Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 660


Chương 660

Sau khi Du Ân đi vào, tầm mắt Giang Kính Hàn dạo chơi một vòng quanh người Dịch Thận Chi và Chu Mi, sau đó mở miệng nói: “Đây chính là mùi chua của tình yêu, hai vị có ngửi thấy không?”

Là một người đàn ông với trái tim dành trọn cho vợ yêu, câu nói này của Giang Kính Hàn chính là để k*ch th*ch hai người bọn họ, nhắc nhở hai người bọn họ hãy nhìn thẳng vào thứ gọi là tình yêu này, nếu ở bên nhau, thì đương nhiên sẽ muốn cùng nhau già đi.

Dịch Thận Chi còn chưa kịp nói gì, Chu Mi đã cười khẽ rồi đáp lại một câu: “Luật sư Giang, không phải đó là phần đầu thơ sao? Hai câu cuối cùng là vì tự do, hai người có thể vứt bỏ tất cả.”

Hàm ý của nó là, vì để có được sự tự do, tình yêu gì đó, hôn nhân gì đó có thể không cần cũng được.

Giang Kính Hàn thật sự không ngờ Chu Mi có thể thoải mái cởi mở như vậy, trong lúc nhất thời, anh ta cũng chẳng thể nói gì hơn, chỉ cười cười một cái rồi cất bước bỏ chạy lấy người.

Dịch Thận Chi và Chu Mi cũng rời đi ngay sau đó, có điều, Dịch Thận Chi lại khẽ đưa mắt liếc liếc Chu Mi bên cạnh một cái, hơi nhăn mày.

Anh ta vẫn luôn cho rằng, dựa theo tính cách chuyện nào cũng nghiêm túc phân cao thấp như cô ấy, thì sau này khi bọn họ chia tay cô ấy sẽ khó buông bỏ được, nhưng hiện tại có lẽ do anh ta suy nghĩ nhiều rồi, cô ấy và anh ta đều có tư duy giống nhau, đều chỉ là chơi chơi.

Đúng vậy, nếu không phải cô ấy chỉ định chơi chơi, thì tại sao lại theo anh ta?

Cô ấy biết bọn họ sẽ không có kết quả gì mà…

Nghĩ như vậy, bản thân Dịch Thận Chi cũng không biết trái tim mình đang trải qua cảm giác gì, nhưng tóm lại là cảm giác này không phải quá dễ chịu. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Phó Đình Viễn thấy Du Ân đi vào phòng bệnh, trên mặt anh lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Không phải nói đưa em về nhà nghỉ ngơi rồi sao?”

“Em không yên tâm về anh lắm.” Du Ân còn chưa kịp đi đến mép giường, vành mắt cô đã đỏ ửng lên: “Phó Đình Viễn, sau này anh không cần phải làm như vậy, phải biết quý trọng mạng sống của mình, biết chưa hả?”

Phó Đình Viễn thấy cô quan tâm mình như vậy thì tâm trạng hứng khởi vô cùng, giơ tay kéo cô tới bên cạnh, nói: “Cơ thể em gầy như vậy, hoàn toàn không chịu được cú đâm đó.”

Lúc ấy trong đầu anh chỉ nghĩ như vậy, tốt xấu gì anh cũng là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, suốt ngày đánh quyền tập thể hình, dù bị đâm xong có mất cánh tay cái chân, anh vẫn có thể chịu đựng được cảm giác đau đớn đó.

Anh có khó khăn đau khổ một chút cũng không sao, nhưng anh không thể nhìn cô bị thương được.

Phó Đình Viễn nói như vậy, Du Ân vẫn không kìm được nước mắt.

Cô nghẹn ngào nói: “Bác sĩ nói trong đầu anh có vết máu bầm, lỡ như vết máu bầm đó không tiêu tán thì sẽ phải làm phẫu thuật…”

“Một người ưu tú như anh, nếu để lại di chứng gì thì phải làm sao?” Đây là điều mà Du Ân lo lắng nhất, Phó Đình Viễn không chỉ sống cho mình anh, mà anh còn phải gánh cả Phó thị nữa.

Phó Đình Viễn trước nay chưa từng thấy Du Ân khóc thương tâm như vậy, trong lúc nhất thời anh cũng không biết phải trấn an cônhư thế nào.

Cuối cùng anh nghĩ ra một biện pháp, thấp giọng nói với cô: “Anh hơi khát nước, em rót giúp anh cốc nước đi.”

Du Ân vừa nghe xong thì lập tức ngừng khóc, mau chóng đi rót nước giúp anh.

Uống xong cốc nước, sắc mặt Phó Đình Viễn lại có chút phức tạp, anh nói: “Mẹ với em gái anh…”

Du Ân biết anh định nói gì, nên lập tức chặn ngang lời anh trước: “Không sao đâu, em đã quen rồi.”

Nhưng Phó Đình Viễn vẫn cảm thấy áy náy trong lòng, mở miệng nói: “Thực sự xin lỗi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 661


Chương 661

“Không sao đâu.” Du Ân nghĩ nghĩ gì đó rồi cũng lên tiếng thanh minh: “Nhưng em cũng có điều muốn nói rõ với anh, sau này em sẽ không kết giao với bọn họ.”

“Ừm.” Phó Đình Viễn không hề do dự, lập tức đồng ý với cô.

Mẹ anh và Phó Thiến Thiến có đạo đức suy đồi, bọn họ sẽ mãi mãi không thể sống hòa hợp được với Du Ân, cho nên anh cũng không bắt buộc cô.

Du Ân vốn đang ngồi trên mép giường của Phó Đình Viễn, hai người nói xong mấy lời này, Phó Đình Viễn liền giơ tay kéo người cô vào trong lồng ngực anh, từ lúc vừa mới tỉnh lại anh đã muốn ôm cô như vậy rồi.

Chỉ có như thế, mới có thể đem lại cho anh cảm giác an toàn.

Vào khoảnh khắc chiếc xe kia lao tới, anh không phải không sợ hãi.

Anh sợ sẽ không được gặp lại cô nữa, sợ sẽ không có cơ hội bù đắp những thương tổn mà anh gây ra cho cô năm đó, sợ sẽ không có cơ hội trao cho cô tất thảy những điều tốt nhất trên thế gian này, khiến cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất.

“Anh ngoan ngoãn nằm im đi.” Du Ân sợ miệng vết thương bị rách, mặc dù hiện tái vết máu bầm trong đầu anh là điểm chết người, nhưng trên người anh vẫn còn vài chỗ bị thương.

Phó Đình Viễn không cử động, tiếp tục ôm cô, thấp giọng nói: “Trước lúc xảy ra chuyện chúng ta còn đang thương lượng chuyện tới nhà em cầu hôn, giờ chúng ta tiếp tục đi.”

Du Ân: “…”

Tình yêu này của anh cũng quá lớn rồi đấy, người thì vẫn đang nằm trên giường bệnh, nhưng đầu lại nghĩ đến chuyện cầu hôn.

Cô có chút bất lực chuyển sang đề tài khác: “Bác sĩ nói anh phải nghỉ ngơi nhiều.”

Đáy mắt Phó Đình Viễn xẹt qua tia bi thương nồng đậm: “Anh vì em mà đến mạng sống cũng không cần, em vẫn chưa chịu gả cho anh sao?”

Kỳ thật, nếu cẩn thận ngẫm lại, Phó Đình Viễn còn phải cảm ơn hành động này của Từ Sướng và Thẩm Dao mới đúng, anh dùng máu dùng thân thể mình để bảo vệ Du Ân, như vậy đồng thời có thể biểu lộ tình ý kiên định của anh với Du Ân.

Sau đó, anh có thể dựa vào tình cảm này để khiến cô đồng ý tái hôn với anh.

Cho dù có phải vừa đe dọa vừa dụ dỗ, anh cũng chấp nhận làm, chỉ cần có thể khiến cô chấp nhận gả cho anh thêm lần nữa là được.

Nhìn thấy biểu cảm tổn thương của Phó Đình Viễn, Du Ân vội vàng nói: “Không phải em không muốn gả, mà là em đang lo lắng cho tình trạng sức khỏe hiện tại của anh, không thích hợp để nói mấy loại chuyện này.”

Phó Đình Viễn đã nắm bắt được lỗ hổng trong lời nói của cô, lập tức hỏi lại: “Cũng không phải không muốn gả? Tức là em đồng ý gả cho anh rồi?”

Du Ân: “…”

Phó Đình Viễn v**t v* khuôn mặt cô, sau đó cúi đầu hôn cô, hôn xong lại nói với vẻ vẻ vui sướng: “Thật tốt quá.”

Không đợi Du Ân kịp nói thêm cái gì, anh đã áp trán mình vào trán cô, rồi nhẹ giọng hứa hẹn: “Du Ân, tin anh, lần này anh nhất định sẽ không phụ em.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 662


Chương 662

Hốc mắt Du Ân ươn ướt, cô nhẹ nhàng ôm eo anh, rúc người vào trong lồng ngực của anh.

Anh đã lấy mạng sống của mình ra để bảo vệ cô rồi, cô còn sợ anh sẽ phụ cô nữa sao?

Bên này, tình cảm của Du Ân và Phó Đình Viễn đã tiến thêm một bước dài, thì bên phía Thẩm Dao lại là gà bay chó sủa.

Có lẽ lần này cô ta thật sự đã gây ra tai họa ngàn năm, trải qua vụ tai nạn xe đó, Thẩm Dao dường như không gặp vấn đề gì, ngoài cái trán bị ưng một cục cộng thêm việc não bị chấn động rất nhỏ ra, thì tất cả đều bình thường không sao hết.

Chỉ có điều, tuy cơ thể Thẩm Dao không có vấn đề gì, nhưng tinh thần cô ta thì lại suy sụp hoàn toàn rồi.

Từ Sướng đứng ở mép giường bệnh của cô ta, im lặng nhìn cô ta cuồng loạn, rất rõ ràng, sau khi biết bản thân đã lái xe đâm Phó Đình Viễn và Du Ân, cô ta biết chắc lần này bản thân sẽ không thoát được chuyện vào ngục giam ngồi.

“Dao Dao, em bình tĩnh lại chút đi.” Từ Sướng tiến lên trước, định ôm Thẩm Dao để trấn an cô ta.

Thẩm Dao gào rống đẩy anh ta ra: “Anh kêu em phải bình tĩnh thế nào đây? Em chắc chắn sẽ bị bắt vào ngục giam! Sẽ bị bắt vào ngục giam!”

Từ Sướng tiếp tục sắm vai người đàn ông thâm tình: “Anh sẽ cố gắng hết sức để luật sư giải quyết chu toàn.”

“Vô dụng, vô dụng thôi…” Thẩm Dao tuyệt vọng nỉ non: “Lần này có làm gì cũng vô dụng!”

Chuyện lần này và chuyện cô ta vu oan hãm hại Du Ân lần trước không hề giống nhau, lần trước cô ta còn có lý do giảo biện, nhưng lần này thì bằng chứng chắc như núi, tất cả các camera giám sát trên con đường đó sẽ quay lại hình ảnh cô ta điên loạn lái xe đâm về phía xe Phó Đình Viễn.

Vào khoảnh khắc đó, cô ta đã nghĩ gì trong đầu chứ?

Thẩm Dao vò tóc, cô ta cảm thấy cực kỳ khó hiểu, tại sao cô ta lại có thể làm ra loại chuyện điên rồ và bốc đồng như vậy được?

