Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 700


Chương 700

“Ừ.” Du Ân gật đầu: “Vốn đang phiền vì không biết viết thế nào, vừa nhìn thấy ly cà phê của anh là vui vẻ liền.”

Phó Đình Viễn nhìn xuống cô và nghiêm nghị nói: “Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng vẻ khi em viết gì đó.”

Trớ trêu thay, họ đã sống với nhau ba năm, nhưng anh chưa bao giờ biết cô có thể viết truyện, anh cũng chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ cô viết trước máy tính.

Du Ân có chút ngượng ngùng nói: “Có phải rất hấp tấp cáu kỉnh không?”

Cô đã quen với việc ở một mình khi viết, vừa nãy còn quên rằng Phó Đình Viễn vẫn ở bên cạnh cô.

Không biết cô có giật tóc lo lắng khi không biết viết gì hay không, khi nghiêm trọng thì cô còn đập bàn…

“Không có.” Phó Đình Viễn ngay lập tức phủ nhận lời nói của cô, suy nghĩ một chút, anh nói: “Rất dễ thương.”

Khi không thể viết bản thảo, cô sẽ buồn chán cắn môi và bĩu môi giận dữ hoặc thở dài và kéo tóc, anh cảm thấy điều này rất đáng yêu.

Ngày thường cô không có nhiều cử chỉ nhỏ như vậy, ăn nói cũng rất đàng hoàng, hiếm khi buông thả như thế này, sao có thể nói là hấp tấp cáu kỉnh chứ.

Du Ân ậm ừ: “Anh đúng là có khát vọng sống đấy.”

Phó Đình Viễn phản đối: “Anh nói thật mà.”

Hai người cứ tán gẫu như vậy, khi bốn mắt nhìn nhau, cũng không biết là ai bắt đầu trước, thế nhưng cả hai lại cùng hôn nhau.

Đây đúng là thử thách không hề nhỏ đối với Phó Đình Viễn, phải biết rằng Du Ân chưa bao giờ thân mật với anh như thế này kể từ khi anh bị Thẩm Dao hãm hại cho đến khi anh bình phục và xuất viện.

Lúc này hương thơm ấm áp này đã ở trong vòng tay của anh, anh chỉ muốn đưa người lên giường thôi.

Nhưng anh thật sự đánh giá thấp quyết tâm của Du Ân, sau khi nhận ra ý định của anh, cô lập tức giơ tay đẩy anh ra: “Không nên, không nên, em còn phải viết bản thảo…”

Phó Đình Viễn khàn giọng dỗ dành: “Viết sau đi.”

Bây giờ còn viết cái gì chứ? Điều quan trọng là phải cứu mạng anh đây này.

Có trời mới biết anh đã trải qua những ngày tháng nằm viện như thế nào, ngày nào anh cũng ôm cô ngủ nhưng không thể làm gì được, anh đã bị ngạt thở từ lâu rồi.

Du Ân muốn tiếp tục vùng vẫy, nhưng Phó Đình Viễn dứt khoát ôm eo cô lên, vì vậy cô chỉ có hai chân đung đưa trong không khí để phản đối.

Dưới sự quấy nhiễu của Phó Đình Viễn, mãi tới ban đêm bản thảo của Du Ân cuối cùng đã được hoàn thành.

Đối với những vấn đề khác, Phó Đình Viễn đã sắp xếp trước, tất cả các điểm giới thiệu truyền thông nên mua đều đã được mua, chỉ đợi bản thảo của Du Ân và video ghi âm của Tôn Vĩ Phương là có thể bắt đầu phản kích.

Phó Đình Viễn đã cố tình chọn công bố thông tin này sau 12 giờ đêm. Thứ nhất, vào thời điểm này, khả năng k*ch th*ch giác quan của những người ăn dưa vào lúc nửa đêm sẽ được phát huy tối đa. Thứ hai, theo báo cáo của những người được anh sắp xếp xung quanh biệt thự của Từ Sướng, buổi tối Từ Sướng tắt đèn đi ngủ sớm.

Bằng cách này, khi Từ Sướng thức dậy vào ngày hôm sau, mọi thứ đã hoàn toàn nháo nhào.

Bản thảo này Du Ân không sử dụng tài khoản của mình để xuất bản, nó được Phó Đình Viễn giao cho các tài khoản tiếp thị lớn và phát hành cùng lúc. Sau khi xuất bản, Du Ân nằm trên giường với Phó Đình Viễn và chờ câu chuyện lên men.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 701


Chương 701

Du Ân chưa từng có lần nào như vậy, hai người đồng lòng làm một chuyện, sau đó cùng nhau chờ kết quả.

Phó Đình Viễn vòng tay qua người cô, ngón tay mảnh khảnh v**t v* cô, nhẹ nhàng thì thầm: “Khi những chuyện này trôi qua, chúng ta đi lấy giấy chứng nhận nhé?”

“Được.” Du Ân vui vẻ đồng ý.

Nếu đổi lại là trước kia, khi Phó Đình Viễn đề cập đến chủ đề này, cô chắc chắn sẽ trốn tránh, hoặc nói muốn hỏi ý kiến Diệp Văn.

Bây giờ cô đồng ý không chút do dự, trong lòng Phó Đình Viễn vui mừng khôn xiết, anh cảm thấy nếu có cơ hội thì nên đãi Từ Sướng một bữa thật ngon, nếu không phải Từ Sướng tạo ra mấy chuyện tàn nhẫn này, anh muốn Du Ân đồng ý tái hôn thì khó như lên trời.

Phó Đình Viễn cố ý trêu chọc Du Ân: “Lần này em không cần hỏi ý kiến của bố em sao?”

Du Ân làm sao không nghe ra người này trêu chọc mình chứ, cố ý gật đầu đáp lại: “Đúng là em cần hỏi ý kiến của bố, cảm ơn anh đã nhắc nhở.”

Phó Đình Viễn “…”

Không phải anh tự bê đá đập chân mình à?

Sau khi bản thảo được gửi đi, dưới sự thúc đẩy của các tài khoản tiếp thị lớn, nó đã xuất hiện trên trang nhất của trang tìm kiếm nóng và các trang truyền thông khác nhau trong vòng chưa đầy một giờ. Ngay khi xuất hiện trên vị trí đầu của hotsearch, nó vẫn không tề bị tụt giảm.

Những người ăn dưa lớn nửa đêm chưa ngủ bỗng nhiên tỉnh táo hơn, bọn họ bắt đầu bàn luận về chuyện cũ này.

“Nhìn những tin tức bị tuồn ra lần trước, tôi chỉ nghĩ rằng Phó Giang đã lừa dối Mạnh Vân bằng cách che giấu cuộc hôn nhân của mình. Bây giờ có vẻ như Mạnh Vân không phải là một người ăn chay rồi.”

“Đúng đó, nghe nói nhiều năm trước, Phó Giang là một thiếu gia giàu có nổi tiếng ở Giang Thành, trải qua rất nhiều chuyện tình cảm, nhưng ông ta chưa bao giờ che giấu chuyện kết hôn của mình với Đổng Văn Huệ. Cho dù ngay từ đầu Mạnh Vân không biết, nhưng sau đó chẳng lẽ cũng không biết ư?”

“Mẹ kiếp, mọi người đã nghe đoạn ghi âm đó chưa? Không nghe thì không biết, vừa nghe là giật hết cả mình, Mạnh Vân thừa nhận cô ta đã sống đủ khổ rồi, muốn bám Phó Giang để cải thiện cuộc sống.”

“Tôi nghe, tôi nghe, người ghi lại đoạn này nói rằng cô ấy từng là bạn của Mạnh Vận, những lời này là do chính Mạnh Vận nói với cô ấy.”

“Cho dù Đổng Văn Huệ làm lớn chuyện khiến Mạnh Vân mang tiếng xấu, nhưng nếu cô ta không thể chịu được kết quả như vậy, vậy thì ngay từ đầu cô ta đã không nên tiếp tục dây dưa với Phó Giang.”

Đương nhiên, không phải tất cả mọi người trên mạng đều mắng Mạnh Vân, mà cũng có những người còn mắng Phó Giang và Đổng Văn Huệ, nhưng lời mắng chửi không còn gay gắt như lúc đầu.

Vừa tỉnh dậy, Từ Sướng đã bị cấp dưới gọi vào phòng làm việc, nhìn thấy tin tức dồn dập chỉ trích chị gái, Từ Sướng tức giận đến mức nổi gân xanh đầy trên trán.

Chị gái rất tốt bụng và thánh thiện trong trái tim anh ta, anh ta không thể nghe một chữ không tốt về chị gái.

Bây giờ trên mạng đang mắng cô ta là đồ khốn, mắng cô ta tham lam hư vinh giàu sang, mắng cô ta là một con người không có điểm mấu chốt.

Hơn nữa, thậm chí còn nói rất khó nghe, nói rằng lúc đó cô ta bị Đổng Văn Huệ ép phải nhảy khỏi tòa nhà là đáng đời.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 702


Chương 702

Lời chỉ trích này khiến cảm xúc của Từ Sướng trên bờ vực suy sụp, cấp dưới đã cho anh ta nghe lại đoạn ghi âm, Từ Sướng hoàn toàn mất kiểm soát cảm xúc sau khi chỉ nghe phần trước.

“Không thể! Không thể!”

Anh ta ôm đầu hét lớn, như muốn cho mọi người nghe thấy giọng nói của mình, chị gái anh ta chắc chắn không phải loại người ham phú quý như thế!

Cô ta xinh đẹp và nhân hậu, hiếu thuận như vậy, sao lại có thể làm chuyện khiến cha mẹ xấu hổ không thể ngẩng đầu lên được.

Mỗi lần gửi tiền về nhà, cô ta đều nói là cô ta được học bổng của trường, hay cô ta kiếm được nhờ đi làm thêm bên ngoài, cô ta đã làm việc rất chăm chỉ để kiếm tiền giúp đỡ gia đình, tại sao những người đó lại nói cô ta lấy tiền từ chỗ Phó Giang chứ?

“Đi, đi kiểm tra ngay cho tôi, xem hồi còn đi học chị gái tôi có giành được nhiều học bổng không!”

Từ Sướng rống lên dặn dò thuộc hạ, một người nhận lệnh đi ra ngoài, một người còn lại muốn trấn an anh ta: “Ông chủ, anh phải bình tĩnh, đây rõ ràng là một cái bẫy mà Phó Đình Viễn cố ý bày ra cho anh.”

Từ Sướng đương nhiên biết đây là thủ đoạn của Phó Đình Viễn, nhưng anh ta không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, chị gái anh ta là điểm yếu lớn nhất trong lòng anh ta, anh ta không ngờ Phó Đình Viễn lại trực tiếp đâm thẳng vào trái tim anh ta.

Một người khác lấy ra một tài liệu đưa cho Từ Sướng: “Ông chủ, đây là thông tin tôi vừa nhận được, về Du Ân bên cạnh Phó Đình Viễn.”

Từ Sướng nhận lấy với vẻ mặt u ám, đọc xong, anh ta bỗng nhiên cười đến ngất trời, tiếng cười kéo dài không dứt.

Từ Sướng cười xong, nhìn xuống văn kiện trên tay rồi lại cười điên cuồng.

Quả báo, quả báo.

Đây thực sự là quả báo của nhà họ Phó cho những việc làm xấu xa của họ.

Sau khi Từ Sướng cười xong, một trong những thuộc hạ của Từ Sướng hỏi: “Ông chủ, chúng ta có thể sử dụng thông tin này như thế nào?”

