Ngôn Tình [Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 82: Không sao, tùy ý cọ


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Triệu Dục Xuyên: "..."

Kỳ Nguyệt: "..."

Gió núi thổi qua, chỉ còn yên tĩnh và trầm mặc.

Triệu Dục Xuyên bị lửa sém tới tay, đau đớn hô lên: "Ôi đau..."

Kỳ Nguyệt ngơ ngác cầm củ khoai tây Cố Hoài vừa đưa sang, não xoay mấy vòng mới miễn cưỡng hiểu được ý của Cố Hoài.

Triệu Dục Xuyên nhìn Cố Hoài, lại nhìn sang Kỳ Nguyệt, hơi bối rối xen lẫn chút cảm giác vi diệu.

Không ngờ... Cố Hoài thích Kỳ Nguyệt?

Anh sững sờ một hồi lâu, cuối cùng lắp bắp nói: "A! Vừa rồi... vừa rồi tiểu sư muội nói hai người không thân lắm, tôi không biết hai người... không ngờ tiến sĩ Cố đối với tiểu sư muội..."

Kỳ Nguyệt: "...???"

Đừng nói anh không ngờ, cả em cũng không ngờ đây này!!!

Trong thoáng chốc, bầu không khí lại lâm vào im lặng đến quỷ dị.

Kỳ Nguyệt ôm một bụng nghi vấn nhìn sang Cố Hoài, đang cố cân nhắc từ ngữ, Cố Hoài bình thản nhìn cô, sau đó mở lời trước: "Kỳ tổng, hóa ra chúng ta không thân?"

Đối diện với đôi mắt ảm đạm sâu thẳm của Cố Hoài, Kỳ Nguyệt hơi sửng sốt, bị tầm mắt đó nhìn đến chột dạ, cô ho nhẹ một tiếng: "A, việc này... chúng ta quen nhau cũng không lâu mà..."

Tính theo thời gian cô và anh biết nhau, quả thật không được tính là thân mà?

Cho nên lúc nói thế với Triệu Dục Xuyên và các fan, cô cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Cô không ngờ câu không thân của mình sẽ khiến Cố Hoài không vui.

Cố Hoài gật gật đầu, hơi rũ mắt, vỗ vỗ đống tro tàn trên tay, anh thản nhiên nói: "Ồ, chúng ta hôn môi không tính là thân, gọi video nói chuyện cả đêm không tính là thân, cậu tặng tớ chun cột tóc không tính là thân, chúng ta giải vây giúp đối phương không tính là thân, cùng nhau đi thị sát hai ngày hai đêm cũng không tính là thân..."

Nói tới đây, Cố Hoài dừng một chút, ánh mắt như vũ bão lao về phía Kỳ Nguyệt: "Kỳ tổng, vậy phải thế nào... mới tính là thân?"

Kỳ Nguyệt hơi ngây người: "..."

Cô bỗng nhiên phát hiện, từ khi "vận mệnh sắp xếp kiếp nạn" bắt đầu, cô cùng bạn học cùng trường được mệnh danh là thần long thấy đầu không thấy đuôi này tuy biết nhau không qua lâu, nhưng lại có nhiều giao thoa như vậy...

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu: "Ừm cái đó... tớ không có ý đó... ý của tớ chỉ là... chúng ta quen nhau không lâu lắm..."

Giọng của Cố Hoài hơi lạnh: "Cho nên, thậm chí cậu còn không muốn tớ xuất hiện trên màn ảnh livestream của cậu?"

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

"Đương nhiên không phải!" Kỳ Nguyệt chỉ có thể giải thích, "Không phải vì không thân nên mới không cho cậu lộ mặt! Nếu nói không thân, tớ và Triệu sư huynh càng không thân hơn đó, anh ấy cũng được lộ mặt kìa! Tớ nói vậy với người xem là sợ cậu khó xử, ngày thường cậu ít khi lộ diện như vậy, chắc chắn không thích xuất hiện trên livestream. Hơn nữa, tớ để cậu lộ mặt thì không phải cọ nhiệt cậu sao, tớ cảm thấy như vậy không tốt lắm..."

Nghe cô giải thích, sắc mặt Cố Hoài mới hòa hoãn vài phần: "Không sao, tùy ý cọ. Hơn nữa, thật ra tớ cảm thấy, tớ và Kỳ tổng rất thân."

Kỳ - cảm thấy không tốt - tổng: "..."

Triệu Dục Xuyên ngồi bên đống lửa cảm thấy áp lực như bị núi đè: "..."

Vừa lúc này, chuông di động của Triệu Dục Xuyên vang lên, anh liền đứng lên như được đại xá: "Ờm, tôi... tôi còn có việc, tôi đi trước đây! Tiểu sư muội, tiến sĩ Cố, nếu có việc gì thì hai người có thể qua trạm giám sát tìm tôi!"

"Ồ, được được, anh cứ bận việc của mình đi..." Kỳ Nguyệt vẫn duy trì biểu cảm mơ màng vẫy vẫy tay.

Lúc này, trong không khí dường như truyền đến một tiếng K.O!!!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 83: Hai tầng ý nghĩa


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Nhưng!

Trọng điểm không phải có thân hay không mà?

Trọng tâm là...

Vừa rồi Cố Hoài nói với Triệu Dục Xuyên câu kia...

Rõ ràng người hỏi là cô, sao lại biến thành cô bị chất vấn rồi?

Kỳ Nguyệt kéo lại đề tài: "Từ từ! Tớ muốn hỏi chuyện vừa rồi, câu cậu vừa nói với Triệu Dục Xuyên là... là có ý gì?"

Con ngươi Cố Hoài phản chiếu ánh lửa đang nhảy nhót, chập chờn sáng tối, anh nhàn nhạt đáp: "Có hai tầng ý nghĩa, Kỳ tổng muốn hỏi nghĩa nào?"

Kỳ Nguyệt: "..."

Quả nhiên tâm tư của lão đại không phải thứ người thường có thể đoán được, một câu còn có tận hai nghĩa!

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, khiêm tốn thỉnh giáo: "Lão đại, ngài có thể nói cặn kẽ không?"

Cố Hoài khều khều đống lửa trước người, thờ ơ đáp: "Nếu cậu hỏi tầng nghĩa thứ nhất, vậy thì không cần cảm ơn."

Kỳ Nguyệt: "...???"

Nín thở lắng nghe cuối cùng nhận được câu "không cần cảm ơn" là có ý gì?

Còn tầng nghĩa thứ hai nữa chứ! Tầng thứ nhất cô đã không có cách lý giải rồi!

Nhìn biểu cảm mịt mờ của cô, Cố Hoài thở nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ nói giải thích: "Được rồi, là tớ xem nhẹ mức độ không hiểu phong tình của Kỳ tổng. Cậu không nhìn ra Triệu Dục Xuyên có ý với cậu sao?"

Kỳ Nguyệt ngây người: "Không... không thể nào... Triệu sư huynh... đối với tớ...?"

Sao có thể chứ!

Có sao?

Sao cô hoàn toàn không nhận ra vậy?

Cho nên, vừa rồi Cố Hoài nói vậy là vì "có qua có lại", giúp cô b*p ch*t hoa đào ư?

Vậy nên mới nói "không cần cảm ơn" với cô?

Tốc độ diệt hoa đào của đại thần nhanh quá đi, cô còn chưa kịp nhận ra đã bị b*p ch*t rồi...

Tuy rằng cô không tính yêu đương thời đại học, nhưng thật sự... Triệu Dục Xuyên nói cô và anh ấy cùng chuyên ngành, cùng chí hướng, nơi làm việc của anh ấy cũng rất gần cô, xét từ khía cạnh khách quan thì anh ấy quả thật là một đối tượng rất thích hợp.

Đương nhiên, đến giờ cô mới nghĩ thì đã quá muộn rồi.

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu, không biết nên nói gì, ngơ ngác đáp: "Việc này... Đại thần... Cậu... tốc độ diệt hoa đào của cậu nhanh ghê... tớ còn chưa kịp nhận ra..."

Cố Hoài: "Kỳ tổng quá khen, nên làm."

Kỳ Nguyệt: "..."

Cố Hoài liếc cô một cái: "Nhìn phản ứng của Kỳ tổng, xem ra hơi tiếc nuối?"

Kỳ Nguyệt: "Không có..."

Cố Hoài ra tay nhanh đến mức khiến cô còn không kịp cảm thấy tiếc nuối...

Kỳ Nguyệt suy nghĩ: "Vậy tầng nghĩa thứ hai thì sao?"

"Kỳ tổng nghĩ thế nào?" Cố Hoài hứng thú hỏi ngược lại.

Kỳ Nguyệt thở dài: "Lão đại, tâm tư của cậu sao tớ có thể đoán ra chứ..."

Cố Hoài gật gật đầu: "Vậy tớ cho cậu thời gian, từ từ đoán, ba phút đủ không?"

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi giật: "..."

Cố Hoài cũng đọc được những bình luận kia sao...

....

Cùng lúc đó, trong trạm giám sát.

Sau khi Triệu Dục Xuyên trở về, một nghiên cứu viên trong nhóm tò mò bước lên: "Ê, Đại Xuyên, tiểu sư muội thế nào? Xinh không?"

Trên mặt Triệu Dục Xuyên vẫn còn sót lại vài phần kinh sợ, đáp lại theo bản năng: "Rất xinh đẹp... không chỉ xinh mà còn nội ngoại kiêm tu, tài năng xuất chúng..."

"Oa! Vậy cậu còn không nắm chặt cơ hội à?" Đồng nghiệp nháy mắt hất bả vai anh trêu chọc.

Khóe miệng Triệu Dục Xuyên hơi co quắp: "Tớ vốn muốn nắm bắt cơ hội..."

"Sau đó thì sao, sau đó sao nữa?"Đồng nghiệp hưng phấn thúc giục.

Triệu Dục Xuyên im lặng trong chớp mắt: "Sau đó... hoàng đế gây dựng cơ đồ, nửa đường chết yểu..."

Đồng nghiệp không hiểu: "Gì cơ? Nói tiếng người đi!"

Triệu Dục Xuyên thở dài, bất đắc dĩ giải thích: "Tớ chuẩn bị theo đuổi thì gặp tình địch, tình địch một đao hạ gục tớ."
Đồng nghiệp kinh ngạc truy hỏi: "Ôi shit! Tình địch nào mà trâu vậy, chỉ một đao đã hạ gục cậu?"

Triệu Dục Xuyên: "Ha ha..."

Triệu Dục Xuyên cười gượng một tiếng, bày tỏ không muốn nói chuyện.

Đồng nghiệp vẫn chưa từ bỏ ý định bát quái: "Triệu Dục Xuyên, tôi thấy tiểu tử cậu nhát gan thì có! Không phải chỉ là tình địch thôi à, vậy mà có thể dọa cậu chưa đánh đã lui? Rốt cuộc là ai?"

Triệu Dục Xuyên: "Cố Hoài."

Đồng nghiệp: "..."

Đồng nghiệp trầm mặc ba giây, cầm ly trà trên bàn lên, uống một ngụm áp chế sự kinh hãi, sau đó mới nói: "Xin lỗi, làm phiền rồi, coi như tớ chưa thả rắm, cơ đồ này của cậu nên vứt sang một bên đi."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 84: Quá long trọng


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt ngây ngốc ngồi bên đống lửa suy nghĩ, chuông di động của Cố Hoài đột nhiên vang lên.

Cố Hoài nhìn tên người gọi rồi bắt máy: "Alo, cậu... Vâng, bọn con đang ở ruộng thí nghiệm. Thời gian? Con không biết, để con hỏi cô ấy đã."

Cố Hoài nhìn sang Kỳ Nguyệt: "Cậu tớ hỏi khi nào chúng ta qua đó?"

"Cậu...?" Kỳ Nguyệt sững sờ một lát mới nhớ ra cậu của Cố Hoài là giáo sư Thẩm, vì thế vội đáp: "Khi nào cũng được! Tớ đều được hết! Đừng để giáo sư Thẩm chờ lâu!"

Cố Hoài gật đầu, nói tiếp với người trong di động: "Cậu, bây giờ bọn con sẽ đi. Vâng, con biết."

Nói xong, Cố Hoài cúp máy: "Vậy bây giờ chúng ta đi nhé?"

Kỳ Nguyệt gật đầu như giã tỏi: "Được được được! Chúng ta đến nhà hàng nào đây? Giáo sư Thẩm có kiêng món gì không?"

Cố Hoài cười cười: "Không đi nhà hàng, đến nhà giáo sư Thẩm."

Kỳ Nguyệt: "Hả... nhà... nhà giáo sư Thẩm?"

Cô nghĩ sẽ ăn một bữa cơm ở đâu đó cơ, không ngờ lại đến nhà giáo sư Thẩm.

Cố Hoài: "Ừ."