Lúc ấy cô ta chỉ muốn làm Phó Đình Viễn và Du Ân chịu chút ấm ức, chỉ nghĩ phải khiến cuộc sống của bọn họ không được yên ổn thoải mái, chứ trước nay cô ta chưa từng nghĩ đến chuyện lấy mạng bọn họ…

“Thực sự xin lỗi, đều tại anh xuống xe mua cà phê, nếu anh ở bên cạnh em từ đầu đến cuối, thì em sẽ không tự nhiên làm ra mấy chuyện dại dột như vậy…” Từ Sướng đi tới ôm lấy cô ta, vùi mặt vào cần cổ cô ta, miệng nói xin lỗi.

Từ Sướng bày tỏ sự chân thành, Thẩm Dao cảm thấy chua xót, cô ta ôm anh ta rồi tiếp tục gào khóc.

Đúng lúc này, Lâm Như chạy vọt vào với sắc mặt hoảng loạn, miệng nói: “Dao Dao, rốt cuộc là chuyện quái gì đã xảy ra vậy? Tại sao con lại lái xe đâm Phó Đình Viễn hả?”

Lâm Như cũng vừa mới biết Thẩm Dao xảy ra chuyện từ chỗ cảnh sát, lúc nghe xong bà ta đã suýt ngất xỉu ngay tại chỗ.

Thẩm Thanh Sơn thì đã ngồi tù rồi, bà ta không thể mất thêm Thẩm Dao nữa, nếu không bà ta phải sống thế nào đây?

Bà ta giờ đã năm mươi tuổi, làm gì còn khả năng đi ra ngoài kiếm sống nữa đâu chứ? Mà Thẩm Dao dẫu gì vẫn còn trẻ tuổi, lại từng là diễn viên, diện mạo cũng không phải xấu, ít nhất vẫn có thể kiếm được một công việc.

Thẩm Dao đang nằm gọn trong lồng ngực Từ Sướng lúc này mới ngẩng đầu lên, lau nước mắt nói: “Con cũng không biết là vì sao, lúc ấy khi nhìn thấy anh ta và Du Ân ngồi trong xe vừa cười vừa nói với nhau, con cảm thấy chói mắt vô cùng, sau đó thì xúc động quá mức, rồi dẫm mạnh chân ga phóng xe tới…”

Lâm Như tức phát khóc đi được, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Từ Sướng bên cạnh, bà ta lập tức giận sôi máu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 663


Chương 663

Bà ta bước lên thẳng tay tát mạnh một cái vào mặt Từ Sướng, Lâm Như nghiến răng nghiến lợi quát: “Từ Sướng, cậu che chở Dao Dao thế này sao? Con bé chỉ mới ra ngoài ăn với cậu bữa cơm thôi, mà đã xảy ra chuyện lớn như vậy rồi!”

Lâm Như gào to đến mức mặt đỏ cổ khô: “Mẹ đã nói con đừng có ra ngoài ăn cơm với cậu ta làm gì rồi mà, ở nhà muốn ăn gì mẹ làm cho, nhưng con lại nhất định không nghe!”

Cái tát của Lâm Như thật sự rất mạnh, khiến khuôn mặt trắng nõn của Từ Sướng nháy mắt hiện lên năm dấu tay đỏ bừng, nhìn cũng thấy ghê người.

Thẩm Dao đau lòng chết mất, cô ta che trước mặt Từ Sướng rồi nhìn Lâm Như gào rống lên: “Mẹ, mẹ làm cái gì vậy? Chuyện này thì có liên quan gì đến Eric chứ? Là do con không khống chế tốt cảm xúc của mình mà thôi.”

Thẩm Dao che chở Từ Sướng như vậy, Lâm Như thở không ra hơi, suýt thì tức chết, bà ta giơ tay vịn tường, thở phì phò từng hơi từng hơi một.

“Dao Dao, em đừng nói chuyện như vậy với bác gái mà.” Từ Sướng kéo Thẩm Dao lại: “Cũng vì bác gái quá lo lắng cho em thôi, chứ bác ấy không có ác ý gì với anh đâu.”

Từ Sướng không nói ra thì thôi, anh ta vừa nói Thẩm Dao đã lập tức nổi trận lôi đình: “Cái gì mà không có ác ý gì với anh chứ? Bà ấy chính là đang không vừa mắt anh đấy.”

“Em đã rõ rồi, bà ấy không muốn nhìn mặt anh, trước kia không muốn thấy mặt anh, giờ cũng không hài lòng anh, cho nên ở đâu cũng có thể bắt bẻ anh được!”

Thẩm Dao càng nói lại càng thêm kích động: “Năm đó chính bà ấy đã cật lực khuyên em chia tay với anh, nói cái gì mà Phó Đình Viễn vừa có tiền vừa có năng lực, đến với anh ta tương lai sẽ tha hồ hưởng vinh hoa phú quý!”1

“Rõ ràng từ đầu đến cuối bà ấy chỉ vì cuộc sống vinh hoa phú quý của bà ấy thôi, nên mới bức em đi tiếp cận Phó Đình Viễn!”

Lời này của Thẩm Dao đã thật sự đẩy Lâm Như rơi vào hoàn cảnh bế tắc không chịu nổi, Lâm Như vừa phẫn nộ lại vừa xấu hổ, nên cũng chẳng chút thương tình nào mà quay sang chỉ trích ngược Thẩm Dao: “Chẳng lẽ con không muốn? Nếu con không ham phú quý, thì tại sao lại vui vẻ chia tay với cậu ta như vậy?”

Mẹ con hai người cãi nhau như chó cắn chó, chả ai chịu nhường ai nửa phần.

Từ Sướng đứng bên cạnh, mặc dù tay anh ta vẫn lôi kéo Thẩm Dao kêu cô ta đừng cãi nhau kịch liệt với Lâm Như, nhưng thực tế, trong đáy mắt anh ta lại đang xẹt qua một tia hận thù tăm tối.

Anh ta đương nhiên biết rõ, cả hai mẹ con cô ta đã từng không xem trọng mình.

Thẩm Dao thì chẳng qua cũng chỉ muốn quan hệ chơi chơi với anh ta, chứ sau này khi kết hôn cô ta chắc chắn sẽ tìm người khác, có điều, anh ta căn bản sẽ không nổi giận vì mấy loại chuyện này, anh ta đâu phải không có ý đồ gì khi tiếp cận Thẩm Dao và ở bên Thẩm Dao đâu?1

Bác sĩ chủ trị của Thẩm Dao cũng bị kinh động vì tiếng cãi nhau qua lại trong phòng, dẫn theo y tá chạy tới gõ cửa phòng.

Mà đúng lúc này thì cảnh sát cũng tìm tới cửa, rõ ràng, bọn họ tới đây là định bắt Thẩm Dao đi.

Thẩm Dao vừa nhìn thấy cảnh sát tới thì luống cuống hết cả lên, cũng may là Từ Sướng đứng bên cạnh đã ân cần vòng tay ôm lấy eo cô ta, nếu không cô ta đã rơi vào cảnh chân mềm nhũn rồi ngã xuống đất.

Cảnh sát đưa giấy chứng nhận ra cho Thẩm Dao nhìn, rồi hỏi lại bác sĩ: “Tình trạng vết thương của cô Thẩm thế nào?”

Bác sĩ trả lời đúng sự thật: “Ngoài việc não bị chấn động rất nhỏ ra thì tất cả đều không có gì đáng lo ngại.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 664


Chương 664

Cảnh sát lập tức việc công xử theo phép công: “Nếu cơ thể cô Thẩm đây đã không có vấn đề gì, vậy thì mời cô đi theo chúng tôi một chuyến.”

Thẩm Dao làm ầm ĩ lên: “Tôi không đi, các người không nghe bác sĩ vừa mới nói đó sao? Não tôi bị chấn động!”

Cảnh sát mặc kệ việc cô ta càn quấy làm loạn, hai vị cảnh sát bước thẳng tới, túm chặt tay Thẩm Dao.

Bác sĩ kịp thời ngăn cản cảnh sát, chủ động báo cáo với cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, khi làm xét nghiệm máu cho cô Thẩm chúng tôi có phát hiện trong máu cô ấy có một số loại thuốc, mà loại thuốc này có thể k*ch th*ch khiến cảm xúc người ta trở nên hưng phấn quá độ.”

Bác sĩ vừa nói xong, cảnh sát cũng giật mình nhướng mày, mà Thẩm Dao và Lâm Như lại càng khiếp sợ hơn.

Thẩm Dao khôi phục lại tinh thần, vội vàng hỏi lại bác sĩ: “Có ý gì?”

Bác sĩ bình tĩnh giải thích: “Ý là có khả năng có người hạ thuốc cô, khiến cảm xúc của cô bị kích động quá độ.”

Thẩm Dao vui sướng không thôi: “Nói như vậy có nghĩa là tôi không cần ngồi tù nữa?”

Cô ta cứ bảo sao đột nhiên bản thân lại kích động quá mức như vậy, hóa ra là bị người khác hãm hại, nếu cô ta thật sự bị người ta hại, thì chẳng phải cô ta sẽ không phải chịu trách nhiệm vụ lái xe đâm người nữa sao?

Nhưng ai ngờ cảnh sát lại nghiêm khắc nói: “Việc cô lái xe tông người trước đó là sự thật, dù thế nào đi nữa trách nhiệm này cô có muốn trốn cũng không thoát được.”

Cảnh sát lại nói tiếp: “Còn chưa kể, rốt cuộc là cô bị người ta hạ thuốc thật, hay cố tình uống rồi thực hiện hành vi giết người, chúng tôi đều phải điều tra cẩn thận.”

Thẩm Dao vội vàng biện minh cho bản thân: “Tôi bị người ta hãm hại, tôi không bị sao thì uống loại thuốc đó để làm gì?”

Cảnh sát không quan tâm cô ta, quay đầu nhìn Từ Sướng đứng bên cạnh, hỏi: “Trước khi xảy ra chuyện cô Thẩm đã ăn cơm cùng anh đúng không?”

Từ Sướng bình tĩnh đáp lời: “Đúng vậy.”

Cảnh sát lại nói tiếp: “Vậy anh cũng đi theo chúng tôi một chuyến đi.”

“Được.” Từ Sướng nhàn nhã đáp lại. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhưng sau đó anh ta lại nói: “Đồng chí cảnh sát, nhưng Dao Dao không chỉ ăn đồ ăn của một mình tôi.”

Từ Sướng vừa dứt lời, Lâm Như là người nổi nóng đầu tiên, bà ta tiến tới hét vào mặt anh ta: “Từ Sướng, ý cậu là sao? Trước khi Dao Dao đi tới chỗ của cậu còn uống canh gà do tôi nấu cho con bé, chẳng lẽ tôi đã bỏ thuốc con bé à?”

“Tôi là mẹ ruột của con bé, tại sao phải hại con bé như vậy?” Lâm Như thật sự sắp tức điên rồi.

Nếu Từ Sướng là phụ nữ, chắc chắn anh ta sẽ là trà xanh chính hiệu.

Lúc trước anh ta liên tục nói những câu gây chia rẽ mối quan hệ của bà ta và Thẩm Dao, cho đến hai người tranh cãi vạch ra nỗi đau thầm kín lẫn nhau. Bây giờ anh ta lại ám chỉ với cảnh sát rằng, rất có khả năng bà ta đã bỏ thuốc Thẩm Dao, trong lòng Lâm Như đã có suy nghĩ muốn b*p ch*t anh ta.

Cảnh sát phớt lờ tâm trạng của Lâm Như, chỉ lạnh lùng nói: “Nếu đã như thế, vậy thì mấy người cùng đi với tôi một chuyến.”

