Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 680


Chương 680

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Phó Đình Viễn, Đổng Văn Huệ không nói hai lời lập tức xách hành lý của mình đi xuống lầu.

Phó Đình Viễn cho người vào giúp bà ta xách hành lý, Đổng Văn Huệ vẫn chưa từ bỏ ý định bèn đứng trong sân gọi với sang nhà bên cạnh của Từ Sướng nói một câu: “Phó Thiến Thiến, mẹ hỏi con lần nữa, con có đi hay không?”

Rèm của một căn phòng trên tầng hai được kéo ra, bóng dáng của Phó Thiến Thiến xuất hiện trong tầm mắt của Đổng Văn Huệ, Đổng Văn Huệ chỉ nhìn thoáng qua một cái đã giận đến mức trợn tròn mắt, không phải lý do nào khác mà là vì áo quần trên người Phó Thiến Thiến đã bị cởi hết một nửa, Từ Sướng ôm choàng lấy cô ta từ phía sau, mặt Phó Thiến Thiến đã rơi vào trạng thái * l**n t*nh m*.

Cô ta nhoài người bên cửa sổ lười biếng nói với Đổng Văn Huệ: “Mẹ, con với Eric yêu thật lòng mà, sao mẹ lại muốn ép chúng con tách ra chứ? Không phải anh của con đã đuổi con ra khỏi nhà rồi à, mọi người cứ coi như không có con trong gia đình này đi.”

Đổng Văn Huệ hét lên: “Yêu thật lòng cái gì? Chân trước của cậu ta còn đặt một chỗ với Thẩm Dao mà chân sau đã tình nồng với con rồi, một người đàn ông chân đạp hai thuyền như cậu ta thì có thể thật lòng đến thế nào đây?”

“Còn nữa, chính cậu ta là người đã hại Thẩm Dao phải vào ngục, Lâm Như cũng bị cậu ta ép đến con đường chết, cậu ta tiếp cận con là vì muốn trả thù chúng ta thôi.”

Nhưng bất kể có tận tình khuyên bảo như thế nào, từ đầu đến cuối, Phó Thiến Thiến cũng không hề có ý định thay đổi quyết định, bà ta không thể làm gì khác ngoài việc cắn răng rời đi trước.

Lúc Đổng Văn Huệ chuẩn bị rời đi, đột nhiên bà ta nhìn thấy người đàn ông đang ôm Phó Thiến Thiến từ phía sau chợt bày ra một động tác cầm súng, không chỉ vậy, anh ta còn mô phỏng tư thế bắn súng khiến Đổng Văn Huệ run rẩy cả người, hai chân mềm nhũn suýt nữa đã ngã khụy xuống đất. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cái tên Từ Sướng này thật sự muốn mạng của tất cả bọn họ, chỉ đáng tiếc cho đứa con gái ngu ngốc của bà ta…

Suýt nữa Đổng Văn Huệ đã lăn ra đất, lúc bước lên xe do Phó Đình Viễn sắp xếp, khuôn mặt bà ta đã tái mét, lạnh lùng bảo tài xế nhanh chóng lái xe rời đi.

Phía sau cửa sổ, Phó Thiến Thiến xoay người ôm cổ Từ Sướng, cả hai hôn nhau một cách nóng bỏng.

Lúc Phó Thiến Thiến đã cởi hết quần áo thì đột nhiên Từ Sướng dừng động tác lại, trầm giọng hỏi cô ta: “Tại sao em không đi cùng mẹ em? Mẹ em đã nói anh đến mức như vậy rồi mà em vẫn không sợ anh sao?”

Phó Thiến Thiến khinh thường nói: “Em không tin những lời bà ấy nói đâu, sao anh lại tìm cách trả thù bọn em chứ?”

Phó Thiến Thiến nói xong lại đưa tay lên v**t v* khuôn mặt tuấn tú của anh rồi nói với giọng điệu si mê: “Một người đàn ông có lòng dạ độc ác sao có thể đẹp trai như này chứ?”

Từ Sướng nghe xong câu nói của cô ta bèn cười phá lên, Phó Thiến Thiến mếu mếu miệng nói: “Bây giờ đám người anh của em muốn tách em và anh ra, càng làm vậy em lại càng không tách ra, để cho anh ấy tức chết đi, ai bảo ngày nào anh ấy cũng giúp Du Ân kia rồi nổi điên với em.”

Từ Sướng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra hỏi: “Chỉ vì giận dỗi bọn họ mà ngay cả mạng em cũng không để tâm luôn à?”

Phó Thiến Thiến trả lời không chút do dự: “Tất nhiên rồi.”

Tuy ngoài mặt Từ Sướng nở một nụ cười ấm áp nhưng trong lòng lại vô cùng chán ghét và khinh thường, Phó Thiến Thiến này đúng là quá ngu xuẩn.

Thật sự không hiểu tại sao rồng trong loài người như Phó Đình Viễn lại có một cô em gái ngu xuẩn như vậy.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 681


Chương 681

Thấy Phó Thiến Thiến định câu cổ mình xuống để hôn lần nữa, Từ Sướng đứng thẳng dậy rồi nói: “Anh nghĩ trước tiên chúng ta nên uống một chút rượu giúp trợ hứng đi.”

Phó Thiến Thiến không hài lòng: “Uầy, chúng ta đã thế này rồi còn cần trợ hứng gì nữa chứ?”

Quần áo cũng cởi hết rồi mà còn cần trợ hứng sao?

Từ Sướng kiên định nói: “Anh thích uống chút rượu, làm vậy rất có cảm giác tình thú.”

Phó Thiến Thiến thỏa hiệp nói “Được rồi, tùy anh đó.”

Từ Sướng hôn mạnh lên trán cô một cái rồi đứng dậy rót hai ly rượu đỏ tới, Phó Thiến Thiến lập tức ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sau đó lẳng lơ dán vào người Từ Sướng nói với giọng điệu thúc giục: “Anh cũng mau uống đi mà, em đợi không nổi nữa rồi.”

Từ lần trước cô ta bắt cóc Du Ân không thành, cô ta gần như bị anh cô ta giam lỏng ở nhà, chuyện này đối với người chưa bao giờ thiếu đàn ông ở bên cạnh như cô ta mà nói giống như ác mộng trần gian vậy.

Cô ta vô cùng cô đơn cho nên chỉ đành dành cả ngày tìm người nói chuyện yêu đương ở trên mạng, ngày đó cô ta cũng không hiểu tại sao cô ta và Từ Sướng lại thêm WeChat của nhau.

Không phải Phó Thiến Thiến không biết Từ Sướng đang hẹn hò với Thẩm Dao, cũng không phải không biết suốt ngày Thẩm Dao cứ khoe khoang Từ Sướng đối xử tốt với cô ta bao nhiêu, tình cảm hai người mặn nồng thế nào, nhưng cô ta vẫn giữ trạng thái mập mờ với Từ Sướng.

Trong lòng Phó Thiến Thiến cũng không vừa lòng Thẩm Dao, suốt ngày Thẩm Dao cứ ra vẻ cao cao tại thượng, thậm chí có lúc còn nhịn không được mà khó chịu với cô ta, nếu Thẩm Dao biết được người bạn trai si tình của cô ta đã bị cướp mất chẳng phải sẽ tức muốn chết à.

Từ trước đến giờ Phó Thiến Thiến chưa bao giờ để ý đến thứ gọi là tam quan, đặc biệt là khi nói đến đàn ông.

Trước đây cô ta thường chen chân vào phá hư chuyện tình cảm của người khác, những thứ càng kiêng kỵ thì cô ta càng thích, cho nên lúc biết Từ Sướng muốn sắp chuyển đến ở bên cạnh nhà mình, cô ta lập tức bày ra dáng vẻ hoan nghênh.

Hơn nữa lúc Từ Sướng chỉ vừa mới sắp xếp đồ đạc đâu vào đấy, cô ta đã chủ động đưa tới cửa, nóng lòng muốn h**n ** với Từ Sướng để giải tỏa nỗi cô đơn trong cơ thể.

Cộng với việc mẹ cô ta còn ép buộc bắt cô ta chuyển đi cũng đủ khiến cô ta có cơ hội bộc phát tính nổi loạn, rồi chạy sang ở nhờ nhà Từ Sướng.

Phó Thiên Thiên thúc giục Tự Sướng mau uống xong ly rượu, thúc giục đến lúc mí mắt dần trở nên nặng trĩu, giây tiếp theo cô ta đã mất hết trị giác mà ngủ thiếp đi, Từ Sướng ngay lập tức lùi lại và rời khỏi người cô ta, Phó Thiến Thiến mất đi điểm tựa liền bất ngờ ngã xuống mặt đất, nhưng cô ta đã bất tỉnh rồi nên đương nhiên sẽ không cảm thấy đau.

Từ Sướng một tay bưng ly rượu một tay cầm điện thoại lên ấn số gọi, lát sau có ba người đàn ông bước vào phòng, trong đó có một người cầm máy quay phim trong tay.

Mặt Từ Sướng không chút thay đổi chỉ thờ ơ dặn dò bọn họ: “Tôi sẽ để người lại cho các anh, lúc mỗi người chơi đùa cô ta đều phải quay lại hết.”

“Vâng.”

Tự Sướng xoay người rời khỏi phòng, không bao lâu sau trong phòng đã vang lên tiếng th* d*c nặng nề của đàn ông, Từ Sướng thản nhiên thưởng thức ly rượu đỏ, vì kế hoạch mình chuẩn bị thuận lợi ngoài dự liệu nên cảm thấy vui vẻ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 682


Chương 682

Phó Thiến Thiến vừa ngu xuẩn lại hành động theo cảm tính, anh ta vẫn chưa kịp triển khai kế hoạch thì cô ta đã tự động đưa đến cửa, nên anh ta chỉ tình cờ bắt được một con tin, chuyện đáng tiếc duy nhất là đã để Đổng Văn Huệ trốn thoát.

Nhưng chỉ cần có con tin Phó Thiến Thiến ở trong tay, anh ta tự nhiên có cách gây khó dễ cho Đồng Văn Huệ.

Phó Đình Viễn kịp thời đưa Đồng Văn Huệ đi, chuyện này chứng tỏ rất có thể Phó Đình Viễn đã tra được chuyện gì đó, nhưng chuyện đó cũng không phải vấn đề gì lớn, chỉ cần anh ta sống chết không chịu thừa nhận thân phận thật của mình là được.

Dù sao anh ta cũng chưa từng nghĩ mình cần tiếp tục sống, bởi vì anh ta muốn lấy mạng đổi mạng với bọn họ.

Sau khi cúp điện thoại của Đồng Văn Huệ, Phó Đình Viễn bắt đầu đau đầu dữ dội, thậm chí có một lần còn cảm thấy chóng mặt, khiến Du Ân sợ đến mức đỏ cả hốc mắt, bèn nhanh chóng gọi bác sĩ đến giúp Phó Đình Viễn làm một loạt các kiểm tra.

Bác sĩ nói triệu chứng đau đầu chóng mặt của Phó Đình Viễn có thể là do máu bầm còn sót lại trong não chèn ép dây thần kinh, dựa theo hình ảnh trên CT thì máu bầm đang từ từ tan, nhưng nói cho cùng sau khi trở về vẫn không nên để anh kích động hay tức giận quá mức.

Rõ ràng vừa rồi Phó Đình Viễn đã bị hành vi ngu xuẩn chạy sang nhà Tự Sướng của Phó Thiển Thiển chọc giận.

Sau khi bác sĩ rời đi, Du Ân nắm tay của Phó Đình Viễn lên, sau đó lo lắng nói: “Trước mắt anh đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Từ khi mơ hồ nhận ra thân phận của Từ Sướng, anh chưa có ngày nào được nghỉ ngơi đàng hoàng.

Buổi sáng, người bệnh như anh đây thậm chí còn dậy sớm hơn cả cô đến phòng khách nhỏ bên ngoài gọi điện thoại, Phó Đình Viễn nhìn thấu sự lo lắng của Du Ân dành cho mình nên thành thật đáp: “Được.”