Trên môi Từ Sướng nở nụ cười, sờ sờ cằm nghĩ: “Đây là một tin tức lớn, chúng ta phải tận dụng thật tốt. Cho dù đám người Phó Đình Viễn không bị giết, tôi cũng sẽ lột da bọn họ.”

“Tôi muốn cho bọn họ biết, bọn họ mãi mãi không thể trở thành người nhà!” Sau khi Từ Sướng hét lên như vậy, anh ta hỏi người đàn ông kia: “Con tiện nhân đó ở đâu?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Con tiện nhân trong miệng Từ Sướng ám chỉ Phó Thiến Thiến. Sau khi Phó Thiến Thiến sa vào nghiện ngập, Từ Sướng không còn là một quý ông dịu dàng với Phó Thiến Thiến nữa, bởi vì anh ta đã có thứ có thể bắt chẹt Phó Thiến Thiến nên đương nhiên anh ta không cần phải tiếp tục giả vờ với cô ta.

Anh ta chưa bao giờ thích một người phụ nữ như Phó Thiến Thiến.

Bao gồm cả Thẩm Dao, tuy rằng anh ta đã từng có đoạn tình cảm cũ với Thẩm Dao, nhưng trong mối quan hệ cũ đó, anh ta chưa từng có chút động tâm với Thẩm Dao.

Ngay từ đầu, anh ta đã có chủ đích tiếp cận Thẩm Dao.

Thuộc hạ của Từ Sướng đáp: “Hình như lại phát tác, lần này sẽ cho cô ta bao nhiêu đây?”

Từ Sướng cười khản cả giọng: “Lần này không cho cô ta, cứ tra tấn cô ta khổ sở như vậy, sau này cô ta mới trung thành làm việc cho tôi.”

“Vâng.” Thuộc hạ kia nhận lệnh lui ra.

Tin tức được tung ra được hai ngày, Phó Đình Viễn nhận được cuộc gọi từ Từ Sướng, có thể thấy thủ đoạn của họ đã có tác dụng, Từ Sướng thực sự chủ động liên lạc với họ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 703


Chương 703

Tuy nhiên, giọng điệu của Từ sướng khá bình tĩnh khi trả lời điện thoại, anh ta chế nhạo và nói với Phó Đình Viễn: “Anh nghĩ chỉ cần anh bịa ra một vài lời nói dối thì tôi sẽ khó chịu sao?”

Phó Đình Viễn bình tĩnh hỏi lại: “Nếu không để ý, vậy bây giờ anh gọi điện thoại cho tôi là có ý gì?”

Không đợi Từ Sướng nói gì, Phó Đình Viễn lập tức nói: “Tôi nghe nói anh đã cử người đến kiểm tra thành tích của chị anh ở trường cũ, thế nào? Điều tra ra thành tích học tập của cô ta tệ như vậy, anh cảm thấy thế nào?”

Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi của Từ Sướng, Phó Đình Viễn tiếp tục: “Ban đầu khi mới vào trường, chị gái anh thực sự xuất sắc cả về học lực và tính cách, thậm chí năm nhất đã thực sự giành được nhiều học bổng, nhưng thật tiếc là sau này cô ta không quan tâm đến việc học của mình nữa.”

“Không phải anh muốn biết tôi gọi tới là có ý gì sao?” Từ sướng ngắt lời Phó Đình Viễn và nói với một nụ cười gằn: “Tôi chỉ muốn anh nghe giọng nói của em gái anh thôi.”

Giọng Từ Sướng trầm xuống, âm thanh gào khóc thảm thiết của Phó Thiến Thiến phát ra từ điện thoại: “Anh ơi, cứu em với, cứu em với!”

Phó Thiến Thiên thảm thiết kêu lên: “Em bị Tự Sướng ép hút thứ không sạch sẽ, bây giờ sống còn hơn chết, anh ơi, nếu anh không cứu em, em thật sự sẽ chết mất!”

“Họ, họ còn đánh mắng chửi em, không cho em ăn cơm…”

“Anh ơi..” Phó Thiến Thiến cuối cùng cũng gầm lên thảm thiết và dường như sắp ngất đi.

Phó Đình Viễn bật loa ngoài khi trả lời cuộc gọi, Du Ân cũng đang nghe. Giọng nói của Phó Thiến Thiến khiến sắc mặt Du Ân trở nên trắng bệch.

Hút thứ không sạch sẽ, đây không phải là chuyện nhỏ.

Không biết Phó Thiên Thiên đã hút bao nhiêu, nếu nghiện nặng có khi còn nguy hiểm đến tính mạng.

Du Ân lo lắng nhìn Phó Đình Viễn, thấy sắc mặt Phó Đình Viễn không được dễ coi cho lắm.

Tuy nhiên, tâm trạng của Phó Đình Viễn rất bình tĩnh, một phần lớn lý do khiến Phó Thiến Thiến đi đến thời điểm này là do cô ta tự chuốc lấy.

Bên tại truyền đến giọng nói ảm đạm của Từ Sướng: “Thế nào? Có nghe thấy không? Chủ tịch Phó.”

Phó Đình Viễn cười khẩy một tiếng: “Trước khi anh nói ra điều kiện của mình, để tôi nói cho anh biết, cho dù nó có đau khổ thế nào, tôi cũng không có kế hoạch cứu nó đâu.”

Tự Sướng chủ động liên lạc với anh, lại còn chủ động nói về tình trạng thảm hại của Phó Thiến Thiến, đơn giản là muốn ép anh cứu Phó Thiến Thiến, nhưng một khi anh ra tay, anh lại trở nên bị động.

Vì vậy, anh không thể thua trận chiến tâm lý này.

Từ sướng cũng không phải đèn cạn dầu, anh ta không quan tâm Phó Đình Viễn nói gì rằng anh sẽ không cứu Phó Thiên Thiến, anh ta chỉ nêu điều kiện của mình: “Tôi sẽ đưa Phó Thiến Thiến ra ngoài ngay bây giờ, bốn mươi phút nữa chúng tôi sẽ đến núi Thiên Cảnh, nếu anh muốn cứu người, vậy thì một tiếng nữa gặp ở núi Thiên Cảnh, nếu không thì đợi nhặt xác cô ta đi.”

“Ngoài ra, tôi cũng có hảo tâm nhắc nhở anh rằng Phó Thiến Thiến đã chích chất độc quá liều trong người. Nếu anh không nhanh chóng tìm bác sĩ cho cô ta, cô ta sẽ chết sớm thôi.”

“Đừng hy vọng sẽ bí mật đưa cảnh sát đến, tất cả các ngã tư tiến vào núi Thiên Cảnh đều có người của tôi. Một khi họ phát hiện ra anh đã đưa cảnh sát đến, tôi sẽ giết Phó Thiến Thiên ngay lập tức.”

Tự Sướng nói xong liền cúp điện thoại, không đợi Phó Đình Viễn nói gì.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 704


Chương 704

Anh ta bắt Phó Đình Viễn đến giải cứu Phó Thiến Thiến một mình.

Cho dù Phó Đình Viễn thực sự cứng lòng không tới cứu được, cũng còn có một cửa Đồng Văn Huệ, anh ta vừa bảo Phó Thiến Thiến gọi cho Đồng Văn Huệ, nói rằng mình sắp bị giết, mau đến cứu cô ta.

Người duy nhất mà Đồng Văn Huệ có thể tin tưởng là Phó Đình Viễn, chắc chắn sẽ gây áp lực cho Phó Đình Viễn.

Quả nhiên, Phó Đình Viễn vẫn đang suy nghĩ về cuộc điện thoại của Từ Sướng thì Đồng Văn Huệ gọi tới.

Đổng Văn Huệ gào khóc trên điện thoại đến mức muốn tắt thở, cầu xin Phó Đình Viễn tìm cách cứu Phó Thiến Thiến.

Phó Đình Viễn bực bội cúp điện thoại, làm sao có thể quyết định cứu Phó Thiến Thiến một cách đơn giản như vậy?

Từ sướng trở về với mục đích báo thù, hẳn là anh ta không còn ý muốn sống sót, đây cũng là kế hoạch dẫn anh vào núi sâu, e là muốn giết cả hai anh em anh luôn!

Chỉ cần Phó Thiến Thiên hiểu chuyện một chút thì bọn họ sẽ không ở trong thế bị động thế này.

Biết anh đang có tâm trạng không tốt, Du Ân quay lại rót một cốc nước ấm đưa cho anh.

Khỏi phải nói Du Ân đau lòng như thế nào, anh chỉ mới xuất viện vài ngày, Từ Sướng lại gây sức ép cho anh như thế này.

Núi Thiên Cảnh là ngọn núi duy nhất ở Giang Thành, nhưng cũng là ngọn núi dốc nhất, phải nói là lòng dạ của Từ Sướng thực sự độc ác, dẫn Phó Đình Viễn vào núi sâu, dù có phải người đến cứu cũng sẽ vô cùng khó khăn.

Phó Đình Viên uống hết cốc nước, ngẩng đầu nhìn Du Ân hỏi: “Em có muốn anh cứu nó không?”

Du Ân mím môi, im lặng một hồi, cuối cùng nói: “Mặc dù cô ta không hiểu chuyện, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn cô ta bị Tự Sướng g**t ch*t, đúng không?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Du Ân nói xong liền đi tới, ôm chặt lấy anh, buồn bã đau khổ nói: “Có cách nào tốt để cứu cô ta và để anh trở về an toàn không?”

Phó Đình Viễn ôm chặt cô và thì thầm: “Anh sẽ gọi cho Dịch Thận Chi.”

“Từ sướng nói không được phép gọi cảnh sát, muốn anh đi một mình, vậy thì anh sẽ đi đến đối mặt với bọn họ trước, để Dịch Thận Chi đi lên từ phía sau núi, bí mật trợ giúp anh một tay.”

Sợ r Du Ân lo lắng cho sự an toàn của Dịch Thận Chi, Phó Đình Viễn nhanh chóng giải thích: “Dịch Thận Chi rất thích chơi, cậu ấy giỏi các môn thể thao ngoài trời. Cậu ấy là một cao thủ leo núi và đi bộ đường dài.”

“Vậy thì tốt rồi.” Du Ân cảm thấy rằng nếu Phó Đình Viễn quyết định làm điều này, anh phải hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của Dịch Thận Chi.

Phó Đình Viễn gọi cho Dịch Thận Chi, Dịch Thận Chi đồng ý với đề nghị của anh mà không nói một lời, nói rằng anh ta sẽ mang theo thiết bị của mình và lên đường ngay lập tức.

Dịch Thận Chi quá quen thuộc với Núi Thiên Cảnh, đến nỗi anh ta đã tổ chức các hoạt động đi bộ đường dài ngoài trời bao phủ gần như tất cả ranh giới của Núi Thiên Cảnh trong những năm gần đây, thậm chí anh ta có thể đi trực tiếp từ những con đường không xác định, mấy ngã tư mà Tự Sướng sắp xếp người canh giữ cũng chỉ là những con đường cho xe cộ và người bình thường đi thôi.

Dịch Thận Chi đã sẵn sàng khởi hành, Phó Đình Viễn đương nhiên cũng vội vàng chuẩn bị.

Khi anh chuẩn bị xuất phát, Du Ân nói với anh với đôi mắt đỏ hoe: “Nhất định phải an toàn trở về.”

“Được.” Phó Đình Viễn trịnh trọng hứa với cô: “Chờ anh trở về, phải đi phục hôn trước.”

Du Ân rưng rưng nước mắt gật đầu đồng ý.