Dứt lời, viên cảnh sát xoay người rời đi, cho dù Lâm Như tức giận đến mấy cũng không còn cách nào khác, đành phải theo anh ta đến đồn cảnh sát một chuyến.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 665


Chương 665

Sau đó bên Phó Đình Viễn cũng nhận được tin tức thông qua Hứa Hàng, Hứa Hàng cau mày nói: “Từ Sướng quá xảo quyệt. Anh ta đang đổ tội bỏ thuốc Thẩm Dao lên đầu Lâm Như.”

Giữa hai hàng lông mày của Phó Đình Viễn tràn đầy vẻ lạnh lùng: “Nếu tôi đoán không lầm, có lẽ anh ta đã động tay động chân ở chỗ của Lâm Như. Một khi cảnh sát đi điều tra, chắc chắn sẽ tìm thấy ‘chứng cứ’, ví dụ như loại thuốc mà anh ta đã bỏ từ trước.”

Nghe vậy, Du Ân đang ngồi bên cạnh cúi đầu gọt táo cho Phó Đình Viễn, không khỏi bàng hoàng nói: “Từ Sướng định phá hủy tình cảm mẹ con giữa Lâm Như và Thẩm Dao ư? Thật tàn nhẫn!”

Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Nhưng cho dù cảnh sát có tìm ra thứ gì, có lẽ Thẩm Dao cũng sẽ không tin đúng không?”

Dù gì Lâm Như cũng là mẹ ruột của Thẩm Dao, có lẽ Thẩm Dao sẽ không tin rằng mẹ cô ta sẽ bỏ thuốc mình, tình cảm mẹ con của bọn họ cũng đâu đến nỗi mong manh như vậy.

Nhưng Phó Đình Viễn lại nghiêm túc nhìn cô nói: “Không, Thẩm Dao sẽ tin tưởng.”

“Hả? Tại sao?” Du Ân rất khó hiểu.

Hứa Hàng trả lời câu hỏi của cô thay Phó Đình Viễn: “Cô đã quên rồi sao? Lúc Thẩm Dao thê thảm chán nản nhất, Từ Sướng đã xuất hiện bên cạnh cô ta, anh ta vừa ra sân, không chỉ bẻ gãy cổ tay của Tống Tử Dụ làm anh hùng cứu mỹ nhân, mà sau đó còn yêu thương che chở cho Thẩm Dao bằng mọi cách, chẳng hề rời bỏ, bây giờ trong lòng Thẩm Dao, người đối xử tốt nhất với cô ta là Từ Sướng, chứ không phải mẹ cô ta.”

Hứa Hàng lại cảm thán: “Không thể thừa nhận Từ Sướng thật sự quá tâm cơ. Một người đàn ông chẳng hề rời bỏ khi mình rơi xuống vũng bùn, tất nhiên Thẩm Dao sẽ một lòng một dạ với anh ta.”

Du Ân vừa ngạc nhiên vừa chấn động trước tâm cơ của Từ Sướng.

Tại sao trên đời này lại có người tâm cơ thâm sâu như vậy?

Thật đáng sợ!

Cô lẩm bẩm: “Do đó, bây giờ Thẩm Dao gần như đã bị Từ Sướng điều khiển rồi đúng không?”

Phó Đình Viễn duỗi tay khẽ vuốt tóc cô, trên mặt hiện lên tia đau lòng.

Cô luôn tốt bụng và đơn giản, e rằng lòng nham hiểm của Từ Sướng sẽ thay đổi tam quan của cô. Nếu có thể, anh không hề muốn cho cô biết mấy chuyện này.

Chẳng mấy chốc, Phó Đình Viễn lại nhận được tin tức từ Chu Nam. Quả thật phía cảnh sát đã tìm thấy chứng cứ ở chỗ của Lâm Như. Bây giờ Lâm Như và Thẩm Dao đều bị bắt về tội cố ý gây thương tích, nhưng Từ Sướng lại làm bộ bảo lãnh Lâm Như ra ngoài.

Du Ân mơ màng: “Từ Sướng định làm gì vậy?”

“Nếu vì trả thù, cả Thẩm Dao và Lâm Như đều ngồi tù hết rồi, như vậy vẫn chưa đủ ư? Tại sao anh ta lại bảo lãnh Lâm Như ra ngoài?”

Phó Đình Viễn mím môi, không nói gì.

Thật ra trong lòng anh có một suy đoán rất đáng sợ, nhưng anh không muốn nói ra, để Du Ân khỏi bị khiếp sợ lần nữa.

Vì thế anh chỉ nói: “Anh sẽ bảo Chu Nam cử người trông chừng anh ta, nên em đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Từ lúc vào bệnh viện, Du Ân chưa từng rời đi, mà luôn ở bên cạnh Phó Đình Viễn.

Cô vốn định quay về nấu ít món mà Phó Đình Viễn thích ăn, nhưng Phó Đình Viễn không cho cô đi, mà bảo Dịch Thận Chi sai người mang đồ ăn tới.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 666


Chương 666

Bây giờ bọn họ vẫn chưa đoán ra được kế hoạch của Từ Sướng, Du Ân ở bên cạnh anh còn xảy ra chuyện thì làm sao anh dám để Du Ân rời đi một mình.

Lúc ăn tối, Du Ân đang cầm muỗng đút canh Phó Đình Viễn thì Phó Thiến Thiến và Đổng Văn Huệ lần lượt bước vào.

Đổng Văn Huệ cầm một hộp cơm, hình như mang tới cho Phó Đình Viễn.

Phó Thiến Thiến đứng bên cạnh, bắt đầu chỉ trích Du Ân: “Có mấy người nắm chặt mọi cơ hội để lấy lòng trước mặt anh trai tôi, không danh không phận ngồi trước giường bệnh của anh trai tôi để đút cơm, thật hèn hạ. Nếu ban đầu cũng như vậy thì cần gì phải ly hôn cơ chứ?”

Miệng lưỡi của Phó Thiến Thiến cực kỳ thâm độc, Du Ân cũng không biết tại sao cô ta vẫn còn nhỏ mà lại cay nghiệt như vậy.

Nhưng Phó Thiến Thiến mắng cô một tràng, Du Ân còn chưa kịp phản ứng lại, Phó Đình Viễn đã ra tay trước.

Anh dứt khoát cầm lấy chiếc ly mà anh dùng để uống nước trên tủ đầu giường, ném mạnh về phía Phó Thiến Thiến, chiếc ly đó được làm bằng thủy tinh, bên trong còn đựng đầy nước nóng mà Du Ân vừa mới rót đầy cho anh.

“Xoảng”, chiếc ly rơi xuống dưới chân Phó Thiến Thiến, mảnh thủy tinh và nước nóng b*n r* tung tóe, khiến Phó Thiến Thiến sợ đến mức hét toáng lên, lùi về sau mấy bước. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cút!” Phó Đình Viễn lạnh lùng quát vào mặt Phó Thiến Thiến, gân xanh trên trán nổi lên, có thể nhìn ra anh đang cực kỳ tức giận.

Không dễ gì Phó Đình Viễn mới tận dụng được cơ hội này để nhận được sự tha thứ của Du Ân, anh vẫn đang thấp thỏm lo sợ về tình cảm không dễ gì mới có được này, ai dè Phó Thiến Thiến vừa tới đã nói những lời này, Phó Đình Viễn không nổi giận mới là chuyện lạ đó.

Nếu có thể, anh thật sự muốn cắt đứt quan hệ với đứa em gái này.

Phó Thiến Thiến bị Phó Đình Viễn ném ly tới, nhất thời sợ chết khiếp, nhưng vẫn giậm chân tố cáo với Đổng Văn Huệ: “Mẹ! Mẹ nhìn anh con xem! Vì một người phụ nữ mà không thèm nhìn nhận người thân.”

Đổng Văn Huệ thấy Phó Đình Viễn sắp nổi giận lần nữa thì vội vàng mắng Phó Thiến Thiến: “Con bớt nói lại đi!”

Dứt lời, Đổng Văn Huệ lại cầm hộp cơm đi tới, chủ động nói: “Mẹ sợ buổi tối con không ăn cơm, nên cố ý nấu mấy món mang tới cho con.”

“Cảm ơn mẹ, con đã ăn no rồi.” Phó Đình Viễn chẳng hề cảm kích.

Anh không biết liệu trong lòng Đổng Văn Huệ có thật sự xem anh là con trai hay không, bây giờ mới mang cơm tới thì anh đã sớm chết đói rồi.

Đổng Văn Huệ hơi lúng túng, bà ta liếc nhìn Du Ân, hy vọng Du Ân có thể thay mặt Phó Đình Viễn nhận lấy hộp cơm trong tay bà ta, để người làm mẹ như bà ta bớt ngượng ngùng hơn.

Nhưng Du Ân chỉ hờ hững ngồi bên cạnh, không nói gì, như thể không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của bà ta.

Trong lòng Đổng Văn Huệ thầm nghiến răng, không hài lòng với thái độ khoanh tay đứng nhìn của Du Ân.

Nhưng ngẫm kỹ lại, bà ta đâu còn mặt mũi nào để yêu cầu Du Ân giải vây giúp mình.

Ban đầu khi Du Ân làm con dâu của bà ta, bà ta cũng đâu giúp Du Ân giải vây lần nào?

Bà ta không những không giải vây, mà còn cố ý sỉ nhục Du Ân, đẩy Du Ân vào tình thế xấu hổ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 667


Chương 667

Tất nhiên Du Ân cũng cảm nhận được vẻ lúng túng của Đổng Văn Huệ, nhưng cô cố ý ngồi im bất động. Cô nói rồi, cô sẽ không hòa giải với bọn họ, huống chi là qua lại, nên cô giúp đỡ bà ta làm gì.

Nói thật, Phó Đình Viễn chẳng hề muốn gặp mẹ và em gái của mình, bởi vì vừa nhìn thấy bọn họ, anh lại nổi nóng một cách vô cớ.

Do đó anh dứt khoát ngước mắt lên nhìn Đổng Văn Huệ nói: “Mẹ hãy cầm hộp cơm về đi. Còn nữa, bác sĩ bảo con thích hợp tĩnh dưỡng, nếu không có chuyện gì thì trong khoảng thời gian này, mẹ đừng đến thăm con, ở đây đã có Du Ân rồi, nên con không sao cả.”

Giọng điệu của Phó Đình Viễn vô cùng lạnh lùng xa cách, gián tiếp đuổi Đồng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến đi, đồng thời ám chỉ trong khoảng thời gian anh nằm viện, không cho phép bọn họ đến thăm, bởi vì anh không cần.

Quan trọng nhất là anh còn nhấn mạnh tầm quan trọng của Du Ân đối với anh, chẳng khác nào đang cảnh cáo bọn họ, sau này phải tôn trọng Du Ân.

Phó Thiên Thiên tức muốn nổ phổi, định mở miệng nói gì đó, nhưng Đồng Văn Huệ đã vội vã cầm hộp cơm đi tới kéo cô ta ra khỏi phòng bệnh, rồi ngượng ngùng nói với Phó Đình Viễn: “Nếu đã như thế thì mẹ và em không làm phiền con nghỉ ngơi nữa.”

Dứt lời, bà ta liền đóng cửa phòng bệnh lại, nhanh chóng rời đi.

Trên hành lang, Phó Thiên Thiến bất mãn hất tay Đồng Văn Huệ ra, cố ý nói lớn: “Mẹ, mẹ sợ như vậy làm gì? Du Ân là cái thá gì chứ? Từ khi nào đến lượt chúng ta cúi đầu làm nô lệ cho cô ta chứ?”

