Ngôn Tình [Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 102: Khẩu vị không tệ


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt luống cuống tay chân mà đè bụng xuống, có điều đã muộn rồi.

"Ơ? Tiếng gì đó?"

"Hình như là bụng ai đó kêu..."

Giang Lãng và những người khác đưa mặt nhìn nhau, vài người phía sau nôn nóng thúc giục: "Ôi sắp đói chết rồi, mau khai tiệc đi!"

Kỳ Nguyệt toát mồ hôi lạnh, may là trong phòng nhiều người, ai nấy đều đói bụng, không rõ là bụng ai kêu nên mới không để ý.

"Cố Hoài! Đừng nói cậu không mua quà cho tớ thật đấy nhá? Không thể nào không thể nào!" Lăng nhảy nhót đòi quà.

"Quà gì?"

"Trời má, sao cậu có thể thốt lên câu nói lạnh băng từ cái miệng ba mươi bảy độ như thế chứ! Ơ, không đúng, bây giờ cậu còn hơn ba mươi bảy độ!" Lăng Phong suýt chút nữa đã khóc lên, bày ra vẻ tổn thương bắt đầu hát, "Những chiếc lá lạnh buốt rơi khắp khuôn mặt mẹ, con nổi loạn khiến trái tim mẹ tan nát, lời nói của con cứ như dao đâm thẳng vào đáy lòng mẹ, mẹ thật sự rất đau lòng..."

Kỳ Nguyệt: "..."

"Trong túi trước cửa, tự lấy đi." Cố Hoài mở miệng.

Lăng Phong lập tức nhảy nhót đi nhận quà:"Oa! Gà quay, vịt quay, bò khô, thịt xông khói, khoai lang nướng... Đều là món tớ thích ăn!'

Kỳ Nguyệt: "..."

Những thứ này là tôi chọn cho Cố Hoài đấy!

"Đưa tớ một bịch khô bò." Cố Hoài lên tiếng.

Kỳ Nguyệt đang chịu đói thì chăn đột nhiên bị vén lên một góc, Kỳ Nguyệt men theo ánh sáng nhìn thấy bàn tay thon gầy của Cố Hoài đang cầm một túi khô bò đưa cô, thậm chí còn tri kỷ giúp cô mở bịch.

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Cảm ơn đại thần cho thức ăn!

Kỳ Nguyệt cố gắng không phát ra âm thanh, lặng lẽ nhét khô bò vào miệng.

Quả nhiên khô bò cô mua siêu ngon! Quá chính tông! Có điều ăn nhiều thịt cũng hơi ngấy...

Kỳ Nguyệt vừa mới ăn xong khô bò, chăn lại được xốc lên, Cố Hoài đưa một túi khoai lang sấy vào!

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Còn khiến cô kích động hơn lúc đại ca Nhất Bảng tặng cô hỏa tiễn!

Mỹ thực thành công giúp Kỳ Nguyệt tạm thời quên đi tình cảnh éo le lúc này, ăn no trước rồi tính sau!

Bởi vì ngày thường Kỳ Nguyệt vận động khá nhiều nên sức ăn không nhỏ, trong chốc lát, Cố Hoài đã nhét cho cô gần như tất cả thức ăn ngon trên bàn.

Giang Lãng đang cùng mấy anh em uống bia nhìn thoáng qua Cố Hoài, thấy đống túi ở thùng rác kế bên anh thì kinh ngạc: "A đù! Cố Hoài, tuy cậu đang sốt nhưng khẩu vị không tệ nhỉ!"

Cố Hoài: "Cũng không tệ lắm."

Kỳ Nguyệt khẩu vị không tệ: "..."

Rốt cuộc cô tới đây làm gì? Ăn chực sao?

Thật ra cô không tính ăn nhiều như vậy, chỉ muốn ăn lót bụng thôi, nhưng đại thần vẫn luôn nhét thức ăn vào, khiến cô cứ ăn theo...

"Tới đây tới đây tới đây! Ăn bánh kem ăn bánh kem!"

"Từ từ đã lũ thổ phỉ này, mẹ nó tiểu gia còn chưa ước đâu đấy!"

"Già đầu vậy rồi còn ước cái gì!"

"Phắn phắn phắn, tiểu gia muốn cắm nến ước một điều ước! Tớ muốn ước năm nay thoát FA!"

"Thoát FA! Thoát làm gì chứ! Người khôn không si tình, sai lầm lặp lại sai lầm, vua góa bụa có sự nghiệp lẫy lừng!"

"Ha ha ha, vua góa bụa có sự nghiệp lẫy lừng? Giang Lãng, cậu đang nói Cố Hoài à? Nhưng nếu tớ mà được như Cố Hoài, mẹ nó tớ tình nguyện làm vua góa bụa!"

"Tớ không muốn thế! Tớ muốn cùng một phú bà!"

...

Sau một trận nhốn nháo, cuối cùng bên ngoài đã thổi nến xong.

Kỳ Nguyệt cũng im lặng cầu nguyện, hi vọng party của bọn họ sớm kết thúc.

Đang nằm trong chăn thở dài, Cố Hoài đưa cô một miếng bánh kem.

Kỳ Nguyệt: "..."

Đại thần, cậu đừng đưa đồ ăn cho tớ nữa!
Cô nằm trong chăn ăn tất cả thức ăn trong party của họ, giờ còn cả bánh sinh nhật nữa, chuyện gì thế này...

...

(*) Người khôn không si tình, sai lầm lặp lại sai lầm, vua góa bụa có sự nghiệp lẫy lừng: Xuất phát từ một video ngắn được cư dân mạng chia sẻ trên Douyin, câu gốc là "Người khôn không si tình, sai lầm lặp lại sai lầm, vua góa bụa có sự nghiệp lẫy lừng, cuối cùng chúng ta sẽ trở thành phú bà",được sử dụng như một câu tuyên ngôn của những người theo chủ nghĩa độc thân.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 103: Cậu muốn kinh hỉ gì


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Ăn xong bánh sinh nhật, Cố Hoài lại nhét thêm một ít món ăn vặt, Kỳ Nguyệt thành công nuốt hết xuống bụng.

Hơn nữa vì ăn quá nó, cô bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Giường của đại thần hoàn toàn không có mùi lạ như giường kí túc xá nam trong lời đồn, ngược lại có một mùi hương nhàn nhạt rất dễ chịu, hơn nữa Cố Hoài vẫn luôn ngồi ở mép giường, tạm thời không gặp nguy hiểm, vì thế tinh thần cô cũng dần buông lỏng.

Lần thả lỏng này khiến mí mắt cô càng lúc càng nặng, đám người bên ngoài vẫn đang vui đùa, nhưng âm thanh ồn ào lại biến thành bài hát ru...

Không biết qua bao lâu, Cố Hoài lần nữa nhét đồ ăn vào thì phát hiện trong chăn không có phản ứng, anh cẩn thận lắng nghe thì nghe thấy tiếng hít thở...

Khóe môi Cố Hoài khẽ nhếch lên, trông có vẻ hơi bất lực, anh nhìn sang nhóm Giang Lãng: "Nói nhỏ thôi, đừng quấy rầy người khác nghỉ ngơi."

Cả đám đang ồn ào liền giảm âm lượng theo bản năng.

Lăng Phong nhỏ giọng nói thầm: "Hả? Còn sớm mà? Ai lại ngủ sớm vậy?"

Cố Hoài không biến sắc đáp: "Cũng có người ngủ sớm."

Giang Lãng vừa gặm đầu vịt vừa nói: "Ây, suýt chút nữa đã quên, Cố Hoài vẫn là bệnh nhân đó, cậu ấy cần nghỉ ngơi. Chúng ta cũng ăn khá no rồi, muốn tìm một quán KTV tiếp tục quẩy không!"

Lăng Phong: "Được được được! Đêm nay chúng ta không say không về!"

Những người khác cũng sôi nổi đứng dậy.

"Tớ vào nhà vệ sinh đã!"

"Tớ về kí túc xá thay đồ!"

"Lát nữa gặp nhau dưới lầu nhá!"

...

Mấy nam sinh lục đục rời đi, trong kí túc xá chỉ còn Giang Lãng và Lăng Phong.

Áo của Lăng Phong bị dính dầu từ thịt nướng, vì thế anh ta mở tủ, lấy ra một cái áo thun chuẩn bị thay đồ.

Cố Hoài nhìn anh ta: "Đừng thay."

Lăng Phong nhíu mày: "Vì sao? Áo của tớ bị bẩn rồi!"

Cố Hoài: "Cậu mặc áo này tương đối đẹp trai."

Lăng Phong đầu tiên là sửng sốt, sau đó ngửa mặt lên trời cười lớn: "A ha ha! Thật vậy chăng? Mẹ nó cuối cùng cậu cũng phát hiện mị lực của tớ rồi!"

Lăng Phong hoàn toàn không phát hiện cái gì không đúng, đứng cười lớn tự luyến. Giang Lãng thì hơi ngạc nhiên quan sát Cố Hoài, cứ cảm thấy đêm nay anh hơi kì lạ.

Lăng Phong tiếc nuối nhìn Cố Hoài, bất mãn bĩu môi: "Thật là, cuối cùng cũng đến sinh nhật tớ, cậu không có bất ngờ thì thôi đi, còn bị bệnh không thể quẩy cùng tớ! Tớ mặc kệ, cậu phải bù đắp cho tớ!"

Cố Hoài liếc anh ta một cái: "Cậu muốn bất ngờ gì?"

Lăng Phong sờ sờ cằm: "Ví dụ như một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn chẳng hạn? Nếu không thì máy VR mới nhất? Không thì tớ chịu ấm ức một chút, cậu tặng tớ PS5 cũng không phải không được!"

Không đợi Cố Hoài mở miệng, Giang Lãng đã cười lạnh trừng anh ta: "Cậu nghĩ hay quá ha, cậu cho rằng cậu là vợ cậu ấy sao? Mang đồ ăn về cho cậu là tốt lắm rồi! Tớ quen cậu ấy nhiều năm vậy rồi cũng chưa có đãi ngộ đó đâu!"

Lăng Phong lập tức đáp: "Nếu cậu ấy mua cho tớ! Đừng nói làm vợ, làm con trai tớ cũng đồng ý!"

Giang Lãng hừ một tiếng: "Thế cũng không đến lượt của cậu! Đến trước được trước, cậu hiểu phép tắc không!"

"Cái gì mà đến trước được trước! Loại chuyện này phải xem ai lên chức nhanh!" Lăng Phong nói xong liền bước sang chỗ Cố Hoài, trực tiếp ngồi xuống giường của anh: "Sao? Đại gia, có cần thiếp làm ấm giường cho ngài không?"

Chất lượng giường của kí túc xá không được tốt cho lắm, Lăng Phong vừa ngồi xuống, thân giường liền phát ra âm thanh kẽo kẹt.
Cố Hoài còn chưa kịp đuổi người, người trong chăn sau lưng anh đột nhiên hơi giật mình...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 104: Sinh nhật vui vẻ


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Dư quang của Lăng Phong nhìn thấy cái chăn, bỗng nhiên sửng sốt, dụi mắt mình: "Cố Hoài, tớ hoa mắt à? Trong chăn của cậu... hình như có gì đó mới động đậy?"

Cố Hoài bình tĩnh đáp: "Cậu nhìn lầm rồi. Đứng lên."

Lăng Phong gãi gãi đầu, đứng lên theo bản năng, cùng với động tác của anh ta, thân giường yếu ớt lại phát ra tiếng kêu "kẽo kẹt".

"Tớ nhìn lầm rồi? Nhưng, có cái gì động đậy thật đó... Trông chăn của cậu cứ kì kì sao đấy... Sao nó lại phồng lên... Còn chiếc giường này là sao... Ngồi có hai người mà kêu như sắp sập..."

Lăng Phong vừa dứt lời, cái giường thật sự không chịu được sức nặng mà phát ra một tiếng "rắc", chiếc giường bị nghiêng sang một bên.

Giây tiếp theo, Lăng Phong trơ mắt nhìn Cố Hoài hơi lảo đảo vì giường bị sập.

Có gì đó động đậy, một cái đầu ngoi ra...

Cùng với vẻ mặt sợ hãi xen lẫn mơ màng lúc vừa tỉnh giấc, Kỳ Nguyệt chui ra khỏi chăn.

Lăng Phong nào đoán ra có một người sống chui ra từ giường của Cố Hoài. Khoảnh khắc nhìn thấy đầu Kỳ Nguyệt, anh ta hét thảm một tiếng, lui về sau ba bước rồi ngã ngồi xuống mặt đất.

"A!"

"A a!!"

"A a a!!!"

Kỳ Nguyệt nửa tỉnh nửa mơ chui ra khỏi chăn, mắt vẫn chưa hoàn toàn mở, trên người còn khoác nửa bên chăn, tóc hơi tán loạn, trong tay còn cầm hạt dẻ rang đường vẫn ăn chưa xong...

