe về chuyện này, nhưng lúc đọc được tin tức, tôi đã biết nhất định là do cô ấy không nhịn nổi nữa.”

“Tôi cũng biết, dựa theo cái thói có thù tất báo của Tử Dạ, chắc chắn cô ta sẽ không từ bỏ dễ dàng, nên trong khoảng thời gian này tôi vẫn luôn sai người canh chừng nhất cử nhất động của cô ta.”

“Cũng nhờ vậy mà tôi mới biết chuyện cô ta bán hết nhà cửa, sau đó liên hệ với người hâm mộ làm phóng viên, dùng khoản tiền có được khi bán nhà kia để giao dịch với cô ta. Bảo cô ta tìm cơ hội ra tay với Du Ân. Một khi chuyện này bị bại lộ, cô phóng viên kia sẽ gánh hết tội danh lên người mình, còn Tử Dạ – kẻ chủ mưu thật sự thì an toàn thoát khỏi, không phải chịu sự trừng trị của pháp luật.”

Sau khi nghe Phó Đình Viễn nói xong đầu đuôi mọi chuyện, cô gái nằm trên mặt đất đã hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Một khi Tử Dạ bị liên lụy, cô ta không chỉ phải chịu sự chế tài của pháp luật mà e là cũng chẳng nhận được khoản tiền kia.

Đám người Chung Văn Thành và Tô Ngưng nổi trận lôi đình, còn Du Ân lại hoảng hồn khiếp vía.

Quả thật cô chưa từng kể cho Phó Đình Viễn về chuyện đối phó với Tử Dạ, bởi vì khoảng thời gian đó hai người bọn họ đang chiến tranh lạnh, tạm chia tay nhau. Cô không ngờ Phó Đình Viễn vẫn luôn lặng lẽ để ý tới chuyện này, hơn nữa còn thao túng toàn bộ cục diện trong lòng bàn tay.

Cô cũng không ngờ được rằng Tử Dạ đã nghèo túng, thê thảm đến vậy rồi mà vẫn còn tâm trí nghĩ cách trả thù cô.

Cô tưởng sau khi trải qua sự kiện scandal bị lộ ra ngoài lần trước, Tử Dạ đã nhận được bài học thích đáng, mai này sẽ ngoan ngoãn làm người.

Ngay cả trợ lý Ngô Mẫn của Tử Dạ cũng biết cải tà quy chính, sao Tử Dạ lại ngày càng tệ lậu thế này?

Với cả lòng dạ Tử Dạ cũng quá hiểm độc, vậy mà lại muốn tạt axit cô. Nếu thứ đó tạt trúng cô, hoặc là tạt trúng Tô Ngưng đã bảo vệ cô, cả hai sẽ bị phá hủy thật đó.

Đặc biệt là diễn viên dựa mặt ăn cơm như Tô Ngưng nữa.

Nghĩ đến đây, Du Ân vừa kinh vừa sợ, tức giận đến run rẩy cả người.

Tô Ngưng vừa ôm vừa an ủi Du Ân: “Không phải giờ đã ổn rồi sao, bình tĩnh, bình tĩnh lại nào.”

Sau khi an ủi Du Ân xong, Tô Ngưng cất giọng tức giận, phẫn nộ: “Ả đê tiện Tử Dạ chỉ biết núp sau lưng người khác này cuối cùng cũng đo ván rồi, đúng là không tìm đường chết thì sẽ không chết mà.”

Cảnh sát đến rất nhanh, Phó Đình Viễn bảo cấp dưới giao cái chai cũng như bằng chứng cho cảnh sát, sau đó đi cùng cảnh sát về đồn viết lời khai.

Lúc bọn họ tới đồn cảnh sát, Tử Dạ cũng đã bị cảnh sát bắt tới đó, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Tử Dạ không ngờ bản thân sẽ bị Phó Đình Viễn bắt tới đây, cô ta tưởng nữ phóng viên kia sẽ gánh chịu tất cả thay cô ta.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 925


Chương 924

Cô ta đã giao kèo với Tử Dạ, Tử Dạ cho cô ta một số tiền lớn, còn cô ta sẽ gánh tội thay Tử Dạ.

Nhưng tại sao Phó Đình Viễn lại điều tra ra được Tử Dạ chứ?

Chung Văn Thành vác bộ mặt âm u lại gần, hỏi Phó Đình Viễn: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Vừa nãy khi sự cố xảy ra, Chung Văn Thành vẫn luôn bận rộn trước sau để giải quyết tốt hậu quả của việc này cũng như nhanh chóng ra hiệu cho nhân viên mời những người không liên quan ra về.

Hiện tại ở đây chỉ còn lại mấy người bọn họ, thế nên sau khi Phó Đình Viễn quét mắt nhìn mọi người thì mở miệng kể hết đầu đuôi mọi chuyện, không chút giấu diếm.

“Đống scandal năm ngoái của Tử Dạ là do Du Ân làm, mục đích là vì muốn trả đũa những lần chơi xấu của cô ả. Tuy Du Ân chưa từng nói cho tôi nghe về chuyện này, nhưng lúc đọc được tin tức, tôi đã biết nhất định là do cô ấy không nhịn nổi nữa.”

“Tôi cũng biết, dựa theo cái thói có thù tất báo của Tử Dạ, chắc chắn cô ta sẽ không từ bỏ dễ dàng, nên trong khoảng thời gian này tôi vẫn luôn sai người canh chừng nhất cử nhất động của cô ta.”

“Cũng nhờ vậy mà tôi mới biết chuyện cô ta bán hết nhà cửa, sau đó liên hệ với người hâm mộ làm phóng viên, dùng khoản tiền có được khi bán nhà kia để giao dịch với cô ta. Bảo cô ta tìm cơ hội ra tay với Du Ân. Một khi chuyện này bị bại lộ, cô phóng viên kia sẽ gánh hết tội danh lên người mình, còn Tử Dạ – kẻ chủ mưu thật sự thì an toàn thoát khỏi, không phải chịu sự trừng trị của pháp luật.”

Sau khi nghe Phó Đình Viễn nói xong đầu đuôi mọi chuyện, cô gái nằm trên mặt đất đã hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Một khi Tử Dạ bị liên lụy, cô ta không chỉ phải chịu sự chế tài của pháp luật mà e là cũng chẳng nhận được khoản tiền kia.

Đám người Chung Văn Thành và Tô Ngưng nổi trận lôi đình, còn Du Ân lại hoảng hồn khiếp vía.

Quả thật cô chưa từng kể cho Phó Đình Viễn về chuyện đối phó với Tử Dạ, bởi vì khoảng thời gian đó hai người bọn họ đang chiến tranh lạnh, tạm chia tay nhau. Cô không ngờ Phó Đình Viễn vẫn luôn lặng lẽ để ý tới chuyện này, hơn nữa còn thao túng toàn bộ cục diện trong lòng bàn tay.

Cô cũng không ngờ được rằng Tử Dạ đã nghèo túng, thê thảm đến vậy rồi mà vẫn còn tâm trí nghĩ cách trả thù cô.

Cô tưởng sau khi trải qua sự kiện scandal bị lộ ra ngoài lần trước, Tử Dạ đã nhận được bài học thích đáng, mai này sẽ ngoan ngoãn làm người.

Ngay cả trợ lý Ngô Mẫn của Tử Dạ cũng biết cải tà quy chính, sao Tử Dạ lại ngày càng tệ lậu thế này?

Với cả lòng dạ Tử Dạ cũng quá hiểm độc, vậy mà lại muốn tạt axit cô. Nếu thứ đó tạt trúng cô, hoặc là tạt trúng Tô Ngưng đã bảo vệ cô, cả hai sẽ bị phá hủy thật đó.

Đặc biệt là diễn viên dựa mặt ăn cơm như Tô Ngưng nữa.

Nghĩ đến đây, Du Ân vừa kinh vừa sợ, tức giận đến run rẩy cả người.

Tô Ngưng vừa ôm vừa an ủi Du Ân: “Không phải giờ đã ổn rồi sao, bình tĩnh, bình tĩnh lại nào.”

Sau khi an ủi Du Ân xong, Tô Ngưng cất giọng tức giận, phẫn nộ: “Ả đê tiện Tử Dạ chỉ biết núp sau lưng người khác này cuối cùng cũng đo ván rồi, đúng là không tìm đường chết thì sẽ không chết mà.”

Cảnh sát đến rất nhanh, Phó Đình Viễn bảo cấp dưới giao cái chai cũng như bằng chứng cho cảnh sát, sau đó đi cùng cảnh sát về đồn viết lời khai.

Lúc bọn họ tới đồn cảnh sát, Tử Dạ cũng đã bị cảnh sát bắt tới đó, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Tử Dạ không ngờ bản thân sẽ bị Phó Đình Viễn bắt tới đây, cô ta tưởng nữ phóng viên kia sẽ gánh chịu tất cả thay cô ta.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 926


Chương 926

Vị đối tác kia còn nghiêm nghị nói rằng nếu Tô Ngưng không nhận ra lỗi lầm của mình thì sẽ phạt cô ấy phải viết bản kiểm điểm hai ngàn chữ.