Có một kẻ thù nguy hiểm như Từ Sướng ở trước mặt, anh tuyệt đối không thể gục ngã, nếu không thì ai sẽ bảo vệ an toàn cho cô.

Ở bên cạnh chứng kiến cảnh vành mắt của con gái mình đỏ hoe, trong lòng Diệp Văn không khỏi thở dài.

Bây giờ đứa con gái quý giá của ông ấy đã thể hiện tình cảm rõ ràng với Phó Đình Viễn như vậy, ông ấy cũng không biết phải phản đối thế nào, cũng không có ý định phản đối điều gì, chỉ cần có cam tâm tình nguyện thì ông ấy sẽ ủng hộ cô.

Cân nhắc đến chuyện phải nghỉ ngơi, Diệp Văn và người anh họ kia đình đi về trước, hai người bọn họ ở lại một nhà nghỉ gần đó nên Phó Đình Viễn cho người đưa bọn họ trở về.

Người anh họ nói với Diệp Văn: “Chú à, không phải chuyện này chúng ta đến đây để đưa em họ trở về Bắc Kinh sao? Sao vừa rồi chứ không đề cập tới?”

Diệp Văn lắc đầu nói: “Cháu nhìn dáng vẻ lo lắng của con bé dành cho Phó Đình Viễn đi, thử nghĩ xem con bé có chịu về cùng chúng ta không? Chúng ta cứ đợi thêm mấy ngày nữa đi.”

Diệp Văn cảm thấy số mệnh đang trêu người con người, thời gian trước mối quan hệ giữa Du Ân và Phó Đình Viễn vẫn còn lãnh đạm thờ ơ, trước đó một thời gian Phó Đình Viễn còn dầm mưa đứng trước cửa nhà ông ấy trông vô cùng thê thảm, sau đó còn sốt cao không giảm, thế mà bây giờ hai người bọn họ lại thân thiết như vậy, chỉ có điều Diệp Văn lại nghĩ đây có thể coi là hoạn nạn mới thấy chân tình.

Người anh họ kia bật cười: “Nếu mà bà nội biết đứa em họ giống như bắp cải nhỏ mềm mại lại bị Phó Đình Viễn lừa mất, nói không chừng sẽ rất thương tâm cho mà xem”.

Bà cụ Diệp rất thương yêu Du Ân, thông qua việc bà ấy đã tặng cho Du Ân hai bộ trang sức gần như vô giá kia cũng đủ thấy, bà cụ Diệp đã đánh tiếng trước với bọn họ, bảo bọn họ. tranh thủ thời gian giúp Du Ân thăm dò các thanh niên tài giỏi đẹp trai của thủ đô, ngàn vạn lần đừng để cái tên Phó Đình Viễn này làm ra hành động không chính đáng đu bám không buông, ai mà ngờ cuối cùng bọn họ vẫn chậm một bước.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 683


Chương 683

Diệp Văn tức giận nói: “Cháu cho rằng chứ không buồn sao?”

Trong lòng của người bố vợ này nhìn con rể không vừa mắt nhưng cũng đành bất lực không thể làm gì.

Sau khi hai người Diệp Văn rời đi, Phó Đình Viễn đã ngoan ngoãn ngủ một giấc dưới sự giám sát của Du Ân, lúc tỉnh dậy anh cảm thấy cả người thoải mái hơn rất nhiều, suy nghĩ cũng không hỗn loạn nữa.

Phó Đình Viễn suy tư hồi lâu cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra: “Để anh gọi cho Phó Thiến

Thiến.”

Du Ân gật đầu, hy vọng lần này Phó Thiến Thiến có thể nghe lời Phó Đình Viễn, tỉnh táo một chút rồi nhanh chóng rời khỏi Tự Sướng, nếu không ngay cả mạng sống cũng khó mà giữ được.

Cho dù cô ghét Phó Thiên Thiến, nhưng cũng không hy vọng cô ta sẽ chết không rõ ràng như Lâm Như.

Phó Đình Viễn gọi cho Phó Thiên Thiên nhưng điện thoại không có ai bắt máy khiến Phó Đình Viễn không khỏi cau mày, sau khi ngắt máy anh gọi lại nhiều lần nữa, mãi đến cuối cùng mới có người tiếp.

Tuy nhiên, đầu bên kia truyền đến giọng nói đầy giễu cợt và đắc ý của một người đàn ông “Sếp Phó, có chuyện gì sao?”

Người nghe máy là Từ Sướng, giọng của Phó Đình Viễn lập tức lạnh đi hỏi ngược lại: “Thiến Thiến đâu?”

“Thiên Thiên mệt mỏi nên đã nghỉ ngơi rồi.” Giọng điệu của Từ sướng vô cùng mập mờ, mới nghe nói vậy, Phó Đình Viễn đã biết Phó Thiến Thiên và Tự Sướng vừa làm chuyện gì.

“Anh đánh thức nó đi, tôi muốn nghe giọng của nó.” Sở dĩ Phó Đình Viễn hỏi như vậy là vì anh lo Phó Thiến Thiến đã xảy ra chuyện gì đó.

Tuy nhiên Tự Sướng đã từ chối: “Sếp Phó, Thiên Thiên thực sự rất mệt chỉ vừa mới ngủ thiếp đi thôi, tôi không đành lòng đánh thức cô ấy. Anh yên tâm đi, chờ cô ấy tỉnh dậy, tôi sẽ bảo cô ấy gọi điện lại cho anh.”

Bị ba người đàn ông thay phiên giày vò hơn nửa ngày, cô ta không mệt mới lạ đấy, với lại hiện tại anh ta vẫn chưa có ý định lấy mạng của Phó Thiển Thiến, vì vậy mới bình tĩnh nói sẽ để cho Phó Thiên Thiến gọi lại cho Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn đè lửa giận gầm lên một tiếng: “Từ sướng”

Nếu không phải sợ Du Ân sẽ lo lắng cho anh, anh đã gầm kêu thành tiếng từ lâu rồi.

Từ sướng không chút lay động: “Sếp Phó, nếu không thì thế này đi, anh có gì muốn nói với Thiến Thiến, cứ nói với tôi trước, tôi sẽ thay anh chuyển lời cho cô ấy.

Rõ ràng bây giờ Từ sướng không muốn để anh nói chuyện điện thoại với Phó Thiên Thiến, Phó Đình Viễn lấy lại bình tĩnh một chút, sau đó đổi giọng uy nghiêm nói: “Hắn tôi phải gọi anh là Mạnh Phạm chứ nhỉ?”

“Mạnh Phàm?” Tự Sướng bật cười: “Sếp Phó thật biết nói đùa, tôi đi đổi tên ngồi không đổi họ, họ Từ tên Sướng, rốt cuộc anh nhấn mạnh cái tên Mạnh Phàm trước mặt tôi làm gì chứ?”

Tính cách của tên Tự Sướng này chắc chắn không bình thường như vẻ ngoài mà anh ta tạo ra, Phó Đình Viễn cũng không trông cậy vào một cái tên cũ sẽ ép anh ta để lộ ra sơ hở gì, nhưng anh vẫn tiếp tục nói: “Tôi đoán, anh muốn trả thù thay cho người chị và ba mẹ đã mất của anh đúng chứ?”

Giọng điệu Tự Sướng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra: “Tôi không hiểu anh đang nói cái gì.”

Phó Đình Viễn cười khẩy một tiếng rồi tiếp tục nói: “Vậy trước giờ anh có nghĩ tới chuyện một bàn tay vỗ không thành tiếng không, nếu không phải chị của anh tham vinh hoa phú quý thì sao lại yêu đương với một người đàn ông đáng tuổi cha chú như ba tôi chứ?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 684


Chương 684

Lời này của Phó Đình Viễn tương đương với chiêu khích tướng, cố tình k*ch th*ch Từ Sướng nói Mạnh Vân là người tham vinh hoa phú quý, nếu Tự Sướng đã có chấp niệm sâu sắc đối với chuyện kia như vậy, thì nhất định sẽ ra mặt nói đỡ cho người chị Mạnh Vân của anh ta.

Quả nhiên, mặc dù Tự Sướng đã cố gắng hết sức để kiềm chế cảm xúc của mình, nhưng Phó Đình Viễn vẫn nghe thấy hơi thở của anh ta nặng nề hơn mấy phần.

Hơi thở dồn dập chứng tỏ Tự Sướng đang tức giận, nhưng có điều Tự Sướng lại là một người có thể giữ được bình tĩnh, anh ta trả lời Phó Đình Viễn bằng giọng điệu của một người đứng ngoài cuộc: “Trước đây tôi cũng có đọc qua tin tức về vụ bê bối của ba mẹ anh, không phải tin đưa là ba anh giấu giếm chuyện đã có gia đình và lừa gạt cô gái kia sao?”

“Cô ấy trở thành một kẻ thứ ba nhưng không hề hay biết, rõ ràng cô ấy đã đồng ý sẽ rời khỏi cha của anh, nhưng mẹ của anh vẫn không buông tha, vẫn đến trường của cô ấy làm ầm ĩ lên, khiến thanh danh tương lai của cô ấy đều bị hủy hoại, bị dồn đến bước đường cùng chỉ có thể tự tử.”

Đến phút cuối, giọng điệu của Từ Sướng gần như rống lên, chỉ riêng chuyện này đã đủ để chứng minh anh ta thật sự có liên quan tới Mạnh Vân, nếu không tại sao anh ta phải kích động như vậy? Nếu không tại sao anh ta lại biết rõ chuyện của Mạnh Vận như vậy?

Phó Đình Viễn tiếp tục bày ra giọng điệu khinh thường nói: “Một người đàn ông bình thường ở tuổi đó có ai lại chưa kết hôn đâu? Huống chi là loại đàn ông có tiền giống như ba tôi.”

“Hơn nữa cho dù ông ta lừa chị của anh, nói ông ta vẫn còn độc thân hoặc đã ly hôn, thì chị gái của anh cũng không biết tự phán đoán một chút sao?” Phó Đình Viễn nói tới đây bèn cười khẩy một tiếng: “Gấp gáp ở cùng một chỗ với ông ta như vậy còn không phải vì tiền của ông ta sao?”

“Sau đó còn mang thai, rõ ràng muốn dựa vào đứa con để trèo lên vị trí cao.”

Lời lẽ hùng hồn của Phó Đình Viễn vừa dứt thì bỗng nhiên đầu bên kia vang lên âm thanh cúp máy.

Mặc dù anh không nghe được Tự Sướng nói gì, cũng không nhìn thấy biểu cảm của Từ Sướng, nhưng Phó Đình Viễn biết anh ta chắc chắn bị lời khi nãy của anh ta chọc giận, hơn nữa còn cực kỳ tức giận.

Thật ra những lời anh nói vừa nói cũng không tính là vu khống Mạnh Vân, một sinh viên như Mạnh Vân chẳng lẽ không có chút khả năng phán đoán nào sao? Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mạnh Vân nói ba anh lừa dối cô ta, có thể khi đó ba anh vẫn là người nắm quyền của Phó thị, tuy không phải lúc nào cũng nằm ở trang đầu của tin tức, nhưng ít nhất cũng coi như là danh nhân của Giang Thành, hơn nữa anh với mẹ vẫn thường tham dự một số hoạt động, nên Mạnh Vân có thể hoàn toàn không biết chuyện được hay sao?

Trước đây chuyện này bị Thẩm Thanh Sơn ác ý tung ra ngoài, Phó Đình Viễn chỉ đành ôm hết những lời mắng chửi kia vào người sau đó chân thành xin lỗi thay ba mẹ của mình. Nhưng vậy không có nghĩa là anh không nghi ngờ về ý định ban đầu của Mạnh Vân với Phó Giang, nếu Mạnh Vân đã quyết định trở thành kẻ thứ ba thì sau khi phải rước lấy những lời mắng chửi thậm tệ, cũng nên có can đảm đứng ra gánh vác, nhảy lầu để làm gì kia chứ?