Đổng Văn Huệ vội vàng bịt miệng cô ta lại, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: “Con hỏi cô ta là cái thá gì à? Bây giờ cô ta là điểm trí mạng của anh con đấy”

Đồng Văn Huệ nói tiếp: “Vì cô ta mà ngay cả chuyện chính trị anh con cũng tham gia vào, sao con vẫn không chịu thu liễm lại một tý thế?”

Chắc chắn chuyện Thẩm Thanh Sơn và người ở Bắc Kinh kia bị rớt đài là do con trai ngoan của bà ta và Diệp Văn hợp sức gây ra. Lúc đó, sau khi nghe thấy chuyện này, Đồng Văn Huệ đã rất kinh hãi.

Vì thế bà ta mới cảnh cáo Phó Thiên Thiên như vậy, nhưng Phó Thiên Thiên chẳng hề cảm kích, ngược lại còn gạt tay bà ta ra, lớn tiếng nói: “Con sẽ không bao giờ chấp nhận cô ta trở thành thành viên của nhà họ Phó chúng ta.”

Lần này, Phó Đình Viễn không ném ly thủy tinh nữa, nhưng giọng nói của anh lại giống như truyền tới từ địa ngục: “Vậy thì em sẽ bị đuổi ra khỏi hộ khẩu nhà họ Phó.”

Phó Thiến Thiển trợn tròn mắt không dám tin.

Anh cô ta đang nói gì thế?

Anh đuổi cô ta ra khỏi hộ khẩu nhà họ Phó ư?

Vì Du Ân mà anh muốn đuổi cô ta ra khỏi nhà ư?

Điên rồi, anh cô ta thật điên rồi!

Đổng Văn Huệ cũng cực kỳ sốc, nhưng bà ta càng sốc thì càng biết chắc rằng Phó Đình Viễn sẽ làm thật. Bà ta sợ Phó Thiên Thiên lại nói ra những lời khó nghe, nên vội vã kéo Phó Thiến Thiến rời khỏi đây.

Trong phòng bệnh, Phó Đình Viễn mím chặt môi căng thẳng nhìn chằm chằm Du Ân đang ngồi bên cạnh, sợ cô nổi giận vì những lời lúc nãy của Phó Thiến Thiến, rồi nảy sinh suy nghĩ không muốn ở bên anh nữa.

Du Ân phớt lờ vẻ mặt căng thẳng của anh, mà vươn tay bấm chuông gọi y tá đến dọn dẹp đống hỗn độn ở dưới sàn, rồi bảo y tá kiểm tra vết thương trên người Phó Đình Viễn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 668


Chương 668

Lúc nãy anh ném mạnh như vậy, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến vết thương.

Sau khi y tá kiểm tra xong, quả nhiên vết thương trên cánh tay đã bị nứt ra, vết máu nhàn nhạt rỉ ra từ trong miếng gạc trắng.

Du Ân vừa đau lòng vừa giận dữ khi anh nổi nóng như vậy, chẳng hề quý trọng bản thân mình.

Sau khi y tá băng bó lại cho Phó Đình Viễn mới rời đi, Du Ân bưng đồ ăn ở bên cạnh lên tiếp tục đút cho anh: “Anh ăn tiếp đi.”

Mặc dù giọng điệu của Du Ân bình tĩnh, nhưng có thể nghe ra cô đã lạnh nhạt hơn rất nhiều.

Phó Đình Viễn nhạy bén phát hiện ra, vội nói: “Anh không muốn ăn.”

Cô giận rồi, anh đâu còn tâm trạng nào để ăn cơm nữa?

Bây giờ trong đầu anh chỉ đang nghĩ cách để mau chóng dỗ dành cô ấy. Trước đây Du Ân nơm nớp lo sợ anh sẽ giận bao nhiêu, thì bây giờ anh lại sợ cô sẽ giận bấy nhiêu.

Du Ân ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh là bệnh nhân, làm sao có thể không ăn cơm?”

Phó Đình Viễn cầm lấy bát đũa trong cô đặt qua một bên, rồi nhìn chằm chằm cô hỏi: “Em giận rồi đúng không?”

“Không có.” Du Ân nhìn sang chỗ khác, rõ ràng đang che giấu.

“Anh không tin.” Phó Đình Viễn thông tin lời cô nói.

Du Ân thấy anh cố chấp truy hỏi, đành phải quay mặt lại nói: “Em nói rồi em sẽ mặc kệ bọn họ, mọi lời nói và hành động của bọn họ đều không tổn thương đến em, cho nên anh không cần phải ra mặt giúp em, rồi làm bản thân mình bị thương.”

Phó Đình Viễn nghe cô nói thế, không hiểu sao tâm trạng lại vui vẻ hơn: “Hóa ra là em đang giận anh à?”

Cô giận anh, điều đó có nghĩa là cô đang quan tâm đến anh.

Du Ân cũng không giấu giếm: “Đúng vậy.”

Phó Đình Viễn nhất thời cảm thấy như được ăn mật, ngay cả lồng ngực cũng tràn đầy ngọt ngào.

Nhưng anh cũng giải thích về hành vi xấu xa của mình đối với Phó Thiến Thiến: “Anh không muốn em phải chịu uất ức thêm nữa.”

Trước đây, bởi vì anh không bảo vệ cho cô, nên Phó Thiến Thiến mới không coi trọng cô như vậy.

Nếu lần này bọn họ đã bắt đầu lại, tất nhiên anh phải giúp cô hăm dọa Phó Thiến Thiên ngay từ đầu rồi.

Du Ân hơi bất đắc dĩ nói rõ với anh lần nữa: “Bọn họ đã sớm không thể tổn thương đến em rồi, nên anh thật sự không cần phải làm vậy đâu.”

“Vậy cũng không được.” Phó Đình Viễn cố chấp nói: “Cho dù em phớt lờ, không qua lại với bọn họ thì ít nhất bọn họ cũng phải duy trì lòng tôn trọng đối với em.”

Cuối cùng Du Ân chỉ có thể thuận theo anh.

Buổi tối Du Ân ở lại đây, cô và Phó Đình Viễn vừa mới tắm xong thì nhận được một tin khiến người khác cực kỳ chấn động, Lâm Như nhảy xuống biển rồi.

Khi cảnh sát phát hiện, Lâm Như đã tắt thở.

Cảnh sát vốn kết luận rằng Lâm Như đã bỏ thuốc Thẩm Dao, cố ý điều khiển Thẩm Dao đâm vào xe của Phó Đình Viễn. Bây giờ Lâm Như đã nhảy xuống biển, coi như đã chứng minh tội danh bỏ thuốc của bà ta, bên ngoài đều lan truyền rằng bà ta sợ tội mà tự sát.

Lúc Du Ân nghe thấy tin tức này thì cả người đều bàng hoàng.

Tại sao lại như vậy?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 669


Chương 669

Không ngờ Lâm Như lại chết?

Phó Đình Viễn bước xuống giường, vươn tay ôm chặt cô vào lòng, dùng phương thức này để cho cô sự ấm áp và an ủi: “Em đừng sợ, đừng sợ”

Lúc trước khi nghe tin Tự Sướng bảo lãnh Lâm Như ra ngoài, trong lòng anh đã lóe lên suy nghĩ không lành.

Anh nghi ngờ Tự Sướng muốn lấy mạng Lâm Như, ai dè anh thật sự đã đoán trúng, Từ Sướng đã xuống tay ác độc với bà ta.

Cái chết của Lâm Như đã chứng thực tội danh sợ tội mà tự sát của bà ta, cho dù cảnh sát muốn điều tra vụ án Thẩm Dao bị bỏ thuốc, cũng không tìm ra manh mối gì.

Không thể không thừa nhận, chiêu này của Từ sướng thật sự vô cùng độc ác.

Rốt cuộc Tự Sướng có thâm cừu đại hận gì với nhà họ Thẩm, khiến anh ta phải dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy với Thẩm Dao và Lâm Như?

Phó Đình Viễn nghi ngờ, ban đầu Từ Sướng định đối phó với Thẩm Thanh Sơn, nhưng đúng lúc anh và Diệp Văn đã hợp sức lật đổ Thẩm Thanh Sơn, càng khiến Từ Sướng nhẹ nhõm hơn.

Anh ta chỉ cần đối phó với Thẩm Dao và Lâm Như là được, bây giờ Lâm Như đã tự sát, còn Thẩm Dao thì ngồi tù. Bước kế tiếp Từ sướng sẽ làm gì?

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Phó Đình Viễn càng trở nên nặng nề.

Trực giác mách bảo anh rằng, bước kế tiếp Từ Sướng sẽ đối phó với nhà của anh.

Anh đã bảo Chu Nam cử người đi điều tra kỹ lưỡng về Tự Sướng, đồng thời cũng phải người đi điều tra chuyện cũ có liên quan đến ba mẹ anh ta, nhưng không có kết quả gì.

Phó Đình Viễn ôm Du Ân, trong lòng suy đoán nếu tiếp theo Từ Sướng xuống tay đối phó với anh và người nhà của anh, cũng có nghĩa là Từ sướng nhất định có liên quan đến chuyện năm xưa kia.

Nhà anh dính dáng đến nhà họ Thẩm nhiều năm như vậy cũng là vì chuyện đó.

Năm đó, Thẩm Thanh Sơn chi tiền giúp ba anh giải quyết chuyện này, cũng coi như là “đồng lõa” của ba anh.

Du Ân được Phó Đình Viễn ôm vào lòng, cả người run lẩy bẩy.

Cô lớn thế này, mặc dù cũng từng trải qua chuyện mẹ nuôi qua đời, bị người khác tính kế nhiều lần, nhưng cô chưa bao giờ trải qua chuyện đáng sợ, bị người khác ác ý cướp đi sinh mạng.

Cô thật sự rất sợ hãi.

Cũng may, Phó Đình Viễn luôn ôm lấy cô, nhịp tim ổn định của người đàn ông đã khiến thân hình đang run rẩy của cô từ từ thả lỏng.

“Nhưng tại sao Lâm Như lại tự tử? Cho dù bị đẩy tội danh bỏ thuốc cũng đâu đến nỗi không thể sống tiếp đúng không?” Đây là chỗ khiến Du Ân khó hiểu. Theo lý mà nói thì với độ tuổi của Lâm Như cũng đã trải qua nhiều gian khổ, tại sao lại không chịu nổi đả kích đến thế?

Đáy mắt Phó Đình Viễn lóe lên tia lạnh lẽo: “Cho nên, chắc chắn Từ Sướng lại động tay động chân ở phía sau. Em đừng quên rằng, chính anh ta đã đón Lâm Như về nhà từ đồn cảnh sát.”

“Anh ta mới là hung thủ giết người thật sự.” Phó Đình Viễn không chút do dự đưa ra lời phán đoán này.

Mặc dù bây giờ anh không có chứng cứ, nhưng anh khẳng định, Lâm Như là do Từ Sướng hại chết, nói cách khác là bị ép chết. Bây giờ chỉ có thể đợi báo cáo khám nghiệm tử thi của cảnh sát, để xem sẽ có kết quả gì.

Câu nói hung thủ giết người của Phó Đình Viễn càng khiến Du Ân dán sát vào ngực anh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 670


Chương 670

Phó Đình Viễn khẽ v**t v* tấm lưng mảnh mai của cô: “Tối nay em đừng ngủ ở giường y tá nữa, mà hãy ngủ cùng anh.”

Sở dĩ anh đề nghị như vậy, thứ nhất là vì anh không muốn ngủ riêng với Du Ân, thứ hai là bây giờ xảy ra chuyện như thế, anh sợ Du Ân sẽ sợ hãi.