Dưới giường, Lăng Phong ngồi dưới đất gắt gao nhìn chằm chằm người trên giường Cố Hoài, sợ đến mức hồn siêu phách lạc.

Một giây...

Hai giây...

Ba giây...

Kỳ Nguyệt đột nhiên giật mình, bỗng nhớ ra mình đang ở đâu, sau đó tỉnh như ban ngày.

Kỳ Nguyệt nhìn chằm chằm Lăng Phong.

Lăng Phong nhìn chằm chằm cô.

Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, đều đứng hình như nhau.

Hiện trường im lặng đến quỷ dị.

Kỳ Nguyệt máy móc nghiêng đầu, khóc không ra nước mắt mà nhìn sang Cố Hoài: "..."

Làm sao bây giờ...

Làm sao bây giờ a a a!!!

Không ngờ cô trốn lâu như vậy vẫn không bị phát hiện, cuối cùng lại tự làm bại lộ!

Vừa rồi cô bất giác ngủ quên, giường đột nhiên rung làm cô giật mình, cô nhất thời quên mất mình đang ở đâu nên trực tiếp ngồi dậy, kết quả, thảm quá đi mất...

Cô ngủ một giấc thôi mà, sao giường sập luôn rồi!

Cố Hoài nhéo nhéo mi tâm, cảm thấy hơi dở khóc dở cười, anh vươn tay đỡ Kỳ Nguyệt dậy để tránh giường bị sập hoàn toàn.

Giang Lãng đang gặm cái đầu vịt cuối cùng, nghe Lăng Phong tru tréo thảm thiết thì rất ba chấm: "Cậu gọi quỷ à? Làm ấm giường không được còn bị Cố Hoài đánh? Không phải tớ nói đâu, đánh cậu cũng đáng lắm!"

"Không phải tớ... là cô... cô... cô cô cô..." Lăng Phong ngồi dưới đất, ngón tay run rẩy chỉ về sau lưng Cố Hoài, nửa ngày trời vẫn không thốt hết một câu hoàn chỉnh.

"Cậu bị động kinh à? Cố Hoài bị sao vậy?" Thấy biểu cảm giống như gặp quỷ của Lăng Phong, Giang Lãng giơ đầu vịt bước sang.

Sau đó, cậu ta liền thấy trên giường Cố Hoài "biến ra người sống".

Cũng hiểu "cô" trong miệng Lăng Phong không phải Cố Hoài.

Vì thế, hai kẻ đứng hình biến thành ba kẻ đứng hình.

Đối diện với tình cảnh éo le này, Kỳ Nguyệt cũng không biết nên nói gì mới tốt, suy nghĩ cả ngày trời, cuối cùng nói một câu: "Sinh nhật vui vẻ... bánh kem ngon lắm..."

Cái đầu vịt trong tay Giang Lãng rơi xuống mặt đất: "..."

Giây tiếp theo, tiếng hét thảm thiết không khác gì Giang Lãng vang lên trong phòng: "A a a a a!!!"
...

Lăng Phong: Nói ra có thể các cậu không tin, Cố Hoài cho tôi một sinh nhật vô cùng bất ngờ...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 105: Rõ ràng là bộ phim của ba người


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Nghe thấy câu "sinh nhật vui vẻ" của Kỳ Nguyệt, khuôn mặt Lăng Phong sắp vỡ vụn luôn rồi.

Lão tử một chút vui vẻ cũng không!

Lão tử bị cô hù chết thì có!

Vì sao cô lại xuất hiện ở kí túc xá nam bọn tôi, còn chui ra từ giường của Cố Hoài!

Lăng Phong ngã ngồi trên mặt đất nửa ngày vẫn chưa bò dậy, vừa nhìn Cố Hoài vừa ôm trái tim nhỏ bé suýt ngất: "Cố Hoài!!! Con ngựa này chính là bất ngờ cậu giành cho lão tử à?"

Bất ngờ này suýt chút nữa khiến anh ta thăng thiên rồi!

Giang Lãng cũng không tốt hơn là bao, bị dọa cho xanh mặt.

Đang êm đang lành đột nhiên lòi ra một người sống, ai mà không sợ cơ chứ!

"Bạn học khoai tây... Cậu cậu cậu... Rốt cuộc cậu vào bằng cách nào... Vì sao lại xuất hiện ở kí túc xá bọn tôi... Còn ở trên giường Cố Hoài... Cậu làm gì Cố Hoài rồi?"

Giang Lãng lên án, lại nhìn thấy Cố Hoài bình tĩnh đỡ Kỳ Nguyệt ngồi dậy, rõ ràng anh biết sự tồn tại của Kỳ Nguyệt, hơn nữa còn biết cô trốn dưới chăn!

Thậm chí...

Kỳ Nguyệt liếc sang gói hạt dẻ rang đường trong tay Kỳ Nguyệt, cùng câu "bánh kem ngon lắm" của cô.

Kỳ Nguyệt không thể nào tự lấy đồ ăn, vậy chỉ có một khả năng duy nhất, có đồng lõa!

Mà đồng lõa này chính là Cố Hoài!

Khó trách đêm nay cậu ta thấy khẩu vị của Cố Hoài khá tốt, hóa ra đều nhét vào bụng cô nhóc này!

Giang Lãng nhìn Kỳ Nguyệt, lại nhìn sang Cố Hoài, cuối cùng đưa ra kết luận: "Cậu cậu cậu... Hóa ra hai cậu cấu kết với nhau làm việc xấu?"

Kỳ Nguyệt đứng ở mép giường, vuốt lại mái tóc rối bời, bất đắc dĩ đỡ trán: "Cậu đừng nói bậy! Tôi không có! Tôi không có! Cũng không liên quan gì đến đại thần! Là do đại thần phát sốt, tôi nghe nói đêm nay các cậu chơi bóng rổ không ở kí túc xá, trong phòng chỉ có mình đại thần, nên mới đến đây đưa cháo và thuốc. Gọi cậu ấy không bắt máy, tôi đương nhiên không yên tâm, sợ cậu ấy xảy ra chuyện gì... Dì quản lý kí túc xá thấy tôi sốt ruột nên châm chước, tôi liền chuồn êm lên đây..."

Giang Lãng và Lăng Phong bày tỏ: Không tin!

Lăng Phong lập tức hỏi: "Vậy sao cậu lại nằm trên giường của Cố Hoài?"

Kỳ Nguyệt thở dài: "Còn không phải vì các cậu đột nhiên trở về hay sao, tôi sợ bị phát hiện thì các cậu lại hiểu lầm. Lại nói, tôi chuồn êm vào đây, dưới tình thế cấp bách chỉ đành tìm chỗ trốn thôi."

Kỳ Nguyệt oán giận: "Vốn cho rằng chờ đại thần giúp tôi tìm một cớ để đánh lạc hướng các cậu thì tôi có thể đi rồi, ai ngờ các cậu đột nhiên dẫn nhiều người về như vậy, còn tổ chức party trong kí túc xá để đón sinh nhật! Hại tôi không ra ngoài không được! Còn bắt tôi buộc phải nằm trong chăn tham gia party!"

Khóe miệng Giang Lãng hơi giật: "Bắt? Tôi thấy cậu ăn rất vui vẻ đấy."

Lăng Phong cũng lấy lại tinh thần: "Tôi còn thắc mắc không hiểu vì sao chỉ ngồi hai người đã sập giường! Hóa ra còn giấu một người nữa! Có thể không sập sao!"

Kỳ Nguyệt yếu ớt giơ tay lên: "Việc này không liên quan đến tôi, lúc tôi trốn, giường vẫn rất tốt, đại thần có thể chứng minh."

Cố Hoài thuận theo gật đầu: "Ừ, không liên quan đến cậu."

"OK OK OK, tại tôi, tất cả đều tại tôi hết, tôi là người thừa, được chưa!"

Lăng Phong tức giận suýt rớt nước mắt, lại hát lên một câu: "Rõ ràng là bộ phim của ba người, nhưng em mãi mãi không được xướng danh ~~~" *

(*) Lời bài hát Mãi Luôn Lặng Lẽ - A Sang.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 106: Không có ý gì khác


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Giang Lãng lắc đầu chặc lưỡi, bật ngón cái với Kỳ Nguyệt: "Bạn học khoai tây, ngoài kia biết bao cô gái theo đuổi Cố Hoài, mỗi ngày đều bày ra ba mươi sáu kế, nhưng không ai có thể đến gần cậu ta, chỉ có cậu mà thôi! Ban đêm đột nhập vào kí túc xá, còn lăn lên giường! Tiến độ này có thể so với hỏa tiễn đấy! Cả khi có khả năng bị người bên ngoài phát hiện, cậu vẫn vững như Thái Sơn, nên ăn thì ăn nên ngủ thì ngủ! Được lắm! Vì lòng can đảm của cậu, tiểu gia bỏ một phiếu cho cậu!

Kỳ Nguyệt: "...???"

Cái gì mà vững như Thái Sơn! Cái gì mà can đảm! Tôi cũng hoảng lắm đó!

Tôi buồn ngủ chỉ vì ăn no quá thôi!

Trừ cái này ra, phần còn lại là do cô tin tưởng đại thần, cảm thấy anh sẽ không để người khác phát hiện mình...

Lăng Phong bày ra vẻ mặt khó tin: "Cái gì vậy trời, tình cảm anh em nhiều năm của chúng ta, cậu cứ vậy mà vứt bỏ tớ để ủng hộ người ngoài? Lão tử mới là chính cung!"

Kỳ Nguyệt hơi ba chấm, nhỏ giọng nói thầm: "Quan hệ trong kí túc xá các cậu... thật phức tạp..."

Một chốc là anh em, một chốc là cha con, chốc khác lại là chính cung...

"Tớ chỉ khâm phục can đảm của cô ấy mà thôi! Nếu cô ấy có thể dùng mấy thủ đoạn này theo đuổi Cố Hoài thành công, tớ sẽ... độc thân cả đời!" Dường như Giang Lãng đã quên mất giáo huấn ở sân bóng rổ, lại mạnh miệng lần nữa.

Lăng Phong cũng dường như đã quên mất mình bị Giang Lãng hố hàng thế nào trên sân bóng rổ, gật đầu tán đồng, vỗ vỗ bả vai Giang Lãng, nói chắc như đinh đóng cột: "Đúng vậy, tớ cũng theo Lãng, nếu Kỳ Nguyệt theo đuổi Cố Hoài thành công, mẹ nó lão tử cũng độc thân cả đời!"

Cố Hoài hơi nhướn mày, thong dong mở miệng: "Vậy chỉ sợ... các cậu phải độc thân cả đời rồi."

Giang Lãng: "...!!!"

Lăng Phong: "...???"

Hai người đồng thời sửng sốt, sau đó đồng loạt nhìn sang Cố Hoài: "Mẹ nó cậu có ý gì? Chẳng lẽ cậu..."

Chẳng lẽ Cố Hoài có ý với bạn học khoai tây?

Để tránh bọn họ lại hiểu lầm, không đợi Cố Hoài nói tiếp, Kỳ Nguyệt đã xua tay giải thích: "Các cậu đừng hiểu lầm! Đại thần chắc chắn không có ý gì khác, cậu ấy chỉ đơn thuần cảm thấy các cậu sẽ độc thân cả đời mà thôi!"

Giang Lãng: "...!"

Lăng Phong: "...?"

Đây mà là tiếng người à? Còn không bằng bị hiểu lầm!!!

Thấy biểu cảm của hai người không đúng cho lắm, Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu, hơi lúng túng nhìn sang Cố Hoài: "Tớ lại nói sai gì sao?"

Bởi vì bị cảm, giọng của Cố Hoài khàn hơn ngày thường vài phần, anh cười khẽ: "Không có, nói rất đúng."

Giang Lãng căm uất: "Đúng cái rắm ý! Không cho phép nói vậy nữa!"

Lăng Phong cũng lên án: "Bạn học khoai tây, vì thượng vị, cậu lại nỡ nguyền rủa bọn tôi độc thân cả đời, cậu thật ác độc! Cho dù chúng tôi độc thân cả đời, cậu cũng tuyệt đối không thể theo đuổi Cố Hoài thành công đâu!"

Mắt thấy Giang Lãng và Lăng Phong hiểu lầm càng lớn, Kỳ Nguyệt tỏ vẻ rất mệt tâm: "Ờm... tôi không có ý đó... tôi thật sự không theo đuổi đại thần... quan hệ của tôi và đại thần không như hai cậu nghĩ đâu..."

Kỳ Nguyệt nhìn sang Cố Hoài xin giúp đỡ.

Cố Hoài gật gật đầu, nói đỡ cho Kỳ Nguyệt: "Ừ, giúp Kỳ tổng bác bỏ tin vịt, cô ấy không theo đuổi tớ."

...

Cố Hoài: Cô ấy không theo đuổi tôi, là tôi theo đuổi cô ấy.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 107: Cố Hoài ngốc bạch ngọt


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đối với câu trả lời của Cố Hoài, Giang Lãng và Lăng Phong bày tỏ: Một chữ cũng không tin!