Chung Văn Thành thật sự không muốn đóng vai ác. Ở trong giới, Tô Ngưng nổi danh là không dễ chọc, thế nên anh ấy đã nói thẳng với vị kia là tự ra mặt dạy bảo Tô Ngưng đi.

Nhưng người kia lại nói thời cơ chưa đến, thế là anh ấy đành nhắm mắt làm liều.

Giờ thì hay rồi, vừa mở miệng nói được một câu đã bị dạy ngược lại, không chỉ mắng anh ấy đầu óc như bã đậu, còn chê anh ấy dông dài, cằn nhằn.

Đúng là từ trong ra ngoài không chỗ nào giống người cả.

Thế nên chuyện viết kiểm điểm hai ngàn chữ, anh ấy có dám nhắc đến đâu.

Anh ấy biết thời còn ngồi trên ghế nhà trường, Tô Ngưng là học sinh kém hàng thật giá thật, bắt cô ấy viết bản kiểm điểm hai ngàn chữ còn đáng sợ hơn là lấy mạng của cô ấy.

Quản lý Trần San Ny của Tô Ngưng thấy không khí trở nên ngột ngạt thì vội vàng đổi sang chủ đề khác, hòng giảm bớt căng thẳng: “Là thế này, bởi vì hành động ra mặt thay Du Ân của Tô Ngưng, tất cả mọi người đều vô cùng cảm động vì tình bạn đẹp giữa họ, nên đã có tạp chí liên lạc với tôi, bảo là muốn chụp một bộ ảnh thời trang bom tấn về tình chị em của cô và Du Ân.”

Tô Ngưng vẫn còn đang tức giận, vừa nghe thấy Trần San Ny nói vậy thì lập tức trợn tròn mắt, không nói câu nào.

Chung Văn Thành thì nhanh chóng leo xuống bậc thang mà Trần San Ny bày ra cho anh ấy: “Ảnh thời trang bom tấn? Ý kiến này không tồi, tôi có cảm giác nếu cô và Du Ân cùng nhau lên hình, hiệu quả chắc chắn sẽ rất bùng nổ, e là số tạp chí đó sẽ bán hết sạch luôn quá.”

“Thật ra nhờ chuyện hôm nay mà hình ảnh của cô trong mắt công chúng đã đẹp hơn rất nhiều, mai mốt không chừng cô sẽ trở thành ngôi sao nữ đại diện cho năng lượng tích cực đó.” Chung Văn Thành tán dương Tô Ngưng.

Tô Ngưng bật cười ha hả, mỉa mai nói: “Không biết lúc nãy ai vừa bảo tôi không nên ra mặt giúp bạn ấy nhở? Giờ lại nói hình ảnh của tôi tốt hơn là sao đây?”

Chung Văn Thành bất đắc dĩ nhún vai.

Vừa nãy là đề nghị của đối tác, giờ mới là suy nghĩ thật của anh ấy.

Trần San Ny tiếp lời: “Tôi cũng thấy ý kiến này rất hay, hơn nữa bây giờ mọi người đều dùng tình anh em, tình chị em để thu hút sự chú ý, cô và Du Ân bây giờ không phải cũng giống vậy sao, hơn nữa còn là tình cảm thật sự, không giả dối, đến lúc đó chắc chắn sẽ đè đầu người khác một khúc xa.”

“Cũng không biết Du Ân nghĩ sao nữa, tính tình của cô ấy có hơi khiêm tốn, không muốn quá nổi bật, có lẽ sẽ không muốn ra mặt đâu.”

Tô Ngưng mím môi không nói gì.

Sau khi cụp mắt suy nghĩ hồi lâu, cô ấy cầm điện thoại lên, đứng dậy: “Để tôi gọi điện hỏi ý kiến cô ấy thử xem.”

Dứt lời, cô ấy lập tức bước ra khỏi phòng họp.

Nếu Tô Ngưng nói như vậy tức là đã đồng ý với đề nghị này, Trần San Ny và Chung Văn Thành quay sang nhìn nhau, mỉm cười, trong lòng thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Lý do Tô Ngưng chịu chụp bộ ảnh thời trang đó với Du Ân là vì cô ấy cảm thấy mình và Du Ân nên làm gì đó để lưu lại kỷ niệm tốt đẹp này.

Dù hai người các cô đã làm bạn của nhau rất nhiều năm, dù trong điện thoại không hề thiếu những tấm ảnh chụp chung, nhưng ý nghĩa của hai việc không hề giống nhau.

Bộ ảnh thời trang bom tấn hai người giống như lời tuyên bố về tình bạn vô cùng đẹp đẽ của các cô với mọi người vậy.

Đợi tới lúc hai người già rồi, con cháu đầy nhà, có thể lôi quyển tạp chí đó ra, nói với chúng rằng: nhìn nè, đây chính là bộ ảnh bùng nổ nhất của hai bà lúc còn trẻ đó, rất phong cách, rất tây phương đúng không.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 927


Chương 927

Lúc Du Ân nhận được điện thoại của Tô Ngưng, cô đang ngồi trong nhà trả lời các bình luận quan tâm của cư dân mạng trên weibo.

Cô không ngờ bản thân lại nổi tiếng như vậy, càng không biết Phó Đình Viễn đã bảo nhân viên phụ trách phát sóng cho góc nghiêng của cô lên sóng. Sau khi về nhà, ổn định lại tâm trạng, cô mới có tâm tư lấy điện thoại ra lướt. Vừa lên mạng, cô bỗng phát hiện không biết từ lúc nào mà trên weibo của mình đã có nhiều người hâm mộ tràn vào bình luận tới thế.

Hơn nữa còn có rất nhiều người quan tâm, hỏi thăm xem cô có bị thương không, bởi vì ai cũng nhìn thấy vào mấy giây cuối cùng, có người cầm gì đó tạt về phía cô.

Du Ân cảm động lắm, thế nên thành thật ngồi trả lời từng bình luận một, báo bình an cho những người ái mộ đã tốt bụng quan tâm cô.

Đương nhiên cô cũng đã nhìn thấy hotsearch trên mạng, đặc biệt là hotsearch về tình bạn giữa cô và Tô Ngưng.

Nói đến Tô Ngưng, cô lại cảm thấy vừa kiêu ngạo, vừa tự hào trong lòng.

Đời này, chỉ cần có một người bạn chân thành như vậy là đủ lắm rồi.

Nghe Tô Ngưng ở đầu dây bên kia nói rằng có tạp chí muốn hẹn các cô chụp hình, Du Ân ngạc nhiên vô cùng: “Bộ ảnh thời trang bom tấn hai người?”

Du Ân có thể hiểu tại sao tạp chí lại muốn hợp tác với Tô Ngưng. Dù sao Tô Ngưng cũng là ngôi sao nữ nổi tiếng, trên weibo có hơn triệu người hâm mộ, hoàn toàn đủ khả năng kéo lượng tiêu thụ của tạp chí lên cao.

Nhưng chụp cô để làm gì? Cô chỉ là một người bình thường, đâu có sức thu hút cũng như kêu gọi gì đâu.

Tô Ngưng nói vào trong điện thoại: “Còn không phải là vì độ chú ý của hai chúng ta trên mạng bây giờ đang cao ngất ngưởng đó sao, nên tớ nghĩ có lẽ tạp chí cũng muốn nương theo làn sóng này thu hút danh tiếng cho bản thân, đề cao mức tiêu thụ của tạp chí.”

Tô Ngưng chọc cô: “Nhìn từ góc độ nào đó thì chuyện này chứng tỏ rằng Du Ân à, cậu nổi tiếng rồi.”

Du Ân dở khóc dở cười, trước giờ cô chưa từng nghĩ đến chuyện bản thân sẽ trở nên nổi tiếng.

Không đúng, phải nói là chưa từng nghĩ đến chuyện bản thân sẽ nổi tiếng bằng cách này. Bởi thân là nhà biên kịch và nhà văn, cô cũng muốn mình có tiếng tăm lắm chứ.

“Cậu không thấy sao, lúc này trên mạng toàn bàn tán về dung mạo của cậu không đó, nghe nói lúc phát sóng trực tiếp khán giả muốn nhìn cậu đến phát điên đó.” Tô Ngưng thuận lại những bình luận trên mạng: “Còn có người nói với gương mặt này, cậu hoàn toàn có thể ra mắt luôn á.”

“Tớ cũng biết với nhan sắc đó của cậu, cậu hoàn toàn có thể ra mắt. Bởi trong lòng tớ, cậu chính là người đẹp hàng thật giá thật đó.” Tô Ngưng không hề keo kiệt lời tán dương với Du Ân.

Du Ân mỉm cười: “Cảm ơn cậu đã đánh giá tớ cao như vậy.”

Thật ra cách đây rất lâu, Tô Ngưng cũng đã từng nói, lý do hồi trước cô ấy muốn kết bạn với cô là vì gương mặt đó. Sau này khi đã trở thành bạn thân rồi, cô ấy lại mê tít tài năng của cô.

Còn nói đãi ngộ của cô và Chu Trường Ninh ngang nhau. Lúc đầu Tô Ngưng cũng bị thu hút với diện mạo của Chu Trường Ninh, sau đó mới bị tài năng và học thức của Chu Trường Ninh chinh phục.

Suy cho cùng thì Tô Ngưng chính là loại người nhìn mặt xem người.