Quả thật Du Ân vô cùng sợ hãi, nên không từ chối lời đề nghị của Phó Đình Viễn. Vừa trèo lên giường, cô đã tiếp tục vùi vào ngực của Phó Đình Viễn, chọc Phó Đình Viễn vui vẻ không thôi.1

Trong trại giam, Thẩm Dao nghe thấy tin Lâm Như nhảy xuống biển tự tử thì nhất thời trợn mắt, ngất xỉu tại chỗ.

Mặc dù trước đây cô ta và Lâm Như cãi nhau đến mức không có điểm dừng, nhưng cô ta không ngờ rằng Lâm Như lại chết.

Dù gì bà ta cũng là mẹ ruột của cô ta, nếu nói không đau buồn là giả.

Sau khi tỉnh lại, Thẩm Dao được nhân viên trong đồn cảnh sát và Từ Sướng dẫn đi gặp mặt Lâm Như lần cuối, sau khi tấm vải trắng trên người Lâm Như được vén lên, Thẩm Dao liền quỳ xuống sàn khóc nức nhở: “Mẹ!”

Tiếng khóc của Thẩm Dao rất thảm thiết, cô ta không thể ngờ rằng, sẽ có một ngày gia đình mình tan cửa nát nhà.

Bây giờ cô ta và ba đều đang ngồi tù, mẹ cô ta thì qua đời, không phải là tan cửa nát nhà thì là gì?

Từ Sướng kéo Thẩm Dao dậy ôm vào lòng, rồi an ủi cô ta bằng giọng điệu đau xót: “Dao Dao, mong em hãy nén bi thương.”

Sau đó nhân viên đẩy Lâm Như rời đi, Thẩm Dao khóc đến mức suýt ngất đi.

Từ Sướng luôn ở bên cạnh, ôm chặt cô ta vào lòng. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tâm trạng của Thẩm Dao dần bình tĩnh lại, đỏ mắt hỏi Từ Sướng: “Tại sao mẹ của em lại làm như vậy? Cho dù bà ấy thật sự đã tính kế em, cũng đâu đến nỗi phải từ bỏ mạng sống của mình cơ chứ?”

“Cuộc đời bà ấy quan trọng nhất là mặt mũi, vì thế sau khi chuyện bà ấy bỏ thuốc em bị vạch trần, bà ấy đã không còn mặt mũi nào cả.” Cho đến bây giờ, Từ Sướng vẫn luôn tẩy não Thẩm Dao, cho rằng Lâm Như thật sự đã bỏ thuốc cô ta.

Bây giờ Lâm Như đã chết rồi, cho dù Thẩm Dao muốn hỏi cũng không thể hỏi được gì.

Đúng như những gì đám người Hứa Hàng đã phân tích, Thẩm Dao một lòng một dạ với Từ Sướng, chưa bao giờ nghi ngờ Từ Sướng hãm hại sau lưng mình, càng không hoài nghi Lâm Như bị Từ Sướng ép chết.

“Bây giờ em đừng nghĩ tới mấy chuyện này, anh sẽ tiếp tục nghĩ cách để giảm nhẹ tội cho em.” Từ Sướng tiếp tục nói lời ngon ngọt an ủi Thẩm Dao: “Nếu em bị bác gái hãm hại, chắc chắn em sẽ bị phạt nhẹ.”

Thẩm Dao khóc lóc nói: “Eric, bây giờ em chỉ có thể tin tưởng anh. Anh nhất định phải giúp em giảm án.”

“Nếu được hưởng án treo thì quá tốt rồi.” Bình thường sau khi hưởng án treo sẽ không cần phải chấp hành nữa, chỉ cần có biểu hiện tốt trong quá trình đó là được.

Chẳng phải lần trước Phó Thiến Thiến cũng được hưởng án treo rồi sao? Thẩm Dao tin rằng, có sự giúp đỡ của Từ Sướng, có lẽ cô ta cũng sẽ được như vậy.

Từ Sướng nghe Thẩm Dao nói thế thì trong lòng không khỏi cười khẩy, giúp cô ta giảm án, hưởng án treo ư?

Cô ta quá ngây thơ rồi đấy. Nếu cô ta đã vào đồn cảnh sát thì anh ta không muốn cho cô ta ra ngoài nữa.

Hơn nữa, ngay cả Lâm Như cũng bị anh ta hại chết thì làm sao có thể cứu Thẩm Dao ra ngoài?

Nhưng ngoài miệng anh ta vẫn cam kết: “Được, anh nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 671


Chương 671

Đúng lúc này, cảnh sát đi cùng Thẩm Dao đi vào định dẫn Thẩm Dao rời đi, Thẩm Dao vẫn lưu luyến khóc lóc nói với Từ Sướng: “Eric, anh nhất định phải mau chóng cứu em ra ngoài.”

Dứt lời, Thẩm Dao đã bị áp giải vào xe cảnh sát, sau khi xe cảnh sát rời đi, vẻ mặt lưu luyến của Từ Sướng nhất thời biến mất, mà thay vào đó là vẻ lạnh lẽo uy nghiêm đáng sợ.

Anh ta ngửa mặt nhìn lên bầu trời xanh, nghĩ đến Lâm Như đã chết, Thẩm Dao và Thẩm Thanh Sơn đang ngồi tù, khóe miệng liền nở nụ cười mãn nguyện.

Kẻ xấu lần lượt bị trừng phạt, tất nhiên anh ta phải mãn nguyện rồi.

Thẩm Thanh Sơn ở trong tù nghe thấy tin tức Lâm Như nhảy xuống biển thì sốc đến mức tăng huyết áp cao ngay tại chỗ, cả người ngồi xụi lơ trên ghế, há miệng thở hổn hển.

Ông ta biết Từ Sướng – bạn trai cũ của Thẩm Dao đã quay lại với cô ta, bởi vì lúc Lâm Như đến thăm ông ta đã nhắc đến điều này.

Ông ta cho rằng Từ Sướng không hề rời bỏ như vậy, tốt xấu gì cũng có thể bảo vệ hai mẹ con an toàn, nên không nói gì nhiều.

Ai dè Từ Sướng mới quay lại được mấy ngày, vợ ông ta đã nhảy xuống biển, con gái thì ngồi tù, coi như ông ta đã tan cửa nát nhà rồi.

Suy cho cùng Thẩm Thanh Sơn cũng lăn lộn trên thương trường chính trị hơn nửa đời người, ông ta dò hỏi cặn kẽ luật sư của mình về những chuyện gần đây của Lâm Như và Thẩm Dao, nhất thời nhận ra điều bất ổn.

Rất nhiều chuyện nhìn có vẻ ngẫu nhiên, nhưng trên thực tế lại có một bàn tay luôn âm thầm thôi thúc mấy chuyện này xảy ra.

Mà bàn tay đó chính là Từ Sướng.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thanh Sơn nhất thời kích động, kiến nghị với luật sư cho mình gặp Từ Sướng, luật sư chỉ có thể nói mình sẽ cố gắng liên lạc giúp ông ta, nhưng không biết liệu Từ Sướng có tới gặp ông ta hay không.

Hôm sau Từ Sướng rất vui vẻ đến gặp Thẩm Thanh Sơn, vẻ mặt vô cùng ung dung bình tĩnh.

Anh ta ngồi xuống bên ngoài cửa kính thăm tù, cầm bộ đàm lên cung kính chào Thẩm Thanh Sơn: “Chào chú Thẩm.”

Thẩm Thanh Sơn không hề đáp lại anh ta, mà nhìn chằm chằm gương mặt của anh ta bằng cặp mắt sắc bén.

Từ Sướng hào phóng để cho ông ta nhìn, chắc chắn Thẩm Thanh Sơn không thể nhìn ra được gì, bởi vì… anh ta đã sớm sửa mặt rất nhiều năm rồi.

Kể từ lúc ở nước ngoài cố ý gặp Thẩm Dao, anh ta đã không còn là người của ngày xưa nữa.

Trước đây Thẩm Thanh Sơn và Lâm Như đã từng gặp anh ta, lúc đó bọn họ không nhìn ra được gì, tất nhiên bây giờ cũng y như thế.

Quả nhiên Thẩm Thanh Sơn nhìn chằm chằm anh ta từ trên xuống dưới mấy lần, nhưng không thấy điều gì bất thường, bây giờ mới nghiến răng nghiến lợi chất vấn anh ta: “Rốt cuộc cậu là ai? Cậu muốn làm gì?”

Từ Sướng cười rất bất đắc dĩ: “Chú Thẩm, cháu là Eric Từ Sướng đây. Cháu nghe nói chú xảy ra chuyện, nên mặt dày gấp gáp quay về từ nước ngoài, muốn bảo vệ cho Dao Dao, cháu còn có thể làm gì nữa chứ?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 672


Chương 672

Thẩm Thanh Sơn hoàn toàn không tin lời anh ta, ông ta lắc đầu, đỏ mắt quát: “Cậu chẳng hề muốn bảo vệ Dao Dao, mà cậu muốn hủy diệt cả nhà chúng tôi.”

Từ Sướng tiếp tục lá mặt lá trái với Thẩm Thanh Sơn: “Chú Thẩm, chú nói như vậy khiến cháu thật sự quá đau lòng.”

Chắc chắn bây giờ anh ta sẽ không nói rõ mối quan hệ cho Thẩm Thanh Sơn biết, bởi vì vẫn còn mấy người chưa trả giá cho những gì bọn họ đã làm vào năm đó, nên anh ta vẫn phải tiếp tục che giấu thân phận của mình.

Nếu không phải Thẩm Thanh Sơn bị Phó Đình Viễn tống vào tù, khiến anh ta không tiện ra tay đối phó, nói không chừng bây giờ Thẩm Thanh Sơn đã sớm mất mạng rồi.

Thẩm Thanh Sơn nhìn chằm chằm anh ta: “Vậy cậu hãy giải thích cho tôi biết, tại sao Dao Dao lại bị bỏ thuốc đâm vào xe của Phó Đình Viễn? Tại sao mẹ con bé lại bị buộc tội bỏ thuốc con bé?”

“Hổ dữ không ăn thịt con, nói thế nào mẹ con bé cũng sẽ không hãm hại con mình.” IQ của Thẩm Thanh Sơn vẫn đang online: “Hơn nữa, mẹ con bé cũng không yếu đuối đến nỗi vô duyên vô cớ nhảy xuống biển.”

Từ Sướng nhún vai đáp: “Chú Thẩm, mấy chuyện này thì cháu không biết.”

“Chuyện Dao Dao bị bỏ thuốc là do dì Lâm làm, làm sao cháu biết dì Lâm xuất phát từ tâm trạng gì cơ chứ?” Từ Sướng mặt đầy vô tội: “Có lẽ dì ấy thật sự căm hận Phó Đình Viễn và Du Ân, dù gì anh ta và Diệp Văn cũng tống chú vào tù, nên dì ấy muốn báo thù giúp chú.”

Thẩm Thanh Sơn chất vấn: “Vậy thì bà ấy có thể tự lái xe đâm, cần gì phải lôi kéo thêm Dao Dao?”

Từ Sướng không đáp lại nữa, mà nhìn Thẩm Thanh Sơn hỏi sâu xa: “Chú Thẩm, có phải chú luôn nghi ngờ cháu đã động tay động chân là vì chú đã làm quá nhiều chuyện trái với lương tâm, nên mới đa nghi như vậy không?”

“Cậu…” Thẩm Thanh Sơn vốn nghi ngờ Từ Sướng có âm mưu gì khác, bây giờ Từ Sướng ăn nói quái gở như vậy càng chứng thực suy đoán của ông ta. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thẩm Thanh Sơn mất khống chết gào lên: “Cậu là ai? Rốt cuộc cậu là ai? Cậu muốn làm gì?”