Kỳ Nguyệt hơi hồi hộp: "Thật sự đến nhà giáo sư Thẩm ư? Không phải nói tớ mời cơm sao?"

"Sao có thể để một tiểu bối như cậu mời khách chứ." Cố Hoài nói tiếp, "Huống chi nhà của cậu tớ cách đây không xa, đi cũng khá tiện."

Tuy rằng có hơi khẩn trương, nhưng đây là ý của giáo sư Thẩm, Kỳ Nguyệt đương nhiên sẽ dựa theo đó mà làm: "Vậy gần nhà giáo sư Thẩm có siêu thị hay cửa hàng nào không? Tớ muốn mua thêm chút trái cây hay gì đó, không thể vác tay không đến đó được."

Cố Hoài: "Có một siêu thị, các mặt hàng trong đó khá đầy đủ."

Kỳ Nguyệt: "Được được, vậy chúng ta đi nhanh đi! Giáo sư Thẩm thích ăn loại trái cây gì?"

Cố Hoài: "Loại gì cũng được, ông ấy không kén ăn."

Kỳ Nguyệt: "Vậy mua thêm vài thứ khác nữa, đúng rồi, Thẩm phu nhân có ở nhà không? Tớ mua tặng bà ấy một bó hoa được chứ?"

Cố Hoài: "Ở nhà, hoa cũng có thể."

Kỳ Nguyệt: "Thẩm phu nhân thích loại hoa gì?"

Cố Hoài: "Hoa Tulip."

Kỳ Nguyệt: "Giáo sư Thẩm còn thích gì khác không?"

Cố Hoài: "..."

Rất hiển nhiên, vào lúc này, Cố Hoài phát hiện trong đầu Kỳ Nguyệt chỉ toàn là cậu mình.

....

Rất nhanh, Kỳ Nguyệt và Cố Hoài cùng nhau đến siêu thị gần nhà giáo sư Thẩm.

Quả thật các loại mặt hàng trong siêu thị này khá đầy đủ, còn có một quầy bán hoa tươi.

Kỳ Nguyệt mua một bó hoa Tulip mà Thẩm phu nhân thích, sau đó mua trái cây, tiếp theo lại lượn đến khu thực phẩm chức năng.

Cố Hoài theo sau Kỳ Nguyệt giúp cô đẩy xe đẩy, mắt thấy cô mua xong hoa tươi và trái cây rồi mà vẫn định mua tiếp, anh không khỏi nhướn mày, nhắc nhở cô: "Kỳ tổng, nhiêu đó đủ rồi, không cần mua quá nhiều đâu."

Kỳ Nguyệt nhíu mày: "Như vậy sao được, đây là lần đầu tiên gặp giáo sư Thẩm đó, còn tới nhà ông ấy nữa!"

Cố Hoài cười khẽ một tiếng: "Tớ có thể lý giải tâm tình của cậu, nhưng nếu cậu long trọng như vậy, cậu mợ tớ sẽ cho rằng... tớ đưa bạn gái về ra mắt."

"Khụ khụ khụ..." Kỳ Nguyệt bị sặc một trận, bàn tay đang cầm thực phẩm chức năng khựng lại: "Ặc... sẽ sao?"

Cố Hoài: "Cậu nói xem?"

Kỳ Nguyệt vội bỏ hộp thực phẩm chức năng kia xuống: "Vậy... vậy tớ sẽ mua vừa phải thôi, phù hợp lễ phép cơ bản là được rồi. Là do tớ quá khẩn trương, không suy xét chu toàn."

Cố Hoài gật đầu: "Ừ, bỏ lại đi, lần này chỉ mua trái cây và hoa là đủ rồi, thứ khác lần sau hẳn tính."

Kỳ Nguyệt: "Được được! Vậy nghe cậu đi!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 85: Gặp ba mẹ chồng


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cửa nhà giáo sư Thẩm.

Kỳ Nguyệt dừng bước, hít sâu một hơi: "Khoan... Từ từ... Chờ tớ ổn định tâm tình đã..."

Cố Hoài: "Hồi hộp?"

Kỳ Nguyệt liếc anh: "Đương nhiên hồi hộp rồi! Cậu sờ lòng bàn tay tớ đi, tớ căng thẳng đến nỗi tay toàn mồ hôi lạnh đây nè!"

Đôi mắt Cố Hoài đảo sang bàn tay nhỏ nhắn của thiếu nữ, khẽ cười: "Không cần sờ, tớ cảm nhận được. Cậu căng thẳng như vậy, người không biết còn tưởng cậu đi gặp ba mẹ chồng đấy."

Kỳ Nguyệt nhỏ giọng lẩm bầm: "Gặp ba mẹ chồng nào hồi hộp bằng đi gặp giáo sư Thẩm chứ... Ông ấy là thần tượng tớ sùng bái nhiều năm đó! Ây, lỡ như tớ làm gì đó không hợp lễ nghĩa thì phải làm sao đây? Còn nữa, tớ đột nhiên đến nhà có phải quá đường đột rồi không? Giáo sư Thẩm và Thẩm phu nhân sẽ không nghĩ tớ quấy rầy họ chứ?"

Đối mặt với mấy vấn đề liên tiếp của cô gái, Cố Hoài hơi nhướng mày: "Sẽ không. Bọn họ sẽ rất thích cậu."

Kỳ Nguyệt nửa tin nửa ngờ, thắc mắc tại sao Cố Hoài lại chắc chắn như thế: "Thật sao?"

Cố Hoài gật đầu, thong dong đáp: "Ừ, dẫu sao, yêu ai yêu cả đường đi."

Kỳ Nguyệt: "..."

Yêu ai yêu cả đường đi?

Ý là vợ chồng giáo sư Thẩm sẽ nể mặt Cố Hoài mà thích cô ấy hả?

Yêu ai yêu cả đường đi còn có thể dùng như vậy?

Trình độ thành ngữ của đại thần thật khiến người ta mở mang kiến thức mà...

Kỳ Nguyệt hít sâu rất nhiều lần mới chuẩn bị xong tâm lý, cô vươn tay gõ cửa.

Cửa rất nhanh được mở ra, người mở cửa là một người phụ nữ trẻ duyên dáng.

"Ôi chao, A Hoài về rồi! Vị này chính là người bạn mà A Hoài nói, Kỳ tiểu thư đúng không? Mau vào nhà đi!" Vừa nhìn thấy Cố Hoài và Kỳ Nguyệt, bà ấy liền nhiệt tình mời hai người vào nhà.

Kỳ Nguyệt quan sát bà ấy một cái, sau đó ghé lại gần Cố Hoài hỏi nhỏ: "Đại thần... đây là... chị họ của cậu sao?"

Giọng của Kỳ Nguyệt không lớn, nhưng người phụ nữ kia vẫn nghe thấy, bà ấy cười tươi lộ ra lúm đồng tiền xinh như hoa, sẳng giọng quở trách: "Đứa nhỏ này, mợ là mợ của A Hoài!"

Kỳ Nguyệt hơi kinh ngạc, vội vàng xin lỗi: "Hả! Ơ... ngại quá... chào Thẩm phu nhân! Cháu không ngờ phu nhân lại trẻ tuổi như vậy!"

Trông Thẩm phu nhân trẻ quá đi mất!

"Đứa nhỏ này thật khéo ăn nói, mợ đã hơn bốn mươi rồi, trẻ gì nữa chứ!" Tuy ngoài miệng Thẩm phu nhân nói vậy, nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ cao hứng.

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu: "Không có... cháu hoàn toàn không nhìn ra dấu hiệu tuổi tác của phu nhân ạ..."

Thẩm phu nhân vui vẻ khom lưng tìm dép lê cho hai người: "Kỳ tiểu thư..."

Kỳ Nguyệt vội nói: "Thẩm phu nhân, người cứ gọi cháu là Kỳ Nguyệt."

"Được, Kỳ Nguyệt... con mang đôi này đi! Đây là đôi mới mua, vừa mới mua!" Thẩm phu nhân lấy một đôi dép lê từ tủ giày đưa cho Kỳ Nguyệt.

Đôi Thẩm phu nhân đưa cho cô là một đôi dép lê màu hồng, trên dép còn có hình heo nhỏ.

Lại còn đặc biệt chuẩn bị dép cho khách...

Kỳ Nguyệt thụ sủng nhược kinh, vội nhận lấy: "Cảm ơn Thẩm phu nhân!"

Trông có vẻ Cố Hoài thường xuyên đến đây, anh quen cửa quen nẻo mà lấy một đôi dép lê từ tầng tủ thứ ba ra.

Đôi của Cố Hoài có màu xám, có một hình sói xám được in trên đó.

Kỳ Nguyệt: "..."

Ặc, không ngờ đại thần còn có một mặt trẻ con như vậy...

Cố Hoài nhìn sang Kỳ Nguyệt, thấp giọng thì thầm bên tai cô: "Kỳ tổng dỗ trưởng bối vui vẻ như vậy thật khiến tớ ngạc nhiên, khó trách cậu không khẩn trương khi gặp ba mẹ chồng."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 86: Nhờ phúc của cậu


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một trận: "Đại thần quá khen rồi, tớ chỉ nói thật mà thôi. Đến lúc thật sự gặp ba mẹ chồng gì đó, có căng thẳng hay không tớ vẫn chưa biết, dù sao cũng chưa từng gặp..."

Cố Hoài gật đầu: "Không sao, coi như tập trước, quen tay hay việc."

Kỳ Nguyệt: "..."

Đại thần lại bắt đầu thể hiện trình độ sử dụng thành ngữ độc đáo của mình rồi...

Kỳ Nguyệt đổi giày đi vào nhà, đưa bó hoa trong ngực và trái cây cho Thẩm phu nhân: "Thẩm phu nhân, cháu không biết phu nhân và giáo sư Thẩm thích cái gì, nên đã mua một bó hoa và trái cây..."

"Ôi chao đến thì đến thôi, còn mang theo đồ nữa, khách sáo quá! Con là bạn của A Hoài thì chính là người trong nhà, không cần khách sáo như vậy!" Thẩm phu nhân thân thiết đáp.

Sự nhiệt tình của bà ấy làm Kỳ Nguyệt có chút thẹn thùng, cô lễ phép nói tiếp: "Nên lễ phép ạ, cháu nghe Cố Hoài nói phu nhân thích Tulip, nên đã mua Tulip."

Thẩm phu nhân chỉnh lại cánh hoa, trông vô cùng vui vẻ: "Con có lòng rồi, mợ rất thích!"

"Phu nhân thích là được!" Kỳ Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, vừa nói vừa nhìn sơ qua căn phòng.

Hình như không có giáo sư Thẩm?

Nhưng, phòng bếp hình như có tiếng đang xào rau.

Trong nhà còn người khác sao?

Thẩm phu nhân cẩn thận cắm hoa tươi vào bình, cười nói: "Kỳ Nguyệt, con và A Hoài ngồi đi, giáo sư Thẩm của các con đang nấu ăn dưới bếp, sắp xong rồi!"

Kỳ Nguyệt há hốc mồm, cô máy móc nhìn sang Cố Hoài đang đứng bên cạnh: "Đại... đại thần... Giáo sư Thẩm đích thân xuống bếp á?"

Cố Hoài nhìn cô: "Sao thế?"

Kỳ Nguyệt khiếp sợ ra mặt, dùng lại câu Cố Hoài nói với cô cách đây không lâu: "Vậy... vậy có phải long trọng quá không?"

Cố Hoài còn nói cô long trọng, rốt cuộc ai mới là người long trọng chứ!

Giáo sư Thẩm đích thân xuống bếp nấu cơm cho cô a a a a a!

Cố Hoài nhướn mày: "Long trọng sao?"

Kỳ Nguyệt không thể tin nổi: "Không long trọng sao?"

Trời ơi! Thần tượng đích thân xuống bếp nấu cơm cho cô, cho dù nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới đâu!

Đây có phải giấc mơ mà cô có thể mơ mà cần không tốn tiền không?

Kỳ Nguyệt nhìn Cố Hoài với đôi mắt sáng lấp lánh: "Cảm ơn đại thần! Nhờ phúc của cậu!!!"

Cố Hoài khẽ cười một tiếng, như cười như không nhìn cô một cái: "Nhờ phúc của tớ? Chỉ sợ Kỷ tổng nói ngược rồi."

Kỳ Nguyệt hơi sửng sốt: "Hả...? Là sao cơ?"

Cố Hoài nói với giọng đầy ẩn ý: "Là tớ nhờ phúc của cậu."

Thẩm phu nhân cười xen vào: "A Hoài nói không sai, thường ngày lão Thẩm rất bận, nghe nói Cố Hoài muốn đưa bạn về nhà, nên ông ấy cố ý tăng ca làm xong việc rồi về sớm, nói nhất định phải tự xuống bếp chiêu đãi mới được."