Đó là biểu hiện của sự hèn nhát, hoặc có thể nói mục đích cuối cùng của Mạnh Vân là đưa con trai bay lên cành cao không thành, danh tiếng của cô ta cũng bị mẹ của anh hủy hoại, nên mới không còn thiết tha gì với cuộc sống nữa.

Tự Sướng muốn từng bước thực hiện kế hoạch trả thù cho chị mình là Mạnh Vân, nhưng Mạnh Vân hoàn toàn vô tội sao?

Năm đó cô ta và ba anh đến với nhau, ắt hẳn là một người muốn đánh, một người sẵn sàng chịu đựng.

Phó Đình Viễn chọc giận Từ Sướng, cảm thấy cuối cùng cũng trở về vị trí bắt đầu.

Nhưng Từ Sướng lại giống như sắp phát điên, sau khi cúp điện thoại, lập tức quét hết những thứ trên bàn làm việc trước mặt xuống đất.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 685


Chương 685

Vừa rồi Phó Đình Viễn luôn miệng chỉ trích chị của anh ta biết rõ Phó Giang đã có gia đình nhưng vẫn tiếp tục ở chung với Phó Giang, nhưng anh ta không tin.

Chị của anh ta không phải là loại người như vậy, chị của anh ta xinh đẹp hiền lành, chăm chỉ vươn lên, năm đó lúc trúng tuyển đại học gần như đã trở thành niềm tự hào của cả làng.

Cũng chính vì là niềm tự hào của cả làng nên khi hay tin cô ta trở thành kẻ thứ ba rồi nhảy lầu, cô ta và cả gia đình bọn họ đã bị mắng chửi thậm tệ, bị cười nhạo một cách cay nghiệt không thương tiếc, cuối cùng mẹ anh ta mới chịu không nổi mà nhảy xuống hồ tự sát, dưới đả kích nặng nề như thế nên ba anh ta cũng qua đời không lâu sau đó.

Năm ấy gia đình anh ta từ một gia đình hạnh phúc êm ấm bỗng trở nên tan cửa nát nhà, bởi vì anh ta còn nhỏ nên bị chú ruột lừa gạt lấy hết số tiền nhà họ Phó bồi thường cho chị anh ta, sau đó còn tàn nhẫn ném anh ta vào viện mồ côi.

Sở dĩ anh ta trốn đi là vì tình cờ nghe được người chú dặn dò những người ở cô nhi viện cứ ngược đãi anh ta, đừng cho anh ta ăn cơm, hòng gián tiếp giết anh ta, như vậy anh ta sẽ không bao giờ có cơ hội đoạt lại số tiền kia nữa.

Những ngày tháng sau đó anh ta cứ lang thang đầu đường xó chợ, ăn xin để sống qua ngày, lúc sắp chết đói thì gặp một cặp vợ chồng già người nước ngoài sang Trung Quốc du lịch và được cứu giúp, sau đó bọn họ thấy gia cảnh đáng thương của anh ta, nên làm thủ tục đưa anh ta ra nước ngoài, tất nhiên sau khi trưởng thành anh ta đã âm thầm sửa đổi các thủ tục nhận con nuôi năm đó.

Mọi thông tin cá nhân của anh ta cũng bị anh ta thay đổi, ngay cả ngoại hình cũng chỉnh sửa rất nhiều, trong mắt mọi người, anh ta là một người lớn lên nước ngoài, về phần cha mẹ nuôi của anh ta thì hai người họ đều đã mất cách đây vài năm.

Chính vì vậy anh ta mới cho đến tận bây giờ mới quay lại trả thù, trong lúc bọn họ còn sống mà bị người ngoài hỏi thì sẽ lộ lại lịch, anh ta tin rằng chỉ có người chết mới giữ kín bí mật, nên anh ta vẫn luôn chờ ngày bọn họ qua đời.

Bởi vì đôi vợ chồng già này có công nuôi dưỡng nên tất nhiên anh ta sẽ không làm hại bọn họ, đúng lúc mấy năm đó anh ta cũng cần tạo thế lực lớn mạnh cho riêng mình, chỉ có như vậy thì sau này anh ta mới có nguồn tài chính hùng hậu chống đỡ trong thời gian báo thù, vì thế anh ta vẫn luôn nghỉ ngơi dưỡng sức.

Sau khi quét hết những thứ trước mặt xuống đất, Từ Sướng dường như vẫn cảm thấy chưa hả giận, anh ta xoay người lấy ra một ống chích từ trong ngăn kéo, nổi giận đùng đùng xông ra ngoài.

Một người đứng bên cạnh thấy vậy vội ngăn anh ta lại: “Ông chủ, không phải trước đây anh nói chuyện này không thể quá gấp gáp, muốn để cô ta từ từ chủ động dính vào những thứ này sao? Nếu anh trực tiếp thêm vào cơ thể cô ta, chúng ta có thắng cũng không trong sạch nữa rồi.”

Dưới sự thuyết phục của thuộc hạ, cảm xúc của Từ Sướng mới bình tĩnh lại một chút, anh ta hít một hơi thật sâu rồi xoay người cất ống tiêm vào ngăn kéo.

Đúng vậy, anh ta muốn Phó Thiến Thiến dính vào m* t**, anh ta muốn phá huỷ đứa con gái yêu quý của Phó Giang và Đồng Văn Huệ, anh ta muốn khiến thanh danh của Phó Thiến Thiến tan thành mây khói và bị hàng ngàn người khinh thường.

Lúc đầu, anh ta muốn để cô con gái yêu quý của Phó Giang và Đồng Văn Huệ nếm trải hết mọi thứ mà bọn họ đã bắt chị của anh ta gánh chịu.

Chị của anh ta đã từng là hòn ngọc quý trong tay ba mẹ anh ta, là lòng bàn tay tâm can bảo bối của ba mẹ anh ta, là niềm hy vọng của gia đình bọn họ, nhưng cô đã bị Phó Giang và Đồng Văn Huệ huỷ hoại.

Anh ta cũng muốn huỷ hoại Phó Thiên Thiến, khiến Phó Giang và Đồng Văn Huệ phải trơ mắt nhìn con gái của mình bị tra tấn đủ kiểu, khiến bọn họ cảm nhận đau khổ đến mức không thể sống nổi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 686


Chương 686

Hơn nữa còn có Phó Đình Viễn, tất cả những người mà Phó Giang và Đổng Văn Huệ quan tâm, anh ta đều sẽ huỷ hoại bọn họ.

Dựa vào cái gì mà anh ta phải gánh chịu cảnh tan cửa nát nhà, còn những người hại bọn họ lại có thể sống trong êm ấm chứ?

Không, bọn họ không xứng được sống trong êm ấm, bọn họ chỉ xứng xuống địa ngục mà thôi.

Thẩm Thanh Sơn và Lâm Như là đồng phạm của Phó Giang và Đồng Văn Huệ, lúc đầu chính Thẩm Thanh Sơn đã cố hết sức khuyên Phó Giang nên chia tay với chị gái của anh ta, sau đó dùng tiền để giải quyết mọi chuyện. Nếu lúc đó Phó Giang thật sự ly dị vợ, rồi cưới chị của anh ta thì nói không chừng, chị của anh ta sẽ không đến mức không chịu nổi áp lực từ dư luận mà tự sát, nói không chừng bây giờ chị của anh ta đã trở thành bà Phó vô cùng nở mày nở mặt.

Cho nên cả nhà Thẩm Thanh Sơn cũng phải trả giá thật lớn vì gián tiếp ép chết chị của anh ta.

Khi Phó Thiến Thiến tỉnh dậy, Từ Sướng đã ngủ bên cạnh cô ta và một tay đặt lên eo cô ta, trông rất thân mật.

Phó Thiến Thiến cảm thấy đau khắp người khi di chuyển, cô ta biết đây là triệu chứng sau khi h**n ** với một người đàn ông, nhưng cô ta nghĩ kỹ lại và thấy rằng toàn bộ quá trình ngủ với Từ Sướng đều trống rỗng trong tâm trí cô ta.

Không nên như vậy chứ, tại sao cô ta không nhớ gì cả?

Từ Sướng cũng tỉnh dậy, Phó Thiến Thiến ngay lập tức hỏi anh ta: “Tại sao em không nhớ chi tiết chuyện giữa chúng ta?”

Khuôn mặt của Từ Sướng đột nhiên tỏ ra tổn thương: “Thiến Thiến, em nói vậy làm anh đau lòng đấy, cả quá trình anh đều cố gắng hết sức, em cũng rất vui vẻ hưởng thụ, sao bây giờ lại nói không nhớ gì chứ?”

Biểu hiện của Từ Sướng quá chân thật, Phó Thiến Thiến đột nhiên cảm thấy có lỗi.

Cô ta xấu hổ nói: “Cũng đúng, có lẽ trí nhớ của em không tốt lắm…”

Cô ta cố gắng suy nghĩ, hình như mơ màng nhớ là có người dùng sức bóp chặt eo của cô ta.

Vẻ mặt Từ Sướng dịu đi một chút, ngồi dậy mặc quần áo vào, Phó Thiến Thiến nhìn thấy trên lưng anh ta có vài dấu móng tay màu đỏ tươi, lập tức không nghi ngờ gì nữa, hẳn là do cô ta để lại.

Từ Sướng mặc lại quần áo, đưa điện thoại di động cho cô ta, nói: “Anh trai em gọi cô khi em còn ngủ. Bây giờ em đã tỉnh, gọi lại cho anh ta đi.”

Từ Sướng không đề cập đến những gì anh ta đã nói chuyện với Phó Đình Viễn trên điện thoại, chưa kể đến việc anh ta trở nên tức giận với Phó Đình Viễn.

Tuy nhiên, khi Phó Thiến Thiến nhận điện thoại, anh ta lại tỏ ra buồn bã nói: “Anh trai em có thành kiến với anh, lúc gọi lại thì em đừng ầm ĩ với anh ta, dù sao thì đó cũng là anh trai của em.”

Phó Thiến Thiến đã có một bụng ý kiến với Phó Đình Viễn, nhưng khi Từ Sướng khiêu khích cô ta như vậy, cô ta ngay lập tức trở nên tức giận.

“Anh ta đối xử với anh thế nào? Anh ta mắng mỏ hay sỉ nhục anh?” Phó Thiến Thiến tức giận nói: “Anh ta ỷ bản thân là người cầm quyền nhà họ Phó, suốt ngày chỉ tay vào mặt em, thật sự nghĩ rằng anh ta là lão đại rồi sao?”

Phó Thiến Thiến nói xong thì lập tức gọi lại cho Phó Đình Viễn, cô ta chống nạnh ngồi trên giường, như đang bày ra tư thế sắp cãi nhau với Phó Đình Viễn.

Từ Sướng đứng sang một bên lạnh lùng quan sát, không cần kể cũng biết trong lòng anh ta sung sướng như thế nào.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 687


Chương 687

Anh em không hòa thuận, đúng là một tiết mục hay, anh ta có thể không vui sao?

Tuy nhiên, sau khi cuộc gọi của Phó Đình Viễn được kết nối, giọng nói cố ý hạ thấp của Du Ân, còn hơi lạnh lùng thờ ơ khiến Phó Thiến Thiến chán ghét: “Anh trai cô ngủ rồi, có chuyện gì vậy?”

Phó Thiến Thiến vốn đã hận Du Ân đến tận xương tủy, bây giờ cô ta lại đang trong cơn tức giận, lập tức gầm lên mắng Du Ân: “Cô là cái thá gì? Cô có tư cách gì mà trả lời điện thoại của anh tôi?”

Du Ân im lặng một lúc, sau đó nghiêm nghị nói: “Phó Thiến Thiến, tôi sẽ không bao giờ rơi một giọt nước mắt nào nếu cô chết.”