Bởi vì Thẩm Thanh Sơn quá kích động, nên bị quản giáo đi tới cưỡng ép đè ông ta xuống.

Bên ngoài cửa kính thăm tù, Từ Sướng nhìn Thẩm Thanh Sơn đang bị quản giáo giữ chặt, hờ hững đặt bộ đàm trong tay xuống, dùng khẩu hình miệng nói ra một cậu: “Kịch hay vừa mới bắt đầu.”

Nhưng Thẩm Thanh Sơn lại nhìn ra, cả người ngày càng suy sụp.

Ông ta không biết rốt cuộc Từ Sướng muốn làm gì, nhưng ông ta đã biết Từ Sướng không phải là người lương thiện.

Nhưng Thẩm Thanh Sơn đã bình tĩnh lại, Lâm Như đã chết, cả ông ta và con gái đều đang ngồi tù, Từ Sướng còn có thể làm gì bọn họ cơ chứ?

Nhưng vừa nghĩ đến vợ mình cứ thế qua đời, trái tim của Thẩm Thanh Sơn vẫn đau đến mức chết đi sống lại, người cũng già nua tiều tụy đi rất nhiều.

Mấy người Phó Đình Viễn cũng biết chuyện Thẩm Thanh Sơn gặp mặt Từ Sướng, Hứa Hàng cũng nói cho Phó Đình Viễn biết về kết quả báo cáo khám nghiệm tử thi của Lâm Như, trong người Lâm Như không hề có loại thuốc mà bọn họ nghi ngờ.

Kết quả này khiến Phó Đình Viễn khẽ cau mày, chẳng lẽ Lâm Như thật sự nghĩ không thông nên tự sát ư?

Nhưng Hứa Hàng lại nói: “Một số loại thuốc gặp nước hoặc ở trong môi trường lạnh lẽo sẽ phát huy dược tính một cách nhanh chóng. Lâm Như đã ngâm mình dưới biển quá lâu mới được vớt lên, nói không chừng dược tính trong người đã tan biến rồi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 673


Chương 673

Hứa Hàng là bác sĩ, mặc dù không có nghiên cứu chuyên môn về việc bào chế thuốc, nhưng cũng biết việc bào chế thuốc rất thần kỳ, bí ẩn.

Phó Đình Viễn liền căn dặn: “Cậu hãy đi tìm dược sư trong bệnh viện của các cậu để hỏi thử xem.”

Vẻ mặt của Hứa Hàng nhất thời trở nên mất tự nhiên, khẽ ho một tiếng nói: “Mặc dù bệnh viện của chúng tôi cũng có dược sư hàng đầu, nhưng bàn về độ uy tín, vẫn phải đi hỏi chuyên gia khác.”

Dưới ánh nhìn của Phó Đình Viễn, Hứa Hàng nói tiếp: “Tôi nhớ trước đây khi tôi du học ở nước ngoài, Tống Nghênh có một người bạn… là dược sư vô cùng uy tín, để tôi đi nhờ cô ấy liên lạc với người đó giúp chúng ta.”

Lúc Hứa Hàng nói câu này, đáy mắt lóe lên tia đố kỵ rất rõ ràng.

Du Ân không nhịn được cười hỏi: “Bác sĩ Hứa, có phải người bạn đó của Tống Nghênh là một trong những người từng theo đuổi cô ấy đúng không?”. Truyện Nữ Cường

Hứa Hàng: “…”

Có phải phụ nữ trời sinh nhạy cảm với chuyện này đúng không?

Quả thật người đàn ông đó rất ái mộ Tống Nghênh. Trước đây ở trong trường, anh ta chẳng hề giấu giếm chuyện mình thích Tống Nghênh, bây giờ cũng y như thế.

Vài ngày trước, anh ta nghe thấy mấy bác sĩ cùng khoa với Tống Nghênh khẽ thảo luận về Tống Nghênh, anh ta giả vờ đi ngang qua như không có chuyện gì xảy ra, rồi nghe thấy bọn họ nói Tống Nghênh có người nước ngoài theo đuổi, đối phương còn là dược sư khá uy tín, vì thế anh ta đã đoán ra người đàn ông kia.

Đã nhiều năm như vậy, nhưng người kia vẫn không chịu từ bỏ.

Nhưng lời nói của các đồng nghiệp cùng khoa với cô ấy cũng khiến anh ta cực kỳ khó chịu, bọn họ nói người đàn ông kia đẹp trai lại có tiền đồ, si tình với Tống Nghênh như thế, chắc chắn qua thời gian dài Tống Nghênh sẽ động lòng…

Hứa Hàng chỉ có thể an ủi bản thân rằng, người phụ nữ kia không có trái tim, làm sao có thể động lòng cơ chứ?

Phó Đình Viễn liếc nhìn vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của Hứa Hàng, còn cố ý trêu chọc anh ta: “Cậu có thể đi nhờ tình địch của mình giúp đỡ hay không?”

“Tôi đâu có thích Tống Nghênh, tình địch làm cái quái gì.” Hứa Hàng tức giận thanh minh cho bản thân.

Từ khi nào Phó Đình Viễn lại trở nên xấu xa giống như Dịch Thận Chi vậy, suốt ngày chỉ biết trêu chọc anh ta.

Mặc dù anh ta thật sự không thích người đàn ông kia, nhưng bây giờ có chuyện quan trọng cần phải làm, anh ta cũng đâu phải người không công tư phân minh.

Phó Đình Viễn cười nói: “Nếu vậy thì chuyện này phải nhờ vả cậu rồi.”

Phó Đình Viễn vừa dứt lời, bên ngoài phòng bệnh liền vang lên tiếng gõ cửa, Tống Nghênh mặc blouse trắng bước vào.

Hứa Hàng hóa đá tại chỗ.

Anh ta nhớ lại lúc nãy mình hùng hồn nói không thích Tống Nghênh, không hiểu sao anh ta lại căng thẳng đến mức hơi khó thở.

Không biết cô ấy đã đứng ở bên ngoài bao lâu rồi, liệu có nghe thấy những lời anh ta đã nói hay không, nếu có thì trong lòng cô ấy sẽ nghĩ như thế nào…
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 674


Chương 674

Phó Đình Viễn và Du Ân cũng rất ngạc nhiên, cả hai đều rất ăn ý nhìn về phía Hứa Hàng, rõ ràng bọn họ cũng lo lắng giống như Hứa Hàng.

Ngược lại Tống Nghênh đút hai tay vào túi áo blouse trắng, khẽ cười nói với Phó Đình Viễn và Du Ân: “Tôi nghe nói sếp Phó đang nằm viện nên đến thăm một lát.”

Du Ân vội vàng đứng dậy tiếp đón cô ấy, Tống Nghênh nói thẳng vào vấn đề: “Gần đây tôi mới liên lạc với người bạn mà mọi người đã nhắc đến kia, đúng lúc vài ngày tới anh ấy sẽ đến Giang Thành một chuyến, đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu cho mọi người gặp mặt nhau, như vậy mọi người sẽ hỏi kỹ càng hơn.”

Tống Nghênh vừa dứt lời, vẻ mặt của Hứa Hàng nhất thời trở nên khó coi.

Cô ấy đã nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ vào ban nãy, anh ta mở miệng định nói gì đó, nhưng cả người như đã phát ngốc, không thể cử động, cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Đừng nói một mình Hứa Hàng, mà ngay cả Du Ân cũng nhất thời lúng túng không biết phải nói gì thay Hứa Hàng.

Vẫn là Phó Đình Viễn đang nằm trên giường bệnh định thần đầu tiên, lịch sự cảm ơn Tống Nghênh: “Cảm ơn.”

Tống Nghênh mỉm cười lắc đầu: “Chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi. Tôi cũng hy vọng có thể giúp người khác biểu dương chính nghĩa, để người gây ra tội ác sớm ngày đền tội.”

“Nếu mọi người vẫn còn chuyện để bàn, vậy thì tôi xin phép đi trước.” Dứt lời, Tống Nghênh xoay người rời đi, Du Ân vội vàng nháy mắt ra hiệu với Hứa Hàng, bảo Hứa Hàng mau đuổi theo giải thích những gì anh ta vừa nói.

Nhưng Hứa Hàng cũng không biết bị gì mà đứng im ở đó không nhúc nhích.

Du Ân đành phải tự mình đuổi theo, tiễn Tống Nghênh rời đi, cũng cố gắng nói tốt đôi lời giúp Hứa Hàng.

Du Ân và Tống Nghênh đi ra bên ngoài hành lang, Tống Nghênh ngừng bước cười nói với cô: “Giữa chúng ta không cần phải khách sáo như thế, cô không cần phải đi tiễn tôi đâu.”

Du Ân nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy, hơi căng thẳng nói: “Lúc nãy Hứa Hàng…”

Tống Nghênh không để cho cô nói ra, mà kịp thời ngắt lời cô: “Tôi biết cô định nói gì, nhưng tôi cảm thấy không cần thiết phải giải thích đâu.”

Tống Nghênh nói tiếp: “Nói thật, trước đây anh ta luôn nhắm vào tôi bằng mọi cách. Tôi thật sự cho rằng anh ta để ý đến tôi, định dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi.”

“Nhưng hôm nay nghe thấy những lời anh ta nói, cuối cùng tôi cũng đã biết, trước đây là tôi tự mình đa tình, chứ anh ta chẳng hề thích tôi, thậm chí còn chán ghét tôi, nên mới nhắm vào tôi như vậy.”

Du Ân sốt sắng: “Không phải Tống Nghênh…”

Cô và Phó Đình Viễn từng nói về chuyện này rồi, Phó Đình Viễn nói, anh đã làm anh em tốt với Hứa Hàng nhiều năm như vậy, nên có thể khẳng định Hứa Hàng thích Tống Nghênh, chỉ là anh ta dùng sai cách mà thôi.

Nhưng bây giờ Tống Nghênh đã hoàn toàn cho rằng Hứa Hàng không thích mình nữa, hơn nữa vẻ mặt lúc này của Tống Nghênh rất quả quyết dứt khoát, như thể từ nay về sau sẽ hoàn toàn xem Hứa Hàng là người xa lạ, Du Ân sốt sắng muốn giải thích thay Hứa Hàng.

“Tôi vẫn còn việc phải làm, nên đi trước.” Tống Nghênh không để cho cô nói gì, mà mỉm cười vẫy tay với cô, rồi xoay người rời đi.

Du Ân đứng ở đó, thở dài thườn thượt.

Hứa Hàng, anh hãy tự mình giải quyết đi!

Du Ân quay về phòng bệnh, thấy Hứa Hàng vẫn đứng ở đó thì hơi bất đắc dĩ nói: “Lúc nãy anh cũng nghe thấy lời cô ấy nói đúng không? Bây giờ cô ấy đã hoàn toàn cho rằng anh chán ghét cô ấy.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 675


Chương 675

Vì ít người nên phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, tất nhiên Hứa Hàng sẽ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa cô và Tống Nghênh ban nãy.

Hứa Hàng đã không còn mạnh miệng như trước nữa, mà cụp mắt xuống không biết đang nghĩ gì.

Đúng lúc này, Phó Đình Viễn đang nằm trên giường bệnh nói: “Cậu đã già cái đầu rồi, tôi thật sự không biết cậu còn khó chịu cái gì nữa.”

“Có người lúc trước còn ném đơn thỏa thuận ly hôn vào mặt tôi, chẳng phải tôi vẫn quay đầu lại như thường hay sao? Người ta chỉ từng quan hệ thể xác với cậu thôi mà, cho dù cô ấy lặng lẽ rời đi, cũng đâu tổn thương đến lòng tự ái của cậu?”