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Cô quả thật, thụ sủng nhược kinh!

Kỳ Nguyệt ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ nhìn sang Cố Hoài, do dự một hồi mới thấp giọng hỏi: "Đại thần, cậu... rốt cuộc cậu nói gì với giáo sư Thẩm vậy..."

Cố Hoài bình tĩnh đáp: "Không nói gì cả, chỉ nói đưa bạn về nhà."

"Vậy sao?" Trong đầu Kỳ Nguyệt toàn dấu chấm hỏi: "Giáo sư Thẩm luôn nhiệt tình chiêu đãi bạn của cậu như thế sao?"

Dường như Cố Hoài đang nhớ về một chút hồi ức, sau đó đáp: "Nếu về nam thì Giang Lãng và Lăng Phong từng tới đây, cậu tớ gọi đồ ăn ngoài về. Còn về nữ thì tớ không rõ lắm, dẫu sao đây cũng là lần đầu tớ đưa bạn nữ về nhà."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 87: Đãi ngộ bạn gái nên có


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Biểu cảm của Kỳ Nguyệt khó có thể hình dung: "..."

Gọi đồ ăn ngoài...

Đích thân xuống bếp...

Tiêu chuẩn kép của giáo sư Thẩm có phải hơi quá không?

Không đúng! Thần tượng sao có thể tiêu chuẩn kép chứ!

Thật ra sau khi nghe Cố Hoài miêu tả, câu của anh không có vấn đề gì, nhưng cô có đủ lý do để hoài nghi giáo sư Thẩm và Thẩm phu nhân hiểu lầm gì đó rồi.

"Lão Thẩm! Bạn của A Hoài đến rồi!" Sau khi cắm hoa xong, Thẩm phu nhân hướng về phía phòng bếp hô một câu.

Sau một lúc lâu, cửa phòng bếp được mở ra.

Giáo sư Thẩm đeo tạp dề, một tay cầm nắp nồi, một tay cầm thìa bước ra, vừa thấy Kỳ Nguyệt thì lập tức cười tươi: "Kỳ tiểu thư đến rồi, ngồi ngồi ngồi, ăn chút trái cây, nghỉ ngơi một lát, còn hai món nữa chưa xong!"

Nhiệt tình không khác gì Thẩm phu nhân.

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Nhìn thấy nam thần!

Lúc giáo sư Thẩm xuất hiện trong tivi vừa chuyên nghiệp cẩn thận lại vừa nghiêm túc, đây là lần đầu cô thấy bộ dạng hòa ái dễ gần của ông ấy!

Vừa nhìn thấy giáo sư Thẩm, Kỳ Nguyệt lập tức đứng thẳng, sau đó gập người chín mươi độ: "Chào... chào giáo sư Thẩm! Xin lỗi đã làm phiền... Còn để ngài đích thân xuống bếp! Cháu... để cháu giúp ngài... Cháu có thể giúp được gì không?"

Giáo sư Thẩm cười ha hả: "Không có gì cần cháu làm hết, cháu chờ ăn là được, để A Hoài nói ngồi với cháu, hai đứa xem tivi đi, sắp được ăn cơm rồi."

Giáo sư Thẩm nói xong lại hớn hở bước vào phòng bếp tiếp tục nấu ăn.

Kỳ Nguyệt: "..."

Kỳ Nguyệt sửng sốt trong chốc lát, sau đó nhìn sang Cố Hoài xin trợ giúp: "Ơ... việc... việc này không tốt cho lắm..."

Để giáo sư Thẩm xuống bếp, cô chờ ăn?

Cố Hoài giúp Thẩm phu nhân đem đĩa trái cây và điểm tâm ra, đặt trên bàn trà trước mặt Kỳ Nguyệt: "Không sao, ngồi đi."

Tuy rằng Kỳ Nguyệt ngồi xuống, nhưng cứ như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than, nói thầm: "Sao tớ có thể yên tâm ngồi chứ."

Cố Hoài cầm một quả quýt, lột vỏ rồi đưa cô: "Vì sao không yên tâm?"

Kỳ Nguyệt nhận lấy quả quýt, vắt hết óc để tìm từ ngữ thích hợp để diễn tả tâm tình của mình lúc này.

"Bởi vì... Đức bất phối vị?* Không đúng không đúng... hữu danh vô thực? Cũng không đúng..."

(*) Đức bất phối vị: Đức không tương xứng với địa vị.

Kỳ Nguyệt nhìn dép lê, nhìn sang hướng phòng bếp, lại nhìn đến qua quýt trong tay, ho khan một tiếng: "Tóm lại cảm giác của tớ chính là... được nhận đãi ngộ như bạn gái cậu?"

Cố Hoài nhàn nhạt đáp: "Kỳ tổng lo nhiều rồi, nhà cậu tớ chỉ tương đối hiếu khách thôi."

Giọng điệu rất chi là đương nhiên.

Kỳ Nguyệt: "..."

Chỉ tương đối hiếu khách?

Đặc biệt chuẩn bị dép cho khách chỉ đến một lần là tương đối á?

Nếu gặp một người mà bạn chưa từng gặp bao giờ, nên hẹn đi ăn tối nhà hàng hoặc đâu đó đúng không? Đặc biệt là người như giáo sư Thẩm, mời khách tại nhà, còn đích thân xuống bếp, không cho một tiểu bối như cô xuống bếp...

Đó tuyệt đối là đãi ngộ cao cấp!

Cô có tài đức gì chứ???

Trên đầu Kỳ Nguyệt đầy vạch đen kèm thêm vài dấu chấm hỏi: "Khụ, đại thần... cậu nghiêm túc chứ... Sao tớ lại cảm thấy... cậu đang hố tớ..."

Nghe câu cuối cùng của cô, Cố Hoài cười nhẹ, nhướn mày: "Bằng không thì sao? Thế đã tính là đãi ngộ bạn gái nên có? Kỳ tổng quá xem nhẹ đãi ngộ của bạn gái tớ rồi."
Kỳ Nguyệt kinh ngạc: "Thế này mà còn là xem nhẹ á? Vậy đãi ngộ... của bạn gái cậu hơi cao đó..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 88: Chị ơi


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Rất nhanh, giáo sư Thẩm đã nấu xong, cả một bàn đầy ắp thức ăn.

Chỉ có bốn người, có phải nấu hơi nhiều không?

"Kỳ Nguyệt à, con ăn nhiều một chút, con gầy quá, gần bồi bổ!"

Thẩm phu nhân không ngừng gắp thức ăn cho cô, chẳng mấy chốc bát của Kỳ Nguyệt đã cao như một ngọn đồi.

Ặc nhiều quá...

Chắc chắn cô ăn không hết đâu!

Nhưng được Thẩm phu nhân gắp, nếu cô không ăn hết thì không lễ phép!

Kỳ Nguyệt nuốt nước bọt, hít sâu một hơi, lấy tinh thần cho dù no chết cũng phải ăn hết!

Lúc này, Cố Hoài kéo bát của Kỳ Nguyệt đến trước mặt mình, dùng đôi đũa chưa sử dụng gắp thức ăn trong bát của cô sang bát mình.

Kỳ Nguyệt tỏ vẻ cảm kích, đại thần tri kỷ quá đi!

Thẩm phu nhân thấy thế thì bất mãn: "A Hoài, sao con lại cướp đồ ăn của Kỳ Nguyệt chứ!"

Cố Hoài bình tĩnh đáp: "Đồ ăn trong bát cô ấy ngon."

Thẩm phu nhân: "..."

Kỳ Nguyệt: "..."

Đại thần, cậu thông minh như vậy, không thể tìm lý do nào khác hợp lý hơn sao?

Thẩm phu nhân bật cười: "Đứa nhỏ này!"

Giáo sư Thẩm mở miệng: "Còn không phải do bà gắp nhiều đồ ăn quá sao, để đứa nhỏ muốn ăn gì thì nó tự gắp!"

Ông hòa ái nhìn Kỳ Nguyệt: "Kỳ Nguyệt à, đều là người trong nhà, không cần câu nệ, con ăn không hết thì cứ để cho Cố Hoài!"

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Giáo sư Thẩm thật quá thân thiện!

Thẩm phu nhân cười yêu kiều: "Được được được, Kỳ Nguyệt, con muốn ăn gì thì tự gắp nhé! Không muốn ăn thì cứ gắp cho Cố Hoài!"

"Dạ, cảm ơn Thẩm phu nhân." Kỳ Nguyệt gật đầu liên tục.

Tuy vợ chồng giáo sư Thẩm nói vậy, nhưng đương nhiên cô không thể gắp thứ không ăn cho Cố Hoài.

Nhưng dư quang của Kỳ Nguyệt đảo qua bát của mình, hơi giật mình vì phát hiện những thứ Cố Hoài vừa "cướp đi" trùng hợp đều là mấy thứ cô không thích.

Kỳ Nguyệt vẫn luôn cho rằng lấy tính cách của giáo sư Thẩm, ông ấy sẽ tuân theo quy tắc gì mà "lúc ăn và ngủ không nói chuyện", nhưng không ngờ bữa cơm này ăn rất vui vẻ.

Biết cô hứng thú với đề tài lai giống khoai tây, giáo sư Thẩm cùng cô nói không ít, Thẩm phu nhân sợ cô câu nệ, cũng thường cùng cô nói chuyện phiếm.

"Kỳ Nguyệt à, năm nay con học đại học năm tư rồi đúng không?" Thẩm phu nhân hỏi.

"Đúng vậy Thẩm phu nhân."

"Ồ, thế năm nay 22 tuổi rồi?" Thẩm phu nhân nhìn thoáng qua Cố Hoài, "Ây da, vậy thì lớn bằng Cố Hoài nhà mợ rồi."

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, không đáp, cô không dám nhận mình "lớn bằng" đại thần.

"Kỳ Nguyệt, sinh nhật con là tháng mấy?" Thẩm phu nhân lại hỏi.

"Dạ con sinh ngày 17 tháng 2." Kỳ Nguyệt trả lời.

Thẩm phu nhân tính toán: "A Hoài sinh ngày 13 tháng 3, vậy nó nhỏ hơn con hai mươi mấy ngày tuổi rồi!"

Kỳ Nguyệt hơi khiếp sợ nhìn sang Cố Hoài ngồi bên cạnh: "..."

Ôi đệch!

Đại thần song bằng tiến sĩ còn nhỏ hơn cô á?

Việc này... cảm giác chênh lệch giữa người với người trong thế giới này càng lúc càng lớn mà!

Thẩm phu nhân cười nói: "Ha, con gái lớn một chút rất tốt, lớn một chút tốt vô cùng! Gần đây rất lưu hành tình chị em!"

Kỳ Nguyệt đang chìm đắm trong khiếp sợ nghe vậy thì trực tiếp bị sặc: "Khụ khụ khụ..."

Trời má! Xem ra giáo sư Thẩm và Thẩm phu nhân hiểu lầm thật rồi.

Cố Hoài vỗ vỗ lưng Kỳ Nguyệt: "Đừng kích động..."

Nói xong ba chữ này, anh lại hạ thấp giọng, thì thầm bên tai cô: "Chị ơi..."
Kỳ Nguyệt: "...!!!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 89: Gặp người cậu thích


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trái tim Kỳ Nguyệt đập lệch nửa nhịp, khiếp sợ trừng Cố Hoài.

Đại thần! Đừng gọi bậy mà!

Không phải chỉ sinh trước cậu hai mươi mấy ngày thôi sao!

Còn chưa đến một tháng đấy!

Làm tròn thì chúng ta là bạn bè cùng tuổi đó!

Không cần phải gọi thế đâu!

Chờ Kỳ Nguyệt ngừng ho, Cố Hoài cười nhẹ, thu tay về ngồi dựa vào ghế, biểu cảm rất bình tĩnh, tựa như người vừa kêu "chị" không phải anh vậy.

Quen nhau càng lâu cô càng phát hiện Cố Hoài hoàn toàn không phải kiểu người thoát tục như bề ngoài, ngược lại có đôi phần rất... phúc hắc...

Kỳ Nguyệt đang nghĩ không biết có nên giải thích hay không, Thẩm phu nhân lại hỏi tiếp: "Đúng rồi Kỳ Nguyệt, quê của con ở đâu?"

Kỳ Nguyệt đáp: "Tuy cấp ba cháu sống ở thành phố B, nhưng cũng chỉ ba năm đó thôi, thật ra quê quán của cháu ở thành phố Ngân, cháu lớn lên tại một thôn ở đó."

Thẩm phu nhân: "Thành phố Ngân à! Đó là một nơi non xanh nước biếc!"

Kỳ Nguyệt mỉm cười: "Đúng vậy! Phong cảnh rất đẹp! Chất lượng nước cũng rất tốt! Có điều phát triển quá chậm... Trước khi vào đại học cháu đã đồng ý với trưởng thôn sau khi tốt nghiệp sẽ về quê!"