Nếu có thể, cô thực sự không muốn anh có thêm chuyện gì nữa.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 705


Chương 705

Phó Đình Viễn không trì hoãn thêm nữa, sau khi chào tạm biệt cô, anh lái xe rời đi.

Trái tim của Du Ân hồi hộp đến mức không thể thở bình thường, trạng thái lo lắng này sẽ không thuyên giảm cho đến khi Phó Đình Viễn quay lại và cô tận mắt chứng kiến anh đã an toàn.

Phó Đình Viễn đã phi nước đại theo con đường mà Từ Sướng đã nói, trong khi Dịch Thận Chi đi đường vòng để đến núi Thiên Cảnh. Cả hai đã nói chuyện vài lần trên đường đi và bên phía Dịch Thận Chi vẫn rất suôn sẻ. Khi Phó Đình Viễn đến chân núi, Dịch Thận Chi cũng từ đường nhỏ đi vào núi.

Phó Đình Viễn đậu xe dưới chân núi và nhận được một cuộc gọi khác từ Từ Sướng.

Từ Sướng cười nói qua điện thoại: “Chủ tịch Phó, không ngờ anh lại giữ chữ tín như thế, thật sự đơn thương độc mã đến đây.”

Phó Đình Viễn chế nhạo: “Đây không phải là những gì anh muốn sao?”

Từ Sướng nở nụ cười đắc ý: “Không phải anh Phó luôn cho rằng mình luyện quyền mỗi ngày thì có thể đánh đấm sao?”

Nếu Từ Sướng muốn đối phó với Phó Đình Viễn, anh ta nhất định phải điều tra chi tiết về Phó Đình Viễn trước, đương nhiên anh ta cũng biết bản lĩnh bất phàm của Phó Đình Viễn.

Tuy nhiên, Từ Sướng không lo lắng về vấn đề này, cho dù thân thủ của Phó Đình Viễn có giỏi đến đâu đi chăng nữa, không phải trong tay anh ta có Phó Thiến Thiến sao? Nếu Phó Đình Viễn tới cứu, chứng tỏ anh vẫn rất để ý đến cô em gái vô dụng Phó Thiến Thiến này.

Phó Đình Viễn lười nói chuyện vớ vẩn với Từ Sướng, chỉ trầm giọng nói: “Tiếp theo anh muốn thế nào?”

Từ Sướng cười hả hê và nói: “Tiếp theo, tôi sẽ yêu cầu Chủ tịch Phó leo lên ngọn núi. Tôi tin anh biết có một không gian mở ở lưng chừng núi cho khách du lịch nghỉ ngơi. Chúng tôi đang chờ anh ở đây.”

Núi Thiên Cảnh là một điểm thu hút khách du lịch, nhưng bây giờ lại không có ai ở đây, hiển nhiên, Từ Sướng đã đập tiền trước để giải tán nơi này, đây quả thực là một kế hoạch dài hạn.

Có lẽ khi đầu độc Phó Thiến Thiến xong thì anh ta đã nghĩ ra việc hẹn ở nơi như thế này, đây là một ngọn núi sâu, nếu có chuyện gì xảy ra với hai anh em họ trên núi, cảnh sát cũng sẽ khó tìm được họ.

Phó Đình Viễn lạnh lùng liếc nhìn ngọn núi cao chót vót xung quanh, bình tĩnh đáp: “Được rồi, tôi đi lên đây.”

Từ Sướng nói thêm: “Nếu chủ tịch Phó lên núi, thì tôi muốn anh giao điện thoại ra trước, sau đó thì chủ tịch Phó không thể liên lạc với bên ngoài được nữa.”

Phó Đình Viễn khẽ cau mày, anh không có thời gian để nói với Dịch Thận Chi rằng điểm đến cuối cùng của họ là một bãi đất trống ở lưng chừng núi.

Nhưng khi Phó Đình Viễn do dự, một người đàn ông từ bên cạnh bước ra, thoạt nhìn thì đó là vệ sĩ do Từ Sướng thuê. Người đàn ông đó nói với Phó Đình Viễn: “Anh Phó, điện thoại di động.”

Phó Đình Viễn hơi nheo mắt, lặng lẽ đưa điện thoại ra.

May mắn thay, họ đã sớm có một kế hoạch hoàn chỉnh để đối phó với loại sự việc này, trên người anh có một cái nút gắn định vị, Dịch Thận Chi có thể thông qua định vị để tìm được anh.

Nói về thiết bị định vị, Phó Đình Viễn rất biết ơn Dịch Thận Chi vì mấy sở thích của anh ta.

Dịch Thận Chi có rất nhiều sở thích, sống rất phóng túng.

Thiết bị định vị là thứ mà Dịch Thận Chi tâm huyết trang bị cho bọn họ. Nói là để chuẩn bị cho những trường hợp khẩn cấp, cũng không phải chuyện xấu gì, vì vậy mấy người họ được trang bị định vị theo lời dặn dò của Dịch Thận Chi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 706


Chương 706

Hôm nay tình cờ lại có ích, nhưng Phó Đình Viễn lúc đầu cau mày và do dự để che giấu tai mắt, sau đó cố ý làm ra vẻ không muốn giao điện thoại di động.

Điện thoại đã bị lấy đi, người đàn ông kia đã tắt máy ngay lập tức.

Phó Đình Viễn đi bộ lên núi một mình, Dịch Thận Chi đã vào núi từ con đường nhỏ, vốn muốn gọi cho Phó Đình Viễn, sau khi không liên lạc được với Phó Đình Viễn, anh ta hiểu ra ngay.

Anh ta nhanh chóng lấy trong túi ra một thiết bị điện tử, khi nhìn thấy chấm đỏ trong đó đang từ từ di chuyển, anh ta lập tức nhếch môi cười đắc ý.

Khi đưa cho mấy người Phó Đình Viễn thiết bị định vị này, ba người đàn ông đó còn ghét bỏ chê bai, bây giờ thì sao chứ? Thơm quá đúng không?

Bây giờ anh ta có thể nắm được vị trí của Phó Đình Viễn, Dịch Thận Chi không có gì phải lo lắng, anh ta cất thiết bị của mình và bắt đầu lên núi với những bước chân mạnh mẽ.

Khoảng hai mươi phút sau, Phó Đình Viễn đến bãi đất trống ở lưng chừng núi.

Từ Sướng đang ngồi trong cái đình nghỉ mát, nhàn nhã uống trà.

Có bốn vệ sĩ mặc đồ đen đứng bên cạnh anh ta, còn Phó Thiến Thiến thì đầu bù tóc rối, hai tay bị trói, người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Phó Đình Viễn không thể tin rằng người phụ nữ đó chính là Phó Thiến Thiến, từ khi Phó Thiến Thiến chạy đến nhà Từ Sướng thì cũng chỉ vài ngày mà thôi.

Nhìn thấy Phó Đình Viễn đi tới, Phó Thiến Thiến lập tức hét lên: “Anh ơi! Giúp em với!”

“Cứu em với…” Phó Thiến Thiến kêu lên thảm thiết.

Nếu không phải vì bị đám vệ sĩ áo đen kia chặn lại, Phó Thiến Thiến thực sự muốn lao đến chỗ anh trai để tìm chỗ che chở, nhưng cô ta chỉ có thể hét lên trong bất lực.

Từ Sướng bật cười: “Cứu cô ư?”

“Thiến Thiến, cô quá ngây thơ rồi.” Từ Sướng càng gọi tên Phó Thiến Thiến một cách thân mật, toàn thân Phó Thiến Thiến lại càng run lên.

“Anh Phó, nếu đã đến rồi thì chúng ta hãy uống một tách trà đi.” Từ Sướng mời Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn liếc nhìn Từ Sướng, anh vẫn bước tới và ngồi xuống.

Đối mặt với tách trà mà Từ Sướng đưa, Phó Đình Viễn không uống, bởi vì anh biết Thẩm Dao đã bị Từ Sướng bỏ thuốc mê trong đồ ăn thức ăn, cho nên không thể tin tưởng được gì cả.

Thấy anh không động vào tách trà, Từ Sướng lại cười: “Tôi biết chủ tịch Phó đang lo lắng điều gì, yên tâm đi, trong tách trà này không có thứ gì ô uế cả.”

Ngay khi Phó Đình Viễn định chế nhạo và nói tại sao Từ Sướng lại tốt bụng như vậy, thì lại nghe Từ Sướng nói: “Chỉ là thả một số loại thuốc sẽ làm cho anh Phó yếu đi thôi.”

“Tôi biết công phu quyền cước của anh Phó rất tốt, muốn đích thân luận bàn với anh Phó.”

Những lời nói của Từ Sướng có thể được mô tả là đáng khinh bỉ và vô liêm sỉ.

Anh ta muốn luận bàn với Phó Đình Viễn, nhưng anh ta lại cho Phó Đình Viễn uống thuốc giảm sức lực, điều đó không phải có nghĩa là Phó Đình Viễn sẽ bị anh ta đánh một cách bị động ư.

Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm Từ Sướng trước mặt với vẻ mặt nặng nề, nhưng thực ra anh đang tính toán xem Dịch Thận Chi đang ở đâu.

Theo hướng dẫn và thể lực của Dịch Thận Chi, sẽ không mất quá nhiều thời gian để leo lên trên rồi đi xuống sườn núi bên này, lúc nãy anh còn cố tình đi chậm, chính là để tạo thời gian cho Dịch Thận Chi.

Nghĩ đến đây, anh lại nhìn tách trà trước mặt, chỉ là bị Từ Sướng đấm vài cái thôi mà, anh có thể chống đỡ được.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 707


Chương 707

Vì vậy, anh cong môi và nói: “Được.”

Anh nói xong liền ngẩng đầu uống hết trà trong tách, nhưng niềm vui của anh khiến Từ Sướng nhướng mày liếc anh một cái.

Không lâu sau khi Phó Đình Viễn uống trà, mắt anh bắt đầu mờ đi và choáng váng, anh lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng làm cho mình thức tỉnh.

Từ Sướng đứng lên trước mặt anh, cử động tay chân nói với anh: “Anh Phó, chúng ta bắt đầu đi.”

Phó Đình Viễn chống người đứng dậy, ngay khi anh đứng vững, Từ Sướng không khách khí đấm anh một quyền.

Chỉ là Phó Đình Viễn đã né được một cú đấm, nhưng anh cũng không thể né được tất cả các cú đấm.

Tự Sướng đấm với tâm lý muốn trả thù, cho nên anh đã trúng vài cú đấm từ Tự Sướng.

Ngay khi Tự Sướng tung thêm một cú đấm tiwus, Phó Đình Viễn loạng choạng và ngã xuống đất.

Phó Đình Viễn thông cảm thấy mình chật vật, bởi vì nếu Tự Sướng không ép anh uống loại thuốc đó thì bây giờ Tự Sướng đã bị đánh ngã xuống đất rồi.

Tự Sướng nhìn Phó Đình Viễn với ánh mắt trịch thượng, trong mắt đều là niềm vui được trả thù: “Phó Đình Viễn, nhà họ Phó của anh không phải có quyền thế lắm sao? Tại sao hai anh em anh lại rơi vào tay tôi một cách thảm hại như vậy?”

Từ sướng vừa đắc ý nói xong câu đó, đột nhiên cảm thấy một tia sáng lạnh xẹt qua trước mắt, anh ta chưa kịp phản ứng thì một con dao găm sắc bén đã đâm xuyên qua vai phải của anh ta, đau đớn khiến anh ta lảo đảo lui về sau vài bước.

