Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 941


Chương 941

Miệng của Phó Đình Viễn khô khốc vô cớ, anh đã bị những lời của cô chọc cho phát hỏa, có phải mấy ngày nay anh đã kìm nén quá nhiều không?

Nghĩ đến đây, anh cũng hạ quyết tâm, hạ thấp giọng nhìn cô chằm chằm, hỏi: “Vậy anh tiếp tục nhé?”

Người trên giường gật đầu: “Ừm, nhanh lên, em muốn xem.”

Phó Đình Viễn đột nhiên cảm thấy tay mình run lên khi cởi cúc áo, ai có thể chịu được chứ?

Chờ anh ném chiếc áo pyjama sang một bên, người trên giường đưa tay lên mặt, trưng ra bộ dạng ch** n**c miếng: “Oa, dáng người của anh đẹp quá.”

Phó Đình Viễn hít một hơi thật sâu.

Anh chưa bao giờ nhìn thấy Du Ân say rượu, nhưng dáng vẻ mớ ngủ này quá… táo bạo rồi đó, cô sẽ không bao giờ nói những lời như vậy hoặc làm những biểu hiện như thế trong những lúc bình thường.

Tuy nhiên, Phó Đình Viễn không ngờ rằng tiếp theo cô sẽ có một hành động táo bạo hơn.

Cô dứt khoát ngồi chồm hổm trên giường, vòng tay qua eo anh lẩm bẩm: “Trái táo của anh gợi cảm quá, em có thể cắn một miếng được không?”

Phó Đình Viễn sắp phát điên rồi, bị cô chọc cho phát điên.

Một bàn tay mạnh mẽ ôm eo cô, khàn giọng nói: “Có thể.”

Du Ân nghiêng đầu và cắn một miếng, tất nhiên, lực rất nhẹ, nhưng vì lực nhẹ như vậy, máu của Phó Đình Viễn như dồn l*n đ*nh đầu.

Anh nhất thời mất khống chế, ôm eo cô đẩy ngã xuống giường lớn.

Căn phòng đầy quyến rũ.

Sáng hôm sau, Du Ân thức dậy với cơ thể đau nhức.

Cô rất quen thuộc với cảm giác này, nhưng cô nhớ rõ cô đã ngủ quên trên xe, vì vậy không thể làm gì với Phó Đình Viễn, phải không?

Ngay lúc cô đang đưa tay xoa xoa trán cố nhớ lại chuyện tối qua thì người đàn ông bên cạnh cũng tỉnh giấc, anh vòng tay ôm lấy cô nói: “Chào buổi sáng.”

Du Ân quay lại nhìn anh, ngay lập tức bắt gặp vết đỏ tươi trên cổ người đàn ông, trông giống như hai dấu răng.

Du Ân đột nhiên cảm thấy toàn thân không được tốt lắm: “Phó Đình Viễn, anh…”

Cô đã ở bên Phó Đình Viễn lâu như vậy, lúc ở trên giường cũng chưa bao giờ cắn quả táo Adam của anh, nhưng bây giờ…

Phản ứng đầu tiên của Du Ân là không biết đồ gái đ**m nào ở bên ngoài đã cắn anh, nhưng anh vẫn ôm cô vào lòng mà ngủ, quầng mắt cô đột nhiên đỏ lên.

Cô có thể chấp nhận việc Phó Đình Viễn không còn yêu cô nữa, nhưng cô không thể chấp nhận việc anh một chân đạp hai thuyền.

“Có chuyện gì vậy?” Phó Đình Viễn lúng túng.

Đêm qua cô cuồng nhiệt như vậy, quan hệ giữa bọn họ nồng nhiệt dây dưa như thế, tại sao khi tỉnh lại cô lại khóc?

Du Ân tức giận đẩy anh ra: “Anh còn có gan hỏi tôi có chuyện gì sao?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 942


Chương 942

Phó Đình Viễn càng bối rối hơn, Du Ân chỉ vào quả táo Adam của anh và tố cáo: “Cổ của anh bị sao vậy? Người phụ nữ nào ở bên ngoài đã cắn anh hả?”

Phó Đình Viễn tức giận cười với cô: “Người phụ nữ nào ở bên ngoài ư?”

Anh cò có người phụ nữ khác à?

Tại sao anh không biết thế?

“Chẳng lẽ không phải sao?” Giọng nói của Du Ân hơi run rẩy: “Em, em không có khả năng làm ra hành vi l* m*ng như vậy được!”

Đột nhiên, Phó Đình Viễn cuối cùng cũng hiểu tại sao cô lại tức giận.

Hóa ra cô cho rằng dấu răng trên quả táo Adam của anh là do người khác cắn.

Nói thật, nếu không trải qua chuyện tối hôm qua, anh cũng không nghĩ cô lại làm ra chuyện như vậy.

Nhưng sự thật đã thắng hùng biện, vì vậy anh đã kể cho cô nguyên văn những gì cô đã làm tối qua, đặc biệt là nguồn gốc của dấu răng trên quả táo Adam của anh. Sau khi nghe điều này, khuôn mặt của Du Ân đỏ còn hơn trái táo.

Hóa ra yêu nữ mạnh bạo không kiêng nể gì trong miệng cô lại chính là cô!

Cô kéo chăn lên che mặt, giọng nói từ dưới chăn truyền ra: “Không thể nào!”

“Nhất định là anh lừa em!”

“Em không thể làm chuyện như thế!”

Du Ân không thừa nhận điều đó.

Phó Đình Viễn lôi cô ra khỏi chăn và nở nụ cười nham hiểm: “Nếu không thì em lại cắn anh một cái đi? So sánh xem cái hai giống hay khác nhau.”

Du Ân vùng vẫy: “Không.”

Phó Đình Viễn thấp giọng cười nói: “Không dám so sánh, vậy thì chính là thừa nhận rồi.”

Du Ân xấu hổ trượt vào trong lòng anh, chuyện gì đã xảy ra với cô tối qua vậy chứ? Mớ ngủ mà cũng làm ra loại chuyện này sao!

Và điều xấu hổ nhất là cô còn tố cáo anh có người phụ nữ khác bên ngoài.

Để xoa dịu sự bối rối và xấu hổ của cô, Phó Đình Viễn ôm cô thật chặt và nhẹ nhàng an ủi cô: “Du Ân, không có gì phải xấu hổ cả, anh rất thích.”

“Anh thích em như vậy ở trước mặt anh.”

Trong chuyện này, đàn ông có xu hướng thích người phụ nữ mình yêu càng chủ động, khiêu khích càng tốt.

Chỉ là tính cách của cô bình thường quá dè dặt, anh cũng không có đãi ngộ như vậy.

Du Ân thậm chí còn lúng túng hơn, vùi khuôn mặt đỏ bừng của mình vào trong cánh tay anh, không chịu đứng dậy.

“Không phải em còn phải lên máy bay đi Bắc Kinh sao?” Phó Đình Viễn nhắc nhở, lúc này Du Ân vội vàng ngồi dậy.

“Em đi tắm rửa đi, anh làm điểm tâm, ăn xong anh đưa em ra sân bay.” Phó Đình Viễn nói như vậy, nhưng hai tay lại ôm eo cô, rất không nỡ tách ra.

Vì sao yêu lại khó khăn như vậy chứ, không phải xa cách thì cũng là có chuyện bất ngờ xảy ra.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 943


Chương 943

Không biết vì sao, nhưng biểu hiện miễn cưỡng của Phó Đình Viễn quá rõ ràng khiến Du Ân nhất thời cũng không muốn rời đi.

Nhưng cô cũng biết mình phải rời đi nên chỉ còn cách đẩy anh ra, Phó Đình Viễn lại đẩy cô xuống giường, quấn quít dây dưa một phen nữa.

Sau khi tiễn Du Ân lên máy bay, Phó Đình Viễn cảm thấy trái tim mình trống rỗng.

Khi nào thì thời gian như vậy sẽ kết thúc chứ?

Khi Du Ân đến Bắc Kinh, Diệp Văn đã đón cô bằng ô tô và đưa cô đến thẳng khách sạn nơi họ học biên kịch, kể từ đó Du Ân bắt đầu khóa học kín trong nửa tháng.

Du Ân nhận phòng xong và bước vào phòng của mình, cô vừa chào người bạn cùng phòng biên kịch sống cùng mình thì Phó Đình Viễn gọi điện đến, Du Ân nghi ngờ anh đã tính toán thời gian để gọi.

Phó Đình Viễn đã gửi một cuộc gọi video, nhưng Du Ân cảm thấy đang sống chung với các nhà biên kịch khác mà lại gọi video thì hơi bất tiện, nên cô đã từ chối.

Sau khi quay lại cuộc gọi thoại, Phó Đình Viễn ở đầu bên kia phàn nàn: “Sao em không trả lời video? Em không nhớ anh chút nào sao?”

Du Ân giải thích rằng đang ở chung với người khác mà gọi video thì hơi bất tiện, còn nói thêm: “Dù sao chúng ta cũng chỉ mới chia xa thôi mà.”

Nói cách khác, cô không hề nhớ anh.

Nhớ cái gì chứ, mới mấy tiếng đồng hồ thôi mà.

Nhưng Du Ân vẫn biết tính tình của Phó Đình Viễn, vội vàng nói: “Nhớ anh là một chuyện, nhưng có liên quan gì đến việc gọi video với anh chứ?”

Phó Đình Viễn có một lý do rất chính đáng: “Anh muốn nhìn thấy em để giảm bớt nỗi nhớ của anh.”

Du Ân nói: “Vậy thì em chụp ảnh tự sướng và gửi cho anh không phải được rồi sao?”

Vì vậy, nửa phút sau khi cúp điện thoại, Phó Đình Viễn đã nhận được một bức ảnh tự sướng từ Du Ân.

Selfie chỉ thấy nửa trán, không thấy mặt mà thấy cả nửa cái trần nhà lớn trên đầu.

Phó Đình Viễn: “Em gọi đây là ảnh tự sướng à?”

Du Ân: “Xin lỗi, lỡ tay.”

Sau đó, cô gửi một tấm khác, Phó Đình Viễn nhìn xong, suýt nữa ngất đi vì tức giận, lần này chỉ lộ ra đôi mắt của cô, anh vẫn không thể nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt của cô.