Giáo sư Thẩm thở dài: "Người trẻ tuổi đều chạy đi nơi khác, đương nhiên phát triển chậm. Chấn hưng nông thôn không thể chỉ dựa vào nông thôn, còn phải nhờ vào kĩ thuật của đô thị ra sức!"

Kỳ Nguyệt mở miệng: "Đúng thế, cho nên điều quan trọng nhất là làm sao để người trẻ tuổi bằng lòng trở về thôn thôn phát triển, bằng không rất nhiều thôn đều là "làng rỗng". Trong quá khứ, có rất nhiều địa phương nghèo phụ thuộc vào tiền quyên góp, điều này căn bản không giải quyết được vấn đề. Gần đây livestream càng ngày càng trở nên phổ biến, bản thân cháu cũng từng thử dùng livestream để bán sản phẩm nông nghiệp trong một khoảng thời gian, nó cũng là một biện pháp khả thi."

Giáo sư Thẩm tán đồng: "Quả thật, tiếp thu thứ mới, thử nghiệm phương pháp mới là một cách rất hữu ích."

Mắt thấy đề tài của Kỳ Nguyệt và giáo sư Thẩm chạy thẳng sang "chấn hưng nông thôn", Thẩm phu nhân nhịn không được mà ho nhẹ một tiếng: "Kỳ Nguyệt à, con định về quê sau khi tốt nghiệp sao?"

Kỳ Nguyệt gật đầu: "Đúng ạ."

"Về quê giúp quê nhà phát triển đúng là chuyện tốt, người trẻ tuổi chịu về quê giống con ngày càng ít..."

Trên mắt Thẩm phu nhân lộ ra vẻ buồn rầu, bà thử thăm dò: "Có điều, khi quê nhà phát triển rồi thì sao? Con có cân nhắc đến việc trở về thành phố A không? Kỳ thật, lấy năng lực của con, nếu con đi theo hướng nghiên cứu khoa học thì sẽ có thể làm được nhiều việc hơn!"

Thẩm phu nhân nói xong thì nhìn về phía giáo sư Thẩm: "Tôi nói đúng không, lão Thẩm?"

Đối với lời của vợ mình, giáo sư Thẩm cũng gật đầu tỏ vẻ tán đồng, hiển nhiên tán thành năng lực của Kỳ Nguyệt: "Tôi từng xem qua luận văn của Kỳ Nguyệt, quả thật rất có năng lực và ý tưởng."

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng: "Cảm ơn giáo sư Thẩm và Thẩm phu nhân khen ngợi, có điều cháu vẫn chưa nghĩ xa như vậy."

Thẩm phu nhân trầm ngâm: "Nếu sau khi về quê, cháu gặp được người mình thích thì sao? Sẽ định cư ở quê luôn ư?"

"Việc này..." Quả thật Kỳ Nguyệt chưa nghĩ đến vấn đề này, cô do dự một lát mới đáp: "Duyên phận là thứ không ai đoán trước được, chuyện này nói không chừng có thể lắm..."

....

[31/03/2022] Quẫn Quẫn Hữu Yêu sinh nhật vui vẻ!!!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 90: Cách dùng "cậu" chính xác


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Thẩm phu nhân hơi biến sắc, dường như có chút lo lắng, bà suy nghĩ rồi nói: "Ôi, thật có duyên, mợ nhớ lúc nhỏ A Hoài từng ở thành phố Ngân một đoạn thời gian! Nơi nó ở hình như được gọi là... thung lũng Đào Nguyên thì phải!"

Kỳ Nguyệt kinh ngạc: "Là thôn ở thung lũng Đào Nguyên sao? Đó... đó là quê của cháu!"

Thẩm phu nhân cũng lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ: "Vậy sao! Nói không chừng con và A Hoài đã từng gặp nhau rồi đó!"

Kỳ Nguyệt nhìn thoáng qua Cố Hoài: "Thôn cháu ở rất ít dân cư, quả thật rất có khả năng từng gặp."

Kỳ Nguyệt và vợ chồng giáo sư Thẩm trò chuyện nhiều như vậy, Cố Hoài lại đột nhiên khôi phục trạng thái "tu tiên", vẫn luôn im lặng không nói.

Kỳ Nguyệt không cảm thấy có gì bất thường cả, dù sao đây cũng là trạng thái bình thường của Cố Hoài.

Cơm nước xong xuôi, lại bị vợ chồng giáo sư Thẩm kéo đi nói chuyện nửa ngày, Kỳ Nguyệt mới tạm biệt rồi rời đi.

Đang muốn đi, Cố Hoài nhắc nhở một câu: "Sách đâu?"

"Sách... à đúng... sách!" Kỳ Nguyệt vội vàng móc ra một cuốn sách tham khảo về di truyền thực vật, khẩn trương nhìn giáo sư Thẩm: "Giáo... giáo sư Thẩm! Ngài có thể kí tặng cháu một chữ kí không?"

Giáo sư Thẩm cười đón lấy sách: "Việc này có gì không thể chứ."

Kỳ Nguyệt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, móc một cây bút máy đưa sang.

Giáo sư Thẩm nhận lấy bút mấy, viết một câu chúc bình dị: Chúc bạn học Kỳ Nguyệt có tiền đồ như gấm, nhân duyên mỹ mãn!

"Như vậy được chứ?" Giáo sư Thẩm hỏi.

"Được được! Chỉ cần là ngài viết đều được!" Kỳ Nguyệt ôm chặt sách như nhặt được báu vật!

Chữ kí đặc biệt!

Đây là chữ kí đặc biệt trong truyền thuyết sao!

Kỳ Nguyệt vui vẻ cảm ơn: "Cảm ơn giáo sư Thẩm chúc phúc! Mượn lời chúc tốt đẹp của ngài!"

May nhờ Cố Hoài nhắc nhở, bằng không cô đã quên mất việc quan trọng nhất vì kích động rồi!"

...

Tận đến khi xuống dưới lầu, biểu cảm của Kỳ Nguyệt vẫn lân lân như nằm trên mây, hạnh phúc khôn nguôi.

Trong bóng đêm, Kỳ Nguyệt nhịn không được mà nhìn lên sao trời trên đỉnh đầu cảm thán: "Trời ơi! Hạnh phúc quá đi mất! Có điều, hình như đã cọ một ít đãi ngộ của bạn gái cậu rồi!"

Vừa rồi cô luôn muốn giải thích, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp.

Huống chi vợ chồng giáo sư Thẩm lại không nói rõ cái gì, cô đột nhiên giải thích cũng hơi kì quái.

Có điều cô nghĩ, lỡ vợ chồng giáo sư Thẩm hiểu lầm thật, Cố Hoài cũng sẽ giải thích.

Cố Hoài nhìn cô: "Hi vọng không gây rắc rối cho cậu."

Kỳ Nguyệt nghe không hiểu: "Hả? Vì sao lại gây rắc rối cho tớ?"

Cố Hoài: "Sợ cậu nhận được đãi ngộ quá cao khi lần đầu tiên diễn tập gặp ba mẹ chồng, về sau sẽ cảm thấy chênh lệch quá lớn."

Kỳ Nguyệt: "Ặc, chuyện này... hẳn sẽ không..."

Chờ đã, có thể sẽ đấy!!!

Đãi ngộ như giáo sư Thẩm đích thân xuống bếp chính là đãi ngộ siêu cấp vip pro!

Kỳ Nguyệt bẻ lái chữ "không", thành thật nhỏ giọng nói thầm: "Hẳn sẽ không... không phải không có khả năng..."

Cố Hoài cười nhẹ: "Xin lỗi. Có điều, biết đâu chừng sau này cậu sẽ tìm thấy đãi ngộ cao hơn."

Kỳ Nguyệt không tán đồng, mở miệng phản bác: "Sao có thể có đãi ngộ cao hơn chứ! Giáo sư Thẩm đích thân xuống bếp đó! Lại tặng chữ kí đặc biệt! Đãi ngộ này tuyệt đối lớn, tuyệt đối vip pro! Không chấp nhận phản bác!"
Cố Hoài: "Vậy sợ rằng không còn cách nào... trừ phi... cậu là bạn gái tớ."

Kỳ Nguyệt nhìn Cố Hoài một cái, ngưỡng mộ nói: "Hâm mộ bạn gái cậu còn không bằng hâm mộ cậu! Cậu của cậu là giáo sư Thẩm! Giáo sư Thẩm là cậu của cậu đó!"

Đôi mắt thâm thúy như mực của Cố Hoài phản chiếu màn đêm trước mắt, anh chậm rãi đi về phía trước, thản nhiên nói: "Nếu cậu là bạn gái tớ, giáo sư Thẩm cũng là cậu của cậu."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 91: Có muốn ngắm sao không?


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Nếu cô là bạn gái của Cố Hoài, vậy... giáo sư Thẩm cũng là cậu của cô?

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Kỳ Nguyệt trợn tròn mắt.

Giáo sư Thẩm là cậu của cô!

Ôi đệch! Cậu nói thế làm tớ hơi muốn ngấp nghé cậu rồi đó!

Kỳ Nguyệt im lặng che mặt: "Đại thần, cậu đừng nói nữa! Tớ sợ... nhịn không được mà có ý nghĩ không an phận với cậu!!!"

Cố Hoài cười cười: "Không ngờ lần đầu tiên Kỳ tổng có ý nghĩ không an phận với tớ là vì cậu của tớ."

Kỳ Nguyệt: "Ặc..."

Tuy rằng nói vậy hơi kì quái, nhưng thật ra cũng không sai.

Hai người đi đến cửa tiểu khu, Cố Hoài dừng bước chân: "Vẫn đến nông trường sao?"

Kỳ Nguyệt nhìn sắc trời: "Có muộn quá không?"

Vốn dĩ hôm nay định đến nông trường gần đây, kết quả cô vội đi gặp giáo sư Thẩm, còn nói chuyện thật lâu, lúc này trời đã tối đen.

Cố Hoài mở miệng: "Thời gian còn sớm, chắc vẫn có thể."

Đôi mắt Kỳ Nguyệt sáng rực: "Thật vậy chăng? Chúng ta đi thôi đi thôi! Tớ đang rầu rỉ vì không biết phải mang cho Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường thứ đặc sản địa phương gì đây! Khoai tây hai cậu ấy ăn nhiều rồi, chi bằng tớ đem cho các cậu ấy gà vườn vịt đất ở đây? Nghe nói vị thịt heo đen cũng đặc biệt ngon? Ổn không?"

Cố Hoài ho nhẹ một tiếng: "Khụ, cũng đúng. Cậu không có thứ khác muốn làm sao?"

Kỳ Nguyệt suy nghĩ một chút: "Hình như không có!"

Cố Hoài rũ mắt bật cười: "Xem ra Kỳ tổng không có bất kì ý tưởng không an phận nào với tớ thật rồi."

Kỳ Nguyệt lập tức đáp: "Đương nhiên không có! Vì sao cậu lại đột nhiên nói như vậy?"

Cố Hoài nhìn về phía Kỳ Nguyệt, thuận miệng nói: "Bởi vì nếu như có, cậu hẳn đã mời tớ đi ngắm sao."

Kỳ Nguyệt: "Ơ..."

Ngôi sao có gì đẹp...

Vì thế, hai người đi xe buýt đến nông trường ở vùng ngoại ô.

Mới lên xe không lâu, Tống Tu Thu và Tô Tiểu Đường nhắn tin trong nhóm cho cô.

Tống Thu Thu: [ Nguyệt bảo, khi nào cậu mới về? Tớ nhớ cậu quá! Cậu không ở đây, không ai có thể đuổi kịp heo hết! Cuối cùng phải điều động toàn trường mới đuổi kịp! ]

Kỳ Nguyệt tưởng tượng đến cảnh tượng đó, khóe miệng hơi giật: [ Chuyện bên này của tớ đã xong xuôi, ngày mai tớ sẽ về! Cậu cố định hàng rào vững hơn một chút! Mà thôi, chờ tớ về, tớ giúp cậu cố định! ]

Tống Thu Thu: [ Ngao ~ Nguyệt bảo, không có cậu tớ phải làm sao bây giờ! ]

Tô Tiểu Đường: [ Nguyệt bảo, cậu đang ở đâu đấy? Một mình sao? Hay ở cạnh đại thần? ]

Kỳ Nguyệt: [ Tớ đang ngồi trên xe buýt, đang đi đến nông trường. ]

Tô Tiểu Đường: [Đã trễ vậy mà vẫn đến nông trường ư? ]

Tống Thu Thu: [ Đúng vậy, một cô gái như cậu đi khuya như vậy không an toàn, cậu muốn đi cũng phải chọn ban ngày chứ! ]

Kỳ Nguyệt: [ Tớ không đi một mình, đại thần cũng đi với tớ! ]

Tô Tiểu Đường: [ Úi chà! Đại thần lại đi cùng cậu kìa! Đêm hôm khuya khoắt hai cậu đến nông trường làm gì? Thành thật khai báo sẽ được khoan hồng! ]

Kỳ Nguyệt: [ Đi mua gà vườn vịt đất và thịt heo đen! ]

Tống Thu Thu: [ Tuy không phải mua khoai tây, nhưng cũng không tốt hơn bao nhiêu... ]

Tô Tiểu Đường: [ Rốt cuộc tớ đang mong đợi cái gì chứ... ]

...