“Ông chủ!” Nhìn thấy Tự Sướng bị thương, đám vệ sĩ lập tức vây quanh bảo vệ.

Phải thừa nhận rằng những vệ sĩ do Từ sướng thuê này khá trung thành với anh ta.

Dịch Thận Chi bước ra từ phía sau một cây đại thụ cách đó không xa, toàn thân anh ta là một màu đen, trông rất điêu luyện và thần bí.

Anh ta đang nghịch con dao găm trong tay, ánh sáng sắc bén của dao găm càng chói mắt dưới ánh mặt trời, Từ Sướng liếc mắt nhìn con dao găm trong tay Dịch Thận Chi với sắc mặt tái nhợt, giống hệt như con dao bị c*m v** vai anh ta.

Dịch Thận Chi bước đến bên cạnh Phó Đình Viễn và đỡ Phó Đình Viễn đứng dậy, sau đó thản nhiên tố cáo Từ sướng: “Họ Từ kia, hạ thuốc cho lão Phó thì tính là đàn ông gì chứ? Nếu bản lĩnh thì đánh một trận chân thật với cậu ấy đi.”

Từ sướng ôm đầu vai liên tục chảy máu, hỏi: “Anh tới từ chỗ nào?”

Những người còn lại của anh ta canh phòng nghiêm ngặt đường vào núi Thiên Cảnh, nếu có một chiếc xe không xác định vào núi, họ nhất định sẽ báo cáo cho anh ta trước tiên.

Hơn nữa, anh ta đã cho người lấy điện thoại di động của Phó Đình Viễn rồi, ngọn núi lớn như vậy, cho dù Dịch Thần Chi đi vào, làm sao anh ta biết được vị trí của bọn họ là ở trong không gian trống trải lưng chừng núi này?

Dịch Thận Chi cười khẩy, nói: “Tôi đã gần như đi bộ khắp ngọn núi này, có nhiều cách để vào.”

“Đừng nói lời vô nghĩa nữa, vừa rồi anh không g**t ch*t được lão Phó, vậy thì anh nên nhận lấy thất bại của mình đi.” Dịch Thận Chi cũng lười nói chuyện vớ vẩn với Từ Sướng.

Tự Sướng cũng chế nhạo lại Dịch Thận Chi: “Một mình anh có thể đối phó với bốn người bọn tôi sao?”

Tuy rằng bị thương nhưng bốn vệ sĩ của anh ta không phải dạng vừa, anh ta thuê bọn họ với giá cao, đương nhiên anh ta sẽ tìm những người cực kỳ cường tráng có thân thủ tốt rồi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 708


Chương 708

Cho dù Dịch Thận Chị có thể đánh thì cũng không thể chiến đấu với bốn người được chứ.

“Ai nói chỉ một mình cậu ấy?” Sau khi Tự Sướng nói xong, bỗng một giọng nói trong trẻo và kiêu ngạo cất lên, mọi người ngẩng đầu nhìn thì thấy Giang Kính Hàn mặc đồ đen đi ra từ phía sau tảng đá.

Tự Sướng vừa sợ vừa giận, cả Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi đều hơi ngạc nhiên.

Dịch Thận Chi cau mày, vẻ mặt có vài phần ghét bỏ, hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”

Giang Kính Hàn khịt mũi: “Lúc này tôi có thể để một mình cậu tới sao?”

Sau đó anh ta lại nói với Phó Đình Viễn: “Các người cũng hay lắm, loại chuyện thế này mà còn dám giấu giếm tôi?”

Phó Đình Viễn yếu ớt giải thích: “Đây không phải là do bọn tôi lo lắng cậu vẫn còn vướng bận sao? Nếu xảy ra chuyện gì, chúng tôi cũng không biết ăn nói thế nào với cô ấy, không phải sao?

Dịch Thận Chi hỏi Giang Kính Hàn: “Tại sao tôi không thấy cậu trong máy định vị?”

Bộ định vị của mấy người bọn họ đều cùng một hệ thống. Khi nó được bật lên, anh ta có thể nhìn thấy vị trí định vị của bọn họ.

Giang Kính Hàn chậm rãi nói: “Đây là ăn ý ngầm.”

Trong lúc ba người đang trò chuyện, một vài vệ sĩ bên phía Tự Sướng nhân cơ hội đã nhanh chóng giúp Từ Sướng rút dao găm ra và khẩn trương bằng bó cho anh ta để cầm máu.

Giang Kính Hàn thở dài nhìn Dịch Thận Chi: “Sau này tôi sẽ không phàn nàn chuyện cậu thích chơi nữa. Nếu cậu không thích chơi, con dao găm này không thể ném chính xác như vậy được.”

“Anh ơi..”

“Mau cứu em!” Phó Thiến Thiến bị vứt cách đó không xa, sau khi mê man

một lúc, bây giờ nhìn thấy Dịch Thận Chi và Giang Kính Hàn cũng đến, cô ta hét lên một cách yếu ớt và thảm thiết như thể nhìn thấy một vị cứu tinh.

Dịch Thận Chị định đi tới đưa Phó Thiến Thiến đến, nhưng Tự Sướng đột nhiên cười ha hả: “Quá muộn rồi, quá muộn rồi, hahahaha.”

“Chất độc trong cơ thể cô ta đã quá liều rồi. Cho dù bây giờ các người đưa cô ta đi, cũng không có cách nào chữa khỏi cho cô ta đâu!” Từ Sướng cười run cả người, anh ta nhìn bộ dạng tiều tụy của Phó Thiến Thiến, hỏi: “Trơ mắt nhìn tính mạng của mình sắp bị ăn mòn, cảm giác thế nào?”

Sau đó anh ta lại nhìn Phó Đình Viễn: “Trơ mắt nhìn người thân của mình sắp chết dần chết mòn, cảm giác của anh thế nào?”

“Không, tôi không muốn chết.” Phó Thiến Thiến sợ hãi hét lên, cô ta không muốn chết, cô ta vẫn còn trẻ như vậy, cô ta không muốn chết.

Đáng tiếc là cô ta quá ngu xuẩn, lúc này chỉ sợ hối hận cũng chẳng có ích lợi

Dịch Thận Chi nhân cơ hội nhét hai ống thuốc nhỏ cho Giang Kính Hàn: “Tình hình của Phó Thiến Thiến không ổn, chúng ta đánh tốc chiến tốc thắng, khi chiến đấu thì trực tiếp dùng thứ này với mấy tên vệ sĩ.”

Đây cũng là một điều mới mà Dịch Thận Chi nghĩ ra, Từ sướng biết dùng thuốc sao? Tất nhiên họ cũng có thể.

Ngay cả khi Giang Kính Hàn không đến, Dịch Thận Chi đã lên kế hoạch để đối phó với họ như thế này.

Giang Kính Hàn gật đầu, sau đó hai người chủ động tấn công đám người Từ Sướng.

Khi chiến đấu với vệ sĩ, cả hai đâm những mũi tiêm trong lòng bàn tay vào cơ thể mấy người đó, dược tính nhanh chóng bùng phát, Từ sướng nhìn trợ thủ đắc lực của mình đột nhiên ngã xuống đất, sắc mặt anh ta trắng bệch, khó coi vô cùng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 709


Chương 709

Nhưng rồi anh ta lại phá lên cười, nụ cười vừa thê lương vừa quyết tuyệt: “Các người cũng đừng có đắc ý, tôi vốn cũng không định sẽ tiếp tục sống nữa đâu.”

“g**t ch*t Lâm Như, tống Thẩm Dao vào tù, khiến bố anh phải nôn ra một khoản tiền, lại g**t ch*t Phó Thiên Thiến. Tôi đã làm đủ rồi.”

“Tuy nhiên.” Từ Sướng nói xong, lại nhìn Phó Đình Viễn với vẻ đầy ác ý: “Tôi cũng đã chuẩn bị một món quà lớn cho anh. Khi anh xuống núi này và trở về Giang Thành, anh sẽ biết đó là thứ gì.”

“Tôi muốn cho các người mãi mãi không thể trở thành người nhà.” Sau khi nói xong mấy câu ác độc này, anh ta vội vàng đi tới lan can cách đó không xa, sau đó liền thả người nhảy xuống mà không thèm nhìn lại.

Tốc độ của anh ta nhanh đến nỗi cả Dịch Thận Chi và Giang Kính Hàn đều không có thời gian để ngăn cản anh ta, khi họ lao qua, chỉ có một tiếng vang vọng trống rỗng trong toàn bộ thung lũng.

Cả hai không do dự gì nữa, một người đón Phó Thiến Thiên và người kia hỗ trợ Phó Đình Viễn mau chóng xuống núi.

Trong tay Tự Sướng đã dính máu của bao nhiêu mạng người, cho dù hôm nay anh ta không tự tử, thì pháp luật cũng sẽ không tha mạng cho anh ta.

Trên đường xuống núi trở về Giang Thành, mặc dù Phó Đình Viễn không tỉnh táo lắm, nhưng những lời Tự Sướng nói trước khi chết vẫn khiến anh run sợ, vì vậy anh không ngừng thúc giục Dịch Thận Chi lái xe càng nhanh càng tốt.

Trong lòng Phó Đình Viễn có dự cảm không lành, anh luôn cảm thấy món quà lớn mà Từ Sướng nói có liên quan đến Du Ân, nhưng điều Phó Đình Viễn khó hiểu chính là anh và Du Ân đều đã trải qua sinh tử, vậy còn cái gì có thể chia cắt họ chứ?

Anh muốn nghiên cứu nhiều hơn, nhưng cuối cùng lại chìm vào giấc ngủ do cơ thể không thoải mái.

Thời gian trôi ngược lại lúc Phó Đình Viễn đến chân núi, ngay khi Từ Sướng nhận được báo cáo của cấp dưới, anh ta lập tức yêu cầu Phó Thiến Thiến gọi điện cho Đổng Văn Tuệ và nói theo chỉ dẫn của anh ta.

Phó Thiến Thiến khóc lóc nói với Đổng Văn Tuệ: “Mẹ, mẹ không được để anh trai con ở bên Du Ân, vì Du Ân không thể có con được!”

Đổng Văn Tuệ bị sốc trước lời nói của Phó Thiến Thiến: “Cái gì? Du Ân không thể có con ư?”

Vì con trai hy sinh tính mạng của mình cho Du Ân trong vụ tai nạn xe hơi vừa qua, Đổng Văn Tuệ đã vô cùng mệt mỏi, bà ta nghĩ rằng nếu con trai mình yêu người ta nhiều như vậy, bà ta sẽ không gây phiền phức và tiếp tục bất mãn với Du Ân nữa.

Xét cho cùng, Du Ân bây giờ cũng là con gái của nhà họ Diệp, nên bà ta không thể nói đến việc cô xứng hay không xứng với con trai mình.

Nhưng nếu Du Ân không thể có con, bà ta tuyệt đối không thể chấp nhận.

Con trai bà ta nắm quyền quản lý của nhà họ Phó, gia tộc có cơ nghiệp lớn, nhất định phải có người kế thừa, cho dù sinh một đứa con gái cũng được, nhưng Phó Thiến Thiến lại nói cái gì? Du Ân không thể sinh con ư?

Đổng Văn Tuệ lập tức không bình tĩnh được nữa: “Tin tức ở đâu ra vậy? Có đáng tin không?”