Sau đó, cô cúp điện thoại, toàn thân Phó Thiến Thiến run lên vì tức giận.

Côta không cam lòng bị Du Ân chửi bới như thế này, vì vậy cô ta lấy điện thoại di động của mình và bấm lại lần nữa, nhưng Du Ân đã tắt điện thoại của Phó Đình Viễn. Phó Thiến Thiến tức giận đến mức không biết trút giận ở đâu, cô ta dùng sức đập mạnh chiếc điện thoại di động ra ngoài.

“Tiện nhân, tiện nhân, tiện nhân!” Phó Thiến Thiến tức giận mắng Du Ân.

Du Ân còn dám nguyền rủa cô ta chết, đúng là khinh người quá đáng.

Nhưng làm sao cô ta biết được rằng giờ đây cô ta đang ở cùng một con quỷ sát nhân có thể giết cô ta bất cứ lúc nào. Du Ân cũng không phải rủa cô ta, mà là không chấp nhặt mấy lời chửi mắng của cô ta, coi như nhắc nhở cô ta thôi.

Tiếc là Phó Thiến Thiến hoàn toàn không hiểu lời cảnh báo của Du Ân, ngược lại còn cảm thấy Du Ân đang bắt nạt cô ta.

Từ Sướng bất đắc dĩ đi tới nhặt điện thoại di động lên, dịu dàng dỗ dành cô ta: “Sao em lại tức giận như vậy? Phá hỏng điện thoại thì có lợi gì chứ?”

Phó Thiến Thiến rống lên: “Em thực sự ghét cô ta, tại sao cô ta không chết đi!”

Từ Sướng giơ tay ôm cô ta vào lòng: “Ngoan, đừng tức giận nữa, anh đã làm đồ ăn ngon, chúng ta đi ăn một chút đi.”

Từ Sướng dịu dàng an ủi, nhanh chóng đã dỗ dành được Phó Thiến Thiến.

Đây là những gì Phó Thiến Thiến muốn. Người ta càng mạnh bạo với cô ta, thì cô ta càng không phục, càng tìm cách đối nghịch, chẳng hạn như anh trai Phó Đình Viễn của cô ta.

Từ khi Du Ân từ nước ngoài trở về, Phó Đình Viễn không hề có thái độ tốt khi nói chuyện với em gái, hoặc là sẽ nói lời lạnh lùng, hoặc sẽ mạnh mẽ trấn áp, Phó Thiến Thiến tức giận như vậy, làm sao cô ta có thể nghe lời Phó Đình Viễn được.

Tất cả những gì cô ta nghĩ bây giờ là làm thế nào để khiến Phó Đình Viễn và Du Ân tức chết. Họ càng bảo cô ta làm gì, thì cô ta càng không làm.

Phó Đình Viễn vừa mới chìm vào giấc ngủ thì Phó Thiến Thiến gọi đến, kể từ lần trước anh đột nhiên đau đầu, Du Ân đã giám sát anh phải nghỉ ngơi thật tốt mỗi ngày, ngủ trưa và nghỉ ngơi sớm vào ban đêm.

Ban đầu, khi thấy Phó Thiến Thiến gọi đến, Du Ân không muốn trả lời.

Nhưng Du Ân nhớ rằng Phó Thiến Thiến đang ở bên cạnh ác quỷ Từ Sướng, cuộc gọi này có lẽ có gì đó không ổn, ngộ nhỡ là điện thoại cầu cứu, cô mà không nghe thì chẳng phải là hại Phó Thiến Thiến sao?

Vì vậy cô do dự một lúc rồi cầm điện thoại ra ngoài phòng bệnh nghe máy, ai ngờ Phó Thiến Thiến lại chửi đổng lên, trai tim Du Ân vốn còn đang lo lắng cho Phó Thiến Thiến, nhất thời trở nên hoàn toàn lạnh lẽo.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 688


Chương 688

Cô không nên có chút đồng cảm với Phó Thiến Thiến, bởi vì Phó Thiến Thiến không đáng.

Lần này Phó Thiến Thiến chết thì cũng do chính cô ta mà thôi.

Cho nên Du Ân đã nói những lời tàn nhẫn như vậy với Phó Thiến Thiến khi cô tức giận, để Phó Thiến Thiến có thể tỉnh táo lại một chút, nhưng cô lại tuyệt vọng nghĩ lại, Thẩm Dao còn bị Từ Sướng đùa bỡn như thế, huống chi là Phó Thiến Thiến.

Giờ cô chỉ có thể cầu nguyện Phó Thiến Thiến sẽ được ban phước thôi.

Khi ông cụ Phó đưa người quản gia đến, ông nhìn thấy Du Ân đang cầm điện thoại dựa vào hành lang bên ngoài phòng bệnh của Phó Đình Viễn.

Ông cụ nhìn thấy tâm trạng của cô không ổn, bước nhanh đi tới, hỏi: “Chuyện gì xảy ra hả? Sao cháu lại ở bên ngoài một mình?”

Nhìn thấy ông cụ Phó, Du Ân nhanh chóng gom lại những cảm xúc bất lực đó: “Cháu không sao, ông nội, sao ông lại ở đây?”

Ông cụ Phó nghiêm nghị nói: “Bố của Đình Viễn cũng đã xảy ra chuyện, ông đến tìm Đình Viễn bàn bạc một chút.”

Nhưng ông cụ lại nói: “Đình Viễn đang ngủ à?”

Nếu không, cô cũng không thể trốn ra bên ngoài để buồn bã.

Du Ân gật đầu: “Vừa mới ngủ say.”

Ông cụ nói: “Vậy hiện tại chúng ta đừng quấy rầy nó, đi thôi, chúng ta hãy nói chuyện trong phòng làm việc của tên nhóc Hứa Hàng.”

“Vâng ạ.” Du Ân nghe lời đi vào phòng làm việc của Hứa Hàng với ông cụ.

Đầu tiên, ông cụ hỏi Du Ân tại sao lại trốn ra ngoài để nghe điện thoại, Du Ân đành phải nói với ông cụ về cuộc gọi của Phó Thiến Thiến.

Chiếc nạng của ông cụ nặng nề đập xuống sàn nhà: “Ông còn nghĩ, bất kể thế nào cũng phải tìm cách giải cứu nó ra. Bây giờ nhìn cái đức hạnh của nó, nó chết cũng đáng.”

Ông cụ cũng bị Phó Thiến Thiến chọc tức.

“Nhà họ Phó chúng ta sao lại có một đứa ngu xuẩn như vậy chứ!” Ông cụ vô cùng đau lòng.

Không chỉ ông cụ khó hiểu mà Du Ân và Hứa Hàng cũng khó hiểu.

Cùng một bố mẹ, cùng một gen, làm sao mà tính cách của hai người con lại tương phản đến vậy.

Khi Phó Thiến Thiến va chạm với nhiều người đàn ông khác nhau trong làng giải trí, ông cụ đã nghi ngờ rằng cô ta không phải là con của nhà họ Phó, bí mật làm xét nghiệm quan hệ cha con cho Phó Thiến Thiến, kết quả Phó Thiến Thiến 100% là con gái của Phó Giang và Đổng Văn Huệ.

Ông cụ không còn cách nào khác, đành chấp nhận số phận của mình và tiếp tục quản giáo dạy dỗ đứa cháu gái không nên nết này.

Không phải là ông cụ không bao giờ kỷ luật Phó Thiến Thiến, nhưng ông ấy càng dạy dỗ thì cô ta càng trở nên thái quá.

Nếu biết sẽ có ngày hôm nay, thà rằng đánh gãy chân cô ta để cô ta không thể tự chăm sóc bản thân, không thể chạy đến chỗ Từ Sướng đó.

Hứa Hàng đưa cho ông cụ một tách trà, nhân tiện an ủi: “Mỗi người đều có số phận của mình, cô ta không hiểu chuyện thì chúng ta cũng không thể làm gì được.”

“Quên đi, mặc kệ nó, ông đã buông bỏ nó rồi.” Ông lão nhấp một ngụm trà, dập tắt lửa giận trong lòng.

Hứa Hàng lại hỏi: “Chú Phó xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 689


Chương 689

Khi nói đến vấn đề này, ông cụ Phó lại đau đầu: “Đúng vậy, hôm nay ông nhận được một cuộc gọi từ nước ngoài, nói rằng bố của Đình Viễn đang mắc một khoản nợ khổng lồ ở nước ngoài, vì không có tiền trả nên đã bị đánh không ít, bên kia còn gửi ảnh cho ông xem, mặt mũi của nó bầm dập hết.”

Hứa Hàng lạnh lùng nói: “Chuyện này nhất định là do Từ Sướng khống chế.”

Bây giờ họ đã biết thủ đoạn của Từ Sướng, anh ta sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai, ngay cả khi Phó Giang đang ở nước ngoài.

Hơn nữa, nếu Phó Giang ở nước ngoài, Từ Sướng càng thuận tiện hành động hơn.

Ông lão gật đầu: “Nhất định là thế.”

Nhưng ông cụ lại nghiến răng nói: “Chắc là bị ai đó nắm được nhược điểm hoặc bị mê hoặc mới đi vay một số nợ khổng lồ như vậy.”

“Bố thằng bé vừa khóc vừa nói trong video là mình bị lừa. Người ta nói dự án của nó sẽ hái ra tiền nên đã vay tiền để đầu tư, nhưng cuối cùng vẫn thất bại!” Ông cụ phân tích: “Bây giờ ông hoài nghi chính người phụ nữ bên cạnh đã giật dây để nó đi đầu tư, 80% người phụ nữ đó cũng là do Từ Sướng sắp đặt!”

Hứa Hàng cũng nghĩ như vậy, Từ Sướng có chuẩn bị mà đến, hẳn là đã chôn giấu phòng tuyến bên cạnh Phó Giang từ lâu, bây giờ chỉ là lúc bùng nổ để khiến bọn họ mệt mỏi đối phó thôi.

Sau đó Hứa Hàng lại hỏi ông cụ về số tiền mà Phó Giang nợ, sau khi ông cụ nói con số, Hứa Hàng sửng sốt: “Sao lại nhiều như vậy?”

Ông cụ thẳng thắn nói: “Bên kia nói là cho vay nặng lãi, hiện tại xem ra rõ ràng Từ Sướng muốn Phó thị chảy nhiều máu mà!”

Hứa Hàng sững sờ một lúc, sau đó nói với ông cụ: “Ông nội, thứ cho cháu nói thẳng, tình hình của Đình Viễn bây giờ không thích hợp để làm việc quá sức đâu ạ.”

Sau đó Hứa Hàng nói với ông cụ về cơn đau đầu và chóng mặt trước đó của Phó Đình Viễn, ông cụ cũng giật mình: “Cái gì? Đau đầu ư?”

Hứa Hàng trả lời: “Đúng vậy, trước đó Thiến Thiến đã chạy đến chỗ Từ Sướng nên khiến cậu ấy tức giận không nhẹ.”

Ông cụ nghiêm mặt lạnh lùng đứng lên: “Ông hiểu rồi, trước tiên đừng nói cho nó biết chuyện này, ông sẽ nghĩ cách góp tiền.”

Nếu lấy tiền từ Phó thị thì chủ tịch Phó Đình Viễn chắc chắn sẽ biết.

Hứa Hàng ngăn lại ông cụ nói: “Cháu sẽ giúp ông góp số tiền này. Tuy rằng chúng ta đều biết dù có đủ tiền, thì chưa chắc chú Phó sẽ thoát khỏi khó khăn, nhưng ít nhất có thể khiến chú ấy bớt chịu nỗi đau da thịt hơn.”

Mặc dù Hứa Hàng luôn khiêm tốn, nhưng nhà họ Hứa sau lưng anh ta hoàn toàn có khả năng giúp ông cụ góp số tiền này.

So với việc làm kinh động đến Phó Đình Viễn và khiến Phó Đình Viễn bị dao động trở lại, Hứa Hằng thà bí mật giúp ông cụ giải quyết chuyện này.