“Cậu chỉ cần nói có muốn chụp hay không thôi mà?” Tô Ngưng làm nũng với Du Ân trong điện thoại.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 928


Chương 928

Du Ân vừa nghe thấy giọng điệu này của cô ấy là hiểu ngay Tô Ngưng cũng muốn chụp. Nếu Tô Ngưng không muốn thì đã kiếm cớ từ chối giùm hai người từ lâu rồi, nhưng bây giờ cô ấy lại cố ý gọi điện tới hỏi ý kiến của cô, điều này đã gián tiếp biểu lộ thái độ của Tô Ngưng.

Trước giờ Du Ân chẳng có thể nào chống cự nổi chiêu làm nũng của Tô Ngưng, đùa gì vậy, một người đẹp hoàn mỹ như vậy tỏ vẻ nũng nịu với mình, ai mà chịu nổi được chứ?

Lòng cô lập tức dao động: “Nhưng mà trước giờ tớ chưa từng chụp ảnh bìa tạp chí, lỡ đâu đến lúc đó biểu hiện của tớ cứng quá, không chụp được tấm ảnh nào đẹp thì phải làm sao?”

“Yên tâm, cậu không phải làm gì cả, chỉ cần đứng yên một chỗ cũng là bức tranh đẹp rồi.” Tô Ngưng vỗ ngực cam đoan: “Với lại không phải còn có tớ nữa sao? Tới lúc đó tớ sẽ dạy cho cậu tư thế chụp.”

Du Ân vẫn còn thấy hơi lo: “Thế lỡ đâu tớ ảnh hưởng đến sức mua của bên họ thì phải làm sao? Chuyện này chắc chắn sẽ tác động lớn để chuyện lên bìa tạp chí sau này của cậu đó.”

Cho dù Du Ân không theo nghề thời trang thì cũng biết chuyện nếu sức kêu gọi của một ngôi sao không đủ mạnh, hoặc là sau khi chụp xong lại không thúc đẩy được lượng tiêu thụ thì về sau, tạp chí sẽ hiếm khi mời lại ngôi sao đó.

Biểu hiện trước giờ của Tô Ngưng luôn rất tốt, nếu chẳng may bị cô liên lụy thì phải làm sao bây giờ?

Tô Ngưng khẳng định chắc nịch: “Cậu phải tin tưởng sự xảo quyệt của các biên tập bên mảng thời trang chứ, trước giờ họ luôn là người biết thứ gì dễ dàng thu hút mọi người nhất đấy. Nếu họ đã dám chọn, tức là chắc chắn sẽ bật lên thôi.”

Tô Ngưng cảm khái nói một câu: “Thật ra tớ rất hiểu tính cách của cậu thế nào, nên tới mới khuyên cậu đi chụp. Bởi vì tớ mong hai chúng ta có thể lưu giữ những kỷ niệm tốt đẹp này lại, đây sẽ là ký ức tươi đẹp nhất chỉ thuộc về riêng mình tớ và cậu.”

“Được.” Du Ân lập tức bị những lời này của Tô Ngưng thuyết phục, không tiếp tục do dự nữa mà đồng ý luôn.

Tô Ngưng nghĩ ngợi một chút rồi nhắc nhở cô: “Cậu có cần hỏi Phó Đình Viễn một tiếng không? Lỡ anh ta không cho cậu chụp thì sao?”

Tô Ngưng đã phát hiện từ lâu rằng d*c v*ng độc chiếm của Phó Đình Viễn dành cho Du Ân không phải mãnh liệt bình thường thôi đâu.

Hơn nữa, dù thế nào đi nữa thì chuyện này cũng sẽ khiến Du Ân hoàn toàn bại lộ trước mặt công chúng, lỡ đâu Phó Đình Viễn không chịu thì sao. Cô ấy thật sự không muốn nhìn thấy hai người vừa làm hòa lại cãi nhau chỉ vì mình đâu.

“Đây là chuyện riêng của tớ, anh ấy sẽ không quản đâu.” Du Ân trả lời như vậy.

Phó Đình Viễn vừa mới tới: “…”

Anh sẽ không quản chuyện gì? Chỉ cần liên quan tới cô, chuyện gì anh cũng muốn quản hết đó.

Tô Ngưng khẽ mỉm cười, sau đó vui sướng khi người gặp họa, nói: “Cậu cũng đọc thấy bình luận trên mạng rồi nhỉ? Mọi người đều nói chỉ sợ là Phó Đình Viễn vẫn còn trong quá trình cua vợ sấp mặt đó. Có người còn bảo hy vọng cậu có thể lạnh nhạt với Phó Đình Viễn lâu thêm một chút nữa kìa.”

Tô Ngưng không hổ là người lướt mạng 5G, chút gió thổi cỏ lay trên mạng cũng không thể thoát khỏi ánh mắt của cô ấy.

“Anh sẽ không quản chuyện gì?” Du Ân còn chưa kịp trả lời Tô Ngưng thì bên tai bỗng vang lên giọng nói trầm thấp của Phó Đình Viễn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 929


Chương 929

Cô hoảng hốt ngước mắt lên nhìn, chẳng biết từ lúc nào mà Phó Đình Viễn đã tiến sát lại gần cô, trưng vẻ mặt không vui nhìn cô chằm chằm.

Tô Ngưng cũng nghe thấy giọng nói của Phó Đình Viễn, gấp gáp nói cho xong: “Vậy tớ sẽ bảo San Ny đồng ý giúp cậu, còn cuối cùng sẽ chụp cho tạp chí nào thì để tớ và San Ny nghiên cứu xong sẽ báo cho cậu biết nhé.”

Nói xong, Tô Ngưng vội vàng cúp máy.

Phó Đình Viễn liếc nhìn thông báo đã kết thúc cuộc gọi trên màn hình điện thoại của Du Ân, mày cau chặt lại: “Tô Ngưng tìm em để làm gì vậy?”

Tô Ngưng cúp máy nhanh như vậy, chắc chắn đã làm chuyện gì xấu sau lưng anh rồi.

Du Ân nói đúng sự thật: “Cô ấy bảo hiện tại tình cảm giữa hai bọn em trên mạng đang tỏa năng lượng tích cực to lớn nên đã có tạp chí hẹn bọn em chụp ảnh hai người.”

“Chụp ảnh thời trang hai người?” Trong đầu Phó Đình Viễn lập tức hiện lên hình ảnh hai cô gái dựa sát vào nhau, không khí ám muội, mập mờ, lòng bỗng thấy khó chịu vô cùng.

Cái này mà chụp ảnh hai người cái gì, rõ ràng là đang ngấm ngầm ái muội với nhau!

Với lại nếu cô và Tô Ngưng chụp kiểu ảnh này, vậy anh là cái thá gì đây?

Anh không kiềm được mà trút một bụng lửa giận lên đầu Chu Trường Ninh, cái loại như anh ta thì đàn ông chỗ nào chứ, định sống luôn ở nước ngoài không trở về nữa hay gì?

“Em đã đồng ý với cô ấy rồi, cũng rất háo hức chờ mong đó.” Một câu nói của Du Ân thành công chặn họng anh, khiến anh phải nuốt ngược tất cả những lời muốn nói vào bụng.

Phó Đình Viễn mím môi nhìn cô, qua một lúc lâu mới đè được sự ghen tỵ trong lòng xuống.

Anh dối lòng nói: “Cũng tốt, rất có ý nghĩa.”

Không thì anh có thể nói gì đây? Nói gì được cơ chứ?

Hiện tại anh không có bất cứ quyền gì để phản đối, nếu cô muốn chụp, anh cũng chỉ có thể nghe theo cô.

Nhưng thân là thương nhân, não bộ anh lúc này đang hoạt động hết công suất để mưu đồ kiếm lợi cho tương lai của chính mình, hơn nữa còn phải chớp thời cơ để nói ra.

“Chuyện này là chuyện riêng của em, anh sẽ không quản.” Phó Đình Viễn trả lại Du Ân những gì cô mới nói không thiếu một chữ, khiến Du Ân không khỏi nhìn anh một cái.

Cô cảm thấy lời này của anh mang chút hờn dỗi, lại nghe Phó Đình Viễn còn nói: “Nhưng để công bằng, anh cũng muốn đưa ra một yêu cầu với em.”

“Yêu cầu gì?” Du Ân mờ mịt, cô và Tô Ngưng chụp ảnh, anh đưa ra yêu cầu làm gì?

Không đợi Du Ân tỉnh táo lại, Phó Đình Viễn đã đưa ra yêu cầu của anh: “Sau này chờ quan hệ của chúng ta ổn định, em cũng phải chụp ảnh với anh, đăng lên tạp chí.”

Không có khả năng cô chỉ chụp cùng Tô Ngưng hơn nữa còn công khai mà anh thì không có đãi ngộ này.

Du Ân “…”

Anh đang nói linh tinh gì vậy?

Cô và Tô Ngưng chụp anh mà anh cũng muốn ghen à?

Phó Đình Viễn nói tiếp: “Hoặc là ngày sau chúng ta chọn một bức ảnh cưới đăng lên cũng được.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 930


Chương 930

Nói đến đây, anh không nhịn được tiến lên một bước ôm người vào lòng, thấp giọng hứa hẹn: “Lần trước chúng ta không có nghi thức gì, ngày sau nhất định phải bổ sung lại, ảnh cưới cũng phải chụp.”