Sau nhiều lần hợp tan với Du Ân, bây giờ Phó Đình Viễn đã khắc sâu một đạo lý, đó chính là muốn ôm được người đẹp thì người đàn ông không thể có sĩ diện và lòng tự ái.

Rõ ràng bây giờ Hứa Hàng không hiểu được đạo lý này, thật ra trong lòng Hứa Hàng cũng có thể hiểu, Hứa Hàng cũng được xem là con nhà danh gia vọng tộc, từ nhỏ đến lớn đều được người khác cưng chiều nâng niu. Tống Nghênh ngủ xong rồi chạy, thật sự đã tổn thương đến lòng tự ái của anh ta.

Hứa Hàng trừng mắt nhìn Phó Đình Viễn, rồi mím môi, mở cửa rời đi.

Du Ân ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của Phó Đình Viễn, khẽ khịt mũi nói: “Hình như anh rất để tâm đến chuyện em đề nghị ly hôn với anh vào ngày kỷ niệm tròn một năm của Phó thị đúng không?”

Phó Đình Viễn cũng không che cảm xúc của mình: “Em khiến anh mất hết mặt trước mặt nhiều phóng viên và nhân viên của Phó thị như vậy, anh có thể không tức giận hay sao?”

Du Ân nhìn đi chỗ khác: “Nếu em không làm vậy, chắc chắn anh sẽ không thoải mái ly hôn với em, mà tiếp tục giày vò em nữa.”

Phó Đình Viễn hơi áy náy nói: “Lúc trước trong lòng em, anh đáng sợ đến thế cơ à?”

Nhắc đến điều này, Du Ân lại một bụng lời muốn tố cáo anh: “Chẳng lẽ không phải sao? Lúc anh không vui sẽ không bao giờ lên tiếng, mà dùng mọi hành động để trừng phạt em, ví dụ như chiến tranh lạnh, nghiêm mặt…”

Du Ân cảm thấy xấu hổ khi nói ra vế sau, đó chính là hung hăng bắt nạt cô ở trên giường, lúc nào anh cũng có cách để trừng phạt cô.

Phó Đình Viễn vội vàng bảo đảm: “Anh nhất định sẽ thay đổi.”

Du Ân khẽ ngước mắt lên nhìn anh, cô tin rằng anh sẽ thay đổi, không vì lý do nào khác, mà chỉ vì bây giờ trong tim anh đã có cô, anh sẽ đặt cảm nhận của cô lên vị trí đầu tiên để suy nghĩ.

Đúng lúc này, Chu Nam gọi đến, Phó Đình Viễn vừa nghe máy, Chu Nam ở đầu dây bên kia đã báo cáo: “Ở bên Mỹ, thông tin của Từ Sướng vẫn không chê vào đâu được, tôi đã đi điều tra cô gái nhảy lầu năm đó.”

Cô gái nhảy lầu mà Chu Nam nhắc đến chính là cô sinh viên tiểu tam của Phó Giang năm đó.

Chu Nam nói: “Cô gái đó tên là Mạnh Vân, cô ta có một cậu em trai.”

“Mạnh Vân ư?” Phó Đình Viễn cau mày: “Mạnh Vân và Từ Sướng hoàn toàn không cùng họ.”

Phó Đình Viễn nói tiếp: “Nhưng cũng không loại trừ khả năng sau này Từ Sướng đã đổi tên.”

“Ừm.” Chu Nam nói tiếp: “Lúc cô ta xảy ra chuyện, vì làm tiểu tam nên ba mẹ cô ta bị dân làng chế giễu khinh bỉ bằng mọi cách, mẹ cô ta không thể chịu đựng nổi những lời nhục mạ chửi rủa nên đã nhảy hồ tự sát.”

Phó Đình Viễn vô cùng ngạc nhiên: “Nhảy hồ tự sát ư?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 676


Chương 676

Lâm Như là nhảy xuống biển tự tử, Phó Đình Viễn không khỏi liên tưởng cách chết của mẹ Mạnh Vân với Lâm Như.

“Lúc đó ba của cô ta cũng bị bệnh nặng, chẳng bao lâu thì qua đời, còn em trai của cô ta, sau khi người ba qua đời đã được đưa đến cô nhi viện, nhưng sau đó, đứa bé đó đã mất tích.”

“Mất tích ư?” Nghe đến đây, Phó Đình Viễn vô thức cảm thấy, tám mươi phần trăm Từ Sướng là em trai đã mất tích của Mạnh Vân.

Nhưng sau khi thoát khỏi cô nhi viện, anh ta đã ra nước ngoài, bây giờ còn khá giàu có, có thể thấy Từ Sướng đã rất cố gắng liều mạng.

“Nghe nói số tiền mà nhà họ Phó bồi thường cho bọn họ lúc trước đã bị chú của cô ta lấy đi sau khi em trai của cô ta mất tích.” Chu Nam tiếp tục báo cáo với Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn nhất thời trầm giọng hỏi: “Cậu đã điều tra người chú kia chưa? Có phải gần đây ông ta cũng xảy ra chuyện đúng không?”

Nếu Từ Sướng thật sự là em trai của Mạnh Vân, nếu số tiền đó bị người chú của bọn họ lấy đi một cách bất hợp pháp, dựa vào tính cách của Từ Sướng, chắc chắn anh ta sẽ trả thù gia đình người chú đó.

Quả nhiên Chu Nam đã nghiêm nghị nói: “Mấy năm trước, khi gia đình người chú đó ra ngoài du lịch đã gặp tai nạn nghiêm trọng, ba người trong nhà đều chết tại chỗ.”

Chuyện đã đến lúc này, Phó Đình Viễn dựa vào sự nhạy bén nhiều năm của mình, đã có thể phán đoán Từ Sướng chính là em trai đã mất tích của Mạnh Vận, mà vụ tai nạn xe của người chú kia cũng do anh ta sai người đứng sau thao túng.

Phó Đình Viễn lại hỏi: “Vậy cảnh sát giải quyết vụ tai nạn xe kia như thế nào?”

Chu Nam đáp: “Gia đình người chú bị một xe chở hàng lớn đâm chết, vì tài xế bị mệt, sau đó bị kết án năm năm. Nhưng người đó ngồi tù chưa tới một năm thì bị tra ra mắc bệnh ung thư gan giai đoạn cuối, sau đó không lâu thì chết.”

Phó Đình Viễn cười gằn: “Đây đúng là phong cách làm việc của Từ Sướng, tiêu hủy toàn bộ nhân chứng vật chứng có khả năng.”

Trong điện thoại, Chu Nam rất lo lắng nói: “Sếp Phó, về cơ bản, bây giờ có thể khẳng định, Từ Sướng là em trai của Mạnh Vân, nhưng như vậy thì tiếp theo anh ta sẽ đối phó với nhà họ Phó.”

Nhà họ Thẩm chỉ là đồng lõa, còn Phó Giang và Đổng Văn Huệ mới là đầu sỏ ép chết Mạnh Vân. Thủ đoạn làm việc của Từ Sướng độc ác như vậy, không biết anh ta sẽ làm ra chuyện điên rồ gì nữa.

Phó Đình Viễn cũng nghĩ đến điều này, anh trầm giọng căn dặn Chu Nam: “Cậu hãy cử thêm người trông chừng anh ta.”

Chu Nam đáp: “Vâng!”

Phó Đình Viễn định ngắt cuộc gọi với Chu Nam thì trong lòng chợt nảy ra một suy nghĩ không lành, nên vội vàng căn dặn Chu Nam lần nữa: “Cậu hãy tìm người bảo vệ chỗ ở của ông cụ và mẹ của tôi.”

Nếu Từ Sướng tới báo thù, anh ta nhất định sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai trong nhà họ Phó, từ thủ đoạn mà anh ta dùng với nhà họ Thẩm là hiểu.

Theo lý thuyết thì Thẩm Dao vô tội nhưng nhưng anh ta vẫn không hề nương tay với cô ta.

Vì thế Phó Đình Viễn không thể không chuẩn bị cho tốt, sau khi cúp điện thoại, Phó Đình Viễn nói cho Du Ân biết kết quả điều tra của Chu Nam, Du Ân ngạc nhiên đến mức đưa tay lên che miệng.

Không ngờ Từ Sướng lại là em trai của Mạnh Vân, anh ta đến báo thù sao?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 677


Chương 677

Phó Đình Viễn dựa nửa người vào giường bệnh, đưa tay xoa xoa trán đầy mệt mỏi: “Cho dù thế nào đi nữa thì lúc đầu mẹ anh cũng không nên hùng hổ đi tìm Mạnh Vân như thế, nếu không Mạnh Vân cũng không đến mức chịu không nổi mấy lời mắng chửi mà nhảy lầu tự sát.”

Nếu Mạnh Vân không nhảy lầu, có lẽ cha mẹ cô ta đã không phải chịu đã kích, nói không chừng nhà họ Mạnh sẽ không sụp đổ rồi rơi vào tình cảnh tan cửa nát nhà.

Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của anh, Du Ân nhớ tới trong não của anh vẫn còn tụ máu bầm thì không nhịn được mà đau lòng đến đỏ cả hốc mắt.

Cô bước tới nhẹ nhàng ôm lấy anh, không biết làm sao nói: “Oan oan tương báo đến khi nào mới dứt đây?”

Cho dù năm đó đã xảy ra chuyện gì thì bây giờ Từ Sướng đã liên tiếp giết hại và làm tổn thương đến người khác, cũng đã rơi vào tình cảnh vạn kiếp khó quay đầu rồi.

Phó Đình Viễn choàng tay qua ôm cô sau đó nói quyết định ra của mình: “Em đến Bắc Kinh ở vài ngày đi, ở đó có thế lực của nhà họ Diệp bảo vệ em, nhất thời Từ Sướng sẽ không dám làm gì em đâu.”

Thế lực của nhà họ Diệp ở thủ đô rất lớn, thậm chí ông cụ Diệp còn có thể điều động người trong quân đội, cho nên đó chính là nơi an toàn nhất đối với Du Ân.

Du Ân không chút nghĩ ngợi đã trực tiếp lắc đầu: “Bây giờ anh vẫn còn đang nằm viện, sao em có thể bỏ anh lại một mình được chứ?”

“Hơn hết tình hình hiện tại của anh không mấy ổn định nữa, em sẽ không đi đâu.” Giọng điệu của Du Ân đầy kiên định.

Nếu như Phó Đình Viễn chỉ bị thương ở bên ngoài thì không sao, nhưng máu tụ trong não của anh vẫn chưa tan thì sao Du Ân có thể yên tâm cho được.

Phó Đình Viễn ôm chặt lấy cô, thở dài nói: “Anh sợ anh không thể bảo vệ tốt cho em, Từ Sướng mất trí rồi, không ai trong chúng ta biết anh ta sẽ làm gì tiếp theo.”

Du Ân suy nghĩ một chút rồi nói: “Em biết có ở lại cũng không giúp được gì cho anh, nhưng em muốn chờ kết quả kiểm tra của anh rồi mới đi.”

“Được rồi.” Phó Đình Viễn đồng ý.

Một lúc lâu sau anh bèn nói lời xin lỗi: “Vốn dĩ anh định sau khi xuất viện sẽ lập tức đến Bắc Kinh cầu hôn, nhưng tình hình hiện tại e rằng phải tạm gác chuyện này qua một bên rồi.”

Bây giờ Từ Sướng giống như một quả bom hẹn giờ đang kêu tích tắc bên cạnh họ, nếu không xử lý anh ta thì chẳng ai còn lòng dạ nào mà yêu đương.