Giang Lãng đau lòng nhìn chằm chằm Cố Hoài: "Ôi má! Cố Hoài, sao cậu lại ngốc bạch ngọt như vậy! Thế mà cậu cũng tin à? Lần đầu gặp nhau, Kỳ Nguyệt từ chối hôn cậu rõ ràng là lạt mềm buộc chặt; tiếp theo thắng bắn súng là giả heo ăn thịt hổ; ba lần hẹn hò chỉ nói về khoai tây, trên thực tế là Túy Ông chi ý bất tại tửu; lần này xông vào kí túc xá nam lúc nửa đêm chính là tính sấn hư mà nhập, chẳng qua bị bọn tớ cắt ngang nên mới không thể ra tay!"

Kỳ Nguyệt nghệch mặt, trên đầy đầu dấu chấm hỏi: "Có phải trí tưởng tượng của hai cậu hơi phong phú rồi không? Không nói đến tôi, nói đến đại thần trước đi, cậu ấy ngốc bạch ngọt? Ba chữ này có dính chút nào đến Cố Hoài hả? Là ngốc, là bạch, hay là ngọt???"

Giang Lãng cảm thấy có chút chột dạ, nhìn trần nhà không nói.

Cố Hoài cười khẽ một tiếng: "Ở tình huống nào đó, cũng không phải không có khả năng."

"Vậy tình huống nào có loài khả năng đó?" Kỳ Nguyệt khó tin.

Giang Lãng và Lăng Phong bày ra ánh mắt nghi ngờ.

Cố Hoài nhàn nhạt đáp: "Có nghiên cứu cho thấy, việc tiết ra một lượng lớn hormone dopamine có thể ức chế tạm thời một phần kí ức, khiến một số phán đoán cơ bản trở nên không rõ, hay còn được gọi là IQ tụt lùi..."

Kỳ Nguyệt trầm ngâm: "Cậu có thể nói gì đó mà tớ có thể hiểu không?"

Cố Hoài: "Không phải có một câu gọi là: 'những người đang yêu đương đều có IQ bằng không' ư?"

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng: "Ặc... Có câu này không sai... Nhưng phải yêu đương mới có thể xác lập nó chứ?"

Có điều cô không có cách nào tưởng tượng ra bộ dạng "ngốc bạch ngọt" của đại thần sau khi yêu đương...

Kỳ Nguyệt vừa dứt lời, trước cửa truyền đến một trận tiếng bước chân, hình như có người đến đây, khiến cô sợ tới mức lăn lại vào giường.

Ván giường không chịu nổi sức nặng phát ra tiếng kêu "kẽo kẹt" .

"Giang Lãng! Lăng Phong! Hai cậu đâu rồi?"

Vẫn may người đến không vào phòng, chỉ ghé đầu vào hỏi.

Giang Lãng và Lăng Phong vội đáp: "Đây đây, đến ngay đây! Các cậu xuống trước đi!"

Nam sinh kia rời đi, Giang Lãng mới không yên tâm mà nhìn Cố Hoài: "Cố Hoài, cậu chắc chắn không sao chứ? Cậu đang sốt đấy, còn có một quả bom hẹn giờ bên cạnh. Hay là thế này đi, bọn tớ không đi KTV nữa, ở lại kí túc xá chăm sóc cậu!"

Lăng Phong cũng rất có nghĩa khí nói: "Đúng thế, ăn sinh nhật nào quan trọng bằng trinh tiết của anh em!"

Cố Hoài nhìn hai người: "Nếu hai cậu thật lòng thương người bệnh này, muốn tớ nghỉ ngơi thật tốt, vậy đêm nay các cậu không cần về."

Đau đớn quá đi mất...

Giang Lãng: "Chẳng lẽ bọn tớ ở phòng quấy rầy cậu nghỉ ngơi sao?"

Lăng Phong: "Không phải bọn tớ chỉ chơi game ngủ chậm một chút thôi sao?"

Giang Lãng: "Không phải chỉ ngủ ngáy một xíu thôi sao?"

Lăng Phong: "Không phải chỉ nghiến răng cộng mộng du một chút thôi sao?"

Kỳ Nguyệt trốn trong chăn: "..."

Đại thần nói không sai, các cậu đừng về...

Trông tinh thần của Cố Hoài không tệ cho lắm, hai người quyết định không khách sáo với anh nữa. Tuy rằng không thừa nhận, nhưng nếu bọn họ không ở đây, quả thật Cố Hoài có thể nghỉ ngơi tốt hơn.

Tính cách Cố Hoài rất trầm lặng, nên bọn họ vẫn luôn thắc mắc vì sao Cố Hoài không sống trong kí túc xá đơn do trường sắp xếp.

Đây nhất định là huynh đệ tình thâm trong truyền thuyết!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 108: Danh không chính ngôn không thuận


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Cố Hoài, cậu nhớ cẩn thận, lát nữa nhớ bảo cô ấy về sớm! Nếu không cẩn thận thì trinh tiết của cậu khó giữ đấy!"

Trước khi đi, hai người họ không quên nhắc nhở Cố Hoài tám trăm lần như một người mẹ già.

Kỳ Nguyệt sợ lại có người đến nên không dám chui ra, tận đến khi Cố Hoài nhắc nhở, cô mới cẩn thận thò đầu ra ngoài.

"Phù... cuối cùng cũng đi..."

Kỳ Nguyệt vừa mới thở phào nhẹ nhõm, kết quả cùng với động tác bước xuống giường của cô, "rầm" một tiếng, chiếc giường hoàn toàn bị sập.

Kỳ Nguyệt đen mặt, ngơ ngác đứng tại chỗ: "Đại thần... thật xin lỗi... Giường của cậu... làm sao bây giờ?"

Cố Hoài nhìn thoáng qua chiếc giường, không thèm để ý, đáp: "Không sao, chỉ bị lệch chân giường thôi, lát nữa tớ chỉnh một chút là được, vài ngày nữa đổi chiếc giường khác chất lượng hơn, lần sau không lo sập nữa."

Kỳ Nguyệt đang muốn gật đầu lại phát hiện không đúng cho lắm: "Khụ... không cần lần sau đâu..."

Cô không nghĩ sẽ có lần sau...

Chẹp, cô đến đây thăm bệnh, sao lại giống... yêu đương vụиɠ ŧяộʍ thế...

Kỳ Nguyệt nhanh chóng rũ đi những suy nghĩ lung tung trong đầu: "Đại thần, vậy tớ về đây, cậu ở kí túc xá một mình có ổn không?"

"Tuy rằng rất muốn có đãi ngộ đặc biệt như thư kí nhỏ của Kỳ tổng, nhưng đã khuya rồi, cậu về sớm đi." Nói tới đây, Cố Hoài dừng một chút, lại nói thêm một câu: "Dù sao... Thư kí nhỏ cũng danh không chính ngôn không thuận."

Kỳ Nguyệt bị sặc một trận: "Ngại quá, khiến bạn cùng phòng của cậu hiểu lầm, lần sau tớ sẽ tìm cơ hội giải thích."

Cố Hoài nhìn cô: "Nếu tớ là cậu, tớ sẽ không giải thích."

"Không giải thích? Vậy phải làm sao?" Kỳ Nguyệt khó hiểu.

Cố Hoài buồn bã: "Nếu đã bị hiểu lầm, vậy chi bằng chứng thực tội danh, để tránh bị thua thiệt?"

Kỳ Nguyệt: "...!"

Cô vẫn nên bị thua thiệt đi...

Tội danh này hơi lớn rồi...

Cùng lúc đó, trong nhóm wechat Phân Đội Ăn Dưa.

Giang Lãng: [ Hai điểm gọi năm điểm! Hai điểm gọi năm điểm! Đêm nay có dưa lớn! ]

Lăng Phong: [ Dưa lớn cấp độ sử thi. ]

Tống Thu Thu: [ Sao tớ cảm thấy không thể tin được nhỉ? Từ khi Phân Đội chúng ta thành lập đến nay, hai cậu chưa có quả dưa nào cả, còn dưa lớn? ]

Giang Lãng: [ Lần này có thật! Có nữ sinh xông vào phòng bọn tớ lúc nửa đêm! ]

Tống Thu Thu: [ Thật hay giả vậy? Đại thần có bị gì không? ]

Tô Tiểu Đường: [ Nữ sinh kia sẽ không làm gì với đại thần chứ? ]

Giang Lãng: [ Vì sao các cậu không hỏi bọn tớ có bị gì không? ]

Lăng Phong: [ Đúng vậy, vì sao không hỏi bọn tớ? ]

Tống Thu Thu: [ Các cậu có thể bị gì chứ! Đừng úp úp mở mở, mau nói mau nói! Có nữ sinh xông vào phòng các cậu lúc nửa đêm, rồi sao nữa? ]

Giang Lãng: [ Sau đó giường của Cố Hoài bị sập! ]

Tống Thu Thu: [ Ôi đệch! Dũng mãnh như vậy? ]

Tô Tiểu Đường: [ Táo bạo quá đê! ]

Tống Thu Thu: [ Ai thế? Sinh viên khoa nào? Tên gì? ]

Tô Tiểu Đường: [ Thật là phát rồ! ]

Giang Lãng: [ Đúng dịp! Các cậu cũng quen người đó đấy! ]

Tống Thu Thu: [ Bọn tớ cũng quen? Cậu đừng nói bừa, sao bọn tớ có thể quen người phát rồ như vậy? ]

Lăng Phong: [ Người phát rồ kia, chính là bạn tốt cùng phòng của các cậu! Kỳ Nguyệt! ]

Tống Thu Thu: [ ...??? ]

Tô Tiểu Đường: [ ...??? ]

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đồng thời gửi dấu chấm hỏi bày tỏ cảm xúc lúc này.

Tống Thu Thu: [ Nguyệt bảo xông vào kí túc xá các cậu lúc nửa đêm? Còn làm sập giường lão đại? Hôm nay không phải cá tháng Tư đâu! ]
Tô Tiểu Đường: [ Các cậu đừng ngậm máu phun người! ]

Giang Lãng: [ Nếu tớ nói bậy một chữ tớ liền độc thân cả đời! ]

Lăng Phong: [ Đúng, nếu bọn tớ nói bừa một chữ thì sẽ độc thân cả đời! Mẹ nó hôm nay là sinh nhật tớ đấy, kết quả Kỳ Nguyệt đột nhiên chui ra từ chăn của Cố Hoài, dọa tớ sắp thăng thiên luôn! Ngày này năm sau suýt chút nữa đã là ngày giỗ của tớ rồi! ]

Tống Thu Thu: [ Ôi đệch! Nguyệt bảo đột nhiên vội vã ra ngoài, hóa ra là làm đại sự? Nguyệt bảo khá lắm! ]

Tô Tiểu Đường: [Nguyệt bảo làm hay lắm! ]

Giang Lãng: [ Các cậu có... ]

Lăng Phong: [ Tiêu chuẩn kép quá không...? ]
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 109: Hâm mộ hay đồng tình


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Ký túc xá nam.

Dưới sự giúp đỡ của Kỳ Nguyệt, hai người cùng nhau nâng ván giường lên lắp vào trụ giường, tạm thời vẫn sử dụng được.

Kỳ Nguyệt xác định Cố Hoài không còn gì đáng ngại thì chuẩn bị rời đi, lại thấy Cố Hoài dường như muốn nói gì đó với mình nên bước chân hơi khựng lại.

"Ặc, đại thần, cậu còn việc gì sao?" Kỳ Nguyệt hỏi.

"Không có gì, đi đường cẩn thận." Cố Hoài mở miệng.

"Ồ..." Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu.

Nếu không có việc gì... Sao ánh mắt anh cứ như không muốn cô đi...

Có lẽ người bị bệnh trông hơi yếu ớt, không hiểu vì sao Kỳ Nguyệt lại cảm thấy ánh mắt Cố Hoài lúc này trông rất mềm mại, lộ ra một tia ỷ lại, ánh mắt kia dường như chứa một sợi tơ sền sệt, khiến người ta không thể dời bước, không nỡ để anh một mình, thậm chí muốn... ôm anh một cái.

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Cô đang nghĩ gì vậy!

Đều tại đại thần trông yếu ớt mỏng manh quá, trông như một động vật nhỏ cần chủ nhân âu yếm.

Không biết nghĩ đến cái gì, Kỳ Nguyệt vỗ trán: "À đúng rồi, lúc mua thuốc cho cậu, tớ nhân tiện mua luôn kim chỉ ở cửa hàng bên cạnh, đến cũng đến rồi, cậu đưa chiếc sơ mi kia cho tớ đi, tớ may lại cúc áo cho cậu nhé?"

Đôi mắt cô đơn của Cố Hoài trở nên sinh động trong chớp mắt, hỏi: "Cậu may ở đây?"

Kỳ Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy, may cúc áo rất nhanh, tớ may ở đây cho cậu, được không?"