Phó Thiến Thiến nói: “Không phải anh trai và cô ta bị tai nạn ô tô mấy ngày trước sao? Anh trai sợ có chuyện gì đó xảy ra với cô ta nên đã sắp xếp bệnh viện để cô ta kiểm tra toàn thân, kết quả kiểm tra sức khỏe không có vấn đề gì, nhưng mảng phụ khoa thì lại có vấn đề, không thể sinh con.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 710


Chương 710

“Đây hoàn toàn là sự thật. Nếu mẹ không tin thì cứ hỏi Hứa Hàng đi.” Phó Thiến Thiến nói với Đổng Văn Tuệ một cách chắc chắn.

Đổng Văn Tuệ lập tức nói: “Được rồi, mẹ sẽ gọi điện thoại cho Hứa Hàng ngay lập tức. Nếu cô ta thật sự không thể sinh con, cho dù có liều mạng thì mẹ cũng sẽ không để anh trai con kết hôn với cô ta đâu!”

Cuối cùng, Đổng Văn Tuệ lại tức giận nói: “Nói đùa gì vậy, nhà họ Phó của chúng ta làm sao có thể tuyệt hậu được!”

“Mẹ, không chỉ vậy, Du Ân còn không cho anh trai cứu con!” Phó Thiến Thiến khóc sướt mướt: “Con đã gọi cho anh trai và bảo anh ấy cứu con, nhưng con nghe Du Ân ở bên cạnh độc ác nói không được cứu!”

Lời nói của Phó Thiến Thiến đương nhiên là nói dối, nhưng Từ Sướng đã ép cô ta nói điều này, chỉ để chọc giận Đổng Văn Tuệ và khiến Đổng Văn Tuệ bất mãn với Du Ân.

“Cái gì?” Phổi của Đổng Văn Tuệ như muốn nổ tung.

Phó Thiến Thiến là tâm can của bà ta, giờ lại nằm trong tay Từ Sướng, sống chết không rõ ràng, thế mà Du Ân lại không cho cứu sao?

Cho dù trước đây Phó Thiến Thiến đối xử không tôn trọng với cô đủ mọi cách, nhưng tính mạng của cô ta đang bị đe dọa, làm sao Du Ân có thể tàn nhẫn như vậy?

Trong lòng Đổng Văn Tuệ đã muốn xé xác Du Ân ra, nên bà ta đã cúp điện thoại của Phó Thiến Thiến và ra lệnh cho tài xế ở nhà đưa bà ta đi ra ngoài.

Trên đường đi tìm Du Ân, trước tiên bà ta gọi cho Hứa Hàng và hỏi về kết quả khám sức khỏe của Du Ân.

Hứa Hàng không biết làm sao Đổng Văn Tuệ biết chuyện này, nhưng đó là sự thật.

Kết quả khám sức khỏe của Du Ân đúng là có vấn đề về phụ khoa, anh ta vẫn chưa nói với Phó Đình Viễn, anh ta muốn đợi cho đến khi Phó Đình Viễn xử lý xong Từ Sướng rồi nói sau.

Chuyện này liên quan đến tương lai của Phó Đình Viễn và Du Ân, Hứa Hàng nghĩ không cần thiết để Phó Đình Viễn biết vào thời điểm hỗn loạn này, nó sẽ khiến Phó Đình Viễn mất tập trung và không thể đối phó tốt với Từ Sướng.

“Bác gái…” Từ Sướng do dự một lúc, liền bị Đổng Văn Tuệ cắt ngang trước khi anh ta có thể tiếp tục nói gì.

“Được rồi, đừng nói gì nữa.” Đổng Văn Tuệ mạnh mẽ nói: “Ngay khi cậu do dự, tôi đã biết đó là sự thật.”

“Tôi sẽ đến gặp Du Ân ngay bây giờ và yêu cầu cô ta mau cút đi. Một con gà mái không thể đẻ trứng, nhà họ Phó chúng tôi cưới cô ta về có ích lợi gì chứ!”

“Bác gái!” Hứa Hàng kinh ngạc nói: “Đừng đi, bác đi như vậy sẽ chỉ làm tổn thương hòa khí giữa bác và Đình Viễn thôi.”

Mấy người Hứa Hàng đều biết Du Ân quan trọng như thế nào đối với Phó Đình Viễn, Du Ân không thể có con, tất nhiên Phó Đình Viễn hoàn toàn không quan tâm đến điều đó.

Anh có thể đánh đổi mạng sống của mình cho Du Ân, vậy thì anh sẽ quan tâm đến việc sinh con của Du Ân hay sao?

Đổng Văn Tuệ tự tiện đến gặp Du Ân với thái độ không tốt, vậy thì oán niệm giữa Phó Đình Viễn và bà ta sẽ tăng thêm vài phần mà thôi.

Hứa Hàng vừa thuyết phục vài câu, Đổng Văn Tuệ đã lập tức nã pháp vào mặt anh ta: “Hứa Hàng, cậu làm như vậy với bạn của cậu sao? Nó kết hôn với người phụ nữ không thể có con, cả đời cũng không thể có đứa con ruột của mình, cậu cảm thấy như vậy là công bằng với nó sao?”

Hứa Hàng giải thích: “Bây giờ y học tiên tiến như vậy, không phải là thân thể của Du Ân không thể điều trị mà…”

Đổng Văn Tuệ không muốn nói lời nào với anh ta nữa: “Coi như tôi nhìn rõ rồi, cậu cứ đứng nói chuyện không đau lưng, cũng không phải cậu là người sẽ kết hôn với một người phụ nữ không thể sinh con mà!”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 711


Chương 711

Đổng Văn Tuệ nói xong liền cúp điện thoại, Hứa Hàng vừa tức giận vừa khó chịu, hiện tại Phó Đình Viễn đang giải quyết chuyện của Từ Sướng ở núi Thiên Cảnh, anh ta cũng không liên lạc được với ai khác, cuối cùng anh ta phải tự lấy chìa khóa xe và vội vàng đi ra ngoài.

Hy vọng anh ta có thể kịp lúc ngăn cản Đổng Văn Tuệ đến tìm Du Ân, nếu không hậu quả sẽ không thể lường được.

Nếu Du Ân biết cơ thể mình có vấn đề, trong lòng nhất định sẽ không chịu nổi.

Hơn nữa với tính cách của Du Ân, e rằng cô sẽ rời xa Phó Đình Viễn.

Không phải bởi vì không yêu, mà là vì yêu quá sâu đậm, nên không muốn khiến Phó Đình Viễn phải khó xử.

Chỉ là Hứa Hàng tăng tốc nhanh như thế nào, chờ đến khi anh ta tới nơi ở của Du Ân, Đổng Văn Tuệ cũng đã tới nơi rồi.

Hứa Hàng chạy tới, ngăn cản Đổng Văn Tuệ đang định gõ cửa: “Bác gái, bác bình tĩnh một chút đi.”

Đổng Văn Tuệ gạt Hứa Hàng ra: “Làm sao tôi có thể bình tĩnh được? Tránh ra.”

Cuộc cãi vã giữa hai người đã kinh động đến Du Ân, cô vốn đang không yên tâm vì lo lắng cho Phó Đình Viễn, nên mỗi động tĩnh nhỏ nhất bên ngoài cửa cô đều có thể nghe thấy.

Vừa mở cửa đã thấy Hứa Hàng đang lo lắng còn Đổng Văn Tuệ thì có vẻ tức giận, cô chưa kịp nói gì thì Đổng Văn Tuệ đã bước tới và tát cô một cái thật mạnh.

Du Ân bị cái tát này làm cho choáng váng, Hứa Hàng vội vàng tiến lên kéo Đổng Văn Tuệ sang một bên, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: “Bác gái!”

Đổng Văn Tuệ chỉ vào Du Ân gầm lên: “Cô là phụ nữ không thể sinh con, mau chia tay với Đình Viễn đi, cút xa ra đi!”

Du Ân ôm lấy khuôn mặt đang nóng ran lên, không tin mà hỏi lại: “Bà nói cái gì?”

Cô nghi ngờ mình nghe nhầm, Đổng Văn Tuệ thật sự nói rằng cô không thể sinh con ư?

Tại sao cô không thể sinh con?

Ánh mắt của cô dừng lại trên người Hứa Hàng, Hứa Hàng là bác sĩ, nhất định phải biết chân tướng.

Nhìn thấy ánh mắt né tránh của Hứa Hàng, Du Ân nhất thời hiểu rõ mọi chuyện, hóa ra… Cô thật sự không thể sinh con.

Tất cả sức lực của cô dường như đã bị ai đó lấy đi, cô loạng choạng lùi lại vài bước, sắc mặt tái nhợt.

Chuyện không thể sinh con chính là một đòn trí mạng đối với bất kỳ phụ nữ nào.

Mặc dù cô đã trải qua rất nhiều rắc rối, nhưng nhất thời cô vẫn không thể chống đỡ được.

Nhìn thấy vẻ đau khổ của Du Ân, Hứa Hàng nhanh chóng an ủi: “Du Ân, mọi chuyện không tệ như cô nghĩ đâu.”

Đổng Văn Tuệ kéo Hứa Hàng sang một bên, tiến lên một bước, giơ ngón tay chỉ vào Du Ân, lên án: “Không thể sinh con cũng thôi đi, vậy là tâm địa của cô còn hiểm độc, Thiến Thiến nói nó đã gọi cho Đình Viễn nhờ giúp đỡ, nhưng cô lại không cho phép Đình Viễn đi cứu con bé.”

“Nếu Thiến Thiến có bất kỳ vấn đề gì, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!” Đổng Văn Tuệ liên tục nói những lời tàn nhẫn.

Bằng cách nào đó, Du Ân đã bình tĩnh lại giữa những lời mắng mỏ của Đổng Văn Tuệ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 712


Chương 712

Cô thả tay che má và giương mắt nhìn Đổng Văn Tuệ.

Đổng Văn Tuệ chưa bao giờ công nhận cô, Phó Thiến Thiến đã vu khống cô không cho Phó Đình Viễn cứu cô ta, Đổng Văn Tuệ sẽ tin điều đó.

Hứa Hàng tức giận nói với Đổng Văn Tuệ: “Bác gái, không phải Đình Viễn đã đi cứu rồi sao, hơn nữa trước đó Đình Viễn cũng đã liên lạc với chúng tôi, Du Ân cũng đã đồng ý để cậu ta cứu Thiến Thiến mà!”

“Hứa Hàng.” Du Ân cắt ngang lời của Hứa Hàng.

Du Ân không muốn Hứa Hàng nói bất cứ điều gì thay cô, bởi vì cô có thể thấy từ biểu hiện khinh thường của Đổng Văn Tuệ, Đổng Văn Tuệ hoàn toàn không tin điều đó.

Hơn nữa, Đổng Văn Tuệ hiện đang tức giận vì chuyện cô không thể có con, cho dù Hứa Hàng có nói thì cũng không thể khiến Đổng Văn Tuệ dừng lại.

Vì vậy, cô đã trực tiếp nói với Đổng Văn Tuệ: “Bà Đổng, nếu không có chuyện gì thì mời bà rời khỏi nhà tôi.”

Đổng Văn Tuệ thẹn quá hóa giận: “Thái độ của cô là sao hả?”

Du Ân thậm chí không thèm nhìn bà ta, dửng dưng đóng sập cửa nhà lại.

Đổng Văn Tuệ bị cô nhốt bên ngoài như muốn phát điên lên: “Du Ân, với thái độ này của cô, hôm nay tôi sẽ nói cho cô biết, chỉ cần tôi còn sống một ngày, cô đừng mong có thể bước vào cửa nhà họ Phó nửa bước!”