Rất nhanh, Kỳ Nguyệt và Cố Hoài đến nông trường.

Vừa đến nơi, Kỳ Nguyệt cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, sau khi trời mưa bầu trời đêm trong vắt như được gột rửa, bầu trời đầy sao sáng, vầng trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời, từng đợt gió đêm mang mùi hương tươi mát của đất lướt nhẹ qua mặt.
Kỳ Nguyệt cùng Cố Hoài sóng vai dạo bước đi trên cỏ: "Kỳ tổng, có muốn ngắm sao không?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 92: BGM khác nhau (*)


(*) BGM: Background Music/Nhạc nền

Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Ngắm sao?"

Cô ở trong núi nhiều năm như vậy, ngày nào cũng có thể ngắm, cô quả thật không có gì hứng thú với sao trời....

Nhưng người sống nơi thành thị như Cố Hoài chắc hiếm khi được ngắm, hơn nữa trời đêm ở đây cũng rất đẹp!

Vì thế Kỳ Nguyệt nghĩa khí nói: "Đại thần muốn ngắm sao ư? Được thôi! Tớ đi cùng cậu, dù sao cậu đã cùng tớ đi ngắm ruộng khoai tây, còn cùng tớ đi gặp giáo sư Thẩm!"

Con ngươi Cố Hoài phản chiếu dải ngân hà trên cao, ánh mắt lập lòe ánh sáng: "Vậy, cảm ơn Kỳ tổng."

Kỳ Nguyệt: "Xuất phát!"

Cô cùng Cố Hoài đi đến đồng cỏ rộng lớn cách đó không xa.

Có rất nhiều đống cỏ khô và ngũ cốc nằm rãi rác trên đồng cỏ.

Kỳ Nguyệt chạy lon ton vài bước, nhảy lên một đống cỏ khô hơi lớn, cô vẫy tay với Cố Hoài đang đứng cách đó không xa: "Đại thần! Cậu mau đến đây! Tới thử xem! Nằm thoải mái lắm!"

Cố Hoài dáng người cao ráo nhấc chân bước đến ngồi cạnh cô.

Kỳ Nguyệt hơi hâm mộ nhìn đôi chân dài của Cố Hoài, trên mặt hiện vẻ hoài niệm: "Lúc nhỏ chơi mệt tớ thường nằm ngủ ở đống cỏ khô, sau đó chú hai phải chạy khắp đồi tìm tớ ha ha... Đại thần, cậu thấy sao? Thoải mái không? Chắc cậu chưa từng ngủ trên thứ này đúng không?"

Cố Hoài trầm mặc một lát, nhẹ giọng nỉ non: "Từng rồi."

Kỳ Nguyệt hơi kinh ngạc: "Thật sao? Cậu còn có lúc nghịch ngợm thế ư?"

Cố Hoài cười khẽ: "Một cô nhóc nghịch ngợm dẫn tớ trải nghiệm."

Đôi mắt Kỳ Nguyệt sáng lên: "Không ngờ cậu từng có thời thơ ấu như vậy!"

"Cậu thì sao? Ngủ một mình ư?" Cố Hoài đỡ trán, lơ đãng hỏi.

Kỳ Nguyệt cười đáp: "Tớ cũng không nhớ quá rõ... Hồi đó có rất nhiều đứa nhóc chơi với nhau... Có đôi khi một mình... đôi lúc thì cùng các bạn khác!"

Khuôn mặt Cố Hoài khuất sau bóng tối nên không thể nhìn rõ biểu cảm: "Phải không? Cô nhóc kéo tớ đi ngủ trên đống cỏ khô nói đó là căn cứ bí mật của cô ấy, chỉ đưa một mình tớ đến..."

Kỳ Nguyệt: "Oa! Vậy quan hệ của các cậu chắc hẳn rất tốt!"

Cố Hoài: "Rất tốt... Có điều... đó là tớ đối với cô ấy. Còn về phần cô ấy... chắc đã sớm quên tớ rồi..."

Kỳ Nguyệt không khỏi thầm nghĩ, câu này của đại thần giống yêu thầm nhớ trộm nhỉ?

Cố Hoài ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên cao, nhàn nhạt nói: "Rõ ràng không thuộc về tớ, vẫn chiếu vào trên người tớ... Có phải ánh trăng rất xấu xa hay không?"

Kỳ Nguyệt: "A..."

Ánh trăng xấu xa...

Tư duy của đại thần thật khiến người khác không theo kịp.

Kỳ Nguyệt nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu mà cám thán: "Đại thần! Cậu cảm nhận được không! Vừa đến nơi này, trong đầu đã hiện lên một khúc BGM!"

Cố Hoài nghiêng đầu hỏi: "Khúc gì cơ?"

"《Nghe mẹ kể những chuyện đã qua 》đó!" Kỳ Nguyệt ngâm nga một khúc ca: "Thuyền trăng bồng bềnh trôi giữa những đám mây sen trắng, từng làn gió thoáng qua mang theo những tiếng ca vui mừng, chúng con ngồi trên đống rơm chất cao, nghe mẹ kể về những chuyện đã qua."

"Thế nào? Có phải giai điệu của bài hát này lập tức hiện lên không?" Kỳ Nguyệt cười nói.

Cố Hoài cũng cười cười: "Tớ không nghĩ đến bài hát này..."

"Vậy khúc nhạc của cậu là gì?" Kỳ Nguyệt khá tò mò.

Cố Hoài lấy ra một bộ tai nghe không dây, đưa một cái cho Kỳ Nguyệt: "Muốn nghe không?"

"Muốn muốn muốn!" Kỳ Nguyệt nhận lấy.

Hai người cùng nhau đeo tai nghe, Cố Hoài mở nhạc trong di động.

Một lát sau, tiếng nhạc vang lên.

[ Chìm đắm trong ánh mắt em ]

[ Tìm kiếm vết tích của dải ngân hà ]
[ Xuyên qua kẻ hở thời gian ]

[ Mọi thứ vẫn chân thật như thế ]

[ Hút lấy quỹ đạo của tôi ]

...

[ Còn bao lâu nữa mới có thể tiến vào trái tim em ]

[ Còn bao lâu nữa mới dám gần gũi với em ]

[ Một người vừa xa vừa gần ]

[ Mà tôi không cách nào chạm tới ]

[ Chỉ có thể chờ cơ hội để được gặp em ]

[ Hành tinh xoay quanh ]

[ Như tôi làm sao mới có thể ]

[ Có được em ]

......
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 93: Loạn nhịp


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đống cỏ khô thoải mái, tiếng nhạc lại rất êm tai, bất tri bất giác, hai người đã cùng nhau nằm trên đống cỏ khô.

Nằm dưới trời sao trăng sáng nghe bài hát này, không hiểu vì sao Kỳ Nguyệt lại có cảm giác rất bi thương.

"Rất êm tai." Kỳ Nguyệt mở miệng.

Chẳng qua, không ngờ Cố Hoài cũng nghe loại nhạc tình ca này.

Hơn nữa còn là loại tình ca có cảm giác bi thương.

"Bài hát này thật hay, nhưng hơi buồn, nó tên gì nhỉ?" Kỳ Nguyệt hỏi.

Cố Hoài: "Thủy Tinh Ký."

"Thủy Tinh... vì sao lại là tên này? Có ngụ ý gì sao?"

Cố Hoài nhàn nhạt đáp: "Đại khái là một loại tình cảm, tựa như sao thủy và mặt trời, vây quanh người, gần trong gang tấc, lại không có cách nào đến gần, chỉ dám yên lặng làm bạn..."

"A... vậy chẳng phải... yêu thầm sao? Nhưng con người lại không phải sao thủy và mặt trời, vì sao gần trong gang tấc lại không có cách nào đến gần? Không thể trực tiếp theo đuổi ư?" Kỳ Nguyệt nhìn sang Cố Hoài.

Cố Hoài cũng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào tầm mắt của Kỳ Nguyệt: "Bởi vì không dám, cũng không có tư cách."

Ánh mắt này khiến trái tim Kỳ Nguyệt ngừng đập một nhịp.

Mặc dù đang thảo luận về âm nhạc, cô lại có cảm giác Cố Hoài đang nói về bản thân.

Rất nhanh, Kỳ Nguyệt đã phủi đi ý nghĩ này.

Sao có thể! Cậu ấy là đại thần đó!

Trên đời này còn có người khiến Cố Hoài cảm thấy không đủ tư cách, thậm chí còn không dám theo đuổi ư?

Chỉ có một khả năng!

Trừ phi người đó là thiên tiên!

Hai người nằm nghe nhạc trong chốc lát.

Kỳ Nguyệt nhìn di động, thấy thời gian không còn sớm, vì thế muốn đứng dậy chuẩn bị mua đặc sản địa phương, bằng không nông trường sẽ đóng cửa mất.

"Đại thần, chúng ta đi mua thịt heo đi!" Kỳ Nguyệt ngồi dậy.

Chỉ là đống cỏ khô quá mềm, nơi Kỳ Nguyệt chống tay làm điểm tựa vừa lúc lại rỗng ruột, thế nên vừa mới chống đã lõm xuống, cơ thể cô mất thăng bằng lập tức ngã nhào về phía Cố Hoài.

Chờ đến lúc Kỳ Nguyệt kịp phản ứng, cô đã nằm trên người Cố Hoài.

Cơ thể ngập tràn hơi thở của Cố Hoài.

Mái tóc Kỳ Nguyệt rơi tán loạn bên sườn mặt, xương quai xanh và bả vai của anh...

Đại khái Cố Hoài cũng không ngờ cô đột nhiên nhào tới, ánh mắt còn mang theo một tia mờ mịt. Có điều tia mờ mịt đó rất nhanh đã bị con người thâm trầm như bóng đêm cắn nuốt, chỉ còn lại hình ảnh phản chiếu của ánh trăng và bóng dáng của cô...

Dưới thân là đống cỏ khô mềm mại, không trung là ngân hà rực rỡ. Trong bóng đêm, hô hấp giao nhau, tóc quấn quýt, trái tim Kỳ Nguyệt đập loạn nhịp, nhưng dưới bàn tay cô, trái tim của Cố Hoài dường như... còn loạn nhịp hơn cả cô...

"Xin... xin lỗi..." Kỳ Nguyệt luống cuống bò dậy.

Có điều càng sốt ruột càng luống cuống tay chân, bàn tay đặt ở ngực Cố Hoài vô tình đặt không vững, thế nên suýt chút nữa cô đã ngã xuống.

Vẫn còn may, Cố Hoài đặt tay bên sườn eo của cô, giúp cô giữ vững cơ thể.

Kỳ Nguyệt dùng sức ngồi dậy, tiếp theo là một tiếng hét vì đau.

"A!"

Tóc cô quấn vào cúc áo của Cố Hoài...

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Cô đã tạo nghiệt gì vậy! Chắc chắc Cố Hoài sẽ bị sự ngu xuẩn của cô hành chết mất!

"Thật xin lỗi... tớ lập tức gỡ tóc ra..." Vẻ mặt Kỳ Nguyệt như đưa đám vươn tay gỡ tóc.

Trên đỉnh đầu dường như truyền đến một tiếng thở dài: "Kỳ Nguyệt, đừng nhúc nhích."

Đại khái giọng điệu của Cố Hoài quá có cảm giác áp bách, Kỳ Nguyệt lập tức không dám cục cựa.

Cố Hoài vươn tay, s* s**ng vài cái trên tóc cô, cuối cùng dùng sức kéo một cái.

Kỳ Nguyệt không cảm nhận được bất luận đay đớn gì, ngẩng đầu mới phát hiện Cố Hoài đã bứt nút áo của mình.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 94: Thắng lợi trở về


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cúc áo thứ nhất của Cố Hoài vốn không cài, vừa rồi dùng sức, cúc áo thứ hai cũng bị làm tuột ra, làm lồng ngực lộ ra một đoạn nhỏ.

Kỳ Nguyệt hối lỗi nhìn cúc áo của Cố Hoài: "Sao cậu lại bứt nút áo chứ! Tớ có thể gỡ tóc ra mà!"

"Tóc của con gái rất quý giá." Cố Hoài không để ý đáp.