"Được." Cố Hoài nói, móc ra chiếc sơ mi kia từ trong balo.

Kỳ Nguyệt nhận lấy áo, sau đó ngồi xuống cái ghế bên cạnh: "Cậu chờ tớ một lát, nhanh lắm."

"Không vội." Cố Hoài rót cho cô một ly nước trái cây, "Cậu muốn ăn thêm gì không?"

Kỳ Nguyệt đang tìm sợi chỉ cùng màu với màu áo của Cố Hoài, nghe vậy thì hơi sặc: "Không cần không cần! Tớ ăn no rồi..."

Rõ ràng cô đến đây chuộc tội, sao lại trông như đi dã ngoại thế này...

Kỳ Nguyệt rút ra một sợi chỉ màu trắng, nheo mắt, cố gắng luồn chỉ vào kim, xâu ba lần mới thành công.

Cố Hoài ngồi ở mép giường, hứng thú nhìn cô xe chỉ luồn kim, như thể cô đang làm thí nghiệm khoa học phức tạp nào đó.

Kỳ Nguyệt bị nhìn đến áp lực, móc cúc áo ra, cô chăm chú may, cố gắng để nó không quá xấu.

Tuy rằng cô có rất nhiều kĩ năng, lên núi xuống biển leo cây bắt cá nướng khoai tây... cái gì cũng biết, nhưng loại việc tỉ mỉ như may vá thì cô lại không giỏi.

Lúc nhỏ có lần cô vá áo cho chú hai, kết quả sơ ý làm rơi kim vào áo, từ đó về sau, chú hai không bao giờ cho cô may nữa.

Nhìn bộ dạng chăm chú may cúc áo của thiếu nữ, Cố Hoài cười khẽ: "Dáng vẻ này của Kỳ tổng trông rất giống hiền thê lương mẫu, thật khiến người khác hâm mộ chồng tương lai của cậu."

Kỳ Nguyệt chột dạ không thôi: "Ặc... Đại thần... Tớ khuyên cậu đừng hâm mộ tớ sớm... thật ra lâu rồi tớ chưa may vá... trình độ khó nói lắm..."

Sau một lúc lâu, cuối cùng Kỳ Nguyệt cũng may xong.

Tuy nhiên, trình độ quả thật một lời khó nói hết, trên chiếc áo sơ mi sạch sẽ ngăn nắp, đường may của cúc áo thứ hai giống như mạng nhện, tuy rằng chỉ màu trắng nên không thấy rõ, nhưng nhìn gần có thể thấy ngay.

Đó phải là mặt trong mới đúng, hình như cô may ngược đầu rồi...

Nhìn đường may lồi lõm của mình, Kỳ Nguyệt lúng túng ngẩng đầu nhìn Cố Hoài: "Đại thần, tớ cảm thấy... cậu du di một chút được không...?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 110: Thật tâm yêu thương cậu


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cố Hoài nhận lấy áo từ tay Kỳ Nguyệt, nhìn thoáng qua: "May rất đẹp."

Kỳ Nguyệt trợn mắt: "Đại thần, cậu chắc chứ? Nếu không thì để tớ mang về phòng, nhờ Thu Thu may giúp đi! Thu Thu biết vá áo..."

"Không cần, không nhìn kĩ sẽ không nhìn ra." Cố Hoài cũng không để ý mà đáp.

"Ồ, vậy được rồi..."

Không ngờ đại thần không câu nệ tiểu tiết, Kỳ Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn băn khoăn: "Nói thật... Đây là lần thứ hai tớ khâu cúc áo... Không thạo lắm... may hơi xấu..."

Cố Hoài trầm mặc trong một cái chớp mắt, sau đó hỏi: "Lần thứ hai... vậy lần đầu tiên cậu may cho ai?"

Kỳ Nguyệt hơi lúng túng: "Cho chú hai của tớ, lần đó tớ không chỉ may nhầm vị trí, mà còn bỏ quên kim trên áo... sau đó chú hai không bao giờ cho tớ chạm vào kim chỉ nữa..."

Nói xong câu đó, cô vội giải thích: "Có điều cậu yên tâm, đó là khi tớ còn nhỏ, hiện giờ tuy rằng tay nghề không tốt, nhưng tuyệt đối không vứt kim! Vừa rồi tớ kiểm tra rất nhiều lần!"

Cố Hoài khẽ cười một tiếng: "Bất luận cậu may thế nào, chú hai cậu chắc hẳn đều rất vui."

Kỳ Nguyệt ngượng ngùng: "Đúng vậy... Tuy ngoài miệng chú ấy không cho tớ đụng vào kim chỉ, cười nhạo tớ may sai vị trí, nhưng hôm sau chú ấy vẫn mặc cái áo đó, còn đi từ đầu thôn đến cuối thôn, gặp ai cũng khoe là tớ giúp chú ấy may. Khi đó tớ cảm thấy chú hai bôi đen tớ khắp xóm, suýt chút nữa tức phát khóc..."

Cố Hoài mở miệng: "Người thật tâm yêu thương cậu, bất luận cậu may xấu hay đẹp, chỉ cần là cậu làm, họ đều sẽ coi như bảo vật, nhịn không được mà muốn khoe với cả thế giới."

Trong lòng Kỳ Nguyệt nổi lên một trận ấm áp: "Đúng vậy... Sau này lớn lên tớ mới hiểu..."

Kỳ Nguyệt vừa dứt lời, wechat của cô hiện lên âm báo nhắc nhở, là nhóm chat phòng ngủ gửi tin nhắn đến.

Tống Thu Thu: [ Nguyệt bảo 666! Mẹ gọi con trả lời!!! ]

Tô Tiểu Đường: [ Ấy chà Nguyệt bảo! Cậu hạ thủ nhanh nha, nghe nói giường đại thần bị cậu làm sập rồi? ]

Tống Thu Thu: [ Không hổ là Nguyệt bảo nhà ta, âm thầm làm đại sự! ]

Tô Tiểu Đường: [ Tớ lệnh cho cậu, đêm nay đừng về! ]

(*) 666: Ngôn ngữ mạng Trung Quốc, dùng để khen một người cực kì lợi hại.

...

Kỳ Nguyệt tiện tay mở xem, kết quả lại thấy đống chữ "dữ dằn" kia.

Sao Thu Thu và Tiểu Đường lại biết?

Nghĩ đến nhóm chat Phân Đội Ăn Dưa, tám phần là Lăng Phong và Giang Lãng nói bậy trong đó!

"Đại thần, tớ về nhé! Cậu nhớ ngủ sớm!" Kỳ Nguyệt vội nói.

Cô phải nhanh chân bác bỏ tin đồn.

"Cậu cũng ngủ sớm, ngủ ngon."

"Được được! Ngủ ngon!"

Sau khi tạm biệt Cố Hoài, Kỳ Nguyệt khoác mũ hoodie lên, quan sát hành lang rồi chạy như bay khỏi chốn thị phi này.

Trên đường trở về, Kỳ Nguyệt vừa chạy vừa gửi tin nhắn giải thích với Tô Tiểu Đường và Tống Thu Thu, để tránh ảnh hưởng đến sự trong sạch của đại thần!

Vừa về đến kí túc xá liền thấy hai bạn nhỏ kia nằm bẹp trên giường như thể sống không còn gì luyến tiếc.

Thấy cô trở về, Tống Thu Thu đau lòng lên án: "Vì cái gì mỗi lần có dưa lớn, đều bị Nguyệt bảo đạp nát nhừ vậy?"

Tô Tiểu Đường: "Quá đau lòng, dưa còn chưa kịp chín đã bị bể..."

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi co quắp: "Ặc... xin lỗi vì đạp nát dưa của các cậu..."

Tống Thu Thu lắc đầu cảm thán: "Xin lỗi thì có ích gì! Cậu lại chẳng thể trả bọn tớ một quả dưa lớn khác! Hây da, liên minh cẩu độc thân của chúng ta thật là không gì phá nổi!"
Tô Tiểu Đường nhìn về phía Kỳ Nguyệt, cuộn sách làm microphone, thâm tình ca ngợi: "Nguyệt bảo không hổ là hải đăng của Liên Minh Cẩu Độc Thân chúng ta, luôn dẫn lối con đường độc thân của cả nhóm!"

Kỳ Nguyệt: "Thật ra không cần ca ngợi tớ thế đâu."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 111: Cơ học lượng tử


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Thời gian của năm tư trên đại học trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã qua một tuần.

Chuyến đi Giang Thành gợi cho Kỳ Nguyệt rất nhiều ý tưởng, tiến độ làm luận văn tốt nghiệp của cô vô cùng thuận lợi, khiến tâm trạng cô thư thả không ít.

Hôm nay là thứ sáu, tiết đầu buổi sáng không có môn, Kỳ Nguyệt không đặt báo thức, khó có dịp được ngủ thêm một lát.

Trên chiếc giường nhỏ có thể sập bất cứ lúc nào, Cố Hoài sắc mặt tái nhợt nằm yếu ớt trên đó, giống như động vật nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, cứ nhìn thẳng vào Kỳ Nguyệt.

"Có thể không đi được không?"

"Ở lại được không?"

"Ở lại với tớ..."

...

Dáng vẻ đó của Cố Hoài khiến người khác khó lòng kháng cự, Kỳ Nguyệt đã bước đến cửa cuối cùng vẫn quay lại.

Ngay tại lúc cô tiến về phía giường, muốn chạm vào Cố Hoài, cô đột nhiên mở to mắt, giật mình tỉnh giấc.

Hóa ra là mơ...

Sao lại mơ thấy Cố Hoài nhỉ?

Nhất định là do gần đây quá lo cho sức khỏe của anh!

May là anh đã hạ sốt, không còn gì đáng ngại nữa, bằng không bộ não thông minh đó mà bị sốt làm hỏng, cô sẽ trở thành tội nhân thiên cổ mất...

Kỳ Nguyệt rời giường rửa mặt để tỉnh táo, sau đó xuống sân thể dục như thường lệ.

Sau khi về phòng, cô vừa dọn sách vở vừa hỏi: "Thu Thu, Tiểu Đường, tớ chuẩn bị đến lớp học môn tự chọn, các cậu muốn đến nghe cùng không?"

Tống Thu Thu đang vùi đầu trong đống sách cùng Tô Tiểu Đường chưa rời khỏi giường đồng thời nhìn cô: "Buổi sáng không có tiết mà? Môn tự chọn gì cơ? Nguyệt bảo, cậu lại đăng kí môn gì à?"

"Cơ học lượng tử, môn học tự chọn trường mới thêm vào năm nay, tất cả ngành học đều có thể chọn môn này." Kỳ Nguyệt đáp.

"Cái gì? Cơ học lượng tử???" Tống Thu Thu giật mình, "Nguyệt bảo, có phải cậu có hiểu lầm gì đó với bọn tớ không? Cậu nghĩ tớ có thể nghe hiểu thứ đồ chơi đó sao?"

Tô Tiểu Đường nuốt nước bọt: "Cơ học lượng tử... Bốn chữ đó tách riêng ra thì tớ biết, nhưng gộp lại một chỗ thì tớ hoàn toàn không quen! Tớ vẫn biết tự lượng sức, xin lỗi, tớ không xứng!"

"Các cậu không đi thật sao? Ban đầu quả thật hơi khó hiểu thật, nhưng càng nghe càng thú vị đấy!" Kỳ Nguyệt tiếp tục dụ dỗ.

Tống Thu Thu kiên định xua xua tay: "Tớ chỉ muốn cùng nhà sản xuất nói chuyện yêu đương, ai cũng không thể chia cắt bọn tớ, cảm ơn!"

Tô Tiểu Đường vén chăn, nằm xuống giường: "Tớ và giường cũng vĩnh viễn không chia lìa, cảm ơn!"

Thấy hai người thái độ kiên quyết, hoàn toàn không có hứng thú, Kỳ Nguyệt chỉ có thể từ bỏ dụ dỗ, cầm sách vở rồi đi.

Môn học tự chọn này nằm ở khu học cũ, cách hơi xa, phòng học cũng rất cũ, hơn nữa môn này quả thật hơi cao thâm, người chọn học rất ít, thậm chí lượng sinh viên đến học càng ngày càng ít.

Lúc Kỳ Nguyệt tới nơi, phòng học có sức chứa một trăm người chỉ có vài người ngồi rải rác.

Kỳ Nguyệt không nhớ lần đầu cô biết đến cơ học lượng tử là chuyện khi nào, hình như là lúc còn rất nhỏ, có người kể cho cô rất nhiều câu chuyện về cơ học lượng tử, ví dụ như "Con mèo của Schrödinger", "Nghịch lý Zeno", "Con quỷ Maxwell", "Laplace's demon",...

Chỉ riêng bốn thần thú vật lý đã khiến cô bị cuốn vào sương mù, suýt chút nữa đã nghi ngờ sự tồn tại khách quan của thế giới này.