Dĩ nhiên Du Ân hiểu suy nghĩ của anh nên nhẹ giọng nói: “Không sao đâu.”

Ngày nào Từ Sướng chưa bị loại bỏ, chắc chắn anh ta vẫn còn gây rắc rối cho cô và Phó Đình Viễn bằng nhiều cách khác nhau, cho dù bọn họ có muốn yêu đương cũng phải luôn lo lắng đề phòng.

Bởi vì sự việc lần này quá tồi tệ nên sau khi Du Ân gọi điện nói với Diệp Văn, Diệp Văn đã tức tốc bay đến Giang Thành ngay trong ngày hôm đó, tiện thể còn đưa đến một người anh họ của Du Ân, người này vừa mới nhậm chức trong hệ thống cảnh sát.

Trong phòng bệnh của Phó Đình Viễn, Diệp Văn lộ ra vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chúng ta nhất định không được dung túng để Từ Sướng tiếp tục làm xằng làm bậy nữa, nếu cậu ta đã làm ra loại chuyện mất hết nhân tính thế này thì chắc chắn chúng ta sẽ tìm ra bằng chứng.”

Người anh họ kia nói: “Tôi nghĩ chúng ta có thể từ Thẩm Dao, khơi thông cho cô ta một chút xem cô ta có thể nói cho chúng ta biết một vài tin tức có lợi hay không?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 678


Chương 678

“Tôi cũng từng có suy nghĩ này.” Phó Đình Viễn nói: “Nhưng tôi sợ Thẩm Dao đã bị Từ Sướng hoàn toàn tẩy não, nên bây giờ cô ta sẽ không tin Từ Sướng là người xấu, vì thế khả năng cao là sẽ không chịu giúp chúng ta.”

“Hơn nữa theo suy đoán của tôi thì cô ta sẽ không chịu gặp bất kỳ ai trong số chúng ta.” Đây là chuyện mà Phó Đình Viễn lo nhất.

Người anh họ nghe vậy cũng không khỏi thở dài: “Thủ đoạn của Từ Sướng là đánh vào tâm lý, đúng là dùng dao kề lưỡi.”

Phó Đình Viễn nói: “Tôi đã nhờ người kiểm tra tài xế trong vụ tai nạn đã cướp đi mạng sống của ba thành viên trong gia đình người chú của Mạnh Vân, trước đây tin tức nói người tài xế kia chỉ có một thân một mình sau khi ly hôn, nhưng tôi cho rằng chuyện này có chỗ sơ hở.”

“Nếu người tài xế kia không có chuyện gì ràng buộc, thì sao anh ta có thể đồng ý làm loại chuyện xấu xa như vậy thay Từ Sướng chứ?”

“Điểm cậu khai thác cũng đúng.” Diệp Văn nói tiếp: “Chắc hẳn Từ Sướng đã đưa cho tài xế kia một số tiền lớn, chỉ cần tra ra khoản tiền đó chuyển đi đâu rồi chúng ta theo đó mà lần theo manh mối.”

Cuộc trò chuyện vừa mới kết thúc, Phó Đình Viễn đã lập tức nhận được một cuộc điện thoại.

Cuộc gọi đến là của tay mắt mà Phó Đình Viễn sắp xếp ở bên cạnh Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến, người này báo cáo qua điện thoại: “Sếp Phó, Từ Sướng vừa mới chuyển đến cạnh nhà của mẹ và em gái anh, hơn nữa còn trò chuyện rất vui với cô Phó.”

“Cái gì?” Phó Đình Viễn giận đến đau đầu.

Ngay cả Thẩm Dao còn bị Từ Sướng chơi đùa đến mức xoay vòng vòng, thì với chỉ số thông minh của Phó Thiến Thiến lại càng khỏi phải nói.

Cộng với cái đức hạnh chỉ thích đàn ông có ngoại hình đẹp trai xuất chúng của Phó Thiến Thiến, thấy mặt mũi lẫn khí chất Từ Sướng đều cực kỳ hơn người, chỉ cần anh ta hơi móc một cái, đoán chừng Phó Thiến Thiến sẽ lập tức mắc câu,

Một khi Phó Thiến Thiến bị Từ Sướng thao túng, quả thật Phó Đình Viễn không có cách nào tưởng tượng nổi đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

“Tôi biết rồi, các anh tiếp tục theo dõi đi.” Sau khi Phó Đình Viễn cúp điện thoại, trong lòng càng sốt ruột gấp mấy lần.

Đám người nghe Phó Đình Viễn nói Từ Sướng vừa dời đến trở thành hàng xóm của Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến thì vừa kinh ngạc vừa tức giận, bọn họ không ngờ Từ Sướng sẽ đi bước này, phong cách hành động của tên Từ Sướng này quả thật nham hiểm khó lường.

Diệp Văn nói: “Nếu đã như vậy thì hãy để mẹ và em gái cậu nhanh chóng chuyển ra ngoài đi.”

Đầu Phó Đình Viễn càng lúc càng đau: “Bác không biết đó thôi, mẹ cháu vẫn có thể giao tiếp và thương lượng được, nhưng đứa em gái kia của cháu thật là…”

Thậm chí Phó Đình Viễn không cần suy nghĩ cũng biết Phó Thiến Thiến chắc chắn sẽ không chuyển đi, không cần bất kỳ lý do nào khác mà chỉ vì muốn đối nghịch với anh.

Nếu không sao lại nói Phó Thiến Thiến ngu xuẩn chứ, cô ta không bao giờ có thể phân biệt được chuyện nào quan trọng hơn mà chỉ biết sống như một món đồ hơi.

Mấy ngày trước anh đã đập cái ly trước mặt cô ta, còn nói ra mấy lời lẽ khó nghe muốn tống cổ cô ta ra khỏi nhà họ Phó, bây giờ anh lại bảo cô ta dọn đi thì chắc chắn cô ta sẽ không chịu rời đi, kể cả bọn họ có nói cho cô ta biết Từ Sướng sẽ làm hại cô ta, thậm chí còn muốn mạng của cô ta thì cô ta cũng không chịu dọn đi đâu.

Diệp Văn tức giận nói: “Có ai giống như cậu không? Bây giờ tính mạng của con bé đang bị đe dọa, cậu còn ở đó so đo với con bé làm gì?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 679


Chương 679

Với thủ đoạn của Từ Sướng, rất có thể anh ta sẽ gây bất lợi cho Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến.

Du Ân nhẹ giọng trấn an Phó Đình Viễn: “Anh gọi điện cho mẹ anh trước đi, nói những chuyện xấu xa mà Từ Sướng đã làm, xem thử mẹ anh có bị thuyết phục rồi bảo Phó Thiến Thiến nhanh chóng rời khỏi hay không?”

Hiện tại Phó Đình Viễn không còn cách nào khác đành phải gọi điện cho Đổng Văn Huệ, Phó Đình Viễn vẫn khá yên tâm về Đổng Văn Huệ, bởi vì anh biết người mẹ này rất tham sống sợ chết, cho nên lúc anh nói hết những chuyện Từ Sướng đã làm với nhà họ Thẩm và suy đoán về thân phận của Từ Sướng cho Đổng Văn Huệ biết, Đổng Văn Huệ sợ đến mức giọng nói cũng run lên vì hoảng sợ.

“Cậu ta, cậu ta là em trai của Mạnh Vân ư?”

“Mẹ sẽ chuyển đi ngay lập tức.” Giọng điệu Đổng Văn Huệ chợt thay đổi, bà ta nói rất chắc chắn: “Mẹ kêu Thiến Thiến cũng chuyển đi, nếu nó không chịu chuyển thì cho dù phải đánh nó ngất xỉu, mẹ cũng phải đưa nó đi.”

Sau khi Đổng Văn Huệ nói xong bèn cúp điện thoại, Phó Đình Viễn gọi cho người mà anh sắp xếp ở bên ngoài, đến lúc đó anh ta sẽ giúp Đổng Văn Huệ đưa Phó Thiến Thiến đi.

Cũng không lâu lắm, Đổng Văn Huệ đã gọi lại lần nữa, đột nhiên Phó Đình Viễn có dự cảm chẳng chẳng lành, quả nhiên đã lập tức nghe thấy Đổng Văn Huệ khóc lóc trong điện thoại: “Đình Viễn, Thiến Thiến lại chạy đến nhà cái tên Từ Sướng kia nữa rồi, mẹ có nói thế nào nó cũng không trở về, còn nói muốn ở chung một chỗ với Từ Sướng.”

Phó Đình Viễn hít một hơi thật sâu: “Nó quen với Từ Sướng từ lúc nào vậy?”

Đổng Văn Huệ vừa khóc vừa nói: “Mẹ cũng không biết, trước đây bọn họ chưa từng gặp nhau.”

Sau khi Từ Sướng chuyển đến, Đổng Văn Huệ nhìn thấy Phó Thiến Thiến nói cười vui vẻ vô cùng nhiệt tình với Từ Sướng trong vườn hoa nhà mình, mới biết bọn họ có quen biết nhau, nhưng lúc đó bà ta không biết Từ Sướng lại có thể làm ra loại chuyện độc ác như vậy, cũng không biết cái chết của Lâm Như và chuyện Thẩm Dao ở tù đều do một tay Từ Sướng vẽ nên.

“Không đúng.” Bỗng nhiên Đổng Văn Huệ thốt lên một tiếng: “Gần đây Thiến Thiến giống như đang nói chuyện yêu đương với ai đó, mẹ thấy nó cười ngọt ngọt ngào ngào suốt cả ngày, mẹ còn từng hỏi nó có phải đang yêu đương hay không nữa.”

“Thế mà nó không hề phủ nhận, mẹ hỏi đối phương là ai thì nó nói là quen biết trên mạng.” Mãi cho đến tận lúc này Đổng Văn Huệ mới nhớ lại: “Hóa ra người đàn ông mà nó cười nói vui vẻ tràn đầy nhiệt tình hôm nọ lại chính là cái tên Từ Sướng này.”

Đổng Văn Huệ hét toáng lên khiến trái tim Phó Đình Viễn lạnh đi một nửa, rõ ràng Từ Sướng đã lên kế hoạch tiếp cận Phó Thiến Thiến từ trước, anh ta giả vờ làm người đàn ông thâm tình ở trước mặt Thẩm Dao, đồng thời cũng trò chuyện qua mạng với Phó Thiến Thiến, hơn nữa đã từng bước lôi kéo Phó Thiến Thiến vào rọ, nếu không Phó Thiến Thiến cũng không đến nhà anh ta.

“Phải làm sao bây giờ? Nó sống chết không chịu đi, mẹ cũng không nghĩ ra được cách gì.” Đổng Văn Huệ cực kỳ tuyệt vọng.

Phó Đình Viễn chỉ có thể dặn dò trước: “Con sẽ nghĩ cách khuyên nó sau, mẹ cứ đi trước đi.”

“Được rồi.” Đổng Văn Huệ nghẹn ngào nói: “Đình Viễn, nhất định con phải cứu Thiến Thiến, mặc dù trước đây nó luôn chọc giận con, nhưng nói cho cùng nó vẫn là em gái của con mà…”

Phó Đình Viễn cực kỳ phiền lòng, không nói thêm gì đã cúp điện thoại.

Chuyện Phó Thiến Thiến chọc giận anh trước kia, anh có thể không nhắc đến, nhưng bây giờ rõ ràng là Phó Thiến Thiến đang tự tìm đường chết, cho dù trong đầu anh có nghĩ ra cách để cứu, nhưng nếu cô ta cứ tự tìm đường chết như vậy thì anh có thể làm gì được chứ?
 
Back
Top Bottom