Đổng Văn Tuệ quá vô lý và cuồng loạn, chọc giận cả Hứa Hàng vốn luôn kính trọng với bậc trưởng bối, anh t a bước tới nắm lấy cánh tay Đổng Văn Tuệ kéo bà ta đi, không cho bà ta tiếp tục nói lời làm tổn thương Du Ân.

Hứa Hàng không chỉ kéo Đổng Văn Tuệ đi mà còn trực tiếp nhét bà ta vào trong xe, ra lệnh cho tài xế “đưa người đi ngay lập tức!”

Đổng Văn Tuệ tức giận vì hành vi của Hứa Hàng đến mức thò đầu ra khỏi cửa kính xe và lên án Hứa Hàng: “Hứa Hàng, cậu thật là vô lễ, có tin tôi sẽ đi tìm bố mẹ của cậu không!”

Hứa Hàng tức giận đến mức bảo bà ta cứ đi tìm.

Hơn nữa, bố mẹ anh ta cũng không phải loại người không biết phân biệt đúng sai.

Anh ta không sợ Đổng Văn Tuệ đi tìm họ.

Vất vả lắm mới đuổi được Đổng Văn Tuệ đi, Hứa Hàng hít một hơi thật sâu và gõ cửa nhà Du Ân một lần nữa, anh ta phải xoa dịu Du Ân thay Phó Đình Viễn.

Thật tiếc là Du Ân đã không mở cửa cho anh ta, mà ở bên trong cánh cửa nói với anh ta: “Bác sĩ Hứa, tôi biết anh đang lo lắng cho tôi, nhưng bây giờ tôi chỉ muốn ở một mình, anh cứ về bệnh viện làm việc đi.”

Hứa Hàng cũng biết Du Ân thực sự cần yên tĩnh một chút nên không ép buộc gì cả, chỉ dặn dò: “Cô phải biết rõ tâm ý của Đình Viễn đối với cô, dù có chuyện gì thì cậu ấy cũng nhất định ở bên cô.”

Du Ân ở bên trong cánh cửa im lặng một lúc, rồi đáp: “Cảm ơn.”

Hứa Hàng thở dài một hơi rồi quay trở lại xe, nhưng anh ta không rời đi, thay vào đó anh ta ngồi trong xe và chờ đợi, bảo vệ Du Ân thay Phó Đình Viễn theo cách này.

Bây giờ anh ta chỉ hy vọng đám người Phó Đình Viễn sẽ thuận lợi, sau đó nhanh chóng trở về.

Suy cho cùng, đây là chuyện riêng tư giữa Phó Đình Viễn và Du Ân, họ là người ngoài nên không thể nói gì nhiều, cứ để cho hai người bọn họ cùng nhau đối mặt.

Nửa giờ sau, cửa nhà Du Ân được mở ra, Du Ân xách vali đi ra.

Hứa Hàng giật mình, nhanh chóng mở cửa xe chạy tới: “Du Ân, cô làm sao vậy?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 713


Chương 713

Quầng mắt của Du Ân đỏ bừng và sưng lên, hơn nữa trước đó còn bị Đổng Văn Tuệ tát một cái, bây giờ cả người cô trong rất tiều tụy.

Cô cụp mắt xuống, nói nhỏ với Hứa Hàng: “Hứa Hàng, tôi không thể tiếp tục ở lại được nữa.”

Du Ân cũng nghĩ rằng cô và Phó Đình Viễn đã trải qua rất nhiều chuyện, sau này không có gì có thể chia cắt họ, nhưng bây giờ cô phải ra đi.

Hứa Hàng lo lắng nói: “Cho dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn phải chờ Đình Viễn trở về trước đã.”

Du Ân thở dài: “Anh cảm thấy nếu anh ấy trở về, anh ấy sẽ để cho tôi đi sao?”

“Cậu ấy không cho cô đi thì cô ở lại. Hai người cùng nhau đối mặt với chuyện này không phải tốt hơn sao?” Hứa Hàng tận tình thuyết phục.

“Không, anh không hiểu đâu.” Du Ân lắc đầu cười khổ: “Tôi không đối mặt được.”

“Vừa nghĩ đến việc tôi không thể sinh cho người đàn ông của mình một đứa con, nghĩ đến cảnh anh ấy bị người đời chỉ trỏ sau lưng, trái tim tôi như bị dao cắt vậy.”

Vì yêu sâu đậm nên không thể đối mặt với người đàn ông mình yêu, không thể để anh phải gánh chịu những điều này.

Vì tình yêu sâu đậm, nên cô mong anh có một gia đình trọn vẹn, con cháu đầy đàn, mai sau anh sẽ được hưởng niềm hạnh phúc của một gia đình êm đẹp.

Nếu cô và Phó Đình Viễn không có con, cô đã tưởng tượng thế giới bên ngoài sẽ nói với anh những lời khó nghe như thế nào.

Cô không muốn người đàn ông cô yêu bị nói như thế, điều đó còn tệ hơn cả việc lấy đi tính mạng của cô.

Hứa Hàng vội đến mức giậm chân: “Lão Phó thật sự không thể sống thiếu cô. Vất vả lắm hai người mới trở về bên nhau, cô không thể dễ dàng từ bỏ như vậy.”

Hứa Hàng nói rằng vất vả lắm cô và Phó Đình Viễn mới quay lại với nhau lần nữa, Du Ân bị câu nói này đánh trúng, hai vành mắt đột nhiên đỏ lên.

Cô cứ nhắm mắt mà nghẹn ngào nói: “Trên đời này ai rời xa ai cũng đều có thể sống được, anh cũng vậy. Chia ly quả thật đau đớn, nhưng sau vài năm, nỗi đau ấy sẽ chẳng là gì cả.”

Giọng điệu của Du Ân vững vàng chưa từng có, nói xong, cô cầm một bức thư đưa cho Hứa Hàng: “Làm ơn giúp tôi đưa bức thư này cho anh ấy.”

“Tất cả những gì tôi muốn nói đều ở đây, anh ấy đọc xong sẽ hiểu.”

Du Ân nói xong liền đẩy vali rời đi không thèm quay đầu nhìn lại, Hứa Hàng muốn ngăn cản cũng không được.

Ngay khi bước xuống taxi ở sân bay, nước mắt Du Ân không ngừng tuôn rơi.

Lần này, cô sẽ hoàn toàn rời khỏi Giang Thành.

Nếu cô tiếp tục ở lại đây, Phó Đình Viễn nhất định sẽ không từ bỏ, nếu hai người sống bên cạnh nhau, sớm muộn gì anh cũng sẽ tiếp tục đi theo cô.

Cô không muốn bị Đổng Văn Tuệ chĩa mũi nhọn vào một lần nữa, và cô càng không muốn làm ông cụ thất vọng, vì vậy cô chỉ có thể rời đi.

Hơn một giờ sau khi Du Ân rời đi, nhóm người Phó Đình Viễn đã đến bệnh viện của Hứa Hàng.

Tình trạng của Phó Thiến Thiến đã nguy kịch và được đưa vào phòng cấp cứu. Phó Đình Viễn cũng được đưa đi kiểm tra cơ thể vì anh đã uống trà mà Từ Sướng đưa. Đổng Văn Tuệ và ông cụ cũng đã đến bệnh viện. Ông cụ đã biết chuyện Du Ân rời đi, ông ấy hận không thể dùng cây gậy đánh chết Đổng Văn Tuệ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 714


Chương 714

Nhưng suy cho cùng, đó cũng là con dâu chứ không phải con của ông nên ông chỉ có thể chịu đựng.

Sau khi khám cho Phó Đình Viễn, bác sĩ nói rằng sức khỏe của anh không có vấn đề gì, anh lập tức lấy điện thoại di động ra và gọi cho Du Ân.

Phó Đình Viễn đã gọi nhiều lần, nhưng điện thoại của Du Ân đã tắt máy.

Anh khó hiểu nhìn nhóm người Hứa Hàng và ông cụ: “Vì sao Du Ân không tới? Điện thoại cũng không liên lạc được?”

Khi anh lên đường đến núi Thiên Cảnh, Du Ân đã lo lắng đến mức sắp khóc, không có lý do gì anh đã trở về mà cô lại không đợi ở bệnh viện.

Ông cụ chống gậy, mím môi quay mắt đi, Hứa Hàng cũng có chút áy náy không dám nhìn thẳng, chỉ có Đổng Văn Tuệ khịt mũi lạnh lùng khoanh tay nói: “Con còn tiếc thương cô ta làm gì? Một người phụ nữ không thể sinh con!”

“Có ý gì?” Phó Đình Viễn đột nhiên quay lại nhìn Đổng Văn Tuệ, nếu không phải là mẹ ruột của anh, anh đã có thể bước tới và nắm lấy cổ áo bà ta để chất vấn.

Đổng Văn Tuệ tức giận gầm lên: “Mẹ nói, mấy ngày trước không phải con đã sắp xếp cho cô ta khám toàn thân sao? Kết quả khám cho thấy cô ta không thể có con được!”

“Mẹ đi tìm cô ấy à?” Phó Đình Viễn dường như không quan tâm đến việc Du Ân có thể có con hay không, mà nhìn chằm chằm Đổng Văn Tuệ và bất mãn hỏi.

Đổng Văn Tuệ bị ánh mắt của anh làm cho hoảng sợ, thừa nhận: “Đương nhiên là mẹ đi tìm cô ta, cô ta ở bên cạnh con làm gì nếu không thể có con chứ!”

Đổng Văn Tuệ trầm giọng, bà ta nhìn thấy Phó Đình Viễn nắm chặt tay mình đến mức vang lên tiếng rơm rớp.

Đổng Văn Tuệ sợ hãi lùi lại một bước, run rẩy hét lên: “Con làm gì vậy? Còn định đánh cả mẹ sao?”

Lúc này họ đều đang ở văn phòng của Hứa Hàng, Dịch Thận Chi và Giang Kính Hàn cũng ở đó, bọn họ thấy thế thì vội đi lên kéo Đổng Văn Tuệ ra ngoài, tránh phải gây ra tình trạng ầm ĩ.

Cả Dịch Thận Chi và Giang Kính Hàn đều cảm thấy lần này Đổng Văn Tuệ hơi quá đáng, Phó Đình Viễn đã liều mạng đến núi Thiên Cảnh để giải cứu Phó Thiến Thiến, vậy mà bà ta ở đây đi khiêu khích Du Ân.

Nếu bọn họ không đến kịp, Phó Đình Viễn bị Từ Sướng ép uống thuốc, không biết sẽ bị Từ Sướng đánh thành bộ dạng gì nữa. Phó Đình Viễn thoát được một kiếp nhưng Đổng Văn Tuệ lại làm như vậy với Du Ân, không biết trong lòng Phó Đình Viễn sẽ tổn thương như thế nào.

Trong văn phòng, Phó Đình Viễn đỏ mắt hỏi Hứa Hàng: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Phó Đình Viễn trước đó không biết kết quả khám sức khỏe của Du Ân, nên Hứa Hàng đã nói sự thật, kể cả chuyện Đổng Văn Tuệ đi tìm Ân nói những gì và làm những gì, anh ta đều nói hết.

Nghe thấy Đổng Văn Tuệ đã tát Du Ân một cái, Phó Đình Viễn khó chịu đưa tay lên che ngực, sau đó lại nghe thấy Du Ân quyết tâm rời đi, anh suy sụp ngã xuống ghế sô pha.

Đây là mẹ tốt của anh, bà ta cưỡng ép đuổi người phụ nữ anh yêu đi.

Hứa Hàng đưa lá thư của Du Ân cho Phó Đình Viễn: “Cô ấy nói rằng tất cả những gì cô ấy muốn nói đều có trong lá thư này.”

Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm vào bức thư và không có can đảm cầm lấy nó, bởi vì anh đã đoán được Du Ân sẽ nói gì trong bức thư.

Anh không muốn chia tay, không muốn mất cô, giống như nếu không xem lá thư này thì cô sẽ không rời xa anh vậy.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 715


Chương 715

Ông cụ đi tới giật lấy bức thư, nhét vào tay anh: “Là nhà họ Phó của chúng ta có lỗi với cô ấy, bất kể là tốt hay xấu, cháu cũng đều phải đối mặt!”

Phó Đình Viễn mím môi và mở lá thư, đọc từng chữ một.

Bức thư được Du Ân viết tay, nét chữ của cô duyên dáng và đẹp đẽ như con người cô vậy, từng con chữ phủ kín cả trang giấy.

“Đình Viễn.

Vào thời điểm anh đọc bức thư này, em đã rời khỏi Giang Thành rồi.

Về lý do rời đi, hẳn là Hứa Hàng đã nói cho anh nghe rồi nhỉ.

Em biết anh nhất định sẽ rất tức giận, em cũng biết anh nhất định sẽ trách em, hận em.

Thực ra cũng không cần thiết đâu, có lẽ giữa em và anh, chính là câu người ta hay nói “duyên cạn tình thâm” đấy.

Nói lời chia tay trực diện là điều tàn nhẫn với em và anh lúc này, vì vậy em đã chọn cách ra đi không lời từ biệt.

Hy vọng anh có thể quên em và bắt đầu lại một cuộc sống mới tốt hơn.

Em cũng sẽ sống thật tốt, ở kinh đô xa xôi em sẽ chúc phúc cho anh.

Giữ gìn sức khỏe. Tạm biệt.”

Bức thư này rất ngắn gọn, nhưng từng chữ đều như chém vào trái tim của Phó Đình Viễn.

“Duyên cạn tình thâm ư? Duyên cạn tình thâm!” Phó Đình Viễn không khỏi chế nhạo khi cầm bức thư.

Anh đã từng hy vọng cô có thể viết gì đó cho anh bằng nét chữ đẹp đẽ của mình, nhưng anh không ngờ rằng thứ anh chờ đợi lại là một bức thư chia tay.

Cảnh tượng trước mặt anh xẹt qua những ngày sống yên bình ngọt ngào với cô, anh đã nhọc lòng để cô quay về với anh lần nữa, thế nhưng số phận lại trêu đùa anh, tâm lý phẫn nộ khiến anh ôm ngực ho khan một trận dữ dội, đột nhiên trước mắt tối sầm, anh đã hôn mê bất tỉnh.

“Đình Viễn!” Ông cụ và Hứa Hàng sửng sốt, nhanh chóng tiến lên đỡ anh.

May mắn thay, lúc này anh đang ở bệnh viện, Phó Đình Viễn đã được đưa đi điều trị ngay lập tức, bác sĩ khám bệnh đưa ra chẩn đoán là cơ thể anh vẫn ổn, nhưng trong lòng anh có quá nhiều cảm xúc không thể giải tỏa trong lúc nhất thời, cho nên anh mới ngất đi.

Ông cụ và nhóm Hứa Hàng thở phào nhẹ nhõm, Đổng Văn Tuệ đứng ở một bên sắc mặt không được tốt lắm.

Rõ ràng là con trai bà ta đã bị bà ta làm cho tức giận đến mức ngất đi.

Con trai ngất xỉu, tính mạng của con gái nguy cấp đang được cấp cứu, tâm trạng Đổng Văn Tuệ nhất thời trở nên chua xót.

Tình hình của Phó Đình Viễn vừa mới xoay chuyển một chút thì phòng cấp cứu truyền tin tức đến rằng các cơ quan nội tạng của Phó Thiến Thiến bị hỏng do dùng thuốc quá liều, không thể cứu sống được.

Đổng Văn Tuệ ngất xỉu tại chỗ khi biết tin này, ông cụ cũng run rẩy, suýt nữa không chống đỡ nổi.

Mặc dù Phó Thiến Thiến coi như là tự làm tự chịu, nhưng một người sống sờ sờ lại không còn, bọn họ vẫn bị đả kích không nhẹ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 716


Chương 716

“Nghiệp chướng mà!” Ông cụ gõ mạng cây gậy xuống sàn, cực kỳ bi thương mà gào lên.

Người ta nói cha mẹ nên làm nhiều việc thiện hơn để tích đức cho con cái, nhưng Phó Giang và Đổng Văn Tuệ đã không tích đức được gì cho đời, cho nên con cái của bọn họ, một đứa thì đau đớn vì tình, một đứa thì ngay cả mạng sống cũng không còn.

Khi Phó Đình Viễn tỉnh dậy, biết được Phó Thiến Thiến đã mất, anh không nói một lời nào.

Khi nhìn thấy bộ dạng phờ phạc của Phó Thiến Thiến ở núi Thiên Cảnh, anh đã có một linh cảm chẳng lành. Một người bình thường làm sao có thể trở thành bộ dạng như hồn ma trong vài ngày như vậy chứ, nhất định là Từ Sướng đã đối xử vô cùng tàn nhẫn với cô ta.

Ngay từ đầu Từ Sướng đã không nghĩ đến việc giữ lại tính mạng của cô ta, thậm chí Từ Sướng còn muốn cả tính mạng của anh, Từ Sướng muốn bố mẹ anh cũng phải nếm trải nỗi đau mất con.

Về phần Phó Thiến Thiến, Phó Đình Viễn chỉ có thể nói rằng anh đã cố gắng hết sức để cứu anh ta, anh cũng không hối tiếc, về kết quả cuối cùng này, đây không phải là điều anh có thể quyết định.

Đổng Văn Tuệ tỉnh dậy và được thông báo đi gặp mặt Phó Thiến Thiến lần cuối, Đổng Văn Tuệ đã bật khóc: “Thiến Thiến ad, con gái quý giá của mẹ!”

“Không có con, làm sao mẹ có thể sống nổi chứ…”

“Con gái tội nghiệp của mẹ, con chết thảm quá!”

Ông cụ ở bên cạnh rất tức giận khi thấy bộ dạng của Đổng Văn Tuệ, nếu bà ta dạy dỗ Phó Thiến Thiến nghiêm khắc hơn, Phó Thiến Thiến sẽ không có kết cục như ngày hôm nay.

Nhưng mà cái chết của Phó Thiến Thiến hôm nay liên quan đến bà ta và Phó Giang, vậy mà bà ta còn mặt mũi khóc lóc hay sao?

Tại sao lại không nghĩ về việc nên làm thế nào để hòa hợp với đứa con trai duy nhất của mình trong nửa cuối cuộc đời còn lại chứ?

Vì Từ Sướng tự tử bằng cách nhảy xuống vách đá nên không ai có thể chịu trách nhiệm về cái chết của Phó Thiến Thiến.

Khi cảnh sát tìm thấy Từ Sướng dưới vách núi, anh ta đã không còn dấu hiệu sinh tồn, những tên thủ hạ của Từ Sướng nhanh chóng bị cảnh sát bắt giữ và đưa ra công lý, chỉ sau đó cảnh sát mới biết Từ Sướng đã làm gì trong khoảng thời gian này từ những lời thú nhận của họ.

Từ việc Thẩm Dao bị bỏ thuốc rồi lái xe đâm Phó Đình Viễn và Du Ân, đến cái chết của Lâm Như, và sau đó là Phó Thiến Thiến, thuộc hạ của Từ Sướng đã giải thích rõ ràng cặn kẽ.

Lâm Như cũng bị Từ Sướng đánh thuốc, trước đó Từ Sướng đã tiết lộ với Lâm Như rằng anh ta là em trai của Mạnh Vân, còn nói mấy lời muốn trả thù để k*ch th*ch Lâm Như, sau đó Lâm Như không thể khống chế được cảm xúc, đã nhảy xuống biển tự vẫn.

Về phần thuốc trong người Lâm Như, quả thực là loại bốc hơi nhanh khi gặp nước lạnh, cho nên cảnh sát không phát hiện ra thuốc trong người Lâm Như, bởi vì lúc đó Lâm Như đã ngâm mình trong nước biển trong thời gian rất lâu.

Bởi vì Phó Thiến Thiến đã chết một cách không vinh dự cho lắm nên nhà họ Phó chỉ làm tang lễ đơn giản cho cô ta.

Sau khi Phó Thiến Thiến được chôn cất, Phó Đình Viễn ngã bệnh, cứ sốt cao không giảm.

Với tư cách là một bác sĩ, Hứa Hàng nói với Dịch Thận Chi và Giang Kính Hàn sau khi chẩn đoán và điều trị cho Phó Đình Viễn: “Cơ thể của lão Phó không có vấn đề gì lớn, nguyên nhân bị bệnh thì chín phần mười là do suy nghĩ lo lắng quá mức.”

Cái gọi là suy nghĩ lo lắng quá mức này, bọn họ đều biết tại sao.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 717


Chương 717

Du Ân rời khỏi Giang Thành chỉ để lại cho anh một bức thư như vậy, rõ ràng là muốn lặng lẽ chia tay với anh, hơn nữa từ khi rời đi, Du Ân đã không gọi cho anh một cú điện thoại hay một tin nhắn nào cả, sau khi lo xong xuôi hậu sự cho Phó Thiến Thiến, đây đã là giới hạn lớn nhất của Phó Đình Viễn.

Dịch Thận Chi và Giang Kính Hàn đều lo lắng: “Làm sao bây giờ?”

Ông cụ đã lớn tuổi rồi, Đổng Văn Tuệ thì suy sụp vì cái chết của Phó Thiến Thiến, Phó Giang thì đang ở nước ngoài xa, nghe nói vì vụ bắt cóc mà ông ta cũng bị thương nặng, không thể tự bảo vệ mình, ngay cả đám tang của con gái mà ông ta cũng không về.

Bây giờ bên cạnh Phó Đình Viễn không còn ai cả, cũng chỉ có ba người bạn tốt là họ thôi.

Nhìn Phó Đình Viễn lúc này, tất cả đều cảm thấy đau lòng và buồn bã.

Dịch Thận Chi căm hận trừng mắt nhìn người đàn ông phờ phạc trên giường bệnh: “Nhìn tiền đồ của cậu ta đi, chúng ta đều từng trải qua cửu tử nhất sinh rồi, không ngờ lại vì một người phụ nữ mà không gượng dậy được!”

Giang Kính Hàn không thích nghe những lời nói kinh thường tình yêu của Dịch Thận Chi: “Cậu cứ mạnh miệng đi, chờ đến khi người phụ nữ cậu yêu không cần cậu nữa, để xem cậu có kiên cường hơn lão Phó không.”

Dịch Thận Chi khinh thường nói một câu: “Phụ nữ thôi mà, cùng lắm thì tìm một người khác thôi.”

Khi giọng nói của Dịch Thận Chi thốt ra, Chu Mi gõ cửa và bước vào phòng.

Giang Kính Hàn ngay lập tức liếc nhìn Dịch Thận Chi như thể đang xem kịch hay. Hiện tại Dịch Thận Chi và Chu Mi đang ở bên nhau, nhất định là Chu Mi đã nghe thấy câu nói kia của anh ta.

Giang Kính Hàn rất muốn nhìn thấy sự tức giận của Chu Mi và sự ngượng ngùng của Dịch Thận Chi, nhưng anh ta thật sự đánh giá thấp sự bình tĩnh của Chu Mi rồi, cô ta nói như không có chuyện gì: “Tôi tới đưa một số tài liệu.”