Theo thói quen tìm một chỗ ngồi ở hàng ghế thứ hai, Kỳ Nguyệt lật sách đến nội dung bài học hôm trước.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 112: Vướng mắc lượng tử


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tiết học trước, giảng viên nói về vướng mắc lượng tử.

Đoán chừng không có người nào nghe hiểu, Kỳ Nguyệt cũng cái hiểu cái không.

"Hi! Bạn học Kỳ, cậu đến rồi! Cậu lại tới một mình sao?"

Nghe thấy giọng chào hỏi, Kỳ Nguyệt ngẩng đầu, là học bá môn vật lý Tề Thư Hàng, có lẽ đây là người duy nhất trong lớp hiểu, cũng là một trong số ít những người chưa từng cúp học lần nào như Kỳ Nguyệt, thường xuyên nói chuyện với cô.

Tề Thư Hàng và bạn cùng phòng Hà Minh ngồi xuống bên phải Kỳ Nguyệt.

Kỳ Nguyệt chào hỏi với hai người, bất đắc dĩ đáp: "Đúng vậy, tớ vốn muốn kéo bạn cùng phòng đi cùng, có điều dụ dỗ thất bại rồi!"

"Ha ha! Dụ dỗ thành công mới là lạ đó! Cơ học lượng tử rất khó hiểu, nữ sinh cảm thấy hứng thú như cậu càng hiếm hơn!" Tề Thư Hàng nhìn sang trang sách của Kỳ Nguyệt, "Vừa rồi cậu chăm chú nghĩ gì vậy? Lại gặp vấn đề gì khó khăn sao?"

Hà Minh cười trêu chọc: "Gặp vấn đề nan giải cứ tìm Thư Hàng, có học bá ở đây, không lo không biết!"

"Cậu phắn đi!" Tề Thư Hàng dùng bả vai hất vai Hà Minh, sau đó sờ sờ mũi, nhìn Kỳ Nguyệt, "Cậu không hiểu chỗ nào?"

Kỳ Nguyệt thở dài: "Tớ vẫn chưa hiểu rõ những gì giảng viên nói trong tiết học trước."

"Vướng mắc lượng tử sao? Thật ra rất dễ hiểu, giả sử một hạt pion trung hòa không spin phân rã thành một electron và một positron. Hai sản phẩm này di chuyển theo hai hướng ngược chiều nhau..."

Tề Thư Hàng quả thật rất giỏi, bắt đầu giảng bài cho Kỳ Nguyệt, nhưng đáng tiếc Kỳ Nguyệt nghe nhiều nhưng hiểu ít...

Dẫu sao, hiểu cơ học lượng tử cũng khó như học nó.

Đại khái nhìn ra Kỳ Nguyệt không hiểu, Tề Thư Hàng ho nhẹ một tiếng, mở rộng ra: "Bạn học Kỳ, cậu từng nghe cách nói này chưa? Hai hạt vướng vào nhau, rồi cách xa nhau, hành động của hạt này sẽ ảnh hưởng đến trạng thái của hạt còn lại. Cho nên, có một cách giải thích khác là: Nếu một người nhớ cậu đủ nhiều, người ấy sẽ mơ thấy cậu..."

Kỳ Nguyệt suy nghĩ: "Hình như tớ từng nghe rồi. Tuy chỉ là một suy đoán, nhưng đó là một cách nói khá lãng mạn..."

Nói tới đây, Kỳ Nguyệt bất giác nghĩ đến giấc mộng sáng nay...

"Ừ..." Tề Thư Hàng gãi gãi đầu, dường như hơi thẹn thùng, giọng ngập ngừng: "Bạn học Kỳ, thật ra tớ..."

Tề Thư Hàng còn chưa kịp nói hết, chuông vào lớp đã vang lên.

Kế đó, cửa phòng học truyền đến tiếng bước chân trầm ổn mà linh hoạt.

Làn gió nhè nhẹ cuốn cánh hoa đào khỏi cành bay vào cửa, vài cánh hoa chầm chậm đáp xuống vai người đến.

Kỳ Nguyệt vô tình nhìn lên thì thấy người đến mặc một chiếc sơ mi trắng quen thuộc, khoác một chiếc áo khoác đơn giản bên ngoài, xuân ý nồng nàn bước vào phòng học...

Trong phòng học, các sinh viên đồng loạt hít ngược khí lạnh, hầu như tất cả mọi người đều tỉnh lại từ trạng thái mơ màng sắp ngủ.

Tề Thư Hàng khó tin nhìn người nọ trước cửa: "Oh shit! Hugh... Hưu thần?"

Hà Minh mở to mắt: "Thật sự là lão đại! Sao lão đại lại đến đây? Cậu ấy cũng chọn môn này?"

Tề Thư Hàng câm nín: "Cậu nghĩ bình thường lại đi! Ngành học của lão đại ở HF là cơ học lượng tử, còn từng làm giảng viên, lấy trình độ của cậu ấy, cậu ấy sẽ chạy đến đây học môn học tự chọn có trình độ nhập môn này ư? Thế có khác gì đại thần full cấp chạy đến thôn tân thủ xoát kinh nghiệm không? Đây không phải là lãng phí thời gian sao?"

Hà Minh vỗ vỗ trán: "Đúng rồi, tớ hiểu rồi, có phải lão đại lên lớp dạy thay hay không?"

...

Lời của Quẫn Quẫn Hữu Yêu: Tôi nhất định bị điên rồi nên mới tạo ra thiết lập cơ học lượng tử! Chỉ kiếm vài trăm chữ đã khiến tôi choáng váng, thế giới quan sụp đổ luôn rồi. Tôi vốn muốn hiểu rõ rồi dùng ngôn ngữ đơn giản để giải thích cho các bạn biết về cơ học lượng tử, giúp các bạn nhập vai tốt hơn, sau đó tôi phát hiện, thật xin lỗi, là tôi không biết tự lượng sức mình (┳_┳), ai cho tôi dũng khí viết cái này vậy...
P/s: Tất cả tài liệu chuyên ngành tôi đều tìm trên internet, nếu có gì sai xót mong các bạn góp ý.

Lời của dịch giả: Dịch chương này tui cũng hoảng loạn lắm chứ. Vật lý, đặc biệt là vật lý lượng tử không phải chuyên ngành của tui, nên dịch nó tui cũng rén bỏ mẹ, nếu tui có dịch sai cái gì, mọi người góp ý để tui chỉnh lại nhaaaaaa
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 113: Giá trị thân mật bị xóa sạch


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trong lúc mọi người đang đoán có phải Cố Hoài dạy thay hay không, thì anh đã bước qua bục giảng và đi thẳng về phía chỗ ngồi của sinh viên.

Anh dừng lại ở dãy bàn số hai.

"Bạn học, cho hỏi chỗ này có người ngồi chưa?"

Trong đầu Kỳ Nguyệt vẫn quanh quẩn giấc mơ lúc sáng, đột nhiên thấy Cố Hoài đứng cạnh mình, nhất thời khiến cô có cảm giác không phân biệt được mơ và thật.

Cô sửng sốt vài giây mới lấy lại tinh thần, trả lời theo phản xạ: "À, chưa... chưa có... cậu cứ ngồi đi..."

Môn học này khó hiểu như vậy, thường ngày rất ít người đến, cho nên chỗ trống rất nhiều, cũng không có vụ chiếm chỗ.

Ngồi bên tay phải của cô là Tề Thư Hàng, bên phải Tề Thư Hàng là Hà Minh, phía tay trái của cô vẫn trống không.

Vào lúc này, tầm mắt mọi người đều dõi theo Cố Hoài, tận đến khi họ thấy anh thật sự ngồi xuống chỗ của sinh viên.

Lão đại đến nghe giảng thật?

Tề Thư Hàng và Hà Minh kinh ngạc tột đỉnh, đối với sinh viên ngành vật lý như họ, Cố Hoài chính là truyền kỳ.

Loại cảm giác boss theo chân họ xuất hiện ở thôn tân thủ thật sự rất vi diệu.

Đây là lần đầu tiên Cố Hoài lộ diện công khai sau sự kiện "chun cột tóc", có thể tưởng tượng ra độ chấn động mà nó đem lại, ngay sau khi Cố Hoài bước vào phòng, tin tức này đã lan truyền khắp diễn đàn trường học...

Hình như Cố Hoài rất bận, Kỳ Nguyệt thấy sau khi anh ngồi xuống thì không ngừng trả lời tin nhắn và email, mi tâm cũng nhuốm vẻ mệt mỏi.

Anh bận đến thế sao?

Thấy anh đang bận, Kỳ Nguyệt không bắt chuyện với anh.

Dáng vẻ thường ngày của Cố Hoài trông rất khó gần, đặc biệt là lúc anh chăm chú làm việc không nói lời nào.

Tuy chuyến đi Giang Thành khiến hai người thân hơn không ít, nhưng dẫu sao chỉ là giao thoa ngắn ngủi, chung quy không phải người cùng một thế giới.

Một tuần không gặp, Kỳ Nguyệt cảm thấy như xa cách một đời.

"Đúng rồi, bạn học Tề Thư Hàng, vừa rồi cậu muốn nói gì?" Kỳ Nguyệt nhớ vừa rồi Tề Thư Hàng chỉ mới nói một nửa, vì thế thuận miệng hỏi một câu.

Tề Thư Hàng xua xua tay: "À... không có gì... Chỉ muốn nói nếu cậu không hiểu cái gì thì cứ việc hỏi tớ..."

"À được, cảm ơn cậu." Kỳ Nguyệt cảm thấy cho dù hỏi cô vẫn không hiểu, nhưng vẫn lễ phép cảm ơn.

Tề Thư Hàng hạ giọng nói nhỏ với Kỳ Nguyệt: "Kỳ Nguyệt, cậu biết người cạnh cậu là ai không?"

Kỳ Nguyệt đảo mắt sang Cố Hoài đang bận rộn: "Biết chứ, là Cố Hoài."

Tề Thư Hàng kích động gật đầu: "Đúng vậy! Là học thần của trường chúng ta! Thiên tài của lĩnh vực cơ học lượng tử! Không ngờ cậu ấy lại đến đây nghe giảng môn tự chọn! Còn cách tớ chỉ một chỗ ngồi! Thật ra tớ rất muốn làm quen cậu ấy, nhưng không dám bắt chuyện... Lão đại nhất định rất khó gần..."

"Vậy cũng không chắc, thật ra đại thần rất thân thiện..." Kỳ Nguyệt trả lời theo bản năng.

"Vì sao cậu lại nói thế? Chẳng lẽ cậu rất thân với đại thần sao?" Tề Thư Hàng hỏi.

Kỳ Nguyệt nghĩ ngợi, thật đúng là không biết nên trả lời vấn đề này sao mới phải: "A? Việc này sao..."

Từ "rất thân" nghe có vẻ như cô đang thổi phồng nhỉ?

Bài học lần trước ở Giang Thành khiến cô không dám trả lời không thân...

Bị Tề Thư Hàng hỏi như vậy, khiến cô có ảo giác chuyện cũ tái diễn, tại sao lại hỏi vấn đề bi ai này chứ?

Đúng lúc này, di động cô đặt trên bàn chợt rung lên.

Kỳ Nguyệt mở máy lên, thì thấy một tin nhắn bên wechat:

Cố Hoài: [ Giá trị thân mật của Kỳ tổng được khởi động lại mỗi tuần? ]

...

Cố Hoài: Giá trị thân mật của vợ khó lấy quá!!!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 114: Tớ thích học tập


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Không ngờ Cố Hoài ngồi cạnh mình lại gửi tin nhắn cho mình, Kỳ Nguyệt không khỏi hoảng sợ.

Anh bận như vậy vẫn nghe cô và Tề Thư Hàng nói nhỏ sao?

Tuy nhiên, tin nhắn bất ngờ của Cố Hoài đã phá vỡ sự xa cách sau một tuần không gặp của hai người.

Kỳ Nguyệt đáp: [ Không phải... Tớ chỉ... ngại nói rất thân với cậu mà thôi! ]

Cố Hoài trả lời rất nhanh: [ Không nhận ra thư kí nhỏ? ]

Kỳ Nguyệt câm nín che mặt: [ Sao có thể chứ! Hoàn toàn ngược lại! Tớ sợ người ta cảm thấy tớ đang khoe khoang! ]

Cố Hoài: [ Cứ việc khoe khoang. ]

Câu này làm Kỳ Nguyệt chợt nhớ đến lúc ở Giang Thành, hiệu quả thật giống với câu "tùy ý cọ" lúc đó của anh.

Kỳ Nguyệt trả lời từng chữ một: [ Trong khoảng thời gian ở cùng cậu gần đây, mưa dầm thấm đất, tớ cảm thấy tớ nên học tập phẩm cách khiêm tốn của cậu! ]

Cố Hoài: [ Cậu cho rằng tớ khiêm tốn có lẽ là do cậu chưa hiểu tớ. ]

Kỳ Nguyệt hơi ngớ người, chẳng lẽ đại thần chưa đủ khiêm tốn sao?