Phó Đình Viễn không biết tại sao bây giờ cô lại trở nên nghịch ngợm như vậy, lại còn đùa dai với anh nữa.

Phó Đình Viễn: “Không phải em muốn anh lập tức mua vé máy bay đến Bắc Kinh tìm em đấy chứ?”

Dưới sự đe dọa của anh, đã thành công có được một bức ảnh selfie hoàn chỉnh từ Du Ân.

Cô đứng trên ban công của khách sạn, sau lưng là khung cảnh bên ngoài khách sạn, mỉm cười ngọt ngào, trong sáng và động lòng người.

Khóe môi Phó Đình Viễn không nhịn được mà cong lên, tiện tay đáp lại hai chữ: “Đẹp đấy.”

Du Ân: “Cảm ơn đã khen.”

Phó Đình Viễn: “Không cần cảm ơn, anh chỉ nói sự thật thôi, người có thể được các nhiếp ảnh gia hàng đầu mời chụp ảnh, có thể không đẹp được sao?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 944


Chương 944

Du Ân ngay lập tức ngửi thấy mùi chua chát nồng nặc từ lời nói của anh, liền nhanh chóng chuyển chủ đề: “Em đi thu dọn hành lý, tối nay sẽ có một cuộc họp mặt.”

Khi lừa được Phó Đình Viễn kết thúc cuộc trò chuyện, lúc này Du Ân đã có thể thu dọn hành lý và ổn định cuộc sống.

Những người tham gia khóa đào tạo này đều là những nhà biên kịch trẻ trong giới, hai người ở chung một phòng.

Trước đó Phó Đình Viễn nghe nói rằng hai người ở chung một phòng, anh đã lập tức sắp xếp cho cô ở một mình một phòng, sợ rằng cô sẽ không quen sống với người lạ.

Du Ân dở khóc dở cười: “Khi em còn đi học, luôn có vài người ở chung một phòng ký túc xá mà? Em có thể thích ứng được.”

Du Ân lại hỏi anh: “Chẳng lẽ anh chưa bao giờ sống trong ký túc xá sao?”

“Chưa.” Phó Đình Viễn trả lời dứt khoát.

Lúc còn đi học anh chưa từng ở trong trường, sau này đi du học, ông cụ Phó đã giúp anh mua một căn nhà gần trường, còn có đầy đủ bảo mẫu, quản gia, tài xế để chăm sóc cuộc sống hàng ngày của anh. Điều kiện tốt như thế, sao anh có thể ở ký túc xá chứ.

Du Ân đành phải nói: “Được rồi, quả nhiên là cậu chủ nhà giàu mà.”

Cô cũng nhấn mạnh: “Anh thật sự không cần phải cố ý sắp xếp cho em đâu, em cũng không muốn trở nên đặc biệt giữa một đám người đâu.”

Người khác đều ở hai người một phòng, nhưng cô lại ở một mình, sẽ ra sao chứ? Chẳng phải giống như cô bị cô lập sao?

Sau này cô sẽ ở trong giới viết kịch bản trong một thời gian dài, cô không muốn đắc tội tất cả các biên tập đã tham gia khóa đào tạo này đâu.

Thấy cô kiên trì như thế, Phó Đình Viễn từ bỏ ý định để cô ở phòng một mình.

Du Ân vui mừng vì cô đã kiên trì, bởi vì nhà biên kịch nhỏ sống cùng cô rất dễ gần, và sau một thời gian, hai người họ đã trò chuyện rất ăn ý.

Sở dĩ cô ấy được gọi là biên kịch nhỏ là vì cô ấy kém Du Ân hai tuổi, có khuôn mặt baby dễ thương, hơn nữa cô ấy còn là người hay ăn vặt, khi nói về đồ ăn thì mắt cô ấy luôn tỏa sáng.

Buổi tối gặp nhau, mọi người cùng nhau dùng bữa tại nhà ăn của khách sạn và làm quen với nhau.

Cũng may là có bạn cùng phòng bên cạnh, người không giỏi giao tiếp xã hội như Du Ân cũng cảm thấy bớt gò bó và xấu hổ hơn.

Ngay sau khi Du Ân trở về phòng sau bữa tối, Phó Đình Viễn đã gọi điện tới.

“Hà Vĩ Niên sẽ đi dạy cho các em sao?” Giọng điệu của Phó Đình Viễn không phải là không chua chát, mà điều khiến anh càng chua chát hơn là khóa đào tạo của Du Ân sắp bắt đầu thì anh mới biết về chuyện của Hà Vĩ Niên.

“Ừ.” Thấy anh biết hết mọi chuyện, Du Ân chỉ có thể nói thật: “Anh ấy đến từ khoa văn hóa, phụ trách đào tạo biên kịch nên đến lớp cũng là chuyện bình thường.”

Phó Đình Viễn nghiến răng: “Vậy tại sao em không nói với anh trước?”

Hôm nay, vì thực sự nhớ Du Ân và không có gì để làm, anh đã nhờ Chu Nam giúp anh tìm một bản nội dung khóa đào tạo của họ để xem, anh không ngờ rằng có thể nhìn thấy tên của Hà Vĩ Niên trong danh sách.

“Anh cũng không hỏi mà.” Du Ân rất vô tội nói.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 945


Chương 945

Trên thực tế, cô cố tình không đề cập đến chuyện này với Phó Đình Viễn, cô thực sự sợ anh sẽ tức giận và nhất quyết ngăn cản cô tham gia khóa đào tạo này.

Tình cờ là Phó Đình Viễn chỉ hỏi nơi ở của các cô và có bao nhiêu người sống trong một phòng, về nội dung của lớp học, anh không hỏi, cô cũng không nói.

Phó Đình Viễn khịt mũi: “Em cố ý không nói đúng không?”

Du Ân rất bất đắc dĩ: “Em và anh ấy là bạn bè bình thường thôi, còn bố em và gia đình họ là bạn bè nhiều năm, anh cũng không thể bảo em lạnh nhạt với anh ấy chứ, đúng không?”

“Em không nói cho anh biết, đương nhiên là hy vọng anh đừng lấy chuyện này ra làm ầm ĩ thôi.”

“Anh làm ầm ĩ ư?” Phó Đình Viễn khó chịu vì mấy từ mà Du Ân dùng cho chính mình.

Không phải anh quá để ý cô nên mới nổi máu ghen sao?

Bây giờ hai người bắt đầu trò chuyện về chủ đề này, Du Ân cũng dứt khoát thành thật với anh: “Phó Đình Viễn, em cũng không biết anh làm sao nữa, không phải anh là đứa con kiêu hãnh của trời sao? Tại sao anh lại cứ ghen tuông cái này cái kia thế? Quan hệ của chúng ta bây giờ đã như vậy rồi, em còn có thể làm gì với anh ấy chứ?”

Phó Đình Viễn nghẹn họng trước những gì cô nói.

Lời nói của Du Ân chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận tình cảm của cô dành cho mình, trong lòng Phó Đình Viễn cảm thấy bớt uất ức hơn một chút, nhưng anh vẫn cảm thấy chưa đủ.

Vì vậy anh lại nói: “Vậy chính miệng em nói em yêu anh, cả đời này chỉ có anh đi?”

Dư Ân: “…”

Cô tự nhận tâm ý mình dành cho anh đã đủ vững chắc, bao nhiêu năm rồi vẫn không thay đổi, anh cần gì phải muốn mấy lời ngon tiếng ngọt ngoài đầu lưỡi như thế chứ?

Mặc dù Du Ân giỏi viết những từ đẹp đẽ và ngọt ngào, nhưng miệng của cô thực sự không được ngọt ngào cho lắm, cô không thể nói những lời buồn nôn như vậy được.

Phó Đình Viễn vừa thấy cô im lặng, liền biết cô lại muốn trốn, vội ép cô nói: “Nếu em không cho anh uống thuốc an thần, làm sao anh có thể yên tâm được?”

Du Ân thật sự không còn cách nào khác, đành phải hạ giọng, nhỏ giọng nói: “Phó Đình Viễn, trong lòng em chỉ có anh, sau này xin anh đừng ghen bậy bạ nữa.”

Nghĩ một chút, Du Ân lại nói: “Cho dù đó là Chu Dật hay Hà Vĩ Niên, tâm tư của em đối với họ đều rất trong sáng.”

Du Ân đặc biệt đề cập đến Chu Dật và Hà Vĩ Niên, bởi vì sau này cô cũng sẽ xuất hiện cùng hai người họ, chỉ hy vọng rằng Phó Đình Viễn sẽ ngừng ghen lung tung.

Có những lời của Du Ân, lúc này Phó Đình Viễn mới coi như bỏ qua.

Nhưng anh vẫn nói: “Mấy ngày nữa anh sẽ thu xếp thời gian gặp em.”

“Không, không, không.” Du Ân khá sốc: “Đã nói là bọn em học kín mà, bọn em không được phép rời khỏi khách sạn.”

Người tổ chức sự kiện này đã bao hai tầng trên cùng của khách sạn, một tầng được sử dụng làm nơi ở của họ và tầng còn lại được sử dụng cho các cuộc họp, học tập và một số hoạt động giải trí.

Nhưng không có chuyện không được phép ra khỏi khách sạn, dù sao thì giữa hai tuần cũng có ngày nghỉ cuối tuần, nếu mọi người đã đến thủ đô, không thể cứ ở khách sạn mãi được.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 946


Chương 946

Du Ân cố ý nói điều này vì cô không muốn Phó Đình Viễn đến thăm cô, cô chỉ ra ngoài đào đạo vài ngày thôi, anh không cần phải đi theo cô suốt như thế.

Cho dù có nhớ, nhưng anh không thể kiềm chế bản thân mình một chút sao?

Lúc trước khi anh đi công tác, cô cũng rất nhớ anh, nghĩ đến buổi tối một mình luôn mất ngủ, nhưng cô vẫn không kích động đến mức chạy đi tìm anh.

Có lẽ là bởi vì tính cách của cô không phải loại người làm theo cảm tính, cũng có thể là cô biết lúc đó anh không thích cô, cho nên mới tự động ngăn cản ý tưởng đi tìm anh.

Phó Đình Viễn không để cho cô từ chối, mà nói: “Vậy chúng ta gặp nhau ở khách sạn.”

Dừng một chút, anh lại nói: “Không phải là em thật sự không nhớ anh một chút nào đấy chứ?”