Nếu Phó Đình Viễn xảy ra chuyện không may, mục đích trả thù nhà họ Phó của Từ Sướng sẽ đạt được.

Ông cụ vỗ vai Hứa Hàng, cảm kích nói: “Cảm ơn cháu.”

Hứa Hàng khiêm tốn nói: “Không có gì ạ.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 690


Chương 690

Du Ân rời đi cùng ông cụ, khi chào tạm biệt ở cửa, Du Ân nói với ông cụ: “Ông nội, bên cháu cũng có một chút tiền…”

Du Ân còn chưa nói xong đã bị ông cụ ngắt lời: “Cháu ngoan, ông hiểu tâm ý của cháu.”

Sau khi Du Ân về nhà họ Diệp, ngoài số nữ trang do bà cụ Diệp tặng và bất động sản do Diệp Văn tặng, nhà họ Diệp còn chia cho cô rất nhiều cổ phần trong công ty. dưới trướng nhà họ Diệp, vì vậy cô cũng có tiền để giúp đỡ ông cụ.

Nhưng ông cụ đã từ chối tâm ý của cô: “Bên ông chắc vẫn gom đủ, không quấy rầy đến nhà họ Diệp của cháu đâu.”

Điều mà ông cụ nghĩ trong lòng là nhà họ Diệp không có thiện cảm với cháu trai của ông vì những tổn thương mà Phó Đình Viễn đã gây ra cho Du Ân trước đây, làm sao nhà họ Phó lại có thể dùng tiền của nhà họ Diệp được.

Ông cụ nói: “Mẹ của Đình Viễn cũng có không ít tài sản, ông sẽ bảo nó nhổ ra, những chuyện này vốn là tội lỗi do bọn nó gây ra, lẽ ra tự bọn nó phải gánh chịu.”

Ông cụ nhất quyết không cần nên Du Ân cũng không thể nói gì thêm.

Ông cụ dặn dò cô vài câu rồi lên xe rời đi.

Khi Du Ân quay về, cô gặp Hứa Hàng, Hứa Hàng nghiêm túc đề nghị với cô: “Tôi muốn thêm một ít thuốc an thần vào thuốc của Đình Viễn, để cậu ấy có thể ngủ nhiều hơn mỗi ngày, điều này sẽ giúp cậu ấy hồi phục tốt hơn. Cô cũng biết, tình hình hiện tại ở mọi phương diện đều rất phức tạp, chỉ có khi cậu ấy hồi phục tốt thì mới có thể đối đầu trực tiếp với Từ Sướng.”

“Được rồi.” Du Ân gật đầu đồng ý. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô cũng mong Phó Đình Viễn sẽ khỏi bệnh sớm hơn, vì vậy cô đã chọn hợp tác với Hứa Hàng một cách vô điều kiện.

Sau khi Phó Đình Viễn tỉnh dậy, Du Ân vẫn nói với Phó Đình Viễn về cuộc gọi của Phó Thiến Thiến, nhưng cô không nói nội dung cụ thể của cuộc gọi, để tránh Phó Đình Viễn lại tức giận Phó Thiến Thiến.

Nhưng Phó Đình Viễn đã biết đức hạnh của Phó Thiến Thiến, anh hỏi thẳng: “Nó lại nói năng l* m*ng à?”

Du Ân thúc giục anh: “Không có chuyện gì đâu, anh mau gọi lại cho cô ta đi.”

Phó Đình Viễn đã gọi lại cho Phó Thiến Thiến, điện thoại nhanh chóng được kết nối.

Phó Thiến Thiến nói qua điện thoại một cách kỳ lạ: “Chủ tịch Phó, tôi nghe nói anh đang tìm tôi?”

Phó Đình Viễn hít một hơi thật sâu dưới ánh mắt lo lắng của Du Ân, đè nén lửa giận mà nói: “Em thế nào rồi?”

Ngay khi anh định gọi cho Phó Thiến Thiến, Du Ân đã kéo anh và bảo anh đừng tức giận.

Phó Thiến Thiến thờ ơ nói: “Rất tốt, có thể ăn uống ngủ nghỉ.”

Phó Đình Viễn có thể nghe thấy từ giọng nói của Phó Thiến Thiến rằng cô ta không bị hành hạ hay tra tấn gì cả.

Phó Đình Viễn chuyển chủ đề: “Vậy em có biết hiện tại Từ Sướng và Thẩm Dao vẫn chưa chia tay không?”

“Thì sao?” Phó Thiến Thiến hừ nói: “Em cố ý hẫng tay trên của Thẩm Dao đấy.”

Phó Đình Viễn nghiến răng nói: “Em làm vậy chính là kẻ thứ ba bị người ta phỉ nhổ đấy!”

Việc Từ Sướng không từ bỏ Thẩm Dao đã khiến nhiều người cảm động, ngay cả khi Thẩm Dao bây giờ đang ở trong tù, Từ Sướng vẫn thể hiện hình ảnh đi theo Thẩm Dao một cách trìu mến ra thế giới bên ngoài.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 691


Chương 691

Phó Thiến Thiến lại muốn chen chân vào, một khi chuyện này bị bại lộ, Phó Thiến Thiến có thể bị mắng cho đến chết.

Anh có thể tưởng tượng đến lúc đó Từ Sướng chắc chắn sẽ nói rằng chính Phó Thiến Thiến quyến rũ anh ta.

Từ Sướng đã biến Phó Thiến Thiến trở thành tiểu tam, nhưng Phó Thiến Thiến vẫn không quan tâm.

Cô ta không quan tâm, nhưng thế giới bên ngoài sẽ không bỏ qua cho cô ta, họ sẽ phun nước bọt nhấn chìm cô ta!

Phó Thiến Thiến vẫn tiếp tục bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi: “Người thứ ba thì người thứ ba, em vui vẻ là được rồi.”

Phó Đình Viễn cảm thấy sự kiên nhẫn của mình sắp bị Phó Thiến Thiến làm cho cạn kiệt, anh lại hít một hơi thật sâu, nói: “Phó Thiến Thiến, em hãy nghe kỹ, những lời tiếp theo em cứ phân tích cho kỹ đi…”

Phó Đình Viễn vốn muốn nói cho Phó Thiến Thiến nghe những gì Từ Sướng đã làm, ai ngờ Phó Thiến Thiến lại nói một cách thiếu kiên nhẫn: “Được rồi, được rồi, em không thích nghe anh dạy dỗ đâu, cúp máy đi.”

Sau đó cô ta đã cúp điện thoại, Phó Đình Viễn tức giận đến mức suýt nữa nôn ra máu.

Thái độ của Phó Thiến Thiến đã thành công khiến Phó Đình Viễn từ bỏ việc cố gắng thuyết phục cô ta và cứu cô ta, vì vậy anh gọi một cuộc gọi khác và dặn những người đang ở gần nhà Từ Sướng: “Mọi người rút lui hết đi, từ nay về sau đừng xen vào sống chết của Phó Thiến Thiến nữa.”

Sau khi cúp điện thoại, Phó Đình Viễn nói với Du Ân: “Nếu nó muốn đâm đầu vào chỗ chết, anh cũng không ngăn cản nữa.”

Du Ân đề nghị: “Chúng ta trực tiếp báo cảnh sát và để cảnh sát đến nhà Từ Sướng và đưa cô ta ra ngoài, không được sao?”

Phó Đình Viễn véo sống mũi và nói: “Hiện tại trên tay chúng ta không có bất kỳ bằng chứng thực tế nào về tội ác của Từ Sướng. Cảnh sát không thể khám xét nhà anh ta, hơn nữa anh ta là công dân nước ngoài, cảnh sát tùy tiện sông vào cũng không ổn lắm.”

“Được rồi.” Du Ân chỉ có thể trả lời như thế này.

Phó Đình Viễn nói: “Bây giờ chúng ta chỉ có thể mong đợi để tìm ra một số manh mối từ người lái xe đã giết chú hai của Từ Sướng.”

Tuy nhiên, điều khiến bọn họ thất vọng chính là, Chu Nam đã gọi điện và nói tài xế kia quả thật đã nhận một khoản tiền.

Tài xế có con trai ở với vợ cũ sau khi ly hôn, số tiền nhận được đều đưa cho vợ cũ và con trai, nhưng người con trai đã hoàn toàn quên mất tên tuổi và ngoại hình của người đã đưa tiền cho họ. Hơn nữa, số tiền được đựng trong thùng, không có tài khoản ngân hàng, bọn họ không tra ra được gì cả.

Chẳng khác nào manh mối này đã bị chặt đứt.

Du Ân liếc nhìn Phó Đình Viễn đang đứng bên cửa sổ tới tâm trạng nặng trĩu, cô bước đến và nhẹ nhàng ôm anh từ phía sau, cố gắng giải tỏa nỗi lo lắng của anh bằng cách này.

Phó Đình Viễn hoàn hồn, biết cô lại lo lắng cho mình, anh giơ tay kéo cô vào trong ngực rồi ôm lấy cô, hai người lặng lẽ nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ.

Từ khi hai người bên nhau đến nay, chưa bao giờ cả hai yên lặng như vậy.

Trong lòng cả hai đều có vô vàn cảm xúc, thế sự vô thường, khi có thể ở bên nhau thì càng phải trân trọng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 692


Chương 692

Phó Đình Viễn từng nghĩ rằng một khi anh và Du Ân quay lại với nhau, cả hai nhất định sẽ rất ngọt ngào, nhưng anh không ngờ rằng bây giờ cả hai đã thực sự quay lại với nhau, nhưng không có ngọt ngào mà là vẻ mặt nặng trĩu, đối diện với sự tàn ác của Từ Sướng.

Phó Đình Viễn cảm thấy hơi có lỗi với Du Ân, nhưng cũng cảm thấy như vậy cũng không có gì không tốt.

Cả hai cùng nhau trải qua càng nhiều khó khăn, trở ngại thì càng không có gì có thể chia cắt được họ trong tương lai.

Sau khi hai người đứng yên lặng một lúc, Du Ân nhẹ nhàng nói: “Thật ra, em có một đề nghị.”

Phó Đình Viễn ấm áp hỏi: “Đề nghị gì?”

Du Ân ngước mắt lên nói: “Lần trước anh nói rằng Từ Sướng rất quan tâm đến chi gái Mạnh Vân, anh ta không tin rằng Mạnh Vận là loại người thèm muốn giàu có hư vinh, nguyện l*m t*nh nhân của người khác, vậy thì chúng ta cũng có thể bắt đầu với điều đó. Tìm ra bằng chứng Mạnh Vân cố tình muốn làm tiểu tam, k*ch th*ch Từ Sướng một phen, để anh ta mất bình tĩnh là lộ ra bộ mặt thật.

Phó Đình Viễn hiểu ra kế hoạch của Du Ân trong vài giây, biểu hiện trên khuôn mặt anh lập tức trở nên ngạc nhiên thích thú, anh đưa tay lên giữ lấy khuôn mặt của Du Ân, không khỏi chọc ghẹo: “Du Ân, sao em thông minh thế?”

Anh hoàn toàn không nghĩ tới điều này, anh đã nghĩ cách tìm ra chứng cứ phạm tội của Từ Sướng, nhưng cứ thế này, bọn họ sẽ luôn ở thế bị động.

Nhưng đề nghị của Du Ân là chủ động tấn công, một khi họ nắm bắt được cảm xúc của Từ Sướng, họ sẽ trở thành bên chủ động, và họ sẽ không còn bị Từ Sướng dắt mũi nữa.

Nhìn thấy đề nghị của mình được Phó Đình Viễn chấp nhận, Du Ân cũng vui mừng.

“Khi đó, chúng ta sẽ phát ra nhiều tin tức thông qua truyền thông, Từ Sướng nhất định sẽ nhìn thấy, chắc chắn sẽ vô cùng tức giận.”