Mặc dù Phó Đình Viễn đang ở trong bệnh viện nhưng khi tỉnh lại vẫn phải xử lý một số công việc, hiện tại phần lớn công việc của Phó thị đều do Chu Mi và Chu Nam giải quyết, nhưng có một số việc trong số đó phải do Phó Đình Viễn ký.

Chu Mi đặt tài liệu xuống, hỏi Dịch Thận Chi vài lời về tình trạng thể chất của Phó Đình Viễn, rồi dự định rời đi.

Giang Kính Hàn cười nói với cô ta: “Trợ lý Chu, mấy năm nay cô càng ngày càng có năng lực, sau này ai cưới được cô thì đúng là may mắn, cô có thể giỏi việc nhà đảm việc nước mà.”

“Cảm ơn lời khen của luật sư Giang.” Sao Chu Mi có thể không nghe ra Giang Kính Hàn đang cố ý nói điều này với Dịch Thận Chi chứ, nên chỉ nhẹ giọng đáp rồi quay đi.

Dịch Thận Chi sẽ không kết hôn với cô ta, cho dù Giang Kính Hàn có k*ch th*ch cô ta như thế nào, cũng vô dụng.

Sau khi Chu Mi rời đi, Giang Kính Hàn tiếc nuối hỏi Dịch Thận Chi: “Cậu thật sự không muốn tu thành chín quả với Chu Mi sao?”

Giang Kính Hàn ngưỡng mộ Chu Mi từ tận đáy lòng: “Cho dù cô ấy không xuất thân trong gia đình hiển hách, nhưng cô ấy có năng lực vượt trội, có thể giúp cậu gánh đỡ giang sơn của Dịch thị.”

Giang Kính Hàn cũng không phải đang thổi phồng gì cả, Chu Mi quả thực rất xuất sắc.

Trong những năm qua, với tư cách là trợ lý đắc lực của Phó Đình Viễn, cô ta đã ở bên Phó Đình Viễn rèn luyện rất nhiều và có thể tự mình quản lý một công ty, nếu không phải cô ta trung thành một lòng góp sức cho Phó thị thì ngoài kia có cả tá công ty đợi cướp cô ta về đấy.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 718


Chương 718

Ai ngờ Dịch Thận Chi lại lười biếng nói: “Phụ nữ cần nhiều năng lực như vậy để làm gì? Cô ấy chỉ cần hầu hạ người đàn ông tốt trên giường là được rồi. Hơn nữa, Dịch Thận Chi tôi còn cần người phụ nữ giúp tôi chống đỡ Dịch Thị hay sao?”

Giang Kính Hàn giật mình nói: “Tôi hiểu rồi, đây là cậu yêu chưa đủ. Nếu thật sự yêu cô ấy, bất kể cô ấy có năng lực hay không, bất kể cô ấy có gia thế hay không, cậu cũng sẽ không quan tâm mà cưới cô ấy về nhà.”

Giang Kính Hàn nói xong còn không quên đá một câu về phía mình: “Ví dụ như tôi và vợ tôi đấy.”

Vì tình yêu sâu đậm nên từ nhỏ đã bắt đầu mơ mộng và sắp xếp, cuối cùng từng bước dẫn người ta về trong vòng tay của mình.

Ngoài cửa, Chu Mi không rời đi ngay lập tức, nắm chặt đôi bàn tay đang buông thõng bên cạnh mình, một nụ cười gượng gạo thoáng qua mắt cô ta.

Đáng lẽ cô ta không nên ở lại và lắng nghe những gì họ sẽ nói về mình, đây gọi là tự rước lấy nhục đấy.

Anh ta cũng chỉ nhất thời cảm thấy mới mẻ với cô ta, cũng chỉ là chơi đùa thôi, bởi trong số những người phụ nữ trước đây của anh ta không có loại người như cô ta.

Chu Mi, mày ngày càng trở nên tham lam hơn rồi đấy.

Lúc đầu, không phải mày chỉ nghĩ rằng chỉ cần là người phụ nữ của anh ấy là được rồi sao?

Không phải mày nghĩ chỉ cần ở bên cạnh anh ấy, dù chỉ một ngày cũng tốt rồi sao?

Không phải mày vẫn luôn biết anh ấy không yêu mày sao?

Không phải mày vẫn luôn biết anh ấy có thể rời xa mày bất cứ lúc nào sao?

Bây giờ mày lại mong đợi cái gì? Mày muốn cầu xin điều gì chứ?

Và còn… đau lòng cái gì chứ?

Cô ta tự nói với mình như vậy, từ từ thả hai bàn tay đang nắm chặt ra, bước từng bước rời đi.

Sau khi Phó Đình Viễn khá hơn một chút, điều đầu tiên anh làm là nói với Hứa Hàng: “Tôi sẽ xuất viện.”

Hứa Hàng cứng họng: “Cậu còn chưa khỏe hẳn, xuất viện làm gì? Không phải bọn Chu Mi Chu Nam đều đưa tài liệu đến cho cậu xử lý rồi sao?”

Lông mày của Phó Đình Viễn trĩu nặng, vẻ mặt rất cương nghị: “Tôi đi Bắc Kinh.”

Hứa Hàng càng suy sụp hơn: “Tôi biết cậu có rất nhiều điều muốn nói với Du Ân, nhưng cậu có thể đợi đến khi hoàn toàn bình phục rồi mới đi…”

Phó Đình Viễn cắt ngang lời của Hứa Hàng: “Tôi nằm mơ thấy cô ấy bị bệnh, còn rất nghiêm trọng. Tôi phải đi xem.”

Hứa Hàng đau đầu: “Cho dù cô ấy bị bệnh, nhà họ Diệp ở Bắc Kinh nhất định sẽ mời các bác sĩ nổi tiếng đến chữa bệnh cho cô ấy. Cậu đi có ích lợi gì chứ?”

“Hơn nữa, bản thân cậu vẫn đang bị bệnh đấy!” Hứa Hàng tận tình thuyết phục nhưng Phó Đình Viễn không nghe một lời, anh nhấc chăn lên định xuống giường rời đi thì Dịch Thận Chi từ bên ngoài bước vào, cùng Hứa Hàng đè anh xuống.

Dịch Thận Chi khó chịu với hành vi điên rồ của Phó Đình Viễn, anh ta đứng bên giường bệnh, hai tay chống nạnh và nhìn chằm chằm vào người đàn ông có vẻ ngoài hốc hác, nói: “Cậu mơ thấy người ta bị bệnh, là người ta thực sự bị bệnh à? Hai người tâm linh tương thông hay là sao?”

Để xoa dịu Phó Đình Viễn, Dịch Thận Chi không chút khách khí mà đả kích anh:: “Nói không chừng người ta đang sống tốt ở Bắc Kinh, có khi còn đang nói chuyện vui vẻ với tên Hà Vĩ Niên đó cả ngày đấy.”

Phó Đình Viễn ho dữ dội vì lời nói k*ch th*ch của Dịch Thận Chi, Hứa Hàng vội vàng bước tới vuốt lưng để anh dễ chịu, nhân tiện trừng mắt giận dữ nhìn Dịch Thận Chi, đúng là tên vô nhân tính, Hà Viễn Niên kia mến mộ Du Ân, thế mà bây giờ Dịch Thận Chi lại nhắc tới Hà Vĩ Niên, chẳng lẽ muốn Phó Đình Viễn tức chết sao?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 719


Chương 719

Tuy nhiên, Dịch Thận Chi vẫn tiếp tục nói một cách hằn học: “Nhìn cậu đi, không phải suốt ngày gọi mình là nhà vô địch quyền anh sao? Còn nói một mình cậu có thể đánh ba người bọn tôi, bây giờ cậu vì một người phụ nữ mà thành con ma ốm thế này, tôi thấy một quyền của tôi có thể đánh ba người như cậu đó.”

Hứa Hàng tức giận trừng mắt nhìn anh ta: “Câm miệng đi.”

Phó Đình Viễn vốn dĩ có một khối khí trong lồng ngực luôn khiến anh rất khó chịu, ai mà ngờ lại nhờ Dịch Thận Chi chọc tức đến mức ho dữ dội như vậy lại thực sự thông họng, anh cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, anh lập tức nhìn Dịch Thận Chi bằng ánh mắt lạnh lùng: “Có muốn thử không? Thử xem một mình tôi đánh ba người như cậu hay cậu đánh được ba người như tôi?”

Dịch Thận Chi lập tức lùi lại một bước, cười nói: “Tức giận cái gì chứ, tôi làm như vậy không phải để cho cậu tỉnh táo lên sao?”

Phó Đình Viễn ngoảnh mặt làm ngơ, Hứa Hàng rót cho anh một cốc nước rồi đưa cho anh, nhân tiện an ủi anh: “Nếu cậu lo lắng cho cô ấy, sao cậu không gọi điện hỏi thăm sức khỏe của cô ấy?”

Phó Đình Viễn chán nản lắc đầu: “Cô ấy sẽ không nghe máy đâu.”

Nói không chừng hiện tại mọi thông tin liên lạc của anh đã bị chặn, vì cô đã quyết định rời đi nên sẽ không trả lời các cuộc gọi của anh nữa.

Hứa Hàng lại nói: “Vậy gọi cho ông Diệp.”

Phó Đình Viễn tiếp tục lắc đầu: “Tám mươi phần trăm ông ấy cũng sẽ không nghe.”

Anh nói xong còn nói thêm: “Cho dù bọn họ nghe điện thoại, tôi cũng không yên tâm, tôi muốn đích thân đi xem.”

Phó Đình Viễn cứ không tỉnh ngộ như vậy, Dịch Thận Chi chỉ biết ngửa mặt nhìn trời mà thở dài.

Hứa Hàng lại nghiêm nghị nói: “Tôi không quan tâm cậu muốn làm gì, nhưng là bác sĩ, là anh em, hiện tại tôi sẽ không để cho cậu đi.”

Đùa à, tốt xấu gì thì anh mới hạ sốt, hơn nữa toàn thân còn rất yếu, sao có thể để anh một mình bay ngàn dặm đến Bắc Kinh chứ?

Hứa Hàng nghiêm khắc đến mức Phó Đình Viễn chỉ liếc nhìn anh ta và không nhất quyết muốn xuất viện nữa.

Hứa Hàng là bác sĩ, anh ta bận rộn công việc, còn Giang Kính Hàn thì có vợ ở nhà, nên về cơ bản nhiệm vụ chăm sóc Phó Đình Viễn vào ban đêm đều thuộc về Dịch Thận Chi.

Chỉ là ban đêm Dịch Thận Chi nghiện thuốc lá, anh ta đi ra ngoài hút một điếu thuốc và quay trở lại, thế mà phát hiện ra Phó Đình Viễn đã biến mất.

Trên tủ đầu giường bệnh có một tờ giấy nhắn: “Đừng tìm tôi, tôi đi Bắc Kinh.”

Dịch Thận Chi gần như ngất đi vì tức giận, sau khi quen biết Phó Đình Viễn nhiều năm như vậy, anh ta không biết rằng Phó Đình Viễn vẫn có một mặt cứng đầu như thế.

Không, không phải cứng đầu, mà là cố chấp.

Dịch Thận Chi tức giận cầm tờ giấy đi tìm Hứa Hàng, Hứa Hàng cũng đau đầu không thôi.

Tình trạng thể chất của Phó Đình Viễn như thế mà vẫn đi đến Bắc Kinh, lại còn đi trong đêm, đây là không muốn sống nữa sao?
 
Back
Top Bottom