Du Ân thở dài, “Phó Đình Viễn, đầu óc anh bây giờ chỉ có tình yêu thôi sao?”

“Là một người đàn ông trưởng thành, là chủ tịch của tập đoàn Phó thị, không phải anh nên dành một chút năng lượng tinh thần cho sự nghiệp của mình sao?”

Phó Đình Viễn nhẹ nhàng trả lời: “Sự nghiệp của anh đã rất thành công, nhưng hôn nhân đại sự vẫn chưa được giải quyết. Tất nhiên đầu óc của anh phải nghĩ về tình yêu rồi.”

Du Ân tức đến mức bật cười trước lời nói của anh, anh đúng là có một đống lý do để viện cớ.

Nhưng phải thừa nhận là những lời anh nói cũng có vài phần có lý.

Công việc kinh doanh của anh thực sự rất thành công, Phó thị đã trở thành người dẫn đầu trong ngành bất kể ở đâu, ngoại trừ khu công nghiệp chip mới được phát triển ở Thành phố G.

Nhưng với năng lực của Chu Mi ở Thành phố G, Phó Đình Viễn về cơ bản không phải bận tâm quá nhiều.

Cuối cùng, cô không còn cách nào khác đành phải buông tay: “Anh muốn đến thì có thể đến, nhưng em không chắc sẽ có thời gian đâu.” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Phó Đình Viễn không nói gì, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý.

Cuối cùng sau khi kết thúc cuộc điện thoại, khi Du Ân từ ban công trở về phòng ngủ, cô biên kịch nhỏ sống cùng cô đã thần bí đi tới và hỏi cô: “Bận yêu, tôi có thể hỏi cô một câu không?”

Du Ân cười nói: “Hỏi đi.”

Biên kịch nhỏ nói: “Các cuộc gọi của cô đều là từ Chủ tịch Phó Đình Viễn, phải không?”

“Phải.” Du Ân bất lực trả lời.

Bạn cùng phòng của cô tên là Hiểu Nguyệt, Du Ân cảm thấy tính cách của cô ấy rất đơn giản và dễ thương, cho nên cũng không giấu cô ấy điều gì.

Ngoài ra, hiện tại cô và Phó Đình Viễn thực sự đang ở bên nhau, nhưng họ chưa công khai mà thôi.

Hiểu Nguyệt ghen tị cảm thán: “Tình cảm giữa hai người thực sự giống như keo sơn vậy, tôi thấy chủ tịch Phó cứ gọi cho cô suốt thôi.”

Du Ân có chút xấu hổ: “Nào có chứ.”

Hai mắt Hiểu Nguyệt sáng ngời hỏi cô: “Vậy cô có biết, gần đây công ty điện ảnh và truyền hình của chủ tịch Phó có đầu tư phim truyền hình điện ảnh gì không? Hay là có kế hoạch đầu tư không?”

Du Ân lắc đầu: “Chuyện này thì tôi thật sự không rõ lắm.”

Du Ân đang nói sự thật, ngoại trừ việc cô đã hợp tác với Phó Đình Viễn trong “Truyền kỳ Dung Phi”, ngoài ra, cô chưa bao giờ hỏi về các vấn đề công việc của Phó Đình Viễn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 947


Chương 947

Cô đã như vậy trong ba năm kết hôn, và bây giờ cô vẫn như thế.

Và sau “Truyền kỳ Dung Phi “, mối quan hệ của cô và Phó Đình Viễn rất sóng gió, căn bản là không có bất kỳ cơ hội nào đề cập đến chuyện công việc cae.

“Phải không?” Hiểu Nguyệt không thể tin được: “Tình cảm của hai người tốt như vậy, cô lại là người trong giới biên kịch, cô lại không biết công ty điện ảnh và truyền hình của sếp Phó đang có hướng đi gì sao? Sếp Phó không mời cô làm biên kịch sao?”

Không biết vì sao, Du Ân đột nhiên cảm thấy những lời của Hiểu Nguyệt không dễ nghe chút nào.

Là từ quan điểm của Hiểu Nguyệt, hay từ quan điểm của mọi người bên ngoài, Phó Đình Viễn sẽ tìm cô làm biên kịch trong các bộ phim truyền hình do Phó Đình Viễn đầu tư ư? Chỉ vì mối quan hệ tình cảm của họ ư?

Loại cảm giác tài năng và năng lực của mình hoàn toàn bị xóa sạch khiến Du Ân cảm thấy rất khó chịu.

Cô nghiêm túc giải thích: “Anh ấy là anh ấy và tôi là tôi. Tôi chưa bao giờ can thiệp vào công việc của anh ấy, và anh ấy cũng không phải loại người không phân biệt công tư. Nếu anh ấy có kịch bản đầu tư và muốn tìm biên kịch, nhất định sẽ có một cuộc cạnh tranh công bằng cho tất cả mọi người.”

“Tôi không có ý gì khác đâu, tôi chỉ là cảm thấy quan hệ của cô và sếp Phó tốt như vậy, tưởng anh ấy sẽ mời cô làm biên kịch thôi, cô đừng để bụng nha.” Hiểu Nguyệt kéo cánh tay của cô cười nói.

Nụ cười của Hiểu Nguyệt rất chân thành, Du Ân tạm thời quên đi sự khó chịu trong lòng, mà mỉm cười nói: “Không sao đâu.”

Hai người không nói gì nữa, chỉ tắm rửa rồi chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, họ lần lượt bắt đầu học tập, Hà Vĩ Niên đến giảng bài cho họ vào ngày thứ ba.

Tác phong của Hà Vĩ Niên rất nhanh nhẹn, tao nhã và có tài ăn nói phi thường, các nữ biên kịch tham gia khóa đào tạo này sau một buổi học đều phải sững sờ vì bị mê hoặc.

Trước khi Hà Vĩ Niên rời đi, anh ta gọi Du Ân ra ngoài và cả hai nói chuyện một lúc ở cuối hành lang.

Nhưng anh ta không nói gì nhiều, chẳng qua là hỏi cô cảm thấy thế nào về khóa đào tạo này, gần đây cô thế nào.

Hà Vĩ Niên bây giờ chỉ coi Du Ân như một nửa em gái, vì Du Ân quanh đi quẩn lại vẫn chọn Phó Đình Viễn, họ đã cùng nhau trải qua những thăng trầm, thậm chí là sinh tử, anh ta cứ tiếp tục cố chấp như vậy để làm gì đâu chứ?

Sau khi Hà Vĩ Niên rời đi, Du Ân và Hiểu Nguyệt trở về phòng của họ để nghỉ trưa, hai người vừa đi, Hiểu Nguyệt vừa hỏi Du Ân: “Oa, cô cũng biết phó chủ nhiệm Hà sao?”

Vị trí của Hà Vĩ Niên là phó chủ nhiệm, vì vậy mọi người đều gọi anh ta.

Du Ân giải thích đơn giản: “Bố mẹ anh ấy là bạn của bố mẹ tôi.”

Hiểu Nguyệt kêu lên: “Du Ân, tại sao cô lại có nhiều mối quan hệ phong phú như vậy chứ, cô phải lợi dụng chúng thật tốt đấy.”

Du Ân dừng lại và liếc nhìn Hiểu Nguyệt: “Lợi dụng?”

Theo quan điểm của Du Ân, bất kể Phó Đình Viễn hay Hà Vĩ Niên, cô sẽ không sử dụng mối quan hệ của họ để đi đường tắt cho chính mình.

Người yêu và bạn bè không phải để lợi dụng.

“Vâng, đúng vậy.” Hiểu Nguyệt có chút chột dạ trả lời.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 948


Chương 948

Không biết vì sao, ánh mắt của cô ấy nhìn Du Ân rõ ràng là vô hại, nhưng cô lại cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu.

Du Ân thu hồi ánh mắt và không nói gì nữa, và tiếp tục cất bước về phòng.

Hai người trở về phòng, Hiểu Nguyệt thận trọng nhìn Du Ân, sau đó cầm laptop đi đến bên giường Du Ân, có chút ngượng ngùng nói: “Gần đây tôi đã tự mình thực hiện một dự án kịch bản, từ đồng phục học sinh đến váy cưới, cô có thể xem giúp tôi được không?”

Bộ dạng của Hiểu Nguyệt giống như đang khiêm tốn hỏi ý kiến của cô, vì vậy Du Ân không còn cách nào khác ngoài việc đồng ý: “Được.”

Du Ân dành suốt hai tiếng đồng hồ nghỉ trưa, ôm máy tính ở trên giường xem dự án kịch bản của Hiểu Nguyệt.

Du Ân đã dành cả buổi trưa để xem hết, sau đó đưa ra một số gợi ý cho Hiểu Nguyệt dựa trên kinh nghiệm của bản thân.

Hiểu Nguyệt khiêm tốn tiếp nhận: “Vậy tôi sẽ thay đổi nó lần nữa.”

“Ừ.” Du Ân đáp.

Du Ân đã vào ngành được vài năm, lúc đầu, Trang Ân Tri đích thân dạy cô, gần đây cô đã độc lập viết “Truyền kỳ Dung Phi” và vở kịch mới của Diệp Văn. Hiểu Nguyệt là một nhà biên kịch mới chỉ mới vào ngành hai năm, Du Ân nghĩ rằng cô có thể đưa ra một số hướng dẫn cho Hiểu Nguyệt.

Hai ngày sau, Hiểu Nguyệt đã sửa chữa theo những gợi ý của Du Ân, sau khi đọc xong, Du Ân cảm thấy lần này tốt hơn rất nhiều.

Cô không keo kiệt mà dành lời khen ngợi cho Hiểu Nguyệt, Hiểu Nguyệt rất vui, cô ấy nhoẻn miệng cười và nói với cô: “Nếu cii cảm thấy kịch bản của tôi không tồi, cô có thể giới thiệu nó cho sếp Phó được không?”

Du Ân sững người một lúc.

Giúp Hiểu Nguyệt giới thiệu một kịch bản trước mặt Phó Đình Viễn ư?

Đừng nói cô chưa từng làm chuyện này, chỉ cần nói cô và Hiểu Nguyệt mới quen nhau được vài ngày, Hiểu Nguyệt đã có ý định thông qua mối quan hệ của mình để cạy mở cánh cửa đầu tư của Phó Đình Viễn, điều này có phù hợp không?