Cố Hoài bước ra khỏi đống cỏ khô, vươn tay về phía cô: "Trời tối, chú ý dưới chân."

Nhìn thần sắc dịu dàng của anh, Kỳ Nguyệt hơi hoảng hốt, cô theo bản năng vươn tay ra, nhảy xuống khỏi đống cỏ.

Sau khi xác nhận cô đứng vững, Cố Hoài lập tức thu hồi tầm tay: "Đi thôi, không phải muốn mua đặc sản địa phương ư."

"Ồ... được..."

Bước chân của Cố Hoài hơi nhanh, Kỳ Nguyệt chạy chậm hai bước mới theo kịp, cô hơi ngượng ngùng nói: "Đại thần, cậu đưa cúc áo cho tớ đi, đừng làm mất, chờ về trường tớ giúp cậu khâu lại."

Cố Hoài dừng bước: "Cậu sẽ khâu?"

"Khâu một cúc áo mà thôi, tớ làm được. Cứ yên tâm giao cho tớ!" Kỳ Nguyệt vỗ ngực đảm bảo.

Cố Hoài không phản đối, trực tiếp đưa cúc áo cho cô.

Kỳ Nguyệt cẩn thận cất cúc áo vào túi, lúc ngẩng đầu, cô vô tình liếc qua khuôn mặt anh. Trong bóng đêm, đôi mắt lạnh lùng bình tĩnh của anh dường như đang nổi một cơn sóng ngầm...

Đặc sản của nông trường này đều là đồ ăn do ông chủ chế biến sẵn, đóng gói hút chân không, có thể bảo quản khá lâu.

Ông chủ còn nhiệt tình dẫn hai người đi tham quan nông trường, đảm bảo đặc sản đều do nhà mình nuôi.

Kỳ Nguyệt mua không ít, còn chia cho Cố Hoài, cuối cùng thỏa mãn quay về.

...

Sáng hôm sau, hai người phải rời khỏi Giang Thành.

"Tuy chỉ ở đây hai ngày, nhưng thật sự hơi luyến tiếc..." Kỳ Nguyệt lẩm bẩm.

Cô thấy ba nghìn mẫu đất trồng khoai tây, gặp được giáo sư Thẩm, mua rất nhiều đặc sản địa phương... Đúng rồi, còn nhận được một phần quà cảm ơn của đôi vợ chồng già kia.

Hành trình này xem như vô cùng viên mãn.

"Về sau có thể đến đây khi có cơ hội." Cố Hoài mở miệng.

"Ừ!"

Nhìn ruộng thí nghiệm nơi xa xa, Kỳ Nguyệt bước lên đường về nhà.

Trên đường trở về.

Trông tình trạng của Cố Hoài không tốt cho lắm, không biết có phải vì lặn lội đường xa mệt mỏi hay không, anh vẫn luôn dựa vào chỗ ngồi nhắm mắt dưỡng thần.

Xe đến thành phố A, Kỳ Nguyệt bắt xe trở về trường học.

Trên taxi, Cố Hoài ngủ.

Kỳ Nguyệt sợ anh cảm lạnh, giúp anh choàng chiếc áo khoác được đặt bên cạnh.

"Bạn học, đến rồi! Dừng ở cửa trường sao?"

Taxi chạy đến cổng trường, bác tài mới hỏi.

Cố Hoài bị đánh thức mới mở to mắt, lúc này trông anh tỉnh táo hơn nhiều.

"Bác tài, dừng ở ven đường là được!" Kỳ Nguyệt bước xuống xe, hơi lo lắng nhìn Cố Hoài.

Kỳ Nguyệt nhìn chằm chằm Cố Hoài, muốn nói rồi lại thôi: "Đại thần, có phải cậu thấy không khỏe không?"

Cố Hoài nhéo nhéo mi tâm: "Hơi mệt, có lẽ do hôm qua ngủ hơi muộn."

Kỳ Nguyệt nhíu mày: "Chỉ vậy thôi sao? Trông sắc mặt cậu không tốt cho lắm, có phải phát sốt rồi không?"

Cố Hoài sờ trán mình theo bản năng: "Chắc không có."

"Không có?" Kỳ Nguyệt hơi nghi ngờ, vươn tay nhẹ nhàng đặt trên trán anh, kết quả vừa dán vào, đã cảm thấy nóng hầm hập: "Thế mà vẫn kêu ổn?! Nhiệt độ trán cậu có thể luộc trứng gà rồi đó!"

Trên trán còn lưu lại hơi lạnh của tay thiếu nữ, Cố Hoài hơi giật mình.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 95: Một tay đầy dưa


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt sốt ruột: "Trên đường đi tớ đã thấy trạng thái của cậu không ổn rồi, quả nhiên phát sốt! Chắc chắn vì hôm đó mắc mưa, cậu phát sốt mà cũng không biết sao? Đều tại tớ! Cậu chỉ lo che mưa cho tớ, còn mình thì bị ướt! Tớ đưa cậu đến phòng y tế!"

Nhìn bộ dạng gấp đến độ xoay quanh của Kỳ Nguyệt, Cố Hoài dịu dàng trấn an: "Không cần phiền thế đâu."

Kỳ Nguyệt: "Như vậy sao được! Phát sốt không phải chuyện nhỏ!"

Cố Hoài bật cười: "Cảm ơn Kỳ tổng quan tâm, nhưng tớ không yếu ớt thế đâu, về kí túc xá ngủ một giấc là ổn thôi."

Kỳ Nguyệt nhíu mày: "Cậu chắc chứ? Kí túc xá có thuốc không?"

Cố Hoài: "Hình như có, không có thì tớ sẽ nhờ người khác đi mua. Hai ngày nay cậu đã mệt mỏi rồi, về kí túc xá nghỉ ngơi đi, tớ không sao."

Kỳ Nguyệt vẫn không yên tâm, nhưng Cố Hoài kiên trì, cô chỉ đành nói: "Vậy được rồi, cậu nhất định phải nhớ uống thuốc, có gì thì gọi cho tớ!"

Cố Hoài: "Ừ."

...

Kỳ Nguyệt trở về kí túc xá.

Sau khi vào phòng, cô lập tức nhận được sự tiếp đón nhiệt tình của Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường.

"Nguyệt bảo trở về rồi a a a! Tớ và heo đều rất nhớ cậu!" Vừa thấy Kỳ Nguyệt, Tống Thu Thu mừng suýt khóc, nhào thẳng về phía cô tặng cô một cái ôm to đùng.

Chuyên ngành của Kỳ Nguyệt là di truyền và chọn giống cây trồng, khoảng thời gian trước đang nghiên cứu việc sử dụng khoai tây làm thức ăn cho heo, nên cùng Tống Thu Thu nuôi heo. Có điều heo hai người nuôi hơi nổi loạn, động một chút là trốn ra khỏi chuồng, làm mưa làm gió khắp nơi, trở thành hồng nhân của trường... à nhầm, hồng heo mới đúng...

"Nguyệt bảo! Tớ và bánh kem nhỏ cũng rất nhớ cậu! Hôm nay tớ vừa học làm nè, cậu mau tới đây ăn đi!" Tô Tiểu Đường cũng vui vẻ nghênh đón.

Chuyên ngành của Tô Tiểu Đường là thực phẩm, thường xuyên làm thí nghiệm các món ăn, cái gì mà công nghệ chế biến khô bò, công nghệ sản xuất sữa đậu nành, công nghệ làm bánh kem,... Trừ số lượng cần phải nộp lên, đồ ăn làm tại lớp có thể mang về.

Phòng kí túc xá này của bọn họ trên căn bản không thiếu thứ ăn...

Kỳ Nguyệt móc ra gà vườn, vịt đất, còn có thịt khô bò được đóng gói hút chân không: "Tớ có mang đặc sản địa phương về cho các cậu nè!"

Tống Thu Thu hoan hô: "Oa! Thật phong phú! Đêm nay chúng ta có thể mở party rồi!"

Tô Tiểu Đường chớp chớp mắt đến gần Kỳ Nguyệt: "Từ từ, còn có chuyện quan trọng hơn party. Cậu và đại thần đi nhiều ngày như vậy, có thu thập được tin tức gì không?"

Kỳ Nguyệt sáng mắt lên: "Có chứ! Tớ thu được đầy tay tin tức về nghiên cứu lai giống khoai tây nè!"

Tô Tiểu Đường: "...Tớ có hỏi cái này à?"

Kỳ Nguyệt: "Vậy cậu muốn hỏi cái gì?"

Tống Thu Thu móc ra một que khô bò, vừa nhai vừa nói: "Cậu ấy hỏi cậu có dưa hay không đấy!"

Kỳ Nguyệt cạn ngôn: "Cái này thì không có... xung quanh đại thần không có hoa đào... tất cả đều bị cậu ấy chặt đứt... có dưa gì chứ!"

Tô Tiểu Đường than ngắn thở dài, vẻ mặt sùng bái: "Quả nhiên lão đại đúng là lão đại! Cả đời cống hiến cho khoa học! Fans của lão đại chắc chắn rất hạnh phúc, tuyệt đối sẽ không sập phòng!"

"Vậy mấy ngày nay các cậu chỉ tịnh tâm nghiên cứu khoa học thôi à! Không làm gì khác sao?" Tống Thu Thu hỏi một câu.

Kỳ Nguyệt nghĩ nghĩ: "Khác... hình như không có gì khác... ngắm sao có tính không?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 96: Là bạn trai sao


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tô Tiểu Đường sáng mắt: "Úi chà! Nguyệt bảo, cậu thông suốt rồi à! Mời đại thần đi ngắm sao luôn!"

Kỳ Nguyệt thuận miệng đáp: "Là đại thần muốn xem, chắc trong thành phố cậu ấy không được ngắm."

Tô Tiểu Đường: "..."

Khóe miệng Tống Thu Thu hơi giật: "Được rồi... Quả nhiên không thể trông cậy vào cậu..."

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường lại lần nữa chấp nhận sự thật rằng: Giữa Kỳ Nguyệt và Cố Hoài không có bất cứ tia lửa nào!

Lúc này, di động của Tống Thu Thu vang lên thông báo.

Là Giang Lãng gửi tin nhắn wechat.

Tống Thu Thu mở lên xem, di động vang lên tin nhắn bằng giọng nói của Giang Lãng: [ Bạn học năm điểm, đêm nay đội bóng rổ trường chúng ta và đội bóng trường kế bên sẽ thi đấu hữu nghị, cậu nhớ kéo các em gái đến đây cổ vũ cho bọn tớ nhé! ]

Tống Thu Thu đáp: [ Đi không được, eo không ổn, chân bị trật. ]

Giang Lãng: [ Lần trước ăn dưa cậu chạy như bay ấy! ]

Tống Thu Thu: [ Như nhau như nhau, đó là kì tích y học, tớ tin cậu hiểu mà. ]

Giang Lãng: [ Cậu không thể vì vinh dự của đội bóng rổ trường chúng ta mà xuất hiện kì tích một lần nữa à? ]

Tống Thu Thu: [Không thể. ]

Tống Thu Thu vô tình cự tuyệt, không phải cô ấy không cho họ mặt mũi, mà quả thật lần này chân cô bị bong gân rất nặng, trong thời gian ngắn không thể đi đâu.

Giang Lãng và Tống Thu Thu gửi voice chat cho nhau, cho nên Kỳ Nguyệt cũng nghe cuộc nói chuyện của họ.

Không biết nghĩ đến cái gì, Kỳ Nguyệt mở miệng: "Giang Lãng và Lăng Phong cũng tham gia thi đấu bóng rổ sao?"

Tống Thu Thu gật đầu: "Đúng vậy, hai người họ đều là chủ lực, đương nhiên sẽ tham gia! Từ hôm qua đã gào thét nhờ bọn tớ tìm người đi cổ vũ!"

Sắc mặt Kỳ Nguyệt hơi trầm xuống: "..."

Vậy chẳng phải hôm nay kí túc xá của họ chỉ có một mình đại thần sao?

Cậu ấy sốt cao như vậy, ở một mình có ổn không?

Vốn dĩ cô cho rằng Giang Lãng và Lăng Phong đều ở kí túc xá, tốt xấu gì cũng có người chăm sóc cho anh, nhưng hiện giờ...

Một người bệnh như Cố Hoài nằm trong phòng, Kỳ Nguyệt càng nghĩ càng thấy bất an.

"Thu Thu, Tiểu Đường, tớ có chút việc, tớ ra ngoài một lát!"

Cuối cùng Kỳ Nguyệt vẫn không có cách nào yên tâm, nói một tiếng với bạn cùng phòng, xách theo một bình giữ nhiệt bước ra khỏi cửa.

Đề phòng lỡ như, Kỳ Nguyệt chạy đến phòng y tế xin thuốc hạ sốt, sau đó đến nhà ăn mua một phần cháo.