Du Ân thì thào: “Ảnh cưới chúng ta có thể chụp, nhưng anh chắc chắn tạp chí người ta muốn đăng sao?”

Du Ân cũng từng nhìn thấy ảnh các đôi tình nhân trên trang bìa tạp chí, nhưng ảnh cưới thì hình như không có nhiều.

Phó Đình Viễn tự tin nói: “Ảnh cưới của Phó Đình Viễn anh, bọn họ cầu còn không được. Hoặc là lúc chụp ảnh cưới chúng ta chụp một bộ khác, đến lúc đó lại đăng lên tạp chí.”

Du Ân xem như đã hiểu, anh muốn đòi đãi ngộ giống Tô Ngưng, hai người bọn họ chụp ảnh chung, anh cũng muốn được đăng lên tạp chí.

Biết mình phản đối cũng không có kết quả, vì thế cô nói: “Tùy anh.”

Lúc này tâm tình Phó Đình Viễn mới tốt hơn chút.

Lần này Tử Dạ thật đúng là tự tìm đường chết cho cô ta, không ai đồng tình với cô ta, càng không có ai giúp cô ta, thứ chờ đợi bọn họ chính là sự trừng phạt của pháp luật.

Phó Đình Viễn và Du Ân cũng không để ý đến chuyện này nữa, giao toàn bộ cho cảnh sát và luật sư.

Phó Đình Viễn và Phó thị là khách VIP của đoàn đội luật sư Giang Kính Hàn, tuy chuyện của Tử Dạ không đáng để đại boss như Giang Kính Hàn tự thân ra trận, nhưng chuyện có liên quan đến Du Ân, Giang Kính Hàn cảm thấy anh ta tự ra mặt sẽ hay hơn.

Dù sao say này Du Ân cũng sẽ là bà Phó, nên xây dựng tốt quan hệ đúng không?

Căn cứ theo kinh nghiệm tình trường nhiều năm của mình, hiện tại Giang Kính Hàn đã khắc sâu cảm nhận, nếu Phó Đình Viễn không thể sống thiếu Du Ân, vậy thì anh ta xây dựng tốt quan hệ với Du Ân sẽ hữu dụng hơn xây dựng tốt quan hệ với Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn có trâu bò, có ngang ngược đến đâu, còn không phải vẫn nghe lời Du Ân đấy sao?

Cho nên Giang Kính Hàn chủ động làm luật sư bên này cho Du Ân, mà Giang Kính Hàn vừa ra trận, Tử Dạ bên kia làm gì có quả ngọt để ăn? Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Nghe nói luật sư bên này của Du Ân là Giang Kính Hàn, không có luật sư nào dám tùy tiện biện hộ cho Tử Dạ nữa.

Mấy ngày nay Du Ân bận như con quay, vốn dĩ cô muốn tham gia huấn luyện biên kịch trẻ phải chuẩn bị rất nhiều thứ, Diệp Văn còn bảo cô chuẩn bị một bài phát biểu, nói đến lúc đó có lẽ sẽ dùng đến.

Hiện giờ còn phải chụp tạp chí với Tô Ngưng, một đống việc cần hoàn thành.

Sau khi quyết định thời gian chụp ảnh, Tô Ngưng dặn dò Du Ân: “Mấy ngày tới đừng có thức đêm, nên ăn đồ ăn loãng, duy trì làn da tươi tắn, như vậy đến lúc lên ảnh mới có thể đẹp.”

Tô Ngưng có kinh nghiệm trong phương diện quay chụp cho nên người mới như Du Ân nghiêm túc tiếp thu: “Được.”

Cũng bởi chuyện này mà đêm đến, lúc Phó Đình Viễn ôm người vào lòng muốn làm chút gì đó đã bị từ chối: “Đừng đừng, mấy ngày nay em không thể thức đêm, không thể mệt mỏi quá độ.”

Mỗi lần anh đều lăn qua lăn lại giày vò cô đến nửa đêm, thật sự rất mệt.

Phó Đình Viễn khó hiểu: “Nghĩa là sao?”

Du Ân nói chi tiết: “Không phải mấy ngày tới em cần chụp tạp chí sao? Tô Ngưng nói không thể thức đêm không thể mệt nhọc, nếu không trạng thái sẽ rất kém.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 931


Chương 931

Phó Đình Viễn: “…”

Sớm biết thế đã không cho cô chụp tạp chí gì đó rồi!

Anh đâu nghĩ tới, chụp cái tạp chí rách nát cũng có thể chôn vùi cuộc sống sinh hoạt vợ chồng của anh.

Bởi vì sắp phải chia xa hơn nửa tháng, cho nên anh muốn mấy ngày nay thân thiết nhiều hơn, vì chuyện này mà mỗi ngày tan làm đều về nhà sớm, kết quả…

“Đây là lần đầu tiên em chụp tạp chí, nhất định phải có được trạng thái tốt nhất, nếu không lúc lên ảnh khó coi, mọi người sẽ mắng chết em.” Du Ân nói xong thì đẩy anh ra, còn quấn chăn lăn đến mé giường, giống như sợ anh sẽ làm gì với cô không bằng.

Phó Đình Viễn tức giận, Du Ân còn nói một câu: “Nếu anh cảm thấy chúng ta ngủ chung hơi dày vò, không bằng mấy ngày nay chúng ta chia giường ngủ đi? Anh đến phòng cho khách? Hoặc em đi cũng được?”

“Em nghĩ cũng đừng nghĩ!” Phó Đình Viễn nghẹn hồi lâu mới thốt ra một câu, anh bị chọc tức sắp không nói nên lời rồi.

Phó Đình Viễn xoay người một lần nữa ôm người vào ngực, cắn răng nhỏ giọng hỏi: “Em có biết mình sắp phải đến Bắc Kinh học tập nửa tháng không?”

Du Ân gật đầu: “Biết mà.”

Phó Đình Viễn lên án: “Cho nên mấy ngày nay chẳng phải chúng ta nên tận tình tận hứng một chút sao?”

Du Ân cắn môi nhìn anh một hồi lâu, cuối cùng đẩy anh ra, rời khỏi phòng ngủ chính.

Thuận tiện ném cho anh một câu: “Em cho rằng mấy ngày nay chúng ta vẫn nên tách ra thì hơn.”

Du Ân coi như đã nhìn thấu, Phó Đình Viễn hoàn toàn không có ý định dừng lại, để có thể bảo toàn trạng thái lên ảnh tốt nhất, cô chỉ có thể mặc kệ anh.

Chờ đến lúc Phó Đình Viễn tỉnh táo lại chạy tới phòng cho khách, người bên trong đã khóa trái cửa phòng.

Phó Đình Viễn chống nạnh đi qua đi lại trước cửa phòng vài vòng, bình ổn lại tâm tình của mình.

Chờ mọi thứ quay về bình thường, lúc này anh mới bình tĩnh gõ cửa: “Anh xin lỗi, anh sai rồi.”

Những lời này hiện tại với anh mà nói tựa như cơm bữa, há miệng liền nói.

Trong phòng không có động tĩnh gì, nhưng Phó Đình Viễn vẫn nói: “Anh thề, trước khi em quay xong sẽ không làm gì, nhưng chúng ta không thể chia giường ngủ.”

“Nhất định phải chia giường ngủ, anh mauvề đi.” Du Ân sẽ không tin mấy lời anh nói.

Từ trước đến nay người không hay cáu kỉnh như cô hiếm khi ngang ngạnh một lần thành thử Phó Đình Viễn ở bên ngoài ngước mắt nhìn hồi lâu, cuối cùng đành phải căm giận trở về phòng ngủ chính.

Anh lăn qua lộn lại trên giường một hồi lâu vẫn không ngủ được, quyết định xoay người đi đến cửa phòng cho khách.

Quả nhiên con người không nên sống an nhàn sung sướng quá lâu, mấy ngày nay anh và Du Ân cùng giường chung gối như keo sơn, hiện tại anh hoàn toàn không thích ứng được cảm giác trong ngực trống trơn.

Anh bình tĩnh giơ tay gõ cửa: “Chỉ cần em đồng ý sau khi quay xong bù lại cho anh, mấy ngày tới anh đảm bảo sẽ không làm cái gì.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 932


Chương 932

Du Ân ở bên trong hừ một tiếng: “Em sẽ không tin anh đâu.”

Phó Đình Viễn bất đắc dĩ nói: “Anh thật sự có thể làm được, em mở cửa đi, một mình anh không ngủ được.”

Sau một lúc lâu, bên trong cánh cửa cuối cùng cũng có động tĩnh.

Là tiếng của Du Ân sát ngay ván cửa: “Phó Đình Viễn, anh nói được thì phải làm được!”

“Được.” Phó Đình Viễn không hề do dự, lúc này cửa phòng đóng chặt này mới được mở ra.