Mặc dù Du Ân cảm thấy rằng kịch bản của Hiểu Nguyệt không tồi, nhưng chỉ là không tồi thôi, còn khá xa so với tiêu chuẩn đầu tư của điện ảnh và truyền hình Phó thị…

Nhìn thấy cô lẳng lặng đứng ở nơi đó, trong đáy mắt của Hiểu Nguyệt xẹt qua một tia không kiên nhẫn, sau đó lại bày ra vẻ mặt đau lòng nói: “Không phải chứ bạn yêu, chẳng lẽ cô không muốn giới thiệu cho tôi sao?”

“Cả hai chúng ta ăn ở cùng nhau cả một tuần. Tôi thực sự coi cô như một người chị tốt và một người bạn tốt. Chủ tịch Phó bây giờ rất nghe lời cô, cô có thể tha hồ nói giúp tôi mấy lời tốt đẹp mà.”

Sau khi Hiểu Nguyệt nói những lời này, Du Ân bỗng có một cảm giác lừa gạt đạo đức mạnh mẽ.

Chỉ vì Phó Đình Viễn nghe lời cô, và vì Hiểu Nguyệt coi cô như một người bạn, nên cô phải giúp cô ta tiến cử sao?

Cái gì mà cô có thể tha hồ nói giúp mấy lời tốt đẹp chứ?

Phó Đình Viễn đầu tư đóng phim truyền hình cũng là để kiếm tiền, kịch bản của Hiểu Nguyệt không có cơ hội trở thành bom tấn, cô ta muốn Phó Đình Viễn mua bộ phim này và thua lỗ sao?

Dựa vào cái gì chứ?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 949


Chương 949

Phó Đình Viễn cũng không phải người tiêu tiền như rác đâu.

Và Hiểu Nguyệt cảm thấy rằng Phó Đình Viễn không thể tiêu hết tiền của mình sao?

Ngay cả khi anh không thể tiêu hết tiền của mình, thì anh cũng tự kiếm từng đồng đấy, Hiểu Nguyệt đương nhiên không đau lòng, nhưng cô sẽ đau lòng đấy.

“Hiểu Nguyệt.” Du Ân vẫn bình tĩnh vào thời điểm quan trọng: “Đúng vậy, tôi vừa rồi không có gan để nói.”

“Kịch bản của cô, từ vườn trường đến váy cưới, hiện đang là chủ đề nóng, nhưng thực tế, toàn bộ cốt truyện đều hơi tẻ nhạt, không có quá nhiều điểm nhấn hấp dẫn, cũng không đạt tiêu chuẩn đầu tư của Điện ảnh và Truyền hình Phó thị đâu.”

Có lẽ bản thân Hiểu Nguyệt cũng biết rằng những bộ phim truyền hình do Điện ảnh và Truyền hình Phó thị đầu tư đều có chất lượng cao, nếu không thì cũng sẽ không có danh tiếng tốt như vậy trong những năm qua.

Sắc mặt Hiểu Nguyệt có chút khó coi: “Đúng vậy, tôi biết, dù sao cũng là bởi vì tôi không có tiếng tăm thôi.”

Du Ân cau mày, có chút không vui nói: “Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, vừa rồi hình như tôi cũng không nói cô không có danh tiếng mà? Điều tôi muốn bày tỏ là Điện ảnh và Truyền hình Phó rất coi trọng chất lượng kịch bản.”

“Nếu cô muốn lọt vào mắt xanh của Phó thị, thì cô nên trau chuốt kịch bản của mình nhiều hơn và làm phong phú thêm cốt truyện của chính mình. Khi kịch bản xuất sắc, Phó thị đương nhiên sẽ nhìn thấy được.”

Du Ân cảm thấy Hiểu Nguyệt dường như trở thành một người khác vì sự từ chối của cô, Hiểu Nguyệt còn bóp méo sự thật, từ đầu đến cuối cô không hề đề cập đến chuyện có danh tiếng hay không cả.

Hiểu Nguyệt nở một nụ cười: “Tôi nghĩ nếu cô đã giúp tôi xem qua, rồi sữa chữa, nó sẽ tương đương với việc vượt qua bài kiểm tra, vậy thì nhất định sẽ vượt qua bài kiểm tra của Phó thị.”

Ngực của Du Ân bị một cục tức chặn lại một cách khó hiểu, Hiểu Nguyệt, đây là loại logic gì vậy?

Cô chỉ giúp đề xuất một số sửa đổi trong kịch bản, thế mà Hiểu Nguyệt lại nói như thế?

Vì sự tức giận nhất thời, Du Ân lập tức không nói nên lời.

Ngay sau đó, điện thoại di động của cô reo lên, là Phó Đình Viễn gọi đến.

Du Ân nhân cơ hội đứng dậy nghe điện thoại, trước đây cô thường nghe điện thoại ngoài ban công của căn phòng, nhưng bây giờ cô không muốn ở cùng không gian với Hiểu Nguyệt chút nào, nên dứt khoát cầm điện thoại và rời khỏi phòng.

Phó Đình Viễn nói trong điện thoại: “Anh vừa đáp xuống Bắc Kinh, buổi tối cùng nhau ăn tối không?”

Phó Đình Viễn trước đó đã nói rằng anh sẽ tìm cơ hội để gặp cô, ngày mai là cuối tuần, quả nhiên anh thực sự đã đến.

“Mấy ngày nay bọn em đã bận rộn với việc đào tạo và học tập. Thật hiếm khi có một ngày cuối tuần, mọi người nói rằng sẽ cùng nhau ăn tối.” Giọng điệu của Du Ân khó tránh khỏi một tia mất mác, vì những lời của Hiểu Nguyệt khiến cô có tâm trạng không tốt.

Phó Đình Viễn nhạy bén nghe ra được, liền hỏi: “Em sao vậy? Tâm trạng không tốt à?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 950


Chương 950

Du Ân không ngờ anh lại nghe ra, cô đã cố gắng hết sức để kiềm chế những cảm xúc tiêu cực của mình, cô không muốn Phó Đình Viễn biết về chuyện không vui giữa cô và Hiểu Nguyệt.

Vì vậy, cô nhẹ nhàng bác bỏ: “Không có.”

Cô không mỏng manh đến mức khi cãi vã với người khác thì vội vàng tâm sự với Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn ngừng một chút trên điện thoại, một lúc lâu sau mới buồn bã nói: “Nếu em không thích anh đến gặp em, vậy chúng ta sẽ không gặp nhau. Em cứ bận rộn với công việc của mình đi.”

Du Ân không ngờ anh sẽ hiểu lầm rằng cô không muốn gặp anh, cô chỉ có thể nói: “Không liên quan gì đến anh, chỉ là một số chuyện vặt vãnh thôi.”

“Em vừa xuống máy bay, về trước nghỉ ngơi đi.” Du Ân nghĩ lát nữa cô sẽ nói với những người tổ chức bữa tiệc tối nay rằng cô sẽ không đi.

Bởi vì sự xuất hiện của Hiểu Nguyệt, cô thực sự không muốn tham gia bữa tối hôm nay, lúc này cô mới phát hiện ra rằng nhận thức của cô về cô gái trẻ Hiểu Nguyệt có chút sai lầm.

Tính toán bên trong của Hiểu Nguyệt hơi khác so với vẻ ngoài đơn giản và ngây thơ của cô ta…

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Phó Đình Viễn, Du Ân hít một hơi thật sâu và trở về phòng của cô và Hiểu Nguyệt.

Tuy nhiên, khi cô đứng trước cửa phòng và định quẹt thẻ để vào thì nghe thấy giọng nói của Hiểu Nguyệt ở trong phòng.

Giọng nói của Hiểu Nguyệt truyền đến tai Du Ân qua tấm ván cửa: “Phiền chết đi được, tôi cũng không ngờ Du Ân sẽ ngoan cố như vậy, tôi đã ở gần cô ta một tuần rồi, thế mà cô ta vẫn từ chối giúp tôi giới thiệu kịch bản cho Phó Đình Viễn.”

“Cô đừng chọc tôi cười chết chứ. Tôi làm gì mà phải làm bạn với loại người như cô ta chứ. Tôi chỉ lợi dụng cô ta thôi, lợi dụng xong thì tung một cước đá bay là được.”

Hiểu Nguyệt dường như chắc chắn rằng cô và Phó Đình Viễn sẽ nói chuyện điện thoại trong một thời gian dài, vì vậy cô ta không hề kiêng nể gì, thậm chí còn nói to hơn bình thường một chút.

Nhưng mỗi lời Hiểu Nguyệt thốt ra đều khiến trái tim của Du Ân chìm xuống từng tấc.

Nếu nói về cuộc trò chuyện với Hiểu Nguyệt trước đó, Du Ân chỉ cảm thấy hơi khó chịu.

Nhưng bây giờ nghe những lời này, Du Ân rất tức giận và buồn bã.

Cả tuần này, Du Ân nghĩ rằng cô đã đối xử chân thành với Hiểu Nguyệt, Hiểu Nguyệt nhờ cô giúp đọc kịch bản, cô đã dành cả buổi trưa để đọc. Hiểu Nguyệt muốn đọc những ghi chú mà cô ghi trong lớp, cô đã đưa chúng ra mà không hề giữ lại thứ gì.

Trước khi đến kỳ kinh nguyệt, Hiểu Nguyệt cảm thấy khó chịu trong bụng nên Du Ân đã kịp thời giúp cô ta pha nước đường nâu.

Cô đã cho đi sự chân thành của mình, nhưng cô không ngờ rằng thứ cô nhận được chỉ là sự lợi dụng, đạo đức giả của Hiểu Nguyệt.

Du Ân nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng trước mặt và mím chặt môi.

Giọng nói của Hiểu Nguyệt tiếp tục vang lên từ bên trong: “Tôi đã cố gắng nhờ người sắp xếp cho tôi ở cùng một phòng với cô ta, nhưng tôi không ngờ lại uổng công vô ích như vậy, tức chết tôi rồi!”

Du Ân nhếch mép và cười khẩy một tiếng.