Kỳ Nguyệt không hiểu rõ, nên chuyển đề tài: [ Đúng rồi, tớ hơi thắc mắc, cậu đến đây nghe giảng bài thật hả? ]

Cố Hoài: [ Bằng không thì sao? ]

Kỳ Nguyệt: [ Không thể nào, cậu thật sự đến nghe giảng ư? Mọi người đều cho rằng cậu đến dạy đó! Cậu đến đây nghe giảng môn học tự chọn bậc nhập môn... không phải đang lãng phí thời gian sao? ]

Cố Hoài: [ Ngẫu nhiên muốn lãng phí một chút thời gian. ]

Kỳ Nguyệt: [...]

Trông anh bận như vậy, không giống có thời gian để lãng phí?

Được rồi, anh vui là được.

Lúc này, di động Kỳ Nguyệt lại hiện lên thông báo tin nhắn, hơn nữa còn là hai thông báo liên tiếp.

Có điều không phải Cố Hoài, mà là tin nhắn trong nhóm chat phòng ngủ.

Tống Thu Thu: [ Má má má! Nguyệt bảo, giúp tớ chiếm vị trí cạnh cậu, tớ lập tức đến! ]

Tô Tiểu Đường: [ Nguyệt bảo, tớ cũng muốn tớ cũng muốn! Giúp tớ giữ một chỗ! Tớ và Thu Thu cùng nhau đến! ]

Có thể khiến Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đến lớp cơ học lượng tử, trừ phi trời đổ mưa máu.

Một khả năng khác chính là... Cố Hoài cũng đến lớp.

Kỳ Nguyệt: [ Các cậu muốn đến học? Tớ đang học cơ học lượng tử đó. ]

Kỳ Nguyệt nghĩ hai cô rất nhạy tin bát quái, có lẽ đã biết đại thần đi học, nhưng xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, cô vẫn nhắc nhở một câu.

Tống Thu Thu: [ Tớ đương nhiên biết là cơ học lượng tử! ]

Tô Tiểu Đường: [ Nếu không phải cơ học lượng tử thì tớ không đi đâu! ]

Kỳ Nguyệt cạn lời: [ Không phải các cậu không thể cùng người trong trang sách chia lìa, không thể rời xa chăn giường sao? ]

Tống Thu Thu: [ Nói bậy! Cậu nghe lầm rồi, tớ nói là tớ không thể chia lìa học tập! ]

Tô Tiểu Đường: [ Tớ yêu cơ học lượng tử! Cơ học lượng tử mới là nơi tớ thuộc về! ]

Khóe môi Kỳ Nguyệt hơi giật: [ Các cậu có thể đến đây, tớ giúp hai cậu giữ chỗ phía sau hoặc hàng ghế trước, bên cạnh tớ hết chỗ rồi. ]

Tống Thu Thu: [ Ôi đệch! Không phải môn này không ai học à? Sao bên cạnh cậu lại hết chỗ rồi? Tớ tưởng tớ bắt tin tức nhanh lắm chứ, không ngờ có người còn nhanh hơn bọn tớ? ]

Kỳ Nguyệt: Không phải, bên phải tớ là học bá khoa vật lý, chưa bao giờ vắng học. ]

Tô Tiểu Đường: [ Vậy bên trái cậu thì sao? Bên trái cậu là tiểu yêu tinh nào, tốc độ ăn dưa nhanh như vậy! ]

Tống Thu Thu: [ Đúng thế! Là ai nhanh thế! Còn nhanh hơn đội trưởng Phân Đội Ăn Dưa là tớ! ]
Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, trả lời: [ Bên trái là Cố Hoài. ]

Tô Tiểu Đường: [...]

Tống Thu Thu: [...]

Xin lỗi, quấy rầy rồi!

Hóa ra là bản thân quả dưa...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 115: Các cậu nghe hiểu sao?


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt không ngờ người đến đầu tiên không phải Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường mà là Giang Lãng và Lăng Phong.

Trong tay hai người đến một cuốn sách cũng không có, Giang Lãng đang đảo quả bóng rổ trong tay, hai người nghênh ngang bước vào phòng, nhìn xung quanh một vòng, dường như đang tìm chỗ ngồi, sau khi thấy Cố Hoài liền bước về phía anh.

Mới đi được vài bước, Kỳ Nguyệt vừa lúc ngẩng đầu, sau khi thấy rõ người bên cạnh Cố Hoài là ai, họ lập tức thay đổi sắc mặt.

Đặc biệt là Lăng Phong, anh ta theo phản xạ mà lùi lại một bước.

"Ôi đệch! Bạn học khoai tây! Sao đi đâu cũng đụng phải cậu vậy!" Giang Lãng mở miệng.

Lăng Phong sợ hãi vỗ vỗ ngực: "Chỉ cần cô ấy đừng lại nhảy ra từ chăn của phòng của chúng ta, thì xuất hiện ở đâu cũng được."

Kỳ Nguyệt câm nín chửi thầm trong bụng, loại chuyện đó một lần trong đời là đủ rồi, sao còn có thể "lại" chứ.

"Cố Hoài, sao cậu cũng ở đây! Không phải gần đây phòng thí nghiệm rất bận à?" Giang Lãng hỏi.

"Đi học." Cố Hoài nhàn nhạt đáp.

Lăng Phong hơi nghi hoặc: "Đây là môn học tự chọn cho tất cả các ngành mà? Một tiến sĩ như cậu tới đây góp vui làm gì? Cậu đến đây để học, hay để dạy thế?"

Hai người vừa nói vừa ngồi xuống hàng ghế sau.

Kỳ Nguyệt thấy thế thì lúng túng nói: "Ặc, ngại quá, hai vị trí đó là tôi giữ cho Thu Thu và Tiểu Đường, hai cái ghế bên cạnh cũng trống, hai cậu ngồi đó được không?"

Giang Lãng kinh ngạc: "Không phải chứ? Hai người họ cũng đến? Tiết học này là cơ học lượng tử đấy! Các cậu ấy nghe hiểu sao?"

Lăng Phong cũng phụ họa: "Đúng vậy! Hai cậu ấy hiểu sao?"

Kỳ Nguyệt trầm mặc một lát, nhìn chằm chằm hai người, chậm rãi hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ... các cậu hiểu sao?"

Giang Lãng: "..."

Lăng Phong: "..."

Hai người lập tức không còn gì để nói.

Cố Hoài cong môi, khẽ cười một tiếng.

Kỳ Nguyệt quan sát hai người: "Cho nên... rốt cuộc hai cậu đến đây làm gì?"

Nhìn sao cũng thấy hai người này không giống đi nghe giảng, đến sách còn không mang.

Giang Lãng dịch đến chỗ trống khác: "Tôi cũng không biết tôi đến đây làm gì nữa, đột nhiên thấy một đám người chạy về phía này, nói muốn đến lớp cơ học lượng tử ở lầu 3 khu A trong khu học cũ để xem tin tức lớn, cho nên tôi liền tới đây xem thử là tin gì hot!"

Lăng Phong kiêu ngạo: "Hai bọn tôi chạy đến đầu tiên đấy nhé! Cho nên, rốt cuộc là tin tức lớn gì? Bọn họ muốn nhìn cái gì? Các cậu thấy chưa?"

Kỳ Nguyệt: "..."

Kỳ Nguyệt thật sự không biết nên nói gì mới phải, cô kín đáo liếc sang Cố Hoài một cái: "Thấy rồi, nếu không có gì bất ngờ, thì thứ họ muốn xem chính là bạn cùng phòng của các cậu."

Giang Lãng: "Cố Hoài??? Cho nên... bọn tớ chạy mệt như chó..."

Lăng Phong: "Chỉ để nhìn cậu ta thôi à?"

Vừa dứt lời, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường thở hồng hộc mà xuất hiện trước cửa, sau lưng hai cô có không ít người.

Kỳ Nguyệt phất tay với hai cô: "Thu Thu, Tiểu Đường! Bên này!"

Vừa nhìn thấy Kỳ Nguyệt, hai người lập tức chạy như bay qua.

Đặc biệt là Tống Thu Thu, không chỉ chạy mà còn kéo theo Tô Tiểu Đường đang thở hổn hển đi cùng.

"Các cậu ngồi sau lưng tớ đi!" Kỳ Nguyệt mở miệng.

Hai người đứng yên, nhìn Cố Hoài với đôi mắt rực lửa: "Chào đại thần!"

Cố Hoài cũng khách khí gật đầu: "Chào các cậu, đã lâu không gặp."
"Oa, Cố Hoài thật sự ở đây!" Tô Tiểu Đường kích động ghé vào tai Kỳ Nguyệt nói nhỏ.

Tống Thu Thu cũng kích động không kém: "Nguyệt bảo, cậu lợi hại quá đi! Chiếm được vị trí tốt như vậy, ở ngay bên cạnh lão đại! Cho cậu một like!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 116: Có dụng ý khác


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đối với chiến tích vĩ đại của Kỳ Nguyệt trong việc chiếm trước chỗ VIP, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường bày tỏ sự khẳng định và tán dương sâu sắc.

Kỳ Nguyệt cảm thấy mình không xứng với lời khen này: "Ặc..."

Vị trí này không phải cô chiếm, là Cố Hoài tự đến ngồi mà...

Được rồi, dù sao cũng giống nhau.

"Ha ha, bạn học năm điểm, tớ ba thỉnh cầu bốn thúc giục cậu đến ủng hộ đội bóng rổ, cậu không nói eo đau thì cũng là chân đau, vừa rồi tớ thấy cậu chạy như bay đó!" Giang Lãng ai oán.

"Đúng rồi, tốc độ còn nhanh nhanh hơn vận tốc ánh sáng!" Lăng Phong phụ họa.

Tống Thu Thu nghiêng người nhìn hai người: "Hai điểm! Năm điểm! Sao các cậu cũng ở đây?"

Giang Lãng: "...Tớ ngồi đây lâu lắm rồi đấy nhé!"

Lăng Phong: "Hai con người to đùng ngồi sờ sờ ở đây, mà giờ các cậu mới thấy?"

Tống Thu Thu kinh ngạc: "Đây là lớp cơ học lượng tử đó, các cậu nghe hiểu sao?"

Giang Lãng và Lăng Phong: "..."

Báo ứng tới nhanh quá.

Giang Lãng bĩu môi: "Làm như các cậu hiểu lắm vậy! Người bình thường ai mà hiểu thứ đồ chơi đó? Chúng ta đều giống nhau, chó chê mèo lắm lông!"

Tống Thu Thu lập tức trả lời: "Sao mà giống nhau được, các cậu ngày ngày ở cùng đại thần phải mưa dầm thấm đất chứ, chẳng lẽ không học được tí tẹo nào sao?"

Giang Lãng thuận miệng đáp: "Đúng là cậu ấy có dạy, nhưng dạy gì cũng vô dụng hết, ai có thể nghe hiểu chứ!"

Tống Thu Thu ngồi xuống bên cạnh Giang Lãng, vỗ vỗ vai anh ta, đồng cảm nói: "Hai điểm, tớ không cho phép cậu nói mình như vậy!"

Giang Lãng khó hiểu: "Cái quái gì thế? Tớ đã nói gì?"

Lăng Phong ngồi bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: "Hình như cậu ấy đang nói chúng ta là đồ vô dụng..."

Giang Lãng sửng sốt một lát mới kịp phản ứng, lập tức xù lông: "Ơ đệch! Ai là đồ vô dụng!"

Tô Tiểu Đường bồi vào một cậu: "Không phải chính cậu đã nói thế sao?"

"Tôi mẹ nó..." Giang Lãng chán nản, bi phẫn không thôi mà nhìn Cố Hoài ngồi đằng trước mình: "Cố Hoài, cậu thấy chưa, cái phòng đó không có ai tốt lành cả! Cậu phải tránh xa họ ra!"

"Hừ, đừng tưởng tôi không biết ba người có dụng ý khác nhé! Các cậu đến học cơ học lượng tử sao? Các cậu là muốn... xin lỗi vì phải vạch trần các cậu! Đặc biệt là cậu, bạn học khoai tây à! Cậu làm đầu tàu đến trước cả bọn tôi, đuổi theo thật sít sao!"

Kỳ Nguyệt giơ tay lên xin giải thích: "Ừm, đúng là tôi đến rất sớm, nhưng còn sớm hơn đại thần... tôi đến trước cậu ấy.

Giang Lãng bị vả mặt mà ngu người luôn: "...???"

Bạn học khoai tây đến trước? Cố Hoài đến sau, còn ngồi bên cạnh bạn học khoai tây?

Đối diện với ánh mắt khó tin của Giang Lãng, Cố Hoài bổ thêm một đao: "Cô ấy tới trước, sao?"