Du Ân nói thêm: “Nhưng chúng ta vẫn còn rất nhiều việc phải làm trong giai đoạn đầu. Chúng ta cần tìm được bạn học của Mạnh Vân và hỏi từng người một để xem liệu chúng ta có thể tìm ra thông tin hữu ích nào từ họ hay không, rồi từ đó xác nhận Mạnh Vân tiếp cận bố anh là có mục đích.”

Phó Đình Viễn đáp: “Anh lập tức phân phó cho Chu Nam điều tra.”

Du Ân gật đầu: “Thu thập tin tức gọn gàng, em sẽ biên tập.”

Tốt xấu gì cô cũng là một nhà biên kịch, kỹ năng viết của cô vẫn đáng tin cậy.

“Ừ.” Phó Đình Viễn đương nhiên tin tưởng cách hành văn của cô, sau đó cầm điện thoại di động dặn dò Chu Nam.

Sau khi dặn dò, Phó Đình Viễn cau mày suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hay là anh gọi điện thoại cho bố và hỏi chi tiết về việc ông ấy đã gặp Mạnh Vân lúc đầu như thế nào, liệu Mạnh Vân có lộ ra sơ hở gì trong quá trình hẹn hò hay không.”

Những người trẻ tuổi này không biết về chuyện cũ của Phó Giang, chỉ khi Thẩm Thanh Sơn ác ý tung tin ra thì họ mới biết được.

Trong ấn tượng của Phó Đình Viễn, anh chỉ biết rằng bố anh đã ngoại tình với một sinh viên đại học và suýt ly hôn với mẹ anh vì cô gái đó, anh không biết bất cứ điều gì khác.

Ngay khi Du Ân nghe anh nói sẽ gọi cho Phó Giang, cô nhớ rằng họ vẫn đang giấu Phó Đình Viễn về vụ việc của Phó Giang, vẻ mặt của cô đột nhiên trở nên hơi bối rối.

Phó Đình Viễn thấy cô có gì đó không ổn, liền hỏi thẳng: “Có phải bố anh cũng đã xảy ra chuyện gì đúng không?”

Từ Sướng không thể nào buông tha cho bố anh, nhất là khi bố anh chính là đầu sỏ trong vụ việc đó.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 693


Chương 693

Du Ân đành phải thừa nhận rằng: “Ừ, nghe nói ông ấy mắc nợ một số tiền lớn ở nước ngoài, bị người ta trói và yêu cầu trả tiền.”

Du Ân nói xong liền nhanh chóng giải thích: “Ông nội, Hứa Hàng và cả em đều quyết định trước tiên không cho anh biết. Ông nội nói sẽ góp tiền, Hứa Hàng cũng nói sẽ giúp.”

Phó Đình Viễn đương nhiên biết rằng mọi người muốn tốt cho anh, nhưng lúc này anh lại lo lắng chuyện khác: “Cho nên hiện tại bố anh đang nằm trong tay người của Từ Sướng, anh có gọi hỏi ông ấy điều gì cũng vô dụng.”

Du Ân nói: “Vẫn còn một người có thể hỏi.”

Phó Đình Viễn cũng nghĩ đến:”Thẩm Thanh Sơn?”

Du Ân gật đầu: “Ừ, ông ta và chú Phó đã rất thân thiết, nhất định sẽ biết họ đã gặp nhau như thế nào.”

“Nhưng cũng không biết ông ta có chịu nói với anh hay không.” Du Ân có chút lo lắng về điều này, dù sao thì chính Phó Đình Viễn đã đưa Thẩm Thanh Sơn vào tù.

Sau khi suy nghĩ về điều đó, Phó Đình Viễn nói: “Thẩm Thanh Sơn là một người khôn ngoan. Chắc chắn ông ta đã nhận thấy Từ Sướng này không ổn, ông ta nhất định sẽ đứng về phía chúng ta.”

Phó Đình Viễn lại nói: “Anh sẽ liên lạc và đến nhà tù để gặp Thẩm Thanh Sơn ngay lập tức.”

Du Ân gật đầu, tuy rằng anh vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng chuyện này rất cấp bách, cũng chỉ có thể nhanh chóng đi tìm Thẩm Thanh Sơn.

Trong khi Phó Đình Viễn đến Thẩm Thanh Sơn để hỏi thăm, những người được Chu Nam cử đi cũng bắt đầu đi tìm bạn học cũ của Mạnh Vân.

Về phần Phó Giang, bên ông cụ sẽ phụ trách chuyện gom tiền.

Đổng Văn Huệ được đưa vào nơi ở hiện tại của ông cụ, để những người do Phó Đình Viễn cử đến có thể tập trung bảo vệ họ.

Sau khi từ bệnh viện trở về, việc đầu tiên ông cụ làm là gọi Đổng Văn Huệ xuống dưới nhà, sau đó để Đổng Văn Huệ nói thật cho ông ta biết bà ta có bao nhiêu tài sản và tiền gửi ngân hàng.

Đổng Văn Huệ khó hiểu hỏi: “Bố, bố hỏi chuyện này làm gì? Bên Đình Viễn không chịu đưa tiền để chuộc bố nó sao?”

Đổng Văn Huệ cũng biết Phó Giang đã bị nhốt, bà ta không quá lo lắng khi thấy ông cụ đi tìm Phó Đình Viễn.

Số tiền mà những người đó đòi, con trai bà ta có thể lấy ra.

Về phần sống chết của Phó Giang, Đổng Văn Huệ không quan tâm lắm.

Phó Giang đã phụ bạc bà ta, họ đã chán ghét nhau từ lâu và không còn tình cảm với nhau.

Ông cụ rất tức giận trước lời nói của Đổng Văn Huệ, lấy cây nạng đập mạnh xuống sàn và nói: “Đình Viễn không thể tức giận được, cho nên tôi chưa nói chuyện này với nó. Bây giờ tôi và cô phải góp tiền lại.”

Đổng Văn Huệ bày tỏ sự từ chối ngay lập tức: “Bố, tại sao con phải chuộc Phó Giang vì rắc rối do thói trăng hoa của Phó Giang gây ra? Hơn nữa, tất cả tiền bạc và bất động sản mà con có hiện tại đều dành cho việc nghỉ hưu.”

“Nếu không phải vì lúc đó cô không liên tục gây sự thì cô gái đó có thể tự tử bằng cách nhảy khỏi tòa nhà hả?” Ông cụ không kiêng dè mà chỉ trích Đổng Văn Huệ: “Chuyện này không phải là tai họa do cô gây ra sao?”

Đổng Văn Huệ mím môi không lên tiếng, ông cụ lại nói: “Cô phải suy nghĩ cho kỹ, sau này cô còn phải trông cậy vào Đình Viễn, chỉ cần cô đối xử tốt với nó và Du Ân, chúng nó có thể bất chấp sống chết của cô hay sao?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 694


Chương 694

“Nếu lúc này cô vẫn không nhìn ra được, để cho Du Ân xem trò cười, để cho nhà họ Diệp xem trò cười, vậy thì sau này cô chỉ có thể tự lo cho bản thân thôi!”

Sau khi ông cụ khiển trách một trận, sắc mặt Đổng Văn Huệ tái mét.

Cuối cùng, bà ta nói cho ông cụ biết bất động sản và tiền gửi ngân hàng của mình, ông cụ không hề do dự, ra lệnh cho bà ta phải nhanh chóng bán hết bất động sản đi.

Đương nhiên ông cụ cũng như vậy, ông chỉ có căn nhà cũ hiện tại đang ở, những cái khác đều phải bán ra hết.

Cuộc nói chuyện giữa Phó Đình Viễn và Thẩm Thanh Sơn diễn ra rất suôn sẻ, đặc biệt là sau khi Phó Đình Viễn nói ra thân phận thực sự của Từ Sướng, Thẩm Thanh Sơn lúc đầu không tin, sau đó ông ta lại ngồi phịch xuống ghế.

Tuy nhiên, Thẩm Thanh Sơn nhanh chóng sắp xếp suy nghĩ của mình, nhìn Phó Đình Viễn một lần nữa và nói: “Cậu muốn biết điều gì? Tôi sẽ nói cho cậu tất cả những gì tôi biết.”

Phó Đình Viễn nói với Thẩm Thanh Sơn về kế hoạch của mình và muốn chủ động khiến Từ Sướng rối loạn.

Thẩm Thanh Sơn nở nụ cười mỉa mai sau khi nghe xong: “Mạnh Vận hẳn là chưa bao giờ nói thật với gia đình cô ta về những gì cô ta đã làm, đó là lý do tại sao Từ Sướng lại có một lòng căm thù hoang tưởng mạnh mẽ như vậy.”

Thẩm Thanh Sơn bắt đầu kể câu chuyện: “Tôi và bố cậu gặp Mạnh Vân trong một quán bar, lúc đó cô ta làm công việc bán rượu. Mặc dù cô ta trang điểm đậm nhưng bố của cậu đã yêu cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, còn cho cô ta rất nhiều tiền boa.”

“Sau đó, bố của cậu đã bí mật thăm dò cô ta và được biết cô ta đang là sinh viên của một trường đại học gần đó. Vì gia đình cô ta khó khăn nên cô ta chỉ có thể dùng cách này để kiếm tiền đóng học phí. Bố cậu cảm thấy thương tiếc nên càng yêu mến cô ta hơn, bắt đầu theo đuổi cô ta.”

“Lúc đầu cô ta không đồng ý, nhưng bố cậu cứ theo đuổi không bỏ cuộc, khoảng chừng một tháng, cô ta đã đi theo bố cậu.”

“Bố cậu đã bị vùi trong tình yêu đó. Không thể phủ nhận rằng Mạnh Vân quả thực là một dòng suối trong trẻo trong số những người phụ nữ mà bố cậu biết. Cô ta trẻ đẹp, còn có học vấn, có sự điềm đạm đáng yêu mà nhiều người phụ nữ khác không có.”

“Tất cả chúng tôi đều nghĩ rằng cô ta là một cô bé đáng yêu và ngây thơ như một tờ giấy trắng. Bố cậu còn hận không thể hái tất cả các ngôi sao trên bầu trời cho cô ta.”

Vẻ mặt Phó Đình Viễn càng trở nên nghiêm nghị khi nghe đến đây, bởi vì nếu một người nói ra điều này, thì rất nhiên phần sau sẽ có sự lật ngược.

Quả nhiên, Thẩm Thanh Sơn lại lắc đầu ngao ngán và thở dài nói: “Ai biết được rằng một ngày nọ, khi tôi đến trường của cô ta để diễn thuyết về tài chính kinh tế, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của cô ta với một cô gái.”

“Cô gái đó chắc là bạn thân nhất của cô ta, cho nên cô ta mới tiết lộ cảm xúc của mình một cách chân thật như vậy.”

“Hồi đầu tôi nghe cô bạn thân kia thuyết phục khuyên bảo cô ta, khuyên cô ta cắt đứt quan hệ với bố cậu ngay lập tức, nói rằng trong lớp có tin đồn cô ta được một ông già bao nuôi, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cô ta sẽ bị người đời nhổ nước bọt dìm chết.”.

Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể

“Cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được biểu hiện và lời nói của Mạnh Vận lúc đó.” Thẩm Thanh Sơn nhìn Phó Đình Viễn và nói: “Cậu có biết không? Lúc đó cô ta còn cầm điếu thuốc trên tay, vừa hút thuốc với vẻ khinh bỉ và tàn nhẫn, vừa nói với cô bạn thân rằng cô ta chỉ quan tâm đến tiền của bố cậu thôi, chờ đến khi cô ta bòn rút đủ tiền từ bố cậu, cô ta sẽ đá bố cậu.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 695


Chương 695

“Cô ta cũng nói rằng cô ta đã sống một cuộc sống nghèo khổ và cay đắng, quá cực khổ và mệt mỏi. Chỉ cần có chút nhan sắc rồi đi theo bố cậu là không phải chạy vạy kiếm sống nữa, cớ sao mà không làm?”

Phó Đình Viễn truy hỏi: “Ông có chắc là chính tai ông nghe thấy điều đó không?”