Hóa ra Hiểu Nguyệt cố ý tìm người sắp xếp ở chung với cô, hóa ra Hiểu Nguyệt từ đầu đến cuối chỉ muốn lợi dụng cô, tiếc cho cô đã cảm thấy Hiểu Nguyệt là một cô gái rất tốt.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 951


Chương 951

“Được rồi, đừng nói nữa, cô ta gọi điện thoại có thể sẽ trở về sớm thôi, tôi phải tiếp tục dỗ cô ta, không phải còn một tuần đào tạo sao? Nếu không thể khiến cô ta giúp tôi đề xuất kịch bản với Phó Đình Viễn, vậy thì lần này tôi đã lãng phí mọi tâm tư rồi.”

Giọng nói bên trong lúc lên lúc xuống, cuối cùng không còn âm thanh nào nữa.

Du Ân vốn muốn quẹt thẻ để về phòng, nhưng lúc này cô chẳng có tâm trạng gì cả.

Cô quay lưng bỏ đi, tức giận đến mức run tay, gọi cho Phó Đình Viễn.

Vốn dĩ cô muốn trở về phòng thu dọn, sau đó nói với những người tổ chức tiệc tối là cô sẽ không tham gia, rồi sẽ đi gặp Phó Đình Viễn, nhưng hiện tại cô không muốn quay lại để nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt còn nói cô ta sẽ tiếp tục lừa dỗ cô, và Du Ân chỉ nghĩ về điều đó thôi đã cảm thấy buồn nôn rồi.

Điện thoại được kết nối, giọng nói nhẹ nhàng dễ chịu của người đàn ông vang lên: “Sao vậy?”

Bị Hiểu Nguyệt chọc giận không nhẹ, Du Ân nghe thấy giọng nói của Phó Đình Viễn, cô chỉ muốn khóc một trận thôi.

Cô vừa đi vừa cầm di động, thấp giọng hỏi: “Buổi tối anh ở đâu?”

“Khách sạn em đang ở.” Phó Đình Viễn nói sự thật.

Du Ân lại nói: “Không phải trước đây anh sống ở tầng dưới của em sao? Tối nay chúng ta đến đó được không?”

Du Ân không muốn sống trong khách sạn với Phó Đình Viễn, không phải họ không có nhà ở Bắc Kinh.

Hơn nữa, sống ở đây sẽ bị mấy người cùng khóa đào tạo nhìn thấy. Sau khi trải qua chuyện của Hiểu Nguyệt, Du Ân đã có bóng ma tâm lý, ngộ nhỡ người ta có ý đồ cố gắng tiếp cận Phó Đình Viễn thì sao?

“Chúng ta?” Phó Đình Viễn nhạy bén bắt được ý tứ trong lời nói của cô, giọng điệu đột nhiên trở nên vui vẻ: “Em muốn ra ngoài ở cùng anh sao?”

“Ừ.” Du Ân thấp giọng đáp.

Phó Đình Viễn lại nói: “Anh sẽ lập tức đến khách sạn của em, vừa kịp để đón em.”

“Được.” Du Ân chỉ nói một chữ.

Lúc này cô đã đi thang máy đến đại sảnh, vừa nãy ra ngoài để nhận cuộc gọi của Phó Đình Viễn nên ngay cả áo khoác cũng không mặc, chỉ mặc áo len và quần jean.

Đầu xuân tiết trời se lạnh, nhiệt độ còn rất thấp, nhưng cô không muốn về phòng lấy áo khoác, cũng may là Phó Đình Viễn sắp đến rồi.

Vài phút sau, xe của Phó Đình Viễn dừng trước khách sạn, Du Ân mở cửa và ngồi vào.

Phó Đình Viễn liếc nhìn thấy cô thậm chí còn không mặc áo khoác, lập tức khoác áo khoác lên người cô, ôm lấy cô, sau đó dùng giọng điệu u ám hỏi cô: “Chuyện gì vậy?”

Phó Đình Viễn biết cô có tính cách dịu dàng và rất tốt tính, nhưng bây giờ có người khiến cô ra ngoài mà không mặc áo khoác, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó khiến cô vô cùng tức giận.

Nhưng sao cô ta có thể hèn hạ đến mức chọc tức một người tốt tính như cô chứ?

Đối mặt với câu hỏi của Phó Đình Viễn, Du Ân không nói gì mà vùi mình vào lòng anh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 952


Chương 952

Hiện tại cô không muốn nói chuyện, trên xe còn có tài xế, nói cái gì cũng không tiện.

Phó Đình Viễn không ép buộc cô, anh chỉ ôm cô thật chặt và bảo tài xế lái xe đi.

Hai mươi phút sau, xe dừng ở dưới lầu nơi hai người ở.

Phó Đình Viễn một tay xách vali, một tay ôm Du Ân vào thang máy.

Đến lúc ấn số tầng, Phó Đình Viễn ấm áp hỏi người trong vòng tay: “Đến chỗ của anh hay đến chỗ của em?”

“Sao cũng được.” Giọng điệu của Du Ân vẫn rất mệt mỏi.

Phó Đình Viễn ấn tầng nơi anh ở, vì cô là người phụ nữ của anh, cô đương nhiên phải ở chỗ của anh.

Hai người vào phòng, Phó Đình Viễn không thèm thu dọn hành lý, lập tức ôm lấy cô, cúi đầu nhìn vẻ mặt buồn bã của cô, hỏi: “Có phải người ở cùng phòng chọc tức em không?”

Du Ân ngạc nhiên ngước nhìn anh, không ngờ cô chưa nói gì mà anh đã đoán ra.

Phó Đình Viễn giải thích: “Người tên Hiểu Nguyệt vừa gọi cho em ở trong xe, nhưng em không trả lời, nên anh nhìn là biết ngay.”

Anh và Du Ân đã liên lạc qua điện thoại trong vài ngày qua, Du Ân thường kể cho anh nghe về người bạn cùng phòng của mình, vì vậy Phó Đình Viễn biết người đó tên là Hiểu Nguyệt.

Vừa rồi khi họ đang đi trên đường, điện thoại di động của cô vang lên, anh thoáng nhìn thấy tên hiển thị trên đó là Hiểu Nguyệt, nhưng cô không bắt máy, khi nhìn thấy cuộc gọi thì trên mặt lộ ra một chút chán ghét, anh đều nhìn thấy tất cả.

Nghĩ đến chuyện cô không mặc áo khoác, anh đương nhiên sẽ biết ai đã chọc cô.

Nếu là người khác thì sao cô lại không trở về phòng?

Nếu Phó Đình Viễn đã đoán ra, Du Ân cũng không giải thích gì nữa, cô vòng tay qua eo anh và dựa vào vòng tay hào phóng của anh, kể cho anh nghe những gì Hiểu Nguyệt đã làm.

“Cái loại chó không lên được sân khấu kia, không đáng để em tức giận.” Phó Đình Viễn thấp giọng dỗ dành người trong lòng.

Tuy nhiên, trong mắt anh hiện lên một tia ớn lạnh, dám lợi dụng điều này để làm tổn thương người phụ nữ yêu quý của anh, cả đời này người tên Hiểu Nguyệt kia đừng nghĩ đến việc thăng tiến trong giới biên kịch.

“Sao anh lại chửi thề?” Du Ân nhất thời cảm thấy bất lực trước lời nói của anh, giơ tay chọc chọc vào ngực anh.

Cho dù Hiểu Nguyệt lợi dụng cô, nhưng anh gọi người ta là con chó thì cũng hơi quá đáng.

Phó Đình Nguyên hừ lạnh một tiếng: “Chính cô ta tự chuốc lấy thôi!”

Du Ân thở dài: “Bây giờ em cũng không tức giận lắm, em chỉ không hiểu, làm thế nào trên thế giới này có thể có những người trơ trẽn như vậy, không muốn làm việc chăm chỉ, chỉ muốn dựa dẫm người khác?”

Muốn cái gì thì làm việc chăm chỉ vì mục tiêu đó là được mà?

Ví dụ, bản thân cô muốn trở thành một nhà biên kịch, cô đã làm việc chăm chỉ trong suốt những năm qua, ngay cả khi cô làm việc với tư cách là một nhà biên kịch vô danh dưới trướng Trang Ân Tri trong vài năm, cô cũng không phàn nàn oán trách gì, bởi vì cô biết thành công cần có sự tích lũy.

Nhưng những người như Hiểu Nguyệt chỉ muốn nghĩ ra nhiều mánh khóe khác nhau để đi đường tắt, muốn một bước lên mây.

“Rừng lớn thì loài chim nào cũng có thôi.” Phó Đình Viễn cảm thấy đau lòng cho cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 953


Chương 953

Nếu có thể, anh thực sự muốn bảo vệ Du Ân cả đời không phải lo lắng gì, anh thực sự muốn giữ cho cô không bị tổn thương như thế này trong suốt quãng đời còn lại.

Nhưng anh cũng biết, nếu cô đã chọn sống và có chỗ đứng trong xã hội này, sớm muộn gì cô cũng phải đối mặt với những kẻ bẩn thỉu kia.

Du Ân tự oán trách chính mình: “Đều là do em ngu ngốc, không hiểu rõ lòng người.”

“Chuyện này thì liên quan gì đến em chứ?” Phó Đình Viễn bảo vệ cô: “Em hoàn toàn không có lỗi! Là lỗi của bọn họ.”

Trong khi hai người đang nói chuyện, điện thoại di động của Du Ân lại reo lên, là Hiểu Nguyệt gọi tới.

Du Ân nhếch khóe môi giễu cợt cười nói: “Chắc là cô ta nhìn thấy em lâu như vậy mà không về nên giả vờ quan tâm em đấy.”

Du Ân lại nói: “Em cũng không định lá trái lá phải với cô ta, trực tiếp xé nát mặt ra luôn, như vậy thì em không cần phải tiếp tục chung sống với cô ta nữa.”

“Ừ.” Phó Đình Viễn ôm lấy cô, thấp giọng đáp lại, anh cũng không tán thành việc Du Ân tiếp tục dây dưa với Hiểu Nguyệt đó, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến người ta phát ốm buồn nôn.

Vì Du Ân đã đưa ra quyết định nên cô đã trả lời cuộc gọi.

Giọng nói thân mật của Hiểu Nguyệt từ trong điện thoại truyền đến: “Bạn yêu, sao cô nghe điện thoại lâu như vậy rồi mà vẫn chưa về thế?”

Du Ân lạnh lùng nói: “Tôi đã nghe thấy tất cả những gì cô nói trong điện thoại với bạn cô rồi.”

Đầu bên kia điện thoại đột nhiên im bặt, như một sự im lặng chết chóc.