"Cậu còn hỏi tớ sao à! Câu này nên hỏi cậu mới đúng! Biết rõ cô ấy có dụng ý khác với cậu, cậu vẫn dám ngồi cạnh cô ấy, khác gì dê vào miệng cọp không chứ!" Giang Lãng đau lòng.

Tống Thu Thu chống nạnh: "Cậu có ý gì! Nguyệt bảo nói cậu ấy tới trước rồi, sao cậu không nghĩ Cố Hoài có dụng ý khác với Nguyệt bảo chứ! Còn dê vào miệng cọp? Tôi còn sợ Nguyệt bảo nhà tôi dẫn sói vào nhà đây này!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 117: Mọi thứ đều có khả năng


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Giang Lãng cảm thấy buồn cười: "Cậu đang nằm mơ giữa ban ngày à! Cậu cảm thấy có thể sao?"

Tống Thu Thu cố gắng đấu lý: "Sao lại không thể! Mọi thứ đều có khả năng xảy ra!"

Giang Lãng chọt vào lưng Cố Hoài: "Này Cố Hoài! Cậu còn không mau phá vỡ trí tưởng tượng ngu dốt của người phụ nữ này đi!"

Đương sự - Kỳ Nguyệt ngồi bên cạnh cũng nghe không nổi nữa, kéo kéo tay áo Tống Thu Thu: "Được rồi Thu Thu, sao hai cậu lại cãi nhau rồi! Cho dù cãi nhau, cậu cũng phải chọn lý do nào hợp lý chứ..."

Thật ra Tống Thu Thu cũng rất chột dạ, chỉ là lời đã nói ra khỏi miệng, nào có lý phải chịu thua!

Dẫu không có lý đến đâu cũng phải chiến đấu đến cùng!

Đương sự - Cố Hoài lại không có phản ứng gì, nghe vậy thì hơi nghiêng đầu nhìn Giang Lãng, không thèm để ý, nói: "Cậu biết nguyên lý bất định Heisenberg và thuyết hỗn loạn không?"

Giang Lãng khó hiểu: "Là... thứ gì? Thứ đồ chơi gì thế?"

Đại khái Cố Hoài cũng trông mong cậu ta biết, trực tiếp nói: "Có nghĩa là, cả thế giới vi mô và thế giới vĩ mô đều không có tính xác định. Cho nên, bạn học Tống nói không sai, người ngu dốt là cậu."

Đoạn đầu Cố Hoài nói thì Giang Lãng không nghe hiểu chữ nào, nhưng câu cuối thì cậu ta hiểu, cậu ta giận đến mức tức xì khói: "Đệch! Cố Hoài! Sao cậu cứ giúp người ngoài nói chuyện thế!"

Tống Thu Thu cảm thấy lúc này trên đầu Cố Hoài được mạ một tầng kim quang, đắc ý cười lớn: "Ha ha ha... Vẫn là đại thần sáng suốt hiểu lý lẽ! Nghe chưa! Mọi thứ đều có khả năng! Còn nữa! Nếu đại thần và Nguyệt bảo nhà tôi ở bên nhau thật, cậu mới là người ngoài, tôi là bên nhà ngoại của Nguyệt bảo đó!"

Giang Lãng nhất thời mất hứng: "Sao tôi lại là người ngoài? Cho dù bọn họ ở bên nhau, tôi cũng là nhà ngoại của Cố Hoài!"

Tống Thu Thu liếc cậu ta: "Cậu? Cậu cùng lắm là người độc thân thôi!"

Giang Lãng sụp đổ: "Oh shit! Cái miệng nhà cậu sao lại thâm độc thế! Có độc thân hay không cũng không cần cậu quan tâm! Đều là cẩu độc thân lưu lạc chân trời như nhau, cần gì phải đâm chọt nhau như vậy!"

Kỳ Nguyệt nghe đến xấu hổ, chỉ hận không thể moi ra ba căn phòng để tách bọn họ ra, sao mà cãi càng ngày càng hăng thế, gì mà cô và Cố Hoài ở bên nhau?

Ngay cả Giang Lãng cũng bị Tống Thu Thu làm lệch lạc rồi...

Kỳ Nguyệt thật sự nghe không nổi nữa, ho nhẹ một tiếng, kéo Tống Thu Thu: "Được rồi được rồi, đủ rồi, hai điểm bị cậu chọc tức chết rồi. Cậu ấy dù gì cũng là bạn cùng phòng của Cố Hoài, cậu coi như nể mặt Cố Hoài đi."

Lúc này Tô Tiểu Đường cũng lên tiếng nhắc nhở: "Đừng ồn đừng ồn nữa, giảng viên tới rồi!"

Vẫn may, chuông vào học vang lên cắt đứt cuộc cãi vã của hai người, tạm thời kết thúc chiến tranh.

Cửa phòng học, vị giáo sư già ôm sách tiến vào, phản ứng đầu tiên của ông ấy là lui về sau một bước để nhìn số phòng, biểu cảm như thể đang nghĩ mình đi nhầm lớp.

Ngày thường môn học này chỉ có mười mấy, thậm chí có lúc chỉ được vài sinh viên đi học. Lúc này hai phần ba lớp đã có sinh viên ngồi, còn không ngừng có người tiến vào.

Sau khi xác định không nhầm, vị giáo sư già mới tiến vào lớp.

Ông ấy đặt trà và sách xuống bàn, đôi mắt sau tròng kính hơi nheo lại, chần chừ nhìn sinh viên dưới giảng đường: "Sao hôm nay có nhiều bạn học đến đây vậy? Cuối cùng đã phát hiện mị lực của cơ học lượng tử rồi sao?"

"Đúng vậy! Thầy ạ!" Mọi người trăm miệng một lời.
Vị giáo sư già nghe vậy thì vui mừng sâu sắc, chỉ là hơi kì quái, sao phần lớn sinh viên bên dưới đều là nữ sinh thế kia?
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 118: Cùng nhau tiến bộ


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Vị giáo sư già cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đợt tuyên truyền của trường trong khoảng thời gian này có tác dụng, vì thế bắt đầu giảng bài.

Kỳ Nguyệt chú ý nghe giảng, vừa nghe vừa ghi, rất sợ nếu mình bỏ lỡ một câu thì sau đó sẽ không hiểu gì.

Vẻ mặt Cố Hoài lộ ra vẻ mệt mỏi, anh nhéo nhéo mi tâm, tầm mắt không có tiêu cự dừng trên vở của Kỳ Nguyệt, trông hơi thất thần.

Lần nữa Kỳ Nguyệt liếc sang Cố Hoài thì anh đã gục đầu lên bàn ngủ rồi...

Chắc thời gian trước bị bệnh làm chậm trễ tiến trình thí nghiệm, mấy ngày nay anh làm thêm giờ để đuổi kịp tiến độ nên quá mệt mỏi.

Tề Thư Hàng ghé vào tai Kỳ Nguyệt nói thầm: "Lão đại ngủ rồi... Chẳng lẽ vì mất ngủ nên lão đại mới đến đây nghe giảng?"

Lúc này, vị giáo sư già trên bục giảng đặt câu hỏi: "Hôm nay có nhiều bạn học như vậy, tôi sẽ ra một câu hỏi nhỏ để kiểm tra xem các bạn hiểu bao nhiêu về cơ học lượng tử..."

Giáo sư vừa nói vừa viết lên bảng một câu hỏi nhập môn.

Phân nửa người đến đây đều để xem náo nhiệt, nào biết chữ gì, chỉ biết nó là một chuỗi kí tự nhìn hoa cả mắt, ai nấy đều chột dạ gục đầu tránh tầm mắt của giảng viên.

Mọi người đến đây để ngắm "trai đẹp", đương nhiên ai nấy đều tinh thần sáng láng, người nằm ngủ... chỉ có mỗi Cố Hoài.

Vì thế giữa một rừng người, Cố Hoài liền trở thành người dễ thấy nhất.

Ánh mắt vị giáo sư già dừng trên người Cố Hoài, mở miệng nói: "Mời bạn học đang ngủ ở dãy ghế thứ hai lên làm thử!"

Không ngờ giảng viên lại chọn trúng Cố Hoài, không ít người cảm thấy buồn cười, thầm nghĩ giảng viên biết chọn quá đi.

Kỳ Nguyệt thấy Cố Hoài ngủ say, có lòng thay anh giải vây, nên chủ động giơ tay lên.

Mỗi buổi học Kỳ Nguyệt đều có mặt, hơn nữa còn học vô cùng nghiêm túc, giáo sư nhận ra cô nên gật đầu ý bảo cô đứng lên nói.

Vì thế Kỳ Nguyệt đứng dậy mở miệng: "Thưa thầy, em muốn làm thử, được không ạ?"

Thấy Kỳ Nguyệt giúp Cố Hoài, Giang Lãng ngồi ở hàng ghế sau bắt đầu nhỏ giọng nói thầm: "Cậu nhìn đi cậu nhìn đi, cậu còn bảo bạn học khoai tây không có ý với Cố Hoài? Không có ý thì giúp cậu ấy làm gì?"

Tống Thu Thu trừng cậu ta: "Phẩm hạnh của cậu thấp thì thôi đi, còn không cho người khác giúp đỡ nhau à?"

"Cậu!!!" Giang Lãng ngại đang học, chỉ đành nén lửa giận.

Giáo sư nhìn Kỳ Nguyệt, lại nhìn nam sinh đang ngủ bên cạnh, ánh mắt tỏ vẻ là người từng trải, ý vị thâm trường nói: "Bạn học này, em không thể tiến bộ một mình mà còn phải kéo người nhà cùng nhau tiến bộ! Phẩm chất quan trọng nhất của con trai chính là nỗ lực và ham học hỏi!"

Câu này của giảng viên hình như đang nghĩ Cố Hoài là bạn trai cô?

Ngủ trong lớp... bạn trai...

Kỳ Nguyệt câm nín, bị ánh mắt "thù hận" của các nữ sinh nhắm đến, cô vội nói: "Khụ, thưa thầy, thầy hiểu lầm rồi ạ, cậu ấy không phải người nhà của em... Hơn nữa cậu ấy... cậu ấy cũng rất nỗ lực và ham học hỏi..."

Vị giáo sư già hiển nhiên không tin: "Ồ? Vậy gọi bạn học vừa nỗ lực vừa hiếu học này lên giải đi!"

Giáo sư đã nói vậy, Kỳ Nguyệt cũng không có cách nào, chỉ đành lay nhẹ tay Cố Hoài: "Đại thần... đại thần, tỉnh dậy đi..."

Vẫn may, Cố Hoài ngủ không sâu cho lắm, tỉnh dậy rất nhanh, anh hơi nhíu mày, lúc nhìn thấy Kỳ Nguyệt, chân mày anh mới chậm rãi giãn ra.

Kỳ Nguyệt vội dùng ánh mắt nhắc anh nhìn lên bục giảng, nhắc nhở: "Giảng viên bảo cậu lên trả lời câu hỏi!"

Lúc này Cố Hoài mới đứng lên, nhìn về phía bục giảng.
Sau khi Cố Hoài đứng lên, vị giáo sư già hơi sững sờ, vươn tay đẩy mắt kính, ông ấy nhìn Cố Hoài, lộ ra biểu cảm dở khóc dở cười: "Cố Hoài?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 119: Trái tim của một người học việc


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Các sinh viên cuối cùng cũng chờ đến lúc giảng viên phát hiện "học tra" chính là Cố Hoài, không khỏi cười vang một trận.

Vị giáo sư già cũng nở nụ cười: "Vừa rồi trên đường đến đây, thầy có gặp thầy của em, ông ấy nói tối qua em thức đêm làm thí nghiệm, buổi sáng mới bị ông ấy đuổi về ngủ, kết quả... em chạy đến lớp của thầy để ngủ?"

Các bạn học nghe vậy lại thêm một trận cười vang.

Mọi người không ngờ lão đại thức cả đêm làm thí nghiệm, khó trách ngủ trong giờ học!

Cố Hoài bất đắc dĩ nói: "Xin lỗi thầy, hôm nay em vốn muốn đến đây để nghe giảng, không ngờ lại vô tình ngủ quên."

Vị giáo sư già vui mừng nói: "Các em đã thấy chưa, bất luận các em học đến trình độ gì, vẫn phải duy trì trái tim của một người học việc! Tinh thần của Cố Hoài rất đáng khen ngợi!"

Mọi người trăm miệng một lời: "Vâng ạ!"

Vị giáo sư già: "Được, vậy em lên bảng viết đáp án chính xác cho các bạn đi."

Cố Hoài gật gật đầu, bước lên bục giảng, cầm lấy phấn. Đầu tiên anh xoắn vài lớp cổ tay áo sơ mi, sau đó nhìn bảng đen, đọc lướt qua đề rồi trả lời câu hỏi, nét chữ gọn gàng, lưu loát trông phóng khoáng và tự nhiên như chính con người anh...

Trừ cái này ra, rất nhiều người chú ý khi anh giơ tay lên, chiếc chun hình heo nhỏ màu hồng nhạt cực kì bắt mắt xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Đồng thời trên cổ tay anh còn có một sợi tơ hồng...