“Chắc chắn.” Thẩm Thanh Sơn không cần bịa ra những lời nói dối phức tạp như vậy để lừa gạt Phó Đình Viễn.

Ông ta tiếp tục nói: “Đáng tiếc là lúc đó bố cậu đã nghĩ đến việc ly hôn với mẹ cậu, ông ấy đang cố gắng hết sức để tìm cơ hội đề cập đến chuyện đó với mẹ cậu.”

Phó Đình Viễn im lặng một lúc, không biết là nên thương xót cho bố, hay nên cảm thấy vui mừng cho ông ấy nữa.

Nếu Mạnh Vân đã tiếp cận ông ta với suy nghĩ như vậy, cho dù sau này mẹ anh đồng ý ly hôn, ông ta và Mạnh Vận cũng không thể bên nhau được lâu.

Phó Đình Viễn lại hỏi Thẩm Thanh Sơn: “Vậy sau đó ông có nói cho bố tôi biết không?”

“Không.” Thẩm Thanh Sơn cũng thẳng thắn: “Bởi vì lúc đó tôi cũng không muốn nhìn thấy bố cậu dễ chịu, tôi nghĩ đến lúc đó Mạnh Vân thật sự đá bố cậu, nhất định bố cậu sẽ đau khổ, nghĩ đến cảnh tượng đó là tôi đã rất vui sướng rồi.”

Phó Đình Viễn cười khẩy, đây là người được gọi là bạn thân của bố anh đấy.

Thẩm Thanh Sơn không để tâm đến việc Phó Đình Viễn chế nhạo mình, ông ta còn nói: “Tôi vốn tưởng rằng bố cậu muốn ly hôn và kết hôn với Mạnh Vân chỉ là sự kích động nhất thời thôi, nhưng sau đó tôi thấy ông ấy rất nghiêm túc nên lúc này mới vội vàng nói những gì tôi nghe được cho ông ấy. Nhưng bố cậu hoàn toàn không tin, không những không tin mà còn nói rằng tôi đứng về phía mẹ cậu và cố tình phá hủy mối quan hệ của ông ấy với Mạnh Vận.”

“Vào thời điểm này, Mạnh Vận đột nhiên có thai, ý định ly hôn của bố cậu đột nhiên càng trở nên kiên quyết hơn, cậu cũng biết chuyện gì xảy ra tiếp theo rồi đó. Cuối cùng bố cậu đã từ bỏ Mạnh Vận dưới sự đàn áp mạnh mẽ của ông nội cậu. Mạnh Vân cũng phá thai và nhà họ Phó đã cho cô ta một khoản tiền bồi thường.”

“Số tiền bồi thường thực sự không nhỏ. Mạnh Vân có thể cùng gia đình không cần lo cơm ăn áo mặc.”

“Sau này nếu mẹ cậu không tiếp tục gây ầm ĩ thì…” Thẩm Thanh Sơn nói đến đây thì tiếp tục thở dài: “Cậu cũng biết tính tình của mẹ cậu, bà ta sẽ không để cho bất cứ ai cưỡi lên đầu mình, cho dù bố cậu đã cắt đứt với Mạnh Vân, nhưng cũng chỉ là bất đắc dĩ phải chia tay, mẹ cậu nghĩ đến điều này vẫn không nhịn được mà chạy đến gây khó dễ với người ta.”

Phó Đình Viễn im lặng.

Đây thực sự là tính cách của mẹ anh, làm việc chưa bao giờ cân nhắc đến lợi ích lâu dài và hậu quả, cứ phải thỏa mãn suy nghĩ của mình trước.

Theo quan điểm này, đức hạnh của Phó Thiến Thiến giống như mẹ của mình, nhưng Phó Thiến Thiến càng buông thả tùy hứng nghiêm trọng hơn mẹ nhiều.

Tuy nhiên, tính cách của bố mẹ anh và những gì họ đã làm trong những năm đó đều đã qua, nên anh không có hứng thú đánh giá.

Anh chỉ nghiêm túc nói với Thẩm Thanh Sơn: “Ông nói Mạnh Vân có ý định với tiền bạc của bố tôi nên mới quyết định ở bên ông ấy, có lời này là đủ rồi.”

Thẩm Thanh Sơn lo lắng hỏi: “Cậu có chắc mình nói ra sự thật và Từ Sướng có thể tin không? Dù sao thì hiện tại Mạnh Vân không còn sống nữa, Từ Sướng có thể nói là cậu bịa đặt.”

Phó Đình Viễn lạnh lùng nói: “Anh ta tin hay không thì không phải do anh ta làm chủ.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 696


Chương 696

Đến lúc đó, anh sẽ mua hết các trang của tất cả các phương tiện truyền thông lớn nhỏ ở Giang Thành, cho bọn họ đưa tin rầm rộ chuyện này, liên tục đẩy nó lên, cho dù Từ Sướng không tin, tâm trạng của anh ta cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Thử nghĩ xem, mỗi ngày mở mắt mở điện thoại di động, báo chí đều đưa tin về vụ việc này, họ đều tố Mạnh Vân cố tình làm tiểu tam để lừa tiền, Từ Sướng không phát điên thì cũng sẽ suy sụp.

Nhưng Phó Đình Viễn nghĩ một chút, lại hỏi: “Ông có còn nhớ tên bạn học nữ của Mạnh Vân không? Hay là ông có biết bây giờ cô ấy đang ở đâu không?”

Những người do Chu Nam phái đii vẫn đang lần lượt dò hỏi dấu vết của các bạn học cũ của Mạnh Vân, nhưng đã quá lâu rồi, thậm chí nhiều người đã rời khỏi Giang Thành sau khi tốt nghiệp, điều này rất khó thăm dò.

Nếu có thể biết bạn học nữ mà Mạnh Vân đã nói sự thật lúc đó và yêu cầu cô ấy làm chứng, như vậy vừa có lực sát thương, vừa nhanh chóng và hiệu quả.

Có thể Từ Sướng vẫn không tin, nhưng chỉ cần nó có thể làm tâm trạng anh ta xáo trộn là được.

Thẩm Thanh Sơn nói: “Một lần Mạnh Vân đưa cô gái đó đi ăn tối với chúng tôi. Tôi nhớ Mạnh Vân đã gọi cô ấy là Phương Phương. Còn tên đầy đủ của cô ấy thì tôi không biết.”

Mặc dù Thẩm Thanh Sơn không biết tên cụ thể của cô gái, nhưng ít nhất họ cũng có hướng đi rõ ràng hơn là mò kim đáy bể, có thể tập trung tìm kiếm những người có từ “Phương” trong tên của họ.

Vì vậy Phó Đình Viễn vẫn cảm ơn Thẩm Thanh Sơn, Thẩm Thanh Sơn tự giễu cười nói: “Có gì mà cảm ơn chứ, tôi cũng chỉ vì tôi, vì Dao Dao thôi.”

Nếu Từ Sướng không bị trừ khử, nói không chừng có một ngày ông ta sẽ bị Từ Sướng g**t ch*t, với sự quỷ quyệt và độc ác của Từ Sướng, dù có ở trong tù cũng không được yên ổn.

Du Ân đang đợi Phó Đình Viễn trên xe bên ngoài trại tạm giam, ngay khi Phó Đình Viễn lên xe, Du Ân nhanh chóng hỏi anh: “Anh cảm thấy không khỏe à?”

“Không.” Phó Đình Viễn ấm áp an ủi cô: “Cuộc nói chuyện với Thẩm Thanh Sơn cũng diễn ra suôn sẻ.”

Du Ân thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự lo lắng cho sức khỏe của Phó Đình Viễn.

Người tài xế lái xe đi, Phó Đình Viễn nói với Du Ân những gì anh đã hỏi từ Thẩm Thanh Sơn.

Du Ân sửng sốt: “Mạnh Vân còn hút thuốc ư?”

Phó Đình Viễn hơi nheo mắt: “Có lẽ trước mặt gia đình cô ta là một người con gái hiền lành tốt bụng, nhưng trước mặt người ngoài, cô ta cũng có một mặt sa đọa.” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Du Ân bình tĩnh trở lại, giọng điệu của cô kiên định hơn một chút: “Vậy mục đích của cô ta khi ở bên bố anh không hề đơn giản. Nếu là như vậy, chúng ta sẽ tự tin hơn khi làm việc này.”

Phó Đình Viễn trả lời: “Nếu có thể tìm thấy bạn của Mạnh Vân và mời cô ấy đích thân ra mặt để nói thì tốt nhất.”

“Ừ.” Du Ân lên tiếng: “Sau khi trở về em sẽ bắt đầu viết bản thảo.”

Cô không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó tài năng viết lách của cô có thể dùng để thảo phạt một người.

Phó Đình Viễn đến trại giam để gặp Thẩm Thanh Sơn, bên Từ Sướng cũng nhận được tin tức.

Tuy nhiên, Từ Sướng hoàn toàn không coi trọng vấn đề này. Trong mắt anh ta, anh ta không nghĩ rằng Phó Đình Viễn và Thẩm Thanh Sơn có thể có chuyện gì để nói, Thẩm Thanh Sơn đã ở trong trại giam rồi, ông ta có thể hợp tác với Phó Đình Viễn kiểu gì?

Từ Sướng không ngờ rằng Phó Đình Viễn đã đến tìm Thẩm Thanh Sơn để hỏi về quá khứ của chị gái mình, và anh ta cũng không nghĩ rằng quá khứ của chị gái mình có chỗ nào để người ta chỉ trích.

Trong mắt anh ta, chị gái Mạnh Vân là một người độc lập, hiểu chuyện, nhạy bén và có năng lực. Cô ta không thể ham giàu sang phú quý, không thể làm tiểu tam, không thể bán thân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 697


Chương 697

Những gì xảy ra năm đó là sự lừa dối có chủ ý của Phó Giang, điều này đã hủy hoại cuộc đời của chị gái anh ta.

Mỗi ngày Phó Thiến Thiến đều mơ mơ màng màng ở trong nhà Từ Sướng. Từ Sướng phục vụ cô ta đồ ăn thức uống ngon và không ngừng tặng cô ta những món quà quý giá. Phó Thiến Thiến vốn là một bộ óc đa tình, bây giờ cô ta không thể ngừng yêu Từ Sướng.

Nhưng điều mà cô ta không biết, người mà ngày ngày h**n ** với thân thể cô ta không phải Từ Sướng, mà là thuộc hạ của Từ Sướng.

Điều mà cô ta không biết là họ cố tình không sử dụng biện pháp tránh thai khi h**n ** với cô ta. Từ Sướng dặn bọn họ phải khiến cô ta có thai, sau đó tàn nhẫn phá thai, để cô ta cũng cảm nhận được sự đau khổ khi phá thai, giống như chị của anh ta năm đó.

Hơn nữa, Từ Sướng còn đang âm mưu khiến cô ta trở nên biến chất hoàn toàn, đó là dụ cô ta dùng m* t**, một khi bị nghiện thì cả đời này của cô ta coi như xong. Bởi vì với tính cách của cô ta, cô ta hoàn toàn không chịu được đau khổ khi cai nghiện.

Hôm đó, Phó Thiến Thiến đến phòng làm việc của Từ Sướng tìm Từ Sướng như thường lệ, gõ cửa một hồi cũng không thấy ai trả lời, cô ta sốt ruột đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Từ Sướng đang dựa vào ghế văn phòng sau bàn làm việc nhắm mắt lại, không hề nhúc nhích.

“Từ Sướng?” Phó Thiến Thiến nghĩ rằng anh ta bị ốm, cô ta vội bước đến và gọi tên anh ta.

Từ Sướng không đáp lại, Phó Thiến Thiến đi đến bên cạnh Từ Sướng, giật mình vì những gì cô ta nhìn thấy trước mặt mình. Cô ta thấy trên bàn trước mặt Từ Sướng có một ống kim tiêm đã qua sử dụng, tay áo sơ mi bên trái của anh ta được cuộn lên, có một lỗ kim có thể nhìn thấy ở cánh tay rắn chắn của anh ta.