Du Ân mở miệng trước: “Cho nên Hiểu Nguyệt, cô không cần ra vẻ đạo đức giả nữa, ngày mai tôi trở về thu dọn đồ đạc, tìm một chỗ khác ở.”

Dù sao Du Ân cũng không phải là loại người xấu tính cay nghiệt, cô cũng không nói năng ác độc và không hợp tình người gì cả.

“Du Ân!” Thấy Du Ân sắp cúp máy, Hiểu Nguyệt vội vàng ngăn cô lại.

“Thật sự xin lỗi.” Đầu bên kia Hiểu Nguyệt xin lỗi: “Lúc đầu tôi thật sự muốn lợi dụng cô, nhưng qua một tuần tiếp xúc vừa rồi, tôi phát hiện cô thật sự là một người rất tốt bụng hiền lành, tôi, tôi rất muốn làm bạn với cô.”

Như sợ Du Ân không tin những gì mình nói, Hiểu Nguyệt vội vàng nói: “Nếu cô không tin sự chân thành của tôi, tôi có thể thề, sau này tôi sẽ không hé răng nửa lời về việc nhờ cô giới thiệu kịch bản của tôi với sếp Phó nữa.”

Nhưng Hiểu Nguyệt bày tỏ lập trường của mình một cách vội vàng như vậy, lại khiến Du Ân không cảm thấy một chút thành ý nào, ngược lại, Du Ân cảm thấy rằng đây là kế hoạch trì hoãn cuộc tấn công của Hiểu Nguyệt.

Chỉ là Hiểu Nguyệt không muốn hoàn toàn xé rách mặt với cô mà thôi, chỉ cần có thể bám lấy cô và xuất hiện cùng lúc với cô, cho dù không thể tiếp cận Phó Đình Viễn, nhưng bên cạnh cô còn có một đại gia là Diệp Văn, và bản thân Du Ân cũng có chút tiếng tăm ở trong giới biên kịch, dù sao cũng sẽ tốt cho Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt này, nếu cô ta đã là một người giỏi dựa dẫm thì làm sao có thể sễ dàng buông tha miếng thịt béo bỡ đã đến bên miệng kia chứ?

Nhưng trước khi Du Ân trả lời, Phó Đình Viễn đang ôm cô trong tay, đã cướp lấy điện thoại di động của cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 954


Chương 954

Anh nói với giọng điệu cực kỳ không hài lòng: “Làm sao mà ai ở trước mặt em đều xưng là bạn bè của em được chứ? Ai cho bọn họ mặt mũi đó? Cúp điện thoại.”

Hiểu Nguyệt ở đầu dây bên kia tái mặt khi nghe những lời nói cực kỳ không hài lòng và chế giễu của Phó Đình Viễn, cô ta nhìn vào chiếc điện thoại đã cúp máy.

Sao cô ta có thể xui xẻo như vậy chứ? Làm thế nào mà Du Ân lại nghe thấy những gì cô ta nói chuyện với bạn cô ta chứ?

Cô ta nghĩ rằng Du Ân và Phó Đình Viễn sẽ nói chuyện điện thoại trong một thời gian dài, nhưng cô ta không ngờ rằng…

Hiểu Nguyệt vô cùng chán nản và khó chịu, để tiếp cận Du Ân, cô ta đã hao tâm tổn sức để có được cơ hội đi học biên kịch này, vất vả lắm mới nhờ người sắp xếp ở cùng phòng với Du Ân, không ngờ kết quả lại là công dã tràng như thế.

Một số người muốn hỏi cô ta tại sao cô ta lại cố gắng tiếp cận Du Ân như vậy. Phó Đình Viễn là một ông trùm trong giới kinh doanh, thậm chí còn là một con cá sấu đầu tư trong lĩnh vực điện ảnh và truyền hình, Diệp Văn thì là nhà biên kịch nổi tiếng, thầy của Du Ân và Trang Ân Tri, hiện tại cô ta còn biết Du Ân và Hà Vĩ Niên còn quen biết nhau, mối quan hệ của Du Ân đều khiến người khác phải ghen tị.

Nếu có thể thành công trở thành bạn với Du Ân, chẳng phải sau này con đường biên kịch của cô ta sẽ dễ đi hơn sao?

Bên kia, Phó Đình Viễn cúp điện thoại cho Du Ân và chuyển chủ đề: “Tối nay em muốn ăn gì? Anh sẽ gọi điện đặt món.”

Du Ân vốn định tham gia bữa tiệc tối với mọi người nên cũng chưa ăn, Phó Đình Viễn vừa xuống máy bay, lúc này cả hai đều đói, Du Ân dựa vào lòng Phó Đình Viễn và nói một vài món ăn với anh.

Vừa đặt điện thoại xuống, Du Ân đã bị Phó Đình Viễn đè xuống ghế sofa và hôn một cách mãnh liệt, tất cả những h*m m**n tích tụ trong một tuần đều dồn hết vào nụ hôn dài này.

Sau khi hôn xong, Phó Đình Viễn không thể kiềm chế bản thân, anh đứng dậy và muốn rời đi trước.

Hai người còn chưa tắm rửa cũng chưa ăn tối, làm gì cũng không thích hợp. Còn cô thì tâm trạng không tốt, lúc này cũng phải ăn cho no bụng trước khi nghĩ đến chuyện gì khác.

Nhưng Du Ân lại ôm eo anh không cho anh rời đi, đêm nay cô bị thương giống như một con thỏ nhỏ bất lực, nép vào lòng anh, buồn bã nói: “Phó Đình Viễn, em có phải quá ngu ngốc không?”

“Nếu người khác đối xử với em tốt một chút, em sẽ đối xử hết lòng với người ta. Em không biết đánh giá lòng người chút nào.”

Phó Đình Viễn an ủi cô: “Em dễ nói chuyện như vậy, cho nên những người đó mới dám làm như thế. Sau này ở bên ngoài em có thể giả bộ hung dữ, không cần sợ đắc tội người khác. Cho dù là anh hay thầy Diệp cũng có thể che chở cho em hoành hành trong vòng tròn này.”

Du Ân bị mấy lời nói của anh chọc cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.

Phó Đình Viễn vòng tay qua người cô và nghiêm túc nói: “Tuy nhiên, sau này, em phải dần quen với việc có những người tính toán như vậy tiếp cận mình.”

“Khi mối quan hệ của chúng ta dần dần được công khai, rất nhiều người sẽ tuân theo chính sách ‘ngoại giao phu nhân’. Họ sẽ bắt đầu từ em và xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với em, để đạt được mục tiêu hợp tác với anh.”

Du Ân sững sờ.

“Ngoại giao phu nhân” thì đương nhiên cô biết, nhưng cô chưa từng trải qua.

Trong ba năm kết hôn, bà Phó này chưa từng gặp qua bất kỳ ai, đương nhiên cũng không có ai cố ý tiếp cận cô để lấy lòng cô, nhưng bây giờ…
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 955


Chương 955

Hôm nay chỉ là một Hiểu Nguyệt muốn có một chút lợi ích thôi, nhưng sau này sẽ có vô số nam giới sẽ đến kết bạn với cô.

Thành thật mà nói, khi Du Ân nghĩ đến việc mình phải giao du với những phu nhân hoặc bạn gái đó, cô thực sự rất đau đầu.

“Không thích thì đừng giao du với bọn họ là được.” Phó Đình Viễn không quan tâm, dù sao dựa theo địa vị hiện tại của anh, người ta đều là đến nịnh bợ anh, cho nên anh cũng không quan tâm mặt mũi mấy phu nhân kia cho lắm.

“Em… cố gắng thích nghi thôi.” Du Ân đáp lại lời anh.

Nhưng sau khi nói xong, Du Ân cảm thấy hơi khó xử, vô hình trung cô đã bị Phó Đình Viễn lừa vào tròng.

Anh nói cái gì mà “ngoại giao phu nhân”, cô trở thành vợ anh từ khi nào thế?

Nghĩ đến đây, Du Ân tức giận đứng dậy đẩy anh ra, đi giúp anh thu dọn hành lý.

Phó Đình Viễn mím môi cười khúc khích vài cái, lấy điện thoại di động nhắn tin ra lệnh cho người ta làm việc.

Mặc dù hôm nay anh có vẻ rất bình tĩnh đối với chuyện của Du Ân và Hiểu Nguyệt, nhưng trong lòng anh đã nghĩ đến cách đối phó với Hiểu Nguyệt rồi.

Có thể sẽ có người nói, một người có thân phận như anh mà đối phó với một tiểu biên kịch vô danh thì hơi bắt nạt người ta, nhưng anh cũng không để ý.

Khi Hiểu Nguyệt lừa dối Du Ân, cô ta có quan tâm đến cảm xúc của Du Ân không?

Khi Hiểu Nguyệt chỉ nghĩ đến việc lợi dụng Du Ân, cô ta có nghĩ đến hậu quả mà mình sẽ gánh chịu sau khi sự việc bại lộ không?

Hơn nữa, nếu anh không hành động, nếu sau này chuyện này bị bại lộ, những người trong giới biên kịch và thậm chí cả giới điện ảnh và truyền hình sẽ cho rằng Du Ân là một kẻ dễ bắt nạt.

Cho nên anh sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai gây rắc rối cho Du Ân.

Không có cách nào, cô gái nhỏ nào đó không đủ hung dữ, vậy thì bản thân anh phải hung dữ hơn thôi.

Đồ ăn đã giao đến, hai người ăn tối, Du Ân lên lầu lấy ít quần áo để thay, khi quay lại, Phó Đình Viễn đã tắm rửa xong xuôi đi vào phòng làm việc.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, Du Ân suy nghĩ một chút, sau đó đi đến phòng làm việc.

Khi cô bước vào, Phó Đình Viễn vừa nghe điện thoại xong, Du Ân bước tới và hỏi anh: “Anh còn bận không?”

“Vẫn còn một tài liệu cần đọc.” Phó Đình Viễn đang định ngồi xuống ghế thì Du Ân ở bên cạnh đột nhiên vòng tay qua eo anh.

“Đừng đọc, được không?” Du Ân tựa vào trong lòng anh thì thầm.

Cô chưa bao giờ là loại người thiếu hiểu biết, đặc biệt là khi Phó Đình Viễn đang làm việc, cô chưa bao giờ làm phiền anh.