Dưới bục giảng, Tống Thu Thu trợn tròn mắt, cô ấy kích động bóp chặt cánh tay Giang Lãng: "Đó... đó là cái gì?"

Giang Lãng bị véo suýt chút nữa hét lên: "Ôi... đau! Buông ra buông ra! Đau đau đau! Cái gì là cái gì!"

Tống Thu Thu: "Chính là thứ trên tay đại thần kìa!"

Giang Lãng: "Không phải chun buộc tóc à? Chúng ta từng tám nhảm một hồi về nó rồi đấy thôi!"

"Không! Không phải chun buộc tóc, là sợi tơ hồng kia kìa! Theo như tớ quan sát, đó không phải sợi tơ hồng bình thường, giữa sợi tơ có một nút thắt đồng tâm, chính là vòng tay thắt nút đồng tâm! Loại vòng này đều có một đôi! Chỉ những cặp yêu nhau mới có thể đeo!" Tống Thu Thu hạ giọng nói.

Đầu óc Giang Lãng mơ hồ: "Hả? Phải không? Mắt cậu thật tốt!"

Tống Thu Thu: "Sợi tơ hồng này từ đâu mà có?"

Giang Lãng: "Sao tớ biết chứ!"

Tô Tiểu Đường ghé đầu hỏi: "Lăng Phong biết không?"

Lăng Phong cũng mờ mịt lắc đầu: "Mấy ngày trước tớ đã thấy cậu ấy đeo thứ đồ chơi đó rồi, nhưng tớ cũng không biết từ đâu mà có."

Tống Thu Thu lắc đầu thở dài: "Các cậu chả có ích gì cả!"

Trong lúc Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đang truy hỏi Giang Lãng và Lăng Phong, những người khác cũng bái quái.

Không ít người nhỏ giọng nói thầm: "Ái chà! Lão đại của chúng ta lại có trang bị mới!"

"Là nút thắt đồng tâm đó!"

"Một chiếc chun buộc tóc không đủ, lại thêm một cái đồng tâm kết! Lão đại thật khoe khoang quá đi!"

"Cho nên, vấn đề lại đến nữa rồi! Người bạn gái thần bí của lão đại rốt cuộc là ai? Lâu vậy rồi vẫn chưa tra ra người đó sao? Hiệu suất của mọi người kém quá đi!"

"Không ngờ lão đại yêu đương lại khoe khoang như vậy! Nếu đã khoe như vậy, vì sao không công khai bạn gái luôn nhỉ? Kỳ quái!"

...

Sau khi nghe mấy nữ sinh nhỏ giọng nói thầm, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường bày tỏ tán đồng!

Các cô cũng muốn người đó là ai!

Chun buộc tóc có thể nói là mang để tránh phiền phức, vậy đồng tâm kết thì sao!
Lần này chắc thật rồi!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 120: Báo với cậu đầu tiên


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Bởi vì còn trong tiết học, nên mọi người mới kiềm chế, vừa mới tan học, diễn đàn trường học lại bắt đầu nhộn nhiệt cứ như ăn tết.

Đôi mắt của quần chúng ăn dưa tựa như kính lúp, không chỉ thấy trang bị mới trên tay lão đại, máy ảnh có độ nét cao của ai đó còn chụp được đường may xiêu vẹo trên cúc áo thứ hai trên sơ mi trắng của Cố Hoài, vừa nhìn đã biết được khâu lại bằng tay.

[ Làm sao một người đàn ông luôn phấn đấu cho sự hoàn hảo như lão đại có thể để đường may cúc áo của mình như vậy chứ! Tôi cá một bịch que cay, cúc áo này không đơn giản! Tám phần là do bạn gái của lão đại may! ]

[ Ôi đệch! Đại thần cưng chiều quá đi! Tay nghề kém như vậy vẫn khoe ra bên ngoài! ]

[ Tan nát cõi lòng! Là ai nói "người khôn không si tình" thế? Ai đã nói đu lão đại không sợ sập phòng chứ hả!? ]

[ Tui cảm thấy có thể mọi người đang suy nghĩ nhiều mà thôi? Chuyện này không hợp logic cho lắm, nếu lão đại thật sự có bạn gái, còn khoe những thứ bạn gái tặng như thế, vậy vì sao chưa từng thấy mặt bạn gái anh ấy? Hơn nữa chúng ta bát quái lâu vậy rồi vẫn không tìm ra chút dấu vết nào cả, tui nghi ngờ liệu có một người như vậy tồn tại không? Không khoa học! ]

..

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường nhanh chóng hóng hớt các loại tin tức, lão đại ngồi trước mặt nhưng lại không dám hỏi, Giang Lãng và Lăng Phong thì là kiểu một hỏi ba không biết hoàn toàn không đáng tin, hai người họ vừa tan học đã bị đội bóng rổ gọi đi.

Tống Thu Thu không có cách nào, chỉ có thể đặt kì vọng lên người Kỳ Nguyệt.

Kỳ Nguyệt đang thảo luận với Cố Hoài, Tống Thu Thu lặng lẽ gửi cho cô một tin nhắn.

Tống Thu Thu: [ Nguyệt bảo! Đừng chỉ lo hỏi lão đại cơ học lượng tử! Tốt xấu gì cũng phải quan tâm vấn đề khác chứ! ]

Kỳ Nguyệt không hiểu vì sao Tống Thu Thu lại gửi tin nhắn khi đang ngồi cạnh mình, vì thế nhắn lại: [ Vấn đề gì cơ? ]

Tống Thu Thu: [ Ví dụ như vấn đề đại thần có bạn gái hay không đó??? Cậu vờ như vô ý hỏi, tớ thề, tớ chỉ tò mò thôi, cho dù biết tớ cũng tuyệt đối không nói cho ai biết! Có dưa tớ tự ăn! No chết cũng không nói cho người khác! ]

Tô Tiểu Đường cũng cầu xin trong nhóm chat phòng ngủ: [ Nguyệt bảo! Giang Lãng và Lăng Phong không đáng tin cậy, đã bị bọn tớ khai trừ khỏi Phân Đội Ăn Dưa rồi, hiện giờ cậu là hi vọng duy nhất của bọn tớ! ]

Nhìn tin nhắn của hai người, Kỳ Nguyệt buồn cười lắc đầu.

Cố Hoài thấy Kỳ Nguyệt đang xem di động, vì thế nói: "Cậu bận sao? Vậy lần sau chúng ta lại nói tiếp nhé?"

Kỳ Nguyệt vội xua xua tay: "Không sao không sao, cũng không có việc gì, có điều, lần sau chúng ta hẳn nói tiếp đi, tớ nghe thầy bảo đêm qua cậu thức cả đêm rồi! Tớ chỉ có một vấn đề nho nhỏ cuối cùng muốn hỏi thôi, có thể chứ...?"

Cố Hoài cười cười: "Giá trị thân mật của tớ sẽ không bị xóa sạch một cách tùy tiện, lấy quan hệ của chúng ta, Kỳ tổng có vấn đề gì thì cứ trực tiếp hỏi."

Kỳ Nguyệt nghe vậy thì lúng túng ho một tiếng, của cô cũng đâu tùy tiện xóa sạch đâu?

Kỳ Nguyệt không biết nên hỏi sao cho uyển chuyển, hơn nữa Cố Hoài đã nói như vậy, nên cô trực tiếp hỏi luôn: "Ừm... Đại thần, cậu có bạn gái chưa?"

Nghe thấy vấn đề này, Cố Hoài hơi giật mình, anh nhìn thoáng qua Kỳ Nguyệt, dư quang lại liếc thấy Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đang dựng tai nghe lén đằng sau.
Vấn đề này chắc không phải Kỳ Nguyệt muốn hỏi...

Thấy Cố Hoài không nói gì, Kỳ Nguyệt liền nói: "Tớ chỉ hơi tò mò nên thuận miệng hỏi thôi, cậu không nhất thiết phải trả lời đâu!"

Cố Hoài ngước mắt, chậm rãi nói: "Không có gì không thể trả lời. Tớ chưa có bạn gái, về sau nếu tìm được bạn gái, tớ sẽ báo cho cậu đầu tiên."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 121: Vốn là một đôi


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt nghe vậy thì vui vẻ, xem ra đại thần thật sự xem cô là bạn, bằng không sẽ không nói chuyện quan trọng như thế với cô đầu tiên.

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường lại khiếp sợ xen lẫn hoài nghi mà liếc nhau một cái.

Khiến người khác khiếp sợ là câu này không chỉ chứng minh anh không có bạn gái, mà còn chứng tỏ anh chưa từng có bạn gái!

Đại thần chưa từng yêu đương sao?

Quả nhiên trong lòng học thần chỉ có học tập!

Điều thắc mắc là nếu đại thần không có bạn gái, vậy vòng tay đồng tâm là ai đưa, cúc áo thứ hai do ai khâu lại?

"Còn gì muốn hỏi không?" Cố Hoài kiên nhẫn hỏi.

Kỳ Nguyệt vẫn chưa biết nhóm Tống Thu Thu đang bát quái, sau khi giúp cô ấy hỏi xong liền không quấy rầy anh nữa: "Hết rồi hết rồi, cậu mau về ngủ đi!"

Cố Hoài gật đầu, vừa đứng dậy bước đi thì chợt dừng bước chân, dường như nhớ đến cái gì, anh quay đầu lại: "Kỳ tổng chưa quyết định lần hẹn hò thứ ba sao?"

Kỳ Nguyệt hơi sửng sốt. Lần thứ ba hẹn hò? Cô hoàn toàn quên mất vụ này rồi!

"Xin lỗi, tớ quên mất..."

Cố Hoài bất đắc dĩ thở nhẹ một tiếng: "Không vội, từ từ suy nghĩ."

Sau khi Cố Hoài rời khỏi phòng, vài sinh viên còn sót lại cũng lục đục rời đi.

Không ít người lúc đi ngang qua Kỳ Nguyệt đều lộ vẻ hâm mộ, nghĩ thầm Kỳ Nguyệt may mắn quá đi, có thể ngồi bên cạnh đại thần, còn mượn cơ hội bắt chuyện với anh.

Kỳ Nguyệt vừa xách ba lô lên thì thấy Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đang nhìn mình chằm chằm, cô khó hiểu: "Biểu cảm của hai cậu là sao vậy?"

Tống Thu Thu: "Biểu cảm hâm mộ đó, có người vì muốn nhìn đại thần một cái mà chạy từ khuôn viên mới sang giảng đường cũ, cậu thì hay rồi, được đại thần hỏi lần sau hẹn hò thế nào!"

Tô Tiểu Đường: "Cơ hội tốt như vậy mà cậu lại không biết quý trọng!"

Kỳ Nguyệt lộ ra biểu cảm không tán thành: "Nào có! Tớ vô cùng quý trọng!"

Tống Thu Thu cười gượng một tiếng: "Đúng vậy, cậu đúng là rất quý trọng!"

Tô Tiểu Đường lắc đầu: "Lần đầu tiên gọi video nói chuyện cả đêm về lai giống khoai tây, lần thứ hai cùng nhau đi xem ba nghìn mẫu đất trồng khoai tây, đừng nói lần thứ ba cậu định cùng đại thần thảo luận về cơ học lượng tử đấy nhé?"

Kỳ Nguyệt sờ sờ cằm: "Ý kiến hay đó!"

Trên đầu Tô Tiểu Đường đầy dấu chấm hỏi: "Tớ chỉ thuận miệng nói thôi! Thế mà cậu lại nghĩ vậy thật?!"

Tô Tiểu Đường mệt tim, tầm mắt vô tình đảo qua một sợi dây màu đỏ trên ba lô của Kỳ Nguyệt, giây tiếp theo, cô ấy mở to mắt.

"Ơ khoan! Nguyệt bảo! Cậu... Cái dây đeo trên ba lô của cậu sao lại quen mắt thế nhỉ?"

Tống Thu Thu nghe vậy cũng nhìn sang: "Cái này... Cái này hình như cũng là vòng tay đồng tâm! Sao cái đồng tâm kết này lại giống thứ trên tay đại thần quá vậy?"

Tô Tiểu Đường mở di động ra, so sánh một hồi: "Cái gì mà giống chứ! Là giống nhau như đúc!"

Lúc này Kỳ Nguyệt mới nhớ hình như cô có thấy đồng tâm kết trên tay Cố Hoài, vì thế nói: "Các cậu đang nói đồng tâm kết trên cổ tay lão đại sao? Đương nhiên giống nhau rồi, hai chiếc vòng này vốn là một đôi mà!"

Tống Thu Thu: "...???"

Tô Tiểu Đường: "...???"

Hai người nghệch mặt một hồi, sau đó đồng thanh kinh hô: "Một đôi! Chuyện gì thế Nguyệt bảo? Vì sao cậu và đại thần lại đeo chung một cặp đồng tâm kết?"
 
Back
Top Bottom