Trong lòng Phó Đình Viễn vẫn còn có chút căm tức, kết quả một giây sau một thân hình mềm mại nhào vào trong lòng anh, cô gái có chút xấu hổ ghé đến bên tai anh nói: “Thật ra, một mình em cũng không ngủ được…”

Căm tức gì đó trong lòng Phó Đình Viễn bỗng chốc hóa thành hư không, anh bế người lên, đi thẳng đến phòng ngủ chính, ôm cô chìm vào giấc ngủ.

Bởi vì Du Ân sắp phải đi học kín, cho nên nhiệm vụ quay chụp nhất định phải hoàn thành trước khi cô đến Bắc Kinh, chính vì vậy thời gian có hơi gấp.

Cuối cùng thời gian quay chụp được định vào một ngày trước khi Du Ân đến Bắc Kinh, trong mấy ngày trước đó, mỗi đêm đãi ngộ của Phó Đình Viễn đều không khác gì hòa thượng, cho nên ngày đưa Du Ân đến địa điểm quay chụp, anh hung dữ trừng Tô Ngưng vài lần, Tô Ngưng chẳng hiểu ra làm sao.

Tô Ngưng ghé vào bên tai Du Ân nhỏ giọng hỏi: “Phó Đình Viễn sao lại có vẻ dục cầu bất mãn vậy?”

Du Ân nhỏ giọng nói với cô ấy chuyện mấy ngày nay ở chung cùng Phó Đình Viễn, Tô Ngưng bỗng cười đến ngã trái ngã phải, tiếng cười lanh lảnh rất có lực xuyên thấu.

Du Ân đau đầu vỗ trán, cũng may Phó Đình Viễn đưa cô đến nơi đã chạy mất tăm, bằng không để anh biết Tô Ngưng vui sướng khi người gặp họa như vậy, còn không thẹn quá hóa giận.

Hẹn mời mấy người Du Ân chụp ảnh tạp chí có mấy nhà, cuối cùng Tô Ngưng và Trần San Ni chọn một nhà tên tạp chí thời trang “Thượng Tú”, thứ nhất,“Thượng Tú” là tạp chí thời trang đứng đầu trong nước, tuy chỉ mới xuất hiện không lâu, nhưng mấy năm gần đây đã tạo ra áp không nhỏ cho mấy nhà tạp chí lâu đời, nghiễm nhiên trở thành nhân vật đi đầu trong lĩnh lực tạp chí thời trang, rất được thế hệ trẻ yêu thích.

Thứ hai, Tô Ngưng nói thích giám đốc thời trang của “Thượng Tú”, Du Ân đã có từng nghe nói về vị giám đốc này, là một nữ ma đầu thời trang vừa sắc bén lại táo bạo, khó trách Tô Ngưng sẽ thích.

Đương nhiên, Tô Ngưng nói quan trọng nhất là nhiếp ảnh gia và stylist của“Thượng Tú” đều là những nhân vật hàng đầu trong giới, đủ để thấy được thành ý của“Thượng Tú”.

Những chuyện này Du Ân đều nghe không hiểu, cho nên tất cả giao hết cho Tô Ngưng và Trần San Ni.

Chỉ có điều Du Ân không nghĩ tới chụp tạp chí lại phiền phức như vậy, sáng sớm cô và Tô Ngưng đã tới phim trường, sau đó là quá trình tạo hình dài dằng dặc.

Một tiếng trôi qua, Du Ân nghẹo cả cổ.

Tô Ngưng ngồi bên đã nhận ra trạng thái uể oải của cô, chủ động nói: “Trang điểm xong là ổn rồi, tiếp theo sẽ làm tóc.”

Du Ân vừa nghe còn phải làm tóc, trong lòng quả thực muốn tan vỡ.

Tô Ngưng cười thở dài một tiếng: “Đây là một ngày của nữ minh tinh.”

Du Ân cảm khái: “Làm minh tinh thật sự không dễ dàng.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 933


Chương 933

Khó khăn lắm mới chờ đến lúc trang điểm và làm tóc xong, đến lúc chụp ảnh vì phối hợp với nhiếp ảnh gia, Du Ân bày đủ các tư thế, cảm giác cả người đều vặn vẹo không chịu được.

Du Ân nghĩ thầm, tư thế của mình không được tự nhiên như vậy, lúc lên hình chắc chắn sẽ rất khó coi.

Không nghĩ tới sau khi chụp mấy tấm nhiếp ảnh gia lại khen Du Ân rất ăn ảnh, còn nói Du Ân có cốt cách hoàn mỹ, Du Ân nghe mình được khen lại tự tin hơn mấy phần, quá trình sau đó vô cùng thuận buồm xuôi gió.

Thời điểm kết thúc bộ đồ thứ nhất đã là giữa trưa, Phó Đình Viễn gọi điện thoại cho Du Ân: “Chụp xong chưa? Anh đến đón em nhé?”

“Chỉ vừa chụp xong bộ đầu tiên thôi.” Du Ân có lòng mà không có sức dựa vào trên ghế, để mặc stylist tạo hình trang điểm lại cho phù hợp với bộ trang phục tiếp theo.

“Mới chụp xong bộ thứ nhất ư?” Phó Đình Viễn có chút sụp đổ, nếu anh nhớ không nhầm, hình như Du Ân có nói với anh phải chụp bốn bộ.

Cho nên, dựa theo tiến độ này, có phải anh sẽ phải chờ đến nửa đêm cô mới có thể kết thúc công việc không?

Mà buổi sáng ngày mai cô phải lập tức lên máy bay đến Bắc Kinh rồi….

“Sao chụp lâu vậy?” Phó Đình Viễn bắt đầu cáu kỉnh, trước kia anh từng chụp trang bìa tạp chí, nhưng đối với đàn ông thì rất đơn giản.

Trang điểm, kiểu tóc, quần áo đều không có gì dày vò, hơn nữa cũng không có chuyên gia trang điểm nào dám dày vò anh, anh lại chụp phong cách thành thục ổn trọng, chỉ đứng một lát đã chụp xong rồi, anh còn tưởng Du Ân chụp ảnh cũng sẽ nhanh chóng như vậy.

“Em cũng không biết, Tô Ngưng nói đây là tiến độ bình thường.”

Thậm chí Tô Ngưng còn nói đây đã xem như nhanh rồi, bởi vì nhiếp ảnh gia kia rất biết chụp, chất lượng ảnh cao.

Phó Đình Viễn nhíu mày: “Bảo Tô Ngưng giục bọn họ tăng tốc lên, em đã đồng ý với anh chụp xong sẽ…”

“Ờ… Không nói nữa nhé, em phải trang điểm rồi.” Du Ân đúng lúc cúp điện thoại.

Cô biết Phó Đình Viễn muốn nói gì, nhưng bên cạnh cô hiện tại liền là chuyên gia trang điểm, lỡ bị nghe được thì cô thật sự sẽ phải tìm khe đất mà chui vào mất.

Phó thị.

Phó Đình Viên bị cúp điện thoại, nhất thời không có tâm trạng làm gì.

Anh muốn ghé qua thăm, thuận tiện giục giám đốc gì kia của“Thượng Tú”, có thể chụp nhanh lên được không?

Biết anh muốn đi xem xét, Chu Nam nhắc nhở: “Sếp Phó, đến đócó phải nên mang theo chút đồ ăn thức uống gì không?”

“Cậu đi chuẩn bị đi.” Trước kia Phó Đình Viễn cũng từng đến thăm quan rất nhiều đoàn làm phim, biết mang gì đó đến tốt hơn là đi tay không.

Chẳng qua những việc vặt này đều là Chu Nam làm, anh không có khái niệm gì, ngay cả trước kia cái gọi là thăm Thẩm Dao, anh cũng hoàn toàn không biết Chu Nam mua những gì, tóm lại cứ đến đoàn làm phim, một xe đồ gì đó đều mang đi phân phát.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 934


Chương 934

Mà lần này sở dĩ Chu Nam chủ động nói đến chuyện này, còn không phải bởi vì tính đặc thù của Du Ân sao.

Boss của bọn họ muốn đi thăm bà chủ tương lai, thuận tiện show ân ái, anh ta cần nhắc nhở ông chủ chu đáo chút: “Cô Du thích ăn thức ăn của nhà hàng nào ạ? Hoặc là cà phê hay bánh ngọt nào đó?”

Phó Đình Viễn nghĩ ngợi nói: “Cứ đặt đồ ăn ở nhà hàng của Dịch Thận Chi đi, đặt nhiều chút, cà phê và bánh ngọt cũng đặt.”

Du Ân không có quá nhiều yêu cầu đối với đồ ăn, cho nên Phó Đình Viễn dứt khoát chọn nhà hàng tốt nhất Giang Thành, thuận tiện để đám nhân viên đi theo cô cũng được ăn no.

Có điều anh cũng không quên dặn dò Chu Nam: “Đúng rồi, đặt một phần cà phê nhiều đường làm riêng cho tôi.”

“Vâng.” Chu Nam nhận lệnh rời đi.

Vừa giàu có lại biết sở thích của bà chủ tương lai, anh ta thích.

Bởi vì ông chủ đã nghĩ thông suốt, con đường theo đuổi vợ sẽ không quá dài, người làm nhân viên như bọn họ cũng sẽ không còn gian nan nữa.

Chờ Phó Đình Viễn đến chỗ đám Du Ân chụp ảnh, lúc anh bảo lái xe mang đồ ăn thức uống mình mua đến, nhân viên công tác đều sợ ngây người.