Nhưng tối nay…

Trong lòng Du Ân rất khó chịu, cũng rất yếu đuối, cô chỉ muốn Phó Đình Viễn ở bên cạnh cô.

Về phần Phó Đình Viễn, trong lúc nhất thời không thể chịu nổi việc bị một người phụ nữ xinh đẹp sà vào lòng mình thế này. Phải biết rằng từ trước tới nay, cô chưa bao giờ nhiệt tình chủ động cả.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 956


Chương 956

Nhưng anh cũng biết rằng chuyện của Hiểu Nguyệt hẳn đã giáng một đòn đả kích mạnh vào cô, cô cần sự an ủi và bầu bạn của anh.

Vốn cũng là tài liệu không quá quan trọng, anh dứt khoát đóng lại, giơ tay ôm người vào bàn làm việc: “Không xem tài liệu, vậy thì muốn làm gì?”

Hơi thở của người đàn ông nóng rực, Du Ân có chút ngượng ngùng, nhưng giây tiếp theo lại bạo dạn, vươn tay ôm cổ anh hôn nhiệt tình, nhiệt độ trong phòng làm việc tăng lên nhanh chóng.

Những người phụ nữ khác bị uất ức ở bên ngoài thì luôn quay về trút giận lên người chồng.

May mắn thay, cô bị uất ức ở bên ngoài, nhưng lại bám chặt lấy anh như vậy.

Phó Đình Viễn hôn người trong vòng tay mình, không khỏi cảm thấy hạnh phúc biết bao.

Một đêm của niềm vui rực lửa.

Sáng hôm sau, Du Ân vẫn đang ngủ trong vòng tay của Phó Đình Viễn thì Diệp Văn đã gọi điện tới, Diệp Văn không biết về chuyện của Du Ân và Hiểu Nguyệt, còn tưởng rằng cô đang ở trong khách sạn đào tạo.

Diệp Văn nhẹ nhàng hỏi cô: “Hôm nay con không phải đến lớp, có muốn về nhà không?”

“Được ạ.” Du Ân đồng ý không chút do dự.

Phó Đình Viễn đang ôm người đẹp trong vòng tay: “…”

Cô trở lại nhà của Diệp Văn, vậy còn anh thì sao?

Đêm qua cô say mê nhiệt tình hôn anh, ôm ấp anh như vậy, bây giờ lại bỏ mặc anh sao?

Diệp Văn lại nói với Du Ân qua điện thoại: “Vậy lát nữa bố đón con ở khách sạn.”

“Không, không ạ, con sẽ gọi xe về nhà.” Du Ân không có gan nói với Diệp Văn rằng tối qua cô đã ở cùng với Phó Đình Viễn.

Diệp Văn vẫn khăng khăng: “Bố cũng rảnh mà, lái xe đến đón con cho an toàn.”

Diệp Văn lo lắng khi tự Du Ân gọi xa, ông ấy muốn đích thân làm mọi thứ có thể cho con gái mình.

Du Ân không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nói: “Cái đó… Bố ơi, con đang ở chỗ con sống.”

Diệp Văn ngay lập tức hiểu ý của cô: “Đừng nói với bố là con đang ở cùng với Phó Đình Viễn nhé.”

“Vâng…” Giọng điệu của Du Ân tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Diệp Văn tức giận đến mức hít một hơi thật sâu ở đầu dây bên kia, ông không biết là do Phó Đình Viễn quấn quýt si mê, hay là do con gái mình thiếu kiên định nữa.

“Được rồi, vậy con có về ăn cơm không?” Diệp Văn lại hỏi.

Du Ân vội vàng nói: “Vâng ạ, con sẽ về.”

Dù đang yêu đương nhưng cô không thể coi thường tình cảm gia đình được.

Diệp Văn không nói gì nữa, ông ấy không thể chủ động mời Phó Đình Viễn đến nhà ăn cơm, ông ấy cũng không chào đón anh lắm. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Diệp Văn, Du Ân ngay lập tức bị Phó Đình Viễn đè lên giường và oán trách: “Em đi thì anh phải làm sao?”

Du Ân đẩy anh ra: “Tối qua em ở cùng anh rồi mà?”

“Không đủ.” Phó Đình Viễn trả lời thẳng thừng.

Trước khi Du Ân có thể nói bất cứ điều gì, Phó Đình Viễn lại đề nghị: “Nếu em muốn về, vậy thì anh sẽ cùng em về thăm hỏi…”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 957


Chương 957

“Em vẫn chưa sẵn sàng, để lần sau đi.” Du Ân vội vàng ngắt lời anh, thậm chí còn định đứng dậy sau khi nói.

Phó Đình Viễn vươn cánh tay dài ra, ôm cô vào lòng, anh nhìn cô với đôi mắt đen láy và hỏi: “Lần sau là khi nào? Lần trước khi anh đề cập đến chuyện này, em cũng nói rằng em chưa sẵn sàng!”

Du Ân cảm thấy bất lực: “Bây giờ chúng ta đã ở bên nhau, tại sao anh lại nóng lòng muốn gặp gia đình em thế?”

Phó Đình Viễn nói: “Làm sao anh có thể không vội được? Gặp người nhà của em nghĩa là mối quan hệ của chúng ta đã hoàn toàn ổn định rồi.”

“Anh cảm thấy gia đình em có thể chấp nhận anh sao?” Du Ân cũng không phải không muốn Phó Đình Viễn đến thăm nhà họ Diệp.

Trong hầu hết các mối quan hệ giữa nam và nữ, việc ra mắt bố mẹ về cơ bản có nghĩa là mối quan hệ được khẳng định và công nhận, nhưng với gia đình cô thì không.

Nhà họ Diệp không có ấn tượng tốt với Phó Đình Viễn, có thể khi gặp mặt họ không nói được điều gì hay ho, có thể còn đuổi anh ta ra ngoài.

Phó Đình Viễn coi như đã nhìn ra, Du Ân không muốn dẫn anh về.

Bực tức, anh đẩy người nào đó xuống giường và bắt nạt một trận.

Sau khi ăn tươi nuốt sống người nào đó xong, Du Ân đỏ mặt mắng anh: “Phó Đình Viễn, anh không sợ bị suy thận sao?”

Phó Đình Viễn thoải mái thở dài: “Trước đây anh cũng từng có tần suất này, không phải cũng không suy thận gì sao?”

Vì là cuối tuần nên không có việc gì làm, hai người chỉ nằm trên giường đến trưa.

Du Ân cảm thấy xấu hổ và phẫn nộ khi nghĩ đến việc cô sẽ quay về sau khi ăn tối ở nhà Diệp Văn, nhưng Phó Đình Viễn nhất quyết không để cô đi, cứ bắt cô hứa sẽ quay lại cùng anh vào buổi tối.

Du Ân bị anh làm phiền đến mức không còn cách nào khác ngoài việc đồng ý.

Sau đó, Phó Đình Viễn mới miễn cưỡng thả cô ra, cuối cùng Du Ân cũng có thời gian cầm điện thoại di động lên.

Nhưng cô vừa nhìn đã hơi cau mày: “Tại sao những người trong nhóm huấn đào tạo của em lại nói rằng Hiểu Nguyệt đã đi rồi và sẽ không tham gia khóa đào tạo nữa?”

“Như vậy không phải vừa vặn sao? Em không cần gặp cô ta nữa, cũng không cần đổi phòng.” Phó Đình Viễn lười biếng dựa vào đầu giường nói.

Du Ân nhìn anh và hỏi: “Có phải anh làm không?”

Chỉ có Phó Đình Viễn biết chuyện gì đã xảy ra giữa cô và Hiểu Nguyệt, nếu không phải anh thì còn có thể là ai?

“Ừ.” Phó Đình Viễn thẳng thắn thừa nhận: “Anh không thể để cô ta tiếp tục gây rắc rối cho em.”

Du Ân thở dài: “Điều này có thể coi như là em đã hoàn toàn đắc tội cô ta rồi.”

Phó Đình Viễn ôm cô lại: “Anh đã tìm người kiểm tra thông tin chi tiết của cô ta. Cô ta là biên kịch hạng ba, thành tích cũng không có gì nổi bật, cô ta có được vị trí đào tạo này là nhờ âm mưu tính kế thay thế người khác để vào đấy.”

“Thay thế người khác ư? Cô ta đê tiện quá đấy.” Du Ân hoàn toàn không thông cảm cho việc Hiểu Nguyệt bị Phó Đình Viễn đuổi đi, nhưng thật đáng tiếc cho người đáng lẽ sẽ được tham gia khóa đào tạo này.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 958


Chương 958

Bất kể nội dung hay chiều sâu của khóa đào tạo này, Du Ân cảm thấy rằng nó đã mang lại rất nhiều lợi ích, đó là một hoạt động rất tốt và rất có ý nghĩa đối với các nhà biên kịch trẻ như họ.

“Hiểu Nguyệt một lòng muốn bám vào em để một bước lên mây, nhưng người kia cũng không phải là kẻ ngốc. Anh đã bí mật giao bằng chứng về âm mưu của cô ta cho người đó. Sau khi Hiểu Nguyệt trở về, đối phương cũng sẽ tìm cô ta tính sổ.”

Du Ân đáp lại, sau đó cúi người hôn lên má anh: “Cảm ơn anh.”

Cảm ơn anh đã bảo vệ cô trong mọi việc.

Niềm vui trong mắt cô không thể che giấu, trái tim của Phó Đình Viễn lập tức trở nên ấm áp.

Cô chưa từng ở trước mặt anh cười thoải mái như vậy, phần lớn thời gian đều là kiềm chế cảm xúc, hoặc là trốn tránh ánh mắt của anh.

Nhưng bây giờ, nụ cười trên mặt cô là do anh tạo ra.

Cảm giác này thật tốt.

Cho dù Phó Đình Viễn có miễn cưỡng đến đâu, Du Ân vẫn muốn đến chỗ của Diệp Văn để ăn tối.

Trước khi đi, Phó Đình Viễn ghé vào tai cô cảnh cáo: “Buổi tối nếu em không về, anh sẽ trực tiếp đến nhà em tìm em.”

Trong lòng Du Ân cảm thấy anh không thể ấu trĩ như vậy, nhưng vẫn trấn an, nói: “Em biết rồi.”