Phó Thiến Thiến lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, cuộc sống trước đó của cô ta vốn không sạch sẽ gì, nhưng cô ta chưa từng lây nhiễm những thứ này, tuy nhiên thỉnh thoảng cùng đám bạn ra ngoài đi chơi, bọn họ cũng có chơi thứ này.

Sau khi phục hồi tinh thần lại, Phó Thiến Thiến không hề ngạc nhiên hay sợ hãi, ngược lại cô ta rất tò mò về loại chuyện này, sau khi nhìn vài lần, cô ta tiếp tục gọi Từ Sướng: “Từ Sướng? Dậy đi.”

Lúc này Từ Sướng mới mờ mịt tỉnh lại, mở mắt ra nhìn thấy cô ta, Từ Sướng hoảng hốt một lúc, vội vàng thu dọn đồ đạc trên bàn, Phó Thiến Thiến khoanh tay dựa vào bàn, cười nói: “Anh vội gì vậy? Em đã thấy hết rồi.”

Vẻ mặt Từ Sướng hơi căng thẳng, đứng dậy ôm Phó Thiến Thiến bằng một tay, run giọng nói: “Em sẽ không báo cáo anh chứ?”

Phó Thiến Thiến bật cười: “Nghĩ gì thế, sao em phải báo cáo anh?”

Từ Sướng lẩm bẩm: “Dù sao chuyện này là bất hợp pháp…”

“Em không có quan điểm tích cực như vậy.” Giọng Phó Thiến Thiến rất thờ ơ.

Sau đó, cô ta giương mắt nhìn Từ Sướng và nói một cách trìu mến: “Huống hồ, em yêu anh như thế, sao em có thể cam lòng báo cáo anh chứ?”

Từ Sướng làm ra bộ dạng thở phào một hơi: “Vậy thì… em có bỏ anh vì anh bị nhiễm những thứ này không?”

Không đợi Phó Thiến Thiến trả lời, anh ta lại nắm chặt vai Phó Thiến Thiến và cầu xin: “Thiến Thiến, làm ơn, đừng bỏ rơi anh!”

Phó Thiến Thiến cảm động trước sự chân thành trong mắt Từ Sướng, cô ta không ngờ Từ Sướng lại không thể tách rời cô ta, lúc này mắt anh ta đỏ hoe, như thể anh ta không thể sống thiếu cô ta.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 698


Chương 698

Phó Thiến Thiến cảm thấy vô cùng thỏa mãn trong lòng, ngọt ngào cười nói: “Em sẽ không rời đi, anh yên tâm.”

Lúc này Từ Sướng mới thả lỏng người, ôm mặt hôn cô ta một cách trìu mến: “Cảm ơn em, Thiến Thiến.”

“Cảm ơn em đã luôn tin anh không phải người xấu, cảm ơn em đã luôn ở bên anh.”

Phó Thiến Thiến nhớ rằng mẹ cô ta và cả Phó Đình Viễn đã cố gắng bảo cô ta rời xa Từ Sướng, họ nói còn nói anh ta là một con quỷ giết người không chớp mắt. Cô ta cảm thấy bọn họ chỉ không muốn cô ta được sống tốt thôi.

Sau đó Từ Sướng dọn sạch kim tiêm trước mặt, Phó Thiến Thiến tò mò hỏi: “Loại này thực sự gây nghiện sao?”

Từ Sướng thì thào nói với cô ta: “Bằng không, em nghĩ như thế nào? Một chút thôi cũng đủ khiến người ta mơ màng, giống như thần tiên.”

Trong ánh mắt sâu thẳm và trìu mến của Từ Sướng, Phó Thiến Thiến đã vô tình đánh mất chính mình, cô ta không tự chủ được mà nói: “Hay là em cũng thử một lần?”

Từ Sướng hao tổn tâm cơ để diễn kịch như vậy, chính là chờ mấy lời này của cô ta.

Ngay lập tức, anh ta lấy ra một bộ mới, hoàn toàn dụ Phó Thiến Thiến xuống vực sâu không đáy.

Lúc đầu, Phó Thiến Thiến chỉ chích từng miếng nhỏ, nhưng sau đó cô ta càng ngày càng nghiện, mới vài ngày, cô ta đã muốn dùng cả một ống tiêm.

Mỗi khi Từ Sướng chứng kiến cơn nghiện m* t** của cô ta bùng phát và quỳ xuống trước mặt anh ta để cầu xin anh ta bằng nhiều cách khác nhau, anh ta chỉ cảm thấy nỗi đau đè nén bao nhiêu năm trong lòng cuối cùng cũng tìm được lối thoát để trút bỏ.

Mấy ngày nay mí mắt trái của Đổng Văn Huệ cứ giật giật, khiến bà ta rất hoảng sợ.

Trong cơn tuyệt vọng, bà ta đã phải gọi cho Phó Đình Viễn và lo lắng nói: “Đình Viễn, mấy ngày nay mẹ cứ luôn hoảng sợ, còn thường không thể liên lạc với Thiến Thiến. Liệu có chuyện gì với nó không?”

Phó Đình Viễn thản nhiên nói: “Mẹ còn không liên lạc được, huống chi là con.”

Kể từ cuộc gọi lần trước bị Phó Thiến Thiến chọc tức chết, Phó Đình Viễn cũng chưa liên lạc lại với cô ta.

Tất nhiên, Phó Thiến Thiến cũng không liên lạc với anh. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đổng Văn Huệ ngập ngừng nói: “Sao con không thử gọi cho nó? Cuộc gọi trước đó, mẹ thấy giọng điệu của nó không ổn lắm…”

Đổng Văn Huệ không thể biết được giọng điệu của Phó Thiến Thiến không ổn ở chỗ nào, nhưng bà ta cảm thấy giọng nói của Phó Thiến Thiến đã yếu ớt uể oải hơn nhiều so với trước đây.

“Mẹ, không phải là mẹ không biết. Ngay cả khi con gọi thì nó cũng không nghe đâu.” Phó Đình Viễn nói thêm: “Nếu mẹ lo lắng thì chi bằng phái người qua xem, hoặc có thể để ông nội gọi cho nó.”

Đổng Văn Huệ khó chịu thở dài: “Không phải là ông nội con không quan tâm đến nó, cho nên mẹ mới tìm con sao?”

Bà ta cũng đã nhờ ông cụ gọi cho Phó Thiến Thiến để hỏi thăm, kết quả ông cụ lại thẳng thừng chán ghét mà nói không muốn quan tâm đến sự sống chết của Phó Thiến Thiến, còn nói Phó Thiến Thiến xảy ra chuyện gì thì cũng là do chính cô ta tự chuốc lấy, không thể đổ lỗi cho ai.

“Xin lỗi, con cũng không thể làm gì được.” Phó Đình Viễn trả lời Đổng Văn Huệ rồi cúp điện thoại.

Anh không thể gọi cho Phó Thiến Thiến, thứ nhất, cô ta sẽ không nghe, thứ hai, anh không muốn nghe cô ta làm nhục Du Ân làm anh tức chết.

Cũng giống như thái độ của ông cụ, anh không muốn quan tâm đến sự sống chết của em gái mình.

Phó Đình Viễn nằm viện một tuần và cuối cùng cũng được xuất viện, bác sĩ đã kiểm tra toàn diện để khẳng định phần máu bầm còn lại trong não đã được loại bỏ hoàn toàn, không cần phẫu thuật, không để lại di chứng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 699


Chương 699

Du Ân thở phào nhẹ nhõm một hơi, ôm Phó Đình Viễn rồi rơi lệ.

Cô không biết mình sống sót qua tuần này như thế nào, trước đây cô cũng không nghĩ rằng Phó Đình Viễn lại quan trọng với cô như vậy, nhưng trong khoảng thời gian này, họ cùng nhau trải qua những chuyện lớn nhỏ mà Từ Sướng và Thẩm Dao đã gây ra, trong lòng cô đột nhiên trở nên rất thân thiết với anh.

Khi Du Ân khóc, Phó Đình Viễn cảm thấy vô cùng đau lòng, ôm cô xin lỗi và nói: “Anh xin lỗi, anh đã không bảo vệ em tốt hơn.”

Anh trách tại sao anh lại không nhận ra sự quỷ quyệt của Từ Sướng sớm hơn, khiến cô phải chịu biết bao uất ức.

Một thời gian trước, Thẩm Dao còn vu cáo cô tội cố ý làm tổn thương người khác, cô đã bị mắng chửi rất nhiều.

Lần này, suýt chút nữa bị Thẩm Dao đụng bị thương, còn lo lắng ở bên anh ở bệnh viện suốt một tuần.

Những chuyện này là do chuyện cũ của bố mẹ anh gây ra, không liên quan gì đến cô, nhưng đều do anh liên lụy.

Khi anh nói điều này, nước mắt của Du Ân càng chảy dữ dội hơn: “Anh đã bảo vệ em rất tốt mà…”

Nếu không phải vì bảo vệ cô trong vụ tai nạn xe hơi, anh đã không bị thương nằm trong bệnh viện một tuần, suýt nữa đã phải mổ sọ để làm sạch máu bầm.

Về phía Chu Nam, mọi chuyện cũng khá suôn sẻ, ngày hôm sau khi Phó Đình Viễn xuất viện, Chu Nam báo rằng anh ta đã tìm thấy bạn học của Mạnh Vân tên là “Phương Phương” kia.

Tên đầy đủ của cô ấy là Tôn Vĩ Phương, may mắn thay, cô ấy sống ở ngoại ô Giang Thành.

Phó Đình Viễn ban đầu dự định đến tìm cô ấy, hy vọng cô ấy có thể đứng ra nói vài lời.

Tuy nhiên, Chu Nam báo cáo: “Ngay sau khi tôi nói những gì đã xảy ra với Tôn Vĩ Phương, cô ấy đã bày tỏ sẵn sàng hợp tác với chúng ta, nhưng cô ấy không muốn lộ mặt và cô ấy không muốn chúng ta đến thăm cô ấy, bởi vì cô ấy không muốn cuộc sống yên tĩnh của mình bị xáo trộn, lại không muốn bị Từ Sướng nhìn chằm chằm.”

“Cô ấy sẽ làm một bản ghi âm, nói những điều mà cô ấy biết về Mạnh Vân vào thời điểm đó.”

Phó Đình Viễn nói: “Như vậy là đủ rồi.”

Dù sao, cho dù bọn họ đào ra chân tướng những chuyện cũ này, Từ Sướng cũng có thể không tin, bọn họ cũng sẽ không ép Tôn Vĩ Phương lộ mặt, điều này cũng đủ làm cho cảm xúc của Từ Sướng bị nhiễu loạn rồi.

Bây giờ xác nhận đã tìm được Tôn Vĩ Phương, còn có bản ghi âm nữa, Du Ân lập tức ngồi trước máy tính và bắt đầu viết.

Bản thảo này đối với bọn họ rất quan trọng, nó không chỉ phải phô bày sự thật khiến tất cả những người ngoài cuộc biết rõ chân tướng, mà còn khiến Từ Sướng vốn đang chìm sâu trong hận thù nhận ra Mạnh Vân không phải tuyệt đối vô tội.

Du Ân ngồi trước máy tính cả nửa buổi chiều, viết rồi xóa, xóa rồi viết, cân nhắc cẩn thận từng chữ.

Phó Đình Viễn cảm thấy may mắn vì đã học cách pha cà phê và nấu ăn cách đây ít lâu, khi Du Ân mệt mỏi, anh kịp thời đưa một ly cà phê tới, khiến Du Ân không thể nhịn được cười.

Phó Đình Viễn dứt khoát nhấc cô lên khỏi ghế, ôm cô vào lòng, nhẹ giọng hỏi: “Tâm trạng tốt hơn chưa?”
 
Back
Top Bottom