Bọn họ có thấy người đến mang cơm giúp bọn họ, nhưng chưa thấy qua ai mang đồ ăn từ nhà hàng đắt đỏ nhất Giang Thành đến, hơn nữa còn toàn những món nổi tiếng.

May mà vì tiến độ hôm nay nên bọn họ còn chưa ăn cơm, bằng không bọn họ sẽ không được thỏa mãn thưởng thức đồ ăn ngon rồi.

Đương nhiên bọn họ cũng biết, bọn họ là theo chân Du Ân mới có lộc ăn này.

Trái lại bọn họ có nghe nói Phó Đình Viễn nhớ mãi không quên người vợ trước Du Ân này, nhưng không nghĩ tới có thể vung một khoản lớn như thế.

“Sếp Phó, quả nhiên là người giàu có.” Bọn họ đang cảm khái thì nghe được có người nói ra suy nghĩ trong lòng mọi người.

Người kia là Tô Ngưng, Tô Ngưng trước nay nói chuyện trước mặt Phó Đình Viễn chẳng bao giờ kiêng kỵ.

Phó Đình Viễn liếc Tô Ngưng một cái, giơ tay không e dè gì mà xoa vai Du Ân cười nói: “Nghe nói mọi người còn chưa ăn cơm, tôi cố ý đến mời mọi người một bữa, mong mọi người quan tâm Du Ân nhiều hơn.”

Du Ân chưa từng công khai ân ái với Phó Đình Viễn trước mặt nhiều người như vậy, trong lúc bất chợt trên mặt có chút hồng hồng.

Cô vội kéo anh đến một góc nhỏ giọng hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

“Em nói xem?” Phó Đình Viễn hỏi lại cô một câu.

Trong mắt Du Ân đều là vẻ khó hiểu “Em đâu biết?”

Phó Đình Viễn hừ một tiếng.

Hiện tại hình như không phải anh không nghĩ thông, ngược lại là cô mới đúng.

Vì sao anh lại đến đây?

Đương nhiên là bởi vì nhớ cô rồi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 935


Chương 935

Có điều hiện tại xung quanh có rất nhiều người, Phó Đình Viễn không tiện nói gì thêm với Du Ân: “Ăn cơm trước, lát nữa lại nói với em sau.”

Du Ân thấy vẻ mặt anh rất đứng đắn, cho rằng anh tìm cô có việc thật, cho nên cũng không hỏi nhiều, nghĩ bụng lát ăn cơm xong lại hỏi, cô thật sự rất đói bụng.

Phó Đình Viễn cầm đồ ăn của anh và Du Ân đến phòng hóa trang, vốn dĩ Tô Ngưng cũng có thể đi, nhưng cô ấy thức thời theo mọi người ăn ở bên ngoài.

Vì thế trong phòng hóa trang chỉ còn mình Phó Đình Viễn và Du Ân, Phó Đình Viễn cầm ly cà phê trong tay đưa cho Du Ân: “Cho em này, anh bảo bọn họ bỏ thêm chút đường nữa.”

“Cảm ơn.” Du Ân nhận lấy.

Cà phê cô quả thật không thích uống quá đắng.

Hai người yên tĩnh hòa hợp ăn xong cơm trưa, Du Ân được ăn no cuối cùng cũng có cảm giác sống lại rồi.

“Anh tìm em có chuyện gì?” Cô nhìn Phó Đình Viễn hỏi.

Phó Đình Viễn hơi nhíu mày: “Em tiến lên trước một chút, anh nói cho em biết.”

Du Ân không hoài nghi gì nghiêng người về phía anh, kết quả Phó Đình Viễn trực tiếp hôn lên môi cô.

Du Ân xấu hổ giận dữ che miệng trừng anh, Phó Đình Viễn duỗi tay dài, dứt khoát kéo người đến ôm ngồi trên chân.

Du Ân muốn sụp đổ rồi: “Anh nhanh thả em xuống, lỡ có người tiến vào thấy được thì sao!”

Chuyện ngồi trên đùi Phó Đình Viễn, còn là ở bên ngoài, đối với Du Ân mà nói vẫn là lần đầu tiên, cô cực kỳ bối rối.

“Thấy thì có sao? Có đôi tình nhân nào ở bên nhau mà không làm việc này?” Phó Đình Viễn trái lại vô cùng bình tĩnh.

Anh nói xong, tăng sức trên tay, ôm người vào trong lòng tiếp tục hôn.

“Không phải em hỏi anh tìm em có việc gì sao?”

“Đây chính là việc.”

Lúc Phó Đình Viễn nói hai câu này bên tai Du Ân, đến suy nghĩ muốn cào nát mặt anh cô cũng có rồi.

Chờ Phó Đình Viễn hôn xong, việc đầu tiên Du Ân làm chính là nhảy xuống khỏi người anh.

Du Ân soi gương cô nhất thời buồn bực lên án: “Anh lau hết son môi của em rồi!”

Vừa rồi lúc ăn cơm cô còn chú ý đủ chuyện, kết quả uổng phí công sức, chỉ một nụ hôn của Phó Đình Viễn đã khiến cô kiếm củi ba năm thiêu đốt một giờ.

Có điều lên án thì lên án, Du Ân vẫn đưa khăn giấy cho Phó Đình Viễn.

Anh quệt hết son môi của cô, anh cũng không khá hơn chút nào, nói chung cũng không thể để anh ra ngoài thế này, đó chẳng phải thông báo cho tất cả mọi người biết bọn họ đã làm gì bên trong sao.

Phó Đình Viễn tao nhã lau son dính trên môi: “Lau hết rồi thì lát tô lại.”

Du Ân tức giận trừng anh: “Anh nhanh đi đi, tiến độ chụp ảnh của bọn em rất gấp.”

Phó Đình Viễn đứng dậy, chuyện này thì anh vẫn rõ, hiện tại anh ở đây trì hoãn bao nhiêu thời gian, buổi tối cô lại về muộn bấy nhiêu thời gian.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 936


Chương 936

Nếu người đã gặp, cơm cũng ăn rồi, quan hệ đã giúp cô làm tốt, quan trọng nhất là đã được hôn, anh cũng nên đi thôi.

Vì thế, Sếp Phó thế tới rào rạt, lại thừa dịp mọi người đang ăn cơm mà lặng lẽ không một tiếng động rời đi.

Một chốc sau Tô Ngưng cơm nước xong vào phòng hóa trang, đi đến trêu ghẹo Du Ân: “Sếp Phó hiện tại cũng biết lãng mạn rồi, nào là đưa cơm đưa cà phê, có vẻ con đường này anh ấy đi càng ngày càng thuận lợi.”

Du Ân có chút buồn rầu: “Tớ sắp xấu hổ muốn chết đây, anh ấy bỗng nhiên chạy tới, tất cả mọi người đều thấy được.”

Tô Ngưng cười nói: “Yên tâm, vừa rồi ở bên ngoài tớ đã đánh tiếng giúp cậu, bảo bọn họ tạm thời đừng đồn ra ngoài.”

Tô Ngưng còn không biết trong lòng Du Ân nghĩ gì sao?

Làm bạn thân, cô ấy nhiên phải giúp Du Ân giải quyết tốt công tác hậu quả.

Tô Ngưng còn rất cảm khái nói: “Nhưng tớ thấy rất vui, hiện tại trong lòng anh ấy thật sự có cậu, người sáng suốt cũng nhìn ra được.”

“Ừ.” Du Ân nhẹ nhàng gật đầu: “Thật ra lâu nay tớ vẫn chưa chính thức đồng ý với anh ấy, tạm thời chỉ đảm bảo duy trì quan hệ thể xác, là vì tớ vẫn sợ.”

“Tớ sợ giữ bọn tớ vẫn là tớ thương anh ấy nhiều hơn, sợ tình cảm của anh ấy đối với tớ chỉ là nhất thời hứng khởi, nhưng hiện tại tớ đã có thể xác nhận, tình yêu của anh ấy đối với tớ, tuyệt đối không kém hơn tớ đối với anh ấy.” Du Ân nói đến đây, ánh mắt lấp lánh.

Đó là hạnh phúc và vui vẻ khi cuối cùng cũng chờ được một tình yêu lưỡng tình tương duyệt, Tô Ngưng bị sự vui vẻ của cô ảnh hưởng, không nhịn được tiến lên ôm cô: “Bạn yêu, chúc cậu, tình yêu và sự nghiệp đều vẹn toàn.”

Du Ân cười phủ nhận lời của cô ấy: “Không đúng, là tình yêu, tình bạn cùng sự nghiệp còn cả tình thân, đều vẹn toàn.”

Tình bạn giữa cô và Tô Ngưng, cũng là món quà đời này của cô, còn cả tình thân của Diệp Văn và người nhà họ Diệp dành cho cô.

Tô Ngưng có lối suy nghĩ rất khác người, bỗng nhiên nói: “Nói nghe coi, đến lúc các cậu kết hôn, có phải cậu nên mời tớ làm phù dâu không?”

Du Ân “…” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Tô Ngưng chuyển đề tài không khỏi nhanh quá rồi đó?