Đến kí túc xá nam, cô gọi cho Cố Hoài.

Nhưng cô gọi vô số cuộc vẫn không ai bắt máy.

Kỳ Nguyệt ngẩng đầu nhìn kí túc xá nam, càng thêm lo lắng.

Đại thần sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Dì quản lý thấy Kỳ Nguyệt bồn chồn đứng trước cửa kí túc xá thì bước đến hỏi một câu: "Bạn học, cháu tìm người sao?"

Kỳ Nguyệt vội đáp: "Đúng vậy dì. Một người bạn của cháu, cậu ấy phát sốt, cháu không yên tâm nên đến đây xem thử, muốn đưa thuốc cho cậu ấy, nhưng cháu không gọi được cho cậu ấy... cháu sợ cậu ấy xảy ra chuyện gì..."

Nhìn bộ dạng lo lắng của cô, bà ấy nhoẻn miệng cười: "Là bạn trai đúng không?"

"Không phải không phải, là bạn... bạn thân..." Kỳ Nguyệt giải thích.

Dì quản lý lộ ra biểu cảm ngầm hiểu nhưng không vạch trần: "Vậy cháu đi lên tìm bạn cháu đi!"

Kỳ Nguyệt: "Ơ! Được sao ạ? Đây là kí túc xá nam..."

"Đi thôi đi thôi! Đi nhìn thử, nếu cậu nam sinh đó không có việc gì, thì đưa đồ cho cậu ấy rồi ra nhanh là được!" Đại khái bởi vì tình huống đặc thù, dì quản lý kí túc xá hào phóng xua xua tay.
Kỳ Nguyệt cảm kích không thôi: "Cảm ơn dì! Nếu cậu ấy ổn cháu sẽ lập tức xuống ngay, chắc chắn không để người khác phát hiện!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 97: Không tỉnh


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

May là lúc này hành lang đã không còn người, Kỳ Nguyệt đội mũ áo hoodie lên, nhanh chóng đi vào.

Nhưng chờ lúc vào trong cô mới nhớ ra cô vẫn chưa biết đại thần ở phòng nào.

Đại thần lại không bắt máy.

Kỳ Nguyệt đau đầu không thôi, không biết nghĩ đến cái gì, cô vội tìm wechat của Giang Lãng.

Lúc trước Giang Lãng có thêm wechat của cô, cô nhớ ảnh đại diện của cậu ta là chân dung cậu ta chụp ở kí túc xá, có lẽ sẽ có số phòng.

Kỳ Nguyệt nhấn vào ảnh đại diện của Giang Lãng rồi phóng lớn lên, quả nhiên thấy được số phòng: 606.

Kí túc xá này là kí túc xá lâu đời, không có thang máy, tầng sáu là tầng cao nhất, Kỳ Nguyệt bò thang bộ lên đến lầu sáu.

Trên hành lang có vài nam sinh biếng nhác đi lại, bởi vì Kỳ Nguyệt mặc đồ thể thao, lại đội mũ, nhất thời không có ai để ý đến cô.

Kỳ Nguyệt cầm thuốc và cháo bắt đầu cẩn thận nhìn số phòng, cuối cùng thấy được căn thứ ba đếm ngược chính là phòng 606.

Chạy một mạch sáu lầu, Kỳ Nguyệt hơi th* d*c, cô đứng ở cửa hít sâu thở chậm vài nhịp.

Trong cửa im ắng không có chút âm thanh, không biết có người bên trong hay không.

Kỳ Nguyệt vươn tay muốn gõ cửa, kết quả vừa chạm đến cánh cửa, cửa đã tự mở ra.

Cửa không khóa, chỉ khép hờ...

Vì thế Kỳ Nguyệt nhẹ nhàng đẩy cửa ra, rón rén bước vào trong.

Ặc, đây là lần đầu tiên cô vào kí túc xá nam, không biết nó có bộ dạng gì.

Đảo mắt nhìn thử, mặt đất phòng này rất sạch sẽ ngăn nắp, nhưng trên giường...

Trên hai chiếc giường gần cửa, chăn xếp qua loa, trên đó còn đủ thứ áo vớ và đồ đạc lung tung khác, tám phần là giường của Giang Lãng và Lăng Phong.

Đại thần đâu?

Kỳ Nguyệt lại bước vào trong vài bước, sau đó thấy Cố Hoài đang nằm trên giường trong cùng.

Ánh sáng mờ ảo của ánh trăng theo ban công rọi vào trong phòng, Cố Hoài yên tĩnh nằm trên giường, hình như anh ngủ rồi, ngủ rất say, cả cô tiến vào cũng không phát hiện.

Kỳ Nguyêt vội đến gần xem thử, phát hiện tình trạng của Cố Hoài còn xấu hơn khi ở trên xe, khuôn mặt hơi ửng đỏ vì bệnh, hô hấp hơi dồn dập, chân mày nhíu chặt...

Hẳn rất khó chịu, cả áo khoác còn chưa kịp cởi ra anh đã trực tiếp đi ngủ rồi.

Cũng không biết anh đã uống thuốc và ăn cơm chưa...

Tiếp tục nóng như vậy không ổn!

Kỳ Nguyệt thử lay Cố Hoài: "Đại thần, tỉnh tỉnh... Cậu uống thuốc chưa? Ăn cơm chưa? Tớ đưa cậu đến phòng y tế nhé? Đại thần...?"

Vì bị làm ồn, Cố Hoài hơi nhíu mày, trông đang rất khó chịu,

Lông mi chàng trai run rẩy, thoáng mở mắt, có điều con ngươi không có bất kì tiêu cự gì, mê mang nhìn về hướng Kỳ Nguyệt.

Thấy anh khôi phục một chút ý thức, Kỳ Nguyệt vươn tay sờ trán anh, sốt ruột nói: "Đại thần, tỉnh tỉnh! Tớ đưa cậu đi y..."

Chưa kịp dứt câu, bàn tay đặt trên trán đột nhiên bị Cố Hoài siết chặt, kế đó, Kỳ Nguyệt chỉ kịp cảm thấy bên hông bị một lực mạnh mẽ giật tới.

Giây tiếp theo, cô đã bị Cố Hoài ôm vào lòng...

Một tay của Cố Hoài nắm cổ tay cô, tay khác ôm chặt eo, anh chôn đầu vào bả vai cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô, mái tóc mềm mại cũng cọ trên da thịt khiến cô hơi ngứa ngáy...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 98: Tỉnh nhưng không hoàn toàn tỉnh


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cơ thể Cố Hoài nóng rực vì phát sốt, Kỳ Nguyệt cảm giác như mình bị một đám lửa lớn vây quanh, có ảo giác cơ thể bị thiêu đốt bởi nhiệt độ đó.

Có lẽ do sốt cao khó chịu, Cố Hoài ôm lấy làn da lạnh buốt trong vòng tay theo bản năng, tựa như người hành tẩu trong sa mạc gặp được dòng nước mát, nhất định phải lấy...

Động tác của Cố Hoài quá mức đột ngột khiến Kỳ Nguyệt nhất thời sửng sờ, tận đến khi đôi môi mỏng của anh vô tình chạm vào cổ cô...

Trái tim Kỳ Nguyệt đập lệch nửa nhịp, cô giật mình muốn đứng lên, lại bị ôm gắt gao, không cách nào đứng dậy được.

Cô chỉ đành nghiêng đầu tránh đi, Cố Hoài lập tức bất mãn nhíu mày, siết cô càng chặt hơn.

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Tình huống gì đây trời?

Xem cô là khối băng rồi sao?

"Đại thần... đại thần...!?"

Rõ ràng Cố Hoài đã sốt mê mang, hoàn toàn mất ý thức, Kỳ Nguyệt gọi vài tiếng anh cũng không có phản ứng, đáp lại cô chỉ có hơi thở nóng rực và nhịp tim của anh.

Hơn nữa mỗi khi cô cố thoát ra, đối phương lại càng thêm siết chặt.

Tim hai người nhất thời thật gần nhau, không có bất kì khoảng cách nào, xuyên qua lớp quần áo mỏng, Kỳ Nguyệt có thể nghe rõ tiếng tim đập như đánh trống của đối phương.

Kỳ Nguyệt dùng sức ngẩng đầu lên, chỉ thấy làn mi thật dài và đuôi mắt đỏ ửng vì nóng của anh.

Vào lúc này Cố Hoài đã không còn vẻ hoàn mĩ không chút tì vết như thường ngày, chỉ còn lại yếu ớt và tan vỡ, khiến trái tim người khác siết chặt, không đành lòng đẩy anh ra...

Kỳ Nguyệt sửng sốt một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, chỉ có thể ngập ngừng gọi vào tai anh: "Khụ... ừm... Cố Hoài... Cậu tỉnh đi... Cố Hoài..."

Không biết có phải vì nghe thấy giọng cô hay không, thân thể anh dường như hơi thả lỏng, có điều bàn tay ôm cô vẫn siết chặt.

Thấy anh thả lỏng cơ thể, Kỳ Nguyệt tiếp tục nhẹ giọng gọi: "Đại thần... Lão đại... Cố Hoài? Tỉnh lại được không... Cậu buông tớ ra trước... Cậu cần đi bệnh viện..."

Vào lúc này, đầu óc Kỳ Nguyệt cứ như bùn loãng, vừa đau đầu lại bất đắc dĩ.

Sao lão đại có thể không biết xấu hổ mà nói cô không có phòng bị gì hết chứ! Anh mới là người không chút phòng bị đó!

Cũng may người anh gặp là cô, nếu là người khác, có khi lão đại bị nhúng chàm rồi đấy chứ!

Sợ rằng cả sự trong trắng cũng khó giữ được!

Kỳ Nguyệt kêu hơn nửa ngày, cuối cùng Cố Hoài đã có chút phản ứng. Lông mi anh khẽ run, chậm rãi mở mắt, tầm mắt không có tiêu cự bình tĩnh dừng trên người Kỳ Nguyệt.

"Cậu tỉnh rồi?" Kỳ Nguyệt vui vẻ.

Cô muốn đứng dậy thì giây tiếp theo, Cố Hoài lại nhắm mắt, tiếp tục vùi đầu vào cổ Kỳ Nguyệt, lần nữa ôm cô tựa như đang ôm cái gối ôm.

Kỳ Nguyệt: "..."

Được rồi, tỉnh nhưng cũng không hoàn toàn tỉnh...

Lúc này, phía hành lang truyền đến một trận tiếng bước chân và giọng nói cười của vài nam sinh, hình như có người đi ngang qua.

Kỳ Nguyệt lập tức rụt đầu, sợ đến mức không dám động đậy.

Chờ tiếng bước chân dần biến mất, cô mới lần nữa dùng sức lay Cố Hoài, ghé vào tai anh thấp giọng kêu lên: "Đại thần! Tỉnh lại đi! Cháy rồi! Mau đứng dậy!"

Đoán chừng bị Kỳ Nguyệt làm ồn, Cố Hoài nhíu mày, lần nữa mở mắt ra.

Lúc này đây, ánh mắt anh mới có một chút tiêu cự, từ hoàn toàn vô thức chuyển thành nửa tỉnh nửa mê...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 99: Mười giây vừa rồi không phải


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Giọng điệu chàng trai mang theo một tia mê mang, anh nỉ non: "Kỳ Nguyệt..."

Kỳ Nguyệt lập tức đáp: "Là tớ! Khụ, đại thần, cậu có thể buông ra không."

Tư thế này thật sự hơi xấu hổ...

Hơn nữa cô còn đè trên người Cố Hoài, người không biết còn tưởng cô ỷ anh bị bệnh mà làm cái gì đấy!

Có thể do Cố Hoài không kịp phản ứng, anh không buông Kỳ Nguyệt ra, hơi ngây ngốc nhìn xung quanh một vòng, hình như đang xem đây là nơi nào.

Kỳ Nguyệt nhìn ra sự nghi hoặc của Cố Hoài, vội mở miệng: "Đây là kí túc xá nam! Cậu không nằm mơ đâu!"

Nghe vậy, tầm mắt anh lần nữa rơi trên người cô, ý thức còn sót lại trong mơ cuối cùng cũng thanh tỉnh: "Sao cậu lại ở đây?"

Nơi này là kí túc xá nam, đương nhiên Cố Hoài sẽ không đoán ra vì sao cô xuất hiện ở đây, xem vẻ mặt thì hình như anh đang còn hoài nghi có phải mình nằm mơ hay không.

Kỳ Nguyệt lúng túng giải thích: "Tớ lén vào đấy! Tớ không yên tâm về cậu, cho nên mua thuốc và cháo đem đến cho cậu, kết quả gọi cậu không bắt máy, tớ còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì. Vẫn may, dì quản lý cho tớ lên xem thử."