Du Ân đang lái xe trên đường thì nhận được cuộc gọi từ một nhà biên kịch khác đang cùng đào tạo với cô, người bên kia đầu tiên là trao đổi vài câu vui vẻ với cô, sau đó ân cần nói: “Hiểu Nguyệt nói cô đã chặn thông tin liên lạc của cô ấy, cho nên đã nhờ tôi chuyển lời với cô, cô ấy muốn trịnh trọng nói lời xin lỗi với cô, hi vọng cô có thể tha thứ cho cô ấy.”

Du Ân biết đối phương cũng có ý tốt, nghĩ mọi người quen biết nhau nên không cần làm ầm chuyện lên, cho nên mới giúp Hiểu Nguyệt truyền tin.

Thế là cô cũng nhẹ nhàng nói: “Tôi không giận cô ta nên không có việc gì phải tha thứ hay không tha thứ.”

Đầu dây bên kia nói: “Vậy tại sao cô lại chặn cô ấy? Nếu cô không tức giận, cô có thể gọi cho cô ấy không?”

Du Ân vẫn giữ ngữ điệu ôn hòa: “Không tức giận, không có nghĩa là có thể tiếp tục giữ liên lạc.”

“Mặc dù tôi không biết giữa các người đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi cảm thấy mọi người đều làm trong cùng một ngành, lại có cơ duyên cùng tham gia khóa đào tạo này…”

Bên kia rõ ràng là muốn thuyết phục cô làm hòa, và nhiều khả năng là muốn thuyết phục cô để Hiểu Nguyệt trở lại lớp, vì vậy Du Ân đã ngắt lời đối phương đúng lúc: “Xin lỗi, tôi xin ngắt lời một chút.”

“Tôi nghĩ tốt hơn là cô nên hỏi cô ấy trước, cô ấy đã làm gì và nói gì về tôi, sau đó hẵng thuyết phục tôi tha thứ cho cô ấy.”

Bị Du Ân chặn họng như vậy, đối phương đành phải nhịn lại những lời muốn nói: “Được rồi.”

“Xin lỗi, tôi đang lái xe nên cúp máy trước.” Du Ân cúp điện thoại rất dứt khoát.

Cô không chấp nhận làm hòa với Hiểu Nguyệt.

Cũng không cần phải làm hòa, cũng không muốn bằng mặt không bằng lòng.

Thấy rõ tính cách của Hiểu Nguyệt, cô chỉ muốn cắt đứt quan hệ với Hiểu Nguyệt mãi mãi.

Một loạt các bài đệm trôi qua như vậy, Du Ân nhanh chóng đến nhà của Diệp Văn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 959


Chương 959

Diệp Văn và Thư Ninh đã chuẩn bị bữa trưa, bầu không khí của cả gia đình ăn uống rất hòa thuận.

Vào buổi chiều, Du Ân cùng Diệp Văn Thư Ninh đến thăm ông bà nội, ở lại nhà ông bà để ăn tối.

Tuy nhiên, điện thoại di động của Du Ân cả chiều nay cứ rung không ngừng nghỉ, cứ thỉnh thoảng lại đổ chuông.

Tất cả đều là tin nhắn do Phó Đình Viễn gửi cho cô, Du Ân bị anh chọc tức chết mất thôi.

Cả buổi trưa anh đã làm gì, anh đều nhắn lại hết.

Bữa trưa của anh.

Mới vừa đọc sách một chút.

Nhớ em.

Khi nào em về?

Uống cà phê.

Nhớ em không chịu nổi, mau về đi.

Tối nay anh đã hẹn người ta ăn tối rồi.

Khi Du Ân nhìn thấy tin nhắn của anh, cuối cùng cô thở phào một hơi.

Anh hẹn người ta ăn tối, vậy thì tối nay cô cũng không cần phải sốt ruột trở về, cũng không cần phải bị anh gửi cho đủ loại tin nhắn dồn dập.

Không ngờ giây tiếp theo, anh lại nhắn tin hỏi anh nên mặc bộ nào đẹp hơn.

Du Ân thực sự muốn hỏi liệu anh có thể ngừng đeo bám như vậy được không, có thể ngừng làm phiền cô suốt ngày không, nhưng lại nghĩ tới những lời trước đó anh nói, anh nói rằng nhiệm vụ chính của anh bây giờ là nói về tình yêu và cố gắng giải quyết vấn đề chung thân đại sự, cho nên tức khắc cô không muốn nói gì với anh nữa.

Sau khi chọn ngẫu nhiên một trong hai bộ quần áo mà Phó Đình Viễn gửi cho cô, cô vội vàng lắng nghe cẩn thận những gì bà cụ nói với cô.

Cô thật sự muốn hỏi một câu, bạn trai dính người quá thì phải làm sao bây giờ?

Phó Đình Viễn đã ăn tối với Thiệu Kinh, Thiệu Kinh biết anh đang ở Bắc Kinh nên đã hẹn anh, nhân tiện báo cáo với anh về buổi thử vai và tuyển chọn diễn viên cho “Anh muốn đến tìm em”.

Thiệu Kinh hiện tại đã hoàn toàn đoạn tuyệt với Bạch Thanh Thanh, nếu lần này ông ta đến gặp vợ mình để cầu hòa, vợ ông ta sẽ dễ dàng tha thứ cho ông ta, nói không chừng khi quay về còn có thể dây dưa lại với Bạch Thanh Thanh.

Đàn ông rẻ rúng như vậy, khi phụ nữ coi trọng họ thì họ không biết trời cao đất rộng.

Khi phụ nữ phớt lờ họ, họ lại trở nên lo lắng và quan tâm.

Đây là trường hợp của Thiệu Kinh, vợ ông ta thậm chí còn không cho ông ta vào, để ông ta đứng ngoài gió tuyết một phen, khiến ông ta lại càng chán ghét Bạch Thanh Thanh hơn.

Ông ta thậm chí còn đổ lỗi cho Bạch Thanh Thanh, vì cô ta mà vợ của ông ta mới lạnh lùng với ông ta, vì vậy Bạch Thanh Thanh đã tìm ông ta vài lần, nhưng đều bị ông ta sỉ nhục nặng nề rồi đuổi về.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 960


Chương 960

Sau khi ngồi xuống, Thiệu Kinh chủ động báo cáo với Phó Đình Viễn: “Đợt thử vai đầu tiên đã kết thúc một thời gian trước, tôi và đạo diễn luôn cảm thấy Chu Dật khá phù hợp, Tống Chước Chước cũng không tồi.”

Thiệu Kinh đã đề cập đến một số ứng cử viên cho các vai diễn khác, cơ bản coi như đã quyết định xong.

Phó Đình Viễn ưu nhã nhấp một ngụm rượu đỏ: “Ông xác định Chu Dật thích hợp?”

Thiệu Kinh là một người gian xảo, liếc nhìn sắc mặt Phó Đình Viễn, lập tức thăm dò hỏi: “Cậu không muốn dùng cậu ta sao?”

Thiệu Kinh là nhà sản xuất của “Anh muốn đi tìm em”.

Nhưng ông ta cũng sâu sắc biết rằng trong vòng tròn này, đạo diễn nói chuyện với nhà sản xuất cũng không tính là gì, tư bản mới là người có quyền nói chuyện nhiều nhất, đó mới là đỉnh của kim tự tháp.

Mà Phó Đình Viễn là tư bản, nếu Phó Đình Viễn không muốn sử dụng Chu Dật, ông ta và đạo diễn có đồng ý cũng vô dụng.

Phó Đình Viễn liếc nhìn Thiệu Kinh: “Không có người khác phù hợp sao?”

Thiệu Kinh nói thật: “Mấy ngày nay chúng tôi đã thử mấy lần, nhưng cũng không có ai tốt hơn.”

Thiệu Kinh nói xong lập tức vỗ ngực hứa với Phó Đình Viễn: “Nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ cùng đạo diễn thử vài lần nữa. Nam chính trong bộ phim của chúng ta khá ổn, cả đống diễn viên nam thi nhau đến thử vai mà.”

Phó Đình Viễn nghiến răng, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, anh phun ra mấy chữ: “Vậy hãy sử dụng Chu Dật.”

Đến lúc đó, chỉ cần Du Ân đến thăm đoàn làm phim, anh sẽ đi theo, để Chu Dật không có một chút cơ hội đến gần Du Ân, anh không tin Chu Dật có thể làm gì cô.

Thiệu Kinh bối rối trước thái độ của Phó Đình Viễn, không phải Phó Đình Viễn không hài lòng với Chu Dật sao? Tại sao bây giờ lại quyết định sử dụng anh ta?

Phó Đình Viễn lạnh lùng nhìn Thiệu Kinh, Thiệu Kinh bỗng nhận ra, không phải Phó Đình Viễn ghen với Chu Dật đấy chứ?

Chu Dật được Du Ân đề cử, một tiểu thịt tươi trẻ và đẹp trai như vậy đã giành được sự ưu ái của Du Ân, ngẫm lại cũng biết trong lòng Phó Đình Viễn nhất định sẽ cảm thấy khó chịu.

Hai người ăn một lúc, sau khi uống mấy ly rượu, Thiệu Kinh hơi ngà ngà say: “Sếp Phó, tôi có chuyện riêng muốn hỏi cậu.”

“Cái gì?” Phó Đình Viễn hỏi một cách thờ ơ.

Thiệu Kinh nặng nề thở dài: “Xin hỏi cậu làm cách nào mà khiến cô Du thay đổi quyết định vậy? Vợ tôi bây giờ gọi điện thoại cũng không thèm bắt máy, tôi cũng không biết làm cách nào để kéo bà ấy về cả.”

Phó Đình Viễn ưu nhã gắp một miếng bít tết vào miệng: “Ông có xác định thật lòng muốn xoay chuyển mọi thứ không?”

“Tôi thật lòng muốn.” Thiệu Kinh nặng nề gật đầu.

Ông ta đã thực sự tỉnh ngộ, sự ngu ngốc ph*ng đ*ng của tuổi trẻ đã rất rõ ràng, bản thân ông ta cũng cảm thấy khó nói.

Quãng đời còn lại, ông ta chỉ muốn làm việc chăm chỉ và dõi theo vợ con thôi.

Phó Đình Viễn ném cho ông ta một câu: “Vậy thì đừng xấu hổ.”

Thiệu Kinh: “…”
 
Back
Top Bottom