Có điều Du Ân cũng thừa nhận, đề tài này của Tô Ngưng hình như vô cùng thiết thực, bởi vì Phó Đình Viễn không chỉ một lần nói với cô lần này bọn họ nhất định phải làm hôn lễ long trọng, có hôn lễ thì cũng phải có phù dâu.

“Được.” Du Ân không hề do dự mà đồng ý.

Thời niên thiếu bọn họ đã từng trốn ở trong chăn vô số lần tán gẫu về đề tài này, tương lai bất kể là ai kết hôn, đều phải làm phù dâu cho người còn lại.

Chỉ là không nghĩ tới nhoáng cái đã nhiều năm như vậy, lần đầu tiên Du Ân và Phó Đình Viễn kết hôn, ngay cả hôn lễ cũng không có, mà Tô Ngưng vẫn chưa đợi được người đàn ông khiến cô ấy cam tâm tình nguyện mặc váy cưới.

Kết thúc cơm trưa, buổi chiều bọn họ bận rộn để theo kịp tiến độ quay chụp, trong lúc đó còn xen lẫn một cuộc phỏng vấn về tình bạn của Du Ân và Tô Ngưng cùng với phỏng vấn riêng của hai người, chờ đến lúc đó sẽ đăng cả lên tạp chí.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 937


Chương 937

Lúc MC hỏi Du Ân, chủ yếu là lấy phương diện sự nghiệp làm chủ: “Sau bộ phim này của thầy Diệp, cô có dự án gì mới không?”

Du Ân nghiêm túc đáp: “Sau khi kết thúc bộ phim này, tôi tạm thời chưa có ý định biên kịch cho bộ nào khác, tôi muốn dành ra một khoảng thời gian chuyên tâm viết kịch bản.”

Tô Ngưng ngồi ở bên cạnh Du Ân cùng với MC và nhân viên tại hiện trường đều vô cùng kinh ngạc.

MC hỏi tiếp: “Xin hỏi kịch bản mới của cô thuộc loại hình gì? Cô lấy ý tưởng từ đâu?”

Du Ân cười khẽ nhìn về phía Tô Ngưng bên cạnh: “Kịch bản này vốn dành tặng Tô Ngưng.”

Đừng nói là MC, ngay đến đương sự Tô Ngưng cũng phải kinh ngạc che miệng.

Du Ân nở nụ cười: “Trước kia không phải đã từng đồng ý với cậu rồi sao?”

“Tên tớ cũng nghĩ xong rồi, là “Chờ anh, cũng chờ tương lai”.” Du Ân cũng không nói cụ thể muốn viết cốt truyện gì về Tô Ngưng, bởi vì cô vẫn chưa chắc chắn về Tô Ngưng và đoàn đội của cô ấy có bằng lòng công khai về câu chuyện tình yêu của Tô Ngưng hay không.

Có điều, dù sao cũng đều là sự thật, đến lúc đó cô nói 80% là cô tưởng tượng, chỉ vì muốn tặng cho Tô Ngưng một món quà, cho nên mới lấy Tô Ngưng làm nhân vật trung tâm là được.

Kịch bản mà, thật thật giả giả, độc giả có ai phân biệt được?

Chỉ cần Chu Trường Ninh nhìn thấy là được, nhìn thấy những năm qua Tô Ngưng vẫn luôn chờ đợi tình yêu của anh ấy.

Nếu không làm sao cô có thể đặt tên là “Chờ anh, cũng chờ tương lai” được.

Bởi vì, anh ấy chính là tương lai của Tô Ngưng.

Tô Ngưng sững sờ nhìn Du Ân, quầng mắt cô ấy đột nhiên đỏ lên.

Mặc dù Du Ân không nói nhiều về những gì sẽ viết trước mặt mọi người, nhưng cô ấy biết rất rõ điều đó.

Trước đây, cô ấy luôn nói đùa với Du Ân rằng cô ấy muốn Du Ân viết cuốn sách dựa trên trải nghiệm cảm xúc của mình, và Du Ân cũng đồng ý, tuy nhiên, cuộc sống riêng của Du Ân những năm này không hề dễ dàng nên cũng chưa thấy cô có hành động gì.

Không ngờ bây giờ Du Ân đã thực sự viết, hơn nữa “Chờ anh, cũng chờ cả tương lai”, cái tên hay đến phát khóc.

Nó đâm mạnh vào trái tim cô ấy, Tô Ngưng không thể kìm nén được nữa, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô ấy.

Người dẫn chương trình và nhân viên ở bên cạnh vội vàng đưa khăn giấy cho Tô Ngưng, Tô Ngưng cũng cố gắng kìm nước mắt, nhưng không biết vì sao lại không kiềm chế được.

Tô Ngưng không ngừng khóc khiến người dẫn chương trình và nhân viên tại hiện trường giật mình hoảng sợ.

Dù sao thì mọi người đều biết những lời táo bạo mà Tô Ngưng từng thốt ra, trong lúc cô ấy bị bôi đen nghiêm trọng nhất, cô ấy đã thốt ra những lời độc ác, trong vòng giải trí này, muốn làm cô ấy khóc là điều không thể, cô ấy thà chảy máu còn hơn.

Để không ảnh hưởng đến buổi phỏng vấn, Tô Ngưng đứng dậy rời khỏi hiện trường trước: “Xin lỗi, tôi sẽ bình tĩnh lại, các bạn cứ tiếp tục đi.”

Khi cô ấy nói xong, liền cùng với Trần San Ny rời khỏi trường quay trước.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 938


Chương 938

Người dẫn chương trình vừa hâm mộ vừa cảm động nói: “Đây là tình bạn cổ tích gì vậy chứ, tại sao tôi lại không có một người bạn như vậy chứ?”

Tô Ngưng đứng ra bảo vệ Du Ân và đá bay những kẻ âm mưu gây rối, trong khi Du Ân viết câu chuyện cho riêng cô ấy.

Kết thúc cuộc phỏng vấn, tâm trạng của Tô Ngưng đã gần như hồi phục.

Cô ấy tức giận buộc tội Du Ân: “Bất ngờ của cậu đã ảnh hưởng đến tớ quá nhiều đấy. Cả đời này tớ chưa bao giờ khóc nhiều như vậy đâu.”

Du Ân trêu cô ấy: “Đến khi Chu Trường Ninh trở về với cậu, nhất định cậu sẽ khóc thảm hơn đấy.”

“Tớ sẽ không khóc, tớ phải cười thật to.” Tô Ngưng hừ một tiếng: “Chỉ cần anh ấy dám trở về.”

Du Ân nở nụ cười.

Việc quay chụp kéo dài đến buổi tối, Phó Đình Viễn đã gọi điện vô số lần vào buổi chiều, nhưng Du Ân cứ trả lời là vẫn chưa kết thúc.

Cuối cùng, Phó Đình Viễn không thể bình tĩnh được nữa nên đã đến trường quay và trực tiếp xem cảnh quay.

Anh còn nói: “Nếu như em sợ tốc độ quá nhanh thì hiệu quả không tốt, lo lắng ảnh hưởng doanh thu, anh có thể mua hết tạp chí luôn.”

Dư Ân: “…”

Nhiếp ảnh gia: “…”

Và tất cả các nhân viên có mặt: “…”

Mặc dù Phó Đình Viễn đã nói như vậy, họ không còn lo lắng về doanh số bán hàng nữa, nhưng đây không phải là kết quả họ muốn, họ muốn bán chạy vì trang bìa đẹp và câu chuyện tình bạn được viết giữa hai người.

Tuy nhiên, bởi vì có Phó Đình Viễn tọa trấn, thời gian kết thúc công việc cuối cùng đã được rút ngắn từ 10 giờ tối theo kế hoạch ban đầu lên 8 giờ tối.

Chờ đến khi kết thúc, toàn thân Du Ân đều trở nên rã rời, đôi chân vì giày cao gót mà sắp chuột rút luôn rồi, được bọc trong chiếc áo khoác của Phó Đình Viễn, cô phàn nàn một cách yếu ớt với Tô Ngưng, “Công việc của một ngôi sao nữ thực sự không phải cho con người làm mà.”

“Đúng vậy, người khác chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài của chúng tớ, không ai biết phía sau chúng tớ đã phải chịu đựng rất nhiều khổ sở.” Tô Ngưng coi như có thể nhịn được, dù sao cô ấy cũng đã quen với loại cường độ làm việc này.

Khi mọi người đang nói lời tạm biệt bên ngoài trường quay, nhiếp ảnh gia đã chụp ảnh cho Du Ân và Tô Ngưng hôm nay đã chủ động đưa cho Du Ân một tấm danh thiếp và cười nói: “Cô Du, hôm nay rất vui được làm việc cùng cô. Đây là danh thiếp của tôi, tôi thực sự muốn hẹn cô chụp một tập ảnh chân dung theo phong cách dân tộc…”

Nhiếp ảnh gia chưa kịp nói xong thì đã nhận được cái nhìn lạnh lùng từ Phó Đình Viễn.

Ảnh phong cách dân tộc ư?

Còn muốn cô bị giày vò mệt mỏi thế này ư?

Mơ đi!

Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc để cô ra mắt, chứ đừng nói đến việc để cô chịu một chút đau khổ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 939


Chương 939

Nhiếp ảnh gia đương nhiên biết Phó Đình Viễn lườm anh ta như một lời cảnh cáo, nhưng anh ta vẫn nghiến răng tiếp tục mời Du Ân: “Là như thế này. Tôi thấy khí chất của cô rất thích hợp để chụp những thứ theo phong cách Trung Quốc của chúng ta. Xin hãy tin tưởng tầm nhìn của tôi, ảnh chụp ra nhất định sẽ khiến mọi người há hốc mồm kinh ngạc đấy.”

Làm nhiếp ảnh gia nhiều năm như vậy, anh ta đương nhiên đã quen với việc nhìn thấy đủ loại khuôn mặt, hơn nữa anh ta cũng biết khí chất xương xẩu của Du Ân rất hiếm có, nếu có thể mời cô chụp ảnh nhóm, nhất định sẽ cho ra những bức ảnh tuyệt vời trong vòng giải trí này.

Du Ân không nhận thấy sự không hài lòng của Phó Đình Viễn, bởi vì cô quá ngạc nhiên.

Cô lễ phép cầm lấy danh thiếp của nhiếp ảnh gia, không thể tin mà hỏi: “Anh muốn hẹn tôi chụp ảnh ư?”

Du Ân biết rằng cô khá ưa nhìn, bởi vì có vô số người viết thư tình cho cô và theo đuổi cô khi cô còn đang học, nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó cô sẽ được một nhiếp ảnh gia mời chụp ảnh.

Tô Ngưng ở bên cạnh chậc chậc vài tiếng, nói: “Anh ấy là một nhiếp ảnh gia giỏi, nhưng bình thường anh ấy không dễ dàng chủ động mời người khác đâu, người khác còn xếp hàng dài tìm anh ấy chụp ảnh đấy.”

Trước khi Du Ân có thể trả lời bất cứ điều gì, Phó Đình Viễn đang ôm cô vào lòng, đã nói với cô bằng một giọng lạnh lùng: “Em còn muốn trải qua một ngày đầy khổ sở như hôm nay nữa à?”

Thật ra thì lúc đầu Du Ân cũng không thật sự muốn chụp, cô không có hứng thú lắm với kiểu công khai này, lần này cô đồng ý, tất cả đều là vì Tô Ngưng.

Lời nói của Phó Đình Viễn khiến cô nhớ lại chuyện hôm nay, vì vậy cô lập tức nói lời xin lỗi với nhiếp ảnh gia: “Thật sự xin lỗi, tôi rất vinh dự khi nhận được lời mời của anh, tốt hơn là tôi không nên chụp đây, công việc khác tôi đủ bận rồi.”

Nhiếp ảnh gia đương nhiên không bỏ cuộc: “Cô chỉ cần chừa ra một ngày như thế này là đủ rồi, tôi cam đoan cô sẽ không mệt mỏi như ngày hôm nay đâu, hôm nay là hai người chụp, để cho ăn khớp thì đương nhiên sẽ phải giày vò hơn một chút.”

Phó Đình Viễn khịt mũi: “Đã nói là không chụp, anh làm sao vậy?”

Nhiếp ảnh gia còn muốn nói thêm gì đó, Tô Ngưng ở bên cạnh kéo áo anh ta và lắc đầu.

Tô Ngưng biết rất rõ, chỉ cần có Phó Đình Viễn ở bên cạnh, anh ta sẽ không thể nói chuyện với Du Ân được, vì vậy nhiếp ảnh gia không còn cách nào khác ngoài việc từ bỏ.

Phó Đình Viễn ôm Du Ân và quay người rời đi, sau khi đi được vài bước, dường như chân Du Ân đau không chịu nổi, Phó Đình Viễn dứt khoát cúi xuống ôm lấy cô, cho đến khi đi đến xe mới thả người xuống.

Tô Ngưng nói với nhiếp ảnh gia: “Anh có thấy chủ tịch Phó yêu cô ấy nhiều như thế nào không, anh ấy ghen ghê lắm, làm sao anh ấy có thể để vẻ đẹp của Du Ân được nhiều người nhìn thấy rồi thèm muốn cô ấy chứ?”

Nhiếp ảnh gia đột nhiên nói: “Thì ra là thế.”

Từ góc độ nghệ thuật, anh ta cảm thấy rằng vẻ đẹp cổ điển và duyên dáng của Du Ân nên được mọi người trên khắp thế giới nhìn thấy, nhưng theo quan điểm của Phó Đình Viễn, anh thực sự muốn che giấu một vẻ đẹp như vậy.

Tô Ngưng lại nói: “Sau này tôi sẽ giúp anh thuyết phục cô ấy.”

Nhiếp ảnh gia vui mừng khôn xiết: “Cô cũng muốn cô ấy chụp sao?”

Tô Ngưng hừ một tiếng: “Nói nhảm, cô ấy đẹp như vậy, tại sao phải che giấu chứ?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 940


Chương 940

“Hơn nữa, để mọi người nhìn thấy vẻ đẹp của cô ấy sẽ khiến Phó Đình Viễn cảm thấy nguy hiểm hơn, để anh ấy càng trân trọng cô ấy hơn!” Tô Ngưng hoàn toàn nghĩ cho Du Ân, mặc dù Phó Đình Viễn hiện tại đã rất trân trọng Du Ân.

“Thật tốt quá!” Nhiếp ảnh gia vô cùng cảm kích: “Sau này nếu cô cần chụp ảnh đẹp, tôi nhất định sẽ có mặt.”

Tô Ngưng cười nói: “Vậy tôi có thể đặt lịch chụp ảnh cưới trước được không?”

“Ảnh cưới ư?” Nhiếp ảnh gia sửng sốt: “Cô muốn kết hôn sao? Tại sao không có tin tức gì thế? Đối phương là ai?”

Tô Ngưng là ngôi sao nữ hot nhất hiện nay, nếu cô ấy sắp kết hôn hay yêu đương thì không thể nào báo chí không có tin đồn.

Tô Ngưng khoát khoát tay: “Tôi chưa có bạn trai thì cưới xin gì chưa? Không phải tôi đã nói rồi sao, chỉ là hẹn trước thôi.”

Nhiếp ảnh gia rất bất đắc dĩ: “Được rồi. Tôi còn tưởng rằng hôm nay mình sẽ nhận được tin tức đầu tiên về một quả dưa siêu khủng trong làng giải trí chứ.”

Tô Ngưng vỗ vai nhiếp ảnh gia: “Bình tĩnh.”

Sau đó, cô ấy nói lời tạm biệt với những người khác và rời đi cùng Trần San Ny.

Nhiếp ảnh gia không biết rằng một ngày không lâu sau đó, anh ta thực sự được Tô Ngưng gọi đến để chụp ảnh cưới.

Nhiếp ảnh gia không chỉ không biết, chính bản thân Tô Ngưng cũng không nghĩ sẽ có một ngày như vậy.

Phó Đình Viễn chở Du Ân về nhà, nhưng Du Ân quá mệt và buồn ngủ nên ngủ thiếp đi trên đường, sau khi về đến nhà, Phó Đình Viễn không còn cách nào khác đành phải ôm cô vào nhà.

Không chỉ vậy, còn giúp cô tẩy trang, tắm và sấy tóc.

Khi đặt cô xuống giường, anh cũng đã kiệt sức luôn rồi.

Anh nào biết rằng việc tẩy trang của một người phụ nữ sẽ rắc rối như vậy chứ, nếu không phải Du Ân đã hướng dẫn anh trong lúc mơ mơ màng màng, anh cũng sẽ không biết cách tẩy trang cho cô.

Anh vốn đích thân đến trường quay để thúc giục họ nhanh chóng hoàn thành cảnh quay để về nhà sớm và tận hưởng đãi ngộ chỉ thuộc về mình, nhưng Du Ân đã ngủ quên giữa đường về nhà.

Cô mệt mỏi như vậy, Phó Đình Viễn cũng đau lòng cho cô, không muốn giày vò cô, nên chỉ cúi đầu hôn thật sâu lên môi cô một cái, đứng dậy đi vào phòng tắm.

Từ phòng tắm đi ra, Phó Đình Viễn nghĩ rằng ngủ suốt một đêm dài như vậy sẽ rất khổ sở, vì vậy anh đến thư phòng một lúc để giải quyết công việc.

Trở lại phòng ngủ, vừa vặn bật đèn ngủ bên giường, giơ tay cởi cúc áo ngủ, anh liền nhìn thấy Du Ân nằm trên giường đột nhiên ngẩn người ngồi dậy, ôm lấy chăn bông.

Phó Đình Viễn nghĩ rằng cô đang mơ ngủ, vì vậy anh đã dừng công việc đang làm và đứng đó để không làm phiền cô.

Nào ngờ, cô dùng đôi mắt ngái ngủ khó hiểu hỏi anh: “Sao anh lại bối rối?”

Phó Đình Viễn “…”

Ý gì đây?

Anh chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy, cũng không biết phải giải quyết nó như thế nào.

Ngay khi anh đang ngẩn ngơ, cô lại ngước khuôn mặt xinh đẹp lên và mỉm cười, nói với giọng điệu mê trai: “Phó Đình Viễn, động tác cởi cúc áo của anh thật đẹp trai.”
 
Back
Top Bottom