Cuối cùng Cố Hoài đã tỉnh táo bảy tám phần: "Không phải mơ..."

Kỳ Nguyệt vội đáp: "Không phải mơ không phải mơ! Không tin thì cậu tự véo đi! Không thì véo tớ cũng được! Ừm, tóm lại, cậu có thể buông tớ ra trước rồi hẳn nói không?"

"Không phải mơ sao..." Cố Hoài nỉ non.

"Đúng! Không phải mơ!" Kỳ Nguyệt cho câu trả lời chắc chắn.

Sau đó...

Cố Hoài chậm rãi gác đầu trên bả vai Kỳ Nguyệt, chẳng qua lần này rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không chạm đến da cô, chẳng giống vẻ chẳng ngó ngàng tới gì như lúc nãy, ngược lại cực kì cẩn thận.

Giây tiếp theo, Cố Hoài bất động.

Kỳ Nguyệt: "...?"

Lại sao vậy?

Kỳ Nguyệt không dám thở mạnh, thử gọi một tiếng: "Ặc, Cố Hoài...?"

Ước chừng mười giây sau, lúc Kỳ Nguyệt sắp cho rằng Cố Hoài lại ngủ rồi thì anh chợt buông tay: "Xin lỗi..."

Được được!

Chắc tỉnh hoàn toàn rồi!

Kỳ Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, sau khi đạt tự do, cô vội đứng dậy: "Khụ, không sao không sao, cậu cậu sốt đến mơ hồ..."

Cố Hoài nhìn cô một cái: "Ban đầu sốt mơ hồ..."

Dừng một chút, anh mới nói tiếp: "Mười giây vừa rồi không phải."

Kỳ Nguyệt: "...Hả?"

Cái gì gọi là mười giây vừa rồi không phải?

Cố Hoài nhìn thiếu nữ, ánh mắt mang theo một tia hoảng hốt và mê mang, chậm rãi nói: "Dù sao cũng phải cho tớ một ít thời gian từ trong mộng trở về hiện thực..."

Đại thần đang nói vớ vẫn gì vậy, quả nhiên vẫn chưa tỉnh táo...

Cố Hoài không có ý muốn giải thích, ngồi dậy: "Không sao."

Nhìn bộ dạng suy yếu của anh, Kỳ Nguyệt lo lắng không thôi mà dò hỏi: "Sau khi về phòng cậu ngủ ngay à?"

Cố Hoài nhéo nhéo mi tâm: "Hình như vậy..."

Kỳ Nguyệt đau đầu không thôi, bất đắc dĩ nói: "Không phải cậu nói sẽ uống thuốc sao? Cậu nằm xuống ngủ ngay, thuốc không uống, cơm chắc chắn cũng chưa ăn! Như vậy sao được! Sớm biết thế tớ đã trói cậu đến bệnh viện rồi! Quên đi quên đi, may là tớ tới đây! Cậu uống thuốc hạ sốt đi! Đừng để sốt làm hỏng não! Tớ không chịu nổi trách nhiệm đâu!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 100: Tuyệt đối không lén lút


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt vội lấy thuốc hạ sốt ra, lại tìm nước ấm cho anh.

Cô lấy thuốc, dùng hai cái ly đổ nước qua lại vài lần cho bớt nóng rồi mới đưa cho Cố Hoài.

"Cảm ơn..." Cố Hoài nhận lấy thuốc.

Sau khi Cố Hoài uống nước xong, Kỳ Nguyệt lấy cháo được đặt trong bình giữ nhiệt ra: "Cậu ăn cháσ ɭóŧ dạ đi! Đang bệnh mà không ăn thì sao mà được! Có cần tớ đút không?"

Khóe môi Cố Hoài hơi cong lên: "Kỳ tổng, cậu như vậy, sẽ gây rắc rối cho tớ."

Kỳ Nguyệt khó hiểu: "Rắc rối cái gì cơ?"

Cố Hoài: "Đãi ngộ khởi đầu quá cao, về sau tìm bạn gái sẽ có chênh lệch."

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ nói: "Đã lúc nào rồi mà cậu còn có tâm trạng để nói giỡn! Nếu không phải vì tớ, sao cậu lại bệnh thành như vậy. Chẳng qua là đút cháo cho cậu mà thôi, vậy cũng có thể tính là đãi ngộ cao sao? Ăn đi, đừng để nguội!"

Cố Hoài nhận lấy muỗng và bình giữ nhiệt: "Đưa tớ đi, sao có thể để cậu đút thật chứ."

"Cậu là người bệnh đấy, đút một chút cũng chả sao." Kỳ Nguyệt không thèm để ý, đáp.

Cố Hoài cười cười: "Cậu thấy tổng tài nào tự đút cho thư kí nhỏ chưa? Trừ phi hai người có quan hệ đặc biệt."

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi giật: "..."

Bị bệnh vẫn không quên thiết lập của thư kí nhỏ...

Thấy Cố Hoài chậm rãi ăn cháo, Kỳ Nguyệt mới thoáng yên tâm: "Cậu cứ vậy thì không được, lát nữa theo tớ đến phòng y tế đi, gặp bác sĩ cho an toàn! Nếu không ổn, tốt nhất nên tiêm một mũi hạ sốt..."

Kỳ Nguyệt đang nghĩ ngợi thì Cố Hoài chợt buông muỗng xuống, nhìn về phía cô, hỏi: "Vừa rồi tớ... có làm gì không?"

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, gãi gãi đầu: "Không có gì, chỉ đột nhiên ôm tớ, có thể cậu xem tớ như một chiếc gối băng..."

Kỳ Nguyệt liếc Cố Hoài một cái, thở dài nói tiếp: "Đại thần, may rằng người lúc nãy là tớ, nếu đổi thành người khác, chắc đã thừa dịp làm càn với cậu rồi."

Cố Hoài nhàn nhạt đáp: "Vậy tại sao cậu không thừa dịp làm càn?"

Kỳ Nguyệt mở to mắt: "Làm ơn! Chúng ta quen thuộc thế rồi, chẳng lẽ cậu vẫn chưa tin nhân phẩm của tớ sao? Sao tớ có thể làm loại chuyện đó chứ! Tớ cũng không phải loại người đó! Nếu tớ muốn làm gì đó thì cũng phải quang minh chính đại! Lén lút không phải phong cách của tớ..."

Trong lúc Kỳ Nguyệt đang nói, phía hành lang truyền đến một trận tiếng bước chân, hơn nữa càng lúc càng gần, hình như còn có giọng của Giang Lãng và Lăng Phong.

Giang Lãng và Lăng Phong về rồi?

Ôi đệch!

Sao sớm không về muộn không về mà lại cứ phải về vào lúc này vậy!

Vừa rồi cô và Cố Hoài nói chuyện nên không để ý, chờ lúc phát hiện, Giang Lãng và Lăng Phong đã tới cửa.

Toang rồi toang rồi toang rồi!

Cô chuồng êm lên đây, không thể để người khác phát hiện!

Kỳ Nguyệt: "Xong rồi xong rồi! Đại thần! Phòng này có chỗ nào trốn không?"

Phản ứng đầu tiên của Kỳ Nguyệt chính là trốn đi, cô nhìn xung quanh một vòng, nhưng chẳng có chỗ nào có thể trốn cả.

Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.

Dưới tình thế cấp bách, không đợi Cố Hoài mở miệng, Kỳ Nguyệt đã xốc chăn của anh lên, nhảy lên giường rồi trốn vào trong chăn.

Cố Hoài: "..."

Chờ lúc trốn xong, Kỳ Nguyệt mới hơi hối hận.

Đệch! Vì sao cô lại muốn trốn vậy!

Tuy phát hiện cô tiến vào kí túc xá nam thì không tốt cho lắm, nhưng Giang Lãng và Lăng Phong là bạn cùng phòng của Cố Hoài, giải thích với họ là ổn thôi mà?
Nhưng lúc này nghĩ đến việc đó cũng đã muộn rồi, nếu bây giờ bò ra khỏi chăn thì hơi kì! Muốn người khác không hiểu lầm cũng khó!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 101: Bất ngờ khó quên


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Rơi vào đường cùng, Kỳ tổng vừa rồi còn dùng lời lẽ chính đáng nói mình quang minh chính đại tuyệt đối không lén lút đành đâm lao phải theo lao, ôm đầu ngừng thở, một cử động nhỏ cũng không dám.

Giang Lãng và Lăng Phong đẩy cửa vào phòng gần như cùng lúc Kỳ Nguyệt trốn vào chăn, hơn nữa hình như còn có người khác.

Kỳ Nguyệt nghe tiếng bước chân, ngoài hai người họ ra hình như còn ba bốn người nữa?

Cả đám hò hét ầm ĩ, vừa cười vừa nối đuôi nhau tiến vào, kí túc xá yên tĩnh bỗng chốc náo nhiệt lên.

Kỳ Nguyệt: "...???"

Sao lại nhiều người như vậy, các cậu muốn mở party kí túc xá chắc?

"Aiyo! Cố Hoài! Cậu về rồi! Nhớ ba không? Có mang về cho ba lễ vật gì không đấy?" Giang Lãng ầm ĩ.

"Còn tớ nữa tớ nữa! Quà của tớ đâu? Hôm nay là sinh nhật tớ, cậu sẽ không quên đấy chứ?" Đây là giọng của Lăng Phong.

"Cậu về đúng lúc lắm, hôm nay là sinh nhật Lăng Phong, bọn tớ định mở party kí túc xá chúc mừng cậu ấy!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Ha ha! Bọn họ thật sự muốn mở party kí túc xá!

Cô đen đủi cỡ nào chứ?

"Vì sao lại muốn chúc mừng ở kí túc xá?" Cố Hoài hỏi một câu.

"Bày tiệc ở kí túc xá tương đối có không khí! Bọn tớ mua xong đồ hết rồi, đến đây đến đây đến đây, quẩy lên! Lát nữa Tiểu Mạnh và Hạo Tử cũng đến đây!" Giang Lãng chỉ huy mấy người khác dọn bàn ghế, bày tất cả thức ăn lên giấy bạc trên bàn.

Kỳ Nguyệt nằm trong chăn cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc nữa: "..."

Có nhầm không vậy! Còn người khác nữa?

Họ định chen chúc kiểu gì đấy?

"Này, Cố Hoài, nhường xíu đê, thiếu chỗ ngồi rồi!" Giang Lãng vừa nói vừa sáp lại gần giường Cố Hoài.

Kỳ Nguyệt: "...!!"

Nghe tiếng bước chân của Giang Lãng kề bên tai, trái tim Kỳ Nguyệt đã sắp nhảy lên cổ họng rồi.

Nhưng không biết đại thần đã làm gì, Giang Lãng không dám tiếp tục đến gần mà lẩm bẩm: "Được được được, tớ không ngồi lên giường cậu là được chứ gì. Thật là, một thằng đàn ông mà chú ý kĩ vậy, cả giường cũng không cho chạm vào một chút. Người khác thì thôi đi, cả tớ cũng không được, tốt xấu gì chúng ta cũng quen nhau nhiều năm như vậy..."

Kỳ Nguyệt: "..."

Hả?! Đại thần không thích người khác chạm vào giường mình?

Xong rồi!

Cô trực tiếp nằm lên luôn thì phải làm sao bây giờ...

"Ồ, Cố Hoài, cậu ăn gì vậy? Ăn cháo vào buổi tối sao?" Một giọng nói Kỳ Nguyệt không quen vang lên.

"Không được khỏe."

Lăng Phong cũng sáp lại: "Đây là gì? Thuốc hạ sốt! Cố Hoài, cậu bị sốt à?"

Kỳ Nguyệt hơi cạn lời, tận giờ mới có người phát hiện Cố Hoài bị sốt!

"Ôi đệch! Cậu ra ngoài mấy ngày mà thôi, sao lại ôm bệnh về thế! Tớ nhớ khi nào cậu vô cùng áp lực mới dễ sinh bệnh, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi à?" Giang Lãng hỏi.

"Chậc, đừng nói bạn học khoai tây phát rồ lên rồi làm gì với cậu đấy nhé? Đàn ông ra ngoài phải học được cách bảo vệ bản thân!" Lăng Phong nói.

Kỳ Nguyệt: "...!"

Liên quan gì đến tôi? Cho rằng tôi không ở đây nên nói xấu đúng không?

Tin bây giờ tôi nhảy ra, tặng cậu một bất ngờ khó quên vào dịp sinh nhật không?

Trong lúc Kỳ Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, mùi đồ ăn men theo khe hở của chăn tràn vào.

Kỳ Nguyệt vừa về liền chạy đi lấy thuốc mua cháo cho Cố Hoài, đến giờ vẫn chưa ăn cơm, nghe thấy mùi thức ăn, dạ dày cô bắt đầu kêu lên kháng nghị.
"Ục ục..."
 
Back
Top Bottom